Sự Hoang Đường Huyễn Hoặc Của “Phương Thuốc Rượu Tỏi”

Hoàng Hữu Phước, MIB

30-8-2017

(Bài này đã đăng trên Emotino ngày 29-3-2010, tại http://www.emotino.com/bai-viet/18489/su-hoang-duong-huyen-hoac-cua-phuong-thuoc-ruou-toi

Hoàng Hữu Phước, MIB

28-3-2010

Cách nay gần 20 năm tức khoảng năm 1990, ngay khi lần đầu đọc thấy có bài viết về cái gọi là “rượu tỏi” trên các báo và tạp chí liên quan đến thuốc và sức khỏe của Việt Nam  – và gần đây thấy trên trang web của Bộ Y Tế cũng có trích đăng lại nguyên văn bài “rượu tỏi” ấy – tôi đã thấy có rất nhiều những điều khả nghi, nay xin ghi lại để bạn đọc tỏ tường, đồng thời cung cấp thêm nhiều chi tiết quan trọng khác có liên quan đến “rượu tỏi”.

A) Những Điểm Khả Nghi

1- Thời điểm xuất hiện bài viết về “rượu tỏi” trùng với giai đoạn có nhiều tài liệu chuyền tay từ Việt Kiều gởi về đưa nhiều đồng bào vào vòng Niệu Liệu Pháp, tức là thi nhau chế biến nước tiểu thành thần dược chửa bá bệnh (sau này còn có các “phương thuốc” khác in thành sách dày cộm như “Canh Dưỡng Sinh”, v.v., còn mấy năm trở lại đây là internet đã thành pháo đài bay B52 dội hàng tấn email về “sức khỏe” xuống cư dân mạng nước nhà).

Tất cả dẫn đến nghi vấn thứ nhất: tác giả là ai đó trong cộng động Việt Kiều hải ngoại muốn “chơi khăm” đồng bào cộng sản.

2- Nội dung bài viết “nhá nhá” tên Tổ Chức Y Tế Thế Giới WHO của Liên Hiệp Quốc để thêm trọng lượng và các bác sĩ Việt Nam bị sập bẫy, thậm chí viết bài giới thiệu hào hùng rằng nên áp dụng bài thuốc rượu tỏi với liều lượng mà WHO đã dày công nghiên cứu, phổ biến mà không có nổi một trích dẫn số lưu chiểu của cái công trình mà WHO bị cho là đã phổ biến ấy, trong khi đối với những ai đã tốt-nghiệp-y-khoa-có-thực-sự-làm-luận-văn-hay-luận-án-tốt-nghiệp-hẳn-hoi ắt phải biết rằng chi tiết dẫn chứng tham khảo dứt khoát phải được nêu ra đầy đủ.

Tất cả dẫn đến nghi vấn thứ nhì: tác giả có thể là một người Việt nội địa, có phương thuốc rượu tỏi “bí truyền” hiệu nghiệm, nhưng vì mặc cảm tự ti sợ đưa ra cho đồng bào dùng theo chẳng ai tin nên phải lợi dụng thời mông muội của công nghệ thông tin để phủ tấm bình phong WHO che dấu thân phận của hàng nội địa của chính mình.

3- Gần như cái-gì-cũng-đem-ngâm-rượu-làm-thuốc là một nét đặc trưng của Việt Nam chứ không phải của dân các Châu Lục khác; thậm chí người Tàu cũng chào thua người Việt vì họ làm gì có rượu ngâm cả con chim bìm bịp lông lá rậm rạp đầy đủ móng vuốt, hay rượu con bửa củi, hoặc bộ phận to đùng sản sinh chất liệu truyền giống của một con vật đực khét tiếng như dê chẳng hạn, v.v. Tất cả dẫn đến nghi vấn cuối cùng: tác giả là từ nhóm số 1 hoặc nhóm số 2 nêu trên, hoặc cả hai.

B) Những Yếu Điểm Của Bài “Phương Thuốc Rượu Tỏi”

1- Khi nói vào thập kỷ 70 của thế kỷ 20, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) nhận thấy Ai Cập là một nước nghèo, tác giả nào sáng tạo ra bài Rượu Tỏi tức là đã lăng mạ đất nước của các Kim Tự Tháp.

Dù cho hết bị Đế Quốc Ottoman xâm lược vào Thế Kỷ XVI đến Đế Quốc Pháp của Napoleon chiếm đóng cuối Thế Kỷ XVIII, và cuối cùng là Đế Quốc Anh đầu Thế Kỷ XIX cho đến khi có được độc lập giữa Thế Kỷ XX (năm 1953),  Ai Cập vẫn không thể là nước nghèo với vị tổng thống vĩ đại Gamal Abdel Nasser, người đã đưa Ai Cập làm một trong những quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc ngay từ ngày đầu tổ chức này được thành lập, thẳng tay quốc hữu hóa Kênh Đào Suez của các đại tư bản Pháp-Anh, lãnh đạo toàn khối Ả Rập, dựng xây Chủ Nghĩa Xã Hội Ả Rập, tiến hành cuộc Chiến Tranh Tiêu Hao chống Do Thái, dám khiến hai siêu cường Mỹ và Nga vào thế bạng duật tương trì để rồi với tư thế ngư ông đắc lợi công khai bắt tay hữu hảo với Liên Xô, v.v.

Ngoài ra, nhóm từ “khí hậu sa mạc khắc nghiệt” ắt được viết với tâm lý thuần Việt vì phản ứng tự nhiên khi nghe nói nước nọ có sa mạc là viết ngay từ “khắc nghiệt”, trong khi Ai Cập có hai mùa rõ rệt gồm mùa Đông mát dịu từ tháng 11 đến tháng 4,  và mùa Hạ nóng từ tháng 5 đến tháng 10; với dao động từ 14 độ C vào mùa Đông đến tối đa 30 độ C vào mùa Hạ chứ có nóng bức khắc nghiệt tí nào đâu? Chỉ riêng vùng sa mạc mới có tính “khắc nghiệt” (mùa Hạ nhiệt độ đêm 7 độ C, ngày 43 độ C; mùa Đông nhiệt độ đêm 0 độ C, ngày 18 độ C) nhưng dân chúng không ai…xây nhà của phố thị ở trong sa mạc cả nên cũng đâu ai kinh qua cái nghiệt khắc đó!

2- Khi nói “sức khỏe chung của người dân lại vào loại tốt, ít bệnh tật, tuổi thọ trung bình vào loại tương đối cao”, nghĩa là WHO đã tiến hành nghiên cứu nhiều năm, lấy số liệu thống kê hẵn hoi mới có thể cho ra một khẳng định như thế, cũng mặc nhiên hiểu rằng nếu thực sự đã có nghiên cứu rồi thì cũng đã phải biết luôn về “rượu tỏi” rồi, chứ sao lại phải xin xỏ Tổng Thống Nasser cho vô điều tra nghiên cứu thêm những 10 năm mới thấy “nhà nào cũng có hủ rượu tỏi”?

Dường như người viết cho rằng WHO ăn không ngồi rồi nên mới vì nhân loại mà đổ xô vào Ai Cập nghiên cứu chăng. Sao không vào Việt Nam nghiên cứu xem dân ở xứ ấy ăn uống cái giống gì mà Bắc Phạt, Nam Bình, Tây Chinh, Đông Trấn (phạt Tống phương Bắc, bình định phương Nam, tảo trừ phương Tây, trấn thủ biển cả phương Đông), vĩnh viễn chặn đứng sự bành trướng của Trung Hoa xuống Đông Nam Á, nhấn chìm Đế Quốc Pháp xuống bùn nhơ không bao giờ còn có thể ngóc đầu lên với thiên hạ, biến Đế Quốc Anh thành thân phận kẻ hèn theo đóm ăn tàn, chứng kiến sự diệt vong tủi nhục của Quân Phiệt Nhật, và mãi mãi vùi chôn niềm kiêu hãnh đại siêu cường quốc Hoa Kỳ, để may ra có báo cáo hẵn hoi về rượu-chim-bìm-bịp-đầy-lông-lá hay rượu-bửa-củi hoặc rượu “dế dai” cho đúng sự thật hơn?

C) Những Phát Hiện Có Liên Quan

Qua kiểm chứng các tài liệu đầy dẫy trên internet, tôi có thể khẳng định rằng:

1- Chưa bao giờ dân Ai Cập có thứ rượu tỏi như các thông tin bấy lâu nay thấy nhan nhản trong các tài liệu y học xằng bậy lếu láo in ấn ở Việt Nam.

2- Người Ai Cập cổ đại đã chế tạo ra bia và rượu vang những hơn ba ngàn năm trước Công Nguyên và tử thời cổ đại đã xem rượu vang làm từ nho (có 5 loại rượu vang của người Ai Cập xưa là cất từ các nhóm nho, nhóm chà là, nhóm cọ, nhóm lựu, và nhóm các thứ quả khác không ngon bằng) là thức uống thần thánh, dùng rượu vang ngâm với nhiều thứ thảo dược để làm thuốc nhưng chưa bao giờ dùng tỏi, và một điều khác biệt là rượu vang không là rượu mạnh như rượu đế của Việt Nam và rượu vang hiện nay được xem như hữu ích cho tim mạch chứ không vô danh đầy tai hại như rượu đế Việt Nam. Người Ai Cập cổ đại đã xem rượu vang như thứ thuốc bổ, được pha trộn thêm với cây rau mùi (coriander), bạc hà (mint), lá thơm (sage), cây hương thảo (rosemary), nhựa thơm (balm) hay nhựa thông (pine resin), v.v., và tùy từng thứ được đem “ngâm” mà “rượu” ấy dùng để khử trùng, trị ho, ăn ngon miệng, giảm sốt, băng bó vết thương, hoặc an thần cho phụ nữ lúc chuyển dạ sinh con, v.v. Song, tỏi không có trong danh mục thảo dược của dân Ai Cập.

3- Người Ai Cập dùng tỏi như một thứ gia vị trong rất nhiều món ăn dân gian của họ.

4- Rượu tỏi (garlic wine) là một thứ nước sốt được chế biến theo nhiều công thức khác nhau để trộn món salad hay để nấu ăn, với lời khuyến cáo quen thuộc “garlic wine is not for sipping” trên các trang dạy nấu ăn của Phương Tây, nghĩa là “rượu tỏi không phải là thứ để nhâm nhi nhậu nhẹt”. Đặc biệt, Rượu Tỏi không bao giờ là kiểu lấy tỏi cho vào trong rượu vang (wine) mà là dùng tỏi cùng nhiều thứ khác trộn với men để làm hỗn hợp đó thành thứ họ gọi là wine mà tiếng Việt máy móc dịch là “rượu”.

D) Kết Luận

Do trên thế giới và tại Việt Nam chưa đâu có – và thậm chí chưa bắt đầu có – bất kỳ một nghiên cứu nào về rượu tỏi, và do trên thế giới và Việt Nam đã có các nghiên cứu – hoặc dịch lại nghiên cứu của nguồn khác – về tác dụng dược l‎ý của tỏi, người Việt Nam có thể an tâm ăn thật nhiều tỏi, hoặc uống bổ sung các viên tỏi dạng con nhộng được các viện bào chế dược phẩm trong nước chế tạo hay nhập khẩu, thay vì uống rượu tỏi theo số lượng “giọt” mà nhiều vị thầy thuốc dốt nát dám bảo là WHO đã “dày công nghiên cứu”.

Tuy nhiên, do

(a) Tỏi là sản vật tốt lành của thiên nhiên,

(b) Từng cá nhân có thể đã quen với việc uống mấy giọt rượu tỏi trong hơn 15 năm qua kể từ khi bùng phát thông tin tưởng tượng về rượu tỏi và thấy có tác dụng gì gì đó, và

(c) Vấn đề tâm l‎ý cộng với niềm tin giữ vai trò quan trọng trong việc biến rượu tỏi thành “đã có công hiệu” cho bản thân,

thì vẫn có thể tiếp tục ngâm và dùng; song, đừng nên lưu thông tin kỳ quặc đó trên các trang web y học để giữ gìn danh dự y học quốc gia và không nên chuyển tải những thông điệp sai lệch thiếu nghiêm túc về rượu tỏi đến những người quen khác.

Garlic Wine là một thứ dấm sốt sản phẩm ẩm thực của Ai Cập và Âu Mỹ để ăn với món salad tức rau trộn.

Rượu Tỏi (tạm dịch là…Garlic Whisky hay Garlic…Đế) là một thứ rượu cực nặng của người Việt, tức giống dân có thói quen quái lạ cái gì cũng đem bỏ trong rượu đế, từ tỏi đến hạt tiêu, rắn rít, chim muông, cọp beo, kỳ đà, kỳ lân, khủng long, khổng tượng, phượng hoàng, v.v.; để tự trị các bịnh sinh ra do việc ăn rắn rít, chim muông, cọp beo, kỳ đà, kỳ lân, khủng long, khổng tượng, phượng hoàng, v.v., gây ra.

Người dân xứ Wales của Vương Quốc Đại Anh & Bắc Ái Nhĩ Lan có câu: “Tháng Ba ăn hành (hoặc tỏi tây), tháng Năm ăn tỏi (tỏi ta), là mấy tháng còn lại sẽ thấy thầy thuốc ngồi chơi xơi nước” –  Eat onions in March and garlic in May, then the rest of the year your doctor can play – thậm chí còn có cả lễ hội Gilroy Garlic Festival ở Hoa Kỳ vào tháng 7 hàng năm để ghi công trạng của tỏi; trong khi người Tiệp Khắc có câu “Tỏi tốt bằng mười bà mẹ”, với ý nói tỏi – chứ không phải “rượu tỏi” tốt cho sức khỏe chung, mặc sức ăn nhai thả dàn chứ không uống “giọt” huyễn hoặc hoang đường.

Muốn viết viết ghi ghi chép chép gì đó về “rượu tỏi” thì cứ vỗ ngực tự xưng là ghi theo bí kíp khẩu truyền của tổ tiên nhà mình, chứ đừng có lôi dân Ai Cập vào kẽo các Mummy lồm cồm ngồi dậy chui khỏi các Kim Tự Tháp lũ lượt bay qua Việt Nam gây bão cát trừng trị tội điêu ngoa.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tài liệu tham khảo:

Caroline Seawright, 2001. Rượu Thời Ai Cập Cổ Đại

Jennifer Viegas, 2009. Rượu Thảo Dược Chữa Bệnh Người Ai Cập Cổ Đại. Bản tin Discovery. http://dsc.discovery.com/news/2009/04/14/egyptian-wine.html

Marisa Clark. Công Thức Chế Biến Rượu Tỏi. http://winemaking.jackkeller.net/reques24.asp

Menna El-Dorry. Làm Rượu Thời Ai Cập Cổ Đại. http://www.arabworldbooks.com/egyptomania/wine.htm

Mike và Janet Wood, 1995. Các Công Thức Món Ăn Ai Cập Cổ Đại. www.ancientnile.co.uk

Ngâm thảo dược vào rượu vang: cách người Ai Cập cổ đại pha chế thuốc chữa bịnh cách nay 5000 năm. http://www.dailymail.co.uk/news/article-1169803/Mixing-herbs-wine-Ancient-Egyptians-dispensed-sick-5-000-years-ago.html

Người Ai Cập Cổ Đại Dùng Rượu Vang Làm Thuốc. 2009. http://www.telegraph.co.uk/science/science-news/5148120/Ancient-Egyptians-used-wine-as-medicine.html

Rượu Vang Ai Cập. http://www.mnsu.edu/emuseum/prehistory/ancienttech/egypt.wine.html

Rượu Thảo Dược Của Người Ai Cập Cổ Đại. 2009. http://egyptblogreview.com/talking-pyramids-ancient-egyptian-pyramids-news/

Tammy D. Motteshard. Những Lợi Điểm Khi Dùng Tỏi Trong Các Pha Chế Thảo Dược. http://www.herballegacy.com/Motteshard_History.html

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.