Hoàng Hữu Phước và Những Phụ Nữ Đẹp – Bài 3

Bài 3:

Những Người Con Gái Tuyệt Đẹp Trong Tình Yêu Của Hoàng Hữu Phước

Hoàng Hữu Phước, MIB

21-01-2018

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (1)

A) Trong Bài 1 tôi nêu những ý kiến cá nhân của tôi đối với Nicole Kidman như một khuôn mẫu tôi cho là chuẩn mực đại diện cho cái đẹp bên ngoài tức khuôn mặt và hình thể người phụ nữ khả dĩ được phần lớn nhân loại biết đến và phần lớn trong phần lớn ấy nhìn nhận về nét đẹp ngoại hình cuốn hút ấy, từ đó tôi không cần nêu tên Catherine Zeta-Jones dù cả Nicole Kidman và Catherine Zeata-Jones đều giúp tôi ở chỗ cho tôi có cơ hội nhìn thấy những bức ảnh của họ rồi chọn được những tấm rất giống với ba người con gái Việt gồm hai bạn học của tôi và một học trò của tôi (một ảnh nghiêm trang của Catherine Zeta-Jones để miêu tả chân dung cao sang quý phái tuyệt vời của Lý Quỳnh Hoa, một ảnh tươi tắn của Catherine Zeta-Jones để diễn đạt gương mặt yêu kiều tuyệt mỹ của Nguyễn Thị Trân Châu, và một ảnh bừng sáng trẻ trung quyết đoán pha nét trẻ thơ của Nicole Kidman như gương phản chiếu một cô học trò khác của tôi).

Cần nói rõ rằng không phải ba cô gái Việt này rất giống Nicole Kidman và Catherine Zeta-Jones, mà chính Nicole Kidman và Catherine Zeta-Jones rất giống ba cô gái Việt này – đơn giản vì lúc chúng tôi đã trưởng thành thì bầu trời đầy sao của thế giới vẫn chưa hề xuất hiện những cái tên Nichole Kidman và Catherine Zeta-Jones. Điều này khẳng định tôi yêu ba giai nhân Việt này vì sắc đẹp Việt của họ chứ không từ ảnh hưởng của một nhan sắc ngoại lai nào đó của một ngôi sao điện ảnh bất kỳ của nước ngoài, và sau này khi thấy có hai trang tuyệt sắc nước ngoài giống y hệt ba người ngọc Việt này, tôi có thể nhờ vậy mà nói rằng cả ba đều là những trang tuyệt thế giai nhân với sự tự tin rằng tất cả các bạn học ngày xưa của tôi dù tại lớp tôi hay tại trường tôi đều sẽ phải công nhận tôi đã nhắc họ nhớ lại sự thật 100% chính xác hoàn toàn không phóng đại ấy.

Cần nhắc lại rằng bất kỳ người đàn ông nào trên thế gian này cũng có thể định cho riêng mình một hay nhiều phụ nữ mà anh ta cho rằng đẹp nhất thế gian, và chỉ cần nghe anh ta nêu lý do cho sự lựa chọn ấy là người ta đã có thể hiểu phần nào về chính con người của anh ta. Vì vậy, thay vì lập lại câu nói cũ rích của người xưa (rằng hãy cho tôi biết anh làm bạn với ai là tôi sẽ biết ngay anh thuộc hạng người nào), tôi cho rằng “nếu anh là người Việt, chỉ cần cho tôi biết phụ nữ hay những phụ nữ nào anh cho là người đẹp nhất thế gian, tôi có thể nói anh thuộc mẫu đàn ông nào”.

B) Còn trong Bài 2 tôi muốn nêu những ý kiến cá nhân của tôi đối với những phụ nữ hoàn toàn không quen biết tôi, thậm chí họ chưa từng nghĩ rằng tôi có mặt trong cuộc đời này để nói về họ. Do cá nhân tôi có sự ưa thích nghề nghiệp đòi hỏi năng lực hùng biện cao nhất của tâm thức và tri thức là nghề giáo và nghề báo, tôi đã theo ngành giáo dục mà từ chối lời mời của ngành an ninh tình báo, cũng như lúc còn là sinh viên đã từng gởi thư liên hệ tác nghiệp với Newsweek của Mỹ như đã từng đưa ảnh thư của Newsweek trên blog này, việc tôi chỉ quan tâm đến những giai nhân chỉ thuộc hai nghề nghiệp đó là lẽ trên cả đương nhiên.

Dù trong các nữ sinh viên rất tốt đẹp của tôi có biết bao người rất xinh đẹp và tuyệt vời về đức hạnh, tôi vẫn không viết gì về bất kỳ ai trong số họ, đơn giản vì các em là những giáo sinh mỹ nhân cần cù giỏi giang và những giáo viên dạy giỏi tận tụy, nhưng không ai trong số các em ấy cho đến nay đã (hay sắp) nghỉ hưu từng trở thành nhà hùng biện xuất sắc cả (thể hiện qua sinh hoạt tư duy hùng biện bằng tiếng Anh hay tiếng Việt trên các diễn đàn blog) mà tôi được nghe danh. Ngoài ra, cũng trong sinh hoạt tư duy hùng biện chính đạo (đã là tà đạo thì đương nhiên không bao giờ có cái gọi là “hùng biện”) trên toàn quốc Việt Nam, tôi cũng chưa hề thấy có bất kỳ nữ giáo viên nào và bất kỳ nữ nhà báo nào gọi là tài danh cả, mà trong cái tài-sắc-đức vẹn toàn của một giai nhân tài danh thuộc category hùng biện của Bài 2 này thì các nữ nhà giáo và nữ nhà báo Việt Nam chỉ có thể sở hữu hoặc sắc hoặc đức hoặc cả hai, chứ hoàn toàn hoặc yếu hoặc không có tài, với định nghĩa rõ ràng chính xác rằng tài của nữ nhà giáo và nữ nhà báo phải luôn gắn liền với năng lực hùng biện chính đạo. Tất cả dẫn đến sự thật là tôi thấy chỉ có một số giai nhân giỏi hùng biện chính đạo ở Mỹ là được tôi kính trọng mà thôi. Họ đa số thuộc lĩnh vực báo chí – truyền thông tận tụy phục vụ hiệu quả Tổng Thống của mình trong an bang, định quốc, tảo nộitrấn ngoại bằng chính tài hùng biện quyết liệt của họ.

Cần nhắc lại rằng bất kỳ người đàn ông nào trên thế gian này cũng có thể định cho riêng mình một hay những phụ nữ mà anh ta cho rằng tuyệt đẹp dựa vào những yếu tố ngoài-nhan-sắc, và chỉ cần nghe anh ta nêu đầy đủ những yếu tố ngoài-nhan-sắc ấy đã có thể hiểu phần nào về chính con người của anh ta.

C) Như vậy trong Bài 3 này tôi sẽ tập trung viết về những giai nhân đã cùng tôi có tình yêu thực sự tức thứ tình cảm gắn bó theo truyền thống với ý nghĩa rất bình thường tự ngàn xưa gồm:

(a) giữa hai người khác phái;

(b) cùng nhau có sự rung động con tim vì sắc hạnh hoặc vì tài đức hoặc cả hai của nhau – sắc hạnh , vì nếu chỉ là sắc thì có cả rừng người lúc nha lúc nhúc chốn vũ trường, và tài đức vì nếu chỉ có tài thì có cả rừng lúc nha lúc nhúc tiến sĩ/thạc sĩ ở Việt Nam đang thất nghiệp với nguy cơ rừng lúc nha lúc nhúc tiến sĩ/thạc sĩ khác vừa nhận bằng cấp xong sắp ồ ạt đổ quân hồi cố quận mà Nhà Nước bó tay không biết đặt lên ghế nào do tất cả tài này không chịu đi nhất là khi rừng bị tàn phá chẳng còn cây để mà đóng thêm ghế mới, đã vậy họ cương quyết phản đối đứng, chẳng chịu nằm, và chớ muốn ngồi bệt lên sàn nhà e sợ mất thể diện tiến sĩ/thạc sĩ;

(c) có ước mơ gắn kết với khát vọng dựng xây gia đình hạnh phúc cùng nhau đến trọn đời; và

(d) cùng nhau công khai đoan chính tự hào – nghĩa là không lén lút, rất chính đạo, được gia đình và rất nhiều người biết đến và khuyến khích mối quan hệ yêu đương này, cũng như ngoài sự ganh ghen ganh ghét có thể có nơi những kẻ tỵ hiềm nào đó thì cuộc tình đó được những người tốt đẹp trong xã hội ngợi khen là tình đẹp xứng đôi của hai người tốt đẹp.

Trong số 24 người bạn gái đã từng có với tôi thời gian dành cho nhau sự quan tâm tình cảm mến mộ mến thương thậm chí là tình yêu, tôi chỉ có tình yêu đúng nghĩa nhất tức có hướng đến tương lai nên chồng nên vợ với chỉ ba người. Tất nhiên, việc nêu tên thật và đầy đủ của ba giai nhân này là việc bình thường vì (a) chúng tôi đã quá nổi bật, rất công khai, được rất nhiều người cùng thời biết đến tình yêu của chúng tôi; vì (b) thời đại chúng tôi yêu nhau vẫn còn là lúc môi trường còn là chốn nảy mầm của sự trong sáng trong sạch trong lành trong trắng nên là thứ tình yêu chúng tôi ngày nay có thể hãnh diện tự hào; và vì (c) trong rất rất nhiều năm qua tôi đã rất rất nhiều lần nhắc đến tên của họ trong rất rất nhiều bài blog trên hàng chục trang mạng khác nhau như Yahoo!3600 , Emotino, Blog, WordPress, LinkedIn, v.v.

1- Đinh Thị Mai Trâm

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (2)

Khi viết tên Đinh Thị Mai Trâm như người yêu của tôi năm chúng tôi học lớp 9 tại trường Nguyễn Bá Tòng Gia Định (nay là trường Hoàng Hoa Thám trên đường Hoàng Hoa Thám, Quận Bình Thạnh, Thành phố Hồ Chí Minh), tôi dựa vào sự thật là cả hai đa thực sự thốt tiếng yêu nhau và cùng bàn với nhau con đường học vấn phải đi để tiến đến tương lai trở nên chồng vợ sau đại học.

Như vậy Đinh Thị Mai Trâm là người yêu đầu tiên của tôi.

Tại buổi chào cờ sân trường mỗi chiều Thứ Hai tổ chức vào giờ tan học, tôi là trưởng lớp phải đứng đầu đội ngũ lớp tôi bên phía phải cột cờ (các hàng bên trái cột cờ là các lớp nữ sinh). Mỗi lớp xếp thành một hàng dài, với các lớp trưởng đầu tàu và các lớp phó khóa đuôi. Thường thì tôi tránh không nhìn các nữ trưởng lớp đang dàn hàng ngang trước mặt mình vì muốn chứng tỏ “ta đây đoan chính”, nên chỉ hoặc nghiêm trang nhìn xuống đất, hoặc nghiêm nghị nhìn lên trời khi nghe trỗi quốc ca Việt Nam Cộng Hòa, hoặc nghiêm chỉnh nhìn qua trái đến linh mục hiệu trưởng Đinh Ngọc Lễ khi ông đọc đoạn văn đạo đức “dạy làm người”, nói chung là lúc nào tôi cũng ở tư thế nghiêm. Ấy vậy mà một lần tự nhiên tôi do bị hấp lực tự nhiên nào đó của số phận khi ánh nhìn của mình ngước lên theo phản xạ tự nhiên khi nghe tiếng cười trong trẻo của ai đó và bắt gặp ánh mắt của một nữ sinh tuyệt đẹp đối diện thay vì là cô lớp trưởng quen thuộc bấy lâu nay. Tôi lúng túng khi thấy nàng nhìn tôi mỉm cười còn các cô bạn sau lưng nàng chen chồm qua hai vai nàng để nhìn tôi cười tinh nghịch cứ như đã biết kế hoạch nàng muốn cùng tôi viết nên một chuyện tình đẹp nhất. Tất cả làm tôi lúng ta lúng túng, và lần đầu tiên trong đời, tôi cúi gằm mặt xuống khi trường trổi quốc thiều, còn mình thì mím môi không hát quốc ca, thỉnh thoảng lén ngước nhìn thử xem nàng có còn đang nhìn tôi không, và lần nào tôi cũng bị nàng phát hiện nhìn lén cả vì nàng vẫn luôn nhìn tôi. Sau này, Trâm cho tôi biết đã phải “hối lộ” cô bạn trưởng lớp để được lên đứng hàng đầu một lần, nhưng để rồi phải “hối lộ” đến cả trăm lần tức sau mấy tháng thì nàng mới bắt được ánh mắt cận thị của tôi để rồi xuyên qua đôi cửa sổ ấy nàng chiếm hữu tâm hồn khối óc con tim tôi cho đến tận ngày nay.

Thật tình thì chỉ sau buổi chào cờ đó, khi đến bãi dựng xe của nam sinh, giả vờ bâng quơ hỏi một bạn cùng lớp, tôi mới biết cô gái ấy là Đinh Thị Mai Trâm. Tên thì tôi đã biết từ lâu, vì bọn ở học khu nam sinh cứ nói về cái tên ấy của một cô nào đó mà họ xưng tụng là hoa khôi sang cả, mà đám nam sinh cả sang chầu chực chen chúc để “cua” – tức chinh phục giai nhân – nhưng tôi chưa hề quan tâm tìm hiểu xem cái tên ấy gắn vào ai trong số nhiều trăm nữ sinh áo dài trắng thướt tha tà áo tung bay ở ngôi trường Công Giáo này. Đơn giản vì tôi không cho là mấy cái thứ hoa khôi hoa hậu hoa hòe hoa sói gì gì đó đáng để mình quan tâm đến, và cũng đơn giản vì một trưởng lớp gương mẫu xuất sắc toàn trường như tôi tất nhiên không tham gia châu đầu vào đám đông để luận bàn hay lắng nghe về một nhan sắc nào đó. Trung thư hữu nữ nhan như ngọc  tức trong sách có nàng con gái gương mặt đẹp như ngọc, mà tôi có đến cả tỷ quyển sách lận, nên có thiếu chi quốc sắc thiên hương mà phải thèm để ý đến mỹ nữ thế tục! Nhưng khi nhìn thấy Đinh Thị Mai Trâm, tôi biết mình đã sai, vì cả tỷ nữ nhan như ngọc của tôi không ai xinh đẹp bằng nàng, mà bằng chứng là tối hôm đó tôi không biết mâm cơm Má tôi dọn ra có những món gì, và khuya hôm đó tôi không kiếm tìm trong sách vở bất kỳ nhan như ngọc nào cả mà ngồi mong trời mau sáng để mau đến buổi trưa được dong ruổi đến trường với quyết tâm từ nay sẽ nhìn quanh để ngày nào cũng tìm cho ra hình bóng của người con gái tên Trâm ấy để nhìn mà…có sức học tập.

Thế rồi vào buổi trưa ngày hôm sau ấy, khi tôi đang lui cui khóa chiếc xe đạp, một bé gái ở Học Khu Tiểu Học mặc áo trắng đầm xanh dương chạy đến đưa tôi một phong thư, bảo “Chị kia kêu em đưa anh cái này!” Nhìn theo hướng tay chỉ của bé, tôi thấy đó là Mai Trâm đang đứng nơi bãi giữ xe học khu nữ sinh nhìn tôi mỉm cười (Mai Trâm đi bộ đến trường vì nhà trên đường Chi Lăng, Gia Định – nay là Phan Đăng Lưu, Phú Nhuận – rất gần trường, và cũng vì vậy mỗi khi ra về nàng sang cả hay có một đội ngũ hùng hậu nam sinh cả sang tháp tùng lẻo đẻo rề rề rồ máy xe Cady thời thượng theo đến tận nhà).

Trong lá thư viết trên ba trang giấy màu xanh da trời, Mai Trâm nói đã mến tôi chàng trưởng lớp từ đầu năm lớp 9, đã lắm phen tháp tùng cô nàng trưởng lớp lên phòng Tổng Giám Thị lấy sổ điểm danh và hộp phấn chỉ để ban cho tôi cơ hội được nhìn thấy nàng, thế nhưng lần nào cũng “hụt” vì có khi nàng vừa gần đến văn phòng thì đã thấy tôi thoăn thoắt bước ra lầm lũi tiến về học khu nam sinh mà không chịu nhìn ai, có khi nàng đã bước ra khỏi văn phòng thì lại thấy tôi từ xa đang thoăn thoắt bước lầm lũi tiến đến văn phòng mà cũng chẳng thèm nhìn ai. Ngay cả việc “hối lộ” trưởng lớp để lên đứng ở đầu dãy, đối diện với tôi thẳng băng cách có bốn mét đường chim bay, mà “ảnh” cũng chẳng chịu nhìn. Tuy nhiên, thông tin đặc biệt mà bức thư của Trâm tiết lộ làm tôi cực kỳ sửng sốt: nàng bảo rằng tôi là đối tượng mà  các nữ sinh các cấp lớp – nghĩa là có cả những “chị” lớp 12! – săn bắt, là chủ đề bàn tán của các cô lúc ở canteen vào giờ ra chơi, thậm chí vài cô chứng minh đầy răn đe với mọi người rằng Phước đã thuộc về họ bằng cách đưa ra những tấm ảnh của tôi! May mà lúc đó chưa có PhotoShop®Samsung Galaxy hay Óp-Pồ độ sắc nét cao nhiều mê-ga pích-xeo! Những bức ảnh đó – theo lời Trâm – đều có tôi trong tư thế đang bước đi ở sân trường, mắt nhìn vào máy ảnh, miệng mỉm cười, nghĩa là tôi có quen biết những nữ chủ nhân nào đang cầm máy ảnh! Vậy là ô kìa kìa “linh hồn tượng đá” mà cười thì ắt đúng là bồ với bịch thật rồi! (Sau này, khi Mai Trâm giận dỗi khóc hờn tôi “trăng hoa” lúc nhắc lại mấy bức ảnh đó, tôi đã giải thích với Mai Trâm là ắt có những lần lên phòng Tổng Giám Thị lấy sổ và phấn khi đi ngang qua học khu nữ sinh thì nghe tiếng kêu “Phước ơi!” nên tự động quay qua – vì đã từng được một Ma-Sơ gọi như vậy – nhưng khi thấy toàn áo dài trắng cười khúc khích tôi mới ngượng nghịu “cười” vì bị “quê”, chứ nào biết cứ mỗi lần bị “quê” là mỗi lần bị ai đó lén chụp hình đâu). Thế là Mai Trâm trở nên nôn nóng, lo lắng, khi nghe biết các kế hoạch của các đối thủ tranh nhau chinh phục Trưởng lớp Phước. Trâm đã làm mọi cách để tôi phải nhìn thấy nàng cho bằng được, theo cung cách sang cả song rất tốn thời gian và công sức của nàng: có mặt tại văn phòng Tổng Giám Thị mỗi trưa mỗi ngày và đứng hàng đầu tiên lúc chào cờ mỗi Thứ Hai mỗi tuần. Cuối cùng thì Trâm “hữu chí cánh thành”: tôi cuối cùng đã chịu nhìn thấy nàng còn nàng xúc động chứng kiến trực tiếp cảnh linh hồn tượng đá biến thành linh hồn tượng sáp tan chảy ra sao dưới sức nóng tỏa lan từ nhịp tim đập cọ sát mãnh liệt và hừng hực của đắm say nhan sắc.tôi nhìn thấy nàng đồng nghĩa với việc tôi từ đó sẽ nhớ nàng mãi mãi, khó thể nào có cảm giác đắm say mãnh liệt ấy lần thứ hai, cũng như đã biết thế nào là lễ độ với nhan sắc một hoa khôi khuynh quốc khuynh thành.

Thế rồi mỗi ngày chúng tôi đều “trao đổi thư” cho nhau qua cánh chim bưu điện của các em nữ sinh tiểu học vui vẻ dễ thương tay trái cầm túi kẹo thưởng công tay phải nắm chặc bức thư tình phải chuyển. Nhưng phải đến Đêm Giáng Sinh năm ấy chúng tôi mới thực sự gần nhau khi đến trường dự lễ. Trong cái giá lạnh của gió đêm (Sài Gòn rất lạnh vào mùa Noel trước 1975, y như Đà Lạt mùa Noel 2017; còn nay thì Thành phố Hồ Chí Minh mùa Noel 2017 rét y như Vũng Tàu mùa Hè cũng của 2017), chúng tôi đứng hai bên một chiếc cột nhà ở hành lang không đèn trước phòng lớp tôi, tay chúng tôi tìm nhau đàng sau chiếc cột đồng lõa che chắn làm bình phong ấy. Trâm khẻ hát một bài tặng tôi (sau 1975, Đinh Thị Mai Trâm làm ca sĩ một thời gian, có ảnh chụp trên báo Sài Gòn Giải Phóng thời 1977), và lần đầu tiên trong đời, tôi đã đặt nụ hôn lên đôi môi ngọt ấm của nàng. Mai Trâm với tà áo dài màu vàng mà chúng tôi gọi là màu hoàng yến Đêm Giáng Sinh ấy đã trở thành người con gái tôi yêu thương, cùng chỉ tay lên non cao mà hẹn ước với trời xanh ngày sau sẽ nên vợ nên chồng.

Rồi mọi việc trở nên không dễ dàng khi các nữ sinh ra tay trừng trị Mai Trâm bằng cách gởi nhiều thư nặc danh đến Ban Giám Hiệu tố cáo tôi và Mai Trâm “yêu đương”. Linh mục Đinh Ngọc Lễ (hiện nay là một linh mục rất trí tuệ, nghiêm túc, không chống chế độ, dường như đang phụ trách giáo phận Gò Vấp, thậm chí cách nay vài năm đã thẳng thắn phát biểu trên Báo Tuổi Trẻ chống các luận điệu mê tín phản động nào dám bảo tượng Đức Mẹ khóc ở Nhà Thờ Đức Bà) giận dữ kêu Mai Trâm lên Phòng Hiệu Trưởng đe dọa sẽ mách bố mẹ Trâm nếu không chấm dứt chuyện “ái tình nhăng nhít” với tôi; xong đến lớp tôi xông vào đúng giờ dạy của Thầy Nguyễn Quang Tô, quát mắng ầm vang, gọi tôi là “bé hạt mít mà bày đặt yêu với đương”, rằng là “trưởng lớp gương mẫu nhiều năm sao nay lại hư đốn thế kia”, rồi xắn tay áo chùng thâm lục xét cặp của tôi để tịch thu tất cả các lá thư của Mai Trâm. Song, tôi là ai cơ chứ? Hoàng Hữu Phước đấy! Mà đã là Hoàng Hữu Phước thì phải cất giữ các báu vật thiêng liêng của đời mình chí ít cũng phải trong tủ sắt Ngân Hàng Tín Nghĩa của Nguyễn Tấn Đời chứ đời nào lại nhét vào chiếc cặp made-in-Chợ-Lớn rách sờn cơ chứ!

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (3)

Nhận thấy có quá nhiều phục binh, Mai Trâm và tôi hẹn gặp nhau mỗi chiều sau tan học cùng đến Vườn Tao Đàn trò chuyện. Thế là nhờ cơn thịnh nộ của Linh mục Đinh Ngọc Lễ mà ngày nào chúng tôi cũng được gặp nhau thay vì phải chờ đến Giáng Sinh năm sau. Cứ mỗi chiều tan học, tôi và anh bạn học chung lớp (người Việt gốc Ấn tên Subra, rất đẹp trai, cao đến vai tôi, nhà ở đường Phạm Ngũ Lão, Quận 1; sau Giải Phóng, Subra và gia đình sang Pháp định cư) đạp xe đến Tao Đàn, chiếc tôi xe nữ đỏ, chiếc Subra xe “cuộc” tức xe sườn ngang thể thao; còn Mai Trâm và cô bạn thân học chung lớp là Lâm Thị Lan Phương cùng nhau mỗi người chạy một chiếc Honda PC đến đó, chiếc Mai Trâm xanh, chiếc Lan Phương đỏ. Tôi và Trâm luôn ngồi cố định ở một gốc cây gần một trường mẫu giáo trong vườn Tao Đàn, còn Subra và Phương ngồi dựa cũng chỉ tại mỗi một gốc cây cố định khác cách đó 30 mét vừa đủ canh chừng bảo vệ nhau vừa đủ không để nhìn thấy nhau. Hai cặp “tình nhân” lớp 10 này tay trong tay ngồi trò chuyện suốt. Có khi tôi và Trâm ngồi môi quấn quýt bên môi hôn nhau giữa thanh thiên bạch nhật trước mặt bao phụ huynh chờ đón con thơ, suốt từ lúc vừa đến cho đến lúc về khi ánh sáng ban ngày sắp tắt, vì chuyện ước mộng ra sao ngày sau đã từng nói ra hết từ trước đó trong những lá thư và trong những buổi chiều khác.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (4)

Khi tôi chuyển sang trường Tân Việt (do Nguyễn Bá Tòng không mở lớp Ban C cho cấp lớp 12 do không ai theo đuổi sự nghiệp văn chương, ngoại ngữ, và triết học như tôi cả), chúng tôi chia tay nhau nhiều tháng sau đó. Xin đừng nghĩ ngay đến câu “xa mặt, cách lòng” cũ rích và sai bậy vì cho đến tận ngày nay tôi vẫn yêu nhớ Mai Trâm. Cũng xin đừng nghĩ đến Lý Quỳnh Hoa chỉ vì Quỳnh Hoa học chung với tôi lớp 12 Ban C tại ngay cái trường Tân Việt ấy, rồi cho rằng tôi ắt đã vì một người đẹp tầm cỡ nhân loại mới để quên một người đẹp nhân hậu Việt Nam cũ.

Đinh Thị Mai Trâm dù được bao người theo đuổi, vẫn khoan thai duyên dáng xách cặp bước thẳng về nhà, không hề mở miệng trả lời bất kỳ ai. Vì vậy, ngoài danh hoa khôi do đám nam sinh tán tụng, Mai Trâm còn bị chính đám đó bảo là “kênh kiệu” và “khinh người”. Chúng đã nói thế khi tôi chưa biết và cũng chưa từng tò mò muốn biết Đinh Thị Mai Trâm là ai trong số đông nữ sinh của trường. Tôi đã không ấn tượng gì khi nghe họ trầm trồ về sắc đẹp của nàng. Nhưng khi nghe họ bảo nàng như thế như thế, tôi đã thích thú vì chính bọn nam tử hán học dốt đó là bọn nhà cực giàu rất “kênh kiệu” và rất “khinh người”. Thảo nào khi toàn trường xôn xao chuyện “hoa khôi” Mai Trâm và “tượng đá” Phước yêu nhau, các nam tử hán này đột nhiên trở nên buồn thiu, bớt ồn ào, thêm đĩnh đạc, cố học hành, không còn ham khoe bày của cải vật chất, và mất tích trong đám đông lễ hội.

Đinh Thị Mai Trâm thuộc một gia đình người Bắc Công Giáo rất đạo đức, ngoan đạo, và nhân hậu, cởi mở. Bố của Mai Trâm làm bác sĩ ở bịnh viện của quân đội Hoa Kỳ tại Sài Gòn. Một lần tôi bị té xe khá nặng do bị một chiếc Vespa tông phải tại ngã tư Yên Đỗ và Nguyễn Thông. Lúc biết tin, Mai Trâm khóc sướt mướt, về kể chuyện cho Bố xin Bố giúp đỡ. Thế là Bố của Trâm lập tức lựa thuốc đưa Trâm, căn dặn đủ điều. Trâm vẫn còn cho là chưa đủ nên đến ngay Nhà Thờ kể linh mục nghe về tôi một người ngoại đạo nhưng Trâm bảo đảm là rất trong sáng đạo đức. Bị thuyết phục, rốt cuộc linh mục chịu làm phép lên sợi dây chuyền thánh giá mà Trâm mới chạy đi mua về. Trâm trao thuốc cho tôi, bắt tôi uống hai viên thuốc – may mà tôi có biệt tài uống thuốc viên không cần nước – rồi tự tay đeo cho tôi sợi dây ấy vì nghĩ tôi sẽ không chịu đeo do khác tôn giáo. Trâm nói từ nay Đức Chúa sẽ luôn theo bên tôi qua sợi dây chuyền đó để bảo vệ tôi trước các nạn tai, và rằng ngày nào tôi không đeo nữa sẽ có nghĩa tôi đã thay dạ đổi lòng từ chối tình yêu của nàng. Tôi đã luôn đeo sợi dây chuyền thánh giá ấy thậm chí cho đến hàng chục năm sau khi chúng tôi đã chia tay, đơn giản vì tôi nghĩ rằng vào ngày nào đó dù cận kề hay xa thẳm trong tương lai khi có cơ may gặp lại tôi sẽ cho nàng thấy sợi dây chuyền để nàng tin tôi đã luôn yêu nhớ nàng.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (5)

“Xa mặt” không luôn dẫn đến “cách lòng”. Nhưng “xa mặt” lại dễ tạo điều kiện cho những âm mưu của những kẻ thứ ba muốn làm chất xúc tác kích hoạt sự “cách lòng”. Vì “xa mặt”, trưa nào tôi cũng đến nhà một cô “bạn thân” của Trâm học chung lớp với Trâm (do Trâm khuyên thế) để nhờ đưa thư cho Trâm và cũng để nhận thư của Trâm. Nhưng rồi vài tháng sau đó, sau một tuần chẳng trao thư gì cho tôi, cô “bạn thân” ấy bảo rằng sẽ không có thư của Trâm nữa đâu vì thư tôi gởi cả tuần qua thì đã bị Trâm từ chối nhận còn dọa là sẽ xé ngay nếu còn gởi tiếp quấy rầy. Cô “bạn thân” ấy nắm lấy tay tôi, rưng rưng nước mắt, dịu dàng nói với giọng điệu triết lý cảm thông đầy thương xót: “Xa mặt cách lòng rồi Phước ơi”. Là một chàng trai còn quá trẻ, và sắc đẹp lộng lẫy của Mai Trâm với bao kẻ thế gia vọng tộc vây quanh càng làm tôi tin ngay vào cái sự “cách lòng” đó, và tôi quyết định cắt đứt bằng một bức thư đầy giận dữ mà tôi đứng viết giữa trưa ngay trước nhà cô “bạn thân” ấy. Cô ta vui vẻ ra mặt, nhận thư, hứa sẽ chuyển tận tay rằng “Tuyết sẽ bắt Trâm phải đọc và không để nó đòi xé như đã làm vậy hôm trước đâu”.

Sau này khi giảng dạy ở Cao Đẳng Sư Phạm tôi có tâm tình (chỉ vào giờ giải lao hoặc lúc cắm trại tại Hội Sơn và Bửu Long vì lẽ đương nhiên là đa số các em rất hay “thắc mắc” chuyện tình cảm của thầy cô nào mà họ mến mộ) với các sinh viên nhiều lớp khác nhau về Đinh Thị Mai Trâm, người tôi yêu thương nhất. Lúc ấy tôi vẫn còn độc thân. Tôi kể họ nghe vì tôi có treo lên bảng một bài thơ tình tiếng Anh của tôi để làm thí dụ minh họa về sử dụng từ vựng formal tiếng Anh, và họ đã hỏi “dòng chữ Dedicated to Dinh Thi Mai Tram là Thầy dâng tặng ai vậy Thầy?

Một trưa nọ, khi tôi lửng thửng ở vườn cỏ (không có hoa) sân trường lúc giải lao, một nữ sinh Khoa Anh của một lớp thuộc Thành phố Hồ Chí Minh, người mà các nam sinh trường Đại Học Sư Phạm đối diện gọi là “hoa khôi Cao Đẳng” mà mấy anh chàng này hay sang mời mọc tôi ra ngoài cổng trường dùng cà phê để “hối lộ” tôi, nhờ tôi chuyển giúp thư tỏ tình của họ cho cái cô “hoa khôi” ấy, đã đi theo tôi hỏi: “Thầy ơi, em nghi cái cô bạn thân mà Thầy đã kể đó biết đâu đã dấu thư của Thầy rồi cũng giả bộ nói với Cô Trâm là Thầy không những chẳng muốn viết thư gì thêm cho Cô Trâm mà lại còn xé thư Cô Trâm ngay khi nhận trước mặt nhiều cô gái dẹp ở sân trường mới, rồi cô bạn thân ấy cũng đã an ủi Cô Trâm là đừng buồn vì Thầy xa mặt nên đã cách lòng.  Thầy có nghĩ là Cô Trâm cũng đã không chút nghi ngờ vì Cô thấy Thầy cũng… lộng lẫy không Thầy? Em hỏi thiệt mà, không có giỡn đâu Thầy! Sao Thầy cười em? Đâu phải chỉ có em nghi như vậy đâu! Em chỉ tội nghiệp Cô Trâm chớ em ghét Thầy lắm lắm lận đó. Thầy hiền mà tự ái dữ vậy sao? Ai mà dám yêu Thầy nữa?” (Cô bé này sau là giáo viên Anh Văn mà tôi trong một bài viết trước đây đã kể về giai thoại tôi có lần đã lặn lội đến trường học “vùng sâu vùng xa” để dự giờ của cô theo lời cầu cứu của cô khi cô bị các nữ đồng nghiệp bắt nạt do thấy cô được các thầy đắm say nhan sắc của cô, mà sự có mặt của tôi chỉ để hoàn tất vở diễn rằng cô giáo hoa khôi mới nhận nhiệm sở ấy đã có “anh thầy”nhan như ngọc rồi nên xin các thầy tại chỗ hãy làm ơn làm phước đừng có ái mộ khiến em ấy ái ngại.)

Số phận rất có thể đã khiến tôi lâm vào một hoàn cảnh đầy kịch tính như nhận xét của cô học trò “hoa khôi” trên, vốn cứ lập đi lập lại mãi đến độ nhàm chán trong các phim truyện tình cảm trường thiên trăm tập của truyền hình Hàn Quốc mà tôi vừa xem vừa uy nghi phán các nhân vật ấy phi hiện thực vì trên đời làm gì có những thằng đàn ông …ngu si đần độn dễ tin đến thế.

Bài 3 (1)Bài 3 (2)

Ba Má tôi có biết tôi thương yêu Mai Trâm từ năm tôi học Lớp 9 vì tối nào tôi cũng ngồi viết thư cho Trâm trước mặt Má tôi đang ngồi may vá, và vì trong tủ kiếng gia đình có bức tượng màu bằng thạch cao hình cô gái ngồi học nghiêng đầu mang dòng chữ “Trâm thương tặng Phước”. Tất nhiên, không bao giờ có chuyện Ba Má tôi rầy la ngăn cản các con mình về chuyện phát triển tình cảm yêu đương quá sớm vì đứa nào cũng học giỏi, chăm ngoan, và đứng đắn.

Tôi cũng kể về Đinh Thị Mai Trâm cho những cô bé học chung với tôi ở Đại Học Văn Khoa, và sau này một trong số các cô bé sinh viên tốt bụng duy nhất giỏi giang đức hạnh ấy trở thành vợ của tôi.

Đinh Thị Mai Trâm là một nữ sinh tuyệt đẹp, giỏi thơ văn, có giọng hát trong thanh tuyệt diệu và cốt cách trang đài, đã luôn hiện diện trong trái tim tôi với một tình yêu trong sáng, trong sạch, thánh thiện, rất nên thơ. Mai Trâm cũng là bút hiệu của tôi cho những bài thơ tiếng Việt sau khi chúng tôi không còn ở bên nhau.

Trâm ơi, Phước vẫn thương yêu Trâm như trong thủa ban đầu thơ trẻ ấy. Xin hãy tha thứ cho Phước. Lúc nào Phước cũng cầu mong Trâm được mọi điều tốt đẹp và luôn sống thật sung sướng và hạnh phúc ở chân trời hải ngoại vời xa.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (6)

2- Lâm Mỵ Tiên

Trong hai bài viết khác cũng trên chính blog này, tôi từng kể về một nữ sinh viên dáng cao mảnh khảnh trong chiếc áo dài trắng thướt tha đứng khóc ngoài cửa sổ phòng họp giáo viên Đại Học Tổng Hợp được biến thành phòng tạm giam tôi sau khi tôi bị các chiến sĩ ở Phòng Cảnh Vệ trên đường Đinh Tiên Hoàng ùa vào sân trường quất tôi hai báng súng té đập mặt xuống đất rồi giải tôi đến phòng ấy với hai tay giơ lên trời cao vì bị vu khống tội “phản động, đánh đập đảng viên, và đang tìm giết các sinh viên bộ đội”. Nàng chính là Lâm Mỵ Tiên, sinh viên Khoa Nga, Đại Học Tổng Hợp Thành phố Hồ Chí Minh.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (7)

Lâm Mỵ Tiên là bạn học chung lớp với em trai tôi tại trường Lê Hồng Phong. Ngoại ngữ của Mỵ Tiên là tiếng Pháp. Em tôi đỗ đầu vào Khoa Anh Đại Học Tổng Hợp rồi được chọn sang Liên Xô du học về Ngôn Ngữ Học. Mỵ Tiên thi vào Ban Pháp Văn Đại Học Tổng Hợp nhưng lại được chấm đỗ ghép vào Khoa Nga Văn theo nhu cầu của cách mạng. Khi các bạn của em tôi đến nói có nhu cầu học thêm tiếng Anh và muốn tôi giúp, tôi đã nhận lời. Lúc ấy tôi đang giảng dạy tại Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh. Thế là mỗi tối tôi đến nhà của Nguyễn Thái Học để dạy nhóm học sinh lớp 12 gồm bốn nam bốn nữ, trong đó có Lâm Mỵ Tiên. (Nguyễn Thái Học sau này tốt nghiệp Đại Học Tổng Hợp khoa Ngữ Văn, chấp nhận phân công về Huyện Duyên Hải, lập gia đình rồi định cư ở đó luôn, và hiện là Đảng viên Cộng Sản chức sắc cao cấp của Huyện Cần Giờ, rất to béo, với làn da sạm đen vì nắng biển mặn chát).

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (8)

Lâm Mỵ Tiên thuộc một gia đình giàu có với hơn mười anh chị em ruột. Khi nói đến “giàu có”, ắt sẽ gây liên tưởng đến các đợt “đánh tư sản” thời điểm vài năm đầu sau giải phóng. Mà thật vậy, có lần vì sợ bị “đánh tư sản” ắt do nghe các luận điệu tuyên truyền của các đài radio hải ngoại, các chị của Mỵ Tiên đã đến gặp tôi trao cho tôi mấy lon Guigoz rất nặng và nhờ tôi cất giữ hộ. Tôi hỏi kỹ thì họ nói trong đó là vàng ngọc châu báu mồ hôi nước mắt thành quả lao động chính đáng của gia tộc, vì nghe đồn đại như trên nên rất bất an, sợ bị vu vạ là tư bản, trong lúc không biết phải nhờ ai giữ giúp để chờ xem chính sách mới của Đảng sẽ như thế nào thì Mỵ Tiên khuyên hãy nhờ “Thầy Phước”. Tôi yêu cầu họ phải bảo đảm đó không là chất nổ, bạch phiến, hay tài liệu phản động, rồi nhận giữ giúp sau khi cầm từng hộp lắc nghe âm thanh từ trong cho yên dạ. Khoảng hơn một năm sau, lúc đã rất yên tâm về chính sách của Nhà Nước, các chị đến xin nhận lại để đem đầu tư cho sản xuất kinh doanh. Một chị mở một lon, lấy ra một nắm gì đó dúi vào tay Má tôi để đền ơn gia đình. Má tôi cương quyết không nhận, và tôi cũng không chịu nhận bất kỳ thứ gì. Họ chỉ còn cách gom hốt cho lại vô lon, cảm ơn rồi ra về.

Tình cảm phát sinh tự nhiên và gần như cùng lúc nơi tôi và Mỵ Tiên khi vào một buổi tối nọ – tất nhiên là trước khi có chuyện gởi gắm vàng ngọc nói trên – lúc tình cờ gặp nhau trong ngõ hẻm dẫn đến nhà Nguyễn Thái Học, chúng tôi chào rồi lặng thinh cùng đi cạnh nhau (tôi không hiểu sao lại xuống xe dắt bộ còn Mỵ Tiên vẫn đang đi bộ), rồi khi đến dưới tàng cây trước nhà Thái Học, tự nhiên chúng tôi cùng dừng chân đứng nhìn nhau rất lâu, không nói lời nào, tự động cầm tay nhau trong bóng tối, để rồi sau đó tự động hôn nhau mải miết trước khi cùng thốt lên “Anh yêu em nhiều lăm , Mỵ ơi” và “Em yêu Anh lắm, Thầy ơi” – cứ như thể … chúng tôi bắt chước cảnh trong phim truyện Mỹ hay tiểu thuyết diễm tình hoặc cứ như thể chúng tôi đã thốt lời tỏ tình trước khi hôn theo lẽ bình thường vậy – cho đến khi Thái Học bước ra bắt gặp cảnh hôn nhau ấy. Đó là buổi dạy áp chót của tôi tại nhà Nguyễn Thái Học, tất nhiên rồi, vì tôi và Tiên khó thể không cảm thấy ngượng nghịu trước những tiếng cười khúc khích và ánh nhìn tinh quái tinh nghịch tinh ranh nhưng quá tinh tường của 7 học trò bạn thân kia của Mỵ Tiên.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (9)

Tôi nhà giáo 23 tuổi đã yêu cô học trò 18 tuổi Lâm Mỵ Tiên như vậy đấy. Tôi yêu nàng vì tính khí vui tươi trong sáng trẻ thơ, tính nết đức hạnh hiền lương, tính tình chân chất nhân hậu, và tính cách cao sang cao thượng của nàng, người đã từng vì lo sợ cho tôi mà đứng khóc ngoài cửa sổ “phòng giam” khiến tôi phải vội dùng ngón tay vạch lên mặt bàn một bài sonnet cảm tác để sau đó cố nhớ mà chép lại tặng nàng, người cũng đã tin tưởng tuyệt đối vào đạo đức liêm khiết của tôi để tín thác cả tài sản gia đình mà không có bất kỳ mảnh giấy viết tay nào chứng nhận, và cũng là người trở thành nguồn thi hứng cho tôi sáng tác nhiều thơ tiếng Anh nhất mà cuối cùng là quyển thi tập trao tặng nàng khi chia tay ở Tân Sơn Nhất.

Cả gia đình hai bên đều biết chuyện chúng tôi yêu nhau. Mỗi tối dạy xong các lớp ở Trung Tâm Nghiên Cứu Và Dịch Thuật là tôi đến nhà Mỵ Tiên. Nàng bắt tôi phải đến vì nàng sẽ nhịn đói chờ tôi. Thế là tôi phải ngoan ngoản tuân lời vì chỉ nghĩ tới việc nàng nhịn chờ tôi đến hơn 21 giờ là tôi rất cảm động. Tôi quá hiểu là nàng chăm lo cho sức khỏe của tôi vì vấn đề dinh dưỡng ở gia đình đông người của một thầy giáo nuôi cả gia đình đông em út như tôi thì không thể không khiến nàng bất an cho người mà nàng yêu thương. Nhưng để người tôi yêu vốn là một cô gái mảnh mai phải nhịn đói chờ mình thì tất nhiên tôi cũng không sao chịu được. Thế là tôi phải thề thốt mỗi tối dạy xong là đến không thiếu ngày nào, với điều kiện nàng phải ăn cơm chiều chung với đại gia đình của nàng trước, đừng để Cha Mẹ nàng mắng rầy. Cứ thế, mỗi tối sau bữa cơm, chúng tôi trở ra phòng khách cùng nhau nói chuyện bằng tiếng Anh, hoặc trò chuyện phiếm trên trời dưới đất, tay trong tay nhắc đến những ngày vui đầy ắp kỹ niệm ngày xưa hoặc ngày nay, cho đến 12 giờ khuya mới hôn nhau chia tay. Nàng cũng đã nghe nói về Đinh Thị Mai Trâm từ trước và những tin đồn về những nữ sinh “hoa khôi” và “không phải hoa khôi” ở Đại Học Tổng Hợp mà thiên hạ lắm lời đã giúp truyền loan rằng đã từng cùng tôi là những cặp tình nhân đẹp đôi luôn gây nhiều bàn tán xôn xao bão loạn. Một cách chân thiết tôi đã nói với Mỵ Tiên là đừng nghe các Fake News ba xạo đó vì tôi yêu Đinh Thị Mai Trâm, và nay tôi yêu Lâm Mỵ Tiên tức là chỉ có hai người tôi có cùng thề hứa chuyện trăm năm. Vậy mà tối nào có nhắc hỏi tôi về chuyện cũ với các “chị” ở Đại Học Tổng Hợp là y như tối đó Mỵ Tiên lại phụng phịu dỗi hờn chỉ vì lý do trẻ thơ rất dễ thương rằng tại sao Mỵ yêu tôi là người đầu tiên của Mỵ mà tôi lại quá trời như thế, không công bằng chút nào, lẽ ra phải chờ đợi nàng xuất hiện hãy yêu chớ!

Là sinh viên Đại Học Tổng Hợp, Lâm Mỵ Tiên biết rất rõ về tôi dù khi tôi sắp tốt nghiệp thì Mỵ Tiên mới là sinh viên năm thứ nhất. Mỵ Tiên biết rõ về tôi vì Mỵ Tiên là bạn học của em trai tôi. Mỵ Tiên biết rõ về tôi vì Mỵ Tiên là học trò của tôi. Mỵ Tiên biết rõ về tôi vì Mỵ Tiên là cô bạn gái duy nhất thường xuyên đến thăm gia đình tôi đặc biệt là vào tất cả những ngày Chủ Nhật để sau đó cùng tôi đi đến nhà các chị của Mỵ Tiên rồi chạy xe lòng vòng khu vực vắng lặng Lê Duẩn – Dinh Độc Lập đến khuya, được Ba Má và các em gái của tôi rất thương yêu vì sự vui tươi nhí nhảnh thân thiện lăng xăng đảm đang của nàng, hết phụ Má tôi làm việc này đến phụ chị tôi làm việc nọ. Và Mỵ Tiên biết rất rõ về tôi vì đơn giản chính vì biết rõ nên Mỵ Tiên mới yêu thương tôi nhiều đến thế.

Khi Mỵ Tiên thú thật rằng thủ tục giấy tờ xuất cảnh toàn gia đình sắp xong (do một chị của Mỵ Tiên là phu nhân một quan chức cấp cao Bộ Ngoại Giao của đất nước Phương Tây ấy nên hồ sơ được tiến hành cấp tốc ưu tiên theo kênh đặc biệt), Mỵ sẽ phải lên đường một ngày thật sớm nào đó, tôi đã rất bất ngờ như sét đánh ngang tai. Mỵ muốn tôi nên chấp nhận việc tôi sẽ được bảo lãnh để nhanh chóng sang với Mỵ — với sự can thiệp khẩn của Bộ Ngoại Giao cường quốc Phương Tây ấy với Chính Phủ Việt Nam — nếu tôi thực sự yêu Mỵ. Tôi đã trả lời rằng nếu Mỵ thực sự yêu tôi thì hãy ở lại với tôi, chấp nhận cuộc sống hiện có ở đất nước này, chấp nhận những thiếu thốn hiện nay vì ngày sau dứt khoát sẽ tốt đẹp hơn; rằng tôi có lòng tự trọng tuyệt đối không nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào nên nàng nếu ra đi thì đừng bao giờ dại dột làm nhục tôi qua việc gởi tiền và các thùng hàng về cho tôi hay cho Ba Má hay các em gái của tôi vì tôi sẽ yêu cầu bưu điện gởi trả lại bưu điện gốc; và rằng mấy năm trước tôi đã không màng gì đến những lon châu báu gia bảo hay những nắm kim cương đền ơn của nàng vì tôi chỉ cần có tình yêu và tiếng cười của nàng là đã đủ cho tôi có sức dựng xây tương lai và đủ sức gìn giữ chăm sóc nâng niu bảo vệ nàng trong suốt cuộc đời này. Nàng mím môi, im lặng, nước mắt lăn dài.

Từ sự khác biệt giữa một bên là tôi với quyết tâm ở lại và một bên là Mỵ Tiên buộc phải ra đi, với tôi là niềm tin thấu thị vào tiền đồ xán lạn của đất nước Việt Nam và với Mỵ Tiên là sự vô vọng vào tương lai đen tối của chế độ Cộng Sản, với tôi là sự tự tin vào sức mạnh năng lực bản thân đối với cuộc sống chính mình và với Mỵ Tiên là sự tin tưởng chỉ có ở các cường quốc “Phương Tây” tôi mới được trọng dụng và phát triển “tài năng” nhất là với thế lực của các bà chị đã gầy dựng xong sự nghiệp ở hải ngoại có thể giúp em rể mình bay cao tiến nhanh dưới bầu trời tư bản tự do, chúng tôi đành phải quấn lấy hôn nhau trong nước mắt giữa đám đông nghẹt người trước khu cách ly ở Phi trường Tân Sơn Nhất cho đến khi người nhà Mỵ Tiên đến thúc giục khuyên lơn thì đôi trẻ mới chịu rời nhau ra để trở thành chia tay vĩnh viễn.

Lâm Mỵ Tiên có rất nhiều bạn thân ở Đại Học Tổng Hợp, trong đó có “Thần Vệ Nữ” Trần Thị Xuân Hương, ái nữ tuyệt đẹp của một phú gia trên đường Trần Khắc Chân ở khu Tân Định, Quận 1. Tôi và Mỵ Tiên, còn Xuân Hương và anh Rắn Snake bạn thân duy nhất của tôi, đã có thời gian rất đẹp bên nhau, nhiều lúc cùng tựu về nhà Xuân Hương để nghe Xuân Hương đàn piano còn anh bạn tôi thì cất tiếng hát da diết đã trở thành thương hiệu của anh ấy dưới bầu trời Đại Học Tổng Hợp. Xuân Hương sau khi Mỵ Tiên xuất cảnh cũng đã định cư ở nước ngoài. Còn anh bạn thân duy nhất của tôi vẫn cư trú ổn định ở Việt Nam với người vợ rât đảm đang rất thành công trong kinh doanh và những đứa con mà các cháu gái ngay từ lúc được tôi bồng bế nuông chìu cưng như trứng mỏng đã cho thấy đó nếu chẳng là những trang quốc sắc thì cũng là bậc thiên hương tuyệt đẹp rực sáng yêu kiều mai sau của nước nhà. Tất cả những điều tốt đẹp nhất về Lâm Mỵ Tiên mà tôi nêu ở trên, tôi tin sẽ được các bạn của Mỵ Tiên cùng anh bạn của tôi cũng như Ba Má và chị cùng các em gái của tôi chắc chắn cho rằng tôi đã nêu chưa đầy đủ.

Vì rằng Lâm Mỵ Tiên, người con gái tuyệt đẹp đã cùng tôi trong một chuyện tình đẹp tuyệt, tốt đẹp rất nhiều hơn tất cả những gì mà ký ức của tôi và ngôn ngữ có thể được dùng để nhớ lại và nói về.

Cảm ơn em, Lâm Mỵ Tiên, cô học trò, đứa em, người yêu, vì đã yêu anh với lòng tôn kính cao vời, cùng anh tạo nên khoảng thời gian vô cùng tuyệt diệu cho một tình yêu tuyệt đẹp anh không thể nào quên. Cầu mong em luôn được an vui, hạnh phúc, luôn được thương yêu nâng niu bảo vệ như bảo vật của cuộc đời này.

3- Vũ Thị Liên

Vũ Thị Liên là cô sinh viên xinh đẹp cổ điển biết về tôi nhiều nhất, đa dạng nhất,  đầy đủ nhất, và dũng cảm nhất.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (10)

Xinh đẹp cổ điển vì Vũ Thị Liên giống Đinh Thị Mai Trâm ở chỗ cả hai có sắc đẹp tự nhiên không cần điểm tô son phấn. Đinh Thị Mai Trâm không son phấn, phần vì không ai lại đánh phấn hồng lên đôi má đã xinh hồng, cũng như không ai lại tô son lên đôi môi hồng đỏ trinh nguyên, phần vì nữ sinh trường “đạo” với các linh mục và các “sơ” quất roi mây vun vút vụt vùn khó được xem là phù hợp nếu có phấn son. Vũ Thị Liên không son phấn một phần vì trong một gia đình người Bắc “di cư” vừa vô cùng gia giáo và cực kỳ nghiêm khắc vừa sợ Cộng sản thấy phấn son biết đâu sẽ gán tội đua đòi văn hóa đồi trụy tư sản Mỹ Ngụy thì nguy.

xinh đẹp cổ điển cũng vì Vũ Thị Liên giống Đinh Thị Mai Trâm ở chỗ cả hai  có sắc đẹp luôn đi kèm với phần không thể tách rời của sự nghiêm túc trên gương mặt, nét đoan trang của ánh nhìn, vẻ thướt tha của dáng dấp, nết chừng mực của diễn đạt ý tứ, sự khôn khéo của phong cách, trí thông minh trong xử trí, và luôn nhắm đến nổ lực không ngừng hoàn thiện sự học hành. Nghĩa là nét xinh đẹp ấy chính là nội hàm đầy đủ nhất tạo nên những cộng thêm cho một dung nhan nhi nữ đúng phong thái truyền thống cổ xưa xứ Việt.

Vũ Thị Liên biết về tôi nhiều nhất, đa dạng nhất, đầy đủ nhất, dũng cảm nhất, vì đã học chung lớp với tôi tại Ban Anh Văn ở Đại Học Văn Khoa và Đại Học Tổng Hợp. Đặc biệt ở chỗ tôi tuy rất ít nói (đặc trưng cổ của đấng hùng biện chính đạo), rất xa cách (đặc trưng cổ của nhà học thuật hàn lâm), luôn tránh xa đám đông bát nháo ồn ào trống rỗng không thân thiện (đặc trưng cổ của giới quý tộc cao sang), chỉ kết bạn với một hai anh bạn mà thôi (đặc trưng cổ của giới sĩ phu theo nguyên tắc tuyệt đối nhân phi nghĩa bất giao); nhưng tôi lại chịu thỉnh thoảng chuyện trò thật vui vẻ rôm rả giữa sân trường với chỉ một nhóm duy nhất đó là nhóm nữ Lục Súc (tức 6 nữ sinh viên đã quyết chọn mỗi cô một biệt danh chẳng dính dáng gì đến 6 con gia súc của Tả Truyện Xuân Thu cả, chẳng hạn Vũ Thị Liên là Rùa, Nguyễn Thị Kiều Liên là Ba Ba, và các cô khác là Ốc Sên, Lùn, Ngố, v.v.) toàn những cô gái đôn hậu, trong sáng, tươi trẻ, chăm học, giản dị, không-phải-đoàn-viên-thanh-niên-cộng-sản. (Thủa ấy lớp có 8 nhóm “chơi riêng” gồm nhóm nữ Lục Súc, nhóm nữ đoàn-viên-thanh-niên-cộng-sản, nhóm nữ cuốn-theo-chiều-gió tức sao-cũng-được, nhóm nam Don Juans, nhóm nam đoàn-viên-thanh-niên-cộng-sản, nhóm nam có-chí-vượt-biên-nên-ngụy-trang-bất-động-chờ-ngày-biến-mất, nhóm nam có-chí-vượt-biên-nên-ngụy-trang-náo-động-chờ-ngày-biến-mất, và nhóm nam sao-cũng-được tức tới-đâu-thì-tới. Nhóm Don Juans gồm tôi tức Tannhauser Beowulf Thor và Rắn Snake kết hợp với Rồng Dragon ở trường khác)

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (11)

Cũng vì vậy mà Vũ Thị Liên đã nghe biết những chuyện tình cảm giữa tôi và các cô gái ở các Khoa Anh, Khoa Nga, và Khoa Pháp; cũng như các lao xao léo xéo lộn xộn lùm xùm tất cả đều nhắm vào tôi một cách lạ lùng lạ lẫm lạ kỳ lạ hoắc không thể nào hiểu nổi. Lạ lùng lạ lẫm lạ kỳ lạ hoắc vì tôi là sinh viên chỉ có “khét tiếng” ở mỗi các lĩnh vực như luôn….giỏi được Thầy Cô khen ngợi công khai, luôn ra tay giúp đỡ về tiếng Anh cho bất kỳ ai cầu cứu dù chẳng chơi thân với họ và dù cái họ nhờ giúp là…viết hộ cả một bài luận văn bình giảng văn chương bằng tiếng Anh, luôn giữ cho ngoại hình nghiêm túc và tươm tất trong khi mọi sinh viên nam nữ đều ngụy trang mặc sao cho lèng xèng bình dân cho giống giai cấp vô sản, luôn không bao giờ sơ xuất trong ăn nói giao tiếp (do…có bao giờ chịu mở miệng nói gì với thiên hạ chung quanh đâu), luôn nghiêm trang đạo mạo với mọi người kể cả với thầy cô, luôn xung phong gánh nhận hết những nhiệm vụ nào bị mọi người né tránh như chỉ huy tập thể dục giữa giờ và khuân vác nhu yếu phẩm về cho lớp dù lớp có bao lực sĩ vai u thịt bắp từ size Lý Đức đến size Arnold Schwarzenegger, và luôn được các nữ sinh “hoa khôi” tìm đến làm quen để tạo nên cụm từ  đẹp đôi thách thức sự nhẫn nhục quyết không cam tâm cam chịu cam lòng cam quýt của người khác. Những sự “khét tiếng” mà ngay cả những người “nổi tiếng” cũng đời nào có được. Do đó hơn ai hết, Vũ Thị Liên biết các lao xao lộn xộn lùm xùm tất cả đều láo xạo nhắm vào tôi để mưu hại và bôi nhọ tôi mà tác giả là những ai đó vì ganh tỵ, ganh ghét, ganh tài, ganh ghen, và cả ganh về…sắc tạo ra để may ra có thể cuối cùng quét được một vết lọ nồi lên gương mặt của tôi.

Vũ Thị Liên có biết về Lâm Mỵ Tiên khi thấy nữ sinh ấy thỉnh thoảng điệu đà đi học mặc áo dài trắng thướt tha đến lớp tìm tôi nghịch ngợm chạy ùa vào trao cho tôi chỉ có một cục ô mai nhỏ xíu xìu xiu hoặc chờ tôi ở bãi giữ xe để hai mái đầu xanh cùng sánh vai ra về hoặc để đòi tôi chở em ấy về tận nhà (sau này nhà giáo Vũ Thị Liên còn bắt gặp cảnh nhà giáo Hoàng Hữu Phước vừa đạp xe song song với sinh viên Lâm Mỵ Tiên trên đường Nguyễn Văn Cừ vừa tình tứ đón cắn thanh chocolate do Lâm Mỵ Tiên chìa sang). Tất nhiên, sự “sánh vai” ấy là giữa hai “anh em” diễn ra sau vụ tôi bị giam trong phòng giáo viên như đã kể ở trên, nhưng trước khi xảy ra hoàn cảnh hai “tình nhân” bị bắt gặp trước nhà Nguyễn Thái Học.

Rùa Vũ Thị Liên của Lục Súc là nữ sinh duy nhất của nhóm được phân công về dạy Ban Anh Văn, Khoa Ngoại Ngữ, trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh, sau tôi đúng một năm, ắt do em ấy hạng xuất sắc vì phải đứng đầu mới được Cao Đẳng Sư Phạm lặn lội sang Đại Học Tổng Hợp xin về hầu có người gánh các gánh nặng mà các giáo viên từ Đại Học Sư Phạm cử sang đã thất bại hoàn toàn do họ chỉ được đào tạo để trở thành những giáo viên cấp trung học chứ không được đào tạo làm những nhà nghiên cứu văn học và ngôn ngữ như từ đội ngũ Đại Học Tổng Hợp. Vũ Thị Liên càng chứng kiến nhiều hơn quan hệ yêu đương giữa Thor Phước và Lâm Mỵ Tiên vì nhà Lâm Mỵ Tiên trên đường Nguyễn Trải mà nếu tinh mắt thì các giáo viên dạy lớp tối có thể từ trên lầu nhìn xuống sẽ thấy Thần Thor luôn ghé nhà Mỵ Tiên để cùng ăn tối hoặc ngồi chơi từ trưa đến chiều để chờ đến giờ là bước bộ băng qua trường dạy các ca tối.

Thế nhưng cái chính là Vũ Thị Liên tiếp tục thấy tôi bùng nổ sáng tạo nổi bật trong giảng dạy, và qua những buổi dự giờ tôi lên lớp hoặc qua trò chuyện tìm hiểu với sinh viên của lớp mà Vũ Thị Liên làm chủ nhiệm nhưng có các phân môn tôi đến giảng dạy (tất cả đều là các môn chủ lực gồm British Civilization, Lexicology, Grammar, Composition, và Translation mà tất cả các giáo viên khác sợ chết khiếp), hoặc với sinh viên lớp tôi chủ nhiệm mà Vũ Thị Liên có các phân môn do Liên đến giảng dạy (các môn Ngôn Ngữ Học như  Phonology và Morphology, tức những môn chỉ có tôi sợ chết khiếp), Vũ Thị Liên lắng nghe được các đánh giá về tôi, và nhận ra rằng trước đây Thầy Lê Văn DiệmCô Trương Tuyết Anh không phải tự dưng lại thương mến khen ngợi hoài cái anh chàng học trò tóc dài hơn phụ nữ và khinh thế ngạo vật hơn mấy Ông Trạng đó.

Sinh trưởng trong một gia đình gia giáo nghiêm khắc, Vũ Thị Liên có cách sống giản dị, nép mình, thủ thế, thân thiện, nhưng không sẵn sàng đón chào cái vượt ngoài chiếc hộp. Đó là lý do Vũ Thị Liên đã rất lo sợ khi thấy “anh” Hoàng Hữu Phước để tóc dài trong một xã hội nghiêm cấm nam để tóc dài (công an chận bắt nam thanh niên nào dám để tóc dài quá gáy và sởn đầu ngay giữa đường) để phản kháng lãnh đạo trường vì đã dám xử bức “ảnh” khi chỉ dựa vào thư nặc danh nào đó tố cáo “ảnh” mắng chửi Lãnh Tụ Hồ Chí Minh để bắt ảnh đi họp phục vụ điều tra tới điều tra lui làm “ảnh” nhỡ các buổi thi Học Kỳ 2 Năm Thứ Ba khiến sau đó khi các Thầy Cô can thiệp bảo lãnh tư cách của “ảnh” cũng như việc điều tra cho thấy sự  vớ vẩn, trường phải cho học tiếp thì “ảnh” phải ra ngồi quán cà phê cóc ven đường nhiều tháng trời chờ cho đến khi lớp đàn em (tức lớp của Vũ Thị Liên và…Lục Súc) lên Năm Thứ Ba học xong Học Kỳ 1 rồi khi đến Học Kỳ 2 thì “ảnh” mới lù lù bước vô để “thi ké” cái Học Kỳ 2 của lớp ấy và phải tốt nghiệp sau thiên hạ; và rất thất kinh hồn vía khi thấy “ảnh” ra tay báo oán trừng trị cường quyền bằng cách phát tán thủ công bài thơ tiếng Anh “ảnh” mắng nát nước cô giáo Phạm Thị Ngọc Hoa tiêu cực xấu xa mất nết khi hãm hại học trò, cũng như cứ đợi cô Ngọc Hoa vào lớp “Good morning, class!” chào lớp xong là “ảnh” xô ghế đứng dậy bỏ ra cổng trường ngồi uống cà phê, thậm chí tuyên bố thách thức cô giáo Ngọc Hoa nếu dám cấm thi do “ảnh” không hiện diện đủ số giờ học quy định thì anh sẽ thách đấu công khai để chứng minh cô có trình độ tiếng Anh yếu kém thảm hại không xứng đáng để dạy “ảnh” học bằng cách “ảnh” sẽ sửa sai ngay tại chỗ trước bàng dân thiên hạ toàn trường bản luận án tốt nghiệp Thạc sĩ bên Mỹ của cô nếu cô dám đưa luận án đó ra. Mà sự thật là “ảnh” đã làm các lãnh đạo kinh sợ do biết ảnh có năng lực để làm cái việc chứng minh đó, nên “ảnh” vẫn cứ tiếp tục xô ghế khinh khỉnh bỏ ra ngoài vào giờ cô lên lớp, cứ vẫn tiếp tục có tên trong danh sách được dự thi môn của cô, cứ vẫn tiếp tục đạt yêu cầu cao bài thi môn của cô, vì lãnh đạo có cách để triệt “ảnh” vì “ảnh” ba lần bị cô Ngọc Hoa loại khỏi danh sách giữ lại trường giảng dạy vì cô là người duy nhất được Đảng tin cậy trao nắm quyền quyết định (cô là giáo viên duy nhất có tinh thần cách mạng cao độ vì khi Trung Quốc xua quân xâm lược toàn tuyến biên giới phía Bắc, cô vừa khóc vừa giơ nắm đấm đọc đơn xin được nhập ngũ cầm súng ra chiến tuyến giết giặc Tàu) còn các thầy cô thương yêu “ảnh”, nằng nặc bảo trợ việc giữ “ảnh” lại giảng dạy thì đã vượt biên đi mất chỉ còn Thầy Diệm nhưng đã qua tuổi về hưu. Đây đúng là sự sắp đặt an bày của số phận vì nhờ các vu cáo hãm hại ấy mà “ảnh” được quen biết cô nữ sinh Rùa ở lớp đàn em tức người sau này trở thành vợ của “ảnh” mà oái oăm thay cái cô Rùa ấy lại là chuyên gia giảng dạy xuất sắc các bộ môn của cô giáo Phạm Thị Ngọc Hoa, tức mấy môn mà “ảnh” dỡ ẹc, cũng như “ảnh” có gởi tặng cô Lùn trong nhóm Lục Súc của cô Rùa một bài thơ tiếng Anh mà Lùn ta đã cười vui hớn hở và ha hả đem ra khoe ngay với cả nhóm rằng đó là bằng chứng khảng định Lùn là mỹ nhân đẹp nhất của Lục Súc nên được Thor Phước rung động quỳ xuống dâng tặng thơ tình.

Tuy nhiên, vì có lòng lương thiện, yêu lẽ công bằng, Vũ Thị Liên đánh giá cao “anh” Phước giáo viên, nhất là trong tập thể quá nhiều giáo viên trẻ nhưng lại thiếu cả trình độ, tư cách, và nhiệt tâm, thì “anh” Phước khi xung phong gánh hết các việc như dạy thế tất cả các ca bịnh bận của tất cả các giáo viên của tất cả các môn, đánh máy giáo trình rồi đứng cạnh máy ronéo của trường để tự in ấn giáo trình để bảo đảm không sai sót, quản lý thi đua báo tường của cả Khoa, hiệu đính hoàn thiện sửa sai tất cả các giáo trình đang có và biên soạn các giáo trình chưa có của tất cả các phân môn phức tạp mà chỉ sau khi xin anh về họ mới lôi ra từ kho tặng phẩm của các viện ngôn ngữ Liên Xô để phân công anh giảng dạy, nhận ôm hết trách nhiệm về mình khi  bảo trợ nhiều chục giáo sinh làm luận văn tốt nghiệp chỉ vì các giáo viên khác tuyên bố đã nhận bảo trợ luận án đủ số 5 giáo sinh theo đúng quy định quy trình về chất lượng bảo trợ luận văn và quyết không chịu nhận thêm để vi phạm pháp luật và vi phạm đạo đức nhà giáo, v.v., thì Vũ Thị Liên cho rằng việc “ảnh” giơ đầu chịu thêm một báng như thế là để trong khi  mọi người yên tâm thoải mái cứ làm đúng quy định quy trình thì các sinh viên diện dôi dư lọt sàng xuống nia không bị bỏ rơi vì đã có “ảnh” ra tay ôm hết, bảo trợ dìu dắt từng em việc soạn luận văn tốt nghiệp và kinh nghiệm đối phó các phản biện – vì có như vậy mới đúng là chuyện bình thường của “ảnh” để chứng minh “ảnh” đúng thiệt là “ảnh”, kẻ lạc loài sinh lầm thế kỷ muôn thủa không giống ai và không ai giống vì lúc nào cũng kiến nghĩa bất vi vô dõng giả, gian nguy bất cứu mạc anh hùng, luôn húc đầu vào vách đá cường quyền cho bưu đầu sứt trán mãi te tua.

Vào một ngày đẹp trời, tôi nghe có thông tin rằng tôi và Vũ Thị Liên có tên trong danh sách “người Sài Gòn” đầu tiên được trung ương cho hưởng san sẻ học bổng nước ngoài mà trước đó chỉ có “người Hà Nội” mới được phát phân. Nghĩa là chúng tôi sẽ là hai giáo viên đầu tiên của khu vực Phía Nam sang Úc du học lấy bằng cấp Thạc sĩ. Thế rồi khi tôi được phân công làm Trưởng Trung Tâm Tuyển Sinh Cao Đẳng Đại Học của trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh (dù tôi chỉ là một giáo viên trẻ măng), được tổ chức tại trường Trần Hưng Đạo, Quận 1, mọi tai họa bắt đầu giáng xuống. Sau khi họp với tất cả các giáo viên cán bộ coi thi – trong đó có Vũ Thị Liên – để phân công, tôi cho mọi người về vị trí. Xe của Sở Công An hộ tống chở rương đề thi đến, và mọi việc xảy ra bình thường. Tuy nhiên, khi một lãnh đạo cấp phòng ban đến tìm tôi, bảo rằng vào buổi thi tiếp theo, sau khi xé niêm phong đề thi tiếng Anh, tôi hãy lịnh cho giám thị hành lang lên lầu đưa ba thí sinh có tên này tên này tên này xuống gặp tôi với lý do hồ sơ thi cần bổ sung chi tiết, rồi tôi hãy giải đề thi cho ba thí sinh ấy biết vì chúng là “cháu” của lãnh đạo chức sắc nọ! Tôi phản ứng, đập bàn gầm lên mắng vị lãnh đạo ấy một trận, nhất quyết không chịu thực hiện việc phạm pháp đó. Ông lãnh đạo phòng ban lật đật bỏ ra về. Ngay buổi trưa, có công văn hỏa tốc triệu hồi tôi trở về trường nhận nhiệm vụ mới, chấm dứt ngay nhiệm vụ tuyển sinh. Sau đó, tôi bị đề nghị kỷ luật buộc thôi việc với tội danh phản động vu khống lãnh đạo Đảng vì tôi chẳng trình ra được bất kỳ bằng chứng giấy trắng mực đen nào chứng minh các lãnh đạo ấy đã muốn gian lận thi cử tuyển sinh.

Tôi đã gởi đơn thư tố cáo và kêu oan đến Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, Báo Tuổi Trẻ, Báo Sài Gòn Giải Phóng, và Trung Ương Đảng. Một nhà báo hơi thấp, cận thị, và tròn mập của Báo Tuổi Trẻ đã đạp xe đến nhà tìm gặp tôi và sau đó đi phỏng vấn các học trò tôi cũng các đồng nghiệp của tôi để rõ hơn về nội dung kêu oan và tố cáo của tôi. Sau đó một tuần anh trở lại, nói rằng tôi hãy thông cảm vì thời buổi ấy báo chí của Đảng không được phép đăng các khiếu tố tiêu cực, và rằng anh đã thành công ngăn chặn việc sa thải tôi nên tôi sẽ được “bình an”. (Sau này, anh nhà báo ấy trở thành Tổng Biên Tập Báo Tuổi Trẻ, nay đã nghỉ hưu, mà tôi xin không nhắc đến tên đầy đủ của anh trong bài viết về “giai nhân” này.)

Khi các tháng Hè trôi qua, tôi trở lại trường và bị phân công quản lý phòng thính thị (Thành phố Hồ Chí Minh lúc ấy cúp điện mỗi tuần đủ 7 ngày, nghĩa là không bao giờ sử dụng phòng thính thị, cũng có nghĩa là tôi bị giam trong căn phòng tối đen ngột ngạt đó, và “công việc có dính đến chuyên môn ngoại ngữ” của tôi là quét rác quét bụi một phòng thính thị “ngoại ngữ”). Tôi lại phải tiếp tục gởi đơn khiếu tố, và trường vội đẩy tôi qua dạy ở Khoa Sử. Tôi vào Phòng Ban Giám Hiệu đập bàn mắng lãnh đạo một trận rồi ném ra Đơn Xin Thôi Việc Vì Nguyện Vọng Cá Nhân rồi bỏ về. Ngay lập tức, tôi trở thành ngôi sao sáng rực được các công ty nước ngoài săn đón tranh nhau mời chào vì họ đã tiếp cận tôi từ lâu với lý do họ đã xin lập các văn phòng đại diện nhưng không thể tìm ra ở đội ngũ giáo viên Anh Văn ở tất cả các trường đại học ở Thành phố Hồ Chí Minh bất kỳ ai bằng tôi (họ cho biết đã đích thân đến tất cả các trường và các trung tâm ngoại ngữ để quan sát từ ngoài cửa sổ các giáo viên rồi kết luận rằng không ai có trình độ, ngoại hình, và tư cách thích hợp với vai trò quản lý cao cấp như tôi) để quán xuyến công việc làm gương mặt đàm phán phát triển kinh doanh của họ, mà tôi cứ mãi từ chối (vì đã quyết theo nghề giáo, muốn giữ gìn danh dự với Lâm Mỵ Tiên ở hải ngoại vì tôi đã thà phụ nàng chứ không phụ chức nghiệp một nhà giáo, và muốn giữ gìn danh dự với học trò vì đã luôn khuyên bảo sinh viên của mình đừng bao giờ bỏ cái nghề giáo ấy).

Do thấy tôi bị bỏ mặc (giáo viên không xấu xa hay nhờ tôi giúp đỡ về chuyên môn nghiệp vụ thì lại sợ bị vạ lây nên nín lặng; giáo viên ngu dốt xấu xa có người từng van xin tôi bảo trợ để được Tổ Chức Cán Bộ nhận vào làm giáo viên chính thức thì lại “cứu nhân, nhân trả oán” đã nhân cơ hội vu khống tấn công tôi thêm để vừa làm hài lòng Ban Giám Hiệu vừa hả hê sung sướng do họ không bao giờ có thể sử dụng tiếng Anh để nói chuyện với tôi thì nay sung sướng được dùng tiếng Việt trong phòng họp để bôi nhọ tôi nhằm đẩy ra khỏi trường cái người mà khi đứng trước mặt người đó họ không thể làm ăn gì được với mớ tiếng Anh ba xu lẻ của họ), Vũ Thị Liên đã dũng cảm run rẩy lên tiếng làm nhà giáo duy nhất ngợi ca tư cách của tôi nhằm rụt rè tranh đấu cứu tôi. Thế là Vũ Thị Liên bị tước bỏ mãi mãi tất cả các danh hiệu “giáo viên dạy giỏi” và bị xóa tên vĩnh viễn khỏi danh sách du học thạc sĩ ở Úc.

Khi rời Cao Đẳng Sư Phạm, tôi vẫn tiếp tục giảng dạy ở các trung tâm nơi cũng có mặt cô giáo Vũ Thị Liên. Đó là lý do chúng tôi hay sánh vai đạp xe cùng nhau. Tối nào dạy xong, chúng tôi cũng ghé ngã tư Nguyễn Đình Chiểu – Bàn Cờ để mua hai ổ bánh mì thịt rẻ tiền của một xe lề đường trước sân một ngân hàng đối diện hông Chùa Kỳ Viên. Và chúng tôi vừa đạp xe vừa gặm bánh mì, rồi khi về đến nhà nàng ở 237 Trần Huy Liệu, Phú Nhuận, tôi chia tay, đạp xe về nhà mình ở 16/72/12 Nguyễn Thiện Thuật, Quận 3. Liên thường xuyên gần gũi tôi để động viên an ủi tôi, bảo tôi nàng có niềm tin của nàng vào Trời Phật linh thiêng của nàng mà nàng cho rằng rất công minh không bao giờ bỏ rơi tôi người đạo nghĩa như Bụt (hết bị bảo giống cha xứ, nay lại giống bụt!). Rồi Trời Phật của nàng dường như có thật khi thời khắc “công minh” đã gióng lên hồi trống trận giục giã tôi hôn nàng

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (12)

và chúng tôi thốt tiếng yêu nhau “Cảm ơn em, Vũ Liên, anh rất yêu em” và “Cảm ơn anh. Em cũng rất yêu anh Phước từ lúc anh còn ở cạnh Lâm Mỵ Tiên.”

Mọi chuyện tiếp theo thì như tôi đã thuật trong những bài viết trước đây như Đám Cưới, Tình Yêu, và Tôi Dạy Vợ: tôi lần đầu tiên trong đời ngỏ lời yêu thương một cô gái trước và được nàng chấp nhận. Chúng tôi nên vợ nên chồng ngay trong thời điểm mà nói theo danh chính ngôn thuận thì tôi vẫn đang thất nghiệp – nghĩa là việc ném Đơn Thôi Việc vào mặt “Thầy” Hiệu Trưởng xảy ra kề cận ngày chúng tôi cưới nhau nên chưa có thời gian để tôi xem xét các lời mời của nước ngoài. Điều tức cười ở đây là các giáo viên chức sắc Ban Anh Văn có bằng cấp Thạc sĩ Mỹ từ trước 1975 như Nhan Nguyệt Ánh, Thầy Nguyễn Tấn Phát, v.v., toàn là “dân Sài Gòn” lại ra sức ngăn cản đám cưới của chúng tôi bằng cách cố thuyết phục Vũ Thị Liên và Thầy Mẹ của nàng, mà không biết rằng Vũ Thị Liên đã biết rất rõ về tôi từ lâu nên chỉ xem các nội dung bọn đần độn đó nêu ra là trò vu khống (chưa kể chính họ đã tước bỏ mọi danh hiệu của nàng) còn Thầy Mẹ của nàng thì đã nghe nàng ca ngợi tôi từ lúc nàng còn đang đi học. Đám cưới của chúng tôi ngoài thân nhân chỉ có các học trò vì tôi dứt khoát không cho gởi thiệp mời hay báo hỷ gì cả đến bất kỳ giáo viên nào (trừ Cô Lý Kim Hà, em gái dân biểu đẹp trai nhất Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa là Lý Quý Chung mà tôi đã kể trong bài Tuyệt Thực).

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (13)

Khi nhận lời mời của Công ty TICO Ltd. Nhật Bản để quản lý văn phòng đại diện của họ trên đường Hùng Vương, Quận 5, tôi vùn vụt vươn lên từ một nhà giáo gầy gò 50 ký như lúc hưởng tuần trăng mật (ở…nhà tại Thành phố Hồ Chí Minh)

IM000163.JPG

trở thành một quý ông 84 ký mà tất cả các khách sạn trên toàn quốc Việt Nam đều dùng tiếng Anh với tôi do tin tôi là ngoại kiều Nhật, Hàn, Đài Loan, hoặc…Việt Kiều, không biết rằng tôi chỉ là…củ kiệu

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (15)

vẫn luôn bước đi mạnh bạo và nhanh như gió như thủa còn là anh trưởng lớp trong lòng Đinh Thị Mai Trâm.

Mỗi khi lên chiếc Toyota “Cá Mập” đến Cao Đẳng Sư Phạm đón vợ tôi để cùng đi ăn tối với các đoàn cấp cao từ Nhật Bản (trong đó có những tên tuổi lớn như Hasegawa, v.v.) hoặc với các lãnh đạo các tập đoàn kinh tế Nhà Nước tại Maxxim, Majestic, hay Rex, tức những nhà hàng duy nhất thuộc đẳng cấp sang trọng thời ấy, trong lúc chờ vợ tôi xong tiết lên lớp, tôi luôn bước đến trò chuyện và tặng quà (những “cây ba số” tức các cây thuôc 555) những nhân viên giữ xe khu để xe giáo viên hoặc những nhân viên tạp vụ đang quét lá sân trường là những người duy nhất mà thầy giáo Hoàng Hữu Phước trước đây hay thăm hỏi chuyện trò (như những “đồng nghiệp” vì quét lá sân trường nào có khác gì quét rác phòng thính thị). Nhưng khi đám giáo viên Anh Văn vừa nhìn thấy tôi đã chạy bu lại đon đả hỏi han tôi này nọ, tôi im lặng lập tức bỏ đi sau khi ném lại cái nhếch miệng cười khinh miệt, tức đúng theo phong cách đặc biệt duyên dáng của tôi trong xử thế với bọn mất dạy, đơn giản vì tôi chính là Hoàng Hữu Phước, người luôn tuyệt đối lễ độ, tuyệt đối trọng lễ nghĩa, tuyệt đối giữ lễ nghi, và tuyệt đối lễ phép, với đạo lý xử thế giản đơn duy nhất của trọn đời luôn là: ân có vạn kiếp cũng đền, oán có muôn đời vẫn trả.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (16)

Về sau, khi thấy vợ mình cứ nhẫn nhục chịu đựng sự đàn áp tàn độc quái gở của Khoa Ngoại Ngữ (trừng trị cô giáo Vũ Thị Liên do đã dám chống lại lời khuyên can không được làm vợ Hoàng Hữu Phước bằng cách liên tục họp kiểm điểm tư cách nhà giáo và chê bai chất lượng giảng dạy của cô giáo này) đến độ vì quá uất ức mà phải chịu một lần đớn đau uất hận không được làm mẹ của thai nhi đã được đặt tên sẵn là Hoàng Vũ Thiên Trường, tôi khuyên nàng nên nghỉ việc. Vũ Thị Liên gạt nước mắt chia tay với nghề giáo. Và ở thời điểm đất nước chưa “mở cửa”, chưa có “tư nhân”, chưa có luật đầu tư nước ngoài, chưa có luật thuế thu nhập cá nhân, thậm chí chưa có bảo hiểm y tế và bảo hiểm xã hội, thì các việc làm đều phải qua phân công của Tổ Chức Chính Quyền Thành Phố, và do đó xem như vợ tôi sẽ không bao giờ được phân công do đã chủ động xin thôi việc. (Các công ty nước ngoài lúc ấy chỉ được mở các văn phòng đại diện để thực hiện các giao dịch, còn nhân sự người Việt phải do Công Ty Dịch Vụ Cơ Quan Nước Ngoài cử đến – nghĩa là ngay cả tôi có được nước ngoài mời thì họ vẫn phải đưa tôi sang cái công ty dịch vụ ấy hợp thức hóa hồ sơ tuyển dụng và thay mặt tôi nhận lương của nước ngoài rồi trao lại tôi tiền trên cơ sở thang lương Nhà Nước). Đó là lý do tôi đã bù đắp cho nàng ngoài tình yêu thương sâu đậm nghĩa tình với lòng biết ơn, là những công việc khác, toàn thời gian, lương cao bổng hậu đầy quyền lực, mà nàng rất hài lòng chấp nhận như: Giám Đốc Tài Chính Tại Gia, Kế Toán Trưởng Tại Gia, Thủ Quỹ Tại Gia, Chủ Hộ kiêm Chủ Nhà, và Chủ…Cuộc Đời Hoàng Hữu Phước.

Vũ Thị Liên hay kể với các đứa cháu thích tụ tập quanh nàng để nghe nàng kể truyện đời xưa, rằng Chú Gấu (mấy đứa cháu tự động gọi tôi là Chú Gấu vì có đứa lúc lên hai tuổi thấy tôi xuất hiện khổng lồ lù lù tiến đến nên khiếp sợ khóc thét gọi tôi như thế) ngày xưa học thua Cô Liên xa lắc xa lơ vì bằng tốt nghiệp của Chú Gấu xanh lè hạng trung bình vì bị zero mấy môn Lịch Sử Đảng và Chủ Nghĩa Mác-Lê Nin trong khi Cô bằng đỏ lòm hạng xuất sắc, rằng Chú Gấu quậy trời thần nhưng toàn lựa lãnh đạo cao cấp mà mắng chửi chứ luôn thương người thấp cổ bé họng thấy ai hoạn nạn là đem hết tiền lương ra giúp rồi về xin Cô Liên cho tiền đổ xăng còn thấy nhân viên phạm lỗi thì an ủi tha thứ chứ không bao giờ quát mắng, rằng Chú Gấu toàn được mấy cô gái xinh đẹp nhất thương yêu mà Cô thì tất nhiên đẹp hơn tất cả mấy cô đẹp nhất đó, rằng Chú Gấu học không bằng Cô đâu nhưng dạy học là không ai giỏi bằng Chú, rằng chính Chú Gấu đã dạy Cô về niêm luật thơ ca tiếng Anh nên Cô cũng sáng tác nhiều bài thơ mà ngay cả Chú Gấu còn phải thú thật là đoạn thơ tiếng Anh của Cô in trên thiệp cưới còn hay hơn đoạn thơ của Chú nhiều, v.v. và v.v.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (17)

Lần nào nghe những lời khoe khoang như sấm dậy ấy của Vũ Thị Liên, tôi cũng bật cười, khiến nhớ lại những ngày đầy ắp kỹ niệm rộn tiếng cười vui với Đinh Thị Mai Trâm, Lâm Mỵ Tiên, và tất nhiên có cả cô nữ sinh Vũ Thị Liên nhút nhát như thỏ đế và dễ bị hù dọa nhưng đã dũng cảm dám đứng lên bảo vệ tôi trước cường quyền ấy. Vũ Thị Liên quá tốt đẹp, và nàng làm tôi hồi tưởng đến Đinh Thị Mai Trâm và Lâm Mỵ Tiên. Đây không là một nghịch lý mà là một thuận lý – đơn giản vì hương thơm ngây ngất tuyệt vời luôn làm ta liên tưởng đến những hương thơm ngây ngất tuyệt vời khác mà ta nếu may mắn đã từng được hiếm hoi nhận hưởng trong đời.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (18)

Cảm ơn em, hiền phụ “cổ điển” Vũ Thị Liên, vì đã là người lúc nào cũng tự hào về anh, đã vì tình yêu cao đẹp của chúng mình mà sẵn sàng chịu đựng mọi hành hạ tinh thần và thiệt hại vật chất gây ra từ những thế lực gian manh và những bất công mãi giáng xuống anh, để anh yên tâm tiếp tục làm Hoàng Hữu Phước của kiến nghĩa bất vi vô dõng giả, gian nguy bất cứu mạc anh hùng. Anh biết ơn và nhớ ơn em trọn cuộc đời anh vì tình yêu đó của em.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (19)

Hoàng Vũ Thiên Trường hỡi, hãy luôn theo sát bảo vệ, nâng đỡ, và phù hộ Mẹ của con nhé đứa con trai thương yêu của Bố chưa từng được Bố bế bồng ôm ấp dù chỉ một lần.

*********

Cần nhắc lại theo nội dung truyền thống rằng bất kỳ người đàn ông nào trên thế gian này cũng có thể yêu thương một phụ nữ nào đó và cùng chính người ấy nên vợ nên chồng. Sự yêu thương luôn dựa trên những tâm đắc cá nhân, mà cá nhân thì hoàn toàn không bao giờ độc lập vì luôn dưới sự tác động chính đáng đương nhiên – dù vô thức – của chí ít là văn hóa xã hội và giáo hóa gia đình. Thước đo chuẩn nghiệm sẽ là sự vững bền của marital life tức cuộc sống lứa đôi. Còn dưới sự tác động của nhu cầu cá nhân – dù là nhu cầu tình cảm hay vật chất – hoặc tác động của một hay những bên thứ ba hoặc danh mục ước mơ của cuộc sống và cuộc đời hoàn toàn không có hoặc có nhưng ở đáy danh sách liệt kê cái gọi là tình yêu, thì cá nhân ấy không được nhắc đến trong nội hàm của nhóm từ “bất kỳ người đàn ông nào trên thế gian này cũng có thể yêu thương một phụ nữ nào đó và cùng chính người ấy nên vợ nên chồng” ở trên. Vì rằng có thể có sự chia tay trong tình yêu – tất nhiên vì  những lý do như nghịch cảnh, sự bó buộc tế nhị riêng tư, hay cái chết – nhưng đã là tình yêu thì không bao giờ có sự chia tay trong tâm tưởng; và đó là lý do những người đã yêu nhau thì ngay cả khi đã chia tay hay chia cách vẫn tôn trọng cuộc tình, tôn trọng nhau, và nhớ về nhau đến suốt cuộc đời mình.

Tôi đã có ba tình yêu với ba cô gái xinh đẹp và tốt đẹp. Đó là lý do tôi luôn lưu giũ hình bóng của họ trong con tim và khối óc của mình. Điều may mắn tuyệt vời là một trong ba mỹ nhân ấy đã trở thành người vợ đầy tự hào của tôi.

Có lẽ di sản tôi để lại cho những người thân thương của tôi là những lời khuyên bảo họ hãy có cuộc sống đúng nghĩa một hiền tài (tức giúp vua giúp nước giúp dân) cùng lời dặn dò rằng hãy luôn nhớ tôi đã thương yêu họ biết bao trong suốt cuộc đời tôi.

Còn tài sản tôi mang theo sẽ là những ký ức tuyệt đẹp với mỗi người thân thương, trong đó có ký ức về tình yêu với Đinh Thị Mai Trâm, Lâm Mỵ Tiên, và Vũ Thị Liên.

Wordpress_Mỹ Nhân - Bài 3 (20)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

A) Ghi Chú: 9 bút hiệu của Hoàng Hữu Phước:

1- Hoàng Hữu Phước: Thơ tình tiếng Việt hoặc tiếng Anh gởi tặng Đinh Thị Mai Trâm, sáng tác năm lớp 9, 10, và 11. Có 1 chữ ký tên riêng này và dùng chính thức trong tất cả các giấy tờ.

2- Mai Trâm: Thơ tình tiếng Việt hoặc tiếng Anh sáng tác về Đinh Thị Mai Trâm,  năm lớp 11 và 12.  Có 1 chữ ký tên riêng “Mai Trâm”.

3- Bảo Giang: Thơ tình tiếng Việt sáng tác ở Đại Học Văn Khoa (Bảo Giang tức viết tắt của Bảo Vệ Giang San).  Có 1 chữ ký tên riêng “Bảo Giang”.

4- Mirth Thor: Thơ tình tiếng Anh sáng tác ở Đại Học Văn Khoa (Mirth Thor tức Thần Thor Vui Tính viết tắt MT cũng là Mai Trâm). Không có chữ ký tên riêng này.

5- Humorous Hurricane Panther (còn viết tắt là HHPanther): Thơ & Văn tiếng Anh sáng tác ở Đại Học Tổng Hợp có nội dung nguyền rủa các Thầy Cô nào xấu xa tiêu cực ở Đại Học Tổng Hợp (Humorous Hurricane Panther tức viết tắt HHP cũng là Hoàng Hữu Phước). Không có chữ ký tên riêng này.

6Quetzacoatl : Thỉnh thoảng dùng tại Đại Học Tổng Hợp chỉ trên các bài bích báo viết đóng góp bằng tiếng Anh cho các “báo tường”. Không có chữ ký tên riêng này.

7- Tannhauser Beowulf Thor (còn viết tắt là TBThor) : Thơ & Văn tiếng Anh sáng tác từ lúc ở Đại Học Tổng Hợp cho đến ngày nay, bắt đầu bằng những bài thơ và văn sáng tác đóng thành thi tập dâng tặng Lâm Mỵ Tiên trước khi Mỵ Tiên xuất cảnh. Có hai chữ ký tên riêng này: một ký đầy đủ chữ ở cuối các bài thơ hoặc bài văn tiếng Anh, một chữ ký tắt để làm chữ ký “nháy” trên tất cả các thứ giấy tờ hành chính.

8- Lăng Tần (tức Ca-Lăng-Tần-Già, tên chú chim ngậm xâu chuỗi bay quanh Phật Bà Quan Thế Âm Bồ Tát như ghi trong Kinh Lăng Nghiêm nhà Phật) : Thơ & Văn tiếng Việt sáng tác từ lúc tốt nghiệp đại học cho đến nay. Không có chữ ký tên riêng này.

9- Hoàng Hữu Phước: Thơ tình tiếng Anh tặng Vũ Thị Liên và các bài thơ văn tiếng Anh khác từ năm 1986 cho đến nay. Có 1 chữ ký tên riêng y như ở số 1 nêu trên.

B) Tham khảo:

Tôi Cưới Vợ  09-12-2015

Tình Yêu  20-01-2016

Tôi Dạy Vợ   18-12-2015

Thầy Nguyễn Quang Tô  25-11-2011

Thầy Lê Văn Diệm  22-02-2015

Tuyệt Thực  02-7-2013

Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo  26-12-2015

Tôi và Newsweek  12-7-2016

Bôi Nhọ  02-12-2015

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.