Luật Đặc Khu – Phần 2

Phần 2

Luật Đặc Khu Tại Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nhà Lập Pháp & Lập Hiến Khóa XIII Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

01-10-2018

 LDK2LuatDacKhu2 (1)

Dẫn Nhập Cho Phần 2

Một tên tiến sĩ óc bùn đại ngu khi trả lời phỏng vấn của Tuổi Trẻ, một tờ báo chính thống đại đại ngu của Đảng Cộng Sản Việt Nam từng dám cả gan tấn công nghị sĩ Hoàng Hữu Phước, đã nói về sự cố bạo loạn gây ra từ Luật Đặc Khu rằng: “Luật đặc biệt nhưng giải thích không rõ nên dân bức xúc”.

LuatDacKhu2 (2)

Tên đại ngu trên đang là nghị sĩ Khóa XIV Đoàn Thành Phố Hồ Chí Minh mà sự tồn tại của nó trong Quốc Hội đã trở nên khét tiếng qua các chi tiết như đã nêu tại Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước.

Tên đại ngu trên còn đang là cố vấn cho Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc. Khoan nói đến việc một tên đại bất tài đại vô dụng đại vô hạnh như nó mà tư vấn kinh tế cho Thủ Tướng thì đất nước này chỉ có con đường duy nhất là suy vong suy kiệt suy tàn về kinh tế, chỉ cần qua lời phát biểu ngu đần của nó đã thấy lồ lộ bốn điều kinh khủng rằng:

(a) nó bất tài vô dụng không hề biết gì về những hiễm họa khôn lường trong cái gọi là Luật Đặc Khu để tư vấn cho Thủ Tướng các biện pháp phòng ngừa/hóa giải/tuyệt trừ mà cái khả năng thấu thị ấy thì bất kỳ ai thực sự thuộc tầm cỡ cố vấn nhà nước loại kinh bang tế thế dứt khoát phải sở hữu dưới dạng thiên phú tức có-không-do-thọ-giáo-từ-bất-kỳ-ai-khác, rằng

(b) nó bất tài vô dụng không hề phát biểu hoặc – như Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước hay làm là – gởi thư cho lãnh đạo Quốc Hội để cảnh báo về những hậu quả khôn lường về an ninh quốc gia chắc chắn sẽ xảy ra nếu nó và đám người ngợm như nó không biết phải giúp Đảng và Quốc Hội giải thích về Luật Đặc Khu như thế nào cho người dân khỏi bức xúc, rằng

(c) nó dám xúc phạm toàn dân tộc khi ám chỉ rằng dân trí của dân tộc Việt Nam này kém đến độ thông tin về Luật Đặc Khu được in bằng tiếng Việt mà vì đọc vẫn không hiểu gì sất nên mới bức xúc làm loạn, và rằng

(d) nó dám bao che cho bọn lưu manh phản loạn bằng cách đổ tất tần tật lỗi cho sự “giải thích không rõ” mà toàn Đảng, toàn Chính Phủ, toàn Quốc Hội phải chịu tội về cái sự “giải thích không rõ” ấy.

Ở một xó xỉnh khác thì một tên thạc sĩ óc sình đại đần nghị sĩ Đoàn Thành Phố Hồ Chí Minh Khóa XIV – lại là Thành Phố Hồ Chí Minh khét tiếng! – khi trả lời phỏng vấn của một tờ báo chính thống khác đã tư vấn rằng “nên làm trước một đặc khu để rút kinh nghiệm”.

LuatDacKhu2 (3)

Tên nghị sĩ đại đần này phải chăng muốn ám chỉ rằng:

(a) cái đặc khu kinh tế đầy quan trọng vì phải thọ nhượng biết bao tài nguyên hữu hình tangible như cảnh quang thiên nhiên và tài nguyên vô hình intangible như toàn bộ hệ thống luật pháp hiện hành của quốc gia và tương lai bất định/vô định/phi định của cả dân tộc lại có thể cứ hoạt động mà không cần phải có bộ luật chính thức về đặc khu kinh tế hay sao, rằng

(b) cái đặc khu kinh tế mà muốn có nó thì Đảng/Quốc Hội/Chính Phủ phải bỏ ra toàn bộ của cải kho tàng ngân khố quốc gia để xây dựng thành thiên đường vật chất tuyệt mỹ hạ giới trước để dâng cho nhà đầu tư tà tà bước vô hưởng thụ vui chơi trác táng cờ bạc đỉ điếm trong “99 năm” lại chỉ để rút kinh nghiệm sau “99 năm” – hoặc 98 năm – ư, và rằng

(c) nếu như sau “99 năm” có cuộc tụ họp đại hội nghị ở tòa nhà Quốc Hội đúc rút kinh nghiệm mà thấy thất bại thì Quốc Hội sẽ hùa nhau tuyên bố hủy bỏ kế hoạch thông qua Luật Đặc Khu rồi kéo nhau đến mộ phần những đứa nào trong Trung Ương Đảng Cộng Sản, những đứa nào trong Chính Phủ, những đứa nào trong Quốc Hội mà cách đó “99 năm” – hay 98 năm – đã cổ súy cho cái Luật Đặc Khu, để chưởi cha vào bia mộ của chúng hoặc tổ chức đóng xiềng xích sắt quanh mộ của chúng – y như kiểu Nhà Nguyễn đã hành xử đối với mộ phần Lê Văn Duyệt – do có đại tội với nhân dân đã làm mất sạch của dân tộc toàn bộ kho tàng ngân khố quốc gia và đại tội chuyển hóa thời gian “99 năm” – hay 98 năm – thành rác thải ư?

Vì vậy, (a) trước sự ngu-muội-có-pa-tăng-cầu-chứng-tại-tòa-thương-mại-quốc-tế của hai tên nghị sĩ nêu trên của Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh khét tiếng, (b) trước thực tế không bao giờ có chuyện người dân Việt Nam do dân trí thấp đã không hiểu cái dự án Luật Đặc Khu nó nói cái gì và đặc biệt chỗ nào mà Toàn Đảng/Toàn Chính Phủ/Toàn Quốc Hội khinh rẻ dân chúng chẳng thèm giải thích nên bức xúc vùng lên đốt phá, và (c) cũng như trong Phần 1 của bài Luật Đặc Khu có giải thích kỹ về mọi ngóc ngách của ngôn từ như một thói quen cố hữu – dù khi viết hay nói bằng tiếng Anh hay tiếng Việt – mang tính chuyên-cá-nghiệp personal professional signature  của Thầy Phù Thủy Ngôn Từ Hoàng Hữu Phước, Phần 2 này có tiêu đề “Luật Đặc Khu Tại Việt Nam” cũng không thể không cần đôi lời giải thích như dưới đây.

Ở đây, tiêu đề được đặt ở trên là “Luật Đặc Khu Tại Việt Nam” chứ hoàn toàn không phải và không đồng nghĩa với “Luật Đặc Khu Của Việt Nam” đơn giản vì tác giả bài viết này chưa hề cầm trong tay bản copy nào của cái dự thảo luật ấy để đọc xem nó tròn méo như thế nào. Ngay cả khi có toàn văn bản dự thảo ấy trên trang web của Công ty Bắc Việt Luật của Giám Đốc Luật Sư Vũ Ngọc Dũng là vị tôi trước đây hay xướng họa thơ ca trên trang mạng doanh nhân Emotino thì tôi cũng không click vào để đọc xem cái dự thảo luật ấy nó tròn méo ra sao.

Lý do của “chưa hề cầm trong tay bản dự thảo ấy để đọc xem nó tròn méo ra sao” vì như đã nêu trong bài viết trước đây về chi phí hàng năm cao khủng khiếp của Văn Phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh cho khâu in ấn các dự thảo dự án luật để gởi sâu rộng đến các cơ quan/ban/ngành/đoàn thể/địa phương để lấy ý kiến đóng góp sâu rộng của chuyên gia và các tầng lớp nhân dân cho từng dự thảo dự án luật rồi Văn Phòng tổng hợp chuyển tải cho Thường Vụ Quốc Hội nghiên cứu xem xét hoàn thiện dự án luật, thế nhưng kể từ khi kết thúc nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII chưa bất kỳ một bản in nào như thế được Văn Phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh gởi đến Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước cả – tất nhiên, bảo đảm các nghị sĩ khác của các khóa tiền nhiệm đều đã và đang nhận được các bản photocopy các dự thảo dự án luật ấy do các ông các bà nghị sĩ này là đảng viên chức sắc cao cấp của Thành ủy Thành Phố Hồ Chí Minh trong khi nghị sĩ Hoàng Hữu Phước là nghị sĩ ngoài Đảng.

Trên là chi tiết đơn giản nhất giải thích vì sao tiền của của nhân dân Thành Phố Hồ Chí Minh đã đổ sông đổ biển trong rất rất nhiều thập kỷ qua, mà bằng chứng hiển nhiên nhất là do cái dự thảo dự án Luật Đặc Khu ấy dù tiêu tốn tỷ tỷ tiền thuế của người dân để “lấy ý kiến” của người dân và các ban ngành đoàn thể Thành Phố Hồ Chí Minh vẫn lồ lộ cái tiêu cực hiển nhiên của

(a) hao tốn điện/giấy/mực/môi sinh/bưu gửi,

(b) ắt có sự gia tăng thu nhập của cơ sở in ấn lợi ích gia đình – nếu như sự in ấn được thực hiện bên ngoài Văn Phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh,

(c) tất cả các ý kiến đóng góp của đại diện các ban/ngành/đoàn thể tại buổi họp ở Văn Phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh – tức những người dự họp đều có nhận phong bì tiền bồi dưỡng – đều vô bổ và vô ích vì té ra chả có gì ra hồn để “chuyển tải” ra chốn Nghị trường Quốc Hội cả, mà bằng chứng lồ lộ là cái nguyên nhân chính được chính mồm một tên nghị sĩ Khóa XIV của Thành Phố Hồ Chí Minh nêu lên trên báo nhằm lý giải cho sự thúc thủ (tức bó tay chịu trận) toàn diện – may mà  chưa thất thủ (tức bị lật đổ) – của Thành Phố Hồ Chí Minh và những tỉnh có “biểu tình” là do người dân chưa nắm rõ hay hiểu biết rõ về cái Luật Đặc Khu ấy;

(d) tất cả các bài vở thông tin trên báo chí về Luật Đặc Khu đã đều vô bổ và vô ích vì té ra ngay tại Thành Phố Hồ Chí Minh cực lớn và tại vài tỉnh có danh tiếng đã có nhũng cuộc “biểu tình” làm ô danh chính quyền, hóa ra báo chí Việt Nam chính thống tại Thành Phố Hồ Chí Minh rõ ràng hoàn toàn thất bại, hoàn toàn vô dụng, hoàn toàn là thứ vất sọt rác, không còn là vũ khí chính trị ra hồn của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thông tin, giáo dục, tuyên truyền, vận động các tầng lớp nhân dân của Thành Phố Hồ Chí Minh ủng hộ các quyết sách của Đảng, nên mới có chuyện càng đọc báo giấy và báo mạng của Đảng Cộng Sản Việt Nam người dân càng chẳng hiểu gì hết về Luật Đặc Khu và luật pháp nói chung nên mới bức xúc rồi tự do biểu tình tự do đốt phá.

Vì tất cả các vấn nạn trên, các nội dung bình thường sau xin khép nép được rón rén nêu ra đây trên trang blog bình dân này cho công luận đồng bào nghiền ngẫm cuộc vuông tròn của vấn đề Luật Đặc Khu tại Việt Nam, còn để vấn đề Luật Đặc Khu của Việt Nam tôi xin nhân đây giao nhiệm vụ cho các nhân-sĩ-trí-thức-tiến-sĩ-thạc-sĩ là đảng viên của Đảng đang hiện diện lúc nhúc trong các viện/cơ quan hoành tráng sang trọng của Đảng/Quốc Hội/Chính Phủ phải giải thích cho quốc dân đồng bào được rõ.

Phần 2

Luật Đặc Khu Tại Việt Nam

A- Thế Nào Là Đặc Khu Kinh Tế

1) Đặc Khu Kinh Tế Là Gì?

Đặc Khu Kinh Tế thoát thai từ cụm từ tiếng Anh Special Economic Zone viết tắt là  SEZ.

Đặc Khu Kinh Tế (viết hoa, với chữ viết tắt là SEZ) ở trên là theo phạm trù từ nguyên học.

Còn theo thực tế ngữ nghĩa học thì đặc khu kinh tế tức khu kinh tế đặc biệt (viết thường, không viết tắt là SEZ) đã xuất hiện từ lâu, lan tràn, rộng khắp, và dưới các tên gọi quen thuộc khác nhau như Free Port FP, Free Zone FZ, Bonded Area, Foreign-Trade Zone hoặc Free Trade Zone FTZ, Free Economic Zone FEZ, Free Economic Territory FET, Export Processing Zone EPZ, Special Customs Control Area, Customs Zone, hay International Zone, v.v. và v.v. Trong rừng tên gọi trên, ắt đại đa số người Việt nhận ra ngay cái khu kinh tế đặc biệt mang tên Export Processing Zone EPZ (tức “khu chế xuất”) đã có mặt ở Việt Nam từ nhiều thập kỷ nay. Trong khi đó, dù Hoa Kỳ có hơn 230 khu kinh tế đặc biệt chính với 400 khu kinh tế đặc biệt phụ mà khu đầu tiên xuất hiện năm 1937, họ vẫn cứ vui vẻ với tên gọi tiếng Anh Foreign-Trade Zone FTZ, tức Khu Ngoại Thương, với một phong cách triết nhân rằng con người hay dùng thời gian nhàn rỗi của kẻ thất nghiệp để đẻ ra các tên gọi mỹ miều, biến thiên từ manager sang general manager sang director sang managing director sang general director sang cái mới nhất là CEO cho oách rồi sang cái quái gì nữa thì cũng chỉ là tên gọi khác nhau của anh giám đốc, mà cái chính duy nhất là công ty có ra chi không, và tương tự, cái khu kinh tế đặc biệt có ra chi không chứ chẳng phải nó nên có chữ tiếng Anh viết tắt là gì, EPZ, FTZ, hay mới nhất là SEZ cho thật oách mà chỉ để lùng bùng lổ tai.

Thế là sau thời gian dài loài người tạo ra hết hình thức khu kinh tế đặc biệt này đến khu kinh tế đặc biệt kia, người Tàu không cam tâm bắt chước thiên hạ nên đã ra sức  kiếm tìm, thiết kế, rồi hình thành một hình thức mới khác của khu kinh tế đặc biệt và lần này họ đặt tên là Special Economic Zone SEZ mà tiếng Việt dịch sát nghĩa đen luôn thành Đặc Khu Kinh Tế với nội hàm chủ đạo rằng cả công việc kinh doanh và luật pháp kinh doanh đều khác biệt so với phần còn lại của quốc gia.

Đặc Khu Kinh Tế SEZ là một khu vực trong một quốc gia, bản thân nó có những luật pháp riêng biệt, khác biệt, chuyên biệt so với luật pháp chung/chính/chuẩn của chính quốc gia đó. Những luật pháp riêng biệt, khác biệt, chuyên biệt như vậy nhằm – và chỉ nhằm – thu hút đầu tư trực tiếp nước ngoài, với món quà ưu tiên ưu ái ưu đãi ưu hạng mang tên nhà đầu tư đương nhiên được giảm thuế rất rất nhiều và nhà đầu tư đương nhiên gia tăng thu nhập cùng lợi nhuận rất rất nhiều.

Sự khác biệt giữa các Đặc Khu Kinh Tế SEZ và các khu kinh tế đặc biệt là ở chỗ:

(a) Các khu kinh tế đặc biệt có trước các Đặc Khu Kinh Tế SEZ;

(b) Các khu kinh tế đặc biệt ở Việt Nam không được gọi là đặc khu kinh tế, mà được gọi theo cách dịch ra tiếng Việt các cụm từ tiếng Anh của EPZ trong tập thể các cụm FP, FZ, FTZ, FEZ, FET, EPZ, v.v.

(c) Các khu kinh tế đặc biệt cũng nhận được các ưu tiên ưu ái ưu đãi ưu hạng về thuế và lợi nhuận nhưng phải hoạt động bên trong tường rào của một khu đất riêng mà theo địa giới hành chính địa phương được gọi là “Khu”, trong khi các Đặc Khu Kinh Tế SEZ hoạt đông tại một vùng mà theo địa chính trị trung ương quốc gia được gọi là “Đặc Khu”;

(d) “Khu” của các khu kinh tế đặc biệt có một “ban quản lý” do địa phương của thành phố hay tỉnh lập nên các “Khu” ấy cử đến làm công tác quản lý bình thường của các công chức cấp cao bình thường; trong khi Đặc Khu Kinh Tế SEZ có “ban lãnh đạo” với luật pháp riêng; và

(e) Các nhà đầu tư tại các khu kinh tế đặc biệt chỉ có những nghĩa vụ về trả tiền thuê đất, đóng thuế – kỳ dư, không có bất kỳ quyền hành nào khác vượt ngoài sự điều chỉnh của luật pháp chung của nước sở tại; trong khi đó, các nhà đầu tư tại các Đặc Khu Kinh tế SEZ được hành xử quyền hạn vượt ngoài sự điều chỉnh của luật pháp

2) Đặc Khu Kinh Tế SEZ Trên Thế Giới Có Giá Trị Gì?

(a) Đặc Khu Kinh Tế SEZ đầu tiên:  Như đã sơ giải ở trên, Đặc Khu Kinh Tế SEZ đầu tiên trên thế giới được cho là do Trung Quốc hình thành tại Shenzhen (Sen Gien – không hiểu sao Việt Nam tự tiện gọi là “Thâm Quyến” hoặc “Thẩm Quyến”) dưới thời Deng Xiaoping (Đen Xạo Bình – không hiểu sao Việt Nam tự tiện gọi là “Đặng Tiểu Bình”) vào những năm đầu của thập kỷ 1980. Mô thức này thành công vượt bậc và dần được lũ lượt noi theo bởi Ấn Độ năm 2007 và lan ra nhiều nước trên thế giới.

(b) Sự Bùng Nổ Của Các Đặc Khu Kinh Tế SEZTheo số liệu không đồng nhất về năm thống kê ở từng quốc gia thì đơn cử vài ba  nước sau có nhiều Đặc Khu Kinh Tế SEZ:

Tên Quốc Gia  –  Số Lượng Đặc Khu Kinh Tế SEZ  – Ghi Chú

Bangladesh   46

Cambodia     22

Ấn Độ          187    ngoài 634 SEZ đã được cấp giấy phép thành lập

Philippines   208

Ba Lan          44

Thái Lan       14

Ukraine         12

(c) Chủ Nhân Các Đặc Khu Kinh Tế SEZCần lưu ý rằng nhiều quốc gia khác như Bắc Hàn (Triều Tiên), Cuba, Congo,  Indonesia, Iran, Jamaica, Malaysia, Mexico, Myanmar, Nigeria, Pakistan, Panama, Ai Cập, Hy Lạp, v.v. mỗi nước đều có từ 1 đến vài chục các Đặc Khu Kinh Tế SEZ đang hoạt động. Tuy nhiên, nhiều quốc gia trong đó đơn cử Uzbekistan và Zambia có các Đặc Khu Kinh Tế SEZ nhưng tất cả nằm hoàn toàn trong tay Trung Quốc vì không bất kỳ nhà đầu tư quốc tế nào khác chịu tìm đến “đầu tư” cả.

(d) Tên Gọi Đặc Khu Kinh Tế SEZ:  Cũng cần lưu ý rằng hơn 70 quốc gia khác (8 ở Châu Phi, 19 ở Châu Á, 29 ở Châu Âu, và 14 ở Châu Mỹ) trong đó có nhiều cường quốc và siêu cường quốc đơn cử như Hàn Quốc, Anh, Nga, và Hoa Kỳ đều không màng đến việc mở ra cái gọi là Đặc Khu Kinh Tế SEZ vì họ xem những khu kinh tế đặc biệt đang có mà họ gọi là Khu Kinh Tế Tự Do/Khu Kinh Tế Ngoại Thương FEZ là đã quá đủ cho đại cuộc chấn hưng kinh tế nước nhà. Ngay cả một tiểu quốc như Bahamas nằm trong số các quốc gia giàu nhất Châu Mỹ cũng tự hào có Khu Kinh Tế Tự Do FEZ tên Freeport thành lập từ năm 1955 mà không hề đoái hoài đến việc bắt chước dựng xây Đặc Khu Kinh Tế SEZ mô hình Trung Quốc.

(e) Những Đặc Khu Kinh Tế SEZ Như Shenzhen Thành Công Như Shenzhen: Điều oái oăm là không bất kỳ ai có thể nêu tên một Đặc Khu Kinh Tế SEZ nào khác thành công tương tự cái SEZ tại Trung Quốc, trong số hơn 4300 Đặc Khu Kinh Tế SEZ đang hoạt động trên toàn cầu cả.

(f) Tuyên Bố Của Chuyên Gia Về Số Phận Của Đặc Khu Kinh Tế SEZ: Nhà tư vấn chính sách quốc gia Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước cả quyết rằng Đặc Khu Kinh Tế SEZ hoàn toàn không có giá trị chung đồng nhất đồng dạng đồng phục trên toàn cầu. Mục A.2.b. ở trên chứng minh hùng hồn rằng số lượng nhiều trăm Đặc Khu Kinh Tế SEZ ở một quốc gia không hề làm quốc gia ấy cường thịnh mà trái lại dường như đẩy chính quốc gia đó vào nẽo đường vô định bấp bênh.

Đặc Khu Kinh Tế SEZ được đặt kỳ vọng sẽ cuốn hút đầu tư nước ngoài, phát triển kỹ nghệ nội địa, và thúc đẩy cải cách thể chế, mà tất cả nhằm đến sự tham gia tích cực vào nền kinh tế toàn cầu. Nhân tố hỗ trợ sự thành công của SEZ bao gồm – song không chỉ giới hạn ở – quyền lực cai trị độc lập và khuôn khổ pháp luật độc lập.

Từ thực tế này, câu hỏi đặt ra cho Việt Nam là: (i) Việt Nam có chấp nhận mô thức quyền lực cai trị độc lập và khuôn khổ pháp luật độc lập áp dụng cho nhân vật được phân công quản lý một Đặc Khu Kinh Tế SEZ; và (ii) nếu không chấp nhận nguy cơ phát sinh nhà nước trong nhà nước/chính quyền trong chính quyên/lãnh thổ trong lãnh thổ từ thói quen táy máy tiêu cực lạm quyền của tuyệt đại đa số các cán bộ cao cấp một khi lọt thỏm vào môi trường quyền lực kinh tài, liệu Việt Nam sẽ hủy bỏ kế hoạch Đặc Khu Kinh Tế SEZ, biến đổi SEZ thành một mô thức mới với tên mới, hay chấp nhận sự tham vấn của chuyên gia Hoàng Hữu Phước như nêu ở phần D dưới đây về hình thức SEC?

B- Đảng Cộng Sản, Chính Phủ, Và Quốc Hội Việt Nam Đã Sai Ra Sao Đối Với Dự Án Luật “Đặc Khu Kinh Tế?

1) Sai Về Nhận Thức Thực Tế

Trước sự thành công của Trung Quốc khi đẻ ra mô hình Đặc Khu Kinh Tế SEZ với cái tên Shenzhen chấn động thế giới kinh tài, hầu như quốc gia nào cũng cố mở ra cho mình ít nhất là một SEZ. Thậm chí có những quốc gia mở từ 200 SEZ trở lên ở nước mình, trong đó có Ấn Độ là nước đang sở hữu bom nguyên tử và Philippines quốc gia công giáo đang dưới quyền cai trị của vị tổng thống từng chửi “đù mẹ Đức Giáo Hoàng”.

Việc Việt Nam bắt chước mở SEZ sau thiên hạ cho thấy đã có sự cẩn trọng của lãnh đạo Việt Nam. Tuy nhiên, việc nghiên cứu phục vụ quốc gia đại sự chỉ có thể được tiến hành bởi những đấng anh tài trí hóa cao, trong khi Đảng chỉ có các viện nghiên cứu hoành tráng có nhiều bàn ghế cho nhiều người ngồi làm việc mà tất cả những người này không ai là bậc anh tài trí hóa cao, mà bằng chứng là Đảng/Chính Phủ/Quốc Hội đã bị dắt mũi vào mớ lùng nhùng rối ren rối rắm rối tung rối loạn của dự án Đặc Khu Kinh Tế SEZ.

Thực tế Shenzhen thành công đã cung cấp 6 thực tế sau mà tiếc thay chỉ có Hoàng Hữu Phước nhận ra được từ lâu:

a) Thực Tế 1: Chỉ Có Shenzhen Của Trung Quốc Thành Công

Trên blog Aspiration của nền Yahoo!3600 của Hoàng Hữu Phước cách nay 20 năm viết các tiểu luận kinh tế/chính trị/giáo dục/xã hội/kinh doanh chỉ bằng tiếng Anh, thì bài “People Say Chindia, I Say Vietnam” (tạm dịch: Quý Vị Cứ Khen Chindia! Tôi Khuyên Quý Vị Nếu Khôn Hãy Vào Việt Nam!) nêu rõ nhận định của Hoàng Hữu Phước rằng giới hàn lâm quản trị kinh doanh quốc tế Âu Mỹ đã hoàn toàn sai khi đánh giá Trung Quốc và Ấn Độ (China + India = Chindia) là hai thị trường duy nhất mà giới sản xuất tư bản toàn thế giới nên đổ xô vào ngay để chụp lấy thời cơ vàng lúc hai nước bảo thủ này trải thảm đỏ mở toang cửa mời đón đầu tư. Thời cơ vàng ấy là: sản xuất tại Chindia với ưu đãi về thuế quan thấp với lượng “khách hàng” sẵn có tại chỗ mỗi nơi có hàng tỷ người dân, khỏi phải đi bán ở đâu xa. Hoàng Hữu Phước đã biện giải rằng đó là nhận định ngu xuẩn của giới hàn lâm Âu Mỹ, vì rằng việc đổ xô vào Chindia sẽ dẫn đến hai nghịch lý và một kết luận sau:

(i) Ấn Độ thất bại và Âu Mỹ thất bại vì môi trường văn hóa đặc thù của Ấn tự thân chất chứa những bất an xung đột thường trực thường xuyên về chính trị/xã hội/tôn giáo/an ninh, chưa kể mưu lược của Ấn chỉ nhằm vào điều “sản xuất thay thế nhập khẩu” mà Hoàng Hữu Phước luôn cho là ngu đần tự hủy, còn tư thế của Ấn Độ luôn cho rằng ta đây giỏi giang uy trấn thiên hạ nên luôn xét nét các hoạt động của nhà đầu tư hải ngoại, cộng với việc lãnh đạo quốc gia hoặc không có thực quyền, hoặc có quyền hạn luôn bị các đảng đối lập chính trị thách thức gây cản trở hoặc dọa đe thay thế;

(ii) Trung Quốc thành công và Âu Mỹ thất bại vì thuận lợi tuyệt hảo của Trung Quốc là ở chỗ chính quyền Trung Quốc nắm toàn quyền lãnh đạo quốc gia, tạo thế ổn định tuyệt đối về chính trị mà Hoàng Hữu Phước khi trả lời phỏng vấn của Đài Châu Á Tự Do kể cả khi trả lời phỏng vấn của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ VOA và gần đây là trả lời phỏng vấn của Đài Phố BolsaTV đã từng nêu rằng các nhà đầu tư Mỹ ưa chuộng sự ổn định chính trị, không có biểu tình bạo loạn ở Việt Nam và do đó sẽ giúp Việt Nam nắm bắt thông tin tình báo hầu đập tan các manh động của bọn chống Cộng nhằm gây rối loạn tại Việt Nam gây hại cho đại cuộc làm ăn của họ. Suy ra tương tự, Âu Mỹ hóa ra giúp sức cho Trung Quốc ổn định hơn, dần có uy hơn trên trường kinh tế thế giới một khi hàng hóa hàng hiệu Âu Mỹ tràn ra thế giới với dòng chữ Made in China vinh diệu. Còn mưu lược của Trung Quốc dễ thành công ở chỗ Trung Quốc trong tư thế hoàn toàn yếu về sản xuất công nghiệp và sản xuất tiêu dùng nên các nhà đầu tư tiến vào đã mất cảnh giác khi thấy mình được kính trọng và mình đến để truyền dạy kinh nghiệm của các bậc thầy. Các dự án đầu tư đều ở quy mô từ lớn đến rất lớn đã nhanh chóng đem đến các nhà đầu tư nước ngoài những nguy cơ loại một lần và mãi mãi tức mang hệ lụy kết liễu như bổng dưng giúp Trung Quốc chỉ trong một sớm một chiều sở hữu lực lượng lao động khổng lồ có tay nghề cao, còn việc ăn cắp công nghệ tại các nhà máy Âu Mỹ đang mọc lên hơn nấm giúp Trung Quốc chỉ trong một sớm một chiều xuất hiện các tổ hợp sản xuất hoặc các công ty tư nhân nội địa tung ra các sản phẩm có thiết kế tương tự với quảng cáo chúng tốt hơn các sản phẩm của các nhà máy Âu Mỹ và ở mức giá hủy diệt; và khi đã mất khách hàng thì các nhà đầu tư nước ngoài buộc phải bán tháo bán đổ nhà xưởng thiết bị chạy khỏi Trung Quốc khiến Trung Quốc chỉ trong một sớm một chiều sở hữu các nhà máy hiện đại sản xuất hàng hóa tung ra tràn ngập ASEAN, vừa biến Trung Quốc chính thức thành quốc gia công nghiệp hàng hóa hiện đại lấn chiếm thị trường hàng hóa từng có của các hãng thương hiệu lớn của Âu Mỹ, vừa lũng đoạn khống chế thị trường hàng hóa các nước ASEAN, biến Trung Quốc chính thức thành cường quốc kinh tế,bước đầu cho đại cuộc biến đồng Nhân Dân Tệ thành đồng tiền tự do chuyển đổi trong giỏ tiền tệ của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF và Ngân Hàng Thế Giới WB, ngang hàng với các Đồng Mỹ Kim, Đồng Đức Mã, Đồng Bảng Anh, Đồng Phật Lăng, và Đồng Yên Nhật, v.v.

(iii) Trung Quốc thành công và Việt Nam thất bại vì mô hình Đặc Khu Kinh Tế SEZ là do Trung Quốc đề ra trên cơ sở quyền năng thực tế, quyền năng tiềm tàng, quyền lực thực tế, quyền lực tiềm tàng của riêng Trung Quốc trong thế lực tuyệt hảo của thiên thời, địa lợi, nhân hòa, vào đúng thời điểm các siêu cường Âu Mỹ đột nhiên ngu xuẩn rơi vào bẫy của thiên định rằng phải ngu xuẩn để tạo đà cho sự vùng lên của Trung Quốc. Mô hình ấy hoàn toàn không phù hợp cho sự phát triển kinh tế của Việt Nam. Bài tập cho trận đấu của võ sĩ quyền anh hạng nặng hoặc tuyển thủ tennis đẳng cấp tham dự Grand Slam không bao giờ dành cho trẻ em mười tuổi tập quyền anh tại nhà văn hóa thiếu nhi Thành Phố Hồ Chí Minh hoặc tuyển thủ tennis đẳng cấp Challenger. Đặc Khu Kinh Tế SEZ là để Trung Quốc phát triển đè bẹp thế giới trong đó có Việt Nam. Đặc Khu Kinh Tế SEZ là để Việt Nam mời mọc thêm các đầu tư nước ngoài mà “nước ngoài” ấy có cả Trung Quốc vốn sẽ đương nhiên chiếm lĩnh vị trí hoặc mạnh nhất hoặc độc tôn khi lấy thịt đè người đuổi xua toàn bộ các nhà đầu tư các nước khác ra khỏi các SEZ ấy của Việt Nam.

b) Thực Tế 2: Không Nên Có Các Đặc Khu Kinh Tế SEZ Ở Bất Kỳ Quốc Gia Nào Khác

Từ thực tế số 1 ở trên, có thể nói Đặc Khu Kinh Tế SEZ do Trung Quốc khai sinh chỉ có thể thành công tại Trung Quốc. Sự thành công tương tự Shenzhen có thể lặp lại tại tối đa từ một đến hai SEZ khác cũng tại Trung Quốc với điều kiện những SEZ này cũng xuất hiện hoặc cùng thời hoặc không có khoảng cách lớn về thời gian so với Shenzhen.

Vì vậy, nếu như không có chính quyền mạnh mẽ sắt máu như chính quyền Trung Quốc, không thể có các SEZ thành công tương tự Shenzhen.

Vì vậy, nếu như không có chính quyền mưu lược và có thế mạnh kinh tài tự thân như chính quyền Trung Quốc, không thể có các SEZ thành công tương tự Shenzhen.

Vì vậy, nếu như không có lượng khách hàng nội địa khổng lồ như Trung Quốc, không thể có các SEZ thành công tương tự Shenzhen.

Vì vậy, nếu như không có năng lực đàm phán “ngang cơ” với các siêu cường trong giải quyết các vấn đề địa chính trị như Trung Quốc, không thể có các SEZ thành công tương tự Shenzhen.

Vì vậy, nếu như không có năng lực trấn áp làm chủ khu vực về kinh tế như Trung Quốc đối với ASEAN, không thể có các SEZ thành công tương tự Shenzhen.

Vì vậy, nếu như thiên hạ sau khi đọc các phân tích này của Hoàng Hữu Phước, sẽ hoặc không đoái hoài đến các SEZ ở Việt Nam hoặc sẽ tận dụng các ưu ái ưu đãi ưu tiên của Việt Nam để vào Việt Nam hưởng thụ, hưởng lợi, rửa tiền, bần cùng hóa Việt Nam, thay đổi chế độ Việt Nam trước thời điểm “99 năm” chỉ bằng cách rời bỏ các SEZ sau vài năm nghĩa là khiến Việt Nam sụp đổ về kinh tế do mất trắng toàn bộ ngân khố ngân sách quốc gia đã bỏ vào đầu tư hạ tầng cho các SEZ và phải chịu khối nợ công khổng lồ của quốc gia, dẫn đến sự sụp đổ của chế độ, biến Việt Nam con nợ thành một thứ “chư hầu” hoặc của chủ nợ Mỹ hoặc của chủ nợ Tàu hoặc của bất kỳ ai – kể cả Cambodia – mà đã từ lâu họ không còn quan tâm đến việc mở các Đặc Khu Kinh Tế SEZ, thì Đảng/Chính Phủ/Quốc Hội Việt Nam nay trước các thấu thị của Hoàng Hữu Phước có sẽ làm một việc duy nhất đúng là quẳng dự án Luật Đặc Khu vào sọt rác hay không?

c) Thực Tế 3: Shenzhen Thành Công Vì Không Có 4.0

Cuối cùng, song lại có tính thời sự bậc nhất: Shenzhen thành công nhờ là một SEZ của các tập trung đầu tư vào những phạm vi công nghệ kỹ thuật của thời đại cách xa thời 4.0. Cần lưu ý rằng không phải cứ do Đen Xạo Bình Deng Xiaoping chi đạo là các Đặc Khu Kinh Tế SEZ cùng thời và cùng khu vực với Shenzhen như Zhuhai, Shantou và Xiamen tức ven bờ biển phía Nam gần Hong Kong và Macao, cũng thành công tương tự Shenzhen.

Từ một làng chài với dân số chưa đến 30.000 người, Shenzhen trở thành một thành phố với 12 triệu dân theo số liệu năm 2015. Như vậy, dân số gia tăng đáp ứng nhu cầu lao động tại các cơ sở sản xuất chế tác y phục, đồng hồ, nữ trang, thiết bị điện tử, kim khí điện máy, v.v., tức những ngành có nhu cầu từ cao đến rất cao về lực lượng lao động.

Từ thực tế này, câu hỏi đặt ra cho Việt Nam là: (i) những ngành Việt Nam đang tưởng tượng ra rằng các nhà đầu tư sẽ mang vào Đặc Khu Kinh Tế SEZ ở Việt Nam là gì, có thuộc loại cần nhiều lao động không; (ii) có cần phải dành cho họ sự ưu đãi kéo dài “99 năm” cho các ngành nghề đó không; và (iii) nếu các Đặc Khu Kinh Tế SEZ ở Việt Nam thành công thành công đại thành công thì quy mô hạ tầng của Bắc Vân Phong, Vân Đồn, và Phú Quốc sẽ cơi nới lấn ra như thế nào khi dân số “đất lành chim đậu” tăng lên mỗi nơi hàng chục triệu con người như Shenzhen? Trung Quốc phát triển SEZ để biến làng chài thành thành phố vĩ đại tầm cỡ trung tâm tài chính thế giới. Việt Nam xây dựng SEZ để có các sòng bạc và động đĩ phục vụ 4.0 chăng?

d) Thực Tế 4: Shenzhen Không Phải Là Thiên Đường

Shenzhen đang đối mặt với những vấn nạn nhức nhối về nhân mãn với 9 triệu dân lao động nhập cư, và nhiều dân ngụ cư bất hợp pháp, tệ nạn tham nhũng, tình trạng ô nhiễm môi sinh, sự mọc lên các khu ổ chuột, điều kiện lao động tệ hại, và sự bất lực của chính quyền trong xử lý các vấn nạn này. Thậm chí, cách xử lý bao gồm cả biện pháp ngăn chặn gia tăng nhập cư bằng cách bãi bỏ các cắt giảm thuế từ năm 2000 khiến từ dạo ấy đã không còn tồn tại khái niệm hay ý niệm gì về Đặc Khu Kinh Tế SEZ ở Shenzhen. Với một Trung Quốc phát triển kinh tế toàn diện và đa dạng, các Đặc Khu Kinh Tế SEZ đã không còn có ý nghĩa gì trong thực tế.

Từ thực tế này, câu hỏi đặt ra cho Việt Nam là: (i) Việt Nam phải chăng đang quan tâm đến cái thứ mà ngoài Shenzhen chưa có bất kỳ SEZ nào khác trên toàn thế giới thành công tương tự, và (ii) Việt Nam với những nhà lãnh đạo tài ba như của Thành Phố Hồ Chí Minh bó tay thúc thủ – không phải thất thủ – trước kẹt xe/ngập đường/xuống đường/ô nhiễm/cướp đất của dân/thủ tiêu bản đồ quy hoạch nhưng sẽ đột biến trở thành nhà lãnh đạo “mĩu” tài ba thực thụ nếu được Đảng treo trước mặt miếng mỡ to tướng mang dòng chữ SEZ đảm bảo cái vấn nạn muôn đời của kẹt xe/ngập đường/xuống đường/ô nhiễm/cướp đất của dân/thủ tiêu bản đồ quy hoạch sẽ là chuyện lạ của ai khác chứ không phải của lãnh đạo Đặc Khu Kinh Tế SEZ?

e) Thực Tế 5: Shenzhen Thành Công Vì Là Đối Trọng Ý Chí Quyền Lực Của Trung Quốc Với Hong Kong

Đặc Khu Kinh Tế SEZ được khai sinh tại Trung Quốc dựa theo chiến lược tạo nên một đối trọng mang tính ý chí quyền lực đầy ngạo nghễ đối với Hong Kong, làm hạ phẩm giá của Vương Quốc Anh và thế giới tư bản phương Tây khi cận kề thời diểm giao trả “nhượng địa” Hong Kong cho Trung Quốc. Ý chí quyền lực không bao giờ là vũ khí của bất kỳ ai. Lịch sử nhân loại đã chứng minh ý chí quyền lực chỉ có nơi những nhà độc tài bẩm sinh. Thế thì, ý chí của Việt Nam là gì, và liệu đó có phải là xây dựng Phú Quốc thành một đối trọng với Singapore? Thế còn Vân Đồn là đối trọng với ai, và Bắc Vân Phong là đối trọng với ai? Thiếu vắng một đối trọng cụ thể, không thể có được chất xúc tác cho manh nha một thành công,như đã được minh chứng từ 4.300 SEZ trên toàn thế giới, mà số lượng mới nhất có thể là 4.303 nếu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc được hình thành và xuất hiện trong danh sách cập nhật của thế giới.

f) Thực Tế 6: Shenzhen Thành Công Nhờ Sức Mạnh Nội Tại Của Trung Quốc

Với sức mạnh nội tại tổng hợp của kinh tài, kế hoạch, quyết tâm chính trị, nguồn nhân lực lao động, dư địa tài nguyên, và ý chí khởi nghiệp, Shenzhen đã ươm nghén thành công các đại công ty lừng danh thế giới như Shenzhen Electronics Group SEG, Beijing Genomics Institute BGI, Build Your Dreams BYD, Zhongxing New Telecommunications Equipment ZTE, Huawei, và Tencent, v.v. Có thời điểm 70% tổng lượng điện thoại thông minh toàn thế giới được sản xuất tại các Đặc Khu Kinh Tế SEZ của Trung Quốc và 80% điện thoại thông minh toàn Trung Quốc xuất phát từ Shenzhen.

Đặc biệt, Shenzhen thành công do Trung Quốc sẵn có vô số các cơ sở cung ứng công nghiệp phụ trợ khiến những nhà đầu tư vào Shenzhen không bao giờ phải tự thân vận động kiếm tìm hay nhập khẩu nhiêu khê.

Cần lưu ý rằng Shenzhen thành công hoàn toàn không có nghĩa tất cả các mục tiêu đều đã đạt được. Những thất bại của Shenzhen đã được che đậy bằng (i) tài lực dồi dào khổng lồ của Trung Quốc, và (ii) hình ảnh “phần cứng” hoành tráng của cơ sở hạ tâng. Thất bại của Shenzhen bao gồm – song không chỉ giới hạn ở – không bảo đảm có công việc tốt, không bảo đảm có lương cao, không bảo đảm có phát triển công nghiệp hiện đại; chưa kể phát sinh vấn nạn quản lý kém đầy tiêu cực.

Tất cả làm bật một chân lý hiển nhiên rằng việc bỏ tiền khổng lồ đầu tư vào hạ tầng chuẩn bị cho các Đặc Khu Kinh Tế SEZ, thu thuế cực ít từ việc hạ mức thuế thấp nhất trong thời gian cực dài kèm các ân hạn, và hy sinh quyền lợi/phúc lợi của người lao động do luật pháp chung của quốc gia không thể can thiệp vào hoạt động của nhà đầu tư trong các SEZ, v.v., khiến gia tăng khủng khiếp nợ công, và việc kinh tế địa phương cùng kinh tế quốc gia phát triển nhờ có các Đặc Khu Kinh Tế SEZ chỉ là ảo tưởng để dối người và lừa mỵ nhân dân.

Từ thực tế này, câu hỏi đặt ra cho Việt Nam là: (i) sức mạnh nội tại của Việt Nam là gì, (ii) các doanh chủ đại gia Việt Nam có vào Đặc Khu Kinh Tế SEZ của Việt Nam hay Việt Nam chỉ chầu chờ các nhà đầu tư nước ngoài bất kể đó là nhà đầu tư nhỏ hay nhà đầu tư lớn của Tàu, và (iii) liệu các SEZ Việt Nam sẽ ươm nghén thành công các đại công ty Việt Nam lừng danh thế giới tương tự kỳ công của Shenzhen?

2) Sai Về Nhân Lực

Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện hoàn toàn không có bất kỳ ai là nhân sự phù hợp cho các chức danh quản lý Đặc Khu Kinh Tế SEZ.

Từ khi Việt Nam thống nhất 1975 đến nay, Đảng chưa hề công bố thành quả xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa nơi cộng đồng nhân dân và trong nội bộ cán bộ Đảng/Đoàn. Chưa hề có bất kỳ ai được vinh danh và tưởng thưởng. Tất cả các lãnh đạo, tân lãnh đạo, ứng viên nghị viện, v.v., đều đột nhiên xuất hiện với bản lý lịch chỉ ghi những chức vụ đã kinh qua mà đạo đức cao nhất chỉ được thể hiện bằng con số bao nhiêu năm tuổi Đảng trên chiếc huy hiệu mà thôi.

Con người mới xã hội chủ nghĩa nơi cộng đồng nhân dân tất nhiên phải trên nền tảng gốc của đạo đức truyền thống gia đình chứ không trên cơ sở hủy phá toàn bô nền tảng đạo đức truyền thống gia đình để xây dựng con người hoàn toàn mới hoàn toàn “thoát ly” có đặc điểm lạ xa với và phỉ nhổ vào nền tảng đạo đức truyền thống gia đình vốn bao gồm các thứ đạo đức đạo lý đạo nghĩa của lòng hiếu thảo, sự hiếu thuận, đức thanh liêm, tâm hướng chân thiện mỹ và bi trí dũng. Những con người trên nền tảng gốc của đạo đức truyền thống gia đình ấy tiếp nhận và công nhận định hướng chính trị xã hội chủ nghĩa để nâng lên tầm vóc cụ thể vì nước vì dân, và đó là con người mới xã hội chủ nghĩa mà Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chưa hề có được dù chỉ một người, bất kể đó là trong xã hội hay trong Đảng/Đoàn/Hội/Đội hay Mặt Trận.

Đảng đã không xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa trên nền tảng tuyệt đối ưu việt của chủ nghĩa xã hội dân tộc thiên Khổng do Hoàng Hữu Phước khởi xướng và cổ súy. Thiếu vắng yêu tố cốt lõi của bản sắc hiền nhân, con người do Đảng tuyên giáo từ các đội hậu bị của Đảng đã có những lỗ hổng và chỗ khuyết nên thiếu vắng  lòng ái quốc, tính liêm khiết kiên trung, đạo nghĩa vì nước vì dân, cùng trí dũng chính đạo, dẫn đến tất cả các Đảng viên chức sắc cao cấp của Thành Phố Hồ Chí Minh là hoặc tội phạm hoặc quân bất tài vô dụng vô tâm bó tay để mặc cho Thành Phố Hồ Chí Minh lụn bại suy đồi dưới sức nặng thống khổ của người dân nạn nhân của các mưu đồ chiếm đoạt đất đai từ những dự án chiến lược cấp quốc gia, mà ngày nay giới lãnh đạo Thành Phố Hồ Chí Minh chỉ giỏi mỗi việc ăn nói hùng hồn về chính quyền đô thị, về thành phố thông minh, về cái bùa chú huyễn hoặc mông muội bốn chấm không, về tự chủ tài chính, về xây dựng các thành phố trong Thành Phố Hồ Chí Minh, v.v., tức toàn những thứ vô dụng không bao giờ biến Thành Phố Hồ Chí Minh thành một Tân Singapore, đơn giản vì Thành Phố Hồ Chí Minh chỉ có toàn những cán bộ Đảng bất tài vô đức, hoàn toàn thiếu vắng cán bộ thuộc đẳng cấp tài đức vẹn toàn.

Đã không thể có nhân lực tài đức vẹn toàn, có sự giáo dục của gia đình (tức được cha mẹ hiền đức giáo dục) và có giáo dục gia đình (tức giáo dục con cái nên người trong gia đình mình), có kinh qua kinh nghiệm duy nhất đúng để rèn luyện trở thành lãnh đạo quốc gia trong tư thế là chiếc chìa khóa của cường thịnh của quốc gia, thì Đảng không thể bổ nhiệm bất kỳ nhân lực nào vào vị trí lãnh đạo các Đặc Khu Kinh Tế SEZ – nếu chúng vẫn được Đảng cho hình thành.

Và nếu Đảng vẫn bất chấp lời khuyên thấu thị luôn luôn chính xác của Hoàng Hữu Phước, vẫn cứ cho thực hiện việc thành lập các Đặc Khu Kinh Tế SEZ, Đảng nhất thiết phải công bố danh sách nhân lực dự kiến cho các chức vụ quản lý Đặc Khu Kinh Tế SEZ để lấy ý kiến của người dân nhằm phát hiện những chi tiết tiêu cực từng nảy sinh nhưng đã bị dấu nhẹm trong quá trình học tập và công tác của mỗi nhân sự, và đối với nhân sự Đảng buộc phải lựa chọn do không thể có nguồn khá hơn thì nhân sự ấy nhất thiết phải được Hoàng Hữu Phước phỏng vấn và trực tiếp làm công tác tuyên giáo, thứ công tác đã được thực tế chứng minh là thất bại cả ở cơ quan tuyên giáo của Đảng và ở Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.

Các tổng công ty nhà nước, các ngân hàng của nhà nước, các cơ quan hành chính công quyền đều đã thất bại hoàn toàn với bao nhân sự cấp cao của Đảng đào thoát, bị bắt giam, bị kết án, v.v.

Sự thật ấy không được phép xảy ra với nhân sự lãnh đạo các Đặc Khu Kinh Tế SEZ vì đã có lợi ích từ sự rút những kinh nghiệm nhãn tiền ngay trong thập kỷ này vốn có thể giúp chặn ngăn hữu hiệu sự bần cùng hóa quốc dân từ sự sụp đổ các dự án lớn của quốc gia này nếu đặt vào tay những phiên bản điếm nhục mang tên Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, Tất Thành Cang, Nguyễn Hữu Tín, Vũ Đình Duy, v.v., cùng những con tương cận.

3) Sai Về Ngôn Ngữ

Thật là rồ dại khi Quốc Hội nhũn xèo không tát vào mồm thằng nghị sĩ đần độn nào đã phát âm trọn vành rõ chữ cụm từ “nhượng địa”. Việc sử dụng cụm từ ấy cho thấy hoặc (a) thằng ấy dốt tiếng Việt, hoặc (b) thằng ấy dốt Sử, hoặc (c) thằng ấy không hề nhận ra mức độ nhạy cảm của ngôn từ hắn sử sụng tác động lên tình hình an ninh chung – thậm chí bản thân có bị Hoàng Hữu Phước mắng là “ngu hơn chó” thì hắn ắt cũng đực mặt ra cười ngu dại, hoặc (d) thằng ấy cố tình mớm cho bọn chống Việt/Đảng/Chính Phủ cơ hội bằng vàng chống đối cụ thể làm lung lay tận gốc rể chế độ làm nhục chế độ sẽ tiến tới lật đổ chế độ sau khi chứng kiến lực lượng an ninh vũ trang vất bỏ quân trang quân phục vũ khí run sợ đầu hàng trước đám người đang hùng hổ xuống đường đốt phá, hoặc (e) thằng ấy hội đủ cả 4 nội dung trên.

Ngoài ra, việc bày ra nội dung “99 năm” trong dự thảo để chứng minh Việt Nam quá ưu ái ưu đãi ưu tiên đối với các nhà đầu tư đã cho thấy Quốc Hội Việt Nam từ khi đã để mặc cho Mặt Trận Tổ Quốc Thành Phố Hồ Chí Minh giỡ trò đê tiện với ứng cử viên Hoàng Hữu Phước trong mùa bầu cử Quốc Hội Khóa XIV  đã lâm vào tình trạng hoàn toàn thiếu vắng một nghị sĩ có trí tuệ cao nhất, có hùng tâm cao nhất, có dũng khí cao nhất, và có tài hùng biện cao nhất luôn bảo vệ Đảng/Nhà Nước/Chế Dộ/Người Dân/Dân Tộc để chặn ngăn trên hội trường tất cả những gì thuộc vô tình ngu xuẩn hoặc cố ý gian tà của bất kỳ nghị sĩ nào khác.

Thêm vào đó, việc đề ra cụm từ “99 năm” ngay cả khi chẳng bị lợi dụng để lái sang nội hàm “nhượng địa” cũng cho thấy trình độ làm luật của các nghị sĩ Khóa XIV đang có vấn đề nghiêm trọng do rời xa các thực tế sau:

(a) Thời gian dài cỡ 99 năm là cách nhà quê nhất để thể hiện sự ưu ái ưu đãi ưu tiên của một quốc sách;

(b) Thời gian dài cỡ 99 năm cho thấy tư duy hồng hoang lạc hậu trước tình hình phát triển công nghệ toàn cầu;

(c) Thời gian dài cỡ 99 năm cho thấy hoặc sự ngu khờ hoặc sự thơ ngây hoặc sự giả nai của các nhà làm luật cố tình lờ đi sự thật là tính theo xác xuất-thống kê thì vẫn có khả năng hoặc (i) các SEZ Việt Nam sẽ vắng bóng các nhà đầu tư, hoặc (ii) các SEZ Việt Nam chỉ có các nhà đầu tư Trung Quốc tức những thế lực hùng mạnh nhất thê giới về vốn đầu tư; mà nếu rơi vào trường hợp thứ nhì thì điều gì sẽ xảy ra sau một thế kỷ các nhà đầu tư ấy của Trung Quốc ăn nằm dầm dề tại các SEZ với sự sinh sôi nảy nở các hậu duệ công dân Việt Nam lai Tàu hình thành những tân địa phương mang bản sắc phi Việt nơi những địa danh mà thế kỷ trước đó còn thuần Việt;

(d) Trong khi Đen Xạo Bình thành lập Shenzhen và ba SEZ khác tập trung cùng trên một địa bàn khu vực duyên hải phía Nam, cùng tận dụng lợi thế tiếp giáp hai “nhượng địa” Hong Kong và Macao theo cách tay đua xe đạp chuyên nghiệp luôn núp bóng tay đua phía trước để tận dụng lợi thế quán tính tự nhiên lao lên với ít sức lực và ít sức cản phá hơn, thì Việt Nam lại theo lối tư duy cũ rích muốn mỗi khu vực Bắc – Trung – Nam mỗi nơi có một SEZ như Vân Đồn – Bắc Vân Phong – Phú Quốc để làm lực đẩy cho toàn khu vực. Cách của Việt Nam sẽ thất bại vì không tạo thế núp gió đua xe đạp cho các Đặc Khu Kinh Tế SEZ. Đen Xạo Bình quan tâm đến việc bắt buộc phải có ít nhất một SEZ thành công mỹ mãn, tương tự quan tâm đến việc đội đua xe đạp Trung Quốc phải có 4 cua-rơ mà nhiệm vụ của 3 trong số đó phải bảo đảm 1 còn lại sẽ đoạt cúp – và Shenzhen đã thành công. Còn lãnh đạo Việt Nam – theo vấn kế của các nhà tư vấn thuộc đẳng cấp bị Hoàng Hữu Phước khinh miệt – lại quan tâm đến việc cử 3 cua-rơ mỗi người tham dự một giải đua xe đạp khác nhau và mạnh ai nấy hãy tự thân vận động để may ra có ai đó sẽ đoạt được cúp.

(e) Trong khi Đen Xạo Bình thành lập Shenzhen và ba SEZ khác tập trung cùng trên một địa bàn khu vực duyên hải phía Nam hoàn toàn tránh xa vùng biển Đông Hải (East China Sea – Biển Hoa Đông) và Hoàng Hải (Yellow Sea) luôn căng thẳng với Nhật Bản và Hàn Quốc, thì Việt Nam lại tự nguyện đưa đầu vào tử địa. Khi căng thẳng ở Biển Đông (tức South China Sea – Biển Hoa Nam) trở thành đỉnh điểm xung đột vũ trang, Vân Đồn có nguy cơ bị Trung Quốc xóa sổ chỉ sau bảy phút tấn công, Bắc Vân Phong có nguy cơ bị san thành bình địa từ sự tấn công của hỏa tiễn và bom đạn Trung Quốc từ các chiến hạm/hàng không mẫu hạm/trận địa pháo phía các hải đảo Trung Quốc đã chiếm đóng thuộc các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, còn Phú Quốc vẫn còn đó chứng tích lịch sử bi tráng của sự xâm lược từ Kampuchea năm 1975 nghĩa là Phú Quốc vẫn thuộc loại vulnerable tức phơi mình trần trụi trước hiểm họa xâm lược. Shenzhen thành công nhờ núp gió và hoàn toàn không có nguy cơ bị tác động hủy phá từ bên ngoài.

99 năm”, do đó, là một điểm sai nghiêm trọng trong sử dụng ngôn từ lập pháp của Quốc Hội Khóa XIV.

4) Sai Về Tổ Chức & Quy Trình Luật Hóa

Quy trình luật hóa tức quy trình hai kỳ họp của Quốc Hội Việt Nam để tự động đưa ra ấn nút thông qua một dự án luật cho thấy đã không có sự phân biệt về tầm quan trọng khác nhau của từng dự án luật.

Quy trình hai kỳ họp của Quốc Hội Việt Nam đã hoàn toàn bị phá sản đối với dự án “Luật Đặc Khu”.

Quốc Hội Việt Nam từ khi đã để mặc cho Mặt Trận Tổ Quốc Thành Phố Hồ Chí Minh giỡ trò đê tiện với ứng cử viên Hoàng Hữu Phước trong mùa bầu cử Quốc Hội Khóa XIV nay đã lâm vào tình trạng hoàn toàn tê liệt do thiếu vắng vị nghị sĩ duy nhất có trí tuệ cao nhất, có hùng tâm cao nhất, có dũng khí cao nhất, và có tài hùng biện cao nhất luôn bảo vệ Đảng/Nhà Nước/Chế Độ/Người Dân/Dân Tộc để đứng lên yêu cầu Quốc Hội cẩn trọng tuyệt đối khi xem xét dự án Luật Đặc Khu.

5) Sai Về Quy Trình Chuyên Nghiệp

Quốc Hội Việt Nam cũng đã sai về quy trình chuyên nghiệp.

Khi một lãnh đạo Việt Nam vướng bịnh nặng, dứt khoát Việt Nam phải cậy nhờ đến sự chữa trị của chuyên gia, bất luận chuyên gia ấy là người nước ngoài và thuộc quốc gia thù địch. Lãnh đạo Việt Nam vướng bịnh nặng mà phải yêu cầu được chữa trị bỡi một y sĩ đảng viên Cộng Sản do Đảng rèn luyện phẩm chất đạo đức cách mạng, và do Đảng dùng tiền thuế của dân để cử sang nước ngoài học tập, và đang là lãnh đạo cao cấp một bịnh viện hàng đầu của Nhà nước tại Việt Nam, thì đó không là quy trình chuyên nghiệp.

Quốc Hội Việt Nam là cơ quan lập pháp, nhưng không vì vậy mà cho rằng các nhà lập pháp đều biết rõ tất cả các vấn đề có liên quan đến mỗi dự án luât. Do vậy, việc tham vấn ý kiến chuyên gia chính là quy trình chuyên nghiệp của công tác lập pháp. Song, vấn nạn của Việt Nam gồm (a) tất cả các cơ quan của Đảng và Nhà Nước Việt Nam đều cho rằng đã có sẵn lực lượng “chuyên gia” lúc nhúc dưới trướng bất kể sự thật là các “chuyên gia” này là đảng viên và không hề được mời mọc phỏng vấn lựa chọn từ những nhân vật nổi tiếng mà nhân dân biết tiếng, và (b) Quốc Hội Việt Nam đã mời một doanh nhân luật gia nước ngoài đến báo cáo với Thường Vụ Quốc Hội về Hiệp Định TPP bất kể sự thật rằng chính doanh nhân luật gia nước ngoài ấy đã thỉnh mời nghị sĩ Hoàng Hữu Phước đến phát biểu bằng tiếng Anh về Hiệp Định TPP tại buổi họp mặt với 100 doanh chủ Âu Mỹ ở Thành Phố Hồ Chí Minh.

Không thỉnh mời tham vấn của nghị sĩ Hoàng Hữu Phước về dự thảo Luật Đặc Khu, Thường Vụ Quốc Hội Việt Nam phải chịu liên đới trách nhiệm về các biến động xã hội làm nhục quốc thể trong thời gian vừa qua, có liên quan đến dự thảo Luật Đặc Khu ấy.

6) Vấn Đề Trách Nhiệm Đối Với Các Sai Lầm Nghiêm Trọng Của  Đảng, Quốc Hội, Và Chính Phủ

Khi việc đưa ra dự án Luật Đặc Khu với quá nhiều những sai lầm sai sót sai quấy cực kỳ nghiêm trọng tạo thời cơ cho phía chống đối ra tay chống phá quốc gia, đặt quốc gia vào tình thế bị dọa đe với nguy cơ cái đặc tính cố hữu lẽ ra vững như bàn thạch không thể bị thách đố thách thức tách rời khỏi chế độ nay lại lung lay tận gốc rể qua nỗi nhục lực lượng vũ trang an ninh quốc gia vất bỏ quân trang quân dụng quân phục đầy sân, tái lập hình ảnh quân trang quân dụng quân phục của “Ngụy Quân” vất bỏ đầy đường;

Thì việc duy nhất phải làm một cách đúng đắn là phải vất bỏ dự án Luật Đặc Khu;

Còn nếu như luôn kiên định duy ý chí rằng sức mạnh của Trung Ương Đảng đủ lấp biển dời non bách chiến bách thắng để đi đến quyết định lao tới trước, bất chấp lời răn thấu thị của tác giả bài viết này, thành lập cho bằng được ba Đặc Khu Kinh Tế SEZ – hoặc một Đặc Khu Kinh Tế SEZ theo gợi ý rút kinh nghiệm của thằng nghị sĩ đần độn cốt luật sư của Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh như đã dẫn ở đầu bài – thì phải bảo đảm đáp ứng các quy định sau:

a) Kê khai chi tiết và đầy đủ toàn bộ tài sản vật chất của các Toàn Quyền/Sứ Quân (tức các lãnh đạo Đặc Khu Kinh Tế SEZ), của các thành viên gia đình của họ, để làm cơ sở sau này có thể khẳng định rằng tài sản kếch sù họ có được là chỉ từ tiền lương cao ngất của các Toàn Quyền/Sứ Quân;

b) Cấm xuất cảnh trong suốt thời gian tại vị của các Toàn Quyền/Sứ Quân (tức các lãnh đạo Đặc Khu Kinh Tế SEZ) các vị ấy và tất cả các thành viên gia đình của họ – kể cả cấm xuất cảnh du học, để bảo đảm hai điều rằng Toàn Quyền/Sứ Quân (i) chỉ có mỗi chức năng quản lý Đặc Khu Kinh Tế SEZ chứ không tận dụng được thời cơ làm một nhà nước trong nhà nước để gây ra nguy cơ tự phong chức năng ngoại giao cấp nhà nước với nước ngoài tại nước ngoài, và (ii) không tận dụng được thời cơ quyền lực để gây ra nguy cơ tự do đào thoát khỏi Việt Nam trường hợp gây ra điều tệ hại cho Đặc Khu Kinh Tế SEZ.

c) Cứ mỗi Đặc Khu Kinh Tế SEZ phải có văn bản ghi rõ và đầy đủ tên những ai trong Trung Ương Đảng (tất nhiên các vị trong Bộ Chính Trị đều thuộc Trung Ương Đảng) biểu quyết thông qua quyết định thành lập Đặc Khu Kinh Tế SEZ ấy. Việc này nhằm văn minh hóa phương thức quy trách nhiệm, để vừa (i) chấm dứt sự ẩn nấp của những kẻ bất tài vô hạnh trong áo choàng trách nhiệm tập thể chỉ làm Đảng bị ô danh, vừa (ii) thuận lợi hóa quy trình xử tội theo hướng tự động tự nhiên bất luận vị trí quyền lực của kẻ đã ký tên thông qua thành lập/bổ nhiệm hay ký chấp nhận sự bổ nhiệm phân công.

d) Ngay cả khi một Đặc Khu Kinh Tế SEZ vào cuối niên hạn “99 năm” của nó xảy ra điều tệ hại, việc luận tội những kẻ trong Đảng đã ký tên thông qua thành lập/bổ nhiệm “99 năm” trước đó vẫn phải được tiến hành để chính thức ghi rõ vào sử sách kẻ hay những kẻ phải chịu trách nhiệm cá nhân đối với đại cuộc quốc gia, từ đó tước bỏ các danh hiệu danh dự danh xưng đã từng ban, thu hồi các quyền lợi truyền lưu hậu thế mà con cháu của họ được hưởng trong thời gian dài từ ngân khố quốc gia tức tiền thuế quốc dân.

e) Sửa đổi Luật Hình Sự (i) xử tử hình những Toàn Quyền/Sứ Quân nào phạm các tội tại Đặc Khu Kinh Tế SEZ như biển thủ tài sản Đặc Khu Kinh Tế SEZ, tham nhũng từ quyền lực quản lý Đặc Khu Kinh Tế SEZ, đào thoát thất bại, v.v.; và (ii) tịch thu tài sản của các Toàn Quyền/Sứ Quân bị án tử hình và của tất cả các thành viên gia đình của họ. Nội dung tịch thu tài sản và áp án phạt tiền có thể theo các đề xuất năm 2015 trong các bài Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Hình Sự”Diệt Tham Nhũng.

C- Khẳng Định Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước Về Số Phận Của Tất Cả Các Đặc Khu Kinh Tế ở Việt Nam

Tất cả các Đặc Khu Kinh Tế SEZ nếu được xây dựng ở Việt Nam sẽ hoàn toàn thất bại. Đây là một nhận định mang tính thấu thị chính xác và khẳng định tuyệt đối đúng của Hoàng Hữu Phước thuộc phạm trù toàn diện, có thể kiểm chứng được, và không thể đảo ngược. Thấu thị này dựa trên các luận cứ khoa học chính xác như đã nêu ở trên và như sẽ nêu ở phần tiếp theo dưới đây.

D- Tư Vấn Cộng Sản Chủ Nghĩa Của Thạc Sĩ, Nhà Lập Pháp, Chính Trị Gia Hoàng Hữu Phước Về Mô Hình Thay Thế Đặc Khu Kinh Tế

1) Thực Trạng Nhãn Tiền Về Đặc Khu Kinh Tế SEZ:

Theo tờ Economist thì Đặc Khu Kinh Tế chả có quái gì là đặc biệt cả. Ngày nay Đặc Khu Kinh Tế SEZ đã mọc lên hơn nấm, và cứ mỗi bốn quốc gia thì đã có tới ba quốc gia có ít nhất một Đặc Khu Kinh Tế SEZ. Châu Phi đang có lúc nhúc những Đặc Khu Kinh Tế SEZ chẳng biết phải nên xử trí thế nào vì để thì vẫn không thể phát triển được, mà bỏ cũng chẳng xong. Ấn Độ thì có hàng trăm Đặc Khu Kinh Tế SEZ không thể phát triển, mà chỉ nội Bang Maharashtra đã có tới 60 Đặc Khu Kinh Tế suy vong.

2) Bản Chất Của Đặc Khu Kinh Tế SEZ: 

Như đã nêu ở trên về lý do thành công của Đặc Khu Kinh Tế Shenzhen của Trung Quốc, Đặc Khu Kinh Tế mang nội hàm đặc thù của một quốc gia cộng sản do run sợ không dám thực thi chính sách tự do hóa nền kinh tế quốc gia nên đã áp dụng hình thức kiểu miếng vải khác màu vá chằng vá đụp nơi này nơi khác làm biến dạng loang lổ tấm vải chung của cả nền kinh tế, ngõ hầu có thể kỳ vọng vào một sự thành công vật chất khả dĩ có thể lấy đó nuôi sống phần còn lại của nền kinh tế đang lất lây tồn tại trên nền tảng kinh tế yếu ớt hơn trong tay quản trị và điều hành của Nhà Nước.

3) Những Nguy Cơ Vĩnh Viễn Không Bao Giờ Là Thời Cơ:

Như vậy, cùng với những điều kiện đặc thù khác – chỉ có ở Trung Quốc như đã được Hoàng Hữu Phước luận giải ở trên – mô hình Đặc Khu Kinh Tế SEZ sẽ không những không thể thành công ở Việt Nam mà còn không thể thành công ở bất kỳ quốc gia nào khác.

Ba Đặc Khu Kinh Tế tương lai của Việt Nam sẽ đương nhiên thất bại do những nguy cơ vĩnh viễn, bất biến, mà sự liệt kê đầy đủ hơn ngoài hai nguy cơ tạm đơn cử sau có thể được nhà tư vấn chính sách Hoàng Hữu Phước thực hiện theo yêu cầu hợp đồng đặt hàng chính thức của Đảng/Quốc Hội/Chính Phủ Việt Nam.

Điện năng cung cấp là một trong những yếu tố quan trọng hàng đầu mang tính sống còn. Và chỉ những kẻ mông muội mơ hồ hạ đẳng mới không xem có tiềm tàng nguy cơ thiếu điện năng cho Phú Quốc khiến Đặc Khu này vỡ trận, và cho rằng Phú Quốc không cần có một nhà máy điện hạt nhân riêng công suất cực lớn vẫn có thể cung cấp đủ điện cho sự hoạt động của các nhà đầu tư công nghiệp và công nghệ.

Quyền lực thiết lập luật lệ riêng tại Đặc Khu Kinh Tế SEZ luôn tạo nên nguy cơ hình thành một thứ Nhà Nước trong Nhà Nước, Quốc Gia trong Quốc Gia, Lãnh Thổ trong Lãnh Thổ.

Như đã phân tích sâu sắc sâu sát về cố tật của những kẻ được Đảng và Chính Phủ mời mọc làm cố vấn luôn rặn đẻ ra những vật thể từ mạt cưa cây giậu có xịt mùi hương chiến thuật hay chiến lược như Đi Tắt Đón Đầu, Hợp Tác Bốn Nhà, v.v. mà giá trị thực sự của các cụm từ ấy thì chỉ ngang bằng với mạt cưa mạt hạng vì thoát thai từ cây cối rẻ tiền chỉ được trồng làm rào giậu thấp chỉ có thể làm kinh tế trở thành tàn mạt.

Tương tự, đã có sự phấn khích giả tưởng nơi các nhà lãnh đạo quốc gia bằng cái mồm nhằm tung hỏa mù phủ che các liều lĩnh sặc mùi lợi ích nhóm hùa nhau xẻ thịt kinh tế nước nhà bằng cách luôn sử dụng điệp khúc dỡ òm ngu xuẩn của “trong nguy cơ có thời cơ”, “trong chữ nguy cơ có chữ cơ là thời cơ” mà bất kỳ bậc đại trí nào cũng dễ dàng nhận ra ngay cái nội hàm ẩn dấu của “đục nước béo cò” và “xúi trẻ ăn cứt gà”. Đơn giản vì công việc của tất cả các lãnh đạo đại trí là triệt tiêu hoặc gia giảm các nguy cơ chứ không phải là chụp lấy các thời cơ như bọn đầu cơ tích trữ và lũng đoạn. Và khi luôn trong tư thế luôn dợm triệt tiêu hoặc gia giảm các nguy cơ, các bậc đại trí sẽ cho rằng hãy cẩn trọng với thời cơ, đừng hấp ta hấp tấp khi thấy cái thời cơ tiềm tàng hay tưởng tượng, vì rằng chữ trong thời cơnguy cơ, nghĩa là trong thời cơ luôn có nguy cơ, vì vậy phải vạch mặt chỉ tên tất cả các nguy cơ tiềm ẩn hay lộ diện để bày binh bố trận quyết liệt triệt phá, ngăn chặn, vô hiệu hóa, biến dạng nguy cơ, vận dụng cái chân lý muôn đời của người nông dân nhổ cỏ rằng phải triệt tiêu nguy cơ để may ra có thể có được một thời cơ.

Một Thời Cơ Luôn Có Nhiều Nguy Cơ.

Bán tạp hóa là một hình thái làm kinh tế. Song, làm kinh tế không phải là bán tạp hóa.

Nhà cố vấn kinh tế nhà nướcViệt Nam, do đó, không được dùng ngôn ngữ bán tạp hóa để có thời cơ mê hoặc lãnh đạo Việt Nam và mê hoặc nhân dân Việt Nam; bằng không, sẽ đối mặt với nguy cơ bị lột truồng bỡi Hoàng Hữu Phước của Việt Nam.

4) Hình Thay Thế Đặc Khu Kinh Tế Miếng Vải Vá Đụp Khác Màu:

Do vậy, khi phải đối mặt với quá nhiều những nguy cơ không bao giờ là thời cơ,  Việt Nam nếu khôn ngoan phải lưu ý đến mô hình sau vốn dành riêng cho Việt Nam mà Việt Nam chỉ có thể áp dụng để trở thành cường quốc kinh tế thực thụ: thay mô thức Đặc Khu Kinh Tế Miếng Vải Vá Đụp Khác Màu bằng mô hình Đặc Khu Kinh Tế Miếng Vải Mới Cùng Màu Khác.

(a) Đặc Khu Kinh Tế Miếng Vải Vá Đụp Khác Màu là hình thức Đặc Khu Kinh Tế/Khu Kinh Tế Đặc Biệt SEZ như nội dung phân tích của bài viết này.

(b) Đặc Khu Kinh Tế Miếng Vải Mới Cùng Màu Khác  là đại cuộc biến Việt Nam – chứ không phải vài địa điểm nào đó của Việt Nam – thành một Đặc Quốc Kinh Tế/Quốc Gia Kinh Tế Đặc Biệt SEC (Special Economic Country) với nền tự do thương mại đồng nhất và cao nhất, cắt giảm đồng nhất và cao nhất các rào cản thương mại, tăng khả năng cạnh tranh đồng nhất và cao nhất qua cắt giảm thuế quan đồng nhất và cao nhất, dưới sự điều chỉnh của các khung luật lệ đồng nhất và thông thoáng nhất hấp dẫn nhất.

SEC có nghĩa dù là doanh nghiệp Việt Nam nội địa hay nhà đầu tư nước ngoài, tất cả đều hưởng như nhau các ưu ái ưu tiên ưu đãi cao nhất về hoạt động, sản xuất, kinh doanh, thuế quan, v.v. Với ý nghĩa này, SEC biến cả đất nước Việt Nam thành một “đặc khu kinh tế quy mô quốc gia” nghĩa là hoàn toàn theo luật pháp chung dưới sự quản lý chung của Nhà Nước mà không hề tạo ra tình trạng nguy cơ quái gở của nhà nước trong nhà nước, quốc gia trong quốc gia, lãnh thổ trong lãnh thổ.

SEC có nghĩa dù là doanh nghiệp Việt Nam nội địa hay nhà đầu tư nước ngoài, dù đầu tư vào lĩnh vực nào tại bất kỳ địa phương nào trên toàn lãnh thổ Việt Nam thì tất cả đều hưởng như nhau các ưu ái ưu tiên ưu đãi cao nhất về hoạt động, sản xuất, kinh doanh, thuế quan, v.v. Với ý nghĩa này, SEC biến tất cả các địa phương trên toàn đất nước Việt Nam tự động thành những “đặc khu kinh tế không ranh giới hành chính”  hoàn toàn tùy thuộc sự quan tâm lựa chọn của nhà đầu tư nội địa hay nước ngoài, làm bất kỳ địa phương nào cũng có điều kiện phát triển kinh tế/xã hội/tri thức theo hướng công bằng nhất. SEC còn biến các EPZ tức Khu Chế Xuất đang hoạt động ở Việt Nam tự động hưởng chung các ưu tiên ưu đãi ưu ái do mô thức SEC đem lại mà không lũ lượt rời bỏ các Khu Chế Xuất EPZ để chen chúc vào một trong 3 Đặc Khu Kinh Tế SEZ. Nghĩa là nếu SEZ tạo nên sự bất bình đẳng giữa các nhà đầu tư co cụm bên trong các Đặc Khu Kinh Tế SEZ với các nhà đầu tư hoạt động tại các Khu Chế Xuất EPZ và các doanh nghiệp Việt Nam hoạt động bên ngoài tường rào của Khu Chế Xuất EPZ hay bên ngoài Đặc Khu Kinh Tế SEZ, thì SEC biến tất cả các nhà đầu tư trở thành chủ thể chủ động bình đẳng trong hưởng lợi nhiều nhất tại quốc gia Việt Nam.

Đặc Khu Kinh Tế Miếng Vải Mới Cùng Màu Khác là một yêu cầu cách mạng kinh tế đòi hỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam phải công nhận và áp dụng quy trình tự do hóa nền thương mại và kinh tế nước nhà như các cường quốc kinh tế và áp dụng các hình thức mang tính cạnh tranh cao hơn hấp dẫn hơn để thu hút các nhà đầu tư bất kể đó là nhà đầu tư nội địa Việt Nam hay nước ngoài. Miếng vải mới không là miếng vải cũ với các miếng vá đụp mới khác màu mang tên SEZ. Miếng vải mới cùng màu khác là hình thành áp dụng chung một mô hình duy nhất hoàn toàn mới về kinh tế gọi bằng tên quen thuộc là “kinh tế thị trường” thay thế cho mô hình đang tồn tại là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” với đặc điểm nếu như nền “kinh tế thị trường” quen thuộc của thế giới là môi trường cho sự hình thành các Khu Tự Do Thương Mại FTZ (Free-Trade Zone) hay những thứ tương đương như đã liệt kê ở các phần trên, thì chính nền “kinh tế thị trường” quen thuộc này của thế giới sẽ là môi trường mới để Việt Nam hình thành Đặc Quốc Kinh Tế/Quốc Gia Kinh Tế Đặc Biệt SEC (Special Economic Country) đầu tiên của thế giới.

Đặc Quốc Kinh Tế/Quốc Gia Kinh Tế Đặc Biệt SEC (Special Economic Country) là sáng kiến của riêng Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế Úc-Đại-Lợi, Nhà Tư-vấn Chính-sách Lãnh-đạo Quốc-gia, Nhà Lập-Hiến & Lập-Pháp Việt-Nam, Nhà Chính-trị Cộng-sản Chủ-nghĩa.

Trên thế giới chưa từng có quốc gia nào là một SEC.

Phụ Lục: Nhượng Địa và Thọ Nhượng

(xin xem tại Luật Đặc Khu – Phụ Lục Cho Phần 2: Nhượng Địa và Thọ Nhượng)

 

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế Úc, Nhà Tư-vấn Chính-sách Lãnh-đạo Quốc-gia, Nhà Lập-Hiến & Lập-Pháp Việt-Nam, Nhà Chính-trị Cộng-sản Chủ-nghĩa.

Ghi Chú:

a) Tất cả các số liệu tất nhiên được thu thập từ nguồn tài liệu trên xa lộ thông tin, chủ yêu là Wikipedia (Tiếng Anh) và các trang web của các tổ chức và báo chí từ kết quả gợi ý của Google Search (Tiếng Anh) cho nội dung từ khóa “SEZ”.

b) Tất cả các nhận định phê phán đương nhiên là từ ý kiến rất riêng và duy chỉ của Hoàng Hữu Phước. Việc trích dẫn toàn phần hay một phần của bài viết hoặc của nhận định & phê bình được mặc nhiên đồng ý cho tùy nghi sử dụng như đã nêu tại Thùng Nước Đá Và Blog.

Tham khảo:

a) Luật Đặc Khu – Phần 1 20-7-2018

b) Luật Đặc Khu – Phụ Lục Cho Phần 2: Nhượng Địa và Thọ Nhượng 03-8-2018

e) Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc 29-12-2015

d) Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân 14-6-2017

e) Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiên Tri Thấu Thị 25-4-2018

f) Bài Số 1 Về Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước: Chính Trị Mỹ 30-4-2018

g) Toàn văn bản dự thảo Luật Đặc Khu trên trang web của Công ty Bắc Việt Luật

h) Thơ Cùng Bạn Hữu Trên Không Gian Mạng 11-5-2012

i) Thùng Nước Đá Và Blog 14-02-2013

j) Đi Tắt Đón Đầu 08-9-2017

k) Hợp Tác Bốn Nhà Hay Năm,  Sáu, Bảy, Tám Vạn Nhà? 28-01-2016

l) Diệt Tham Nhũng 30-10-2015

m) Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Hình Sự” 14-10-2015

n) Chìa Khóa Của Cường Thịnh 05-11-2016

o) Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ VOA

p) Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011

q) Tôi Trả Lời Phỏng Vấn của Đài Phố Bolsa TV năm 2012:

Video clip 1: “Tôi nghĩ nếu đứng ở nghị trường Quốc hội, sự đóng góp, giúp đỡ của mình sẽ có hiệu quả lớn hơn.” http://www.youtube.com/watch?v=U_jolHcUMX4&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 2: “Hiến pháp nói Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất.” http://www.youtube.com/watch?v=Mw6WFmZEKjk&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 3: “Luật biểu tình chỉ nên ra nếu như những luận điệu và những nhóm chống Cộng không còn tồn tại trên thế gian này.” http://www.youtube.com/watch?v=jI2ybZHApM8&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Video clip 4: “Người ta đã ngụy tạo nên một chuyện khác, làm cho người nghe bực tức lên. Người ta nói rằng tôi nói người dân Việt Nam dân trí thấp. Và đó là lời vu khống. Tôi không bao giờ nói như vậy.”  http://www.youtube.com/watch?v=mHvO-Ge7mdQ&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 5: “Cho tới giờ phút này chỉ có Cộng Sản Việt Nam mới chặn đứng được Cộng Sản Trung Quốc”  http://www.youtube.com/watch?v=rRGAq4_ADd0&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 6: “Không người Việt Nam nào chịu khuất phục trước Trung Quốc cả.” http://www.youtube.com/watch?v=wd5wRefkc30&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 7: “Khoảng cách giàu nghèo rất lớn, và sắp tới còn lớn nữa. Khoảng cách đó chứng tỏ con đường tự do hóa thương mại ở Việt Nam đã gần thành công.” http://www.youtube.com/watch?v=vDVNrlZUf7w&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 8: “Tôi rất muốn tự do báo chí theo kiểu tư nhân cũng được ra báo. Nhưng đồng thời tôi cũng phải thông cảm nếu như chính phủ vẫn chưa cho ra cái đó.” http://www.youtube.com/watch?v=Q9rFRJpm2vk&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Video clip 9: “Những người chống Cộng viết blog ở nước ngoài họ dùng những chữ cực kỳ tục tĩu khi nói về Việt Nam. Tôi không chấp nhận điều đó!” http://www.youtube.com/watch?v=nSc_G3YkRyQ&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

r) Quyền Lực Nhũn Xèo 09-11-2017

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.