Cách Thức Hai Công Ty Nước Ngoài Mời Tuyển Hoàng Hữu Phước

Hoàng Hữu Phước, MIB

21-3-2019

Nhằm xô sập dưới bùn nhơ toàn bộ thói hư tật xấu kinh niên của chán vạn “nhân vật” celebtity Việt luôn chỉ hoặc láo táo lếu tếu lạo xạo lao xao lung ta lung tung văng dãi trước mi-cờ-rô hoặc ngoáy viết khạc châu nhổ ngọc gì đấy ra giấy cung cấp kiến thức mông muội mơ hồ về những thực tế xạo sự, mông muội, mơ hồ, về chính trị/kinh nghiệm kinh doanh/chính sách pháp luật/vân vân và vân vân trong đời sống hết sức chân thật của…thần tiên trên Thượng Giới, gia đình Chú Cuội trên Cung Quảng, xã hội quanh Hố Đen, môi trường làm việc tít Thiên Vương Tinh, nghĩa là toàn những thứ mà người đọc có chăng là há hốc mồm stupefied như thần tử kiến long nhan chứ đừng hòng tiếp thu được bất cứ thứ gì, từ kiến thức thực tế cho đến kinh nghiệm thực tế áp dụng cho cuộc sống thực tế hoặc chí ít là khuấy động được tư duy thực tế cho một kiểm chứng thực tế tích cực bừng tỏ vì chân lý; và

Tiếp tục mạch nội dung cung cấp kiến thức về những thực tế trong đời sống cá nhân bản thân, gia đình bản thân, xã hội quanh bản thân, môi trường làm việc quanh bản thân của chính mình, tôi qua bài viết dưới đây nói về mảng “Nhân Sự Cấp Cao” từ thực tế kinh qua của chính bản thân, nối dài thêm những sẻ chia với và truyền thụ cho giới trẻ Việt Nam như đã luôn như vậy trong rất rất nhiều bài viết trước, chẳng hạn như về tình dục, về chính trị, về gia đình, về nữ giới, về học giỏi tiếng Anh, về v.v. và v.v.

Và cũng y hệt những bài viết trước đây, luôn sẽ lành thay lành thay cho những ai đọc  bài viết của Hoàng Hữu Phước mà không hề ọc ra lời phán “Đồ Chém Gió!” tiếng lóng hạ cấp làm bẩn mồm người thốt, hoặc không hề lóe lên trong ý nghĩ sự ngờ vực về tính chân thật của các nội dung khiến triệt tiêu cơ may cho một sáng bừng tri thức.

PHẦN 1

I) Hoàng Hữu Phước Giảng Giải Về Sự Khác Biệt Giữa CVRésumé

Như đã nhiều lần nêu lên trong các bài viết trên blog này, từ lúc tốt nghiệp đại học đến nay tôi luôn hoặc “được” giao hoặc “bị” đùn đẩy cho những công việc khó khăn nhất và luôn ở cương vị lãnh đạo ở tất cả các cơ quan hay công ty dù là nhà nước hay tư nhân nơi tôi làm việc tại đó (đơn giản vì câu khẩu dụ của tôi luôn là “nếu quý vị có giỏi và làm được thì hãy tự mà giải quyết đi, còn nếu phải cầu cứu tôi thì hãy đưa tôi nắm đầu kia của quyền trượng để tôi kéo quý vị ra khỏi bãi lún lầy”), và có một điều chắc chắn hơn 1.000% là chưa khi nào tôi phải nộp đơn xin việc, dù bản lý lịch CV tức Curriculum Vitae bằng tiếng Anh dài hơn chục trang tôi tự soạn theo mẫu do chính tôi thiết kế thì tôi luôn nộp chỉ sau khi tôi được mời gia nhập và tôi chính thức nhận lời mời ấy. Một bản CV bằng tiếng Anh như vậy của tôi ắt đang còn được lưu trong tàng thư nhân sự của Manulife; và bản ấy đã được một vị lãnh đạo ở Manulife Canada bảo rằng ông chưa từng trong đời được gặp một bản CV nào – tức trong tất cả các bộ lý lịch nhân sự cấp cao đang có tại tổng hành dinh Manulife – lại có chất lượng cao như vậy không những về tiếng Anh mà còn về các bố cục nổi bật khúc chiết đầy thuyết phục và hấp dẫn của phần nội dung lý lịch mà không bất kỳ Việt Kiều hay Mỹ Kiều hoặc Ca Kiều nào ở khu vực Bắc Mỹ có thể viết được tương tự. Các bạn ắt không thể cầm trong tay bản CV bằng tiếng Anh lưu tàng thư Manulife ấy của tôi; song, nếu các bạn quan tâm đến đề tài này vẫn có thể tham khảo tạm phần lý lịch tôi khai bằng tiếng Anh tại www.linkedin.com để có thể tự mường tượng ra rằng bản CV thực thụ bằng tiếng Anh của tôi còn cao hơn đỉnh tạm ấy, hoặc có thể từ đó nghiệm ra rằng các phần lý lịch của các doanh nhân toàn cầu khai trên LinkedIn còn cách đỉnh tạm ấy bao xa – tính từ mặt nước biển.

Tôi cũng luôn tự hào – với sự ngợi ca của vợ tôi cùng các em tôi dành cho tôi –  rằng tôi mà giúp ai viết (không phải viết giúp ai) CV thì người đó 100% được các cơ quan nước ngoài tuyển ngay vào vị trí lãnh đạo – tất nhiên phải kèm theo một hay nhiều hơn một buổi tập huấn để tôi dạy cho họ cách trả lời tuyệt nhất cho những câu hỏi vặn vẹo mà họ cho là dễ bị làm cho câm họng nhất. Chưa kể, từ cuối những năm 1990 của thế kỷ trước tôi đã là giảng viên Anh Văn đầu tiên và duy nhất ở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam giảng dạy chuyên đề cho sinh viên cách viết CV và hướng dẫn họ thực tập viết CV sao cho đạt cả tính trung thực, khôn ngoan, chất lượng cao, nhuần nhuyễn bằng tiếng Anh, bất luận các tiết dạy đó là do tôi tự tung tự tác tự tiện đề ra để giúp các em sắp ra trường có hành trang tìm việc chứ môn học lạ hoắc này không hề có trong danh mục các bộ môn tiếng Anh được các Khoa Ngoại Ngữ “cho phép dạy”. Tôi có quyền tự tung tự tác tự tiện như thế vì tôi dạy miễn phí ngoài giờ tại phòng ăn ký túc xá Cao Đẳng Sư Phạm lan tỏa hương thơm ngất ngây hòa quyện của nước mắm, nước tương, hành, dấm, tỏi đặc thù thuần Việt, cái hương dân tộc tính mà ai bước chân vào Đại Sứ Quán Việt Nam ở Liên Xô hay Nhật Bản đều ngữi thấy trước tiên; hoặc tôi khôn khéo lồng ghép vào môn…Luận Văn Anh như khi dạy tại Đại Học Ngoại Ngữ Hà Nội ở Thành Phố Hồ Chí Minh. Cái quyền tự tung tự tác tự tiện ấy sở dĩ có nơi tôi vì tại các trường tôi tham gia giảng dạy theo thỉnh mời, tôi được Thầy Tiến Sĩ Nguyễn Đắc Tâm lãnh đạo Đại Học Ngoại Ngữ Hà Nội và Đại Học Văn Lang cho tôi cái quyền ấy tại các trường của ông, do tôi là giáo viên duy nhất mà hễ trong thời buổi thiếu thốn giáo trình Anh văn chất lượng cao cho các bộ môn đặc thù như biên-phiên dịch, hợp đồng kinh tế ngoại thương, hay luận văn, v.v., Thầy cần tôi giúp biên soạn giáo trình gì là tôi thiết kế sản xuất ngay giáo trình ấy mà không hề nhận thù lao hoặc đòi hỏi tác quyền.

Cần nói thêm là hiện nay tại Việt Nam toàn bộ các công ty dịch vụ việc làm, các công ty “săn đầu người”, các công ty dịch vụ nhân sự, và tuyệt đại đa số người-dân-đi-tìm-việc-hay-đang-làm-việc-ở-cơ-quan-nước-ngoài (trừ các học trò đã được tôi dạy về CV và các nhân viên đã được tôi giúp đỡ viết CV khi họ bị lãnh đạo Phòng Ban của họ “đì cho sói trán” phải “bỏ của chạy lấy người” qua đầu quân công ty khác) đều hoàn toàn sai do không phân biệt được sự khác biệt giữa CV với Résumé, và có thói quen dùng chữ CV trong khi toàn bộ các thí dụ minh họa trên các web của họ toàn là các Résumé nhưng lại cùng nhau bảo đó là mẫu tham khảo cho CV. Bản lý lịch của tôi như nói trên là CV tức “Bản Lý Lịch Chi Tiết” tức Curriculum Vitae (tức cái mà tiếng Việt có khi gọi là “Lý Lịch Khoa Học”, “ Lịch Hàn Lâm”, hoặc “Lý Lịch Lãnh Đạo” dù chả hiểu vì sao cứ phải chêm dùng mấy cái từ ngữ hào nhoáng nổ đì đùng hơn pháo đại ấy) dài từ 10 đến 20 trang, chứ không phải bản “Sơ Yếu” Résumé ( lược vài điểm chính yếu) vỏn vẹn một hoặc tối đa hai trang giấy khổ A4. Trong đời mình, tôi chưa bao giờ viết Résumé tiếng Anh cả.

CV là để dành cho lãnh đạo bên tuyển dụng đọc, tìm hiểu, nghiên cứu quá trình công tác cùng thành tích của các “nhân vật” ứng viên cho cấp bậc lãnh đạo cao của chức danh mình đang tuyển dụng.

Resumé là do các ứng viên muốn dự tuyển vào các vị trí nhân viên từ cấp thấp đến cấp trung nộp kèm vào đơn xin việc để phòng tuyển dụng và bộ phận có nhu cầu tuyển dụng có tài liệu trong tay để đọc lướt nhanh hầu biết ngay có phù hợp với nhu cầu đang đăng báo tuyển dụng hay không để có nên cho vào danh sách đã giản lược để mời đến phỏng vấn hay không.

Bắt đầu từ hôm nay 21-3-2019, các bạn sẽ thấy chi tiết phân định hàn lâm chính xác này của Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước, chuyên gia duy nhất về CV tiếng Anh ở Việt Nam, sẽ giúp toàn bộ các thuyết giảng/sử dụng sai lầm trên toàn bộ các trang mạng cung cấp việc làm hay tư vấn làm việc sẽ được họ khẩn trương điều chỉnh sửa sai.

II) Những Phương Cách “Săn Đầu Người”

Một kinh nghiệm của tôi là đối với các công ty thực sự lớn của Âu Mỹ  khi tuyển dụng nhân sự lãnh đạo cấp cao, hai phương pháp sau luôn được họ áp dụng:

(a) “Săn đầu người chủ động”: là tự nắm bắt thông tin về nhân sự được tiếp cận tình cờ tại các hội thảo hoặc được đối tác mách bảo, hoặc do chức sắc nước ngoài khác giới thiệu từ nguồn thân quen cá nhân, hoặc do tự điều tra về nhân sự tiềm năng đang nổi bật trên thị trường nhân lực, v.v.; và

(b) “Săn đầu người thụ động”: là sử dụng dịch vụ giới thiệu hồ sơ nhân sự cấp cao của các công ty “săn đầu người”.

Sau khi tiến hành nghiên cứu các CV từ hai nguồn trên (recruiting), tiếp xúc ban đầu (interviewing), họ còn tiến hành thẩm định sự phù hợp của năng lực ứng viên trước khi tuyển dụng cuối cùng (selecting). Sự thẩm định ấy thường được thực hiện qua đánh giá các trả lời câu hỏi qua ba phương tiện gồm

1) lãnh đạo hay ban lãnh đạo tiếp xúc trực tiếp không để phỏng vấn interview mà để đối thoại mạn đàm discussion on topics/intimate panel discussion,

2) dịch vụ thẩm định online chuyên nghiệp, hoặc

3) qua các trả lời trực tiếp ngay bằng viết văn bản (trả lời nói ngay là ở khâu phỏng vấn interviewing mà mục đích để đánh giá khẩu ngữ, ngôn ngữ giao tiếp/ngôn ngữ chuyên ngành tiếng Anh/ngôn ngữ cử chỉ/tác phong trang phục; còn trả lời viết ngay ở khâu thẩm định năng lực là để đánh giá tư duy nhận xét sâu sắc, tư duy giải quyết vấn đề, tư duy tư vấn, và khả năng buộc phải luôn có nơi nhân sự local cấp cao: viết giỏi tiếng Anh để chứng minh bản thân có năng lực có thể tự lập ra những kế hoạch/chỉ thị và tự viết những báo cáo chi tiết thuộc loại tuyệt mật hoàn toàn không được phép có sự “giúp súc” của nhân viên thuộc quyền do họ tuyệt đối không được phép biết đến/nhìn thấy nội dung cũng như không được phép tham gia hoàn tất khâu đánh máy/in ấn/đóng tập/chuyển gửi. Thẩm định năng lực lãnh đạo cấp cao thường rất tốn kém nhưng cực kỳ chuyên nghiệp, rất hiệu quả, và có độ chính xác cao.

(Cần có chú thích ở đây rằng thầy giáo tiếng Anh Hoàng Hữu Phước nhờ ở cấp độ thượng đẳng về viết tiếng Anh nên luôn ở vị trí lãnh đạo ở các công ty nước ngoài, chứng minh luận điểm của thầy giáo Hoàng Hữu Phước rằng học giỏi tiếng Anh tập trung vào luyện viết và vào đặc loại ngôn ngữ formal chính là cách duy nhất làm chủ được tiếng Anh và rằng viết giỏi tiếng Anh giúp nói giỏi tiếng Anh chứ không bao giờ ngược lại đã hoàn toàn đúng, xô sập hoàn toàn sự rêu rao đặt trọng điểm ưu tiên vào nói tiếng Anh mà hệ lụy của 40 năm đầy ắp cải cách giáo dục tỷ USD của Việt Nam là chưa hề có sinh viên nào nói giỏi tiếng Anh – huống gì viết giỏi tiếng Anh – và các “cử nhân” luôn bị nhà tuyển dụng nước ngoài chê bai về năng lực tiếng Anh.)

III) Tuyển Dụng Nhân Sự Cấp Cao Chủ Động Nhưng Phi Truyền Thống:

Tuy tôi cực kỳ cẩn thận không bao giờ nộp đơn xin việc (để toàn thiên hạ sau này không thể có bản CV của tôi và vì trên thực tế tôi luôn được các cơ quan/công ty săn đón trước khi tôi kịp quan tâm đến một việc làm cụ thể nào đó tại một cơ quan cụ thể nào đó để nộp đơn), không bao giờ nhận lời mời đến dự phỏng vấn (để ngăn chặn tin tức loan truyền rằng tôi muốn bỏ cơ quan đang làm việc để tìm bến đỗ mới, đứng núi này trông núi nọ), tôi vẫn cứ có các công việc mới và tốt hơn tại nơi làm việc cũ. Sự “trịch thượng” này của tôi rõ ràng là theo một cách “phi truyền thống”; song, nội dung phần dưới đây lại là về tính chất “phi truyền thống” của hai công ty nước ngoài khi quan tâm đến việc thỉnh mời tôi về làm việc cho họ. Và hai câu truyện dưới đây có thể cung cấp cho các bạn những thông tin liên quan đến tuyển dụng nhân sự cấp cao tại các công ty nước ngoài rất có thể nhiều người trong các bạn chưa từng được biết đến hay chẳng bao giờ được nghe kể tương tự.

A) Hoàng Hữu Phước Tại Manulife

1- Hoàng Hữu Phước Được Thỉnh Tuyển Vào Manulife (Được Mời Vào Manulife Làm Giám Đốc Tuyển Dụng Và Giám Đốc Nhân Sự) Theo Cách Phá Cách

Khi Manulife lập kế hoạch phát triển kinh doanh chiếm lĩnh thị trường Việt Nam thì gặp khó khăn trong xây dựng lực lượng, do không có bất kỳ ai trong số hai chục nhân viên hiện có và 100 đại lý đang làm việc lại có đủ năng lực và tầm vóc để được giao phó nhiệm vụ lãnh đạo thành công đại cuộc này. Manulife cũng đã thất bại trong cả hai mặt trận săn đầu người chủ động săn đầu người thụ đông, đã buộc phải theo cách “phi truyền thống” khi bí mật nhờ một nữ chức sắc “local” tức người Việt tại chỗ của họ giúp cho họ một cái tên của một “local” mà cô ấy tin chắc chắn là số một ở Việt Nam. Gọi là “bí mật” vì sẽ là (a) vi phạm đạo đức với quy định về “conflict of interest” tức xung đột quyền lợi nếu chẳng may cô “local” ấy đưa “người nhà” hay “người quen thân thiết” vào công ty hình thành vây cánh thao túng quyền lực, (b) việc này chưa từng có tiền lệ do công ty chưa bao giờ thất thủ toàn diện không tuyển được người, (c) kế hoạch phát triển đã được duyệt y – và duyệt chi – nên mọi sự chậm trể sẽ vừa chứng minh sự lãnh đạo bất lực của đội ngũ nước ngoài tại Việt Nam vừa tạo điều kiện cho các đối thủ cạnh tranh đang chuẩn bị ào ạt xin vào Việt Nam hoạt động kinh doanh lấn lướt, và (d) khi cho rằng cô “local” ấy là chức sắc đối ngoại thay mặt công ty giao thiệp chủ lực với các cơ quan Nhà nước trung ương và điạ phương nên ắt biết nhiều nhân sự tiềm năng hơn nên công ty nhờ cô ta khiến rất có thể sẽ làm “buồn lòng” những chức sắc “local” khác nếu họ biết họ đã không được công ty tín nhiệm bằng nên đã không được công ty cậy nhờ tiến cử người quen của họ.

Cô chức sắc “local” ấy đã cho họ ngay lập tức một cái tên duy nhất: Hoàng Hữu Phước.

Thế rồi tôi nhận được cuộc gọi của một phụ nữ tự xưng là nữ thư ký điều hành của Tổng Giám Đốc David William Matthews, kính chuyển lời mời của Dave mong muốn tôi nhín chút ít thời gian đến Diamond Plaza giúp ông xem qua và cho ý kiến đánh giá về một số hồ sơ nhân sự của các ứng viên mà các CV trong đó có nêu tên tôi như một “professor” tức “thầy” cũ của họ. Tôi hoan hỷ nhận lời, nghĩ rằng đó là việc nên làm để có thể giúp đánh giá đúng về năng lực của học trò của mình để họ có được việc làm tốt và thu nhập tốt tại công ty Bắc Mỹ này, chưa kể tôi tò mò muốn xem môi trường làm việc của một “người nhà” của tôi đang công tác tại đó ra sao. Nhưng khi tôi đến vào đúng ngày giờ đã hẹn, vừa xưng tên cho cô lễ tân xinh đẹp mỹ miều tựa tiên nga để cô báo vào trong, tôi được cô nữ thư ký điều hành mập mạp lúp xúp chạy bay ra đón đưa ngay vào gặp không phải cái vị được gọi là “Tổng Giám Đốc David Matthews” công dân Anh của Manulife Vietnam, mà là lãnh đạo cao cấp hơn, đó là ông Marc H. Sterling, công dân Anh, chức vụ chi tiết lúc ấy trên danh thiếp là Phó Chủ Tịch Điều Hành Các Chi Nhánh Châu Á của Manulife Financial Canada, kiêm Chủ Tịch Công Ty Bảo Hiểm Nhân Thọ Manulife-Sinochem.

Marc H. Sterling dáng người mập ú cao 1m50, đứng ngang ngực tôi. Sau khi bắt tay tự giới thiệu, ông liếng thoắng xin được làm hướng dẫn viên đưa tôi đi tham quan hai tầng lầu 11 và 12 của Diamond Plaza nơi Manulife hoạt động. Khi thấy chỗ này chỗ nọ có nhân viên hay đại lý nào chạy đến bu quanh tôi vui vẻ hò reo “Chào Prefessor!” hoặc “Thầy ơi, em nè!” hoặc“Ủa, Thầy về đây làm hở Thầy?” lúc tôi xuất hiện, ông cười hể hả hài lòng, gật gù khoái trá, trong khi tôi hốt hoảng bấn loạn tự nhủ “Úi cha mẹ ơi, sao mà mấy đứa này cả gan rủ nhau bỏ nghề giáo hết trơn hết trọi vậy nè! Hèn chi trốn biệt mình Ngày Nhà Giáo!”. Khi trở về phòng họp lãnh đạo có đính bảng chữ đồng “Board Room” sáng loáng hơn lư hương bàn thờ Ông Bà Nội tôi, ông Sterling vừa ngồi vào chỗ là đã nói ngay câu đầu tiên rằng ông mong tôi hãy giúp Manulife đảm nhận chức vụ Giám Đốc Tuyển Dụng trong giai đoạn khó khăn Manulife đang muốn nhanh chóng phát triển số lượng chi nhánh trên toàn quốc từ 1 lên 10, số lượng đại lý cực đông chất lượng cao từ 100 người lên 7.000, cũng như số lượng nhân viên cực đông chất lượng cao từ 10 người lên 400 để trong tối đa 2 năm Manulife phải kinh doanh nhanh chóng có lãi, trở thành công ty bảo hiểm nhân thọ đầu tiên tuyên bố kinh doanh có lãi tại Việt Nam.

Trước tình thế rất bị động ấy, tôi nhớ đã trả lời 4 ý rằng:

a) Tôi rất bất ngờ vì tôi không biết là Manulife đang quan tâm đến việc mời tôi cho vị trí lãnh đạo đó;

b) Tôi rất ngạc nhiên vì từ khi gặp ông đến lúc này ông không hề “phỏng vấn” tôi gì cả, ông cũng không có CV “xin việc” của tôi, thậm chí ông còn vừa bảo tôi rằng tôi đừng lo gì về lương bổng vì ông đã ra lịnh cho Tổng Giám Đốc David Matthews biết phải đáp ứng mọi yêu cầu của tôi ra sao rồi, trong khi lẽ thường tình là lương bổng chỉ được nói đến khi mọi việc đàm phán tuyển dụng đã xong finalised;

c) Tôi cần cho ông biết là tôi chưa từng quan tâm đến việc phục vụ trong lĩnh vực bảo hiểm nhân thọ cũng như chưa từng quan tâm đến nội dung công việc tuyển dụng/huấn luyện/phát triển giám sát phát triển đội ngũ kinh doanh cho dự án quá to tát tạo dựng cả một quân đoàn đại lý hùng hậu tinh nhuệ toàn cõi Việt Nam mà Manulife đang mong muốn;

d) Cuối cùng, tôi rất tiếc phải làm ông buồn lòng vì tôi từ chối do có một sự thật là tại Manulife này của ông đang có một vị chức sắc trước đây là sinh viên của tôi và sau khi làm phù dâu cho vợ tôi, cô tốt nghiệp ra trường làm giáo viên Anh Văn, rồi bị chàng trai ôm tráp làm phù rể cho tôi hôm đám cưới ấy say mê rước về làm em dâu của tôi. Mà như vậy là có “conflict of interest” rồi, nên tôi cho ông biết rõ để ông không bị mang tiếng Goóc-ba-chớp Goóc-ba-nháng về sau.

Vị Phó Chủ Tịch ấy cười ha hả rung bần bật chiếc bụng vĩ đại như vừa nghe một đại danh hài kể chuyện tếu lâm, rồi nêu lên 8 ý khi sự dao động của chiếc bụng còn tiếp diễn rằng

(a) lần đầu trong đời ông bị làm cho cảm động vì có người muốn bảo vệ thanh danh của một ông trùm quyền lực vô hạn với đầu tư/hoạt động/phát triển của công ty tại Việt Nam như ông; rằng

(b) ngay khi nghe David Matthews báo cáo khẩn rằng đã dụ được tôi nhận lời đến thăm công ty, ông lập tức bay khẩn sang Việt Nam chỉ để trực tiếp gặp tôi để tỏ sự trọng thị và do lo lắng David Matthews không thể thỉnh được Thái Sơn, và sẽ chỉ bay về Hong Kong nếu tôi nhận lời giúp Manulife; rằng

(c) ông đã biết rồi cái sự thể vị chức sắc “local” đã giới thiệu tên tôi chính là cái cô em dâu ấy của tôi, rằng

(d) cái cô ấy là nhân lực kiệt xuất toàn quyền đối ngoại của Manulife Việt Nam, rằng

(e) cái cô toàn quyền ấy đánh cược với lãnh đạo bằng chính sự nghiệp của cô tại Manulife rằng ở Việt Nam chỉ có “Mr Phước” mới có thể giúp Manulife thành công trong giai đoạn phát triển mạnh mẽ cấp bách này, rằng

(f) cái cô ấy bảo nếu Manulife muốn gặp “Mr Phước” thì phải tự bày ra mưu kế chứ cô ta sẽ không dại gì mời giúp vì sợ bị tôi mắng cho một trận về tội chiêu dụ lôi kéo, rằng

(g) cái cô ấy nhắc đi nhắc lại rằng Manulife không thể tìm ra ai khác ở Việt Nam giỏi bằng “Mr Phước” nên đừng phí công kiếm thêm ai khác, và rằng

(h) chính cái cô ấy khi giới thiệu tên của tôi đã có nhắc David Matthews hãy nhớ lại sự việc lúc các lãnh đạo Manulife tham dự tiệc cưới của cô ấy với em trai của “Mr Phước” thì “Mr Phước” làm MC tại tiệc cưới ấy và chính David Matthews đã nói tại bàn tiệc là “ông anh chồng của cô thiệt giỏi và tôi chưa từng gặp MC nào như vậy ở Việt Nam vừa phát biểu, vừa giới thiệu, vừa giải thích, vừa ngâm thơ tặng cô dâu chú rể, tất cả bằng tiếng Anh tuyệt như vậy cả”, nghĩa là cô ấy rất trung thực đối với “conflict of interest”, nghĩa là nay “Mr Phước” cũng rất trung thực đối với “conflict of interest”, nghĩa là những con người trong khung “conflict of interest” này hóa ra lại rất đạo đức trung thực đối với chuẩn Âu Mỹ về “conflict of interest”, nên vì vậy ông Phó Chủ Tịch cũng muốn chứng minh bản thân trung thực nên nói trung thực với tôi rằng Manulife rất cần tôi, rằng ông ấy rất cần tôi, và rằng Tổng Hành Dinh tại Canada khi được ông yêu cầu tham vấn phòng pháp luật tổng hành dinh đã nhận được khẳng định rằng hoàn toàn không phát sinh “conflict of interest” dựa trên ba thẩm định rằng (i) cái ông anh chồng và cái cô học trò em dâu đã không dấu giếm mà trung thực nói ngay từ đầu với tổ chức về quan hệ gia đình, rằng (ii) cả hai đương nhiên sẽ không cùng công tác chung trong một phòng ban “department”, và rằng (iii) cả hai đương nhiên sẽ không thể nào lâm vào trường hợp tuy công tác khác phòng ban nhưng phòng ban này lại là bộ phận trực thuộc phòng ban kia với một người dưới quyền quản lý của người còn lại. Kết luận là được phép tuyển dụng ngay nếu chiêu mộ được.

Thế là để ông bụng bự không phải quát tháo bộ phận thư ký khẩn cấp hủy chuyến bay về Hong Kong tối hôm ấy để ở lại Thành Phố Hồ Chí Minh thêm một tháng: tôi chấp nhận trở thành Giám Đốc Tuyển Dụng của Bộ Phận Đại Lý và Giám Đốc Nhân Sự của Công ty Manulife, giúp Manulife bành trướng ra cả ba miền đất nước Việt Nam với nhiều chi nhánh được thành lập, tăng về số lượng nhiều và chất lượng cao về đạo đức kinh doanh và kinh doanh của nhân viên và đại lý, rồi trở thành công ty bảo hiểm nhân thọ đầu tiên công bố kinh doanh có lãi tại Việt Nam sau hai năm hoạt động để bắt đầu đóng thuế cho Nhà Nước Việt Nam sớm hơn ân hạn năm năm luật định.

Một chi tiết nhỏ cần nêu lên thêm ở đây là toàn bộ các chức sắc người Việt Nam có chức danh “Giám Đốc” ghi trong Hợp Đồng Lao Động bản tiếng Việt thì trong bản Hợp Đồng Lao Động bản tiếng Anh của họ lại dùng cụm từ “Assistant Manager”, trong khi tôi là “Giám Đốc” với từ “Manager” trong bản hợp đồng tiếng Anh, trở thành Giám Đốc “Manager” đầu tiên và duy nhất của Manulife vào thủa ban đầu lưu luyến ấy. Tôi sử dụng quyền lực để thiết kế và dựng xây hệ thống luật lệ nghiêm nhặt nhất, vững vàng nhất, thành công nhất trong xây dựng đội ngũ, phát triển đội ngũ, bảo vệ đội ngũ, trọng dụng và phát triển người tài. Và nếu những “chức sắc local” tự đắc bản thân là “khai quốc công thần” để họp nhau thành bầy đàn mưu chống lại tôi là kẻ dám nhảy ngang vào làm “manager” ngồi trên đầu họ, thì tôi vẫn được các lãnh đạo ở Hong Kong, Mỹ, và Canada cùng những nhân viên thuộc cấp kính trọng đến độ khi tôi từ bỏ Manulife thì Phó Chủ Tịch Nhân Sự Tập Đoàn là vị người Mỹ da trắng tên Cliff Davis, cựu sĩ quan Học Viện Quân Sự West Point Mỹ lừng danh từng tham chiến tại Việt Nam, đã giận dữ lập tức dẫn Giám Đốc Pháp Luật bay ngay lập tức sang Thành Phố Hồ Chí Minh để trong vòng hai ngày làm việc ký lịnh sa thải toàn bộ các chức sắc nước ngoài trong đó có Tổng Giám Đốc David Matthews (trừ Phó Tổng Giám Đốc Alec Chung Chi Chan được cho tạm lưu lại làm Quyền Tổng Giám Đốc thêm một năm đoái công chuộc tội) do đã tiêu cực khiến không giữ chân được “Mr Phước” cho Manulife, và sa thải tất cả các chức sắc “local” nào đã giỡ chiêu trò bôi nhọ “Mr Phước” do bị “Mr Phước” thanh liêm nghiêm khắc ngăn chặn các vụ “lại quả”, “thâm lạm”, “bớt xén công trình xây dựng tòa nhà Manulife khổng lồ ở Phú Mỹ Hưng”, làm “Mr Phước” ngao ngán quyết định bỏ công ty khiến nhiều nhân viên ưu tú lần lượt nghỉ việc bỏ đi tứ tán (trong đó có cả Cô Lại Thu Trúc, người khẳng khái bỏ việc sau khi để lại bức thư mạnh mẽ phản đối ban Tổng Giám Đốc công ty) với ý nghĩ đơn giản xuyên suốt mà theo nguyên văn câu nói trong rưng rưng nước mắt của một nữ trợ lý tóc dài ngang vai của Phòng OS (Office Services) là “Anh là người đầu tiên và duy nhất có đạo đức ở đây, không có anh Phước Nhân Sự, không còn đạo đức ở Manulife”, dẫn đến một thực tế là Manulife không còn có thể tiếp tục ở đỉnh cao của thành công tại Việt Nam.

Qua câu chuyện trên, các bạn thấy đã có việc một người vẫn có thể được mời vào một chức vụ lãnh đạo quyền lực cấp cao (ở Manulife, phải có chữ ký của Giám Đốc Nhân Sự Hoàng Hữu Phước thì mọi xuất chi của Phòng Kế Toán Tài Chính mới được thực hiện dù để mua một cây bút chì hay để dựng xây một chi nhánh ở tỉnh này tỉnh nọ, và các chuyến nghỉ phép của Tổng Giám Đốc/Phó Tổng Giám Đốc người nước ngoài mới được thực hiện) mà không hề qua một công đoạn mang tính quy trình nào của tuyển dụng nhân sự, kể cả công đoạn “đàm phán lương bổng”, trừ công đoạn cuối cùng: nộp lý lịch CV có dán ảnh khi đặt bút ký hợp đồng lao động để lưu hồ sơ Phòng Nhân Sự.

Bằng chứng trong tàng thư của Phòng Nhân Sự Manulife có thể vẫn còn lưu tài liệu cho thấy ngày ký in trên bản CV và ngày ký in trên bản Hợp Đòng Lao Động đầu tiên của tôi là cùng một ngày (trên thực tế bản CV được in ra một ngày trước đó tại nhà tôi để qua hôm sau tôi đem vào công ty nộp khi ký hợp đồng, và tôi đã in ngày của ngày hôm sau cho thêm phần đặc biệt, ly kỳ, thần thoại).

2- Hoàng Hữu Phước Tuyển Dụng Nhân Sự Vào Manulife Theo Cách Phá Cách

Là Giám Đốc Tuyển Dụng và Giám Đốc Nhân Sự, tôi tất nhiên ngoài năng khiếu bẩm sinh của “việc gì khó, có Phước Hoàng” mà thanh niên Việt Nam trong thời bình giá như đáp ứng được tiêu chuẩn “việc gì khó, có thanh niên” như tôi thì lẽ ra đã chưa từng có mấy vụ biểu tình quậy phá ở Việt Nam cũng như họ lẽ ra đã không bị công ty nước ngoài chê bai yếu tiếng Anh hoặc cứ dính lừa này đến sập lừa nọ, thấp chuyên môn nghiệp vụ, thiếu bản lĩnh quán xuyến công việc tự lập, và ngay cả không có kỹ năng sống ngang bằng với các cháu bé nhà giàu tại “học kỳ quân đội” ở Thành Phố Hồ Chí Minh; tôi còn nhanh chóng nắm bắt nội dung kỹ thuật chiêu thức trong nhiều sách chuyên ngành nhân sự của Âu Mỹ cũng như tại các hội thảo nhân sự tôi tham dự ở Hong Kong. Tuy nhiên, tôi lại còn có một năng khiếu bẩm sinh đặc biệt khác: một khi đã nghe biết những gì được thiên hạ ngợi ca là tuyệt hảo, tôi sẽ hình thành ngay một thứ khác biến cái tuyệt hảo ấy hoặc thành quá khứ hoặc thành nỗi ô nhục của bất kỳ ai đã ngợi ca. Với năng lực này, một khi đã biết sách văn phạm tiếng Anh của Anh Mỹ dạy các vấn đề văn phạm được ca ngợi tuyệt diệu ra sao, tôi một mặt đề nghị sinh viên cứ học theo và giữ các giáo trình của Khoa Anh Văn để làm “vũ khí dạy học” sau này cho đúng bài bản Bộ Giáo Dục khống chế, một mặt khi đến lớp tiết Văn Phạm tôi lại dạy hoàn toàn khác, theo phương pháp của riêng tôi, bảo đảm hay nhất, hấp dẫn nhất, dễ nhớ nhất so với cái gọi là hay tuyệt diệu nói trên của Âu Mỹ để sinh viên dễ tiếp thu nhất nhằm làm bài thi dễ dàng cao điểm nhất và để sinh viên khi trở thành giáo viên Anh Văn sẽ có “vũ khí dạy giỏi” giúp học sinh tỉnh lẻ nắm bắt văn phạm tiếng Anh nhanh hơn giỏi hơn lâu hơn dễ hơn học sinh Thành Phố Hồ Chí Minh. Tương tự, sau khi đã xem xong tài liệu tuyệt diệu và dự xong các hội thảo khoa học đầy tốn kém về HR (nhân sự), tôi khoan khoái áp dụng những phương pháp của riêng tôi khi tuyển dụng nhân sự, mà những phương pháp riêng ấy hay hơn cái hay tuyệt diệu nói trên mà bằng chứng là đã tạo nên lực lượng tinh bình tinh nhuệ cho Manulife càn quét chiếm lĩnh nhanh nhất thị phần lớn nhất của bảo hiểm nhân thọ ở Việt Nam.

a) Phương pháp tôi tuyển dụng đại lý:

Tất nhiên, tôi không những có biên soạn quyển cẩm nang quy định bài bản phỏng vấn tuyển dụng đại lý và tuyển dụng nhân sự cho Manulife toàn quốc sử dụng, mà còn phụ trách huấn luyện đội ngũ nhân viên tuyển dụng cho các chi nhánh Manulife toàn Việt Nam. Tuy nhiên, mỗi khi tôi đến tổ chức khai giảng Khóa 1 cho các chi nhánh mới, luôn có việc tôi cũng tham gia cùng các nhân viên phỏng vấn tuyển dụng đại lý. Và tôi chẳng bao giờ theo cẩm nang do chính tôi biên soạn cả.

Những ứng viên tôi dành rất nhiều thời gian trò chuyện phỏng vấn thì tôi luôn đánh rớt. Tôi dành nhiều thời gian cho họ để họ cảm kích khiến khi sau đó không trúng tuyển vẫn có thiện cảm lớn với công ty và tích cực cho rằng do số ghế chỉ có 100 trong khi tại tỉnh nhà có đến 2.000 ứng viên nên bản thân mình tuy tiềm năng cũng khó đương cự với những ứng viên nhỉnh hơn mình một chút; để họ thấy mình được tôn trọng thay vì nơi khác sẽ vất hồ sơ của họ chứ đừng nói gì đến việc đối thoại chân tình nhu vậy; để họ có cơ hội biết thế nào là buổi phỏng vấn đẳng cấp do một VIP trực tiếp tiến hành để sau này có thêm kinh nghiệm đối đáp khi dự phỏng vấn tìm việc tại các nơi khác, và từ đó để họ sẵn sàng trở thành khách hàng tiềm năng ủng hộ sản phẩm của công ty này ngay khi có khả năng tài chính gia đình.

Những ứng viên tôi chỉ đọc qua lý lịch, nhìn khuôn trung, hỏi vài câu chiếu lệ liên quan đến một hai điểm đã có ghi sẵn rành rành trong lý lịch chỉ để nghe giọng nói ra sao, rồi cảm ơn đã quan tâm đến công việc ở công ty, chúc may mắn, thì luôn có tên trong danh sách 100 học viên khóa đầu tiên ở mỗi tỉnh thành. Tất cả sau đó trở thành lãnh đạo của các khóa tiếp theo và thành công trong kinh doanh/quản lý kinh doanh/phát triển kinh doanh/huấn luyện kinh doanh/kiến thức kinh doanh trên nền đạo đức kinh doanh.

Hai lý do nền tảng cho sự phá cách trên của tôi gồm:

– Thần uy tự thân: Theo lời Nguyễn Mạnh Hùng ở Manulife Đà Nẳng, Hùng chỉ vì tò mò mà tham dự buổi hội thảo của Manulife; để rồi sau khi lắng nghe lời nói, nhìn phong cách phong thái của tôi lúc thuyết trình, Hùng đã bỏ ngay nghề giáo và nộp đơn xin dự ứng tuyển vì “Có chức sắc như Anh Phước thì Manulife chắc chắn sẽ thành công”. Nguyễn Mạnh Hùng hiện làm giám đốc khu vực toàn Miền Trung của một công ty bảo hiểm nhân thọ nước ngoài có văn phòng tại Đà Nẵng. Việc tôi được sinh viên và nhiều người ngoài xã hội gọi là “cha xứ” hay “linh mục” hoặc “professor” cũng cho thấy tương đồng với cái mà Nguyễn Mạnh Hùng gọi là “thần uy” đó nơi tôi.

– Làm ngược lại lời khuyên được cho là thông tuệ của tiền nhân: Lời ngâm nga của toàn thiên hạ Việt Nam suốt nền văn học sử bình dân là “đừng trông mặt mà bắt hình dong” với ngụ ý rằng “coi dzậy mà hổng phải dzậy”, “cái áo chẳng làm nên thầy tu”, hoặc “tốt nước sơn không bằng tốt gỗ”, v.v. và v.v.

Tôi khẳng định ngược lại rằng tôi “phải trông mặt để bắt hình dong” vì đó là năng lực thẩm định thiên phú của các chuyên gia kiểm tra chất lượng và của các nhà nhân tướng học hoặc của các tay tổ dụng nhân hoặc của các chuyên gia tình báo, rằng phải “coi dzậy và đúng y dzậy” mới là sự biểu hiện của người tự trọng minh bạch chân chính và đoan chính, cũng như rằng “đã là thầy tu dứt khoát phải mặc áo tu” chứ đừng mặc jean/thun ba lổ & tà lỏn/xâm mình/tóc thề hippie, còn “tốt nước gỗ mà đem trét phân hay bùn lên thì để làm gì” nghĩa là bầy hầy mà cứ ngâm nga ta đây tốt gỗ thì để làm gì, v.v. và v.v. “Quý hồ tinh bất quý hồ đa” là câu nói tự an ủi của những ông mỗi tháng chỉ có thể giao cấu một lần, mỗi lần hì hục hào hển hùng hục cả tiếng đồng hồ vẫn không sao nặn vắt xuất được tinh đầy tự ti mặc cảm so với những ông ngày nào cũng làm vợ mình đạt ít nhất một cơn sướng ngất .

Vì vậy tôi đã luôn “trông mặt để bắt hình dong” trong tuyển nhân và dụng nhân. Tuy nhiên có điều phải làm rõ. Thiên hạ trông mặt để lựa cô gái có gương mặt đẹp và thân hình hấp dẫn rồi cho rằng công việc sẽ hanh thông khi để cô nhân viên ấy công tác đối ngoại. Tôi trông mặt để chọn người có ánh mắt đôn hậu trung hậu chân chất, có nét tươi tỉnh tích cực, có giọng nói và nội dung nói đoan chính, có ngôn ngữ cử chỉ đúng đắn, và có sự tự trọng cao thể hiện qua lựa chọn trang phục. Đó là lý do tôi rất ít nói khi phỏng vấn những ứng viên mà tôi muốn nhanh chóng tuyển dụng ngay vì biết đó sẽ là những người thành công mà tôi có thể phát triển làm lực lượng kế thừa succession cho tất cả các lãnh đạo công ty trong đó có cả tôi.

Cần kể một sự việc rằng khi tôi đưa quân đi mở Chi nhánh Cần Thơ cho Manulife, tôi phụ trách “đứng seminar” tức thuyết trình hội thảo tất cả các buổi, và sau đó phân công mỗi nhân viên tuyển dụng một chồng lý lịch của vài trăm ứng viên để phỏng vấn tuyển dụng, còn tôi ôm một chồng lý lịch nhiều hơn đến một góc hội trường để thực hiện phỏng vấn. Buổi phỏng vấn ngày hôm sau có một nữ ứng viên xưng tên H.T. Nguyệt tìm gặp tôi. Cô gầy gò, hốc hác, xanh xao, vẻ mặt mệt mõi nhưng ánh mắt sáng quắc quyết liệt của người đởm lược. Cô cho biết cô là y tá, gia đình nghèo do nhiều gánh nặng phải lo toan cho cha mẹ và các em. Cô cho hay đã bị “Cô NTHH” loại khi phỏng vấn vì không thuộc diện “tiềm năng” do y tá không thể có nhiều khách hàng mà nếu có thì khách hàng đau yếu bịnh tật không thể là khách hàng mua sản phẩm của công ty. Cô mong tôi là “sếp” hãy giúp cho cô một cơ hội có việc làm có thu nhập tốt hơn để cứu gia đình cô. Tôi phone bảo Ngô Thụy Vy đến bàn phỏng vấn của  NTHH lấy cho tôi hồ sơ của H.T. Nguyệt để tôi xem xét có nên phỏng vấn lại hay không. Cầm quyển danh mục 100 khách hàng của Nguyệt, tôi hỏi cô vì sao bỏ trống, vì như vậy rõ là không đạt yêu cầu rồi. Nguyệt nói: “Em có rất nhiều người quen ở xóm và ở bịnh viện, nhưng họ nghèo lắm Thầy, em đâu thể ghi tên họ vô để lừa gạt công ty được! Em được vô công ty của Thầy là em sẽ chạy đầu trên xóm dưới qua luôn mấy tỉnh bên cạnh để kiếm ai khá khá là em xáp vô làm quen và sẽ bán bảo hiểm được cho họ”. Tôi bảo Nguyệt rằng tôi không làm việc thiện mà đang nghiêm túc tuyển người giỏi cho Manulife để mở Chi nhánh Cần Thơ, rằng nếu không có năng lực cô sẽ nhanh chóng bị đào thải vì làm đại lý không có lương, rằng không đại lý nào ở tỉnh này lại được phép qua kinh doanh ở địa bàn tỉnh khác, rằng tôi đã nhận ra những nét tích cực nào từ gương mặt và lời nói bộc bạch trung thực của cô, và rằng tôi kết luận chấm đỗ cô vào dự học Khóa 1 mà không cần phỏng vấn lại, vì những tích cực phù hợp mang tính đạo đức mà cô sẵn có vốn rất cần cho hoạt động tư vấn tài chính chứ tôi hoàn toàn không đang ban ân huệ gì cho cô cả, nên cô hãy cố gắng học tập và trở thành đại lý, vì cô sẽ phải thôi việc ở bịnh viện khiến có nguy cơ “mất cả chì lẫn chài” nếu không tốt nghiệp khóa đào tạo. Khi ăn tối cả đoàn công tác, NTHH hỏi tôi: “Cái con hồi chiều chắc nó khóc lóc xin xỏ anh chứ gì? Biết ngay mà! Anh Phước từ bi mà! Hì hì!” Tôi đáp: “Cô đừng gọi người ta như vậy. Cô ấy chẳng khóc lóc van xin gì tôi cả. Cô ấy chỉ xin tôi phỏng vấn lại để cô ấy yên tâm mình bị loại là đúng. Tôi đã không phỏng vấn lại mà cho nhập học Khóa 1 luôn vì tôi biết đó sẽ là nhân tố hàng đầu của Cần Thơ không ai sánh bằng. Món tôm kho tàu này do cô chọn rất ngon. Cô đúng là tay sành ăn cao cấp, nhìn menu là biết ngay giá trị món ăn!”. Nguyệt là người tôi có nhắc đến trong một bài viết vài năm trước, với giai thoại lúc đem quân đi mở Chi nhánh tỉnh Tiền Giang thì tôi bị cảm cúm phải vắng hội thảo một ngày. Theo dõi từ xa qua liên lạc phone với “quân” của mình là cả trăm đại lý từ Cần Thơ kéo đến Mỹ Tho, biết tôi bịnh, Nguyệt đã thân gái dặm trường đội mưa lất phất không đội mũ bảo hiểm chạy xe máy từ Cần Thơ vượt nhiều trăm cây số ngược lên Mỹ Tho. Khách sạn Mỹ Tho thủa ấy rất lõng lẻo: đang đêm mà Nguyệt lên lầu không ai chặn hỏi đến tận phòng tôi gõ cửa. Lúc vào trong phòng, nước mưa còn vương trên tóc trên mi, Nguyệt vừa lục giỏ lấy gì đó vừa nhanh nhảu bảo tôi một cách rất đặc sệt phong cách Nam Bộ: “Thầy ơi, nằm sấp đi Thầy, tuột quần xuống, em chích cho Thầy một cái là khỏe liền!” Tôi thất kinh hồn vía, bảo rằng đã chích thuốc ở trạm y tế rồi nên sợ đụng thuốc. Nguyệt nói: “Vậy Thầy uống nắm thuốc này nhe cho mau hết cảm”. Tôi răm rắp tuân theo vì sợ làm cô tổn thương vì bị chê là y tá tỉnh lẻ cho uống thuốc bậy, nuốt mấy viên thuốc màu sắc sặc sỡ không nhãn hiệu ắt do cô ghé mua ở một nhà thuốc tây ven đường mà vị thần y bán thuốc nhanh nhảu bày ra một tổng hợp thần dược cả chục viên; rồi sau khi đắp chăn cho tôi, Nguyệt nhẹ nhàng bấm chốt trong của tay nắm cửa trước khi đóng sầm lại. Đêm ấy, Nguyệt chạy chiếc xe Honda hai bánh đội mưa không đội mũ bảo hiểm về đến Cần Thơ lúc tờ mờ sáng để kịp chủ trì buổi họp đánh giá kết quả kinh doanh với các tổ trưởng dưới quyền lúc 8 giờ. Lúc ấy Nguyệt đã là lãnh đạo đại lý Chi nhánh Cần Thơ. Tôi gặp lại Cô nhiều lần khi các lãnh đạo cả nước tụ hội về Thành Phố Hồ Chí Minh họp lãnh đạo. Cô vẫn gầy gò hốc hác, nhưng cô rạng rỡ tươi cười bừng sáng nhất là khi những chiếc áo dài sang trọng cô chọn may luôn có màu sặc sỡ. Cô luôn chen lấn các đồng nghiệp khi họ vào phòng Nhân Sự chào tôi, ắt để tôi có thấy cô có đến chào. Có lần tôi đi kinh lý chi nhánh Cần Thơ, khi thấy một tổ trưởng ôm chầm lấy tôi xin được chụp hình chung, Nguyệt mắng: “Con nhỏ này hỗn thiệt ta ơi. Sao dám hả!”, thì cô tổ trưởng mập mạp ấy nói: “Tại em mê tài tử xi-la-ma (cinema)  La Thoại Tân từ nhỏ, mà Thầy Phước đẹp hơn La Thoại Tân nên em muốn ôm chụp hình khoe mọi người”. Nguyệt cười ha hả, chấm dứt sự tính toan giải cứu tôi. Đó là Nguyệt, người đã không đáp ứng các yêu cầu của cẩm nang mang tính quy trình quy định của tôi mà không bất kỳ ai ở Manulife dám vi phạm, người đã thành ngôi sao của Manulife và lần lượt leo lên những bậc thang quyền lực. Tôi đã không vi phạm cẩm nang của chính tôi. Tôi chỉ đơn giản nhìn mang tính thấu thị thấy những gì thuộc chất lượng tàng ẩn và tiềm ẩn đúng yêu cầu tuyển dụng cấp cao mà tất cả các chuyên viên tuyển dụng không bao giờ có thể nhận ra. Lúc tôi rời Manulife, Nguyệt và nhiều ngôi sao đại lý khác vẫn còn đang cúc cung tận tụy với Manulife theo thứ đạo đức trung tín cao cấp lan tỏa từ chính tôi.

b) Phương pháp tôi tuyển dụng nhân viên:

Tất nhiên, tôi không những có biên soạn quyển cẩm nang quy định bài bản phỏng vấn tuyển dụng đại lý và tuyển dụng nhân sự cho Manulife toàn quốc sử dụng, mà còn phụ trách huấn luyện đội ngũ nhân viên tuyển dụng cho các chi nhánh Manulife toàn Việt Nam.

Tương tự như trong tuyển dụng đại lý, khi cần thiết ra mặt phỏng vấn trực tiếp ứng viên nhân viên, tôi áp dụng cách thức riêng y hệt như khi tôi phỏng vấn ứng viên đại lý để bảo đảm chọn được nhân viên tốt giỏi cho công ty.

Có lần một nhân viên nhân sự trung tín của tôi nêu thắc mắc vì sao tôi chọn tuyển cô nọ mà không là cô kia làm thư ký phó tổng giám đốc. Theo nhân viên này thì cả hai cô đều đẹp và đều có lý lịch kinh nghiệm ngang nhau, nhưng cô được chọn thì yếu tiếng Anh hơn, nguy hiểm hơn vì ánh mắt láo liên còn lúc không cười thì trông dữ tợn hơn. Tôi trấn an lính của mình rằng: “Em còn thấy vậy, lẽ nào anh không thấy? Anh chọn, vì núi công việc ở bộ phận đại lý sẽ nhanh chóng làm cô kia mất đà rồi suy sụp nữa đường trượt lăn xuống vực, còn cô này thì núi ấy sẽ thôi thúc cô ấy ngoi lên cao nên công việc trên vai cô ta sẽ cùng lên cao. Nói chung đó là loại người mà trưởng bộ phận đại lý Bill đang rất cần để giúp phát triển và quản lý kinh doanh. Còn em lo cho anh sao? Cảm ơn em. Em có nhớ giai thoại khi Khổng Minh Gia Cát chịu cho Ngụy Diên đầu quân bất kể sự can ngăn của tùy tướng? Khổng Minh biết chỉ có Ngụy Diên mới đánh Đông dẹp Bắc như chẻ tre, còn việc Ngụy Diên làm phản thì không sao, Triệu Tử Long cứ giữ mật thư này, khi thấy biến cố như vậy xảy ra thì hãy lập tức đến chờ ở hẽm núi ấy, chém rơi đầu bất kỳ ai phi ngựa đi ngang qua. Anh cũng sẽ có mật thư như vậy cho em”. Rốt cuộc, mật thư dài 6 trang bằng tiếng Anh nêu chi tiết thật tường tận danh sách tội phạm, bằng chứng phạm tội, cách triệt hạ đám bạo loạn, đã được tùy tướng tâm phúc của tôi chuyển khẩn đến Cliff Davis, Vic Apps, và Marc H. Sterling, khi thấy biến cố như vậy xảy ra:

Kẻ gian làm phản giết Khổng Minh phi ngựa bỏ chạy ngang hẽm núi đêm ấy bị Triệu Tử Long vung gươm chém rơi đầu hóa ra lại chính là Ngụy Diên. Sự việc này không ai từng mê đọc tiểu thuyết lịch sử Trung Hoa thời xưa mà không biết.

Kẻ gian làm phản vu vạ nhằm bôi nhọ tiến đến lật đổ thành trì chống tham ô tên Phước Hoàng đêm ấy bị Phó Chủ Tịch Nhân Sự Châu Á Cliff Davis từ Hong Kong bay sang vung tay sa thải hóa ra lại chính là cô láo liên dữ tợn ấy dù cô ta không biết phi ngựa. Sự việc này không ai từng làm việc cùng thời với Giám Đốc Nhân Sự Hoàng Hữu Phước tại Manulife Việt Nam, Manulife Hong Kong, và Manulife Financial Canada mà không biết.

B) Hoàng Hữu Phước Tại Một Tập Đoàn Tư Vấn Của Hoa Kỳ

Còn câu chuyện dưới đây cũng liên quan đến nội dung tuyển dụng nhân sự cấp cao, nhưng cung cấp cho các bạn một thông tin hoàn toàn khác hẳn.

Tương tự, một công ty tư vấn của Mỹ đã mời tôi đến với cớ muốn cùng tôi họp bàn về khả năng hợp tác trong lĩnh vực dịch vụ tư vấn phát triển kinh doanh tại Việt Nam. Vị giám đốc người Mỹ sau đó xin lỗi vì có điện thoại của Citibank gần đó mời đến nhận bộ tài liệu liên quan đến một việc chuyển ngân từ Mỹ sang, nên sẽ chạy ra ngoài trong chốc lát, mong tôi cảm phiền chờ ông trở lại để cùng đi bộ đến nhà hàng gần đó trên đường Nguyễn Huệ dùng bữa trưa. Ông nói trong khi chờ đợi, tôi hãy vui lòng tự nhiên sử dụng máy laptop của ông đã mở sẵn một chương trình giải trí để tôi tham gia giết thời giờ. Khi ngồi vào bàn, tôi nhận ra đó là chương trình yêu cầu người tham gia gõ viết trả lời thật trung thưc và thật nhanh vài trăm câu hỏi bằng tiếng Anh để được đánh giá chính xác. Tôi vui vẻ điền các thông tin rồi bắt đầu “chơi”. Các câu hỏi đều tập trung thật sâu vào quá khứ và suy nghĩ của người chơi. Sau nhiều trăm câu hỏi phải trả lời nhanh, tôi thấy xuất hiện một cửa sổ có lời đại khái rằng “Cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ của chúng tôi. Bản đánh giá sẽ được gởi thật nhanh đến quý khách theo phương thức đã được quý khách lựa chọn”. Khi tôi nhấp chuột vào thanh công cụ để mở lại trang cũ định đọc lại các câu hỏi xem mình đã trả lời tất cả ra sao, thì chỉ thấy hiện ra các hộp trống yêu cầu tôi điền các chi tiết khủng khiếp như số thẻ tín dụng của tôi, loại đánh giá tôi muốn, số tiền nhiều trăm USD tôi phải chấp thuận thanh toán, hình thức tôi chọn nhận bản đánh giá, và tôi có muốn chọn loại đánh giá khẩn hay không, v.v. và v.v., nghĩa là tôi cứ điền hết đi rồi nó sẽ mở ra cái trang số một để tôi chơi tiếp cho vui. Tôi cho rằng mình đủ khôn để không điền gì sất. Khỏi cần ngoại nhân đánh giá về mình làm chi.

Tôi khá lúng túng vì hồ nghi tại sao có người lại bỏ ra nửa ngàn USD chỉ để ông khách đến chơi chơi cho vui. Khi ông ấy quay về từ Citibank, tôi thuật lại về sự cố lỡ tay vừa rồi. Ông nói “Có gì đâu!” rồi lờ qua chuyện khác. Hai ngày sau, tôi được ông mời làm Giám Đốc Việt Nam thay cho chính ông người Mỹ ấy, với giải thích rằng ban lãnh đạo bên Mỹ đã đọc bản đánh giá về tôi và rất hài lòng thấy tôi hoàn toàn thích hợp cho vị trí đó thay cho ông đã muốn nghỉ hưu nên bật đèn xanh cho ông mời tôi đến thương lượng lương bổng. Do trước đó một ngày, vài học trò cũ của tôi nhờ tôi cộng tác kinh doanh giúp các em, và tôi đã nhận lời, nên rốt cuộc đã không thể giúp ông Mỹ ấy sớm vui cảnh điền viên hưởng nhàn. Nhiều năm sau, một học trò cũ của tôi khi vào làm trợ lý cho lãnh đạo mới của công ty Mỹ ấy trong lúc sắp xếp lại hồ sơ cũ đồng thời tìm hiểu thêm về hoạt động tư vấn của công ty đã phát hiện một tài liệu đánh giá năng lực lãnh đạo mang tên tôi trong tàng thư công ty. Cô phone cho tôi, cười khúc khích nghịch ngợm nói “Em thấy Thầy rõ lắm Thầy ơi! Thấy hết trơn!” Khi hiểu ra là ý cô ấy nói đã biết hết về tính cách của tôi và nhận thấy các đánh giá quá đúng nên phone tôi để khoe, tôi có hỏi xin cô một bản sao. Do rất khó khăn vì đó là tài liệu tài sản của công ty với mức giá nhiều trăm USD nên cô nói “Sorry Thầy”. Bẳng đi một thời gian, bất ngờ cô gởi qua phone cho tôi ảnh chụp mấy chục trang đánh giá đó, dặn tôi giữ bí mật. Sự việc này khiến tôi trở thành người Việt Nam duy nhất có trong tay bản đánh giá chuyên nghiệp của nước ngoài về năng lực của mình.

Do khó khăn tế nhị nêu trên, tôi xin đăng ở phần phụ lục dưới đây bản dịch tiếng Việt của tài liệu đó ngõ hầu giúp mọi người dân hiếu học có dịp hiểu biết về kiểu cách của Âu Mỹ trong tuyển dụng nhân sự cấp cao, cũng như có cái nhìn rõ nét hơn, minh bạch hơn về tôi. Sẽ không có việc đăng lại ảnh chụp một trang nào của bản đánh giá đó để giữ bí mật tên của công ty dịch vụ và số hiệu thứ tự của tài liệu xuất hiện trên tất cả các trang in trên giấy ngà dày khổ “Letter” là khổ phổ biến ở Hoa Kỳ.

PHẦN 2

Phụ Lục:

Bản Dịch Tiếng Việt Bản Đánh Giá  Năng Lực Nhân Sự Cấp Cao

Của Hoàng Hữu Phước Do Công Ty Giám Định Chuyên Nghiệp Của Mỹ Thực Hiện

Kính mời xem ở bài đăng kỳ sau.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Chuyên-gia Phát-triển Nhân-sự

Nguồn Liên Kết Tham khảo (theo thứ tự xuất hiện trước-sau trong bài):

Tình Dục 

Chính Trị 

Nữ Giới

Học Giỏi Tiếng Anh

Vợ Tôi: Vũ Thị Liên 

Ngôn Ngữ Formal 

Vợ Tôi

Đám Cưới

Lại Thu Trúc

Học Kỳ Quân Đội

Hì Hục Hơn Một Giờ

Cơn Sướng Ngất 

Thấu Thị 

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.