Hãy Chọn Chim

Hoàng Hữu Phước, MIB

21-7-2019

Lâu nay nghe rền vang chuyện nhà ái quốc Donald Trump bị mắng vang trời là “quân kỳ thị racist” chỉ vì ra tay ngăn chặn dòng người di dân bất hợp pháp ồ ạt tràn vào nước Mỹ. Nhiều người-Mỹ-chống-Trump đăng đàn Twitter nói rằng tổ tiên họ xưa là di dân và dựng xây nên Nước Mỹ, sao nay Trump lại xô sập cái truyền thống nhân văn lâu đời ấy của Mỹ thế. Thấy nhiều người-Mỹ-ủng-hộ-Trump chưởi bới những người-Mỹ-chống-Trump không được thuyết phục lắm, tôi bèn múa bút vẫy một câu trên Twitter đốp chát bằng tiếng Anh giúp Trump rằng hỡi cái bà có tổ tiên nhập cư kia ơi, bà dốt lịch sử Mỹ rồi, vì lúc tổ tiên nhà bà trốn chạy khỏi Anh Quốc trên con tàu Mayflower đến “Tân Thế Giới” thì đói khát bơ vơ vì chưa có nước Mỹ nên làm quái gì có luật pháp nhập cư và phúc lợi xã hội mà gọi là “tìm về đất hứa”; nay bà ví von như vậy hóa ra hàng triệu người nhập cư trái phép từ Nam Mỹ đang ùa vào nước Mỹ rồi sẽ làm nước Mỹ tanh banh vì họ sẽ noi gương tổ tiên của bà mà lấn chiếm đất đai tàn sát dân Mỹ tại chỗ để lập nên một quốc gia khác chứ gì?

Gần đây nghe nhỏ nhẻ thỏ thẻ chuyện một nữ đại biểu Hội Đồng Nhân Dân Thành Phố Hồ Chí Minh được nhỏ nhẹ thổn thểnh nêu danh trên báo chí do đã phát biểu gì đó về người nhập cư vào Thành Phố Hồ Chí Minh với ý kiến đề xuất rằng phải có các rào chắn yêu cầu khắt khe về chuẩn mực văn hóa vân vân và vân vân. Không ai mắng phụ nữ ấy để tôi bênh vực bà – do tôi yêu phụ nữ mà. Chẳng ai khen phụ nữ ấy để tôi phản đối bà – do tôi ghét người ngu mà.

Với tư cách một nhà quản trị quốc gia thiên bẩm nghĩa là sá gì làm cái việc cỏn con đàm nhiệm cùng lúc ba nhiệm vụ Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh, Chủ Tịch Hội Đồng Nhân Dân Thành Phố Hồ Chí Minh và Thị Trưởng Thành Phố Hồ Chí Minh – tức Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hồ Chí Minh, tôi đã từng chứng tỏ năng lực thấu thị chiến lược cách nay đúng 10 năm qua bài viết sau trên trang mạng doanh nhân Emotino. Kính mời quý độc giả thưởng lãm.

Đất Lành: Chim Đậu. Chim Đậu: Đất Có Còn Lành?

Hoàng Hu Phước, MIB

29-8-2009

Trong hai ngày dự Hội Nghị Xúc Tiến Đầu Tư – Thương Mại – Du Lịch Vào Thành Phố Cần Thơ (ngày 27/8/2009 chính quyền Cần Thơ tổ chức đưa gần 200 doanh chủ và nhà đầu tư tham quan các công trình trọng điểm của Thành phố và dự yến tiệc tại nhà hàng Hoa Sứ, còn Hội Nghị diễn ra cả ngày 28/8) vừa qua, cũng như những lần tham dự hội nghị tương tự nơi này nơi khác, tôi thường nghe nhắc nhiều đến cụm từ “Đất Lành Chim Đậu”; song, chắc chẳng ai biết và nghĩ đến những đòi hỏi cực kỳ ghê gớm của cái sự lành và cái chuyện đậu này.

Nhiều năm qua, đàn bồ câu xinh đẹp biểu tượng của hòa bình và nhân ái đã trở thành thảm họa cho Italy (tức nước Ý hay Ý-đại-lợi – theo cách gọi Hán-Việt ở Miền Nam trước 1975 – mà nay dùng theo cách quái gở không giống ai và vô tổ chức ở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là I-ta-li-a hoặc Italia). Quảng Trường Thánh Mark ở trung tâm Venice (tức quảng trường Piazza San Marco) và nhiều nơi tương tự trên đất Ý đã từng là nơi đặc biệt khi du khách và chim câu là bạn thiết. Nhưng chính ngài Thị Trưởng Venice lại đã ra lệnh phạt bất kỳ ai cho bồ câu ăn (ở mức phạt từ 80 USD đến hơn 700 USD) cũng như đề ra kế hoạch bẫy lưới chim với hy vọng giảm thiểu số lượng nhiều chục ngàn con hàng ngày phóng uế trắng xóa trơn trợt đường phố, làm ô uế các thánh tích cung đình, vấy bẩn đầu tóc du khách, và vô tư thả vào các tách cà phê đen của khách ở các quán vĩa hè truyền thống những chất lỏng màu sữa trắng tanh hôi. Người Ý và hơn hai triệu du khách đến Quảng Trường Thánh Mark mỗi năm đã phải che dù hay mặc áo đi mưa trong tiết trời nóng bức để tránh thảm họa từ loài bồ câu mà nay họ thóa mạ gọi là chim bẩn (dirty birds). Chim khác thì không bẩn, đơn giản vì có giống nào dám sống đàn sống lũ giữa chốn đông người như bồ câu.

Tương tự, khi nói “đất lành, chim đậu” tất phải phân định rạch ròi đó là chim gì, phượng loan minh vũ Nghê Thường Khúc, hay kên kên quà quạ kêu ré điếc tai; số lượng bao nhiêu; và sự tiêu hao nguồn sống sẽ như thế nào, việc vấy bẩn đất lành của thứ mà chim đậu bài tiết sẽ tính sao. Đủ thứ, và trăm công ngàn chuyện.

Nói xa nói gần, chẳng bằng nói thiệt, rằng ở Việt Nam dường như mới duy chỉ có thành phố Đà Nẵng biết rõ thế nào là “đất lành, chim đậu”, nên ở từng ngõ phố đều có treo bảng “cấm bán hàng rong”, “cấm đánh giày”, cấm nhiều thứ, và tuyệt nhiên chớ thấy cảnh bán rong hay đánh giày – nghĩa là dân Việt ở các tỉnh thành khác đừng có mà đổ xô vào Đà Nẳng “kiếm ăn” trong nhếch nhác, nghĩa là không có chuyện người nghèo khổ sống lang thang ăn xin, ngủ bờ ngủ bụi, và phóng uế bừa bải như chim bồ câu Ý. Ấy vậy mà Đà Nẵng chỉ có thể gia giảm những tai họa xảy đến cho cái danh “đất lành” chứ không thể giữ gìn sự trinh nguyên của vùng đât tuyệt diệu, vì con người từ nơi khác đến dù là công dân tốt, không phạm pháp, tìm đến nơi “đất lành” sinh sống, vẫn có thể thả chó phóng uế ngoài đường chung, hút thuốc phà khói ra bầu không khí chung, và giở trò ma mảnh không bất hợp pháp, vân vân và vân vân. Đầu tháng 8 này, tôi công tác tại Đà Nẵng, và đã gặp những con chim làm vấy bẩn Đà Nẵng một cách hợp pháp: một phụ nữ nói giọng Bắc chèo kéo tôi trong Siêu thị Big C, luôn mồm nói nhận ra tôi là người quen xưa cũ ở …Huế hồi thế kỷ trước, sao nay lại hững hờ với chị ta đến thế, rồi xin tôi năm trăm ngàn đồng mua vé tàu lửa về đất Thần Kinh; và khi tôi đi bộ nhanh như đô lực sĩ (mà thực chất là bỏ chạy ra khỏi Big C trốn tránh một phụ nữ chim bồ câu từ đâu đáp xuống xứ sở Sông Hàn) và chui vào một chiếc taxi trước Big C để rồi chạm trán một anh tài xế bản xứ nhưng lại giống chim bồ câu nhập cư (khi xe vừa chuyển bánh, nghe tổng đài nói có khách ở một khu phố nọ có nhu cầu đi đâu đó, anh vội chộp lấy máy và nói như hét rằng anh ta đang trên đường đến đón khách ấy ngay lập tức, trong khi hotel Bamboo tôi ở bên bờ Sông Hàn gần đó mà anh tưởng tôi không biết đường nên giở trò chạy lòng vòng hết 15 phút, vừa chạy vừa trả lời bộ đàm khi tổng đài nói khách vẫn đang chờ sốt ruột rằng anh “sắp đến” rồi). Anh tài xế nói giọng người Đà Nẵng, và anh đã phải chụp giựt như thế, rất có thể vì những đàn bồ câu lạ đã đến giở các chiêu tiểu xảo giựt giành miếng cơm manh áo của anh. Tôi nín thinh, trả tiền, lòng buồn khôn tả.

Nghe nói dân Hà Thành (Hà Nội) thanh lịch. Với tư cách người được sinh ra tại Bảo Sanh Viện Từ Dũ của đất Sài Gòn và hơn 50 năm qua chưa hề di cư khỏi Sài Gòn, tôi khẳng định dân Sài Thành (Saigon) trước đây thanh lịch (ngay cả sĩ quan quân đội Cộng Hòa đóng quân ở Quận 3 khu nhà tôi lúc nào cũng nghiêm chỉnh, tóc húi cua thật cao, quân phục cực kỳ tề chỉnh, chứ không phải như trong phim truyện luôn tạo hình ảnh sai xạo cho diễn viên để tóc dài, ria mép, đi đứng cà khệnh cà khạng, quân phục cà xộc cà xệch, bụng bia cà chang cà bang – chúng ta chiến thắng vì chúng ta kiệt xuất, mạnh hơn kẻ thù, chứ không phải vì kẻ thù chỉ biết để tóc dài, hút thuốc hơn ống khói xe lửa đang chạy, nhậu nhẹt ở quán bar với đĩ điếm, và đánh bài các-tê, chửi tục). Nay thì tôi nghĩ dân Hà Thành ắt vẫn còn thanh lịch, chứ ở đất Sài Côn (tức Sài Gòn) này khó thấy người thanh lịch.

Chim đã đậu quá nhiều lên vùng đất lành, khiến đất chẳng còn lành. Trong khi đó, những vùng nguyên sơ bảo tồn sinh quyển nhờ không có chuyện chim bầy đàn đậu kiếm ăn nên vẫn chưa được diễm phúc là đất lành; song, ấy lại là cái phước của giống nòi Vạn Xuân này vậy.

Khi có một đứa con gái xinh đẹp, người ta thường không lo che chắn, bảo bọc, bảo vệ, nên ít thấy cô gái nào xinh đẹp mỹ miều mà học lực tri thức hơn người với tư cách đạo hạnh hơn người. Dưỡng Nam Bất Giáo Như Dưỡng Lư, Dưỡng Nữ Bất Giáo Như Dưỡng Trư (có con trai mà không lo tập trung dạy dỗ thì chẳng khác nào nuôi một chú lừa, còn có con gái mà không lo tập trung dạy dỗ thì chẳng khác nào nuôi một ả lợn) – thánh nhân đã phán như thế trong Minh Tâm Bảo Giám – Gương Báu Soi Sáng Tấm Lòng. Có vùng đất lành, nên tập trung bảo vệ, che chắn, đầu tư chính đáng, chọn lọc kỹ càng, luật lệ nghiêm khắc đủ đầy, thì sự lành của đất may ra sẽ được dài lâu hơn. Thiếu cái sự tập trung bảo vệ, che chắn, đầu tư chính đáng, chọn lọc kỹ càng, luật lệ nghiêm khắc đủ đầy, thì cái sự lành của đất nước hay của địa phương sẽ hỏng bét vô phương cứu chữa mà thôi.

Hãy chọn lọc chim.

Hoàng Hữu Phước, Thạc sĩ Kinh doanh Quốc tế

****

Hóa ra Hoàng Hữu Phước đã nói về chọn lọc chim từ năm 2009. Còn Donald J. Trump đã nói về chọn lọc chim sau đó gần 10 năm.

Té ra những nhà ái quốc thực thụ thì dù kẻ trước người sau, dù thân phận thân thế có khác nhau, chẳng bao giờ gặp nhau trong đời, thì cũng có thể được xem như chí lớn gặp nhau vì cùng có sự sáng suốt như nhau.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Thấu-thị Chiến-lược Quốc-trị

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.