Hy Vọng

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-7-2019

Hy vọng trong tiếng Anh là Hope.

Hope là tên đoàn thiện nguyện y khoa Mỹ hàng năm đến Việt Nam thực hiện các công tác khám chữa bệnh cho dân nghèo.

Hope do một trường đại học y khoa Mỹ thành lập. Hàng năm Hope đưa y sĩ và sinh viên y khoa của trường đi làm công tác thiện nguyện khám chữa bệnh phối hợp với thực tập y khoa. Hai nơi năm nào Hope cũng có chuyến đến công tác là Châu Phi và Việt Nam. Mỗi đoàn có hàng trăm thành viên gồm giáo sư bác sĩ và sinh viên. Mỗi thành viên phải đóng tiền để được tham gia.

Bức hình trên là khi Hope đến Việt Nam tháng 6-2019 này.

Cháu tôi có mặt trong bức hình trên.

Chúng tôi đón chờ cháu từ đầu năm. Đây là lần thứ năm cháu về Việt Nam, với lần đầu khi cháu mới lên sáu tuổi, và Chị Hai của tôi phải cột dây da cột từ ngang thắt lưng cháu nối với ngang thắt lưng chị để đề phòng cháu đi lạc hay bị bắt cóc giữa đám đông ở các phi trường. Cẩn trọng tuyệt đối là từ gene di truyền của giòng họ Hoàng chúng tôi – thế nên, thật tức cười và ngu xuẩn khi có đám nhà báo tức cười và ngu xuẩn đã dám bảo tôi bất cẩn khi nói “dân trí thấp”, chống “Luật Biểu Tình”, và viết “Tứ Đại Ngu”.  Đứa nào động đến cháu tôi sẽ bị chị tôi ra tay ngay đập cho vỡ mặt đến độ công an Việt Nam tài ba cũng không thể nào nhận diện được kẻ đó qua Chứng Minh Nhân Dân của hắn còn chị tôi từ “phòng vệ chính đáng” ắt bị kết tội “phòng vệ quá đáng” bởi luật pháp Việt Nam. Đứa nhà báo nào dám nhét chữ vào mồm tôi và kêu gào đòi Quốc Hội phải bãi nhiệm tôi sẽ bị tôi tiêu diệt như một lẽ đương nhiên.

Suốt một tuần ở Việt Nam, cháu làm việc thiện nguyện tại vài tỉnh ở Miền Nam, tối về đến hotel phải cùng tập thể ngồi phân chia gói ghém các cơ số thuốc để phát cho dân nghèo ngày hôm sau. Cháu chỉ có thể gởi tôi vài tin và vài hình ảnh qua phương tiện Viber. Cháu nói tội cho dân nghèo quá vì cháu khám phụ khoa – dù chuyên ngành của cháu là gân khớp – mà phòng khám trống hoác không có cửa kín rèm che gì cả. Cháu than thở là hôm trước đoàn khám bịnh cho hơn 200 dân, đến chiều bị phía Việt Nam thúc hối phải lên đường về Thành Phố Hồ Chí Minh, trong khi còn khoảng 50 dân nghèo đến chờ từ sáng sớm nay phải ra về mà không được y sĩ Mỹ khám phát thuốc, khiến lòng cháu bất an trên xe suốt đường về. Cháu hứa sẽ xin phép giáo sư trưởng đoàn để cháu được rời khách sạn lúc 22 giờ chạy đi thăm Cậu Ba chừng 30 phút – tất nhiên chẳng trưởng đoàn nào lại phản quản trị nơi đất khách quê người để cho phép như thế cả.

Việt Nam đối với cháu tôi không là một quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản.

Việt Nam đối với cháu tôi đơn giản nhất và có ý nghĩa nhất: là địa điểm duy nhất trên địa cầu mà cháu lưu luyến mến thương nhung nhớ phải quay về vì tại địa điểm duy nhất đó có Bà Ngoại và các cậu các dì – nhất là có Cậu Ba Hoàng Hữu Phước.

Các công dân Hoa Kỳ gốc Việt nếu sở hữu cùng lúc 4 điều không bao giờ tách rời của (a) có cha mẹ trí hóa cao nhân từ đạo đức Thiên Khổng cao, (b) có học vấn giáo dục bản lãnh cao, (c) có tổ tiên giòng họ toàn những người Việt yêu nước có trí hóa cao nhân từ đạo đức cao đang sinh sống làm việc liêm chính ở Việt Nam, và (d) có lòng tự hào về thân nhân của mình đang sinh sống và làm việc ở Việt Nam, sẽ không bao giờ lảm nhảm chống Cộng tức chống Việt, nhảy loi choi chống Cộng tức chống Việt, hay về Việt Nam tham gia “biểu tình” sảng mê nhơn quyền dã quyền, dân chủ dân chưởi, tự do khỉ gió, để khi bị tóm thì vợ con đồng loại bên Mỹ tru hú dưới trăng đòi Việt Nam phải “thả ngay”.

Các bạn nghĩ sao về đoạn đối thoại sau đây giữa hai cậu cháu mà các bạn hãy chỉ nên cho đó là sản phẩm của tưởng tượng:

Cháu: Phải chi con làm bác sĩ ở đây.

Cậu: Đâu có gì khó đâu con. Thiếu gì bịnh viện nước ngoài và bịnh viện tư nhân ở đây. Chuyên khoa của con là một ưu thế. Biết tiếng Việt càng là một lợi thế.

Cháu: Mấy chỗ đó đâu dành cho dân nghèo. Con muốn khám chữa bịnh giúp đỡ bịnh nhân nghèo Cậu à.

Cậu: Thì con mở phòng mạch khám chữa bịnh buổi tối miễn phí cho dân nghèo, có sao đâu?

Cháu: Nhưng phòng khám nếu ở địa phương của bịnh viện nước ngoài hay bịnh viện tư nhân nơi con làm việc, vậy chỉ có dân nghèo thành thị được giúp, trong khi dân nghèo ở vùng xa vùng sâu khổ hơn thì làm sao tới mình được cậu?

Cậu: Thì con xin vô các bịnh viện Nhà Nước ở các tỉnh nghèo.

Cháu: Ở Việt Nam tỉnh nào nghèo vậy Cậu Ba?

Cậu: À hèm! Thật ra thì…tỉnh nào cũng báo cáo cuối năm thành công hoành tráng cả. Còn dân nghèo của họ thì hoặc tự do di dân kiếm ăn nơi khác hết rồi hoặc chờ các chương trình xây nhà xây cầu của các đài truyền hình khắp nơi tự do đến giúp chứ chính quyền địa phương chỉ tập trung lo những việc lớn hơn như đòi xây phi trường quốc tế, đòi đường sắt cao tốc chạy xẹt ngang, đòi xây cảng nước sâu, đòi gởi từ vài chục tới vài trăm con em cán bộ lãnh đạo ra nước ngoài đào tạo thạc sĩ tiến sĩ về làm lãnh đạo, v.v.

Cháu: Thì họ không gởi ai ra nước ngoài đào tạo kỹ sư bác sĩ mà chỉ đào tạo quản trị thì cứ để họ quản trị ngồi trên đầu dân chúng, còn những bác sĩ như con tình nguyện làm việc vùng sâu vùng xa chắc Nhà Nước sẽ queo-cơm hả Cậu?

Cậu: Cũng hơi khó, vì họ sẽ viện cớ vùng sâu vùng xa không có trang thiết bị y khoa hiện đại, và không có tiền trả lương cho con.

Cháu: Nhưng con đâu đòi lương cao. Người ta nhận lương thế nào thì con nhận lương thế nấy. Người ta sống được thì con sống được. Còn trang thiết bị y tế thì phải có chứ cậu vì đó mới chính là cách không để dân phải về “tuyến trên”.

Cậu: À hèm. Nhưng bịnh viện Nhà Nước khó nhận con làm “nhân viên Nhà Nước” lắm, vì còn các chế độ phúc lợi dành riêng cho khu Nhà Nước nữa… Riêng về thiết bị y tế thì phải Hope tiếp con à.

Cháu: Vậy con không thể Hope được chăm sóc sức khỏe cho dân nghèo mình rồi…

Cậu: Cuộc sống đòi hỏi chúng ta phải Hope con à. Cách tốt nhất là con phải (a) ưu tiên trả xong nợ học phí cho chính phủ Hoa Kỳ vì đó là bổn phận công dân Mỹ nghiêm túc của con, (b) giữ gìn y đức khi tác nghiệp gương mẫu ở Hoa Kỳ qua đó trau giồi tay nghề một bác sĩ tài danh, và (c) dành dụm tiền bạc khả dĩ đem về sống được ở Việt Nam khi làm việc cho bịnh viện Nhà Nước, còn (d) cậu sẽ soạn dùm con một lá đơn bằng tiếng Việt gởi Chính Phủ Việt Nam trong đó con cam đoan làm việc cho bịnh viện Nhà Nước nhưng từ chối quyền bầu cử ứng cử để không đe dọa ghế lãnh đạo của ai và từ chối đòi hỏi các đặc quyền để bản thân chỉ còn chữ Việt chứ không có cái đuôi Kiều. Có như vậy thì người dân nghèo nước Việt mới Hope có ngày được con – và các bạn Mỹ có lòng như con – trực tiếp khám chữa bịnh con à.     

Cháu: Dạ…Nhưng như vậy con có bị biến thành kẻ khả nghi không cậu?

Cậu: Sao buồn xo vậy! Phải Hope. Sao lại không nghi kẻ lãnh đạo sau này làm mất đứt mấy chục ngàn tỷ chạy trốn ra nước ngoài làm ô danh chế độ, mà lại đi nghi người khước từ các quyền lợi chỉ để làm một bác sĩ của dân nghèo? Cậu Hope ngày ấy sẽ sớm đến để cậu lúc vẫn còn sức khỏe mỗi tối có mặt ở phòng khám từ thiện của con để làm công tác phát số thứ tự, gói phát thuốc miễn phí, giữ xe, gọi xe Grab chở bịnh nhân về, gọi xe cấp cứu chuyển nhập viện, dỗ dành chơi đùa với bịnh nhi… 

Cháu: Vậy con Hope sẽ không lấy vợ nhe cậu? Con mà có vợ thì đâu còn Hope được làm việc thiện nguyện cho dân nghèo Việt Nam…

Cậu:  Cậu Hope con sẽ không Hope thế về chuyện vợ con của con.

Hope rằng đất nước này ngày càng có những điều hợp lý hơn cho những tấm lòng vàng ròng thật tập hợp về đây nhiều hơn nhằm thay thế cho những sắt phế liệu han gỉ mà Thành Phố Hồ Chí Minh và Đà Nẳng vừa đầu tư tỷ tỷ gởi ra nước ngoài đào tạo chế biến hỏng bét rước về toàn thứ gọi bằng ngôn ngữ Hán-Anh là…vô-Hope.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Luật Biểu Tình:

Luật Biểu Tình.  26-5-2014

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 1: Vấn Đề Ngữ Nguyên.   02-4-2015

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật.  14-4-2015

Phải Có Luật Biểu Tình  18-8-2016

Tứ Đại Ngu: Tứ Đại Ngu 05-8-2014

Thiên Khổng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Có lòng tự hào về thân nhân của mình ở Việt Nam: Tâm Tình Một Phụ Nữ Việt Kiều  đăng trên Aspiration của Hoàng Hữu Phước năm 2005, đăng lại trên hoanghuuphuocvietnam của Hoàng Hữu Phước ngày 20-12-2015

Đường Sắt Cao TốcĐường Sắt Tốc Độ Cao  19-11-2018

Both comments and trackbacks are currently closed.