Monthly Archives: August 2019

Tệ Nạn Đảng Viên Vòi Vĩnh “Rửa Lon” Ăn Nhậu

Giám Đốc Fosco và Nghị Sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII

31-8-2019

Mục Lục

A- Tệ Nạn Đảng Viên Lãnh Đạo Ăn Nhậu

B- Giám Đốc FOSCO Hoàng Hữu Phước

C- Nghị Sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước

D- Kết Luận

A- Tệ Nạn Đảng Viên Lãnh Đạo Ăn Nhậu

1) Khi nêu bật nét đẹp thứ ba mang tên Thần Uy Viễn Chinh Phạt Tống trong bài 900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075-30/4/1975, tôi có viết:

“Lý Thường Kiệt là vị tướng lĩnh đầu tiên và duy nhất của toàn bộ lịch sử Việt Nam làm vẻ vang rạng ngời danh tiếng hải quân. Khi đưa hạm đội thủy binh từ Móng Cái đến chiếm Khâm Châu ngày 30/12/1075, Lý Thường Kiệt không phải tốn đến một mũi tên hòn đạn do hiệu quả tuyệt diệu của tổ chức tình báo và phản gián làm quân Tống khiếp đảm đầu hàng, còn toàn bộ tướng lĩnh trấn thủ Khâm Châu đều bị Lý Thường Kiệt bắt sống tại bàn yến tiệc rồi sai quân đem ra xử trảm bêu đầu thị chúng, khai mào cho chiến công bức hạ Liêm Châu chỉ sau đó 3 ngày giết sạch các văn quan võ tướng trấn nhậm Liêm Châu, với sự phối hợp của lục quân trước đó đã làm cỏ tất cả các thành trì, doanh trại Tống quân trên đường tràn sang Phạt Tống. Sau hai tuần bình định vỗ an bá tánh, bắt vạn tù binh vận chuyển tất cả kho tàng chiếm được về nước Việt, Lý Thường Kiệt đưa quân từ Khâm Châu tiến sang tấn công vây hãm Ung Châu, trong khi đạo quân đã triệt hạ Liêm Châu tiến chiếm Bạch Châu chặn đường vận lương tiếp viện của quân Tống. Dù thành trì Ung Châu cực kỳ kiên cố và nhà Tống tập trung toàn lực cứu viện, Lý Thường Kiệt vẫn lấy thủ cấp Tống Tướng Trương Thủ Tiết cùng các đại tướng khác của đoàn quân tiếp cứu như lấy đồ trong túi, và chiếm Ung Châu sau 42 ngày đêm đã viện công đồn. Lý Thường Kiệt bắt tù hàng binh phá tan Ung Châu, san thành bình địa để lấy đá lấp sông chặn thủy lộ, xóa sổ vĩnh viễn một di tích lịch sử trên bản đồ của nhà Tống khiến muôn đời không thể lưu truyền hậu thế. Thừa thắng, Lý Thường Kiệt xua quân khí thế ào ạt đánh chiếm Tân Châu. Quan quân nhà Tống nghe tin vội bỏ thành đào thoát. Quân Nam tiến quân vũ bảo như vào chỗ không người, chiếm đóng cả vùng lãnh thổ mênh mông…”

Đại cuộc Bắc Phạt duy nhất của toàn bộ lịch sử Việt Nam tính cho đến năm 2019 đã thành công rực rỡ huy hoàng nhờ chiến tuyến tiền tiêu Khâm Châu được đổi chủ trong chớp mắt do bị trấn giữ bởi bọn tướng lĩnh lãnh đạo “say xỉn”, tạo đà cho cuộc đại thắng mà nếu như lúc ấy Nhà Lý có đủ nhân sự binh lực thì lẽ ra tận dụng thời cơ “say xỉn” này của bọn giặc phương Bắc năm 1075, bản đồ đất nước năm 2019 của Nghị sĩ Việt Nam Khóa XIII Hoàng Hữu Phước nay đã có giáp giới với đất nước của Tổng thống Nga Vladimir Vladimirovich Putin.

2) Trong bài Rượu tôi đã hé lộ rằng nơi tôi có 6 điều luôn hòa quyện gắn chặt vào nhau không bao giờ tách bật gồm (a) tôi ưa chuộng rượu “Tây” chính hiệu loại nặng trong đó có WhiskyVodka; b) tôi chỉ uống rượu một mình, tại nhà riêng của tôi, và có mặt người nhà của tôi; (c) tôi chỉ uống vơi một ly rượu nặng vào buổi tối sau khi ăn tối; (d) tôi chỉ uống chung một lon bia với vợ tôi khi ăn tối và tại nhà riêng của tôi và uống bia chỉ để giải quyết cho hết số quà tặng của thân hữu tứ xứ; (e) tôi chỉ uống bên ngoài nhà riêng của tôi nếu tôi muốn dạy nhóm quyền lực đàn đúm nào đó một bài học về “thế nào là uống rượu của giới thượng lưu quý tộc”; và (f) tôi chỉ uống bên ngoài nhà riêng của tôi nếu tôi muốn uốn nắn một nhóm thân quen nào đó của tôi rời xa bia rượu.

3) Bài này nói về sự vòi vĩnh của các đảng viên quyền lực vì chỉ có họ mới thuộc nhóm hư đốn hư hỏng mà thôi. Trong nội dung bài này, “đảng viên quyền lực” là những đảng viên trong “ban lãnh đạo” cơ quan nhà nước và doanh nghiệp nhà nước, nơi mà tôi đã có thời gian làm việc trong-chăn-nên-biết-chăn-có-rận. Do vậy, bài này chỉ để nói đến một số rất nhỏ những đảng viên hư hỏng hư đốn để các đảng viên chân chính và các lãnh đạo Đảng lần đầu tiên nghe biết sự lột trần này để từ đó hiểu rằng do thiếu giáo dục của cha mẹ ông bà thiên Khổng mà một dúm những đảng viên ấy đã làm nhục Đảng ra sao, đã không biết nhục trước anh linh bao chiến sĩ cộng sản thế nào, và đã tự biến mình thanh đám đột biến tự tách bản thân ra khỏi cộng đồng những đảng viên cộng sản đang tự hào ra sức làm cho đất nước này vững yên chính trị.

B- Giám Đốc FOSCO Hoàng Hữu Phước

Như đã từng nêu trong nhiều bài trên blog này, tôi sau khi đấu tranh thành công chống các công ty Ấn Độ (mà đầu đàn là CIMMCOMount-a-Mount) và gây áp lực lên Đại Sứ Ấn Độ tại Việt Nam cũng như đánh động dư luận bằng cách phơi bày bí mật thỏa hiệp kinh doanh nội bộ lên Báo Tuổi Trẻ nhằm bảo vệ nông dân các tỉnh Miền Nam (đặc biệt là Sông Bé) và cả vụ mùa xuất khẩu hạt điều thoát khỏi cảnh điêu đứng từ sự cố các doanh nhân Ấn Độ hùa nhau từ chối nhận hạt điều do biến động hạ giá thế giới, đã phải rời CIMMCO. Ngay lúc đó, Công ty Dịch Vụ Cơ Quan Nước Ngoài FOSCO của Sở Ngoại Vụ Thành Phố Hồ Chí Minh (sau trực thuộc Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hồ Chí Minh) mời tôi về làm-việc-cho-khu-vực-nhà-nước để vào biên-chế-nhà-nước. Đó là lý do tôi trở thành một trong số các “giám đốc” của FOSCO. Cần nói rõ ở đây là tôi được mời cai quản Trường Ngoại Ngữ-Tin Học Khai Minh của FOSCO với chức danh tiếng Việt là “hiệu trưởng”, nhưng khi thấy bộ phận thư ký Tổng Giám Đốc đặt in danh thiếp cho tôi ở phần tiếng Anh dùng những chữ hoàn toàn sai vì đó là những tên gọi tiếng Anh chỉ các loại “hiệu trưởng” ở các loại “trường học” trong hệ thống giáo dục quốc gia, trong khi cái “trường” của FOSCO không là “trường học”, không nằm trong “hệ thống giáo dục – đào tạo quốc gia”, mà chỉ hoạt động như một “trung tâm” để “kinh doanh”, nên tôi ra lịnh cho họ phải hủy bỏ các hộp danh thiếp đã in và in lại danh thiếp khác nơi phần tiếng Anh của “hiệu trưởng” là “managing director”. Tôi là người duy nhất biết rõ sự khác biệt này mà không bất kỳ ai trên thế giới có thể phân định rạch ròi được như vậy dù có ôm quyển đại tự điển tiếng Anh trong lòng. Như vậy, tôi là “giám đốc điều hành” của cái “trường” ấy.

Khi có sự loan tin lành về quyết định bổ nhiệm tôi, các “giám đốc” khác vội dám đốc thúc tôi phải tổ chức đại tiệc “rửa lon” sao cho “hoành tráng” để ăn mừng. Thậm chí họ còn cực kỳ chuyên nghiệp “8 chọn” khi tự đứng ra (a) chọn ngày lành tháng tốt, (b) chọn đặt tiệc ở một nhà hàng ở Quận 1, (c) chọn món ăn cao đẳng, (d) chọn thức uống cao cấp, (e) chọn nữ phục vụ viên cao giò, (f) chọn khách mời cao quý gồm tất cả các lãnh đạo và tất cả các nhân viên các phòng ban của họ, (g) chọn cho Hoàng Hữu Phước là người phát biểu cảm ơn mang ơn biết ơn Ban Tổng Giám Đốc đã cho Hoàng Hữu Phước có cơ hội được bày tỏ lòng cảm ơn mang ơn biết ơn qua bữa ăn đơn giản đạm bạc – đơn giản nói lái là đan giởn mà phát âm Nam Bộ là đang giởn, còn đạm là vi chất dinh dưỡng từ nem công chả phụng râu rồng còn bạc là tiền bạc mà Hoàng Hữu Phước được mặc định là có thiếu gì sau khi thực hiện các chuyến xuất khẩu gạo có giá trị thương mại đầu tiên của Việt Nam, và tất nhiên (h) chọn luôn phương thức thanh toán rằng hãy gởi hóa đơn cao chót vót cho Hoàng Hữu Phước cao một-mét-bảy để thanh toán tất tần tật để không ai trong bọn họ bị cao máu sau khi ăn nhậu. Thế là lần đầu tiên trong đời Hoàng Hữu Phước biết được rằng trong thế giới Nhà Nước của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có cái lệ “rửa lon”.

Tất nhiên, tôi chỉ uống nước suối, đi cụng ly bia với tất cả các bàn nhưng thiên hạ lo ồn ào nhồm nhoàm nên không nhận ra rằng tôi chả nuốt ngụm bia nào cả, đón nhận những cái bắt tay vổ vai của các quý ngài đa số bịnh gout tiểu đường mỡ máu say xỉn ngợi khen tôi “chơi đẹp” quá tình cảm, và đón nhận những ánh mắt chớp chớp của một vài quý bà quý cô đa số khỏe mạnh say đắm nhìn tôi tình tứ.

Nhậu nhẹt là chuyện thường xuyên của các đảng viên lãnh đạo FOSCO. Trưa ngày làm việc cuối tuần (vẫn còn đang ở chế độ làm việc cả ngày Thứ Bảy) luôn là nhậu thịt chó ở khu Cầu Thị Nghè gần Sở Thú (Thảo Cầm Viên), nghĩa là nhậu xong về công ty ngủ thẳng cẳng đến chiều thức dậy lên xe về nhà. Còn các ngày lễ trọng đại của quốc gia và của Đảng thì tiệc tùng ca hát ở sân công ty suốt tối. Thậm chí có lần do say xỉn, một đảng viên đã từ sân loạng choạng tiến vào sảnh tòa nhà văn phòng ban Tổng Giám Đốc (để đi toilet), rồi đầu óc mụ mị không thể nhớ là cánh cửa kiếng to nặng khổng lồ ấy đã luôn được khóa sau giờ làm việc nên giận dữ xô đẩy tung cước đạp trừng trị sự hỗn láo khiến cánh cửa bể rơi xuống chém xuyên dép cắt đứt bàn chân phải nằm viện bằng tiền công ty tức từ tiền thuế của dân. Ai thực sự có làm việc tại FOSCO trước thời đại internet thì phải biết rõ rành về các nội dung đầy xấu hổ này.

Có ít nhất một cô nhân viên lễ tân trung hậu tại một chi nhánh kinh doanh khác của FOSCO dưới quyền một “giám đốc” khác, và một anh cựu chiến binh cộng sản chiến trường Campuchia làm bảo vệ ngay tại “trường FOSCO” của tôi, đã rời bỏ FOSCO theo phò tá tôi ngay khi tôi bị tập thể đảng viên lãnh đạo FOSCO “trù dập” do dám ngăn cản việc “đầu tư xây đại dưỡng đường FOSCO Clinic phục vụ người nước ngoài” làm họ có nguy cơ mất phần “lại quả” vài trăm ngàn đô-la Mỹ – theo mật báo của một cô sinh viên cũ của tôi làm thư ký phiên dịch cho một công ty Áo (Austria) trên đường Phùng Khắc Khoan mà họ tiếp cận bày trò nhập trang thiết bị y tế để tính chuyện nâng giá (lãnh đạo công ty của Áo Quốc đã từ chối thương vụ mafia này).  Ngoài ra, còn một cô thư ký đôn hậu nhân hậu trung tín trung thành với tôi sau đó cũng rời xa FOSCO, khi lập gia đình cách nay vài năm có nhờ tôi làm “bậc trưởng thượng đại diện đàng gái”, nhờ vậy tôi trở thành ngôi sao sáng được các nữ nhân viên FOSCO vây quanh hỏi thăm sức khỏe dù cho các đảng viên lãnh đạo “cựu trào” FOSCO của họ đang ngồi bàn gần đó lườm lườm len lén nhìn tôi (các cô cho tôi biết là “mấy ổng lườm lườm” chứ tôi thì “mục hạ vô nhơn” với đức tính thiên Khổng chỉ kính người chứ không kính cẩu tặc, chẳng bao giờ trong đời chịu ném ngay cả một cái nhìn đến bọn cẩu tặc để mà thấy chúng có ngó mình hay không).

Nếu cái tệ nạn rửa lon xa hoa xa xỉ xa xấu (tức…xấu xa) ở trên chỉ có ở đảng bộ FOSCO, chỉ xảy ra với Hoàng Hữu Phước là người ngoài Đảng, và chỉ xảy ra mỗi một lần đó thôi trong suốt cuộc sinh tồn kinh doanh bằng vốn Nhà Nước của FOSCO ở chỉ Thành Phố Hồ Chí Minh thì Đảng ta may mắn biết chừng nào!

C- Nghị Sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước

Khi tôi đắc cử Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII, vợ tôi cho hay vợ của tổ trưởng dân phố bảo rằng “mấy ông ở Ủy Ban và Mặt Trận” (lãnh đạo Phường 1 Quận Phú Nhuận) hỏi nhắc hoài là sao chưa thấy tôi mời “rửa lon”.

Với đạo đức thiên Khổng xem việc phụng sự quốc dân quốc gia từ quốc hội là trọng, tôi trả lời vợ tôi rằng cô ấy cứ tự mà quyết định. Vợ tôi nhờ vợ tổ trưởng cung cấp danh sách khách mời – vợ tôi vẫn còn giữ danh sách tên họ kèm chức vụ của khoảng 20 người ấy – và vợ tôi tổ chức một buổi tiệc tối tại một nhà hàng hải sản trên đường Hoàng Văn Thụ Quận Phú Nhuận.

Yến tiệc ê hề vì đông người, và vì các vị khách quen thói đại quan Nhà Nước ở cơ quan Nhà Nước nên tự tiện tự động gọi thêm món hoặc gọi đổi món. Đến khi nhiều quan nhỏ lảo đảo ra về, tôi cũng xin kiếu về. Khi vợ tôi bảo nhà hàng gói ghém núi thức ăn chưa động đũa để đem về do đạo đức thiên Khổng dạy thế đối với thực phẩm Trời ban do chính công sức lao động chân chính thanh liêm trong sạch một đời của chồng mình kiếm được, thì vài quan nhớn còn ngồi nán lại bảo rằng họ còn đang chờ vài khách hàng, vài “giám đốc” doanh nghiệp tư nhơn nào đó, và vài “đứa con cái” nào đó đi học xong sẽ đến ăn bàn chuyện nước non, nên đề nghị vợ tôi để yên các món thừa, gọi thêm các món khác, và đặt thêm nước nôi (hai két bia chai Heineken) xong hãy thanh toán tiền với nhà hàng. Nghĩa là bọn đảng viên lãnh đạo Ủy Ban Nhân Dân và Mặt Trận Tổ Quốc Phường 1 Quận Phú Nhuận này bắt vợ chồng tôi phải thanh toán cho những thứ chúng đã ăn nghẹn họng nhưng còn muốn ăn thêm với chúng bạn và con cái (không phải mấy con thuộc giống cái) cứ như thể từ 30-4-1975 đến 2011 là 36 năm thì “Phường ta” mới có một “thằng nghị sĩ dân đen” để “ta được hưởng phúc hù nạt bắt nó rửa lon” một lần cho đỡ thòm thèm chết đói chết khát từ Thế Kỷ XX qua tận Thế Kỷ XXI này.

Tất nhiên, sau đó suốt nhiệm kỳ 2011-2016 tôi nghiêm cấm vợ tôi không quà cáp bánh Trung Thu, Tết Dương Lịch, Tết Âm Lịch, cho bất kỳ ai ở Ủy Ban Nhân Dân Phường 1 và Mặt Trận Tổ Quốc Phường 1 Quận Phú Nhuận cả.

Tất nhiên, khi tôi ra ứng cử nhiệm kỳ 2016-2021, bọn chết đói chết khát đê tiện hạ tiện bần tiện ấy đã triệt hạ bức hạ đốn hạ tôi ra sao thì quý độc giả có thể đọc nơi bài Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân.

Nếu cái vụ “rửa lon” ở FOSCO tôi có nêu ra vài nhân viên trung thành của tôi là chứng nhân, thì cái vụ “rửa lon” ở Phường 1 Quận Phú Nhuận có nhân chứng là vợ tôi và vợ tổ trưởng dân phố.

Nếu cái tệ nạn rửa lon xa hoa xa xỉ xa xấu (tức…xấu xa) ở trên chỉ có ở các đảng viên lãnh đạo Ủy Ban Nhân Dân Phường 1 và Mặt Trận Tổ Quốc Phường 1 Quận Phú Nhuận Thành Phố Hồ Chí Minh, chỉ xảy ra với nghị-sĩ-dân-đen-ngoài-Đảng-tự-ứng-cử Hoàng Hữu Phước, và chỉ xảy ra mỗi một lần đó thôi trong suốt cuộc sinh tồn của một “ủy” nhỏ cấp Phường của Thành Ủy của chỉ Thành Phố Hồ Chí Minh thì Đảng ta may mắn biết chừng nào!

Kết Luận

Tệ ăn nhậu đã khiến toàn bộ các tướng lĩnh Tàu bị Lý Thường Kiệt cho bêu đầu trên các ngọn giáo cắm dày đặc hơn rừng chông trên khắp mặt thành Khâm Châu.

Tệ ăn nhậu đã khiến Nhà Tống suýt bị xóa tên trên bản đồ địa chính trị nếu như Lý Thường Kiệt chỉ chịu ghìm cương tuấn mã khi xua quân tiến sát Tây-Bá-Lợi-Á Siberia lạnh giá của Nga-La-Tư vĩ đại chỉ vì không đủ áo lông cừu phát cho quân sĩ.

Tệ ăn nhậu đã khiến toàn bộ các đảng viên lãnh đạo FOSCO Thành Phố Hồ Chí Minh thời kỳ giám đốc Hoàng Hữu Phước, và toàn bộ các đảng viên lãnh đạo Ủy Ban Nhân Dân Phường 1 Quận Phú Nhuận Thành Phố Hồ Chí Minh cùng toàn bộ các đảng viên lãnh đạo Mặt Trận Tổ Quốc Phường 1 Quận Phú Nhuận Thành Phố Hồ Chí Minh thời kỳ nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước bị Hoàng Hữu Phước cho bêu tên trên đầu các ngọn giáo trên mặt trường thành WordPress này.

Tệ ăn nhậu nếu không bị Đảng lưu ý triệt tiêu ở các đồn biên phòng Việt Nam thì nguy cơ bản sao Khâm Châu sẽ là sự trông chờ của các thế lực thù địch có cùng đường biên giới với Việt Nam.

Tệ ăn nhậu nếu không bị Đảng lưu ý triệt diệt ở tất cả các đồn biên phòng Việt Nam thì nguy cơ bản sao Khâm Châu sẽ là sự trông chờ mô phỏng để báo oán rửa nhục trả thù của bọn hậu duệ Tống Triều phương Bắc.

Và tệ ăn nhậu nếu không bị Đảng lưu ý tận diệt ở tất cả các cơ quan Nhà Nước bao gồm cả các doanh nghiệp có sử dụng vốn Nhà Nước thì nguy cơ sụp đổ của chế độ là  thanh gươm Damocles nhìn thấy được.

Hãy bắt đầu bằng quân lệnh của Tổng Tư Lệnh Các Lực Lượng Vũ Trang Việt Nam chấm dứt tệ biếu xén rượu như ở Sở Công An Thành Phố Hồ Chí Minh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam Khóa XIII

Tham khảo theo thứ tự alphabet:

Biếu Xén Rượu Như Ở Sở Công An Thành Phố Hồ Chí Minh: Rượu Bổ và Tarmac  06-6-2019

Rượu: Rượu  27-5-2019

Thanh Gươm Damocles: Nhân Quả Nhà Phật  26-8-2019

Thần Uy Viễn Chinh Phạt Tống: 900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075-30/4/1975  30-5-2011 (đăng lại 16-10-2015)

Thiên Khổng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Thực Hiện Chuyến Xuất Khẩu Gạo Đầu Tiên Của Việt Nam: 15.000 Tấn Gạo = 1 Xấp Vải Quần  09-01-2015

Triệt Hạ Bức Hạ Đốn Hạ Hoàng Hữu Phước: Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân  14-6-2017

Ý Lớn Gặp Nhau: Hoàng Hữu Phước, Gina Rinehart, Thái Hương, và Nguyễn Phú Trọng

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Khóa XIII

30-8-2019

Những nhân vật hội đủ ba điều kiện gồm thông tuệ, thành công tự thân, và hùng biện tư duy chính trị sâu sắc, đều có chung các quan điểm. Các dẫn chứng sau sẽ cho thấy dù Hoàng Hữu Phước là người đã đưa ra các nhận định từ lâu trước đó và dù không ai trong ba nhân vật sau đây từng chịu ảnh hưởng bởi các nhận định của Hoàng Hữu Phước thì họ rồi vẫn sẽ có chung ý nghĩ với Hoàng Hữu Phước, đơn giản vì tất cả những bậc có ba điều kiện trên đều đi chung trên một con đường chỉ dành riêng cho họ.

Dưới đây là bài đăng trên mạng doanh nhân Emotino lúc 23g07 ngày 05-9-2012 tại http://www.emotino.com/bai-viet/19678/y-lon-gap-nhau-ty-phu-true-milk-day-nguoi. Emotino đã đóng cửa. Bài viết do Cô Lại Thu Trúc chép lại lưu giữ trong tàng thư cá nhân. Cảm ơn Cô đã lục tìm, truy xuất, và cung cấp bản sao.)

Ý Lớn Gặp Nhau: Tỷ Phú – True Milk – Dạy Người

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Khóa XIII

05-9-2012

Tôi và Tỷ Phú Gina Rinehart

Gina Rinehart, nữ doanh nhân Úc thừa kế vương quốc khai khoáng trị giá 19 tỷ USD được cho là người phụ nữ giàu nhất hành tinh hiện nay, vừa tuyên bố rằng người ta đừng nên ngồi đó mà trách phận than thân, mà hãy trở thành nhà triệu phú bằng cách dành thời gian ít hơn cho việc nhậu nhẹt hay hút xách, dành thời gian ít hơn cho việc đàn đúm trên mấy cái mạng xã hội, và dành thời gian nhiều hơn để làm việc (spend less time drinking or smoking and socializing, and more time working).

Tôi đã thường xuyên miệt thị mấy cái mạng xã hội, thậm chí còn khẳng định ngày tàn của chúng. Sự phát triển của công nghệ thông tin là (a) giúp con người học được nhiều hơn, nhanh hơn, dễ dàng hơn; (b) duy trì các mối quan hệ tình thân với gia đình nhiều hơn, nhanh hơn, rẻ hơn; (c) kiếm tìm những giềng mối cũ mà các cuộc chiến tranh đã gây đứt đoạn, mất khúc; và (d) giao lưu kiến thức cũng như những nghiên cứu khoa học nhân văn bản thân đã tiến hành với những công trình tương tự của những nhà nghiên cứu khác ở các nước khác. Thế nhưng, Facebook và những thứ tương cận trong tuyệt đại đa số các trường hợp biến thành môi trường vớ vẩn cho những kẻ luôn kiếm tìm “kết bạn” bốn phương chứ không hề đoái hoài tới ông bà, cha mẹ, anh chị em, thân tộc, hiện có, khiến có kẻ khoe mình đã kết bạn được với vài chục ngàn bạn hữu, gia nhập vài trăm câu lạc bộ, và với duy chỉ 24 tiếng đồng hồ của một vòng quay trái đất sẽ không sao kịp gởi lời thăm hỏi ân cần đến các bạn hữu ấy, nói chi đến ăn uống, học tập, hoạt động, nghỉ ngơi; trầm trọng hơn khi các mạng xã hội ấy lại là nơi mà những tên thảo khấu Lương Sơn Bạc thời hiện đại cho rằng có thể đàn đúm với nhau để bôi bẩn chế độ này, lật đổ chế độ kia, ăn bậy, nói bạ, suy đồi, suy vi, suy nhược, suy tàn, từ nhân cách đến tinh thần.

Tôi nhìn thấy nơi các mạng xã hội những đống rác bẩn chôn vùi tinh thần, thời gian, sức khỏe, bạc tiền của con người, trong đó giới trẻ chiếm đa số. Nữ tỷ phú Gina Rinehart có lẽ cũng thấy việc ngốn thời gian cho đàn đúm với mấy mạng xã hội là việc phí phạm sức khỏe, thời gian, khiến người ta không thể ngoi lên được kiếp giàu sang. Ý Lớn Gặp Nhau.

Nhiều người hỏi tôi cách để thành công. Tôi đã từng trả lời qua vài bài viết trước đây rằng bạn đừng hỏi ai cả vì các tỷ phú Việt Nam không bao giờ cho bạn biết phương pháp đã giúp họ thành tỷ phú; rằng bạn đừng hỏi ai cả vì mỗi người nghĩ khác nhau về ý nghĩa của hai chữ “thành công”, và tôi đã cho thí dụ về sự thành công của Khuất Nguyên trong việc khiến nhiều trăm năm nay đã trói buộc hàng tỷ tỷ người trên thế gian này năm nào cũng phải cúng Khuất Nguyên; và rằng nếu phải thực tâm trả lời bạn về phương pháp “thành công” của tôi thì đó sẽ là “phải học, phải học thêm, học thêm mãi” để không một thầy cô nào và không bất kỳ một người Việt cùng trang lứa nào với tôi có thể giỏi tiếng Anh hơn tôi, cộng thêm với “phải làm việc, phải làm thêm việc, phải làm việc mãi, phải vất bỏ hai chữ nghỉ hưu ra khỏi quyển từ điển cuộc đời mình”. Và bạn thấy đấy, hãy dành thời gian nhiều nhất cho công việc, chứ đừng cho mấy mạng xã hội, mấy quán cà phê, mấy quán nhậu, mấy cuộc thi hoa hậu, mấy buổi biểu diễn ca nhạc hay biểu diễn thời trang.

(Ghi chú: Tôi dịch socializing thành đàn đúm trên mạng xã hội là dịch đúng nghĩa. Người không biết tiếng Anh tra tự điển sẽ bảo đó là “xã hội hóa”. Chuyên gia trong ngành huấn luyện kỹ năng mềm soft skills như tại MYA BizCorp sẽ nói đó là chủ đề quan trọng của kỹ năng trình bày, kỹ năng ăn nói, v.v. của dịch vụ khách hàng. Cả hai đều đúng, vì vậy không thể dùng trong câu nói của Gina Rinehart vốn mang tính quy chụp, kết tội, khinh miệt.)

Tôi và Bà Chủ Thái Hương của True Milk

Đầu tháng 8 vừa qua, trong thời gian tham dự Hội Nghị Lần Thứ 4 Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội Ba Nước Campuchia – Lào – Việt Nam về Vai Trò Của Quốc Hội Trong Việc Hỗ Trợ Tam Giác Phát Triển tại Nghệ An, tôi có dịp đến thăm Công ty Sữa TH ở Xã Nghĩa Sơn, Huyện Nghĩa Đàn. TH là công ty nổi tiếng không những ở quy mô có thể nói lớn nhất Việt Nam với vùng trồng cây nguyên liệu chế biến thức ăn mênh mông bát ngát, khu chăn nuôi bò rộng lớn hiện đại, và khu sản xuất sữa công nghệ tối tân, mà còn ở sản phẩm True Milk do là sữa tươi 100% có hàm lượng chất dinh dưỡng tất nhiên cao hơn rất nhiều so với sản phẩm “sữa tươi hoàn nguyên” từ sữa bột pha với nước hoặc từ sữa bột pha với một phân sữa tươi. Kể từ sau chuyến thăm TH, tôi luôn dặn vợ tôi mỗi khi mua sữa ở siêu thị phải chọn mua True Milk. Tuy nhiên, điều quan trọng đối với tôi là trong bữa cơm chiêu đãi tại Huyện Ủy, tôi ngồi đối diện với bà Thái Hương, chủ nhân Công ty Sữa TH của sản phẩm True Milk. Đó là một phụ nữ thấp người, dáng gầy, và trong lúc đãi mọi người với các món đặc sản vùng biển, Bà Thái Hương chỉ dùng một ít xôi trắng. Và Bà đã làm tôi ngạc nhiên khi Bà nói về điểm yếu của việc “hợp tác bốn nhà” mà chính phủ phát động (nhà nước, nhà nông, nhà doanh nghiệp, nhà khoa học), và theo Bà chỉ có “hai nhà” thôi, đó là nhà nướcnhà doanh nghiệp. Lắng nghe các lập luận của Bà Thái Hương, tôi tủm tỉm cười thán phục và vui khi thấy … Ý Lớn Gặp Nhau.

Thật ra, trong rất nhiều bài viết trên Emotino nhiều năm qua, tôi cũng đã nêu yếu điểm của “hợp tác bốn nhà” và lập luận rằng chỉ có “hai nhà” là nhà nướcnhà nông nếu muốn đại cuộc phát triển tam nông (nông nghiệp – nông thôn – nông dân) đi đến thành công. Gần đây, trên báo chí xuất hiện các đánh giá của các cơ quan nhà nước phân tích các lý do vì sao “liên kết hợp tác bốn nhà” đến nay vẫn “chưa” phát huy hiệu quả. Tôi vẫn cho rằng “hai nhà” của tôi vững hơn “hai nhà” của Bà Thái Hương, vì rằng “nhà doanh nghiệp” có hai điểm yếu:

Thứ nhất, đó là tập hợp của ba hạng người gồm doanh chủ tốt (kinh doanh y như Kim Sang Ốc của Hàn Quốc, tất cả vì sự phát triển của nền thương mại nước nhà, vì ích quốc lợi dân, vì sự vũng bền của chế độ), doanh chủ xấu (kinh doanh y như bọn qua bên Trung Quốc hốt hết xác heo, xác bò, xác gà vịt chết bịnh, chở về Việt Nam trên các chuyến xe tải “xuyên Việt” vô tận Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh phía Nam để bán lại cho mấy nhà hàng, quán ăn, giết người không gớm tay), và doanh chủ không tốt không xấu (không qua Trung Quốc lượm xác thú chết, không buôn lậu, chỉ lo “găm” hàng để gây sốt giá như giá xăng dầu chẳng hạn), mà tỷ lệ không phải là lấy 100 chia cho 3.

Thứ nhì, tôi thường lập luận rằng ai cũng là doanh nhân, dù đó là học sinh hay hiệu trưởng, nhân viên hay giám đốc. Thế nên, nhà nông dưới góc nhìn của tôi nhất thiết phải được huấn luyện các kỹ năng để nhận ra chân giá trị “doanh nhân” của chính mình, để có trách nhiệm với chất lượng “hàng hóa” mà mình làm chủ, biết “đàm phán” với nhà “phân phối” hoặc “khách hàng”, rành sự tiếp cận các khoản vốn vay, nhuần nhuyễn cách lập kế hoạch sản xuất, kế hoạch  kinh doanh, sử dụng vốn, tiếp cận khoa học canh tác và khoa học quản lý, theo dõi thông tin thị trường và biến động giá cả nguyên liệu vật tư, v.v., từ đó hình thành tầng lớp phú nông, hình thành nông trang, phát triển nông thôn, phát triển nông nghiệp nước nhà. Nhà doanh nghiệp thuần túy, do đó không bao giờ có thể thành đối tượng đáng tin cậy của “hai nhà” trong đại cuộc phát triển tam nông.

Tôi và Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng

Vừa qua, các báo lớn ở Việt Nam có tải đăng lượt ghi bài phát biểu rất dài của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tại buổi làm việc với Bộ Giáo Dục và Đào tạo ngày 17-8, mà cốt lõi của tư duy mới là “Triết lý giáo dục của mọi thời đại giáo dục Việt Nam là dạy người, dạy làm người. Hãy sống và làm việc như một con người chân chính – đấy là điều nhân dân đòi hỏi…. Dạy người là dạy về nhân cách, về đạo làm người.”

Cách nay rất nhiều năm, tôi có “nạp” chi tiết tự khai về bản thân trên một số trang mạng (như Facebook, Multiply, LinkedIn, Anphabe, v.v.), trong đó ghi bằng tiếng Anh về “khuynh hướng chính trị” của tôi là Nationalist Communist (nhà Cộng sản Dân tộc chủ nghĩa) và Confucianist Communist (nhà Cộng sản theo khuynh hướng trọng Khổng), và lập luận trong những buổi trả lời phỏng vấn của nước ngoài về tầm quan trọng của “đạo làm người”.

Cộng sản vì khẳng định chế độ cộng sản là thứ duy nhất cần có để bảo vệ thành công sự tồn tại của nước Việt Nam trước nanh vuốt Trung Hoa.

Dân tộc chủ nghĩa vì không bao giờ tồn tại cái gọi là thế giới cộng sản của các quốc gia cộng sản vì mỗi quốc gia đều ưu tiên lo cho chính mình, và do đó Việt Nam phải luôn đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết.

Khuynh hướng trọng Khổng để duy trì được chế độ cộng sản dân tộc chủ nghĩa. Tôi đã trả lời phỏng vấn rằng do bọn thực dân Pháp thực thi chế độ ngu dân nên rất ít người Việt được học hành, và khi chỉ với sự căm thù giặc Pháp làm hành trang theo Đảng để đấu tranh võ trang giải phóng đất nước, rất nhiều những con người ít học đó lập nên công trạng hiển hách, trở thành đảng viên và được bố trí giữ những trọng trách trong chính quyền sau khi thống nhất đất nước, và nhiều người trong số họ đã trở thành tội phạm chỉ vì họ đã chưa được giáo dục về đạo làm người với các giềng mối của tư tưởng Khổng giáo, để biết xem trọng nhân-nghĩa-lễ-trí-tín, để biết đạo hiếu với mẹ với cha, để biết cái thứ tự lớp lang quan trọng của tu thân – tề gia – trị quốc – bình thiên hạ, và để biết trọng dân theo kiểu dân-vi-quý-xã-tắc-thứ-chi-quân-vi-khinh. Không phải đảng cộng sản đã giáo dục những con người cộng sản đầu tiên của cách mạng Việt Nam, mà chính lòng ái quốc của các nhà chí sĩ xuất phát từ sự thắm đượm tinh thần trọng Khổng đã khiến họ sáng suốt lựa chọn con đường cộng sản vì đại nghĩa cứu nước cứu dân. Tôi cũng đã tâm sự với vài nhà báo trẻ rằng rất tiếc Việt Nam đã bình dân hóa một điều kỳ vĩ vốn đòi hỏi một trình độ tư duy cực cao khi sớm đem chủ nghĩa Mác-Lênin, chủ nghĩa cộng sản khoa học, và kinh tế chính trị Mác-Lênin vào giảng dạy trước trình độ thạc sĩ, khiến người tốt nghiệp thì vô số nhưng chẳng mấy ai thi thố được bất kỳ điều gì đối với sự phát triển nền kinh tế quốc dân hoặc trong việc nâng cao được uy thế của các điều kỳ vĩ đó, có chăng là sự xem nhẹ, xem thường chúng, đem chúng ra bỡn cợt, nhạo báng lúc phiếm chuyện bên bàn nhậu đầy ắp sự tha hóa suy đồi.

Có hiếu với mẹ cha, người ta sẽ tránh xa điều tiêu cực mà không cần đọc mấy tấm áp phích đầy những giòng chữ vô nghĩa như “hãy nói không với…”

Có hiếu với mẹ cha, người ta sẽ khôn ngoan không để bị kẻ thù của quốc gia lôi kéo vào những sự xách động bạo loạn, tránh xa các “diễn biến hòa bình” mà thực chất là đẩy đất nước vào chiến  tranh.

Có hiếu với mẹ cha, người ta sẽ như các bậc tiền bối yêu nước với trí tuệ và sự khôn ngoan.

Và tóm lại, phải dạy học sinh về nhân cách, về đạo nghĩa, về đạo làm con, về đạo làm người, như những điều căn bản, ưu tiên, vì lý tưởng cộng sản chỉ có thể đơm hoa kết trái nơi những công dân đạo đức, trưởng thành, ưu tú, chứ không phải nơi những đứa bé già non nớt.

Ý lớn rốt cuộc cũng đã gặp nhau.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII

Xin mời tham khảo thêm (theo thứ tự alphabet):

Cách Vượt Qua Nhà Hùng Biện Bất Khả Chiến Bại Hoàng Hữu Phước  20-5-2019

Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Lại Thu Trúc  22-12-2015

Nguyễn Phú Trọng 14-02-2016

Tầm Nhìn Của Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước 28-01-2016 có trích đăng lại phần “Hợp Tác Bốn Nhà” trong bài viết năm 2010 trên Emotino tựa đề “Tư Vấn Phát Triển Ngành Kỹ Nghệ Gạo Việt Nam” lập lại ý chính của bài “Hợp Tác Bốn Nhà Hay Năm, Sáu, Bảy, Tám Vạn Nhà” viết riêng phê bình đề tài “hợp tác bốn nhà” đăng trước đó cũng trên Emotino.

TH True Milk  11-11-2015

Thế Nào Là Doanh Nhân  15-12-2015

Hoàng Hữu Phước Ứng Khẩu Trả Lời Phỏng Vấn Của PhốBolsaTV

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị sĩ Khóa XIII

29-8-2019

Hồ Hữu Trung, bạn học chung lớp Nhất (nay gọi là Lớp 5) với Hoàng Hữu Phước tại trường tiểu học Phan Đình Phùng (Quận 3, Sài Gòn), nhân viên Sở Ngoại Vụ Tp Hồ Chí Minh, phục vụ Đại Sứ Quán Việt Nam ở Singapore, có lần điện về cho biết Đại Sứ triệu tập toàn bộ nhân viên Sứ Quán để nghe báo cáo chính trị và bồi dưỡng nhận thức chính trị bằng cách chiếu lên màn hình lớn các video clips sau đây.

Hoàng Hữu Phước Ứng Khẩu Trả Lời Phỏng Vấn Của PhốBolsaTV (California, USA) Trước Kỳ Họp Thứ III Quốc Hội Khóa XIII Năm 2012

Video clip 1: “Tôi nghĩ nếu đứng ở nghị trường Quốc hội, sự đóng góp, giúp đỡ của mình sẽ có hiệu quả lớn hơn.”  http://www.youtube.com/watch?v=U_jolHcUMX4&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 2: “Hiến pháp nói Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất.” http://www.youtube.com/watch?v=Mw6WFmZEKjk&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 3: “Luật biểu tình chỉ nên ra nếu như những luận điệu và những nhóm chống Cộng không còn tồn tại trên thế gian này.” http://www.youtube.com/watch?v=jI2ybZHApM8&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Video clip 4: “Người ta đã ngụy tạo nên một chuyện khác, làm cho người nghe bực tức lên. Người ta nói rằng tôi nói người dân Việt Nam dân trí thấp. Và đó là lời vu khống. Tôi không bao giờ nói như vậy.” http://www.youtube.com/watch?v=mHvO-Ge7mdQ&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 5: “Cho tới giờ phút này chỉ có Cộng Sản Việt Nam mới chặn đứng được Cộng Sản Trung Quốc” http://www.youtube.com/watch?v=rRGAq4_ADd0&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 6: “Không người Việt Nam nào chịu khuất phục trước Trung Quốc cả.” http://www.youtube.com/watch?v=wd5wRefkc30&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 7: “Khoảng cách giàu nghèo rất lớn, và sắp tới còn lớn nữa. Khoảng cách đó chứng tỏ con đường tự do hóa thương mại ở Việt Nam đã gần thành công.” http://www.youtube.com/watch?v=vDVNrlZUf7w&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 8: “Tôi rất muốn tự do báo chí theo kiểu tư nhân cũng được ra báo. Nhưng đồng thời tôi cũng phải thông cảm nếu như chính phủ vẫn chưa cho ra cái đó.”  http://www.youtube.com/watch?v=Q9rFRJpm2vk&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Video clip 9: “Những người chống Cộng viết blog ở nước ngoài họ dùng những chữ cực kỳ tục tĩu khi nói về Việt Nam. Tôi không chấp nhận điều đó!” http://www.youtube.com/watch?v=nSc_G3YkRyQ&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII

Nhân Quả Nhà Phật

Bài Viết 2 Chứng Minh Có Tự Do Ngôn Luận Tại Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

26-8-2019

A) Lời Dẫn

Nhân-Quả là một định luật khoa học, một quy luật bất biến.

Do đặc tính thuần khoa học này mà rất nhiều người trong giới trí thức uyên bác Âu Mỹ đánh giá cao triết thuyết Phật Giáo. Đơn giản vì ngoài Phật Giáo ra, không bất kỳ tôn giáo chính thức nào chính thức nói về “Luật” Nhân-Quả.

Tuy nhiên, thay vì hiểu sâu sắc Nhân-Quả như một hệ quả tất yếu do tác nhân tạo nên xung lực đối với hệ quả/hậu quả/kết quả sinh ra dưới tác động từ xung lực đó, đa số các nhà tu hành Phật Giáo ở Việt Nam lại rao truyền co cụm rằng “gieo nhân nào, gặt quả đấy” tức không trên biện luận sâu sắc khoa học tự nhiên mà trên phương pháp quy chụp áp đặt định hướng dẫn dắt dễ hiểu giữa những nhà nông với những nông dân rằng thu hoạch vụ mùa vào trong tay luôn là trọng tâm của đời sống, khiến việc nên làm lành là để gặt hái được phước đức thưởng ban còn nếu làm ác tất nhận về những báo ứng phạt trừng. Họ không màng đến sự thật là ngay cả cái động lực nhân trộn hai ly nước lọc trong lành trong sạch trong suốt vào nhau cũng gây nên cái phản ứng quả của hoặc làm ly có nhiều nước hơn, hoặc làm ly bị tràn nước, hoặc làm số nước bị tràn ấy ào xuống ổ cắm điện gây ra thảm họa kinh hoàng, v.v.

Từ đó, oái oăm thay, cái triết học Phật Giáo tối thượng cao siêu chinh phục được các nhà trí thức Mỹ Âu lại bị hiểu giản đơn sai lệch nơi mọi người tu hành tu tâm theo Phật pháp. Và khi thất bại không giải thích được vì sao gieo nhân ác vẫn được quả lành, hoặc vì sao gieo nhân ngọt phúc vẫn nhận quả đắng cay, người ta lập tức quỷ biện rằng nhờ ông cha tiên tổ muôn đời phúc đức nên cháu con cứ tha hồ tung tăng làm ác mà vẫn không hề hấn gì do chưa xài hết phúc, hoặc tại tiên tổ cha ông vạn kiếp ăn mặn nên con cháu đạo hạnh mười đời vẫn còn khát nước khô cổ đến thiên thu.

Do vậy, cái thấp đẳng trong mặc định sai về quy luật Nhân-Quả đã tự dưng hình thành trong tư duy người Phật Tử 4 ý niệm hoàn toàn sai rằng:

(a) Bất công phải luôn tồn tại bởi vì bất công mới là …lẽ công bằng, do những tội lỗi đã phạm phải của tổ tiên hoặc của bản thân trong tiền kiếp dù bất công thì rành rành trước mặt mọi người còn tội tổ tiên hay tội tổ tông gì gì đấy thì toàn vô bằng vô chứng vô duyên; vì vậy mà

(b) Hoặc nên thụ động cam chịu mọi bất công hay tai họa do người đời mang đến để mình trả cho hết nợ tiền kiếp của bản thân, hoặc nên tích cực cúng kiến “thỉnh vong giải oan gia trái chủ” mê muội cứ như thể sự liên lạc với cõi âm của các chùa với các sư “tu hạnh thần thông thần lực lan tỏa khắp mười phương nhiều tháng trước Tháng Cô Hồn là chuyện đương nhiên có thật, khiến dìm Phật Giáo xuống ngang hàng với hạng mê tín dị đoan đầy xấu hổ xấu xa xấu xí; để rồi

(c) Hoặc phó mặc tức khuyến khích tiêu cực phát bùng từ gia cư xã hội đến nơi chốn tu hành, hoặc ngang nhiên phấn khởi hồ hởi hân hoan vầy đoàn sướng vui phạm pháp tham nhũng cưỡng hôn cưỡng dâm thả giàn khi thấy gia phả ghi chép bao đời công đức của tổ tiên xây bao chùa lớn cúng bao Phật vàng khắp cõi ta bà; mà chung cuộc thì

(d) Tạo nên cái gọi là tự kỷ – không phải bịnh lý “tự kỷ” Autism – tức là một trong ba trạng thái mà Hoàng Hữu Phước đặt tên khoa học là PD-Egocentrism tiếng Việt tạm dịch là “hội chứng rối loạn nhân cách tự trách kỷ” gồm (i) trách mình đã không có tiền kiếp tốt cho mình hưởng mọi phước kiếp này, (ii) trách mình đã không có tổ tiên tốt cho mình hưởng mọi phước kiếp này, (iii) trách mình đã hoặc đang không có cha mẹ tốt cho mình hưởng mọi phước kiếp này, và (iv) trách mình xui xẻo gặp phải Ông Trời bất công đọa đày vào nơi chốn gia tộc không có tổ tiên cha mẹ nào tốt cho mình hưởng mọi phước kiếp này; dẫn đến có một trong bốn “quả” gồm bi quan yếm thế “tu là cõi phúc/tình là dây oan” bỏ hết mọi sự, “trách mình” nhưng thật ra là đỗ lỗi hết cho mọi người, tức giận nổi loạn “đời đục cả nên ta cùng khuấy bạo thêm cho cùng đục chơi” để “trả thù đời”, hoặc trở nên tàn ác chăm chỉ tìm hại bất kỳ ai dám sống tốt lành tốt đẹp hơn mình.

Bài viết này, do đó tập trung về những gì Hoàng Hữu Phước nhận định và nhận diện được từ các biện giải hòan toàn sai của “Nhà Phật” tức những người tu Phật ở Việt Nam mà tất nhiên trong đó không hề có bất kỳ Đức Phật nào.

B) Năm Loại Nhân Quả Nhà Phật

Làm gì có việc mấy thằng tham nhũng an hưởng cảnh giàu sang nhờ hạ cánh an toàn (như chính quyền Thành Phố Hồ Chí Minh không động gì đến được do hết thời hạn truy cứu trách nhiệm) hoặc đáp xuống sân bay nước khác an toàn mua quốc tịch luôn (mà Việt Nam không đời nào tóm cổ lôi về chịu tội được) là do bố mẹ tiên sư của chúng gieo nhân nhân từ đạo đức muôn ức kiếp thành Phật ráo trọi nên chúng mới được hưởng thành quả cực kỳ mỹ mãn tha hồ giết chóc dâm dục nhũng tham an toàn đến dường ấy! Phải hiểu thế này: khi tham nhũng là “nhân” thì “quả” có thể là 1 trong ít nhất 3 loại “trái” gồm trái ngọt ngào (giàu sang an toàn vĩnh viễn vì toàn bộ chính phủ đều tham nhũng như ở một bộ phận không lớn các nước ở Nam Âu hay Nam Mỹ), hoặc trái bầm giập (giàu sang lận đận do bị phát hiện phải ôm của cải đào tẩu ra nước ngoài), hoặc trái thối giòi (giàu sang oái oăm do nhằm thời đại phát sinh đại cuộc “nhóm lò” phải chịu trừng phạt capital tức capital punishment tức loại khỏi đời sống xã hội), hoặc chín-lần-chín-tám-mốt loại trái khác mà Hoàng Hữu Phước sẽ nêu tiếp nếu quởn lúc nghỉ hưu năm mười-lần-mười-trăm tuổi. Không tham nhũng thì làm sao nếm được một trong ba thứ “quả” chín chính này.

Làm gì có chuyện cha mẹ ông bà tổ tiên của Thị Kính gieo “nhân” nhân từ đạo đức muôn ức kiếp thế mà lại dẫn đến cái “quả” quái gở khi Thị Kính phải liên tục chịu hàm oan, phải bị xử tội hết vì làm con ác phụ đến làm thằng dâm sư khiến điếm nhục gia phong, miệng đời khinh bỉ, phải bị mang danh ô nhục bẩn nhơ cho đến khi thân thể phô bày ngọc khiết băng thanh lúc được tắm rửa liệm khâm! Phải hiểu thế này: chỉ có cái “nhân” là việc Thị Mầu thèm muốn Thị Kính và cái “quả” là tai họa Thị Kính phải gánh chịu từ Thị Mầu. Hoặc phải hiểu thế này: do cái “nhân” là việc “Trời” đòi hỏi nhất thiết phải có các thử thách nghiệt ngã nhất của mới dẫn đến được cái “quả” là Phật Giáo có Phật Bà Quan Âm.

Như vậy nội dung Nhân-Quả đã có vóc dáng một “khủng điểu” Quetzalcoatlus thuộc Kỷ Maastrichtian sải cánh rộng 10 mét, cao 6 mét, nặng hơn nửa chiếc xe ô-tô Renault Twizy, chứ hoàn toàn không phải là chú “chim Sẻ” Paserine thuộc Kỷ Gatesjobsian (Bill Gates + Steve Jobs) tí tẹo như nắm tay để có thể chui vào chiếc lồng tre ngữ nghĩa tí tẹo tèo teo treo dưới hiên mái nhà tranh dột nát.

Dưới đây là vài loại Nhân-Quả theo phân tích định dạng của Hoàng Hữu Phước khi lắng nghe các rao giảng của người đời.

1) Nhân Quả Đinh Đóng Cột (Abacus Type)

Đây là loại nhân-quả mang tính công thức toán học hai-cộng-hai-là-bốn mà bao đời nay người Việt – chỉ người Việt thôi – tin tưởng, rao giảng tôn giáo, mặc nhiên đồng loạt quy chụp thành cái công thức chính xác của nhân-quả, bất kể sự thật là luôn không phải như vậy. Sự quy chụp xằng bậy này được thể hiện rõ nhất với tuyên bố giảng đạo bá láp của một con mụ tu hành ở Chùa Ba Vàng khi nói về Cô Gái Giao  Gà, dù sự quy chụp lại đúng hoàn toàn ở góc độ khác, đó là do cái nhân tuyên bố bá láp của mụ mà dẫn đến cái quả tất yếu toán học bị Hoàng Hữu Phước mắng khinh miệt thị ngu đần cả đám ở chùa từ trên xuống dưới.

Nhân-Quả Abacus là loại Nhân-Quả khống chế tư duy trong tôn giáo kiểu “làm phước được phước” tức kiểu tất-phải-thế, luôn-là-thế, không-thể-sai-được.

2) Nhân Quả Lửng Lơ (Damocles Type)

Như đã từng kể trong một bài viết năm 2015, em gái út của tôi mở một công ty siêu đẳng (nhỏ nhất thế gian) với số vốn chỉ đúng 100 triệu đồng chẵn. Nó là đứa đã viết thư cho Thủ Tướng Đức Helmut Kohl khi còn là sinh viên Đức Ngữ (chắc tại nó tuổi Aries như anh của nó nên nó sính viết thư bằng ngoại ngữ cho các lãnh đạo chính trị hay tôn giáo nước ngoài để cự này phán nọ chọt kia), trở thành giảng viên Đức Ngữ Đại Học Khoa Học Xã Hội-Nhân Văn Thành Phố Hồ Chí Minh, bị ganh tài bức hại (y chang anh nó) phải bỏ nghề giáo ra làm lãnh đạo Hiệp Hội Thương Mại Đức-Việt, rồi làm sếp Marketing của Kingsmen trước khi làm việc ở nước ngoài và mở công ty kinh doanh tại Việt Nam cho chỉ một mặt hàng mỹ phẩm thiên nhiên của mỗi một nhà sản xuất nổi tiếng ở nước ngoài đó mà chính nó sử dụng trong nhiều năm nên thấy được chất lượng quả là tuyệt hảo mà sao giá lại rẻ đến thế kia quá lợi cho phụ nữ nước non nhà. Thế mà trong chuyến hàng nhỏ xíu gồm 10 thùng cho 10 chủng loại sản phẩm đầu tiên nhập khẩu chính thức về Việt Nam ấy, Hải Quan Sân Bay Tân Sơn Nhất “phát hiện” trên bao bì hộp giấy của 1 loại sản phẩm in đúng tên công ty sản xuất nhưng in địa chỉ nhà máy sản xuất thay vì là địa chỉ văn phòng công ty như trong chi tiết giấy phép của Cục Quản Lý Dược và như in trên tất cả 9 sản phẩm còn lại. Thế là Hải Quan mừng hơn vớ được vàng, vội đẩy sang bạn hữu thân thiết là Phòng Chống Buôn Lậu đang rất cần có việc làm mẫn cán để chứng minh bản thân không hề ngủ gục, và nơi này cũng với tinh thần trách nhiệm cao đã phát ngay văn bản giam toàn bộ lô hàng 10 loại, bắt đóng phạt 30 triệu đồng trong thời hạn mấy ngày. Em gái tôi đến bịnh viện nơi tôi đang nằm dưỡng bịnh suốt nhiều tháng để xin lời giảng dạy về luật pháp. Là nhà lập hiến và lập pháp duy nhất chuyên nghiệp ở Việt Nam, tôi bảo em tôi hãy đến Kho Bạc Nhà Nước nộp phạt ngay theo yêu cầu, rồi tiến hành làm đơn giải bày khiếu nại nội dung “buôn lậu”. Sau nhiều tháng giam hàng trong kho hiện đại nóng hầm hập hơn lò bánh mì khiến hư hỏng chất lượng mỹ phẩm, khi “phát hiện” tôi đang là “nghị sĩ Hoàng Hữu Phước”, các cán bộ mẫn cán Phòng Chống Buôn Lậu của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc trách em gái tôi “sao không nói sớm” và “sao nộp phạt chi vậy, vô tay Kho Bạc là bó tay, bây giờ đâu lấy lại được”, để rồi đền bù thiệt hại cho em gái tôi họ bảo sẽ tích cực can thiệp với bên kho hàng giảm bớt tiền lưu kho và giảm bớt tiền phạt lưu kho đối với số hàng đã hư hỏng nay được phép cho nhận. Đối với một mặt hàng in địa chỉ nơi sản xuất, họ bảo sẽ  “tái xuất” trả lại nhà sản xuất chứ không chụp mũ “buôn lậu”. Em tôi phải giải thích bằng tiếng Việt cho họ hiểu rằng Hải Quan gởi trả lại sẽ làm tốn tiền Hải Quan lắm vì nhà sản xuất nước ngoài sẽ không đời nào chịu nhận lại do chất lượng đã hỏng nên sẽ gởi trả lại Hải Quan Thành Phố Hồ Chí Minh, và Hải Quan Thành Phố Hồ Chí Minh lại sẽ phải gởi trả lại nhà sản xuất làm tốn thêm tiền Hải Quan, và cái vòng lẩn quẩn này kéo dài qua tận thiên niên kỷ sau cũng vẫn chưa dứt dù hàng hóa đã biến thành tinh do dày công tu luyện ngàn năm. Khi hiểu ra cái vấn đề đơn giản hơn cả hai-cộng-hai-là-bốn ấy, Hải Quan Tân Sơn Nhất và Phòng Chống Buôn Lậu tự đề nghị em tôi ký cho phép họ tiêu hủy cái thùng chứa 1 sản phẩm in sai địa chỉ đó và dĩ nhiên em tôi ký, hoàn toàn không biết rồi nó sẽ được hủy như thế nào. Còn 9 thùng của 9 loại sản phẩm đúng mọi chi tiết bao bì hiện đại nhưng ruột đã hư hỏng vì kho hiện đại của Hải Quan Sân Bay Thành Phố Hồ Chí Minh giam nửa năm thì em tôi tặng hết cho tôi làm tôi rửa chân mỗi ngày bằng sữa mật ong Manuka thượng hạng thế giới suốt từ 2015 đến nay đến độ tôi hết dám bước chân ra đường vì sợ bọn Chống Donald Trump bôi nhọ tôi là  “racist” là “thượng đẳng da trắng” do da bàn chân trắng nõn nà hơn cả da mặt trang tuyệt sắc giai nhơn Catherine Zeta-Jones trước đây từng làm anh hùng Zorro phải mê mẩn vung gươm xoạt lộn thay vì hạ quân thù lại làm y phục nàng đứt hết ráo mọi dây treo tuột luôn xuống đất. Còn em gái tôi sau khi cộng trừ nhơn chia bằng bàn tính Tàu abacus, thấy 100 triệu trừ 30 triệu tiền phạt “buôn lậu”, trừ vài chục triệu công xá với công ty giao nhận, trừ vài chục triệu nửa năm lưu kho và phạt lưu kho, trừ vài chục triệu khiếu nại với “Cục” thông qua văn phòng Luật, cô nàng thở phào nhẹ nhõm phấn khởi hân hoan vì số tiền còn lại vẫn đủ chi trả tiền thuê một cuốc xe taxi chở hết hàng hư hỏng về tặng tôi; sau đó bỏ thêm tiền túi thuê văn phòng Luật khác làm dịch vụ trả giấy phép cho Nhà Nước rồi đóng cửa công ty để hát bài ca tiếng Pháp Au Revior Vietnam thay cho bài Bonjour Vietnam.

Sự thật này cho thấy một thứ Nhân-Quả Lửng-Lơ với thanh gươm Damocles nặng chình chịch sắc bén treo lơ lửng sẵn trên đầu bất kỳ ai bên dưới. Ai cũng thấy thanh gươm ấy. Ai cũng biết ai treo thanh gươm ấy. Kẻ liều mình cứ thế xông pha, chết ráng chịu. Kẻ giữ mình thì rón rén bước đến theo thứ tự bài bản yêu cầu, chết cũng cố chịu. Gươm nặng mà. Treo bằng sợi tơ nhện mà. Có kẻ muốn lập đại công rằng bộ phận Chống Buôn Lậu thành công, đem về Kho Bạc Nhà Nước tới 30 triệu lận, và tạo công ăn việc làm cho kho giam hàng, văn phòng luật, nhân viên hủy hàng, và “Cục”mà! Nước non chẳng mấy chốc sẽ thịnh cường mà! Phong kiến “quân pháp bất vị thân”, còn ta dân chủ thì “quốc pháp tất vị thân” mà! Không “thân” thì có Damocles lơ lửng trên đầu. (Do thanh liêm chính trực, tôi chả nhờ cậy ai, chỉ dựa vào luật pháp, nên tôi đã hướng dẫn em tôi làm đơn tường trình gởi đích danh Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước, và tôi viết công văn nêu nhận xét về các bất hợp lý trong gán tội danh “buôn lậu” của trường hợp cụ thể ấy, kèm vào rồi gởi phát chuyển nhanh đến Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc. Đó là lý do vì sao các cán bộ Chống Buôn Lậu ở Thành Phố Hồ Chí Minh rúng động hỏi em gái tôi về tôi, và mới “quốc pháp tất vị thân” bảo rằng sau này nếu có lỡ bị tương tự thì đừng nộp phạt gì hết mà cứ kiếm họ nhắc tên Nghị Phước là sẽ được giải tỏa tất.

3) Nhân Quả Dây Chuyền (Cascading Type)

Đây là loại nhân-quả theo phản ứng nhiệt hạch dây chuyền không dứt dẫn đến chuỗi  badaboum nổ bùm bùm bùm mà dẫn chứng đã nêu ở mục C.2.f.iii của bài Nhân Quả Nhà Nhà tức thí dụ về đại biến mà giới võ lâm kiếm hiệp kỳ tình đặt tên là song sư minh vũ liên hoàn cước (hai nhà giáo Hoàng Phước và Vũ Liên nhảy múa tung chân đá liên hồi tới tấp vào mặt Ban Giám Hiệu Cao Đẳng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh) năm 1986 gây sụp đổ hoàn toàn và triệt để cái sự nghiệp dạy và học tiếng Anh của Thành Phố Hồ Chí Minh cho đến tận tháng 8-2019 này đã 33 năm vẫn vô phương cứu chữa hay cứu vãn, cũng như đã tạo thêm một “quả” khác – đó là nay bọn lãnh đạo Khoa Ngoại Ngữ cùng bọn giáo viên Anh Văn và lãnh đạo trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh bị Hoàng Hữu Phước mắng chưởi công khai không dứt trên không gian mạng dù cái trường ấy đã treo bảng mới là “Đại Học” còn đa số bọn bị chưởi đã tụ họp ở A Tỳ Naraka.

4) Nhân Quả Lãng Xẹt (Phooey Type)

Về nội hàm, cả nhân-quả lửng lơnhân-quả dây chuyền đều có lúc lãng xẹt vì chúng không chừa kể cả người không gây nên nhân nào cả mà chỉ có thể chế tạo ra cái nhân lãng xẹt rằng do tại bị vì bởi “sinh ra đời dưới một ngôi sao vớ va vớ vẩn”.

Biện luận nhân-quả lãng xẹt có liên quan đến khái niệm “cộng nghiệp” trong Phật Giáo và về  “uổng tử” cũng trong Phật Giáo. (Thánh Kinh Thiên Chúa Giáo cũng quy về “cộng nghiệp” khi người sống đạo hạnh tốt lành thánh thiện cuối cùng cũng phải bị lửa Trời giết sạch sành sanh một cách lãng xẹtChương Khải Huyền chỉ để cùng ức ức tỷ tỷ nhơn loại của triệu năm qua “được sống lại” làm zombie đầy bùn đất gớm ghê khủng khiếp sánh vai chen vai cùng vầy đoàn đứng chúc chen trước mặt Chúa Trời nghe phán xét xử phạt phân minh từng người một. Người tốt phải bị giết chết để được sống lại, được hân hạnh đứng chung với các zombie xấu xa để được Chúa Trời vinh danh người tốt).

Cái quả mà Manulife “gặt hái” từ cái “nhân” dám mưu đồ động đến Hoàng Hữu Phước để được an toàn với trò bớt xén lại quả nâng giá công trình xây dựng tòa nhà công ty ở Phú Mỹ Hưng là việc toàn bộ ban lãnh đạo nước ngoài bị sa thải trong vòng 5 ngày làm việc kể từ khi Hoàng Hữu Phước gởi thư tố cáo vài chục trang qua email đến Phó Chủ Tịch Nhân Sự Tập Đoàn Clif Davis, nhưng sau đó dẫn đến sự ra đi như một “quả lãng xẹt” của vài trăm nhân viên ưu tú và vài ngàn đại lý xuất sắc – trong đó có Cô Lại Thu Trúc – chỉ vì những người này tận tụy làm việc cống hiến cho Manulife  chỉ vì Manulife có “Thầy” Hoàng Hữu Phước mà thôi chứ chẳng biết gì về chuyện bớt xén lại quả nâng giá của tập đoàn bầy đoàn Anh-Hồng-Mã-Việt cả.

Cái “biệt nghiệp” công trình tu nhiều kiếp vẫn phải bị điêu đứng vì “cộng nghiệp”. Đó là sự lãng xẹt. Và Hoàng Hữu Phước đặt tên cho loại nhân-quả này là lãng xẹt, tầm phảo, vớ va vớ vẩn, phù phù tà tà phooey phooey phooey.

5) Nhân Quả Khác sẽ được Hoàng Hữu Phước liệt kê tiếp khi quởn.

C) Lời Kết

Tùy theo tiến hóa của nhơn loại mà các lãnh đạo tôn giáo sử dụng ngôn từ và kiến thức hạn hẹp thủa mình xuất hiện để giải thích cho người dân hiểu được một cách ngắn gọn nhất, đơn giản nhất, tác dụng hiệu quả nhất, nhớ lâu nhất. Dụng ý của các lãnh đạo khai sinh ra tôn giáo luôn nhằm làm người dân tốt hơn, mà vào thủa sơ khai  thì đe dọa là hình thức giáo dục hiệu quả nhất. Phật Giáo đề cao sự tu thân, đạo hạnh, đạo đức, nhưng vẫn kèm theo các dẫn dụ về địa ngục và các hình phạt khủng khiếp nhất. Hóa ra khi rao giảng về sự giải thoát ý niệm tự thân trước ngục tù thất tình lục dục và hiếu đạo quý cao thiên tánh, người ta cũng thản nhiên hàm ý chư Phật xây sẵn tù ngục và biến hiếu đạo thành việc phải làm tốt để tránh hình phạt chốn Naraka A Tỳ là tù ngục kinh khủng kinh hoàng kinh khiếp nhất do chư Phật xây dựng và trả lương cho quỷ sứ.

Luôn hãy khôn vì trí huệ có vững, trí hóa có cao, trí tuệ có bao trùm mới may ra có được 9 điều quan trong gồm

(a) không lầm lạc vong thân từ những hiểu không đúng về giáo lý Nhà Phật;

(b) không lầm lạc hại thân từ những mặc định rằng mọi điều các sư sãi phát ngôn đều đúng và đều là của Phật;

(c) nhận ra sự thật rằng Phật chỉ cung cấp lời khuyên dạy chứ không bao giờ ra tay cứu độ bất kỳ chúng sinh nào nên mỗi cá nhân phải khôn ngoan để tự bảo vệ mình và người thân của mình;

(d) nhận ra sự thật rằng thế gian chỉ có hai loài gồm thú săn mồi predator và con mồi prey nghĩa là bản thân ta dù ngây thơ cho rằng ta không bao giờ là predator thì cũng không dược khờ khạo cho rằng chung quanh ta không có vô số predator đang xem ta là prey sẵn sàng tàn hại ta và người thân của ta;

(e) nhận ra sự thật rằng ngụy trang luôn là bản năng thiên phú của muôn loài, nghĩa là bộ quân phục không làm nên người sĩ quan, và chiếc áo cà sa không làm nên nhà sư;

(f) nhận ra sự thật rằng không bao giờ có chuyện những người trần truồng nắm tay nhau vào chốn rừng sâu hiến tặng thân mình làm thức ăn cho những loài dã thú gấu cọp beo linh cẩu đang bị nguy cơ tuyệt chủng và không làm chúng mắc cổ vì quần áo thắt lưng đồng hồ của những con người ấy – nghĩa là không có chuyện “hy sinh cao cả” nào như vậy trong đời sống thực ngay cả của những nhà tu hành;

(g) nhận ra sự thật rằng chưa bao giờ có chuyện những nhà tu hành hiến tạng hiến xác hiến mô để cứu chúng sinh;

(h) nhận ra sự thật rằng không có thứ nhân-quả kiểu “gieo nhân nào, gặt quả nấy” như rao giảng bấy lâu nay của “Nhà Phật”; và cũng đồng thời

(i) nhận ra sự thật rằng cái thâm thúy thâm sâu của triết lý Nhà Phật chính là chứng minh triết lý ngàn năm sau đó của Phương Tây rằng “Cogito, ergo sum” (Ta tư duy, nên ta tồn tại) của René Descartes chỉ là sự lập lại khai thị của Đấng Thích Ca Mâu Ni Siddhārtha Gautama về cách “tự giải thoát” hoàn toàn khỏi quy luật sinh tử luân hồi cũng như “tự chấm dứt” khổ đau của bản thân chỉ bằng sức mạnh tu tập thuần ý niệm và ý chí chứ triết lý Nhà Phật hoàn toàn không khẳng định rằng cuộc sống thật của thời gian thật rồi sẽ không có đau khổ cũng như không khẳng định rằng trần gian đời thật với thời gian thật rồi sẽ thanh bình hạnh phúc hoan ca (nghĩa là trong thủa hồng hoang, sự nghèo đói, bịnh tật, chiến tranh, và con-người-dã-thú thống lĩnh địa cầu rắc gieo chỉ thuần là sự tuyệt vọng không-bao-giờ-có-thể-vượt-qua-bằng-sức-mạnh-để-chiến-thắng, thì biện pháp duy nhất ích lợi để con người có thể tồn tại lâu hơn là gạt bỏ tất cả các tham-sân ra khỏi sự vương vấn trong tâm thức, tâm trí, tư duy, bất luận là tham-sân chính đạo như tham vượt qua bịnh tật, tham tìm ra thêm gạo thịt cho mẹ cha đang thoi thóp thở, tham đánh bại giặc thù để cứu nước cứu dân, sân trước sự bạo tàn của kẻ ác đối với nạn nhân, hay sân muốn tiêu diệt quân thù xâm lược, v.v.; cũng có nghĩa rằng (i) trần gian sẽ không bao giờ thanh bình hạnh phúc hoan ca, rằng (ii) Chư Phật không bao giờ có quyền hay có thần lực tác động làm cho trần gian thanh bình hạnh phúc hoan ca, rằng (iii) làm lành là không làm điều tiêu cực sai quấy phạm pháp còn lánh dữ là khôn ngoan lánh xa người xấu/khôn ngoan lánh xa việc xấu/khôn ngoan không sập bẫy người xấu/khôn ngoan không tự nguyện bị biến thành kẻ ngu; cũng như có nghĩa (iv) giải thoát là quy trình thuần cá nhân mà không là ân ban của Chư Phật.

Hãy thiện tốt lành khôn để nhờ cái “nhân” này mà may ra hạn chế được sự sáp vô của “quả” hay “những quả” quái vô (quái lạ + vô duyên).

Hãy thiện tốt lành khôn vì ta là người cao quý chứ không do khiếp sợ Con Đĩ Babylone mà Thánh Kinh Thiên Chúa Giáo hù dọa hay Huyết Trì Naraka mà Phật Giáo dọa hù.

Hãy thiện tốt lành khôn vì ta thành công trong trữ lưu tôn tạo phát triển cái nhân chi sơ tính bản thiện trong trong cuộc sinh tồn của chúng ta trên cõi đời này.

Hãy thiện tốt lành khôn vì ta thực sự tôn trọng tất cả những con người thiện tốt lành khôn.

Hãy thiện tốt lành khôn vì đây mới là sự thâm thúy nhất từ các lời dạy của Chư Phật.

Nam Mô Đại từ Đại bi Cứu khổ Cứu nạn Quảng đại Linh cảm Quán-Thế-Âm Bồ-Tát.

Ca-Lăng-Tần-Già Hoàng Hữu Phước.

Tham khảo theo thứ tự alphabet:

Aries: Nguyễn Văn Thiệu Trong Tương Quan Với Những Nhân Vật Lừng Danh Tại Việt Nam Và Trên Thế Giới  01-5-2019

Cô Gái Giao Gà:  Cô Gái Giao Gà  25-3-2019

Đứa đã viết thư cho Thủ Tướng Helmut Kohl: Em Gái Tôi Và Helmut Kohl, Tôi Và Sigurd Schmitt 05-01-2016

Manulife: Dưỡng Liêm và Nịnh Bợ 21-5-2019

Lại Thu Trúc: Lại Thu Trúc  22-12-2015

Nhân Quả Nhà Nhà: Nhân Quả Nhà Nhà 20-8-2019

Nhóm lò: Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng  14-02-2016

Tôn giáo nước ngoài để cự này phán nọ chọt kia: Thư Gửi Đức Giáo Hoàng Francis  01-8-2017 (Nguyên tác: Letter to His Holiness Pope Francis August 1, 2017)

Tu hạnh thần thông thần lực lan tỏa mười phương nhiều tháng trước Tháng Cô Hồn: Nhân Quả Nhà Nhà 20-8-2019

Y chang anh nó: Phá Luật  17-4-2016

Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Nước Cộng-hòa Xã-hội Chủ-nghĩa Việt-Nam Khóa XIII, Nhà Chính-trị Cộng-sản Thiên Khổng

25-8-2019

Các nghị sĩ Huỳnh Thành Lập, Ngô Ngọc Bình, Hoàng Hữu Phước

Tiến sĩ Huỳnh Thành Lập là Nghị Sĩ Khóa XIII.

Tất nhiên, Nghị sĩ Huỳnh Thành Lập có thể là nghị sĩ khóa trước đó hoặc sau đó. Song, với tư cách nhân vật chính trị duy nhất đoan chính trên không gian mạng Việt Nam, tôi nhất thiết phải ghi rõ danh xưng “Nghị sĩ Khóa XIII” để khẳng định tất cả những gì tôi viết về Nghị sĩ Huỳnh Thành Lập nơi đây đều là sự thật vì chính tôi cũng là Nghị sĩ Khóa XIII.

Như đã viết trong bài Nghị Sĩ Trần Du Lịch, vào kỳ bầu cử Quốc Hội cho nhiệm kỳ 2011-2016 của Khóa XIII, tôi đã thực hiện một kế hoạch đã lập thật chi tiết và cẩn trọng từ măm 2001: sẽ tự ra tranh cử đại biểu quốc hội vào năm 2011 với 9 tư thế của một nhà nghiên cứu chính trị độc lập không đảng tịch, một nhà ái quốc thiên Khổng, một nhà tư vấn doanh thương, một nhà hoạch định sách lược quốc trị, một nhà hùng biện chính đạo bất khả chiến bại, một nhà giáo xuất sắc, một công dân gương mẫu, một nhà cách tân, và một nhà tiên tri thấu thị. Song, điều còn thiếu tức tư thế thứ 10 đã không được nêu ra, do chính những người bạn tốt từng phát hiện nơi tôi cũng bối rối confused rằng “không biết Juan Phước là một chiến sĩ nhà thơ hay là một nhà thơ chiến sĩ hay cả hai đây?” – nghĩa là nơi tôi còn có tư thế một chiến binh dũng mãnh quyết chiến và quyết thắng. Nếu Nghị Sĩ Trần Du Lịch trực tiếp chứng kiến và vỗ tay tán thưởng Nghị sĩ chiến binh warrior Hoàng Hữu Phước ngay tại Nghị Trường Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngay khi warrior Hoàng Hữu Phước kết thúc bài ứng khẩu hùng biện xô đổ dự án Luật Biểu Tình, thì Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập do bận họp Thành Ủy ở Thành Phố Hồ Chí Minh đã phải vắng mặt ở Nghị Trường cũng điện thoại ngay để khen ngợi warrior Hoàng Hữu Phước đã dũng cảm dũng mãnh vì nước vì dân, đồng thời tuyên bố “đồng chí Phước là niềm tự hào của nhân dân Thành Phố Hồ Chí Minh.”

Tuy nhiên, cũng ngay sau đó là cơn sóng ba đào của toàn thế giới Chống Cộng trên khắp Địa Cầu – trong đó có bọn “ngu báo” của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – ầm ầm dồn dập đổ về dâng cao muôn trượng làm ngập ướt hết phân nửa đế giày Tây sang trọng của Sơn Tinh Hoàng Hữu Phước. Nước mà dám mạo phạm non cao sao? Nhưng nhờ cơn sóng Tsunami ấy, tôi phát hiện hai điều rằng (a) Việt Nam đã đi trước thời đại vì bốn-chấm-không chưa đến mà đã sản xuất ra quá nhiều “đảng viên robot” với trí tuệ nhơn tạo tuyệt hảo, và rằng (b) Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập là một đảng viên người thiệt.

Là một đảng viên người thiệt, Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập đã ngay lập tức tập họp các nghị sĩ đảng viên người thiệt dưới trướng của ông và thậm chí các nghị sĩ đảng viên người thiệt ở các đoàn khác (trong đó có các vị như Nghị Sĩ Đặng Thuần Phong của Tỉnh Bến Tre, v.v.) để mỗi tối xúm lại “áp tải” tôi đến một nhà hàng nào đó để “cụng ly” ủng hộ, động viên, trấn an tôi. Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập còn tuyên bố đã điện yêu cầu và được “đồng chí Nguyễn Văn Đua” báo cho biết đã giao nhiệm vụ cho lực lượng an ninh bảo vệ tuyệt đối “đồng chí Hoàng Hữu Phước”.

Tuy nhiên, lỗi của tôi là đến ngày 24-8-2019 mới vạch ra sự thật về “đảng viên robot” nên Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập không thể biết gì về sự thật đó. Hậu quả là (a) khi ông chủ trì buổi họp Tổ lắng nghe tôi phát biểu lý do tôi đã mắng thằng Trương Trọng Nghĩa, ông đã bị con mụ Nguyễn Thị Quyết Tâm nạt nộ làm nhục ông, bắt ông phải không cho tôi phát biểu và phải đưa tờ “phán quyết” cho mọi người ký tên “nhất trí cao xử tội nặng” tôi ngay; và (b) vào kỳ họp cuối của Khóa XIII tại Hà Nội năm 2016 khi ông rơm rớm nước mắt tuyên bố nghỉ hưu, chấm dứt phục vụ nhân dân ở cương vị đại biểu Quốc Hội, khiến nhiều người xúc động, thì con mụ Nguyễn Thị Quyết Tâm cất giọng the thé hỏi các đại biểu Đảng viên “phái yếu” (mà mụ đã “phân công nhiệm vụ kách mệnh” đem bếp lò nồi niêu xoong chão từ đầu mỗi kỳ họp) xem sẽ đi chợ mua thêm cái gì để về tổ chức nấu ăn trong phòng ngủ của mụ tại khách-sạn-không-sao có treo bảng “Nhà Khách Trung Uơng Đảng 8 Chu Văn An” nhằm cắt ngang phát biểu quá yếu đuối của Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập. Tôi cũng chẳng biết là Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập có đã nhận ra những robot nào đang là chức sắc của Đảng tại Thành Phố Hồ Chí Minh chưa. Phương pháp phát hiện rất dễ mà không cần que-thử-ngấn-vạch-hồng: đảng viên người thiệt hồng thiệt và chuyên thiệt không bao giờ dị ứng với Hoàng Hữu Phước.

Là người bình dị, Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập không nghĩ sâu xa rằng tôi chuộng sự tĩnh lặng để viết lách phong ba sáng tác bão tố và để tim lòng thổn thức khẻ khe nhịp hòa theo tiếng nhạc Hard Rock Mỹ du dương giông gió điên cuồng và Country Music Mỹ réo rắt dập dồn trốt xoáy. Thấy tôi bế quan tỏa cảng y hệt cái “Nhà Nguyễn” mà các “nhà sử học” tửng tửng muốn ghi công, không giao du với bất kỳ ai, chỉ đi theo lời mời chứ không mời ai đến, và chỉ mở cửa khi đến lúc phải ra xe đi họp hoặc khi có ai đó gõ cửa nhầm (thiên hạ hay gõ cửa nhầm chẳng qua do phòng tôi kế bên phòng Bộ Trưởng Nội Vụ Nguyễn Thái Bình là người có quyền lực bố trí các quân cờ nhân sự vào tất cả các ghế công chức cấp cao tất cả các tỉnh thành trên toàn lãnh thổ Việt Nam mà thiên hạ hay tìm đến để đon đả lịch sự xin ông chiếu cố đến “gà” của họ bất kể có thân quen với họ hay không và móng có đỏ hay không), ông hay rủ tôi đi bộ với ông ra Chợ Ngọc Hà mua này sắm nọ. Tất nhiên, cung kỉnh không bằng vâng lời, tôi luôn vui vẻ nhận lời khi ông gợi ý. Tôi cũng hay đi Chợ Đồng Xuân với Nghị Sĩ Nguyễn Văn Phụng.

Cũng vì là người bình dị, Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập không cần giữ bí mật việc ông trả lời các cuộc gọi đến. Có lần đang trò chuyện cùng tôi, ông dừng lại để trả lời phone. Qua nội dung ông nói và nội dung ông cho biết sau khi cất phone vào túi áo, thì một cô gái là con một cán bộ cao cấp gọi đến nhờ ông giúp đỡ vì cô sắp trình luận án tiến sĩ khoa học về đề tài Đảng do ông có tên trong ban chấm điểm, và ông nói cười vui vẻ rằng: “Mầy đừng có lo nhe con! Bác sẽ lưu ý phần trình bày của mầy. Dễ ẹc à!” Ông có cho tôi biết cán bộ cấp cao đó là ai; tất nhiên, chẳng hiểu sao tôi luôn đột nhiên quên sạch những cái tên không những cao hơn chiều cao 1 mét 7 của mình mà còn nặng hơn 70 ký-lô-gờ-ram đã trừ sạch bách bì của mình.

Thấy tôi luôn mặc veston như người sành điệu bất kể mùa màng thời tiết, ông thỉnh thoảng hỏi ý kiến của tôi về màu của bộ veston ông mới may. Còn tôi thì khi nghe thiên hạ nhao nhao về ngày sinh nhật của ông, liền đánh một vòng quanh các phố tìm mua một chiếc cra-vát tiệp với màu bộ veston mới của ông để tặng ông. Tất nhiên, do tôi là Aries nên ngày sinh không lọt vào các thời gian có các kỳ họp Quốc Hội nên không rõ lắm việc thiên hạ có cất tiếng hoan ca để reo mừng ngày giáng sinh (đẻ rớt) của tôi không.

Một điều mà ắt nghị sĩ nào cũng có thể nhận ra nơi Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập là ông rất yêu thích công việc một Trưởng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh, tận tụy hết lòng vì nó như thể đó là công việc có ý nghĩa quan trọng nhất đời ông: phục vụ Đảng trong môi trường nghị viện.

Tất nhiên, Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập không thể làm được gì cụ thể đối với các khiếu kiện của cư dân Thành Phố Hồ Chí Minh, vì ông không phải là một chiến binh warrior như tôi. Ông chỉ làm đúng phần việc được giao: quản lý thật tốt Văn Phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh và nghiêm túc tập hợp chuyển đến đúng người đúng chỗ các đơn thư khiếu kiện của dân, tức cái công việc truyền thống (vẫn chờ tôi đảm đương bứt phá một khi tôi nắm quyền Trưởng Đoàn Nghj Sĩ Thành phố Hồ Chí Minh) của một Merry-Go-Round xoay tròn xoay tròn lúc nhanh lúc chậm tùy vào việc có điện hay cúp điện, mà dù có điện hay cúp điện thì cái Merry-Go-Round đó cũng không bao giờ thoát được hai trạng thái của hoặc đứng yên hoặc hùng hổ sấn sổ chạy đến trước để về nơi chốn cũ.

Việc “nhân dân Thành Phố Hồ Chí Minh” có “rất tự hào về đồng chí Hoàng Hữu Phước” hay không thì tôi không rõ lắm, vì nếu chỉ dựa vào “báo Đảng” thì con số zero lớn hơn trứng khủng-long-bay Pteranodon wyvernus, còn lời nói ủng hộ được nghe tận tai bằng tiếng Việt thì tôi chỉ nghe từ mỗi Tứ Đại Dân (tức bốn công đân vĩ đại của Thành Phố Hồ Chí Minh) gồm Nghị Sĩ Khóa XIII Huỳnh Thành Lập, Nghị Sĩ Khóa XIII Trần Du Lịch, Nghị Sĩ Khóa XIII Lê Trọng Sang, và Ứng Cử Viên Nghị Viện Khóa XIV Lại Thu Trúc mà thôi.

Nhưng có một điều tôi biết chắc chắn rằng tập thể nghị sĩ Khóa XIII của Thành Phố Hồ Chí Minh – trừ con mụ Nguyễn Thị Quyết Tâm – đều sẽ luôn nhớ về Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập như một đàn anh chân tình, một lãnh đạo chân chất, và một con người chân thiết.

Kính cảm ơn Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập đã vì nước, vì dân, vì Đảng, trong tư thế một đảng viên cần mẫn, trung kiên.

Kính chúc Ông sức khỏe, hạnh phúc, nhiều may mắn.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII, Nghị-sĩ Nước Cộng-hòa Xã-hội Chủ-nghĩa Việt-Nam Khóa XIII, Nhà Chính-trị Cộng-sản Thiên Khổng

Tham khảo A: 25 Bạn Đồng Liêu Với Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước

Nghị Sĩ Nguyễn Xuân Phúc 29-12-2015

Nghị Sĩ Đỗ Bá Tỵ 18-01-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Thị Kim Ngân 22-01-2016 

Nghị Sĩ Đinh La Thăng 08-02-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Tấn Dũng 12-02-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Phú Trọng 14-02-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Thị Kim Tiến 15-02-2016

Nghị Sĩ Hòa Thượng Thích Chơn Thiện 16-02-2016

Nghị Sĩ Trần Văn Hằng 18-02-2016

Nghị Sĩ Trần Khắc Tâm 25-02-2016

Nghị Sĩ Tòng Thị Phóng 08-8-2016

Nghị Sĩ Trương Thị Mai 08-8-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Thái Bình 14-9-2016

Nghị Sĩ Trương Hòa Bình 18-10-2016

Nghị Sĩ Lê Trọng Sang 23-01-2018

Nghị Sĩ Trương Tấn Sang 02-12-2018

Nghị Sĩ Vương Đình Huệ 02-12-2018

Nghị Sĩ Nguyễn Văn Phụng 30-3-2019

Nghị Sĩ Huỳnh Minh Thiện 05-4-2019

Nghị Sĩ Trần Du Lịch 22-4-2019

Nghị Sĩ Đặng Thành Tâm 09-6-2019

Nghị Sĩ Trần Thị Diệu Thúy 25-7-2019

Nghị Sĩ Ngô Đức Mạnh  28-7-2019

Nghị Sĩ Nguyễn Mạnh Tiến 01-8-2019

Nghị Sĩ Huỳnh Thành Lập 25-8-2019

Tham khảo B: Các liên kết trong bài, xếp theo mẫu tự alphabet:

Aries: Nguyễn Văn Thiệu Trong Tương Quan Với Những Nhân Vật Lừng Danh Tại Việt Nam Và Trên Thế Giới  01-5-2019

Đảng Viên RobotVân Trọng Dũng và Vấn Đề Giáo Dục Cán Bộ  24-8-2019

Nhà Ái Quốc: Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc  05-5-2017

Nhà Hùng Biện Chính Đạo Bất Khả Chiến Bại:Cách Vượt Qua Nhà Hùng Biện Bất Khả Chiến Bại Hoàng Hữu Phước  20-5-2019

Nhà Giáo Xuất Sắc: Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai  09-4-2015

Nhà Tiên Tri Thấu Thị:  Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiên Tri Thấu Thị 25-4-2018

Những Người Bạn Tốt: Bạn Hữu Rộng Lượng 05-5-2018

Nguyễn Thị Quyết Tâm:Nguyễn Thị Quyết Tâm 22-01-2016

Thiên Khổng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng 28-6-2019

Ứng Cử Viên Nghị Viện Khóa XIV Lại Thu Trúc: Lại Thu Trúc  22-12-2015

Vân Trọng Dũng và Vấn Đề Giáo Dục Cán Bộ

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII

24-8-2019

Trong một bài viết trước đây trên blog này, tôi có kể rằng khi tôi bước chân vào hội trường cùng với các ông Trương Tấn SangTrần Du Lịch để tiếp xúc cử tri lần đầu tiên năm 2011 (sau khi tôi đắc cử nghị sĩ còn hai ông Trương Tấn Sang và Trần Du Lịch trúng cử đại biểu quốc hội), có người đã đi sát sau lưng tôi và nói rít gió chỉ đủ để tôi nghe: “Cởi bỏ cờ-ra-vát đi. Sao lại đeo chớ!”. Tôi nhún vai, vì lẽ nào tại đất nước Việt Nam này lại có kẻ có đẳng cấp thượng lưu quý phái ngang tôi hoặc hơn tôi trong vận trang phục thượng lưu quý phái để dám đàn áp buộc tôi phải ăn mặc ra sao ư? Tôi vẫn đeo cờ-ra-vát như đã đeo từ lúc học tiểu học và đeo liên tục từ lúc bước chân vào thế giới kinh doanh năm 1985 và sẽ đeo liên tục cho đến khi tôi bước chân ra thế giới của Thượng Đế nơi Ngài đương nhiên đã xây sẵn cho tôi một tá lâu đài đức hạnh nguy nga lớn hơn ức vạn lần cái biệt phủ của thượng quan Tổng Thanh Tra Chính Phủ Truyền Trần.

Cần nói rõ một sự thật là suốt từ 30-4-1975 là thời khắc bắt đầu hình thành Việt Nam Thống Nhất cho đến 30-4-2011 là thời điểm tôi đã ở Quốc Hội Việt Nam thì trong 36 năm ấy tuyệt đại đa số các quan chức Việt Nam – nhất là ở Thành Phố Hồ Chí Minh – vẫn không thắt cờ-ra-vát vì nhột cổ và ngộp thở, thậm chí không đi giày tây mà có đi cũng không mang vớ mà có mang vớ cũng tuột giày bỏ vớ ngay khi chân được đặt bên dưới gầm bàn. Vài đại quan trong đoàn đại biểu quốc hội Thành Phố Hồ Chí Minh đã như vậy khi ngồi vào chỗ trong chốn nghị trường cực kỳ sang trọng hơn cả  nghị trường Vương Quốc Thống Nhất Đại Anh Và Bắc Ái Nhĩ Lan ấy.

Khi Cô Lại Thu Trúc nhanh chóng chen giữa mười một nhân viên an ninh đặc biệt tinh nhuệ đang tuyệt đối bảo vệ Chủ Tịch Nước để lách lên tiếp cận tôi ngay – cô luôn tháp tùng tôi để tuyệt đối bảo vệ tôi tại tất cả các buổi tiếp xúc cử tri chính thức tại tất cả các Quận 1, 3, và 4 thuộc địa bàn của Đơn Vị 1 – để hỏi tôi ai vừa mới áp sát sau lưng tôi và đã thì thầm cái gì vào tai tôi, có đe dọa gì tôi không, thì tôi kể cô nghe rằng kẻ đó yêu cầu tôi cỡi bỏ cờ-ra-vát, không ngờ làm cô ấy rít lên giận dữ “Thằng cha vô duyên!” với âm vực của Taylor Alison Swift (tất nhiên, Cô Lại Thu Trúc đã sai, vì tên đó không vô duyên mà là một kẻ ngu đần ngu dại ngu dốt ngu si mới dám động đến Hoàng Hữu Phước). Nhờ vậy, tôi biết đó là một “thằng cha” chớ không phải “con mẹ”. Hóa ra, khi giới thiệu qua mi-cờ-rô thì cái “thằng cha” tức con robot phát ra âm thanh “Cởi bỏ cờ-ra-vát đi. Sao lại đeo chớ!” đó có tên là Vân Trọng Dũng. Nó được lập trình để ngồi làm chủ trì tại các buổi tiếp xúc của Đơn Vị 1 Đoàn Đại Biểu Quốc Hội với cử tri Quận 1 Thành Phố Hồ Chí Minh.

Con robot ấy đã làm cái việc mà mọi con robot đều đã được lập trình chạy cùng một phần mềm với các robot báo chí truyền thông chính thống của Đảng: bảo vệ lãnh đạo Đảng. Do chỉ là bầy robot, chúng không hiểu ý nghĩa của “bảo vệ”, và một cách máy móc chúng cho rằng nghị sĩ Hoàng Hữu Phước đang “đì sói trán” lãnh đạo của chúng do ăn mặc tươm tất sang trọng chững chạc nổi bật hơn lãnh đạo của chúng, trong khi chương trình phần mềm quy định rằng tất cả những gì của lãnh đạo phải luôn là thượng đẳng. Các robot sẵn sàng khai hỏa tiêu diệt bất kỳ ai đe dọa lãnh đạo, thậm chí sự đe dọa đó là…nhan sắc chim bay cá lội một…nam nhân gần thất thập cổ lai hy!

Tương tự, bọn robot báo chí truyền thông chính thống của Đảng khi thấy một lãnh đạo Đảng cho ý kiến nên có Luật Biểu Tình vậy mà có kẻ dám phát biểu chống Luật ấy một cách hùng biện dữ dội đẳng cấp siêu sao cả thiên hà từ Địa Cầu đến Lỗ Đen, chúng tự động bảo vệ lãnh đạo Đảng bằng cách đồng loạt giương đại ná bắn đại đá vào kẻ ấy. Người máy mà, làm gì hiểu được lời hùng biện tâm huyết thấu thị dũng cảm vì nước, vì dân, vì Đảng của người thiệt!

Robot có hai đặc điểm gồm:

(a) Đương Nhiên Trong Hiện Tại:Luôn được ngợi ca vì tận tụy, làm việc không ngơi nghỉ/không đòi tăng lương/không biểu tình/việc gì khó có robot/luôn phù hợp với các thứ chấm-không vì là trí-tuệ-nhơn-tạo; và

(b) Hiểm Họa Tiềm Tàng Trong Tương Lai: lật đổ con người, thống trị loài người, hủy diệt thế giới con người – nói chung là làm loạn như trong tất cả các phim khoa học viễn tưởng Holywood.

Một bộ phận cực lớn cán bộ của Đảng có dáng dấp những robot vì chúng

1Cúc Cung: Giỏi nịnh bợ như Vân Trọng Dũng yêu cầu Hoàng Hữu Phước cỡi bỏ cừ-ra-vát vì nịnh bợ Trương Tấn Sang, không muốn Hoàng Hữu Phước “đẹp hơn” Trương Tấn Sang trên phim thời sự;

2Cà Giựt Theo Máy Chủ Server: Giỏi dựa hơi như các đại quan FOSCO dưới quyền Đặng Văn Chung rao truyền trấn áp mọi nhân viên rằng Đặng Văn Chung là cánh tay phải của Trương Tấn Sang, hoặc như các con ông cháu cha ở Hà Nội mỗi khi bị cảnh sát giao thông thổi phạt thì hay quát “Chúng mày có biết ông là ai không hử?”, hoặc như nữ đại úy công an Hà Nội không những chê bai nữ nhân viên sân bay vừa xấu vừa ngu mà còn túm tóc dí đầu một nam nhân viên sân bay, v.v. và v.v;

3Nhiễm Virus/Mã Độc: Làm phản một cách ngây thơ do không hiểu những gì ngoài software đã lập trình nên (a) táy máy tiền bạc công quỹ tỉnh bơ xây biệt phủ đố ai dám động đến do software không phân công tham nhũng, (b) lén nhập vài quốc tịch “phụ” để khi có chuyện với quốc tịch “chính” thì a-lê-hấp dzọt lẹ ra hải ngoại do do software không phân công làm gián điệp ở nước ngoài, (c) triệt hạ mọi “con người” nào dám lấn sân robot trong ủng hộ và bảo vệ Đảng do software không phân công phải bảo vệ luôn nguồn lực ấy, (d) táy máy cưỡng hôn do software không phân công cưỡng hôn, (e) táy máy cưỡng dâm do software không giao nhiệm vụ cưỡng dâm, (f) nổi điên ký tên kiến nghị bầy đoàn ủng hộ dân chủ nhơn quyền hải chiến Hoàng Sa do software cũ kỹ lạc hậu nhiễm virus do không còn được cấp các bản vá patch, và (g) phát huy trí tuệ nhơn tạo bên trong đầu của mình để tự tạo ra quy chuẩn nhơn tài mang tên LeadOrg mà nghĩa tiếng Việt tạm gọi là Ban Chỉ Đạo để tự tạo ra thế hệ robot mới lãnh đạo mọi “con người” , v.v. và v.v.

Vân Trọng Dũng là một thí dụ mới cho nhận định mang tính chân lý của một cô thư ký của tôi về tôi.

Những hành động quyết liệt như hiện nay của Đảng với bàn-tay-thép-không-bọc-nhung dưới quyền bính của lãnh đạo Nguyễn Phú Trọng trong giải quyết hậu quả do đám robot đó gây ra cho quốc gia và dân tộc là cái phúc cho dân tộc và quốc gia.

Nhất thiết cán bộ Đảng phải được giáo dục tuyên truyền rằng cán bộ không phải là đội ngũ robot (tức chỉ có chức năng duy nhất là làm tôi mọi/nịnh bợ/làm loạn) mà là binh lực con người tinh nhuệ giúp lãnh đạo Đảng an bang định quốc thu phục dân tâm khắc chế nội loạn tiêu diệt ngoại xâm, và làm gương sáng giúp tái lập tỏa lan đạo đức thiên Khổng khắp nước non nhà.   

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam Khóa XIII (2011-2016), Ứng Cử Viên Nghị-viện Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam Khóa XIV (2016-2021), Ứng Cử Viên Nghị-viện Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam Khóa XV (2021-2026).

Tham khảo theo thứ tự alphabet:

Ban Chỉ Đạo: Bài Viết Mong Được Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng Biết Đến: Đảng Loạn  14-12-2016

Kẻ dám phát biểu chống Luật ấy một cách hùng biện đẳng cấp siêu sao cả thiên hà từ Địa Cầu đến Lỗ Đen: Cách Vượt Qua Nhà Hùng Biện Bất Khả Chiến Bại Hoàng Hữu Phước  20-5-2019

Lại Thu Trúc: Lại Thu Trúc  22-12-2015

Làm Loạn: Bài Viết Mong Được Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng Biết Đến: Đảng Loạn  14-12-2016

Nhận định mang tính chân lý của một cô thư ký của tôi đã từng phán thế về tôi: Tôi Và Cô Vũ Thị Thu  07-5-2018

Nguyễn Phú Trọng: Nghị Sĩ Nguyễn Phú Trọng 14-02-2016

Những hành động quyết liệt: Đảng Bây Giờ Mới Trở Lại Gần Đúng Là Đảng  22-12-2017

Thiên Khổng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng 28-6-2019

Trần Du Lịch: Nghị Sĩ Trần Du Lịch 22-4-2019

Trương Tấn Sang: Nghị Sĩ Trương Tấn Sang và Nghị Sĩ Vương Đình Huệ 02-12-2018

Giáo Dục Tuyên Truyền Và Ăn Xin

Hoàng Hữu Phước, MIB

23-8-2019

Tôi đã châm biếm quá nhiều lần trong quá nhiều năm về cái vấn nạn sính giáo dục tuyên truyền của guồng máy trị quốc Việt Nam vốn có rất dư thừa thời gian, ngập lụt tiền bạc, và tràn trề quốc thể nên tha hồ phí phạm cả thời gian, tiền bạc, và quốc thể. Singapore có rất ít thời gian nên cách nhanh nhất để đề phòng bị xâm lấn bởi làn sóng của chủ nghĩa cộng sản từ phương Bắc – mà lúc ấy là Trung Cộng và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa mà chủ nghĩa cộng sản cũng đã len lõi vào được Thái Lan và Indonesia – nên họ không giáo dục tuyên truyền gì sất, mà thay vào đó là áp dụng kỹ luật sắt với đủ thứ cấm đoán hà khắc và trừng phạt nghiệt khắc nhờ vậy mà trong một sớm một chiều thành cường quốc mà đa số người Việt non trẻ say mê tán tụng cho đến khi đọc xong bài Hão Huyền Xing Ga Bo mới tỉnh ngộ ra và hết còn ca tụng. Bài dưới đây không lập lại các châm biếm na ná mà hoàn toàn khác.

Sốt xuất huyết là một căn bịnh quái quỷ. Năm 1977 nó đã cướp sinh mạng đứa em gái 7 tuổi xinh đẹp tuyệt trần của tôi có đôi mắt xám xanh nhạt là Hoàng Thị Cẩm Thúy. Lúc ấy, chưa bất kỳ ai trong dân cư Sài Gòn từng nghe nói bất kỳ điều gì về “sốt xuất huyết”. Sau đó, gia đình chúng tôi đã biết cách đối phó chẳng hạn như cho người bịnh tẩm bổ, uống nước chanh đường, và triệt muỗi bằng nhiều cách (chúng tôi đem đổ dầu lửa vào các chén nước chân tủ chạn thức ăn và vào các nơi trũng nước ngoài đường và thậm chí vào các lọ hoa, đậy bịt kín lu nước bằng tấm nylon buộc dây quanh miệng). Giáo dục tuyên truyền của ngành y tế và truyền thông đại chúng từ 1977 đến nay là 42 năm – nghĩa là nếu Bé Thúy của tôi còn thì nay đã là phụ nữ 49 tuổi ắt thuộc chủng loài “thành đạt” để làm nghị sĩ Khóa XIV giúp Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh có một người thực sự vì nước vì dân vì chủ nghĩa xã hội – mà vẫn lập đi lập lại 2 vấn nạn gồm (a) sốt xuất huyết ngang nhiên trở thành dịch mặc cho tiền tỷ giáo dục tuyên truyền gần nửa thế kỷ qua, và (b) vẫn có lời khuyên xằng bậy rằng hãy nuôi cá để ăn lăng quăng mà không sợ trẻ con nước Việt cười rằng cá ăn lăng quăng rồi thải ra cái gì vô trong thùng/lu/bình/bồn chứa nước và nếu không có lăng quăng thì phải chăng sẽ mua cả trăm con lăng quăng về cho cá ăn để tăng thêm số lượng muỗi mới hoặc cứ để cá đói chết chương sình trong lu nước – nghĩa là sao “người lớn” không đổ bỏ hết nước đừng chứa gì hoặc kiếm đồ che đậy kín tuyệt đối miệng vật chứa. Sốt xuất huyết sẽ tiếp tục tàn hại sức khỏe người dân Việt Nam trong ít nhất 42 năm nữa chừng nào giáo dục tuyên truyền của ngành y tế và truyền thông đại chúng vẫn lập lại hoài cái nội dung sai bậy về “nuôi cá” của năm 1977.

Ăn xin đã trở thành thị nạn (thấp hơn quốc nạn) đến độ trong thăng 8 năm 2019 này Thành Phố Hồ Chí Minh “khuyến nghị không cho tiền người ăn xin”. Là người hễ đi nước ngoài chỉ lo chụp hình và/hoặc ghi nhận các đặc thù nhằm phục vụ cho việc viết bài đưa thông tin cho một Việt Nam tốt hơn, tôi đã chụp hình thùng rác ở Hong Kong 1995 (để sau này khi thấy Thành Phố Hồ Chí Minh bố trí các thùng rác tức cười hình chim cách cụt và vài kiểu dáng linh tinh dễ vỡ là tôi viết bài kèm hình gởi báo), chụp hình học sinh tiểu học New Zealand ngăn nắp kỹ luật ngoan ngoãn năm 2014 (để sau này phục vụ viết bài về Gateway). Tương tự, khi đến các thành phố lớn ở các bang của Ấn Độ năm 1993 (lúc chưa có điện thoại di động, chưa có máy vi tính, chưa có internet), tôi đã ghi nhận những điều về thế nào là yếu tố cảnh quang ở một thắng cảnh hoặc di tích quốc gia, hoặc về “ăn xin”.

Khi ở Thành Phố Hồ Chí Minh có bài báo nêu việc xe chở các du khách Đài Loan trên đường Lê Lợi chạy chậm để du khách ném tiền cho một rừng trẻ con ăn xin chạy theo tranh nhau giành giật để trên xe chụp hình quay phim với sự có mặt của một nam hướng dẫn viên du lịch Việt Nam, tôi đã viết ngay một bài tiếng Anh trên “Blog” Aspiration của Hoàng Hữu Phước trên Yaho!3600 và tiếng Việt trên mạng doanh nhân Emotino của Việt Nam (cả hai đã đóng cửa) thuật lại 2 chuyện rằng:

(a) Khi đến một trung tâm thương mại gần khu Piccadili ở New Delhi, thấy một phụ nữ gầy gò gương mặt đen như than nhưng vẫn có nét đẹp ưu sầu, đeo trước ngực hai hài nhi, đang đi đến, tôi hạ cửa kính xe chìa tay đưa ra bố thí một nắm tiền khoảng 100 Rupees (ắt chừng 30.000 đồng Việt Nam theo thời giá hiện nay). Hai việc làm tôi giật mình: cô gái nghèo khổ đó rú lên kinh hãi như gặp Kẻ Hủy Diệt Terminator, còn người tài xế người Sikh đầu vấn khăn turban cao đụng trần xe giơ bàn tay to đùng đầy lông lá dính dầu nhớt của anh ta chộp lấy cánh tay tôi. Anh tài xế run rẩy kinh hoàng van xin: “Xin Ngài đấy! Làm ơn đừng! Please don’t, Sir!” Anh ta giải thích rằng (i) nếu bị cảnh sát bắt gặp, cô gái sẽ bị đánh bằng hèo đến máu chảy thịt rơi vì dám to gan lớn mật xin ăn khách nước ngoài làm nhục quốc thể, rằng (ii) anh tài xế sẽ bị tước giấy phép hành nghề lái xe cho khách nước ngoài vì đã không cảnh báo du khách về các cấm đoán của chính quyền đối với việc bố thí, và rằng (iii) người bần cùng đến giờ ăn thì cứ đến các cơ sở tôn giáo như các chùa/đền/nhà thờ để nhận các khẩu phần ăn, còn ai muốn “bố thí” thì cứ đến các cơ sở tôn giáo ấy mà tặng/cúng tiền.

(b) Khi đi xe hỏa đến thành phố Mysore của Ấn Độ, lúc sử dụng toilet trên xe, tôi thấy bên trong có gắn một bảng ghi tiếng Anh rằng “Xin Đừng Khuyến Khích Nạn Ăn Xin” (Please Do Not Encourage Begging & Beggars) cùng các chi tiết mức tiền phạt nếu vi phạm quy định này.

Trong bài viết, tôi còn có 3 chê bai rằng (a) hướng dẫn viên Việt Nam tốt nghiệp đại học nói tiếng Anh như gió ăn mặc thời trang nhưng tư cách hạ đẳng không bằng anh tài xế nghèo thất học người Ấn Độ toát đậm mùi mồ hôi từ mái tóc dài 5 mét lâu lâu mới gội một lần nhưng biết gìn tiếng thơm quốc thể; rằng (b) các cơ sở tôn giáo ở Ấn Độ tự động tổ chức phát khẩu phần ăn cho người nghèo để giúp “người ăn xin” không còn bị đánh đập ở Ấn Độ từ đó thu hút các ủng hộ của người muốn làm từ-thiện-vì-gìn-quốc-thể, rất khác với các cơ sở tôn giáo ở Việt Nam nơi chỉ có các chùa vào dịp rằm gì đó mới huy động vốn của thiện nam tín nữ để nấu ăn toàn xôi chè bún bò chay gỏi chay cho chính các thiện nam tín nữ đó và người quanh đó ăn kiểu “hưởng lộc của Phật” và “được phước” tức kiếm sự ủng hộ của người muốn làm từ-thiện-vì-phúc-của-bản-thân; và rằng (c) Ấn Độ sử dụng luật pháp nghiêm khắc – như tại tất cả các cường quốc – để giáo dục tuyên truyền người dân từ giới “bần cùng hạ đẳng trong xã hội” cho đến giới “cao đẳng muốn làm việc thiện” đều phải sống trong khuôn phép và trong khuôn khổ gìn quốc thể mà luật pháp quy định, trong khi Việt Nam vẫn để xảy ra việc hướng dẫn viên du lịch mà báo chí Thành Phố Hồ Chí Minh tải đăng.

Tôi không quên kể chuyện thứ ba rằng từ kinh nghiệm bộ veston màu xám nhạt sang trọng của tôi bị hỏng do dấu dầu nhớt từ tay anh tài xế, sau khi từ Ấn Độ trở về tôi chỉ may mặc toàn các bộ veston màu đen tuyền mà thôi.

Như vậy, đã nhiều năm rồi từ bài viết blog của tôi về “ăn xin” mà nay Thành Phố Hồ Chí Minh vẫn còn “nhũn xèo” khuyến nghị về “ăn xin”. Động thái này của Thành Phố Hồ Chí Minh chỉ gợi nơi tôi một sự mơ hồ rằng dường như trong một bài nào đó đăng trên một blog nào đó bằng một thứ tiếng nào đó tôi đã viết rằng ở nước tôi thì “quốc thể” là thứ rẻ nhất.

Giáo dục tuyên truyền nào phải là động tác lấy tiền ngân sách in sách xách sách phát sạch sách cho dân, và lấy tiền ngân sách vẽ tranh cổ động để đường phố có thêm màu sắc.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo theo thứ tự alphabet:

Hão Huyền Xinh-Ga-Bo:  Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore  23-02-2016

Hoàng Thị Cẩm Thúy: Hoàng Hữu Phước Và Hiện Tượng “Nhập Hồn”  23-3-2018

Học Sinh Tiểu Học New Zealand: Sự Cố Gateway Hà Nội – Vấn Đề Cốt Lõi  11-8-, 2019

Nhũn Xèo: Quyền Lực Nhũn Xèo  09-11-2017

Quốc Thể: Quốc Nhục  12-02-2015

VinFast

Hoàng Hữu Phước Nói Về Dòng Họ Vin

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-8-2019

Nhập Đề

Trong một bài viết cách nay hai tháng, tôi có viết rằng đừng có nên quan tâm đầu tư vô mấy cái smart phone made-in-vietnam, đừng có đàu tư vô mấy cái xe máy điện  made-in-vietnam, và đừng có mà đầu tư vô mấy cái ô-tô made-in-vietnam.

Bạn đọc thân thiết nghĩ ngay: “Thấu Thị đây!”

Bạn đọc không thân thiết nghĩ ngay: “Thấy chưa! Y còn biết là nước này không thể làm gì ra ồn mờ!”

Người lang thang kiếm tìm các hình chụp với sen, mệt mõi tình cờ ghé đại vô thùng nước đá ven đường làm một tợp, đọc thấy bài đó thì nghĩ ngay: “Đây là phe chống Cộng rồi! Toàn bàn lui!”

Và người ham học tình cờ đọc bài ấy thì nghĩ ngay: “Lý do là sao vậy? Biết bao giờ mới có lời giải đáp đây? Hỗng lẻ mỗi ngày mỗi vô web này chờ sao ta?”

Bài viết này dành cho bạn đọc thân thiết và bạn đọc “hỗng lẻ”.

Bài viết này – và tất cả các bài viết của Hoàng Hữu Phước từ lúc thiên hạ chưa biết sử dụng máy vi tính (vì chưa có chuyện cá nhơn mua được máy vi tính nhập nguyên bộ, chưa có việc Nhà Nước cho muốn lướt vô hốc nào thì cứ lướt cứ chui, cũng như bọn Aitee thế giới chưa kịp đào hang đào hố đào hốc đào khe trên không gian mạng) để viết thảy lung tung tràn ngập không gian mạng (vì mấy thằng tặc bầy đàn họ Face chưa ra đời) – luôn theo cơ chế “mở” tức là cái mà mãi về sau này thế giới mới bắt chước “mở” tạo điều kiện cho giòng họ Vin mần luôn sờ mạt phone với cái hệ “mở” android, và cũng tức là ai muốn cự cãi lại (hoặc muốn tán dương) Hoàng Hữu Phước thì cứ việc viết cự cãi mái thoải hoặc tán dương thoải mái (ở “nhà” của quý vị, vì Hoàng Hữu Phước có bức tường biên giới như thứ Mỹ-Mê của Donald Trump chứ không cho phép ai muốn nhập cư thì cứ tự do nhập nha) tự do ngôn luận mờ – nghĩa là muốn ở với sen thì cứ ở trong nhà riêng quý vị, ai dám cản?

Trước khi vô đề nói về dòng họ Vin, rút kinh nghiệm mỗi khi vô chốn thiêng rừng độc nước đầy báo chí (hổ báo và chí rận) phải chuẩn bị bộ giáo mác mang trên lưng chĩa mũi nhọn lên trời và đại ná (tức ná bắn đá, cùng kích cỡ với thứ truyền-thông-chính-thống-chống-Phước đã dùng thủa hồng hoang để tấn công khủng long bạo chúa Tứ Nhãn Long tức Rồng Bốn Mắt), tôi xin nói rõ ràng rằng tôi luôn và chỉ ủng hộ hàng Việt Nam chất lượng cao. Nếu mấy loại của Việt Nam có chất lượng tồi thì tôi bắt đầu lựa chọn loại tốt nhất trong số các thứ made-in-nước-ngoài. Tôi dứt khoát phải lấy vợ Việt vì lẽ nào có phụ nữ tuyệt hơn ở nước khác hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát phải ở nước Việt vì lẽ nào có nước khác bình yên không-biểu-tình như nước Việt hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát ủng hộ “chủ nghĩa cộng sản” vì lẽ nào nhơn loại chưa hết mốc 1.000 năm mà đã xuất hiện một triết thuyết mới hơn, thuyết phục hơn, về kinh tế tức hơn cả quyển Tư Bổn Luận của Karl Marx mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát ủng hộ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là quốc gia tiêu diệt được các kẻ thù vì lẽ nào có ai đó vừa mới tiêu diệt được cái nước ấy hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát chuộng thức ăn Tây vì lẽ nào nước Việt có món ăn ngon hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát chỉ nghe nhạc “đồng quê Mỹ” tức Country Music vì lẽ nào nước Việt có một “thể loại nhạc” hay hơn và được ưa chuộng tương tự trên thế giới hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi chỉ nghe nhạc Âu Mỹ vì lẽ nào nước Việt có khúc nhạc nào về Việt Nam da diết hay hơn của Marc Lavoine và có lời bài hát nào về Việt Nam lại hay hơn lời Pháp của Yvan Coriat hay sao – dù lời bản nhạc “Bonjour Vietnam” ấy bằng tiếng Pháp mà tôi đã quên sạch tiếng Pháp dù đã là “sinh ngữ 2” của tôi ở Việt Nam Cộng Hòa – mà tôi chưa biết vậy ta?

Như vậy, bài viết này là của một người Việt Nam yêu nước Việt Nam.

Vô Đề

Việt Nam có thể đang phát triển về kinh tế.

Nhưng bài này tập trung nói về “sản xuất” vốn là một mặt của phát triển kinh tế.

Song, do “sản xuất” lại có ít nhất hai chủng loại gồm “sản xuất hàng hóa hữu hình” (tức tangible goods) và “sản xuất hàng hóa vô hình” (tức intangible goods) nên tôi phải nói rõ thêm rằng bài này chỉ nói về “sản xuất hàng hóa hữu hình” mà thôi.

Song, do “sản xuất hàng hóa hữu hình” động đến rất nhiều mặt của nền kinh tế quốc dân, trong đó có sản xuất nông sản,v.v., nên phải nói rõ thêm rằng bài này chỉ nói về “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp mà thôi.

Song, do “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp lại động đến rất nhiều mặt của nền kinh tế quốc dân, trong đó có sản xuất công nghiệp nặng, sản xuất công nghiệp nhẹ, sản xuất công nghiệp đầy khói, và sản xuất công nghiệp không khói mà tương lai sẽ bao gồm luôn cờ bạc và nhà thổ, v.v., nên phải nói rõ thêm rằng bài này chỉ nói về “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp nặng mà thôi.

Song, do “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp nặng lại động đến rất nhiều mặt của nền kinh tế quốc dân, nên phải nói rõ thêm rằng bài này chỉ nói về “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp nặng thuộc các ngành của dòng họ Vin.

Phàm sự phát triển về “sản xuất kỹ thuật công nghiệp nặng” của một quốc gia dựa vào 5 điều kiện sau:

1) Nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao.

2) Nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao ấy là những người gia giáo có tinh thần yêu nước cực đoan (mà người Đức và người Nhật là điển hình).

3) Nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao ấy được sống trong lòng nhân dân có gia giáo có tinh thần yêu nước cực đoan tương tự.

4) Nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao ấy có sự ủng hộ tuyệt đối và cụ thể của chính quyền.

5) Ngành của nguồn nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao ấy gặp “thời”.

Vậy 4/5 điều kiện là nằm ở vốn người, và điều kiện duy nhất còn lại không nằm ở con người trực tiếp có liên quan mà ở con người khác.

Chúng ta hãy thử xem VinFast ra sao với bảng chuẩn kiểm định trên.

1) Việt Nam không có sẵn nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao. Chính quyền các nơi – mà cụ thể là Thành Phố Hồ Chí Minh và Đà Nẳng – dồn tiền thu từ thuế của người dân để lén lút (không dám công bố trước danh sách những ai đã được chọn do đã có những ưu thế học tập xuất sắc nào để nhân dân theo dõi và kịp thời phát hiện các trường hợp tiêu cực) “đào tạo nhân tài” bằng cách gởi con em cán bộ cấp lãnh đạo đi du học chỉ để lấy bằng cấp thạc sĩ/tiến sĩ các ngành học-chơi-chơi-cũng-có-bằng-cấp không dính dáng gì đến kỹ thuật công nghiệp nặng để về nối nghiệp cha anh làm lãnh đạo tiếp. Trầm trọng hơn nữa là: chính phủ xem trọng “từ chương”, xem trọng văn bằng (“tạo điều kiện” cho người người nhà nhà “vào đại học” làm “cổ cồn trắng”, xem thường “cổ cồn xanh” qua việc không dùng ngôn-ngữ-viết-bác-học Hán-Việt trang trọng như trong tên các đại học mà dùng chữ ngôn-ngữ-nói bình dân thuần Việt như “nghề” trong tên các trường kỹ thuật). Như vậy, VinFast làm gì có ai để thiết kế được ngoại hình xe, chế tạo được động cơ xe, nghiên cứu được khí động lực học xe, v.v., để tạo điểm ưu việt mang tính “bản quyền” thương hiệu Việt? Mà không có thì cứ bỏ tiền ra mướn công ty nước ngoài thiết kế và mua trang thiết bị của nước ngoài thôi. VinFast không có được nguồn nhân lực hùng mạnh về kỹ thuật công nghiệp nên không bao giờ có thể phát triển chỉ trên cơ sở công nhân lắp ráp và nhân viên vận hành thiết bị (được nước ngoài đào tạo chỉ để sử dụng bộ điều khiển robot do nước ngoài bán cho VinFast).

2) VinFast không được hoạt động trong lòng nhân dân yêu nước cực đoan nên không bao giờ có thể phát triển. Tại Thành Phố Hồ Chí Minh, tất cả các doanh nhân Hàn Quốc đều chỉ sử dụng Samsung phone và chỉ dùng ô-tô made-in-korea. Tại Thành Phố Hồ Chí Minh, tất cả các doanh nhân Đức đều chỉ sử dụng ô-tô Mercedes. Tại Thành Phố Hồ Chí Minh, tất cả các doanh nhân Pháp đều chỉ sử dụng ô-tô Peugeot. Vậy, doanh nhân Việt Nam từ quốc doanh đến tư nhân có sẽ chỉ sử dụng ô-tô VinFast?

3) VinFast không có sự ủng hộ tuyệt đối và cụ thể của chính quyền nên không bao giờ có thể phát triển. Chính phủ Việt Nam không hề có chủ trương từ nay tất cả các mua sắm xe công đều phải từ VinFast, Thủ Tướng không hề nêu gương với toàn dân bằng cách tuyên bố bán đấu giá các xe phục vụ Thủ Tướng và các lãnh đạo chính phủ để lấy tiền đó mua sắm các chiếc VinFast, không bao giờ buộc các đại sứ quán Việt Nam ở nước ngoài phải sử dụng VinFast, và không bao giờ dám dùng VinFast để đưa đón các quốc khách.

4) Dù thông tin về VinFast cho biết thiết kế ngoại thất là của Ý (Pininfarina), công nghệ của Đức (động cơ và phụ tùng từ BMW, Robert Bosch GmbH, Magna SteyrSiemens AG), tiêu chuẩn của Châu Âu, thì cái duy nhất của Việt hóa ra là “tinh thần vươn lên của người Việt”. Không rõ “vươn lên” có nghĩa là bỏ tiền ra mở một công ty Việt rồi mua mọi thứ của nước ngoài về lắp ráp rồi tự hào đó là sản phẩm Việt Nam cao cấp, sang trọng? Nước Đức vươn lên kiểu khác: họ tự sản xuất cơ khí để đánh vào hai nơi: sự thần phục của giới nhà giàu toàn thế giới và sử dụng xe/vũ khí/máy bay/xe tăng/đại pháo/tàu ngầm/chiến hạm để đánh bại và chiếm đóng toàn Châu Âu, làm bá chủ Đại Tây Dương trong Đệ Nhất Thế Chiến và Đệ Nhị Thế Chiến. Hai vấn đề đặt ra cho mục này là (a) nếu thực sự động cơ và phụ tùng toàn của các hãng kỹ nghệ lừng danh nước Đức thì phải chăng VinFast sẽ nhanh chóng chiếm lĩnh thế giới vì ai cũng tìm mua do phụ tùng có thể được mua ngay tại nước họ tức tại các điểm bảo trì của các hãng như BMW; và (b) thiết kế ngoại thất là của Ý và ruột là của Đức thì khung xe chassis là của ai, bằng kim loại gì, độ cứng ra sao, chưa kể túi khí bảo vệ có thuộc những hãng đã từng phát lệnh thu hồi trên toàn thế giới hay không, v.v. và v.v. Do vậy, VinFast không bao giờ có thể phát triển ra ngoài biên giới Việt Nam.

5) Trong thị trường sản xuất ô-tô, Đức đã vươn lên với 3 vai trò đều chỉ tập trung vào kỹ thuật cơ khí: tiên phong, chất lượng tuyệt hảo, và tạo bứt phá mang tính thời cuộc nhằm thống lĩnh Châu Âu; trong khi đó, Nhật đã vươn lên với 3 vai trò khác cũng đều chỉ tập trung vào kỹ thuật cơ khí: chất lượng cao, sản xuất ồ ạt đại trà nhằm đạt giá thành hạ, và tạo bứt phá mang tính thời cuộc nhằm thống lĩnh toàn thế giới; còn Hàn Quốc đã vươn lên với 3 vai trò khác cũng đều chỉ tập trung vào kỹ thuật cơ khí: chất lượng cao với nhiều “cộng thêm” nhắm vào khách hàng trẻ, làm Nhật giảm ưu thế cạnh tranh thượng phong về “giá hạ” nhờ duy trì được mức giá tương đương, và tạo bứt phá mang tính thời cuộc nhằm đua tranh quyết liệt với Nhật tiến đến xóa dần danh xưng chất lượng độc tôn của Nhật trên toàn thế giới. Cả ba nước này đều có yếu tố chiến lược của “thời cuộc”. Không có một “thời cơ” rõ nét của “thời cuộc”, VinFast không bao giờ có thể phát triển ra ngoài biên giới Việt Nam.

6) Cuối cùng, song không phải là kém phần quan trọng hơn: dòng họ Vin đã phạm phải cái kiểu cách ôm đồm kiểu Việt mà các nhà sản xuất kỹ thuật hàng đầu thế giới luôn tránh né, và chỉ có “bọn trẻ” chưa biết “trời cao đất dày” mới hùng hục sấn sổ húc vào: lấn sân. Dòng họ Vin đã đẻ ra VinFast sản xuất ô-tô từ các chi tiết phụ tùng nước ngoài của Đức và tạo ra xe máy điện xài các chi tiết công nghệ của Nhật (Nissan); đã tạo ra VinSmart sản xuất điện thoại thông minh từ mã nguồn mở Android của Google, nhưng không rõ màn hình và pin có phải từ Trung Quốc hay không; và thậm chí đang nặn ra VinUni để kinh doanh trường đại học trên cơ sở “phi lợi nhuận”.

Xe máy đang gây ra khủng hoảng đường bộ tại Việt Nam. Chiêu bài “xe máy chạy bình ắc-quy và bằng pin để bảo vệ môi trường” là hoàn toàn sai (xin đọc Hội Chứng Bầy Đàn – Vấn Đề Bô Xít Ở Việt Nam để biết cái ắc-quy ghê gớm sát nhân hàng loạt hơn cả “bô-xít” vạn lần như thế nào), chưa kể “pin” theo công nghệ nào, của ai, có sẽ gây cháy tự động hay không, và ở trạm xăng nào có hệ thống sạc pin và sạc ắc-quy cho xe của họ Vin?

Điện thoại thông minh VinSmart ư? Thủ Tướng có xài VinSmart trong công tác trị quốc không? Vào thời buổi mà ở Trung Quốc người người nhà nhà sản xuất điện thoại thông minh ư? Xin hỏi khí không phải, rằng phải chăng điện thoại thông minh VinSmart là hàng Việt vì có ốp lưng sản xuất ở Việt Nam? Nếu chưa biết rõ cái ruột cứng của VinSmart xuất xứ từ những đâu thì người Việt chân chính khó thể sử dụng VinSmart với ý nghĩ mãi lởn vỡn hoài rằng mình có đang làm giàu cho Trung Quốc hay không đây.

Còn VinUni ư? Khi nghe ai đó sắm hàng chục siêu xe, hàng tá siêu mô-tô, đeo gông xiềng hàng tấn vàng quanh cổ, và khoe va-li đầy cứng các bó USD toàn tờ 100 – ít ra là các tờ phía trên cùng cho thấy như vậy – tôi luôn cười ha hả bảo các học trò rằng trên đời chỉ có 3 loại người như vậy thôi, gồm do giàu quá hóa rồ vì điên loạn không biết phải xài tiền vào việc gì trong khi tiền cứ tuôn ào ạt vào nhà gây ngạt thở, hoặc do óc đất thua thiên hạ về trí tuệ và đẳng cấp thượng lưu nên phải gỡ gạc bằng cách tạo nên “đẳng cấp giàu”, hoặc xài vàng giả/chụp hình với xe của thiên hạ/chụp hình với USD âm phủ để lừa những người hoặc ngu muội hoặc trẻ thơ hoặc mất năng lực hành vi. Cách ôm đồm thường thấy mà tiêu biểu là “đại gia” Mai Linh dường như đang hiển hiện nơi “đại gia” họ Vin.

VinUni sẽ không thành công nếu không chịu nghe Hoàng Hữu Phước hãy chỉ đầu tư vào kỹ thuật và công nghệ cơ khí chế tạo máy, với lời khuyên rằng kỹ thuật công nghệ đừng có kèm “bộ môn công nghệ thông tin”, mà hãy lấy “công nghệ thông tin” làm chi tiết gắn liền vào và phục vụ cho kỹ thuật công nghệ cơ khí chế tạo máy, nhằm vào thiết bị quốc phòng, thiết bị y sinh, v.v. VinUni mà nhằm vào mấy thứ vớ va vớ vẩn như quản trị kinh doanh, kinh tế, tài chính, ngân hàng, kế toán, báo chí, công nghệ thông tin, marketing, Đông Phương Học, hành chính công, v.v. thì thành công sẽ mãi là chuyện lạ nhất Thế Kỷ XXI ở Việt Nam. Tại sao phải nghe lời Hoàng Hữu Phước ư? Đơn giản vì (a) Việt Nam có thảm họa ngập tràn trường đại học đang có “đào tạo” các ngành ấy rồi, và (b) thời cơ duy nhất của cái thời vận quái lạ ở Việt Nam mà VinUni nên nắm bắt là: chính phủ thất bại vì đã chỉ tập trung cho các “từ chương” và “văn bằng cổ cồn trắng” dù chính sách nhất quán của Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn là “ưu tiên phát triển công nghiệp nặng”.

Kết Đề

Hóa ra Hoàng Hữu Phước suốt hai thập niên qua đã chống lại “ưu tiên phát triển công nghiệp nặng” ở Việt Nam chỉ vì Việt Nam không có nhân lực cho cái đại cuộc ấy, mà không có nhân lực thì chỉ dẫn đến (a) ô nhiễm môi trường do lãnh đạo đại cuộc ấy toàn là “từ chương văn bằng cổ cồn trắng” chuyên gia nhập khẩu dây chuyền thiết bị hoặc lạc hậu hoặc tân tiến quá chẳng ai biết sử dụng phải để han gỉ và làm thoát ra ngoài các hóa chất bên trong thiết bị, (b) tham nhũng do lãnh đạo đại cuộc ấy toàn là “từ chương văn bằng cổ cồn trắng” chẳng biết làm gì trừ việc táy máy tài sản công, (c) làm nghèo đất nước do đầu tư công nghiệp nặng luôn khổng lồ mà cho đến nay chả thấy ngành nào làm đất nước vinh danh cả vì ngay cả ngành dầu khí cũng đem bao tiền bạc bỏ vào canh bạc khai thác dầu ở Venezuela để thua sạch thua trắng thua đau, (d) đi lạc vì không gắn công nghiệp vào thế mạnh đang có là nông nghiệp và thủy hải sản khiến công nghiệp đi một đàng, nông nghiệp ì ạch đi một nẽo, còn tàu đánh bắt xa bờ thì thân sắt không chịu được nước biển trong khi thủy động cơ thì chỉ nổ máy khi tàu còn trên bờ, và (e) vô đạo đức nên mới rủ nhau bỏ đi ngủ trong khi đang vận hành hệ thống tinh vi hiện đại kiểm soát không lưu làm máy bay với vài trăm hành khách phải bay lòng vòng trên Thành Phố Hồ Chí Minh đến khi gần hết xăng mới nhận được lệnh cho phép đáp xuống bằng bánh máy bay.

Sẽ là đại phúc cho gia tộc họ Vin nếu xem bài viết này có những lời khuyên bổ ích để có những quyết định dũng cảm kịp thời.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo theo thứ tự alphabet:

Aitee: Hoàng Hữu Phước Thấu Thị Aitee Việt Nam  17-5-2019

Gia giáo: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Hình chụp với sen: Ở Truồng Với Sen 22-6-2019

Thấu thị: Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiên Tri Thấu Thị  25-4-2018

Thùng nước đá ven đường:Thùng Nước Đá Và Blog  14-02-2013

Từ chương: Thế Nào Là “Từ Chương”  25-11-2015

Văn bằng: Bằng Giả – Đại Học Gà Rừng  21-9-2017

Xin đọc về Ắc-quy và Bô-xít: Hội Chứng Bầy Đàn – Vấn Đề Bô Xít Ở Việt Nam  20-8-2013

Nhân Quả Nhà Nhà

Bài Viết 1 Chứng Minh Có Tự Do Ngôn Luận Tại Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

20-8-2019

A) Dẫn Nhập

Xưa kia trong Truyện Cổ Nước Nọ có truyện về một tên trộm mọc lông chim đầy người do ăn trộm của chùa, phải lạy xin nhà sư văng tục tiên sư cha cho một tiếng để được xá tội. Sư cười ha hả rồi “đờ mờ” cho một tiếng, khiến lông tên trộm rụng sạch tinh tươm không cần nhúng sáp. Thảo nào thiên hạ hay chưởi bới tiên sư chađờ-mờ ắt với lòng từ bi muốn kẻ bị chưởi sẽ được xá tội chăng? Nhưng cũng thật thâm thúy xiết bao cái giáo lý muôn đời đúng rằng có tội thì dứt khoát phải bị trừng trị và không bất kỳ ai có bất kỳ quyền năng thần lực nào để “tha thứ” cả, trừ tha thứ bằng lời nói ban cho kẻ sắp lâm chung của cái đạo lý duy nhất của nghĩa tử là nghĩa tận mà thôi.

Mới đây theo vnexpress.net thì một nhà sư nọ có pháp danh Thích Minh Quang, trụ trì một ngôi chùa ở Miền Bắc, có nhắc đến Nhân Quả và đồng thời có cho rằng “theo quan niệm Nhà Phật” thì Tháng Bảy Vu Lan Bồn là “tháng đẹp nhất trong năm”, là “mùa xuân của Phật Giáo”, vì “thần lực chư tăng tỏa khắp mười phương sau thời gian dài ở ẩn trau giồi công hạnh”, và vì “nếu là tháng xấu thì sao lại có xá tội vong nhân?” Đây là một biện giải hoàn toàn sai khi hàm ý Phật có quyền năng “tha thứ”. Giáo lý vô ngã của Nhà Phật được củng cố với lời khai thị của Đức Phật (theo tiếng Hán-Việt) rằng “Thiên thượng, thiên hạ, duy ngã độc tôn”. Chính cái chấp ngã hay vô ngã nơi mỗi một con người mới là cái khẳng quyết sẽ hay sẽ không có các xích xiềng trói ghịt người ấy, chứ không thuộc quyền năng sinh sát của Đấng Thế Tôn.

Tôi khẳng định tôi không cổ súy cho cái gọi là Tháng 7 Cô Hồn Đầy Xui Xẻo. Tôi chỉ muốn nói rõ một cách công tâm và trung thực rằng sư Thích Minh Quang đã nói như trên là không đúng, dựa trên các biện luận của tôi như sau:

1) “Nhà Phật” là những ai? “Nhà Phật” bên Ấn hay bên Tàu?

2) “Quan Niệm” là gán ghép từ suy diễn chủ quan của cá nhân cụ thể người nói chứ không của cả một giới chung chung tượng trừu như “Nhà Phật”; đã vậy, lại không ghi trích xuất cụ thể từ lời phán của Phật được ghi lại trong chương mục nào của Kinh nào, Kinh đó của Phật Giáo Ấn hay Phật Giáo Tàu hay Phật Giáo Việt, có chắc chắn Đường Tam Tạng và đồ đệ của ông ta là những dịch giả tài danh thông thạo Phạn Ngữ cho ra những bản dịch tuyệt hảo tuyệt đúng hay không, bản dịch Việt Ngữ có cùng đẳng cấp như vậy hay không, và “quan niệm” không đồng nghĩa với giáo luật và giới luật nên việc phát ngôn lồng ý chủ quan cá nhân là điều không thể đúng, bất khả tương hợp, thậm chí trong hầu hết các trường hợp là vọng ngôn.

3) “Tháng Bảy” là tháng theo lịch nào, của Ấn, của Tàu, hay của Ta – tất không phải của Tây? Và khi gọi là “tháng” thì đó là của chúng sinh trên Trái Đất chứ không phải trên “Nát Bàn” để “chư Phật” hoan hỷ hoan ca cùng nhơn loại.

4) Phật tất không chấp về mọi thứ kể cả thời gian và không gian, thì sao lại có phân biệt “tháng đẹp nhất”?

5) “Chư Tăng” là những ai? Tất nhiên, không bao giờ có chuyện hễ là người xuống tóc quy y Tam Bảo thì tự khắc tự động được liệt tên vào hàng ngũ “chư tăng” nhất là “chư tăng có thần lực” cả. Phải chăng sư Thích Minh Quang muốn ám chỉ rằng tất cả các sư đang tu trì ở Việt Nam – trong đó có bản thân sư Thích Minh Quang – có “công hạnh” và “thần lực”?

6) Nếu “chư tăng” là “chư Phật” (chứ không phải là “các tăng ni Phật Tử”), và đúng là “chư tăng” này có “thần lực” thì các vị Phật này cũng hoàn toàn không có quyền lực “tha tội” hay “giáng tội” cho chúng sinh vì như vậy hoàn toàn không phù hợp với tinh túy giáo lý Nhà Phật qua khai thị của Đức Phật về chấp ngãvô ngã trong “Thiên thượng, thiên hạ, duy ngã độc tôn”. Bằng chứng hiển nhiên là: thế giới ngày càng nhiễu nhương, loạn lạc, ác tàn, nghĩa là do chính cái chấp ngã của mỗi một con người trong nhơn loại, cũng có nghĩa là Chư Phật chưa hề – dù chỉ một lần – dùng “thần lực tu hạnh” của mỗi vị Phật để “tỏa khắp mười phương” để biến phép cho nhân gian vạn thuở thái bình muôn đời đạo hạnh.

7) “Xá Tội Vong Nhân” phải chăng cứ “xá tội” là những đối tượng của sự được “xá tội” ở “Âm Ty” đương nhiên trở nên tốt đẹp thánh thiện như Phật? Thế thì Chính Phủ Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam lựa “ngày tốt nhất năm” là Ngày Quốc Khánh để “xá tội tù nhân” trên “dương thế” để tù nhân được “xá” sẽ đương nhiên trở nên tốt đẹp thánh thiện? Thực tế là người dân – trong đó có nhiều Phật Tử – có thể sẽ không tránh né nói lên sự thật là mỗi khi có đợt “đặc xá” (tức Nhà Nước tha luôn) là có những bất an xã hội do không bao giờ có chuyện tuyệt đối không có những “cựu tù” tái phạm (huống hồ “xá tội vong nhân” chỉ là Phật thả cho đi chơi rồi về chịu tội tiếp thì cách chi mà không có chuyện đa số “vong nhân” sẽ quậy phá tưng bừng thỏa thích gây họa cho dương gian?  

8) “Xá Tội Vong Nhân” vậy phải chăng các “vong nhân” ấy bị giam chốn ngục tù kinh khiếp kinh hoàng tàn bạo hơn bất kỳ tù ngục “Chuồng Cọp” nào trên đời của thực dân đế quốc và là những đối tượng của sự được “xá tội” (tức tạm thả) của những vị chủ nhân tối cao của tù ngục, tức Đức Phật Từ Bi? Vậy địa ngục là do Đức Phật dựng xây nên mới có quyền “xá tội”? Nếu địa ngục thuộc quyền quản lý của ông Diêm Vương nào đó, thì phải chăng Diêm Vương nhận lương của Đức Phật, vì không cớ gì ông lại chăm chỉ trừng phạt linh hồn những ai khi sống đã dám không chịu tu thân theo Phật Pháp? Nếu địa ngục thuộc quyền sở hữu của ông Diêm Vương nào đó, thì phải chăng các sư nên giảng khác đi rằng vào tháng ấy tháng ấy Đức Phật sẽ xin Diêm Vương mở lượng hải hà “xả trại” cho tội nhân được một lần vất vưỡng về dương thế hưởng đồ cúng của thân nhân, và rằng “xá tội” hoàn toàn không phải là “tha tội” mà chỉ là tạm ngưng hình phạt cực kỳ tàn khốc dưới “chín tầng địa ngục” để cho tội nhân được ra hít thở khí trời trước khi bị lùa gom về chịu tiếp cảnh máu chảy thịt rơi?

9) Cuối cùng, nếu vì chống mê tín dị đoan nên không tin về cái “xấu” của “Tháng 7 Cô Hồn” thì cũng chẳng cần nghe tuyên bố khen “Tháng 7 Vu Lan Bồn” của sư Thích Minh Quang làm gì, đơn giản vì tréo ngoe; song, nếu đã lỡ dị đoan một cách hệ thống truyền thống gia đình thì cũng chẳng cần nghe tuyên bố khen “Tháng 7 Vu Lan Bồn” của sư Thích Minh Quang làm gì , đơn giản vi bạn không thể khẳng định một cách khoa học rằng thực sự có cái vụ “xá tội vong nhân”, đồng thời bạn cũng không dám khẳng định một cách khoa học rằng thực sự không có cái vụ “cô hồn” từ “xá tội vong nhân ấy”, mà cách hành xử mang tính truyền thống của ông cha Việt là: một khi chớ biết có hay không thì cứ kiêng cái đã, vì có kiêng có lành mà.

Tóm lại, đừng để ý đến ý kiến của sư Thích Minh Quang.

Thế thì tại sao một nhà sư trụ trì lại nói không đúng? Tại sao có tình trạng trong số lượng thạc sĩ/tiến sĩ khổng lồ ở Việt Nam do Nhà Nước đầu tư từ tiền thuế của dân không mấy ai ăn nói đàng hoàng, không mấy ai sống đàng hoàng, không mấy ai làm việc đàng hoàng, dù chí ít lẽ ra chỉ cần xử sự sao cho giống con người ở chỗ biết làm gì đó để đền ơn người dân và trả ơn Nhà Nước? Phải giải thích thế nào đây cái hiệu ứng Nhân-Quả hoặc tàng ẩn hoặc lòi nhú từ các hiện tượng này?

Nhân Quả là từ ngữ thường bị hiểu sai nếu không muốn nói là hoàn toàn sai ngay cả bởi rất nhiều tu sĩ Phật Giáo.  Sự tiến hóa của loài người, của tự nhiên, của tri thức, đều có tác động đến sự nhận hiểu về Nhân Quả; và sẽ thật là trái tự nhiên, phản tiến hóa, và thụt lùi tri thức nếu vẫn cho rằng Nhân Quả chỉ mang ý nghĩa như đã được các nhà tu hành giải thích và rao giảng trong hơn hai thiên niên kỷ qua.

Vậy khi nói về Nhân Quả, hãy thử lấy vấn đề Trí Thức ở Việt Nam để phân tích, đặt nó vào tương quan Nhân-Quả để nhận diện ra sự thật rằng Nhân sinh ra Quả, Quả sinh ra Nhân, Nhân cũng tự là Quả, Nhân chẳng sinh ra Quả, và Quả bất cần Nhân, v.v., đúng như biến thiên biến hóa của không gian và thời gian, kể cả chân lý.

 B) Chín Loại Trí Thức Ở Việt Nam

Ai cũng biết chung chung rằng tri thức thì cần biết bao cho sự phát triển xã hội loài người và cho sự sinh tồn của chính loài người. Đó là lý do cái giới gọi là trí thức được cho là có nhiều tri thức hơn nên được trọng vọng xiết bao, thậm chí Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam dồn tiền thuế của dân để đầu tư cho con cháu các quan để nhanh chóng có dồi dào lực lượng trí thức “hồng”, với niềm tin rằng hễ có bằng cấp thi là trí thức, hễ là trí thức ắt tự động có tri thức “chuyên”, mà với lượng tri thức khổng lồ ra lò nhanh chóng như thế thì chả mấy chốc nước non sẽ phú cường, có cái đầu đi tắt đón đầu mua đứt đồ thiên hạ về lắp ráp thành ô-tô Việt sờ-mạt phôn Việt thiệt là vinh diệu.

Song hầu như chẳng ai chịu nghĩ đến sự thật là luôn có nhiều chủng loại trí thức khác nhau, chẳng hạn như 8 thứ gồm trí thức khoa học hàn lâm, trí thức tự phong tích cực, trí thức tự phong tiêu cực, trí thức tự biên, trí thức công thức, trí thức đá cá lăn dưa, trí thức thức, v.v. và v.v. mà mỗi loại là quả của một thứ hột – người đời gọi là hạt mà cũng gọi là nhân dù hai từ này mà đi dính chùm nhau luôn gây thảm họa (“hạt nhân”) – lại trở thành nhân cho ra một cái quả khác nhau (kết quả hay hậu quả), cứ thế cuộc sống tiếp diễn nhân quả rồi quả nhân – dù ai nói chuyện cũng muốn giá như mình có quyền tự xưng là “quả nhân” đầy vinh diệu.

1) Trí thức khoa học hàn lâm là những người vừa có năng lực, vừa có tâm huyết, vừa có ý chí, vừa có điều kiện học tập – làm việc – nghiên cứu, vừa thành công trong tiến trình học tập – làm việc – nghiên cứu ấy, vừa phổ biến kết quả học tập – làm việc – nghiên cứu nhằm mở mang tri thức cho nhân quần xã hội, và có thể sẽ được ngành và giới nhìn nhận/công nhận thành quả nghiên cứu có giá trị khoa học hàn lâm. Đây là nhân nhân sự giỏi tầm cỡ người tài cho quả nhân tài trực tiếp phát triển quốc gia nêu gương cho hậu thế, và quả nhân tài trở thành nhân cho quả khác gọi là hiền tài. Việt Nam ngoài Trần Đại Nghĩa và một hai vị như ông thì có ai là trí thức khoa học hàn lâm như định nghĩa này không nhỉ? Nếu không thì tại cái nhân gì vậy?

2) Trí thức tự phong tích cực là những người thuộc giới có học thức – tuyệt đại đa số tự đầu tư cho việc học – mà những cống hiến vô vụ lợi bất tư lợi phi quyền lợi của họ chỉ nhằm bảo vệ chính nghĩa quốc gia và vì chính đạo quốc dân được người dân cung kính tự động phong cho họ là “nhà trí thức”. Đây là nhân nhân sự tốt tầm cỡ người tư cách thượng đẳng cho quả phát triển đạo đức công dân thiên Khổng làm nền tảng duy nhất cho sự phát triển quốc gia.

3) Trí thức tự phong tiêu cực là những người có học đại học hoặc sau đại học – tuyệt đại đa số do các địa phương lạm dụng ngân sách Nhà Nước để đầu tư cho việc học mà họ gọi đầy hý hước nổ hơn pháo đại là “đào tạo nhân tài” – thuộc nhóm chẳng rõ có tài cán gì chăng nhưng được địa phương (vì là “gà nhà” toàn con cái cán bộ cấp cao) và Nhà Nước (vì muốn thế giới kinh sợ rằng Việt Nam có đội ngũ “trí thức” cực đông nên có ngày sẽ vươn lên đè đầu đè cổ thế giới) tung hê tự phong cho họ là “trí thức của Đảng” (vì muốn khẳng định Đảng không chỉ có công nhân và nông dân), “nhân sĩ trí thức” (vì muốn chính sách của Đảng có nhóm này tuyên bố ửng hộ), thậm chí “trí thức trẻ” (dù toàn là các em bé ngậm-vú-cao-su học xong đại học chưa có nghề ngỗng gì và chưa làm việc gì hiệu quả có liên quan đến cái chuyên môn được ghi trong bằng cấp nhưng được Nhà Nước tự ý phong trí thức rồi đưa về các địa phương làm lãnh đạo hành chính các phường/xã/ấp). Đây là nhân nhân sự tồi cho quả đắng kìm hãm phát triển đạo đức công dân, triệt tiêu tư cách thiên Khổng trong xã hội bằng cách cướp giật các cơ hội việc làm của các bậc thiên Khổng, khiến đạo đức công vụ và đạo đức xã hội suy đồi suy vi suy thoái suy kiệt chỉ có thể trở thành nhân tiếp theo cho một quả đất nước suy tàn.

4) Trí thức tự biên là những người có học đại học hoặc sau đại học thuộc nhóm vừa bất tài vô dụng về cái môn học được nêu trên văn bằng tốt nghiệp, vừa vô hạnh vô đạo đức do ăn lương Nhà Nước và hưởng phúc lợi xã hội mà tất cả từ tiền thuế của dân nhưng chẳng làm gì ích quốc lợi dân, đến khi không còn ngự trên các ngai vàng trong vô số tháp ngà mà Nhà Nước xây dựng nguy nga từ tiền thuế của dân – bất chấp hậu quả Nhà Nước có bị thế giới văn minh bảo vệ động vật có nguy cơ tuyệt chủng lên án do có liên quan đến loài voi Phi Châu hay không – thì vội vàng lật đật hốt hoảng tự thành lập nhóm “nhân sĩ trí thức” chỉ để chống chính phủ để được thế giới biết đến và được người dân biết đến tên tuổi (bấy lâu nay trốn núp ẩn cư bên trong xác tàu Lusitania vĩ đại nằm ở độ sâu 91 mét trên đáy biển Đại Tây Dương gần Ái Nhĩ Lan tại vị trí 51­­025’vĩ độ Bắc 8033’ Kinh Độ Tây từ năm 1915) đặc biệt là nay thì trước cái tên ấy có chữ “tiến sĩ” mà uất hận thay toàn dân chỉ biết đến khi “tiến sĩ” chui ra từ xác tàu han gỉ ấy. Sự “nuôi ong tay áo, nuôi khỉ trong nhà” này của Nhà Nước chính là cái nhân cho ra cái quả ngày nay cỏ dại mọc tràn lan với các loại cỏ mà trâu bò dê ngựa vừa thấy mùi đã ói hẳn (không nhơi lại tức không ói ra ăn lại) như cỏ tự do dân chủ nhơn quyền, cỏ xã hội dân sự, cỏ Hải Chiến Hoàng Sa, cỏ “mật ước Thành Đô”, cỏ “chủ quyền Biển Đông”, cỏ “Kiện Tàu”, cỏ “lạy bái A Léc Xăng Cà Rốt”, cỏ “bái lạy Nhà Nguyễn”, cỏ “biểu tình”, cỏ “luật hóa đĩ”, vân vân và vân vân.

5) Trí thức công thức là những người có bằng cấp từ việc Nhà Nước lấy tiền thuế của dân đầu tư cho đi nước ngoài ăn bơ sữa đã dựa hơi sự yếu kém yếu ớt yếu đuối yếu xìu về ngôn ngữ của tất cả các lãnh đạo Việt Nam khi giới cầm quyền tạo nên 2 sự mặc định kỳ quái rằng (a) có bằng đại học tức là tự động trở thành “trí thức trẻ”, và (b) có bằng thạc sĩ/tiến sĩ là tự động trở thành “trí thức tinh hoa trí tuệ Việt Nam”. Sự mặc định này là cái nhân để cho ra quả đắng tràn lan cỏ dại trí thức mà trên mỗi lá cỏ có kiến đục thủng thành chữ “trí thức” rất sắc nét chỉ để dê bò trâu ngựa ăn tạm khi có quá ít nước (hạn hán) hay khi có quá nhiều nước (lũ lụt) mà thôi, chứ không hề có lợi gì cho người dân đã nai lưng đóng thuế cho Nhà Nước có tiền gởi bọn con quan nửa người nửa ngợm nửa đười ươi ấy du học.

6) Trí thức đá cá lăn dưa là những người có bằng cấp tuy từ việc Nhà Nước lấy tiền thuế của dân đầu tư hoặc từ việc gia đình bỏ tiền tỷ ra đầu tư mua bằng cấp hoặc cho ra nước ngoài học, nhưng có đóng góp như nhau trong việc tạo ra vô số công ăn việc làm cho tòa án và viện kiểm sát, dẫn đến việc các “trí thức” này hoặc vô tù (như các vụ bộ trưởng, lãnh đạo ngân hàng, lãnh đạo tổng công ty Nhà Nước, v.v.) hoặc đang đối diện với các án tử hình (bác sĩ/dược sĩ lãnh đạo tập đoàn nhập khẩu thuốc trị ung thư tàn ác tàn nhẫn tàn tệ gây hại cho sức khỏe bịnh nhân). Từ cái nhân quái gỡ của Nhà Nước buộc lãnh đạo công ty nhập khẩu dược phải là dược sĩ và lãnh đạo trường đại học phải là tiến sĩ, v.v., đã dẫn đến cái quả nhục quốc thể khi các công ty dược nghiêm túc nâng mạnh giá thuốc và nhập thuốc đa số sau đó bị Bộ Y Tế buộc phải ra nghiêm lệnh thu hồi; còn giáo sư tiến sĩ hiệu trưởng đại học thì có thằng nghiêm trang chiếm con dấu tử thủ làm hàng trăm giáo viên cán bộ nhân viên nhiều tháng nghiêm trọng không có lương, có thằng chăm chỉ kiếm Đống Đô (la) bằng cách bán bằng cử nhân Anh Văn, có thằng làm nghị sĩ nhưng lại vi phạm Luật Bầu Cử Quốc Hội lo đi hát karraoke thay vì về Thành Phố Hồ Chí Minh tiếp xúc cử tri do biết Đảng Bộ Thành Phố Hồ Chí Minh sẽ làm mọi thứ để đưa y vào Quốc Hội, v.v. và v.v.

7) Trí thức thức là những người có đi học bị bịnh mất ngủ. Cái nhân của sự hình thành nhóm này là sự buông thả của Nhà Nước trong thời gian dài đối với sự tung hoành của các đống rác mà đống thối nhất mang tên Facebook khiến cái quả là sự đột biến gia tăng số lượng các “trí thức” vừa hiểu biết tất tần tật mọi sự động trời của Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam, vừa sắp dính tiểu đường, tắc nghẽn mạch máu, và đột quỵ (do thức trắng đêm hé lộ tiết lộ các bí mật động trời ấy lên mạng chùa rồi dài cổ chờ tiền thưởng của PhD – phờ phạc đờ đẩn hoặc phản động cỡ TS Trần Minh Hoàng gởi về).

8) Trí thức tà lỏn: là bất kỳ kẻ nào có bằng thạc sĩ/tiến sĩ thứ thiệt nhưng do xuất thân vướng chứng tịt mũi bốc phân ngữi thấy ngát thơm nghĩa là lẫn lộn mọi thứ, nên không giống như bầy trí thức tự biên (xem rác theo nghĩa bóng của Âu Mỹ như nhơn quyền này nọ là của quý nên khi già lọm khọm thì bầy đoàn cùng nhau mặc quần dài ký tên kiến nghị lung tung) mà có phong cách riêng khi xem rác theo nghĩa đen của Âu Mỹ là của quý nên đem cái lối ăn mặc rách tàn khoe vú khoe đít mặc tà lỏn chốn giảng đường đại học Việt Nam như đã nêu rõ trong bài Sáng Tạo & Thằng Tiến Sĩ Tà Lỏn có đăng trên blog này.

9) Và các trí thức khác mà “nhà trí thức tự phong tích cực” Hoàng Hữu Phước (do được một web gọi là “học giả”, một web gọi là “nhà trí thức”, một cô sinh viên nay ở cấp lãnh đạo một công ty nước ngoài gọi là “Professor” tức “giáo sư” và phong luôn tước “tiến sĩ” tức PhD chỉ vì chẳng thấy ai hơn được “thầy Phước” của cô ta, v.v., trong khi một chính khách Mỹ da trắng thuộc Đảng Cộng Sản Hoa Kỳ gọi Hoàng Hữu Phước là “comrade” tức “đồng chí” mà thôi dù thỉnh thoảng cũng gọi là “Professor” do thấy trên mạng có người dùng từ này để gọi đúng cái anh “comrade Phuoc” ấy) sẽ bổ sung khi quởn.

C) Hai Nhân Của Quả Vấn Nạn Trí Thức Ở Việt Nam

Phần A đã nêu vài dẫn nhập về Nhân và Quả có liên quan đến “giới trí thức” ở cả hai vai trò Nhân và Quả. Dưới đây là những phân tích mang tính sự thật lịch sử về “giới trí thức” của Việt Nam.

1) Vấn nạn thứ nhất là Nước Việt Nam ta có quá đông thạc sĩ/tiến sĩ ngang tuổi với Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước tức sinh ra trong thế hệ 1940-1970 (lưu ý: mỗi “thế hệ” là từ 25 đến 30 năm, chứ không như bọn “trí thức báo chí” bày ra kiểu nói “thế hệ 8x”, “thế hệ 9x” tức mỗi “thế hệ” chỉ có 10 năm) nhưng do họ lớn lên ở Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nên chỉ học trung học đến Lớp 9 là nhảy cóc lên đại học nước ngoài thuộc Khối Xã Hội Chủ Nghĩa trong khi Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước học trung học ở Việt Nam Cộng Hòa đến hết Lớp 12 mới được phép thi vào đại học trong nước (và nếu học lực xuất sắc đỗ Tú Tài Ưu Hạng mới may ra có hy vọng nhỏ nhoi chiếm được một trong số vài học bổng có số lượng cực kỳ giới hạn của Nhà Nước Việt Nam Cộng Hòa để du học hoặc nếu bằng Tú Tài thuộc hạng Bình trở xuống mà đạt cùng lúc hai điều kiện gồm đã giỏi sẵn tiếng Anh và gia đình đã có sẵn tiền nhiều thì du học tự túc). Suy ra, tuyệt đại đa số các thạc sĩ/tiến sĩ ở Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nào “già” ngang tuổi với hoặc “già” hơn Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước ở Miền Nam tức sinh ra trong thế hệ 1940-1970 đều đương nhiên tự nhiên tất nhiên hiển nhiên buộc phải thua kém Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước ở 4 khía cạnh của

(a) mức độ trưởng thành thể chất, mức độ trưởng thành về giáo dục công dân, và mức độ trưởng thành tư duy hàn lâm;

(b) độ dày, rộng, cao, sâu của kiến thức hàn lâm, kiến thức cuộc sống xã hội, kiến thức diễn biến lịch sử thực tế và thời cuộc trong lòng cuộc sống thực tế của đồng bào, và kinh nghiệm bản thân lồng trong thực tế đời sống/học tập/văn hóa theo thời-gian-thực;

(c) năng lực ngoại ngữ hàn lâm dày, rộng, cao, sâu, hòa hợp cùng kiến thức ở b ; và

(d) tính công bằng vì trình độ Lớp 9 lại được ái ưu cho ngang bằng với trình độ Lớp 12 khiến họ ồ ạt hả hê ăn gian sớm lấy bằng thạc sĩ/tiến sĩ để hí hửng an nhiên bất công trở về ngồi trên đầu nhân dân từ 1975 cho đến lúc nghỉ hưu.

Cả 4 điều trên dẫn đến 2 thực tế rằng (i) ngay cả Đảng cũng không hề thấy các thạc sĩ/tiến sĩ ấy thi thố năng lực chuyên môn cùng ngoại ngữ gì sất; và rằng (ii) toàn dân chỉ thấy các thạc sĩ/tiến sĩ ấy nắm quyền hành khắp nơi nhưng hoặc chẳng làm gì cả về chuyên môn để rồi sau nhiều chục năm nằm ểnh phè cánh nhạn ăn lương Nhà Nước lúc nghỉ hưu thì mới tuyên bố công trình nghiên cứu đã dày công những trên 30 năm về một cái quỷ quái gì đó chẳng hạn như thay đổi cách viết chữ Việt, hoặc trở nên ngu dại ngu đần ngu xuẩn há mõm ngậm đuôi con chạy trước lúp xúp lòm khòm lẽo đẽo bầy đàn ký tên tập thể như nêu ở loại trí thức mục số A.4.

2) Vấn nạn thứ hai là Nước Việt có những thạc sĩ/tiến sĩ ngang tuổi với Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước tức sinh ra trong thế hệ 1940-1970 nhưng do họ lớn lên ở Việt Nam Cộng Hòa nên học trung học đến hết Lớp 12 phải thi đỗ kỳ thi Tú Tài khắc nghiệt (đã học những môn nào phải thi tất cả các môn đó, lớp 10 đã phải học thêm một ngoại ngữ thứ nhì – gọi là “sinh ngữ 2” – còn khi thi vào đại học thí dụ như vào ngành Anh Văn ở Đại Học Văn Khoa hay Đại Học Sư Phạm thì chỉ nội môn ngoại ngữ thôi đã phải thi 4 bài gồm thi viết Anh, thi viết Pháp, thi nói Anh, và thi nói Pháp mới may ra có được một “ghế” ngồi trong giảng đường đại học) mới được phép thi vào đại học nên chất lượng sinh viên thì tuyệt đại đa số khá tốt nhưng số lượng sinh viên ở Việt Nam Cộng Hòa thì không thể đông một cách khủng hoảng như ở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Đã vậy, tư tưởng vinh thân phì gia lại là chủ đạo lấn lướt nên dẫn đến 6 thực tế rằng

(a) những học sinh thuộc gia đình “tầng lớp trên” vốn thường có quốc tịch nước ngoài mà đông nhất là quốc tịch Pháp thì du học đại học tự túc rồi không trở về nước;

(b) những học sinh xuất sắc thuộc gia đình nghèo hoặc trung lưu thì đoạt các học bổng rất có giới hạn về số lượng của Nhà Nước để du học Mỹ thì gần như tuyệt đại đa số trở nên “thân Mỹ chống Cộng” dù thuộc hai nhóm loại category khác nhau gồm nhóm về nước yên thân an phận làm việc theo chuyên môn tâm huyết đuổi đeo đã được đào tạo, và nhóm tích cực gạt bỏ chuyên môn vào sọt rác để vầy đoàn ngoi lên tham chính hoặc “làm chính trị” hoặc nhằm đến nắm giữ quyền quản trị một cơ quan thuộc Nhà Nước;

(c) nhóm category về nước yên thân an phận làm việc theo chuyên môn tâm huyết đuổi đeo đã được tạo đào thì đa số trở thành những người tài trong ngành Y và ngành dạy học tiếng Anh (nhiều thầy/cô của Hoàng Hữu Phước là những giảng sư Anh Văn đẳng cấp người tài thời Việt Nam Cộng Hòa trước 30-4-1975 mà trên toàn cõi Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam từ 30-4-1975 đến nay không bất kỳ ai đã hay đang dạy đại học môn Anh Văn dù có quốc tịch Việt Nam hay không lại có thể giỏi hơn hay giỏi bằng Hoàng Hữu Phước do không bất kỳ ai trong tất cả bọn họ đã được là học trò đẳng cấp “truyền nhân” của các giảng sư ấy hay của chính Hoàng Hữu Phước, mà bằng chứng quá hiển nhiên mà không bao giờ có bất kỳ ai có thể phủ nhận được là chất lượng trình độ tiếng Anh của học sinh sinh viên Việt Nam hiện nay thì thấp lè tè vô phương cứu vãn do được dạy bởi những thầy/cô mãi ở dưới xa đẳng cấp Hoàng Hữu Phước) và rất hài lòng với danh dự bản thân cùng những cái lợi đem đến từ danh dự được xã hội trọng vọng đó;

(d) điểm c nói trên cần được nói rõ thêm rằng ngoài ngành yngành dạy học tiếng Anh (không phải “ngành giáo dục”) thì bất kỳ ai ở Việt Nam Cộng Hòa du học Âu Mỹ trở về với các chuyên ngành kinh tế, tài chính, quản trị, thương mại, ngân hàng, luật, và kiến trúc, đều không có bất kỳ ai từng là người tài cả vì gần như các bằng cấp đều thuộc loại “hữu nghị” được ban phát nhằm tạo nên phe nhóm các quan chức thân-chính-phủ và thân-Mỹ để nắm quyền các ban bệ của toàn bộ nền kinh tế quốc dân Việt Nam Cộng Hòa vốn chỉ sống bám vào tiền viện trợ mà Mỹ phát ban, và không bất kỳ ai được ngay cả đồng bọn chống Cộng nêu danh rằng họ đã từng làm cho Việt Nam Cộng Hòa cường thịnh về kinh tế/tài chính/thương mại/ngân hàng v.v;

(e) triển khai thêm phần b nói trên thì nhóm du học trở về tích cực gạt bỏ chuyên môn để vầy đoàn ngoi lên tham chính hoặc “làm chính trị” hoặc nhằm đến nắm giữ quyền quản trị một cơ quan thuộc Nhà Nước Việt Nam Cộng Hòa thì tất nhiên không hề có bất kỳ ai là người giỏi, nói chi đến người tài, mà bằng chứng là sự sụp đổ hoàn toàn làm Việt Nam Cộng Hòa biến mất vĩnh viễn trên bản đồ thế giới; và

(f) đa số nhân lực của cả hai category trong phần b1 điểm chung và 2 điểm khác nhau sau 30-4-1975 gồm (i) điểm chung: đa số không có thiện cảm với “cộng sản” do mất vị thế “trên trước” vốn trong quá khứ được trọng vọng và được “tự do hành nghề” theo nghiệp chuyên môn; (ii) điểm khác thứ nhất là nhóm du học về chỉ muốn ngoi lên tham chính thì hoặc có mặt trong số “thuyền nhân” hoặc nếu thất bại thì dành phần đời còn lại để chê bai chỉ trích chế độ mới dù không dám ra mặt công khai, trong khi nhóm du học về an phận với nghề đã được đào tạo thì chấp nhận công khai an phận tiếp với danh vị “trí thức yêu nước” do chính quyền quân quản ban cho; và (iii) điểm khác thứ nhì là nhóm du học về chỉ muốn ngoi lên tham chính thì đa số phá hoại ngầm bằng cách tự cao tự đại về bản thân cao quý, mĩa mai chế độ của giai cấp công nhân thấp hèn, và bất hợp tác với chính quyền giải phóng, trong khi nhóm du học về an phận với nghề đã được đào tạo chấp nhận danh vị “trí thức yêu nước” do chính quyền quân quản ban cho kèm quyền lãnh đạo và trợ cấp thì đa số phá hoại công khai.

Thí dụ chứng minh cho sự phá hoại công khai của nhóm “trí thức yêu nước” ở Thành Phố Hồ Chí Minh như nêu ở mục B.2.f.iii ở trên là về trường hợp hai giảng viên Anh văn Hoàng Hữu PhướcVũ Thị Liên tại trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh như sau:

Sau 30-4-1975 đám thạc sĩ Mỹ không từng là giảng sư Anh Văn Đại Học Văn Khoa hay Đại Học Sư Phạm của Việt Nam Cộng Hòa mà chỉ là công chức ở xó xỉnh nào đó ở Sài Gòn được Ủy Ban Quân Quản ưu ái (vì thiếu nhân lực) cho nắm quyền cai quản chuyên môn Ban Anh Văn ở trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh. Chính vì vậy mà trình độ giảng dạy Anh Văn của đám này thấp lè tè, không thể đảm đương nổi các môn hàn lâm mà chương trình Việt Nam Cộng Hòa để lại (như Văn Chương Anh, Văn Chương Mỹ, Văn Chương Anh Cổ Ngữ, Văn Minh Anh, Kịch Nghệ Anh, Luận Văn Anh, Biên Phiên Dịch, và các môn Ngôn Ngữ Anh như Phonetics, Morphology, Morphemics, vv.) cũng như bộ môn Tiếng Anh mà các nhà ngôn ngữ Liên Xô nghiên cứu theo khoa học ngôn ngữ riêng của họ (như Lexicology) nên lãnh đạo Tổ Chức Cán Bộ trường Cao Đẳng Sư Phạm phải sang Đại Học Tổng Hợp (vì giáo viên đang có ở Cao Đẳng Sư Phạm tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh tức ở đẳng cấp chỉ đủ sức dạy trung học mà thôi) đấu tranh với cơ quan an ninh tình báo để giành giật cho bằng được Hoàng Hữu Phước là sinh viên tốt nghiệp “bằng xanh” (do điểm thấp lè tè các môn Lịch Sử Đảng, Kinh Tế Chính Trị Mác-Lê Nin Chủ Nghĩa Cộng Sản Khoa Học) về giảng dạy tất cả các môn hàn lâm mà Việt Nam Cộng Hòa để lại và kể cả môn đặc thù Lexicology mà Liên Xô mới chuyển giao kiến thức nhưng chẳng ai ở Thành Phố Hồ Chí Minh hiểu phải giảng dạy ra làm sao ấy, rồi năm sau lại sang Đại Học Tổng Hợp xin tiếp Vũ Thị Liên là sinh viên tốt nghiệp “bằng đỏ” (tức hạng ưu tú xuất sắc) về phụ trách các môn Ngôn Ngữ Anh là những môn Hoàng Hữu Phước run sợ thót tim. Nhưng khi bị giảng viên Hoàng Hữu Phước vạch ra các lỗi sai be bét về văn phạm và từ vựng trong toàn bộ các giáo trình tiếng Anh Khoa Ngoại Ngữ đã và đang sử dụng, bọn “trí thức yêu nước có bằng cấp Mỹ” này đã giỡ các chiêu trò như ngăn cấm không cho ghi tên giảng viên Hoàng Hữu Phước lên các giáo trình do giảng viên này soạn thảo để sinh viên cứ tưởng giáo trình do “giáo sư nước ngoài” hoặc “thầy/cô thạc sĩ Mỹ của Khoa” soạn, dụ dỗ hai nữ sinh Anh Văn hoa khôi toàn trường hứa hẹn sẽ phân công chỗ dạy tốt ở nội thành khi tốt nghiệp nếu các em này chịu viết thư tố cáo bị giảng viên Hoàng Hữu Phước quấy rối cưỡng hít (tất cả các nữ sinh hoa khôi này đã khẩn cấp đến tìm gặp trực tiếp Má của giảng viên Hoàng Hữu Phước khi giảng viên này đang “chạy show” dạy buổi tối ở các trung tâm ngoại ngữ, để khóc lóc báo tin bị Khoa Ngoại Ngữ cưỡng ép cưỡng buộc cưỡng nhốt trong Phòng Chủ Nhiệm Khoa nhiều giờ liền (các nữ sinh viên thánh thiện tốt lành này nhất định không chịu viết đơn theo gợi ý, nhưng sợ bị triệt đường công danh sự nghiệp nên đã thuật lại cho một phóng viên trẻ của Báo Tuổi Trẻ để “xin anh làm ơn làm phước cứu Thầy Phước” và phóng viên mập ú này sau khi lù lù đạp xe đến Cao Đẳng Sư Phạm “điều tra” đã trở thành Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ còn các hoa khôi ấy nay là những nữ công dân đầy quyền lực được kính trọng tại các cơ quan thương mại nước ngoài ở Thành Phố Hồ Chí Minh), đày giảng viên Hoàng Hữu Phước lao động khổ sai tạp vụ quét bụi Phòng Thính Thị vì dám đánh động đến Tuổi Trẻ, cử các nam trí thức thạc sĩ Anh Văn Mỹ đến nhà tìm gặp Má của giảng viên Hoàng Hữu Phước để đe dọa sa thải nếu anh không chịu rút đơn tố cáo Ban Giám Hiệu gian lận thi cử tuyển sinh, cử các nữ trí thức thạc sĩ Anh Văn Mỹ trong Công Đoàn Giáo Viên Khoa Ngoại Ngữ đến gặp nữ giảng viên Vũ Thị Liên bảo cô chấm dứt khuấy động phong trào… “bảo vệ đàn ông bị hiếp” mà tiếng Anh thời 2019 sau này gọi là… “Phuoc Matters” hoặc “Phuoc Too” tức bảo vệ giảng viên Hoàng Hữu Phước, và ra tay tước bỏ mọi danh hiệu Giáo Viên Dạy Giỏi của giảng viên Vũ Thị Liên cũng như xóa tên cô khỏi danh sách hai giảng viên đầu tiên của khu vực Phía Nam được học bổng chính phủ Úc đi du học Thạc Sĩ Anh Văn tại Úc khi phát hiện  cô “yêu” anh “tạp vụ bị hiếp” Hoàng Hữu Phước, v.v. và v.v.  Bọn được ưu ái để có bằng cấp thạc sĩ/tiến sĩ Mỹ để rồi trình độ tiếng Anh của chúng lại bị giảng viên Anh Văn có bằng cấp cử nhân của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam xem như thứ underdog sủa còn không giống tiếng chó nói chi đến nói/viết tiếng Anh thì không là bằng chứng hùng hồn củng cố cho sự miệt thị của Hoàng Hữu Phước hay sao? Chính vì tuyệt đại đa số không ra chi nên thiếu vắng những bậc tài hoa xuất thân Việt Nam Cộng Hòa. Đã là tài hoa thì luôn thiên Khổng tức đặt quốc gia quốc thể quốc dân Việt Nam lên trên hết mà tấm gương ngời rạng điển hình là giáo sư Tiến sĩ Trần Chung Ngọc và Tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh của Việt Nam Cộng Hòa. Đã là tài hoa thì luôn thiên Khổng tức đặt trách nhiệm lên trên hết nên dù rồi sẽ trốn khỏi Việt Nam vì sợ hãi Cộng Sản thì các giảng sư đại học Việt Nam Cộng Hòa như Cô Trương Tuyết Anh, Cô Vũ Thị Thu, Cô Nguyễn Thị Dần vẫn tích cực truyền đạt kinh nghiệm, chuyển giao tri thức, hướng dẫn tận tình để yên tâm rằng người sinh viên yêu nước Hoàng Hữu Phước của họ khi ở lại sẽ có dư thừa năng lực thay mặt họ giúp cho nguồn nhân lực của đất nước Việt Nam của anh ấy mạnh hùng về tiếng Anh và về tư cách công dân.

Các tình tiết trên cho thấy Nhân-Quả chỉ đơn giản là một khởi nguồn có tác động trực tiếp hay gián tiếp thúc đẩy hình thành một biến thể, chứ không phải mang nội hàm kiểu Việt rằng “gieo nhân nào gặt quả nấy” và “ở ác gặp ác”, v.v.

Việc Cao Đẳng Sư Phạm thỉnh mời hai người tài Hoàng Hữu Phước và Vũ Thị Liên về đã dẫn đến chuỗi việc (a) những người bất tài hình thành phe đối lập ra sức triệt tiêu hai người tài; (b) Cao Đẳng Sư Phạm vì “đại nghĩa” tức vì cứu vớt một tá giáo viên Ban Anh Văn phải hy sinh một người tài khiến mất thêm một người tài duy nhất còn sót lại, đồng thời phải dẹp bỏ toàn bộ các bộ môn Anh Văn hàn lâm do không ai dạy nổi sau khi hai người tài ấy ra đi, khiến sinh viên không thể có trình độ cao về tiếng Anh dẫn đến sự xuống cấp về tiếng Anh ở tất cả các trường trung học khiến các “đầu vào” của các đại học kém chất lượng khiến các giáo viên tương lai không thể nào giỏi giang, v.v; (c) Hoàng Hữu Phước và Vũ Thị Liên trở thành vợ chồng; (d) Hoàng Hữu Phước buộc phải nhận lời mời mọc của các doanh chủ nước ngoài để tiến ra ánh sáng trở thành ngôi sao sáng nhất mà chỉ những kẻ sinh sau đẻ muộn trong thế giới quyền lực cứng và mềm ở Thành Phố Hồ Chí Minh mới chưa từng nghe danh; và (e) Khoa Ngoại Ngữ vĩnh viễn mất danh tiếng và biến mất trên bản đồ Anh Ngữ của Thành Phố Hồ Chí Minh và của toàn khu vực phía Nam của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Như vậy một nhân đã kích hoạt chuỗi quả phản ứngdây chuyền dài khủng khiếp không hề ngưng nghỉ bất kể tiết thời có động biến hay không.

Việc bạn bỏ tiền ra mua một tờ vé số sẽ là nhân để cho ra một trong ít nhất ba quả gồm trúng số, không trúng số, và chẳng biết có trúng không vì máy giặt biến nó thành bột nhão. Không mua vé số thì không thể trúng số và không thể trật trúng số cũng như không thể bổi hổi bồi hồi mụ mỵ khi thấy bột nhão trong lồng giặt. Tương tự, việc bạn đi thi sẽ là nhân kích hoạt cho ra một trong ba quả gồm thi đỗ, thi rớt, và không đi thi do đi lạc – không thi thì không thể thi đỗ hay thi rớt hay thi lạc. Cũng thế, việc bạn tỏ tình sẽ là nhân kích hoạt cho ra một trong ít nhất ba quả gồm vui được yêu, hâm do thất tình, thành ca sĩ bolero trọn đời sầu muộn – không tỏ tình thì không thể được yêu hay thất tình hay hát bolero. Việc trúng số, thi đỗ, được yêu hoàn toàn không là Nhân-Quả kiểu “ở hiền gặp lành”. Chẳng dính dáng gì cả.

Việc tôi đến tòa soạn báo Tuổi Trẻ và báo Công An gởi tiền giúp người nghèo bịnh ngặt nghèo có ghi tên đầy đủ của tôi và địa chỉ của tôi. Đó là “nhân”. Và “quả” là tôi phải nhức đầu đối phó với mấy bức thư của vài nhà sư ở các tỉnh Miền Tây xin tôi giúp tiền để xây mới hoặc xây sửa lại chùa xiêu vẹo của họ với lý do chùa họ linh thiêng nhất xứ vì có một tổ mối khổng lồ hình tượng Phật đùn lên giữa sân chùa, hoặc vì họ phát tâm tu Phật từ nhỏ nên rất có lòng từ bi và cần có nhiều tiền để tích cực cứu độ chúng sinh. Hoàn toàn không có chuyện tôi lấy “nhân từ” làm “nhân” để có cái kết quả “quả” là khiến các nhà sư ấy thi nhau bỏ tiền của chùa ra làm từ thiện như tôi mà không huy động từ thiện nam tín nữ.

Tôi chống Luật Biểu Tình vì muốn cứu nước cứu dân. Tôi chống Luật Biểu Tình vì có biệt tài thấu thị. Tôi chống Luật Biểu Tình vì tôi ủng hộ tự do ngôn luận chứ không ưa tự do sủa. Tôi chống Luật Biểu Tình vì tôi muốn ba trăm năm sau được hậu thế gọi là bậc hiền tài (Tất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ ức muôn bái “hiền nhân”). Đó vừa là “nhân” vừa là “nhân đạo”. Nhưng cái “quả” gồm 2 kết quả và 3 hậu quả thì có đủ dù chẳng có cái nào dính dáng đến “nhân đạo” cả gồm:

Kết quả 1: cái dự luật ấy bị dẹp bỏ cho đến tận ngày nay chẳng ai biết ở bãi rác nào.

Kết quả 2: những loạn lạc ở Paris trong nửa năm qua và Hong Kong trong hai tháng qua làm thiên hạ sáng mắt công nhận tất cả 7 điểm tôi đã nêu lên đều đúng như đang xảy ra gồm (a) “không có tiền đài thọ cho một sự ô danh”, (b) vấn nạn hỗn loạn của quyền “biểu tình” đối với quyền “biểu tình chống biểu tình”, (c) vấn nạn bạo động cướp phá trong “biểu tình”, (d) vấn đề “bảo hiểm nhân thọ” và “bảo hiểm y tế” do “biểu tinh”, (e) vấn nạn trì trệ kinh tế, (f) vấn đề các nhà đầu tư nước ngoài rời đi, và (g) vấn đề quyền của các công ty trong sa thải nhân viên tham gia “biểu tình”.

Hậu quả 1: tôi bị tấn công toàn diện với sự hợp tác của báo chí chính thống Việt Nam phối hợp với bọn phản động hải ngoại và bọn lưu manh nội địa cùng bọn đần độn trong nước.

Hậu quả 2: công ty tôi bị de dọa ném lựu đạn khiến tôi phải bị phá sản do mất nhân viên và mất khách hàng.

Hậu quả 3: tôi bị chính quyền Thành Phố Hồ Chí Minh ra tay phá hoại và ngăn chặn tôi ra ứng cử Quốc Hội Khóa XIV.

Bạn ném rác chai nhựa ra đường, việc đó từ bản chất không dính dáng gì đến thiện hay ác cả, thậm chí có khi phát sinh từ thiện tâm muốn người nghèo có cái để mà nhặt nhạnh. Nay thì Nhà Nước cứ nêu vấn đề môi trường ra để bắt bạn phải bảo vệ, dù chính phủ chính là đầu têu thông qua các doanh nghiệp quốc doanh (a) nhập toàn trang thiết bị công nghệ lạc hậu trong sản xuất xi măng sắt thép tung khói bụi ra môi trường và tiêu hao khủng khiếp nhiệt điện, (b) nhanh tay nhanh chân nhập trang thiết bị công nghệ hiện đại sản xuất đi tắt đón đầu chai nhựa PET và hộp xốp vốn không thể dùng tái chế, và (c) nhanh tay nhanh chân hình thành công nghiệp đóng tàu để chiếm lĩnh thị trường thế giới để rồi bao cảng nước sâu xây dựng bỏ đó còn trên bờ thì có bao triệu triệu tấn hạt Nix không biết có đã bị lén đem đổ hết xuống biển Khánh Hòa hay chưa, còn cái công nghệ đóng tàu lẫy lừng ấy thì lãnh đạo làm nhục quốc thể, làm Đảng điêu đứng, trong khi ngay cả tàu cá cho ngư dân thì nằm bờ ngay khi xuất bến do không thể chịu được độ mặn của nước biển còn thủy động cơ chỉ nổ chạy ở trên bờ trước khi lắp ráp vào tàu, v.v. và v.v. Bạn là thủ phạm và là kẻ ác gây hại cho môi trường, chứ không phải chính phủ. Còn Hoàng Hữu Phước viết lên tiếng phản đối các “đầu tư” kiểu đó thì chỉ tạo nên cái “quả” là chẳng ma nào trong chính quyền chịu nghe.

Tóm lại, bạn nên là người Việt hiện đại có hiểu biết để dạy hậu duệ của bạn là hãy sống thật khôn ngoan, thật cảnh giác, thật phòng thủ chặc chẽ, vì nhân-quả hoàn toàn không như ý niệm ngây ngô khờ khạo sơ khai của “làm tốt được tốt, làm ác gặp dữ”. Hãy làm việc thiện việc tốt việc lành vì đó là những điều nên làm do bản thân thiện tốt lành khôn chứ không phải nhắm đến việc nhận được đáp đền tương xứng thiện tốt lành. Hãy xa lánh việc ác vì việc hại người hoặc tiêu cực xấu xa là những điều bẩn thỉu mà bản thân thiện tốt lành khôn không thèm động đến, chứ không phải nhằm không nhận sự dữ.

Làm gì có việc hạt nào được gieo sẽ luôn cho ra quả đó. Hạt đã gieo nhưng hạn hán lũ lụt thì mất tiêu luôn hạt chứ cách chi mà có quả.

D) Lời Kết

Tùy theo tiến hóa của nhơn loại mà các lãnh đạo tôn giáo sử dụng ngôn từ và kiến thức hạn hẹp thủa tôn giáo mình xuất hiện để giải thích cho người dân hiểu được một cách ngắn gọn nhất, đơn giản nhất, tác dụng hiệu quả nhất, nhớ lâu nhất. Dụng ý của các lãnh đạo khai sinh ra tôn giáo luôn nhằm làm người dân tốt hơn, mà vào thủa sơ khai thì đe dọa là hình thức giáo dục nhanh nhất, hiệu quả nhất. Phật Giáo đề cao sự tu thân, đạo hạnh, đạo đức, nhưng vẫn kèm theo các dẫn dụ về địa ngục và các hình phạt khủng khiếp nhất. Hóa ra khi rao giảng về sự giải thoát ý niệm tự thân trước ngục tù thất tình lục dục và hiếu đạo quý cao thiên tánh, người ta cũng thản nhiên hàm ý chư Phật xây sẵn tù ngục và biến hiếu đạo thành việc phải làm tốt để tránh hình phạt chốn Naraka A Tỳ là tù ngục kinh khủng kinh hoàng do chư Phật xây dựng và trả lương cho quỷ sứ.

Hãy thiện tốt lành khôn để nhờ cái “nhân” này mà may ra hạn chế được sự sáp vô của “quả” hay “những quả” quái vô (quái lạ + vô duyên).

Hãy thiện tốt lành khôn vì ta là người cao quý chứ không do khiếp sợ Con Đĩ Babylon mà Thánh Kinh Thiên Chúa Giáo hù dọa hay Huyết Trì Naraka mà Phật Giáo dọa hù.

Hãy thiện tốt lành khôn vì ta thành công trong trữ lưu tôn tạo phát triển cái nhân chi sơ tính bản thiện trong trong cuộc sinh tồn của chúng ta trên cõi đời này.

Hãy thiện tốt lành khôn vì ta thực sự tôn trọng những con người thiện tốt lành khôn.

Hãy thiện tốt lành khôn vì ta thực sự đang có hy vọng mong manh rằng biết đâu đời sẽ có thêm một hai người thiện tốt lành khôn như ta.

Nam Mô A-Di-Đà Phật.

Ca-Lăng-Tần-Già Hoàng Hữu Phước.

Kính mời đón đọc:

Bài 2: Nhân Quả Nhà Phật

Bài 3: Nhân Quả Nhà Chúa

Bài 4: Nhân Quả Nhà Việt

Tài liệu tham khảo theo thứ tự xuất hiện trước-sau trong bài:

Không Bất Kỳ Ai Có Quyền Năng Hay Thần Lực Nào Để Tha Thứ Cả: Tha Thứ: Chiếc Mặt Nạ Thời Thượng Giảo Gian  05-01-2017

Dị Đoan: Mê Tín Dị Đoan 05-3-2018

Trí Thức:

Thế Nào Là Nhà Trí Thức 14-02-2014

Lại Trí Thức!  09-6-2014

Nhà Trí Thức Tự Phong = Chứng Chỉ C  03-11-2015

Hoàng Hữu Phước Đã Từng Nói Về Hai Vấn Đề Quan Trọng Của Chính Trị Việt Nam: Báo Của Đảng Và Trí Thức Của Đảng  10-5-2019

Hiền Tài: Hiền Tài  22-5-2019

Thiên Khổng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Trí Thức Trẻ: Bộ Trưởng Nội Vụ Nguyễn Thái Bình  14-9-2016

Tự Do Dân Chủ: Thế nào là Tự Do – Dân Chủ  24-3-2014

Nhân Quyền:

Nhân Quyền và Phẩm Giá 25-10-2014

Vũ Khí Nhân Quyền Nguyên Tử Hay Nguyên Tử Nhân Quyền  11-3-2016

Hoàng Hữu Phước Đã Gián Tiếp Dìm Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc Xuống Bùn Nhơ Vạn Đại  20-6-2018

Hải Chiến Hoàng Sa: Hoàng Sa (Hội Chứng Hoàng Sa) 28-7-2014

Bằng Thạc Sĩ/Tiến Sĩ: Bằng Giả – Đại Học Gà Rừng  21-9-2017

Du Học:

Lời Khuyên Dành Cho Du Học Sinh Việt Nam 22-02-2015

Du Học Hiếp Dâm và Hiếp Dâm Du Học 01-11-2016

Thạc Sĩ/Tiến Sĩ: Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam  30-12-2015

Quốc Thể: Quốc Nhục  12-02-2015

Thằng Chiếm Con Dấu Tử Thủ Làm Hàng Trăm Giáo Viên Cán Bộ Nhân Viên Nhiều Tháng Không Lương:  Nghị Sĩ Đặng Thành Tâm 09-6-2019

Làm Nghị Sĩ Nhưng Lại Vi Phạm Luật Bầu Cử Lo Đi Hát Karaoke Thay Vì Về Thành Phố Hồ Chí Minh Tiếp Xúc Cử Tri: Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

TS Trần Minh Hoàng: Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng  25-01-2014

Tiến Sĩ Tà Lỏn: Sáng Tạo & Thằng Tiến Sĩ Tà Lỏn  04-6-2017

Thạc Sĩ Hoàng Hữu Phước: Hình Ảnh Theo Giòng Năm Tháng  19-4-2019

Thay Đổi Cách Viết Chữ Việt:

Cải Tiến Chữ Viết Tiếng Việt  28-12-2017

Cải Tiến Chữ Viết Tiếng Việt – Bài 2  29-12-2017

Há Mõm Ngậm Đuôi Bầy Đàn: Hội Chứng Bầy Đàn – Vấn Đề Bô Xít Ở Việt Nam  20-8-2013

Người Tài Trong Ngành Y: Nhân Tài Y Khoa Miền Nam 10-4-2016

Thuyền Nhân: Từ Thuyền Nhân Đến Lộ Nhân – From Boat People to Road People 14-11-2016

Vũ Thị Liên: Đám Cưới 09-12-2015

Cơ Quan An Ninh Tình Báo: Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo  26-12-2015

Cưỡng Hít: Hôn Hít  11-12-2015

Giáo Sư Tiến sĩ Trần Chung Ngọc: Nhà Ái Quốc Trần Chung Ngọc  03-7-2019

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh: Sự Cố Gateway Hà Nội – Vấn Đề Cốt Lõi 11-8-2019

Trương Tuyết Anh: Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh  22-02-2015

Vũ Thị Thu: Tôi Và Cô Vũ Thị Thu  07-5-2018

Lê Văn Diệm: Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm  22-02-2015

Đối Lập: Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Đối Lập  06-4-2015

Trí Thức Báo Chí: Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này  05-8-2016

Biết Tất Tần Tật Mọi Sự Động Trời Của Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam:

Bức Tâm Thư Gửi Người Dân Việt “Thiệt” – Nhân Nghe Về Huy Đức 29-01-2013

Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng  25-01-2014

Tỏ Tình: Các Loại Tình Yêu Trong Tiếng Anh  20-01-2016

Thất Tình: Các Loại Tình Yêu 20-01-2016

Thấu Thị:  Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiên Tri Thấu Thị  25-4-2018

Con Đĩ Babylon: Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon?  27-9-2016

Học Hành Tiếng Anh

Viết Cho Những Người Học Và Hành Tiếng Anh

Hoàng Hữu Phước, MIB

18-8-2019

Học là hành vi/hành động nghiêm túc phục vụ 1 hoặc nhiều hơn 1 trong 4 mục đích trên cả hiển nhiên gồm để (a) biết cái chưa biết hoặc chưa giỏi, (b) giống mọi người khác được cha mẹ bế vào trường rồi cứ thế mà leo lên từng cấp một, (c) phục vụ đam mê cá nhân bất kể đam mê đó phục vụ sự nghiệp bản thân hay chỉ phục vụ một sở thích loại “ngoài giờ” hoặc “tay trái”, và (d) có bằng cấp cho cuộc mưu sinh.

Hành là hành vi/hành động nghiêm túc thể hiện việc chứng minh bản thân đã học thành công qua việc đạt được tất cả 5 nội dung trên cả hiển nhiên gồm (a) thi thố tốt và thi thố hiệu quả cái chuyên môn mà tên của chuyên môn ấy được ghi trong văn bằng/chứng chỉ nghiêm túc đạt được; (b) chủ động chiêm nghiệm qua thực tế thi thố để phát hiện loại bỏ đúng được các điểm yếu trong lý thuyết đã học đem lợi ích cho nơi làm việc và đến với tri thức chung; (c) chủ động chiêm nghiệm qua thực tế thi thố để cải thiện và sáng tạo bổ sung đúng các điểm mạnh và mạnh hơn vào thi thố để biến những cải thiện bổ sung này thành lý thuyết mới đem lợi ích cho nơi làm việc và đến với tri thức chung; (d) hành không ngừng nghỉ vì hài lòng với đẳng cấp học thực sự thành công từ năng lực thượng đẳng của chính mình, và (e) nâng cao nhất vị thế bản thân trong đạo đức nghề nghiệp, đạo đức công vụ, đạo đức xã hội, tất cả vun quén ngược lại thành đạo đức gia phong, tức cái Tứ Đại Đạo mà việc học luôn luôn hun đúc nên nơi những con người chân chính.

Từ các giải thích đầu tiên trên trong toàn bộ lịch sử ngôn từ tiếng Việt từ khi xuất hiện chữ “học hành” cho đến nay, chúng ta có thể thấy đó là thước đo để đánh giá những giáo viên xem họ có làm tròn nhiệm vụ chuyên nghiệp duy nhất của họ trong thế giới văn minh Âu Mỹ hay không. Nhiệm vụ chuyên nghiệp duy nhất đó là: phục vụ với chất lượng cao nhất để đáp ứng đòi hỏi cao nhất về học tập của “khách hàng” tức người đi học. Nhiệm vụ chuyên nghiệp là do yêu cầu đơn giản của 2 điều gồm (a) đã có chứng chỉ/văn bằng tất nhiên phải rất giỏi và đầy đủ trình độ do văn bằng/chứng chỉ không bao giờ có loại dành cho đẳng cấp “tài tử” hoặc đẳng cấp “cần đào tạo lại”, và (b) đã là dân chuyên nghiệp tất nhiên phải tận tụy tận tâm sau khi ký tên vào hợp đồng chấp nhận công việc trong tư thế sức khỏe tâm thần ổn định để không khóc lóc thở than lương ít hoặc tửng tửng không tập trung dạy Văn mà nhảy twist trên Facebook miệng mồm lảm nhảm văng nước dãi ràn rụa rằng “Nước mình ngộ quá phải hôn anh”.

Bạn có học tiếng Anh? Bạn có bằng cấp cử nhân/thạc sĩ/tiến sĩ Anh Văn? Nếu bạn vẫn không sở hữu 5 cái của hành nêu trên thì chỉ tại các bạn vô phước học toàn với những thầy/cô Anh Văn bất tài vô hạnh. Hẵng hượm đã! Thế sao học với cái tập thể giáo viên đó mà bạn lại có bằng cấp cử nhân/thạc sĩ/tiến sĩ Anh Văn thế? Nếu bạn thấy bạn thực sự giỏi tiếng Anh thì tôi tin chắc chắn 100% rằng đó là do bạn tự học chứ hoàn toàn không nhờ thầy cô thầy bà gì ráo trọi. Song, nếu bạn thật sự giỏi tiếng Anh nhờ thực sự học từ các thầy cô thực sự giỏi tiếng Anh thì tại sao cho đến giờ phút này chỉ có Hoàng Hữu Phước là người Việt Nam duy nhất viết bài thọ ơn bằng tiếng Anh để tán tụng công ơn trời biển của Cô Trương Tuyết Anh, Cô Vũ Thị Thu, Thầy Lê Văn Diệm cũng như có nhắc đến Cô Nguyễn Thị Dần, Thầy Nguyễn Quang Tô, Thầy Nguyễn Tiến Hùng trong khi bạn không ca tụng thầy/cô nào của bạn cả (tất nhiên, học trò tôi không bao giờ ca tụng tôi công khai vì tôi đã căn dặn họ đừng tự biến mình thành cái bia để báo chí chính thống chống-Phước tập trung ném đá)? Và nếu bạn thực sự giỏi tiếng Anh nhờ tự học, thì dù bạn đang làm nghề gì thuộc bất kỳ ngành nào đi nữa thì bạn có do sở hữu 5 cái của hành nêu trên mà đã sử dụng tiếng Anh của bạn để viết lách thật nhiều trên “mạng chùa” nhằm phổ biến kiến thức kinh nghiệm của bạn đối với công việc và ngành bạn đang phục vụ hay không, hay bạn chỉ dùng tiếng Việt để phổ biến kiểu “bò nhơi lại” các bã Tự Do Dân Chủ Nhơn Quyền Xã Hội Dân Sự Đa Đảng Hải Chiến Hoàng Sa Biểu Tình Biển Đông Mật Ước Thành Đô Luật Hóa Đĩ A Lết Xăng Cà Rốt Nước Mình Ngộ Quá Phải Hôn Anh?

Thôi thì, do toàn cõi Việt Nam tất cả các bậc tài hoa bậc nhất tiếng Anh đều là điệp viên đặc vụ tình báo nên không bao giờ được phép chường mặt công khai, nên Hoàng Hữu Phước đành phải đứng mũi chịu sào vậy, buộc phải làm công dân đầu tiên và duy nhất gởi thư cho Giáo Hoàng Francis để mắng bọn giám mục linh mục Phản Chúa ở Việt Nam, tả xung hữu đột trên không gian mạng để dùng tiếng Anh bảo vệ chính nghĩa quốc gia vậy. Đồng thời, thỉnh thoảng Hoàng Hữu Phước cũng buộc phải chứng tỏ cho học sinh Việt Nam hiểu rằng tiền bối Hoàng Hữu Phước của họ luôn Hành Dê, tức tuân thủ phần D ở mục Hành nêu trên, tức hành không ngừng nghỉ vì hài lòng với đẳng cấp học thực sự thành công từ năng lực thượng đẳng của chính mình, mà bằng chứng là trong tuần qua của Tháng 8 này Hoàng Hữu Phước đã chúc mừng sinh nhật của chị cả của ông ta đồng thời dạy dằn mặt một ứng cử viên tổng thống Mỹ 2020 phải học lại văn phạm tiếng Anh ra sao.

Kính mời các em học sinh Việt Nam thưởng lãm.   

Message Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Hai:

Happy Birthday to You Dear Chị Hai:

The day of your birth has been an important day for us: we have a sister who is so great to be a huge canopy of green foliage to protect us from blazing sunrays, torrential rains, and piercing winds, paving the vital place for us to be nurtured then grown up to be strong bulwarks against chaos in life. Thank you for being before us then in front of us and with us.

The burdens we loaded upon your shoulders in days of yore remain within us as sweet dreams as you never let frowns have any chance though the slightest to harrow your forehead but smile and smile only.

This prose poem is for you on this particular day. May all the blessings be with you the kindest.

Love you much.

Your brother Trọng

(Nghĩa tiếng Việt:

Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Hai:

Chị ơi, ngày Chị chào đời là ngày quan trọng đối với chúng em: chúng em được có chị là người thật vĩ đại như tàng cây xanh lá rộng trùm chở che chúng em khỏi những tia nắng bỏng thịt, những cơn mưa hơn trút nước, những luồng gió sắc lẻm cắt da, tạo không gian cho chúng em được dưỡng nuôi rồi khôn lớn trở thành những vệ thành vững chãi trước các bát nháo của cuộc đời. Xin cảm ơn Chị đã ra đời trước chúng em để đứng trước mặt chúng em ở cùng chúng em.

Những gánh nặng chúng em đặt lên đôi vai Chị những ngày xa xưa ấy vẫn còn lưu lại trong tâm khảm chúng em như những giấc mơ ngọt ngào vì Chị không bao giờ cho các cau mày có bất kỳ cơ hội nào dù nhỏ nhất được phép hằn dấu trên vầng trán của Chị, mà tất cả chỉ toàn là nụ cười và nụ cười nơi Chị mà thôi.

Bản thơ tản văn này để tặng Chị trong ngày đặc biệt này. Kính mong mọi điều tốt đẹp sẽ luôn bên Chị, người tốt lành nhất của chúng em.

Thương Chị nhiều lắm.

Em Trọng của Chị.)

Message Chỉnh Đốn Tiếng Anh Của Ứng Cử Viên Tổng Thống Đảng Dân Chủ 2020 Pete Buttigieg. Message này của Hoàng Hữu Phước đươc một số người Mỹ “likes”:

Nghĩa tiếng Việt:

Pete Buttigieg: Vào những thời khắc như thế này (các vụ xả súng), sẽ có ích biết bao nếu như đất nước chúng ta (nay) có một tổng thống.

Hoàng Hữu Phước: Trước khi ra tranh cử ghế tổng thống, hãy học lại tiếng Anh cho đàng hoàng đi hỡi Pete Buttigieg. Câu của ông có một mệnh đề trạng ngữ chỉ điều kiện không có thật/hoang đường ở thời hiện tại. Ông có thể ghét Tổng thống CỦA ÔNG, nhưng bảo rằng Nước Mỹ CỦA ÔNG đang không có Tổng Thống thì ngu hết biết luôn!

Hoàng Hữu Phước, Kẻ Học Hành Biết Thế Nào Là Học Với Hành.

Tham khảo:

Cô Trương Tuyết Anh: Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh  (Song Ngữ Anh-Việt) 11-2011

Cô Vũ Thị Thu: Tôi Và Cô Vũ Thị Thu   5-2018

Thầy Lê Văn Diệm: Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm  (Song Ngữ Anh-Việt) 11-2011

Thầy Nguyễn Quang Tô: Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô  (Song Ngữ Anh-Việt) 11-2011

Thầy Nguyễn Tiến Hùng: Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo 26-12-2015

Tự Do Dân Chủ: Thế nào là Tự Do – Dân Chủ  24-3-2014

Hải Chiến Hoàng Sa: Hoàng Sa (Hội Chứng Hoàng Sa) 28-7-2014

Luật Hóa Đĩ: Tứ Đại Ngu 05-8-2014

Đa Đảng: Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?   18-5-2013

Ngộ Quá Phải Hôn Anh: Đất nước mình ngộ quá phải không anh 29-5-2016

Thư Gởi Cho Giáo Hoàng Francis: Thư Gửi Đức Giáo Hoàng Francis 01-8-2017 (Nguyên tác Tiếng Anh: Letter to His Holiness Pope Francis August 1, 2017)

Sự Cố Gateway Hà Nội – Vấn Đề Cốt Lõi

Bài Viết Dành Cho Lãnh Tụ Tương Lai Của Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nhà Sử Nghiên, Nhà Giáo-dục Duy-nhất Thượng Đẳng ở Việt Nam, Nhà Hoạt-động Chính-trị Dân-tộc Thiên Khổng

11-8-2019

Ghi chú đặc biệt: Bài Hiền Tài được viết dành cho cấp lãnh đạo quốc gia, còn bài Sự Cố Gateway Hà Nội này được viết dành cho cấp lãnh tụ quốc gia, không phải lãnh đạo chính trị, và có liên quan đến bài sẽ được viết về tương lai chính trị Việt Nam trong cụm bài Tiên Tri Thấu Thị.

Tất cả hình ảnh trong bài này được chụp bởi Hoàng Hữu Phước theo nguyên tắc trong Thùng Nước Đá.

A) Sự Cố Gateway – Giải Thích Từ Ngữ

Sự cố Gateway là tên gọi giản đơn về một sự cố cực kỳ phức tạp vừa xảy ra tại cái gọi là “Trường Quốc Tế Gateway ở Hà Nội” lột truồng những 4 vấn đề đã vượt qua lằn ranh cảnh báo đỏ của Hoàng Hữu Phước suốt 40 năm qua về vô số sai sót ổ vịt ổ heo ổ khổng tượng loophole mà nay tiến thẳng đến sự sụp lún thành vô số hố tử thần sinkhole chắc chắn sẽ gây ra sự sụp hầm sụp hố vô phương cứu chữa của cỗ xe chế độ gồm (a) sự xuống cấp của con người, (b) sự luống cuống của giới cầm quyền, (c) sự chà đạp luật pháp, và (d) sự thất bại hoàn toàn của hệ thống giáo dục-tuyên truyền vô dụng của Việt Nam.

Cỗ xe chế độ là cỗ xe có thiết kế hiện đại nhất thế giới, trang bị nội thất hiện đại nhất thế giới, hệ vận hành cơ khí hiện đại nhất thế giới, bên ngoài sơn phủ hào nhoáng dán đầy “sticker tranh cổ động 3D” nêu các lời năn nỉ van nài hãy tuân thủ luật giao thông, các “giáo dục tuyên truyền” toàn kiểu xài tiền thật nói lời ảo về ứng xử khi “tham gia giao thông”, được vận hành bởi những người không biết vận hành cỗ xe hiện đại nhất thế giới ấy chạy trên đường mòn trong khu Safari đặc-thù-Thành-Phố-Hồ-Chí-Minh tức lúc Thành Phố Hồ Chí Minh thấp hơn mặt nước biển Vũng Tàu còn Safari không còn là “Công Viên Dã Sinh” mà là chữ viết tắt thuần túy tiếng Anh của “Swamp for Ack-acks Relief” tức Đầm Lầy An Nghĩ Của Pháo Cao Xạ do chỉ có các pháo này mới nhú nhô được nòng lên khỏi mặt nước ấn chìm Thành Phố Hồ Chí Minh mà thôi chứ không phải hươu cao cổ Châu Phi như tại các Safari chính hiệu con nai vàng ngơ ngác khắp nơi trên thế giới chật hẹp một cách bao la hoang vắng lúc nhúc bao con người và con thú này.

Sự xuống cấp của con người là khi có sự biến mất hoàn toàn và triệt để của 2 thứ tinh thần trách nhiệm đạo đức tự thân và tinh thần trách nhiệm công việc nơi tất cả các chủng loại con người bao gồm giới thường dân từ người ăn xin trở lên, cấp lãnh đạo từ chủ tịch Nước trở xuống, và hạng tăng lữ tu hành bất kể từ đâu trở lên hay từ que (where) trở xuống. Sự cố Gateway lẽ ra đã không bao giờ có thể xảy ra nếu đã không có sự biến mất ấy.

Sự luống cuống của giới cầm quyền là khi thiếu vắng 4 năng lực không bao giờ được phép tách rời của (a) xử lý hiệu quả tình huống, (b) xử lý hiệu quả biến cố, (c) giám sát hiệu quả trong cảnh báo và ngăn chặn biến cố, và (d) biết lo trước cái lo của người dân” để từ đó chủ động đề xuất trước các biện pháp và quy định thay vì chờ sự việc xảy ra mới dựa theo đó mà giải quyết hậu quả. Sự cố Gateway đã khiến giới cầm quyền Hà Nội phát biểu vô duyên vô pháp rú rừng chỉ dựa trên từ vựng ngữ nghĩa rằng “Trường Quốc Tế Gateway không phải là trường quốc tế” mà không biết chữ trước chỉ là một chữ tiếng Việt mà bất kỳ người Việt nào cũng có quyền sử dụng còn chữ sau có ý nghĩa liên quan đến phạm vi thế giới – tương tự kiểu giải thích rằng “Ông Nguyễn Phan Mỹ Vượn không phải là loài vượn và không có quốc tịch Mỹ” vậy; và rằng đơn vị cung cấp dịch vụ đưa đón học sinh không có giấy phép cho hoạt động này. Chính sự luống cuống của giới cầm quyền cho thấy tình trạng vô chính phủ, vô luật pháp, đạp chà luật pháp. Mà tất cả đã lột tả sự thất bại hoàn toàn của hệ thống giáo dục-tuyên truyền của Việt Nam mà Hoàng Hữu Phước đã từng thấu thị.

B) Tại Sao “Lãnh Tụ”?

Khi nêu lời chua rằng đây là “bài viết dành cho lãnh tụ tương lai của Việt Nam”, tôi muốn nêu 3 sự thật rằng (a) Việt Nam hiện chỉ có tập thể lãnh đạo chính trị tuyệt đối ngang hàng nhau ở cấp cao nhất, (b) những bước ngoặc lịch sử của bất kỳ quốc gia quốc gia dân tộc nào cũng chỉ do một người duy nhất thực hiện thành công: đó là một vị lãnh tụ cách mạng, và (c) Nguyễn Phú Trọng là một vị lãnh đạo chính trị thuộc bậc nhân tài nhưng không ở cương vị lãnh tụ cách mạng (cách mạng Việt Nam có 3 vị hiền tài duy nhất là các ông Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp và Trần Đại Nghĩa; nhưng chỉ có Hồ Chí Minhlãnh tụ).

Chính vì có tập thể lãnh đạo chính trị “tuyệt đối ngang hàng nhau ở cấp cao nhất”, Việt Nam đã vướng 2 điều nghiêm trọng tối kỵ trong trị quốc gồm (a) không có vấn đề trách nhiệm cá nhân người đứng đầu cao nhất của hệ thống chính trị trước pháp luật, dẫn đến hiện trạng đớn nhục ê chề như của Thành Phố Hồ Chí Minh hiện nay khi sẽ không bao giờ dẫn đến bất kỳ hình phạt trách nhiệm nào được áp dụng động được đến các Ủy Viên Bộ Chính Trị nào đã làm Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng từng xuất thân từ vai trò lãnh đạo Thành Phố Hồ Chí Minh vào thời điểm xảy ra các tiêu cực đớn nhục chề ê ấy, mà lý do tuyệt diệu cho sự bất khả xâm phạm ấy là hoặc họ đã quy tiên theo nghi thức quốc tang được các lãnh đạo thế giới thông qua các đại sứ đặc mệnh toàn quyền tiễn đưa hoặc đã về hưu từ lâu không còn thuộc thời gian khởi tố quy trách nhiệm; và (b) sự hình thành các phe nhóm phục vụ “lợi ích nhóm” và “tranh giành phiếu bầu”, vì nếu không đã chẳng có việc kỳ quái rằng người đứng đầu một tổ chức đã hoàn thành xong sứ mệnh lịch sử trong thời chiến của nó như Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam lại phải làm Ủy viên Bộ Chính Trị chỉ để làm công việc cực kỳ tầm thường nhưng ngốn biết bao ngân sách quốc gia gồm mỗi năm năm một lần tổ chức “hiệp thương” chọn đặt những người-không-được-dân-biết-đến-hoặc-vi-phạm-pháp-luật-và-không-xứng-đáng vào danh sách bầu cử Quốc Hội từng địa phương cho dân từng địa phương chọn bầu sau khi đọc hoặc không cần đọc danh sách ứng viên, mỗi năm hai lần tranh giành với các đại biểu quốc hội ở địa phương để thu gom lượm lặt tập hợp các “kiến nghị của cử tri” để Chủ Tịch Trưng Ương Mặt Trận Tổ Quốc có cái mà đọc tại Quốc Hội dài-lê-thê-7-lần-7-bốn-mươi-chín-phút, mỗi năm vài lần xin tiền các doanh nghiệp để làm công tác xã hội, và mỗi thập kỷ một lần đề ra kế hoạch tuyên truyền vận động nhân dân trình Thủ Tướng phê duyệt cho phép sử dụng ngân sách từ tiền thuế thu của dân để tuyên truyền vận động người dân đã đóng thuế phải nên làm cái gì đó.

Các ý kiến của Hoàng Hữu Phước trong bài viết này, do đó, chỉ có thể ích lợi cho Việt Nam khi Việt Nam xuất hiện một lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam vươn lên làm lãnh tụ để tiến hành cuộc cách mạng đưa Việt Nam hùng dũng nhảy sang giai đoạn thịnh cường mà sự cường thịnh của Việt Nam luôn và chỉ nhờ vào nguồn nhân lực đức tài thông tuệ có gia giáo thiên Khổng, vốn là thứ của cải duy nhất cần thiết mà Việt Nam hy vọng sẽ sở hữu mới trong tương lai gần hoặc xa, nếu sự đã lỡ dại đánh mất lực lượng ấy chưa kịp xô Việt Nam lọt xuống hố thẳm diệt vong của muôn đời hư mất (topple down unto the unfathomable abyss of perennial perdition).

Tập thể lãnh đạo cách mạng Việt Nam chỉ có thể tạo nên các nâng cấp và đổi mới cho Việt Nam, bất kể các nâng cấp và đổi mới ấy có tốt hơn hay xấu đi, trong trước mắt hay dài hạn, với đặc điểm rằng sử sách không được ghi nhận gì nếu các nâng cấp và đổi mới dẫn đến hậu quả mà không là kết quả.

Chỉ có cá nhân lãnh tụ cách mạng Việt Nam mới có bản lĩnh và quyền lực tuyệt đối để có thể tạo nên sự thay đổi triệt để và toàn diện tại Việt Nam, mà các bước ngoặc luôn thành công miên viễn – ít nhất là về mặt lịch sử do luôn được ghi vào sử sách.

Vấn đề duy nhất cho dân tộc Việt Nam là: lãnh tụ cách mạng Việt Nam chỉ xuất hiện mỗi một lần sau mỗi vài thế kỷ mà thôi.

C) Tại Sao Hoàng Hữu Phước?

Thế tại sao Hoàng Hữu Phước phải là người đứng mũi chịu sào đặt vấn đề về các vấn nạn từ sự cố Gateway Hà Nội?

Rất đơn giản: ở Việt Nam vẫn còn người thứ hai có nhiều trãi nghiệm thực tế uyên bác uyên thâm về lịch sử hai chế độ Việt Nam Cộng Hòa và Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam như Hoàng Hữu Phước hay sao?

Rất đơn giản: ở Việt Nam vẫn còn người thứ hai có dũng khí đấu tranh vì nước vì dân vì Đảng Cộng Sản “trong-thời-bình” như Hoàng Hữu Phước hay sao?

Rất đơn giản: ở Việt Nam vẫn còn người thứ hai có tinh thần thiên Khổng trong quốc trị của “biết lo trước cái lo của người dân”  như Hoàng Hữu Phước hay sao?

Rất đơn giản: ở Việt Nam vẫn còn người thứ hai như Hoàng Hữu Phước có trình độ lý luận chính trị ở đẳng cấp ngồi chồm hổm trên đầu đội quân Loạn Kiêu Báo truyền thông chính thống bất tài vô dụng “trong-thời-bình” của Đảng Cộng Sản Việt Nam hay sao?

Các phân tích Phần D dưới đây sẽ chứng minh 4 điều đơn giản trên cực kỳ chính xác một cách đơn giản nhất có thể được.

D) Vấn Nạn Tổng Hợp

Sự cố Gateway Hà Nội cho thấy các vấn nạn mang tính tổng hợp những vấn đề nan giải trầm kha (trầm trọng hết thuốc chữa) trầm tích (hóa thạch mất hút dưới các địa tầng) trầm lắng (cà lăm) trầm buồn (sầu rầu) sau:

1- Luật Pháp

Hóa ra Quốc Hội Việt Nam có toàn các nhà lập pháp tay mơ (amateurish lawmaker) nên mỗi khi xảy ra sự cố đều đổ lỗi cho 10 nội dung quen thuộc gồm (a) luật hiện hành còn bất cập, (b) còn thiếu các quy định cụ thể, (c) luật hiện hành có các chế tài không còn phù hợp do không có tính răn đe – ý nói luật nhũn xèo làm muôn dân nhờn mặt chớ còn sợ, (d) quy định có nhưng lực lượng quá xuyên thấu – ý nói mỏng te, (e) cái từ ngữ như “quốc tế” chẳng hạn thì đâu phải ai muốn dùng là dùng vì nó có nghĩa như thế như thế, (f) cái từ ngữ ấy bấy lâu nay chưa được quan tâm nên bây giờ các quan chức té ngữa giơ hai chân lên trời đầu hàng, (g) cái dịch vụ đưa đón học sinh ấy bây giờ mới phát hiện là chưa có giấy phép, (h) cái vụ việc này cho thấy chúng ta – không rõ là ai – chưa có quy chuẩn quy tắc quy trình – do 20 năm nay bận bịu bận rộn với cái “quy tắc ứng xử ở Biển Đông” không kịp chèo trở lại bến bờ, (i) ở nước ngoài thì xe đưa đón học sinh rất chuyên nghiệp bằng xe đưa đón chuyên nghiệp – bây giờ mới biết đấy, và (j) cần thiết phải có thêm vài trăm tỷ để đề ra các quy chuẩn quy tắc quy trình cho từng loại nhúc nhích một trong toàn bộ nền kinh tế quốc dân và hoạt động xã hội quốc gia nghĩa là vô thiên lủng thứ.

Thế đẳng cấp thấu thị bao trùm “Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân  lẽ nào chỉ tồn tại mỗi nơi Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước hay sao vậy?

2- Giáo Dục

Hóa ra “giáo dục” là dành chung chung một cách đầy tốn kém mà Nhà Nước trút hầu bao từ tiền thuế của dân ưu ái dành cho những ai còn đi học chứ đã đi dạy thì dù có “vô giáo dục” cũng không sao, sẽ được tôn vình. Bởi vậy mà có ả giáo viên họ Phết (làm thơ thảy lên Facebook) viết vớ vẩn về “Lạ Quá Phải Hôn Anh?”, có thằng thầy giáo tiến sĩ hiệu trưởng đại học viện trưởng viện này viện nọ họ Trần thà vi phạm Luật Bầu Cử chứ nhất quyết không bỏ buổi yến tiệc ở Ngân Hàng Nhà Nước vừa no say rượu nhiều chục triệu mỗi chai vừa hát Karaoke với ca nữ áo tứ thân phục vụ vừa nhận bao thư 10 triệu đồng lì xì của Thống Đốc, có “thầy cô” dẫn lớp đi tắm biển Cần Giờ làm đuối nước mấy học trò, có thằng hiệu trưởng họ Sầm dâm ô các nữ sinh rồi giáo dục đào tạo cả đám học trò phục vụ tình dục ngay tại trường cho các thằng quan chức giáo dục cấp Tỉnh đến vừa hưởng lạc thú thịt tươi máu đỏ vừa chuẩn bị nguồn nhân sự cung ứng cho các khu đèn đỏ ở các Đặc Khu Kinh Tế, có thằng hiệu trưởng đại học muốn nhanh chóng có một Đống Đô (La) nên bán bằng cấp cử nhân Anh Văn cho những thằng những con muốn đi tắt đón đầu học Thạc Sĩ-Tiến Sĩ từ tiền thuế của dân, và nay có ả giáo viên không thèm đếm xỉa đến sĩ số lớp khiến một học sinh lớp 1 bị bỏ quên đến chết ngạt trên xe đưa đón, v.v. và v.v. Bảo sao Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước chỉ cần thấy trình độ tiếng Anh của học sinh-sinh viên Việt Nam là con số zero là đã cho rằng đủ để cứ luôn mồm mắng mỏ miệt thị rằng giáo dục Việt Nam đã hỏng bét rồi.

3- Tuyên Truyền

Trong thời hiện đại ngày nay, báo chí của Đảng cần được xem như đã hoàn thành xuất sắc vai trò công cụ của Đảng trong thời chiến, vì thật là thơ ngây ấu trỉ khi cho rằng người dân vẫn đang đón đọc bản in của các tờ báo chính thống của Đảng như cách nay 30 năm.

Nếu báo chí vẫn còn là kênh thông tin/tuyên truyền/giáo dục hiệu quả của Đảng thì tại sao báo chí

(a) thất bại toàn diện trong chặn ngăn các cuộc biểu tình,

(b) thất bại toàn diện trong chặn ngăn công dân không sa vào các lọc lừa trên không gian mạng,

(c) thất bại toàn diện trong chặn ngăn được các sự hiểu sai lệch về các chính sách chủ trương của Đảng,

(d) thất bại toàn diện trong uốn nắn tư tưởng lệch lạc của giới trẻ/giới công chức.giới lãnh đạo,

(e) thất bại toàn diện trong “giáo dục tuyên truyền” và “hỗ trợ giáo dục tuyên truyền” người dân cho một cuộc sống xã hội tốt lành hơn và an toàn hơn,

(f) thất bại toàn diện trong đấu tranh – theo nghĩa đen – do không thể đánh bại các luận điệu phản động của nước ngoài bằng bất kỳ ngôn ngữ nào và đạt hiệu quả nhanh chóng tức thì,

(g) thất bại toàn diện trong đưa được bất kỳ thông tin nào về sự liêm chính liêm khiết của bất kỳ lãnh đạo cấp cao nào,

(h) thất bại toàn diện trong bảo đảm có đội ngũ lãnh đạo báo chí tài ba đức độ cho chính tòa soạn của mình,

(i) thất bại toàn diện trong bảo đảm một tờ báo phải có những phần mục chất lượng cực cao về thông tin/tuyên truyền/bình luận như báo chí bình thường của các nước văn minh Âu Mỹ thay vì chỉ toàn đưa tin giống nhau chỉ với các phỏng vấn và tràn ngập quảng cáo như phương cách kiếm ăn duy nhất chứ không dám bình luận chuyện quốc gia đại sự,

(j) thất bại toàn diện trong duy trì vị trí vũ khí ngôn luận sắc bén bảo vệ thành công Đảng và chính nghĩa quốc gia,

(k) thất bại toàn diện trong đạo đức nghề nghiệp của phóng viên và “nhà báo”,

(l) thất bại toàn diện trong tạo dựng uy danh với báo chí thế giới, và

(m) thất bại toàn diện trong vân vân và vân vân.  

Như đã nêu trong phần Kết Luận của bài Rượu, (a) Nhà Làm Luật Việt Nam phải chăng toàn là nhà giáo nên toàn nghiện xài chữ “giáo dục” và phải chăng vì họ cứ nghĩ Việt Nam đang trong thời chiến tranh khốc liệt nên sính xài hoài chữ “tuyên truyền”; và (b) Nhà Làm Luật Việt Nam và lãnh đạo các ban ngành đoàn thể phải chăng do quen xúc phạm nhân dân Việt Nam, xem họ có dân trí thấp nên hở ra cái gì là xoen xoét miệng mồm nói “phải ra sức tuyên truyền giáo dục nhân dân” về cái đó?

Vấn đề, do đó, là Đảng phải nhanh chóng dựng xây hệ thống vũ khí chính trị mới nhằm thay thế cho hai vũ khí đã cùn nhụt và trở nên hoàn toàn vô dụng là báo chí truyền thông chính thống và Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Giáo dục/tuyên truyền hiện chỉ được tiếp tục xem như vũ khí chính trị của bọn chống chính phủ chứ không còn là vũ khí của bất kỳ chính phủ nào trừ chính phủ Việt Nam (do lầm tưởng nó vẫn sẽ phát huy tác dụng trong kiến quốc thời bình trong bất kỳ hoàn cảnh phát triển công nghệ vũ bão nào của toàn thế giới) và chính phủ Trung Quốc (do xem nó là thứ vũ khí để lưu manh chống Việt và cướp bóc).

Hệ thống vũ khí chính trị mới mang tính thay thế hiệu quả và thích ứng với môi trường thế giới mới ngày nay ấy nằm trong sách lược quốc trị của tác giả bài viết này mà lãnh đạo cao nhất của Đảng có thể lắng nghe sự trình bày trực tiếp – không thể tiết lộ khơi khơi miễn phí trên không gian mạng – nếu muốn Cộng Sản Việt Nam không tiếp tục thua tan nát về phương diện truyền thông chính trị chính thống chính đạo như từ đầu Thế Kỷ XXI cho đến nay.

4- Tư Tưởng

Như đã nói trong bài Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng, uy thế ưu việt của Việt Nam là có hệ tư tưởng ưu việt nhất nhân loại trong cả hai Thế Kỷ XX và XXI. Song, chính hệ tư tưởng ưu việt ấy lại là nguồn cơn đe dọa sự tồn vong của chế độ do nó tạo nên tâm lý tự mãn, cảm giác an toàn, mà tất cả chỉ dẫn đến sự mất cảnh giác đã bao lần đặt nền chính trị quốc gia vào sự đương đầu với các vấn nạn phải giải quyết một cách lẽ ra đã có thể tránh được, làm chậm lại tiến trình phát triển đất nước như kỳ vọng.

5- Con Người

Và nguyên nhân khiến hệ tư tưởng ưu việt nói trên không trở thành vũ khí ưu việt siêu đẳng là do các vấn nạn luật pháp, vấn nạn tuyên truyền làm cho hoặc bị trì trệ hoặc bị phá hoại, mà cái chính gây ra vấn nạn luật pháp và vấn nạn tuyên truyền đó là vấn nạn về con người nhất là con người trong đội ngũ lãnh đạo chiến lược quốc gia. Vấn nạn con người sẽ được phân tích rõ trong phần E dưới đây.

E)  Chân Lý Hoàng Hữu Phước

Trường Quốc Tế Gateway không phải là trường “quốc tế” – theo hé lộ công khai của một quan chức Hà Nội tại buổi họp báo. Thì “quốc tế” là chữ tiếng Việt, ai muốn đặt thì đặt, có hề chi. Còn Vinataxi là của nước ngoài, và chữ “Vina” có là “Vietnam” cũng chẳng hề chi. Sắp tới nếu có mấy cái “Đặc Khu Kinh Tế” thì liệu có xuất hiện các Vinagarbage tức Công ty Rác Việt Nam, Vinasewageclearance tức Công ty Thông Cống Việt Nam, Vinacasino tức Công ty Sòng Bạc Việt Nam, và Vinabrothel tức Công ty Nhà Thổ Việt Nam, v.v., hay không thì cũng chẳng hề chi. Tên mà! Đầu tư nước ngoài “minh bạch” mà! Có đóng thuế mà! Làm giàu “phú” cho cả nước “quốc” mà. Sướng như trên mây “vân” thiệt mà chứ có “đồn” đại gì đâu!

Tương tự, “Chân lý Hoàng Hữu Phước” không hề mang nội hàm cao đại mãn hào rằng tất cả những phán phê của Hoàng Hữu Phước đều là chân lý. “Chân lý Hoàng Hữu Phước” đơn giản chỉ là một công thức tu từ, theo đó, cái Hoàng Hữu Phước gọi là chân lý là do chính ông ta nêu lên chứ không được công nhận bởi bọn Kiêu Báo ngu đần và bọn Kiêu Đảng phản Đảng; và theo công thức hàn lâm Âu Mỹ thì tên của nhà phát minh có thể được đặt cho công trinh, cho hành tinh, cho Sao Chổi, cho thiên thạch, cho cả vi trùng và siêu vi trùng. Thế nên “Chân lý Hoàng Hữu Phước” như thuốc vắc-xin Sởi luôn chứa đầy vi khuẩn Sởi hấp hối, ai chích thì tốt, ai ngu như dân thành thị Âu Mỹ văn minh hiện đại thì ráng chịu. Tự do tự quyết tự chủ tự tiêu mà!

Thế thì, “Chân lý Hoàng Hữu Phước” đặt trên nền tảng con người vì chính con người quyết định sự tồn vong của cả một chế độ chính trị cùng sự tồn tại vật chất của đất nước của chế độ chính trị ấy. Chân lý, tất nhiên, luôn trên cơ sở những sự thật nào thật sự nhất.

1- Sự Thật Việt Nam Cộng Hòa

Như từng kể nhiều lần trên blog này, tôi lúc học ở trường Tiểu Học Phan Đình Phùng 491/7 đường Phan Đình Phùng Quận 3 Thủ Đô Sài Gòn (nay tên đường là Nguyễn Đình Chiểu, và ở đầu ngõ mới đây lại gắn bảng tên đường là Bàn Cờ, ắt nối dài với đường Bàn Cờ bên đối diện, biến bao nhà trong hẻm 491 này thành nhà…mặt tiền), tôi hai lần nhận phần thưởng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và một lần nhận giải thưởng “bé khỏe bé đẹp bé giỏi bé ngoan” duy nhất của Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế tại Việt Nam Cộng Hòa (ở các thành phố lớn Việt Nam như ở Thành Phố Hồ Chí Minh hiện các trường lớn chỉ dám có danh xưng “bé khỏe bé ngoan” vì hầu như bé nào cũng mập ú ăn mặc “hàng hiệu” nên tất nhiên “đẹp” và bé nào cũng thuộc tập thể lớp luôn có 100% học giỏi mà).

(Cần nói rõ là một khi Nguyễn Văn Thiệu đã là “tổng thống” thì bất kỳ ai cũng sẽ gọi Nguyễn Văn Thiệu là “tổng thống”.  Một khi Barack Obama đã là “tổng thống” thì bất kỳ ai cũng sẽ gọi Barack Obama là “tổng thống”, chứ không phải gọi là “thằng nhóc Barack Obama” khi nói về giai đoạn Barack Obama học mẫu giáo – nghĩa là người ta sẽ nói “tổng thống Barack Obama lúc là học sinh ở trường mẫu giáo ABC ở Bang XYZ đã hay cướp giật bánh kẹo của các bé gái”. Phải giải thích ở đây như vậy vì bọn phản Đảng và bọn chống Việt rất cay cú do luôn thất bại trước tôi nên sẽ cố moi móc cộng trừ nhơn chia rồi hê lên rằng tôi nói xạo với bằng chứng của chúng có thể đưa ra là vào cái năm ấy năm ấy Nguyễn Văn Thiệu chưa làm Tổng Thống mà hình như chỉ mới là Chủ Tịch Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia. Như vậy, Nguyễn Văn Thiệu là “tổng thống” do ông ta ăn ở chình ình trong “Dinh Độc Lập” với vợ ông ta chứ không “ăn nằm” với “thằng” lãnh đạo nào khác, và chức vụ cao nhất cuối cùng của ông ta là “tổng thống” nên ông ta luôn được gọi là “tổng thống Nguyễn Văn Thiệu”).

Năm tôi học lớp Tư (hiện nay gọi là lớp 2) , phần thưởng tôi nhận được từ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một chuyến tham quan Dinh Độc Lập để dự tiệc tối Tết Trung Thu ngoài trời với Tổng Thống và Đệ Nhất Phu Nhân. Gọi là “tiệc” chứ tôi chỉ được phát một túi ny-lông đựng hai chiếc bánh nướng và một chiếc bánh dẻo Bảo Hiên Rồng Vàng cùng một chai xá xị với một chiếc lồng đèn tròn giấy xếp màu đỏ cùng hai chiếc đèn cầy mà thôi. Tôi phải đứng núp ở hành lang vì cơn mưa dữ dội ập đến làm tiệc ngoài trời bị dẹp bỏ không kèn không trống. Nhưng tôi được chứng kiến một cảnh đẹp hơn phim hành động Hollywood khi đoàn xe mô tô Harley-Davidson của cảnh sát công lộ hộ tống xe tổng thống chạy ngược chiều đường Công Lý từ Sài Gòn về đến gần cổng Dinh Độc Lập thì bốn chiến sĩ trên 4 chiếc mô tô dẫn đường đồng loạt đứng lên giang hai tay rộng thẳng ra hai bên (hai xe đầu với hai chiến sĩ đứng hẳn trên yên xe, và hai xe sau với hai chiến sĩ đứng lên trên chỗ gát chân), 4 chiếc mô-tô tự động nghiêng lạng qua trái theo kỹ thuật cá nhân mỗi chiến sĩ đã được đào tạo thuần thục bên Mỹ để tự động rẽ trái vào cổng Dinh, theo sau là chiếc Mercedes tròn trịa to đùng màu đen bóng loáng của tổng thống. Lúc vào trong đường chạy lót sỏi của khuôn viên Dinh, 4 chiến sĩ mở đường mới ngồi xuống yên xe, đặt hai bàn tay lên tay cầm mô-tô để điều khiển xe lên đường cầu bệ vòng cung có mái che. Cảnh biểu diễn độc đáo hơn diễn xiếc ấy gây ấn tượng sâu sắc nơi tôi, cậu bé trưởng lớp tiểu học xuất sắc của thủ đô, cho đến tận ngày nay.

Năm lớp Ba (tức hiện nay gọi là lớp 3) , phần thưởng tôi nhận được từ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một chuyến nghỉ mát 10 ngày ở Vũng Tàu. Tập trung tại Trường Tiểu Học Đinh Tiên Hoàng (nay là Trường Tiểu Học Nguyễn Thái Sơn, 12 Huỳnh Tịnh Của, Phường 8, Quận 3, Thành Phố Hồ Chí Minh) là 500 học sinh tiểu học toàn thủ đô. Mỗi ngày tại Vũng Tàu tất nhiên là có những buổi tắm biển và mỗi tối có sinh họat lửa trại. Những lúc tắm biển, nhiều trăm học sinh nô đùa dưới sự quản lý giám sát cực kỳ khủng khiếp của đội ngũ nam giáo viên: toàn bộ mấy chục thầy mặc quần đùi dàn hàng ngang mỗi người cách nhau khoảng 5 mét, tay giang ngang, nước đến ngang trên rốn dưới ngực, đưa lưng ra biển, mắt quét qua lại trong cung thị-trường-hình-múi-cam-25-độ trước mặt, không bao giờ rời vị trí trong suốt 3 tiếng đồng hồ từ 8 giờ sáng đến 11 giờ dưới ánh nắng gay gắt, hình thành bức-tường-biên-giới-Mỹ-Mê không thể vượt qua của học sinh bất kể chúng đông đến đâu, quậy phá tinh nghịch thế nào. Trên bờ là một nhóm các thầy khác đông tương tự cũng đứng dàn hàng ngang nhưng hướng mặt ra biển giám sát theo dõi các hoạt động trong cung thị-trường-hình-múi-cam-25-độ trước mặt để bảo đảm hai điều rằng không bất kỳ một học sinh nào được phép lên bờ rời khu vực tắm vượt qua bức-tường-Donald-Trump và không bất kỳ một học sinh nào gặp sự cố mà không được phát hiện ngay. Chỉ sau khi có còi tập họp thì bức-tường-biên-giới-Mỹ-Mê tiến lên lùa toàn bộ học sinh lên bờ để được điểm danh xướng tên đầy đủ trước khi được đưa đi tắm nước ngọt chuẩn bị ăn trưa; bức-tường-Donald-Trump tức các thầy đứng trời trồng ba tiếng đồng hồ trên bờ mới được phép nhảy ùm xuống nước bơi lội hay tắm táp tí chút trước khi đi ăn trưa sau mọi người.

500 học sinh tiểu học xuất sắc (chỉ mỗi trường Phan Đình Phùng thôi là đã có 5 cấp lớp, mỗi cấp lớp có 10 lớp, mỗi lớp có một học sinh xuất sắc, vị chi 50 học sinh được phần thưởng),10 ngày tuyệt đối an toàn an ninh an bình sinh hoạt vui chơi ở Vũng Tàu: tắm biển, thăm các thắng cảnh, sinh hoạt lửa trại. Không bất kỳ tai nạn đuối nước. Không bất kỳ tai nạn thương tật do đi xe ra Vũng Tàu, do leo núi, do rối loạn tiêu hóa. Không bất kỳ học sinh nào bị bỏ quên chết ngạt trên xe. Không bất kỳ học sinh nào bị bắt cóc hay mất tích. Không bất kỳ học sinh nào bị chó cắn hay sứa đốt hoặc cá mập ngoạm. Không bất kỳ tai nạn xâm hại tình dục nào. (Má tôi hiện vẫn còn đủ minh mẫn để thuật lại chi tiết đầy “danh dự” này của tôi và về việc em trai tôi khóc nhớ tôi đến độ Ba Má tôi phải đưa chị và hai em của tôi ra Vũng Tàu thăm tôi và tôi là học sinh duy nhất có gia đình đến thăm, được một thầy giáo làm thủ tục giấy tờ trước khi đưa tôi rời trại học sinh trong 60 phút để đến khu lễ tân giao tận tay Ba Má tôi có ký nhận đầy đủ).

Tại bị vì bởi Việt Nam Cộng Hòa có quy chế quy định quy trình quy chuẩn bắt buộc trường học, nhà giáo, nhà xe, khách sạn, nhà hàng, v.v., ư?

Không hề!

Cái duy nhất thực sự hiện hữu ngập tràn tại Việt Nam Cộng Hòa là: nền nếp gia giáo thiên Khổng cả trong tư duy và thực tế đời sống, cái nền nếp mà các Đạo Chúa kiêng sợ e sợ khiếp sợ vì chính cái nền nếp ấy là bức tường thành thép chặn ngăn vĩnh viễn sự lớn mạnh thống lĩnh của các Đạo Chúa tại Việt Nam. Gia giáo thiên Khổng hình thành nhân cách con người rằng làm người phải có tinh thần trách nhiệm với bản thân/gia đình/xã hội, làm người phải có lòng tự trọng, làm người phải có ý thức về cùng hành động cụ thể trong bảo vệ người yếu thế, làm người phải biết trọng danh dự, và làm người phải có lương tâm chức nghiệp – bất kể giàu nghèo, bất kể chức vụ, bất kể nghề nghiệp, bất kể học vấn, vì rằng tiền bạc cao như núi/quyền lực cao ngất/nghề cao vời/văn bằng cao cấp hoàn toàn không hình thành nên gia giáo. Người gia giáo có đặc quyền tự cao để khinh bỉ khinh khi khinh thường khinh miệt người đẳng cấp cao không-gia-giáo. Người gia giáo luôn hiểu rằng người yếu thế là những công dân lương thiện nào là trẻ em, phụ nữ, người già, người khuyết tật, người nghèo, người gặp tai họa, người bị hại, người chưa xóa nạn mù chữ, người sắc tộc thiểu số vùng sâu vùng xa, người neo đơn. Không gia giáo chỉ là thứ vất đi trong mắt mọi người có gia giáo. Chính cái gia giáo thiên Khổng ấy đã hình thành nên nhân cách các thầy giáo, các tài xế, các đầu bếp và phụ bếp, và mọi người từng tham gia tổ chức chuyến nghỉ mát ấy ở Vũng Tàu vốn là phần thưởng của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa dành cho các “nhân tài tương lai của đất nước”. Bảo vệ học sinh vì (a) học sinh là người yếu thế, (b) học sinh là tương lai đất nước, (c) đó là bổn phận và trách nhiệm của tất cả các nhà giáo, (d) đó là bổn phận và trách nhiệm chỉ của nhà trường chứ không phải kiểu hiện nay kêu gào lôi kéo cả bổn phận và trách nhiệm của phụ huynh chẳng khác nào hãng hàng không phục vụ hành khách 14 tuổi trong máy bay nhưng vẫn gào lên rằng phụ huynh đang ở nhà cũng phải liên đới chịu trách nhiệm với sự an toàn của chuyến bay, (e) đó là bổn phận và trách nhiệm của lái xe và đơn vị cung ứng dịch vụ xe đưa đón và của đơn vị cung cấp suất ăn, và (f) đó là bổn phận và trách nhiệm của luật pháp và toàn xã hội.

Gia giáo không bao giờ được hình thành từ các “vận động tuyên truyền giáo dục” của bất kỳ cơ quan đoàn thể chính trị nào đang ngốn vô số tỷ USD của Nhà Nước Việt Nam.

Những người dân có gia giáo là nhân tố cho sự cường thịnh của quốc gia.

Việt Nam Cộng Hòa đã đại bại, bị xóa tên hoàn toàn khỏi bản đồ thế giới ngày 30-4-1975, không phải vì thiếu vắng người dân gia giáo. Sự tồn vong của bất kỳ quốc gia nào lại lệ thuộc vào ít nhất 5 nội dung không thể tách rời của (a) chủ trương, chính sách, tham vọng, tư duy của người đứng đầu; (b) các tác động ngoại lai mang tính địa chính trị, (c) các tác động ngoại lai mang tính khống chế chủ đạo bất kể cái ngoại lai ấy là siêu cường thế tục hay thế lực tôn giáo, (d) các tác động ngoại lai mang tính thời cuộc, và (e) các tác động nội tại mang tính “thiên định” hoàn toàn không thể không nhìn nhận. Ở Việt Nam còn có nội dung thứ 6 rất đặc thù cho sự tồn vong của quốc gia: nguồn nhân lực gia giáo trong nhân dân.

Chính những lãnh đạo không gia giáo ở Việt Nam Cộng Hòa đã tự nguyện đặt bản thân dưới sự khống chế của thần quyền tôn giáo ngoại laisiêu cường thế tục ngoại bang để rắp tâm nương theo đó mà tạo nên cơ nghiệp đế vương nội địa, khiến dân tộc điêu linh và “đất nước Việt Nam Cộng Hòa” điêu tàn bị diệt vong, gây hại cho những người dân gia giáo lẽ ra đã là nhân tố cho sự cường thịnh của quốc gia Việt Nam thống nhất từ hai hiệp định Geneve 1954Paris 1973.

2- Sự Thật Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa

Bài Hiền Tài đã nói rõ về nội hàm này. Ở đây chỉ cần nêu cái cốt lõi rằng chính vì Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa có rất nhiều người dân thuộc gia đình gia giáo mà lịch sử Việt Nam đã được khắc ghi dấu ấn với sự xuất hiện của thánh nhân Hồ Chí Minh và bao triệu liệt sĩ và vô số nhân tài xây dựng nên đất nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa làm nền tảng cho một Việt Nam thống nhất mang tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của thời đại mới.

Điều nhất thiết phải ghi rõ nơi đây là (a) nhờ thuộc gia đình gia giáo mà Hồ Chí Minh cùng Võ Nguyên Giáp và các anh tài anh thư khác đã ái quốc, vệ quốc, cứu quốc, và kiến quốc; và (b) đại cuộc chống xâm lược, giải phóng đất nước, thống nhất giang san, và chống xâm lăng thành công là nhờ có sự hy sinh xương máu của bao triệu người dân Việt Nam gia giáo cũng như sự hy sinh của bao triệu bậc làm cha làm mẹ của những anh hùng gia giáo vị quốc vong thân ấy.

Sự thật thật nhất ở đây là: đại cuộc chống xâm lược, giải phóng đất nước, thống nhất giang san, và chống xâm lăng thành công không bao giờ kèm theo quy định quy trình quy chuẩn rằng chỉ có Đảng Viên Cộng Sản mới được tổng động viên, mới được phép cầm súng đứng trong hàng ngũ quân đội, mới có quyền hy sinh và trở thành liệt sĩ.

Sự thật thật nhất ở đây là: đại cuộc chống xâm lược, giải phóng đất nước, thống nhất giang san, và chống xâm lăng thành công cũng không bao giờ kèm theo quy định quy trình quy chuẩn rằng nếu không là Đảng Viên Cộng Sản thì phải có tinh thần quốc tế vô sản Mác-xít Lê-nin-nít mới được tổng động viên, mới được phép cầm súng đứng trong hàng ngũ quân đội, mới có quyền hy sinh trở thành liệt sĩ.

Chính những người dân có gia giáo thiên Khổng – trong đó có cả Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, và Trần Đại Nghĩa – mới là nhân tố quyết định sự hình thành Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Đây là vấn đề chân lý cốt lõi mà Hoàng Hữu Phước là người duy nhất trên thế giới nhận diện được và kiên quyết đề ra như nhận thức mang tính khuôn khổ nhất thiết phải có nơi người Việt nào thực sự yêu nước và yêu chân lý.

3- Sự Thật Việt Nam Ngày Nay

Việt Nam ngày nay có 3 điểm yếu.

a) Điểm Yếu Khách Quan:

Có một việc mọi người có thể đã biết – vì Hoàng Hữu Phước cứ lập đi lập lại bao lần trên nhiều blog trong hơn 30 năm qua – rằng Việt Nam lẽ ra đã sớm cường thịnh nếu như Việt Nam không gặp thằng đại ngu đầnthằng đại ác gian.

Mỹ là thằng đại ngu đần mà theo Hoàng Hữu Phước đã nêu thì lẽ ra Mỹ đã nên ngay sau 30-4-1975 đeo theo ve vản o bế Việt Nam, lăng xăng xum xoe “bồi thường chiến phí”, thay vì tập trung đầu tư vào Tàu và bao vây cấm vận Việt Nam, thì giờ đây cách chi mà có 3 vấn nạn của (i) Tàu trở thành cường quốc, (ii) Tàu làm bá chủ Biển Đông, (iii) Việt Nam lẹt đẹt về kinh tế khó thể tự bảo vệ được thân thì cách chi làm tiền phương che chắn cho khu vực ASEAN vốn đa số là đồng minh trước đây của Mỹ ở Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á SEATO tức cái tương tự Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương NATO, (iv) Tàu lấn lướt Mỹ về hải quân trên phạm vi toàn cầu, và (v) Tàu sẽ chiếm Úc Đại Lợi từ hợp đồng thuê Cảng Darwin trong 99 năm.

Còn thằng đại ác gian là thằng Tàu. Ở đây chỉ nêu tóm tắt: Việt Nam đã bị thằng đại ngu đần làm cho khốn đốn một thời gian dài, và đang bị thằng đại ác gian làm cho khốn nạn chừng nào thằng Tàu chưa bị tiêu diệt.

Điểm yếu thứ nhất của Việt Nam là vậy đấy.

b) Điểm Yếu Chủ Quan:

Có một việc mọi người sắp biết – vì Hoàng Hữu Phước đang viết ở đoạn này đây rằng tài sản trên bình diện trị quốc phải luôn được hiểu bao gồm tài sản vật chất, tài sản trí tuệ, tài sản truyền thống, và tài sản tinh thần. Chỉ xem vật chất là tài sản, thì việc này sẽ trở thành điều ngu xuẩn tột cùng.

Sau khi “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, thu giang sơn về một mối, những người cộng sản Việt Nam đã không hề đập phá đốt bỏ các dinh thự, các kho vàng, các kho tiền, các kho tàng, các kho vũ khí đạn dược, các cơ sở hạ tầng bao gồm các phi trường, hải cảng, cùng các chiến xa, các chiến hạm, các chiến đấu cơ, các đài vi-ba, v.v. và v.v. – tức những thứ thuộc tài sản vật chất tịch thu được từ sự thất trận của quân thù.

Thế nhưng, tại Thành Phố Hồ Chí Minh ngoài một số trường hợp bất khả kháng mà Ủy Ban Quân Quản phải chấp nhận tiếp tục sử dụng các giảng viên đại học Việt Nam Cộng Hòa nào chưa vượt biên, còn một lãnh đạo Đảng chịu lắng nghe ý kiến tư vấn của một nhân vật Việt Nam Cộng Hòa là Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Oánh (Phó Thủ Tướng và Thủ Tướng Việt Nam Cộng Hòa, Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam Cộng Hòa, người khi đã trở thành nghị sĩ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa VIII đã chủ động đăng ký cuộc hẹn rồi đích thân tìm đến thăm Hoàng Hữu Phước năm 1990 để lắng nghe các nhận định của Hoàng Hữu Phước về tương lai khả dĩ khả thi nào của đầu tư Hoa Kỳ vào Việt Nam – như đã thuật chi tiết trong một bài viết trước đây trên blog này) thì ngay sau 30-4-1975 đã có việc tịch thu đốt bỏ hàng triệu sách vở tài liệu thuộc quyền sở hữu của cá nhân người dân ở Thành Phố Hồ Chí Minh nghĩa là sách vở tài liệu đã không được xem là tài sản dù cân ký được và dùng làm chất đốt nấu ăn được; 5 năm tiếp theo chứng kiến sự cho nghỉ việc hàng loạt những nhân sự Việt Nam Cộng Hòa ngay cả ở những ngành kỹ thuật tân kỳ (như kiểm soát không lưu với lý do bảo đảm an ninh khu vực quốc phòng trọng yếu) hay kế toán tài chính (với lý do phải theo hệ thống kế toán hạch toán xã hội chủ nghĩa và sử dụng đồng rúp-đô-la) hoặc sản xuất kinh doanh (với lý do không chấp nhận hình thành tư bản bóc lột) thậm chí xử tử ngay trong vài tuần đầu giải phóng những doanh chủ sản xuất công nghiệp (với lý do tư sản mại bản phục vụ đế quốc Mỹ), và tiến hành đưa các gia đình tư sản đi “Vùng Kinh Tế Mới”. Những sự thật này cho thấy tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm trong sản xuất/kinh doanh/thương mại/thương trường đã không được xem là tài sản.

Điểm yếu thứ nhì của Việt Nam là vậy: cùng với sự không xem trọng các tài sản tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm của chính quyền; sự ra đi ồ ạt của những người Việt vượt biên và của những người Việt gốc Hoa theo lời tuyên truyền của Giặc Tàu – tức hệ thống tuyên truyền của Việt Nam đã thất bại khiến Việt Nam mất đi nguồn tài sản quý báu của tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm cùng hệ thống sản xuất và mạng lưới phân phối có liên quan đến hoạt động tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm ấy, khiến Việt Nam phải đương đầu với nhiều khó khăn hơn.

c) Điểm Yếu Ý Thức Hệ:

cùng với việc chính quyền đã không xem trọng các tài sản phi vật chất như tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm, Việt Nam tự gây thêm cho mình một điểm yếu khác. Nếu như hai điểm yếu khách quan và chủ quan nêu trên chỉ làm chậm đi sự phát triển của Việt Nam mà theo thời gian thì Việt Nam vẫn có thể và thực sự đã vượt qua được, thì điểm yếu thứ ba lại tiềm tàng mối đe dọa đến sự sinh tồn của cả nền chính trị mà hiện nay hậu quả đã quá nhãn tiền: ý thức hệ cộng sản chủ nghĩa về đạo đức cách mạng đã trở thành lấn lướt, độc tôn, đè bẹp, tiến đến xóa triệt tư duy về đạo đức gia phong và đạo đức cá nhân thiên Khổng kiểu “kiến ngãi bất vi vô dõng giả, gian nguy bất cứu mạc anh hùng” bị dán nhãn “đạo đức tiểu tư sản”.

Điểm yếu thứ ba của Việt Nam, do đó, là sự biến mất của đạo đức gia phong thiên Khổng, khiến ngay cả cán bộ cao cấp của Đảng dù là tướng lĩnh hay bộ trưởng chính phủ cũng trở thành tội phạm tham nhũng/tham ô/thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng với số lượng con người đông và khối lượng tài sản gây hại khổng lồ, còn công chức và người dân đa số không còn sở hữu các đức tính mà không có nó thì Quốc Hội Việt Nam sẽ phải chi hàng tỷ tỷ USD để đài thọ việc đề ra hàng tỷ tỷ quy định quy chuẩn quy trình cho từng hoạt động một trong toàn bộ nền kinh tế quốc dân và sinh hoạt xã hội quốc gia, từ sản xuất tăm tre xỉa răng đến sản xuất xe bus đưa đón học sinh, từ bưng bê cà phê đến nhận học sinh lên xe đưa đón, từ cứu người bị nạn đến giúp người bị hại, từ đỡ đẻ đến cúi đầu chào chồng sản phụ, từ dẹp xích lô đạp đến cách tính tiền du khách Nhật, từ quay clip cảnh đánh nhau xé quần xé áo đến cảnh ở truồng dưới ao sen, vân vân và vân vân. Trong khi chỉ cần để yên cho các gia đình phát huy phát triển gia giáo thiên Khổng, Việt Nam lẽ ra đã không phải mất tiền, không bị mất người, không bị ô danh, và sẽ không mất chế độ.

F) Dẫn Chứng Hoàng Hữu Phước

Khác với toàn bộ người dân Việt Nam du lịch nước ngoài luôn chụp ảnh với các biểu tượng các nơi đến để chứng minh bản thân từng đến các nơi ấy, tôi chỉ chụp những ảnh đặc thù về sinh hoạt các nơi đến để làm tư liệu cho các bài viết trong tương lai. Tại Singapore, tôi chỉ chụp hình với kỳ hoa dị thảo trong Vườn Bách Thảo chứ không chịu chụp hình – và thậm chí chả thèm đến tận nơi dù chỉ để xem chơi – với tượng cái con quái thú đầu sư tử mình cá vì cho rằng qua hình ảnh xem trước khi đi thì đó là một tượng tầm thường, rẻ tiền, phi nghệ thuật, cực kỳ quê mùa thô thiển xấu xí do nơi miệng con quái vật đó nhú chìa ra cái ống nước bằng kẽm đen đúa loại phi 1000 ly từ đó nước phun ra xối xả. Cái con ấy mà bơi đi đâu được, nên Singapore chỉ còn cách dậm chân tại chỗ mà thôi với cái nền chính trị độc tài tàn bạo công khai của nó.

Tại New Zealand năm 2014 tôi chụp các bức ảnh sau ở Thủ đô Wellington vì tôi biết 5 năm sau tôi sẽ cần đến chúng để “lên lớp dạy đời” về Sự cố Gateway Hà Nội 2019:

Một trường tiểu học đưa học sinh tham quan Viện Bảo Tàng Quốc Gia New Zealand Te Papa Tongarewa . Trong bức ảnh, giáo viên mang ba-lô xanh là người đứng trụ tại điểm đó ở bãi đỗ xe để điểm danh từng nhóm học sinh khi giao quân và khi thu quân, và để làm mốc định vị xuất phát cũng như mốc định vị tập trung trở lại của các nhóm. Một nhóm tham quan xong được giáo viên đưa về nơi tập trung và chúng ta thấy quân số có 10 học sinh. Khi nhóm thứ nhì trở ra, ta thấy có thêm một giáo viên và quân số học sinh biến thành 20. Và cứ thế mà gia tăng lên 100 học sinh. Suy ra: mỗi nhóm 10 học sinh do 1 giáo viên chịu trách nhiệm giám quản. Suy ra: các học sinh “Tây” rất ngăn nắp và tuyệt đối kỹ luật, không như học sinh “Ta” mà Hoàng Hữu Phước đã miêu tả trung thực trong một bài viết trước đây rằng đám học sinh hàng trăm đứa học thể dục trong khuôn viên Sân Vận Động Quân Khu 7 (nơi “đóng đô” của công ty của Hoàng Hữu Phước trước 2009) đã la hét ồn ào điên loạn nhấn chìm tiếng la hét ào ồn loạn điên của mụ giáo viên thể dục suốt mấy tiết dạy và học thể dục ở đó, nơi mà thầy không ra thầy và trò chẳng ra trò do mất biệt cái tính chuyên nghiệp của người dạy và cái gia giáo của người học. Sự quan tâm của ngôi trường của đám đông người ngợm này ắt đặt vào chỗ khác.

Giáo viên New Zealand tất nhiên chớ biết “gia giáo Thiên Khổng” mà cái ông Hoàng Hữu Phước vớ vẩn ở Việt Nam nói đến là cái quái gì. Họ cũng chả màng đến cụm từ đao to búa lớn của “tinh thần trách nhiệm” mà người Việt hay rao giảng. Cái duy nhất họ có là tính chuyên nghiệp mà “trách nhiệm” là một bó buộc khắng khít mang tính định lượng không thể tách rời khỏi tính chuyên nghiệp. Còn ở Việt Nam, tính chuyên nghiệp nghĩa là có bằng cấp/chứng chỉ hành nghề có đóng dấu tròn kèm dán mã vạch và mã QR; còn “trách nhiệm” là một “tinh thần” mang tính định tính, ở dạng một lời kêu gọi, hoặc như chiếc phao làm cái cớ cho một đợt rút tiền mới từ tiền thuế của dân cho một tân siêu dự án tuyên truyền giáo dục mỗi năm song chưa bao giờ có báo cáo tổng kết thành tích đạt được từ sự tiêu xài ngân sách cho đại cuộc giáo dục tuyên truyền nâng cao nhận thức về tinh thần trách nhiệm cứ như thể cái tinh thần ấy của Việt Nam đang ở dưới đáy Rãnh Mariana sâu muôn trượng ở Tây Thái Bình Dương mà mỗi năm cái tinh thần trách nhiệm được nâng cao 1 mi-li-mét nhờ đầu tư tỷ đô của Nhà Nước Việt Nam vậy.

Chính bởi vừa khác nhau trong tư duy từ chương về tinh thần trách nhiệm như nhà giáo New Zealand và Âu Mỹ, và thiếu vắng nền nếp gia giáo thiên Khổng kiểu Việt luôn chứa đầy ắp tinh thần trách nhiệm, mà ở Việt Nam vài năm trước tại Thành Phố Hồ Chí Minh một trường trung học nọ đưa mấy chục học sinh tắm biển Cần Giờ bị chết đuối mấy trò, còn năm nay ở Hà Nội một trường “quét té” kia bỏ sót một học sinh chết ngạt trong xe đưa đón. Phải chăng các nhà giáo nam nữ thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đến Cần Giờ lo khui các thùng bia mang theo để nhậu với cua ghẹ mực khô? Phải chăng giáo viên thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam lo xem các video clip đánh ghen tuột quần lòi vú trên điện thoại thông minh để ngu đần bỏ sót học sinh? Và còn bao vụ đánh đập dã man học sinh, hiếp dâm học sinh, để học sinh chết vì khí độc CO2 sau hai ngày cuối tuần bị nhốt trong toilet? Cần nhắc lại một điều mang tính sự thật lịch sử mà chỉ có Hoàng Hữu Phước biết chính xác (do làm Trưởng Lớp suốt 5 năm tiểu học và 7 năm trung học dưới thời Việt Nam Cộng Hòa) và khẳng định (do chỉ chuyên nói về sự thật lịch sử)rằng trong suốt thời gian tồn tại của Việt Nam Cộng Hòa, toàn Miền Nam Việt Nam không hề có Ngày Nhà Giáo hay Ngày Thầy Thuốc quái quỷ gì cả. Và đó là lý do Hoàng Hữu Phước luôn buộc tội các “Ngày” đã gây ra sự sa đọa suy đồi trong xã hội Việt Nam ngày nay.

Các lãnh đạo Việt Nam ngày nay nếu có đội ngũ nhân lực “ra hồn” biết trân trọng những điều tâm huyết Hoàng Hữu Phước nêu ra ngày nay rồi đúc kết dâng lên lãnh đạo đọc qua để lãnh đạo tâm tư ngậm ngùi than tiếc bản thân họ không thể làm gì thì vẫn may ra có thêm những hiểu biết chiến lược kiến nhân và dụng nhân mà họ còn thiếu vắng, đồng thời nhận ra hiện trạng thực tế Đảng Loạn để may ra có những thay đổi nào đó.

Chỉ có lãnh tụ Việt Nam trăm năm sau nếu có đội ngũ nhân lực “ra hồn” biết trân trọng những điều tâm huyết Hoàng Hữu Phước nêu ra trăm năm trước rồi đúc kết dâng lên lãnh tụ đọc qua rồi lãnh tụ tâm đắc hừng hực thực hiện các thay đổi căn cơ  thì đương nhiên Việt Nam cường thịnh.

Có ngày Hoàng Hữu Phước sẽ là cái tên mới mà Nhà Nước đặt thay cho trường Tiểu Học Phan Đình Phùng của Thành Phố Hồ Chí Minh nơi mà phương tiện đi lại lúc ấy sẽ toàn bằng “bus ca-nô” cho học sinh vừa mặc áo phao vừa nghe cô giáo áp tải hướng dẫn cách câu cá đuối dưới nước mà không bị đuối nước.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Sử Nghiên, Nhà Giáo-dục Duy-nhất Thượng-đẳng ở Việt-Nam, Nhà Hoạt-động Chính-trị Cộng-sản Dân-tộc Thiên Khổng

A- Ghi chú: Quý ông/bà nào xưa kia có tham gia dự tiệc Tết Trung Thu tại Dinh Độc Lập và chuyến nghỉ mát 10 ngày ở Vũng Tàu theo phần thưởng của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu dành cho học sinh tiểu học xuất sắc của Thủ đô Sài Gòn, xin vui lòng xác nhận trên Facebook của quý vị rằng các chi tiết có liên quan trên là đúng. Lý do yêu cầu: (1) các thư báo của trường và giấy mời của Phủ Tổng Thống tôi giữ từ nhỏ đã bị mối mọt phá hủy hoàn toàn, và (2) bọn Kiêu Báo ở Việt Nam có thể nhao nhao rằng tôi tạo tin xạo Fake News để “câu view”.  Xin chúc sức khỏe và xin cảm ơn nhiều.

B- Tham khảo theo thứ tự xuất hiện trước-sau trong bài:

1) Hiền Tài: Hiền Tài  22-5-2019

2) Tương Lai Chính Trị Việt Nam: Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước – Bài Số 2  13-6-2019

3) Tiên Tri Thấu Thị

Hoàng Hữu Phước Thấu Thị Aitee Việt Nam  08-3-2009

Trung Quốc Trong Sấm Trạng Trình  01-01-2011

Hoàng Hữu Phước Đã Nói Với Thế Giới Về Bitcoin 20-12-2017

Hoàng Hữu Phước Đã Gián Tiếp Dìm Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc Xuống Bùn Nhơ Vạn Đại 20-6-2018

Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiên Tri Thấu Thị  25-4-2018

Bài Số 1 Về Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước: Chính Trị Mỹ 30-4-2018

Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước – Bài Số 2  13-6-2019

Lại Chậm Chân 11-6-2019

4) Thùng Nước Đá: Thùng Nước Đá và Blog 14-3-2013

5) Biết Lo Trước Cái Lo Của Thiên Hạ: “Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân” 11-5-2018

6) Nguyễn Phú Trọng: Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng 14-02-2016

7) Võ Nguyên Giáp: Đại Tướng Võ Nguyên Giáp 26-10-2013

8) Hồ Chí Minh: Hồ Chí Minh – Cách Mạng Tháng Tám – Giải Phóng Miền Nam  11-9-2015

9) Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam: Thư Gởi Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Trần Thanh Mẫn 11-10-2017

10) Chọn đặt những người-không-được-dân-biết-đến-hoặc-vi-phạm-pháp-luật-và-không-xứng-đáng: Chống Trọng 12-7-2019

11) Danh Sách Bầu Cử Quốc Hội: Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

12) Hoàng Hữu Phước: Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh 02-10-2014

13) Loạn Kiêu Báo: Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này  (Loạn Kiêu Báo) 05-8-2016

14) Nhũn Xèo: Quyền Lực Nhũn Xèo  09-11-2017

15) Ả Giáo Thạc Sĩ Họ Phết: Đất nước mình ngộ quá phải không anh 29-5-2016

16) Thằng Giáo Tiến Sĩ Họ Trần: Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

17) Đi Tắt Đón Đầu: Đi Tắt Đón Đầu 08-9-2017

18) Thạc Sĩ Tiến Sĩ: Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam 30-12-2015

19) Tuyên Truyền: Rượu

20) Thiên Khổng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng 28-6-2019

21) Đặc Khu Kinh Tế: Luật Đặc Khu – Phần 2  01-10-2018

22) Loạn Kiêu Đảng: Khi Cựu Quan Chức Cầu Cứu (Loạn Kiêu Đảng) 06-10-2016

23) Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu: Nguyễn Văn Thiệu Trong Tương Quan Với Những Nhân Vật Lừng Danh Tại Việt Nam Và Trên Thế Giới  01-5-2019

24) Phản Đảng: Khi Cựu Quan Chức Cầu Cứu (Loạn Kiêu Đảng) 06-10-2016

25) Chống Việt: Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng 09-6-2008

26) Luôn Thất Bại: Cách Vượt Qua Nhà Hùng Biện Bất Khả Chiến Bại Hoàng Hữu Phước 20-5-2019

27) Gia GiáoGia Phì Sinh Hiếu Tử, Quốc Thái Thức Trung Thần 18-12-2017

28) Chính cái nền nếp ấy là bức tường thành thép chặn ngăn vĩnh viễn sự lớn mạnh thống lĩnh của các Đạo Chúa tại Việt Nam:: Thư Gửi Đức Giáo Hoàng Francis 01-8-2017 (Bản Tiếng Anh: Letter to His Holiness Pope Francis August 1, 2017)

29) Mỹ Là Thằng Đại Ngu Đần: EU và Darwin 22-3-2016

30) Cảng Darwin: EU và Darwin 22-3-2016

31) Thằng Đại Ác Gian Là Thằng Tàu: Trung Quốc: Từ Vĩ Đại Đến Tệ Hại  25-6-2016

32) Sách cân ký được và dùng làm chất đốt nấu ăn: Tôi Và Bạn Nguyễn Minh Luân  05-10-2018

33) Ở truồng dưới ao sen: Ở Truồng Với Sen  22-6-2019

34) Singapore chỉ còn cách dậm chân tại chỗ mà thôi với cái nền chính trị độc tài tàn bạo công khai của nó: Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore 23-02-2016

35) Sự quan tâm của ngôi trường của đám đông thầy trò này ắt đặt vào chỗ khác: Đồng Phục Học Sinh 30-01-2016

36) Từ Chương: Thế Nào Là “Từ Chương”  25-11-2015

37) Nhà Giáo Nam Nữ Thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam: Nhà Giáo 25-11-2017

38) Ngày Nhà Giáo: Ngày Nhà Giáo Việt Nam  20-11-2018

39) Hoàng Hữu Phước luôn buộc tội các Ngày đã gây ra sự sa đọa suy đồi trong xã hội Việt Nam ngày nay: Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11-2018

40) Thay Đổi Căn Cơ:

Thay Đổi Hệ Thống Chính Trị Tại Việt Nam 02-02-2016

Giới Tinh Hoa Chính Trị Việt Nam Sẽ Phải Thay Đổi Năm 2021  23-11-2016

Luật Đặc Khu 20-7-2018

41) Đảng Loạn:

Bài Viết Mong Được Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng Biết Đến: Đảng Loạn    14-12-2016

Hoàng Hữu Phước Nhận Xét Nhỏ Về Nội Tình Lớn Tổ Chức Chính Trị Việt Nam 01-12-2018

Hoàng Hữu Phước Đã Từng Nói Về Hai Vấn Đề Quan Trọng Của Chính Trị Việt Nam: Báo Của Đảng Và Trí Thức Của Đảng 10-5-2019

42) Áo Phao: Áo Phao 06-6-2016

43) Hướng Dẫn: Hướng Đạo Bài viết gởi Báo Tuổi Trẻ năm 1995

44) Nhà Giáo-dục Duy-nhất Thượng Đẳng: Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai 09-4-2015

Tổng Lãnh Sự Danh Dự

Hoàng Hữu Phước, MIB

07-8-2019

Tất cả các bài viết của Hoàng Hữu Phước dù là văn hay thơ hoặc thơ tản văn và dù bằng tiếng Việt hay tiếng Anh đều hoặc lạ độc đáo (tiếng lóng bình dân hạ đẳng gọi là “không đụng hàng”), hoặc chưa có tiền lệ (tiếng Hán-Việt cao cấp gọi là “tiên phong”), hoặc toàn là sự thật chưa từng được biết đến (tiếng Việt hòa nghĩa với tiếng Anh là “chưa dấu chân người” tức “uncharted”), hoặc duy nhất (tiếng Việt chua giải thích là “không ai có thể bắt chước”), hoặc khuyấy động tĩnh lặng (tiếng Anh nhập khẩu là “badabouming”), hoặc chỉ nêu toàn sự thật trụi trần (tiếng Anh bình dân là cockle-deep), hoặc cả sáu (tiếng Anh hàn lâm gọi là “Phuoc-styled” hoặc “Phuocist”). Sáu đặc điểm này đến từ sự trãi nghiệm thực sự – dù trãi nghiệm trong tư duy hay trãi nghiệm trong thực tế đời sống ngay từ lúc lọt lòng mẹ tại Bảo Sanh Viện Từ Dũ – và kiến thức đến từ trãi nghiệm đó.

Mọi người chỉ biết đến sự tồn tại của Đại Tá Lê Văn Toan, Trưởng phòng Tổ Chức Cán Bộ Sở Công An Thành Phố Hồ Chí Minh, sau khi đọc bài Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo.

Mọi người chỉ biết đến sự láu cá ngu xuẩn của Mặt Trận Tổ Quốc Thành Phố Hồ Chí Minh sau khi đọc bài Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân.

Mọi người chỉ biết đến Giải Thơ Ca Quốc Tế Mỹ sau khi đọc bài Tôi và Giải Thưởng Thơ Ca Quốc Tế Hoa Kỳ .

Mọi người chỉ biết Việt Nam hiện đại có ba vị anh thư nào sau khi đọc bài Ba Vị Anh Thư Thép Lãnh Đạo Việt Nam.

Mọi người chỉ biết những lỗi tày đình của Chu Văn An sau khi đọc bài Hoàng Hữu Phước vs Chu Văn An: Sự Thật Về Nội Dung Đối Đáp Hùng Biện Trực Diện Của Hoàng Hữu Phước Với Các “Nhà Báo”.

Và mọi người chỉ biết bài thơ Đường Luật tuyệt vời nhất về Đại Tướng Võ Nguyên Giáp là của ai sau khi đọc bài Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Vân vân và vân vân.

Dưới đây là một sự thật có liên quan đến cái gọi là Tổng Lãnh Sự Danh Dự (hoặc Lãnh Sự Danh Dự).

Gần đây đi ngang thành trì FOSCO xưa kia dưới quyền tổng trấn kinh lược sứ của Hoàng Hữu Phước, đối diện với VCCI, tôi thấy nó đã biến thành một Tổng Lãnh Sự Quán do một nữ celebrity (trước là con râu – phát âm theo giọng Nam Định – của Bí thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải) làm “Tổng Lãnh Sự Danh Dự” cho một nước Đông Âu tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Trước đây, tôi nhiều lần đến một Tổng Lãnh Sự Quán trên đường Phùng Khắc Khoan để làm việc về các mặt hàng kinh doanh từ các chương trình viện trợ của Liên Hợp Quốc. Quyền bính nơi ấy là trong tay một nữ “Tổng Lãnh Sự Danh Dự” Việt Nam chủ nhân một đại công ty có cơ ngơi ngay góc ngã tư Mạc Đỉnh Chi-Nguyễn Văn Thủ gần đấy.

Mới đây, tôi xem phim tài liệu trên Tivi ngợi ca “tài năng đức độ” một ông “Tổng Lãnh Sự Danh Dự” tại Thành phố Hồ Chí Minh cho một nước Đông Âu. Đó là ông chủ hãng taxi Mai Linh.

Và thông tin đặc biệt bí mật ở đây là: tôi đã từng được một quan chức cấp cao của Thành Phố Hồ Chí Minh, người duy nhất trong giới cầm quyền ở Thành phố Hồ Chí Minh có thiện cảm với tôi, gợi ý tôi ra làm “Tổng Lãnh Sự Danh Dự” cho Pakistan tại Thành Phố Hồ Chí Minh.

1) Bạn chỉ có thể là một “Tổng Lãnh Sự Danh Dự” nếu bạn là một doanh chủ có lý lịch hoặc “đỏ” hoặc “trắng”. “Đỏ” nghĩa là thuộc gia đình đảng viên, thuộc gia đình “có công với cách mạng”, hoặc bản thân là đảng viên, tức miễn có dính dáng đến Đảng dù chỉ là con râu hay con rể của đảng viên cấp cao. Tôi – theo lời chiêu mộ nhân tài thuyết phục tôi chấp nhận vào ngành Tình báo của Đại tá Lê Văn Toan để làm “thanh bảo kiếm của nhân dân” – thuộc gia đình có lý lịch “trắng” nghĩa là trong sạch, trong trắng, không có công với cách mạng nên “không đỏ”, nhưng không có tội với nhân dân nên “chẳng đen”.

2) Bạn chỉ có thể là một “Tổng Lãnh Sự Danh Dự” nếu bạn là một doanh chủ giàu có, vì chỉ có quốc gia nước ngoài nhỏ bé nào hoặc nghèo hoặc do chưa muốn hay chưa thể phát triển quan hệ lớn mạnh trực tiếp với một địa phương của Việt Nam mới cần bạn làm “Tổng Lãnh Sự Danh Dự” vì bạn phải có sẵn tài lực và nhân lực để ôm hết vào mình mọi chi phí phát sinh cho hoạt động của cái Tổng Lãnh Sự Quán ấy. Tương tự, Việt Nam cũng đã có một Lãnh Sự Danh Dự là một doanh chủ người Hàn Quốc tại một tỉnh của Hàn Quốc.

3) Bạn chỉ có thể là một “Tổng Lãnh Sự Danh Dự” nếu ngoài hai yêu càu trên, bạn còn có một điểm cộng thêm rằng đã có dính dáng đến cái nước ngoài ấy.

Những lý do mà các bạn sẽ không bao giờ thấy có Tổng Lãnh Sự Quán Pakistan tại Thành Phố Hồ Chí Minh với Tổng Lãnh Sự Danh Dự Hoàng Hữu Phước gồm:

1– Tôi có kinh nghiệm tuyệt hảo đầy mình về lãnh đạo và kinh doanh với Ấn Độ; song, điều này không có nghĩa tôi đương nhiên thích hợp với tất cả các quốc gia Nam Á, chưa kể Ấn Độ là kẻ thù của Pakistan;

2– Tôi không có dư tiền để mua sắm một cơ ngơi khổng lồ hoành tráng chỉ để treo quốc kỳ Pakistan và để trả lương cho cả chục nhân sự từ bảo vệ đến lái xe, lễ tân, thư ký, v.v. và v.v., đơn giản vì tôi chỉ có tiền của tôi chứ không có tiền thuế của nhân dân do Nhà Nước hào phóng trao cho cũng như tôi không dựa hơi bất kỳ đảng viên cao cấp nào cả.

3– Tôi không có dư thời gian để bỏ tiền ra thuê đài truyền hình lẽo đẻo theo tôi từ Thành Phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội rồi tuốt qua Islamabad để làm bộ phim ngợi ca tôi đã dày công vun đắp tình hữu nghị của hai thành phố và phát triển hợp tác kinh tế giao lưu văn hóa thương mại và trao đổi kỹ thuật sản xuất bom nguyên tử giữa hai quốc gia phát sóng truyền lưu hậu thế.

4– Tôi có kế hoạch đến năm 2011 sẽ ra ứng cử Quốc Hội phục vụ đồng bào quốc gia dân tộc, kiên quyết sẽ đập tan cái “Luật Biểu Tình” mà suốt năm 2009 và 2010 tôi nghe mấy thằng đần độn lãi nhãi miết tại Quốc Hội và trên báo chí nên chẳng hơi đâu mà làm “Tổng Lãnh Sự Danh Dự” vớ va vớ vẩn hữu danh vô thực.

Những chi tiết trên các bạn chưa từng biết đến hoặc nghe bất kỳ ai nói đến.

Kính mời các bạn đón đọc các bài viết khác của Lăng Tần Hoàng Hữu Phước có cùng chất lượng tương tự, và giới thiệu cho nhiều người cùng đọc.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII, Giảng-sư Anh-văn

Tham khảo:

1) Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo  26-12-2015

2) Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

3) Tôi và Giải Thưởng Thơ Ca Quốc Tế Hoa Kỳ  12-12-2014

4) Ba Vị Anh Thư Thép Lãnh Đạo Việt Nam – The Trio of Iron Ladies of Vietnam 08-8-2016

5) Hoàng Hữu Phước vs Chu Văn An: Sự Thật Về Nội Dung Đối Đáp Hùng Biện Trực Diện Của Hoàng Hữu Phước Với Các “Nhà Báo”  25-4-2019

6) Đại tướng Võ Nguyên Giáp 26-10-2013

Không Dám Thay Đổi Ư?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Hùng-biện Chính-đạo Anh & Việt Duy-nhất của Việt-Nam

05-8-2019

Tôi có lần ví von này nọ về Phú Sĩ Sơn rằng thiên hạ nếu khôn hãy để yên cho nó mãi sững sừng là cảnh đẹp yên ắng lơi lả của thơ ca, văn vẻ, nhạc họa, tứ tình. Đừng dại dột ném Bố/Mẹ Của Các Loài Bom vào lòng miệng của nó khiến nó thức giấc ngọ ngoạy phun trào phún thạch magma gây đại họa động đất sóng thần phá tàn tất cả. Phú Sĩ Sơn buộc phải chứng minh chất liệu tàng ẩn của nó là phún thạch từ trung tâm Địa Cầu chứ không phải đất đá tầm thường của vùng diện tích rộng lớn bao quanh.

Ví von ấy biết bao người trong hơn nửa thế kỷ qua đã nghiệm ra rằng họ nên đại khôn để yên cho Hoàng Hữu Phước mãi sừng sững là tao nhân mặc khách trầm mặc trầm tư trầm lặng lãng đãng phiêu lãng phiêu bồng phiêu du lơi lả ngã ngớn tình tứ với các nàng thơ, nàng văn, nàng nhạc họa. Đừng đại ngu mà nhét thồn tọng nhồi chữ vào mồm của anh ta khiến anh ta nổi cơn thịnh nộ ngọ ngoạy hỏa sơn phun trào phún thạch gây đại họa động đất sóng thần. Nhất là khi anh ta lại là một Aries tức thuộc cùng một cung bậc nhân tài dữ dội với Aries Nguyễn Phú Trọng và Aries Nguyễn Thị Kim Ngân. Hoàng Hữu Phước buộc phải công khai dũng mãnh chứng minh cho bằng được rằng năng lực của anh ta là tuyệt hảo còn chất lượng của các nhà báo nào dám chống anh ta và của bất kỳ nghị sĩ nào dám không ủng hộ anh ta đều là hạng vất đi mà Mặt Trận Tổ Quốc lượm lặt rửa ráy chà xát cọ kỳ dán keo nhấn ép vào ngồi chình ình choán chỗ trong Quốc Hội vài hôm trong mỗi kỳ họp.

Ví von ấy là từ lời dạy của Ba tôi mà tôi đã thuật lại trong một bài viết cách nay vài tháng. Ông dạy tôi rằng (a) hãy khôn ngoan hoặc để yên cho một người tài đức được an nhiên tự tại, hoặc hãy cố có hắn dưới trướng của mình, chứ đừng dại dột tấn công hắn vì hắn bất khả chiến bại; và rằng (b) tôi hãy cố gắng là người tài đức để bất khả chiến bại. Ông cũng phân tích cho tôi hiểu rằng ngay cả Khuất Nguyên (tiếng Việt của nhà ngôn ngữ Hoàng Hữu Phước gọi là Cu Doản từ tiếng Anh là Qu Yuan) cũng bất khả chiến bại do chưa ai đạt được thành tích như ông: có độc quyền vừa mắng chưởi cả thế gian ngu đần dơ bẩn đục ngầu vừa trói buộc chính cái thế gian ngu đần dơ bẩn đục ngầu ấy phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà hàng năm cúng tế hương khói tụng ca ông trong sạch trong trắng chừng nào Trái Đất còn chưa bị tiêu diệt bởi thiên thạch, Sao Chổi, và người hoài hành tinh.

Như đã tự xưng một cách chính xác rằng tôi là nhà hùng biện Anh và Việt duy nhất của Việt Nam, tôi biết rõ có chán vạn người có thể giỏi hùng biện Đức, Nga, Hàn, Tàu, Pháp, Thổ, vân vân và vân vân. Thiên hạ cũng không thể biết ai giỏi hơn tôi hoặc như tôi, đơn giản vì các bậc anh tài kiệt xuất mà tôi chỉ đáng xách dép đánh giầy cho ấy đương nhiên ủng hộ tôi nên chẳng bao giờ họ viết bất kỳ thứ gì chống lại tôi. Kỳ dư, làm gì có bất kỳ ai trong cái đám chống tôi lại hùng biện hơn được tôi bằng Tiếng Việt viết, Tiếng Việt nói, tiếng Anh viết, tiếng Anh nói. Sự thật mếch lòng là ở chỗ đó. Bằng chứng ư? Tôi đã viết hùng biện mấy chục năm nay bằng hai thứ tiếng Anh và Việt vậy mà chớ có ai viết bài hùng biện nào chống lại luận điểm của tôi dù bằng một thứ tiếng, mà chỉ toàn chưởi sủa bâng quơ láo xạo do bị nhục đớ họng. Tôi cũng đã phát biểu hùng biện giữa thanh thiên bạch nhật ngay tại nghị trường Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam xô đổ dự án Luật Biểu Tình vậy mà cái đám nhà báo chống tôi dù có bằng Cao Cấp Lý Luận Chính TrịThẻ Đảng cùng Thượng Phương Bảo Thẻ cũng chớ có ai viết được dù chỉ một bài hùng biện ra hồn có liên quan đến chủ đề “Luật Biểu Tình” để chống tôi mà chỉ dám ném Bố Của Các Loài Bom vào miệng Phú Sĩ Sơn nhét thồn tọng nhồi chữ vào mồm tôi, bôi nhọ rằng tôi chưởi bới nhân dân, chứ bọn cặn bã bồi bút bất lực liệt dương dưới trướng một tên lãnh đạo tòa soạn chỉ giỏi xé quần đè ấn nữ thực tập sinh báo chí nằm sấp xuống bàn ấy hoàn toàn đớ lưỡi không dám nói gì để cứu Luật Biểu Tình khiến cái “Luật” ấy bị tôi vất lên xe của công nhân hốt rác trực chỉ thẳng tiến về Đa Phước cho đến Rằm Trung Thu 2019 này cũng chưa nhà báo nào bới tìm ra tông tích.

Nếu lãnh tụ Hồ Chí Minh hồi xưa may mắn dưới trướng có một môn sinh là bậc thầy về ngôn ngữ như tôi, thì Người lẽ ra đã có thể được cái người như tôi ấy tư vấn rằng:

(a) Kính xin lãnh tụ hãy đổi câu “Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do” thành “Độc Lập Tự Do Là Quý Nhất”, vì trong tiếng Anh “không quý hơn” tất có khả năng đẻ ra cái “quý bằng” trong thuật so sánh comparison làm hạ đẳng cấp của “không có gì quý hơn”, chứ chẳng phải chỉ có “kém quý hơn” làm đối trọng đâu; rằng

(b) Kính xin lãnh tụ hãy cấm các nhân sự cấp cao của Người không được nói kiểu “Tay nó lo thì chân nó cũng lo” khi chưởi thằng tướng Mỹ Maxwell Davenport Taylor, vì rằng trong quy định hàn lâm ngôn ngữ Âu Mỹ, tên riêng không được phép dịch ra tiếng nước khác và văn hóa văn minh không cho đem tên riêng người khác ra đùa chộ. Người Việt Nam nếu tên Dũng vẫn được người Anh Mỹ gọi là Mr. Dung – phát âm là mix-tơ Đăng – mà không hề phá ra cười mặc cho trong tiếng Anh thì chữ dung – phát âm là đăng – có nghĩa là phân bò. Cũng vậy, tên của lãnh tụ là Hồ Chí Minh thì bọn Âu Mỹ không bao giờ dịch chữ Hồ ra Fox (con cáo) và chữ Minh ra Bright (sáng) hay Dawn (hừng sáng) cả. Nếu lãnh tụ không nghe lời trung ngôn của kẻ hàn sĩ này thì bảo đảm sau này khi thống nhất đất nước sẽ xảy ra nhiều vụ như thiên hạ tự ý dịch South China Sea thành “Biển Nam Trung Hoa” khiến gây náo loạn “biểu tình” còn nước Côte d’Ivoire tức Ivory Coast thành Bờ Biển Ngà sai be bét hết rất nhục quốc thể; và rằng

(c) Kính xin lãnh tụ hãy cấm các nhân sự cấp cao của Người không được lạm dụng việc sử dụng câu cú văn chương bình dân hoặc chế tác cái mới mà không hỏi xin ý kiến kẻ hàn sĩ này hoặc tự tung tự tác diễn giải sai ý của Người về giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt, vì rằng thế nào cũng có ngày xuất hiện một thằng hậu sanh khả ố tên Hoàng Hữu Phước bức xúc cả gan chỉnh đốn ngôn từ của các Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh Và Lê Quý Vương, chế nhạo tên gọi “đi tắt đón đầu” cùng “hợp tác bốn nhà” trong kế sách của Đảng, và vạch lỗi báo chí tại sao dám loại bỏ Ngũ Giác Đài để gọi là Lầu Năm Góc trong khi lại để chính phủ tự tiện đẻ ra cụm từ “Tứ Giác Long Xuyên” mà không là Long Xuyên Bốn Góc, v.v. và v.v.

Những chi tiết dài dòng nêu trên là để minh chứng hùng hồn rằng Hoàng Hữu Phước tôi đây có quyền nêu 7 lời phán như sau về câu nói của quý ông Nguyễn Mạnh Hùng trong bức hình chủ đạo ở trên (“Không dám thay đổi đó chính là khước từ đi cơ hội của chính mình”) mà báo chí ngu xuẩn xem như danh ngôn khuôn vàng thước ngọc.

1) Thay đổi là chuyện thường tình như hơi thở, luôn tồn tại nơi mỗi người, dù cái việc thở ấy thụ động hay chủ động, giống như việc mọc răng, mọc lông, rụng răng và rụng lông. Như vậy, thay đổi chẳng bao giờ là vấn đề quan trọng để bất kỳ ai đó hãnh diện tuyên bố bảo ban mọi người hãy thay đổi với hào quang của cái cơ hội nào đó. Thay đổi, ở đây, là diễn biến tự nhiên (natural process and progress) nơi mọi người bất kể có hay không có sức khỏe thể chất và/hoặc thần kinh.

2) Thay đổi là chuyện thường tình luôn tồn tại nơi mỗi người, giống như một sinh viên tốt nghiệp bước chân vào làm việc tại một cơ quan thì chẳng cần ai khác bảo ban phải thay đổi từ bỏ thú vui ở truồng khi rời nhà đến cơ quan, hoặc như người trưởng thành lấy vợ lấy chồng thì chẳng cần ai bảo ban phải thay đổi tập làm quen với việc ngủ chung giường nếu không sẽ mất “cơ hội” làm vợ làm chồng. Thay đổi, ở đây, là sự tự điều chỉnh chủ động (proactive self-adjustment/adaptation) vốn là khả năng luôn có nơi người khỏe mạnh về thần kinh.

3) Thay đổi phải luôn trên một nền tảng bất di bất dịch, y như một con người giữ nguyên cái đầu của mình, không ghép cái đầu khác vào cổ của mình, và chỉ thay đổi kiểu tóc, màu tóc, suy nghĩ, tư duy. Thay đổi, ở đây, là sự bổ sung làm tốt hơn hoặc tệ hơn cái đang có (self-development) như nói rõ trong bài Định Kiến. Nếu nói về chính trị nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì thay đổi theo nội hàm này cũng là nền tảng của bài Thay Đổi Hệ Thống Chính Trị Tại Việt Nam. Đồng thời, nếu nói về mặt cá nhân, đây cũng là nền tảng cho bài Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ.

4) Thay đổi không bao giờ được mặc định sẽ chỉ đưa đến kết quả tốt hơn, không bao giờ được mặc định sẽ đáp ứng đúng nguyện vọng của người quyết định thay đổi, không bao giờ được mặc định sẽ chỉ mang ý nghĩa tích cực, không bao giờ được mặc định sẽ chỉ đồng nghĩa với cơ hội hoặc thành công, nếu là thay đổi nơi cá nhân không bao giờ được mặc định sẽ được cộng đồng chấp nhận, còn nếu là thay đổi của “công ty” thì không bao giờ được mặc định sẽ không gây ra stress hoặc xáo trộn lớn để tự động được tập thể “nhân viên” chấp nhận. Thay đổi, ở đây, là một diễn biến thuần khách quan (purely objective approach) không bao giờ được quy chụp là “cơ hội bị bỏ lỡ” nếu “khước từ thay đổi”.

5) Thay đổi luôn song hành với các đối phó cực kỳ đa diện, cực kỳ căng thẳng, cực kỳ lệ thuộc vào nhiều tác nhân nội tại cũng như ngoại lai, trong khi kết quả hoặc hậu quả của thay đổi lại hoàn toàn bất định. Thay đổi, ở đây, là một cuộc chiến tàn khốc bất định (gruesome struggling of nothingness) không bao giờ được quy chụp là “cơ hội” phải nắm bắt cho bằng được.

6) Thay đổi còn là sự bó buộc phải thay đổi ngoài ý muốn, ngược lại ý muốn thay đổi, khác với ý muốn thay đổi, chõi lại sự thay đổi hằng mong muốn. Thay đổi, ở đây, là một sự phức phiền quái gở (macabre nuisance) không bao giờ được quy chụp là “cơ hội” phải nắm bắt cho bằng được.

7) Cuối cùng, song lại là phần quan trọng nhất làm cốt lõi xuyên suốt cho điểm 3 ở trên, chân lý muôn đời của thay đổi chính là câu “Dĩ Bất Biến, Ứng Vạn Biến” của Hồ Chí Minh. Giống như quả táo và vạn vật đều rơi từ khi Trái Đất được nguội đi nhưng chỉ có thiên tài Issac Newton phát hiện ra sự thật mang tính định luật ấy; sự thay đổi trên nền bất di bất dịch là chân lý giản đơn, thực tế, tồn tại từ lúc những con người đầu tiên đồng loạt xuất hiện khắp nơi trên Trái Đất (không phải chỉ có hai người như Thánh Kinh Cựu Ước của Công Giáo đã rao truyền) nhưng chỉ có thánh nhân Hồ Chí Minh phát hiện ra sự thật mang tính định luật này. Thay đổi, ở đây, là chân lý mà tất cả những người làm công tác trị quốc (crux of national governance) đều phải nắm rõ.

Như vậy 5 vấn đề đặt ra cho Nguyễn Mạnh Hùng và tất cả các quan chức như Nguyễn Mạnh Hùng là:

1– Nguyễn Mạnh Hùng phát biểu như thế nhằm khuyên bảo những ai?

a) Nếu đối tượng là nhân viên Viettel thì là chuyện lạ. Lẽ nào Viettel đang sở hữu lực lượng nhân sự chưa trưởng thành không năng lực vì chưa từng tự thay đổi cho phù hợp với môi trường Viettel và đáp ứng các yêu cầu luôn thay đổi của Viettel vậy mà vẫn được tuyển dụng vào Viettel?

b) Nếu đối tượng là nhân dân thì cũng là chuyện lạ. Lẽ nào Nguyễn Mạnh Hùng muốn khuyên bảo nhân dân một cách khơi khơi mà không biết mức độ tai hại cực kỳ của lời khuyên thay đổi chung chung như nêu rõ ở mục 3 bên dưới?

2– Nguyễn Mạnh Hùng phải không được quên rằng Viettel có phát triển được là do số tiền cực kỳ khổng lồ mà Nhà Nước lấy từ tiền thuế của dân trao cho, nghĩa là mọi hoạt động – trên nguyên tắc – đều lẽ ra đương nhiên phải đặt dưới sự kiểm soát gắt gao của Đảng và Nhà Nước chứ không phải cứ muốn thay đổithay đổi, mà chính sự thật này sẽ đưa đến nguy cơ tiềm tàng rằng Viettel rồi sẽ gặp khó khăn khi tiến xa hơn ra thế giới đối mặt với các cáo buộc nhận tài trợ bảo trợ của Nhà Nước. Như vậy, khi Nguyễn Mạnh Hùng trở thành Bộ Trưởng thì không thuần túy do tài năng cá nhân đủ để cho ra một lời khuyên chung chung về thay đổi.

3– Nguyễn Mạnh Hùng phải không quên rằng bọn chống Việt luôn rắp tâm kêu gào một thay đổi về thể chế chính trị ở Việt Nam; thậm chí mấy thằng cựu cộng sản trước đay ăn bám Liên Xô nay cụp đuôi giữa hai chân sau lúp xúp quanh ghế chủ Âu Mỹ cũng tru sủa trên bàn hội nghị thế giới khuyến nghị rằng Việt Nam phải Đa Đảng, phải bãi bỏ án tử hình, phải cho biểu tình, v.v., nói chung là phải thay đổi tất tần tật. Vì vậy, Nguyễn Mạnh Hùng và tất cả các bộ trưởng Việt Nam một khi chưa được dự các khóa học về cẩn trọng sử dụng ngôn từ do Hoàng Hữu Phước giảng dạy thì nhất thiết hãy tránh xa hai chữ “thay đổi” nếu không muốn mang vạ miệng, trở thành đầu têu cho những dấy lên đòi thay đổi bị cáo buộc là thực hiện theo lời “hiệu triệu” của Nguyễn Mạnh Hùng.

4– Trên toàn thế giới, chỉ có những “thầy dùi” tài tử mới thảy lên mạng “chùa” các lời khuyên về “hãy thay đổi vì nếu không sẽ khước từ đi cơ hội của chính mình”; trong khi đó, những bậc thầy tư vấn chuyên nghiệp như Hoàng Hữu Phước xem thay đổi là đương nhiên tồn tại khốc liệt trên thương trường và trong quốc trị nên chỉ có một việc làm duy nhất đúng là thiết kế và tổ chức các khóa bồi dưỡng huấn luyện kỹ năng mềm về Quản Lý Sự Thay Đổi (Change Management) tại các công ty lớn và các cơ quan Nhà Nước lớn, chứ không phải kêu gào mọi người hãy thay đổi.

5– Nguyễn Mạnh Hùng hãy nhớ rằng không chỉ nơi các học trò Hồ Chí Minh mà còn ở nơi tất cả những người không là học trò Hồ Chí Minh, những người trên thế giới không biết Hồ Chí Minh là ai, và những kẻ chống Hồ Chí Minh thì luôn tồn tại nội hàm Dĩ Bất Biến, Ứng Vạn Biến; do đó, khi nói về thay đổi phải tuyệt đối cẩn trọng, nêu rõ giới hạn cực tiểu của thay đổi, không bao giờ được nói thay đổi một cách chung chung mà không nêu bật nội hàm rõ ràng rằng nền tảng cốt lõi thì không bao giờ thay đổi.

Lời căn dặn của chuyên gia tư vấn đào tạo huấn luyện bồi dưỡng kỹ năng mềm bằng Tiếng Anh và Tiếng Việt Hoàng Hữu Phước, do đó, là: lãnh đạo các cơ quan đừng bao giờ phát biểu ban phát lời khuyên nếu như chưa nhận được nhận xét của Hoàng Hữu Phước về lời khuyên định phát ban đó.

Lời kêu gọi của chuyên gia tư vấn đào tạo huấn luyện bồi dưỡng kỹ năng mềm bằng Tiếng Anh và Tiếng Việt Hoàng Hữu Phước, do đó, là: hãy bảo đảm cơ quan lớn của các bạn có đăng ký mở lớp về Change Management tức Quản Lý Sự Thay Đổi nhằm nâng cao khả năng ứng biến của toàn bộ nhân lực tại cơ quan các bạn đối với các thay đổi bất kể thay đổi ấy đến từ đâu, mặc cho đó là từ cơ chế chính sách luật pháp quốc gia, tái cấu trúc ngành, tái cơ cấu tổ chức, tinh giản biên chế, mua sắm Chứng Chỉ ISO, mất đứt thị trường Tàu, hay toàn ban lãnh đạo cơ quan bị còng tay sờ gáy do chăm chỉ làm ảo thuật gia “thay đổi” nhà riêng thành biệt phủ từ tiền tham nhũng, v.v và v.v.

Để kết thúc bài viết này, tôi xin khuyến mãi miễn phí một thông tin rằng cách nay hai hôm, khi thấy có người trên Twitter khen câu nói của Winston Churchill “Bạn sẽ không thể nào đi đến đích nếu cứ gặp con chó nào sủa là dừng lại ném đá nó” rằng những ai không biết tại sao mình chẳng thành công thì nên tham khảo câu nói của vĩ nhân này. Tôi đã trả lời – tất nhiên bằng tiếng Anh: “Bộ vào thời Churchill thì Vương Quốc Anh cho phép chọi đá chó hay sao vậy? Churchill ắt hẳn bị lỡ lời nên mới cho ra câu so sánh chất lượng tồi tệ thấp lè tè đến như vậy.” Một số người Mỹ đã rộng lượng cho câu đốp chát dí dỏm này của tôi một vài “likes”.

Hy vọng Bộ Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng cũng rộng lượng như-người-Mỹ “like” bài viết trung thực này.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Hùng-biện Chính-đạo Anh & Việt Duy-nhất của Việt-Nam

A- Tham khảo các link theo thứ tự xuất hiện trước-sau trong bài trên:

Ví von này nọ về Phú Sĩ Sơn: Hoàng Hữu Phước và Đời Sống Tình Dục – Phần 1  11-01-2019

Đại ngu: Tứ Đại Ngu 05-8-2014

Aries tức thuộc cùng một cung bậc dữ dội với các anh tài Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Thị Kim Ngân: Nguyễn Văn Thiệu Trong Tương Quan Với Những Nhân Vật Lừng Danh Tại Việt Nam Và Trên Thế Giới  01-5-2019

Chứng minh rằng năng lực của anh ta là tuyệt hảo : Hoàng Hữu Phước vs Chu Văn An: Sự Thật Về Nội Dung Đối Đáp Hùng Biện Trực Diện Của Hoàng Hữu Phước Với Các “Nhà Báo” 25-4-2019

Ba tôi: Ba Tôi  18-6-2019

Một bài viết cách nay vài tháng: Hiền Tài  22-5-2019

Bất khả chiến bại: Cách Vượt Qua Nhà Hùng Biện Bất Khả Chiến Bại Hoàng Hữu Phước 20-5-2019

Luật Biểu Tình: Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật. 14-4-2015

Bôi nhọ: Bôi Nhọ  02-12-2015

Đa Phước: Rác Rến 28-02-2017

Biển Nam Trung Hoa: “Biển Đông” Hay “Biển Nam Trung Hoa” 22-3-2015

Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt: Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt  15-6-2019

Chỉnh Sửa Ngôn Từ: Lời Khuyên Dành Cho Các Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh Và Lê Quý Vương 18-11-2016

Đi tắt đón đầu: Đi Tắt Đón Đầu 08-9-2017

Hợp tác bốn nhà: Tầm Nhìn Của Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước 28-01-2016

Nguyễn Mạnh Hùng: Phát Ngôn Của Lãnh Đạo July 24, 2019

Thú vui ở truồng: Ở Truồng Với Sen 22-6-2019

Định Kiến: Định Kiến – Bài Viết Dành Cho Bậc Phụ Huynh 03-8-2019

Thay đổi hệ thống chính trị: Thay Đổi Hệ Thống Chính Trị Tại Việt Nam  02-02-2016

Định Tính và Định Lượng Tuổi Trẻ: Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ 12-9-2014

Dĩ Bất Biến, Ứng Vạn Biến: Hội Chứng “Đổi Mới Tư Duy”  27-10-2015

Đa Đảng: Luận Về “Đa Đảng” 27-6-2019

ISO: Sự Thật Về ISO Ở Việt Nam 07-12-2015

B- Các tham khảo thêm:

Dĩ Bất Biến, Ứng Vạn Biến: Đại Tướng Võ Nguyên Giáp 26-10-2013

Dĩ Bất Biến, Ứng Vạn Biến: Hướng Đạo 05-11-2015

Dĩ Bất Biến, Ứng Vạn Biến: Báo cáo Việc Thực Hiện Chương Trình Hành Động Suốt Nhiệm Kỳ Quốc Hội Khóa XIII 2011-2016 Của Đại Biểu Hoàng Hữu Phước 04-12-2015

Thay Đổi: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng 28-6-2019

Thay Đổi: 6 Khuyến Nghị Của Hoàng Hữu Phước Về Sửa Đổi Luật Quốc Hội 14-5-2019

Các Đốp Chát Trên Twitter: tại @HoangHuuPhuoc và @RealHoangHPhuoc

Liên hệ ký hợp đồng mở khóa Change Management (Quản Lý Sự Thay Đổi) bằng Tiếng Anh hoặc Tiếng Việt: vui lòng nhờ Văn Phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh hướng dẫn cách liên lạc thông qua Cô Lại Thu Trúc.

Định Kiến – Bài Viết Dành Cho Bậc Phụ Huynh

Hoàng Hữu Phước, MIB

03-8-2019

Trong bài Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng, tôi là người đầu tiên của nhân loại công khai tuyên bố rằng cực đoan là một dân tộc tính của người Việt Nam. Nhiều người sẽ cho rằng nội dung ấy gây nhiều tranh cãi. Để mau chóng vào phần chính thân bài của bài Định Kiến này, tôi cho rằng cần thiết phải xác quyết 3 điều rằng (a) cực đoan là ở một thái cực chứ không phải cực đoan là hung hăng hung dữ hung hãn hung bạo hung tàn, (b) cực đoan không là đặc tính riêng chỉ của người Việt song nó lại hiển hiện lồ lộ ra trong thực tế đời sống hàng ngày người Việt trong khi lại tàng ẩn khéo léo dưới chiếc mặt nạ hoặc lạnh lùng hoặc sôi nổi hoặc lịch lãm hoặc lãng mạn hoặc lãng đãng hoặc vô-tâm-sao-cũng-được nơi người thuộc dân tộc khác, và (c) cái dân tộc tính cực đoan ấy của người Việt ai cũng có thể liệt kê thành danh sách dài các thí dụ mà vài viện dẫn sau sẽ dễ dàng minh họa đầy thuyết phục:

– Trong Chiến tranh chống Mỹ, Giải phóng Miền Nam, Thống nhất đất nước: sự quyết tâm của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở cao độ đỉnh điểm dứt khoát phải “Đánh Cho Mỹ Cút, Đánh Cho Ngụy Nhào” đối chọi với cái cực đoan của Việt Nam Cộng Hòa thề quyết “Bắc tiến”, “Không thỏa hiệp với Cộng sản”, “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”, dù cái mà Việt Nam Cộng Hòa dứt khoát “nói” đi đôi với dứt khoát “làm” là dứt khoát phá hoại Hiệp Định Geneve và Hiệp Định Paris để dứt khoát trốn tổng tuyển cử, dứt khoát tránh việc phải sẻ chia quyền lực với cộng sản. Trong khi đó, sự căm thù “giặc Mỹ xâm lược” và “Việt Nam Cộng Hòa tay sai phản động” đã là động lực khủng khiếp long trời lở đất trở thành tinh thần quyết tử của các chiến binh cộng sản. Cái cực đoan cương quyết phá hoại thống nhất đất nước cho bằng được để trước hết là chia hai giang sơn từ đó tiến đến sự cương quyết không đội chung trời phải tiêu diệt Miền Bắc Cộng Sản đã phải đương đầu với sự cực đoan cương quyết giáng đòn trừng phạt tiêu diệt cho bằng được bọn chia cắt đất nước để dứt khoát phải thu giang san về một mối.

Chiến tranh chống Mỹ, Giải phóng Miền Nam, Thống nhất đất nước thành công, ngay lập tức hầu như lòng căm thù “giặc Mỹ xâm lược” và “Việt Nam Cộng Hòa tay sai” đã biến mất hoàn toàn nơi người Việt của bên chiến thắng (mà thằng nhóc Huy Đức làm mềm đi cho bớt vinh quang thành “bên thắng cuộc”, mà thay vào đó là sự cực kỳ xởi lởi một cách quái lạ, cực kỳ hiếu khách một cách quái lạ, cực kỳ ưu ái một cách quái lạ dành cho người Mỹ (và đồng minh của họ). Đây là hình thái cực đoan mới quay ngoắt một cách ngay lập tức, một cách xóa sạch quá khứ, và một cách quái lạ là vậy đấy.

Chiến tranh chống Mỹ, Giải phóng Miền Nam, Thống nhất đất nước thành công không được đón nhận bởi một bộ phận người dân của cái chế độ mang tên Việt Nam Cộng Hòa đã bị tiêu diệt hoàn toàn không để lại bất kỳ một dấu vết sinh tồn dưới ánh mặt trời. Đối với họ, “thống nhất đất nước” đương nhiên là mong muốn cháy bỏng của “dân tộc” nhưng phải trong một kịch bản duy nhất do chính họ chấp bút rằng họ ở Miền Nam mới là “dân tộc” còn dân Miền Bắc là tay sai Nga SôTrung Cộng, rằng máy chém của Ngô Đình Diệm phải chặt rụng hết đầu của tất cả cộng sản và cảm tình viên cộng sản ở Miền Nam để làm cơ sở “thống nhất” dân tộc, rằng các quân đoàn “Bắc Tiến” của Nguyễn Cao Kỳ phải san thành bình địa Miền Bắc, rằng các quả bom nguyên tử phải được Mỹ trút xuống Miền Bắc theo yêu cầu của Giáo Hoàng Pius Đệ Nhất Thập Nhị để đưa Miền Bắc trở về Kỷ Phấn Trắng Cretaceous và rằng Miền Nam tự động trở thành chủ nhân duy nhất của một Việt Nam Thống Nhất. Và khi Mỹ rụt rè “nhân từ nhân đạo nhân văn nhân quyền” hạ xuống một cấp, chỉ đòi đưa Miền Bắc trở về Thời Kỳ Đồ Đá Stone Age (tức nhân đức dội bom rải thảm thế nào cũng chừa sót lại vài ba người Miền Bắc sống sót trong hang động chứ không giết sạch sành sanh theo cầu nguyện Phấn Trắng của Giáo Hoàng Pius Đệ Nhất Thập Nhị tức tàn nhẫn thả bom nguyên tử không chừa lại trên mặt đất Miền Bắc ngay cả một con siêu vi trùng), đại cuộc “thống nhất đất nước” của “dân tộc” hóa ra lại được hoàn thành bởi Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Cái bộ phận không nhỏ người dân của chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã bị tiêu diệt ấy lập tức bỏ chạy khỏi Việt Nam để sau khi ổn định nơi đất khách quê người bắt đầu hung hăng tuyên bố “phục quốc”, lập các nhóm “Kinh Kha” khủng bố, tuyên truyền xuyên tạc lếu láo ngày đêm để mong phá hoại sự ổn định của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, chuyển đá cuội mòn (hoặc diêm quẹt ẩm) về quê (gọi cho văn hoa văn vẻ văn chương và là “chuyển lửa về quê”), v.v. Cực đoan một cách mọi rợ vô văn hóa từ 1975 đến 2019 và mãi về sau là vậy đấy.

– Chưa kể cái kiểu phản văn minh người Việt theo Đạo Chúa đã luôn làm trong khi không bất kỳ dân tộc “nhân từ nhân đạo nhân văn nhân quyền văn minh văn hóa văn vật” nào trên thế giới theo Đạo Chúa thèm làm: buộc người phối ngẫu phải vào Đạo Chúa. Cực đoan trắng trợn tự biên tự diễn là vậy đấy.

– Còn đối với cái thế giới Âu Mỹ từng tự hào là văn minh văn hóa nhân văn vốn có thói quen lảm nhảm miết về tự do dân chủ nhân quyền thì ắt do thời gian một trăm năm tàn phá bào mòn hủy hoại lớp mặt nạ nên từ năm 2016 đến nay (với sự giáng hạ phàm trần của Donald J. Trump) bị bong tróc từng mảng lớn để lộ nguyên cốt hình quái thú mà nay đang bò lỗn ngỗn khắp chốn Âu Mỹ, gồm những “con” mà tên khoa học sinh vật của chúng là “kỳ thị chủng tộc”, “kỳ thị giới tính”, “thượng đẳng da trắng”, “chủ nghĩa bảo hộ”, “đơn cực”, “cấm vận”, “áp thuế”, v.v. và v.v., hóa ra mấy thứ lung tung linh tinh “hằm bà lằng xắng cấu” này vẫn còn nguyên đai nguyên kiện nguyên dạng nguyên hình trong lòng Âu Mỹ chứ chả còn thấy mấy lớp tế bào da mặt mang tên văn minh văn hóa nhân văn tự do dân chủ nhân quyền gì cả. Cực đoan là vậy đấy: không thể mãi bị che dấu hay mãi bị biến mất.

Như vậy, định kiến và cực đoan luôn là hai phạm trù quấn quýt với nhau như hình với bóng, một thể đồng nhất thể không thể tách rời. Cái chính ở đây là các bạn đã biết gì về cái cực đoan trong tâm tưởng “giới trên” của người Âu Mỹ, khi cái cực đoan ấy – như đã nói ở trên – ở dạng ngụy trang khéo léo chứ không huỵch toẹt kiểu thuần Việt. Tôi là người đã rất nhiều năm nay qua hàng ngàn bài viết hoặc bằng tiếng Việt hoặc bằng tiếng Anh hoặc bằng song ngữ Anh-Việt từ thời Yahoo!3600đến nay tiết lộ rất nhiều điều mà qua thực tế tôi đã trực tiếp trãi nghiệm với “giới trên Âu Mỹ” tôi trực tiếp nắm bắt được. Tôi khiêm nhường mà nói rằng tôi đương nhiên tài giỏi hơn tất cả những ai thuộc hai giới hàn lâm tinh hoa trí thức và tinh hoa chính trị của Việt Nam mà Đảng đầu tư dồi dào hậu hĩ bằng tiền thuế thu của dân từ sau 30-4-1975 vì tất cả bọn họ đi học rồi về ngồi vào các ghế chễm chệ hoang phí hưởng thụ trên đầu người-dân-đóng-thuế chứ không hề và không cần thi thố thành công cái đã học để chứng minh tiền của của người-dân-đóng-thuế đã không đổ sông đổ biển, trong khi tôi (và rất nhiều người như tôi) có thật sự nghiên cứu và có trãi nghiệm thật sự bằng số tiền thật sự ít ỏi còn lại của Ba tôi và của tôi sau khi thật sự đóng thuế thật sự đầy đủ cho Nhà Nước. Do vậy, nội dung dưới đây là sự thật từ trãi nghiệm thực tế của tôi có liên quan đến một vấn đề mà các bậc phụ huynh sẽ may mắn thay nếu có đọc bài này để biết mình nên tư vấn cho con cháu ra sao hầu nắm phần thắng trong tìm việc tại các công ty của “giới trên Âu Mỹ”.

“Giới trên Âu Mỹ” là thuật ngữ hý hước tôi chế ra để gọi các công ty lớn, đa quốc gia. Vì công dân trẻ Việt Nam một mặt không cần biết mình phải chuẩn bị ra sao, tài cán đến đâu, tư cách thế nào, mà chỉ biết mình muốn (a) làm chủ viễn vông cỡ Bill Gates hay kiểu buồn cười của “start-up”, hoặc (b) làm công vinh diệu cho các công ty lớn, đa quốc gia; một mặt lại có định kiến sai lầm rằng cái giới trên Âu Mỹ ấy phóng khoáng rộng lượng văn minh tự do dân chủ đương nhiên không có định kiến, nên từ đó bị kẹt vào ma trận tự tạo của sự sùng bái Âu Mỹ để rồi mất cảnh giác trở thành nạn nhân của định kiến sai lầm của mình và định kiến luôn đúng của họ.

Thôi thì cái đại sự “phải chuẩn bị ra sao” ấy của con cháu xin quý vị phụ huynh tự lo và các con cháu tự lo theo sự hiểu biết của quý vị, của con cháu, qua mạng, qua sách báo, qua truyền khẩu. Ở đây, tôi với tư cách một “tay tổ nhân sự” đầy kinh nghiệm với “giới trên Âu Mỹ” mà ngay cả các nữ “tay tổ nhân sự” đầy kinh nghiệm của các công ty đa quốc gia cùng thời với tôi thường mời tôi dùng cơm trưa ở các khách sạn “5 sao” của nước ngoài ở Thành Phố Hồ Chí Minh để mong tôi hoặc chỉ giáo những khía cạnh họ chưa biết hoặc vấn kế giải quyết các sự cố tày đình họ vấp phải trong công tác nhân sự, xin nêu một hai chuyện rất nhỏ nhưng chưa từng ai nói đến trên mạng, trong sách báo, hay nơi cửa miệng nhân gian. “Nữ” vì hầu như trong thế giới nắm quyền lực quản trị nhân sự của “giới trên Âu Mỹ” tại Thành Phố Hồ Chí Minh trước đây thì chỉ có mỗi tôi là nam, và vì tôi rất không thích nam giới do họ hay bia rượu nhậu nhẹt hút sách gái trai nên tôi chỉ nhận lời tiếp phụ nữ hoặc nhận lời mời dùng cơm với phụ nữ mà thôi.

Tại Manulife, Tổng Giám Đốc người Anh da trắng tên David Williams Matthew là người lịch lãm. Khi tôi nhận lời làm Giám Đốc Tuyển Dụng Đại Lý và Giám Đốc Nhân Sự, ông ta đã mời tôi dùng bữa trưa chào đón tại một khách sạn nước ngoài hạng 5 sao trên đường Tôn Đức Thắng (đó là lý do tôi hay tổ chức tiệc sinh nhật cho các nhân viên thuộc quyền của tôi tại đấy để làm khách hàng thân thiết, như đã kể trong bài Dưỡng Liêm và Nịnh Bợ). Và đây là những bí mật áp dụng tại tất cả các chi nhánh của công ty Manulife trên toàn cầu và không bao giờ được viết ra giấy để không có “chứng cớ” mà tôi được yêu cầu phải tuân thủ khi nắm quyền lãnh đạo Phòng Nhân Sự:

1) Không bao giờ được tuyển nhân sự dù cấp thấp hay cấp cao người Việt hay người nước ngoài nào có xâm hình lộ – tức xâm hình tại những vùng cơ thể mà người đối diện có thể nhìn thấy được do nằm ngoài diện tích che đậy của trang phục, hoặc thấy được do trang phục bằng chất liệu “xuyên thấu”). Lý do: công ty dịch vụ tài chính có hàng triệu khách hàng mà chỉ cần một trong số triệu khách hàng đó không thích dịch vụ viên xâm mình hoặc khiếp hãi ghê sợ với hình xâm đặc thù nào đó hoặc không chấp nhận nội dung câu chữ được xâm, thì coi như công ty thất bại về dịch vụ khách hàng customer service, vì khách hàng là vua. Tôi không được ra quy định bằng văn bản hoặc phát biểu để bị ghi âm rằng tôi cấm các chi nhánh tuyển nhân viên xâm mình.

2) Ưu tiên tuyển phái nam, nhưng không bao giờ được đăng báo “tuyển nam nhân viên” mà chỉ đăng “tuyển nhân viên”. Khi nhận hồ sơ dự tuyển thì phải loại bớt hồ sơ nữ. Một ít hồ sơ nữ thì giữ lại, có công khai mời đến phỏng vấn đàng hoàng hẵn hoi, nhưng không được tuyển. Lý do: việc đăng rõ “tuyển nam” hay “tuyển nữ” là vi phạm pháp luật ở nước của họ. Tôi không được phát hành các nhu cầu tuyển dụng có ghi rõ giới tính người cần tuyển để đối thủ cạnh tranh không thể có bằng chứng tấn công tổng hành dinh làm “công ty mẹ” vướng kiện tụng pháp đình với tội danh “kỳ thị giới tính” khiến giá cổ phiếu trên thị trường chứng khoán mất giá.

3) Công ty có chính sách rất “thoáng” về trang phục, không bày ra “đồng phục” để vừa khỏi tốn tiền công ty vừa làm nhân viên thấy thoải mái tự do dân chủ nhân quyền. Nhưng tôi bằng mọi giá và bằng cách nào đó phải bảo đảm rằng nhân viên nào mặc quần áo bằng vải jean phải trở về thay trang phục khác mới được bước chân vào bên trong văn phòng công ty. Tôi không được ban hành quy định cấm trang phục vải jean hoặc phát biểu để bị ghi âm rằng có cấm trang phục vải jean.

4) Công ty có chính sách rất “thoáng” về tự do cá nhân, không trói buộc gì cả. Nhưng tôi bằng mọi giá và bằng cách nào đó phải bảo đảm rằng không có nhân viên nào để đầu trọc. Lý do: “đầu trọc” dễ liên tưởng đến hoặc người tu Phật hoặc “dân anh chị” như bọn Tân Quốc Xã Đức côn đồ, mà người tu hành thì mặc nhiên thoát tục nên không được cho là có nhu cầu xin việc nên dễ gây ấn tượng rằng người đó khó hăng say tích cực làm việc, còn dáng dấp “dân anh chị” thì sẽ không nhận được thiện cảm của khách hàng bảo thủ. Tôi không được ban hành quy định hoặc phát biểu để bị ghi âm rằng công ty cấm tuyển nhân viên để đầu trọc.

Tất nhiên, tôi nhận công việc quản trị đó với hai điều kiện tiên quyết rằng (a) tôi phải có quyền lực tuyệt đối trong chức vụ tôi đảm nhận, không bất kỳ chức sắc nào được lấn sân vào lĩnh vực của tôi nghĩa là không được yêu cầu tôi phải nhận vào một ai đó do họ quen biết tiến cử hoặc không được can thiệp vào các kế sách của tôi; và (b) tất cả các đề xuất của tôi liên quan đến phúc lợi nhân viên, tiện nghi làm việc của nhân viên, đãi ngộ nhân viên, tổ chức cơ sở theo sơ đồ phân nhiệm organization chart của tôi, các chức danh mới, tái cơ cấu các phòng ban, danh sách kế thừa succession plans, v.v., phải được chấp thuận toàn phần để tôi nâng vực công ty lên tầm cao hiệu quả kinh doanh như công ty mong muốn. Còn 4 căn dặn ở trên tôi sẽ bảo đảm không vi phạm quy định chung bất thành văn của Tổng Hành Dinh. Tuy nhiên, cách tôi đối phó cho từng vấn đề một lại như sau:

1) Xâm Mình: Tôi đã không cần suy nghĩ cách đối phó vì hai chục năm trước thì việc xâm mình gần như chưa xuất hiện nơi giới trẻ ở Việt Nam. Hiệu quả: công ty tôi không có nhân viên xâm mình.

2) Nam/Nữ: Tôi vẫn tuyển rất nhiều nữ, chỉ cần nêu lý do có thật trong báo cáo tuyển dụng của tôi rằng trong các ứng viên của đợt tuyển dụng cụ thể ấy thì nam thực sự số lượng rất ít mà phần lớn lại thực sự không đạt yêu cầu, còn những nữ tôi chọn thì thực sự có chất lượng năng lực cùng quá trình công tác thích hợp và thực sự có tư duy chuyên nghiệp cùng tác phong nghiêm túc. Hiệu quả: công ty tôi có nhiều nữ nhân viên hơn nam.

3) Trang Phục Vải Jeans: Tôi ra quy định rằng những nhân viên đi làm việc ngày Chủ Nhật (rất nhiều nhân viên vào công ty ngày Chủ Nhật vì họ muốn thế chứ không do phân công, vì vào công ty có đầy đủ tiện nghi hơn ở nhà) có thể mặc trang phục thoải mái như quần áo vải jean hay vải thun (tức hàng dệt kim). Điều này ngụ ý rằng quần áo jean và thun là trang phục thoải mái không cho các ngày làm việc khác. Hiệu quả: công ty tôi chẳng ai đi làm mà mặc trang phục jean hay thun dù chẳng có quy định thành văn nào cấm cả.

4) Đầu Trọc: Tôi đã không cần suy nghĩ cách đối phó vì hai chục năm trước thì việc để đầu trọc gần như chưa xuất hiện thành “mốt” nơi giới trẻ nam. Hiệu quả: công ty tôi không có nhân viên nào đầu trọc.

Như vậy, các bạn đừng cho rằng cái thế giới Âu Mỹ đương nhiên tràn ngập tự do, tràn trề dân chủ, tràn mép nhân quyền để rồi bỏ mặc cho con em của các bạn tha hồ hý ha hý hửng hân hoan hồ hởi chạy ào đến ôm chầm lấy nó.

Bạn cần nhớ một chân lý mà tôi đã nêu ra trong bài Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ rằng:

1) Trong thế giới quyền lực “thực thụ” lãnh đạo về chính trị kinh tài quốc gia và quốc tế, không có chiếc ghế nào dành cho người dưới 45 tuổi, nghĩa là “giới trẻ” nếu muốn “ngoi lên” phải làm cho mình già đi như đã nêu trong bài ấy. Mấy tên thủ tướng “trẻ” ở Châu Âu hiện nay đều do sự chán ngán của dân mà “lên” chứ không phải do “ngoi” mà được, nên sau khi la lối chống Trump thì tên nhóc Thủ Tướng Canada bị Trump dí cổ bắt quỳ lụy hủy bỏ NAFTA phải ỏn ẻn chịu ký cái mới là USMCA còn thằng nỡm Tổng Thống Pháp thì làm Paris biểu tình bạo loạn nửa năm nay chưa dứt, v.v.

2) Trong thế giới quyền lực thực thụ lãnh đạo về chính trị kinh tài quốc gia và quốc tế, không có chiếc ghế nào dành cho người cấp tiến, nghĩa là giới bảo thủ luôn ở đỉnh cao bao trùm.

3) Vì vậy, nếu bạn không có tiền cho con em làm “startup” hoặc làm tổng giám đốc kinh doanh địa ốc ngân hàng mà bạn xây sẵn, nghĩa là con em bạn phải nộp đơn xin việc ở đâu đó mà đó lại là một công ty Âu Mỹ tầm cỡ thì hãy nhớ đừng để con em  xâm mình, đừng có cạo đầu, đừng dại “thời trang trẻ” jean thun nhất là jean rách bươm đầu gối và mông đít.

4) Vì vậy, nếu bạn không có tiền cho con em làm “startup” hoặc làm tổng giám đốc kinh doanh địa ốc ngân hàng mà bạn xây sẵn, nghĩa là con em bạn phải nộp đơn xin việc ở đâu đó mà đó lại là một công ty Âu Mỹ tầm cỡ thì hãy nhớ rằng tư tưởng bảo thủ là giềng mối của tôn ty trật tự xã hội, mà nếu con em bạn muốn trèo cao thì nhất thiết chúng phải tôn trọng chủ nghĩa bảo thủ và phải cho giới chủ nhận ra chúng đúng là người bảo thủ.

5) Vì vậy, nếu bạn không có tiền cho con em làm “startup” hoặc làm tổng giám đốc kinh doanh địa ốc ngân hàng mà bạn xây sẵn, nghĩa là con em bạn phải nộp đơn xin việc ở đâu đó mà đó lại là một công ty Âu Mỹ tầm cỡ thì hãy nhớ kiến thức, thực tài, tư cách sẽ quyết định tương lai của con em bạn tại đó; mà ba thứ đó thì phải qua nhận thức, rèn luyện, thực hành, thành quả; mà bốn thứ này đòi hỏi nhiều thời gian lắm. Vì vậy tôi mới phải viết bài Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ để nói sự cần thiết của tăng tốc ngay từ lúc lên tuổi 15.

6) Vì vậy, nếu bạn không có tiền cho con em làm “startup” hoặc làm tổng giám đốc kinh doanh địa ốc ngân hàng mà bạn xây sẵn, nghĩa là con em bạn phải nộp đơn xin việc ở đâu đó mà mà đó lại là một công ty Âu Mỹ tầm cỡ thì hãy nhớ rằng chỉ khi công việc đòi hỏi con em bạn phải ngồi lỳ một chỗ như những việc aitee tức công nghệ thông tin không phải giao dịch quan trọng hoặc giao dịch nhiều với khách hàng tài chính thì con em bạn mới có khi sẽ được tự do tha hồ ăn mặc “thời trang trẻ” jean thun nhất là jean rách bươm đầu gối và mông đít nếu ông chủ của con em bạn khoái nhìn vào bên dưới những chỗ rách ấy. Nhưng dù vậy con em bạn cũng đừng bao giờ bắt chước mấy tên trong công nghệ thông tin như Steve Jobs (Apple) hay Mark Zuckerberg (Facebook) chuyên mặc áo thun mỗi khi giới thiệu sản phẩm mới, vì rằng khi bị bắt phải ra hầu Ủy Ban Châu Âu hay Quốc Hội Mỹ theo giấy triệu tập thì Mark Zuckerberg vẫn phải vận bộ veston đen thắt cra-vát hẳn hoi. Vì vậy, lời khuyên là: hãy luôn ăn mặc tề chỉnh bất kể làm việc ở ngành nào, tránh trường hợp do không quen nên khi phải mặc lễ phục thì ngộp thở phải nới cra-vát, nóng chân phải tuột giày làm mất dép, v.v. Và do định kiến luôn trong tay người quyền lực hoặc bản lĩnh cao vời, tôi đã giúp đỡ bao người nghèo khổ vươn lên từ khốn khó nhưng không cho phép bất kỳ ai ăn vận jean rách bươm đầu gối và mông đít được bước chân vào căn nhà của tôi. Và cũng do định kiến luôn trong tay người quyền lực hoặc bản lĩnh cao vời, tôi đóng tiền tham dự biết bao hội thảo nhưng sẽ đứng dậy rời bỏ hội trường ngay lập tức nếu diễn giả lại là một thằng mặc áo thun bắt chước Steve Jobs hay Mark Zuckerberg chứ không vận bộ veston với cra-vát như tôi và như các doanh chủ nước ngoài khác đang có mặt.

Tóm lại, cuộc sống gồm những điều trái ngược, mà điều đầu tiên là: muốn chiếm lĩnh vị trí việc làm cao trong thế giới tư bản tự do dân chủ nhân quyền, con em bạn dứt khoát phải là một người bảo thủ. Bảo thủ nghĩa là luôn tôn trọng nền tảng vững chắc sẵn có, và từ đó việc bày ra các sáng tạo chỉ được chấp nhận nếu để tăng giá trị của nền tảng sẵn có. Trong khi đó, những gì đối chọi với bảo thủ sẽ được hiểu như động thái muốn đào bới đâp tan vất bỏ cái nền móng ấy để xây nền móng khác. Con em của bạn đi làm công cho thiên hạ thì tất nhiên thiên hạ không cho phép chúng xây nền khác vì họ thuê mướn chúng không phải để đào bỏ nền tảng của họ mà để giúp họ gia cố nền móng, gia cố các trụ cột, gia cố các tầng, thêm các trụ cột cho vững hơn, hoặc thêm các tầng cho hoành tráng hơn. Con em bạn muốn xây dựng nền móng thì hoặc (a) về xin tiền mẹ cha hoặc xin tiền “cá mập” hoặc mua-và-trúng độc đắc Vietlott Power để làm start-up cho riêng mình, hoặc (b) chờ công ty đa quốc gia ấy bên bờ phá sản cầu cứu con em của bạn đến xây dựng lại từ nền móng như đã từng mời Hoàng Hữu Phước, mà oái oăm thay việc cầu cứu này sẽ không bao giờ đặt vào giới trẻ cả nếu như giới trẻ ấy không chịu làm già đi để chiến thắng Hoàng Hữu Phước.

Mong là dăm ba chi tiết vụn vặt bí mật được hé lộ trên có thể giúp các bậc phụ huynh kịp uốn nắn con em trước khi quá muộn cho cuộc hành trình của các cháu tiến vào tương lai của chính các cháu.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Cực Đoan: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng 28-6-2019

Đừng Nghe Những Gì Cộng Sản Nói Mà Hãy Nhìn Những Gì Cộng Sản Làm:  Vấn Đề “Phi Chính Trị Hóa Quân Đội” và Nội Hàm “Đảng Lãnh Đạo Quân Đội Tuyệt Đối, Trực Tiếp, Toàn Diện”  26-12-2014

Đừng Nghe Những Gì Bọn Chống Cộng Nói Mà Cũng Đừng Nhìn Những Gì Bọn Chống Cộng Làm:  Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng 09-6-2008

Bên Chiến Thắng: Bức Tâm Thư Gửi Người Dân Việt “Thiệt” – Nhân Nghe Về Huy Đức 29-01-2013

Khiêm Nhường:Khiêm Tốn  22-02-2015

Ba Tôi: Ba  18-6-2019

Tiệc Sinh Nhật 5 Sao: Dưỡng Liêm và Nịnh Bợ 21-5-2019

Trang Phục Jeans: Vi Phạm Quyền Tự Do Cá Nhân  27-12-2016

Làm Già Đi: Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ 12-9-2014

Chiến Thắng Hoàng Hữu Phước: Cách Vượt Qua Nhà Hùng Biện Bất Khả Chiến Bại Hoàng Hữu Phước  20-5-2019

Nghị Sĩ Nguyễn Mạnh Tiến

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Khóa XIII, Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội 2011-2016

01-8-2019

Nguyễn Mạnh Tiến là Nghị Sĩ Khóa XIII.

Tất nhiên, Nguyễn Mạnh Tiến có thể là nghị sĩ khóa trước đó hoặc sau đó. Song, với tư cách nhân vật chính trị duy nhất đoan chính trên không gian mạng Việt Nam, tôi nhất thiết phải ghi rõ danh xưng “Nghị sĩ Khóa XIII” để khẳng định tất cả những gì tôi viết về Nguyễn Mạnh Tiến nơi đây đều là sự thật vì chính tôi cũng là Nghị sĩ Khóa XIII.

Nguyễn Mạnh Tiến là một trong số nhiều vị phó tướng tiên phuông của đại nguyên soái Trần Văn Hằng. Anh là người hoàn toàn thích hợp với cương vị lãnh đạo Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội vì đó là nơi tâp trung quân của lực lượng đối ngoại nghị viện trẻ trung năng động sinh động tài cao nhất mà bản thân tôi từng tiếp cận so với các lực lượng trẻ-tuổi-nhưng-không-trẻ-trung-và-không-có-quyền-sôi-động ở tất cả các Bộ và các cơ quan khác của Nhà Nước và Chính Phủ. Tất nhiên, nói thế không nhằm hạ thấp phẩm chất của các lực lượng cán bộ Nhà nước trẻ ở các cơ quan khác, vì họ có tác phong tùy vào yêu cầu công việc của cơ quan nơi mà chỉ có cấp lãnh đạo mới là những nhân vật có quyền “đối ngoại” nhưng lại không có quyền tự quyết định bất kỳ do Bộ Trưởng chỉ là cấp giúp-việc-cho-Thủ-Tướng mà Thủ Tướng là nhân vật do Quốc Hội phê chuẩn trao quyền, trong khi nhân lực trẻ tại Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội với uy lực của Hổ Phù ở Việt Nam chỉ có duy nhất Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại nắm giữ đã đi tiên phuông nếm mật nằm gai năm-trong-một (tình báo, biệt kích, tiếp vận hậu cần, dân công tiền tuyến, thu dọn chiến trường) ẩn danh mở đường cho thống soái cùng đại binh nhận hết hào quang hiên ngang tiến chiếm trận tiền đối ngoại thành công.

Khác với quan hệ xã giao ngắn gọn giữa tôi và Nghị Sĩ Ngô Đức Mạnh, tôi lại có quan hệ công tác với Nghị Sĩ Nguyễn Mạnh Tiến nhiều hơn do anh là người xởi lởi thích trò chuyện trong khi tôi là người lịch sự trong giao tiếp, và cũng do tôi và anh cùng trong phái đoàn Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội đi công tác nhiều nơi, dù đó là Hội Nghị Việt-Cam-Lào, thăm Quốc Hội Cambodia, thăm các tiền đồn biên giới, hay thăm các gia đình các cô dâu Việt bỏ trốn thành công về Việt Nam. Tuy vậy, số lần nói chuyện nhiều không có nghĩa tôi nói nhiều chuyện với anh, vì tôi có thói quen trả lời chứ ghét đặt câu hỏi. Đây là thói quen từ nhỏ, và tôi không bao giờ giơ tay đặt câu hỏi với bất cứ Thầy/Cô nào của tôi, song tôi lại trả lời cực kỳ văn hoa bóng bẩy chất lượng cực cao các câu hỏi của các Thầy/Cô – trừ Cô Vũ Thị Thu – và khuyến khích sinh viên đặt câu hỏi và tích cực trả lời tất cả các câu hỏi của học trò. “Tất cả” có nghĩa là mọi thứ dù có liên quan đến bài học hay không, và dù tôi có biết câu trả lời hay không. Tất nhiên, khi không có câu trả lời thì tôi trả lời rằng tôi chưa biết và xin khất nợ lại ngày hôm sau. Đó là lý do tôi được học trò kính trọng vì các thầy/cô khác của họ – trừ Cô Vũ Thị Liên – luôn nổi điên khạc ra lửa Tam Muội ngay tại lớp khi bị học trò hỏi làm cho nghẹn họng.

Gần đây anh có phát biểu tại nghị trường về “người bán trà đá có tỷ suất lợi nhuận nhiều ngàn phần trăm nhưng chẳng đóng đồng thuế nào”. Theo dõi các công kích dè bỉu anh trên báo chí, tôi thấy dường như chỉ có nhà báo Đào Tuấn của Báo Lao Động là người duy nhất sáng suốt; song, cực kỳ đáng tiếc là nhà báo này lại không nêu tên anh mà chỉ ghi “ vị đại biểu”.

Các chiến binh tiên phuông trai tài sắc gái sắc tài của Nguyễn Mạnh Tiến ở Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội thường khuyên tôi nên đăng các bài viết của tôi lên Facebook vì họ rất thích đọc các bài viết của tôi và muốn thật nhiều người Việt đọc được các bài ấy, thay vì họ phải làm động tác chuyển link tức forward cho các bạn hữu của họ mỗi khi thấy tôi đăng bài mới. Tôi đã nói dối rằng tôi không có thời gian. Thật ra tôi không đăng trên Facebook vì hai lý do rằng tôi từ mấy chục năm nay có xem cái thằng Facebook ra gì đâu và rằng tôi cẩn trọng không cho phép phe nhóm tiêu cực nào của đất nước này có thể động đến tôi khi vu vạ tôi rằng tôi truyền bá tư tưởng không thích hợp do tôi ở WordPress ắt chỉ có vài chục độc giả, làm gì có “views” hay “followers” lên đến trăm ngàn hay trăm triệu mà chụp mũ được tôi là tôi tác động đến toàn xã hội. Chưa kể, tôi luôn mắng thẳng, nêu thẳng, chưởi thẳng, chê thẳng. Khi tôi mắng một thằng già “Tứ Đại Ngu”, báo chí tấn công tôi, vô tình họ tạo nên tâm lý nơi một bộ phận không nhỏ nhân dân rằng hóa ra báo chí là con cái hoặc tôi mọi của thằng già “Tứ Đại Ngu” nên báo chí mới xúm lại tấn công tôi đến thế. Thế nghĩa là tôi trở thành “bên thắng cuộc”.

Vì vậy, tôi muốn khuyên Nguyễn Mạnh Tiến rằng anh phải cẩn trọng khi phát biểu: hãy luôn mắng thẳng, nêu thẳng, chưởi thẳng, chê thẳng.

Vì là đảng viên, lại là người lịch sự làm công tác lãnh đạo đối ngoại, Nguyễn Mạnh Tiến đã sâu sắc nói gián tiếp về “người bán trà đá có tỷ suất lợi nhuận nhiều ngàn phần trăm nhưng chẳng đóng đồng thuế nào” để vừa nêu thực trạng khác vừa không làm mếch lòng ai.

Một bộ phận rất lớn trong nhân dân khi nghe anh phát biểu như trên sẽ hiểu ngay cái thâm thúy đa tầng một-trệt-ba-lầu rằng

(a) người dân nghèo khổ phải bỏ ra tí bạc cắc duy nhất có trong túi để kiếm lợi nhuận nhiều ngàn phần trăm vậy mà tổng thu nhập khủng khiếp ấy vẫn không giúp họ ăn no cơm hộp uống trà ế mỗi ngày và vẫn không lên đủ ngưỡng phải chịu thuế thu nhập trong khi bị chính quyền công khai rượt chạy tịch thu ấm trà móp méo vì tội chiếm lề đường; rằng

(b) cơ quan Nhà Nước nhận tỷ bạc “đô-la” từ tiền thuế của dân do chính Nhà Nước trao lại để lập các đại công ty dù công khai chường mặt hay ẩn núp bình phong thì các lãnh đạo vẫn hè nhau hưởng lương trên trời, hưởng thụ đế vương, hưởng danh doanh nghiệp Phù Đổng tự hào Hùng Vương nhận tượng vàng Thánh Trần để rồi vẫn không làm cho dân đủ sống còn doanh nghiệp không đủ ngưỡng chịu thuế thu nhập do cái mà người dân miền quê Nam Bộ khẳng khái thốt nên là “Mất mẹ nó mấy chục ngàn tỷ gồi còn cái đách dzì mà đóng thế” còn các đại ảo thuật gia sau khi hô biến tiền vàng thành bụi phấn thì đằng vân ra hải ngoại mà chẳng có ai của chính quyền công khai truy đuổi bắt về để tiếp tục lấy tiền thuế của dân nuôi vỗ béo trọn đời trong tù ngục; rằng

(c) còn biết bao kẻ bên trong quyền lực Nhà Nước chụp cơ hội thủa đầu “cổ phần hóa” để sở hữu tài sản Nhà Nước với giá rẻ mạt để nay trở thành “đại gia” với đặc điểm “người nhà đại gia” sở hữu tài sản khổng lồ mà không phải đóng xu thuế thu nhập nào vào cái thủa hồng hoang hang lổ đó; và rằng

(d) vân vân và vân vân.   

Ngoài ra, lời khuyên thứ hai của tôi liên quan đến một nội hàm mà Đảng chưa bao giờ giáo dục Đảng viên: Gìn Quốc Thể.

Tất nhiên, muốn Gìn Quốc Thể thì một công dân gương mẫu thông tuệ cần xuất thân từ một gia đình gia giáo Thiên Khổng.

Một công dân gương mẫu thông tuệ xuất thân từ một gia đình gia giáo Thiên Khổng không bao giờ không nhận thức rằng ngay cả việc lấy vợ dẹp hàng ngũ celebbrity chỉ sau khi bản thân có chức cao quyền trọng thì đó cũng là một dạng thức tham nhũng, lạm quyền, hưởng tư lợi từ thực quyền. Nếu chưa ai trong Đảng từng nghĩ thế thì nay Hoàng Hữu Phước tuyên bố khẳng khái khẳng định như thế. Gần đây có vụ người vợ celebrity của Bộ Trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh ắt tại ông không “dạy vợ từ thủa ban sơ mới về” nhất là khi bà ắt do chưa từng lớn lên trong gia đình gia giáo Thiên Khổng nên đã làm trò cười cho nhân dân khi đòi xe công vụ đón ngay tại tarmac chân cầu thang máy bay dù không trong trạng thái cấp cứu do phê lậm thuốc hay chuyển dạ sinh con hoặc có hẹn diện kiến Hoàng Thái Tử Khí Đốt Trung Đông đến Việt Nam bàn việc cung cấp Khỉ Đột cho Đại (Dự) Án Công Viên Safari của Thành Phố Hồ Chí Minh; và vụ Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc xử kỹ luật Thứ Trưởng Tài Chính Huỳnh Quang Hải do có lối sống đạo đức sai phạm gì gì đó mà báo chí thì dấu biệt còn dư luận lại to nhỏ thiên về hướng có dính dáng đến ả vợ celebrity của ông ta. Gìn Quốc Thể nghĩa là chỉ cần giữ gìn và phát huy phẩm chất xuất thân từ gia đình gia giáo Thiên Khổng tức không tham nhũng, lạm quyền, hưởng tư lợi từ thực quyền bất kể ở dạng thức nào.

Một công dân gương mẫu thông tuệ xuất thân từ một gia đình gia giáo Thiên Khổng trong thời đại mới còn nhất thiết phải biết rằng nội hàm Gìn Quốc Thể còn được thể hiện qua thực hiện một điều đơn giản: Hãy Theo Lẽ Thường Của Quy Định.

Trong chuyến công tác nghị viện tại Cambodia, lúc dong ruỗi trên Biển Hồ tiếp cận các Việt Kiều và những ai tự cho mình là gốc Việt mà không có bất kỳ giấy tờ gì chứng minh xuất xứ, tôi là người duy nhất mặc áo phao trên tàu. Đại Sứ Việt Nam tại Vương Quốc Cambodia không mặc áo phao. Toàn bộ đoàn cận vệ Cambodia không mặc áo phao. Toàn bộ các nghị sĩ Việt Nam – trừ tôi – không mặc áo phao. Toàn bô đoàn cán bộ tiên phuông của Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội Việt Nam không mặc áo phao. Lái tàu và phụ lái cũng không mặc áo phao. Và Nguyễn Mạnh Tiến cũng không mặc áo phao.

Tôi mặc áo phao đơn giản vì:

(a) Thế giới và Việt Nam quy định đi đó đây bằng xe máy đường bộ phải đội mũ bảo hiểm, đi đó đây bằng ô-tô đường bộ phải thắt dây an toàn, đi đó đây bằng đường thủy phải mặc áo phao. Vậy, tôi mặc áo phao là để chứng minh Việt Nam có các quy định y như thế giới, và tôi là một nhà lập pháp và lập hiến nên nhất thiết phải thuộc luật và tuân thủ luật. Đó là Gìn Quốc Thể.

(b) Ở Đại Học Văn Khoa, tôi có tham gia học bơi tại Hồ Bơi Yết Kiêu lúc 4 giờ mỗi sáng. Nếu nay sức vóc không phù hợp để bơi đua với các cháu Ánh Viên Quý Phước thì Hoàng Hữu Phước tôi đây vẫn có thể thả nổi thong dong nằm ngữa ngâm thơ ngắm mây trời chờ ghe tàu đến cứu nếu có sự cố phải rời tàu thuyền và nếu nơi đó không có hai thứ rất thòm thèm tôi là cá sấu sông ngọt và cá mập biển mặn. Nhưng không vì ỷ mình luôn nổi mà tôi không mặc áo phao. Tôi mặc áo phao vì nghĩ rằng sẽ nhục quốc thể biết bao nếu có một nghị sĩ Việt ra hải ngoại gặp nạn không nổi được. Gìn Quốc Thể là vậy đấy: mỗi hành vi hành động ngay cả cái vươn vai ngáp hay cầm muỗng nĩa đưa thức ăn vào mồm cũng phải vì quốc thể.

(c) Tôi muốn làm gương cho các nghị sĩ Việt Nam trong đoàn công tác,và muốn nhắc khéo các cán bộ tiên phuông Ủy Ban Đối Ngoại rằng sự an toàn của các em rất quan trọng, quyết định sự thành công của đoàn công tác, nên các em không được phép bịnh, không được phép gặp nạn, chưa kể các em là tài sản rất quý báu của quốc gia, nên các em nhất thiết phải tự giác sử dụng tất cả các phương tiện bảo vệ/bảo hộ sẵn có để tự bảo vệ mình, đồng thời cảnh giác cao độ vì đó là đức tính và cũng là yêu cầu hy sinh đặt nặng lên vai của các em – bất kể các em là nam hay nữ – trong bảo đảm mọi điều suông sẻ nhất cho đoàn lãnh đạo.

Là lãnh đạo một cơ quan như Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội với đội ngũ cán bộ trẻ tài năng xốc vác, anh Nguyễn Mạnh Tiến tất nhiên cần phải hòa mình vào sự sôi động vốn có của tập thể. Song, nêu gương để hướng nguồn nhân sự sôi động ấy vào khuôn hẹp để động năng gia tăng cực đại bùng phát ở đầu ra cũng là điều quá tốt, nhất là khi sự điều hướng ấy nói lên 4 điều quan trọng là (a) chứng tỏ sự kính trọng thật sự của lãnh đạo đối với nhân lực của mình trong quan tâm đến sự phát triển lành mạnh và tồn tại để thăng tiến của họ, (b) làm tốt công tác mentoring tức dắt dìu điều hướng đưa nhân lực trở thành nhân sự lãnh đạo kế thừa trong tương lai succession plan, (c) tạo nền tảng vững chắc cho sự nối tiếp của nguồn nhân lực bổ sung mới training and coaching, và (d) bảo vệ nguồn lực quý báu đang có của nước nhà human capital.

Cả bốn điều trên là nội dung luôn có nơi bậc lãnh đạo vì nước vì đân mà Nguyễn Mạnh Tiến được kỳ vọng sở hữu tự thân.

Nếu như đồng nghiệp trước đây của Nguyễn Mạnh Tiến tại Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội là Ngô Đức Mạnh thích hợp cho vai trò một Đại Sứ thuộc Bộ Ngoại Giao nghĩa là Gìn Quốc Thể công khai trực tiếp theo nhiệm kỳ nơi nhiệm sở Đại Sứ Quán tại hải ngoại trong một hệ thống cứng với bao khuôn khổ cứng của quốc gia và quốc tế thì Nguyễn Mạnh Tiến lại thích hợp cho vai trò lãnh đạo Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội nghĩa là Gìn Quốc Thể bán công khai bán trực tiếp trong nước và ngoài nước theo từng chuyến công tác ngắn hạn của lãnh đạo Quốc Hội trong một hệ thống mềm với khuôn khổ mềm của quốc gia nhưng cứng của quốc tế.

Lòng kỳ vọng của tôi đối với hai tướng lĩnh của đại nguyên soái Trần Văn Hằng ư?

Rất đơn giản: ước gì Ngô Đức Mạnh sẽ trở thành Bộ Trưởng Ngoại Giao, và Nguyễn Mạnh Tiến sẽ trở thành Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại Của Quốc Hội.

Những nhân sự dưới trướng của đại nguyên soái Trần Văn Hằng mà không là những ngôi sao sáng nhất trên mặt trận ngoại giao và đối ngoại thì mới là chuyện lạ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII, Ủy-viên Ủy-ban Đối-ngoại Quốc-hội Khóa XIII, Ủy-viên Hội Hữu-nghị Nghị-sĩ Việt-Nam – Philippines 2011-2016

Tham khảo: Các Bạn Đồng Liêu Với Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước

Nghị Sĩ Nguyễn Xuân Phúc 29-12-2015

Nghị Sĩ Đỗ Bá Tỵ 18-01-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Thị Kim Ngân 22-01-2016 

Nguyễn Thị Quyết Tâm 22-01-2016

Nghị Sĩ Đinh La Thăng 08-02-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Tấn Dũng 12-02-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Phú Trọng 14-02-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Thị Kim Tiến 15-02-2016

Nghị Sĩ Hòa Thượng Thích Chơn Thiện 16-02-2016

Nghị Sĩ Trần Văn Hằng 18-02-2016

Nghị Sĩ Trần Khắc Tâm 25-02-2016

Nguyễn Thiện Nhân 10-6-2016

Nghị Sĩ Tòng Thị Phóng & Nghị Sĩ Trương Thị Mai 08-8-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Thái Bình 14-9-2016

Nghị Sĩ Trương Hòa Bình 18-10-2016

Nghị Sĩ Lê Trọng Sang 23-01-2018

Nghị Sĩ Trương Tấn Sang và Nghị Sĩ Vương Đình Huệ 02-12-2018

Nghị Sĩ Nguyễn Văn Phụng 30-3-2019

Nghị Sĩ Huỳnh Minh Thiện 05-4-2019

Nghị Sĩ Trần Du Lịch 22-4-2019

Nghị Sĩ Đặng Thành Tâm 09-6-2019

Nghị Sĩ Trần Thị Diệu Thúy 25-7-2019

Nghị Sĩ Ngô Đức Mạnh  28-7-2019