Định Kiến – Bài Viết Dành Cho Bậc Phụ Huynh

Hoàng Hữu Phước, MIB

03-8-2019

Trong bài Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng, tôi là người đầu tiên của nhân loại công khai tuyên bố rằng cực đoan là một dân tộc tính của người Việt Nam. Nhiều người sẽ cho rằng nội dung ấy gây nhiều tranh cãi. Để mau chóng vào phần chính thân bài của bài Định Kiến này, tôi cho rằng cần thiết phải xác quyết 3 điều rằng (a) cực đoan là ở một thái cực chứ không phải cực đoan là hung hăng hung dữ hung hãn hung bạo hung tàn, (b) cực đoan không là đặc tính riêng chỉ của người Việt song nó lại hiển hiện lồ lộ ra trong thực tế đời sống hàng ngày người Việt trong khi lại tàng ẩn khéo léo dưới chiếc mặt nạ hoặc lạnh lùng hoặc sôi nổi hoặc lịch lãm hoặc lãng mạn hoặc lãng đãng hoặc vô-tâm-sao-cũng-được nơi người thuộc dân tộc khác, và (c) cái dân tộc tính cực đoan ấy của người Việt ai cũng có thể liệt kê thành danh sách dài các thí dụ mà vài viện dẫn sau sẽ dễ dàng minh họa đầy thuyết phục:

– Trong Chiến tranh chống Mỹ, Giải phóng Miền Nam, Thống nhất đất nước: sự quyết tâm của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở cao độ đỉnh điểm dứt khoát phải “Đánh Cho Mỹ Cút, Đánh Cho Ngụy Nhào” đối chọi với cái cực đoan của Việt Nam Cộng Hòa thề quyết “Bắc tiến”, “Không thỏa hiệp với Cộng sản”, “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”, dù cái mà Việt Nam Cộng Hòa dứt khoát “nói” đi đôi với dứt khoát “làm” là dứt khoát phá hoại Hiệp Định Geneve và Hiệp Định Paris để dứt khoát trốn tổng tuyển cử, dứt khoát tránh việc phải sẻ chia quyền lực với cộng sản. Trong khi đó, sự căm thù “giặc Mỹ xâm lược” và “Việt Nam Cộng Hòa tay sai phản động” đã là động lực khủng khiếp long trời lở đất trở thành tinh thần quyết tử của các chiến binh cộng sản. Cái cực đoan cương quyết phá hoại thống nhất đất nước cho bằng được để trước hết là chia hai giang sơn từ đó tiến đến sự cương quyết không đội chung trời phải tiêu diệt Miền Bắc Cộng Sản đã phải đương đầu với sự cực đoan cương quyết giáng đòn trừng phạt tiêu diệt cho bằng được bọn chia cắt đất nước để dứt khoát phải thu giang san về một mối.

Chiến tranh chống Mỹ, Giải phóng Miền Nam, Thống nhất đất nước thành công, ngay lập tức hầu như lòng căm thù “giặc Mỹ xâm lược” và “Việt Nam Cộng Hòa tay sai” đã biến mất hoàn toàn nơi người Việt của bên chiến thắng (mà thằng nhóc Huy Đức làm mềm đi cho bớt vinh quang thành “bên thắng cuộc”, mà thay vào đó là sự cực kỳ xởi lởi một cách quái lạ, cực kỳ hiếu khách một cách quái lạ, cực kỳ ưu ái một cách quái lạ dành cho người Mỹ (và đồng minh của họ). Đây là hình thái cực đoan mới quay ngoắt một cách ngay lập tức, một cách xóa sạch quá khứ, và một cách quái lạ là vậy đấy.

Chiến tranh chống Mỹ, Giải phóng Miền Nam, Thống nhất đất nước thành công không được đón nhận bởi một bộ phận người dân của cái chế độ mang tên Việt Nam Cộng Hòa đã bị tiêu diệt hoàn toàn không để lại bất kỳ một dấu vết sinh tồn dưới ánh mặt trời. Đối với họ, “thống nhất đất nước” đương nhiên là mong muốn cháy bỏng của “dân tộc” nhưng phải trong một kịch bản duy nhất do chính họ chấp bút rằng họ ở Miền Nam mới là “dân tộc” còn dân Miền Bắc là tay sai Nga SôTrung Cộng, rằng máy chém của Ngô Đình Diệm phải chặt rụng hết đầu của tất cả cộng sản và cảm tình viên cộng sản ở Miền Nam để làm cơ sở “thống nhất” dân tộc, rằng các quân đoàn “Bắc Tiến” của Nguyễn Cao Kỳ phải san thành bình địa Miền Bắc, rằng các quả bom nguyên tử phải được Mỹ trút xuống Miền Bắc theo yêu cầu của Giáo Hoàng Pius Đệ Nhất Thập Nhị để đưa Miền Bắc trở về Kỷ Phấn Trắng Cretaceous và rằng Miền Nam tự động trở thành chủ nhân duy nhất của một Việt Nam Thống Nhất. Và khi Mỹ rụt rè “nhân từ nhân đạo nhân văn nhân quyền” hạ xuống một cấp, chỉ đòi đưa Miền Bắc trở về Thời Kỳ Đồ Đá Stone Age (tức nhân đức dội bom rải thảm thế nào cũng chừa sót lại vài ba người Miền Bắc sống sót trong hang động chứ không giết sạch sành sanh theo cầu nguyện Phấn Trắng của Giáo Hoàng Pius Đệ Nhất Thập Nhị tức tàn nhẫn thả bom nguyên tử không chừa lại trên mặt đất Miền Bắc ngay cả một con siêu vi trùng), đại cuộc “thống nhất đất nước” của “dân tộc” hóa ra lại được hoàn thành bởi Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Cái bộ phận không nhỏ người dân của chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã bị tiêu diệt ấy lập tức bỏ chạy khỏi Việt Nam để sau khi ổn định nơi đất khách quê người bắt đầu hung hăng tuyên bố “phục quốc”, lập các nhóm “Kinh Kha” khủng bố, tuyên truyền xuyên tạc lếu láo ngày đêm để mong phá hoại sự ổn định của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, chuyển đá cuội mòn (hoặc diêm quẹt ẩm) về quê (gọi cho văn hoa văn vẻ văn chương và là “chuyển lửa về quê”), v.v. Cực đoan một cách mọi rợ vô văn hóa từ 1975 đến 2019 và mãi về sau là vậy đấy.

– Chưa kể cái kiểu phản văn minh người Việt theo Đạo Chúa đã luôn làm trong khi không bất kỳ dân tộc “nhân từ nhân đạo nhân văn nhân quyền văn minh văn hóa văn vật” nào trên thế giới theo Đạo Chúa thèm làm: buộc người phối ngẫu phải vào Đạo Chúa. Cực đoan trắng trợn tự biên tự diễn là vậy đấy.

– Còn đối với cái thế giới Âu Mỹ từng tự hào là văn minh văn hóa nhân văn vốn có thói quen lảm nhảm miết về tự do dân chủ nhân quyền thì ắt do thời gian một trăm năm tàn phá bào mòn hủy hoại lớp mặt nạ nên từ năm 2016 đến nay (với sự giáng hạ phàm trần của Donald J. Trump) bị bong tróc từng mảng lớn để lộ nguyên cốt hình quái thú mà nay đang bò lỗn ngỗn khắp chốn Âu Mỹ, gồm những “con” mà tên khoa học sinh vật của chúng là “kỳ thị chủng tộc”, “kỳ thị giới tính”, “thượng đẳng da trắng”, “chủ nghĩa bảo hộ”, “đơn cực”, “cấm vận”, “áp thuế”, v.v. và v.v., hóa ra mấy thứ lung tung linh tinh “hằm bà lằng xắng cấu” này vẫn còn nguyên đai nguyên kiện nguyên dạng nguyên hình trong lòng Âu Mỹ chứ chả còn thấy mấy lớp tế bào da mặt mang tên văn minh văn hóa nhân văn tự do dân chủ nhân quyền gì cả. Cực đoan là vậy đấy: không thể mãi bị che dấu hay mãi bị biến mất.

Như vậy, định kiến và cực đoan luôn là hai phạm trù quấn quýt với nhau như hình với bóng, một thể đồng nhất thể không thể tách rời. Cái chính ở đây là các bạn đã biết gì về cái cực đoan trong tâm tưởng “giới trên” của người Âu Mỹ, khi cái cực đoan ấy – như đã nói ở trên – ở dạng ngụy trang khéo léo chứ không huỵch toẹt kiểu thuần Việt. Tôi là người đã rất nhiều năm nay qua hàng ngàn bài viết hoặc bằng tiếng Việt hoặc bằng tiếng Anh hoặc bằng song ngữ Anh-Việt từ thời Yahoo!3600đến nay tiết lộ rất nhiều điều mà qua thực tế tôi đã trực tiếp trãi nghiệm với “giới trên Âu Mỹ” tôi trực tiếp nắm bắt được. Tôi khiêm nhường mà nói rằng tôi đương nhiên tài giỏi hơn tất cả những ai thuộc hai giới hàn lâm tinh hoa trí thức và tinh hoa chính trị của Việt Nam mà Đảng đầu tư dồi dào hậu hĩ bằng tiền thuế thu của dân từ sau 30-4-1975 vì tất cả bọn họ đi học rồi về ngồi vào các ghế chễm chệ hoang phí hưởng thụ trên đầu người-dân-đóng-thuế chứ không hề và không cần thi thố thành công cái đã học để chứng minh tiền của của người-dân-đóng-thuế đã không đổ sông đổ biển, trong khi tôi (và rất nhiều người như tôi) có thật sự nghiên cứu và có trãi nghiệm thật sự bằng số tiền thật sự ít ỏi còn lại của Ba tôi và của tôi sau khi thật sự đóng thuế thật sự đầy đủ cho Nhà Nước. Do vậy, nội dung dưới đây là sự thật từ trãi nghiệm thực tế của tôi có liên quan đến một vấn đề mà các bậc phụ huynh sẽ may mắn thay nếu có đọc bài này để biết mình nên tư vấn cho con cháu ra sao hầu nắm phần thắng trong tìm việc tại các công ty của “giới trên Âu Mỹ”.

“Giới trên Âu Mỹ” là thuật ngữ hý hước tôi chế ra để gọi các công ty lớn, đa quốc gia. Vì công dân trẻ Việt Nam một mặt không cần biết mình phải chuẩn bị ra sao, tài cán đến đâu, tư cách thế nào, mà chỉ biết mình muốn (a) làm chủ viễn vông cỡ Bill Gates hay kiểu buồn cười của “start-up”, hoặc (b) làm công vinh diệu cho các công ty lớn, đa quốc gia; một mặt lại có định kiến sai lầm rằng cái giới trên Âu Mỹ ấy phóng khoáng rộng lượng văn minh tự do dân chủ đương nhiên không có định kiến, nên từ đó bị kẹt vào ma trận tự tạo của sự sùng bái Âu Mỹ để rồi mất cảnh giác trở thành nạn nhân của định kiến sai lầm của mình và định kiến luôn đúng của họ.

Thôi thì cái đại sự “phải chuẩn bị ra sao” ấy của con cháu xin quý vị phụ huynh tự lo và các con cháu tự lo theo sự hiểu biết của quý vị, của con cháu, qua mạng, qua sách báo, qua truyền khẩu. Ở đây, tôi với tư cách một “tay tổ nhân sự” đầy kinh nghiệm với “giới trên Âu Mỹ” mà ngay cả các nữ “tay tổ nhân sự” đầy kinh nghiệm của các công ty đa quốc gia cùng thời với tôi thường mời tôi dùng cơm trưa ở các khách sạn “5 sao” của nước ngoài ở Thành Phố Hồ Chí Minh để mong tôi hoặc chỉ giáo những khía cạnh họ chưa biết hoặc vấn kế giải quyết các sự cố tày đình họ vấp phải trong công tác nhân sự, xin nêu một hai chuyện rất nhỏ nhưng chưa từng ai nói đến trên mạng, trong sách báo, hay nơi cửa miệng nhân gian. “Nữ” vì hầu như trong thế giới nắm quyền lực quản trị nhân sự của “giới trên Âu Mỹ” tại Thành Phố Hồ Chí Minh trước đây thì chỉ có mỗi tôi là nam, và vì tôi rất không thích nam giới do họ hay bia rượu nhậu nhẹt hút sách gái trai nên tôi chỉ nhận lời tiếp phụ nữ hoặc nhận lời mời dùng cơm với phụ nữ mà thôi.

Tại Manulife, Tổng Giám Đốc người Anh da trắng tên David Williams Matthew là người lịch lãm. Khi tôi nhận lời làm Giám Đốc Tuyển Dụng Đại Lý và Giám Đốc Nhân Sự, ông ta đã mời tôi dùng bữa trưa chào đón tại một khách sạn nước ngoài hạng 5 sao trên đường Tôn Đức Thắng (đó là lý do tôi hay tổ chức tiệc sinh nhật cho các nhân viên thuộc quyền của tôi tại đấy để làm khách hàng thân thiết, như đã kể trong bài Dưỡng Liêm và Nịnh Bợ). Và đây là những bí mật áp dụng tại tất cả các chi nhánh của công ty Manulife trên toàn cầu và không bao giờ được viết ra giấy để không có “chứng cớ” mà tôi được yêu cầu phải tuân thủ khi nắm quyền lãnh đạo Phòng Nhân Sự:

1) Không bao giờ được tuyển nhân sự dù cấp thấp hay cấp cao người Việt hay người nước ngoài nào có xâm hình lộ – tức xâm hình tại những vùng cơ thể mà người đối diện có thể nhìn thấy được do nằm ngoài diện tích che đậy của trang phục, hoặc thấy được do trang phục bằng chất liệu “xuyên thấu”). Lý do: công ty dịch vụ tài chính có hàng triệu khách hàng mà chỉ cần một trong số triệu khách hàng đó không thích dịch vụ viên xâm mình hoặc khiếp hãi ghê sợ với hình xâm đặc thù nào đó hoặc không chấp nhận nội dung câu chữ được xâm, thì coi như công ty thất bại về dịch vụ khách hàng customer service, vì khách hàng là vua. Tôi không được ra quy định bằng văn bản hoặc phát biểu để bị ghi âm rằng tôi cấm các chi nhánh tuyển nhân viên xâm mình.

2) Ưu tiên tuyển phái nam, nhưng không bao giờ được đăng báo “tuyển nam nhân viên” mà chỉ đăng “tuyển nhân viên”. Khi nhận hồ sơ dự tuyển thì phải loại bớt hồ sơ nữ. Một ít hồ sơ nữ thì giữ lại, có công khai mời đến phỏng vấn đàng hoàng hẵn hoi, nhưng không được tuyển. Lý do: việc đăng rõ “tuyển nam” hay “tuyển nữ” là vi phạm pháp luật ở nước của họ. Tôi không được phát hành các nhu cầu tuyển dụng có ghi rõ giới tính người cần tuyển để đối thủ cạnh tranh không thể có bằng chứng tấn công tổng hành dinh làm “công ty mẹ” vướng kiện tụng pháp đình với tội danh “kỳ thị giới tính” khiến giá cổ phiếu trên thị trường chứng khoán mất giá.

3) Công ty có chính sách rất “thoáng” về trang phục, không bày ra “đồng phục” để vừa khỏi tốn tiền công ty vừa làm nhân viên thấy thoải mái tự do dân chủ nhân quyền. Nhưng tôi bằng mọi giá và bằng cách nào đó phải bảo đảm rằng nhân viên nào mặc quần áo bằng vải jean phải trở về thay trang phục khác mới được bước chân vào bên trong văn phòng công ty. Tôi không được ban hành quy định cấm trang phục vải jean hoặc phát biểu để bị ghi âm rằng có cấm trang phục vải jean.

4) Công ty có chính sách rất “thoáng” về tự do cá nhân, không trói buộc gì cả. Nhưng tôi bằng mọi giá và bằng cách nào đó phải bảo đảm rằng không có nhân viên nào để đầu trọc. Lý do: “đầu trọc” dễ liên tưởng đến hoặc người tu Phật hoặc “dân anh chị” như bọn Tân Quốc Xã Đức côn đồ, mà người tu hành thì mặc nhiên thoát tục nên không được cho là có nhu cầu xin việc nên dễ gây ấn tượng rằng người đó khó hăng say tích cực làm việc, còn dáng dấp “dân anh chị” thì sẽ không nhận được thiện cảm của khách hàng bảo thủ. Tôi không được ban hành quy định hoặc phát biểu để bị ghi âm rằng công ty cấm tuyển nhân viên để đầu trọc.

Tất nhiên, tôi nhận công việc quản trị đó với hai điều kiện tiên quyết rằng (a) tôi phải có quyền lực tuyệt đối trong chức vụ tôi đảm nhận, không bất kỳ chức sắc nào được lấn sân vào lĩnh vực của tôi nghĩa là không được yêu cầu tôi phải nhận vào một ai đó do họ quen biết tiến cử hoặc không được can thiệp vào các kế sách của tôi; và (b) tất cả các đề xuất của tôi liên quan đến phúc lợi nhân viên, tiện nghi làm việc của nhân viên, đãi ngộ nhân viên, tổ chức cơ sở theo sơ đồ phân nhiệm organization chart của tôi, các chức danh mới, tái cơ cấu các phòng ban, danh sách kế thừa succession plans, v.v., phải được chấp thuận toàn phần để tôi nâng vực công ty lên tầm cao hiệu quả kinh doanh như công ty mong muốn. Còn 4 căn dặn ở trên tôi sẽ bảo đảm không vi phạm quy định chung bất thành văn của Tổng Hành Dinh. Tuy nhiên, cách tôi đối phó cho từng vấn đề một lại như sau:

1) Xâm Mình: Tôi đã không cần suy nghĩ cách đối phó vì hai chục năm trước thì việc xâm mình gần như chưa xuất hiện nơi giới trẻ ở Việt Nam. Hiệu quả: công ty tôi không có nhân viên xâm mình.

2) Nam/Nữ: Tôi vẫn tuyển rất nhiều nữ, chỉ cần nêu lý do có thật trong báo cáo tuyển dụng của tôi rằng trong các ứng viên của đợt tuyển dụng cụ thể ấy thì nam thực sự số lượng rất ít mà phần lớn lại thực sự không đạt yêu cầu, còn những nữ tôi chọn thì thực sự có chất lượng năng lực cùng quá trình công tác thích hợp và thực sự có tư duy chuyên nghiệp cùng tác phong nghiêm túc. Hiệu quả: công ty tôi có nhiều nữ nhân viên hơn nam.

3) Trang Phục Vải Jeans: Tôi ra quy định rằng những nhân viên đi làm việc ngày Chủ Nhật (rất nhiều nhân viên vào công ty ngày Chủ Nhật vì họ muốn thế chứ không do phân công, vì vào công ty có đầy đủ tiện nghi hơn ở nhà) có thể mặc trang phục thoải mái như quần áo vải jean hay vải thun (tức hàng dệt kim). Điều này ngụ ý rằng quần áo jean và thun là trang phục thoải mái không cho các ngày làm việc khác. Hiệu quả: công ty tôi chẳng ai đi làm mà mặc trang phục jean hay thun dù chẳng có quy định thành văn nào cấm cả.

4) Đầu Trọc: Tôi đã không cần suy nghĩ cách đối phó vì hai chục năm trước thì việc để đầu trọc gần như chưa xuất hiện thành “mốt” nơi giới trẻ nam. Hiệu quả: công ty tôi không có nhân viên nào đầu trọc.

Như vậy, các bạn đừng cho rằng cái thế giới Âu Mỹ đương nhiên tràn ngập tự do, tràn trề dân chủ, tràn mép nhân quyền để rồi bỏ mặc cho con em của các bạn tha hồ hý ha hý hửng hân hoan hồ hởi chạy ào đến ôm chầm lấy nó.

Bạn cần nhớ một chân lý mà tôi đã nêu ra trong bài Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ rằng:

1) Trong thế giới quyền lực “thực thụ” lãnh đạo về chính trị kinh tài quốc gia và quốc tế, không có chiếc ghế nào dành cho người dưới 45 tuổi, nghĩa là “giới trẻ” nếu muốn “ngoi lên” phải làm cho mình già đi như đã nêu trong bài ấy. Mấy tên thủ tướng “trẻ” ở Châu Âu hiện nay đều do sự chán ngán của dân mà “lên” chứ không phải do “ngoi” mà được, nên sau khi la lối chống Trump thì tên nhóc Thủ Tướng Canada bị Trump dí cổ bắt quỳ lụy hủy bỏ NAFTA phải ỏn ẻn chịu ký cái mới là USMCA còn thằng nỡm Tổng Thống Pháp thì làm Paris biểu tình bạo loạn nửa năm nay chưa dứt, v.v.

2) Trong thế giới quyền lực thực thụ lãnh đạo về chính trị kinh tài quốc gia và quốc tế, không có chiếc ghế nào dành cho người cấp tiến, nghĩa là giới bảo thủ luôn ở đỉnh cao bao trùm.

3) Vì vậy, nếu bạn không có tiền cho con em làm “startup” hoặc làm tổng giám đốc kinh doanh địa ốc ngân hàng mà bạn xây sẵn, nghĩa là con em bạn phải nộp đơn xin việc ở đâu đó mà đó lại là một công ty Âu Mỹ tầm cỡ thì hãy nhớ đừng để con em  xâm mình, đừng có cạo đầu, đừng dại “thời trang trẻ” jean thun nhất là jean rách bươm đầu gối và mông đít.

4) Vì vậy, nếu bạn không có tiền cho con em làm “startup” hoặc làm tổng giám đốc kinh doanh địa ốc ngân hàng mà bạn xây sẵn, nghĩa là con em bạn phải nộp đơn xin việc ở đâu đó mà đó lại là một công ty Âu Mỹ tầm cỡ thì hãy nhớ rằng tư tưởng bảo thủ là giềng mối của tôn ty trật tự xã hội, mà nếu con em bạn muốn trèo cao thì nhất thiết chúng phải tôn trọng chủ nghĩa bảo thủ và phải cho giới chủ nhận ra chúng đúng là người bảo thủ.

5) Vì vậy, nếu bạn không có tiền cho con em làm “startup” hoặc làm tổng giám đốc kinh doanh địa ốc ngân hàng mà bạn xây sẵn, nghĩa là con em bạn phải nộp đơn xin việc ở đâu đó mà đó lại là một công ty Âu Mỹ tầm cỡ thì hãy nhớ kiến thức, thực tài, tư cách sẽ quyết định tương lai của con em bạn tại đó; mà ba thứ đó thì phải qua nhận thức, rèn luyện, thực hành, thành quả; mà bốn thứ này đòi hỏi nhiều thời gian lắm. Vì vậy tôi mới phải viết bài Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ để nói sự cần thiết của tăng tốc ngay từ lúc lên tuổi 15.

6) Vì vậy, nếu bạn không có tiền cho con em làm “startup” hoặc làm tổng giám đốc kinh doanh địa ốc ngân hàng mà bạn xây sẵn, nghĩa là con em bạn phải nộp đơn xin việc ở đâu đó mà mà đó lại là một công ty Âu Mỹ tầm cỡ thì hãy nhớ rằng chỉ khi công việc đòi hỏi con em bạn phải ngồi lỳ một chỗ như những việc aitee tức công nghệ thông tin không phải giao dịch quan trọng hoặc giao dịch nhiều với khách hàng tài chính thì con em bạn mới có khi sẽ được tự do tha hồ ăn mặc “thời trang trẻ” jean thun nhất là jean rách bươm đầu gối và mông đít nếu ông chủ của con em bạn khoái nhìn vào bên dưới những chỗ rách ấy. Nhưng dù vậy con em bạn cũng đừng bao giờ bắt chước mấy tên trong công nghệ thông tin như Steve Jobs (Apple) hay Mark Zuckerberg (Facebook) chuyên mặc áo thun mỗi khi giới thiệu sản phẩm mới, vì rằng khi bị bắt phải ra hầu Ủy Ban Châu Âu hay Quốc Hội Mỹ theo giấy triệu tập thì Mark Zuckerberg vẫn phải vận bộ veston đen thắt cra-vát hẳn hoi. Vì vậy, lời khuyên là: hãy luôn ăn mặc tề chỉnh bất kể làm việc ở ngành nào, tránh trường hợp do không quen nên khi phải mặc lễ phục thì ngộp thở phải nới cra-vát, nóng chân phải tuột giày làm mất dép, v.v. Và do định kiến luôn trong tay người quyền lực hoặc bản lĩnh cao vời, tôi đã giúp đỡ bao người nghèo khổ vươn lên từ khốn khó nhưng không cho phép bất kỳ ai ăn vận jean rách bươm đầu gối và mông đít được bước chân vào căn nhà của tôi. Và cũng do định kiến luôn trong tay người quyền lực hoặc bản lĩnh cao vời, tôi đóng tiền tham dự biết bao hội thảo nhưng sẽ đứng dậy rời bỏ hội trường ngay lập tức nếu diễn giả lại là một thằng mặc áo thun bắt chước Steve Jobs hay Mark Zuckerberg chứ không vận bộ veston với cra-vát như tôi và như các doanh chủ nước ngoài khác đang có mặt.

Tóm lại, cuộc sống gồm những điều trái ngược, mà điều đầu tiên là: muốn chiếm lĩnh vị trí việc làm cao trong thế giới tư bản tự do dân chủ nhân quyền, con em bạn dứt khoát phải là một người bảo thủ. Bảo thủ nghĩa là luôn tôn trọng nền tảng vững chắc sẵn có, và từ đó việc bày ra các sáng tạo chỉ được chấp nhận nếu để tăng giá trị của nền tảng sẵn có. Trong khi đó, những gì đối chọi với bảo thủ sẽ được hiểu như động thái muốn đào bới đâp tan vất bỏ cái nền móng ấy để xây nền móng khác. Con em của bạn đi làm công cho thiên hạ thì tất nhiên thiên hạ không cho phép chúng xây nền khác vì họ thuê mướn chúng không phải để đào bỏ nền tảng của họ mà để giúp họ gia cố nền móng, gia cố các trụ cột, gia cố các tầng, thêm các trụ cột cho vững hơn, hoặc thêm các tầng cho hoành tráng hơn. Con em bạn muốn xây dựng nền móng thì hoặc (a) về xin tiền mẹ cha hoặc xin tiền “cá mập” hoặc mua-và-trúng độc đắc Vietlott Power để làm start-up cho riêng mình, hoặc (b) chờ công ty đa quốc gia ấy bên bờ phá sản cầu cứu con em của bạn đến xây dựng lại từ nền móng như đã từng mời Hoàng Hữu Phước, mà oái oăm thay việc cầu cứu này sẽ không bao giờ đặt vào giới trẻ cả nếu như giới trẻ ấy không chịu làm già đi để chiến thắng Hoàng Hữu Phước.

Mong là dăm ba chi tiết vụn vặt bí mật được hé lộ trên có thể giúp các bậc phụ huynh kịp uốn nắn con em trước khi quá muộn cho cuộc hành trình của các cháu tiến vào tương lai của chính các cháu.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Cực Đoan: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng 28-6-2019

Đừng Nghe Những Gì Cộng Sản Nói Mà Hãy Nhìn Những Gì Cộng Sản Làm:  Vấn Đề “Phi Chính Trị Hóa Quân Đội” và Nội Hàm “Đảng Lãnh Đạo Quân Đội Tuyệt Đối, Trực Tiếp, Toàn Diện”  26-12-2014

Đừng Nghe Những Gì Bọn Chống Cộng Nói Mà Cũng Đừng Nhìn Những Gì Bọn Chống Cộng Làm:  Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng 09-6-2008

Bên Chiến Thắng: Bức Tâm Thư Gửi Người Dân Việt “Thiệt” – Nhân Nghe Về Huy Đức 29-01-2013

Khiêm Nhường:Khiêm Tốn  22-02-2015

Ba Tôi: Ba  18-6-2019

Tiệc Sinh Nhật 5 Sao: Dưỡng Liêm và Nịnh Bợ 21-5-2019

Trang Phục Jeans: Vi Phạm Quyền Tự Do Cá Nhân  27-12-2016

Làm Già Đi: Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ 12-9-2014

Chiến Thắng Hoàng Hữu Phước: Cách Vượt Qua Nhà Hùng Biện Bất Khả Chiến Bại Hoàng Hữu Phước  20-5-2019

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.