Sự Cố Gateway Hà Nội – Vấn Đề Cốt Lõi

Bài Viết Dành Cho Lãnh Tụ Tương Lai Của Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nhà Sử Nghiên, Nhà Giáo-dục Duy-nhất Thượng Đẳng ở Việt Nam, Nhà Hoạt-động Chính-trị Dân-tộc Thiên Khổng

11-8-2019

Ghi chú đặc biệt: Bài Hiền Tài được viết dành cho cấp lãnh đạo quốc gia, còn bài Sự Cố Gateway Hà Nội này được viết dành cho cấp lãnh tụ quốc gia, không phải lãnh đạo chính trị, và có liên quan đến bài sẽ được viết về tương lai chính trị Việt Nam trong cụm bài Tiên Tri Thấu Thị.

Tất cả hình ảnh trong bài này được chụp bởi Hoàng Hữu Phước theo nguyên tắc trong Thùng Nước Đá.

A) Sự Cố Gateway – Giải Thích Từ Ngữ

Sự cố Gateway là tên gọi giản đơn về một sự cố cực kỳ phức tạp vừa xảy ra tại cái gọi là “Trường Quốc Tế Gateway ở Hà Nội” lột truồng những 4 vấn đề đã vượt qua lằn ranh cảnh báo đỏ của Hoàng Hữu Phước suốt 40 năm qua về vô số sai sót ổ vịt ổ heo ổ khổng tượng loophole mà nay tiến thẳng đến sự sụp lún thành vô số hố tử thần sinkhole chắc chắn sẽ gây ra sự sụp hầm sụp hố vô phương cứu chữa của cỗ xe chế độ gồm (a) sự xuống cấp của con người, (b) sự luống cuống của giới cầm quyền, (c) sự chà đạp luật pháp, và (d) sự thất bại hoàn toàn của hệ thống giáo dục-tuyên truyền vô dụng của Việt Nam.

Cỗ xe chế độ là cỗ xe có thiết kế hiện đại nhất thế giới, trang bị nội thất hiện đại nhất thế giới, hệ vận hành cơ khí hiện đại nhất thế giới, bên ngoài sơn phủ hào nhoáng dán đầy “sticker tranh cổ động 3D” nêu các lời năn nỉ van nài hãy tuân thủ luật giao thông, các “giáo dục tuyên truyền” toàn kiểu xài tiền thật nói lời ảo về ứng xử khi “tham gia giao thông”, được vận hành bởi những người không biết vận hành cỗ xe hiện đại nhất thế giới ấy chạy trên đường mòn trong khu Safari đặc-thù-Thành-Phố-Hồ-Chí-Minh tức lúc Thành Phố Hồ Chí Minh thấp hơn mặt nước biển Vũng Tàu còn Safari không còn là “Công Viên Dã Sinh” mà là chữ viết tắt thuần túy tiếng Anh của “Swamp for Ack-acks Relief” tức Đầm Lầy An Nghĩ Của Pháo Cao Xạ do chỉ có các pháo này mới nhú nhô được nòng lên khỏi mặt nước ấn chìm Thành Phố Hồ Chí Minh mà thôi chứ không phải hươu cao cổ Châu Phi như tại các Safari chính hiệu con nai vàng ngơ ngác khắp nơi trên thế giới chật hẹp một cách bao la hoang vắng lúc nhúc bao con người và con thú này.

Sự xuống cấp của con người là khi có sự biến mất hoàn toàn và triệt để của 2 thứ tinh thần trách nhiệm đạo đức tự thân và tinh thần trách nhiệm công việc nơi tất cả các chủng loại con người bao gồm giới thường dân từ người ăn xin trở lên, cấp lãnh đạo từ chủ tịch Nước trở xuống, và hạng tăng lữ tu hành bất kể từ đâu trở lên hay từ que (where) trở xuống. Sự cố Gateway lẽ ra đã không bao giờ có thể xảy ra nếu đã không có sự biến mất ấy.

Sự luống cuống của giới cầm quyền là khi thiếu vắng 4 năng lực không bao giờ được phép tách rời của (a) xử lý hiệu quả tình huống, (b) xử lý hiệu quả biến cố, (c) giám sát hiệu quả trong cảnh báo và ngăn chặn biến cố, và (d) biết lo trước cái lo của người dân” để từ đó chủ động đề xuất trước các biện pháp và quy định thay vì chờ sự việc xảy ra mới dựa theo đó mà giải quyết hậu quả. Sự cố Gateway đã khiến giới cầm quyền Hà Nội phát biểu vô duyên vô pháp rú rừng chỉ dựa trên từ vựng ngữ nghĩa rằng “Trường Quốc Tế Gateway không phải là trường quốc tế” mà không biết chữ trước chỉ là một chữ tiếng Việt mà bất kỳ người Việt nào cũng có quyền sử dụng còn chữ sau có ý nghĩa liên quan đến phạm vi thế giới – tương tự kiểu giải thích rằng “Ông Nguyễn Phan Mỹ Vượn không phải là loài vượn và không có quốc tịch Mỹ” vậy; và rằng đơn vị cung cấp dịch vụ đưa đón học sinh không có giấy phép cho hoạt động này. Chính sự luống cuống của giới cầm quyền cho thấy tình trạng vô chính phủ, vô luật pháp, đạp chà luật pháp. Mà tất cả đã lột tả sự thất bại hoàn toàn của hệ thống giáo dục-tuyên truyền của Việt Nam mà Hoàng Hữu Phước đã từng thấu thị.

B) Tại Sao “Lãnh Tụ”?

Khi nêu lời chua rằng đây là “bài viết dành cho lãnh tụ tương lai của Việt Nam”, tôi muốn nêu 3 sự thật rằng (a) Việt Nam hiện chỉ có tập thể lãnh đạo chính trị tuyệt đối ngang hàng nhau ở cấp cao nhất, (b) những bước ngoặc lịch sử của bất kỳ quốc gia quốc gia dân tộc nào cũng chỉ do một người duy nhất thực hiện thành công: đó là một vị lãnh tụ cách mạng, và (c) Nguyễn Phú Trọng là một vị lãnh đạo chính trị thuộc bậc nhân tài nhưng không ở cương vị lãnh tụ cách mạng (cách mạng Việt Nam có 3 vị hiền tài duy nhất là các ông Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp và Trần Đại Nghĩa; nhưng chỉ có Hồ Chí Minhlãnh tụ).

Chính vì có tập thể lãnh đạo chính trị “tuyệt đối ngang hàng nhau ở cấp cao nhất”, Việt Nam đã vướng 2 điều nghiêm trọng tối kỵ trong trị quốc gồm (a) không có vấn đề trách nhiệm cá nhân người đứng đầu cao nhất của hệ thống chính trị trước pháp luật, dẫn đến hiện trạng đớn nhục ê chề như của Thành Phố Hồ Chí Minh hiện nay khi sẽ không bao giờ dẫn đến bất kỳ hình phạt trách nhiệm nào được áp dụng động được đến các Ủy Viên Bộ Chính Trị nào đã làm Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng từng xuất thân từ vai trò lãnh đạo Thành Phố Hồ Chí Minh vào thời điểm xảy ra các tiêu cực đớn nhục chề ê ấy, mà lý do tuyệt diệu cho sự bất khả xâm phạm ấy là hoặc họ đã quy tiên theo nghi thức quốc tang được các lãnh đạo thế giới thông qua các đại sứ đặc mệnh toàn quyền tiễn đưa hoặc đã về hưu từ lâu không còn thuộc thời gian khởi tố quy trách nhiệm; và (b) sự hình thành các phe nhóm phục vụ “lợi ích nhóm” và “tranh giành phiếu bầu”, vì nếu không đã chẳng có việc kỳ quái rằng người đứng đầu một tổ chức đã hoàn thành xong sứ mệnh lịch sử trong thời chiến của nó như Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam lại phải làm Ủy viên Bộ Chính Trị chỉ để làm công việc cực kỳ tầm thường nhưng ngốn biết bao ngân sách quốc gia gồm mỗi năm năm một lần tổ chức “hiệp thương” chọn đặt những người-không-được-dân-biết-đến-hoặc-vi-phạm-pháp-luật-và-không-xứng-đáng vào danh sách bầu cử Quốc Hội từng địa phương cho dân từng địa phương chọn bầu sau khi đọc hoặc không cần đọc danh sách ứng viên, mỗi năm hai lần tranh giành với các đại biểu quốc hội ở địa phương để thu gom lượm lặt tập hợp các “kiến nghị của cử tri” để Chủ Tịch Trưng Ương Mặt Trận Tổ Quốc có cái mà đọc tại Quốc Hội dài-lê-thê-7-lần-7-bốn-mươi-chín-phút, mỗi năm vài lần xin tiền các doanh nghiệp để làm công tác xã hội, và mỗi thập kỷ một lần đề ra kế hoạch tuyên truyền vận động nhân dân trình Thủ Tướng phê duyệt cho phép sử dụng ngân sách từ tiền thuế thu của dân để tuyên truyền vận động người dân đã đóng thuế phải nên làm cái gì đó.

Các ý kiến của Hoàng Hữu Phước trong bài viết này, do đó, chỉ có thể ích lợi cho Việt Nam khi Việt Nam xuất hiện một lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam vươn lên làm lãnh tụ để tiến hành cuộc cách mạng đưa Việt Nam hùng dũng nhảy sang giai đoạn thịnh cường mà sự cường thịnh của Việt Nam luôn và chỉ nhờ vào nguồn nhân lực đức tài thông tuệ có gia giáo thiên Khổng, vốn là thứ của cải duy nhất cần thiết mà Việt Nam hy vọng sẽ sở hữu mới trong tương lai gần hoặc xa, nếu sự đã lỡ dại đánh mất lực lượng ấy chưa kịp xô Việt Nam lọt xuống hố thẳm diệt vong của muôn đời hư mất (topple down unto the unfathomable abyss of perennial perdition).

Tập thể lãnh đạo cách mạng Việt Nam chỉ có thể tạo nên các nâng cấp và đổi mới cho Việt Nam, bất kể các nâng cấp và đổi mới ấy có tốt hơn hay xấu đi, trong trước mắt hay dài hạn, với đặc điểm rằng sử sách không được ghi nhận gì nếu các nâng cấp và đổi mới dẫn đến hậu quả mà không là kết quả.

Chỉ có cá nhân lãnh tụ cách mạng Việt Nam mới có bản lĩnh và quyền lực tuyệt đối để có thể tạo nên sự thay đổi triệt để và toàn diện tại Việt Nam, mà các bước ngoặc luôn thành công miên viễn – ít nhất là về mặt lịch sử do luôn được ghi vào sử sách.

Vấn đề duy nhất cho dân tộc Việt Nam là: lãnh tụ cách mạng Việt Nam chỉ xuất hiện mỗi một lần sau mỗi vài thế kỷ mà thôi.

C) Tại Sao Hoàng Hữu Phước?

Thế tại sao Hoàng Hữu Phước phải là người đứng mũi chịu sào đặt vấn đề về các vấn nạn từ sự cố Gateway Hà Nội?

Rất đơn giản: ở Việt Nam vẫn còn người thứ hai có nhiều trãi nghiệm thực tế uyên bác uyên thâm về lịch sử hai chế độ Việt Nam Cộng Hòa và Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam như Hoàng Hữu Phước hay sao?

Rất đơn giản: ở Việt Nam vẫn còn người thứ hai có dũng khí đấu tranh vì nước vì dân vì Đảng Cộng Sản “trong-thời-bình” như Hoàng Hữu Phước hay sao?

Rất đơn giản: ở Việt Nam vẫn còn người thứ hai có tinh thần thiên Khổng trong quốc trị của “biết lo trước cái lo của người dân”  như Hoàng Hữu Phước hay sao?

Rất đơn giản: ở Việt Nam vẫn còn người thứ hai như Hoàng Hữu Phước có trình độ lý luận chính trị ở đẳng cấp ngồi chồm hổm trên đầu đội quân Loạn Kiêu Báo truyền thông chính thống bất tài vô dụng “trong-thời-bình” của Đảng Cộng Sản Việt Nam hay sao?

Các phân tích Phần D dưới đây sẽ chứng minh 4 điều đơn giản trên cực kỳ chính xác một cách đơn giản nhất có thể được.

D) Vấn Nạn Tổng Hợp

Sự cố Gateway Hà Nội cho thấy các vấn nạn mang tính tổng hợp những vấn đề nan giải trầm kha (trầm trọng hết thuốc chữa) trầm tích (hóa thạch mất hút dưới các địa tầng) trầm lắng (cà lăm) trầm buồn (sầu rầu) sau:

1- Luật Pháp

Hóa ra Quốc Hội Việt Nam có toàn các nhà lập pháp tay mơ (amateurish lawmaker) nên mỗi khi xảy ra sự cố đều đổ lỗi cho 10 nội dung quen thuộc gồm (a) luật hiện hành còn bất cập, (b) còn thiếu các quy định cụ thể, (c) luật hiện hành có các chế tài không còn phù hợp do không có tính răn đe – ý nói luật nhũn xèo làm muôn dân nhờn mặt chớ còn sợ, (d) quy định có nhưng lực lượng quá xuyên thấu – ý nói mỏng te, (e) cái từ ngữ như “quốc tế” chẳng hạn thì đâu phải ai muốn dùng là dùng vì nó có nghĩa như thế như thế, (f) cái từ ngữ ấy bấy lâu nay chưa được quan tâm nên bây giờ các quan chức té ngữa giơ hai chân lên trời đầu hàng, (g) cái dịch vụ đưa đón học sinh ấy bây giờ mới phát hiện là chưa có giấy phép, (h) cái vụ việc này cho thấy chúng ta – không rõ là ai – chưa có quy chuẩn quy tắc quy trình – do 20 năm nay bận bịu bận rộn với cái “quy tắc ứng xử ở Biển Đông” không kịp chèo trở lại bến bờ, (i) ở nước ngoài thì xe đưa đón học sinh rất chuyên nghiệp bằng xe đưa đón chuyên nghiệp – bây giờ mới biết đấy, và (j) cần thiết phải có thêm vài trăm tỷ để đề ra các quy chuẩn quy tắc quy trình cho từng loại nhúc nhích một trong toàn bộ nền kinh tế quốc dân và hoạt động xã hội quốc gia nghĩa là vô thiên lủng thứ.

Thế đẳng cấp thấu thị bao trùm “Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân  lẽ nào chỉ tồn tại mỗi nơi Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước hay sao vậy?

2- Giáo Dục

Hóa ra “giáo dục” là dành chung chung một cách đầy tốn kém mà Nhà Nước trút hầu bao từ tiền thuế của dân ưu ái dành cho những ai còn đi học chứ đã đi dạy thì dù có “vô giáo dục” cũng không sao, sẽ được tôn vình. Bởi vậy mà có ả giáo viên họ Phết (làm thơ thảy lên Facebook) viết vớ vẩn về “Lạ Quá Phải Hôn Anh?”, có thằng thầy giáo tiến sĩ hiệu trưởng đại học viện trưởng viện này viện nọ họ Trần thà vi phạm Luật Bầu Cử chứ nhất quyết không bỏ buổi yến tiệc ở Ngân Hàng Nhà Nước vừa no say rượu nhiều chục triệu mỗi chai vừa hát Karaoke với ca nữ áo tứ thân phục vụ vừa nhận bao thư 10 triệu đồng lì xì của Thống Đốc, có “thầy cô” dẫn lớp đi tắm biển Cần Giờ làm đuối nước mấy học trò, có thằng hiệu trưởng họ Sầm dâm ô các nữ sinh rồi giáo dục đào tạo cả đám học trò phục vụ tình dục ngay tại trường cho các thằng quan chức giáo dục cấp Tỉnh đến vừa hưởng lạc thú thịt tươi máu đỏ vừa chuẩn bị nguồn nhân sự cung ứng cho các khu đèn đỏ ở các Đặc Khu Kinh Tế, có thằng hiệu trưởng đại học muốn nhanh chóng có một Đống Đô (La) nên bán bằng cấp cử nhân Anh Văn cho những thằng những con muốn đi tắt đón đầu học Thạc Sĩ-Tiến Sĩ từ tiền thuế của dân, và nay có ả giáo viên không thèm đếm xỉa đến sĩ số lớp khiến một học sinh lớp 1 bị bỏ quên đến chết ngạt trên xe đưa đón, v.v. và v.v. Bảo sao Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước chỉ cần thấy trình độ tiếng Anh của học sinh-sinh viên Việt Nam là con số zero là đã cho rằng đủ để cứ luôn mồm mắng mỏ miệt thị rằng giáo dục Việt Nam đã hỏng bét rồi.

3- Tuyên Truyền

Trong thời hiện đại ngày nay, báo chí của Đảng cần được xem như đã hoàn thành xuất sắc vai trò công cụ của Đảng trong thời chiến, vì thật là thơ ngây ấu trỉ khi cho rằng người dân vẫn đang đón đọc bản in của các tờ báo chính thống của Đảng như cách nay 30 năm.

Nếu báo chí vẫn còn là kênh thông tin/tuyên truyền/giáo dục hiệu quả của Đảng thì tại sao báo chí

(a) thất bại toàn diện trong chặn ngăn các cuộc biểu tình,

(b) thất bại toàn diện trong chặn ngăn công dân không sa vào các lọc lừa trên không gian mạng,

(c) thất bại toàn diện trong chặn ngăn được các sự hiểu sai lệch về các chính sách chủ trương của Đảng,

(d) thất bại toàn diện trong uốn nắn tư tưởng lệch lạc của giới trẻ/giới công chức.giới lãnh đạo,

(e) thất bại toàn diện trong “giáo dục tuyên truyền” và “hỗ trợ giáo dục tuyên truyền” người dân cho một cuộc sống xã hội tốt lành hơn và an toàn hơn,

(f) thất bại toàn diện trong đấu tranh – theo nghĩa đen – do không thể đánh bại các luận điệu phản động của nước ngoài bằng bất kỳ ngôn ngữ nào và đạt hiệu quả nhanh chóng tức thì,

(g) thất bại toàn diện trong đưa được bất kỳ thông tin nào về sự liêm chính liêm khiết của bất kỳ lãnh đạo cấp cao nào,

(h) thất bại toàn diện trong bảo đảm có đội ngũ lãnh đạo báo chí tài ba đức độ cho chính tòa soạn của mình,

(i) thất bại toàn diện trong bảo đảm một tờ báo phải có những phần mục chất lượng cực cao về thông tin/tuyên truyền/bình luận như báo chí bình thường của các nước văn minh Âu Mỹ thay vì chỉ toàn đưa tin giống nhau chỉ với các phỏng vấn và tràn ngập quảng cáo như phương cách kiếm ăn duy nhất chứ không dám bình luận chuyện quốc gia đại sự,

(j) thất bại toàn diện trong duy trì vị trí vũ khí ngôn luận sắc bén bảo vệ thành công Đảng và chính nghĩa quốc gia,

(k) thất bại toàn diện trong đạo đức nghề nghiệp của phóng viên và “nhà báo”,

(l) thất bại toàn diện trong tạo dựng uy danh với báo chí thế giới, và

(m) thất bại toàn diện trong vân vân và vân vân.  

Như đã nêu trong phần Kết Luận của bài Rượu, (a) Nhà Làm Luật Việt Nam phải chăng toàn là nhà giáo nên toàn nghiện xài chữ “giáo dục” và phải chăng vì họ cứ nghĩ Việt Nam đang trong thời chiến tranh khốc liệt nên sính xài hoài chữ “tuyên truyền”; và (b) Nhà Làm Luật Việt Nam và lãnh đạo các ban ngành đoàn thể phải chăng do quen xúc phạm nhân dân Việt Nam, xem họ có dân trí thấp nên hở ra cái gì là xoen xoét miệng mồm nói “phải ra sức tuyên truyền giáo dục nhân dân” về cái đó?

Vấn đề, do đó, là Đảng phải nhanh chóng dựng xây hệ thống vũ khí chính trị mới nhằm thay thế cho hai vũ khí đã cùn nhụt và trở nên hoàn toàn vô dụng là báo chí truyền thông chính thống và Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Giáo dục/tuyên truyền hiện chỉ được tiếp tục xem như vũ khí chính trị của bọn chống chính phủ chứ không còn là vũ khí của bất kỳ chính phủ nào trừ chính phủ Việt Nam (do lầm tưởng nó vẫn sẽ phát huy tác dụng trong kiến quốc thời bình trong bất kỳ hoàn cảnh phát triển công nghệ vũ bão nào của toàn thế giới) và chính phủ Trung Quốc (do xem nó là thứ vũ khí để lưu manh chống Việt và cướp bóc).

Hệ thống vũ khí chính trị mới mang tính thay thế hiệu quả và thích ứng với môi trường thế giới mới ngày nay ấy nằm trong sách lược quốc trị của tác giả bài viết này mà lãnh đạo cao nhất của Đảng có thể lắng nghe sự trình bày trực tiếp – không thể tiết lộ khơi khơi miễn phí trên không gian mạng – nếu muốn Cộng Sản Việt Nam không tiếp tục thua tan nát về phương diện truyền thông chính trị chính thống chính đạo như từ đầu Thế Kỷ XXI cho đến nay.

4- Tư Tưởng

Như đã nói trong bài Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng, uy thế ưu việt của Việt Nam là có hệ tư tưởng ưu việt nhất nhân loại trong cả hai Thế Kỷ XX và XXI. Song, chính hệ tư tưởng ưu việt ấy lại là nguồn cơn đe dọa sự tồn vong của chế độ do nó tạo nên tâm lý tự mãn, cảm giác an toàn, mà tất cả chỉ dẫn đến sự mất cảnh giác đã bao lần đặt nền chính trị quốc gia vào sự đương đầu với các vấn nạn phải giải quyết một cách lẽ ra đã có thể tránh được, làm chậm lại tiến trình phát triển đất nước như kỳ vọng.

5- Con Người

Và nguyên nhân khiến hệ tư tưởng ưu việt nói trên không trở thành vũ khí ưu việt siêu đẳng là do các vấn nạn luật pháp, vấn nạn tuyên truyền làm cho hoặc bị trì trệ hoặc bị phá hoại, mà cái chính gây ra vấn nạn luật pháp và vấn nạn tuyên truyền đó là vấn nạn về con người nhất là con người trong đội ngũ lãnh đạo chiến lược quốc gia. Vấn nạn con người sẽ được phân tích rõ trong phần E dưới đây.

E)  Chân Lý Hoàng Hữu Phước

Trường Quốc Tế Gateway không phải là trường “quốc tế” – theo hé lộ công khai của một quan chức Hà Nội tại buổi họp báo. Thì “quốc tế” là chữ tiếng Việt, ai muốn đặt thì đặt, có hề chi. Còn Vinataxi là của nước ngoài, và chữ “Vina” có là “Vietnam” cũng chẳng hề chi. Sắp tới nếu có mấy cái “Đặc Khu Kinh Tế” thì liệu có xuất hiện các Vinagarbage tức Công ty Rác Việt Nam, Vinasewageclearance tức Công ty Thông Cống Việt Nam, Vinacasino tức Công ty Sòng Bạc Việt Nam, và Vinabrothel tức Công ty Nhà Thổ Việt Nam, v.v., hay không thì cũng chẳng hề chi. Tên mà! Đầu tư nước ngoài “minh bạch” mà! Có đóng thuế mà! Làm giàu “phú” cho cả nước “quốc” mà. Sướng như trên mây “vân” thiệt mà chứ có “đồn” đại gì đâu!

Tương tự, “Chân lý Hoàng Hữu Phước” không hề mang nội hàm cao đại mãn hào rằng tất cả những phán phê của Hoàng Hữu Phước đều là chân lý. “Chân lý Hoàng Hữu Phước” đơn giản chỉ là một công thức tu từ, theo đó, cái Hoàng Hữu Phước gọi là chân lý là do chính ông ta nêu lên chứ không được công nhận bởi bọn Kiêu Báo ngu đần và bọn Kiêu Đảng phản Đảng; và theo công thức hàn lâm Âu Mỹ thì tên của nhà phát minh có thể được đặt cho công trinh, cho hành tinh, cho Sao Chổi, cho thiên thạch, cho cả vi trùng và siêu vi trùng. Thế nên “Chân lý Hoàng Hữu Phước” như thuốc vắc-xin Sởi luôn chứa đầy vi khuẩn Sởi hấp hối, ai chích thì tốt, ai ngu như dân thành thị Âu Mỹ văn minh hiện đại thì ráng chịu. Tự do tự quyết tự chủ tự tiêu mà!

Thế thì, “Chân lý Hoàng Hữu Phước” đặt trên nền tảng con người vì chính con người quyết định sự tồn vong của cả một chế độ chính trị cùng sự tồn tại vật chất của đất nước của chế độ chính trị ấy. Chân lý, tất nhiên, luôn trên cơ sở những sự thật nào thật sự nhất.

1- Sự Thật Việt Nam Cộng Hòa

Như từng kể nhiều lần trên blog này, tôi lúc học ở trường Tiểu Học Phan Đình Phùng 491/7 đường Phan Đình Phùng Quận 3 Thủ Đô Sài Gòn (nay tên đường là Nguyễn Đình Chiểu, và ở đầu ngõ mới đây lại gắn bảng tên đường là Bàn Cờ, ắt nối dài với đường Bàn Cờ bên đối diện, biến bao nhà trong hẻm 491 này thành nhà…mặt tiền), tôi hai lần nhận phần thưởng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và một lần nhận giải thưởng “bé khỏe bé đẹp bé giỏi bé ngoan” duy nhất của Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế tại Việt Nam Cộng Hòa (ở các thành phố lớn Việt Nam như ở Thành Phố Hồ Chí Minh hiện các trường lớn chỉ dám có danh xưng “bé khỏe bé ngoan” vì hầu như bé nào cũng mập ú ăn mặc “hàng hiệu” nên tất nhiên “đẹp” và bé nào cũng thuộc tập thể lớp luôn có 100% học giỏi mà).

(Cần nói rõ là một khi Nguyễn Văn Thiệu đã là “tổng thống” thì bất kỳ ai cũng sẽ gọi Nguyễn Văn Thiệu là “tổng thống”.  Một khi Barack Obama đã là “tổng thống” thì bất kỳ ai cũng sẽ gọi Barack Obama là “tổng thống”, chứ không phải gọi là “thằng nhóc Barack Obama” khi nói về giai đoạn Barack Obama học mẫu giáo – nghĩa là người ta sẽ nói “tổng thống Barack Obama lúc là học sinh ở trường mẫu giáo ABC ở Bang XYZ đã hay cướp giật bánh kẹo của các bé gái”. Phải giải thích ở đây như vậy vì bọn phản Đảng và bọn chống Việt rất cay cú do luôn thất bại trước tôi nên sẽ cố moi móc cộng trừ nhơn chia rồi hê lên rằng tôi nói xạo với bằng chứng của chúng có thể đưa ra là vào cái năm ấy năm ấy Nguyễn Văn Thiệu chưa làm Tổng Thống mà hình như chỉ mới là Chủ Tịch Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia. Như vậy, Nguyễn Văn Thiệu là “tổng thống” do ông ta ăn ở chình ình trong “Dinh Độc Lập” với vợ ông ta chứ không “ăn nằm” với “thằng” lãnh đạo nào khác, và chức vụ cao nhất cuối cùng của ông ta là “tổng thống” nên ông ta luôn được gọi là “tổng thống Nguyễn Văn Thiệu”).

Năm tôi học lớp Tư (hiện nay gọi là lớp 2) , phần thưởng tôi nhận được từ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một chuyến tham quan Dinh Độc Lập để dự tiệc tối Tết Trung Thu ngoài trời với Tổng Thống và Đệ Nhất Phu Nhân. Gọi là “tiệc” chứ tôi chỉ được phát một túi ny-lông đựng hai chiếc bánh nướng và một chiếc bánh dẻo Bảo Hiên Rồng Vàng cùng một chai xá xị với một chiếc lồng đèn tròn giấy xếp màu đỏ cùng hai chiếc đèn cầy mà thôi. Tôi phải đứng núp ở hành lang vì cơn mưa dữ dội ập đến làm tiệc ngoài trời bị dẹp bỏ không kèn không trống. Nhưng tôi được chứng kiến một cảnh đẹp hơn phim hành động Hollywood khi đoàn xe mô tô Harley-Davidson của cảnh sát công lộ hộ tống xe tổng thống chạy ngược chiều đường Công Lý từ Sài Gòn về đến gần cổng Dinh Độc Lập thì bốn chiến sĩ trên 4 chiếc mô tô dẫn đường đồng loạt đứng lên giang hai tay rộng thẳng ra hai bên (hai xe đầu với hai chiến sĩ đứng hẳn trên yên xe, và hai xe sau với hai chiến sĩ đứng lên trên chỗ gát chân), 4 chiếc mô-tô tự động nghiêng lạng qua trái theo kỹ thuật cá nhân mỗi chiến sĩ đã được đào tạo thuần thục bên Mỹ để tự động rẽ trái vào cổng Dinh, theo sau là chiếc Mercedes tròn trịa to đùng màu đen bóng loáng của tổng thống. Lúc vào trong đường chạy lót sỏi của khuôn viên Dinh, 4 chiến sĩ mở đường mới ngồi xuống yên xe, đặt hai bàn tay lên tay cầm mô-tô để điều khiển xe lên đường cầu bệ vòng cung có mái che. Cảnh biểu diễn độc đáo hơn diễn xiếc ấy gây ấn tượng sâu sắc nơi tôi, cậu bé trưởng lớp tiểu học xuất sắc của thủ đô, cho đến tận ngày nay.

Năm lớp Ba (tức hiện nay gọi là lớp 3) , phần thưởng tôi nhận được từ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một chuyến nghỉ mát 10 ngày ở Vũng Tàu. Tập trung tại Trường Tiểu Học Đinh Tiên Hoàng (nay là Trường Tiểu Học Nguyễn Thái Sơn, 12 Huỳnh Tịnh Của, Phường 8, Quận 3, Thành Phố Hồ Chí Minh) là 500 học sinh tiểu học toàn thủ đô. Mỗi ngày tại Vũng Tàu tất nhiên là có những buổi tắm biển và mỗi tối có sinh họat lửa trại. Những lúc tắm biển, nhiều trăm học sinh nô đùa dưới sự quản lý giám sát cực kỳ khủng khiếp của đội ngũ nam giáo viên: toàn bộ mấy chục thầy mặc quần đùi dàn hàng ngang mỗi người cách nhau khoảng 5 mét, tay giang ngang, nước đến ngang trên rốn dưới ngực, đưa lưng ra biển, mắt quét qua lại trong cung thị-trường-hình-múi-cam-25-độ trước mặt, không bao giờ rời vị trí trong suốt 3 tiếng đồng hồ từ 8 giờ sáng đến 11 giờ dưới ánh nắng gay gắt, hình thành bức-tường-biên-giới-Mỹ-Mê không thể vượt qua của học sinh bất kể chúng đông đến đâu, quậy phá tinh nghịch thế nào. Trên bờ là một nhóm các thầy khác đông tương tự cũng đứng dàn hàng ngang nhưng hướng mặt ra biển giám sát theo dõi các hoạt động trong cung thị-trường-hình-múi-cam-25-độ trước mặt để bảo đảm hai điều rằng không bất kỳ một học sinh nào được phép lên bờ rời khu vực tắm vượt qua bức-tường-Donald-Trump và không bất kỳ một học sinh nào gặp sự cố mà không được phát hiện ngay. Chỉ sau khi có còi tập họp thì bức-tường-biên-giới-Mỹ-Mê tiến lên lùa toàn bộ học sinh lên bờ để được điểm danh xướng tên đầy đủ trước khi được đưa đi tắm nước ngọt chuẩn bị ăn trưa; bức-tường-Donald-Trump tức các thầy đứng trời trồng ba tiếng đồng hồ trên bờ mới được phép nhảy ùm xuống nước bơi lội hay tắm táp tí chút trước khi đi ăn trưa sau mọi người.

500 học sinh tiểu học xuất sắc (chỉ mỗi trường Phan Đình Phùng thôi là đã có 5 cấp lớp, mỗi cấp lớp có 10 lớp, mỗi lớp có một học sinh xuất sắc, vị chi 50 học sinh được phần thưởng),10 ngày tuyệt đối an toàn an ninh an bình sinh hoạt vui chơi ở Vũng Tàu: tắm biển, thăm các thắng cảnh, sinh hoạt lửa trại. Không bất kỳ tai nạn đuối nước. Không bất kỳ tai nạn thương tật do đi xe ra Vũng Tàu, do leo núi, do rối loạn tiêu hóa. Không bất kỳ học sinh nào bị bỏ quên chết ngạt trên xe. Không bất kỳ học sinh nào bị bắt cóc hay mất tích. Không bất kỳ học sinh nào bị chó cắn hay sứa đốt hoặc cá mập ngoạm. Không bất kỳ tai nạn xâm hại tình dục nào. (Má tôi hiện vẫn còn đủ minh mẫn để thuật lại chi tiết đầy “danh dự” này của tôi và về việc em trai tôi khóc nhớ tôi đến độ Ba Má tôi phải đưa chị và hai em của tôi ra Vũng Tàu thăm tôi và tôi là học sinh duy nhất có gia đình đến thăm, được một thầy giáo làm thủ tục giấy tờ trước khi đưa tôi rời trại học sinh trong 60 phút để đến khu lễ tân giao tận tay Ba Má tôi có ký nhận đầy đủ).

Tại bị vì bởi Việt Nam Cộng Hòa có quy chế quy định quy trình quy chuẩn bắt buộc trường học, nhà giáo, nhà xe, khách sạn, nhà hàng, v.v., ư?

Không hề!

Cái duy nhất thực sự hiện hữu ngập tràn tại Việt Nam Cộng Hòa là: nền nếp gia giáo thiên Khổng cả trong tư duy và thực tế đời sống, cái nền nếp mà các Đạo Chúa kiêng sợ e sợ khiếp sợ vì chính cái nền nếp ấy là bức tường thành thép chặn ngăn vĩnh viễn sự lớn mạnh thống lĩnh của các Đạo Chúa tại Việt Nam. Gia giáo thiên Khổng hình thành nhân cách con người rằng làm người phải có tinh thần trách nhiệm với bản thân/gia đình/xã hội, làm người phải có lòng tự trọng, làm người phải có ý thức về cùng hành động cụ thể trong bảo vệ người yếu thế, làm người phải biết trọng danh dự, và làm người phải có lương tâm chức nghiệp – bất kể giàu nghèo, bất kể chức vụ, bất kể nghề nghiệp, bất kể học vấn, vì rằng tiền bạc cao như núi/quyền lực cao ngất/nghề cao vời/văn bằng cao cấp hoàn toàn không hình thành nên gia giáo. Người gia giáo có đặc quyền tự cao để khinh bỉ khinh khi khinh thường khinh miệt người đẳng cấp cao không-gia-giáo. Người gia giáo luôn hiểu rằng người yếu thế là những công dân lương thiện nào là trẻ em, phụ nữ, người già, người khuyết tật, người nghèo, người gặp tai họa, người bị hại, người chưa xóa nạn mù chữ, người sắc tộc thiểu số vùng sâu vùng xa, người neo đơn. Không gia giáo chỉ là thứ vất đi trong mắt mọi người có gia giáo. Chính cái gia giáo thiên Khổng ấy đã hình thành nên nhân cách các thầy giáo, các tài xế, các đầu bếp và phụ bếp, và mọi người từng tham gia tổ chức chuyến nghỉ mát ấy ở Vũng Tàu vốn là phần thưởng của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa dành cho các “nhân tài tương lai của đất nước”. Bảo vệ học sinh vì (a) học sinh là người yếu thế, (b) học sinh là tương lai đất nước, (c) đó là bổn phận và trách nhiệm của tất cả các nhà giáo, (d) đó là bổn phận và trách nhiệm chỉ của nhà trường chứ không phải kiểu hiện nay kêu gào lôi kéo cả bổn phận và trách nhiệm của phụ huynh chẳng khác nào hãng hàng không phục vụ hành khách 14 tuổi trong máy bay nhưng vẫn gào lên rằng phụ huynh đang ở nhà cũng phải liên đới chịu trách nhiệm với sự an toàn của chuyến bay, (e) đó là bổn phận và trách nhiệm của lái xe và đơn vị cung ứng dịch vụ xe đưa đón và của đơn vị cung cấp suất ăn, và (f) đó là bổn phận và trách nhiệm của luật pháp và toàn xã hội.

Gia giáo không bao giờ được hình thành từ các “vận động tuyên truyền giáo dục” của bất kỳ cơ quan đoàn thể chính trị nào đang ngốn vô số tỷ USD của Nhà Nước Việt Nam.

Những người dân có gia giáo là nhân tố cho sự cường thịnh của quốc gia.

Việt Nam Cộng Hòa đã đại bại, bị xóa tên hoàn toàn khỏi bản đồ thế giới ngày 30-4-1975, không phải vì thiếu vắng người dân gia giáo. Sự tồn vong của bất kỳ quốc gia nào lại lệ thuộc vào ít nhất 5 nội dung không thể tách rời của (a) chủ trương, chính sách, tham vọng, tư duy của người đứng đầu; (b) các tác động ngoại lai mang tính địa chính trị, (c) các tác động ngoại lai mang tính khống chế chủ đạo bất kể cái ngoại lai ấy là siêu cường thế tục hay thế lực tôn giáo, (d) các tác động ngoại lai mang tính thời cuộc, và (e) các tác động nội tại mang tính “thiên định” hoàn toàn không thể không nhìn nhận. Ở Việt Nam còn có nội dung thứ 6 rất đặc thù cho sự tồn vong của quốc gia: nguồn nhân lực gia giáo trong nhân dân.

Chính những lãnh đạo không gia giáo ở Việt Nam Cộng Hòa đã tự nguyện đặt bản thân dưới sự khống chế của thần quyền tôn giáo ngoại laisiêu cường thế tục ngoại bang để rắp tâm nương theo đó mà tạo nên cơ nghiệp đế vương nội địa, khiến dân tộc điêu linh và “đất nước Việt Nam Cộng Hòa” điêu tàn bị diệt vong, gây hại cho những người dân gia giáo lẽ ra đã là nhân tố cho sự cường thịnh của quốc gia Việt Nam thống nhất từ hai hiệp định Geneve 1954Paris 1973.

2- Sự Thật Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa

Bài Hiền Tài đã nói rõ về nội hàm này. Ở đây chỉ cần nêu cái cốt lõi rằng chính vì Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa có rất nhiều người dân thuộc gia đình gia giáo mà lịch sử Việt Nam đã được khắc ghi dấu ấn với sự xuất hiện của thánh nhân Hồ Chí Minh và bao triệu liệt sĩ và vô số nhân tài xây dựng nên đất nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa làm nền tảng cho một Việt Nam thống nhất mang tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của thời đại mới.

Điều nhất thiết phải ghi rõ nơi đây là (a) nhờ thuộc gia đình gia giáo mà Hồ Chí Minh cùng Võ Nguyên Giáp và các anh tài anh thư khác đã ái quốc, vệ quốc, cứu quốc, và kiến quốc; và (b) đại cuộc chống xâm lược, giải phóng đất nước, thống nhất giang san, và chống xâm lăng thành công là nhờ có sự hy sinh xương máu của bao triệu người dân Việt Nam gia giáo cũng như sự hy sinh của bao triệu bậc làm cha làm mẹ của những anh hùng gia giáo vị quốc vong thân ấy.

Sự thật thật nhất ở đây là: đại cuộc chống xâm lược, giải phóng đất nước, thống nhất giang san, và chống xâm lăng thành công không bao giờ kèm theo quy định quy trình quy chuẩn rằng chỉ có Đảng Viên Cộng Sản mới được tổng động viên, mới được phép cầm súng đứng trong hàng ngũ quân đội, mới có quyền hy sinh và trở thành liệt sĩ.

Sự thật thật nhất ở đây là: đại cuộc chống xâm lược, giải phóng đất nước, thống nhất giang san, và chống xâm lăng thành công cũng không bao giờ kèm theo quy định quy trình quy chuẩn rằng nếu không là Đảng Viên Cộng Sản thì phải có tinh thần quốc tế vô sản Mác-xít Lê-nin-nít mới được tổng động viên, mới được phép cầm súng đứng trong hàng ngũ quân đội, mới có quyền hy sinh trở thành liệt sĩ.

Chính những người dân có gia giáo thiên Khổng – trong đó có cả Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, và Trần Đại Nghĩa – mới là nhân tố quyết định sự hình thành Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Đây là vấn đề chân lý cốt lõi mà Hoàng Hữu Phước là người duy nhất trên thế giới nhận diện được và kiên quyết đề ra như nhận thức mang tính khuôn khổ nhất thiết phải có nơi người Việt nào thực sự yêu nước và yêu chân lý.

3- Sự Thật Việt Nam Ngày Nay

Việt Nam ngày nay có 3 điểm yếu.

a) Điểm Yếu Khách Quan:

Có một việc mọi người có thể đã biết – vì Hoàng Hữu Phước cứ lập đi lập lại bao lần trên nhiều blog trong hơn 30 năm qua – rằng Việt Nam lẽ ra đã sớm cường thịnh nếu như Việt Nam không gặp thằng đại ngu đầnthằng đại ác gian.

Mỹ là thằng đại ngu đần mà theo Hoàng Hữu Phước đã nêu thì lẽ ra Mỹ đã nên ngay sau 30-4-1975 đeo theo ve vản o bế Việt Nam, lăng xăng xum xoe “bồi thường chiến phí”, thay vì tập trung đầu tư vào Tàu và bao vây cấm vận Việt Nam, thì giờ đây cách chi mà có 3 vấn nạn của (i) Tàu trở thành cường quốc, (ii) Tàu làm bá chủ Biển Đông, (iii) Việt Nam lẹt đẹt về kinh tế khó thể tự bảo vệ được thân thì cách chi làm tiền phương che chắn cho khu vực ASEAN vốn đa số là đồng minh trước đây của Mỹ ở Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á SEATO tức cái tương tự Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương NATO, (iv) Tàu lấn lướt Mỹ về hải quân trên phạm vi toàn cầu, và (v) Tàu sẽ chiếm Úc Đại Lợi từ hợp đồng thuê Cảng Darwin trong 99 năm.

Còn thằng đại ác gian là thằng Tàu. Ở đây chỉ nêu tóm tắt: Việt Nam đã bị thằng đại ngu đần làm cho khốn đốn một thời gian dài, và đang bị thằng đại ác gian làm cho khốn nạn chừng nào thằng Tàu chưa bị tiêu diệt.

Điểm yếu thứ nhất của Việt Nam là vậy đấy.

b) Điểm Yếu Chủ Quan:

Có một việc mọi người sắp biết – vì Hoàng Hữu Phước đang viết ở đoạn này đây rằng tài sản trên bình diện trị quốc phải luôn được hiểu bao gồm tài sản vật chất, tài sản trí tuệ, tài sản truyền thống, và tài sản tinh thần. Chỉ xem vật chất là tài sản, thì việc này sẽ trở thành điều ngu xuẩn tột cùng.

Sau khi “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, thu giang sơn về một mối, những người cộng sản Việt Nam đã không hề đập phá đốt bỏ các dinh thự, các kho vàng, các kho tiền, các kho tàng, các kho vũ khí đạn dược, các cơ sở hạ tầng bao gồm các phi trường, hải cảng, cùng các chiến xa, các chiến hạm, các chiến đấu cơ, các đài vi-ba, v.v. và v.v. – tức những thứ thuộc tài sản vật chất tịch thu được từ sự thất trận của quân thù.

Thế nhưng, tại Thành Phố Hồ Chí Minh ngoài một số trường hợp bất khả kháng mà Ủy Ban Quân Quản phải chấp nhận tiếp tục sử dụng các giảng viên đại học Việt Nam Cộng Hòa nào chưa vượt biên, còn một lãnh đạo Đảng chịu lắng nghe ý kiến tư vấn của một nhân vật Việt Nam Cộng Hòa là Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Oánh (Phó Thủ Tướng và Thủ Tướng Việt Nam Cộng Hòa, Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam Cộng Hòa, người khi đã trở thành nghị sĩ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa VIII đã chủ động đăng ký cuộc hẹn rồi đích thân tìm đến thăm Hoàng Hữu Phước năm 1990 để lắng nghe các nhận định của Hoàng Hữu Phước về tương lai khả dĩ khả thi nào của đầu tư Hoa Kỳ vào Việt Nam – như đã thuật chi tiết trong một bài viết trước đây trên blog này) thì ngay sau 30-4-1975 đã có việc tịch thu đốt bỏ hàng triệu sách vở tài liệu thuộc quyền sở hữu của cá nhân người dân ở Thành Phố Hồ Chí Minh nghĩa là sách vở tài liệu đã không được xem là tài sản dù cân ký được và dùng làm chất đốt nấu ăn được; 5 năm tiếp theo chứng kiến sự cho nghỉ việc hàng loạt những nhân sự Việt Nam Cộng Hòa ngay cả ở những ngành kỹ thuật tân kỳ (như kiểm soát không lưu với lý do bảo đảm an ninh khu vực quốc phòng trọng yếu) hay kế toán tài chính (với lý do phải theo hệ thống kế toán hạch toán xã hội chủ nghĩa và sử dụng đồng rúp-đô-la) hoặc sản xuất kinh doanh (với lý do không chấp nhận hình thành tư bản bóc lột) thậm chí xử tử ngay trong vài tuần đầu giải phóng những doanh chủ sản xuất công nghiệp (với lý do tư sản mại bản phục vụ đế quốc Mỹ), và tiến hành đưa các gia đình tư sản đi “Vùng Kinh Tế Mới”. Những sự thật này cho thấy tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm trong sản xuất/kinh doanh/thương mại/thương trường đã không được xem là tài sản.

Điểm yếu thứ nhì của Việt Nam là vậy: cùng với sự không xem trọng các tài sản tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm của chính quyền; sự ra đi ồ ạt của những người Việt vượt biên và của những người Việt gốc Hoa theo lời tuyên truyền của Giặc Tàu – tức hệ thống tuyên truyền của Việt Nam đã thất bại khiến Việt Nam mất đi nguồn tài sản quý báu của tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm cùng hệ thống sản xuất và mạng lưới phân phối có liên quan đến hoạt động tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm ấy, khiến Việt Nam phải đương đầu với nhiều khó khăn hơn.

c) Điểm Yếu Ý Thức Hệ:

cùng với việc chính quyền đã không xem trọng các tài sản phi vật chất như tay nghề, kiến thức, kinh nghiệm, Việt Nam tự gây thêm cho mình một điểm yếu khác. Nếu như hai điểm yếu khách quan và chủ quan nêu trên chỉ làm chậm đi sự phát triển của Việt Nam mà theo thời gian thì Việt Nam vẫn có thể và thực sự đã vượt qua được, thì điểm yếu thứ ba lại tiềm tàng mối đe dọa đến sự sinh tồn của cả nền chính trị mà hiện nay hậu quả đã quá nhãn tiền: ý thức hệ cộng sản chủ nghĩa về đạo đức cách mạng đã trở thành lấn lướt, độc tôn, đè bẹp, tiến đến xóa triệt tư duy về đạo đức gia phong và đạo đức cá nhân thiên Khổng kiểu “kiến ngãi bất vi vô dõng giả, gian nguy bất cứu mạc anh hùng” bị dán nhãn “đạo đức tiểu tư sản”.

Điểm yếu thứ ba của Việt Nam, do đó, là sự biến mất của đạo đức gia phong thiên Khổng, khiến ngay cả cán bộ cao cấp của Đảng dù là tướng lĩnh hay bộ trưởng chính phủ cũng trở thành tội phạm tham nhũng/tham ô/thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng với số lượng con người đông và khối lượng tài sản gây hại khổng lồ, còn công chức và người dân đa số không còn sở hữu các đức tính mà không có nó thì Quốc Hội Việt Nam sẽ phải chi hàng tỷ tỷ USD để đài thọ việc đề ra hàng tỷ tỷ quy định quy chuẩn quy trình cho từng hoạt động một trong toàn bộ nền kinh tế quốc dân và sinh hoạt xã hội quốc gia, từ sản xuất tăm tre xỉa răng đến sản xuất xe bus đưa đón học sinh, từ bưng bê cà phê đến nhận học sinh lên xe đưa đón, từ cứu người bị nạn đến giúp người bị hại, từ đỡ đẻ đến cúi đầu chào chồng sản phụ, từ dẹp xích lô đạp đến cách tính tiền du khách Nhật, từ quay clip cảnh đánh nhau xé quần xé áo đến cảnh ở truồng dưới ao sen, vân vân và vân vân. Trong khi chỉ cần để yên cho các gia đình phát huy phát triển gia giáo thiên Khổng, Việt Nam lẽ ra đã không phải mất tiền, không bị mất người, không bị ô danh, và sẽ không mất chế độ.

F) Dẫn Chứng Hoàng Hữu Phước

Khác với toàn bộ người dân Việt Nam du lịch nước ngoài luôn chụp ảnh với các biểu tượng các nơi đến để chứng minh bản thân từng đến các nơi ấy, tôi chỉ chụp những ảnh đặc thù về sinh hoạt các nơi đến để làm tư liệu cho các bài viết trong tương lai. Tại Singapore, tôi chỉ chụp hình với kỳ hoa dị thảo trong Vườn Bách Thảo chứ không chịu chụp hình – và thậm chí chả thèm đến tận nơi dù chỉ để xem chơi – với tượng cái con quái thú đầu sư tử mình cá vì cho rằng qua hình ảnh xem trước khi đi thì đó là một tượng tầm thường, rẻ tiền, phi nghệ thuật, cực kỳ quê mùa thô thiển xấu xí do nơi miệng con quái vật đó nhú chìa ra cái ống nước bằng kẽm đen đúa loại phi 1000 ly từ đó nước phun ra xối xả. Cái con ấy mà bơi đi đâu được, nên Singapore chỉ còn cách dậm chân tại chỗ mà thôi với cái nền chính trị độc tài tàn bạo công khai của nó.

Tại New Zealand năm 2014 tôi chụp các bức ảnh sau ở Thủ đô Wellington vì tôi biết 5 năm sau tôi sẽ cần đến chúng để “lên lớp dạy đời” về Sự cố Gateway Hà Nội 2019:

Một trường tiểu học đưa học sinh tham quan Viện Bảo Tàng Quốc Gia New Zealand Te Papa Tongarewa . Trong bức ảnh, giáo viên mang ba-lô xanh là người đứng trụ tại điểm đó ở bãi đỗ xe để điểm danh từng nhóm học sinh khi giao quân và khi thu quân, và để làm mốc định vị xuất phát cũng như mốc định vị tập trung trở lại của các nhóm. Một nhóm tham quan xong được giáo viên đưa về nơi tập trung và chúng ta thấy quân số có 10 học sinh. Khi nhóm thứ nhì trở ra, ta thấy có thêm một giáo viên và quân số học sinh biến thành 20. Và cứ thế mà gia tăng lên 100 học sinh. Suy ra: mỗi nhóm 10 học sinh do 1 giáo viên chịu trách nhiệm giám quản. Suy ra: các học sinh “Tây” rất ngăn nắp và tuyệt đối kỹ luật, không như học sinh “Ta” mà Hoàng Hữu Phước đã miêu tả trung thực trong một bài viết trước đây rằng đám học sinh hàng trăm đứa học thể dục trong khuôn viên Sân Vận Động Quân Khu 7 (nơi “đóng đô” của công ty của Hoàng Hữu Phước trước 2009) đã la hét ồn ào điên loạn nhấn chìm tiếng la hét ào ồn loạn điên của mụ giáo viên thể dục suốt mấy tiết dạy và học thể dục ở đó, nơi mà thầy không ra thầy và trò chẳng ra trò do mất biệt cái tính chuyên nghiệp của người dạy và cái gia giáo của người học. Sự quan tâm của ngôi trường của đám đông người ngợm này ắt đặt vào chỗ khác.

Giáo viên New Zealand tất nhiên chớ biết “gia giáo Thiên Khổng” mà cái ông Hoàng Hữu Phước vớ vẩn ở Việt Nam nói đến là cái quái gì. Họ cũng chả màng đến cụm từ đao to búa lớn của “tinh thần trách nhiệm” mà người Việt hay rao giảng. Cái duy nhất họ có là tính chuyên nghiệp mà “trách nhiệm” là một bó buộc khắng khít mang tính định lượng không thể tách rời khỏi tính chuyên nghiệp. Còn ở Việt Nam, tính chuyên nghiệp nghĩa là có bằng cấp/chứng chỉ hành nghề có đóng dấu tròn kèm dán mã vạch và mã QR; còn “trách nhiệm” là một “tinh thần” mang tính định tính, ở dạng một lời kêu gọi, hoặc như chiếc phao làm cái cớ cho một đợt rút tiền mới từ tiền thuế của dân cho một tân siêu dự án tuyên truyền giáo dục mỗi năm song chưa bao giờ có báo cáo tổng kết thành tích đạt được từ sự tiêu xài ngân sách cho đại cuộc giáo dục tuyên truyền nâng cao nhận thức về tinh thần trách nhiệm cứ như thể cái tinh thần ấy của Việt Nam đang ở dưới đáy Rãnh Mariana sâu muôn trượng ở Tây Thái Bình Dương mà mỗi năm cái tinh thần trách nhiệm được nâng cao 1 mi-li-mét nhờ đầu tư tỷ đô của Nhà Nước Việt Nam vậy.

Chính bởi vừa khác nhau trong tư duy từ chương về tinh thần trách nhiệm như nhà giáo New Zealand và Âu Mỹ, và thiếu vắng nền nếp gia giáo thiên Khổng kiểu Việt luôn chứa đầy ắp tinh thần trách nhiệm, mà ở Việt Nam vài năm trước tại Thành Phố Hồ Chí Minh một trường trung học nọ đưa mấy chục học sinh tắm biển Cần Giờ bị chết đuối mấy trò, còn năm nay ở Hà Nội một trường “quét té” kia bỏ sót một học sinh chết ngạt trong xe đưa đón. Phải chăng các nhà giáo nam nữ thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đến Cần Giờ lo khui các thùng bia mang theo để nhậu với cua ghẹ mực khô? Phải chăng giáo viên thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam lo xem các video clip đánh ghen tuột quần lòi vú trên điện thoại thông minh để ngu đần bỏ sót học sinh? Và còn bao vụ đánh đập dã man học sinh, hiếp dâm học sinh, để học sinh chết vì khí độc CO2 sau hai ngày cuối tuần bị nhốt trong toilet? Cần nhắc lại một điều mang tính sự thật lịch sử mà chỉ có Hoàng Hữu Phước biết chính xác (do làm Trưởng Lớp suốt 5 năm tiểu học và 7 năm trung học dưới thời Việt Nam Cộng Hòa) và khẳng định (do chỉ chuyên nói về sự thật lịch sử)rằng trong suốt thời gian tồn tại của Việt Nam Cộng Hòa, toàn Miền Nam Việt Nam không hề có Ngày Nhà Giáo hay Ngày Thầy Thuốc quái quỷ gì cả. Và đó là lý do Hoàng Hữu Phước luôn buộc tội các “Ngày” đã gây ra sự sa đọa suy đồi trong xã hội Việt Nam ngày nay.

Các lãnh đạo Việt Nam ngày nay nếu có đội ngũ nhân lực “ra hồn” biết trân trọng những điều tâm huyết Hoàng Hữu Phước nêu ra ngày nay rồi đúc kết dâng lên lãnh đạo đọc qua để lãnh đạo tâm tư ngậm ngùi than tiếc bản thân họ không thể làm gì thì vẫn may ra có thêm những hiểu biết chiến lược kiến nhân và dụng nhân mà họ còn thiếu vắng, đồng thời nhận ra hiện trạng thực tế Đảng Loạn để may ra có những thay đổi nào đó.

Chỉ có lãnh tụ Việt Nam trăm năm sau nếu có đội ngũ nhân lực “ra hồn” biết trân trọng những điều tâm huyết Hoàng Hữu Phước nêu ra trăm năm trước rồi đúc kết dâng lên lãnh tụ đọc qua rồi lãnh tụ tâm đắc hừng hực thực hiện các thay đổi căn cơ  thì đương nhiên Việt Nam cường thịnh.

Có ngày Hoàng Hữu Phước sẽ là cái tên mới mà Nhà Nước đặt thay cho trường Tiểu Học Phan Đình Phùng của Thành Phố Hồ Chí Minh nơi mà phương tiện đi lại lúc ấy sẽ toàn bằng “bus ca-nô” cho học sinh vừa mặc áo phao vừa nghe cô giáo áp tải hướng dẫn cách câu cá đuối dưới nước mà không bị đuối nước.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Sử Nghiên, Nhà Giáo-dục Duy-nhất Thượng-đẳng ở Việt-Nam, Nhà Hoạt-động Chính-trị Cộng-sản Dân-tộc Thiên Khổng

A- Ghi chú: Quý ông/bà nào xưa kia có tham gia dự tiệc Tết Trung Thu tại Dinh Độc Lập và chuyến nghỉ mát 10 ngày ở Vũng Tàu theo phần thưởng của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu dành cho học sinh tiểu học xuất sắc của Thủ đô Sài Gòn, xin vui lòng xác nhận trên Facebook của quý vị rằng các chi tiết có liên quan trên là đúng. Lý do yêu cầu: (1) các thư báo của trường và giấy mời của Phủ Tổng Thống tôi giữ từ nhỏ đã bị mối mọt phá hủy hoàn toàn, và (2) bọn Kiêu Báo ở Việt Nam có thể nhao nhao rằng tôi tạo tin xạo Fake News để “câu view”.  Xin chúc sức khỏe và xin cảm ơn nhiều.

B- Tham khảo theo thứ tự xuất hiện trước-sau trong bài:

1) Hiền Tài: Hiền Tài  22-5-2019

2) Tương Lai Chính Trị Việt Nam: Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước – Bài Số 2  13-6-2019

3) Tiên Tri Thấu Thị

Hoàng Hữu Phước Thấu Thị Aitee Việt Nam  08-3-2009

Trung Quốc Trong Sấm Trạng Trình  01-01-2011

Hoàng Hữu Phước Đã Nói Với Thế Giới Về Bitcoin 20-12-2017

Hoàng Hữu Phước Đã Gián Tiếp Dìm Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc Xuống Bùn Nhơ Vạn Đại 20-6-2018

Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiên Tri Thấu Thị  25-4-2018

Bài Số 1 Về Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước: Chính Trị Mỹ 30-4-2018

Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước – Bài Số 2  13-6-2019

Lại Chậm Chân 11-6-2019

4) Thùng Nước Đá: Thùng Nước Đá và Blog 14-3-2013

5) Biết Lo Trước Cái Lo Của Thiên Hạ: “Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân” 11-5-2018

6) Nguyễn Phú Trọng: Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng 14-02-2016

7) Võ Nguyên Giáp: Đại Tướng Võ Nguyên Giáp 26-10-2013

8) Hồ Chí Minh: Hồ Chí Minh – Cách Mạng Tháng Tám – Giải Phóng Miền Nam  11-9-2015

9) Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam: Thư Gởi Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Trần Thanh Mẫn 11-10-2017

10) Chọn đặt những người-không-được-dân-biết-đến-hoặc-vi-phạm-pháp-luật-và-không-xứng-đáng: Chống Trọng 12-7-2019

11) Danh Sách Bầu Cử Quốc Hội: Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

12) Hoàng Hữu Phước: Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh 02-10-2014

13) Loạn Kiêu Báo: Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này  (Loạn Kiêu Báo) 05-8-2016

14) Nhũn Xèo: Quyền Lực Nhũn Xèo  09-11-2017

15) Ả Giáo Thạc Sĩ Họ Phết: Đất nước mình ngộ quá phải không anh 29-5-2016

16) Thằng Giáo Tiến Sĩ Họ Trần: Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

17) Đi Tắt Đón Đầu: Đi Tắt Đón Đầu 08-9-2017

18) Thạc Sĩ Tiến Sĩ: Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam 30-12-2015

19) Tuyên Truyền: Rượu

20) Thiên Khổng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng 28-6-2019

21) Đặc Khu Kinh Tế: Luật Đặc Khu – Phần 2  01-10-2018

22) Loạn Kiêu Đảng: Khi Cựu Quan Chức Cầu Cứu (Loạn Kiêu Đảng) 06-10-2016

23) Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu: Nguyễn Văn Thiệu Trong Tương Quan Với Những Nhân Vật Lừng Danh Tại Việt Nam Và Trên Thế Giới  01-5-2019

24) Phản Đảng: Khi Cựu Quan Chức Cầu Cứu (Loạn Kiêu Đảng) 06-10-2016

25) Chống Việt: Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng 09-6-2008

26) Luôn Thất Bại: Cách Vượt Qua Nhà Hùng Biện Bất Khả Chiến Bại Hoàng Hữu Phước 20-5-2019

27) Gia GiáoGia Phì Sinh Hiếu Tử, Quốc Thái Thức Trung Thần 18-12-2017

28) Chính cái nền nếp ấy là bức tường thành thép chặn ngăn vĩnh viễn sự lớn mạnh thống lĩnh của các Đạo Chúa tại Việt Nam:: Thư Gửi Đức Giáo Hoàng Francis 01-8-2017 (Bản Tiếng Anh: Letter to His Holiness Pope Francis August 1, 2017)

29) Mỹ Là Thằng Đại Ngu Đần: EU và Darwin 22-3-2016

30) Cảng Darwin: EU và Darwin 22-3-2016

31) Thằng Đại Ác Gian Là Thằng Tàu: Trung Quốc: Từ Vĩ Đại Đến Tệ Hại  25-6-2016

32) Sách cân ký được và dùng làm chất đốt nấu ăn: Tôi Và Bạn Nguyễn Minh Luân  05-10-2018

33) Ở truồng dưới ao sen: Ở Truồng Với Sen  22-6-2019

34) Singapore chỉ còn cách dậm chân tại chỗ mà thôi với cái nền chính trị độc tài tàn bạo công khai của nó: Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore 23-02-2016

35) Sự quan tâm của ngôi trường của đám đông thầy trò này ắt đặt vào chỗ khác: Đồng Phục Học Sinh 30-01-2016

36) Từ Chương: Thế Nào Là “Từ Chương”  25-11-2015

37) Nhà Giáo Nam Nữ Thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam: Nhà Giáo 25-11-2017

38) Ngày Nhà Giáo: Ngày Nhà Giáo Việt Nam  20-11-2018

39) Hoàng Hữu Phước luôn buộc tội các Ngày đã gây ra sự sa đọa suy đồi trong xã hội Việt Nam ngày nay: Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11-2018

40) Thay Đổi Căn Cơ:

Thay Đổi Hệ Thống Chính Trị Tại Việt Nam 02-02-2016

Giới Tinh Hoa Chính Trị Việt Nam Sẽ Phải Thay Đổi Năm 2021  23-11-2016

Luật Đặc Khu 20-7-2018

41) Đảng Loạn:

Bài Viết Mong Được Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng Biết Đến: Đảng Loạn    14-12-2016

Hoàng Hữu Phước Nhận Xét Nhỏ Về Nội Tình Lớn Tổ Chức Chính Trị Việt Nam 01-12-2018

Hoàng Hữu Phước Đã Từng Nói Về Hai Vấn Đề Quan Trọng Của Chính Trị Việt Nam: Báo Của Đảng Và Trí Thức Của Đảng 10-5-2019

42) Áo Phao: Áo Phao 06-6-2016

43) Hướng Dẫn: Hướng Đạo Bài viết gởi Báo Tuổi Trẻ năm 1995

44) Nhà Giáo-dục Duy-nhất Thượng Đẳng: Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai 09-4-2015

Both comments and trackbacks are currently closed.