VinFast

Hoàng Hữu Phước Nói Về Dòng Họ Vin

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-8-2019

Nhập Đề

Trong một bài viết cách nay hai tháng, tôi có viết rằng đừng có nên quan tâm đầu tư vô mấy cái smart phone made-in-vietnam, đừng có đàu tư vô mấy cái xe máy điện  made-in-vietnam, và đừng có mà đầu tư vô mấy cái ô-tô made-in-vietnam.

Bạn đọc thân thiết nghĩ ngay: “Thấu Thị đây!”

Bạn đọc không thân thiết nghĩ ngay: “Thấy chưa! Y còn biết là nước này không thể làm gì ra ồn mờ!”

Người lang thang kiếm tìm các hình chụp với sen, mệt mõi tình cờ ghé đại vô thùng nước đá ven đường làm một tợp, đọc thấy bài đó thì nghĩ ngay: “Đây là phe chống Cộng rồi! Toàn bàn lui!”

Và người ham học tình cờ đọc bài ấy thì nghĩ ngay: “Lý do là sao vậy? Biết bao giờ mới có lời giải đáp đây? Hỗng lẻ mỗi ngày mỗi vô web này chờ sao ta?”

Bài viết này dành cho bạn đọc thân thiết và bạn đọc “hỗng lẻ”.

Bài viết này – và tất cả các bài viết của Hoàng Hữu Phước từ lúc thiên hạ chưa biết sử dụng máy vi tính (vì chưa có chuyện cá nhơn mua được máy vi tính nhập nguyên bộ, chưa có việc Nhà Nước cho muốn lướt vô hốc nào thì cứ lướt cứ chui, cũng như bọn Aitee thế giới chưa kịp đào hang đào hố đào hốc đào khe trên không gian mạng) để viết thảy lung tung tràn ngập không gian mạng (vì mấy thằng tặc bầy đàn họ Face chưa ra đời) – luôn theo cơ chế “mở” tức là cái mà mãi về sau này thế giới mới bắt chước “mở” tạo điều kiện cho giòng họ Vin mần luôn sờ mạt phone với cái hệ “mở” android, và cũng tức là ai muốn cự cãi lại (hoặc muốn tán dương) Hoàng Hữu Phước thì cứ việc viết cự cãi mái thoải hoặc tán dương thoải mái (ở “nhà” của quý vị, vì Hoàng Hữu Phước có bức tường biên giới như thứ Mỹ-Mê của Donald Trump chứ không cho phép ai muốn nhập cư thì cứ tự do nhập nha) tự do ngôn luận mờ – nghĩa là muốn ở với sen thì cứ ở trong nhà riêng quý vị, ai dám cản?

Trước khi vô đề nói về dòng họ Vin, rút kinh nghiệm mỗi khi vô chốn thiêng rừng độc nước đầy báo chí (hổ báo và chí rận) phải chuẩn bị bộ giáo mác mang trên lưng chĩa mũi nhọn lên trời và đại ná (tức ná bắn đá, cùng kích cỡ với thứ truyền-thông-chính-thống-chống-Phước đã dùng thủa hồng hoang để tấn công khủng long bạo chúa Tứ Nhãn Long tức Rồng Bốn Mắt), tôi xin nói rõ ràng rằng tôi luôn và chỉ ủng hộ hàng Việt Nam chất lượng cao. Nếu mấy loại của Việt Nam có chất lượng tồi thì tôi bắt đầu lựa chọn loại tốt nhất trong số các thứ made-in-nước-ngoài. Tôi dứt khoát phải lấy vợ Việt vì lẽ nào có phụ nữ tuyệt hơn ở nước khác hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát phải ở nước Việt vì lẽ nào có nước khác bình yên không-biểu-tình như nước Việt hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát ủng hộ “chủ nghĩa cộng sản” vì lẽ nào nhơn loại chưa hết mốc 1.000 năm mà đã xuất hiện một triết thuyết mới hơn, thuyết phục hơn, về kinh tế tức hơn cả quyển Tư Bổn Luận của Karl Marx mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát ủng hộ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là quốc gia tiêu diệt được các kẻ thù vì lẽ nào có ai đó vừa mới tiêu diệt được cái nước ấy hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát chuộng thức ăn Tây vì lẽ nào nước Việt có món ăn ngon hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi dứt khoát chỉ nghe nhạc “đồng quê Mỹ” tức Country Music vì lẽ nào nước Việt có một “thể loại nhạc” hay hơn và được ưa chuộng tương tự trên thế giới hay sao mà tôi chưa biết vậy ta? Tôi chỉ nghe nhạc Âu Mỹ vì lẽ nào nước Việt có khúc nhạc nào về Việt Nam da diết hay hơn của Marc Lavoine và có lời bài hát nào về Việt Nam lại hay hơn lời Pháp của Yvan Coriat hay sao – dù lời bản nhạc “Bonjour Vietnam” ấy bằng tiếng Pháp mà tôi đã quên sạch tiếng Pháp dù đã là “sinh ngữ 2” của tôi ở Việt Nam Cộng Hòa – mà tôi chưa biết vậy ta?

Như vậy, bài viết này là của một người Việt Nam yêu nước Việt Nam.

Vô Đề

Việt Nam có thể đang phát triển về kinh tế.

Nhưng bài này tập trung nói về “sản xuất” vốn là một mặt của phát triển kinh tế.

Song, do “sản xuất” lại có ít nhất hai chủng loại gồm “sản xuất hàng hóa hữu hình” (tức tangible goods) và “sản xuất hàng hóa vô hình” (tức intangible goods) nên tôi phải nói rõ thêm rằng bài này chỉ nói về “sản xuất hàng hóa hữu hình” mà thôi.

Song, do “sản xuất hàng hóa hữu hình” động đến rất nhiều mặt của nền kinh tế quốc dân, trong đó có sản xuất nông sản,v.v., nên phải nói rõ thêm rằng bài này chỉ nói về “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp mà thôi.

Song, do “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp lại động đến rất nhiều mặt của nền kinh tế quốc dân, trong đó có sản xuất công nghiệp nặng, sản xuất công nghiệp nhẹ, sản xuất công nghiệp đầy khói, và sản xuất công nghiệp không khói mà tương lai sẽ bao gồm luôn cờ bạc và nhà thổ, v.v., nên phải nói rõ thêm rằng bài này chỉ nói về “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp nặng mà thôi.

Song, do “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp nặng lại động đến rất nhiều mặt của nền kinh tế quốc dân, nên phải nói rõ thêm rằng bài này chỉ nói về “sản xuất hàng hóa hữu hình” trong kỹ thuật công nghiệp nặng thuộc các ngành của dòng họ Vin.

Phàm sự phát triển về “sản xuất kỹ thuật công nghiệp nặng” của một quốc gia dựa vào 5 điều kiện sau:

1) Nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao.

2) Nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao ấy là những người gia giáo có tinh thần yêu nước cực đoan (mà người Đức và người Nhật là điển hình).

3) Nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao ấy được sống trong lòng nhân dân có gia giáo có tinh thần yêu nước cực đoan tương tự.

4) Nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao ấy có sự ủng hộ tuyệt đối và cụ thể của chính quyền.

5) Ngành của nguồn nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao ấy gặp “thời”.

Vậy 4/5 điều kiện là nằm ở vốn người, và điều kiện duy nhất còn lại không nằm ở con người trực tiếp có liên quan mà ở con người khác.

Chúng ta hãy thử xem VinFast ra sao với bảng chuẩn kiểm định trên.

1) Việt Nam không có sẵn nhân lực kỹ thuật công nghiệp nặng tại chỗ có năng lực và tay nghề cao. Chính quyền các nơi – mà cụ thể là Thành Phố Hồ Chí Minh và Đà Nẳng – dồn tiền thu từ thuế của người dân để lén lút (không dám công bố trước danh sách những ai đã được chọn do đã có những ưu thế học tập xuất sắc nào để nhân dân theo dõi và kịp thời phát hiện các trường hợp tiêu cực) “đào tạo nhân tài” bằng cách gởi con em cán bộ cấp lãnh đạo đi du học chỉ để lấy bằng cấp thạc sĩ/tiến sĩ các ngành học-chơi-chơi-cũng-có-bằng-cấp không dính dáng gì đến kỹ thuật công nghiệp nặng để về nối nghiệp cha anh làm lãnh đạo tiếp. Trầm trọng hơn nữa là: chính phủ xem trọng “từ chương”, xem trọng văn bằng (“tạo điều kiện” cho người người nhà nhà “vào đại học” làm “cổ cồn trắng”, xem thường “cổ cồn xanh” qua việc không dùng ngôn-ngữ-viết-bác-học Hán-Việt trang trọng như trong tên các đại học mà dùng chữ ngôn-ngữ-nói bình dân thuần Việt như “nghề” trong tên các trường kỹ thuật). Như vậy, VinFast làm gì có ai để thiết kế được ngoại hình xe, chế tạo được động cơ xe, nghiên cứu được khí động lực học xe, v.v., để tạo điểm ưu việt mang tính “bản quyền” thương hiệu Việt? Mà không có thì cứ bỏ tiền ra mướn công ty nước ngoài thiết kế và mua trang thiết bị của nước ngoài thôi. VinFast không có được nguồn nhân lực hùng mạnh về kỹ thuật công nghiệp nên không bao giờ có thể phát triển chỉ trên cơ sở công nhân lắp ráp và nhân viên vận hành thiết bị (được nước ngoài đào tạo chỉ để sử dụng bộ điều khiển robot do nước ngoài bán cho VinFast).

2) VinFast không được hoạt động trong lòng nhân dân yêu nước cực đoan nên không bao giờ có thể phát triển. Tại Thành Phố Hồ Chí Minh, tất cả các doanh nhân Hàn Quốc đều chỉ sử dụng Samsung phone và chỉ dùng ô-tô made-in-korea. Tại Thành Phố Hồ Chí Minh, tất cả các doanh nhân Đức đều chỉ sử dụng ô-tô Mercedes. Tại Thành Phố Hồ Chí Minh, tất cả các doanh nhân Pháp đều chỉ sử dụng ô-tô Peugeot. Vậy, doanh nhân Việt Nam từ quốc doanh đến tư nhân có sẽ chỉ sử dụng ô-tô VinFast?

3) VinFast không có sự ủng hộ tuyệt đối và cụ thể của chính quyền nên không bao giờ có thể phát triển. Chính phủ Việt Nam không hề có chủ trương từ nay tất cả các mua sắm xe công đều phải từ VinFast, Thủ Tướng không hề nêu gương với toàn dân bằng cách tuyên bố bán đấu giá các xe phục vụ Thủ Tướng và các lãnh đạo chính phủ để lấy tiền đó mua sắm các chiếc VinFast, không bao giờ buộc các đại sứ quán Việt Nam ở nước ngoài phải sử dụng VinFast, và không bao giờ dám dùng VinFast để đưa đón các quốc khách.

4) Dù thông tin về VinFast cho biết thiết kế ngoại thất là của Ý (Pininfarina), công nghệ của Đức (động cơ và phụ tùng từ BMW, Robert Bosch GmbH, Magna SteyrSiemens AG), tiêu chuẩn của Châu Âu, thì cái duy nhất của Việt hóa ra là “tinh thần vươn lên của người Việt”. Không rõ “vươn lên” có nghĩa là bỏ tiền ra mở một công ty Việt rồi mua mọi thứ của nước ngoài về lắp ráp rồi tự hào đó là sản phẩm Việt Nam cao cấp, sang trọng? Nước Đức vươn lên kiểu khác: họ tự sản xuất cơ khí để đánh vào hai nơi: sự thần phục của giới nhà giàu toàn thế giới và sử dụng xe/vũ khí/máy bay/xe tăng/đại pháo/tàu ngầm/chiến hạm để đánh bại và chiếm đóng toàn Châu Âu, làm bá chủ Đại Tây Dương trong Đệ Nhất Thế Chiến và Đệ Nhị Thế Chiến. Hai vấn đề đặt ra cho mục này là (a) nếu thực sự động cơ và phụ tùng toàn của các hãng kỹ nghệ lừng danh nước Đức thì phải chăng VinFast sẽ nhanh chóng chiếm lĩnh thế giới vì ai cũng tìm mua do phụ tùng có thể được mua ngay tại nước họ tức tại các điểm bảo trì của các hãng như BMW; và (b) thiết kế ngoại thất là của Ý và ruột là của Đức thì khung xe chassis là của ai, bằng kim loại gì, độ cứng ra sao, chưa kể túi khí bảo vệ có thuộc những hãng đã từng phát lệnh thu hồi trên toàn thế giới hay không, v.v. và v.v. Do vậy, VinFast không bao giờ có thể phát triển ra ngoài biên giới Việt Nam.

5) Trong thị trường sản xuất ô-tô, Đức đã vươn lên với 3 vai trò đều chỉ tập trung vào kỹ thuật cơ khí: tiên phong, chất lượng tuyệt hảo, và tạo bứt phá mang tính thời cuộc nhằm thống lĩnh Châu Âu; trong khi đó, Nhật đã vươn lên với 3 vai trò khác cũng đều chỉ tập trung vào kỹ thuật cơ khí: chất lượng cao, sản xuất ồ ạt đại trà nhằm đạt giá thành hạ, và tạo bứt phá mang tính thời cuộc nhằm thống lĩnh toàn thế giới; còn Hàn Quốc đã vươn lên với 3 vai trò khác cũng đều chỉ tập trung vào kỹ thuật cơ khí: chất lượng cao với nhiều “cộng thêm” nhắm vào khách hàng trẻ, làm Nhật giảm ưu thế cạnh tranh thượng phong về “giá hạ” nhờ duy trì được mức giá tương đương, và tạo bứt phá mang tính thời cuộc nhằm đua tranh quyết liệt với Nhật tiến đến xóa dần danh xưng chất lượng độc tôn của Nhật trên toàn thế giới. Cả ba nước này đều có yếu tố chiến lược của “thời cuộc”. Không có một “thời cơ” rõ nét của “thời cuộc”, VinFast không bao giờ có thể phát triển ra ngoài biên giới Việt Nam.

6) Cuối cùng, song không phải là kém phần quan trọng hơn: dòng họ Vin đã phạm phải cái kiểu cách ôm đồm kiểu Việt mà các nhà sản xuất kỹ thuật hàng đầu thế giới luôn tránh né, và chỉ có “bọn trẻ” chưa biết “trời cao đất dày” mới hùng hục sấn sổ húc vào: lấn sân. Dòng họ Vin đã đẻ ra VinFast sản xuất ô-tô từ các chi tiết phụ tùng nước ngoài của Đức và tạo ra xe máy điện xài các chi tiết công nghệ của Nhật (Nissan); đã tạo ra VinSmart sản xuất điện thoại thông minh từ mã nguồn mở Android của Google, nhưng không rõ màn hình và pin có phải từ Trung Quốc hay không; và thậm chí đang nặn ra VinUni để kinh doanh trường đại học trên cơ sở “phi lợi nhuận”.

Xe máy đang gây ra khủng hoảng đường bộ tại Việt Nam. Chiêu bài “xe máy chạy bình ắc-quy và bằng pin để bảo vệ môi trường” là hoàn toàn sai (xin đọc Hội Chứng Bầy Đàn – Vấn Đề Bô Xít Ở Việt Nam để biết cái ắc-quy ghê gớm sát nhân hàng loạt hơn cả “bô-xít” vạn lần như thế nào), chưa kể “pin” theo công nghệ nào, của ai, có sẽ gây cháy tự động hay không, và ở trạm xăng nào có hệ thống sạc pin và sạc ắc-quy cho xe của họ Vin?

Điện thoại thông minh VinSmart ư? Thủ Tướng có xài VinSmart trong công tác trị quốc không? Vào thời buổi mà ở Trung Quốc người người nhà nhà sản xuất điện thoại thông minh ư? Xin hỏi khí không phải, rằng phải chăng điện thoại thông minh VinSmart là hàng Việt vì có ốp lưng sản xuất ở Việt Nam? Nếu chưa biết rõ cái ruột cứng của VinSmart xuất xứ từ những đâu thì người Việt chân chính khó thể sử dụng VinSmart với ý nghĩ mãi lởn vỡn hoài rằng mình có đang làm giàu cho Trung Quốc hay không đây.

Còn VinUni ư? Khi nghe ai đó sắm hàng chục siêu xe, hàng tá siêu mô-tô, đeo gông xiềng hàng tấn vàng quanh cổ, và khoe va-li đầy cứng các bó USD toàn tờ 100 – ít ra là các tờ phía trên cùng cho thấy như vậy – tôi luôn cười ha hả bảo các học trò rằng trên đời chỉ có 3 loại người như vậy thôi, gồm do giàu quá hóa rồ vì điên loạn không biết phải xài tiền vào việc gì trong khi tiền cứ tuôn ào ạt vào nhà gây ngạt thở, hoặc do óc đất thua thiên hạ về trí tuệ và đẳng cấp thượng lưu nên phải gỡ gạc bằng cách tạo nên “đẳng cấp giàu”, hoặc xài vàng giả/chụp hình với xe của thiên hạ/chụp hình với USD âm phủ để lừa những người hoặc ngu muội hoặc trẻ thơ hoặc mất năng lực hành vi. Cách ôm đồm thường thấy mà tiêu biểu là “đại gia” Mai Linh dường như đang hiển hiện nơi “đại gia” họ Vin.

VinUni sẽ không thành công nếu không chịu nghe Hoàng Hữu Phước hãy chỉ đầu tư vào kỹ thuật và công nghệ cơ khí chế tạo máy, với lời khuyên rằng kỹ thuật công nghệ đừng có kèm “bộ môn công nghệ thông tin”, mà hãy lấy “công nghệ thông tin” làm chi tiết gắn liền vào và phục vụ cho kỹ thuật công nghệ cơ khí chế tạo máy, nhằm vào thiết bị quốc phòng, thiết bị y sinh, v.v. VinUni mà nhằm vào mấy thứ vớ va vớ vẩn như quản trị kinh doanh, kinh tế, tài chính, ngân hàng, kế toán, báo chí, công nghệ thông tin, marketing, Đông Phương Học, hành chính công, v.v. thì thành công sẽ mãi là chuyện lạ nhất Thế Kỷ XXI ở Việt Nam. Tại sao phải nghe lời Hoàng Hữu Phước ư? Đơn giản vì (a) Việt Nam có thảm họa ngập tràn trường đại học đang có “đào tạo” các ngành ấy rồi, và (b) thời cơ duy nhất của cái thời vận quái lạ ở Việt Nam mà VinUni nên nắm bắt là: chính phủ thất bại vì đã chỉ tập trung cho các “từ chương” và “văn bằng cổ cồn trắng” dù chính sách nhất quán của Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn là “ưu tiên phát triển công nghiệp nặng”.

Kết Đề

Hóa ra Hoàng Hữu Phước suốt hai thập niên qua đã chống lại “ưu tiên phát triển công nghiệp nặng” ở Việt Nam chỉ vì Việt Nam không có nhân lực cho cái đại cuộc ấy, mà không có nhân lực thì chỉ dẫn đến (a) ô nhiễm môi trường do lãnh đạo đại cuộc ấy toàn là “từ chương văn bằng cổ cồn trắng” chuyên gia nhập khẩu dây chuyền thiết bị hoặc lạc hậu hoặc tân tiến quá chẳng ai biết sử dụng phải để han gỉ và làm thoát ra ngoài các hóa chất bên trong thiết bị, (b) tham nhũng do lãnh đạo đại cuộc ấy toàn là “từ chương văn bằng cổ cồn trắng” chẳng biết làm gì trừ việc táy máy tài sản công, (c) làm nghèo đất nước do đầu tư công nghiệp nặng luôn khổng lồ mà cho đến nay chả thấy ngành nào làm đất nước vinh danh cả vì ngay cả ngành dầu khí cũng đem bao tiền bạc bỏ vào canh bạc khai thác dầu ở Venezuela để thua sạch thua trắng thua đau, (d) đi lạc vì không gắn công nghiệp vào thế mạnh đang có là nông nghiệp và thủy hải sản khiến công nghiệp đi một đàng, nông nghiệp ì ạch đi một nẽo, còn tàu đánh bắt xa bờ thì thân sắt không chịu được nước biển trong khi thủy động cơ thì chỉ nổ máy khi tàu còn trên bờ, và (e) vô đạo đức nên mới rủ nhau bỏ đi ngủ trong khi đang vận hành hệ thống tinh vi hiện đại kiểm soát không lưu làm máy bay với vài trăm hành khách phải bay lòng vòng trên Thành Phố Hồ Chí Minh đến khi gần hết xăng mới nhận được lệnh cho phép đáp xuống bằng bánh máy bay.

Sẽ là đại phúc cho gia tộc họ Vin nếu xem bài viết này có những lời khuyên bổ ích để có những quyết định dũng cảm kịp thời.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo theo thứ tự alphabet:

Aitee: Hoàng Hữu Phước Thấu Thị Aitee Việt Nam  17-5-2019

Gia giáo: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Hình chụp với sen: Ở Truồng Với Sen 22-6-2019

Thấu thị: Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiên Tri Thấu Thị  25-4-2018

Thùng nước đá ven đường:Thùng Nước Đá Và Blog  14-02-2013

Từ chương: Thế Nào Là “Từ Chương”  25-11-2015

Văn bằng: Bằng Giả – Đại Học Gà Rừng  21-9-2017

Xin đọc về Ắc-quy và Bô-xít: Hội Chứng Bầy Đàn – Vấn Đề Bô Xít Ở Việt Nam  20-8-2013

Both comments and trackbacks are currently closed.