Việt Nam Cộng Hòa

Hoàng Hữu Phước, Thạc Sĩ Kinh Doanh Quốc Tế, Nghị Sĩ Khóa XIII, Nhà Thế Giới Sử Nghiên, Nhà Việt Nam Cộng Hòa Học, Nhà Tư Tưởng Cộng Sản Dân Tộc Thiên Khổng

13-9-2019

Mở Mồm Bài

Mở Mồm Bài tức là Nhập Đề. Là thầy phù thủy ngôn từ, tôi hay nhảy múa với ngôn ngữ dù đó là tiếng Anh hay tiếng Việt. Mà nhảy múa phải “phăng-tê-zi” mới là bậc thầy. Nên trong tất cả các bài viết của tôi dù là văn vần hay văn xuôi, dù là Tiếng Việt hay Tiếng Anh hay Tiếng Hán Việt, hiện tượng tôi chế tạo từ mới tức coinage là độc nhất vô nhị trên thế gian hàn lâm này ít ra là ở Việt Nam (tức so với thế gian tiếng lóng hạ tiện của truyền thông thấp đẳng ít ra cũng là ở Việt Nam). 

Ở Việt Nam tivi đang có cái chương trình gọi là Ký Ức Vui Vẻ. Tôi chớ biết chương trình đó là gì vì tôi không phải là tay chơi mạt hạng playboy để suốt ngày giải trí giải khuây giải sầu giải buồn giải rượu để đi giải suốt từ gameshow này đến gameshow nọ trong khi tôi luôn dành thời gian cho những gameshow thượng đẳng (trước đây là Apprentice của Donald Trump, nay là Got Talent của Mỹ/Anh/Á) mà thôi. Cách giải trí duy nhất của tôi khi đã vắt hết sức lực làm việc mệt nhoài mỗi ngày là khi đêm xuống sẽ…sáng tác viết lách hoặc…ngủ vùi để đắm mình vào những cuộc du hành kỳ thú đục thủng mọi Great Wall tức Đại Thành (tức cái mà đám quỳ mọp run sợ trước bọn Tàu gọi là Vạn Lý Trường Thành) của thời gian và không gian. Tất cả những gì tôi quan tâm đến đều phục vụ cho việc mở rộng tầm mắt hàn lâm, đào sâu sự hiểu biết hàn lâm, thưởng ngoạn hàn lâm, và chất đầy thêm vào kho tàng tri thức hàn lâm trong đo có kho tàng Sử liệu. Nếu Ký Ức Vui Vẻ của thiên hạ để thiện hạ giải trí thì mặc xác thiên hạ. Tôi có những ký ức riêng phục vụ cho sự hiểu biết của loài người đối với những thông tin mà họ chưa từng biết đến, chẳng hạn như về Việt Nam Cộng Hòa, thứ mà tuy gần cận nhất mà họ vẫn chả biết gì nên nói tầm bậy tầm bạ về cái tức cười gọi là Hải Chiến Hoàng Sa. “Hải chiến” ư? Có đấu với nhau trên biển mới là “hải chiến” chứ! Tàu Tàu có đại bác tầm bắn xa vượt trội hơn, và khi tấn công đâu phải thời trung cổ đâu mà dàn binh bố trận hoặc cưỡi ngựa ra khiêu chiến hoặc cho treo “Miễn Chiến Bài” trên cửa thành, mà là bí mật tấn công cấp tập chớp nhoáng “tiên hạ thủ vi cường”, nghĩa là tàu Tàu rình rập bất ngờ từ cự ly an toàn tuyệt đối bắn cấp tập đánh úp tiêu diệt đối phương theo đúng bài bản muôn đời của binh pháp, trong khi đối phương vừa bị bất ngờ vừa có thói quen vô tư nhậu nhẹt trên bờ (trên đất của hải đảo) với lòng tin tuyệt đối vào ô dù bảo vệ bao trùm uy lực của Đệ Thất Hạm Đội hùng mạnh của đại siêu cường quốc Hoa Kỳ án ngữ Biển Đông nên không “đấu” gì được do đại bác nếu có bắn đáp trả nhờ tàu Tàu đã bắn trượt thì cũng không bay được đến tàu Tàu. Bị đánh một chiều như vậy mà gọi là “hải chiến” ư? Bọn “nhà Sử học” phản Đảng và truyền thông phản Đảng ngu hết biết! Phải viết Sử đúng như vầy: “các chiến hạm Tàu bất ngờ khai hỏa bắn hỏng các chiến hạm Việt Nam Cộng Hòa đang neo đậu ở Hoàng Sa rồi pháo kích đan lưới lên đảo gây thương vong lớn cho quân Việt Nam Cộng Hòa trú đóng trên đảo rồi ào ạt đổ bộ tràn lên đảo gây ra cuộc tàn sát chỉ để lại vài binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa làm tù binh nhằm phô trương thanh thế” mới hợp lý. Viết “hải chiến Hoàng Sa” là ăn cắp ý tứ xạo xạo tự khoe của bọn bại trận. Viết “binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa hy sinh bảo vệ đảo” cũng là ăn cắp ý tứ xạo xạo tự khoe của bọn bại trận. Viết “cần tôn vinh những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa anh dũng hy sinh bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của tổ quốc” là đúng theo ý tứ của bọn truyền thông đần độn của Đảng Cộng Sản khi chúng lúng túng tìm cách đậy che 3 sự thật là (a) chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã không hề cực lực phản đối Tàu khi xảy ra cái “hải chiến” ấy, (b) chính phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam cũng đã không hề cực lực phản đối Tàu trước khi Tàu công khai vẽ lại bản đồ chủ quyền Tàu trên toàn bộ Biển Đông chỉ chừa cho Việt Nam vùng nước ven sát bờ làm chỗ neo đậu tàu đánh cá, và (c) truyền thông Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam muốn thanh minh rằng “ngư dân chúng tôi cũng đã dũng cảm đổ máu hy sinh để bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ Quốc Việt Nam y như các anh vậy.”

Thật đớn nhục ê chề! Muốn “chống Tàu” mà cũng phải kiếm cách nói vòng vo ẩn núp như thế ư!

Tất cả các bài viết của tôi đều có phần mở mồm phức tạp, đơn giản chỉ vì tôi xem người đọc như những bậc thầy đang chấm luận án học cao của tôi, mà đã là luận án của giới học thiệt chứ không học giả thì luôn có phần mở đầu hoành tráng thậm chí phải nêu luôn phần tiểu sử của tác giả cùng phương pháp luận của quy trình nghiên cứu được áp dụng trong hình thành luận án. Tất nhiên, luận án luôn được kết thúc bằng phần đăng chi tiết các nguồn tham khảo bất kể chính-phụ.

Tự giới thiệu tác giả: Hoàng Hữu Phước là người Việt Nam duy nhất đứng đầu về Anh Ngữ mà bằng chứng là từ thời Lạc Long Quân cho đến tận ngày hôm nay là 12-9-2019 vẫn không có bất kỳ người Việt hay người gốc Việt nào có bất kỳ bài viết nào dù chỉ trên mạng xã hội bằng tiếng Anh thuộc loại formal hùng biện về chính trị/văn hóa/xã hội cũng như từng viết thư cho các lãnh đạo nước khác để tranh biện bảo vệ chính nghĩa nước nhà mà sánh được về chất lượng tiếng Anh Formal cùng tính hùng biện thượng đẳng như bức Thư Gửi Đức Giáo Hoàng Francis cả.

Còn về lĩnh vực Sử Ký, Hoàng Hữu Phước là người đầu tiên của toàn nhân loại

– Phát hiện sự bất khả tin cậy của Việt Sử qua sự sùng bái vô lý vô đạo vô pháp vô duyên vô bằng vô chứng của người Việt dành cho Chu Văn An.

– Phát hiện sự bất khả tin cậy của Việt Sử đối với chi tiết “Giả Vương” khi chính Chính Sử “công khai” nêu việc người hành lễ “Bảo Tất” quỳ ôm chân của Càn Long nhận Càn Long làm cha và xưng con không phải là Hoàng Đế Quang Trung mà chỉ là người đóng thế vai thậm chí nêu luôn tên họ đầy đủ của kẻ đó thế mà cho đến tận ngày nay là 13-9-2019 cũng không rõ chi tiết nhân thân người đó cũng như thân nhân và hậu duệ người ấy là ai hay những ai đang làm việc hay làm ruộng ở địa phương nào ở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hay đã vượt biên sang đâu kỳ 30-4-1975.

– Tuyên bố Việt Nam Cộng Hòa là thể chế chính trị  Zero Đảng thời Ngô Đình Diệm vì toàn bộ các “chính khách” không hề từ “chính đảng” tức đảng chính trị sẵn có nào cả, còn Đảng Cần Lao Nhân Vị (mà thực chất là Đảng Công Giáo) của Ngô Đình Diệm chỉ mới được tượng hình trên giấy nháp. Đây là cơ sở để Hoàng Hữu Phước hùng biện rằng không bất kỳ ai ở Việt Nam Cộng Hòa có quyền nói về “Đa Đảng” cả, và rằng Việt Nam Cộng Sản hiện nay “ Độc Đảng” tốt hơn Việt Nam Cộng Hòa “Zero Đâng” và chỉ thua có mỗi Mỹ “Lưỡng Đảng Sinh Đôi hoặc Sinh Sản Vô Tính” mà thôi.

– Tuyên bố Việt Nam Cộng Hòa thời Nguyễn Văn Thiệu có Đảng Dân Chủ Của Nguyễn Văn Thiệu với đảng kỳ cờ vàng sao đỏ được thành lập với chỉ một mình Nguyễn Văn Thiệu làm Đảng Trưởng/Phó Đảng Trưởng/Tổng Thư Ký/Phó Tổng Thư Ký/Đảng Viên Duy Nhất (qua “lễ thành lập” tại nơi đối diện với Điện Lực Gia Định, gần Bịnh Viện Nguyễn Văn Học, xéo với Lăng Ông Bà Chiểu, gần trường Nguyễn Bá Tòng Gia Định nơi Hoàng Hữu Phước lúc ấy đang học lớp 10), chỉ tồn tại vài ngày, thậm chí dấu nhẹm cả báo chí (do báo chí có nhiều “cán binh cộng sản” thâm nhập nếu biết sẽ viết bài miệt thị mỉa mai xiên xỏ) nên không bất kỳ báo nào của Việt Nam Cộng Hòa và của thế giới biết để đến chụp hình đưa tin, và tất nhiên không một quan chức nào của chính phủ Mỹ và của đồng minh cũng như chả có đại sứ nước nào đến dự cả nên chưa hề có thông tin nào về “Đảng Dân Chủ” được nhắc đến trong bất kỳ quyển hồi ký nào của bất kỳ người nước ngoài nào hoặc ngay cả người Mỹ nào dù của CIA, Bộ Ngoại Giao, Tòa Bạch Ốc, Ngũ Giác Đài, v.v., hay của “tướng tá của Thiệu” cả. Chi tiết này thật không may cho Việt Nam Cộng Hòa vì tình cờ chính hôm ấy Hoàng Hữu Phước không đi học bằng xe đạp mà bằng đi bộ ngang qua do thời trai trẻ thích vận động thể lực đi bộ từ nhà ở hẽm 16/72 Nguyễn Thiện Thuật Quận 3 đến trường gần ngã ba đường Hoàng Hoa Thám và Chi Lăng Gia Định – nay là ngã ba Hoàng Hoa Thám và Phan Đăng Lưu Quận Bình Thạnh (và vì có dụng ý muốn cố tình “tình cờ” gặp Tiên Khải là nữ sinh hoa khôi trường nữ trung học Lê Văn Duyệt – nay là trường Võ Thị Sáu – gần Lăng Ông Bà Chiểu, hôm nào cũng đi bộ với tà áo dài trắng thướt tha về nhà nàng ở một hẽm nhỏ trên đường Nguyễn Văn Học – nay là Nơ Trang Long) có đứng lại nhìn với sự kinh ngạc tột độ trước sự ngu xuẩn cực kỳ của lá cờ vàng sao đỏ nên có tư thế trưởng thượng để mắng Việt Nam Cộng Hòa là Zero Đảng vì ai đời đã là “chính khách” mà toàn bộ chính quyền không bất kỳ ai thuộc một “chính đảng” tức đảng chính trị sẵn có nào cả mà phải đẻ ra cái đảng “Dân Chủ” ấy khi đã thua thảm hại trên chiến trường sắp đẩy Việt Nam Cộng Hòa đến thời điểm cáo chung. Đây là cơ sở để Hoàng Hữu Phước hùng biện rằng không bất kỳ ai ở Việt Nam Cộng Hòa có quyền nói và rao giảng về “Đa Đảng” cả, và rằng Việt Nam Cộng Sản hiện nay “Độc Đảng” khá hơn Việt Nam Cộng Hòa “Zero Đâng” và chỉ thua có mỗi Mỹ “Lưỡng Đảng Sinh Đôi Hoặc Sinh Sản Vô Tính” mà thôi.

Như vậy, với lợi thế Tam Hoa của (a) một bậc thầy bậc nhất về Anh Ngữ có 50 năm nghiên cứu tài liệu nước ngoài đặc biệt về thể loại non-fiction dù bản thân sáng tác nhiều nhất là fiction, (b) một nhân vật từ thủa nhỏ đã quan tâm đến kinh tế/chính trị/xã hội/văn hóa/học thuật/lịch sự/lịch sử để làm Thầy thiên hạ và làm chính trị nghị viện, và (c) một công dân gương mẫu yêu công lý và chân lý được một người dân đen gia giáo Thiên Khổng thông tuệ tung hô ban cho danh-nhân-hiệu “Nhà Ái Quốc”, Hoàng Hữu Phước có đầy đủ tư cách để nói vê Sử ở Việt Nam hơn rất nhiều kẻ được toàn bộ truyền thông chính thống đỏ đần độn tung hê ban cho nghệ-nhân-hiệu “Nhà Sử Học.  

Tự giới thiệu phương pháp luận: Do Việt Sử không là nguồn đáng tin cậy tuyệt đối, do Sử Việt ngày nay bị sai lạc trong định nghĩa/định hình/định kiến/sử dụng nhân sự/đào tạo nhân sự/mặc định chủ quan/phi phương pháp luận/bất hàn lâm, Hoàng Hữu Phước đã (a) dựa vào sự thật thật sự khách quan do chính tác giả chủ quan chứng kiến/hiểu biết/nhận biết, (b) dựa vào trí nhớ của bản thân và người thân trong gia đình đã cùng trải qua sự thật khách quan ấy, và (c) dựa vào quy trình thẩm định/đối chiếu/sàng lọc/gạn khơi/bóp vắt/phơi phóng/phun sương/nhúng nước thông tin của bản thân mỗi khi bước vào kho tàng Động Kỳ Quan The Cave of Wonders khổng lồ mà Hoàng Hữu Phước cùng chàng thanh niên tên Kim-Cương-Thô Diamond-in-the-Rough mỗi người thỏa thuận nắm giữ một phần hai chiếc Bọ Hung Vàng Golden Scarab Beetle. Do trên đời chỉ có Hoàng Hữu Phước và Kim-Cương-Thô bước vào được trong Động Kỳ Quan, những ai không tin vào các sự thật kỳ quan sau, xin cứ tự nhiên kiểm tra chéo trực tiếp với Mr. Kim-Cương-Thô (tại địa chỉ WDS Complex, Burbank, Los Angeles, California, USA tức Khu Phức Hợp WDS, Thành Phố Burbank, Quận Los Angeles, Tiểu Bang California, Hoa Kỳ)chứ không còn cách nào khác cả.

Ruột Tượng Bài

1) Ngụy Quân/Ngụy Quyền:

Tôi đã viết rất nhiều bài về Ngụy Quân & Ngụy Quyền với tư cách nhà ngôn-ngữ-chính-trị học đầu tiên và duy nhất của Việt Nam, để giải thích ngữ nguyên, giải thích tự loại, giải thích phạm vi sử dụng, và giải tỏa tuyệt đối các tranh cãi.

Tuy nhiên, gần đây có một sự thật thật sự chứng minh tôi có đầy đủ lý do thật sự để thật sự miệt thị đại đa số bọn Thạc Sĩ/Tiến Sĩ mà Nhà Nước lấy tiền thuế của dân để tự tiện đào tạo về chễm chệ nắm quyền ở tất cả các viện đại học ở Việt Nam khi có thằng hiệu trưởng tuyên bố vung vít với sinh viên của nó về việc không nên sử dụng từ Ngụy Quân/Ngụy Quyền, tôi buộc lại phải nêu tiếp các giải biện sau đây cho sinh viên toàn quốc tham khảo thêm.

a- Vấn Đề Ý Nghĩa của Ngụy Quân/Ngụy Quyềncùng các vấn đề liên quan đến phạm trù ngữ nguyên, tự loại, ngữ nghĩa, biện pháp tu từ, phạm vi sử dụng, và sự tranh cãi: xin mời đọc tại các liên kết liệt kê ở phần tham khảo.

b- Vấn Đề Hình Thành của Ngụy Quân/Ngụy Quyền: Ngụy Quân/Ngụy Quyền được cấu tạo trên cùng cơ sở ngôn ngữ với Việt Cộng/Cộng Quân tức theo cùng công thức tạo từ (coinage tức word formation), theo đó cùng mang ý nghĩa bình dân, miệt thị, địa phương, và vắn tắt, chưa kể còn cùng trên nền Hán Việt. Đó là sự giống nhau về cấu tạo từ. Sự khác biệt gồm 4 mặt gồm:

(i) Do người Bắc sâu sắc về ngôn ngữ hơn người Nam về ngôn ngữ, từ ngữ Ngụy Quân/Ngụy Quyền mang tính miệt thị rõ nét rõ ràng hiễn hiện cụ thể hơn và do đó gây ra nỗi đau lớn hơn cho đối tượng bị gọi là Ngụy Quân/Ngụy Quyền. Trong khi đó, từ ngữ Việt Cộng/Cộng Quân được Việt Nam Cộng Hòa chế ra như một từ lóng với niềm tin chủ quan rằng từ lóng tự động mang ý miệt thị vì chủ quan cho rằng sử dụng cụm từ Hán Việt đầy đủ của “quân đội cộng sản Việt Nam” là sự tôn trọng nên nhất thiết chế ra từ ngữ mới ngắn ngủn Việt Cộng/Cộng Quân nhằm tầm thường hóa cái quân đội ấy.

(ii) Với sự hỗ trợ vô hạn về quy mô của truyền thông chính thống Việt Nam Cộng Hòa khi dùng chữ Việt Cộng/Cộng Quân trên tất cả các phương tiện truyền thông không hạn chế, cùng với sự đánh giá cao mang tính sở thích nghề nghiệp của truyền thông chính thống các nước Âu Mỹ ủng hộ các từ viết tắt Việt Cộng/Cộng Quân VC, với ngữ nghĩa dễ hiểu cùng phát âm dễ dàng của Việt Cộng VC, và với sự chấp nhận dễ dàng không dị ứng của người dân Miền Nam, những từ lóng Việt Cộng VC được nâng hóa tu từ tức quy trình lexicological upgradation trở thành từ ngữ chính thức được sử dụng rộng khắp trên toàn thế giới như một sự đương nhiên thành VCVietcong. Tuy nhiên, cộng sản Việt Nam do biết ngữ nguyên của Việt Cộng/Cộng Quân/VC là tiếng lóng miệt thị nên đã không bao giờ sử dụng hoặc chấp nhận sự tồn tại của từ ngữ Việt Cộng/Cộng Quân/VC để tự dùng gọi chính mình.

(iii) Với sự hỗ trợ rất hạn chế của truyền thông chính thống Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa không trên quy mô vượt ngoài biên giới Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Ngụy Quân/Ngụy Quyền được sử dụng chỉ trên báo giấy và phát thanh ở Miền Bắc, không được người ở Miền Nam nghe nói đến trừ số ít – trong đó có Hoàng Hữu Phước – chịu khó lén bắt nghe đài Giải Phóng vào ban đêm, không phù hợp với cách nghe của người Miền Nam (dù cả hai từ Việt CộngNgụy Quân đều được cấu tạo bằng từ Hán Việt) vì người bình dân Miền Nam cho rằng “Ngụy” là từ ngoại lai đặc sệt Tàu mà ý thức hệ truyền thống dân tộc của dân Miền Nam luôn là chống Tàu, không được truyền thông chính thống các nước Âu Mỹ ủng hộ do không hiểu ý nghĩa đãvậy không thể viết tắt mà có viết tắt thành NQ thì cũng phát âm lọng cọng như “Anh Cu” hoặc “En K-zu”. Tất cả khiến những từ lóng Ngụy Quân/Ngụy Quyền bị hạ hóa tu từ tức quy trình lexicological degradation trở thành từ ngữ ít được biết đến obsolete không được sử dụng rộng khắp trên toàn thế giới.

(iv) Chế tạo từ – nhất là từ lóng – là một quyền tự do trừ phi có quy định khác và cụ thể của luật pháp. Báo chí chính thống Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã tránh được thảm họa bị vùi dập dưới bùn nhơ bởi Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nhờ Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước đã vì Đảng mà không nỡ khởi kiện họ khi họ tấn công ông vụ Tứ Đại Ngu, thậm chí một thằng nghị sĩ giáo sư tiến sĩ luôn độc quyền hưởng lợi từ tất cả các “đại (dự) án cải cách giáo dục” khiến giáo dục nước nhà lụn bại thất bại đã vi phạm pháp luật Việt Nam khi trả lời phỏng vấn của báo chí sủa rằng hắn ta run sợ trước cách dùng từ “Đĩ” của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước trong bài Tứ Đại Ngu trong khi Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước là một nhà ngôn ngữ quý phái nhất Việt Nam luôn chỉ sử dụng từ ngữ văn học, mà chữ “đĩ” đã được dùng làm tên của một tác phẩm lớn của văn học Việt Nam (“Làm Đĩ”) cũng như được sử dụng chính thức và nhiều lần trong các phiên bản tiếng Việt ở Chương Khải Huyền của Thánh Kinh Tân Ước của Thiên Chúa Giáo và chữ “đĩ” cũng chưa từng được nêu đích danh cấm đoán trong bất kỳ bản liệt kê nào của bất kỳ bộ luật nào của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – kể cả luật bất thành văn của đạo đức truyền thống thuần Việt. Lính Mỹ tự do gọi chiến binh cộng sản Việt Nam là “Charlie”. Lính Thiệu tự do gọi chiến binh cộng sản Việt Nam là “Việt Cộng”. Chiến binh cộng sản Việt Nam tự do gọi Lính Thiệu là Ngụy Quân (rồi nhân tiện tự do gọi chủ nhân của Ngụy QuânNgụy Quyền). Chiến binh cộng sản Việt Nam tự do không gọi Lính Mỹ là Lính Mẽo dù từ này do chính các “nhà báo cộng sản” hoạt động nội tuyến tự do chế ra để tự do sử dụng trên báo chí Việt Nam Cộng Hòa. Cay đắng đớn đau vì thua Miền Bắc trên mặt trận ngôn ngữ (Miền Bắc dùng tính từ “ngụy” để phủ định tính chính thống chính thức của “chính quyền”), phe Thiệu cay cú sử dụng các tính từ kèm cặp để bôi nhọ “chính quyền” Miền Bắc thành Việt Cộng Khát Máu. Đối với các nhà báo Âu Mỹ vốn là những thầy phù thủy ngôn từ, khi biết ý nghĩa của chữ “khát máu” là gì, họ cho rằng kiểu đặt thêm như thế là dỡ ẹc vì không viết tắt được – chưa kể chẳng có tính hùng biện và thậm chí buộc phải chứng minh cụ thể cái sự khát ấy – nên chẳng nhà báo nào sử dụng, khiến chữ Việt Cộng Khát Máu không thể vượt ra ngoài biên giới cửa mồm của dăm ba tên thất trận chạy tồng ngồng khỏi Việt Nam Cộng Hòa.

c- Vấn Đề Sử Dụng của Ngụy Quân/Ngụy Quyền:

Với điểm b.iv nêu trên, việc sử dụng Ngụy Quân/Ngụy Quyền hay Việt Cộng ngày nay tùy vào việc người sinh viên (của cái thằng giáo sư tiến sĩ hiệu trưởng cái trường đại học ấy)

(i) có đã nghiên cứu các bài viết về các khía cạnh ngôn ngữ của ngữ nguyên/ngữ nghĩa/ngữ âm/ngữ tạo của Hoàng Hữu Phước hay chưa; nếu đã đọc và hiểu những gì mình đọc thì hãy tự hỏi bản thân xem

(ii) có đang phát biểu hay đang trình bày với tư cách gì, có phải với tư cách bí thư Đoàn Thanh Niên, có phải đang tham gia trò trả lời câu hỏi “hái hoa dân chủ” nhân ngày lễ lớn, có phải đang thực tập giảng dạy Sử tại tiểu học/trung học hay không; nếu tất cả các câu trả lời là “Không”, thì hãy 

(iii) đừng bao giờ tùy tiện sử dụng Ngụy Quân/Ngụy Quyền hay Việt Cộng, đơn giản vì chúng là những từ lóng, chứ không vì kiểu lập luận hàm hồ đầy ngu đần ngu xuẩn của bọn đần độn chống Cộng rằng Việt Nam Cộng Hòa là một “chính quyền” có thật thì tại sao gọi nó là “ngụy”.

Diễn giải thêm cho phần c.iii ở trên, sinh viên cần đọc thêm các bài viết của Hoàng Hữu Phước về Biển Đông để tự rút ra kết luận rằng những gì mang tính địa phương thì chỉ có giá trị sử dụng tại địa phương. Những người Cộng Sản Việt Nam năm 2019 và thậm chí năm 3019 vẫn có thể cứ dùng cụm từ “Ngụy Quyền Sài Gòn” trong nội bộ Việt Nam, nhưng khi dịch ra tiếng Anh thì Cộng Sản Việt Nam năm 2019 và thậm chí năm 3019 vẫn phải viết là “the Government of the Republic of Vietnam” tức “Chính Quyền Việt Nam Cộng Hòa”.

Giả dụ một nước nọ có vay của Việt Nam Cộng Hòa một tỷ USD, thì chủ nhân mới là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có trách nhiệm phải gánh nợ cho Việt Nam Cộng Hòa đối với các khoản mà Việt Nam Cộng Hòa đã vay của thế giới, đồng thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam trở thành tân chủ nhân của tất cả các tài sản của Việt Nam Cộng Hòa trên thế giới. Sẽ là điều kỳ quái nếu Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam dùng chữ Việt của “Ngụy Quyền Sài Gòn” để dịch ra tiếng Anh thành “Fake Government of Saigon” rồi vác công hàm ấy đi đòi nợ vì chỉ tạo điều kiện cho đất nước con nợ ấy từ chối thanh toán vì họ không từng có quan hệ gì với Fake Government nào của bất kỳ quốc gia nào tên là Saigon cả.

Tương tự, Việt Nam muốn gọi cái biển ấy là Biển Đông thì cứ gọi, nhưng khi tranh chấp chủ quyền có dùng tiếng Anh thì phải gọi nó  là South China Sea. Chỉ có bọn ngu trong các cơ quan Nhà Nước và truyền thông mới dịch Biển Đông ra tiếng Anh thành East Sea rồi vác cái từ ấy ra thế giới để Trung Quốc cười vô mặt rằng “Nị cứ giữ cái East Sea đó đi vì ngộ chỉ làm chủ South China Sea thôi, sao lại kiện ngộ ra Tòa Án Quốc Tế vậy chớ hả?

Tương tự, Việt Nam muốn gọi hai cái quần đảo ấy là Hoàng Sa Trường Sa thì cứ gọi, nhưng khi tranh chấp chủ quyền có dùng tiếng Anh thì phải gọi chúng lần lượt là ParacelSpratly. Chỉ có bọn ngu trong các cơ quan Nhà Nước và truyền thông mới dịch Hoàng Sa Trường Sa ra tiếng Anh lần lượt thành Yellow SandLong Sand rồi vác hai cái từ ấy ra thế giới để Tòa Án Quốc Tế ngơ ngác hỏi “quý vị có ấm đầu không mà kiện đòi hải đảo trên Hành Tinh Lùn Haumea vậy chớ hả?

2) Cọng Hòa/Cộng Hòa/Cộng Sản:

“Cộng sản” là từ ngữ do người Việt thủa xưa chế tạo ra khi cố dịch chữ communism ra tiếng Việt để phục vụ 4 mục đích không đàng hoàng gồm (a) phải dịch vì ngay cả tên người nước ngoài cũng phải bẽn lẽn cười lấy lòng mấy anh Tàu mới biến Montesquieu thành Mạnh-Đức-Tư-Cưu nữa mà, (b) do có nội hàm “cộng đồng” trong ngữ nguyên tạo nên từ communism nên cách hay nhất là chụp ngay chữ “cộng”, (c) do chủ nghĩa mới này có nói đến “quyền sở hữu tư liệu sản xuất” nên cách hay nhất là chộp ngay chữ “sản”, và (d) dễ dàng hù dọa thiên hạ khờ khạo ít học bằng cách nói xa nói gần nói xiên nói thẳng rằng “cộng sản” nghĩa là gom hết tài sản của nhân dân lại – kể cả gom hết phụ nữ đẹp và con gái còn trinh lại – để dâng hết cho Đảng nên mọi người phải lựa chọn một trong hai cách gồm “chống Cộng để bảo vệ tài sản và bảo vệ vợ cùng con gái hoặc tự sát cả nhà.

Chính vì có âm mưu quái gỡ buồn cười hoàn toàn kém về ngôn ngữ kiểu người Miền Nam như vậy, giới tinh hoa chính trị Việt Nam Cộng Hòa sau đó lúng ta lúng túng cố gắng tránh né chữ “Cộng” vì nếu “Cộng Sản” là tịch thu tài sản thì “Cộng Hòa” là tịch thu cái hòa gì đây. Thế là Ngô Đình Diệm đặt tên nước là Việt Nam Cọng Hòa, bất luận người dân chẳng hiểu “Cọng” là cái cọng cỏ khỉ khô gì cả. Sau đó, Nguyễn Văn Thiệu cho sử dụng Việt Nam Cộng Hòa nhưng lờ đi sự giải thích vì sao Cọng thành Cộng , liệu Cộng của Cộng Hòa có đồng nghĩa với Cộng của Cộng Sản hay không và “chống Cộng” là chống cái “Cộng” nào đây.

Vì vậy, những người ở Miền Nam khi nhận ra chân giá trị của ý nghĩa và sự thấp kém giảo hoạt láu cá của ngôn từ thấp kém nớt non của giới lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa sẽ không còn dị ứng với “cộng sản”, sẽ ưa chuộng “cộng sản” không phải vì “yêu công bằng” (vì nội hàm của “công bằng” lại có liên quan một cách thơ ngây đến “sở hữu tài sản”) mà vì “lòng ái quốc”, và sẽ hoặc ngầm ủng hộ hoặc tích cực tham gia đoàn quân giải phóng – đó là thêm một lý do cho sự tuyệt diệt của Việt Nam Cộng Hòa.

Ngoài sử liệu nêu trên về ngôn ngữ của Cộng Hòa/Cọng Hòa/Cộng Sản, có thể nói các tranh biện (tranh luận hùng biện) của Hoàng Hữu Phước hơn hai mươi năm qua còn giúp đem đến 8 khẳng định rằng (a) chủ nghĩa cộng sản là một triết thuyết kinh tế vĩ đại của nhân loại, (b) chỉ có thể chống Cộng bằng một học thuyết kinh tế khác mà theo lẽ thường phải mất 1.000 năm mới có thể hình thành, (c) chủ nghĩa cộng sản không bao giờ là một “thể chế chính trị” mà chỉ là đường lối chủ đạo của một đảng chính trị muốn tiến hành cuộc cách mạng, (d) vì vậy một nước cộng sản chủ nghĩa đúng nghĩa phải là như Việt Nam nơi tư bản được hình thành theo một archetype mới cho một motive mới chứ không phải chống lại tư bản và đây là lý do chỉ có Việt Nam đạt một trong hai tiền đề cho sự phát triển vững mạnh cho chủ nghĩa cộng sản – đó là xây dựng tư bản dân tộc và duy trì truyền thống thiên Khổng thuần Việt –  trong số những quốc gia mon men sờ chạm vào chủ nghĩa cộng sản tức tên ban đầu của chủ nghĩa xã hội, (e) phong trào “chống cộng” chưa bao giờ là một thực tế nên đã bị Hoàng Hữu Phước lột mặt nạ sau khi Liên Xô sụp đổ rằng thế giới tư bản chỉ đồng lòng “Chống Nga” nên “chống cộng” hoàn toàn biến mất trong toàn bộ thế giới các quốc gia tư bản, (f) thực chất của số người-gốc-Việt khi “chống cộng sản Việt Nam” cũng đã bị Hoàng Hữu Phước hùng biện là “Chống Việt” khiến cụm từ “người-gốc-Việt chống Việt” có thể giúp người nước ngoài bật cười trước sự vô đạo bất lương phi lý của bầy đoàn người-gốc-Việt “chống Việt”, (g) chủ nghĩa xã hội như một tư tưởng lý tưởng mà không là thể chế chính trị nên dần dần xuất hiện các thứ chủ nghĩa xã hội khác nhau trên thế giới kể cả tại nước Mỹ như kế sách của Đảng Dân Chủ sử dụng như một chiêu bài vì nước vì dân và như một vũ khí chiến lược nhằm cạnh tranh với nhân vật thiên tài Donald Trump khiến Donald Trump cứ phải đăng đàn Twitter chửi bới chủ nghĩa xã hội Mỹ hoài, và (h) “người-gốc-Việt chống Việt” đương nhiên chuyển sang bạo động phá hoại và không còn múa may tranh luận do đã thất bại hoàn toàn trên mặt trận sử dụng vũ khí ngôn từ ngôn ngữ ngôn luận – trừ ngôn tình.

3) Thể Chế Chính Trị Quái Đản Của Việt Nam Cộng Hòa:

Trong bài viết Nỗi Buồn Chiến Tranh – Hoàng Hữu Phước Với Chuyện Tình Tự Kể  đăng lúc 14g53 ngày 29-12-2010 trên Emotino tại http://www.emotino.com/bai-viet/18930/noi-buon-chien-tranh-hoang-huu-phuoc-voi-chuyen-tinh-tu-ke (Emotino đã bị bọn chuột cống aitee bẩn nhơ mất dạy chống Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước phá sập năm 2012 nên link này hiện không còn truy cập được, nhưng Hoàng Hữu Phước còn giữ bản nháp có thể sẽ đăng lại vào thời điểm thích hợp) mà một đoạn trong đó có nội dung sau:

Sự việc trên cho thấy một sự thật rằng “chính phủ” Việt Nam Cộng Hòa có tổ chức bầu cử tổng thống và quốc hội (thượng viện và hạ viện), nhưng đó không bao giờ đúng và đủ cho một thể chế chính trị gọi là “cộng hòa”, do 3 sự thật sau đây:

(a) Có thực hiện “phổ thông đầu phiếu” nhưng chỉ có một ứng cử viên tổng thống duy nhất là Nguyễn Văn Thiệu;

(b) Luật pháp quy định có lợi cho giới cầm quyền rằng binh sĩ được ưu tiên bỏ phiếu tại bất kỳ điểm bỏ phiếu nào mà không cần qua các thủ tục rườm rà về chứng nhận nhân thân ở địa phương hay ghi nhận chi tiết quân nhân đến bỏ phiếu; nhờ vậy các đoàn xe “cam-nhông” Mỹ GMC CCKW thiết kế dùng di chuyển 20 quân sĩ Mỹ to đùng ngồi cùng quân trang quân dụng lỉnh ca lỉnh kỉnh thì nay được trưng dụng mỗi xe chở trung bình 50 binh sĩ Việt Nam đứng cùng thân nhân của họ – nếu có ở “trại gia binh” – lần lượt suốt ngày đến tất cả các điểm bỏ phiếu mà mới chỉ ở Sài Gòn thôi để bỏ phiếu bầu ứng cử viên Nguyễn Văn Thiệu thì thí dụ 50 xe chở 2.500 “cử tri quân sự” đến lần lượt đủ hết 100 điểm bỏ phiếu khác nhau cũng bảo đảm dồn được cho Nguyễn Văn Thiệu hơn 12 triệu phiếu bầu rồi; huống hồ trên toàn quốc chỉ cần 20.000 “cử tri quân sự” bỏ phiếu tại 1.000 điểm bỏ phiếu, Thiệu xem như có ngay 20 triệu phiếu bầu lậu để luôn được “toàn quân toàn dân tín nhiệm” tiếp tục làm tổng thống;

(c) Tất cả các Tỉnh Trưởng đều là sĩ quan quân đội cấp Tá do Nguyễn Văn Thiệu chỉ định, không có chuyện người dân bầu lên các lãnh đạo địa phương;

Vì vậy, chữ “Cộng Hòa” trong quốc hiệu Việt Nam Cộng Hòa trong thiết lập bang giao với Mỹ và các nước đồng minh với Mỹ hoàn toàn không dính dáng gì đến “thể chế chính trị Cộng Hòa” cả. Với cơ cấu tổ chức lãnh đạo Nhà Nước cấp cao nhất và lãnh đạo địa phương cấp cao nhất đều là sĩ quan cấp Tá và cấp Tướng, Việt Nam Cộng Hòa là một “nước” theo thể chế chính trị độc tài quân phiệt.

Có thể nói: thể chế chính trị của Việt Nam Cộng Hòa là một thể chế quái đản vì không giống bất kỳ thể chế chính trị nào trong phần còn lại của thế giới cả.

Đó là một thể chế mà nhà chính trị Hoàng Hữu Phước buộc phải gọi là chế độ “độc quân dân” của độc tài + quân phiệt + dân chủ, trong đó người dân có quyền đi bỏ phiếu cho một sĩ quan quân đội duy nhất để người này liên tục làm lãnh đạo tối cao với mọi quyền bính nằm trong tay các sĩ quan cao cấp của quân đội.

Chế độ “độc quân dân” của Việt Nam Cộng Hòa thời Nguyễn Văn Thiệu thoát thai từ chế độ “độc gia Công dân” của Việt Nam Cộng Hòa thời Ngô Đình Diệm, theo đó mớ hổ lốn độc tài + gia đình trị + Công giáo + dân chủ có nghĩa là cái máng cám heo trộn nội dung người dân có quyền đi bỏ phiếu cho một người duy nhất để người này liên tục làm lãnh đạo tối cao với mọi quyền bính nằm trong tay thân nhân của lãnh đạo tối cao, triệt hạ các tôn giáo để Công Giáo độc tôn thành Quốc Giáo, và chặt đầu tất cả những ai dám “tự do” nghĩ đến hai chữ “cộng sản” trong đầu.

4) Nghi Thức Ngoại Giao Quái Đản Của Việt Nam Cộng Hòa:

Dưới thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, vợ của “Ông Cố Vấn” Ngô Đình Nhu là Trần Lệ Xuân. Và Đệ Nhất Phu Nhân của Việt Nam Cộng Hòa chính là Trần Lệ Xuân theo sự cương quyết đòi hỏi của bà với sự đồng thuận của hai anh em Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu. Sự quái gở này càng trở nên quái hiếm qua việc tất cả các lãnh đạo Mỹ và các nước đồng minh đều đồng tình cung kính gọi Trần Lệ Xuân là Đệ Nhất Phu Nhân, xem như các nghi thức ngôn ngữ trong ngoại giao đều cứ như trong thời Mạt Chính tức chính trị thế giới suy vi chỉ vì “chống Cộng” mà chấp nhận đạp chà mọi nguyên tắc ngoại giao chính thức chính quy chính đạo.

5) Đĩ Việt Nam Cộng Hòa:

Đã là người dân Sài Gòn trước 1975, ắt ít ai quên được 6 sự thật rằng:

(a) Đĩ phát triển mạnh ở Sài Gòn để phục vụ quân Mỹ, quân đồng minh, và quân Việt Nam Cộng Hòa;

(b) Đĩ không lan như nấm tại các tỉnh vì gia giáo thiên Khổng của người Miền Nam nghiêm khắc miệt thị khinh bĩ “nghề đĩ” khiến “đĩ” không dám hành nghề;

(c) Ở Sài Gòn thì khu vực “Chú Ía” là khét tiếng nhất về hoạt động của đĩ;

(d) Các kỳ xã trại ở Sài Gòn là những thời điểm tương tự “xá tội vong nhân” để hàng hàng lớp lớp xích lô máy chở các binh sĩ Mỹ to đùng và các binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa rám nắng tất cả đều nhễ nhại mồ hôi trực chỉ đến khu “Chú Ía”;

(e) Hàng rào ngôn ngữ đã được vượt qua một cách dễ dàng bằng ngôn ngữ cử chỉ, theo đó chỉ cần nắm bàn tay trái lại để có hình tượng một chiếc ống rỗng, còn bàn tay phải xòe ra vỗ chụp lên miệng chiếc ống rỗng hình tượng bên tay trái ấy, thi các quân nhân Đại Hàn dễ dàng ra dấu rũ rê quân nhân Mỹ còn phu xích lô Việt dễ dàng hiểu ngay rồi cắm đầu đạp xe hay rồ máy xe nhắm khu “Chú Ía” mà thẳng tiến, vì cử chỉ đó mang ý nghĩa “đi lắp đầy lổ hổng”; và

(f) Không bất kỳ “đĩ” nào dám vác mặt kênh kiệu dù ở địa phương nơi cư trú hay địa phương nơi hành nghề, và dù có kiếm được rất nhiều tiền hay không, và đây là liêm sĩ cần có và đã có của “đĩ” thời Việt Nam Cộng Hòa. 

Khóa Miệng Bài

Trên đây là những sử liệu về Việt Nam Cộng Hòa, cho thấy sức mạnh của ngôn ngữ trong đấu tranh chính trị của các bên đối đầu trong các thời kỳ cũng như trong giáo dục.

Một chuyện nhỏ: tính miệt thị của từ “đĩ” đã giúp các “đĩ” của Việt Nam Cộng Hòa không làm băng hoại xã hội Việt Nam Cộng Hòa vì “đĩ” không trở thành “gương sáng kiếm tiền” cho các bé gái trong xã hội. Xã hội chỉ hư hỏng suy đồi khi đối mặt với tình trạng phụ nữ kiêu hãnh kênh kiệu với sự giàu có bản thân kiếm được từ tiền bán dâm được truyền thông chính thống không những ca tụng mà còn chế biến từ ngữ “gái bán hoa” nhằm thi vị mỹ miều hóa “đĩ” với sự hô hào ủng hộ khoái trá của một hai thằng nghị sĩ ngu đần dường như muốn vinh diệu hóa nghề của một nữ tiền nhân trong dòng họ của chúng. Sự tùy tiện sử dụng những từ ngữ khác để ám chỉ “đĩ” dứt khoát chỉ làm băng hoại xã hội. Đó là lời phán của Hoàng Hữu Phước. Mà Hoàng Hữu Phước đã nói gì đã viết gì đã làm gì thì thỉnh thoảng có sai dấu hỏi dấu ngã hoặc sai do đánh máy tức lỗi typographical errors mà thôi.

Rốt cuộc thì “Việt Nam Cộng Hòa” và “đĩ thời Việt Nam Cộng Hòa” thuộc lịch sử Việt Nam mà Hoàng Hữu Phước là chứng nhân nghiêm khắc và nhà sử nghiên nghiêm túc vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc Sĩ Kinh Doanh Quốc Tế, Nghị Sĩ Khóa XIII, Nhà Nghiên Cứu Thế Giới Sử, Nhà Việt Nam Cộng Hòa Học, Nhà Tư Tưởng Cộng Sản Dân Tộc Thiên Khổng

Tham khảo theo thứ tự alphabet:

Biển Đông: “Biển Đông” Hay “Biển Nam Trung Hoa” 22-3-2015

Bức Thư Gởi Giáo Hoàng Francis: Thư Gửi Đức Giáo Hoàng Francis  01-8-2017 (Nguyên tác Tiếng Anh: Letter to His Holiness Pope Francis August 1, 2017)

Chống Cộng: Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng 09-6-2008

Chống Tàu: Đả Đảo Tập Cận Bình Xi Jinping!  01-12-2015

Chuyện Tình Tự Kể: Nỗi Buồn Chiến Tranh – Hoàng Hữu Phước Với Chuyện Tình Tự Kể. Đăng ngày 29-12-2010 tại http://www.emotino.com/bai-viet/18930/noi-buon-chien-tranh-hoang-huu-phuoc-voi-chuyen-tinh-tu-ke nhưng Emotino đã đóng cửa 2012 nên nay không thể truy cập được.

Dân Chủ: Phải Có Luật Biểu Tình. 18-8-2016

Đa Đảng: Luận Về “Đa Đảng” 27-6-2019

Đảng Chính TrịViệt Nam Cộng Hòa – Đảng Chính Trị 18-9-2017

Đảng Dân Chủ của Nguyễn Văn Thiệu: Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?  18-5-2013

Đĩ Trong Kinh Thánh: Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon?  27-9-2016

Độc Đảng: Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?  18-5-2013

Fiction và Non-Fiction: Cái Sai Của Văn Học Hiện Thực Phê Phán 23-11-2015

Hoàng Hữu Phước Đã Nói Gì Và Đã Viết Gì Thì Không Bao Giờ Sai: Cách Vượt Qua Nhà Hùng Biện Bất Khả Chiến Bại Hoàng Hữu Phước 20-5-2019

Hoàng Hữu Phước Là Người Đầu Tiên: Hoàng Hữu Phước, Người Việt Nam Đầu Tiên 19-12-2018

Làm Chính Trị: Làm Chính Trị & Làm Loạn  12-01-2017,   Bọn Con Nít Làm Chính Trị  06-3-2017

Lễ Bảo Tất: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Luật Hóa Đĩ: Tứ Đại Ngu  05-8-2014

Lưỡng Đảng Sinh Đôi Hoặc Sinh Sản Vô Tính: Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?  18-5-2013

Một Người Dân Gia Giáo Thiên Khổng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng 28-6-2019

Ngụy Quân/Ngụy Quyền: Ngụy Quân & Ngụy Quyền  01-11-2018

Nguyễn Văn Thiệu: Nguyễn Văn Thiệu Trong Tương Quan Với Những Nhân Vật Lừng Danh Tại Việt Nam Và Trên Thế Giới  01-5-2019

Nhà Ái Quốc: Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc   05-5-2017

Nhà Sử Học: Thế Nào Là Sử Gia  05-02-2014

Sự Sùng Bái Vô Lý Vô Đạo Vô Pháp Vô Duyên Vô Bằng Vô Chứng Người Việt Dành Cho Chu Văn An: Hoàng Hữu Phước vs Chu Văn An: Sự Thật Về Nội Dung Đối Đáp Hùng Biện Trực Diện Của Hoàng Hữu Phước Với Các “Nhà Báo”     25-4-2019

Tiên Hạ Thủ Vi Cường: 900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075-30/4/1975 30-5-2011

Tiếng Anh Formal: Thông Giáng Sinh và Formal English  02-01-2015

Toàn Bộ Truyền Thông Chính Thống Cộng Sản: Hoàng Hữu Phước Đã Từng Nói Về Hai Vấn Đề Quan Trọng Của Chính Trị Việt Nam: Báo Của Đảng Và Trí Thức Của Đảng 10-5-2019

Tứ Đại Ngu: Tứ Đại Ngu  01-01-2013

Thạc Sĩ/Tiến Sĩ: Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam  30-12-2015

Truyền Thông Phản Đảng: Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Mất Kiểm Soát Truyền Thông  16-11-2016

Zero Đảng: Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?  18-5-2013

Both comments and trackbacks are currently closed.