Quốc Hội Việt Nam Khủng Hoảng Nhân Sự

Tứ Đại Vấn & Tứ Đại Kế

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Lập Hiến & Lập Pháp Khóa XIII, Nhà Tư-vấn Sách-lược Quốc Trị, Nhà Chính-trị Cộng-sản Thiên Khổng Dân-tộc Chủ-nghĩa

02-10-2019

Mới đây, có thông tin một nữ lãnh đạo một ủy ban của Quốc Hội thở than hai việc rằng không thể bớt nhân sự đội ngũ nghị sĩ chuyên trách vì các ủy ban sẽ gặp khó khăn trong hoạt động, và rằng không dễ có thêm nhân sự vì các nghị sĩ từ chối không muốn ra trung ương để làm chuyên trách.

Việc thở than như thế rất quái gở vì Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước rất thoải mái dễ dàng tham mưu ngay tại phòng họp của Thường Vụ Quốc Hội cho lãnh đạo Quốc Hội ngay cả việc quốc gia đại sự, sá gì chuyện cỏn con thế kia mà lại thố lộ với báo chí cứ như đã ở bước đường cùng không lối thoát vậy.

Do thấu thị được rằng Quốc Hội nước nhà sẽ triền miên lún ngập trong vũng lầy dù Thành Phố Hồ Chí Minh sẽ ngập chìm trước Hà Nội đối với vấn nạn ấm lên toàn cầu khiến mực nước biển dâng cao 10 mét trong hai thập kỷ nữa, tôi đã tuyên bố trước rằng tôi sẽ tự do ra ứng cử nghị viện Việt Nam Khóa XV năm 2021 để nếu đa số người dân ủng hộ chế độ nên dồn phiếu cho tôi và nếu Đảng Cộng Sản thành công quét sạch bọn phản Đảng khiến chúng không can thiệp phá hoại kết quả bầu cử của tôi thì ở Quốc Hội tôi có thể thực hiện Tứ Đại Điều điều gồm

(a) giúp Quốc Hội lần đầu tiên sau khi Việt Nam thống nhất có được một nghị sĩ đức tài do Quốc Hội bấy lâu nay chỉ may mắn có dăm ba nghị sĩ có đức chứ chưa hề có bất kỳ nghị sĩ nào có tài cả,

(b) giúp uốn nắn Quốc Hội ở khâu làm luật đẳng cấp cao,

(c) giúp xây dựng Quốc Hội lần đầu tiên trở thành nghị viện có sinh hoạt sôi nổi không bị tràn ngập bởi những “nghị gật”, và

(d) đích thân soạn thảo đệ trình bộ “Luật Biểu Tình” nhằm giúp Quốc Hội chấm dứt trăn qua trở lại trọc trằn trước “món nợ với nhân dân” mà vài thằng nghị sĩ cốt luật sư ở Đoàn Thành Phố Hồ Chí Minh đã nêu lên rồi bỏ đó cho Quốc Hội gánh lấy từ năm 2012 đến tận ngày nay.

Trước khi đề xuất 4 ý kiến tham mưu, tôi có 4 thắc mắc tức Tứ Đại Vấn sau:

Đại Vấn 1: Đảng đã giáo dục đảng viên và phát triển họ theo kiểu gì và như thế nào mà đa số từ chối không chịu làm nghị sĩ chuyên trách tức bỏ tất cả các chức vụ và quyền lợi ở địa phương để ra Hà Nội làm việc cho một trong các ủy ban của Quốc Hội, mà khăng khăng bám lấy vị trí nghị sĩ kiêm nhiệm tức giữ tất cả các chức vụ và quyền lợi ở địa phương, được ở gần gia đình ở địa phương, được mỗi năm bỏ việc ở địa phương để có 1/3 tổng thời gian ra Hà Nội “phục vụ” Quốc Hội làm mỗi 8 việc là

(i) ngủ gật hoặc chơi game trong hội trường,

(ii) nhấn nút thông qua Luật khi thức dậy,

(iii) ăn uống no say,

(iv) nhận tiền hậu hĩ của Quốc Hội,

(v) nhận tiền hậu hĩ của các Bộ,

(vi) bù khú tiệc tùng với các “đồng đội” tức đồng nghiệp và với các “đồng chí” tức những tinh hoa của Đảng đã từng học chung lớp “cán bộ nguồn” là nơi đào tạo lãnh đạo tương lai cho Đất Nước,

(vii) chơi tennis hoặc chơi golf, và

(viii) tham quan các thắng cảnh toàn Miền Bắc bằng xe Quốc Hội có mô tô cảnh sát dẫn đường?

Đại Vấn 2: Mặt Trận Tổ Quốc đã “giới thiệu” ứng viên nghị viện theo kiểu gì và như thế nào mà các nghị sĩ Đảng Viên chức sắc khi đắc cử nghị sĩ lại từ chối làm nghị sĩ chuyên trách mà khăng khăng bám lấy vị trí nghị sĩ kiêm nhiệm?

Đại Vấn 3: Quốc Hội đã “chọn người” theo kiểu gì và như thế nào mà khi mời những đấng được chọn chosen ones ấy vào “chuyên trách” thì bị các đấng ấy dãy nãy chối từ?

Đại Vấn 4: Chung quy lại, phải chăng những tinh hoa trí tuệ của Đảng toàn là bất tài vô dụng không có trí tuệ để làm công việc thuần trí tuệ tại các ủy ban trí tuệ của Quốc Hội vốn lẽ ra là nơi chỉ dành cho những tinh hoa trí tuệ đến làm việc lập hiến và lập pháp, và vậy có phải chăng những tinh hoa trí tuệ của Đảng là hàng giả hoặc được cãi chầy cãi cối binh vực cho bằng được rằng chúng là hàng thật 100% chẳng qua bị kém chất lượng do nhiều tháng bị lưu giữ trong kho không có điều kiện thích hợp như thuốc trị ung thư của VN Phạc Ma?

Khi lãnh đạo Đảng, Mặt Trận, và Quốc Hội nghiền ngẫm xong 4 câu hỏi trên, quý vị sẽ buộc phải công nhận – dù e thẹn đỏ bừng đôi gò má không dám công khai nhìn nhận như vậy – rằng 4 ý kiến tham mưu sau của Hoàng Hữu Phước là tuyệt đỉnh, không bao giờ có thể sai, và không bao giờ có thể làm khác hơn được cho vấn đề khủng hoảng nhân sự Quốc Hội. Những ý kiến này thậm chí đã từng được nêu lên nhiều lần trong các bài viết trên blog này mà gần đây nhất là bài Thiên Khổng.

Tứ Đại Kế bao gồm:

Đại Kế 1: Chấm dứt giới thiệu ra ứng cử nghị viện các đảng viên chức sắc nào

(a) bản thân không ký giấy cam đoan “nhận bất kỳ nhiệm vụ nào do Quốc Hội phân công”, và

(b) không được cơ quan nơi công tác cấp giấy xác nhận bảo đảm hai điều rằng (i) ứng viên nếu đắc cử sẽ có 100% thời gian của 1/3 tổng thời gian công tác theo yêu cầu luật định để dự toàn thời gian kỳ họp Quốc Hội mà không phải trở về địa phương để dự họp cho bất kỳ công việc nào của Đảng hay của chính quyền, thậm chí ngay cả để triển khai “Nghị Quyết Trung Ương Đảng”; và rằng (ii) nếu nghị sĩ được mời làm “chuyên trách” thì cơ quan sẽ tự động làm hồ sơ miễn nhiệm ngay mà không cần lắng nghe ý kiến chấp thuận của nghị sĩ được mời.

Đại Kế 2: Gia tăng số lượng nghị sĩ chuyên trách lên nhiều lần theo bất kỳ yêu cầu nào về nhân sự của các ủy ban của Quốc Hội; đồng thời gia giảm số lượng nghị sĩ kiêm nhiệm xuống tối thiểu tức chỉ dành cho một ít đảng viên nào (i) hiểu được Đại Kế 1 muốn nói gì, (ii) biết bản thân đúng là tinh hoa trí tuệ của Đảng về lập hiến và lập pháp, (iii) biết bản thân sánh bằng hoặc hơn nghị sĩ khóa XIII Hoàng Hữu Phước, và (iv) bản thân đã đọc hai bài Giới Tinh Hoa Chính Trị Việt Nam Sẽ Phải Thay Đổi Năm 2021Chuẩn Mực 46 Của Nghị Sĩ Việt Nam của nghị sĩ khóa XIII Hoàng Hữu Phước.

Còn lại (tức lấy 500 trừ đi số “chuyên trách” đã gia tăng tối đa, trừ đi số “kiêm nhiệm” của cộng đồng đảng viên tối thiểu nói trên) thì tuyệt đại đa số nghị sĩ kiêm nhiệm sẽ là ứng viên ngoài Đảng, tự do.

Tham khảo chính trị Hoa Kỳ qua bài Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?, ta thấy Mỹ có rất nhiều cái gọi là “đảng”, nhưng chỉ có hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa thay nhau nắm quyền trị quốc được gọi là hệ thống lưỡng đảng, và những “đảng” còn lại nếu có “đảng viên”muốn ra tranh cử thì phải mang thân phận “ứng viên tự do” chứ không với tư cách “đảng viên đảng nào” để không bao giờ có bất kỳ “đảng” nào khác được cạnh tranh với Lưỡng Đảng Cộng Hòa & Dân Chủ tại Hoa Kỳ.

Như vậy, Việt Nam gia tăng số lượng “ứng viên tự do” từ nhân dân ngoài Đảng (do đảng viên – kể cả đảng viên hưu trí – không được Đảng cho phép “tự do ứng cử”) tức từ những người có bản lĩnh về trình độ, có tự chủ về thu nhập, có quyền đối với thời gian cá nhân và thời gian công việc riêng, có mong muốn thực thi quyền công dân đối với phụng sự quốc gia tại nghị trường, có quyền tham gia làm chính trị công bằng, và có sự ủng hộ của nhân dân qua lá phiếu bầu của cử tri.

Việc làm trên đúng với Hiến Pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam về dân quyền và nhân quyền, đúng với bài bản quản trị quốc gia, đúng với yêu cầu thực tế, và đúng với chiến lược dụng nhân trong lập hiến và lập pháp trong thời đại mới.

Như vậy, người dân Việt Nam không được Đảng Cộng Sản cho gia nhập Đảng vẫn  không cần “Đa Đảng” để được phụng sự quốc gia theo con đường chính trị nghị viện, để không bao giờ có bất kỳ “đảng” nào khác được cạnh tranh với Độc Đảng Cộng Sản tại Việt Nam.

Phụng sự quốc gia trong lĩnh vực và môi trường chính trị nghị viện không bao giờ là đặc quyền chỉ dành cho Đảng Viên Cộng Sản.

Phụng sự quốc gia trong lĩnh vực và môi trường chính trị nghị viện là quyền và nghĩa vụ của tất cả công dân Việt Nam đáp ứng được các yêu cầu luật định.

Đại Kế 3: Nếu các nghị sĩ chuyên trách bắt buộc phải được chọn từ các nghị sĩ kiêm nhiệm là đảng viên chức sắc cao cấp của Trung Ương Đảng, các Bộ/Ban/Ngành/Đoàn Thể/Địa Phương, thì trong trường hợp năng lực của lực lượng tinh hoa trí tuệ này của Đảng không cao như mong đợi từ kết quả đầu tư, Quốc Hội phải có cơ chế thoáng, theo đó những nghị sĩ kiêm nhiệm (tự do, ngoài Đảng) nào có năng lực cao hơn có thể được Quốc Hội ký hợp đồng thời vụ cho một dự án luật cụ thể hay một công việc cụ thể phụ giúp các ủy ban của Quốc Hội, dưới tên gọi Hợp Đồng Tham Vấn Chuyên Gia, để các nghị sĩ kiêm nhiệm (tự do, ngoài Đảng) không còn ở vị trí như bấy lâu nay (tức có mặt ở Quốc Hội chỉ để phục vụ số liệu thống kê nhằm khoe khoang với quốc tế rằng Quốc Hội Việt Nam có bao nhiêu nghị sĩ người dân tộc thiểu số, người ngoài Đảng, người làm doanh nhân, người có học vấn cao) mà sẽ thực sự là những nhà chính trị nghị viện có thực tài thực tâm phụng sự quốc gia dân tộc.

Dần dần, sau nhiều Khóa áp dụng Đại Kế này, Quốc Hội có thể mạnh dạn thử nghiệm đưa một nghị sĩ kiêm nhiệm (tự do, ngoài Đảng) vào đội ngũ nghị sĩ chuyên trách tại một ủy ban ít nhạy cảm (chẳng hạn không phải Ủy ban An ninh Quốc phòng), rồi theo thời gian hoạt động nghị viện Việt Nam sẽ thay đổi nhiều hơn, thực tế hơn, hiệu quả hơn, hợp Hiến hơn và hợp pháp hơn.

Trước mắt, nếu áp dụng Đại Kế 2 và 3 này, Chủ Tịch Quốc Hội sẽ không phải liên tục than vãn Kỳ Họp Quốc Hội luôn có quá nhiều ghế trống. Đã không tài cán làm lập hiến và lập pháp, không quan tâm làm lập hiến và lập pháp, không ưa thích làm lập hiến và lập pháp, thế tại sao cứ phải ấn nhét nhồi tống số lượng nghị sĩ đảng viên ấy vào Quốc Hội cho bằng được, khiến tạo ra một thuyết âm mưu rằng do đảng viên phải tuyệt đối tuân lệnh Đảng nên các nghị sĩ đảng viên phải chiếm tuyệt đại đa số trong Quốc Hội để bảo đảm các luật lợi ích nhóm của các lãnh đạo sẽ được thông qua một cách danh chính ngôn thuận chăng?

Đại Kế 4: Cần nhớ một thực tế tại Quốc Hội Việt Nam rằng Quốc Hội có những nghị sĩ thuộc nhiều ngành khác nhau được mặc định rất đúng rằng họ có sự hiểu biết về ngành của họ. Song, chưa từng ai chịu hiểu một điều rõ ràng rằng một luật sư biết về các luật hiện hành chứ bản thân nghị sĩ luật sư không đương nhiên là nhà lập hiến & nhà lập pháp; rằng một nhà tu hành biết về kinh kệ và đạo pháp hiện tu chứ bản thân nghị sĩ thầy tu không đương nhiên là nhà lập hiến & nhà lập pháp; rằng một tướng lĩnh biết về chiến thuật bố trận bày binh chứ bản thân nghị sĩ tướng lĩnh không đương nhiên là nhà lập hiến & nhà lập pháp; v.v. và v.v. Như vậy, việc bảo đảm “có đủ mọi thành phần” hóa ra sẽ vừa không bao giờ “đủ” (thí dụ không có nghị sĩ Tin Lành, không có nghị sĩ Bà La Môn Giáo, không có nghị sĩ thợ hầm lò, không có nghị sĩ chiến sĩ nhà giàn, không có nghị sĩ tuổi Teen, không có nghị sĩ hài nhi, v.v.) vừa không bao giờ bảo đảm công tác lập hiến và lập pháp đạt chất lượng cao như kỳ vọng vốn thiên về ảo tưởng; trong khi đó, ở Việt Nam còn có thêm khâu gởi các dự án luật cho tất cả các ban/ngành/đoàn thể/quần chúng nhân dân góp ý, thế mà chất lượng làm luật vẫn chưa bao giờ đạt yêu cầu. Lý do duy nhất là: Quốc Hội đã chưa từng có một nhà lập hiến và lập pháp đúng nghĩa, hoặc đã có một người ở Khóa XIII nhưng đã chèn ép người đó không có quyền được thi thố chẳng qua đó là người tự do, ngoài Đảng.

Do đó, nếu chẳng may do người dân chán ghét chế độ Cộng Sản nên không dồn phiếu cho ứng cử viên “thân Cộng” pro-communist Hoàng Hữu Phước, hoặc nếu chẳng may do Đảng thất bại hoàn toàn bó tay trước bầy sâu phản Đảng trong Mặt Trận Tổ Quốc khiến chúng tiếp tục ra tay phá hoại bầu cử làm ứng cử viên Hoàng Hữu Phước không có đủ số phiếu bầu khiến Quốc Hội Khóa XV tiếp tục không thể có một nhà lập hiến và lập pháp đúng nghĩa, thì Quốc Hội vẫn có thể ký Hợp Đồng Tham Vấn Chuyên Gia với nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước khi có các đại dự án luật hoặc khi có các hoàn cảnh khó khăn quốc gia đại sự mà bản thân các ủy ban của Quốc Hội và các nghị sĩ chuyên trách và kiêm nhiệm Khóa XV bó tay không thể đề ra các giải pháp tối ưu. Đại kế này như một cách có quân sư Hoàng Hữu Phước phi-Hoàng-Hữu-Phước vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Lập Hiến & Lập Pháp Khóa XIII, Nhà Tư-vấn Sách-lược Quốc Trị, Nhà Chính-trị Cộng-sản Thiên Khổng Dân-tộc Chủ-nghĩa

Tham khảo theo thứ tự alphabet:

Các Tứ Đại:

Tứ Đại Đần: Tứ Đại Đần  01-9-2017

Tứ Đại Điều: Quốc Hội Việt Nam Khủng Hoảng Nhân Sự  02-10-2019

Tứ Đại Hỗn: 9 Kẻ Đào Tẩu 26-9-2019

Tứ Đại Kế: Quốc Hội Việt Nam Khủng Hoảng Nhân Sự  02-10-2019

Tứ Đại Ngu: Tứ Đại Ngu  05-8-2012

Tứ Đại Vấn: Quốc Hội Việt Nam Khủng Hoảng Nhân Sự  02-10-2019

Bài Thiên Khổng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Đa Đảng: Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?   18-5-2013

Giới nghị sĩ phải thay đổi: Chuẩn Mực 46 Của Nghị Sĩ Việt Nam  04-02-2018

Giới tinh hoa chính trị phải thay đổi: Giới Tinh Hoa Chính Trị Việt Nam Sẽ Phải Thay Đổi Năm 2021  23-11-2016

Không cần Đa Đảng: Luận Về “Đa Đảng”  13-02-2011

Làm chính trị: Làm Chính Trị & Làm Loạn  12-01-2017

Luật Biểu Tình: Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật.  14-4-2015

Mặt Trận Tổ Quốc: Thư Gởi Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Trần Thanh Mẫn  11-10-2017

Phản Đảng: Đảng Ơi, Họ Lại Diễn Trò Cũ Rích Rồi!  05-6-2019

Ra tay phá hoại bầu cử làm ứng cử viên Hoàng Hữu Phước không có đủ số phiếu bầu: Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

Tuổi teen: Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật  06-10-2014

VN Phạc Ma: Pharma  29-9-2019

Both comments and trackbacks are currently closed.