Về Sự Cố Của Thứ Trưởng Giáo Dục

Hoàng Hữu Phước, MIB

19-10-2019

Vừa xảy ra vụ một vị Thứ Trưởng Giáo Dục tử vong khi rơi từ lầu cao xuống ở Bộ Giáo Dục.

Xin khẳng định rằng bài này hoàn toàn không nhằm xúc phạm ông Thứ Trưởng Giáo Dục cùng gia quyến của ông, mà chỉ nhằm không để tai họa xảy đến cho ông trở thành cái bị sử dụng cho các mục đích không đúng cho tiền đồ tổ quốc Việt Nam mà ông là công dân và Đảng Cộng Sản Việt Nam mà ông là đảng viên.

Dù chưa có bất kỳ kết luận điều tra nào được cho ra để khẳng định sự rơi gây ra tử vong ấy là một vụ án mạng, một tai nạn, hay một vụ tự tử, thế mà báo chí chính thống nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đồng loạt đưa tin ngợi ca tài đức của ông Thứ Trưởng Giáo Dục ấy cứ như một cố gắng nhằm định hướng dư luận và lèo lái kết luận điều tra nguyên nhân vậy. Sự nhanh nhảu mang tính đồng phục trong cung cấp thông tin tuyệt đối giống nhau về quá trình học tập + con nhà giòng dõi + quá trình thăng tiến + sự ngợi ca đức độ này đã khiến tạo ra sự ồn ào dày đặc phủ che các tiểu tiết cực kỳ quan trọng đối với bất kỳ cuộc điều tra nào của bộ môn Khoa Học Hình Sự mà Đại Tá Giáo Sư Tiến Sĩ Châu Diệu Ái đặt nền móng dựng xây cho quốc gia cộng sản này, mà nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước có thể sử dụng thiên hướng cùng năng khiếu bẩm sinh đối với an ninh tình báo để cho ra rất nhiều câu hỏi mà một vài ý chính nhỏ nhất vụn vặt nhất mang tính đánh giá về các “tiểu tiết” ấy là:

1) Đánh Giá Tài Đức Của Truyền Thông: Trên trời rơi xuống

Đối với các “thân phận” khác nhau, các đánh giá “tài đức” được đặt vào các chuẩn định lượng khác nhau.

Đối với “thân phận” cấp thừa hành, các đánh giá luôn chỉ dựa theo Bảng Miêu Tả Công Việc Job Description để xếp một người vào một trong ba bậc gồm (a) không đạt yêu cầu, (b) đạt yêu cầu, hay (c) vượt yêu cầu, để dựa vào đó mà sa thải/đào tạo thêm/độngviên/tưởng thưởng/tăng lương/thăng chức/đưa vào hệ kế thừa succession plan.

Đối với “thân phận” cấp lãnh đạo, các đánh giá luôn chỉ dựa vào một trong hai – hoặc cả hai – kết quả gồm (a) ngăn chặn/lôi ra được những tiêu cực gì, và/hay (b) thúc đẩy/tạo nên/phát triển được các tích cực nào.

Dù đối với “thân phận” nào thì việc đánh giá luôn thường xuyên (hàng tháng, hàng quý, hàng năm), và công khai – trừ ngành tình báo/gián điệp/phản gián.

Ông Thứ Trưởng Giáo Dục tử vong chưa từng được toàn dân biết đến do theo lề lối làm việc của Đảng thì (a) chỉ có Trung Ương Đảng mới có trong tay danh sách tối mật những ai là chuyên gia/nhà khoa học/nhân tài, (b) người dân chỉ biết ai là ai khi đọc bản tiểu sử ứng cử viên Quốc Hội vài tuần trước ngày bầu cử hoặc khi đọc tin ai được thăng chức làm gì ở Bộ nào nên chẳng ai kịp trở tay để kịp báo cho Đảng biết vị nào đã từng có quá khứ không ra chi ở những nơi đã từng được “điều chuyển” đến làm “công bộc của dân” theo đúng “quy trình”, (c) dù vậy người dân cũng chả biết gì về người được thăng chức/bổ nhiệm ngoài cái tên và vài thông tin sơ đẳng, bởi vì (d) trước đó không bất kỳ ai từng quen biết với đương sự hoặc chịu ơn sâu nghĩa nặng từ đương sự chịu thố lộ tiết lộ trên các mạng xã hội hay truyền thông đại chúng bất kỳ thông tin gì về “tài đức” của đương sự tất nhiên do chả biết đương sự có thực sự có “tài đức” như vậy hay không, (e) chỉ có truyền thông chính thống mới có trong tay tên tuổi của một người hay vài người sẵn sàng phát biểu về tài đức của đương sự nếu đương sự qua đời, và (f) rõ ràng rằng cho đến hôm nay là ngày 19-10-2019 vẫn chưa có thông tin nào cho toàn dân biết ông Thứ Trưởng Giáo Dục tử vong đã ngăn chặn/lôi ra được những tiêu cực gì trong ngành giáo dục nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và/hay đã thúc đẩy/tạo nên/phát triển được các chuyển biến tích cực cụ thể nào cho ngành giáo dục nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vì ông là một chính khách lãnh đạo chứ không phải là cấp thừa hành.

Không từng đánh giá bất kỳ về ông mà lại đua nhau bầy đàn tung các thông tin ngập tràn như mưa như thế để ca ngợi ông thì đó chính là xúc phạm nghiêm trọng đến ông. Nhằm mục đích gì đây hỡi truyền thông?

2) Đánh Giá Xuất Thân Của Truyền Thông: Trên trời rơi xuống

Là người sinh ra và trưởng thành hoàn toàn ở Việt Nam Cộng Hòa, và cũng đã qua rất nhiều bài viết trên blog này về “nhà giáo Việt Nam Cộng Hòa” tôi từng cung cấp thông tin sự thật rằng ở Việt Nam Cộng Hòa những người theo “nghề giáo” vì họ đồng thời có 5 điểm sau: (a) đam mê nghề giáo,vì (b) quá giỏi giang với kiến thức sâu rộng đủ để làm thầy thiên hạ, mà (c) công việc toàn thời gian ngày 8 tiếng sẽ làm cùn nhụt hoang phí tài năng của họ nghĩa là (d) chỉ có “nghề giáo” mới cho họ có nhiều thời gian để làm nhiều “nghề tay trái” mà đa số là (e) sáng tác/trước tác/dịch thuật/viết sách đặc biệt là sách giáo khoa. Vì vậy, tôi hoàn toàn ngạc nhiên khi báo chí cung cấp thông tin mà họ ắt cho là “nổi bật” rằng cha của Thứ Trưởng Giáo Dục là vị đã có viết sách Toán.

Đối với tôi và tất cả những nhà giáo thật sự tài năng, chúng tôi sẽ có sự kính nể nhất định nếu một vị nào đó của Việt Nam cho ra được một định đề mới về Toán Học khiến thế giới hình thành một hướng toán học mới, chứ còn việc viết sách giáo khoa Toán cho cấp tiểu học hay trung học hay đại học là chuyện bình thường của 100% các giáo viên dạy Toán tiểu học/trung học/đại học (tương tự, cũng là chuyện bình thường của 100% giáo viên Sử Địa, 100% giáo viên Anh Văn, 100% giáo viên Văn, 100% giáo viên Lý-Hóa, 100% giáo viên Triết, v.v. và v.v., viết sách giáo khoa cho bộ môn họ giảng dạy) thời Việt Nam Cộng Hòa.

Đối với những ai chưa hề biết thế nào là hàn lâm gồm cả Bộ Trưởng Giáo Dục Nguyễn Thiện Nhân và báo chí chính thống Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, chỉ cần thấy có người đoạt giải quốc tế nhờ giải được một bài toán kiểu “đánh đố” mà trăm năm qua chưa ai giải được là vội vàng tung hô, thậm chí Bộ Trưởng còn lật đật lấy tiền thuế của dân thành lập ngay Viện Toán Học để thỉnh người ấy làm Viện Trưởng, cấp nhà cấp xe cấp đủ thứ, để rồi gặt hai hậu quả gồm nền Toán Học nước nhà vẫn là bọt xà phòng y như bản chất của Toán Lý Thuyết và nghe đâu cái vị viện trưởng ấy đột nhiên uất ức viết lách lung tung trên mạng xã hội mà nội dung chẳng mấy thiện cảm với Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Nêu chi tiết rằng cha của vị Thứ Trưởng Giáo Dục đã từng viết sách giáo khoa Toán vốn chẳng dính dáng gì đến chuyện tử vong khủng khiếp của ông Thứ Trưởng Giáo Dục, truyền thông Việt Nam phải chăng đã đánh giá xuất thân của ông Thứ Trưởng Giáo Dục theo kiểu quẳng thông tin trên trời rơi xuống? Nhằm mục đích gì đây hỡi truyền thông?

3) Quy Trình Đánh Giá Của Truyền Thông: Trên trời rơi xuống

Những thông tin về “tài đức” của ông Thứ Trưởng Giáo Dục tử vong đang ngập tràn trên báo chí đã cho thấy báo chí Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngày nay rất nhàn hạ. Họ đã xem các chi tiết sau là nhỏ nhặt chẳng đáng để họ làm theo kiểu mà các đồng nghiệp của họ ở  Âu Mỹ luôn làm:

a– Để rơi (dù do bị ném, tự sát, hay sơ ý) từ lầu cao canteen tức bếp ăn buổi sáng lúc 7 giờ, ông Thứ Trưởng ắt phải thức giấc lúc 5 giờ, rời nhà lúc 6 giờ;

b– Nếu sử dụng công xa, phải chăng ông Thứ Trưởng đã không màng đến thời gian cá nhân của tài xế vốn cũng là một “công chức” khiến tài xế cũng phải dậy sớm như ông Thứ Trưởng;

c– Nếu không sử dụng công xa, ông Thứ Trưởng đúng là người đạo đức; song, như vậy ông tự lái xe đến cơ quan hay đã sử dụng dịch vụ xe nào?

d– Dù sử dụng công xa/xe riêng/xe dịch vụ, ông Thứ Trưởng đến cơ quan vào sáng sớm để làm gì, gặp ai, và thời điểm đó thì canteen đã bắt đầu kinh doanh phục vụ thức ăn chưa?

e– Dù sử dụng công xa/xe riêng/xe dịch vụ, ông Thứ Trưởng đến cơ quan vào sáng sớm để làm gì, gặp ai, và theo sự dẫn dụ của ai – có thể qua tin nhắn hoặc cuộc gọi điện thoại – để cho ông vào bẫy hãm hại ông?

f– Bộ Giáo Dục là nơi mà Bộ Trưởng Giáo Dục Nguyễn Thiện Nhân đã từng nổi điên khi một cậu bé học sinh tỉnh lẻ chui vào Web để gở bỏ vất mất hình ông Bộ Trưởng, vậy Bộ đã rút kinh nghiệm sâu sắc về sự vô tư vô tâm bất cẩn đó để trang bị camera CCTV khắp các tầng lầu chưa, hay là canteen – và các nơi khác trong Bộ – vẫn không có camera nên Bộ Công An rồi sẽ bó tay không tìm ra manh mối cho sự cố đã xảy ra cho ông Thứ Trưởng?

g– Nếu tất cả các câu hỏi về sử dụng xe đến Bộ vào thời điểm sáng sớm quá vô lý, thì phải chăng ông Thứ Trưởng đã ở lại làm việc suốt đêm ở Bộ Giáo Dục, và nếu vậy thì công việc ông đang phải tập trung xử lý cao độ đến như vậy là gì, có động chạm gì đến ai hay những ai hay không?

h– Sổ ghi chép – và camera – của bảo vệ cổng cơ quan cho thấy những tình tiết như thế nào về các thời điểm cụ thể chi tiết vào/ra của bất kỳ ai cụ thể từ chiều tối hôm trước cho đến sau khi xe cứu thương rời khỏi hiện trường;

i– Các dấu hiệu khác thường được nhận thấy nơi ông Thứ Trưởng ít nhất là một tuần trước tai họa gồm những gì; và

j– Cơ quan cảnh sát đã có quy trình như các đồng nghiệp nước ngoài: treo giải cho bất kỳ ai cung cấp thêm manh mối có liên quan?

Không hề màng đến 10 điểm trên mà vẫn điềm nhiên cung cấp thông tin chẳng dính dáng gì cả như tên tuổi, quá trình học tập, quá trình công tác, công trạng của người Bố đối với việc từng viết sách Toán, tình cảm của một người cụ thể từng chịu ơn người quá cố, và tình cảm được cho là của “tập thể’ trường và sinh viên một trường đại học dành cho người quá cố thì quả là báo chí Việt Nam quen thói đưa tin toàn từ trên trời rơi xuống. Nhằm mục đích gì đây hỡi truyền thông?

4) Quy Trình Đào Tạo/Sử Dụng/Bổ Nhiệm Của Đảng: Trên trời rơi xuống

Dù đã luôn lập đi lập lại trên blog này về cung cách của Đảng đối với nhân tài/hiền tài, tôi vẫn không thể quen được khi đọc thông tin báo chí cung cấp về ông Thứ Trưởng Giáo Dục quá cố. Hóa ra, Đảng dùng tiền thuế của dân không để đào tạo người tài cho đất nước về chuyên môn mà chỉ để có lực lượng có bằng cấp thạc sĩ/tiến sĩ để làm lãnh đạo thuần hành chính để danh thiếp của họ có chữ thạc sĩ/tiến sĩ khi trao ra cho đối tác nước ngoài của Đảng và Chính Phủ.

Nguyễn Thiện Nhân lấy bằng Cybernetics về chỉ để làm Bộ Trưởng Giáo Dục, rồi làm Phó Thủ Tướng, rồi làm Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc, rồi làm Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh, và tất nhiên làm Ủy Viên Bộ Chính Trị. Thảo nào giáo dục hỗn loạn với nấm đại học mọc lan tràn đến độ thiếu sinh viên phải tiến đến bỏ luôn thi tuyển, học sinh xong lớp 12 hoặc xong đại học vẫn không giỏi ngoại ngữ, tư cách giáo viên thấp hơn bao giờ hết qua các bạo hành trọng án, bằng cấp không còn giá trị, và điểm thi dễ dàng được nâng đầy giễu cợt. Và thảo nào đến năm nay là 2019 mà Việt Nam vẫn không có ngành học phát triển mạnh nào mang tên Cybernetics cả.

Khi Ông Thứ Trưởng Giáo Dục tử vong, tôi và người dân mới được biết thời gian dài qua ông đã được Đảng đầu tư đào tạo những ngành gì tại những quốc gia nào. Những thông tin trên trời rơi xuống này chỉ khiến tôi và người dân dễ dàng cho rằng Đảng đã vừa không hề quan tâm đến việc làm cho nền kỹ nghệ nước nhà phát triển, vừa quá “từ chương” khi cho rằng đã có bằng tiến sĩ của bất kỳ lĩnh vực nào cũng có thể làm lãnh đạo bất kỳ lĩnh vực nào.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII

Tham khảo:

An ninh tình báo: Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo  26-12-2015

Đại Tá Viện Trưởng Châu Diệu Ái: Đại Tá Giáo Sư Tiến Sĩ Châu Diệu Ái  07-10-2019

Đồng phục: Đồng Phục Học Sinh  30-01-2016

Nhà giáo Việt Nam Cộng Hòa: Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai  09-4-2015

Nguyễn Thiện Nhân lấy bằng cấp Cybernetics: Nguyễn Thiện Nhân  10-6-2016

Nhân tài/hiền tài: Hiền Tài  22-5-2019

Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân: Người Việt Lại Phải Ưu Tiên: Tiếc Cho Ý Kiến Chỉ Đạo Của Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân  14-10-2018

Tiến sĩ: Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam  30-12-2015

Từ chương: Thế Nào Là “Từ Chương”  25-11-2015

Both comments and trackbacks are currently closed.