Category Archives: Âm nhạc

Đồng Phục 3: Sự Thất Bại Thảm Hại Của “Văn Nghệ” Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

15-8-2016

Bài thứ ba về “đồng phục” này nói ngắn gọn tập trung về các đài truyền hình chủ yếu là của trung ương, của Thành phố Hồ Chí Minh, và của các tỉnh vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long.

Cái gì cũng cần có sự đa dạng đáp ứng nhu cầu đa dạng của khách hàng – trừ phi trong đầu óc của kẻ “kinh doanh” lại bị trì trệ bởi ý tưởng “ban ơn”, “ban phát”, và “thí cô hồn” – nên có thể nói qua bài số 1 rằng Vina Giày đã tầm bậy trong “kinh doanh” và đài truyền hình đã tầm bạ cũng trong “kinh doanh”.

Hài

Nếu như sự ngu xuẩn của Vina Giày mang tên “chè bè mỏ vịt” cho thấy sự thất bại của thiết kế mang tính “đồng phục” áp đặt theo kiểu mặc định rằng ắt đương nhiên tất cả khách hàng đều chỉ “yêu” thời thượng “chè bè mỏ vịt”, thì cái quái gở của Truyền Hình mang tên “hài” cho thấy sự thất bại của một thứ “đồng phục” áp đặt khác theo kiểu mặc định rằng ắt đương nhiên tất cả người xem đài đều chỉ “yêu” thời thượng “hài” (tức “diễu hề” hay “hề”).

Tivi tràn ngập các game show hài, các vỡ diễn hài, các phim truyện có nhét hài.

Hài ở mọi lúc.

Hài ở mọi nơi.

Thật là kinh hải.

Tất cả chỉ nói lên sự thất bại thảm hại của những cái được gọi theo lối trang nghiêm là “chính kịch”, là “cải lương”, là “điện ảnh”.

Nghĩa là “cải lương” đã hụt chân nơi bờ vực thẳm của lãng quên và hư mất, chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ của hòn sỏi nhỏ rêu phủ phong sương va vấp đâu đó vào các góc cạnh của triền hố sâu ấy, vì ba lý do gồm (a) như tôi đã phân tích trong một bài viết trước đây về cái điềm báo trước rất tức cười của “tân cổ giao duyên” ngay khi nó xuất hiện một cách đầy hủy phá từ những năm 1960 của thế kỷ trước; (b) sự biến mất hoàn toàn của các kịch bản ra hồn; cũng như (c) cảm nhận của các thế hệ trẻ sau này rất tối kỵ với những gì mạo danh thực tế – có nghĩa rằng truyện thần tiên phải ra truyện thần tiên, và truyện xã hội phải ra truyện xã hội, chứ không chấp nhận bối cảnh xã hội với điện thoại di động mà các diễn viên lại tô son trát phấn ngân hát sáu câu vọng cổ.

Nghĩa là “chính kịch” đã hụt chân nơi bờ vực thẳm của lãng quên và hư mất, chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ của hòn sỏi nhỏ rêu phủ phong sương va vấp đâu đó vào các góc cạnh của triền hố sâu ấy; vì bốn lý do gồm (a) sự bất khả trong sáng tác dồn dập thật nhiều những tác phẩm ra hồn, (b) nội dung “xã hội” gần như là duy nhất nên tính hấp dẫn gần như biến mất, (c) “kịch” chỉ còn lây lất tại các “sân khấu nhỏ” khiến mất tính lan tỏa lan rộng khuếch trương khuếch đại khuếch tán, và (d) “kịch” đã bị phim truyền hình Việt Nam – tức kịch được diễn không trên sân khấu mà diễn qua quay phim – khai tử. Phần thứ tư vừa nêu có nghĩa là Tivi tràn ngập nhiều “phim” Việt Nam nhưng đây là những “vỡ kịch quay phim” với các tình tiết rất “kịch” chứ không phải phim điện ảnh đúng nghĩa.

Nghĩa là “điện ảnh” đã hụt chân nơi bờ vực thẳm của lãng quên và hư mất, chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ của hòn sỏi nhỏ rêu phủ phong sương va vấp đâu đó vào các góc cạnh của triền hố sâu ấy; vì năm lý do gồm (a) sự bất khả trong sáng tác các tác phẩm sử dụng nhiều xảo thuật điện ảnh tân kỳ đòi hỏi đầu tư lớn như các phim khoa học viễn tưởng hoặc hành động như của Hollywood; (b) sự tập trung gần như tuyệt đối cho thể loại xã hội là thể loại nghèo nàn không bao giờ phải đầu tư nhiều; (c) kịch bản cứ phải có yếu tố hài, “ở truồng”, dâm ô, hiếp dâm, chơi bời, thác loạn, nên các bậc cha mẹ cẩn thận sẽ tuyệt đối cấm con em xem ngay cả khi có chiếu lại trên tivi; (d) kịch bản cứ phải chạy theo tin nóng như về đồng tính, chuyển giới, lừa qua mạng, bán dâm qua mạng; và (e) chẳng có phim “điện ảnh” nào có nhạc phim ra hồn, tức những món “công nghiệp phụ trợ” của điện ảnh hoàn toàn vắng bóng. Rốt cuộc, để làm “phim”, người ta chỉ còn biết nhét ấn dúi “hài” với lời thoại dồn dập báng bổ vào để lấp chỗ trống mà thôi.

Tóm lại, Hài là thứ “đồng phục” do truyền hình áp đặt, bất kể là trong game show, trong kịch, hay trong phim ảnh.

Bolero

Nếu “hài” là một từ Hán-Việt thay thế cho từ thuần Việt “hề” lẽ ra phải được các nhà lý sự học luôn mồm đòi giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt tôn trọng, thì sự thất bại của âm nhạc Việt Nam mang một tên hoàn toàn “Tây”: Bolero.

Trong một bài viết nhiều năm trước, tôi có nhắc lại việc vài năm sau ngày Giải Phóng Miền Nam, tôi cực kỳ bất bình khi đọc trên Sài Gòn Giải Phóng một thông tin rằng đại hội các nhạc sĩ đưa ra nghị quyết sáng tác theo chủ đề “tình yêu”. Âm nhạc phải đa dạng. Và âm nhạc của nước nào phải dựa trên thế mạnh của nước đó, và từ ưu thế đó sẽ phát triển thêm các dạng thức bổ sung khác cho phong phú. Triệt tiêu nhạc cách mạng, xóa bỏ nhạc hùng vốn là thế mạnh, để bắt đầu sáng tác nhạc “tình yêu” nghĩa là đi từ con số không sẽ đưa đến hiện tượng khuyến khích người dân tìm đến sự bổ sung của “nhạc vàng”, “nhạc sến”, trong hoàn cảnh nhạc “tình yêu” nội địa vừa ít bài có chất lượng vừa không đủ số lượng áp đảo để đáp ứng nhu cầu. Đây lại là một hình thức “đồng phục” trong âm nhạc.

Từ cái “đồng phục” mang tên nội dung “tình yêu” nêu trên, thật không khó hình dung tại sao hiện nay dẫn đến cái “đồng phục” mang tên thể loại “Bolero”. Quá nhiều game show Bolero, quá nhiều giải Bolero, trên quá nhiều đài truyền hình. Tất cả mặc nhiên gào lên lời khẳng định chát chúa rằng nền âm nhạc Việt Nam hiện đại đã cáo chung. Sự thể ấy đã là sự thật vì bốn lý do của (a) sự quái gở trong sáng tác nhạc Việt Nam hiện đại vốn chỉ tập trung cố gắng nêu cho bằng được nội dung trầm mặc trầm buồn trầm lắng sâu sắc sâu xa sâu hoắm trong khi giới trẻ mỗi khi muốn hừng hực sôi động chỉ còn biết tìm đến với nhạc Âu Mỹ sống động trẻ trung; (b) sự thất bại trong sáng tác ca khúc Việt Nam hiện đại mà tôi đã từng nêu là cách để biết một tác phẩm có đúng là “nhạc” hay không thì chỉ cần xem bạn có huýt sáo được bài hát ấy hay không; (c) sự dễ dãi của người Việt khi ái mộ một ca sĩ nào đó bất kể vị đó chẳng sáng tác được gì nhất là theo chuẩn “b” nêu trên cũng như không sáng tác gì theo chuẩn “a” tức trẻ trung sôi động, chẳng sử dụng nhạc cụ gì trọn thời gian trình diễn; và (d) nhạc thế mạnh đã bị triệt tiêu trong khi nhạc thế yếu thì thất bại hoàn toàn, sự tìm đến Bolero cùng sự bùng nổ lấn lướt của Bolero là lẽ đương nhiên để lấp khoảng trống to lớn, triền miên, của các đài truyền hình, dù cho tổng số bài Bolero không nhiều, được lập đi lập lại ở mọi lúc mọi nơi cũng đang khiến những khán giả đứng tuổi vốn yêu thích nhớ nhung “nhạc Bolero” cũng bắt đầu chán nản.

Tóm lại, Bolero là thứ “đồng phục” do truyền hình áp đặt, cho thấy sự thất bại của nền âm nhạc hiện đại Việt Nam và sự suy vong của các đài truyền hình đối với nhiệm vụ làm công cụ chính trị phát huy bảo tồn văn hóa văn nghệ Việt Nam.

Tôi mê Nhạc Đồng Quê Mỹ trong tất cả các thể loại âm nhạc “hiện đại” Âu Mỹ.

Tôi thích Dân Nhạc Tô Cách Lan trong tất cả các thể loại âm nhạc “hiện đại” Âu Mỹ.

Tôi ưa Dân Nhạc Ái Nhĩ Lan trong tất cả các thể loại âm nhạc “hiện đại” Âu Mỹ.

Tôi không hiểu Việt Nam có mấy loại nhạc. Tôi chỉ biết đại khái rằng (a) nhạc hùng hành khúc Việt Nam đã bị triệt tiêu, chấm dứt sáng tác, hạn chế trình diễn; rằng (b) cái gọi là “Lý” này “Lý” nọ ở Việt Nam được gọi là “dân ca” thì không phải “dân ca” do không từng có cái gọi là nền tấu khúc “dân nhạc” cụ thể như Nhạc Đồng Quê Mỹ hoặc Dân Nhạc Tô Cách Lan hay Dân Nhạc Ái Nhĩ Lan; (c) rằng cái gọi là “Lý” này “Lý” nọ ở Việt Nam được gọi là “dân ca” thì không có sự trẻ trung tươi trẻ hiện đại như Nhạc Đồng Quê Mỹ hoặc Dân Nhạc Tô Cách Lan hay Dân Nhạc Ái Nhĩ Lan; và (d) cái gọi là “Lý” này “Lý” nọ ở Việt Nam được gọi là “dân ca” thì không phải là một thể loại nhạc cực kỳ hấp dẫn, được phát triển không ngừng lớn mạnh chinh phục thế giới nhạc trẻ tại Việt Nam và thế giới như Nhạc Đồng Quê Mỹ.

Vì sao không có sự “đồng phục chè bè mỏ vịt” trong tiệm giày ở Mỹ?

Vì sao không có sự “đồng phục hài” trong kịch nghệ và điện ảnh Mỹ?

Chỉ rõ một điều: âm nhạc Mỹ không bao giờ có sự cố bị tiếm ngôi bởi một thứ nhạc bất kỳ như Việt Nam đang bị ngự trị bởi “đồng phục Bolero” vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Bài viết cùng chủ đề âm nhạc:

Âm Nhạc Việt Nam

Hề & Ngứa

Advertisements

Bài Ca Gởi Học Trò

Hoàng Hữu Phước, MIB

Bài viết thứ 35 của tháng 12-2015

Đăng ngày 31-12-2015

Học trò tôi tại vài trường trung học trong thành phố cho biết đã dạy xong cho các lớp bài Auld Lang Syne tiếng Việt của tôi để phục vụ văn nghệ tất niên 2016.

Tôi vội nói với các em rằng do tôi đâu biết các em áp dụng chốn học đường nên trong phiên bản tiếng Việt có đoạn “nâng ly” rượu ắt phù hợp hơn cho người lớn. Vì vậy tôi soạn phiên bản mới dưới đây để các em dạy học trò cho Tất Niên Tết Nguyên Đán vậy:

 Auld Lang Syne2

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 21-12-2015. Cùng Hát Chúc Mừng Năm Mới 2016

Cùng Hát Chúc Mừng Năm Mới 2016

Hoàng Hữu Phước, MIB

 NewYear

Chỉ còn vài ngày nữa là đến năm mới 2016. Sau gần hai thập kỷ liên tục viết blog từ Yahoo!3600 đến Emotino và nhiều trang mạng khác để kêu gọi loại trừ bài ca Happy New Year của Abba, năm nay tôi sẽ không phí sức nhắc gì về bài hát thấp kém đáng vất vào sọt rác đó, mà sẽ viết về bài hát đúng cho dịp năm mới để Việt Nam hòa âm hòa hợp với toàn thế giới đại đồng, đó là về bài hát Auld Lang Syne.

Auld Lang Syne là bài hát được sử dụng lúc “giao thừa Tây” tại tất cả các quốc gia nói tiếng Anh và rất nhiều nước khác, trở thành nét văn hóa đặc thù mang tính cộng đồng thế giới vui đón mừng năm mới.

Có nhiều phiên bản Auld Lang Syne, từ nguyên tác tiếng Tô Cách Lan dựa theo bài hát nổi tiếng nhất của Robert Burns, vị thi bá còn được thế giới văn học Anh nhớ đến với bài hát O, My Luve’s Like A Red, Red Rose (Ôi Tình Yêu Của Anh Như Đóa Hồng Đỏ Thắm) trong số hơn 300 bài ông đã cố lưu truyền cho hậu thế, cho đến những phiên bản hiện đại bằng tiếng Anh, thậm chí có cả phiên bản dài hơn của nữ ca sĩ Mariah Carey như sau, và các bạn cần lưu ý đến đoạn kết có màn cùng nhau nói thật to đếm ngược từ 10 đến 1 để ngay sau đó cùng nâng ly champagne và cùng nói Chúc Mừng Năm Mới đầy khí thế và phấn khởi:

 New Year

Tiễn đưa năm cũ với bài ca êm đềm để nâng ly đón chào năm mới như điều tuyệt diệu hàm chứa tính cách “tẩy trần” tương hợp với văn hóa Á Đông, và đây là lý do từ các nước vùng Nam Á như Ấn Độ và Bangladesh, đến Đông Bắc Á như Tàu, Hàn Quốc và Nhật Bản, và Đông Nam Á như Thái Lan, v.v., đều có phiên bản riêng bằng ngôn ngữ nước họ.

Thật ra thì Việt Nam Cộng Hòa đã từng có một phiên bản đầy dung tục, vô văn hóa, do ai đó đã chế lời hát cho Auld Lang Syne thành “ò e, con ma đánh đu, Tặc Dăng nhãy dù, Dô Rô bắn súng,…” để con nít xó chợ đầu đường Sài Gòn thốt lên mỗi khi nghe radio trỗi nhạc của bài Auld Lang Syne đón mừng năm mới.

Giá như có ca sĩ nào đó của Việt Nam sáng tác lời Việt cho ca khúc Auld Lang Syne (vì đây không là việc khó do “sáng tác lời” chứ không phải “dịch lời”) để mỗi dịp Xuân về, không khí vui tươi được sẻ chia hòa hợp với mọi người nước ngoài đang ở Việt Nam dù họ có đến từ bất kỳ nơi nào trên thế giới vào thời điểm khắp hành tinh đón mừng năm dương lịch mới. Hát Auld Lang Syne là bài hát ngoại nhưng tính văn hóa cao vì thế giới cùng hát bài này vào dịp đón mừng năm mới. Còn hát bài của Abba thì cũng là bài hát ngoại nhưng lại là sự nhạo báng phần còn lại của thế giới vì họ nào có xem đó là bài hát thích hợp cho dịp quan trọng đón mừng một năm mới tươi vui nhiều may mắn.

Sau đây là phiên bản tiếng Việt của tôi soạn tặng mọi người Việt:

NewYear5

Chúc Mừng Năm Mới An Vui, Hạnh Phúc, Thịnh Vượng, Thành Công!

 NewYear1

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kính mời tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 04-01-2015 Cần Loại Bỏ Việc Phát Bài Ca Happy New Year của Abba Dịp Tết

Hoàng Hữu Phước. 25-01-2014. Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba

Nguồn cho bài viết này:

Lời cùa Mariah Carey: http://www.metrolyrics.com/auld-lang-syne-lyrics-mariah-carey.html

Tham khảo thêm các lời khác tại:

http://english-zone.com/holidays/auldlang2.html

http://www.carols.org.uk/auld_lang_syne_song.htm

Âm Nhạc Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tự Bỏ Ưu Thế

Âm nhạc Việt Nam dẫm chân tại chỗ vì đã không cùng lúc duy trì ưu thế và phát triển tự do theo trào lưu thời thượng quốc tế. Nhạc hùng tráng là thế mạnh của Việt Nam; không chỉ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam là minh chứng rõ nét nhất trong lĩnh vực này, mà Việt Nam Cộng Hòa cũng đã có những bản nhạc hào hùng khí thế chẳng hạn như bài Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ.

Music 1

Thế nhưng, chỉ vài năm sau ngày thống nhất đất nước, Việt Nam đã có buổi họp như đưa tin trên báo Sài Gòn Giải Phóng thời ấy về đường hướng sáng tác âm nhạc mới thiên về tình cảm êm dịu, mặc nhiên kết thúc không kèn không trống giai đoạn tập trung sáng tác thuần cách mạng hừng hực như trong chiến tranh. Điều này có nghĩa Việt Nam tự triệt tiêu ưu thế sẵn có và bắt đầu vầy đoàn sáng tác thể loại chưa là ưu điểm và sẽ không bao giờ là hay nên là ưu điểm của mình, khiến nhiều năm sau đã chứng kiến sự thất bại thảm hại của đợt tổ chức thi sáng tác bài hát cổ vũ bóng đá Việt Nam khi cho đến ngày nay lời hát Như Có Bác Trong Ngày Vui Đại Thắng vẫn luôn là bài hát bóng đá của tất cả người dân Việt mỗi khi có trận đấu tranh giải khu vực dù tại Việt Nam hay ở nước khác. Trong khi đó, do có sự chỉ đạo tập trung về sáng tác tình cảm êm dịu, gần như âm nhạc Việt Nam sản sinh ngập ngụa những bài hát diễm tình ướt át ướt lệ và  ước lệ khiến hoặc bỏ hẳn “sân chơi” nhạc trẻ cho nhạc Âu Mỹ hoặc nhường hẳn cho sự lấn sân thống trị của nhạc trẻ Hàn. Chỉ có ở Việt Nam mới có cảnh kỳ quái trong các chương trình âm nhạc: ca sĩ hát nhạc Việt mượt mà, êm dịu, tỉ tê, da diết, thẩn thờ, thở than, thậm chí ngồi bệt xuống sàn để diễn cho đạt cái sự trầm buồn rã rời rũ rượi, thì thoắt một cái sôi động nhảy nhót phấn khích bằng bài ca Âu Mỹ tiếp theo; trong khi K Pop hát nhạc riêng tiếng Hàn nhưng hòa âm phối khi theo nhạc trẻ Âu Mỹ, trẻ trung sôi động như nhạc trẻ Âu Mỹ, và khi hát những bài ca Âu Mỹ thì gần như chỉ có sự khác biệt duy nhất ở thứ ngôn ngữ được phát âm lúc hát mà thôi.

Phát Huy Bản Sắc Văn Hóa Dân Tộc

Âm nhạc Việt Nam dẫm chân tại chỗ vì đã hiểu sai ý nghĩa của cụm từ phát huy bản sắc dân tộc, lầm tưởng rằng bản sắc tức là phần “cổ”, phần “truyền thống”, phần cố gắng để được ghi danh vào di sản văn hóa của nhân loại. K Pop của làn sóng Hàn đã cuồn cuộn đổ ập tràn ngập tất cả các kinh thành âm nhạc thế giới, vậy K Pop có đang trình diễn cổ nhạc Hàn, dân ca Hàn, hay truyền thống Hàn? Hóa ra đối với người Hàn, bản sắc văn hóa dân tộc chính là tinh thần thời thượng của lòng tự hào dân tộc, phong cách hừng hực khí thế hòa nhập vào vòng xoáy của âm nhạc thời thượng thế giới cùng khả năng hòa nhập trên cả thành công vào chính vòng xoáy ấy, bản lĩnh quyết chiến quyết thắng chiếm lĩnh đỉnh cao âm nhạc trên phạm vi thế giới – chứ không phải các giải thưởng quốc tế lẻ loi về âm nhạc – để qua đó vinh danh nước Hàn, phát triển kinh tế Hàn, bắt buộc cả thế giới phải biết đến Hàn, áp đặt sự mô phỏng theo trang phục và phong cách trình diễn của ca sĩ Hàn vào hàng tỷ công dân trẻ của Châu Á, thống lĩnh cảm thụ của giới trẻ toàn thế giới mà điệu nhảy Gangnam Style là thí dụ điển hình, định hình âm nhạc Hàn trong sân chung của thế giới chẳng khác nào có mặt trong vòng chung kết World Cup bóng đá thế giới bằng những cầu thủ bóng đá thượng hạng chứ không phải với những vận động viên “truyền thống dân tộc” karatedo. Âm nhạc Việt phải có bản sắc dân tộc theo kiểu Hàn, nghĩa là âm nhạc Việt không để trình cho vài chục du khách nước ngoài biết Việt Nam hóa ra có thứ cổ nhạc như thế, như thế, và như thế, mà phải để người nghe trên thế giới nhận ra rằng âm nhạc Việt hóa ra thời thượng giống họ, ngang đẳng cấp trình độ hiện đại thời thượng của họ khiến họ cảm thụ được ngay cả khi lời hát không bằng ngôn ngữ của họ, và họ cảm thụ y hệt như thứ âm nhạc Âu Mỹ mà họ luôn sống cùng với trong thức ăn tinh thần thời thượng hừng hực trẻ trung mạnh mẽ của họ. Âm nhạc không thể như những cổ vật cực kỳ quý báu của đế chế Inca trong viện bảo tàng, song đế chế ấy đã bị diệt vong. Âm nhạc không thể như những cổ vật cực kỳ quý báu nhưng không toàn vẹn của Iraq hay Campuchia như đầu tượng Phật bị chặt khỏi thân tượng hay phiến đá ngọc đục vỡ khỏi tường một cung điện của Saddam Hussein trong viện bảo tàng Âu Mỹ, dù cả Iraq và Campuchia còn đang tồn tại. Nước Việt đang tồn tại, hát xoan đang được cứu khỏi nguy cơ biến mất và sắp được vinh danh di sản văn hóa của nhân loại; nhưng hát xoan Phú Thọ cùng vọng cổ đàn ca tài tử hay nhã nhạc cung đình Huế mãi mãi không bao giờ là một thứ V Pop để sánh như K Pop của Hàn đổ ập, tràn ngập, cuốn phăng thành trì âm nhạc thế giới. Muốn có mặt trong vòng chung kết bóng đá World Cup, Việt Nam phải có những cầu thủ bóng đá thực thụ với tất cả sức mạnh của sự trưởng thành, của tính chuyên nghiệp, của bản lĩnh nghiệp vụ. Muốn là ngọn sóng cuốn phăng thành trì âm nhạc thế giới, âm nhạc Việt Nam phải là ngọn sóng với tất cả sức mạnh về khối lượng, tốc độ, và cường độ của nó. Khi không là nước thì không thể là ngọn sóng, và âm nhạc Việt Nam không thể là ngọn sóng Việt trong đại dương âm nhạc do chưa từng là nước của đại dương tức âm nhạc đúng nghĩa như thế giới mà chỉ là âm nhạc của riêng quốc gia mình trong chiếc ao hay giòng suối nhỏ của riêng mình.

Bản sắc văn hóa dân tộc ở Mỹ chính là sự đa dạng đa sắc màu và phát triển đồng loạt tất cả các thế mạnh khiến ngay cả Nhạc Đồng Quê Country Music cũng là một thế lực hùng mạnh đậm đà bản sắc vùng miền của Mỹ nhưng được ưa chuộng trên toàn nước Mỹ và trên toàn thế giới. Mỹ không từ bỏ thế mạnh này của bản sắc văn hóa dân tộc Mỹ.

Bản sắc văn hóa dân tộc ở Hàn Quốc chính là tính mạnh mẽ quyết liệt tự khẳng định mình ra thế giới trên nền tập thể và bằng vũ khí của thế giới, khiến kỹ nghệ Hàn đồng loạt lấn sân công nghiệp Nhật kể cả công nghiệp quốc phòng, và khiến làn sóng Hàn được hình thành từ rất đông những ban nhạc, những nhóm nhạc, chứ không từ những ca sĩ lẻ loi. Hàn không từ bỏ thế mạnh này của bản sắc văn hóa dân tộc Hàn.

Bản sắc văn hóa dân tộc ở Việt Nam chính là tính quật cường quật khởi tự thân của dân tộc Việt Nam. Dường như Việt đã không hiểu bản sắc văn hóa dân tộc của mình nên từ lâu tự bỏ mất thế mạnh Việt bằng cách gò bó nội dung bản sắc văn hóa dân tộc vào chiếc tủ chật chội của chỉ những gì thuộc về dân gian với việc phát triển các làng nghề vừa gây ô nhiễm vừa không giúp Việt Nam thành cường quốc công nghiệp hiện đại, còn âm nhạc cổ truyền của riêng Việt Nam chỉ giúp Việt Nam có thêm nhiều hơn những giá trị thuần tinh thần được ghi vào di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại chứ không làm giàu hơn cho đất nước từ những di sản văn hóa phi vật thể ấy.

Tư Vấn Phát Triển Âm Nhạc Việt Nam

Nội dung sau đây chỉ dành cho các nữ sinh viên Nhạc Viện Việt Nam, không dành cho quần chúng nói chung.

1) Tại sao là Nhạc Viện

Ở các nước Âu Mỹ, học sinh ngay từ tiểu học đã được học sử dụng nhạc cụ và thanh nhạc, khiến dưỡng nuôi khả năng sáng tác và trình diễn tự tin ngay từ nhỏ, còn khả năng thì phát triển theo thời gian. Đây là lý do tất cả những ca sĩ đường phố cực kỳ điêu luyện, và việc họ hành nghề trên đường phố chẳng qua là do họ chưa tìm được việc làm tại các ban nhạc, các quán cà phê, v.v. trong khi đó, ở Việt Nam dù là Việt Nam Cộng Hòa hay Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã phí phạm thời gian học của trẻ thơ khi giờ học Nhạc toàn học nhạc lý để rồi sau khi chấm dứt môn nhạc ở lớp 7 chẳng hạn thì học sinh cũng chẳng thể sử dụng nhạc cụ, chẳng thể cảm thụ được âm nhạc, và việc sử dụng nhạc cụ là từ các tiết học thêm bên ngoài, còn hát ca là từ tự phát tự nhiên. Vì vậy, điều kiện tiên quyết phải là : đối tượng của bài viết này phải xuất thân từ Nhạc Viện để đạt đẳng cấp ngang bằng với ca sĩ–nhạc sĩ nước ngoài ngay cả khi đó là nhạc sĩ–ca sĩ đường phố. Trong những chương trình ca nhạc tại Việt Nam, nhiều khi có nhóm nữ xúm nhau xử dụng khí thế đàn violon, đàn..T’rưng, đàn bầu, đàn tranh, nhưng chỉ gảy đàn chừng vài phút hay vài đoạn thì tự dưng buông đàn, giơ tay lên trên đầu vỗ tay theo điệu nhạc đầy ma quái vì bổng nhiên phát ra từ không trung, rồi bắt đầu hát cho đến cuối bài vẫn không trở lại sử dụng nhạc cụ. Thật là nhục nhã vì tất cả là sự đàn nhép, và tất cả luôn phải dựa vào ca hát, trong khi thế giới sũng sờ trầm trồ thán phục trước màn trình diễn của một nữ nhạc công violon Singapore hoặc nhóm 8 và 12 nữ nhạc công Tàu mặc đầm đỏ hoặc đầm trắng sử dụng nhạc cụ điêu luyện hàng giờ, tuyệt đối không cất tiếng ca nào. Ngoài ra, gần như tuyệt đại đa số nhạc sĩ Việt Nam không thể hát trình diễn tác phẩm của chính mình, trong khi tuyệt đại đa số những ca sĩ Việt Nam vừa không sử dụng được nhạc cụ vừa hát toàn bài ca của tác giả khác. Vì vậy, phải là sinh viên nhạc viện và phải giỏi cùng lúc cả ba lĩnh vực sử dụng nhạc cụ, sáng tác, và thanh nhạc, mới có thể kỳ vọng trở thành celebrity âm nhạc quốc tế đúng nghĩa.

2) Tại Sao Là Nữ Sinh Viên

Cái nặng nề nhất của người Việt trong lĩnh vực ca nhạc là tính tập thể nên dù là nam sinh viên nhạc viện hay nữ sinh viên nhạc viện thì cũng đều tự động có ý xem cá nhân mình là trên hết: xem biểu diễn solo violon hay piano hay guitar danh tiếng hơn biểu diễn violon hay piano trong một dàn nhạc giao hưởng hàng trăm người; xem sự nổi tiếng cá nhân như một ca sĩ celebrity kiểu Elvis Presley hơn là sự nổi tiếng của cả tập thể như ban nhạc The Beatles. Do đặc điểm kém tích cực này, sự lựa chọn sẽ thiên về nữ sinh viên nhạc viện với hy vọng rằng cái tôi nơi nữ sinh viên có thể không quá mạnh như nơi nam sinh viên và do đó sự hình thành ban nhạc nữ hay nhóm nhạc nữ sẽ dễ dàng hơn, có khả năng chậm chia rẻ tan rã hơn, và tất nhiên dễ hấp dẫn khán giả nước ngoài hơn.

3) Tại Sao Là Nhạc Cụ Hiện Đại

Để có mặt ở vòng chung kết bóng đá World Cup, nhất thiết phải quên những phong cách Việt trên sân cỏ thuần ngẩu hứng thiếu tư duy chiến thuật, kể cả cách ăn uống Việt vốn không bao giờ cung cấp đầy đũ dưỡng chất cho thi đấu đỉnh cao. Để tạo nên làn sóng Việt, nhất thiết phải quên những nhạc cụ Việt vốn không bao giờ thích hợp cho thi thố đỉnh cao âm nhạc Mỹ Âu. Không những thế, cần phải cất kỹ vào tủ khóa các cây đàn gỗ kiểu cổ điển mà phải đầu tư sắm những nhạc cụ hiện đại dù đó là violon hay viola, để tương thích với các thiết bị âm thanh hiện đại của sân khấu hoành tráng sôi động, và đáp ứng sự thích thú nơi khán giả trẻ.

Music 2

4) Điều Cần Ghi Nhớ Về Nhạc

Trong khi tác giả Âu Mỹ ưu tiên trau chuốt khúc nhạc thì tác giả Việt ưu tiên trau chuốt lời ca. Đây là lý do nhạc Âu Mỹ thì hay tuyệt, cuốn hút, còn lời ca thì lắm lúc ngô nghê ; và nhạc Việt Nam thì không thể hay tuyệt, với lời ca lắm khi triết lý cao siêu. Song, âm nhạc chính ra là để nghe tiết tấu, không để nghe lời ca, nên mặc cho ca sĩ Âu Mỹ hát gì, khán giả trẻ gào thét nhảy múa theo sự cuốn hút của điệu nhạc, và đó là sự thành công của âm nhạc Âu Mỹ khi đi vào lòng người, điều khiển được con người, và được con người nhớ đến dù từ bất kỳ khoảng cách địa dư nào. Vì vậy nữ sinh viên nhạc viện Việt Nam cần ưu tiên trau giồi tay nghề sử dụng nhạc cụ, có sở thích và cảm thụ nhạc trẻ Âu Mỹ, tiến tới có khả năng sáng tác nhạc trẻ trung tương tự, còn ca từ thì không cần trau chuốt trước mà chỉ cần có ca từ sau khi hoàn tất một sáng tác nhạc khúc chất lượng cao, đặc biệt sáng tác khúc nhạc có tiết tấu tiết điệu phù hợp với từ đa âm để dễ thêm lời ca tiếng Anh hoặc đơn giản giúp khán giả nước ngoài có thể nhẩm ca theo nhạc mà không theo lời. Ca từ tất nhiên có thể bằng tiếng Việt trên cơ sở sao cho đồng thời tương thích với từ đa âm, nhưng tuyệt đối tránh kiểu như hiện nay có những ca khúc Việt chêm vào vài chữ tiếng Anh hoặc ngắn ngủn, hoặc nhàm chán như yêu, em yêu, và đa số là trái tim tan vỡ.

5) Về Cách Sử Dụng Nhạc Cụ

Đa số nhạc sĩ Việt Nam có chiều cao dưới 160cm, vóc dáng sống lâu (tức gầy ốm) và do người Việt không có thận mạnh khỏe nên đứng lâu không được, ra tới sân bay chờ đón người thân thì phải kiếm chỗ ngồi trước, còn dự tiệc đứng buffet thì cũng nhanh chân bưng dĩa đã lấy đầy thức ăn chiếm cho được một ghế ngồi, khi học sử dụng nhạc cụ luôn ngồi trên ghế dù nhạc cụ đó là sáo hay đàn guitar. Đây là lý do dây đeo đàn bị thu ngắn, thân đàn che trước ngực, còn cánh tay bấm phím đàn và cánh tay gảy đàn đều co lại riết thành thói quen tư thế rất xấu, khiến không một nhạc sĩ Việt Nam nào khi phải đứng đàn có được tư thế đứng hấp dẫn. Trong khi đó, nhạc sĩ guitar nước ngoài dù nam hay nữ khi gảy đàn tay duỗi thẳng do dây đeo đàn không bị thu ngắn mà mở dài ra để cả tay bấm phím đàn cũng có thể duỗi thẳng, khiến thân đàn luôn ở vị trí che chắn vùng hạ bộ của nhạc sĩ chơi đàn, trông rất khỏe mạnh, chủ động, trẻ trung, nhiều lúc biểu diển như vật lộn với cây đàn từ dìm đầu cần đàn xuống đất đến ngóc cần đàn dậy hất lên trời.

 Music 3Music 4

Vì vậy, khi bước chân vào nhạc viện, trừ phi khi chọn học các loại đàn buộc phải ngồi như harp, cello, piano hay viola, nhất thiết sinh viên phải luyện đứng lâu nhiều giờ và với cách đeo dây đàn đúng kiểu chuyên nghiệp Âu Mỹ để chuẩn bị cho tương lai trở thành celebrity đẳng cấp Mỹ Âu.

6) Xuất Quân Khuấy Động Làn Sóng Việt

Sau khi đã nhuần nhuyễn và nhất trí 5 điều nêu trên, các nữ sinh nhạc viện có tham vọng trở thành celebrity đối với âm nhạc thế giới, có thể lựa chọn và hình thành ban nhạc hay nhóm nhạc từ năm thứ nhất với 6 hoặc 8 hoặc 12 người. Khi ngay từ khi chưa tốt nghiệp đã thành danh như một ban nhạc có khả năng chính về hòa tấu nhạc cổ điển cùng nhạc thời thượng của Âu Mỹ hay của chính mình, có sức khỏe đứng năng động nhiều giờ liền trên sàn diễn, có tài sáng tác nhạc khúc sống động trẻ trung (có thể sáng tác phụ thêm vài ca khúc), có trang bị nhạc cụ tân kỳ, ban nhạc có thể tìm đến tác giả bài viết này để được tư vấn về sách lược phối hợp lấn sân thị trường biểu diễn ở nước ngoài, và được cung cấp tên tiếng Anh độc đáo cho ban nhạc mà ban nhạc phải tiến hành ngay việc đăng ký tác quyền tên tiếng Anh ấy tại cơ quan chức năng. Quy trình tư vấn trên hoàn toàn miễn phí với điều kiện cả ban nhạc phải giao kết không chia rẽ, mất đoàn kết, đố kỵ, ghen tuông, khiến tan rã trước thời hạn tối thiểu 5 năm.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Thư Gởi Bộ trưởng Bộ Giáo Dục & Đào Tạo

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 28 tháng 12 năm 2014

Kính gởi :   Ông Phạm Vũ Luận, Bộ trưởng Bộ Giáo Dục & Đào Tạo

Bản sao kính gởi:

– Chủ Tịch và các Phó Chủ Tịch Quốc hội

– Chủ Nhiệm Văn Phòng Quốc Hội

– Thủ Tướng Chính Phủ

– Lãnh đạo Đoàn Đại biểu Quốc hội Tp Hồ Chí Minh

– Tổ Đại biểu Quốc hội Tp Hồ Chí Minh, Đơn vị 1

– Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội

V/v: Biên soạn bộ sách giáo khoa và Ưu tiên bố trí phòng học bộ môn, phòng thực hành, thí nghiệm

 

Kính thưa Bộ Trưởng:

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Khóa XIII, Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh;

Tham chiếu Tờ Trình Tóm Tắt số 407/TTr-CP ngày 15-10-2014 về việc ban hành Nghị quyết của Quốc hội về đổi mới chương trình và sách giáo khoa giáo dục phổ thông;

Xin kính trình bày ý kiến sau:

1- Trong phần 4 Nhiệm Vụ và Giải Pháp, mục “c” về tổ chức biên soạn một bộ sách giáo khoa, tôi kính kiến nghị Bộ cân nhắc không mời tham gia biên soạn những vị đã từng tham gia biên soạn trước đây vì thực tế minh chứng rằng các bộ sách trước đây đều có những khiếm khuyết khiến các chương trình cải cách giáo dục đều chưa đem lại kết quả mong muốn. Đồng thời, tôi kính kiến nghị Bộ công khai danh sách

a) các vị sắp tham gia biên soạn bộ sách giáo khoa cho Bộ Giáo Dục & Đào Tạo, và

b) các vị trong ban thẩm định công trình.

2- Trong phần 4 Nhiệm Vụ và Giải Pháp, mục “đ” về đảm bảo các điều kiện thực hiện chương trình và sách giáo khoa mới, có tiểu mục về ưu tiên bố trí phòng học bộ môn, phòng thực hành, thí nghiệm, tôi cho rằng không nên đầu tư dàn trải kiểu mô hình lý tưởng biến các trường học đều được trang bị đầy đủ như thế vì các lý do sau:

a) Sự phí phạm diện tích trường ngay cả đối với các trường học ở thành phố lớn cũng phải dành ra phòng hay các phòng để làm phòng thực hành, phòng thí nghiệm, phòng bộ môn; và đây là sự khó khăn rất lớn đối với các trường ở vùng kinh tế khó khăn, vùng quê, vùng sâu, vùng xa.

b) Sự khó khăn và tốn kém chi phí trong bảo quản các trang thiết bị, và trong bảo vệ tài sản này trước những đối tượng trộm cắp.

c) Sự nguy hiểm đối với các hóa chất trong phòng thí nghiệm có thể hoặc gây cháy nổ, hoặc gây ngộ độc cho học sinh, giáo viên, cũng như dân cư chung quanh.

Để thực hiện việc học tập vẫn có thí nghiệm, vẫn có thực hành theo từng bộ môn, tôi kiến nghị các giải pháp sau:

1- Nhà trường liên hệ với các cơ sở sản xuất, nhà máy, doanh nghiệp địa phương để tổ chức đưa học sinh đến xem, tiến hành thí nghiệm tại chỗ dưới sự giám quản của giáo viên bộ môn và chuyên viên tại chỗ của phòng thí nghiệm. Điều này có bốn lợi điểm như:

a) trường tiết kiệm rất nhiều chi phí do không phải xây dựng các phòng này, chi phí bảo quản bảo trì thiết bị, chi phí vật tư nguyên liệu cho thí nghiệm, chi phí khi hủy bỏ các hóa chất hết hạn sử dụng theo đúng quy trình bảo vệ môi trường đầy tốn kém, chi phí thực hành vì các nhà máy, đơn vị sản xuất có thể tiếp nhận đến thí nghiệm miễn phí – thậm chí nếu có qun hệ tốt, nhà máy có thể cho xe đến trường đưa đoàn học sinh đến thực hành thí nghiệm – hoặc nếu tính phí thì cũng không bằng chi phí nhà trường phải bỏ ra quanh năm để thực hiện thí nghiệm tại trường và bảo vệ các tài sản có liên quan;

b) an toàn tuyệt đối cho nhà trường vì sự cố nếu xảy ra ở nhà máy sẽ được khống chế bởi quy trình an toàn xử lý cháy nổ nhiễm độc theo quy định nghiêm ngặt của pháp luật, không nguy hại đến toàn thể trường và khu dân cư nếu xảy ra tại trường;

c) tập cho học sinh quen với hoạt động công nghiệp, sản xuất, an toàn vệ sinh lao động, v.v., từ đó hình thành định hướng nghề nghiệp và sở thích công việc cho học sinh, cũng như tính lao động nghiêm túc tháo vác hiệu quả trong môi trường công nghiệp; và

d) đáp ứng yêu cầu thực tập thực tế của chương trình học, giúp học sinh tiếp cận với người mới, không gian mới, thay vì vẫn luôn là thầy cô ấy và bên trong ngôi trường ấy, vốn rất dễ tạo ra tâm lý gò bó, đóng khung, vô cảm với chung quanh chỉ vì thiếu sự giao tiếp nghiêm túc có liên quan đến học tập.

Kính mong Bộ Trưởng quan tâm.

Kính chúc Bộ Trưởng sức khỏe, vạn an, thành công, và xin kính chào trân trọng.

Hoàng Hữu Phước

Đại biểu Quốc hội Khóa XIII

Đoàn ĐBQH Thành phố Hồ Chí Minh

Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba

Hoàng Hữu Phước, MIB

29-12-2013

Ngay từ những năm 1980 của thế kỷ trước (đây là cách hành văn do chính tôi sáng tạo và sử dụng từ năm 2000 mà nay đang được các nơi noi theo dùng rộng rãi) tôi đã kịch liệt công kích bài hát Happy New Year của Abba mỗi khi trò chuyện với sinh viên và học viên của tôi. Đến khi phát triển blog trên thế giới, tôi viết ngay một bài tiếng Anh trên Yahoo!360 năm 2007, và sau quyết định thiếu ánh sáng trí tuệ của Yahoo! đối với Yahoo!360, tôi đăng lại bài viết trên nhưng bằng tiếng Việt tại http://www.emotino.com/bai-viet/18342/nen-co-lua-chon-khac-thay-the-bai-ca-happy-new-year-cua-abba  ngày 31-12-2009 trước thềm Tết Canh Dần 2010, với kết quả là việc sử dụng bài hát ấy trên sóng truyền hình ở Việt Nam đã gia giảm đáng kể. Nay trước thềm Tết Giáp Ngọ 2014, tôi xin đăng lại nguyên văn bài viết này để một lần nữa nêu lên một sự thật rằng bài hát Happy New Year của Abba đã trở thành một sự kỳ lạ do được duy chỉ giới phát thanh và truyền hình Việt Nam trường kỳ miên viễn sử dụng vô tư.

Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba

Hoàng Hữu Phước, MIB

31-12-2009

 Image

Tết là thời điểm tuyệt diệu để đón chào thời khắc mới của ước mơ, hy vọng ước mơ sẽ thành hiện thực. Khắp nơi trên toàn thế giới, những bài hát được viết nên thắm nhuộm tình cảm thiết tha, hướng thượng, đầy khát vọng cháy bỏng. Thế nhưng suốt 30 năm qua, ở Việt Nam cứ mỗi độ xuân về – xuân tây lẫn xuân ta – là đài phát thanh, truyền hình, quán xá, đâu đâu cũng nghe phát bài Happy New Year của ban nhạc Thụy Điển Abba, khiến anh em gia đình tôi ai cũng vội vàng chuyển kênh, thay đài, vì không muốn cái bài hát có ca từ kiêng kỵ, nhảm nhí, không phù hợp với … phong thủy ấy lập đi lập lại suốt mấy ngày Tết quan trọng, ám áng sự may mắn cả năm dài. Và cũng trong ngần ấy năm, chúng tôi một mặt không dám nói cho bất kỳ ai ngoài gia đình sự phê phán của chúng tôi đối với bài hát ấy vì sẽ không khôn ngoan nếu đụng đến bài ca có quá nhiều người sử dụng trong thời gian quá dài, một mặt cầu mong hoặc có “bầu” nào lăng-xê bài hát ngoại khác, hoặc có nhạc sĩ Việt Nam chớp cơ hội sáng tác bài hát Happy New Year khác bằng tiếng Anh thay vì cứ tham gia sáng tác bài hát tiếng Anh mà bài nào cũng oằn oại với từ “broken heart” (trái tim tan nát) một cách đáng thương hại.

Song, 30 năm cộng với không khí tươi mát của…phản biện và sự nở rộ hơn nấm của các trung tâm ngoại ngữ, đã khuyến khích tôi không ngần ngại nói lên một sự thật là bài hát của Abba nào có được thế giới coi là “auspicious”, cụ thể là những bài hát mừng năm mới theo các nhóm sau của Phương Tây không có tên Abba:

A- Bài hát Mừng Năm Mới hay nhất và đứng đầu thế giới:

    1) Auld Lang Syne (dân ca Tô Cách lan)

    2) What Are You Doing New Year’s Eve (của Frank Loesser)

    3) It’s Just Another New Year’s Eve (của by Marty Panzer)

B- Mười bài hát Mừng Năm Mới phổ biến nhất thế giới:

     1) Auld Lang Syne (ca sĩ Relient K)

     2) Brand New Year / My Revolution, (ca sĩ SheDaisy)

     3) Seasons Of Love (nhạc phim Rent)

     4) Nothin’ New For The New Year (ca sĩ Harry Connick Jr và George Jones)

     5) Funky New Year (ban nhạc The Eagles)

     6) New Year (ca sĩ Charlie Hall)

     7) New Year (ban nhạc The Beautiful Republic)

     8) Another Year Has Gone By (ca sĩ Celine Dion)

     9) My! My! Time Flies (ca sĩ Enya)

    10) Dona Nobis Pacem Auld Lang Syne (ca sĩ Yo-Yo Ma) 

C-  Những bài hát truyền thống Mừng Năm Mới:

     1) Auld Lang Syne

     2) It was a Very Good Year (lời Ervin Drake)

D- Những bài hát Mừng Giao Thừa phổ biến nhất thế giới:

     1) It’s Just Another New Years Eve (của Barry Manilow)

     2) What Are You Doing New Year’s Eve? (của Diana Krall)

E- Những bài hát trẻ con hát Mừng Năm Mới

     1) Toot Your Horn (của Elizabeth Scofield)

     2) This Year’s Drawing to an End (tác giả khuyết danh, hát theo điệu Mary Had A Little Lamb)

     3) New Year’s Day (tác giả khuyết danh, hát theo điệu Jingle Bells)

     4) Bells Are Ringing (của Jean Warren, hát theo điệu Frere Jacques)

     5) A New Year Has Begun (tác giả khuyết danh, hát theo điệu She’ll be Coming ‘Round the Mountain)

     6) Cheer The Year (tác giả khuyết danh, hát theo điệu Row, Row, Row Your Boat)

     7) Celebrate (tác giả khuyết danh, hát theo điệu Three Blind Mice)

Ở Việt Nam có nhiều bài hát mừng xuân tiếng Việt rất hay của các tác giả hai miền Nam Bắc thời chiến tranh chống Mỹ. Sau ngày giải phóng miền Nam, một số bài hát vui tươi sống động mừng xuân cũng đã xuất hiện. Nhưng đối nghịch với sự vui vẻ sáng tươi ấy là bài Happy New Year đầy thụ động với ca từ kiêng kỵ phong hóa Việt Nam và Á Đông.

Ước gì Tết Canh Dần 2010 sẽ có ca sĩ nào đó hát những bài Happy New Year mới “phát hiện”, hoặc những bài hoàn hảo mà thế giới Á Âu đều ưa chuộng.

Sự thay đổi không khí. Sự điều hòa không khí. Âm nhạc sống động với ca từ tích cực sẽ tương hợp với những hoa khoe sắc thắm, những chữ Phước đỏ chót, những câu đối hay bức liễn hướng đến điều tốt đẹp và may mắn mà gia đình nào cũng sắm sửa, biện bày trong kỳ vọng, vái van.

Hãy để mặc Abba muốn “lay down and die”  thì cứ việc mà buông xuôi và chết quách đi cho rồi như ca từ ở cuối của bài Happy New Year của họ, vì l‎ý do lay down and die của họ thụ động không kém ca từ kiểu ngữa tay van lạy xỏ xin hành khất trong điệp khúc “xin cho tôi” đẳng cấp thấp của Phạm Duy, hoàn toàn không thích hợp với sự vươn lên nhất là trong mấy ngày Tết quan trọng, thiêng liêng của người Việt.

Happy New Year!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế