Category Archives: Báo chí

Donald Trump Làm Truyền Thông Âu Mỹ Lõa Lồ

Hoàng Hữu Phước, MIB

04-4-2017

Lõa Lồ_Bài 2 1

Mỗi khi nói về “truyền thông chính thống”, tác giả bài viết này cho thấy dường như ông có sự thôi thúc nhất thiết phải hoặc nhắc đi nhắc lại hoặc nêu rõ thêm hoặc cập nhật nội hàm mới cho ngành Việt báo sử tức lịch sử báo chí Việt Nam những sự thật lịch sử của ngữ nghĩa mà tiếc thay ngay cả các khoa báo chí ở các trường đại học cũng không hề biết đến để bị trang cho các sản phẩm mang danh “nhà báo” tốt nghiệp của mình.

Do Donald Trump đã làm cho thế giới truyền thông chính thống Mỹ lõa lồ, bài viết này sẽ nói về truyền thông chính thống của Mỹ – và tất nhiên là của Phương Tây nói chung – trong Thời Đại Trump tức The Trump Era, với các điểm được nhắc lại/bổ sung khái quát về thời kỳ Tiền Trump như sau:

A- Truyền Thông Chính Thống Mỹ Thời Tiền Trump

Báo chí truyền thông chính thống Mỹ thời Tiền Trump luôn được mặc định bất thành văn một cách nghiêm khắc mang tính xác quyết bất di dịch là công cụ chuyên dụng độc quyền của nhà nước, phục vụ riêng chỉ cho nhà nước, với năm mặc định đặc thù sau mà bất kỳ ai cũng có thể kiểm chứng được bằng thực tế từ chính báo chí truyền thông chính thống Mỹ:

1) Không bao giờ chỉ trích công kích tổng thống – dù đương nhiệm hay tiền nhiệm – vì tất cả các tổng thống đều là giới tinh hoa chính trị của hai “đảng sinh đôi” và đều phục vụ giới tài phiệt chung và duy nhất của nước nhà ;

2) Không bao giờ chỉ trích bất kỳ chính sách đối ngoại nào của chính phủ vì tất cả các chính sách đối ngoại đều đã được giới tài phiệt nước nhà thông qua;

3) Không bao giờ chỉ trích bất kỳ chính sách nội trị nào của nhà nước vì tất cả các chính sách nội trị đều phục vụ quyền lợi giới tài phiệt nước nhà;

4) Không bao giờ xúc phạm Giáo Chủ Đạo Chúa là Jesus Christ;

5) Phải chứng tỏ báo chí truyền thông nước nhà đúng là chuẫn mực của tự do ngôn luận, tự do biểu đạt, và giương cao ngọn cờ quyền tiếp cận thông tin bằng 5 cách sau:

a-  tích cực công kích nước khác về mọi mặt, dù đó là nước thù địch hay nước đồng minh, vì đó là nghĩa vụ phải ủng hộ mạnh mẽ tuyệt đối tất cả các chính sách đối ngoại của chính phủ nước mình, và đó đồng thời cũng là thủ thuật chứng minh hùng hồn bản thân báo chí nước mình thực sự có tự do ngôn luậntự do biểu đạt không khiếp sợ hay né tránh bất kỳ ai…ở nước khác;

b-  tập trung đưa tin và viết bài về các nước khác, dù đó là nước thù địch hay nước đồng minh, vì đây là biện pháp hữu hiệu nhất để chứng minh rằng báo chí luôn  thực sự thực thi sứ mệnh thiêng liêng cung cấp thông tin một cách trung thực nhanh chóng chính xác cho người dân nước mình biết rõ nhiều hơn về …nước khác;

c-  tích cực công kích Hồi Giáo để chứng minh hùng hồn bản thân báo chí nước mình thực sự có tự do ngôn luậntự do biểu đạt: không hề chùn bước trước các “thế lực thần quyền”;

d-  tích cực vẽ tranh biếm họa tổng thống nước mình để chứng minh hùng hồn bản thân nền báo chí nước mình thực sự có tự do ngôn luậntự do biểu đạt, nhằm khoe khoang đạo đức Khổng Mạnh duy nhất phát triển tại Hoa Kỳ, rằng “dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” nghĩa là dân trên hết, kế đến là đất nước, và hạng bét là tổng thống;

e-  tích cực phát triển các mảng báo lá cải để chứng minh có đáp ứng quyền của công chúng trong tiếp cận thông tin về… đời tư cùng scandal của các celebrity, cũng như mảng báo ảnh khiêu dâm để chứng minh sức mạnh của báo chí: cái gì cũng có thể được lột trần bởi báo chí, từ sự thật trần truồng các tiêu cực của các chính phủ nước khác đến sự thật trần truồng các xen-ti-mét-vuông thân thể các người mẫu nữ, người mẫu nam của nước mình.

B- Truyền Thông Chính Thống Mỹ Thời Donald Trump

Từ những khái quát trên về truyền thông chính thống Mỹ, những thay đổi sau đã diễn ra ngay khi truyền thông chính thống Mỹ nhận ra một cách trễ tràng về khả năng chiến thắng áp đảo một ngàn tỷ phần trăm (1.000.000.000.000%) của ứng viên tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, cho thấy những vết sẹo trên thân thể trần truồng của báo chí Mỹ như sau:

1) Sự Thiên Vị và Sự Giả Trá:

Hàng thế kỷ qua, truyền thông chính thống Mỹ – từ đoạn này gọi tắt là “Báo Mỹ” – đã có được danh trấn thiên hạ dưới lớp phấn son mang tên “trung lập công bằng” với thực tế không bao giờ công khai theo một bên nào trong hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa trong thời gian vận động tranh cử chức vụ Tổng Thống Hoa Kỳ, dù những bậc đại trí trên thế gian – trừ người Mỹ – đều biết quá rõ và quá đủ 5 lý do cho sự “trung lập công bằng” ấy gồm (a) cả hai đảng là một, (b) cả hai đảng đều phục vụ cho một quyền lực tài phiệt thống nhất, (c) sự tồn tại của hai đảng là để tạo vỏ bọc rằng Mỹ có tự do chính trị, (d) thể chế chính trị cùng quyền lực chính trị Hoa Kỳ được bảo toàn nhất thống trọn vẹn do “đảng thứ nhì” sẽ chiếm ngôi tổng thống nếu “đảng thứ nhất” thất bại dưới mắt người dân đối với các chương trình hoạt động trong nhiệm kỳ của họ – mà các phân khoa báo chí ở các đại học Việt Nam gọi tiếng Việt sai là “chương trình nghị sự”, và (e) chỉ có sự thay đổi nhân vật đóng vai/ngự ngôi tổng thống đến từ “đảng này” chứ hoàn toàn không có sự “tát cạn đầm lầy” đối với các “chương trình nghị sự” của nhân vật đóng vai/ngự ngôi tổng thống tiền nhiệm đến từ “đảng nọ”.

Khi chiến lược gia hạng thứ dân Donald Trump thẩm định tình hình đã khôn ngoan nhảy từ Đảng Dân Chủ sang Đảng Cộng Hòa nhằm việc ra tranh cử chức tổng thống Mỹ sẽ dễ chiến thắng tuyệt đối hơn, Báo Mỹ tự tin để yên cho phe lá cải làm phần việc đã được phân công: bươi móc hoặc sáng tạo các nhem nhuốc cá nhân của Donald Trump nhằm ngầm hỗ trợ 16 ứng cử viên tinh hoa chính trị thực thụ của Đảng Cộng Hòa (trong đó nổi bật nhất là các Thượng Nghị Sĩ hoặc Thống Đốc như Ted Cruz, Marco Rubio, Ben Carson, Chris Christie, và Scott Walker), để  những “tinh hoa chính trị” này rảnh chân nhảy núa hoan ca trên sân khấu chính trị Mỹ vầy đoàn cùng 16 ứng cử viên “tinh hoa chính trị” Đảng Dân Chủ (trong đó nổi bật nhất là các Thượng Nghị Sĩ hoặc Thống Đốc Hillary Clinton, Martin O’Malley, Bernie Sanders, John Wolfe Jr., Lincoln Chafee, và Jim Webb) đang khiêu vũ chính trị trước mắt người dân.

Và khi chiến lược gia hạng thứ dân Donald Trump lần lượt đánh bại tất cả các ứng cử viên “tinh hoa chính trị” của Đảng Cộng Hòa tại các vòng bầu cử sơ bộ, trở thành ứng cử viên chính thức duy nhất của Đảng Cộng Hòa, Báo Mỹ đã rúng động, chấn động, dao động. Trong cơn hoảng loạn, nhiều nhân vật “tinh hoa chính trị” Đảng Cộng Hòa lúng túng phản ứng bằng cách tấn công kẻ thứ dân Donald Trump dù cùng “đảng”, tuyên bố ủng hộ Hillary Clinton của đảng “đối thủ”, khiến tự lột mặt nạ lừa bịp thế gian, cho thấy hóa ra thiên hạ Tây Âu đã chính xác khi nhạo báng gọi Dân Chủ và Cộng Hòa của Mỹ là “đảng sinh đôi” giống nhau như đúc. Cũng trong cơn hoảng loạn ấy, Báo Mỹ đã

a- Vội vã vất bỏ chiếc áo “trung lập”, chấm dứt “công bằng”, phỉ nhổ “công tâm”, bằng cách công khai lên tiếng ủng hộ Hillary Clinton

Lõa Lồ_Bài 2 2

b- Vội vã vất bỏ “danh dự vì sự thật” để sáng tạo tin giả bôi nhọ tấn công Donald Trump.

c- Vội vã hy sinh “uy tín” để sáng tạo tin giả FAKE NEWS về các kết quả điều tra dư luận dồn dập với kết quả tỷ lệ ủng hộ Hillary Clinton cực cao trong thời gian tranh cử, cực cao trong thời gian thất cử, và cực cao cho kỳ tranh cử 2020.

d- Vội vã từ bỏ tư cách chính thống tự biến mình thành “lá cải” để hỗ trợ đoàn quân “lá cải” trong tạo ra các thông tin bôi nhọ tư cách bậc trưởng thượng tu thân tề gia xuất sắc nhất thế giới của Donald Trump.

e- Báo Mỹ đã trở thành chiến trường tàn khốc, từ một khối gắn kết đồng nhất kết đoàn thống chế thông tin toàn nhân loại để khống chế tư duy con người, Báo Mỹ đã qua việc chống Trump hình thành hai thế lực đối chọi nhau không phải giữa hai bên Chống TrumpTheo Trump mà là giữa phe ĐÃ BỊ TRUMP BAN NGHỆ DANH FAKE NEWS và phe KHÔNG MUỐN BỊ TRUMP BAN CHO NGHỆ DANH KHÔNG VẺ VANG ẤY. Hiện cả hai phe đều có thuận lợi về gia tăng doanh số bán báo, với bên thứ nhất thu lợi từ rối loạn xã hội do chính họ gây ra, còn bên thứ hai độc quyền dự tham các buổi họp của Trump để đưa tin phát hình, phỏng vấn Trump cùng các cận thần ngự trị Tòa Bạch Ốc, mà ngôi sao sáng nhất hiện là Fox News của tỷ phú truyền thông khôn ngoan Rupert Murdoch. Cũng nhờ sự đối chọi này mà thiên hạ thấy phe thứ nhất theo trường phái sáng tạo cố gắng tấn công Trump cùng đội ngũ nhân tài kiệt xuất của ông, trong khi phe thứ hai theo trường phái bóc tách lột truồng các thâm cung bí sử cố gắng chứng minh phe thứ nhất luôn sai và tập trung tấn công Hillary Clinton cùng những thế lực chống Trump, tất cả khiến thông tin trở nên đầy ắp:

chẳng hạn Fox News cho ra số liệu rằng các tổng thống ba trào liên tiếp (mỗi người đều trị vì 8 năm) là Bill Clinton đã trục xuất 869.646 dân nhập cư trái phép, George W. Bush đuổi hết 2.012.539 người, còn Barack Obama đã tống cổ đến 3.094.208 dân nhập cư ra khỏi Hoa Kỳ – trong khi Donald Trump chưa trục xuất ai và sắc lịnh của ông tuy chỉ là “tạm thời” ngưng cho nhập cảnh trong vài tháng những dân nhập cư đến từ 7 trong số hơn 50 quốc gia theo Hồi Giáo nhằm có những thủ tục hiệu quả thiết thực hơn thì bị Báo Mỹ kích lên thành chống lại Đạo Hồi và chống tự do tín ngưỡng

Lõa Lồ_Bài 2 3

f- Từ ô danh đến lưu xú vạn niên: Ngay sau khi Donald Trump trở thành Tổng Thống Đắc Cử, chủ nhân Arthur Sulzberger của tờ báo The New York Times vĩ đại lừng danh đã phải muối mặt van xin sự tha thứ của độc giả vào tháng 12-2016, hứa rằng “we aim to rededicate ourselves to the fundamental mision of Times journalism. That is to report America and the world honestly, without fear or favor…” (mục đích của chúng tôi là tái tục hiến thân cho sứ mệnh cơ bản của báo Times, đó là: cung cấp thông tin cho Nước Mỹ và thế giới một cách lương thiện, không khiếp sợ, và chẳng hề thiên vị…). Chỉ có người nước khác hoặc do dốt tiếng Anh hoặc vì bị báo chí nước mình giảo quyệt bất lương đưa tin giả mới không biết rằng cái tờ Nữu Ước Thời Báo lừng danh của cái gã thế gia vọng tộc Arthur Sulzberger ấy từ cái tháng 12 năm 2016 ấy cho đến nay ngày nào cũng ra rả tấn công Donald Trump, không bao giờ đăng bất kỳ thông tin nào về các tốt đẹp mà Donald Trump sẵn có, đang có nhiều thêm, và đang được dành cho từ nhân dân Mỹ, từ ngoài thực tế mà báo chí vẫn buộc phải tải đăng:

Lõa Lồ_Bài 2 4

cho đến thơ ca trên không gian mạng truyền thông chẳng hạn bài thơ “tiên đoán”

Lõa Lồ_Bài 2 5

 

lời kêu gọi

Lõa Lồ_Bài 2 6

hoặc có sự xuất hiện của kiểu BM báo mới để tự tách bạch mình ra khỏi BM Báo Mỹ, cái đã bị Donald Trump ban cho tên húy là FAKE NEWS. Báo chí mới này tất nhiên phải chứng tỏ mình “trung lập” bằng cách tạo nên sự “công bằng” khi tập trung…ủng hộ Donald Trump, thậm chí có đơn vị còn nhái tên cái đài CNN chống phá Trump để lập thành CNM ủng hộ Trump với sự sáng tạo ra chữ NEWZ để thay cho chữ NEWS (Tin Tức) mà Donald Trump đã lỡ gán cho FAKE NEWS (Tin Tức Xạo) để nhân loại dùng gọi truyền thông chính thống Mỹ từ nay cho đến ngày tận thế.

 

Sự thiên vị của Báo Mỹ đã khiến Báo Mỹ phải trả giá, và đó là một giá quá đắt:

Trước sự tự lột lõa lồ của tuyệt đại đa số Báo Mỹ, trong đó có các cái tên quen thuộc như New York Times, CNN, và Washington Post, v.v., Donald Trump đã bắt chước các vị đế vương Việt Nam khi ban cho các Báo Mỹ ấy một cái tên hoàng tộc mới là Fake News tức Báo Xạo, mà đã là do “vua ban” thì tên ấy sẽ gắn suốt đời với đối tượng được “ban tên”

Lõa Lồ_Bài 2 7

Điều này tự động có ý nghĩa rằng: bất kỳ báo nào trên thế gian này tải đăng lại hoặc lấy tin từ các báo Mỹ mang tên húy của hoàng tộc FAKE NEWS mà không để nhạo báng chúng thì sẽ trở thành cùng một giuộc với FAKE NEWS. Điều này không hề nêu rằng báo Việt Nam là ngoại lệ.

Donald Trump đã không sai, vì những gì “tiên đoán” về sự hung hãn lưu manh của người dân ủng hộ Trump sẽ bùng nổ ra sao khi Hillary đắc cử tổng thống qua nội dung số ra ngày 28-10-2016 của The Week, tạp chí có câu khẩu hiệu dữ dội rằng mình là “truyền thông tốt nhất Hoa Kỳ và thế giới

Lõa Lồ_Bài 2 8

hóa ra lại là một thứ FAKE NEWS, vì rằng cho đến nay tuyệt đại đa số những người bỏ phiếu cho Donald Trump thuộc lớp người ôn hòa, lịch sự, ít nói, đến độ sau này Báo Mỹ buộc phải thừa nhận rằng Donald Trump chiến thắng nhờ những người thầm lặng lẳng lặng đi bỏ phiếu và không thích trả lời phỏng vấn hoặc nếu có tham gia trả lời các cuộc lấy ý kiến của Báo Mỹ thì cũng che dấu sự ủng hộ Donald Trump, trong khi thực tế bằng hình chụp sau lại chỉ chứng minh sự lưu manh hung hãn cực đoan đến cùng cực của những kẻ ủng hộ Hillary Clinton vào ngày Lễ Nhậm Chức của Donald Trump:

Lõa Lồ_Bài 2 9Lõa Lồ_Bài 2 10Lõa Lồ_Bài 2 11Lõa Lồ_Bài 2 12

Sự lỡ dại tự lõa lồ của Báo Mỹ khiến người dân Mỹ từ nay dấy lên phong trào kể tội Báo Mỹ, nói xấu Báo Mỹ, làm Báo Mỹ chẳng còn chút thể diện gì với báo chí chính thống nói chung của toàn thế giới:

Lõa Lồ_Bài 2 13

Sự thiên vị lõa lồ còn làm Báo Mỹ– và Đảng Dân Chủ – càng lún sâu hơn vào vũng lầy nhân sự tức không còn gương mặt nào sáng giá, khi buộc phải biến ả con gái này của mụ Hillary Clinton qua công cụ chỉnh sửa điểm trang để trở thành nữ thánh, và mọi phát ngôn của cô ta dù ngô nghê xuẩn ngốc đến đâu cũng được Báo Mỹ ngợi ca, khẳng định cô sẽ cùng mẹ là những ứng cử viên Tổng Thống Mỹ chói sáng của Đảng Dân Chủ năm 2020:

Lõa Lồ_Bài 2 14

2) Sự Mất Dạy:

Sự mất dạy của Báo Mỹ đã có từ lâu, rất lâu, và chỉ  xuất hiện khi báo chí thất bại cực kỳ thảm hại. Kinh nghiệm dành cho nhân loại là: khi thấy Báo Mỹ tập trung công kích ai thì chỉ có nghĩa duy nhất rằng người đó đã đạp chà Báo Mỹ xuống bùn nhơ vạn đại.

a- Do “bất ngờ” trước sự chiến thắng của người đàn ông gày gò khắc khổ tỉnh lẻ này

Lõa Lồ_Bài 2 15

Tờ New York Herald điên tiết thẳng thừng sử dụng quyền năng “báo chí” để công khai miệt thị ông là “thằng chính trị gia miệt vườn bẩn thỉu” dù ông xuất thân luật sư theo đúng bài bản bất thành văn của giới tinh hoa chính trị Mỹ. Hòa âm điền dã cùng New York Herald còn có các tờ báo lớn như Atlas & Argus, Boston Post, Philadelphia Evening, Atlantic, v.v., kẻ miệt thị ông là luật sư thất học dân dã, đứa thở than các cường quốc Châu Âu sẽ nhạo báng nước Mỹ vì Mỹ đã không có thứ chất liệu nào tốt hơn để nặn ra một thằng tổng thống (“The European powers will despise us because we have no better material out of which to make a President”), gọi ông là thứ tởm lợm, và “dự đoán” thiên hạ sẽ không để yên cho một gã như thế làm lãnh đạo quốc gia. Sự miệt thị ấy là do Báo Mỹ đã “thiên vị” nên công khai chống lại ông, người đã dám chiến thắng trong cuộc chiến tương tàn Nam Bắc Phân Tranh, dám thống nhất đất nước Hoa Kỳ, dám ban hành Tu Chính Án Thứ 13 vĩnh viễn giải phóng nô lệ, dám chấn hưng kinh tế Hoa Kỳ, và dám đặt nền móng vững bền cho đất nước Hoa Kỳ cường thịnh trở lại Make America Great Again. Lời “tiên đoán” trở thành một thứ kích động, một bản án đã tuyên, và một mệnh lệnh, khi vị tổng thống Abraham Lincoln gầy gò khắc khổ ấy gục ngã ttrước họng súng của John Wilkes Booth, kẻ mà theo truyền thống kỳ lạ kiểu Mỹ “không bao giờ bắt sống được bất kỳ sát thủ tổng thống Hoa Kỳ nào” đã bị một binh sĩ nào đó tên Boston Corbett tiêu diệt 12 ngày sau đó.

b- Do “bất ngờ” trước sự chiến thắng của người đàn ông mập mạp sang trọng đẳng cấp thế giới này

Lõa Lồ_Bài 2 16

Báo Mỹ đã điên tiết tự lột trần tấm thân mất dạy của nó khi bỏ lối vẽ biếm họa vô thưởng vô phạt các tổng thống trước đó để quay sang vẽ biếm họa lăng nhục Donald Trump, chẳng hạn vẽ Donald Trump là con chó của Bannon chứ không phải Bannon là bậc kỳ tài của Trump,

Lõa Lồ_Bài 2 17

hoặc Donald Trump là thú cưng của Tổng Thống Nga Putin

Lõa Lồ_Bài 2 18

hay là con rối dưới sự điều khiển giật dây của Putin

Lõa Lồ_Bài 2 19

hoặc ảnh “nữ hoàng” Hillary Clinton dưới sự mách nước của cố vấn Bill Clinton đã vung gươm hớn hở chặt rơi đầu Donald Trump

Lõa Lồ_Bài 2 20

Sự điên loạn ấy còn quá quắt khi Báo Mỹ dành không gian cho bất kỳ ý kiến nào của bất kỳ ai kêu gọi quân đội Mỹ hãy vùng lên đảo chánh tiêu diệt Donald Trump, mà mụ hề Sarah Silverman là điển hình mà tờ Nữu Ước Thời Báo lập tức tôn vinh thành “hơi thở mới trong lành tuyệt hảo” (của tự do ngôn luận).

Những sự mất dạy nêu trên đã khơi mào cho sự phản công của những người dân  ủng hộ Trump, dẫn đến sự thể trần truồng là các vị tai to mặt lớn của Đảng Dân Chủ bị họ áp dụng cùng chiêu thức của phe chống Trump để lột trần luôn các vị này, vĩnh viễn chấm dứt mấy thế kỷ dài giới tinh hoa chính trị luôn là hình mẫu lý tưởng bất khả xúc xiểm trong con mắt người dân Mỹ

Lõa Lồ_Bài 2 21Lõa Lồ_Bài 2 22

c- Đó là về tranh biếm họa. Còn về ngôn từ thì thí dụ như tờ Guardian danh tiếng đã gọi Donald Trump là “ Thú Vật

 Lõa Lồ_Bài 2 23

d- Tuy nhiên, từ các xúc xiểm vô văn hóa dành cho cá nhân Donald Trump, sự cực đoan của Báo Mỹ còn tác động đến cách hành xử vô đạo đức của giới tinh hoa chính trị Đảng Dân Chủ, khiến người dân Mỹ phẫn nộ. Khi Donald Trump có bài phát biểu đầu tiên tại Quốc Hội, tài hùng biện tuyệt hảo của Ông đã tạo xúc cảm đầy ấn tượng với cử tọa, quan khách, và người dân theo dõi qua truyền hình. Khi Ông ngợi ca một quả phụ của một viên sĩ quan lực lượng SEAL Hải Quân hy sinh trên chiến trường Trung Đông, lời vinh danh của Ông đã làm người quả phụ ấy xúc động rơi nước mắt, còn cả nghị trường đứng dậy vỗ tay kéo dài kỷ lục, dài nhất lịch sử nghị trường Hoa Kỳ

Lõa Lồ_Bài 2 24

Nhưng truyền hình và những phóng viên của vài tờ báo không thuộc loại FAKE NEWS (chống Trump) đã tải đi hình ảnh các nghị sĩ lãnh đạo Đảng Dân Chủ ngồi yên dững dưng. không tham gia vỗ tay hay đứng lên tỏ lòng tôn kính anh linh cùng gia quyến người đã khuất

Lõa Lồ_Bài 2 25

khiến chiến binh Tim Kennedy giận dữ tweet rằng “Chúng mày hãy coi chừng! Nếu tao tử trận và vợ tao tham dự buổi phát biểu của tổng thống mà đứa nào không đứng dậy kính lễ vợ tao thì các chiến hữu của tao sẽ chôn từng đứa một.”

Lõa Lồ_Bài 2 26

e- Sự mất dạy lên đến cao trào khi Báo Mỹ biến thành mọi rợ tấn công Barron Trump, con trai út của Donald Trump, dù cậu là một thiếu niên, mà trong xã hội văn minh hiện đại chính thống của nhân loại thì nhi đồng, thiếu nhi, thiếu niên, và vị thành niên luôn được thực sự ưu tiên ưu ái, chăm sóc, và bảo vệ của toàn xã hội, huống hồ giới tinh hoa truyền thông chính thống lẽ ra đã luôn là nơi phát xuất cụ thể các ưu tiên ưu ái, chăm sóc, và bảo vệ ấy

Lõa Lồ_Bài 2 27

Thậm chí Báo Mỹ cũng vất bỏ luôn chiếc mặt nạ nhân quyền, nữ quyền, và quyền tự do làm những công việc nhà nước không cấm, để đăng những bức ảnh của người mẫu Melania Knauss trước khi cô trở thành Melania Trump với dụng ý công kích Bà xuất thân hèn hạ không có tư cách làm Đệ Nhất Phu Nhân bất kể sự thật rằng ngay cả đối với toàn thế giới tinh hoa trí thức Á Đông thì Bà ắt ở vị trí cao trọng hiếm có vì (a) Bà có cốt cách vượng phu ích tử, (b) Bà là mẫu mực của một nội tướng đảm bảo sự hòa thuận của một đại gia đình có những đứa con đại gia tài chính thuộc những bà mẹ khác nhau trước đó nhưng đều dành cho Bà sự nễ trọng, (c) Bà là mẫu mực của một bà mẹ tập trung chăm sóc con vốn không là việc có thể dễ dàng thấy được nơi phụ nữ Âu Mỹ trừ phi trong giai đoạn phụ sản, và (d) Bà được người đàn ông tuyệt đối xem trọng đạo đức gia phong và đạo đức cá nhân như Trump đánh giá cao và quý trọng.

Lõa Lồ_Bài 2 28

Cô Melania Knavs do có năng lực xuất sắc extraordinary ability của một người mẫu nên được Mỹ thuận cấp thẻ xanh, trở thành thường trú nhân hợp pháp ở Hoa Kỳ năm 2001 và trở thành công dân Mỹ năm 2006 sau khi trở thành Melania Trump. Cô có ở trần mặc bikini chụp hình cho tạp chí thời trang thể thao thì đó là công việc chuyên nghiệp hợp pháp của cô để cô làm đẹp cho những trang báo của các tạp chí thời trang cao cấp ấy

Lõa Lồ_Bài 2 29

Báo Mỹ mà ở truồng mới là chuyện suy đồi đạo đức, chuyện phạm pháp, chuyện không chuyên nghiệp, và không hề làm đẹp cho những trang báo ngay cả của chính họ.

3- Báo Mỹ Kết Liễu Hiến Pháp Mỹ:

Hiến Pháp Mỹ được duy trì nhiều trăm năm nay với rất ít những sửa đổi, nên từ ngữ “kết liễu” mang âm vang một điều không tưởng.

Tuy nhiên, những điều tưởng chừng như bất biến, bất khả xâm phạm, bất di bất dịch, lại bị dọa đe nghiêm trọng từ hệ quả của việc Báo Mỹ chống Donald Trump. Những đe dọa ấy đang làm lung lay nền tảng của các phạm trù hiến pháp, luật pháp, dân chủ và chính trị Hoa Kỳ mà sự lõa lồ đã bày phơi lồ lộ.

Những gì là khuôn khổ cho một thực tế thực hành tốt nhất – dù không giống ai – cho việc bầu cử tổng thống trên cơ sở đạt tối thiểu 270 phiếu đại cử tri đã bị chao đảo, bị thách đố, bị đặt nghi vấn về tính hiệu quả, bị dèm xiểm về giá trị của kết quả, bị phủ nhận bởi thiểu số – tức phe thất cử theo luật định, là nguyên cớ cho các bạo loạn bùng phát khắp nước Mỹ ngay sau khi Donald Trump trở thành Tổng Thống Đắc Cử đúng theo luật định và hiến pháp, và thậm chí là nội dung để thế giới “dân chủ” Phương Tây xúc xiểm công khai.

Nền dân chủ Mỹ và nền chính trị Mỹ đã như sự xô ngã dưới hiệu ứng domino từ sự rung lắc của nền tảng hiến pháp tạo nên những hố tử thần ở nơi đầy tự hào mang tên Nền Dân Chủ Mỹ cùng quy trình chính trị của nó.

Nền dân chủ Mỹ sụp lún vì thiểu số (thất cử) không còn phục tùng đa số (thắng cử), tự cho mình có quyền công khai phát biểu với giọng điệu phản dân chủ “Ông Không Là Tổng Thống Của Tôi”, được Báo Mỹ cổ súy, ủng hộ, kích động. Một cách quái đản, tự do ngôn luận thường bị áp chế bởi chính quyền các câp các nơi các nước thì nay ở Mỹ lại trở thành thứ bị tấn công bởi phe thiểu số (thất cử)

Nền chính trị Mỹ sụp lún vì đảng thất cử tiến từ quy trình bình thường (thỉnh thoảng không bỏ phiếu thông qua một dự luật nào đó của đảng thắng cử) sang quy trình phản động (công khai tuyên bố sẽ phá hỏng toàn bộ chương trình nghị sự của tổng thống và đảng thắng cử), được Báo Mỹ cổ súy, ủng hộ, kích động.

Hiến Pháp Mỹ không thể bị kết liễu, tất nhiên rồi. Nhưng chính nền dân chủ Mỹ bị đão chiều vì sự phản động của truyền thông chính thống FAKE NEWS và nền chính trị Mỹ tự hủy với sự phá tung giềng mối của giới tinh hoa chính trị Đảng Dân Chủ phản động, đã khiến Hiến Pháp Mỹ chỉ còn là quyển sách hoàn toàn vô dụng ngay cả không được dùng để tổng thống đắc cử đặt tay lên ấy mà tuyên thệ nhậm chức.

Có thể nói, do đó, sự kết liễu này mang tính thực chất và phi hình thức.

4- Báo Mỹ Kết Liễu Quyền Lực An Ninh Mỹ:

Báo Mỹ với sự tích cực điên cuồng chống Donald Trump đã làm các cơ quan quyền lực an ninh Mỹ “độc lập” như Trung Ương Cục Tình Báo CIA, Cục An Ninh Quốc Gia NSA và Cục Điều Tra Liên Bang FBI bị thách thức thách đố quyền lực và gần như bị kết liễu do phơi bày những hoạt động vi hiến; trong khi đó lại có sự vươn lên đối trọng của Bộ An Ninh Nội Địa DHS cùng cơ quan Thuế Quan Và Bảo Vệ Biên Cương CBP luôn tích cực thực thi các lịnh của Donald Trump.

Cụ thể, Nữu Ước Thời Báo số ra ngày 20-01-2017 đăng bài chủ lực rằng các cơ quan thực thi pháp luật và tình báo đang nghiên cứu các tài liệu thu thập về các cuộc nói chuyện cùng các giao dịch tiền bạc như một phần của cuộc điều tra rộng lớn hơn về những liên kết có thể có giữa các quan chức Nga và các đồng sự của Tổng thống đắc cử Donald J. Trump (“American law enforcement and intelligence agencies are examining intercepted communications and financial transactions as part of a broad investigation into possible links between Russian officials and associates of President-elect Donald J. Trump”). Việc “thu thập” tức nghe lén này tự động lột mặt nạ vi hiến của các cơ quan tình báo, tạo thời cơ cho Donald Trump cáo buộc Barack Obama đã cho nghe lén đội ngũ cố vấn của Donald Trump trong thời gian tranh cử. Sự phẫn nộ của dân chúng Mỹ sôi động trên không gian mạng giễu cợt các cơ quan tình báo Mỹ khiến các cơ quan này tổn hại danh tiếng và phương hại đến uy tín đối với các quốc gia đồng minh Tây Âu, chưa kể còn gánh lấy tai tiếng bất lực do đã không chặn ngăn được sự nhúng mũi của Nga vào cuộc bầu cử Mỹ – nếu quả thực đã có sự việc nhúng mũi ấy.

5- Báo Mỹ Kết Liễu Sự Toàn Vẹn Lãnh Thổ Mỹ:

Báo Mỹ đã đẩy sự phản ứng của phe thất cử lên đến cực đoan khi tại vài tiểu bang đã có râm ran những ý kiến phản loạn của (a) tách ra khỏi liên bang để hình thành các quốc gia khác, (b) bất tuân việc xóa bỏ các khu vực chứa chấp người nhập cư bất hợp pháp trong tiểu bang, (c) kêu gọi bỏ Mỹ kéo sang các nước khác, và (d) tuyên bố cản phá tất cả các kế sách trị quốc của Donald Trump.

Từ nay, với thói quen mới được hình thành trong cách biểu đạt mới, láo xược, cực đoan, địa phương chủ nghĩa, vị kỷ, sản sinh từ sự làm loạn của Báo Mỹ do chính Báo Mỹ tạo ra tiền lệ, người dân Mỹ sẽ trở nên dữ dội, chống đối bất kính bằng bạo lực các tổng thống Mỹ sau Donald Trump dù thuộc bất kỳ đảng nào, tạo nên tinh trạng  cát cứ sứ quân, xé toang lãnh thổ Hoa Kỳ từ bên trong.

C- Phương Tây Trần Trụi

Nhà ái quốc Donald Trump cũng làm cho truyền thông chính thống Phương Tây lõa lồ mà các nội dung trần trụi sau là nổi bật nhất từ tác động của FAKE NEWS Phương Tây:

1) Giới tinh hoa chính trị tỏ rõ sự bấn loạn trước tình thế vị thế độc tôn nay bị dọa đe bởi sự vùng lên một cách phi truyền thống của lực lượng dân túy từ gương sáng của Donald Trump nên thi nhau tuyên bố chống Donald Trump, không biết rằng chống Donald Trump đồng nghĩa với chống đa số nhân dân Mỹ vì Donald Trump đắc cử theo kết quả đa số, chống Donald Trump cũng đồng nghĩa với chống nền dân chủ Mỹ, và chống Donald Trump tất nhiên đồng nghĩa với việc răn đe sẽ chống lực lượng dân túy tại nước mình.

2) Điểm trên bộc lộ sự trá hình của thể chế dân chủ, sự trá ngụy của tự do ngôn luận.

3) Câc quốc gia đều đã sống bám vào sự bảo vệ quân sự của Hoa Kỳ kể từ kết thúc Đệ Nhị Thế Chiến.

4) Điểm trên bộc lộ một tin mừng cho ISIS (không phải cho Nga dù Nga không thể không vui mừng) rằng các quốc gia trên không có tiềm lực quốc phòng, dễ bị đánh chiếm và xóa sổ.

5) Điểm trên cũng đồng thời cho thấy bản chất của cường quốc Âu Tây thật ra là sự nhục nhã không những ở chỗ lệ thuộc vào sự bảo vệ của Mỹ mà còn ở vấn nạn rằng để được Mỹ tiếp tục bảo vệ thì họ vừa phải chịu lụy trước Mỹ, vừa phải luôn tạo sự căng thẳng với Nga như thể chịu đựng mối đe dọa xâm lược từ Nga, và vừa phải gây rối ở Trung Đông, cố tình để Tây Âu ngập ngụa trong vấn nạn dân tỵ nạn Trung Đông và chấp nhận để dân mình thành nạn nhân bị khủng bố sát hại, ngõ hầu Mỹ không thể không tiếp tục đùm bọc EU.

Quả Donald Trump đã làm giới truyền thông tư bổn lõa lồ.

D-Ý Kiến Tự Toát Của Một Người Việt

Nội dung của phần III này thuộc loại self-explanatory tức “tự toát lên nội dung” tức “xem là hiểu mà không cần lập luận” tức “hòa âm lõa lồ” tức “tự do hiều sao thì hiểu” tức “nhiều lắm cũng chỉ có phần dịch thuật mà thôi”:

Lõa Lồ_Bài 2 30

Ghi chú:

29-3-2017: Nữu Ước Thời Báo quảng cáo trên Twitter: Nữu Ước Thời Báo được dựng xây trên cơ sở những kiến thức khác lạ, được viết phục vụ những ai có thắc mắc và dám luôn rộng mở trí hóa thoáng hoạt. Hãy đăng ký mua ngay hôm nay để có những nội dung chuẩn xác về chính trị toàn cầu, cải cách chăm sóc y tế và hơn thế nữa. Đại hạ giá có giới hạn. Hãy xem các lựa chọn.

30-3-2017: Hoàng Hữu Phước “tweet” trả lời Nữu Ước Thời Báo“Trí hóa rộng mở thoáng hoạt là để đón chào cái hay và điều tuyệt hảo. New York Times từ 2016 đến giờ là sự khủng hoảng của toàn thứ tệ tồi và cực kỳ tồi tệ với toàn tin LÁO XẠO. BUỒN THAY và TỆ THAY.”

31-3-2017: Quảng cáo của Nữu Ước Thời Báo biến mất trên Twitter.

E- Kết Luận

Lời tiên tri rằng Barack Obama là vị tổng thống cuối cùng của Hoa Kỳ hoàn toàn chính xác.

Lời tiên tri ấy đúng, vì Nước Mỹ là một quốc gia mà toàn bộ các giả trá giả dối giả mạo của nó từ thời Barack Obama trở về trước đã bị nén chặt dưới lớp bê tông sơn nhũ vàng dạ quang ngời sáng đầy chất ngoại-hình của nó

Donald Trump đã là chất xúc tác tạo nên phản ứng tự hủy của lớp sơn bê tông ấy, khiến Nước Mỹ lõa lồ bày phơi thân thể phi-ngoại-hình của nó.

Nước Mỹ từ nay đã là một Nước Mỹ hoàn toàn khác vì giới tinh hoa chính trị hoàn toàn mất vai trò độc quyền lãnh đạo quốc gia, trở thành những sinh vật mà bất kỳ ai cũng có thể nhạo báng miệt thị.

Nước Mỹ từ nay đã là một Nước Mỹ hoàn toàn khác vì giới truyền thông chính thống quốc gia Mỹ trở thành truyền thông láo xạo mà người dân đen mặc sức rủa nguyền, nhạo báng, lên án.

Donald Trump đã nêu bật một chân lý muôn đời rằng báo chí chỉ là thứ phục vụ nhu cầu giải trí của khách hàng, và rằng bất kỳ ai tô vẽ hào quang “cung cấp thông tin”, “cung cấp sự thật”, “tất cả vì chân lý” cho báo chí rồi sẽ không sớm thì muộn gánh lấy hậu quả từ sự tô vẽ hào quang ấy. Báo chí của con người thì cách chi có được các hào quang của Chúa!

Thế Giới Truyền Thông Chính Thống Đã Thực Sự Ngu Xuẩn Khi Chống Donald Trump, Người Chứng Của Chân Lý!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo các bài viết của cùng tác giả:

1) Donald Trump:

Tôi Ủng Hộ Donald Trump 01-01-2016

Hoàng Hữu Phước Phỏng Vấn Donald Trump 12-10-2016

Nếu Là Donald Trump, Tôi Sẽ…  03-01-2017

Donald Trump Làm Thế Giới Chính Trị Âu Mỹ Lõa Lồ  26-3-2017

2) Nước Mỹ Vỡ Vụn:

Nước Mỹ Bất Hạnh  15-02-2014

Nước Mỹ Vỡ Vụn   29-3-2014

3) Báo Chí Truyền Thông Chính Thống:

Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt  2013

Báo Sài Gòn Giải Phóng July 21, 2013

Hội Chứng Bầy Đàn  20-8-2013

Báo Người Lao Động  28-9-2014

Về Một Ý Kiến Trên Báo Tuổi Trẻ  16-10-2014

“Tôi Là Người Hồi Giáo…”  18-01-2015

Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc  22-01-2015

Vấn Nạn Ngôn Từ Trong Giới Truyền Thông  22-11-2015

Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang”  27-12-2015

Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này  05-8-2016

Truyền Thông Ba Que Xỏ Lá   04-11-2016

Báo Tuổi Trẻ Lại Giỡ Trò Fauxtography  11-11-2016

Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Mất Kiểm Soát Truyền Thông Chính Thống   16-11-2016

Báo Chí Phải Được Tự Do Tuyệt Đối  23-12-2016

Thời Bao Cấp: Sự Vô Đạo Đức Của Truyền Thông Chính Thống Việt Nam  19-12-2016

4) Truyền Thông Phi Chính Thống:

Những Lập Luận Ngu Xuẩn Của Kẻ Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng  09-6-2008

Thùng Nước Đá và Blog  14-7-2013

Mạng Xã Hội   14-8-2013

Quyền Lực Thứ Sáu  13-8-2014

Hoàng Hữu Phước Đã Nói Về Sự Thất Bại Của Yahoo!   28-7-2016

Lao Xao Láo Xạo  04-8-2016

Báo Chí Phải Được Tự Do Tuyệt Đối

Tự Do Ngôn Luận

Hoàng Hữu Phước, MIB

23-12-2016

tu-do-ngon-luan-2

A) Nhập Đề

1- Định Luật: Có một định luật cho “tự do ngôn luận” và “tự do báo chí”. Vấn nạn là cái sự thật quan trọng bậc nhất như hơi thở của định luật lại luôn bị những người còn thở vô tư không hiểu, cố tình không hiểu, sơ ý lãng quên, hoặc chưa hề bận tâm kiếm tìm chân lý bất kỳ dù chân lý hiển hiện ngay trước mắt với một cái click chuột giản đơn chứ không cần phải vầy đoàn bốn-con-người-một-con-thú qua Tây Trúc.

Định&Luật dùng theo nghĩa từ vựng của tác giả bài này là Quy Định và Pháp Luật của tất cả các siêu cường tư bản văn hóa văn minh đối với báo chí tức truyền thông. Không bất kỳ ai trong nhân loại văn minh tiến bộ lại không được dạy cho hiểu biết  các nội dung mang tính định&luật được nêu trong này viết này.

2- Giáo Khoa và Khoa Giáo: Nhân thấy thiên hạ có dăm ba người tuy hiểu biết khối chuyện kinh thiên động địa kiểu trên tõ thiên văn dưới tường địa lý, biết run sợ trước thế lực chủ soái quyết định của khoa giáo trung ương, nhưng xem thường giáo khoa trung cấp nhất là của các bộ môn chữ nghĩa, mà không biết rằng giáo khoa trung cấp dạy làm bánh để thế gian có các đại đế chế bánh để Việt Nam bỏ tỷ đô ra mua thương quyền về…mở tiệm, dạy làm tình nhằm giúp công dân hưởng lạc thú dục tình …né bịnh nhiễm truyền, dạy làm ăn để Donald Trump có con ruột con dâu con rể đều là đại gia đại trí đại tài phát triển nghiệp cơ, còn dạy làm chính trị để có đội ngũ chuyên nghiệp phò tá Donald Trump lên làm Tổng Thống;

3- Trẻ Trẻ Trẻ: Lại thấy thiên hạ có dăm ba người thích tầm thường hóa tiếng Việt, cứ nghe Tuổi Trẻ là tự tiện giải thành Trẻ Tuổi, cứ nghe Trẻ Tuổi thì tự nhiên chú thành mười tám đôi mươi, đến độ ngay cả cán bộ cấp cao trong Ban Chỉ Đạo nọ dưới một người trên cả vạn người cũng vì hiểu lầm chủ trương Trẻ Hóa của Đảng nên thay vì chọn người già trẻ trung hoặc người trẻ già dặn – như đã phân tích trong bài Luận Về Định Tính & Định Lượng Tuổi Trẻ – đã chọn một người Trẻ Tuổi Bảy Không tức Thất Vô tức (a) vô bằng cấp “chuyên môn”, (b) vô tuổi nghề nghiệp vụ, (c) vô kinh nghiệm trãi từng, (d) vô thang bậc từng trãi, (e) vô phép tắc trước sau, (f) vô liêm sĩ trước hàng hàng lớp lớp đại anh hùng hào kiệt Lạc Hồng dù già trẻ trung hoặc trẻ già dặn, và (g) vô chính đạo để ào vô luôn làm Vụ Phó Vụ Kinh Tế;

4- Dân Chủ: Lại thấy thiên hạ có dăm ba người thích đơn giản hóa tiếng Việt, cứ nghe Dân Chủ là tự tiện nghĩ ngay đến việc ta đây là dân nên là chủ, thậm chí có đấng nghị sĩ luật sư ở đoàn Thành phố Hồ Chí Minh phát huy quyền làm chủ đòi Quốc Hội phải ra Luật Biểu Tình trả nợ cho dân (tức chủ) và đòi Thủ Tướng phải báo cáo đầy đủ với chủ (tức dân) chi tiết kế sách chống Tàu mới đúng là dân chủ;

5- Tự Do: Lại thấy thiên hạ có dăm ba người thích trầm trọng hóa tiếng Việt, cứ nghe Tự Do là tự do nghĩ ngay đến chuyện tự do muốn làm gì thì làm, tự do muốn làm bánh hình phân chó sản xuất đại trà xuất khẩu thì cứ làm, tự do muốn làm tình với bất kỳ ai già trẻ lớn bé nam phụ lão ấu bất chấp luật pháp luật đời thì cứ làm, tự do muốn làm ăn buôn lậu buôn gái buôn dâm gì thì cứ làm, và tự do muốn làm chính trị thì cứ làm, thậm chí còn bảo phải có tự do báo chí tuyệt đối, tiến sang tự do tuyệt đối trong làm bánh/làm tình/làm ăn/làm chính trị;

6- Tự Do Ngôn Luận: Lại thấy thiên hạ chưa phận biệt được các thứ (versions) các thứ (subclasses) và các thứ (types) của “tự do ngôn luận”; không biết rằng

– chỉ có cá nhân công dân mới có quyền được theo Luật Lao Động với cơ man nào là lương tiền/bỗng lộc/phúc lợi/chia lời/ngày phép/hộ sản/đình công/team-building workshop/du lịch công đoàn nội địa hay hải ngoại, chứ người chiến sĩ lực lượng  vũ trang không bao giờ được phép có cái quyền đó, vì quân đội luôn là công cụ của chế độ; và

– chỉ có cá nhân công dân mới có quyền tự do ngôn luận, chứ báo chí không bao giờ được phép có cái quyền đó, nhất là báo chí chính thống luôn là công cụ của chế độ;

7- Vô Đề: Tác giả bài viết này là kẻ tiện dân bỉ nhân họ Lăng tên Tần sợ nói tiếng Anh thì không được Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ cho rằng giỏi bằng vị chuẩn tiến sĩ (sắp-có-bằng-tiến-sĩ) Vụ Phó Vụ Kinh Tế, mà sợ nói tiếng Việt cũng không xong do tiếng Việt vẫn còn nhiều điểm chưa rõ bởi đa số, chưa thông bởi số đông, nên khiếp sợ khép nép tấu trình các “kiến thức” sau đây lên không gian mạng như thùng nước trà đá ven đường:

B) Thân Bài

1- Nguyên Tắc Chế Định 1: Tất cả các cái gọi là truyền thông chính thống tại tất cả các quốc gia Âu Mỹ đều phải tuyệt đối phục vụ duy chỉ chế độ chính trị của nước mình, không bao gờ được phép xúc xiểm Hiến Pháp nước mình, chế độ nước mình, và chính sách nội trị của chính phủ nước mình.

a) Thế Giới: Toàn nhân loại không bất kỳ ai có thể đưa ra được hình chụp trang báo “chính thống” nào của Mỹ của Anh của Pháp của Đức công kích Hiến Pháp của nước họ, công kích thể chế chính trị của nước họ, công kích chính sách nội trị của chính phủ nước họ.

b) Việt Nam: Bất kỳ tờ báo nào của Việt Nam thuộc loại “chính thống” tức lớn nhất quốc gia, quan trọng nhất quốc gia, mà in bất kỳ bài viết nào mỵ dân bằng cách phê bình hay phê phán quyết sách bất kỳ của chính phủ nước mình, đưa ra cái được trang điểm với dòng chữ “góp ý nhằm làm hoàn thiện thể chế nước mình”, thì dứt khoát đó là thứ báo lá cải, bá láp, mạo danh chính thống, là “chính thống nô dịch” chứ không bao giờ thuộc đẳng cấp “chính thống chủ nhân” của các nước Âu Mỹ.

Đơn giản vì: nếu là “đóng góp” thì cái gọi là “báo chí thượng đẳng” phải có lực lượng trí tuệ để hình thành hồ sơ nghiên cứu gởi trực tiếp cho đầu não Trung Ương Đảng, chứ không theo cách của “báo chí hạ đẳng” mè nheo rỉ rên chuyện quốc gia với dòng kết vô duyên hèn hạ của “trách nhiệm này thuộc về ai” chỉ để độc giả đọc để rồi vừa không đi đâu đến đâu vừa gây rối loạn dân tâm vừa tự lột trần báo chí thành thế lực bất tài vô dụng.

2- Nguyên Tắc Chế Định 2: Tất cả các cái gọi là truyền thông chính thống tại tất cả các quốc gia Âu Mỹ đều được tự do tuyệt đối trong phục vụ chính sách đối ngoại của chính phủ nước họ bằng cách tự do tuyệt đối tấn công Hiến Pháp nước khác, tự do tuyệt đối tấn công thể chế chính trị nước khác, tự do tuyệt đối tấn công chế độ nước khác, tự do tuyệt đối tấn công chính sách nội trị của chính phủ nước khác, và tự do tuyệt đối tấn công chính sách ngoại giao của chính phủ nước khác.

a) Thế Giới: Toàn nhân loại không bất kỳ ai có thể đưa ra được hình chụp trang báo “chính thống” nào của Mỹ của Anh của Pháp của Đức ngợi ca Hiến Pháp của nước khác vốn là đối thủ của chính phủ nước mình, thể chế chính trị của nước khác vốn là đối thủ của chính phủ nước mình, chính sách nội trị của chính phủ nước khác vốn là đối thủ của chính phủ nước mình, chính sách ngoại giao của chính phủ nước khác vốn là đối thủ của chính phủ nước mình. Mà ngay cả cái nước khác ấy có cùng phe “liên minh” với chính phủ nước mình thì mình cũng phải tấn công để có bằng chứng giấy trắng mực đen về cái gọi là quả thật đã có “tự do ngôn luận” tại nước mình mà đối với Âu Mỹ có nghĩa là tự do sử dụng truyền thông tấn công bất kỳ thực thể nào khác ở bên ngoài lãnh thổ quốc gia mình.

b) Việt Nam: Bất kỳ tờ báo nào của Việt Nam thuộc loại “chính thống” tức lớn nhất, quan trọng nhất, mà chẳng có bài viết nào tấn công hiến pháp của nước khác vốn là đối thủ của chính phủ nước mình, thể chế chính trị của nước khác vốn là đối thủ của chính phủ nước mình, chính sách nội trị của chính phủ nước khác vốn là đối thủ của chính phủ nước mình, chính sách ngoại giao của chính phủ nước khác vốn là đối thủ của chính phủ nước mình thì dứt khoát đó là báo chí chính thống giả mạo giả danh giả trá. Tấn công cũng phải nhằm luôn vào các nước khác nào cùng phe với chính phủ nước mình để có bằng chứng giấy trắng mực đen về cái gọi là đã thực sự có “tự do ngôn luận” tại nước mình, phù hợp tuyệt đối với báo chí chính thống Âu Mỹ vì tự do báo chí chỉ có nghĩa duy nhất là tự do sử dụng truyền thông tấn công bất kỳ thực thể nào khác ở bên ngoài lãnh thổ quốc gia mình.

3- Nguyên Tắc Chế Định 3: Tất cả các cái gọi là truyền thông tại tất cả các quốc gia Âu Mỹ đều được tự do tuyệt đối trong phục vụ khách hàng dâm dật, phục vụ khách hàng ưa ăn lá cải thích ngắm lá đa.

a) Thế Giới: Toàn nhân loại không bất kỳ ai đưa ra được cái tên của bất kỳ quốc gia nào trong khối “các nền dân chủ tự do” theo khuôn mẫu khuôn đúc khuôn phép Âu Mỹ không có loại “tự do tuyệt đối” này, kể cả mấy nước Á Đông và Đông Á như Nhật, Thái, Hàn, Ấn đều có bày bán công khai dẫy đầy trên các sạp báo vệ đường.

b) Việt Nam: Do Việt Nam chỉ có “truyền thông chính thống” chứ không có “truyền thông” nên trên các sạp báo không có các ấn phẩm sách in chính quy có dán tem bản quyền hay băng dĩa chính thức có dán tem chống giả mà nội dung là tin/ảnh/phim kích dục mà chiêu bài luôn là tôn vinh “cái đẹp” của thân thể con người mà Chúa đã tạo nên phù hợp với rất nhiều người thích lột truồng các tác phẩm của Chúa để cảm thụ “cái đẹp”, giáo dục giới tính, giáo dục hưởng thụ tình dục vì hạnh phúc con người, giải trí dành cho người yêu mỹ thuật nào không dưới 18 tuổi, phát triển văn hóa “hội nhập toàn cầu”, khuyến khích nhân dân xem hàng ở truồng nội địa độc không hề thua hàng ở truồng ngoại để không chảy máu ngoại tệ, và tự do ngôn luận, tự do báo chí.

C) Các Kết Luận:

1- Tự Do Ngôn Luận Đểu:

Như đã được minh chứng từ các nước tư bản Âu Mỹ có nghĩa là mỗi cá nhân công dân một nước được tự do nói/viết/vẽ hý họa:

a) chống bất kỳ ai, bao gồm cá nhân lãnh đạo/cá nhân người nổi tiếng nước mình hay nước người;

b) chống thể chế/chính sách/luật pháp chỉ của nước người;

c) phục vụ chính sách đối ngoại của nước mình đối với nước người không thuộc liên minh với nước mình – bằng mọi giá và mọi cách, kể cả cách ngụy tạo thông tin; và

d) phủ nhận tự do ngôn luận của người khác nếu khác với ý mình.

Nhờ có Tự Do Ngôn Luận của Tự Do Báo Chí Tuyệt Đối mà toàn bộ báo chí chính thống Mỹ đồng loạt đưa tin “chính xác” kèm hình ảnh chứng minh “chính xác” Cộng Sản Bắc Việt đã tấn công khu trục hạm USS Maddox ngoài hải phận quốc tế ở Vịnh Bắc Bộ, Biển Đông, ngày 02-8-1964, buộc Mỹ phải vì ấm ức tự vệ mà đưa đại quân ồ ạt đỗ bộ vào Đà Nẳng ngày 08-3-1965.

tu-do-ngon-luan

Nhờ có Tự Do Ngôn Luận của Tự Do Báo Chí Tuyệt Đối mà vài tên đại sứ cùng tùy viên đại sứ quán của chúng lớn tiếng đòi Chính phủ Việt Nam phải thả những ai và phải bỏ điều luật 258 của Việt Nam, còn bọn ngố ngồ ngộ ngỗ NGO thì liên tục sủa tru tréo về nhân quyền ở Việt Nam.

Tóm lại, Tự Do Ngôn Luận của Âu Mỹ là Tự Do Ngôn Luận Đểu.

2) Việt Nam Là Nước Nhược Tiểu:

Nước nhược tiểu là quốc gia vừa không hiểu gì về Tự Do Ngôn Luận, vừa nghèo khổ lạc hậu, vừa học đòi dân túy bằng cách dùng những khái niệm không một quốc gia tư bản hùng mạnh nào áp dụng để ve vuốt truyền thông, trao quyền lực mà ngay cả truyền thông Mỹ cũng không bao giờ có: ban đẳng cấp ngang-hàng-công-an cho truyền thông để bắt công an quỳ mọp thờ lạy cung phụng truyền thông, biến truyền thông thành Loạn Kiêu Báo, mở đường cho truyền thông chính thống chõi lại Hiến Pháp Việt Nam, chõi lại luật pháp Việt Nam, chõi lại thể chế chính trị Việt Nam, chõi lại chính sách nội trị của chính phủ Việt Nam, trở thành biểu tượng của cái thứ Tự Do Ngôn Luận hạ đẳng không hề được các cường quốc Âu Mỹ áp dụng, đồng thời ngậm tăm không dám công kích quốc gia nào khác theo phong cách thượng đẳng mà truyền thông Âu Mỹ muôn đời áp dụng.

3) Ham Học Và Hiếu Học:

Việt Nam hay tự khoe về tinh thần ham học và hiếu học của người dân, mà không nhận biết rằng sự ham học của người dân chấm dứt ngay sau khi có được một tấm bằng thạc sĩ/tiến sĩ đủ để kiếm chức kiếm ăn.

Kẻ đi xin việc thì khoe mình có tinh thần ham học hỏi, mà không biết rằng điều đó tương tự như lời thú nhận mình bất tài vô dụng không có gì trỗi vượt để nơi tuyển dụng có thể học hỏi gì từ mình để phát triển.

Người thuộc giới ca nhạc thì nói nhà nước nếu muốn họ có tác phẩm hay thì phải đài thọ cho họ đi học ở các nhạc viện Hoa Kỳ mà không biết mình thuộc giới xướng ca đại loại không bao giờ tối cần thiết. Quân đội tối cần thiết vì không thể có việc quân đội nước khác đến bảo vệ nước mình (như quân đội Mỹ đến bảo vệ Việt Nam Cộng Hòa), nhưng ca sĩ toàn cầu có thể giúp người Việt giải trí chất lượng cao hơn mà không cần sang Việt Nam.

Kẻ trẻ tuổi thuộc giới ô dù con ông cháu cha thì nói sẵn sàng làm cho Vụ Kinh Tế của Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ và Trung Tâm Xúc Tiên Thương Mại Đầu Tư Cần Thơ thất bại để bản thân mình có thể học hỏi từ những thất bại mà hậu quả của nó do nhân dân gánh chịu và ngân sách quốc gia hứng chịu.

Kẻ trẻ tuổi không thuộc giới ô dù con ông cháu cha không thể đi tắt Vụ Kinh Tế thì đi tắt vụ dân chủ nhân quyền lương tâm thay vì cắm đầu học tập cực chăm làm việc chất lượng cực cao trí tuệ cực cao hiệu quả cực cao để đích thân dìm đầu kẻ trẻ tuổi thuộc giới ô dù con ông cháu cha.

Kẻ có quyền thế trong Ban Chỉ Đạo thì chỉ đánh giá cao người ham học và hiếu học chứ không coi trọng người-đã-học-rồi, người-đã-làm-rồi, người-ham-dạy, người hiếu-dạy, và người-dạy-người-hiếu-học, nên mới bổ nhiệm một gã không bằng cấp (theo đúng chuyên môn của “nghề” được bổ nhiệm) và không kinh nghiệm (theo đúng chuyên môn của “nghề” được bổ nhiệm) chỉ vì y chứng minh hùng hồn rằng y ham học đến độ học một lèo kiểu Việt chứ không học-hành-học thêm-hành thêm-học nửa-hành nửa kiểu Mỹ. Thậm chí đánh giá cao người nào vừa ham học và hiếu học vừa là con cháu của các đại quan, cứ như thể con cháu đại quan thì mặc định là ngu dốt nên phải ưu tiên ưu ái một gương sáng quý hiếm để động viên số đông lúc nhúc con cháu đại quan khác.

Nhà quản trị quốc gia thì luôn khoan thai từ tốn khuyến khích người dân hãy luôn học tập, hãy luôn noi gương danh nhân kim cổ, hãy noi gương con rồng này con cọp nọ, nhưng bản thân mình lại không chịu học tập theo gương hoạt động thực sự của nhà cầm quyền các siêu cường quốc trong xác định (a) phải bảo đảm tự do ngôn luận của mỗi cá nhân công dân; (b) cấm cá nhân công dân đem tự do ngôn luận cá nhân tác động vào các cá nhân khác để hình thành “ngôn luận tập thể” chống lại xã hội, chống lại chính phủ, chống lại thể chế; và (c) cấm báo chí chính thống tức danh phận tập thể lại dành danh phận cá nhân công dân để có tự do ngôn luận.

Nhà quản trị quốc gia thì luôn khoan thai từ tốn khuyến khích người dân hãy luôn học tập, hãy luôn noi gương danh nhân kim cổ, hãy noi gương con rồng này con cọp nọ, nhưng bản thân mình lại không chịu học tập theo gương hoạt động thực sự của nhà cầm quyền các siêu cường quốc trong mãi mãi

Tuyệt đối quản trị báo chí chính thống bằng bàn tay sắt bọc thép gai.

The mainstream mass media must be gently handled with an iron fist in a stainless-steel glove of peacefully green bamboo pikes.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ September 12, 2014

Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Mất Kiểm Soát Truyền Thông November 16, 2016

Báo Tuổi Trẻ Lại Giỡ Trò Fauxtography

Hoàng Hữu Phước, MIB

11-11-2016

Vào ngày bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ, Tuổi Trẻ Online đã có thông tin sau:

tuoi-tre-1

trong khi theo sự theo dõi ghi nhận của tác giả bài viết này thì không bao giờ có con số 254, và vào thời điểm có 209 của Bà Clinton thì Ông Trump có 216

tuoi-tre-2

Sau đó, Ông Trump vượt lên 232, 238, và 244 (lúc 12g05 giờ Việt Nam)

tuoi-tre-3tuoi-tre-4tuoi-tre

và lúc 13g37 (giờ Việt Nam) thì lúc Ông Trump ngừng xe đổ thêm xăng ở 244 thì Bà Clinton đã lăn lê bò trườn lên 215

tuoi-tre-5

để rồi lúc 13g40 (giờ Việt Nam) thì Ông Trump băng vùn vụt lên 264

tuoi-tre-6

có nghĩa là chưa bao giờ Ông Trump ở một phút giây nào đó lại thèm ngự tại mức 254 mà Tuổi Trẻ Online công bố.

Chỉ có việc ghi lại kết quả cập nhật mỗi phút một từ các trang mạng nước ngoài mà Tuổi Trẻ Online cũng làm không ra chi cả, nói gì đến chuyện quốc gia đại sự để độc giả người Việt cậy tin!

Hôm nay, ngày Thứ Sáu 11-11-2016, Tuổi Trẻ có bài đăng lúc 19g 09-11-2016 tựa đề “Người Ủng Hộ Bà Clinton Biểu Tình, Ông Oobama Rơi Nước Mắt

tuoi-tre-7

theo đó, Ông Obama đã “không thể ngăn được những giọt nước mắt buồn và tiếc nuối cho người phụ nữ ông đã dành nhiều tâm sức ủng hộ sau khi bà thất bại trước ông Trump

tuoi-tre-8

Các bạn hãy nhìn chữ AP được ghép vào cho bức ảnh có thêm trọng lượng, và hãy lưu ý nguồn ảnh “Twitter/inespohl”.

Là một tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh thế mà Tuổi Trẻ không thể lấy tin từ nguồn chính thống mà lại lấy từ nguồn loại vất sọt rác là Twitter!

Là một tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh thế mà Tuổi Trẻ chỉ lo đơm đặt vu vạ nhét chữ vào mồm Nghị sĩ Quốc hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước rằng ông ấy tuyên bố nhân dân Việt Nam có “dân trí thấp”, chứ không lo sắm đủ trí tuệ để nhận ra một điều sơ đẳng rằng phải nên tập trung tìm đọc tất cả các bài viết blog của ông này để biết rằng trong bài “Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ” đăng ngày 23-7-2016 thì ông ta đã tự ghép hình có cảnh Obama rơi lệ như sau:

tuoi-tre-9

Obama rơi lệ ngày 05-01-2016 khi phát biểu về cuộc nổ súng ở Trường Tiểu Học Sandy Hook ở New Town, bang Connecticut, năm 2012, khi sát thủ 20 tuổi Adam Lanza xả súng sát hại 20 học sinh và 6 giáo viên. Lẽ ra Obama nên nghe lời Tuổi Trẻ Online rơi vài giợt lệ hôm kia khi Hillary Clinton thất bại vì giợt lệ của ông lúc đó mới chứng tỏ rõ nét nhất sự sụp đổ hoàn toàn của Đảng Dân Chủ Con Lừa trong lãnh đạo Tòa Bạch Ốc, lãnh đạo Thượng Nghị Viện, và lãnh đạo Hạ Nghị Viện Hoa Kỳ.

Như bao tờ báo chính thống khác của Việt Nam đã thất bại thê thảm trong kiên trì kiếm tìm các bài báo rác nói xấu Donald Trump để đăng lại tràn ngập báo chí Việt Nam suốt nửa năm qua, Tuổi Trẻ Online đã rơi lệ vì sự thất bại của “The Whore of Babylon”, và đã che dấu sự tủi hổ của mình bằng cách bảo đó là nước mắt của Barack Obama!

Lời khuyên cho Tuổi Trẻ Online:

1) Một khi đã “cập nhật” tin sốt dẽo toàn cầu thì đừng phân công “nhà báo” nào vừa hay ngủ gục vừa không biết sử dụng máy vi tính;

2) Đừng bao giờ nghĩ rằng “báo chính thống” là quyền lực gớm ghê không ai dám “săm soi” tì vết nên muốn viết gì thì viết; và

3) Nên tìm đọc các bài viết của cái ông nghị sĩ bị “nhét chữ vào mồm” nêu trên vì ông ta là người duy nhất biết những thế ưu việt của Donald Trump qua bài viết “Tôi Ủng Hộ Donald Trump” ngày 01-01-2016 vào thời điểm Trump chưa được chọn làm ứng cử viên Đảng Cộng Hòa, và bài viết “Hoàng Hữu Phước Phỏng Vấn Donald Trump” ngày 12-10-2016 trong đó có kết luận bằng nhóm từ “Trump Triumphs” (tức Trump chiến thắng huy hoàng) mà mãi sau khi bầu cử 09-11-2016 thì tờ Nữu Ước Thời Báo mới dám dùng cụm từ ấy:

tuoi-tre-11

Biết bao giờ Việt Nam mới có những tờ báo chính thống của Đảng là nguồn thông tin nghiêm túc, chính đạo, thấu thị, trí tuệ, đáng tin cậy của người dân, và có uy tín với phần còn lại của thế giới!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 01-01-2016. Tôi Ủng Hộ Donald Trump

Hoàng Hữu Phước. 23-7-2016. Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ

Hoàng Hữu Phước. 12-10-2016. Hoàng Hữu Phước Phỏng Vấn Donald Trump

Hoàng Hữu Phước. 04-11-2016 Fauxtography: Truyền Thông Ba Que Xỏ Lá

Hoàng Hữu Phước. 27-9-2016. Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon “The Whore of Babylon”?

Hoàng Hữu Phước. 3-2011. Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư?

Hoàng Hữu Phước. 25-10-2016. Hillary Clinton

Hoàng Hữu Phước. 23-10-2016. 10 Nữ Lãnh Đạo Tàn Bạo Nhất Lịch Sử Nhân Loại

Truyền Thông Ba Que Xỏ Lá

Fauxtography

Hoàng Hữu Phước, MIB

04-11-2016

Bức hình đầy thương cảm dưới đây mang chú thích: “Một người mẹ Do Thái ôm chặc đứa con gái một lần cuối cùng trước khi cả hai bị các sĩ quan Đức Quốc Xã bắn chết”:

fake-2

Hình ảnh đã rất cũ, mờ nhòe do thời gian và cũng do điều kiện kỹ thuật của máy ảnh thời Thế Chiến II chưa thể sắc nét lên đến nhiều chục mega-pixel như máy ảnh và điện thoại di động ngày nay. Bức ảnh cho thấy bóng dáng viên sĩ quan Đức Quốc Xã đứng ngay sau lưng người mẹ và giơ súng lục lên để nhắm bắn vào gáy của bà, trong khi một quân nhân Đức lăm le tiểu liên đứng nhìn. Thân xác trần truồng của các phụ nữ khác nằm la liệt cạnh bên.

Tuy nhiên, sau khi có người nêu thắc mắc vì sao bức ảnh vô giá đó phải đến năm 2015 mới xuất hiện trên báo chí nhằm kỳ tranh cử tổng thống Hoa Kỳ, một cuộc săn lùng đã diễn ra và cuối cùng người ta tìm thấy tấm hình màu cực kỳ sắc nét sau:

fake-3

và nhờ không còn “mờ nhòe”, người ta nhận ra người phụ nữ đó hiện đang hành nghề ở đâu trong năm 2015 và đã cùng nhiều người khác nhận các vai diễn cho bức ảnh đầy xúc động đó.

Nếu ai đó táy máy chế tạo ra tấm hình như:

fake

thì chẳng qua đó là hoặc sử dụng mấy cái trò online vô thưởng vô phạt như photofunia để chế ra cho vui, hoặc tự cắt ghép hình minh với hình nhân vật kiệt xuất nhất thế giới mà mình ngưỡng mộ – cũng chỉ để cho mấy cháu dưới quê bật cười ha hả, thuần túy hí hước cá nhân chứ không phải là “truyền thông” để mà bị gọi là “ba que xỏ lá”.

Ở đây, khi nói “truyền thông” tức nói đến báo chí chính thống, chứ không bao gồm mấy cái rác tạp nham của bờ-lốc bờ-liếc (blog) hay phết-xơ-búc phết-xơ-biếc (facebook) chẳng hạn như trò ba que xỏ lá khi bọn Việt gian nào đó tung cái gọi là clip về Bà Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân rầm rộ xa giá về Bến Tre hay khi bọn Mỹ gian nào đó tung clip về Donald Trump đứng sờ vào bộ phận sinh dục mấy cô mặc áo tắm hai mảnh mà chỉ cần nhìn qua là biết ngay là clip ba que xỏ lá do (a) gã đàn ông “Trump” trong clip không là Trump, (b) kiểu quay clip dùng điện thoại di động nghĩa là cảnh diễn đang ở ngoài đường nghĩa là không trong “sự kiện” nào cả, (c) Trump chỉ chụp hình trang trọng và sang trọng với các hoa hậu người mẫu nghiêm túc vóc dáng sang trọng cao ráo tại các đại sảnh hay sân khấu,

fake-4fake-17

(d) các cô gái đang để “Trump” sờ mó trong clip thì dáng người không thuộc hàng ngũ cao cấp trong thế giới giải trí để được đứng cạnh Trump, và (e) các cô trong clip cười vui hớn hở nhìn vào người quay phim và uốn éo hỗ trợ “Trump” để “Trump” đặt tay đúng chỗ thì rõ ràng là bọn rẻ tiền đang hè nhau diễn tuồng để bôi nhọ Trump chứ không ngờ là ở đất nước Việt Nam 5000 năm văn hiến lại có khối người tin rồi comment nhặng cả lên.

fake-5

Trở lại vấn đề ba que xỏ lá của truyền thông chính thống ngoại, chúng ta hãy trước hết nói về “Fauxtography”. Từ thuật ngữ “photography” tức nhiếp ảnh tức ghi nhận lại hình ảnh thực bằng thiết bị chụp ảnh, người ta sáng tạo ra “fauxtography” như một cách chơi chữ vì phát âm của hai từ này khá tương tự, để nói về việc sử dụng máy ảnh để ghi lại hình ảnh thật rồi “chế tác” ra ảnh “thật” khác nhằm phục vụ cho một mưu đồ mang tính chính trị. Fauxtography còn bao gồm cả việc sử dụng các thiết bị ghi âm ghi hình để ghi âm thật ghi hình thật rồi cắt xén để cho ra đoạn ghi âm “thật” cùng ghi hình “thật” cũng để phục vụ một mưu đồ chính trị.

Khi Yahoo! dẫn tin của AFP kèm hình ảnh một bà lão Iraq đưa vật chứng hai viên đạn đã bắn vào nhà của bà trong đợt tấn công của liên quân làm ít nhất 175 người dân bị sát hại, người ta đã nhanh chóng nhận ra rằng hai viện đạn ấy mới nguyên vì ngay khi rời nòng súng thì thân đạn biến thành màu nâu đen kịt ngay và rơi xuống đất, chỉ có đầu đạn bay đến mục tiêu, không bao giờ còn nguyên vẹn trong tình trạng vừa xuất xưởng:

fake-6

Còn khi báo chí xuất hiện bài viết về sự tàn bạo của Lực Lượng Phòng Vệ Israel (tức IDF, gọi nôm na là quân đội Israel) với hình ảnh một binh sĩ Israel dẫm đạp lên bụng một em bé Palestine

fake-7

thì người ta cũng nhận ra ngay đó là ảnh ba que xỏ lá vì

a- Tư thế đặt chân chứ không là “dẫm đạp”

b- Binh sĩ Israel không mặc áo bỏ ngoài như lính Mỹ, áo màu hợp với chiến đấu vùng sa mạc chứ không xanh như trong hình, không đi giày “bốt” đen kiểu Mỹ như trong hình mà đi giày bốt đa số màu nâu còn nếu màu đen thì không “gồ ghề” như của Mỹ, không xài súng…AK-47 của Nga như trong hình mà xài toàn súng tiểu liên và súng máy do chính Israel thiết kế và sản xuất (như IMI Galil, IMI Negev LMG, và Uzi Pto, v.v.), quần thì có túi hai bên đùi có nắp đậy chứ không “trơn láng” như trong hình, và đầu gối luôn có đai bảo vệ chứ không trụi trần như trong hình.

fake-9fake-8

Còn khi cáo buộc “Cộng sản Việt Nam” đã cài cắm người vào Mỹ để luôn có mặt “ké” các cuộc “biểu tình” như cuộc mang tên “Thanh Niên Thế Giới Thứ Ba Chống Chiến Tranh” tờ San Francisco Chronicle đăng bức hình sau

fake-10

thì cũng không lâu sau đó người ta thấy bức ảnh khác do người khác “lỡ” chụp được như sau để biết người phụ nữ đó mặc áo đỏ có dòng chữ quảng cáo một sản phẩm nào đó và đang ngậm còi thổi “chỉ đạo” đám đông toàn người da đen cầm cờ Palestine

fake-11

Một thí dụ khác về sự tàn bạo của binh sĩ Israel đối với một em bé Palestine

fake-12

Trong khi binh sĩ Israel không đi …dép, không sử dụng súng tiểu liên Kalashnikov (tức…AK-47 của Nga), còn em bé mới 2 tuổi này không thể mặc áo len Bắc Âu trong khi thời tiết và thời gian của nơi mà báo chí nêu đã diễn ra cuộc “hành hình man rợ xả súng sát hại một trẻ thơ” thì lại là mùa trưa hè nóng bức vùng sa mạc!

fake-13

Tờ New York Times còn muối mặt với bài viết cho bức ảnh trên rằng sau trận không kích đẫm máu của Israel vào thị trấn Tyre của Lebanon, người đàn ông này dù bị thương vẫn cố gắng vực dậy một nạn nhân khác bị chôn vùi dưới đống đổ nát hoang tàn. Bức hình cho thấy “nạn nhân” nằm trên đống đổ nát chứ không dưới đống nào cả, thân thể không chút bụi và chẳng trầy trụa gì; chưa kể một tờ báo khác đăng ảnh của phóng viên khác chụp cũng tại trận địa ấy lại vô tình nhằm lúc “nạn nhân” lực lưỡng bị New York Times đem “chôn vùi” ấy cũng trần trụi với chiếc quần ấy nhưng lại đang lăng xăng khiêng cáng một nạn nhân khác bước trên đống đổ nát hoang tàn. Tất nhiên, với phát hiện ấy của độc giả, người ta lại nghi ngờ tiếp rằng không biết phóng viên thứ nhì khi chụp hình khiêng cáng có mướn ai đóng vai “nạn nhân” nằm trên cáng hay không nữa.

Có thể nói người phụ nữ xui xẻo nhất hành tinh là người dưới đây khi bà lần lượt bị hãng tin lừng danh Reuters cho nhà bà ở Beirut bị ăn bom của Israel ngày 22-7-2006,

fake-14

và khi bà thay quần áo chạy qua ngôi nhà thứ hai cũng trong ngày ấy thì tội nghiệp thay nó cũng bị hãng tin lừng lấy AP cho ăn bom Israel

fake-15

khiến bà đau khổ thay quần áo màu đen trở lại và thất thểu lê từng bước mất đúng 15 ngày tức ngày 05-8-2006 mới đến được ngôi nhà thứ ba cũng trong cùng thành phố Beirut để thấy nó bị tạp chí The Spectator cho ăn bom Israel

fake-1

Người phụ nữ hãm tài (nhà nào cũng ăn bom) nhưng lớn mạng (bom nào cũng  chừa bà) đó bị phát hiện là một người mẫu không chuyên, chuyên đóng vai người phụ nữ đau khổ cho các nhà báo phương Tây.

Thế ở Việt Nam có fauxtography không?

Những thuật ngữ lùng bùng lổ tai của “đạo đức kinh doanh”, “đạo đức doanh nghiệp”, “đạo đức nghề nghiệp”, “trách nhiệm với cộng đồng”, v.v., là do Âu Mỹ đẻ ra.

Bởi có tất tần tật những thứ đó mà ở Âu Mỹ phụ nữ không dám có thai bởi vì lo sợ sẽ bị tống cổ ra khỏi nơi làm việc một lần và mãi mãi (once and for all).

Bởi vì cái “đạo đức” cao nhất là: phải bảo đảm đồng tiền của cổ đông được sinh lời cao nhất có thể được.

Thế nên cái đạo đức kinh doanh của nhà sản xuất vũ khí là khách hàng phải hài lòng với mức độ sát thương ghê gớm nhất của hàng hóa.

Báo chí cũng là kinh doanh. Làm gì có trò hề báo chí “phục vụ độc giả”. Làm gì có trò hề báo chí “phục vụ xã hội”. Làm gì có trò hề báo chí “lôi ra ánh sáng những tiêu cực”. Làm gì có trò hề báo chí “phản ảnh tâm tư nguyện vọng của người dân”.

Chỉ có duy nhất một điều: báo chí phải tăng doanh số bán báo. Đó là đạo đức cao nhất của thế giới tư bản, chưa kể báo chí phải phục vụ chủ nhân đích thực của tòa soạn – tức nhà tài phiệt truyền thông của Đảng chính trị của chính phủ – nên fauxtography trở thành công cụ ghê gớm để định hướng dư luận đồng thuận với các sự can thiệp của chính phủ vào các cuộc chiến tranh ở ngoài nước. Đây là điểm mạnh của báo chí Mỹ.

Rất có thể ở Việt Nam thì báo chí có thêm một điều phụ: báo chí là công cụ của Đảng để phục vụ nhân dân. Bởi báo chí Việt Nam không phục vụ chủ nhân đích thực của tòa soạn – tức Đảng Cộng Sản Việt Nam – nên fauxtography trở thành công cụ ghê gớm để định hướng dự luận bất đồng thuận với các chính sách nội trị của chính phủ, tiến tới phản phúc, phản động, và phản quốc. Đây là điểm tồi tệ của báo chí Việt Nam.

Bài viết về “sự cố nước mắm” là một fauxtography đánh vào kinh tế nước nhà cùng uy tín chính phủ.

Video clip về “cá chết ngay khi nhúng vào nước biển bị nhiễm độc Formosa” là một fauxtography đánh vào kinh tế nước nhà cùng uy tín của Đảng và Chính phủ.

Phim “Ký sự Libya” là một fauxtography đánh vào uy tín nước nhà cộng sản.

Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang (Quốc Hội Khóa XIII) lúc tiếp xúc cử tri Quận 4 khi được người dân nêu thắc mắc vì sao chỉ có báo chí phanh phui các vụ tham nhũng chứ nhà nước không bao giờ phanh phui bất kỳ ai, đã trả lời với ngụ ý rằng báo chí Việt Nam không giỏi như thế đâu mà thông tin là từ “mẫy ổng” truyền ra thôi, mà người viết bài này có thể giải mã thêm nhằm cụ thể hơn rằng mỗi khi chính phủ điều tra xong xuôi một vụ tham nhũng là trước khi ra tay đánh bắt sẽ cho báo chí biết để tập trung viết bài đánh trước để tạo dư luận.

Để triệt tiêu dịch bệnh fauxtography, Đảng Cộng Sản Việt Nam cần (a) nhận ra rằng chỉ với các lớp cao cấp chính trị thì nhà báo không thể được giáo dục đủ đầy về trình độ tư duy và nhân cách, (b) gia tăng tần suất xiết chặt triệt để sự kiểm soát của Đảng đối với các công cụ này của Đảng, (c) áp dụng tuyển dụng nhân sự vào chức danh “tổng biên tập” thay vì bổ nhiệm, và (d) tuyển dụng “tổng biên tập” không cần yếu tố “đảng viên”.

fake-16

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này

Lao Xao Láo Xạo

Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt

Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này

Toa Thuốc Lăng Tần

Hoàng Hữu Phước, MIB

05-8-2016

 Nha Bao1 (2)

1) Sự Cố Phóng Sự Syria

Vừa qua rộ lên sự cố phim phóng sự mang tên Ký Sự Syria: Góc Nhìn Từ Phía Trong Cuộc Chiến của Đài Truyền Hình Việt Nam (VTV). Đã có rất nhiều dư luận phê bình và phê phán bộ phim ấy; song, vẫn chưa có ai nêu được cái lõi dẫn đến các rắc rối nổi cộm đáng xấu hổ trong thế giới báo chí hiện nay ở Việt Nam nói chung và trong những cái gọi là phóng sự cũng của cái thế giới ấy mà Ký Sự Syria là thùng nước làm tràn hồ bơi.

Trước khi đi vào phân tích cụ thể cái lõi trầm kha của vấn đề, xin kính mời bạn đọc lưu ý đến chi tiết cực kỳ quan trọng của “ê-kíp phim gồm nhà báo Lê Bình, quay phim Ngọc Phúc, cùng hai phóng viên Vân Anh và Phương My thực hiện”.

2) Căn Bịnh Trầm Kha Việt Nam

Thời bao cấp gian khổ đã qua trong thắng lợi tuyệt toàn: chính trị ổn định, lãnh thổ vẹn toàn trước cuộc xâm lăng của bọn bá quyền Trung Quốc và cuộc xâm lược của bọn man rợ Kampuchia, chế độ củng cố vững chắc, kinh tế tự bồi đắp trên những phiến đá thô ráp để chất chồng lên thành nền móng cao hơn cho những kiến trúc kỳ vĩ hơn.

Thời bao cấp gian khổ đã qua đi với những tàn tích thượng tầng hằn sâu như những vết nứt rạn xuống hạ tầng. Đây là nói về những phát huy sáng kiến để tồn tại qua cơn thử thách nghiệt ngã không bút mực nào tả xiết (untold hardship) để tự đứng lên (self-sustainment) và gượng hết sức bình sinh để sinh tồn (surviving the ordeals). Cũng vì thành công cho sự tồn tại và phát triển, các sáng kiến ấy từ vị trí  một thứ nam châm hút lấy những biện pháp cải tổ, những nguồn vốn đầu tư, trở thành lực cản như sức hút mãnh liệt của từ trường cản trở mọi thứ muốn vượt khỏi tầm trọng lực. Cái cơ chế tổ chức vật chất và tinh thần dường như không thể nào còn có thể sửa chữa được nữa. Thay vì đặt nặng chuyên nghiệp chuyên môn, Việt Nam lại đặt nặng vấn đề khoa giáo, đưa giáo dục lên hàng đầu; song, bản thân từ “giáo dục” đã chưa từng được hiểu đúng, dẫn đến tình trạng mất trật tự trong giao thông, xuống cấp trong đào tạo, và xuống cấp trong những chức nghiệp mà chế độ đặt trọng tâm nặng hơn hết.

Bày ra Ngày Nhà Giáo, đặt “nhà giáo” rời xa mãi mãi vị trí “phục vụ khách hàng” (customer service) vốn đòi hỏi chất lượng giảng dạy phải ở mức tuyệt hảo, để ngự tại vị trí “đấng ban ơn cứu dốt” cho học trò – cực đoan vô lối của “một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng thầy – dẫn đến tâm lý phải được xã hội trọng vọng cũng như phải được phụ huynh cung phụng. Hậu quả là học sinh sinh viên trình độ học lực kém đi, trong khi tư cách đạo đức thì ôi thôi bao điều tai tiếng trong xã hội, kể cả động thủ với cả “đấng ban ơn cứu dốt”.

Bày ra Ngày Thầy Thuốc, đặt “thầy thuốc” rời xa mãi mãi vị trí “phục vụ khách hàng” (customer service) vốn đòi hỏi chất lượng chữa trị phải ở mức tuyệt hảo, để ngự tại vị trí “đấng ban ơn cứu mạng” cho bịnh nhân, dẫn đến tâm lý phải được xã hội trọng vọng cũng như phải được thân nhân bịnh nhân cung phụng. Hậu quả là bịnh nhân đa số bị kê đơn thuốc vô tội vạ, trong khi tư cách đạo đức “thầy thuốc” thì ôi thôi bao điều tai tiếng trong xã hội, còn thân nhân bịnh nhân thì động thủ với cả “đấng ban ơn cứu mạng”.

Bày ra Ngày Nhà Báo, đặt “nhà báo” rời xa mãi mãi vị trí “phục vụ khách hàng” (customer service) vốn đòi hỏi chất lượng nghề nghiệp phải ở mức tuyệt hảo, để ngự tại vị trí “đấng thi hành công vụ” truy tìm “chân lý” cho xã hội, dẫn đến tâm lý phải được xã hội trọng vọng cũng như phải được mọi người kinh sợ. Hậu quả là độc giả nhận được đa số thông tin không hoặc kém trung thực vô tội vạ, trong khi tư cách đạo đức “nhà báo” thì ôi thôi bao điều tai tiếng trong xã hội, mà hậu quả là “Ký Sự Syria” cùng những thứ tương cận.

3) Nạn Kiêu Báo

Nếu xưa kia ở Việt Nam – chẳng nơi nào khác có tình huống tương tự – có Loạn Kiêu Binh thời Lê Trung Hưng do những quân binh vùng Thanh Hóa và Nghệ An cậy có công phò tá quân vương, đã kiêu căng chà đạp vương pháp gây điêu đứng cho triều chính và dân tình, khiến sụp đổ cơ nghiệp Nhà Lê; thì nay Việt Nam đang có Loạn Kiêu Báo, chẳng qua do chế độ đã ban cho báo chí tầm quan trọng vượt bậc chỉ có ở Việt Nam từ cả trước thời bao cấp: tuyên giáo tức tuyên truyền và giáo dục để xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa, truyền bá tư tưởng cách mạng Mác-xít Lê-nin-nít, đấu tranh chống Mỹ cùng hệ tư tưởng thù địch, phổ biến chủ trương chính sách của Đảng và Nhà Nước, v.v. Kết quả đã chưa từng được như ý khi chưa hề xuất hiện những con người mới xã hội chủ nghĩa, tư tưởng thù địch vẫn đang lấn lướt, chủ trương – chính sách của Đảng và Nhà Nước được phổ biến rộng khắp nếu tin vào báo cáo của Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.

Không đâu trên thế gian này mà “nhà báo” lại được xem như “đang thi hành công vụ” khi tác nghiệp như ở Việt Nam.

Không đâu trên thế gian này mà “nhà báo” lại được cho cái quyền uy tiếp cận bất kỳ ai và bất kỳ ai phải cung cấp thông tin cho “nhà báo” như ở Việt Nam.

Không đâu trên thế gian này mà “nhà báo” là danh xưng không mang chút hơi hướm nào của tính chuyên nghiệp cao chuyên môn giỏi như ở Việt Nam. Ông Lại Văn Sâm mà là “nhà báo” mới là chuyện lạ. Lê Bình đi làm phóng sự Ký Sự Syria mới là chuyện lạ.

4) Tham Khảo Tổ Chức Công Ty Truyền Hình Hoa Kỳ

Khi đọc đến chữ chót của phần trên, các “nhà báo” ắt cảm thấy không cam tâm. Ở đây xin mổ xẻ vấn đề cụ thể rõ ràng như sau về cái gọi là “Đài Truyền Hình”:

Trên thế giới có hai loại “Đài Truyền Hình”, đó là đài công và đài tư. Đã là “đài công” thì hoàn toàn không có quảng cáo hay kinh doanh. Đã là “đài tư” thì  phần chính và chủ lực là quảng cáo và kinh doanh.

Việt Nam ta sính dùng cụm từ “ham học hỏi” nhất là phải ra nước ngoài du học để thu gom tất tần tật từ đời này đến đời kia muôn kiếp, tuyệt đối né cụm từ “thích truyền thụ” nhất là khi liên tưởng đến việc dạy cho thế giới cái gì đó. Vậy thử xem danh mục tổ chức một “cơ quan truyền hình tư” của Mỹ ra sao theo tài liệu của  Hiệp Hội Quốc Gia Các Nhà Truyền Thông Hoa Kỳ:

Nhabao1Nhabao2 (2)

Trong danh mục tổ chức ở trên, chúng ta thấy có tất cả 9 “phòng ban” và “phòng” tin tức đứng hàng thứ 5 theo vị trí quan trọng từ cao xuống thấp, theo đó, bộ phận lãnh đạo ở vị trí hàng đầu, tiếp theo sau là tuần tự các “phòng ban” kinh doanh – tiếp thị, phòng phát hình chương trình quảng cáo, phòng điều nghiên, rồi mới đến phòng tin tức, theo sau là các phòng thương hiệu-hình ảnh-hình tượng, phòng quan hệ công chúng – cộng đồng, phòng chương trình, và phòng kỹ thuật.

Trong phòng tin tức ở ô được tô vàng như trên, ta thấy hoàn toàn không có chức danh hay nghề nào mang tên “journalist” tức “nhà báo”, mà chỉ có “reporter” tức “phóng viên”. Người viết tin (news writer) là người quan trọng hơn phóng viên. Và “phóng viên” gồm phóng viên thường, phóng viên quảng cáo, và phóng viên đưa tin từ trực thăng rượt đuổi hiện trường.

Phóng viên thực hiện việc phỏng vấn, lấy tin, đưa tin truyền hình trực tiếp; hoặc phỏng vấn, lấy tin về cho cấp trên là người viết tin để biến thành bài viết đăng báo.

Phóng viên là nghề nghiệp vừa nguy hiểm (vì không được bảo vệ gì do không bao giờ có chuyện “thi hành công vụ” vốn là chuyện riêng của cơ quan cảnh sát an ninh), vừa lương thấp (vì không quan trọng, do quan trọng là người viết tin chứ không phải là người lấy tin vì tin lấy về có thể bị loại bỏ bởi người viết tin), vừa khó có việc chính quy toàn thời gian (vì chẳng “đài” nào thuê như vậy và vì phóng viên phải tự bươn chải đi tìm nguồn tin đa dạng để “bán” cho nhiều tòa soạn khác nhau có những chuyên mục khác nhau).

Như vậy, VTV được tổ chức có trên cơ sở “học hỏi” của cường quốc công nghiệp truyền hình?

Như vậy, các nhà chuyên nghiệp của ngành truyền hình thế giới sẽ ngạc nhiên tại sao việc thực hiện Ký Sự Syria không do hai phóng viên Vân Anh và Phương My cùng quay phim Ngọc Phúc đảm trách” mà hai phóng viên ấy lại đi hầu “nhà báo” Lê Bình để “nhà báo” này giữ vai trò… “phóng viên”.

Như vậy, các nhà chuyên nghiệp của ngành truyền hình thế giới sẽ ngạc nhiên tại sao Ông Lại Văn Sâm lại được gọi là “nhà báo” trong khi Ông chuyên tổ chức các gameshow từ thời Trò Chơi Liên Tỉnh cách nay 30 năm cho đến giờ; chưa kể các gameshow đều để thu tiền tài trợ của các công ty lớn.

Như vậy, các nhà lãnh đạo chuyên nghiệp của ngành truyền hình thế giới sẽ ngạc nhiên tại sao Ông Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam lãnh đạo một đài “công” (của nhà nước) sao lại kinh doanh quảng cáo ì xèo thu lợi nhuận, mà đã kinh doanh thì việc đưa tin tức thời sự chỉ là thứ yếu sao lại được tôn vinh như phần việc chính; và vì sao đã là lãnh đạo cơ quan truyền thông chuyên nghiệp lại có cơ chế tổ chức nhân sự không giống ai, chẳng khác nào bịnh viện chuyên khoa thần kinh lại có các phòng ban đầu tư chứng khoán, địa ốc, và sàn vàng vậy. Thậm chí ông còn trao thưởng ngay cho ê-kíp làn phim mà không biết rằng giải thưởng liên quan đến… “báo” phải do tổ chức lớn của hiệp hội báo chí xét cấp, chẳng khác nào ông tự nhận VTV không dính dáng gì đến cộng đồng kỹ nghệ truyền hình quốc tế vậy.

5) Tham Khảo Tổ Chức “Công Ty” Báo Chí Âu Mỹ

Thông tin về sơ đồ tổ chức của các “công ty” đại gia báo chí như Time hoặc Newsweek và Washington Post, v.v., đều có thể truy cập được qua internet tại các trang web của họ, chẳng hạn như

Nha Bao (2)

sơ đồ trên cho thấy không có chức danh “nhà báo” journalist mà chỉ có các “phóng viên” reporter ở dưới đáy tháp tổ chức, gồm phóng viên thể thao, phóng viên tin tức, phóng viên kinh doanh, và phóng viên phóng sự mà thôi. Như vậy, chỉ có phóng viên “phóng sự” (tức feature reporter) mới có vẻ là đối tượng mà Việt Nam muốn “bảo vệ” nhưng đã áp dụng lầm cho tất cả không những tất cả các loại phóng viên “reporter” mà còn là tất cả những ai được gọi là “nhà báo”.

6) Thuốc Đắng Dã Tật: Toa Thuốc Lăng Tần

a- Đã là “chuyên nghiệp” thì phải có chức danh trên danh thiếp phù hợp với tương đương trên thế giới, không thể có việc ai cũng có “Thẻ Nhà Báo” với tiếng Anh là Journalist, khiến quốc tế không biết phải cử ai ra đón tiếp cho thích hợp. Việt Nam nhất thiết phải tổ chức lại cơ cấu chức danh của Đài Truyền Hình Việt Nam cũng như các tòa soạn báo “nhà nước”.

b- Đã là “nhà báo chuyên nghiệp” thì không có nội hàm “thi hành công vụ” để dẫn đến tâm lý tự mãn “bất khả xâm phạm”, từ đó tự tung tự tác, phản Đảng, phản quốc, nhũng nhiễu doanh nghiệp, bày trò hề bằng những tác phẩm giả trá. Cần nhớ rằng Rino Barillari là “nhà báo ảnh” được gọi là Vua Paparazzi có Huân Chương Cộng Hòa Ý vẫn bị những người mà ông ta chụp ảnh đánh đập do xâm phạm đời tư cá nhân mà bức ảnh sau đây cho thấy người ra tay hạ thủ là diễn viên điện ảnh Mickey Hargitay cùng bạn gái của anh ta:

Nha Bao (1)

Tương tự, tại Euro 2016 vừa qua đã có chuyện cực kỳ bình thường khi cầu thủ Christiano Ronaldo của đội Bồ Đào Nha giật micro của một phóng viên (reporter, không phải journalist) đài CMTV rồi ném xuống hồ. Tất cả điều này có nghĩa rằng Việt Nam đang tạo ra Loạn Kiêu Báo khi vừa không những sử dụng từ “nhà báo” ôm quá rộng nghĩa mà lại còn cho “nhà báo” có quyền tiếp cận phỏng vấn bất kỳ ai cũng như các nghị sĩ buộc phải trả lời phỏng vấn của các “nhà báo” khi có yêu cầu; đã vậy, cơ quan công an phải bảo vệ “nhà báo” khi “nhà báo” đến tác nghiệp tại địa phương. Sự bảo vệ sẽ đúng hoàn toàn nếu “nhà báo” bị tấn công bởi bên thứ ba, trong khi bên thứ hai lẽ ra phải có toàn quyền (nhân quyền và dân quyền) từ chối yêu cầu phỏng vấn hoặc tố cáo “nhà báo” quấy rầy hoặc ra tay tự vệ khi bị “nhà báo” quấy rầy.

Phải ngăn ngừa Loạn Kiêu Báo vì “loạn” đã không còn “trong trứng nước”.

Phải chuyên nghiệp hóa ngành truyền hình theo tổ chức đẳng cấp quốc tế để tránh loạn “Ký Sự Syria”.

Phải chuyên nghiệp hóa ngành “báo chí” theo tổ chức đẳng cấp quốc tế để tránh nạn những chức sắc cấp cao giỡ trò rồi Nhà Nước phải nhức đầu thu hồi “thẻ Nhà Báo” thật chẳng ra làm sao cả.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo các bài viết cùng tác giả về chủ đề “báo chí”:

Quyền Lực Thứ Sáu

Thư Gởi Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam

Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc

Vấn Nạn Ngôn Từ Trong Giới Truyền Thông

Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang”

Ê Bồ! Sao Muốn Về?

Trang Sử Chưa Được Tiết Lộ Về Hoa Kỳ

Nhân Chuyến Thăm Việt Nam Và Nhật Bản Của Tổng Thống Mỹ Obama

Hoàng Hữu Phước, MIB

11-5-2016

Hôm nay các phương tiện truyền thông đại chúng ở New Zealand – và tất nhiên cũng ở Việt Nam – đồng loạt đưa tin về chuyến thăm Việt Nam và Nhật Bản của Tổng Thống thứ 44 của Hoa Kỳ Ngài Barack Hussein Obama Đệ Nhị. Chuyến thăm này của Ngài Obama (a) một mặt làm tiu nghỉu những kẻ chống Việt đã loan tin hàm hồ láo xạo về việc hủy bỏ chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Hoa Kỳ để phản đối việc Việt Nam bầu lại Chủ Tịch Nước, Chủ Tịch Quốc Hội, và Thủ Tướng trước nhiệm kỳ – một việc hoàn toàn phù hợp Hiến Pháp Việt Nam và luật pháp Việt Nam mà tất cả các nguyên thủ của tất cả các nước trên toàn thế giới phải công khai công nhận và công khai tôn trọng, (b) một mặt tạo điều kiện cho các nhà nghiên cứu quốc tế và các nhà báo lão luyện trên thế giới tập trung viết về tội ác chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam và Nhật Bản. Một trong vô số các bài viết ấy là của nhà báo Edu Montesanti, tác giả quyển Những Sự Dối Trá Và Tội Ác Của Cuộc Chiến Chống Khủng Bố (Lies and Crimes of “War on Terror”), phỏng vấn độc quyền Giáo sư Peter Kuzinick, công dân New York, Giáo sư Lịch Sử Đại Học Hoa Kỳ và Viện Trưởng Viện Nghiên Cứu Nguyên Tử Hoa Kỳ, mà tôi dịch sang tiếng Việt như dưới đây để cung cấp cho bạn đọc có thêm thông tin về một giai đoạn lịch sử không thể nào quên của nhân loại. Trong bài phỏng vấn này, Giáo sư Peter Kuzinick nói về việc thả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagazaki, về tội ác cùng các dối trá của Mỹ đàng sau cuộc chiến tranh tại Việt Nam cũng như về sự thật đằng sau cuộc xâm lược của Mỹ tại Việt Nam, và vì sao Mỹ có cuộc Chiến Tranh Lạnh với Liên Xô cũng như vì sao cuộc chiến ấy cùng truyền thông chính thống đã ảnh hưởng đến thế giới ngày nay, lợi ích từ cuộc ám sát Tỏng Thống Kennedy, chủ nghĩa đế quốc Mỹ đối với Châu Mỹ La Tinh thời Chiến Tranh Lạnh và ngày nay dưới vỏ bọc giả trá của Chiến Tranh Chống Khủng Bố và Chiến Tranh Chống Ma Túy.

*********

Edu MontesantiThưa Giáo sư Peter Kuznick, xin cảm ơn ông rất nhiều vì đã cho phép tôi được phỏng vấn ông. Trong quyển Lịch Sử Chưa Được Nói Đến Của Hoa Kỳ, ông cùng đồng  tác giả Oliver Stone có tiết lộ rằng việc ném các quả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki của Tổng thống Harry Truman là không cần thiết về mặt quân sự, cùng những lý do đằng sau nó. Xin Giáo sư vui lòng bình luận về các sự nêu lên này

Peter Kuznick: Thật là thú vị khi tôi nói chuyện với những người ở nước khác thì hầu hết đều cho rằng các vụ thả bom nguyên tử là không cần thiết và không thể biện minh được, trong khi hầu hết người Mỹ vẫn tin rằng việc thả những quả bom nguyên tử ấy là hành động thực sự nhân đạo vì chúng cứu sống hàng trăm hàng ngàn người Mỹ rất có thể sẽ chết trong một cuộc xâm lược của hàng triệu người Nhật.

Đó là một ảo tưởng để tự an ủi mà nhiều người Mỹ hằng tin sâu sắc, đặc biệt nơi những bậc lão niên. Đây là một trong những huyễn hoặc sơ đẳng phát sinh từ Đệ Nhị Thế Chiến. Nó có từ sự cố ý tuyên truyền của Tổng Thống Truman, Bộ Trưởng Chiến Tranh Henry Stimson, và nhiều vị khác, những kẻ loan truyền thông tin sai lạc rằng các quả bom nguyên tử đã buộc Nhật Bản phải đầu hàng. Truman tuyên bố trong cuốn hồi ký của ông rằng các quả bom nguyên tử đã cứu sống nửa triệu người Mỹ. Tổng Thống George H.W. Bush sau đó nâng con số lên thành “nhiều triệu người”. Thực tế là vụ thả các quả bom nguyên tử đã không hề cứu sống người Mỹ cũng như không hề đóng góp đáng kể nào vào sự quyết định đầu hàng của Nhật Bản. Các quả bom nguyên tử ấy lẽ ra đã khiến kéo dài chiến tranh hơn và gây thiệt hại nhân mạng nhiều hơn cho Mỹ. (giải thích thêm của Hoàng Hữu Phước: hai quả bom nguyên tử rất có thể đã làm Nhật Bản nổi giận điên cuồng tập trung báo thù Mỹ nếu như bộ binh Nhật Bản không bị Liên Xô tiêu diệt ở Mãn Châu Quốc). Chỉ có một sự thật là chúng đã giết hàng trăm ngàn người Nhật và gây thương tích cho nhiều người hơn thế.

Theo báo cáo tháng 1 năm 1946 của Bộ Chiến Tranh Hoa Kỳ, các quan chức hàng đầu Nhật Bản đã có rất ít cuộc thảo luận về các vụ đánh bom nguyên tử, nghĩa là chúng không dẫn đến quyết định đầu hàng. Điều này mới đây đã được công nhận một cách khá gây sửng sốt bởi Bảo Tàng Quốc Gia của Hải Quân Hoa Kỳ tại Thủ đô Washington, khi báo cáo rằng “Sự tàn phá rộng lớn bởi các vụ đánh bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki và sự sát hại 135.000 người Nhật đã có rất ít ảnh hưởng đến quân đội Nhật Bản.”

Tuy nhiên, việc Liên Xô đem quân vào Mãn Châu Quốc đã làm Nhật Bản đổi ý. Ít người Mỹ biết rằng trong tổng số 7 vị Đô Đốc và tướng lĩnh năm sao của Mỹ đã có ngôi sao thứ năm trong cuộc chiến ấy thì đã có 6 vị nói rằng các quả bom nguyên tử hoặc không cần thiết về quân sự hoặc đáng bị lên án về mặt đạo đức hoặc cả hai. Các vị ấy gồm có Tướng Douglas MacArthur, Dwight Eisenhower, Henry “Hap” Arnold, và các Đô đốc William Leahy, Ernest King, cùng Chester Nimitz Leahy, chánh văn phòng của tổng thống Roosevelt và Truman. Vị này nói rằng các vụ đánh bom nguyên tử vi phạm “mọi chuẩn mực đạo đức Kitô giáo mà tôi từng nghe nói đến cũng như tất cả các luật thời chiến được biết đến.” Ông phát biểu rằng “Nhật Bản đã đã bị đánh bại và sắp sửa đầu hàng. Việc sử dụng các loại vũ khí man rợ này tại Hiroshima và Nagasaki không trợ giúp cụ thể nào trong cuộc chiến chống Nhật Bản của chúng ta. Là người đầu tiên sử dụng bom nguyên tử, chúng ta đã áp dụng một tiêu chuẩn đạo đức thường thấy của bọn man di thời Tiền Trung Cổ “.

Tổng thống Mỹ Eisenhower đồng ý rằng người Nhật đã bị đánh bại từ trước rồi. Tướng MacArthur nói rằng Nhật Bản lẽ ra đã đầu hàng nhiều tháng trước nếu Mỹ bảo Nhật Bản rằng Nhật Bản có thể duy trì hoàng đế của họ, cái điều mà cuối cùng Mỹ cũng đã cho phép Nhật Bản có được.

Thế thực ra đã đã xảy ra việc gì? Khoảng mùa xuân năm 1945, rõ ràng hầu hết các lãnh đạo Nhật Bản đều biết họ không thể thắng cuộc chiến tranh. Vào Tháng Hai 1945, Hoàng tử Fumimaro Konoe, cựu Thủ tướng Nhật Bản, đã viết thư cho Hoàng đế Hirohito, “Nhi thần rất tiếc phải kính bẩm với Đức Kim Thượng rằng thất bại của Nhật Bản là không thể tránh khỏi.”

Cảm nhận này cũng được thể hiện bởi Hội đồng Chiến Tranh Tối Cao vào tháng Năm 1945 khi họ tuyên bố rằng “Việc Liên Xô tham chiến sẽ giáng một đòn chí tử vào Đế Chế chúng ta” và được lặp đi lặp lại thường xuyên sau đó bởi các nhà lãnh đạo Nhật Bản.

Mỹ, vốn đã giải được bảng mật mã của Nhật Bản và đã chặn được đường dây cáp truyền tin của Nhật Bản, đã hiểu biết đầy đủ về sự tuyệt vọng ngày càng tăng của Nhật Bản muốn chấm dứt chiến tranh nếu Mỹ đồng ý cho họ “đầu hàng.” Nhật Bản đâu chỉ bị đánh bại tơi tả về quân sự, hệ thống đường sắt của Nhật cũng lâm vào cảnh bị phá huỷ còn nguồn cung cấp thực phẩm bị cạn kiệt. Đich thân Tổng Thống Mỹ Truman đã gọi bức điện thu được ngày 18 tháng Bảy là “bức điện của Nhật Hoàng yêu cầu hòa bình.” Nhà lãnh đạo Mỹ cũng biết rằng những gì Nhật Bản thật sự sợ hãi là khả năng của một cuộc xâm lược của Liên Xô mà Nhật Bản không thể nào ngăn chặn được.

Các nhà lãnh đạo Nhật Bản đã không biết rằng tại Hội Nghị Yalta, Stalin đã đồng ý tham chiến tại Thái Bình Dương ba tháng sau khi kết thúc cuộc chiến ở Châu Âu. Nhưng Truman biết và hiểu hết ý nghĩa của nó. Ngay từ ngày 11-4-1945, Phụ trách Cơ Quan Tình Báo Hốn Hợp thuộc Tham Mưu Liên Quân Mỹ đã báo cáo rằng “Nếu bất cứ lúc nào mà Liên Xô tham chiến, tất cả người Nhật Bản sẽ nhận ra rằng thất bại tuyệt đối là không thể tránh khỏi.”

Tại Potsdam vào giữa tháng Bảy, khi Truman nhận được xác nhận của Stalin rằng Liên Xô sắp tham chiến, Truman vui mừng và đã viết trong nhật ký của mình, “Cho bọn Nhật đi đoong khi điều đó xảy ra”. Ngày hôm sau, ông đã viết cho vợ mình rằng, “Chúng ta sẽ kết thúc chiến tranh sớm một năm, và sẽ nghĩ về bọn trẻ sẽ không bị chết. ”

Vì vậy, có hai cách để kết thúc chiến tranh mà không phải thả bom nguyên tử. Thứ nhất là phải thay đổi yêu đầu hàng vô điều kiện và thông báo Nhật Bản rằng họ có thể giữ lại hoàng đế, điều mà hầu hết các nhà làm chính sách Mỹ muốn như vậy do họ biết Nhật Hoàng là chìa khóa cho sự ổn định hậu chiến. Thứ hai là chờ cuộc xâm lược Nhật Bản của Liên Xô sẽ bắt đầu lúc nửa đêm ngày 08 tháng 8.

Chính cuộc đưa quân vào chiếm Nhật ấy mới là đòn quyết định chứ không phải bom nguyên tử, có tác dụng lâu dài và gọn hẹp hơn. Cuộc xâm lược của Liên Xô hoàn toàn làm phá sản chiến lược ketsu-go của Nhật Bản (giải thích thêm của Hoàng Hữu Phước: chiến lược Ketsu-Go tức Chiến Lược Giáng Đòn Quyết Định tiêu diệt lực lượng hải quân Hoa Kỳ trên biển để Hoa Kỳ không thể đổ bộ Nhật Bản, bằng cách ngày đêm tìm diệt các hàng không mẫu hạm Mỹ, và tăng cường phòng vệ bằng hải lục không quân để tiêu diệt bất kỳ đoàn  quân Mỹ nào lọt vào được lảnh thổ Nhật Bản). Hồng Quân Liên Xô hùng mạnh đã nhanh chóng tiêu diệt Đạo Quân Quan Đông của Nhật Bản. Khi Thủ Tướng Kantaro Suzuki được hỏi tại sao Nhật Bản cần thiết phải đầu hàng Hoa Kỳ một cách nhanh chóng, ông trả lời rằng nếu Nhật Bản chậm chân thì “Liên Xô sẽ không những chỉ chiếm Mãn Châu, Hàn Quốc, Karafuto, mà còn chiếm cả Hokkaido. Điều này nếu xảy đến sẽ phá hủy nền tảng của Nhật Bản. Chúng tôi phải kết thúc chiến tranh khi còn có thể thỏa thuận với Hoa Kỳ.” Cuộc tiến quân của Liên Xô đã thay đổi cán cân quân sự, chứ còn những quả bom nguyên tử trông khủng khiếp thế đấy đã không giúp được gì. Người Mỹ đã oanh tạc thiêu rụi các thành phố Nhật Bản trong nhiều tháng trời. Như Yuki Tanaka đã chứng minh cho thấy Mỹ đã oanh tạc thiêu rụi hơn 100 thành phố của Nhật Bản. Sự thiêu hủy đạt mức cao nhất 99,5% tại trung tâm thành phố Toyama. Các nhà lãnh đạo Nhật Bản đã chấp nhận để Hoa Kỳ cứ quét sạch các thành phố của Nhật Bản. Hiroshima và Nagasaki chỉ là có thêm hai thành phố bị biến mất mà thôi, mặc cho mức độ tàn phá hay chi tiết khủng khiếp đến đâu. Nhưng cuộc xâm lược của Liên Xô đã chứng minh sức tàn phá sẽ còn ghê gớm hơn rất nhiều như lãnh đạo của cả Mỹ và Nhật Bản đều biết sẽ như thế.

Tuy nhiên, Mỹ muốn sử dụng bom nguyên tử làm lời cảnh báo nghiêm khắc dành cho Liên Xô về những gì đang sẵn chờ đợi họ nếu họ dám can thiệp vào kế hoạch của Mỹ đối với quyền bá chủ hoàn cầu sau chiến tranh. Đó chính xác là điều mà Stalin cùng các lãnh đạo Liên Xô ở Điện Kremlin đã nhận ra qua các vụ ném bom nguyên tử ấy. Việc sử dụng bom nguyên tử của Mỹ ít ảnh hưởng đến các nhà lãnh đạo Nhật Bản, nhưng nó chứng tỏ là nhân tố chính trong khởi động cuộc Chiến Tranh Lạnh. Và nó đặt cả thế giới trên một đường trượt đến sự  hủy diệt. Đã có ít nhất ba lần vào những tình huống khác nhau mà Tổng thống Mỹ Truman suýt khởi động một quá trình có thể dẫn đến sự kết thúc sự sống trên hành tinh này khi ông đã liều lĩnh dấn bươc. Khi ở Postdam, lúc nhận được báo cáo về sức mạnh của việc cho nổ thử nghiệm bom nguyên tử ngày 16 Tháng Bảy tại New Mexico, ông viết trong nhật ký của mình: “Chúng ta đã tạo ra được  quả bom khủng khiếp nhất trong lịch sử thế giới. Nó có thể là sự tiêu diệt trong biển lửa như tiên tri trong Thời Thung Lũng Euphrates sau Nô-Ê cùng con tàu Ark tuyệt vời của ông ấy.” Vì vậy, việc ném bom nguyên tử đã đóng góp rất ít hoặc chẳng đóng góp gì cả vào việc kết thúc chiến tranh, nhưng nó bắt đầu một quá trình tiếp tục đe dọa nhân loại với sự hủy diệt tận ngày nay – những 70 năm sau vụ ném bom. Như Stone và tôi đã nêu trong quyển Lịch Sử Chưa Được Nói Đến Của Hoa Kỳ, giết thường dân vô tội là một tội ác chiến tranh. Đe dọa nhân loại tuyệt diệt còn tồi tệ hơn thế nữa. Đó là tội ác tồi tệ nhất của mọi thời.

Edu Montesanti Trong chương về Chiến Tranh Việt Nam, có tiết lộ rằng các lực lượng vũ trang Mỹ đã tiến hành ở đất nước nhỏ bé ấy việc ném  bom với số lượng lớn hơn nhiều so với tổng số bom đã ném trong Đệ Nhị Thế Chiến. Xin Giáo sư nói rõ hơn và vui lòng cho biết vì sao việc đó lại xảy ra.

Peter Kuzinick: Mỹ ném nhiều bom chống lại đất nước Việt Nam bé nhỏ, so với số bom mà tất cả các bên đã sử dụng trong tất cả các cuộc chiến tranh trước đó trong lịch sử  – tức nhiều hơn gấp 3 lần tổng số bom mà các bên đã sử dụng trong Đệ Nhị Thế Chiến. Cuộc chiến tranh đó là sự tàn bạo tồi tệ nhất, là thí dụ tồi tệ nhất về sự xâm lược của nước ngoài, kể từ khi kết thúc Đệ Nhị Thế Chiến. Mười chín triệu ga-lông chất diệt cỏ đầu độc nông thôn Việt Nam. Rừng rậm ba cấp xinh đẹp của Việt Nam đã biến mất một cách hiệu quả. Mỹ đã phá hủy 9.000 trong số 15.000 thôn ấp của Nam Việt Nam.

Mỹ cũng phá hủy tất cả sáu thành phố công nghiệp ở miền Bắc cũng như 28 trong số 30 thị trấn và 96 trong số 116 thị xã. Mỹ nhiều lần đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân. Trong số những người đã từng đặt vấn đề sử dụng cũng như có lúc ủng hộ việc sử dụng bom nguyên tử là Henry Kissinger. Cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert McNamara nói chuyện với sinh viên của tôi đã cho biết ông tin rằng 3.800.000 người Việt Nam đã chết trong chiến tranh.

Như vậy, cuộc chiến thực sự rất khủng khiếp và người Mỹ chưa bao giờ chuộc tội. Thay vì được ban cho giải thưởng Nobel Hòa bình cho việc kết thúc chiến tranh Việt Nam, Henry Kissinger phải ở trong chuồng xử án ở Hague cho tội ác chống lại loài người.

Edu Montesanti:  Xin Giáo Sư hãy nói về những kinh nghiệm của ông trong những năm 60 ở Việt Nam, và tại sao Mỹ quyết định tham gia cuộc chiến tranh chống lại quốc gia đó.

Peter Kuznick: Oliver và tôi tiếp cận chiến tranh từ những quan điểm khác nhau. Ông ấy đã bỏ học tại Đại Học Yale để tình nguyện tham gia chiến đấu tại Việt Nam. Ông bị thương hai lần và được trao tặng một anh dũng bội tinh. Tôi thì khác, từ đầu đã quyết liệt phản đối việc Mỹ xâm lược Việt Nam.

Là một sinh viên đại học năm thứ nhất, tôi bắt đầu lập một nhóm phản chiến. Tôi tích cực tổ chức chống chiến tranh. Tôi ghét chiến tranh. Tôi ghét những kẻ phải chịu trách nhiệm về chiến tranh. Tôi nghĩ rằng tất cả bọn họ là tội phạm chiến tranh và tôi vẫn cho là như vậy. Tôi đã tham dự nhiều cuộc xuống đường tuần hành chống chiến tranh và phát biểu thường xuyên tại các sự kiện công cộng. Tôi hiểu, như anh bạn của tôi là Daniel Ellsberg thích nói như thế, rằng chúng ta đã ở phía sai trái.

Mỹ đã dần dần dấn thân. Trước tiên, Mỹ tài trợ cho chiến tranh thực dân Pháp và sau đó tự mình chiến đấu sau khi người Việt đánh bại người Pháp. Tổng thống Kennedy gửi 16.000 “cố vấn”, nhưng rồi nhận ra chiến tranh là sai lầm và đã lên kế hoạch để kết thúc chiến tranh giá như ông không bị sát hại. Động cơ của Mỹ là lẫn lộn. Hồ Chí Minh không chỉ là một nhà dân tộc chủ nghĩa, ông còn là một người cộng sản. Không nhà lãnh đạo Mỹ nào muốn để thua một cuộc chiến tranh vào tay những người cộng sản bất cứ tại đâu.

Điều này đặc biệt đúng sau chiến thắng của cộng sản ở Trung Quốc vào năm 1949. Nhiều người lo sợ hiệu ứng domino rằng Việt Nam sẽ dẫn đến những chiến thắng của cộng sản khắp Đông Nam Á. Điều đó sẽ khiến Nhật Bản bị cô lập và Nhật Bản cuối cùng rồi cũng sẽ quay sang khối cộng sản để tìm đồng minh và đối tác thương mại. Vì vậy, một động lực khác là địa chính trị.

Một động lực khác nữa là kinh tế. Các nhà lãnh đạo Mỹ không muốn để mất nguồn lao động giá rẻ, nguyên liệu, và các thị trường ở Đông Dương. Một lý do khác là các tổ hợp quân sự-công nghiệp tại  Mỹ – tức các ngành công nghiệp “quốc phòng” và các nhà lãnh đạo quân sự liên minh với chúng – đã được vỗ béo và phát tài từ chiến tranh. Chiến tranh là lý do tồn tại của họ, và họ thu lợi dồi dào từ chiến tranh ở cả lợi nhuận tăng cao và thăng quan tiến chức.

Vì vậy, nó là một sự kết hợp của việc duy trì tính ưu việt của Mỹ trên thế giới, bảo vệ và khai thác lợi ích kinh tế Mỹ, và một đầu óc phi lý nguy hiểm chống cộng muốn đánh bại những người cộng sản ở mọi nơi.

Edu Montesanti: Giáo sư có thể cho biết những lý do thực sự đằng sau cuộc Chiến Tranh Lạnh giữa Mỹ và Liên Xô là gì?

Peter Kuznick: George Kennan, quan chức Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã cung cấp cơ sở lý luận cho  lý thuyết ngăn chặn, đặt ra những động cơ kinh tế đằng sau Chiến Tranh Lạnh trong một bản ghi nhớ rất sáng tỏ vào năm 1948, trong đó ông nói: “Chúng ta chiếm khoảng 50% tài sản của thế giới, nhưng chỉ chiếm 6,3% dân số địa cầu…chúng ta không thể không là đối tượng của lòng ghen tị oán giận. Nhiệm vụ thực sự của chúng ta trong thời gian tới là nhằm tạo ra một mối quan hệ mẫu cho phép chúng ta duy trì vị trí quá bất bình đẳng này.” Mỹ theo đuổi công việc này. Đôi khi điều đó khiến Mỹ cần phải hỗ trợ của các chế độ độc tài tàn bạo. Đôi khi Mỹ cần phải hỗ trợ các chế độ dân chủ. Cuộc chiến xảy ra trên các bình diện văn hóa, chính trị, ý thức hệ, và kinh tế.

Henry Luce, nhà xuất bản của tạp chí Time và Life đã phát biểu năm 1941 rằng thế kỷ 20 phải là thế kỷ của Mỹ. Mỹ sẽ thống trị thế giới. Mỹ đã dấn thân để đạt được như vậy. Liên Xô, do đã từng bị xâm lược hai lần qua Đông Âu, muốn có một vùng đệm giữa họ và Đức. Mỹ đã phản đối các lĩnh vực kinh tế và chính trị nào hạn chế sự thâm nhập kinh tế của Mỹ. Mặc dù Hoa Kỳ và Liên Xô đã chưa bao giờ có chiến tranh trực tiếp với nhau, họ đã đấu với nhau trong nhiều cuộc chiến tranh do họ giật dây. Loài người đã may mắn sống sót qua thời kỳ ảm đạm này.

Edu Montesanti: Giáo sư nhận xét thế nào về  chính trị Mỹ đối với Cuba kể từ cuộc Cách Mạng Cuba, và đối với Mỹ Latinh nói chung kể từ khi Chiến Tranh Lạnh?

Peter Kuznick: Mỹ hoàn toàn kiểm soát nền kinh tế và chính trị Cuba từ những năm 1890 cho đến cuộc cách mạng năm 1959. Tổng thống Cuba Batista hỗ trợ các nhà đầu tư Mỹ. Mỹ đã can thiệp nhiều lần vào nội bộ Mỹ Latin giữa năm 1890 và năm 1933 và sau đó tái diễn trong năm 1950. Castro đại diện cho bước đột phá lớn đầu tiên của chu kỳ đó. Mỹ muốn tiêu diệt Castro và bảo đảm  không có ai khác ở Mỹ Latinh theo gương Castro. Mỹ thất bại. Mỹ đã không phá hủy được cuộc cách mạng của Castro, nhưng Mỹ đảm bảo rằng Cuba sẽ không thành công về kinh tế hay tạo ra nền dân chủ của nhân dân mà nhiều người mong mỏi.

Tuy nhiên, Cách mạng Cuba đã thành công trong những cách khác. Cuộc cách mạng đã tồn tại trong suốt Chiến Tranh Lạnh và cho đến nay. Cuba đã truyền cảm hứng cho các cuộc cách mạng Mỹ Latinh khác mặc dù các biệt đội tử thần do Mỹ đào tạo và hậu thuẫn đã tuần tra khắp lục địa sát hại hàng trăm ngàn người.

Các trường học Mỹ cho toàn Châu Mỹ đã tích cực tạo nên các lãnh đạo các thủ lãnh của biệt đội tử thần. Hugo Chavez và những vị khác theo con đường của Fidel trong truyền cảm hứng cho người dân Nam Mỹ đã không còn. Nhiều nhà lãnh đạo tiến bộ đã bị lật đổ trong những năm gần đây.

Hiện nay Dilma Rouseff đang chiến đấu để tồn tại, nhưng Evo Morales và Alvaro Garcie Linera ở Bolivia đang đứng vững tự hào và đứng trên cao để chống lại những nỗ lực của Mỹ đang muốn trở lại  thống trị và bóc lột Mỹ Latinh. Nhưng trên khắp Châu Mỹ Latinh, các nhà lãnh đạo tiến bộ đã hoặc bị lật đổ hoặc đang bị làm cho suy yếu bởi các vụ scandal. Các nhà tân-tiến-bộ do Mỹ hậu thuẫn đang sẵn sàng một lần nữa để cướp các nền kinh tế địa phương phục vụ lợi ích của tư bản nước ngoài và trong nước. Đó không phải là một hình ảnh đẹp. Người dân sẽ phải chịu đựng vô vàn trong khi một số ít trở nên giàu có.

Edu Montesanti: Theo nghiên cứu của Giáo sư thì ai đã giết Tổng thống John Kennedy? Những lợi ích đàng sau vụ ám sát kinh hoàng đó là gì?

Peter Kuznick: Oliver đã làm một bộ phim tuyệt vời về vụ ám sát Kennedy – Phim JKF. Chúng tôi không cho rằng chúng tôi cần phải xem xét lại những vấn đề trong cuốn sách và tài liệu của chúng tôi. Thay vào đó, chúng tôi tập trung vào những gì nhân loại đã mất mát khi Kennedy đã bị cướp khỏi chúng ta. Ông đã phát triển cực kỳ trong thời gian ngắn ngủi tại vị của mình.

Ông đã bắt đầu như một chiến binh thời Chiến Tranh Lạnh. Đến cuối cuộc đời, sau những bài học ông nhận ra trong hai năm đầu tiên cầm quyền và lấn cấn bởi cuộc Khủng Hoảng Tên Lửa Cuba, ông mong muốn một cách tuyệt vọng kết thúc Chiến Tranh Lạnh cùng cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân. Nếu ông không bị giết, như Robert McNamara nói, thế giới cơ bản đã khác đi rồi. Mỹ sẽ rút khỏi Việt Nam. Chi phí quân sự sẽ giảm mạnh. Mỹ và Liên Xô sẽ đã tìm ra cách để làm việc cùng nhau. Cuộc chạy đua vũ trang sẽ được chuyển đổi thành một cuộc chạy đua hòa bình. Nhưng ông có nhiều kẻ thù trong cộng đồng quân sự và tình báo và trong khu vực quân sự của nền kinh tế. Ông cũng bị ghét bởi những kẻ phân biệt chủng tộc miền Nam, bọn Mafia, và cộng đồng Cuba-kiều lưu vong phản động. Nhưng những kẻ núp đằng sau vụ ám sát của ông có nhiều khả năng đến từ các cánh quân sự và tình báo.

Chúng tôi không biết ai đã làm điều đó, nhưng chúng ta biết quyền lợi của những ai đã được tăng cao nhờ vụ ám sát. Với tất cả các lỗ hổng trong câu chuyện chính thức như chi tiết của Ủy Ban Warren, rất khó để tin rằng Lee Harvey Oswald đã hành động một mình và rằng viên đạn ma thuật đã gây nên tất cả những gì gây ra sự tàn phá ấy.

Edu Montesanti: Giáo Sư có cho rằng chủ nghĩa đế quốc Mỹ đối với khu vực hiện nay, đặc biệt là các cuộc tấn công chống lại các nước tiến bộ, về bản chất là cùng chính sách với thời  Chiến Tranh Lạnh không?

Peter Kuznick: Tôi không nghĩ rằng Hoa Kỳ muốn có một cuộc Chiến Tranh Lạnh mới với một đối thủ thực sự có thể cạnh tranh trên toàn cầu. Như những người tân-bảo-thủ tuyên bố sau sự sụp đổ của Liên Xô, Mỹ thực sự muốn có một thế giới đơn cực, trong đó chỉ có một siêu cường và không có đối thủ.

Ngày nay các nước tiến bộ có ít đồng minh lớn hơn là họ đã có trong thời Chiến Tranh Lạnh. Nga và Trung Quốc tạo ra sự cân bằng nào đó với Mỹ, nhưng hai nước này không thực sự là những nước tiến bộ thách thức trật tự thế giới tư bản chủ nghĩa. Cả hai đều đang bị vướng trong các vấn đề nội bộ của họ và những bất bình đẳng.

Có vài mô hình xã hội chủ nghĩa dân chủ cho thế giới noi theo. Mỹ đã ra tay lật đổ và phá hoại hầu hết các tư duy tiến bộ và các chính phủ có tầm nhìn xa. Hugo, mặc dù có những thái quá, vẫn là một vai trò kiểu mẫu. Ông đã đạt được những điều tuyệt vời cho người dân nghèo Venezuela. Nhưng nếu chúng ta nhìn vào những gì đang xảy ra tại Brazil, Argentina, Honduras, đó lại là một bức tranh rất u  buồn.

Cần có một làn sóng cách mạng mới trên khắp thế giới thứ ba với các nhà lãnh đạo mới cam kết diệt trừ tham nhũng và đấu tranh cho công bằng xã hội. Riêng tôi phấn khích trước sự phát triển gần đây ở Bolivia, dù cho đã có kết quả của cuộc bầu cử vừa qua.

Edu Montesanti: Giáo sư thấy văn hóa Chiến Tranh Lạnh ảnh hưởng thế nào đến Mỹ và xã hội thế giới ngày nay? Vai trò của chế độ Washington và phương tiện truyền thông chính thống đối với vấn đề đó?

Peter Kuznick: Các phương tiện truyền thông là một phần của vấn đề. Họ đã phục vụ cho sự xáo trộn hơn là giáo dục và khai sáng. Họ truyền bá ý tưởng rằng có những nguy hiểm và kẻ thù rình rập khắp nơi, nhưng họ không đề ra giải pháp tích cực nào. Hậu quả là người ta bị khống chế bởi sự sợ hãi và phản ứng một cách phi lý. Cựu Phó Tổng Thống Mỹ Henry Wallace, một trong những nhà thấu thị hàng đầu của Mỹ trong thế kỷ 20, đáp lại bài phát của Winston Churchill về Bức Màn Sắt năm 1946 bằng cách cảnh báo rằng: “Nguồn gốc của tất cả các sai lầm của chúng ta là sự sợ hãi … Nếu những nỗi sợ này tiếp tục, sẽ đến ngày con và cháu của chúng ta sẽ phải trả giá cho những nỗi lo sợ này với những dòng sông máu …Thoát ra khỏi nỗi sợ hãi, các quốc gia vĩ đại xử sự như loài cầm thú bị dồn vào chân tường, chỉ biết nghĩ duy mỗi đến sự được sống còn“.

Điều này cũng như vậy trên bình diện cá nhân khi người ta sẽ hy sinh tự do của mình để được an ninh lớn hơn. Chúng ta đã thấy nó đã diễn ra như thế tại Mỹ sau sự cố 9/11. Chúng ta đang thấy như vậy tại Pháp và Bỉ.

Thế giới đang chuyển động sai hướng. Sự bất bình đẳng đang gia tăng. 62 người giàu nhất thế giới bây giờ đã giàu có hơn, so với 3,6 tỷ người nghèo nhất. Đó là sự tởm lợm. Không có biện minh nào cho sự nghèo đói trong một thế giới phong phú tài nguyên đến thế. Trong thế giới này, các phương tiện truyền thông phục vụ nhiều mục đích, mà mục đích ít được họ thực thi nhất trong số đó là cung cấp và trang bị cho mọi người thông tin người ta cần có để thay đổi xã hội và thế giới.

Các phương tiện truyền thông thay vì phóng đại nỗi sợ hãi của người dân để họ sẽ chấp nhận chế độ độc tài và các giải pháp quân phiệt cho những vấn đề không cần có giải pháp quân sự, cung cấp những trò giải trí vô hồn để đánh lạc hướng mọi người quên đi vấn đề thực sự, và mê hoặc mọi người vào cơn mộng du với sự thờ ơ. Đây đặc biệt là một vấn nạn ở Hoa Kỳ, nơi nhiều người tin rằng có một nền báo chí “tự do”. Còn nơi nào có sự kiểm soát báo chí, người ta lại tiếp cận truyền thông với sự hoài nghi. Nhiều người Mỹ cả tin không hiểu các hình thức tinh tế hơn của báo chí trong xảo trá và lừa dối.

Tại Mỹ, các phương tiện truyền thông chính thống hiếm khi đưa ra quan điểm thách thức suy nghĩ truyền thống. Ví dụ, tôi liên tục nhận được lời mời phỏng vấn bởi các hãng truyền thông hàng đầu tại Nga, Trung Quốc, Nhật Bản, Châu Âu, và các nơi khác, nhưng tôi hiếm khi được báo chí tại Hoa Kỳ phỏng vấn. Các đồng nghiệp tiến bộ của tôi cũng không được mời đến những chương trình truyền thông chính thống của Mỹ. Vì vậy, đúng là có một biện pháp nhất định của tự do báo chí ở Hoa Kỳ, nhưng sự tự do ấy bị làm suy yếu không phải phần lớn tại chính phủ mà tại báo chí tự kiểm duyệt và tự bịt miệng các tiếng nói tiến bộ. Nhiều người trong phần còn lại của thế giới cũng vậy khi rất cởi mở phê phán Hoa Kỳ nhưng không thẳng thắn như thế khi chỉ trích chính sách của chính phủ của chính họ.

Edu Montesanti: Giáo sư nghĩ sao về ý kiến cho rằng “Chiến Tranh Chống Khủng Bố” và thậm chí “Chiến Tranh Chống Ma Túy” của Mỹ đặc biệt là ở Mỹ Latinh là cách Mỹ đã tạo ra để thay thế Chiến Tranh Lạnh, để mở rộng quyền lực quân sự và thống trị thế giới?

Peter Kuznick: Mỹ bác bỏ các phương pháp của chế độ thực dân cũ. Mỹ đã tạo ra một loại đế chế mới được củng cố bằng từ 800 đến 1000 căn cứ quân sự ở nước ngoài mà từ đó các lực lượng đặc biệt của Mỹ hoạt động tại hơn 130 quốc gia mỗi năm.

Thay cho các lực lượng xâm lược bao gồm các đội quân bộ binh đông đảo mà lịch sử đã chứng minh bất thành ở nước này nước nọ, Mỹ hoạt động theo những cách bí mật hơn và ít vụng về hơn. Phương pháp ưa thích của Obama trong việc giết người là sử dụng máy bay không người lái.

Có biết bao giá trị pháp lý khả nghi cho ra những kết quả đầy nghi vấn. Chác chắn chúng có hiệu quả nhất định trong giết chóc, song có biết bao bằng chứng cho thấy cứ mỗi một “tên khủng bố” bị giết là tạo ra 10 tên khác lấp vào chổ trống của y.

Cuộc Chiến Chống Khủng Bố mà Mỹ và các đồng minh đã tiến hành trong 15 năm qua đã chỉ tạo ra thêm nhiều kẻ khủng bố. Giải pháp quân sự hiếm khi hữu hiệu. Cần có các phương pháp tiếp cận khác nhau và chúng sẽ phải bắt đầu bằng việc phân phối lại các nguồn tài nguyên của thế giới để làm cho mọi người muốn sống chứ không phải muốn giết và muốn chết. Mọi người cần có niềm hy vọng.

Người ta cần có cảm nhận về kết nối. Họ cần phải tin rằng một cuộc sống tốt hơn là điều khả thi cho họ và con cái của họ. Quá nhiều người cảm thấy tuyệt vọng và xa lánh. Sự sụp đổ của mô hình Xô Viết đã để lại một chỗ hỗng. Như Marx đã cảnh báo từ lâu, Nga đã quá lạc hậu về mặt văn hóa và kinh tế để phục vụ như là một mô hình cho sự phát triển xã hội chủ nghĩa toàn cầu.

Cuộc Cách mạng Nga đã bị thử thách ngay từ đầu bởi các thế lực tư bản xâm lấn. Vấn đề nảy sinh ngay từ đầu. Sau đó, chủ nghĩa Stalin đem đến chuối những kinh hoàng. Trong phạm vi mà mô hình Xô-viết đã trở thành tiêu chuẩn thế giới cho sự thay đổi mang tính cách mạng, đã có rất ít hy vọng cho việc tạo ra một thế giới mỹ mãn. Mô hình Trung Quốc cũng không cung cấp một tiêu chuẩn tốt hơn. Cũng vì vậy mà một số người đã quay sang Hồi giáo cực đoan, đem đến cơn ác mộng của chính nó. Khi chính phủ tiến bộ tiếp tục vấp ngã, sự bá chủ của Mỹ được mạnh lên. Tuy nhiên, Mỹ đã có ít những tích cực đem đến cho thế giới. Thế hệ tương lai sẽ nhìn lại, xem cái Pax Americana tức cái Nền Hòa Bình Giữa Các Siêu Cường Dưới Quyền Mỹ này không phải là thời đại khai sáng mà là một thứ chiến tranh triền miên và sự bất bình đẳng không ngừng gia tăng.

Về nguyên tắc, dân chủ rất tốt nhưng ít thăng hoa trong thực tế. Và bây giờ với các mối đe dọa hạt nhân gia tăng và sự thay đổi khí hậu cũng đe dọa sự tồn tại tương lai của nhân loại, tương lai trở nên không còn chắc chắn. Mỹ sẽ bám vào các cuộc chiến tranh chống khủng bố và chiến tranh chống ma túy để duy trì những sự chênh lệch mà George Kennan vạch ra 68 năm trước. Nhưng đó không phải là con đường tiến lên phía trước.

Thế giới có thể nhìn chính trị nội tình Mỹ như một sự tuột dốc xuống sự điên rồ – một dấu hiệu hý hước của sự thất bại hoàn toàn của nền dân chủ Mỹ – nhưng sự thành công của Bernie Sanders người kém thế, và ngay cả những cuộc nổi dậy phản kháng trong các cơ sở của Đảng Cộng Hòa cho thấy người Mỹ đang khao khát có sự thay đổi. Cả Hillary Clinton và Đảng Cộng Hòa, với mối quan hệ gắn bó của họ với giới tài phiệt Phố Wall và các giải pháp quân sự, sẽ không đòi hỏi có sự tôn trọng bên ngoài của một số thành phần hạn chế của dân chúng.

Họ có thể giành chiến thắng, nhưng thời gian của họ bị hạn chế. Mọi người ở khắp mọi nơi đang tuyệt vọng đợi chờ câu trả lời mới, tích cực, tiến bộ. Rõ ràng là một số người như chúng ta thấy hiện nay trên khắp châu Âu, sẽ thiên về giới mỵ dân cánh hữu vào thời điểm khủng hoảng, nhưng điều này ít nhất một phần do cánh tả đã thất bại trong việc cung cấp thứ lãnh đạo mà thế giới cần đến.

Một cánh tả hồi sinh là chìa khóa để cứu lấy hành tinh này. Chúng ta đang không còn thời gian. Con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nhưng chúng ta có thể chiến thắng và phải chiến thắng.

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nguồn nguyên tác (original): http://www.pravdareport.com/opinion/columnists/10-05-2016/134368-peter_kuznick-0/#sthash.V2OZWB1n.dpuf

Tham khảo: Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Nhật Bản

 

Phải Biết Lo Trước Cái Lo Của Người Dân

Những Nhà Báo Giỏi: Thế Hùng, Thanh Tuyền, Thu Huyền

Hoàng Hữu Phước, MIB

Bài viết thứ 34 của tháng 12-2015

Đăng ngày 31-12-2015

Tôi đã gặp những nhà báo giỏi – trên cơ sở nghiệp vụ chuyên môn của họ. Như đã có lần ghi trên một bài viết nào đó gần đây, tôi cho rằng nhà báo giỏi là nhà báo theo một quy trình tác nghiệp tuần tự 9 bước như sau:

1- Lựa chọn chủ đề quan trọng nhất của thời điểm cụ thể.

2- Rà lại sổ tay luôn mang theo như bửu bối ghi tên các nhân vật thích hợp cho từng chủ đề.

3- Kiếm tìm thêm – nhưng phải nhanh – những nhân vật mới nào có thể thích hợp cho chủ đề đã chọn.

4- Liên lạc với nhân vật hay những nhân vật mới này để tìm hiểu ngay tính cách của mỗi người.

5- Loại bỏ tên các nhân vật mới nào không cởi mở, không thân thiện, ít tiềm năng, né tránh các cuộc phỏng vấn vì nhát gan sợ lỡ lời sẽ mang họa hoặc vì tổ chức của người ấy không cho phép người ấy tự do phát biểu trước báo giới.

6- Lựa chọn từ danh sách “thân thiện, tiềm năng” mới này nhân vật nào có thể nên là đối tượng chính cho buổi phỏng vấn.

7- Nghiên cứu về đối tượng chính trong final list (danh sách chọn lựa cuối cùng) để tìm ra các điểm đặc trưng, từ đó hình thành các câu hỏi vừa “không đụng hàng” (tức là nếu các nhà báo cạnh tranh theo thông lệ thí dụ hễ gặp ứng cử viên doanh nhân thì hỏi “ông sẽ làm gì cho cộng đồng doanh nghiệp?” cứ như thể ai cũng vì lợi ích nhóm – mà như thế thì có ra chi, nào giỏi giang gì để mà trở thành nghị sĩ – thì nhà báo giỏi chỉ hỏi phớt qua như “công việc kinh doanh đa đoan vậy ông làm thế nào để lo việc nước việc dân?”) vừa xoáy vào những câu hỏi khó tuy thuộc chính bản thân người được phỏng vấn nhưng người ấy cũng khó trả lời ứng khẩu trôi chảy, nghĩa là nhà báo cần câu hỏi khó để tạo điều kiện cho người được hỏi có câu trả lời thật hay chứ không phải để truy vấn hoặc làm người được hỏi phải vấp vào các sơ hở này nọ. Đây là điểm chính nói lên tài năng của nhà báo trên cơ sở cực kỳ căn bản của “biết người, biết ta” , trong đó “ta đã quá biết về ta rồi”, nên việc không nghiên cứu hoặc không nghiên cứu đủ đầy về đối tượng phỏng vấn sẽ là sai lầm khủng khiếp đem lại hậu quả tai hại chống lại nhà báo.

8- Tác nghiệp trên cơ sở linh động, nghĩa là với đối tượng mà nhà báo tin là sẽ có được bài phỏng vấn thú vị, nhà báo sẵn sàng chứng tỏ bản lĩnh qua việc không hấp tấp và sẽ chấp nhận đề nghị của đối tượng phỏng vấn nếu người này do thời gian không cho phép, muốn trả lời tiếp các câu hỏi còn lại bằng văn bản. Đây mới chính là tính chuyên nghiệp cao nhất của nhà báo: gián tiếp tạo ấn tượng mạnh (a) rằng nhà báo thuộc đẳng cấp cao trong tòa soạn nên không bị buộc phải tất tả hấp tấp có bài về nộp ngay theo hạn định hối thúc của ông chủ tòa soạn, (b) rằng nhà báo thích sự chỉnh chu, (c) rằng nhà báo rất cần những ý kiến sâu sắc nhất có thể được từ người được phỏng vấn, và (d) rằng nhà báo vừa có đạo đức nghề nghiệp vừa có lòng tự hào về chức nghiệp mà mình đang thi thố trước người được phỏng vấn.

9- Sau khi hoàn tất buổi phỏng vấn, trở về viết vi tinh hình thành bản in, nhà báo sẽ gởi cho người được phỏng vấn xem lại để bảo đảm tính chính xác tuyệt đối của nội dung và tính trách nhiệm cao của nhà báo chân chính trước khi in ấn phát hành.

9 bước quy trình trên bảo đảm dần dà nhà báo sẽ tự động trở thành nhà báo gần như “độc quyền” đối với người được phỏng vấn ấy do thiện cảm và sự kính trọng người ấy dành cho nhà báo.

Tôi cũng đã có lần được phỏng vấn bởi các nhà báo có phong thái đặc biệt chuyên nghiệp, và rất thích các câu hỏi “khó” của họ, tức những câu để nếu tôi là nhà hùng biện thì sẽ xem đó là cơ hội trổ tài, còn đối với những câu hỏi mà tôi chưa muốn trả lời trong hiện tại thì họ loại bỏ ngay câu ấy để chứng minh họ không bao giờ chủ tâm gài bẫy như các đàn em mới ra trường trong báo giới. Chẳng hạn như hai nhà báo Thế Hùng và Thanh Tuyền của Báo Pháp Lý, Cơ Quan Ngôn Luận Của Trung Ương Hội Luật Gia Việt Nam, đã đến phỏng vấn tôi tại văn phòng công ty, với bài viết sau đó phát hành trên báo số ra ngày 15-4-2011 như sau:

*********Báo Pháp Lý*********

Thạc sỹ kinh doanh quốc tế, Tổng giám đốc Cty CP Doanh Thương Mỹ Á, người tự ứng cử ĐBQH khóa XIII: “Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân

Ngày đăng bài: 15/ 4/ 2011 Thế Hùng & Thanh Tuyền thực hiện

Lời tòa soạn: Là thạc sỹ kinh doanh Quốc tế, giỏi tiếng Anh, có uy tín trong giới kinh doanh, có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực tham mưu phát triển nguồn nhân lực, phát triển kinh doanh, chiến lược kinh doanh, nhiều năm nay ông đã âm thầm tư vấn, hỗ trợ cho nhiều doanh nghiệp, các tỉnh nghèo. Ông cho rằng với kiến thức và kinh nghiệm thực tế về kinh doanh quốc tế, có thể giúp người ĐBQH làm tốt hơn vai trò tư vấn phát triển kinh tế nước nhà. ĐBQH phải biết lo trước cái lo của người dân là cử tri nơi địa phương mình đại diện và của người dân của cả nước nói chung, có năng lực tiên liệu những vấn đề nội tại trong ngắn hạn và dài hạn của địa phương và của đất nước… Tự tin với những kiến thức, những kinh nghiệm, trăn trở, tâm huyết và mong muốn được đóng góp nhiều hơn nữa, ông thấy mình đủ điều kiện thích hợp và đã tự ứng cử ĐBQH khóa XIII. Ông chính là Tổng giám đốc Cty CP Doanh thương Mỹ Á. Phóng viên TCPL đã có cuộc trao đổi thẳng thắn với ông, về những vấn đề mà bạn đọc quan tâm.

Tự tin và tâm huyết

PV: Xin chào Ông Hoàng Hữu Phước. Sau nhiều năm âm thầm tư vấn, hỗ trợ cho nhiều doanh nghiệp, cho các tỉnh nghèo, ông có tự tin vào quyết định của mình và điều gì đã thúc đẩy ông tự ứng cử ĐBQH?

Ông Hoàng Hữu Phước: Tôi đã nộp hồ sơ ứng cử hôm 14/03/2011. Bây giờ là thời điểm thích hợp để tôi tự ứng cử đại biểu Quốc Hội vì có nhiều điều kiện thúc đẩy, chẳng hạn như:

Sau hơn 20 năm làm việc và đã kinh qua nhiều lĩnh vực khác nhau như giáo dục; kinh doanh; quản trị và lãnh đạo, tôi thấy bản thân đã có những kinh nghiệm nhất định về lĩnh vực tham mưu phát triển nguồn nhân lực, phát triển kinh doanh và chiến lược kinh doanh nên có thể đóng góp cụ thể hơn, xác đáng hơn, ích lợi nhiều hơn và trên bình diện rộng lớn hơn của quốc gia.

Đất nước hiện nay phải đương đầu với rất nhiều vấn đề phức tạp cả trong đối nội lẫn đối ngoại, do đó đòi hỏi cần đến lực lượng nhân lực phải thật đông đảo, thật hùng hậu, có trình độ chuyên môn thật cao, trí hóa thật sâu và ý chí thật vững để phục vụ đất nước.

Thế giới đang và sẽ ngày có nhiều hơn những biến động khôn lường không những từ con người mà còn từ cả thiên nhiên, tạo nên yêu cầu thúc bách Quốc Hội – cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước – nhất thiết phải có những thay đổi ngay từ căn cơ nhân lực, nghĩa là phải do những đại biểu xứng tầm, có tâm huyết, có tinh thần trách nhiệm cao nhất để thể hiện được đầy đủ nhất và thực hiện hiệu quả nhất cái quyền lực ấy trong định hướng, đồng thời hỗ trợ, giám sát Chính phủ lèo lái đất nước.

Đảng và Nhà Nước đã xây dựng thành công đất nước Việt Nam có nền kinh tế phát triển mạnh, uy thế ngoại giao cao, uy tín quốc tế vững, tự do dân chủ được thực thi và các chính sách tiến bộ hợp lòng dân.

Đặc biệt là môi trường sinh hoạt ở Quốc hội ngày càng trở nên vừa chuyên nghiệp vừa khuyến khích người dân tham chính, tạo động lực tích cực cho những người dân xét thấy đáp ứng các tiêu chuẩn yêu cầu tự tin quyết định tự ứng cử Đại biểu Quốc Hội.

Với suy nghĩ như trên, tôi đã quyết định tự ứng cử đại biểu Quốc Hội khóa XIII.

PV: Thời gian này, ông có gặp khó khăn hay áp lực nào không?

Ông Hoàng Hữu Phước: Khi tự ứng cử đại biểu Quốc Hội, tôi không cho là có áp lực đối với tôi mà chỉ có vấn đề khó khăn rất nhỏ, không đáng gọi là “khó khăn”: đó là những người do Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam chọn lựa và giới thiệu đều là những vị được rất nhiều người dân và cử tri biết đến, trong khi những người tự ứng cử không phải ai cũng được biết đến nhiều. Nhưng nếu nhìn theo khía cạnh tích cực thì sẽ có một tỷ lệ không thấp dành cho những người tự ứng cử như một thử nghiệm, một thay đổi cần thiết đối với những tên tuổi đã trở nên quá quen thuộc, dành cơ hội cho những người này thể hiện chính họ chốn nghị trường.

Nhà giáo, Doanh nhân và Nghị sĩ

PV: Ông được giới sinh viên, học sinh biết đến qua những buổi hội thảo hằng năm tại Nhà Văn Hóa Thanh Niên, Cung Văn Hóa Lao Động và trường Hành Chánh Thành phố Hồ Chí Minh về các nội dung quản trị nhân sự, tìm việc, tư vấn phỏng vấn tuyển dụng, và kỹ thuật viết lý lịch và qua các bài viết tư vấn và phê bình trên các tờ báo lớn của cả nước. Đây có phải là một lộ trình có sự chuẩn bị từ trước của ông, trước khi quyết định tự ứng cử, nhằm tranh thủ lá phiếu cử tri?

Ông Hoàng Hữu Phước: Tôi nghĩ các bậc Thầy Cô luôn làm rất nhiều việc có ích để giúp đỡ học trò của mình, do đó họ đều được học trò kính trọng. Thêm vào đó, sinh viên ngày nay rất chủ động, và có những ý kiến, suy nghĩ, cách đánh giá, và nội dung xem trọng riêng. Tôi tôn trọng ý kiến của họ, và không xem những gì mình đã làm để giúp sinh viên, học sinh là nhằm sẽ được “trả ơn” bằng những lá phiếu bầu. Tôi đã không ra tự ứng cử Quốc Hội các khóa trước, nghĩa là tôi đã theo một kế hoạch sự nghiệp riêng trong hơn 20 năm qua, và nay mới tham gia ứng cử, điều này chứng tỏ tôi nhắm đến cử tri nói chung, để tìm kiếm một cơ hội được phục vụ đất nước nhiều hơn, cụ thể hơn, có trọng tâm hơn, và vì lợi ích của nhiều người dân hơn.

PV: Được biết ông là Thạc sĩ Kinh doanh Quốc tế, giỏi tiếng Anh và có uy tín trong giới kinh doanh. Trong công cuộc phát triển kinh tế nước nhà, đội ngũ tri thức, doanh nhân rất quan trọng. Tuy nhiên là doanh nhân giỏi, nhà giáo có uy tín chưa chắc đã là một nghị sĩ tốt. Ông nghĩ sao về điều này?

Ông Hoàng Hữu Phước: Kiến thức hàn lâm ở bất kỳ lĩnh vực nào cũng đều cần thiết như nhau. Có thể vì thương mại luôn có vai trò quan trọng hơn hẳn trong xây dựng kinh tế quốc dân (sản xuất, kinh doanh, lưu thông, phân phối, v.v.), kinh tế quốc tế (xuất nhập khẩu), và trong nội dung bang giao chính trị (đầu tư nước ngoài, đối tác chiến lược, v.v.), nên kiến thức và kinh nghiệm thực tế (qua nghiên cứu, giảng dạy và công tác chuyên ngành) về kinh doanh quốc tế có thể giúp người đại biểu Quốc Hội làm tốt hơn vai trò tư vấn phát triển kinh tế nước nhà.

Ngoài ra, ngoại ngữ – bất kỳ ngoại ngữ nào – cũng là điều cần thiết đối với đại biểu Quốc Hội, không những phục vụ cho việc nghiên cứu tài liệu nước ngoài phục vụ cho các kế sách của quốc gia mà còn đáp ứng yêu cầu giao lưu nghị viện, phát biểu nghị trường giữa Quốc Hội Việt Nam và Quốc Hội các nước trong khối ASEAN cũng như các nước có quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Có thông thạo một hay nhiều ngoại ngữ, vị thế của người đại biểu Quốc Hội mới được nâng cao hơn do ngoại ngữ là thứ vũ khí hữu hiệu để đưa hình ảnh quốc gia vươn cao trên trường quốc tế. Tôi nghĩ rằng ngày nay chúng ta có rất nhiều đại biểu Quốc hội có học vị cao, có ngoại ngữ giỏi, và có uy tín, và tất cả họ đều được phát huy, giúp ích cho nước nhà khi được bầu là đại biểu Quốc Hội.

“Đại biểu Quốc hội phải biết lo trước cái lo của dân”

PV: Với suy nghĩ của cá nhân ông, hiện nay cử tri mong đợi điều gì nhất ở người đại diện cho mình. Và Quốc hội mong đợi điều gì nhất ở các ứng cử viên?

Ông Hoàng Hữu Phước: Theo tôi, Đại biểu Quốc Hội phải thường xuyên tiếp cận cử tri bằng nhiều hình thức chủ động, linh hoạt, lắng nghe những tâm tư, nguyện vọng của người dân đối với những vấn đề lớn, cấp bách, quan trọng rồi phản ảnh với Quốc Hội. Đây là việc bình thường có ý nghĩa tiếp nhận và chuyển tiếp thông tin. Tuy nhiên, trong công việc này cần có tri thức, kiến thức và khả năng hóa giải ngay các bức xúc của cử tri, những vấn đề còn mắc mứu nơi cử tri, những điều cử tri chưa thông hiểu hay chưa đồng thuận rồi phản ảnh với Quốc Hội. Đây là việc quan trọng, thể hiện đẳng cấp của người đại biểu khi thông qua việc tư vấn cho cử tri, giúp các chủ trương chính sách của Đảng, luật pháp của Nhà Nước được giải thích cặn kẽ mang tính thuyết phục cao nhất, và do đó được phổ biến hữu hiệu, tạo được sự đồng thuận của người dân ở địa phương đối với các nội dung này. Đây vốn là bước quan trọng của công tác thực sự an dân, phục vụ quốc gia, dân tộc.

Đại biểu Quốc Hội phải biết lo trước cái lo của người dân là cử tri nơi địa phương mình đại diện và của người dân của cả nước nói chung, có năng lực tiên liệu những vấn đề nội tại trong ngắn hạn và dài hạn của địa phương và của đất nước, trên cơ sở đó soạn ra các bản kế hoạch mang tính tham mưu có tính thuyết phục và khả thi cao để trình Quốc Hội xem xét, vì lợi ích của quốc gia, đem các cải thiện cần có về địa bàn cử tri trước cả khi địa phương có thể nghĩ đến nhu cầu cho các cải thiện ấy. Đây là việc quan trọng thể hiện đẳng cấp của người đại biểu có tư duy chiến lược, có tầm nhìn xa, sâu, rộng, biết tham mưu cho Quốc Hội có các kế sách hữu dụng, mang tính tiên phong “đi trước đón đầu”, hoặc ngăn ngừa, phòng vệ, nhất là trong môi trường toàn cầu hóa đòi hỏi phải có sự nhanh nhạy và chính xác cao đối với định hướng chiến lược quốc gia cả về kinh tế, an ninh, quốc phòng, chính trị, xã hội, v.v. từ đó tạo nên sự tin tưởng của cử tri đối Quốc Hội và các định hướng lãnh đạo của Đảng và Chính Phủ.

PV: Hiện ông là Tổng giám đốc công ty CP Doanh Thương Mỹ Á, nếu trúng cử đại biểu Quốc Hội, việc sắp xếp thời gian để hoàn thành công việc ở hai cương vị chắc sẽ gặp khó khăn?

Ông Hoàng Hữu Phước: Khi là giáo viên, tôi vừa dạy học ở Cao đẳng Sư phạm, Đại học Ngoại ngữ Hà Nội, các Trung tâm Ngoại ngữ của Sở Giáo dục thành phố Hồ Chí Minh, Trung tâm Nghiên cứu & Dịch thuật, và Trung tâm Điều phối Đại học Michigan Hoa Kỳ nhưng vẫn thường xuyên sáng tác thơ văn và dạy học các em tôi, và thường xuyên đi thăm các học trò cũ của tôi ở vùng sâu vùng xa để động viên các em đừng bỏ nghề giáo. Rồi khi làm việc cho các công ty nước ngoài, tôi vẫn giữ đều đặn việc dạy tiếng Anh buổi tối ở các trường đại học. Tôi chưa bao giờ làm ít hơn hai việc một lúc nên đã hình thành khả năng làm việc chất lượng cao và cường độ cao với thời gian hạn định ít. Hiện nay tôi có Công ty Doanh Thương Mỹ Á; việc chính của tôi là tư vấn, và tôi có người tài làm tập sự cho tôi, đặc biệt sẽ gánh nhiều việc thay tôi, nên tôi hoàn toàn không có khó khăn đối với việc hoàn thành công việc ở hai cương vị khác nhau. Nhiều năm nay và ngay cả trường hợp nếu tôi trở thành đại biểu Quốc Hội, tôi vẫn sẽ tiếp tục viết bài báo, tiếp tục viết các đề án nghiên cứu miễn phí giúp phát triển ngành hàng nông lâm ở các tỉnh nghèo, và nhất là thực hiện nghiêm túc những công việc mà tôi nêu ở trên như bất kỳ đại biểu Quốc Hội nào có đẳng cấp đều thực hiện như vậy.

PV: Xin cảm ơn và chúc Ông khỏe mạnh, thành công trên mọi lĩnh vực công tác!.

 

Một thí dụ khác là nhà báo Thu Huyền với bài phỏng vấn tôi như sau cũng cho thấy tính chuyên nghiệp của nhà báo trong “khai thác” ý kiến của người trong cuộc:

********* Báo Người Hà Nội*********

Ngày 19-5-2011 Thu Huyền thực hiện

Đại Biểu Quốc Hội Phải Là Người Biết Lo Trước Cái Lo Của Dân

(NHN) Đó là lời của Thạc sỹ quốc tế Hoàng Hữu Phước, Tổng giám đốc công ty Doanh Thương Mỹ Á. Theo ông: Bất kỳ ai ứng cử cũng đều có chung một lý tưởng và tâm huyết phục vụ cho sự cường thịnh của quốc gia, của dân tộc.

PV: Ông đánh giá như thế nào về việc tự ứng của ĐBQH ở Việt Nam hiện nay?

Ông Hoàng Hữu Phước: Có thể thấy rõ rằng, từ trước tới nay chúng ta vẫn theo một cách chính thống nhất đó là đại biểu quốc hội do Mặt Trận Tổ Quốc giới thiệu ra ứng cử. Điều đó để nói lên rằng khi đuợc ứng cử họ đã nhận được sự hậu thuẫn cao, vì thế những trường hợp tự ứng cử đương nhiên phải là những người bản lĩnh, tự tin và tâm huyết mới vượt qua cái rào cản tưởng chừng như đơn giản này?

Theo tôi, trên nguyên tắc thì bất kỳ ai ra ứng cử cũng đều có lý tưởng và tâm huyết phục vụ đất nước và nhân dân, vì sự cường thịnh của quốc gia, dân tộc. Họ đồng thời cũng biết rằng yêu cầu cho sự phục vụ đó ngoài tâm huyết, nhất thiết đòi hỏi phải có những vượt trội về năng lực, tầm nhìn, kinh nghiệm, kiến thức, cùng đức độ. Còn trên thực tế thì tại nghị viện mọi nơi trên thế giới đều có thể có những nghị sĩ “xôi thịt” xem nghị trường là nơi kiếm chác lợi danh, hoặc chen chân vào để hình thành bè phái, hoặc để làm bình phong cho một tổ chức nào đó.

Nhân dân Việt Nam hiểu rõ vai trò cực kỳ quan trọng của Mặt Trận Tổ Quốc trong tập hợp và huy động sức mạnh toàn dân cho đại cuộc thống nhất đất nước và xây dựng quốc gia. Chỉ cần nhìn vào số lượng 44 tổ chức thành viên của Mặt Trận Tổ Quốc, bao gồm các đoàn thể chính trị, tôn giáo, nghề nghiệp, trong các liên hiệp, hiệp hội, liên minh, v.v., cũng có thể thấy việc Mặt Trận Tổ Quốc lựa chọn người để giới thiệu ra ứng cử đại biểu quốc hội là việc rất chuyên nghiệp và đương nhiên đáng tin cậy, thể hiện sự tiến cử người tài ra phục vụ đất nước như một trọng trách đối với vận mệnh dân tộc. Bản thân Mặt Trận Tổ Quốc khi giới thiệu ứng cử viên, không có nghĩa Mặt Trận Tổ Quốc “hậu thuẫn cao”, vì sự giới thiệu dựa trên quá trình giám sát thành tích từng cá nhân hoạt động trong các đoàn thể tổ chức thành viên, còn sự quyết định là của cử tri, tức những người dân có quyền bầu cử, đó là chưa kể những người được Mặt Trận Tổ Quốc giới thiệu không phải ai cũng đều chấp nhận ra ứng cử, và không phải tất cả những người được Mặt Trận Tổ Quốc giới thiệu đều đắc cử. Như vậy, ngay bản thân những người chấp nhận sự đề cử của Mặt Trận Tổ Quốc cũng đã có bản lĩnh, tự tin, và tâm huyết.

Tóm lại, ứng cử viên thắng cử là những người nhận được nhiều sự hậu thuẫn hơn của cử tri do đáp ứng được lòng mong đợi thật cao của cử tri, và được cử tri cậy tin, nể phục. Lá phiếu của cử tri chính là sự hậu thuẫn.

PV: Với điều kiện, thể chế chính trị hiện nay tại Việt Nam thì việc tự ứng cứ ĐBQH sẽ gặp những thuận lợi, khó khăn như thế nào?

Những thuận lợi đối với việc tự ứng cử bao gồm – song không chỉ giới hạn ở – những điểm như (a) môi trường hoạt động năng động và chuyên nghiệp của Quốc Hội; (b) chính sách trọng dụng người tài của Đảng và Nhà Nước, đặc biệt trong khuyến khích và động viên các tầng lớp nhân dân có năng lực tham gia xây dựng đất nước; (c) các chuẩn pháp lý về bầu cử mà điển hình là các bộ Luật Bầu Cử Đại Biểu Quốc Hội và Luật Tổ Chức Quốc Hội đã được thực thi, áp dụng trong nhiều năm qua; và (d) những thành tích thật cụ thể trong xây dựng đất nước qua các nhiệm kỳ Quốc Hội đã hình thành không những kinh nghiệm “trị quốc” nơi các đại biểu quốc hội mà còn là sự thôi thúc những người dân quan tâm nhiều hơn đến nghị trường. Việc tự ứng cử tất nhiên cũng có những khó khăn nhất định đối với những ứng cử viên nào ít có các hoạt động sôi nổi vì cộng đồng, hay đối với những ứng cử viên do đặc thù công việc chuyên môn đã có ít thuận lợi hơn về các “kỹ năng mềm” như thuật phát biểu trước công chúng, thuật hùng biện, truyền thông, đàm phán, lập chương trình hành động, và quản lý thời gian, v.v.

………….

*********

“Biết Lo Trước Cái Lo Của Người Dân” là một câu nói tôi sử dụng khi phát biểu tranh cử Đại biểu Quốc hội Khóa XIII (2011-2016), nhưng đã được các nhà báo ấy chọn lựa làm slogan tiêu biểu đặc trưng của riêng tôi, với sự trùng hợp ngẫu nhiên giữa (a) lời dạy của cổ nhân đối với việc trị quốc của người trị quốc, nói về năng lực liên quan đến không những tầm nhìn xa trông rộng và lòng luôn tập trung chăm lo cho sự an nguy của người dân, mà còn về tinh thần trách nhiệm vì “lo trước” nghĩa là “khi dân chưa thấy có gì để phải lo lắng lo toan”, mà điều “lo trước” này luôn đặt người “lo trước” vào tình thế xung phong đơn độc không dễ có được sự đồng thuận, ủng hộ, đồng hành; (b) tâm lực của tôi luôn xem đó là kim chỉ nam của chính mình đối với xã hội, đất nước, dân tộc, bất kể bản thân lúc còn đang đi học, hay khi đã đi làm, có hoặc không có ra ứng cử để tham chính, như đã chứng tỏ qua các bản góp ý tôi gởi cho lãnh đạo đất nước trong hơn 30 năm qua; và (c) các nhà báo phỏng vấn tôi nêu trên đã chọn đúng câu nói ấy trong bài phát biểu dài của tôi để làm câu đẳng cấp cao nhất mà chỉ có tôi sử dụng khi hùng biện, chứng minh ngay cả những nhà báo này cũng biết rõ đó là năng lực nhất thiết phải có nơi người Đại biểu Quốc hội.

Đó là những nhà báo mà qua những câu hỏi phỏng vấn của họ chí ít cũng khiến tôi từ tự tin rất cao trở thành tự tin tuyệt đối để dấn bước trên đường đã chọn để phục vụ đất nước và dân tộc.

Biết Lo Trước Cái Lo Của Người Dân trở thành “thương hiệu chính trị” của tôi, mang dấu ấn “tất cả vì dân” của tôi, qua sự phát hiện và năng lực nhận diện thương hiệu tích cực của những nhà báo trẻ sâu sắc.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 28-9-2014. Báo Người Lao Động. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/28/bao-nguoi-lao-dong/

Vấn Nạn Ngôn Từ Trong Giới Truyền Thông

Nhí Tồi Tự Sướng

Hoàng Hữu Phước, MIB

Một sự việc trước đây tôi đã nêu ra có liên quan đến bản tham luận của tôi tại Hội Nghị Quốc Gia về Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt, khi một gã tiến sĩ đang giảng dạy tại Đại Học Khoa Học Xã Hội & Nhân Văn Thành phố Hồ Chí Minh đăng đàn kích bác tôi xúc phạm tiếng Việt trong khi y có bản tham luận không được chọn đăng trong kỷ yếu hội nghị cũng như không được mời lên thuyết trình về đề tài của y. Gã tiến sĩ đó tuyệt đối dốt ngoại ngữ nên không sao hiểu nổi dù tôi đề xuất chi li – và được Ban Tổ Chức hiểu, đánh giá cao, qua việc chọn đăng vào kỷ yếu – nên có sự làm cho tương thích giữa văn phạm tiếng Việt và văn phạm tiếng Anh nhằm giúp người Việt học tiếng Anh đẳng cấp cao hơn và chính xác hơn, đồng thời giúp người nước ngoài học tiếng Việt dễ hơn khiến tiếng Việt lan tỏa toàn thế giới. Tất nhiên với tư cách bậc trưởng thượng từ lúc mới lòng mẹ đến nay, tôi sau đó không đăng đàn phân bua làm chi như đàn gảy tai trâu mà phát biểu phản bác cái kiến nghị của y về việc nên đưa vào dạy tiếng Hoa từ cấp tiểu học trên toàn quốc, và tôi đã xổ nhiều câu đối Hán-Việt trong đó có những câu chẳng hạn như Thị Tại Môn Tiền Náo, Nguyệt Lai Môn Hạ Nhàn, hoặc sử liệu về Rút Ruột Vương Tam Phân Thiên Hạ, Chặt Đầu Tây Tứ Hải Thái Bình đủ để làm cả hội trường ngạc nhiên thích thú và thuyết phục về sự thật rằng tôi là một thạc sĩ kinh doanh quốc tế không thuộc chuyên ngành ngôn ngữ học Tiếng Việt nhưng đã nắm vững cái ngành của gã tiến sĩ đó hơn là gã biết gì đó về lĩnh vực ngôn ngữ Anh của tôi, chứng minh cho cả hội trường thấy rằng qua tôi thật sự văn hóa Hán-Việt được thưởng lãm trong kho tàng văn học Việt Nam, nhưng không vì vậy mà đề xuất Nhà Nước đầu tư số tiền khổng lồ đào tạo giáo viên tiếng Hoa rồi áp đặt vào chương trình giáo dục tiểu học, loại bỏ tiếng Anh tiếng Pháp. Tiến sĩ chuyên ngành ngôn ngữ Việt mà còn có trình độ thấp kém như thế thì bảo sao ở Việt Nam cách chi không có vấn nạn ngôn từ trong giới truyền thông.

Trong các ngôn ngữ Âu Mỹ đang thống trị toàn cầu về học thuật hàn lâm thì luôn có nhiều loại từ được phân hạng trong tự điển của họ như hạng trang trọng, hạng bình dân, hạng cổ xưa, hạng văn nói, hạng thơ ca, hạng tiếng lóng, hạng tiếng bẩn, v.v. Đây là lý do có sự sử dụng thích hợp các hạng từ cho những ấn phẩm báo nói báo viết báo hình: chỉ có từ ngữ hạng trang trọng formal được sử dụng, còn phong cách thì thuộc thể loại báo chí nghĩa là phải đáp ứng cho đủ lượng chữ được hạn chế bởi số cột số trang. Trong khi đó, Việt Nam tại bị vì bởi chiến tranh nên đã hoàn toàn bỏ phế chuyên ngành văn phạm học tiếng Việt, bỏ mất dấu gạch nối đặc thù của tiếng Việt, bỏ luôn các phân hạng từ trong từ vựng tiếng Việt, dẫn đến việc sử dụng từ vô tội vạ, hoàn toàn sai, hoàn toàn bậy bạ trên tất cả các phương tiện truyền thông đại chúng. Người ta vô tư phát những bản tin về những nghệ sĩ nhí, về sự lựa chọn không tồi khi một Đảng ở Mỹ đề nghị ứng cử viên tổng thống, về sự găm hàng, về đi phượt, về ngáo đá, về bật mí, về y xì, về gậy tự sướng, và về vô thiên lủng thứ, cứ như thể tất cả những từ lóng và hạ cấp đó đương nhiên là từ chính quy không cần sự sàng lọc của thời gian và của giới học thuật hàn lâm về ngôn ngữ để được phép sử dụng đại trà trong văn chính quy chính thức. Thậm chí có tờ báo còn đăng ý kiến của nhà học thật nào đó rằng nên bổ sung ngay các từ mới xuất hiện trong xã hội vào từ điển tiếng Việt, chẳng khác nào một anh đi thu gom rác y tế ở phường đề nghị cách vi phẫu thuật thần kinh vậy. Đọc những bài báo, xem những game show hay nghe những bản tin tức thời sự chính thống, học sinh Việt Nam sẽ tự nhiên xem bản thân mình cũng có quyền dùng các từ lóng đó trong bài luận văn của mình tại lớp, trong thư từ gởi ông bà cha mẹ, và trong đối thoại với nhau hoặc đối đáp với Chủ Tịch Nước. Đây là thảm họa.

Không ai nhận thức được rằng nghệ sĩ thiếu niên nhi đồng mới là từ được phép sử dụng chính quy trong học tập và truyền thông.

Không ai nhận thức được rằng quyết định của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp kéo pháo ra khỏi trận địa Điện Biên Phủ là một quyết định không tồi là nội dung chỉ được viết nên hay phát biểu bởi kẻ mất dạy.

Tương tự, chỉ cần những người công tác biên tập của các tòa soạn báo Việt Nam đọc báo chí đẳng cấp cao bằng tiếng Anh của giới tài phiệt truyền thông Âu Mỹ đang thống trị toàn thế giới là có thể nhận ra ngay rằng không bao giờ nhà báo của họ dùng những tiếng lóng kiểu như phượt, găm hàng, ngáo đá, bật mí, v.v. trong toàn bộ các bài viết dày cộm dồi dào tràn ngập trong báo và tạp chí tuyệt đẹp tuyệt mỹ tuyệt vời của họ như Time hay Newsweek.

Là tiến sĩ giảng dạy đại học mà dốt ngoại ngữ, hoặc học ngoại ngữ không đến nơi đến chốn cho tương xứng với trình độ tiến sĩ luôn đòi hỏi sự dày công nghiên cứu thường xuyên tư liệu tiếng nước ngoài, thì rõ là văn bằng tiến sĩ ắt do nhờ người khác thi hộ hoặc do Nhà Nước phát ban mới có.

Là nhà biên tập của giới truyền thông chính quy mà không biết có sự khác nhau giữa các hạng từ, không biết sử dụng hạng từ duy nhất thích hợp cho báo chí thời đại toàn cầu hóa nghĩa là phải vươn lên ngang tầm với người ta về đẳng cấp dùng từ, thì chẳng khác nào biến báo hình ngang đẳng cấp tiết mục tấu hài, biến báo chữ ngang đẳng cấp tờ rơi quảng cáo khu nhà thổ, biến báo mạng ngang đẳng cấp trang web khiêu dâm.

Hãy học ngoại ngữ Âu Mỹ rồi đem áp vào cách hành văn tiếng Việt cho chính xác tương hợp, vì rằng khi một vị lãnh đạo Việt đọc diễn văn rằng “Là tương lai của đất nước, tôi cho rằng thanh niên nên…” thì theo văn phạm Âu Mỹ, cụm từ “là tương lai của đất nước” chỉ bổ nghĩa cho chữ “tôi”, khiến câu nói tiếng Việt như thế sẽ biến thành câu tiếng Anh mang nghĩa khôi hài rằng “chính tôi là tương lai đất nước và chính tôi cho rằng…”; vì vậy nhất thiết phải viết lại câu phát biểu ấy thành “tôi cho rằng: là tương lai đất nước, thanh niên nên…” mới có sự chính xác tương hợp giữa văn phạm tiếng Việt và tiếng Anh. Khi áp văn phạm Âu Mỹ vào tiếng Việt để cho ra các khai niệm tương hợp về mệnh đề chính và mệnh đề phụ, truyền thông sẽ không còn đưa tin như “mặc dù đã…, tuy nhiên….” hoặc “dù…, nhưng…” mà người nước ngoài học tiếng Việt sẽ không tài nào hiểu được vì câu ấy có hai mệnh đề phụ hoặc một phụ một độc lập, không có mệnh đề chính, mà đã là phụ thì chúng bổ nghĩa cho cái gì, hoặc đã là độc lập thì chúng càng không nhận sự bổ nghĩa của cái gì, vì lẽ ra một khi đã dùng “mặc dù” thì mệnh đề theo sau trở thành mệnh đề chính nên không được phép tùy tiện có chữ “tuy nhiên” của mệnh đề độc lập, còn khi đã dùng “dù” bắt đầu một mệnh đề phụ thì “nhưng” lại bắt đầu một mệnh đề độc lập khiến tất cả trở thành những thứ rất tồi tệ về văn phạm mà tiếng Anh gọi là dangling modifiers tức những thứ lòng thòng lửng lơ chẳng dính đâu vào đâu cả.

Bảo vệ sự trong sáng kiểu gì mà thay cụm từ Hán-Việt đầy uy lực sử dụng công lộ thành cụm từ đầy sơ hở tham gia giao thông khiến tình trạng xe cộ chạy loạn xạ làm nhục quốc thể như hiện nay.

Bảo vệ sự trong sáng kiểu gì mà thay cụm từ Hán-Việt đầy hấp dẫn cao đẳng kỹ thuật cung cấp cho đời biết bao cán sự kỹ thuật tài ba bằng cụm từ cháo pha cơm cao đẳng nghề thấp kém khiến xã hội luôn thiếu những người mà sự bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt dìm xuống thành thợ.

Và bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt kiểu gì mà thay thế từ thuần Việt đĩ  và từ Hán-Việt mại dâm vốn bao đời giúp đĩ cứ tự do hành nghề nhưng trong tư thế luôn cúi gầm mặt trong xã hội thành từ thuần Việt trang trọng trân trọng đầy tôn kính tôn vinh gái bán hoa khiến đĩ trở nên vinh diệu vác mặt lên trời đầy kiêu hãnh, trở thành phong cách sống của các nữ celebrity, thậm chí được các nhà sử học tự phong và các vị thạc sĩ tiến sĩ trên trời rơi xuống chụp lấy như đề tài quý báu để dồn trí tuệ tâm huyết lên báo chí kiến nghị lập khu nhạy cảm, nhằm biến mại dâm nữ thành một nghề chính thức chính quy cần phát triển nhân rộng trong cả nước, kể cả bên cạnh đền thờ Bà Triệu, Bà Trưng.

Hãy dừng ngay cái sự nhí phượt ngáo tồi hạ đẳng ấy rồi bắt đầu đi học ngoại ngữ Âu Mỹ để nhà biên tập báo chí không còn vô tình viết nên những cấu trúc lòng thòng hạ cấp để thực sự giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt đúng theo tinh thần tinh hoa cao trọng nhất của ngôn từ mà Chủ tịch Hồ Chí Minh và cơ quan tuyên giáo của Đảng Cộng Sản Việt Nam thực sự mong muốn ước muốn hằng muốn song nhiều chục năm nay chẳng mấy ai hiểu thấu hiểu rõ mà chỉ có hiểu lầm.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước: Tham Luận: Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt-Anh Và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt

Hoàng Hữu Phước: Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Chẳng Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến

Hoàng Hữu Phước: Tham luận: Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Trình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân

Hồ Chí Minh – Cách Mạng Tháng Tám – Giải Phóng Miền Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

Gần đây có những tên mạt hạng ẩn danh đã email đến tôi những bài viết “phản biện” mà một trong số đó là bài

nonsense

mà tôi chẳng bao giờ đọc do tôi vừa không bao giờ hạ mình đọc những thứ hỗn tạp của người lạ, vừa không bao giờ phí thời gian đọc những thứ không phải là áng văn trác tuyệt của chân-thiện-mỹ của ngay cả các danh nhân thế giới, và vừa không ngu để sập bẫy tin tặc muốn gieo rắc virus. Nhưng đọc cái tiêu đề “Ông Hồ Chỉ Là Anh Hùng Bất Đắc Dĩ”, tôi tiếc là “thằng Tây” Mike Wilson dốt nát ngoại ngữ, chứ y mà viết bằng tiếng Anh thì nhân dân toàn thế giới đã xúm lại nện y một trận rồi, vì người ta hiểu những gì y nói về “Ông Hồ” cũng sẽ động đến các vĩ nhân của nước họ, vì rằng một cách tương tự, “Ông Washington” cũng chỉ là anh hùng bất đắc dĩ do những người Mỹ kiệt xuất khác vì cao quý quá nên không thèm lãnh đạo cuộc đấu tranh giành độc lập cho Hoa Kỳ, “Ông Lincoln” cũng chỉ là anh hùng bất đắc dĩ do những người Mỹ kiệt xuất khác vì cao quý quá nên chẳng thèm đứng ra giải phóng nô lệ da đen làm gì, hoặc “Ông Lưu Bang” cũng chỉ là anh hùng bất đắc dĩ do những người Tàu kiệt xuất khác vì có chức vụ cao hơn “đình trưởng” quèn của Ông Bang nên chẳng thèm đứng lên khai sinh ra triều đại nhà Hán làm gì, v.v. và v.v. Chưa kể Einstein cũng chỉ là nhà bác học bất đắc dĩ chẳng qua tại vì “thằng Tây” Mike Wilson kẹt sinh sau đẻ muộn và dốt ngoại ngữ quá, chứ nếu sinh ra cách nay 100 năm và có diểm phúc học tiếng Anh với bậc kỳ tài giỏi tiếng Anh như Beowulf Thor của Việt Nam thì Mike-Wilson-giỏi-tiếng-Việt nhà ta mới là cha đẻ của Thuyết Tương Đối đấy chứ lị!

Gần đây nghe đâu có gã phó tổng biên tập hạng vô danh tiểu tốt của một tờ báo hạng to đùng bị cách chức do viết xằng bậy “phản biện” về Cách Mạng Tháng 8, khiến xã hội rất có thể lo lắng rằng dường như đang có sự xuất hiện một loại virus mới chỉ tấn công hệ thần kinh của giới báo chí truyền thông chóp bu – đặc biệt thuộc giới “chưa già” và có học “cao cấp chính trị” – khiến thay vì thốt lên những lời chân-thiện-mỹ lại bôi trét đàm nhớt dơ bẩn lên trang báo (giấy và/hay mạng).

Nhận thấy thế gian có lắm người thất học thuộc dạng đa chủng loài từ hạng thất học không bằng cấp, đến loại thất học có bằng cấp, và loại thất học có chứng chỉ cao cấp chính trị; từ giới tập tành viết lách “phản biện” muốn lấn sân chính trị, cho đến giới tà đạo tung bùa ngãi hỏa mù lên không gian mạng để hớp hồn kẻ thơ ngây ngu muội, và thậm chí giới con ông cháu cha kách mệnh nòi chễm chệ ngôi cao giới truyền thông báo chí, đều tham gia “phản biện” về Hồ Chí Minh, về Cách Mạng Tháng Tám, và về Giải Phóng Miền Nam, để nói lảm nhảm rằng Ông Hồ lẽ ra đã là con số không, rằng Cách Mạng Tháng Tám lẽ ra đã bị dập tắt, rằng Ông Thiệu lẽ ra đã thắng trận, rằng Giải Phóng Miền Nam lẽ ra đã không xảy đến vì Bắc Việt trước đó đã ăn bom hạt nhân tan thành bình địa, v.v. và v.v.;

Tôi sực nhớ có lần đã post một bài mang tên Phản Biện trên Emotino.com lúc 15g45 ngày 24-01-2010 do lúc ấy ở ngay tại Việt Nam thiên hạ cũng nhao nhao xôn xao ào ào nói về “phản biện” trong khi chả hiểu ý nghĩa thâm thúy và thực tế của “phản biện” là gì; tôi nay xin lập lại nguyên văn dưới đây để làm tài liệu tham khảo về những nội hàm mang tính hàn lâm chính thức và chính đạo về “phản biện” để “phản biện” lại “phản biện” của những người-“phản-biện”-không-biết-gì-về-“phản- biện”.

Phản Biện

Hoàng Hữu Phước, MIB

Bài viết thứ 100 trên Emotino của Hoàng Hữu Phước, 2010

Mục lục

A- Dẫn Nhập: Hiểu Đúng Về Hành Trình Phản Biện

B- Ý Nghĩa Ngôn Từ

C- Vì Sao Nên Nỗi: Bỏ Roi Dẹp Vọt, Ngồi Trên Ăn Trước, Thấy Lệch Nhìn Sai

D- Những Nguyên Tắc Đúng Không Bao Giờ Cần Đến Những Phản Biện Bất Kỳ

1) Quản Lý Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

2) Đạo Lý Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

3) Lịch Sử Của Việt Nam Và Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

E- Kết Luận: Phản Biện Diên Hồng

 

A- Dẫn Nhập: Hiểu Đúng Về Hành Trình Phản Biện

Phản biện là thuật ngữ cực kỳ quen thuộc của giới hàn lâm và chỉ nghe thấy chốn giảng đường đại học, theo đó, khi một sinh viên làm luận án tốt nghiệp sẽ có những giảng viên bảo trợ và những giảng viên phản biện, vị trước giúp đỡ giải đáp các thắc mắc và “vẽ đường cho hươu chạy”, vị sau sẽ dựa vào luận án hoàn tất do sinh viên thuyết trình để ra các câu hỏi mà mục đích là tạo cơ hội cho sinh viên trình luận án chứng tỏ tài hùng biện, tri thức nghiên cứu hiểu biết thâm sâu về đề tài luận án, cũng như khả năng ứng biến trước các tình huống giả định. Thường thì các câu hỏi phản biện được trao trước cho sinh viên trình luận án. Từ đó suy ra: một luận án dù do một sinh viên thực hiện cũng hội đủ các yếu tố:

a) chủ đề có liên quan đến bộ môn hàn lâm (như một tác giả, một tác phẩm, một học thuyết, một định đề, một dị biệt, một vấn đề);

b) được các giảng viên hàn lâm bảo trợ giúp hoàn thiện công trình;  và

c) được các giảng viên phản biện giúp hoàn tất thành công khâu cuối cùng của buổi trình luận án: chủ nhân thuyết trình thể hiện “tài” của chính mình còn kết quả trình bày ở mức mỹ mãn có thể được.

Như vậy, một luận án được trình có quy mô gần như một tác phẩm “đẳng cấp cao” về một đề tài “đẳng cấp cao” được bảo trợ bởi một đội ngũ chuyên gia hàn lâm “đẳng cấp cao”, gần như không có cửa cho bất kỳ sai sót lớn nào, và bên phản biện vốn là một đội ngũ chuyên gia hàn lâm “đẳng cấp cao” không bao giờ trong tư thế hạ cấp của những kẻ “vạch lá tìm sâu” và “bới lông tìm vết” để cải lẫy, đôi co, làm câm họng đối tượng đang bảo vệ luận án hay cho ra đề nghị khiếm nhã đòi dẹp bỏ hoặc thay đổi hoặc phủ nhận giá trị đúng của đề tài luận án. Phản biện trong ý hướng chuẩn mực, đúng đắn, nghiêm túc, trí hóa cao như vậy, chỉ là khâu thứ yếu để giúp hoàn thiện một sản phẩm tri thức chứ không phản bác nó.

Phản biện còn là hoạt động mà sự hiện diện của nó chỉ để làm gia tăng thêm giá trị của một vấn đề đúng đắn có giá trị cao đã và/hay đang tồn tại. Tự thân phản biện không có giá trị riêng bất kỳ.  Tự thân phản biện không tự xuất hiện nếu không được phân công và/hay yêu cầu từ chủ nhân hay đơn vị chủ quản đề tài, chẳng hạn:

a) Hội đồng khoa học đánh giá một luận án tiến sĩ dựa vào công trình về một đề tài đã được đăng k‎ý và chấp thuận nhiều năm trước đó, trong giới hạn đề tài hàn lâm có điểm mấu chốt có giá trị, thông qua khả năng trình bày của chủ đề tài trước hội đồng cũng như khả năng ứng đối trước các câu hỏi của ban phản biện khi hóa giải và/hoặc phát triển những giá trị cộng thêm đối với công trình luận án của mình;

b) Chủ đầu tư một công trình có thể hợp đồng thuê một công ty tư vấn danh tiếng để thực hiện nghiên cứu phản biện nhằm kiểm tra chất lượng lần cuối cùng chỉ để xem có còn cần thêm những nét chấm phá nhỏ nào không để hoàn thiện công trình, chứ không bao giờ nhằm phát hiện các lỗi tày trời để hủy bỏ công trình, tìm lấy một thay thế khác. Phản biện là dành cho một công trình đã được phác thảo hoàn chỉnh xong; và

c) Một chính phủ có thể nêu yêu cầu phản biện để các tổ chức hợp pháp và/hoặc người dân có quan tâm tham gia đóng góp các công trình nghiên cứu tập thể hay cá nhân nhằm hoàn thiện một chủ trương – chính sách sẽ được ban hành. Những giải thưởng cụ thể rất có thể sẽ được thông báo ngay từ đầu trong lời mời phản biện. Không có lời mời, tất cả chỉ là việc nêu ý kiến, không có yêu cầu cao mang tính hàn lâm về biện pháp tiến hành nghiên cứu, số liệu tham khảo, nguồn tham khảo, và trách nhiệm cũng như vị thế của người tham gia phản biện.

Giải phẫu không được tiến hành bởi toàn dân mà được thực hiện bởi những bác sĩ chuyên khoa có thể là công dân nước này hoặc nước khác, đáp ứng yêu cầu và lời mời của người có yêu cầu. Phản biện không là việc hay quyền của người dân nói chung mà là của các tổ chức hay cá nhân trong nước hay ngoài nước đáp ứng các yêu cầu về đẳng cấp tư vấn nhất định và theo lời mời của đơn vị tổ chức.

Người dân có quyền – trong bất kỳ lúc nào – nêu ý kiến chẳng hạn về tình hình y tế hay những câu hỏi cần có giải đáp về y học.

Người dân có quyền – trong bất kỳ lúc nào – nêu ý kiến về một vấn đề xã hội trong khuôn khổ luật pháp quốc gia về thông tin.

Phản biện là nêu ý kiến; song, nêu ý kiến không là phản biện.

B- ‎Ý Nghĩa Ngôn Từ

Ngôn ngữ nói luôn có trước ngôn ngữ viết. Sự thật này có khi đưa đến một hệ quả là sự diễn giải trong từ điển sẽ có tính chủ quan đậm nét hơn; chẳng hạn định nghĩa sau về phản biện của Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia: Tư duy phản biện là một quá trình tư duy biện chứng gồm phân tích và đánh giá một thông tin đã có theo các cách nhìn khác cho vấn đề đã đặt ra nhằm làm sáng tỏ và khẳng định lại tính chính xác của vấn đề. Lập luận phản biện phải rõ ràng, lô-gíc, đầy đủ bằng chứng, tỉ mỉ và công tâm. Nội dung của Wikipedia tuy vốn không được các giáo sư trên toàn thế giới chấp nhận cho sinh viên dùng làm nguồn tham khảo chính thức, cũng chí ít nêu bật được sáu điểm mấu chốt tất nhiên phải có của phản biện, mà thiếu một hay nhiều hơn một thành tố sẽ chỉ dẫn đến sự góp ‎ý bình thường hay sự loạn ngôn có chủ tâm chứ không thể là phản biện.

Ngoài ra, sự khác biệt về ngôn ngữ cũng làm giới hạn sự hiểu biết của người dân của một nước liên quan, chẳng hạn người Việt Nam hay cho rằng phản phải mang nghĩa đối nghịch như phản chiếu, phản công, phản xạ, phản đối, phản ứng, v.v. , trong khi trong tiếng Anh các từ như amoral, immoral, nonmoral, unmoral, v.v.  được xếp vào hàng ngũ antonym tức những từ phản nghĩa của moral (đạo đức) trong khi ý nghĩa của chúng rất khác nhau, không nhất thiết phải “đối nghĩa” hay “chỏi nhau”, mà có khi chỉ cần nghĩa … “chẳng dính dáng gì đến đạo đức”. Tất cả dẫn đến một giải thích cặn kẽ hơn để chứng minh phản biện đang bị lợi dụng bởi những người cố tình hủy phá ý nghĩa ngôn từ, làm ô uế việc làm hàn lâm nghiêm túc để đậy che hành vi phản nghịch chống chính quyền, phản đối chế độ, phản bác chính sách chủ trương nhà nước, phản động phản quốc.

C- Vì Sao Nên Nỗi: Bỏ Roi, Dẹp Vọt; Ngồi Trên, Ăn Trước; Thấy Lệch, Nhìn Sai

Do không được gia đình giáo hóa và do bài bản nhà trường có những lệch tâm, nhiều người ngay từ thời còn là học sinh lớp 9 đã tập tành phát biểu những lời chê bai Đảng, Chính Phủ, Thủ Tướng, tự hào bản thân dám phản biện và khoe sẽ đi du học như một cách tránh xa sự thấp kém, lạc hậu, không có tự do ngôn luận, của một đất nước Cộng sản điêu linh, mà không biết là mình chưa có trí hóa, chẳng có tri thức, chẳng hiểu thế nào là phản biện, để rồi với mớ tiếng Anh một dúm trong túi quần thủng đáy rụt rè ra hải ngoại, cày ải đóng thêm tiền trần ai đánh bóng tiếng Anh, đạt yêu cầu tham gia chính khóa, như kẻ mông muội vào toilet Tây trân mình hít thở thật sâu thật lâu cái không khí có hương hoa hồng đậm đặc từ mấy cục sáp thơm rồi thấy mình là “nhân tài” hình như xưa kia mẹ sinh ra đã có hương thơm ngào ngạt như Tử Vi giáng hạ phàm trần, đủ sức làm tổng thống ngồi trên đầu trên cổ nhân dân Việt Nam, tìm đến những nhà tài trợ ở hải ngoại rồi trở về quê thực hiện giấc mộng mưu bá, đồ vương, an bang, định quốc.

Thế nhưng ngoài mấy kẻ trẻ người non dạ như du học sinh trung học hay thạc sĩ bái tổ vinh quy do không thấy roi hay vọt của pháp luật nước nhà; do nghĩ con đường tắt đi đến vinh quang của mình sẽ được Phương Tây và “cộng đồng” người Việt hải ngoại đùm bọc, tài trợ, chở che; và do lầm tin rằng mình có…chân mạng đế vương, nên đã như thiêu thân lao vào hào quang ảo mộng; vẫn có vài Thầy Cô đạo cao đức trọng chưa hiểu cái chân, cái chính, và cái thực của phản biện. Có thể trong thời chiến tranh chống Mỹ, các Thầy Cô được Đảng và Nhà Nước gởi qua Liên Xô và các nước Đông Âu Xã Hội Chủ Nghĩa học tập, chuẩn bị cho lớp người trí thức kế thừa sự nghiệp xây dựng đất nước một khi cuộc giải phóng thành công nên dù bao triệu người đã nằm xuống cho ngày thống nhất đất nước, các Thầy Cô còn chưa biết tiếng súng nổ chát chúa ra sao. Và khi Đảng áp dụng chính sách mở cửa xây dựng đất nước độc lập – tự do – hạnh phúc, các Thầy Cô choáng ngợp trước những kiến thức mới lạ và những kỳ tích của trời Âu Mỹ, mà không biết rằng chúng chẳng lạ lẫm gì đối với những người đã thực sự sống, thực sự trải nghiệm với thực tế của các kiến trúc và kỳ tích ấy, và rằng tòa nhà cao nhất thế giới sẽ không bao giờ có thể được dựng xây tại Thành phố Hồ Chí Minh trên nền Sài Gòn vốn đầm lầy xưa cũ đất nền địa tầng nhão nhoét. Các Thầy Cô đáng kính tự thấy mình mang trách nhiệm của những nhà trí thức trước việc phải làm sao cho đất nước nhanh chóng hùng mạnh như các siêu cường, từ đó quan niệm tích cực đóng góp ý kiến (gọi lầm thành phản biện) là vũ khí sắc bén của nhà trí thức đối với vận mệnh quê hương, thôi thúc nhất thiết phải tận dụng với khát vọng cống hiến những kiến thức và hiểu biết hàn lâm “mới biết ” của mình cho sự phát triển kinh tế của quê hương, và nhanh chóng dảy nảy lên khi các đóng góp ý kiến ấy không được chính phủ thực hiện ngay, áp dụng ngay.

D- Những Nguyên Tắc Đúng Không Bao Giờ Cần Đến Phản Biện Bất Kỳ

Ngoài ý nghĩa bất di bất dịch là phản biện phải thông qua cơ chế tổ chức bài bản – khác với đóng góp ý kiếnphản biện còn nhất thiết phải không nói về những nguyên tắc luôn đúng vốn không bao giờ cần đến phản biện bất kỳ.

1) Quản L‎ý Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam quản l‎ý nhân sự thành công, quản l‎ý đấu tranh chính trị thành công, quản l‎ý công tác đối ngoại thành công, quản l‎ý bảo vệ đất nước thành công và quản l‎ý kinh tế thành công. Phản biện rằng kinh tế nên phát triển kiểu này kiểu nọ chỉ có thể đúng đắn nếu như đó ở dạng các ý kiến đóng góp, vì phản biện theo đúng ý nghĩa hàn lâm chỉ dùng để làm rõ nét hơn, bổ sung chi tiết cho, và khẳng định đúng nội dung Đảng Cộng Sản Việt Nam quản l‎ý kinh tế thành công. Một CEO đồng thời là chủ nhân một công ty nước ngoài sản xuất tại Việt Nam 100% xuất khẩu sang thị trường nội thất cao cấp của Ý và Úc đã nói với người viết bài này như lời tâm sự nghiêm túc chỉ giữa hai người tại một bửa ăn trưa: “Tổng Thống Hồ Chí Minh là người giỏi nhất thế giới về Human Resources Development (dùng người). Có nhiều nhà lãnh đạo dựng xây cả đế chế hùng mạnh, nhưng chỉ có Tổng Thống Hồ là nhà lãnh đạo duy nhất từ tay trắng dựng xây một quân đội hùng mạnh, tập thể nhân dân hùng mạnh, một đất nước hùng mạnh từ con số không, và có chiến thắng to lớn trong danh dự, vẻ vang; có uy với nhân loại và làm thay đổi cả dòng chảy lịch sử nhân loại. Ông Phước chắc đồng ý với tôi là không ai khác từ cổ chí kim làm được như Tổng Thống Hồ.”  Tất nhiên, mọi “phản biện” về Hồ Chí Minh – nếu có – đều là vô nghĩa, vì không ai bật một que diêm để giúp làm sáng hơn một mặt trời đang ngùn ngụt nhật quang (kiểu phản biện đúng nghĩa hàn lâm), hay đặt câu hỏi xem có phải mặt trời phát ra ánh sáng mạnh hơn que diêm hay không (cũng là kiểu phản biện đúng nghĩa hàn lâm), hoặc nói que diêm mạnh hơn mặt trời vì hãy thử châm que diêm vào quả bom hạt nhân sẽ biết (“phản biện” xằng bậy kiểu bôi-nhọ-bằng-mọi-giá!)

2) Đạo L‎ý Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Người chiến thắng có thể và có quyền làm bất kỳ điều gì. Đó là lẽ đương nhiên. Cái khác biệt là ở đạo l‎ý văn hóa của người chiến thắng, phân định rạch ròi giữa con người và loài thú. Một vị vua của Trung Quốc phong kiến của giáo dục Khổng Mạnh chôn sống cả vạn tù binh. Đức Quốc Xã và Phát Xít Ý của tư bản thời cận đại – những quốc gia có đa số dân thờ phụng Chúa – xua bao triệu tù nhân kể cả phụ nữ và trẻ em vào các lò thiêu, lò hơi ngạt. Quân Phiệt Nhật của chế độ quân chủ lập hiến tự do – đất nước thiên về Phật Giáo, đẻ ra xã hội có hào quang xây dựng kinh tế thần kỳ – chặt đầu cả vạn tù binh các nước Đông Bắc Á và Đông Dương – trong đó có Việt Nam. Việt Nam Cộng Hòa của Ngô Đình Diệm đàn áp Phật tử, dùng máy chém chặt đầu tù binh và tù nhân thuộc nhóm những ai yêu chuộng sự tự do theo Cộng sản, xúc xiểm gọi nhà sư tự thiêu là món thịt nướng barbecue. Hoa Kỳ của thế giới tự do, của dân quyền và nhân quyền, chủ nhân ông của các chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã không cho phép thường dân Việt Nam tại Sơn Mỹ có tự do, dân quyền, cả nhân quyền. Cộng sản Việt Nam – những người bị kẻ thù gán cho danh xưng lệch lạc “vô thần” – đã đưa hàng vạn quân nhân khiếp sợ của Việt Nam Cộng Hòa, những người đã vứt bỏ vũ khí, quân trang, quân dụng, đồng phục quân nhân đầy đường đến nỗi tắt nghẽn giao thông cả tuyến quốc lộ, vào những trại cải tạo để cất công cố gắng dạy cho họ biết nẻo chánh đường tà, thể hiện vai trò chuyên nghiệp của những nhà tâm l‎ý học và tư vấn tâm l‎ý nhân bản để giúp tù binh và hàng binh nhận thức đúng về vị trí của họ trong việc cùng góp công xây dựng đất nước thống nhất xã hội chủ nghĩa. Quyền uy tối thượng mà Cộng sản Việt Nam, những người chiến thắng, đã thị uy không phải là cuộc tắm máu trừng trị như tuyên truyền của Việt Nam Cộng Hòa, mà là đức độ, lòng nhân, đại nghĩa, l‎ý tưởng hòa hợp dân tộc, vì dân quyền và nhân quyền, thực sự vì quốc gia Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Đạo l‎ý ấy của Đảng Cộng Sản Việt Nam quá lớn lao, quá vĩ đại, quá riêng biệt chưa quốc gia nào khác trên thế giới từng áp dụng, nên sẽ không tạo được bất kỳ một cơ hội nào – dù cỏn con – để manh nha một “phản biện” bất kỳ.

3) Lịch Sử Của Việt Nam Và Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Những gì của lịch sử bao gồm – nhưng không chỉ giới hạn bởi – những chiến tích, những biến cố, những bài học, những di vật, di chỉ, v.v., mà những nghiên cứu dù có cho ra những nội dung trái ngược nhau, vẫn chỉ có giá trị tham khảo đơn thuần.

Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn đánh thắng giặc Nguyên Mông. Phản biện hàn lâm đối với đề tài này có thể là về những tình tiết mới phát hiện trong tàng thư cổ hay di tích mới được khai quật cho thấy có khác biệt về kích thước các cọc chông cắm dưới lòng Bạch Đằng Giang. Ý kiến nào cho rằng Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn lẽ ra đã thua xiểng liểng nếu giặc Nguyên Mông đừng gia tăng thêm hai tay chèo để mỗi tàu thuyền có thể đi chậm hơn để kịp thấy cọc chông nhú lên để tránh khỏi bị thủng đắm không bao giờ là phản biện mà là một lảm nhảm điên rồ nhằm bôi nhọ thực tế lịch sử Việt Nam.

Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã chiến thắng với trận Điện Biên Phủ trên không, khiến phá sản toàn bộ quá trình tham chiến của Mỹ tại Việt Nam, trói Mỹ vào thế rút khỏi Việt Nam. Phản biện hàn lâm đối với đề tài này có thể là về những tình tiết mới phát hiện trong tàng thư Mỹ hay vật chứng mới được phát hiện cho thấy có khác biệt về số hiệu phi đội, thời gian và địa điểm rơi, của chiếc máy bay cuối cùng bị bắn hạ, và còn một cánh hay một phần tư của một cánh khi chạm đất. Ý kiến nào nói rằng Mỹ chỉ cần ném bom thêm một ngày là đã nhận được cờ trắng đầu hàng của Cộng Sản Bắc Việt không bao giờ là phản biện mà là một lảm nhảm điên rồ nhằm bôi nhọ thực tế lịch sử Việt Nam.

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam đã đạt những kỳ tích chưa bao giờ Việt Nam có được từ thời Hùng Vương dựng nước, đặc biệt duy trì sự bền vững ổn định tối cần thiết cho sự phát triển kinh tế nước nhà, trở thành chỗ dựa chiến lược cho sự sinh tồn của các dân tộc toàn Đông Nam Á, và mô hình độc đáo của nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa đã góp phần quyết định vào sự phát triển kinh tế thành công của Việt Nam. Phản biện hàn lâm đối với đề tài này có thể là về những tình tiết mới có từ thực tế thế giới tài chính run rẩy sụp đổ và biện pháp cứu nguy chỉ có thể là đặt cái gọi là kinh tế thị trường dưới sự giám sát hay can thiệp nhiều hơn từ chính phủ, cho thấy giá trị của đột phá tiên phong của Việt Nam. Ý kiến nào nói rằng kinh tế Việt Nam sẽ lâm vào khủng hoảng điêu linh nếu nhà nước Cộng sản Việt Nam không nhanh chóng mạnh dạn áp dụng ngay lập tức các bài bản tự do kiểu Âu Mỹ không bao giờ là phản biện mà là một lảm nhảm điên rồ nhằm bôi nhọ thực tế lịch sử Việt Nam.

E- Kết Luận: Phản Biện Diên Hồng

Phản biện là hành động chuyên nghiệp của người có học thức, có tri thức, có nghiên cứu thâm thúy về một đề tài thực sự mới để bổ sung hỗ trợ cái tốt đẹp đang có (như về một bài sonnet của Shakespeare, hay công trình 15 năm của các chủ nhân giải Nobel kinh tế) mà các bổ sung ấy đã có người nêu bật ra song chưa đủ đầy trước đó. Phản biện không bao giờ là đối kháng, đối nghịch, hay làm loạn vì đó là phản động hay phản nghịch. Phản biện ủng hộ tích cực và tuyệt đối một vấn đề thực sự lớn lao để các tồn tại – nếu chứng minh bằng các công trình khoa học chi tiết dài hạn rằng thực sự có – được khắc phục, và các yếu kém – nếu chứng minh bằng các công trình khoa học chi tiết dài hạn rằng thực sự có – được nâng cấp. Phản biện không bao giờ là chuyện những tên hề lén lút biên soạn cương lĩnh chính trị, lén lút tụ họp ở ngoài nước với các phần tử chống phá quốc gia, mà mục đích là tiến hành lật đổ và đoạt các ngôi vị Tổng Thống hay Bộ Trưởng Kinh Tế. Phản biện ở đây hóa ra là một xảo biện đậy che phản động. Chỉ có Đảng Cộng Sản Việt Nam mới bảo vệ được Việt Nam an toàn trước siêu cường Trung Quốc và mới xây dựng được kinh tế Việt Nam phát triển thần kỳ. Phản biện, do đó, có nghĩa là trên nền tảng đất nước Việt Nam phải có trước hết và trên hết sự ổn định về chính trị, chủ nghĩa xã hội được Việt hóa chỉnh chu, được đổi mới theo tiến trình hội nhập toàn cầu, sự đóng góp ‎ý kiến qua các công trình nghiên cứu khoa học công phu giúp chính phủ cộng sản Việt Nam mạnh hơn, chủ nghĩa xã hội Việt Nam ưu việt hơn, nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa Việt Nam phát huy ưu thế hơn, các chính sách của Đảng và Nhà Nước Việt Nam được ủng hộ triệt để hơn.

Phản biện với ý nghĩa chống lại Đảng Cộng Sản, Chính phủ, thể chế hiện nay của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đó dứt khoát là sự xảo trá bẻ cong ngôn từ và phản quốc, chứ không phải là phản biện. Không có Hồ Chí Minh, Đảng Cộng Sản, Chính phủ Cộng sản, thể chế hiện nay của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đất nước Việt Nam sẽ không còn tồn tại, kéo theo sự sụp đổ hiệu ứng domino của toàn Đông Nam Á và Châu Đại Dương.

Mỗi quốc gia trải nghiệm khác nhau trong suốt cuộc hành trình tồn tại của riêng mình. Chỉ có vài điểm chung không bao giờ có điểm khác biệt giữa các dân tộc như cùng nhau không nín thở trọn đời, cùng nhau không uống nước biển trọn đời, cùng nhau không nhai sỏi thay cơm; kỳ dư, không còn bất kỳ điểm giống nhau nào khác, kể cả trong một tôn giáo (chẳng hạn gia đình người Việt thờ Chúa thường  muốn dâu rể tương lai nếu ngoại đạo phải vào đạo, trong khi gia đình người Âu Mỹ theo Chúa thì tuyệt đối tôn trọng tín ngưỡng của người phối ngẫu). Người Việt Nam dùng dao gọt vỏ trái cây từ trái qua phải, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài; trong khi người Mỹ dùng dao gọt ngược lại, tức từ phải qua trái, từ dưới lên trên, và từ ngoài vào trong. Người Việt sẽ cắt đứt tay nếu làm theo kiểu Mỹ; còn người Mỹ làm vỡ dĩa mẻ bàn gây sát thương người trước mặt nếu làm theo kiểu Việt. Một số ít người Việt chưa hiểu phản biện là gì, còn lầm lạc giữa đóng góp ý kiếnphản biện, nên nhất thiết cần hiểu rằng Chính phủ đang luôn sáng suốt xem bảo vệ đất nước là trên hết và rằng sự ổn định chính trị của Việt Nam có giá trị quyết định không những đối với sự nghiệp xây dựng và phát triển kinh tế Việt Nam mà còn đối với sự tồn tại của cả khu vực Đông Nam Á và Châu Đại Dương. Người Mỹ luôn phát biểu ý kiến chỏi (không phải phản biện) thoải mái vì chính phủ của họ một mặt chẳng quan tâm đến các phản biện cá nhân của họ, một mặt rất chuyên nghiệp trong đối phó hữu hiệu bất kỳ các phản biện tập thể nào nhằm vào việc chống lại thể chế liên bang: đưa quân liên bang (Vệ Binh Quốc Gia) và quân CIA càn quét, tàn sát, tiêu diệt như đã xảy ra khi có các phản biện tập thể dám lập ra các tuyên ngôn ly khai đòi độc lập của “nước” Cộng Hòa Vermont và “nước” Cộng Hòa Texas.

Quyết định 97/2009/QĐ-TTg ngày 24/7/2009 của Thủ Tướng Chính Phủ quy định các ý kiến phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà Nước cần được gởi về cho cơ quan Đảng, Nhà nước có thẩm quyền, chính là sự khẳng định chuyên nghiệp rất hàn lâm của Đảng và Nhà nước đối với các phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà Nước; vì rằng

– đã là phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà Nước ắt phải là công trình rõ ràng, lô-gíc, đầy đủ bằng chứng, tỉ mỉ và công tâm, hình thành từ một quá trình tư duy biện chứng gồm phân tích và đánh giá về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà Nước theo các cách nhìn khác nhằm làm sáng tỏ và khẳng định lại tính chính xác của đường lối, chủ trương, chính sách ấy của Đảng, Nhà Nước;

– đã là phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà Nước ắt phải là công trình đáp lại lời kêu gọi của Đảng và Nhà Nước cho một đề tài thật cụ thể do Đảng và Nhà Nước đặt ra; và

– đã là phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà Nước do Đảng và Nhà Nước mời người dân tham gia tư vấn, thì tất nhiên phải gởi về cho cơ quan Đảng, Nhà nước có thẩm quyền vì đây vừa là sự trân trọng chính đáng của cơ quan Đảng, Nhà nước có thẩm quyền đối với người gởi phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà Nước được Đảng và Nhà Nước chính thức mời trên các phương tiện truyền thông đại chúng trước đó, vừa là cách chứng minh người gởi phản biện thực sự chuyên nghiệp, thực sự có tri thức, thực sự có hiểu biết, thực sự có tinh thần và ‎ý thức trách nhiệm bản thân đối với việc phản biện đúng yêu cầu mà gởi phản biện đúng nơi là một trong những yêu cầu chính quy và chuyên nghiệp ấy.

Việt Nam đã là dân tộc đầu tiên trên thế giới đưa vào thực hiện quy trình phản biện khi các bô lão được Vua Trần Thánh Tông mời tham dự Hội Nghị Diên Hồng. Làm gì có chuyện Vua Việt bó tay không biết phải làm gì nên đùn đẩy trách nhiệm quyết định cho dân già lão nhược ít học! Ngược lại, chính vì đã quyết tâm đánh giặc nên Vua Việt mới tổ chức trọng thể Hội Nghị Diên Hồng như diễn đàn phản biện chính quy để hoàn thiện chiến lược đánh giặc và thắng giặc. Làm gì có chuyện các bô lão phải bỏ phiếu hay giơ tay biểu quyết chọn Hòa hay Chiến, Đánh hay Đàm, nói Yes hay No! Các bô lão phản biện để thống nhất ý chí. Các bô lão không bàn lui vì phản biện không bao giờ là bàn lui, và vì các bô lão không ai có trình độ và kinh nghiệm quản l‎ý nhà nước hay hoạch định chính sách chiến lược cấp nhà nước hoặc có trải nghiệm thực tế về đánh giặc và lãnh đạo đánh giặc. Các bô lão Việt Nam cuối thế kỷ 13 đã phản biện theo đúng tinh thần của giải nghĩa từ ngữ của Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia đầu thế kỷ 21: nghe cho biết, hỏi cho rõ để biết đúng và để ủng hộ cho hiệu quả, còn các nhà lãnh đạo tái kiên định chiến lược hoặc bổ sung chiến thuật qua sự trả lời các câu hỏi.

Góp ý kiến đúng đắn và nghiêm túc là quyền tự do của công dân có năng lực hành vi, thực hiện bằng cách gởi thư trực tiếp cho cơ quan chịu trách nhiệm hay gián tiếp nhờ báo đài chuyển. Ý kiến đóng góp không nhất thiết phải hàn lâm, đáp ứng các tiêu chuẩn nghiêm nhặt và chuyên nghiệp của phản biện. Góp ý kiến đúng đắn và nghiêm túc không có nghĩa là buộc Đảng và Nhà nước phải thực hiện các Góp ý kiến đúng đắn và nghiêm túc đó, với nhận thức rằng 80 triệu người dân khác của Việt Nam cũng đều có quyền góp ý kiến, nghĩa là tối thiểu 80 triệu ý kiến của tối thiểu nửa triệu chùm (category) ý kiến khác nhau. Góp ý kiến đúng đắn và nghiêm túc không có nghĩa không cần có trách nhiệm cá nhân đối với sự an nguy của tổ quốc và thể chế của tổ quốc, vô tâm đặt vấn đề chẳng màng xem bản thân vấn đề có sẽ tạo cơ hội cho kẻ thù của quốc gia. Góp ý kiến đúng đắn và nghiêm túc càng không có nghĩa là cứ thấy bức xúc là nói, đặt giải tỏa cá nhân trọng hơn an nguy cộng đồng.

Còn phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà Nước là quyền tự do của công dân có năng lực hành vi và năng lực chuyên môn khi đáp ứng lời kêu gọi của cơ quan nhà nước cho một chính sách hay dự thảo luật đã soạn xong, với ý nghĩa người dân được mời tham gia cho ý kiến giúp những nhà lãnh đạo xem xét để có thể sử dụng hay có thể không sử dụng các góp ‎ý ấy trong hoàn thiện chính sách hay dự thảo luật trước khi đem ra thảo luận chính thức tại Quốc Hội Việt Nam và ban hành.

Phản trong phản biện chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là phản.

Hoàng-Hữu-Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ngày Chiến Thắng 30-4-1975

Hoàng Hữu Phước, MIB.

Tôi vừa đăng lại trên trang mạng LinkedIn của doanh gia thế giới bài viết tiếng Anh của tôi về Ngày Chiến Thắng 30-4-1975 với tựa đề Vietnam: My Beloved Nation, the Up-Surging Phoenix from the Scorching Day of 30 April 1975, và đã nhận được các đánh giá sau:

1) Ông Keith Scott, Chủ tịch Phòng Thương Mại Hạt Baltimore, Bang Maryland, Hoa Kỳ, Đảng Viên Đảng Cộng Sản Hoa Kỳ, viết:

Bài viết hôm nay của Ông xuất sắc – Ông nắm quá tinh thông cách lựa chọn ngôn từ khiến người ta có cảm xúc thật mạnh mẽ

 HHP_LinkedIn (2)

2) Ông Daniel Soum, chuyên gia lĩnh vực truyền thông – truyền hình, viết:

“Một bài viết hay bởi một người đáng kính trọng mà tôi rất vui đã được quen biết và cùng đàm đạo. Việt Nam cần có thêm nhiều người như Ông, Ông Hoàng ạ!”

 HHP_LinkedIn

Trân trọng kính mời các bạn xem bản tiếng Anh và bài dịch tiếng Việt tại: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/01/nhan-quoc-khanh-nuoc-nha-tai-dang-bai-viet-song-ngu-viet-anh-truoc-day-ve-dat-nuoc/

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Quốc-hội Nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam

Câu Truyện Năm 2515 & Vớ Vẩn

Hoàng Hữu Phước, MIB

 HHP_Post

Bức ảnh dưới đây xuất hiện trên trang 130 của tạp chí lừng danh hoàn vũ National Geographic, số ra tháng 11 năm 1996, chụp hình Tù Trưởng Đảo Marquesas (ở Thái Bình Dương) với các cô gái trần truồng. Điều cần ghi chú ở đây là vị tù trưởng của bộ tộc được cho là ăn thịt người này cũng trần truồng với hai thứ trang phục duy nhất là chiếc nón và chiếc áo khoác được bện từ tóc của những quân thù đã bị bắt giết và ăn thịt.

 IMAG2723-1-1

Vì một nguyên do không được xác định, bức ảnh trên đã không được ông chủ bút Gilbert H. Grosvenor chọn đăng cho ấn phẩm tháng 10 năm 1919 mang tựa đề rất dài “Một Giống Dân Đang Biến Mất Vùng Nam Hải: Số Phận Nghiệt Ngã Của Dân Ăn Thịt Người Vùng Marquesas Nổi Tiếng Với Lòng Can Đảm Trong Chiến Trận Và Vẻ Đẹp Thể Hình.” Tôi cho rằng đã có những lý do cho sự loại bỏ bức ảnh trên khỏi bài viết trên ấn phẩm tháng năm 1919 và chỉ được đăng trên ấn phẩm tháng 11 năm 1996 nghĩa là sau gần một thế kỷ, nhưng đăng là để chú thích cho bài viết về đức ngài Joseph Banks khả kính, một nhà thực vật học Anh Quốc thế kỷ XVIII đã đi khắp năm châu bốn bể sưu tầm các kỳ hoa dị thảo và côn trùng kể cả tại các đảo quốc hoang sơ , nhưng đã chưa từng đến Marquesas do bất đồng ý kiến với thuyền trưởng James Cook vĩ đại và không chịu đi cùng chuyến hải trình thám hiểm của ông này.

 Post 2

Lý do thứ nhất là dù bức ảnh chụp rất đầy “sức thuyết phục” do đã là lõa lồ thì cả nam và nữ phải cùng lỏa thể để chứng minh “dân tộc tính” đồng bộ, “không hề dung tục” (vì ngồi nghiêm chỉnh đàng hoàng), và “không do dàn dựng” (dù bổng nhiên tự nhiên nữ nhân nào cũng tự động chủ động khép đùi kín đáo cho phù hợp với tôn chỉ văn minh của ấn phẩm Âu Tây), hay gì gì đi nữa, vẫn lồ lộ một vấn nạn rằng lẽ nào bộ tộc ăn thịt người lại cho một – hay nhiều hơn nột – gã da trắng múp míp đến chụp hình bằng chiếc máy to đùng khi chụp có tiếng nổ và khói tóe ra mù mịt, và lẽ nào tù trưởng Marquesas hiểu được tiếng Pháp nên biết đó là máy chụp hình nên đem bày “hoàng bào quốc phục” ra ngồi làm dáng với mỹ nữ cung tần thay vì nếm thử thịt dân da trắng nó ngon thơm đến dường nào?  Vậy là chỉ cần có nghi vấn mang tính dàn dựng là một bức ảnh đã bị loại khỏi tạp chí hàng đầu thế giới – dù đó là vào năm 1919 của đầu Thế kỷ XX!

Lý do tiếp theo là một khi đã đặt tựa đề như thế thì phải chăng người da trắng phát hiện nữ thổ dân Marquesas có vẽ đẹp “thể hình” nên đã tràn đến tàn sát nam nhân, bắt hết nữ nhân về làm nô lệ tình dục nên dẫn đến sự tuyệt diệt nòi giống Marquesas?

Và lý do cuối cùng là khi có bài viết về đức ngài (Sir) Joseph Banks có liên quan đến cụm đảo Marquesas thì việc đăng lần đầu bức ảnh lõa thể là nhằm ba mục đích (a) Marquesas có thật và lẽ ra đã có thể làm đức ngài hài lòng làm giàu thêm cho bộ sưu tập của mình do đấy như là thiên đường hạ giới với bao dị thảo kỳ hoa, (b) Marquesas là một địa danh có thật do có nằm trên chuyến hải trình của thuyền trưởng James Cook và trong tài liệu của đức ngài Joseph Banks, và (c) tự tôn vinh tạp chí National Geographic như tạp chí có văn hóa văn minh cao đến độ ngay cả bức ảnh về bộ tộc bị cho là “mọi ăn thịt người” – chứ không phải người Anh Quốc – với những phụ nữ trần truồng – không phải phụ nữ Anh Quốc – lẽ ra sẽ cực kỳ hấp dẫn giúp tạp chí bán chạy hơn tôm tươi vẫn bị những nhà khoa học của tạp chí ấy thẳng tay loại bỏ.

Chi tiết trên của National Geography cộng với câu truyện phiếm năm 2515 xảy ra sau 500 năm nửa qua lời thoại sau sẽ dẫn đến bài…Vớ Vẩn bên dưới:

A: Chào anh, khỏe chứ?

B: Khỏe cái con khỉ. Năm 2515 này nhiệt độ sẽ nhích lên 10C nữa đấy! Thành 470C rồi còn gì! Đang muốn mua vé số để trúng độc đắc là xin di cư lên Hỏa Tinh ngay.

A: Bởi vậy nên thấy tổ tiên mình ăn mặc quần áo mà thấy tội! Bây giờ thế gian này ai cũng ở truồng cả!

B: Lại nói bá láp! Tổ tiên tớ đã ở truồng từ nửa thiên niên kỷ trước, không tin về nhà tớ xem hình bà cố tổ tứ đại nhà tớ chụp năm 2015 ở truồng đang trên bàn thờ tổ tiên giòng họ nhà tớ. Bà ở truồng 100% mờ! Còn album thì có cả hình bà ở truồng ôm gốc cây với ghi chú là do yêu thiên nhiên và muốn bảo vệ động vật hoang dã nữa cơ đấy!

*****

Vớ Vẩn

(bài đã đăng lúc 23g26 ngày 26-02-2010 tại http://www.emotino.com/bai-viet/18449/vo-van)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Trong số báo ngày 27-01-2010 báo Sài Gòn Tiếp Thị, bài viết L‎ý Lịch Bằng Ảnh Của Một Thuộc Địa của nhà báo Kiều Trinh nói về buổi triển lãm do tạp chí Xưa và Nay phối hợp với Thư Viện Hà Nội tổ chức từ ngày 25-31/01/2010 tại 47 Bà Triệu, Hà Nội, nơi có những bộ ảnh hết sức chân thực về cuộc sống bấy giờ của người Hà Nội, đặc biệt về chủ đề áo yếm phụ nữ thời Pháp thuộc. Thật khủng khiếp khi cái tư cách nô lệ và nô dịch kiểu nông nô đã được thể hiện trần trụi và trơ tráo qua những lời phán của các bậc thức giả như Tiến sĩ dân tộc học Đào Thế Đức và Hội viên Hội Lịch Sử Lê Cường. Nhìn những bức hình in trên các bưu thiếp gởi toàn thế giới này bởi những tên thợ chụp hình đểu cáng Pháp rẻ tiền, tôi thấy rõ nét nhất không phải là những bầu vú căng tròn mà là những gương mặt đĩ thỏa của những chủ nhân các bầu vú đó và cách dàn dựng thô thiển của tay thợ chụp hình khi dùng tay kéo trệch yếm của các ả giang hồ xuống để lộ bầu vú trong khi không có một nét nào cho thấy vải yếm bị dãn nở đến độ phải buông lơi xệ xuống như thế (có độ căng của yếm từ cổ xuống ngực).

 Post (2)Post (1)Post (3)

Thậm chí các bậc thức giả này còn lôi việc có những cảnh yêu đương trên những tháp đồng Đào Thịnh và bia chùa Tứ Liên để chứng minh các ảnh trên “không hề dung tục”. Việc kinh khủng hơn cả là kiểu ăn nói như thể chưa bao giờ được cắp sách đến trường khi cho rằng chuyện yêu đương – tức làm tình – “tồn tại trong sinh hoạt hàng ngày” và “các cụ đồ nho cũng chỉ nho lúc đông người thôi” nên các bà mặc yếm lộ vú như trong hình là chân thực, “không dàn dựng, và có tinh thần dân tộc học rất rõ nét”. Là người có hơn 10 năm “làm ăn” trực tiếp với Ấn Độ, đặc biệt nghiền ngẫm nghiên cứu bộ thánh thư cổ đại Kamasutra tình dục toàn thư của Ấn Độ (qua bản dịch Tiếng Anh năm 1883 của Huân Tước Richard Francis Burton) từ năm lớp 12 trung học ở Sàigòn, và hay đi đền thờ Ấn giáo tại Ấn Độ và Việt Nam, tôi khẳng định chưa hề thấy tấm ảnh chụp phụ nữ Ấn nào trong thời Anh Thuộc mặc áo hở vú cả, dù trang phục dân tộc của họ hở cả bụng và khoe rốn. Phải chăng phụ nữ Việt Nam thời Pháp Thuộc ở một đất nước không có đến một quyển dâm thư hay tình dục toàn thư vĩ đại như Kamasutra, có áo yếm dân tộc hở lưng lại để hở luôn một bầu vú đầy đĩ thỏa, luộm thuộm, dơ bẩn thế kia? Và chuyện ái ân là chuyện có từ thời con người xuất hiện trên trái đất cũng không có nghĩa là thế giới “chân thực”, “không dàn dựng” và “có tinh thần dân tộc rõ nét” nếu phụ nữ nước họ để vú trần.

Dấu hiệu cho thấy độ cao của văn hóa và văn minh của thế kỷ XIX trở về trước là ở mức độ trang phục rườm rà của phụ nữ không những ở giới qu‎ý tộc thượng lưu mà còn ở các đẳng cấp thấp kém vốn luôn có phản ứng tự nhiên là mô phỏng theo lối ăn mặc của giới mà họ thòm thèm. Con cháu của Triệu Trinh Nương, người đã đỏ mặt bỏ chạy đến mất cả nước khi thấy giặc Tàu mọi rợ trần truồng, tức sống trong gia giáo truyền thống đi vào từng cá thể gia đình giàu và nghèo, đã ngửa tay nhận tiền của một tên chụp hình khả ố để kéo trệch yếm lộ một bên vú, lại được các nhà “dân tộc học” Việt Nam cho là ảnh tư liệu chân thực phản ảnh một nếp sống rất thực của Hà Nội xưa sao? Những tấm ảnh như vậy chỉ để chứng minh bọn thực dân Pháp đang cố dàn dựng để Việt Nam thuộc địa giống y như những đảo quốc Á Phi tức thuộc các tộc người mọi mà Pháp có nghĩa vụ thiêng liêng phải đến để giáo hóa, dạy cho phụ nữ các nước mọi ấy biết thế nào là tinh tế, là ăn mặc sang trọng qu‎ý phái, để sau này không phải mặc yếm lộ vú man di thế kia, mà sẽ mặc áo dài Le Mur với nịt ngực (xú-chiêng /soutiens-gorge) made in France, nghĩa là không có sự khai hóa của thực dân Pháp, phụ nữ Việt Nam chưa biết xấu hổ che vú lại và chưa thể vác mặt lên trời khoe khoang cái áo dài “truyền thống” mà thực chất do thực dân Pháp thiết kế giúp che vú phụ nữ Việt ta chăng?

Còn kiểu nói xúc xiểm “các cụ nho ta cũng chỉ nho lúc đông người thôi” là cách nói của phường thất học, vì theo phương pháp điền thế substitution, các từ khác có thể được thay vào “cụ nho”  như vua, bộ trưởng, thầy giáo, anh hùng dân tộc, giáo sĩ, giáo sư, công an, v.v. để cho ra vô vàn câu khác cùng cấu trúc để thành chẳng hạn: các anh hùng dân tôc ta cũng chỉ anh hùng lúc đông người thôi, chứ riêng tư thì cũng thế cả! Và dù cho các bậc thức giả về “dân tộc học” có đúng đi chăng nửa, họ cũng sai trong lập luận, vì

a) mặc yếm lộ một bầu vú chưa bao giờ là “tinh thần dân tộc rõ nét” (Hai Bà Trưng và Bà Triệu không mặc yếm lộ một hay cả hai bầu vú) mà chỉ là bức ảnh rõ nét về bầu vú của những ả được thuê từ Phố Khâm Thiên hoặc từ những phụ nữ cùng đinh sẵn sàng cho chụp hình theo dàn dựng để nhận vài trinh bạc cắc của thực dân đàng điếm;

b) bộ ảnh triển lãm “lộ vú” ở trên không thể nào cho ra sự võ đoán rằng nó “chứng tỏ nghề người mẫu ảnh ở Việt Nam đã xuất hiện từ rất sớm ở Việt Nam, ngay khi người Pháp tiếp nhận Hà Nội” như khẳng định của Tiến Sĩ Dân Tộc Học Đào Thế Đức (– mà đã là người mẫu ảnh thì phải tạo dáng theo yêu cầu thì sao có thể là “không dàn dựng” và “không hề dung tục?); và

c) đã là nhà nghiên cứu có học vị cao trọng về dân tộc học, nhất thiết phải nói về những kinh nghiệm thực tế, những hiểu biết thực tế có kiểm chứng khi nói về dân tộc tính, trưng ra được bằng chứng hình ảnh của những bà cụ Việt Nam để lộ vú trên bàn thò gia tiên của những ai.

Tôi là người Sàigòn. Tôi không nghiên cứu về dân tộc học. Tôi không quan tâm đến ảnh dung tục của phụ nữ Việt Nam. Tôi không cố lấy học vị của những chuyên ngành dân tộc học hay thời trang học hay nhục dục học. Nhưng tôi có hàng xóm là bốn gia đình người Bắc Di Cư từ những năm cuối thập kỷ 1950. Những lúc thấy các bà mẹ và các cô con gái ngồi chơi trước cửa , ai cũng mặc yếm trắng để lộ bờ vai no tròn trắng trẻo và tấm lưng nõn nà, tôi rất ngượng và chạy về nhà nói với Má tôi rằng “Má ơi, mấy người Bắc đó ăn mặc gì kỳ quá, hở cả lưng!” . Thú thật là từ đó tôi, cậu bé mới 6 tuổi, thường xuyên núp sau màn cửa sổ để nhìn ngắm các bờ vai và những tấm lưng trần ấy, với sự mê say, thèm thuồng. Nhưng nhờ vậy, tôi có thể khẳng định: chẳng có một bầu sữa nào được “lộ thiên” cả, vì các dây cột sau cổ và sau lưng của các chiếc yếm Bắc Kỳ ấy luôn làm bật vẽ đẹp phía trước do ôm chặt, căng, và…tuyệt diệu. Cảnh đẹp ấy không còn lúc tôi 18 tuổi, vì sự nghiêm khắc của … “bài trừ văn hóa đồi trụy” ngày đầu giải phóng rất có thể khiến những phụ nữ kiều diễm đáng yêu của các các gia đình ấy lập tức mặc áo bà ba của phụ nữ giải phóng miền Nam.

Không được lăng mạ phụ nữ Việt Nam chỉ vì “được xem đã mắt” những tấm hình sai lệch ấy. Đừng để bất kỳ kẻ cơ hội, có dã tâm, thuộc giới làng chơi đàng điếm thực dân Pháp trở thành “đồng nghiệp” của các tiến sĩ dân tộc học vì có công ghi lại những hình ảnh chân thật mang đậm tính dân tộc không phải của Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

******

Thế đấy, cuộc triển lãm do tạp chí Xưa và Nay (hình như chủ bút là một vị mang họ Dương?) phối hợp với Thư Viện Hà Nội tổ chức từ ngày 25-31/01/2010 tại 47 Bà Triệu, Hà Nội, nơi có những bộ ảnh hết sức chân thực về cuộc sống bấy giờ của người Hà Nội, đặc biệt về chủ đề áo yếm phụ nữ thời Pháp thuộc rất có thể sẽ dẫn đến những hệ lụy sau:

1- Sẽ đến lúc sa đà vào nội dung triển lãm về chủ đề quần lót phụ nữ thời Pháp thuộc  và do chủ đề áo yếm cho thấy áo yếm để lòi vú thì chủ đề quần lót ắt không hề thua kém cho lộ luôn hàng;

2- Sẽ khiến toàn nhân loại hiểu rằng đàn ông Việt Nam mấy ngàn năm nay (cho đến thời Pháp thuộc) không biết dạy vợ dạy con gái nên phụ nữ mới mặc yếm để lòi vú cho đàn ông ngắm nhìn sờ bóp;

3- Sẽ khiến toàn nhân loại hiểu rằng đàn ông Việt Nam mấy ngàn năm nay (cho đến thời Pháp thuộc) cũng “đồng bộ” với phụ nữ y như bức hình của tù trưởng tộc Marquesas, nghĩa là phụ nữ dân tộc tính Việt Nam để lòi vú ắt đàn ông dân tộc tính Việt Nam để lòi cái tự hào của nam nhân;

4- Sẽ khiến National Geographic khi thấy các nhà sử học và nhà thư viện học Hà Nội tổ chức triển lãm như thế và khẳng định tổ tiên Việt đúng là như thế, sẽ tự tin rằng thực sự dân tộc Việt Nam ăn mặc như mọi và chỉ có ơn cao đức trọng của thực dân Pháp thì phụ nữ mới có áo để mặc và đàn ông mới có quần để vận, nên sẽ cho in lại các hình chụp của bọn đàng điếm thực dân Pháp lên tạp chí lừng danh của họ để toàn nhân loại biết thêm;

5- Sẽ khiến hậu duệ Việt Nam nhận ra rằng sự chân thực về cuộc sống của người Hà Nội đã dựa theo sự lộ vú của phường đỉ điếm mạt hạng; và

6- Sẽ có ngày có triển lãm những sự chân thực về cuộc sống của người Sài Gòn vì chính tôi đã từng thấy những tấm hình do quân nhân Mỹ chụp đĩ điếm mạt hạng Sài Gòn hoàn toàn không một mảnh vải che thân để từ đó thiên hạ nói rằng phụ nữ Sài Gòn cho lộ hết tất tần tật trước bàng dân thiên hạ.

Vợ tôi thuộc gia đình “người Bắc di cư” gốc Hà Nội. Vợ tôi nổi giận nó rằng ngoài Bắc phụ nữ ít học miền quê mới chỉ mặc yếm không áo ngoài khi mùa nóng đến, rằng  yếm chỉ là trang phục lót mà đã là phụ nữ Việt Nam đoan chính không ai mặc áo lót đi ra đường, và rằng yếm lót buộc bó vào thân trên người nữ, không bao giờ có việc để vú nhày xổ ra như mấy tấm hình triển lãm đầy dung tục và dàn dựng ấy. Chỉ cần các nhà sử học và dân tộc học về nhà hỏi lại các bà cụ trong họ tộc sẽ biết thế nào là yếm lót phụ nữ Hà Nội từ nhiều ngàn năm trước kỹ-Pháp-thuộc.

Nếu các bạn tình cờ biết ỏ đâu có manh nha triển lảm hay hội thảo có hơi hướm tình dục xúc xiểm ông cha và bà mẹ người Việt, xin vui lòng báo tin về tôi để tôi dạy cho bọn lếu láo ấy một bài học.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: Trong nguyên tác đã đăng bằng tiếng Việt tại http://www.emotino.com/m.php?u=hoanghuuphuoc&p=18449 có chú thích ngắn bằng tiếng Anh như sau: Nonsensical Assessments Made by Those So-called Intelligentsia on the Nude Photos of Vietnamese Women Taken by French Colonialist Rascals (nghĩa: Những nhận xét tầm bậy của cái bọn gọi là trí thức về các bức ảnh phụ nữ Việt Nam lõa thể do bọn thực dân mất dạy chụp)

Nhân Đọc Bài “Ứng Xử Phù Hợp Để Khẳng Định Chủ Quyền Của Việt Nam Đối Với Hoàng Sa Và Trường Sa”

Hoang Huu Phuoc, MIB

 HHPxyz

Ngày 11-5-2012 tôi có đăng trên Emotino.com bài viết sau về Hoàng Sa và Trường Sa. Nay xin đăng lại trên blog này để bạn đọc tham khảo.

Trân trọng.

Nhân Đọc Bài “Ứng Xử Phù Hợp Để Khẳng Định Chủ Quyền Của Việt Nam Đối Với Hoàng Sa Và Trường Sa”

Mục lục

A- Những Cái Sai Của Nhà Báo Kim Trí Trên Báo Thanh Niên

B- Những Điểm Đúng Của Cô Lại Thu Trúc Trên Emotino

C- Một Điều Nhận Thấy Của Lăng Tần Đối Với Vấn Đề

A- Cái Sai Của Nhà Báo Kim Trí Trên Báo Thanh Niên:

Khi đọc bài “Không thể chậm trễ” của nhà báo Kim Trí qua bài viết của Cô Lại Thu Trúc, tôi rất không hài lòng trước nội dung hành văn của nhà báo vì đã phạm những điều sơ đẳng về tư thế người cầm bút như sau:

1) Khẳng định võ đoán khi cho rằng tại Việt Nam không có website chính thức nào cung cấp hệ thống các bằng chứng và lý lẽ của Việt Nam trong vấn đề chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa.

2) Lối mòn tư duy từ chương thủ cựu khi cho rằng các hệ thống thông tin ấy cần phải bài bản, mạch lạc để học sinh có thể lấy đó làm vũ khí lý luận, đấu tranh, vô hình trung cổ súy cho việc học tập thụ động của học sinh, những người không có khả năng tìm tòi, tổng hợp, phân tích, hệ thống các thông tin để tự phục vụ việc học và mở mang kiến thức cùng trí hóa của chính mình, đồng thời ám chỉ Bộ Giáo Dục phải biên soạn các bài để học sinh học thuộc lòng chăng? Và du học sinh nếu cần Bộ Giáo Dục cung cấp các tài liệu soạn sẵn thì bảo đảm một tỷ phần trăm là các du học sinh ấy không thể nào thành những người tài cho đất nước này vì các du học sinh nước khác không thụ động đến như vậy. Còn khi du học sinh phải cần đến các tài liệu đã được dịch sẵn thì e rằng phải xem lại ý nghĩa của hai từ “du học” nghĩa là ra nước ngoài khi ngoại ngữ không thông.

3) Ngủ quên trên thực tế khi dùng từ phóng đại của “vũ khí lý luận, đấu tranh mọi lúc mọi nơi” vì quên rằng không có “vũ khí ngoại ngữ”, “vũ khí hùng biện” và “vũ khí tư duy” thì quyển tài liệu biên soạn sẵn nói trên – nếu có – cũng không bao giờ thành “vũ khí lý luận” cả để mà “đấu tranh mọi lúc mọi nơi”. Chưa kể, việc học bao la nên không thể chỉ cần có tư liệu về Hoàng Sa và Trường Sa, mà cần có cả về cá Ba Sa và hàng tỷ thứ khác để cung cấp cho học sinh ngay trong lớp học chăng?

4) Cuối cùng, song không kém phần quan trọng, là phủ nhận giá trị bản thân khi viết tài liệu không đầy đủ, nghĩa là nhà báo “người lớn” như Kim Trí cũng không biết dùng công cụ “search” trên Google để tìm hàng trăm tài liệu xưa, mới, tiếng Việt, tiếng Pháp, tiếng Anh về Hoàng Sa và Trường Sa, trong khi sự suy nghĩ mặc định của độc giả luôn là: hễ là nhà báo tất luôn là người học rộng, biết nhiều, hiểu sâu, chủ động, tích cực, dấn thân, trách nhiệm, sáng tạo, chứ không chỉ là người thấy trước mắt có gì thì ghi lại cái đó, không khác một máy ảnh, mà ngay bản thân máy ảnh cũng ghi lại hình ảnh chất lượng khác nhau tùy vào nhãn hiệu, xuất xứ thấu kính của ống kính, độ rung của đôi tay người chụp hay của mặt đất, và độ ẩm của không khí chung quanh, v.v., đồng nghĩa với sự nhìn thấy của một đứa trẻ và sự nhìn thấy của một bậc trưởng thượng đối với cùng một sự việc.

B- Những Điểm Đúng Của Cô Lại Thu Trúc Trên Emotino

1) Cô Lại Thu Trúc đã nêu những điều rất đúng mà tất cả các “du học sinh” trên toàn thế giới đều có và du học sinh từ Việt Nam lẽ ra đã được mặc định là sẵn có là Phong cách học duy nhất đúng của du học sinh bao gồm – song không chỉ giới hạn bởi – tính chủ động, tích cực trong tìm tòi tài liệu bên ngoài sách giáo khoa, trong tìm hiểu ý nghĩa vấn đề ngay giữa mỗi hai dòng chữ, trong đưa ra nhu cầu yêu cầu giáo viên cung cấp chí ít là tựa đề của tài liệu hoặc đường kết nối đến vấn đề quan tâm, và trong làm chủ khẩu ngữ tiếng nước ngoài, mà trong trường hợp này là mastering American English tức thông thạo nhuần nhuyễn lưu loát tiếng Mỹ.

2- Ngoài ra, vấn nạn mà Cô Lại Thu Trúc nêu lên về sự hồ nghi về trình độ và năng lực học tập của du học sinh ở nước ngoài khi đặt câu hỏi rằng “với cung cách như thế làm sao có thể yên tâm được là bạn sẽ có thể chủ động lĩnh hội được các kiến thức tại học đường xứ người?” mang yếu tố lõi của vấn nạn trầm kha trong đào tạo nguồn nhân lực của ta.

3- Tương tự, sự nhắc nhở của Cô về tính phức tạp của thực trạng có nhiều nước cùng tranh chấp trong vấn đề Biển Đông đòi hỏi sự đấu tranh ngoại giao khéo léo của Chính phủ Việt Nam cùng nhiều hoạt động khác, chứ không chỉ đơn giản bằng các khẩu hiệu hay sự bùng phát phản ứng nhất thời.

C- Một Điều Nhận Thấy Của Lăng Tần Đối Với Vấn Đề

Phản ứng trước sự thành công của người nữ sinh Trung Quốc khi thuyết trình về chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa, người nữ sinh Việt Nam đã bỏ ăn. Báo không nói là bỏ ăn một bữa ăn, bỏ ăn cả ngày, bỏ ăn cả tuần, hay tuyệt thực một tháng, tất nhiên cũng không thể tránh ý rằng bỏ bữa ăn tức đứng dậy rời bỏ bàn ăn và sau đó sẽ xuống bếp ăn những gì còn thừa lại.

Tôi cho rằng người nữ sinh Việt Nam bỏ ăn vì không nói được tiếng Mỹ.

Khi tôi viết hàng trăm bài bằng tiếng Anh trên Yahoo!360, có nhiều sinh viên ở các trường đại học có sinh hoạt câu lạc bộ tiếng Anh ca ngợi các bài viết ấy. Nhưng khi vài người trong số họ bỏ học nửa chừng để sang Mỹ “du học”, những em này gởi email cho tôi, nói rằng Ông Thầy Việt Kiều đang dạy họ môn tiếng Anh đã phê phán rằng tôi viết sai bét vì người Mỹ không viết cầu kỳ như thế. Tôi mới cho các em ấy biết rằng vì các em không ai viết được tiếng Anh Formal English nên khi ra nước ngoài người ta phải buộc các em học một năm về môn viết tiếng Anh để còn viết assignment liên tục khi học chính thức, mà môn viết tiếng Anh không bao giờ do “giáo sư” Mỹ dạy cả vì đó là môn sơ đẳng, không nhiều thù lao, và đã là “giáo sư” thì về các phân môn quan trọng, vì vậy chỉ có giáo viên trung học hoặc giáo viên Việt Kiều cấp thấp mới dạy môn viết, mà đã cấp thấp thì làm sao không thất kinh trước các bài viết của tôi. Kết luận của tôi là Alan Edgar Poe là nhà văn Mỹ, vậy có người Mỹ nào viết được cầu kỳ như Poe? Mà nếu không viết y như Poe thì có bị gọi là viết “sai bét” không?  Mà nếu sai bét thì chính ông thầy Việt Kiều viết “giản đơn” ấy mới là sai bét trước hết – theo cách lập luận ấu trĩ của ông ta.

Thế thì, người sinh viên Khoa Anh Văn một đại học lớn ở Thành phố Hồ Chí Minh, du học sang Mỹ còn phải tốn tiền học viết, thì cô học trò phổ thông trong bài báo Thanh Niên cách chi mà viết được bài luận về Hoàng Sa-Trường Sa để mà đọc trước lớp, nên phải bỏ ăn thôi.

Nói tóm lại, các bạn trẻ hãy học đúng cách về ngoại ngữ. Và muốn học đúng cách, xin hãy chịu khó tìm đọc các bài viết về chủ đề “học tiếng Anh” của Lăng Tần Hoàng Hữu Phước trên Emotino, để khỏi phải bỏ ăn, khóc thút thít, và có thể dạy cho bọn cháu chắt chút chít chụt chịt của đám thảo khấu cướp cạn Lương Sơn Bạc biết thế nào là lễ độ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Cảm Ơn Báo Chí

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tết năm mới là lúc để nhìn lại thời gian qua để thốt lời cảm ơn dành cho những người đã hoặc tốt với mình hoặc tốt với xã hội hoặc cả hai. Báo chí của lĩnh vực truyền thông tất nhiên thuộc phạm trù của xã hội, do xã hội, và vì xã hội – mà bất cứ cá nhân nào cũng là thành tố cấu thành xã hội nên một cá nhân bất kỳ tỏ lòng biết ơn đến báo chí luôn là việc bình thường, lành mạnh, và phù hợp với đạo đức thuần Việt.

Báo chí của thời đại mới ôm cả báo chí online, báo chí blog, và báo chí tự nguyện, chí nguyện, trí nguyện, tâm nguyện, chứ không chỉ là báo tờ, báo giấy.

Kính cảm ơn nhà báo blog Lê Lan Hương của Google Tiên Lãng – Tự Hào Việt Nam, (http://googletienlang2014.blogspot.com) đã luôn là nguồn bài viết thời sự chính luận cập nhật nóng hổi về các vấn đề luật pháp quốc gia và quốc tế dành cho bất kỳ ai quan tâm đến sự thật và không gì khác hơn ngoài sự that.

Kính cảm ơn nhà báo blog Nguyễn Thanh Tùng của Đôi Mắt (nay đã phát triển thành trang mạng hoành tráng Dư Luận Viên www.dlv.vn), đã luôn là nguồn bài viết thời sự chính luận sâu sắc, phong phú, phô diễn sức mạnh hùng biện, trí tuệ, bảo vệ chân lý của lý tưởng cách mạng Việt Nam, dành cho bất kỳ ai quan tâm đến sự thật.

Kính cảm ơn nhà báo blog Amari Tx của Tổ Quốc Trên Hết – Sự Thật Và Chân Lý  Không Thể Đảo Ngược (https://amaritx.wordpress.com) đã như người chiến sĩ cách mạng thực thụ của cách mạng Việt Nam khi đã từ rất sớm hình thành nên trang blog đặc biệt và bất ngờ về chính luận sâu sắc và phong phú, nay phát triển thành blog chuyên đề chính trị mà những phân tích cùng các bài dịch được tuyển chọn đăng không thể không được quan tâm tìm đọc thường xuyên không những bởi bất kỳ ai quan tâm đến sự thật mà còn bởi bất kỳ học sinh sinh viên khôn ngoan nào muốn đồng thời có được định hướng đúng đắn về tư duy hùng biện cùng tư liệu chuẩn xác phục vụ cho sự vươn lên của bản thân trong bước đường học vấn, trau giồi ngôn ngữ, và trên đường lập nghiệp vì quốc gia, dân tộc.

Kính cảm ơn nhà báo mạng John Lee của Việt Hải Ngoại – Sự Thật Và Chân Lý  Không Thể Đảo Ngược (http://www.viethaingoai.net) đã phát triển đồng hành với Amari TX – Tổ Quốc Trên Hết một trang web chính luận chính quy chính thức đa dạng tràn ngập thông tin cả về các vấn đề quốc tế mang tính thời sự cập nhật nóng hổi và các sử liệu có liên quan đến Việt Nam và thế-giới-có liên-quan-đến-lịch-sử-Việt-Nam, trở thành không những là đối trọng đáng kính nể – về mặt nội dung, hình thức, quy mô – của các trang mạng online của báo giới truyền thông truyền thống phương Tây, mà còn là dối trọng đáng gờm của tất cả các thế lực không gian mạng chống phá đất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, trở thành thành lũy diệu kỳ của Việt Kiều trên đất Mỹ cung cấp những Sự Thật Và Chân Lý Không Thể Đảo Ngược của cách mạng Việt Nam, của chế độ Việt Nam, và của Nhà Nước Việt Nam, trở thành trung tâm truyền thông chính dạo mà những người Việt Nam yêu nước chân chính dù trong nước hay ở hải ngoại cậy tin, kỳ vọng.

Nhân dịp Xuân về, xin tỏ lời cảm ơn đến các Anh các Chị – và những người như các Anh các Chị – đã vì đại nghĩa mà trở thành những nhà báo tự nguyện bảo vệ cho chân lý và chính nghĩa của đất nước Việt Nam này, và kính chúc các Anh Chị cùng gia đình, thân hữu một năm Ất Mùi 2015 tràn ngập niềm vui, hạnh phúc, thành công, và may mắn.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Việt Nam Khóa XIII

Ê Bồ! Sao Muốn Về?

Tiểu phẩm hài khó cười trên thiên thạch

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kính báo: Đây là tác phẩm trên thiên thạch 67P/Churyumov-Gerasimenko, do đó mọi sự trùng hợp về tên tuổi hay tình tiết – nếu có – đều là sự ngẫu nhiên totally coincidental ngoài ý muốn của tác giả và do đó tác giả hoàn toàn không chịu trách nhiệm về “chứng minh sự thật” cũng như về bất kỳ cáo buộc nào có liên quan đến bài viết này kể từ dấu chấm này trở xuống: .

Ngày 12 tháng 11 năm 2014 vừa qua đánh dấu một sự kiện trọng đại khi Thiên Thạch 67P/Churyumov-Gerasimenko (đặt theo tên hai nhà thiên văn Liên Xô đã phát hiện ra nó năm 1969) hình sư tử đá có diện tích gần 18 km2 lao với vận tốc 38km/giây tức 135.000 cây số/giờ đón nhận sự đáp xuống “y hẹn” và an toàn của “tàu đổ bộ” Philae của sứ mạng Rosetta sau chặng đường kéo dài một thập kỷ rượt đuổi trong vũ trụ kể từ lúc rời địa cầu ngày 02-3-2004 cho một cuộc hội ngộ lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại giữa một thiết bị của con người với một thiên thạch. Những bức ảnh đã được chụp và vượt khoảng không gian xa vời vợi để về đến Trái Đất:

 ScreenShot756

Nhưng có một sự thật mà loài người ắt ngạc nhiên khi biết thiên thạch 67P/Churyumov-Gerasimenko là một phần nhỏ tách ra từ vụ nổ tung của một hành tinh thuộc một thiên hà xa lạ có sự tồn tại của những sinh vật giống hệt con người nhưng đã bị tận diệt bởi tự thân hủy phá do chuỗi biểu tình có vũ trang vũ khí lây-dơ, hóa học, kèm vi trùng, hay do một va chạm khủng khiếp của một thiên thạch lớn hơn 67P/Churyumov-Gerasimenko. Vùi sâu trong các khe nứt của thiên thạch lộ ra vài trang phiến đá sét bề mặt có ghi lại một tình tiết rất hấp dẫn có vẻ như thuộc về sử biên niên của thiên thạch này, mà chiếc kính lúp cực mạnh Hubble nhắm vào khu vực đánh dấu đỏ sẽ cho thấy nội dung sử liệu ngắn đó

 ScreenShot757

không những đem lại cho con người sự ngạc nhiên về sự hiển nhiên của một sự sống khác thực sự đã từng tồn tại trong vũ trụ, mà còn cho thấy đúng là có bàn tay của Đấng Thiêng Liêng do sinh vật đã từng tồn tại trên phần thiên thạch này có ngôn ngữ na ná như tiếng Việt trên Trái Đất, mà bản ghi lại sau không cần phải qua công cụ dịch thuật của Google theo mức độ giới hạn tốt nhất có thể của công cụ ấy, dù có những từ diệp ngữ kỳ lạ không thể được dịch ra tương đương.

Bắt đầu trang sử liệu trên đá phiến sét của Thiên thạch (từ chữ “thủa” đến chữ “hâm” tổng cộng 934 từ trong 37 câu)

Thủa ấy vào năm ánh sáng thứ 50729 tỷ trên thiên thạch 67P có một sự kiện rằng tại cơ quan gọi là “quốc vụ viện” (ắt tương đương “đu-ma quốc gia” hay “qu‎ý tộc viện” hoặc “thứ dân viện”) có sự căng thẳng giữa hai vị, một từ Qu‎ý Tộc Viện tên Cha Ni Cha Ni và một ở Thứ Dân Viện tên Lân Tằng Lân Tằng. Nguyên Cha Ni Cha Ni do hưởng thụ quá xá vẫn chưa cho là đủ nên đề nghị Viện cho hình thành một nghề mà họ cho là “xưa như trái…67P” cho phép nữ giới bán dâm công khai để triều đình vừa có tiền thu thuế trả lương khủng cho các quý tộc, vừa giúp các đại quan như nguyên Tổng Thanh Tra Nhà Cái xây dinh thự đẳng cấp chà bá, vừa để các quan chức này công khai thoải mái mua dâm để vừa sướng ngất sướng ngây tới bến với nguồn hàng cung cấp nhiều-ngon-rẻ-đẹp, vừa được tưởng thưởng Quân Công Bội Tinh Đè Nhành Da Liễu vì đã có lòng từ thiện vừa giúp tăng nhiều thu nhập cho chị em bán dâm vừa giúp giới này vác mặt lên trời vì đóng thuế cứu nước khỏi đói và có quyền cười nhổ toẹt vào mặt các nữ nhà giáo nghèo khổ đoan chính không chịu kinh doanh “vốn tự có”. Nhưng sự việc chưa ngừng ở đó, với mưu kế nhằm làm dân chúng bị phân tâm rồi quên phéng chuyện mua bán dâm sặc mùi phân biệt giới tính (vì không nhắc đến quyền tự do kinh doanh vốn tự có của nam nhân và của các nhân khác như chuyển giới nhânđồng tính nhân), vị nghị sĩ họ Cha tên Ni tung luôn hỏa mù rằng ông ta muốn ưu ái cho dân chúng được tự do, muốn tỏ tình tức biểu lộ tình cảm tức biểu tình thì cứ thế mà tỏ vô tư, chửi mắng triều đình cũng được, bôi nhọ lãnh tụ hay lãnh đạo đều được, No Problem mờ! Vị nghị sĩ họ Lân tên Tằng thuộc đảng Vần Di nghe vậy đã nhận ra dã tâm của đám Cha Ni Cha Ni thuộc đảng Lá Cáu bèn viết ngay sớ báo với dân (sách có nói “quân vi khinh” nên đã là sớ thì phải báo cáo với “dân” chứ không với vua) rằng nghị sĩ Cha Ni Cha Ni ăn nói tầy bậm tà bậm. Thế là nghị sĩ Cha Ni Cha Ni  dùng Ipeccana tức I-pẹc-cà-na (tiếng Địa Cầu gọi là Ipad) triệu tập các sứ thần thiên lôi mà ngôn ngữ 67P gọi là Nhào Bá Hang Mai. Khi các Nhào Bá nhào đến bá lấy cổ mông-xừ Lân Tằng Lân Tằng để tra tấn (từ ngữ dữ dội dùng trên 67P, chứ ở địa cầu gọi là “phỏng vấn” nghĩa là “làm cho phỏng rồi lấy nùi giẻ quấn tức vấn lại”), và nhân loại của 67P có đoạn đối thoại sau khắc bằng tia la-de (tia laser, hổng phải chai La Bierre tuy không cao nhưng ai cũng phải ngước nhòm) trên đá phiến sét:

Nghị Sĩ Lân Tằng Lân Tằng: Chào chư vị Nhào Bá Hang Mai. Các vị đến đây là để…

Nhào Bá Hang Mai: Sao, chịu xin lỗi chưa?

Nghị Sĩ Lân Tằng Lân Tằng: Các vị muốn nói là…

Nhào Bá Hang Mai: Chừng nào mi xin lỗi vì đã chửi Đức Ngài Cha Ni Cha Ni tôn kính là cái đồ tầy bậm tà bậm hử?

Nghị Sĩ Lân Tằng Lân Tằng: Ý anh là về cái vụ tự do mua bán dâm và tự do biểu tình mà tôi đã nói ở…

Nhào Bá Hang Mai: Úi giào, sao nói hoài về dâm về tình vậy hở? Bọn này có nói gì về dâm dục với tình dục đâu! Đúng là bịnh tâm thần, sao vẫn chưa trả lời có chịu xin lỗi hay không hở cái thằng điên?

Nghị Sĩ Lân Tằng Lân Tằng: Nhưng mà…

Nhào Bá Hang Mai: Muốn chống lại đấy phỏng? Nói điếc tai quá, có chịu xin lỗi không?Đây không có thì giờ chờ!

Nghị Sĩ Lân Tằng Lân Tằng: Nhưng luật nào nói rằng từ “tầy bậm tà bậm” là từ chửi?

Nhào Bá Hang Mai: Lại thế rồi! Có biết CIA là gì không hở?

Nghị Sĩ Lân Tằng Lân Tằng: Sao lại lôi xứ Huê Cờ vào đây?

Nhào Bá Hang Mai: Vừa hâm vừa dốt! Này nhé, cờ i ki sắc ký, a anh nờ anh, tức là k‎ý đầu anh, tức búa anh một trận, ném đá cho tới hết đá luôn! Sao, có chịu nói xin lỗi không hử?

Nghị Sĩ Lân Tằng Lân Tằng: Sao mà nói thế được?

Nhào Bá Hang Mai: Rồi, thế là xong! Có phải chịu ngay từ đầu có tốt không? Không “nói”xin lỗi đồng nghĩa với “sẽ viết” thư xin lỗi! Có bằng chứng ghi âm rồi đấy nhé. Viết rồi gởi sớm đi. Guốc bay. Hỡi cộng đồng tác chiến Nhào Bá Hang Mai và Nhào Bá Báp Lá, về thôi! Cùng nhau ghé Đức Ngài Chi Na báo cáo rồi cùng nhau làm chầu thịt chó Thẹ Nghì. Nhớ nhắc tao xin bản photocopy thư xin lỗi để tung lên mạng khắp hành tinh. Cưỡi búa bay thôi!

Nghị Sĩ Lân Tằng Lân Tằng: Ê Bồ! Sao Muốn Về?

Nhào Bá Báp Lá và Nhào Bá Hang Mai: Xong thì về. Ở lại làm gì hử thằng hâm?

 

Đọc xong câu chuyện “hài” trên, tôi vẫn không hiểu nó hài ở chỗ nào! Đúng là sinh vật người trên thiên thạch 67P/Churyumov-Gerasimenko có kiểu hài thật khó cười. Song, tôi lại nghi ngờ cái ẩn ý nào đó biết đâu vẫn còn là…vẻ đẹp tiềm ẩn giống đất nước Việt Nam kính yêu của tôi trên Trái Đất chăng, nên bắt đầu ra sức tìm hiểu. Và khi phát hiện ra sự thật, tôi phá ra cười trong…một giây! Úi chu choa ui! Người 67P thật là sâu sắc! Y chang người Việt trên Trái Đất! Hóa ra sự thật là như thế này:

Nguyên tổ tiên của dân 67P có một vị tên Gaga Gaga rất giống nghệ danh của nữ ca sĩ Lady Gaga quậy tung trời đất của Địa Cầu, nhưng có giai thoại lại giống y một nhà khoa học cũng của Địa Cầu, có cái tên cũng có hai chữ Ga và Ga, đó là quý‎ ông Galileo Galilei!

Galileo Galilei là cái đức ông vì dám nói Trái Đất quay quanh Mặt Trời nghịch ý Nhà Thờ Thiên Chúa Giáo nên bị Tôn Giáo Pháp Đình dùng chiến thuật đánh hội đồng, tụ tập đám đông bầy đoàn xử bức kẻ cô đơn, lạm dụng danh xưng tổ chức đoàn thể truyền thông và tổ chức nghề nghiệp bắt phải xin lỗi và phải nói ngược lại, nếu không sẽ bị đóng nõ đít (dùng súc gỗ tròn vớt nhọn hai đầu, cắm một đầu vào hậu môn để đóng ngập sâu vào ổ bụng tội nhân, rồi ném mạnh cắm đầu kia của súc gổ xuống đất để dựng đứng thân thể giãy giụa của tội nhân để răn dạy thiên hạ đừng theo tôn giáo nào không phải Thiên Chúa Giáo). Galileo Galilei đành tung chiêu xin lỗi bằng miệng rồi k‎ý tên lên “thư xin lỗi” thừa nhận đúng là Mặt Trời xoay quanh Trái Đất, nhưng khi được thả ra về vừa bước ra khỏi cổng Nhà Thờ ông đã lẩm bẩm “Eppur si muove!” mà máy nghe lén của Trung Ương Cục Tình Báo Hy Kòa (gọi tắt là CIA rất giống cơ quan K‎ý Đầu Anh của 67P) ghi lại được từ hệ thống định vị liên vệ tinh.

 Galileo Galilei

Eppur si muove khi phát âm sẽ thành “Ê bồ (ơi), sao (lại) muốn về?”

Nghĩa là trái đất vẫn quay (quanh mặt trời).

Nghĩa là sự thật vẫn là sự thật.

Nghĩa là đứa tầy bậm tà bậm thì sự thật vẫn là đứa tầy bậm tà bậm!

Nghĩa là đứa độn bất khai thì sự thật muôn đời vẫn cứ là đứa độn bất khai!

Nghĩa là đứa lưa dăn xớ chọ thì sự thật muôn đời vẫn cứ là đứa lưa dăn xớ chọ!

 Nghĩa là nếu dùng loại kính thiên văn đã phát hiện dấu tích trên phiến đá sét trên thiên thạch 67P/Churyumov-Gerasimenko thì giữa những dòng viết trên thư “xin lỗi” sẽ thấy dòng chữ  “ta xin tha lỗi cho ngươi kẻ bất tài vô dụng đã đá lộn sân chơi vốn chỉ dành cho các nhà hùng biện kiệt xuất, không dành cho tay mơ không dám bút chiến trực tiếp mà hoặc dùng đám nhào bá hang mai để tra tấn tức phỏng vấn, hoặc huy động số đông của đề thoản, hoặc chạy đi méc bố méc mẹ!”

Ông Lân Tằng Lân Tằng của Thiên Thạch 67P thật thâm thúy, biết dùng vũ khí ngôn ngữ của tiền nhân Gaga Gaga giống y chang quý ông Galileo Galilei của Địa Cầu!

Nhưng than ôi, cái cười của tôi khi phát hiện sự thật thú vị về cách chơi xỏ của Lân Tằng Lân Tằng lại nhanh chóng đưa tôi đến trạng thái trầm mặc thiền tịnh vì một suy tư khác lại ập đến: vì sao cái có thể một thời là hành tinh 67P/Churyumov-Gerasimenko cực thịnh ấy lại trở thành một thiên thạch hình thù cổ quái đến thế. Phải chăng do lao đi với tốc độ khủng khiếp nên mọi “sinh vật người” trên ấy bị đánh văng mất cái gọi là đức hạnh “người” để chỉ còn bè phái, lợi ích nhóm, tham tàn, mặt dầy, đạp chà chân lý, tầy bậm tầy bạ, hang mai, báp lá, để rồi chỉ còn tồn tại  những “sinh vật” giống y như nhau, tàn hại nhau cho đến “con” cuối cùng? Phải chăng những “sinh vật người” đàng hoàng của hành tinh ấy đã bỏ đi hết, có người lưu lạc thiên hà không bao giờ còn được tìm thấy, có người đáp xuống được một hành tinh nào đó và đang xây dựng lại từ đầu cái thế giới “người” mà ngày nào đó sẽ nhận được các tín hiệu thân thiện Trái Đất liên tục gởi đi vào không gian mấy chục năm nay kiếm tìm sự sống khác ngoài vũ trụ?

Đúng là một chuyện hài thật khó cười, chỉ thích hợp vởi khẩu vị dân 67P/Churyumov-Gerasimenko.

Dù sao cũng xin chúc mừng Sứ Mạng Rosetta của các nhà khoa học Châu Âu đã thành công tốt đẹp, gởi về nhân loại của địa cầu một chuyện hài thật khó cười ghi bằng tia lây-dơ trên đá phiến sét của nhân loại của thiên thạch 67P.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 26-01-2014. Tiểu Phẩm Trào Phúng Tết: Nhà Sử Học. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/01/26/tieu-pham-trao-phung-tet-nha-su-hoc/

Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc

Bài viết ủng hộ điểm thứ tư của mục số 2 (tăng cường công tác quản lý báo chí trong tình hình mới) trong phát biểu khai mạc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị lần thứ 10 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Khóa XI ngày 05-01-2015

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

 TuoiTre (4)

Năm 2014 đã nhường sự cai quản cho tân niên 2015.

Bức ảnh này là câu hỏi rất lớn của cuối năm 2014 khi tồn tại trên mặt tiền của một tờ báo loại mặt tiền của Thành phố Hồ Chí Minh:

 Tuoitre2

khi cho thấy cứ như là sự ghép hình thô kệch khi Thủ Tướng Matteo Renzi gần như bị kéo dài cánh tay phải để chạm lưng Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, còn Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng dường như bị kéo dài cánh tay trái để có thể từ xa vẫn có thể luồn tay sau lưng Thủ Tướng Ý Đại Lợi trước mắt thiên hạ ở Hội Nghị ASEM tại Milan. Còn bàn tay trái khổng lồ của Thủ Tướng Ý Đại Lợi dường như để chứng minh câu nói trong Lục Vân Tiên rằng “hễ người dị tướng, ắt là tài cao”.

Trước đó, trong tờ báo Xuân ra ngày 19-01-2014 của chính tờ báo “mặt tiền” ấy của Thành phố Hồ Chí Minh, tại trang 11 có bài trường thiên mang tựa đề Nhảy Với Sói của tác giả có cái tên Lê Nguyễn Minh, viết về cái gọi là “lợi thế ẩm thực Việt Nam” và có cho biết Giáo Sư Michael E. Porter lúc đến Việt Nam năm 2008 dự hội nghị về “cạnh tranh toàn cầu và thế mạnh Việt Nam” đã “gợi ý Việt Nam nên là bếp ăn của thế giới”. Đây là chi tiết hoàn toàn không bao giờ đúng, vì cái sự cố bi hài có liên quan đến nhóm từ “bếp ăn của thế giới” là nhân buổi thuyết trình về Marketing Mới Cho Thời Đại Mới của Giáo Sư Philip Kotler ngày 17-8-2007 tại Thành phố Hồ Chí Minh[1].

Bất kỳ người Việt đoan chính nào của nước Việt cũng có quyền chính đáng muốn mong đất nước hùng cường, phồn vinh, hiện đại, văn minh. Báo chí phải thể hiện cái hùng cường, phồn vinh, hiện đại, và văn minh của đất nước. Thế nên, thử xem báo chí của các đại siêu cường quốc hoạt động theo bài bản nào để mong báo chí nước nhà lấy đó làm gương sáng để soi, để noi, để rọi, được chăng.

Tại các siêu cường quốc luôn có ít nhất hai nhóm truyền thông: Nhà nước và tư nhân. Do tại Việt Nam chưa hề có bất kỳ một tờ báo, một đài phát thanh, một đài truyền hình nào của tư nhân được phép hoạt động đưa tin tức thời sự trên toàn lãnh thổ Việt Nam, nên ở đây sẽ chỉ nói về “truyền thông Nhà nước” ở các siêu cường quốc, còn chủ đề về khu vực tư nhân của báo chí sẽ được viết tiếp sau khoảng hai thập niên nửa.

Đài VOA của Liên Hiệp Các Tiểu Quốc À-Mê-Ri-Ka (USA) và BBC của Vương Quốc Đại Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan (UK) đương nhiên có bản chất, thực chất, cốt lõi, và cốt yếu là của Nhà Nước của họ. VOA không bao giờ công kích hoặc chê bai hoặc nêu khuyết điểm trầm trọng nào của chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của USA. BBC không bao giờ công kích hoặc chê bai hoặc nêu khuyết điểm trầm trọng nào của chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của UK. VOA phát thứ ngôn ngữ phụ nào là nhằm tỏ uy quyền đang khống chế hoặc công khai dã tâm phá hoại đất nước nói ngôn ngữ ấy, tập trung công kích chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của đất nước nói ngôn ngữ phụ ấy. BBC phát thứ ngôn ngữ phụ nào là nhằm tỏ uy quyền đang khống chế hoặc công khai dã tâm phá hoại đất nước nói ngôn ngữ ấy, tập trung công kích chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của đất nước nói ngôn ngữ phụ ấy. Đó là đạo l‎ý cao nhất, có tính chuyên nghiệp cao nhất, và là cái logic thượng thừa trong ngành truyền thông chính quy chính thức của tất cả các siêu cường quốc: nhận tiền lương và tiền xây dựng cơ sở vật chất nếu duy chỉ của Nhà Nước thì phải cúc cung tận tụy phục vụ duy chỉ Nhà Nước, còn nếu có nhận thêm tiền tài trợ của Mafia thì phải cúc cung tận tụy phục vụ kèm thêm Mafia trong hệ chính quy.

Bất kỳ “nhà trí thức” Việt Nam nào thực thụ đã hấp thụ nền giáo dục phương Tây vốn rất rõ ràng và minh bạch khắp nơi trên toàn thế giới sẽ phải nhìn nhận rằng không bao giờ trên thế gian này tại các nước văn minh tiên tiến mà cơ quan ngôn luận của Nhà nước lại cố ra vẻ ta đây “độc lập” với Nhà Nước. VOA mà tập trung ủng hộ chính phủ Việt Nam và luôn mồm vu vạ chống đối chính phủ USA thì ngay cả truyện thần tiên giả tưởng cũng không hề có. BBC mà tập trung ủng hộ chính phủ Việt Nam và luôn mồm vu vạ chống đối chính phủ UK thì ngay cả truyện thần tiên giả tưởng cũng không hề có.

Thế Việt Nam có cần theo gương đại siêu cường quốc ở chỗ các báo đài tiếng nước ngoài của Việt Nam luôn phải là công cụ nhằm khống chế hoặc phá hoại đất nước nói ngôn ngữ mà Việt Nam đang phát ấy, tập trung công kích chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của đất nước nói ngôn ngữ ấy? Không cần, vì Việt Nam chưa là đại siêu cường quốc nên chưa cần theo bài bản không theo thứ tự trước-sau của sự ưu tiên, nhất là cái tự do thêu dệt chuyện xấu xa của nước khác là thứ đặc quyền tự do ngôn luận chỉ dành riêng cho báo chí của đại siêu cường quốc tư bổn mà thôi.

Tờ báo “mặt tiền” đã nói ở trên cùng với tất cả các báo là của Đảng Cộng Sản Việt Nam, của Nhà nước Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Ở Việt Nam, toàn bộ những gì là cơ quan ngôn luận chính thống đều là của Nhà Nước Việt Nam. Nguồn lực về tài chính, cơ sở hạ tầng và nhân lực do đó đều là của Nhà Nước ban cho, tức là từ ngân sách nhà nước, mà ngân sách có từ Tam Quốc: tiền kinh doanh sinh lợi của quốc gia, tiền thuế thu của quốc dân, và tiền vay của quốc tế, mà tiền vay của quốc tế cũng được hoàn trả bằng tiền kinh doanh sinh lợi của quốc gia, tiền thuế thu của quốc dân, và tiền vay của quốc tế…khác.

Khi đã biết Báo (báo chữ, báo hình, báo nói, báo mạng) của nước ta là của ai, ta có thể dễ dàng đánh giá thật khách quan, không khách sáo, rất chính xác, cực kỳ chuẩn xác, về những vấn nạn nổi cộm của Báo, vì rằng nếu giật tít câu view vô tâm vô tư gây rối loạn dân tâm, phân rã dân tình, khinh thường dân trí bằng những thông tin sai lệch, ngụy tạo, lợi ích nhóm, theo đóm ăn tàn, và phụ lòng tin của chủ nhân, báo chỉ còn là sự tồn tại vô nghĩa lý của “truyền thông”, thứ mà tiếng Anh gọi là insignificant nonentity, mà thôi, tức là thứ chiếu dưới đáng bị vất sọt rác so với sản phẩm của cơ quan truyền thông VOA hay BBC vốn luôn tuyệt đối đúng khi phục vụ trung thành duy chỉ chính phủ của họ. Only this, and nothing more.

Chỉ có người hành nghề viết văn chính thức mới được gọi là nhà văn.

Chỉ có người hành nghề dạy học chính thức mới được gọi là nhà giáo.

Tương tự, chỉ có người hành nghề báo chính thức mới được gọi là nhà báo. Vậy nhà báo Việt Nam của Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam là ai trong ngành báo nói chung mà xã hội loài người thường liệt kê đại để như:

(a) Kẻ buôn chuyện ngồi lê đôi mách nói về tất tần tật sự thật rác rưởi hoặc cái gần giống sự thật, hoặc cái được cho là sự thật, hoặc cái được bắt phải là sự thật, tức theo cái kiểu cách mà báo ở Sài Gòn trước 1975 gọi là mục “xe cán chó – chó cán xe”;

(b) Kẻ chuyên phục vụ loại báo lá cải viết về sự thật kiểu như nhân vật trong bài viết Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng[2];

(c) Chuyên gia mạng “chùa” giỏi rặn đẻ ra tin nhảm, viết láo, viết xạo, viết bôi nhọ các lãnh đạo Việt Nam cộng sản và bôi nhọ bất kỳ ai ủng hộ Việt Nam cộng sản và Cộng sản Việt Nam, học đòi kiểu tâm lý chiến rẻ tiền trước đây không những chưa bao giờ giúp chiến thắng cộng sản dù chỉ một lần cỏn con mà lại còn khiến đẩy nhanh hơn sự chiến bại của toàn bộ quân lực Việt Nam Cộng Hòa, xóa sạch vĩnh viễn Việt Nam Cộng Hòa trên bản đồ thế giới; hay

(d) Nhà báo chính thống chính quy chính đạo chính danh chính nghĩa nói về những sự thật có tác dụng làm đẹp đời sống, đẹp môi trường sống, vinh danh đạo đức – danh dự – trách nhiệm, phổ biến phổ quát phổ cập nhân rộng nhân bản nhân văn nhân đạo để xã hội tốt hơn nhờ con người tốt hơn giúp đất nước mạnh hơn chống chọi lại tất cả các thế lực thù địch một cách hiệu quả hơn bất kể nó đến từ đâu, từ quân thù xâm lược, từ bọn phá hoại từ hải ngoại, từ kẻ chống lại chế độ của đất nước này, từ bọn bá láp bêu xấu đất nước này, từ đám tham nhũng hối lộ làm ô danh đất nước này, từ lũ lưu manh đội lốt tôn giáo – nhân sĩ – trí thức – nhân quyền – tự do – dân chủ – lương tâm để bôi nhọ đất nước này.

Thế thì nhà báo Việt Nam đương nhiên phải là những nhà báo chính thống chính quy chính đạo chính danh chính nghĩa mà công việc đạo đức, đạo lý, chuyên nghiệp, logic là chỉ sử dụng tài năng nghiệp vụ để viết về, nói về điểm d ở trên. Nhà báo cách mạng, do đó, không phải là những chuyên gia sales giúp tòa soạn mở rộng phụ trang quảng cáo, gia tăng doanh thu quảng cáo, gia tăng 3D tức chiều rộng chiều sâu và chiều cao của duy chỉ tòa nhà tòa soạn chứ không gia tăng chiều rộng chiều sâu và chiều cao của tầm vóc uy thế uy danh của tờ báo đối với toàn dân và toàn cầu.

Dân tộc Việt Nam đòi hỏi báo chí cách mạng Việt Nam phải có cái trí, cái tâm, cái tầm, cái mưu lược, cái dũng khí, cái quyết tâm, cái kế sách để trở thành tiếng nói Chính Thống, Chính Quy, Chính Đạo, Chính Danh, Chính Nghĩa, của Việt Nam đối với phần còn lại của nhân loại.

Báo cách mạng của Việt Nam phải bảo vệ Đảng. Không có Đảng, tất sẽ mất nước. Mất nước đương nhiên sẽ đưa cả dân tộc vào cảnh diệt vong dưới gót giày quân xâm lược Bắc Kinh và bọn tay sai.

Báo cách mạng của Việt Nam phải bảo vệ người bảo vệ Đảng. Đơn giản vì người bảo vệ Đảng và Báo đều cùng trong một chiến hào trên cùng một chiến tuyến.

Bài viết này không nhằm nhận những thông điệp giống như bản dưới đây:

TuoiTre (2)

Bài viết chỉ để Đảng nhìn lại Báo mà Đảng đã xây dựng, luôn xây dựng.

Bài viết chỉ để Báo nhìn lại nguồn gốc từ Đảng và đặc tính “luôn thuộc về Đảng” của Báo.

Bài viết chỉ để người viết dành tình cảm chân thành đến Báo, như đã luôn như vậy.

 TuoiTre (3)

Luôn luôn là như vậy đối với Báo Chí Cách Mạng của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

A) Tham khảo:

Nguyễn Phú Trọng. 05-01-2015. Phát Biểu Khai Mạc Hội Nghị Lần Thứ 10 Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Khóa XI. http://cand.com.vn/thoi-su/Cao-Toan-van-phat-bieu-cua-Tong-Bi-thu-Nguyen-Phu-Trong-khai-mac-Hoi-nghi-lan-thu-10-Ban-Chap-hanh-Trung-uong-dang-Khoa-Xi-336971/

B) Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 07-8-2008. Đề Xuất Một Thương Hiệu Cho Việt Nam: Việt Nam – Ngôi Trường Của Thế Giới. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/14/de-xuat-mot-thuong-hieu-quoc-gia-cho-viet-nam-bilingual-writing-vietnamese-english/

[2] Hoàng Hữu Phước. 09-6-2008. Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là Tiến Sĩ Trần Minh Hoàng. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/01/25/nhung-lap-luan-ky-quai-cua-nguoi-tu-xung-la-ts-tran-minh-hoang/

“Tôi Là Người Hồi Giáo…”

Hoàng Hữu Phước, MIB

Vụ tấn công tòa soạn tạp chí Charlie Hebdo ở Paris ngày 07-01-2015 vừa qua đã cho thấy bằng mắt và nghe bằng tai những đoạn tin cùng những đoạn phim về cuộc tuần hành của nhiều nguyên thủ quốc gia tại Paris tỏ sự đoàn kết chung trong đại cuộc chống Hồi Giáo khủng bố. Và tấm bảng ghi Je Suis Charlie trên tay mỗi người như một thách thức rằng tôi đây là Charlie Hebdo. Thế nhưng, một tấm bảng khác được nói đến bởi Ông Mehdi Hasan, giám đốc chính trị của tờ Huffington Post, Vương Quốc Anh, cộng tác viên của tờ Tân Chính Khách, tờ báo đã cùng đăng tải bài viết sau. Bản dịch tiếng Việt do Hoàng Hữu Phước thực hiện. Kính mời các bạn đọc qua để có thêm cái nhìn khác chiều từ người trong cuộc vì đây là lẽ công bang

*********

Là người Hồi Giáo, tôi ngấy đến tận cổ cái thói đạo đức giả của các nhà chính thống về tự do ngôn luận

 112

13-01-2015

Các bậc thức giả độ lượng tôn kính,

Qu‎ý vị và tôi không ai ưa George W. Bush. Ắt qu‎ý vị  còn nhớ lời tuyên bố trẻ nít của ông ta sau sự cố 9/11 rằng “hoặc là qu‎ý vị  theo chúng tôi, hoặc là qu‎ý vị theo bọn khủng bố”? Ấy vậy mà trước sự trỗi dậy của một cuộc tấn công khủng bố kinh hoàng khác, dường như qu‎ý vị  lại cập nhật cái khẩu hiệu của Dubya rằng hoặc là qu‎ý vị  ủng hộ tự do ngôn luận hoặc qu‎ý vị chống lại nó. Hoặc qu‎ý vị  là Charlie Hebdo, hoặc qu‎ý vị  là kẻ cuồng tín ghét bỏ tự do.

Tôi đang viết cho qu‎ý vị  để nêu một yêu cầu đơn giản: xin hãy đừng như thế nữa. Qu‎ý vị cho rằng mình đang bất chấp bọn khủng bố, trong khi trên thực tế, qu‎ý vị đang đùa bỡn đưa mình vào bàn tay vấy máu của chúng bằng cách tự mình chia rẻ và biến thành quỷ dữ. Ta và chúng. Phe Tây phương được khai sáng tự do, và phe Hồi Giáo man di lạc hậu. Qu‎ý vị  luôn mồm kể với chúng tôi rằng cuộc thảm sát ngày 7 tháng 1 ở Paris là cuộc tấn công vào tự do ngôn luận. Vị cựu tổng thống bảo thủ Pháp Nicolas Sarkozy đồng tình và gọi đó là “cuộc chiến tranh tuyên bố chống lại nền văn minh.” Còn vị dân biểu Jon Snow của tự do cánh tả cũng nói như vậy khi bảo trên Twitter về “sự xung đột giữa các nền văn minh” và liên hệ tới “niềm tin của châu Âu vào tự do ngôn luận“.

Giữa những tang tóc sau cuộc thảm sát ở Paris, thói đạo đức giả và sự điêu ngoa bung ra lúc nhúc. Đúng vậy, vụ tấn công là một hành vi độc  ác không thể biện minh, một sụ tàn sát tàn nhẫn không thể tha thứ nhằm vào những người vô tội. Nhưng đó có thật là “nỗ lực sát hại tự do ngôn luận” (lời Mark Austin của ITV), hoặc là sự “phỉ báng” ý tưởng của chúng ta về “tự do tư tưởng” (lời Stephen Fry)? Đó là một tội ác, chứ không phải là hành động gây chiến, được gây ra bởi những thanh niên bất mãn bị làm cho trở thành cực đoan không phải vì mấy hình vẽ ở châu Âu năm 2006 hoặc 2011 về Nhà Tiên Tri, mà hóa ra bởi vì những hình ảnh tra tấn của Mỹ tại Iraq năm 2004.

Xin hãy hiểu vấn đề như vậy. Chẳng ai trong chúng ta tin tưởng vào một quyền không hạn chế của tự do ngôn luận. Tất cả chúng ta đều đồng ý rằng sẽ luôn có những lắn ranh giới hạn mà, vì mục đích luật pháp và trật tự, không được vượt qua; hoặc vì mục đích khuôn phép lễ nghi và sự tế nhị tinh tế mà không được xâm phạm. Cái khác biệt giữa chúng ta là ở chỗ những đường ranh ấy nên được vạch ra từ đâu.

Thử hỏi các ấn phẩm của qu‎ý vị  có vẽ tranh biếm họa chế giễu Holocaust nghĩa là về người Do Thái bị Đức Quốc Xã tàn sát? Không có chứ gì? Thế có tranh biếm họa chế giễu nạn nhân vụ 9/11 nhày xuống từ tòa tháp đôi? Tôi không cho là qu‎ý vị dám vẽ như thế (và tôi vui vì không có những tranh biếm họa như vậy). Xin qu‎ý vị xét đến cái “thí nghiệm tư duy” do nhà triết học Brian Klug ở Đại học Oxford đề xướng rằng “Hãy tưởng tượng nếu có người nhập vào đoàn diễu hành tại Paris vào ngày 11 tháng 1, mang một biểu ngữ ghi dòng chữ Je suis Cherif , tức tên của một trong những kẻ sát thủ vụ Charlie Hebdo. Vị triết gia này còn nói thêm rằng giả sử ông ấy “mang một tấm bảng có hình biếm họa vẽ chế giễu các nhà báo bị sát hại, thì đám đông sẽ phản ứng ra sao, có cho là vị triết gia đơn thân độc mã này là anh hùng dám đứng lên thể hiện quyền tự do và tự do ngôn luận, hay là đám đông sẽ bị xúc phạm một cách sâu sắc? . “Đám đông ắt đã phản ứng ra sao nhỉ? Liệu họ có nhìn nhận cá nhân đơn độc này là một vị anh hùng, đứng lên thể hiện quyền tự do và quyền tự do ngôn luận? Liệu đám đông có đã bị xúc phạm sâu sắc?” Qu‎ý vị  có đồng ý với kết luận của triết gia Klug rằng ông ta “đã có may mắn đi thoát được khỏi đám đông mà vẫn còn sống” không?

Hãy làm rõ điều này: tôi đồng ý là không có lý do bất kỳ để biện minh cho việc bắn hạ các nhà báo hoặc các họa sĩ vẽ tranh biếm họa. Tôi không đồng ý với quan điểm của qu‎ý vị cho rằng quyền tự do xúc phạm sẽ không dẫn đến việc chịu trách nhiệm tương ứng; và tôi không tin rằng một quyền tự do xúc phạm sẽ tự động được chuyển thành một nghĩa vụ phải xúc phạm.

Khi qu‎ý vị  nói “Je suis Charlie” (Tôi là Charlie đây), liệu đó có là sự tán thành sự mô tả của Charlie Hebdo khi (trước đây) đã vẽ Ông Bộ trưởng Tư pháp Pháp Christiane Taubira, một người gốc Phi, thành một con khỉ? Hay về những biếm họa thô thiển vẽ những người Ả Rập có chiếc mũi to đùng có thể khiến Edward Said phải cựa mình dưới mộ?

Đả kích nạn phân biệt chủng tộc bằng cách tái tạo hình ảnh phân biệt chủng tộc một cách thô bạo là một chiến thuật trào phúng khá khả nghi. Ngoài ra, như cựu nhà báo của Charlie Hebdo là Olivier Cyran đã tranh cãi năm 2013, rằng một “chứng thác loạn thần kinh Bài Hồi Giáo đang dần tràn ngập tạp chí Charlie Habdo từ sau vụ 11/9 (ở Mỹ), mà sau đó tán thành một cách đầy hiệu quả các cuộc tấn công nhằm vào “những thành viên của một tôn giáo thiểu số không có ảnh hưởng nào trong các hành lang quyền lực“.

Đó là những lý do mà tôi không thể “là”, và cũng không muốn “trở thành” Charlie – mà nếu phải là cái gì khác thì chúng tôi muốn là Ahmed, viên cảnh sát đạo Hồi đã bị giết chết trong khi bảo vệ quyền tồn tại của tạp chí Charlie Hebdo. Như tiểu thuyết gia Teju Cole đã nhận xét, “Có thể bảo vệ quyền phát ngôn tục tĩu mà không thúc đẩy hoặc tài trợ cho nội dung của lời phát ngôn đó.”

Thế sao qu‎ý vị đã luôn im lặng về các tiêu chuẩn kép quá lộ liểu đó? Qu‎ý vị  không biết rằng Charlie Hebdo sa thải họa sĩ biếm họa cựu binh người Pháp Maurice Sinet năm 2008 vì đã có phát biểu bị cáo buộc chống Do Thái ư? Thế qu‎ý vị không nhận thức được rằng Jyllands-Posten, tờ báo Đan Mạch đăng tranh biếm hoạ Nhà Tiên Tri Mohamed năm 2005, đã từng cấm đăng các tranh biếm họa Chúa Jesus vì sợ sẽ “gây một làn sóng phản đối” và tự hào tuyên bố “trong mọi trường hợp sẽ không xuát bản các tranh giễu cợt Holocaust (dân Do Thái bị Đức Quốc Xã tàn sát) “ ?

Người Hồi giáo, tôi cho rằng, ắt có bản lĩnh chịu đựng những lời công kích cá nhân hơn so với các người anh em Kitô giáo và Do Thái Giáo của họ. Bối cảnh cũng quan trọng không kém. Qu‎ý vị yêu cầu chúng tôi phải cười với một biếm họa về Đấng Tiên Tri, trong khi lại làm ngơ trước những lăng nhục Đạo Hồi trên toàn  lục địa (qu‎ý vị có đến thăm Đức gần đây chưa?) và sự kỳ thị chống lại người Hồi giáo lan rộng trong giáo dục, việc làm, và đời sống công cộng – đặc biệt là ở Pháp. Qu‎ý vị  đòi người Hồi giáo phải tuyên bố chống lại một dúm phần tử cực đoan xem đó như một mối đe dọa hiện hữu đối với tự do ngôn luận, trong khi vẫn nhắm mắt làm ngơ trước những mối đe dọa lớn hơn nhiều đối với tự do ngôn luận mà các nhà lãnh đạo dân cử đã nêu lên.

Liệu qu‎ý vị  không lấy làm phiền lòng khi thấy Barack Obama, người yêu cầu Yemen tống giam  vào ngục nhà báo Abdulelah Haider Shaye vì tội dám chống lại việc Mỹ sử dụng các máy bay không người lái (trên không phận Yemen), sau khi bị kết tội có liên quan đến khủng bố tại một phiên tòa luật rừng – hùa theo bầy đàn mang tên tự do ngôn luận? Qu‎ý vị không thấy phát ốm khi thấy Benjamin Netanyahu, Thủ tướng của một nước chịu trách nhiệm cho việc sát hại bảy nhà báo ở Gaza năm 2014, tham dự “cuộc diễu hành đoàn kết” ở Paris? Bibi (nickname của Netanyahu) còn được nhập bọn bởi Angela Merkel, Thủ tướng của một nước có luật rằng ai dám phủ nhận Holocaust (cuộc diệt chủng 6 triệu người Do Thái do Đức Quốc Xã tiến hành) sẽ bị phạt tù giam đến năm năm, và David Cameron, người muốn cấm không được xuất hiện trên truyền hình các phần tử cực đoan không bạo lực nào muốn “lật đổ nền dân chủ“.

Và rồi còn độc giả của các qu‎ý vị  nữa chứ. Xin hãy có đôi lời với họ. Theo một cuộc thăm dò dư luận của YouGov năm 2011, có đến 82% cử tri ủng hộ việc truy tố hính sự những người biểu tình nào dám đốt bỏ các cây anh túc (chế thuốc phiện) cơ đấy.

Rõ ràng là không chỉ có người Hồi giáo là bị xúc phạm.

Trân trọng,

Mehdi Hasan Giám đốc chính trị, Huffington Post, Vương Quốc Anh, cộng tác viên của tạp chí chính trị Tân Chính Khách, Vương Quốc Anh.

Bài cùng được đăng tải trên Hufington Post và New Statesman.

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Vì Người Khuyết Tật

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tôi nhiều chục năm nay cắt giữ từ báo chí những bài viết hay, trước đây để sử dụng làm bài tập cho sinh viên luyện dịch Việt-Anh, và sau này đơn giản cất giữ để nhắc nhở về những sự kiện và sự việc quan trọng, nhất là khi những sự việc có liên quan đến những con người thuộc các tầng lớp yếu thế trong xã hội.

Qua những trang báo cũ của Thanh Niên, Tuổi Trẻ và Người Lao Động, v.v., viết về hoàn cảnh người khuyết tật, có người như Tô Thị Cửi là tấm gương nghị lực vươn lên để rồi nơi kết thúc của bài viết tuy không là kết thúc có hậu nhưng lại cho thấy người con gái tật nguyền ấy không là hành khất phô bày khuyết tật chốn phồn hoa đô hội để xin tiền mà dùng hai khuỷu tay để viết những vần thơ theo yêu cầu của khách qua đường tốt bụng để có thể nhận số tiền nhỏ cảm thông

 111

còn có người muốn là một công dân có ích để giúp đời, giúp người, giúp nước, dù thủa ấy cánh cửa học đường chưa thể rộng cửa đón chào

 222

Không ai biết số phận của nhân vật của tác phẩm nhiếp ảnh Nghị Lực và của cô gái Đà Lạt hiện nay ra sao. Cũng như qua bài viết của Hàng Chức Nguyên trên báo Tuổi Trẻ nhân vật Đỗ Điền Khang được người bạn Mạc Văn Sơn cõng đi học mỗi ngày, nhưng không ai rõ ngày nay hai người bạn ấy đã ra sao. Bài báo của Hàng Chức Nguyên được nêu bật “là tiếng chuông báo động với xã hội về sự ngược chiều giữa phẩm chất tốt đẹp với cơ hội phát triển trong đời sống.” Và tất cả dường như được mặc định tùy thuộc vào ý chí của mỗi người khuyết tật và vào lòng từ thiện của tha nhân.

Mọi việc đã khác, và phải khác, với những gì đất nước đã cố gắng đối với những công dân khuyết tật trong chục năm qua, và đặc biệt với sự ký kết Công ước Liên Hợp Quốc về Quyền của Người Khuyết Tật năm 2007 và chuẩn bị phê chuẩn trong tháng 11 năm 2014 này. Ý chí chính trị của đất nước là như vậy, nhưng còn có quá nhiều việc phải làm khi nơi phố thị ngay cả người dân không khuyết tật vẫn không thể đi bộ trên vĩa hè lẽ ra dành cho người đi bộ, cũng như khó thể băng qua đường đang có đèn đỏ do xe đậu lấn qua khỏi các vạch sơn trắng – mà ngay cả khi xe cộ có chịu ngừng ngay vạch thì người đi bộ không khuyết tật vẫn khó thể băng qua kịp khi mà chỉ cần thấy hướng kia chuyển sang đèn vàng là hướng này đã rồ ga phóng chạy.  Rồi trường học còn phải giáo dục các công dân trẻ có nhận thức đúng về người khuyết tật như những công dân yếu thế cần được bảo vệ chứ không còn là đối tượng của lòng thương hại hay lệ thuộc vào sự từ tâm của người khác.

Còn quá nhiều việc phải làm. Vấn đề là phải có sự bắt đầu, nhất là khi đó là sự bắt đầu rộng khắp của mọi người dân, để đất nước sẽ có những công dân khuyết tật dù không nổi tiếng như nhà bác học Stephen Hawking vẫn tự hào là những công dân hữu ích như nhà giáo Nguyễn Ngọc Kỳ có cống hiến nhiều cho sự đi lên của đất nước và dân tộc.

 444

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: các bài viết cùng chủ đề:

– Nghị Sĩ Người Khuyết Tật: Tại Sao Không? https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/07/nghi-si-nguoi-khuyet-tat-tai-sao-khong/

– Nhân Quyền Và Phẩm Giá : https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/25/nhan-quyen-va-pham-gia/

Doanh Nghiệp Mang Tên Danh Nhân Ư?

Hoàng Hữu Phước, MIB

Thông tư mới đây của Bộ Văn Hóa, Thể Thao, và Du Lịch quy định không cho doanh nghiệp đặt tên theo tên của danh nhân là rất đúng. Dư luận “xôn xao” là do báo chí không rõ tình hình thực tế của luật pháp, thậm chí còn đăng nội dung phỏng vấn một người không hiểu biết gì cả dù vị này cũng là một nghị sĩ, nên làm rối tung cả lên [*].

Việc nhiều hay rất nhiều trường học, rất nhiều bịnh viện, lấy tên của danh nhân thì đó là việc bình thường.

Việc tất cả các trường học (công lập) và bịnh viện (công lập) có “trộn” nội dung kinh doanh vào hoạt động của cơ sở giáo dục hay y tế của mình thì đó cũng không bao giờ khiến cơ sở ấy tương đương với một doanh nghiệp vì doanh nghiệp chịu sự điều chỉnh của những bộ luật khác hoàn toàn.

Khi một doanh nghiệp lấy tên một danh nhân đặt cho doanh nghiệp của mình và xin phép thành lập doanh nghiệp, khi nhận được giấy phép của Sở Kế Hoạch – Đầu Tư, doanh nghiệp ấy trở thành doanh nghiệp duy nhất trên toàn quốc sở hữu tên của danh nhân ấy, được cơ quan Sở Hữu Trí Tuệ bảo hộ tên doanh nghiệp, không cho phép bất kỳ doanh nghiệp nào khác được dùng tên danh nhân ấy, thậm chí không cho phép đặt tên “gần giống” với tên danh nhân ấy.

Đối với vị doanh chủ nào có tên giống với tên danh nhân, thí dụ một ông tên trên khai sinh và giấy căn cước là Nguyễn Huệ, làm đơn xin mở Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Nguyễn Huệ chẳng hạn, thì Quy định của Luật nên cho phép doanh chủ này được ưu tiên “chiếm hữu” từ ngữ Nguyễn Huệ – tất nhiên với điều kiện là trên toàn lãnh thổ Việt Nam chưa có doanh nghiệp nào đã đăng ký‎ tên Nguyễn Huệ và đã được cấp giấy phép kinh doanh.

Tôi đã nói chuyện với Bộ Trưởng Bộ Văn Hóa – Thể Thao – Du Lịch để ông yên tâm là Bộ đã làm đúng, và Chính phủ hoàn toàn đúng.

Vấn đề duy nhất cần làm là Bộ lập danh sách những danh nhân nước nhà, đồng thời đề ra nội dung các chuẩn mực thế nào là danh nhân để điều chỉnh trong trường hợp danh sách ấy không đầy đủ.

Việt Nam ngày nay là Việt Nam với hệ thống luật pháp đầy đủ, điều chỉnh mọi hoạt động của tất cả các lĩnh vực. Việc ví von trước đây trong chiến tranh có nhà máy ấy tên ấy, hoặc ngày nay có trường học ấy tên ấy, v.v., là việc đã không còn là thực tế của đời sống pháp luật hiện hành.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[*] Lâm Nguyên. Quy Định Không Phù Hợp Thì Phải Sửa. Báo Sài Gòn Giải Phóng, số ra ngày 30-10-2014, trang 5.

Về Một Ý Kiến Trên Báo Tuổi Trẻ

Hoàng Hữu Phước, MIB

Một cử tri bức xúc gởi tin nhắn cho tôi nói về một phát biểu của một nghị sĩ trên báo Tuổi Trẻ về tình trạng “gánh nhiều vai” của Đại biểu Quốc hội và cái gọi là “lương tâm” nên có nơi những Đại biểu Quốc hội nên “từ nhiệm” nếu không thể “gánh nhiều vai” ấy. Tôi tìm xem phát biểu ấy của vị nghị sĩ này và xin có nhận xét sau:

Việt Nam có luật pháp của Việt Nam. Quốc Hội Việt Nam hoạt động trên cơ sở tuân thủ nghiêm túc luật pháp của Việt Nam. Khi nói Đại biểu Quốc hội Việt Nam “gánh nhiều vai” nên khó thể toàn tâm toàn lực phục vụ nhân dân, rồi so sánh với nghị sĩ nước ngoài (ắt là so sánh với nghị sĩ Hoa Kỳ) chỉ gánh có một vai nên suy ra toàn tâm toàn lực phục vụ nhân dân, vị nghị sĩ trên sẽ dễ bị hiểu lầm là muốn nêu lên sự hồ nghi đối với chất lượng chuyên nghiệp, cái tâm, cái tầm, cái bản lĩnh, và cái quyết tâm vì nước vì dân của đại đa số Đại biểu Quốc hội Việt Nam vốn không là đại biểu chuyên trách.

Thố lộ sự trăn trở về việc “gánh nhiều vai”, vị nghị sĩ ấy có thể đã lo lắng rằng đa số các nghị sĩ Việt Nam là các chức sắc lãnh đạo các Sở, ban, ngành, đoàn thể ở 64 tỉnh thành, nên (a) các vị này rất có thể sẽ “đá lộn sân” giữa hành pháp với lập pháp hoặc sẽ dính đến lợi ích nhóm nếu người thuộc tư pháp lại tham gia lập pháp, (b) các vị này bận lo trọng trách ở cơ quan nên ắt sẽ không toàn tâm lo việc Quốc hội, và (c) có thể các vị này không mong muốn làm Đại biểu Quốc hội do không tự ra ứng cử. Ông nghị này do đó đề xuất rằng vị nào không cáng đáng nổi thì hãy xin “từ nhiệm để cho người khác làm”. Đề xuất này rất lạ lùng vì:

1) Đại biểu Quốc hội do dân bầu lên theo Hiến Pháp và luật pháp về bầu cử Quốc hội nê không thể có việc hễ có một Đại biểu Quốc hội nào đó từ nhiệm là có người khác  vào làm Đại biểu Quốc hội thay thế.

2) Lãnh đạo các cơ quan trọng yếu của nhà nước hoặc do Chính Phủ bổ nhiệm (được Quốc hội chuẩn y) hoặc do Ủy Ban Nhân Dân bổ nhiệm (được Hội đồng Nhân dân chuẩn y) theo hiến định và pháp định, nên càng không thể có việc hễ có một vị Đại biểu Quốc hội từ bỏ chức vụ trong hệ thống hành chính công quyền (để tập trung cho công việc Đại biểu Quốc hội dù thuộc diện không chuyên trách) là có người nào đó từ ngoài vào làm chức sắc hành chính công quyền thay thế.

3) Khi trăn trở về số lượng đại biểu chuyên trách quá ít, Ông nghị sĩ dễ gây hiểu lầm rằng đại đa số Đại biểu Quốc hội toàn là kiêm nhiệm nên khó thể làm tròn trách nhiệm đại biểu dân cử trong Quốc hội. Việc gia tăng số lượng đại biểu chuyên trách là việc rất bình thường và tất yếu vì để đáp ứng yêu cầu cao của đất nước Việt Nam ngày càng phát triển cao. Chưa kể thực tế là Quốc Hội khóa nào cũng có các đại biểu chuyên trách và các ủy ban chuyên môn, song kết quả công việc không khả quan đồng bộ y như nhau, thí dụ như an ninh quốc phòng thì hiệu quả, tài chính ngân hàng thì tiến chậm, còn giáo dục thì thất bại, v.v., nghĩa là nhất thiết phải có lộ trình để gia tăng dần dần số lượng đại biểu chuyên trách do chưa thể đáp ứng đầy đủ nguồn nhân lực chất lượng cao làm việc hiệu quả cao cho hình thái lý tưởng của 100% chuyên trách, chưa kể cái gọi là “nguồn nhân lực” ấy có uy tín cá nhân về đạo đức, thành quả, và hiệu suất công tác cao để được người dân bầu vào cơ quan quyền lực nhất nước này để trở thành đại biểu chuyên trách hay không. Ngoài ra,  ngân sách Nhà Nước Việt Nam chưa thể “trả lương” cho các Đại biểu Quốc hội khi 100% các vị này là “chuyên trách”.

4) Khi dùng từ “vai” trong “gánh nhiều vai”, Ông nghị sĩ đã thiếu cẩn trọng trong sử dụng ngôn từ vì vai trò rất khác với vai diễn. Trong hoàn cảnh thù trong, giặc ngoài rình rập đánh phá bằng vũ khí truyền thông thì sự bất cẩn trong từ ngữ dùng để nói về những điều trọng đại mang tính quốc gia và quốc thể sẽ nhanh chóng được lợi dụng bởi các kẻ thù của chế độ.

5) Và cuối cùng Ông nghị sĩ đã dùng chữ “lương tâm” trong khi không thể vạch mặt chỉ tên ai hoặc những ai đang không làm được việc do “gánh nhiều vai” để người dân biết ai là Đại biểu Quốc hội không có lương tâm nên từ nhiệm.

Ở Mỹ, khi đắc cử nghị sĩ, các vị đại gia tư bản từ chức vì (a) hiến định, (b) lương nghị sĩ rất cao, (c) phục vụ lợi ích nhóm hiệu quả hơn, (d) được bố trí làm lãnh đạo cấp cao của tập đoàn nếu phải từ chức lúc đương nhiệm do “nhận trách nhiệm trước một sự cố” hoặc do “bãi nhiệm” vì bị phát hiện tích cực phục vụ lợi ích nhóm. Trò chơi chính trị ở đây là: thí dụ như Đảng của Ông Obama muốn thân mật với Việt Nam, tất dẫn đến các sự việc tuần tự trước sau như sau:

– Đảng phải chiếm nhiều ghế tại Hạ Viện hay Thượng Viện – cả hai viện càng tuyệt – để dễ dàng ủng hộ thông qua tất cả các quyết sách của Obama.

– Các ứng cử viên Quốc Hội của Đảng thi nhau lấy lòng cử tri, chẳng hạn nữ nghị sĩ X muốn thu nhiều phiếu của cộng đồng người Việt ở California sẽ luôn mồm hô hào chống Cộng sản Việt Nam, luôn miệng sủa Việt Nam vi phạm nhân quyền; còn nam nghị sĩ Y muốn thu nhiều phiếu của người Mỹ gốc Mễ sẽ đến diễn thuyết kêu gào rằng y sẽ đòi Chính Phủ Liên Bang không được trục xuất người Mễ vượt biên vào đất Mỹ.

– Các ứng cử viên của Đảng đắc cử nên phải làm hài lòng cử tri: Nữ nghị sĩ X qua Việt Nam, chẳng cần đi đến vùng sâu vùng xa làm gì mà ở hotel ngắm phố phường Hà Nội rồi về Cali tố cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền.

– Việt Nam phản ứng chiếu lệ vì Việt Nam biết trò chơi chính trị rằng phải ủng hộ Đảng của Obama, nên phải lên tiếng phàn nàn để các cử tri chống Cộng đã dồn phiếu cho Bà Nghị sĩ X hả hê khi thấy bà ấy làm được việc khiến Việt Nam mất mặt phải phát ngôn này nọ than phiền.

– Bà Nghị sĩ X trở thành người sẽ biểu quyết ủng hộ tất cả các kế sách của Obama, kể cả kế sách tiến gần hữu hảo với Việt Nam hay viện trợ này nọ cho Việt Nam, v.v.

Đó là cái zigzag của trò chơi chính trị ở Mỹ của các nghị sĩ chỉ gánh một vai.

Ở Việt Nam, điểm đặc biệt là các nghị sĩ – đa số là kiêm nhiệm tức không hưởng lương của Quốc Hội – phải vừa thực sự phục vụ nhân dân trực tiếp qua các gánh vác trách nhiệm công quyền (trừ vài vị nghị sĩ thường dân tự ứng cử), vừa gián tiếp phục vụ nhân dân qua các kỳ họp Quốc hội, tại những Ủy ban mà họ là thành viên, và ở những khoản thời gian hiến định mà họ dành cho công tác người đại biểu dân cử.

******

Báo Tuổi Trẻ đăng ý kiến của vị nghị sĩ ấy mà không để ‎ý đến những nội hàm tế nhị từ nội dung phát biểu của ông. Cái khó của báo chí là hầu như không thể kiểm tra chi li tất cả những nội dung trước khi lên khuôn, nhất là khi nội dung ấy của những vị có tiếng tăm thường hay xuất hiện trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Đó là lý do gần đây trên Báo Tuổi Trẻ có những sai sót thí dụ như:

1) Số Tuổi Trẻ Cuối Tuần cận Tết ra ngày 19-01-2014 tại trang 11 có bài mang tựa đề Nhảy Với Sói của tác giả có cái tên Lê Nguyễn Minh, nói về cái gọi là “lợi thế ẩm thực Việt Nam” và ghi rằng Giáo sư Michael E. Porter lúc đến Việt Nam năm 2008 dự hội nghị về “cạnh tranh toàn cầu và thế mạnh Việt Nam” đã “gợi ý Việt Nam nên là bếp ăn của thế giới”. Đây là điều sai hoàn toàn vì nội dung “bếp ăn của thế giới” là ở sự kiện tháng 8 năm 2007 mà diễn giả là Giáo sư Philip Kotler.

 TT2

2) Ngoài ra, cách chọn từ ngữ của Tuổi Trẻ rất không đúng khi thay vì dùng Người Việt Gốc Hoa lại dùng từ “Người Hoa”.

 ScreenShot416ScreenShot417

Những nhân vật được nói đến trong các bài báo trên của Tuổi Trẻ đều là Người Việt Nam, và họ được chính phủ giúp đỡ vì họ là Người Việt Nam, và tất nhiên họ thuộc một trong những dân tộc hoặc đa số hoặc thiểu số hoặc mới nhập tịch ở Việt Nam, mà ngôn ngữ chính thức gọi là Người Việt Gốc Hoa, Người Việt Gốc Khmer, Người Việt Gốc Pháp, Người Việt Gốc Hoa Kỳ, v.v. Trong khi Chính phủ Việt Nam ra sức yêu cầu Chính Phủ Campuchia có các biện pháp hành chính đúng đắn đối với những “người Campuchia gốc Việt” đã sống có khi đến cả đời hay nửa thế kỷ ở Campuchia không còn liên hệ huyết thống gia tộc gì với bất kỳ ai ở Việt Nam và không có bất cứ giấy tờ tùy thân hay tài liệu nào chứng minh họ trước đây là dân Việt Nam vậy mà vẫn không được Campuchia công nhận, không bao giờ được cấp giấy tờ, giấy hôn thú, giấy khai sinh, không được đi làm, không được đi học, không được hưởng bất kỳ phúc lợi nào từ đất nước Campuchia của họ, thậm chí bị đuổi xua và đối xử tàn tệ, v.v., thì báo chí viết bài giật tít “đồng bào”, “kiều bào ở Campuchia”, “người Việt ở Campuchia” , v.v. rất là tai hại.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Mai Trọng Tuấn: Ý Kiến Lạ Kỳ

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tôi mới biết tin Mai Trọng Tuấn lại nói linh tinh về cái gọi là “xây dựng tuyến đại lộ xuyên suốt qua 3 nước Đông Dương: Việt Nam – Lào – Campuchia”, cái mà Mai Trọng Tuấn gọi là Đại Lộ Xương Sống mà nếu được thực hiện sẽ tăng sự phát triển vững mạnh về kinh tế, văn hóa và đời sống cho nhân dân 3 nước, theo kịp với các quốc gia trong khu vực và trên thế giới [1].

Trước khi phân tích cái quái gở trong ý kiến của Mai Trọng Tuấn, tôi thấy trang web của cơ quan giao thông vận tải năm 2013[2] có cho biết Mai Trọng Tuấn đã có đề xuất bỏ hết các ghế ngồi trên máy bay để chở được nhiều hành khách hơn. Tôi cho rằng rất có thể tấm lòng vì nước vì dân của Mai Trọng Tuấn đã đạt đỉnh với ý kiến của ông ta về Đường Bay Thẳng Kẻ Chỉ Hà Nội-Thành phố Hồ Chí Minh Qua Không Phận Lào Và Campuchia (“đường bay thẳng” của Mai Trọng Tuấn là đường thẳng kẻ chỉ bằng thước kẻ tức straight line, còn đường bay thẳng của ngành hàng không là non-stop tức không đáp xuống ghé cảng nào khác trên đường bay), nghĩa là sẽ lợi biết bao cho ngành hàng không nước nhà nếu trên thực tế có đường bay thẳng như kẻ chỉ ấy và bên trong các máy bay có các dây lòng thòng trên trần giống như trên xe bus để hành khách đi máy bay đứng đu bám vào dây do máy bay không có ghế, và mỗi chuyến thay vì có 200 hành khách ngồi ghế như thiết kế của hãng chế tạo máy bay nay sẽ có 600 hành khách đứng níu dây theo thiết kế mà Mai Trọng Tuấn rất có thể đã hoặc ắt rồi sẽ đăng k‎ý tác quyền trên toàn thế giới, hình thành 3 loại hoạt động hàng không dân dụng gồm hàng không, hàng không giá rẻ, và hàng không ba gác.

Ngoài ra, cần nói thêm rằng tác giả của bài viết về “xây dựng tuyến đại lộ” ắt có lẽ đã “chơi xỏ” Mai Trọng Tuấn khi viết đó là “đề xuất táo bạo” chứ không phải vì khâm phục ông ta. Tại sao là chơi xỏ? Vì rằng:

– Ai có đủ quyền để xây dựng con đường đại lộ ấy? Tự tung tự tác tự tiện muốn xây là xây à? Xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của người ta à? Chắc Mai Trọng Tuấn có quyền này sao?

– Ai có đủ tiền để xây dựng con đường đại lộ ấy? Tự tung tự tác tự tiện muốn lấy toàn bộ ngân sách quốc gia để xây cái con đường đại lộ bá láp cho thiên hạ xài chung à? Chắc Mai Trọng Tuấn bỏ tiền túi ra xây sao?

– Ai có đủ điên để xây dựng con đường đại lộ ấy? Tự tung tự tác tự tiện xây một con đường mà chỉ có 30km nằm trên lãnh thổ Việt Nam còn 560km thuộc Lào và 410km thuộc Campuchia để làm giàu cho thiên hạ. Chắc Mai Trọng Tuấn có đủ và có dư sự điên rồ khi mồm eng éc về cái đại lộ vàng này.

Sự học hỏi là điều phải được khuyến khích. Lenin đã có câu nói tuyệt vời nhất cho toàn nhân loại từ khai thiên lập địa cho đến ngày tận thế: “Phải học. Phải học thêm. Học thêm mãi”.

Sự phát biểu là thuộc phạm trù tự do ngôn luận của nội dung nhân quyền mà Hiến pháp Việt Nam khẳng định, tôn trọng, khuyến khích.

Không học hỏi, lại vừa toa rập với một tên tiến sĩ giả danh để thổi phồng một ý kiến dở hơi về “đường bay vàng” vừa bù lu bù loa đòi chính phủ phải tiến hành đo đạc kiểm chứng công khai (trong khi nguyên tắc hàn lâm toàn thế giới là ai đặt vấn đề phải tự tiến hành nghiên cứu, chứng minh, hoàn thành báo cáo theo đúng quy trình hàn lâm theo quy tắc thực hành tốt best practice của hoạt động đặt vấn đề) thì không bao giờ là việc được ngợi ca, được khuyến khích, được tôn trọng, và được cho rằng tuân thủ nghiêm túc lời phán của Lenin.

Nêu vấn đề linh tinh bằng biện pháp linh tinh, lại phát biểu ra vẻ như bản thân bị xử ép và bị chính phủ phủ nhận đại công thì đâu phải là thực thi quyền tự do ngôn luận mà đang lợi dụng tự do ngôn luận để xúc xiểm chính phủ.

Khi nêu vấn đề mang tính “quốc kế” nhất thiết phải có cái trí, cái tâm, cái tầm. Cả ba hòa quyện vào nhau thành một, nghĩa là phải luôn có tính đến giá trị thực tế của kinh tế – chính trị – an ninh – quốc phòng vì không bao giờ có cái kinh tế đứng lơ lửng lòng thòng giữa không trung như cái đai tòong teeng trên trần xe bus (và trần máy bay của phi công Mai Trọng Tuấn). Trong bài viết sau [3] trên mạng Emotino.com năm 2010 (vào thời điểm có tranh luận nóng tại Quốc Hội Khóa XII về đầu tư đường sắt cao tốc Bắc-Nam) tôi đã nêu trước 4 việc (a) phải xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh, (b) mua sắm vũ khí của Hoa Kỳ, (c) đối phó với Trung Quốc bá quyền, và (d) nguy cơ của các tuyến đường bộ cao tốc đối với an ninh quốc phòng. Nay xin đăng lại một phần để các bạn đọc tham khảo:

Công Chúa Bà Cố Nội Đi Tắt Đón Đầu Đường Sắt Cao Tốc Việt Nam

Nói Thật Của Thạc Sĩ Hoàng Hữu Phước

1- Công Chúa Bà Cố Nội Đi Tắt Đón Đầu: Vấn Nạn Ví Von Đẳng Cấp Thấp

Do bộ môn ngôn ngữ học Tiếng Việt chủ yếu dựa trên các đề mục quen thuộc (như danh từ, tính từ, v.v.) và cao cấp nhưng cực kỳ dễ dàng (như từ vựng học, từ vựng ngữ nghĩa học) của hệ thống văn phạm tiếng nước ngoài, trong khi tránh né sự phân định rạch ròi giữa ngôn ngữ trang nhã học thuật formal và bình dân informal nên yếu điểm thường gặp của rất nhiều người Việt là sử dụng ngôn từ không phù hợp trong văn bản chính quy, phát biểu chính thức, và không còn khả năng phân biệt formalinformal trong sử dụng các ví von khiến các ví dụ không tương thích, bất tương hợp, chẳng ai còn quan tâm đến ngữ cảnh, ngữ nghĩa, đẳng cấp và chất lượng ngôn từ.

Để ủng hộ dự án Tuyến Đướng Sắt Cao Tốc Việt Nam (gọi tắt là TĐSCTVN) có Đại Biểu Quốc Hội ví von rằng đường sắt cao tốc chạy xuyên suốt các tỉnh nhất là Miền Trung nghèo khó sẽ đánh thức các nàng công chúa còn say ngủ, giúp vực dậy nền kinh tế các địa phương này – một kiểu ví von dân dã, non nớt, đầy khinh xuất, có thể dễ dàng dẫn đến các phản bác sau:

– Theo các báo cáo tổng kết hàng năm, tỉnh thành nào cũng có các thành tựu kinh tế, có các thị trấn và các tòa nhà hành chính công quyền nguy nga, được các lãnh đạo Đảng và Chính Phủ đến thăm và chỉ đạo thực hiện các kế sách phát triển kinh tế trong suốt 35 năm qua. Vậy “tiềm lực” nào là nàng công chúa vẫn còn “say ngủ” để được đánh thức? Bộ óc lãnh đạo các địa phương phải chăng vẫn còn bó tay không biết tiềm lực đó là gì, không biết phải làm sao để đánh thức tiềm lực đó, đến độ phải nhờ tiếng động ồn ào của xe lửa cao tốc chạy ào qua địa phương mình để đánh thức các ả công chúa đang sống đời thực vật đó hay sao?

–  Nếu công chúa đang ngủ say đó tên là Du Lịch, e rằng đó là ý kiến quá đỗi thơ ngây và bình dân, chưa kể nó không những xúc phạm đến các đại công ty du lịch từ trung ương đến địa phương – vì lẽ nào 35 năm qua họ vẫn còn bỏ sót, chưa khai thác hết cái đẹp của non sông gấm vóc để đưa lên bản đồ du lịch thế giới – mà lại còn đụng chạm đến những khách hàng tương lai của Dự Án TĐSCTVN, những người bỏ tiền nhiều ra không phải để tàu cao tốc lâu lâu lại dừng ở mỗi địa phương nó “vù” qua, để dân địa phương ào lên, đu theo bán nước suối ướp lạnh, bắp luộc, bánh tráng phơi sương, kẹo chewinggum, v.v. – đó là chưa kể tuyến cao tốc này phải ở cung đường riêng biệt, không bao giờ “ào ạt” chạy xuyên qua nội đô các tỉnh thành để “phát triển kinh tế địa phương”.

– Nơi nào còn có các công chúa đang ngủ say, nơi đó nên lấy đó làm mừng, vì phát triển du lịch vươn đến đâu, sự tàn tạ thiên nhiên đổ ập đến đó. Hãy để các nàng công chúa mang các tên Việt Nam như Nguyễn Thị Du Lịch, Trần Thị Khoáng Sản, hay Lý Thị Lâm Viên được an giấc ngàn thu để con cháu Việt Nam mai sau không mất trắng cảnh quang thiên cổ, đồng thời tránh xa các công chúa lai (vợ của các Hoàng Tử Lai kiểu Harry Potter) như Hoang Thi Golf  và  Le Thi Casino để con cháu Việt Nam hiện nay không bị tước bỏ đất sống, còn tinh thần thì băng hoại.

– Điều cuối cùng song không kém phần quan trọng là ngay cả trong truyện cổ tích, nàng công chúa ngủ giấc vài trăm năm, khi được tên hoàng tử đáng tuổi thằng cháu chắt chít chụt chịt hôn chùn chụt để sống lại, liệu cuộc hôn nhân giữa hai người có tuổi tác cách những ngàn thu ấy có phù hợp chăng, liệu nàng công chúa ấy có thích nghi trước cái mới đầy xa lạ và quái gở đối với nàng không (theo tài liệu về giới qu‎ý tộc Phương Tây thời Trung Cổ thì họ rất ít khi tắm gội, xem “ghét” ở các kẽ tay chân là dấu hiệu có phân bón cho cơ thể khỏe mạnh, còn công chúa thì mặc áo nhiều lớp, cột dây chằng chéo phức tạp, muốn “động phòng” luôn phải có cả tá cung nữ phục dịch giúp cởi bỏ xiêm y trong những vài chục phút khiến phò mã ngủ khò), liệu hơi thở của nàng do nhiều trăm năm không đánh răng và mình đầy bụi bặm có gây ô nhiễm cho cư dân hiện đại không, và nhất là nàng có thực sự muốn bị đánh thức không? Cần lưu ý rằng trong Thánh Kinh Cựu Ước (Genesis 19) có ghi các thiên thần bay vào thị trấn Sodom và Gomorrah giết sạch nam phụ lão ấu, vậy ai chắc rằng nàng công chúa đẹp tựa thiên thần lạ hoắc đang ngủ mê man trong rừng ấy không là ác phụ, và nếu mụ ác tiên của vài thế kỷ trước đã để lại bùa chú cùng phép thuật lại cho nàng, thì khi bị đánh thức, nàng ý có sẽ như Medusa của thần thoại Cổ La-Hy hay như nhân vật trong phim Xác Ướp Ai Cập giết chóc tưng bừng, gây họa cho nhân dân?

Đánh thức Công Chúa Bà Cố Nội đang yên giấc ngàn thu, lột trần cởi truồng Công Chúa Bà Cố Nội cho lõa lồ – mà tiếng Việt cớt nhã không nghiêm túc gọi là “nuy” – dưới tên gọi khai thác tiềm năng là điều báng bổ thiên nhiên, lại còn lạm dụng ý nghĩa của đi tắt đón đầu, e rằng ý tứ dù cho có thật sự vì nước vì dân và xứng tầm quốc sách vĩ đại cũng bị làm hoen ố bởi kiểu cách phát biểu ví von không nghiêm túc của mấy vị Đại biểu Quốc hội đang hứng chí ăn chơi đó.

2- Chính Danh Hai Tiếng Nhu Cầu

Một l‎ý do viện dẫn khác để ủng hộ đầu tư vào Dự Án TĐSCTVN là nhằm đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân, góp phần phát triển kinh tế, v.v. và v.v. Song, không phải cứ đó là nhu cầu là phải “vì dân” mà đáp ứng, thậm chí 90 triệu người dân Việt có biểu quyết phải xây cho bằng được TĐSCTVN cũng không có nghĩa là Chính Phủ phải răm rắp tuân theo. Ở một đất nước đất hẹp, dân đông, việc phí phạm đất đai để dành riêng cho TĐSCTVN là điều khó thể gọi là chính đáng. Ngoài các nhu cầu vật chất như điện-đầy-đủ, nước-sạch-lành, đường-thông-thoáng, gường-bệnh-dư, thuốc-men-tốt, v.v., còn có các nhu cầu phi-vật-chất như luật-nghiêm-minh, công-chức-hầu-dân, v.v., mà tất cả đều vẫn còn là những nhu cầu trong mơ, thì việc làm ngơ không tập trung đáp ứng các nguyện vọng chính đáng hiện có này của dân, trong khi tập trung lo cho 5 hay 10 năm nữa con cháu Việt Nam có TĐSCTVN để – như lời một đại biểu quốc hội đã mạnh mồm phát biểu – “sáng ăn cơm Hà Nội, chiều ăn cơm Sài Gòn” là việc thiếu nghiêm túc, thiếu trách nhiệm, đáng thương hại, và thiếu cả văn hóa văn minh.

3- Chính Danh Hai Từ Góp Ý

Cái chứng bệnh “Thiếu Formal” (người viết bài này xin tạm sáng tạo ra từ “y học” là …Hypoformalremia tức … Crucial Formal-Lingual Deficiancy Syndrome, hay… Hội Chứng Khiếm Khuyết Nghiêm Trọng Ngôn Ngữ Formal) không những được thể hiện nơi cách dùng từ và kiểu ví von của vài đại biểu quốc hội mà còn nhan nhản ở các mục “góp ý” trên diễn đàn online, nơi có những kẻ chưa bao giờ nhìn thấy bậc thềm của cung điện hàn lâm lại gọi Bà Phạm Chi Lan là “bà già” nên “rụt rè”, không dám ủng hộ dự án TĐSCTVN. Góp ý hô hào ủng hộ việc vung tay vay mượn gánh nặng nợ nần cho một công trình đang không thiết thực khi Việt Nam đang chưa giàu, vẫn sẽ không thiết thực khi Việt Nam đã giàu, thậm chí không bao giờ thiết thực ngay cả lúc Việt Nam nằm trong danh sách đại siêu cường quốc, trong khi bản thân người góp ý chưa chắc đã thuộc hàng ngũ những người dân có đóng thuế thu nhập cá nhân, chỉ cho thấy một dự án lớn đang có nguy cơ chỉ được ủng hộ bởi một số rất ít những người có đầy đủ trình độ tư duy đúng đắn có tầm nhìn đúng, đủ, đầy, và đạt.

4- Quốc Nạn Dân Trí: Mất Độc Lập, Mất Tự Do, Mất Dân Chủ

Từ cách viện dẫn những con số có được từ các nước khác để minh chứng hùng hồn cho sự thành công sau này của Dự Án TĐSCTVN, chúng ta thấy trí hóa của những người đại diện cho cử tri đã không có sự độc lập, tự do, và dân chủ. Những con số của các nước sở dĩ có được nhờ nhiều yếu tố của Thiên, Địa và Nhân. Họ có bị thù trong, giặc ngoài bủa vây tứ phía như Việt Nam không? Người dân của họ tận tụy, lao động tích cực, lao động hiệu quả, trình độ chuyên môn cao đúng yêu cầu, triệt để tuân thủ luật pháp, có cách hành sử thích hợp văn minh cao nơi công cộng, và thậm chí như người Nhật một lòng một dạ thắt lưng buộc bụng răm rắp tuân theo yêu cầu của Chính phủ ngay cả khi Chính phủ không được chứng minh là đúng. Người Việt Nam có được tất cả những đức tính cùng các điều kiện cần và đủ tương thích cho một môi trường văn minh cao, hiện đại cao, kỹ thuật cao, kỹ luật cao như thế chưa – đó là câu hỏi mà câu trả lời sẽ không bao giờ được nghe thấy do tính tế nhị và lịch sự đầy e ngại và run sợ của vấn đề. Một dự án cỏn con như tuyến cao tốc Trung Lương hay Cầu Cần Thơ còn bị nơi thì dân vô tư gở bỏ rào sắt chắn hai bên, nơi tự do xả rác vấy bẩn ngay từ ngày đầu khánh thành, thì liệu TĐSCTVN xuyên suốt Việt Nam ấy có sẽ bị những người dân có trí hóa chưa cao gở bỏ các thanh ray lấy đi các đinh ốc mà họ tin là được làm bằng kim loại quý hiếm rồi gây ra thảm họa tồi tệ nhất hành tinh hay không, trong khi các chuyến xe hỏa bình thường vẫn bị dân hai bên đường quốc lộ ném đá vỡ kính cửa sổ thường xuyên? Một dự án lớn như TĐSCTVN khó thể được xây dựng như một ưu tiên đặt trên cả việc đầu tư xây dựng các cơ sở vật chất khác và nhất là xây dựng con người Việt Nam phù hợp. Sử dụng quyền dân chủ để tự do nêu các ý kiến chưa chắc của đa số cử tri lại dựa dẫm hoàn toàn vào số liệu vô hồn của nước ngoài thay vì nghiên cứu dày công trong nhiều ngày tháng với kết quả cụ thể được in ấn chỉnh chu thay vì cầm đôi ba tờ giấy đọc thì sao mà độc lập, khi dự án là gánh nặng thực sự của hiện tại và tương lai, có hiệu quả kinh tế mơ hồ trong tương lai, chỉ có hiệu quả thỏa mãn tâm l‎ý trong hiện tại, và không có trách nhiệm cả cá nhân và tập thể rõ nét với tương lai, e rằng đang hủy phá ý nghĩa cao vời của độc lập, tự do, và dân chủ trong tư duy nghiêm túc.

Kết Luận: Vì Dân & Vì Trí

Trong khái niệm vì dân, việc đầu tư cho TĐSCTVN là hoàn toàn đúng đắn; song, chỉ khi người dân Việt còn tồn tại thì việc đầu tư ấy mới có ý nghĩa. Và để bảo vệ hậu duệ Việt Nam được tồn tại, mọi sự đầu tư nên ưu tiên dồn cho an ninh quốc phòng, hiện đại hóa quân đội và xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh. Các khoản vay lớn mà người dân Việt có thể nhất trí cho con cháu ngày sau gánh nợ nên là các khoản vay dành cho hiện đại hóa quân đội, thậm chí ngay cả khi các khoản ấy từ Hoa Kỳ hay bất kỳ cường quốc nào – trừ Trung Quốc – và cho việc mua sắm khí tài quân sự của Hoa Kỳ hay bất kỳ cường quốc nào – trừ Trung Quốc. Đó mới chính là vì dân.

Còn khi trí được đưa ra làm nền tảng cho mọi kế sách, tất cả các tuyến cao tốc đều nên được loại trừ vĩnh viễn khỏi tất cả các kế sách quốc gia của Việt Nam, vì rằng đối với một đất nước triền miên đối phó với nguy cơ gây hấn từ một Trung Quốc bá quyền, việc thiết lập các tuyến cao tốc – kể cả đường bộ – đều cực kỳ nguy hiểm trường hợp có xảy ra xung đột vũ trang, như trường hợp Quốc Xã Hitler đã xua quân thần tốc chiếm các nước Châu Âu nhờ có các tuyến giao thông huyết mạch cao tốc đầy khoa học và thuận tiện của các quốc gia giàu có này. Chưa kể ngay cả khi có “dân trí cao” mà chưa có luật lệ hà khắc đối với vệ sinh dịch tể, an toàn y tế, thì TĐSCTVN sẽ chính là phương tiện giúp lây lan dịch bệnh trên toàn lãnh thổ Việt Nam trong vòng võn vẹn vài tiếng đồng hồ. Sự đe dọa an ninh còn phải tính trong cả trường hợp hành khách đi xe lửa của TĐSCTVN không bị kiểm tra khám xét gắt gao về giấy tờ và hành lý như đối với phương tiện máy bay của ngành hàng không, nên không loại trừ sự tận dụng của bọn phá hoại hay bọn khủng bố. Chỉ cần trí để nhìn vấn đề thật toàn cục, người ta dễ dàng nhận ra rằng cái Việt Nam cần để có TĐSCTVN không phải là tiền mà là dân trí. Chưa có dân trí cực cao đồng bộ, chưa thể động đến những vấn đề kỹ thuật cao nào có tính xuyên suốt lãnh thổ quốc gia một cách vật chất cụ thể được (materially materialized throughout the country).

Luôn định vị được quốc gia đang ở đâu trên bản đồ an toàn an ninh quốc phòng, không pha loãng với hoặc lẫn lộn với an toàn an ninh chính trị cùng an ninh kinh tế, chúng ta mới nhận ra được con đường đúng nhất phục vụ cho an ninh kinh tế trên nền an ninh chính trị, vốn thuộc các phạm trù hoàn toàn khác với an ninh quốc phòng.

*********

Quốc hội Việt Nam đang cố gắng phân bổ ngân sách để xây dựng Đường Tuần Tra Biên Giới suốt chiều dài đất nước, con đường mà ngay Canada là đất nước có địa hình thuộc loại phức tạp nhất thế giới với vô số uốn khúc, ghềnh thác, sông ngòi, núi cao, vực sâu, cực kỳ kinh khủng và hiểm trở vẫn xây dựng đường tuần tra biến giới để thường xuyên cảnh giới và cảnh giác với nước bạn đồng minh hữu hảo Hoa Kỳ.

Phát biểu vô tư vô tâm về đại lộ vàng, phải chăng Mai Trọng Tuấn là con ngựa thành Troy ước ao có được con đường ấy để Việt Nam trở nên dễ bị tổn thương từ kẻ thù bên kia biên giới, hoặc phải chăng Mai Trọng Tuấn vẫn mãi là đứa trẻ tửng tửng teen-teen [4]?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Nguyễn Quỳnh. 29-9-2014. Tác Giả Đường Bay Thẳng Đề Xuất Làm Đại Lộ Nối 3 Nước Đông Dương.  http://vov.vn/kinh-te/tac-gia-duong-bay-thang-de-xuat-lam-dai-lo-noi-3-nuoc-dong-duong-354711.vov

[2] Thanh Thúy–Phú Thanh. 12-9-2013. Những Đề Xuất Lạ Đời Của Ông Mai Trọng Tuấn. http://giaothongvantai.com.vn/giao-thong-phat-trien/dien-dan/201309/nhung-de-xuat-la-doi-cua-ong-mai-trong-tuan-341259/

[3] Hoàng Hữu Phước. 12-6-2010. Công Chúa Bà Cố Nội Đi Tắt Đón Đầu Đường Sắt Cao Tốc Việt Nam. http://www.emotino.com/bai-viet/18663/cong-chua-ba-co-noi-di-tat-don-dau-duong-sat-cao-toc-viet-nam. Trang mạng emotino.com đã ngưng hoạt động từ Qu‎ý II năm 2014. Trích đoạn trong bài này là toàn bộ thân bài và một phần của kết luận.

[4] Hoàng Hữu Phước. 06-10-2014. Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/06/tuoi-teen-khong-bao-gio-co-that/

Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật

– Nhìn Ngón Chân Cái –

Hoàng Hữu Phước, MIB

 POST (5)

Vừa mới đây một bạn báo tôi biết báo Tuổi Trẻ tuần trước có đăng một bài vớ vẩn của một nhà báo vớ vẩn ngợi ca vớ vẩn một quyển sách teen teen vớ vẩn về teen teen vớ vẩn của một nhà văn vớ vẩn có cốt chuyện vớ vẩn về một nhân vật chính vớ vẩn có những băn khoăn vớ vẩn mong muốn vớ vẩn rằng thầy giáo nên teen teen vớ vẩn, trong khi bạn này đã đọc bài viết của tôi về teen-teen cách nay nửa thập niên và gợi ý rằng tôi nên làm gì đó để giúp báo Tuổi Trẻ chấn chỉnh lại cách tung hứng tung hê. Nhận thấy ý kiến của bạn ấy đúng ở chỗ nhất thiết cần cho Báo Tuổi Trẻ biết phải cẩn trọng và trách nhiệm đối với từng mẫu tin một, nhất là phải chứng tỏ tư duy của báo phải ở bậc cao, thấu thị, chứ Tuổi Trẻ mà tưởng hễ tuổi trẻ thì đó là teen teen thì Tuổi Trẻ sai hoàn toàn, bậy hoàn toàn, ngây thơ khờ dại hoàn toàn, hoàn toàn không ở tầng lớp thượng đẳng, và có tội lớn với cả dân tộc giống nòi; tôi xin đăng lại bài viết cũ sau về Tuổi Teen. Nếu nghi ngờ giá trị biện luận của bài này, báo Tuổi Trẻ nên bỏ ra vài chục ngàn USD thỉnh một nhà phân tâm học Mỹ bất kỳ nào đấy để đưa nội dung bài này cho vị ấy xem để nghe vị ấy khẳng định xem tôi viết có chính xác hay không về cái mà tôi gọi là vấn nạn teen.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

*********

Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật

– Nhìn Ngón Chân Cái –

30-12-2009

Đối với người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng, tuổi teen không bao giờ có thật.

Tôi cùng vợ ngày nọ đến một siêu thị điện máy trên đường Cách Mạng Tháng Tám, Quận 3, Tp Hồ Chí Minh. Vừa tắp xe vào lề đường, tôi thấy một cặp vợ chồng trẻ cũng vừa phóng ào xe lên lề nhủi ngay vô chỗ trống nhỏ nhoi trước đầu xe tôi như để tranh chỗ gởi xe với tôi hoặc do sợ tôi sẽ mua mất hàng khuyến mãi nào đó bên trong nếu vào trước họ năm giây. Người chồng trẻ măng, cao gầy, trắng trẻo, đeo kính trắng, miệng ngậm một chiếc tăm chắc vừa ăn sáng xong ở đâu đó và muốn khoe với mọi người rằng này-nhé-ta-vừa-có-cái-đút-vào-cái-mồm-to-này-đấy [1], nhảy xuống xe, chạy nhanh đến cầu thang máy cuốn (escalator) nhảy hai bậc một rồi đứng áng ngữ trên đầu thang, ngây người cứng đơ như phỗng, chỉ khác phỗng là đầu của y có khả năng quay qua quay lại được trên chiếc cần cổ đủ rộng để nuốt cái gì đấy mà y đã chứng minh vừa đút lọt vào mồm, ắt để xác định vị trí hàng khuyến mãi nào đấy đang ở cái hóc bà tó nào; bỏ mặc người vợ trẻ măng, cao gầy, trắng trẻo tương tự – nhưng không ngậm tăm và không đep kính cận – cáng đáng việc đem xe vào khu gởi. Và hai vợ chồng “nhiễm hội chứng teen” này có một thiên thần tuyệt đẹp mà người vợ đã vô tư đặt xuống đất vội vàng để vàng vội chạy xe vào bãi tranh với lão tiền bối Lăng Tần. Vì không có đôi cánh bồ câu, cậu bé thiên thần chập chững tiến đến bậc cầu thang máy và được thang cuốn lên. Tôi hét lên kêu anh chồng: “Coi chừng em bé kìa!”. Anh ta nhìn xuống đứa con đang từ từ lên cao tiến đến với Bố thân thương, rồi anh nhe răng cười điệu nghệ hết sức vì chiếc tăm xỉa răng vẫn không rơi khỏi mồm anh, rồi anh tiếp tục nhìn quanh định vị hàng hóa, và rồi… thấy tôi hay nói mà chẳng làm gì sất, vợ tôi cuống quýt‎ chạy bay lên cầu thang, tiếng guốc gỗ kêu lộp cộp – may mà nàng không đi guốc cao gót chứ không thì đã có chuyện rắc lông ngỗng theo Sử Việt hoặc rắc bánh mì theo chuyện ngụ ngôn Pháp hay Đan Mạch rồi – cuối cùng kịp bế bổng thiên thần lên trước khi thiên thần bị máy cuốn kẹt hoặc té lăn xuống từ trên bậc thang cao bốn mét chứ đừng hòng lên được với Bố phỗng. Thấy vợ tôi bế bé trai đến, y nhe răng cười với con, bẹo gò má của con, chứ không thèm đón lấy thiên thần từ tay vợ tôi, đợi vợ y lên đến nơi là mắng như tát nước bằng tiếng Việt Nam rằng thì là mà sao thị ta là mẹ kiểu gì mà bê bối không biết trông con. Người vợ hiền vừa nhận lại đứa con từ tay vợ tôi vừa thổn thức thỏ thẻ thổn thển thở rống họng đốp chát như chùm nho uất hận của John Steinbeck (The Grapes of Wrath). Không một lời cảm ơn nào được vợ tôi nghe thấy từ hai kẻ người và chuột – cũng của John Steinbeck (Of Mice and Men) – mà người là “thằng” chồng – do nó như bậc trưởng thượng nguyền rủa vợ nó – và chuột là “con” vợ – do dám gặm nhấm vào sự dạy bảo của đức lang quân mà thị đã kết tóc xe tơ, đẹp duyên Tần Tấn, hoan lạc nghĩa phu thê những trăm năm hạnh phúc.

Trên thế giới chỉ có hai lớp người có thể bị bắt gặp khi đứng – hoặc ngồi – tập trung cúi nhìn ngón chân cái của chính mình: người già yếu bị tuổi tác và bịnh tật của tuổi già hành hạ làm giảm đi sự minh mẫn, và bịnh nhân tâm thần.

Trong tuyển tập 100 bài thập-tứ-hàng-thi (tức thể loại thơ sonnet mười-bốn-dòng-thơ) của William Shakespeare, có bài The Seven Ages of Men (Bảy Giai Đoạn Của Đời Người) mà vào những năm 1980 tôi đã tự chọn lọc ra để dùng làm bài tập đánh đố các sinh viên của tôi tại những lớp nào tôi có giờ dạy đầu tiên, bảo các em hãy đề nghị những từ tiếng Anh thích hợp gọi tên cho mỗi một giai đoạn. Tôi, người giảng viên 24 tuổi, đã triết l‎ý với học trò rằng chỉ có giai đoạn thứ bảy tức lão niên mới là giai đoạn duy nhất có thật, giai đoạn mà người ta tự thấy mình đúng là đã quá già, đang trong giai đoạn cuối của chu kỳ sinh-lão để bước qua ranh giới bịnh-tử mong manh, sự lao tới trước đã bị triệt tiêu, và tầm nhìn xa càng lúc càng bị giới hạn đến khi sức khỏe không còn, khiến cái nhìn chỉ còn tới giới hạn không xa hơn vị trí nơi bàn chân đang đặt để lên trên là bao.

Mỗi sáng khi thức giấc và mở mắt, người ta thấy ngay nóc mùng, bốn bức tường, cửa phòng vệ sinh, cửa tủ, cửa ra vào – tức những khoảng cách từ 1 mét trở lên, tùy diện tích căn phòng. Khi bước chân ra khỏi nhà, người ta thấy xa hơn: từ đầu đường góc phố cách đó mười mét hay trăm mét, đến chiếc máy bay cách ngàn cây số trên đầu. Đó là người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng: luôn nhìn ra xa, thấy cảnh xa, đi hoặc chạy chậm hoặc nhanh đến đích đàng xa ấy – để khỏi trể giờ học hay muộn giờ làm việc.

Lao tới trước chính là hành động duy nhất đúng của cuộc sống đích thực. Làm gì có chuyện đứng khựng lại giữa thinh không! Thời xửa thời xưa, chúng tôi ai cũng y như nhau vì theo lẽ tự nhiên: nhìn tới trước, và bắt chước để trở nên đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm. Bước chân vào lớp đầu trung học là nhìn thấy ngay viễn cảnh của 7 năm trước mắt (từ lớp đệ thất đến lớp đệ nhất tức là từ lớp 6 đến lớp 12) với các anh chị học lớp 12 đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm,

 Teen (4)

và thấy luôn cả kỳ thi Tú Tài quan trọng, cam go, cao cấp, học mười hai môn là thi đủ mười hai môn, với cả hai sinh ngữ (ngoại ngữ 1 và 2, thường là Anh Văn và Pháp Văn), nhưng chúng tôi không chút căng thẳng, không biết “stress” là gì, không nghe đến “khủng hoảng thần kinh”, chớ nghe đến “học hành căng thẳng”, chớ có giờ “phụ đạo”, v.v., nhờ luôn sống khỏe mạnh lành lặn: luôn nhìn phía trước, thấy cảnh ở xa và chuẩn bị hành trang dấn bước đi đến hoặc lao đến nơi xa ấy.

 Teen (3)

Nhờ vậy, các cậu các cô bé lớp 6 ai cũng học tư cách đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm, của các anh chị lớp 9; còn các anh chị lớp 9 ngắm nghía các anh chị lớp 12, những người trước đó khi bước chân vào lớp 10 đã nhìn thấy ngay viễn cảnh có các anh chị sinh viên đại học miệt mài học tập, tư cách đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm, nên cũng đã làm theo. Còn các anh chị sinh viên khi bước chân vào giảng đường đã thấy ngay viễn cảnh mái ấm gia đình hạnh phúc cá nhân qua hình ảnh các giáo sư thành danh trong học vị, nghề nghiệp, sự nghiệp, gia đình nên cũng đã học hành miệt mài hơn, tư cách công dân đĩnh đạc, tự tin, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm, nhắm đến học vị, nghề nghiệp, sự nghiệp, mái ấm gia đình, hạnh phúc cá nhân ngay trong tầm với.

 Teen (2)

Ai cũng sợ bị gọi là trẻ con hỉ mũi chưa sạch tức tuổi teen sống bám gia đình chưa thuộc đẳng cấp trưởng thành. Không ai dừng lại. Ai cũng muốn chứng tỏ ta ở cấp cao hơn. Một giai đoạn của đời người do đó khi đến chỉ mang ý nghĩa tương đương cái bề mặt của khoảnh đất ngay dưới chân một vận động viên đang khom người sẵn sàng tì xuống để rướn lên lao tới trước ngay khi nghe tiếng súng trọng tài, và cũng là thời gian chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo, chứ bản thân giai đoạn không bao giờ – và không thể – là để sống cho một trải nghiệm xuyên suốt số lượng năm tháng cơ học mà người ta gán cho mỗi giai đoạn của đời người (thí dụ như tuổi teen là từ 13 đến 19 chẳng hạn).

 New

Vận động viên nào sau tiếng súng lịnh vẫn cúi nhìn mặt đất tự hào mình đang ngự trị ngay tại sân vận động hoành tráng cấp quốc tế, tận hưởng cái khoái lạc từ khung cảnh công trình vĩ đại đang có trực tiếp truyền hình cho tỷ tỷ người theo dõi, vận động viên ấy sẽ vĩnh viễn chôn vùi tên tuổi cùng đẳng cấp vận động viên, trở thành đối tượng của sự nhạo báng, và bị xóa tên khỏi danh sách vận động viên cho kỳ thế vận kế tiếp. Người nào cúi nhìn mặt đất tự hào mình đang ở tuổi teen xinh đẹp, tập trung vui chơi giữa cuộc đời hoa lệ, tận hưởng cái lạc thú hoa mộng của tuổi teen, người ấy sẽ vĩnh viễn chôn vùi hai chữ trưởng thành, không thể có tên trong danh sách những người thành đạt của giai đoạn kế tiếp.

Cuộc sống đích thực của người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng là vậy đấy: luôn lao tới trước, không ngưng nghĩ. Một hài nhi không bao giờ biết nhìn chính mình rồi phán bằng tiếng Việt hay tiếng Anh hay một thứ tiếng nào khác khẳng định chắc nịch rằng “Ta đang ở lứa tuổi thuộc thủa nằm nôi”. Một đứa bé chạy nhảy phá phách tưng bừng khi bị Mẹ Cha mắng rầy, có thể chống chế rằng “Con có phải con nít đâu!”, ý phủ nhận thời thơ ấu. Khi vào trung học, các cô cậu muốn có tình yêu nam nữ mộng mơ giống các anh chị trưởng thành nên bắt chước học đòi tề chỉnh, đĩnh đạc như “người lớn”, đường hoàng, nghiêm túc, chứ không ai nhận ra mình đang ở tuổi teen hãy còn trẻ người non dạ, không ai muốn nghĩ đến cái chữ tuổi teen đầy tai họa vì luôn gắn bó mật thiết với lời rầy ra “nhỏ như hạt mít mà bày đặt yêu đương” của người lớn (như mẹ/cha, thầy/cô, và kinh khủng hơn là…thầy tổng giám thị với chiếc roi mây dài thòn cắp sau đôi mông bự chà bá). Vì vậy, trước đây chúng tôi thường thấy mình và bạn bè mình toàn là những “cặp tình nhân” thật dễ thương tuy học lớp 9 nhưng lịch sự, chững chạc, với “cậu” ở nhà thường lén lấy dao cạo của Bố miệt mài cạo lớp lông măng quanh mép vì nghe đồn nếu thấy mùi dao cạo là lông măng sẽ biến thành ria đen sậm rậm của đấng “đàn ông”, còn “cô” thì không chịu mặc áo yếm lót bên trong áo dài vì trông như con nít mà đòi Mẹ phải cho mặc thêm nịt ngực độn dưới yếm lót để chứng tỏ mình đã nhú ngực hẵn hoi như các chị lớp 11, 12. Lớn trong hình thể. Lớn trong lời ăn tiếng nói lịch sự, không ồn ào chốn đông người. Lớn trong cung cách đường bệ ăn mặc chỉnh chu. Lớn trong chuẩn bị cho tương lai, kiểu “Bốn năm nửa lấy tú tài xong Phước sẽ vào Văn Khoa theo ngành Triết. Trâm vô Sư Phạm thì vô. Nhưng Trâm chờ Phước nhe? Phước sẽ lấy Trâm sau khi trở thành giáo sư Triết. Phước xin thề đó. Phước chỉ yêu một mình Trâm thôi.” Chấp nhận danh “ông cụ non” chứ dãy đành đạch nếu bị gọi là “trẻ con” hay “còn con nít” hay “teen”. Vì rằng thời trước 1975, nữ sinh trung học hay quan tâm đến người nhớn khác phái chứ mấy cậu nhóc tính nết trẻ con cung cách con trẻ thì đừng hòng.

Thế nhưng đó là chuyện của những ngày bước em thênh thang và anh lặng lẽ theo hoài (Phạm Thiên Thư: Ngày Xưa Hoàng Thị). Ngày nay, hãy đến gần một nơi có tiết thể dục của học sinh trung học thí dụ như Sân Vận Động Quân Khu 7 ở đường Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh, để nghe những âm thanh và cuồng nộ (William Faulkner: The Sound and the Fury) của Thầy/Cô nói những gì Thầy/Cô cần nói bất kể học sinh có nghe hay không, học sinh nam nữ ai cũng nói cùng lúc bất kể có ai nghe hay không, thậm chí nói lớn tiếng để lấn át tiếng nói người khác, la lối, cười to, xô đẩy, ghẹo phá, đánh mạnh vào vai hay lưng nhau, chạy tuột dép, ngã sóng soài, như trẻ con chưa ở lứa tuổi đến trường. Và cũng ngày nay, hãy thử vào một trường đại học ở Thành phố Hồ Chí Minh như trên đường Nguyễn Đình Chiểu chẳng hạn, để thấy rất rất nhiều sinh viên dáng người nhỏ thó dù thời ăn bo bo suy dinh dưỡng thời cấm vận đã là chuyện của phim truyện cổ trang, gầy gò, ồn ào, thích tham gia phong trào văn nghệ, thường xuyên tập dợt ca hát hay diễn kịch diễu hề vui chơi, thi đua sắc đẹp thời trang và hội diễn (thậm chí có trường còn bày tiết mục văn nghệ ăn mặc gần như khỏa thân bị bêu rếu nhiều năm trước), ít ai thèm nghiên cứu khóa luận khoa học có liên quan đến ngành học, còn khi đi tìm nơi thực tập lúc sắp tốt nghiệp thì mở miệng những lời quái gở loại immaturity và unfinished tức nửa người nửa ngợm nửa đười ươi không sao chiếm được cảm tình người nghe: “Em học Anh Văn Thương Mại. Có chỗ nào cho em tới thực tập không? Mấy chỗ có mua bán với nước ngoài đó, để em vô dịch hợp đồng và tập phiên dịch đàm phán, để em làm báo cáo tiếng Anh về cho Thầy chấm điểm. Có thì giúp. Không thì thôi. Em không muốn nghe giải thích hay tranh luận”; hoặc “Em học Quản Trị Kinh Doanh. Có chỗ nào cho em tới thực tập làm sếp không để em làm báo cáo về cho Cô chấm điểm. Có thì giúp. Không thì thôi. Em không muốn nghe giải thích hay tranh luận.” Một sự chững lại đầy tai hại như hậu quả của truyền thông quảng cáo bán hàng tập trung về “tuổi teen”, nói quá nhiều về tuổi teen. Khi người ta bị níu lại, bị hét to vào mặt “Này, em đang ở tuổi teen, có nhiều đồ chơi cho em lắm nè, tuổi em đẹp hết sức, đáng yêu hết sức, teen là số một đó em”, người ta xem như đã mất cảnh giác hoặc tự nguyện rời xa tình trạng khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng, để cái teen ấy đeo dính suốt đời, dù có đậu vào đại học, có cưới vợ lấy chồng, có sinh con đẻ cái, có công ăn việc làm, và thậm chí có tuổi có tác rồi mà vẫn teen teen tửng tửng như trẻ nít chứ không phải trẻ trung, mà cặp vợ chồng có con có cái trong truyện kể ở đầu bài viết này là một minh họa bi hài có thật.

Theo lẽ thường, chỉ lúc ở giai đoạn thứ 7 tức lão niên, người ta do sức mõi hơi tàn, mắt phải trở nên mờ, chân phải trở nên yếu, trí nhớ có khi trở nên bớt minh mẫn, huyết áp nhiều khi trở nên trầm trọng, nên có khi sẽ hay ngồi yên một chỗ, đầu cúi gầm do sức nặng thời gian, và lúc nhận ra mình chỉ còn nhìn thấy khoảnh đất nhỏ dưới chân mà nổi bật trên đó là bàn chân, thì đến khoảnh khắc ấy người ta mới ngậm ngùi nhận ra mình đang ở tuổi già, bị buộc phải dừng lại hẳn, không còn nhìn xa để đi hay lao tới trước. Ấy vậy mà nhiều người nay bước vào giai đoạn teen đã lập tức nhận ra mình đang ở tuổi teen. Đó là điều còn tệ hơn cả một sự khủng khiếp, vì khi đã cúi gằm mặt xuống nhìn khoảnh đất nhỏ dưới chân có dán nhãn “tuổi teen”, nhận ra mình đang ở tuổi teen, người ta sẽ bị buộc dừng lại hẳn, không còn có thể ngước lên để nhìn xa và thấy ở đàng xa cái đích người ta lẽ ra đã đi chậm hay bước nhanh hoặc chạy đua đến đó từ lâu. Đó là lý do ngày càng có nhiều hơn những người xử sự như teen dù đã qua khỏi tuổi teen [3].

Người ta chỉ hồi tưởng lại thời thơ ấu khi chẳng còn ở thời thơ ấu. Người ta chi nhớ lại thời trưởng thành sau khi đã bỏ lại sau lưng thời trưởng thành. Người ta kể lại hay viết hồi k‎ý về những năm tháng ở tuổi trung niên sau khi đã qua khỏi giai đoạn này vì lúc ở tuổi trung niên người ta tập trung làm việc với làm giàu. Tích cực như thế và theo lẽ tự nhiên như thế nên làm gì có việc 6 giai đoạn đầu của đời người là có thật ngay thời điểm của từng giai đoạn ấy! Sá gì cái gọi là tuổi teen! “Tôi tư duy tức là tôi tồn tại”  (“Cogito, ergo sum” của René Descartes) chính là câu nói lừng danh thuộc phạm trù triết học, mà chính câu này chứng minh các giai đoạn không thể có thật do người khỏe mạnh thể chất và/hay tinh thần chưa bao giờ tư duy về giai đoạn khi đang ở trong giai đoạn đó. Thậm chí có người còn nói khi đến tuổi bảy mươi xưa nay hiếm vẫn phủ nhận sự tồn tại của hai chữ “nghĩ hưu” trong quyển tự điển đời mình, biến toàn bộ bảy giai đoạn của đời người mà bài sonnet của Shakespeare có thể liệt kê trở nên chưa bao giờ có thật. Đó là những người có cuộc sống luôn tích cực. Họ không cảm nhận mình đang ở giai đoạn nào, vì lúc còn bé luôn chối bỏ sự thật mình còn bé, lúc trưởng thành lại vùi đầu vào sự nghiệp và những tính toan. Những giai đoạn chỉ tồn tại khi đã qua đi. Chỉ có tuổi già là có thể tồn tại trong thời hiện tại. Quảng cáo hàng hóa đã chứng tỏ sức mạnh dữ dội của nó trong uốn gảy tự nhiên, xóa sạch quá khứ, khóa cổng tương lai, tạo nên lớp thứ ba mang “hội chứng teen” mà biểu hiện đặc thù là tửng tửng, vui vẻ, vô tâm, vô tư, biết mình là teen, trung tâm của vũ trụ vui thú. Khi có đủ thứ vui chơi từ màu son môi cho teen cho đến cả Hoa Hậu Tuổi Teen, người ta cần chi phải nghĩ đến tuổi trưởng thành và trách nhiệm công dân. Cứ thế, lâu lâu vài tin tức tình hình này nọ đang gia tăng đáng báo động ở Phụ Sản đủ cho thấy hội chứng teen đã biến teen thành giai đoạn cuối cùng của cả đời người của không ít người teen (teenagers).

Lẽ ra tuổi teen nên tiếp tục như đã chưa bao giờ có thật trong tâm tưởng và nhận thức của những con người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng.

 HHP_7yearsold

Hoàng Hữu Phước, Thạc sĩ Kinh Doanh Quốc Tế

Ghi chú:

[1] Đây là loại mẫu câu (sử dụng dấu gạch nối để biến một dãy hàng chục từ thành một cụm từ duy nhất mà đa số là cụm tù danh từ tức noun phrase) do Hoàng Hữu Phước mô phỏng theo Tiếng Anh, và áp dụng đầu tiên tại Việt Nam trong tất cả các bài viết tiếng Anh từ năm 1976, cũng như trong tất cả các bài viết tiếng Việt từ năm 1988, đặc biệt trên các blog từ năm 2007 đến nay. Hiện kiểu viết này được giới truyền thông sử dụng rộng khắp trên phạm vi toàn quốc.

[2]  Từ năm 1981 tôi đã giải thích với tất cả các sinh viên Khoa Anh rằng Đại Học Sư Phạm đã dùng tiếng Anh sai hoàn toàn khi tự gọi họ (hoặc do Nhà Nước áp đặt tên) là University of Pedagogy, rằng Cao Đẳng Sư Phạm đã sai hoàn toàn khi tự gọi họ(hoặc do Nhà Nước áp đặt tên) là Teacher Training College, vì cả hai đều là “đại học” trong tiếng Việt ở Sài Gòn trước 1975 và đều là “faculty”(tương đương “college”) trong tiếng Anh ở Sài Gòn trước 1975. University là “viện đại học” mang tính quản lý, bao gồm nhiều đại học chuyên ngành tức “college”. Đồng thời tôi là “giáo sư” vì hai lý do như (a) trước 1975 ở Sài Gòn người dạy trung học đương nhiên được gọi là giáo sư, người dạy đại học đương nhiên được gọi là giảng sư, và (b) tất cả các sinh viên trong nước và người nước ngoài đều gọi tôi là Professor, do đó tôi buộc phải chọn từ “giáo sư” trong tiếng Việt để tránh từ “giảng sư”, và cũng không chờ Nhà Nước phong “giáo sư” vì không muốn bị hiểu lầm trình độ tôi tương đương các vị mà đa số thuộc nhóm hư danh ấy.

[3] Hoàng Hữu Phước. 12-9-2014. Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/12/dinh-tinh-va-dinh-luong-tuoi-tre/

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 02-10-2014. Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/02/loi-khuyen-danh-cho-hoc-sinh/

Hoàng Hữu Phước. 03-8-2011. Lời Ngỏ Cùng Học Sinh. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/l%e1%bb%9di-ng%e1%bb%8f-cung-h%e1%bb%8dc-sinh/

Hoàng Hữu Phước. 30-10-2011. Thầy Như Thế Nào, Trò Như Thế Ấy. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/th%e1%ba%a7y-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao-tro-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-%e1%ba%a4y/

Hoàng Hữu Phước. 30-11-2011. Phong Cách Người Thầy. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/phong-cach-ng%c6%b0%e1%bb%9di-th%e1%ba%a7y/

Hoàng Hữu Phước. 07-9-2012. Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/c%e1%bb%b1u-nha-giao-hoang-h%e1%bb%afu-ph%c6%b0%e1%bb%9bc-vi%e1%ba%bft-b%e1%bb%a9c-tam-th%c6%b0-g%e1%bb%adi-nha-giao-hi%e1%bb%87n-t%e1%ba%a1i-va-t%c6%b0%c6%a1ng-lai/

Sử Liệu Nghị Viện Việt Nam

Nhà Sử Học Nghị Viện Hoàng Hữu Phước, MIB

 ScreenShot457

Do có nhiều nhà sử học mà việc làm của họ y như của người dạy môn Việt Sử cấp trung học và người học môn Việt Sử cấp trung học, nghĩa là chỉ nói về những gì của Việt Sử mà người dạy ở trung học và người học ở trung học đều có trong tay qua các sách giáo khoa, mà các sách này đều dựa theo mấy pho Sử Việt cực kỳ quen thuộc, xưa, và có sẵn;

Do những định nghĩa đầu tiên và duy nhất tại Việt Nam – tính đến ngày post bài viết này – đối với danh xưng “nhà sử học” [1] cho thấy tại Việt Nam thì “nhà sử học” không phải là một “nghề nghiệp” tức là nghề của người hành nghề chuyên nghiệp mà toàn là tự phong (bản thân tự phong hay đàn em tự phong hộ hoặc báo chí tự phong giúp cho gà nhà cùng phe lợi ích nhóm);

Do gần như tất cả các phương tiện truyền thông đại chúng ngày nay không còn là nguồn cung cấp sử liệu cho hậu thế vì bị lấn lướt lấn áp bởi khuynh hướng thương mại đòi hỏi phải “câu view”, chạy theo thị hiếu số đông chứ không tuân theo thị hiếu giới trưởng thượng đoan chính dù cho sĩ số của giới này có ít đến đâu chăng nữa cũng như dù ai cũng biết trên thế gian này có mặc định thiểu số phục tùng đa số trong biểu quyết một vấn đề cụ thể chứ không bao giờ có cái mặc định vô duyên rằng đa số đương nhiên đúng trong nêu ý kiến, dẫn đến ngay cả việc đưa tin tức nghị trường cũng chỉ lo lượm lặt cái lặt vặt, phỏng vấn người cùng phe (thí dụ nhà sử học này hay luật sư nọ) để ôm ấp hy vọng có tin tức theo đúng bài bản lợi ích nhóm, hoặc phỏng vấn người không chịu nhập phe để ôm ấp hy vọng hắn ta lỡ lời gì đó để có cái mà chụp lấy phục vụ “câu view” và ngay cả nếu hắn không lỡ lời gì cả thì cũng ra tay xào nấu chế biến thí dụ như tự tung tự tác biến nguyên tác “dân trí cao hơn” thành dị bản “dân trí thấp[2] để kích động trò ném đá dấu tay hèn hạ bỉ ổi trên quy mô cả nước trong và nước ngoài.

 2

Đáp ứng tất cả những “đòi hỏi” từ những cái “do” trên, người viết bài này yêu sự công bằng nên thấy mình có toàn quyền tự xưng là “nhà sử học”, đồng thời đáp ứng các tiêu chuẩn nêu trong bài viết có liên quan [3] trong nổ lực làm giới sử học thế giới biết tôn trọng sự chuyên nghiệp đỉnh cao các nhà sử học ở Việt Nam, người viết bài này tự xưng mình là Nhà Sử Học Nghị Viện đầu tiên của Việt Nam để vừa cho biết nội dung chùm và chụm của lĩnh vực nghiên cứu chuyên sâu, vừa qua đó truyền đi tín  hiệu rằng người viết cũng đang chuẩn bị tài liệu chùm và chụm khác để trở thành Nhà Sử Học Việt Nam Cộng Hòa hay Nhà Sử Học Đa Đảng, hoặc Nhà Sử Học Biểu Tình, v.v., để giúp mọi người có quan tâm có được tư liệu đúng, đủ, đạt, đỉnh, ngõ hầu tránh việc xăng xái tuyên bố, xăng xái phát biểu, xăng xái viết báo mà không có gì trong tay hay trong đầu để biện luận đúng, đủ, đạt, đỉnh cả.

Trước tiên, tôi xin nêu các sử liệu chính xác, chính quy, chính đạo, chính nghĩa, chính danh sau, liên quan đến Quốc Hội Khóa XIII của Việt Nam. Cần lưu ‎ý rằng có rất nhiều những tin tức nghị trường thuộc loại vất sọt rác mà vài nhà báo dùng cái móc bươi rác để móc ra và tải đăng không có giá trị gì cả đối vởi sử liệu, chẳng hạn như nào là Nghị sĩ ABC nói rằng cử tri tỉnh nhà nói “các đại biểu quốc hội sao mà ngu thế” (báo chí không hiểu rằng khi báo chí quái-dị-ứng với Tứ Đại Ngu [4] dù Tứ Đại Ngu công kích việc ăn nói bá láp của chỉ 01 nghị sĩ, thì báo chí lại hân-hoan-hỉ với phát biểu ấy của Nghị sĩ ABC, dù chi tiết ấy chỉ cho thấy 2 điều rằng 01 cử tri nói thế vì nghị sĩ ABC ắt có thể đã ăn nói ngô nghê hoặc bất lực bất tài bất trí không giải thích được câu hỏi bình thường của cử tri ấy về vấn đề tên gọi các phiếu tín nhiệm, và rằng cử tri ấy đã nhục mạ toàn quốc hội ngu chứ không phải chỉ 01 nghị sĩ ngu như trong Tứ Đại Ngu, mà Quốc hội có toàn các nghị sĩ do dân bầu chọn, nên phát biểu ấy được hiểu như xúc phạm toàn dân), nào là như Nghị sĩ DEF đòi Quốc hội ra Nghị quyết về Biển Đông[5], nào là…, nào là…, nào là….

Những chi tiết quan trọng cần ghi nhớ về Quốc hội Việt Nam khóa XIII tính từ 2011 đến ngày 04 tháng 10 năm 2014, được liệt kê như khung chuẩn như dưới đây để các nhà sử học và các nhà báo dựa theo, tìm tòi thêm tư liệu để hoặc điều chỉnh hoặc bổ sung, làm đầy-đủ-đúng-đỉnh hơn kho tàng tham khảo cho hậu thế, mà không cần phải xin phép tác giả bài viết này bằng văn bản:

1) Hiến Pháp 2013:

Việc thông qua Hiến Pháp 2013 đã chứng tỏ sức mạnh chính nghĩa của quốc dân đồng bào (tín thác cho các nghị sĩ dân cử) khi đánh bại hoàn toàn, đánh tan triệt để, đánh sập những kêu gào thống thiết thảm thê sau của bọn phản loạn chống Việt Nam và chống Cộng:

– Đòi đổi quốc hiệu, bỏ chữ Xã Hội Chủ Nghĩa (ngụy biện rằng trước đây “Bác Hồ” đã dùng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, xem trọng Dân Chủ chứ đâu có xem trọng Xã Hội Chủ Nghĩa!)

– Đòi đổi lời của Quốc Ca Việt Nam (ngụy biện rằng có đoạn quá sắt máu trong khi bây giờ hòa bình mờ!)

– Đòi tước quyền lãnh đạo của Đảng (ngụy biện rằng Đảng chỉ là một tổ chức, không thể chỉ đạo cả chính phủ của dân!)

– Đòi phi chính trị hóa quân đội (ngụy biện rằng ở Mỹ nó như thế, quân đội nó bảo vệ đất nước chớ đâu có bảo vệ Con Lừa hay Con Voi!)

2) Biển Đông:

Ngay hôm khai mạc Kỳ họp 7 ngày 20-5-2014, Quốc hội đã nghe chính phủ (Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao Phạm Bình Minh) báo cáo về tình hình Biển Đông với việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, chủ trương, và giải pháp của Việt Nam – chứng tỏ Quốc hội cực kỳ quan tâm đến tình hình nghiêm trọng này; sau đó các tổ Đại biểu Quốc hội họp thảo luận về nội dung này vào sáng hôm sau tức 21-5-2014, trên cơ sở đó Quốc hội nhanh chóng phát hành thông cáo công bố mạnh mẽ lên án việc sai quấy của Trung Quốc – cần ghi nhớ rằng “thông cáo” là công cụ thích hợp nhất đáp ứng nhanh nhất và hiệu quả nhất đối với yêu cầu phải nêu chính kiến của Quốc hội, đồng thời bảo vệ được uy danh và uy thế của đất nước nếu “nghị quyết” bị Trung Quốc phớt lờ, không “thực hiện” và chà đạp; và rằng Cơ quan của Quốc hội là Ủy ban Đối ngoại đã cực kỳ nhanh chóng, cực kỳ tích cực, cực kỳ hiệu quả khi gởi công hàm đến Liên Nghị Viện Thế Giới, tất cả quốc hội các nước, tất cả các tổ chức quốc tế, v.v., và ngay lập tức nhận được phản hồi ủng hộ của các nơi này, tạo nên thế trận ngoại giao có lợi cho Việt Nam, nhất là khi Quốc hội Việt Nam đăng cai tổ chức hội nghị Liên Nghị Viện Thế Giới của hằng trăm quốc gia vào năm 2015.

Quốc hội Khóa XIII đã đánh bại tất cả các công kích của bọn phản loạn chống Việt và chống Cộng đối với sự bá láp của chúng về tình hình Biển Đông (như bôi nhọ rằng  lãnh đạo Đảng nín thin khiếp nhược, lãnh đạo Đảng “dâng” biển đảo cho giặc, v.v.)

3) Đại Luật:

Trong cả trăm bộ luật phải được tiến hành soạn thảo, lấy ý kiến, tiếp thu, chỉnh lý, thông qua, và ban hành suốt nhiệm kỳ 2011-1016, Quốc hội Khóa XIII tính đến nay đã thông qua và ban hành hai bộ đại luật sau, có giá trị cực lớn về chính trị cũng như sự quan tâm chính của toàn dân tộc và đòi hỏi cấp bách của đời sống toàn dân, cũng như phát triển xã hội – kinh tế Việt Nam:

– Luật Biển

– Luật Đất Đai

4) Sức Mạnh Của Tài Hùng Biện:

Đối với các bêu rếu của bọn phản loạn chống Việt và chống Cộng rằng nghị sĩ Việt Nam là “nghị gật” do Đảng đặt để và sai khiến, thì sự việc sau chưa có tiền lệ lại xảy ra tại Quốc hội Việt Nam Khóa XIII:

Ngay từ Kỳ họp Thứ 2 Quốc hội Khóa XIII năm 2011, Nghị sĩ Trương Trọng Nghĩa đã phát biểu đề nghị đưa Luật Biểu Tình vào chương trình làm luật. Khi Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước, vị đại biểu quốc hội dân cử, tự ra ứng cử mà không qua giới thiệu của bất kỳ ban ngành đoàn thể tổ chức nào, dù chính phủ hay phi chính phủ, không phải đảng viên Cộng sản, không giữ chức vụ gì trong bất kỳ cơ quan hành chính công quyền nào ở bất kỳ đâu từ trung ương đến địa phương, phát biểu về Luật Biểu Tình­ [6] đã được cả hội trường vỗ tay ủng hộ (tức đại đa số trong toàn dân ủng hộ) khen ngợi tài hùng biện của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước, biến khả năng hùng biện phản biện và hùng biện thành công, vốn là việc bình thường của tất cả các nghị sĩ tại các cường quốc, lần đầu tiên trở thành yêu cầu hiện thực tại Quốc hội Việt Nam.

Tuy có vết nhơ ngay sau đó mà một số báo đã chủ động tạo ra [7] với khát vọng thèm muốn thèm thuồng “trừng trị” vị nghị sĩ ngoài Đảng dám hùng biện chính trị, nhưng cũng chính Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước đã sau đó trên các blog đánh bại tất cả các lập luận bôi nhọ yếu kém và hạ cấp đó của các nhà báo “hai mang” khiến càng khẳng định năng lực hùng biện phải là một trong những yêu cầu phải có của nghị sĩ Việt Nam.

Lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam một cá nhân nghị sĩ Quốc hội Việt Nam đã thành công trong việc chỉ qua một phát biểu hùng biện đã ngăn chặn thành công (từ năm đầu tiên của Khóa XIII tức 2011 cho đến năm 2015) việc tập trung soạn dự án Luật Biểu Tình – ngay cả khi trước đó đã có ý kiến chỉ đạo của Thủ Tướng trong soạn thảo dự thảo dự án luật này – để người dân có thời gian chiêm nghiệm thực tế nước nhà và nước ngoài; để các nghị sĩ nghiên cứu thật sâu sắc nhằm giải quyết các phản biện ngôn từ, thực tiễn; và để Quốc Hội dành thời gian cho những công tác cực kỳ vĩ đại của dân tộc như thông qua Hiến Pháp, xử lý sự việc Biển Đông liên quan đến chiến tranh-hòa bình, và soạn thảo để thông qua các đại luật trong hàng trăm luật.

5) Tính Tích Cực Của Nghị Sĩ:

Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước cũng là người đầu tiên xây dựng nhiều blog [8] để nêu chính kiến của mình, cung cấp thông tin cho cử tri [9] [10], giải bày sẻ chia với nhân dân những vấn đề thuộc hành trạng tư duy, và trên hết nêu bật tư cách và tư thế của một nghị sĩ Việt Nam trong thể chế quốc gia Việt Nam xã hội chủ nghĩa [11] nhuần nhuyễn đường hướng xã hội chủ nghĩa Việt Nam phát triển Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Chưa kể, Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước cũng là người đầu tiên báo cáo với toàn dân [12] công tác riêng của bản thân chứ không chỉ với cử tri ở khu vực bầu cử tại Thành phố Hồ Chí Minh mà thông lệ từ xưa luôn được thực hiện là chỉ cần một người đại diện Tổ nghị sĩ lên đọc báo cáo chung.

Việc trên chứng minh nghị sĩ Việt Nam khi là người của dân, do dân, và vì dân, nhất thiết phải là người có trí, có sức, có tâm.

Có trí qua hành trạng tư duy vì nước vì dân.

Có sức qua khả năng giải bày được, giải bày thường xuyên, và giải bày hiệu quả, với nhân dân.

Có tâm qua việc chứng minh bản thân vì sự thái bình an toàn an ninh của đất nước, bởi vì đất nước có an toàn, an bình, an ninh, thì việc xây dựng đất nước giàu mạnh hơn mới thành hiện thực, và dân chúng mới có thể hưởng được các thành quả ấy.

Trí-sức-tâm khi được hiện thực hóa, có thể qua blog, vì nghị sĩ có thể viết mỗi ngày, giữ mạch thông tin được thường xuyên, khác với viết báo vì phải chờ kiểm duyệt cũng như cắt xén và chọn lọc ngày có chủ đề phù hợp chung, chưa kể có sự xen vào của tiền nhuận bút rất có thể hạ thấp phẩm giá của dân, do dân và vì dân của một nghị sĩ, thì lời nhận xét của người dân[13] sẽ gián tiếp đánh giá cụ thể sự quan trọng của chính cái nội hàm của dân, do dân và vì dân ấy.

 

Tất cả các sử liệu nghị viện trên đều có thể được những người quan tâm kiểm tra qua thực tế và qua các câu hỏi đặt ra với bất kỳ nghị sĩ nào tại các cuộc tiếp xúc cử tri ở địa phương hoặc gởi đến nghị sĩ ấy qua đường bưu chính.

Nhà Sử Học Nghị Viện Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú 1: Bài này – và tất cả các bài khác trên blog này hay bất kỳ blog nào khác của Hoàng Hữu Phước – có thể được đăng lại, toàn phần hay một phần, kể cả hình ảnh, bởi bất kỳ ai quan tâm đến, song phải trên tinh thần nhân văn đỉnh cao của bài Thùng Nước Đá và Blog mà người đăng lại được mặc định đã xem tại http://hhphuoc.blog.com/?p=181 và đã nhất trí đồng ý‎ tôn trọng tuyệt đối, vô điều kiện.

Ghi chú 2:

[1] Hoàng Hữu Phước. 06-02-2014. Thế Nào Là Sử Gia. http://hhphuoc.blog.com/?p=289

[2] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[3] Hoàng Hữu Phước.  – đã dẫn ở [1]

[4] Hoàng Hữu Phước. 2013. Tứ Đại Ngu. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/08/05/tu-dai-ngu/

[5] Hoàng Hữu Phước. 08-7-2014. Trình Độ Trương Trọng Nghĩa. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/07/08/trinh-do-truong-trong-nghia/

[6] Hoàng Hữu Phước. 07-11-2011. Phát Biểu Tại Quốc Hội Về Luật Biểu Tình Và Lập Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=52

[7] Hoàng Hữu Phước. – đã dẫn ở [2]

[8] Hoàng Hữu Phước. 21-7-2014. Thông Báo Về Blog Của Hoàng Hữu Phước. http://hhphuoc.blog.com/?p=491 hoặc https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/07/21/thong-bao-ve-blogs-cua-hoang-huu-phuoc/

[9]  Hoàng Hữu Phước. Cần Giải Quyết Dứt Điểm Những Khiếu Nại, Tố Cáo Của Công Dân. Báo Văn Nghệ Trẻ, số ra ngày 24-11-2013. http://hhphuoc.blog.com/?p=253, https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/11/22/257/

[10] Hoàng Hữu Phước. Khi Bạn Cần Khiếu Tố, Khiếu Nại. http://hhphuoc.blog.com/?p=97

[11] Hoàng Hữu Phước. 09-4-2009. Việt Nam Đất Nước Kính Yêu. Bản tiếng Việt; http://hhphuoc.blog.com/?p=43. Bản tiếng Anh: http://hhphuoc.blog.com/?p=44

[12] Hoàng Hữu Phước. 20-4-2014. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016. http://hhphuoc.blog.com/?p=342

[13] Lại Thu Trúc. 23-9-2012. Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân: Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc. http://hoanghuuphuocvietnam.blog.com/?p=68

Ghi chú 3: Các tham khảo thêm cho nội dung “Biểu Tình” theo chính kiến kiên định của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước mà cho đến nay chưa có bất kỳ lập luận nào của bất kỳ ai tại Việt Nam hay trên thế giới phản bác hay dám phản bác trên cơ sở bút chiến luận chính quy chuyên nghiệp đẳng cấp cao và hùng biện thành công:

Hoàng Hữu Phước. 05-6-2013. Phát Biểu Ứng Khẩu Của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước về Luật Biểu Tình. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/06/05/phat-bieu-ung-khau-cua-hoang-huu-phuoc-dai-bieu-tp-ho-chi-minh-ve-luat-bieu-tinh/

Hoàng Hữu Phước. 26-5-2014. Luật Biểu Tình. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/05/26/luat-bieu-tinh/

Hoàng Hữu Phước. 20-5-2014. Biểu Tình Và Ô Danh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/05/20/bieu-tinh-va-o-danh/

Báo Người Lao Động

– Gương Trân Trọng Người Tài –

(Bài thứ hai trong loạt 4 bài viết về 4 tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh[1])

Hoàng Hữu Phước, MIB

NLD_HHP_03042009 (5)

Trong nhiều năm tôi viết liên tục những bài viết dài cho báo Người Lao Động của Thành phố Hồ Chí Minh, đặc biệt cho chuyên trang Việc Làm. Và chỉ cần nhìn vào phần giới thiệu phía trái trên của trang 9 của tất cả các số báo

 Nguoi Lao Dong

là đủ thấy vào thủa ấy báo Người Lao Động đã là tấm gương cho toàn bộ nền báo chí nước nhà trong việc biết cung kính trước người nào mà báo Người Lao Động tự đánh giá là…giỏi nhất: tên “Ông” Hoàng Hữu Phước luôn luôn đứng trên cùng trong một danh sách có những người mang học vị “thạc sĩ” hay “tiến sĩ”, mà danh sách này không theo thứ tự trước-sau của giới chức sắc quyền lực của hệ thống chính trị, cũng không theo thứ tự trước-sau của bảng mẫu tự tiếng Việt hay tiếng Anh – mà dù nếu có ai đó xấu tính xấu nết cố tình lập luận rằng tại bị vì bởi danh sách được xếp theo hình chóp kim tự tháp thì vẫn dễ dàng bị “phản biện” rằng (a) trong thế giới học thuật quản trị kinh doanh thì đỉnh chóp kim tự tháp là nơi thượng tầng của thiểu số cao cấp nhất của nhu cầu, và rằng (b) hãy xem ảnh minh họa ở trên sẽ thấy ở giữa có tên của Bà Nguyễn Thị Bạch Yến không đáp ứng yêu cầu của “kim tự tháp” vốn nhất thiết đòi hỏi phải có triền sườn thẳng thớm.

Sự kính trọng, tôn trọng có được nơi báo Người Lao Động làm tôi thiển nghĩ ắt vì tôi trong nhiều năm viết bài đã hội đủ cùng lúc tất cả 12 nhánh tiêu chuẩn của 3 cụm tiêu chuẩn chính sau của người mà báo chí chính quy của Đảng và của nhân dân luôn luôn cần có:

1- Đề tài đạt 4 chuẩn của (a) “thời thượng” tức vấn đề chính của xã hội theo chuyên mục; (b) “nóng bức” tức “nóng + bức bách”, tức cấp bách mà chưa ai trong nước có thể vấn kế và truyền thụ kinh nghiệm; (c) ích quốc hoặc lợi dân, hoặc cả hai; và (d) cho chính nghĩa của xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam;

2- Bài viết đạt 4 chuẩn gồm (a) thật dài để chiếm ít nhất ¼ trang báo lớn, (b) nội dung văn phong cùng thông tin thật độc đáo độc quyền để trở thành bài chính của trang, (c) lôi cuốn sự quan tâm của người đọc làm gia tăng doanh số bán của tờ báo, và (d) biến báo Người Lao Động trở thành tờ báo đẳng cấp chính quy chính thức của người lao động Thành phố Hồ Chí Minh và vươn ra toàn quốc;

3- Người viết đạt 4 chuẩn gồm (a) có uy tín nhất trong ngành tư vấn việc làm của công ty lớn nhất, quyền lực nhất của hiện thời; (b) có tâm hướng thượng vì lợi ích của người dân, nhất là công dân trẻ, và vì quốc thể, được thể hiện qua trách nhiệm cao trong thông tin quan trọng, nhạy cảm, và không bao giờ nhận tiền nhuận bút mà tuyên bố dành tất cả cho quỹ bảo trợ người nghèo hoặc chương trình từ thiện của báo Người Lao Động; (c) có thẩm quyền tuyên bố về những vấn đề, vấn nạn, cùng các biện pháp để xử lý luôn tình huống chứ không theo bài bản của mọi người là “đề xuất để cấp trên xem xét”; và (d) có quá trình công tác nổi bật, được công chúng thuộc giới của lĩnh vực viết về biết đến.

Riêng về phần người viết thì “uy tín” được thể hiện qua việc các lãnh đạo các văn phòng nước ngoài mỗi khi có sự cố về nhân sự cần được tư vấn pháp luật hoặc biện pháp xử lý đều trực tiếp tìm đến nhân vật Hoàng Hữu Phước, thí dụ như nội dung tờ fax sau của một vị Trưởng Đại Diện đã phản ảnh ngay khi được nhân viên cung cấp ý nghĩa của một thông tin trên báo Người Lao Động rằng đã phỏng vấn và tôn vinh một nữ lãnh đạo ngôi sao của doanh nghiệp nước ngoài trong khi vị này lại “tố” rằng đó là người phụ nữ đã gây bao điều tác tệ cho công ty của ông và mong tôi tư vấn pháp luật để xử lý đòi lẽ công bằng và trừng trị kẻ gian:

 ScreenShot494

Ngoài ra, “uy tín” còn được thể hiện ngay khi phát hiện báo Người Lao Động có đăng một bài của một kỹ sư viết về “lò vi ba” (sau này thiên hạ ngoài Bắc gọi nửa nạc nửa mỡ, nửa Hán Việt nửa thuần Việt là “lò vi sóng”), gọi nó là “cái bếp đun”, tôi đã fax ngay đến tòa soạn một thư khẳng định nội dung bài viết đó sai hoàn toàn, bậy hoàn toàn, nguy hại hoàn toàn, kèm theo một bài viết mà ngay sau đó tòa soạn đã đăng ngay trên số báo tiếp theo (31-10-1997) mà không sợ vị kỹ sư ấy mếch lòng:

 NLD 31-10-1997

Còn về nội dung bài viếtđề tài thì những bài viết dài như Anh Văn Bằng A, B, C, Hay Cử Nhân; hoặc Những Tính Xấu Có Thể Làm Bạn Mất Việc, hay Tu Nghiệp Nước Ngoài: Đừng Để Bị Lợi Dụng; và Lương Gross Hay Lương Net, v.v. đã luôn chiếm phần trang trọng của báo và là những bài luôn “nổi đình nổi đám” vào thời điểm chưa có bất kỳ ai dù được gọi hay tự phong là nhà tư vấn việc làm, nhà tư vấn nhân sự chính quy cao cấp, và nhà biện thuyết về nhân sự cả, nhất là khi nhà tư vấn ấy còn là diễn giả thường xuyên tại các buổi thuyết trình trước nhiều trăm khán giả là nguồn lực của nền kinh tế quốc dân như mẫu tin năm 1997 dưới đây trên báo Người Lao Động:

 ScreenShot492

Có thể vấn nạn “hai mang” như dịch bệnh lây lan vấy bẩn phần lớn các báo giấy hay báo mạng ở Việt Nam nên mới có việc vài nhân viên và bạn hữu của tôi báo tin tôi biết rằng Báo Người Lao Động có tham gia tấn công tôi trong vụ “dân trí thấp[2] [3] và “tứ đại ngu[4]. Tôi đã cười khoan dung độ lượng nói rằng nếu người viết còn trẻ tuổi thì ắt là con nít non dạ và yếu nghề nên rất đáng thương hại cho người viết, còn nếu người viết từ 30 tuổi trở lên thì chính là thuộc bọn hai mang nên rất đáng thương hại cho tòa soạn. Virus hai mang ấy nếu được phát hiện ra, nhất thiết phải bị diệt trừ. Đảng không thể dung túng việc phát tán virus hủy hoại đời sống tinh thần của nhân dân. Và người dân trưởng thượng đoan chính không bao giờ chấp nhận những tờ báo ngập ngụa bài viết của bọn virus hai mang ấy. Báo Người Lao Động ắt phải đồng tình với tôi rằng uy tín của báo tùy thuộc vào (a) người viết báo, đề tài viết báo, nội dung bài báo, và (b) báo không chứa chấp bọn hai mang.

Giá như báo Người Lao Động có Phòng Truyền Thống đúng nghĩa cũng như hàng năm có tổ chức họp mặt những người đã góp công sức vào việc nâng cao vị thế báo Người Lao Động trong xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam từ ngày thành lập báo đến nay thì lẽ ra “phóng viên” của họ đã có thể biết “ai là ai” để tỏ lòng tôn kính tôn trọng nhanh chân chen nhau tìm đến để được bảo ban, hướng dẫn tác nghiệp báo chí thành công.

Cảm ơn Báo Người Lao Động của thập kỷ 90 của thế kỷ trước. Gương trân trọng hiền tài của Báo Người Lao Động sẽ là điểm son sáng nhất trong Báo Sử của Việt Nam cho đến ngày tận thế.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

 ScreenShot493

[1] Hoàng Hữu Phước. 21-7-2013. Báo Sài Gòn Giải Phóng. http://hhphuoc.blog.com/?p=182

[2] Hoàng Hữu Phước. 17-11-2011. Phát Biểu Của Hoàng Hữu Phước Tại Quốc Hội Về Luật Biểu Tình Và Lập Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=52

[3] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[4] Hoàng Hữu Phước. 02-2013. Tứ Đại Ngu. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/08/05/tu-dai-ngu/

Thư Gởi Thủ Tướng Về “Đường Bay Vàng”

Hoàng Hữu Phước, MIB

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Thực hiện đúng lễ nghi phong cách mà tôi đã từng nêu trong bài viết về Ngô Di Lân [1] nghĩa là nếu viết thư cho lãnh đạo nào thì trước hết phải gởi trực tiếp đến lãnh đạo đó, và phải đợi một thời gian mới có thể sử dụng nội dung của bức thư ấy, hôm nay tôi đăng toàn văn bức thư mà tôi, với tư cách Đại biểu Quốc hội Khóa XIII của Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh, đã gởi đến Thủ Tướng để nêu ý kiến cá nhân của tôi đối với vấn đề “Đường Bay Vàng”[2] , như dưới đây để làm sử liệu. Do tính cấp bách của vấn đề nhất là khi nó đã bị báo chí tác động kiểu khống chế trấn áp tâm lý người đọc nhằm cùng lúc hình thành hào quang giả tạo cho “Đường Bay Vàng” và sự bêu rếu Chính phủ như phía luôn phản bác những cơ hội “hốt bạc” và “tiết kiệm” “có lợi cho nước nhà”, bức thư của tôi đã được viết thật nhanh và ngắn gọn.

*********

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 03 tháng 9 năm 2014

Kính gởi: Thủ Tướng Chính Phủ

Bản sao kính gởi:

  • Chủ Tịch Nước và Phó Chủ Tịch Nước
  • Các Phó Thủ Tướng
  • Bộ Trưởng Bộ Giao Thông – Vận Tải
  • Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng

Bản sao đồng kính gởi:

  • Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam
  • Chủ Tịch Quốc Hội và các Phó Chủ Tịch Quốc Hội
  • Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại
  • Lãnh Đạo Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành phố Hồ Chí Minh

 

V/v Góp Ý Về  Dự Án “Đường Bay Vàng” Của Hàng Không Dân Dụng Việt Nam Qua Không Phận Lào Và Campuchia

 

Kính thưa Thủ Tướng:

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Khóa XIII Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh,

Kính có ý kiến sau để phản bác dự án “Đường Bay Vàng” Của Hàng Không Dân Dụng Việt Nam Qua Không Phận Lào Và Campuchia do Bộ Giao Thông – Vận Tải đệ trình Thủ Tướng mà dư luận báo chí đã tập trung “đánh bóng”, “lăng-xê”, thiếu khách quan, thậm chí có báo còn dùng từ ngữ bình dân như “hốt bạc”, và không có giá trị cao trong bao quát và phản biện.

1) Về phương pháp đo đạc số học giản đơn: Nếu cho rằng đường bay từ Hà Nội vào Thành phố Hồ Chí Minh theo tuyến truyền thống nghĩa là từ Hà Nội bay vòng ra Biển Đông rồi rẽ vào Buôn Mê Thuột để thẳng về Thành phố Hồ Chí Minh dài hơn, xa hơn, tốn thời gian hơn và tốn nhiên liệu nhiều hơn, thì đó là một nhận xét thuần túy tính toán số học và đo đạc trên sa bàn không cần phải ở trình độ đại học và sau đại học hoặc là chuyên viên ở cấp Bộ mới có thể nhận ra.

2) Về lập luận đối với “tiết kiệm”: Nếu nói đến “tiết kiệm” mà chỉ nghĩ đến số tiền có thể để dành được thì đó không là ý nghĩ của những người thuộc tầng lớp và đẳng cấp quyết định kế sách chiến lược dài hạn của quốc gia. Đường bay hiện hữu có đang làm Hàng Không Dân Dụng Việt Nam thiệt hại và lỗ đến độ không thể xây dựng sân bay mới ở các tỉnh thành và đặc biệt là dự án khổng lồ Sân Bay Long Thành; và sau “Đường Bay Vàng” Hà Nội – Thành phố Hồ Chí Minh phải chăng sẽ là vô số các “Đường Bay Vàng” Hà Nội – Bang Kok, và Hà Nội – Paris, v.v., sẽ là những câu hỏi được đặt ra từ công chúng.

3) Về giá trị pháp lý quốc tế: Đường bay hiện hữu ắt đã được đăng ký và công nhận bởi các cơ quan quốc tế, trong đó có ICAO. Như vậy, “Đường Bay Vàng” ắt sẽ khiến xóa bỏ đường bay hiện hữu trong đăng ký của các cơ quan này.

4) Về không phận quốc gia: Đường bay qua không phận quốc gia khác luôn phải đóng lệ phí, và đường bay hiện hữu qua Biển Đông minh định chủ quyền không phận quốc gia Việt Nam trên Biển Đông bị bỏ có thể sẽ dẫn đến nguy cơ Trung Quốc chiếm lĩnh chủ quyền không phận truyền thống này cho phù hợp với tuyên bố của họ về chủ quyền Trung Quốc trên toàn bộ Biển Đông.

5) Về mặt kỹ thuật hàng không, trên những chuyến bay qua các vùng địa lý khác nhau có cả vùng biển thì luôn luôn có tiết mục hướng dẫn qua tiếp viên hàng không và/hoặc băng hình trong đó có cách sử dụng áo phao cứu hộ, trong khi trên tất cả các chuyến bay của tất cả các hãng hàng không trên thế giới không phải bay ngang vùng biển thì tuyệt nhiên không có hướng dẫn gì cả, nghĩa là khi có sự cố kỹ thuật khi bay trên biển thì hành khách trên nguyên tắc và lý thuyết còn có hy vọng sống sót, trong khi nếu xảy ra bên trong đất liền thì hoàn toàn không thể có hy vọng đó.

6) Về mặt thực tế an toàn an ninh hàng không, những chuyến bay qua vùng chiến sự không được cho là khôn ngoan như đã được minh chứng một cách thảm khốc trên toàn thế giới. Lào và Campuchia không có chiến sự thực tế với Việt Nam, nhưng đây là những nơi dưới tầm ảnh hưởng nặng nề của Trung Quốc, và không ai có thể bảo đảm rằng những hỏa tiển đất-đối-không của những bàn tay táy máy, “sơ ý”, “vô tình”, cướp cò, v.v., của những kẻ đang điên loạn kêu gào lãnh thổ Việt Nam chỉ kéo dài đến xứ Quảng sẽ không bao giờ nhằm bắn về các máy bay dân dụng Việt Nam.

7) Về danh tiếng và an ninh quốc gia: Nếu sự cố được dàn dựng cho một sự “vô tình” như trên xảy ra, toàn bộ danh tiếng an toàn-an ninh quốc gia bị tổn hại, đồng thời gây bạo loạn xã hội ở Việt Nam khi cơn thịnh nộ của người dân và sự kích động của kẻ thù của đất nước chắc chắn sẽ hoặc nhấn chìm đất nước trong bạo loạn hoặc đẩy quốc gia vào cuộc chiến tranh mới với đất nước phản phúc nào đã gây thảm họa cho một chuyến bay của Việt Nam, khiến hủy phá toàn bộ thành quả chính trị và  kinh tế của Việt Nam.

Nói tóm lại, sự lựa chọn phải là giữa hai giá trị của (1) “sinh mạng hành khách + uy tín an toàn hàng không quốc gia + hòa bình trong khu vực + minh định chủ quyền thực tế không phận trên Biển Đông + sự tồn vong của chế độ ” và (2) “tiết kiệm tiền xăng + tiết kiệm thời gian”, trong đó sự thải loại một bên bất kỳ chính là sự xem thường giá trị của bên đó. 

Vì tất cả những yếu điểm mang tính nguy cơ trên của dự án “Đường Bay Vàng”, tôi khẩn thiết đề nghị Thủ Tướng không thông qua dự án trên.

Kính biết ơn Thủ Tướng đã dành thời gian đọc bản kiến nghị này.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước

Đại biểu Quốc hội Khóa XIII

Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 07-3-2014. Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/07/ve-cai-su-tran-tro-cua-sinh-vien-ngo-di-lan/

[2] Hoàng Hữu Phước. 05-9-2014. Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nói về cái gọi là “Đường Bay Vàng”. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/05/nghi-si-hoang-huu-phuoc-noi-ve-cai-goi-la-duong-bay-vang/

Quyền Lực Thứ Sáu

Hoàng Hữu Phước. MIB

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Từ thời trung cổ đã hình thành ba loại tập đoàn quyền lực gồm Lập Pháp, Tư Pháp và Hành Pháp, tất nhiên dưới những tên gọi khác nhau tùy thời kỳ và khu vực, và cả ba nhóm này đều thuộc lĩnh vực trị quốc tức dưới quyền năng của chính quyền cai trị cai quản quốc gia hay lãnh thổ.

Đến khi thế kỷ XX nâng cao vị thế của báo chí và truyền thông trong cả ba vai trò (a) tiếng nói chính quy của tập đoàn quyền lực trị quốc trong đối nội và đối ngoại để là các thông tin được đăng tải lại trên các phương tiện truyền thông của nước khác; (b) công cụ phục vụ chỉ riêng cho quyền lợi hay sách lược của tập đoàn quyền lực trị quốc để dẫn dắt lèo lái dư luận trong nước tiến đến hoặc chủ động đồng thuận hoặc thụ động đồng tình để bị ‘xỏ mũi” hay “che mắt” đối với các vấn đề nội trị hay đối ngoại; và (c) phương tiện phát triển hoặc ru ngủ thuộc tất cả các lĩnh vực của đời sống dân sự từ văn hóa đến giải trí, từ giáo dục đến thể thao, v.v. và v.v., như một ngõ rẽ khác để hướng sự quan tâm của người đọc nào không dành thời gian cho các nội dung mà vai trò ở điểm a và điểm b xoay xoáy vào; người ta mới “phong cho” báo chí và truyền thông danh xưng quyền lực thứ tư tức là thứ quyền lực “cộng thêm” cho ba thứ quyền lực trên, dưới hai tấm áo khoác choàng che đậy ngụy trang trên đó có in chữ bằng mực highlight chớp chớp chói lòa của nào là “tự do ngôn luận” và nào là “giám sát phản ảnh các hoạt động công quyền” đối với các cơ quan báo chí – truyền thông nhất là ở khu vực tư nhân cho tăng độ đậm nét của gam màu “độc lập – tự do – dân chủ”[1].

Thế kỷ XXI trong bao điều kỳ vĩ của nó đã bao gồm sự trỗi vươn quá mạnh mẽ của internet, những tưởng tạo thêm cánh, đẩy thêm đà cho báo chí – truyền thông, nhưng không ngờ đã vượt khỏi tầm khống chế của cả báo chí – truyền thông lẫn tập đoàn trị quốc, khiến cả 4 thế lực này vào giai đoạn đầu của Thế Kỷ XXI đã chưa có biện pháp không chế hữu hiệu, và phải thụ động chứng kiến sự xuất hiện của “quyền lực thứ năm” thoát thai từ hoạt động năng nổ của “quyền lực thứ tư” của thế kỷ trước đó (khi truyền thông được biến thành vũ khí “chọt” và “chọc” vào các nước có thể chế chính trị nào hoặc giống mình như các nước Nam Mỹ hoặc không giống mình như Việt Nam mà mình ghét lồng ghét lộn hòng tạo nên được lực lượng chọt chọc tại chỗ tự phá hoại sự ổn định của các nước này).  Các tác giả như Eric Schmidt và Jared Cohen qua tác phẩm The New Digital Age – Transforming Nations, Businesses, and Our Lives tức Tân Kỷ Nguyên Kỹ thuật Số – Chuyển Hóa Các Quốc Gia, Các Doanh Nghiệp và Cuộc Sống Của Chúng Ta, được cho rằng đã nói đến thứ quyền lực hình thành từ nhiều tỷ người kết nối qua không gian mạng xã hội [2] thuộc những cá nhân ẩn danh hoặc không ẩn danh, đơn lẻ hoặc bầy đàn [3], có học hoặc chỉ ở cấp vừa xóa mù chữ, ở cá thể hoặc cá-thể-tự-sản tức một mình tạo hàng trăm hàng ngàn địa chỉ ảo mang tên ảo khác, ở ngay tại địa phương lô-can hay ở rừng rậm hải ngoại ô-vơ-xi giả danh nội địa hay ngược lại, do lực lượng chọt chọc tại chỗ tác động tâm lý người khác để đám đông phá hoại ổn định chính trị tại một quốc gia hoặc tự thân tiến hành chiến tranh từ mạng hay khủng bố từ mạng để tự phá hoại tiềm lực một quốc gia hay gây ra thảm họa hầu gia tăng xung đột vũ trang tại quốc gia khác.

Từ vị trí chủ động khai sinh ra quyền lực thứ tư (y như việc Mỹ đã tạo ra Al-Qaeda binh hùng tướng mạnh vũ khí cực kỳ tối tân tiền của cực kỳ dồi dào để đánh thắng Liên Xô, và sau đó Mỹ xâm lược đánh bại Iraq chỉ vì Iraq là đại thù của Al-Qaeda, để rồi Mỹ bị Al-Qaeda lực lượng khủng bố hùng mạnh toàn cầu gây đại họa cho chính nước Mỹ), các tập đoàn trị quốc bó tay trước sự biến thể thoát thai của quyền lực thứ năm đến độ vẫn còn đang vùng vẩy trong chiếc gông cùm “tự do ngôn luận” và “tự do dân chủ” cũng như “nhân quyền” chính họ đã thêu dệt nên trên chiếc cẩm bào. Sự xuất hiện của những quy định kiểm tra nghiêm ngặt hơn của các chính quyền nước lớn đối với internet và mạng xã hội để khống chế quyền lực thứ năm đã ngay lập tức phải đối mặt với sự bùng nổ giận dữ của những người dân đã thành những giáo dân tuyệt đối tôn sùng đạo tự do ngôn luận. Và trong khối hỗn mang ấy đột nhiên có sự giống nhau đến kỳ lạ trong các quốc gia khác nhau về thể chế chính trị, các quốc gia đồng minh với nhau, các quốc gia đối đầu nhau, trong các phương án siết chặc đối phó với hai đại họa từ không gian mạng: (a) sự đột nhập của khủng bố vào các mạng an ninh quốc phòng nhằm khống chế các kho vũ khí hạt nhân chiến lược để phá hoại cơ sở vật chất tiêu diệt một quốc gia, và (b) sự sử dụng phương tiện truyền thông “chùa” của những kẻ thù của chế độ để kích động bạo loạn nhằm xô ngã một chính quyền. Và cũng trong khối hỗn mang ấy đột nhiên có sự xuất hiện của quyền lực thứ sáu [4] do những cư dân mạng ái quốc mà sự bất bình trước sự bá đạo của quyền lực thứ tư ngày càng hai mang tệ hại cũng như sự bá đạo của quyền lực thứ năm ngày càng nguy hiểm đối với sự tồn vong của đất nước.

Cụ thể hơn, quyền lực thứ sáu nằm trong tay những người đoan chính thuộc nhiều thành phần xuất thân khác nhau, kể cả nhà tu hành, nhà trí thức [5], nhà ái quốc [6] nói chung tức bao gồm bất kỳ những cư dân mạng có nghĩa khí, với nghĩa dũng, chuộng nghĩa lý, sở hữu sự sáng suốt, lòng dạ công minh, sống theo lẽ công bằng, và hành sử thuận công tâm. Những thí dụ về những người đang thực hiện quyền năng của quyền lực thứ sáu ngày càng có rất nhiều và hình thành lực lượng hùng mạnh của chính tâm chính đạo [7]. Gần đây nhất, bài viết Mất Niềm Tin – Bản Án Xứng Đáng Nhất Dành Cho RFA của John Lee [8], đại diện chính tâm cho quyền lực thứ sáu phán phê mạnh mẽ cái mụn nhọt điển hình của quyền lực thứ năm.

Nói một cách khác, khi có những nhóm bị gán cho cái tên “thân Cộng” thì tất nhiên có những bầy đàn tự nhận mình thuộc phe “chống Cộng” (thật ra thì theo như tôi đã nhiều lần viết trên các blog, nếu chính xác hàn lâm danh chính ngôn thuận thì phải gọi là “thân Việt” và “chống Việt” vì “Cộng” là một chủ thuyết mà theo khuynh hướng tự do ngôn luận thì đe dọa ai theo chủ thuyết “Cộng” nghĩa là chà đạp tự do ngôn luận, chà đạp nhân quyền, mà chỉ có bọn mọi rợ mới hành xử như thế trong thời đại văn minh này) và khi bầy đàn “chống Cộng” sa đà quá lố (chẳng hạn trước đây bọn này léo nhéo láo xược gọi Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ duy nhất của toàn bộ nòi giống Việt Nam thời cận đại và hiện đại được cả loài người và tất cả các chính phủ các nước kính trọng kính nể kính yêu, là “cẩu tặc”) khiến  hình thành lực lượng hùng mạnh ghê gớm đầy thịnh nộ của những người “chống chống-Cộng” bao gồm cả những người trước đó không quan tâm đến chính trị, không quan tâm đến “Đảng Cộng Sản Việt Nam”, chẳng quan tâm đến “Cộng Hòa”, chỉ có một điều duy nhất trong tâm khảm của sự công tâm rằng Hồ Chí Minh là vĩ nhân đầy tự hào của dân tộc Việt Nam, đã bắt đầu đăng đàn từ đầu Thế kỷ XXI (năm 2000) đấu khẩu mắng lại bầy đàn “chống Cộng” ban đầu theo kiểu bình dân (chẳng hạn xuất hiện kiểu phản ứng dữ dội rằng các lãnh đạo của Việt Nam Cộng Hòa không được bất kỳ chính phủ nào của bất kỳ nước ngoài nào kính trọng kính nể kính yêu nên thân phận chỉ là “phân của cẩu”) về sau hoàn toàn trí tuệ, hùng biện, và có cả giá trị sử liệu và nghiên cứu thâm thúy. Chính sự đồi bại, lộng hành, vô chính phủ, dễ bị tổn thương, và dễ bị lợi dụng, dễ bị lạm dụng bởi tập thể kẻ xấu, kẻ gian, kẻ ác, kẻ tội phạm, và kẻ khủng bố của quyền lực thứ năm hình thành từ mạng xã hội của Tân Kỷ Nguyên Kỹ Thuật Số, đã dẫn đến sự vươn lên của quyền lực thứ sáu sử dụng cùng những thành tựu của cái gọi là Tân Kỷ Nguyên Kỹ Thuật Số để khẳng định tính chất hiệp sĩ vệ quốc chính đạo của mình, cái tính chất thuần Việt đã luôn khiến người Việt đoan chính giúp được các vương triều nước Việt đánh bại bất kỳ đoàn quân xâm lược nào và đến từ bất kỳ đâu.

Quyền lực thứ sáu do đó là tên gọi của Cộng đồng những bloggers ái quốc chân chính bắt đầu từ Việt Nam và ắt sẽ thành khuôn mẫu quyền lực mới ở các nước khác trong một thời gian rất không xa.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 14-8-2013. Mạng Xã Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=210

[2] Hoàng Hữu Phước. 20-8-2013. Hội Chứng Bầy Đàn. http://hhphuoc.blog.com/?p=222 hoặc https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/08/20/hoi-chung-bay-dan/

[3] Hoàng Hữu Phước. 18-5-2010. Thế Nào Là Tự Do – Dân Chủ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/24/the-nao-la-tu-do-dan-chu/

[4] Tên gọi do Hoàng Hữu Phước khai sinh.

[5] Hoàng Hữu Phước. 14-02-2014. Thế Nào Là Nhà Trí Thức. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/02/14/the-nao-la-nha-tri-thuc/

[6] Lại Thu Trúc. 23-9-2012. Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc. (Đăng lại từ emotino.com) http://hhphuoc.blog.com/?p=93

[7] Hoàng Hữu Phước. 27-7-2014. Nguồn Sáng Cho Tinh Thần. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/07/27/nguon-sang-cho-tinh-than/

[8] John Lee. 6-2014. Mất Niềm Tin – Bản Án Xứng Đáng Nhất Dành Cho RFA. http://www.viethaingoai.net/mat-niem-tin-ban-an-xung-dang-nhat-danh-cho-rfa.1.html

Vấn Đề Yêu Cầu Quốc Hội Ra Nghị Quyết Về Biển Đồng

Hoàng Hữu Phước, MIB

Trước khi đi Hà Nội dự Kỳ họp Thứ 7, ngày 11-5-2014 tôi đăng blog bài Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc­ [5] , tuyên bố tôi sẽ yêu cầu Quốc hội phải có Nghị Quyết thật mạnh mẽ về Trung Quốc lấn chiếm Biển Đông. Với trách nhiệm cá nhân trước tổ quốc và nhân dân, tôi nghiên cứu kỹ các quy định, và nhận thức 5 điều rằng

1) Chương trình dày đặc xây dựng luật và pháp lệnh Khóa XIII và năm 2014 của Quốc hội đã được quyết tại Kỳ 6 tháng 11 năm 2013 nên các thay đổi nếu cần sẽ chủ yếu tùy tình hình thực tế của quốc gia;

2) Các đề xuất điều chỉnh thay đổi chương trình trên nếu có chỉ được thực hiện theo quy trình chuyên nghiệp cẩn trọng pháp định (như thực tế chứng minh đã phải qua thảo luận tại Tổ chiều 21-5-2014 và sau đó là thảo luận tại Hội trường chiều 26-5-2014 rồi tiến hành biểu quyết thông qua chiều 30-5-2014);

3) Việc ra Nghị Quyết luôn theo quy trình: dự thảo Nghị quyết, in phát dự thảo cho Đại biểu Quốc hội nghiên cứu, họp Tổ thảo luận đề đạt ý kiến, Thường vụ Quốc hội tiếp thu để giải trình, họp toàn thể tại hội trường để thảo luận, Thường vụ Quốc hội tiếp tục tiếp thu, họp toàn thể để nghe Thường vụ Quốc hội giải trình rồi tiến hành biểu quyết thông qua – và quy trình như vậy có thể kéo dài đến hai tuần trong khi chương trình nghị sự đã rất chặt chẽ, sát sao, (và nhất là phải theo Chương trình chung đã được toàn thể biểu quyết thông qua, thí dụ như diễn tiến buổi biểu quyết ngày 30-5-2014 đã không hề có nội dung nào liên quan đến vấn đề “Nghị Quyết”);

4) Nghị quyết là một trong những gì gọi là “pháp luật” (bao gồm: luật, nghị định, thông tư, nghị quyết, quyết định, v.v.) nên có giá trị buộc toàn dân tuân thủ, thi hành, với cơ chế chế tài, trừng phạt; trong khi cái gọi là “nghị quyết về Biển Đông” nếu có lại không mang tính buộc Trung Quốc phải thi hành và càng không có cơ chế “chế tài”, “trừng phạt”; và

5) Bất kỳ điều nghiêm túc và đặc biệt là mang tính “khẩn cấp” đều có thể được nghị sĩ viết ra thành văn bản và gởi hoặc trực tiếp hoặc bằng email đến Lãnh đạo Quốc hội, chứ không phải đợi chờ đến Kỳ họp và đến buổi họp toàn thể nào có sự tham dự của báo chí mới nhấn nút phát biểu.

Thực tế sau đó còn cho thấy:

1) Ngay hôm khai mạc Kỳ họp 7 ngày 20-5-2014, Quốc hội đã nghe chính phủ (Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao Phạm Bình Minh) báo cáo về tình hình Biển Đông với việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, chủ trương, và giải pháp của Việt Nam – chứng tỏ Quốc hội cực kỳ quan tâm đến tình hình nghiêm trọng này; sau đó các tổ Đại biểu Quốc hội họp thảo luận về nội dung này vào sáng hôm sau tức 21-5-2014, trên cơ sở đó Quốc hội nhanh chóng phát hành thông cáo công bố mạnh mẽ lên án việc sai quấy của Trung Quốc – cần ghi nhớ rằng “thông cáo” là công cụ thích hợp nhất đáp ứng nhanh nhất và hiệu quả nhất đối với yêu cầu phải nêu chính kiến của Quốc hội, đồng thời bảo vệ được uy danh và uy thế của đất nước nếu “nghị quyết” bị Trung Quốc phớt lờ, không “thực hiện” và chà đạp; và rằng

2) Cơ quan của Quốc hội là Ủy ban Đối ngoại đã cực kỳ nhanh chóng, cực kỳ tích cực, cực kỳ hiệu quả khi gởi công hàm đến Liên Nghị Viện Thế Giới, tất cả quốc hội các nước, tất cả các tổ chức quốc tế, v.v., và ngay lập tức nhận được phản hồi ủng hộ của các nơi này, tạo nên thế trận ngoại giao có lợi cho Việt Nam, nhất là khi Quốc hội Việt Nam đăng cai tổ chức hội nghị Liên Nghị Viện Thế Giới của hằng trăm quốc gia vào năm 2015.

Đó là lý do tôi đã quyết định không phát biểu đề nghị Quốc hội ra Nghị quyết về Biển Đông.

Tại buổi thảo luận ở Hội trường ngày 19-6-2014 về dự án Luật Căn Cước Công Dân, ông Trương Trọng Nghĩa “xin lỗi” Quốc hội cho ông phát biểu yêu cầu Quốc hội ra Nghị quyết về Biển Đông. Nhưng mọi sự đã rất muộn màng. Quy trình ban hành một nghị quyết ở Quốc hội rất nghiêm nhặt và “lê thê”. Chưa kể hai ngày 21 và 26-5-2014 được Quốc Hội dành ra để điều chỉnh Chương trình nghị sự của Kỳ họp 7, và khi toàn thể Quốc hội thông qua chương trình ngày 30-5-2014 trong đó không có khoản nào ghi rằng Kỳ họp 7 sẽ có nghị quyết về Biển Đông thì có nghĩa rằng bất kỳ đề xuất nào sau đó dù liên quan đến Biển Đông hay không thì hoàn toàn không thể chấp nhận được. Khi vấn đề được nêu ra vào ngày Thứ Sáu 19-6-2014, thì  sáng Thứ Ba 24-6-2014 là Lễ Bế Mạc kỳ họp 7, trong khi Thứ Bảy 20-6 và Chủ Nhật 21-6 không phải là ngày làm việc, như vậy thời gian chỉ còn mỗi một ngày Thứ Hai 23-6-2014 dành cho việc thảo luận hai dự án luật quan trọng về đầu tư và thi hành án dân sự cũng như biểu quyết thông qua Luật Hải Quan và Luật Bảo Vệ Môi Trường, không bao giờ có dù chỉ một giây cho cái gọi là Nghị quyết về Biển Đông.

Cần phải hiểu ý nghĩa của nghị quyết, yêu cầu của việc ban hành nghị quyết, và tính phải chấp hành của nghị quyết. Nếu Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất của Việt Nam, ban hành Nghị quyết về Biển Đông nhưng Tàu không “chấp hành” thì đó là cái nhục quốc thể.

Sự việc ở Biển Đông là nguy biến của quốc gia nên rất cần đến những ý kiến đúng lúc, đúng nội dung ưu thế để phát huy sức mạnh của toàn dân mà Quốc Hội là cơ quan dân cử đại diện cho dân tộc.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Quy Chế Thượng Viện Nhật Bản. Thư Viện Quốc Hội, Văn Phòng Quốc Hội Việt Nam. http://thuvien.vpqh.gov.vn

[2] Hoàng Hữu Phước. 07-11-2011. Phát Biểu Tại Quốc Hội Về Luật Biểu Tình Và Lập Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=52

[3] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[4] Hoàng Hữu Phước. 20-4-2014. Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016. http://hhphuoc.blog.com/?p=342

[5] Hoàng Hữu Phước. 11-5-2014. Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc. http://hhphuoc.blog.com/?p=359

Thảo Luận Tại Hội Trường Quốc Hội

Hoàng Hữu Phước, MIB

 Image

Báo Tuổi Trẻ đã không chính xác khi viết rằng tại buổi thảo luận vừa qua tại hội trường vài đại biểu quốc hội đã đã đề nghị đưa Luật Biểu Tình vào chương trình nghị sự trong kỳ họp thứ 8 (tháng 10-2014) để có thể thông qua trong kỳ họp thứ 9 (tháng 6-2015), và không có đại biểu nào phản đối.

Để cung cấp cho người dân cả nước thông tin về “thảo luận tại Quốc hội” nước nhà, tôi xin nêu như sau.

Hình thức thảo luận thứ nhất là “thảo luận tại Tổ” theo từng đoàn đại biểu dưới sự chủ trì của Trưởng hoặc Phó Đoàn. Tại những buổi “thảo luận” này các đại biểu phát biểu và tranh luận về một hay hai dự án luật cụ thể. Địa điểm thảo luận tổ là tại khách sạn nơi đoàn lưu trú hoặc tại văn phòng một cơ quan của Quốc hội. Phóng viên báo chí được tham dự hầu hết các buổi thảo luận Tổ của tất cả các đoàn để ghi hình, đưa tin, và có thể phỏng vấn vào lúc giải lao. Nội dung buổi “thảo luận tại Tổ” được thư ký đoàn lập biên bản gởi Thường vụ Quốc hội.

Hình thức thảo luận thứ nhì là “thảo luận tại hội trường” với sự tham gia của toàn thể các Đại biểu Quốc hội dưới sự chủ trì của ít nhất 3 trong số 5 vị Chủ tịch và Phó chủ tịch Quốc hội. Tại những buổi “thảo luận” này các đại biểu hoặc đọc bài phát biểu soạn sẵn của mình hoặc phát biểu ứng khẩu, tất nhiên về một dự án luật cụ thể hay một chủ đề cụ thể. Địa điểm thảo luận hiện nay là tại Hội trường Bộ Quốc Phòng do tòa nhà Quốc hội chưa được xây dựng xong. Phóng viên báo chí được tham dự hầu hết các buổi thảo luận tại hội trường  để ghi hình, đưa tin, và có thể phỏng vấn vào lúc giải lao. Do số lượng Đại biểu Quốc hội là gần 500 người, và thời lượng quy định 7 phút/người trong thời gian vài chục phút mỗi buổi nên trung bình chỉ có khoảng 20 hay 25 Đại biểu Quốc hội có nhấn nút đăng ký phát biểu được mời phát biểu, chưa kể do phải bảo đảm công bằng nên trong trường hợp thí dụ đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh gồm 30 vị, có 6 vị nhấn nút trước thì cũng không thể độc chiếm diễn đàn mà chỉ có 1 vị được mời phát biểu để dành thời gian cho các vị ở đoàn tỉnh thành phố khác, trừ phi số Đại biểu Quốc hội đăng ký ít và thời gian lại còn nhiều thì tất cả những người có nhấn nút đăng ký đều được mời phát biểu. “Thảo luận” tại hội trường do đó không có “tranh luận” – trừ phi số Đại biểu Quốc hội đăng ký ít và thời gian lại còn nhiều nên có trường hợp – cực kỳ hiếm hoi – một vị nhấn nút để tranh luận với một đại biểu đã phát biểu trước đó.

 Image

Như vậy, không hề có việc “không có đại biểu nào phản đối” đối với các “bài đọc” đề nghị đưa ngay Luật Biểu Tình vào chương trình nghị sự. Dự thảo chương trình xây dựng luật bao gồm vài chục dự án, và các đại biểu nhấn nút vì muốn đọc bài phát biểu đã soạn công phu về một trong số hàng chục dự án đó, chứ không phải chỉ có Luật Biểu Tình. Khi viết rằng “không có đại biểu nào phản đối” phải chăng tờ báo muốn lái dư luận đến cách nghĩ rằng tất cả các Đại biểu Quốc hội đều đồng tình như thế?

Tuần qua, Quốc hội đã thông qua Chương trình Xây dựng Luật, Pháp lệnh Nhiệm Kỳ Quốc hội Khóa XIII, Năm 2014 và Chương trình Xây dựng Luật, Pháp lệnh năm 2015, và có phóng viên đã hỏi tôi xem tôi có nhấn nút thông qua việc làm Luật Biểu Tình hay không, và tôi đã trả lời rằng tôi đã nhấn nút tán thành chương trình xây dựng luật 2014-2015, trong đó có Luật Biểu Tình. Là người luôn lo cho đại cuộc của quốc gia, dân tộc, tôi tán thành toàn bộ chương trình dù luôn tin rằng đất nước này không cần biểu lộ lòng yêu nước bằng hình thức biểu tình. Tôi hoàn toàn khinh thường kẻ đã nhấn nút không thông qua Hiến pháp 2013 vì y thấy chưa yên tâm về một điểm của dự thảo Hiến pháp.

Quan tâm đến thực chất của “thảo luận” vốn luôn bao gồm “tranh luận” là phần vẫn còn thiếu ở Quốc hội Việt Nam, tôi đã gởi thư sau đến lãnh đạo Quốc hội:

****

Hà Nội, ngày 27 tháng 10 năm 2013

Kính gởi Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Khóa XIII

Các Phó Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Khóa XIII

Bản sao kính gởi:

–          Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

–          Phó Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

–          Trưởng Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh

–          Tổ Đại biểu Quốc hội Đơn vị 1, Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh

–          Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại

Kính thưa Chủ tịch và các Phó Chủ tịch Quốc Hội:

V/v :  Góp Ý Về Phát Biểu Tại Hội Trường Quốc Hội Trong Các Kỳ Họp

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh;

Với những kinh nghiệm trong hoạt động giảng dạy, biên soạn giáo trình, và giao dịch đối ngoại qua hợp đồng kinh tế và thư tín kể từ những năm 1980 đến nay,

Kính có các ý kiến cá nhân như sau về về việc phát biểu tại Hội trường Quốc hội trong các kỳ họp.

1) Tình hình thực tế:

Qua các kỳ họp từ kỳ 1 đến kỳ 6 Quốc hội khóa XIII tôi nhận thấy quy trình phát biểu của đại biểu như sau:

a- Đại biểu vào hội trường bấm nút đăng ký

b- Lãnh đạo Quốc hội chủ trì phiên họp mời đại biểu phát biểu

c- Đại biểu phát biểu (chủ yếu đọc bài viết soạn sẵn để chủ động bảo đảm thời lượng quy đinh 7 phút)

Quy trình trên hoàn toàn công bằng theo mặc định (người trước người sau theo thứ tự ấn nút đang ký trước-sau) và theo tổ chức (lãnh đạo chủ trì sẽ điều tiết để tránh nhiều đại biểu cùng đơn vị cùng đăng ký trước nếu phát biểu theo thứ tự trước-sau sẽ không ành thời gian cho các đại biểu ở đơn vị khác).

Tuy nhiên, hai yếu điểm bộc lộ từ quy trình trên là người dân hoàn toàn không thấy có sự tranh luận bất kỳ tại Quốc hội mà chỉ có việc mạnh ai nấy đọc bản tham luận của mình, trong khi đó lại chứng kiến (qua trực tiếp truyền hình) việc lãnh đạo Quốc hội yêu cầu đại biểu không lập lại nội dung trùng ý của đại biểu khác đã phát biểu trước đó nhưng các đại biểu vẫn vô tư đọc đầy đủ và trọn vẹn các bài viết sẵn có các đoạn trùng ý.  Hai yếu điểm này sẽ được người dân nhận ra, làm gia giảm sự quan tâm đến các buổi trực tiếp truyền hình, khiến nỗ lực gia tăng thời lượng phát sóng trực tiếp bớt hiệu quả chính trị, trong khi đó lại gia tăng cơ hội cho bọn chống Việt Nam lợi dụng để chỉ trích.

2) Kiến nghị:

Để sự phát biểu mang ý nghĩa ích lợi thực tế, tôi kính đề nghị:

a- Trước kỳ họp, các đại biểu gởi bài phát biểu đến Quốc hội để được đăng tải trên trang web Quốc hội. Do đại biểu đã biết kỳ họp sẽ có nội dung nào, về các luật gì, và các đoàn đều có tổ chức mời giới luật gia và ban ngành đoàn thể đến tập trung góp ý cho từng dự án luật hay từng vấn đề một nên các đại biểu đều nắm thông tin, nghiên cứu thêm, và hình thành trước các bản góp ý hay phát biểu. Vấn đề là đem theo các bài soạn sẵn chờ đến kỳ họp đúng ngày đúng buổi để nhấn nút phát biểu và gặp phải sự phát biểu trùng ý sẽ khiến sinh hoạt như vậy kém hiệu quả và thiếu chuyên nghiệp. Việc đăng bài lên trang web Quốc hội (mỗi đại biểu có quyền gởi  hàng chục bài tham luận cho hàng chục đề tài khác nhau theo chương trình dự kiến của Quốc hội) giúp người dân theo dõi, và giúp các đại biểu đọc tham luận của nhau, từ đó phát hiện những vấn đề nào cần phải tranh luận thêm vì chưa đồng thuận để ghi nhận và chờ đến kỳ họp để tranh luận trực tiếp tại hội trường.

b- Tại kỳ họp, việc nhấn nút của đại biểu là để tranh luận về chi tiết ý kiến mà đại biểu khác đã thể hiện trong bài viết đã đăng tải trên web Quốc hội mà người dân đã đọc và đã nắm thông tin. Việc theo dõi tranh luận – nếu nhằm phiên có trực tiếp truyền hình – của người dân do đó sẽ có hứng thú trước nội dung tranh luận, khả năng hùng biện, hiệu quả thuyết phục, để qua đó nhận xét về khả năng của từng đại biểu của dân. Theo cách này, thời gian mỗi kỳ họp có thể ngắn hơn, hoặc có nhiều thời gian hơn cho những vấn đề trọng đại khác mà từng thời điểm có thể đặt, thay vì chỉ là việc đọc các bài soạn sẵn để góp ý cho một dự án luật nào đó mà sự góp ý có thể thực hiện sớm hơn (gởi email để được đăng ngay lên web Quốc hội), ít tốn kém cho Nhà nước hơn (chi phí cho thời lượng phát sóng trực tiếp để dành giúp dân nghèo).

c- Ngoài ra, về vấn đề kỹ thuật công nghệ thông tin (xin được gọi tắt là IT) cũng cần nâng cấp hợp lý, theo đó, khi một đại biểu đang phát biểu (theo hướng b ở trên), các đại biểu khác nếu thấy nhất thiết phải tham gia phản biện thì có thể nhấn nút để “chen ngang”, theo đó, sau khi đại biểu ấy phát biểu xong, lãnh đạo Quốc hội chủ trì phiên họp sẽ mời đại biểu nhấn nút “chen ngang” phát biểu thay vì mời đại biểu đã đăng ký tiếp theo trước đó. Theo cách này, sự tranh luận sôi nổi tại hội trường sẽ được hình thành, và đó là điều cần thiết trong sinh hoạt Quốc hội. Việc thêm một chức năng như vậy vào hệ thống IT, theo tôi, không phải là điều có khó khăn về kỹ thuật và tài chính.

Kính mong nhận được sự quan tâm của Chủ tịch và các Phó Chủ tịch Quốc hội đối với các ý kiến trên.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước

Đại biểu Quốc hội Khóa XIII, Đoàn Tp Hồ Chí Minh

****

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt

Hoàng Hữu Phước, MIB

Ngay sau khi có tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh có bài giật tít về “Ốc Đảo Dị Thường” để trang trọng và trân trọng tải đăng ý kiến của một đại biểu quốc hội phát biểu tại nghị trường quốc hội ở Kỳ họp thứ 2 Quốc hội khóa XIII cho rằng Việt Nam sẽ là như thế nếu không có “luật biểu tình” hầu trực tiếp phản bác phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước về luật ấy, tôi đã ngay lập tức viết bài Thế Nào Là “Ốc Đảo” đăng trên emotino.com để gián tiếp cho vị đại biểu quốc hội ấy và tờ báo này biết việc sử dụng từ “ốc đảo” là hoàn toàn sai, nhất là cụm từ “ốc đảo dị thường” là cách dùng từ cực kỳ dị thường xúc phạm người Việt và giới học thức, trí thức, có hiểu biết của toàn thể nhân loại. Nay tôi xin đăng lại nguyên văn bài viết này để thêm một lần nửa cảnh báo về sự cẩn trọng khi sử dụng ngôn từ tiếng Việt, nhất là từ Hán Việt, nếu như chưa học kỹ về nó.

Thế Nào Là “ỐC ĐẢO”

Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ

(http://www.emotino.com/bai-viet/19475/the-nao-la-oc-dao)

Hoang Huu Phuoc, MIB

Có những người ví mình như ốc đảo với ngụ ý than trời trách đất sao chẳng ai hiểu mình; hoặc gọi người khác là “ốc đảo” với ý miệt thị, công kích, ngụ ý rằng “ốc đảo” là cái kỳ dị, lạc lõng, không giống ai, không ai giống. Dù để than thân trách phận hay để bôi nhọ người khác, cách dùng từ ngữ như vậy khiến người Việt chân chính buồn lòng khi thấy ngôn từ Việt lại không được hiểu đúng bởi một thiểu số người tại quốc gia rất ham học hỏi và có lòng tự hào dân tộc cực cao này. Họ đã hiểu nhầm “ốc đảo” như hoang đảo ắt vì cả hai từ đều có … “đảo”, và vì trong tử vi tướng pháp có nói đến … “Bàn tay Hoang Ốc” nên nghĩ rằng ốc cũng thế mà hoang cũng thế, sao cũng được, xem như ốc bò lổn ngổn khắp vườn hoang.

Vậy “ốc đảo” là gì, và khi nào nên dùng từ “ốc đảo” trong phát ngôn kiểu so sánh ví von?

Theo Wikipedia tiếng Việt (do cộng tác viên Wikipedia “sáng tác” chứ không phải dịch từ nguyên tác tiếng Anh) , “Ốc đảo là một phần đất màu trên sa mạc được duy trì bởi nước ngọt. Ốc đảo thường rộng từ 1 héc-ta bao quanh các con suối nhỏ đến các diện tích rộng lớn cung cấp bởi nước tự nhiên hoặc nhân tạo (tưới). Nguồn nước ngọt chủ yếu là nước ngầm. Hai phần ba số dân cư trên Sa mạc Sahara sống tại các ốc đảo. Nguồn lương thực chính của họ là cây cọ, bên cạnh đó là chanh, cam, mơ, các loại rau và ngũ cốc khác.”

Vậy ốc đảo là nơi có sự sống duy nhất giữa chốn khắc nghiệt hoang vu, là nơi dành cho sự sống, và là nơi người tìm đến để được sống còn.

Theo Wikipedia tiếng Anh (do tác giả bài viết này dịch ra tiếng Việt từ trang Wikipedia gốc tiếng Anh), “Ốc đảo là vùng đất biệt lập có thực vật trên sa mạc, thường bao quanh bởi suối hay nguồn nước tương tự. Ốc đảo là nơi ngụ cư của muông thú và con người nếu diện tích đủ rộng. Ốc đảo giữ vị trí cực kỳ quan trọng đối với các tuyến đường đi lại và buôn bán ở các vùng sa mạc. Các đoàn lữ khách hay hành hương đều phải đi ngang qua các ốc đảo để được bổ sung nước uống và thực phẩm. Do đó, việc kiểm soát các ốc đảo về chính trị hay quân sự trong nhiều trường hợp sẽ đồng nghĩa với việc nắm quyền kinh doanh tại tuyến đường đặc biệt, chẳng hạn các ốc đảo Awjila, Ghadames, và Kufra ở nước Libya đã nhiều lúc đóng vai trò sống còn đối với giao thương Bắc-Nam và Đông-Tây của Sa mạc Sahara. Ốc đảo được hình thành từ các dòng sông ngầm hay từ các địa tầng ngậm nước, được phun lên mặt đất do áp lực tự nhiên hay do con người đào giếng chạm đến mạch. Những cơn mưa bão tuy thì thoảng mới có vẫn giúp duy trì nguồn nước ngầm của ốc đảo thiên nhiên như trường hợp của ốc đảo Tuat. Những lớp đá nền không thấm nước có thể giữ nước lại trong các hốc khe; hay những phay địa tầng dài dưới mặt đất hoặc các dãy đá mắc-ma của hỏa diệm sơn có thể thu giữ nước rồi thẩm thấu ngược lên mặt đất. Và khi có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sự xuất hiện của nước, các loài chim thiên di sẽ bay đến, mang theo các hạt giống và các mép rìa của khu nước sẽ mọc lên cây cối hình thành nên ốc đảo.”

Như vậy, mỗi ốc đảo đều có tên riêng và có tầm quan trọng sống còn với muông thú (ốc đảo nhỏ) và con người (ốc đảo rộng hơn), là nơi mọi người tìm đến nghĩ ngơi trong cuộc hành trình buôn bán xuyên sa mạc, là nơi tồn tại như sự kỳ diệu của thiên nhiên, và là nơi mang ý nghĩa tích cực cho kẻ bi quan, rằng ngay cả ở nơi đá tảng cũng phải vỡ tan thành cát mịn thì vẫn có sự sống xanh tươi, và do đó đừng buông xuôi bạn hỡi *.

Trên thế giới có những ốc đảo rộng lớn, tiêu biểu, danh tiếng, được liệt kê như thắng cảnh du lịch, trong đó Châu Phi có 13 ốc đảo, Châu Mỹ (Bắc và Nam Mỹ) có 12, Châu Á có 12, và Châu Úc có 1 ốc đảo. Thí dụ vài trong số các “ốc đảo” lừng danh như sau:

1- Ốc đảo lớn nhất thế giới: Thung Lũng Châu Thổ Sông Nile của Ai Cập, rộng 22.000 km2. Gọi là ốc đảo vì chung quanh là sa mạc mênh mông như bức không ảnh dưới đây:

 Image

Như vậy, ốc đảo trên lại là vùng dân cư cực kỳ rộng lớn phì nhiêu, với nhiều thành phố và thị trấn phồn vinh. Việt Nam có vùng Châu Thổ Sông Hồng và  Châu Thổ Sông Cửu Long, nhưng đây không là ốc đảo vì toàn lãnh thổ Việt Nam là màu xanh của ruộng đồng, rừng rậm, và thảm thực vật phì nhiêu.

2-  Ốc đảo Dakhla, Ai Cập, diện tích 2.000 km2

 Image

3-  Ốc đảo Faiyum, Ai Cập, diện tích 1.700 km2

Image

4-  Ốc đảo Siwa, Ai Cập, cây cối trải dài đến tận chân trời:

Image

5- Ốc đảo Gaberoun, Libya, với hồ nước cực rộng, là địa danh du lịch nhộn nhịp:

Image

6-  Ốc đảo Thung Lũng M’zap, Algeria, là thí dụ hùng hồn rằng ốc đảo này rất trù phú, với nhà cao tầng, đại lộ, và cơ sở hạ tầng sang cả cho gần 400.000 cư dân

Image

Trong khi bức ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy ốc đảo M’zap (bôi vệt màu đỏ cho dễ thấy) đúng là…ốc đảo vì giữa vùng đất khô cằn bao la:

Image

7-  Tương tự, Ốc đảo Tozeur của Tunisia nổi tiếng toàn thế giới về sản phẩm chà là, với cảnh quang cho các bậc đại gia hưởng lạc:

 Image

và phố thị cho dân cư cùng khách du lịch bốn phương:

 Image

8-  Ốc đảo Huacachina của Peru tuy nhỏ nhưng tấp nập du khách đến không phải để bơi lội, đua ghe, mà để chơi … trượt cát  (môn dune buggying và môn sandboarding) do có rất nhiều đụn cát cao ngất ngút:

 Image

9- Cuối cùng, trước khi quay trở lại đề tài chính là sự cẩn trọng khi dùng từ “ốc đảo”, xin dành số 9 đẹp đẽ này cho một ốc đảo lừng danh thế giới: Thung Lủng Las Vegas trong sa mạc Mojave, thuộc Bang Nevada, Hoa Kỳ, rộng 1.600km2 với khoảng 2 triệu dân cư.

 Image

Las Vegas thì hầu như ai cũng biết đến như thiên đường của giới cờ bạc, nhộn nhịp thâu đêm suốt sáng. Nhưng ít ai để ý đến thông tin khoa học cao cấp rằng đó là một ốc đảo.

Một cô gái khi gọi người yêu của mình là ốc đảo, hẳn người yêu của cô sẽ rất vui mừng và cảm động vì được cô ví von thành lẽ sống, tức là “raison d’être” của cô.

Rất có thể “Ốc Đảo Của Thế Giới” là thương hiệu quốc gia** đầy vinh dự và vẻ vang mà quốc gia nào cũng ước mơ có được. Song, sẽ không ai dám nói nước mình là “Ốc Đảo Của Thế Giới”, vì như thế chẳng khác nào ám chỉ cả thế giới hoang tàn, sa mạc hóa, loạn lạc, nhiễu nhương, đói khát, hoặc bị hủy diệt vì chiến tranh hạt nhân. Trong thế giới đại đồng toàn cầu hóa này, sự tôn trọng các quốc gia khác cũng như nền văn hóa và chủ quyền của họ luôn là sự thể hiện của văn minh, văn hóa, lịch sự, và trí hóa.

Có thể rồi sẽ có các tour du lịch từ Việt Nam đến các ốc đảo trên thế giới. Giá tour ban đầu ắt chỉ phù hợp với túi tiền của các đại gia vì ốc đảo là những thiên đường tuyệt diệu Thượng Đế đã ban như những nét chấm phá của Người làm đẹp thêm bức tranh toàn mỹ của hành tinh yêu quý mà chúng ta gọi là Trái Đất này vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

* Đừng Buông Xuôi. 21-8-2008. http://www.emotino.com/bai-viet/16930/dung-buong-xuoi

** Đề Xuất Một Thương Hiệu Quốc Gia Cho Việt Nam. 07-8-2008. http://www.emotino.com/bai-viet/16874/de-xuat-mot-thuong-hieu-quoc-gia-cho-viet-nam

Xin đăng bổ sung bằng chứng tác giả bài viết trên thường “giúp” báo chí dùng từ ngữ Hán-Việt chuẩn xác hơn:

Image

 

Tôi Và Philipp Rösler

Hoang Huu Phuoc, MIB

Tuần trước có kết quả bầu cử ở Đức. Và cái tên cùng hình ảnh của ông người Đức “gốc Việt” Philipp Rösler lại xuất hiện trên tin tức truyền hình với nội dung rằng “đảng” của ông ấy bại trận chỉ đạt có 2% phiếu bầu (đương nhiên), rằng ông ấy phải tuyên bố từ chức trong chính phủ (tất  nhiên), và rằng ông ấy phải tuyên bố từ chức chủ tịch “đảng” (dĩ nhiên). Tôi tự nhiên nhớ lại đã từng có viết một bài vào tháng 9 năm 2012 liên quan đến ông Philipp Rösler tải lên  emotino.com, và nay xin đăng lại nguyên văn như dưới đây:

Nhân Đọc Bài “Văn Hóa Việt – Cần Thêm Tự Trọng!” Đăng Bởi Thiên Di Trên Emotino Ngày 18-9-2012

Hoang Huu Phuoc, MIB

Ngày 18-9-2012 Thiên Di có đăng một bài trên Emotino.com nhan đề “Văn Hóa Việt – Cần Thêm Tự Trọng!”.

Tôi chưa từng xum xoe xúm xít quan tâm đến chính khách Đức Philipp Rösler hay bất kỳ một nhà khoa học gốc Việt hoặc một danh nhân gốc Việt nào trên toàn thế giới của chiếc tinh cầu này nếu như bản thân người ấy không trước hết và trên hết phải không chống lại Việt Nam, phải có phát biểu rằng người ấy tự hào về gốc Việt của mình, và nhất là nếu có kèm theo lời nói cho thế giới biết rằng chính mình luôn muốn kính dâng thành quả nghiên cứu hoặc danh dự thành đạt của mình cho đất nước và dân tộc Việt Nam. Việt Nam ở đây là quốc gia tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, có quốc kỳ cờ đỏ sao vàng, thành viên của Liên Hợp Quốc và đó là nước Việt Nam duy nhất trên địa cầu này.

Ngay từ nhỏ tôi đã rất khó chịu mỗi khi nghe đến điệp khúc rằng ta phải học ngoại ngữ để tiếp thu văn hóa và học thuật nước ngoài, và cũng ngay từ nhỏ tôi đã lớn tiếng lớn lối lớn giọng khẳng định rằng tôi học giỏi ngoại ngữ để dạy cho nước ngoài phải biết khấu đầu lễ độ đối với Việt Nam. Cung cách này đã được minh chứng qua nhiều chục năm qua mà sinh viên, học viên, nhân viên, người quen của tôi – dù đó là người Việt, Việt Kiều, hay người nước ngoài – đều nhận thấy nơi tôi: sự ngạo mạn, kiêu kỳ, chỉ đối xử “ngang cơ” và “trên cơ” đối với người nước ngoài trong mọi lĩnh vực học thuật, kinh doanh, văn hóa, giao tế. Thầy Cô Việt Nam của tôi ở đại học đã từng biết rằng tôi luôn viết luận văn bình giảng văn học biến Shakespeare thành gã bồi bút và chứng minh thơ và kịch của hắn chỉ thích hợp cho thời đại muội mông, mà các vị phải khen tôi phán phê đặc sắc. Thầy Cô Mỹ Úc của tôi ở cao học đã từng biết rằng tôi phê phán xô đổ tất cả các tượng đài lý luận kinh tế về Chindia hay BoP hay những lý luận đáng thương hại khác của hàn lâm phương Tây mà trước khi tôi phát biểu thì các giáo sư ấy vẫn còn ca tụng. Vài ngàn con người của một công ty tài chính nước ngoài đã từng biết rằng chỉ một bức thư dài vài chục trang tôi viết cho vị Phó Chủ Tịch Nhân Sự Khu Vực Châu Á, một người Mỹ da trắng, đã khiến vị này kéo theo một vị giám đốc luật pháp, một người Mỹ da trắng khác, bay khẩn cấp sang Việt Nam hai ngày sau đó để tiến hành sa thải Tổng Giám Đốc, một người Anh da trắng, trong vòng 5 ngày làm việc, sau đó là vài Phó Tổng Giám Đốc cùng “bộ sậu” của họ với “tội danh” mà tôi nêu đích danh là tham nhũng, lại quả, hối lộ, phe nhóm, bất tài trong phát triển kinh doanh tại Việt Nam, và nhất là đã ngu xuẩn dám chống lại một người Việt Nam. (Vài nhân viên Việt Nam thân tín của tôi cũng đã nhận được email có đính kèm thư word document nói trên qua cách gởi bcc của tôi để nắm thông tin và lưu chứng cứ).

Tất cả người thuộc các giống dân khác cần biết rằng nếu họ khôn thì phải lựa lời mà nói mỗi khi đến Việt Nam, mỗi khi nói về Việt Nam, mỗi khi cho nhận xét này nọ về Việt Nam. Đối với tôi, nếu muốn thực thi “tự do ngôn luận” thì họ hãy về nước họ, đứng hiên ngang trong nhà họ mà nói, đừng chứng tỏ mình “mất dạy” khi không biết đến câu “nhập gia tùy tục” mà ai có cha mẹ đoan chính đều được dạy bảo từ lúc còn ở tuổi thơ.

Khi Philip Kotler đến Việt Nam thuyết trình lần đầu tiên tháng 8 năm 2007, tôi đã thực sự nổi giận khi một kẻ có quốc tịch Việt Nam (trong hàng trăm doanh nhân trong và ngoài nước tham dự) đặt câu hỏi rằng Ông Kotler nghĩ gì về Việt Nam. Nghĩ gì về Việt Nam ư? Trong khi số lượng câu hỏi có giới hạn và số người muốn đặt câu hỏi cho vị cha đẻ của Marketing hiện đại này để học được từ vị giáo sư này những giải pháp nào đó cho những vấn nạn kinh tế nào đó, thì cái kẻ có quốc tịch Việt Nam ấy lại chiếm mất cơ hội của người khác bằng câu hỏi ngu xuẩn ấy. Kotler đã lúng túng, ấp úng vì bất ngờ trước câu hỏi không-một-ai-trưởng-thành-và-từng-được-ngồi-trong-lớp-học-trên-thế-gian-này-hỏi ấy, và sự từng trải của Ông đã giúp Ông cho ra một câu trả lời kiểu “nhập gia tùy tục” rằng người Việt Nam tốt, rằng nước Việt Nam tốt, và rằng “quý vị còn câu hỏi nào khác không ạ?”. Họ quên rằng đã là giáo sư hàn lâm thực thụ thì rất khó chịu khi phải nói theo kiểu mớm cấp thấp buộc phải trả lời.

 Image

Gặp bậc cao tăng từ Đất Phật, thay vì hỏi về Thượng Tọa Bộ Sthaviravâda hay về Kinh Lăng Nghiêm, người ta hỏi xem vị cao tăng ấy nghĩ gì về Chùa Một Cột của Việt Nam, với sự hy vọng bần cùng hèn mọn rằng câu trả lời ắt sẽ là “kiến trúc tuyệt vời, trên cả tuyệt vời, nhỏ bé một cách đáng kinh ngạc, một kiến trúc mang tính triết học sâu sắc của tinh thần Phật Giáo: tất cả nhỏ bé vô nghĩa như hạt cát, đúng là Vô Ngã, v.v.”.  Họ quên rằng đã là bậc cao tăng thực thụ thì không loạn ngôn.

Gặp ngôi sao điện ảnh Hàn Quốc Jang Dong Gun, thay vì hỏi về kinh nghiệm vấp phải khi được huấn luyện đào tạo trong phim trường Hàn Quốc hay bí quyết của sự thành công của làn sóng Hàn đang cuốn phăng toàn thế giới, người ta hỏi xem anh ta thích ăn trái gì của Việt nam nhất, và tất nhiên câu trả lời đã được mớm trước bởi những nhà tổ chức thất học thất đức thất bại để ngôi sao trả lời bằng tiếng Việt là “vú sữa” và bằng cử chỉ của đôi bàn tay về việc muốn ăn trái đó phải “bóp cho ứa sữa ra”. Một sinh hoạt giao lưu văn hóa mang tính hạ đẳng, hạ cấp, hạ nhục. Họ quên rằng trên thế giới này tất cả các ngôi sao điện ảnh chỉ là những phần tử phục dịch cho ngành công nghiệp giải trí, tức mua vui cho khán giả là những ai có tiền mua vé, và do đó luôn là con búp bê máy trả lời theo câu cú đã học thuộc từ bản thảo của kẻ nào đó mà giới chủ đã thuê chứ nào có giá trị gì.

 Image

Tôi không phải bày tỏ ra ngoài mặt sự xem trọng chính khách Đức Philipp Rösler vì ông ta chưa có công trạng gì đối với cái đất nước hình cong chữ S này, cũng như vì Ông chả có tự phát biểu gì sất để vinh danh Việt Nam để tôi phải mang ơn đến độ lịch sự cung kính tìm trên internet thông tin thêm về ông. Qua bài viết do Thiên Di đăng lên Emotino, tôi có thể mường tượng ra khung cảnh buổi phỏng vấn ông ta, ắt lại đã có một đấng nào đó mang quốc tịch Việt Nam đã chiếm mất cơ hội của người khác bằng cách đặt một câu hỏi cấp thấp về gốc tích của ông chính khách ấy ắt với ý muốn trẻ con là sẽ được nghe lời tán tụng từ ông ta, và không may ông ta là chính khách chứ không phải là giáo sư học thuật nên ông ta buộc phải cho ra câu trả lời mang tính phủ nhận thẳng thừng, và với tư cách một công dân Đức đáng kính của nhân dân Đức Quốc hùng mạnh, ông tự ngợi ca đất nước Đức và tự mãn với thân phận làm công dân Đức (tức con cháu Đức Ngài Adolf Hitler, vị thiên sứ đã nhân danh Chúa Trời điên cuồng tàn sát dân Do Thái vì tội bán Chúa với giá rẻ mạt, và điên loạn tiêu diệt cộng sản vì tội vô thần, và đã thất bại tệ hại trong cuồng loạn).

 Image

Qua bài viết của Thiên Di, tôi biết rằng ông ấy đã nói về Đức Quốc như một đất nước nơi nhờ có tự do, dân chủ, mà một công dân dù không phải gốc Đức như ông ấy vẫn có được cơ hội để phát triển, trở thành lãnh đạo, v.v. Tôi thấy hình như ông ấy quên ba điều: (a) Obama trở thành tổng thống Hoa Kỳ chỉ vì sự thất bại thảm hại của các vị tổng thống da trắng tiền nhiệm; (b) Việt Nam là một đất nước vì yêu tự do, dân chủ nên đã đập tan nát xích xiềng nô lệ của thực dân đế quốc, và nhờ yêu mãnh liệt dân chủ tự do mà bao công dân đã có được cơ hội để phát triển, trở thành lãnh đạo, mà điển hình là ông thầy giáo tiểu học thấp bé tên Võ Nguyên Giáp được trao trọng trách điều binh khiển tướng trở thành viên đại tướng lừng danh thế giới đánh tan nát các siêu cường, những quốc gia “tự do” đã đánh chiếm Việt Nam làm thuộc địa, “tự do” áp đặt gông cùm thực dân lên đầu cổ dân tộc Việt Nam, “tự do” tàn sát những người Việt Nam “yêu tự do theo cộng sản”; và (c) Đức Quốc đã cực kỳ may mắn khi đã không mon men đổ bộ tiến đánh Việt Nam trong Đệ Nhị Thế Chiến.  Theo công tâm mà nói, Đức ngài Philipp Rösler không có lỗi khi thay vì đáp ứng sự cầu mong của người đặt câu hỏi, lại tận dụng cơ hội mà một người quốc tịch Việt Nam đặt câu hỏi vớ vẩn ban cho để vinh danh nước Đức. Đó là cách hành xử đúng đắn của một nhà ái quốc luôn giữ gìn quốc thể. Ở đây, nhà ái quốc Philipp Rösler là một công dân Đức.

Thiên Di đã quá lịch thiệp lịch sự lịch lãm và có lòng từ bi từ thiện từ tâm khi nói nhẹ nhàng khẽ khàng rằng “cần thêm tự trọng”. Cần thêm tự trọng ư? Không phải vậy. Cần thêm, có nghĩa là sau khi có đầy ắp những món ngon vật lạ tinh túy tinh hoa tinh xảo, người ta nên có thêm cái gì đó tinh tế tinh tường tinh thông như giá trị cộng thêm. Đàng này là sự thể hiện phản văn hóa, vô văn hóa, bất văn hóa, phi văn hóa, làm nhục đất nước của kẻ vô trí, thì làm sao mà có thêm tự trọng, vì hai vế phải tương xứng nhau, và những gì có trước từ “tự trọng” phải mang ý nghĩa tốt đẹp không kém, nếu không nói là phải hơn hẳn từ “tự trọng”. Vì vậy, lẽ ra phải nên là “phải có trước hết là lòng tự trọng” khi muốn làm một sự kiện mang tính văn hóa hoặc muốn có hiệu quả văn hóa.

Một khi lòng tự trọng có trước, người ta lẽ ra đã không hỏi Philip Kotler xem ông ấy nghĩ gì về Việt Nam.

Một khi lòng tự trọng có trước, người ta lẽ ra đã không hỏi Jang Dong Gun xem anh ấy nghĩ gì về phụ nữ Việt Nam và trái cây Việt Nam.

Một khi lòng tự trọng có trước, người ta lẽ ra đã không hỏi Philipp Rösler xem ông ấy nghĩ gì về nguồn gốc Việt Nam của … ổng.

Một khi lòng tự trọng có trước, người ta sẽ không bao giờ đặt câu hỏi cho một yếu nhân hay người có danh tiếng nước ngoài với mong muốn vị ấy phải nói cái gì đó tốt đẹp về Việt Nam như sự chờ mong của kẻ đói khát mang tư cách của giới ăn xin. (Nhưng xin lỗi. Hình như đã có một lúc nào đó trong một tháng nào đó của một năm nào đó và tại một trang mạng nào đó tôi đã có viết một bài nào đó nêu đôi lời nào đó về những hành khất công dân Mỹ. Họ là những người có tư cách, không làm nhục quốc thể Mỹ, vì họ ngồi thu lu gọn gàng nơi góc phố Mỹ với tấm bìa cạc-tông ghi tiếng Mỹ hòan cảnh để ai muốn bố thí thì bỏ tiền vào nón hay vào lon, chứ họ không đeo bám, chèo kéo, mếu máo, xộc xệch, xin đểu, hoặc học dăm ba chữ tiếng nước ngoài để van xin khách qua đường. Và như vậy thì cụm từ “giới ăn xin” ở đoạn trên không bao giờ có những hành khất Mỹ, những người ngồi ở chiếu trên.)

Có lẽ, điều phải làm là trước mỗi buổi phỏng vấn yếu nhân hay người có danh tiếng nước ngoài, ban tổ chức ở Việt Nam nên nhắc nhở người tham dự nào có quốc tịch Việt Nam không được đặt các câu hỏi nhằm “ép” vị yếu nhân hay vị có danh tiếng ấy phải nói tốt đẹp về Việt Nam.

Việt Nam có dư thừa sự tốt đẹp để ban phát cho toàn thiên hạ.

Việt Nam có dư thừa sự ngạo nghễ của một dân tộc thượng đẳng để thương hại toàn thiên hạ, kể cả thương hại chủng tộc Aryan của Adolf Hitler.

Và Việt Nam, do đó, không cần phải “mớm” cho ai rồi ngữa nón xin hắn hay ả ói ọc ọe ra một lời khen tặng.

Kính mời tham khảo bài viết của Hoàng Hữu Phước có liên quan:

1) Bài về việc dạy cho Tổng Lãnh Sự Quán Đức một bài học:

Thêm Một Câu Chuyện Có Thật: Nhà Đầu Tư Tài Chính Sigurd Schmitt Tại Việt Nam. 02-6-2009. http://www.emotino.com/bai-viet/17833/them-mot-cau-chuyen-co-that-nha-dau-tu-tai-chinh-sigurd-schmitt-viet-nam

2) Bài về Philip Kotler:

Đề Xuất Một Thương Hiệu Quốc Gia Cho Việt Nam. 07-8-2008. http://www.emotino.com/bai-viet/16874/de-xuat-mot-thuong-hieu-quoc-gia-cho-viet-nam

National Branding: Vietnam, the Campus of the World. 06-8-2008.  http://www.emotino.com/bai-viet/16872/national-branding-vietnam-the-campus-of-world

3) Các bài tiếng Anh “sửa lưng” người nước ngoài:

Don’t ever Talk Nonsense against Vietnam, You Expatriate Businessmen. 14-4-2011. http://www.emotino.com/bai-viet/19087/dont-ever-talk-nonsense-against-vietnam-you-expatriate-businessmen

To Lie or Not to Lie: It’s an HR Question. 09-8-2008. http://www.emotino.com/bai-viet/16876/to-lie-or-not-its-an-hr-question

4) Các bài tiếng Việt “sửa lưng” người nước ngoài:

Thưa Giáo Sư Tom Cannon, Ông Đã Hoàn Toàn Sai Khi Nói Về Anh Quốc Và Lúc Liên Hệ Đến Việt Nam. 17-8-2009. http://www.emotino.com/bai-viet/18055/thua-giao-su-tom-cannon-ong-da-hoan-toan-sai

So Sánh Khập Khiễng Của Warren Buffett. 13-09-2010. http://www.emotino.com/bai-viet/18814/so-sanh-khap-khieng-cua-warren-buffett

Vì Sao Tôi Không Quan Tâm Đến Buổi Hội Thảo Của Paul Krugman.07-06-2009.  http://www.emotino.com/bai-viet/17866/vi-sao-toi-khong-quan-tam-den-buoi-hoi-thao-cua-paul-krugman

5) Các bài “dạy” về tự hào dân tộc:

Tâm Tình Một Phụ Nữ Việt Kiều. 06-3-2011.  http://www.emotino.com/bai-viet/19025/tam-tinh-mot-phu-nu-viet-kieu

Sự Thật Về Sức Mạnh Kinh Tế Thần Kỳ Của Nhật Bản & Chân Giá Trị Của Sức Mạnh Kinh Tế Thần Kỳ Của Việt Nam. 07-01-2010. http://www.emotino.com/bai-viet/18358/su-that-ve-suc-manh-kinh-te-than-ky-cua-nhat-ban-chan-gia-tri-viet-nam

Looking out, Thinking in, for the Betterment of Community and Environment. 20-8-2008. http://www.emotino.com/bai-viet/16890/looking-out-thinking-in-for-the-betterment-of-community-environment

6) Các bài “dạy” người nước ngoài biết sự thật rằng nội dung tiếng Anh của họ không thể sâu sắc nếu thiếu bàn tay người Việt:

Không Đề. 12-01-2011. http://www.emotino.com/bai-viet/18960/khong-de

7) Các bài về việc khiến người nước ngoài biết thế nào là việc giữ gìn quốc thể của người dân Việt:

Chữ Với Nghĩa. 20-01-2009. http://www.emotino.com/bai-viet/17376/chu-voi-nghia

Hoàng Hữu Phước, Công-dân Việt-Nam

Tôi và Bùi Giáng

Hoang Huu Phuoc, MIB

Cách nay một hay hai hôm, tình cờ đọc báo (“tình cờ” vì ít khi tôi đọc báo tờ tiếng Việt, và không bao giờ đọc báo mạng tiếng Việt) thấy hàng loạt đưa tin đăng bài hàng loạt về Bùi Giáng, tôi mới biết là có cái hội thảo về Ông, và đúng y như những gì có thể tiên liệu được, tôi nhận thấy vài điểm lồ lộ như sau.

Lại có thêm một nhân vật nữa của Miền Nam trước 1975 được dựng dậy một cách đột nhiên, nghĩa là với đa số công dân trẻ của Việt Nam ngày nay thì cái gì hợp lý hợp logic hợp khoa học mà loài người có thể hiểu được cũng nên đi từ thứ bậc, vì dù ngay cả thang máy siêu tốc cũng phải vút qua từ tầng 1 đến tầng 80, hay như phi thuyền cũng phải từ mặt đất phóng lên quỹ đạo, chứ không ai tự dưng giữa thanh thiên bạch nhật tự xuất hiện trên tít không trung cứ như dĩa bay của người ngoài hành tinh xâm lược địa cầu. Các tác phẩm của Bùi Giáng chưa được đưa vào văn học sử, nhân thân của Ông chưa được đưa vào văn học sử, và buổi hội thảo được tổ chức nhân ngày gì đấy, do một trường đại học gì đấy khởi xướng, với bao bản báo cáo khoa học về Bùi Giáng mà nội dung tất nhiên là ngợi ca, khen tặng, với ngất ngút những mỹ từ; còn dẫn chứng thì tất nhiên không tránh khỏi hấp lực đương nhiên của sự dung tục nên cứ lựa những tác phẩm nào có thể tạo nên ý của người đọc suy diễn tưởng tượng ngay đến cái tục thì cứ thế mà tập trung phân tích đầy hứng thú và phấn khích.

Do sự tập trung của các nhà nghiên cứu đối với chủ đề hết sức đột nhiên trên, tất nhiên không tránh khỏi các điểm sai nghiêm trọng, thậm chí lập lại nguyên văn các điểm đã sai từ thời Việt Nam Cộng Hòa khi thi nhau ca ngợi về những năng lực của Bùi Giáng. Tất nhiên, tôi không đột nhiên xin đăng lại bài viết Tôi Và Bùi Giáng tôi đã post trên Emotino.com ngày 20-3-2012 để góp phần nói đúng về Bùi Giáng; và tất nhiên, như trong tất cả các bài viết của mình, tôi luôn tuân thủ nghiêm túc và nghiêm khắc cung cách biện luận hàn lâm của “nói có sách, mách có chứng” của bất kỳ nhà nghiên cứu thực thụ thực sự thực tế nào trên thế giới thực này.

*********

Tôi và Bùi Giáng

Hoang Huu Phuoc, MIB

20-3-2012

Bài viết này tự dưng cần đến mấy lời diễn giải rằng (a) khi viết Bùi Giáng mà không có danh xưng nào đứng trước chẳng hạn như “nhà thơ” nghĩa là người viết đã đặt Ông vào vị trí bất tử cao vời y như khi người ta viết về Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Du, Shakespeare, hay Tô Đông Pha, v.v.; rằng (b) “tôi và” là một mẫu câu bình thường của tôi cho một cụm bài viết đặc biệt có công thức “Tôi + Và + …” chứ không phải kiểu “thấy sang bắt quàng làm họ” của thiên hạ (như gần đây có nhân viên thuật lại tôi rằng có một gã đáng thương hại nào đó viết nhăng viết cuội loạn ngôn trên mạng tự xưng là “tiến sĩ” và là “thầy” của tôi – nghĩa là vì tôi luôn là học sinh xuất sắc tất cả các bậc học như thế nên khiến y thèm khát được vinh dự làm “thầy” của tôi để bản thân y được danh tiếng “trên cả tuyệt vời” chăng?) ; rằng (c) tôi không quen biết gì Bùi Giáng hay thân nhân của Ông; và rằng (d) tôi chưa bao giờ là người ái mộ Bùi Giáng nên bài viết này chỉ để làm sáng tỏ vài điều có lẽ bé nhỏ đến độ từ nhiều chục năm nay chưa nhà nghiên cứu nào biết hay có quan tâm để nêu lên cả.

Nói rằng không quen biết Bùi Giáng thì không đúng 100% vì vào một tối oi bức năm 1977 lúc ngồi uống cà phê ở một ngõ nhỏ đối diện chùa Kỳ Viên Tự trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, với bốn người bạn cùng khoa Anh Văn ở đại học Văn Khoa trong đó có Hoằng Trùng, và Nhất Phiến, cùng một cậu đàn em là học sinh Lê Hồng Phong (sau này cùng gia đình sang Mỹ định cư và trở thành linh mục), chúng tôi sáu người đã gặp Bùi Giáng và có mời Ông dùng cà phê. Thật ra, tôi thuộc type người yêu thích sự sạch sẽ, giản dị, tinh tươm, trang nhã nơi ngoại hình, vì vậy rất kỵ người ăn mặc không sạch sẽ, không giản dị, không trang trọng, không tinh tươm, nghĩa là tôi không thích các người mẫu “thời trang”, các diễn viên điện ảnh, các ca sĩ, và các vị… hành khất. Tôi để tóc dài như dân hippie nhưng y phục trang trọng như … bố mẹ của dân híp-py tức giới trung lưu và thượng lưu, trong khi Bùi Giáng để tóc dài hôm ấy không chải vén gì cả. Tôi như một hippie rất cần đời. Bùi Giáng như một nhà nghệ sĩ bất cần đời. Bùi Giáng không cho tôi cảm giác “an toàn” khi ngồi gần Ông vì tôi đã cho rằng đó hoặc là một dị nhân hoặc là một đối tượng của bộ môn tâm bịnh lý học. Tôi nhấm nháp cà phê, lặng thinh cảnh giác nhích ghế né xa không nói gì suốt buổi tối, thỉnh thoảng tôi ú ớ thất kinh hồn vía khi Ông ngồi bật dậy chạy ra giang tay muốn ôm chầm một phụ nữ tình cờ đi ngang (Ông còn giơ hai ngón trỏ và giữa châu đầu vào nhau tạo dáng bộ phận sinh dục nữ làm các chị la thất thanh); và thỉnh thoảng tôi khó chịu nhíu mày khi nghe Ông hỏi các bạn tôi biết gì về tập thơ Lá Hoa Cồn của Ông rồi Ông cười ha hả tự trả lời luôn rằng Ông đặt tên theo kiểu nói lái từ cụm từ L… Hoa Cá. Chẳng qua tôi thuộc type người đại kỵ những lời dung tục vốn rất hay là đề tài khẩu ngữ của người đời nên rất bực bội về những nội dung không ra chi mà Ông tuôn ra “chiêu đãi” đám sinh viên đang vây quanh khoái trá đàm luận với Ông về thơ văn trong cơ hội hiếm hoi ấy. Đó là lần duy nhất tôi gặp Bùi Giáng, gặp như không gặp vì Ông không là người tôi ao ước được gặp, và khi gần đây bắt gặp bức hình này của Ông trên internet tôi có cảm giác như nhìn thấy lại nụ cười lém lỉnh và ánh mắt sáng quắc đến kỳ lạ của Ông buổi tối hôm ấy:

 Image

Người ta nói về những công trình dịch thuật đồ sộ của Ông đối với các tác phẩm kinh điển đồ sộ của Shakespeare. Tôi nghĩ Tiếng Anh là lĩnh vực tôi biết rành hơn thiên hạ một tí nên buộc phải đính chính điều này cho rõ để xem Bùi Giáng có đúng là nhà dịch thuật hay không. Thí dụ đối với tác phẩm Othello lừng danh mỏng dính của Shakespeare, Bùi Giáng đã “dịch” thành quyển…Hoa Ngõ Hạnh dày cộm. Chỉ cần lấy đoạn thoại của nhân vật Iago tại Hồi I, Cảnh 1, của nguyên tác Othello, từ dòng thứ 8 đến dòng thứ 33 gồm vỏn vẹn 220 từ tiếng Anh:

 Image

chúng ta thấy Bùi Giáng đã “dịch” như sau trong Hoa Ngõ Hạnh:

Image  ImageImageImage

Sự thăng hoa khủng khiếp như sóng thần tsunami địa chấn kinh hoàng ấy rõ ràng là “phóng tác” chứ không là “dịch thuật.” Điều tương tự cũng xảy ra với tác phẩm Anthony and Cleopatra của Shakespeare khi biến thành Trăng Tỳ Hải của Bùi Giáng. Việc ghi nhận một cách quá vô tư, thiếu tìm hiểu, không so sánh với nguyên tác tiếng Anh (vì không biết tiếng Anh, và dù có biết tiếng Anh cũng không biết gì về “cổ ngữ văn học Anh”) để đánh giá nghiêm túc chất lượng nhằm thưởng lãm kỳ công “dịch thuật” chuyển tải nội hàm ngôn ngữ của Bùi Giáng, lại tự động đưa các “công trình” trên vào danh mục “dịch thuật” e rằng đã xúc phạm giễu cợt Ông, không thực sự dành cho Ông sự tôn kính đủ đầy. Tôi khẳng định: Bùi Giáng dù cho có là “hiện tượng kỳ thú” của kho tàng văn học sử Sài Gòn trước 1975, Ông vẫn chưa bao giờ là dịch giả của những tác phẩm của Shakespeare.

Tuy tôi đã gấp ngay các quyển Trăng Tỳ Hải và Hoa Ngõ Hạnh chỉ sau khi đọc mỗi vài ba trang, nhưng đối với các tập thơ của Bùi Giáng, tôi đã đọc tất cả, chỉ vì cố gắng tìm cho bằng được một bài nào đó đáng hạng tuyệt tác, nhờ vậy đã bắt gặp các bài Gió NguồnBây GiờHoa Ong, và Gió Cây Trút Lá để chép vào sổ tay. Tôi thích làm thơ Việt theo kiểu prosepoem tức thơ tản văn tức thơ văn xuôi nhưng tiếc là các prosepoem của Ông thì tôi không chọn được bài nào. Cũng dễ hiểu thôi, vì hoặc Ông không hề quan tâm đến việc viết để được đọc bởi người đời, hoặc tôi không cho là nền văn học sử của Việt Nam hạn hẹp và thiếu thốn đến độ phải đọc ngấu nghiến những gì mình không đánh giá cao hay thực sự thích.

Thật đáng mừng vì Bùi Giáng đã không sinh ra vào thời đại internet ngày nay. Cung cách sống của người Sài Gòn thanh lịch thủa trước rất tế nhị, rất lịch lãm, rất nhân văn, rất học thức, và rất có văn hóa cao: người nào thích cái “điên rực rỡ” của Ông thì cứ tự do ồn ào ca ngợi thơ văn của Ông, còn người nào cho Ông là bất bình thường thì cứ hoặc đừng mua đọc sách của Ông hoặc mua đọc rồi lẳng lặng để các tác phẩm ấy lên kệ sách không một lần đọc lại cũng như chẳng thốt ra bất kỳ một lời nào bất kính đối với Ông hay đối với những người ủng hộ Ông. Như trường hợp để mắng như tát nước vào luận án tiến sĩ thần học của Nguyễn Văn Trung, Phạm Công Thiện (giảng sư triết học Đại học Vạn Hạnh Sài Gòn thời trước 1975 dù chưa có bằng cấp tú tài) đã phải viết thành một bài với các dẫn chứng (dù chẳng đâu vào đâu) về Thượng Tọa Bộ để mắng Trung dám xúc phạm Thượng Tọa Bộ của Phật Giáo trước hội đồng Cơ Đốc Giáo. Bùi Giáng đã may mắn, vì nếu Ông sinh ra vào thời nay thì cái thế giới phẳng trụi trần internet đang tạo ra bao kẻ lẩn lút ẩn danh trong bóng tối cho rằng mình có quyền tối thượng chỉ với cái click chuột là có được “tự do ngôn luận” để tự do ca ngợi Ông là “thi bá” nếu họ thích Ông và tự do thóa mạ Ông là “thằng điên” nếu họ không thể hiểu ý tứ giữa hai dòng chữ của thơ Ông, chứ họ chẳng có cái hiểu biết sánh bằng với Phạm Công Thiện mỗi khi tham gia “bút chiến”. Họ thậm chí có thể thóa mạ ngay cả nhà xuất bản nào in tác phẩm của Ồng, và gom các học giả nghiên cứu về Ông vào nhóm người họ dán nhãn “lũ điên”.

Đó là cái may lớn nhất của Bùi Giáng Tiên Sinh, người nhìn tạo vật bằng đôi mắt của Van Gogh và vẩy bút thành thơ bằng đôi tay của Picasso.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Cụm bài “Tôi Và…

1) Tôi và Nữ Sĩ Tuệ Mai.  02-03-2012.  http://www.emotino.com/bai-viet/19527/toi-va-nu-si-tue-mai

2) Tôi và Hai Anh Bộ Đội.  12-02-2012. http://www.emotino.com/bai-viet/19505/toi-va-hai-anh-bo-doi

3) Tôi và Thầy Nguyễn Quang Tô. 25-11-2011. http://www.emotino.com/bai-viet/19405/toi-va-thay-nguyen-quang-to

4) Tôi và Tiến Sĩ Võ Hùng Dũng: Câu Chuyện 15.000 Tấn Gạo Bằng Một Xấp Vải Quần. 26-12-2010.  http://www.emotino.com/bai-viet/18927/toi-va-tien-si-vo-hung-dung-cau-chuyen-15000-tan-gao-bang-1-xap-vai-quan

5) Tôi và Cu Huy Ha Vu.  19-12-2010. http://www.emotino.com/bai-viet/18920/toi-va-cu-huy-ha-vu

6) Tôi và Thầy Lê Văn Diệm. 16-10-2010.  http://www.emotino.com/bai-viet/18852/toi-va-tien-si-le-van-diem

7) Tôi và Lê Công Định.  05-10-2010  http://www.emotino.com/bai-viet/18839/toi-va-le-cong-dinh

8) Tôi và Tổng thống Saddam Hussein Husein. 22-09-2010. http://www.emotino.com/bai-viet/18823/toi-va-tong-thong-saddam-hussein

9) Tôi và Ngành An Ninh Tình Báo. 16-08-2010.http://www.emotino.com/bai-viet/18771/toi-va-nganh-an-ninh-tinh-bao

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Mạng Xã Hội

Hoang Huu Phuoc, MIB

 Image

Nhận được thông điệp trên của Ban Quản Trị LinkedIn, một mạng xã hội của Mỹ dành cho giới doanh nhân toàn cầu đã có từ năm 2003 và hiện nay có hơn 225 triệu người đăng ký sử dụng, thông báo “Chúc Mừng Phước Hữu! Trang tin của Ông trên LinkedIn là một trong số 5% hồ sơ được bạn đọc vào xem nhiều nhất năm 2012. LinkedIn hiện có 200 triệu thành viên. Cảm ơn Ông đã giữ một vai trò đặc sắc trong cộng đồng của chúng ta! ” kèm một bức thư điện tử của Ông Deep Nishar, Phó Chủ Tịch Cấp Cao của LinkedIn, nhân danh cá nhân để cảm ơn tôi vì đã là một thành viên tích cực của cộng đồng, tôi chợt nhớ đến đề mục “mạng xã hội” mà tôi đã bao lần bình luận và tiên tri thấu thị về cái tiền đồ tăm tối của nó qua những bài viết trong đó có vài bài tiêu biểu trên Emotino như:

Blogging (đăng ngày 01-10-2008)

Mạng Xã Hội: Ảo Tưởng Hoang Đường (đăng ngày 09-4-2010)

Sự Cáo Chung Của Facebook (đăng ngày 21-6-2011)

Mạng Xã Hội Đe Dọa Xã Hội (đăng ngày 19-8-2011)

Ngày Tàn Của Mạng Xã Hội (đăng ngày 21-8-2011)

Trong khi thiên hạ phấn khích phấn khởi về sự phát triển vũ bão của công nghệ thông tin và của các mạng xã hội, tôi ngay từ thời của Yahoo! 360 đã khẳng định rằng công nghệ thông tin sẽ không bao giờ phát triển được ở Việt Nam dù nó có được quy hoạch làm ngành kinh tế mũi nhọn của đất nước hay không, và rằng Facebook và những thứ tương cận sẽ bị diệt vong bởi vì chưa gì hết mà bao người – có cả người nước ngoài – đã coi cái mạng xã hội miễn phí ấy (mà tiếng lóng Việt Nam gọi là “của chùa”) là của báu rồi vì cái thứ miễn phí dành cho con nít ấy nheo nhéo mắng mỏ Chính phủ Việt Nam ngăn cản truy cập, đàn áp tự do ngôn luận. Tôi cũng đã viết retort  (không phải report) bằng tiếng Anh trên một “mạng xã hội” để mắng một doanh nhân ngoại quốc khi y viết nhăng viết cuội trên “mạng xã hội” về cái gọi là “ngăn cản truy cập” của Chính phủ Việt Nam vì tôi quyết không tha bất kỳ ai dù ở bất kỳ quốc gia nào và thuộc giống dân nào nếu kẻ đó dám phát huy cái “tự do ngôn luận” để láo xược xúc xiểm Việt Nam.

Trong khi chờ đợi truy xuất các bài viết của tôi theo từng chủ đề trong suốt thập kỷ đầu tiên của thế kỷ XXI đến nay để đăng lại trên các blog cá nhân tôi vừa xây dựng, tôi muốn chia sẻ cùng những vị khách ghé uống nước tại Thùng Nước Đá các thông tin, ý kiến và nhận định sau:

1) Từ lâu tôi đã không tiếp tục dùng Facebook (và những mạng xã hội khác tôi từng có account như MySpace, v.v.) vì tôi là người khó tính, không bao giờ muốn gắn kết với bất kỳ cộng đồng mạng nào hỗn tạp pha trộn chung đụng với mọi hạng người như Facebook. Nhiều người đã muốn liên kết với tôi trên Facebook (tính đến 27-7-2013 đang có 151 yêu cầu) và nhiều năm nay vẫn nhắc nhở tôi đáp ứng yêu cầu kết nối của họ, nhưng tôi buộc phải im lặng, không phản hồi, đơn giản vì nếu tôi trả lời họ và cho biết lý do vì sao tôi nhún vai đối với Facebook thì sợ làm buồn lòng họ chăng.

 Image

2) Hiện tôi vẫn duy trì sinh hoạt trên một số mạng xã hội “đẳng cấp cao” như LinkedIn (mạng xã hội của Mỹ dành cho doanh giới toàn cầu như đã kể trên) và Anphabe (mạng xã hội của Việt Nam dành cho doanh giới tại Việt Nam).

 Image

3) Điểm đặc biệt là tại các mạng xã hội tôi tham gia, tôi đều nêu rõ chính kiến của mình chẳng hạn:

Image

Thí dụ tại hai trong số những mạng xã hội tôi tham gia như trong ảnh trên, tôi đã nêu rõ: về Quan điểm về tôn giáo, tôi “OK” với bất kỳ tôn giáo nào không can dự vào bất kỳ hành vi hành động nào chống lại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam; cũng như về Quan điểm chính trị thì tôi theo Chủ nghĩa cộng sản dân tộc với khuynh hướng trọng Khổng (Nationalist Confucianist Communism).

Còn trong Lời khuyên cho ai muốn liên hệ với Phước Hữu trên một mạng xã hội khác tôi tham gia như trong ảnh dưới đây, tôi đã nêu rõ: Tôi là nhà chuyên nghiệp chân chính; do đó, tất cả các ý kiến hoặc tài liệu nào có nội dung chống Cộng, chống Việt Nam, và/hoặc bài xích tôn giáo sẽ không bao giờ được chào đón, nghĩa là đừng bao giờ gởi đến tôi những ý kiến hoặc các tài liệu nào có nội dung chống Cộng, chống Việt Nam, và/hoặc bài xích tôn giáo, vì tôi sẽ xóa ngay chứ không bao giờ đọc những gì tôi xếp vào loại có giá trị không cao.

Image

4)  Tại các mạng xã hội tôi còn tham gia, tôi sử dụng chúng không như những “diễn đàn” vì tôi đã có các “thùng nước đá” riêng, mà như nơi để tôi (a) giúp ý kiến tư vấn miễn phí cho các doanh nhân trong cộng đồng, (b) đáp lại các lời mời liên kết với tôi của các doanh nhân trong và ngoài nước, (c) gặp lại học trò và người thân cũ, và (d) đánh đổ tất cả những lập luận chống lại chính phủ, chính sách, chính đạo, và thể chế chính trị của Việt Nam. Chẳng hạn để phản bác mạnh mẽ ý kiến một người nheo nhéo nói Facebook bị chính phủ Việt Nam ngăn chặn đường truy cập, tôi đã viết dồn dập tràn ngập tổng lực bằng tiếng Anh như sau mà tất cả các doanh nhân nước ngoài trong cộng đồng sau đó không bao giờ có thể viết chỏi lại được, đơn giản vì họ không bao giờ có thể viết tranh luận sâu sắc bằng tiếng Anh và không bao giờ có thể viết đủ dài bằng tiếng Anh dù họ là dân Anh hay dân Mỹ, và dù để ủng hộ kẻ ủng hộ Facebook hay kẻ chống Facebook (như lời của ông Steven Roelandts: “bạn nói thế về việc chính phủ Việt Nam ngăn chặn Facebook chứ tôi thấy vô Google mới hay gặp trục trặc”), đơn giản vì chỉ có kẻ thất học mới chống Việt Nam nên cách chi mà có đủ sức viết lách gì được cho ra hồn, và đơn giản vì đã là doanh nhân thì rất yếu trong biện luận ngôn ngữ hàn lâm:

Image

Gần đây nhất, vào tháng 8 này doanh nhân Matthew Collier đã đăng lại bài của Jon Russell có dòng tít ”Việt Nam ra quy định cấm người sử dụng internet được chia sẻ thông tin…”

 Image

và tôi đã bảo vệ đất nước bằng lời đanh thép – vẫn với vũ khí cố hữu khiến 100% bọn Âu Mỹ phải chào thua: đó là hùng biện thật dài bằng Anh ngữ – như sau:

 ImageImage

Nội dung nghĩa tiếng Việt:

Kẻ viết bài trên dứt khoát là tên vô lại hoặc ngu đần không rõ ý nghĩa thật sự của nguyên bản nghị định, hoặc cố tình chống lại Việt Nam, hoặc dị ứng trầm kha với chủ nghĩa cộng sản. Bộ việc sao y bài viết thuộc bản quyền và chủ quyền của người khác rồi dán vô blog của ai đó để ra vẻ như blog mình chuyên nghiệp lắm, sâu sắc lắm, phong phú thông tin lắm, là việc sạch sẽ, đúng đắn, và đoan chính hay sao? Nếu có kẻ muốn “chia sẻ thông tin” sao không cung cấp đường link để may ra nếu có ai quan tâm thì cứ lựa lúc nhàn cư mà truy cập tự xem lấy?

Vào thời khắc Hoa Kỳ đang muối mặt điếm nhục gia phong với vụ việc PRISM, chính quyền Mỹ đã ra sức dàn dựng vở kịch bịp lừa thế giới với lời la toáng hoang đường về nguy cơ khủng bố chống nhân dân Mỹ dẫn đến việc đóng cửa nhiều văn phòng ngoại giao của Mỹ đó đây trên toàn thế giới, cùng lúc đó rống họng về nhân quyền đó đây trên toàn thế giới, chỉ để người dân đó đây trên toàn thế giới bị bịt mắt trùm đầu trong mớ hỗn độn mù mịt khói mây mà quên phức vụ PRISM..  

Nếu ông cho rằng có một bó những luật lệ áp dụng chung cho hết thảy các dân tộc thì ý ông là ông ở cùng một giuộc với cái bọn vô lại viết những thứ vớ vẩn ấy ư. Nếu ông đăng lại bài vớ  vẩn ấy là để người đọc nhận ra đó là bài rác rưởi thì ông đích thị là bậc quân tử hiền nhân thông tuệ. Còn nếu ông đăng lại bài ấy vì ông bất tài chả viết được cái quái gì ra hồn, chỉ để khoe mẽ là ông sâu sắc, chuyên nghiệp, và dồi dào thông tin, thì tôi chắc chắn sẽ chứng minh cho ông thấy rằng so với mức độ sâu sắc, chuyên nghiệp, và phong phú thông tin của tôi thì ông chỉ đáng là quân tép riu chiếu dưới.

Chính quyền Mỹ có PRISM (để vi hiến, xâm phạm tự do dân chủ của nhân dân Hoa Kỳ và nhân dân thế giới). Chính phủ Việt Nam có những quy định rõ ràng để tôn trọng tác quyền, và tôn trọng người dân qua việc khuyên họ cung cấp đường link chứ đừng ăn cắp bài của người khác. Tôi là người Việt Nam. Và thật là thương hại người dân Âu Mỹ bị bịt mắt trùm đầu mà vẫn cứ ngỡ mình thông tuệ có quyền lực tối thượng để sủa nhặng lên về nhân quyền và  quyền tự do ngôn luận. Tôi đang sử dụng quyền tự do ngôn luận để gọi tác giả bài viết đó là tên vô lại vất đi trời đánh thánh vật. Liệu ông nghe có lọt lỗ tai không? Vì vậy, đừng bao giờ nói động đến Việt Nam.

Xin cảm ơn ông rất nhiều về lòng tử tế và lịch sự của ông.

Hoàng Hữu Phước

 

Hoặc để tranh luận, chẳng hạn như khi doanh nhân Áo Quốc tên Rick Yvanovich nêu lên chủ đề  ”Những quyết định chậm có thể làm triệt tiêu đà tiến của công ty bạn”, tôi đã góp ý như sau: ”Đúng là những quyết định chậm có thể làm triệt tiêu đà tiến của công ty bạn, nhưng những quyết định chóng vánh có khi lại đẩy công ty bạn đổ nhào qua bờ vực thẳm của hư mất. Tôi cho rằng mọi sự dựa trên 4 khía cạnh của sự đúng đắn, sự thông tuệ, sự chuẩn bị kỹ càng, và sự kịp thời, rồi sau đó là cái mà chúng ta gọi là sự may mắn. Việc kinh doanh nào phải như cuộc thi điền kinh chung chung; nó tùy thuộc vào việc cái cơ hội kinh doanh ấy có thể lớn đến cỡ nào. Chạy đua tốc độ 60 mét rất khác với chạy đường trường cự ly 10.000 mét. Đối với cơ hội kinh doanh lớn, sẽ cần khoản đầu tư khổng lồ, và điều này cần đến một quyết định đúng đắn, khôn ngoan, cẩn trọng, và kịp thời, chứ nào phải là vấn đề của cái sự chậm hay nhanh” 

 

 Image

5) Điều đáng tiếc là có nhiều người không thuộc doanh giới vẫn gia nhập để đưa lên bản lý lịch tìm kiếm việc làm, với hy vọng trong cộng đồng doanh nhân ấy sẽ có vị quan tâm tuyển dụng mình. Có nhiều bạn trẻ vừa tốt nghiệp đại học, làm nhân viên kinh doanh của công ty nào đó, đã lẹ làng gia nhập và xin liên kết với các doanh nhân, ắt do muốn tìm kiếm khách hàng để chào bán hàng hóa của công ty mình. Có nhiều người dường như chỉ muốn gia nhập để xin liên kết với mọi doanh nhân ngõ hầu có được số lượng liên kết “khủng”. Và có nhiều người thậm chí đưa “nick name” thay vì tên thật, còn hình ảnh bản thân thì hoặc đưa hình diễu cợt, hình của hài nhi, hình con thú cưng, hoặc chẳng có hình ảnh tự giới thiệu gì cả. Tất cả những cái hoặc vội vàng, hoặc nhí nhố, hoặc vô tâm vô tư trẻ con như thế ắt đã làm doanh nhân nước ngoại ngạc nhiên trước sự “vào lộn sân” và “múa tá lả” của những người kiếm tìm cơ hội việc làm và rao bán hàng chứ không có khả năng sẻ chia kinh nghiệm, kiến thức, ý tưởng kinh doanh, thông tin thương trường, v.v.; vì rằng chỉ có doanh nhân tay mơ mới gia nhập cộng đồng để tìm khách hàng và đối tác, vì những đại gia đều đã có thị trường phát triển riêng cùng những khách hàng riêng hoặc đã biết rõ ai là khách hàng tiềm năng hoặc ai cung cấp dịch vụ chuyên nghiệp đẳng cấp cao nên sinh hoạt trong cộng đồng tất nhiên nhằm vào mục đích khác của “thượng tầng”.  Những thí dụ sau minh họa cho sự thiếu chuyên nghiệp khi dùng hình trái tim, tên doanh nghiệp chứ không phải tên doanh nhân, hoặc không có hình ảnh tự giới thiệu và không có chi tiết bất kỳ về bản thân trong phần “profile” nhưng lại muốn liên kết với những doanh nhân như tôi vốn đã có profile cực kỳ hoàn chỉnh và nghiêm túc y như hàng trăm triệu doanh nhân khác..

 Image

Nói tóm lại:

– khi cái gọi là mạng xã hội dù bản thân, xuất thân, tự thân, chỉ là một thứ sân được bao vây kín mít với hàng chục lớp hàng rào kẻm gai điện tử để không ai thoát ra được, để mọi người vào đó rồi tùy theo tính cách cá nhân mà dạo chơi, nghỉ ngơi, nghĩ ngợi, chuyện trò, quậy phá, nhậu nhẹt, bài bạc, hút xách, xả rác, khạc nhổ, phóng uế, v.v., để nhân vật chủ nhân từ bi bác ái có cơ hội vừa thu tiền quảng cáo vừa quay phim chụp hình cung cấp cho CIA và chính phủ Mỹ trong chương trinh PRISM vi hiến vốn đã làm chuyên viên tin học của Cơ Quan Tình Báo Trung Ương CIA và Cơ Quan An Ninh Quốc Gia NSA Edward Joseph Snowden đào thoát sang Nga tháng 5 vừa qua;

– khi điều đáng tiếc luôn tồn tại ở tất cả mọi ngóc ngách của đời sống con người trên chiếc hành tinh đơn độc này là chỉ có một số cực kỳ ít ỏi hiếm hoi xem internet như nguồn tư liệu để tra cứu mở mang tri thức và kiến thức hàn lâm của tất cả các ngành học nhằm phục vụ nghề nghiệp, phục vụ công ty, phục vụ gia đình, phục vụ xã hội, phục vụ đất nước, phục vụ nhân loại; và

– khi đời sống xã hội xoay vòng như trốt xoáy cuốn hút vào đó bất kỳ ai có đôi tay không đủ mạnh để bấu víu vào một vật thể mà bản thân vật thể ấy như quyển kinh kệ bằng giấy bồi cũ kỹ mong manh mỏng manh tiêu biểu cho chân lý tinh thần;

thì mạng xã hội vẫn làm được điều mà không bất kỳ một mạng-có-trả-tiền nào có thể làm được, đó là sức quy tụ của số đông, và do đó lời khuyên sau vẫn cứ là lời khuyên dành cho người không cố chấp:

– rằng bạn chí ít cũng đừng nên buông xuôi để cơn trốt xoáy của mạng xã hội muốn nuốt bạn đến đâu thì cứ nuốt và muốn ném hất đâu thì cứ mà hất ném;

– rằng bạn chí ít cũng công nhận một điều là trốt xoáy cuốn vào nó từ những chiếc ô-tô Buick đắt tiền, những tác phẩm nghệ thuật vô giá thời Phục Hưng văng ra từ bảo tàng mỹ thuật, đến những rác rến cùng bụi bẩn chuột bọ kinh tởm từ miệng cống;

– rằng bạn chí ít cũng công nhận một điều là trong trận cháy kinh hoàng vẫn có kẻ cơ hội rình rập hôi của, huống gì tại một sân chơi miễn phí nơi mà người ta không có cớ gì để luôn phải cảnh giác như lúc đang trong địch họa thiên tai; và

– rằng nếu muốn liên kết với tôi, bạn (a) đừng mãi gởi tin qua Facebook để chẳng nhận được trả lời vì tôi đã từ bỏ nó từ lâu vì cái tội của nó là đã thành cái ổ chứa chấp quá nhiều kẻ chống lại Việt Nam, (b) hãy gia nhập đúng sân, đúng cộng đồng mà bạn trong lĩnh vực hoạt động có liên quan; (c) hãy chuẩn bị cho trang profile của bạn thật đầy đủ chi tiết và nghiêm túc với hình ảnh và thông tin để phần tự giới thiệu tương xứng công bằng với profile của tôi hay của những người như tôi mà bạn đã đọc kỹ và biết rõ, vì rằng việc bạn có dùng ảnh chụp của người khác và dùng tên giả với chi tiết giả chí ít còn cho thấy bạn tôn trọng chủ nhân mạng cộng đồng doanh nghiệp cùng thành viên của nó, vì ngay cả vận động viên xe đạp cùng quốc tịch với Tổng thống Obama nhiều năm đoạt chức vô địch Tour de France vẫn sẽ bị đội bảo vệ điệu ra ngoài ngay lập tức nếu  vận áo pull quần short đạp xe vào một câu lạc bộ polo dành riêng cho quý ông quý bà Anh Quốc “trang bị tận răng”: mặc áo chẽn quần bó hàng hiệu, đội mũ Casablanca giá 500 bảng, đi ủng Fagliano cao đến gối giá 650 bảng gắn thêm bộ đinh thúc ngựa hiệu Prince of Wales 20 bảng và bộ bảo hộ đầu gối Casablanca 200 bảng, đeo kính Oakley, găng tay Neumann, cầm roi có tay cầm bọc bạc, và gậy đánh bóng Gold Bands bằng gỗ manau-cane được chế tác thủ công từ New Zealand chỉ khi có đơn đặt hàng cá nhân, cùng danh sách dài bao thứ lỉnh ca lỉnh kỉnh khác, chưa kể thẻ hội viên vài chục ngàn bảng y như thẻ sân golf; và (d) hãy công bằng vì khi bạn gia nhập để tìm những mối lợi cho bạn thì bạn cũng phải cho người xem xét yêu cầu làm quen của bạn biết họ có thể học hỏi được gì từ bạn nếu chấp thuận yêu cầu được liên kết của bạn.

Đó là tất cả những gì người thận trọng, tự trọng, nghiêm túc, nghiêm trang, đáng kính, đáng nể, và yêu nước, yêu thân, nên tính đến trước khi tham gia một mạng xã hội nói chung và một mạng cộng đồng doanh nghiệp nói riêng.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế