Category Archives: Blog

Tổng Các Bài Viết Trên Blog Này Tính Đến Ngày 19-6-2017 Theo 32 Nhóm Chủ Đề

Hoàng Hữu Phước, MIB

19-6-2017

POST Cập Nhật Blog WordPress 22 November 2016 (2)

A) An Ninh – Quốc Phòng – Quân Sự

1- Hoàng Sa (Hội Chứng Hoàng Sa- July 28, 2014

2 Biển Đông – Vì Sao Việt Nam Không Khởi Kiện October 21, 2014

3 Vấn Đề “Phi Chính Trị Hóa Quân Đội” và Nội Hàm “Đảng Lãnh Đạo Quân Đội Tuyệt Đối, Trực Tiếp, Toàn Diện” December 26, 2014

4- Nhân Đọc Bài “Ứng Xử Phù Hợp Để Khẳng Định Chủ Quyền Của Việt Nam Đối Với Hoàng Sa Và Trường Sa” March 8, 2015

5 Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo December 26, 2015

6 Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam January 16, 2016

7- Công An Việt Nam Đã Hoàn Toàn Sai November 8, 2016

B) Báo Chí – Truyền Thông

1- Thùng Nước Đá và Blog July 14, 2013

2- Báo Sài Gòn Giải Phóng July 21, 2013

3- Mạng Xã Hội August 14, 2013

4- Hội Chứng Bầy Đàn August 20, 2013

5- Nguồn Sáng Cho Tinh Thần July 27, 2014

7- Quyền Lực Thứ Sáu August 13, 2014

8- Báo Người Lao Động September 28, 2014

9- Về Một Ý Kiến Trên Báo Tuổi Trẻ October 16, 2014

10- “Tôi Là Người Hồi Giáo…” January 18, 2015

11- Thư Gởi Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam January 21, 2015

12- Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc January 22, 2015

13- Cảm Ơn Báo Chí February 17, 2015

14- 2014 in review February 18, 2015

15- Vấn Nạn Ngôn Từ Trong Giới Truyền Thông November 22, 2015

16- Hoàng Hữu Phước Đã Nói Về Sự Thất Bại Của Yahoo! July 28, 2016

17- Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt August 1, 2016

18- Lao Xao Láo Xạo August 4, 2016

19- Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này  August 5, 2016

20- Truyền Thông Ba Que Xỏ Lá  November 4, 2016

21- Báo Tuổi Trẻ Lại Giỡ Trò Fauxtography November 11, 2016

22- Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Mất Kiểm Soát Truyền Thông November 16, 2016

23- Ba Que Trên LinkedIn  December 6, 2016

24- Chiêu Đòn   December 7, 2016

25- Thời Bao Cấp: Sự Vô Đạo Đức Của Truyền Thông Chính Thống Việt Nam  December 19, 2016

26- Báo Chí Phải Được Tự Do Tuyệt Đối  December 23, 2016

27- @HoangHuuPhuoc  January 14, 2017

28- Donald Trump Làm Truyền Thông Chính Thống Việt Nam Lõa Lồ April 10, 2017

29- Donald Trump Làm Truyền Thông Âu Mỹ Lõa Lồ April 4, 2017

30- Bạn Hữu Trên Không Gian Mạng  31-5-2017

*** Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang” December 27, 2015

C) “Biểu Tình”

1- Phát biểu ứng khẩu của Hoàng Hữu Phước, Đại biểu TP Hồ Chí Minh, về Luật Biểu Tình  June 5,2013

2- Biểu Tình và Ô Danh. May 20, 2014

3- Luật Biểu Tình. May 26, 2014

4- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 1: Vấn Đề Ngữ Nguyên. April 2, 2015

5- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật. April 14, 2015

6- Phải Có Luật Biểu Tình August 18, 2016

D) Câu Chuyện Cảnh Giác

1- NHỮNG LẬP LUẬN KỲ QUÁI CỦA NGƯỜI TỰ XƯNG LÀ TS TRẦN MINH HOÀNG  January 25, 2014

2-Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011 May 18, 2014

3-Vấn Nạn Thực Sự Nhãn Tiền Trên Biển Đông – Tội Ác Của Trung Quốc May 23, 2016

4- Tàu Hứa Không Xâm Lược Các Nước Láng Giềng October 19, 2015

5- 0948268544 December 4, 2015

6- Sự Thật Về Võ Thuật Tàu Và Y Dược Tàu June 23, 2016

7- Sự Thật Về Thực Phẩm Tàu June 24, 2016

8- Việt Nam Đổi Tiền!  December 3, 2016

E) Chính Trị Việt Nam

1- Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?  May 18, 2013

2- Tuyệt Thực July 2, 2013

3- Đại tướng Võ Nguyên Giáp October 26, 2013

4- Về thực quyền, thực uy November 26, 2013

7- Thế nào là Tự Do – Dân Chủ March 24, 2014

8- Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước September 1, 2014

9- Tư Duy Tích Cực 2015 December 30, 2014

10- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Đối Lập April 6, 2015

11- Ngày Chiến Thắng 30-4-1975 April 11, 2015

12- Hồ Chí Minh – Cách Mạng Tháng Tám – Giải Phóng Miền Nam September 11, 2015

13- Diệt Tham Nhũng October 30, 2015

14- Bôi Nhọ December 2, 2015

15- Nhân Sự Lãnh Đạo “Tứ Trụ Triều Đình” Tại Đại Hội Đảng Cộng Sản Việt Nam XII December 16 2015

16- Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc December 29, 2015

17- Nhân Sự Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam Khóa XII December 25, 2015

18- Chính Trị January 14, 2016

19- Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ January 18, 2016

20- Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân January 22, 2016

21- Nguyễn Thị Quyết Tâm January 22, 2016

22- Thay Đổi Hệ Thống Chính Trị Tại Việt Nam February 2, 2016

23- Tân Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng February 8, 2016

24- Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng February 12, 2016

25- Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng February 14, 2016

26- Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến February 15, 2016

27- Nghị Sĩ Hòa Thượng Thích Chơn Thiện February 16, 2016

28- Chủ Nhiệm Trần Văn Hằng February 18, 2016

29- Nghị Sĩ Trần Khắc Tâm February 25, 2016

30- Nguyễn Thiện Nhân June 10, 2016

31- Vấn Đề Tâm Thần Của Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm March 5, 2016

32- Bầu Cử April 27, 2016

33- Ngày 30 Tháng 4 April 29, 2016

34- Tứ Trụ Bắc Việt July 19, 2016

35- Ba Vị Anh Thư Thép Lãnh Đạo Việt Nam – The Trio of Iron Ladies of Vietnam August 8, 2016

36- Quỳ Gối Hay Quỳ Đầu September 11, 2016

37- Bộ Trưởng Nội Vụ Nguyễn Thái Bình September 14, 2016

38- Phó Thủ Tướng Trương Hòa Bình October 18, 2016

39- Giới Tinh Hoa Chính Trị Việt Nam Sẽ Phải Thay Đổi Năm 2021  November 23, 2016

40- Việt Nam Cần Một Bức Tường Biên Giới  November 25, 2016

41- Bài Viết Mong Được Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng Biết Đến: Đảng Loạn    December 14, 2016

42- Chính Phủ Đàn Áp Tôn Giáo December 21, 2016

43- Làm Chính Trị & Làm Loạn  January 12, 2017

44- Chất Lượng Nghị Sĩ Việt Nam January 18, 2017

45- Bọn Con Nít Làm Chính Trị March 6, 2017

46- Donald Trump Phơi Bày Gót Chân Achilles Của Giới Lãnh Đạo Chính Trị Việt Nam April 17, 2017

47- 30-4-1975 April 29, 2017

48- Ai Nên Là Tân Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh  09-5-2017

49- Ai Nên Là Tân Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh – Bài 2   10-5-2017

F) Chính Trị Mỹ

1- Nước Mỹ Bất Hạnh February 15, 2014

2- Nước Mỹ Vỡ Vụn March 29, 2014

3- Tôi Ủng Hộ Donald Trump January 1, 2016

4- Arms Embargo – Vấn Đề Hoa Kỳ Cấm Vận Vũ Khí Việt Nam May 15, 2016

5- Công Dân Việt Nam Lại Thu Trúc Đã Gởi Thư Cho Tổng Thống Hoa Kỳ Obama May 17, 2016

6- Quân Đội Mỹ Phải Là Cứu Tinh Của Thế Giới June 19, 2016

7- Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon? September 27, 2016

8- Hoàng Hữu Phước Phỏng Vấn Donald Trump October 12, 2016

9- Hillary Clinton October 25, 2016

10- Từ Thuyền Nhân Đến Lộ Nhân – From Boat People to Road People November 14, 2016

11- Nền Tặc Chủ Hoa Kỳ: Demopiracy  December 30, 2016

12- Nếu Là Donald Trump, Tôi Sẽ…  January 3, 2017

*** Donald Trump Làm Thế Giới Chính Trị Âu Mỹ Lõa Lồ March 26, 2017

G) Chính Trị Thế Giới

1- Vũ Khí Nhân Quyền Nguyên Tử Hay Nguyên Tử Nhân Quyền March 11, 2016

2-  Rodrigo Duterte Dạy Cả Thế Giới Âu Mỹ October 29, 2016

3- Bậc Vĩ Nhân Đã Đấm Vào Mặt Hoa Kỳ Ngay Tại Liên Hợp Quốc   November 30, 2016

4- Hai Tên Mọi Bẩn Thỉu February 25, 2017

5- Donald Trump Làm Thế Giới Chính Trị Âu Mỹ Lõa Lồ March 26, 2017

*** Tôi và Saddam Hussein July 12, 2016

*** Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư? July 25, 2016

***  Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ July 23, 2016

***  Chìa Khóa Của Cường Thịnh November 5, 2016

H) “Chống Tàu”

1- Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì June 18, 2014

2- Dương Khiết Trì Run Sợ June 22, 2014

3- Sát Tàu July 7, 2014

4- Uy Thế Việt Nam Tại Trung Nam Hải August 30, 2014

5- Tàu Hứa Không Xâm Lược Các Nước Láng Giềng October 19, 2015

6- Đả Đảo Tập Cận Bình Xi Jinping! December 1, 2015

7- Đả Đảo Bọn Giặc Trung Quốc! December 30, 2015

8- Ngộ Số June 21, 2016

9- Trung Quốc: Từ Vĩ Đại Đến Tệ Hại  June 25, 2016

10- Trung Quốc Phải Thua Việt Nam June 26, 2016

11- Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta June 26, 2016

12- Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta June 26, 2016

13- Ngày Tàn Của Trung Quốc Và Bọn Theo Đóm Ăn Tàn June 26, 2016

14- Trung Quốc và Chúng Ta: Những Chuẩn Bị Nhiêu Khê June 26, 2016

15- Siêu Nhân và Tồi Nhân June 22, 2016

16- Giặc Tàu Mọi Rợ June 26, 2016

*** Trung Quốc và Chúng Ta: Sự Cần Thiết Phải Viết Lại Ngôn Từ Hán-Việt June 26, 2016

I) Đạo Đức

1- Tôi và Lê Hiếu Đằng August 29, 2013

2- Amari TX – Anh là ai? August 31, 2013

3- Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân March 7, 2014

4- Mít-xtơ Xương Xẩu March 27, 2014

5- Tứ Đại Ngu August 5, 2014

6- Trình Độ Trương Trọng Nghĩa July 8, 2014

7- Tôi Và Lê Công Định September 22, 2014

8- Lời Cảm Ơn Của Hoàng Hữu Phước September 26, 2014

9- Đứng Trên Đỉnh Núi October 8, 2014

10- Bọn Xin Đểu Cổ Cồn Trắng October 11, 2014

11- Tôi Và Ông Trương Trọng Nghĩa November 4, 2014

12- Người Đà Nẵng November 7, 2014

13- Hoàng Dương Chương December 5, 2014

14- Lá Thư Hải Ngoại December 8, 2014

15- 15.000 Tấn Gạo = 1 Xấp Vải Quần January 9, 2015

16- Diệt Tham Nhũng October 30, 2015

17- Giá Như Còn Đó Những Người Nghèo Xưa November 17, 2015

18- Xin Cảm Ơn November 26, 2015

19- Hoa Tàu December 24, 2015

20- Cách Chính Xác Để Biết Việt Nam Giàu Đẹp Đến Dường Nào February 6, 2016

21- Không Quên Và Không Chê March 25, 2016

22- Việt Nam – Hãy Chấp Nhận Nó, Hoặc Hãy Đổi Thay Nó, Hoặc Hãy Bỏ Nó Mà Đi Nơi Khác April 11, 2016

23- Áo Phao June 6, 2016

24- Thế Nào Là Hèn Hạ September 19, 2016

25- Hai Gã Đạo Văn January 21, 2017

26- Tha Thứ : Chiếc Mặt Nạ Thời Thượng Giảo Gian  January 5, 2017

27- Tại Sao Không Chăm Sóc Người Lính Ngất Xỉu  January 6, 2017

28- Donald Trump Phơi Bày Thân Phận Người Mỹ Gốc Việt Chống Việt April 27, 2017

J) Đối Ngoại

1- Tôi Và Philipp Rösler September 30, 2013

2- Sự Mất Dạy Của Một Tên Ngoại Giao Đức January 5, 2016

3- Hoàng Hữu Phước Mắng Mụ Già Mồm Marie Cordiez Của Cộng Đồng Pháp Kiều Ở Việt Nam – Marie Cordiez The God-Damned Flibbertigibbet September 15, 2016

4- Hỡi Các Thương Nhân Nước Ngoài: Đừng Bao Giờ Xúc Xiểm Việt Nam! September 22, 2016

5- Đại Sứ Mỹ Ted Osius June 15, 2016

*** Công Dân Việt Nam Lại Thu Trúc Đã Gởi Thư Cho Tổng Thống Hoa Kỳ Obama May 17, 2016

K) Đời Sống – Xã Hội

1- Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ September 12, 2014

2- Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật October 6, 2014

3- Lòng Người Viễn Xứ February 1, 2015

4- Quốc Nhục February 12, 2015

5- Ngoại Lai February 8, 2015

6- Khiêm Tốn February 22, 2015

7- Câu Truyện Năm 2515 & Vớ Vẩn March 12, 2015

8- Làm Phước – Cái nhìn Ở Góc Độ Khác April 13, 2015

9- Đám Cưới December 9, 2015

10- Hôn Hít Thạch Sùng December 11, 2015

11- Tưởng Nhớ Lâm Lệ Quyên December 13, 2015

12-  Tôi Dạy Vợ December 18, 2015

13- Tâm Tình Một Phụ Nữ Việt Kiều December 20, 2015

14- Vịnh Bức Dư Đồ December 24, 2015

15- Viết Phức Tạp January 11, 2016

16- Tình Yêu January 20, 2016

17- Trẻ Trung April 14, 2016

18- Phá Luật April 17, 2016

19- Bức Ảnh Tổng Thống Obama “Ăn Bún Chả” Là Tác Phẩm Xạo May 28, 2016

22-8-1972 May 25, 2016

20- Tết Tây Trộn Tết Ta January 24, 2017

*** Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? September 18, 2015

L) Giáo Dục & Đào Tạo

1- Chất Lượng Giáo Dục ở Việt Nam August 2, 2013

2- Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Tình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân. August 4, 2013

3- Thế Nào Là Sử Gia February 5, 2014

4- Thế Nào Là Nhà Trí Thức February 14, 2014

5- Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! April 20, 2014

6- Lại Trí Thức! June 9, 2014

7- Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ September 12, 2014

8- Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh October 2, 2014

9- Đừng Buông Xuôi, Bạn Hỡi January 6, 2015

10- Thư Gởi Bộ trưởng Bộ Giáo Dục & Đào Tạo January 21, 2015

11- Lời Khuyên Dành Cho Du Học Sinh Việt Nam February 22, 2015

12- Khiêm Tốn February 22, 2015

13- Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai April 9, 2015

14- Tấm Lòng Cựu Nhà Giáo November 2, 2015

15- Nhà Trí Thức Tự Phong = Chứng Chỉ C November 3, 2015

16- Đại Học November 4, 2015

17- Hướng Đạo November 5, 2015

18- Thế Nào Là “Từ Chương” November 25, 2015

19- Thế Nào Là Doanh Nhân December 15, 2015

20- Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam December 30, 2015

21- Vấn Nạn Yếu Kém Tiếng Anh Ở Việt Nam January 10, 2016

22- Đồng Phục Học Sinh January 30, 2016

23- Nhà Giáo Mỹ May 9, 2016

24- Không Lời March 14, 2016

25- Không Lời 2 March 16, 2016

26- Có Lời March 17, 2016

27- Một Thoáng Tư Duy April 7, 2016

28- Đất nước mình ngộ quá phải không anh May 29, 2016

29- Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Việt Văn May 30, 2016

30- Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Việt Sử May 31, 2016

31- Cấm Dạy Thêm: Đúng Và Sai Của Thành Phố Hồ Chí Minh September 29, 2016

32- Du Học Hiếp Dâm và Hiếp Dâm Du Học November 1, 2016

M) Gương Sáng Người Việt

1- Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô February 22, 2015

2- Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh February 22, 2015

3- Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm February 22, 2015

4- Lại Thu Trúc December 22, 2015

5- Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc   05-5-2017

N) Kinh Tế – Kinh Doanh

1- Doanh Nghiệp Mang Tên Danh Nhân Ư? October 30, 2014

2- Tư Vấn Phát Triển Du Lịch Việt Nam November 11, 2014

3- “Make in India” January 13, 2015

4- Đề Xuất Một Thương Hiệu Quốc Gia Cho Việt Nam (Bilingual writing: Vietnamese & English- January 14, 2015

5- Thư Gởi Bộ trưởng Bộ Công Thương January 21, 2015

6- Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam January 28, 2015

7- 12 Ý Kiến Tư Vấn Dành Cho Giới Quảng Cáo March 27, 2015

8- Ajinomoto November 6, 2015

9- TH True Milk November 11, 2015

10- Chí Phèo December 4, 2015

11- Sự Thật Về ISO Ở Việt Nam December 7, 2015

12- Tư Vấn Phát Triển Xuất Khẩu Ngành Hàng Mỹ Nghệ Việt Nam December 14, 2015

13- Gạo Việt Nam January 8, 2016

14- Ẩm Thực Việt Nam January 13, 2016

15- Khởi Nghiệp Entrepreneurship hay Intrapreneurship May 4, 2016

O) Kỹ Thuật – Công Nghệ

1- Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Chẳng Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến October 25, 2015

2- Tin Tặc Tàu Tấn Công Website Việt: Đẳng Cấp Thấp Của Aitee Việt Nam July 30, 2016

P) Lịch Sự & Lịch Lãm

1- Sự Thương Hại Dành Cho “Chuyên Gia Chuyên Nghiệp” November 20, 2016

Q) Luật Pháp

1- Bài phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992. 05 June 2013

2- Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Thành Lũy Tư Pháp July 25, 2013

3- Hoàng Hữu Phước góp ý cho Dự án Luật Xây Dựng (Sửa đổi- November 26, 2013

4- Vì sao cần phải thông qua Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992 November 26, 2013

5- Tôi Và Các Luật Sư . September 24, 2014

6- Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? September 18, 2015

7- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Hình Sự” October 14, 2015

8- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Báo Chí (Sửa Đổi-” October 18, 2015

9- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Bảo Vệ, Chăm Sóc, Và Giáo Dục Trẻ Em (Sửa Đổi-” October 18, 2015

10- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Trưng Cầu Ý Dân” November 14, 2015

11- Huỳnh Văn Nén December 6, 2015

12- Điều Luật 258 April 2, 2016

13- Việt Nam Kiện Trung Quốc Ra Tòa Án The Hague May 22, 2016

14- Hình Sự Hóa Quan Hệ Hợp Đồng Kinh Tế June 8, 2016

15- Sự Cố Luật Hình Sự June 28, 2016

16- Hậu Sự Cố Luật Hình Sự 2015 July 3, 2016

17- Vi Phạm Quyền Tự Do Cá Nhân  December 27, 2016

18- Thư Gởi Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc  08-6-2017

19- Thư Gởi Đồng Bào  12-6-2017

20- Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

R) Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Tại Quốc Hội

1- Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 về Tham Nhũng November 9, 2013

2- Bài Phát Biểu Của Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Về Thủy Điện.  November 14, 2013

3- Hoàng Hữu Phước chất vấn Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn. 26 November 2013

4- Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016 April 29, 2014

5- Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc May 11, 2014

6- Thảo Luận Tại Hội Trường Quốc Hội May 31, 2014

7- Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm” July 1, 2014

8- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Với Hội Đồng Nhân Dân Tp HCM Về Tên Đường. July 18, 2014

9- Thư Gởi Thủ Tướng August 20, 2014

10- Hành Trang Nghị Sĩ September 17, 2014

11- Sử Liệu Nghị Viện Việt Nam October 4, 2014

12- Phản Hồi Của Bộ Giao Thông Vận Tải November 4, 2014

13- Bài 1: Ra Ứng Cử Đại Biểu Quốc Hội December 21, 2014

14- Bài 2: Phát Biểu Tại Nghị Trường Việt Nam December 24, 2014

15- Bài 3: Cách Soạn Bài Phát Biểu Và Thực Hiện Việc Phát Biểu Tại Quốc Hội Việt Nam January 20, 2015

16- Thư Gởi Bộ trưởng Bộ Công Thương January 21, 2015

17- Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội – Góp Ý Về Phát Biểu Tại Hội Trường Quốc Hội Trong Các Kỳ Họp January 21, 2015

18- Bài 4: Những Vấn Đề Gặp Phải Trong Sinh Hoạt Đoàn Đại Biểu Quốc Hội February 5, 2015

19- Báo cáo Việc Thực Hiện Chương Trình Hành Động Suốt Nhiệm Kỳ Quốc Hội Khóa XIII 2011-2016 Của Đại Biểu Hoàng Hữu Phước December 4, 2015

20- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Trả Lời Các Câu Hỏi Của Người Dân December 13, 2015

21- Bài 5: Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân. February 24, 2015

22- Bài 6:  Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang” December 27, 2015

23- Bài 7:  Đối Phó Với Sự Xơ Cứng Vô Cảm Của Chức Sắc Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân December 28, 2015

24- Phải Biết Lo Trước Cái Lo Của Người Dân December 31, 2015

25- Bài 8: Công Tác Tiếp Dân January 2, 2016

26- Bài 9: Công Tác Giám Sát Của Nghị Sĩ January 3, 2016

27- Bài 10: Công Tác Ủy Ban Quốc Hội January 4, 2016

28- Hãy Ủng Hộ Ứng Cử Viên Tự Do Cho Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021- January 9, 2016

29- Bầu Cử Quốc Hội Việt Nam Khóa XIV (2016-2021- March 8, 2016

30- Quyền Lực Của Cử Tri March 24, 2016

31- Thư gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân July 18, 2016

S) Ngôn Ngữ

1- Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt.  04 December 2012

2- Ai Đẻ Ra “Tập Cận Bình” July 25, 2014

3- “Biển Đông” Hay “Biển Nam Trung Hoa” March 22, 2015

4-  Chủ Tịch – Già – Cu Dơ Nhét Xốp September 2, 2015

5- Hà Hồ November 28, 2015

6- Tranh Giành Ngôn Từ December 3, 2015

7- Sadim Ơi Là Sadim December 10, 2015

8- Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? September 18, 2015

9- Hoa Hậu Nói Tiếng Anh September 20, 2016

10- Thế Nào Là “Khôi Hài” – Người Việt Chưa Hiểu Về “Sense of Humor” November 30, 2015

11- Biển Đông Có Phải Là East Sea? May 20, 2016

12- Trung Quốc và Chúng Ta: Sự Cần Thiết Phải Viết Lại Ngôn Từ Hán-Việt June 26, 2016

13-  Lời Khuyên Dành Cho Các Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh Và Lê Quý Vương November 18, 2016

14- Nhà Độc Địa  December 5, 2016

*** Hội Chứng “Đổi Mới Tư Duy” October 27, 2015

*** Thế Nào Là “Từ Chương” November 25, 2015

T) Sách Lược & Chiến Lược Quốc Gia

1- Vững Tâm Kiến Quốc July 16, 2014

2- Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nói về cái gọi là “Đường Bay Vàng” September 5, 2014

3- Thư Gởi Thủ Tướng Về “Đường Bay Vàng” September 8, 2014

4- Cô Lại Thu Trúc Gởi Thư Cho Lãnh Đạo Nhà Nước Góp Ý Về “Đường Bay Vàng” Hà Nội – Tp HCM September 18, 2014

5- Mai Trọng Tuấn: Ý Kiến Lạ Kỳ October 13, 2014

6- Dự Án Cảng Hàng Không Quốc Tế Long Thành November 17, 2014

7- Đường Ray Mới đến Chân Trời Mới December 18, 2014

8- Sân Bay Long Thành: Lời Giải Thích Ngắn Gọn Giản Đơn January 3, 2015

9- Việt Nam Và Vấn Đề Dân Tỵ Nạn October 4, 2015

10- Việt Nam Hưởng Lợi Từ Lịnh Cấm Vận Của Hoa Kỳ January 6, 2016

11- Tầm Nhìn Của Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước January 28, 2016

12- Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc February 22, 2016

13- Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore February 23, 2016

14- Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Nhật Bản February 28, 2016

15- Viexit July 5, 2016

16- Những Vấn Đề Khẩn Cấp Của Việt Nam   08-5-2017

17- Donald Trump Và Trần Đại Quang  12-5-2017

18- Đả Đảo TPP  30-5-2017

U) Sách Lược & Chiến Lược Quốc Tế

1- The New Tough Challenges to the Sustainable Development Goals of the UN P3ost-2015 Development Agenda March 29, 2015

2- Những Thách Thức Mới Và Khó Khăn Đối Với Các Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững Trong Nghị Trình Phát Triển Hậu 2015 Của Liên Hợp Quốc March 30, 2015

3- Tôi và Saddam Hussein July 12, 2016

4- Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư? July 25, 2016

5- Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ July 23, 2016

6- Quân Đội Mỹ Phải Là Cứu Tinh Của Thế Giới June 19, 2016

7-  Chìa Khóa Của Cường Thịnh November 5, 2016

V) Tôn Giáo – Tín Ngưỡng

1- Pháp Luân Công October 7, 2015

W) Thành phố Hồ Chí Minh

1- Anh Ba Nguyễn Văn Huấn December 12, 2015

2- Nét Mới Cần Phải Có Tại Thành phố Hồ Chí Minh February 19, 2016

3- Phi Trường Tân Sơn Nhất August 7, 2016

4- Vì Sao Thành phố Hồ Chí Minh Ngập October 3, 2016

5- Báo Động Về Năng Lực Của Lãnh Đạo Thành Phố Hồ Chí Minh October 27, 2016

6- Rác Rến February 28, 2017

X) Thể Dục – Thể Thao

1- Bóng Đá Việt Nam = Hố Hô September 5, 2015

2- Đô Vật Và Sự Thơ Ngây Của Người Mỹ November 17, 2015

3- Bóng Đá Dứa December 8, 2015

Y) Triết Học & Học Thuật

1- Chống Cộng October 21, 2015

2- 20 Yếu Điểm Tai Hại Của Balanced Scorecard October 27, 2015

3- Cái Sai Của Văn Học Hiện Thực Phê Phán November 23, 2015

4- Trung Quốc Trong Sấm Trạng Trình December 17, 2015

5- Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt-Anh Và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt February 5, 2016

6- Phản Biện August 2, 2016

7- Sáng Tạo & Thằng Tiến Sĩ Tà Lỏn  04-6-2017

*** Hội Chứng “Đổi Mới Tư Duy” October 27, 2015

*** Thế Nào Là “Từ Chương” November 25, 2015

Z) Vấn Đề Của Khu Vực & Thế Giới

1-  Ngày Tàn Của Liên Hợp Quốc – Sic transit gloria mundi September 28, 2015

2-  ISIS November 16, 2015

3-  Vladimir Putin Và Sự Ngu Xuẩn Triền Miên Của Phương Tây November 19, 2015

4- Trò Hèn Của Thổ Nhĩ Kỳ November 27, 2015

5- Âm Mưu Thế Giới Đại Chiến III January 7, 2016

6- EU và Darwin March 22, 2016

7- Hoa Kỳ Chiếm Cảm Tình Của Việt Nam Trong Bối Cảnh Trung Quốc Tăng Trưởng Kinh Tế Và Tăng Cường Gây Hấn Ở Biển Đông May 24, 2016

8- Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN June 17, 2016

9- Chặn Ngăn Thảm Họa  December 2, 2016

ZA) Văn Hóa – Văn Nghệ – Điện Ảnh

1- Tôi và Bùi Giáng September 17, 2013

2- Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba January 25, 2014

3- Tiểu phẩm trào phúng Tết: Nhà Sử Học January 26, 2014

4- Tức Ảnh Đề Thơ February 22, 2014

5- Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương – Luận Về Bảo Tồn, Bảo Tàng March 2, 2014

6- Phụ Nữ Việt Nam: Vấn Đề Tân Cổ Giao Duyên March 17, 2014

7- Thơ Cùng Bạn Hữu Trên Không Gian Mạng October 9, 2014

8- Tôi Và Nữ Sĩ Tuệ Mai November 10, 2014

9- Ê Bồ! Sao Muốn Về? January 26, 2015

10- Cần Loại Bỏ Việc Phát Bài Ca Happy New Year của Abba Dịp Tết January 4, 2015

11- Luận Về Ấn Tống Kinh Kệ Cầu An February 3, 2015

12- Tòa Nhà Quốc Hội New Zealand March 14, 2015

13- Vì Sao Là Tannhäuser Beowulf Thor March 24, 2015

14- Hề & Ngứa September 23, 2015

15- Lưu Hữu Phước – Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa November 9, 2015

16- Âm Nhạc Việt Nam November 24, 2015

17- Cùng Hát Chúc Mừng Năm Mới 2016 December 21, 2015

18- Thiệp Gởi Tặng Mọi Người Biết Tiếng Việt Trên Thế Giới December 31, 2015

19- Bài Ca Gởi Học Trò December 31, 2015

20- Vì Sao Táo Quân Thất Bại February 1, 2016

21- Văn Tế Tướng Tàu La Viện June 26, 2016

22- Mỹ Linh June 7, 2016

23- Đồng Phục 3: Sự Thất Bại Thảm Hại Của “Văn Nghệ” Việt Nam August 15, 2016

24- Đồng Phục 2: Việt Nam ở Hạng Nào Tại Olympic Rio 2016? August 13, 2016

25- Chủ Nghĩa Đồng Phục August 11, 2016

26- Phim Truyền Hình Hàn Quốc  October 31, 2016

ZB) Việt Sử & Thế Giới Sử

1- Tết Mậu Thân 1968 January 28, 2014

2- Trăm Trứng October 29, 2014

3- 30/4/1970 – 30/4/2015 : 45 Năm Từ Cuộc Đàn Áp Của Vệ Binh Quốc Gia Hoa Kỳ Tiểu Bang Ohio Thảm Sát Sinh Viên Tại Trường Đại Học Kent April 12, 2015

4- 900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075-30/4/1975 October 16, 2015

5- Hoàng Sa March 30, 2016

6- Trang Sử Chưa Được Tiết Lộ Về Hoa Kỳ May 11, 2016

7- Tội Ác Của Bob Kerrey June 3, 2016

8- 10 Nữ Lãnh Đạo Tàn Bạo Nhất Lịch Sử Nhân Loại October 23, 2016

ZC) Vì Người Dân Yếu Thế

1- Bài phỏng vấn: Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân  November 22, 2013

2- Nghị Sĩ Người Khuyết Tật: Tại Sao Không? September 7, 2014

3- Người Khuyết Tật: Thước Đo Chuẩn Mực Của Nhân Văn December 3, 2014

4- Vì Người Khuyết Tật November 6, 2014

5- Nhân Quyền và Phẩm Giá October 25, 2014

6- Thư Gởi Giám Đốc Sở Công An Tỉnh Thừa Thiên – Huế August 9, 2016

7- Khi Cựu Quan Chức Cầu Cứu October 6, 2016

8- Vụ Khiếu Tố Của Hoàng Hữu Hiệp October 17, 2016

ZD) Y Dược

1- Lời Khuyên Dành Cho Giới Bác Sĩ August 23, 2013

2- Thực Phẩm Chức Năng September 30, 2014

3-  Nhân Tài Y Khoa Miền Nam April 10, 2016

ZE) Sáng Tác Thơ Văn Anh, Văn Thơ Anh–Việt, Thơ Ca Việt

1- Hoàng Hữu Phước nói về Công Tác Nhân Sự August 27, 2014

2- Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước September 1, 2014

3- Tôi và Giải Thưởng Thơ Ca Quốc Tế Hoa Kỳ December 12, 2014

4- Tips for Learners of English January 16, 2015

5- Thông Giáng Sinh và Formal English January 2, 2015

6- Đề Xuất Một Thương Hiệu Quốc Gia Cho Việt Nam (Bilingual writing: Vietnamese & English- January 14, 2015

7- Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam January 28, 2015

8- 15 năm ngoảnh nhìn August 16, 2016

9- Khúc Tự Tình Thời Thơ Ấu – A Ballade of Childhood September 13, 2016

10- Tóc Sương Ngàn  November 24, 2016

12- The Wondrous Mirror – Khai Thần Bút February 19, 2017

11- Sagarmatha – Em Là Đỉnh Non Cao February 23, 2017

13- Nhị Hoa April 14, 2017

14- 30-4-1975  29-4-2017

15- Thán – Tình – Trào  18-5-2017

ZF) Sáng Tác Tranh

1- Yêu Nước Phải Sắm Phao July 26, 2016

2- Một Vành Đai, Một Con Đường  24-5-2017

 

Tôi xin khẳng định rằng tất cả các bài viết của tôi trên blog này và tất cả các blog khác của tôi đều có thể được đăng lại, toàn phần hay một phần, kể cả hình ảnh, bởi bất kỳ ai quan tâm đến, song phải trên tinh thần nhân văn đỉnh cao của Thùng Nước Đá và Blog mà người đăng lại được mặc định đã xem và đã nhất trí đồng ý‎ tôn trọng tuyệt đối.

 

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIII

 

Ghi chú:

Hoàng Hữu Phước. 14-02-2013. Thùng Nước Đá Và Blog. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/07/14/thung-nuoc-da-va-blog/

Bạn Hữu Trên Không Gian Mạng

Hoàng Hữu Phước, MIB

31-5-2017

THƯ 1 CỦA XXPHƯỚC:

2016

Kính gởi Chú Hoàng Hữu Phước

Kính chào chú,

Đầu tiên mong chú thứ lỗi cho việc mạo muội gửi tin nhắn mà chưa xin phép chú vì không biết phải xin phép thế nào?! Con sinh ra ở miền Tây, sống và học tập ở Sài Gòn được 12 năm và hiện công tác tại một công ty Nhật Bản. Ông bà nói: “Muốn làm người giỏi thì phải biết học hỏi. Học tập không chỉ là tự học mà còn phải biết tìm người giỏi để học“. Con biết chú qua các tin ném đá trên mạng “trái chiều” mấy năm trước và các đoạn phim phỏng vấn chú trên YouTube. Thật sự con ấn tượng các quan điểm của chú về cuộc sống và muốn học hỏi. Tình cờ qua Linkedin thấy được profile của chú, con mạo muội xin liên kết và đã suy nghĩ nhiều trước khi viết thư này; vì bản thân muốn hiểu mà không chịu hỏi thì không bao giờ có thể hiểu được.

Con may mắn có một quá trình phát triển nghề nghiệp tốt nhưng nhận thức rõ bản thân không chịu an phận chỉ trong môi trường nội địa. Bản thân con đã cố tìm những cú huých cho đời mình nhưng chưa thể tìm ra. Con không xin chú giúp một công việc vì hiện con làm việc với mức lương net trên 1.000 USD/tháng rất đủ để con lo cho gia đình. Con cũng không xin chú trợ giúp nào khác, ngoài việc con muốn học cách tư duy và kinh nghiệm của chú (nếu chú cho phép) để phát triển nhiều hơn. Tất cả các cá thể trong cộng đồng sinh ra hầu như tương đồng về đặc điểm sinh lý và tâm lý, điều duy nhất khác biệt là tư duy. Tư duy tốt kèm hành động sẽ mang lại thành quả. Chúng ta chỉ có một đời để sống nên con quan niệm hãy mơ ước và phấn đấu để phát triển tối đa bản thân. Con không có điều kiện thời gian dự các khóa cao cấp về nâng cao tư duy, nên tìm người thầy giỏi để học. Con ấn tượng rất mạnh về những phát biểu của chú nên rất mong chú khi có thời gian rãnh, xin phép chú cho con một cuộc hẹn hoặc được hướng dẫn qua các tài liệu để con tự trao dồi. Con tin tưởng một người có tâm huyết sẽ không từ chối hỗ trợ một người trẻ muốn vươn lên, không chịu sống trong cái-hài-lòng của thực tại, muốn vươn lên ngoài vòng an toàn của đám đông.

Chú có thể liên lạc con bất cứ lúc nào qua số điện thoại 093xxxxxxx hoặc tài liệu qua email xxxxphuocxxx@gmail.com. Con chân thành cảm ơn chú dành thời gian đọc email. Kính chúc chú và gia đình sức khỏe, vạn sự như ý.

Kính thư,

XXPhước

THƯ 2 CỦA XXPHƯỚC:

May 15, 2017 XXPhuoc sent the following message at 7:09 PM

Con chào chú,

Sau lần trò chuyện giữa chú cháu trước đây về định hướng nghề nghiệp và ý thức của tuổi trẻ trong việc phát triển ý nghĩa cuộc sống, cũng đã thời gian dài chú cháu không trò chuyện. Hy vọng là mọi việc của chú luôn tốt đẹp.

Con còn một cuộc hẹn chưa thực hiện được với chú để học hỏi và định hướng rõ tương lai của mình theo đúng quan niệm sống mà con luôn mong đợi học từ những người giỏi. Chắc chú vẫn còn nhớ nguyên nhân con vẫn kiên trì việc học hỏi ở chú xuất phát từ quan niệm chú chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn, con xin phép viện dẫn lại như sau: Chú dạy con mình là người giỏi thì phải nhận mình là người giỏi, không khiêm nhường kiểu quân tử Tàu, một lần khiêm tốn mười lần tự cao. Khi mình dở, mình phải nhận mình dở và biết cách tự khắc phục.

Mỗi cá nhân sinh ra trong một môi trường và chịu ảnh hưởng nghiêm trọng từ môi trường đó về giáo dục, quan niệm, đạo đức mà ít khi tự hỏi lại liệu quan điểm chung của môi trường, xã hội đó có thật sự đúng hay không? Là người trẻ luôn băn khoăn điều đó và mong muốn tự thoát khỏi tư duy đám đông để phát triển, con vẫn mong được thế hệ đi trước chia sẻ để phát triển.

Rất mong nhận tin chú.

Chúc chú và gia đình luôn khỏe, vạn sự như ý.

Kính thư,

XX Phước

THƯ CỦA HOÀNG HỮU PHƯỚC:

May 16, 2017 Phuoc Huu Hoang sent the following message at 11:38 AM

Chào Phước:

Tiếc là chú lâu lâu cả tháng mới check mail ở Yahoo! và LinkedIn một lần. May mà message này con vừa gởi ngay lúc Chú sau hơn tháng không check mail nên đã giúp chú không mang tiếng trả lời chậm trễ trong thời đại thông tin chớp nhoáng.

Cần phân biệt các thứ đám đông, chẳng hạn như (a) đám đông bình thường theo tập tục, (b) đám đông bình thường theo trào lưu, (c) đám đông bình thường phi chính kiến vô cá tính, (d) đám đông đúng, (e) đám đông sai, (f) đám đông chuyên nghiệp của thế giới trong đó không có nước mình, v.v.

Cung cách “giỏi thì phải nhận là mình giỏi” là thuộc đám đông loại “f”. Nên nếu con dám nhận mình giỏi thì trước đó con cần xác định đối tượng con nhắm đến là đám đông nào.

Nếu đó là các ông sếp Âu Mỹ, thì con có thể sẽ được họ tạo cơ hội để con trở thành ngôi sao của họ và thành công.

Nếu đó là lãnh đạo cơ quan Việt Nam, con sẽ rất có khả năng cao trở thành nạn nhân của sự trù dập, phỉ báng, bôi nhọ, ém tài, cướp công, vu khống.

Vì vậy, khôn ngoan khôn khéo là yêu cầu cho một sự tồn tại. Tất nhiên, vẫn có người không chấp nhận tồn tại dựa trên sự khôn ngoan khôn khéo đó –  trong đó có chú. Vì dám nhận là mình giỏi, chú được các sếp nước ngoài thử thách rồi toàn trao các nhiệm vụ lãnh đạo, nhưng ngay khi các sếp ấy cử thêm vài lãnh đạo là…Việt Kiều sang “hỗ trợ” là hành vi phá rối y như là luôn xảy ra. Dần dần chú “rút kinh nghiệm”, mỗi khi có vị lãnh đạo nào của nước ngoài mời chú ăn cơm gặp mặt gợi ý chú về giúp họ là chú không nêu yêu cầu về tiền lương bao nhiêu mà là: không được cử bất cứ Việt Kiều nào về làm việc chung với chú.

Lịch sử không bao giờ lập lại. Ngay cả việc cắm chông ở Bạch Đằng Giang cũng vậy, vì dù có giống nhau cũng hoàn toàn khác (hai nạn nhân của chông thuộc các triều đại khác nhau: một của quý tộc Trung Hoa, một của rợ Mông Cổ chưa từng biết gì về mưu kế của chông), và do đó chông không bao giờ được tiếp tục sử dụng sau đó cho các trân thủy chiến, huống chi bây giờ các hạm đội khủng khiếp có thể càn quét tất cả chông tre cắm dưới lòng sông. Vì vậy, con nên tham khảo các sự việc đã hay đang xảy ra ở các đám đông, để hiểu biết hơn, chứ không để noi theo, và do đó con sẽ bớt băn khoăn về con đường hay cách thức con có thể chọn. Chưa bao giờ có ai noi gương Bill Gates bỏ học đại học rồi trở thành người giàu nhất thế giới y như Bill Gates. Mà ngay cả ai giàu ngang ngửa với Bill Gates cũng không bắt chước Donald Trump để trở thành tổng thống của chính Hoa Kỳ. Người ta có thể đứng núi này trông núi nọ để ngắm cảnh. Người ta không bao giờ có thể nhảy từ đỉnh núi mình đang đứng sang đỉnh núi khác cao hơn ở gần kề hay cao nhất ở chân trời. Con là con. Con tư duy. Con chọn hướng đúng. Và con nổ lực theo hướng đã chọn đó cho đỉnh núi riêng của con. Con sẽ trở thành con-như-sẽ-là mà không là con-như-người-khác-muốn-con-trở-thành.

Tư duy đám đông là một tồn tại có thật. Nhưng cũng có một sự thật khác: ban đầu đã có một ai đó đề ra tư duy ấy để nó trở thành của đám đông. Và một sự thật hoàn toàn khác: ban đầu đã có một ai đó đề ra tư duy ấy để rồi nó mãi mãi vẫn chỉ là của riêng người đó. Hoặc con theo tư duy đám đông, hoặc con tạo ra một tư duy đám đông. Chú chỉ quan tâm đến tư duy đúng. Hãy theo một đám đông đúng, hoặc tạo nên một đám đông theo tư duy đúng của mình. Kết quả có khi không như ý, vì nếu tư duy đám đông đã tạo ra nhiều tổng thống Hoa Kỳ y hệt nhau (trước Donald Trump), thì tư duy đúng tuyệt đối về sự liêm khiết và công chính lại đẩy Khuất Nguyên xuống đáy sông để cả tỷ người Hoa cung kính cúng ông hàng năm nhưng trong cả tỷ người thành tâm khấn vái ấy không hề có bất kỳ ai sống như ông.

Chú ao ước con sẽ thành công, dù trên con đường vạch sẵn của những người thành công trước đó hoặc theo con đường mới của riêng con, để hoặc con tôn trọng các nhân vật lịch sử hoặc con tạo nên lịch sử. Chú mong ước con được như vậy, vì khi may mắn hơn Khuất Nguyên ở chố khi chú còn đang sống mà đã có đôi ba người tin và đi theo con đường tư duy của chú khiến chú không cô độc như Khuất Nguyên, chú có tham vọng lớn lao được quen biết một người trẻ tuổi nhiều năm trước khi người ấy thành công cũng như đã được người ấy một lần xem trọng trong đời.

Chúc con và gia đình mọi điều tốt đẹp.

Chú Phước

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Mạng Xã Hội 14-8-2013

Hỡi Các Thương Nhân Nước Ngoài: Đừng Bao Giờ Xúc Xiểm Việt Nam!

Don’t Ever Talk Nonsense Against Vietnam, You Expatriate Businessmen!

(Dual Language: English & Vietnamese – Song ngữ Anh – Việt )

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-9-2016

Lúc trang mạng doanh nhân Việt Nam Emotino.com còn hoạt động, tôi có tham gia Anphabe.com của chủ nhân là Cô Thanh Nguyễn (xin lỗi tôi đã không nhớ tên đầy đủ của Cô trong khi hiện nay trang mạng của Cô cũng chỉ ghi “Thanh Nguyen”) sau khi nhận được lời mời của Cô vốn cũng là một gương mặt sáng giá trên Emotino.com.

Có lần tôi thấy có lời bình phẩm của một tên ngoại kiều làm việc tại Việt Nam (tôi biết thế qua nội dung ý kiến của hắn) trên LinkedIn.com và ngay cả trong “comments” của Anphabe.com để nhạo báng hoạt động của Anphabe trong “tổ chức mời diễn giả” trong nước hoặc ngoài nước, tôi đã viết nội dung sau cho Cô Thanh Nguyễn tại Anphabe và đồng thời trên Emotino. Tôi không viết comments mắng y ngay dưới comment của y, đơn giản vì sáu lý do gồm (a) tôi là người Việt Nam thuộc chủng tộc hơn cả “thượng đẳng” há lại đối đáp trực tiếp với tên mạt hạng bẩn dơ như y sao, (b) tôi là người Việt Nam thuộc chủng tộc hơn cả “thượng đẳng” há lại để lời comment của tôi bên dưới comment “hạ đẳng” của y sao, (c) tôi phải viết trên Emotino để nhiều người Việt Nam biết đến nội dung hơn, (d) tôi phải viết trên Emotino để người học tiếng Anh ở Việt Nam có dịp đọc bài viết tiếng Anh của tôi vốn hoàn toàn vắng bóng từ khi Yahoo! đột xuất ngu xuẩn đóng cửa 3600 , (e) tôi phải viết trên Emotino vì muốn các doanh nhân Việt Nam biết tôi vẫn hữu thủy hữu chung tức trước sau như một đối với bảo vệ danh dự quốc gia, và (f) đặc biệt tôi viết trên cả Anphabe cùng Emotino để Cô Thanh Nguyễn biết Cô – cũng như qua đó đến các doanh nhân doanh nghiệp khác sinh hoạt trên Emotino – biết sẽ được tôi bảo vệ về biện luận đối với các xúc xiểm của ngoại nhân.

Kính mời các bạn tham khảo nội dung nguyên bản tiếng Anh và bản dịch tiếng Việt tiếp theo sau.

Kính cảm ơn đã quan tâm đọc và kính chào trân trọng.

Phần Nguyên Bản Tiếng Anh

Don’t Ever Talk Nonsense Against Vietnam, You Expatriate Businessmen!

(originally posted on Emotino.com at http://www.emotino.com/bai-viet/19087/dont-ever-talk-nonsense-against-vietnam-you-expatriate-businessmen)

Hoang Huu Phuoc, MIB

14-4-2011

aaa-1aaa-2

Dear Ms Thanh Nguyen:

I have read a message from Mr David E giving a strong comment on your list of 100 speakers. Obviously his wordings are not strange to Vietnamese people and other people of nations suffering the racial discrimination from those coming from Western countries boasting about their super power even in the thinking modes, ignoring the fact that all strong representatives of capitalism have become shameful culprits of all world’s economic crises including the most recent economic downturns as well as the huge bailouts at economic giants.

Since his saying that Vietnam is so tied to old-school techniques is so ambiguous, I wonder if he can clarify the field or fields in or of Vietnam he wishes to refer to, as in this very world of complicacy the notion should be as much specific as possible. Even once the field or fields can be specified by his good self, nobody on earth – let alone the Vietnamese sages – is so much foolish to reveal the “new ideas” to him or to anybody else just to satisfy the thirst for knowledge just for free. Furthermore, things depend on various factors, among which those of suitable time, suitable situations and suitable personnel and/or personages are naturally decisively included and never ignored. To make Vietnam better, all of these factors need be incorporated into one “something”. The old Vietnam hands are said by him to know something about the old Vietnam, this would literally and figuratively mean he and the old and young foreign hands will never know anything about that old Vietnam. The Bible is much old, but wise people never say something new should be posed by priests and clergymen to make the Bible better.

Vietnam needs new ideas, of course. However, he seems illogically intentionally ignoring one crucial fact that ideas are just ideas. To overphilosophize or exagerate the “importance” of ideas will obviously expose the messy mode of thinking of irrational people. Additionally, it never means everything is in need of new-fangled ideas at the same time. Therefore, Vietnam is having tremendously new ideas for many fields, and leaves some others intact for the new generations to come to explore and exploit. Please also note that “new” never automatically means “good”, and never indicates that everybody must follow the “new” everywhere. To make it easier to understand, let me prove this: communism comes into existence after capitalism, i.e. communism is “new”. Has he ever tried to do his best to convince the USA and all Western countries to establish communist society to replace capitalist ones? Vietnam applies the so-called socialist-oriented market economy to successfully help itself sustainable throughout the worldwide economic downturn of the 2007-2009 crises damaging the proud image of the USA and others; hence, would he and people like him be assumed to laboriously try to convince the Western governments and the US administration to have the same modus operandi applied?

Every wise man on earth now is talking about customization. Only he says the market in Vietnam should not replicate Western ideas in a Vietnamese context. If he participates in an MBI academic program, he will have to study a lot about China, its market, its ways of doing business, and what Westerners should do to satisfy the Chinese if he goes partnering with them. When he comes to Vietnam to do business, his only option for a survival is to do as per Vietnamese terms, and vice versa, when the Vietnamese people go global, they have to follow the common practice, rules and regulations internationally imposed.

He may think he has the right to call those Vietnamese experts a “bunch of old Vietnamese managing directors and Navigos people” who make him “bored”. It is a pity for him. Speakers will deliver suitable notes to suitable audience. If he participates in a paid seminar then gets bored, it may simply mean either he selects a wrong topic or subject or his boss thinks he needs further training on a topic/subject he is considered inadequately qualified. It is a pity also because he has not had any opportunity to participate in any seminar lectured by me. Those names mentioned by him e.g. Bill Gates, Steve Jobs, Paul McCartney, Tina Brown, and Hillary Clinton are to me of good-for-nothing wretched. Who is Bill Gates then? He means the illiterate person failing to complete college years then playing a dirty monopoly game to annihilate all Western IT talents? Who is Hillary Clinton? He means the old woman proudly having a photo taken with the tall proud son of Muammar Gaddafi at the White House, then two years later bombing Tripoli? He can buy books by or of (i.e. autobiography or biography) them to know their life and their ideas – if they can have “new ideas” for their own countries. Personally, the names as mentioned by him are not worth a tinker’s dam. I want to remind him of this information: General Vo Nguyen Giap of Communist Army of Vietnam was just a high school teacher of history, but he humiliated all the noble generals of France and proud generals from Army Academies like West Point of the USA simply by winning all the wars to wipe out the French from Indochina for good then to chase the US troops out to the open sea, burying them all under the thick slimy mud of dishonor.

In short, the advice is that he should respect the Vietnamese people (and any other local people of places on earth whereat he is an expatriate) because they have a bigger advantage over him a foreigner: they know well (a) their country and people and culture and all odds, and (b) his own; whereas he knows only whatever his. This is the reason why the proverb of “When in Rome, do as the Romans do” comes as a suitable guidance for amateur businessmen. He may have a better chance for survival in Vietnam if he spends time to make himself more competitive by learning the Vietnamese ways instead of nonsensically grumbling about the imaginary “old” and the meaningless “new”.

Very truly yours,

Hoang Huu Phuoc, MIB

Bản Dịch Tiếng Việt

Hỡi Các Thương Nhân Nước Ngoài: Đừng Bao Giờ Xúc Xiểm Việt Nam!

Hoàng Hữu Phước, MIB

14-4-2011

Tuần trước tôi có đọc “công thư” (thư “công cộng” viết cho bá tánh chứ không phải thư dạng “công hàm” ngoại giao) của Mr David E trên LinkedIn gởi Cô Thanh Nguyên, CEO của Anphabe, và thấy thật khó lòng cưỡng lại sự “cám dỗ” phải chống lại y đối với nội dung bá láp y đã viết.

aaa

Tuy nhiên, để thể hiện mình đã có sự giáo dục quý phái trọng sang đối với kẻ được cho là một thương nhân Âu Mỹ có “nền tảng” văn hóa đáng ngờ, tôi cho rằng thay vào đó tốt hơn hết nên gởi cho Cô Thanh Nguyên một bức thư mà nội dung xin được lập lại như dưới đây:

Cô Thanh Nguyễn kính:

Tôi có đọc đoạn viết nặng nề của Mr David E đối với danh mục 100 diễn giả của  Cô. Rõ ràng là lời lẽ của y chẳng xa lạ gì đối với người dân Việt Nam cũng như người dân các nước phải hứng chịu cảnh bị phân biệt chủng tộc từ những nước Âu Mỹ luôn khoe khoang về sức mạnh siêu việt của chúng ngay cả trong hành trạng tư duy, nhưng lại luôn lờ đi một sự thật rằng tất cả những đại diện manh mẽ nhất của chủ nghĩa tư bản đã luôn trở thành những tên tội phạm đầy nhục nhã gây ra tất cả các cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới kể cả những suy thoái kinh tế gần đây cùng với sự cứu nguy khổng lồ (mà chính phủ của chúng phải ra tay cứu) các tên khổng lồ kinh tế.

Do ý của hắn khi bảo “Việc kinh doanh ở Việt Nam quá bám víu vào những cung cách trường phái cũ mèm” quá mơ hồ, tôi không rõ hắn có thể vạch ra lĩnh vực hoặc những lĩnh vực nào ở Việt Nam mà y muốn nói đến hay không, vì rằng trong thế giới phức tạp ngày nay thì mọi ý kiến đều cần phải cụ thể cao nhất có thể được. Ngay cả khi một hay nhiều hơn một lĩnh vực có thể được y nêu ra đích danh thì không ai trên thế giới này – nói chi đến các nhà thông thái Việt Nam – lại ngu đần đến độ tiết lộ miễn phí các “tư tưởng mới” cho y hay bất kỳ ai chỉ để thỏa mản sự khát khao kiến thức. Thêm vào đó, cái gì cũng còn tùy vào nhiều nhân tố khác nhau, trong đó sự vào đúng thời điểm, lúc đúng tình thế hoàn cảnh, và có đúng nguồn nhân lực thực hiện và nhân lực cốt cán (tức “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”)  phải luôn được bao gồm với vai trò quyết định tự nhiên mà không bao giờ được lờ đi. Để làm Việt Nam tốt đẹp hơn, tất cả những nhân tố này cần phải được lồng ghép vào một điều cụ thể. Khi y cho rằng “mấy tay người Việt cũ xì vốn là những kẻ có thể biết gì đấy về Việt Nam cũ xì”, thì về cả nghĩa đen và nghĩa bóng bản thân y cùng những tay ngoại nhân trẻ và già sẽ chẳng đời nào biết gì về Việt Nam cũ xì cả. Kinh Thánh rất rất rất cũ, nhưng những người khôn ngoan không bao giờ bảo cái gì đó mới hơn nên được đề ra bởi các linh mục và mục sư để làm Kinh Thánh tốt hơn.

Tất nhiên là Việt Nam cần có các ý tưởng mới. Song cái anh chàng trên dường như đã lờ đi một cách cố tình và xằng bậy một sự thật cực kỳ quan trọng rằng ý tưởng vẫn chỉ là ý tưởng. Triết lý hóa quá mức hoặc phóng đại “tầm quan trọng” của ý tưởng chỉ sẽ làm bộc lộ rõ hơn cái phong cách tư duy hỗn độn của những kẻ vô trí. Ngoài ra, không bao giờ có việc tất tần tật mọi thứ đều cùng lúc cần phải có các ý tưởng mới xì (phản nghĩa của…“cũ xì”). Do đó, Việt Nam đang có biết bao ý tưởng mới cho nhiều lĩnh vực, nhưng gác lại một bên để các thế hệ sau này tìm tòi và khai thác. Cũng cần lưu ý rằng “mới” không bao giờ tự động có nghĩa là “tốt”, cũng như không bao giờ hàm ý rằng mọi người đều phải theo cái “mới” ở mọi nơi. Để dễ hiểu hơn, tôi sẽ chứng minh như sau: chủ nghĩa cộng sản xuất hiện sau chủ nghĩa tư bản, nghĩa là chủ nghĩa cộng sản thuộc loại “mới”. Thế thì cái anh chàng trên có đã từng dốc hết sức để thuyết phục các quốc gia Âu Mỹ hãy dựng xây xã hội cộng sản chủ nghĩa thay thế cho xã hội tư bản chủ nghĩa? Việt Nam áp dụng cái gọi là nền kinh tế thị trường theo định hường xã hội chủ nghĩa vốn đã giúp Việt Nam tồn tại thành công suốt cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu trong những cuộc khủng hoảng kinh tế 2007-2009 vốn làm tổn hại thanh danh của Hoa Kỳ và các nước khác; vậy thì, liệu hắn ta và những tên tương cận có nên được cho rằng đang miệt mài ra sức thuyết phục các chính phủ Âu Mỹ áp dụng cùng mô hình hoạt động kinh tế ấy?

Mọi người khôn ngoan trên thế giới đang nói về sự tùy biến cho tương thích với  hoàn cảnh thực tế. Chỉ có hắn là nói “Thị trường ở đây không phải là để sao chép các ý tưởng Phương Tây vào bối cảnh Việt Nam”. Nếu hắn có học một chương trình hàn lâm Thạc Sĩ Kinh Doanh Quốc Tế, y sẽ biết rằng y sẽ phải học rất nhiều về Trung Quốc, về thị trường Trung Quốc, về cách “làm ăn” ở Trung Quốc, và về những gì mà thương nhân Âu Mỹ nên thực hiện để làm hài lòng người Trung Quốc nếu muốn làm đối tác với Trung Quốc. Khi hắn đến Việt Nam “làm ăn”, cái tùy chọn duy nhất mà y phải chọn để tồn tại là phải làm theo các thông lệ của Việt Nam; và ngược lại, khi người Việt Nam tiến ra thế giới họ phải theo các thông tục, các luật lệ và quy định được áp đặt toàn cầu.

Có thể hắn cho rằng hắn có quyền gọi các chuyên gia Việt Nam là “một dúm những giám đốc điều hành người Việt cũ xì” làm y “phát ngấy”. Y thật đáng thương hại. Các diễn giả luôn phát biểu những nội dung phù hợp với khán-thính giả phù hợp. Nếu hắn tham dự một hội thảo có đóng tiền để rồi “phát ngấy” thì đơn giản có nghĩa là hoặc y đã chọn sai chủ đề để tham dự, hoặc ông chủ của hắn cho rằng hắn vẫn chưa đạt yêu cầu cơ bản nên bỏ tiền ra cho hắn đi đào tạo thêm về điều cơ bản chăng. Y cũng đáng thương hại ở chỗ hắn đã chưa từng có bất cứ cơ hội nào dự bất kỳ buổi thuyết trình nào của tôi. Những cái tên mà y gợi ra như Bill Gates, Steve Jobs, Paul McCartney, Tina Brown, và Hillary Clinton tôi đều sem như đám vất đi. Bill Gates là ai nhỉ? Chắc y muốn nói đến người đã không học xong đại học rồi giỡ chiêu trò nhơ bẩn độc chiếm thiên hạ bằng cách triệt đường sống của các bậc kỳ tài công nghệ thông tin ở Châu Âu? Và còn Hillary Clinton là ai vậy cà? Y muốn nói đến cái mụ già đã tự hào chụp hình chung với “hoàng tử” cao to đẹp trai đầy tự hào của Muammar Gaddafi tại Tòa Bạch Ốc (tức…”Nhà Trắng”), để rồi hai năm sau tự hào dội bom thủ đô Tripoli giết Muammar Gaddafi? Y có thể mua những quyển viết bởi họ hoặc viết về họ (tức là hồi ký tức do chính đương sự viết về chính mình hoặc tiểu sử tức do các nhà nghiên cứu khác viết về một nhân vật nổi tiếng) để biết về cuộc đời và ý tưởng của họ – nếu những kẻ ấy có “ý tưởng” mới nào dành cho xứ sở của họ. Tôi cho rằng những cái tên do y kể ra chẳng đáng một xu teeng. Tôi muốn y nhớ đến thông tin này: Đại tướng Võ Nguyên Giáp của Quân Đội Cộng Sản Việt Nam chỉ là một giáo viên Việt Sử nhưng đã làm nhục tất cả các tướng lĩnh quý tộc của Pháp và các tướng lĩnh vinh diệu xuất thân từ các học viện quân sự như West Point của Hoa Kỳ bằng cách cực kỳ đơn giản: chiến thắng tất cả các cuộc chiến tranh quét hất Pháp vĩnh viễn khỏi Đông Dương rồi sau đó dí đuổi quân đội Mỹ bỏ chạy ra biển khơi, vùi chôn tất cả dưới bùn sâu quánh đặc của sự nhục nhã.

Tóm lại, lời khuyên ở đây là hắn ta nên kính trọng người dân Việt Nam (cùng tất cả các cư dân địa phương của các xứ miền trên thế giới mà y đến để làm ngoài kiều) vì rằng những cư dân địa phương của các nước này có một thuận lợi lớn hơn  rất nhiều so với ngoại kiều như y vì họ biết rất rõ (a) xứ sở của họ, người dân của họ, văn hóa của họ, cùng mấy thứ linh tinh của họ; và (b) mọi thứ về y, người dân của y, văn hóa của y, cùng mấy thứ linh tinh của y; vậy mà y chỉ biết mỗi có những gì của y mà thôi. Đây cũng là lý do có thành ngữ “nhập gia tùy tục” như một kim chỉ nam phù hợp cho các thương nhân tay mơ. Y sẽ có cơ may tốt hơn để tồn tại ở Việt Nam nếu bỏ thời gian làm sao cho y tăng thêm tính cạnh tranh bằng cách học hỏi các kiểu cách Việt thay vì càu nhàu xằng bậy về cái “cũ mèm” hoang đường và cái “mới” vô nghĩa.

Trân trọng kính chào Cô,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước Mắng Mụ Già Mồm Marie Cordiez Của Cộng Đồng Pháp Kiều Ở Việt Nam – Marie Cordiez The God-Damned Flibbertigibbet

Hoàng Hữu Phước Đã Nói Về Sự Thất Bại Của Yahoo!

Hoàng Hữu Phước, MIB

28-7-2016

Mấy hôm rày báo này báo nọ nói về sự thất bại của Yahoo! Và thậm chí có bài chạy tít giật gân về cái gọi là “điềm báo trước” của sự thất bại ấy, có điều khôi hài ở chỗ cái gọi là “điềm” chỉ xuất hiện khi báo nước ngoài nói đến sự việc Yahoo! bị thâu tóm cùng với bao lời phun châu ói ngọc của những chức sắc cấp cao của Yahoo!, những kẻ mà trước đó chưa hề viết gì và/hay nói bất kỳ điều gì về bất kỳ cái sự tình gì mang tính “điềm” cả để giúp ngăn chặn cái “điềm” ấy xảy ra.

Nay có vài bạn hữu nhắc lại những lời tôi “phang” Yahoo! ngay từ lúc thịnh trị của nó, dù chỉ dựa vào những hành vi của Yahoo! mà lúc đó chỉ có mình tôi cho là dở hơi dở ẹc dở òm, là…“điềm” báo thất bại của Yahoo! Trong khi mấy cái “điềm” do những kẻ thất bại bắt đầu mất “giốp” (job) nêu lên cho báo chí các nơi có cái mà đăng lấp khoảng trống chẳng ăn nhập gì đến những cốt lõi cụ thể, tôi đã đơn giản dựa vào cái “hình dong” của Yahoo! mà “họa cốt”. Thánh hiền thời thượng cổ  có câu rằng có tất cả 6 hạng người trong thế giới kinh doanh toàn cầu hóa gồm (a) ai được sinh ra không cần học thầy nào đã biết tất tần tật thì là bậc thánh nhân, (b) ai học với thầy giỏi mỗi một cái biết mười cái là bậc trí nhân, (c) ai chăm chỉ học với thầy giỏi và trở nên giỏi như thầy là bậc tài nhân, (d) ai chăm chỉ học hành với thầy giỏi vẫn không giỏi được như thầy hoặc giỏi hơn thầy mà chỉ trở thành người đức độ tốt đẹp cho đời là bậc hiền nhân, (e) ai không có trí hóa thích hợp với việc học hành vẫn cố lặn lội kiếm tìm thầy giỏi để mong noi theo được điều tốt đẹp bất kỳ nơi thầy là bậc tu nhân, (f) còn ai vừa có điều kiện tài chính để học tập vừa chẳng cần tìm đến thầy giỏi mần chi đã vậy còn có thầy giỏi lù lù tình nguyện đến dạy chùa mà vẫn không tiếp thu là bậc đại ngu nhân. Tôi đã mắng Facebook và nhận thấy dường như nó đã sửa đổi dần dần để đừng rơi vào cái “điềm” phá sản mà tôi đã nêu, tuy nhiên đến nay tôi vẫn chưa chịu “sinh hoạt” gì trong Facebook cả. Tôi đã mắng Nokia và Samsung ngu xuẩn khi tự tiện kèm game và các tính năng phụ trợ lung tung vào điện thoại di động khiến điện thoại bị hao tốn tài nguyên dung lượng trong khi giá bán ôm hết mọi thứ dư thừa áp đặt ép users phải mua kèm nên quá cao, và tôi lúc đang là chức sắc cấp cao một công ty nước ngoài khi được mời mua “mở hàng” một điện thoại cao cấp đã nói thẳng với một chức sắc của Samsung ở Việt Nam rằng tôi chỉ mua máy ấy với điều kiện hãy gỡ bỏ hết game và nhạc rồi trừ tiền các bộ phận thừa thải đó; rốt cuộc Nokia dẹp tiệm; còn mấy hãng khác thì để ai muốn chơi game nào thì tự download lấy khiến giá phone thấp hơn, bán được nhiều tỷ chiếc hơn, ngành game phát rộ hơn, và ngay cả máy ảnh rất xịn đính kèm cũng coi như là quà tặng thêm chứ nhà sản xuất không dám tính cho đội giá thành. Nokia là đại ngu nhân. Và Yahoo! cũng thế.

Xin đăng lại nguyên văn 5 bài như dưới đây để bạn đọc tham khảo không những về các nhận xét của tôi về Yahoo! mà còn về những lĩnh vực chung khác của cái gọi là “mạng xã hội”, v.v., của thế giới kỳ bí kỳ vĩ và kỳ cục một cách kỳ khôi của xa lộ thông tin.

Bài 1: Messy Messy Mash (30-11-2007)

Bài 2: Yahoo! 3600 (17-6-2009)

Bài 3: Yahoo! Và Sự Thất Bại Tại Việt Nam (2012)

Bài 4: Blogging (01-10-2008)

Bài 5: Mạng Xã Hội: Ảo Tưởng Hoang Đường (09-4-2010)

Bài 1: Messy Messy Mash

(Bài đăng tiếng Anh ngày 30-11-2007 tại http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-WJ2qRpo5dKce.8S1AOHSNmonPHXz?p=135)

Nghĩa tiếng Việt:

Bài này viết nhân Yahoo! phạm phải một lỗi ngu xuẩn khi tự triệt hạ Yahoo!3600 để thay thế bằng Yahoo! 360 Plus và lại tự hủy Yahoo! 360Plus.Yahoo! còn đẻ ra Y!Mash mà bản thân cái tên “Mash” lại là cách đặt tên hoàn toàn thiếu ánh sáng trí tuệ như bị tôi giễu cợt gọi là “Messy Messy Mash” rồi gán luôn cho nó chữ “Smashed”dựa vào phát âm ngớ ngẩn mà lãnh đạo ngu ngốc của Yahoo! đã dại dột lựa chọn. Dưới đây là phần nghĩa tiếng Việt của bài gốc tiếng Anh:

Về Y! Mash thì tôi tin rằng đó là thứ hỗn độn lỗn nha lỗn nhỗn. Chỉ là một bản beta để thay thế một bản beta trước đó. Chúng ta đầu tư thời gian cho Y! Mash và rồi nó sau hai năm nữa ắt sẽ lại yêu cầu chúng ta di dời blog của mình qua một ngôi nhà tạm mới khác chắc dưới tên Y! Messier Mash Beta tức bản beta hổ lốn hơn của Mash, tức một thử nghiệm cho một cái nhà khác mang tên Y! Messiest Mash Beta tức bản beta hổ lốn nhất của Mash, tiền thân của Y! Mash Beta Smashed tức bản beta nát bét của Mash.

Tôi đã vào xem cái gọi là Y!Mash có ra chi không, và bỏ ra đôi ba phút để điền vào cái bản như hình chụp sau:

Yahoo (1)Yahoo (2)

Song, đã quá đủ cho một người tuổi Aries Trội như tôi lưu lại dấu hằn. IT đã đi quá xa một cách không cần thiết trong ngành công nghiệp giải trí. Ngoài thời gian bận rộn thường nhật của một doanh nhân, tôi dành thời gian còn lại để thăm cha mẹ, trò chuyện với con cái lúc ăn tối, kể chuyện tiếu lâm chọc cười bà xả, đọc sách và tạp chí, check email, viết tiểu luận hoặc sáng tác thơ văn, viết lách blog, lướt internet kiếm tìm tư liệu. Tôi không sao tưởng tượng ra được trên đời này có vị thương gia nào lại bỏ thời gian chọn một điện thoại di động cầu kỳ phức tạp có chức năng nghe nhạc, chơi game, máy ảnh, v.v. và v.v., y như trẻ nít; vì rằng muốn “xịn” thiệt thì ông ta nên có một điện thoại di động trong túi dành riêng cho việc liên lạc, một máy ảnh tốt cỡ 10 mega-pixel trong cặp da đựng laptop, còn ở nhà thì có một hệ thống nghe nhạc đặt cạnh chiếc LCD TV. Tương tự, Yahoo! đã làm y hệt mấy anh sản xuất điện thoại di động như  Nokia và Samsung. Yahoo! đã tạo ra Mash với nhiều điểm “mở” cho thiên hạ tự do đến độ “khách khứa” mà lại có quyền làm này làm nọ với blog của riêng người khác! Cái sai ở đây là giống như Nokia và Samsung, Yahoo! đã chú mục vào mấy nhóc tuổi teen thay vì nhắm đến những người làm ra tiền. Tôi không thích mua một điện thoại di động đa năng, bởi vì nghe nhạc và chơi game có thể làm cạn pin vào thời điểm quan trọng khi có cuộc điện thoại triệu USD sắp gọi đến, và bởi vì chụp hình từ một điện thoại di động thì cách chi có được tác phẩm nhiếp ảnh tuyệt vời. Phải trả nhiều tiền cho mấy thứ thấp kém đến thế ư? Tôi không nghĩ nên phí như vậy đâu.

Nói chung thì tôi không ưa Y!Mash. Nếu phải dọn nhà qua Mash, đơn giản chỉ vì tôi chẳng còn cách nào khác. Tôi có thể tính tới chuyện có một blog có trả tiền, song thế thì còn chơi với ai cơ chứ.

(Nguyên bản tiếng Anh:

About Y! Mash, I believe it is a messy thing. A beta version to replace an earlier beta version: we reinvest our time for Y! Mash and then after two years it may ask us to relocate our blog to a new temporary house probably under the name of Y! Messier Mash Beta, a tester for another site of Y! Messiest Mash Beta, a predecessor of a Y! Mash Beta Smashed.

I already came to see how the so-called Y!Mash looked like and spent a minute or two to write some entry notes as per the photo inset hereunder.

But this is enough for an out-Aries Aries to leave its footprints. The IT has gone so far in the entertainment industry unnecessarily. Besides the daily work of a busy businessman, I spent the balance time for visiting my parents, chatting with my son over the dinner table, telling jokes to make my wife laugh, reading books and magazines, checking mail, writing essays or composing poems, doing some blogging, and surfing internet for documentary materials. I can hardly think of a businessman spending time to select a sophisticated hand phone with functions of MP3 music, games, and camera, and the like, as the teens, because he should have a phone in his pocket for pure communication purposes, a good 10-mega-pixel camera in his laptop leather case, and a music system at home by the side of an LCD TV. Similarly, Yahoo! is doing exactly like what the hand phone manufacturers like Nokia and Samsung are doing. It creates Mash with a lot of “open” points for free access so that visitors can do this and that with your own blog. The mistake is that like Nokia and Samsung, Yahoo! seems to have a focus on the teens instead of the money-making people. I do not like to buy a multi-function hand phone, because listening to music may let the battery down at crucial moment when a million-dollar calling is approaching, and because the photo shooting from a hand phone would produce low quality images only. To pay high money for the low things? I do not think so.

In all, I do not like Y!Mash. If I have to shift to Mash, it simply means I have no choice. I may think of having my own paid site, but then this sounds isolated.)

Bài 2: Yahoo! 3600

(Bài đăng ngày 17-6-2009 tại http://www.emotino.com/bai-viet/17907/yahoo-360)

Trong bài viết tiếng Anh tựa đề Messy Mash (tức Mash Lỗn Nha Lỗn Nhỗn) tháng 11 năm 2007 trên blog Yahoo! 3600, tôi có viết rằng mặc cho khí thế hừng hực của Mash với biết bao bài báo ở Việt Nam ngợi ca lột tả bao điều ưu việt của Mash tôi vẫn không tham gia dọn blog vào Mash, thậm chí cho rằng sự không có giá trị tự thân của Mash báo trước một cáo chung nhanh chóng của Mash qua câu giễu cợt của tôi: “Về Mash của Yahoo! thì tôi cho rằng nó chỉ là thứ lỗn nha lỗn nhỗn mà thôi: một bản beta chạy thử nghiệm thay thế cho một bản beta thử nghiệm trước đó chứ có gì mà ghê gớm, có khi ta dời về Mash chừng hai năm là y lại bảo ta tạm dời qua Phiên Bản Thử Nghiệm Mash Hỗ Lốn Hơn, tức một thử nghiệm khác cho Phiên Bản Thử Nghiệm Mash Siêu Hỗ Lốn, tức là tiền nhân của cái phiên bản cuối cùng là  Phiên Bản Thử Nghiệm Mash Đã Bị Đập Nát Như Tương”. Thực tế diễn ra nhanh gọn hơn tiên đoán của tôi vì Mash bị Yahoo! xóa sổ, thậm chí không cho nó cơ hội có được một gia đình truyền lưu dòng họ. Yahoo! 3600 cũng sẽ phải như thế.

Cái sai của Yahoo! (và của tất cả các nhà sản xuất điện thoại di động như có nêu trong bài MessyMessy Mash) là hoặc tập trung vào sai đối tượng hoặc tập trung vào thiếu đối tượng, khiến 3600 lạc lõng (cũng như khiến điện thoại di động rớt giá). Cái kỳ quái hay gặp phải trên mạng “xã hội” là thứ tiếng Việt ít trang trọng, như thể tất cả chỉ để phục vụ giới ở tuổi “teen” tức giới chưa-làm-ra-tiền-và-chưa-làm-chủ-được-bản-thân chứ không màng đến người đọc thuộc giới làm-ra-tiền, nghĩa là những người chủ gia đình, chủ doanh nghiệp, chủ bản thân – mà như vậy là xúc phạm đến giới thực sự là khách hàng trả tiền cho những công ty có quảng cáo trên Yahoo!. Ngay cả lời mời “dọn nhà” sang Yahoo! 360Plus cũng dùng từ “nha” như không quan tâm đến bậc trưởng thượng, những người lớn nghiêm túc, và những bậc tu hành vốn cũng là khách hàng đông đúc của Yahoo!.

Yahoo (3)

Trong khi nội dung trang chủ Yahoo! tiếng Anh đầy tin tức quan trọng hoặc tin giật gân viết với nội dung tiếng Anh đàng hoàng, thì trang chủ Yahoo! Việt Nam bằng tiếng Việt lại lẩn quanh lẩn quẩn quanh cái cối xay của tạp nhạp thường thấy ở báo lá cải phương Tây như nào là “Ăn Mặc Sexy Có Phải Là Hở Hang” hay “Bà Obama Bị Ví Như Hắc Tinh Tinh” với thứ tiếng Việt không bình thường. Ở nước ngoài, những ai làm công tác truyền thông báo chí đều đã trải qua đào tạo chuyên nghiệp về báo chí học – ngôn ngữ học – tâm lý học – xã hội học – thế giới sử – chính trị học – pháp chế học, thực sự kinh qua tác nghiệp sàng lọc khủng khiếp, và phải có tiếng tăm cá nhân mới có được một việc làm cố định dài lâu cho một tòa soạn; trong khi Yahoo! Vietnam chắc toàn những người quá trẻ, vốn tiếng Việt không đủ đạt sự thâm thúy tinh tường, và vẫn không thoát ra được cái “con nít” để “lớn trước tuổi”, vốn luôn là điều cần thiết trong tất cả mọi lĩnh vực, khía cạnh, ngóc ngách của cuộc sống sinh tồn ngay cả từ thời ăn lông ở lổ.

Nay gần đến ngày xóa sổ Yahoo! 3600, nhiều thân hữu hỏi tôi đã dời blog qua ngôi nhà mới Yahoo! 360Plus chưa, và tôi đáp rằng có thể tôi sẽ thử đem “cất” mấy bài viết của mình ở Facebook hoặc cũng sẽ bỏ hết vô Yahoo! 360 Plus nhưng sẽ không upload thêm hình ảnh hay bài viết nào khác nữa. Điều tôi có thể làm là sẽ copy tất cả những bài của tôi trên Yahoo! 3600 vào dĩa CD. Thậm chí đối với Yahoo! email tôi cũng khuyên thân nhân đừng dùng của yahoo.com.vn, và nhiều lúc vào internet tôi phải struggle vật lộn kiên quyết cho tới khi giao diện tiếng Anh của Yahoo! xuất hiện, tức là đánh bật sự nhảy xổ vào của Yahoo! Việt Nam để không phải thấy các câu cú tiếng Việt cớt nhã và thông tin dâm dục hạ cấp.

Và cần chi phải có cái Yahoo! Việt Nam khi mà tự thân Yahoo! đã có đủ phương tiện để người Việt viết tiếng Việt tùy thích cùng lúc với liên kết bè bạn bốn biển năm châu, và nhất là khi Chính phủ đã chính thức khuyến khích người dân nâng cao trình độ tiếng Anh để đáp ứng yêu cầu cao của công cuộc dựng xây và phát triển kinh tế nước nhà. Tận dụng internet, chat, blog, như một phương tiện và môi trường sử dụng tiếng Anh càng nhiều càng tốt chính là để phục vụ cho nhu cầu và yêu cầu “giỏi” ngoại ngữ ấy. Thời giờ của mỗi người chỉ có 24 tiếng/ngày, với hầu hết thời gian toàn sử dụng tiếng Việt; vì thế những lúc thư nhàn bên máy vi tính hãy dùng tiếng Anh. Còn các lập luận rằng người dân không phải ai cũng biết tiếng Anh thì lời giải đáp rất dễ dàng: tin tức và thông tin tri thức mọi mặt đều sẵn có trên các trang web online lớn và tầm cỡ của Việt Nam, trung ương cũng như địa phương, không cứ gì phải vào Yahoo! Vietnam.

Cũng trong bài Messy Messy Mash đã nêu, tôi có viết rằng Tôi không ưa Y!Mash. Nếu phải dời blog qua Mash, đó chỉ vì không còn sự lựa chọn nào khác. Có thể tôi sẽ tính đến việc mở web cá nhân của mình có đóng phí; song, như vậy còn chơi được với ai”; và lần này cũng vậy, tôi có thể miễn cưỡng dời sang Yahoo 360 Plus dù biết rằng sự sản sinh vô tính có thể cho ra Yahoo 360 Super Plus hay Yahoo 360 Super Plus Extra tiếp nối chuỗi thử nghiệm luôn luôn thất bại của Yahoo! thì sự kết thúc cũng sẽ y như Yahoo 3600 hoặc mang tính tốc độ gục nhanh gọn của Yahoo! Mash mà thôi.

Bài 3: Yahoo! và Sự Thất Bại Tại Việt Nam

(bài đăng cuối năm 2012 tại Emotino.com)

Tôi bật cười khi đọc thấy ở đâu đó tin Yahoo! Blog Việt Nam “bất ngờ” thông báo sẽ kết thúc hoạt động nhằm tập trung cải tiến các sản phẩm cốt lõi khác. Cười vì làm gì mà “bất ngờ” khi tôi đã bảo trên Emotino nhiều năm trước là Yahoo! phải dẹp tiệm vì  nhiều lý do như đã nêu. Và cười vì Yahoo! làm gì có sản phẩm cốt lõi có giá trị. Nhân đây xin nêu lại vài ý đã viết ra từ năm 2008 đến nay.

Thứ nhất: Yahoo! chọn sai người để thuê làm lãnh đạo và làm nhân viên tại thị trường Việt Nam, vì tất cả là tay mơ, ít học, ít tuổi, mà minh chứng rõ ràng là kiểu dùng từ ngữ trẻ con, bỡn cợt, trong khi tất cả Yahoo! của tất cả các nước nói tiếng Anh đều không thấp lè tè như vậy. Nội dung các chủ đề quá thấp, thông tin không cao cấp, còn kỹ thuật thì chỉ dành cho phường phù hợp nghĩa là tạo công cụ cho phép những kẻ tự do quá trớn, vô chính phủ, muốn ghi chú bôi bẩn blog ai thì cứ việc khạc nhỗ vào đấy, như đã bị tôi mắng trong bài Thùng Nước Đá & Blog trên Emotino.

Thứ nhì: Yahoo! có giới lãnh đạo bất tài vô dụng ở chính quốc, mà bằng chứng tôi đã kể trong bài Mash Lỗn Nha Lỗn Nhỗn trên Emotino.

Thứ ba: Người Việt chỉ cần Yahoo! bình thường của USA hay UK đều được, đâu cần phải có Yahoo! Việt Nam và Yahoo! Blog Việt Nam, vì họ (a) có thể “gỏ” chữ Việt như thường và (b)  nên ít sử dụng tiếng Việt để còn trau giồi ngoại ngữ nhất là tiếng Anh, kẻo cả ngày dùng tiếng Việt mà đêm khuya vào net cũng dùng tiếng Việt bảo sao báo chí cứ mãi nêu cử nhân Anh Văn ở Việt Nam rất kém tiếng Anh. Nghĩa là ngay từ đầu, sự đầu tư cho một “cái riêng cho Việt Nam” đã là việc làm vô vị, không đáng được khuyến khích, và mang dấu ấn thất bại ngay từ lúc bắt đầu.

Thứ tư: Lý do thứ nhất ở trên chính là đường dẫn đến lý do chót này, tức là cơn thịnh nộ của bất kỳ bậc làm cha làm mẹ đoan chính, sang cả, nghiêm túc nào, những người thấy họ bị Yahoo! hỗn láo (a) gạt họ ra rìa vì chính họ làm ra tiền chứ không phải đám đông tuổi “teen” và (b) dám tạo môi trường sinh hoạt không lành mạnh để làm bẩn con cái tuổi “teen” của họ.

Còn lý do rất riêng tư mà tôi từng tuyên bố với nhân viên thân cận của mình, nay cũng xin thố lộ: đó là Yahoo! chỉ có thể thành công ở Việt Nam nếu thỉnh mời được một vị đứng tuổi nọ chịu ra đứng mũi chịu sào lãnh đạo Yahoo! tại Việt Nam.  Song, có thể đã quá trể, vì chính Yahoo! Việt Nam cũng phải cáo chung vì cách chi mà có chỗ cho những sản phẩm thấp kém trên đời.

Mỗi khi Yahoo! Việt Nam hỗn láo chui tọt vào màn hình máy vi tính của tôi là tôi vật lộn với nó để vứt bỏ nó, để tìm lại trang web của Yahoo! USA hay Yahoo! UK & Ireland, để được đọc các thông tin có giá trị mở mang trí hóa, được viết bằng tiếng Anh với ngôn phong nghiêm túc của những nhà báo có tay nghề cao và có học thức.

Muốn giỏi tiếng Anh, đừng nên đọc Yahoo! Việt Nam.

Muốn giữ tư thế người nghiêm túc, trang trọng, trưởng thành, và sang trọng, đừng nên đọc Yahoo! Việt Nam.

Blogging

(Bài đăng ngày 01-10-2008 tại http://www.emotino.com/bai-viet/17079/blogging)

Tôi có trang blog cá nhân tên Aspiration tại http://uk.360.yahoo.com/hoanghuuphuoc viết bằng tiếng Anh (gần đây có thêm tiếng Việt theo yêu cầu của thân hữu) để mấy mươi ngàn sinh viên của tôi cùng bạn hữu bốn phương thuộc nhiều quốc tịch có nơi tham khảo, trao đổi kinh nghiệm về formal English. Một số khách ghé thăm vì chưa biết tính cách của tôi nên lấy làm lạ, gởi email hỏi tôi vì sao tôi khóa không cho ai được viết lời bình làm họ không thể viết những lời ngợi khen thán phục. Tôi đã trả lời: “I switch off the comment box as I see that many people just step in somebody’s blog just to leave a nonsensical “Smile!” or “Wink!”or the like. If you do not have time, then it is absolutely wrong to put your head into the windowpane of somebody’s house, shouting “Smile!” then dispersing into the thin air. If you have time, come in and have tea and some biscuits with me in my sitting-room; i.e. if you have time, please leave some righteous and polite notes in my Guestbook then rest assured that it is my sincere honour to keep yours respected all my life. Thank you.” (Bạn thân mến, tôi đã khóa hộp thư bình phẩm vì tôi thấy ở blog của người khác có những người vào blog chỉ để lưu lại những từ vô nghĩa như “Smile!” hoặc “Wink!” hoặc những thứ tương tự. Nếu không có thời gian thì thôi, sao lại sai quấy đến độ đút đầu vô cửa sổ nhà người ta hét toáng lên “Smile!” rồi tan biến ngay vào hư vô? Nếu có thời gian, xin mời vào dùng trà và ăn vài chiếc bánh ngọt với tôi nơi phòng khách, nghĩa là nếu có thời gian xin lưu lại những dòng chữ lịch sự và đứng đắn để biết chắc một điều: những lời ấy sẽ được tôi trân trọng trọn đời. Cảm ơn bạn nhé). Và tôi đã thành công: tôi nhận được rất nhiều những email trang trọng và tạo nên một nét văn hóa riêng biệt giữa tôi và người quen cũng như người lạ trong cộng đồng cư dân mạng khi sự giao lưu mang tính nghiêm túc về cả nội dung và hình thức.

Yahoo (4)Yahoo

Tôi đã dùng blog như đúng ý nghĩa khởi thủy của nó: một quyển nhật ký hay lưu bút điện tử, mở và sẻ chia cho mọi người cùng đọc.

Vào tháng 8 vừa qua, khi ngồi nhâm nhi tách cà phê cùng một phóng viên chuyên ngành thương hiệu và marketing tại cà-phê Highlands Bờ Hồ, Hà Nội, tôi được “phỏng vấn” về xu hướng marketing bằng blog, liệu đó có thể trở thành một công cụ tiếp thị hiệu quả hay không, và tôi đã tình thực cho biết nhận định riêng của mình rằng sẽ khó thành công ở Việt Nam, chỉ vì người Việt (kể cả Việt Kiều hải ngoại) khi ồ ạt sử dụng blog cho mục đích cá nhân – mà đa số là giới trẻ – lại thường là để bỡn cợt, hoặc tệ hại hơn là để học đòi nhơi lại miếng bã dân chủ tự do, phê phán chính phủ, chê bai chính sách, hoặc chống cộng, v.v., khiến nhiều người đúng đắn – đa số họ là những người có kinh tế vững vàng – sẽ dị ứng với blog, và không sẵn sàng đón nhận thông tin qua blog, biến blog trở thành yếu thế so với các trang web chính thức. Ngoài ra, một số doanh nghiệp hoặc cơ sở mà chủ nhân là giới trẻ tuy nghiêm túc “chào hàng” trên blog nhưng vẫn không tạo cho blog một phong cách và nội dung chuyên nghiệp mang hơi hướm của thương mại điện tử, mà chỉ đơn thuần dùng blog làm nơi dùng miễn phí để rao bán hàng hóa lẻ. Đó là chưa kể đã có nhiều cảnh báo về những blog kinh doanh kiểu lừa bịp khiến người ở vai “khách hàng” khi có nhu cầu sẽ ngần ngại ghé vào “gian hàng” blog để mua sắm. Ngoài ra, Việt Nam có những đặc điểm văn hóa đặc thù: nhiều người tuy tôn sùng hàng ngoại, thích sống ở nước ngoài, v.v., nhưng vẫn giữ nguyên “phong cách” thuần Việt của mình, nghĩa là dù ăn mặc sang trọng hàng hiệu Tây, nhai kẹo Tây, xài tiền Tây, trang bị tận răng hàng Tây và đi Tây, nhưng vẫn chống việc đội mũ bảo hiểm khi đi xe Tây, nói chuyện ồn ào trên máy bay Tây, chen lấn kể cả khi có Tây xếp hàng, và xả rác ở phố Tây, vân vân và vân vân. Blog có thể là thứ công cụ và phương tiện tuyệt diệu cho marketing của thời đại mới trên một phạm vi tòan cầu không có Việt Nam. Đặc biệt là chi phí cho một dịch vụ web không còn ở mức giá quá cao, nên việc sử dụng blog cho mục đích marketing sẽ không ở mức rộng khắp hoặc có thành công cụ thể. Đó là chưa kể người Việt Nam đa số quan tâm đến hình thức bên ngoài, nên khi blog là một phương tiện miễn phí tất nhiên sẽ không đựợc coi trọng, trừ phi chủ nhân của blog có danh tiếng, hoặc dịch vụ thực sự thực hiện có kết quả tốt mà nhiều người biết đến, khen ngợi, rồi truyền miệng cho các khách hàng khác.

Một câu hỏi khác mà nhà báo quan tâm là những lĩnh vực nào có thể áp dụng hình thức tiếp thị qua blog, và vì sao. Tôi chỉ có một ý kiến cá nhân ngắn gọn: hình thức tiếp thị qua blog tại Việt Nam chỉ đặc biệt phù hợp cho những doanh nhân đã có mối quan hệ nghiêm túc thật rộng qua blog với rất đông bằng hữu nghiêm túc và được sự ủng hộ nghiêm túc của lực lượng thân hữu nghiêm túc này, khiến sẽ đạt hiệu quả vào thời điểm doanh nhân quyết định nghiêm túc sử dụng blog làm công cụ marketing nghiêm túc cho sản phẩm hay dịch vụ nghiêm túc của doanh nghiệp mình.

Thường thì các ý kiến luôn mang giá trị cao do dịch lại nguyên văn từ những nghiên cứu hàn lâm học thuật và thực tế chính xác ở nước ngoài; song, chỉ khi có sự quan tâm tìm hiểu căn cơ đến thực tiễn văn hóa, con người, cơ sở hạ tầng, môi trường kinh doanh, v.v., ở Việt Nam như thế nào thì những ý kiến ấy mới xác đáng hơn, khả thi hơn, khả dụng hơn. Cái tính “động” của blog hay “tĩnh” của website thì không bao giờ là một khẳng định của công thức hay định nghĩa máy móc, vì còn tùy thuộc vào mức độ chuyên nghiệp của phía sử dụng vận hành blog hay website và sự đáp lại từ khách hàng tham quan blog hay website. Ngôn ngữ hay phong cách hay nội dung gì gì đi nữa cũng không thể xóa tan ranh giới của văn hóa cộng đồng, nền tảng giáo dục cá nhân, hay sở thích riêng biệt. Một blog được sử dụng làm công cụ marketing sẽ có nội dung thu hút nhiều hay ít người tham quan, và có nhiều hay ít người thực sự mua sản phẩm hay dịch vụ đang được marketing trên blog, chứ không bao giờ mang ý nghĩa quyết định đầy chất trẻ thơ là marketing qua blog sẽ “ăn đứt” được website.

Ebay.com, amazon.com, drugstore.com, business.com, fedmarket.com, ubid.com, hay onvia.com, v.v., là website hay blog, động hay tĩnh? Câu hỏi tự thân đã là cách trả lời hoàn hảo, vì rằng khi thực sự nói về e-Commerce, sự tập trung sẽ về nội dung B2C, C2C, C2B, B2B, hay B2G, chứ không về định tính cái ưu việt của website hay blog, đó là chưa kể đến các hình thái mới của mCommerce hay U-commerce của thời đại số hóa của những ngày sắp đến, mà sự phát triển ở Việt Nam sẽ mang nhiều phong cách của một sự khoan thai, từ đồ dần dà, nhàn hạ.

Mạng Xã Hội: Ảo Tưởng Hoang Đường

(Bài đăng ngày 09-4-2010 tại http://www.emotino.com/bai-viet/18527/mang-xa-hoi-ao-tuong-hoang-duong

Khi thế giới bước vào kỹ nguyên công nghệ thông tin, mọi việc diễn ra theo công thức bất di bất dịch từ thời khủng long biến mất trên toàn hành tinh này, nghĩa là mỗi lần bắt đầu một kỹ nguyên bất kỳ sẽ luôn có nhiều xưng tụng quá mức đến độ mất tỉnh táo của con người, y như thủa chiếc ô-tô đầu tiên của thực dân Pháp ở thuộc địa Việt Nam chạy đến đâu là nam phụ lão ấu tíu ta tíu tít chạy theo sau hít thật sâu vào buồng phổi làn khói xăng pha chì nồng độ cao đậm đặc dầu nhớt và chì, tấm tắt khen “thơm quá, thơm quá! ”, hay thủa điện thoại di động mới xuất hiện là ở Việt Nam dù là người Việt hay người nước ngoài đi đâu cũng cầm nó trên tay, chạy xe hai bánh chỉ với một tay còn tay kia nắm handphone cho phần còn lại của thế giới nhìn thấy, chứ không cho vào túi quần hay túi xách.

Cũng như vậy, nhiều người ngợi ca “mạng xã hội” trong khi bản thân cái ấy vẫn còn nhùng nhằng đấu khẩu giằng co giữa khái niệm Social Utility hay Social Network, như anh chàng Zuckerberg của Facebook giẫy nẩy nói cái của anh ‎ý (anh ấy) là Utility vì để dân cư mạng giao tiếp, nhận thông tin và chia sẻ thông tin, chứ không như mấy anh khác thì nhằm mục đích khác cơ, chẳng hạn liên kết kinh doanh (ý nói Facebook không kinh doanh chăng ?). Thôi thì tiếng Việt ta có cái lợi là có rất nhiều từ Việt cho một từ tiếng Anh, nên phải chấp nhận thỉnh thoảng chỉ có một từ để gọi nhiều từ tiếng Anh cho thiên hạ thái bình vậy. Nên từ nay sẽ gộp chung là “mạng xã hội”, và thử xem cái “mạng xã hội” nó ưu việt đến đâu.

Cái thứ tình cảm tôi có được từ các “mạng xã hội” là cảm giác kinh hoàng. Không kinh hoàng sao được khi qua mạng xã hội tôi giao lưu với rất đông người bạn và đa số trong số họ mỗi người là thành viên của vài trăm câu-lạc-bộ, đặc biệt các trăm câu-lạc-bộ của người này không đụng hàng với những trăm câu-lạc-bộ của người khác. Tôi đành có một vị trí trong lòng mỗi mạng xã hội, nghĩa là có tên tuổi, hình ảnh, và…không gì khác, vì rằng đáp lại tất cả bạn mạng, tôi sẽ là thành viên của vài chục ngàn câu-lạc-bộ, và đất nước này sẽ ra sao nêu toàn dân tham gia mạng xã hội, sinh hoạt với vài trăm ngàn câu-lạc-bộ để gởi vài chữ ngắn ngủi hay chuyển-phát-nhanh một nội dung bất kỳ mà ai đó ném vào hộp thư của mình, thay vì dùng internet để tra cứu tài liệu, nắm giữ càng nhiều kiến thức càng tốt trong thực tế đời người không đủ dài mà kiến thức lại dồn dập, quá tàn nhẫn, không có ngay cả một khoảnh khắc đợi chờ.

Điểm cần quan tâm nữa là đầu tư công sức cho sinh hoạt ở một mạng xã hội e là điều phí phạm thời gian như sự việc đại gia Yahoo! đóng cửa 3600 không có nghĩa là các tiểu gia khác sẽ sống thọ hơn. Việc mở các “mạng xã hội” để kinh doanh đã rộ lên hơn nấm, chẳng hạn ngoài anh Facebook còn có các anh khác như Twitter, Goyaar, Crackbook,  LifeBox, StudentTalk,  hay Wibya, v.v., vô thiên lủng, thậm chí còn cả “mạng xã hội” Hatebook dành cho những cư dân mạng nào…thù ghét “mạng xã hội” tập trung lại, giao lưu, trao đổi thông tin về…“mạng xã hội” khác. Mạng xã hội hóa ra chỉ là thế. Nếu tôi có nhiều bạn tốt, tôi không cần bất kỳ “mạng xã hội” nào. Đó là sự thật. Ở những mạng xã hội tôi tham gia như Facebook, tôi luôn biến mất sau khi để lại câu ngắn gọn: các bạn muốn giao lưu xin liên lạc hhphuoc@yahoo.com. Có mạng xã hội như Facebook gần đây rất khó truy cập vào ở Việt Nam, thế là thiên hạ – toàn là những kẻ giấu tên thật, dù là người Việt hay người nước ngoài – viết nhặng lên rằng có sự can thiệp của chính phủ Việt Nam, như thể Facebook là cái gì qu‎ý báu lắm, khiến tôi phải viết đôi lời phản bác, “dạy” họ một bài học như sau:

QUOTE

I think this is a case of “much ado about nothing” or “using big words on slight occasions” because Facebook is not the only “free” service. Sooner or later, Facebook will share the fate of Yahoo! 360. The answer must solely be from Facebook, rather than letting people blame Vietnam’s government. I get feeling of nauseating whenever reading comments attacking Vietnam with the label of “communism”. Vietnam is politically strong and its government never fears blogs by ignorant losers under nicknames whose writing against Vietnam – if any – is definitely nonsensical in Vietnamese or English.

I have not been able to get to http://www.facebook.com for many months. However, I do not need Facebook as I have other choices. You may be right when talking about the Vietnam-Facebook issue; however, there are factual things that you foreigners working in Vietnam and local users are not among those blaming people. Believe me. I am Vietnamese, and I know only the illiterate Vietnamese people would write such and such against their government. None of us the intelligentsia do that because we know our government never has any fear on Facebook and the like.

Hence, let Facebook solve its technical problems. It is a funny impression that Facebook is so vitally important that the communist government of Vietnam must interfere. Even if they did do so, their purpose would be to use their utmost and absolutely righteously rightful power to impose a punishment to Facebook.

Nghĩa tiếng Việt:

Tôi thấy quý vị chuyện không có gì mà ẩm ỉ hoặc là phóng đại quá đáng rồi, vì Facebook đâu phải là thứ duy nhất cho xài chùa. Chẳng chóng thì chầy Facebook sẽ chịu chung số phận với Yahoo! 3600 (nếu không sửa sai). Chỉ có Facebook mới có câu trả lời chớ đùng có mà đổ lỗi cho chính phủ Việt Nam. Tôi phát muốn ói mỗi khi đọc mấy comments công kích Việt Nam với nhãn hiệu “cộng sản”. Việt Nam hùng mạnh về chính trị và chính phủ Việt Nam sợ quái gì mấy cái blog của bọn thất bại ngu xuẩn mang tên lóng mà các bài viết của chúng chống Việt Nam toàn là xằng bậy dù viết bằng tiếng Việt hay tiếng Anh.

Nhiều tháng nay tôi thấy khó vào Facebook. Song, Tôi không cần Facebook vì tôi còn nhiều sự lựa chọn khác. Quý vị có thể đúng khi nói về sự cố Việt Nam-Facebook; tuy nhiên, còn có những sự thật khác mà quý vị ngoại kiều làm việc tại Việt Nam cùng những users Việt Nam không thuộc số người chuyên đổ lỗi ấy. Tin tôi đi. Tôi là người Việt, và tôi biết chỉ có những người Việt thất học mới viết những lời lẻ như thế để chống chính phủ Việt Nam. Không bất kỳ ai trong những nhà trí thức của chúng tôi mè nheo như thế bởi vì chúng tôi biết chính phủ chúng tôi sợ quái gì Facebook và những thứ tương cận.

Vì vậy, hãy để Facebook xử lý sự cố kỹ thuật của họ. Thật là một ý tưởng buồn cười khi cho rằng Facebook quan trọng ghê gớm đến độ chính phủ cộng sản ở Việt Nam phải ra tay can thiệp. Mà ngay cả khi chính phủ có làm thế thì mục đích của họ vẫn là sử dụng quyền lực tối thượng và tuyệt đối đúng đắn của họ để giáng sự trừng phạt lên đầu Facebook.

UNQUOTE

Nói tóm lại, chính con người phát triển công nghệ, điều khiển công nghệ, xóa sổ công nghệ, bóp nát nghiền nát nhổ toẹt vào công nghệ, “đẻ” ra công nghệ, dán nhãn “quê mùa” lên công nghệ trước đó. Vì vậy, điềm tỉnh đón nhận cái mới, sử dụng cái mới, chuẩn bị đón cái mới khác, mới là tư thế duy nhất đúng để tránh bị hẫng, nhất là công nghệ ngày nay tiến nhanh hơn vũ bảo, khiến sự trường tồn không còn hiện diện ngay trong lòng công nghệ thông tin. Con người luôn làm chủ nhân và luôn sử dụng bàn tay để khống chế công nghệ. Chuyện nằm nghỉ trong ô-tô và xe tự động chạy đến điểm đến đã lập trình sẵn là chuyện dễ như bỡn của công nghệ hiện đại; song không ai coi sinh mạng mình là cái để bỡn, phó mặc cho chiếc xe chính xác đó tự động chạy trên một con đường không chính xác, được xây bằng cát-đá-nhựa đường mấp mô thoắt ẩn thoắt hiện…lô-cốt, chứ không xây bằng tỷ tỷ các vi mạch điện tử trộn với xi-măng.

Không có điện, công nghệ thông tin tắt ngúm.

Không có con người cật lực lao lung và tập trung dùng bàn tay quản l‎‎‎ý chặt chẽ, điện…là cái gì vậy nhỉ?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: Trong phần tiếng Anh điền vào form online của Y!Mash có đôi ba lỗi văn phạm tiếng Anh do tôi đánh máy trực tiếp online và với cách giễu cợt ngụ ý nhạo báng Y!Mash.

Tổng 310 Bài Viết Trên Blog Này Tính Đến Ngày 29-6-2016 Theo 21 Nhóm Chủ Đề

Hoàng Hữu Phước, MIB

29-6-2016

Cap Nhat

Do thanh công cụ bên trái của giao diện blog này chỉ có khả năng liệt kê mỗi 50 bài mới nhất trong khi tổng số bài đã đăng đã là 311 bài, việc cập nhật sẽ được thực hiện mỗi hai tháng để các bạn đọc có thể theo dõi khi cần truy xuất các đã bài viết trước đó, đặc biệt các bài được gom theo từng nhóm chủ đề sau và xếp theo thứ tự thời gian trước-sau trong mỗi mục chủ đề để tiện phục vụ bạn đọc dễ tham khảo:

1) CHÍNH TRỊ

1- Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?  May 18, 2013

2- Tuyệt Thực July 2, 2013

3- Đại tướng Võ Nguyên Giáp October 26, 2013

4- Về thực quyền, thực uy November 26, 2013

5- NHỮNG LẬP LUẬN KỲ QUÁI CỦA NGƯỜI TỰ XƯNG LÀ TS TRẦN MINH HOÀNG  January 25, 2014

6- Tết Mậu Thân 1968 January 28, 2014

7- Thế nào là Tự Do – Dân Chủ March 24, 2014

8- Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước September 1, 2014

9- Trăm Trứng October 29, 2014

10- Tư Duy Tích Cực 2015 December 30, 2014

11- Nhân Đọc Bài “Ứng Xử Phù Hợp Để Khẳng Định Chủ Quyền Của Việt Nam Đối Với Hoàng Sa Và Trường Sa” March 8, 2015

12- “Biển Đông” Hay “Biển Nam Trung Hoa” March 22, 2015

13- The New Tough Challenges to the Sustainable Development Goals of the UN P3ost-2015 Development Agenda March 29, 2015

14- Những Thách Thức Mới Và Khó Khăn Đối Với Các Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững Trong Nghị Trình Phát Triển Hậu 2015 Của Liên Hợp Quốc March 30, 2015

15- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Đối Lập April 6, 2015

16- Ngày Chiến Thắng 30-4-1975 April 11, 2015

17- 30/4/1970 – 30/4/2015 : 45 Năm Từ Cuộc Đàn Áp Của Vệ Binh Quốc Gia Hoa Kỳ Tiểu Bang Ohio Thảm Sát Sinh Viên Tại Trường Đại Học Kent April 12, 2015

18- Hồ Chí Minh – Cách Mạng Tháng Tám – Giải Phóng Miền Nam September 11, 2015

19- Diệt Tham Nhũng October 30, 2015

20- Bôi Nhọ December 2, 2015

21- Nhân Sự Lãnh Đạo “Tứ Trụ Triều Đình” Tại Đại Hội Đảng Cộng Sản Việt Nam XII December 16 2015

22- Lại Thu Trúc December 22, 2015

23- Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc December 29, 2015

24- Nhân Sự Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam Khóa XII December 25, 2015

25- Đả Đảo Bọn Giặc Trung Quốc! December 30, 2015

26- Sự Mất Dạy Của Một Tên Ngoại Giao Đức January 5, 2016

27- Chính Trị January 14, 2016

28- Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ January 18, 2016

29- Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân January 22, 2016

30- Nguyễn Thị Quyết Tâm January 22, 2016

31- Thay Đổi Hệ Thống Chính Trị Tại Việt Nam February 2, 2016

32- Tân Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng February 8, 2016

33- Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng February 12, 2016

34- Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng February 14, 2016

35- Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến February 15, 2016

36- Nghị Sĩ Hòa Thượng Thích Chơn Thiện February 16, 2016

37- Chủ Nhiệm Trần Văn Hằng February 18, 2016

38- Nét Mới Cần Phải Có Tại Thành phố Hồ Chí Minh February 19, 2016

39- Nghị Sĩ Trần Khắc Tâm February 25, 2016

40- Nguyễn Thiện Nhân June 10, 2016

41- Vấn Đề Tâm Thần Của Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm March 5, 2016

42- Vũ Khí Nhân Quyền Nguyên Tử Hay Nguyên Tử Nhân Quyền March 11, 2016

43- Bầu Cử April 27, 2016

44- Ngày 30 Tháng 4 April 29, 2016

45- Trung Quốc: Từ Vĩ Đại Đến Tệ Hại  June 25, 2016

46- Trung Quốc Phải Thua Việt Nam June 26, 2016

47- Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta June 26, 2016

48- Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta June 26, 2016

49- Ngày Tàn Của Trung Quốc Và Bọn Theo Đóm Ăn Tàn June 26, 2016

50- Trung Quốc và Chúng Ta: Những Chuẩn Bị Nhiêu Khê June 26, 2016

2) KINH TẾ – KINH DOANH

1- Doanh Nghiệp Mang Tên Danh Nhân Ư? October 30, 2014

2- Tư Vấn Phát Triển Du Lịch Việt Nam November 11, 2014

3- “Make in India” January 13, 2015

4- Đề Xuất Một Thương Hiệu Quốc Gia Cho Việt Nam (Bilingual writing: Vietnamese & English) January 14, 2015

5- Thư Gởi Bộ trưởng Bộ Công Thương January 21, 2015

6- Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam January 28, 2015

7- 12 Ý Kiến Tư Vấn Dành Cho Giới Quảng Cáo March 27, 2015

8- Ajinomoto November 6, 2015

9- TH True Milk November 11, 2015

10- Chí Phèo December 4, 2015

11- Sự Thật Về ISO Ở Việt Nam December 7, 2015

12- Tư Vấn Phát Triển Xuất Khẩu Ngành Hàng Mỹ Nghệ Việt Nam December 14, 2015

13- Gạo Việt Nam January 8, 2016

14- Ẩm Thực Việt Nam January 13, 2016

15- Khởi Nghiệp Entrepreneurship hay Intrapreneurship May 4, 2016

3) GIÁO DỤC

1- Chất Lượng Giáo Dục ở Việt Nam August 2, 2013

2- Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Tình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân. August 4, 2013

3- Thế Nào Là Sử Gia February 5, 2014

4- Thế Nào Là Nhà Trí Thức February 14, 2014

5- Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! April 20, 2014

6- Lại Trí Thức! June 9, 2014

7- Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh October 2, 2014

8- Đừng Buông Xuôi, Bạn Hỡi January 6, 2015

9- Thư Gởi Bộ trưởng Bộ Giáo Dục & Đào Tạo January 21, 2015

10- Lời Khuyên Dành Cho Du Học Sinh Việt Nam February 22, 2015

11- Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô February 22, 2015

12- Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh February 22, 2015

13- Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm February 22, 2015

14- Khiêm Tốn February 22, 2015

15- Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai April 9, 2015

16- Tấm Lòng Cựu Nhà Giáo November 2, 2015

17- Nhà Trí Thức Tự Phong = Chứng Chỉ C November 3, 2015

18- Đại Học November 4, 2015

19- Hướng Đạo November 5, 2015

20- Thế Nào Là “Từ Chương” November 25, 2015

21- Thế Nào Là “Khôi Hài” – Người Việt Chưa Hiểu Về “Sense of Humor” November 30, 2015

22- Thế Nào Là Doanh Nhân December 15, 2015

23- Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam December 30, 2015

24- Vấn Nạn Yếu Kém Tiếng Anh Ở Việt Nam January 10, 2016

25- Đồng Phục Học Sinh January 30, 2016

26- Nhà Giáo Mỹ May 9, 2016

27- Không Lời March 14, 2016

28- Không Lời 2 March 16, 2016

29- Có Lời March 17, 2016

30- Một Thoáng Tư Duy April 7, 2016

31- Đất nước mình ngộ quá phải không anh May 29, 2016

32- Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Việt Văn May 30, 2016

33- Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Việt Sử May 31, 2016

*** Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ September 12, 2014

4) AN NINH QUỐC PHÒNG

1- Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011 May 18, 2014

2- Hoàng Sa (Hội Chứng Hoàng Sa) July 28, 2014

3- Biển Đông – Vì Sao Việt Nam Không Khởi Kiện October 21, 2014

4- Vấn Đề “Phi Chính Trị Hóa Quân Đội” và Nội Hàm “Đảng Lãnh Đạo Quân Đội Tuyệt Đối, Trực Tiếp, Toàn Diện” December 26, 2014

5- Sân Bay Long Thành: Lời Giải Thích Ngắn Gọn Giản Đơn January 3, 2015

6- Tàu Hứa Không Xâm Lược Các Nước Láng Giềng October 19, 2015

7- Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo December 26, 2015

8- Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam January 16, 2016

9­- Vấn Nạn Thực Sự Nhãn Tiền Trên Biển Đông – Tội Ác Của Trung Quốc May 23, 2016

5) PHÁP LUẬT

1- Phát biểu ứng khẩu của Hoàng Hữu Phước, Đại biểu TP Hồ Chí Minh, về Luật Biểu Tình  June 5,2013

2- Bài phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992. 05 June 2013

3- Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Thành Lũy Tư Pháp July 25, 2013

4- Bài phỏng vấn: Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân  November 22, 2013

5- Hoàng Hữu Phước góp ý cho Dự án Luật Xây Dựng (Sửa đổi) November 26, 2013

6- Vì sao cần phải thông qua Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992 November 26, 2013

7- Biểu Tình và Ô Danh. May 20, 2014

8- Luật Biểu Tình. May 26, 2014

9- Tôi Và Các Luật Sư . September 24, 2014

10- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 1: Vấn Đề Ngữ Nguyên. April 2, 2015

11- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật. April 14, 2015

12- Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? September 18, 2015

13- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Hình Sự” October 14, 2015

14- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Báo Chí (Sửa Đổi)” October 18, 2015

15- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Bảo Vệ, Chăm Sóc, Và Giáo Dục Trẻ Em (Sửa Đổi)” October 18, 2015

16- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Trưng Cầu Ý Dân” November 14, 2015

17- Huỳnh Văn Nén December 6, 2015

18- Điều Luật 258 April 2, 2016

19- Việt Nam Kiện Trung Quốc Ra Tòa Án The Hague May 22, 2016

20- Hình Sự Hóa Quan Hệ Hợp Đồng Kinh Tế June 8, 2016

21- Sự Cố Luật Hình Sự June 28, 2016

*** Pháp Luân Công October 7, 2015

6) ĐỜI SỐNG – XÃ HỘI

1- Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt.  04 December 2012

2- Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ September 12, 2014

3- Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật October 6, 2014

4- Lòng Người Viễn Xứ February 1, 2015

5- Quốc Nhục February 12, 2015

6- Ngoại Lai February 8, 2015

7- Khiêm Tốn February 22, 2015

8- Câu Truyện Năm 2515 & Vớ Vẩn March 12, 2015

9- Làm Phước – Cái nhìn Ở Góc Độ Khác April 13, 2015

10-  Chủ Tịch – Già – Cu Dơ Nhét Xốp September 2, 2015

11- Hà Hồ November 28, 2015

12- Tranh Giành Ngôn Từ December 3, 2015

13- Đám Cưới December 9, 2015

14- Sadim Ơi Là Sadim December 10, 2015

15- Hôn Hít Thạch Sùng December 11, 2015

16- Tưởng Nhớ Lâm Lệ Quyên December 13, 2015

17-  Tôi Dạy Vợ December 18, 2015

18- Hoa Tàu December 24, 2015

19- Tâm Tình Một Phụ Nữ Việt Kiều December 20, 2015

20- Vịnh Bức Dư Đồ December 24, 2015

21- Viết Phức Tạp January 11, 2016

22- Tình Yêu January 20, 2016

23- Trẻ Trung April 14, 2016

24- Phá Luật April 17, 2016

25- Bức Ảnh Tổng Thống Obama “Ăn Bún Chả” Là Tác Phẩm Xạo May 28, 2016

22-8-1972 May 25, 2016

*** Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? September 18, 2015

*** Hề & Ngứa September 23, 2015

*** Pháp Luân Công October 7, 2015

*** Giá Như Còn Đó Những Người Nghèo Xưa November 17, 2015

7) VĂN HÓA – VĂN NGHỆ – NGHỆ THUẬT – ÂM NHẠC

1- Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba January 25, 2014

2- Tiểu phẩm trào phúng Tết: Nhà Sử Học January 26, 2014

3- Tức Ảnh Đề Thơ February 22, 2014

4- Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương – Luận Về Bảo Tồn, Bảo Tàng March 2, 2014

5- Phụ Nữ Việt Nam: Vấn Đề Tân Cổ Giao Duyên March 17, 2014

6- Thơ Cùng Bạn Hữu Trên Không Gian Mạng October 9, 2014

7- Tôi Và Nữ Sĩ Tuệ Mai November 10, 2014

8- Tôi và Giải Thưởng Thơ Ca Quốc Tế Hoa Kỳ December 12, 2014

9- Ê Bồ! Sao Muốn Về? January 26, 2015

10- Cần Loại Bỏ Việc Phát Bài Ca Happy New Year của Abba Dịp Tết January 4, 2015

11- Luận Về Ấn Tống Kinh Kệ Cầu An February 3, 2015

12- Tòa Nhà Quốc Hội New Zealand March 14, 2015

13- Vì Sao Là Tannhäuser Beowulf Thor March 24, 2015

14- Hề & Ngứa September 23, 2015

15- Lưu Hữu Phước – Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa November 9, 2015

16- Âm Nhạc Việt Nam November 24, 2015

17- Cùng Hát Chúc Mừng Năm Mới 2016 December 21, 2015

18- Thiệp Gởi Tặng Mọi Người Biết Tiếng Việt Trên Thế Giới December 31, 2015

19- Bài Ca Gởi Học Trò December 31, 2015

20- Vì Sao Táo Quân Thất Bại February 1, 2016

21- Văn Tế Tướng Tàu La Viện June 26, 2016

8) BÁO CHÍ – TRUYỀN THÔNG

1- Thùng Nước Đá và Blog July 14, 2013

2- Báo Sài Gòn Giải Phóng July 21, 2013

3- Mạng Xã Hội August 14, 2013

4- Hội Chứng Bầy Đàn August 20, 2013

5- Nguồn Sáng Cho Tinh Thần July 27, 2014

6- Ai Đẻ Ra “Tập Cận Bình” July 25, 2014

7- Quyền Lực Thứ Sáu August 13, 2014

8- Báo Người Lao Động September 28, 2014

9- Về Một Ý Kiến Trên Báo Tuổi Trẻ October 16, 2014

10- “Tôi Là Người Hồi Giáo…” January 18, 2015

11- Thư Gởi Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam January 21, 2015

12- Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc January 22, 2015

13- Cảm Ơn Báo Chí February 17, 2015

14- 2014 in review February 18, 2015

15- Vấn Nạn Ngôn Từ Trong Giới Truyền Thông November 22, 2015

*** Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang” December 27, 2015

9) Y DƯỢC

1) Lời Khuyên Dành Cho Giới Bác Sĩ August 23, 2013

2) Thực Phẩm Chức Năng September 30, 2014

3)  Nhân Tài Y Khoa Miền Nam April 10, 2016

10) SÁCH LƯỢC & CHIẾN LƯỢC QUỐC GIA

1) Vững Tâm Kiến Quốc July 16, 2014

2) Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nói về cái gọi là “Đường Bay Vàng” September 5, 2014

3) Thư Gởi Thủ Tướng Về “Đường Bay Vàng” September 8, 2014

4) Cô Lại Thu Trúc Gởi Thư Cho Lãnh Đạo Nhà Nước Góp Ý Về “Đường Bay Vàng” Hà Nội – Tp HCM September 18, 2014

5) Mai Trọng Tuấn: Ý Kiến Lạ Kỳ October 13, 2014

6) Dự Án Cảng Hàng Không Quốc Tế Long Thành November 17, 2014

7) Đường Ray Mới đến Chân Trời Mới December 18, 2014

8) Việt Nam Hưởng Lợi Từ Lịnh Cấm Vận Của Hoa Kỳ January 6, 2016

9) Tầm Nhìn Của Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước January 28, 2016

10) Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc February 22, 2016

11) Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore February 23, 2016

12) Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Nhật Bản February 28, 2016

*** Việt Nam Và Vấn Đề Dân Tỵ Nạn October 4, 2015

*** Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Chẳng Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến October 25, 2015

11) QUỐC HỘI

1) Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 về Tham Nhũng November 9, 2013

2) Bài Phát Biểu Của Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Về Thủy Điện.  November 14, 2013

3) Chất Vấn Thành Viên Chính Phủ November 22, 2013

4) Hoàng Hữu Phước chất vấn Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn. 26 November 2013

5) Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016 April 29, 2014

6) Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc May 11, 2014

7) Thảo Luận Tại Hội Trường Quốc Hội May 31, 2014

8) Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm” July 1, 2014

9) Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Với Hội Đồng Nhân Dân Tp HCM Về Tên Đường. July 18, 2014

10) Thư Gởi Thủ Tướng August 20, 2014

11) Hành Trang Nghị Sĩ September 17, 2014

12) Sử Liệu Nghị Viện Việt Nam October 4, 2014

13) Phản Hồi Của Bộ Giao Thông Vận Tải November 4, 2014

14) Bài 1: Ra Ứng Cử Đại Biểu Quốc Hội December 21, 2014

15) Bài 2: Phát Biểu Tại Nghị Trường Việt Nam December 24, 2014

16) Bài 3: Cách Soạn Bài Phát Biểu Và Thực Hiện Việc Phát Biểu Tại Quốc Hội Việt Nam January 20, 2015

17) Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội – Góp Ý Về Phát Biểu Tại Hội Trường Quốc Hội Trong Các Kỳ Họp January 21, 2015

18) Bài 4: Những Vấn Đề Gặp Phải Trong Sinh Hoạt Đoàn Đại Biểu Quốc Hội February 5, 2015

19) Báo cáo Việc Thực Hiện Chương Trình Hành Động Suốt Nhiệm Kỳ Quốc Hội Khóa XIII 2011-2016 Của Đại Biểu Hoàng Hữu Phước December 4, 2015

20) Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Trả Lời Các Câu Hỏi Của Người Dân December 13, 2015

21) Bài 5: Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân. February 24, 2015

22) Bài 6:  Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang” December 27, 2015

23) Bài 7:  Đối Phó Với Sự Xơ Cứng Vô Cảm Của Chức Sắc Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân December 28, 2015

24) Phải Biết Lo Trước Cái Lo Của Người Dân December 31, 2015

25) Bài 8: Công Tác Tiếp Dân January 2, 2016

26) Bài 9: Công Tác Giám Sát Của Nghị Sĩ January 3, 2016

27) Bài 10: Công Tác Ủy Ban Quốc Hội January 4, 2016

28) Hãy Ủng Hộ Ứng Cử Viên Tự Do Cho Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) January 9, 2016

29) Bầu Cử Quốc Hội Việt Nam Khóa XIV (2016-2021) March 8, 2016

30) Quyền Lực Của Cử Tri March 24, 2016

12) ĐẠO ĐỨC

1) Tôi và Lê Hiếu Đằng August 29, 2013

2) Amari TX – Anh là ai? August 31, 2013

3) Tôi và Bùi Giáng September 17, 2013

4) Tôi Và Philipp Rösler September 30, 2013

5) Nước Mỹ Bất Hạnh February 15, 2014

6) Nước Mỹ Vỡ Vụn March 29, 2014

7) Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân March 7, 2014

8) Mít-xtơ Xương Xẩu March 27, 2014

9) Tứ Đại Ngu August 5, 2014

10) Trình Độ Trương Trọng Nghĩa July 8, 2014

11) Nghị Sĩ Người Khuyết Tật: Tại Sao Không? September 7, 2014

12) Tôi Và Lê Công Định September 22, 2014

13) Lời Cảm Ơn Của Hoàng Hữu Phước September 26, 2014

14) Đứng Trên Đỉnh Núi October 8, 2014

15) Bọn Xin Đểu Cổ Cồn Trắng October 11, 2014

16) Nhân Quyền và Phẩm Giá October 25, 2014

17) Tôi Và Ông Trương Trọng Nghĩa November 4, 2014

18) Vì Người Khuyết Tật November 6, 2014

19) Người Đà Nẵng November 7, 2014

20) Người Khuyết Tật: Thước Đo Chuẩn Mực Của Nhân Văn December 3, 2014

21) Hoàng Dương Chương December 5, 2014

22) Lá Thư Hải Ngoại December 8, 2014

23) 15.000 Tấn Gạo = 1 Xấp Vải Quần January 9, 2015

24) Giá Như Còn Đó Những Người Nghèo Xưa November 17, 2015

25) Xin Cảm Ơn November 26, 2015

26) Cách Chính Xác Để Biết Việt Nam Giàu Đẹp Đến Dường Nào February 6, 2016

27) Không Quên Và Không Chê March 25, 2016

28) Việt Nam – Hãy Chấp Nhận Nó, Hoặc Hãy Đổi Thay Nó, Hoặc Hãy Bỏ Nó Mà Đi Nơi Khác April 11, 2016

29) Áo Phao June 6, 2016

30) Mỹ Linh June 7, 2016

31) Ngộ Số June 21, 2016

32) Siêu Nhân và Tồi Nhân June 22, 2016

***  Thùng Nước Đá và Blog July 14, 2013

***  Diệt Tham Nhũng October 30, 2015

13) ĐỐI NGOẠI

1) Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì June 18, 2014

2) Dương Khiết Trì Run Sợ June 22, 2014

3) Sát Tàu July 7, 2014

4) Uy Thế Việt Nam Tại Trung Nam Hải August 30, 2014

5) Đả Đảo Xi Jinping! December 1, 2015

*** Tàu Hứa Không Xâm Lược Các Nước Láng Giềng October 19, 2015

*** Công Dân Việt Nam Lại Thu Trúc Đã Gởi Thư Cho Tổng Thống Hoa Kỳ Obama May 17, 2016

14) ANH NGỮ & SONG NGỮ ANH-VIỆT

1) Hoàng Hữu Phước nói về Công Tác Nhân Sự August 27, 2014

2) Tips for Learners of English January 16, 2015

3) Thông Giáng Sinh và Formal English January 2, 2015

*** Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước September 1, 2014

*** Đề Xuất Một Thương Hiệu Quốc Gia Cho Việt Nam (Bilingual writing: Vietnamese & English) January 14, 2015

*** Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam January 28, 2015

15) THỂ DỤC – THỂ THAO

1) Bóng Đá Việt Nam = Hố Hô September 5, 2015

2) Đô Vật Và Sự Thơ Ngây Của Người Mỹ November 17, 2015

3) Bóng Đá Dứa December 8, 2015

16) TÔN GIÁO – TÍN NGƯỠNG

1) Pháp Luân Công October 7, 2015

17) QUÂN SỰ

1) Arms Embargo – Vấn Đề Hoa Kỳ Cấm Vận Vũ Khí Việt Nam May 15, 2016

2) Công Dân Việt Nam Lại Thu Trúc Đã Gởi Thư Cho Tổng Thống Hoa Kỳ Obama May 17, 2016

3) Quân Đội Mỹ Phải Là Cứu Tinh Của Thế Giới June 19, 2016

*** 900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075-30/4/1975 October 16, 2015

18) VIỆT SỦ & THẾ GIỚI SỬ

1) 900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075-30/4/1975 October 16, 2015

2) Hội Chứng “Đổi Mới Tư Duy” October 27, 2015

3) Anh Ba Nguyễn Văn Huấn December 12, 2015

4) Hoàng Sa March 30, 2016

5) Trang Sử Chưa Được Tiết Lộ Về Hoa Kỳ May 11, 2016

6) Tội Ác Của Bob Kerrey June 3, 2016

7) Đại Sứ Mỹ Ted Osius June 15, 2016

8) Giặc Tàu Mọi Rợ June 26, 2016

*** Hồ Chí Minh – Cách Mạng Tháng Tám – Giải Phóng Miền Nam September 11, 2015

*** ISIS November 16, 2015

*** Vladimir Putin Và Sự Ngu Xuẩn Triền Miên Của Phương Tây November 19, 2015

19) VẤN ĐỀ CỦA THẾ GIỚI

1)  Ngày Tàn Của Liên Hợp Quốc – Sic transit gloria mundi September 28, 2015

2)  Việt Nam Và Vấn Đề Dân Tỵ Nạn October 4, 2015

3)  ISIS November 16, 2015

4)  Vladimir Putin Và Sự Ngu Xuẩn Triền Miên Của Phương Tây November 19, 2015

5) Trò Hèn Của Thổ Nhĩ Kỳ November 27, 2015

6) Tôi Ủng Hộ Donald Trump January 1, 2016

7) Âm Mưu Thế Giới Đại Chiến III January 7, 2016

8) EU và Darwin March 22, 2016

9) Hoa Kỳ Chiếm Cảm Tình Của Việt Nam Trong Bối Cảnh Trung Quốc Tăng Trưởng Kinh Tế Và Tăng Cường Gây Hấn Ở Biển Đông May 24, 2016

10) Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN June 17, 2016

20) TRIẾT HỌC & HỌC THUẬT

1) Chống Cộng October 21, 2015

2) Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Chẳng Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến October 25, 2015

3) 20 Yếu Điểm Tai Hại Của Balanced Scorecard October 27, 2015

4) Cái Sai Của Văn Học Hiện Thực Phê Phán November 23, 2015

5) Trung Quốc Trong Sấm Trạng Trình December 17, 2015

6) Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt-Anh Và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt February 5, 2016

7) Biển Đông Có Phải Là East Sea? May 20, 2016

8) Trung Quốc và Chúng Ta: Sự Cần Thiết Phải Viết Lại Ngôn Từ Hán-Việt June 26, 2016

*** Hội Chứng “Đổi Mới Tư Duy” October 27, 2015

*** Thế Nào Là “Từ Chương” November 25, 2015

21) CÂU CHUYỆN CẢNH GIÁC

1) 0948268544 December 4, 2015

2) Sự Thật Về Võ Thuật Tàu Và Y Dược Tàu June 23, 2016

3) Sự Thật Về Thực Phẩm Tàu June 24, 2016

 

Tôi xin khẳng định rằng tất cả các bài viết của tôi trên blog này và tất cả các blog khác của tôi đều có thể được đăng lại, toàn phần hay một phần, kể cả hình ảnh, bởi bất kỳ ai quan tâm đến, song phải trên tinh thần nhân văn đỉnh cao của Thùng Nước Đá và Blog mà người đăng lại được mặc định đã xem và đã nhất trí đồng ý‎ tôn trọng tuyệt đối.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

1) Hoàng Hữu Phước. 14-02-2013. Thùng Nước Đá Và Blog. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/07/14/thung-nuoc-da-va-blog/

2) http://hhphuoc.blog.com đã ngưng đăng tải các bài mới kể từ đầu tháng 4-2015 do  hạ tầng blog.com thường xuyên có sự cố kỹ thuật.

Xin Cảm Ơn

Hoàng Hữu Phước

Một nữ sinh viên học chung Khoa Anh Văn đã chứng kiến việc tôi trở thành nạn nhân bị đình chỉ học tập từ việc chống tiêu cực ở đại học, sau này thành nữ giáo viên dạy chung Khoa Anh Văn lại chứng kiến tiếp việc tôi trở thành nạn nhân bị đình chỉ giảng dạy từ việc chống tiêu cực ở cao đẳng, nên đã vì mến phục mến thương mến mộ mà công khai ủng hộ động viên an ủi tôi, để bị “đì” y như tôi, rồi trở thành vợ tôi, người luôn giận dữ rồi bật cười ha hả mỗi khi nghe thấy ai đó trên không gian mạng viết xằng bậy bá láp như thế như thế và như thế về quá khứ của tôi.

Những sinh viên đã chứng kiến việc tôi vì chống tiêu cực mà bị hạ tầng công tác lao động khổ sai quét rác phòng thính thị, cũng như vì cảm phục cô giáo đã “dũng cảm” dám theo sát động viên tôi để bị vạ lây triệt tiêu đường tiến thân trong ngành giáo dục rồi làm vợ của tôi nên đã chung tay góp sức kéo tàu lá dừa về dựng cổng tân hôn và vu quy, chung tay góp sức may áo cưới cho cô giáo, chung tay góp sức làm bánh cưới cho chúng tôi, và trở thành các khách mời gần như là duy nhất ngoài gia đình trong tiệc cưới của vợ chồng nhà giáo nghèo chúng tôi, và đến tận ngày nay suốt 30 năm dù đang giảng dạy ở Việt Nam hay đang làm việc ở phương trời nào khác trên trái đất này cũng đều gởi hoa đến tặng vợ chồng tôi Ngày Nhà Giáo Việt Nam.

Những cộng sự đã vì thấy tôi chỉ chăm chút lo cho việc nghĩa mà dành cho tôi sự trung thành trung tín tuyệt đối để cùng tôi chung sức lo cho những điều họ cho là tốt đẹp xứng đáng để noi theo.

Tôi vẫn sống tích cực vì Đảng, vì đất nước, vì dân tộc, do tôi đã nhận được những phần thưởng tinh thần vô giá đầy khích lệ đó.

Ngoài ra, những phần thưởng tinh thần vô giá khác cũng đến với tôi mà tôi xin được tỏ lòng biết ơn những người đã ban tặng cho tôi những phần thưởng ấy, như:

– Những người chưa quen, chưa lần gặp mặt, nhưng đã gởi tôi những lời động viên qua email, qua tin nhắn, hoặc qua cái vổ vai và xiết chặc cánh tay tôi tại những buổi tiếp xúc cử tri;

– Những người chưa quen, chưa lần gặp mặt, nhưng đã chọn đăng lại trên các blog của họ một số bài viết của tôi, khiến những bài viết lẻ loi trên blog có lượng độc giả rất ít ỏi của tôi đến được nhiều người đọc hơn nhờ các blog quan trọng hơn và đông người đọc hơn ấy;

– Những công dân từ các tỉnh thành trên cả nước đã vì cậy tin mà liên tục tín thác cho tôi những lời kêu oan, những thư kêu cứu, những đơn khiếu nại và tố cáo, cho dù kết quả của sự tích cực can thiệp của tôi không luôn như ý, không được vẹn toàn, và không có hiệu quả;

– Những công dân trẻ là con cháu của những nguyên đơn như trường hợp cháu ngoại của cụ Lý Vĩnh Bá (trên 90 tuổi) khi tôi xin lỗi vì đã gần hết nhiệm kỳ vẫn phải phụ lòng tín thác của Cụ khi tôi không có đủ thực quyền thực uy để buộc lãnh đạo tòa án chịu hạ cố phúc đáp thư của tôi, đã quay ra an ủi tôi với sự cảm thông và động viên rằng “Bác hãy yên tâm, Ông của con lãng tai nhưng hiểu hết; còn con và tụi bạn của con luôn ủng hộ Bác vì Bác không có lỗi gì hết khi vụ kiện của Ông con bị ngâm nhiều năm nay không được xét xử”;

– Những Việt Kiều đã tín thác vào tôi sự đấu tranh đòi công bằng như trường hợp cụ bà Nguyễn Thị Nên (trên 100 tuổi) bị chiếm đoạt tài sản khiến con cái trên 70 tuổi của Cụ từ Mỹ vẫn phải về khiếu nại hàng chục năm nay, với lời tâm sự cùng tôi rằng họ biết không thể đem tài sản đó ra khỏi Việt Nam nếu thắng kiện, nhưng vẫn phải kiên trì khiếu nại chỉ để mong Mẹ của họ có được sự công bằng do bà đã hiến nhiều tài sản cho Cách Mạng, là chủ biệt thự lại bị gia đình của “gia nhân” (từ trước 1975) chạy lo giấy tờ chủ quyền để sang đoạt rồi khiêng Bà ra bỏ ngoài đường, chứ toàn bộ tài sản nhiều triệu USD ấy nếu lấy lại được cũng xin sẽ tín thác toàn bộ cho tôi sử dụng để thiết thực lo cho nước cho dân hiệu quả hơn; và dù vụ khiếu nại sẽ không bao giờ được xem xét, những người con già cả đó của Cụ vẫn từ Mỹ gởi về tặng tôi một cây bút mang nhãn hiệu mà các nguyên thủ Âu Mỹ luôn dùng, nghĩ rằng sẽ xứng đáng với tôi như một nghị sĩ chân chất và chân chính mà họ mến thương, trong khi tôi cất kỹ không xài vì chỉ quen đeo bút viết Made-in-Vietnam trên túi áo; và

– Tôi xin cảm ơn ngay cả người nhà của công dân như trường hợp người nhà công dân Hồ Thị Kim Chung ở Hà Nội mới đây phone báo tin Cô đã ra đi, khiến vụ kêu oan của Cô tín thác cho tôi về vụ kiện kẻ thủ ác đã gây ra sự mất tích vĩnh viễn của em trai của Cô trước năm 1989 mà Cô đã kiên trì đấu tranh nhiều chục năm nay trở thành bất khả muôn đời và Cô chỉ còn có thể gặp lại em mình ở cõi hư vô; tôi cảm ơn vì khi hay tin tôi lâm trọng bịnh nhồi máu cơ tim không thể ra họp Quốc Hội, Cô đã liên tục gọi điện cho tôi và khi không ai nhấc máy, Cô đã gởi nhiều tin nhắn mà sau này tôi đọc thấy mới biết Cô không những mách tên thuốc Nam, các bài thuốc thảo dược, xung phong kiếm mua thuốc Bắc để mong có thể kịp cứu sống tôi, các cách chữa trị truyền khẩu dù rất lạ kỳ như ăn tim heo sống, và thậm chí sử dụng cả cách tâm linh để cầu nguyện cúng bái lạy khấn ở các đền chùa cho tôi tai qua nạn khỏi; và tôi cảm ơn vì khi Cô vừa ra đi, người thân của Cô đã ngay lập tức phone báo tin cho tôi, xem tôi như người mà Cô kỳ vọng, gần gũi, tôn trọng nhất, mà tôi chỉ có thể chia buồn với gia đình, lấy làm tiếc đã không giúp gì cho sự kêu oan của Cô cũng như đã không có mặt tại Hà Nội đễ tiễn đưa Cô.

Xin một lần nữa chân thành tỏ lòng biết ơn đến tất cả, đối với những phần thưởng tinh thần vô giá mọi người đã rộng lượng ban tặng cho tôi dù tôi vẫn là kẻ chưa làm nên điều gì ích lợi cụ thể và hiệu quả để giúp nước, giúp dân.

Lòng thành xin ngỏ với trăng sao.

Hoàng Hữu Phước

Cảm Ơn Báo Chí

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tết năm mới là lúc để nhìn lại thời gian qua để thốt lời cảm ơn dành cho những người đã hoặc tốt với mình hoặc tốt với xã hội hoặc cả hai. Báo chí của lĩnh vực truyền thông tất nhiên thuộc phạm trù của xã hội, do xã hội, và vì xã hội – mà bất cứ cá nhân nào cũng là thành tố cấu thành xã hội nên một cá nhân bất kỳ tỏ lòng biết ơn đến báo chí luôn là việc bình thường, lành mạnh, và phù hợp với đạo đức thuần Việt.

Báo chí của thời đại mới ôm cả báo chí online, báo chí blog, và báo chí tự nguyện, chí nguyện, trí nguyện, tâm nguyện, chứ không chỉ là báo tờ, báo giấy.

Kính cảm ơn nhà báo blog Lê Lan Hương của Google Tiên Lãng – Tự Hào Việt Nam, (http://googletienlang2014.blogspot.com) đã luôn là nguồn bài viết thời sự chính luận cập nhật nóng hổi về các vấn đề luật pháp quốc gia và quốc tế dành cho bất kỳ ai quan tâm đến sự thật và không gì khác hơn ngoài sự that.

Kính cảm ơn nhà báo blog Nguyễn Thanh Tùng của Đôi Mắt (nay đã phát triển thành trang mạng hoành tráng Dư Luận Viên www.dlv.vn), đã luôn là nguồn bài viết thời sự chính luận sâu sắc, phong phú, phô diễn sức mạnh hùng biện, trí tuệ, bảo vệ chân lý của lý tưởng cách mạng Việt Nam, dành cho bất kỳ ai quan tâm đến sự thật.

Kính cảm ơn nhà báo blog Amari Tx của Tổ Quốc Trên Hết – Sự Thật Và Chân Lý  Không Thể Đảo Ngược (https://amaritx.wordpress.com) đã như người chiến sĩ cách mạng thực thụ của cách mạng Việt Nam khi đã từ rất sớm hình thành nên trang blog đặc biệt và bất ngờ về chính luận sâu sắc và phong phú, nay phát triển thành blog chuyên đề chính trị mà những phân tích cùng các bài dịch được tuyển chọn đăng không thể không được quan tâm tìm đọc thường xuyên không những bởi bất kỳ ai quan tâm đến sự thật mà còn bởi bất kỳ học sinh sinh viên khôn ngoan nào muốn đồng thời có được định hướng đúng đắn về tư duy hùng biện cùng tư liệu chuẩn xác phục vụ cho sự vươn lên của bản thân trong bước đường học vấn, trau giồi ngôn ngữ, và trên đường lập nghiệp vì quốc gia, dân tộc.

Kính cảm ơn nhà báo mạng John Lee của Việt Hải Ngoại – Sự Thật Và Chân Lý  Không Thể Đảo Ngược (http://www.viethaingoai.net) đã phát triển đồng hành với Amari TX – Tổ Quốc Trên Hết một trang web chính luận chính quy chính thức đa dạng tràn ngập thông tin cả về các vấn đề quốc tế mang tính thời sự cập nhật nóng hổi và các sử liệu có liên quan đến Việt Nam và thế-giới-có liên-quan-đến-lịch-sử-Việt-Nam, trở thành không những là đối trọng đáng kính nể – về mặt nội dung, hình thức, quy mô – của các trang mạng online của báo giới truyền thông truyền thống phương Tây, mà còn là dối trọng đáng gờm của tất cả các thế lực không gian mạng chống phá đất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, trở thành thành lũy diệu kỳ của Việt Kiều trên đất Mỹ cung cấp những Sự Thật Và Chân Lý Không Thể Đảo Ngược của cách mạng Việt Nam, của chế độ Việt Nam, và của Nhà Nước Việt Nam, trở thành trung tâm truyền thông chính dạo mà những người Việt Nam yêu nước chân chính dù trong nước hay ở hải ngoại cậy tin, kỳ vọng.

Nhân dịp Xuân về, xin tỏ lời cảm ơn đến các Anh các Chị – và những người như các Anh các Chị – đã vì đại nghĩa mà trở thành những nhà báo tự nguyện bảo vệ cho chân lý và chính nghĩa của đất nước Việt Nam này, và kính chúc các Anh Chị cùng gia đình, thân hữu một năm Ất Mùi 2015 tràn ngập niềm vui, hạnh phúc, thành công, và may mắn.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Việt Nam Khóa XIII

Quốc Nhục

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nhân đọc báo (lại báo!) thấy mới có mấy tay hăm hở nói lung tung linh tinh về sáng tác quốc phục áo dài phụ nữ Việt Nam, tôi thấy cần phải đăng lại bài Quốc Nhục mà tôi đã viết trên Emotino.com ngày 23-01-2011 lúc còn dưới trào Quốc Hội Khóa XII. Trước khi vào ngay bài Quốc Nhục, thiết nghĩ nên nói thêm ở đây rằng “quốc phục” là y phục đại diện cho một nước như đã lưu truyền từ tiên tổ. Không bao giờ có cái vụ sáng tác quốc phục! Cần nói thêm: ở tất cả các nước văn hóa cao và kinh tế cao tầm cỡ siêu cường thì không ai đem cải biên quốc phục cả! Các “nhà thiết kế” Việt Nam không rõ học nhái theo tiểu quốc man di nào mà đè áo dài Việt Nam ra cắt xé, cào cấu, khiến “áo dài” ngày nay không còn là “áo dài”, và nếu nhà trường nào yêu cầu nữ sinh mặc đồng phục áo dài thì phải ghi rõ là: áo dài có đủ hai tay áo dài đến cổ tay (vì có “áo dài” tay ngắn và có “áo dài” tay dài phết đất như hồn ma bóng quế dị kinh), có hai vạt trước sau dài bằng nhau từ gối trở xuống cổ chân (vì có “áo dài” vạt trước vạt sau ngắn tới đùi như “áo bà ba” và vạt trước vạt sau so le), có lưng (vì có “áo dài” để lưng trần). Tiếp theo là mèo khen mèo dài đuôi, cứ nói áo dài đẹp nhất! Áo đầm bảo đảm khoe dáng đẹp dù người mặc có gầy gò hay phì nhiêu. Áo dài không bao giờ tôn vẻ đẹp hình thể của người trên mức bụ bẩm. Nói chung lại, những kẻ không rành tiếng Việt, không biết bài bản của văn hóa văn minh lớn, mới bàn về “thiết kế quốc phục” mà người tỉnh trí đều biết không bao giờ có được cái thiết kế đó vì sẽ là sự chống nhau kịch liệt của các “nhà thiết kế” nếu mẫu của ai đó được chọn nghĩa là hàng chục triệu phụ nữ Việt bị bắt buộc phải may theo thiết kế của y và phải trả tác quyền.

Quốc Nhục

(Bài viết đăng ngày 23-01-2011 trên emotino.com)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Thoảng nghe chuyện như đùa nhưng đang được dấy lên với đầy đủ nghi thức ngôn từ nghiêm túc rằng trong nước đang có bàn bạc về quốc phụcquốc tửu nên kẻ hàn sĩ này học đòi biện luận của cổ nhân thấy cũng nên đưa ra vài cá ý (ý kiến cá nhân) chứ không dám gán vào đó nhãn hiệu quốc ý (ý kiến quốc gia).

Phàm đã gọi là quốc kỳ (lá cờ quốc gia) và quốc ca (bài hát chính thức của một đất nước) hay quốc thiều (bản nhạc của quốc ca), thì mỗi khi có lễ lộc trọng đại hay nghi thức trang trọng đều phải treo quốc kỳ, hát quốc ca, trỗi quốc thiều. Nay nếu chọn quốc phục (nữ: áo dài; nam:áo dài khăn đóng) ắt từ nay mỗi khi họp Quốc hội hay họp đại hội Đảng thì toàn bộ các quan chức và viên chức tham dự, bất luận nam nữ, bất kể chiều cao hay chiều ngang thân thể, bất kỳ tuổi tác, bất phân dân tộc miền thượng du, sơn cước, hay đồng bằng, đều phải mặc quốc phục (nữ: áo dài; nam:áo dài khăn đóng). Chưa kể hình ảnh các lãnh tụ cách mạng và anh hùng liệt sĩ của chúng ta cũng phải nhờ đến Photoshop® để thay đổi xiêm y quốc phục cho phù hợp quốc túy, không sai quốc thể, để giữ gìn quốc diện, nêu bật được quốc hồn. Đó là chưa kể sự thật đau lòng là chiếc áo dài phụ nữ Việt Nam mà người Việt thì tự ca ngợi còn người nước ngoài thì lịch sự xã giao ngợi ca (đụng thực tế thi thời trang dân tộc các nước thì họ thẳng tay vùi dập không bỏ phiếu chọn) có các yếu điểm sau:

1) Không thích hợp với tất cả phụ nữ (áo đầm Tây Phương có ưu điểm là có thể tôn vẻ đẹp của các phụ nữ dù họ có thể thiếu chiều cao, dư chiều ngang);

2) Loại vải may áo dài bị hạn chế, tuyệt đại đa số là sợi tổng hợp Polyester và cotton rất nóng nực;

3) Không phải người nước ngoài nào cũng cho áo dài là “đứng đắn” vì áo không đủ độ dày và cho người ngoài thấy màu sắc hình dáng của trang phục lót;

4) Không ai như người Việt quá dễ dãi cho phép các họa sĩ vẽ linh tinh trên áo dài và cho phép nhà thiết kế phá tung cấu trúc chiếc áo dài, biến áo dài không thể tiếp tục gọi là “truyền thống” (ở vài nước nào còn…“ quốc phục” như Hàn Quốc và Nhật Bản người ta có “phát huy sáng kiến” lắm cũng chỉ ở mức độ giống như chiếc cravat gắn sẵn trên đế nhựa để cài luôn lên cổ áo thay vì thắt cầu kỳ, nghĩa là áo kimono chế sẵn ráp vô người là xong thay vì phải quấn vải phức tạp, chứ không ai như người Việt chế tay áo dài rộng thùng thình lệt bệt dưới đất, tà áo ngắn cũn cỡn trên đầu gối hai gang tay, tay áo dài đến khuỷu hoặc một tay dài một tay ngắn hay một tay dài và một tay trần sát nách, và có loại áo dài cực kỳ kín đáo với hai tay áo dài hở trọn lưng trần không thấy có dây ngang áo lót);

5) Đã là quốc phục, phải có cả phần cho nam giới; từ đó suy ra thầy giáo và nam sinh phải đi học với áo dài khăn đóng – hoặc chí ít lúc chào cờ ở sân trường để cộng hưởng hòa âm điền dã của quốc kỳ-quốc ca-quốc thiều-quốc phục;

6) Cuối cùng, song không kém phần quan trọng, là người Việt hay sai lầm ở chỗ chỉ nghĩ đến quần và áo khi nói đến trang phục mà không biết rằng nó còn bao gồm nguyên phụ liệu làm trang phục và giày dép, khiến sẽ có cuộc choảng nhau giữa các … Giày khi cạnh tranh với Vina GuốcVina Dép trên chiến trường quốc phục.

Về quốc hoa, điểm yếu của hoa sen là hầu như chỉ thấy nơi ao tù trong khi bản thân hoa sen mang đặc điểm phó mặc, không hề có tính năng giúp cải thiện làm thanh sạch hóa môi trường nước quanh nó, nuôi nó. Có thể một người đạo hạnh thường xuyên tắm gội, nhưng nhà ở cạnh Kênh Nhiêu Lộc bùn đặc quánh tanh tưởi thì khó thể nói đời đục cả chỉ mình ta trong với nước thải sinh hoạt và nước ấm pha sữa tắm thơm phức vừa tắm gội xong tương ngay xuống con kênh ai đào ấy, vì thời hiện đại ngày nay cái chính là môi trường mới quan trọng sống còn, mới tỏ được cái tầm của con người cao đến đâu trong cải thiện môi trường sống, thay vì gàn dở phó mặc vận quốc phục ngồi xổm bên hố bùn hít thật sâu mùi hôi hám nồng nặc rồi rung đùi ngâm nga ca ngợi quốc hoa rằng “gần bùn mà chẵng hôi tanh mùi bùn”.

Về quốc tửu, không rõ Hàn Quốc và Nhật Bản hay các nước khác có làm phong trào bình chọn quốc tửu hay không, chứ rượu Soju (còn gọi là Hangul hay Hanja) của Hàn Quốc đúng là thế gian đệ nhất vì rất nhẹ rất thơm, rất đặc thù, nam nữ đều dùng được, vui chơi thưởng thức êm đềm cũng được, mà say túy lúy cũng được, đi vào văn hóa đời sống và văn học Hàn, trong khi rượu Đế Việt Nam thì chỉ là thứ để “nhậu” say xỉn, không bao giờ phù hợp với văn hóa sinh hoạt nghiêm túc và với sức khỏe tâm thần bản thân, sức khỏe giống nòi, cùng sức mạnh nhân cách. Người ta nói nhiều về rượu “Mao Đài” như một công thức xã giao nhặng xị (như…“phở” của Việt Nam) mà quên mất “Ngũ Gia Bì” mới là đệ nhất tửu hảo hạng hiếm hoi cực kỳ tinh tế của Trung Quốc có các đặc tính như Soju Hàn Quốc, thậm chí còn hơn Soju ở đặc tính thảo dược thần kỳ. Người ta tặng nhau các chai rượu nặng Tây đắt tiền vài chục triệu đồng Việt Nam mà không biết là xứ sở của các rượu ấy chả bao giờ tổ chức bình chọn quốc tửu cả. Ở Việt Nam, muốn chọn quốc tửu, trước hết phải xem dân tình dân ý dân trí ra sao, vấn nạn xã hội là gì, và ý nghĩa thế nào của quốc tửu đối với quốc danh quốc dự quốc thể quốc thống, và các lò rượu có chịu thua trận nếu rượu của họ không trúng giải quốc tửu và họ có chịu không lớn tiếng tố cáo ban giám khảo nhận hối lộ, thiên vị địa phương hay không. Nói chung thì còn đủ thứ hằm bà lằng!

Và do rượu Đế Việt ta rất nặng, nên không thể là thứ giải khát văn hóa văn minh văn vẻ văn vật tuyệt diệu như Soju, mà cần phải có mồi nhắm. Đã uống rượu mà nhắm với món ăn cúng Phật như rau muống rau lang luộc và tàu hũ luộc  kèm gạo luộc thì e là xúc phạm đến tửu thần, nên dứt khoát phải có món mặn, mà đã nhậu thì ai lại ăn cá, nên ắt phải là thịt. Thế là ắt xảy ra cuộc chiến giữa các loại thịt để dành danh hiệu cao qu‎ý Quốc Nhục.

Trong tiếng Hán Việt, nhục là thịt.

Ắt dân nhậu Việt Nam đa số sẽ dùng internet để bình chọn Thịt Chó tức Cẩu Nhục làm Quốc Nhục.

Vậy là mỗi khi có lễ hội trọng đại cấp quốc gia, đón tiếp nguyên thủ nước ngoài, ta sẽ vừa thấy hào hùng khi mặc quốc phục, bày quốc hoa, hát quốc ca, trỗi quốc thiều, đãi quốc tửu và mời quốc nhục; vừa thấy thương hại cho đại siêu cường quốc Hoa Kỳ không có quốc phục, chẳng có quốc tửu, và chả có cái gì sất để gọi là quốc nhục.

Nhân lúc thiên hạ thái bình hoan lạc hoan ca hoan hỷ, thấy có le hoe vài vị Đại biểu Quốc hội nước nhà rỗi rảnh bàn chuyện góp phần vào cảnh thái bình hoan lạc hoan ca hoan hỷ ấy, người dân đen Lăng Tần tôi đây nghĩ rằng “Chí lý vậy lắm thay! Chí lý vậy lắm thay!” nên kính góp một nét chấm phá về quốc nhục cho danh sách “quốc” ngày càng dài ra cho thêm phần hoan lạc hoan ca hoan hỷ vậy, chỉ mong được các vị Đại biểu Quốc hội ấy hoan hô là bản thân đã thấy vinh dự còn hơn được thưởng đùi bò tót Tây Ban Nha từ Nhà Vua Hoan Các Lốt.

Lăng Tần Hoàng Hữu Phước

Ghi chú:

Hoàng Hữu Phước. 23-01-2011. Quốc Nhục. http://www.emotino.com/bai-viet/18974/quoc-nhuc

Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam

(Bilingual writing: Vietnamese & English)

Song Ngữ: Tiếng Việt và Tiếng Anh

Hoàng Hữu Phước, MIB

Không như nhiều người vào các mạng “chùa” tức mạng miễn phí để thu thập số lượng “likes” tức “thích” hoặc để khoe đã có mấy ngàn hay mấy chục ngàn “followers” tức số lượng người bu, tôi mở blog theo kiểu đã nói trong bài Thùng Nước Đá [1] nghĩa là không cho ai “like” và chẳng để ai “comment” tức phê bình, vì rằng nếu muốn phê bình thì hãy viết đàng hoàng rồi gởi đến tôi qua đường bưu điện (đối với người lạ) hoặc bằng email (đối với người quen, vì nhiều chục năm nay tôi không mở đọc các email của người lạ). Tôi thậm chí đã bỏ Facebook rất nhiều năm nay sau khi mắng cho một trận bọn viết tiếng Việt chửi cha Cộng sản Việt Nam và bọn viết tiếng Anh xúc xiểm một cách ngu xuẩn rằng Chính phủ Việt Nam ngăn chặn cái chùa Facebook; đến độ thỉnh thoảng Facebook gởi tôi một email báo tin rằng đang có mấy trăm người cho đến nay vẫn đang dài cổ chờ tôi cho liên kết trên mạng ấy.

Trên mạng xã hội LinkedIn [2] vốn dành cho doanh nhân trên toàn thế giới, tôi vào xem và viết comment đều đặn suốt nhiều năm qua đối với các ý kiến này nọ của các vị mà đại đa số dùng tiếng Anh. Song, tôi chưa bao giờ “xin” liên kết với bất kỳ ai, mà trái lại phải duyệt rất kỹ từng lời xin liên kết một của các vị doanh nhân ấy của LinkedIn. Cụ thể, tôi đã không chấp nhận lời xin được liên kết với tôi của 426 người

 ScreenShot775

và hiện nay tôi chỉ liên kết với tổng cộng 719 vị có chất lượng cao khiến tôi gián tiếp  được biết đến bởi gần 18 triệu chuyên gia toàn thế giới.

ScreenShot748

Như đã nói trong bài viết trước đây về Nhân Sự [3] mà chỉ sau khi được LinkedIn gởi email trực tiếp mời tham gia viết bài, tôi mới đăng bài viết bằng tiếng Anh của mình, và tiếp theo sau đó là một bài khác cũng bằng tiếng Anh về đề tài lời khuyên dành cho người học tiếng Anh [4]. Gần đây nhất, vào ngày 23-01-2015 tôi đăng bài “Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam”, và đến nay đã có 50 doanh nhân nước ngoài tìm đọc.

ScreenShot749ScreenShot757

Nay tôi xin đăng lại bản tiếng Anh của bài mới này như dưới đây để đáp ứng nhu cầu của sinh viên muốn đọc bài tiếng Anh thể loại khảo cứu nghiêm túc (formal & non-fiction). Kính xin bạn đọc vui lòng xem phần nghĩa tiếng Việt trước. Trân trọng cảm ơn nhiều.

*********

A) Phần Nghĩa Tiếng Việt

(trích từ luận điểm của Hoàng Hữu Phước tại Đại Học Curtin, tháng 8 năm 2006)

Dịch vụ quảng cáo nằm trong số những ngành kinh doanh đem lại lợi nhuận kếch xù trong thế giới hiện đại; tuy nhiên, có những cách thức mới đơn giản hơn nhiều và tốn kém ít hơn rất nhiều nhưng lại có hiệu quả một cách thuyết phục cho các mục đích tương tự, đặc biệt hấp dẫn đối với một số thị trường nhạy cảm như Việt Nam và / hoặc tại thời điểm khi môi trường kinh doanh đang bị bủy vây tứ phía trong sự hỗn loạn của lạm phát, giảm phát, suy thoái kinh tế, và tất cả các cơn sốt bùng nổ bong bóng của nền kinh tế và các quyết định khôn ngoan từ khung cảnh như thế sẽ bao gồm cả việc chi tiêu hợp lý cho khâu quảng cáo. Trên một bình diện nhỏ hơn nhưng cụ thể hơn, các khía cạnh văn hóa sau về phản ứng của người dân Việt nói chung cần được các doanh nghiệp nước ngoài hoạt động tại Việt Nam lưu ý trước khi phát sinh bất kỳ ý tưởng thăng hoa nào đối với việc chi cho một quảng cáo tại thị trường đặc biệt này.

Đầu tiên và trước hết, đa số người dân bình thường của Việt Nam coi quảng cáo đăng trên báo chí là sự phí phạm tiền bạc. Trước khi đọc báo, người ta lấy các trang quảng cáo bỏ qua một bên và dùng những trang này khi cần có cái gì đó để gói cái gì đó hoặc phục vụ cho việc gom rác thí dụ như gom thứ mà thú cưng của họ thải ra. Nhiều bà nội trợ sử dụng các trang quảng cáo để bán ký lô cho người thu mua ve chai để có thêm ít tiền nho nhỏ. Tại Tp Hồ Chí Minh, nhiều người thậm chí còn biểu lộ sự bực bội mỗi khi nhận được tờ báo mới vì báo ở đây được bán như mớ hổ lốn với các trang quảng cáo in riêng rẻ nhưng được đút hét vô tội vạ vào tờ báo không theo thứ tự số trang khiến tờ báo cứ như một sản phẩm kỳ quái dù thuộc một ngành cao cấp của công nghiệp truyền thông. Nếu muốn đặt quảng cáo trên báo, sẽ là sự khôn ngoan nếu bạn hoặc đòi mức giá khoảng một phần mười lăm của giá công bố hoặc đòi đăng miễn phí.

Vấn đề tiếp theo là các quảng cáo thông qua các kênh truyền hình. Do hiện nay có rất nhiều kênh miễn phí (gói hàng trăm kênh với giá rẻ mạt) tại Việt Nam, ngay khi người xem nhìn thấy một quảng cáo xuất hiện, họ ngay lập tức sử dụng điều khiển từ xa để lướt qua kênh khác. Điều này trở nên tồi tệ hơn một cách thảm họa hoặc trở thành tồi tệ nhất nếu một quảng cáo sản phẩm chen không đúng lúc vào mạch diễn tiến của một phim truyện ưa thích của người xem, khiến họ giận dữ, làu bàu nguyền rủa cả Nhà Đài và Nhà Sản Xuất Sản Phẩm đang được quảng cáo. Các doanh nghiệp đặt quảng cáo phát sóng truyền hình có thể trong một chừng mực nào đó không đạt được mục tiêu mong muốn; do đó, chi tiêu như vậy sẽ gây hại rất nhiều chứ không chỉ đơn giản là sự lãng phí đầu tư.

Vấn đề thứ ba có thể xảy đến với quảng cáo bằng cái gọi là nhóm phức tạp của nào là bảng quảng cáo ngoài trời, quảng cáo trực tuyến, quảng cáo với người nổi tiếng, quảng cáo qua tài trợ, vân vân và vân vân. Việt Nam có biết bao khu vực đô thị đông nghẹt dân cư nơi nảy sinh ra bao ý tưởng quảng cáo lạ lẫm. Tuy nhiên, với hàng triệu xe hai bánh chạy ầm ầm từ mặt trời mới mọc đến lúc mặt trời mọc lại xịt ra khói khiếc nghẹt thở và còi xe kêu inh ỏi một cách thiếu kiên nhẫn giữa ùn tắc ùn ứ ùn ùn giao thông, thì các bảng quảng cáo ngoài trời sẽ khó có ai trong số những người đi xe máy đang tức giận quan tâm. Còn quảng cáo trực tuyến ư? Bạn có thể làm với trực tuyến nếu khả năng của bạn là để bán các mặt hàng nhỏ cho giới thiếu niên, những người mà sáng nào cũng xòe tay xin cha mẹ cho ít tiền mặt. Quảng cáo với người mẫu này nọ cũng không ăn thua, đơn giản vì một tỷ phú ở Việt Nam có thể mua một chiếc Roll-Royce qua việc ký hợp đồng nhập khẩu trực tiếp mà không thèm đến nhìn bất kỳ người nổi tiếng nào; còn các hội chợ triển lãm ô-tô thu hút đám đông thanh thiếu niên đến chỉ để chụp ảnh với người mẫu, thu gom các catalog cùng quà tặng, và đương nhiên sẽ không mua bất kỳ chiếc xe ô-tô nào, bất kể giá cả cao thấp ra sao. Việc quảng cáo qua tài trợ của công ty có thể có tác dụng trong một chừng mực nào đó, thí dụ như trường hợp của LG đã hỗ trợ tài chính một cách bền bỉ  cho gameshow trường kỳ của Đường Lên Đỉnh Olympia giúp quảng bá thành công thương hiệu của Hàn Quốc nói chung ở Việt Nam – tức là tất cả các công ty Hàn Quốc đều được hưởng lợi chứ không riêng gì LG.

Từ những điều nêu trên,  ta thấy ý nghĩa của quảng cáo có thể nói vắn tắt là nó có thể cần thiết nếu dành cho các sản phẩm mới của một nhãn hiệu mới hoặc cho sản phẩm mới của các doanh nghiệp mới. Đây là nói về doanh số bán hàng nhờ quảng cáo, chứ nếu về những gì không-liên-quan-đến-tăng-lượng-hàng-bán thì lại là một câu chuyện khác.

Hãy lấy P&G làm ví dụ, vì công ty này đã đạt kỷ lục đầu tư “khủng” cho khâu quảng cáo và có lợi nhuận “khủng” nhất tại Việt Nam trong năm 2004. Nếu P&G đạt kỷ lục về doanh số bán, đó  không có nghĩa là nhờ họ đầu tư rất lớn vào  quảng cáo, bởi vì cách suy nghĩ như thế là cực kỳ xằng bậy, vì rằng phải chăng nếu là chủ một donah nghiệp thì bạn chỉ cần bỏ tiền ra quảng cáo nhiều hơn P&G để bán được hàng nhiều hơn P&G? Thật là vô lý. Đó cũng là việc sai vì bạn đơn giản hóa một cách tối đa cho rằng ý nghĩa của sự cạnh tranh là đặt hết tầm quan trọng vào tay nhà quảng cáo chứ không vào chất lượng và  sự khả dụng của, cùng công tác hậu mãi dành cho sản phẩm của mình. Thật là hoang đường. P&G thành công đơn giản chỉ vì họ là công ty lớn lớn với sản phẩm thật đa dạng, và hàng của họ bán với giá rẻ “gây sốc” rất phù hợp với hầu hết các bà nội trợ có thu nhập thấp – ắt do theo trào lưu triết thuyết Đáy Kim Tự Tháp hô hào. P&G cũng dành rất nhiều tiền cho quảng cáo. Nhưng hai điều này là hoàn toàn chẳng dính dáng gì với nhau. Đối với các công ty rất lớn, quảng cáo hoàn toàn là một cách đầu tư vào thương hiệu riêng của họ để giá cổ phiếu của họ tốt hơn trong thị trường chứng khoán. Coca-Cola đã không có công bố lãi bất kỳ ở Việt Nam trong hàng chục năm, nhưng lại đầu tư rất hào phóng trong hoạt động quảng cáo với các chiến dịch quy mô toàn quốc và mở rộng kinh doanh cũng trên quy mô cả nước Việt Nam. P&G đã chi nhiều cho quảng cáo, đơn giản là làm cho thương hiệu của mình nổi bật một cách ấn tượng, khiến lu mờ tất cả các đối thủ cạnh tranh, đặc biệt là những doanh nghiệp rất nhỏ, siêu nhỏ, trong nội địa. Do đó, quảng cáo thực tế không đóng bất kỳ vai trò quyết định nào trong việc thúc đẩy doanh số bán hàng, trừ việc loại trừ khả năng bán hàng của đối thủ cạnh tranh thuộc bất kỳ “kích cỡ” (nhỏ, vừa, rất nhỏ, siêu nhỏ) nào. Tóm lại, có nhiều cách để một doanh nghiệp để thành công về tài chính mà không cần bất kỳ sụ chi phí triền miên nào cho quảng cáo. Đối với các doanh nghiệp này, quảng cáo là cần thiết khi các họ mới thành lập hoặc khi họ vừa có sản phẩm mới để giới thiệu đến người tiêu dùng tiềm năng. Đây là tất cả. Chắc chắn là như vậy. Hoàn toàn chỉ có thế. Chỉ có thế, mà không có gì khác cả.

Và cuối cùng song không phải là phần kém quan trọng nhất, ai cũng biết rằng một sản phẩm “đàng hoàng” bao giờ cũng cần rất nhiều thời gian để thử nghiệm lâm sàng hầu có kết quả chính thức được công bố. P&G và các đối thủ cạnh tranh ngang hàng với họ tung ra thị trường hàng ngàn loại dầu gội hoặc sữ tắm hoặc kem chăm sóc da hoặc mặt hoặc làm trắng, hoặc kem đánh răng, hoặc vô thiên lủng thứ tương tự với một tốc độ nhanh chóng đến không tưởng. Thậm chí trẻ em biết chắc chắn rằng quảng cáo luôn có phụ nữ với mái tóc dài xinh đẹp, nhưng những người này được thuê không phải vì họ đã sử dụng hiệu quả các sản phẩm ấy mà do họ đã sẵn có mái tóc đẹp tự nhiên hoặc nhà quảng cáo sử dụng các công cụ như Photoshop hoặc bằng bất kỳ phương tiện khác mà chỉ có Chúa biết còn P&G không bao giờ muốn biết. Kết quả là rất rõ ràng: các quảng cáo đưa thông tin không đáng tin cậy và thông tin bằng cách nào đó vào lúc nào đó ở tại nơi nào đó bị bóp méo hoặc không đúng sự thật (tôi không dám dùng từ xấu của “lừa dối”).

Vấn nạn trên khiến quảng cáo trở thành chủ đề không dễ để tranh luận. Nếu mọi thứ phụ thuộc vào quảng cáo, tất cả các doanh nghiệp Việt Nam nên đóng cửa công ty của họ và không bao giờ trở lại thế giới kinh doanh. Hãy để các công ty nước ngoài với vốn to và chính sách quảng cáo mạnh mẽ làm tất cả công việc kinh doanh ở đây và chúng ta người bản xứ chỉ nên làm người tiêu dùng. Bất kỳ ai cũng có thể đánh bại P&G và đồng nghiệp của họ một cách dễ dàng và tuyệt đối, nếu người đó cũng quan tâm chế tạo ra dầu-gội-và-đủ-thứ của riêng mình. Đây không phải là bởi vì người ấy có năng khiếu hay tài năng bẩm sinh, nhưng để đánh bại kẻ lãng phí tiền “khủng” để bán sản phẩm giá rẻ trong nhiều thập kỷ, người ấy chỉ cần đừng dao động, có quyết định sáng suốt, đúng thời điểm mà thôi. P&G thành công vì họ “hy sinh” tiền của trong một thời gian ngắn nhờ vào sự chết yểu của các doanh nghiệp địa phương tại bất kỳ quốc gia nào P&G hùng hổ lấn sân vào chinh phục. Nếu những người địa phương cố gắng trụ được lâu hơn, P&G cùng bầy đoàn tương cận như họ chắc chắn sẽ tiêu tùng do không ai có thể lãng phí tiền bạc chẳng hạn trong hai thập kỷ liên tiếp chỉ để bán sản phẩm giá rẻ cho các bà nội trợ của Việt Nam.

Việc chia sẻ ý kiến trên chỉ là để đặt ra một câu hỏi về tầm quan trọng thực sự của quảng cáo và khẳng định các quảng cáo hoành tráng không phải là yếu tố quyết định tác động đến sự thành công của một doanh nghiệp tại Việt Nam. Chẳng  có ai thực hiện bất kỳ cuộc điều tra nào để xem những phương pháp quảng cáo nào mà Khương Tử Nha của Trung Quốc cổ đại của thế kỷ 11 Trước Công Nguyên đã áp dụng để làm cho Cơ Xương dù cách xa hàng chục ngàn dặm vẫn bị thu hút tìm đến túp lều ọp ẹp xiêu vẹo hạ mình thỉnh ông lão hơn bảy mươi tuổi này về làm Tề Thái Công giúp Tây Bá và con của vị này là Chu Vũ Vương đánh tan Trụ Vương xóa sổ triều đại nhà Thương để lập nên nhà Chu kéo dài hơn hơn 800 năm. Đó có phải là cách quảng cáo truyền khẩu chăng? Hay là cách quảng cáo phóng đại nổ liên thanh? Hoặc phải chăng quảng cáo bằng cách dựng bảng ngoài trời, dán áp-phích, treo băng-rôn, phát tờ rơi, vân vân và vân vân, ở cái thời mà truyền hình, phát thanh, tin nhắn điện thoại di động, và email rất cần một cuộc hành trình “quay trở lại tương lai” mới có? Nói theo cách của dân Châu Á, à cũng nói theo thực tế có tham khảo các khía cạnh con người và văn hóa Việt thì con đường đi đến trái tim, tức cảm nhận cảm tình, thì quan trong hơn rất nhiều so với đến đôi mắt và đôi tai, trong khi quảng cáo hiện đại lại chú trọng vào đầu óc vốn bị tác động chỉ bởi  những gì mắt thấy, tai nghe.

Để có các tư duy chiến lược hầu chiếm thị phần lớn đối với một sản phẩm đặc thù tại thị trường Việt Nam trên cơ sở hoạt động ít tốn kém, các bạn có thể tìm đến MYA BizCorp của Việt Nam.

*********

B) Phần Nguyên Tác Tiếng Anh

On Advertisement Impact in Vietnam [5]

(Excerpt from a speech by Hoang Huu Phuoc at Curtin University, August 2008)

Advertisement services are amongst the lucratively profitable businesses in the modern world; however, there come new ways of much simpler and much cheaper but much convincingly effective approach for the same purposes particularly attractive to some sensitive market(s) like Vietnam and/or at a time when the business environment is besieged with chaos of inflation, deflation, recession, and all the boom-bubble-bust fever of the economy and the wise decision thereof and there from includes a sound spending for advertisement. In a smaller but more specific scope, the following cultural aspects of responses of the Vietnamese people in general need be noted by foreign businesses operating in Vietnam before any fancy ideas of placing an advertisement can be generated in this particular market.

First and foremost, the majority of people in the street of Vietnam consider advertisement in prints a waste of money. They remove the ads pages from newspapers before reading the news, and use the removed whenever they need some “things” for wrapping other “things” or for any other hygienic purposes e.g. collecting “things” from their pets. Many housewives use ads pages for selling by kilo to scraps buyers for some extra petty household income. Many people even show their irritation at the fresh newspaper at hand, simply because “all” newspapers in Hochiminh City are being sold in a mess, not in page number order and with ads pages printed separately but inserted into the stuff making each and every newspaper an oddly bulky product though of a so-called high-profiled industry of the mass media. If you want to place an ads on newspapers, it is wise only if it is at one-fifteenth of the announced cost or at no cost at all.

The next issue is of ads via television channels. As there are now so many channels availably free in Vietnam, as soon as viewers see an ads appear, they immediately use remote controls to surf where else. It gets calamitously worse or becomes the worst if a product ads comes improperly intervening the flows of the story of a feature film of viewers’ preference, making them angrily grumbling and using big bad words against both the TV Company and the product manufacturer. The businesses placing orders for advertisement broadcast may to some extent not hit the target expected; hence, such expenditure is much more damaging than just a simple waste of investment.

The third problem may come to ads via the so-called sophisticated groups of billboards, online, celebrity branding, corporate sponsorship, and the like. Vietnam is full of densely populated urban areas whereat fancy advertisement ideas germinate. However, with millions of two-wheelers roaring from sun to sun emitting suffocating smokes and impatient horns laboriously honking in traffic jams, billboard ads seems unnoticeable by these angry motorcyclists. Online may be yes if your capability is to sell small items to teens who beg their parents for petty cash early every morning. Neither celebrity branding is useful, simply because a billionaire in Vietnam may purchase a Roll-Royce under a direct import shipment contracted without the need to see any celebrity; whilst automobile trade fairs attract crowds of teens to come only to take photos with celebrities, to collect catalogues and to grasp giveaways, and obviously not to buy any car regardless of whatever price rate it could be. Corporate sponsorship may work to some extent, e.g. the case of LG and its faithful financial support to the long-lasting game show of The Path to the Peak of Olympia successfully promoting the branding of Korea in general in Vietnam – i.e. all Korean companies get benefited instead of LG individually separately.

In view of all the above, the meaning of advertisement in brief then is that an ads may be required only if it is for new products of established brands or for new products of new businesses. This is about sales. But for non-sales, the story may differ.

Take P&G for an example as it set records of highest ads investment and highest profit in Vietnam in 2004. If P&G makes records on sales, it does not mean this is thanks to their huge investment in ads, because this way of thinking is preposterously inappropriate as it will mean if you are an owner of a business you have to invest much more money than P&G in order to have more sales than P&G do. This does not make sense. It is neither a correct way because it simplifies to the utmost the meaning of competition by putting so much importance into the hand of advertisers rather than in the quality and usability of products and after-sale services. It is imaginary. P&G is successful simply because it is big with diversifying ranges of products at….terribly cheap prices suitable to most low-income housewives – possibly as per the trend speculated in the Bottom of the Pyramid theory. P&G also spends a lot of money for ads. But these two things are absolutely not intertwined. For very big companies, ads is purely a way to invest into their own brands which in return may make their stock prices better in securities markets. Coca-Cola has not been announcing any profit earnings in Vietnam for dozens of years, but it has invested so generously in advertisement activity campaigns countrywide and in expansion of their business also countrywide as well. P&G spends a lot for advertisement simply because of making its brand impressively overshadowing all competitors – particularly the very small domestic ones. Therefore, advertisement practically does not play any decisive role in promoting sales but in eliminating the capability of sales of competitors of whatsoever sizes they are. In a word, there are ways for a business to financially successful without any non-stop advertisement expenditures. To these businesses, ads is required when the businesses are established and when they have new products which they want to introduce to the prospect consumers. This is all. Definitely all. Absolutely all. Only this, and nothing more.

And last but never the least, people know very well that any “righteous” product takes time for clinical testing with officially announced results. P&G and their peer competitors launch to the market thousands of types of shampoos or bath cream or skin care or whitening items or toothpaste or the like at a seemingly imaginary speedy rate. Even kids know for sure that the ads is always with ladies with beautiful long hair but these ladies are hired for photos not because they effectively use such products but just because they either already have beautiful hair naturally or seek for help from tools like Photoshop or by any other means only God knows and P&G never wants to know. The outcome is very clear: ads bring non-reliable information and somehow sometime somewhere distorted or untrue information (I dare not use the bad word of “cheating”).

The above makes the topic of ads a very difficult one for debate. If things depended on ads, all Vietnamese businesses should have closed their companies and never entered the business circles again. Let foreign companies with huge capital and strong ads policies do all the business here and we local people should be consumers only. Anybody can beat P&G and its peers easily and totally, if he or she is interested in establishing a shampoo-and-the-like business of his or her own. This is not because this “anybody” is so gifted or talented, but because to beat a person who wastes huge money for selling cheap products for decades, he will need only a sustainable practice and wise decision at appropriate time. P&G is successful because it “sacrifices” its money just in a short time thanks to the dying-so-soon of local businesses at any country P&G has boldly stepped in to conquer. If local ones try to survive, P&G and the like will definitely be in problems as they can never waste money for say two consecutive decades only to sell cheap products to housewives of Vietnam.

To share the above opinion is just to pose a question of the true importance of advertisement and to affirm fancy advertisement is not the decisive factor influencing the success of a business in Vietnam. Nobody has ever made any survey to see what method of advertisement Jiang Ziya of Ancient China of the 11th century BC had applied to make the King Wen of Zhou dozens of thousands of miles away so much attracted that His Majesty came to the ramshackling hut of the humble seventy-year-of-age man to invite him to be the Royal Prime Minister and the Great Duke to help King Wen then his son King Wu smash then overthrow King Zhou of Shang Dynasty to establish the strong state of the Zhou lasting for more than 800 years. Was it common word-of-mouth advertising? Was it big-mouth advertising? Or was it via billboards, posters, banners, printed media, or flyers, or the like, at the time when TV, radio, SMS, and email were in dire need of a “back-to-the-future” journey? Asia-orientedly speaking, and as-a-matter-of-factly speaking with reference to Vietnam’s people and her cultural aspects, the way to the heart of customers, i.e. the deep feeling, is much more important than to their eyes and ears; whereas modern advertisement’s focuses are on their mind which is under the influence of seeing and hearing only.

Strategic thinking of winning the sizeable market shares for a particular product in Vietnam’s market on the basis of cost-cutting modus operandi is openly available at MYA BizCorp of Vietnam.

Hoang Huu Phuoc

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1]  Hoàng Hữu Phước. 14-7-2014. Blog và Thùng Nước Đá. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/07/14/thung-nuoc-da-va-blog/

[2]  Hoàng Hữu Phước. 14-8-2013. Mạng Xã Hội. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/08/14/mang-xa-hoi/

[3]  Hoàng Hữu Phước. 16-01-2015. Tips for Learners of English – Lời Hướng Dẫn Dành Cho Người Học Tiếng Anh – bài viết song ngữ Anh và Việt. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/16/tips-for-learners-of-english/

[4]  Hoàng Hữu Phước. 27-8-2014. Luận Về Công Tác Nhân Sự: Thế Nào Là Trung Thực – To Lie Or Not To Lie:It’s An HR Question. – bài viết song ngữ Anh và Việt. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/08/27/hoang-huu-phuoc-noi-ve-cong-tac-nhan-su/

[5]  Hoàng Hữu Phước.  On Advertisement Impact in Vietnam. Bản tiếng Anh đăng lần đầu trên Yahoo!3600, và đăng lại ngày 19-8-2008 trên http://www.emotino.com/bai-viet/16884/on-advertisement-impact-in-vietnam.

Cập Nhật Blog Này 08-01-2015

Hoàng Hữu Phước, MIB

 Party 28Dec14 (13)

Do thanh công cụ bên trái của giao diện blog này chỉ có khả năng liệt kê có 50 bài mới nhất trong khi tổng số đã hơn 100 bài đã đăng, việc cập nhật sẽ được thực hiện hàng qu‎ý.

Tính đến ngày 08-01-2015, Blog này đã có những bài viết sau đây:

  1. Đừng Buông Xuôi, Bạn HỡiJanuary 6, 2015
  2. Cần Loại Bỏ Việc Phát Bài Ca Happy New Year của Abba Dịp TếtJanuary 4, 2015
  3. Sân Bay Long Thành: Lời Giải Thích Ngắn Gọn Giản ĐơnJanuary 3, 2015
  4. Thông Giáng Sinh và Formal EnglishJanuary 2, 2015
  5. Tư Duy Tích Cực 2015December 30, 2014
  6. Vấn Đề “Phi Chính Trị Hóa Quân Đội” và Nội Hàm “Đảng Lãnh Đạo Quân Đội Tuyệt Đối, Trực Tiếp, Toàn Diện”December 26, 2014
  7. Phát Biểu Tại Nghị Trường Việt NamDecember 24, 2014
  8. Ra Ứng Cử Đại Biểu Quốc HộiDecember 21, 2014
  9. Đường Ray Mới đến Chân Trời MớiDecember 18, 2014
  10. Tôi và Giải Thưởng Thơ Ca Quốc Tế Hoa KỳDecember 12, 2014
  11. Lá Thư Hải NgoạiDecember 8, 2014
  12. Hoàng Dương ChươngDecember 5, 2014
  13. Người Khuyết Tật: Thước Đo Chuẩn Mực Của Nhân VănDecember 3, 2014
  14. Dự Án Cảng Hàng Không Quốc Tế Long ThànhNovember 17, 2014
  15. Tư Vấn Phát Triển Du Lịch Việt NamNovember 11, 2014
  16. Tôi Và Nữ Sĩ Tuệ Mai November 10, 2014
  17. Người Đà NẵngNovember 7, 2014
  18. Vì Người Khuyết TậtNovember 6, 2014
  19. Tôi Và Ông Trương Trọng NghĩaNovember 4, 2014
  20. Phản Hồi Của Bộ Giao Thông Vận TảiNovember 4, 2014
  21. Doanh Nghiệp Mang Tên Danh Nhân Ư?October 30, 2014
  22. Trăm TrứngOctober 29, 2014
  23. Nhân Quyền và Phẩm GiáOctober 25, 2014
  24. Biển Đông – Vì Sao Việt Nam Không Khởi KiệnOctober 21, 2014
  25. Về Một Ý Kiến Trên Báo Tuổi TrẻOctober 16, 2014
  26. Mai Trọng Tuấn: Ý Kiến Lạ KỳOctober 13, 2014
  27. Bọn Xin Đểu Cổ Cồn TrắngOctober 11, 2014
  28. Thơ Cùng Bạn Hữu Trên Không Gian MạngOctober 9, 2014
  29. Đứng Trên Đỉnh NúiOctober 8, 2014
  30. Tuổi Teen Không Bao Giờ Có ThậtOctober 6, 2014
  31. Sử Liệu Nghị Viện Việt NamOctober 4, 2014
  32. Lời Khuyên Dành Cho Học SinhOctober 2, 2014
  33. Thực Phẩm Chức Năng September 30, 2014
  34. Báo Người Lao Động September 28, 2014
  35. Lời Cảm Ơn Của Hoàng Hữu Phước September 26, 2014
  36. Tôi Và Các Luật Sư September 24, 2014
  37. Tôi Và Lê Công Định September 22, 2014
  38. Cô Lại Thu Trúc Gởi Thư Cho Lãnh Đạo Nhà Nước Góp Ý Về “Đường Bay Vàng” Hà Nội – Tp HCM September 18, 2014
  39. Hành Trang Nghị Sĩ September 17, 2014
  40. Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ September 12, 2014
  41. Thư Gởi Thủ Tướng Về “Đường Bay Vàng” September 8, 2014
  42. Nghị Sĩ Người Khuyết Tật: Tại Sao Không? September 7, 2014
  43. Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nói về cái gọi là “Đường Bay Vàng” September 5, 2014
  44. Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước September 1, 2014
  45. Uy Thế Việt Nam Tại Trung Nam Hải August 30, 2014
  46. Hoàng Hữu Phước nói về Công Tác Nhân Sự August 27, 2014
  47. Thư Gởi Thủ Tướng August 20, 2014
  48. Quyền Lực Thứ Sáu August 13, 2014
  49. Tứ Đại Ngu August 5, 2014
  50. Hoàng Sa July 28, 2014
  51. Nguồn Sáng Cho Tinh Thần July 27, 2014
  52. Ai Đẻ Ra “Tập Cận Bình” July 25, 2014
  53. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Với Hội Đồng Nhân Dân Tp HCM Về Tên Đường
  54. Vững Tâm Kiến Quốc July 16, 2014
  55. Trình Độ Trương Trọng Nghĩa July 8, 2014
  56. Sát Tàu July 7, 2014
  57. Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm” July 1, 2014
  58. Dương Khiết Trì Run Sợ June 22, 2014
  59. Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì June 18, 2014
  60. Lại Trí Thức! June 9, 2014
  61. Thảo Luận Tại Hội Trường Quốc Hội May 31, 2014
  62. Luật Biểu Tình May 26, 2014
  63. Biểu Tình và Ô Danh May 20, 2014
  64. Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011 May 18, 2014
  65. Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc May 11, 2014
  66. Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016 April 29, 2014
  67. Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! April 20, 2014
  68. Nước Mỹ Vỡ Vụn March 29, 2014
  69. Mít-xtơ Xương Xẩu March 27, 2014
  70. Thế nào là Tự Do – Dân Chủ March 24, 2014
  71. Phụ Nữ Việt Nam: Vấn Đề Tân Cổ Giao Duyên March 17, 2014
  72. Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân March 7, 2014
  73. Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương – Luận Về Bảo Tồn, Bảo Tàng March 2, 2014
  74. Tức Ảnh Đề Thơ February 22, 2014
  75. Nước Mỹ Bất Hạnh February 15, 2014
  76. Thế Nào Là Nhà Trí Thức February 14, 2014
  77. Thế Nào Là Sử Gia February 5, 2014
  78. Tết Mậu Thân 1968 January 28, 2014
  79. Tiểu phẩm trào phúng Tết: Nhà Sử Học January 26, 2014
  80. NHỮNG LẬP LUẬN KỲ QUÁI CỦA NGƯỜI TỰ XƯNG LÀ TS TRẦN MINH HOÀNG
  81. Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba January 25, 2014
  82. Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt
  83. Vì sao cần phải thông qua Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992 November 26, 2013
  84. Về thực quyền, thực uy November 26, 2013
  85. Hoàng Hữu Phước góp ý cho Dự án Luật Xây Dựng (Sửa đổi) November 26, 2013
  86. Hoàng Hữu Phước chất vấn Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn
  87. Bài phỏng vấn: Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân
  88. Chất Vấn Thành Viên Chính Phủ November 22, 2013
  89. Bài Phát Biểu Của Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Về Thủy Điện
  90. Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 về Tham Nhũng November 9, 2013
  91. Đại tướng Võ Nguyên Giáp October 26, 2013
  92. Tôi Và Philipp Rösler September 30, 2013
  93. Tôi và Bùi Giáng September 17, 2013
  94. Amari TX – Anh là ai? August 31, 2013
  95. Tôi và Lê Hiếu Đằng August 29, 2013
  96. Lời Khuyên Dành Cho Giới Bác Sĩ August 23, 2013
  97. Hội Chứng Bầy Đàn August 20, 2013
  98. Mạng Xã Hội August 14, 2013
  99. Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Tình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân August 4, 2013
  100. Chất Lượng Giáo Dục ở Việt Nam August 2, 2013
  101. Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Thành Lũy Tư Pháp July 25, 2013
  102. Báo Sài Gòn Giải Phóng July 21, 2013
  103. Thùng Nước Đá và Blog July 14, 2013
  104. Tuyệt Thực July 2, 2013
  105. Phát biểu ứng khẩu của Hoàng Hữu Phước, Đại biểu TP Hồ Chí Minh, về Luật Biểu Tình June 5,2013
  106. Bài phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992
  107. Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không? May 18, 2013

Ngoài ra, tôi cần khẳng định lại rằng tất cả các bài viết của tôi trên blog này và tất cả các blog của tôi đều có thể được đăng lại, toàn phần hay một phần, kể cả hình ảnh, bởi bất kỳ ai quan tâm đến, song phải trên tinh thần nhân văn đỉnh cao của Thùng Nước Đá và Blog [1] mà người đăng lại được mặc định đã xem và đã nhất trí đồng ý‎ tôn trọng tuyệt đối.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 14-02-2013. Thùng Nước Đá Và Blog. http://hhphuoc.blog.com/?p=181  hoặc https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/07/14/thung-nuoc-da-va-blog/

Đừng Buông Xuôi, Bạn Hỡi

Hoàng Hữu Phước,MIB

Trong 15 năm (từ 1981-1996) làm giảng viên Anh Ngữ tại trường Cao Đẳng Sư Phạm thành phố Hồ Chí Minh (chuyên trách các bộ môn Btiytish & American Literature, British Civilization, English Lexicology, English Composition, Translation & Interpretation và English Grammar tức các bộ môn Văn Học Anh-Mỹ, Văn Minh Anh, Từ Vựng Học Ngôn Ngữ Anh, Luận Văn Anh, Luyện Dịch & Thông Phiên Dịch, và Văn Phạm Ngôn Ngữ Anh), và Đại Học Ngoại Ngữ Hà Nội (chuyên trách các bộ môn Business English, Business Contract, và Business Interpretation tức các môn Anh Ngữ Thương Mại, Hợp Đồng Kinh Tế Ngoại Thương, và Biên-Phiên Dịch Thương Mại sử dụng toàn những giáo trình bằng tiếng Anh do tôi tự biên soạn), cũng như tại Trung Tâm Điều Phối Đại Học Michigan Hoa Kỳ (giáo trình của riêng Michigan) và các trung tâm ngoại ngữ khác của Hội Nghiên Cứu & Dịch Thuật và Sở Giáo Dục Tp Hồ Chí Minh (giáo trình của riêng các trung tâm này), tôi có sở thích sáng tác thơ ca Tiếng Anh và viết tiểu luận Tiếng Anh. Tôi hay đọc thơ cho sinh viên nghe; khuyến khích họ làm thơ và viết văn rồi giúp họ chỉnh sửa, hiệu đính; truyền cảm hứng cho họ bằng cách mỗi câu thí dụ dùng một từ cho sẵn trong phần Reading Comprehension tôi đều sáng tác kiểu ứng khẩu impromptu viết ngay lên bảng không phải một câu mà là một bài sonnet thập tứ hàng thi hoặc chí ít cũng là một khổ thơ stanza bốn dòng trong đó có sự xuất hiện của cái từ cho sẵn ấy. “Ứng khẩu” vì ở các lớp khác nhau khi dạy cùng một bài tôi đều cho ra những thí dụ hoàn toàn khác nhau dù tất cả đều là bài thơ hoặc khổ thơ [2]. Ngoài ra, mỗi khi có được những bài thơ hay Tiếng Việt, tôi chuyển dịch sang Tiếng Anh [3];  hoặc khi nhận được bài thơ hay Tiếng Anh, tôi chuyển dịch sang Tiếng Việt; hoặc lúc nhận được bài viết rất hay bằng Tiếng Anh nhưng rất kém về ngôn ngữ Anh [4], tôi hoàn thiện, rồi cho tất cả vào sưu tập cá nhân, tặng một số học trò (gồm vài ngàn người) và tặng tất cả thân hữu gần xa (gồm một thân hữu nam cùng ba thân hữu nữ mà một trong số nữ này sau trở thành vợ của tôi[5]).

Khi nhận được bài thơ Don’t Quit của tác giả khuyết danh do Cô Sandy Lu, một người Canada-gốc-Việt-gốc-Hoa gởi tặng, tôi đã dịch ra tiếng Việt rồi đăng năm 2003 trên HR Online của công ty Canada nơi tôi làm Giám Đốc Nhân Sự & Giám Đốc Tuyển Dụng, sau đó tải lên trang Emotino.com của cộng đồng doanh nhân Việt Nam năm 2008[1]. Nay nhân những ngày đầu năm 2015, tôi xin lập lại nội dung hai bản tiếng Anh và tiếng Việt đã đăng, làm quà tặng bạn đọc, nhất là những bạn học sinh – sinh viên và những người quan tâm đến tiếng Anh:

1)  Nguyên bản Tiếng Anh của tác giả khuyết danh:

DON’T QUIT

When things go wrong as they sometimes will,

When the road you’re trudging seems all uphill,

When the funds are low and the debts are high,

And you want to smile, but you have to sigh,

When care is pressing you down a bit,

Rest if you must, but don’t you quit.

Life is queer with its twists and turns,

As every one of us sometimes learns,

And many a fellow turns about,

When he might have won had he stuck it out.

Don’t give up though the pace seem slow,

You might succeed with another blow.

Often the goal is nearer than,

It seems to a faint and faltering man,

Often the struggler has given up

When he might have captured the victor’s cup,

And, he learned too late when the night came down,

How close he was to the golden crown.

Success is failure turned inside out,

The silver tint of the clouds of doubt.

And, you never can tell how close you are,

It may be near when it seems afar,

So stick to the fight when you’re the hardest hit,

It’s when things seems worst that you must not quit

2)  Bản dịch Tiếng Việt của Hoàng Hữu Phước, 2003:

ĐỪNG BUÔNG XUÔI BẠN HỠI

Lúc trở ngại – phải có thôi, vì khi vầy khi khác,

Đường đời kia có lắm đoạn chông gai,

Thu thì heo hẻo mà nợ lại đầy đầy,

Cười mếu xệch, nghe trào dâng tiếng nấc,

Còn vai gầy hằn gánh nặng âu lo,

Thì bạn ơi, cứ ngừng tay thư giãn,

Nghỉ khoẻ thôi, chứ đừng có buông xuôi

Vì bạn hỡi cuộc đời luôn vậy đấy

Với những khúc quanh thật gắt, những ngõ rẽ thật kỳ.

Khiến bao người phải quay lại rời xa

Mà không biết thành công ắt đến sau lần quỵ ngã

Nếu như mình đã bền chí kiên tâm.

Đừng bỏ dở dù thời cơ chậm đến

Cố nữa lên, vận hội sẽ vào tay.

Không bền chí, không thể nào chạm đích !

Chào thua ư, sau nỗ lực đấu tranh,

Nỡ vứt bỏ cúp vàng người chiến thắng

Rồi ưu sầu lúc đêm khuya thanh vắng

Tiếc vinh quang đã vuột khỏi tầm tay?

Bạn thân mến, thành công thoát thân từ thất bại

Như ánh bạc hừng lên từ giữa đám hỗn vân.

Bạn có thể chẳng bao giờ biết được

Cái vời xa kia lại có thể rất cận kề !

Hãy tiếp tục tiến lên khi va vào gian khó,

Không được buông xuôi khi ngỡ bước đường cùng!

****

Kính chúc các bạn mọi điều tốt đẹp và may mắn. Happy New Year!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tê

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 21-8-2008. Don’t Quit, My Friends! Đừng Buông Xuôi, Bạn Hỡi. http://www.emotino.com/m.php?u=hoanghuuphuoc&p=16930

[2] Hoàng Hữu Phước. 22-3-2012. Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/toi-va-co-tr%c6%b0%c6%a1ng-tuy%e1%ba%bft-anh/

[3] Hoàng Hữu Phước. 03-3-2012. Tôi Và Nữ Sĩ Tuệ Mai. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/11/10/toi-va-nu-si-tue-mai/

[4] Hoàng Hữu Phước. 02-01-2015. Thông Giáng Sinh và Formal English. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/02/thong-giang-sinh-va-formal-english/

[5] Hoàng Hữu Phước. 12-12-2014. Tôi Và Giải Thưởng Thơ Ca Hoa Kỳ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/12/toi-va-giai-thuong-tho-ca-quoc-te-hoa-ky/

Cần Loại Bỏ Việc Phát Bài Ca Happy New Year của Abba Dịp Tết

Bài Số 2

Hoàng Hữu Phước, MIB Năm 2004 sau khi tôi đăng trên Yahoo!3600 bài Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year Của Abba, rất nhiều người comment rằng họ đồng tình với các phân tích của tôi về ý nghĩa không sao phù hợp của ca từ đối với văn hóa người Việt cổ và người Việt tân, các nhà đài đã không còn sử dụng bài hát này vào các dịp Tết Tây và Tết Ta. Vài năm sau, tức là vào năm 2009 tôi đăng lại bài này trên Emotino.com vì thấy các nhà đài lại tái sử dụng bài hát vào dịp Tết, và các nhà đài lại ngưng không phát bài hát ấy. Gần đây nhất là vào đầu năm 2013 tôi đăng lại trên blog này[1] do thấy dường như những chức sắc đã từng dọc bài của tôi đã nghỉ hưu, còn lớp cán bộ văn hóa thông tin trẻ chưa biết gì về nội dung khẩn thiết ấy của tôi. Nhưng cách nay vài hôm, một nhà đài đã dành cho bài Happy New Year của Abba những ngợi ca mà bản thân bài hát chưa bao giờ nhận được trên toàn thế giới như: sâu sắc, tuyệt đẹp, được yêu chuộng qua nhiều thập kỷ tại các quốc gia trên toàn thế giới, khiến tôi viết bài số 2 này thay vì cứ mãi post đi post lại bài số 1. Trước tiên, xin mời các bạn xem nội dung bài hát Happy New Year của Abba (xin lưu ý: bài có những thành ngữ mà sự dịch thuật rất cần cẩn trọng, thí dụ “feet of clay” không phải là “chân đất sét” mà là “những tì vết, những thấp kém”; còn “Happy New Year” tuy có nghĩa của thành ngữ trọn khối là “Chúc Mừng Năm Mới” nhưng trong tình huống của bài ca lại là cách chơi chữ đay nghiến mỉa mai của nhóm từ đơn lẻ thành “lại thêm một năm vui đấy hạnh phúc đấy”, v.v.; đồng thời xin nói rõ tôi chỉ giải nghĩa lời ca tiếng Anh chứ không dịch thuật vì tôi chỉ dịch nếu dó là kiệt tác [2])

 Happy New Year (1)Happy New Year (2)Happy New Year (3)

Và khi các bạn xem minh họa bởi vieo clip minh họa bài hát này

 Happy New Year (4)Happy New Year (5)

các bạn sẽ thấy rõ ràng bài ca Happy New Year hoàn toàn không để hân hoan đón chào năm mới mà là khúc hát tâm tư buồn chán, nhất là khi nữ ca sĩ cất tiếng hát cụm từ “Happy New Year” với vẻ mặt chán chường, còn clip cho thấy cảnh nàng ngồi trên ghế với xung quanh vương vãi tàn tích một cuộc ăn uống mà ai cũng hiểu không thể kéo dài vì ai cũng còn phải đến thăm hơn một nhà và phải thức sớm để đi làm việc ngay sáng hôm sau, còn người chồng hoặc người tình mặc bộ pyjama đứng nhìn phố phường bên dưới qua khung cửa sổ khi ánh sáng ban mai chưa chi đã rạng rồi, chẳng đoái hoài đến người đang thổn thức hát “Happy New Year”. Còn khi tra cứu tài liệu về âm nhạc, các bạn sẽ thấy bài Happy New Year của Abba chỉ được nhắc đến ở vài nước Châu Âu mà sự xếp hạng cao nhất của bài hát này từ năm 2000 đến 2014 ngay tại quê hương Thụy Điển của Abba là 27-22-4-5-9-42-51-57-54, tại Đan Mạch là 14-16-15-26-38, v.v., nghĩa là chỉ tại bốn hay năm nước Châu Âu bài hát mới được xếp hạng từ 4 (ở Thụy Điển) đến 75 (tại Đức) trong “Top100”, và chưa bao giờ Happy New Year của Abba ở 3 vị trí từ 1 đến 3, do đó không thể phù hợp với kiểu tán dương kiểu thuần Việt: “nổi tiếng nhất và được hát nhiều nhất thế giới”. Tất nhiên, tính độc lập cũng là điều quan trọng, nghĩa là dù bài Happy New Year là thứ vô danh tiểu tốt đối với đại đa số các quốc gia trên toàn thế giới thì điều đó cũng không phải là ta cũng hùa theo. Song, ai ở Việt Nam là người có thẩm quyền tuyên bố đó là bài hát dược ưa thích nhất Việt Nam để từ năm sau trên thế giới sẽ liệt kê Việt Nam vào danh sách ít ỏi những nước có xếp hạng bài hát ấy? Và sự lựa chọn có đã tính đến sự kiêng kỵ dị đoan mà rất nhiều thính giả của đài phát thanh truyền hình quan tâm đến hay không? Ngoài ra, so với thông tin đăng trong bài số 1 thì bài số 2 này thu thập được các cập nhật mới hơn như sau về danh sách của những bài hát gọi là nổi tiếng trên thế giới và trở thành bài hát tiêu biểu không những mỗi độ xuân về mà còn là nổi bật trong năm 2014-2015:

 Happy New Year (6)

Đặc biệt cần lưu ý rằng dánh sách của mỗi năm dù có thay đổi nhưng luôn có hai điều không bao giờ thay đổi là (a) bản dân ca Auld Lang Syne luôn chiếm ngôi quán quân đầu bảng , và (b) chưa bao giờ có tên bài Happy New Year của Abba trong danh sách thế giới – không phải dánh sách của chỉ 3 hay 4 nước Bắc Âu –  suốt mấy thập niên qua. Tất nhiên, trong 18 bài trên có những bài có ca từ không phù hợp với sự kiêng kỵ dị đoan của người Việt, song chúng đều thuộc danh mục những bài đón mừng năm mới được ưa chuộng nhất vì ngay cả khi có ca từ buồn thì cũng không yếm thế mà mang lại hy vọng ngời rạng cho biết bao người cùng tâm trạng hay cảnh ngộ khiến bài hát trở thành tích cực. Đặc biệt bài The Millennium Prayer của Sir Cliff Richard rất thú vị vì dựa trên nền nhạc của nguyên bản bài dân ca Auld Lang Syne mà áp nội dung Kinh Lạy Cha của Thiên Chúa Giáo, vì thế nếu được các ca đoàn ở Nhà Thờ Việt Nam lấy đó làm bài hát cho Chúc Mừng Năm Mới sẽ là điều tuyệt diệu không những đối với người Việt mà còn đối với du khách nước ngoài có mặt tại Việt Nam mùa Giáng Sinh và Tết Tây lẫn Tết Ta. Nhiều bài hát đặc biệt – có cả các bài trong danh sách trên – cũng thường được chọn làm nền cho các slideshow của các trang web dùng cung cấp cho khách hàng dạng ecard hay của các cá nhân dùng chế tác tặng thân hữu bạn bè dịp Mừng Giao Thừa và Mừng Năm Mới như:

Happy New Year (7)

Rất có thể không phải sự xơ cứng của các nhà đài truyền thông không muốn đầu tư thời gian kiếm tìm sự thật về giá trị thích hợp cho người dân Việt và lựa chọn cẩn trọng từ rừng bài hát du dương sôi động tiếng nước ngoài phù hợp với không khí Tết Việt Nam; Rất có thể không phải sự bất khả thực hiện trong tổ chức cuộc thi như đề xuất của Bài Viết Số 1[1] nên cứ bài Happy New Year mà phát rồi tự tiện ngợi ca nó để biện minh cho sự lựa chọn áp đặt của nhà đài; Mà chính là nhiều bài hát mừng năm mới vẫn còn ở dạng phải trả tiền bản quyền rất phức tạp và tốn kém nên nhà đài cứ bài Happy New Year mà phát miễn phí vô tư. Nếu đây là sự thật thì chỉ biết mong sao có “ca sĩ đại gia” bỏ tiền ra mua bản quyền để hát một hoặc những bài đặc biệt trong danh mục cũng như quyền đặt lời ca tiếng Việt, để người Việt không bị ép phải nghe hoài bài Happy New Year của Abba hoặc sợ hết hồn phải bấm remote control chuyển ngay kênh mỗi khi nghe trỗi lên tiếng nhạc não nuột tằng tắng tằng sợ xui xéo cả năm. [Ghi chú: Nhân viên của tôi đã được yêu cầu chuyển ngay bài viết này cho các vị lãnh đạo Nhà nước trong lĩnh vực truyền thông và văn hóa giáo dục, thay vì theo lối cũ hơn chục năm qua cứ đăng trên blog rồi ai muốn đọc thì đọc khiến có sự tái xuất hiện đi tái xuất hiện lại của bài Happy New Year phản văn hóa Việt của Abba cũng như tái lập đi lập lại của Bài Viết Thứ Nhất của Lăng Tần vào dịp Tết thiêng liêng của dân tộc Việt Nam].  Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế Tham khảo: [1] Hoàng Hữu Phước. 29-12-2013. Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Happy New Year Của Abba – Bài Viết Thứ Nhất. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/01/25/nen-co-lua-chon-khac-thay-the-bai-ca-happy-new-year-cua-abba-2/ [2] Hoàng Hữu Phước. 03-3-2012. Tôi Và Nữ Sĩ Tuệ Mai. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/11/10/toi-va-nu-si-tue-mai/

Thông Giáng Sinh và Formal English

Hoang Huu Phuoc, MIB

 ScreenShot496

Là doanh nhân, tôi hiểu thế nào là tung sản phẩm ra vào dúng thời điểm. Song, người ta thường mặc định “đúng thời điểm nghĩa là vào đúng trước dịp này dịp nọ lễ đó lễ kia”. Tôi cho rằng có nhiều nội hàm cho cụm từ nhỏ “đúng thời điểm”, vì ngoài  nghĩa theo thói thường nêu trên còn có nhiều nghĩa khác như (a) vào lúc ít có sự cạnh tranh nhất, (b) vào lúc giá cả tốt nhất hay không thể tệ hơn, hoặc (c) chưa ai có sản phẩm tương tự, v.v. Việc tôi đăng nội dung bài viết này vào thời điểm sau Noel 2014 và sau Tết 2015 là đáp ứng yêu cầu “vào lúc ít có sự cạnh tranh nhất” do vào dịp Noel thì chẳng ai quan tâm đọc bài về “Giáng Sinh” vốn đã rất ngập tràn, còn dịp Tết thì mọi người lo các chuyện đại sự khác của gia đình.

Bài dưới đây tôi đã post trên Emotino.com ngày 23-12-2010, nay xin post lại để phục vụ những bạn đọc có quan tâm đến tiếng Anh.

Thông Giáng Sinh và Formal English

Quà Tặng Dành Cho Người Yêu Tiếng Anh Cao Cấp

Hoàng Hữu Phước, MIB

Mỗi khi đến mùa Giáng Sinh, rất nhiều người gởi nhau những cánh thiệp thật đẹp, thật đa dạng, mừng đón Noel, đa số bằng tiếng Anh, bất kể người gởi và người nhận có sử dụng tiếng Anh trong đời sống thường nhật hay không, và có tôn thờ Đức Chúa hay không, đơn giản vì đó là ngày lễ của công chúng chứ không của riêng tôn giáo. Ngày lễ ấy tuyệt diệu vì vào thời điểm tại hầu hết các nơi trên thế giới tiết trời đẹp hơn và Năm Mới đã rất cận kề, khiến ngày Noel thành ngày vui chào đón Tân Niên.

Khi thời đại internet đến, sự tất bật của sinh nhai đã được giải cứu khi người ta thay vì lang thang từng góc phố con đường tìm chọn mua thiệp rồi len lỏi luồn lách giữa giao thông chen chúc để tìm đến một bưu cục tốn tiền gởi xe vào mua tem dán gửi đi, đó là chưa kể phải canh thời gian nhiều ngày trước đó với mong muốn thiệp mừng đến được tay người nhận ở đâu đó trên thế giới bao la hoang dã này kịp lúc, nay lại đơn giản ngồi vào bàn gởi email những giòng chữ do mình sáng tác, những thiệp điện tử do mình sưu tầm, hoặc những thông điệp ai đó đã chuyển đến mình và mình đơn giản chuyển tiếp đi cho hàng trăm người bạn dân cư mạng toàn cầu khác.

Văn ôn võ luyện là việc cực kỳ bình thường của những con người nhận thức đầy đủ được thế mạnh vô song và giá trị vượt bậc của văn và võ trong cuộc đấu tranh sinh tồn. Tôi có thói quen sửa sai và hoàn thiện tất cả văn thơ của bất kỳ bậc kỳ tài nào của văn học Anh Mỹ, cũng như tất cả những “thiệp điện tử” eCard mà học trò và bạn hữu bốn phương gởi tặng trong những dịp lễ Noel tương tự. Bạn hữu và học trò tôi ở nước ngoài đã hình thành một thói quen tốt là ngoài việc chuyển đến tôi những “sứ điệp chống Cộng” (họ nhận từ đám người u mê để qua các bút chiến phân tích phản đòn của tôi họ hiểu biết thêm về thực tế Việt Nam, chứ họ không chịu xem báo tờ hay báo điện tử của … cộng sản), còn gởi tôi những thiệp mừng lễ mà họ cho là tuyệt hảo để xem tôi có biến cái tuyệt hảo đó của dân Anh Mỹ thành đồ chơi trẻ nít hay không, mà sau đây là ví dụ.

Từ một Cây Thông Noel Một Tầng tiếng Anh do Cô Lê Tâm Hạnh ở Ngân Hàng Deutsche Bank nhận được từ internet gởi tôi mùa Giáng Sinh 2000 có nội dung nguyên văn như sau mà tôi đã phân tích các yêu điểm ở phần ghi chú:

 Thong va Giang Sinh (6)Thong va Giang Sinh (1)

Ghi chú: “Cây thông” này của cư dân mạng nước ngoài viết bằng tiếng Anh, tạo nên với 227 từ trong 17 “câu” (17 “câu” vì có 17 đấu chấm, nhưng đích xác hơn phải gọi là 17 “nhóm chữ”) bao gồm 3 câu hoàn toàn đúng văn phạm và 14 “câu” hoàn toàn sai văn phạm (đích xác hơn phải gọi là 4 câu vỡ vụn và 10 nhóm từ bơ vơ lạc loài) cùng với 20 động từ chia. Ý tứ của các…”câu” bình thường, không có gì đặc sắc.

Và tôi đã viết lại như sau để có một thiệp Cây Thông Noel khác, với chỉ một câu tiếng Anh duy nhất (chỉ có một dấu chấm) hình thành một cây thông lớn hơn, với nội dung sâu sắc hơn và cấu trúc văn phạm tiếng Anh gắn kết thật chặt chẽ gởi tặng ngược lại cho cô Hạnh:

 Thong va Giang Sinh (3)Thong va Giang Sinh (2)

Ghi chú: “Cây Thông” Bốn Tầng này được tạo nên với 281 từ trong chỉ một câu duy nhất bằng tiếng Anh hoàn hảo, có vỏn vẹn 7 động từ chia và không có bất kỳ phần câu vỡ vụn hay nhóm từ lạc loài nào cả. Ý tứ của câu mang âm hưởng thơ, đầy tính tích cực.

Kính chúc các bạn và gia đình năm mới 2015 an vui, hạnh phúc, thành công, nhiều may mắn.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

Hoàng Hữu Phước. 23-12-2010. Thông Giáng Sinh và Formal English. http://www.emotino.com/bai-viet/18921/thong-giang-sinh-va-formal-english

Tôi Và Nữ Sĩ Tuệ Mai

(Bài đã đăng trên mạng emotino.com ngày 03-03-2012)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Nữ sĩ Tuệ Mai là người tôi ngưỡng mộ, dù tôi chỉ đọc có mỗi một bài thơ của Bà và quyết định sẽ không đọc bất kỳ tác phẩm nào khác của Bà, không vì nghi ngờ những bài thơ khác không tuyệt vời tương tự, mà chỉ vì muốn bài thơ ấy trong tôi sẽ không đảo chao khỏi ngai vàng muôn thuở.

Thủa ấy tôi còn là cậu học trò Tú Tài, yêu thơ tiếng Anh và chỉ sáng tác thơ tiếng Anh. Thơ tiếng Việt thì tôi chỉ yêu thích nếu viết theo thể Đường Luật, đặc biệt các bài thơ cổ như của Nguyễn Công Trứ hay Lê Thánh Tôn hoặc dịch từ thơ Tàu. Khi học Thơ Mới ở lớp Đệ Nhất (tức lớp 12), tôi khổ sở với thơ Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, v.v., vì đọc chẳng thấy thú vị gì, may mà thời ấy còn có thơ của Thế Lữ, TTKH, Lưu Trọng Lư, và mới hơn cả là thơ Phùng Quán, Tạ K‎ý, cùng nhiều nhà thơ Saigon khác. Cũng thật là may mắn cho tôi vì trước 1975 chế độ Việt Nam Cộng Hòa không cho học Truyện Kiều ở trung học, và tôi đến bây giờ cũng còn rất đồng tình với quan niệm của giáo dục thời ấy là Truyện Kiều quá thâm thuý quá sâu sắc quá mỹ miều quá vĩ đại nên sẽ thích hợp cho nghiên cứu chuyên ngành Văn học ở cấp từ Đại Học trở lên.

Mỗi khi đọc thấy bài thơ kiệt tác, tôi đều chép lại vào sổ tay, dù đó là thơ tiếng Anh hay tiếng Việt, mà đa số là tiếng Anh, với đặc điểm là tôi rất độc lập, ghét “nhơi lại”, chẳng bao giờ chép thơ tiếng Anh của các “poet laureate” tức những ai được Âu Mỹ ngợi ca tôn vinh là “thi bá” như Byron, Shelley, v.v. mà tôi không phục do họ không trọn hai chữ đức-tài; còn thơ tiếng Việt thì có in sẵn trong sách giáo khoa các cấp nên chép làm gì phí thời gian. Tôi chỉ ghi chép những bài thơ nào tôi cảm nhận được sự thâm thúy, thán phục sự cao siêu, và thấy chính mình đổi thay nhân sinh quan theo lối hướng thượng để trở nên tốt hơn. Đặc biệt với thơ tiếng Việt (hay tiếng Việt dịch từ tiếng Tàu như Thạch Hào Lại của Đỗ Phủ chẳng hạn) tuyệt tác như thế, tôi đều cố dành thời gian để chuyển tải sang tiếng Anh, không để giới thiệu cho ngoại bang, không để gởi đăng báo kiếm tiền nhuận bút, mà cũng chẳng để vinh danh bản thân, mà chỉ để chứng minh tim lòng mình thực sự đã hơn một lần thổn thức theo tiết tấu lời ca của bài thơ tiếng Việt ấy. Bài Theo Giòng Năm Tháng của Tuệ Mai nằm trong số ít những bài tôi chép lại và dịch sang tiếng Anh. Thủa ấy, bài Theo Giòng Năm Tháng đến với tôi một cách tình cờ khi tôi táy máy mở đọc một trang bất kỳ quyển tuyển tập thơ ca trên kệ sách bụi thời gian phủ đầy nơi gác nhỏ ở nhà một cô bạn học, và Theo Giòng Năm Tháng trở thành bài duy nhất tôi đọc trong quyển ấy, chép tháo ngay vào tờ giấy nháp, không đọc tiếp bài nào của các tác giả khác trong cùng quyển sách ấy. Rất nhiều năm tháng trôi qua, tôi không sao biết được nữ sĩ Tuệ Mai là ai, ngoài ghi chú nhỏ của nhà xuất bản về tên của tác giả là Trần Thị Tuệ Mai. Và chỉ khi công nghệ thông tin tiến bộ của gần 30 năm sau, tôi mới nhờ công cụ Google mà biết Bà tên Trần Thị Gia Minh, ái nữ của Á Nam Trần Tuấn Khải, người tôi có nhắc đến trong một bài viết trên Emotino trước đây. Người ta ghi rằng Bà sinh năm 1928 tại Hà Nội và mất năm 1983 tại thành phố Hồ Chí Minh. Thế nhưng các trang web nói về Bà lại không có trang nào đăng hay viết gì về bài Theo Giòng Năm Tháng. Do không tìm ra được tờ giấy đã ghi chép bài Theo Giòng Năm Tháng nên tôi phải dựa theo bản dịch tiếng Anh của tôi trong thi tập viết tay của tôi mang tên Regina-Rex Epithalamia Fantasias để cố nhớ lại nguyên tác tiếng Việt để làm tư liệu cho bài viết hôm nay. (Không biết có phải do tôi hơn nửa năm nay miệt mài kiếm tìm các cụm từ “nữ sĩ Tuệ Mai” và “Theo Giòng Năm Tháng” trên Google hay không mà đột nhiên mới đây có trang web nọ đăng chỉ mỗi một bài thơ Trên Giòng Năm Tháng (“trên”, không phải “theo”) của Tuệ Mai mà không có bất kỳ bài nào khác, không có bất kỳ dòng chữ nào khác, không có bất kỳ trang nào khác ngay cả để giới thiệu về chủ nhân trang web hay chủ nhân của bài thơ. Nhưng do bài thơ trên trang web mới xuất hiện vội vàng này lại có nhiều từ rất khác so với trí nhớ của tôi, và do trang web cũng không phải của gia đình nữ sĩ Tuệ Mai, nên tôi vẫn tin hơn vào sự chính xác chính thức chính danh của từ ngữ bài thơ tôi gần như đã thuộc nằm lòng.

Trong khi chờ đợi thông tin về địa chỉ của con cháu nữ sĩ Tuệ Mai ở Thành phố Hồ Chí Minh để đến viếng Bà, tỏ lòng thành kính đối với một nữ sĩ tài hoa tôi ái mộ từ trước 1975, và để xin được đọc lại bài thơ nguyên tác của Bà mà tôi tin chắc gia đình Bà còn lưu giữ, tôi xin ghi lại bài thơ trên theo cách khác thường: dịch ngược từ bản dịch tiếng Anh của tôi ra nguyên tác của Bà theo trí nhớ có hạn của tôi, như một sẻ chia của một người đã từng có một lúc trong cuộc đời cảm nhận được ánh sáng thông tuệ từ một bài thơ để mãi ngâm nga nhẩm đọc trong hành trình dấn bước một đời người.

 Tue Mai (6)Tue Mai (7)

Còn nhiều bài thơ của các nhà thơ khác, có người là chiến sĩ giải phóng như Trần Quang Long, có người là sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa như Hữu Phương hay Kim Tuấn, hoặc có người là nhà thơ hiện đại như nữ sĩ Từ Nguyễn của xứ Huế, v.v., mà tôi xem như kiệt tác để trong những lúc thư nhàn thầm ngâm cảm nhận cảm xúc lăn tăn sóng của ngôn từ.

Doanh nhân nào phải kẻ mặn nồng duy chỉ với kim ngân.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tôi Và Ông Trương Trọng Nghĩa

Hoàng Hữu Phước, MIB

Mấy tháng nay mỗi khi thấy Ông Trương Trọng Nghĩa có ý kiến phát biểu miệng hoặc qua bài viết trên các báo mà tôi cho rằng không có lợi cho dư luận trong hoàn cảnh khá tế nhị của nước nhà là tôi lại viết một bài blog để nêu các điểm tranh luận; chẳng hạn khi các nguồn chống phá trên mạng đang dè bỉu lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Nhà Nước, lãnh đạo Quốc Hội Việt Nam không dám nói gì làm mếch lòng Trung Quốc, hoặc do có cái gọi là Công Thư Phạm Văn Đồng, hoặc nói ngắn gọn hơn là do bán nước, thì Ông Trương Trọng Nghĩa lại yêu cầu Quốc Hội phải ra Nghị Quyết về Biển Đông trong khi việc ra Nghị Quyết là bất khả thi và yêu cầu như vậy sẽ như thêm dầu vào lửa khiến dư luận hiểu không đúng về cách phản ứng của lãnh đạo Việt Nam, và tôi phải viết ngay một bài để lý giải vì sao là bất khả thi.

Là con dân Việt Nam luôn có mối lo cho tiền đồ xã tắc đối với giặc Tàu phương Bắc, cùng với bao người tôi luôn thóa mạ bọn giặc Tàu và những ai gây phương hại cho đất nước này, trong đó có cả các loại người tham nhũng, hối lộ, phản quốc, phản động, bất lương. Tôi thậm chí còn tạo blog riêng để mắng giặc Tàu (antichina.blog.com) ngay cả khi nghĩ rằng lãnh đạo đất nước ắt có nhiều người không ủng hộ sự quá khích cực đoan của mình.

Song, Ông Trương Trọng Nghĩa không phải là giặc Tàu.

Ông và tôi là nghị sĩ cùng Khóa XIII và cùng Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh.

Ông có chính kiến của Ông. Tôi có chính kiến của tôi.

Ông có thể đại diện cho cử tri trên toàn quốc. Tôi có thể đại diện cho cử tri trên toàn quốc.

Tại nghị trường Quốc hội kỳ họp này, Ông có thể bảo rằng đang tích cực chuyển tải ý kiến của cử tri qua phát biểu của Ông, và Ông có quyền tự hào chính đáng về cống hiến của Ông. Tại nghị trường Quốc hội kỳ này, tôi cặm cụi xử lý các đơn thư mà người dân ở các tỉnh Miền Bắc gởi đến và từ Thành phố Hồ Chí Minh gởi ra tôi để cầu cứu kêu oan, và tôi có quyền tự hào chính đáng về cống hiến của tôi.

Ông và tôi hoàn toàn không có tư thù cá nhân, và hoàn toàn chưa có bất kỳ cuộc đấu khẩu bất đồng ý kiến căng thẳng nào cả. Nội dung phản bác của tôi tất nhiên trên cơ sở lập luận và lý luận có dẫn chứng chi tiết rõ ràng, nhưng tất nhiên cách hành văn của tôi trong khi phù hợp với các bài chống giặc Tàu trên antichina.blog.com thì không chắc sẽ thích hợp với các bài chống lại ý kiến của Ông trên hhphuoc.blog.com.

Như lúc Ông nói không đúng về tôi [1] khiến tôi nhận được những thứ như thế này:

 2

thì khi tôi viết không đúng về Ông sẽ đương nhiên khiến Ông cực kỳ tức giận. Và khi Ông tức giận, Ông lựa chọn cách gởi thư cho lãnh đạo Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh. Đó là quyền của Ông, và tôi tôn trọng quyết định lựa chọn của Ồng.

Tôi luôn là người phục thiện nhanh chóng, vì vậy cách xin lỗi nhanh chóng nhất đến Ông là tôi phải nhanh chóng sửa lại tất cả các nội dung những bài viết gần đây liên quan đến các phát biểu của Ông, theo hướng: xóa bỏ tất cả tên của Ông, xóa bỏ tất cả những ghi chú về cá nhân Ông, xóa bỏ tất cả những từ ngữ chỉ thích hợp cho trang antichina.blog.com, và nhất là nội dung đi vào thực chất tập trung tranh luận thuần túy.

Từ nay, những bài viết tranh luận của tôi sẽ theo cách thuần quan điểm như vậy.

Thùng nước đá [2] càng trong lành thì càng tốt cho người đọc có công tâm.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[2] Hoàng Hữu Phước. 29-8-2012. Thùng Nước Đá và Blog. http://hhphuoc.blog.com/?p=181

Trăm Trứng

 – l‎ý giải mới cho một tích cũ –

Hoàng Hữu Phước, MIB

(bài đăng ngày 22-7-2010 trên emotino.com http://www.emotino.com/m.php?p=18733)

A1

Có lần đang ngồi chờ người quen tại Cà phê Zenta trên đường Mạc Đỉnh Chi, Quận 1, tôi tình cờ nghe vài bạn trẻ “thuần Việt” tụ năm tụ ba ở bàn bên cạnh nói chuyện ỏm tỏi xằng bậy. Gọi là “thuần Việt” vì những đặc trưng không thể lẫn lộn cầu âu với các giống dân khác là: đầu tóc bắt chước style Hàn Quốc, handphone hàng hiệu cùng laptop cao cấp bày chật mặt bàn, thích nhơi đi nhơi lại những lẩm ca lẩm cẩm mà thiểu số chống Cộng hay khạc ra, chê bai tất tần tật những gì của Việt Nam, từ Chính phủ cho đến cả lịch sử giống nòi của chính mình, đặc biệt khi cà khịa nói rằng tích Mẹ Tiên Âu Cơ lấy Cha Rồng Lạc Long Quân sinh ra trăm trứng nở ra trăm con, rồi chia tay mỗi người một ngả, mạnh ai nấy dẫn theo tài sản 50 đứa con cho thấy cái sự vừa chia rẽ sâu sắc vừa mất đoàn kết nghiêm trọng vừa thích “chơi ăn gian” ngay từ khởi thủy của nòi giống Tiên Rồng vì Cha dành đi về vùng đồng bằng cho sung sướng kiếp Dân Kinh, đẩy Mẹ lên chốn núi non hiểm trở gian nguy thành Người Thượng.

Ở đây sẽ không lạm bàn về nội dung cố tình muốn xúc xiểm có ác ý hay vô tình từ văn hóa thấp của những người nói động đến nguồn gốc tổ tiên Việt, nhưng không thể không đưa ra vấn đề ghi lại lịch sử theo chiều hướng cách tân và logic. Lịch sử không là tôn giáo nên không thể kêu gọi một thứ đức tin mà bất kỳ sự nói nghịch lại đều mang tội báng bổ tày đình. Tôn giáo pháp đình đưa bao người lên giàn hỏa hoặc xử tử bằng hình phạt khét tiếng man rợ “đóng nõ đít” tức đóng ngập súc cây tròn vuốt nhọn vào hậu môn kẻ bị kết tội báng bổ Thượng Đế và Kinh Thánh, và chỉ có đức tin mới làm cho người theo đạo không bao giờ dám tự đặt câu hỏi: nếu thượng đế ban đầu chỉ tạo ra mỗi một nam tên Adam và một nữ tên Eva thì cách chi có được nhân loại như ngày nay vì con cái của hai người ấy vừa phạm tội loạn luân nếu lấy nhau rồi sinh con đẻ cái, vừa phản khoa học vì sự phối hợp đồng huyết thống ấy sẽ chỉ sinh ra những trẻ em bị chứng loãng máu èo uột không thể sống còn để duy trì nòi giống, ăn thịt khủng long, hình thành nhân loại. Nhưng lịch sử thì khác, nhất thiết phải được chỉnh sửa hoặc lý giải theo cách đã loại bỏ các nội dung mà tư duy duy lý ngày nay không thể chấp nhận được.

Vốn tôn trọng hậu duệ, mà tuổi trẻ ngày nay tư duy logic nhanh nhạy, thiên nhiều về duy lý, tôi đã từng giải thích cho cháu con truyền thuyết Việt Nam theo một logic mới, nhằm gia tăng sự tự hào nơi con trẻ đối với tổ tiên dân tộc Việt Nam, vừa giúp con trẻ tin rằng người lớn không xem nó là trẻ con để nói chuyện hoang đường, từ đó không còn chán chường những tình tiết thô thiển phi lý của truyền thuyết dã sử, triệt tiêu các mầm mống nhen nhúm trong tư duy những ý nghĩ tiêu cực đối với tổ tiên dân tộc. Chẳng hạn khi nói về tích “Con Rồng, Cháu Tiên”, tôi đã kể nội dung cách tân như sau:

Mẹ Việt Nam tên gọi Âu Cơ hiền thục xinh đẹp như Tiên, còn Cha Việt Nam là Lạc Long Quân dũng mãnh sức vóc bệ vệ cường tráng uy nghi như Rồng. Thủa xa xưa khi thế gian này còn trong lành tuyệt đối, chưa bị ô nhiễm khói xe cộ đe dọa, tổ tiên ta mạnh khỏe, lập gia đình từ rất sớm, sống hạnh phúc, có thật nhiều con, và tất nhiên có những năm Mẹ Âu Cơ sinh đôi, sinh năm, sinh mười, và điều đúng với khoa học là nếu người đàn ông không rượu bia, không thuốc lá, không chơi bời trác táng yến tiệc thâu đêm, thì khả năng sinh con trai là rất lớn, nên hai ông bà đã có với nhau đến 100 đứa con trai trong hai mươi năm chung sống là chuyện bình thường. Thế nhưng hiểm họa muôn đời đối với người Việt luôn đến từ bọn giặc Tàu phương Bắc, mà tổ tiên người Việt phải không được mất cảnh giác để còn bảo vệ và lưu truyền dòng giống Việt cho đến tận mai sau, nên chờ đến khi những đứa con út cứng cáp, Âu Cơ và Lạc Long Quân thực hiện kế hoạch vạn l‎ý trường di vĩ đại đã bàn từ trước: buộc phải rơi nước mắt bịn rịn chia tay. Âu Cơ tình nguyện hy sinh cùng 50 người con trai trưởng khéo léo bám trụ chốn núi thẳm rừng sâu, nếm mật nằm gai, quán xuyến hậu cần, lo tạo quân nhu, chế tạo cung nõ, dựng vợ cho 50 dũng tướng, điều động hàng trăm con dâu chăm sóc cháu con, gia tăng dân số, hình thành các bộ tộc hùng cứ núi non, đánh chặn bước chân xâm lược của tổ tiên Trung Quốc, sáng tạo binh pháp (mà sau này Tôn Tử của Trung Quốc với kinh nghiệm thất bại của tiền nhân cũng buộc phải học tập mô phỏng theo mà cóp nhặt ghi vào sách dụng binh lưu truyền hậu thế, còn Đại tướng Võ Nguyên Giáp áp dụng tiêu diệt quân đội viễn chinh Pháp): chiếm cứ vùng cao tập kích tấn công giặc dưới vùng thung lủng trũng thấp, và đã thành công.  Trong khi đó, Cha Lạc Long Quân sức vóc mạnh mẽ, trí tuệ tài cao, uy dũng hơn Rồng, chỉ đạo các con đứa lớn ẵm bồng đứa bé dưới trường côn và tầm vông vạt nhọn bảo vệ của Cha, dần tiến xa hơn về phương Nam, tổ chức hiệu quả các đơn vị hành chánh và quân sự cộng đồng để các con được an toàn hơn, không bao giờ bị truy sát bởi giặc Tàu, nhờ ở thật xa đàng sau chân trời có ơn cao của Mẹ và nghĩa cả của các anh hy sinh gan óc văng tóe lầy trùng điệp núi non, máu tươi phun nhuộm đỏ nước suối ngàn, thân thể rách trần muôn mảnh bón xanh tươi rừng rậm, mắt đầu lâu dù bị giặc Tàu bêu ngọn giáo không thể nhắm nghiền vì còn dõi ngóng bóng dáng uy dũng Cha hiền biền biệt phương Nam, hồn phách lạc chỉ biết dật dờ phiêu linh dõi lần tìm về nhà Việt. Hạnh phúc của tổ tiên ta ngay từ khởi thủy đã phải buộc không toàn vẹn, chấp nhận chia ly đau thương uất hận vì sự sinh tồn của dân tộc, và tất cả đã toát lên tình phu thê, tình phụ tử, tình mẫu tử, tình huynh đệ tuyệt vời nhất của dòng giống Lạc Hồng mà không có bất kỳ dân tộc nào trên thế gian này có được: tất cả hy sinh vì mục đích cao cả, với sự đoàn kết vĩ đại và cao thượng, để đạt mục đích tối thượng: dân tộc Việt Nam phải trường sinh, đất nước Việt Nam phải trường tồn.

Đó là l‎ý do ở Việt Nam, Kinh-Thượng một nhà là một thực tế lịch sử hào hùng, bi tráng.

Đó là l‎ý do Việt Nam dù có ở cùng vĩ độ địa dư hay cùng khu vực địa lý với nhiều nước khác, vẫn được xem là có người dân có hình thể và sắc vóc xinh đẹp hơn nhiều so với dân tộc ở các quốc gia ấy. Mẹ Âu Cơ của dân tộc Việt hiền thục xinh đẹp như Tiên, và Cha Lạc Long Quân của dân tộc Việt Nam khỏe mạnh cường tráng uy dũng như Rồng: đó là kết hợp tinh túy tạo nên dòng giống Tiên Rồng của dân tộc Việt Nam vĩ đại.

Một l‎ý giải mới trên nền khoa học, logic, đầy tự hào, cho một tích cũ của Việt Nam.

Giá như lý giải trên được kể lại truyền lưu chốn học đường.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Mai Trọng Tuấn: Ý Kiến Lạ Kỳ

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tôi mới biết tin Mai Trọng Tuấn lại nói linh tinh về cái gọi là “xây dựng tuyến đại lộ xuyên suốt qua 3 nước Đông Dương: Việt Nam – Lào – Campuchia”, cái mà Mai Trọng Tuấn gọi là Đại Lộ Xương Sống mà nếu được thực hiện sẽ tăng sự phát triển vững mạnh về kinh tế, văn hóa và đời sống cho nhân dân 3 nước, theo kịp với các quốc gia trong khu vực và trên thế giới [1].

Trước khi phân tích cái quái gở trong ý kiến của Mai Trọng Tuấn, tôi thấy trang web của cơ quan giao thông vận tải năm 2013[2] có cho biết Mai Trọng Tuấn đã có đề xuất bỏ hết các ghế ngồi trên máy bay để chở được nhiều hành khách hơn. Tôi cho rằng rất có thể tấm lòng vì nước vì dân của Mai Trọng Tuấn đã đạt đỉnh với ý kiến của ông ta về Đường Bay Thẳng Kẻ Chỉ Hà Nội-Thành phố Hồ Chí Minh Qua Không Phận Lào Và Campuchia (“đường bay thẳng” của Mai Trọng Tuấn là đường thẳng kẻ chỉ bằng thước kẻ tức straight line, còn đường bay thẳng của ngành hàng không là non-stop tức không đáp xuống ghé cảng nào khác trên đường bay), nghĩa là sẽ lợi biết bao cho ngành hàng không nước nhà nếu trên thực tế có đường bay thẳng như kẻ chỉ ấy và bên trong các máy bay có các dây lòng thòng trên trần giống như trên xe bus để hành khách đi máy bay đứng đu bám vào dây do máy bay không có ghế, và mỗi chuyến thay vì có 200 hành khách ngồi ghế như thiết kế của hãng chế tạo máy bay nay sẽ có 600 hành khách đứng níu dây theo thiết kế mà Mai Trọng Tuấn rất có thể đã hoặc ắt rồi sẽ đăng k‎ý tác quyền trên toàn thế giới, hình thành 3 loại hoạt động hàng không dân dụng gồm hàng không, hàng không giá rẻ, và hàng không ba gác.

Ngoài ra, cần nói thêm rằng tác giả của bài viết về “xây dựng tuyến đại lộ” ắt có lẽ đã “chơi xỏ” Mai Trọng Tuấn khi viết đó là “đề xuất táo bạo” chứ không phải vì khâm phục ông ta. Tại sao là chơi xỏ? Vì rằng:

– Ai có đủ quyền để xây dựng con đường đại lộ ấy? Tự tung tự tác tự tiện muốn xây là xây à? Xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của người ta à? Chắc Mai Trọng Tuấn có quyền này sao?

– Ai có đủ tiền để xây dựng con đường đại lộ ấy? Tự tung tự tác tự tiện muốn lấy toàn bộ ngân sách quốc gia để xây cái con đường đại lộ bá láp cho thiên hạ xài chung à? Chắc Mai Trọng Tuấn bỏ tiền túi ra xây sao?

– Ai có đủ điên để xây dựng con đường đại lộ ấy? Tự tung tự tác tự tiện xây một con đường mà chỉ có 30km nằm trên lãnh thổ Việt Nam còn 560km thuộc Lào và 410km thuộc Campuchia để làm giàu cho thiên hạ. Chắc Mai Trọng Tuấn có đủ và có dư sự điên rồ khi mồm eng éc về cái đại lộ vàng này.

Sự học hỏi là điều phải được khuyến khích. Lenin đã có câu nói tuyệt vời nhất cho toàn nhân loại từ khai thiên lập địa cho đến ngày tận thế: “Phải học. Phải học thêm. Học thêm mãi”.

Sự phát biểu là thuộc phạm trù tự do ngôn luận của nội dung nhân quyền mà Hiến pháp Việt Nam khẳng định, tôn trọng, khuyến khích.

Không học hỏi, lại vừa toa rập với một tên tiến sĩ giả danh để thổi phồng một ý kiến dở hơi về “đường bay vàng” vừa bù lu bù loa đòi chính phủ phải tiến hành đo đạc kiểm chứng công khai (trong khi nguyên tắc hàn lâm toàn thế giới là ai đặt vấn đề phải tự tiến hành nghiên cứu, chứng minh, hoàn thành báo cáo theo đúng quy trình hàn lâm theo quy tắc thực hành tốt best practice của hoạt động đặt vấn đề) thì không bao giờ là việc được ngợi ca, được khuyến khích, được tôn trọng, và được cho rằng tuân thủ nghiêm túc lời phán của Lenin.

Nêu vấn đề linh tinh bằng biện pháp linh tinh, lại phát biểu ra vẻ như bản thân bị xử ép và bị chính phủ phủ nhận đại công thì đâu phải là thực thi quyền tự do ngôn luận mà đang lợi dụng tự do ngôn luận để xúc xiểm chính phủ.

Khi nêu vấn đề mang tính “quốc kế” nhất thiết phải có cái trí, cái tâm, cái tầm. Cả ba hòa quyện vào nhau thành một, nghĩa là phải luôn có tính đến giá trị thực tế của kinh tế – chính trị – an ninh – quốc phòng vì không bao giờ có cái kinh tế đứng lơ lửng lòng thòng giữa không trung như cái đai tòong teeng trên trần xe bus (và trần máy bay của phi công Mai Trọng Tuấn). Trong bài viết sau [3] trên mạng Emotino.com năm 2010 (vào thời điểm có tranh luận nóng tại Quốc Hội Khóa XII về đầu tư đường sắt cao tốc Bắc-Nam) tôi đã nêu trước 4 việc (a) phải xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh, (b) mua sắm vũ khí của Hoa Kỳ, (c) đối phó với Trung Quốc bá quyền, và (d) nguy cơ của các tuyến đường bộ cao tốc đối với an ninh quốc phòng. Nay xin đăng lại một phần để các bạn đọc tham khảo:

Công Chúa Bà Cố Nội Đi Tắt Đón Đầu Đường Sắt Cao Tốc Việt Nam

Nói Thật Của Thạc Sĩ Hoàng Hữu Phước

1- Công Chúa Bà Cố Nội Đi Tắt Đón Đầu: Vấn Nạn Ví Von Đẳng Cấp Thấp

Do bộ môn ngôn ngữ học Tiếng Việt chủ yếu dựa trên các đề mục quen thuộc (như danh từ, tính từ, v.v.) và cao cấp nhưng cực kỳ dễ dàng (như từ vựng học, từ vựng ngữ nghĩa học) của hệ thống văn phạm tiếng nước ngoài, trong khi tránh né sự phân định rạch ròi giữa ngôn ngữ trang nhã học thuật formal và bình dân informal nên yếu điểm thường gặp của rất nhiều người Việt là sử dụng ngôn từ không phù hợp trong văn bản chính quy, phát biểu chính thức, và không còn khả năng phân biệt formalinformal trong sử dụng các ví von khiến các ví dụ không tương thích, bất tương hợp, chẳng ai còn quan tâm đến ngữ cảnh, ngữ nghĩa, đẳng cấp và chất lượng ngôn từ.

Để ủng hộ dự án Tuyến Đướng Sắt Cao Tốc Việt Nam (gọi tắt là TĐSCTVN) có Đại Biểu Quốc Hội ví von rằng đường sắt cao tốc chạy xuyên suốt các tỉnh nhất là Miền Trung nghèo khó sẽ đánh thức các nàng công chúa còn say ngủ, giúp vực dậy nền kinh tế các địa phương này – một kiểu ví von dân dã, non nớt, đầy khinh xuất, có thể dễ dàng dẫn đến các phản bác sau:

– Theo các báo cáo tổng kết hàng năm, tỉnh thành nào cũng có các thành tựu kinh tế, có các thị trấn và các tòa nhà hành chính công quyền nguy nga, được các lãnh đạo Đảng và Chính Phủ đến thăm và chỉ đạo thực hiện các kế sách phát triển kinh tế trong suốt 35 năm qua. Vậy “tiềm lực” nào là nàng công chúa vẫn còn “say ngủ” để được đánh thức? Bộ óc lãnh đạo các địa phương phải chăng vẫn còn bó tay không biết tiềm lực đó là gì, không biết phải làm sao để đánh thức tiềm lực đó, đến độ phải nhờ tiếng động ồn ào của xe lửa cao tốc chạy ào qua địa phương mình để đánh thức các ả công chúa đang sống đời thực vật đó hay sao?

–  Nếu công chúa đang ngủ say đó tên là Du Lịch, e rằng đó là ý kiến quá đỗi thơ ngây và bình dân, chưa kể nó không những xúc phạm đến các đại công ty du lịch từ trung ương đến địa phương – vì lẽ nào 35 năm qua họ vẫn còn bỏ sót, chưa khai thác hết cái đẹp của non sông gấm vóc để đưa lên bản đồ du lịch thế giới – mà lại còn đụng chạm đến những khách hàng tương lai của Dự Án TĐSCTVN, những người bỏ tiền nhiều ra không phải để tàu cao tốc lâu lâu lại dừng ở mỗi địa phương nó “vù” qua, để dân địa phương ào lên, đu theo bán nước suối ướp lạnh, bắp luộc, bánh tráng phơi sương, kẹo chewinggum, v.v. – đó là chưa kể tuyến cao tốc này phải ở cung đường riêng biệt, không bao giờ “ào ạt” chạy xuyên qua nội đô các tỉnh thành để “phát triển kinh tế địa phương”.

– Nơi nào còn có các công chúa đang ngủ say, nơi đó nên lấy đó làm mừng, vì phát triển du lịch vươn đến đâu, sự tàn tạ thiên nhiên đổ ập đến đó. Hãy để các nàng công chúa mang các tên Việt Nam như Nguyễn Thị Du Lịch, Trần Thị Khoáng Sản, hay Lý Thị Lâm Viên được an giấc ngàn thu để con cháu Việt Nam mai sau không mất trắng cảnh quang thiên cổ, đồng thời tránh xa các công chúa lai (vợ của các Hoàng Tử Lai kiểu Harry Potter) như Hoang Thi Golf  và  Le Thi Casino để con cháu Việt Nam hiện nay không bị tước bỏ đất sống, còn tinh thần thì băng hoại.

– Điều cuối cùng song không kém phần quan trọng là ngay cả trong truyện cổ tích, nàng công chúa ngủ giấc vài trăm năm, khi được tên hoàng tử đáng tuổi thằng cháu chắt chít chụt chịt hôn chùn chụt để sống lại, liệu cuộc hôn nhân giữa hai người có tuổi tác cách những ngàn thu ấy có phù hợp chăng, liệu nàng công chúa ấy có thích nghi trước cái mới đầy xa lạ và quái gở đối với nàng không (theo tài liệu về giới qu‎ý tộc Phương Tây thời Trung Cổ thì họ rất ít khi tắm gội, xem “ghét” ở các kẽ tay chân là dấu hiệu có phân bón cho cơ thể khỏe mạnh, còn công chúa thì mặc áo nhiều lớp, cột dây chằng chéo phức tạp, muốn “động phòng” luôn phải có cả tá cung nữ phục dịch giúp cởi bỏ xiêm y trong những vài chục phút khiến phò mã ngủ khò), liệu hơi thở của nàng do nhiều trăm năm không đánh răng và mình đầy bụi bặm có gây ô nhiễm cho cư dân hiện đại không, và nhất là nàng có thực sự muốn bị đánh thức không? Cần lưu ý rằng trong Thánh Kinh Cựu Ước (Genesis 19) có ghi các thiên thần bay vào thị trấn Sodom và Gomorrah giết sạch nam phụ lão ấu, vậy ai chắc rằng nàng công chúa đẹp tựa thiên thần lạ hoắc đang ngủ mê man trong rừng ấy không là ác phụ, và nếu mụ ác tiên của vài thế kỷ trước đã để lại bùa chú cùng phép thuật lại cho nàng, thì khi bị đánh thức, nàng ý có sẽ như Medusa của thần thoại Cổ La-Hy hay như nhân vật trong phim Xác Ướp Ai Cập giết chóc tưng bừng, gây họa cho nhân dân?

Đánh thức Công Chúa Bà Cố Nội đang yên giấc ngàn thu, lột trần cởi truồng Công Chúa Bà Cố Nội cho lõa lồ – mà tiếng Việt cớt nhã không nghiêm túc gọi là “nuy” – dưới tên gọi khai thác tiềm năng là điều báng bổ thiên nhiên, lại còn lạm dụng ý nghĩa của đi tắt đón đầu, e rằng ý tứ dù cho có thật sự vì nước vì dân và xứng tầm quốc sách vĩ đại cũng bị làm hoen ố bởi kiểu cách phát biểu ví von không nghiêm túc của mấy vị Đại biểu Quốc hội đang hứng chí ăn chơi đó.

2- Chính Danh Hai Tiếng Nhu Cầu

Một l‎ý do viện dẫn khác để ủng hộ đầu tư vào Dự Án TĐSCTVN là nhằm đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân, góp phần phát triển kinh tế, v.v. và v.v. Song, không phải cứ đó là nhu cầu là phải “vì dân” mà đáp ứng, thậm chí 90 triệu người dân Việt có biểu quyết phải xây cho bằng được TĐSCTVN cũng không có nghĩa là Chính Phủ phải răm rắp tuân theo. Ở một đất nước đất hẹp, dân đông, việc phí phạm đất đai để dành riêng cho TĐSCTVN là điều khó thể gọi là chính đáng. Ngoài các nhu cầu vật chất như điện-đầy-đủ, nước-sạch-lành, đường-thông-thoáng, gường-bệnh-dư, thuốc-men-tốt, v.v., còn có các nhu cầu phi-vật-chất như luật-nghiêm-minh, công-chức-hầu-dân, v.v., mà tất cả đều vẫn còn là những nhu cầu trong mơ, thì việc làm ngơ không tập trung đáp ứng các nguyện vọng chính đáng hiện có này của dân, trong khi tập trung lo cho 5 hay 10 năm nữa con cháu Việt Nam có TĐSCTVN để – như lời một đại biểu quốc hội đã mạnh mồm phát biểu – “sáng ăn cơm Hà Nội, chiều ăn cơm Sài Gòn” là việc thiếu nghiêm túc, thiếu trách nhiệm, đáng thương hại, và thiếu cả văn hóa văn minh.

3- Chính Danh Hai Từ Góp Ý

Cái chứng bệnh “Thiếu Formal” (người viết bài này xin tạm sáng tạo ra từ “y học” là …Hypoformalremia tức … Crucial Formal-Lingual Deficiancy Syndrome, hay… Hội Chứng Khiếm Khuyết Nghiêm Trọng Ngôn Ngữ Formal) không những được thể hiện nơi cách dùng từ và kiểu ví von của vài đại biểu quốc hội mà còn nhan nhản ở các mục “góp ý” trên diễn đàn online, nơi có những kẻ chưa bao giờ nhìn thấy bậc thềm của cung điện hàn lâm lại gọi Bà Phạm Chi Lan là “bà già” nên “rụt rè”, không dám ủng hộ dự án TĐSCTVN. Góp ý hô hào ủng hộ việc vung tay vay mượn gánh nặng nợ nần cho một công trình đang không thiết thực khi Việt Nam đang chưa giàu, vẫn sẽ không thiết thực khi Việt Nam đã giàu, thậm chí không bao giờ thiết thực ngay cả lúc Việt Nam nằm trong danh sách đại siêu cường quốc, trong khi bản thân người góp ý chưa chắc đã thuộc hàng ngũ những người dân có đóng thuế thu nhập cá nhân, chỉ cho thấy một dự án lớn đang có nguy cơ chỉ được ủng hộ bởi một số rất ít những người có đầy đủ trình độ tư duy đúng đắn có tầm nhìn đúng, đủ, đầy, và đạt.

4- Quốc Nạn Dân Trí: Mất Độc Lập, Mất Tự Do, Mất Dân Chủ

Từ cách viện dẫn những con số có được từ các nước khác để minh chứng hùng hồn cho sự thành công sau này của Dự Án TĐSCTVN, chúng ta thấy trí hóa của những người đại diện cho cử tri đã không có sự độc lập, tự do, và dân chủ. Những con số của các nước sở dĩ có được nhờ nhiều yếu tố của Thiên, Địa và Nhân. Họ có bị thù trong, giặc ngoài bủa vây tứ phía như Việt Nam không? Người dân của họ tận tụy, lao động tích cực, lao động hiệu quả, trình độ chuyên môn cao đúng yêu cầu, triệt để tuân thủ luật pháp, có cách hành sử thích hợp văn minh cao nơi công cộng, và thậm chí như người Nhật một lòng một dạ thắt lưng buộc bụng răm rắp tuân theo yêu cầu của Chính phủ ngay cả khi Chính phủ không được chứng minh là đúng. Người Việt Nam có được tất cả những đức tính cùng các điều kiện cần và đủ tương thích cho một môi trường văn minh cao, hiện đại cao, kỹ thuật cao, kỹ luật cao như thế chưa – đó là câu hỏi mà câu trả lời sẽ không bao giờ được nghe thấy do tính tế nhị và lịch sự đầy e ngại và run sợ của vấn đề. Một dự án cỏn con như tuyến cao tốc Trung Lương hay Cầu Cần Thơ còn bị nơi thì dân vô tư gở bỏ rào sắt chắn hai bên, nơi tự do xả rác vấy bẩn ngay từ ngày đầu khánh thành, thì liệu TĐSCTVN xuyên suốt Việt Nam ấy có sẽ bị những người dân có trí hóa chưa cao gở bỏ các thanh ray lấy đi các đinh ốc mà họ tin là được làm bằng kim loại quý hiếm rồi gây ra thảm họa tồi tệ nhất hành tinh hay không, trong khi các chuyến xe hỏa bình thường vẫn bị dân hai bên đường quốc lộ ném đá vỡ kính cửa sổ thường xuyên? Một dự án lớn như TĐSCTVN khó thể được xây dựng như một ưu tiên đặt trên cả việc đầu tư xây dựng các cơ sở vật chất khác và nhất là xây dựng con người Việt Nam phù hợp. Sử dụng quyền dân chủ để tự do nêu các ý kiến chưa chắc của đa số cử tri lại dựa dẫm hoàn toàn vào số liệu vô hồn của nước ngoài thay vì nghiên cứu dày công trong nhiều ngày tháng với kết quả cụ thể được in ấn chỉnh chu thay vì cầm đôi ba tờ giấy đọc thì sao mà độc lập, khi dự án là gánh nặng thực sự của hiện tại và tương lai, có hiệu quả kinh tế mơ hồ trong tương lai, chỉ có hiệu quả thỏa mãn tâm l‎ý trong hiện tại, và không có trách nhiệm cả cá nhân và tập thể rõ nét với tương lai, e rằng đang hủy phá ý nghĩa cao vời của độc lập, tự do, và dân chủ trong tư duy nghiêm túc.

Kết Luận: Vì Dân & Vì Trí

Trong khái niệm vì dân, việc đầu tư cho TĐSCTVN là hoàn toàn đúng đắn; song, chỉ khi người dân Việt còn tồn tại thì việc đầu tư ấy mới có ý nghĩa. Và để bảo vệ hậu duệ Việt Nam được tồn tại, mọi sự đầu tư nên ưu tiên dồn cho an ninh quốc phòng, hiện đại hóa quân đội và xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh. Các khoản vay lớn mà người dân Việt có thể nhất trí cho con cháu ngày sau gánh nợ nên là các khoản vay dành cho hiện đại hóa quân đội, thậm chí ngay cả khi các khoản ấy từ Hoa Kỳ hay bất kỳ cường quốc nào – trừ Trung Quốc – và cho việc mua sắm khí tài quân sự của Hoa Kỳ hay bất kỳ cường quốc nào – trừ Trung Quốc. Đó mới chính là vì dân.

Còn khi trí được đưa ra làm nền tảng cho mọi kế sách, tất cả các tuyến cao tốc đều nên được loại trừ vĩnh viễn khỏi tất cả các kế sách quốc gia của Việt Nam, vì rằng đối với một đất nước triền miên đối phó với nguy cơ gây hấn từ một Trung Quốc bá quyền, việc thiết lập các tuyến cao tốc – kể cả đường bộ – đều cực kỳ nguy hiểm trường hợp có xảy ra xung đột vũ trang, như trường hợp Quốc Xã Hitler đã xua quân thần tốc chiếm các nước Châu Âu nhờ có các tuyến giao thông huyết mạch cao tốc đầy khoa học và thuận tiện của các quốc gia giàu có này. Chưa kể ngay cả khi có “dân trí cao” mà chưa có luật lệ hà khắc đối với vệ sinh dịch tể, an toàn y tế, thì TĐSCTVN sẽ chính là phương tiện giúp lây lan dịch bệnh trên toàn lãnh thổ Việt Nam trong vòng võn vẹn vài tiếng đồng hồ. Sự đe dọa an ninh còn phải tính trong cả trường hợp hành khách đi xe lửa của TĐSCTVN không bị kiểm tra khám xét gắt gao về giấy tờ và hành lý như đối với phương tiện máy bay của ngành hàng không, nên không loại trừ sự tận dụng của bọn phá hoại hay bọn khủng bố. Chỉ cần trí để nhìn vấn đề thật toàn cục, người ta dễ dàng nhận ra rằng cái Việt Nam cần để có TĐSCTVN không phải là tiền mà là dân trí. Chưa có dân trí cực cao đồng bộ, chưa thể động đến những vấn đề kỹ thuật cao nào có tính xuyên suốt lãnh thổ quốc gia một cách vật chất cụ thể được (materially materialized throughout the country).

Luôn định vị được quốc gia đang ở đâu trên bản đồ an toàn an ninh quốc phòng, không pha loãng với hoặc lẫn lộn với an toàn an ninh chính trị cùng an ninh kinh tế, chúng ta mới nhận ra được con đường đúng nhất phục vụ cho an ninh kinh tế trên nền an ninh chính trị, vốn thuộc các phạm trù hoàn toàn khác với an ninh quốc phòng.

*********

Quốc hội Việt Nam đang cố gắng phân bổ ngân sách để xây dựng Đường Tuần Tra Biên Giới suốt chiều dài đất nước, con đường mà ngay Canada là đất nước có địa hình thuộc loại phức tạp nhất thế giới với vô số uốn khúc, ghềnh thác, sông ngòi, núi cao, vực sâu, cực kỳ kinh khủng và hiểm trở vẫn xây dựng đường tuần tra biến giới để thường xuyên cảnh giới và cảnh giác với nước bạn đồng minh hữu hảo Hoa Kỳ.

Phát biểu vô tư vô tâm về đại lộ vàng, phải chăng Mai Trọng Tuấn là con ngựa thành Troy ước ao có được con đường ấy để Việt Nam trở nên dễ bị tổn thương từ kẻ thù bên kia biên giới, hoặc phải chăng Mai Trọng Tuấn vẫn mãi là đứa trẻ tửng tửng teen-teen [4]?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Nguyễn Quỳnh. 29-9-2014. Tác Giả Đường Bay Thẳng Đề Xuất Làm Đại Lộ Nối 3 Nước Đông Dương.  http://vov.vn/kinh-te/tac-gia-duong-bay-thang-de-xuat-lam-dai-lo-noi-3-nuoc-dong-duong-354711.vov

[2] Thanh Thúy–Phú Thanh. 12-9-2013. Những Đề Xuất Lạ Đời Của Ông Mai Trọng Tuấn. http://giaothongvantai.com.vn/giao-thong-phat-trien/dien-dan/201309/nhung-de-xuat-la-doi-cua-ong-mai-trong-tuan-341259/

[3] Hoàng Hữu Phước. 12-6-2010. Công Chúa Bà Cố Nội Đi Tắt Đón Đầu Đường Sắt Cao Tốc Việt Nam. http://www.emotino.com/bai-viet/18663/cong-chua-ba-co-noi-di-tat-don-dau-duong-sat-cao-toc-viet-nam. Trang mạng emotino.com đã ngưng hoạt động từ Qu‎ý II năm 2014. Trích đoạn trong bài này là toàn bộ thân bài và một phần của kết luận.

[4] Hoàng Hữu Phước. 06-10-2014. Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/06/tuoi-teen-khong-bao-gio-co-that/

Thơ Cùng Bạn Hữu Trên Không Gian Mạng

Hoàng Hữu Phước, MIB

Bài “Thơ Ca và Tâm Thế Nhà Lãnh Đạo Doanh Nghiệp[1] tôi viết trên Emotino có dẫn chứng nhiều ví dụ từ kinh nghiệm của tôi qua nhiều công việc lãnh đạo tại các công ty khác nhau. Nay nhân bài viết mới đây [2] có nhắc đến Luật sư Vũ Ngọc Dũng, CEO của Bắc Việt Luật, tôi nhớ đến có lần tôi đã xướng họa thơ ca với vị luật sư này, dù thực ra cho đến tận hôm nay tôi vẫn chưa từng gặp mặt vị ấy để bắt tay, trò chuyện, bên chén rượu, chung trà.

Tôi xin lập lại dưới đây nội dung những trao đổi giữa chúng tôi với nhau trên Emotino; đặc biệt, nếu bài thơ của Luật sư Vũ Ngọc Dũng [3] tặng tôi đã khơi nguồn cảm hứng cho tôi họa lại bằng một bài thơ khác cùng tên [4], thì bài thơ này của tôi lại tạo nguồn sáng tạo cho viên trợ l‎ý của tôi là Cô Lại Thu Trúc viết nên một bài thơ khác cũng có cùng tên [5] như một chuỗi cảm tác dây chuyền, để tặng các bạn trong thế giới mạng..

 Vu Ngoc DungHoang Huu PhuocLai Thu TrucLai Thu Truc (2)1 VND

Poem HHPPOEM HHP (2)

2 LTT

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tê

Ghi chú:

[1]   Hoàng Hữu Phước. 11-4-2012. Thơ Ca và Tâm Thế Nhà Lãnh Đạo Doanh Nghiệp. Emotino hiện đã đóng cửa trong Qu‎ý II năm 2014. Bài viết này vẫn còn đang được lưu tại  http://hoanghuuphuocvietnam.blog.com/2012/04/11/th%C6%A1-ca-va-tam-th%E1%BA%BF-nha-lanh-d%E1%BA%A1o-doanh-nghi%E1%BB%87p/

[2]  Hoàng Hữu Phước. 24-9-2014. Tôi Và Các Luật Sư. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/24/toi-va-cac-luat-su/

[3]  Vũ Ngọc Dũng. 11-5-2012. Chân Và Đá. http://www.emotino.com/bai-viet/19597/bai-tho-chan-va-da. Trang Emotino hiện đã đóng cửa trong Qu‎ý II năm 2014. .

[4]  Hoàng Hữu Phước. 29-5-2012. Nhân Đọc Bài Thơ Chân Và Đá Của Luật Sư Vũ Ngọc Dũng. http://www.emotino.com/bai-viet/19612/nhan-doc-bai-tho-chan-va-da-cua-luat-su-vu-ngoc-dung. Trang Emotino hiện đã đóng cửa trong Qu‎ý II năm 2014.

[5]  Lại Thu Trúc. 03-6-2012. Nhân Đọc Bài Thơ Chân Và Đá Của Ông Hoàng Hữu Phước. http://www.emotino.com/bai-viet/19613/nhan-doc-tho-chanda-cua-ong-hoang-huu-phuoc. Trang Emotino hiện đã đóng cửa trong Qu‎ý II năm 2014.

Đứng Trên Đỉnh Núi

Hoàng Hữu Phước, MIB

 P1a

Khi có tin tôi tự ra ứng cử Quốc hội năm 2011 và đắc cử (tiếng Việt sau 1975 gọi là “trúng cử”), Tổng Giám Đốc của Công ty Win-Win có viết một bài chúc mừng tôi trên trang mạng Emotino.com, nói rằng tôi “đứng trên đỉnh núi”. Người khác mà đọc bài ấy rất có thể cho rằng vị CEO ấy ám chỉ tôi đã trở thành thành viên của cơ quan quyền lực cao nhất của Việt Nam. Nhưng tôi nghĩ khác. Sự sâu sắc về ý nghĩa của việc đứng trên đỉnh núi hàm chứa ẩn ý của sự cô đơn đối mặt với cuồng phong lạnh giá quất rát mặt thịt da, ánh nắng gắt gay uốn xoắn cong queo từng lọn tóc, chân trần rách toát trên đá sắc trợt phủ rêu phong, lòng bỏ lại sau lưng những gì còn dang dở dưới triền núi thấp. Tất nhiên, đó chỉ là điều tôi nghĩ đến trong lúc thư nhàn, chứ thật tình thì ngay khi đọc nhóm từ đứng trên đỉnh núi, tôi chỉ nhớ đến Không Lộ Thiền Sư và đã viết ngay bài sau để đăng lên Emotino với cảm hứng thơ ca kính đáp tặng người đã có lòng tốt chúc mừng:

*********

Hoàng Hữu Phước, MIB

Emotino 04-6-2011

Có hai hình ảnh “đứng trên đỉnh núi” đã để lại trong tôi hai cảm nhận đối nghịch nhau: một tích cực, và một ở về phía ngược lại.

Với Không Lộ Thiền Sư, đứng trên đỉnh núi hét lên một tiếng làm lạnh cả bầu trời, lại là một lời hùng tráng, thâm thúy, ung dung tự tại, trong bài kệ Ngôn Hoài:

Trạch đắc long xà địa khả cư,

Dã tình chung nhật lạc vô dư.

Hữu thời trực thướng cô phong đảnh,

Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư.

Bản dịch của Thục Điểu Ngô Tất Tố:

   Lựa nơi rồng rắn đất ưa người,

    Cả buổi tình quê những mảng vui.

    Có lúc thẳng lên đầu núi thẳm,

    Một hơi sáo miệng, lạnh bầu trời.

Bản dịch của Lăng Tần Hoàng Hữu Phước:

    Địa rắn thế rồng cuộc bình an

    Thiên nhiên tận hưởng thú thế gian.

    Đỉnh núi xông pha mình cô lẻ,

    Thét vang trời đất hóa băng hàn.

Còn với một nhà sư khác tại Gò Vấp, Thành phố Hồ Chí Minh, nhiều năm trước ông đã hào hứng kể tôi nghe kế hoạch vĩ đại của ông đối với ngôi chùa ông đang trụ trì, và tổng chi phí khổng lồ dự kiến dành cho dự án kiến trúc đồ sộ ấy. Ông nói rằng sẽ cho phá chùa và xây lại theo bản vẽ ông chìa ra cho tôi xem, đó là một kiến trúc kỳ quái giống núi non hiểm trở. Ông nói ông sẽ mỗi ngày lên đứng trên đỉnh núi đó – tức tầng cao nhất của chùa – và sẽ thành một vị tiên, đơn giản vì núi là sơn, người là nhân, mà theo chữ Hán thì chữ nhân viết đè phía trên chữ sơn thành chữ tiên. Tôi ngậm ngùi ra về, không quay lại hào phóng tài trợ cho công trình thần tiên ấy. Sau đó vài năm, khi trở lại tôi thấy ngôi chùa giản dị thanh thoát ngày xưa đã thành một kiến trúc kỳ quái với đầy núi non xám xịt xi măng bê tông cốt thép, lắm hang động xịt xám cốt thép bê tông, lởm chởm thạch nhủ, nhiều tượng thần tiên và linh thú to lớn bằng cốt sắt xi măng sơn nhiều màu sắc rực rỡ chói chang đồng bóng như các cánh buồm của những con thuyền nơi Thung Lũng Tình Yêu hay Hồ Than Thở ở Đà Lạt, lối đi chật chội tối đen, ẩm ướt, ẩm thấp, bốc mùi ẩm mốc, v.v. Tôi băn khoăn không rõ nhânngười, nhân không phải là nhà sư, và người tu hành ắt phải ở cấp vượt lên cao hơn người, thì liệu nhà sư đứng trên đỉnh núi hoặc cái người-cao-hơn-người mà đứng trên núi, thì có được thành tiên chăng, hay lại thành cái gì khác, chẳng hạn như đại tiên ngang hàng với Thiên Sứ Tổng Quản Thiên Thần, tức cái vị cưỡi ngựa đâm trường thương vào quái thú rồng trong các bức tranh của các họa sĩ tài danh tôn giáo thời Phục Hưng, hay là ngang hàng với thiên thần ác quỷ gọi tắt là thiên quỷ hay ác thần giống trong phim Legion từng được chiếu tại các cinema hoành tráng ở Việt Nam năm 2010? Song, ắt vị sư trụ trì đã toại nguyện vì ông đã có sơn và ắt hài lòng tin tưởng rằng mình đã thành tiên theo chiết tự chữ Hán của ông, một vị sư trụ trì chùa thờ cả trăm vị Phật, La Hán, thần tiên, linh thú rồng rùa phượng hạc; hoặc đã thành đại tiên theo lý sự Hán-Việt của tôi, một Phật tử tu tại gia chỉ thờ mỗi một Phật Bà Quan Âm (do yêu kính sự xăng xái luôn đứng để sẵn sàng chạy đi cứu người chứ không ngồi yên nhắm mắt thiền ung dung hoặc cười khoái trá toét toe như các Phật Ông) và ghét đến chùa chiền.

 P2

Tôi không sao có được cái thần khí đứng trên đỉnh núi của Không Lộ Thiền Sư, và cũng không màng đến cái tham vọng đứng trên đỉnh núi để thành bậc thần tiên như vị sư trụ trì nọ. Song, tôi hiểu rằng cuộc đời như con đường khúc khuỷu gập ghềnh mà mỗi người đều nên cố gắng dấn thân, tiến bước, không chỉ để chứng minh bản thân đã từng một lần tồn tại trên đời mà còn vì bổn phận đối với xã hội, nhân quần; và rằng sẽ không có đỉnh cao nào để mỗi người ngừng lại đứng trên đỉnh núi, mà chỉ có những bờ dốc bên này để người ta cố gắng rướn lên, cùng những sườn thoai thoải phía bên kia để người ta nỗ lực ghìm chậm lại bước chân trước khi ra sức rướn lên dốc đồi khác ở khúc quanh trùng điệp kế tiếp.

 P3

Cuộc sống là tiến trình nổ lực không ngừng nghỉ, và hiểu biết được điều đơn giản này chính là niềm hạnh phúc lớn lao miên viễn vậy.

Nam Mô A-di-đà Phật.

 P4

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Pháp danh An Thiện, Bút hiệu Lăng Tần

Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật

– Nhìn Ngón Chân Cái –

Hoàng Hữu Phước, MIB

 POST (5)

Vừa mới đây một bạn báo tôi biết báo Tuổi Trẻ tuần trước có đăng một bài vớ vẩn của một nhà báo vớ vẩn ngợi ca vớ vẩn một quyển sách teen teen vớ vẩn về teen teen vớ vẩn của một nhà văn vớ vẩn có cốt chuyện vớ vẩn về một nhân vật chính vớ vẩn có những băn khoăn vớ vẩn mong muốn vớ vẩn rằng thầy giáo nên teen teen vớ vẩn, trong khi bạn này đã đọc bài viết của tôi về teen-teen cách nay nửa thập niên và gợi ý rằng tôi nên làm gì đó để giúp báo Tuổi Trẻ chấn chỉnh lại cách tung hứng tung hê. Nhận thấy ý kiến của bạn ấy đúng ở chỗ nhất thiết cần cho Báo Tuổi Trẻ biết phải cẩn trọng và trách nhiệm đối với từng mẫu tin một, nhất là phải chứng tỏ tư duy của báo phải ở bậc cao, thấu thị, chứ Tuổi Trẻ mà tưởng hễ tuổi trẻ thì đó là teen teen thì Tuổi Trẻ sai hoàn toàn, bậy hoàn toàn, ngây thơ khờ dại hoàn toàn, hoàn toàn không ở tầng lớp thượng đẳng, và có tội lớn với cả dân tộc giống nòi; tôi xin đăng lại bài viết cũ sau về Tuổi Teen. Nếu nghi ngờ giá trị biện luận của bài này, báo Tuổi Trẻ nên bỏ ra vài chục ngàn USD thỉnh một nhà phân tâm học Mỹ bất kỳ nào đấy để đưa nội dung bài này cho vị ấy xem để nghe vị ấy khẳng định xem tôi viết có chính xác hay không về cái mà tôi gọi là vấn nạn teen.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

*********

Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật

– Nhìn Ngón Chân Cái –

30-12-2009

Đối với người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng, tuổi teen không bao giờ có thật.

Tôi cùng vợ ngày nọ đến một siêu thị điện máy trên đường Cách Mạng Tháng Tám, Quận 3, Tp Hồ Chí Minh. Vừa tắp xe vào lề đường, tôi thấy một cặp vợ chồng trẻ cũng vừa phóng ào xe lên lề nhủi ngay vô chỗ trống nhỏ nhoi trước đầu xe tôi như để tranh chỗ gởi xe với tôi hoặc do sợ tôi sẽ mua mất hàng khuyến mãi nào đó bên trong nếu vào trước họ năm giây. Người chồng trẻ măng, cao gầy, trắng trẻo, đeo kính trắng, miệng ngậm một chiếc tăm chắc vừa ăn sáng xong ở đâu đó và muốn khoe với mọi người rằng này-nhé-ta-vừa-có-cái-đút-vào-cái-mồm-to-này-đấy [1], nhảy xuống xe, chạy nhanh đến cầu thang máy cuốn (escalator) nhảy hai bậc một rồi đứng áng ngữ trên đầu thang, ngây người cứng đơ như phỗng, chỉ khác phỗng là đầu của y có khả năng quay qua quay lại được trên chiếc cần cổ đủ rộng để nuốt cái gì đấy mà y đã chứng minh vừa đút lọt vào mồm, ắt để xác định vị trí hàng khuyến mãi nào đấy đang ở cái hóc bà tó nào; bỏ mặc người vợ trẻ măng, cao gầy, trắng trẻo tương tự – nhưng không ngậm tăm và không đep kính cận – cáng đáng việc đem xe vào khu gởi. Và hai vợ chồng “nhiễm hội chứng teen” này có một thiên thần tuyệt đẹp mà người vợ đã vô tư đặt xuống đất vội vàng để vàng vội chạy xe vào bãi tranh với lão tiền bối Lăng Tần. Vì không có đôi cánh bồ câu, cậu bé thiên thần chập chững tiến đến bậc cầu thang máy và được thang cuốn lên. Tôi hét lên kêu anh chồng: “Coi chừng em bé kìa!”. Anh ta nhìn xuống đứa con đang từ từ lên cao tiến đến với Bố thân thương, rồi anh nhe răng cười điệu nghệ hết sức vì chiếc tăm xỉa răng vẫn không rơi khỏi mồm anh, rồi anh tiếp tục nhìn quanh định vị hàng hóa, và rồi… thấy tôi hay nói mà chẳng làm gì sất, vợ tôi cuống quýt‎ chạy bay lên cầu thang, tiếng guốc gỗ kêu lộp cộp – may mà nàng không đi guốc cao gót chứ không thì đã có chuyện rắc lông ngỗng theo Sử Việt hoặc rắc bánh mì theo chuyện ngụ ngôn Pháp hay Đan Mạch rồi – cuối cùng kịp bế bổng thiên thần lên trước khi thiên thần bị máy cuốn kẹt hoặc té lăn xuống từ trên bậc thang cao bốn mét chứ đừng hòng lên được với Bố phỗng. Thấy vợ tôi bế bé trai đến, y nhe răng cười với con, bẹo gò má của con, chứ không thèm đón lấy thiên thần từ tay vợ tôi, đợi vợ y lên đến nơi là mắng như tát nước bằng tiếng Việt Nam rằng thì là mà sao thị ta là mẹ kiểu gì mà bê bối không biết trông con. Người vợ hiền vừa nhận lại đứa con từ tay vợ tôi vừa thổn thức thỏ thẻ thổn thển thở rống họng đốp chát như chùm nho uất hận của John Steinbeck (The Grapes of Wrath). Không một lời cảm ơn nào được vợ tôi nghe thấy từ hai kẻ người và chuột – cũng của John Steinbeck (Of Mice and Men) – mà người là “thằng” chồng – do nó như bậc trưởng thượng nguyền rủa vợ nó – và chuột là “con” vợ – do dám gặm nhấm vào sự dạy bảo của đức lang quân mà thị đã kết tóc xe tơ, đẹp duyên Tần Tấn, hoan lạc nghĩa phu thê những trăm năm hạnh phúc.

Trên thế giới chỉ có hai lớp người có thể bị bắt gặp khi đứng – hoặc ngồi – tập trung cúi nhìn ngón chân cái của chính mình: người già yếu bị tuổi tác và bịnh tật của tuổi già hành hạ làm giảm đi sự minh mẫn, và bịnh nhân tâm thần.

Trong tuyển tập 100 bài thập-tứ-hàng-thi (tức thể loại thơ sonnet mười-bốn-dòng-thơ) của William Shakespeare, có bài The Seven Ages of Men (Bảy Giai Đoạn Của Đời Người) mà vào những năm 1980 tôi đã tự chọn lọc ra để dùng làm bài tập đánh đố các sinh viên của tôi tại những lớp nào tôi có giờ dạy đầu tiên, bảo các em hãy đề nghị những từ tiếng Anh thích hợp gọi tên cho mỗi một giai đoạn. Tôi, người giảng viên 24 tuổi, đã triết l‎ý với học trò rằng chỉ có giai đoạn thứ bảy tức lão niên mới là giai đoạn duy nhất có thật, giai đoạn mà người ta tự thấy mình đúng là đã quá già, đang trong giai đoạn cuối của chu kỳ sinh-lão để bước qua ranh giới bịnh-tử mong manh, sự lao tới trước đã bị triệt tiêu, và tầm nhìn xa càng lúc càng bị giới hạn đến khi sức khỏe không còn, khiến cái nhìn chỉ còn tới giới hạn không xa hơn vị trí nơi bàn chân đang đặt để lên trên là bao.

Mỗi sáng khi thức giấc và mở mắt, người ta thấy ngay nóc mùng, bốn bức tường, cửa phòng vệ sinh, cửa tủ, cửa ra vào – tức những khoảng cách từ 1 mét trở lên, tùy diện tích căn phòng. Khi bước chân ra khỏi nhà, người ta thấy xa hơn: từ đầu đường góc phố cách đó mười mét hay trăm mét, đến chiếc máy bay cách ngàn cây số trên đầu. Đó là người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng: luôn nhìn ra xa, thấy cảnh xa, đi hoặc chạy chậm hoặc nhanh đến đích đàng xa ấy – để khỏi trể giờ học hay muộn giờ làm việc.

Lao tới trước chính là hành động duy nhất đúng của cuộc sống đích thực. Làm gì có chuyện đứng khựng lại giữa thinh không! Thời xửa thời xưa, chúng tôi ai cũng y như nhau vì theo lẽ tự nhiên: nhìn tới trước, và bắt chước để trở nên đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm. Bước chân vào lớp đầu trung học là nhìn thấy ngay viễn cảnh của 7 năm trước mắt (từ lớp đệ thất đến lớp đệ nhất tức là từ lớp 6 đến lớp 12) với các anh chị học lớp 12 đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm,

 Teen (4)

và thấy luôn cả kỳ thi Tú Tài quan trọng, cam go, cao cấp, học mười hai môn là thi đủ mười hai môn, với cả hai sinh ngữ (ngoại ngữ 1 và 2, thường là Anh Văn và Pháp Văn), nhưng chúng tôi không chút căng thẳng, không biết “stress” là gì, không nghe đến “khủng hoảng thần kinh”, chớ nghe đến “học hành căng thẳng”, chớ có giờ “phụ đạo”, v.v., nhờ luôn sống khỏe mạnh lành lặn: luôn nhìn phía trước, thấy cảnh ở xa và chuẩn bị hành trang dấn bước đi đến hoặc lao đến nơi xa ấy.

 Teen (3)

Nhờ vậy, các cậu các cô bé lớp 6 ai cũng học tư cách đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm, của các anh chị lớp 9; còn các anh chị lớp 9 ngắm nghía các anh chị lớp 12, những người trước đó khi bước chân vào lớp 10 đã nhìn thấy ngay viễn cảnh có các anh chị sinh viên đại học miệt mài học tập, tư cách đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm, nên cũng đã làm theo. Còn các anh chị sinh viên khi bước chân vào giảng đường đã thấy ngay viễn cảnh mái ấm gia đình hạnh phúc cá nhân qua hình ảnh các giáo sư thành danh trong học vị, nghề nghiệp, sự nghiệp, gia đình nên cũng đã học hành miệt mài hơn, tư cách công dân đĩnh đạc, tự tin, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm, nhắm đến học vị, nghề nghiệp, sự nghiệp, mái ấm gia đình, hạnh phúc cá nhân ngay trong tầm với.

 Teen (2)

Ai cũng sợ bị gọi là trẻ con hỉ mũi chưa sạch tức tuổi teen sống bám gia đình chưa thuộc đẳng cấp trưởng thành. Không ai dừng lại. Ai cũng muốn chứng tỏ ta ở cấp cao hơn. Một giai đoạn của đời người do đó khi đến chỉ mang ý nghĩa tương đương cái bề mặt của khoảnh đất ngay dưới chân một vận động viên đang khom người sẵn sàng tì xuống để rướn lên lao tới trước ngay khi nghe tiếng súng trọng tài, và cũng là thời gian chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo, chứ bản thân giai đoạn không bao giờ – và không thể – là để sống cho một trải nghiệm xuyên suốt số lượng năm tháng cơ học mà người ta gán cho mỗi giai đoạn của đời người (thí dụ như tuổi teen là từ 13 đến 19 chẳng hạn).

 New

Vận động viên nào sau tiếng súng lịnh vẫn cúi nhìn mặt đất tự hào mình đang ngự trị ngay tại sân vận động hoành tráng cấp quốc tế, tận hưởng cái khoái lạc từ khung cảnh công trình vĩ đại đang có trực tiếp truyền hình cho tỷ tỷ người theo dõi, vận động viên ấy sẽ vĩnh viễn chôn vùi tên tuổi cùng đẳng cấp vận động viên, trở thành đối tượng của sự nhạo báng, và bị xóa tên khỏi danh sách vận động viên cho kỳ thế vận kế tiếp. Người nào cúi nhìn mặt đất tự hào mình đang ở tuổi teen xinh đẹp, tập trung vui chơi giữa cuộc đời hoa lệ, tận hưởng cái lạc thú hoa mộng của tuổi teen, người ấy sẽ vĩnh viễn chôn vùi hai chữ trưởng thành, không thể có tên trong danh sách những người thành đạt của giai đoạn kế tiếp.

Cuộc sống đích thực của người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng là vậy đấy: luôn lao tới trước, không ngưng nghĩ. Một hài nhi không bao giờ biết nhìn chính mình rồi phán bằng tiếng Việt hay tiếng Anh hay một thứ tiếng nào khác khẳng định chắc nịch rằng “Ta đang ở lứa tuổi thuộc thủa nằm nôi”. Một đứa bé chạy nhảy phá phách tưng bừng khi bị Mẹ Cha mắng rầy, có thể chống chế rằng “Con có phải con nít đâu!”, ý phủ nhận thời thơ ấu. Khi vào trung học, các cô cậu muốn có tình yêu nam nữ mộng mơ giống các anh chị trưởng thành nên bắt chước học đòi tề chỉnh, đĩnh đạc như “người lớn”, đường hoàng, nghiêm túc, chứ không ai nhận ra mình đang ở tuổi teen hãy còn trẻ người non dạ, không ai muốn nghĩ đến cái chữ tuổi teen đầy tai họa vì luôn gắn bó mật thiết với lời rầy ra “nhỏ như hạt mít mà bày đặt yêu đương” của người lớn (như mẹ/cha, thầy/cô, và kinh khủng hơn là…thầy tổng giám thị với chiếc roi mây dài thòn cắp sau đôi mông bự chà bá). Vì vậy, trước đây chúng tôi thường thấy mình và bạn bè mình toàn là những “cặp tình nhân” thật dễ thương tuy học lớp 9 nhưng lịch sự, chững chạc, với “cậu” ở nhà thường lén lấy dao cạo của Bố miệt mài cạo lớp lông măng quanh mép vì nghe đồn nếu thấy mùi dao cạo là lông măng sẽ biến thành ria đen sậm rậm của đấng “đàn ông”, còn “cô” thì không chịu mặc áo yếm lót bên trong áo dài vì trông như con nít mà đòi Mẹ phải cho mặc thêm nịt ngực độn dưới yếm lót để chứng tỏ mình đã nhú ngực hẵn hoi như các chị lớp 11, 12. Lớn trong hình thể. Lớn trong lời ăn tiếng nói lịch sự, không ồn ào chốn đông người. Lớn trong cung cách đường bệ ăn mặc chỉnh chu. Lớn trong chuẩn bị cho tương lai, kiểu “Bốn năm nửa lấy tú tài xong Phước sẽ vào Văn Khoa theo ngành Triết. Trâm vô Sư Phạm thì vô. Nhưng Trâm chờ Phước nhe? Phước sẽ lấy Trâm sau khi trở thành giáo sư Triết. Phước xin thề đó. Phước chỉ yêu một mình Trâm thôi.” Chấp nhận danh “ông cụ non” chứ dãy đành đạch nếu bị gọi là “trẻ con” hay “còn con nít” hay “teen”. Vì rằng thời trước 1975, nữ sinh trung học hay quan tâm đến người nhớn khác phái chứ mấy cậu nhóc tính nết trẻ con cung cách con trẻ thì đừng hòng.

Thế nhưng đó là chuyện của những ngày bước em thênh thang và anh lặng lẽ theo hoài (Phạm Thiên Thư: Ngày Xưa Hoàng Thị). Ngày nay, hãy đến gần một nơi có tiết thể dục của học sinh trung học thí dụ như Sân Vận Động Quân Khu 7 ở đường Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh, để nghe những âm thanh và cuồng nộ (William Faulkner: The Sound and the Fury) của Thầy/Cô nói những gì Thầy/Cô cần nói bất kể học sinh có nghe hay không, học sinh nam nữ ai cũng nói cùng lúc bất kể có ai nghe hay không, thậm chí nói lớn tiếng để lấn át tiếng nói người khác, la lối, cười to, xô đẩy, ghẹo phá, đánh mạnh vào vai hay lưng nhau, chạy tuột dép, ngã sóng soài, như trẻ con chưa ở lứa tuổi đến trường. Và cũng ngày nay, hãy thử vào một trường đại học ở Thành phố Hồ Chí Minh như trên đường Nguyễn Đình Chiểu chẳng hạn, để thấy rất rất nhiều sinh viên dáng người nhỏ thó dù thời ăn bo bo suy dinh dưỡng thời cấm vận đã là chuyện của phim truyện cổ trang, gầy gò, ồn ào, thích tham gia phong trào văn nghệ, thường xuyên tập dợt ca hát hay diễn kịch diễu hề vui chơi, thi đua sắc đẹp thời trang và hội diễn (thậm chí có trường còn bày tiết mục văn nghệ ăn mặc gần như khỏa thân bị bêu rếu nhiều năm trước), ít ai thèm nghiên cứu khóa luận khoa học có liên quan đến ngành học, còn khi đi tìm nơi thực tập lúc sắp tốt nghiệp thì mở miệng những lời quái gở loại immaturity và unfinished tức nửa người nửa ngợm nửa đười ươi không sao chiếm được cảm tình người nghe: “Em học Anh Văn Thương Mại. Có chỗ nào cho em tới thực tập không? Mấy chỗ có mua bán với nước ngoài đó, để em vô dịch hợp đồng và tập phiên dịch đàm phán, để em làm báo cáo tiếng Anh về cho Thầy chấm điểm. Có thì giúp. Không thì thôi. Em không muốn nghe giải thích hay tranh luận”; hoặc “Em học Quản Trị Kinh Doanh. Có chỗ nào cho em tới thực tập làm sếp không để em làm báo cáo về cho Cô chấm điểm. Có thì giúp. Không thì thôi. Em không muốn nghe giải thích hay tranh luận.” Một sự chững lại đầy tai hại như hậu quả của truyền thông quảng cáo bán hàng tập trung về “tuổi teen”, nói quá nhiều về tuổi teen. Khi người ta bị níu lại, bị hét to vào mặt “Này, em đang ở tuổi teen, có nhiều đồ chơi cho em lắm nè, tuổi em đẹp hết sức, đáng yêu hết sức, teen là số một đó em”, người ta xem như đã mất cảnh giác hoặc tự nguyện rời xa tình trạng khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng, để cái teen ấy đeo dính suốt đời, dù có đậu vào đại học, có cưới vợ lấy chồng, có sinh con đẻ cái, có công ăn việc làm, và thậm chí có tuổi có tác rồi mà vẫn teen teen tửng tửng như trẻ nít chứ không phải trẻ trung, mà cặp vợ chồng có con có cái trong truyện kể ở đầu bài viết này là một minh họa bi hài có thật.

Theo lẽ thường, chỉ lúc ở giai đoạn thứ 7 tức lão niên, người ta do sức mõi hơi tàn, mắt phải trở nên mờ, chân phải trở nên yếu, trí nhớ có khi trở nên bớt minh mẫn, huyết áp nhiều khi trở nên trầm trọng, nên có khi sẽ hay ngồi yên một chỗ, đầu cúi gầm do sức nặng thời gian, và lúc nhận ra mình chỉ còn nhìn thấy khoảnh đất nhỏ dưới chân mà nổi bật trên đó là bàn chân, thì đến khoảnh khắc ấy người ta mới ngậm ngùi nhận ra mình đang ở tuổi già, bị buộc phải dừng lại hẳn, không còn nhìn xa để đi hay lao tới trước. Ấy vậy mà nhiều người nay bước vào giai đoạn teen đã lập tức nhận ra mình đang ở tuổi teen. Đó là điều còn tệ hơn cả một sự khủng khiếp, vì khi đã cúi gằm mặt xuống nhìn khoảnh đất nhỏ dưới chân có dán nhãn “tuổi teen”, nhận ra mình đang ở tuổi teen, người ta sẽ bị buộc dừng lại hẳn, không còn có thể ngước lên để nhìn xa và thấy ở đàng xa cái đích người ta lẽ ra đã đi chậm hay bước nhanh hoặc chạy đua đến đó từ lâu. Đó là lý do ngày càng có nhiều hơn những người xử sự như teen dù đã qua khỏi tuổi teen [3].

Người ta chỉ hồi tưởng lại thời thơ ấu khi chẳng còn ở thời thơ ấu. Người ta chi nhớ lại thời trưởng thành sau khi đã bỏ lại sau lưng thời trưởng thành. Người ta kể lại hay viết hồi k‎ý về những năm tháng ở tuổi trung niên sau khi đã qua khỏi giai đoạn này vì lúc ở tuổi trung niên người ta tập trung làm việc với làm giàu. Tích cực như thế và theo lẽ tự nhiên như thế nên làm gì có việc 6 giai đoạn đầu của đời người là có thật ngay thời điểm của từng giai đoạn ấy! Sá gì cái gọi là tuổi teen! “Tôi tư duy tức là tôi tồn tại”  (“Cogito, ergo sum” của René Descartes) chính là câu nói lừng danh thuộc phạm trù triết học, mà chính câu này chứng minh các giai đoạn không thể có thật do người khỏe mạnh thể chất và/hay tinh thần chưa bao giờ tư duy về giai đoạn khi đang ở trong giai đoạn đó. Thậm chí có người còn nói khi đến tuổi bảy mươi xưa nay hiếm vẫn phủ nhận sự tồn tại của hai chữ “nghĩ hưu” trong quyển tự điển đời mình, biến toàn bộ bảy giai đoạn của đời người mà bài sonnet của Shakespeare có thể liệt kê trở nên chưa bao giờ có thật. Đó là những người có cuộc sống luôn tích cực. Họ không cảm nhận mình đang ở giai đoạn nào, vì lúc còn bé luôn chối bỏ sự thật mình còn bé, lúc trưởng thành lại vùi đầu vào sự nghiệp và những tính toan. Những giai đoạn chỉ tồn tại khi đã qua đi. Chỉ có tuổi già là có thể tồn tại trong thời hiện tại. Quảng cáo hàng hóa đã chứng tỏ sức mạnh dữ dội của nó trong uốn gảy tự nhiên, xóa sạch quá khứ, khóa cổng tương lai, tạo nên lớp thứ ba mang “hội chứng teen” mà biểu hiện đặc thù là tửng tửng, vui vẻ, vô tâm, vô tư, biết mình là teen, trung tâm của vũ trụ vui thú. Khi có đủ thứ vui chơi từ màu son môi cho teen cho đến cả Hoa Hậu Tuổi Teen, người ta cần chi phải nghĩ đến tuổi trưởng thành và trách nhiệm công dân. Cứ thế, lâu lâu vài tin tức tình hình này nọ đang gia tăng đáng báo động ở Phụ Sản đủ cho thấy hội chứng teen đã biến teen thành giai đoạn cuối cùng của cả đời người của không ít người teen (teenagers).

Lẽ ra tuổi teen nên tiếp tục như đã chưa bao giờ có thật trong tâm tưởng và nhận thức của những con người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng.

 HHP_7yearsold

Hoàng Hữu Phước, Thạc sĩ Kinh Doanh Quốc Tế

Ghi chú:

[1] Đây là loại mẫu câu (sử dụng dấu gạch nối để biến một dãy hàng chục từ thành một cụm từ duy nhất mà đa số là cụm tù danh từ tức noun phrase) do Hoàng Hữu Phước mô phỏng theo Tiếng Anh, và áp dụng đầu tiên tại Việt Nam trong tất cả các bài viết tiếng Anh từ năm 1976, cũng như trong tất cả các bài viết tiếng Việt từ năm 1988, đặc biệt trên các blog từ năm 2007 đến nay. Hiện kiểu viết này được giới truyền thông sử dụng rộng khắp trên phạm vi toàn quốc.

[2]  Từ năm 1981 tôi đã giải thích với tất cả các sinh viên Khoa Anh rằng Đại Học Sư Phạm đã dùng tiếng Anh sai hoàn toàn khi tự gọi họ (hoặc do Nhà Nước áp đặt tên) là University of Pedagogy, rằng Cao Đẳng Sư Phạm đã sai hoàn toàn khi tự gọi họ(hoặc do Nhà Nước áp đặt tên) là Teacher Training College, vì cả hai đều là “đại học” trong tiếng Việt ở Sài Gòn trước 1975 và đều là “faculty”(tương đương “college”) trong tiếng Anh ở Sài Gòn trước 1975. University là “viện đại học” mang tính quản lý, bao gồm nhiều đại học chuyên ngành tức “college”. Đồng thời tôi là “giáo sư” vì hai lý do như (a) trước 1975 ở Sài Gòn người dạy trung học đương nhiên được gọi là giáo sư, người dạy đại học đương nhiên được gọi là giảng sư, và (b) tất cả các sinh viên trong nước và người nước ngoài đều gọi tôi là Professor, do đó tôi buộc phải chọn từ “giáo sư” trong tiếng Việt để tránh từ “giảng sư”, và cũng không chờ Nhà Nước phong “giáo sư” vì không muốn bị hiểu lầm trình độ tôi tương đương các vị mà đa số thuộc nhóm hư danh ấy.

[3] Hoàng Hữu Phước. 12-9-2014. Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/12/dinh-tinh-va-dinh-luong-tuoi-tre/

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 02-10-2014. Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/02/loi-khuyen-danh-cho-hoc-sinh/

Hoàng Hữu Phước. 03-8-2011. Lời Ngỏ Cùng Học Sinh. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/l%e1%bb%9di-ng%e1%bb%8f-cung-h%e1%bb%8dc-sinh/

Hoàng Hữu Phước. 30-10-2011. Thầy Như Thế Nào, Trò Như Thế Ấy. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/th%e1%ba%a7y-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao-tro-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-%e1%ba%a4y/

Hoàng Hữu Phước. 30-11-2011. Phong Cách Người Thầy. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/phong-cach-ng%c6%b0%e1%bb%9di-th%e1%ba%a7y/

Hoàng Hữu Phước. 07-9-2012. Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/c%e1%bb%b1u-nha-giao-hoang-h%e1%bb%afu-ph%c6%b0%e1%bb%9bc-vi%e1%ba%bft-b%e1%bb%a9c-tam-th%c6%b0-g%e1%bb%adi-nha-giao-hi%e1%bb%87n-t%e1%ba%a1i-va-t%c6%b0%c6%a1ng-lai/

Quyền Lực Thứ Sáu

Hoàng Hữu Phước. MIB

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Từ thời trung cổ đã hình thành ba loại tập đoàn quyền lực gồm Lập Pháp, Tư Pháp và Hành Pháp, tất nhiên dưới những tên gọi khác nhau tùy thời kỳ và khu vực, và cả ba nhóm này đều thuộc lĩnh vực trị quốc tức dưới quyền năng của chính quyền cai trị cai quản quốc gia hay lãnh thổ.

Đến khi thế kỷ XX nâng cao vị thế của báo chí và truyền thông trong cả ba vai trò (a) tiếng nói chính quy của tập đoàn quyền lực trị quốc trong đối nội và đối ngoại để là các thông tin được đăng tải lại trên các phương tiện truyền thông của nước khác; (b) công cụ phục vụ chỉ riêng cho quyền lợi hay sách lược của tập đoàn quyền lực trị quốc để dẫn dắt lèo lái dư luận trong nước tiến đến hoặc chủ động đồng thuận hoặc thụ động đồng tình để bị ‘xỏ mũi” hay “che mắt” đối với các vấn đề nội trị hay đối ngoại; và (c) phương tiện phát triển hoặc ru ngủ thuộc tất cả các lĩnh vực của đời sống dân sự từ văn hóa đến giải trí, từ giáo dục đến thể thao, v.v. và v.v., như một ngõ rẽ khác để hướng sự quan tâm của người đọc nào không dành thời gian cho các nội dung mà vai trò ở điểm a và điểm b xoay xoáy vào; người ta mới “phong cho” báo chí và truyền thông danh xưng quyền lực thứ tư tức là thứ quyền lực “cộng thêm” cho ba thứ quyền lực trên, dưới hai tấm áo khoác choàng che đậy ngụy trang trên đó có in chữ bằng mực highlight chớp chớp chói lòa của nào là “tự do ngôn luận” và nào là “giám sát phản ảnh các hoạt động công quyền” đối với các cơ quan báo chí – truyền thông nhất là ở khu vực tư nhân cho tăng độ đậm nét của gam màu “độc lập – tự do – dân chủ”[1].

Thế kỷ XXI trong bao điều kỳ vĩ của nó đã bao gồm sự trỗi vươn quá mạnh mẽ của internet, những tưởng tạo thêm cánh, đẩy thêm đà cho báo chí – truyền thông, nhưng không ngờ đã vượt khỏi tầm khống chế của cả báo chí – truyền thông lẫn tập đoàn trị quốc, khiến cả 4 thế lực này vào giai đoạn đầu của Thế Kỷ XXI đã chưa có biện pháp không chế hữu hiệu, và phải thụ động chứng kiến sự xuất hiện của “quyền lực thứ năm” thoát thai từ hoạt động năng nổ của “quyền lực thứ tư” của thế kỷ trước đó (khi truyền thông được biến thành vũ khí “chọt” và “chọc” vào các nước có thể chế chính trị nào hoặc giống mình như các nước Nam Mỹ hoặc không giống mình như Việt Nam mà mình ghét lồng ghét lộn hòng tạo nên được lực lượng chọt chọc tại chỗ tự phá hoại sự ổn định của các nước này).  Các tác giả như Eric Schmidt và Jared Cohen qua tác phẩm The New Digital Age – Transforming Nations, Businesses, and Our Lives tức Tân Kỷ Nguyên Kỹ thuật Số – Chuyển Hóa Các Quốc Gia, Các Doanh Nghiệp và Cuộc Sống Của Chúng Ta, được cho rằng đã nói đến thứ quyền lực hình thành từ nhiều tỷ người kết nối qua không gian mạng xã hội [2] thuộc những cá nhân ẩn danh hoặc không ẩn danh, đơn lẻ hoặc bầy đàn [3], có học hoặc chỉ ở cấp vừa xóa mù chữ, ở cá thể hoặc cá-thể-tự-sản tức một mình tạo hàng trăm hàng ngàn địa chỉ ảo mang tên ảo khác, ở ngay tại địa phương lô-can hay ở rừng rậm hải ngoại ô-vơ-xi giả danh nội địa hay ngược lại, do lực lượng chọt chọc tại chỗ tác động tâm lý người khác để đám đông phá hoại ổn định chính trị tại một quốc gia hoặc tự thân tiến hành chiến tranh từ mạng hay khủng bố từ mạng để tự phá hoại tiềm lực một quốc gia hay gây ra thảm họa hầu gia tăng xung đột vũ trang tại quốc gia khác.

Từ vị trí chủ động khai sinh ra quyền lực thứ tư (y như việc Mỹ đã tạo ra Al-Qaeda binh hùng tướng mạnh vũ khí cực kỳ tối tân tiền của cực kỳ dồi dào để đánh thắng Liên Xô, và sau đó Mỹ xâm lược đánh bại Iraq chỉ vì Iraq là đại thù của Al-Qaeda, để rồi Mỹ bị Al-Qaeda lực lượng khủng bố hùng mạnh toàn cầu gây đại họa cho chính nước Mỹ), các tập đoàn trị quốc bó tay trước sự biến thể thoát thai của quyền lực thứ năm đến độ vẫn còn đang vùng vẩy trong chiếc gông cùm “tự do ngôn luận” và “tự do dân chủ” cũng như “nhân quyền” chính họ đã thêu dệt nên trên chiếc cẩm bào. Sự xuất hiện của những quy định kiểm tra nghiêm ngặt hơn của các chính quyền nước lớn đối với internet và mạng xã hội để khống chế quyền lực thứ năm đã ngay lập tức phải đối mặt với sự bùng nổ giận dữ của những người dân đã thành những giáo dân tuyệt đối tôn sùng đạo tự do ngôn luận. Và trong khối hỗn mang ấy đột nhiên có sự giống nhau đến kỳ lạ trong các quốc gia khác nhau về thể chế chính trị, các quốc gia đồng minh với nhau, các quốc gia đối đầu nhau, trong các phương án siết chặc đối phó với hai đại họa từ không gian mạng: (a) sự đột nhập của khủng bố vào các mạng an ninh quốc phòng nhằm khống chế các kho vũ khí hạt nhân chiến lược để phá hoại cơ sở vật chất tiêu diệt một quốc gia, và (b) sự sử dụng phương tiện truyền thông “chùa” của những kẻ thù của chế độ để kích động bạo loạn nhằm xô ngã một chính quyền. Và cũng trong khối hỗn mang ấy đột nhiên có sự xuất hiện của quyền lực thứ sáu [4] do những cư dân mạng ái quốc mà sự bất bình trước sự bá đạo của quyền lực thứ tư ngày càng hai mang tệ hại cũng như sự bá đạo của quyền lực thứ năm ngày càng nguy hiểm đối với sự tồn vong của đất nước.

Cụ thể hơn, quyền lực thứ sáu nằm trong tay những người đoan chính thuộc nhiều thành phần xuất thân khác nhau, kể cả nhà tu hành, nhà trí thức [5], nhà ái quốc [6] nói chung tức bao gồm bất kỳ những cư dân mạng có nghĩa khí, với nghĩa dũng, chuộng nghĩa lý, sở hữu sự sáng suốt, lòng dạ công minh, sống theo lẽ công bằng, và hành sử thuận công tâm. Những thí dụ về những người đang thực hiện quyền năng của quyền lực thứ sáu ngày càng có rất nhiều và hình thành lực lượng hùng mạnh của chính tâm chính đạo [7]. Gần đây nhất, bài viết Mất Niềm Tin – Bản Án Xứng Đáng Nhất Dành Cho RFA của John Lee [8], đại diện chính tâm cho quyền lực thứ sáu phán phê mạnh mẽ cái mụn nhọt điển hình của quyền lực thứ năm.

Nói một cách khác, khi có những nhóm bị gán cho cái tên “thân Cộng” thì tất nhiên có những bầy đàn tự nhận mình thuộc phe “chống Cộng” (thật ra thì theo như tôi đã nhiều lần viết trên các blog, nếu chính xác hàn lâm danh chính ngôn thuận thì phải gọi là “thân Việt” và “chống Việt” vì “Cộng” là một chủ thuyết mà theo khuynh hướng tự do ngôn luận thì đe dọa ai theo chủ thuyết “Cộng” nghĩa là chà đạp tự do ngôn luận, chà đạp nhân quyền, mà chỉ có bọn mọi rợ mới hành xử như thế trong thời đại văn minh này) và khi bầy đàn “chống Cộng” sa đà quá lố (chẳng hạn trước đây bọn này léo nhéo láo xược gọi Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ duy nhất của toàn bộ nòi giống Việt Nam thời cận đại và hiện đại được cả loài người và tất cả các chính phủ các nước kính trọng kính nể kính yêu, là “cẩu tặc”) khiến  hình thành lực lượng hùng mạnh ghê gớm đầy thịnh nộ của những người “chống chống-Cộng” bao gồm cả những người trước đó không quan tâm đến chính trị, không quan tâm đến “Đảng Cộng Sản Việt Nam”, chẳng quan tâm đến “Cộng Hòa”, chỉ có một điều duy nhất trong tâm khảm của sự công tâm rằng Hồ Chí Minh là vĩ nhân đầy tự hào của dân tộc Việt Nam, đã bắt đầu đăng đàn từ đầu Thế kỷ XXI (năm 2000) đấu khẩu mắng lại bầy đàn “chống Cộng” ban đầu theo kiểu bình dân (chẳng hạn xuất hiện kiểu phản ứng dữ dội rằng các lãnh đạo của Việt Nam Cộng Hòa không được bất kỳ chính phủ nào của bất kỳ nước ngoài nào kính trọng kính nể kính yêu nên thân phận chỉ là “phân của cẩu”) về sau hoàn toàn trí tuệ, hùng biện, và có cả giá trị sử liệu và nghiên cứu thâm thúy. Chính sự đồi bại, lộng hành, vô chính phủ, dễ bị tổn thương, và dễ bị lợi dụng, dễ bị lạm dụng bởi tập thể kẻ xấu, kẻ gian, kẻ ác, kẻ tội phạm, và kẻ khủng bố của quyền lực thứ năm hình thành từ mạng xã hội của Tân Kỷ Nguyên Kỹ Thuật Số, đã dẫn đến sự vươn lên của quyền lực thứ sáu sử dụng cùng những thành tựu của cái gọi là Tân Kỷ Nguyên Kỹ Thuật Số để khẳng định tính chất hiệp sĩ vệ quốc chính đạo của mình, cái tính chất thuần Việt đã luôn khiến người Việt đoan chính giúp được các vương triều nước Việt đánh bại bất kỳ đoàn quân xâm lược nào và đến từ bất kỳ đâu.

Quyền lực thứ sáu do đó là tên gọi của Cộng đồng những bloggers ái quốc chân chính bắt đầu từ Việt Nam và ắt sẽ thành khuôn mẫu quyền lực mới ở các nước khác trong một thời gian rất không xa.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 14-8-2013. Mạng Xã Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=210

[2] Hoàng Hữu Phước. 20-8-2013. Hội Chứng Bầy Đàn. http://hhphuoc.blog.com/?p=222 hoặc https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/08/20/hoi-chung-bay-dan/

[3] Hoàng Hữu Phước. 18-5-2010. Thế Nào Là Tự Do – Dân Chủ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/24/the-nao-la-tu-do-dan-chu/

[4] Tên gọi do Hoàng Hữu Phước khai sinh.

[5] Hoàng Hữu Phước. 14-02-2014. Thế Nào Là Nhà Trí Thức. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/02/14/the-nao-la-nha-tri-thuc/

[6] Lại Thu Trúc. 23-9-2012. Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc. (Đăng lại từ emotino.com) http://hhphuoc.blog.com/?p=93

[7] Hoàng Hữu Phước. 27-7-2014. Nguồn Sáng Cho Tinh Thần. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/07/27/nguon-sang-cho-tinh-than/

[8] John Lee. 6-2014. Mất Niềm Tin – Bản Án Xứng Đáng Nhất Dành Cho RFA. http://www.viethaingoai.net/mat-niem-tin-ban-an-xung-dang-nhat-danh-cho-rfa.1.html

Nguồn Sáng Cho Tinh Thần

Hoàng Hữu Phước, MIB

SANYO DIGITAL CAMERA

Học trò tôi có hỏi rằng tôi làm việc kinh doanh (có phí và miễn phí), làm việc nhà (hoàn toàn miễn phí), làm việc nước (không hưởng lương), làm việc viết lách (viết blogs miễn phí và sửa bài luận án miễn phí cho học trò và con cái của học trò), làm việc nấu sử sôi kinh (tức đọc cái núi sách mua từ lúc còn đi học nay vẫn chưa đọc hết mười tám phần ngàn, chứ không phải học để đi thi, vì như tôi đã nói trong một bài viết là tôi sẽ học lấy bằng tiến sĩ khi 70 tuổi lúc có thể có tí thời gian làm luận án do con hoặc cháu của học trò tôi làm giáo sư bảo trợ hay phản biện và chấm điểm, trao văn bằng), thì chắc chẳng còn thời gian nào để theo dõi báo chí giấy hoặc báo chí online.

Thật ra, tôi thường đọc bài viết trên các blogs của các vị sau vì họ có trí hóa cao, và tôi cảm nhận được nơi họ tấm lòng theo chính đạo, và có tài hùng biện để tải đạo, truyền đạo, và bảo vệ cái chính đạo ấy với chính tâm, vì chính nghĩa, với chữ chính đạo ở đây mang nội hàm vì đất nước và dân tộc Việt Nam:

Ông Nguyễn Thanh Tùng (tại blog “Đôi Mắt”: http://www.doi-mat.vn)

Ông Đông La (tại blog “Đông La” http://donglasg.blogspot.com)

Ông Amari Tx (tại blog “Tổ Quốc Trên Hếthttp://amaritx.wordpress.com)

Ông John Lee (tại blog “Việt Hải Ngoại” http://www.viethaingoai.net)

Tất nhiên, còn có blog của Thầy Trần Chung Ngọc[1], vị tiến sĩ tài hoa mà tôi nhiều năm nay đã tìm đọc tất cả các bài viết của Thầy tại http://sachhiem.net cho đến khi Thầy mất đầu năm 2014 này tại Illinois, USA.

Thế giới đảo điên.

Nước Việt điên đảo. Bọn đội lốt nhân sĩ, trí thức[2] [3], dân chủ[4], tụ tập bầy đàn[5] gây rối loạn dân tâm, chà đạp kỷ cương phép nước, hùa nhau viết blogs điên đảo đảo điên diễn tuồng vì nước vì dân, khiến tôi chỉ có được niềm vui an ủi khi bắt gặp những bài viết thật hay như bài Việt Nam: Cấm, Không Cấm của một vị tên Karel Phung (tại blog “Một Nửa Sự Thật Là Sự Giả Dối” http://karelphung.blogspot.com).

Tôi chỉ đọc những blog trên và những blog cùng chí hướng như những blog này, vì đó là những nguồn nước trong lành, những nguồn sáng cho sức khỏe tinh thần trong thời Mạt Pháp.

Với tôi, đất nước kính yêu này [6] [7] đang được bảo vệ và tôn vinh bởi những con người viết nên chân lý nơi những trang blog ấy.

Lăng Tần Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 15-9-2012. Mở Rộng Tầm Mắt Với Bậc Tài Hoa: Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc. http://hhphuoc.blog.com/?p=89

[2] Hoàng Hữu Phước. 07-02-2014. Thế Nào Là Nhà Trí Thức. http://hhphuoc.blog.com/?p=290

[3] Hoàng Hữu Phước.10-6-2014 Lại Trí Thức. http://hhphuoc.blog.com/?p=384  

[4] Hoàng Hữu Phước. 18-5-2010. Thế Nào Là Tự Do – Dân Chủ. http://hhphuoc.blog.com/?p=326

[5] Hoàng Hữu Phước. 20-8-2013. Hội Chứng Bầy Đàn. http://hhphuoc.blog.com/?p=222

[6] Hoàng Hữu Phước. 09-4-2009. Việt Nam: Đất Nước Kính Yêu Của Tôi – Cánh Phượng Hoàng Vút Bay Cao Từ Ngày 30-4-1975 Rực Lửa. http://hhphuoc.blog.com/?p=43

[7] Hoàng Hữu Phước. 09-4-2009. Việt Nam: Đất Nước Kính Yêu Của Tôi – Cánh Phượng Hoàng Vút Bay Cao Từ Ngày 30-4-1975 Rực Lửa – Bản Tiếng Anh. http://hhphuoc.blog.com/?p=44

Thông Báo Về Blogs của Hoàng Hữu Phước

Hoàng Hữu Phước, MIB

 Emo (19)

Do trang web Emotino.com nơi tôi gần chục năm qua từ 2011 trở về trước đăng hàng ngàn bài viết của tôi trên đó bị kẻ đạo tặc tay sai bọn chống Việt Nam cay cú trước bài tôi ấn đầu cái đài BBC bá láp xuống bùn nhơ, giả vờ vì chống bài “Tứ Đại Ngu” của tôi nên lẻn vào web ấy xóa bài này rồi nhân tiện xóa luôn bài về BBC, tôi đã phản ứng bằng cách chấm dứt đăng bài ở Emotino.com và chủ động lập ra hhphuoc.blog.com và nhiều blogs khác cũng tại web nền blog.com vừa để đăng bài mới, vừa để dần dần đăng lại các bài trước đó đã xuất hiện ở Emotino.com. Sau đó, để vô hiệu hóa bọn đạo tặc, tôi lập ra một blog đi kèm, gọi là blog đồng hành, tại wordpress.com để bảo đảm các bài mới của tôi xuất hiện ở hhphuoc.blog.com sẽ đồng thời hiện diện tại đấy.

Do trang Blog.com dù từng được đánh giá rất cao đã luôn gặp sự cố trong hơn nửa năm qua khiến rất đông người bất mãn và tỏ ý bỏ sang trang web khác (như có thể kiểm chứng tại www.isitdownrigntnow.com), và trong đa số các trường hợp “down” thì mọi người vẫn có thể vào blog.com để đọc bài nhưng chủ nhân của blog không thể vào để đăng bài mới hoặc tiến hành những thay đổi trong thẩm quyền.

Vì lý do trên, tôi sẽ chuyển đăng bài lên https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/

trước rồi mới tải lên http://hhphuoc.blog.com thay vì ngược lại như từ trước đến nay. Mong các bạn quan tâm đến blog này của tôi từ nay xin vào wordpress.com trước để tìm đọc các bài viết mới của tôi.

Ngoài ra, để tiện cho sự chủ động theo dõi của các bạn, tôi xin cung cấp danh mục sau tại tất cả các blog hiện hành của tôi, để các bạn nếu quan tâm đến tựa đề nào, chỉ cần click “chuột” vào tựa đề ấy sẽ được liên kết đưa thẳng đến bài ấy ở blog chứa chính, hoặc có thể copy lưu bài viết này vào một bản Word Document để lưu và khi cần tham khảo bài nào, có thể vào internet rồi nhấp “chuột” vào tựa đề của bài viết ấy trong bản Word lưu để vào blog chính.

Danh mục này sẽ tuần tự cho các blog và số bài hiện có tính đến ngày 11-7-2014 như sau:

1)  WordPress (Blog đồng hành với hhphuoc.blog): 53 bài

2)  Antichina (Hoàng Hữu Phước và tình cảm dành cho Trung Quốc): 21 bài

3)  Hhphuoc (Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước):  113 bài

4)  Hoanghuuphuocteachers (Hoàng Hữu Phước và các Thầy Cô kính yêu): 13 bài

5)  Hoanghuuphuocvietnam (Hoàng Hữu Phước vì Việt Nam): 17 bài

6)  Hoanghuuphuocthamluan (Các tham luận hội nghị của Hoàng Hữu Phước): 10 bài

 01

1)   Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Với Hội Đồng Nhân Dân Tp HCM Về Tên Đường   2)   Vững Tâm Kiến Quốc July 16, 2014

3)   Trình Độ Trương Trọng Nghĩa July 8, 2014

4)   Sát Tàu July 7, 2014

5)   Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm” July 1, 2014

6)   Dương Khiết Trì Run Sợ June 22, 2014

7)   Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì June 18, 2014

8)   Lại Trí Thức! June 9, 2014

9)   Thảo Luận Tại Hội Trường Quốc Hội May 31, 2014

10)   Luật Biểu Tình May 26, 2014

11)   Biểu Tình và Ô Danh May 20, 2014

12) Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011 May 18, 2014

13) Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc May 11, 2014

14) Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016 April 29, 2014

15) Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! April 20, 2014

16) Nước Mỹ Vỡ Vụn March 29, 2014

17) Mít-xtơ Xương Xẩu March 27, 2014

18) Thế nào là Tự Do – Dân Chủ March 24, 2014

19) Phụ Nữ Việt Nam: Vấn Đề Tân Cổ Giao Duyên March 17, 2014

20) Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân March 7, 2014

21) Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương – Luận Về Bảo Tồn, Bảo Tàng March 2, 2014

22) Tức Ảnh Đề Thơ February 22, 2014

23) Nước Mỹ Bất Hạnh February 15, 2014

24) Thế Nào Là Nhà Trí Thức February 14, 2014

25) Thế Nào Là Sử Gia February 5, 2014

26) Tết Mậu Thân 1968 January 28, 2014

27) Tiểu phẩm trào phúng Tết: Nhà Sử Học January 26, 2014

28) NHỮNG LẬP LUẬN KỲ QUÁI CỦA NGƯỜI TỰ XƯNG LÀ TS TRẦN MINH HOÀNG

29) Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba January 25, 2014

30) Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt

31) Vì sao cần phải thông qua Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992 November 26, 2013

32) Về thực quyền, thực uy November 26, 2013

33) Hoàng Hữu Phước góp ý cho Dự án Luật Xây Dựng (Sửa đổi) November 26, 2013

34) Hoàng Hữu Phước chất vấn Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn 35) Bài phỏng vấn: Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân

36) Chất Vấn Thành Viên Chính Phủ November 22, 2013

37) Bài Phát Biểu Của Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Về Thủy Điện

38) Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 về Tham Nhũng November 9, 2013

39) Đại tướng Võ Nguyên Giáp October 26, 2013

40) Tôi Và Philipp Rösler September 30, 2013

41) Tôi và Bùi Giáng September 17, 2013

42) Amari TX – Anh là ai? August 31, 2013

43) Tôi và Lê Hiếu Đằng August 29, 2013

44) Lời Khuyên Dành Cho Giới Bác Sĩ August 23, 2013

45) Hội Chứng Bầy Đàn August 20, 2013

46) Mạng Xã Hội August 14, 2013

47) Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Tình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân August 4, 2013

48) Chất Lượng Giáo Dục ở Việt Nam August 2, 2013

49) Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Thành Lũy Tư Pháp July 25, 2013

50) Báo Sài Gòn Giải Phóng July 21, 2013

51) Thùng Nước Đá và Blog July 14, 2013

52) Tuyệt Thực July 2, 2013

53) Phát biểu ứng khẩu của Hoàng Hữu Phước, Đại biểu TP Hồ Chí Minh, về Luật Biểu Tình  June 5,2013

54) Bài phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992  55) Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?  May 18, 2013

 

 02

1)  Văn Tế Tướng Tàu La Viện

2)  Ngày Tàn Của Trung Quốc Và Bọn Theo Đóm Ăn Tàn

3)  Ngày Tận Thế 21-12-2012 – Biện Luận Của Lăng Tần Hoàng Hữu Phước

4)  Thực Phẩm Trung Quốc: Tại Sao?

5)  Hoa Tàu

6)  Giặc Tàu Mọi Rợ

7)  Tấm Bản Đồ Mới Của Việt Nam: Hé Màn Một Sự Thật Lịch Sử

8)  Siêu Nhân và Tồi Nhân

9)  Ngộ Số

10) Luật Biển Việt Nam

11) Sự Thật Về Võ Thuật Tàu Và Y Dược Tàu

12) Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN

13) Vịnh Bức Dư Đồ Rách – Vá – Mới – Mới Hơn

14) Tết 2012: 33 Năm, Một Lời Thề

15) Trung Quốc: Trả Lời Hai Câu Hỏi Nhạy Cảm Của Độc Giả Emotino

16) Trung Quốc và Chúng Ta: Những Chuẩn Bị Nhiêu Khê

17) Trung Quốc và Chúng Ta: Sự Cần Thiết Phải Viết Lại Ngôn Từ Hán-Việt

18) Trung Quốc Trong Sấm Trạng Trình

19) Trung Quốc: Từ Vĩ Đại Đến Tệ Hại  June 27, 2011

20) 900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075 – 30/4/1975   June 27, 2011

21) Trăm Trứng – l‎ý giải mới cho một tích cũ   June 27, 2011

 

 03

 

1)    Trình Độ Trương Trọng Nghĩa

2)    Sát Tàu

3)    Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm”

4)    Dương Khiết Trì Run Sợ

5)    Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì

6)    Lại Trí Thức!

7)    Thảo Luận Tại Hội Trường Quốc Hội

8)    Luật Biểu Tình

9)    Biểu Tình và Ô Danh

10)  Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011

11)  Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc

12)   Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016

13)  Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi!

14)  Nước Mỹ Vỡ Vụn

15)  Mít-xtơ Xương Xẩu

16)  Thế nào là Tự Do – Dân Chủ

17)  Phụ Nữ Việt Nam: Vấn Đề Tân Cổ Giao Duyên

18)  Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân

19)  Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương – Luận Về Bảo Tồn & Bảo Tàng

20)  Tức Ảnh Đề Thơ

21)  Nước Mỹ Bất Hạnh

22)   Thế Nào Là Nhà Trí Thức

23)   Thế Nào Là Sử Gia

24)   Nhân Quyền Việt Nam

25)   Tết Mậu Thân 1968

26)   Tiểu phẩm trào phúng Tết: Nhà Sử Học

27)   Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng

28)   Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba

29)   ĐỀ XUẤT MỘT THƯƠNG HIỆU QUỐC GIA CHO VIỆT NAM

30)   Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt

31)   Vì sao cần phải thông qua Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992

32)   Về thực quyền, thực uy

33)   Hoàng Hữu Phước góp ý cho Dự án Luật Xây Dựng (Sửa đổi)

34)   Hoàng Hữu Phước chất vấn Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn

35)   Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân

36)   Chất Vấn Thành Viên Chính Phủ

37)   Bài Phát Biểu Của Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Về Thủy Điện

38)   Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 về Tham Nhũng

39)   Đại tướng Võ Nguyên Giáp

40)   Amari TX – Anh là ai?

41)   Tôi và Lê Hiếu Đằng

42)   Lời Khuyên Dành Cho Giới Bác Sĩ

43)   Hội Chứng Bầy Đàn

44)   Mạng Xã Hội

45)   Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Trình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân

46)   Chất Lượng Giáo Dục ở Việt Nam

47)   Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Thành Lũy Tư Pháp

48)   Báo Sài Gòn Giải Phóng

49)   Thùng Nước Đá và Blog

50)   Tuyệt Thực

51)   Phát biểu ứng khẩu của Hoàng Hữu Phước, Đại biểu TP Hồ Chí Minh, về Luật Biểu Tình

52)   Bài Phát Biểu của Hoàng Hữu Phước về Dự Thảo Sửa Đổi Hiến Pháp 1992

53)   Giới Thiệu Blog Mới

54)   Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?

55)   Lễ Chiến Thắng

56)   Luận Về “Đa Đảng”

57)   Giới thiệu Blog Mới (3): Hoàng Hữu Phước và Tình Cảm Dành Cho Trung Quốc

58)   Giới Thiệu Blog Mới (2): “Hoàng Hữu Phước và Thầy Cô”

59)   Giới Thiệu Blog Mới (1): Hoàng Hữu Phước Và Các Tham Luận

60)   “Gia Tộc Họ Lại Hòa Cùng Niềm Tự Hào Dân Tộc”

61)   TRÚC BỊ UNG THƯ PHÓNG VIÊN QUỐC THANH Ạ

62)   ĐAU LÒNG CHO PV QUỐC THANH -TUỔI TRẺ

63)   ĐB Hoàng Hữu Phước xin lỗi ĐB Dương Trung Quốc

64)   Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt

65)   Món Quà Mùa Tết 2013 Của Độc Giả Emotino

66)   Bức Tâm Thư Gửi Người Dân Việt “Thiệt” – Nhân Nghe Về Huy Đức –

67)   Chú Cháu Gặp Nhau Tại Nghị Trường Quốc Hội: Tôi Và Hành Trình 55 Năm Tìm Thấy Cội Nguồn

68)   Hiến Pháp Và Bất Ổn Xã Hội

69)   Tôi Và Một Công Dân Cộng Hòa Hồi Giáo Iran

70)   Khi Bạn Cần Khiếu Tố, Khiếu Nại

71)   Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không?

72)   Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc

73)   Là công dân, phải tuân thủ luật pháp quốc gia

74)   Cách Chính Xác Để Biết Việt Nam Giàu Đẹp Đến Dường Nào

75)   Mở Rộng Tầm Mắt Với Bậc Tài Hoa: Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc

76)   Tham Nhũng

77)   Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gửi Nhà Giáo Hiện Tại và Tương Lai

78)   Giới Thiệu Những Bài Viết Mới

79)   Thư Của Cháu Nguyễn Thanh Hải

80)   Phố Bolsa TV (California, USA) Phỏng Vấn Ông Hoàng Hữu Phước Trước Kỳ Họp Thứ Ba, Quốc Hội Khóa XIII

81)   Bài Viết Đặc Sắc Về Dân Trí, Biểu Tình, và Chống Ngoại Xâm

82)   Cử Tri Và Luật Biển

83)   Luật Biển Việt Nam

84)   Vịnh Bức Dư Đồ Rách – Vá – Mới – Mới Hơn

85)   Malaysia Thông Qua Luật Cấm Phản Đối Trên Đường Phố

86)   Chụp Mũ

87)   PHÁT BIỂU VỀ LUẬT GIÁO DỤC ĐẠI HỌC

88)   PHÁT BIỂU VỀ LUẬT GIÁO DỤC ĐẠI HỌC

89)   PHÁT BIỂU TẠI QUỐC HỘI VỀ LUẬT BIỂU TÌNH & LUẬT LẬP HỘI

90)   Trả Lời Phỏng Vấn

91)   Chính Trị: Trả Lời Câu Hỏi Của Độc Giả Emotino

92)   Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Và Công Tác Giám Sát     

93)  Ông Trương Tấn Sang

94)  Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Trước Đây Về Đất Nước – Bản Tiếng Anh

95)  Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Trước Đây Về Đất Nước  

96)   Vài Thông Tin Về Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Tp Hồ Chí Minh

97)   Luận Về Sửa Đổi Hiến Pháp Việt Nam  

98)    “Quốc hội không phải nơi vui chơi!”

99)   Đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước: Gắng làm những điều đã hứa

100) Giữ lời hứa với cử tri

101) Cải cách hành chính

102) Quốc hội không có chỗ cho lợi ích cục bộ

103) Doanh nhân tự ứng cử Hoàng Hữu Phước, đại biểu Quốc hội khóa XIII: Nói phải đi đôi với làm

104) Chung Một Tấm Lòng

105) Tôi muốn đem sức, lực của mình cho dân và vì dân

106) Chống Tham Nhũng

107) ThS. Hoàng Hữu Phước ứng cử viên ĐBQH Khóa XIII: Đủ “lực” đứng trên diễn đàn…

108) Tự ứng cử để phục vụ đất nước

109) Bài Phát Biểu Vận Động Bầu Cử Trên Đài Truyền Hình HTV9 của Ứng cử viên Đại Biểu Quốc Hội khóa XIII Hoàng Hữu Phước

110) Chương Trình Hành Động

111) LÝ LỊCH CHI TIẾT

112) TÓM TẮT TIỂU SỬ

113) Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân

 04

 

1)   Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô

2)   Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh

3)   Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm

4)   Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gửi Nhà Giáo Hiện Tại và Tương Lai

5)   Phong Cách Người Thầy

6)   Lời Ngỏ Cùng Học Sinh

7)   Thầy Như Thế Nào, Trò Như Thế Ấy

8)   Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Văn

9)   Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Lịch Sử

10) Khiêm Tốn

11) Bí Quyết Thành Công

12) Cảm Ơn Học Trò

13) Lời Động Viên Luôn Cần Thiết Cho Đời

 

 05

 

 

1)   Bức Tâm Thư Gửi Người Dân Việt “Thiệt” – Nhân Nghe Về Huy Đức

2)   Ngày Tận Thế 21-12-2012 – Biện Luận Của Lăng Tần Hoàng Hữu Phước –

3)   Kết Quả Bầu Cử Tổng Thống Mỹ 2012

4)   Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không?

5)   Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc

6)   Là công dân, phải tuân thủ luật pháp quốc gia

7)   Mở Rộng Tầm Mắt Với Bậc Tài Hoa: Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc

8)   Thùng Nước Đá và Blog

9)   Nhân đọc bài “Hãy hành xử cho đúng đạo làm người!”

10) Hoàng Hữu Phước Thử Vẽ Lại Bản Đồ Việt Nam

11) Phố Bolsa TV(California, USA) Phỏng Vấn Ông Hoàng Hữu Phước Trước Kỳ Họp Thứ Ba, Quốc Hội Khóa XIII

12) Danh Mục 337 Bài Đã Đăng Trên Emotino Từ Năm 2008

13) Tôi Và Các Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa

14) Hỡi Quân Đội Mỹ, Đừng Để Các Chiến Binh Mỹ Mất Dạy Về Nhân Quyền

15) Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Phố Bolsa TV (California, USA)

16) Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh

17) Thơ Ca Và Tâm Thế Nhà Lãnh Đạo Doanh Nghiệp

 

 06

 

1)   THAM LUẬN: Cụm Ngành Nông-Lâm Trong Chiến Lược Phát Triển Tam Nông

2)   THAM LUẬN: Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt-Anh Và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt

3)   THAM LUẬN: Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Trình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân

4)   Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Ít Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến

5)   Cu Dơ Nhét Xốp – Vấn Nạn Việt Hóa Phiên Âm Tiếng Nước Ngoài

6)   Silo – Vấn Đề Lõi Của Phát Triển Tam Nông

7)   Tư Vấn Miễn Phí: PHÁT TRIỂN KINH DOANH NGÀNH THỰC PHẨM “KHÔ” & “SẤY KHÔ”

8)   Sự Hoang Đường Huyễn Hoặc Của “Phương Thuốc” Rượu Tỏi

9)   Luận Về Trái Cây Việt Nam

10) Tư Vấn Phát Triển Ngành Kỹ Nghệ Gạo Việt Nam

 

Xin cảm ơn sự quan tâm của các bạn.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Amari TX – Anh là ai?

Hoang Huu Phuoc, MIB

Tôi quen nhiều anh và một chị Việt Kiều Mỹ. Các anh thuộc hai nhóm chính là doanh nhân và báo giới truyền thông. Mấy doanh nhân thì chí thú làm ăn với Việt Nam, với đặc điểm trùng hợp ở chỗ ai cũng ngoan đạo và luôn làm từ thiện mỗi khi về Việt Nam, và tất nhiên chủ yếu gặp tôi trực tiếp và rất ít khi qua email trừ phi nhờ tư vấn về độ tin cậy của một khách hàng cụ thể nào đó hoặc thông báo ngày giờ về đến Thành phố Hồ Chí Minh. Các anh nhóm truyền thông thì liên lạc rất thường xuyên chủ yếu qua email, nói về sự tâm đắc đối với bài viết này bài viết kia của nhau; đặc biệt anh nào cũng nói mong có ngày đón tiếp tôi tại Mỹ và thi nhau trấn an tôi rằng các anh sẽ tổ chức bảo vệ tôi nghiêm nhặt hơn cả yếu nhân vì các anh có thế mạnh vượt trội về mặt chính quyền bên Mỹ cũng như về hiệu quả tập hợp lực lượng đoàn kết gắn bó “vì Việt Nam” cao hơn rất nhiều so với cung cách quấy rối của những người Mỹ gốc Việt chống cộng. Và AmariTx là anh bạn thuộc nhóm thứ hai này.

Tôi hầu như không cho nhiều người biết danh sách đầy đủ những blog mà tôi thường đến thăm, tìm đọc, và học hỏi. Số blog cực kỳ quan trọng mà tôi có thể nêu lên vì lợi ích đối với những công dân trẻ khôn ngoan của Việt Nam, bao gồm – song không chỉ giới hạn ở bản liệt kê chưa đầy đủ sau đây:

Blog của Tiến sĩ Trần Chung Ngọc: nơi những công dân trẻ Việt Nam nên chuyên cần một cách hối hả mỗi ngày tải đọc các bài viết của Ông để luyện trí, luyện thần, luyện hùng biện, luyện tư cách đoan chính, luyện tiếng Anh (vì các bài viết của một đại trí thức như Tiến sĩ Trần Chung Ngọc luôn trên nền hàn lâm của thế giới, tức là có các trích đoạn dẫn chứng, mà do để phục vụ người đọc vốn đa số là người gốc Việt, Tiến sĩ Trần Chung Ngọc đính kèm phần dịch tiếng Việt của các trích đoạn ấy), và học hiểu thế nào là tư thế một bậc đạt nhân quân tử hiếm hoi có thật trong cuộc đời này, người mà tiếc thay không thể thấy có người thứ hai sánh bằng nơi bất kỳ người Việt nào ở Việt Nam hay gốc Việt nào khác trên toàn thế giới.

Blog của Amari Tx: nơi những vấn đề rất Việt được chuyển tải theo một phong cách mà người đọc có thể cảm nhận được từ Anh – người viết chính – cùng lúc văn tài, khả năng hùng biện, tư duy phản biện nghiêm túc, sự tự hào cao vời vợi được thuộc dòng giống Việt, cùng nỗi lòng đau đáu đối với cõi trời Nam quốc vì chân lý.

và vài blog khác như Đôi Mắt, v.v.

Gần đây, vài bạn độc giả trung thành của Amari Tx Blog do tôi giới thiệu từ năm ngoái, đã cho tôi biết có sự xuất hiện của một bài viết của ai đó bóc tách sự việc bằng cách so đọ từ ngữ câu văn rồi khẳng định Amari Tx không là Việt Kiều Mỹ mà là một vị Tiến sĩ Việt Nam. Tôi bật cười nhớ lại hai trong số vô thiên lủng chuyện của bản thân mình:

 Image

Việc thứ nhất là tôi sáng tác thơ ca Anh ngữ từ năm lớp 7 hay 8 gì đấy. Khi một nữ sinh viên học chung với tôi ở đại học do mến đức trọng tài đã về thuyết phục mẹ cha cho phép được làm vợ của tôi, chúng tôi đã cùng tạo nên những thi tập tiếng Anh, và khi thấy em trai của ông anh cột chèo tức chồng bà chị cả là giảng viên Anh văn từ thời chế độ Sài Gòn, chúng tôi kính cẩn trình ông xem qua mấy bài thơ, và bị ông “tươm” ngay cho một câu rằng thì là mà “mấy bài này đọc thấy quen quen”. Vợ tôi ức lắm, về nguyền rủa lão “ganh tài”. Còn tôi là con nhà Phật, nên mới bảo nội tướng của tôi rằng: “Không phải đâu em, nghĩ xấu cho người ta thì tội nghiệp người ta. Em nhớ Cô Trương Tuyết Anh ngay trong lớp đã phán anh đạo văn chỉ vì Cô không thể tưởng tượng lại có học trò Việt Nam trẻ tuổi lại làm thơ sonnet mà ngôn phong sánh tựa Spencer hoặc Shakespeare, bằng chứng là sau đó Cô đặc biệt ưu ái quý trọng anh như người học trò duy nhất giỏi trong trường, và nhờ vậy mà em mới chịu làm vợ anh, … Mà ổng đâu chỉ có nói thơ anh quen quen mà nói luôn thơ em cũng quen quen, vậy là anh đạt tầm cỡ Edmund Spencer do sáng tác sonnet theo khổ thơ Spencerian Stanza để chê bai khổ thơ Shakesperean Stanza và hay viết trường thi như Faerie Queen của Spencer; còn em chẳng ở đẳng cấp Elizabeth Barett Browning là gì, vì em viết sonnet theo kiểu gieo vần của If thou must love me, let it be for naught! của bả mờ! Giỏi quá thì phải chịu bị ganh ghét thôi. Người Việt mờ!” Sau đó, cả hai vợ chông tôi đều có vài bài thơ sonnet đoạt giải thưởng của ở những năm khác nhau đăng ở những tuyển tập khác nhau, thậm chí số giải thưởng vợ tôi đoạt được nhiều hơn cả tôi (thơ tôi trong thi tập Devotion of the Mind – tức Tâm Tình Hiến Dâng – năm 2001, vợ tôi trong thi tập The Harvest of Dreams – tức Vụ Mùa Những Ước Mơ – năm 2002 và The Best Poems & Poets of 2002 – tức Tuyển Tập Các Bài Thơ và Nhà Thơ Hay Nhất Năm 2002 –  cùng xuất bản tại Hoa Kỳ cùng có lưu chiểu  tại Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ), và thậm chí nàng tốt nghiệp với văn bằng đỏ (giỏi xuất sắc). Chi tiết và hình ảnh chụp các quyển thi tập và những … “chứng thư” được cung cấp trong bài Tôi và Giải Thưởng Thơ Ca Hoa Kỳ – Mở Hướng Kinh Doanh Từ Giải Thưởng Poetry.com đăng trên Emotino.com ngày 23-12-2011 (sẽ được đăng lại trên blog “kinh doanh” tôi sắp mở trên wordpress.com)

Việc thứ hai là khi tôi bật cười trước cái việc cất công so sánh của những tay hành nghề kỳ quái gọi là sosanher hay lucloiist ấy (sosanher là…người so sánh, còn lucloiist là kẻ tôn thờ ông tổ nghề lục lọi). Nghề này là nghề mới xuất hiện từ khi tôi phát biểu trước quốc hội về Luật Biểu Tình. Lúc ấy đột biến đột nhiên xuất hiện đám người ngợm tung nghiên cứu thâm sâu lên internet rằng tôi là thạc sĩ Liên Xô (ắt vì bọn ngu có công thức rằng đã học ở Mỹ thì luôn luôn bị Mỹ hoặc giết như Nguyễn Thái Bình hoặc cho uống bùa mê thuốc lú để về nước Việt Nam chống cộng sản chớ làm gì có thạc sĩ Mỹ mà binh vực cộng sản bao giờ), rằng tôi quậy trời thần bị công an bắt hồi còn đi học (ắt vì bọn ngu có công thức rằng đã theo Mỹ thì tên lưu manh sẽ được xịt sơn tô vẽ thành người hùng, còn theo cộng sản thì người đạo hạnh sẽ bị tưới nước bẩn lên để thành tên quậy), rằng tôi tham nhũng nên có mấy biệt thự ở Phú Mỹ Hưng (ắt vì bọn ngu có công thức rằng đã là doanh nhân thì ai mà chẳng có biệt thự ở Phú Mỹ Hưng), rằng tôi hay đến hớt tóc thanh nữ ở chỗ ấy chỗ ấy để mua dâm (ắt vì bọn ngu có công thức rằng đã là doanh nhân thì ai mà lại không dính với vũ nữ mại dâm), rằng tôi từng bị nhốt ở Nhà Thương Điên Biên Hòa (ắt vì bọn ngu có công thức rằng chỉ có điên mới theo cộng sản), rằng rằng  và rằng rằng…. Chúng sai be sai bét vì cái kiểu áp dụng công thức tào lao để so sánh ấy, vì rằng tôi là thạc sĩ Úc mà Úc thì không dã man tàn bạo phi nhân ngu xuẩn như Mỹ đã trút bom hòng đánh sập Miền Bắc và rải chất độc da cam xuống Miền Nam, đã vậy Úc còn nhanh chóng kết thân với Việt Nam cộng sản thống nhất nên làm gì có cái chuyện vi phạm nhân quyền như Mỹ; rằng vợ tôi là sinh viên cùng lớp với tôi nên là bằng chứng mạnh mẽ chứng minh tôi đã được mến mộ vì hai chữ đức tài mà nàng đã biết tất tần tật về tôi và kể cả những bạn gái của tôi suốt thời gian học đại học và giảng dạy (do trở thành đồng nghiệp cùng làm giáo viên dạy chung trường), chưa kể tôi còn được dự tuyển vào ngành an ninh tình báo khi tốt nghiệp; rằng tôi kiếm được bao nhiêu tiền là giúp thân nhân, học trò, người hoạn nạn, và nhân viên, làm vài người trong số họ trở thành tỷ phú có nhà ở … Phú Mỹ Hưng, cũng như giúp người lạ hoạn nạn có thông tin trên các báo, nên bản thân cứ ở ngôi nhà bé đơn sơ trong hẻm nhỏ; rằng mấy chục năm nay vợ tôi cắt tóc cho chồng và con, làm gì có chuyện tôi đến thanh nữ, đã vậy tôi còn là người được vô số phụ nữ đoan chính là sinh viên, nhân viên, đối tác của tôi ban tặng cho tôi nhóm từ “nghiêm nghị nghiêm túc nghiêm trang nghiêm khắc như cha xứ” vì chẳng bao giờ màng đến hoa hậu hay người mẫu hay xe-le-bờ-ri-ti ngôi sao ca nhạc nên luôn luôn vứt bỏ tất cả các giấy mời tham dự các buổi biểu diễn thời trang hay ca nhạc của siêu mẫu hay siêu sao; và rằng chỉ có kẻ điên thoát khỏi nhà thương điên mới vẫn còn chống cộng và vẫn còn mơ màng mơ mộng mơ cuồng sẽ chiến thắng cộng sản bằng võ mồm, bằng … Sấm Trạng Trình, bằng chửi tục, bằng viết bậy, bằng nói láo, và bằng đoàn quân…sosanhers và lucloiists.

Để các bạn hình dung được cái ngợm của bọn người gọi là sosanhers/locloiists kể trên, bạn hãy nghĩ như thế này nhé: chúng phân tích ca sĩ A của Việt mặc đồ giống y như ca sĩ B Hàn Quốc để kết luận ca sĩ A là ca sĩ B hoặc ca sĩ B đột nhập Việt Nam dưới tên gọi A; hoặc như giảng viên D nói về chủ nghĩa cộng sản bằng cách lập lại nội dung các tuyên bố tiên tri thấu thị của Karl Marx, và chúng la toáng lên phát hiện của chúng rằng giảng viên D chính là Karl Marx hoặc Kark Marx đột nhập Việt Nam dưới cái tên D; hoặc blogger Lăng Tần cái gì cũng lấy từ kinh Phật (Lăng Tần là lấy từ Kinh Lăng Nghiêm có tên tiếng Phạn Ca-lăng-tần-già của chú chim ngậm xâu chuỗi bay quanh hầu hạ Phật Bà Quan Âm) nên chúng sẽ một cách bịnh hoạn suy ra Lăng Tần là Phật hoặc Phật giáng hạ xuống Việt Nam lấy tên là Lăng Tần; hoặc cũng chính blogger Lăng Tần hay ngâm nga mấy lời của Khổng Phu Tử nên chúng sẽ la toáng lên sự phát hiện thần kỳ của chúng rằng tên thật của Lăng Tần là Trọng Ni hoặc Khổng Khâu tức Vạn Thế Sư Biểu Khổng Phu Tử lẻn vào Việt Nam lấy tên là Lăng Tần, v.v và v.v. Như vậy các bạn sẽ thấy rõ bọn chúng là đám bất tài không thể viết gì cho ra hồn để cống hiến cho cư dân mạng hiếu học mà chỉ giới thiệu phát hiện chẳng ra làm sao cả của chúng. Đối với bậc có học thức như Cô Trương Tuyết Anh ở Đại học Văn Khoa khi thấy sinh viên Hoàng Hữu Phước sáng tác thơ văn Anh ngữ thì chỉ có hai lựa chọn: hoặc (a) quát lên khinh miệt rằng “em là kẻ đạo văn!” hoặc (b) nhỏ nhẹ trìu mến rằng “Cô thấy không vị giáo sư nào của Đại học Sorbonne từ năm 1257 đến nay lại phê phán Shakespeare quá hay như em, và cũng chưa có người Việt nào làm thơ sonnet Anh hơn cả người Anh như em”. Tương tự, một người có học thức và có tư cách đáng kính sẽ có hai lựa chọn: hoặc (a) quát lên khinh miệt rằng “Này Amari Tx, mi là kẻ đạo văn!” hoặc (b) nhỏ nhẹ trìu mến rằng “Tôi thấy không người Mỹ gốc Việt có học vị tiến sĩ nào ngay cả từ trước 1975 đến nay lại phân tích chính trị thâm thúy cao siêu uyên bác như anh,  và cũng chưa có người Mỹ gốc Việt nào đạt trình độ viết văn chính luận tiếng Việt bằng anh, thậm chí còn Việt hơn cả các tay blogger người Việt ở xứ Việt”.

 Image

Nếu các bạn thấy biện luận trên là hợp lý thì đừng nên quan tâm đến câu hỏi AmariTx là ai. Mấy năm nay chả có người Mỹ gốc Việt chống cộng nào ở hải ngoại “lột mặt nạ” của Amari Tx cả, mà chỉ thấy chúng hoặc đe dọa James Du và các đồng nghiệp báo chí truyền thông nào thân cộng, hoặc né tránh các cuộc đụng độ mà – như các anh “thân cộng” đã nói rất trông chờ ngày tôi sang thăm Mỹ – chúng rất yếu cơ, không uy tín, chẳng có tài lực, và không được cơ quan an ninh cảnh sát Hoa Kỳ dành cho bất kỳ chút thiện cảm nào.

Tuy nhiên, cái sự cho là “phát hiện” của gã sosanher/lucloiist nói trên vẫn có thể khiến tôi cảm thấy thú vị, vì nếu Amari Tx không là vị tiến sĩ nọ ở Việt Nam thì toàn bộ hàng triệu người ngoại quốc gốc Việt có vinh dự thêm anh vào danh sách cực kỳ ít ỏi ít ỏi những vị có trình độ tư duy cao, hùng biện tuyệt vời, tâm đức chính đạo, thông minh trí tuệ, giởi tiếng Việt chính luận, có thể khiến cộng đồng gốc Việt ở hải ngoại tự hào khoe khoang về dòng giống Việt vẫn đang châu lưu trong huyết quản của họ; còn nếu Amari Tx là vị tiến sĩ nọ ở Việt Nam thì xem như đất nước Việt Nam này có thêm một nhà trí thức thực sự có trình độ tư duy cao, hùng biện tuyệt vời, tâm đức chính đạo, thông minh trí tuệ, vốn rất hiếm hoi cực kỳ ít ỏi trên mảnh đất hình cong chữ S này có thể khiến cộng đồng dân Việt tự hào về dòng giống Việt đang châu lưu trong huyết quản – vì Việt Nam có hằng hà sa số thạc sĩ và tiến sĩ nhưng số trí thức thì chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay của một bàn tay đủ ngón (còn những trí thức/nhân sĩ “bầy đàn” như nói đến trong bài “Hội Chứng Bầy Đàn” thì chỉ là những ngụy trí thức/ngụy nhân sĩ, người ỷ có cái văn bằng thạc sĩ/tiến sĩ nhưng bất tài vô hạnh, rồi tự phong, tự sướng, tự động tự tung tự tác gọi bầy đàn của họ là nhân sĩ/trí thức để che nỗi nhục bản thân vẫn là con số zero to tổ bố của xã hội nhân quần quốc gia quốc thể).

Anh AmariTx là ai? Đối với tôi, anh ấy là anh ấy. Cái tên Amari Tx xuất hiện mấy năm nay, mà chẳng người Mỹ gốc Việt chống cộng nào dám động đến, phải ngậm đắng nuốt cay, ngậm bồ hòn làm ngọt, chịu trận thua trên sân Mỹ vì mình chống cộng bằng vũ khí quyển từ điển các từ tục tĩu tiếng Việt và sách công nghệ bôi nhọ, còn “ảnh” chống chống cộng bằng trí tuệ, sự thông thái, cơ mưu quyền biến, và tài hùng biện, lôi cuốn gần hết con cháu các người Mỹ gốc Việt chống cộng, thật không sao chống đỡ được, phải ngó lơ thôi. Thế mà cái tên vô công rỗi nghề kia lại cố gắng điều tra nghiên cứu so sánh để gõ cửa  cộng đồng người Mỹ gốc Việt chống cộng ở Mỹ hầu báo tin rằng: “quý vị ơi, quý vị hỡi, cái anh Amari Tx ở nhà bên cạnh quý vị tại đường này phố này hạt này tiểu bang này là người Việt Nam đang ở Việt Nam đấy, hổng phải là ở đường này phố này hạt này tiểu bang này đâu!”

Tôi là người Việt, từ lúc sinh ra đến nay vẫn ở Sài Gòn, chưa hề dọn nhà đi tỉnh nào khác, nói gì dọn ra nước ngoài, ấy vậy mà mấy chục năm nay doanh nhân sang trọng nước ngoài Âu-Mỹ-Á nào gặp tôi cũng tỏ vẻ hoài nghi, khăng khăng bảo rằng tôi chí ít là đã học nhiều năm ở Anh Quốc vì cách dùng từ tiếng Anh quý phái và phong thái quý tộc Ăng-lê của tôi.

Amari Tx là người gì, bấy lâu nay ở đâu, sao mà anh sử dụng tiếng Việt cao siêu đến vậy, ắt các bậc trọng sang cũng khăng khăng bảo anh chí ít là đã học nhiều năm ở Việt Nam hoặc là môn sinh của …Thầy Trần Chung Ngọc, vì cách dùng từ tiếng Việt chính luận của anh.

Tôi không bao giờ thắc mắc AmariTx là ai. Giống như Batman, Superman, hay Spiderman, hoặc một con người trong bất kỳ môi trường xã hội có văn minh cao, trí hóa cao, anh có quyền giữ bí mật và ấn định thời khắc tuyên bố bí mật cũng như đối tượng đón nhận bí mật. Tôi cũng có quyền như anh, nhưng sự lựa chọn của tôi không giống anh vì tôi không phải Batman, Superman hay Spiderman. Tôi chỉ là môt nhà giáo sống đời giản dị giản đơn để viết lách phức hợp phức tạp, là người của công chúng từ hơn 20 năm nay nên nhất thiết phải phơi bày chi tiết nhân thân cùng hình ảnh để học trò, nhân viên, người quen, người ái mộ nhận diện, nhận ra, nhận biết, mà noi theo.

Sẽ là điều tuyệt vời khi trang web sau là của Việt Kiều Mỹ Amari Tx, vì sự góp mặt của nó giúp Hoa Kỳ nở mày nở mặt với hai chữ “tự do”, thứ mà người dân Mỹ gốc Việt chống cộng đã chà đạp khi tấn công những người Mỹ gốc Việt thân cộng, tấn công những đoàn văn hóa văn nghệ từ Việt Nam, tụ tập phản đối các vị thượng khách Việt Nam của chủ nhân Tòa Bạch Ốc làm muối mặt Hoa Kỳ:

 Image

Là con nhà Phật, tôi có thể nói rằng Amari Tx đã làm một điều phước thiện lớn lao, và nếu The International Library of Poetry của Hoa Kỳ trong dĩa CD 33 bài thơ của 33 tác giả được tuyển chọn trong số 300 nhà thơ, đã đánh giá như sau, trước khi ngâm bài thơ sonnet đoạt giải của tôi How to Overwhelm the Un-overwhelmed trên nền nhạc baroque: “This poem is more than a music of language. It’s a variable painting of imagination. Any further description would only fail to do a justice” (Bài thơ này còn hơn cả một khúc nhạc của ngôn từ, một bức họa muôn sắc màu của trí tưởng mà bất kỳ sự miêu tả thêm nào cũng vẫn không sao nêu đủ hết được giá trị của nó), thì tôi vẫn có thể kính tặng anh đôi dòng thơ tản văn trên chính trang web của anh mà bất kỳ một sự trân trọng thêm nào cũng vẫn không sao nêu đủ hết được cái kỳ vĩ mà anh đã tạo ra được bằng các bài viết của mình:

 Image

Tôi biết anh AmariTx sẽ cười khoái trá về bài viết này của tôi, cũng như tôi cười khoái trá khi thấy cái tên sosanher/lucloiist ấy viết tấn công anh. Tôi khoái trá vì biết rằng bọn chống cộng chỉ ra sức chống ai mà chúng chịu thua không thể đấu khẩu tranh luận gì được. Anh khoái trá vì biết rõ mười mươi rằng tôi sẽ phải gọi anh là “Thầy” nếu anh đột nhiên trở thành …vị tiến sĩ Việt Nam nọ.

Tôi từng viết trên emtino rằng tôi luôn gọi một người là Thầy nếu người đó có học vị tiến sĩ. Và để thuyết phục mấy cậu mấy cô học trò của mình phải để tôi gọi các cô các cậu ấy là Thầy, tôi đã bảo rằng: “Em gọi Thầy là Thầy vì Thầy đã dạy học tại lớp của em. Thầy gọi em là Thầy khi ở chỗ đông người vì đó là danh xưng dành cho một vị tiến sĩ. Thầy phải gọi em như thế vì 5 lý do gồm (a) như Thầy vừa nói, (b) giúp em được trọng vọng giữa đám đông, (c) giúp mọi người nhận ra rằng việc học hành phải không bao giờ được ngừng nghỉ, (d) để em vì danh dự này mà thi thố tài năng giúp nước giúp dân, không phụ lòng Thầy, và (e) để Thầy tự nhắc mình là vẫn chưa thu xếp được thời gian để lấy học vị tiến sĩ giáo dục học cho chính mình.”

Nếu anh Amari Tx là vị tiến sĩ Việt Nam nọ, thì có ngày tôi sẽ nói với anh ấy rằng: “Anh hãy để tôi đổi cách xưng hô gọi anh là Thầy vì 5 lý do gồm (a) đó luôn là từ đúng nhất để gọi một vị tiến sĩ, (b) giúp tôi được trọng vọng giữa đám đông vì thiên hạ thấy tôi biết giữ đạo thánh hiền khi hạ mình trân trọng người có học thức cao, (c) giúp mọi người nhận ra rằng việc học hành phải không bao giờ được ngừng nghỉ, (d) để anh nhớ rằng đã có học vị này thì việc thi thố tài năng giúp nước hùng mạnh, giúp dân thêm trí hóa cao, giúp Đảng thêm vững mạnh, là điều duy nhất phải luôn thực hiện, và (e) để tôi tự nhắc mình là vẫn chưa thu xếp được thời gian để lấy học vị tiến sĩ giáo dục học cho chính mình để sẽ khoái trá khi được người có hùng tâm và tài giỏi như anh gọi là Thầy tương tự.”

Còn nếu anh AmariTx không là vị tiến sĩ Việt Nam nọ, thì có ngày tôi sẽ nói với anh ấy rằng: “Anh biết không, chả biết thằng bá vơ nào đó vì bất tài và thất học không thể bút chiến luận với anh nên đã gán ghép anh vô một ông tiến sĩ ở Việt Nam đấy.”

Nói tóm lại, các bạn cần nhớ câu mang tính chân lý này: “Đừng tin những gì bọn chống cộng nói, và cũng đừng nhìn những gì bọn chống cộng làm.” Chúng chỉ nói tục, nói bậy, nói phét, và chúng chỉ làm bậy, làm bạ, làm điều vô bổ đầy xấu hổ cho nòi giống mà thôi.

Nam mô A-di-đà Phật.

 

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Pháp danh: An Thiện

Bút danh: Lăng Tần