Category Archives: Câu Chuyện Cảnh Giác

Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ VOA

Hoàng Hữu Phước, MIB

23-9-2017

Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Phóng Viên Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ VOA Trực Tiếp Tại Thành phố Hồ Chí Minh Năm 1999

(Bài đăng ngày 07-7-2009 trên Emotino tại http://www.emotino.com/bai-viet/17968/toi-da-duoc-phong-vien-dai-tieng-noi-hoa-ky-voa-van-truc-tiep-tai-thanh-pho-ho-chi-minh)

VOA

Hoàng Hữu Phước

07-7-2009

Tôi thực sự ngạc nhiên khi thấy thiên hạ mừng quýnh lên khi được đài nước ngoài phone về phỏng vấn, dù họ chẳng chút tiếng tăm, không một kỳ tích, và hoàn toàn vô danh tiểu tốt đối với tuyệt đại đa số người dân Việt Nam đang sống tại Việt Nam của Cờ Đỏ Sao Vàng và có đóng thuế cho Nhà Nước Việt Nam, thành viên Liên Hợp Quốc – đặc biệt là khi “thiên hạ” ấy tuy có bằng cấp học cao như Cao Học hay Tiến Sĩ từ những nước văn minh tiên tiến siêu cường mà vẫn như kẻ ngây ngông không biết điều phải trái, mù mờ chẳng rõ đâu bẫy đâu mồi, bó tay chụm chân đứng vào cát lún mà tưởng vững thế chân kiềng, tơ tưởng chút đỉnh chút chung, mụ đầu mẫm trí, quạng quờ tóm rác đem về cố quận.

Năm 1999 khi tôi đang làm Managing Director (tức Giám Đốc Điều Hành, tiếng Việt chính xác là … Hiệu Trưởng) của Trường Cao Đẳng Doanh Thương Hoa Kỳ, 100% vốn nước ngoài của trường chính tại California, vào một ngày mùa xuân sau Tết, tôi được Cô Mai Trâm, Trưởng Phòng Hành Chính, lên báo cáo có người từ Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ ở Mỹ Quốc xa xôi xin một cuộc hẹn để phỏng vấn tôi về tình hình kinh doanh ở Việt Nam. Không như mọi công dân chân chính khác luôn từ chối những cuộc phỏng vấn đến từ những xứ sở có nợ máu với đất nước Việt Nam vì lo lắng lúc lỡ lời sập bẫy gây họa cho nước cho thân, hoặc đơn giản vì không biết phải nói cái chi, tôi trả lời chấp thuận và nhờ Cô thu xếp lịch hẹn cho hai ngày sau đó.

Hóa ra người đến phỏng vấn tôi là Trần Nam. Những ai đã sống ở Sàigòn trước 1975 và nhà có Tivi ắt còn nhớ anh “xướng ngôn viên” chương trình tin tức thời sự Trần Nam, người luôn mặc veston, mặt mai mái nhẵn nhụi, đầu chải “bờ-ri-lăng-tin” (một loại như gel hiện nay, nhưng là sản phẩm hóa dầu, dạng keo nhớt nhợt, màu vàng, không mùi, phải chải bằng lược, chứ không vuốt bằng bàn tay như gel) láng mượt cứng đơ. Gặp anh ngoài đời mới thấy anh có chiều cao vô cùng khiêm tốn. Anh hỏi tôi có biết anh không, tôi ra vẽ đường bệ, kẻ cả, trên trước, giữ gìn quốc thể Việt Nam, trả lời thấy anh quen quen, làm anh buộc phải tự giới thiệu chính anh là Trần Nam của Đài Truyền Hình Việt Nam trước 1975, đã di tản sang Hoa Kỳ và làm việc cho Chương trình Việt ngữ của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA – Voice of America). Mục đích anh bay sang Việt Nam gặp tôi vì hay tin tôi là người Việt bản xứ được mời làm Managing Director cho một doanh nghiệp Mỹ nên xin đến phỏng vấn. Sau một hồi phiếm luận, cuộc phỏng vấn bắt đầu.

Trước tiên, Trần Nam mở túi da tác nghiệp lấy ra một máy ghi âm nhỏ có kết nối hai micro, một do Trần Nam cầm, một dựng trên tripod nhỏ xíu để trên bàn chếch về bên trái tôi để không bị tay phải của tôi hất đổ khi hùng biện kèm ngôn ngữ cử chỉ. Sau khi ra dấu hiệu, Trần Nam bắt đầu nói vào micro giới thiệu tình hình Việt Nam, giới thiệu xuất xứ Trường Cao Đẳng Doanh Thương Hoa Kỳ, và giới thiệu tôi như một ngôi sao trẻ tuổi (ngược lại của 24) tài cao. Nhưng các câu hỏi lại xoay quanh xem tôi đã gặp những khó khăn trở ngại nào từ phía chính quyền, rào cản quan liêu các ban ngành quản lý, quấy nhiễu kiếm chác của công an khu vực, vân vân và vân vân.

Tất nhiên, tôi nói lên một sự thật là đất nước Việt Nam là đất nước của tự do, dân chủ, đoan chính, và cao thượng, như dẫn chứng đầy thuyết phục: doanh nghiệp tôi đang điều hành là của Hoa Kỳ với đầy đủ giấy phép của Bộ Kế Hoạch & Đầu Tư của Việt Nam, đã tiến hành quảng cáo nhiều đợt trên báo Tuổi Trẻ, in ấn lịch phát cho học viên và khách hàng – nói tóm lại là tôi và chúng tôi đang hưởng an vui, kinh doanh lành mạnh, tự do trong khuôn khổ luật pháp và giấy phép y như tại bất cứ quốc gia hùng mạnh nào, trong hòa bình, và những nội dung tiêu cực từ bên ngoài thì hoặc là do ác ý ngụy tạo, hoặc do thành kiến, hoặc đơn giản là do thiếu thông tin chính quy chính thức chính nguồn. Lời nhắn nhủ của tôi dành cho kiều bào là hãy yên tâm về Việt Nam kinh doanh, đầu tư, nhất là khi đã có một college của Hoa Kỳ cùng nhiều doanh nghiệp nước ngoài khác đã có mặt làm ăn sôi động ở Việt Nam.

Cuộc phỏng vấn kéo dài 30 phút. Vẫn với gương mặt mai mái, nụ cười mĩm, ánh mắt rất “focus” luôn soi vào đáy mắt người đối diện – chắc do quen nhìn vào ống kính thu hình – Trần Nam nói vào micro kết thúc buổi nói chuyện, kính chào thính giả của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ. Thu xếp máy móc vào túi da, Trần Nam nói sẽ phát sóng buổi phỏng vấn sau hai ngày (bay sang Bang Kok hôm sau để gởi băng cassette khẩn về VOA) và ở những dãi băng tần nào, lúc mấy giờ , và phát lại trong ngày vào những giờ nào.

Song, như tất cả các bạn có thể đoán được, đã chưa bao giờ có việc phát thanh nội dung phỏng vấn tôi trên đài VOA, đơn giản vì những gì tôi nói trong cuộc đối thoại ấy không phải là nội dung VOA cần có. Từ dạo ấy, tôi càng thêm tin tưởng vào một chân lý là không bao giờ có chân lý nơi bọn kền kền diều quạ chỉ chú mục vào xác chết thối rữa. Khi người ta muốn “chuyển lửa về quê hương”, ắt không ai muốn bị “tạt nước ra hải ngoại”. Một “doanh nhân” Việt Nam “được” làm giám đốc một doanh nghiệp Hoa Kỳ, ắt bị “người săn tin” xếp vào một giống loài dễ bảo, dễ sai, dễ khiến, dễ cúc cung tận tụy hầu giữ lấy ghế êm lương hậu chủ nhân ban phát, phát ban.

Khi nghe tin có tay luật sư học “thành tài” bên Mỹ Quốc về, cùng với một đứa con – hay cháu của nhà thơ gì ấy chưa bao giờ có tên trong danh mục những bài thơ hay mà tôi ghi chép – mắc chứng bịnh vĩ cuồng mượn danh luật sư của vợ để khuấy quậy lung tung, được mấy cái đài phát thanh hạng tép riu như Đài Châu Á Tự Do (tất nhiên là Chống Cộng, tức là cấm “tự do” theo Cộng) – đâu sánh được với VOA – phỏng vấn qua phone thậm thà thậm thụt không chính không quy chẳng theo đường chánh đạo, tôi tắc lưỡi với đồng nghiệp và người thân rằng chớ biết họ có được mẹ cha dạy dỗ hay không, và đã học được cái gì nơi hải ngoại mà bỏ mất luân thường đạo lý, lễ nghĩa nhân luân.

Hoàng Hữu Phước, Thạc Sĩ Kinh Doanh Quốc Tế

Tham khảo thêm các cuộc phỏng vấn Hoàng Hữu Phước của các đài nước ngoài khác:

A) Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do năm 2011:

Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011

B) Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Phố Bolsa TV năm 2012:

Bài viết của Lại Thu Trúc. 26-7-2012. Phố Bolsa TV (California, USA) Phỏng Vấn Ông Hoàng Hữu Phước Trước Kỳ Họp Thứ Ba, Quốc Hội Khóa XIII :

Video clip 1“Tôi nghĩ nếu đứng ở nghị trường Quốc hội, sự đóng góp, giúp đỡ của mình sẽ có hiệu quả lớn hơn.” http://www.youtube.com/watch?v=U_jolHcUMX4&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 2“Hiến pháp nói Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất.”  http://www.youtube.com/watch?v=Mw6WFmZEKjk&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 3: “Luật biểu tình chỉ nên ra nếu như những luận điệu và những nhóm chống Cộng không còn tồn tại trên thế gian này.”  http://www.youtube.com/watch?v=jI2ybZHApM8&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Video clip 4: “Người ta đã ngụy tạo nên một chuyện khác, làm cho người nghe bực tức lên. Người ta nói rằng tôi nói người dân Việt Nam dân trí thấp. Và đó là lời vu khống. Tôi không bao giờ nói như vậy.”  http://www.youtube.com/watch?v=mHvO-Ge7mdQ&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 5: “Cho tới giờ phút này chỉ có Cộng Sản Việt Nam mới chặn đứng được Cộng Sản Trung Quốc” http://www.youtube.com/watch?v=rRGAq4_ADd0&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 6: “Không người Việt Nam nào chịu khuất phục trước Trung Quốc cả.” http://www.youtube.com/watch?v=wd5wRefkc30&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 7“Khoảng cách giàu nghèo rất lớn, và sắp tới còn lớn nữa. Khoảng cách đó chứng tỏ con đường tự do hóa thương mại ở Việt Nam đã gần thành công.http://www.youtube.com/watch?v=vDVNrlZUf7w&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 8: “Tôi rất muốn tự do báo chí theo kiểu tư nhân cũng được ra báo. Nhưng đồng thời tôi cũng phải thông cảm nếu như chính phủ vẫn chưa cho ra cái đó.”  http://www.youtube.com/watch?v=Q9rFRJpm2vk&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Video clip 9: “Những người chống Cộng viết blog ở nước ngoài họ dùng những chữ cực kỳ tục tĩu khi nói về Việt Nam. Tôi không chấp nhận điều đó!” http://www.youtube.com/watch?v=nSc_G3YkRyQ&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Advertisements

Sự Hoang Đường Huyễn Hoặc Của “Phương Thuốc Rượu Tỏi”

Hoàng Hữu Phước, MIB

30-8-2017

(Bài này đã đăng trên Emotino ngày 29-3-2010, tại http://www.emotino.com/bai-viet/18489/su-hoang-duong-huyen-hoac-cua-phuong-thuoc-ruou-toi

Hoàng Hữu Phước, MIB

28-3-2010

Cách nay gần 20 năm tức khoảng năm 1990, ngay khi lần đầu đọc thấy có bài viết về cái gọi là “rượu tỏi” trên các báo và tạp chí liên quan đến thuốc và sức khỏe của Việt Nam  – và gần đây thấy trên trang web của Bộ Y Tế cũng có trích đăng lại nguyên văn bài “rượu tỏi” ấy – tôi đã thấy có rất nhiều những điều khả nghi, nay xin ghi lại để bạn đọc tỏ tường, đồng thời cung cấp thêm nhiều chi tiết quan trọng khác có liên quan đến “rượu tỏi”.

A) Những Điểm Khả Nghi

1- Thời điểm xuất hiện bài viết về “rượu tỏi” trùng với giai đoạn có nhiều tài liệu chuyền tay từ Việt Kiều gởi về đưa nhiều đồng bào vào vòng Niệu Liệu Pháp, tức là thi nhau chế biến nước tiểu thành thần dược chửa bá bệnh (sau này còn có các “phương thuốc” khác in thành sách dày cộm như “Canh Dưỡng Sinh”, v.v., còn mấy năm trở lại đây là internet đã thành pháo đài bay B52 dội hàng tấn email về “sức khỏe” xuống cư dân mạng nước nhà).

Tất cả dẫn đến nghi vấn thứ nhất: tác giả là ai đó trong cộng động Việt Kiều hải ngoại muốn “chơi khăm” đồng bào cộng sản.

2- Nội dung bài viết “nhá nhá” tên Tổ Chức Y Tế Thế Giới WHO của Liên Hiệp Quốc để thêm trọng lượng và các bác sĩ Việt Nam bị sập bẫy, thậm chí viết bài giới thiệu hào hùng rằng nên áp dụng bài thuốc rượu tỏi với liều lượng mà WHO đã dày công nghiên cứu, phổ biến mà không có nổi một trích dẫn số lưu chiểu của cái công trình mà WHO bị cho là đã phổ biến ấy, trong khi đối với những ai đã tốt-nghiệp-y-khoa-có-thực-sự-làm-luận-văn-hay-luận-án-tốt-nghiệp-hẳn-hoi ắt phải biết rằng chi tiết dẫn chứng tham khảo dứt khoát phải được nêu ra đầy đủ.

Tất cả dẫn đến nghi vấn thứ nhì: tác giả có thể là một người Việt nội địa, có phương thuốc rượu tỏi “bí truyền” hiệu nghiệm, nhưng vì mặc cảm tự ti sợ đưa ra cho đồng bào dùng theo chẳng ai tin nên phải lợi dụng thời mông muội của công nghệ thông tin để phủ tấm bình phong WHO che dấu thân phận của hàng nội địa của chính mình.

3- Gần như cái-gì-cũng-đem-ngâm-rượu-làm-thuốc là một nét đặc trưng của Việt Nam chứ không phải của dân các Châu Lục khác; thậm chí người Tàu cũng chào thua người Việt vì họ làm gì có rượu ngâm cả con chim bìm bịp lông lá rậm rạp đầy đủ móng vuốt, hay rượu con bửa củi, hoặc bộ phận to đùng sản sinh chất liệu truyền giống của một con vật đực khét tiếng như dê chẳng hạn, v.v. Tất cả dẫn đến nghi vấn cuối cùng: tác giả là từ nhóm số 1 hoặc nhóm số 2 nêu trên, hoặc cả hai.

B) Những Yếu Điểm Của Bài “Phương Thuốc Rượu Tỏi”

1- Khi nói vào thập kỷ 70 của thế kỷ 20, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) nhận thấy Ai Cập là một nước nghèo, tác giả nào sáng tạo ra bài Rượu Tỏi tức là đã lăng mạ đất nước của các Kim Tự Tháp.

Dù cho hết bị Đế Quốc Ottoman xâm lược vào Thế Kỷ XVI đến Đế Quốc Pháp của Napoleon chiếm đóng cuối Thế Kỷ XVIII, và cuối cùng là Đế Quốc Anh đầu Thế Kỷ XIX cho đến khi có được độc lập giữa Thế Kỷ XX (năm 1953),  Ai Cập vẫn không thể là nước nghèo với vị tổng thống vĩ đại Gamal Abdel Nasser, người đã đưa Ai Cập làm một trong những quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc ngay từ ngày đầu tổ chức này được thành lập, thẳng tay quốc hữu hóa Kênh Đào Suez của các đại tư bản Pháp-Anh, lãnh đạo toàn khối Ả Rập, dựng xây Chủ Nghĩa Xã Hội Ả Rập, tiến hành cuộc Chiến Tranh Tiêu Hao chống Do Thái, dám khiến hai siêu cường Mỹ và Nga vào thế bạng duật tương trì để rồi với tư thế ngư ông đắc lợi công khai bắt tay hữu hảo với Liên Xô, v.v.

Ngoài ra, nhóm từ “khí hậu sa mạc khắc nghiệt” ắt được viết với tâm lý thuần Việt vì phản ứng tự nhiên khi nghe nói nước nọ có sa mạc là viết ngay từ “khắc nghiệt”, trong khi Ai Cập có hai mùa rõ rệt gồm mùa Đông mát dịu từ tháng 11 đến tháng 4,  và mùa Hạ nóng từ tháng 5 đến tháng 10; với dao động từ 14 độ C vào mùa Đông đến tối đa 30 độ C vào mùa Hạ chứ có nóng bức khắc nghiệt tí nào đâu? Chỉ riêng vùng sa mạc mới có tính “khắc nghiệt” (mùa Hạ nhiệt độ đêm 7 độ C, ngày 43 độ C; mùa Đông nhiệt độ đêm 0 độ C, ngày 18 độ C) nhưng dân chúng không ai…xây nhà của phố thị ở trong sa mạc cả nên cũng đâu ai kinh qua cái nghiệt khắc đó!

2- Khi nói “sức khỏe chung của người dân lại vào loại tốt, ít bệnh tật, tuổi thọ trung bình vào loại tương đối cao”, nghĩa là WHO đã tiến hành nghiên cứu nhiều năm, lấy số liệu thống kê hẵn hoi mới có thể cho ra một khẳng định như thế, cũng mặc nhiên hiểu rằng nếu thực sự đã có nghiên cứu rồi thì cũng đã phải biết luôn về “rượu tỏi” rồi, chứ sao lại phải xin xỏ Tổng Thống Nasser cho vô điều tra nghiên cứu thêm những 10 năm mới thấy “nhà nào cũng có hủ rượu tỏi”?

Dường như người viết cho rằng WHO ăn không ngồi rồi nên mới vì nhân loại mà đổ xô vào Ai Cập nghiên cứu chăng. Sao không vào Việt Nam nghiên cứu xem dân ở xứ ấy ăn uống cái giống gì mà Bắc Phạt, Nam Bình, Tây Chinh, Đông Trấn (phạt Tống phương Bắc, bình định phương Nam, tảo trừ phương Tây, trấn thủ biển cả phương Đông), vĩnh viễn chặn đứng sự bành trướng của Trung Hoa xuống Đông Nam Á, nhấn chìm Đế Quốc Pháp xuống bùn nhơ không bao giờ còn có thể ngóc đầu lên với thiên hạ, biến Đế Quốc Anh thành thân phận kẻ hèn theo đóm ăn tàn, chứng kiến sự diệt vong tủi nhục của Quân Phiệt Nhật, và mãi mãi vùi chôn niềm kiêu hãnh đại siêu cường quốc Hoa Kỳ, để may ra có báo cáo hẵn hoi về rượu-chim-bìm-bịp-đầy-lông-lá hay rượu-bửa-củi hoặc rượu “dế dai” cho đúng sự thật hơn?

C) Những Phát Hiện Có Liên Quan

Qua kiểm chứng các tài liệu đầy dẫy trên internet, tôi có thể khẳng định rằng:

1- Chưa bao giờ dân Ai Cập có thứ rượu tỏi như các thông tin bấy lâu nay thấy nhan nhản trong các tài liệu y học xằng bậy lếu láo in ấn ở Việt Nam.

2- Người Ai Cập cổ đại đã chế tạo ra bia và rượu vang những hơn ba ngàn năm trước Công Nguyên và tử thời cổ đại đã xem rượu vang làm từ nho (có 5 loại rượu vang của người Ai Cập xưa là cất từ các nhóm nho, nhóm chà là, nhóm cọ, nhóm lựu, và nhóm các thứ quả khác không ngon bằng) là thức uống thần thánh, dùng rượu vang ngâm với nhiều thứ thảo dược để làm thuốc nhưng chưa bao giờ dùng tỏi, và một điều khác biệt là rượu vang không là rượu mạnh như rượu đế của Việt Nam và rượu vang hiện nay được xem như hữu ích cho tim mạch chứ không vô danh đầy tai hại như rượu đế Việt Nam. Người Ai Cập cổ đại đã xem rượu vang như thứ thuốc bổ, được pha trộn thêm với cây rau mùi (coriander), bạc hà (mint), lá thơm (sage), cây hương thảo (rosemary), nhựa thơm (balm) hay nhựa thông (pine resin), v.v., và tùy từng thứ được đem “ngâm” mà “rượu” ấy dùng để khử trùng, trị ho, ăn ngon miệng, giảm sốt, băng bó vết thương, hoặc an thần cho phụ nữ lúc chuyển dạ sinh con, v.v. Song, tỏi không có trong danh mục thảo dược của dân Ai Cập.

3- Người Ai Cập dùng tỏi như một thứ gia vị trong rất nhiều món ăn dân gian của họ.

4- Rượu tỏi (garlic wine) là một thứ nước sốt được chế biến theo nhiều công thức khác nhau để trộn món salad hay để nấu ăn, với lời khuyến cáo quen thuộc “garlic wine is not for sipping” trên các trang dạy nấu ăn của Phương Tây, nghĩa là “rượu tỏi không phải là thứ để nhâm nhi nhậu nhẹt”. Đặc biệt, Rượu Tỏi không bao giờ là kiểu lấy tỏi cho vào trong rượu vang (wine) mà là dùng tỏi cùng nhiều thứ khác trộn với men để làm hỗn hợp đó thành thứ họ gọi là wine mà tiếng Việt máy móc dịch là “rượu”.

D) Kết Luận

Do trên thế giới và tại Việt Nam chưa đâu có – và thậm chí chưa bắt đầu có – bất kỳ một nghiên cứu nào về rượu tỏi, và do trên thế giới và Việt Nam đã có các nghiên cứu – hoặc dịch lại nghiên cứu của nguồn khác – về tác dụng dược l‎ý của tỏi, người Việt Nam có thể an tâm ăn thật nhiều tỏi, hoặc uống bổ sung các viên tỏi dạng con nhộng được các viện bào chế dược phẩm trong nước chế tạo hay nhập khẩu, thay vì uống rượu tỏi theo số lượng “giọt” mà nhiều vị thầy thuốc dốt nát dám bảo là WHO đã “dày công nghiên cứu”.

Tuy nhiên, do

(a) Tỏi là sản vật tốt lành của thiên nhiên,

(b) Từng cá nhân có thể đã quen với việc uống mấy giọt rượu tỏi trong hơn 15 năm qua kể từ khi bùng phát thông tin tưởng tượng về rượu tỏi và thấy có tác dụng gì gì đó, và

(c) Vấn đề tâm l‎ý cộng với niềm tin giữ vai trò quan trọng trong việc biến rượu tỏi thành “đã có công hiệu” cho bản thân,

thì vẫn có thể tiếp tục ngâm và dùng; song, đừng nên lưu thông tin kỳ quặc đó trên các trang web y học để giữ gìn danh dự y học quốc gia và không nên chuyển tải những thông điệp sai lệch thiếu nghiêm túc về rượu tỏi đến những người quen khác.

Garlic Wine là một thứ dấm sốt sản phẩm ẩm thực của Ai Cập và Âu Mỹ để ăn với món salad tức rau trộn.

Rượu Tỏi (tạm dịch là…Garlic Whisky hay Garlic…Đế) là một thứ rượu cực nặng của người Việt, tức giống dân có thói quen quái lạ cái gì cũng đem bỏ trong rượu đế, từ tỏi đến hạt tiêu, rắn rít, chim muông, cọp beo, kỳ đà, kỳ lân, khủng long, khổng tượng, phượng hoàng, v.v.; để tự trị các bịnh sinh ra do việc ăn rắn rít, chim muông, cọp beo, kỳ đà, kỳ lân, khủng long, khổng tượng, phượng hoàng, v.v., gây ra.

Người dân xứ Wales của Vương Quốc Đại Anh & Bắc Ái Nhĩ Lan có câu: “Tháng Ba ăn hành (hoặc tỏi tây), tháng Năm ăn tỏi (tỏi ta), là mấy tháng còn lại sẽ thấy thầy thuốc ngồi chơi xơi nước” –  Eat onions in March and garlic in May, then the rest of the year your doctor can play – thậm chí còn có cả lễ hội Gilroy Garlic Festival ở Hoa Kỳ vào tháng 7 hàng năm để ghi công trạng của tỏi; trong khi người Tiệp Khắc có câu “Tỏi tốt bằng mười bà mẹ”, với ý nói tỏi – chứ không phải “rượu tỏi” tốt cho sức khỏe chung, mặc sức ăn nhai thả dàn chứ không uống “giọt” huyễn hoặc hoang đường.

Muốn viết viết ghi ghi chép chép gì đó về “rượu tỏi” thì cứ vỗ ngực tự xưng là ghi theo bí kíp khẩu truyền của tổ tiên nhà mình, chứ đừng có lôi dân Ai Cập vào kẽo các Mummy lồm cồm ngồi dậy chui khỏi các Kim Tự Tháp lũ lượt bay qua Việt Nam gây bão cát trừng trị tội điêu ngoa.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tài liệu tham khảo:

Caroline Seawright, 2001. Rượu Thời Ai Cập Cổ Đại

Jennifer Viegas, 2009. Rượu Thảo Dược Chữa Bệnh Người Ai Cập Cổ Đại. Bản tin Discovery. http://dsc.discovery.com/news/2009/04/14/egyptian-wine.html

Marisa Clark. Công Thức Chế Biến Rượu Tỏi. http://winemaking.jackkeller.net/reques24.asp

Menna El-Dorry. Làm Rượu Thời Ai Cập Cổ Đại. http://www.arabworldbooks.com/egyptomania/wine.htm

Mike và Janet Wood, 1995. Các Công Thức Món Ăn Ai Cập Cổ Đại. www.ancientnile.co.uk

Ngâm thảo dược vào rượu vang: cách người Ai Cập cổ đại pha chế thuốc chữa bịnh cách nay 5000 năm. http://www.dailymail.co.uk/news/article-1169803/Mixing-herbs-wine-Ancient-Egyptians-dispensed-sick-5-000-years-ago.html

Người Ai Cập Cổ Đại Dùng Rượu Vang Làm Thuốc. 2009. http://www.telegraph.co.uk/science/science-news/5148120/Ancient-Egyptians-used-wine-as-medicine.html

Rượu Vang Ai Cập. http://www.mnsu.edu/emuseum/prehistory/ancienttech/egypt.wine.html

Rượu Thảo Dược Của Người Ai Cập Cổ Đại. 2009. http://egyptblogreview.com/talking-pyramids-ancient-egyptian-pyramids-news/

Tammy D. Motteshard. Những Lợi Điểm Khi Dùng Tỏi Trong Các Pha Chế Thảo Dược. http://www.herballegacy.com/Motteshard_History.html

Chính Phủ Đàn Áp Tôn Giáo

Hoàng Hữu Phước, MIB

21-12-2016

god

A) Nhập Đề

Trong thời đại kéo dài hàng chục thiên niên kỷ với sự thống trị tuyệt đối của các vương triều phong kiến ngập ngụa trong các cuộc chiến tranh triền miên dù nội chiến hay chinh phạt, sự bần cùng hóa là điều đương nhiên, nỗi thống khổ ám u là lẽ tự nhiên, sự tuyệt vọng và vô vọng dù trước sức mạnh khủng khiếp bất khả đương cự của thiên nhiên hay sức mạnh bạo tàn của các vị minh quân bạo chúa là thứ tình cảm dĩ nhiên duy nhất tại tồn nơi những người cùng khổ vốn là tuyệt đại đa số nhân gian. Và thánh thần thượng đế xuất hiện từ tất cả những sự thật sau: (a) một số thánh thần thượng đế hoàn toàn có thật để cứu độ chúng sinh dù không bao giờ khoa học có thể chứng minh khẳng định họ có thật hoặc có phép thuật kỳ vĩ thật sự nào, (b) một số thánh thần thượng đế khác thì lại hoàn toàn thực sự là từ trí tưởng tượng của con người để tự an ủi kỳ vọng vào sức mạnh thần bí vô hình nào đó ắt sẽ là thế lực tâm linh duy nhất chịu quan tâm đến thân phận bọt bèo nô lệ bần cùng khổ ải của mình, và (c) một số thánh thần thượng đế khác nữa lại hoàn toàn thực sự được tạo nên từ mưu đồ kẻ gian manh tự tạo hào quang màu nhiệm cho chính mình để nghiễm nhiên ngoi từ thân phận bần hàn lên cao trở thành giáo chủ được đám đông cung phụng.

Lịch sử nhân loại từ Sau Công Nguyên đã cho thấy đó là chuyện bình thường khi rất nhiều người trong cảnh thống khổ tìm đủ mọi cách để con cái trở thành tu sĩ, trước hết là để chúng được cung phụng và sau đó có thể giúp ích cho gia đình. Và để trở thành tu sĩ, người ta nhất thiết cần có ai đó nổi lên như một vị giáo chủ để theo khuôn phò hầu hạ. Sự vầy đoàn cộng sinh “cần nhau” như thế có thể đã giúp một số giáo phái hình thành tạo đà cho (a) một tin tưởng tín cuồng của số đông dân chúng khổ nghèo mà lịch sử nhẫn tâm chưa thể ban cho họ điều kiện đủ ăn để mà có học vấn; và (b) một số giáo phái có thể mạnh hơn, lan tỏa hơn, hùng mạnh hơn, tiến gần đến danh xưng “tôn giáo” hơn để thành lập những đế chế tôn giáo chẳng khác gì những đế chế thế tục nghĩa là cũng có các ngôi vị và những cuộc chinh phạt bạo tàn.

Lịch sử Việt Nam cũng đã cho thấy đó là chuyện bình thường khi không phải là không có những gia đình ở Miền Bắc thời Pháp Thuộc đã cho con theo học đạo làm tu sĩ Nhà Thờ để gia đình được cấp thêm đất ruộng.

Lịch sử Việt Nam Cộng Hòa cũng đã cho thấy đó là chuyện bình thường khi có thông rin truyền khẩu trước 1975 rằng Đạo Tin Lành khi khai triển vào Đà Lạt chẳng hạn đã tặng mỗi gia đình chịu theo đạo một chiếc xe Honda Dame nhập khẩu từ Nhật Bản.

Tất cả đều phải đáp ứng một nhu cầu mang tính quyền lợi hoặc tài lợi dù tâm linh vô hình hay vật chất hữu hình của số đông, nhờ đó một số ít đã tự xưng mình là sự tái thế của một vị chủ tể tôn giáo.

Những chi tiết dưới đây khi sử dụng các cụm từ thí dụ như “Chúa Jesus A”, “Chúa Jesus B”, v.v., đơn thuần vì theo phép lịch sự văn minh phải luôn tỏ sự tôn trọng với các vị ấy vì dù gì vẫn còn tồn tại các tín đồ của họ và giáo phái của họ, nhất là khi nhân gian không phải đã toàn bộ có hiểu biết về sự khác nhau giữa “tín ngưỡng” và “tôn giáo”, đã thế lại hay vu vạ cho chính quyền những vụ việc “đàn áp tôn giáo” dù cho chưa từng có bất kỳ vụ “đàn áp tôn giáo” – nói đúng nghĩa từ vựng nhất của “tôn giáo – nào xảy ra bất kỳ đâu trên thế giới – ít ra là trong liên tục một hai thế kỷ gần đây.

1) Những Người Tự Xưng Chúa Jesus Giáng Lâm hoặc Đức Ki-tô Hóa Thân Tái Lâm:

Trong số những “quý ông” nổi đình nổi đám nhất tức có hoạt động “giáo hội” công khai và có nhiều tín đồ thờ phượng thì 33 Chúa Jesus sau là có tiếng – danh tiếng hay tai tiếng – nhất: John Nichols Thorn, Arnold Potter, Jones Very, Bahá’u’lláh, William W. Davies, Mirza Ghulam Ahmad, Lou de Palingboer, John Hugh Smyth-Pigott, Haile Selassie I, Ernest Norman, Krishna Venta, Ahn Sahng-Hong, Sun Myung Moon, Yahweh ben Yahweh, Laszlo Toth, Wayne Bent, Ariffin Mohammed, Mitsuo Matayoshi, José Luis de Jesús Miranda, Inri Cristo, Thomas Harrison Provenzano, Shoko Asahara, Hogen Fukunaga, Sergey Torop, Maurice Clemmons, Apollo Quiboloy, Alan John Miller, David Shayler, Oscar Ramiro Ortega-Hernandez, Marshall Applewhite, Charles Manson, Jim Jones, và David Koresh, cùng nhiều Chúa Jesus khác yếu thế hơn. Tất cả các Chúa Jesus này đều có đặc tính biết tận dụng tốt nhất các “đặc tính” sau chỉ riêng có ở Đạo Chúa:

a- Đặc Tính Dễ Lợi Dụng:

Tuyên bố mình là Đức Chúa Ki-tô Tái Giáng Lâm là điều cực kỳ dễ dàng vì

– Đức Chúa Jesus thực sự trong lịch sử loài người đã xuất thân nghèo khổ, không thuộc giới hàn lâm, không có tay nghề cao trong nghiệp mưu sinh, và cho đến cuối đời cũng vẫn không tạo dựng nên tài sản hữu hình nào có giá trị vật chất cũng như không có thành tựu nào về vật chất để truyền lưu cho tín đồ;

– Đức Chúa Jesus thực sự trong suốt cuộc đời đã không biến phép màu nhiệm kỳ vĩ gì cả;

– Đức Chúa Jesus đã có vũ khí tối thượng bằng lời nói rằng phải có “đức tin” vào Chúa, đồng nghĩa với việc mọi người phải tự nguyện tin tưởng, phải không được hồ nghi, phải  không được yêu cầu hay thách đố Chúa phải tự chứng minh quyền phép quyền năng; và

– Đức Chúa Jesus ở trên tất cả các tôn giáo thờ Chúa nên sẽ không cần phải được Tòa Thánh Vatican công nhận thì người ta mới được nói chính mình là Chúa Jesus tái lâm.

Vì vậy, bất kỳ ai cũng có thể tự xưng mình là Đức Chúa tái giáng sinh, điển hình như lời phán của Chúa Jesus Charles Manson mà người ta phải có “đức tin” để tự động “tin” Ngài là Chúa Ki-tô:

god-1

b- Đặc Tính Cách Mạng:

Đức Chúa Jesus đã rất công bằng và thời thượng bình đẳng giới nên đã tái giáng lâm thành ít nhất là hai quý bà Marina Tsvigun và Ann Lee – tất nhiên theo tiết lộ của hai quý bà này về bí mật giáng lâm của họ để thu nạp tín đồ.

c- Đặc Tính Quyền Năng:

Đức Chúa Jesus giáng lâm Arnold Potter đã chứng minh quyền phép của mình bằng cách bay lên trời từ mỏm núi đá cheo leo tại Bang Iowa, Hoa Kỳ, năm 1872, và các tín đồ của Chúa cùng leo lên đỉnh núi tụ tập chứng kiến phép màu đã phải mất cả tuần mới xuống được vực sâu muôn trượng đưa Chúa về hỏa táng. Các Chúa Jesus tái giáng lâm khác thì thi thố quyền năng bằng những cách hoàn toàn khác nhau nhưng kết thúc biểu diễn lại hoàn toàn giống nhau ở chỗ (a) trở nên giàu có vì tín đồ đưa toàn bộ tài sản và vợ con thê thiếp vào tiến cống các Đức Chúa Jesus ấy, (b) luôn bị “chính quyền đàn áp tôn giáo”, và (c) kết thúc hoàn toàn không có hậu ở trần gian.

d- Đặc Tính Khoa Học Kỹ Thuật Hiện Đại:

Đức Chúa Jesus tái giáng lâm Oscar Ramiro Ortega-Hernandez vốn ưa chuộng sản phẩm kỹ thuật hiện đại nên vào ngày “tam thập-nhất” 11-11-2011 đã lái chiếc Honda Accord đời 1998 do Nhật Bản sản xuất, xách khẩu súng trường bán tự động Cugir do Lỗ-Ma-Ni (Romania) sản xuất theo mô hình AK-47 của Nga, nã 8 băng đạn vào cửa sổ Tòa Bạch Ốc vị trí phòng gia đình Tổng Thống vì Đức Chúa Jesus Oscar Ramiro Ortega-Hernandez có nhiệm vụ phải giết Quỷ Satan Barack Obama cùng vợ con của hắn. Điều màu nhiệm của việc bắn súng của Đức Chúa là phải 4 ngày sau thì cơ quan an ninh Mỹ mới phát hiện kính cửa vỡ do đạn bắn cùng những vết đạn khác trên tường, và FBI vội chấm dứt ngay việc nhiều ngày qua đã cho rằng tiếng súng nổ nghe được là do các băng đảng da đen ở đâu đó thanh trừng nhau rồi vang vọng đến Tòa Bạch Ốc, rồi vội dốc toàn lực cả chục ngày trời mới tìm thấy Đức Chúa có phép mầu ấy để đón về cung phụng tại tòa thành kỳ vĩ đồ sộ mang tên USP Beaumont tại Texas từ nay cho đến ngày 24-10-2033.

god-10

Trong khi đó Đức Chúa Jesus Shoko Asahara lại chứng minh chính mình tái giáng lâm để tiến hành “Phán Xét” bằng cách tạo ra Ngày Tận Thế: sử dụng tài năng đấng đã tạo nên tất cả các chất hóa học của thế gian chế ra chất khí độc sarin mới tinh mà Đức Chúa Trời xưa kia chưa từng biết đến để xì ra gây nên cuộc thảm sát năm 1995 dưới đường tàu điện ngầm ở Tokyo. Đức Chúa Jesus Shoko Asahara bị kết tội giết người, âm mưu lật đổ chế độ chính trị quân chủ lập hiến của Nhật Bản để lên ngôi hoàng đế như chế độ Tsar Hoàng, và bị kết án tử hình bằng treo cổ năm 2004. Tuy nhiên, bản án đến nay vẫn chưa được thi hành vì đó là Đức Chúa Jesus quyền năng quyền phép.

god-9

e- Đặc Tính Hợp Chủng Quốc: Các Đức Chúa Jesus thi nhau tái giáng lâm xuống làm công dân nhiều quốc gia, dù ưa chuộng Hoa Kỳ giàu có nên tập trung ào ạt đổ bộ Hoa Kỳ vẫn có vị đáp dĩa bay xuống Hàn Quốc, Nhật Bản, Malaysia, Nga, Ấn Độ, Iran, v.v. (chưa đến Việt Nam).

e- Đặc Tính Đa Dạng: Các Đức Chúa Jesus ào ạt tái giáng lâm đã làm nhiều nghề khác nhau, từ nhà thơ, học giả, nhạc sĩ, giáo sư Đại Học Harvard, v.v, cho đến nhân viên tình báo và thất nghiệp.

f- Đặc Tinh Tận Dụng:

Đa số các “Đức Chúa Jesus” đều có vợ, có con, thậm chí có “Đức Chúa” chiếm hữu  nhiều chục nữ tín đồ hoặc vợ của các tín đồ, với lý do đầy thuyết phục các tín đồ của họ từ dẫn chứng trong Kinh Thánh rằng Tổ Tông Adam có vợ và rất nhiều con, rằng Tổ Phụ Abraham có rất nhiều vợ và rất nhiều con, rằng Bố của Đức Chúa Jesus có vợ là Đức Mẹ Maria và có con là Đức Chúa Jesus, và rằng Thánh Kinh Tân Ước có ghi Đức Chúa Jesus có rất nhiều nữ nhân hầu hạ quanh Người: ngoài các nữ nhân là thân nhân của Chúa Jesus (nhiều chị em gái trong đó có Mary Salome, và các vợ của bốn anh em trai của Chúa Jesus), các nữ nhân là vợ các Thánh Tông Đồ (trừ Thánh John độc thân), các nữ nhân là chị em gái các Thánh Tông Đồ, và các phụ nữ phạm tội dâm dục được Chúa Jesus rửa tội.

2) Những Người Tự Xưng Đức Phật Giáng Hạ Phàm Trần Hoặc Đức Phật Hóa Thân

Do Đức Phật Thích Ca Gautama Buddha xuất thân hoàng tộc ở Châu Á, số lượng người tự xưng Đức Phật Hóa Thân không nhiều vì phải đáp ứng tiêu chuẩn “quyền sang”, và đa số ở Châu Á, chẳng hạn như Võ Tắc Thiên, Nỗ Nhĩ Cáp Xích, và Lữ Dương Gia của Tàu, Cung Duệ của Hàn Quốc, Peter Deumov của Áo Quốc, Bhagwan Shree Rajneesh của Ấn, Samael Aun Weor của Colombia, Ram Bahadur Bomjon của Nepal, v.v.

3) Những Người Tự Xưng Đa Thần Đa Nguyên Đa Đảng

Nhưng nổi bật nhất là những vị “đa nguyên đa đảng” chẳng hạn như

– Đức Ông Mirza Ghulam Ahmad ở Pakistan tiết lộ mình là hiện thân của Tam Giáo Đồng Nguyên: vừa là Chúa Jesus giáng lâm, vừa là Đức Phật tái thế, và rao giảng Đạo Hồi;

– Đức Bà Ruth Norman ở Hoa Kỳ là đầu thai của Đức Phật sau 55 kiếp làm toàn vua chúa “đàn ông” trong đó có lúc đã làm Vua Arthur Anh Quốc Hiệp Sĩ Bàn Tròn, Hoàng Đế đế chế thoại thần Atlantis, Khổng Tử, và triết gia Socrates;

– Đức Ông Jim Jones của Mỹ vừa là Chúa Jesus vừa là tái thế của Đức Phật, Vua Pharaoh Ai Cập Cổ Đại Akhenaten, và …Vladimir Lenin của Cộng Sản Liên Xô; và

– Đức Ông Ariffin Mohammed của Malaysia vừa là tái thế của Chúa Jesus, Đức Phật Thích Ca, Tiên Tri  Muhammad Hồi Giáo, và Thần Shiva Ấn Giáo.

Ngoài ra, còn có bao vị tuyên bố – hoặc tiết lộ bí mật rằng – mình là đấng tái thế để cứu thế của các đạo khác như Do Thái Giáo và Hồi Giáo, hoặc mình là “thân nhân” của các đấng quyền năng chẳng hạn như đức ngài Hong Xiuquan ở Tàu tuyên bố mình là em trai ruột Chúa Jesus, đức bà Jacobina Mentz Maurer người Brazil gốc Đức tuyên bố là thiên sứ chủ quản của Chúa Trời, các đức ông Cyrus Reed Teed ở Mỹ và André Matsoua ở Congo đều tuyên bố là Đấng Cứu Thế Messiah của nhiều tôn giáo, đức ngài Inri Cristo ở Brazil bảo mình là Chúa Jesus song sinh với Chúa Jesus kia, đức ngài Apollo Quiboloy tuyên bố mình là Con Trai Của Thượng Đế mà Thượng Đế là Jesus Christ nên mình đương nhiên là con của Chúa Jesus Christ, v.v. và v.v.

Nhưng vị Chúa tối cao tối thượng ắt phải kể đến Thượng Đế George Baker ở Mỹ vì đã dám tiết lộ chính mình là Đức Chúa Trời, Thượng Đế Iesu Matayoshi tuyên bố mình vừa là Đức Chúa Cha vừa là Đức Chúa Con, còn Thượng Đế José Luis de Jesús tuyên bố mình vừa là Chúa Jesus Christ tái giáng lâm vừa là Satan giáng thế, v.v. và v.v.

B) Chúa Jesus Được Thượng Đế Đón Bỏ Mỹ Về Trời

Không như dân Mỹ luôn cho rằng Chúa Trời đã ban cho họ vùng lãnh thổ Tân Thế Giới mênh mông để hình thành nên đất nước Hoa Kỳ hùng mạnh uy trấn toàn cầu từ đó có Ngày Lễ Tạ Ơn hàng năm, Đức Chúa Trời thật ra đã không muốn con của Người nấn ná lâu hơn trên đất Mỹ ấy.

Đức Chúa Jesus tái giáng lâm mang tên Marshall Applewhite đã bảo các tín dồ của mình rằng dĩa bay của Đức Chúa Trời bay núp bám sau đuôi Sao Chổi Hale-Bopp 22 sẽ đến đón giáo sư âm nhạc Đại Học Alabama Marshall Applewhite đại tài trở về thượng giới nên các tín đồ được chọn hãy cùng theo mình lên dĩa bay gặp Đức Chúa Trời vào ngày 26-3-1997, mà sau đó cơ quan an ninh phát hiện 39 xác chết do cùng nhau tự tử bằng độc dược tại một điền trang ở thị trấn Santa Fe, Bang California.

god-7

C) Chúa Jesus Tự Tiêu Diệt Để Chống Chính Phủ Mỹ

 god-5

Jim Jones là Đức Chúa Jesus tái giáng lâm làm công dân Hoa Kỳ. Ngay từ lúc sinh ra đã được mẹ cha tin rằng đã hạ sinh được Đấng Cứu Thế Toàn Năng. Đức Chúa Jim Jones thấu hiểu Joseph Stalin, Karl Marx, Mao Trạch Đông, Mahatma Gandhi và Adolf Hitler, nhiệt tình ủng hộ người Mỹ gốc Phi, dân nhập cư, và Đảng Cộng Sản Hoa Kỳ. Cho rằng chiến tranh nguyên tử sẽ nổ ra ngày 15-7-1967, Đức Chúa Jim Jones đưa giáo dân của mình về California lánh nạn, để rồi năm 1977 đưa nhiều trăm giáo dân bỏ Mỹ sang Guyana ở gần Brazil và Argentina, lập nên thị trấn mang tên mình là Jonestown, một thứ thiên đường nơi hạ giới. Xây dựng Jonestown như một thành trì “công-xã” nội bất xuất ngoại bất nhập, với lực lượng vũ trang sẵn sàng bắn hạ tín đồ nào ra khỏi trang viên, Đức Chúa Jim Jones phán dạy rằng sẽ cùng giáo dân cùng nhau chung sống hạnh phúc, cùng nhau chết vinh quang, cùng nhau lên hành tinh khác đời đời sung sướng tột đỉnh vinh hoa. Khi tin tức về sự hà khắc xâm hại nhân quyền xâm hại tình dục tại Jonestown lan đến Quốc Hội Hoa Kỳ, Nghị sĩ Leo Ryan thành lập đoàn tìm hiểu sự thật gồm các phụ tá, vài thân nhân các tín đồ của Jim Jones, vài tín đồ của Jim Jones vẫn còn lại ở Mỹ, và các nhà báo đến Guyana tháng 11-1978 với hai chiếc máy bay rồi dùng xe băng rừng đến Jonestown. Jim Jones đã cho người dùng dao tiếp đón Ryan, khiến cả đoàn phải quày quả bỏ của chạy lấy người trở lại ngay đường băng máy bay Kaituma. Trong ngày 18-11-1978 ấy, trong lúc mọi người vội vã lên hai chiếc phi cơ thì đội vũ trang của Jim đuổi kịp, xả súng vào đoàn, sát hại nghị sĩ Leo Ryan, hai nhà báo của NBC, một phóng viên ảnh của San Francisco Examiner và một giáo dân.

Do lỡ sát hại Nghị Sĩ Leo Ryan nghĩa là phạm trọng tội với Chính Phủ Hoa Kỳ gồm (a) ủng hộ thể chế chính trị khác với thể chế chính trị của Hoa Kỳ, (b) chống Chính Phủ Hoa Kỳ qua việc sát hại một Nghị Sĩ Hoa Kỳ đang “thi hành công vụ”, (c) đưa cả ngàn công dân Hoa Kỳ đem tài sản trốn khỏi Hoa Kỳ, (d) làm rối loạn dân tâm kỹ cương phép nước, và (e) “cạnh tranh không công bằng” với các Chúa Jesus khác, nên dứt khoát sẽ bị Chính phủ Hoa Kỳ trừng phạt nghiêm khắc kinh hoàng, đặc biệt khiếp sợ quân đội CIA tỷ lần hơn là quân đội của quân lực Hoa Kỳ, Đức Chúa Jim Jones ngay trong ngày 18-11-1978 ấy lập tức bảo tất cả giáo dân ở Jonestown phải uống thuốc độc cyanide (xi-a-nuya) để cùng về thượng giới với mình. Tất nhiên, việc đổ thuốc độc vào tất cả trẻ em chết la liệt tại chỗ cũng nhằm khiến tất cả giáo vân làm cha làm mẹ không còn thiết sống và tự nguyện nhận phần độc dược cho chính mình. Khi cơ quan an ninh Guyana đến thì đã thấy la liệt 918 xác chết công dân Hoa Kỳ, trong đó có 304 trẻ em, riêng Đức Chúa Jim Jones tự sát bằng súng.

god-3god-2

D) Chính Phủ Mỹ Tiêu Diệt Chúa Jesus

Rút kinh nghiệm từ sự bị động trong vụ “giáo dân làm loạn” dưới trướng Đức Chúa Jesus Jim Jones ở Gyana năm 1978, Chính Phủ Mỹ đã mạnh tay tiêu diệt Đức Chúa Jesus David Koresh bằng vũ lực ngay khi có manh nha “giáo dân làm loạn” ở Bang Texas năm 1993.

 god-8

Cuộc tấn công vào khu phức hợp của giáo phái Davidian gần Waco, Bang Texas, ngày 19-4-1993 làm cả thế giới chấn động, bàng hoàng. Đó là cuộc tàn sát kéo dài nhất lịch sủ chấp pháp Hoa Kỳ, với một tuần phong tỏa bao vây, 51 ngày chiến đấu (từ 28-02 đến 19-4-1993), làm chết 75 tín đồ mà đa số là phụ nữ và trẻ em. Điều đặc biệt với giáo phái này là: giáo dân đều có học thức cao, bản thân Đức Chúa David Koresh có bằng cấp thần học, và tất cả đều tin tưởng tuyệt đối rằng thế giới đang bị Quỷ Vương lãnh đạo, rằng Chương Khải Huyền của Thánh Kinh Tân Ước đúng chính xác từng chữ một.

Lấy cớ các giáo dân tàng trữ trái phép 305 vũ khí (gồm các khẩu súng trường bán tự động AK-47, AR-15, HKSP-89, MAC10, và các khẩu súng lục, và đạn dược, các đặc vụ ATF đem trát bắt giam và lục soát đến khu phức hợp. Cho đến nay không ai rõ phát súng đầu tiên do bên nào khai hỏa, mở màn cho sự tấn công của FBI và quân đội Hoa Kỳ, mà dư luận vẫn còn hoài nghi với bằng chứng cho thấy cả CIA (Trung Ương Cục Tình Báo), FBI (Cục Điều Tra Liên Bang), BATF (Cơ Quan Quản Lý Rượu/Thuốc Lá/Vũ Khí/Thuốc Nổ), Quân Đội Hoa Kỳ, Bộ Ngoại Giao Mỹ, Ngũ Giác Đài (Bộ Quốc Phòng Mỹ), Lực Lượng Delta (CAGFB) theo mật lịnh trực tiếp của Tổng Thống Bill Clinton, Trung Tâm Xử Lý Khủng Hoảng của Đệ Nhất Phu Nhân Hillary Clinton tại Tòa Bạch Ốc, và Mafia đều muốn tận diệt Đức Chúa Davis Koresh cùng giáo dân trong hỏa ngục, cứ như thể nhằm diệt khẩu ai đó và xóa sạch chứng cớ nào đó ắt về liên minh ghê gớm ấy trong Chính Phủ Bill Clinton. FBI thậm chí còn thuê các sát thủ bắn tỉa mà khét tiếng nhất là Lon Horiuchi người Mỹ gốc Nhật để bắn hạ bất kỳ sinh vật sinh linh nào chạy ra khỏi hỏa ngục Waco, bất kể đó là phụ nữ hay trẻ em. Có người ví von đội đặc nhiệm của BATF vần vũ bằng trực thăng vũ trang xã súng xuống khu phức hợp tương tự như cảnh thảm sát đã xảy ra tại một làng quê Việt Nam thời chiến. Còn các khai hỏa từ xe tăng quân đội, việc ném hàng trăm bình khí CS và bơm tưới xăng tràn ngập khu phức hợp, khó thể được cho đó là để trấn áp “giáo dân làm loạn” dưới trướng Đức Chúa Jesus David Koresh vốn nổi bật vì có nhiều vợ, có hàng tá đứa con từ lời phán đã nhận lịnh trực tiếp của Đức Chúa Trời phải làm cho các nữ giáo dân có thai nhằm tạo nên giòng giống David đặc biệt, nên buộc tất cả các nam giáo dân không được quan hệ tình dục với vợ mà phải dâng vợ cho Đức Chúa.

god-12god-11god-4

E) Kết Luận

Từ bài học đã bỏ mặc cho Đức Chúa Jesus Jim Jones được “tự do ngôn luận” rao giảng chống đối Nhà Nước Hoa Kỳ, dẫn đến cuộc thảm sát đông dân Mỹ nhất lịch sử Mỹ, Mỹ đã bất kể Đạo Luật Posse Comitatus cấm ngăn quân đội dùng sức mạnh vũ trang thực thi luật dân sự, thậm chí sử dụng điều khoản “vét” của Posse Comitatus rằng bất kỳ ai sử dụng quân đội và không quân để thực thi luật pháp dân sự sẽ bị phạt không quá 10.000 USD hoặc tù giam không quá 2 năm, để ra lịnh quân đội và Lực Lượng Delta tham gia cùng các cơ quan chấp pháp khác của CIA, FBI, và BATF tiêu diệt Waco, yên tâm đóng tiền phạt “không quá 10 ngàn USD/người cho các quan chức ra lịnh ấy.

Chi tiết trên chứng minh Chính Phủ Mỹ đã nêu gương cho thế giới trong kiên quyết xử lý bất kỳ cuộc khủng hoảng nào trong nội tình Mỹ (a) có nội dung chống lại Nhà nước pháp quyền Hoa Kỳ, và (b) có nguy cơ sẽ gây hại cho các công dân là nạn nhân tự nguyện hay vô tình bị hại bởi sự rao giảng kích động từ kẻ/những kẻ sử dụng tín ngưỡng để chống lại Nhà Nước Hoa Kỳ. Đặc biệt, sự tiêu diệt – chứ không phải bắt giam – là bắt buộc phải thực thi đối với những công dân Mỹ nào dám chống đối Nhà Nước Mỹ không với “tự do ngôn luận” của cá nhân mà dùng thế số đông như của các tín đồ để “tự do ngôn luận” làm suy yếu chính thể của Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, những nội dung sau có liên quan đến “tôn giáo” nên được quan tâm đến

1) Tôn Giáo Không Bao Giờ Chống Chinh Phủ

Không bao giờ tồn tại trên thế gian này cái khái niệm “tôn giáo chống chính phủ” vì rằng

a- Không bất kỳ điều nào trong Kinh Thánh hay kinh kệ dạy bảo tín đồ chống chính phủ;

b- Kể cả Đức Chúa Jesus trong Thánh Kinh Tân Ước của Đạo Chúa không hề trực tiếp chống, xúi giục chống, hay di ngôn chống nhà nước La Mã; còn các tổ phụ trong Thánh Kinh Cựu Ước chỉ đưa dân bỏ đi nếu không đồng thuận chứ không trực tiếp/xúi giục/tổ chức/di ngôn dân mình chống lại nhà cầm quyền, bất kể đó là nhà cầm quyền tàn độc hay không;

c- “Tôn giáo” không là một thực thể nên không thể là đối trọng của một đối kháng cụ thể, nghĩa là chỉ có những chức sắc hay tu sĩ của một tôn giáo tự ý làm loạn chống nhà cầm quyền chứ không có tôn giáo chống nhà cầm quyền;

d- Tôn giáo thiên về tâm linh nên không bao giờ liên quan đến “chính trị” và “trị chính” vốn là những phạm trù cụ thể của thế tục, nghĩa là chỉ có những chức sắc hay tu sĩ của một tôn giáo làm sai lời giáo lý của tôn giáo mình, tự ý xông ra “làm chính trị” mà 100% là chống nhà cầm quyền chứ không có tôn giáo “làm chính trị” để tôn thờ nhà cầm quyền; và

e- Không bao giờ tôn giáo không tập trung lo chỉ cho “phần hồn” của giáo dân, dạy giáo dân nhẫn để thân tâm thường lạc cả.

2) Chính Phủ Không Bao Giờ Chống Tôn Giáo

Không bất kỳ chinh phủ nào của quốc gia nào lại chống tôn giáo cả, vì đó là tự do tín ngưỡng trong tự do ngôn luận, tự do hội họp, và nhân quyền.

Giáo dân Ki-tô ngoan đạo Karl Marx có quyền tự do ngôn luận nêu hồ nghi về thần quyền, tự do viễn tưởng về sự suy yếu của thần quyền. Bất kỳ ai mạt sát Karl Marx “vô thần” là kẻ chà đạp tự do ngôn luận, tự do biểu đạt, tự do tư duy, và nhân quyền của Karl Marx. Kẻ chà đạp tự do ngôn luận, tự do biểu đạt, tự do tư duy, và nhân quyền của người khác không bao giờ là kẻ hiểu biết bất kỳ điều gì về tự do ngôn luận, tự do biểu đạt, tự do tư duy, tự do tín ngướng, và nhân quyền để nói về ngần ấy thứ.

Từ luận đề “Tôn Giáo Không Bao Giờ Chống Chính Phủ” nêu trên, ta có luận đề đương nhiên của “Chính Phủ Không Bao Giờ Chống Tôn Giáo”.

Chính phủ Mỹ không chống các “tôn giáo” của các Đức Chúa Jesus.

Chính phủ Mỹ chỉ trừng trị các công dân Mỹ mang tên Jim Jones hay David Koresh, tức những công dân không những làm loạn chống Chính Phủ Mỹ mà còn đưa nhiều công dân Mỹ vào sự u mê, cuộc tự sát tập thể, và sự buông xuôi tất cả để đón chào Ngày Phán Xét hay dĩa bay nào đó.

Chính phủ Mỹ, do đó, chỉ quan tâm đến duy trì sự tồn tại của chế độ, bảo vệ cuộc sống chính đáng của công dân nói chung, bảo vệ quyền “tự do ngôn luận” của từng cá nhân công dân, không cho phép có “tự do ngôn luận” của tập thể nhất là nếu tập thể ấy sử dụng “tự do ngôn luận” để sử dụng số đông chống lại Chính phủ, chống lại “tín ngưỡng” khác, chống lại “tập thể” công dân khác.

Công dân có nghĩa vụ phải răm rắp tuân theo luật pháp quốc gia và đóng góp cho xã hội có thật, hữu hình, thế tục.

Giáo dân nghĩa là có nghĩa vụ phải tuân theo những giáo điều của Kinh Thánh và kinh kệ, và đóng góp cho giáo hội những hữu hình thế tục theo sự bày ra của giáo hội và theo sự khống chế của luật pháp quốc gia.

Giáo dân không thể giơ Kinh Thánh lên để cho mình có quyền lái xe vào đường cấm, lái xe ngược chiều, lái xe vượt đèn đỏ, lái xe lấn tuyến, và kêu gào bị “chính phủ đàn áp tôn giáo” khi bị xử phạt vi phạm luật giao thông đường bộ.

Giáo dân là người có trí hoa cao vời nên hiểu trọn vẹn Kinh Thánh kinh kệ, có mức độ tu thân đẳng cấp cao nhất vì có tinh thần trách nhiệm cao với bản thân nhằm đến làm gương cho xã hội nhân quần, và có tư duy cao thượng để biết chế ngự cái tôi, tất cả vì chân lý của đạo pháp chứ không vì tôn giáo đang do một người công dân khác rao giảng. Đó là sự phân biệt giữa người làm chủ đại cuộc tu thân tu thánh và kẻ hầu hạ tay sai vô trí.

Tóm lại,

– việc chính phủ Ngô Đình Diệm cấm Phật Tử ở Huế treo lá cờ quen thuộc của Phật Giáo đúng là “đàn áp tôn giáo”;

– việc chính phủ Bill Clinton tàn sát giáo phái Davidian không là “đàn áp tôn giáo” mà chỉ vì nước vì dân mạnh tay trừng phạt những công dân mưu phản trong lớp áo tôn giáo;

– việc Chính quyền Quân Quản Giải Phóng Miền Nam Việt Nam tấn công Nhà Thờ Vinh Sơn ngày 10-02-1976 là để bắt các tên sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa trốn trình diện như Nguyễn Việt Hưng, Phạm Văn Hậu và Trần Kim Định cùng các tu sĩ Nguyễn Hữu Nghị và Nguyễn Quang Minh đã lập nên tổ chức Dân Quân Phục Quốc với tuyên ngôn, quốc hiệu, quốc kỳ, quốc ca, lập lực lượng vũ trang, phát thanh chông Cộng, in truyền đơn và tiền giả, lật đổ chính quyền, phá hoại kinh tế, thậm chí sử dụng súng sát hại cán bộ an ninh Việt Nam; do đó, không là “đàn áp tôn giáo”;

– việc Chính Phủ Việt Nam có sẽ như Chính Phủ Mỹ vì nước vì dân mạnh tay trừng phạt những công dân mưu phản trong lớp áo tôn giáo cũng sẽ không bao giờ bị Mỹ dán nhãn “đàn áp tôn giáo” hay “đàn áp tự do ngôn luận”.

– việc Chính Phủ Việt Nam có sẽ như Chính Phủ Mỹ vì nước vì dân sử dụng quân đội mạnh tay trừng phạt những công dân mưu phản trong lớp áo tôn giáo cũng sẽ không bao giờ bị Mỹ dán nhãn sai luật vì Việt Nam không có đạo luật Posse Comitatus.

3) Ai Chống Ai? Phản Động Tập Thể

Như vậy, không có việc Tôn Giáo Chống Chính Phủ vì không bao giờ có việc tôn giáo vốn là một tên gọi lại có quân đội hữu hình và vũ khí sát thương hạng nặng để chống Chính Phủ, tàn sát Chính Phủ, mà chỉ có những công dân có Thẻ Căn Cước nổi loạn vi phạm luật pháp quốc gia.

Như vậy, không có việc Chính Phủ Đàn Áp Tôn Giáo vì tôn giáo chỉ là một tên gọi dành cho một tin ngưỡng chính thức, công khai, hợp pháp. Tôn Giáo không bao giờ có quân đội hữu hình và vũ khí sát thương hạng nặng để chống Chính Phủ, tàn sát Chính Phủ, để Chính Phủ phải vì nước vì dân vì tự vệ mà đàn áp tôn giáo. Chính phủ Việt Nam luôn – và sẽ – trấn áp tất cả các bọn phản động mưu loạn lật đổ chính quyền, thể chế chính trị quốc gia, và Hiến Pháp, bất kể những công dân phản động phản quốc đó hữu thần hay vô thần, theo đạo lớn hay có tín ngưỡng nhỏ.

Tất cả các chính phủ trên thế gian này đều có chung một hành động không bao giờ thay đổi dành cho công dân phản động tập thể: trấn áp, và tiêu diệt.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Pháp Luân Công  07-10-2015

Ba Que Trên LinkedIn

Bài đăng trên LinkedIn: “A Fake or a Hoax” và “A Scam on LinkedIn”

Hoàng Hữu Phước, MIB

06-12-2016

1) A Fake or a Hoax

 scam-1

Ba Que Xỏ Lá

Hoàng Hữu Phước, MIB

05-11-2016

Tôi thấy trên LinkedIn có gả này hê rằng trước đây y là Phó Giám Đốc cho một công ty gọi là MYA Bizcorp.

scam-4

Với tư cách chủ nhân của MYA BizCorp, tôi qua đây khẳng định rằng kẻ nói trên chưa từng được tôi tuyển dụng để làm việc cho tôi hay cùng làm việc với tôi tại MYA BizCorp hay tại bất kỳ công ty nào dưới quyền giám quản của tôi.

Theo quy định nghiêm ngặt nhất và thực hành tốt nhất của tôi thì đội ngũ nhân viên của tôi phải được tôi chọn lựa kỹ nhất từ các học trò tài năng nhất và trung tín nhất của tôi; không bất kỳ ai khác có được bất kỳ cơ may nào để được làm việc cho tôi.

Thông tin từ cái gã nói trên có thể là láo xạo hoặc bịp lừa; tuy nhiên, dù xạo hay lừa thì chẳng thứ nào được chấp nhận trên một trang mạng nghiêm túc và chuyên nghiệp như LinkedIn cả.

Quý vị có thể kiểm tra online đối với MYA BizCorp hay MYA Bizcorp (Doanh Thương Mỹ Á) để biết chắc chắn rằng công ty của tôi là pháp nhân duy nhất trên toàn Việt Nam mang tên công ty như thế.

Nội dung trên kính trình quý vị để tường và cảnh giác.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước

www.myabiz.biz

2) Scam on LinkedIn

 scam-3

Bịp Bợm

Hoàng Hữu Phước, MIB

06 December 2016

Cách nay một tháng tôi có đăng trên web này một bài mang tên “A Fake or a Hoax” nói về một gã gọi là Thanh Luan Nguyen vốn đã khoe rằng y trước đây là Phó Giám Đốc tại công ty MYA Business Corporation của tôi.

Tuy nhiên, tôi lại vừa phát hiện gã ấy đã dựng một hồ sơ mới trên LinkedIn dưới tên gọi mới ngắn hơn là Luan Nguyen và một chức danh mới to lớn hơn là Chủ Tịch kiêm CEO của một công ty mới lạ hoắc là MZA Business Corporation ắt tọa lạc đâu đó trên Hỏa Tinh chứ không phải trên Địa Cầu hoặc chí ít là không ở Việt Nam.

Gã này đã sao chép một số phần các thông tin về tiểu sử, kinh nghiệm làm việc và học lực của tôi như đăng trên phần thông tin cá nhân của tôi tại LinkedIn (xin vui lòng xem mấy thứ đó của hắn tại https://www.linkedin.com/in/luan-nguyen-3b5787131 và so sánh với nguyên mẫu của tôi ở https://vn.linkedin.com/in/hoanghuuphuoc).

May mắn là hắn đã không lấy ảnh chân dung của tôi để làm ảnh của hắn.

scam

Có lẽ hắn bị loạn trí.

Có lẽ hắn đang định lừa bịp ai đó trong cộng đồng LinkedIn.

Thông tin trên được báo đến quý vị để tường và cảnh giác.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

www.myabiz.biz

Việt Nam Đổi Tiền!

Hoàng Hữu Phước, MIB

03-12-2016

Vào năm 1993 lúc còn ở cấp độ cử nhân thấp lè tè thủa Nhà Nước chưa hề nghĩ đến việc xưng tụng tôn vinh “cử nhân” lên hàng “nhà trí thức trẻ”, tôi có viết bức tâm thư gởi Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam để đề xuất rằng (a) Việt Nam nên đổi tiền, và (b) giấy bạc Việt Nam chỉ nên in hình lãnh tụ Hồ Chí Minh trên tờ 1 đồng.

Lý do cần phải đổi tiền: đồng bạc Việt Nam mất giá, nên phải đổi tiền để quy thí dụ 5.000 đồng thành 1 đồng.

Lý do chỉ in hình lãnh tụ Hồ Chí Minh trên tờ 1 đồng: buộc các chính phủ phải xây dựng kinh tế thành công để không làm biến mất tờ giấy bạc 1 đồng, đồng thời in trên các tờ giấy bạc mệnh giá khác những hình các vĩ nhân khác của lịch sử Việt Nam như Bà Trưng, Bà Triệu, Đức Thánh Trần, Vua Quang Trung, v.v.

Tôi đã nhận được công văn phúc đáp sau:

POST (19)State Bank to HHP (2)

Lúc ấy, vị cử nhân (tức…“dân trí cao”) nhà ta mới nhận ra rằng:

1- Đổi tiền là việc cần thiết nhưng không cần kíp vì đòi hỏi rất nhiều yếu tố hội thành cấu thành hình thành yêu cầu phải đổi tiền, và

2- Chỉ những ai chưa có trình độ cao mới nghĩ đến phát huy “sáng kiến” đề nghị đổi tiền

Sau này, khi hắn ta là thạc sĩ (tức…“dân trí cao hơn”) thì nhận ra thêm rằng:

1- Chỉ nên đổi tiền nếu đồng tiền có giá trị cao mà tham nhũng thì như “bầy sâu” còn bọn hàng xóm mất dạy thì in tiền giả để phá hoại kinh tế nước Việt,

2- Chẳng cần đổi tiền nếu đồng tiền có giá trị thấp lè tè vì chỉ có mấy thằng hàng xóm ngày nay vẫn ngu si ngu đần ngu xuẩn và ngu dại (như vụ các “Kinh Kha” Mai Văn Hạnh, Lê Quốc Quân và Trần Văn Bá năm 1981 vác vũ khí và 300 triệu tiền Việt Nam giả đột nhập vào Việt Nam) mới nghĩ đến việc bỏ công sức tiền thật ra in tiền giả để rồi phải nén chặc đầy nhóc các bao bố hàng chục tấn mướn cửu vạn “thồ” vào Việt Nam vừa dễ bị phát hiện vừa chớ biết làm sao mà xài cho kịp hết để…phá hoại kinh tế Việt,

3- Cộng Sản Việt Nam là bậc thầy trong sử dụng binh pháp nhuyễn nhuần nên cách chi mà bọn Chống Việt moi được tin “thật” mà hê lung tung là Việt Nam Sắp Đổi Tiền – giống như tên say TS Trần Minh Hoàng thủa trước hê lên rằng nắm trong tay tài liệu tối mật của Đảng Cộng Sản Việt Nam hé lộ âm mưu chiếm đoạt toàn bộ tài sản tiền bạc của ngoại kiều tại Việt Nam để cứu nguy khủng hoảng kinh tế vậy, và rằng

4- Câu nói ngu xuẩn ngu đần ngu si ngu muội “Đừng Nghe Những Gì Cộng Sản Nói Mà Hãy Nhìn Những Gì Cộng Sản Làm” của Nguyễn Văn Thiệu chi chứng tỏ y thực sự ngu xuẩn ngu đần ngu si ngu muội vì rằng:

(a) CIA luôn tập trung lắng nghe những gì Cộng Sản Việt Nam nói để giao cho bộ phận phân tích tin gồm toàn những anh tài kiệt xuất của CIA thẩm định từng chi tiết nhỏ một mà sự “không thèm nghe” của Việt Nam Cộng Hòa mới đúng là việc ngu xuẩn ngu đần ngu si ngu muội khiến CIA thất bại và Hoa Kỳ thất trận,

(b) Chỉ có kẻ ngu xuẩn ngu đần ngu si ngu muội dốt binh pháp mới kêu gào về tầm quan trọng của cái sự “nhìn”, và vì mừng khi “nhìn” thấy “Cộng Quân” dồn binh hướng Bắc nên nhanh lẹ đổ quân về hòng chận đánh tại Pleiku cùng Kontum để rồi bị “Cộng Quân” dương Đông kích Tây đánh vào hướng Nam chiến lược chỉ trong một ngày 10-3-1975 đã lấy Buôn Mê Thuột cất gọn vô túi, tiêu diệt toàn bộ Quân Đoàn II tinh nhuệ, chiếm trọn Tây Nguyên 7 ngày sau đó, đẩy Quân Đoàn I và Quân Đoàn III vào một thảm họa quân sự hoảng loạn tự diễn biến tự tan rả tự thể hiện hèn nhát thú tính dày xéo dẫm đạp tán loạn lên đồng bào chạy loạn trên cung đường số 7 bi thương định mệnh, mở đường cho “Cộng Quân” thừa thắng xông lên khai màn chiến dịch giải phóng Sài Gòn-Gia Định gọi là Chiến Dịch Hồ Chí Minh ngày 26-4-1975 để rồi tiêu diệt hoàn toàn Việt Nam Cộng Hòa chỉ trong 5 ngày sau đó, và

(c) Sẽ luôn là lời thách, đố bọn Chống Việt “thấy” được những gì mà Cộng Sản Việt Nam “thực sự làm” nói gì đến việc hiểu các thâm ý của những gì Cộng Sản “làm” mà cố tình để trần trụi cho thiên hạ “thấy” hết trơn hết trọi từ ngoại thất đến nội y.

 

Túm lại, theo nhà kinh tế học Hoàng Hữu Phước thì việc Việt Nam đổi tiền sẽ đến khi hội đủ sáu điều kiện như

(a) dân Việt Nam không thích xài thanh toán điện tử,

(b) dân Việt Nam khiếp sợ tin tặc công-nghệ-cao cướp tài khoản,

(c) đồng bạc Việt Nam có giá trị quá cao sắp trở thành đồng bạc tự do chuyển đổi đánh bạt Nhân Dân tệ văng khỏi rổ tiền tệ của IMF,

(d) loại chất liệu polymer của giấy bạc Việt Nam hiện nay đã đến thời điểm 99.999 năm khiến Việt Nam còn một năm cuối cùng để kịp in tiền mới bằng vật liệu siêu bền mới để tiền đang lưu hành cứ tự tan thành bụi tức tự phân hủy vào thiên nhiên,

(e) các sinh vật ngoài Trái Đất bị đánh tan tác bởi Siêu Nhân và X-Men của Hollywood Mỹ nên trút giận bằng cách trả thù tấn công đốt phá toàn bộ các ngân hàng Việt Nam là nước chắc mạnh hơn Mỹ vì thắng Mỹ khiến gây ra sự cố Việt Nam hết trơn hết trọi tiền mặt phải in ngay tiền mới cho dân xài, và

(f) Việt Nam nổi hứng hủy bỏ tiền giấy tiền đồng để bắt đầu chỉ xài tiền que như que kem ốm nhom nhỏ hơn thẻ Kờ-Re-Đít-Cạc hay tiền…sinh-trắc-học.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-Tế (tức viết tắt của … Kinh-doanh Quốc-tế)

Hoàng Hữu Phước. 09-6-2008. Những Lập Luận Kỳ Quái Của Kẻ Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng

Hoàng Hữu Phước. 02-10-2014. Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/02/loi-khuyen-danh-cho-hoc-sinh/

Hoàng Hữu Phước. 26-12-2015. Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo

Du Học Hiếp Dâm và Hiếp Dâm Du Học

Điều Nghiêm Trọng Luôn Bị Dấu Diếm

Phụ Huynh Có Con Em Du Học Âu Mỹ Nhất Thiết Phải Biết

Hoàng Hữu Phước, MIB

01-11-2016

du-hoc-2

A) Giải Thích Qua Dẫn Chứng Landen Gambill

Năm 2013 nữ sinh viên năm thứ hai Landen Gambill lẽ ra bị đuổi khỏi trường Đại Học North Carolina UNC, Bang North Carolina, Hoa Kỳ, nếu đã không có bùng phát cơn sóng căm phẫn rầm rộ ủng hộ cô. Landen bị cưỡng hiếp ngay tại Làng Đại Học Chapel Hill của UNC và bị hội đồng kỹ luật trường UNC thông qua Luật Sư Trưởng của trường kết tội cô vi phạm điều I.C.1.c. của bộ Quy Tắc Bảo Toàn Danh Dự Honor Code mà hình phạt truyền thống duy nhất là đuổi học. Honor Code ấy được mặc định đã được đọc, đã được hiểu nội dung, đã được xem như biết rõ hình phạt duy nhất là gì cũng như cam đoan hình phạt ấy là tuyệt đối đúng đắn bất khả tranh cãi và bất khả kiện tụng, bởi sinh viên khi đặt bút ký tên ghi danh  theo học tại trường.

du-hoc-3

Landen bị hiếp dâm, nhưng danh dự cô được bảo toàn nếu cô không tố cáo ai,và do đó, sự hiếp dâm chẳng gây tai hại cho bất kỳ ai, kể cả cô cũng không phải là nạn nhân cho sự hiếp dâm do cô không phải chịu đựng gì cả vì tất cả là bí mật nghĩa là chẳng ai biết cô đã bị hiếp dâm (nên cô chẳng sợ bị soi mói, bị bươi móc bởi truyền thông, bị thương hại, bị khó khăn trong lập gia đình, v.v.).

Landen sẽ là nạn nhân hiếp dâm, chỉ khi kẻ hay những kẻ hiếp dâm cô –  hoặc kẻ hay những kẻ chứng kiến cuộc hiếp dâm – loan truyền tin về cuộc hiếp dâm ấy, và đương nhiên kẻ hiếp dâm cô (và kẻ loan truyền) sẽ bị kết tội vi phạm Quy Tắc Bảo Toàn Danh Dự của trường và đối diện với khả năng bị đuổi học – chứ không phải vi phạm luật pháp hình sự quốc gia!

Landen sẽ bị đuổi học nếu tố cáo kẻ hay những kẻ hiếp dâm cô, vì Quy Tắc Bảo Toàn Danh Dự không cho phép cô làm phương hại đến “danh dự” và “tiền đồ” của sinh viên trong trường, nhất là làm phương hại đến “danh dự” trường như một nơi của hiếp dâm, kém an toàn cho nữ sinh, và là ổ sản sinh “tội phạm tiềm năng” của quốc gia.

Giải thích cho đơn giản hơn: kẻ hay những kẻ hiếp dâm cô chỉ có tội nếu loan tin cô bị chúng hiếp dâm và nếu phát tán hình ảnh cuộc hiếp dâm ấy, vì như vậy sẽ làm tên cô bị tiết lộ, xâm hại đến “danh dự” của cô, vì… “danh” có nghĩa là “tên”, chứ Âu Mỹ hoàn toàn không có khái niệm về “trinh tiết”.

Giải thích cho đơn giản hơn: khi tố cáo kẻ hay những kẻ hiếp dâm cô, Landen đã làm cho cả trường – và cộng đồng dân cư quanh Làng Đại Học – biết “tên” của chúng, tức xâm hại đến “danh” dự của chúng, khiến chúng có nguy cơ bị tẩy chay trong cộng đồng (khó tiếp cận phụ nữ khác – tức “con mồi’ khác), trong đời sống (khó lập gia đình), và trong sự nghiệp (khó kiếm việc), mà nếu sinh viên bị mang “danh” như thế sẽ làm “danh” dự của trường bị giảm sút khi tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp kiếm được việc làm không cao hơn năm trước đó, khiến không hấp dẫn người theo học “ùn ùn” ở các niên khóa sau đó, nhất là không hấp dẫn được sinh viên cực kỳ hấp dẫn về khả năng tài chính đến từ Châu Á trong đó có Việt Nam.

Cái honor code quái gỡ tồn tại nhiều trăm năm một cách đầy vinh diệu tại tất cả các trường đại học Hoa Kỳ ấy cuối cùng đã bị thách đố bởi một nữ sinh của chính Hoa Kỳ là cô Landen Gambill, mà sự dũng cảm của cô đã dấy nên phong trào đầy giận dữ của xã hội Hoa Kỳ: “Hãy Sát Cánh Cùng Landen” (Stand With Landen)

du-hocdu-hoc-1

B) Văn Hóa Hiếp Dâm

Hiếp dâm là một thứ “văn hóa” ở các trường đại học Hoa Kỳ.

1- Văn hóa hiếp dâm đến từ xã hội Hoa Kỳ

Như một vấn nạn lịch sử, điều oái oăm là nữ quyền chỉ được chính thức xem trọng – ít ra là qua các tuyên bố chính thống và trên bình diện luật pháp – tại Hoa Kỳ qua Tu Chính Án Thứ 19 được phê chuẩn ngày 18-8-1920 cho phép nữ công dân được quyền bỏ phiếu, nghĩa là trong suốt 144 năm kể từ ngày lập quốc (04-7-1776) thì phụ nữ Hoa Kỳ hoàn toàn không được hưởng các quyền lợi như nam giới, kể cả quyền bỏ phiếu bầu cử. Lý do của sự đàn áp bức chế phụ nữ gồm:

a-  Nam giới da trắng e sợ đánh mất quyền lực dù đó là quyền lực tình dục hay quyền lực chính trị, nên đã sử dụng đặc quyền làm các nhà lập pháp, các thẩm phán, các bồi thẩm đoàn, các nhà báo, các chủ nhân tòa soạn báo chí, các y sĩ và học giả, để đề ra những gì bảo vệ đặc lợi của họ, tác động đến xã hội quan tâm đến việc duy trì quyền lợi chung và hy sinh quyền lợi của dân da màu cùng phụ nữ, thậm chí cho phép quan hệ đồng giới giữa đàn ông da trắng với nhau dù đồng thuận hay cưỡng bức, trong khi lại hành hình những người da màu quan hệ đồng tính.

b- Cũng để duy trì quyền lực tình dục, nam giới da trắng Hoa Kỳ phác họa phụ nữ và trẻ em nam nữ như chủng loài không đáng tin cậy, dâm dục tạp nham. Thậm chí họ sử dụng sự vào cuộc của “giới trí thức” để khẳng định lập luận phụ nữ không xứng đáng có quyền lợi và chẳng bị hiếp dâm bao giờ, chẳng hạn “Tiến sĩ” Edmund Arnold năm 1862 đã khẳng định trước tòa án Hoa Kỳ rằng phụ nữ không bao giờ có thai nếu bị hiếp dâm, thậm chí đến năm 1913 của Thế Kỷ XX mà “Tiến sĩ” Gurney Williams còn cho rằng chỉ cần “chống cự” bằng cách khép chân lại thì phụ nữ đã không thể có thai, mà khi đã có thai nghĩa là đã có sự đồng tình hoặc cố tình dụ dỗ các “quý ngài”, nghĩa là các tố cáo bị các “quý ông” hiếp dâm nên có thai là sự vu cáo nhất thiết phải bị trừng trị.

c- Do đó, trong rất nhiều năm, luật pháp Hoa Kỳ ở nhiều tiểu bang tồn tại điều luật rằng phụ nữ da màu về luật pháp không bị xem như bị hiếp dâm, khiến ngay tại nơi công cộng giữa thanh thiên bạch nhật phụ nữ da màu có thể bị đàn ông da trắng hiếp dâm công khai, và trong ngần ấy năm dài chỉ có tội hiếp dâm nếu người da đen dở trò với phụ nữ da trắng (gọi là The Negro Crime) dẫn đến việc đàn ông da trắng có quyền xúm lại hành hình treo cổ người da đen tại chỗ không cần xét xử (gọi là lynching).

Định kiến thâm căn cố đế nhiều trăm năm đã tạo nên một thứ văn hóa hiếp dâm, mà tiến bộ của nhân loại nhiều lắm cũng chỉ dẫn đến những thực tế buồn cười như vụ Honor Code của trường UNC đã nếu ở đầu bài viết này, hay vụ nam sinh viên Brock Allen Turner của Đại học Stanford lừng danh. Năm 2016 này, Brock bị hai nam sinh viên khác tình cờ bắt quả tang đang hãm hiếp một nữ sinh đang nằm bất động trong bụi rậm và bị hai sinh viên này bắt giao cho cảnh sát. Do hãm hiếp một người bất động – do bị đánh ngất hoặc do bị chuốc rượu hay thuốc – nặng tội hơn đối với nạn nhân còn cử động và không bị đánh đập, Brock bị công tố luận tội 6 năm tù giam, để rồi bị kết án 6 tháng tù,và cuối cùng là được thả sau 3 tháng, với lý do 20 năm sống tốt không thể vì 20 phút lỗi lầm mà gây hại cho tiền đồ một thanh niên. Nghĩa là: không bao giờ sự thiệt hại của một nữ sinh viên dù bị hiếp dâm sau khi bị đánh cho bầm dập ngất xỉu lại được xem như tình tiết để xử nặng tội kẻ hiếp dâm. Chưa kể luật pháp Hoa Kỳ còn quy định rằng nếu người bị hiếp dâm có thai rồi sinh con thì người hiếp dâm có toàn quyền đòi nuôi con hoặc đến thăm con bất kỳ lúc nào, với lý do ngộ nghĩnh rằng phụ nữ nếu bị hiếp dâm thì chẳng ai chịu sinh con là kết quả của vụ hiếp dâm ấy, trừ phi có tình ý với người hiếp dâm mình, mà như thế đã mặc nhiên thừa nhận cái gọi là “quyền làm cha” của người hiếp dâm vốn được luật pháp bảo vệ với “sự khoan dung đầy tính nhân văn”.

Tóm lại, điều cần lưu ý khi “hòa nhập” vào xã hội Hoa Kỳ là: mỗi khi trở thành nạn nhân của hiếp dâm, người nữ nói chung và nữ sinh viên nói riêng sẽ phải đối mặt với việc chính mình bị chụp các chiếc mũ như:

– tại đã ăn mặc gợi dục

– tại đã có dùng bia rượu trước đó nên đã không tự kềm chế

– tại đã có hành vi nào đó gây hiểu lầm là mời gọi hoặc chấp thuận

– tại xã hội có bài bản dạy phụ nữ cách để không bị hiếp dâm mà phụ nữ không thuộc bài (không hề có bài bản dạy người nam không hiếp dâm)

– tại không học hỏi từ báo chí truyền thông vốn luôn than tiếc cho sự đe dọa sự nghiệp một ngôi sao bóng rổ vì hiếp dâm chứ không bao giờ đề cập gì đến các cô gái nạn nhân của ngôi sao ấy

– tại không cẩn thận để bị quay phim chụp hình tung lên mạng nên nếu tự tử thì đó là do tự gây ra

– và tại không biết thân biết phận vì luật pháp 31 tiểu bang của Hoa Kỳ cho phép kẻ hiếp dâm có quyền đòi nuôi con hoặc quyền thăm con, đồng nghĩa với việc hiếp dâm là đặc quyền của nam giới nên chẳng bao giờ là trọng tội nếu không đi kèm với việc sát hại người bị hiếp dâm.

2- Văn hóa hiếp dâm trở thành chuẫn mực ở đại học Hoa Kỳ

Như vậy, văn hóa hiếp dâm đã trở thành một thứ lễ nghi, tập tục, ăn sâu vào chốn đại học, nơi từ xa xưa chỉ dành cho nam giới. Sự tồn tại của những hội đoàn nam sinh viên mang tên College Fraternities được cho là còn lưu truyền những tục lệ mà theo đó các thành viên mới gia nhập phải “chứng tỏ mình” bằng cách thực hiện nghi thức gia nhập bằng cách lừa một nữ sinh viên mà họ “chấm” tại một buổi tiệc rồi dụ ra một nơi mà các thành viên khác có thể cùng chứng kiến để thực hiện việc hiếp dâm – chẳng khác nào để họ được xem một phim khiêu dâm “sống” – để ghi nhận “sự xứng đáng” của người mới gia nhập. Và cái gọi là Campus Rape tức hiếp dâm tại trường đại học trở thành một vấn nạn trầm kha ở Hoa Kỳ.

C) Hiện Trạng Campus Rape Ở Hoa Kỳ

Vụ việc của nữ sinh viên Landen Gambill không là điều cá biệt chỉ ở Đại Học North Carolina (UNC). Hiếp dâm tại các “làng đại học” (tức Rape on Campus hoặc Campus Rape) là vấn nạn chung ở nước Mỹ.

Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ năm 2010 ước định rằng 25% nữ sinh viên là nạn nhân của các vụ hiếp dâm trước khi tốt nghiệp sau 4 năm đại học, và rằng trường đại học nào có từ 6.000 sinh viên trở lên thì trung bình mỗi ngày có một vụ hiếp dâm và xảy ra đều đặn trong suốt năm học.

Trong bản báo cáo của Đại Học New York mang tựa đề Số Liệu Thống Kê Quốc Gia Về Bạo Hành Tình Dục Tại Các Làng Đại Học (National Statistics about Sexual Violence on College Campuses) thì chỉ có dưới 5% các vụ hiếp dâm được thưa ra các cơ quan thực thi pháp luật mà thôi – nghĩa là con số thực tế có thể cao hơn rất nhiều so với con số do Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ nêu lên.

Tổng hợp từ tài liệu trên, ta có các số liệu như sau về những nạn nhân hiếp dâm :

– Cứ 4 nữ sinh viên cáo buộc bị hiếp dâm thì có 1 người mà báo cáo về những gì đã trải qua của người đó đáp ứng đúng các định nghĩa của luật pháp về hiếp dâm.

– Cứ 5 nữ sinh viên thì có 1 người bị hiếp dâm trong thời gian học ở đại học.

– Hầu hết những nữ sinh viên bị hiếp dâm là sinh viên nội trú, và khoảng 1/3 trong số họ là sinh viên năm thứ nhất ở lứa tuổi 17 – 19.

– Điều nghiên thực hiện ở 412 trường đại học cho thấy 5,4% nam sinh viên và 11,7% nam sinh viên đồng tính hay lưỡng tính bị cưỡng bức.

– Điều nghiên thực hiện ở 412 trường đại học cho thấy 30.6% nữ sinh viên đồng tính hay lưỡng tính bị cưỡng bức.

– 81% nữ sinh viên bị chính bạn tình cũ hoặc bạn tình hiện thời cưỡng dâm.

– 80% đến 90% được thực hiện bỡi người mà nạn nhân có quen biết.

Còn theo nghiên cứu của Học Viện Tư Pháp Quốc Gia Hoa Kỳ thì thủ phạm hiếp dâm:

– 35.5% là bạn học chung lớp của nạn nhân

– 34.2% là bạn học chung trường

– 23.7% là bạn tình hoặc bạn tình cũ

– 2.6% là người quen

– 35% nam sinh viên cho biết sẵn sàng hiếp dâm nếu biết chắc chắn sẽ không bị bắt hay bị trừng phạt.

– 81% vụ hiếp dâm trong làng đại học và 84% vụ hiếp dâm do sinh viên thực hiện bên ngoài khuôn viên làng đại học đã không được trình báo cảnh sát.

– Gần 60% vụ hiếp dâm được thực hiện bên trong nơi cư trú của nạn nhân.

– 52% vụ hiếp dâm có trình báo xảy ra sau 12 giờ đêm, và 37% xảy ra giữa 6 giờ chiều và 12 giờ đêm.

– Điều tra thực hiện tại 171 học viện và đại học cho thấy 74% vụ hiếp dâm xảy ra do say rượu. Trong năm 2000 Hoa Kỳ đã có hơn 70.000 sinh viên từ 18 đến 24 tuổi trở thành nạn nhân của hiếp dâm có liên quan đến rượu.

– Hơn 50% vụ hiếp dâm xảy ra vào các tháng 8, 9, 10, và 11.

– Sinh viên gặp rủi ro nhiều hơn trong những tháng đầu học kỳ 1 và 2 tức trong năm thứ nhất.

Các loại hình hiếp dâm bao gồm – nhưng không chỉ giới hạn bởi – hiếp dâm tập thể, hiếp dâm lúc hò hẹn, hiếp dâm vì lợi dụng sự quen biết.

Trên đây là vài con số của riêng Hoa Kỳ. Các số liệu khác đối với các vụ hiếp dâm xảy ra tại các làng đại học ở các nước Âu Tây có thể dễ dàng tìm thấy trên internet.

Tình hình trên cho thấy sự bất ổn về an toàn cho nữ sinh viên tại các trường đại học Mỹ, dẫn đến việc các trường đại học Mỹ đều có chương trình nhập môn gọi một cách mỹ miều là Campus Clarity (dịch nghĩa từng chữ: những điều cần biết rõ về sinh hoạt trong làng đại học; nghĩa bóng: những điều cần biết để bảo đảm an toàn nhất, sức khỏe tốt nhất, để theo đuổi thành công mục tiêu học tập hàn lâm và ước mơ tại trường, bằng cách…hãy lưu tâm đến sự thật là…có 1/5 nữ sinh viên bị hiếp dâm trong thời gian học đại học bởi người mà họ quen biết, đặc biệt là bạn học, vì vậy sinh viên cần lưu ý đến việc nhậu nhẹt và đến…bạn học!)

D) Tư Vấn Của Tannhauser Beowulf Thor

Những lời khuyên sau đây của chuyên gia Giao Thoa Văn Hóa (Cross Culture) Tannhauser Beowulf Thor đặc biệt thích hợp cho các du học sinh đến Mỹ từ những quốc gia “mới phất” (newly surging economies) của Châu Á trong đó đặc biệt là Việt Nam do Việt Nam có 5 “yếu điểm” – theo chuẩn mực văn minh Mỹ – mà các nước Châu Á khác không còn như (a) Việt Nam là nước cuối cùng có du học sinh đến Mỹ du học nên kinh nghiệm về văn hóa Mỹ chưa dồi dào đầy đủ; (b) phụ huynh học sinh và học sinh Việt Nam hoàn toàn không quan tâm và/hoặc không biết và/hoặc không được cung cấp thông tin về những thực tế của môi trường đại học Mỹ; (c) Việt Nam là nước Châu Á duy nhất còn sự tồn tại của truyền thống Á Đông đối với gắn bó gia đình; (d) Việt Nam là nước Châu Á duy nhất còn sự tồn tại của truyền thống Á Đông đối với phạm trù mang tên “đức hạnh” và “tiết hạnh” hay “trinh tiết”  phụ nữ vốn đã hoàn toàn biến mất ở Châu Á; và (e) học sinh Việt Nam yếu về bản lĩnh, rất thiếu hiểu biết, dễ bị lôi kéo do tâm lý thần phục choáng ngợp trước cường quốc Hoa Kỳ, và kém khả năng phòng vệ:

1) Nếu được tiếp cận bởi “công ty dịch vụ du học” và quan tâm đến một trường đại học cụ thể ở Âu Mỹ, hãy yêu cầu cung cấp thông tin bằng văn bản về cái gọi là “honor code” của trường ấy, và kiểm tra độ chính xác của thông tin với thông tin trên trang web của trường ấy.

2) Nếu quan tâm đến một trường đại học cụ thể ở Âu Mỹ, trước khi tiến hành xin học bổng hoặc đăng ký học tự túc, hãy yêu cầu trường ấy cung cấp thông tin bằng văn bản về cái gọi là “honor code” của trường, kiểm tra độ chính xác của thông tin với thông tin trên trang web của họ, đồng thời kiếm tìm thông tin trên mạng về các vụ việc nổi cộm có liên quan đến “campus rape assaults” tại trường ấy để hiểu rõ nhất về sự danh tiếng cùng sự khét tiếng của nó.

3) Phụ huynh phải “công tác tư tưởng” với con em mình biết (hoặc học sinh nếu cho rằng mình đã đủ trưởng thành, đủ khôn ngoan, đủ bản lĩnh, tự biết) rằng:

a- Nam sinh và nữ sinh Việt Nam: chỉ tham gia các buổi tiệc buổi tối quy mô “toàn trường” do trường tổ chức với sự tham gia của ban giám hiệu và thầy cô, vì mức độ an toàn cao hơn;

b- Nam sinh và nữ sinh Việt Nam: không tham gia các buổi tiệc buổi tối quy mô “tại gia” của một sinh viên nào đó tổ chức (thường là sinh viên “giàu có” ở địa phương), vì sự thác loạn không hề thiếu vắng;

c- Nam sinh và nữ sinh Việt Nam: không tham gia các buổi họp mặt riêng buổi tối tại địa điểm mật nào đó vì rất có thể sẽ trở thành nạn nhân của một vụ tế thần (do Mỹ có các giáo phái tà đạo thờ Quỷ Satan), hoặc bị sát hại khi đi chơi riêng rồi  mất tích không thể tìm thấy xác, như vụ của nữ sinh viên Lauren Spierer (Đại học Indiana), nữ sinh viên Denise Lynette Hart (Đại học Connecticut), nữ sinh viên Hannah Graham (Đại học Virginia), nữ sinh viên Phoenix Coldron (Đại học Missouri-St. Louis); nữ sinh viên Anarae Schunk (Đại học Minnesota), nữ sinh viên Michaela Shunick (Đại học Louisiana), nam sinh viên Max Maisel (Đại học Công nghệ Rochester New York), nam sinh viên Brogan Dulle (Đại học Cincinnati), nam sinh viên Shane Montgomery (Đại học Pennsylvania), nam sinh viên Hye Min Choi (Đại học Illinois), nam sinh viên Jonathan Zygmont (Đại học New Hampshire), và rất nhiều những vụ mất tích khác;

d- Nam sinh Việt Nam: từ chối tham gia các họp mặt vầy đoàn của “nhóm bạn nam” để đừng bị “gang rape” tức bị hiếp dâm tập thể đồng giới, hoặc vướng vào “gang rape” tức cùng tham gia hiếp dâm tập thể một nam sinh khác hoặc một nữ sinh, hoặc trở thành đồng lõa tiêu cực (tức không tham gia hiếp dâm nhưng bị buộc phải chứng kiến để rồi phải ra sức bảo vệ nhóm hiếp dâm bằng mọi giá, do không muốn chuyện bại lộ sẽ khiến mình phạm tội nặng hơn kẻ hiếp dâm do các tội đồng lõa, bỏ mặc nạn nhân, và không tố giác tội phạm);

e- Nữ sinh Việt Nam: từ chối tham gia các họp mặt vầy đoàn của “nhóm bạn nữ” để đừng bị “gang rape” tức bị hiếp dâm tập thể đồng giới, hoặc bị nhóm bạn nữ ấy cho vào tròng để các nam sinh bạn thực hiện “gang rape” mình tức để mình cũng bị cái mà các nữ sinh ấy trước đây đã từng bị như thế;

f- Nữ sinh Việt Nam: cảnh giác cao độ và có biện pháp phòng thủ (như khóa cửa, gọi điện cho các bạn nữ khác, v.v.) khi bạn nữ ở cùng phòng trong khu đại học kiếm cớ đi vắng buổi tối (đa số các trường hợp là do có nhóm nam sinh viên yêu cầu người đó đi ra ngoài để họ vào thực hiện hiếp dâm không có nhân chứng).

g- Nam sinh và Nữ sinh Việt Nam: đừng bao giờ dùng bia rượu tại các “buổi họp mặt”. Nói chung là nên sống biệt lập, trừ những giờ nghiên cứu theo tổ nhóm, và đừng bao giờ khờ khạo cho rằng phải thể hiện sự hòa nhập bằng cách “sống như Mỹ” khi ở Mỹ.

h- Nam sinh và Nữ sinh Việt Nam: hãy quan tâm đến nội dung hướng dẫn về phòng chống hiếp dâm luôn sẵn có trên trang web chính thức của các trường đại học Mỹ, để nhận thức một điều hiển nhiên rằng hiếp dâm quả thực là vấn nạn phải đối phó, không thể lơ là.

E) Nhận Xét Của Hoàng Hữu Phước

Dựa vào các tư vấn trên của Ông Tannhauser Beowulf Thor, có thể cho rằng nếu như dân Châu Á đa số sang Âu Mỹ du học để phục vụ sự nghiệp chuyên môn, còn dân Việt Nam đa số sang Mỹ du học (a) để có bằng cấp Mỹ, (b) vì cha mẹ giàu sang cho con du học theo thời thượng “chứng tỏ năng lực tài chính”, (c) do cha mẹ giàu sang cho con du học theo thời thượng “tìm cách định cư tại Mỹ”, và (d) bởi cha mẹ giàu sang cho con du học theo thời thượng “trẻ măng làm chủ tịch tập đoàn tài chính” ở Việt Nam một cách đột nhiên như trên trời rơi xuống,

thì hơn ai hết du học sinh Việt Nam cần khắc cốt ghi tâm ba điều cực kỳ đơn giản  sau:

1- Nếu muốn khoe bằng cấp Mỹ, muốn lấy le về năng lực tài chính của mẹ cha, muốn định cư tại Mỹ, muốn thừa kế gia sản mẹ cha để làm chủ tịch tập đoàn ở Việt Nam thì phải còn sống, nghĩa là phải cẩn trọng, học thuộc lòng tất cả các nội dung cảnh báo trên trước khi bước chân qua Mỹ du học; và

2- Nếu muốn không bị sử dụng làm công cụ chống đối Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam để rồi bổng dưng trở thành “tù nhân lương tâm” hay “nhà đấu tranh dân chủ” đột biến, thì phải tuyệt đối cẩn trọng với tất cả các nội dung cảnh báo trên trước khi bước chân qua Mỹ du học, vì rằng rất có thể khi bị hiếp dâm hoặc đồng giới hoặc khác giới thì những phim ảnh được chụp quay lại sẽ được dùng làm vũ khí khống chế khiến người đi du học khi trở về nước sẽ phải hoạt động chống phá Việt Nam theo lịnh của tổ chức nào đó bên Mỹ nếu không muốn bị công khai bằng chứng phim ảnh bản thân đã bị hiếp dâm, đã tham gia hiếp dâm, hoặc đã đồng lõa tham gia nghi lễ tà đạo giết người tế thần, v.v.

3- Tại Mỹ, khuôn viên đại học là một trong những nơi nguy hiểm nhất đối với phụ nữ (xem mục tham khảo bên dưới).

Việc học – dù ở trong nước hay ở ngoài nước – là dành cho người khôn ngoan tài giỏi lanh lợi cẩn trọng hiểu biết khát khao trí tuệ, chứ nào phải dành cho những kẻ thơ ngây khờ khạo cứ tưởng gần đèn thì tự động sáng (mà không biết rằng mình phải bật đèn, rằng đèn ấy là đèn dầu hay đèn pha, rằng bão lụt thì phải cúp điện, và rằng dù đèn gì thì sau lưng hoặc trong đũng quần mình vẫn luôn tối), cứ tưởng hiện diện trong trường đại học Mỹ thì tự động giỏi, và cứ tưởng đứng chụp hình bên trong tòa nhà Liên Hợp Quốc hay choàng vai bá cổ Barack Obama là tự động lòa chói hào quang vinh diệu đời đời.

Việc học – dù ở trong nước hay ở ngoài nước – đều đòi hỏi những nỗ lực ghê gớm tự thân mà không phải lúc nào cũng thành công, nói chi đến “thành công vượt bậc”, vì rằng không bao giờ có cái mặc định rằng hữu chí sẽ cánh thành, rằng bật tất cả các que diêm trong hộp diêm quẹt thế nào cũng có que bùng cháy, rằng “với sức người sỏi đá cũng thành cơm”.

Sự nỗ lực đi kèm với sự cẩn trọng mới có thể tạo ra sự yên tâm nào đó khả dĩ dọn đường cho một thành công chưa hẳn lớn.

Đã không nỗ lực lại chẳng cẩn trọng mà vẫn thành công thành công đại thành công thì đó chẳng qua là minh chứng rằng tạo hóa cũng có lúc thích trêu ngươi và con tạo cũng bị ô nhiễm hài hóa hí hước diễu hề kiểu game show Việt vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tài liệu tham khảo:

Barbara Booth. 2015. One of the most dangerous places for women in America (Một Trong Những Nơi Nguy Hiểm Nhất Đối Với Phụ Nữ Tại Hoa Kỳ). http://www.cnbc.com/2015/09/22/college-rape-crisis-in-america-under-fire.html

Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ. 2000. The Sexual Victimization of College Women (Biến Các Nữ Sinh Viên Thành Nạn Nhân Tình Dục). https://www.ncjrs.gov/pdffiles1/nij/182369.pdf

Đại Học California. Campus Clarity. http://www.calstatela.edu/campusclarity

Đại Học New York. National Statistics about Sexual Violence on College Campuses (Số Liệu Thống Kê Quốc Gia Về Bạo Lực Tình Dục Tại Các Làng Đại Học). http://www.nyu.edu/shc/promotion/svstat.html.

Đại Học New York. Sexual Assault Prevention and Response (Hướng Dẫn Cách Phòng Chống Tấn Công Tình Dục). http://www.nyu.edu/students/health-and-wellness/wellness-exchange/sexual-assault-prevention-and-response.html

Mạng Quốc Gia Về Hiếp Dâm, Lạm Dụng, Và Loạn Luân RAINN. Campus Sexual Violence: Statistics (Số Liệu Thống Kê Về Bạo Lực Tình Dục Tại Các Làng Đại Học). https://www.rainn.org/statistics/campus-sexual-violence

Nick Anderson. 2016. These Colleges Have The Most Reports Of Rape (Danh Sách Những Đại Học Có Nhiều Ca Hiếp Dâm). https://www.washingtonpost.com/news/grade-point/wp/2016/06/07/these-colleges-have-the-most-reports-of-rape/

Lao Xao Láo Xạo

Quà Quạ An Tri Hồng Hộc Chí

Hoàng Hữu Phước, MIB

04-8-2016

Laoxao1

Tôi luôn ở bậc thang trưởng thượng không màng đến các thùng rác bên vệ đường lịch sử nên không hề quan tâm đến những lao xao láo xạo trên không gian mạng.

Từ cách nay hai mươi lăm năm tôi đã không-ai-biết-chẳng-ai-hay-nào-ai-thuê-mướn miệt mài bút chiến hùng biện ầm ỉ trên không gian mạng với đủ loại người ngu xuẩn có mà chưa hiểu biết cũng có, gốc Việt có mà gốc lung tung cũng có, và đã âm thầm đạt được bao “thành quả” chẳng hạn như đã làm đám chống Cộng chấm dứt hẳn việc mắng chưởi thóa mạ Chủ tịch Hồ Chí Minh, hoặc đã khiến mấy trang mạng nước ngoài buộc phải thêm tên Việt Nam vào ô xổ xuống của mục thanh toán online, v.v. và v.v. Tôi chưa từng kể công – nhưng chắc hôm nào rỗi rảnh phải cố nhớ mà ghi ra để thiên hạ biết rằng không phải tự dưng cái gì cũng tự nhiên có được và rằng chỉ cần là một công dân yêu nước thật sự thì đâu cần được “phân công” mới bảo vệ quê hương – và cũng chưa hề được thưởng công. Thế nhưng sự oái oăm lại ở chỗ những thọc chọt lại ập đến tôi từ cả hai phía chống Việt như một lẽ đương nhiên tự nhiên dĩ nhiên và báo Việt như một sự suy đồi suy vi suy tàn quái đản.

Nhiều tháng trước, các học trò tôi có gởi tôi ảnh chụp trên. Nếu như mọi lần mỗi người nhắn hay báo cáo tóm tắt một sự việc gì đó riêng lẻ, thì kỳ này lạ lùng là  ngoài 4 học trò tôi gởi cùng lúc còn có 1 người lạ hoắc nhưng bị nhắc đến chung trong cái lời lao xao láo xạo đó nên cũng cố gắng tìm hiểu về tôi để gởi cái quỷ ấy cho tôi để xin được làm quen, khiến tôi tự nhủ để hôm nào “bí” đề tài sẽ viết đôi dòng về nó.

Gọi là láo xạo vì kẻ bẩn thỉu đó không biết gì về LinkedIn, chưa từng dám bước vào LinkedIn. Y chỉ đơn giản lấy các sự thật gồm: (a) ở Việt Nam thực sự có ông tên Hoàng Hữu Phước, (b) trên thế giới thực sự có cái nhà mạng tên LinkedIn, (c) Việt Nam thực sự có sự việc “bầu cử” năm 2016, và (d) Thành phố Hồ Chí Minh thực sự có nhân vật tên Lộc họ Đỗ có tên trên danh sách ứng cử được niêm yết. Thực hiện thói quen bịnh hoạn của kẻ ngàn đời thua trận, muôn kiếp đê hèn, y pha trộn các sự thật ấy với hy vọng tạo ra một chuyện có mùi sự thật để quăng vô mặt độc giả mạng vì thế nào cũng có người bị dính bẩn. Và nếu như tập hợp các nguyên liệu nào cùng bổ dưỡng thật sự như sầu riêng, chuối sống, trái khế, quả chanh, nước mía, tép tỏi, bó hành, củ cải trắng, củ giềng, và quả cà “dái dê” (từ ngữ trong Truyện Cổ Nước Nam) y đem xay nghiền thành hỗn hợp “đại bổ” đút cho người khác ăn thì bảo đảm từ trẻ nít đến người lớn đều phát ói với thứ hổ lốn ấy.

Nhân đây tôi xin chụp cơ hội này để nói rằng:

1) LinkedIn là trang mạng của doanh nhân thế giới, viết qua viết lại bằng tiếng Anh, cho đến lúc gần đây nhờ tôi phổ biến rộng khắp, cái gì cũng hê tên LinkedIn, nên mới bắt đầu có sự tham gia của nhiều người Việt, doanh nhân có mà sinh viên kiếm việc cũng đi lộn vô đó cũng có, và cộng đồng này viết tiếng Việt cao cấp ngân lượng có mà bình dân kiểu Facebook ba xu cũng có. Tóm lại, vào LinkedIn để “vận động bầu cử” đúng là ý tưởng của kẻ lao xao láo xạo, đơn giản vì (a) không lẽ “vận động” doanh nhân toàn cầu dồn phiếu cho me-sừ Hoàng Hữu Phước ở Việt Nam, (b) ngay cả nhiều người dân các tỉnh miền Bắc muốn dồn phiếu cho ông Hoàng Hữu Phước cũng không bao giờ thực hiện được vì chỉ có người dân ở mỗi ba quận 1, 3, và 4 của Thành phố Hồ Chí Minh mới có quyền đó, và (c) lộn rồi vì me-sừ Lộc Đỗ gì đó không phải là “cộng sự” hay là học trò tôi vì học trò thực thụ của tôi đa số làm nhà giáo và tất cả đã nghĩ hưu cũng như đã nghe lời tôi đừng bao giờ chường mặt ra cõi đời ô trọc này để hứng chịu gạch đá của bọn lao xao láo xạo ném trị tội ủng hộ “Thầy” Hoàng Hữu Phước, cũng như (d) quê xệ rồi vì me-sừ Lộc Đổ nhà ta cho biết chỉ ứng cử vào Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh chứ không phải Quốc Hội.

Kẻ lao xao láo xạo còn nói “lính” của tôi cũng ở trên LinkedIn vận động “PR rầm rộ” ì xèo cho tôi, trong khi (a) “lính” tôi không bao giờ đi lộn sân vì tôi không bao giờ tuyển “lộn” lính, và (b) tôi luôn sẵn sàng dạy cho bất kỳ ai đi “lộn sân” – kể cả mấy kẻ đi “lộn” vô Quốc Hội – như thí dụ đối với một em sinh viên chạy “lộn” vô LinkedIn:

Laoxao2Laoxao3Laoxao4Laoxao5

2)  Từ hơn 30 năm trước tôi đã luôn dặn dò sinh viên của tôi sắp định cư bên Mỹ 4 điều rằng (a) hãy cẩn trọng giáo dục con cái về nguồn gốc Việt Nam và đừng bao giờ chống Việt Nam Cộng Sản; (b) hãy cố học tập trong im lặng, đừng bao giờ mở miệng “thân Cộng sản Việt Nam” kẽo bị phe chống Cộng phát huy tự do dân chủ nhân quyền kiểu Mỹ quánh sưng mỏ không ai cứu; rằng (c) nếu buộc phải mắng chưởi “Cộng sản Việt Nam” để ngụy trang trong hang ổ sài lang thì cứ cố gắng diễn tuồng xuất sắc cất tiếng hòa âm điền dã, đừng sợ Thầy Phước ở quê nhà giận trách; rằng (d) đừng bao giờ trở về Việt Nam mà hãy tập trung phục vụ nước Mỹ để tất cả cùng nhằm hướng đến giấc mơ các con cháu của các em có ngày có đứa sẽ trở thành Tổng Thống Hoa Kỳ “da vàng gốc Việt” đầu tiên và lúc ấy ngầm giúp được nước Việt Nam quê cha đất tổ này hiệu quả nhiều hơn, vinh diệu hơn, cụ thể hơn.

Thế nên, cái lao xao láo xạo rằng tôi kéo một anh “cộng sự” gì đó về “phụng sự tổ quốc” thì rõ ràng là kẻ lao xao láo xạo đó đích thị là tên ngu đần, còn thua cả “yến tước an tri hồng hộc chí” (loài chim Yến chim Tước cách chi mà biết ý chí của chim Hộc chim Hồng) vì ít ra Yến và Tước còn có ngoại hình đẹp và âm thanh hay, không hề lao xao láo xạo như cái tên Hồ Hải thuộc giống loài quà quạ. Cũng vì tuyệt đối tuân lời dạy dỗ của Thầy mà các học trò của tôi dù ở Việt Nam hay hải ngoại không bất kỳ ai tham gia viết blog để đấu khẩu với bọn lao xao láo xạo nào dám chống Thầy mình và đất nước mà Thầy mình ra sức to mồm bảo vệ, còn các học trò giỏi đội lốt hăng say chống Cộng ở Mỹ thì thỉnh thoảng nếu có rời Mỹ đi Hà Lan hay Bắc Âu du lịch thì mới điện thoại cho Thầy bằng card điện thoại giảm giá để khỏi lưu chứng tích hoặc gởi bưu điện xứ lạ về cho Thầy một hủ đa sinh tố to đùng đủ uống mỗi hai năm.

3) Và cuối cùng, lý do vì sao cùng lúc nhiều người gởi tôi cùng lúc cái hình chụp lao xao láo xạo ở trên đã được họ giải thích cụ thể như sau:

– Họ bảo hình cho thấy rõ nhất sự láo xạo của kẻ đần vì lẽ ra sau khi viết xạo láo về Thầy Phước thì hãy để vài ngày sau hãy viết về Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, chứ viết liền kề như thế thì rõ là láo xạo chưởi tuốt bất kỳ ai là lãnh đạo Việt Nam và bất kỳ ai là cảm tình viên của cái chế độ của vị lãnh đạo ấy;

–  Họ cho rằng việc nói xạo láo về Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cho thấy kẻ viết cay cú cay đắng cay độc trước sự thành công của môt vị lãnh đạo của một nước Việt Nam thành công; cũng như

– Họ khẳng định việc nói xạo láo về “Thầy” Hoàng Hữu Phước càng cho thấy kẻ viết đã cay cú cay đắng cay độc đến dường nào vì phe “tự do – dân chủ – nhân quyền – lương tâm” của kẻ ấy có rọi đèn pha giữa ban ngày nắng nóng kiếm khắp trong phe cũng không có bất kỳ ai ở đẳng cấp cao bằng tương tự ông Thầy Phước của mấy ông mấy bà học trò đang hoặc sắp nghỉ hưu trí này cả, vì nếu họ có đấng nào cao cấp như thế thì họ lẽ ra nào có sá gì “con tép riu” tên Hoàng Hữu Phước không quyền lực chẳng ô dù không uy thế kinh tài gì sất mà cứ ra tay viết lao xao láo xạo nhọ bôi mài miệt “con ruốc con rươi” ấy.

Nói tóm lại, dựa vào các “thông tin” láo xạo do cái kẻ mang danh xưng “Hồ Hải” gì đấy nêu lên về tôi, các bạn từ đó có thể suy ra ngay rằng các lời “phán” của y về Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng toàn là lời láo xạo nhơ bẩn vốn là những thứ duy nhất mà y và những kẻ tương cận muôn đời thất bại như y có thể rặn ra được để có cái ăn trong đời. Cũng từ đây mà suy ra: nếu tôi chỉ là kẻ viết lách trong xó xỉnh wordpress.com riêng biệt này, không dám chường mặt ra chốn phù hoa đô hội facebook.com, không được tập đoàn quyền lực báo chí chính thống quốc gia ưa gì cái bản mặt, mà bọn “Hồ Hải” còn dựng chuyện vu vạ đến thế, thì các lãnh đạo Việt Nam chường mặt ra thế giới vinh quang và được tập đoàn báo chí chính thống quốc gia tiền hô hậu ủng thì bọn “Hồ Hải” còn xúc xiểm vu vạ khủng khiếp đến dường nào. Cũng từ đó mà suy ra: hãy vứt sọt rác những lời ca ngợi mà bọn “Hồ Hải” dành cho ai đó vì cũng chỉ toàn là lao xao láo xạo tuốt.

 

Dạo này tôi chậm viết hơn và đọc nhiều hơn, đơn giản vì ngày nay đã có sự gia tăng khủng khiếp về số lượng các blog viết bảo vệ chính nghĩa Việt Nam, tấn công các blog lao xao láo xạo trên không gian mạng, bằng quá nhiều các bài viết quá hay, quá chuẩn, quá mạnh, quá hiệu quả, và quá “độc” (đáo), khiến tôi tự an ủi rằng đã đến giai đoạn bùng phát của lực lượng chính nhân quân tử trí tuệ trí hóa vì nước vì dân nên tôi có thể yên tâm an phận mọn, rung đùi ngồi đọc thưởng thức bài họ viết, trong mỗi ngày nhàn hạ.

Tôi tất nhiên sẽ tiếp tục đóng góp cho LinkedIn các bài viết tiếng Anh để đáp lại các lời khen tặng của các nhà báo nước ngoài cũng như chính khách nước ngoài trong nhiều chục triệu dân cư cộng đồng LinkedIn cũng như sẽ viết các comments phê phán bằng tiếng Anh hay tiếng Việt đối với các ý kiến của thế giới doanh nhân trên LinkedIn, tất cả vì vinh danh tư cách một công dân nghiêm túc của nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam vậy.

Laoxao6Laoxao7Laoxao8

 

Nhân tiện, để chuộc lỗi vì đã viết về cái tên ngợm “Hồ Hải” đã lao xao láo xạo về tôi và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc làm bẩn tai bạn đọc, tôi xin kính trình cùng bạn đọc một số những đối đáp của tôi trên LinnkedIn để bạn đọc thấy tác giả bài viết này chỉ luôn uốn nắn sửa sai những xúc xiểm động đến Việt Nam, những giúp đỡ hoàn thiện các lập luận yếu kém, những phản bác các tư duy thiển cận, cùng những ủng hộ tham gia làm rõ các ý kiến xuất sắc của thiên hạ, qua đó các bạn có thể đánh giá thêm về tác giả bài viết này:

Laoxao9Laoxao10

Laoxao11

Laoxao12

Laoxao13Laoxao14

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:
A) Con Cái Gia Đình Láo Xạo Bị Lăng Tần Mắng Đại Ngu:

Những Lập Luận Ngu Xuẩn Của Kẻ Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng

B) Những Bài Viết Trên LinkedIn (Bằng Tiếng Anh, có dịch sang tiếng Việt)

Ngày Chiến Thắng 30-4-1975

Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước

Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam

Lời Khuyên Về Học Tiếng Anh – Tips for Learners of English

C) Những Comments Viết Trên LinkedIn Bằng Song Ngữ Anh-Việt

Không Lời 1

Không Lời 2

Có Lời

Một Thoáng Tư Duy

Mạng Xã Hội

Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt

Hoàng Hữu Phước, MIB

01-8-2016

Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt

(Bài đăng trên Emotino.com năm 2013 và bị “tin tặc” đột nhập Emotino xóa bỏ, để lai hình ảnh nhạo báng tác giả)

Ai cũng biết BBC là chữ viết tắt của British Broadcasting Corporation của Anh Quốc mà người Việt hay gọi tắt là “Đài BBC” tuy không chính xác vì BBC đâu chỉ là cái “đài”. Cái đài này năm ngoái đã đóng cửa chương trình phát thanh của Ban Tiếng Việt do mấy người Anh gốc Việt thường xuyên gây gỗ, hay đánh nhau. Đã có thời BBC bị nhạo thành Bolshevik Broadcasting Corporation, hoặc vướng vào nhiều vụ lẽ ra không thể tồn tại ở một tổ chức truyền thông đẳng cấp thế giới như thế. Nhân dịp Xuân Quý Tỵ 2013, một số người Mỹ gốc Việt ở California tụ tập tuyên bố vận động đóng góp quỹ nhằm mua lại cơ sở vật chất của cái Ban Tiếng Việt đã bị BBC đóng cửa ấy, với mục đích phục vụ bà con Việt Nam ở Việt Nam vì bà con Việt Nam ở Việt Nam bị “chính phủ Việt Nam và Đảng Cộng Sản Việt Nam bưng bít sự thật về tình hình thật sự của Việt Nam”. Nghe đâu cái giá cũng rẻ, chỉ cần người Mỹ gốc Việt mỗi năm đóng góp khoảng 100.000 đô-la Mỹ để trả lương nuôi sống nhóm này là chúng có thể duy trì hoạt động sáng tác “các câu chuyện có thật” của cái cơ sở mua lại từ BBC ấy.

Không nói về cái “sự thật” mà tôi thường nêu về bọn người này là chẳng hề đóng góp gì cho chính phủ Việt Nam xây dựng quân đội chống lại sự xâm lược của Trung Quốc hay giúp xóa đói giảm nghèo, mà chỉ lo tụ năm tụ ba phá hoại bằng mọi cách, kể cả cách sử dụng lời chửi tục và đặt điều bôi nhọ khi muốn hưởng hết tiền quỹ hoặc đã xài hết tiền quỹ, chỉ cần nêu một sự thật là khi nhà hàng xóm của bạn mỗi ngày sáng tác ra những câu chuyện có thật về vợ chồng bạn cho con cái của bạn biết những gì mà vợ chồng bạn cố tình bưng bít, thì không cần là nhà tiên tri cũng biết ngay là vợ chồng bạn sẽ hoặc thưa nhà hàng xóm ra tòa án hoặc giải quyết nhanh gọn bằng cách lôi hết tiên tổ của nhà hàng xóm ra mà mắng chửi dậy làng dậy xóm với các từ ngữ như “mất dạy”, “vô duyên”, “vô lại”, “vô giáo dục” – và cái việc nhà hàng xóm đang làm giống như BBC và những con tương cận đang làm, còn cái việc vợ chồng bạn có thể sẽ làm thì giống như việc người Việt Nam sẽ làm vậy.

BBC có vô số nỗi nhục, mà gần đây nhất đồng thời tệ hại nhất, là vụ Sir Jimmy Savile, tức Đức Ngài Jimmy Savile (1926-2011), kẻ trong 4 thập kỷ múa may ở BBC từ 1959 đến những năm 1980 đã khiến 589 trẻ em trên phạm vi toàn quốc bị xâm hại tình dục, trong đó Đức Ngài Savile phá nát đời 450 em (82% là bé gái,18% là bé trai), số còn lại tức 139 em bé là do Đức Ngài cung phụng đáp ứng nhu cầu giải quyết sinh lý của các sếp lớn ở BBC. Lợi dụng việc đa số phụ huynh muốn con em có dịp được chọn vào múa hát trong các chương trình tạp kỷ của mình trên BBC, Đức Ngài Savile tận dụng cơ hội để mặc sức thỏa mãn thú tính. Thậm chí với danh tiếng về tạp kỹ và hảo tâm, Đức Ngài làm việc từ thiện tại nhiều bịnh viện nhi, và thậm chí có trong tay xâu chìa khóa của các nơi này để lẻn vào phòng bịnh nhi giở trò dâm ô, như trường hợp bé gái 13 tuổi ở Bịnh Viện Stoke Mandeville, một bé trai 10 tuổi, và cả một bé gái 8 tuổi mới vừa tỉnh lại sau ca phẫu thuật, v.v. Sự ghê tởm còn ở mức độ khủng khiếp khi chính cháu ruột của Savile là Caroline Robinson cho biết cô hồi nhỏ đã bị Đức Ngài lạm dụng tình dục hai lần mỗi khi có tiệc tùng sum họp gia đình. Tất nhiên, gia đình Caroline nhắm mắt làm ngơ vì không ai dại gì làm ô danh một người ruột thịt “phe ta” quá nổi tiếng với hầu bao đầy ắp chu cấp cho họ; còn BBC tàn nhẩn nhắm mắt làm ngơ không những vì không ai dại gì làm ô danh một người nổi tiếng đem thu nhập kếch sù về cho BBC mà còn vì các lãnh đạo của BBC cũng được hưởng thú vui từ “nguồn hàng tươi rói” của Đức Ngài ấy. Chính sự im lặng này đã đưa thêm hàng trăm em vào danh sách bị xâm hại tình dục, trong khi Đức Ngài Savile được Nữ Hoàng Vương Quốc Anh phong tước “Hiệp Sĩ”, được hội kiến Đức Giáo Hoàng, được hưởng biết bao danh dự cho đến tận ngày cuối cuộc đời.

Sự đời tuy không phải lúc nào cũng có được sự công bằng, như việc một bé gái đã không bị sự đe dọa làm khiếp sợ, nhưng bé gái ấy đã được tìm thấy trong tư thế treo cổ tự vẫn, còn những người bây giờ mới tố cáo thì cũng đã ở tuổi làm mẹ làm cha. Song tấm bia mộ hoành tráng của Đức Ngài Savile chỉ tồn tại có 19 ngày vì sau đó chính gia tộc của Đức Ngài đã lẳng lặng cho đào bứng khỏi nghĩa trang vào đêm 10-10-2012; đồng thời cũng trong thời gian này những bút tích vinh diệu của Đức Ngài Savile tại Tòa Thị Sảnh Leeds cũng bị xóa sạch, v.v. Chỉ còn tước Hiệp Sĩ do Nữ Hoàng Anh phong tặng là vẫn tồn tại, và đó là lý do vì sao cái gã bịnh hoạn thú vật dã man ấy vẫn phải được thần dân Vương Quốc Thống Nhất Đại Anh Và Bắc Ái Nhĩ Lan cung kính gọi là Đức Ngài Savile.

Từ những chuyện xấu xa tồi tệ trên ở một cơ quan truyền thông đại chúng của một quốc gia được xem như cái nôi của văn hóa văn minh học thuật phương Tây, người ta dễ dàng nhận ra rằng một thông tin được ký duyệt bởi vị sếp vừa đè ngữa một bé gái hay lật úp một bé trai không thể nào là một thông tin sạch. E rằng nhóm người Mỹ gốc Việt vừa bàn luận cách gây quỹ để mua lại cơ sở hạ tầng của Ban Tiếng Việt của BBC phải tắm rửa kỳ cọ cho nó thật kỹ mới may ra bớt đi phần tanh hôi tội lỗi, từ đó mới giúp các bản tin phát ra sẽ bớt nặng mùi khó ngửi.

Đối với người Việt ta, gần đây đã phải đối phó với nạn thực phẩm bẩn, nên vấn đề an toàn vệ sinh được đưa lên hàng đầu, bằng cách không mua ăn những thứ không thuộc nơi sản xuất chính danh chính thức chính tâm chính đạo. Nay trước sự việc tồi tệ ghê tởm của BBC, ắt ta lại phải đối phó với nạn thông tin bẩn, và ắt vấn đề an toàn vệ sinh tinh thần cũng nên được đưa lên hàng đầu bằng cách không tìm đọc và không cho con cái tìm đọc những thứ không thuộc cơ quan truyền thông chính danh chính thức chính tâm chính đạo. Ngoài ra, các bậc cha mẹ cũng nên tránh sa đà vào việc muốn con trẻ của mình thành ngôi sao hay được ở gần ngôi sao, mà muốn yên tâm thì hãy nhìn cung cách của Đức Ngài Savile trong các ảnh sau để cảnh giác trước các “ngôi sao” giông giống như vậy:

BBC

Nếu trước đây có người gọi BBC là Bolshevik Broadcasting Corporation vì lên án BBC có bài viết chống Liên Xô quá yếu ớt; thì nay tôi với lòng từ bi của người Việt muốn cảnh báo BBC rằng BBC hãy chấn chỉnh đội ngũ, đừng tuyển dụng phường vô lại, nên giáo dục đội ngũ về đức tính trung thực luôn cần có nơi các cơ quan truyền thông nghiêm túc, và rà soát lại các nội dung thông tin của các “Ban” để nay là Thế Kỷ XXI rồi mà vẫn cho tồn tại cái gọi là anti-Viet (chống Việt) và anti-communist (chống cộng) hoạt động giống như chuyện nhà hàng xóm kể ở trên thì thật quái gở, vì rằng nếu không kịp thời chấn chỉnh thì sẽ đến lúc hoặc Vương Quốc Anh phải đóng cửa BBC (thủ tướng Anh đã sốc trước các điều tra về Đức Ngài Savile nên e là sẽ không để yên nếu BBC không cải hối ăn năn) hoặc BBC phải bị đổi tên thành đài bá láp tức Bể Bồn Cầu tức Babblement Broadcasting Calamity hoặc Bibble-babble Broadcasting Corporation.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta

Hoàng Hữu Phước, MIB

Bài viết số 4 đăng cùng ngày 26-6-2016, lúc 20 giờ

Từ nửa cuối những năm 1990 của thế kỷ trước tôi đã yêu cầu cô thư ký của tôi là Phan Nguyễn Tường Uyên không mua văn phòng phẩm có xuất xứ từ Trung Quốc vì chúng có chất lượng tồi tệ. Tôi còn dị ứng trước bất kỳ những gì của Trung Quốc, từ phim cổ trang về bọn gióc tóc đến phim xã hội tầm phào (tất nhiên trừ vài phim họ làm để chinh phục Holywood), từ mấy thứ thuốc cao đơn hoàn tán khả nghi đến thực phẩm không đáng tin cậy, từ đồ chơi kém chất lượng đến hàng điện tử đầy hỏng hóc, v.v., tất cả không do bất kỳ một thái độ kỳ thị nào cả, mà từ sự miệt mài say sưa đọc sử Trung Quốc để rồi nghiệm ra rằng sở dĩ nước ấy có Vạn Thế Sư Biểu Khổng Phu Tử xuất hiện chẳng qua vì tổ tiên Trung Quốc cực kỳ tàn độc, vô lễ, vô chính, vô hạnh, vô đức, vô duyên, vô trí như thể hiện đầy dẫy trong các chi tiết ở các triều đại phong kiến như vua cha cướp vợ của con, thái tử lấy vợ của vua cha, cha con/anh em giết nhau vì ngôi báu, v.v., và hậu duệ của một giống nòi như vậy không thể khiến người ta tin rằng đã nhờ văn hóa văn minh hiện đại ngày nay xóa tan được những gien vô sĩ, bất nghĩa, tàn độc của tổ tiên.

Thế nhưng, rất nhiều hàng hóa tồi tệ của Trung Quốc vẫn tràn vào Việt Nam, và nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn “đặt hàng” Trung Quốc chế tạo hàng kim khí điện máy. Tất nhiên điều này cho thấy Việt Nam có cơ chế thị trường mở, tự do, phù hợp với các cam kết khi gia nhập WTO, không dùng bất kỳ biện pháp hành chính nào để cản trở. Vấn đề do đó nằm trong cái tâm, cái tầm, và cái tình của người đi buôn và của người tiêu dùng.

Vấn nạn của Trung Quốc ngày nay bao gồm nhiều điểm nóng bỏng, nhưng nổi cộm nhất và mang tính dân tộc cụ thể nhất là vấn đề bành trướng lãnh thổ. Trung Quốc không thể bành trướng lãnh thổ trên đất liền do phía Bắc bị Nga đè bẹp với vùng đệm khó chịu của Mông Cổ và Kazakhstan; phía Tây sừng sững kẻ thù bất cộng đái thiên Ấn Độ với vũ khí nguyên tử cùng vòng cung khó chịu của Pakistan, Afghanistan và vài quốc gia cựu-Liên-Xô khác; phía Đông bị Hàn Quốc án ngữ với vành đai khó chịu của Nhật Bản; còn phía Nam bị ngăn chặn vĩnh viễn bởi bức tường thép Việt Nam. Không thể tiến lên phương Bắc vì vùng Siberia ngàn năm băng giá của Nga, không thể vượt qua tường lửa phía Tây để nuốt Châu Âu, không thể vượt sự kềm tỏa phía Đông để đụng độ Hoa Kỳ và Châu Mỹ, Trung Quốc chỉ còn một cách duy nhất là đánh xuống phương Nam. Sự ra quân hối hả của Trung Quốc từ cơn khát thèm di truyền từ tổ phụ xua quân tràn ngập toàn tuyến biên giới phía Bắc của Việt Nam năm 1979 đã cũng cố tính chính xác của công thức phản ứng hóa học bất di bất dịch: quân đội nào vào tiếp xúc với đất Việt Nam thì sẽ xảy ra phản ứng hóa học thăng hoa khiến quân đội ấy bốc hơi, tan biến, mà không thu hồi được ngay cả các khí thứ phẩm (công thức khác thì cần thời gian xác minh củng cố thêm, đó là: quân đội nào vào tiếp xúc với nước Việt Nam thì sẽ xảy ra phản ứng hóa học lắng tụ khiến quân đội ấy thân chìm đáy biển mà không thu hồi được ngay cả các thứ bùn thứ phẩm). Trung Quốc chỉ còn cách hạ mình tránh né lục quân Việt Nam, cực chẳng đã phải buộc quên mình là Con Trời, muối mặt làm con kỳ nhông với lưỡi thè dài ra liếm láp các hòn đảo Biển Đông và tự an ủi là lưỡi mình là lưỡi bò chứ không phải lưỡi thạch sùng, cắc ké, kỳ nhông. Việc đi tắt bằng đường biển xuyên Biển Đông này không phải như hầu hết nhân loại đã nghĩ (chiếm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vì tài nguyên dầu hỏa phong phú), hay phần lớn nhân loại đã nghĩ (khống chế các nước ASEAN), mà chính là xuyên qua ASEAN làm chủ Biển Đông, thẳng tiến đánh chiếm Châu Đại Dương, sở hữu Nam Cực, khống chế Mỹ La Tinh và tất nhiên biến Bắc Mỹ thành búp bê Barbie hữu danh vô thực (Mỹ đấy – tức là…Đẹp đấy, nhưng không nhúc nhích cục cựa gì được).

Cái đói khát thèm thuồng của Trung Quốc đã rất thảm hại khi tung tiền mua một hàng không mẫu hạm (tàu sân bay) thời Liên Xô cũ của Ukraine đang chờ bán sắt vụn để kéo về nước “tân trang”, rồi bắn tin là một doanh nhân Trung Quốc cũng sắp tậu một hàng không mẫu hạm khác, loại phế thải của Anh Quốc về làm nhà hàng, khách sạn. Hoàng Sa và Trường Sa, do đó, chỉ là nơi phải chiếm giữ để xây dựng căn cứ hải quân hậu cần cho những cuộc hải trình chinh phục phương Nam.

Việc làm của chúng ta, do đó, nhất thiết nên là:

1) Ủng hộ Chính phủ Việt Nam trong những cách chính quy, chuyên nghiệp mà Chính Phủ luôn áp dụng thành công với đối ngoại, ngoại giao, chính trị, và quân sự.

2) Kinh nghiệm cho thấy các cuộc xuống đường rầm rộ trên toàn thế giới và ngay trên đất Mỹ đòi Hoa Kỳ rút quân ra khỏi Việt Nam vẫn không có tác dụng gì đối với Chính phủ Hoa Kỳ, và chỉ khi bị Việt Nam đánh bại về quân sự, Mỹ mới rút quân khỏi Việt Nam. Việc làm hiệu quả nhất để đòi lại chủ quyền hải đảo đã bị Trung Quốc chiếm đóng là phải đánh bại Trung Quốc về hải quân, mà để có sức mạnh hải quân sẽ cần đến nguồn tài chính dồi dào do dân đóng góp. Sự đóng góp này phải có tên gọi cụ thể là “đóng góp hiện đại hóa quân đội và xây dựng hải quân hùng mạnh” chứ không dưới một danh xưng mềm mỏng yếu ớt như “góp đá cho Trường Sa”.

3) Trong khi Chính phủ Việt Nam sử dụng sức mạnh công luận của ASEAN và thế giới, người dân Việt Nam nên sử dụng sức mạnh của dân Trung Quốc đối với Chính phủ của họ, nghĩa là nhất thiết phải cho người dân nghèo khổ Trung Quốc cùng các nhà sản xuất nhỏ Trung Quốc hiểu ra rằng bao năm qua Việt Nam nuôi sống họ bằng cách tiêu thụ sản phẩm của họ, và họ nay phải phản đối việc Chính phủ của họ gây hấn ở Biển Đông; bằng không, Việt Nam tẩy chay hàng hóa của họ, đẩy lùi họ về thời kỳ cùng khổ của cuộc Vạn Lý Trường Chinh.

4) Phải làm cho các nước ASEAN và các nước Châu Đại Dương hiểu rằng Trung Quốc đang nhắm đến họ chứ không phải mấy hòn đảo ở Biển Đông, do đó họ nhất thiết phải cùng Việt Nam dùng sức mạnh ngoại giao và quân sự để đè bẹp ý chí bá chủ của Trung Quốc.

5) Nhất thiết phải có nhà biện sĩ thuyết khách cỡ Trương Lương hay Tô Tần sang du thuyết với lãnh đạo Trung Quốc, cho họ những lời khuyên khôn ngoan (a) rằng lẽ ra Nhật Bản không phải là đảo quốc nhỏ bé bị thiên tai tàn phá liên tục mà là một đại siêu cường có lãnh thổ rộng lớn nhất thế giới nếu sau khi chiếm Trung Quốc họ biết dừng lại ngay tại biên giới Việt Nam; (b) rằng lẽ ra Đế Quốc Pháp ngày nay vẫn còn danh dự như Đế Quốc Anh đang còn tồn tại nhiều “thần dân” như Canada, Úc, v.v., nếu Pháp biết dừng lại bên ngoài hải phận Việt Nam; (c) rằng Đại Tống lẽ ra đã không bị Tây Hạ và Liêu Đông dày xéo đến phải mất nước về tay Nhà Kim và Nhà Nguyên nếu họ đừng xâm lấn nước Việt để bị Lý Thường Kiệt đánh cho suy tàn, cũng như nhiều triều đại khác trong lịch sử Trung Hoa; (d) rằng Hoa kỳ lẽ ra đã không mất ngôi vị lãnh đạo thế giới, không biến thành kẻ lụn bại về kinh tế lẫn uy danh nếu biết dừng lại ngoài lãnh hải Việt Nam mà không ngụy tạo sự kiện Vịnh Bắc Bộ để đổ bộ vào Đà Nẵng; (e) rằng Trung Quốc hãy vì đại cuộc mà rút quân khỏi Biển Đông để tập trung trấn quốc do việc xâm lấn ngày nay sẽ khiến Trung Quốc đối mặt cùng lúc bốn đại nguy cơ gồm thứ nhất là sự tẩy chay của thế giới khiến tác động tai hại đến kinh tế Trung Quốc, thứ hai là việc tung quân rời xa vùng cương thổ sẽ khuyến khích các cuộc tổng nổi dậy xé tan nát sự toàn vẹn của Trung Quốc, thứ ba là khuyến khích cắt cáp và gây hấn với tàu Việt Nam là hành động tương tự sự ngu xuẩn của bậc làm cha mẹ nào xui giục con giở thói côn đồ cướp bóc khiến đàn con sẽ trở nên bại hoại, mất dạy, bất lương, bất hiếu, quay ra đánh lại mẹ cha, tàn diệt Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, và thứ tư là Trung Quốc tất nhiên phải đại bại do lịch sử chưa bao giờ có bất kỳ sự kiện gì chứng minh Trung Quốc đánh thắng bất kỳ một quốc gia nào ở khu vực ASEAN; và (f) rằng Trung Quốc hãy chấp nhận vị trí siêu cường kinh tế vì không bao giờ “có cửa” cho Trung Quốc làm siêu cường quân sự cả.

6) Cảng Cam Ranh nên là một quân cảng cho Nga hoặc Mỹ thuê, do Cam Ranh thuộc chủ quyền của Việt Nam và Việt Nam có toàn quyền quyết định việc sử dụng Cam Ranh, chứ không phải Việt Nam buộc sử dụng cho mục đích phi quân sự chỉ để nhằm khoe hay chứng minh với phần còn lại của thế giới rằng Việt Nam “yêu hòa bình” hay chỉ để làm yên tâm kẻ đang gây căng thẳng nơi Biển Đông. Kiểu cách bất di bất dịch của tất cả các vương triều nước Việt suốt chiều dài lịch sử 4.500 năm lúc nào cũng nhún nhường quỳ mọp xin lỗi “thiên triều” Tàu thì nay nhất thiết phải được thay đổi triệt để và ráo riết. Nhờ sự quỳ gối quỳ mọp quỳ lụy Tàu của tất cả các bậc minh quân nước Việt trong lịch sử mà dân tộc Việt đã được trường tồn. Đã đến lúc nhờ sự vùng lên nắm đầu đè cổ dí đầu Tàu xuống bùn nhơ của chính phủ Việt Nam trong tạo nên lịch sử mới cho dân tộc Việt mà dân tộc Việt sẽ được trường tồn.

7) Và cuối cùng – song không kém phần quan trọng – là chúng ta nên bảo đảm mọi hành động đều phát xuất từ lòng yêu nước tự thân, sự hiểu biết đúng đắn tự thân, quá trình tư duy tự thân, khả năng nhận định đúng đắn và phân tích đúng đắn tự thân, và trên cơ sở lợi ích chung của đất nước, trật tự xã hội, an ninh quốc gia, để không dễ bị xui giục, khích động, lôi kéo bởi những tên chống Cộng thâm hiểm. Đất nước chỉ có thể được bảo vệ bởi quân đội đã chiến thắng tất cả các cuộc chiến tranh dựng nước và giữ nước.

Hoàng Hữu Phước, Thạc sĩ Kinh doanh Quốc tế

Ghi chú: Bài viết trên được đăng lần đầu tiên trên blog.com ngày 09-6-2011 tức trước khi tác giả chính thức trở thành Nghị sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

Trung Quốc và Chúng Ta: Những Chuẩn Bị Nhiêu Khê

Hoàng Hữu Phước, MIB

Bài viết số 1 đăng cùng ngày 26-6-2016, lúc 11 giờ

Có một định nghĩa mang tính chân lý từ muôn đời nay mà từ kẻ thất phu đến bậc thức giả hàn lâm, từ bậc hiền nhân quân tử đến kẻ tham quan ô lại, từ nhà buôn chân chính đến doanh nhân làm giàu bằng cách ác nhân thất đức tàn phá môi sinh, từ bậc đạo đức tu hành chánh đạo đến phường hổ mang lưu manh khoác áo cà sa hay áo chùng thâm, đều biết rõ mười mươi rằng Việt Nam là mồ chôn tất cả các đoàn quân xâm lược bất kể chúng đến từ đâu (ngoại trừ … aliens tức sinh vật ngoài hành tinh vốn chỉ bị tiêu diệt duy bởi các vũ khí thần thông Mỹ … made-in-Hollywood bất kể chúng đến từ thiên hà nào). Đất Việt đã luôn là mồ chôn bộ binh, kỵ binh, tượng binh, thiết giáp binh, pháo binh giặc xâm lược. Trời Việt đã luôn là mồ chôn không quân giặc xâm lược. Sông Việt đã luôn là mồ chôn thủy binh giặc xâm lược (chưa kể… Rừng Việt đã luôn là mồ chôn biệt kích giặc xâm lược và Hang Việt – mà điển hình là Hang Pắc Pó –  đã luôn là mồ chôn … đê tiện quân giặc xâm lược). Và đương nhiên đến lượt Biển Việt sẽ nối gót để luôn là mồ chôn hải quân giặc xâm lược.

Đã là chân lý‎ thì đương nhiên đúng, phải đúng, đúng một-cách-biết-làm-thế-nào-được, vì ngay cả Albert Einstein cũng phải sử dụng số học 2+2=4  trong các tính toán kinh thiên động địa không dính dáng đến số học của Ông. Mà đã đương nhiên đúng thì Biển Đông sẽ là mồ chôn của hàng không mẫu hạm của Trung Quốc và tất cả các chiến hạm cùng tàu ngầm của Trung Quốc, bất kể do chúng tự động chìm vì lớp sơn mới không bít được các lổ mọt rỉ sét mà độ mặn căm thù của Biển Đông tàn phá nhanh chóng gọn gàng thứ kim loại biến thái với hàng không mẫu hạm của Trung Quốc là điển hình, bất kể do tổ tiên Việt Nam sau khi thấy lời răn dạy phải luôn dĩ hòa vi qu‎ý tránh voi đâu hổ mặt nào được con cháu áp dụng nhuần nhuyễn hơn 4000 năm vẫn không phát huy tác dụng với con cháu bọn cướp cạn Lương Sơn Bạc nên nóng mặt hung hăng hùng hổ vất bỏ dáng nhu mì từ trời cao giáng sấm sét bão tố đánh chìm chiến hạm giặc Tàu khiến thây nổi đầy mặt biển vướng chân vịt làm hỏng vô số tàu buôn, bất kể do bị các cao thủ võ lâm Hồi Giáo các nước trong khu vực ASEAN đánh chìm sau khi thọ giáo các tuyệt chiêu kinh nghiệm từ hảo hán người Sudan của lực lượng al-Qaeda dưới quyền Osama Bin Laden đã từng làm chiến hạm USS Cole của Hải Quân Hoa Kỳ thủng một lổ bự chà bá khi neo đậu tại Cảng Yemeni thành phố Aden nước Yemen lúc 11 giờ 18 phút 14 giây sáng ngày 10 tháng 12 năm 2000 gây thương vong cho 56 binh sĩ Mỹ chỉ với 250kg thuốc nổ, hay bất kể do chính các chiến sĩ hải quân tinh nhuệ của Trung Quốc thao tác sai khi thiết bị có chữ Nga và chữ Anh hay chữ Pháp được dán chữ Tàu đè lên nhưng bị sút rớt do keo dỏm made-in-China làm nhấn nút lộn phá tanh banh mẫu hạm còn tàu ngầm bị mỹ nhân ngư gốc Việt dụ lũi vô kẹt cứng như Mạnh Hoạch bị dính chấu giữa hai mỏm đá đáy biển sâu do tưởng bở hai bắp đùi nõn nà người ngọc, v.v. và v.v.

Mà các sự cố trên xảy ra – cách chi mà không xảy ra cơ chứ  – thì cứ tưởng tượng tàu Trung Quốc đổ xô đến Biển Đông cứu nạn, tàu Mỹ đổ xô đến vớt khí tài quân sự cùng máy bay tàng hình Tàu để xem kỹ thuật tiến bộ đến đâu, tàu Nga đổ xô đến nghiên cứu xác hàng không mẫu hạm để rút kinh nghiệm chế vỏ tàu chống muối Biển Đông, tàu các nước ASEAN mạnh ai đổ xô đến vì những mục đích khác nhau, còn ghe thuyền thúng mủng Việt Nam đổ xô ra vì vẫn mang nặng khí tiết đem đại nghĩa để thắng hung tàn lấy chí nhân mà thay cường bạo rồi vì nghĩa tử là nghĩa tận mà bắt chước tiền nhân vớt xác quân thù lên bờ lập đền thờ cúng tế ngàn năm không dứt khói hương, thật là tán loạn tự do thì còn gì là uy quyền quốc gia! Thế nên, thay vì đợi nước đến đầu gối mới nhảy, Việt Nam nên có sẵn các quy định mang tính luật pháp, chẳng hạn rằng bất kỳ tàu nào xâm lấn vùng lãnh hải của Việt Nam mà gặp nạn chìm – bất kể do trời đánh hay người đánh – thì thuộc quyền sở hữu của Việt Nam như pháo đài bay B-52 và oanh tạc cơ F của Mỹ bị rơi ở Miền Bắc Việt Nam trở thành tài sản của Việt Nam muốn trưng bảo tàng hay xẻ thịt làm lược chải đầu hoặc bán ve chai thì cứ tự tiện, rằng các nước có liên quan hay không có liên quan muốn vào nghiên cứu chụp hình phải đóng phí cho Việt Nam và trả tiền cho Việt Nam nếu muốn trục vớt mua lại xác tàu, rằng mọi dịch vụ phải hợp đồng sử dụng lao động Việt Nam, rằng các chính quyền các địa phương ven biển không cho dân lập đền thờ như xưa kia tổ tiên Việt đã thờ mấy tướng Tàu xâm lược nước ta bị chém bay đầu vì địa ốc ngày nay không còn dư dả gì nhiều để phí phạm vô bổ như thế do đã có quá nhiều resort ven bờ biển, v.v. Đồng thời, Việt Nam nên phát triển lực lượng cứu hộ biển, lực lượng khắc phục sự cố tràn dầu mặt biển do tàu ngầm Trung Quốc và hàng không mẫu hạm Trung Quốc bị trời đánh hay người đánh chìm, lực lượng khắc phục hậu quả phóng xạ do vũ khí rò rỉ dưới đáy biển từ tàu ngầm Trung Quốc và hàng không mẫu hạm Trung Quốc bị trời đánh hay người đánh chìm, lực lượng thu giữ khí tài quân sự từ đáy biển, lực lượng cảnh sát giao thông biển để giữ trật tự biển sau khi hàng không mẫu hạm Trung Quốc bị trời đánh hay người đánh chìm làm vô số tàu buôn và tàu container bị vướng chân vịt không cục cựa gì được như đã nêu trên, lực lượng tuyên truyền thuyết phục các nước khách hàng đừng sợ cá biển Việt Nam xuất khẩu nhiểm độc tàu Tàu, và lực lượng đoàn tàu du lịch hạng sang để làm dịch vụ đưa đón hàng vạn người Trung Quốc hàng năm đến Biển Đông khu vực Trường Sa thả vòng hoa và thức ăn cúng tế hồn tử sĩ Tàu.

Thêm vào đó, còn phải tính đến trường hợp hàng không mẫu hạm Trung Quốc không bị trời đánh hay người đánh chìm nhưng lại giương cờ trắng đầu hàng Việt Nam, xin tỵ nạn chính trị tại Việt Nam, do rất nhiều vùng lãnh thổ Trung Quốc cầu mong Trung Quốc xua hải quân đánh Việt Nam để ngay khi hải quân Trung Quốc tiến vào Biển Đông họ sẽ đồng loạt nổi loạn khắp nơi tấn công Bắc Kinh, tiêu diệt lực lượng quân đội ít oi còn lại để xé toang nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc thành ít nhất năm quốc gia mới, khiến đoàn quân viễn chinh Tàu xâm lược không chốn dung thân trên chính chiếc lưỡi bò. Vì vậy, Việt Nam phải quy định ra sao đối với tình huống tỵ nạn chính trị chưa có tiền lệ này, có chấp nhận cưu mang cho nhập quốc tịch những ngàn người Mác-xít Mao-ít bất hạnh đã từng có vinh hạnh duy nhất trong đời là làm cháu chắt chít chụt chịt của Ông Cố Tổ Trọng Thủy xưa kia từng được nằm chung giường với Bà Mỵ Châu chăng, hay học cách tiền nhân ban áo quần lành lặn và lương khô (còn trong hạn sử dụng) cho đoàn xe Hyundai (50 chỗ có máy lạnh) đưa đến tận biên giới Việt-Trung trao trả họ cho những chính phủ cầm quyền mới ở bển để bên ấy long trọng đón về tùng xẻo lấy thịt nấu bánh bao như bọn mọi Thủy Hử xưa kia, v.v. và v.v.

Vô số những vấn đề mà nếu áp dụng Xác Xuất Học sẽ thấy không phải không có khả năng xảy ra, khiến Việt Nam không thể không quan tâm đến, và không thể không sớm đề ra đầy đủ.

Chỉ vì cái đại ngu và đại điên của đại gia Trung Quốc mà Việt Nam ta phải tốn tiền lo tổ chức đủ thứ, e rằng GDP nước nhà lại bị tác động khó nhích lên cho sớm xứng mặt siêu cường trong thiên hạ, do các khoản thu từ dịch vụ du lịch Biển Đông thời hậu mẫu hạm khó đủ bù chi.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: Bài viết trên được đăng lần đầu tiên trên blog.com ngày 12-9-2011 tức ngay trước kỳ họp thứ nhì của năm đầu tiên của nhiệm kỳ Quốc hội Khóa XIII của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước

Sự Thật Về Thực Phẩm Tàu

Kỳ Tích và Kỳ Quái

Hoàng Hữu Phước, MIB

24-6-2016

Bài viết này của Hoàng Hữu Phước, song không được viết với phong cách Hoàng Hữu Phước, nghĩa là lần này sẽ không có mào đầu dẫn nhập thứ tự lớp lang bài bản của chân phương từ trái qua phải, từ ngoài vào trong, từ trên xuống dưới, hay của phá cách vòng vo tam quốc quen thuộc, mà lại đi ngay vào kết luận ngay nơi đặt bút viết đoạn đầu tiên, đó là: Mọi Sự Xảy Ra Liên Quan Đến Thực Phẩm Trung Quốc Là Do Một Chữ “Đói” Mà Ra.

Nhớ khi xưa, chính phủ Cộng Sản Việt Nam lúc vừa đánh đuổi quân Mỹ và quân Cộng Hòa chạy tan tác tan nát tan vỡ tan tành không còn manh giáp, cả nghĩa đen và nghĩa bóng, xong là đã phải đương đầu với một vấn nạn khủng khiếp mà chưa bất kỳ một chính phủ nào trên trái đất này từng kinh qua, đó là cùng lúc bình định cương thổ, tổ chức thống nhất giang sơn, quản lý tù binh và hàng binh, quán xuyến công tác hành chính nhân khẩu, thống kê cai quản kho tàng, và bảo vệ thành quả cách mạng, v.v. và v.v. Ngay sáng 01-5-1975, hàng ngàn người ào ạt xông vào cướp tất cả các kho hàng từ Cảng Khánh Hội đến bên kia Cầu Tân Thuận, và hàng núi bao gạo Mỹ (tức gạo Thái Lan) được chất đống hai bên lề đường (nay là đường Nguyễn Tất Thành) mà người bán là những thanh niên mình trần trùng trục, quần dài xăn đến gối có mà quần đùi cũng có, mặt mày đa số giống dân anh chị ở khu Tôn Đản khét tiếng (mà Tổng Nha Cảnh Sát Sài Gòn cũng phải chùn tay) nhưng lại rất…“nhân từ” khi bán tháo bán đổ mỗi bao gạo 50 ký với giá bọt bèo mà ngưởi mua thì tùy hỷ muốn trả bao nhiêu tiền cũng được, chẳng qua đó là thứ có từ hôi của và phải bán cho nhanh trước khi “mấy ông Việt Cộng” đến!  Dân Sài Gòn từ các quận đổ xô về đấy để mua thứ châu ngọc mà thời cuộc chưa rõ sẽ có còn dồi dào. Và với một đất nước bị tàn phá thảm hại vì chiến tranh, cộng với sự tuyên truyền của tâm lý chiến Mỹ-Cộng Hòa về sự tàn ác kinh hoàng của Cộng Sản khát máu đã thay vì làm quân đội Cộng Hòa quyết tâm tử thủ lại khiến họ run cầm cập sợ hãi quýnh quáng vất súng đầy đường khóc lóc mếu máo chạy bộ tán loạn về Miền Tây gây khủng hoảng dây chuyền khiến bao dân cày bỏ đồng ruộng lũ lượt ra khơi vượt biển. Chủ điền cùng tư thương thì hoặc nhanh chân biến mất hoặc chậm lụt phải ẩn mình ngụy trang vô sản. Chủ trương chính sách thì tất nhiên cần nhiều thời gian sàng lọc, thử nghiệm, chiêm nghiệm, phân tích, tổng hợp, mới biết tính hiệu quả và tính an dân. Còn hậu quả tất yếu nhãn tiền là canh tác lúa gạo và sản xuất hàng hóa đều đình đốn, biến việc lo toan cái ăn cho toàn dân trở thành chuyện quốc gia đại sự cho Ủy Ban Quân Quản. Cái tài của những người chiến thắng lại được thi thố khi vừa sử dụng kinh nghiệm quản trị và tổ chức khâu phân phối hiệu quả nhất thế giới trên phạm vi toàn quốc (mà ngày nay khi ấm no sang cả đủ đầy, người ta chảnh chọe ngoảnh nhìn về quá khứ, đưa ngón tay út chỉ về nó mà trịch thượng kháo dè bỉu khinh khỉnh trịch thượng mắng rằng: “ấy là cái gọi là thời bao cấp đấy”), vừa quyết định gieo trồng cây lương thực ngắn ngày là bo-bo để nhanh chóng có số lượng lương thực cần thiết bảo đảm không có nạn đói xảy ra tại bất kỳ địa phương nào trên cả nước. Đó là một kỳ tích xuất phát từ bản lĩnh đối phó, trí thông minh, và lòng yêu nước thương dân của những nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam.

Còn nhớ khi xưa, nước Tàu sau khi thống nhất trở thành đất nước rộng lớn, đông đúc dân cư đến độ thành nạn nhân mãn, phải tiến hành bao cuộc chiến tranh xâm lược để (a) nếu may ra thắng trận thì có thêm lương thảo kho tàng đem về nuôi cả tỷ cái bao tử bự chà bá, còn (b) nếu rủi thất trận thì cũng không sao vì chiến thuật “biển người” mỗi khi xung trận giáp lá cà cũng giúp ngốn bớt sổ lượng lớn dân cư khỏi mất công nuôi. Điều khiến các vua Tàu ham đánh đấm là vì nhờ cái “uy khủng khiếp” của Tàu mà ai có nhỡ dại đánh thắng Tàu thì cũng phải “biết điều” mà lúp xa lúp xúp chạy qua Tàu quỳ lạy xin lỗi vừa xưng “Thần” vừa cung kỉnh dâng tiến cống với bao trân châu bảo ngọc, ngà voi sừng tê, trinh nữ quốc sắc thiên hương, kỳ nam, thảo dược, chiêm tinh gia, thầy thuốc, thợ thuyền và nhà nho. Chỉ có một lần duy nhất (ấy là tính đến năm 2012 thôi, chứ từ 2013 về sau thì ắt sẽ có thêm một hay nhiều lần khác) là có ông họ Lý tên Kiệt chữ lót là Thường (may mà không trùng tên với thằng nhãi ranh Tàu tên Lý Liên Kiệt toàn múa võ xạo trong phim kiếm hiệp tào lao), không những “xâm lược” xua quân tràn ngập đất Tàu, tiến như chẻ tre, đến nỗi hàng trăm dặm không nghe tiếng người, chớ còn tiếng chó, san thành bình địa bao thành quách của Tàu, suýt nữa đã thu hồi giang sơn về một mối để ngày nay Việt Nam vĩ đại có bức dư đồ kéo dài từ Động Đình Hồ phương Bắc xuống tuốt Mũi Cà Mau ở cuối phương Nam. Song, đất đai Tàu quá rộng, dân Tàu lại quá đông, mà phàm hễ cứ đông dân thì dị nhân cũng lắm mà quái thú cũng nhiều, cứ như bọn Lương Sơn Bạc đa số là quái thú giết người như ngóe làm nhân bánh bao cũng đủ biết cái đói đã hoành hành nước Tàu từ lâu, lâu lắm, đến độ vua chúa cũng ăn thịt người hoặc thịt từ đùi non của quan hầu cận, ai tò mò muốn kiểm chứng thì cứ xem Đông Châu Liệt Quốc với lại Xuân Thu Oanh Liệt thì rõ mười mươi. Đến khi bị xiêu vẹo do Bát Quốc Liên Quân chiếm Bắc Kinh rồi bị Nhựt Bổn chiếm đóng toàn bộ cương thổ biến dân Tàu xơ xác như Cái Bang, may gượng dậy được nhờ khôn khéo giương cao ngọn cờ vinh diệu của Cộng sản để núp vào đấy mà giải phóng đất nước, song thói quái thú vẫn còn nên hễ đói là Tàu lại làm càn. Lấy việc tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc của Việt Nam và việc sử dụng bọn Khờ-Me Đỏ tàn sát tận diệt dân tộc Kampuchea với mưu đồ biến Campuchia thành lãnh thổ của Tàu nhằm hoàn tất đại cuộc dở dang mà tiên tổ Tàu chưa ai làm được là chiếm đóng Việt Nam nhằm cướp gạo Cửu Long về nuôi dân Hán tộc làm bằng chứng thì rõ ràng là Tàu đã cực kỳ khủng hoảng vì nạn đói. Từ Bắc đánh xuống không xong, phía Tây chọt qua cũng bại, Tàu bèn lè lưỡi bò tuyên bố liếm hết Biển Đông, chắc sẽ đánh chiếm Việt Nam từ phía Đông, còn nếu lại đại bại y chang tiên tổ thì sẽ lè xuống chiếm Malaysia, Singapore, Thái Lan để đánh chiếm Việt Nam từ phía Nam để một công đôi ba việc: khó chiếm Việt thì sẵn đường thò tay đánh Thái vì đó cũng là vựa gạo ngon lành. Do cái đói ám ảnh triền miên suốt đời suốt kiếp, trong lúc chưa chiếm được Việt Nam, nước Tàu đã có những cơ sở sản xuất thực phẩm “siêu tốc” để đủ số lượng mà “nuôi dân”, chẳng hạn như chế tạo sữa bột (điển hình là Tập đoàn Sữa Sanlu tức Tam Lộc, tỉnh Hà Bắc) bằng cách lấy nguyên liệu melamine vốn dùng chế đồ gia dụng ắt làm trẻ em Tàu vừa hết đói vừa có bao tử cứng như chén bát sẽ ngốn ít thực phẩm hơn; chế tạo thực phẩm tăng trưởng siêu nhanh để nuôi cha mẹ của mấy em bé uống sữa Sanlu, khiến xuất hiện dưa hấu nổ tanh banh lốp bốp nhuộm đỏ cánh đồng vì lớn nhanh căng phồng quá sức như bong bóng, trà sữa trân châu có trộn cao phân tử polymer để tăng độ dai, bún tàu bằng bộp bắp trộn thuốc tẩy trắng chứa chì, rau cải chua ướp muối công nghiệp, nước tương làm từ tóc người thu được từ xác ở các bệnh viện, trứng gà giả, heo siêu nạc, v.v. Cái tài của những người lãnh đạo một đất nước khổng lồ đã được thi thố khi vừa sử dụng kinh nghiệm quái gở của thời mông muội (vì muốn chứng tỏ công nghiệp luyện kim nước nhà đứng đầu thế giới mà Tàu thời Mao Trạch Đông đã bắt từng hộ dân phải nấu sắt ngoài sân để qua đó chứng minh Tàu có số lượng “nhà máy luyện kim” nhiều nhất thế giới), vừa sử dụng chiêu “siêu” (như siêu nạc, siêu dưa hấu, siêu sữa, v.v.), vừa lập lại thói quen của phường trộm cướp là…nhìn dáo dác xem ở gần đấy đâu đó có gì thì đến quơ lấy đem về (như lè lưỡi chiếm Biển Đông) để hy vọng sẽ nhanh chóng có số lượng lương thực cần thiết bảo đảm không có nạn đói xảy ra tại bất kỳ địa phương nào trên cả nước Tàu. Đó là một lối kiếm ăn kỳ quái hèn hạ xuất phát từ bản tính lưu manh xỏ lá mất dạy mỗi khi phải đối phó với nạn đói của những nhà lãnh đạo nước Tàu đội lốt Cộng sản.

Kết luận: xin vui lòng đọc ở đoạn mở đầu.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: bài viết trên đã được đăng trên blog.com ngày 03-12-2012 tức vào năm thứ nhì của nhiệm kỳ Quốc hội Khóa XIII của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước.

Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN

Hoàng Hữu Phước, MIB

17-6-2016

Trước sự việc Tuyên Bố Chung của Hội Nghị Ngoại Trưởng Đặc Biệt ASEAN-Trung Quốc đã bị rút lại để tiến hành các “điều chỉnh khẩn cấp” có liên quan đến tình hình tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông, cho thấy (a) Trung Quốc đã khống chế hoàn toàn ASEAN bằng kinh tế, và (b) ASEAN không thể nào là một tổ chức ra hồn có bất kỳ tí chút danh giá nào do chất chứa trong bản thân nó những đống bùn nhão trộn lẫn nơi nền móng giả-bê-tông tạo dựng ra nó, mà thứ bùn nhão ấy còn được ví như những con ngựa thành Troy – Trojan Horses – phản phúc phản trắc phản loạn phản bội, tôi nhớ lại trước đây đã có đăng một bài trên blog.com mang tựa đề “Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN”, nay xin đăng lại dưới đây để thêm một lần nữa trình bày cùng bạn đọc.

 Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN

Hoàng Hữu Phước, MIB

01-5-2012

Việc thành lập ACFTA – tức Khu Vực Thương Mại Tự Do ASEAN -Trung Quốc – là điều dại dột nhất trong toàn bộ lịch sử tồn tại của Khối ASEAN.

Nhiều năm trước, khi học lớp thạc sĩ kinh doanh quốc tế, tôi đã làm vị giáo sư Mỹ ngạc nhiên khi Ông hào hứng giảng về CHINDIA như tương lai xán lạn của một khối kinh tế hùng mạnh sẽ thống trị thế giới vì “Văn Phòng Của Thế Giới” Ấn Độ sẽ liên kết với “Công Xưởng Của Thế Giới” Trung Quốc (China + India = Chindia) hình thành một thực thể thị trường khổng lồ với tổng dân số của hai quốc gia đông dân nhất thế giới này lên đến nhiều tỷ người, thì tôi lại viết bài tiểu luận nộp giáo sư Mỹ để đã phá cái phát kiến điên rồ ấy (đồng thời tóm tắt qua bài “People Say Chindia, I say Vietnam” trên Yahoo!360), cho rằng nó sẽ không bao giờ hình thành, với những viện dẫn không thể hùng biện hơn về các yếu tố lịch sử, chủng tộc, văn hóa-xã hội, và tầm vóc tư duy, v.v., tất cả sẽ khiến cái thực thể mang tên Chindia chỉ có thể xuất hiện 30 năm sau Ngày Tận Thế. Tất nhiên, cho đến nay, Chindia vẫn còn nằm yên trên trang giấy trong những tác phẩm đã từng được bán chạy của những nhà trí thức tư bản của những học viện kinh tế luôn lừng danh kim cổ.

Tương tự, khi toàn bộ hệ thống truyền thông đại chúng ở Việt Nam lên cơn sốt với thương hiệu quốc gia “Nhà Bếp Của Thế Giới” từ ngay sau buổi thuyết trình ngày 22/8/2007 của Philip Kotler, với từ Phở được lập đi lập lại tràn ngập trong các bài viết và các buổi phỏng vấn đến độ giở trang báo đã ngữi thấy mùi Phở và ngay cả tivi cũng toát ra mùi Phở, thì tôi khẳng định trên Yahoo!360 rằng đó không bao giờ là nội hàm trong lời nói của Kotler (tôi biết rất rõ nhờ tôi có tham dự buổi thuyết trình của Kotler và nhờ tôi … không dùng headset nghe nội dung dịch thuật tiếng Việt), rằng không bao giờ đó là danh xưng của Việt Nam, và rằng Phở chỉ là món ăn tầm thường trong danh mục ẩm thực quốc tế. Tất nhiên, cho đến nay, “Nhà Bếp Của Thế Giới” chẳng là của Việt Nam, Phở chẳng là kiệt tác ẩm thực của Việt Nam, và cả “Nhà Bếp Của Thế Giới” cùng Phở đã mất tích trên bề mặt và bề trong và cả bề sau hay bề trên cùng bề dưới của bất kỳ phương tiện truyền thông đại chúng nào kể từ đầu năm 2009.

Năm 2010 khi nghe sự hình thành ACFTA, tôi đã tiếc sao mình chẳng thể làm gì để ra tay can ngăn sự ký kết dại dột của ASEAN với Trung Quốc. Khối ASEAN với mười quốc gia gồm Brunei, Cambodia, Indonesia, Laos, Malaysia, Myanmar, Philippines, Singapore, Thailand, và Việt Nam, đã kỳ vọng sai lầm rằng việc ký kết với Trung Quốc sẽ hình thành nên một khối tự do mậu dịch kỳ vĩ lớn hàng thứ ba thế giới, một khu vực tự do thương mại đông dân nhất hành tinh, và cũng là một vùng tự do thương mại hàng đầu của thế giới các quốc gia đang phát triển. Đó là sự vụng tính Lose-Win hơn là một kế sách Win-Lose nghiêm túc, khôn ngoan, nhất là trên thực tế không bao giờ tồn tại bất kỳ tình thế thực chất nào mang tính Win-Win. Đó là việc rước voi về dày mã tổ chứ nào phải mình được cùng ngự cưỡi lưng voi. Tôi đành tắc lưỡi nói với các cộng sự thân tín rằng ACFTA chỉ là một thực thể trên giấy để trang trí cho một bức tường chứ không bao giờ có giá trị trong đời sống thật, và Khối ASEAN hỡi hãy chống mắt mà xem mình Lose toàn diện ra sao và Trung Quốc Win tuyệt đối thế nào! Thiết tưởng không cần luận giải gì thêm vì Phở có giá hơn ACFTA nhiều nên nếu giải thích vì sao ACFTA sẽ thất bại, hóa ra tôi ban cho ACFTA cái diễm phúc được ngang hàng với món Phở hay sao? Và tất nhiên, cho đến nay, ACFTA cũng chẳng là cái thực thể kinh tế kinh khủng kinh hồn kinh nhỉ kinh thiên động địa gì cả, và trang web của nó cũng chỉ cập nhật các thông tin kinh tế bình thường của các nước trong khu vực y hệt như những gì lẽ ra đã xảy ra y hệt như thế mà không cần có cái ACFTA, như bằng chứng rõ nét nhất là  ACFTA bặt vô âm tín trên bề mặt và bề trong và cả bề sau hay bề trên cùng bề dưới của bất kỳ phương tiện truyền thông đại chúng nào ở Việt Nam kể từ đầu năm 2011.

Giá như trước đây tôi chịu khó theo đuổi chương trình tiến sĩ thì ắt những phân tích mang tính tiên đoán về số phận của ACFTA ngay từ 2010 đã có thể là nội dung bài luận án của tôi để các giáo sư Mỹ lại thêm phen sửng sốt, tâm phục khẩu phục, và ngữa mặt lên trời mà than rằng: “Hỡi ôi, cái sở học của Nước Mỹ thân yêu của ta nay đã đổ hết cả về Việt Nam Quốc rồi!”

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

HHP Poem (1)

Đại Sứ Mỹ Ted Osius

Phơi Bày Chân Lý

Hoàng Hữu Phước, MIB

15-6-2016

Tôi không muốn viết thêm về Bob Kerrey; song, một câu nói được cho là của Đại Sứ Mỹ Ted Osius phát biểu tại Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Và Quốc Tế CSIS ở Thủ đô Hoa Thịnh Đốn có nhắc đến Bob Kerrey và việc thành lập trường Đại học Fulbright Việt Nam, lại thúc giục tôi viết thêm một đôi dòng ngắn sau.

Đại sứ Ted Osius được cho là đã nói rằng (a) các tranh luận sôi nổi đang diễn ra ở Việt Nam về Bob Kerrey là một tín hiệu tích cực, và rằng (b) Mỹ muốn thành lập trường đại học Fulbright Việt Nam để có những cuộc tranh luận lành mạnh kiểu như vậy về quá khứ cũng như tương lai mà Việt Nam hướng tới.

Đối với lập luận thứ nhất của Đại sứ Ted Osius, trường hợp Bob Kerrey cứ như là đã giúp Việt Nam có cơ hội để thực thi cái gọi là tự do ngôn luận và tự do biểu đạt từ đó cho thấy đã có một tín hiệu tích cực tại Việt Nam đối với cái gọi là tự do ngôn luận và tự do biểu đạt ấy. Phải chăng Việt Nam không hề có tự do ngôn luận và tự do biểu đạt nên phải nhờ có Bob Kerrey mới bắt đầu thực tập tranh luận sôi nổi lành mạnh ư? Bất kỳ ai không điên loạn trên thế giới này đều biết rõ mười mươi rằng tại Hoa Kỳ luôn tồn tại song hành hai chân lý là (a) người dân Mỹ có quyền tự do ngôn luận và tự do biểu đạt nên ăn nói thoải mái, phát biểu thoải mái, viết lách thoải mái, nêu ý kiến thoải mái; và (b) chính phủ Mỹ không bao giờ quan tâm đến các nội dung ăn nói thoải mái, phát biểu thoải mái, viết lách thoải mái, nêu ý kiến thoải mái của công dân Mỹ, vì cả hai chân lý này chẳng bao giờ dính dáng với nhau cả trong suốt chiều dài mấy trăm năm lập quốc của Hoa Kỳ. Điều này có nghĩa là quý vị Việt Nam cứ việc tranh luận lành mạnh sôi nổi về Bob Kerrey vì đó là tự do ngôn luận và tự do biểu đạt, còn Bob Kerrey cứ là lãnh đạo Đại học Fulbright Việt Nam vì cả hai việc này chẳng bao giờ có gì dính dáng với nhau cả.

Tự do ngôn luận và tự do biểu đạt ở Mỹ không bao giờ dẫn đến bất kỳ một thay đổi nào về thể chế chính trị, đường lối cai trị, hay chính sách chủ trương của Chính phủ Hoa Kỳ. Các cuộc xuống đường rầm rộ khắp nước Mỹ đã không làm các chính phủ Mỹ rút quân khỏi cuộc chiến tranh Việt Nam; đã vậy Chính phủ Mỹ còn gây ra cuộc thảm sát ở Đại học Kent. Chỉ có “Bắc Việt” và “Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam” mà Mỹ gọi mĩa là “Charlie” còn Việt Nam Cộng Hòa gọi tắt là “Việt Cộng” mới buộc được Mỹ phải rút quân khỏi Việt Nam và sau đó là tháo chạy khỏi Việt Nam.

Đối với nội dung thứ hai thì e là Đại sứ Ted Osius đã lỡ lời.

Trường đại học là nơi có một số những ngành đào tạo để cho ra lò những chuyên viên hay chuyên gia chuyên ngành. Tranh luận luôn là hình thức thực tập chốn học thuật hàn lâm. Các sinh viên vật lý tranh luận bằng khẩu ngữ tại trường đối với những vấn đề vật lý sơ đẳng trong chương trình đào tạo theo các hướng dẫn của các giáo sư vật lý, còn các nhà vật lý tranh luận bằng các tác phẩm nghiên cứu đối với những vấn đề vật lý cao cấp. Các sinh viên luật tranh luận bằng khẩu ngữ tại trường đối với những vấn đề luật pháp cụ thể sơ đẳng trong chương trình đào tạo theo các hướng dẫn của các giáo sư luật, còn các nhà nghiên cứu luật pháp tranh luận bằng các tác phẩm nghiên cứu đối với những vấn đề luật pháp cao cấp. Trường Đại học Fulbright Việt Nam hóa ra được thành lập không để đào tạo những chuyên ngành hàn lâm học thuật cụ thể nào cả để có những sinh viên tranh luận “sôi nổi và lành mạnh” về những chuyên ngành ấy, mà chỉ để có những cuộc tranh luận lành mạnh kiểu Bob Kerey về quá khứ cũng như tương lai mà Việt Nam hướng tới. Cái quỷ quái gì ở đây vậy?

Phải chăng Giáo sư Peter Kuznick khi trả lời phỏng vấn của nhà báo Edu Montesanto đã nói đúng khi cho rằng các trường đại học do Mỹ xây dựng trên toàn Châu Mỹ La Tinh đã “tích cực tạo nên các lãnh đạo và thủ lĩnh của các biệt đội tử thần” để lật đổ các nhà lãnh đạo dân chủ tiến bộ các quốc gia Nam Mỹ nào không đi theo quỹ đạo của Hoa Kỳ?

Việc người Việt đoan chính tranh luận về Bob Kerrey là “lành mạnh” vì chỉ để thực hành thực tập thực thi quyền tự do ngôn luận và tự do biểu đạt, chứ không để dẫn đến việc Bob Kerrey phải bị bải miễn.

Còn việc những người Việt ăn phải bã Mỹ thực hành thực tập thực thi quyền tự do ngôn luận và tự do biểu đạt về thể chế chính trị, đường lối cai trị, hay chính sách chủ trương của Chính phủ Việt Nam, thì Mỹ mong muốn nhất thiết phải dẫn đến việc thay đổi thể chế chính trị, đường lối cai trị, thậm chí cả hiến pháp của Việt Nam, như Mỹ đã ra tay tại Mỹ La Tinh cũng như các nơi khác trên thế giới hay sao?

Bob Kerrey đương nhiên cứ việc làm lãnh đạo tối cao của trường Đại học Fulbright Việt Nam vì đó chỉ là một trường tư thục mà kẻ có nhiều tiền thì đương nhiên làm chủ. Song, chừng nào Chính Phủ Việt Nam chưa chính thức rút lại lời cáo buộc Bob Kerrey phạm tội ác chiến tranh thì Bob Kerrey đương nhiên không được phép bước chân vào Việt Nam.

Thật là một sai lầm nghiêm trọng nếu phụ huynh cho con em mình vào học trường Đại học Fulbright Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Cuộc Đàn Áp Của Vệ Binh Quốc Gia Hoa Kỳ Tiểu Bang Ohio Thảm Sát Sinh Viên Tại Trường Đại Học Kent

Tội Ác Của Bob Kerrey

Peter Kuznick Nói Về Trang  Sử Chưa Được Tiết Lộ Về Hoa Kỳ

Mỹ Linh

Hoàng Hữu Phước, MIB

07-6-2016

Tôi xin lập lại một khẳng định rằng tôi chỉ thích Nhạc Đồng Quê Mỹ.

Tôi xin lập lại một khẳng định rằng tôi chỉ thích nhạc của quân giải phóng.

Tôi xin lập lại một khẳng định rằng tôi không thể thưởng thức bất kỳ bản nhạc Việt Nam hiện đại nào.

Tôi xin khẳng định rằng là người nghiên cứu quốc ca (chính ra là tập trung cho “quốc thiều”) của các dân tộc từ nhỏ, tôi – và nhiều thân nhân của tôi – rất thích bản quốc ca Hoa Kỳ vì sự hùng tráng của tiết tấu mà sau này tôi phải lấy công tâm của riêng cá nhân tôi mà nói rằng bản quốc ca Việt Nam cũng hùng tráng và cùng với bản quốc ca Hoa Kỳ là hai bản quốc ca hay nhất.

Tôi xin khẳng định rằng tôi không có ác cảm gì với Mỹ Linh, đơn giản vì tôi không thể thưởng thức nhạc Việt Nam hiện đại nên chẳng nghe Mỹ Linh hát bao giờ.

Và tôi xin khẳng định rằng Mỹ Linh đã không có lỗi gì khi hát Quốc ca Việt Nam lúc chào đón Tổng thống Hoa Kỳ Obama.

Cái sai tày trời là của ban tổ chức vì tôi nghe rằng họ đã yêu cầu Mỹ Linh gởi các phiên bản hát khác nhau để họ lựa chọn, quyết định Mỹ Linh sẽ hát theo phiên bản nào.

Ban tổ chức đã chưa bao giờ biết những sự thật sau:

1) Đối với nghi lễ quốc gia, bài quốc ca phải được trỗi lên theo đúng với nội dung từ lời ca đến nốt nhạc theo ghi nhận trong Hiến Pháp.

2) Đối với trình diễn thăng hoa bản quốc ca, thì tùy vào văn hóa của mỗi quốc gia. Mỹ là nước cho phép dùng quốc kỳ may quần lót phụ nữ như thiên hạ đã từng thấy trong kỳ vận động tranh cử tổng thống của Richard Nixon, thì quốc thiều cũng được phép biến tấu tại các buổi hòa nhạc khi chẳng ai phải đứng dậy chào cờ mà chỉ thưởng thức âm nhạc, như biến tấu hard rock của Zakk Wylde.

3) Hát quốc ca tại các sự kiện lớn, hoành tráng, luôn là đơn ca và không có nhạc đệm. Ca sĩ nào nói khó ca hát nơi đông người mà không có ban nhạc, thì đó không là danh ca để được mời hát cho sự kiện.

4) Chính vì tự do thái quá và do bất cẩn, Mỹ sau đó đã phải đớn đau khi tại các buổi lễ trang trọng nơi sân vận động hoành tráng khai mạc giải bóng bầu dục hay khúc côn cầu trên băng, lịch sử Hoa Kỳ đã phải lần lượt chứng kiến những ca sĩ hát quốc ca (đơn ca, không có âm nhạc kèm theo) như các “diva” Christina Aguilera, Alexis Normand, Victoria Zarlenga, hoặc các nam danh ca như Steven Tyler, Michael Bolton, Cuba Gooding Sr., Mike Eli, Scott Stapp, và Robert Kelly đã làm nhục quốc thể, khiến các cầu thủ, khán giả, huấn luyện viên, trọng tài, và thậm chí các em bé phục vụ căng lá cờ giữa sân phải phì cười hoặc lắc đầu ngao ngán. Chưa kể danh sách những kẻ đã “làm thịt” bản quốc ca Hoa Kỳ còn có lực sĩ Carl Lewis và bà hề Roseanne Barr, những kẻ mà ban tổ chức nghĩ rằng sẽ nhờ tên tuổi của họ mà làm giải đấu thêm phần hoành tráng. Hình ảnh video của Roseanne Barr rất kinh tởm khi thấy bị cầu trường la chộ, bà hề này đã phun một bãi nước bọt đầy trịch thượng.

5) Chỉ có bọn phản động, chống phá Việt Nam, và thất học mới từng đòi phải bỏ chữ Xã Hội Chủ Nghĩa trong quốc hiệu, viết lại lời quốc ca mà chúng cho rằng để “bớt sắt máu” cho phù hợp với thời đại hòa bình. Và tương tự, chỉ có những người kém hiểu biết, kém khôn ngoan mới nói rằng phải hát quốc ca Việt Nam với tiết tấu khác đi, dịu dàng hơn, cho phù hợp với cái sự “yêu hòa bình” của cái thời đại hội nhập. Nói vậy là vi hiến vì dám làm sai với nội dung của Hiến Pháp về quốc ca. Phải chăng sẽ đến lúc nào đó xuất hiện lá cờ hồng sao vàng vì lập luận rằng màu đỏ quá “sắt máu”, cần được thay thế bằng màu hồng của tình yêu?

6) Muốn có hòa bình, phải có sức mạnh răn đe cực mạnh bằng vũ khí hiện đại, tối tân. Muốn có hòa bình, phải có lời cảnh báo nghiêm khắc trong quốc ca hùng tráng rằng “cờ in máu chiến thắng mang hồn nước”,  “đường vinh quang xây xác quân thù”, để ngoại bang phải chùn tay. Muốn có hòa bình, phải có giọng ca hùng tráng đúng với nội dung hùng tráng.

7) Quốc ca Hoa Kỳ được Quốc hội Hoa Kỳ chuẩn y năm 1931, dựa theo bài thơ Ngọn Cờ Lấp Lánh Ánh Sao của nhà thơ chiến sĩ Francis Scott Key viết năm 1814 trong trận tử thủ Pháo đài McHenry, dựa theo hình ảnh lá cờ bị đạn bắn rách bươm nhưng vẫn ngạo nghể bay phất phới, và ánh trăng qua các lỗ đạn trông như các vì sao lấp lánh giữa đêm đen. Không bất kỳ ai ở Hoa Kỳ nói rằng Mỹ nên thay quốc ca vì xuất xứ “rách bươm” của lá cờ cả. Hồn thiêng sông núi Hoa Kỳ là ở đấy. Sự hào hùng của nhân dân Mỹ là ở đấy. Thế thì sao ở Việt Nam lại có những kẻ cho mình có quyền (và được cấp trên để yên cho) tự tung tự tác giải thích lung tung về “hòa bình” và “hội nhập” nên phải “mềm hóa” quốc ca?

Lời cảnh báo ở đây qua bài viết này là các quan chức ngành giáo dục và truyền thông phải bảo đảm rằng không ai được phép “thăng hoa” động đến bản quốc ca trong những buổi đại lễ hay quốc lễ. Đã là quốc lễ thì áo dài phải là áo dài truyền thống, cổ điển, không phải là áo dài không có lưng áo cũng như chỉ có một tay áo thậm chí khoét sâu khoe ngực. Người Mỹ đã có những trãi nghiệm xấu hổ mà chính dân chúng của họ cũng phải lên tiếng chê bai, nhạo báng, còn các danh ca lừng danh hoàn vũ của họ như các vị giám khảo American Idol Christina Aguilera và Steven Tyler phải muối mặt, bị “ném đá” trên không gian mạng.

Những người như Christina Aguilera và Steven Tyler hoàn toàn sai và phải chịu trách nhiệm cá nhân của họ trước nhân dân của họ.

Mỹ Linh không sai và không phải chịu trách nhiệm, vì Mỹ Linh hát theo phiên bản đã được “cấp trên” duyệt.

Vấn đề mãi ngân vang rằng “cấp trên” ấy là ai.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Quốc Nhục

Lưu Hữu Phước – Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa

Đất nước mình ngộ quá phải không anh

Để Đoạt Giải Nobel Văn Chương

Hoàng Hữu Phước, MIB

29-5-2016

Screen Shot 05-29-16 at 12.45 PM 001

A) Kẻ Bận Rộn

Tôi có thói quen hay tìm đọc những bài báo nước ngoài, những tác phẩm nước ngoài, về những đề tài tôi đã biến thành thói quen tìm tòi từ những năm đại học để có tư liệu và kiến thức phục vụ công việc một giảng viên Anh Văn, đó là về quân sự, vũ khí, thế giới sử, triết sử, tôn giáo, chính trị, môi trường sinh thái, cổ sinh vật học, và văn học nước ngoài. Những nội dung này của thói quen ấy gần đây càng trở nên vừa dễ dàng vừa ít tốn kém nhờ vào phương tiện internet và các công cụ kiếm tìm online. Song, cũng chính vì sự dễ dàng ấy mà tôi chẳng có thời gian để đọc bất kỳ những gì trái lề trái lẽ trái đạo của bất kỳ ai.

Thời gian trong ngày có hạn nên tôi lại có thêm một thói quen khác để phục vụ thói quen trên, đó là chẳng quan tâm đọc những bài viết chê bai Việt Nam bằng tiếng Việt hay tiếng Anh của người trong nước hay người ngoài nước viết, do nội dung toàn bộ các chủ đề chê bai của các bài viết ấy đều nằm gọn trong sự hiểu biết của tôi, chẳng hạn khi cựu giám đốc Sở Tư Pháp Thành phố Hồ Chí Minh nhân buổi tiếp xúc cử tri của tổ đại biểu số 1 gồm ông Trương Tấn Sang, Tiến sĩ Trần Du Lịch, và tôi, tại Quận 3 cuối năm 2011 cầm micro lớn tiếng chống tôi rồi gởi cho cả ba người bức thư mà theo ông nêu rõ các lý do chính đáng cần phải có Luật Biểu Tình, thì tôi phải trung thực thú thật rằng do biết hết các kiểu lập luận tung hê ý nghĩa của Luật Biểu Tình của bất kỳ ai trên toàn thế giới, tôi đã để bức thư còn trong phong bì niêm kín ấy nơi nào mà đến nay tôi cũng chẳng rõ. Tôi chỉ biết rõ một điều là khi ông ấy tại vị, ông ấy vì giữ ghịt lấy chiếc ghế quyền lực mà chẳng mở mồm đề nghị Nhà Nước sớm cho ra Luật Biểu Tình bao giờ, cũng như chẳng hề viết dự thảo Luật Biểu Tình giúp Nhà Nước đẩy nhanh tiến độ ra Luật Biểu Tình, và ông chẳng làm gì để Thành phố Hồ Chí Minh không còn tầy huầy các vụ khiếu kiện kéo dài hàng thập kỷ của người dân.

Gần đây, các nhà giáo là học trò tôi có cho tôi biết tin cô giáo Hoàng Thị Thu Hiền Thành phố Hồ Chí Minh đã gởi 8 thỉnh cầu đên bộ trưởng giáo dục Phùng Xuân Nhạ, tôi cũng không đọc nội dung mà học trò tôi chuyển bằng email đến, chẳng qua vì tôi có thể hiểu tất cả các thỉnh cầu có thể có cho nền giáo dục Việt Nam, nên dù rất kính trọng cô giáo Hoàng Thị Thu Hiền, tôi vẫn không quan tâm dành thời gian để đọc xem 8 thỉnh cầu ấy gồm những gì.

Và trước cái gần đây ấy, tôi cũng được các học trò cho biết về vụ một giáo viên Văn ở tỉnh nào đó có bằng cấp Thạc sĩ đã đăng một bài thơ lên Facebook mang tựa đề Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh. Tôi cũng theo phong thái cố hữu là sau khi rối rít cảm ơn các em đã không ngừng báo cáo các sự việc diễn ra trong xã hội dân sự, tôi lại tiếp tục tìm đọc trau giồi kiến thức chứ chẳng xem bài thơ đó theo thể nào, gồm mấy câu, gieo vần có chuẩn không. Tôi không cần xem nội dung vì chẳng lẽ tôi lại chưa nắm hết tất tần tật những gì mà những kẻ bất tài vô dụng thường càm ràm ca cẩm về đất nước Việt Nam, về Đảng Cộng Sản Việt Nam, về Chính phủ Việt Nam, về con người Việt Nam, nhất là mới có những sự cố mới tinh xảy ra như tin tức tivi loan tải? Đối với tác giả bài thơ Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh, tôi có các ý kiến sau, mà tôi biết chắc chắn rằng nếu cô giáo tác giả ấy đọc được bài viết này của tôi sẽ có cơ may tuyệt diệu trở thành văn tài đất Việt đoạt giải Nobel Văn Chương, vì đẳng cấp Thạc Sĩ tại một quốc gia hám chuộng hư danh như Việt Nam luôn máy móc mặc định Tiến Sĩ giỏi hơn Thạc Sĩ, Thạc Sĩ giỏi  hơn Cử Nhân, và ai có mấy cái bằng cấp đại học và trên đại học sẽ tự động trở thành “trí thức”, thì hơn ai hết cô giáo Văn có bằng Thạc Sĩ như tác giả Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh lẽ nào không thuộc hàng ngũ đại tài hiếm hoi của ngành giáo không những bản thân sẽ đoạt Nobel Văn Chương mà còn khiến môn Văn trở thành ngành học mũi nhọn ở Việt Nam nhiều nghìn năm văn vật này.

B) Một Ngày Trong Đời

Cuối năm học lớp Nhất (nay là lớp 5) trường Tiểu học Phan Đình Phùng ở Quận 3 Sài Gòn, tôi đoạt giải thưởng toàn niên hạng nhất, với danh dự là Trưởng Đội dự thi Đố Vui Để Học trên Đài Truyền Hình Sài Gòn (tương tự như Đường Lên Đỉnh Olympia của VTV hiện nay) đã cùng các bạn khác là Tống Kim Lan (nay ở Quận 3 Thành phố Hồ Chí Minh) và Nguyễn Sơn Hải (nay ở Hoa Kỳ) thắng đội nữ sinh áo đầm hồng của trường Hồng Bàng, tôi thấy trong núi phần thưởng ôm về nhà có quyển truyện dịch của tác phẩm Một Ngày Trong Đời Của Ivan Denisovich mà lời nói đầu cho biết tác giả là Alexander Solzhenitsyn của Nga Sô (cách Sài Gòn gọi Liên Xô) đã trốn khỏi Nga Sô và được nhận giải Nobel Văn Chương cho tác phẩm ấy. Tác phẩm dày cộm đó bắt đầu câu truyện vào sáng sớm khi các tù nhân lũ lượt ra công trường lao động khổ sai và kết thúc vào buổi chiều tà trong cùng ngày hôm ấy khi các tù nhân lê lết trong tuyết giá trở lại trại giam, cho thấy mức độ khủng khiếp của chỉ một ngày thôi đã ra sao trong suốt thời gian lao động chung thân tại địa ngọc trần gian đó.

Thế nhưng, nay với phương tiện internet, tôi biết bảy chi tiết quan trọng từ thông tin nội khối tư bản phương Tây rằng (a) sự cứng rắn tuyệt đối thời Stalin là có thật do bàn tay sắt có thật đã phát huy tác dụng tối đa có thật trong cai trị đất nước để có thể đơn thương độc mã thật sự đánh thắng Đức Quốc Xã, Phát Xít Ý, và Quân Phiệt Nhật trong Đệ Nhị Thế Chiến; (b) bản thân Alexander Solzhenitsyn chỉ huy một cánh quân Hồng Quân chiến đấu trên các chiến trường chính trong Đệ Nhị Thế Chiến với 2 lần được thưởng huy chương và một Huân Chương Sao Đỏ năm 1944; (c) bản thân Alexander Solzhenitsyn từng bị tù đày từ 1945 đến 1953 tại trại Karaganda ở Bắc Kazakhstan do viết lách chống đối, gọi Stalin là Lão Già Râu Kẽm; (d) sau khi mãn hạn tù đày, Alexander Solzhenitsyn dự theo kinh nghiệm bản thân viết nên tác phẩm Một Ngày Trong Đời Của Ivan Denisovich để tả lại những hà khắc tại trại lao động mà bản thân ông đã kinh qua, và bản thảo này đã được lãnh đạo Cộng Sản Nga là Nikiti Khrushchev duyệt cho phép in ấn phát hành; (e) Alexander Solzhenitsyn được trao giải Nobel Văn Chương năm 1970 cho tác phẩm Một Ngày Trong Đời Của Ivan Denisovich nhưng ông chỉ gửi bài phát biểu nhận giải chứ quyết định không đi nhận giải tại Stockholm vì sợ bị cấm trở về nước; (f) Alexander Solzhenitsyn bị lên án là kẻ thù của quốc gia, bị tước quốc tịch, và bị trục xuất khỏi Liên Xô năm 1974 sang Tây Đức và trở về Nga năm 1994 khi Liên Xô tan rả; và (g) tác phẩm Một Ngày Trong Đời Của Ivan Denisovich được nước Anh dựng thành phim nhưng bị nước Phần Lan cấm chiếu.

Screen Shot 05-29-16 at 11.25 PM

Như vậy, không như tuyên truyền hoàn toàn xằng bậy của Việt Nam Cộng Hòa, Alexander Solzhenitsyn (a) không đào thoát trốn khỏi Liên Xô, (b) không bị Cộng Sản “đì” vì viết Một Ngày Trong Đời Của Ivan Denisovich mà tác phẩm này được chính lãnh tụ cứng rắn Khrushchev cho phép ấn hành, (c) bản thân rất sợ không được cho ở lại đất nước Liên Xô, (d) bản thân không đến Stockholm nhận giải Nobel nên không có chuyện buộc phải sống lưu vong vì Liên Xô phong tỏa đường về, (e) bản thân là người yêu nước chiến đấu trên mặt trận lửa đạn kinh hoàng của Thế Chiến II dưới quân lệnh nghiêm ngặt khủng khiếp của Stalin và có chứng kiến những sự hành quyết quân thù mà sau đó các địa điểm mồ chôn đều được kiểm chứng, và (f) bản thân là tù nhân của trại cải tạo lao động khét tiếng mà bản án còn ghi sau mãn án lưu đày viễn xứ sẽ bị quản thúc suốt đời nơi vùng sâu vùng xa biên cương Kok-Terek.

Bài học kinh nghiệm và lời khuyên cho cô giáo Thạc sĩ tác giả Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh cùng những ai quan tâm nhắm đến giải Nobel Văn Chương từ câu chuyện về văn hào Alexander Solzhenitsyn là:

Nếu muốn sáng tác rùm beng một vụ việc “tiêu cực” hoặc “đáng sợ” hay “đáng tởm” ở Việt Nam chẳng hạn như vụ “cá thối” thì bản thân cô giáo thạc sĩ nên có thâm niên bản thân hành nghề săn bắt cá, có thực tế bản thân bần cùng khốn khổ do hết nẻo sinh nhai do cá chết sạch mà nhà nước cộng sản Việt Nam chẳng ra tay cứu tế chẩn bần, có thực tế bản thân bị hỗn bệnh tức bệnh hỗn hợp của tịt mũi, tắt tiếng, sưng họng, loét ruột và tiêu chảy vì ăn cá chết ngay tại vùng biển bị nhiểm độc hóa chất ấy, có thực tế bản thân từng nhiều lần được nhà nước trao tặng huy chương vì sự nghiệp bảo vệ môi sinh, có thực tế bản thân yêu đất nước rất sợ bị tước quốc tịch Việt Nam để phải sang Mỹ lưu vong, v.v. Và chỉ cần hội đủ các điều ấy – cộng với việc nhờ một nhà dịch thuật tài hoa nào đó không rõ có ở Việt Nam không để chuyển tải bài thơ Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh ra tiếng Anh thơ ca hàn lâm – thì bảo đảm Giải Nobel Văn Chương không thể nào rơi khỏi tay cô giáo Văn có bằng cấp thạc sĩ ấy.

Do chỉ lo sáng tác toàn tưởng tượng, đơm đặt về đất nước, về chế độ cộng sản, hoặc nêu những sự thật có mức độ tiêu cực bình thường nước nào chẳng có, nên các “nhà văn” hầu như chỉ viết lên những chi tiết điên khùng như chuyện anh bộ đội sau chiến tranh về ôm hít chiếc quần xì-líp phụ nữ, thậm chí nhai nuốt chiếc quần ấy, như sự bung ra của dồn nén tình dục mà đời sống khắc khổ khiến các chiến sĩ giải phóng quân nào cũng bị ức chế hóa điên, chứ không như các chiến sĩ Cộng Hòa lành mạnh tinh thần vì mỗi lần xả trại là đến ngay các khu vực như Ngã Ba Chú Ía tấp nập cung cấp dịch vụ giải quyết sinh lý với giá cả phải chăng cho những anh hùng chống Cộng bảo vệ quê hương. Cũng vì vậy mà tất cả – xin nhắc lại là tất cả – những cái gọi là “tác phẩm” văn thơ mang hơi hướm tấn công tiêu cực hay “hiện thực phê phán” xuất phát từ Việt Nam đều là thứ thậm chí không có được ngay cả cái danh dự được nằm trong sọt rác của ban xem xét giải Nobel Văn Chương mà chỉ cung cấp cho giới chống Cộng có tư liệu bằng vàng để hả hê cười nhạo chế độ Cộng sản Việt Nam, cười nhạo nhiều chục triệu người dân Việt Nam đang sống tự hào tại Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nghĩa là ngoài sự được ngợi ca bởi những kẻ thù của chế độ và những kẻ không bao giờ nằm trong danh sách những nhà xuất bản danh tiếng hàn lâm toàn cầu, các “tác phẩm” ngay cả có được in ra ở nước ngoài thì cũng chỉ phục vụ một bộ phận không lớn những người gốc Việt hoặc những người ngoại quốc tò mò, rồi quyển này quyển nọ cũng tự động xếp hàng tuần tự trước sau nghiêm chỉnh bước lùi hết vào quên lãng.

C) Trong Trại Tập Trung

Screen Shot 05-29-16 at 03.57 PM

Ngoài sự thật mang tính trải nghiệm bắt buộc phải có của người cầm bút bình thường – huống hồ cô giáo có học vị Thạc sĩ – như đã dẫn chứng qua trường hợp của nhà văn cộng sản Nga Alexander Solzhenitsyn, cô giáo dạy Văn có bằng cấp Thạc sĩ đã hoàn toàn không đọc các tác phẩm văn học nào của nước ngoài để hiểu tính nhân văn nhân đạo luôn là chuẩn mực cao nhất, quyết định sự sinh tồn miên viễn của một tác phẩm với thời gian. Chỉ cần đọc các nhật ký viết trong các trại tập trung Đức Quốc Xã của những bé gái mà ngay cả mộng ước được trở thành cô giáo cũng bốc hơi trong lò thiêu diệt chủng, nói gì đến chuyện được ăn học thành tài, có bằng thạc sĩ, được sống với nghề giáo trong một đất nước hòa bình, ổn định, hào hùng như cô giáo dạy Văn có bằng thạc sĩ nhà ta.

Hãy tìm đọc các quyển nhật ký được viết trên những tờ giấy vàng bẩn được các đoàn quân giải phóng của Mỹ và Liên Xô moi ra được từ những hốc kẹt trong vách tường, như của các cô bé Helga Weiss, Helga Deen, Regina Honigman, Miriam Watternberg, Irena Gluck, Renia Knoll, Halina Nelken, Elsa Binder, Luthka Leiblich, Ilya Gerber, Tamara Lazerson, Gertrude Schneider, mà đặc biệt là Ann Frank, v.v., hay của các cậu bé Alexander Mayer, Dawid Sierakowiak, Dawid Rubinowicz, Yitskhok Rudashevski, Gabik Heller, v.v., để biết rằng sự bất tử của các “tác phẩm” ấy là do (a) được viết nên một cách chân phương chân thật chân chất chân thiết chân thành bởi những người thực sự trong cuộc, thực sự nếm trải mà kết cuộc thực sự của sự nếm trải thực sự đó là thân thể héo hắt trơ xương trần truồng của họ chất chồng trong các lò hơi ngạt; (b) được viết nên với sự trong sáng yêu đời dù trong hàng rào kẽm gai của lao động khổ sai đói lạnh khi chưa bị kêu xếp hàng để tiến đến lò thiêu; (c) nội dung toàn là những sự thật được kiểm chứng qua số liệu kinh hoàng của núi răng bọc vàng nhổ từ các đầu lâu mà các sĩ quan Đức Quốc Xã thu gom; và (d) nội dung về những sự kinh hoàng giống nhau dù được lén viết bởi những bé khác nhau tại các trại tập trung khác nhau ở nhiều nước khác nhau mà quân đội Đức chiếm đóng.

Screen Shot 05-29-16 at 03.54 PM

Bài học kinh nghiệm và lời khuyên cho cô giáo Thạc sĩ tác giả Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh cùng những ai quan tâm nhắm đến giải Nobel Văn Chương, từ những nhật ký của các em bé mà tuổi thơ đã bị giằng ra khỏi tay mẹ cha, bị vất ném vào chốn địa ngục trần gian, chỉ biết yêu cuộc sống của mỗi ngày còn nhìn thấy xung quanh, là: hãy cứ sáng tác các bài thơ bài viết bươi móc các thối hôi của các thùng rác nếu như khẳng định rằng (a) bản thân không thể viết gì tốt hơn, (b) bản thân hiểu rõ nước nào cũng có những thùng rác, và (c) bản thân viết để đừng quên từ vựng tiếng Việt và chỉ để trữ lưu cho cá nhân chứ không để tung lên mạng xã hội vì đã có sự hiểu biết rằng người nghèo khổ có thể bới thùng rác để tìm thứ vẫn còn hữu dụng chứ chỉ có kẻ vô giáo dục mới lấy các rác ấy đi vất khắp hẽm các đường phố như ném một thứ gì đó tiêu cực lên không gian mạng vậy.

Bài học kinh nghiệm và lời khuyên cho cô giáo Thạc sĩ tác giả Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh cùng những ai quan tâm nhắm đến giải Nobel Văn Chương từ những nhật ký của các em bé mà tuổi thơ đã bị giằng ra khỏi tay mẹ cha, bị vất ném vào chốn địa ngục trần gian, chỉ biết yêu cuộc sống của mỗi ngày còn nhìn thấy xung quanh, còn là: nếu thực sự người ta có linh hồn thì các cô bé cậu bé ấy ắt sẽ ngạc nhiên không thể hiểu vì sao trong lúc các em vẫn yêu đời, vẫn làm thơ ngợi ca cuộc sống, vẫn cố kiếm màu để vẽ các cảnh vật xung quanh, thì các bác các chú các cô các dì các mợ ở Việt Nam ăn ngon, mặc đẹp, đi xe tốt, giải trí đủ đầy, tiện nghi thừa mứa, lướt web kết bạn bốn phương tám hướng, học hành tới nơi tới chốn, có người thân ở gần, có đồng bào ở quanh, được dân chủ tự do mà vẫn không nhìn thấy bất kỳ cái gì hay cái gì đẹp ở quanh mình.

Screen Shot 05-29-16 at 03.49 PM 001Screen Shot 05-29-16 at 03.49 PM 002

D) Gương Báu Ngàn Xưa

Ngoài sự thật mang tính trải nghiệm bắt buộc phải có của người cầm bút bình thường – huống hồ cô giáo có học vị Thạc sĩ – như đã dẫn chứng qua trường hợp của nhà văn cộng sản Nga Alexander Solzhenitsyn, cùng các em bé tận dụng những ngày trước khi bị ném vào lò hơi ngạt để tập tành làm nhà văn, cô giáo dạy Văn có bằng cấp Thạc sĩ và những người như cô giáo đã hoàn toàn không đọc các tác phẩm của các danh nhân thuộc gương báu ngàn xưa của lịch sử Việt Nam.

Đặng Dung trong hoàn cảnh cha của ông là Đặng Tất bị vua (tức…“chế độ” quân chủ) xử trảm, nhưng ông vẫn ra giúp vua cứu nước, và khi cất tiếng ngâm bi tráng “Thù trả chưa xong, đầu đã bạc; Dưới trăng bao độ tuốt gươm mài”, Ông đã nói “thù” với nghĩa “thù” quân xâm lược, với nỗi lòng khắc khoải muộn phiền tuổi tác chất chồng mà vẫn chưa giúp vua hoàn tất đại cuộc bảo vệ quê hương. Đó là nghĩa khí nghĩa dũng nghĩa nhân của bậc hiền nhân quân tử Việt Nam. Đó là cung cách sống của tất cả những người Việt Nam có giáo dục.

Bài học kinh nghiệm và lời khuyên cho cô giáo Thạc sĩ tác giả Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh cùng những ai quan tâm nhắm đến giải Nobel Văn Chương từ những gương báu của ngàn xưa của các danh nhân lịch sử Việt Nam mà Đặng Dung làm biểu tượng là:  không phút giây nào đặt danh dự nước nhà thấp hơn sự ngẫu hứng cá nhân, thấp hơn quyền lợi cá nhân, thấp hơn định kiến cá nhân, và thấp hơn chủ quan cá nhân.

Alexander Solzhenitsyn đoạt giải Nobel Văn Chương vì tác phẩm Một Ngày Trong Đời Của Ivan Denisovich nói lên sự thật mà bản thân ông thực sự trải nghiệm, được lãnh đạo Liên Xô công nhận giá trị, được đất nước cộng sản của ông nhìn nhận giá trị, từ đó lan ra thế giới. Ông không là kẻ hèn hạ viết vớ va vớ vẩn lén lút gởi ra nước ngoài cho những kẻ chống lại đất nước của ông.

Cô giáo dạy văn có bằng cấp thạc sĩ – tuy không rõ bằng thạc sĩ về cái gì – ắt không khó khăn để hiểu bức thông điệp ngắn gọn gởi đến cô qua bài viết không ngắn gọn ở trên, đó là sự kỳ vọng rằng trình độ của cô sẽ giúp cô hiểu vấn đề, thi thố tài năng để cho ra đời những áng văn thơ ngợi ca cuộc đời, làm bật ra được những tốt đẹp mà người đời chưa nhận ra được, để làm cho học trò của cô yêu môn Văn, giỏi môn Văn nhờ thán phục thực tài của cô, giúp môn Văn trở thành môn đỉnh của các anh tài nước Việt, củng cố cho học thuyết của tôi rằng muốn giỏi ngoại ngữ trước hết phải giỏi Văn tiếng Việt, và chẳng thể yêu nước nếu không giỏi Văn tiếng Việt.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Giới thiệu vài bài đọc thêm:

Cái Sai Của Văn Học Hiện Thực Phê Phán 23-11-2015

Tuyệt Thực 02-7-2013

Đại tướng Võ Nguyên Giáp 26-10-2013

Thế nào là Tự Do – Dân Chủ 24-3-2014

Việt Nam: Đất Nước Kính Yêu Của Tôi – Cánh Phụng Hoàng Vút Bay Cao Từ Ngày 30-4-1975 Rực Lửa – Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt 01-9-2014

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Đối Lập 06-4-2015

Biển Đông Có Phải Là East Sea?

Hoàng Hữu Phước, MIB

20-5-2016

Trong vài năm trở lại đây, từ khi Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông, có nhiều người phản đối việc sử dụng từ South China Sea trong tiếng Anh để gọi Biển Đông, khiến trên tất cả các chuyến bay của Việt Nam màn hình trên máy bay cho hành khách theo dõi bản đồ hành trình đều thấy Biển Đông có tiếng Anh bị sửa thành East Sea. Đây là một việc làm không đúng.

Như đã nêu trong nhiều bài viết của tôi trên các blog trong hơn 10 năm qua, tôi luôn khẳng định rằng trong thế giới hàn lâm thế giới thì tên riêng hoàn toàn không mang ý nghĩa từ vựng thực tế, đồng thời việc dịch tên riêng tiếng nước khác ra tiếng nước mình không bao giờ là việc làm nghiêm túc, trừ phi đó chỉ là chú giải để cho biết cơ sở hoặc ý nghĩa đại khái cho việc tạo nên cái tên nào đó. Gọi nước Côte d’Ivoire là Bờ Biển Ngà là cách gọi sai của Việt Nam, vì thế giới không gọi Việt Nam là Viet South hay South Viet bao giờ. Sở dĩ có tên tiếng Anh của Côte d’Ivoire là Ivory Coast đơn giản bởi vì chính Côte d’Ivoire chọn thêm cái tên ấy bằng cách dịch nó ra tiếng Anh – đó là đặc quyền của riêng chỉ Côte d’Ivoire. Còn nước khác chỉ có quyền đặt tên khác cho Côte d’Ivoire để phục vụ riêng cho dân của chính nước mình, thí dụ Việt Nam có quyền gọi United States of America là Mỹ hay Hoa Kỳ dù “cờ” Mỹ không có hình “hoa”, Germany là Đức dù Germany chẳng dính gì đến “đạo đức”, Spain là Tây Ban Nha dù hai từ này chẳng quan hệ gì với nhau, và Côte d’Ivoire thì có thể mượn tên của một sản phẩm dược của Việt Nam là … Cốt Thoái Vương ắt cũng không là lựa chọn kém tuyệt vậy.

Các thí dụ sau nhằm làm rõ hơn lý luận:

1) Indochina có hai cách gọi ở Việt Nam là Bán Đảo Ấn Trung (với ý nghĩa Indo là Ấn Độ và China tà Trung Quốc) và Đông Dương (chẳng dính dáng gì đến tiếng Anh Indochina). Indochina do giới địa dư bản đồ hàng hải hàn lâm Âu Châu từ xưa đã đặt cho vùng đất mà họ cho là nằm giữa hai nước lớn là Ấn Độ và Trung Quốc. Điều này chẳng bao giờ trở thành cái cớ để Ấn Độ tuyên bố phân nửa Đông Dương thuộc về Ấn Độ, còn Trung Quốc tuyên bố phân nửa còn lại thuộc Trung Quốc chỉ vì có tên nước mình trong đó để mà dân Việt Nam do sợ quá mà phải sửa Indochina thí dụ như thành…East Ocean chảng hạn thì thế giới Atlas không hiểu gì cả và chẳng biết nó ở đâu.

2) White Swan (nghĩa đen tiếng Việt: Thiên Nga Trắng) là tên tiếng Anh do người Nga gọi máy bay ném bom chiến lược siêu thanh khổng lồ Tupolev Tu-160 do chính họ chế tạo ra ấy vì nó đẹp kiêu sa lộng lẫy, song Mỹ và Khối NATO gọi nó là Blackjack ắt vì nó tàng hình không thể nhận diện trên màn radar tối đen và để phục vụ mục đích không dại gì dùng tên mỹ miều làm PR cho vũ khí chiến lược đáng gờm ấy của đối phương. Các từ tiếng Anh như White Swan hay Blackjack không phải là do dịch thuật hoặc mang ý nghĩa từ vựng nào dính dáng đến cái tên gốc tiếng Nga Tupolev cả.

3) Blow Room (nghĩa đen tiếng Việt: Phòng Thổi) được gọi là Máy Bông tại các nhà máy dệt ở Việt Nam, và không vì gọi nó là Máy Bông mà Việt Nam lại có quyền gọi nó bằng tiếng Anh là Cotton Machine (vì không phải do Việt Nam phát Minh ra máy công đoạn này trong dây chuyền kéo sợi của ngành dệt thế giới) để chẳng ai trên thế giới này hiểu cả. Chưa kể các máy khác trong nhà máy dệt còn mang những tên gọi tiếng Việt như Máy Cuộn Cúi chẳng hạn thì người ta cần phải xem catalogue để biết tiếng Anh thực sự của chúng ra sao để mà đặt mua phụ tùng chứ không thể cố dịch nghĩa của Máy Cuộn Cúi ra tiếng Anh được.

4) Fiery Cross Reef là một “đảo đá” ở quần đảo Trường Sa được đặt tên theo tên chiếc thương thuyền Fiery Cross buôn trà của Anh Quốc bị đắm ngày 04-3-1860, và do đại úy J.W.Reed của chiến hạm HMS Rifleman thuộc Hải Quân Hoàng Gia Anh khi tắp vào tiến hành khảo sát “đảo đá” năm 1867 đã phát hiện xác tàu Fiery Cross tại đấy. Việt Nam gọi đó là Đá Chữ Thập. Trung Quốc gọi là Yongshu Island. Đài Loan gọi là Yongshu Reef. Philippines gọi là Kagitingan Reef. Thế giới hàng hải gọi là Fiery Cross Reef. Tên Đá Chữ Thập. Yongshu Island, Yongshu Reef, và Kagitingan Reef đều không là dịch thuật từ tên tiếng Anh Fiery Cross Reef. Và do Việt Nam, Trung Quốc, Đài Loan, và Philippines đều tuyên bố chủ quyền của “đảo đá” này, khi tranh chấp phải sử dụng tên Fiery Cross Reef. Nếu Việt Nam bảo Đá Chữ Thập là của ta, tên tiếng Việt của ta là quan trọng bậc nhất, từ đó ta tự động dịch ra tiếng Anh thành Cross Rock chẳng hạn thì ta thua ngay lập tức vì ta đòi chủ quyền của một Cross Rock nào đó trên hành tinh nào đó của thái dương hệ nào đó trong thiên hà nào đó thuộc vũ trụ nào đó chứ không phải đang đòi chủ quyền trên Fiery Cross Reef tại Biển Đông.

Tóm lại, giới đồ bản hàn lâm thế giới có gọi một nhóm đảo của Việt Nam là Paracel Islands thì Việt Nam cứ dùng từ Hoàng Sa trong nội bộ Việt Nam, nhưng đừng dại dột cố dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh giả dụ như Yellow Sand chẳng hạn, vì nếu gọi như thế Trung Quốc sẽ bảo rằng nó là chủ Paracel Islands chứ nó có biết Yellow Sand là cái quái gì đâu mà Việt Nam bảo nó lấn chiếm, và rằng Việt Nam nói mình là chủ của đảo ấy sao lại không biết tên tiếng Anh của nó trên Atlas thế giới. Đưa vụ việc ra tòa án quốc tế mà không dùng tiếng Anh của giới bản đồ hàn lâm thì thua ngay lập tức.

Tương tự, giới đồ bản hàn lâm thế giới gọi một nhóm đảo khác của Việt Nam là Spratly  Islands thì Việt Nam cứ dùng từ Trường Sa trong nội bộ Việt Nam, đừng dại dột cố dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh giả dụ như Long Sand vì nếu gọi như thế Trung Quốc sẽ bảo rằng nó là chủ Spratly Islands chứ nó có biết Long Sand là cái quái gì đâu mà Việt Nam bảo nó lấn chiếm, và rằng Việt Nam nói mình là chủ của đảo ấy sao lại không biết tên tiếng Anh của nó trên Atlas thế giới. Đưa vụ việc ra tòa án quốc tế mà không dùng tiếng Anh của giới bản đồ hàn lâm thì thua ngay lập tức.

Và cũng tương tự, giới đồ bản hàn lâm thế giới gọi vùng biển giữa Việt Nam và Philippines là South China Sea (nghĩa đen tiếng Việt: Biển Hoa Nam) thì Việt Nam cứ dùng từ Biển Đông trong nội bộ Việt Nam, đừng cố đặt tên tiếng Anh bằng cách dịch từ tiếng Việt sang thành East Sea vì nếu gọi như thế Trung Quốc sẽ bảo rằng nó là chủ South China Sea, còn Việt Nam đang đòi chủ quyền của East Sea tức biển ở chỗ khác, nên không hiểu tại sao Việt Nam bảo nó lấn chiếm, và rằng Việt Nam nói mình là chủ Biển Đông sao lại không biết tên tiếng Anh của nó trên Atlas thế giới, và nếu Việt Nam nói mình là chủ East Sea thì hãy đi mà gây lộn với Nhật Bản để đòi lại East Sea. Đưa vụ việc ra tòa án quốc tế mà không dùng tiếng Anh của giới bản đồ hàn lâm thì thua ngay lập tức.

Tôi khẳng định: việc các máy bay của Việt Nam dùng East Sea để làm tiếng Anh cho Biển Đông là hoàn toàn sai.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: bài viết này bổ sung lý luận và thí dụ cho bài Biển Đông” Hay “Biển Nam Trung Hoa

Vũ Khí Nhân Quyền Nguyên Tử Hay Nguyên Tử Nhân Quyền

Lời Cảnh Báo Cho Phương Tây

Hoàng Hữu Phước, MIB

11-3-2016

Giống như bất kỳ đạo luật quan trọng nào tại bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh này, phần giải thích từ ngữ luôn được nêu lên không bao giờ ở phần cuối cùng.

Thời còn là sinh viên Đại Học Văn Khoa, thấy tôi dù làm thơ tiếng Anh hay tiếng Việt dù cho đề tài yêu đương vẫn luôn mang sắc thái cá tính riêng biệt không bao giờ gặp thấy nơi bất kỳ ai khác là sự dữ dội hừng hực nóng bỏng dung nham, những bạn thân khi cùng nhau uống cà phê vệ đường đã nói họ lúng túng không rõ tôi là một nhà thơ chiến sĩ hay lại là một chiến sĩ nhà thơ. Cấu trúc văn phạm tiếng Việt có thể cho rằng trong hai cụm từ trên thì phần đầu tiên là phần chính, và phần tiếp theo là phần bổ sung ý nghĩa. Như vậy, nhà thơ chiến sĩ có thể là một nhà thơ mạnh mẽ như một chiến sĩ, còn chiến sĩ nhà thơ có thể là một chiến sĩ thích làm thơ, theo ý tứ thuần Việt của Sách Đỏ hay Sách Trắng, trong đó “sách” là từ chính, còn từ theo sau là bổ sung ý nghĩa phân định riêng, tương tự Chữ Thập Đỏ vậy. Tuy nhiên, nếu là từ Hán Việt thì thứ tự lại không như vậy, vì Hồng Quân hay Hồng Thập Tự hoặc cường quốc thì chữ sau mới là chính còn chữ trước mang ý nghĩa một bổ sung từ. Đối với tiêu đề của bài viết này, dựa theo kiểu Hán-Việt thì nói về Nguyên Tử Nhân Quyền, song nếu lập luận rằng tuy là từ Hán-Việt nhưng do đã được sử dụng hòa trộn hòa lẫn vào tiếng Việt nên phải xem như đó là tiếng Việt không chút biệt phân thì bài này nói về Nhân Quyền Nguyên Tử. Để nói gọn lại thì tác giả bài viết chỉ muốn nói đến Nhân Quyền, và cái Nhân Quyền này có sức tàn phá như vũ khí nguyên tử.

Ngoài ra, Phương Tây không có nghĩa là ở phương Tây hay mang tính địa dư, mà là cụm từ chỉ tất cả các quốc gia tư bản thân Mỹ, nên Phương Tây bao gồm cả Úc và New Zealand.

Đã từ lâu, các nước tư bản thân Mỹ nào muốn chứng tỏ ta đây hùng mạnh như Mỹ thì luôn thể hiện qua hai cách truyền thống vững bền là (a) chõi lại Mỹ trên thương trường, trong văn hóa, và tại vài chính kiến địa chính trị; và (b) cùng Mỹ nhận ra sức mạnh hủy diệt của Nhân Quyền. Vì lẽ đó, Mỹ và các nước này hay sử dụng quả bom nguyên tử có sơn dòng chữ Nhân Quyền để bắn phá thành trì các nước cộng sản như Việt Nam hoặc các nước tư bản thân cộng sản như ở khu vực Nam Mỹ.

Trung Quốc cũng láu cá không kém. Hàng năm khi Mỹ tung ra Báo Cáo Nhân Quyền để đánh giá và cho điểm tất cả các quốc gia về lĩnh vực nhân quyền thì Trung Quốc cũng phát hành Báo Cáo Nhân Quyền đánh giá tình hình nhân quyền chỉ của Mỹ mà tôi trong một bài blog cách nay nhiều năm đã phân tích và ngợi khen Trung Quốc vì trong khi Mỹ viết về tất cả các quốc gia trong một báo cáo dày cộm thì Trung Quốc viết về Mỹ trong một báo cáo dày hơn gấp rưỡi bằng thứ tiếng Anh tuyệt hảo kèm chứng cứ thuyết phục từ chính các cơ quan thông tấn báo chí của Hoa Kỳ. Trong khi đó, dù bị đánh phá bằng vũ khí Nhân Quyền Nguyên Tử chính thức (qua các nghị sĩ Mỹ chống Việt và các tổ chức muốn có tiền chu cấp của chính quyền Mỹ và người Mỹ yêu Việt Nam Cộng Hòa) hay vũ khí Nguyên Tử Nhân Quyền buôn lậu (các nhóm ngoại kiều gốc Việt chống Việt), Việt Nam vẫn tỉnh bơ vì tổ tiên Việt Nam có lưu truyền cho cháu con người Việt lời dạy “đi đêm có ngày gặp ma” và “đừng đùa với lửa” hoặc đại loại như thế.

Trên thực tế, một hai Nguyên Tử Nhân Quyền đã có nổ. Khi nguyên tử nổ, sức tàn phá cực kỳ ghê gớm: nó giết chết con người, mọi sinh vật, mọi vật chất, và mọi môi trường. Tương tự, Nguyên Tử Nhân Quyền nổ thì xô sập một chế độ chính trị và giết luôn đất nước cùng dân tộc của chế độ chính trị ấy. Sạch sành sanh. Y như tại những quốc gia có các cuộc kách mệnh màu.

Trên thực tế, đa số Nguyên Tử Nhân Quyền bị tịt ngòi, nên các quốc gia bị Mỹ tố cáo vi phạm nhân quyền vẫn cứ tồn tại trơ gan cùng tuế nguyệt, thậm chí có kẻ tiếm ngôi Nhật trở thành đế chế kinh tài thứ nhì thế giới, theo bén gót Mỹ và Mỹ càng lúc càng thấy hơi thở nóng hổi gấp rút sát sau mông mình với nguy cơ đầu hàng để mất vị trí siêu cường kinh tế hàng đầu thế giới.

Trên thực tế, internet cung cấp đầy đủ các cách chế tạo bom nguyên tử nên ai cũng chế được Nguyên Tử Nhân Quyền, hậu quả là:

1- Hàng triệu người di cư ào ạt đổ vào Châu Âu dưới ngọn cờ Nhân Quyền làm cả Châu Âu náo loạn, bây giờ mới tỉnh ngộ đã dại dột ra rả suốt về nhân quyền, nay ra tay chà đạp nhân quyền bằng cách đóng cửa biên giới từng được ngợi ca là khối tự do nhân quyền tuyệt hảo khuôn vàng thước ngọc của nhân loại;

2- Thổ Nhĩ Kỳ đã sử dụng hơn một triệu người di cư đang tá túc ở Thổ Nhĩ Kỳ để đe dọa Châu Âu, khiến Châu Âu phải chu cấp nhiều tỷ đồng Euro cho Thổ Nhĩ Kỳ và khởi động xem xét đơn xin gia nhập EU của Thổ Nhĩ Kỳ, trước viễn cảnh Thổ Nhĩ Kỳ “xả cảng” mở tung biên giới cho hàng triệu người ồ ạt tràn vào Châu Âu dẫn đến sự trà trộn đột nhập của hàng vạn chiến binh thánh chiến cảm tử Hồi Giáo tiêu diệt Châu Âu; và

3- Không phải tự nhiên ứng cử viên tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump dõng dạc tuyên bố xây bức vạn lý trường thành suốt biên giới Mỹ-Mê.

Từ ba thực tế trên, dẫn đến ba tình huống đương nhiên là sẽ sớm trở thành sự thật sau:

1- Phương Tây sẽ không dám sử dụng vũ khí nhân quyền và thậm chí sẽ cấm dân chúng nhất là các dân nhập quốc tịch được phép nói về nhân quyền, không được phép “biểu tình” giương cao ngọn cờ nhân quyền chống chính phủ nước khác để tránh bị chính phủ nước khác ném bom nguyên tử nhân quyền đáp trả.

2- Các kẻ thù của Phương Tây ở vùng Trung Đông, Phi Châu, và Trung Quốc sẽ nghiên cứu phát triển bom nguyên tử nhân quyền thế hệ mới để liên tục tràn ngập bằng tay không để tàn phá tiêu diệt chiếm hữu Phương Tây.

3- Việt Nam, Ấn Độ và Úc phải thận trọng nếu Trung Quốc sử dụng Nguyên Tử Nhân Quyền. Thí dụ như 1 triệu dân Trung Quốc ở Trung Quốc cùng 1 triệu người Trung Quốc ở Campuchia và 500.000 người Trung Quốc ở Lào đồng loạt dắt díu vợ con, tay xách nách mang lủ khủ đồ đạc, hoàn toàn không cầm vũ khí, ồ ạt tràn qua biên giới Việt Nam từ mọi hướng, tiến hành cuộc chiến tranh nhân quyền nguyên tử tiêu diệt Việt Nam bằng cách “hòa bình” buộc Việt Nam phải nuôi ăn, cho ở, vì nếu đuổi xua kiểu Phương Tây đang hành xử với dân tỵ nạn Syria thì Việt Nam sẽ bị kết tội “vi phạm nhân quyền”; còn nếu dùng vũ lực vũ khí thì vừa bị kết tội “diệt chủng”, vừa xài hết sạch kho đạn dược, vừa không còn đất canh tác do phải chôn mấy triệu xác quân thù “xâm lược hòa bình” ấy  khiến dân chúng đói khát, kinh tế kiệt quệ, và chế độ tự động diệt vong. Tương tự, các đoàn quân “dân sự” tràn vào Nga, còn tàu thuyền vượt biển công suất mạnh do Trung Quốc cấp cho quân đội giả dạng thường dân tràn ngập bờ biển Úc để “xâm lăng hòa bình” cũng sẽ đẩy Nga và Úc vào tình thế “lãnh thổ Trung Hoa kéo dài từ Cực Bắc đến Cực Nam địa cầu do hàng triệu người ra đi là do “chống Cộng”, “chống Trung Quốc”, “tìm đến thế giới tự do”, “tìm sự sống nơi nhân quyền được ca ngợi vinh danh”.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kính mời tham khảo:

Tôi Ủng Hộ Donald Trump: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/01/toi-ung-ho-donald-trump/

Nguyễn Thị Quyết Tâm

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-01-2016

 HHP 22Jan2016

Nguyễn Thị Quyết Tâm là Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016), Tân Phó Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh.

Bà đương nhiên không là người khéo léo, hoàn toàn thiếu nữ tính, tuyệt đối thích phô trương quyền lực hoàn toàn không đúng lúc, hoàn toàn chẳng đúng nơi, tuyệt đối chớ đúng người.

Khi HTV9 đang trực tiếp truyền hình phiên họp Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh nơi Bà đảm trách chức vụ Chủ Tịch Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh, Bà đã quát bảo Đại Biểu Từ Minh Thiện ngồi xuống không được tiếp tục phát biểu. Đó là sự phô trương quyền lực không đúng lúc dễ khiến đồng bào Thành phố Hồ Chí Minh liên tưởng rằng những cuộc họp không có trực tiếp truyền hình thì ắt Bà còn ra uy khủng khiếp đến đâu, vì ngay cả Đại Biểu Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh do nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh bầu nên mà Bà còn ra tay chẹn họng, tước quyền phát biểu, thì số phận người dân ắt phải cứ cam chịu kiếp dân đen do Bà từ chối cho họ làm con đỏ.

Khi nghị sĩ Hoàng Hữu Phước trong thời gian tham dự kỳ họp Quốc Hội có đăng một bài blog chỉ trích chê bai Trương Trọng Nghĩa là Đại biểu Quốc hội Khóa XIII nghe đâu có bằng cấp “luật”, nghe đâu đã từng có thời gian hành nghề luật sư, và nghe đâu là chức sắc của Hội Luật Gia hay Liên Đoàn Luật Sư gì đó, tất nhiên ngay lập tức Nghị sĩ Phước bị thế giới quyền lực phe nhóm có sự tiếp tay của báo chí ra tay đàn áp. Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh phải tổ chức buổi họp Tổ để nghe Trương Trọng Nghĩa phát biểu “bức xúc” và nghe Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước “giải trình”. Cuộc họp đã không có sự tham dự của hai vị Ủy Viên Bộ Chính Trị là các Nghị sĩ Trương Tấn Sang và Nghị Sĩ Lê Thanh Hải đều của Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh. Sau khi Trương Trọng Nghĩa phát biểu xong, Trưởng Đoàn Huỳnh Thành Lập mời Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước cho biết ý kiến. Nghị sĩ này vừa mở miệng nói có một câu thì Nguyễn Thị Quyết Tâm hét vào mặt Trưởng Đoàn Huỳnh Thành Lập rằng “Anh Tư Lập! Nếu cứ tiếp tục như vầy thì tui sẽ bỏ đi về ngay!”. Vì lịch sự khi thấy vẻ mặt ngượng ngùng của Trưởng Đoàn Huỳnh Thành Lập, Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước tự động ngồi xuống, kéo phẹc-ma-tuya mồm lại, không nói gì thêm. Và Trưởng Đoàn Huỳnh Thành Lập cho phát một văn bản đã soạn in sẵn cho mọi người có mặt ký tên và mọi người im lặng ký tên, kể cả Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước cũng ký tên mà không thèm đọc – dường như đó là “biên bản cuộc họp xử lý Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước.”

Nguyễn Thị Quyết Tâm, do đó, đã ra uy quyền một đảng viên cao cấp hơn các Nghị sĩ khác toàn là đảng viên – trừ Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước – để quát bắt mọi người không được phép nghe những lời mà Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước sắp trình bày.

Nguyễn Thị Quyết Tâm, do đó, đã khiến Nhiệm Kỳ XIII của Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh có một văn bản pháp quy mang tính chất của một tờ giấy hốt rác do không có giá trị pháp lý vì được sáng tạo ra từ đầu, vì do không bất kỳ nghị sĩ nào cùng ký tên xác nhận vào đấy hiểu biết ất giáp gì cả, và vì đấy là hành động lén lút sau lưng Thường Vụ Quốc Hội Khóa XIII của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Nguyễn Thị Quyết Tâm, do đó, đã phạm một lỗi ngu xuẩn khi dám hỗn láo với Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước là người chưa bao giờ tha thứ bất kỳ cường quyền nào dám động đến sự đoan chính vì nước vì dân của Nghị sĩ này.

Một phụ nữ thiếu nữ tính, thiếu khôn khéo, thiếu khôn ngoan như Nguyễn Thị Quyết Tâm mà là chức sắc cao cấp của Đảng Cộng Sản Việt Nam là một sai lầm lớn của Đảng Bộ Thành phố Hồ Chí Minh vì không bao giờ có thể đặt sự lãnh đạo Nhà nước hay lãnh đạo chính trị vào tay người như Nguyễn Thị Quyết Tâm.

Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh không nên vì bài viết này mà phí công tổ chức buổi họp mời tôi đến trình bày để rồi yêu cầu tôi gỡ bỏ bài này trên WordPress vì tôi sẽ không đến dự cũng như không gỡ bỏ. Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh phải lấy làm xấu hổ vì đã sáng tạo ra tờ giấy biên bản “xử lý” rác rưởi đó, và vì đã để một Đại biểu Quốc hội tầm thường như Nguyễn Thị Quyết Tâm khuynh đảo.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Anh Ba Nguyễn Văn Huấn

Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

17-01-2016

 CS

Trong bài Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình”, tôi có nêu về vấn đề trang bị vũ khí xe chuyên dùng cho lực lượng cảnh sát để chống bạo động, cùng các chiến thuật tác chiến chống bạo động của cảnh sát như một chuẩn bị phải có để sau suốt nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016) phải đình chỉ tất cả các việc liên quan đến soạn thảo dự án luật “Biểu Tình” do tôi đã thuyết phục thành công để Quốc Hội chưa cho bàn thêm về nội dung luật này, Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) sẽ có đủ điều kiện vật chất, tư duy, ngôn ngữ, thời gian nghiên cứu để bắt đầu chấp bút. Và mới đây, trên báo chí đã đăng tải hình ảnh các xe chuyên dùng chống bạo loạn có trang bị cả trung liên để bảo vệ tuyệt đối thành công Đại hội Đảng. Tất nhiên, thử thách vẫn còn nhiêu khê trước mắt đối với lực lượng cảnh sát do hỏa lực mạnh được trang bị cho các xe chuyên dùng, song liệu cảnh sát có dám xả súng trung liên vào đám đông lợi dụng “biểu tình” để gây bạo loạn hay không lại là vấn đề chưa ai tính đến, mà nếu không dám xả súng thì liệu có bảo vệ “an toàn tuyệt đối” hay không. Thử thách này do chính ngành công an tự chuốc lấy, khi lột lon chiến sĩ công an nào tát “dân” hay đánh “dân”, nghĩa là vô hình chung tự dưng trộn lẫn “người dân lương thiện” với “kẻ gây rối” chỉ vì cả hai cùng có thẻ Chứng Minh Nhân Dân, thậm chí cảnh sát cực kỳ run sợ nếu bị người đi đường quay phim thảy lên mạng chùa. Cần rút từ bài viết trên của tôi và bài viết gần đây để biết rằng cảnh sát Mỹ đánh đập người Mỹ, bắn hạ người Mỹ bất tuân hiệu lệnh, và tự do có nghĩa là người dân có quyền “tự do biểu tình” theo sự thông báo với cơ quan chức năng theo luật định, trong khi chỉ huy cảnh sát địa phương có toàn quyền yêu cầu đoàn “biểu tình” phải giải tán khi cho rằng có thể sẽ xảy ra bạo động, và nếu người “biểu tình” bất tuân sẽ bị “tự do đánh đập hoặc tự do bắn hạ”.

CS1

Còn trong năm 2011 tôi có viết blog bài mang tên Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam nói về bản thân người công an – ở đây xin gọi chung là “cảnh sát” cho đúng thông lệ quốc tế đối với chữ “Police”. Mới đây thấy Cô Rebecca Volent viết trên mạng Những Câu Chuyện Về Đồng Phục có viết cạnh bức hình này

 CS2

rằng người nước ngoài bảo trang phục của cảnh sát Việt Nam “không giống ai”, khiến du khách nước ngoài thêm rối rắm chẳng biết tin vào ai để mà cậy nhờ, cầu cứu, tôi mới sực nhớ bài luận nêu trên mà nội dung tôi có nêu tại một trong mười bài tư vấn ứng viên tự do cho cuộc bầu cử Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) rằng khi tôi đặt vấn đề tại buổi “giám sát” ở Sở Công An Thành phố Hồ Chí Minh, vị Trưởng Đoàn Giám Sát lập tức bảo tôi đã hết thời gian phát biểu, do sợ mếch lòng Sở Công An. Nay xin đăng lại bài trên để biết nếu xe cứu thương của thế giới có hình dấu thập đỏ (hoặc xanh lá) để mọi người luôn dễ hiểu dễ nhận ra, mà xe cứu thương của Việt Nam có hình trái táo cắn dỡ hoặc trái dưa hấu bổ đôi đỏ hườm chẳng hạn thì sẽ không ai hiểu nó là gì trừ người Việt Nam; và tương tự, cảnh sát Việt Nam mặc trang phục hoàn toàn đứng ngoài khả năng nhận diện của phần còn lại của nhân loại.

Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

CS3

A) Dẫn Nhập: Từ Hai Mẩu Tin Cảnh Sát Giao Thông Thành Phố Hồ Chí Minh Bị Sát Thương

Đêm 10/9/2011 Trung úy Cảnh Sát Giao Thông Lê Trọng Tuấn và Thượng sĩ Cảnh Sát Cơ Động  Phan Thanh Nhơn trên xe mô-tô 51A1- 0161 tuần tra trên đường phố phát hiện hai thanh niên đi xe máy vượt đèn đỏ bèn rượt theo truy bắt qua các đường Nguyễn Đình Chiểu, Đinh Tiên Hoàng, Võ Thị Sáu đến góc Phan Liêm – Điện Biên Phủ thì áp sát được xe vi phạm nhưng ngay sau đó đã bị hai đối tượng dùng chân đạp hai anh ngã xuống đường bị trọng thương và vẫn đang được điều trị tại Bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình.

Hai ngày sau,  Thượng sĩ Lương Khánh Việt và Thượng sĩ Trần Võ Hoài Thanh thuộc đội Cảnh Sát Giao Thông Bến Thành tuần tra trên xe mô tô 51A1-0448 phát hiện một nhóm thanh niên tu tập đua xe trái phép nên truy đuổi đến đường Nguyễn Trãi, Phường Nguyễn Cư Trinh, Quận 1, thì xe trượt húc vào tường rào trường Mầm Non khiến Thượng sĩ Việt tử vong, còn Thượng sĩ Thanh bị trọng thương hiện đang điều trị tại bệnh viện Chợ Rẫy.

Hai tai nạn xảy ra bởi vì cảnh sát giao thông Việt Nam đã được trang bị quá đơn giản, quá thiếu thốn, và không thể chấp nhận được cảnh xảy ra quá nhiều năm nay khi chiếc xe mô tô cảnh sát – tức loại mô tô dùng để rượt bắt chứ không là mô tô chạy đường trường – lại được sử dụng chở hai chiến sĩ, cảnh này chứng tỏ cảnh sát giao thông Việt Nam đã không hiểu biết về chức năng chiếc mô tô cảnh sát và nếu ở nước nào một mô tô cảnh sát chở hai cảnh sát tuần tra ắt nước đó cực kỳ nhược tiểu.

 CS4

 B) Những Hình Ảnh Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Giao Thông Việt Nam

Phiên xử hai kẻ thủ ác giết chết Bà Bí Thư Quận Ủy Quận Phú Nhuận vẫn còn là tin nóng hổi, và hình ảnh sau trên báo Tuổi Trẻ cho ta thấy những điều sau về cảnh sát giao thông:

 CS5

Các chiến sĩ chỉ được trang bị mũ bảo hiểm loại thường, súng ngắn, và chiếc còng. Ngoài ra, chiếc đai da trắng cũ kỹ là thứ vô dụng của cảnh sát mô tô chế độ Sài Gòn trước 1975 nay đầy vết cáu bẩn không hiểu sao vẫn tiếp tục được sử dụng trông rất phản cảm vì không tôn được thế của dáng dấp người chiến sĩ.

C) So Sánh Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Nước Ngoài

Trước khi có các đề xuất hợp lý hóa trang phục và hiện đại hóa trang bị của cảnh sát giao thông Việt Nam, thiết nghĩ những tư liệu hình ảnh sau có thể cho ta cái nhìn khái quát về lực lượng cảnh sát nói chung ở các nước khác, từ cường quốc đến các nước phát triển và đang phát triển.

1-HOA KỲ:

Chẳng hạn cảnh sát giao thông Mỹ:

 CS6

Mỗi chiến sĩ một xe mô tô, mũ chuyên dùng có gắn thiết bị micro truyền tin, mặc trang phục đen, đi ủng chuyên dùng cho sử dụng xe mô tô phân khối lớn, đeo găng tay bảo vệ, đeo kính bảo vệ, và xe mô tô có gắn máy ghi hình.

Còn đối với lực lượng cảnh sát tuần tra ô tô hay địa phương, trang phục của họ qua các ảnh minh họa sau cho thấy màu chủ đạo là đen, giày bốt chuyên dùng, tác phong “trấn áp chuyên nghiệp” qua các hình xâm dữ dội hay đầu trọc, trang bị đầy đủ,

 CS7CS8

đặc biệt luôn có gậy trấn áp (tonfa hay side-handle baton) và một số lực lượng sử dụng hỏa lực tiêu diệt (súng tiểu liên), v.v.

 CS9

  2-VƯƠNG QUỐC ANH:

 CS10

Cảnh sát ở thủ đô London cả nam lẫn nữ đều mặc sơ mi trắng (hoặc đen), khoác áo giáp đen, trang bị cùng lúc súng ngắn và tiểu liên MP5. Điểm khác biệt duy nhất là nam đội mũ lưỡi trai hoặc mũ cổ điển, còn nữ đội mũ nồi bowler duyên dáng (Ở Mỹ và Canada không có phân biệt trang phục cảnh sát nam và nữ). Thường thì cảnh sát Anh theo truyền thống ít khi mang vũ khí, nhưng an ninh đã trở thành vấn đề nghiêm trọng đối với Vương Quốc Thống Nhất Đại Anh Và Bác Ái Nhĩ Lan đến độ sự trang bị “tận răng” ngày nay đã trở thành nét đẹp mới trên đường phố.

3-THÁI LAN:

 CS11

 4-ÚC:

 CS12

5- NA UY:

 CS13

6- PAKISTAN:

 CS14

7- THỤY ĐIỂN:

 CS15

8- PHÁP:

Cảnh sát Pháp thì tùy chức năng nhiệm vụ riêng mà sắc phục có màu sậm hoặc màu trắng, nhưng trang bị đầy đủ, và thường dùng giày bốt chuyên dùng.

 CS16

9-TÂY BAN NHA:

Cảnh sát mặc trang phục màu tối, trang bị súng ngắn và gậy trấn áp.

 CS17

10- ĐAN MẠCH:

Cảnh sát nước này phân biệt trang phục không những theo giới tính mà còn theo mùa trong năm, nhưng sắc đen là màu chủ đạo.

 CS18

11- MEXICO:

 CS19

12- HÀN QUỐC:

 CS20

13- NHẬT BẢN:

 CS21CS22

14- NGA:

 CS23CS24

15- HÀ LAN:

 CS25

16- UKRAINE:

 CS26

17-BỈ:

 CS27

18- JORDAN:

 CS28

19- TRUNG QUỐC:

 CS29

20- ẤN ĐỘ:

Ngay cả khi cảnh sát Ấn Độ có trang phục như sau:

 CS30

thì họ cũng sang nghiên cứu tại Sở Cảnh Sát New York Hoa Kỳ vì rất quan tâm đến kiểu trang phục mới này cho đúng với thế giới:

CS31CS32

D) Những Ý Kiến Đề Xuất

1) Quân Phục:

Trang phục của cảnh sát nên là màu đen hoặc xanh đen hay xám đen, phải nổi bật giữa đám đông. Đây không chỉ là lý do thẩm mỹ mà còn là yếu tố tâm lý vì rằng (a) chiến sĩ áo sậm rất nổi bật giữa đám đông nên có tác dụng dễ nhận diện bởi người dân có nhu cầu cứu giúp hoặc bởi kẻ định làm việc xấu khiến hắn có cái gọi là “second thought” tức chần chừ, chùn tay, suy nghĩ lại, không gây án, triệt tiêu một nguy cơ tiềm tàng cho một nạn nhân nào đó; (b) đồng thời màu đen có tính nghiêm khắc, dữ dội, tạo tâm lý sợ hãi nơi người nào định phạm tội; và (c) màu đen lạnh lùng khiến người vi phạm không thể nổi nóng manh động. Trang phục hiện nay của cảnh sát giao thông màu vàng rất (a) dễ hòa lẫn với cảnh quang chung của bụi bặm và nóng bức, (b) kém thẩm mỹ, (c) dễ gây tâm lý nóng bức nơi người vi phạm khiến có to tiếng hoặc manh động; còn trang phục công an màu xanh lá lại không tôn được sắc thái uy dũng rất cần có nơi lực lượng mà công việc quan trong nhất là trấn áp tiêu diệt tội phạm chứ không phải mang hào quang nhũn mềm của “bảo vệ nhân dân”. Chưa kể ngoài màu vàng kỳ dị gây cảm giác nóng bức bực bội tại một nước miền nhiệt đới ngày càng nóng bức hơn thì màu xanh của áo công an lại làm người nước ngoài hiểu lầm đó là chiến sĩ quân đội chứ không phải công an viên. Đâu cần phải sợ mang tiếng “bắt chước” màu đen của “tư bản” mà xài màu vàng nóng nực và đấu cần phải gán cho bằng được tính “nhân dân” để chế ra trang phục màu xanh lá đầy lẫn lộn.

2) Phương Tiện:

Phương tiện chủ yếu của cảnh sát giao thông Việt Nam là mô-tô do ô-tô cảnh sát ở Việt Nam không thể được dùng để truy bắt rượt đuổi đối tượng mà chỉ đùng để mở đường cho đoàn xe yếu nhân. Nhất thiết phải trang bị mỗi chiến sĩ một mô tô, chấm dứt nạn hai người đèo trên một mô-tô; đặc biệt mô-tô phải có lắp thiết bị ghi hình gắn phía trước mô-tô giống mô-tô cảnh sát Mỹ và các mô-tô đua giải quốc tế để truyền hình ảnh đối tượng (và số xe của phương tiện) đang bị rượt đuổi, nơi chốn đang rượt đuổi ngay về trung tâm để được trung tâm điều viện binh chận đầu đón bắt hoặc có băng hình làm bằng chứng bảo vệ chiến sĩ trong trường hợp chủ xe vi phạm ngừng phía trước trình giấy tờ sau đó nộp đơn vu cáo chiến sĩ đánh đập hay chìa tay nhận hối lộ.

Nếu chỉ vì lý do phòng chống tham nhũng mà phải cử hai chiến sĩ đi với nhau thì hai người trên hai chiếc mô tô lại càng tốt, nhất là trong việc cùng nhau rượt đuổi truy bắt tội phạm, mà vẫn giám sát nhau để tránh các hành vi tiêu cực.

Ở nước ngoài, người dân sử dụng xe mô tô đều phải dùng giày bốt chuyên dùng cho mô tô, mang leg cover bảo vệ đầu gối và cẳng chân, mang elbow cover để bảo vệ khuỷu tay, mang găng tay chuyên dùng để bảo vệ bàn tay nếu xảy ra té ngã. Cảnh sát giao thông Việt Nam sử dụng mô-tô thực hiện chức năng nguy hiểm của rượt đuổi truy bắt tội phạm mà lại ăn vận chỉ với áo ngắn tay, quần vải thường, giày tây cột dây bình thường như nhân viên văn phòng, mũ bảo hiểm thường, thì rõ là không đáp ứng đúng yêu cầu của nhà sản xuất mô-tô cảnh sát và công việc cảnh sát.

 CS33

3) Vũ Khí:

 CS34

Ngoài súng ngắn, cảnh sát giao thông Việt Nam còn được trang bị một gậy chỉ đường dường như bằng gỗ hay nhựa màu trắng bị tróc sơn nham nhở. Hơn hai mươi năm trước, thậm chí Việt Nam còn học theo Cộng Hòa Dân Chủ Đức trang bị dụng cụ như chiếc muỗng dài 25cm có kính nhựa tròn màu đỏ phản quang để chỉ đường, trong khi lẽ ra phải là gậy trấn áp bằng nhựa cứng màu đen như của cảnh sát Mỹ để tự vệ hữu hiệu (nắm thanh ngang để thanh dọc bảo vệ cánh tay khi đối tượng vung đao chém) và trấn áp đối tượng (đánh trọng thương để vô hiệu hóa đối tượng) hay để cứu người dân (đập cửa kiếng nhà bị hỏa hoạn, đập kính ô tô, v.v.). Cảnh sát Mỹ còn được trang bị đèn pin chiến thuật, tức là loại đèn nhỏ sử dụng hai pin điện tử tròn theo cơ chế hội tụ cao chỉ cần chiếu vào mắt đối tượng gây hấn là vô hiệu hóa hắn trong vài giây đủ để chiến sĩ áp sát tước vũ khí và còng tay bắt giữ.

4) Quy Định:

Ngay tại Anh Quốc vốn tự hào về sự uy nghiêm của cảnh sát đến độ trước đây không bao giờ mang vũ khí (kẻ phạm tội gặp cảnh sát chỉ còn nước cố chạy cho thoát, không dám đánh cảnh sát, càng không dám giết cảnh sát vì nếu có phạm tội gì đó tày trời cách mấy vẫn không sao chứ động đến cảnh sát là bị tử hình), ấy vậy mà hiện nay họ trang bị tận răng như minh họa ở trên, đồng thời với sự đe dọa từ tai họa khủng bố, họ đã có  “shoot to kill” cho phép bắn hạ ngay kẻ nào có hành vi tình nghi khủng bố để bảo vệ người dân vô tội ở gần đấy. Phim ảnh Holywood còn cho thấy cảnh sát Mỹ đánh đập phạm nhân ngoan cố để lấy khẩu cung. Việt Nam không theo kiểu “tự do” của Mỹ, chính vì vậy nhất thiết phải cẩn trọng với những biện pháp phòng vệ cực kỳ hữu hiệu để phạm nhân không thể lờn mặt pháp luật.

Ở Việt Nam không hiểu sao lại muốn cảnh sát công an là những “ông bụt”, khiến nhiều tên tội phạm lờn mặt, khai báo rồi phản cung, nói bị công an đánh đập ép cung, v.v., trong khi chỉ cần bổ sung máy quay phim lúc lấy cung để có bằng chứng bổ sung vào vụ án, vừa để kẻ cung khai không thể phản cung, vừa để bảo vệ nghiêm phép nước rằng điều tra viên đã không nhục mạ hay dùng nhục hình khi tra vấn phạm nhân. Ngoài ra còn cần xem lại các quy định kỳ lạ về sử dụng vũ khí (quy trình nhiều bước buộc phải theo trước khi nổ súng trực diện đối tượng).

E) Kết Luận: Thanh Bảo Kiếm Của Nhân Dân

Chiến sĩ công an là “thanh bảo kiếm của nhân dân”. Nhân dân dùng thanh bảo kiếm ấy để trấn áp, tiêu diệt kẻ gian. Nhân dân không dùng thanh kiếm ấy để lật từng trang sách tiểu thuyết hay quơ mạng nhện. Vì vậy, các chiến sĩ cảnh sát giao thông Hà Nội đã sai khi nói với phóng viên VTV rằng họ không phạt những trường hợp đi xe máy không đội mũ bảo hiểm mà chỉ nhắc nhở giáo dục người dân. Việc “giáo dục” bằng lời không phải là chức năng, nhiệm vụ của cảnh sát, công an. Vì làm sai chức năng nên họ khiến người dân lờn mặt, và cho đến ngày nay ở Hà Nội vẫn có bao người không đội mũ bảo hiểm, và đến phiên nhiều người ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng vin vào đó mà không đội mũ bảo hiểm. Việc giáo dục của cảnh sát công an dù ở bất kỳ quốc gia nào cũng chỉ bao gồm việc truy bắt tiêu diệt kẻ gian và thực thi luật pháp. Tiêu diệt kẻ gian nhằm giáo dục người dân hoặc làm lành lánh dữ, hoặc chùn tay không dám gây án. Thực thi pháp luật để sử dụng các hình phạt luật định giáo dục người dân kiêng sợ phép nước.

Để thanh bảo kiếm ấy luôn sắc bén, nhất thiết phải thường xuyên mài dũa bằng thứ đá mài tốt nhất. Để lực lượng cảnh sát giao thông không trở thành sự đàm tiếu của quốc tế về tệ tham nhũng ở Việt Nam, nhất thiết phải có những tưởng thưởng thật cao cùng những biện pháp chế tài khắc nghiệt nhất. Tưởng thưởng bằng các chế độ chính sách dành thật nhiều vinh dự cho gia đình các chiến sĩ để trường hợp họ hy sinh hay thương tật thì ngay cả cha mẹ của họ, vợ hay chồng của họ cũng được nuôi dưỡng đầy đủ trọn đời, con cái của họ được chu cấp học hành theo khả năng và ưu tiên có việc làm phù hợp trong cơ quan công quyền, v.v.. Trừng trị thật nghiêm khắc khi chiến sĩ phạm tội, tước bỏ tất cả các chế độ chính sách của gia đình, và phạt tiền thật nặng hoặc tịch thu tài sản.

Để thanh bảo kiếm ấy đúng là bảo kiếm, nhất thiết phải có vỏ kiếm tuyệt hảo. Để cảnh sát/công an là thanh bảo kiếm, nhất thiết phải có các trang bị đầy đủ, trang bị hảo hạng, trang bị tối tân. Thiếu những trang bị này nghĩa là Nhà Nước đã không xem trọng người cánh sát/công an, và từ đó đã không xem trọng sự an nguy của người dân.

Khi một cô gái không được dạy dỗ nên người đã hung hãn tát vào mặt một cảnh sát giao thông, thanh bảo kiếm rõ là đã cùn nhụt. Khi một tên say (sau mới rõ là thanh tra viên) xông đến đánh một cảnh sát giao thông làm cảnh sát này lùi lại né vào nhà dân, thanh bảo kiếm rõ là đã cùn nhụt. Vậy cái trọng trách bảo vệ lương dân thì cảnh sát/công an có đảm nổi hay chăng? Người dân lương thiện sẽ yên tâm nếu thấy viên cảnh sát phản ứng nhanh nhẹn, quyết đoán chụp tay cô gái hung hãn ấy, bẻ quặt ra sau lưng và vừa còng vừa dõng dạc nói lớn cho mọi người nghe rằng cô ta đã phạm vào điều nào, luật nào, quyền lợi của cô ta sẽ như thế nào, rồi gọi công an địa phương hỗ trợ. Người dân lương thiện sẽ yên tâm nếu thấy viên cảnh sát phản ứng nhanh nhẹn, rút gậy trấn áp đánh gảy khúc côn của tên say, đánh mạnh vào chân để y khuỵu xuống nhằm vô hiệu hóa sự điên cuồng của y  trước khi bẻ quặt tay hắn ra sau rồi còng lại. Họ yên tâm vì tin rằng anh cảnh sát khống chế hữu hiệu một tên say điên cuồng ắt có khả năng vô hiệu hóa một tên côn đồ, một gã  khủng bố.

Chỉ cần ngành công an hiểu rõ ý nghĩa của “thanh bảo kiếm của nhân dân”, mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn với cộng đồng: Nhà Nước trang bị đầy đủ cho cảnh sát/công an không những về vũ trí, phương tiện mà còn về chính sách đãi ngộ; còn cảnh sát/công an thực hiện vai trò trừ gian, diệt bạo, thực thi pháp luật, xứng đáng với sự hy sinh của quân đội gian khổ ngoài hải đảo, biên cương, và sự kỳ vọng của người dân lương thiện.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 14-4-2015. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/14/nghi%CC%A3-si%CC%83-hoang-hu%CC%83u-phuoc-noi-ve-lua%CC%A3t-bie%CC%89u-tinh-2/

Đả Đảo Bọn Giặc Trung Quốc!

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Đương Nhiệm Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII (2011-2016)

Bài thứ 32 của tháng 12-2015

Đăng ngày 30-12-2015

 

Ngay sau khi Chủ Tịch Quốc Hội Việt Nam lên đường về nước, Thằng giặc Tàu lại kéo dàn khoan lê lết đến vùng biển Việt Nam mà tiên sư cha tổ cha bọn chúng bảo là thuộc về tiên sư cha tổ cha bọn chúng từ ngàn xưa.

Một “best practice” tức quy tắc thực hành hảo lớ hảo lớ của Tàu là cứ mỗi khi tiếp đón lãnh đạo cao cấp của Việt Nam xong là chúng bày trò lấn lướt lấn sân lấn chiếm lấn chen nhằm 3 nguyên nhân với 3 mục đích mà 3 thuốc chữa sau có thể hóa giải hiệu nghiệm hiệu quả đầy hiệu năng:

1) Nguyên Nhân Bịnh Lý Thần Kinh: Giống y hệt mấy tên hề rẻ tiền, cứ sau mỗi lần ra vẻ nghiêm trang hữu hảo thân tình là ngay lập tức bọn Tàu dơ dáy dơ bẩn cười khùng khục hể hả hân hoan. Mục Đích: Cứ sau mỗi lần đón chào lãnh đạo cao cấp của Việt Nam là ngay lập tức bọn Tàu dơ dáy dơ bẩn cười to “Bị lừa rồi, chú em! Hà Hà Hà” để chứng minh thế giới rằng Tàu là vua lừa bất khả chiến bại. Thuốc Chữa Của Lăng Tần: Việt Nam phải khẩn trương tăng vốn đầu tư đền bù giải tỏa mặt bằng để mở rộng Bịnh Viện Tâm Thần ở Biên Hòa để có thể chứa hết bọn Trung Nam Hải.

2) Nguyên Nhân Tiên Sư Tổ Cha Tàu: Tiên sư tổ cha của Tàu có góp nhặt tạo thành các pho binh thư nên Tàu phải ôn đi ôn lại cho nhuyễn nhuần. Mục Đích:   Chương dễ học nhất dễ thực hành nhất dễ hù thiên hạ nhất là tự phong mình là “thiên tử” tức “con trời” để tự động biến nhân loại thành dưới cơ, tự động biến đất đai của thiên hạ là của mình tức “con trời”. Thuốc Chữa Của Lăng Tần: Nhất thiết phải dạy Tàu biết rằng Tàu chỉ biết một chứ chưa biết hai, vì rằng sự thật thứ nhất không thể chối cãi: Tàu đúng là “con trời”, và rằng sự thật thứ hai không thể chối cãi: Việt là “trời”. Nếu là “thiên tử” có hiếu, Tàu phải để Việt nọc ra đánh đòn, răn dạy; còn nếu đại bất hiếu thì bị Việt đưa ra Đại Hội Đồng Liên Hợp Thiên (UNO tức United Numens Organization, không phải Liên Hợp Quốc UNO tức United Nations Organization) để từ bỏ, không được phép xài tiếp chữ “con trời”. Phải cho Tàu biết rằng vì Tàu là con nên mới đương nhiên có sức khỏe mạnh hơn Bố của nó, và rằng vì Tàu là con nên mỗi lần đánh Bố là bị “trời đánh” nên có bao giờ thắng được Việt đâu!

3) Nguyên Nhân Bôi Nhọ Lãnh Đạo Cao Cấp Của Việt Nam: Cách tiêu diệt Việt Nam hay nhất là phải cung cấp cơ hội cho bọn chống Việt chống phá mạnh hơn vào dân tâm người Việt. Mục Đích: Làm cho thiên hạ chống trời (tức…chống Việt) hê lên rằng do lãnh đạo cao cấp của Việt Nam sang thăm để lén ký kết thỏa thuận yêu cầu Tàu sang chiếm đảo nên Tàu buộc lòng phải thực hiện theo các thỉnh nguyện của “đồng chí” Việt. Thuốc Chữa Của Lương Y Lăng Tần: Lãnh đạo cao cấp của Việt Nam nên (a) chấm dứt sang thăm Tàu vì 100 lần thăm Tàu thì có đến ít nhất 169 lần rưỡi Tàu ra tay đê tiện ngay sau đó, và (b) khi buộc phải sang thăm Tàu thì trong các tuyên bố chung ký kết phải có điều khoản cuối cùng rằng “Nếu chúng mày dám giở trò với nước tao để làm tao mang tiếng trước thời hạn 365 lần 365 ngày thì tuyên bố chung này tự động vô hiệu lực”.

Đả Đảo Tàu!

Đả Đảo Trung Quốc!

Đả đảo Trung Hoa!

Đả Đảo Tập Cận Bình!

Tiên Sư Cha Tàu!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị Sĩ Đương Nhiệm Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII (2011-2016)

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 24-12-2015. Hoa Tàu.

Hoàng Hữu Phước. 07-7-2014. Sát Tàu

Hoàng Hữu Phước. 01-12-2015. Đả Đảo Xi Jinping!

Hoàng Hữu Phước. 19-10-2015. Tàu Hứa Không Xâm Lược Các Nước Láng Giềng

Hoàng Hữu Phước. Trung Quốc Trong Sấm Trạng Trình

Hoàng Hữu Phước. 18-6-2014. Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì

Hoàng Hữu Phước. 22-6-2014. Dương Khiết Trì Run Sợ

Hoàng Hữu Phước. 30-8-2014. Uy Thế Việt Nam Tại Trung Nam Hải

Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang”

(Bài thứ 6 trong chuỗi bài tư vấn phục vụ các ứng cử viên tự do ra tranh cử Đại biểu Quốc hội khóa XIV 2016-2021)

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Quốc Hội Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII

 Baochi1

Tiếp theo mạch 5 bài [1] [2] [3] [4] [5] đã viết phục vụ người dân muốn hiểu thấu đáo về sinh hoạt ở Quốc Hội và đặc biệt phục vụ các công dân – nhất là người ngoài Đảng – có mong muốn tự ra ứng cử Quốc Hội kể từ Khóa XIV (2016-2021) trở đi, hôm nay tôi xin khẩn trương nói tiếp về những vấn đề các bạn cần biết khi phải đối phó với đám nhà báohai mang” vì tính cấp bách của thời gian do đã cận kề kỳ bầu cử.

Như đã viết trong bài Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc[6], tôi đã phát biểu khẳng định rằng “ở Việt Nam, toàn bộ những gì là cơ quan ngôn luận chính thống đều là của Nhà Nước Việt Nam”; rằng “nguồn lực về tài chính, cơ sở hạ tầng và nhân lực do đó đều là của Nhà Nước ban cho, tức là từ ngân sách nhà nước, mà ngân sách có từ Tam Quốc: tiền kinh doanh sinh lợi của quốc gia, tiền thuế thu của quốc dân, và tiền vay của quốc tế, mà tiền vay của quốc tế cũng được hoàn trả bằng tiền kinh doanh sinh lợi của quốc gia, tiền thuế thu của quốc dân, và tiền vay của quốc tế…khác”; rằng “nhà báo chính thống chính quy chính đạo chính danh chính nghĩa của Việt Nam phải nói về những sự thật có tác dụng làm đẹp đời sống, đẹp môi trường sống, vinh danh đạo đức – danh dự – trách nhiệm, phổ biến phổ quát phổ cập nhân rộng nhân bản nhân văn nhân đạo để xã hội tốt hơn nhờ con người tốt hơn giúp đất nước mạnh hơn chống chọi lại tất cả các thế lực thù địch một cách hiệu quả hơn bất kể nó đến từ đâu, từ quân thù xâm lược, từ bọn phá hoại từ hải ngoại, từ kẻ chống lại chế độ của đất nước này, từ bọn bá láp bêu xấu đất nước này, từ đám tham nhũng hối lộ làm ô danh đất nước này, từ lũ lưu manh đội lốt tôn giáo – nhân sĩ – trí thức – nhân quyền – tự do – dân chủ – lương tâm để bôi nhọ đất nước này; và rằng “nhà báo Việt Nam đương nhiên phải là những nhà báo chính thống chính quy chính đạo chính danh chính nghĩa, …không phải là những chuyên gia sales giúp tòa soạn mở rộng phụ trang quảng cáo, gia tăng doanh thu quảng cáo, gia tăng 3D tức chiều rộng chiều sâu và chiều cao của duy chỉ tòa nhà tòa soạn chứ không gia tăng chiều rộng chiều sâu và chiều cao của tầm vóc uy thế uy danh của tờ báo đối với toàn dân và toàn cầu.”

Lý tưởng luôn là vậy.

Thực tế luôn ngược lại.

Bọn nhà báo hai mang đã phát triển thứ tư duy nha phiến rằng báo chí là thứ quyền lực tối cao tức cái thứ mà thế giới truyền thông tư bản lập thành đế chế mafia-like khuynh đảo cả chính quyền – bất kể thể chế chính trị nào, tức kể cả chế độ cộng sản – và chính sách quốc gia – bất kể quốc gia nào, tức kể cả nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Tại Kỳ họp Thứ 2 của Quốc Hội Khóa XIII vào tháng 11-2011, thành công vang dội của bài phát biểu của tôi về Luật Biểu Tình [7] ngăn chặn được sự sa đà hấp ta hấp tấp vô nghĩa lý và cực kỳ thiếu thận trọng của đề nghị soạn thảo dự án luật Biểu Tình đã làm hội trường Quốc Hội rền vang tiếng vỗ tay tán thưởng của hơn 490 Đại biểu Quốc hội, một việc chưa hề có tiền lệ bất kỳ tại kỳ họp toàn thể nào của Quốc Hội Việt Nam từ ngày lập quốc, và nhiều nghị sĩ tướng lĩnh đã đến chào tôi theo nghi thức trang trọng của lực lượng vũ trang cách mạng Việt Nam. Thế nhưng, bọn hai mang trong các tòa soạn báo chí đã ngay lập tức lờ đi sự hân hoan ngập tràn Quốc Hội trong thời khắc lịch sử ấy để sáng tạo ngay kiểu “giật tít” vu cáo theo kiểu mất dạy côn đồ lưu manh rằng tôi miệt thị nhân dân Việt Nam có “dân trí thấp” [8] trên Báo Tuổi Trẻ (và ngay sau đó là thế giới hai mang tại “một bộ phận không nhỏ chẳng có tí chút đạo đức nghề nghiệp” của một số tờ báo ở Việt Nam cùng hòa âm điền dã theo cái sự thật trá ngụy đớn nhục đê hèn ấy), thậm chí muốn lợi dụng vị thế truyền thông để ra uy nhằm làm tôi bị tống cổ ra khỏi Quốc Hội, kích động hàng trăm tên côn đồ lưu manh phản động gởi đến tôi những tin nhắn đòi giết tôi, đốt nhà tôi, và đánh bom văn phòng của tôi, đe dọa nhân viên của tôi chẳng hạn như:

Baochi1

Tất nhiên, là nghị sĩ, tôi được Nhà Nước bảo vệ triệt để trước các đe dọa có tính chất khủng bố như vậy:

 Baochi3

Tất nhiên, điều đại ngu mà bọn hai mang “mafia-like” trong các tòa soạn báo chí đã phạm phải đó là: đã chưa từng biết Hoàng Hữu Phước là ai ngay tại đất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam này, người mà trong thời gian làm giảng viên Anh Văn trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh trong thập niên 80 của Thế kỷ trước đã luôn tuyên bố với hàng ngàn sinh viên của anh ta và sau đó là nhiều trăm nhân viên cùng nhiều ngàn đại lý của anh ta (nhiều người ngang tuổi với các phóng viên Tuổi Trẻ thủa ấy như Lưu Đình Triều hay Nguyễn Phúc Tiến) rằng bất kỳ kẻ nào có mưu đồ bất chính mà lại muốn có thể tranh luận hùng biện tay đôi với tôi – bằng tiếng Việt hay tiếng Anh – muốn thắng được tôi thì phải về nhà đóng cửa học tập miệt mài thêm 60 năm mới có thể thắng được người chính đạo như tôi.

Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây là bọn hai mang đã sử dụng báo chí để đe dọa sự tồn tại của một nghị sĩ tại cơ quan quyền lực cao nhất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nghĩa là sự thách đố đầy xấc xược và hỗn láo đối với Quốc Hội với hàm ý sức mạnh của báo chí là ở vị trí ngồi trên đầu Quốc Hội. Cái hèn của bọn hai mang là chỉ dám động đến – và chỉ dám tơ tưởng vạch kế hoạch nhằm bãi miễn – một nghị sĩ ngoài Đảng, ngoài hệ thống chính quyền, thậm chí ngoài tất cả các hội đoàn, thân cô, thế cô, đơn độc tự ứng cử thậm chí không có đến một chiếc ô dù che nắng che mưa.

Tất nhiên, tôi đã làm thất bại toàn bộ các âm mưu, kế hoạch của bọn nhà báo hai mang, ngay cả khi sau đó chúng còn khuấy động ầm ĩ nhân vụ bài viết loại bút chiến luận của tôi tựa đề Tứ Đại Ngu [9] để quyết tâm bằng mọi cách dùng quyền lực của truyền thông nhằm làm cho tôi phải bị bãi miễn khỏi Quốc Hội. Tôi, nhà hùng biện đã trả lời phỏng vấn gần 4 tiếng đồng hồ với Phố BolsaTV của California[10] theo kiểu ứng khẩu không được cho biết trước các câu hỏi mà không phạm bất kỳ sơ sót nào làm nhục quốc thể cũng như phương hại đến tư cách nghị sĩ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, thì không lý do gì tôi lại không làm tất cả bọn nhà báo hai mang phải thất bại, không cho chúng có cơ hội thực hiện bất kỳ mưu đồ bất chính nào trước các tranh luận chính đạo chính nghĩa chính danh chính thức của tôi.

 Baochi4

Lời khuyên thứ nhất: Trước tình hình và trong hoàn cảnh bọn hai mang lúc nhúc khắp nơi từ sự buông lơi quản lý của những người có trách nhiệm, tôi khuyên các bạn phải thận trọng khi trả lời “phỏng vấn” bởi những kẻ thay vì lắng nghe lời phát biểu chính thức của bạn tại nghị trường rồi về viết bài tường thuật hoặc viết nhận xét phê bình chính luận đẳng cấp cao, chúng chỉ tập trung phỏng vấn bạn ngoài hành lang với thiết bị rẻ tiền thô thiển để chầu chực ngóng trông một sự lỡ lời nào đó của bạn để có cái “giật tít câu view” gây sóng gió để triệt tiêu bạn – nếu bạn dám nổi bật hơn nghị sĩ thuộc phe cánh của chúng – hoặc chỉ để có bài viết mà tòa soạn đã giao nhiệm vụ cho chúng.

Lời khuyên thứ hai của tôi là các bạn nên lập blog riêng để nêu chính kiến của các bạn do các bạn hiện vẫn chưa thể trông mong gì được nơi báo chí cả. Hãy xem TV và hãy đọc báo để thấy ống kính và tin tức luôn toàn tập trung vào các nghị sĩ là chức sắc cao cấp của địa phương. Bạn là nghị sĩ ngoài Đảng, ngoài hệ thống chính quyền, và tự ứng cử, bạn sẽ chẳng là “cái thá gì” cả, nhất là báo chí truyền thông của Thành phố Hồ Chí Minh phải đưa tin và hình ảnh về các phát biểu của các đảng viên chức sắc cao cấp của Thành phố Hồ Chí Minh để làm cái việc mà đến ngày nay vẫn được cho là “đưa thông tin đến người dân” một cách ngây thơ, ấu trĩ, vì hóa ra chỉ có các nghị sĩ chức sắc cao cấp đó là hoạt động tích cực vì nước vì dân tại Quốc Hội, trong khi rất nhiều khóa Quốc Hội đã qua mà những vị nghị sĩ “chuyên phát biểu tâm huyết vì nước vì dân” – nhất là phát biểu tại nghị trường Quốc Hội vào những hôm có trực tiếp truyền hình – ấy vẫn chưa hề làm cho Việt Nam trở thành cường quốc.

Lời khuyên thứ ba là các bạn phải thể hiện – và nên kiên quyết đòi nắm lấy cho bằng được – cái thực quyền và thực uy[11] của bạn, một nghị sĩ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đối với báo chí truyền thông. Trong loạt 3 bài viết mới đây của tôi về Thầy Nguyễn Quang Tô [12], Cô Trương Tuyết Anh [13], và Thầy Lê Văn Diệm [14], tôi có khẳng định là “sẽ ra sức can ngăn phản đối Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh nếu có bất kỳ sự cất nhắc nào đối với vị cựu Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ”, người đã bị Thành Ủy triệu hồi khẩn cấp về phụ trách tuyên giáo cho Thành Ủy, bỏ báo Tuổi Trẻ như rắn không đầu – và tôi kiên quyết sẽ thực hiện cho bằng được sự can ngăn đó. Thực quyền và thực uy của tôi là: Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ đã dám buông lơi quản lý để đám hai mang lộng hành manh động giật tít câu view ngụy tạo thông tin để ám hại tôi, một nghị sĩ dân cử có thực quyền và thực uy của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, mà từ lúc còn đương nhiệm cho đến khi bị rút về Thành Ủy vẫn chưa biết tự hối cải lên tiếng chính thức xin lỗi tôi nên dứt khoát phải bị tôi nghiêm trị và trừng trị, không cho y xứng đáng tồn tại trong lĩnh vực “tuyên truyền giáo dục” của Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh. Ngoài ra, tôi cũng thực hiện quyền uy Đại biểu Quốc hội của tôi trong từ chối trả lời phỏng vấn của báo chí và của Đài Truyền Hình Việt Nam kể từ Kỳ Họp Thứ 8 của Quốc Hội nếu người phỏng vấn không đáp ứng bốn điều kiện của chính tôi: phải là chức sắc cấp cao (để bảo đảm có trách nhiệm cao), phải trên 50 tuổi (để bảo đảm có trình độ tác nghiệp cao), phải có giấy giới thiệu gởi đích danh tôi ghi tên công dân của người phỏng vấn (vì tôi phủ nhận giá trị tất cả các thẻ nhà báo nào chỉ ghi bút danh, tức một thứ practice rất kỳ quái không giống nơi nào khác trên toàn thế giới văn minh tiên tiến, và vì sẽ là một practice kỳ quái phản văn minh nếu người được phỏng vấn không được biết gì về tên của người phỏng vấn cùng nguồn gốc của anh ta hay chị ta), và tôi phải trả lời bằng văn bản dựa theo bảng câu hỏi của người phỏng vấn (để triệt tiêu vấn nạn “vu khống” mà Báo Tuổi Trẻ đã từng dở trò với tôi năm 2011 trong vu cáo tôi nói “dân trí thấp”).

Lời khuyên thứ tư: khi bạn trả lời phỏng vấn của báo chí, bạn phải tổ chức chu đáo với toàn sức mạnh của công cụ vì nếu như nhà báo hai mang có “trang bị tận răng” với nanh vuốt sẵn sàng cắn xé tiêu diệt bạn thì bạn phải “trang bị tận chân lông kẻ tóc” sao cho từng sợi lông và sợi tóc của bạn trở thành những mũi tên thép tiêu diệt bọn chúng:

 Baochi5

Lời khuyên thứ năm và cũng là lời khuyên chót là các bạn không kiến tạo “câu view” cho báo chí, vì chẳng hạn như phát biểu của Đại biểu Quốc hội Lê Như Tiến của Tỉnh Quảng Trị đã dẫn đến tít sau trên báo Người Cao Tuổi số ra ngày 09-11-2013

 Baochi6

khiến người dân có hiểu biết sẽ ngạc nhiên nghi ngờ Nghị sĩ Lê Như Tiến và nhà báo của Người Cao Tuổi đồng lòng “câu view” cứ như thể bọn tham nhũng rất hùng hậu, rất thực – song, chỉ có hai vị thiên lý nhãn và thiên lý nhĩ này nhìn thấy nghe thấy được cái lực lượng hùng hậu ấy của tập đoàn tham nhũng, nhìn thấy và nghe thấy được cái táo tợn của bọn tham nhũng trong đầy lùi cả tập thể Đại biểu Quốc hội; mà cái kỳ lạ ở đây là khi cả hai vị đều không nêu được tên của bất kỳ một kẻ nào cụ thể trong cái lực lượng tham nhũng hùng hậu cụ thể ấy. Lẽ nào nghị sĩ khiếp sợ tham nhũng và báo chí kinh sợ tham nhũng đến thế ư? Nghị sĩ Lê Như Tiến có bị đẩy lùi thì đó là việc của ông ấy, và ông ấy đừng có lôi cả tập thể nghị sĩ Quốc Hội trong đó có tôi nhập nhằng vào tập thể yếu ớt ươn hèn suy yếu suy tàn của ông ta. Lãnh đạo Tỉnh Quảng Trị đã tuyệt đối đúng khi bảo hãy ngưng nói về tham nhũng, vì (a) nói hoài mà chẳng ai dám đưa ra cái tên nào có thực cả, và vì (b) hãy hành động đi, chứ đừng có lạm dụng cụm từ “chống tham nhũng” để láu cá hú gió gọi mưa tự đánh bóng chính mình. Tiếc là lãnh đạo Tỉnh Quảng Trị không phải Đại biểu Quốc hội.

Tóm lại, báo chí Việt Nam chỉ có một vai trò duy nhất là công cụ tuyên-giáo (tuyên truyền và giáo dục) của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Do đó, báo chí Việt Nam phải phục vụ Đại biểu Quốc hội Việt Nam để phục vụ nhân dân Việt Nam qua phân công giao nhiệm của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Báo chí luôn cần đến sự bảo ban, giáo dục, hướng dẫn, răn dạy của bạn, vì bạn là trí tuệ đại diện cho nhân dân, phục vụ Đảng và phục vụ nhân dân.

Báo chí Việt Nam không phải là mafia và không bao giờ có thứ quyền lực của mafia để tự tung tự tác phạm pháp khi đe dọa hay kích động đe dọa sự an nguy của bạn, nghị sĩ Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Và nếu có ai đó trong giới báo chí mơ tưởng thực hiện mafia-hóa báo chí, hắn ta hay ả ta sẽ bị Đảng trừng trị, thải loại, tiêu diệt – với sự giúp đỡ của các Đại biểu Quốc hội.

Những bài viết khác cho cùng chủ đề tư vấn phục vụ các ứng cử viên tự do ra tranh cử Đại biểu Quốc hội khóa XIV 2016-2021 sẽ được khẩn trương đăng tiếp trên blog này (tiếp theo lần lượt là: Bài số 7 Đối Phó Với Sự Xơ Cứng Vô Cảm Của Chức Sắc Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân, Bài số 8 Công Tác Tiếp Dân, Bài số 9 Công Tác Giám Sát, và Bài số 9 Công Tác Ủy Ban Quốc Hội) để kịp phục vụ sự tham khảo của các bạn cho đợt ứng cử Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021). Kính mời các bạn đón đọc và giới thiệu cho nhiều người cùng đọc.

Nếu có quan tâm đến nội dung tư vấn nào khác có liên quan đến việc ra ứng cử và trở thành Đại biểu Quốc hội Khóa XIV, xin các bạn vui lòng gởi thư về tôi tại MYA 399B Trường Chinh, Phường 14, Quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, để tôi kịp thời viết bài đăng sớm trên blog này. Nếu muốn bảo mật danh tính, xin ghi rõ yêu cầu này trong thư. Nếu muốn bảo mật cả nội dung câu hỏi và danh tính, xin cung cấp địa chỉ email (hoặc số phone Viber) trong thư để nhận được trả lời riêng bằng file PDF hoặc JPG.

Kính chúc các bạn thành công trên bước đường phục vụ quốc gia dân tộc chốn nghị trường Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIV (2016-2021).

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị sĩ Quốc hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII (2011-2016)

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 21-12-2014. Bài Số 1: Ra Ứng Cử Đại Biểu Quốc Hội Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/21/ra-ung-cu-dai-bieu-quoc-hoi/

[2] Hoàng Hữu Phước. 24-12-2014. Bài Số 2: Phát Biểu Tại Nghị Trường Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/24/phat-bieu-tai-nghi-truong-viet-nam/

[3] Hoàng Hữu Phước. 20-01-2015. Bài số 3: Cách Soạn Bài Phát Biểu Và Thực Hiện Việc Phát Biểu Tại Quốc Hội Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/20/cach-soan-bai-phat-bieu-va-thuc-hien-viec-phat-bieu-tai-quoc-hoi-viet-nam/

[4] Hoàng Hữu Phước. 05-02-2015. Bài số 4: Những Vấn Đề Gặp Phải Trong Sinh Hoạt Đoàn Đại Biểu Quốc Hội. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/05/nhung-van-de-gap-phai-trong-sinh-hoat-doan-dai-bieu-quoc-hoi/

[5] Hoàng Hữu Phước. 24-02-2015. Bài số 5: Xử Lý‎ Đơn Thư Khiếu Nại – Tố Cáo Của Người Dân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/24/xu-ly-don-thu-khieu-to-cua-nguoi-dan/

[6] Hoàng Hữu Phước. 22-01-2015. Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/22/nam-moi-thu-ban-ve-bao-moi-tren-co-so-sieu-cuong-quoc/

[7] Hoàng Hữu Phước. 17-11-2011. Hoàng Hữu Phước Phát Biểu Tại Quốc Hội Về Luật Biểu Tình và Lập Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=52

[8] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[9] Hoàng Hữu Phước. Tứ Đại Ngu

[10] Lại Thu Trúc. 30-6-2012. Phố Bolsa TV (California, USA) Phỏng Vấn Ông Hoàng Hữu Phước Trước Kỳ Họp Thứ Ba, Quốc Hội Khóa XIII. Đăng lần đầu tại http://www.emotino.com/bai-viet/19627/phobolsatv-hoa-ky-phong-van-ong-hoang-huu-phuoc và đăng lại trên http://hhphuoc.blog.com/?p=75

[11] Hoàng Hữu Phước. 26-11-2013.Thực Quyền và Thực Uy. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/11/26/ve-thuc-quyen-thuc-uy-2/

[12] Hoàng Hữu Phước. 22-02-2015. Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/toi-va-thay-nguyen-quang-to/

[13] Hoàng Hữu Phước. 22-02-2015. Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/toi-va-co-truong-tuyet-anh/

[14] Hoàng Hữu Phước. 22-02-2015. Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/toi-va-thay-le-van-diem/

Tham khảo thêm:

Lại Thu Trúc. 23-9-2012. Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc. http://hhphuoc.blog.com/?p=93

Hoàng Hữu Phước. 29-4-2014. Đại Biểu Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/29/dai-bieu-quoc-hoi-hoang-huu-phuoc-bao-cao-voi-nhan-dan-cong-tac-nua-dau-nhiem-ky-2011-2016/ hoặc http://hhphuoc.blog.com/?p=342

Hoàng Hữu Phước. 21-7-2013. Báo Sài Gòn Giải Phóng. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/07/21/bao-sai-gon-giai-phong/

Hoàng Hữu Phước. 28-9-2014. Báo Người Lao Động. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/28/bao-nguoi-lao-dong/

Hoàng Hữu Phước. 16-10-2014. Báo Tuổi Trẻ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/16/truong-trong-nghia-va-bao-tuoi-tre/

Hoàng Hữu Phước. 13-8-2014. Quyền Lực Thứ Sáu. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/08/13/quyen-luc-thu-sau-3/

Hoàng Hữu Phước. Báo cáo Việc Thực Hiện Chương Trình Hành Động Suốt Nhiệm Kỳ Quốc Hội Khóa XIII 2011-2016 Của Đại Biểu Hoàng Hữu Phước

0948268544

Hoàng Hữu Phước, MIB

Có vài người quen báo với tôi rằng họ nhận được cuộc gọi nhỡ từ một số lạ đối với họ là số 0948268544, với điều kỳ lạ là số ấy có kèm theo một hình ảnh tổng hợp những 4 thành tố bao gồm (a) ảnh gia đình tôi, (b) tên tôi, (c) số phone của tôi mà họ đã biết rõ mang dòng chữ “ĐT Di Động”, và (d) số lạ của kẻ lạ gọi tới cũng được đính kèm dòng ghi chú “Cơ Quan”, cứ như thể cuộc gọi ấy do “người của tôi” gọi đến.

 Nonsense2NonsenseNonsense1

Tất nhiên, khi bạn có một số điện thoại của người quen, bạn có thể đặt tên cho số đó, thậm chí gắn hình vào số đó từ kho hình ảnh đang có trong phone của bạn, để khi số đó gọi đến, bạn sẽ biết ngay là từ ai.

Đàng này, kẻ lạ phone bạn nhưng để lại tên và hình ảnh không do bạn đặt hay cài hình, nhất là hình đó không do bạn phối hợp tạo nên cầu kỳ đến thế.

Vậy đích thị đó là kẻ gian.

Kẻ gian ấy có thể có ác ý để làm ô danh tôi qua những nội dung mà hắn/thị có thể ngụy tạo ra khi trò chuyện cùng người nhận cuộc gọi của hắn/thị.

Kẻ gian ấy có thể là kẻ đói khát như thường thấy trong xã hội ta, tức là ngụy tạo ra “cơ quan” của tôi để kêu gọi chung tay quyên góp làm việc thiện, hay để lừa bịp cung cấp dịch vụ nào đó như nhận tiền để “chạy án”, v.v.

Nhưng dù hắn/thị là kẻ có ác ý hay kẻ dói khát, các bạn cũng cứ việc mắng hắn/thị rồi cúp máy rồi báo tin cho tôi.

Nói tóm lại, các bạn hãy đề phòng cuộc gọi từ cái số 0948268544 nêu trên cũng như từ những số lạ nhưng lại mang danh người bạn đã quen hoặc có biết.

Nội dung trên đã được báo ngay cho Sở Công An Thành phố Hồ Chí Minh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế