Category Archives: Quân Sự

Tại Sao Không Chăm Sóc Người Lính Ngất Xỉu

Phải Chăng Báo Chí Việt Nam Là Để Chứng Tỏ Cái Gì Cũng Không Biết?

Hoàng Hữu Phước, MIB

06-01-2016

Ngày hôm kia, trong lúc Barack Obama đọc diễn văn chia tay các lực lượng vũ trang Hoa Kỳ tại Arlington, một chiến sĩ trong đội Cận Vệ Danh Dự Mỹ (US Army Honour Guard) đã ngả lăn ra ngất xỉu.

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-1ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-4

Ngay lập tức ở Việt Nam có tờ báo đăng lại hình trên với lời ghi chú chung chung về sự cố; song, điều tồi tệ là có tờ báo khác lại phạm phải lỗi ngớ ngẩn thâm căn cố đế của đa số báo chí Việt Nam khi đăng hai ba câu vớ vẩn rằng không hiểu vì sao hàng lễ binh vẫn bình chân như vại không hỗ trợ cứu lấy chiến sĩ ấy.

Gọi là ngớ ngẩn vì báo chí Việt Nam vừa (a) bỏ qua cơ hội bằng vàng để viết bài mang tính cung cấp thông tin chuẩn xác của thế giới chuyên nghiệp mà không thể mặc định tất cả độc giả đều đã nắm rõ tất; vừa (b) bỏ qua cơ hội bằng vàng để viết bài mang tính cảnh báo dành cho đội quân danh dự của các lực lượng vũ trang Việt Nam; và vừa (c) bỏ qua cơ hội bằng vàng để chiếm thế thượng phong qua chứng minh tờ báo của mình là tờ nhanh nhạy hơn, đầy hiểu biết hơn, đủ kiến thức hơn, và đáng là nguồn thông tin kịp thời hơn chính xác hơn của nhiều độc giả hơn.

Việc ngất xỉu của các chiến sĩ thuộc các đội quân danh dự là chuyện rất bình thường trên toàn thế giới, từ Canada đến Ấn Độ, từ Anh Quốc đến Mỹ, v.v., qua các hình ảnh minh họa dưới đây để thấy rằng nó xảy ra

dù là trong cung điện hoàng gia hoặc dinh khánh tiết quốc gia

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-17ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-23

hay trong lúc thượng khách đang duyệt hàng binh danh dự

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-10

hoặc trong lúc cố định đội ngũ cho sự duyệt binh

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-21ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-3ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-5ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-6ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-13ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-18ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-20

bất kể đó là nữ quân nhân

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-2ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-16ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-24ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-25

thì khi sự cố xảy ra, tính chuyên nghiệp được thể hiện rõ nét nhất trước quan khách và làm quan khách thán phục ở năm điều gồm:

1- Tính Chuyên Nghiệp 1: đội ngũ duy trì ổn định trong tuyệt đối điềm tĩnh, tuyệt đối không rời vị trí, tuyệt đối im lặng, và tuyệt đối để dân chuyên nghiệp được phân công tiến vào xử lý.

     ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-14ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-19ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-22ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-8

2- Tính Chuyên Nghiệp 2: ban tổ chức quán xuyến chặt chẽ trong xử lý tình huống bất kể hàng quân có 100 chiến sĩ hay 100.000 quân số, vẫn bảo đảm không bỏ sót quan sát tất cả các chi tiết từ xa để ngay khi có sự cố ngất xỉu của chiến sĩ sẽ gần như ngay lập tức có sự tiến đến ngay của bộ phận quân y mặc sắc phục quân đội  trong tư thế điềm tỉnh, đi đứng nhanh nhẹn chứ không chạy tất tả, số lượng không quá 4 người để hoặc đỡ dìu hoặc cáng chiến sĩ ngất xỉu ra khu vực cứu thương dù ẩn cách đó nhiều trăm mét, không bao giờ để xe cứu thương chạy vào phá nát lễ nghi.

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u

3- Tính Chuyên Nghiệp 3: do ngất xỉu là hệ quả tất yếu của sự nghiêm khắc nghiêm túc tuyệt đối của thao dượt thường xuyên, tổng duyệt nhiều lần, và duy trì sự bất động khi hành lễ trong nhiều giờ ngoài khí trời nóng bức hay lạnh giá, tất cả các binh sĩ thuộc đoàn quân danh dự đều được huấn luyện nhuần nhuyễn để khi sự cố xảy ra bất ngờ vẫn có thể kịp té ngả đúng tư thế để không đặt chính mình vào tình thế thương tật nguy hiểm hơn bằng cách phản xạ tự động khuỵu chân xuống, nắm hạ súng xuống theo đà khuỵu chân để lưỡi lê không gây sát thương cho bản thân hoặc đồng đội, và nằm sấp xuống để dễ thở hơn và bảo vệ phần quan trọng sau gáy của não bộ (hoặc nhẹ nhàng nằm ngữa nếu không còn kịp tỉnh táo để nằm sấp) trong khi chờ đợi bộ phận quân y kịp đến cứu hộ

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-11

4- Tính Chuyên Nghiệp 4: chỉ khi đội hình chuẩn bị tiến bước diễu hành mà bộ phận quân y vẫn chưa đi nhanh đến kịp thì một chiến sĩ gần nhất mới được phép nhanh chóng hỗ trợ đồng đội bị ngất bằng cách tiến lên che đồng đội như cách đánh dấu để các hàng diễu hành phía sau tránh không dẫm phải

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-9

5- Tính Chuyên Nghiệp 5: các trường hợp ngất xỉu chỉ được dùng để đánh giá sự chuyên nghiệp của ban tổ chức, sự hy sinh nhiệt tình trong luyện tập của các chiến sĩ, và sự quyết tâm bảo đảm thực hiện lễ danh dự theo cách có trách nhiệm nhất, chứ không bao giờ là thông tin khai thác – ngay cả trên báo lá cải bất kỳ – báng bổ chất lượng cuộc diễu binh hay duyệt binh.

Dù những trường hợp ngất xỉu xảy ra không là chuyện hiếm đối với các chiến sĩ của đoàn quân danh dự của các cường quốc quân sự, vẫn chưa thấy nói đến sự cố nào tương tự ở cường quốc quân sự Việt Nam; tuy nhiên, việc có tờ báo đăng tin với vẻ ngạc nhiên trước sự cố một chiến sĩ Mỹ ngất xỉu tại buổi lễ dành cho Barack Obama như nói trên chứng minh Việt Nam có thể sẽ gặp phải tình huống đổ xô chạy bu đến ồn ào hỗn loạn của phóng viên Việt Nam + hỗn loạn của các chiến sĩ khác + hỗn loạn của các quan chức Việt Nam + hỗn loạn của các công chức Việt Nam + hỗn loạn của các y bác sĩ y tá mặc áo blouse trắng + hỗn loạn của những người hăng hái dùng phone quay clip tung lên Facebook, Việt Nam cần lưu ý đến những nội dung sau mỗi khi tổ chức các cuộc diễu binh đại lễ:

1- Bộ Phận Cứu Thương: bắt buộc phải là quân y và mặc quân phục đại lễ y như các chiến sĩ đang tham gia diễu binh hoặc đang tham gia tập trung đội ngũ cố định, không chấp nhận việc các y bác sĩ mặc blouse trắng làm nổi bật vị trí của sự cố khiến khán giả từ xa cũng bị tác động gây ồn ào nhốn nháo phá nát chương trình duyệt binh hay diễu binh.

2- Bộ Phận Giám Sát: ngoài các chiến sĩ được bố trí ở các vị trí cao tầng để tiêu diệt nguy cơ khủng bố, nhất thiết phải có các chiến sĩ giám sát các hàng ngũ quân danh dự bất kể số lượng là 100 hay 100.000 quân.

3- Bộ Phận Huấn Luyện: ngoài các bài bản thao diễn nhất thiết phải có luyện tập và tổng dượt đối với khâu giải quyết sự cố y tế nếu chiến sĩ hay quan khách cần hỗ trợ y tế.

4- Bộ Phận Tuyên Giáo: nhất thiết phải có các cơ chế răn đe nghiêm khắc – qua mệnh lệnh của Trung Ương Đảng – để trừng trị cách chức tất cả các tổng biên tập của bất kỳ báo tờ/báo mạng/truyền hình/phát thanh nào đưa tin đưa ảnh về sự cố ngất xỉu kèm lời bình xúc xiểm mất dạy mọi rợ rằng sinh mạng của chiến sĩ Việt Nam đã bị xem thường, rằng không có tình đồng đội qua sự vô hồn vô tâm của các chiến sĩ khác, rằng v.v và v.v.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements

Công An Việt Nam Đã Hoàn Toàn Sai

Tấm Gương Sáng Ngời Của  Hoa Kỳ Về Trách Nhiệm Công Vụ

Hoàng Hữu Phước, MIB

08-11-2016

police-cong-an

A) Tham Khảo Tính Chuyên Nghiệp Của Lực Lượng Bảo Vệ Premier League Giải Bóng Đá Ngoại Hạng Anh

Lực lượng bảo vệ tại các sân bóng của giải bóng đá ngoại hạng Anh đã cực kỳ chuyên nghiệp khi chẳng hề bối rối trước các vụ trần truồng của khán giả nam hay nữ chạy vào sân gây rối: rượt đuổi nhào bắt khống chế mạnh tay ngay lập tức:

police-cong-an-31

Trong suốt trận đấu, đội ngũ bảo vệ luôn luôn dõi mắt theo dõi khán giả để đập tan từ trong trứng nước bất kỳ manh nha một bạo loạn bất kỳ, và đây là lý do vì sao không có những bạo loạn đầy nhục nhã tại các sân vận động Anh:

police-cong-an-30police-cong-an-29

B) Tham Khảo Tính Chuyên Nghiệp Của Lực Lượng Cảnh Sát Hoa Kỳ

Thói quen của những kẻ hoặc mê muội hoặc ngu muội hoặc ám muội là không bao giờ cho những sự thật này là đáng quan tâm nếu cách hành xử của cảnh sát là ở những xứ sở không phải Âu Mỹ thịnh cường, chẳng hạn như:

police-cong-an-28

nữ cảnh sát Ấn Độ túm tóc đè đầu kẻ vi phạm trật tự

police-cong-an-27

hoặc cảnh sát Pakistan có phương pháp vô hiệu hóa một cách hữu hiệu và ngăn chặn manh động của kẻ vi phạm một cách tuyệt đối bằng cách áp dụng kiểu “khuất phục” như trên (khom người, luồn hay tay dưới gối, để loại trừ 3C tức không thể chạy đi, không thể chưởi bới, không thể chống cự) mà tất cả công dân thành thị đều được hướng dẫn tập tành từ nhỏ và biết phải thực hiện ra sao để không bị đánh gậy tới tấp, mà việc quất gậy ấy bất kể kẻ vi phạm là nam hay nữ:

police-cong-an-26

Vì thế cho nên các thí dụ sau đây sẽ chỉ tập trung về cách hành xử thực thi pháp luật của cảnh sát Hoa Kỳ, xứ sở mà lạ thay: những kẻ du học từ đó trở về nước họ đều (a) khiếp sợ vô cùng không dám kể gì về sự thật của quyền lực vô hạn cảnh sát Mỹ mà họ đã nếm trãi, và (b) can đảm vô song khi tỉnh bơ manh động chống lại cảnh sát mà quyền lực bị báo chí truyền thông zero-hóa ở nước mình.

1- Tấn Công Mạnh Tay Đối Với Vi Phạm Bất Kỳ

Thí dụ điển hình nhất là đoạn video clip của trang online của Nữu Ước Nhật Báo New York Daily News (trong đường link ở phần tham khảo) cho thấy trong lúc đám đông dân cư tập trung hai bên Đệ Ngũ Thập Lộ (50th Street) ở New York để chuẩn bị vẫy cờ chào đoàn xa giá của Tổng thống Obama thì một công dân Mỹ 59 tuổi là ông Daniel Provencio lại đạp xe băng băng xẹt tới từ Đại Lộ Park (Park Avenue) đã bị phong tỏa. Ngay lập tức ông ta bị ba cảnh sát túm cổ vật té xuống đường, đè nằm sấp, bẻ quặt hai tay ra sau lưng và một cảnh sát công lộ chạy đến vừa quỳ tấn đầu gối lên lưng ông ta vừa móc còng trói lại. Đám đông hoàn toàn không phản ứng gì, và khi đoàn xa giá của Obama chạy qua, họ reo hò vui vẻ phất cờ. Nếu “ông già” 60 tuổi ấy có bị gảy tay chân, có bị dập mặt, có bị cao huyết áp làm mất mạng, thì không ai trong số cảnh sát ấy mang tội bất kỳ, đơn giản vì họ đang làm nhiệm vụ mà Nhà Nước đã giao phó trong công tác bảo vệ yếu nhân, đơn giản vì một khi cơ quan công quyền đã phong tỏa Đại Lộ Park thì bất kỳ ai vượt qua đều phải bị ngăn chặn ngay lập tức bằng mọi giá, đơn giản vì một khi cơ quan chức năng cho phép cư dân đứng đón chào ở  Đệ Ngũ Thập Lộ thì đó là nơi duy nhất cư dân được “đứng” để vẫy chào chứ không ai được phép “chạy”, và đơn giản vì lực lượng thi hành luật pháp Mỹ được luật pháp Mỹ ưu tiên bảo vệ mà chỉ có công dân loạn trí, công dân ngu xuẩn, và công dân xã hội đen cùng đường mạt vận mới dám động đến cảnh sát.

police-cong-an-16police-cong-an-15

Người Việt muốn sang Mỹ định cư, do đó, nhất thiết phải nghe hiểu được tiếng Anh Mỹ để khi nghe cảnh sát bảo giơ tay lên, bảo nằm sấp xuống đường với hai tay sau gáy, bảo xoạc rộng chân úp hai tay vào xe ô tô, hay gì gì khác, thì phải làm theo ngay, nếu không muốn mình bị nêu tên trên báo vào sáng sớm hôm sau vì đã bị bắn tiêu diệt do “có hành động bất tuân rất có thể sẽ gây phương hại cho sự an toàn tính mạng của nhân viên công lực”.

2- Bắt Trói Các Linh Mục

Ở Hoa Kỳ, pháp luật là tối thượng, và sự nghiêm khắc là nền tảng vững chắc của pháp luật.

Không bảo vệ tuyệt đối được lực lượng thi hành pháp luật thì không bảo vệ được chế độ.

Không bảo vệ được chế độ thì không bảo vệ được đất nước.

Không bảo vệ được đất nước thì không bảo vệ được nhân dân.

Đó là thứ logic tuyệt đối đúng và duy nhất đúng, theo đúng thứ tự trên dưới, trước sau.

Nước nào vừa thiếu nghiêm khắc vừa đặt sai thứ tự của các vế sẽ không bao giờ cường thịnh (thí dụ như đặt “bảo vệ nhân dân” lên hàng đầu là tuyệt đối sai).

Ở đây, khi nói về việc bắt giữ tống giam các linh mục ở Mỹ, sẽ hoàn toàn không liên quan gì đến các vụ ấu dâm đồng giới tức hiếp dâm trẻ em nam của các linh mục, dù cho nhiều người Âu Mỹ hay đặt vấn đề phải chăng Nhà Thờ Công Giáo La Mã là lò sản sinh các kẻ ấu dâm, và dù cho tin tức báo chí Âu Mỹ thường nói về Child Rape tức hiếp dâm trẻ em của các linh mục, cũng như cung cấp kho cơ sở dữ liệu từ A đến Z tên của những tu sĩ phạm tội ấu dâm ở Hoa Kỳ (có nêu ở mục tham khảo bên dưới).

Lý do của việc không nói về tội ấu dâm của các tu sĩ là vì (a) luôn có sự giúp che đậy của cảnh sát Hoa Kỳ tức concealment from police; (b) luôn có sự thông đồng của chính quyền địa phương tức collusion with local government do giáo khu/giáo phận tại một số tiểu bang chẳng hạn như Bang Pennsylvania quyết định ai sẽ trở thành thị trưởng, cảnh sát trưởng, trưởng sở cứu hỏa, và trưởng các ban ngành đoàn thể khác; (c) luôn có lập luận từ các Hồng Y rằng ấu dâm là một bịnh chứ không là một tội, thế nên tu sĩ bị bịnh này cần được quan tâm chăm sóc, thương yêu, và chữa trị thay vì bị khép tội và xử tù, vốn luôn là nét nhân văn nhân bản đặc thù của các xứ sở văn minh tự do; và (d) luôn có sự bảo vệ của luật pháp Hoa Kỳ, chẳng hạn có tiểu bang quy định người bị ấu dâm chỉ được khai báo sau sinh nhật 23 tuổi mà lúc đó thì người phạm tội đã về với Chúa còn người bị phạm tội đã có vợ con nên không muốn nhắc lại nỗi đau – trừ tổng thống Duterte của Philippines, trong khi có bang lại quy định người bị ấu dâm chỉ được tố giác trong thời hạn 2 năm kể từ khi bị các linh mục nào đó hiếp dâm, nhờ vậy các cáo buộc thường không còn thời gian tính và đa số các vị linh lục hay giám mục bị cáo buộc được thoát tội nghĩa là vô tội.

Cũng vì vậy mà thay vì “máu me” xử mạnh tay các linh mục cho tội ấu dâm, cảnh sát Mỹ sẽ “màu mè” xử mạnh tay với các linh mục đối với các tội bất tuân trong các vụ việc liên quan đến trật tự xã hội, mà một vài thí dụ lẻ tẻ dưới đây cho thấy sự trói thúc ké các linh mục giữa dám đông dù “biểu tình ôn hòa”, và sự đứng nhìn trong trật tự và lịch sự biết điều của các linh mục khác cũng như những người dân cùng đoàn “biểu tình”.

a) Cha Louis Vitale bị cảnh sát San Francisco, Bang California, bắt trói giải đi do “biểu tình” đứng áng ngữ lối ra vào của tòa nhà công ty Bechtel Corp.

police-cong-an-14

Cha Louis Vitale là vị tu sĩ bị kết án tù giam nhiều lần nhất tại Mỹ vì tham dự các cuộc “biểu tình” ở bất kỳ giáo phận nào cha trấn nhậm, mà lâu nhất là bản án 5 tháng tù giam tại nhà tù liên bang tại bang Arizona, vì các tội danh “biểu tình” chặn lối ra vào nơi công cộng (cơ quan công quyền) hoặc chốn thuộc quyền sở hữu tư (của các công ty)

police-cong-an-13

Có lần vị linh mục 84 tuổi này đã bị bắt giam cùng với 150 người vì đã gây kẹt xe ở Đường Powell, cũng như bị bắt giam cùng gần 150 người do đã “biểu tình ngồi” trên đường ray trước khách sạn Thánh Francis ở San Francisco, hay tại trước những căn cứ quân sự v.v.

police-cong-an-12

b) Cha George Regas bị bắt ngày 07-10-2011 vì tội tụ tập “biểu tình” và dám phát biểu rằng “41% trẻ em Mỹ sống trong nghèo khổ và 4.000 tỷ USD đổ vào chiến tranh – đây là điều bẩn thỉu nhất trong thời đại của chúng ta. Thượng Đế phải khóc. Thượng Đế phải khóc vì những gì mà bầy con của Người đang làm!

police-cong-an-11

c) Cha George Regas tích cực vì hòa bình thế giới và chống vũ khí hạt nhân. Cha bị bắt do “bất tuân yêu cầu giải tán” của cảnh sát khi tham dự “biểu tình” bên ngoài tòa nhà chính phủ liên bang tại Los Angeles nhân đánh dấu 7 năm Mỹ tấn công vào một quốc gia nghèo khổ nhất hành tinh là Afghanistan. Tại buổi tập trung này 14 tu sĩ và nhiều người dân lớn tuổi khác đã bị cảnh sát bắt giải lên xe tù.

police-cong-an-10

d) Cha Andrew Switzer, 33 tuổi, ở West Virginia bị bắt giam lần đầu tiên ngày 21-5-2013 do tham gia “biểu tình” tại St. Louis ủng hộ tổ chức Công Nhân Mỏ Thống Nhất Hoa Kỳ chống lại các hành vi của công ty sản xuất than đá lớn nhất thế giới là Peabody Energy

police-cong-an-9

Cha Switzer bị bắt vì lên tiếng ủng hộ 26.000 công nhân mỏ đang làm việc hoặc nghỉ hưu bị cắt giảm lương, cắt giảm hưu, cắt giảm quyền lợi bảo hiểm y tế, từ sự bắt tay của các công ty than chủ lực khác như Peabody & Arch Coal vào thời điểm có sự phá sản của công ty than Patriot Coal, mà công nhân cáo buộc rằng các đại gia than đang giỡ trò nhằm tránh né các trách nhiệm về lương hưu và y tế hiện quá đắt đỏ. Là một linh mục hiền từ luôn tránh xa các bát nháo, ông tham gia “biểu tình” vì ký ức đắng cay về người bố ruột của mình đã trải qua khi làm thợ mỏ, và vì biết rằng Mỹ có “truyền thống” các công ty và chính quyền bắt tay nhau chống lại tầng lớp lao động.

e) Và nhiều trường hợp khác như:

Ngày 07-12-2006: Một linh mục trẻ bị bắt giải đi trước hàng trăm người tham gia “biểu tình” ở San Francisco, Bang California, chống sự can thiệp của Mỹ vào Iraq

police-cong-an-8

Ngày 26-8-2008: Một linh mục bị cảnh sát bắt giữ tại Denver, Bang Colorado, do tham gia “biểu tình ngồi” trước Trung Tâm Pepsi phản đối Đại Hội Toàn Quốc Đảng Dân Chủ. Hàng chục người khác cũng bị bắt vì tội tụ tập gây kẹt xe và áng ngữ lối ra vào của tòa nhà Pepsi.

police-cong-an-18

Vân vân và vân vân:

police-cong-an-25

Điều cực kỳ quan trong phải nêu ra ở đây là: (a) không bao giờ có chuyện các tu sĩ Mỹ “biểu tình” chống đối thể chế chính trị của Mỹ, chống đối các chính sách nội trị của Nhà Nước Mỹ và Chính Phủ Mỹ vì đó là những hành vi bạo loạn nhất thiết phải bị quân đội Mỹ và quân của CIA tiêu diệt bằng bạo lực; (b) các nội dung chống đối – nếu có – luôn thiên về các chính sách của Nhà Nước Mỹ và Chính Phủ Mỹ xử sự đối với các nước khác; (c) các nội dung chống đối nếu là nội trị thì thuần túy liên quan đến những vấn đề thuần giáo lý như phá thai hay sinh sản vô tính; (d) các tu sĩ không bao giờ “sách động” “giáo dân” kéo nhau đi gây rối mà chỉ “biểu tình ngồi” và lặng im chịu trận khi bị bắt vì các tu sĩ là những công dân có giáo dục nên có hiểu biết mình làm gì và sẽ phải đối mặt với những gì thuộc xử lý của luật pháp cũng như có hiểu biết về quyền lực bất khả xâm hại của các lực lượng an ninh quốc gia; và (e) các tu sĩ luôn giáo dục giáo dân tôn trọng luật pháp và các “biểu tình” là chỉ để thể hiện quyền tự do biểu đạt tại một địa điểm chứ không kéo đi đâu gây hại cho trật tự xã hội cũng như không bất kỳ ai có quyền bất kỳ buộc Nhà Nước và Chính Phủ phải đáp ứng. Đó là tư cách các tu sĩ Mỹ: có giáo dục, biết giáo dục, có tư cách công dân, và không lưu manh điên loạn.

3- Bắt Trói Các Thiếu Niên

Bất cứ ai vi phạm quy định hay yêu cầu của cảnh sát đều bị bắt trói còng tay, bất kể là thiếu niên – thậm chí vì một lỗi mà loài người trên thế giới văn minh sẽ phải bật cười, chẳng hạn nam sinh 12 tuổi của trường trung học Stuart’s Spectrum ở Bang Florida bị còng tay vì tội “đánh rắm trong lớp học” xâm hại quyền lợi của đa số khiến học sinh mất tập trung học tập, bị khủng bố bởi tiếng rắm to như bom và mùi rắm khủng:

police-cong-an-24

Còn học sinh 14 tuổi Ahmed Mohammed tại Bang Texas bị còng tay sau khi em khoe với thầy giáo trong lớp một chiếc đồng hồ chạy pin có độ chính xác cực cao do em tự chế ở nhà mà vị thầy này khi thấy món đồ có dây điện lòng thòng xanh xanh đỏ đỏ chớp chớp đèn lại do một học sinh Hồi Giáo cầm trong tay đã vội vàng la cầu cứu báo động có khủng bố mang bom phá tan trường học:

police-cong-an-2

Chưa kể các vụ còng tay bắt bớ học sinh mà ai cũng có thể “search” với Google qua các cái tên như nữ sinh 12 tuổi Sarah Bustamantes trường Fulmore Middle ở Austin, Bang Texas, bị còng tay giải đi vì “xịt nước hoa mùi đậm đặc quanh cổ những hai lần” gây phương hại đến quyền tự do của đa số học sinh không thích hay dị ứng với mùi nước hoa ấy; một nam sinh lớp 2 (tên mẹ ruột là Maria Quesada) trường Mary Ann Binfold ở Thị trấn Albuquerque, Bang New Mexico, bị cảnh sát còng tay vào ghế vì “tội” đánh rắm liên tục trong lớp; nữ sinh 12 tuổi Alexa Gonzalez trường trung học Forest Hills, Bang New York, bị còng tay quặt ra sau lưng giải đi vì dám khắc chữ lên bàn học, dù những chữ ấy là “em yêu các bạn Abby và Faith của em”; hoặc những vụ kỳ dị khác như một học sinh Texas bị còng tay vì …xếp nhiều máy bay giấy rồi phóng lung tung, nữ sinh Ashley Smithwick ở Bang North Carolina bị còng tay vì đã xách lộn cà-men đựng cơm trưa của bố vào trường học bị phát hiện có con dao cắt trái cây, một học sinh 11 tuổi Bang Florida bị tống giam và kết tội trọng án cấp độ 3 vì trong cặp có con dao nhựa dùng trét bơ lên bánh mì, một nam sinh 8 tuổi ở bang Massachusetts bị còng tay đưa vào viện tâm thần vì vẽ hình Chúa Jesus trên cây thập ác, v.v. và v.v. Nghĩa là: những “tội” như thế mà còn bị còng tay giải đi ngay, thì các “tội” như  tham gia chống đối chế độ, cự cãi chống đối cảnh sát, vi phạm luật giao thông, của mấy cháu thiếu niên hay vị thành niên hay teen-teen thì vẫn không thể không có các quả đấm hay những đòn roi sắt của cảnh sát Mỹ nện xuống như một mào đầu ra uy trước khi bập chiếc còng số 8 vào cổ tay thiếu niên “phạm tội” nếu thiếu niên ấy không đến nỗi bị bắn hạ.

C) Phê Bình Tính Chuyên Nghiệp Của Lực Lượng Cảnh Sát Việt Nam

1- Sai Lựa Chọn

Để bảo vệ yếu nhân, công an Việt Nam đã lựa chọn sai lực lượng.

Trong chuyến Tổng thống Hoa Kỳ Obama sang thăm chính thức Việt Nam, lực lượng đông nhất là cảnh sát giao thông, tức lực lượng hoàn toàn không được huấn luyện / hoặc hoàn toàn không có khả năng / hoặc hoàn toàn không được trang bị tận răng để trấn áp gây rối, tiêu diệt sát thủ, dẹp tan bạo loạn. Nếu lực lượng đặc nhiệm Hoa Kỳ hộ tống Obama đến Việt Nam bao gồm cả những chiến binh mà nhiệm vụ duy nhất là mắt không rời các vị trí cao tầng để phát hiện và vô hiệu hóa các cử động đáng ngờ xuất hiện từ tất cả các cửa sổ hay tất cả các mái nhà xung quanh

police-cong-an-23

thì chưa từng người Việt Nam nào nhìn thấy những hoạt động tương tự của công an Việt Nam mỗi khi Tổng Bí Thư/Chủ Tịch Quốc Hội/Chủ Tịch Nước/Thủ Tướng vi hành đến các thành phố trong nước, hay khi có các nguyên thủ quốc gia khác đến thăm chính thức Việt Nam.

2- Sai Tư Thế

Nếu như ngay cả các nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp tại các sân bóng đá ở giải bóng đá ngoại hạng Anh Champion League đã ở đúng vị trí với đúng tư thế chức trách là mắt không bao giờ rời đám đông khán giả, thì Việt Nam sử dụng lực lượng vũ trang nhân dân chuyên nghiệp nhưng rất không chuyên nghiệp, chẳng hạn như những hình ảnh mới đây tại một giải bóng chuyền nữ các công an viên hoặc đứng nhìn trận đấu

police-cong-an-36police-coong-an-2

hoặc ngồi chung với khán giả để theo dõi trận đấu và tán chuyện với khán giả

police-cong-an

nên ngay cả nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp (hoặc cảnh sát cơ động trang phục đen?) cũng chuyên nghiệp kiểu công an tức tập trung theo dõi trận đấu chắc để xem có cầu thủ nào chơi xấu đối phương chăng

police-coong-an-1

Tác phong đó cũng được minh chứng qua các hình ảnh khi Tổng thống Hoa Kỳ Obama sang thăm chính thức Việt Nam: các công an và những “dân phòng” đều lo nhìn đoàn xa giá Obama, lo nhìn Obama

police-cong-an-22police-cong-an-21police-cong-an-7police-cong-an-6police-cong-an-5

Thậm chí vì bảo vệ an ninh tối đa cho Tổng Thống Hoa Kỳ, Mỹ luôn đưa đoàn xe gồm ba chiếc Dã Thú (The Beast) khi đến đón Obama đều phải đậu trong lồng che trùm kín đáo (để không ai biết Obama sẽ lên xe nào) trước khi cửa được vén cho đoàn xe chạy ra. Song, cảnh sát trong ảnh dưới đây đã hòa nhập vào dòng người hiếu kỳ nôn nao chờ đợi cảnh các chiếc Dã Thú phóng ra, nghĩa là nếu có sát thủ từ trong đám đông giương khẩu RPG-7 vác vai bắn một quả PG-7VR thổi tung Dã Thú thì không cảnh sát nào phát hiện ngăn chặn được:

police-cong-an-4

3- Sai Trang Bị

Trong khi đội đặc nhiệm cận vệ Mỹ đến Việt Nam được trang bị đầy đủ

police-cong-an-19

thì chủ nhà Việt Nam sử dụng đông nhất là cảnh sát công lộ tức cảnh sát giao thông được trang bị với gậy chỉ đường, còi tu huýt, và súng ngắn mà vị trí bao đeo súng rất lạc hậu không bao giờ thuận tiện cho việc rút ra chớp nhoáng:

police-cong-an-20

Trong một bài viết cách đây cả chục năm về trang phục cảnh sát Việt Nam, tác giả bài viết này từng đề nghị Việt Nam sắm trang phục đen cho cảnh sát như đa số các cường quốc Âu Mỹ. Thật ra, lúc tham dự Hội Nghị ACMECS III và CLMV IV tại Hà Nội năm 2008, tác giả bài viết này có thấy những cảnh sát “đặc biệt” mặc trang phục đen tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia Mỹ Đình giống như hình dưới đây, nhưng chỉ trang bị gậy thép loại thu ngắn quật dài và bộ đàm, còn “chiến sĩ” thì trắng trẻo, thanh mảnh, cao gầy, nho nhã thư sinh:

police-cong-an-3

4- Sự Tấn Công Hỗn Xược Của Báo Chí Chính Thống

Nhiệm vụ của cảnh sát Âu Mỹ là tiêu diệt tội phạm và ngăn chặn phạm tội,

Để công dân không phạm trọng tội nếu thóa mạ nhân viên công lực, cảnh sát có thể sử dụng liệu pháp “sốc” bằng cách tát công dân để công dân bừng tỉnh.

Để ngăn chặn một trọng tội mà công dân có thể vô ý phạm phải như thí dụ về công dân Mỹ chạy xe đạp vào đường cấm, cảnh sát Mỹ quật ngã công dân ấy và còng tay lại, thay vì để người ấy chạy vào có thể dẫn đến gây nguy hiểm cho xe tổng thống khiến xe tổng thống tông vào đám đông gây ra thảm họa kinh hoàng.

Thế nhưng, khi cảnh sát Việt Nam dùng chân đá vào xe máy những thanh niên đang chạy ngược chiều vi phạm luật giao thông, trong nỗ lực nhằm ngăn chặn các thanh niên này có thể gây ra trọng án khi gây tai họa giao thông cho những người khác hoặc gây ra thảm họa lật xe của những ô-tô đang băng băng chạy đến, báo chí đã ngu xuẩn điên khùng nhao nhao phản đối công an. Thậm chí ngành công an lại khiếp sợ một cách lạ lùng đến độ xử lý kỹ luật các công an viên nào đã đá xe “người dân”.

Còn khi cảnh sát tát người vi phạm giao thông đang lăng mạ cảnh sát để người ấy “tỉnh ra” kẽo dẫn đến trọng án manh động gây náo loạn trật tự xã hội, báo chí lại ngu xuẩn phản động giật tít câu view là cảnh sát “đánh dân”.

Báo chí nào của Đảng mà gây khó khăn cho sự trị quốc của Đảng và Chính Phủ, làm cùn nhụt các vũ khí của Đảng, bôi nhọ tính chính danh của các lực lượng vũ trang Việt Nam trong thực thi quyền hạn chức năng, thì rõ ràng báo chí đó chẳng phải là đã hư đốn, hư hỏng, và mất dạy, vô giáo dục, phải bị loại trừ loại bỏ hẳn khỏi giới truyền thông hay sao?

D) Lời Buông Lơi Phó Mặc Sự Đời

Kết luận ở đây là sự suy vi suy tàn suy sụp của chế độ hoàn toàn tùy thuộc vào việc Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có dám hay không dám học tập Hoa Kỳ và tất cả các quốc gia tự do dân chủ thịnh cường khác trong Liên Hợp Quốc để

a) Gia tăng loại hình phạt và khung hình phạt trong bộ Luật Hình Sự đối với truyền thông và đối với sự vi phạm quy định trật tự xã hội;

b) Cách chức toàn bộ các Tổng Biên Tập tất cả các tờ báo nào “của Đảng và Nhà Nước Việt Nam” đã từng đăng bất kỳ thông tin nào có nội dung như đã được liệt kê ở trên;

c) Sa thải tất cả các “nhà báo” nào “của Đảng và Nhà Nước Việt Nam” đã từng có hoặc sẽ có bất kỳ những bài viết nào có nội dung hay kiểu dùng từ ngữ hoàn toàn tiêu cực như đã được liệt kê ở trên;

d) Đóng cửa vĩnh viễn bất kỳ trang mạng nào “của Đảng và Nhà Nước Việt Nam” đăng bất kỳ bài viết hay clip nào phê phán cách hành xử trong quyền hạn của các lực lượng vũ trang trong trừng trị nghiêm khắc và ngăn chặn triệt để các vi phạm quy định an ninh trật tự xã hội;

e) Để các lực lượng vũ trang được trao quyền hạn duy nhất đúng mà toàn thế giới không nước tự do dân chủ nào không áp dụng để bảo vệ tuyệt đối an ninh quốc gia;

f) Để các lực lượng vũ trang được bảo vệ tuyệt đối trong thực thi quyền hạn để tuyệt đối bảo vệ đất nước, tuyệt đối bảo vệ chính phủ, tuyệt đối bảo vệ chế độ, tuyệt đối tiêu diệt quân xâm lược, tuyệt đối trừng trị tội phạm, và tuyệt đối ngăn chặn phạm tội;

g) Chấm dứt sự bún hóa tức ỏn ẻn hóa hay nhão nhoét hóa hoặc mềm nhũn hóa trong lập pháp và hành pháp mà bấy lâu nay đã làm hỏng hóc hóa sự bền vững không những của chế độ mà còn của tư cách phẩm cách cung cách của “một bộ phận không nhỏ” người từ cấp lãnh đạo chính quyền đến giới thường dân khi ai cũng thi nhau xem thường luật pháp; và quan trọng nhất là

h) Khẳng định nhiệm vụ của quân đội là “tiêu diệt xâm lược” chứ không phải “bảo vệ đất nước”, và nhiệm vụ của công an là “tiêu diệt tội pham, ngăn chặn phạm tội” chứ không phải “bảo vệ nhân dân”.

                                          Let It Be – Phó Mặc Cuộc Đời.

                                         Lòng này chỉ tỏ với trăng sao.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

A) Cảnh Sát:

Video clip trên New York Daily News: Cảnh Sát New York Mạnh Tay Ném Người Đi Xe Đạp Xuống Đất Khi Người Này Suýt Đi Vào Tuyến Đường Đoàn Xe Tổng Thống Obama. http://www.nydailynews.com/new-york/bicyclist-arrested-rolls-obama-motorcade-article-1.2667698

Nhà Hoạt Động Mỹ Chuyên Ở Tù: Đức Cha Vitale: http://www.sfgate.com/bayarea/article/Feisty-priest-Vitale-looks-back-on-his-activism-6789152.php

Bắt Giam Vì “Biểu Tình Vì Hòa Bình”. http://www.truth-out.org/opinion/item/3969-arrested-for-peace

Linh Mục Mỹ Bị Bắt Do Biểu Tình Với Công Nhân Mỏ.  http://catholicphilly.com/2013/06/us-world-news/national-catholic-news/west-virginia-priest-sides-with-miners-in-coal-companys-bankruptcy/

Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam – Hoàng Hữu Phước

B) Để thanh minh rằng tác giả bài viết này không xúc xiểm Thiên Chúa Giáo La Mã đối với tội hiếp dâm trẻ em nam, các tư liệu sau được giới thiệu tham khảo:

Bản tin ABC News. 2016. Tổng Giám Mục Boston 71 Tuổi Paul Shanley Bị Bắt Vì Tội Hiếp Dâm Trẻ Em. http://abcnews.go.com/US/story?id=91695&page=1

Murdock, D.M. và Acharya S. 2010. Phải Chăng Nhà Thờ Catholic Nuôi Dưỡng Nạn Ấu Dâm.  http://freethoughtnation.com/does-the-catholic-church-foster-pedophilia/

Kho Dữ Liệu Các Tu Sĩ Bị Cáo Buộc Tội Hiếp Dâm Ở Hoa Kỳ. http://bishop-accountability.org/priestdb/PriestDBbylastName-E.html

Trung Quốc Phải Thua Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

Bài viết số 7 đăng cùng ngày hôm nay 26-6-2016, lúc 23 giờ

(Sáu bài sau đã đăng cùng ngày hôm nay:

Trung Quốc và Chúng Ta: Những Chuẩn Bị Nhiêu Khê  đã đăng lúc 11 giờ

Ngày Tàn Của Trung Quốc Và Bọn Theo Đóm Ăn Tàn đã đăng lúc 14 giờ

Trung Quốc và Chúng Ta: Sự Cần Thiết Phải Viết Lại Ngôn Từ Hán-Việt  đã đăng lúc 18 giờ

Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta đã đăng lúc 20 giờ

Văn Tế Tướng Tàu La Viện  đã đăng lúc 21 giờ

Giặc Tàu Mọi Rợ  đã đăng lúc 22 giờ)

*********

Năm 1985 khi trả lời phỏng vấn của các phóng viên Âu Mỹ nhân đại lễ kỷ niệm 10 năm giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước, Thủ tướng Phạm Văn Đồng tuyên bố:

“Trong lịch sử, các triều đại phong kiến Trung Quốc luôn luôn sang xâm lược Việt Nam. Nhân dân  Việt Nam là người chống xâm lược và cũng luôn luôn là người chiến thắng. Nhà cầm quyền Trung Quốc hiện nay đang đi theo vết xe đó.

Như mọi người đều biết, chính Trung Quốc cách đây không lâu đã dùng 60 vạn quân xâm lược biên giới phía bắc của Việt Nam, và hiện nay vẫn tiếp tục vi phạm biên giới Việt – Trung, xâm phạm lãnh thổ của Việt Nam, gây nên tình hình căng thẳng giữa hai nước, họ cũng đang tiến hành một kiểu chiến tranh phá hoại nhiều mặt chống nhân dân chúng tôi. Ở Cam-pu-chia, nhà cầm quyền Trung Quốc câu kết với Thái-lan dùng bọn diệt chủng Pôn Pốt chống lại sự hồi sinh của nhân dân Cam-pu-chia và đe dọa nền an ninh của Việt Nam. Do đó việc Trung Quốc nói chúng tôi khiêu khích và xâm phạm lãnh thổ của họ chỉ là điều vu khống bỉ ổi. Không bao giờ chúng tôi làm như vậy. Đây chẳng qua chỉ là thủ đoạn quen thuộc của Trung Quốc ‘vừa ăn cướp vừa la làng’. ”

Trong khi đó, viên đại tướng Văn Tiến Dũng của Chiến Dịch Hồ Chí Minh lịch sử nhận định:

“Bắc Kinh đã leo một nấc thang mới hết sức nguy hiểm. Họ đang tiến hành một dạng chiến tranh lấn chiếm biên giới hòng gặm nhấm từng phần đất đai của chúng tôi, kết hợp với kiểu chiến tranh phá hoại nhiều mặt trên cả nước nhằm làm suy yếu để tiến tới thôn tính Việt Nam. Họ còn lớn tiếng đe dọa chúng tôi với giọng lưỡi nước lớn trịch thượng quen thuộc của họ.”

Tất cả cho thấy ngay từ ngày đầu thống nhất đất nước, Đảng Cộng Sản Việt Nam và Nhà Nước Việt Nam đã phải đương đầu – hay nói đúng hơn là: tiếp tục con đường của tổ tiên đương đầu – với Trung Quốc, kẻ “luôn luôn” mong muốn xóa sổ Việt Nam, thực thể duy nhất trên thế gian này “luôn luôn” đánh bại Trung Quốc ngay từ đời tiên đời tổ Trung Quốc, và “luôn luôn” ngáng đường bành trướng của Trung Quốc về phương Nam khiến vẫn chưa ngày nào trong 5.000 năm qua đoàn quân cháu con lũ giặc Lương Sơn Bạc tiến được đến Châu Úc bao la và vùng Cực Nam băng giá tiềm tàng tài nguyên phong phú.

Nicolai Stepanovic Kuleisov trong tác phẩm Bắc Kinh Chống Lại Phong Trào Giải Phóng Dân Tộc đã nhắc nhở nhân loại rằng để thực hiện những tham vọng địa chính trị của họ, Bắc Kinh tiến hành những hành động xâm lược chống lại Ấn Độ, Việt Nam, và những nước láng giềng khác; họ in những tấm bản đồ địa lý mà trên đó những lãnh thổ của các nước Nam Á và Đông Nam châu Á – như Ấn Độ, Miến Điện, Malaixia, Thái Lan, Lào, và những nước khác – lại được ghi thuộc Trung Quốc. Họ thậm chí ghi rằng vùng đảo đá ngầm gần bờ biển bang Sarawak của Malaysia là điểm cực nam của lãnh thổ Trung Hoa. Những việc ngang ngược mang tính bá đạo bá quyền nước lớn cho thấy Đông Nam Á đã luôn là đối tượng chiến lược hàng đầu của chủ nghĩa bành trướng Bắc Kinh.

Trước sự tháo chạy của Mỹ khỏi Việt Nam dẫn đến sự sụp đổ của Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á SEATO khiến giềng mối của các nước đàn em dưới tên gọi đồng minh Mỹ trong khu vực không còn kết dính vững chắc, Trung Quốc với tư tưởng Đại Hán đã nhanh tay triển khai các hoạt động quân chính của họ tại Đông Nam Á với kỳ vọng sự phân hóa của các dân tộc trong vùng mà đặc điểm là đa số chưa sẵn sàng thân thiện với Việt Nam Cộng Sản sẽ giúp Trung Quốc dễ dàng tiến quân mở rộng bờ cõi Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa nuốt trọn tất cả các quốc gia này. Tuy nhiên, “việc nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa thống nhất hùng mạnh bước lên vũ đài quốc tế đã tăng thêm khuynh hướng hợp tác tương trợ trong nội bộ” các nước Đông Nam Á của khối mới ASEAN, giúp ngăn chặn được chủ nghĩa bá quyền Đại Hán càng thúc giục “những lãnh tụ của Trung Quốc đã làm tất cả để làm suy yếu vị trí của Việt Nam” tiến đến loại bỏ Việt Nam, trở ngại duy nhất trên con đường bành trướng của Bắc Kinh.

Cũng theo Kuleisov, những tham vọng của Bắc Kinh thoạt đầu được biểu hiện ra vào năm 1974 khi quân Trung Quốc chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc đã chính thức tuyên bố những đảo này “mãi mãi thuộc về Trung Quốc”. Những “sự kiện và tư liệu” được sử dụng để biện bạch cho việc chiếm đóng trái phép những hòn đảo ấy đã xuất hiện trên báo chí Trung Quốc, rằng chúng đã thuộc về Trung Quốc từ thế kỷ XV, rằng chúng đã được những người đi biển Trung Quốc phát hiện ra từ triều đại nhà Hán, đã liên tục được các thương nhân cùng những du khách từ Trung Quốc ghé thăm, và những đồng tiền Trung Quốc do các nhà khảo cổ học phát hiện đã nói lên điều đó, v.v. Trong khi thực chất là nhằm chiếm giữ khu vực dồi dào dầu hỏa chất lượng cực tốt so với dầu hỏa họ khai thác tại vùng dầu hỏa lớn nhất Trung Quốc là Đại Khánh lại có chất lượng thua kém và giá trị thấp hơn nhiều.

Ngày 17-02-1979, biển người hơn nửa triệu quân chính quy tinh nhuệ Trung Quốc cùng hàng ngàn xe tăng và chiến xa cùng pháo binh hạng nặng đã ồ ạt tràn ngập toàn tuyến biên giới trải dài hơn 1.200 km của Việt Nam, man rợ tàn sát, hãm hiếp, cướp bóc, tàn phá, nhằm nhanh chóng thôn tính Việt Nam, hoặc ít ra là làm suy kiệt tiềm năng quân sự và suy tàn nền kinh tế èo uột của Việt Nam, phá hoại sự ổn định nội bộ của đất nước này, đe dọa và trấn áp nhân dân Việt Nam về mặt tinh thần, bắt Việt Nam phải phục tùng thiên triều Trung Quốc. Song, cuộc chiến tranh 16 ngày ở Việt Nam đã không đưa lại cho Trung Quốc một kết quả nào cả về mặt quân sự lẫn chính trị. Các chiến sĩ biên phòng, bộ đội địa phương và dân quân địa phương Việt Nam đã phá tan không những toàn bộ chiến dịch xâm lược của Trung Quốc mà còn cả cái dự định lăm le sờ mó các nước khác ở Đông Nam Á. Tờ Wall Street Journal của Mỹ số tháng 3-1979 trong bài xã luận “Ai Dạy Cho Ai Một Bài Học?” đã viết một cách châm biếm rằng: “Trung Quốc ra khỏi cuộc chiến tranh này với sự ô danh tồi tệ hơn cùng cái mũi bị giập.” Hơn nửa triệu quân chính quy Trung Quốc đã bị Việt Nam đánh cho tan tác chỉ trong hai tuần, một chiến tích vẻ vang tuy chưa phá được kỷ lục của Chiến Dịch Hồ Chí Minh (chỉ trong 5 ngày đã đánh tan nửa triệu quân của Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, thống nhất đất nước độc lập, toàn vẹn lãnh thổ sau hơn 100 năm bị nước ngoài chiếm đóng và chia cắt).

Tháng Tết 2012 là thời khắc người dân Việt Nam chân chính nhớ đến tháng Tết 1979 để nghe ngân vang lời thề phục hận. Đã 33 năm kể từ ngày 17-02-1979 khi bọn giặc Tàu tràn qua biên giới Việt Nam mà sự man rợ không chỉ là tàn diệt người dân Việt mà còn qua sự giật mìn phá sập các di tích lịch sử như Hang Pắc Pó nhằm xóa sạch bất kỳ các vết tích nào mang tính tự hào dân tộc Việt Nam, nhất là khi di tích ấy lại liên quan đến Hồ Chí Minh, con người gầy gò đã khôn ngoan lèo lái cuộc kháng chiến giành độc lập tự do cho đất nước mà vẫn không lệ thuộc vào bọn bá quyền nước lớn.

Tháng Tết 2012 của Việt Nam lại phải chứng kiến việc Trung Quốc áp đặt lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông.

Kết hợp cách dùng từ của Thủ Tướng Phạm Văn Đồng và Đại tướng Văn Tiến Dũng thì Trung Quốc “luôn luôn gặm nhấm” các vùng lãnh thổ của Việt Nam.

Kết hợp cách dùng từ của hiện nay và của Nicolai Stepanovic Kuleisov thì cái lưỡi bò của Trung Quốc rất dài vì không những liếm láp các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam mà còn thè ra đến tận các dãi san hô đá ngầm ven biển Bang Sarawak của Malaysia trên đảo Borneo.

Tháng Tết 1979. Tháng Tết 2012. Thời gian 33 năm không ngừng gia tăng cơn thịnh nộ của lời thề phục hận!

Trung Quốc đã đi vào vết xe đổ của Mỹ:

Tau (2)Tau (1)Tau (3)

Và Trung Quốc rất có thể đang lầm tưởng rằng một cuộc xâm chiếm vùng Biển Đông của Việt Nam hầu tránh né đương đầu trực diện trên đất Việt, trên không Việt, trên sông Việt, trên núi Việt, sẽ an toàn hơn và bảo đảm hơn cho một thắng lợi quân sự, mà không nhận ra một sự thật rằng chúng sẽ không thể nào chiếm hữu Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Chỉ 5 năm sau khi cướp đoạt Hoàng Sa từ tay Việt Nam Cộng Hòa với sự hợp tác tích cực làm ngơ của Mỹ, Trung Quốc tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam với sự hợp tác tích cực tuyên bố ủng hộ của Mỹ.

Đã 33 năm từ cuộc xâm lược ấy của Trung Quốc trên đất liền Việt Nam.

33 năm còn nguyên đó lời thề phục hận.

Lời thề ấy độc nhất vô nhị trong toàn bộ lịch sử nhân loại, vì đó là lời thề phục hận của người luôn luôn chiến thắng!

Những bài thơ mới với hình ảnh kèm theo sẽ tiếp tục được viết nên, có thể với cảnh lính Tàu bị trói thúc ké ngồi chồm hổm thu lu bên trong lưới cá trên thúng mủng do một nữ ngư dân áp giải vào bờ trong vùng biển huyện đảo Hoàng Sa vậy.

                            Đem đại nghĩa đánh nát hung tàn

                            Lấy trí nhân đập tan cuồng bạo.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: bài viết trên được đăng lần đầu ngày 02-02-2012 trên blog.com, tức vào đầu năm thứ nhì của nhiệm kỳ Quốc hội Khóa XIIII của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước

Tham khảo:

Nicolai Stepanovic Kuleisov. Bắc Kinh Chống Lại Phong Trào Giải Phóng Dân Tộc. Người dịch: Hùng Thắng. Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, Hà Nội, 1982. Trang 56-70.

Vì Sao Mỹ Thất Bại Trong Cuộc Chiến Tranh Xâm Lược Việt Nam. Nhà Xuất Bản Sự Thật, Hà Nội, 1986. Trang 11-12.

Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta

Hoàng Hữu Phước, MIB

Bài viết số 4 đăng cùng ngày 26-6-2016, lúc 20 giờ

Từ nửa cuối những năm 1990 của thế kỷ trước tôi đã yêu cầu cô thư ký của tôi là Phan Nguyễn Tường Uyên không mua văn phòng phẩm có xuất xứ từ Trung Quốc vì chúng có chất lượng tồi tệ. Tôi còn dị ứng trước bất kỳ những gì của Trung Quốc, từ phim cổ trang về bọn gióc tóc đến phim xã hội tầm phào (tất nhiên trừ vài phim họ làm để chinh phục Holywood), từ mấy thứ thuốc cao đơn hoàn tán khả nghi đến thực phẩm không đáng tin cậy, từ đồ chơi kém chất lượng đến hàng điện tử đầy hỏng hóc, v.v., tất cả không do bất kỳ một thái độ kỳ thị nào cả, mà từ sự miệt mài say sưa đọc sử Trung Quốc để rồi nghiệm ra rằng sở dĩ nước ấy có Vạn Thế Sư Biểu Khổng Phu Tử xuất hiện chẳng qua vì tổ tiên Trung Quốc cực kỳ tàn độc, vô lễ, vô chính, vô hạnh, vô đức, vô duyên, vô trí như thể hiện đầy dẫy trong các chi tiết ở các triều đại phong kiến như vua cha cướp vợ của con, thái tử lấy vợ của vua cha, cha con/anh em giết nhau vì ngôi báu, v.v., và hậu duệ của một giống nòi như vậy không thể khiến người ta tin rằng đã nhờ văn hóa văn minh hiện đại ngày nay xóa tan được những gien vô sĩ, bất nghĩa, tàn độc của tổ tiên.

Thế nhưng, rất nhiều hàng hóa tồi tệ của Trung Quốc vẫn tràn vào Việt Nam, và nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn “đặt hàng” Trung Quốc chế tạo hàng kim khí điện máy. Tất nhiên điều này cho thấy Việt Nam có cơ chế thị trường mở, tự do, phù hợp với các cam kết khi gia nhập WTO, không dùng bất kỳ biện pháp hành chính nào để cản trở. Vấn đề do đó nằm trong cái tâm, cái tầm, và cái tình của người đi buôn và của người tiêu dùng.

Vấn nạn của Trung Quốc ngày nay bao gồm nhiều điểm nóng bỏng, nhưng nổi cộm nhất và mang tính dân tộc cụ thể nhất là vấn đề bành trướng lãnh thổ. Trung Quốc không thể bành trướng lãnh thổ trên đất liền do phía Bắc bị Nga đè bẹp với vùng đệm khó chịu của Mông Cổ và Kazakhstan; phía Tây sừng sững kẻ thù bất cộng đái thiên Ấn Độ với vũ khí nguyên tử cùng vòng cung khó chịu của Pakistan, Afghanistan và vài quốc gia cựu-Liên-Xô khác; phía Đông bị Hàn Quốc án ngữ với vành đai khó chịu của Nhật Bản; còn phía Nam bị ngăn chặn vĩnh viễn bởi bức tường thép Việt Nam. Không thể tiến lên phương Bắc vì vùng Siberia ngàn năm băng giá của Nga, không thể vượt qua tường lửa phía Tây để nuốt Châu Âu, không thể vượt sự kềm tỏa phía Đông để đụng độ Hoa Kỳ và Châu Mỹ, Trung Quốc chỉ còn một cách duy nhất là đánh xuống phương Nam. Sự ra quân hối hả của Trung Quốc từ cơn khát thèm di truyền từ tổ phụ xua quân tràn ngập toàn tuyến biên giới phía Bắc của Việt Nam năm 1979 đã cũng cố tính chính xác của công thức phản ứng hóa học bất di bất dịch: quân đội nào vào tiếp xúc với đất Việt Nam thì sẽ xảy ra phản ứng hóa học thăng hoa khiến quân đội ấy bốc hơi, tan biến, mà không thu hồi được ngay cả các khí thứ phẩm (công thức khác thì cần thời gian xác minh củng cố thêm, đó là: quân đội nào vào tiếp xúc với nước Việt Nam thì sẽ xảy ra phản ứng hóa học lắng tụ khiến quân đội ấy thân chìm đáy biển mà không thu hồi được ngay cả các thứ bùn thứ phẩm). Trung Quốc chỉ còn cách hạ mình tránh né lục quân Việt Nam, cực chẳng đã phải buộc quên mình là Con Trời, muối mặt làm con kỳ nhông với lưỡi thè dài ra liếm láp các hòn đảo Biển Đông và tự an ủi là lưỡi mình là lưỡi bò chứ không phải lưỡi thạch sùng, cắc ké, kỳ nhông. Việc đi tắt bằng đường biển xuyên Biển Đông này không phải như hầu hết nhân loại đã nghĩ (chiếm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vì tài nguyên dầu hỏa phong phú), hay phần lớn nhân loại đã nghĩ (khống chế các nước ASEAN), mà chính là xuyên qua ASEAN làm chủ Biển Đông, thẳng tiến đánh chiếm Châu Đại Dương, sở hữu Nam Cực, khống chế Mỹ La Tinh và tất nhiên biến Bắc Mỹ thành búp bê Barbie hữu danh vô thực (Mỹ đấy – tức là…Đẹp đấy, nhưng không nhúc nhích cục cựa gì được).

Cái đói khát thèm thuồng của Trung Quốc đã rất thảm hại khi tung tiền mua một hàng không mẫu hạm (tàu sân bay) thời Liên Xô cũ của Ukraine đang chờ bán sắt vụn để kéo về nước “tân trang”, rồi bắn tin là một doanh nhân Trung Quốc cũng sắp tậu một hàng không mẫu hạm khác, loại phế thải của Anh Quốc về làm nhà hàng, khách sạn. Hoàng Sa và Trường Sa, do đó, chỉ là nơi phải chiếm giữ để xây dựng căn cứ hải quân hậu cần cho những cuộc hải trình chinh phục phương Nam.

Việc làm của chúng ta, do đó, nhất thiết nên là:

1) Ủng hộ Chính phủ Việt Nam trong những cách chính quy, chuyên nghiệp mà Chính Phủ luôn áp dụng thành công với đối ngoại, ngoại giao, chính trị, và quân sự.

2) Kinh nghiệm cho thấy các cuộc xuống đường rầm rộ trên toàn thế giới và ngay trên đất Mỹ đòi Hoa Kỳ rút quân ra khỏi Việt Nam vẫn không có tác dụng gì đối với Chính phủ Hoa Kỳ, và chỉ khi bị Việt Nam đánh bại về quân sự, Mỹ mới rút quân khỏi Việt Nam. Việc làm hiệu quả nhất để đòi lại chủ quyền hải đảo đã bị Trung Quốc chiếm đóng là phải đánh bại Trung Quốc về hải quân, mà để có sức mạnh hải quân sẽ cần đến nguồn tài chính dồi dào do dân đóng góp. Sự đóng góp này phải có tên gọi cụ thể là “đóng góp hiện đại hóa quân đội và xây dựng hải quân hùng mạnh” chứ không dưới một danh xưng mềm mỏng yếu ớt như “góp đá cho Trường Sa”.

3) Trong khi Chính phủ Việt Nam sử dụng sức mạnh công luận của ASEAN và thế giới, người dân Việt Nam nên sử dụng sức mạnh của dân Trung Quốc đối với Chính phủ của họ, nghĩa là nhất thiết phải cho người dân nghèo khổ Trung Quốc cùng các nhà sản xuất nhỏ Trung Quốc hiểu ra rằng bao năm qua Việt Nam nuôi sống họ bằng cách tiêu thụ sản phẩm của họ, và họ nay phải phản đối việc Chính phủ của họ gây hấn ở Biển Đông; bằng không, Việt Nam tẩy chay hàng hóa của họ, đẩy lùi họ về thời kỳ cùng khổ của cuộc Vạn Lý Trường Chinh.

4) Phải làm cho các nước ASEAN và các nước Châu Đại Dương hiểu rằng Trung Quốc đang nhắm đến họ chứ không phải mấy hòn đảo ở Biển Đông, do đó họ nhất thiết phải cùng Việt Nam dùng sức mạnh ngoại giao và quân sự để đè bẹp ý chí bá chủ của Trung Quốc.

5) Nhất thiết phải có nhà biện sĩ thuyết khách cỡ Trương Lương hay Tô Tần sang du thuyết với lãnh đạo Trung Quốc, cho họ những lời khuyên khôn ngoan (a) rằng lẽ ra Nhật Bản không phải là đảo quốc nhỏ bé bị thiên tai tàn phá liên tục mà là một đại siêu cường có lãnh thổ rộng lớn nhất thế giới nếu sau khi chiếm Trung Quốc họ biết dừng lại ngay tại biên giới Việt Nam; (b) rằng lẽ ra Đế Quốc Pháp ngày nay vẫn còn danh dự như Đế Quốc Anh đang còn tồn tại nhiều “thần dân” như Canada, Úc, v.v., nếu Pháp biết dừng lại bên ngoài hải phận Việt Nam; (c) rằng Đại Tống lẽ ra đã không bị Tây Hạ và Liêu Đông dày xéo đến phải mất nước về tay Nhà Kim và Nhà Nguyên nếu họ đừng xâm lấn nước Việt để bị Lý Thường Kiệt đánh cho suy tàn, cũng như nhiều triều đại khác trong lịch sử Trung Hoa; (d) rằng Hoa kỳ lẽ ra đã không mất ngôi vị lãnh đạo thế giới, không biến thành kẻ lụn bại về kinh tế lẫn uy danh nếu biết dừng lại ngoài lãnh hải Việt Nam mà không ngụy tạo sự kiện Vịnh Bắc Bộ để đổ bộ vào Đà Nẵng; (e) rằng Trung Quốc hãy vì đại cuộc mà rút quân khỏi Biển Đông để tập trung trấn quốc do việc xâm lấn ngày nay sẽ khiến Trung Quốc đối mặt cùng lúc bốn đại nguy cơ gồm thứ nhất là sự tẩy chay của thế giới khiến tác động tai hại đến kinh tế Trung Quốc, thứ hai là việc tung quân rời xa vùng cương thổ sẽ khuyến khích các cuộc tổng nổi dậy xé tan nát sự toàn vẹn của Trung Quốc, thứ ba là khuyến khích cắt cáp và gây hấn với tàu Việt Nam là hành động tương tự sự ngu xuẩn của bậc làm cha mẹ nào xui giục con giở thói côn đồ cướp bóc khiến đàn con sẽ trở nên bại hoại, mất dạy, bất lương, bất hiếu, quay ra đánh lại mẹ cha, tàn diệt Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, và thứ tư là Trung Quốc tất nhiên phải đại bại do lịch sử chưa bao giờ có bất kỳ sự kiện gì chứng minh Trung Quốc đánh thắng bất kỳ một quốc gia nào ở khu vực ASEAN; và (f) rằng Trung Quốc hãy chấp nhận vị trí siêu cường kinh tế vì không bao giờ “có cửa” cho Trung Quốc làm siêu cường quân sự cả.

6) Cảng Cam Ranh nên là một quân cảng cho Nga hoặc Mỹ thuê, do Cam Ranh thuộc chủ quyền của Việt Nam và Việt Nam có toàn quyền quyết định việc sử dụng Cam Ranh, chứ không phải Việt Nam buộc sử dụng cho mục đích phi quân sự chỉ để nhằm khoe hay chứng minh với phần còn lại của thế giới rằng Việt Nam “yêu hòa bình” hay chỉ để làm yên tâm kẻ đang gây căng thẳng nơi Biển Đông. Kiểu cách bất di bất dịch của tất cả các vương triều nước Việt suốt chiều dài lịch sử 4.500 năm lúc nào cũng nhún nhường quỳ mọp xin lỗi “thiên triều” Tàu thì nay nhất thiết phải được thay đổi triệt để và ráo riết. Nhờ sự quỳ gối quỳ mọp quỳ lụy Tàu của tất cả các bậc minh quân nước Việt trong lịch sử mà dân tộc Việt đã được trường tồn. Đã đến lúc nhờ sự vùng lên nắm đầu đè cổ dí đầu Tàu xuống bùn nhơ của chính phủ Việt Nam trong tạo nên lịch sử mới cho dân tộc Việt mà dân tộc Việt sẽ được trường tồn.

7) Và cuối cùng – song không kém phần quan trọng – là chúng ta nên bảo đảm mọi hành động đều phát xuất từ lòng yêu nước tự thân, sự hiểu biết đúng đắn tự thân, quá trình tư duy tự thân, khả năng nhận định đúng đắn và phân tích đúng đắn tự thân, và trên cơ sở lợi ích chung của đất nước, trật tự xã hội, an ninh quốc gia, để không dễ bị xui giục, khích động, lôi kéo bởi những tên chống Cộng thâm hiểm. Đất nước chỉ có thể được bảo vệ bởi quân đội đã chiến thắng tất cả các cuộc chiến tranh dựng nước và giữ nước.

Hoàng Hữu Phước, Thạc sĩ Kinh doanh Quốc tế

Ghi chú: Bài viết trên được đăng lần đầu tiên trên blog.com ngày 09-6-2011 tức trước khi tác giả chính thức trở thành Nghị sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

Trung Quốc và Chúng Ta: Những Chuẩn Bị Nhiêu Khê

Hoàng Hữu Phước, MIB

Bài viết số 1 đăng cùng ngày 26-6-2016, lúc 11 giờ

Có một định nghĩa mang tính chân lý từ muôn đời nay mà từ kẻ thất phu đến bậc thức giả hàn lâm, từ bậc hiền nhân quân tử đến kẻ tham quan ô lại, từ nhà buôn chân chính đến doanh nhân làm giàu bằng cách ác nhân thất đức tàn phá môi sinh, từ bậc đạo đức tu hành chánh đạo đến phường hổ mang lưu manh khoác áo cà sa hay áo chùng thâm, đều biết rõ mười mươi rằng Việt Nam là mồ chôn tất cả các đoàn quân xâm lược bất kể chúng đến từ đâu (ngoại trừ … aliens tức sinh vật ngoài hành tinh vốn chỉ bị tiêu diệt duy bởi các vũ khí thần thông Mỹ … made-in-Hollywood bất kể chúng đến từ thiên hà nào). Đất Việt đã luôn là mồ chôn bộ binh, kỵ binh, tượng binh, thiết giáp binh, pháo binh giặc xâm lược. Trời Việt đã luôn là mồ chôn không quân giặc xâm lược. Sông Việt đã luôn là mồ chôn thủy binh giặc xâm lược (chưa kể… Rừng Việt đã luôn là mồ chôn biệt kích giặc xâm lược và Hang Việt – mà điển hình là Hang Pắc Pó –  đã luôn là mồ chôn … đê tiện quân giặc xâm lược). Và đương nhiên đến lượt Biển Việt sẽ nối gót để luôn là mồ chôn hải quân giặc xâm lược.

Đã là chân lý‎ thì đương nhiên đúng, phải đúng, đúng một-cách-biết-làm-thế-nào-được, vì ngay cả Albert Einstein cũng phải sử dụng số học 2+2=4  trong các tính toán kinh thiên động địa không dính dáng đến số học của Ông. Mà đã đương nhiên đúng thì Biển Đông sẽ là mồ chôn của hàng không mẫu hạm của Trung Quốc và tất cả các chiến hạm cùng tàu ngầm của Trung Quốc, bất kể do chúng tự động chìm vì lớp sơn mới không bít được các lổ mọt rỉ sét mà độ mặn căm thù của Biển Đông tàn phá nhanh chóng gọn gàng thứ kim loại biến thái với hàng không mẫu hạm của Trung Quốc là điển hình, bất kể do tổ tiên Việt Nam sau khi thấy lời răn dạy phải luôn dĩ hòa vi qu‎ý tránh voi đâu hổ mặt nào được con cháu áp dụng nhuần nhuyễn hơn 4000 năm vẫn không phát huy tác dụng với con cháu bọn cướp cạn Lương Sơn Bạc nên nóng mặt hung hăng hùng hổ vất bỏ dáng nhu mì từ trời cao giáng sấm sét bão tố đánh chìm chiến hạm giặc Tàu khiến thây nổi đầy mặt biển vướng chân vịt làm hỏng vô số tàu buôn, bất kể do bị các cao thủ võ lâm Hồi Giáo các nước trong khu vực ASEAN đánh chìm sau khi thọ giáo các tuyệt chiêu kinh nghiệm từ hảo hán người Sudan của lực lượng al-Qaeda dưới quyền Osama Bin Laden đã từng làm chiến hạm USS Cole của Hải Quân Hoa Kỳ thủng một lổ bự chà bá khi neo đậu tại Cảng Yemeni thành phố Aden nước Yemen lúc 11 giờ 18 phút 14 giây sáng ngày 10 tháng 12 năm 2000 gây thương vong cho 56 binh sĩ Mỹ chỉ với 250kg thuốc nổ, hay bất kể do chính các chiến sĩ hải quân tinh nhuệ của Trung Quốc thao tác sai khi thiết bị có chữ Nga và chữ Anh hay chữ Pháp được dán chữ Tàu đè lên nhưng bị sút rớt do keo dỏm made-in-China làm nhấn nút lộn phá tanh banh mẫu hạm còn tàu ngầm bị mỹ nhân ngư gốc Việt dụ lũi vô kẹt cứng như Mạnh Hoạch bị dính chấu giữa hai mỏm đá đáy biển sâu do tưởng bở hai bắp đùi nõn nà người ngọc, v.v. và v.v.

Mà các sự cố trên xảy ra – cách chi mà không xảy ra cơ chứ  – thì cứ tưởng tượng tàu Trung Quốc đổ xô đến Biển Đông cứu nạn, tàu Mỹ đổ xô đến vớt khí tài quân sự cùng máy bay tàng hình Tàu để xem kỹ thuật tiến bộ đến đâu, tàu Nga đổ xô đến nghiên cứu xác hàng không mẫu hạm để rút kinh nghiệm chế vỏ tàu chống muối Biển Đông, tàu các nước ASEAN mạnh ai đổ xô đến vì những mục đích khác nhau, còn ghe thuyền thúng mủng Việt Nam đổ xô ra vì vẫn mang nặng khí tiết đem đại nghĩa để thắng hung tàn lấy chí nhân mà thay cường bạo rồi vì nghĩa tử là nghĩa tận mà bắt chước tiền nhân vớt xác quân thù lên bờ lập đền thờ cúng tế ngàn năm không dứt khói hương, thật là tán loạn tự do thì còn gì là uy quyền quốc gia! Thế nên, thay vì đợi nước đến đầu gối mới nhảy, Việt Nam nên có sẵn các quy định mang tính luật pháp, chẳng hạn rằng bất kỳ tàu nào xâm lấn vùng lãnh hải của Việt Nam mà gặp nạn chìm – bất kể do trời đánh hay người đánh – thì thuộc quyền sở hữu của Việt Nam như pháo đài bay B-52 và oanh tạc cơ F của Mỹ bị rơi ở Miền Bắc Việt Nam trở thành tài sản của Việt Nam muốn trưng bảo tàng hay xẻ thịt làm lược chải đầu hoặc bán ve chai thì cứ tự tiện, rằng các nước có liên quan hay không có liên quan muốn vào nghiên cứu chụp hình phải đóng phí cho Việt Nam và trả tiền cho Việt Nam nếu muốn trục vớt mua lại xác tàu, rằng mọi dịch vụ phải hợp đồng sử dụng lao động Việt Nam, rằng các chính quyền các địa phương ven biển không cho dân lập đền thờ như xưa kia tổ tiên Việt đã thờ mấy tướng Tàu xâm lược nước ta bị chém bay đầu vì địa ốc ngày nay không còn dư dả gì nhiều để phí phạm vô bổ như thế do đã có quá nhiều resort ven bờ biển, v.v. Đồng thời, Việt Nam nên phát triển lực lượng cứu hộ biển, lực lượng khắc phục sự cố tràn dầu mặt biển do tàu ngầm Trung Quốc và hàng không mẫu hạm Trung Quốc bị trời đánh hay người đánh chìm, lực lượng khắc phục hậu quả phóng xạ do vũ khí rò rỉ dưới đáy biển từ tàu ngầm Trung Quốc và hàng không mẫu hạm Trung Quốc bị trời đánh hay người đánh chìm, lực lượng thu giữ khí tài quân sự từ đáy biển, lực lượng cảnh sát giao thông biển để giữ trật tự biển sau khi hàng không mẫu hạm Trung Quốc bị trời đánh hay người đánh chìm làm vô số tàu buôn và tàu container bị vướng chân vịt không cục cựa gì được như đã nêu trên, lực lượng tuyên truyền thuyết phục các nước khách hàng đừng sợ cá biển Việt Nam xuất khẩu nhiểm độc tàu Tàu, và lực lượng đoàn tàu du lịch hạng sang để làm dịch vụ đưa đón hàng vạn người Trung Quốc hàng năm đến Biển Đông khu vực Trường Sa thả vòng hoa và thức ăn cúng tế hồn tử sĩ Tàu.

Thêm vào đó, còn phải tính đến trường hợp hàng không mẫu hạm Trung Quốc không bị trời đánh hay người đánh chìm nhưng lại giương cờ trắng đầu hàng Việt Nam, xin tỵ nạn chính trị tại Việt Nam, do rất nhiều vùng lãnh thổ Trung Quốc cầu mong Trung Quốc xua hải quân đánh Việt Nam để ngay khi hải quân Trung Quốc tiến vào Biển Đông họ sẽ đồng loạt nổi loạn khắp nơi tấn công Bắc Kinh, tiêu diệt lực lượng quân đội ít oi còn lại để xé toang nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc thành ít nhất năm quốc gia mới, khiến đoàn quân viễn chinh Tàu xâm lược không chốn dung thân trên chính chiếc lưỡi bò. Vì vậy, Việt Nam phải quy định ra sao đối với tình huống tỵ nạn chính trị chưa có tiền lệ này, có chấp nhận cưu mang cho nhập quốc tịch những ngàn người Mác-xít Mao-ít bất hạnh đã từng có vinh hạnh duy nhất trong đời là làm cháu chắt chít chụt chịt của Ông Cố Tổ Trọng Thủy xưa kia từng được nằm chung giường với Bà Mỵ Châu chăng, hay học cách tiền nhân ban áo quần lành lặn và lương khô (còn trong hạn sử dụng) cho đoàn xe Hyundai (50 chỗ có máy lạnh) đưa đến tận biên giới Việt-Trung trao trả họ cho những chính phủ cầm quyền mới ở bển để bên ấy long trọng đón về tùng xẻo lấy thịt nấu bánh bao như bọn mọi Thủy Hử xưa kia, v.v. và v.v.

Vô số những vấn đề mà nếu áp dụng Xác Xuất Học sẽ thấy không phải không có khả năng xảy ra, khiến Việt Nam không thể không quan tâm đến, và không thể không sớm đề ra đầy đủ.

Chỉ vì cái đại ngu và đại điên của đại gia Trung Quốc mà Việt Nam ta phải tốn tiền lo tổ chức đủ thứ, e rằng GDP nước nhà lại bị tác động khó nhích lên cho sớm xứng mặt siêu cường trong thiên hạ, do các khoản thu từ dịch vụ du lịch Biển Đông thời hậu mẫu hạm khó đủ bù chi.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: Bài viết trên được đăng lần đầu tiên trên blog.com ngày 12-9-2011 tức ngay trước kỳ họp thứ nhì của năm đầu tiên của nhiệm kỳ Quốc hội Khóa XIII của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước

Quân Đội Mỹ Phải Là Cứu Tinh Của Thế Giới

Bằng Cách Dạy Binh Sỹ Biết Rằng Sát Hại Thường Dân Là Phạm Tội Ác Chiến Tranh

Hoàng Hữu Phước, MIB

19-6-2016

Tôi, Nghị sĩ đương nhiệm Quốc Hội nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam, đầu nhiệm kỳ XIII đã viết bài sau đăng trên Emotino.com. Nay xin đăng lại trên blog này để sau hai mươi năm nữa mọi người trong thiên hạ nghiệm xem ai trong số những binh sỹ Mỹ phạm tội ác chiến tranh bị nêu tên trong bài viết này có sẽ được thưởng Huân Chương Sao Đồng, có trở thành Thượng nghị sỹ Hoa Kỳ, có là ứng cử viên Tổng Thống Mỹ, và có là Chủ tịch Trường Đại Học Fulbright Afghanistan hay không.

Tất nhiên, bài viết này còn để nhắc nhở có biết bao thường dân Việt Nam đã bị sát hại nhất là hàng ngàn phụ nữ bị hãm hiếp trước khi bị chặt đầu bởi binh sỹ Trung Quốc và binh sỹ Kampuchea. Những tên cầm thú Khmer Đỏ hôi hám sau khi sát hại dã man 3.157 thường dân Việt Nam mà núi đầu lâu còn lưu chứng tích ở Ba Chúc, Tri Tôn, An Giang, đã bị Việt Nam đưa vạn hùng binh kéo rốc đánh đến tận hang ổ Phnom Penh giết sạch bọn chó dại để thực hiện truyền thống Việt: ân vạn kiếp vẫn đền, oán vạn đời vẫn trả. Tương tự, bọn giặc man di mọi rợ thối hôi Trung Quốc đã bị đánh cho tan tác phải để lại núi thây binh sỹ chất chồng trận địa chốn biên cương Việt. Không ai trong bọn chúng bị cáo buộc gây tội ác chiến tranh, đơn giản vì toàn bộ đã bị Việt Nam bắt phải đền tội trực tiếp trên chiến trường tử địa.

Ngoài ra, bài viết này còn để nhắc nhở các chiến binh Việt hãy luôn khắc cốt ghi tâm rằng trong trận chiến của tương lai nếu buộc phải kéo rốc truy sát đến tận hang ổ Bắc Kinh, không được phép sát hại bất kỳ người Trung Quốc nào không cầm vũ khí, không mặc quân phục, để không bao giờ bị cáo buộc phạm tội ác chiến tranh.

*********

Hỡi Quân Đội Mỹ, Đừng Để Các Chiến Binh Mỹ Mất Dạy Về Nhân Quyền

Hoàng Hữu Phước, MIB

27-4-2012

George Santayana tức Jorge Agustín Nicolás Ruiz de Santayana y Borrás (1863-1952), triết gia, tiểu thuyết gia và nhà thơ Tây Ban Nha, học tập thành tài tại Mỹ và ở lại giảng dạy tại Đại học Harvard cho đến năm 48 tuổi thì bỏ về Tây Ban Nha thề không bao giờ trở lại, được biết đến toàn thế giới với câu nói lừng danh “Those who do not remember the past are condemned to repeat it” tức “Kẻ nào lãng quên quá khứ (sai lầm xằng bậy của mình) sẽ phải lập lại quá khứ (sai lầm xằng bậy) ấy.” Hai bức ảnh dưới đây gồm bức đen trắng ảnh một binh sĩ Hoa Kỳ chụp hình lưu niệm với những gì còn sót lại phần trên thân thể một chiến binh Việt Cộng và bức ảnh màu chụp cảnh các binh sĩ Hoa Kỳ chụp hình lưu niệm với những gì còn sót lại phần dưới thân thể một chiến binh Afghanistan. Khoảng cách nửa thế kỷ của hai bức ảnh giữa một bên là vào những năm 60 của thế kỷ trước và năm cuối thập niên đầu tiên của thế kỷ này (2010) vẫn cho ra một điều giống y nhau về thú tính bất nhân mọi rợ của những binh sĩ Hoa Kỳ ít – hoặc chẳng bao giờ được – học về nhân quyền, vốn là một sự thật mà bài viết này muốn nói đến, với sự trùng hợp của định mệnh khi tháng 4 năm nay là tháng của Lễ Chiến Thắng của Việt Nam – tức ngày chiến bại của Hoa Kỳ, đất nước của binh sĩ trong ảnh đen trắng bên trái – và tháng 4 năm 2012 này cũng là tháng mà tờ báo Los Angeles Time Hoa Kỳ đăng tải hàng chục bức ảnh bất nhân mọi rợ của các binh sĩ Mỹ đối với xác “đối phương” và người dân vô tội Afghanistan với bức ảnh màu bên phải là một thí dụ. Vậy lập lại sai lầm là như thế nào.

US Army 1

Khi người thợ săn hạ được con thú, người ấy đứng chụp hình bên chiến lợi phẩm (y như nhà vua Vương Quốc Bỉ vừa bị “bỉ’ mặt vì lén qua Phi Châu dùng tiền thuế của dân bắn hạ một con voi, chụp hình với xác voi, rồi bị hồn thiêng của voi vật té ngựa bị trặc hông phải nhập viện làm bại lộ chuyến đi). Khi các binh sĩ Mỹ chụp hình với xác đối phương, ấy là họ xem đối phương là con thú. Họ xúc phạm Đức Chúa Trời nếu họ vẫn tin rằng ông ta tạo ra vạn vật và loài người. Họ xúc phạm tổ tiên Hoa Kỳ, những người bị lưu đày, những tên tội phạm, những kẻ thất thế sa cơ ở Châu Âu đổ về vùng đất mới (nay gọi là Hoa Kỳ) để được sống kiếp người, với khát vọng con cháu họ sẽ được là con người và biết tôn trọng con người, tôn trọng nhân quyền. Hãy thử xem đó là do sự dốt nát của vài chiến binh, hay là sự lập lại, sự lây lan, sự lưu luyến những lề thói cũ của những kẻ cho mình là người và những kẻ gần những kẻ cho mình là người nên cũng nghĩ chỉ có mình mới là người và bắt chước bọn tự cho mình là người ấy để xem kẻ thù chung là con vật.

Trong khi dân quân Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa vội nhào xuống nước bơi nhanh đến cứu sống viên phi công John McCain ngày 26-10-1967 khi máy bay ném bom Mỹ sau khi tàn phá Hà Nội bị bắn rơi xuống Hồ Trúc Bạch, Hà Nội, đối xử với Ông với tình người và tinh thần nhân quyền, tôn trọng tù binh chiến tranh theo đúng công ước quốc tế, để sau này Ông trở thành Thượng Nghị Sĩ, ứng cử viên Tổng thống Hoa Kỳ

US Army 2

hoặc võng cáng đưa tù binh Mỹ bị thương đi sơ tán tránh bom Mỹ

US Army 3

thì các chiến binh Hoa Kỳ lái xe thiết giáp kéo lê xác một “Việt Cộng” như xác một con vật,

  US Army 4

hoặc xúm lại tra tấn tù binh cộng sản (hai chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa giữ đầu để đổ nước vào mũi tù binh, còn chiến binh Hoa Kỳ dùng đầu gối ấn vào bụng cho tù binh ói nước)

US Army 5

còn khi gặp phải “tên Việt Cộng” trung kiên với Đảng, không khai báo, họ lôi “hắn” lên trực thăng bay cao vài cây số rồi xô xuống

 US Army 6

Đối với tù binh cộng sản, các quân nhân Mỹ đã làm những điều điều tàn ác như thế, thì chỉ có dân lành mới đúng là số đông lý tưởng cho một cuộc đi săn thú mà thôi, như cuộc thảm sát ở Mỹ Lại năm nào:

 US Army 7

Học tập từ quân trường Quang Trung theo các bài bản của Mỹ, viên đại úy Việt Nam Cộng Hòa này đã đằng đằng sát khí lăm lăm ngọn lưỡi lê chực chọc vào bụng một tù binh cộng sản trong khi các quân nhân Cộng Hòa khác ái ngại thảng thốt đứng nhìn

US Army 8

Tương tự vị sĩ quan, người lính Cộng Hòa này đã dùng lưỡi lê cắt họng người nông dân do không chịu chỉ điểm vị trí của Việt Cộng (ảnh của Horst Faas chụp ngày 09-01-1964, Hãng Thông Tấn AP)

US Army (3)

lưỡi lê luôn là dụng cụ tra tấn và sát hại tù binh cộng sản

 US Army 10

sự sợ hãi lồng căm thù khiến người chiến binh Cộng Hòa xem người phụ nữ già không khác gì một tên giặc

US Army 11

đến độ sự vô cảm với người dân còn được ống kính một phóng viên nước ngoài ghi cảnh một nông dân bế xác con thơ, với những gương mặt hoặc tò mò hoặc cười vui vẻ của các quân nhân Việt Nam Cộng Hòa trên xe thiết giáp, tháng 3 năm 1964

US Army 12

Nhưng trong khi các sĩ quan Mỹ giở trò thú tính và vị tư lệnh Mỹ phải cố phân trần để không kết tội họ, thì tình hình rất khác trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa khi các quân nhân Việt Nam Cộng Hòa tước khẩu AK của chiến binh cộng sản Bảy Lốp

US Army 13

dẫn Bảy Lốp đến gặp Tướng Tư Lệnh Cảnh Sát Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Ngọc Loan, và viên tướng này rút súng chỉa vào thái dương Bảy Lốp mà bóp cò trước anh mắt kinh hoàng hoảng hốt của những quân nhân, và mặc cho có sự có mặt của phóng viên nước ngoài

US Army 14

viên tướng lạnh lùng cất súng vào bao lúc Bảy Lốp ngả vật xuống đường phố Sài Gòn, tay vẫn còn bị trói thúc ké sau lưng trong tư thế một tù binh chiến tranh

US Army 15

Thế đấy, trong khi những người cộng sản Việt Nam biết tuân thủ các công ước quốc tế về tù binh chiến tranh thì các chiến binh của họ đã không được kẻ thù đối xử tương tự. Họ: những kẻ cho mình là người, và xem kẻ thù là súc vật, khiến bức ảnh sau trên tạp chí Life số ra ngày 26-11-1965 đã khiến người dân các nước trên thế giới phản đối

US Army 16

Sau khi xảy ra vụ tồi tệ tại Mỹ Lại, Mỹ đã phủ nhận “quá khứ”, để rồi tháng 4 năm 2012 này lại phải đối mặt với vụ tồi tệ mà các binh sĩ Mỹ đã gây ra với tù binh và dân thường Afghanistan.

US Army 17

Sau khi giết em Mudin, một thiếu niên đang chạy bộ kiếm mua thức ăn cho gia đình, các quân nhân Mỹ đã lột trần truồng thi thể của Mudin. Andrew Holmes và Jeremy Morlock thay phiên nắm tóc dựng đầu xác chết của Mudin. Việc chụp hình cứ như thể đó là một chiến công đã bắn hạ một quân phiến loạn tức một con vật. Tệ hại hơn, Holmes đã cắt mấy ngón tay của cậu bé Mudin, cất vào túi có dây kéo và bảo các chiến hữu rằng sẽ phơi khô đem về làm bộ sưu tập sau này.

US Army 18US Army 19

Morlock còn khét tiếng với màn chụp hình vui vẻ với vài trẻ em Afghanistan dạn dĩ rồi lên xe quân sự Stryker vừa lái vừa ném kẹo để các trẻ này cùng rất đông trẻ em rụt rè khác túa ra từ nhà dân ra lượm kẹo, còn Morlock xả súng ra phía sau, tàn sát các em bé này, trong khi các chiến hữu khác cho xe Stryker cán dày xéo lên người các em.

US Army 20

Andrew Holmes, Michael Wagnon, Jeremy Morlock và Adam Winfield đã làm ô danh nước Mỹ và tất nhiên nếu luật pháp Mỹ tha tội cho chúng như đã từng tha tội cho những kẻ gây ra cuộc thảm sát ở Mỹ Lại (Việt Nam), thì chúng cũng sẽ kết thúc phần đời còn lại trong tủi nhục vì bị khinh rẻ bởi người dân Mỹ chân chính. Nhưng chính quân đội Mỹ mới phải chịu phần trách nhiệm lớn nhất vì đã đào tạo ra những anh hùng cá nhân bịnh hoạn, không mô phỏng mô hình giáo dục quân đội cộng sản Việt Nam, nơi đào tạo ra những chiến binh anh hùng cách mạng. Ngay từ ngữ phân trần của tư lệnh Mỹ tại Afghanistan rằng quân nhân Mỹ được học điều lệnh rằng phải handle remains (xử lý xác chết hoặc phần thi thể còn lại) của quân thù một cách nhân văn nhất có thể được mà không hiểu rõ tiếng Mỹ tiếng Anh rằng “handle” không mang nội hàm duy chỉ có nghiêm túc, còn “nhất có thể được” luôn mang nội hàm không bao giờ cao nhất, không bao giờ tốt nhất, và thậm chí có cũng được mà không thì cũng chẳng hề chi. Một quân đội lại dùng thứ tiếng Anh thô thiển đầy sai sót như thế trong quân lệnh, thì sao lại có thể trách các binh sĩ nếu họ đột xuất thành thú vật như người sói lúc tròn trăng?

Vì sai lầm muốn hạ “Bắc Việt” bằng mọi giá, năm 1974 Mỹ đã làm ngơ, bỏ mặc cho các chiến hạm Việt Nam Cộng Hòa bị Trung Quốc đánh tan tác, binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa bị Trung Quốc sát hại, và Quần Đảo Hoàng Sa bị chiếm đóng, nhằm làm Bắc Việt hoặc phải lo đánh nhau với Trung Quốc không thể tiếp tục chống Mỹ, hoặc bị ô danh mang tiếng “bán nước” vì để yên cho Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa. Sai lầm này của Mỹ đã khiến Trung Quốc chiếm ưu thế mưu bá đồ vương làm chủ Biển Đông, về sau đe dọa an ninh các quốc gia đồng minh của Mỹ trước kia thuộc khối quân sự SEATO tức Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á, cái tổ chức đã tan rã cùng với sự tháo chạy của Mỹ, sau đó đã  kết hợp lại với Việt Nam hình thành khối kinh tế ASEAN ngày nay, mà Mỹ dù có muốn quay lại cũng đã muộn màng về chiến lược trước thế lực hải quân hùng mạnh của Trung Quốc.

Vì sai lầm muốn hạ Việt Nam cộng sản bằng mọi giá, thay vì nhanh chóng thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam từ 1976, viện trợ Việt Nam, bồi thường chiến phí, giúp Việt Nam nhanh chóng giàu mạnh như Nhật Bản để bảo vệ an nguy cho toàn vùng Đông Nam Á vốn toàn là đồng minh của Mỹ, cho phép Mỹ sử dụng căn cứ hải quân Cam Ranh, cho phép chiến hạm Hoa Kỳ ngang dọc Biển Đông triệt tiêu tham vọng của Trung Quốc tràn xuống phương Nam chiếm đóng Đông Nam Á và xâm lược Châu Đại Dương cùng Châu Nam Cực, Mỹ vừa bật đèn xanh tuyên bố ủng hộ Trung Quốc ồ ạt tấn công Việt Nam năm 1978, vừa đánh bồi bao vây cấm vận kinh tế Việt Nam khi thấy Việt Nam không những tồn tại trước sự xâm lược của Campuchia mà còn tiêu diệt luôn chế độ Khmer Đỏ, khiến Việt Nam chậm phát triển hơn trong thời điểm Trung Quốc phát triển nhanh hơn, và nay đe dọa uy thế của chính Hoa Kỳ, hù dọa các nước Đông Nam Á, thách thức sức mạnh hải quân Mỹ trong khu vực trọng yếu này của thế giới.

Vì tất cả những sai lầm trên, việc đầu tiên Mỹ có thể nhanh chóng sửa sai là giáo dục lại quân đội Hoa Kỳ về nhân quyền, để họ biết phân biệt thế nào là văn minh và mọi rợ, thế nào là chiến binh anh hùng và sát thủ man di, nhất là thế nào là danh dự quốc gia vốn là điều mà binh sĩ Hoa Kỳ hầu như không biết đến; đồng thời, các tướng lĩnh Mỹ phải rà soát lại các điều lệnh, sử dụng những nội dung tiếng Anh mang nội hàm rõ ràng, minh bạch, nhằm triệt tiêu bất kỳ sự vi phạm nào mang tên do-không-hiểu-biết hoặc tại-bị-vì-bởi-ngôn-ngữ-chứa-sẵn-lời-động-viên-làm-bậy. Nếu không chấn chỉnh, sự có mặt của Hoa Kỳ ở Biển Đông thay vì đáp ứng sự kỳ vọng của người dân ASEAN, hành vi thú tính mất dạy về nhân quyền của binh sĩ Mỹ sẽ đưa Mỹ lâm vào bước đường mạt vận nếu các hạm đội Trung Quốc từ phương Bắc tràn xuống và các chiến binh Hồi giáo cảm tử Indonesia tức giận vì thi thể chiến hữu bị làm nhục ở các nước Hồi Giáo anh em sẽ từ phía Nam đánh lên bằng xuồng cao tốc.

Hãy học hỏi Việt Nam về nhân quyền để đừng bị lời nguyền lập lại sự thất trận của quá khứ.

US Army 21US Army 22US Army 23

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Nước Mỹ Bất Hạnh

Nước Mỹ Vỡ Vụn

Trăm Trứng

Arms Embargo – Vấn Đề Hoa Kỳ Cấm Vận Vũ Khí Việt Nam

Nhân Chuyến Thăm Chính Thức Việt Nam Của Tổng Thống Hoa Kỳ Obama Tháng 5 Năm 2016

Hoàng Hữu Phước, MIB

15-5-2016

000

A) Mỹ Cấm Vận Vũ Khí Việt Nam

Mỹ đã ban hành lịnh cấm vận vũ khí Việt Nam từ ngay sau Sự Kiện Vịnh Bắc Bộ năm 1964 tức vụ Bắc Việt hai lần liên tiếp trong 2 ngày cho ba tàu phóng ngư lôi (torpedo boat) mang phiên hiệu T-333, T-336 và T-339 lao vào tấn công khu trục hạm (destroyer) USS Maddox của Mỹ khi Maddox ở cách bờ biển những 28 hải lý, khiến Mỹ quyết định ào ạt đổ quân vào Nam Việt Nam.

Cần lưu ý trong tiếng Anh “boat” luôn hàm nghĩa nhỏ xíu, nhỏ hơn “ship”, như cách gọi “thuyền nhân” là “boat people”. Do không thể nào có bất kỳ ai trên thế giới có được ảnh chụp của tàu phóng ngư lôi của “Cộng sản Bắc Việt” nghèo nàn ra sao, bé nhỏ thế nào, cũ kỹ đến đâu, và lội nhanh hay chậm, chúng ta nên tạm xem thế nào là “Torpedo Boat” qua hình một “boat” phóng ngư lôi của Mỹ dưới đây cùng ảnh chụp một chiếc “boat” phóng ngư lôi của Liên Xô (dường như là loại Bắc Việt sử dụng), cả hai cùng xuất hiện trong Đệ Nhị Thế Chiến:

001002003

Vấn đề lạ ở chỗ dù tàu phóng ngư lôi torpedo boat luôn là loại có tốc độ cao thì (a) tàu của Bắc Việt vẫn không thể dùng làm thứ để hùng hổ tấn công, chưa kể tàu chắc chắn không bao giờ hiện đại bằng tàu phóng ngư lôi của Mỹ – như so sánh ở trên – nói gì đến khu trục hạm khổng lồ Maddox, nên tầm bắn của cả ngư lôi và súng ống không thể xa,  muốn tấn công Maddox thì tàu sẽ phải áp thật sát nghĩa là ngay cả khi manh động từ còn rất xa thì khu trục hạm Maddox cũng đã có thể bắn hạ tàu phóng ngư lôi Băc Việt dễ dàng do có tầm bắn ngư lôi và đại bác xa hơn; (b) tàu phóng ngư lôi Bắc Việt được cho là đã để lại trên thân khu trục hạm Maddox chỉ mỗi một lổ đạn súng máy chứ tàu Bắc Việt chẳng phóng quả ngư lôi nào; và (c) dù khu trục hạm Maddox có hỏa lực cực kỳ ghê gớm của đại bác và ngư lôi, Maddox vẫn như một đứa hài nhi khóc thét sợ hãi méc với mẹ là hàng không mẫu hạm Mỹ Ticonderoga và ngay lập tức sáu chiến đấu cơ phản lực Mỹ xuất kích đánh chìm một tàu phóng ngư lôi của Bắc Việt đồng thời phá hỏng hai chiếc còn lại làm 4 chiến sĩ tử thương và 6 chiến sĩ trọng thương trong khi phía Mỹ không có thương vong nào. Sau khi giả vờ bỏ chạy do bị “tấn công dữ dội”, hai ngày sau, khu trục hạm Maddox trở lại vị trí cũ với sự hộ tống của một khu trục hạm khác là chiếc Turner Joy, để rồi gây nên cuộc chiến tranh Việt Nam khi lại ngụy tạo lời cầu cứu khẩn thiết lạy xin các chiến đấu cơ xuất kích cứu nguy với lý do đã bắt được tín hiệu cho thấy Bắc Việt lại sắp sửa tấn công, khiến Mỹ ồ ạt đổ bộ vào Đà Nẳng. Sự thật về sự ngụy tạo lý do này đã được Mỹ công bố khi đến hạn cho phép giải mã hồ sơ mật của quá khứ.

Xin giới thiệu destroyer ship lừng danh thế giới: Khu trục “hạm” USS Maddox đã “bị” tàu phóng ngư lôi Bắc Việt tấn công (Maddox dài 115 mét, hai động cơ cánh quạt,  tầm hoạt động 12.000 km, nhân lực gồm 336 sĩ quan và quân nhân, trang bị 6 khẩu đại bác 120 li, 12 khẩu AA 40 li, 11 khẩu AA 20 li, 10 ống phóng ngư lôi):

004

Còn hàng không mẫu hạm USS Ticonderoga này đã không răn đe được Bắc Việt ắt do Bắc Việt có hàng triệu tàu phóng ngư lôi tràn ngập Biển Đông nên chiến đấu cơ của mẫu hạm chỉ diệt được một tàu phóng ngư lôi rồi tháo chạy về báo xin Tổng Thống Hoa Kỳ cho quân đổ bộ vào…Đà Nẵng, thay vì vào Hải Phòng nếu muốn  dạy cho Bắc Việt biết thế nào là lễ độ:

005

Như vậy, chỉ có một trong ba giả thuyết rằng (a) Bắc Việt đã đột nhiên ngu xuẩn khi đạp chiếc xích lô made-in-Vietnam húc vào chiếc xe tăng tấn công chủ lực M1A2 Abrams made-in-USA, (b) vũ khí hạng cũ của Liên Xô cho Bắc Việt mượn như tàu phóng ngư lôi nhỏ xíu Cộng Sản P4 tức P4 Komsomolets chục người vẫn có thể ra tuốt hải phận quốc tế đánh đuổi khu trục hạm tối tân khổng lồ gần 400 quân sĩ USS Maddox mà thậm chí 6 phản lực cơ chiến đấu của Mỹ oanh kích bắn hạ được có 1 tàu và làm hỏng 2 tàu Bắc Việt chứ hỏa lực hùng hậu khủng khiếp của Maddox không thể bảo vệ chính nó để làm phương hại gì đến 3 chiếc tàu nhỏ của Bắc Việt khiến dẫn đến hồ nghi rằng hải quân Mỹ sẽ không thể bảo vệ được Hoa Kỳ, và (c) Maddox đã áp sát Bắc Việt để mong bị bắn cảnh cáo và hớn hở với một lổ đạn súng máy trước khi bỏ chạy để ngụy tạo chứng cớ cho Mỹ khởi sự cuộc chiến tranh tàn khốc ở Việt Nam. Tất nhiên tài liệu lịch sử của Mỹ và công trình nghiên cứu của tất cả các giáo sư Mỹ đều chứng minh “giả thuyết” cuối cùng là sự thật.

B) Vũ Khí Liên Xô

Trong chiến tranh Việt Nam, tác giả bài viết này đã nghe các chiến sĩ Cộng Hòa trú đóng ở gần trường tiểu học Phan Đình Phùng tại Quận 3 Sài Gòn cho biết họ rất sợ súng AK-47 của Việt Cộng vì khi xông trận, tiếng nổ dịu dàng “đúng chuẩn lịch sự của đề-xi-ben” của tiểu liên Mỹ M16E1 đã bị tiếng nổ chát chúa của AK47 lấn át làm họ hoảng loạn mất tinh thần chiến đấu, và AK còn lợi hại ở chỗ cỡ đạn luôn to nhỉnh hơn đạn của M16 nên súng AK có thể xài đạn M16 tịch thu được trong khi lính Cộng Hòa không sao dùng M16 để xài đạn AK họ nhặt được “trên xác cộng quân”.

Nhưng hãy nói về một vũ khí khác của Liên Xô đã lừng danh trên chiến trường Việt Nam là xe tăng T-54 tức loại xe tăng loại trung bình củ kỹ thời Đệ Nhị Thế Chiến của Liên Xô được cung cấp cho Bắc Việt:

006007

T-54 ưu việt hơn so với xe tăng Mỹ cung cấp cho Nam Việt Nam là M48 Patton

010008009

Ở trên là các so sánh phân biệt về kỹ thuật và mỹ thuật. Còn khi tác giả bài viết này còn nhỏ thì sự so sánh phân biệt lại rất đơn giản: xe tăng Việt Cộng bánh xích một tầng nên xe lùn, còn xe tăng Mỹ bánh xích hai tầng nên xe cao hơn.

C) Vũ Khí Hiện Đại Nga Hiện Đại

Vũ khí Nga cung cấp cho Việt Nam (bán chịu) tất nhiên chưa bao giờ là loại hiện đại nhất, từ súng ống, xe tăng, cho đến hỏa tiển và chiến đấu cơ Mig, v.v., vì tất cả những ưu thế quân sự của vũ khí tối tân phải được bảo mật tối đa cho mục đích quốc phòng Liên Xô. Tuy nhiên, đối với nước Nga hiện đại thì vũ khí hiện đại của Nga là nguồn thu ngoại tệ dồi dào khủng khiếp do luôn là thứ hàng hóa được ưa chuộng nhất trên thế giới do tính ưu việt của các vũ khí ấy như Nga đã phô diễn hoành tráng qua lễ duyệt binh Ngày Chiến Thắng 2015, 2016 và qua sự tham chiến chống IS hiện nay. Đặc biệt sự phô diễn xe tăng Armata T-14 tại Lễ Chiến Thắng 2015 được che đậy bớt

011.PNG

để rồi xuất hiện đường bệ tại Lễ Chiến Thắng 2016

012.PNG

đã ngay lập tức được đánh giá là chiếm lĩnh vị trí số một thế giới so với tất cả các loại xe tăng hiện đại tối tân mà bất kỳ quốc gia nào khác sản xuất. Thậm chí trước tính năng tàng hình của Armata T-14, các nhà sản xuất vũ khí Mỹ nhao nhao lên rằng Nga đã nói xạo vì xe tăng luôn phát ra âm thanh lớn, sức nóng cao và khói bụi nhiều, nghĩa là Mỹ vẫn chưa thể tìm ra phương pháp khắc phục để chế tạo được xe tăng tàng hình.

Thử so sánh với xe tăng hiện đại nhất của Mỹ hiện nay là Abrams Tusk M1A2 SEP V3

013

chúng ta sẽ có thể tự đánh giá được sự ưu việt ra sao:

014015

chưa kể các loại vũ khí khủng khiếp mà Nga đã tung ra trong Lễ Chiến Thắng như Đại Pháo Tự Hành

016017

 

Và biết bao thứ vũ khí tối tân cho không quân như các chiến đấu cơ và oanh tạc cơ dòng  SU lừng danh cũng như các loại tàu chiến và tàu đổ bộ khổng lồ khác mà nhiều nước đặc biệt quan tâm đến.

018

D) Vũ Khí Mỹ – Tại Sao

Tất nhiên, mua vũ khí từ Nga sẽ đem đến Việt Nam 8 thuận lợi như về (a) giá cả, (b) tính năng ưu việt của vũ khí hiện đại Nga, (c) phương thức thanh toán, (d) sự quen thuộc trong học tập-huấn luyện với chuyên gia vũ khí Nga, (e) lòng tin sẵn có vào khí tài quân sự Nga, (f) củng cố mối quan hệ lâu bền với Nga về lĩnh vực trang bị quốc phòng, (g) có thể được chuyển giao công nghệ chế tạo – lắp ráp – sản xuất của Nga cho một số khí tài, và (h) phù hợp với xu thế chung của nhiều nước ưa chuộng khí tài quân sự Nga.

Tuy nhiên, mua vũ khí từ Nga lại đem đến Việt Nam 5 điều bất lợi như (a) những vũ khí siêu hiện đại của Nga như các dàn phóng tên lửa khủng khiếp mà Nga đã thị uy trên chiến trường Syria có giá rất cao mà Trung Quốc giàu có đã tận dụng sức mạnh tài chính cùng thời cơ bị cô lập của Nga để mua được, (b) lợi ích sống còn về kinh tế của Nga sẽ khiến Nga hạn chế hoặc từ chối bán cho Việt Nam những khí tài quân sự có thể không làm hài lòng Trung Quốc, (c) các chiến đấu cơ của Trung Quốc đều được Trung Quốc tự chế mô phỏng theo công nghệ Nga mới hơn so với các chiến đấu cơ Việt Nam hiện có, (d) các phương tiện hải quân Nga cực kỳ gây ấn tượng do kích thước khổng lồ nhưng chưa từng được kiểm chứng trên thực tế chiến trường chưa kể Nga còn đặt Pháp chế tạo hai mẫu hạm Mistral cho trực thăng tấn công và đổ bộ, và (e) việc sử dụng khí tài quân sự không tương hợp với phần còn lại của ASEAN sẽ gây khó khăn trong hợp đồng tác chiến khi vẫn có khả năng trong vài năm sắp đến khối ASEAN sẽ buộc phải biến thành một liên minh quân sự khi Trung Quốc thực hiện xâm chiếm ASEAN hoặc khi nổ ra chiến tranh khu vực có sự tham chiến của Mỹ và Nhật.

Từ các hoàn cảnh trên, việc mua khí tài quân sự của Mỹ sẽ là khả năng tốt nhất để nâng cao khả năng trước hết trong bảo vệ vùng biển, bảo vệ bờ biển, bảo vệ lòng biển và bảo vệ vùng trời trên vùng biển của Việt Nam cũng như hải phận quốc tế của ASEAN.

E) Trái Bóng Trên Sân Mỹ

Trên thực tế, trước sự bành trướng và gây hấn của Trung Quốc tại Biển Đông, cùng với việc nhất thiết phải bảo vệ tuyến hàng hải trên Biển Đông cực kỳ quan trọng với thương mại thế giới, Mỹ đã nới lỏng lịnh cấm vận vũ khí với Việt Nam để tạo điều kiện cho Việt Nam tiếp cận với các khí tài quân sự hải quân nhằm nâng cao khả năng của Việt Nam trong tự  bảo vệ vùng biển của mình. Song, như thế là chưa đủ, vì lực lượng mặt đất của Việt Nam còn cần được trang bị hạng nặng để bảo vệ vùng duyên hải, bờ biển, chứ không chỉ ngoài biển, chưa kể còn tính cả phòng thủ lòng biển và không phận trên biển.

Việc Việt Nam đã có tiến bộ vượt bậc về nhân quyền là cụ thể như trong xóa đói giảm nghèo, bình đẳng giới và nữ quyền, kinh doanh khu vực tư nhân, bảo hiểm y tế toàn dân, phát triển giáo dục và du học, v.v., cũng như vị trí chính thức của Việt Nam trong Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hợp Quốc, cùng với những hợp tác nhân đạo với Hoa Kỳ trong nhiều chục năm qua đối với vấn đề MIAs quân nhân Mỹ mất tích trong chiến tranh.

Tuy nhiên, nhân quyền luôn là lý do – dù khiên cưỡng – để các cơ quan Mỹ đắn đo, kéo dài việc giở bỏ cấm vận vũ khí đối với Việt Nam.

Việc cấm vận vũ khí Việt Nam không có giá trị thực tiễn do

a) vũ khí chiến tranh tức lethal weapons là để Việt Nam chống giặc ngoại xâm như thực tế lịch sử chứ không thể gán ghép vào “nhân quyền” như thể Việt Nam đe dọa an ninh, dân chủ, chủ quyền của các quốc gia khác;

b) Việt Nam vẫn có thể trong suốt thời gian hiệu lực của lịnh cấm vận của Hoa Kỳ mua sắm vũ khí tối tân của Nga, kể cả phát triển hải đội tàu ngầm, và thực tế đã đánh bại Trung Quốc trong cuộc xâm lược của Trung Quốc toàn tuyền biên giới phía Bắc cũng như đánh bại cuộc xâm lược của Campuchia toàn tuyến biên giới Tây Nam bằng các vũ khí chiến tranh mua của Liên Xô;

c) Việt Nam là môt thực thể có uy tín ở ASEAN có liên quan đến sự an nguy của ASEAN mà sự cấm vận nhằm làm Việt Nam thiếu thốn các khí tài quân sự sẽ chỉ đem lại hiểm họa hiển nhiên cho ASEAN từ mối đe dọa của Trung Quốc;

d) dù cho ASEAN là một khối luôn tuyên bố không là một liên minh quân sự như NATO, vẫn có khả năng sự hợp tác quân sự sẽ phát sinh tự thân ASEAN như hệ quả tất yếu khi hiểm họa từ Trung Quốc trở thành hiện thực xâm lược, và khi đó sự đồng bộ hay chênh lệch về chất lượng và số lượng khí tài quân sự của các nước ASEAN là yếu tố quan trọng trong phòng vệ và tự bảo vệ của chính ASEAN;

e) chưa kể ngay cả khi Mỹ gỡ bỏ lịnh cấm vận vũ khí Việt Nam thì chẳng bao giờ Mỹ bán cho Việt Nam những khí tài quân sự tối tân nhất để phải đắn đo lo lắng về bí mật công nghệ quốc phòng Hoa Kỳ; và

f) Mỹ cần phải quan tâm đến sự cạnh tranh trên thị trường vũ khí từ các quốc gia sản xuất khí tài quân sự hùng mạnh như Đức, Nhật, Hàn, v.v., mà Việt Nam tất nhiên phải ưu tiên mua sắm vũ khí Mỹ để hiện thực hóa nguyên tắc ngoại giao của “có qua có lại”.

Quả bóng đang thực sự ở trên phần sân của Hoa Kỳ, và Tổng Thống Obama có cơ hội vàng trở thành người trực tiếp xử lý quả bóng ấy vì lợi ích của nước Mỹ và của dân chúng Mỹ, thay vì chuyền quả bóng ấy cho người kế nhiệm.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

EU và Darwin

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-3-2016

Năm 2011 tôi có mở antichina.blog.com đăng các bài viết của tôi chống Tàu bằng tiếng Việt, trong đó có một bài tôi ghi rằng cách đó hơn 10 năm tôi có bút chiến bằng tiếng Anh trên internet rằng việc Mỹ chống Việt Nam là ngu xuẩn vì:

a) Chính Việt Nam bảo vệ các cựu thành viên Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á SEATO đồng minh của Mỹ (mà sau đó đã tan rã do Việt Nam đánh cho Mỹ bỏ chạy khởi Đông Nam Á, còn các vị đồng minh Mỹ này gồm Thái Lan, Singapore, Malaysia, Indonesia, và Philippines sau đó tụ họp lại tự tổ chức nhóm mới có tên ASEAN, có qua mặt Mỹ để kết nạp luôn Việt Nam, còn ông “anh cả” Việt Nam đã tác động thúc giục ASEAN kết nạp luôn Myanmar dù lúc ấy Myanmar vẫn đang bị Mỹ mắng nhiếc là vi phạm nhân quyền tệ hại);

b) Việc Trung Quốc tuyên bố lãnh thổ cực Nam của Trung Quốc kéo dài đến đảo này đảo nọ của Malaysia và Indonesia chỉ là điều vu vơ, và tôi cho rằng Trung Quốc thế nào cũng ngắm nghía Darwin của Úc như sách lược xâm chiếm Úc Châu; và như vậy Việt Nam đang bảo vệ Úc Đại Lợi của Phương Tây.

Hôm qua, tờ Nữu Ước Thời Báo New York Time đăng tin Úc đã ký hợp đồng cho Trung Quốc thuê cảng Darwin trong 99 năm và Mỹ đã lên tiếng quan ngại sâu sắc.

Tôi không đặt vấn đề tầm nhìn của tôi có xa không, vì tôi cận thị nặng. Tôi không đặt vấn đề Mỹ không có tầm nhìn xa, vì tôi biết Mỹ luôn tự lấy chiếc khăn có in chữ Nhân Quyền để vừa tự bịt mắt mình, vừa trùm lên đầu thế giới. Chỉ cần mở tấm bản đồ thế giới ra, bất kỳ đứa trẻ cận thị nào ở Việt Nam cũng nhìn thấy Trung Quốc bị bủa vây không thể bung ra bành trướng: phía Bắc có siêu cường nguyên tử Nga ngự trị, phía Tây có cường quốc nguyên tử Ấn Độ lăm le mà xa hơn nữa là Tây Âu với NATO trang bị khí tài nguyên tử ngăn chặn bất kỳ mưu đồ Đại Tây Dương Tiến nào của Trung Quốc muốn theo vết Thiết Mộc Chân Thành Cát Tư Hãn, phía Đông có Nhật Bản và Hàn Quốc chế ngự mà có vượt qua được biển (tiếng Anh hàn lâm là Biển Hoa Đông) thì việc vượt Thái Bình Dương tấn công Mỹ Quốc là chuyện viễn vông, chỉ còn Nam Tiến là con đường duy nhất.

Tuy nhiên, bao ngàn năm thực hiện chuyện Bình Nam xâm chiếm Việt Nam làm bàn đạp tràn xuống Đông Nam Á để tiến đến Châu Úc đã chỉ khiến toàn bộ lịch sử Trung Quốc không có bất kỳ một chương chiến thắng vẻ vang nào. Trung Quốc bèn

a) lưu manh hê lên rằng Biển Đông (tiếng Anh hàn lâm là Biển Hoa Nam) là của nó, tự đưa tàu đến, tự đưa quân đến, tự đưa máy bay đến, tự đưa vũ khí phòng không đến, với lý do rất côn đồ rằng “nếu là của tụi bây sao tụi tao đang đến ở nè và tụi bây không dám đến đánh đuổi tụi tao đi?”;

b) ủng hộ bất kỳ hoạt động nào “chống cộng sản Việt Nam” để Việt Nam Cộng Sản phải bị lật đổ, tướng lĩnh cộng sản Việt Nam phải bị tiêu diệt, và do đó biến mất hoàn toàn trên thế gian này lực lượng quân sự duy nhất có thể phá hỏng con đường Nam Tiến chiếm Châu Úc của Trung Quốc, không còn có thể đánh chặn hậu các hạm đội Trung Quốc để giải cứu Úc với New Zealand;

c) rút kinh nghiệm bao ngàn năm, nhận ra rằng con đường chiếm Châu Úc bằng đường biển sẽ nhanh hơn là bằng đường bộ xuyên qua Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác, Trung Quốc tiến hành chiếm Biển Đông, rắp tâm lập vùng nhận dạng phòng không (nếu phi cơ đi ngang không thông báo Trung Quốc, sẽ bị bắn hạ; nếu thông báo thì đương nhiên công nhận đó là không phận thuộc chủ quyền Trung Quốc); và

d) khôn khéo cho Úc vô tròng bằng hợp đồng cho thuê cảng trong 99 năm, hình thành tuyến hàng hải nói liền Trung Quốc đến Úc xuyên qua Biển Đông, và sự trùng hợp ở đây là Trung Quốc chọn Darwin, vừa là vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng khống chế hoạt động hải quân Hoa Kỳ, vừa là cái cảng vô danh tiểu tốt mà Úc chưa từng nghĩ đến ngay cả cái giá trị bọt bèo của nó, vừa là sự xâm chiếm chiến thuật “từ đồ dần dà” mà ngay cả Hoàng Đế Quang Trung của Việt Nam còn phải âu lo, để sau 99 năm thì cộng đồng dân cư gốc Tàu ở đó có thể tuyên bố ly khai khỏi nước Úc, mà nếu Úc ra tay đàn áp thì Trung Quốc lấy ngay cớ bảo vệ kiều bào sẽ ồ ạt tấn công chiếm luôn nước Úc.

Trong các bút chiến bằng tiếng Anh của mình trên internet, tôi có viết rằng Ngoại Trưởng Mỹ Bà Hillary Clinton nên tiết kiệm ngân sách Hoa Kỳ bằng cách cho thôi việc mấy trăm quan chức phụ trách “nhân quyền” ở Bộ Ngoại Giao của Bà, vì rằng cái tập thể ấy quanh năm suốt tháng chỉ làm mỗi việc: làm thiên hạ đồng minh chửi mắng Mỹ. Họ bỏ công sức cả năm trời để thu thập thông tin từng quốc gia một để cuối năm hình thành Báo Cáo Nhân Quyền trong đó ghi chi tiết từng quốc gia có vấn đề gì, cụ thể ra sao, và do đó sẽ được mấy điểm, khiến ngay cả Anh, Pháp, v.v., năm nào cũng phải nổi giận, Việt Nam thì nói vài câu chiếu lệ vì biết cái báo cáo ấy vô hại, trong khi Trung Quốc nhảy nhổm cho ra Báo Cáo Nhân Quyền tập trung chỉ vào nước Mỹ.

Mới đây trên blog wordpress.com này tôi có viết rằng Âu Mỹ rồi sẽ thành nạn nhân của cái vũ khí “nhân quyền”.

Nếu như New York Time hôm qua đưa tin về việc Úc lỡ ký hợp đồng cho Trung Quốc thuê Darwin trong 99 năm, cho thấy Mỹ cứ lo dùng vũ khí nhân quyền để làm Việt Nam suy yếu, thay vì viện trợ Việt Nam, ve vản Việt Nam, nhỏ nhẹ với Việt Nam, lấy lòng Việt Nam ngay từ ngày 01-5-1975 (tức ngày hôm sau của ngày 30-4-1975), nên ngày nay mới bị Trung Quốc chiếm Biển Đông làm ách tắc tuyến giao thông hàng hải huyết mạch của “thế giới tự do”, còn đồng minh Úc của Mỹ thì cũng cứ lo “nhân quyền” nên bây giờ thành gả ngốc sập bẫy Trung Quốc để rồi chỉ cần 50 năm nữa thôi trong cái hợp đồng 99 năm ấy Úc sẽ bị diệt vong;

Thì cách nay hai giờ New York Post lại đưa tin khủng bố chấn động Brussels Vương Quốc Bỉ, cho thấy “nhân quyền” đang đẩy EU vào diệt vong.

Hỡi ôi, bao giờ Âu Mỹ mới chịu khôn ra!

Lăng Tần Hoàng Hữu Phước

Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ

Hoàng Hữu Phước, MIB

18-01-2016

 Army1

Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân Việt Nam, là vị tướng lĩnh rất dễ mến. Đại Tướng rất giống Đại Tướng Võ Nguyên Giáp ở dáng người, sự tươi tắn thân tình, và ánh mắt sáng quắc của bản lĩnh mưu lược. Tôi thường trò chuyện với Đại Tướng ngoài hành lang Quốc Hội vào giờ giải lao, và có lần Đại Tướng bảo “Để anh chụp chung với em một ảnh nhé” rồi lấy điện thoại ra gọi các phóng viên đến chụp hình tôi cùng Đại Tướng. Qua buổi họp hôm sau, do tôi tắt điện thoại vì bên trong nghị trường có thiết bị chặn sóng (khiến các điện thoại di động – trừ điện thoại của các lãnh đạo – đều không sử dụng được, có thể làm hỏng pin nếu không tắt điện thoại do điện thoại sẽ tự động cố gắng trong nhiều giờ dò kiếm tìm sóng), Đại Tướng khi thấy tôi bước vào đã kêu tên tôi và khi tôi đến, Đại Tướng đưa tặng tôi bức ảnh trên.

Khi tôi nói với Đại Tướng về nhận định của tôi nhân chuyến thăm vừa qua của Đại Tướng đến Hoa Kỳ, Đại Tướng chăm chú lắng nghe với phong cách lịch lãm khiến người đối diện có ấn tượng rằng Đại Tướng không những gần gũi, thân thiện, mà còn giỏi ngoại giao hùng biện thu phục nhân tâm.

Nếu vị Đại Tướng tầm thước Võ Nguyên Giáp đã mưu lược chiến thắng các tướng lĩnh cao to của Pháp và Mỹ vì đại cuộc giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, thì hậu duệ của Người là vị Đại Tướng tầm thước Đỗ Bá Tỵ đã sánh vai cùng các tướng lĩnh Mỹ cao to tại Ngũ Giác Đài để bàn chuyện quốc gia đại sự cho một chiến lược an ninh quốc phòng Mỹ–Việt vì đại cuộc duy trì cũng như bảo vệ hòa bình của Châu Á–Thái Bình Dương và thế giới.

 Army2Army3Army4

Uy thế và bản lĩnh mưu lược của các vị tướng quân của Việt Nam là kết tinh rõ nét nhất từ sự hun đúc của tinh thần quật khởi mang đậm dấu ấn dân tộc Lạc Hồng, được phô diễn thị uy hiệu quả, thành công, khi nền độc lập dân tộc, sự thống nhất đất nước, và sự bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ quốc gia là những điều kiện tiên quyết, không thể tách rời, cho tổ quốc quyết sinh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 26-10-2013. Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

17-01-2016

 CS

Trong bài Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình”, tôi có nêu về vấn đề trang bị vũ khí xe chuyên dùng cho lực lượng cảnh sát để chống bạo động, cùng các chiến thuật tác chiến chống bạo động của cảnh sát như một chuẩn bị phải có để sau suốt nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016) phải đình chỉ tất cả các việc liên quan đến soạn thảo dự án luật “Biểu Tình” do tôi đã thuyết phục thành công để Quốc Hội chưa cho bàn thêm về nội dung luật này, Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) sẽ có đủ điều kiện vật chất, tư duy, ngôn ngữ, thời gian nghiên cứu để bắt đầu chấp bút. Và mới đây, trên báo chí đã đăng tải hình ảnh các xe chuyên dùng chống bạo loạn có trang bị cả trung liên để bảo vệ tuyệt đối thành công Đại hội Đảng. Tất nhiên, thử thách vẫn còn nhiêu khê trước mắt đối với lực lượng cảnh sát do hỏa lực mạnh được trang bị cho các xe chuyên dùng, song liệu cảnh sát có dám xả súng trung liên vào đám đông lợi dụng “biểu tình” để gây bạo loạn hay không lại là vấn đề chưa ai tính đến, mà nếu không dám xả súng thì liệu có bảo vệ “an toàn tuyệt đối” hay không. Thử thách này do chính ngành công an tự chuốc lấy, khi lột lon chiến sĩ công an nào tát “dân” hay đánh “dân”, nghĩa là vô hình chung tự dưng trộn lẫn “người dân lương thiện” với “kẻ gây rối” chỉ vì cả hai cùng có thẻ Chứng Minh Nhân Dân, thậm chí cảnh sát cực kỳ run sợ nếu bị người đi đường quay phim thảy lên mạng chùa. Cần rút từ bài viết trên của tôi và bài viết gần đây để biết rằng cảnh sát Mỹ đánh đập người Mỹ, bắn hạ người Mỹ bất tuân hiệu lệnh, và tự do có nghĩa là người dân có quyền “tự do biểu tình” theo sự thông báo với cơ quan chức năng theo luật định, trong khi chỉ huy cảnh sát địa phương có toàn quyền yêu cầu đoàn “biểu tình” phải giải tán khi cho rằng có thể sẽ xảy ra bạo động, và nếu người “biểu tình” bất tuân sẽ bị “tự do đánh đập hoặc tự do bắn hạ”.

CS1

Còn trong năm 2011 tôi có viết blog bài mang tên Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam nói về bản thân người công an – ở đây xin gọi chung là “cảnh sát” cho đúng thông lệ quốc tế đối với chữ “Police”. Mới đây thấy Cô Rebecca Volent viết trên mạng Những Câu Chuyện Về Đồng Phục có viết cạnh bức hình này

 CS2

rằng người nước ngoài bảo trang phục của cảnh sát Việt Nam “không giống ai”, khiến du khách nước ngoài thêm rối rắm chẳng biết tin vào ai để mà cậy nhờ, cầu cứu, tôi mới sực nhớ bài luận nêu trên mà nội dung tôi có nêu tại một trong mười bài tư vấn ứng viên tự do cho cuộc bầu cử Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) rằng khi tôi đặt vấn đề tại buổi “giám sát” ở Sở Công An Thành phố Hồ Chí Minh, vị Trưởng Đoàn Giám Sát lập tức bảo tôi đã hết thời gian phát biểu, do sợ mếch lòng Sở Công An. Nay xin đăng lại bài trên để biết nếu xe cứu thương của thế giới có hình dấu thập đỏ (hoặc xanh lá) để mọi người luôn dễ hiểu dễ nhận ra, mà xe cứu thương của Việt Nam có hình trái táo cắn dỡ hoặc trái dưa hấu bổ đôi đỏ hườm chẳng hạn thì sẽ không ai hiểu nó là gì trừ người Việt Nam; và tương tự, cảnh sát Việt Nam mặc trang phục hoàn toàn đứng ngoài khả năng nhận diện của phần còn lại của nhân loại.

Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

CS3

A) Dẫn Nhập: Từ Hai Mẩu Tin Cảnh Sát Giao Thông Thành Phố Hồ Chí Minh Bị Sát Thương

Đêm 10/9/2011 Trung úy Cảnh Sát Giao Thông Lê Trọng Tuấn và Thượng sĩ Cảnh Sát Cơ Động  Phan Thanh Nhơn trên xe mô-tô 51A1- 0161 tuần tra trên đường phố phát hiện hai thanh niên đi xe máy vượt đèn đỏ bèn rượt theo truy bắt qua các đường Nguyễn Đình Chiểu, Đinh Tiên Hoàng, Võ Thị Sáu đến góc Phan Liêm – Điện Biên Phủ thì áp sát được xe vi phạm nhưng ngay sau đó đã bị hai đối tượng dùng chân đạp hai anh ngã xuống đường bị trọng thương và vẫn đang được điều trị tại Bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình.

Hai ngày sau,  Thượng sĩ Lương Khánh Việt và Thượng sĩ Trần Võ Hoài Thanh thuộc đội Cảnh Sát Giao Thông Bến Thành tuần tra trên xe mô tô 51A1-0448 phát hiện một nhóm thanh niên tu tập đua xe trái phép nên truy đuổi đến đường Nguyễn Trãi, Phường Nguyễn Cư Trinh, Quận 1, thì xe trượt húc vào tường rào trường Mầm Non khiến Thượng sĩ Việt tử vong, còn Thượng sĩ Thanh bị trọng thương hiện đang điều trị tại bệnh viện Chợ Rẫy.

Hai tai nạn xảy ra bởi vì cảnh sát giao thông Việt Nam đã được trang bị quá đơn giản, quá thiếu thốn, và không thể chấp nhận được cảnh xảy ra quá nhiều năm nay khi chiếc xe mô tô cảnh sát – tức loại mô tô dùng để rượt bắt chứ không là mô tô chạy đường trường – lại được sử dụng chở hai chiến sĩ, cảnh này chứng tỏ cảnh sát giao thông Việt Nam đã không hiểu biết về chức năng chiếc mô tô cảnh sát và nếu ở nước nào một mô tô cảnh sát chở hai cảnh sát tuần tra ắt nước đó cực kỳ nhược tiểu.

 CS4

 B) Những Hình Ảnh Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Giao Thông Việt Nam

Phiên xử hai kẻ thủ ác giết chết Bà Bí Thư Quận Ủy Quận Phú Nhuận vẫn còn là tin nóng hổi, và hình ảnh sau trên báo Tuổi Trẻ cho ta thấy những điều sau về cảnh sát giao thông:

 CS5

Các chiến sĩ chỉ được trang bị mũ bảo hiểm loại thường, súng ngắn, và chiếc còng. Ngoài ra, chiếc đai da trắng cũ kỹ là thứ vô dụng của cảnh sát mô tô chế độ Sài Gòn trước 1975 nay đầy vết cáu bẩn không hiểu sao vẫn tiếp tục được sử dụng trông rất phản cảm vì không tôn được thế của dáng dấp người chiến sĩ.

C) So Sánh Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Nước Ngoài

Trước khi có các đề xuất hợp lý hóa trang phục và hiện đại hóa trang bị của cảnh sát giao thông Việt Nam, thiết nghĩ những tư liệu hình ảnh sau có thể cho ta cái nhìn khái quát về lực lượng cảnh sát nói chung ở các nước khác, từ cường quốc đến các nước phát triển và đang phát triển.

1-HOA KỲ:

Chẳng hạn cảnh sát giao thông Mỹ:

 CS6

Mỗi chiến sĩ một xe mô tô, mũ chuyên dùng có gắn thiết bị micro truyền tin, mặc trang phục đen, đi ủng chuyên dùng cho sử dụng xe mô tô phân khối lớn, đeo găng tay bảo vệ, đeo kính bảo vệ, và xe mô tô có gắn máy ghi hình.

Còn đối với lực lượng cảnh sát tuần tra ô tô hay địa phương, trang phục của họ qua các ảnh minh họa sau cho thấy màu chủ đạo là đen, giày bốt chuyên dùng, tác phong “trấn áp chuyên nghiệp” qua các hình xâm dữ dội hay đầu trọc, trang bị đầy đủ,

 CS7CS8

đặc biệt luôn có gậy trấn áp (tonfa hay side-handle baton) và một số lực lượng sử dụng hỏa lực tiêu diệt (súng tiểu liên), v.v.

 CS9

  2-VƯƠNG QUỐC ANH:

 CS10

Cảnh sát ở thủ đô London cả nam lẫn nữ đều mặc sơ mi trắng (hoặc đen), khoác áo giáp đen, trang bị cùng lúc súng ngắn và tiểu liên MP5. Điểm khác biệt duy nhất là nam đội mũ lưỡi trai hoặc mũ cổ điển, còn nữ đội mũ nồi bowler duyên dáng (Ở Mỹ và Canada không có phân biệt trang phục cảnh sát nam và nữ). Thường thì cảnh sát Anh theo truyền thống ít khi mang vũ khí, nhưng an ninh đã trở thành vấn đề nghiêm trọng đối với Vương Quốc Thống Nhất Đại Anh Và Bác Ái Nhĩ Lan đến độ sự trang bị “tận răng” ngày nay đã trở thành nét đẹp mới trên đường phố.

3-THÁI LAN:

 CS11

 4-ÚC:

 CS12

5- NA UY:

 CS13

6- PAKISTAN:

 CS14

7- THỤY ĐIỂN:

 CS15

8- PHÁP:

Cảnh sát Pháp thì tùy chức năng nhiệm vụ riêng mà sắc phục có màu sậm hoặc màu trắng, nhưng trang bị đầy đủ, và thường dùng giày bốt chuyên dùng.

 CS16

9-TÂY BAN NHA:

Cảnh sát mặc trang phục màu tối, trang bị súng ngắn và gậy trấn áp.

 CS17

10- ĐAN MẠCH:

Cảnh sát nước này phân biệt trang phục không những theo giới tính mà còn theo mùa trong năm, nhưng sắc đen là màu chủ đạo.

 CS18

11- MEXICO:

 CS19

12- HÀN QUỐC:

 CS20

13- NHẬT BẢN:

 CS21CS22

14- NGA:

 CS23CS24

15- HÀ LAN:

 CS25

16- UKRAINE:

 CS26

17-BỈ:

 CS27

18- JORDAN:

 CS28

19- TRUNG QUỐC:

 CS29

20- ẤN ĐỘ:

Ngay cả khi cảnh sát Ấn Độ có trang phục như sau:

 CS30

thì họ cũng sang nghiên cứu tại Sở Cảnh Sát New York Hoa Kỳ vì rất quan tâm đến kiểu trang phục mới này cho đúng với thế giới:

CS31CS32

D) Những Ý Kiến Đề Xuất

1) Quân Phục:

Trang phục của cảnh sát nên là màu đen hoặc xanh đen hay xám đen, phải nổi bật giữa đám đông. Đây không chỉ là lý do thẩm mỹ mà còn là yếu tố tâm lý vì rằng (a) chiến sĩ áo sậm rất nổi bật giữa đám đông nên có tác dụng dễ nhận diện bởi người dân có nhu cầu cứu giúp hoặc bởi kẻ định làm việc xấu khiến hắn có cái gọi là “second thought” tức chần chừ, chùn tay, suy nghĩ lại, không gây án, triệt tiêu một nguy cơ tiềm tàng cho một nạn nhân nào đó; (b) đồng thời màu đen có tính nghiêm khắc, dữ dội, tạo tâm lý sợ hãi nơi người nào định phạm tội; và (c) màu đen lạnh lùng khiến người vi phạm không thể nổi nóng manh động. Trang phục hiện nay của cảnh sát giao thông màu vàng rất (a) dễ hòa lẫn với cảnh quang chung của bụi bặm và nóng bức, (b) kém thẩm mỹ, (c) dễ gây tâm lý nóng bức nơi người vi phạm khiến có to tiếng hoặc manh động; còn trang phục công an màu xanh lá lại không tôn được sắc thái uy dũng rất cần có nơi lực lượng mà công việc quan trong nhất là trấn áp tiêu diệt tội phạm chứ không phải mang hào quang nhũn mềm của “bảo vệ nhân dân”. Chưa kể ngoài màu vàng kỳ dị gây cảm giác nóng bức bực bội tại một nước miền nhiệt đới ngày càng nóng bức hơn thì màu xanh của áo công an lại làm người nước ngoài hiểu lầm đó là chiến sĩ quân đội chứ không phải công an viên. Đâu cần phải sợ mang tiếng “bắt chước” màu đen của “tư bản” mà xài màu vàng nóng nực và đấu cần phải gán cho bằng được tính “nhân dân” để chế ra trang phục màu xanh lá đầy lẫn lộn.

2) Phương Tiện:

Phương tiện chủ yếu của cảnh sát giao thông Việt Nam là mô-tô do ô-tô cảnh sát ở Việt Nam không thể được dùng để truy bắt rượt đuổi đối tượng mà chỉ đùng để mở đường cho đoàn xe yếu nhân. Nhất thiết phải trang bị mỗi chiến sĩ một mô tô, chấm dứt nạn hai người đèo trên một mô-tô; đặc biệt mô-tô phải có lắp thiết bị ghi hình gắn phía trước mô-tô giống mô-tô cảnh sát Mỹ và các mô-tô đua giải quốc tế để truyền hình ảnh đối tượng (và số xe của phương tiện) đang bị rượt đuổi, nơi chốn đang rượt đuổi ngay về trung tâm để được trung tâm điều viện binh chận đầu đón bắt hoặc có băng hình làm bằng chứng bảo vệ chiến sĩ trong trường hợp chủ xe vi phạm ngừng phía trước trình giấy tờ sau đó nộp đơn vu cáo chiến sĩ đánh đập hay chìa tay nhận hối lộ.

Nếu chỉ vì lý do phòng chống tham nhũng mà phải cử hai chiến sĩ đi với nhau thì hai người trên hai chiếc mô tô lại càng tốt, nhất là trong việc cùng nhau rượt đuổi truy bắt tội phạm, mà vẫn giám sát nhau để tránh các hành vi tiêu cực.

Ở nước ngoài, người dân sử dụng xe mô tô đều phải dùng giày bốt chuyên dùng cho mô tô, mang leg cover bảo vệ đầu gối và cẳng chân, mang elbow cover để bảo vệ khuỷu tay, mang găng tay chuyên dùng để bảo vệ bàn tay nếu xảy ra té ngã. Cảnh sát giao thông Việt Nam sử dụng mô-tô thực hiện chức năng nguy hiểm của rượt đuổi truy bắt tội phạm mà lại ăn vận chỉ với áo ngắn tay, quần vải thường, giày tây cột dây bình thường như nhân viên văn phòng, mũ bảo hiểm thường, thì rõ là không đáp ứng đúng yêu cầu của nhà sản xuất mô-tô cảnh sát và công việc cảnh sát.

 CS33

3) Vũ Khí:

 CS34

Ngoài súng ngắn, cảnh sát giao thông Việt Nam còn được trang bị một gậy chỉ đường dường như bằng gỗ hay nhựa màu trắng bị tróc sơn nham nhở. Hơn hai mươi năm trước, thậm chí Việt Nam còn học theo Cộng Hòa Dân Chủ Đức trang bị dụng cụ như chiếc muỗng dài 25cm có kính nhựa tròn màu đỏ phản quang để chỉ đường, trong khi lẽ ra phải là gậy trấn áp bằng nhựa cứng màu đen như của cảnh sát Mỹ để tự vệ hữu hiệu (nắm thanh ngang để thanh dọc bảo vệ cánh tay khi đối tượng vung đao chém) và trấn áp đối tượng (đánh trọng thương để vô hiệu hóa đối tượng) hay để cứu người dân (đập cửa kiếng nhà bị hỏa hoạn, đập kính ô tô, v.v.). Cảnh sát Mỹ còn được trang bị đèn pin chiến thuật, tức là loại đèn nhỏ sử dụng hai pin điện tử tròn theo cơ chế hội tụ cao chỉ cần chiếu vào mắt đối tượng gây hấn là vô hiệu hóa hắn trong vài giây đủ để chiến sĩ áp sát tước vũ khí và còng tay bắt giữ.

4) Quy Định:

Ngay tại Anh Quốc vốn tự hào về sự uy nghiêm của cảnh sát đến độ trước đây không bao giờ mang vũ khí (kẻ phạm tội gặp cảnh sát chỉ còn nước cố chạy cho thoát, không dám đánh cảnh sát, càng không dám giết cảnh sát vì nếu có phạm tội gì đó tày trời cách mấy vẫn không sao chứ động đến cảnh sát là bị tử hình), ấy vậy mà hiện nay họ trang bị tận răng như minh họa ở trên, đồng thời với sự đe dọa từ tai họa khủng bố, họ đã có  “shoot to kill” cho phép bắn hạ ngay kẻ nào có hành vi tình nghi khủng bố để bảo vệ người dân vô tội ở gần đấy. Phim ảnh Holywood còn cho thấy cảnh sát Mỹ đánh đập phạm nhân ngoan cố để lấy khẩu cung. Việt Nam không theo kiểu “tự do” của Mỹ, chính vì vậy nhất thiết phải cẩn trọng với những biện pháp phòng vệ cực kỳ hữu hiệu để phạm nhân không thể lờn mặt pháp luật.

Ở Việt Nam không hiểu sao lại muốn cảnh sát công an là những “ông bụt”, khiến nhiều tên tội phạm lờn mặt, khai báo rồi phản cung, nói bị công an đánh đập ép cung, v.v., trong khi chỉ cần bổ sung máy quay phim lúc lấy cung để có bằng chứng bổ sung vào vụ án, vừa để kẻ cung khai không thể phản cung, vừa để bảo vệ nghiêm phép nước rằng điều tra viên đã không nhục mạ hay dùng nhục hình khi tra vấn phạm nhân. Ngoài ra còn cần xem lại các quy định kỳ lạ về sử dụng vũ khí (quy trình nhiều bước buộc phải theo trước khi nổ súng trực diện đối tượng).

E) Kết Luận: Thanh Bảo Kiếm Của Nhân Dân

Chiến sĩ công an là “thanh bảo kiếm của nhân dân”. Nhân dân dùng thanh bảo kiếm ấy để trấn áp, tiêu diệt kẻ gian. Nhân dân không dùng thanh kiếm ấy để lật từng trang sách tiểu thuyết hay quơ mạng nhện. Vì vậy, các chiến sĩ cảnh sát giao thông Hà Nội đã sai khi nói với phóng viên VTV rằng họ không phạt những trường hợp đi xe máy không đội mũ bảo hiểm mà chỉ nhắc nhở giáo dục người dân. Việc “giáo dục” bằng lời không phải là chức năng, nhiệm vụ của cảnh sát, công an. Vì làm sai chức năng nên họ khiến người dân lờn mặt, và cho đến ngày nay ở Hà Nội vẫn có bao người không đội mũ bảo hiểm, và đến phiên nhiều người ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng vin vào đó mà không đội mũ bảo hiểm. Việc giáo dục của cảnh sát công an dù ở bất kỳ quốc gia nào cũng chỉ bao gồm việc truy bắt tiêu diệt kẻ gian và thực thi luật pháp. Tiêu diệt kẻ gian nhằm giáo dục người dân hoặc làm lành lánh dữ, hoặc chùn tay không dám gây án. Thực thi pháp luật để sử dụng các hình phạt luật định giáo dục người dân kiêng sợ phép nước.

Để thanh bảo kiếm ấy luôn sắc bén, nhất thiết phải thường xuyên mài dũa bằng thứ đá mài tốt nhất. Để lực lượng cảnh sát giao thông không trở thành sự đàm tiếu của quốc tế về tệ tham nhũng ở Việt Nam, nhất thiết phải có những tưởng thưởng thật cao cùng những biện pháp chế tài khắc nghiệt nhất. Tưởng thưởng bằng các chế độ chính sách dành thật nhiều vinh dự cho gia đình các chiến sĩ để trường hợp họ hy sinh hay thương tật thì ngay cả cha mẹ của họ, vợ hay chồng của họ cũng được nuôi dưỡng đầy đủ trọn đời, con cái của họ được chu cấp học hành theo khả năng và ưu tiên có việc làm phù hợp trong cơ quan công quyền, v.v.. Trừng trị thật nghiêm khắc khi chiến sĩ phạm tội, tước bỏ tất cả các chế độ chính sách của gia đình, và phạt tiền thật nặng hoặc tịch thu tài sản.

Để thanh bảo kiếm ấy đúng là bảo kiếm, nhất thiết phải có vỏ kiếm tuyệt hảo. Để cảnh sát/công an là thanh bảo kiếm, nhất thiết phải có các trang bị đầy đủ, trang bị hảo hạng, trang bị tối tân. Thiếu những trang bị này nghĩa là Nhà Nước đã không xem trọng người cánh sát/công an, và từ đó đã không xem trọng sự an nguy của người dân.

Khi một cô gái không được dạy dỗ nên người đã hung hãn tát vào mặt một cảnh sát giao thông, thanh bảo kiếm rõ là đã cùn nhụt. Khi một tên say (sau mới rõ là thanh tra viên) xông đến đánh một cảnh sát giao thông làm cảnh sát này lùi lại né vào nhà dân, thanh bảo kiếm rõ là đã cùn nhụt. Vậy cái trọng trách bảo vệ lương dân thì cảnh sát/công an có đảm nổi hay chăng? Người dân lương thiện sẽ yên tâm nếu thấy viên cảnh sát phản ứng nhanh nhẹn, quyết đoán chụp tay cô gái hung hãn ấy, bẻ quặt ra sau lưng và vừa còng vừa dõng dạc nói lớn cho mọi người nghe rằng cô ta đã phạm vào điều nào, luật nào, quyền lợi của cô ta sẽ như thế nào, rồi gọi công an địa phương hỗ trợ. Người dân lương thiện sẽ yên tâm nếu thấy viên cảnh sát phản ứng nhanh nhẹn, rút gậy trấn áp đánh gảy khúc côn của tên say, đánh mạnh vào chân để y khuỵu xuống nhằm vô hiệu hóa sự điên cuồng của y  trước khi bẻ quặt tay hắn ra sau rồi còng lại. Họ yên tâm vì tin rằng anh cảnh sát khống chế hữu hiệu một tên say điên cuồng ắt có khả năng vô hiệu hóa một tên côn đồ, một gã  khủng bố.

Chỉ cần ngành công an hiểu rõ ý nghĩa của “thanh bảo kiếm của nhân dân”, mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn với cộng đồng: Nhà Nước trang bị đầy đủ cho cảnh sát/công an không những về vũ trí, phương tiện mà còn về chính sách đãi ngộ; còn cảnh sát/công an thực hiện vai trò trừ gian, diệt bạo, thực thi pháp luật, xứng đáng với sự hy sinh của quân đội gian khổ ngoài hải đảo, biên cương, và sự kỳ vọng của người dân lương thiện.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 14-4-2015. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/14/nghi%CC%A3-si%CC%83-hoang-hu%CC%83u-phuoc-noi-ve-lua%CC%A3t-bie%CC%89u-tinh-2/

Âm Mưu Thế Giới Đại Chiến III

Hoàng Hữu Phước, MIB

07-01-2016

Trong một bài viết trước, tôi ghi rằng có một việc Nga nên làm nhưng đã không thực hiện đó là khai hỏa từ các hạm đội Biển Caspian, Hắc Hải và Địa Trung Hải các hỏa tiễn hành trình Sizzler ồ ạt tấn công tiêu diệt tất cả các căn cứ quân sự trên đất của Thổ Nhĩ Kỳ. Nên làm để trừng trị một tên giặc cỏ đã hèn nhát cho hai chiến đấu cơ F16 bắn hạ một máy bay ném bom SU24 của Nga với lý do xâm phạm không phận Thổ Nhĩ Kỳ trong 17 giây, trong khi trên thực tế thì SU của Nga bị bắn rơi trên lãnh thổ Syria còn trong thực hành quốc tế thì thời gian 17 giây nếu có chỉ sẽ khiến phi cơ vi phạm đối mặt với việc các chiến đầu cơ nước chủ nhà sẽ áp sát để áp tải hộ tống dẫn đường trở lại hành lang đường bay chính của nó, nhất là khi hai bên không đang trong một cuộc chiến tranh với nhau có tuyên bố. Không thực hiện vì Nga không muốn vì việc nhỏ “giết ruồi” (trừng trị Thổ Nhĩ Kỳ) mà sập bẫy Thổ Nhĩ Kỳ cho một Đệ Tam Thế Chiến mà kẻ chiến thắng cuối cùng của nhân loại là “bạn chí cốt” của Thổ Nhĩ Kỳ tức IS.

Ngược dòng lịch sử, nhận thấy Thổ Nhĩ Kỳ sở hữu Eo Biển Bosphorus (dài 30km, rộng 4500m, sâu 200m) và Eo Biển Dardanelles (dài 68km) thông Hắc Hải ra Biển Marmara và Biển Aegean để vào Địa Trung Hải, có thể phong tỏa giam cầm hạm đội Hắc Hải của Liên Xô không thể tung hoành thế giới, NATO đã kết nạp Thổ Nhĩ Kỳ vào tổ chức này năm 1952. Thế nhưng Nga vẫn có thể sử dụng Bosphorus và Dardanelles như tuyến thông thương hàng hải cho cả các chiến hạm do trước đó đã có Hiệp Ước Montreux ký tại Montreux, Thụy Sĩ, ngày 20-7-1936 giữa 10 nước gồm Vua Bulgary, Tổng Thống Pháp, Vua Anh, Hoàng Đế Ấn Độ, Vua Hellenes, Hoàng Đế Nhật, Vua Romania, Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ, Liên Xô, và Vua Nam Tư; trong khi đó Hiệp Ước Montreux lại giới hạn các chiến hạm các nước không thuộc vùng Hắc Hải được vào Hắc Hải khiến các chiến hạm Mỹ phải mang danh nghĩa như cứu trợ nhân đạo Ukraine để tiến từ Địa Trung Hải vào Hắc Hải dưới sự giám sát của hạm đội Liên Xô, nay là Nga. Hiệp ước cho phép Thổ Nhĩ Kỳ đóng cửa Bosphorus và Dardanelles chỉ trong trường hợp có xảy ra chiến tranh với Thổ Nhĩ Kỳ.

 Turkey (2)

Việc Thổ Nhĩ Kỳ như con ngựa thành Troy chui được vào NATO ẩn mình hơn 60 năm qua để rồi ra tay bắn hạ SU24 của Nga đã khiến NATO bị lúng túng trước thực tế là Điều Khoản Số 5 của Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương đã bị lạm dụng, theo đó bất kỳ một nước thành viên nào của NATO bị tấn công vũ trang thì xem như cả khối NATO bị tấn công và toàn khối sẽ ra tay bảo vệ nước thành viên đó – tất nhiên Hiệp Ước đã không quy định NATO sẽ xử trí ra sao nếu một nước thành viên NATO tấn công vũ trang một nước không phải thành viên NATO và bị nước ấy đánh trả đũa. Thổ Nhĩ Kỳ đã như một tên lưu manh đột kích Nga theo mô thức Win-Win mà chỉ có Thổ Nhĩ Kỳ chiến thắng: hoặc (a) Nga không dám đánh trả Thổ Nhĩ Kỳ trong khi sự lấn cấn giữa NATO và Nga đối với hành động gây hấn của Thổ Nhĩ Kỳ khiến Thổ Nhĩ Kỳ chiến thắng trong việc giải nguy cho IS đang bị Nga không kích gây thiệt hại lớn, hoặc (b) Nga đánh trả Thổ Nhĩ Kỳ buộc NATO phải ra tay theo Điều 5 của Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương đồng loạt tấn công Nga khiến gây nên Đệ Tam Thế Chiến và Thổ Nhĩ Kỳ chiến thắng trong việc tiêu diệt toàn bộ Mỹ, Âu, và Nga để IS thống trị toàn cầu.

Ngoài việc làm NATO bối rối, Thổ Nhĩ Kỳ đã làm vài quốc gia thành viên NATO khác bị liên lụy khi trong nội tình các nước NATO đã xuất hiện dư luận hồ nghi những con ngựa thành Troy khác như Estonia và ngay cả Ba Lan mà NATO đã quá nhanh nhảu kết nạp hầu đối phó với Liên Xô và Nga, không biết khi nào sẽ lại gây ra sự cố đẩy NATO và nhân loại vào Thế Giới Đại Chiến III.

Truyền thông phương Tây đã cho rằng sau hơn 60 năm gia nhập NATO, Thổ Nhĩ Kỳ đã trở thành gánh nặng cho Mỹ và Phương Tây vì (a) Liên Xô đã không còn hơn một phần tư thế kỷ nay nên không còn cơ sở cho một sự đe dọa mang tính ý thức hệ cộng sản để phải cần đến sự ngăn chặn của Thổ Nhĩ Kỳ không cho thế giới Ả Rập bị tràn ngập bởi chủ nghĩa ấy, (b) Trung Đông trở thành lò lửa chiến tranh chứ không được như kỳ vọng của NATO biến vùng này thành thành lũy chống sự Nam Tiến của Liên Xô với sự tích cực của Thổ Nhĩ Kỳ, (c) nhà nước thế tục Ataturk mà NATO kỳ vọng đã sụp đổ từ lâu trong khi Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Erdogan hiện đang dần dần thiết lập một nhà nước ngày càng thiên về Hồi Giáo cực đoan hơn, (d) sự chia sẻ hòa hợp các giá trị văn hóa giữa các nước thành viên NATO với Thổ Nhĩ Kỳ như từng được lý tưởng hóa ban đầu đã hoàn toàn biến mất, (e) các vi phạm nhân quyền trầm trọng kéo dài có hệ thống của Thổ Nhĩ Kỳ đã khó thể tiếp tục ghi tên Thổ Nhĩ Kỳ trong hàng ngũ các quốc gia mang danh tự do, và (f) Hiệp Ước Montreaux đã giúp hải quân Nga không bị giam hảm trong Hắc Hải trước cửa ngõ Bosphorus. Thậm chí người ta còn đặt lại vấn đề tại sao NATO lại kết nạp Thổ Nhĩ Kỳ là một quốc gia không dính dáng gì về địa lý với vùng Bắc Đại Tây Dương, chưa kể 40 năm trước khi gia nhập NATO thì Thổ Nhĩ Kỳ đã khét tiếng với các tội ác diệt chủng trong đó có vụ giết 1 triệu rưỡi người Armenia.

Như kẻ thèm khát đẩy nhân loại đến bờ vực một cuộc thế chiến tàn khốc để đưa Hồi giáo cực đoan lên ngôi bá chủ hoàn cầu, Thổ Nhĩ Kỳ đã một mặt giúp IS, một mặt gây hấn với Nga với hy vọng Nga sẽ đánh trả. Tất nhiên, NATO đã giữ thể diện bằng cách lập lại Điều Khoản số 5 của Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương khi trấn an Thổ Nhĩ Kỳ lúc Thổ Nhĩ Kỳ cầu cứu NATO sau khi bắn rơi xong SU24 của Nga. Nhưng chính Thổ Nhĩ Kỳ đã tự gây khó cho mình khi (a) làm Mỹ phải rút một phi đội chiến đấu cơ ra khỏi Thổ Nhĩ Kỳ, (b) sự tồn tại của Thổ Nhĩ Kỳ trong NATO đã trở thành vấn đề lớn sau hơn 60 năm gia nhập, và (c) sự kết nạp Thổ Nhĩ Kỳ vào EU mà Thổ Nhĩ Kỳ đã cất công theo đuổi nhiều chục năm qua sẽ bị ách lại.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Trò Hèn Của Thổ Nhĩ Kỳ

Và Trò Hèn Của Truyền Thông Phương Tây

Hoàng Hữu Phước, MIB

Từ khi Nga ra tay không kích IS ở Syria, Thổ Nhĩ Kỳ thường xuyên kêu khóc chuyện không phận nước mình bị phi cơ Nga xâm phạm.

Người trí tuệ biết ngay sẽ có chuyện lớn xảy ra vì:

– Ai cũng biết Thổ Nhĩ Kỳ là nơi chiêu mộ chiến binh Hồi Giáo không phải chỉ khu vực các nước Trung Đông mà còn từ những người Hồi Giáo ở tất cả các quốc gia khác trên toàn thế giới kể cả ở các siêu cường Âu Mỹ, huấn luyện và cung cấp vũ khí – tất nhiên do CIA Mỹ tài trợ chính – rồi đưa họ vượt biên giới tràn vào Syria gia nhập quân đoàn IS nhằm dùng vũ lực lật đổ Tổng thống Bashar Al-Assad, nên Thổ Nhĩ Kỳ không thể để yên cho Nga gây thiệt hại cho IS.

– Thổ Nhĩ Kỳ cũng là quốc gia Hồi Giáo nên tính theo xác xuất thì thế nào cũng có các quan chức, các sĩ quan quân đội hay an ninh thân IS và sẵn sàng ra tay theo lịnh của IS.

– Thổ Nhĩ Kỳ là thành viên khối NATO, mà ở muôn đời và muôn nơi, mọi kẻ hèn kém thuộc hạng mà thành ngữ tiếng Việt gọi là theo đóm ăn tàn, tiếng Việt lóng là tép riu, còn tiếng Việt diễu cợt là xum xoe lập công. Cái sự như thế giống như mấy anh trước thuộc khối Đông Âu tức “phe xã hội chủ nghĩa bú sữa Liên Xô” khi xum xoe lạy xin vào NATO và EU thì ra sức chống đối Nga kịch liệt, đồng ý mở cửa biên giới và không phận cho Mỹ và NATO lập căn cứ cùng hệ thống hỏa tiển liên lục địa nhắm vào Nga. Gần đây nhất là Ukraine lật đật lập công với chủ mới đến độ hùng hổ tuyên bố áp dụng các chính sách kỳ thị đối với dân Ukraine gốc Nga đồng thời cấm sử dụng tiếng Nga trên toàn lãnh thổ Ukraine khiến dân Ukraine gốc Nga khẩn cầu Nga chấp nhận sự hiến dâng của họ giao toàn bộ bán đảo Crimea về với đất mẹ Nga làm NATO và Mỹ tự dưng mất đứt phần lãnh thổ chiến lược cực kỳ quan trọng lẽ ra có thể dùng để giam hãm khống chế các hạm đội Nga, chưa kể dân Ukraine gốc Nga chiếm đa số ở các khu vực lớn phía Đông cũng vùng lên xin Nga bảo vệ, gây xung đột vũ trang với quân đội Ukraine suốt hai năm nay. Hay như anh Campuchia tuy không thuộc NATO hay EU nhưng cũng có thói theo đóm ăn tàn xum xoe lập công với siêu cường Tàu nên cho Tàu vô Phnom Penh xây dựng Đại Lộ Mao Trạch Đông, nhận dân Tàu hàng triệu người nhập quốc tịch Campuchia để làm chủ đất đai áp sát biên giới Việt Nam, để yên cho các “đảng” quậy tưng bừng chống Việt Nam với lý do có sự lấn đất biên giới, và tại các hội nghị khu vực và quốc tế thì công khai ủng hộ Tàu, công khai tuyên bố mình tuy là thành viên ASEAN nhưng tuyệt đối không tham gia phê phán Tàu gây căng thẳng ở Biển Đông do Campuchia chẳng có hải phận dính dáng gì sất đến Biển Đông. Mà đã có thân phận hèn kém thì có khả năng đến 1.000% Thổ Nhĩ Kỳ sẽ gây sự với Nga một cách cụ thể. Song, người trí tuệ chỉ có thể nghĩ rằng hành vi manh động nhất của Thổ Nhĩ Kỳ sẽ chỉ là tuyên bố đóng cửa không phận để gây khó khăn cho Nga không thể tấn công không kích IS.

Thế nhưng, Thổ Nhĩ Kỳ lại làm một việc là bắn rơi một phi cơ SU của Nga, khiến Mỹ và NATO phải cà lăm, lắp bắp, không thể ra mặt ủng hộ Thổ Nhĩ Kỳ, mà buộc phải “mềm hóa” các tuyên bố là mong hai bên Nga cùng Thổ Nhĩ Kỳ hãy vì đại cuộc chống khủng bố IS mà giải quyết bất đồng bằng đường ngoại giao.

Truyền thông phương Tây với bản chất đớn nhục đê hèn đã ngay lập tức có những bài viết ngợi ca rằng phi cơ Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ được SU hiện đại nhất thế giới của Nga vì Thổ Nhĩ Kỳ sở hữu những vũ khí chính xác uy lực tối tân. Thậm chí truyền thông phương Tây còn ngu xuẩn khi đưa tin phi cơ Thổ Nhĩ Kỳ là phiên bản F6 Falcon do Mỹ bán bản quyền cho Thổ Nhĩ Kỳ và Thổ Nhĩ Kỳ đã tự sản xuất ra từ 300 đến 600 chiếc F6 cho không lực Thổ Nhĩ Kỳ. Sự ngu xuẩn do mừng rỡ quá đà ở đây là (a) F6 là phiên bản cũ mèm nên Mỹ mới bán bản quyền chế tạo cho Thổ Nhĩ Kỳ, nay phiên bản cũ mèm F6 có thể bắn hạ SU tối tân của Nga ắt do phi công Thổ Nhĩ Kỳ giỏi hơn phi công Mỹ là những người luôn khiếp sợ SU; (b) Thổ Nhĩ Kỳ tự sản xuất hàng trăm F6 ắt là cường quốc kỹ thuật, tài chính, và quân sự, nhưng lại chỉ là một quốc gia tép riu của NATO; (c) hỏa tiển không-đối-không gắn trên F6 của Thổ Nhĩ Kỳ ắt uy lực cực mạnh nên…đẩy phi cơ SU của Nga văng tuốt qua lãnh thổ Syria chứ không rơi xuống Thổ Nhĩ Kỳ như các cáo buộc rằng phi cơ Nga xâm phạm không phận Thổ Nhĩ Kỳ tức bay bên trong lãnh thổ của Thổ Nhĩ Kỳ; và (d) Thổ Nhĩ Kỳ ngay lập tức cầu cứu NATO và Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc hóa ra Thổ Nhĩ Kỳ sợ quýnh sợ quáng phải chạy tóe khói đi méc cha méc mẹ sau khi đã làm chuyện dại dột ư.

Sự thật là đã không có cuộc không chiến nào xảy ra nên không thể nói F6 đã chiến thắng SU. Sự thật chỉ có chuyện SU trên đường trở về căn cứ đã bị F6 của Thổ Nhĩ Kỳ bắn lén. Tung hô Thổ Nhĩ Kỳ chẳng khác nào tung hô chuyện một chiến xa hiện đại của Nga vì mất cảnh giác ngừng lại, mở nắp tháp pháo để chỉ đường cho một sĩ quan Thổ Nhĩ Kỳ đội mũ bê-rê xanh của Liên Hợp Quốc đang ra hiệu xin giúp đỡ, bị viên sĩ quan này ném vô xe một quả pháo đại Made-in-Tàu làm tanh banh chiến xa Nga vậy. Cũng chẳng khác nào chuyện có thật là khi quân tình nguyện Việt Nam tiến quân như chẻ tre truy sát Khmer Đỏ, giải phóng đến đâu bàn giao ngay vùng miền cho quân “cách mạng” Campuchia đến đó, và quân “cách mạng” này có nhóm đã phản phúc xả súng bắn như mưa vào lưng quân tình nguyện Việt Nam, và nếu bọn phản phúc ấy có tung hê lên rằng chúng có khả năng tiêu diệt các chiến binh Việt Nam mình đồng da sắt mà Mỹ khiếp sợ thì sẽ y như chuyện truyền thông phương Tây tung hê F6 của Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ được SU của Nga vậy.

Sự chủ quan của Nga rằng sẽ không ai dám ra mặt công khai ủng hộ IS đã khiến Nga mất một chiếc SU cùng một trực thăng cứu hộ khi bay vào lãnh thổ Syria (không phải Thổ Nhĩ Kỳ) để cứu hai phi công, và phiến quân IS khoe đã tiêu diệt được một phi công Nga. Từ bài học này, Nga đã quyết định các SU trên đường ném bom không kích IS sẽ được các phi cơ tiêm kích hộ tống, nghĩa là các F6 của Thổ Nhĩ Kỳ hay của NATO sẽ phải đương đầu không chiến với các chiến đấu cơ tiêm kích của Nga nếu dám manh động, không còn cảnh SU đơn thương độc mã trút hết bom đạn vào các mục tiêu IS rồi trên đường mang bụng rỗng trở về căn cứ lại bị tấn công hèn nhát từ sau lưng của những kẻ không bao giờ dám mở miệng xưng danh kẻ thù trực tiếp chống Nga.

Tất nhiên, chỉ có người ngu, người tình nguyện ngu, và người khôn không muốn nói về cái hèn hạ của truyền thông phương Tây mới tin vào các bản tin của truyền thông phương Tây dù các bản tin ấy ca ngợi Nga hay công kích Nga, ca ngợi Việt Nam hay công kích Việt Nam.

Việc Nga nên làm nhưng đã không làm là tấn công phá hủy ngay vài căn cứ quân sự của Thổ Nhĩ Kỳ bên trong lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ bằng các hỏa tiển hành trình Sizzler khủng khiếp để dằn mặt những kẻ theo đóm ăn tàn khác trong khối NATO.

Việc Nga nên làm và sắp thực hiện là cấm vận kinh tế Thổ Nhĩ Kỳ để tạo đối trọng trong hoàn cảnh NATO và EU vẫn đang cấm vận kinh tế Nga. Việc cấm vận Thổ Nhĩ Kỳ phải thật mạnh mẽ, quyết liệt, hiệu quả, nhằm làm suy yếu thực sự Thổ Nhĩ Kỳ như những gì một tên theo đóm ăn tàn của NATO phải gánh chịu, do kẻ theo đóm ăn tàn luôn nguy hiểm vì thân phận thấp kém hèn hạ của chúng khiến chúng luôn lập công với chủ nhân bằng những hành động điên rồ hung hãn nhất.

Việc Nga nên làm và sắp thực hiện là nhân cơ hội thực hiện việc bố trí các hệ thống phòng không hiện đại nhất tại Syria để trực tiếp bắn hạ ngay những phi cơ nào của Thổ Nhĩ Kỳ hay NATO dám xâm phạm không phận Syria để bắn lén phi cơ Nga.

Nga nên chuyển tỷ tỷ USD chi ra hàng năm cho việc du lịch đến Thổ Nhĩ Kỳ và mua sắm hàng hóa của Thổ Nhĩ Kỳ, sang Việt Nam, đối tác chiến lược luôn đáng tin cậy của Nga ở khu vực này của thế giới.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075-30/4/1975

Hoàng Hữu Phước, MIB

30-5-2011 (http://antichina.blog.com/?p=6)

 ThanUy1

Nét Đẹp 1: Thần Uy Tiên Phát Chế Nhân

Sau khi nhận được tin tình báo và phản gián về việc Nhà Tống có những động thái tập trung quân trên toàn tuyến biên giới phía Bắc cho kế hoạch xâm lược nước Nam, Lý Thường Kiệt trở thành vị tướng lĩnh đầu tiên và duy nhất của toàn bộ lịch sử Việt Nam dùng kế “đem đại binh đánh trước để chặn thế mạnh của giặc” chủ động tấn công “thiên triều”, đè bẹp ý chí xâm lược và phá tan uy danh cùng lực lượng quân sự của nhà Tống.

Nét Đẹp 2: Thần Uy Phạt Tống Lộ Bố Văn

Lý Thường Kiệt là vị tướng lĩnh đầu tiên và duy nhất của toàn bộ lịch sử Việt Nam dương oai diệu võ sử dụng cung cách tất cả các hoàng đế “thiên triều” luôn áp dụng mỗi khi xua quân tràn qua biên giới các tiểu quốc lân bang trong các cuộc Chinh Tây, Tảo Bắc, Bình Nam, Chinh Đông: phát hịch văn bố cáo thị uy thiên hạ các tiểu quốc. Bài hịch văn bố cáo Phạt Tống Lộ Bố Văn phát đi trước đến các vùng lãnh thổ nước Tống như thể Tống là xứ sở man di và Việt vâng mệnh Trời thuận thiên hành đạo ra tay cứu dân Tống, có nội dung phán dạy của đấng bề trên trưởng thượng đầy ngạo mạn như sau:

ThanUy2

Ngày 27 tháng 10 năm 1075, Lý Thường Kiệt khởi đại binh tấn công vào đất Tống, thực hiện đại cuộc kiến nghĩa bất vi vô dõng giả, gian nguy bất cứu mạc anh hùng, thấy điều nghĩa hiệp mà không làm thì sao đáng gọi là trang vũ dũng, chứng kiến cảnh dân Tống lầm than mà không ra tay cứu độ thì sao đáng gọi đấng anh hùng. Dân Tống đọc bố cáo bao xiết vui mừng, bày bàn hương án quỳ phục lạy hai bên đường, dâng tặng quân lương, cung cấp đầy đủ thông tin các trận tuyến, đón chào quân đại nghĩa.

Nét Đẹp 3: Thần Uy Viễn Chinh Phạt Tống

Lý Thường Kiệt là vị tướng lĩnh đầu tiên và duy nhất của toàn bộ lịch sử Việt Nam làm vẻ vang rạng ngời danh tiếng hải quân. Khi đưa hạm đội thủy binh từ Móng Cái đến chiếm Khâm Châu ngày 30/12/1075, Lý Thường Kiệt không phải tốn đến một mũi tên hòn đạn do hiệu quả tuyệt diệu của tổ chức tình báo và phản gián làm quân Tống khiếp đảm đầu hàng, còn toàn bộ tướng lĩnh trấn thủ Khâm Châu đều bị Lý Thường Kiệt bắt sống tại bàn yến tiệc rồi sai quân đem ra xử trảm bêu đầu thị chúng, khai mào cho chiến công bức hạ Liêm Châu chỉ sau đó 3 ngày giết sạch các văn quan võ tướng trấn nhậm Liêm Châu, với sự phối hợp của lục quân trước đó đã làm cỏ tất cả các thành trì, doanh trại Tống quân trên đường tràn sang Phạt Tống. Sau hai tuần bình định vỗ an bá tánh, bắt vạn tù binh vận chuyển tất cả kho tàng chiếm được về nước Việt, Lý Thường Kiệt đưa quân từ Khâm Châu tiến sang tấn công vây hãm Ung Châu, trong khi đạo quân đã triệt hạ Liêm Châu tiến chiếm Bạch Châu chặn đường vận lương tiếp viện của quân Tống. Dù thành trì Ung Châu cực kỳ kiên cố và nhà Tống tập trung toàn lực cứu viện, Lý Thường Kiệt vẫn lấy thủ cấp Tống Tướng Trương Thủ Tiết cùng các đại tướng khác của đoàn quân tiếp cứu như lấy đồ trong túi, và chiếm Ung Châu sau 42 ngày đêm đã viện công đồn. Lý Thường Kiệt bắt tù hàng binh phá tan Ung Châu, san thành bình địa để lấy đá lấp sông chặn thủy lộ, xóa sổ vĩnh viễn một di tích lịch sử trên bản đồ của nhà Tống khiến muôn đời không thể lưu truyền hậu thế. Thừa thắng, Lý Thường Kiệt xua quân khí thế ào ạt đánh chiếm Tân Châu. Quan quân nhà Tống nghe tin vội bỏ thành đào thoát. Quân Nam tiến quân vũ bảo như vào chỗ không người, chiếm đóng cả vùng lãnh thổ mênh mông.

Cuộc hành quân thần tốc của Lý Thường Kiệt nhằm đánh phủ đầu vào đất Tống đại thắng. Lý Thường Kiệt đường bệ rút quân, đem theo vô số tù hàng binh bắt được từ Khâm Châu, Liêm Châu và Ung Châu giải về nước Việt cho vào làm phu khai khẩn vùng đất ngày nay là Thanh – Nghệ.

Nét Đẹp 4: Thần Uy Nam Quốc Sơn Hà

Lý Thường Kiệt là vị tướng lĩnh đầu tiên và duy nhất của toàn bộ lịch sử Việt Nam có khả năng lập phòng tuyến chiến lược chặn đứng đoàn quân viễn chinh xâm lược hùng hậu của Nhà Tống chỉ sau 5 tháng kể từ khi ca khúc khải hoàn từ cuộc viễn chinh Phạt Tống. Phòng tuyến Sông Như Nguyệt đã giam chân đại binh báo thù của Tống, làm tiêu hao lực lượng quân Tống đến nỗi khi mừng rỡ nghe lời ngỏ ý giảng hòa do Lý Thường Kiệt ra ân ban tặng, tướng Tống là Quách Quỳ vội vã nhận ngay và cho rút quân về Tống, kiểm điểm thống kê thấy chỉ sau 8 tháng tấn công nước Việt, 300.000 quân sĩ thiện chiến cùng dân phu được đưa sang đánh Việt nay chỉ còn lại 23.400 thương binh lên đường về nước, 100.000 chiến mã chỉ còn 3.174 con lão nhược, hao tổn ngân khố hết 5.190.000 lượng vàng ròng.

Cũng như thần uy của Phạt Tống Lộ Bố Văn đã khiến Nhà Tống đại bại trên đất Tống, thần uy của Nam Quốc Sơn Hà  khiến Nhà Tống đại bại trên đất Việt:

 ThanUy3

Tất cả 4 nét đẹp trên đã tạo nên bức họa đồ tuyệt diệu của đất nước Việt Nam độc lập kiêu hùng.

 ThanUy4

ThanUy5

 Những chiến binh tươi tắn hân hoan, lực lưỡng oai phong, lẫm liệt tự hào, hướng dẫn hàng binh đến điểm tập kết trong ngày chiến thắng.

 ThanUy6

Những chiến binh chiến thắng rời tháp pháo chiến xa, tươi tắn thư sinh, bình dị quân phục dạo phố phường ngày hòa bình đầu tiên của Việt Nam thống nhất.

Bốn nét đẹp cùng hai bức ảnh đẹp đã nói lên tất cả:

 .ThanUy7

Hoàng Hữu Phước, Thạc sĩ Kinh doanh Quốc tế

Bài viết trên đăng lần đầu ngày 30-5-2011 tại http://www.emotino.com/bai-viet/19138/900-nam-hung-khi-than-uy-30121075-3041975, đăng lại ngày 27-6-2011 tại http://antichina.blog.com/?p=6

Tham khảo: Wikipedia, với ghi chú trích dẫn từ:

Đại Việt Sử Lược

Hoàng Xuân Hãn. 1996. Lý Thường Kiệt, Lịch Sử Ngoại Giao và Tông Giáo Triều Lý. NXB Hà Nội

Lý Tế Xuyên. 1960. Việt Điện U Linh. NXB Văn Hóa. Hà Nội.

Phạm Hồng Sơn. 1990. Nghệ Thuật Đánh Giặc Giữ Nước Của Dân Tộc Việt Nam.

Phạt Tống Lộ Bố Văn. Bản dịch của Trần Văn Giáp. Thơ Văn Lý Trần – Tập 1

Trần Trọng Kim. Việt Nam Sử Lược

Viện Lịch Sử Quân Sự Việt Nam. 2003. Lịch Sử Quân Sự Việt Nam. NXB Chính Trị Quốc Gia. Hà Nội