Category Archives: Quốc Thể

Hoàng Hữu Phước Ứng Khẩu Trả Lời Phỏng Vấn Của PhốBolsaTV

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị sĩ Khóa XIII

29-8-2019

Hồ Hữu Trung, bạn học chung lớp Nhất (nay gọi là Lớp 5) với Hoàng Hữu Phước tại trường tiểu học Phan Đình Phùng (Quận 3, Sài Gòn), nhân viên Sở Ngoại Vụ Tp Hồ Chí Minh, phục vụ Đại Sứ Quán Việt Nam ở Singapore, có lần điện về cho biết Đại Sứ triệu tập toàn bộ nhân viên Sứ Quán để nghe báo cáo chính trị và bồi dưỡng nhận thức chính trị bằng cách chiếu lên màn hình lớn các video clips sau đây.

Hoàng Hữu Phước Ứng Khẩu Trả Lời Phỏng Vấn Của PhốBolsaTV (California, USA) Trước Kỳ Họp Thứ III Quốc Hội Khóa XIII Năm 2012

Video clip 1: “Tôi nghĩ nếu đứng ở nghị trường Quốc hội, sự đóng góp, giúp đỡ của mình sẽ có hiệu quả lớn hơn.”  http://www.youtube.com/watch?v=U_jolHcUMX4&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 2: “Hiến pháp nói Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất.” http://www.youtube.com/watch?v=Mw6WFmZEKjk&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 3: “Luật biểu tình chỉ nên ra nếu như những luận điệu và những nhóm chống Cộng không còn tồn tại trên thế gian này.” http://www.youtube.com/watch?v=jI2ybZHApM8&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Video clip 4: “Người ta đã ngụy tạo nên một chuyện khác, làm cho người nghe bực tức lên. Người ta nói rằng tôi nói người dân Việt Nam dân trí thấp. Và đó là lời vu khống. Tôi không bao giờ nói như vậy.” http://www.youtube.com/watch?v=mHvO-Ge7mdQ&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 5: “Cho tới giờ phút này chỉ có Cộng Sản Việt Nam mới chặn đứng được Cộng Sản Trung Quốc” http://www.youtube.com/watch?v=rRGAq4_ADd0&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 6: “Không người Việt Nam nào chịu khuất phục trước Trung Quốc cả.” http://www.youtube.com/watch?v=wd5wRefkc30&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 7: “Khoảng cách giàu nghèo rất lớn, và sắp tới còn lớn nữa. Khoảng cách đó chứng tỏ con đường tự do hóa thương mại ở Việt Nam đã gần thành công.” http://www.youtube.com/watch?v=vDVNrlZUf7w&feature=BFa&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg

Video clip 8: “Tôi rất muốn tự do báo chí theo kiểu tư nhân cũng được ra báo. Nhưng đồng thời tôi cũng phải thông cảm nếu như chính phủ vẫn chưa cho ra cái đó.”  http://www.youtube.com/watch?v=Q9rFRJpm2vk&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Video clip 9: “Những người chống Cộng viết blog ở nước ngoài họ dùng những chữ cực kỳ tục tĩu khi nói về Việt Nam. Tôi không chấp nhận điều đó!” http://www.youtube.com/watch?v=nSc_G3YkRyQ&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=1&feature=plcp

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII

Advertisements

Giáo Dục Tuyên Truyền Và Ăn Xin

Hoàng Hữu Phước, MIB

23-8-2019

Tôi đã châm biếm quá nhiều lần trong quá nhiều năm về cái vấn nạn sính giáo dục tuyên truyền của guồng máy trị quốc Việt Nam vốn có rất dư thừa thời gian, ngập lụt tiền bạc, và tràn trề quốc thể nên tha hồ phí phạm cả thời gian, tiền bạc, và quốc thể. Singapore có rất ít thời gian nên cách nhanh nhất để đề phòng bị xâm lấn bởi làn sóng của chủ nghĩa cộng sản từ phương Bắc – mà lúc ấy là Trung Cộng và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa mà chủ nghĩa cộng sản cũng đã len lõi vào được Thái Lan và Indonesia – nên họ không giáo dục tuyên truyền gì sất, mà thay vào đó là áp dụng kỹ luật sắt với đủ thứ cấm đoán hà khắc và trừng phạt nghiệt khắc nhờ vậy mà trong một sớm một chiều thành cường quốc mà đa số người Việt non trẻ say mê tán tụng cho đến khi đọc xong bài Hão Huyền Xing Ga Bo mới tỉnh ngộ ra và hết còn ca tụng. Bài dưới đây không lập lại các châm biếm na ná mà hoàn toàn khác.

Sốt xuất huyết là một căn bịnh quái quỷ. Năm 1977 nó đã cướp sinh mạng đứa em gái 7 tuổi xinh đẹp tuyệt trần của tôi có đôi mắt xám xanh nhạt là Hoàng Thị Cẩm Thúy. Lúc ấy, chưa bất kỳ ai trong dân cư Sài Gòn từng nghe nói bất kỳ điều gì về “sốt xuất huyết”. Sau đó, gia đình chúng tôi đã biết cách đối phó chẳng hạn như cho người bịnh tẩm bổ, uống nước chanh đường, và triệt muỗi bằng nhiều cách (chúng tôi đem đổ dầu lửa vào các chén nước chân tủ chạn thức ăn và vào các nơi trũng nước ngoài đường và thậm chí vào các lọ hoa, đậy bịt kín lu nước bằng tấm nylon buộc dây quanh miệng). Giáo dục tuyên truyền của ngành y tế và truyền thông đại chúng từ 1977 đến nay là 42 năm – nghĩa là nếu Bé Thúy của tôi còn thì nay đã là phụ nữ 49 tuổi ắt thuộc chủng loài “thành đạt” để làm nghị sĩ Khóa XIV giúp Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh có một người thực sự vì nước vì dân vì chủ nghĩa xã hội – mà vẫn lập đi lập lại 2 vấn nạn gồm (a) sốt xuất huyết ngang nhiên trở thành dịch mặc cho tiền tỷ giáo dục tuyên truyền gần nửa thế kỷ qua, và (b) vẫn có lời khuyên xằng bậy rằng hãy nuôi cá để ăn lăng quăng mà không sợ trẻ con nước Việt cười rằng cá ăn lăng quăng rồi thải ra cái gì vô trong thùng/lu/bình/bồn chứa nước và nếu không có lăng quăng thì phải chăng sẽ mua cả trăm con lăng quăng về cho cá ăn để tăng thêm số lượng muỗi mới hoặc cứ để cá đói chết chương sình trong lu nước – nghĩa là sao “người lớn” không đổ bỏ hết nước đừng chứa gì hoặc kiếm đồ che đậy kín tuyệt đối miệng vật chứa. Sốt xuất huyết sẽ tiếp tục tàn hại sức khỏe người dân Việt Nam trong ít nhất 42 năm nữa chừng nào giáo dục tuyên truyền của ngành y tế và truyền thông đại chúng vẫn lập lại hoài cái nội dung sai bậy về “nuôi cá” của năm 1977.

Ăn xin đã trở thành thị nạn (thấp hơn quốc nạn) đến độ trong thăng 8 năm 2019 này Thành Phố Hồ Chí Minh “khuyến nghị không cho tiền người ăn xin”. Là người hễ đi nước ngoài chỉ lo chụp hình và/hoặc ghi nhận các đặc thù nhằm phục vụ cho việc viết bài đưa thông tin cho một Việt Nam tốt hơn, tôi đã chụp hình thùng rác ở Hong Kong 1995 (để sau này khi thấy Thành Phố Hồ Chí Minh bố trí các thùng rác tức cười hình chim cách cụt và vài kiểu dáng linh tinh dễ vỡ là tôi viết bài kèm hình gởi báo), chụp hình học sinh tiểu học New Zealand ngăn nắp kỹ luật ngoan ngoãn năm 2014 (để sau này phục vụ viết bài về Gateway). Tương tự, khi đến các thành phố lớn ở các bang của Ấn Độ năm 1993 (lúc chưa có điện thoại di động, chưa có máy vi tính, chưa có internet), tôi đã ghi nhận những điều về thế nào là yếu tố cảnh quang ở một thắng cảnh hoặc di tích quốc gia, hoặc về “ăn xin”.

Khi ở Thành Phố Hồ Chí Minh có bài báo nêu việc xe chở các du khách Đài Loan trên đường Lê Lợi chạy chậm để du khách ném tiền cho một rừng trẻ con ăn xin chạy theo tranh nhau giành giật để trên xe chụp hình quay phim với sự có mặt của một nam hướng dẫn viên du lịch Việt Nam, tôi đã viết ngay một bài tiếng Anh trên “Blog” Aspiration của Hoàng Hữu Phước trên Yaho!3600 và tiếng Việt trên mạng doanh nhân Emotino của Việt Nam (cả hai đã đóng cửa) thuật lại 2 chuyện rằng:

(a) Khi đến một trung tâm thương mại gần khu Piccadili ở New Delhi, thấy một phụ nữ gầy gò gương mặt đen như than nhưng vẫn có nét đẹp ưu sầu, đeo trước ngực hai hài nhi, đang đi đến, tôi hạ cửa kính xe chìa tay đưa ra bố thí một nắm tiền khoảng 100 Rupees (ắt chừng 30.000 đồng Việt Nam theo thời giá hiện nay). Hai việc làm tôi giật mình: cô gái nghèo khổ đó rú lên kinh hãi như gặp Kẻ Hủy Diệt Terminator, còn người tài xế người Sikh đầu vấn khăn turban cao đụng trần xe giơ bàn tay to đùng đầy lông lá dính dầu nhớt của anh ta chộp lấy cánh tay tôi. Anh tài xế run rẩy kinh hoàng van xin: “Xin Ngài đấy! Làm ơn đừng! Please don’t, Sir!” Anh ta giải thích rằng (i) nếu bị cảnh sát bắt gặp, cô gái sẽ bị đánh bằng hèo đến máu chảy thịt rơi vì dám to gan lớn mật xin ăn khách nước ngoài làm nhục quốc thể, rằng (ii) anh tài xế sẽ bị tước giấy phép hành nghề lái xe cho khách nước ngoài vì đã không cảnh báo du khách về các cấm đoán của chính quyền đối với việc bố thí, và rằng (iii) người bần cùng đến giờ ăn thì cứ đến các cơ sở tôn giáo như các chùa/đền/nhà thờ để nhận các khẩu phần ăn, còn ai muốn “bố thí” thì cứ đến các cơ sở tôn giáo ấy mà tặng/cúng tiền.

(b) Khi đi xe hỏa đến thành phố Mysore của Ấn Độ, lúc sử dụng toilet trên xe, tôi thấy bên trong có gắn một bảng ghi tiếng Anh rằng “Xin Đừng Khuyến Khích Nạn Ăn Xin” (Please Do Not Encourage Begging & Beggars) cùng các chi tiết mức tiền phạt nếu vi phạm quy định này.

Trong bài viết, tôi còn có 3 chê bai rằng (a) hướng dẫn viên Việt Nam tốt nghiệp đại học nói tiếng Anh như gió ăn mặc thời trang nhưng tư cách hạ đẳng không bằng anh tài xế nghèo thất học người Ấn Độ toát đậm mùi mồ hôi từ mái tóc dài 5 mét lâu lâu mới gội một lần nhưng biết gìn tiếng thơm quốc thể; rằng (b) các cơ sở tôn giáo ở Ấn Độ tự động tổ chức phát khẩu phần ăn cho người nghèo để giúp “người ăn xin” không còn bị đánh đập ở Ấn Độ từ đó thu hút các ủng hộ của người muốn làm từ-thiện-vì-gìn-quốc-thể, rất khác với các cơ sở tôn giáo ở Việt Nam nơi chỉ có các chùa vào dịp rằm gì đó mới huy động vốn của thiện nam tín nữ để nấu ăn toàn xôi chè bún bò chay gỏi chay cho chính các thiện nam tín nữ đó và người quanh đó ăn kiểu “hưởng lộc của Phật” và “được phước” tức kiếm sự ủng hộ của người muốn làm từ-thiện-vì-phúc-của-bản-thân; và rằng (c) Ấn Độ sử dụng luật pháp nghiêm khắc – như tại tất cả các cường quốc – để giáo dục tuyên truyền người dân từ giới “bần cùng hạ đẳng trong xã hội” cho đến giới “cao đẳng muốn làm việc thiện” đều phải sống trong khuôn phép và trong khuôn khổ gìn quốc thể mà luật pháp quy định, trong khi Việt Nam vẫn để xảy ra việc hướng dẫn viên du lịch mà báo chí Thành Phố Hồ Chí Minh tải đăng.

Tôi không quên kể chuyện thứ ba rằng từ kinh nghiệm bộ veston màu xám nhạt sang trọng của tôi bị hỏng do dấu dầu nhớt từ tay anh tài xế, sau khi từ Ấn Độ trở về tôi chỉ may mặc toàn các bộ veston màu đen tuyền mà thôi.

Như vậy, đã nhiều năm rồi từ bài viết blog của tôi về “ăn xin” mà nay Thành Phố Hồ Chí Minh vẫn còn “nhũn xèo” khuyến nghị về “ăn xin”. Động thái này của Thành Phố Hồ Chí Minh chỉ gợi nơi tôi một sự mơ hồ rằng dường như trong một bài nào đó đăng trên một blog nào đó bằng một thứ tiếng nào đó tôi đã viết rằng ở nước tôi thì “quốc thể” là thứ rẻ nhất.

Giáo dục tuyên truyền nào phải là động tác lấy tiền ngân sách in sách xách sách phát sạch sách cho dân, và lấy tiền ngân sách vẽ tranh cổ động để đường phố có thêm màu sắc.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo theo thứ tự alphabet:

Hão Huyền Xinh-Ga-Bo:  Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore  23-02-2016

Hoàng Thị Cẩm Thúy: Hoàng Hữu Phước Và Hiện Tượng “Nhập Hồn”  23-3-2018

Học Sinh Tiểu Học New Zealand: Sự Cố Gateway Hà Nội – Vấn Đề Cốt Lõi  11-8-, 2019

Nhũn Xèo: Quyền Lực Nhũn Xèo  09-11-2017

Quốc Thể: Quốc Nhục  12-02-2015

Nghị Sĩ Nguyễn Mạnh Tiến

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Khóa XIII, Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội 2011-2016

01-8-2019

Nguyễn Mạnh Tiến là Nghị Sĩ Khóa XIII.

Tất nhiên, Nguyễn Mạnh Tiến có thể là nghị sĩ khóa trước đó hoặc sau đó. Song, với tư cách nhân vật chính trị duy nhất đoan chính trên không gian mạng Việt Nam, tôi nhất thiết phải ghi rõ danh xưng “Nghị sĩ Khóa XIII” để khẳng định tất cả những gì tôi viết về Nguyễn Mạnh Tiến nơi đây đều là sự thật vì chính tôi cũng là Nghị sĩ Khóa XIII.

Nguyễn Mạnh Tiến là một trong số nhiều vị phó tướng tiên phuông của đại nguyên soái Trần Văn Hằng. Anh là người hoàn toàn thích hợp với cương vị lãnh đạo Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội vì đó là nơi tâp trung quân của lực lượng đối ngoại nghị viện trẻ trung năng động sinh động tài cao nhất mà bản thân tôi từng tiếp cận so với các lực lượng trẻ-tuổi-nhưng-không-trẻ-trung-và-không-có-quyền-sôi-động ở tất cả các Bộ và các cơ quan khác của Nhà Nước và Chính Phủ. Tất nhiên, nói thế không nhằm hạ thấp phẩm chất của các lực lượng cán bộ Nhà nước trẻ ở các cơ quan khác, vì họ có tác phong tùy vào yêu cầu công việc của cơ quan nơi mà chỉ có cấp lãnh đạo mới là những nhân vật có quyền “đối ngoại” nhưng lại không có quyền tự quyết định bất kỳ do Bộ Trưởng chỉ là cấp giúp-việc-cho-Thủ-Tướng mà Thủ Tướng là nhân vật do Quốc Hội phê chuẩn trao quyền, trong khi nhân lực trẻ tại Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội với uy lực của Hổ Phù ở Việt Nam chỉ có duy nhất Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại nắm giữ đã đi tiên phuông nếm mật nằm gai năm-trong-một (tình báo, biệt kích, tiếp vận hậu cần, dân công tiền tuyến, thu dọn chiến trường) ẩn danh mở đường cho thống soái cùng đại binh nhận hết hào quang hiên ngang tiến chiếm trận tiền đối ngoại thành công.

Khác với quan hệ xã giao ngắn gọn giữa tôi và Nghị Sĩ Ngô Đức Mạnh, tôi lại có quan hệ công tác với Nghị Sĩ Nguyễn Mạnh Tiến nhiều hơn do anh là người xởi lởi thích trò chuyện trong khi tôi là người lịch sự trong giao tiếp, và cũng do tôi và anh cùng trong phái đoàn Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội đi công tác nhiều nơi, dù đó là Hội Nghị Việt-Cam-Lào, thăm Quốc Hội Cambodia, thăm các tiền đồn biên giới, hay thăm các gia đình các cô dâu Việt bỏ trốn thành công về Việt Nam. Tuy vậy, số lần nói chuyện nhiều không có nghĩa tôi nói nhiều chuyện với anh, vì tôi có thói quen trả lời chứ ghét đặt câu hỏi. Đây là thói quen từ nhỏ, và tôi không bao giờ giơ tay đặt câu hỏi với bất cứ Thầy/Cô nào của tôi, song tôi lại trả lời cực kỳ văn hoa bóng bẩy chất lượng cực cao các câu hỏi của các Thầy/Cô – trừ Cô Vũ Thị Thu – và khuyến khích sinh viên đặt câu hỏi và tích cực trả lời tất cả các câu hỏi của học trò. “Tất cả” có nghĩa là mọi thứ dù có liên quan đến bài học hay không, và dù tôi có biết câu trả lời hay không. Tất nhiên, khi không có câu trả lời thì tôi trả lời rằng tôi chưa biết và xin khất nợ lại ngày hôm sau. Đó là lý do tôi được học trò kính trọng vì các thầy/cô khác của họ – trừ Cô Vũ Thị Liên – luôn nổi điên khạc ra lửa Tam Muội ngay tại lớp khi bị học trò hỏi làm cho nghẹn họng.

Gần đây anh có phát biểu tại nghị trường về “người bán trà đá có tỷ suất lợi nhuận nhiều ngàn phần trăm nhưng chẳng đóng đồng thuế nào”. Theo dõi các công kích dè bỉu anh trên báo chí, tôi thấy dường như chỉ có nhà báo Đào Tuấn của Báo Lao Động là người duy nhất sáng suốt; song, cực kỳ đáng tiếc là nhà báo này lại không nêu tên anh mà chỉ ghi “ vị đại biểu”.

Các chiến binh tiên phuông trai tài sắc gái sắc tài của Nguyễn Mạnh Tiến ở Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội thường khuyên tôi nên đăng các bài viết của tôi lên Facebook vì họ rất thích đọc các bài viết của tôi và muốn thật nhiều người Việt đọc được các bài ấy, thay vì họ phải làm động tác chuyển link tức forward cho các bạn hữu của họ mỗi khi thấy tôi đăng bài mới. Tôi đã nói dối rằng tôi không có thời gian. Thật ra tôi không đăng trên Facebook vì hai lý do rằng tôi từ mấy chục năm nay có xem cái thằng Facebook ra gì đâu và rằng tôi cẩn trọng không cho phép phe nhóm tiêu cực nào của đất nước này có thể động đến tôi khi vu vạ tôi rằng tôi truyền bá tư tưởng không thích hợp do tôi ở WordPress ắt chỉ có vài chục độc giả, làm gì có “views” hay “followers” lên đến trăm ngàn hay trăm triệu mà chụp mũ được tôi là tôi tác động đến toàn xã hội. Chưa kể, tôi luôn mắng thẳng, nêu thẳng, chưởi thẳng, chê thẳng. Khi tôi mắng một thằng già “Tứ Đại Ngu”, báo chí tấn công tôi, vô tình họ tạo nên tâm lý nơi một bộ phận không nhỏ nhân dân rằng hóa ra báo chí là con cái hoặc tôi mọi của thằng già “Tứ Đại Ngu” nên báo chí mới xúm lại tấn công tôi đến thế. Thế nghĩa là tôi trở thành “bên thắng cuộc”.

Vì vậy, tôi muốn khuyên Nguyễn Mạnh Tiến rằng anh phải cẩn trọng khi phát biểu: hãy luôn mắng thẳng, nêu thẳng, chưởi thẳng, chê thẳng.

Vì là đảng viên, lại là người lịch sự làm công tác lãnh đạo đối ngoại, Nguyễn Mạnh Tiến đã sâu sắc nói gián tiếp về “người bán trà đá có tỷ suất lợi nhuận nhiều ngàn phần trăm nhưng chẳng đóng đồng thuế nào” để vừa nêu thực trạng khác vừa không làm mếch lòng ai.

Một bộ phận rất lớn trong nhân dân khi nghe anh phát biểu như trên sẽ hiểu ngay cái thâm thúy đa tầng một-trệt-ba-lầu rằng

(a) người dân nghèo khổ phải bỏ ra tí bạc cắc duy nhất có trong túi để kiếm lợi nhuận nhiều ngàn phần trăm vậy mà tổng thu nhập khủng khiếp ấy vẫn không giúp họ ăn no cơm hộp uống trà ế mỗi ngày và vẫn không lên đủ ngưỡng phải chịu thuế thu nhập trong khi bị chính quyền công khai rượt chạy tịch thu ấm trà móp méo vì tội chiếm lề đường; rằng

(b) cơ quan Nhà Nước nhận tỷ bạc “đô-la” từ tiền thuế của dân do chính Nhà Nước trao lại để lập các đại công ty dù công khai chường mặt hay ẩn núp bình phong thì các lãnh đạo vẫn hè nhau hưởng lương trên trời, hưởng thụ đế vương, hưởng danh doanh nghiệp Phù Đổng tự hào Hùng Vương nhận tượng vàng Thánh Trần để rồi vẫn không làm cho dân đủ sống còn doanh nghiệp không đủ ngưỡng chịu thuế thu nhập do cái mà người dân miền quê Nam Bộ khẳng khái thốt nên là “Mất mẹ nó mấy chục ngàn tỷ gồi còn cái đách dzì mà đóng thế” còn các đại ảo thuật gia sau khi hô biến tiền vàng thành bụi phấn thì đằng vân ra hải ngoại mà chẳng có ai của chính quyền công khai truy đuổi bắt về để tiếp tục lấy tiền thuế của dân nuôi vỗ béo trọn đời trong tù ngục; rằng

(c) còn biết bao kẻ bên trong quyền lực Nhà Nước chụp cơ hội thủa đầu “cổ phần hóa” để sở hữu tài sản Nhà Nước với giá rẻ mạt để nay trở thành “đại gia” với đặc điểm “người nhà đại gia” sở hữu tài sản khổng lồ mà không phải đóng xu thuế thu nhập nào vào cái thủa hồng hoang hang lổ đó; và rằng

(d) vân vân và vân vân.   

Ngoài ra, lời khuyên thứ hai của tôi liên quan đến một nội hàm mà Đảng chưa bao giờ giáo dục Đảng viên: Gìn Quốc Thể.

Tất nhiên, muốn Gìn Quốc Thể thì một công dân gương mẫu thông tuệ cần xuất thân từ một gia đình gia giáo Thiên Khổng.

Một công dân gương mẫu thông tuệ xuất thân từ một gia đình gia giáo Thiên Khổng không bao giờ không nhận thức rằng ngay cả việc lấy vợ dẹp hàng ngũ celebbrity chỉ sau khi bản thân có chức cao quyền trọng thì đó cũng là một dạng thức tham nhũng, lạm quyền, hưởng tư lợi từ thực quyền. Nếu chưa ai trong Đảng từng nghĩ thế thì nay Hoàng Hữu Phước tuyên bố khẳng khái khẳng định như thế. Gần đây có vụ người vợ celebrity của Bộ Trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh ắt tại ông không “dạy vợ từ thủa ban sơ mới về” nhất là khi bà ắt do chưa từng lớn lên trong gia đình gia giáo Thiên Khổng nên đã làm trò cười cho nhân dân khi đòi xe công vụ đón ngay tại tarmac chân cầu thang máy bay dù không trong trạng thái cấp cứu do phê lậm thuốc hay chuyển dạ sinh con hoặc có hẹn diện kiến Hoàng Thái Tử Khí Đốt Trung Đông đến Việt Nam bàn việc cung cấp Khỉ Đột cho Đại (Dự) Án Công Viên Safari của Thành Phố Hồ Chí Minh; và vụ Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc xử kỹ luật Thứ Trưởng Tài Chính Huỳnh Quang Hải do có lối sống đạo đức sai phạm gì gì đó mà báo chí thì dấu biệt còn dư luận lại to nhỏ thiên về hướng có dính dáng đến ả vợ celebrity của ông ta. Gìn Quốc Thể nghĩa là chỉ cần giữ gìn và phát huy phẩm chất xuất thân từ gia đình gia giáo Thiên Khổng tức không tham nhũng, lạm quyền, hưởng tư lợi từ thực quyền bất kể ở dạng thức nào.

Một công dân gương mẫu thông tuệ xuất thân từ một gia đình gia giáo Thiên Khổng trong thời đại mới còn nhất thiết phải biết rằng nội hàm Gìn Quốc Thể còn được thể hiện qua thực hiện một điều đơn giản: Hãy Theo Lẽ Thường Của Quy Định.

Trong chuyến công tác nghị viện tại Cambodia, lúc dong ruỗi trên Biển Hồ tiếp cận các Việt Kiều và những ai tự cho mình là gốc Việt mà không có bất kỳ giấy tờ gì chứng minh xuất xứ, tôi là người duy nhất mặc áo phao trên tàu. Đại Sứ Việt Nam tại Vương Quốc Cambodia không mặc áo phao. Toàn bộ đoàn cận vệ Cambodia không mặc áo phao. Toàn bộ các nghị sĩ Việt Nam – trừ tôi – không mặc áo phao. Toàn bô đoàn cán bộ tiên phuông của Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội Việt Nam không mặc áo phao. Lái tàu và phụ lái cũng không mặc áo phao. Và Nguyễn Mạnh Tiến cũng không mặc áo phao.

Tôi mặc áo phao đơn giản vì:

(a) Thế giới và Việt Nam quy định đi đó đây bằng xe máy đường bộ phải đội mũ bảo hiểm, đi đó đây bằng ô-tô đường bộ phải thắt dây an toàn, đi đó đây bằng đường thủy phải mặc áo phao. Vậy, tôi mặc áo phao là để chứng minh Việt Nam có các quy định y như thế giới, và tôi là một nhà lập pháp và lập hiến nên nhất thiết phải thuộc luật và tuân thủ luật. Đó là Gìn Quốc Thể.

(b) Ở Đại Học Văn Khoa, tôi có tham gia học bơi tại Hồ Bơi Yết Kiêu lúc 4 giờ mỗi sáng. Nếu nay sức vóc không phù hợp để bơi đua với các cháu Ánh Viên Quý Phước thì Hoàng Hữu Phước tôi đây vẫn có thể thả nổi thong dong nằm ngữa ngâm thơ ngắm mây trời chờ ghe tàu đến cứu nếu có sự cố phải rời tàu thuyền và nếu nơi đó không có hai thứ rất thòm thèm tôi là cá sấu sông ngọt và cá mập biển mặn. Nhưng không vì ỷ mình luôn nổi mà tôi không mặc áo phao. Tôi mặc áo phao vì nghĩ rằng sẽ nhục quốc thể biết bao nếu có một nghị sĩ Việt ra hải ngoại gặp nạn không nổi được. Gìn Quốc Thể là vậy đấy: mỗi hành vi hành động ngay cả cái vươn vai ngáp hay cầm muỗng nĩa đưa thức ăn vào mồm cũng phải vì quốc thể.

(c) Tôi muốn làm gương cho các nghị sĩ Việt Nam trong đoàn công tác,và muốn nhắc khéo các cán bộ tiên phuông Ủy Ban Đối Ngoại rằng sự an toàn của các em rất quan trọng, quyết định sự thành công của đoàn công tác, nên các em không được phép bịnh, không được phép gặp nạn, chưa kể các em là tài sản rất quý báu của quốc gia, nên các em nhất thiết phải tự giác sử dụng tất cả các phương tiện bảo vệ/bảo hộ sẵn có để tự bảo vệ mình, đồng thời cảnh giác cao độ vì đó là đức tính và cũng là yêu cầu hy sinh đặt nặng lên vai của các em – bất kể các em là nam hay nữ – trong bảo đảm mọi điều suông sẻ nhất cho đoàn lãnh đạo.

Là lãnh đạo một cơ quan như Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội với đội ngũ cán bộ trẻ tài năng xốc vác, anh Nguyễn Mạnh Tiến tất nhiên cần phải hòa mình vào sự sôi động vốn có của tập thể. Song, nêu gương để hướng nguồn nhân sự sôi động ấy vào khuôn hẹp để động năng gia tăng cực đại bùng phát ở đầu ra cũng là điều quá tốt, nhất là khi sự điều hướng ấy nói lên 4 điều quan trọng là (a) chứng tỏ sự kính trọng thật sự của lãnh đạo đối với nhân lực của mình trong quan tâm đến sự phát triển lành mạnh và tồn tại để thăng tiến của họ, (b) làm tốt công tác mentoring tức dắt dìu điều hướng đưa nhân lực trở thành nhân sự lãnh đạo kế thừa trong tương lai succession plan, (c) tạo nền tảng vững chắc cho sự nối tiếp của nguồn nhân lực bổ sung mới training and coaching, và (d) bảo vệ nguồn lực quý báu đang có của nước nhà human capital.

Cả bốn điều trên là nội dung luôn có nơi bậc lãnh đạo vì nước vì đân mà Nguyễn Mạnh Tiến được kỳ vọng sở hữu tự thân.

Nếu như đồng nghiệp trước đây của Nguyễn Mạnh Tiến tại Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội là Ngô Đức Mạnh thích hợp cho vai trò một Đại Sứ thuộc Bộ Ngoại Giao nghĩa là Gìn Quốc Thể công khai trực tiếp theo nhiệm kỳ nơi nhiệm sở Đại Sứ Quán tại hải ngoại trong một hệ thống cứng với bao khuôn khổ cứng của quốc gia và quốc tế thì Nguyễn Mạnh Tiến lại thích hợp cho vai trò lãnh đạo Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội nghĩa là Gìn Quốc Thể bán công khai bán trực tiếp trong nước và ngoài nước theo từng chuyến công tác ngắn hạn của lãnh đạo Quốc Hội trong một hệ thống mềm với khuôn khổ mềm của quốc gia nhưng cứng của quốc tế.

Lòng kỳ vọng của tôi đối với hai tướng lĩnh của đại nguyên soái Trần Văn Hằng ư?

Rất đơn giản: ước gì Ngô Đức Mạnh sẽ trở thành Bộ Trưởng Ngoại Giao, và Nguyễn Mạnh Tiến sẽ trở thành Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại Của Quốc Hội.

Những nhân sự dưới trướng của đại nguyên soái Trần Văn Hằng mà không là những ngôi sao sáng nhất trên mặt trận ngoại giao và đối ngoại thì mới là chuyện lạ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII, Ủy-viên Ủy-ban Đối-ngoại Quốc-hội Khóa XIII, Ủy-viên Hội Hữu-nghị Nghị-sĩ Việt-Nam – Philippines 2011-2016

Tham khảo: Các Bạn Đồng Liêu Với Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước

Nghị Sĩ Nguyễn Xuân Phúc 29-12-2015

Nghị Sĩ Đỗ Bá Tỵ 18-01-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Thị Kim Ngân 22-01-2016 

Nguyễn Thị Quyết Tâm 22-01-2016

Nghị Sĩ Đinh La Thăng 08-02-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Tấn Dũng 12-02-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Phú Trọng 14-02-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Thị Kim Tiến 15-02-2016

Nghị Sĩ Hòa Thượng Thích Chơn Thiện 16-02-2016

Nghị Sĩ Trần Văn Hằng 18-02-2016

Nghị Sĩ Trần Khắc Tâm 25-02-2016

Nguyễn Thiện Nhân 10-6-2016

Nghị Sĩ Tòng Thị Phóng & Nghị Sĩ Trương Thị Mai 08-8-2016

Nghị Sĩ Nguyễn Thái Bình 14-9-2016

Nghị Sĩ Trương Hòa Bình 18-10-2016

Nghị Sĩ Lê Trọng Sang 23-01-2018

Nghị Sĩ Trương Tấn Sang và Nghị Sĩ Vương Đình Huệ 02-12-2018

Nghị Sĩ Nguyễn Văn Phụng 30-3-2019

Nghị Sĩ Huỳnh Minh Thiện 05-4-2019

Nghị Sĩ Trần Du Lịch 22-4-2019

Nghị Sĩ Đặng Thành Tâm 09-6-2019

Nghị Sĩ Trần Thị Diệu Thúy 25-7-2019

Nghị Sĩ Ngô Đức Mạnh  28-7-2019

Phát Ngôn Của Lãnh Đạo

Hoàng Hữu Phước, MIB

24-7-2019

Có bốn hạng nhà tiên tri gồm (a) những đấng tầm cỡ trời Tây như quý ông Nostradamus và quý bà Vanga chuyên tự động tiên đoán chi tiết dày cộm những gì cố thể xảy đến cho số phận của các siêu cường và của toàn nhân loại trong nhiều ngàn năm sắp đến mà nhiều chi tiết được hậu thế chứng minh là đã thực sự xảy ra, (b) những vị quan quyền từ chương đất Việt như Nguyễn Bỉnh Khiêm chỉ tiên đoán bâng quơ sơ sài mỗi một câu chữ Hán ngắn ngủn bất lịch sự ai muốn hiểu sao cũng được chỉ khi được hỏi bởi một quan chức Việt cao cấp hơn mình hoặc viết ra cái gọi là Sấm” bằng thứ ngôn ngữ rất quàng xiêng mà giá trị tham khảo chỉ có trong phạm vi 500 năm nghĩa là chấm dứt vào năm 2019 mà vẫn chưa ai chứng minh được có một dòng tiên đoán nào đã đúng cả, (c) những thầy bói nước Việt chỉ tiên đoán cho mỗi cá nhân khách hàng nào chịu chi tiền đặt quẻ thỉnh bùa cúng sao giải hạn mà giá trị tham khảo chỉ trong một năm âm lịch, và (d) những người được người dân gọi là “nhà ái quốc” như Hoàng Hữu Phước chỉ tiên đoán thấu thị chính xác đến 100% có thể nghiệm thấy ngay sau từ 1 đến 10 năm về tiền đồ của một quan chức cụ thể hay một đại gia cụ thể dù của Việt hay của nước ngoài chỉ khi quan chức/đại gia ấy có phát ngôn gì đó mà Hoàng Hữu Phước nghe lùng bùng lỗ tai. Những chữ “những” ở trên thật ra không phải luôn chỉ số nhiều. “Những” của a là 2 người. “Những” của b và d chỉ có 1 người. “Những” của c là vô thiên lủng.

Tôi khẳng định tôi chẳng biết Nguyễn Mạnh Hùng là ai trong thế giới chính trị Việt Nam có quá nhiều tay mơ và dân tài tử “đẻ  bọc điều” này. Tôi chỉ đơn giản biết rõ một điều rằng ông ta thậm chí cũng chưa hề có mặt trong danh sách (a) những người nổi tiếng về hàn lâm hay về “likes” trên không gian mạng từ lúc nó mới chập chững xuất hiện – trong đó có Tannhäuser Beowulf Thor Hoàng Hữu Phước, (b) những người nổi tiếng về chính trị/lập pháp/lập hiến chuyên nghiệp của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam từ năm 2011 đến nay – trong đó có Hải Thoại Lăng Tần Bảo Giang Hoàng Hữu Phước, và (c) những vị được báo chí viết bài về từ 30-4-1975 đến nay.

Tôi chỉ dám rụt rè bẻn lẻn e thẹn đỏ bừng đôi gò má hồng đào của tôi để nhỏ nhẹ thỏ thẻ rằng theo năng lực thấu thị của một người như tôi vốn thuộc hạng “” nêu trên thì chức sắc lãnh đạo nào của Nhà Nước mà mở miệng tuyên bố “nên làm mạng xã hội và công cụ tìm kiếm thay thế Facebook và Google” thì hắn ta hoặc ả ta chắc chắn tỷ phần trăm thuộc một trong bốn, hoặc hai trong bốn, hoặc ba trong bốn, hoặc cả bốn hạng người sau:

(a) chưa từng sử dụng công cụ tìm kiếm Google một cách nghiêm túc để mở mang trí hóa, nghĩa là không quan tâm đến cái gọi là kiến thức của nhơn loại hàn lâm, nghĩa là rất khả nghi về chất lượng của bằng cấp cử nhân mà y hay ả đang nắm giữ trong tay;

(b) dốt Tiếng Anh hoặc dốt ngoại ngữ nói chung nên chưa từng sử dụng công cụ tìm kiếm Google phần Tiếng Anh hoặc ngoại ngữ nói chung một cách nghiêm túc để mở mang trí hóa, nghĩa là vừa không quan tâm vừa không có khả năng tiếp thu kiến thức của nhơn loại hàn lâm, nghĩa là có thể khẳng định bằng cấp thạc sĩ hay tiến sĩ mà y hay ả đang nắm giữ trong tay là hàng hữu nghị hoặc hàng giả hoặc hàng hóa thuận mua vừa bán;

(c) trẻ nít chưa đến tuổi đến trường;

(d) người tài giỏi nhưng ăn nói hồ đồ do có ác tâm muốn bôi nhọ thanh danh Đảng Cộng Sản Việt Nam trên trường quốc tế; và

Do đó, cái đại cuộc làm mạng xã hội và công cụ tìm kiếm thay thế Facebook và Google của Nguyễn Mạnh Hùng tức của Nhà Nước Việt Nam sẽ tuyệt đối thất bại ngay trong một nốt nhạc chứ không phải sau một năm hay mười năm.

Tứ Đại Ngu từ nội dung ngắn ngủn của Nguyễn Mạnh Hùng bao gồm 4 nội hàm sau:

1- Chủ Đầu Tư:

Phải chăng Nhà Nước lại tự tung tự tác sau khi làm chủ đầu tư lấy tiền thuế của dân gởi nhiều trăm “trí thức trẻ” (nhân tài đi học) là con cháu cán bộ cao cấp và cấp cao ra nước ngoài đào tạo thạc sĩ tiến sĩ tầm cỡ Tề Trí Dũng và Trần Văn Mẫn

nay lại tự tung tự tác làm chủ đầu tư lấy tiền thuế của dân để làm mạng xã hội và công cụ tìm kiếm cạnh tranh với Facebook và Google hay sao?

Việc làm mạng xã hội và công cụ tìm kiếm cạnh tranh với Facebook và Google là việc của doanh nghiệp tư nhânstart-up. Ai đang có tỷ USD (hoặc dụ được cá mập ngu nào chịu cho vay tỷ USD) muốn làm mạng xã hội và công cụ tìm kiếm cạnh tranh với Facebook và Google thì cứ làm – tất nhiên có giấy phép kinh doanh của Nhà Nước Việt Nam – lời ăn lỗ chịu.

Làm lãnh đạo mà tuyên bố nên làm mạng xã hội và công cụ tìm kiếm cạnh tranh với Facebook và Google thì chỉ có nghĩa đó là chỉ đạo chỉ thị chỉ dẫn của Nhà Nước dành cho doanh nghiệp Nhà Nước cỡ Viettel để lời Viettel ăn lỗ nhân dân chịu sao?

Làm lãnh đạo mà tuyên bố khơi khơi nên làm mạng xã hội và công cụ tìm kiếm cạnh tranh với Facebook và Google để ai làm thì làm không làm thì thôi, thì quả đó là phát ngôn chơi chơi của một đứa con nít. Chẳng lẽ Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước phán vậy không đúng ư?

2- Mạng Xã Hội:

Thế hiền điệt Nguyễn Mạnh Hùng trẻ người non dạ có biết gì về “mạng xã hội” không? Để lão phu Hoàng Hữu Phước nói vài điều cũ rích có in sẵn trong sách vỡ lòng của trẻ em Việt Nam cho hiền điệt mở rộng tầm mắt vậy nhé:

(a) “Mạng xã hội” là một cái mạng lưới oanh-tạc-nét mà tiếng lóng Việt Nam gọi là “mạng chùa” để bất kỳ ai muốn vào đăng gì thì đăng, hê gì thì hê, hét gì thì hét, bỏ bom oanh tạc ai thì cứ bỏ, mà hễ công an sờ gáy kẻ đăng đứa hê và khứa hét thì ngay lập tức đám đông thế giới đại đồng gọi là “cộng đồng mạng” và các nhóm không có nhà cửa đàng hoàng để ở mà cứ màn trời chiếu đất đồng không mông quạnh gọi là “cư dân mạng” sẽ tấu hòa điệp khúc “vi phạm nhơn quyền”, “chà đạp tự do ngôn luận”, “cộng sản độc Đảng sợ tiếng nói của dân”, v.v và v.v., dù Việt Nam có  dân Việt “thiệt”, chứ chẳng nhận đồng xu cắc bạc tiền thuế nào của dân-ảo-đa-quốc-tịch để phải phí công tếch-ke take care cái “nhơn quyền”, “tự do ngôn luận” và “tiếng nói” của bọn ma quế ấy.

(b) “Mạng xã hội” không hề có hàng rào an ninh sân bay để kiểm tra passport và thị thực cho phép nhập cảnh tức visa. Như vậy, bất kỳ ai trên thế giới cũng có quyền mở “tài khoản” trên mạng xã hội của Nguyễn Mạnh Hùng, và có quyền ra rả mắng chưởi lãnh đạo cộng sản đã đưa Nguyễn Mạnh Hùng lên ngôi cũng như đưa tiền thuế của dân cho Nguyễn Mạnh Hùng mở mạng xã hội, còn Nguyễn Mạnh Hùng có quyền xài tiếp tiền của dân để chỉ đạo chỉ thị chỉ dẫn các doanh nghiệp Nhà Nước như Viettel chế ra phần mềm chọn lọc để loại bỏ các mắng chưởi đó hoặc loại bỏ các hình hoặc phim phụ nữ ở truồng dưới ao sen.

(c) Và cuối cùng song không là điều không quan trọng, đó là trên toàn thế giới thì một mạng xã hội được mở là để kinh doanh. Vậy phải chăng Việt Nam sau khi “đủ giàu để đài thọ cho một sự ô danh” (lời tuyên bố đanh thép thấu thị của Nghị Sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước khi năm 2012 xé nát vất sọt rác dự án Luật Biểu Tình khiến Quốc Hội Việt Nam khiếp đảm cho đến tận cuối tháng 9 năm 2019 này vẫn không dám nhắc đến, mà sau đó xảy ra biểu tình bạo động đốt phá ở Bình Dương và Hà Tĩnh năm 2014 khiến Nhà Nước phải bồi thường biết bao triệu USD cho các công xưởng nước ngoài), nay ắt đã có dư tiền trở lại để sẵn sàng nộp phạt cho Tòa Án Châu Âu nếu bị tố cáo ăn cắp thông tin cá nhân các “chủ tài khoản” mà trong đó có biết bao người quốc tịch Âu Châu sinh hoạt (do mê say mạng xã hội cấp Nhà Nước của Nguyễn Mạnh Hùng).

Như vậy, lập một “mạng xã hội Nhà Nước” không bao giờ là hành động khôn ngoan của chính phủ một nước thiếu tiền, không người, và vắng cả chiến lược kinh doanh “mạng xã hội”.

3- Công Cụ Tìm Kiếm:

Công cụ tìm kiếm là thí dụ minh chứng cho luận cứ nhiều chục năm nay của Hoàng Hữu Phước rằng kiến thức hàn lâm của con người mới là quan trọng nhất, còn aitee tức công nghệ thông tin thì có ra chi mà Việt Nam phải ưu tiên phát triển để rồi hơn 25 năm qua vẫn để tin tặc Tàu đánh sập hệ thống thông tin của Vietnam Airlines, còn thành tích duy nhất của bọn đần độn trong giới aitee Việt Nam là lẻn chui lổ chó vào trang mạng doanh nhân Emotino để xóa ba bài viết của Hoàng Hữu Phước gồm chống Luật Biểu Tình, vạch Tứ Đại Ngu, và nhục mạ BBC, khiến Emotino đóng cửa vĩnh viễn do “nhà ái quốc thực thụ” Hoàng Hữu Phước nổi cơn thịnh nộ chuyển qua “mạng xã hội” khác.

Nếu Nguyễn Mạnh Hùng từng có bằng cấp nhờ học hành nghiêm túc, y ắt phải sử dụng được ngoại ngữ, và ắt phải từng tra cứu thông tin hàn lâm trên công cụ tìm kiếm của Google bằng ngoại ngữ để nhận ra một sự thật hiển nhiên rằng: không có những đầu óc hàn lâm thông tuệ của đa số học giả hoàn cầu, công cụ tìm kiếm của Google không thể có các đường liên kết đến các kho kiến thức ấy. Đa số các kết quả tìm kiếm mang tính học thuật hàn lâm/lịch sử/khoa học/y học v.v đều dẫn đến Wikipedia, mà Wikipedia có đội ngũ aitee làm công việc…đánh máy các bài viết hàn lâm của các vị hàn-lâm-không-thèm-quan-tâm-đến-aitee để đưa lên mạng. Không có các nhà hàn lâm, Wikipedia chỉ là trang web trống hoác, không thể là công cụ tìm kiếm, và không có Wikipedia để liên kết cũng như không có nhân viên aitee đánh máy của riêng Google, công cụ tìm kiếm Google cũng chỉ là trang web trống phoọc vớ vẩn mà thôi.

Một khi đã biết như vậy, Nguyễn Mạnh Hùng sẽ biết thêm một điều rằng Nhà Nước Việt Nam không thể lập công cụ tìm kiếm thay Google, và không bất kỳ doanh nghiệp tư nhơn hay start-up nào của Việt Nam lập được công cụ tìm kiếm thay thế Google.

Cái mà Nhà nước Việt Nam và/hoặc doanh nghiệp tư nhơn hay start-up có thể làm là lập công cụ tìm kiếm quán ăn, công cụ tìm kiếm quán nhậu, công cụ tìm kiếm địa điểm du lịch, công cụ tìm kiếm khách sạn, công cụ tìm kiếm linh tinh, công cụ tìm kiếm trang web ở truồng. Xin hãy một lần sử dụng công cụ tìm kiếm của Google và Wikipedia cho mục đích hàn lâm để biết mãi mãi không bao giờ Việt Nam làm được công cụ tìm kiếm đa ngành đa lĩnh vực đa ngôn ngữ như Google hay Wikipedia để mà thay thế chúng. Đơn giản vì Việt Nam không có nhân lực hàn lâm! Số hàn lâm uyên bác đang có thì đa số do tự học tự lo, không thuộc diện con ông cháu cha để được là “nhân tài được Nhà Nước cử đi học”, nên không bao giờ được Đảng sử dụng, khiến chán nản tìm vui chốn thư phòng, lâu lâu quẳng một bài viết hàn lâm trên mạng-xã-hội-không-phải-của-Nguyễn-Mạnh-Hùng. Còn số “nhân tài không có bằng cấp thạc sĩ/tiến sĩ được Nhà Nước cử đi học thạc sĩ/tiến sĩ” (tức số người đã là “nhân tài” ngay trước khi đi học để hy vọng có bằng cấp) như Tề Trí Dũng và Trần Văn Mẫn thì do là “nhân tài” trước khi đi học nên chẳng cần viết lách hàn lâm gì cả cũng trở thành đầu têu cho báo chí tốn biết bao giấy mực để ngợi ca trong suốt thời gian dài qua mà độc giả không tin cứ dùng công cụ tìm kiếm của Google sẽ biết. Còn công cụ tìm kiếm của Nguyễn Mạnh Hùng ắt sẽ hội đủ ba điều kiện tân tiến nhất của mạng xã hội xã hội chủ nghĩa gồm (a) chỉ bằng tiếng Việt, (b) không thể tìm ra bất kỳ thông tin nào về Tề Trí Dũng và những tên tương cận thuộc hàng ngũ “nhân tài tham nhũng”, và (c) người nước ngoài hoặc người nước trong không thân thiện với Nhà Nước cộng sản sẽ bị hệ thống tự động hất văng ra khỏi quyền truy cập hay tham khảo.

4- Lợi Cho Đa Số:

Nguyễn Mạnh Hùng không biết gì về kinh doanh nên nói nhăng nói cuội về cái gọi là đem cái lợi cho nhiều người thay vì tập trung cho một người. Ắt trong đầu hắn cho rằng thay vì tỷ tỷ USD lợi nhuận chỉ rơi vào tay riêng ông chủ Zuckerberg của mạng xã hội Facebook (Sách Mặt) thì cái tỷ tỷ USD lợi nhuận của ông chủ Nguyễn Mạnh Hùng của mạng xã hội Napebook (Sách Ót) sẽ chia đều cho mỗi công dân Việt Nam được 1.000 USD chăng? Cái lợi của tất cả những người sử dụng Facebook là được tự do sử dụng mạng chùa, cái lợi của ông chủ Facebook là thu tiền quảng cáo, bán bí mật người sử dụng Facebook cho ai có nhu cầu, nhận thù lao của CIA để cung cấp thông tin những ai CIA quan tâm đến, và nhận thù lao của CIA để kích động các chống đối tiến tới lật đổ các chính phủ ương ngạnh chống Mỹ mà CIA không muốn tồn tại. Ai dám bảo người sử dụng Facebook không hưởng lợi mà Nguyễn Mạnh Hùng nói mê sảng về cái Napebook nào đó sẽ đem lợi về cho đa số người dùng?

Nói tóm lại, cái không gian bên trên bầu khí quyển Địa Cầu đã đặc nghẹt rác không gian từ các mảnh vụn các tầng tách ra của hỏa tiển đẩy vệ tinh (vẫn gọi là vệ tinh chứ không bao giờ thuần Việt thành cục đá theo hầu) hay phi thuyền (bị gọi là tàu vũ trụ cho tăng phần hiển hách cho đàn anh Liên Xô), các vệ tinh nhân tạo (vẫn gọi là vệ tinh nhân tạo chứ chưa thành cục đá người tạo) hư hỏng hoặc hết còn sử dụng nhưng không thể đưa trở xuống bề mặt địa cầu.

Còn cái không gian mạng đã đặc nghẹt các lưới nhện giăng đầy. Việt Nam chỉ nên kiếm tiền mua Boeing hoặc Airbus. Sao lại muốn dồn tỷ tỷ USD chế tạo phi cơ thương mại Bô Bớt BoeBus? Việt Nam chỉ nên tập trung cho công nghệ điện tử y sinh thông minh để vừa chăm lo cho sức khỏe người dân, khám/phát hiện/chữa bệnh hiểm nghèo cho dân, xuất khẩu công nghệ và thiết bị y sinh thông minh làm giàu cho đất nước; chứ đừng nghĩ vớ vẩn về xây dựng mạng xã hội hay công cụ tìm kiếm.

Nếu cho rằng từ cán bộ lãnh đạo đến “nhân tài đi học” chẳng ai giỏi tiếng Anh để sử dụng công cụ tìm kiếm như bách khoa toàn thư Wikipedia nên nhất thiết phải có mạng xã hội Việt thuần và công cụ tìm kiếm thuần Việt, thì bài viết này kết thúc ở đây vậy.

Người dân Việt Nam có thiếu gì tiền để lấp đầy ngân quỹ Nhà Nước sẵn sàng cho các đợt ồ ạt gởi hàng ngàn nhân tài đi học và thanh toán tiền phạt cho một sự ô danh!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo theo thứ tự xuất hiện trước-sau trong bài

Sấm:  Trung Quốc Trong Sấm Trạng Trình  17-12-2015

Nhà Ái Quốc: Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc   05-5-2017

Tiên Đoán Thấu Thị: Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiên Tri Thấu Thị  25-4-2018

Chỉ Khi Quan Chức/Đại Gia Ấy Có Phát Ngôn Gì Đó: Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước – Bài Số 2  13-6-2019

Aitee: Hoàng Hữu Phước Thấu Thị Aitee Việt Nam  17-5-2019

Tannhauser Beowulf Thor Hoàng Hữu Phước: Vì Sao Là Tannhäuser Beowulf Thor  24-3-2015

Hải Thoại Lăng Tần Bảo Giang Hoàng Hữu Phước: Bạn Hữu Rộng Lượng 05-5-2018

Trí Thức Trẻ: Bộ Trưởng Nội Vụ Nguyễn Thái Bình  14-9-2016

Nhân Tài: Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi!  20-4-2014

Thế Giới Đại Đồng: Cộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Nhơn Quyền: Nhân Quyền và Phẩm Giá  25-10-2014

Tự Do Ngôn Luận: Thế nào là Tự Do – Dân Chủ  24-3-2014

Cộng Sản Độc Đảng: Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?  18-5-2013

Dân Việt Thiệt: Bức Tâm Thư Gửi Người Dân Việt “Thiệt” – Nhân Nghe Về Huy Đức  04-7-2019

Phụ Nữ Ở Truồng Dưới Ao Sen: Ở Truồng Với Sen  22-6-2019

Đủ Giàu Để Đài Thọ Cho Một Sự Ô Danh:  Biểu Tình và Ô Danh. 17-11-2011

Luật Biểu Tình: Luật Biểu Tình.  26-5-2014

Tin Tặc Tàu Đánh Sập Hệ Thống Thông Tin Của Vietnam Airlines: Tin Tặc Tàu Tấn Công Website Việt: Đẳng Cấp Thấp Của Aitee Việt Nam  30-7-2016

Luật Biểu Tình: Phải Có Luật Biểu Tình  18-8-2016

Tứ Đại Ngu: Tứ Đại Ngu  01-01-2013

Nhục Mạ BBC:  Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt  01-8-2016

Nhà Ái Quốc Thực Thụ:  Nhà Ái Quốc Trần Chung Ngọc 03-7-2019

Bài đọc thêm:

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 1: Vấn Đề Ngữ Nguyên.   02-4-2015

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật.  14-4-2015

Hiền Tài  22-5-2019

Thắc Mắc Hiền Tài  23-5-2019

Bài Số 1 Về Thấu Thị Của Hoàng Hữu Phước: Chính Trị Mỹ  30-4-2018

Tin Quảng Bá  20-10-2018

Lại Nói Về Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Lập-Pháp và Lập-Hiến Nước Cộng-hòa Xã-hội Chủ-nghĩa Việt-Nam Khóa XIII, Nhà Nghiên-cứu Chiến-thuật An-ninh, Dự-tuyển Viên Ngành An-ninh Tình-báo Nước Cộng-hòa Xã-hội Chủ-nghĩa Việt-nam Năm 1980

17-7-2019

Muc Lục

A- Lại Nhắc Nhở Về Nhiệm Vụ Của Công An Việt Nam

B- Luận Thêm Về Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam

A- Lại Nhắc Nhở Về Nhiệm Vụ Của Công An Việt Nam

Vài hôm trước tôi nhận qua Viber đường link trên. Nó cho thấy trang bị của cảnh sát Việt Nam vẫn còn mãi đối diện với vấn nạn của giản đơn, thiếu thốn, sai lệch, không giống ai. Các chi tiết trong bài Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam của Hoàng Hữu Phước đã ghi rất rõ nội dung này trong tương quan so sánh cụ thể với cảnh sát của các quốc gia tự do dân chủ hùng mạnh khác.

Vài tháng trước có tin một chiến sĩ công an trước cảnh một gã đàn ông giữa thanh thiên bạch nhật chuẩn bị đâm túi bụi vào ngực một phụ nữ mà y ấn nằm ngữa giữa đường, đã bình tĩnh đứng nhìn và dũng cảm quyết định gọi điện thoại về xin tăng viện. Tất nhiên,người phụ nữ sau đó bị giết chết.

Trước khi nói tiếp – vì “lại nói về” có nghĩa là…nói tiếp – đề tài trang bị cảnh sát Việt Nam, tôi cần nêu lại luận điểm nhiều năm nay tôi khẳng định Công An Việt Nam đã sai và Quân Đội Việt Nam đã sai như sau:

1) Nhiệm vụ chung chính duy nhất của Công An phải và chỉ là: Tiêu Diệt Ngay Kẻ Xấu, Trấn Áp Ngay Bạo Loạn.

Nhiệm vụ của Công An không bao giờ là Bảo Vệ Nhân Dân, Giữ Gìn An Ninh Trật Tự.

Bảo Vệ Nhân Dân, Giữ Gìn An Ninh Trật Tự là nghĩa vụ và nhiệm vụ chung và rất chung chung, có thể từ giáo dục của những gia đình thiên Khổng, và có thể được thực hiện bỡi bất kỳ ai kể cả trẻ vị thành niên hay bô lão hoặc người khuyết tật, có đã được xóa nạn mù chữ hay chưa, có theo/không có theo/là giáo phẩm của tôn giáo nào.

Kẻ Xấu” là kẻ đang có hành vi – mà từ ngữ nhũn xèo của pháp luật Việt Nam gọi là “có dấu hiệu” – vi phạm pháp luật và đang chống lại công an hay bất tuân mệnh lệnh của công an. Nếu lãnh đạo đất nước Việt Nam hiểu điều căn bản này – y như lãnh đạo các cường quốc văn minh hiện đại đã luôn hiểu như vậy hơn hàng trăm năm nay – thì lẽ ra chiến sĩ công an nói trên đã chỉ làm một việc duy nhất đúng đó là vừa rút súng ngắm vào kẻ đang đe dọa tước đi mạng sống của người phụ nữ ấy, vừa hét câu pháp định bảo hắn bỏ vũ khí xuống, và bắn hạ hắn ngay từ phát đạn đầu tiên nếu hắn bất tuân mệnh lệnh, hoặc bắn hạ ngay mà không cần hét ra lệnh buông vũ khí nếu hắn có hành vi sắp ra tay gây hại chứ không chỉ đang đe dọa gây hại nạn nhân. Việc tồi tệ chiến sĩ ấy đã làm là gọi điện xin tiếp viện/cứu viện, bất kể người phụ nữ sắp bị giết còn kẻ thủ ác hoặc sẽ tự tử ngay sau đó – tức có hai người chết – hoặc hắn sẽ phải nhận bản án nặng hơn, có khi là tử hình. Vài đứa mất dạy trong truyền thông chính thống của Đảng Cộng Sản Việt Nam được trang bị “thượng phương bảo thẻ” đã trói tay công an với những cụm từ như “công an đánh dân” do óc đất của chúng không từng biết rằng trong thế giới văn minh thì cái tát được cảnh sát sử dụng để giúp một người sai phạm tỉnh ra để không phải phạm thêm trọng tội như chống nhân viên công lực, phát ngôn tự gây bất lợi cho hắn sâu này ở chốn pháp đình, v.v.

2) Nhiệm vụ duy nhất của Quân Đội phải và chỉ là: Tiêu Diệt Ngay Quân Xâm Lược.

Nhiệm vụ của Quân Đội không bao giờ là Bảo Vệ Đất Nước.

Bảo Vệ Đất Nước là nghĩa vụ và nhiệm vụ chung và chung chung, có thể bằng nhiều phương cách như hùng biện, ngoại giao, nghị viện, tình báo, gián điệp, cảnh giác thương trường, tạo ưu thế thị trường, v.v. và v.v.; trong khi Quân Đội như lực lượng vũ trang có bổn phận và nghĩa vụ rất đặc thù, rất cụ thể, rất dứt khoát. Khi có quân xâm lược tràn qua biên giới, quân đội phải bắn giết ngay, tàn sát ngay, và vừa khai hỏa vừa báo về trung ương, chứ không bao giờ được phép thực hiện việc báo về trung ương trước để chờ lệnh cho phép khai hỏa. Khi truy sát quân xâm lược, lúc đến biên giới mới phải báo về trung ương để xin phép có được vượt qua biên giới như khi Phạt TốngChinh Kampuchea hay không. Trong tình hình thế giới hiện nay – gọi là Kỷ Nguyên Donald Trump – phát sinh nhiều hình thức xâm lược mới, quân đội Việt Nam phải sẵn sàng khai hỏa nếu có sự xâm lược của nửa triệu quân Trung Quốc không vũ trang khoan thai đi chân đất bồng trẻ con vượt biên giới vào Việt Nam với biểu ngữ xin tỵ nạn chính trị.

Bắn hạ ngay lập tức bất kỳ ai hay bất kỳ vật thể gì vượt biên giới trên bộ, trên không, trên biển vào địa phận, không phận, hải phận Việt Nam. Đó là nhiệm vụ duy nhất của Quân Đội Việt Nam ngay tại Việt Nam.

B- Lại Luận Về Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam

1) Dẫn Nhập

Như vậy, để thực hiện nhiệm vụ chính duy nhất của Cảnh Sát Việt Nam trong tiêu diệt ngay kẻ xấu và trấn áp ngay bạo loạn, cái “đeo camera trước ngực” chỉ là việc quá nhỏ. Chưa kể, cái camera đó có (a) phát sóng trực tiếp về tổng đài để lưu trữ y như camera giao thông trên các cột điện, có (b) theo quy định nghiêm ngặt nào về xử lý các can thiệp nội dung hoặc đánh mất bằng chứng, hay là có (c) bị vô hiệu hóa nếu kẻ vi phạm giật và đạp nát cái “camera đeo trước ngực” ấy, hoặc có phải (d) chỉ là một thứ trang bị riêng cho cảnh sát giao thông trong khi lẽ ra phải có nhiều thứ trang bị khác dù chỉ riêng cho cảnh sát giao thông?

Trước khi liệt kê những gì người cảnh sát nói chung cần phải được trang bị đủ đầy, hãy thử xem một anh cảnh sát giao thông nói riêng có thể phải đối mặt với những gì khi làm công tác giám sát giao thông trên công lộ:

a) Khi có một tai nạn ô-tô nghiêm trọng xảy ra, anh ấy có thể phải nhanh chóng đập vỡ cửa kính xe, nhanh chóng cắt đứt dây đai an toàn, đưa nạn nhân ra khỏi xe theo đúng tư thế không làm nạn nhân bị nghiêm trọng hơn, cõng nạn nhân ra xa khỏi xe theo đúng tư thế không làm nạn nhân bị thương nghiêm trọng hơn, và nhào sấp xuống đất theo đúng tư thế không làm nạn nhân trên lưng bị thương nghiêm trọng hơn kịp trước khi xe phát nổ – nếu xe đang cháy – mà chiến sĩ công an nào cũng đã phải được đào tạo huấn luyện.

b) Khi có một vụ rượt đuổi kẻ vi phạm và nhận được điện báo, anh ấy khi ở vai trò chốt ở xa chặn bắt, có thể phải nhanh chóng bày trận địa vật cản kể cả những tấm chông sắt, bất kể chiếc xe tháo chạy nếu tông vào vật cản hay cán lên thảm chông sẽ bị lật bẹp dúm tan nát hay bốc cháy gây tử vong cho người vi phạm. (Thật buồn cười khi cảnh sát Việt Nam tung lưới bắt kẻ phóng xe trốn chạy thì bị bọn đần độn có “thượng phương bảo thẻ” tự do phản đối, tự do bôi nhọ trên báo chí; và thật nực cười khi cảnh sát Việt Nam rượt đuổi kẻ phóng xe trốn chạy và kẻ trốn chạy tông xe vào trụ đường tử vong thì bị bọn đần độn có “thượng phương bảo thẻ” nhao nhao tự do kết tội trên báo chí. Hãy đọc bài Quyền Lực Nhũn Xèo để biết ngay cả hai thường dân Mỹ Johnnie Langendorff và Stephen Willeford cũng được tôn vinh anh hùng do đã lái xe truy bắt kẻ thủ ác khiến hắn tông xe vào cột điện tử vong, để biết công an/cảnh sát Việt Nam đã trở nên đáng thương hại ra sao dưới sự xử trảm của các “thượng phương bảo thẻ”.

Như vậy, chỉ mới có đáp ứng cho hai ví dụ tình huống trên, ta thấy ngay là “cảnh sát giao thông” Việt Nam đã phải cần có ít nhất ba món gồm búa chuyên dụng, dao chuyên dụng, và bàn chông làm nổ lốp bánh xe ô-tô; chưa kể các lỉnh ca lỉnh kỉnh khác (như tấm chăn cấp cứu “emergency blanket” xếp nhỏ gọn dày 0,3 cm nằm gọn trong lòng bàn tay, v.v.).

Cũng như vậy, ngoài những trang bị lớn cho cả ngành công an/cảnh sát, những nội dung dưới đây liên quan nhiều hơn đến những trang bị phải có cho mỗi cá nhân công an/cảnh sát làm-nhiệm-vụ-ở-ngoài-không-gian-mở.

2) Thắt Lưng Công Vụ

Dưới đây là những gì một cảnh-sát-ở-ngoài-không-gian-mở tức cảnh sát ở ngoài đường gió bụi trực tiếp đối mặt với hiểm nguy đến tính mạng (bao gồm cảnh sát công lộ, cảnh sát trật tự, cảnh sát chống bạo động – tức hoàn toàn không phải cảnh-sát-không-lấm-bụi-đường ngồi bên trong văn phòng tức làm việc hành chính, làm việc “tiếp dân”, làm việc “lãnh đạo”, trực tiếp đối mặt với hiểm nguy đến sức khỏe do viêm mũi viêm xoang vì máy lạnh và nguy cơ bị các công ty bình phong tiếp cận xin này xỏ nọ), lẽ ra đã phải được trang bị – ngoài đồng phục nhất thiết phải màu đen hoặc sậm tối (như đa số các nước trên thế giới như nêu trong bài Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam) và ngoài sợi dây đai đeo chéo ngực gắn 3 thứ gồm (a) cái camera nói trên, (b) thiết bị liên lạc điện đài vô tuyến gọi là Handheld Transponder Device hoặc gọi ngắn gọn là Radio vốnn tối cần thiết cho lực lượng cảnh sát để liên lạc khẩn cấp, ngay lập tức, không bao giờ bị nghẽn mạch, với tổng đài và đồng đội mà không phải nhấn số, và (c) điện thoại di động luôn phải nhấn số và lệ thuộc sự không chập chờn của cái gọi là “nhà mạng”; thì còn phải có sợi thắt lưng công vụ tức Duty Belt nặng 5kg đeo giắt những túi (holder đựng mỗi thứ hoặc holster đựng súng) cho 10 công cụ chấp pháp như sau:

a- Súng Ngắn Cảnh Sát: Đa số cảnh sát các nước trên thế giới sử dụng loại súng ngắn Glock do đạt yêu cầu cực kỳ gọn nhẹ, cực kỳ chính xác. Các nhãn hiệu khác còn có Smith&WessonBeretta, v.v. (Riêng “shotgun” tức Súng Dài Cảnh Sát được gắn bên trong ô-tô cảnh sát để có thể rút ra sử dụng khi đấu với tội phạm có trang bị hỏa lực mạnh).  

b- Các hộp tiếp đạn dự phòng (extra magazines) súng ngắn cảnh sát: Do chỉ trong không đầy 10 giây là toàn bộ cơ số đạn trong hộp tiếp đạn của súng ngắn cảnh sát đã không còn đạn, mỗi cảnh sát phải đeo trên thắt lưng công vụ ít nhất 2 hộp tiếp đạn dự phòng.

c- Các cơ số đạn (rounds) cho súng dài cảnh sát: Tuy súng dài shotgun được máng bên trong ô-tô cảnh sát, cá nhân cảnh sát vẫn phải đeo sẵn nơi thắt lựng công vụ duty belt các cơ số đạn dự phòng để luôn sẵn sàng chiến đấu khi chỉ cần giật súng từ giá treo trong xe là có thể chạy ngay đến hiện trường.

d- Súng Điện Cảnh Sát (taser gun) là vũ khí hiện đại có thể làm vô hiệu hóa đối tượng bất tuân từ khoảng cách 4,5 mét đến 7,5 mét, với dòng điện 50.000 volts, đủ để cảnh sát bắt giữ đối tượng đang bất tỉnh.

e- Thiết Bảng/Thiết Bổng/Gậy Thép (baton) là vũ khí xưa nhất vẫn còn đang được sử dụng rộng rãi tại tất cả các nước văn minh, dùng để (a) cảnh sát khống chế, giải tán đám đông nào bất tuân lệnh giải tán của cảnh sát, kể cả các đám đông du côn “hooligan” tại các trận đấu thể thao; (b) cảnh sát tự bảo vệ trước tên côn đồ gây hấn không vũ khí – nếu côn đồ gây hấn có trang bị vũ khí thì cảnh sát phải dùng súng bắn hạ; và (c) cảnh sát phá cửa nhà cửa xe cứu ngay nạn nhân đang bị mắc kẹt bên trong nhà đang hỏa hoạn hoặc trong xe bị tai nạn giao thông. Có hai loại gậy rất hiện đại gồm loại cố định có tay nắmloại thu ngắn vụt dài tức expandable baton không có tay cầm và thu lại dài chỉ còn một gang tay (xin tham khảo hình ảnh minh họa tại Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam).

f- Dao Cảnh Sát chuyên dụng dùng cắt dây đai an toàn để cứu nạn nhân ra khỏi ghế ngồi trong ô-tô. Búa Cảnh Sát cũng nằm trong bộ trang bị theo người cảnh sát, trừ phi một công cụ đa năng gọi là multi-functional tools được cung cấp mà với công cụ này việc cắt dây đai an toàn và đập cửa kính xe đều được thực hiện chung.

g- Bình Xịt Hơi Cay tức Mace còn gọi chung là bình xịt khống chế, bất luận hóa chất chứa trong đó là thứ dùng hơn nửa thế kỷ nay trong “lựu đạn cay” làm chảy nước mắt như CS (Orthochlorobenzalmalonitrile) và CN (alphachloroacetaphenone) dưới thời Việt Nam Cộng Hòa mà chỉ cần nhỏ nước chanh vắt vào mắt là đủ vô hiệu hóa ‘lựu đạn cay”, hoặc hóa chất mới như OC (oleoresin capsicum) và PAVA (pelargonic acid vanillylamide) được cho là hiệu nghiệm hơn do làm vô hiệu hóa kẻ gây hấn khi khiên hắn mất khả năng nhận thức, nghẹn thở và lòa mắt. Cảnh sát có thể xịt OC thẳng vào mặt đối phương từ khoảng cách 1,5 mét đến 7,5 mét là quá đủ để tóm bắt đối tượng hoặc để kịp chạy thoát khỏi đối tượng.

h- Còng là công cụ thường sử dụng nhất để vô hiệu hóa những tội phạm nguy hiểm hoặc ngay cả đối tượng bất hợp tác, bất tuân mệnh lệnh của cảnh sát bắt phải quy hàng, nhằm không cho đối tượng chịu thêm thương tích hoặc gây thương tích cho người qua lại hoặc cho nhân viên công lực. Mỗi cảnh sát thường phải có 2 hoặc 3 cặp còng giắt trên thắt lưng công vụ. Cũng trong bài Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam, có hình minh họa cho thấy cảnh sát Mỹ ngoài còng kim loại còn mang theo hàng chục còng nhựa dưới dạng các dây niêm cửa container

i- Đèn Pin vừa là dụng cụ soi đường, vừa là vũ khí tự vệ. Đèn pin có thể nhỏ gọn có thể rất to, dài, nặng. Độ sáng hơn 1000 lumens của đèn có thể soi sáng khoảng cách nhiều trăm mét khi truy đuổi đối tượng về đêm, almf lòa mắt đối phương, hoặc nếu đèn to và dài có thể dùng làm vũ khí thay gậy sắt đánh nhau với đối phương. (Đèn pin trang bị cá nhân mỗi cảnh sát gọi là police flashlight. Đèn pha điều khiển xoay qua lại lên xuống trang bị gắn thêm cho xe cảnh sát gọi là floodlight).

j- Vật Dụng Cứu Thương gồm các thứ cơ bản như đã nêu ở đoạn mở đầu như chăn cấp cứu, vài găng tay loại sử dụng một lần để chăm sóc nạn nhân hoặc điều tra hiện trường.

3) Bảo Vệ Cảnh Sát

Như đã nói trên, nhiệm vụ của quân đội là tiêu diệt quân xâm lược chứ không phải bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân. Để quân đội thực hiện hiệu quả nhiệm vụ ấy, đất nước và nhân dân phải bảo vệ quân đội bằng cách mua sắm cung cấp cho quân đội đầy đủ khí tài quân sự hiện đại. Mỗi quân nhân phải được bảo vệ bằng vũ khí tối tân, với trang bị hiện đại, và bằng luật pháp quốc gia. Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước từng đanh thép nêu đòi hỏi tại nghị trường trong tranh luận về “Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992” rằng “…khi có chiến tranh nước khác xâm lược Việt Nam, Việt Nam sẽ đánh trả và truy đuổi, và tất cả những phần lãnh thổ của tàn quân tháo chạy sẽ trở thành cương thổ vĩnh viễn của Việt Nam…, không rút quân trả đất sau khi truy đuổi thành công…, không bất kỳ quân nhân nào của Việt Nam bị giao nộp cho bất kỳ tòa án diệt chủng hay tòa án tội ác chiến tranh nào của quốc tế  đối với các cáo buộc  những việc họ thực hiện khi truy đuổi quân thù ra ngoài biên giới Việt Nam, ….để giúp kẻ thù của Việt Nam cân nhắc việc có nên gây hấn với Việt Nam hay không.”

Tương tự, bài viết này nhấn mạnh rằng nhiệm vụ của công an là tiêu diệt ngay kẻ xấu và trấn áp ngay bạo loạn, chứ không phải bảo vệ nhân dân và giữ gìn trật tự. Để công an thực hiện hiệu quả nhiệm vụ ấy, đất nước và nhân dân phải bảo vệ công an bằng cách mua sắm cung cấp cho công an đầy đủ khí tài an ninh hiện đại. Mỗi cảnh sát/công an phải được bảo vệ bằng vũ khí cảnh sát tối tân, với trang bị cảnh sát hiện đại, và bằng vũ khí luật pháp quốc gia. Đảng phải biết rằng báo chí truyền thông là công cụ của Đảng, do đó, báo chí truyền thông không được phép tự do ngôn luận, nhất là cái kiểu tự do ngôn luận trấn áp bôi nhọ “tác nghiệp” của cảnh sát/công an, dám xem “tác nghiệp” của báo chí truyền thông là quan trọng hơn cả “tác nghiệp” của công an/cảnh sát. Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước cương quyết không cho Đảng Cộng Sản Việt Nam được quy định Thẻ Nhà Báo được phép là tờ giấy thay thế thẻ căn cước hay hộ chiếu để lên máy bay! Thẻ Nhà Báo không thể là một thứ Thượng Phương Bảo Thẻ để tiền trảm hậu tấu, đơn giản vì toàn bộ truyền thông của Đảng phải là công cụ của Đảng, là bầy tôi hầu hạ Đảng, không được phép tự do ngôn luận, tự do đe dọa sinh mệnh chính trị và tính mạng Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước, tự do trói tay cảnh sát/công an, tự do ngồi trên đầu trên cổ doanh nghiệp và nhân dân. Only this, and nothing more!

Mua sắm những trang bị sau là để chứng minh rằng đất nước và nhân dân bảo vệ chiến sĩ cảnh sát/công an, muốn họ hoàn thành nhiệm vụ, và muốn cha mẹ vợ chồng con cái của họ bớt thấp thỏm lo âu:

a- Giáp Chống Đạn dành cho cảnh sát gồm ba loại như giáp chống đạn mặc ngoài, giáp mềm chống đạn mặc trong để che giấu bản thân là cảnh sát mật phục, và giáp đạn đạo hay giáp chiến thuật dành cho cảnh sát đặc nhiệm chống bạo động và khủng bố. Cảnh sát đang làm nhiệm vụ ngoài-không-gian-mở dứt khóat phải mặc giáp chống đạn. Tương tự, người dân sử dụng xe máy ngoài-không-gian-mở (kể cả các tay đua ô-tô Formula One Thể Thức 1). dứt khoát phải đội mũ bảo hiểm helmet.

b- Giày Cảnh Sát đang làm nhiệm-vụ-ngoài-không-gian-mở tất nhiên phải là giày “bốt”. Giày tây không cổ là để cảnh sát đi ăn cưới, đi nhậu nhẹt. Giày tây không cổ cũng là để tất cả các lãnh đạo quân đội Việt Nam và công an Việt Nam thấy thoải mái như dân mà quên bản thân là chiến binh. Cảnh sát đang làm nhiệm-vụ-ngoài-không-gian-mở phải mang giày bốt cổ cao khoảng 15cm. Cảnh sát công lộ tức cảnh sát lái mô-tô phải mang giày bốt cổ cao khoảng 45cm. Chưa kể, cảnh sát công lộ còn được trang bị các giáp bảo vệ khuỷu tay (elbow pad), đầu gối (knee pad), và cẳng chân (shin guard).

Cảnh sát các cường quốc văn minh dám xả thân truy bắt kẻ gian vì họ được pháp luật bảo vệ tối đa và được trang bị bảo vệ tối đa.

Cảnh sát Việt Nam không được pháp luật bảo vệ và không được trang bị bảo vệ đầy đủ. Giày tây của họ sẽ tuột mất nếu họ chạy bộ đuổi theo kẻ gian. Súng ngắn của họ hoặc được cài kỹ trên thắt lưng dân sự không hề được rút ra khai hỏa bắn hạ kẻ sắp giết phụ nữ giữa đường giữa ban ngày, hoặc được cất rất kỹ trong ngăn tủ ở đồn công an nhiêm ngặt vốn là nơi để bọn trộm có thể bước vào lấy ra bán sang tay hoặc rao bán công khai trên không gian mạng.

Quân đội không được bảo vệ, nước sẽ mất.

Công an/Cảnh sát không được bảo vệ, chế độ sẽ bị diệt vong.

Báo chí truyền thông là đồ bỏ. Giá như Đảng sớm nhận ra điều này mà không để Hoàng Hữu Phước buộc phải nói ra.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Lập-Pháp và Lập-Hiến Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII, Nhà Nghiên-cứu Chiến-thuật An-ninh, Dự Tuyển Viên Ngành An Ninh Tình Báo Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Năm 1980

Tham khảo bài viết có liên quan:

Trang Bị Cá Nhân Cảnh Sát: Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam  Đăng trên Emotino năm 2011. Đăng lại trên WordPress ngày 16-01-2016

Trang Bị Lớn Ngành Cảnh Sát: Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật.  14-4-2015

Thiên KhổngCộng Sản Việt Nam Phải Dân Tộc Và Thiên Khổng  28-6-2019

Nhũn Xèo: Quyền Lực Nhũn Xèo  09-11-2017

Tàn Sát Xâm Lược: Phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992. 05-6-2013

Bảo Vệ Quân Nhân Việt Nam: Phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992. 05-6-2013

Tham khảo thêm:

Tôi Và Ngành An Ninh Tình Báo  26-12- 2015

Ở Truồng Với Sen

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Khóa XIII, Giảng Viên Anh Ngữ

22-6-2019

Mấy tuần qua, nghe các bình luận trên tivi, kèm với các mẫu tin cùng hình ảnh được gởi đến tôi từ tứ phương tám hướng về cùng nội dung các ảnh chụp phụ nữ ở truồng dưới ao sen, tôi thấy cần phải viết bài này với tư cách một nhà giáo, một nhà lập pháp, một nhà nghiên cứu thẩm mỹ, và một quý ông thực thụ như sau mà 5 nội dung lần lượt là Giải Thích Từ Ngữ, Cái Sai Của Truyền Thông ViệtNam, Tôi và “Ở Truồng”, Vấn Đề Luật Pháp Đối Với “Ở Truồng”,Yêu Cầu Đối Với Truyền Thông Việt Nam.

A- Giải Thích Từ Ngữ

1) Ở Truồng và Khỏa Thân

Nhưng trước hết phải nói về từ “ở truồng” cái đã.

Tôi vốn người thanh lịch, trưởng thượng, quý phái, sang trọng. Khi đặt tên cho hai bài viết trước đây là Tứ Đại NguTứ Đại Đần, đó là tôi tỏ rõ cái khí chất phong thái thanh lịch, trưởng thượng, quý phái, sang trọng ấy của tôi.

Trong bài Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt tuần trước, tôi có viết về từ Hán-Việt. Và như thế, có bạn sẽ hỏi tại sao tôi lại chọn từ “Ở Truồng” mà không là “Khỏa Thân”.

Xin thưa với các bạn: chẳng qua vì “khỏa thân” còn được báo chí truyền thông Việt Nam gọi là “nuy” tức “nude” trong tiếng Anh, mà “nude” của tiếng Anh thì chỉ cần không mặc trang phục ngoài thì là nude tuốt luốt.

Vì vậy, nữ mặc bikini (áo tắm) một mảnh hay hai mảnh là nude, nữ mặc áo lót trên cùng quần lót dưới là nude, nữ chỉ mặc quần lót dưới là nude, nữ quay lưng chẳng mặc gì là nude, nữ quay trước chẳng mặc gì nhưng dùng bàn tay nhỏ che chắn cả trên và dưới là nude, nữ quay trước chẳng mặc gì còn hai bàn tay nhỏ bụm che mồm đang há hốc tỏ sự ngạc nhiên cực độ sao cái ta không che thì trong gương lại đẹp thế này là nude. Ngay cả hình nam ở trần mặc quần jean cũng liệt vào loại ảnh nude.

Như vậy, để tuyệt đối giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt, các hình ảnh thiên hạ đang nói đến trên mạng không thể dùng chữ nude để ngụy đậy được, vì đó đích thị là ở truồng chứ không phải cái thứ khỏa thân mà nhân loại văn minh Âu Mỹ nghĩ đến. Các bạn có thể dùng từ “lõa lồ” (trần truồng phô bày ra lồ lộ hết) thay cho từ “ở truồng” nếu bạn vừa “thích xem ảnh lõa lồ” vừa không thích bị gọi là “nghiện xem hình ở truồng”, và xin nhớ rằng tiếng Anh của lõa lồ là “stark naked” (phát âm s-tác nếch kịt) chứ không phải “nude” (mà truyền thông Việt Nam Việt Hóa Phiên Âm Tiếng Nước Ngoài thành “nuy”).

2) Sen

Trong bài này, “sen” có nghĩa trần trụi là … sen, tức hoa sen.

“Sen” trong bài này không có nghĩa như trong “Có con tỳ tất tên là Kim Liên” của truyện Lục Vân Tiên.

Ở Truồng Với Sen, do đó, không có nghĩa bậy bạ là lõa lồ với tỳ tất tức ở truồng với người hầu gái tức người giúp việc nữ tức nữ gia nhân tức “ô-sin”.

B- Cái Sai Của Truyền Thông Việt Nam

1) Ngay khi có việc một cặp vợ chồng trẻ thuê một tay nhiếp ảnh chụp hình hai vợ chồng ở truồng bên hồ sen, thiên hạ xem chán chê trên mạng chùa rồi phê phán luận bình, còn nhà đài truyền hình lập tức chộp ngay cơ hội vàng để mời tay nhiếp ảnh ấy lên tivi. Anh ta nói vung vít gì đấy về thẩm mỹ truồng, về quyền tự do cá nhân ở truồng, và kêu gọi các bạn trẻ nào muốn thể hiện mình ở truồng nhằm lưu lại những hình ảnh đẹp cho hậu thế thì cứ liên lạc với anh ta để sử dụng dịch vụ của anh ta.

7 cái ngu đần của nhà đài – và truyền thông Việt Nam nói chung – ở đây là:

a- Luật pháp Việt Nam và thế giới không cấm công dân tự do ở truồng trong nhà của họ.

b- Khi cặp vợ chồng muốn ở truồng bên ngoài căn nhà của họ và mướn ai đó chụp cho họ những bức hình ở truồng để con cháu họ có hình ảnh tuyệt đẹp để trưng trên bàn thờ hàng năm giỗ quải thì bắt buộc phải có các khâu như (i) hợp đồng với bên chụp ảnh, (ii) hợp đồng khẳng định ai nắm chủ quyền các hình ảnh đã chụp vì chỉ có chủ nhân mới có quyền cho ai xem hình thì cho, (iii) hợp đồng khẳng định trách nhiệm của bên chụp đối với khâu xin phép nơi chốn sẽ đến chụp, (iv) hợp đồng khẳng định trách nhiệm của bên chụp rằng sẽ không bất kỳ ai trong toán nhiếp ảnh chụp lén để đưa lên “mạng chùa”, (v) hợp đồng khẳng định các định mức bồi thường khi có vi phạm hoặc các bước kiện tụng pháp đình cho các vi phạm đó, và (vi) hợp đồng ghi rõ đôi vợ chồng ấy sẽ cử ai hay những ai làm “bảo vệ” hoặc mời công an chứng kiến cảnh chụp để đề phòng trường hợp đoàn nhiếp ảnh hiếp dâm tập thể người vợ rồi thủ tiêu giấu mất xác hai vợ chồng thích ở truồng ấy.       

c– Ngay cả trong chi tiết B.1.b.i. nêu trên thì việc chủ nhân có muốn cho cả thế giới xem hình thì cũng phải trước hết kiểm tra xem pháp luật quốc gia và truyền thống dân tộc cùng thông lệ địa phương có cho phép có cái quyền tự do phổ biến đó hay không.

d– Nhà đài là của Nhà Nước, được xây dựng hoàn toàn từ tiền thuế của dân – chứ không một xu nào là của Đảng hay của Nhà Nước tự làm ra – và không phải là đài tư nhơn mà muốn lăng-xê tay nhiếp ảnh nào thì cứ lăng-xê, sử dụng đài để quảng cáo miễn phí tên tuổi cùng dịch vụ cho cái tên nhiếp ảnh gia ấy.

e– Nhà đài đã không làm rõ chi tiết xem việc tung các hình ảnh ấy lên mạng là do ai làm. Nếu tay nhiếp ảnh tung thì phải xác định xem anh ta có nắm quyền sở hữu các hình ấy không, và ngay cả khi có hợp đồng xác nhận hẳn hoi thì anh ta có quyền phổ biến toàn cầu như vậy không. Nếu do chính cặp vợ chồng ấy tự tung lên thì họ có quyền phổ biến toàn cầu như vậy không. Nếu không thì các biện pháp chế tài nào đang hiện hành mà nhà đài có nghĩa vụ mang tính trách nhiệm văn hóa cảnh báo, răn đe, ngăn chặn, tổng cong kích, và tố giác.

f– Nhà đài có biết thế nào là tội danh “công xúc tu sỉ” mà nhiều nước văn minh – trong đó có Việt Nam Cộng Hòa – áp dụng không?  Đó là đạo lý đạo đức rằng không được dí vào mắt người khác những hình ảnh tính dục dung tục mà họ không muốn thấy. Và thật vô duyên vô đạo nếu ha hả vênh váo vung vít ngoe nguẩy về cách mạng chiêm ngưỡng thể hiện thẩm mỹ để nói rằng nếu không muốn thấy thì đừng nhìn, nếu không chịu được mùi thối thì đừng thở, nếu không chịu được âm thanh karaoke điếc tai thì cứ nhét bông gòn vào lổ tai.

g– Nhà đài không “giáo dục” những công dân trẻ người non dạ rằng họ đừng nên nghe lời mời mọc công khai trên đài “nếu muốn có bộ ảnh ở truồng đẹp thì hãy liên hệ với tôi” để rồi tự nhiên cho cái thằng “tôi” ấy có hình ảnh để tự do “quảng bá” dịch vụ chụp hình truồng của nó trên mạng, để in sách “mỹ thuật nude” hốt bạc làm giàu trên nhân phẩm những công dân trẻ người non dạ ấy, chưa kể nguy cơ những công dân trẻ người non dạ ấy bị cái thằng “tôi” ấy hiếp dâm mà ngậm bồ hòn làm ngọt vì bị cái thằng “tôi” ấy nắm giữ trong tay hình ảnh và phim ảnh ở truồng.

2) Ngay khi có việc một phụ nữ chụp hình ở truồng dưới ao sen, thiên hạ xem chán chê trên mạng chùa rồi phê phán chê bai ỏm tỏi về “ngoại hình” của người phụ nữ ấy, còn nhà đài truyền hình thì liên tục trong nhiều ngày ra rả (i) đạo đức phán phê việc ở truồng chụp hình dưới ao sen; (ii) đạo đức phê phán việc ngắm cho đã đời hình ảnh người ta ở truồng rồi chê bai thân hình người ấy xấu xí; (iii) trí tuệ khuyên dạy hãy coi chừng côn trùng ký sinh chui vào cơ thể người ở truồng, còn báo mạng thì (iv) lập lại lời phát biểu ngu xuẩn của những phụ nữ chức sắc nước ngoài và nước trong rằng thì là mà phụ nữ nào cũng có quyền được lưu trữ những hình ảnh về cơ thể của mình và họ có quyền tự do đối với thân thể của mình.

3 cái ngu đần của nhà đài – và truyền thông Việt Nam nói chung – trong cái vụ phụ nữ một mình ở truồng dưới ao sen ở đây là:

a– Toàn bộ 6 điểm a, bê, xê, dê, e, ép đã nếu ở mục B.1 ở trên.

b- Phê phán thiên hạ việc thiên hạ phán phê người phụ nữ ấy có ngoại hình không đẹp, vậy phải chăng nhà đài sẽ không phê phán mà hân hoan chào đón việc ai đó tung  hình những xe-le-bờ-ri-ti Việt Nam cỡ hoa hậu người mẫu ở truồng?

c– Phê phán thiên hạ ở truồng cạnh hoa sen là “quốc hoa”, xúc phạm biểu tượng của sự thanh cao. Làm gì có chuyện hoa sen là “quốc hoa” của Việt Nam! Làm gì có chuyện ở truồng dưới ao rau muống hay ngoài đường thì ô-kê, queo-cơm, hảo a hảo a, nô-bờ-ro-bờ-lem, ve-ri-guốc, khơ-ra-sô!

C- Tôi và “Ở Truồng”

Cần khẳng định ở đây rằng tôi là một quý ông khỏe mạnh, mà do công thức của Tạo Hóa luôn là:  tổ hợp khắng khít không thể tách rời của 5 thành tố khỏe mạnh + không đam mê tiền bạc + không đam mê danh vọng phù hoa + không đam mê tôn giáo + không đam mê bia rượu nơi một người đàn ông sẽ cho ra kết quả là sự đam mê tình dục vô độ, nên tôi rất đam mê tình dục, và không bao giờ cổ hủ.

Đã là quý ông thì luôn ăn mặc tươm tất, tác phong lịch lãm, đối nhân xử thế theo khuôn phép, và biết cảm thụ nghệ thuật đúng nghệ thuật, đúng người, đúng lúc, đúng chỗ.

Vì là quý ông, tôi tôn trọng phụ nữ. Vì là quý ông, tôi chỉ biết nguyền rủa kẻ xấu xa chứ tuyệt đối không bao giờ chê bai người xấu xí.

Để làm phụ nữ tự tin, tôi thường nói với nữ sinh hoặc thường viết truyền bá các bài trên các trang web nội bộ những nơi tôi làm việc rằng phụ nữ Việt Nam nên nhớ 3 điều rằng

(a) luôn có định luật bù trừ của Tạo Hóa nên hãy vui với cơ thể khỏe mạnh mình đang có của mình chứ đừng cố làm những việc trái tự nhiên như giải phẫu kéo dài chi, vì phụ nữ thấp bé thường là đối tượng say mê của những nam nhân cao to, và ngược lại, những phụ nữ dáng cao thường trở thành vợ những nam nhân thấp bé hơn mình do những nam nhân thấp bé có khuynh hướng “nhà chinh phục” ra tay đánh gục những phụ nữ cao hơn mình, còn những nam nhân cao to luôn có khuynh hướng “đấng cứu thế” ra tay bảo vệ bồng bế nâng niu những phụ nữ thấp bé hơn mình – xin hãy tìm đọc các công trình phân tâm học có liên quan đến “compensation” để rõ hơn về luận điểm mang tính nhận định này của Hoàng Hữu Phước; rằng

(b) luôn có định luật bù trừ của Tạo Hóa nên hãy vui với cơ thể khỏe mạnh mình đang có chứ đừng cố làm những việc trái tự nhiên như giải phẩu hút mỡ hay uống thực phẩm chức năng làm hỏng bét chức năng vì đa số các nam nhân nào có 5 thành tố trên nên khỏe mạnh về tình dục rất “cổ điển nam thần” luôn bị mê hoặc bởi thân thể “đầy đặn bụ bẩm khỏe mạnh” của người vợ họ yêu – còn các nam nhân không có đủ 5 thành tố thí dụ như nam nhân đam mê tiền bạc thì chỉ là “thời vụ nam nhân” có nhiều người tình họ thích vì có thân hình đã được mỹ viện nâng cấp cho na ná giống huê hậu; và rằng

(c) để minh chứng tôi đã đưa ra bao thí dụ về thân thể người đẹp như các nữ thần trong mơ của các đại danh họa Âu Châu lừng danh kim cổ và của các nam nhân các quốc gia vương giả xứ miền dầu hỏa mà nếu theo cái “chuẩn xa-lông” kỳ quái ở Việt Nam thì đã ùn ùn đi hút mỡ đổ tràn ngập đường sá trơn trợt làm thiên hạ té chỏng gọng hết trơn hết trọi rồi.

Và vì là một quý ông, tôi luôn phải nói về chính mình như một minh bạch bản thân đối với mọi điều tôi nói đến, tức lời nói luôn đi đôi với việc làm, mà việc làm phải nhiều hơn và hay hơn lời nói rằng: tôi là người thích “ở truồng”.

Như đã nêu trong một bài viết về tình dục  trên chính blog này, tôi nhắc lại và tán  rộng thêm như sau:

1) Tôi say mê thân thể của vợ tôi, và cứ khi hai vợ chồng tôi đi dạy học xong về đến nhà là khóa ngay cổng và cửa nhà lại, để được ở truồng suốt ngày đêm, để tôi được ngắm nhìn thân thể trần truồng của vợ tôi mọi lúc mọi nơi, và để việc giao cấu được dễ dàng và thường xuyên hơn. Dĩ nhiên, vợ tôi không quen với việc ở truồng tồng ngồng như thế trong ánh sáng ban ngày. Tôi đã phải van lơn hoài, thậm chí dùng cả hạ sách là không ngừng rúc hôn thân thể nàng mọi lúc, từ phòng khách vô đến nhà bếp, từ lúc sắp ăn cơm cho đến lúc nàng đang chong đèn soạn giáo án hay đang ngủ say, đến độ cuối cùng nàng nhận ra rằng hai vợ chồng nhà giáo nghèo không nên phí tiền giặt đồ ủi đạc do một ngày làm nhăn bẩn quần áo mấy chục lần, nhất là quần lót nữ thì mỏng mảnh mà cứ vừa mặc vào là bị chồng tuột xuống đến cổ chân làm đi đứng không được, có khi bị lột mạnh hối hả làm rách bươm, khiến tiền lương mấy ngày dạy học đi đooong, nên rốt cuộc cho rằng tốt nhất là nàng nên ở truồng cho xong, kể cả ở truồng khi soạn giáo án, vì sau này khi có con và con lớn thì mình sẽ không phải bị bắt ở truồng suốt ngày nữa, lo gì.

2) Vì say mê thân thể của vợ tôi, đồng thời do tôi yêu “nhiếp ảnh”, tôi chụp hàng trăm cuộn phim màu Kodak thân thể trần truồng của vợ tôi. Tất cả những cuộn phim ấy đã chưa từng được đưa ra tiệm vì tôi không đại ngu đại đần đến thế. Tôi chụp ảnh vì hai lý do rằng tôi say mê thân thể trần truồng của vợ tôi và vì tôi nghĩ sau này biết đâu công nghệ phát triển tôi có thể tự tráng phim phóng ảnh màu chăng (tôi có một bộ thiết bị tráng phim phóng ảnh của Liên Xô nằm gọn trong một chiếc va-li, nhưng là cho phim đen-trắng). Tất cả các cuộn Kodak màu ấy tất nhiên đã hỏng theo thời gian, và tôi tất nhiên 30 năm sau đã cho hết vào dung dịch acid để nhân loại đừng hòng “hack” chiếm mà tung lên “mạng”. Tôi vẫn có một cuộn Kodak duy nhất tôi chụp “nude” vợ tôi và tôi đã đem ra tiệm tráng rửa hẵn hoi, vì “nude” không phải “stark naked”, nghĩa là hình ảnh vợ tôi “nude” mặc đồ tắm, mặc đồ lót, hoặc không mặc gì cả nhưng có tấm vải hoa hòe hoa sói che từ núm nhũ hoa phủ xuống dưới gót  chân. Tôi thậm chí còn phóng to một ảnh “nude” màu của vợ tôi để treo trong phòng khách. Đó là một kiệt tác nhiếp ảnh. Rất có thể một ngày đẹp trời nào đó tôi sẽ đăng một bức trong các bức ấy trên blog này – nói có sách, mách có chứng mà lại. Lại tất nhiên, vợ tôi luôn phản đối tôi việc treo ảnh “nude” ấy của nàng, dù ảnh chỉ cho thấy ngực trần từ vai xuống đến trên núm nhũ hoa. Thậm chí ngày xưa khi hai vợ chồng lần đầu tiên đi Vũng Tàu tắm biển, tôi đã ngạc nhiên thấy vợ tôi tự lúc nào không rõ đã lấy voan may kèm thêm vào phần thân dưới chiếc bikini một mảnh mà tôi dám chắc rằng thủa ấy ở Việt Nam không phụ nữ nào có kiểu hấp dẫn hở hang lồ lộ ít vải đến như thế. Vợ tôi bảo nơi chốn đông người không muốn lồ lộ như vậy vì kỳ lắm. Đó là phong cách của vợ tôi, người phụ nữ luôn e thẹn cứ phải dùng tay che đậy hoặc cầu viện đến tấm chăn mỗi khi phải ở truồng để chồng ôm ấp do chồng bật tất cả các đèn neon lên dù ngay cả ở ban ngày.

3) Vì vậy, tôi không cần có bằng cấp gì sất vẫn hoàn toàn hiểu những chàng trai trẻ người muốn tự chụp ảnh vợ mình ở truồng. Đó là điều bình thường, lành mạnh, hạnh phúc xiết bao, mọi người nên có biết chừng nào.

4) Vì vậy, tôi có bằng thạc sĩ trong tay mà chịu thua hoàn toàn không hiểu vì sao những chàng trai non dạ muốn tự chụp ảnh vợ mình ở truồng rồi tung lên mạng chùa cho nhơn loại ngắm chẳng khác nào hành vi khoe khoang một đồ vật hay một con thú vật mình sở hữu. Đó là điều bất bình thường, bịnh hoạn, ngu xuẩn xiết bao, không nên có biết chừng nào.

5) Vì vậy, tôi có bằng thạc sĩ trong tay mà chịu thua hoàn toàn không hiểu vì sao những chàng trai trẻ người non dạ nhờ người khác chụp ảnh vợ mình (và mình) ở truồng rồi cả đống người gồm mình, vợ mình, tên chụp ảnh, đám hầu cận tên chụp ảnh, và ông đi qua đi lại chụp lén, tung lên mạng chùa cho toàn nhơn loại ngắm chẳng khác nào hành vi khoe “ta đây chớ ai, trên đời hồ dễ có mấy ai, làm như vậy mới là phải phải.” Đó là điều bất bình thường, bịnh hoạn, ngu xuẩn xiết bao, không nên có biết chừng nào.

6) Và vì vậy, tôi có bằng thạc sĩ trong tay mà chịu thua hoàn toàn không hiểu vì sao  những chàng trai trẻ người non dạ được những cô gái non dạ trẻ người cho chụp ảnh ở truồng dù không phải vợ chồng, để rồi khi chia tay tung lên mạng chùa để khoe ta đây đào hoa đã từng dọc phá tanh banh cái thân thể cô gái ở truồng ấy, còn cô ở truồng thì đi thưa công an việc bị tung ảnh tung phim ở truồng cứ như nàng ngố ngây đòi uống bùa mê thuốc lú chả nhớ đầu đuôi gì sất. Đó là điều bất bình thường, bịnh hoạn, ngu xuẩn xiết bao, không nên có biết chừng nào.

7) Như vậy, vợ tôi thực thi quyền tự do cá nhân “ở truồng” khi thấy việc “ở truồng” là hợp lý, hợp đạo lý, hợp đạo đức, hợp luật pháp, hợp luật lệ, hợp thông lệ. Còn mấy mụ chức sắc mấy cơ quan nước ngoài trú đóng tại Việt Nam và mấy mẹ chức sắc mấy cơ quan nước trong tuyên bố gì gì đó về quyền tự do cá nhơn, quyền tự do với thân thể mình, quyền tự do thể hiện cảm thụ mỹ thuật, hay nhơn quyền gì gì đó đều là những lảm nhảm y như hơn 30 năm trước bọn chức sắc đần độn chả biết đến một chữ nước ngoài để đọc tài liệu ngoài nước thì lại lên tivi lảm nhảm lải nhải về giáo dục giới tính như nước ngoài chớ không phải vẽ đường cho hươu chạy, trong khi thầy giáo Hoàng Hữu Phước chỉ viết bằng tiếng Anh và đọc sách tiếng Anh thì lại bĩu môi nói bằng tiếng Việt rằng thì là mà chúng mày phá tan nát giềng mối xã hội Việt Nam để làm đất nước này sẽ sớm bị ô danh vì có số nữ sinh phá thai trong “top” đầu thế giới.

D- Vấn Đề Luật Pháp

Như đã nói biết bao lần về công tác lập pháp ở Việt Nam, Quốc Hội Việt Nam cần có những nhà thông tuệ, chứ không cần những vị ấn ngồi vào cho đủ tỷ lệ bao nhiêu phần tram nữ/nam/đại học/trên đại học/đạo A/đạo B/đảng viên/đoàn viên/dân tộc/trong quân đội/trong công an/ngoài Đảng để có đủ số cơ học biết bấm nút thông qua luật và để “lấy le” với thế giới nghị viện tư bổn thị kỳ.

Thông tuệ nghĩa là có hiểu biết bao trùm – hoặc có khả năng tìm đọc hiểu trùm bao – luật các nước – kể cả luật của các xã hội không còn tồn tại như của Nhà Đường, Nhà Mật, Thời La Mã, Thời La Ngưu, hay Thời Việt Nam Cộng Hòa, v.v.

Nhà lập pháp thông tuệ Hoàng Hữu Phước nay lại là người đầu tiên và duy nhất tiết lộ thêm một sự thật mang tính lịch sử rằng tại Việt Nam Cộng Hòa đã có sự du nhập của “phong trào striking” của Mỹ tức…“ở truồng chạy”. Dù có luật về “công xúc tu sỉ”, Việt Nam Cộng Hòa hoàn toàn bất ngờ khi một ngày nọ của tháng Tư năm 1970 một cặp trai gái ốm nhom không biết từ đâu ào ra ở truồng chạy tồng ngồng trên phố Tự Do (nay là Đồng Khởi) chỉ để được “vinh danh” là người đầu tiên striking ở Việt Nam, với niềm tin rằng rồi đây toàn Việt Nam từ Sông Bến Hải trở vào sẽ có nhiều triệu người ở truồng chạy nên ta đây phải nhanh chóng là người đầu tiên khai sáng cho đồng bào cả nước. (Sử liệu này ắt còn vài cụ ông cụ bà người Mỹ gốc Việt còn nhớ, chứ không như sử liệu về “dấu gạch nối” trong bài Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Chẳng Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến.)

Thế liệu các nghị sĩ Quốc Hội Việt Nam có dựa vào (a) các vấn nạn đã xảy ra trên thế giới, và (b) các thấu thị để tỏ tài trị quốc đẳng cấp hiền tài trong “biết lo trước cái lo của người dân” để cho ra luật về “công xúc tu sỉ” để có công cụ cảnh báo và trừng trị trước khi striking của năm 1970 tái xuất giang hồ hoành tráng sau nửa thế kỷ vào  năm 2020 ở Việt Nam? Vợ chồng ở truồng nơi hồ sen và phụ nữ ở truồng dưới hồ sen: đó là dấu hiệu mang tính cảnh báo nghiêm trọng của striking!

Tương tự, Hoàng Hữu Phước cách nay 30 năm xuất ngoại công du đã thấy những bức tường bị vẽ sơn phun đen những hình chữ dơ dáy không ra chi. Và nay thì Thành Phố Hồ Chí Minh xuất hiện những hình chữ dơ dáy y như vậy hoàn toàn không khác nội dung và kiểu chữ kiểu hình.

Tương tự, Hoàng Hữu Phước khi thăm Hong Kong lúc Hong Kong vừa được trao trả  cho Trung Quốc với đầy binh sĩ Trung Quốc vũ trang tiểu liên AK ở tất cả các góc phố con đường, đã thấy những đường cao tốc có trạm thu phí tự động có lèo tèo vài nhân viên, và khi trở lại Hong Kong năm 2005 chẳng thấy bóng người nào ở tất cả các trạm thu phí hoành tráng hiện đại. Thế mà nay khi công nghệ thông tin còn gớm ghê hơn nhiều thì các đại quan ở Việt Nam vẫn nhập nhằng các trạm thu phí đầy nhóc người, tạo điều kiện cho việc thực tập các phản kháng tập thể bùng lên, các phong tỏa trạm, các xả trạm, các nỗi nhục quốc thể. Bốn-chấm-không ư? Chuyện diễu hề không hồi kết!

Thế liệu Quốc Hội Việt Nam có tiếp tục dựa dẫm vào một gã nghị sĩ ngu đần chỉ quan tâm luật hóa Đĩ, nói xằng bậy về “Ốc Đảo” và phát biểu quàng xiên về “biểu tình”, hoặc thằng nghị sĩ tiến sĩ chức sắc của Thành Phố Hồ Chí Minh vi phạm Luật Bầu Cử để làm luật cho nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam? Cả hai đấng nghị sĩ này đều do Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam giới thiệu ra phục vụ nhân dân chứ họ không xung phong ra phục vụ nhân dân.

E- Yêu Cầu Đối Với Truyền Thông

Phải học. Phải học thêm. Học thêm mãi.

Nhưng đừng lấy tiền thuế của dân để đi học nước ngoài. Cũng đừng lấy tiền túi đi học nước ngoài vì người dân sẽ cho rằng tiền lương nhà báo mà dồi dào đến thế thì không biết doanh nghiệp nào đã gánh họa đây!

Phải học. Phải học thêm. Học thêm mãi. Từ các bài viết của nhất thế sư biểu Hoàng Hữu Phước là đủ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII

Tham khảo:

Tứ Đại Ngu: Tứ Đại Ngu 05-8-2014

Tứ Đại Đần: Tứ Đại Đần 01-9-2017

Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt: Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt 15-6-2019

Việt Hóa Phiên Âm Tiếng Nước Ngoài: Chủ Tịch – Già – Cu Dơ Nhét Xốp  1982

Quốc Hoa: Quốc Nhục 12-02-2015

Đam Mê Tình Dục: Hoàng Hữu Phước và Đời Sống Tình Dục – Phần 2  01-02-2019

Bài Viết Về Tình Dục: Hoàng Hữu Phước và Đời Sống Tình Dục – Phần 1  11-01-2019

Thấu Thị: Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiên Tri Thấu Thị  25-4-2018

Dấu Gạch Nối: Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Chẳng Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến  25-10- 2015

Hiền Tài: Hiền Tài  22-5-2019

Biết Lo Trước Cái Lo Của Người Dân: “Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân”   11-5-2018

Ốc Đảo: Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt.  04-12-2012

Biểu Tình: Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật. 14-4-2015

Thằng Nghị Sĩ Tiến Sĩ Chức Sắc Vi Phạm Luật Bầu Cử: Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

Rượu Bổ và Tarmac

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Khóa XIII

06-6-2019

Mỗi lần Đoàn Nghị Sĩ Thành Phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội dự một kỳ họp Quốc Hội, hành lý phải đươc gởi đến Văn Phòng Đoàn tại 2bis Lê Duẩn, Quận 1, Thành Phố Hồ Chí Minh, chậm nhất là trước khởi hành một ngày.

Đến ngày khởi hành – thường là giữa trưa – thì mỗi đại biểu đều có xe riêng của cơ quan Nhà Nước nơi họ làm lãnh đạo đưa ra Phòng Khách VIP A ở Phi trường Tân Sơn Nhất. Tôi do là doanh nhân giàu hơn họ tỷ lần, nên sở hữu nhiều trăm ô-tô với nhiều trăm tài xế phục vụ, nên mỗi lần đi họp Quốc Hội, tôi ra phi trường bằng một chiếc ô-tô khác nhau do một tài xế khác nhau lái, chưa bao giờ tôi xếp lịch thiếu khoa học đến độ trùng lặp cho họ vì làm lãnh đạo phải minh bạch công tâm không thiên vị. Tôi chỉ yêu cầu tất cả họ phải thắt cra-vát màu xanh lá cây để tôi dễ nhận diện ra họ trong đám đông bát nháo mà thôi.

Trong một lần như vậy, tôi – và tất nhiên sẽ rất kỳ lạ nếu chỉ có tôi – bắt gặp cảnh tượng sau.

Trưa hôm ấy nhằm buổi đại tướng Trần Đại Quang kinh lý Thành Phố Hồ Chí Minh xong và ông cũng đáp cùng chuyến bay về Hà Nội.

Ở Phòng Khách VIP A có một sảnh lớn (là nơi tôi thay mặt Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và chính quyền Thành Phố Hồ Chí Minh thù tiếp và tiễn chân Ngài Phó Chủ Tịch Hạ Viện Thái Lan) và hai bên lối vào là hai phòng nhỏ có buông rèm dành cho lãnh đạo nào cao nhất đang có mặt trong chu vi Phòng VIP A vào đấy ngồi chờ đến chuyến bay hoặc để cách biệt bản thân với phần còn lại của thế giới thấp kém hơn mình.

Thường thì khi đến nơi, tôi vào sảnh chính – tất nhiên rồi, không phải vì tôi thù tiếp hay tiễn chân vị quốc khách nào cả mà vì đó là nơi có nhiều ghế bành nhất, và vì tất nhiên làm sao tôi lại vào phòng buông rèm dành cho vị nào vai vế cao nhất trong số đang hiện diện cơ chứ. Nhưng ngày hôm ấy, tôi đứng bên ngoài lối vào sảnh để nói chuyện phiếm với một vài nghị sĩ.

Khi đại tướng Trần Đại Quang đến, ông vào ngay phòng nhỏ buông rèm bên trái lối vào sảnh, hai cận vệ mặc thường phục sơ mi trắng bỏ ngoài theo sau. Một cận vệ xách hai túi nylon dày trắng tinh để xuống bên ngoài cửa vào phòng nhỏ đó. Khi miệng túi trể xuống, với sự tinh nhạy của người có biệt tài phân tích tin nhanh như chớp từng được mời tuyển vào ngành an ninh-tình báo, tôi nhận thấy mỗi túi có một hộp rượu rất sang trọng có kích thước 20cm x 20cm x 44cm, ngoài hộp in chữ tượng hình màu đỏ (có thể là chữ Hàn hay chữ Hán, không phải chữ Nhật) in nổi bật trên nền vàng vàng (tức vàng gold, không phải vàng chanh hay vàng đất hoặc vàng nghệ) bóng loáng điểm xuyết những hoa văn in nổi màu xanh lá cây đậm thành một kiệt tác hội họa bế hộp. Cũng hầu như ngay sau đó, một cận vệ trở ra xách hai túi ấy vào trong phòng buông rèm. Lúc đến thời điểm lên máy bay, đại tướng Trần Đại Quang và hai cận vệ là những người rời trước, sau đó mới đến đoàn nghị sĩ Thành Phố Hồ Chí Minh. Tất nhiên, đại tướng và đoàn tùy tùng ngồi khoang “business”, còn vài ghế “business” dành cho lãnh đạo Đoàn nghị sĩ (chỉ có hai lần tôi ngồi khoang “business” do VietnamAirlines in nhầm tên tôi vào vé “business” khiến một nghị sĩ chức sắc nào đó của chính quyền Thành Phố Hồ Chí Minh bị…mất ghế).

Do thời điểm đó đại tướng Trần Đại Quang là Bộ Trưởng Bộ Công An, tôi tin rằng hai chai rượu to lớn sang trọng ấy đương nhiên là “rượu bổ” và ắt do Giám Đốc Sở Công An Thành Phố Hồ Chí Minh tức cấp dưới trực tiếp của Bộ Trưởng Đại tướng Trần Đại Quang gởi tặng.

Lúc làm giảng viên Anh Văn tại Cao Đẳng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh, tôi không bao giờ gởi tặng quà cho các tổ trưởng (tổ Dịch, tổ Văn Minh Văn Học Anh, tổ tùm lum tùm la vì tôi dạy quá nhiều môn), ban trưởng ban phó (tức trưởng ban  phó ban Anh Văn), khoa trưởng khoa phó (Khoa Ngoại Ngữ), phòng trưởng (tức trưởng phòng tổ chức cán bộ), trường trưởng trường phó (tức hiệu trưởng hiệu phó); tôi chỉ gởi tặng quà cho hai vợ chồng giữ xe quét rác sân trường có đứa con trai tên Tiến Sĩ (họ gì tôi quên mất, trước đây nhà ở khu tập thể giáo viên Khoa Nga Văn gần cột đèn giao thông góc Nguyễn Thị Minh Khai-Cao Thắng) cũng là sinh viên Cao Đẳng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh.

Lúc làm giám đốc FOSCO Khai Minh, tôi không bao giờ gởi tặng quà cho bất kỳ ai trong ban Tổng Giám Đốc, mà chỉ tặng quà cho tất cả các cấp dưới của tôi.

Lúc làm giám đốc ở Manulife, tôi không bao giờ gởi tặng quà cho bất kỳ ai trong ban Tổng Giám Đốc; nhưng luôn đem theo quà mỹ nghệ Việt Nam mỗi khi đi nước ngoài để tặng các lãnh đạo Manulife (vì bảo đảm 100% họ sẽ tặng tôi biết bao quà cáp do tôi là lãnh đạo được họ yêu mến hơn các lãnh đạo đến từ Indonesia, Malaysia, Philippines, v.v., nên tôi phải đáp lại ngay) tôi sẽ gặp mặt (dựa theo chương trình làm việc thật chi tiết tôi đã nhận từ trước), và lần nào cũng mua hàng trăm cra-vát và hàng trăm khăn lụa phu-la quàng cổ để khi trở về tặng lực lượng nhân sự dưới quyền tại tất cả các chi nhánh (thật ra tôi chỉ cần mua 100 chiếc mỗi thứ nhưng biến thành 200 mỗi thứ vì bảo đảm khi về đến nhà lại thấy đẹp quá nên lần nào cũng giữ lại ít nhất thêm 100 cra-vát cho tôi dù đã tự chọn mua cho riêng mình 50 cra-vát rồi, và giữ lại 100 khăn phu-la tặng các nữ nhân trong đại gia đình nội ngoại gần xa và các người quen nữ).

Tóm lại, tôi (a) không bao giờ tặng quà cho cấp trên trực tiếp của tôi vì tôi không nịnh bợ bất kỳ ai, (b) không bao giờ tặng quà cho cấp trên trực tiếp của tôi vì đã là “cấp trên” thì thu nhập cao hơn cấp dưới và thu nhận biết bao quà cáp từ người khác nên hà cớ gì tôi phải nhọc công quan tâm đến cấp trên, (c) không bao giờ tặng quà cho cấp trên trực tiếp của tôi vì tôi muốn tất cả các nhân viên thuộc quyền nhìn thấy hiện tượng như thế từ đó được giáo dục để tự có bản chất tránh quà cáp cho tôi là cấp trên của họ, (d) không bao giờ tặng quà cho cấp trên trực tiếp của tôi vì họ cần tôi chứ tôi không cần họ thì sao lại phải lễ độ khúm núm giả lả quà cáp cho họ làm chi cho tốn tiền từ thiện, và (e) luôn quan tâm tặng quà cho cấp dưới để động viên họ.

Chính vì vậy, lời khuyên của tôi cho tất cả các Bộ Trưởng và các lãnh đạo cơ quan Đảng và Chính Quyền là: đừng bao giờ để cấp dưới có cơ hội tặng quà cáp cho mình. Lý do ư? Vì rằng:

1) Cấp của quý vị càng cao, giá trị của món quà càng gây nhiều tốn kém. Nếu kiểm toán chi phí của Sở Công An Thành Phố Hồ Chí Minh rất có thể sẽ biết được họ đã phải bỏ ra bao nhiêu tiền để mua hai chai rượu khổng lồ đó tặng đại tướng Trần Đại Quang của họ. Số tiền ấy lẽ ra đã có thể giúp đỡ bao dân nghèo và bao gia đình của các chiến sĩ công an – thậm chí của các “anh hùng đường phố” – đã hy sinh khi trừ gian diệt bạo, thay vì chỉ làm giàu cho giới buôn rượu ngoại và có khi gây hại cho sức khỏe và thanh danh của chính quý vị. Đây là yêu cầu đại nghĩa.

2) Phim xã hội bộ Hàn Quốc luôn có cảnh các thùng táo quà tặng chỉ chất đầy tiền mặt để hối lộ các quan chức chứ chẳng có quả táo nào. Vì thế, đừng để bọn chống Việt cho rằng ở Việt Nam các thùng đựng chai rượu biết đâu chỉ chất đầy vàng bên trong chứ chẳng có chai rượu nào. Đây là yêu cầu đại trí trong tự vệ phòng thủ.

3) Việc đem các bình chất lỏng – nếu quả thực đó là chất lỏng –  lên máy bay đương nhiên là vi phạm quy định an toàn bay. Đã là chức sắc càng phải làm gương trong tuân thủ các quy định. VietnamAirlines đã vi phạm quy định an toàn bay khi đã không dám ngăn cấm các cận vệ của đại tướng Trần Đại Quang xách hai hộp chai rượu khổng lồ đó lên máy bay thay vì phải ký gửi trong khoang hành lý. Phải chăng sẽ lại có bão báo tấn công Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nếu Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước lúc ấy thực thi quyền nghiêm khắc cảnh báo với an ninh sân bay và kiên quyết yêu cầu VietnamAirlines phải bố trí chuyến bay khác liền kề với một ghế “nâng cấp” ở khoang “business” cho nghị sĩ Hoàng Hữu Phước để đền bù cho việc nghị sĩ này bị trễ chuyến do sai phạm của VietnamAirlines? Đây là yêu cầu văn minh hiện đại ở khắp nơi trên toàn thế giới.

4) Làm lãnh đạo của Nhà Nước nhất thiết phải sống như dân (nghĩa là sống như một người dân và như một công dân trong tuân thủ pháp luật, tuân thủ quy định, và đáp ứng các khuyến cáo mang tên “phòng chống” này “phòng chống” nọ), bỏ hẵn kiểu sống thì hoang phí xa hoa như vua, nhưng lại hay đến thăm dân nghèo để truyền thông có phim ảnh để tuyên truyền và thông tin. Đây là yêu cầu thượng tôn luật pháp.

5) Làm lãnh đạo của Nhà Nước nhất thiết phải ở đẳng cấp đã tu xong thân, đã tề xong gia. Tề Gia nghĩa là phải giáo huấn vợ con thân thích, không để con quan này vi phạm luật giao thông mắng công an và gọi phone ơi ới cho công an “sếp” đe nẹt công an tép riu nào đã dám phạm thượng tuýt còi, còn vợ quan nọ ra thần uy sấm sét bảo hầu cận cho xe Bộ chạy bon bon vào đường băng tarmac đón ngay chân cầu thang máy bay (trong khi nếu mệt mõi lết không được thì chỉ có thể nhờ xe cứu thương Bịnh Viện Bạch Mai vào tarmac khiêng chở đón về mà thôi) dễ tạo ra thuyết âm mưu (rằng bà vợ biết đâu buôn lậu chuyển hàng quốc cấm gì đó hoặc nhận va-li tiền vàng hối lộ gì đó nên mới núp bóng xe Bộ để công an sân bay không khám được hàng của còn công an ngoài đường thì đố dám chặn xe ) khiến bản thân lãnh đạo bị vấy bẩn, bị hồ nghi, thân danh bại liệt, không còn chút uy tín cỏn con nào với nhân dân và với Đảng. Đây là yêu cầu để không bị dân mắng là ngu phu xuẩn phụ.

Rượu bổ sẽ không còn bổ nếu là quà tặng trên mức tình cảm được mua từ tiền thuế của dân và được ngang nhiên xách lên máy bay khi máy bay đó loại thương mại chứ hoàn toàn không phải là “chuyên cơ” hoặc máy bay riêng của vị lãnh đạo đó để mà có quyền đưa đồ vật riêng, con vật riêng, hay con người riêng lên trên đó.

Đón tại tarmac sẽ chẳng là điều vinh dự gì khi máy bay đó loại thương mại mà tất cả các hành khách ngồi ghế hạng nào thì bỏ tiền ra mua đúng hạng ghế đó và được hưởng quyền lợi như nhau, chứ hoàn toàn không phải là “chuyên cơ” hoặc máy bay riêng của vị lãnh đạo đó để mà có chỗ đậu riêng và được đón riêng.

Rượu bổtarmac chỉ là chuyện nhỏ như cọng cỏ, lổ nhỏ nơi đáy thuyền. Chúng chưa chắc làm hại sức khỏe nhưng chắc chắn sẽ làm hại thanh danh. Cọng cỏ có thể lan ra đến độ thuốc diệt cỏ của Mông Săn To (Monsanto USA) cũng chào thua. Lổ nhỏ vẫn sẽ làm đắm thuyền. Và nếu không quên đất nước này trong quốc hiệu có chữ “xã hội chủ nghĩa” thì lẽ ra không được quên rằng kẻ thù đang rình rập khắp nơi để đập nát “chủ nghĩa xã hội” mà hành động vô tư vô tâm của giới lãnh đạo Nhà Nước lại như với rượu bổtarmac sẽ là cung kính dâng tặng cho kẻ thù chiếc cọ cán nạm ngọc lông ướt sũng dầu hắc hảo hạng quét lên khối chữ VIỆT NAM được xây bằng gạch khổng lồ vốn khởi thủy còn mang màu trắng khiết thanh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam Khóa XIII

Hướng Dẫn Của Hoàng Hữu Phước Về Đội Mão

Bài Viết Giúp Hiệu Trưởng Các Trường Đại Học Việt Nam Làm Đúng

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

15-5-2019

      Mục Lục

A- Giải Thích Từ Ngữ

   1) Đội Mũ

   2) Đội Mão

B- Các Hiệu Trưởng Đại Học Việt Nam Không Đúng Ra Sao Về Mão

   1) Động Tác Không Đúng

   2) Giải Thích Về Mão

   3) Nghi Thức Đội Mão Đúng

C- Đề Nghị Của Hoàng Hữu Phước

Trước khi vào bài, kính xin độc giả hãy ngồi vào ghế bành, tưởng tượng trước mặt mình có chiếc tivi Samsung 50inch màn hình cong như trên, nghĩa là bên phải của quý vị sẽ đồng thời trùng với bên phải màn ảnh “nhỏ”, nhưng cũng có nghĩa đó là bên trái của người đang nhìn bạn. Suy ra, theo hình ảnh bạn đang vừa nhâm nhi cà phê vừa nhìn vào màn hình ti vi trên thì tua mão vàng thạc sĩ của người trong tivi là đang bên trên vai trái của anh ta, tức đang bên phía tay phải của bạn. Nếu bạn tưởng tượng bạn là hiệu trưởng đang đứng trước người trong tivi, hoặc tưởng tượng đang có ông hiệu trưởng đứng trước mặt người trong tivi và đang quay lưng về bạn, thì bài dưới đây sẽ trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn với bạn.

A- Giải Thích Từ Ngữ

1) Đội Mũ: Tôi là người đầu tiên ở Việt Nam bắt buộc người nhà phải đội mũ bảo hiểm khi “sử dụng công lộ”. Mười năm sau, khi Nhà Nước bắt đầu có quy định về đội mũ bảo hiểm khi “tham gia giao thông”, tôi là người duy nhất ở Việt Nam có đầy đủ sự hiểu biết và thông tin về mũ bảo hiểm nên trở thành người đầu tiên ở Việt Nam có bài viết về mũ bảo hiểm (helmet). Bài viết ấy đăng trên trang mạng doanh nhân Emotino, sau đó được báo Sài Gòn Tiếp Thị đề nghị cho đăng độc quyền. Để chiều ý một nữ chức sắc ở tòa soạn SàiGòn Tiếp Thị, tôi đã gỡ bỏ bài viết, để nhường SàiGòn Tiếp Thị phát hành. Sau đó, SàiGòn Tiếp Thị gởi tôi phong bì cảm ơn với số tiền mặt 200.000 đồng, và tôi đăng lại bài viết ấy của tôi trên Emotino nhưng với lời chú thích rằng tôi đăng lại từ Sài Gòn Tiếp Thị và nội dung chính xác như sau:

Tôi xin chép lại bài viết sau của tôi đã đăng trong Cẩm Nang Tiêu Dùng, Phụ Bản Báo Sàigòn Tiếp Thị, số 46/ tháng 5-2008, trang 6-8, nhan đề Những Thông Tin Chính Xác Về Helmet (Mũ Bảo Hiểm)”

Trong đó có lời kết rằng: “Xin hãy vì hạnh phúc của chính mình và vì danh dự quốc gia, dân tộc.

2) Đội Mão: Mão là danh từ trang trọng dành cho một loại đặc biệt. Tiếng Việt có áo mão cân đai như một đủ bộ cho quan quyền. Tôi gọi – không phải bất kỳ ai khác ở Việt Nam đã từng gọi thế – là mão đối với các hình thức mũ tốt nghiệp.

Còn đây là bài viết tôi viết theo yêu cầu của vợ tôi. Tất nhiên, tôi cũng là người đầu tiên ở Việt Nam có bài viết về mão tốt nghiệp.

Còn viết theo yêu cầu của vợ tôi chẳng qua là vì cách nay mấy ngày, vợ tôi bực mình khi xem thời sự trên tivi lại thấy một cảnh hoàn toàn sai cứ bị lập đi lập lại mãi nhiều chục năm qua. Cảnh sai mà vợ tôi cứ bắt gặp trên tivi hoài là cảnh lễ tốt nghiệp đại học, thạc sĩ, tiến sĩ, mà cái sai ở đây là việc các vị hiệu trưởng tổ chức sai và thao tác “hất tua” hoàn toàn sai. Vợ tôi nói nàng ngạc nhiên khi chính tôi ngày xửa ngày xưa giải thích tường tận cho nàng về nghi thức tốt nghiệp, thế mà ngày nãy ngày nay lại dững dưng nghe nàng phản ảnh hoài cái việc sai bậy xảy ra hoài trên thời sự tivi đó mà vẫn chẳng viết gì cả để sửa sai cho thiên hạ “hàn lâm của Đảng, Nhà Nước, và Dân Lập”. Nên để chứng minh tôi vừa luôn dễ dạy dễ bảo đối với hiền thê, vừa chứng minh ngày xưa tôi nói với nàng toàn sự thật từ việc tôi yêu nàng nhất trên đời đến nghi thức đội mão tốt nghiệp, vừa làm rạng ngời phong cách không chủ trương để nước ngoài cười vô mặt các “tiến sĩ” Việt Nam – do quy định phải là “tiến sĩ” mới được làm hiệu trưởng – nên tôi buộc bỏ ra dăm ba tức dăm lần ba là mười lăm phút viết bài này để hướng dẫn các hiệu trưởng Việt Nam như dưới đây.

B- Các Hiệu Trưởng Đại Học Việt Nam Không Đúng Ra Sao Về Mão

1) Động Tác Không Đúng:

Các hiệu trưởng đã sai nếu khi trao bằng cấp cho sinh viên/nghiên cứu sinh tốt nghiệp cử nhân/thạc sĩ/tiến sĩ, lại dùng tay phải cầm tua trên mão tốt nghiệp đang vắt vẻo bên phía trên vai trái của người sinh viên/nghiên cứu sinh ấy rồi hất qua phía vai phải của người ấy – nghĩa là động tác của vị hiệu trưởng trên màn ảnh tivi đang đưa lưng về người xem đài là khi trao bằng cấp xong là dùng tay phải hất tua trên mão sinh viên từ phía phải của màn ảnh qua phía trái của màn ảnh. Đây là động tác hoàn toàn sai.

2) Đội Mão Không Đúng:

Nhưng trước hết, các hiệu trưởng đã sai ngay từ khâu tổ chức khi đã luôn tổ chức lễ trao bằng tốt nghiệp với các nghi thức y hệt nhau cho lễ trao văn bằng tốt nghiệp cử nhân/thạc sĩ/tiến sĩ, chỉ khác mỗi màu mão, màu tua của mão, và màu áo thụng. Giải thích vì sao sai sẽ như các phần dưới đây.

3) Giải Thích Về Mão

aCác bậc học có mão tốt nghiệp:

Trước khi sửa sai các hiệu trưởng, tôi thấy cần có các chú thích sau với các tiếng Anh Mỹ tương đương có liên quan đến các bậc học có “mão tốt nghiệp”.

Trong tư duy thực tế, nhất thiết phải “hiểu” ý nghĩa của “university”. Tài liệu duy nhất chính xác về “university” và “đại học” chỉ có thể tìm thấy trong bài viết của Hoàng Hữu Phước nhan đề “Đại Học: Thế Nào Là University Và Thế Nào Là College” trên WordPress.com này. Ngoài ra cần tham khảo các danh xưng sau để bổ sung khẳng định các thông tin của Hoàng Hữu Phước về “đại học” trong bài dẫn trên là hoàn toàn chính xác:

– Bằng Tú Tài: High School Diploma (còn gọi là Certificate)

– Bằng Cử Nhân: College Bachelor Degree

– Bằng Thạc Sĩ: College Master Degree (còn gọi là Master’s Degree)

– Bằng Tiến Sĩ: College Doctor Degree

Gần đây, không những “có cầu ắt có cung” theo truyền thống xơ cứng của lập luận kinh doanh sơ đẳng, mà thế giới kinh doanh hiện đại kiểu đại siêu thị còn áp dụng chiêu thức “có cung tất có cầu” để bày ra vô số “đồ chơi” khiến tư duy trưởng giả học làm sang thống trị người tiêu dùng, từ đó rầm rộ nhu cầu và cung ứng đáp ứng nhu cầu lễ phục tốt nghiệp mẫu giáo, tốt nghiệp nhà trẻ, tốt nghiệp tiểu học ở các nước Âu Mỹ tạo nên ngành dịch vụ tỷ đô. Tuy vậy, ý nghĩa của lễ phục tốt nghiệp với  mão tốt nghiệp hàn lâm hẵn hoi là để tạo tâm lý coi trọng nỗ lực trong học tập, vinh dự khi có kết quả của sự nỗ lực ấy, và lưu trữ kỹ niệm ấu thơ để ghi nhận từng bước vượt qua với lòng tự hào ngay cả cho thành quả nhỏ nhất bình thường nhất (khác với tư duy Việt Nam: xem trọng bằng cấp chứ không xem trọng nỗ lực vì nếu xem trọng nỗ lực trong học tập thì đã không tranh nạnh nhau về thứ hạng để rồi tàn tạ hóa chất xám đến độ khủng hoảng thần kinh, và về chủng loại trường có chuyên hay không chọn, nước ngoài hay nước trong, v.v.).

Bài này, tất nhiên, chỉ nói về mão của cấp từ cử nhân trở lên.

b- Hình thức và tên gọi các bộ phận của mão tốt nghiệp:

(i) Mão tốt nghiệp tú tài, cử nhân cao đẳng hoặc đại học, thạc sĩ sẽ luôn giống hình sau:

Mão tú tài, cử nhân cao đẳng/đại học, và thạc sĩ (tiếng bình dân gọi mão là graduation cap hoặc graduation hat, còn gọi tên chuyên nghiệp là mortarboard) gồm  một mâm mão hình vuông tạo thành bởi vải bọc tấm bìa cứng khi đội tạo thành hình thoi cân đưa cạnh nhọn trước ra phía trước, một nón trùm đầu cùng màu với mâm dính vào mâm và dài từ chỏm đầu đến gần chân mày, và một chùm tua mão (tassel) dài.

Mão thường có màu sậm như đen, xanh đen, xanh dương, v.v. tùy theo phân ngành ở cao đẳng/đại học/cao học (xem thêm phần tham khảo để biết màu nào cho phân khoa nào mang tính hệ thống mã hóa theo luật định ở Mỹ, Úc, v.v.), nhưng tất cả phải bằng vải, tua có màu theo hướng dẫn của trường, và chùm tua mão dài đến ngang cằm tức gần xuống vai.

Thường thì chùm tua mão có màu đen cho tú tài, xanh dương cho cử nhân, và vàng yellow cho thạc sĩ.

(ii) Mão tốt nghiệp tiến sĩ (gọi là tam) thường có hình sau:

Mão tiến sĩ gồm mão thường có hình bát giác bằng nỉ và một chùm tua mão (tassel)ngắn. Mão tiến sĩ cũng có thể là hình lục giác hoặc tứ giác nhưng cũng phải bằng nỉ và có chùm tua mão tương tự:

chưa kể, mão tiến sĩ còn có cả hình thức như mũ quả bí rợ hay mũ…bánh bao gọi là mão beefeater cũng bằng nỉ.

Mão tiến sĩ có thể có màu đen, xanh đen, xanh dương, nâu, nâu đỏ, v.v. tùy theo phân ngành (xem thêm phần tham khảo để biết màu nào cho phân khoa nào mang tính hệ thống mã hóa theo luật định ở Mỹ, Úc, v.v.), nhưng tất cả phải bằng nỉ, tua phải màu vàng gold (hoặc theo màu đặc biệt theo ấn định của truyền thống rất lâu đời của trường) và chỉ dài tối đa đến ngang thái dương (tức ngang mắt hoặc chạm vành trên của tai) người đội.

4) Nghi Thức Đội Mão Duy Nhất Đúng:

a- Tú Tài & Cử  Nhân:

Học sinh/sinh viên tự đội mão, tự để tua rủ xuống bên tai/vai phải của mình (tức bên trái màn ảnh tivi). Hiệu trưởng khi trao bằng tốt nghiệp cho học sinh/sinh viên, sẽ làm động tác hất tua flipping tassel bằng cách dùng tay phải của ông ấy/bà ấy cầm tua hất qua phía trái của mão học sinh/sinh viên (tức hất từ bên trái màn hình tivi sang bên phải màn hình tivi). Tùy theo tổ chức của từng trường, hiệu trưởng có thể không làm động tác hất tua, để sau khi đã trao phát tất cả các bằng tốt nghiệp xong thì ra hiệu lịnh và tất cả các học sinh/sinh viên đang cầm bằng cấp trên tay sẽ đồng loạt tự chuyển tua từ bên tai phải của mình qua bên trái của mình (tức từ bên trái màn hình tivi sang bên phải màn hình tivi) để làm nghi thức xác nhận từ giây phút ấy mình chính thức là vị tú tài hoặc cử nhân.

Ý nghĩa của việc hất tua: tua bên phải học sinh/sinh viên. Bên phải là “right”. “Right” cũng có nghĩa là “quyền”. Học sinh/sinh viên cần biết rằng việc học kéo dài 7 năm trung học và 3 hay 4 năm đại học là quy trình “học”. Khi được chứng nhận đã “học xong” tức “chấm dứt việc học” thì có ‘quyền” vượt rào tức vượt qua khỏi những định mức “trả bài” bắt buộc bằng một động tác thể hiện mang tính biểu tượng là hất tua qua phía trái của mình, khẳng định bản thân bắt đầu cuộc “hành” tức hoặc hết “học” để kiếm kế sinh nhai, hoặc hết “học” để bắt đầu đại cuộc “nghiên cứu” để mở rộng hoặc chống lại những gì đã “học”. Đại cuộc “nghiên cứu” là ở cấp thạc sĩ và tiến sĩ (vì không ai nói “học” thạc sĩ hay “học” tiến sĩ vì chẳng có ai “dạy thạc sĩ” hay “dạy tiến sĩ” cả).

b- Thạc Sĩ:

Cũng vì lý do trên mà không bao giờ có nghi thức hất tua trong nghi thức trao bằng tốt nghiệp thạc sĩ. Sinh viên trước, trong, và sau khi nhận văn bằng thạc sĩ đều đã tự đội mão với tua luôn buông sẵn bên phía vai trái của mình (tức bên phải màn ảnh tivi), mà không chờ đến lúc nhận bằng vì đã đương nhiên thuộc đẳng cấp khác tức đẳng cấp hàn lâm tức sau đại học tức cao học tức…không còn “đi học”. (Đây là lý do thạc sĩ đương nhiên có thể được mời dạy đại học vì qua việc dạy đại học sẽ có điều kiện theo đuổi thực nghiệm thực hành các nghiên cứu cá nhân để hình thành các chủ đề cần thiết cho học vị tiến sĩ, chứ không phải theo kiểu Việt Nam với các vị tiến sĩ tự thân vận động tồn tại ở đâu đó bên ngoài trường đại học không ai biết chẳng ai hay để rồi xuất hiện với văn bằng tiến sĩ mới được mời dạy đại học.)

c- Tiến Sĩ:

Không bao giờ có nghi thức hất tua vì bản thân đã thuộc đẳng cấp hàn lâm từ cấp thạc sĩ tức đã cùng thạc sĩ ngang hàng về hàn lâm với hiệu trưởng. Khi nhận mão để dự lễ tốt nghiệp tiến sĩ, nghiên cứu sinh đội sẵn mão nỉ với tua để sẵn phía bên trái của mình.

C- Đề Nghị Lưu Ý Của Hoàng Hữu Phước:

Tóm lại, có 7 việc sai ở các trường đại học ở Việt Nam gồm

(a) luôn hất tua bất kể khi trao bằng cử nhân, thạc sĩ, hay tiến sĩ;

(b) luôn sử dụng kiểu mão mâm mortarboard bất kể cho người nhận bằng cử nhân, thạc sĩ, hay tiến sĩ;

(c) luôn hất tua sai hướng sang vai phải của người nhận bằng cấp – tức từ bên phải màn hình tivi sang bên trái màn hình tivi;

(d) thỉnh thoảng có trường hợp hiệu trưởng Việt Nam là tiến sĩ cấp văn bằng nhưng bản thân hiệu trưởng lại đội mão với tua để sai hướng tức buông lơi bên vai phải của ông ta/bà ta;

(e) hiệu trưởng đại học đội toàn mão mâm vải “mortarboard” có tua đỏ dài đến dái tai dường như do toàn tốt nghiệp tiến sĩ ở đại học Việt Nam khiến không có bất kỳ ai đội mão nỉ “tam” hoặc mão nỉ “beefeater” có tua màu vàng gold cả;

(f) hiệu trưởng đại học không biết rằng nếu trang phục dự lễ tốt nghiệp trung học/cử nhân/thạc sĩ toàn do trường cho học sinh/sinh viên thuê mướn thì mão tiến sĩ luôn được trường cấp tặng luôn cho người được trao bằng và các nhà hàn lâm thực thụ đều nâng niu trân trọng gìn giữ tua màu vàng gold xem đó là kỹ vật thành tựu quan trọng cả đời người, thường đem lộng kiếng treo trang trọng cái tua màu vàng gold đó, và luôn đội mão ấy mỗi khi có lễ lộc trang trọng hàn lâm – nghĩa là hiệu trưởng đại học Việt Nam chưa từng có ai đang sở hữu mão “tam” của bậc tiến sĩ; và

(g) chẳng có trường đại học nào ở Việt Nam có quy định về lễ phục tốt nghiệp và nghi thức trao bằng tốt nghiệp cả, nghĩa là chẳng hiệu trưởng nào nhận thức rằng việc đưa thành quy định lễ phục tốt nghiệp và nghi thức trao bằng và đưa quy định ấy online chính là để quảng cáo cho tầm cỡ hàn lâm thực thụ của trường đại học của mình.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nhà Lập-Hiến & Lập-Pháp Nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam Khóa XIII, Nhà Tư-Tưởng Cộng-Sản Dân-Tộc Thiên Khổng, Nhà Hùng-Biện Chính Đạo, Thi-Nhân Bảo-Giang (Bảo-vệ Giang-san), Văn-Nhân Lăng-Tần (Ca-lăng-tần-già), Thi-Bá Tannhäuser Beowulf Thor, Nhà Chính Nghiên, Nhà Sử Nghiên, Nhà Châm-Biếm Satirist, Nhà Thấu-Thị Man of Vision, Nhà Tư-Vấn Sách-Lược Quốc-Trị

Tham khảo theo thứ tự xuất hiện trước-sau trong bài trên:

Vợ Tôi: Vũ Thị Liên  21-01-2018

Đại Học: Thế Nào Là University Và Thế Nào Là College  04-11-2015

Ghi chú:

1) Nước Mỹ có bộ quy tắc hàn lâm về nghi thức và lễ phục tốt nghiệp theo đó (a) có 25 màu cho các ngành khoa khác nhau, và màu của tua mão tùy vào các phân định này,  duy có màu vàng gold là dành riêng cho tua mão của người mặc áo thụng tiến sĩ; (b) mũ “mortarboard” là loại mũ mâm làm từ cùng loại vải với áo thụng tốt nghiệp dành cho cử nhân/thạc sĩ; (c) mũ “tam” là loại mũ tứ giác/lục giác/bát giác làm bằng nỉ tức khác với chủng loại vải của áo thụng dành cho tiến sĩ; (d) bộ quy tắc kêu gọi nên sử dụng duy chỉ màu đen cho tất cả các mão tốt nghiệp.

2) Việc hất tua không được thực hiện trong nghi thức trao bằng cấp thạc sĩ và tiến sĩ, vì sự công nhận được thể hiện bằng cách choàng vòng khăn màu quàng quanh cổ phủ xuống ngực gọi là hood. Thường thì hood tính từ cổ xuống dài 1 mét và 1,2 mét lần lượt cho cấp thạc sĩ và tiến sĩ. Cứ nhìn độ dài của hood là biết đó là vị vừa được công nhận thạc sĩ hay tiến sĩ chứ không phải nhìn xem tua có được hất qua vai trái người ấy chưa. Tất nhiên, thế giới kinh doanh không bỏ qua cơ hội để hình thành các “thời trang” cung cấp hood cho trang phục nghi lễ tốt nghiệp … trung học,v.v.

3) Nói tóm lại, nghi thức trao bằng tốt nghiệp rất trọng đại và do đó không hề đơn giản. Các hiệu trưởng các trường đại học Việt Nam nên tuyệt đối cẩn trọng, và càng xuất thân tiến sĩ từ đại học Việt Nam chưa từng kinh qua thực tế dự lễ trao bằng tại một đại học danh tiếng ở nước ngoài thì càng phải đầu tư nghiên cứu noi theo các chuẩn mực có liên quan ở nước ngoài. Và trong hoàn cảnh Bộ Giáo Dục Việt Nam chưa hề có các quy tắc “Code” cho hoạt động hàn lâm của Việt Nam để quy định về lễ phục và nghi thức trao bằng tốt nghiệp, thì các hiệu trưởng nên đầu tư nghiên cứu các chuẩn mực có liên quan ở nước ngoài rồi hình thành bộ “code” riêng cho mình, tạo thanh thế là trường đại học đầu tiên, từ đó mang tính gây ảnh hưởng đến Nhà Nước phải thực hiện tương tự không thể khác hơn. Cần lưu ý rằng lễ phục còn gồm áo thụng, và sự khác nhau giữa các áo của từng cấp là dựa vào kiểu cổ tay áo cùng độ dài của tay áo. Bài trên chỉ nói về mão vì cái lồ lộ trên tivi là động tác luôn sai của các hiệu trưởng cũng như việc hiệu trưởng hất tua cho cả thạc sĩ và tiến sĩ.

Nếu cần tư vấn thêm, xin tự nhiên liên lạc với Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước, người duy nhất ở Việt Nam luôn chỉ quan tâm đến – và có đầy đủ sự hiểu biết về – các khía cạnh hàn lâm của mọi vấn đê.

Hoàng Hữu Phước Điểm Báo Việt Nam Đầu Năm 2019

Hoàng Hữu Phước, MIB

01-3-2019

Bác sĩ được mặc nhiên nghĩ đến như một người có nghề nghiệp dấn thân vào việc cứu người một cách hợp pháp. Bác sĩ mà tập trung nuôi bịnh để bán thuốc nhiều hơn và dài lâu hơn thì ắt đó là một ông bác hay bác hay tất cả bà con cô bác tên là .

Nhà báo được mặc nhiên nghĩ đến như một người có nghề nghiệp dấn thân vào việc thu thập tin có thật một cách hợp pháp để thông tin cho độc giả biết các sự thật mà họ rất cần biết đó. Nhà báo mà (a) tập trung đe dọa doanh nghiệp/cá nhân hoặc (b) tập trung thu thập thông tin nhạy cảm cá nhân hoặc (c) chế biến xào nấu ngụy tạo thông tin nhồi/nhét/thồn/tống/tọng/ấn-chữ-vào-mồm-người-khác mà tất cả (a)+(b)+(c) đều để kiếm chác, trục lợi, tống tiền, tống tình, tống đấm tức đánh đấm thuê, phản Đảng, phản quốc thì ắt đó là một căn nhà xiêu vẹo chứa giấy báo rác bán ve chai đồng nát.

Một trong những tin có thật mang tính chân lý của muôn đời mà nhà báo Việt Nam lương thiện đương nhiên phải luôn nói đến là về lãnh tụ Hồ Chí Minh như người vĩ đại nhất trong toàn bộ lịch sử Việt Nam ngay cả từ thời Hùng Vương do đã giành được độc lập dân tộc tiến đến thống nhất đất nước có diện tích to lớn nhất trải dài nhất trong toàn bộ lịch sử Việt Nam.

Một trong những tin có thật mang tính chân lý của muôn đời mà nhà báo Việt Nam lương thiện đương nhiên phải luôn nói đến là về Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước như người đầu tiên trong toàn bộ lịch sử nghị viện nước Việt Nam đã được nghị trường vỗ tay ầm vang hơn sấm dậy tán thưởng bài hùng biện khi đứng phát biểu tại chỗ về “Luật Biểu Tình” mà hiệu quả mang tính quyết định của nó là đã ngăn chặn tuyệt đối mọi sự manh nha biên soạn dự án luật ấy không những trong toàn Khóa XIII (2011-2016) mà còn đặt dự án ấy vào một tương lai hoàn toàn vô định/bất định/phi định/miễn định – chí ít là cho đến cuối năm 2019 này.

Một thông tin có thật khác về “nhà báo” nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước mà “nhà báo” Hoàng Hữu Phước do muốn chứng minh bản thân là “nhà báo đoan chính” muốn nêu gương cho nền báo chí nước nhà đang lâm cảnh suy vi nên đành phải sẻ chia qua các tiết lộ hay “hé lộ”mở bung ra hết như sau.

Tôi biết chắc chắn một tỷ phần trăm chính xác là không bất kỳ nhà báo nào dù nhà báo đó là lãnh tụ của Việt Nam hay lãnh đạo tuyên giáo của Đảng Cộng Sản Việt Nam hoặc đứng đầu cơ quan thông tấn báo chí của Việt Nam hay đơn giản là “nhà báo” Việt Nam lại đã ở trong “tư thế nhà báo và chủ bút tổng biên tập” từ những năm tiểu học như tôi, Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước, người làm trưởng lớp kiêm trưởng ban báo chí từ Lớp Ba (lớp 3) lên Lớp Nhất (lớp 5) trường tiểu học Phan Đình Phùng (nay ở hẻm 491 Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3), và làm trưởng lớp kiêm trưởng ban báo chí suốt 7 năm trung học tại các trường Nguyễn Bá Tòng Sài Gòn (nay là Bùi Thị Xuân), Nguyễn Bá Tòng Gia Định (nay là Hoàng Hoa Thám), và Tân Việt (nay là Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Quận 3). Thú vui ngây ngất dành cho, năng lực sẵn có ngút ngất về, và kinh nghiệm chất ngất từ “việc làm báo” – dù là bích báo (tức “báo tường”) – nơi tôi đã khiến tôi trở thành nhà hùng biện tiếng Việt và tiếng Anh tại tất cả các môi trường tôi làm việc hay sinh hoạt mà không bất kỳ ai – chí ít là duy chỉ đối với tất cả võn vẹn vài ngàn người có hay không có Đảng tịch làm việc tại tất cả các môi trường tôi làm việc hay sinh hoạt ấy – có thể có bất kỳ cơ hội nào trong trọn cuộc sinh tồn của họ chiến thắng được tôi bằng khẩu ngữ và bút ngữ trong khẩu chiến luận và bút chiến luận bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh (riêng tiếng Pháp và tiếng Nga do văn không ôn võ không luyện nên kể từ sau 1990 đã không thể sử dụng tiếp hai ngôn ngữ này trong hùng biện dù đã giỏi hai thứ tiếng này hơn tất cả những người học cùng lớp). Tất nhiên, ngoài các môi trường hạn hẹp đó thì xã hội Việt Nam có vô số người kiệt xuất mà may thay tôi không phải gặp họ để thua họ và họ cũng không được gặp tôi để thắng tôi trong cùng môi trường cực kỳ hạn hẹp ấy của tôi.

Ở trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh tôi đề xuất ý kiến sẽ cùng một học trò của tôi tên Trần Duy (sinh viên xuất sắc Ban Anh Văn, hiện định cư ở Hoa Kỳ mà tôi nhiều lần nhắc đến) xuất bản bán nguyệt san (ra mỗi hai tuần) tiếng Anh cho nội bộ trường; và ý kiến này đã bị ngay cả Khoa Ngoại Ngữ chống đối với lý do họ lo sợ các lãnh đạo Đảng không ai hiểu nội dung các bài viết/bài văn/bài thơ tiếng Anh trong cái “tập san quỷ quái” ấy nói gì, có đúng “đường lối” và “tư tưởng chính trị” hay không. Sơ luận: do lãnh đạo Khoa Ngoại Ngữ trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh có ý nghĩ xúc phạm rằng lãnh đạo Nhà nước Việt Nam giỏi ngoại ngữ y như họ ở Khoa Ngoại Ngữ trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh nên đã bác bỏ ý kiến “lạy lục xin xỏ” của giảng viên Hoàng Hữu Phước, rốt cuộc dẫn đến thực trạng về sau tại Thành Phố Hồ Chí Minh chỉ có Đại Học Tổng Hợp Thành Phố Hồ Chí Minh là có “xuất bản” tuần san tiếng Anh chỉ toàn tải đăng mỗi lần vài chục mẫu tin mỗi mẫu tin cao 5 xen-ti-mét lấy từ các báo/tạp chí tiếng Anh được nhập khẩu chính thức vào Việt Nam (trong đó có Moscow News của Liên Xô và Peking Review của Trung Quốc là hai tờ chưởi bới nhau chí chóe, kẻ này mắng kẻ kia là siêu phản động “supercounterrevolutionary”, là mối họa của nhơn loại phải bị diệt trừ, khiến sinh viên Hoàng Hữu Phước chớ hiểu vì sao chính phủ lại cho nhập về thư viện các đại học gây ra hiện tượng tẩu hỏa nhập ma nơi những tinh hoa trí tuệ mà Đảng ra sức cấp học bổng để đầu tư cho tương lai tổ quốc) hoặc từ tờ báo tiếng Anh Vietnam Courier của Việt Nam chứ không hề có bất kỳ thứ gì do người của Đại Học Tổng Hợp sáng tác cả hoặc do Đại Học Tổng Hợp Thành Phố Hồ Chí Minh  không có giảng viên thuộc đẳng cấp Hoàng Hữu Phước hoặc do lãnh đạo Đại Học Tổng Hợp Thành Phố Hồ Chí Minh thuộc đẳng cấp lãnh đạo Cao Đắng Sư Phạm Thành Phố Hồ Chí Minh.

Tại Công ty Dịch Vụ Cơ Quan Nước Ngoài FOSCO, với chức danh một trong các giám đốc công ty, đồng thời là chủ tịch Câu lạc bộ tiếng Anh, tôi tự quyết định (nghĩa là không cần “xin phép” Ban Tổng Giám Đốc) mỗi tuần cho ra một tuần san FOSCO News dài từ 4 đến 8 trang khổ A4 bằng tiếng Anh hội đủ các thông tin nội bộ, các bài nghiên cứu của tôi, bài văn của tôi, bài thơ của tôi, truyện cười của tôi, và bài tiếng Anh tôi dịch từ các bài viết do nhân viên FOSCO được tôi khuyến khích gởi tôi bằng tiếng Việt. Tôi phụ trách luôn phần trang trí và phân trang trước khi chuyển floppy disc cho thư ký của tôi là cô Phan Nguyễn Tường Uyên in ra gởi đến từng phòng ban toàn công ty. Tất nhiên, khi tôi rời FOSCO, sinh hoạt của “câu lạc bộ tiếng Anh” và “hoạt động xuất bản” cũng không còn. Sơ luận: FOSCO đã có thời cực thịnh duy nhất về trí hóa tập thể khi một trong các lãnh đạo của nó là Hoàng Hữu Phước không phải “lạy lục xin xỏ” bất kỳ ai để “được phép” khuấy động phong trào trao giồi ngoại ngữ tiếng Anh.

Tại Công ty Manulife, với cương vị giám đốc nhân sự, tôi tự quyết định (nghĩa là không cần “xin phép” Ban Tổng Giám Đốc) cấp kinh phí cho Phòng Công Nghệ Thông Tin (tức Phòng AiTee) “chế ra” cho riêng tôi một nền tảng gọi là HR Online mô phỏng theo hình thức tương tự HR Online của Manulife Hong Kong, và mỗi Thứ Sáu tôi cho ra một tuần san HR Online mà nếu in ra mỗi số dài tối thiểu 20 trang khổ A4 với font chữ Times New Roman cỡ 12, do in chung hai phiên bản tiếng Anh và tiếng Việt tuyệt đối bằng nhau về nội dung (nghĩa là không như cách thiên hạ láu cá hay giỡ trò là giản lược phần nào khó dịch ra tiếng Anh) gồm thông tin, thơ, văn, truyền bá kinh nghiệm, tư vấn phát triển kinh doanh bảo hiểm nhân thọ, phổ biến kiến thức, gở rối tơ lòng, v.v. Tiếng Anh vì là lẽ đương nhiên, ở công ty nước ngoài nào mà nhân viên lại không được mặc định là “biết tiếng Anh” cơ chứ. Tiếng Việt vì đa số đại lý không đọc được tiếng Anh. Mỗi chiều Thứ Sáu, từ nhân viên (400 người) đến đại lý (7.000 người) trên toàn quốc – kể cả các expatriates tức chức sắc người nước ngoài – ai cũng náo nức chờ thời cơ thuận tiện là mở máy vi tính để đọc “báo HR Online” của giám đốc nhân sự Hoàng Hữu Phước, bất kể vào lúc ấy tôi thực sự có đang ở Hải Phòng, An Giang, hay Hong Kong, v.v., thì tôi cũng vào web để đăng bài đúng hạn. Ngay cả Manulife Hong Kong cũng chào thua tôi vì HR Online của họ chỉ thuần túy là kho tham khảo lưu trữ các quy định, các chính sách, các thông tin, các biểu mẫu, mà không phải ngày nào, tuần nào, tháng nào, quý nào cũng có cái mới để mà cập nhật. Tất nhiên, khi tôi rời Manulife, toàn bộ sinh hoạt của “câu lạc bộ tiếng Anh” và “hoạt động xuất bản” cũng không còn. Sơ luận: Manulife đã có thời cực thịnh duy nhất về trí hóa tập thể khi một trong các lãnh đạo của nó là Hoàng Hữu Phước không phải “lạy lục xin xỏ” bất kỳ ai để “được phép” khuấy động hai phong trào trao giồi ngoại ngữ tiếng Anh và tạo nên văn hóa doanh nghiệp cấp cao.

Tại tất cả các trang mạng dù tôi có tham gia sinh hoạt mở tài khoản (như Yahoo!3600, LinkedIn, Emotino, Anphabe, WordPress, hay Twitter, v.v.) hay chỉ ghé tạt qua như dạ khách hành của dọc đường gió bụi, thì ngay từ khi đa số người Việt chỉ mới biết tò mò thích thú tạo tài khoản để viết email và gởi email khi cái xa lộ thông tin còn như đường làng cho xe thổ mộ thậm chí chưa kịp rải đá dăm cho ra hồn và chưa hề ở đẳng cấp đường cao tốc, tôi đã hùng hổ sấn sổ hiếu chiến đốp chát bằng tiếng Anh triệt hạ tất cả các lập luận lời lẽ xúc xiểm lãnh tụ Hồ Chí Minh, chế độ Cộng Sản, và lãnh đạo nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, mà bọn viết toàn không dám dùng tên thật và không thể viết tiếng Anh đẳng cấp cao, bất kể kẻ viết là người Mỹ,Việt Kiều, hay “củ kiệu”. Sơ luận: Việt Nam đã được một công dân của mình là Hoàng Hữu Phước nhờ không phải “lạy lục xin xỏ” bất kỳ ai ở “web chùa” để “được phép” khuấy động đại cuộc tâm lý chiến, quần chúng chiến, chống chống-cộng-chiến, và bút chiến bảo vệ chính nghĩa Việt Nam, đi tiên phong tạo khai phá tuyến đường tâm lý chiến, quần chúng chiến, chống chống-cộng-chiến, và bút chiến cho các cơ quan Nhà Nước Việt Nam cũng như từ đó tạo đà cho sự xuất hiện của vô số chiến sĩ an ninh trên mặt trận tâm lý chiến, quần chúng chiến, chống chống-cộng-chiến, và bút chiến trên xa lộ cao tốc thông tin hiện nay.

Tại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, tôi là nhà lập hiến, nhà lập pháp – mà nói gộp lại là nhà chính trị (không phải “chính khách”) đầu tiên và duy nhất sinh hoạt viết blog thường xuyên. Sơ luận: Quốc Hội Việt Nam nay có quyền tự hào đã có một nghị sĩ của mình là Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước nhờ không phải “lạy lục xin xỏ” bất kỳ ai ở Quốc Hội Việt Nam nên thuộc đẳng cấp nghị sĩ Âu Mỹ khi tham gia tích cực trên Twitter đối với các vấn đề quốc tế và Việt Nam.

Tổng luận: Với tất cả các sự thật trên, tôi cho rằng tôi có quyền và có khả năng điểm báo – tức kiểm điểm báo chí – nên nhân đầu năm 2019 xin rón rén rụt rè rút rát cho ra các nhận xét rời rạc và góp ý rôm rả sau, bất kể nhiều nội dung đã luôn được tôi lập đi lập lại rủng ra rủng rỉnh và bất kể tất cả các nội dung rầy rà ấy luôn gặp phải sự ngó lơ của tầng lớp lãnh đạo lãnh địa thông tấn báo chí truyền thông vốn mang chứng bịnh rừng rú chung là cho rằng ta đây miễn nhiễm trước mọi thứ sai sót một khi trước ngực treo lủng la lủng lẳng tòoon ta tòoon teeng tờ chứng nhận đã chủng ngừa vắc-xin xịn tức đã học xong khóa “cao cấp lý luận chính trị” của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Nghị sĩ Thạc Sĩ “Nhà Báo” Hoàng Hữu Phước Khẩn Thiết Kêu Gọi Báo Chí Việt Nam Hãy Chấm Dứt

1) Sự tùy tiện Sử Học khi gọi “quân Pol Pot” chứ không dám gọi “quân Kampuchea”; trong khi đó lại gọi “quân Trung Quốc” chứ không dám gọi “quân Đặng Tiểu Bình”. Hãy thống nhất hoặc dùng cách gọi “bọn Pol Pot” và “bọn Đặng Tiểu Bình”, hoặc “quân Kampuchea” và “quân Trung Quốc”, không được trộn lẫn để lú nhô chìa ra cái cốt sợ hãi không dám động đến tên một thằng nhóc ngoại bang do có thể mạnh miệng nêu tên Pol Pot vì đã tiêu diệt được nó trong khi mềm hóa chiếc lưỡi của mình do đã thất bại không thể truy đuổi buộc Đặng Tiểu Bình phải tỵ nạn chính trị ở Mông Cổ chăng?

2) Sự tùy tiện Ngôn Ngữ Việt khi lạm quyềnđặt tên tiếng Việt cho những tên riêng tiếng Trung Quốc mà hoàn toàn không có bất kỳ hệ thống quy định chi tiết nào cho biết hễ tên Tàu viết tiếng Anh ra sao thì phải ghi tiếng Việt thế nào, và cách dùng tiếng Việt để gọi như vậy có đã được sự cho phép của những người Tàu đó ở Trung Quốc hay chưa.

Thầy giáo Anh văn Hoàng Hữu Phước đã nhiều chục năm nay dạy rằng khi đã là tên riêng thì chỉ được phép áp dụng một trong các cách sau:

(a) Dùng y như vậy nếu ngôn ngữ gốc có chữ viết tương tự bảng mẫu tự alphabet tiếng Anh sau khi loại trừ các đặc điểm cá biệt của ngôn ngữ gốc – nếu có – thí dụ Hồ Chí Minh chuyển thành Ho Chi Minh, Nguyễn Phú Trọng chuyển thành Nguyen Phu Trong, Sài Gòn chuyển thành Saigon, Nha Trang chuyển thành Nha Trang, v.v.

(b) Nếu ngôn ngữ gốc không có chữ viết tương tự bảng mẫu tự alphabet tiếng Anh thí dụ các ngôn ngữ như Hoa, Hàn, Nhật, Thái, Khmer, Lào, Ấn, Nga, v.v., hãy dùng tên riêng theo bảng mẫu tự alphabet tiếng Anh mà thế giới hàn lâm quốc tế đang sử dụng và định hình cho báo chí thế giới sử dụng chung, thí dụ Hong Kong, Jeju, Nagasaki, Chiang Mai, Phnom Penh, Vientiane, Hyderabad, Vladivostok, Xi Jinping, v.v. Sẽ hoàn toàn sai nếu tự tiện gọi Vientiane là Vạn Tượng, Vladivostok là Hải Sâm Uy và Xi Jinping là Tập Cận Bình.

(c) Có thể dùng tên riêng đang sử dụng “tại chỗ” do lịch sử để lại để thay cho ngôn ngữ gốc, thí dụ như Quảng Đông, Bắc Kinh, Luân Đôn, Anh, Mỹ, Hoa Kỳ, Tây Ban Nha, Pháp, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ, Nhật Bản, Trung Quốc, Mông Cổ, v.v.

(d) Ngoài ra, chỉ áp dụng kiểu Việt Hóa Phiên Âm Tên Tiếng Nước Ngoài nếu có dã tâm ám chỉ rằng Việt Nam có dân trí thấp.

Sự tùy tiện đặt tên tiếng Việt cho những tên riêng tiếng Trung Quốc không có văn bản quy định hướng dẫn cấp Nhà Nước hay tài liệu giáo khoa bài bản chính thức chính quy đương nhiên sẽ dấy lên sự quan ngại sâu sắc từ giới hàn lâm thực thụ trong đó có thạc sĩ Hoàng Hữu Phước rằng phải chăng vì đã và đang có ách khống chế áp đặt ngẫu hứng của ai đó/những ai đó thuộc tầng lớp “tinh hoa thức giả” (trí thức giả tạo) tại Việt Nam mà trên báo chí Việt Nam bị ép cho xuất hiện nhan nhản các cái tên

Mạnh Vãn Chu của Tập Đoàn Huawei (thay vì phải là Meng Wanzhou theo mẫu tự Anh được báo chí cả thế giới áp dụng hoặc Mèn Quán Du theo các chiêu thức tạm bợ khác),

– Thường Vạn Toàn của Bộ Quốc Phòng Trung Quốc (thay vì phải là Chang Wanquan theo mẫu tự Anh được báo chí cả thế giới áp dụng hoặc Chẳng Vận Quần hoặc Chẳng Mặc Quần theo các chiêu thức tạm bợ khác),

– Tập Cận Bình của Trung Nam Hải (thay vi phải là Xi Jinping theo mẫu tự Anh được báo chí cả thế giới áp dụng hoặc Xì Dính Bình theo các chiêu thức tạm bợ khác),

– Hoa Xuân Oánh, Lục Khảng, Cảnh Sảng của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc (thay vì phải là Hua Chunying, Lu Kang, Geng Shuang theo mẫu tự Anh được báo chí cả thế giới áp dụng hoặc Hứa Chùn Dinh, Lú CàngGhèn Xuẩn theo các chiêu thức tạm bợ khác),

v.v. cho bọn người Hoa này, trong khi do chẳng được giới tinh hoa thức giả (trí thức giả tạo) cung cấp bí quyết hay cẩm nang Tên Riêng Hán-Việt nên lại buộc phải sử dụng cách viết theo bảng mẫu tự alphabet tiếng Anh cho đám người Hoa khác như dẫn chứng ở các nội dung dưới đây về Wang Xing, Dai Wei, Liu Yu, Hu Weiwei mà độc giả người Việt có thể liên tưởng đến Quáng Xình, Dái Quê hoặc Đái Quấy, Líu Du, Hù Quậy Quậy nếu do thiếu quyển bí kíp bí mật quốc gia của giới thức giả mà áp dụng các chiêu thức tạm bợ khác:

Còn trong bài báo dưới đây, “Ông Tập” tức Tập Cận Bình, trong khi Ni Lexiong vẫn cứ là Ni Lexiong, dù cả hai ông này đều là người Tàu đang sống trên đất Tàu và có tên được ghi ra theo bảng mẫu tự alphabet tiếng Anh cho toàn nhân loại dùng; song, chỉ có “Ông Tập” là được Việt Nam đặt cho một cái tên viết bằng mẫu tự alphabet tiếng Việt mà thôi.

3) Sự lạm dụng kiểu “dịch thuật” tên riêng tiếng nước ngoài. Cần nhớ rằng vẫn có thể dùng “dịch thuật” nhưng phải hạn chế tối đa do quy luật thế giới hàn lâm đối với tên riêng là không bao giờ được dịch, thí dụ người Việt được phép gọi South AfricaNam Phi với lý do “Phi” không là dịch từ “Africa” mà là chữ thuộc c đã nêu ở trên (lịch sử để lại) tức do người Việt tự chế ra để gọi Africa mà bản thân nước South Africa không phản đối gì. Từ quan điểm này, có thể thấy:

a– Cách dịch hoàn toàn ra tiếng Việt của Ivory Coast = Bờ Biển Ngà là hoàn toàn sai.

b– Sự chấp nhận đối với việc sử dụng tương tự “Nam Phi” với chỉ có mỗi một chữ “Phi” là do người Việt tự chế (tức là không phải do dịch thuật) và sử dụng theo lịch sử để lại nên chữ còn lại vẫn có thể được dịch như trường hợp North Korea = Bắc Hàn. Tuy nhiên, hãy lưu ý rằng toàn nhân loại không bao giờ được gọi Việt NamViet South  hay South Viet vì phần còn lại của nhân loại không hề có kiểu xằng bậy dịch tên riêng nước khác ra tiếng nước mình và vì Việt Nam sẽ phản đối cách dịch tùy tiện như vậy.

4) Sự tùy tiện phiên âm tiếng Việt cho tên riêng tiếng nước ngoài: Kính mời xem bài Cu Dơ Nhét Xốp.

5) Sự tùy tiện diễn giải ý nghĩa của “Thần Vệ Nữ” hay “Yêu Râu Xanh” v.v. Kính mời xem Mục IX-Thẩm Mỹ Thân Thể Người Vợ trong bài Hoàng Hữu Phước và Đời Sống Tình Dục – Phần 2.

6) Sự tùy tiện sử dụng từ ngữ trong dấu ngoặc kép, như thí dụ dưới đây với “động thủ” khi chỉ là sự giằng co không chịu buông một tấm khăn đẫm mồ hôi của một cầu thủ tennis ném cho, “đấu súng” khi chỉ là trận đánh tennis hạng xoàng, hoặc “ngựa ô” để chỉ cầu thủ Tsisipas là người đã hạ hàng loạt các tên tuổi lớn chứ nào phải là hạng gây bất ngờ, còn “ngựa thồ” thấp lùn bụng ỏng của Việt Nam chỉ làm công tác cửu vạn để ví von tầm phào về vận tải cơ uy lực khổng lồ chở các trang thiết bị cùng đoàn xe và trực thăng cho Tổng Thống Mỹ Donald Trump, v.v.

7) Sự tùy tiện sử dụng từ ngữ tiếng lóng tức slang vốn thuộc tầng lớp ít học hoặc thất học, giới tội phạm, trẻ con trẻ nít trẻ dại đua đòi, hoặc chỉ được người lớn sử dụng khi có dụng ý, ác ý, hoặc tà ý nhằm bỡn cợt nhạo báng xúc xiểm chê bai ai.

Như đã luôn nêu ra trong rất rất nhiều bài viết trước đây, tác sĩ bài viết này rất khinh thường tiếng lóng và khinh rẻ facebook nên chẳng bao giờ tìm hiểu xem Federer đang làm cái trò gì trong mẫu tin dưới đây

dù tác sĩ biết rõ mười mươi tiếng lóng dưới đây ám chỉ cái giới gì vì đã biết rõ cái sai của những đờn ông Việt Nam nào hay lập đi lập lại các ví von của bọn đờn ông Tàu như đã nêu tại Mục IX-Thẩm Mỹ Thân Thể Người Vợ trong bài Hoàng Hữu Phước và Đời Sống Tình Dục – Phần 2:

8) Sự tùy tiện sử dụng từ ngữ phóng đại quá thường xuyên, từ ngữ không phù hợp với ngữ cảnh và thực tế. Thí dụ dưới đây từ báo mạng trên internet cho thấy căn bịnh sính phóng đại (như: đòn đau chủ quan, vùi dập đối thủ, uy lực vũ bảo, hủy diệt đối thủ, nghẹt thở, v.v.,) và sai thực tế (vì đọc cả bài báo chả thấy “gáo nước lạnh” liên quan đến sự việc quỷ quái gì), v.v. 

9) Sự tùy tiện sử dụng từ ngữ trong dấu ngoặc kép mà không chịu hiểu cho rõ cái dấu ấy dùng cho mục đích gì trong thuật viết lách. Cứ tưởng sẽ đạt yêu cầu “giật tít câu view” (lại sử dụng ngoặc kép cơ đấy!) nên cứ thoải mái sử dụng dấu ngoặc kép, khiến độc giả nước khác biết tiếng Việt ngỡ đâu các nhà báo Việt Nam có nghĩa vụ được Đảng giao phó phải làm người đọc Việt Nam phải lưu ý vì cái trong dấu ngoặc kép có nghĩa: “nói vậy chớ không phải vậy”, hoặc “loa loa loa loa hãy để ý cái chữ đặc biệt này”, hoặc “có ai biết chữ này là gì không thì xin giúp bổn báo với”, hoặc “loa loa loa loa cái gì đây ta quên mẹ nó rồi”, v.v.

10) Sự tùy tiện sử dụng từ ngữ mà theo Phân Tâm Học vạch rõ sự bộc lộ vấn đề thần kinh dưới áp lực của sự dồn nén tình dục của người viết. Các từ ngữ như mỹ nhân, quá đẹp, gây náo loạn, bỏng mắt, chân dài, đường cong, ảnh nóng, v.v. khiến “nhà báo” bị cho là vừa có (a) dồn nén tình dục do không có khả năng thỏa mãn dục tình, vừa (b) xúc phạm nữ giới Âu Mỹ do đem họ ra làm đích ngắm cho kẻ bị dồn nén tình dục, vừa (c) xúc phạm các fan phái nam nhất là các fan thuộc tầng lớp thượng lưu quý tộc đại gia khi biến họ thành những kẻ đến sân vận động để gây “náo loạn” chỉ vì một “mỹ nhân” nào đó xuất hiện trên sân mà lẽ nào những người hâm mộ tennis như họ lại chưa từng biết đến, vừa (d) làm tin tức thể dục thể thao của tờ báo biến thành phân biệt đối xử do chỉ tập trung vào cơ thể nữ vận động viên nào gợi dục và qua đó gián tiếp xúc phạm nữ vận động viên nào “không có thể hình”, (e) biến cả tờ báo thành đối tượng cho sự kích bác của báo chí Âu Mỹ nếu họ hiểu biết tiếng Việt:

11) Sự tùy tiện sử dụng nội dung tập trung vào vấn đề tình dục, biến tờ báo thành loại lá cải rẻ tiền mà bậc làm cha mẹ không muốn con trẻ của mình đọc thấy:

“Nhà báo” nào “nín thở” khi ngắm thân hình các phụ nữ mặc bikini thì chắc chắn sẽ xuất tinh bịnh lý khi các bikini biến mất để lộ thân thể lõa lồ của phụ nữ như có nêu trong bài Hoàng Hữu Phước và Đời Sống Tình Dục – Phần 1

“Nhà báo” nào viết như sau ắt mỗi khi nhìn thấy phụ nữ như vậy sẽ nuốt nước bọt ừng ực, mắt trợn trừng, như phường bịnh hoạn tà dâm (bịnh Tề Tuyên đã nổi lên đùng đùng) để rồi hoặc thủ dâm hoặc trở thành kẻ phạm tội hiếp dâm:

12) Sự tùy tiện lăng mạ nước khác bằng thông tin sai bậy. Chẳng có nước Úc nào “phẫn nộ” vì Maria Sharapova đi “thải phẩn” quá lâu cả như thông tin dưới đây:

Nếu trong túc cầu (bóng đá) có những cầu thủ tận dụng luật để nằm lăn lộn diễn trò đớn đau nhằm câu giờ thì trong tennis có những cầu thủ tận dụng luật để được chăm sóc trên sân mà thực chất là để nghỉ ngơi hoặc đi vệ sinh nhằm làm giảm nhuệ khí của đối phương đang trên đà hưng phấn. Việc la ó càu nhàu – nếu có – của khán giả thuộc nhóm fan hâm mộ của đội bóng nhà đang thua khi sắp hết giờ hoặc nhóm fan hâm mộ của cầu thủ lẽ ra đã có thể sớm kết thúc trận đấu nay lại phải bực dọc ngồi chờ đối phương đi vệ sinh, là phản ứng bình thường và tầm thường, không bao giờ ở thế cao trọng gì để mà có thể bị đồng hóa thành sự “phẫn nộ” của cả một quốc gia Úc cả. Những vi phạm luật đều bị trừng phạt. Maria Sharapova không hề bị trừng phạt tại giải Úc Mở Rộng 2019. Nói “Nước Úc phẫn nộ” vì Maria Sharapova đi thả phẩn của cô trong toilet là một sự xúc phạm Nước Úc. PhẫnPhẩn không chỉ khác nhau ở dấu ngã dấu hỏi mà còn ở ý nghĩa của chúng. Các nhà báo phải cẩn trọng trong “giật tít câu view”.

13) Sự bẽn lẽn rụt rè. Thay vì mạnh mẽ viết “Paris tan hoang sau bạo loạn và cơn ác mộng của Macron” hoặc “Bạo loạn tại Pháp: cơ hội của những kẻ vô lại” hoặc “Đây là những kẻ cơ hội, lưu manh, vô lại” khi nói về các cuộc biểu tình trên toàn nước Pháp cách nay một tháng

sẽ tốt hơn biết bao nếu có nhà báo dũng cảm khẳng khái trung thực nào đó dám mạnh mẽ mạnh dạn viết rằng

Cách nay gần một thập niên Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước đã chống đối Luật Biểu Tình vì Ông luôn biết lo trước cái lo của thiên hạ. Ông cho rằng bất kỳ xã hội nào ở bất kỳ quốc gia nào thuộc bất kỳ đẳng cấp văn minh tiến bộ học thức trí hóa cao nào cũng luôn có sự tồn tại của những kẻ cơ hội, những kẻ lưu manh, những tên vô lại lăm le lợi dụng biểu tình để đốt phá, hôi của, cướp bóc, gây họa cho lương dân, làm nhục quốc thể, mà cả nền kinh tế quốc gia có giàu mạnh đến đâu chăng nữa cũng không thể cứu vãn được. Xin cảm ơn Ông, Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước, vì đã luôn vì Đảng, vì Nước, vì Dân”.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: tất cả các ảnh chụp những thông tin báo chí đăng kèm trong bài viết trên đều có nguồn từ internet.

Tham khảo:

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật. 14-4-2015

Ai Đẻ Ra “Tập Cận Bình”  25-7-2014

Việt Hóa Phiên Âm Tên Tiếng Nước Ngoài: Chủ Tịch – Già – Cu Dơ Nhét Xốp  02-9-2015

Thần Vệ Nữ & Yêu Râu Xanh: Mục IX-Thẩm Mỹ Thân Thể Người Vợ trong bài Hoàng Hữu Phước và Đời Sống Tình Dục – Phần 2  01-02-2019

Xuất Tinh Bệnh Lý: Mục IV.B Những Hiểu Biết Tầm Bậy Về “Xuất Tinh Sớm” Trong Giao Cấu Vợ Chồng trong bài Hoàng Hữu Phước và Đời Sống Tình Dục – Phần 1 11-01-2019

Thư Gởi Tổng Thanh Tra ChÍnh Phủ

Hoàng Hữu Phước,MIB

22-10-2018

Thư Gởi Tổng Thanh Tra ChÍnh Phủ

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 20 tháng 10 năm 2018

VĂN PHÒNG NGHỊ SĨ QUỐC HỘI KHÓA XIII HOÀNG HỮU PHƯỚC Tại Thành Phố Hồ Chí Minh

CV Số:  008/CV-NSP-2018

V/v Chuyển Đơn Khiếu Nại của Công dân Hoàng Hữu Hiệp

 

Kính gởi: Tổng Thanh Tra Chính Phủ

 

Kính thưa Tổng Thanh Tra Chính Phủ:

Tôi là Hoàng Hữu Phước, Nghị sĩ Khóa XIII thuộc Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh, có nhận được Đơn Khiếu Nại ký ngày 10-10-2018 của công dân nhà báo Hoàng Hữu Hiệp ngụ tại số 207/7 đường Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 8, Quận Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, như đính kèm theo công văn này.

Đơn Khiếu Nại nói trên ngoài liên hệ đến Thông Báo Số 2949/TB-TTCP ngày 21-11-2017 của Thanh Tra Chính Phủ còn nêu lại những vụ việc mà công dân nói trên đã hàng thập kỹ qua liên tục đặt vấn đề khiếu nại với các lãnh đạo Đảng, Quốc Hội, Chính Phủ, và Chính Quyền về các vụ tranh chấp đòi bồi thường giải tỏa căn nhà số 182E Hàm Tử, Quận 5, Tp HCM; vụ đòi lại căn nhà số 181 Đề Thám, Quận 1, Tp HCM; vụ tranh chấp quyền sử dụng đất tại Xã An Phước, Huyện Long Thành, Tỉnh Đồng Nai; vụ kiện dân sự theo bản án 148/2009/DSPT ngày 07-7-2009 của Tòa Án Nhân Dân Tỉnh Đồng Nai; vụ lừa đảo chiếm đoạt căn nhà số 128B Nguyễn Đình Chính, Quận Phú Nhuận, Tp HCM; và vụ hủy hoại tài sản tại số 6B Trần Cao Vân, Quận 1, Tp HCM.

Căn cứ Hiến pháp năm 2013 về trách nhiệm của Đại biểu Quốc hội đối với cử tri và nhân dân như được cụ thể hóa tại (a) Luật Bầu Cử Đại Biểu Quốc Hội năm 1997; (b) Luật Sửa Đổi, Bổ Sung Một Số Điều Của Luật Bầu Cử Đại Biểu Quốc Hội năm 2010; (c) Luật Tổ Chức Quốc Hội năm 2014; (d) Quy Chế Hoạt Động Của Đại Biểu Quốc Hội Và Đoàn Đại Biểu Quốc Hội năm 2002; và (e) Luật Hoạt Động Giám Sát Của Quốc Hội năm 2003, vốn không quy định tổ chức bàn giao công việc của nghị sĩ khóa trước cho nghị sĩ khóa tiếp theo, do đó mặc nhiên thừa nhận rằng trách nhiệm của Đại Biểu Quốc Hội trước cử tri và nhân dân sẽ được tiếp tục duy trì chừng nào nghị sĩ tiền nhiệm còn được nhân dân tín nhiệm tín thác các bức xúc cụ thể để hoặc bản thân được hướng dẫn hoặc vụ việc được chuyển lên lãnh đạo cơ quan công quyền có liên quan.

Vì vậy, tôi kính chuyển Đơn Khiếu Nại của công dân Hoàng Hữu Hiệp đến Ông Tổng Thanh Tra Chính Phủ để xem xét giải quyết theo thẩm quyền.

Trường hợp cần đến sự tham gia của cá nhân tôi tại buổi xem xét giải quyết với nguyên đơn nhằm giải quyết nhanh vụ khiếu nại, xin Tổng Thanh Tra Chính Phủ có công văn thông báo thời gian và địa điểm đến văn phòng của tôi theo chi tiết bên dưới.

Kính chào trân trọng,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-Sĩ Khóa XIII

Địa chỉ Thư tín: Công ty MYA BizCorp, 399B Trường Chinh, Phường 14, Quận Tân Bình, Thành Phố Hồ Chí Minh.

Bản sao kính gởi:

– Công dân Hoàng Hữu Hiệp (thay thư xác nhận tiếp nhận chấp nhận can thiệp)

– Chủ tịch Quốc Hội và các Phó Chủ Tịch Quốc Hội (để tường)

– Bộ phận tàng thư

TTCP2018

Nhân Tâm: Thiện Nhân và Quyết Tâm

Vấn Đề Thiểm Thu

Hoàng Hữu Phước, MIB

17-10-2018

Trong bài viết trước, tôi có chế ra cái tên Thiểm Thu cho cái “nhà hát” mà Lãnh Đạo Thành Phố Hồ Chí Minh (hoàn toàn không phải Nhân Dân Thành Phố Hồ Chí Minh) quyết tâm thông qua việc xây dựng.

Theo ngôn phong thời phong kiến kéo dài từ xa xưa cho đến thời đại Nguyễn Văn Thiệu, các từ ngữ trong công văn các quan phát hành đều sử dụng các tự xưng như “bổn chức”, “bổn quan” v.v. và v.v. Nếu như lời tự xưng “quả nhân” của các vua thời phong kiến mang nghĩa hạ mình nhún nhường trước dân, thì lời tự xưng “thiểm ty” của các trưởng ty thời Đệ Nhất Cọng Hòa (không phải Cộng Hòa) của Ngô Đình Diệm cũng mang nghĩa hạ mình nhún nhường trước dân. Vậy “quả” và “thiểm” đều mang nghĩa xấu, thấp kém, ít ỏi. Nhà Hát Thủ Thiêm được tác giả bài viết này gọi là Nhà Hát Thiểm Thu nghĩa là thu nhập của nhà hát sẽ rất xấu, rất kém, rất ít ỏi, rất hẻo. Cứ hỏi mọi người trên khắp cõi ta bà này sẽ biết nhà hát mà thiểm thu thì chả ai xây, mà nếu đã xây thì đó là hậu quả của một sự ngu xuẩn.

Nguyễn Thiện Nhân chưa hề và sẽ không bao giờ vang danh trí tuệ, uyên bác, làm được những điều ích lợi cụ thể cho nước cho dân (còn nếu làm lợi cho Đảng thì chỉ có Đảng biết, Đảng giữ bí mật quốc gia chưa hề công bố cho nhân dân biết – trừ phi Nguyễn Thiện Nhân quy tiên). Cái rối loạn hệ thống giáo dục đại học ngày nay là tác phẩm quái đản cực kỳ tồi tệ của Nguyễn Thiện Nhân thời làm Bộ Trưởng Giáo Dục. Và việc nhà báo Hoàng Hữu Hiệp nhiều chục năm qua kiên trì khiếu kiện việc nhiều tài sản nhà cửa đất đai bị chiếm đoạt có gồm luôn cả thời gian ngự trị trước đây của Nguyễn Thiện Nhân tại Thành Phố Hồ Chí Minh, đến độ nhà báo ấy mất kiên nhẫn, kiên trì gởi tin nhắn làm nhức đầu lãnh đạo toàn Đảng, toàn Quốc Hội, toàn Chính Phủ nhiều nhiệm kỳ qua, như thể hiện gần đây nhất là tin nhắn mắng mỏ nặng nề sau:

viber image

Để cứu nguy cho Đảng Bộ Thành Phố Hồ Chí Minh, Nguyễn Thiện Nhân vừa tuyên bố rằng việc xây cái nhà hát thiểm thu Thủ Thiêm “không ảnh hưởng tiền đền bù cho người Thủ Thiêm.”

11

Cái đại ngu trong khẩu ngữ hùng biện của Nguyễn Thiện Nhân nằm ở chỗ tất nhiên chỉ có bọn điên mới muốn Đảng xử trảm vì lấy tiền đền bù dùng vào việc khác, thí dụ như mua chiếc Quái Thú cho Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh ngồi suy nghĩ chuyện an bang định quốc. Thế nên, đừng có vì đã có tiền đủ đền bù mà cứ tự nhiên bán đất vàng lấy tiền xây nhà hát trên cơ sở rằng “em chả dám đụng vô tiền đền bù đâu nên đừng có lo!”. Đừng dại dột nhìn nhận “thực tế việc xây Nhà hát tại Thủ Thiêm cho thấy sự quan tâm của chính quyền đối với lĩnh vực văn hóa

111

vì như thế chỉ chứng minh rằng chính quyền không quan tâm đến dân sinh, giáo dục, y tế, an ninh trật tự, và rằng chính quyền xây nhà hát là quan tâm đến văn hóa chứ hoàn toàn không biết văn hóa bao trùm mọi thứ của đời sống trong đó có thể hiện lòng hiếu thảo, sự toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, tác phong chuyên nghiệp, quyết tâm xóa sạch tiêu cực, vân vân và vân vân. Lẫn lộn văn hóa với ngành công nghiệp giải trí là điều cố tình ngụy biện. Ngành công nghiệp giải trí (tức phải có thu, không được thiểm thu mà phải thu dồi dào) phải có văn hóa. Xây nhà hát để phục vụ ngành công nghiệp giải trí mà cho rằng để tỏ sự quan tâm đến lĩnh vực văn hóa thì rõ ràng là toàn Đảng Bộ Thành Phố Hồ Chí Minh vì không do dân bầu lên tức qua quá trình chọn lọc xét đến đẳng cấp “văn hóa” mà chỉ do Đảng đưa lên chỉ xét đến đẳng cấp “trung với Đảng” nên các vị trong Ban Chấp Hành Đảng Bộ Thành Phố Hồ Chí Minh đã thiếu hiểu biết về “văn hóa” mà vừa nảy ra mấy cái ung nhọt “bất trung” như Tất Thành Cang, Nguyễn Hữu Tín, v.v. Những người như vậy mà có trình độ thông qua hay sao, vì họ chỉ có “quyền lực thông qua” mà sự xuyên suốt cốt lõi lồ lộ ở đây là Đảng viên phải tuyệt đối làm theo lời Đảng, nghĩa là Đảng muốn có nhà hát thì toàn Đảng Bộ phải hét lên rằng xây nhà hát là chăm lo cho đời sống văn hóa của người dân và thét lên rằng thống nhất với chủ trương của Thành Phố. Xin hỏi Thành Phố naò ở đây, và ai trong Thành Phố ấy? Thành Phố nghĩa là ban lãnh đạo Thành Phố. Mà Ban Lãnh Đạo Thành Phố là Thành Ủy Viên Thành Phố Hồ Chí Minh, hiện diện lù lù trong Đảng Bộ Thành Phố Hồ Chí Minh, từ đó suy ra lãnh đạo Thành Phố Hồ Chí Minh và Đảng Bộ chỉ là một mà thôi. Từ đó suy ra Đảng đã quyết định xây nhà hát thiểm thu Thủ Thiêm chứ không phải người dân Thành Phố Hồ Chí Minh nêu ý nguyện muốn Đảng xây cái nhà hát ấy.

Nguyễn Thị Quyết Tâm chưa hề và sẽ không bao giờ vang danh trí tuệ, uyên bác, làm được những điều ích lợi cụ thể cho nước cho dân (còn nếu làm lợi cho Đảng thì chỉ có Đảng biết, Đảng giữ bí mật quốc gia chưa hề công bố cho nhân dân biết – trừ phi Nguyễn Thị Quyết Tâm cưỡi hạc). Toàn bộ công trạng hiển hách của Nguyễn Thị Quyết Tâm trong toàn bộ Khóa XIII Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chỉ có mỗi ba đại công gồm (a) quyết tâm chặn ngăn không cho Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước phát biểu, (b) quyết tâm không đến văn phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành Phố Hồ Chí Minh tiếp dân bất cứ ngày nào từ 2011 đến 2016, và (c) quyết tâm không tiếp nhà báo công dân Hoàng Hữu Hiệp trong suốt nhiệm kỳ Khóa XIII từ năm 2011 đến năm 2016.

Cái đại ngu trong khẩu ngữ hùng biện của Nguyễn Thị Quyết Tâm nằm ở chỗ đã cùng vài chức sắc khác nhao nhao lên rằng nếu không xây nhà hát bây giờ thì đợi đến bao giờ.

Kiểu cách ăn nói như thế luôn – và chỉ bởi – cha mẹ đối với con cái của chính mình, hoặc cấp trên với cấp dưới của chính mình. Chẳng hạn như mẹ nói với con trai: “Con không lấy vợ bây giờ thì còn phải chờ tới bao giờ vậy chớ hả?”. Hoặc sếp nới với cô nhân viên lễ tân: “Giờ này chưa đặt mua mấy chục chai rượu ngoại mắc tiền nhứt để gởi tặng mấy cha mấy mẹ ở Thành Ủy vậy chờ tới lúc nào vậy chớ hả?

Người xưa có câu thương dân như con đỏ. Chỉ có nghĩa: người dân đa số yếu thế, nghèo khó, nạn nhân trực tiếp gánh chịu thiên tai, và cũng là nguồn nuôi sống vương triều qua việc đóng sưu cao thuế nặng, thế nên đạo làm vua là phải nâng niu cái nguồn yếu thế nhưng mạnh khủng khiếp ấy, nâng niu cứ như thể dân yếu ớt như hài nhi đỏ hỏn, để vuốt ve lấy lòng dân để dân nai lưng đóng sưu cao thuế nặng hoặc đẻ nhiều con gái hầu các quan bắt lùa hết về cung cho vua thỏa lạc thú dâm tình. Như vậy, thương dân như con đỏ hoàn toàn không phải như Mẹ Nguyễn Thị Quyết Tâm và Bố nào đó xem dân như con cái nên mới ra uy Bố Mẹ mà vặn vẹo rằng nếu không xây nhà hát bây giờ thì đợi đến bao giờ.

Dù đó là việc đặt câu hỏi hoàn toàn sai nội dung, hoàn toàn sai ngữ cảnh, hoàn toàn sai đối tượng, hoàn toàn hỗn láo với dân, và do đó hoàn toàn của quân ngu phu xuẩn phụ xó chợ đầu đường, Lăng Tần Hoàng Hữu Phước tôi đây cũng lấy đức hiếu sinh làm trọng, xin đem cái sở học ngàn năm mà thay mặt triệu triệu “con đỏ” trả lời Bố Mẹ, mong vạn vạn thạc sĩ tiến sĩ được Đảng lấy tiền thuế của dân cho đi ăn học nước ngoài nhưng vì phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của Đảng nên không hề dám mở miệng trả lời Bố Mẹ dù trong kiến thức trong đầu đã có nghĩ đến 4 điều y hệt như tôi như sau:

a) Muốn xây nhà hát thiểm thu Thủ Thiêm thì rất đơn giản: hãy chờ đến khi cái Nhà Hát Thành Phố (mà Lê Thanh Liêm cho rằng vẫn “còn giá trị là một nhà hát đúng nghĩa”) cho xem bản báo cáo “thường niên” (trong 5 năm liên tục vừa qua) đã tổ chức bao nhiêu buổi diễn, đã thu được bao nhiều tiền bán vé, đã thu bao nhiêu tiền điện nước hay bao cấp tuyệt đối cho các đoàn diễn, đã thu bao nhiêu tiền cho thuê mặt bằng để diễn, danh sách các đoàn đã đến diễn chùa hoặc thuê nơi diễn, danh sách ban quản lý Nhà Hát và tổng quỹ lương đã chi, tổng kết năm lời bao nhiêu hoặc lỗ bao nhiêu, đã phải từ chối bao nhiều đoàn vì lịch diễn đã hoàn toàn ngập cứng, và đã nhận bao nhiêu thư kiến nghị của nhân dân gởi trực tiếp đến Ban Quản Lý Nhà Hát yêu cầu hãy đầu tư mở rộng nhà hát để đáp ứng nhu cầu thụ hưởng của nhân dân. Việc này nhằm đảm bảo việc xây dựng nhà hát sẽ đáp ứng nhu cầu thực của nhân dân chứ không từ cơn ngủ sảng mê của lãnh đạo Thành Phố Hồ Chí Minh.

b) Muốn xây nhà hát thiểm thu Thủ Thiêm thì rất đơn giản: hãy chờ đến khi chứng minh nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước đã hoàn toàn sai khi cho rằng Việt Nam hoàn toàn không có kỹ sư tài đức vẹn toàn, nghĩa là cứ chứng minh rằng Thành Phố Hồ Chí Minh không có ngập nước, Thành Phố Hồ Chí Minh không có kẹt xe, Thành Phố Hồ Chí Minh không có cháy toàn do chập điện mà ở đâu lại không có điện, Thành Phố Hồ Chí Minh không có ăn gian đất đai hủy diếm biệt bản đồ quy hoạch, Thành Phố Hồ Chí Minh sẽ không như “ai đó” làm các cột mốc quốc lộ bằng lõi tre mặc áo xi-măng/khánh thành đường cao tốc chưa đầy tháng đã đầy lỗ chó/lỗ trâu/lỗ voi, Thành Phố Hồ Chí Minh không bao giờ có việc sập giàn giáo cửa ngõ Hầm Thủ Thiêm chỉ vì thi công mà hoàn toàn sai chuyên nghiệp do không có biển báo/biển cấm ở ngay các cửa ngõ xe cộ hướng đến khu vực đường hầm/biển thông báo chiều cao từ mặt đất đến giàn giáo để cấm xe vượt quá/không có người đứng cảnh giới ở các ngã tư đường nào hướng xe đến khu vực thi công. Việc này nhằm đảm bảo việc xây dựng nhà hát sẽ ra hồnra cái chi chi chứ không có cái nhà hát bê tông cốt tre sập giàn giáo ván ép vì bị khán giả sớn sác đi húc đầu vào.

c) Muốn xây nhà hát thiểm thu Thủ Thiêm thì rất đơn giản: hãy chờ đến khi chứng minh Thành Phố Hồ Chí Minh đang sở hữu đội ngũ lãnh đạo các dự án hoàn toàn thanh liêm, không chấm mút, miệng không nhai cát đá sỏi xi-măng sắt thép. Việc này nhằm đảm bảo việc xây dựng nhà hát sẽ không bị đội giá theo thói quen tham nhũng ở Thành Phố Hồ Chí Minh.

d) Muốn xây nhà hát thiểm thu Thủ Thiêm thì rất đơn giản: hãy chờ đến khi Thành Phố Hồ Chí Minh xử xong tội của Tất Thành Cang, Nguyễn Hữu Tín, và các tham quan ô lại khác, để nhân dân xem khoản thu hồi được so với khoản thất thoát sẽ ở mức nào, để từ đó yên tâm tiền đổ vào việc xây dựng nhà hát nếu bị tham ô tham nhũng thì sẽ có khoản thu hồi xứng đáng không đến nỗi bị dè bỉu rằng thất thoát ngàn tỷ chỉ cần khắc phục tí ti là vừa thoát án tử hình vừa được sớm tự do vì có cái gọi là tinh thần khắc phục hậu quả.

Nhân tâm là cái tối quan trọng trong trị quốc. Song Thiện Nhân mà phối hợp với Quyết Tâm thì chỉ là một thí dụ khác của Đảng Loạn ở Thành Phố Hồ Chí Minh mà thôi.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII, Nhà Chính-trị Cộng-sản Chủ-nghĩa.

Tham khảo:

Nguyễn Thiện Nhân

Tiếc Cho Ý Kiến Chỉ Đạo Của Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân

Nguyễn Thị Quyết Tâm

Vấn Đề Tâm Thần Của Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm

Thiểm Thu

Vụ Khiếu Tố Của Hoàng Hữu Hiệp

Tất Thành Cang

Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc

Bài Viết Mong Được Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng Biết Đến: Đảng Loạn

Nghị Sĩ Lê Trọng Sang

Hoàng Hữu Phước, MIB

23-01-2018

Ông Lê Trọng Sang là Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016) của Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh.

QH HHP LTSang (3)

Ông là người duy nhất của toàn bộ Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIII nhận được từ tôi tin nhắn này mà tôi gởi vào Viber của ông

QH HHP LTSang (7)

vì trong kỳ họp cuối cùng ấy của Khóa XIII tôi có khẩn cấp bay về Thành phố Hồ Chí Minh dù chân đang còn thương tích mà mỗi bước đi là mỗi lần máu phụt ra ướt nhẹp bông băng để tiếp xúc cử tri kỳ “Hiệp Thương Chọn Ững Cử Viên Cho Quốc Hội Khóa XIV” do Mặt Trận Tổ Quốc Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức, và ngay trong khuya phải bay trở ra Hà Nội để kịp dự buổi họp quan trong buổi sáng. Tại buổi “Hiệp Thương” có sự tham dự của vợ tôi là Vũ Thị Liên ấy đã có một đám đầu râu tóc bạc đội lốt “cử tri” để vu khống tôi, gào thét điên dại ngăn trở cuộc họp, với sự điềm tỉnh nín thin của đại diện Mặt Trận Tổ Quốc Quận Phú Nhuận và Thành phố Hồ Chí Minh.

Vậy vì sao tôi đã gởi tin báo ấy cho Nghị Sĩ Lê Trọng Sang và chỉ gởi cho mỗi mình Ông?

Như đã nêu rõ trong bài về ba người con gái mà tôi đã bàn tính chuyện trăm năm, tôi đã nói rằng từ lúc còn là học sinh tiểu học cho đến tận ngày nay tôi

a) luôn rất ít nói (đặc trưng cổ của đấng hùng biện chính đạo),

b) rất xa cách (đặc trưng cổ của nhà học thuật hàn lâm),

c) luôn tránh xa đám đông bát nháo ồn ào trống rỗng không thân thiện (đặc trưng cổ của giới quý tộc cao sang),

d) chỉ kết bạn với một hai anh bạn mà thôi (đặc trưng cổ của giới sĩ phu theo nguyên tắc tuyệt đối nhân phi nghĩa bất giao), và

e) chỉ mở lòng với những người yếu thế trước cường quyền hoặc khi phải bảo vệ chính nghĩa quốc gia (đặc trưng cổ của những hiền tài),

mà thiên hạ ở Quốc Hội ắt đã nhận ra rất rõ phong thái này của tôi trong trọn Khóa XIII.

Thế nhưng thiên hạ cũng có thể nhìn thấy tôi chuyện trò vui vẻ với ba nghị sĩ Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh gồm Lê Trọng Sang, Huỳnh Minh Thiện, và Nguyễn Văn Phụng.

QH HHP LTSang (2)

Tôi cực ghét sự nhậu nhẹt và thói ăn nói quàng xiêng cớt nhã không nghiêm túc của đa số đàn ông nào thích tập trung cười ha hả nói về tình dục và bộ phận sinh dục, mà các nghị sĩ Thành phố Hồ Chí Minh không bao giờ là ngoại lệ. Đó là lý do suốt nhiệm kỳ XIII tôi không bao giờ tham gia nói hay tham gia cười trên xe của Đoàn Nghị Sĩ Thành phố Hồ Chí Minh mỗi khi có ai đó lên tiếng bỡn cợt với cùng chủ đề duy nhất ấy rồi nhận được sự cười ồ hưởng ứng và nhiệt tình tham gia góp ý của các nghị sĩ đảng viên đồng nghiệp còn lại.

Tôi luôn có sự cẩn trọng đầy khó tính từ cấp tiểu học đến nay trong phát ngôn trong bất kỳ đám đông nào, cái mà Donald Trump tiếc thay đã không sở hữu để rồi bị bọn nhà báo mất dạy lén ghi âm và tung ra nhằm hạ uy tín của Ông trong bầu cử Tổng Thống 2016, và cũng là cái mà các đảng viên cấp cao ở Thành phố Hồ Chí Minh không bao giờ sở hữu. Một chức sắc lãnh đạo Quận 1 đã luôn đòi hỏi Quận phải cung phụng rượu hiệu gì và phải có những cô gái nào trong đội ngũ nhân viên nhan sắc của Quận phục vụ hai bên rót rượu để ông ta được vui hầu uống nhiều rượu hơn; và oái oăm thay khi ông lại được Đảng thăng ông lên cấp lãnh đạo thành phố, còn những nữ nhân viên khinh bỉ ông đã loan truyền cho nhiều người – trong đó có tôi – biết về tư cách đốn mạt này của ông ấy, song duy chỉ Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh là vĩnh viến không nghe thấy gì cả.

Chính vì vậy khi thấy trong bão loạn của suy đồi tư cách, các nghị sĩ Lê Trọng Sang lặng thin đọc báo, Nguyễn Văn Phụng cười chiếu lệ, và Huỳnh Minh Thiện tằng hắng kiểu bất ngờ khi nghe tin độc, tôi đã có những thiện cảm nhất định đối với ba nghị sĩ này. Bất cứ khi nào Nghị sĩ Nguyễn Văn Phụng cần có người cùng ra chợ Đồng Xuân cho vui, tôi luôn có mặt để cùng Ông la cà khắp chợ, để chứng kiến Ông tìm mua các khối Rubic và giày thể thao mới cho đưa con trai lớp 9 của Ông, cũng như Ông trả giá tới lui cho hàng chục gói trà thượng hạng mà Ông lần nào đi Hà Nội họp cũng mua đóng thùng đem về tặng các vị lão nông. Bất cứ khi nào Nghị sĩ Huỳnh Minh Thiện cần có người cùng đi thăm các chiến hữu ở các tỉnh Miền Bắc đã vào sinh ra tử cứu nhân độ thế đánh tan bọn chó ghẻ Khmer Đỏ ở chiến trường Campuchia, tôi đều có mặt tháp tùng và cũng nhờ vậy mà tôi được các cựu chiến binh ấy mến thương, cứ phone mong tôi sẽ ra thăm họ hàng năm bất kể ông bạn chiến đấu Huỳnh Minh Thiện của họ có ra được hay không.

QH HHP LTSang (4)

Trong bài viết về Ông Đinh La Thăng, tôi xoáy vào một đức tính của Ông Thăng mà tiếc thay toàn bộ các đời các Bộ trưởng của Chính Phủ Việt Nam chẳng có ai chịu noi gương ông ấy, đó là thực thi quyền uy của một Bộ Trưởng với chính các cấp phó và thuộc hạ của mình, bắt họ phải phục vụ người dân chứ không phải trở thành vua chúa hét ra lửa đốt cháy đầu người dân. Còn việc Ông Đinh La Thăng hồi nhỏ học hành ra sao, cha mẹ dạy dỗ thế nào, và vì sao Đảng đã đưa ông ấy lên đỉnh cao danh vọng lực quyền tột đỉnh mà không cần giám sát bảo ban thì đó là trách nhiệm bí mật chỉ của của các trường ông ấy theo học, là bí mật chỉ của mẹ cha ông ấy, và là bí mật tuyệt đối chỉ của Đảng mà thôi. Nghĩa là tôi vĩnh viễn không bao giờ sai khi đã là chuyên gia nhân sự tức luôn đánh giá một nhân vật chỉ trên cơ sở người ấy nắm một quyền lực cụ thể của thời hiện tại và hoàn cảnh xã hội cụ thể lúc người ấy nắm quyền hiện tại, chứ không dính dáng gì đến các quá khứ của ông ấy khi mà ngay cả Đảng cũng trường kỳ không hề biết nên đã lắm phen biến chúng thành trường thiên.

Đó là lý do tôi chỉ nêu ở đây những ngợi khen về tư cách của Nghị sĩ Lê Trọng Sang như thể hiện thật sự nơi Ông như một nghị sĩ trong toàn Khóa XIII, chứ hoàn toàn không về Ông như một lãnh đạo của một Sở nào đó tại Thành phố Hồ Chí Minh.

QH HHP LTSang (1)

Nghị sĩ Lê Trọng Sang rất ít nói. Câu đầu tiên Ông nói với tôi lại đến trong một hoàn cảnh rất đặc biệt. Khi tôi đứng lên gầm vang hơn sấm ứng khẩu hùng biện phát biểu sử dụng kiến thức từ nguyên học của ngôn ngữ học và sử học Mỹ để phản bác phát biểu của một tên nghị sĩ đại ngu về nội dung “luật hóa biểu tình”, tên nghị sĩ đại ngu ấy lập tức đứng dậy phát biểu thêm để chống lại ý kiến của tôi. Và khi y nói về cái quái quỷ hoàn toàn sai sự thật rằng “biểu tình đã xảy ra từ cả trăm năm trước trong cuộc biểu trình Chicago”. Tôi lẩm bẩm “thằng dốt Sử!”, và Nghị sĩ Lê Trọng Sang ngồi bên cạnh tôi đã nói ngay: “Anh Phước, đứng dậy đập tiếp thằng chả một trận đi”. Tôi đáp: “Mỗi người chỉ có 7 phút, xong phải nhường người khác. Ông ta đã sai khi tự động chiếm hữu thêm 7 phút mà chưa được sự cho phép của Chủ Tịch. Ông ta vi phạm chứ tôi không thể vi phạm được. Đành phải chịu lép trước thằng đại ngu thôi.

Hình như câu thứ nhì Ông từng hỏi tôi là giày mà Bộ Quốc Phòng gởi tặng tôi là số mấy, vì giày quà tặng Ông nhận được thì chật cứng.

Mỗi khi họp Tổ về dự án luật, Ông Lê Trọng Sang thoắt cái biến thành nhà hùng biện: Ông hăng say biện luận về các vấn nạn thực tế ở Thành phố Hồ Chí Minh, ra sức đề đạt những đổi thay chính sách và thay đổi các điều luật. Tiếc là các phóng viên không bao giờ quan tâm đến nghị sĩ nếu người ấy không là Chủ Tịch Nước, Bí Thư Thành Ủy, hay Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân, vì vậy người dân toàn quốc không thể cảm nhận được cái tâm luôn đau đáu về cuộc sống và hoàn cảnh của những người dân yếu thế bật ra từ các kiến nghị Ông mãi mê hết lần này đến lần khác cống hiến cho luật pháp nước nhà.

Tư cách của Ông trong tận tâm đại diện cho yêu cầu cuộc sống tốt hơn cho người lao động Thành phố Hồ Chí Minh và trong gìn giữ tư thế một nghị sĩ trong đám đông bát nháo đã làm tôi rất kính trọng Ông. Cũng là người ít nói, tôi hình như đã mở miệng lần thứ ba (lần thứ hai là khi nói giày tôi số mấy) để chúc mừng Ông được chọn vào lớp “cán bộ nguồn” để trở thành lãnh đạo tiềm năng sáng giá trong tương lai của nước nhà.

Ngay khi trở ra Hà Nội từ buổi “Hiệp Thương” tiếp xúc cử tri nói trên, tôi gởi một tin nhắn để “báo cáo” Ông về sự việc không hay đã xảy ra với tôi ra sao. Ông đọc, không trả lời, chỉ đăm chiêu lắc đầu ra vẻ áy náy khi tôi trong hội trường quay lại nhìn Ông. Đó là lần thứ tư và cũng là lần cuối cùng tôi hoặc trả lời hoặc có “thông tin” cho Nghị sĩ Lê Trọng Sang trong suốt những năm dài tại Quốc Hội của đất nước tôi trọn đời thiết tha yêu quý này.

 

Tôi đã từng quyết rằng ở Quốc Hội Khóa XIV tôi sẽ ra tay dẹp bỏ tuyệt đối tệ nạn ăn nói quàng xiêng bỡn cợt tục tĩu không biết thế nào là bảo mật đối với tin tức quốc gia của các Nghị sĩ Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh khi trên xe lúc di chuyển đến và từ Tòa Nhà Quốc Hội hoặc đến thăm các địa phương khác, bằng cách sẽ lên tiếng chỉnh đốn ngay tại chỗ cũng như đe dọa sẽ công khai lên blog của tôi – với băng ghi âm kèm theo làm bằng chứng – các sự mất tư cách hoặc mất cảnh giác như vậy của các nghị sĩ, kể cả khi nghị sĩ ấy là Chủ Tịch Nước, Bí Thư Thành Ủy, hay Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh.

Tôi sẽ yên tâm thực hiện việc chấn chình và xây dựng tư cách chuyên nghiệp của các nghị sĩ như nêu trên – dù là tại Khóa XIV, Khóa XV, Khóa XVI, hay bất kỳ khóa nào mà tôi vẫn còn sức lực tiếp tục cống hiến cho đất nước, cho Đảng, cho dân – nếu được người dân bảo vệ hữu hiệu trước sự phá hoại của bọn gian dân mà đại diện của Mặt Trận Tổ Quốc Thành phố Hồ Chí Minh dường như ủng hộ,

Tôi không là kẻ lạc loài cô độc trong giữ gìn quốc thể và tư thế nghị sĩ Việt Nam vì Thành phố Hồ Chí Minh cũng đã từng có các vị Nghị Sĩ khóa XIII như Ông Lê Trọng Sang.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghí-sĩ Khóa XIII (2011-2016)

Tham khảo:

Vũ Thị Liên  21-01-2018

Đinh La Thăng  08-02-2016

Thư Tố Cáo Gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân   14-6-2017

Đảng Bây Giờ Mới Trở Lại Gần Đúng Là Đảng

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Khóa XIII

22-12-2017

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã là một đảng chính trị tức chính đảng của Việt Nam và là chính đảng duy nhất ở Việt Nam theo thực lực, thực tế lịch sử, và thực thi theo hiến định.

Theo thực lực, một đảng chính trị nhất thiết phải có tổ chức, có lãnh đạo, có cương lĩnh chính trị, có chiến lược chính trị, có tài lực, có nhân lực tạo lực lượng quần chúng, có nhân lực tạo lực lượng vũ trang và nắm quyền lãnh đạo tất cả các lực lượng vũ trang, có lãnh thổ, có đấu tranh để thực hiện cương lĩnh cho đến cùng, và khi thuận lợi giành lấy chính quyền theo cách hoặc chính thức (đấu tranh nghị viện trong môi trường hiến định) hoặc chính danh (đấu tranh giải phóng) để trực tiếp cai quản cai trị đất nước.

Như đã nêu trong bài Gia Phì Sinh Hiếu Tử, Quốc Thái Thức Trung Thần, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã dần mất vị thế một chính đảng của Việt Nam.

Không một chính đảng nào lại tự làm suy yếu nguồn tài lực của mình bằng cách để đảng viên tự do phá sụp các ngân hàng, phá sụp các tổng công ty, phá trọc trắng hếu các khu rừng xanh, độc hóa các nguồn nước của dân tộc và thủy tộc, thả cho tư bổn né thuế, tích cực đầu tư vào những nội dung từ lỗ đến mất trằng, v.v.

Không một chính đảng nào lại tự làm suy yếu nguồn nhân lực của mình bằng cách tước bỏ vũ khí bạo lực cách mạng ra khỏi các lực lượng vũ trang, tước bỏ quyền được bảo vệ cao nhất khỏi tay các lực lượng vũ trang trong khi tất cả các quốc gia trên toàn thế giới luôn dành cho các lực lượng vũ trang của họ (nước ngoài: án tử hình dành cho kẻ nào sát hại nhân viên công lực; Việt Nam: ai muốn đánh đập nhân viên công lực thì xin mời cứ tự nhiên); bố trí người bất tài vô hạnh  miễn sao đúng với quy trình để ngự tất cả các ngôi cao quyền lực; đầu tư khổng lồ tậu cho được các bằng tiến sĩ/thạc sĩ về phân phát cho hàng ngàn lãnh đạo “trẻ tài năng” lực lượng kế thừa của Đảng; bỏ mặc cho các lực lượng chủ lực của Đảng như Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam tự tung tự tác tự suy yếu tự thải loại ra khỏi đời sống chính trị Việt Nam, hoàn toàn thất bại trong nhận diện người giỏi người tài người thực sự hữu dụng cho đất nước này, v.v.

Không một chính đảng nào lại tự đốt bỏ cương lĩnh chính trị của mình bằng cách dung dưỡng bất kỳ sự “xét lại” nào và để yên cho đảng viên có quyền đứng núi này trông núi nọ.

Tuy nhiên, dù với một vết nhơ không đáng có như trên, Đảng Cộng Sản Việt Nam nay đã dần trở lại vai trò một chính đảng. Thời mở cửa đẻ ra các đảng viên như trẻ nít quê mùa vô tư vô tâm đã qua, với bằng chứng là đầu tháng 12 năm 2017 đã có mẫu tin này trên truyền thông chính thống toàn cõi Việt Nam:

Đảng Bây Giờ Mới Trở Lại Gần Đúng Là Đảng (2)Đảng Bây Giờ Mới Trở Lại Gần Đúng Là Đảng (1)

cho thấy nhiều chục năm qua đã và đang có sự suy đồi thật khốn nạn rằng các phương tiện thông tin, truyền thông, mạng xã hội, đã bị các đảng viên lợi dụng và sử dụng hoàn toàn ngoài tầm vói bắt cũng như ngoài tầm trí hóa khả dụng của tất cả những tinh hoa chính trị của chế độ, khiến đã có những chuyện tưởng như đùa do không thể nào tưởng tượng nổi lại có thể xảy ra tại một quốc gia cộng sản như Việt Nam: “nói xấu, bôi nhọ, hạ thấp uy tín, vai trò lãnh đạo của Đảng” mà điều khôi hài nhất là đến tận ngày nay mới có quy định những đảng viên nào như thế sẽ bị khai trừ Đảng.

Thế thì những thằng đảng viên mất dạy đã nhanh tay lẹ chân trước 12-2017 đã kịp “bôi nhọ lãnh tụ, lãnh đạo Đảng, Nhà nước” cũng như đòi xóa đảng (tức theo đa đảng, đa nguyên) và vi hiến (đòi tam quyền phân lập) thì phải chăng được “hạ cánh an toàn”, tiếp tục hưởng lương hưu hậu hĩ của Đảng, còn con cháu tiếp tục hưởng các đặc quyền đặc lợi vốn dành riêng cho gia đình đảng viên cốt cán cáo cấp trung kiên?

Thế thì phải chăng hàng thế kỷ nay Đảng Cộng Sản Việt Nam có quy định cực kỳ lỏng lẻo về kỹ luật, theo đó phải chăng có mặc định rằng trở thành Đảng viên Cộng sản đương nhiên là thánh thần miễn nhiễm trước mọi xấu xa tiêu cực và bất khả xâm phạm trước luật pháp quốc gia nên không thể bị khai trừ Đảng ngay cả sau khi bôi nhọ lãnh tụ (lãnh tụ duy nhất của Việt Nam là Hồ Chí Minh)?

Các nghị sĩ mà tất nhiên tuyệt đại đa số là đảng viên Cộng sản chức sắc thì bỏ mặc thực tế dữ dội của toàn cầu và phớt lờ ý kiến tuyệt đối công chính của người dân

Đảng Bây Giờ Mới Trở Lại Gần Đúng Là Đảng (4)

nên chỉ biết châu đầu vào nhau tụm năm tụm ba ngáy ngủ từ năm 2011 rằng Việt Nam “biểu tình” được vì “thế giới họ biểu tình đàng hoàng được mà”, hoặc “bắn” thì “dã man” quá nên hãy noi theo mấy nước văn minh mà tiêm thuốc độc (khiến có một thời gian dài Việt Nam bị khủng hoảng nghiêm trọng không xử tử được bất kỳ ai do nhà sản xuất thuốc độc tuyên bố không bán cho Việt Nam Cộng Sản hành quyết người dân vô tội), còn mới đây hùng hổ nói mông muội gì đó về “tính nhân đạo, nhân văn của pháp luật xã hội chủ nghĩa

Đảng Bây Giờ Mới Trở Lại Gần Đúng Là Đảng (3)

nghĩa là hễ “biểu tình” thì nêu danh đeo bám hít hà luật “thế giới”, còn muốn tha cho tên tử tù tàn độc thì lại viện cái luật pháp “xã hội chủ nghĩa” quái gở quỷ quái kỳ quái kỳ cục kỳ khôi không cần kỳ cọ nào đó chớ ai biết.

Đảng Cộng Sản phải hà khắc, phải nghiêm khắc với đảng viên của mình gấp vạn lần, đơn giản vì như đã chốt trong bài Quốc Thái Thức Trung Thần: thời thái bình là thời đại hỗn loạn nhất.

Thời loạn không hỗn loạn vì vẫn còn kỹ luật sắt máu để hạn chế hỗn loạn.

Thời bình không còn các kỹ luật sắt máu nên hỗn loạn chỉ có gia tăng vượt ngoài sức kềm tỏa của giới cầm quyền nào bắt đầu muốn bản thân mang hình dáng những ông bụt bà tiên, tự nhiên cho rằng mình ngu muội và thấy nhất thiết phải theo Tây cho muôn phần vinh diệu văn hóa văn vẻ văn minh.

Sau khi chấn chỉnh lại việc “khai trừ Đảng”, Đảng nên có bước tiếp theo là giáo dục răn đe các đảng viên, các chuẩn đảng viên (tức lực lượng hậu bị), và ban hành nhiều quy định bổ sung như tước bỏ các quyền lợi bản thân và gia đình người bị khai trừ Đảng, và công bố không áp dụng bất-hồi-tố đối với những đảng viên nào đã sướng mồm bôi nhọ lãnh tụ, lãnh đạo, Đảng trước thời khắc 12-2017.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Việt-Nam Khóa XIII, Quan Nhĩ Mục của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Tham khảo:

Gia Phì Sinh Hiếu Tử, Quốc Thái Thức Trung Thần  18-12-2017

Bôi Nhọ  02-12-2015

Thư Gởi Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Trần Thanh Mẫn  11-10-2017

Nguyễn Xuân Anh

Hoàng Hữu Phước Trả Lời Câu Hỏi 3

Tại sao Việt Nam ngày nay vẫn còn xuất hiện mấy vụ ồn ào như của Nguyễn Xuân Anh ở Đà Nẳng và làm sao để tránh được các lùm xùm tương tự?

 Hoàng Hữu Phước, MIB

22-12-2017

Đơn giản là lãnh đạo Đảng và Nhà Nước nếu muốn đừng có các “lùm xùm” tương tự bất kỳ thì chỉ cần quan tâm đến sự thật là “trẻ hóa” hoàn toàn tối kỵ với 4 điều không bao giờ có thể tách rời gồm (a) “trẻ quá”; (b) thiếu kinh nghiệm chuyên môn, nghiệp vụ, và quản trị; (c) vắng thành quả thực tiễn; và (d) không trên cở sở đạo đức gia phong.

Trẻ hóa là một tiến trình lý tưởng cao nhất của sự công bằng trong dụng nhân ở cấp lãnh đạo, nhất là trong phạm vi chính trị, nhằm đã phá kiểu “ở lâu lên lão làng” hoặc kiểu “con sãi ở chùa mãi quét lá đa”.

Trẻ hóa chỉ phát huy tác dụng tích cực nếu trên cơ sở nền tảng lý luận và nền tảng thực tế rằng trẻ hóa nhất thiết phải luôn gắn liền với bề dày kinh nghiệm cùng số lượng cao của thành quả thực tiễn chất lượng cao – như đã nêu chi tiết trong bài Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ.

1- Trẻ Quá:

Ngay cả giai thoại về Nguyễn Hiền trong Việt Sử cũng cung cấp một bài học đắt giá rằng việc Trạng Nguyên Nguyễn Hiền 12 tuổi phải về quê học hỏi thêm về lễ nghi mới được phong chức chốn triều đình đã chất chứa trong nó hai nội hàm mang tính chân lý toàn cầu rằng (a) việc hoàn tất việc học của một người – ngay cả khi có kết quả học tập thật cao – không có nghĩa là người đó thích hợp ngay với công việc chuyên môn và công tác quản trị, nhất là trong phạm trù trị quốc, lãnh đạo quốc gia về chiến lược phát triển quốc gia và chính trị/kinh tế/tài chính; và rằng (b) học luôn phải đi đôi với hànhhành không phải là thực hành trong đợt thực tập trong thời gian còn đang học mà là đem những gì đã học xong tức đã tốt nghiệp ra thi thố tại nơi làm việc “tư nhân” như đã nêu trong bài Chìa Khóa Của Cường Thịnh tức phải tìm việc trong cạnh tranh gian nan chứ không được bố trí đương nhiên vào công sở đầy đặc ân của Nhà Nước dành cho con em cán bộ cao cấp – cho một kế sinh nhai và có đạt thành quả tốt sau nhiều năm tháng.

Về phương diện Nhà Nước và chính trị, người trẻ quá dứt khoát không được nắm quyền lãnh đạo bất kỳ về chính trị, tài chính/ngân hàng thuộc Nhà Nước, ngoại giao cấp Nhà Nước, và về các kế sách phát triển cấp Nhà Nước.

Trẻ quá chỉ có thể nắm quyền sinh sát tất cả những đơn vị/cơ quan/doanh nghiệp không thuộc Nhà Nước.

Có như vậy, trẻ quá mới không bao giờ trở thành quốc nạn.

2- Thiếu Kinh Nghiệm & Thiếu Thành Quả Thực Tiễn:

Từ nội dung “trẻ quá” nêu trên, lãnh đạo trẻ quá có thể tồn tại ở một doanh nghiệp nếu chỉ trên cơ sở tài sản riêng của gia đình. Lãnh đạo trẻ quá không bao giờ được phép tồn tại trong công việc lãnh đạo cơ quan hay doanh nghiệp trong guồng máy Nhà Nước – trừ phi người trẻ quá đó tuy tốt nghiệp đại học năm 22 tuổi và có bằng thạc sĩ năm 24 tuổi nhưng đã lao lung làm việc từ năm 15 tuổi nghĩa là đã có dồi dào kinh nghiệm 10 năm làm việc vào thời điểm nắm bằng thạc sĩ trong tay. Kinh nghiệm là tiêu chuẩn mấu chốt của mọi tuyển dụng quan trọng. Chỉ trong trường hợp cá biệt người quá trẻ có năng khiếu lãnh đạo bẩm sinh thiên phú nhưng phải là năng khiếu lãnh đạo nỗi bật được nhiều người tại cơ quan người ấy công tác biết đến các thành quả cụ thể chứ không phải bất ngờ xuất hiện như trên trời rơi xuống chễm chệ ngự trị ngôi cao nhờ ô dù của ai đó.

3- Đạo Đức Gia Phong:

Đạo đức gia phong hoàn toàn không bao giờ trùng nội dung với đạo đức cách mạng.

Đạo đức gia phong là thứ đạo đức mang tính kế thừa, dài hạn, thống nhất, phát huy phát triển, lan tỏa, truyền thống, nhân văn, vững bền vượt thời gian bất kể chế độhay triều đại, được tôn vinh truyền khẩu trong cộng đồng về những cụ thể trong xử thế thực, trong đời sống thực, mang tính gương soi thực, và mang tính tự nhiên. Không thứ chủ nghĩa xét lại nào có thể làm tan biến giá trị của đạo đức gia phong.

Đạo đức cách mạng là thứ đạo đức không tự nhiên có, mà phải qua giáo dục tư tưởng nên luôn mang đặc tính chính trị, luôn mang tính cá nhân không tự động kế thừa, không có đặc tính tự động phát huy hay tự động phát triển, không thể lan tỏa, không thể tồn tại dài lâu tùy sức công phá có mạnh hay không của chủ nghĩa xét lại, không được tôn vinh truyền khẩu trong cộng đồng vì không có những cụ thể trong xử thế thực, trong đời sống thực, mang tính gương soi thực, và rất phổ biến dạng thức tự động có danh đạo đức cách mạng khi là đảng viên cao cấp (giống như khi đã là đảng viên có nhiều tuổi Đảng tự động được danh tiếng trung kiên) còn khi đảng viên cao cấp ấy gây thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng trốn ra nước ngoài bị truy nã toàn cầu thì cái đạo đức cách mạng ấy tự động tan biến đi không kèn không trống không cần thông báo nghị quyết chính thức tước bỏ.

Vì lý do trên, đại cuộc trẻ hóa và việc sử dụng nhân lực trẻ quá nhất thiết phải không thiếu tiêu chuẩn về đạo đức gia phong trong tuyển dụng và bố trí, vì bốn tiêu chuẩn lớn nhất mà tầng lớp lãnh đạo nên có là sự đoan chính, đức thanh liêm, lòng trung tín, cùng năng lực nhân-trí-dũng hoàn toàn chỉ được hình thành từ nền nếp tự hào gia phong chứ không bao giờ là những nội dung mà một đảng chính trị có thể giảng dạy bằng giáo trình lý luận chính trị cho đảng viên.

Sẽ không thể xuất hiện các đấng “tuổi trẻ tài cao” Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Xuân Anh, và Vũ Đình Duy, v.v., làm Đảng lúng túng, làm nhục quốc thể, nếu như việc lựa chọn người lãnh đạo của Đảng và Nhà Nước đã trên cơ sở có luôn quan tâm đến những nội dung đánh giá nhân sự “trẻ hóa” như trên.

Gương trẻ hóa tuyệt diệu nhất và thành công nhất còn được minh chứng qua trường hợp các đứa con của Donald Trump: họ là những người tích cực, năng nổ, thành công trong quản trị doanh nghiệp, thành đạt trong sự nghiệp kinh doanh riêng và chung trong thời gian rất dài trước khi Donald Trump trở thành Tổng Thống; và sự “tham chính” của họ làm các trợ lý cho Donald Trump đã khiến Donald Trump trở thành nhà lãnh đạo quốc gia đầu tiên và duy nhất của toàn thế giới được giúp sức hữu hiệu bởi những người con đã thành công nổi bật mà hoàn toàn không dựa vào uy thế tổng thống của người cha, mà tác giả bài viết này đã phân tích rõ trong Bài Học Cho Việt Nam Về Công Tác Nhân Sự. Giai tầng “trẻ hóa” không thể áp dụng vào lãnh địa chính trị nếu như các lực lượng kế thừa chính trị không có chất lượng cao bằng con cái của Donald Trump.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? 18-9-2015

Tứ Đại Ngu  2012

Vi Phạm Quyền Tự Do Cá Nhân  27-12-2016

Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ  12-9-2014

Chìa Khóa Của Cường Thịnh  05-11-2016

Lại Thu Trúc 22-12-2015

Phi Trường Tân Sơn Nhất  07-01-2009

Quy định trang phục của Hà Nội và Cần Thơ

Hoàng Hữu Phước Trả Lời Câu Hỏi 2

 Hoàng Hữu Phước, MIB

22-12-2017

Hầu như mọi vấn đề trong đời sống kinh tế xã hội ở Việt Nam đều được nêu lên kèm các tư vấn mang tính biện pháp trên chính blog này, chẳng hạn phát biểu gần đây của một nữ nghị sĩ Khóa XIV Tỉnh Khánh Hòa về đặt tên “thuần Việt” hay của một chức sắc Thành phố Hồ Chí Minh về “đặt tên Tiếng Anh”

Questions (6)

đều không trên cơ sở bút chiến luận sâu sắc mà chỉ là những nêu vấn đề ngắn gọn rất trẻ con, phi hiện thực, phản…“hội nhập” , hoàn toàn không hùng biện, chẳng hạn dễ dàng bị phản luận rằng phải chăng “không có lợi cho truyền thống” đồng nghĩa với “không có lợi cho…kiểu đặt tên Hán-Việt”, vì Hán-Việt không-phải-Việt vẫn được mặc định là chính-danh-thuần-Việt?  Về vấn đề này đã có phân tích tại Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không?

Trong khi đó, về mại dâm mà Quốc Hội và báo chí cứ nhớ nhung nhắc nhở

Questions (5)

thì cũng đã có sẵn hùng biện bất-khả-tranh-luận tại Luật Hóa Mại Dâm Ư?.

Tương tự, việc đài truyền hình cứ đưa tin hoài về cái việc “còn nhiều ý kiến khác” liên quan đến “quy định trang phục” cũng sẵn có bài hùng biện bất-khả-tranh-luận tại Vi Phạm Quyền Tự Do Cá Nhân mà bạn có thể dễ dàng xem lại hoặc tham khảo thêm.

Để mang tính cập nhật và thời thượng, xin trình cùng bạn rằng bên Mỹ đang có vấn nạn tại giải bóng bầu dục chuyên nghiệp toàn quốc nhiều cầu thủ đẳng cấp triệu phú đã bày tỏ sự chống đối Tổng Thống Trump bằng cách mỗi khi sân vận động trỗi quốc thiều, hát quốc ca, chào quốc kỳ thì họ hoặc ngồi lỳ trên ghế, hoặc ngồi thụp xuống đất quỳ một chân, chứ không chịu đứng lên nghiêm chào cờ với bàn tay đặt trên ngực như từ trăm năm nay. Tất nhiên trên Twitter tràn ngập các tải đăng lời rủa nguyền hành vi bất kính đó từ Tổng Thống Trump và nhiều người dân khác, kể cả các “fan” của các cầu thủ ấy cũng phản đối hành vi hỗn láo ấy. Nhưng ý kiến không-hề-nguyền-rủa sau đây của Bộ Trưởng Tài Chính Mỹ Mnuchin có thể là quà tặng – hay là cẩm nang xử lý công việc – cho các lãnh đạo công quyền ở Hà Nội và Cần Thơ:

Questions

Từ đó, có thể nói rằng các công chức viên chức ở Hà Nội và Cần Thơ nếu muốn mặc áo pull và quần jean thì cứ thực hiện các quyền tự do ăn mặc ấy khi không đang trong thời gian làm việc chuyên nghiệp tại các cơ quan công quyền chuyên nghiệp nào có bộ quy tắc ứng xử và trang phục “Dress Code” chuyên nghiệp.

Từ đó, có thể nói rằng các bác sĩ và nhân viên y tế tại các bịnh viện nếu muốn mặc áo pull và quần jean thì cứ thực hiện các quyền tự do ăn mặc ấy khi không đang trong thời gian làm việc chuyên nghiệp tại các cơ quan y tế chuyên nghiệp có bộ quy tắc ứng xử và trang phục “Dress Code” chuyên nghiệp.

Từ đó, có thể nói rằng ngay khi báo chí và báo chấy viết gì đó hay nói gì đó về quyền tự do cá nhân ở nơi làm việc hoặc chốn công cộng, quyền tự do ngôn luận ở nơi làm việc hoặc chốn công cộng, quyền tự do biểu đạt ở nơi làm việc hoặc chốn công cộng, thì phải hiểu ngay là báo chí/báo chấy hoặc (a) đang xách động cho kiểu tương tự tự do cá nhân đang đứng nói chuyện ồn ào thì vội thụp xuống lột chuối ăn ngay khi nghe loa phóng thanh yêu cầu đứng nghiêm chào cờ:

Questions (4)Questions (3)

và tương tự tự do “treo” cờ trên sàn làm tấm chùi chân này để thực thi quyền tự do biểu đạt:

Questions (2)

của Nước Mỹ Vĩ Đại; hoặc (b) thề không bao giờ đọc tin của bất kỳ báo in/báo mạng của nước ngoài nên chả hiểu biết gì sất về cái biến thiên của cái sự đời.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? 18-9-2015

Tứ Đại Ngu  2012

Vi Phạm Quyền Tự Do Cá Nhân  27-12-2016

Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ  12-9-2014

Chìa Khóa Của Cường Thịnh  05-11-2016

Lại Thu Trúc 22-12-2015

Phi Trường Tân Sơn Nhất  07-01-2009

Đoàn Ngọc Hải

Hoàng Hữu Phước Trả Lời Câu Hỏi 1

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-12-2017

Thủa bờ-lốc bờ-liếc mới xuất hiện với Yahoo!3600 tôi có mở trang Hoang Huu Phuoc-Aspiration đăng khoảng gần nửa ngàn bài viết bằng tiếng Anh, đồng thời do vẫn còn chút tưởng tin vào cái lý tưởng gọi là “nhật ký điện tử” hoặc “không gian sẻ chia những cảm điệu” tôi để mở toang cửa cho phần “comments”. Ngoài những comments ngợi khen (thủa ấy “ngợi khen” là cách hành xử duy nhất của mọi người xài blog tức những người đầu tiên bước chân một cách lịch lãm lịch sự với trang phục trang nhã vào không gian mạng chứ không phải đa số trần truồng trơ trẻn trâng tráo đầy trục trặc như hiện nay), mà tôi đọc cho vui rồi gõ trả lời ngắn gọn “Thank You”, tôi còn nhận rất nhiều các câu hỏi bằng tiếng Anh đa số đến từ các sinh viên ở các trường đại học trên cả nước, các giáo viên Anh Văn trung học, hỏi về chủ đề học tiếng Anh, viết tiếng Anh, nói tiếng Anh, dạy tiếng Anh. Năm khi mười họa mới có một câu hỏi nào đó về thời cuộc nước nhà và cuộc thời giới thế.

Cho đến khi Yahoo! phạm sai lầm chiến lược – mà tôi đã viết ngay hai bài bằng tiếng Anh mắng mỏ Yahoo! về sai lầm lổn nha lổn nhổn Mess ấy đăng lên Aspiration – tôi “dọn nhà” sang mạng doanh nhân Emotino.com theo sự tích cực giới thiệu của cô Lại Thu Trúc. Ở Emotino tôi buộc phải viết toàn bằng tiếng Việt, và nếu văn ôn võ luyện phải viết tiếng Anh cho bớt nhớ nhung khắc khoải muộn phiền thì tôi thỉnh thoảng kèm thêm bài song ngữ Việt và Anh.

Rồi khi tôi vào Quốc Hội bị “ném đá comments” bởi báo chí cùng báo chấy, tôi tuyên bố độc lập bằng cách vào mạng Blog.com mở một hơi 8 blog cho từng chủ đề khác nhau, từ “Chống Tàu” cho đến “Tham Luận”, “Thầy Cô”, v.v., với đặc điểm khóa toàn bộ các “comments”. Dần dà, khi Blog.com lộ rõ hạ tầng kỹ thuật yếu kém của nó, tôi chuyển hết sang WordPress.com này, và blog của tôi trở thành đa ngành đa chủ đề đa…nguyên đa sự đa đoan, cũng vẫn khóa hết “comments”. Cũng vì vậy, tôi chỉ nhận các câu hỏi từ những người thân quen từ dạo Yahoo!3600 mà thôi, và cách liên lạc duy nhất là bằng email hay tin nhắn điện thoại với điều kiện địa chỉ email hay số phone của người đặt câu hỏi phải đều có sẵn trong danh bạ của tôi; kỳ dư đối với người “mới”, tôi chỉ nhận các câu hỏi qua thư bưu điện hoặc fax.

Nhận thấy hiện có một số câu hỏi liên quan đến vài chủ đề có thể là sự quan tâm chung của nhiều người dân Việt, tôi chọn ra 6 nội dung đã trả lời riêng sau để hình thành bài viết mang tính “tổng hợp” và thời thượng thời sự này.

Ông Hải Quận 1 sao lại “làm nhục” U Minh?

Chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ các bạn ạ – Much ado about nothing ấy mà.

Chẳng qua xã hội chúng ta luôn có sự hòa âm điền dã của (a) vấn nạn muôn đời “giật tít câu view” của báo chí phe tabáo chấy phe giặc, (b) vấn nạn thời vụ của báo chí phe ta hư đốn phản phúc luôn làm đủ mọi cách để hạ phẩm giá và uy tín của cán bộ nhà nước Cộng Sản để từ đó hạ bệ chế độ, và (c) trình độ hùng biện quái gỡ của cán bộ cao cấp – kể cả cán bộ tuyên giáo cấp cao – chỉ thể hiện khi nói gì đó cơ bản ngắn gọn thuộc lòng về chủ nghĩa Mác-xít Lê-nin-nít và Lịch Sử Đảng in đầy đủ trong giáo trình chứ cà lăm lắp bắp toàn phần hay một phần khi bị cật vấn vặn vẹo về ngôn ngữ, chiến lược quốc gia và chiến thuật địa bàn bất kể cái địa bàn ấy là làng, xã, quận, huyện, thành phố, hay tỉnh.

Ông Hải hùng biện thanh minh ông đâu có điên mà ám chỉ như thế như thế như thế về U Minh.

Lãnh đạo của ông Hải lật đật hùng biện tuyên bố xiết bao yêu thương người dân U Minh.

Lãnh đạo U Minh ra uy hùng biện bảo lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh phải giải thích cho ta ngay lập tức.

Tất cả khơi nguồn nhen nhóm địa chấn làm vỡ vụn sự toàn vẹn toàn khối toàn cục.

Giá như ngay khi bị báo chíbáo chấy giỡ trò, ông Hải giải thích rằng ông ngụ ý sâu xa: chỉ mới ở một điạ phương như Quận 1 với lèo tèo chỉ hai điều cấm liên quan đến đậu xe và lề đường mà đã không tuân theo quy định ấy được thì làm sao tuân thủ quy định của cả Thành phố Hồ Chí Minh, và làm sao đáp ứng được các quy định cực kỳ nghiêm ngặt đặc thù của Rừng U Minh. Cứ về Rừng U Minh mà sống để được dạy dỗ tới nơi tới chốn, là sẽ biết thân biết phận ngay, vì chính quyền địa phương tại đó đương nhiên không cho phép ô tô xe máy tự tiện chạy ồ ạt vào rừng, tự tiện phát cỏ chặt cây làm đường xe chạy, tự tiện dùng phương tiện chạy xăng dầu tức nhiên liệu không xanh làm ô nhiễm không khí, tự tiện bấm còi xe inh ỏi làm kinh động thú rừng, tự tiện dẫm đạp lên thảm thực vật, tự tiện phóng xe tốc độ không chậm khiến làm sai lệch các thiết bị quan trắc, tự tiện hái quả/đào củ/nhổ nấm rừng, tự tiện cắm trại ăn uống, tự tiện nhóm lửa, v.v. và v.v., để Rừng U Minh vẫn còn cơ hội sánh được rừng mỹ miều mỹ mãn của Mỹ quốc:

Questions (1)Questions (7)

Giá như khi thấy ông Hải bị báo chí báo chấy giở trò, lãnh đạo U Minh ra thần uy giáo dục truyền thông rằng lãnh đạo U Minh hiểu nội hàm phát biểu của ông Hải là như trên, nên một mặt cảm ơn ông Hải, một mặt rất lo lắng về trách nhiệm nên sẽ rà soát lại xem các quy định hiện nay cần bổ khuyết những gì để nghiêm khắc hơn, hà khắc hơn, dữ dội hơn, chi li hơn, ngõ hầu bảo vệ được Rừng U Minh, đặc biệt trước quá nhiều nguy cơ không những đến từ Mẹ Thiên Nhiên mà còn đến từ những đứa con thiếu ý thức của Mẹ ấy.

Tất cả những phát ngôn của cán bộ Nhà Nước đều là cơ hội bằng vàng để báo chíbáo chấy sáng tác sáng tạo sáng chế bài viết hoặc công kích – nếu là của quan chức tép riu cấp quận – hoặc tán dương – nếu là của quan chức tôm hùm cấp nước.

Tất cả các phán phê của truyền thông đều là cơ hội bằng vàng để cán bộ Nhà Nước chứng minh các giáo trình và giảng viên bộ môn cao cấp lý luận chính trị hoàn toàn không vô dụng.

Tiếc thay, trong khi báo chíbáo chấy không bao giờ bỏ qua cơ hội thì các cán bộ Nhà Nước luôn vô tư nhổ toẹt vào các cơ hội ấy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? 18-9-2015

Tứ Đại Ngu  2012

Vi Phạm Quyền Tự Do Cá Nhân  27-12-2016

Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ  12-9-2014

Chìa Khóa Của Cường Thịnh  05-11-2016

Lại Thu Trúc 22-12-2015

Phi Trường Tân Sơn Nhất  07-01-2009

VN Ngày Nay Là Ai?

Hoàng Hữu Phước, MIB

21-12-2017

Khi đại sứ Phái Bộ Mỹ USUN tại Liên Hợp Quốc Bà Nikki Haley tháng 12 này theo lịnh Tổng Thống Donald Trump tuyên bố Mỹ rút khỏi hiệp ước toàn cầu về di dân và người tỵ nạn đã dõng dạc tuyên bố

VN Ngaynay (13)

thì như thường lệ luôn chộp tất cả các cơ hội để giương cao ngọn cờ chính nghĩa Việt Nam, Hoàng Hữu Phước đã có ngay sự ủng hộ Phái Bộ Hoa Kỳ bằng dòng tweet sau:

VN Ngaynay (12)

Tất nhiên, dòng tweet trên của Hoàng Hữu Phước đã nhận được các tweer đồng tình của những người Mỹ mà nội dung giống nhau của họ là “Đúng rồi. Mỗi nước có cái hay riêng. Tôi nghĩ nên để yên cho mỗi nước tự có chủ trương riêng về cả vấn đề nhập cư và nhân quyền. Well said, Bro!” (Ghi chú: Well said, Bro = nói hay đấy anh bạn!).

Thế thì việc chăm bẳm kiếm tìm cơ hội hùng biện giương cao ngọn cờ bảo vệ quốc gia nhất thiết cũng phải tuyệt đối đồng nghĩa với việc tích cực phát hiện rác rến hôi thối đang ám áng vấy bẩn nước nhà, dù rác rưởi rác rến ấy là bọn tham nhũng, đám hối lộ, quân bất tài vô hạnh, chất thải rắn tung ra môi trường, chất độc hại hủy hại môi trường, sự tàn phá rừng vàng thành đồi trọc, hay sự phá hủy nhân cách dân tộc trên báo chí và các trang mạng.

Nhiều tháng trở lại đây, tôi thấy có các quảng cáo ngu xuẩn trên các thiết bị thông minh. Các quảng cáo ấy là của cái gọi là VN Ngày Nay hoặc VN Today, luôn là với các hình ảnh rõ ràng muốn nhục mạ rằng:

1) Người Việt ngày nay thích núp trong cầu tiêu để ngắm phụ nữ đại tiện, trung tiện, và tiểu tiện, hoặc tuột quần tắm rửa, cũng như thích gián tiếp xem các phim quay trộm ấy để khỏi bị mùi lấn át so với trực tiếp?

VN Ngaynay (11)VN Ngaynay (10)VN Ngaynay (9)VN Ngaynay (8)

2) Nếu như các “đột nhập toilet” kiểu trên bị các nước văn minh văn hóa liệt vào tội hình sự, thì ắt tạm xem các phim “khoa học sinh đẻ” cũng có phụ nữ đẹp ngồi truồng dạng rộng hai chân?

VN Ngaynay (7)

3) Hoặc bình an nhất là xem clip cảnh trụy lạc tập thể để vừa thấy vú thấy mông vừa lắc đầu đạo đức lên án chuyện dâm ô?

VN Ngaynay (6)

4) Hoặc cũng bình an tương tự là xem clip này?

VN Ngaynay (5)

5) Hoặc cũng bình an tương tự là xem clip này để học hỏi xem con gái Việt Nam ngày nay đã bình đẳng giới ra sao?

VN Ngaynay (4)

6) Hoặc chí ít thì VN Ngày Nay cũng cung cấp những hình ảnh như sau để cùng nhau trước thưởng thức, sau lên án?

VN Ngaynay (3)

7) Còn muốn giữ thể diện, dấu nhẹm chuyện mình chuyên xem phim phụ nữ đại tiện tiểu tiện, thì độc giả của VN Ngày Nay cũng còn khối tin tức trên VN Ngày Nay kiểu như thiếu nữ đẹp xinh đầu người mình rắn:

VN Ngaynay (14)

tức cái kiểu tin xạo 1.000% cũng đầy dẫy trên mạng chùa khác như tin xạo về “cô vợ mộng du”

VN Ngaynay (2)

tin nhảm về “trai lấy vợ già”

VN Ngaynay

hoặc tin mất dạy về “cô dâu bị đám khách nam lột đồ trước mặt chồng” cũng đủ biết hai vợ chồng này và đám bạn ấy cùng giuộc gì và cái giuộc ấy có là thứ rác rưởi rác rến tối cần thiết cho truyền thông hay không:

VN Ngaynay (1)

Dù đã dày công nghiên cứu tay xách nách mang bao lương khô bầu nậm, tác giả bài viết này qua vạn lý quan san cũng không thể tìm ra tên cơ quan chủ quản của VN Ngày Nay, cơ quan cấp giấy phép cho VN Ngày Nay và những con tương cận.

Tuy nhiên, trong một lúc đi nắm dân tình, tác giả đã được dân dành cho tình dân bằng việc cung cấp một tin tức địch tình rằng chủ nhân của VN Ngày Nay là hậu duệ của Nghi Đống Sầm Đại Tướng Quân đang ra tay báo oán.

Không rõ thực hư, tác giả bài viết này chỉ biết cảnh báo cùng thiên hạ rằng (1) hãy uninstall tức gỡ bỏ VN Ngày Nay khỏi thiết bị thông minh của mình vì sự hiện diện của VN Ngày Nay bên bạn dứt khoát sẽ khiến các giáo sư tiến sĩ Âu Mỹ liệt bạn vào một trong ba loại người của nào là tâm bịnh uẩn ức tình dục dẫn đến chuyên chú vào phim ảnh có vú có mông có bộ phận sinh dục, nào là bịnh hoạn mania dẫn đến chỉ có thể xuất tinh cực khoái nếu có kèm theo mùi xú uế của đại tiểu tiện chốn toilet, nào là chưa trưởng thành nên nghe gì đọc gì thấy gì cũng cho là thiệt; (2) hãy kiểm tra xem trẻ con ở gia đình mình có là độc giả của các thứ độc địa như VN Ngày Nay cùng các thứ tương cận như nó hay không; và (3) nếu biết cơ quan chủ quản của hoặc cấp phép cho VN Ngày Nay, xin vui lòng lên tiếng yêu cầu Chính Phủ Việt Nam phải dẹp bỏ VN Ngày Nay và cách chức chủ nhân của chữ ký trên giấy phép đã cấp cho VN Ngày Nay.

Hỡi ôi, đẻ ra các Bộ các Cục mà không giám sát để tầy huầy các đại án ngân hàng và tổng công ty thì không phải là đã phản quốc hay sao?

Hỡi ôi, cấp giấy phép báo mạng online mà không giám sát để tầy huầy truyền thông hủy phá nhân cách giới trẻ Việt Nam thì không phải là đã hổn láo với tổ tiên Việt hay sao chớ hả?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Việt-Nam Khóa XIII

Ngoại Ngữ Hệ Mặt Trời

Hoàng Hữu Phước, MIB

19-12-2017

a) Từ tiếng Hỏa Tinh sang tiếng Việt:

Translation (3)Translation (2)Translation (1)

b) Từ tiếng Việt sang tiếng Em (nhánh ngoài hộ khẩu của tiếng Anh):

Translation (6)Translation (4)Translation (7)Translation (8)Translation (9)Translation (10)Translation (11)Translation (12)Translation (13)

c) Từ tiếng Việt sang tiếng Em rồi ngược lại tiếng Việt:

Translation

(ghi chú: Nguồn các hình ở trên: từ internet)

Nguyên nhân cái sự tức cười trên:

Việt Nam không có Phòng Cảnh Sát Đặc Trách …Quốc Thể, nên người dân tự do đeo bám quấy rầy xin đểu du khách, tự do ăn mặc nhố nhăng nơi đền thờ miếu mạo chùa chiền, tự do ném rác xuống kênh rạch sông biển, tự do quẳng đồ dơ ra ngoài đường và thảy lên mạng xã hội, tự do sử dụng ngôn ngữ ngoài hành tinh.

Riêng phần “tự do sử dụng ngôn ngữ ngoài hành tinh”, ắt cơ quan chức năng cho rằng đó là “tự do ngôn luận” và thiếu gì thứ tương tự xảy ra ở các nước khác mà có chết thằng Tây nào chăng:

Translation (17)Translation (16)Translation (15)Translation 1Translation (5)

Cách khắc phục:

Cứ đọc nguyên nhân khắc biết.

Hoàng Hữu Phước, Nhà Tiếng Thái Dương Hệ Học, Viện Sĩ Viện Ngoại Ngữ Thế Giới (House Sound Thailand Goat Elo Study, Academy Student Academy Grand Father Language Mortgage Sex)

Điện Ảnh Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

26-10-2017

Truyền thông thế giới đang nói về Harvey Weinstein, người thống trị Hollywood tức thống trị điện ảnh thế giới.

Nội dung về y là về những vụ tấn công tình dục hắn thực hiện mấy thập kỷ qua đối với những cô gái mong muốn được hắn phân vai diễn trở thành ngôi sao điện ảnh và thậm chí có được giải Oscar danh giá. Trong xã hội Âu Mỹ thì đó không là chuyện hiếm hay chuyện lạ, chỉ có điều chưa từng ai cáo buộc Harvey Weinstein – hoặc những con tương cận như y – có thể vì đã nhận được danh vọng tiền tài bù đắp dư thừa và cũng có thể vì biết rõ tiết lộ cũng chẳng để làm gì trừ phi bản thân nhận thêm tài trợ khác từ đối thủ của y hay từ “chính đảng” nào đó.

Tuy nhiên, nếu tình dục bịnh hoạn như của Đức Ngài Jimmy Saville (Hiệp Sĩ Sir Jimmy Saville) của thế giới sân khấu giải trí Vương Quốc Anh đã phá trinh hàng trăm bé gái và bé trai bất kể các bé ấy có đang bị cột dính trên giường do bịnh thập tử nhất sinh (như được ghi rõ trong bài  Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt trên blog này), thì tình dục đổi bại của một tên đạo diễn ao làng điện ảnh Việt Nam cũng đã từng được tác giả bài viết này nói đến trong bài Tư Vấn Phát Triển Điện Ảnh Việt Nam đăng trên Emotino.com năm 2010.

Sự khác nhau giữa tình dục đồi bại của đại gia Weinstein và của tiểu tốt đạo diễn vô danh Việt Nam là ở chỗ các cô gái Mỹ cho Weinstein thỏa thích thỏa mãn dục tính để thực sự trở thành ngôi sao đắt giá thậm chí được nằm trong số 300 nữ diễn viên chỉ riêng của Weinstein được đề cử cho giải Oscar hoặc đoạt luôn giải ấy, thì các cô gái để một đạo diễn ao làng điện ảnh Việt Nam phá trinh hoặc gọi tới phục vụ tình dục thì chẳng làm cho điện ảnh Việt Nam lỗi lạc gì, danh tiếng gì, vinh diệu gì, với đại tác phẩm gì.

Gọi là một đạo diễn ao làng điện ảnh Việt Nam vì tác giả bài viết này chỉ biết có mỗi một ông ấy, chỉ được nghe thằng đạo diễn đó tỉ tê tâm sự trong cơn say của hắn, nên cũng tin tưởng tuyệt đối là toàn bộ số đạo diễn còn lại của đất nước hình cong chữ S này là tinh hoa tinh túy tinh thông tinh tường tinh tươm với chức nghiệp chứ không ai đồi bại như thằng đạo diễn tinh trùng già ấy.

Đồng thời, gọi ao làng điện ảnh Việt Nam vì sự thật muôn đời cũng sẽ chỉ là như thế. Hồ thì to và có thể sạch – như Hồ Ba Bể Việt Nam, Ngũ Đại Hồ Canada, hoặc Baikal Nga, hay Đại Diêm Mỹ, v.v.. Ao thì chỉ là vũng nước của ao tù nước đọng nên chỉ có toàn những chất chứa không dành cho sự sống lành mạnh. Mà từ ao ra hồ đã là luôn bất khả, thì cách chi mà điện ảnh Việt Nam biết đên sông to nói gì tới biển lớn.

Việc đăng tải lại dưới đây bài viết cũ của nhà phê bình mọi sự và sự mọi  Hoàng Hữu Phước là để nhắc lại như một tham khảo biết đâu sẽ cần thiết cho một ai đó bất thình lình quan tâm đến cái gọi là sự phát triển điện ảnh nước nhà để thay thế cho cái quay phim nước nhà.

Tư Vấn Phát Triển Điện Ảnh Việt Nam: Hawaii Five-O và Hawaii Five-0

Bài đã đăng trên Emotino tháng 11-2010 (Emotino đã đóng cửa vì bị phá sập sau đợt núi lửa động đất “Tứ Đại Ngu” và sóng thần “Nỗi Nhục Của Đài BBC”)

(Phần 1 tại http://www.emotino.com/bai-viet/18886/tu-van-phat-trien-dien-anh-viet-nam-hawaii-fiveo-va-five0 và Phần 2 tại http://www.emotino.com/bai-viet/18885/tu-van-phat-trien-dien-anh-viet-nam-hawaii-fiveo-va-five0-tiep-theo)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tư Vấn Phát Triển Điện Ảnh Việt Nam (2)

A) Dẫn Nhập: Hawaii Five-O và Hawaii Five-0

Người dân Sài Gòn diện trung lưu ắt còn nhớ những bộ phim truyền hình nhiều tập “Đài Mỹ” chiếu tất cả các buổi tối chẳng hạn phim “giả tưởng” như Batman (Người Dơi), Star Trek (Du Hành Không Gian) và Voyage to the Bottom of the Sea (Tàu Ngầm); phim “cao bồi” như The Wild Wild West (Miền Tây Bao La Hoang Dã) và Bonanza (Xứ Miền Trù Phú); “hành động” như Mos SquadHawaii Five-O; “trinh thám phản gián” như Mission Impossible; “chiến tranh” như Combat; “phiêu lưu mạo hiểm thời lập quốc” như Daniel Boone, “khôi hài” như The Monkeys, và nhiều phim khác; còn các buổi trưa Chủ Nhật có phát phim xi-nê như các phim kinh dị của đạo diễn Hitch Cock, hoặc phim Marco Polo, v.v. Những phim truyền hình này đạt đẳng cấp và tiêu chuẩn quốc tế (mỗi tập truyện dài vỏn vẹn khoảng 45 phút), tuy không có phụ đề Việt Ngữ, không thuyết minh lồng tiếng Việt – đơn giản vì “Đài Mỹ” chỉ phục vụ các cơ quan phái bộ Hoa Kỳ tại Sài Gòn – nhưng mỗi tập truyện đều là một kiệt tác với đầy đủ các diễn biến dẫn nhập, thắt nút, gỡ rối, và kết thúc, theo một trình tự logic, hấp dẫn, chuyên nghiệp, lôi cuốn ngay cả những người Việt không biết tiếng Anh già trẻ lớn bé, nam phụ lão ấu, trong đó có cả anh em nhà tôi lúc ấy đang ở lứa tuổi nhi đồng, đều nắm được ý nghĩa, thậm chí cho đến ngày nay tôi vẫn còn hu‎ýt sáo được các nhạc nền tuyệt diệu của các bộ phim này.

Tư Vấn Phát Triển Điện Ảnh Việt Nam (1)Tư Vấn Phát Triển Điện Ảnh Việt Nam (7)

Sau 1975, điện ảnh Mỹ lần lượt làm những phim truyện nhựa dựa theo tên cũ của các phim truyền hình xa xưa ấy như Batman, Star Trek, và Mission Impossible, v.v., đặc biệt vẫn sử dụng lại nhạc nền cũ của các phim truyền hình ấy, chẳng hạn nhạc nền của Mission Impossible trong tất cả các phim nhựa Mission Impossible. Cách nay hai tháng, tôi ngạc nhiên khi tình cờ bấm remote lộn qua đài Yeah của Việt Nam nghe phát một đoạn ngắn 12 nốt dạo đầu của nhạc phim Hawaii Five-O mỗi khi đến đoạn nghỉ quảng cáo Yeah, và tôi nhanh chóng phát hiện Yeah đã ăn cắp đoạn nhạc ngắn trên từ các đoạn quảng cáo trên đài AXN lúc AXN thông báo sẽ chiếu bộ phim truyền hình Hawaii Five-0 phiên bản 2010. Vậy là chỉ có phim truyền hình Hawaii Five-O được tái lập bằng một bộ phim truyền hình mới khác, trong khi các bộ phim truyền hình lão làng đồng cấp khác chỉ được dựng lại thành vài bộ phim nhựa chiếu rạp để tranh giành giải Oscar và hốt bạc mà thôi. Suốt hai tuần qua, AXN khởi chiếu vài tập cũ của Haiwaii Five-O (chữ O) lúc 17g30 mỗi Thứ Ba để “hâm nóng” thị hiếu và sự ngóng trông cuồng nhiệt của khán giả truyền hình Châu Á, vừa quảng cáo rầm rộ bộ phim mới Hawaii Five-0 (số zero) với đầy đủ bài nhạc nền tuyệt diệu của Hawaii Five-O. Tối nay, Chủ Nhật 14-11-2010, AXN bắt đầu phát sóng tập đầu tiên của Hawaii Five-0 phiên bản 2010, có phụ đề Việt ngữ, để làm dẫn nhập cốt chuyện ly kỳ giải thích vì sao hình thành nên “bộ tứ” của biệt đội trừ gian mới tinh này (gồm một sĩ quan biệt kích hải quân nhận phân công về Sở Cảnh Sát Hawaii để tìm kẻ giết cha mình, hai nam nữ cảnh sát ưu tú tại nhiệm, và một cảnh sát giải ngũ do hàm oan biển thủ tiền tang chứng) và sẽ phát các tập phim trên đài AXN mỗi tối Thứ Ba kể từ 16-11-2010. Phần dẫn nhập này có các ghi chú sau về bộ phim truyền hình Hawaii Five-O:

– Phim Hawaii Five-O (chữ O) do CBS Productions, Hoa Kỳ, sản xuất, phát sóng truyền hình liên tục nhiều trăm tập từ ngày 20/9/1968 cho đến ngày 04/4/1980, là bộ phim giữ kỷ lục dài nhất cho đến năm 2003 mới mất về tay bộ phim Law & Order.

– Phim bộ mới Hawaii Five-0 (số zero) do CBS phát hình từ 20/9/2010 ở Hoa Kỳ vào mỗi tối Thứ Hai lúc 21g. Ở khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, đài AXN độc quyền phát hình, có phụ đề ngôn ngữ các nước, trong đó có tiếng Việt. Đặc biệt, phụ đề rất dễ đọc vì chữ trắng trên nền xám (trong khi các đài khác như HBO hay Star Movies, v.v., chỉ có chữ trắng nên khó đọc nếu cảnh nền ngoài trời có màu trắng sáng).

– Dù là Hawaii Five-O hay Hawaii Five-0 thì cũng hàm ý nghĩa: Hawaii là Tiểu Bang thứ 50 của Hoa Kỳ.

– Các nhân vật chính vẫn mang tên: thám tử Steve McGarrett, thám tử Danny Danno Williams, và thám tử Chin Ho Kelly; nhưng thám tử Kono dân bản xứ mập thấp thì trong phiên bản mới lại là nữ thám tử Kono Kalakaua xinh đẹp dường như là người Mỹ gốc Hàn vì mang họ thật ngoài đời là Park.

– Nhạc nền vẫn sử dụng bài tuyệt diệu của nhạc sĩ Morton Stevens.

B) Những Điều Cần Thiết Cho Một Nền Điện Ảnh Mạnh

Vào những năm 1980, tôi có phân tích với sinh viên khoa Anh Văn của tôi về 3 yếu tố giúp điện ảnh Hoa Kỳ hùng mạnh hơn bất kỳ nền điện ảnh nào trên toàn thế giới, đặc biệt tôi cũng nhấn mạnh rằng phải hội đủ cùng lúc cả 3 điều kiện này mới có thể nói đến việc hình thành một nền điện ảnh mạnh:

1- Yếu Tố Thứ Nhất: Hoa Kỳ có sẵn quá nhiều nhà viết kịch bản phim cực kỳ chuyên nghiệp. Họ không là nhà văn, mà là nhà viết kịch bản phim. Chỉ cần lấy thí dụ mỗi một phim truyện truyền hình CSI (Đội Điều Tra Hiện Trường Án Mạng) của mới một đài AXN thôi, người xem đã không thể hiểu nỗi vì sao mỗi tuần AXN lại có thể chiếu một tập khác nhau, mà những 3 nhóm khác nhau cho “gia đình” CSI gồm CSI-Miami, CSI-New York, và CSI-Las Vegas, với 3 ê-kíp làm phim hùng hậu hoàn toàn khác nhau, với những nội dung không trùng nhau ở câu truyện nhưng trùng nhau hoàn toàn ở đẳng cấp cực cao trong dựng tình huống, kiến thức khoa học hình sự hiện đại, và căng thẳng đến độ nghẹt thở không còn biên giới hay ranh giới phân biệt được giữa phim hành động truyền hình 45-60 phút của các diễn viên không nổi tiếng với phim hành động nhựa 3 giờ đoạt giải Oscar do các diễn viên lừng danh đóng. Những nhà viết kịch bản phim này mặc sức thăng hoa.

2- Yếu Tố Thứ Nhì: Hoa Kỳ có sẵn những nhà kỹ thuật tân kỳ – đặc biệt về công nghệ thông tin – tài hoa, thực hiện được bất kỳ những bày biện bày trò của kịch bản phim, bất kể sức thăng hoa của tác giả kịch bản có cao vời đến đâu chăng nữa. Thí dụ như tác giả viết kịch bản Công Viên Kỷ Jura cứ mặc sức viết theo trí tưởng, còn nhà kỹ thuật tân kỳ tạo ra khủng long các loại với đầy đủ hiệu ứng hình ảnh khủng khiếp vốn không bao giờ thiếu trong tất cả các phim nhựa hiện đại. Những chuyên viên kỹ thuật vi tính này tạo ra giá trị cộng thêm mang tính quyết định cho sự phát triển điện ảnh, biến những thăng hoa thành hiện thực, xóa bỏ tất cả các rào cản để điện ảnh đạt mức độ thể hiện cao nhất đáp ứng cao nhất sự kỳ vọng cao nhất của khán giả khó tính nhất.

3- Yếu Tố Thứ Ba: Hoa Kỳ có sẵn những nhà tư bản (tức chủ nhân những hãng phim lớn, những “trùm” ngành giải trí-truyền thông chuyên nghiệp) mặc sức cung cấp tài chính để đáp ứng kinh phí đầy đủ cho các nhà kỹ thuật công nghệ thông tin tài hoa chuyên nghiệp mặc sức thực hiện các kịch bản do các nhà viết kịch bản chuyên nghiệp mặc sức thăng hoa viết nên.

Điện ảnh toàn Châu Âu đều là hạng lâu lâu được Mỹ ban cho một Oscar, còn bản thân tổ chức vài giải điện ảnh nhưng các tác phẩm tự đoạt giải của Châu Âu nào có cái nào danh vang bốn bể. Đơn giản chỉ vì điện ảnh Châu Âu thiếu vắng gói “ba trong một” nêu trên.

Điện ảnh Việt Nam thuộc nhóm chờ lâu lâu được Mỹ ban cho một giải gì đấy, còn bản thân tổ chức vài giải điện ảnh nội địa nhưng các tác phẩm tự đoạt giải của Việt Nam nào có cái nào danh vang bốn bể. Đơn giản chỉ vì điện ảnh Việt Nam không những không có gói “ba trong một” rất vật chất nêu trên, mà còn thiếu vắng cả tinh thần kiểu Hàn như sẽ được nêu ra bên dưới.

C) Những Vấn Nạn Của Điện Ảnh Việt Nam

Những quan chức ngành điện ảnh Việt Nam hay nói đến một yếu tố “tinh thần”  (cực kỳ huyễn hoặc, không bao giờ có thực, không bao giờ có giá trị, không bao giờ đúng, đặc biệt điện ảnh Việt Nam chưa bao giờ thể hiện đúng và đạt trong tất cả các sản phẩm của mình) là: điện ảnh phải truyền tải một thông điệp văn hóa, nhân văn, mang tính định hướng, góp phần xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa. Điện ảnh chỉ là một hình dạng lọt thỏm trong cái hố trũng có cắm biển “những ngành công nghiêp giải trí”. Vấn đề duy nhất đáng quan tâm để e ngại – nếu có e ngại – của điện ảnh là nội dung một bộ phim có đúng với thuần phong mỹ tục của một dân tộc đặc thù hoặc có đúng với một tín ngưỡng đặc thù để được khán giả của dân tộc ấy hay tôn giáo ấy chấp nhận mua về xem hay không. Chỉ có thế, và không còn bất kỳ ý nghĩa nào khác. Làm quái gì có “thông điệp” này nọ trong cái gọi là “giải trí”!

Tập trung cho tính chuyên nghiệp cao nhất ở tất cả các khâu thực hiện của một bộ phim đã đủ đảm bảo sự truyền tải một thông điệp văn hóa, nhân văn, mang tính định hướng, góp phần xây dựng con người, chẳng hạn bộ phim truyền hình “nhỏ bé” CSI do hấp dẫn người xem ở bất kỳ lứa tuổi nào nên vừa trực tiếp cung cấp kiến thức khoa học hình sự và sự hiểu biết cho cả tỷ người về các mưu ma chước quỷ của tội phạm, vừa gián tiếp xây dựng con người yêu thích trừ gian diệt bạo, cẩn trọng và cảnh giác đối với đời sống bản thân trước các tội ác, và truyền tải “thông điệp” rằng Hawaii, Miami, Las Vegas, và New York – tất cả đều của Hoa Kỳ – rất nhân văn, rất đẹp, rất quyến rũ, rất…đáng cho cả nhân loại tìm đến du lịch, tham quan, làm giàu thêm cho nước Mỹ.

Không hiểu được yêu cầu cơ bản của tính chuyên nghiệp cao cấp, cứ mơ hồ gán ghép bạo hành vào điện ảnh mọi thứ ý nghĩa của cốt truyện nhưng chẳng có một tí tính chuyên nghiệp nào trong hình thành các thành tố vật chất đích thực của “làm phim” thì không bao giờ có được một nền điện ảnh ra hồn.

Tương tự, ẩm thực sẽ chẳng ra hồn nếu cơm thơm ngon — huống hồ đây lại là cơm thiu nhờn nhớt nhợt — được bày trên tờ giấy báo lem luốc ẩm ướt vừa mới gói con cá chết ngộp, không có muỗng đũa, chẳng có món ăn nước chấm kèm theo.

Tương tự, âm nhạc Việt Nam không bao giờ ra hồn vì mãi mê duy chỉ cho ca từ  sao cho “nghe” có ý nghĩa, sao cho thật nên thơ triết lý đúng văn phạm, nên Việt Nam chỉ có ca nhạc với tuyệt đại đa số các bài ca bài hát không có khúc nhạc nào ra hồn, do quên rằng âm thanh từ nhạc cụ tức âm nhạc mới là yếu tố duy nhất tải truyền cái hồn của âm nhạc đến người nghe nhạc, mà rất tiếc đại đa số người Việt chỉ có khả năng nghe ca mà thôi.

Việt Nam thiếu cả gói 3 yếu tố đã nêu trên, do Việt Nam

(a) chỉ có nhà văn chuyên nghiệp và nhà văn không chuyên nghiệp chứ không có nhà viết kịch bản phim/truyện phim chuyên nghiệp;

(b) có rất đông chuyên viên vi tính được đào tạo để chú mục vào mỗi việc viết phần mềm gia công cho nước ngoài để ngồi bên laptop vừa làm việc nhàn hạ vừa vào Facebook chuyển tải các “sứ điệp” tào lao của bọn chống Cộng, chứ không có khả năng thực hiện kỹ xảo điện ảnh tân kỳ; và

(c) không có các nhà tư bản thực thụ có tài chính thực thụ có năng lực thực thụ biết kinh doanh thực thụ trong sản xuất phim truyện truyền hình chất lượng cao thực thụ và đúng nghĩa điện ảnh thực thụ.

Vì thiếu cả ba yếu tố này, phim ảnh Việt Nam chỉ biết kiếm tìm từ tác phẩm văn học một đề tài thì thoảng cho mỗi một phim nhựa nào đó dài khoảng 120 phút để hoặc tự hào hốt bạc tỷ nhờ “hot” tức dành cho những ai tò mò muốn xem “hot boy” hay “hot girl” nào đó ở truồng, hoặc có cái để đem đi dự giải quốc tế, hoặc sáng tác một truyện tràng giang đại hải cho một phim truyền hình đại hải tràng giang rồi cắt ngang thành cả trăm phần như kiểu phim bộ Trung Quốc hay Hàn Quốc, chứ không tài nào có đủ ý tưởng đủ dồi dào để viết hàng trăm truyện cho hàng trăm tập cho mỗi bộ phim truyền hình nhiều tập mà mỗi tập là một truyện khác nhau không liên kết với tập hay các tập trước đó như các phim truyền hình Mỹ đã nêu ở trên. Song, những yếu điểm này của điện ảnh Việt Nam còn là hệ quả của nhiều tác động tiêu cực trầm kha khác nêu ở dưới đây.

1- Học Vấn Những Người Làm Phim

Đa số những người làm phim Việt Nam – qua các “tác phẩm điện ảnh” của họ – đã không chứng tỏ đã từng có một quá trình học tập đẳng cấp cao có kết quả thực sự cao với kiến thức chung cao và kiến thức đặc thù cao, kể cả về…tiếng Việt cao. Hầu như bộ phim nào – dù là phim truyện truyền hình hay phim truyện nhựa, dù là phim xã hội hay phim lịch sử  – cũng có vấn đề, luôn bị công chúng công khai công kích với công tâm, vì những người làm phim thiếu tính xác thực, kém hiểu biết, và sai kiến thức. Họ thậm chí cũng không thể biết lời thoại của kịch bản có phải là tiếng Việt thực thụ hay không, chẳng hạn diễn viên Diễm Kiều vai bà mẹ già nhà quê trong một phim dài nhiều tập hễ mở miệng là dùng từ “tâm trạng” như “ không có tâm trạng” hay “thằng đó nó không có tâm trạng” hay “má hiểu con có tâm trạng”, mà kiểu thoại ấy ắt do người Việt dùng lúc được di tản lên Hỏa Tinh trong cuộc di dân vĩ đại của ngàn năm sau; hoặc một lời thoại khác trong phim cổ trang khi nhà vua nói với hoàng hậu rằng “để bệ hạ nói với thiếp nghe điều này”, thay vì lẽ ra phải là “để trẫm/ta nói với ái khanh/hậu/nàng/ngươi điều này”. Tồi tệ hơn khi có đấng đạo diễn trả lời phỏng vấn trên báo Tuổi Trẻ rằng phim của ngài có những “cảnh nóng” như vậy là chưa ăn thua vì ngài sẽ làm phim khác có độ “nóng” hơn nhiều. Một đạo diễn giỏi hóa ra phải là kẻ biết lột trần truồng diễn viên và thực hiện được cảnh quay cận cảnh chuyện làm tình động cỡn, xem đó là cách duy nhất kéo khán giả đến rạp, ngụ ý khán giả toàn là người bị dồn nén tình dục – theo cha đẻ của ngành phân tâm học Sigmund Freud – đến độ nhất thiết phải xem diễn viên trần truồng, và thậm chí tự hạ mình xuống thành đạo diễn phim “con heo” rẻ tiền hay sao? Vô ý thức đối với nghề nghiệp và sự nghiệp, vô lương tâm đối với xã hội, và vô trách nhiệm với hai từ tổ quốc: đó là những câu cú hoàn chỉnh để dùng cho những đạo diễn chưa hoàn chỉnh mà tiếng Anh gọi là “unfinished”, tức chưa được tiến hóa hoàn chỉnh (để thành người).

2- Tư Duy Những Người Làm Phim

Hậu quả của quá trình học tập không bài bản, thiếu chuyên cần, kém sâu sắc, và nghèo kiến thức nơi đa số những người làm phim Việt Nam – qua các “tác phẩm điện ảnh” của họ –  đã khiến họ trong thời gian dài ẩn náu an toàn trong những “công ty/xí nghiệp điện ảnh nhà nước” (xây từ tiền thuế người dân),, hưởng lương nhà nước (từ tiền thuế người dân), hưởng chế độ hưu trí nhà nước (từ tiền thuế người dân), thực hiện các đơn hàng của nhà nước (từ tiền thuế người dân), để sản xuất đủ số những bộ phim đạt yêu cầu chỉ tiêu hàng năm, chủ yếu để cất kho ẩm mốc hay chiếu phục vụ dân nghèo vùng sâu vùng xa, mà điển hình là các phim như Hoa Ban Đỏ, v.v. Tất cả những an toàn tuyệt đối dành cho họ đã khiến họ sản xuất phim không với tinh thần trách nhiệm, dẫn đến những phí phạm như vô tư tửng tửng ra hiệu lịnh bắn một hỏa tiễn SAM thật trị giá cả tỷ đồng trong khi quên ra hiệu lịnh cho các máy quay bắt đầu thu hình cảnh khai hỏa ấy, khiến sau đó phải sử dụng “xảo thuậtđiện ảnh” để lấp chỗ trống chứ không còn tiền mua của Phòng Không một SAM khác. Rồi khi đất nước “mở cửa”, họ đơn giản ngu dốt cho rằng “mở cửa” đồng nghĩa với “mở hết nút quần áo” nên mới có các bộ phim khai thác các tác phẩm của Vũ Trọng Phụng để nữ diễn viên hạng nghệ sĩ ưu tú nhân dân ở  truồng đóng phim như hành vi cao qu‎ý tận tâm phục vụ nghệ thuật điện ảnh nước nhà, hoặc khai thác làm phim lịch sử về Lê Ngọa Triều dâm đãng để dễ khai thác hình ảnh tính dục và dễ né tránh phim lịch sử khác mà họ bất tài không bao giờ thực hiện được do đòi hỏi phải có các cảnh hoành tráng xua tượng binh xông trận đạp chà dày xéo xác quân Tàu, vạn quân vây hãm công phá thành trì do Tàu chiếm đóng, thủy chiến hỏa công kinh hoàng rực lửa hừng hực cuộn cuồn sóng Bạch Đằng Giang vốn vĩ đại hơn cả trận Xích Bích cường điệu của Tam Quốc Chí Tàu. Sống bám vào quốc khố và bấu víu vào các cảnh khai thác tính dục và tình dục đã nằm trong tư duy của không ít những người làm phim Việt Nam trong một thời gian rất dài như một thứ bệnh truyền nhiễm được ngợi ca bằng tiền lẽ ra dành cho chế tạo vắc-xin.

3- Học Vấn Những Người Đóng Phim

Đối với tôi, Sandra Bullock là diễn viên hạng xoàng và tôi nhất quyết không xem bất kỳ phim nào do nữ diễn viên này đóng, kể cả khi cô đoạt giải Oscar 2009, chỉ vì cách nay hơn 10 năm tôi có xem một phim DVD trong đó cô hét toáng lên rằng “Có ai cho tôi biết chuyện quái quỷ gì đang xảy ra không vậy chớ hả?” (Can anybody tell me what’s the hell is going on here?) khi cô lúp xúp chạy bộ ngoài đường với váy ngắn túm và đôi guốc cao gót đỏ theo đà kéo tay của anh bạn, trong lúc bọn sát thủ táo tợn ban ngày ban mặt cướp ngân hàng bắn tiểu liên vãi đạn xối xả dày đặc không để lọt một hạt mưa. Một diễn viên “có giá” là người có “quyền” buộc đạo diễn phải thay đổi những lời thoại vô duyên của nhân vật mà mình thủ vai. Diễn viên Bruce Willis đã làm phá sản công trình một đạo diễn lừng danh khi bỏ đi không thèm qua Việt Nam đóng phim vì đạo diễn đã từ chối đổi kịch bản theo ý Bruce để chêm thêm cảnh người hùng do Bruce thủ vai phải được mình trần trùng trục gân guốc lực lưỡng hai tay hai khẩu trung liên bắn giết tàn sát Việt Cộng chết như rạ. Đa số những người đóng phim Việt Nam đã không chứng tỏ có một quá trình học tập đẳng cấp cao có kết quả thực sự nơi kiến thức chung và kiến thức đặc thù, kể cả về…tiếng Việt, nên đạo diễn chỉ bảo họ ra sao là họ cứ thế mà thực hiện, bảo nam diễn viên cõng nữ diễn viên thì họ cứ thế mà cõng, chẳng dám hé môi nói được câu rằng đó là kiểu của nam Hàn Quốc chứ không phải nam Việt Nam, cứ như sợ đạo diễn hét lên rằng “Các ngươi tưởng báu lắm đấy phỏng! Không đóng thì cút! Hạng các ngươi thì ta mua một xu được cả tá ấy chứ lị! You good-for-nothing guys are a dime a dozen!” Thậm chí có nữ diễn viên khi trả lời phỏng vấn trên HTV7 đã khen nức khen nở đạo diễn rằng “chú ấy bảo em muốn diễn sao thì cứ diễn” dù cô bán cà phê, mới đóng phim lần đầu mà lại là vai nữ chính, chưa bao giờ là học viên trường điện ảnh, chưa bao giờ được hướng dẫn diễn xuất bởi chính cái chú đạo diễn  “tình cờ phát hiện” ra cô –  ắt trên xa lộ không đèn hay trong quán nước đèn không hắt bóng.

Tư Vấn Phát Triển Điện Ảnh Việt Nam (6)

Diễn viên Chi Bảo trong một phim cổ trang trên đài SCTV7 với các “quan” mặc áo mão cân đai cực kỳ kỳ quái. Nếu là diễn viên “có giá” thực và có kiến thức thật, lẽ ra Chi Bảo đã từ chối tham gia đóng phim đó khi thấy trang phục quái gở và đạo cụ kém xa các “quan” Hàn Quốc mặc áo mão cân đai lịch sự theo từng đẳng cấp như trong phim “Nữ Hoàng Sơn Đốc” trên đài VTV1. Lẽ nào những người như Chi Bảo lại có cái tâm hết lòng vì sự nghiệp điện ảnh, thiết tha muốn phục vụ nhân dân đến độ hy sinh danh dự cá nhân cho những bộ phim ngoại hạng như thế?

Học vấn thực thụ không là thứ học vấn được chứng minh qua bằng cấp cao mà là loại học vấn hoàn thiện tư cách cao trọng của đạo đức con người trong chức nghiệp của mình, bất kể cái chức nghiệp ấy có dính dáng đến chuyên môn đã được đào tạo hay không.

Một đạo diễn già Việt Nam khi nằm dài trên một ghế bố gỗ gần ghế của tôi cạnh hồ bơi trong một khu resort nước ngoài ở Long Hải, Bà Rịa-Vũng Tàu, khi tôi đến dự sinh hoạt một câu lạc bộ dành cho các CEO năm 2009, đã dường như bị say rượu hay bị cái ngoại hình giống … Cha Xứ của tôi (như rất nhiều nữ sinh viên, nữ nhân viên của tôi, và phụ nữ khác hay gọi tôi như thế) nên trong lúc yếu lòng đã tự động thú nhận với tôi – dù tôi không thích mở miệng chuyện trò với người tôi không quen thân – rằng ông đã phạm tội rất nặng do trong nhiều chục năm qua đã bắt rất nhiều cô gái Việt Nam, chưa chồng hoặc có chồng, ngủ với ông để ông cho họ một vai diễn trong những phim ông thực hiện, mà theo ông khoe thì ông “rất sướng anh Phước ơi, mỗi tối tui hưởng một con khác nhau, con nào tui chơi xong mới biết nó loại còn gin là tui giam nó ở hotel mấy ngày chơi cho thiệt đã mới cho nó về với má nó”, rằng hình như quả báo đã tìm đến cuộc đời ông thật dồn dập khi ông giờ đây cô quạnh tuổi già, vợ đã ôm tài sản bỏ theo trai, còn các con ông đều nối nhau bỏ ông về trước với tổ tiên; rằng ông đến resort nghỉ ngơi miễn phí kỳ này do nhiều tay doanh chủ CEO đã từng được ông “sang tay hàng độc trong làng giải trí mà ông đã kiểm tra chất lượng xong” cho họ; rằng vân vân và vân vân. Chuyện ông kể có chi là mới lạ, đã vậy tên ông thuộc phường đạo diễn quèn nào đó lạ hoắc nên tôi chẳng mấy quan tâm, vất luôn tấm danh thiếp ông trao và chẳng cần nhớ lời ông tha thiết muốn gặp tôi khi về đến Sài Gòn (để ăn nhậu bằng tiền của tôi), và khinh bỉ bỏ về Thành phố Hồ Chí Minh ngay tối hôm đó trên một chiếc Mercedes màu cà phê sữa do một CEO thuộc nhóm đàn em tự nguyện của tôi bảo tài xế đưa về; nhưng dường như gương mặt Cha Xứ của tôi làm ông tin rằng ông đã được lắng nghe khiến ông vơi bớt tội tình nên lúc ông ngủ dưới ánh nắng gắt xứ miền của biển, tôi thấy gương mặt ông giãn ra, không còn cái cười đểu cáng.

Học vấn thực thụ của người làm phim và học vấn người đóng phim quả không thể không là nguyên nhân của chất lượng tồi tệ của điện ảnh Việt Nam.

4- Học Vấn Những Người Viết Phim

Nội dung này lẽ ra không cần nói đến ở đây vì qua đa số các “tác phẩm truyện phim điện ảnh” của họ, khán giả có thể biết ngay trình độ học vấn của người viết phim đang ở trên hay dưới thang bậc cụ thể nào.

5- Bầu Sữa Bao Dung Vung Vãi Của Nhà Nước

Tương tự, vì kiểu cách duy ý chí, muốn “người có gì, ta có nấy”, nhà nước đã dưỡng nuôi các xí nghiệp phim truyện suốt từ thế kỷ XX đến thế kỷ XXI để có một số phim nhựa cất vào kho, một ít gửi đi tranh giải quốc tế, đem về dăm ba giải thưởng gì gì ấy, còn toàn bộ nhu cầu giải trí hàng ngày của toàn dân thì chính thức – tuy chưa bao giờ tuyên bố bằng văn bản – giao phó trách nhiệm hoàn toàn cho Hàn/Mỹ/Thái/Ấn/Đài/Tàu.

D) Những Điều Việt Nam Có Thể Làm Để Có Một Nền Điện Ảnh Mạnh

1- Học: Tư Cách

Người ta có thể hiểu vì sao văn hóa Hàn Quốc qua điện ảnh đã dậy sóng vỗ khắp bốn bể năm châu, đến độ phim kiếm hiệp Hàn Quốc vượt xa phim kiếm hiệp Tàu-Hồng-Đài (Tàu, Hong Kong, Đài Loan) ở kỹ thuật, cốt truyện, diễn viên; những bộ phim dài nhiều tập thể loại kinh dị đầy tính nhân văn sâu sắc như trên đài KBS hạ bệ toàn bộ phim kinh dị Thái hay Nhật dưới bùn nhơ; phim hành động phản gián dài nhiều tập như Iris hạ bệ Mission Impossible một tập; phim xã hội dài nhiều tập biến phim cùng thể loại của Tàu/Đài/Ấn/Thái trở nên thấp kém tức cười; và phim cổ trang cuốn hút dân Hàn và dân bất kỳ quốc gia nào khác chí ít là ở khu vực Nam Mỹ. Đó là do tư cách tất cả những người tham gia mảng điện ảnh loại “chiếm lĩnh năm châu”, “xây dựng thương hiệu văn hóa quốc gia”, và “chinh phục nhân loại”, tức những chủng loài hoàn toàn vắng mặt trong nội tình kỹ nghệ cũng như năng lực điện ảnh Việt Nam.

Chỉ cần xem chuyên mục giới thiệu những tiểu phẩm 15 phút của dân amateur (không chuyên) trên đài Arirang, do những diễn viên tự phát, những đạo diễn tự phong, những người quay phim tự tiện, theo cốt truyện của những người viết kịch bản tự lo thực hiện – mà tất cả nhiều trăm nhiều ngàn những con người tự tùm lum ấy sau đó không bao giờ thấy xuất hiện chen được chân vào giới điện ảnh chuyên nghiệp – người ta choáng ngợp ngay lập tức trước những điều vĩ đại của các tiểu phẩm amateur ấy: ngôn ngữ điện ảnh bậc thầy (tức lời thoại cực ít, hoặc không có bất kỳ lời thoại nào), diễn xuất bậc thầy (không thể phân biệt giữa họ với các diễn viên lừng danh vì họ khóc thật và làm khán giả khóc thật), cốt truyện bậc thầy (chuyên nghiệp: thắt nút, cao trào, gỡ rối); chuyên nghiệp bậc thầy (toàn bộ câu truyện điện ảnh xúc tích dù chỉ trong thời gian mươi mười nhăm phút), vì tất cả đều trên một nền chung của sự nghiêm túc, chững chạc, thâm thúy, và không cớt nhã. Dân amateur mà như thế, thảo nào dân điện ảnh chuyên nghiệp tạo nên được Làn Sóng Hàn lan tỏa toàn thế giới! Trong khi đó, ở Việt Nam gần như tất cả các tiểu phẩm đều có nội dung cớt nhã, lời thoại ồn ào vô nghĩa, bộ tịch diễn xuất không nghiêm túc, và cốt truyện rẻ tiền, như chùm phim Bộ Tứ 10A8, đặc biệt nghiêm trọng khi đây không phải là đẳng cấp phim tiểu phẩm Hàn Quốc (đầy văn hóa, phi thương mại, bơ vơ chẳng ai đỡ đầu, thực hiện thuần túy do lòng yêu điện ảnh và khả năng thiên phú) mà là phim tiểu phẩm Việt loại thương mại có tài trợ đỡ đầu, do công ty nào đó bỏ tiền thực hiện, có trang web riêng để lăng-xê, nhưng thiếu văn hóa, và dư thừa cớt nhã.

Tư Vấn Phát Triển Điện Ảnh Việt Nam (5)

Điều những người tham gia điện ảnh cần phải học đầu tiên là: học sự nghiêm túc, tác phong nghiêm túc, lời nói nghiêm túc, thể hiện nghiêm túc. Rowan Atkinson là đứa con được cha mẹ dạy dỗ nghiêm túc, là học sinh nghiêm túc, là sinh viên kịch nghệ nghiêm túc, và trở thành diễn viên điện ảnh vang danh hoàn vũ không những trong các phim hài Mr Bean mà còn trong các phim nhựa tầm cỡ khác. Rowan Atkinson nếu là đứa con cớt nhã lúc chập chững biết đi, cớt nhã quàng xiêng suốt các năm tiểu học và trung học, thì không bao giờ là sinh viên kịch nghệ, không bao giờ là danh hài, không bao giờ là diễn viên điện ảnh, mà chỉ có thể là một tên tội phạm quấy rối tình dục mà thôi.

2- Học Nữa: Nhất Nghệ Tinh

Đặc điểm của người Việt là thích chêm tục ngữ hay thành ngữ vào lời nói của mình nhưng không ai thực sự hiểu các câu ấy cũng như muốn mình sống theo các lời nói ấy; chẳng khác gì mọi người từ bậc chính nhân quân tử đến kẻ tiểu nhân thất phu, từ người dân đến các vị chánh án, đều cảm kích khâm phục Bao Công khi đọc truyện Kỳ Án, nhưng không bất kỳ ai – kể cả các vị quan tòa – noi gương Bao Công trong cuộc sống thật.

Nhất Nghệ Tinh, Nhất Thân Vinh là một câu đúng nhất chứng minh giới điện ảnh Việt Nam – qua các tác phẩm điện ảnh của họ – đã chưa hiểu và sống theo sự hiểu ý nghĩa của câu này. Đơn cử phim truyện truyền hình Cảnh Sát Hình Sự như một thí dụ điển hình, người ta dễ dàng nhận thấy “nghề” của người làm phim đã không một chút nào “tinh”, nên chẳng làm lạ nếu “thân” của đơn vị bỏ tiền của ra dựng bộ phim nhiều tập ấy chẳng thể nào “vinh”, qua nhiều thô thiển sau:

a) Trên toàn thế giới tất cả các phim hành động, hình sự, phản gián, hay trinh thám đều có nhạc chủ đề (theme music hay theme song) cực kỳ sinh động, sôi động, sống động, chẳng hạn như theme music của Hawaii Five-O (và Hawaii Five-0), Mission Impossible, CSI, v.v. Phim Cảnh Sát Hình Sự của Việt Nam có một theme music quái gở khi đó là một bản tình ca trầm buồn (trầm uất và buồn ngủ). Vấn đề đã quá rõ: người làm phim không tinh thông nghề làm phim nên đã không biết yêu cầu vô cùng căn bản của âm nhạc đi theo phim; và cũng là do ở Việt Nam có rất nhiều người sử dụng nhạc cụ và viết ca khúc, nhưng không có ai chuyên nghiệp thuộc “nghề” viết nhạc cho phim.

b) Trên toàn thế giới tất cả các phim hành động, hình sự, phản gián, hay trinh thám, đều có nội dung dứt khoát, logic, và đúng môi trường hoàn cảnh của phim hành động, hình sự, phản gián, hay trinh thám, dù đó là phim nhựa Mission Impossible 180 phút chiếu rạp hay là phim truyền hình Mission Impossible dài nhiều trăm tập mỗi tập 45 phút. Trong khi đó, phim dài Cảnh Sát Hình Sự của Việt Nam tuy nêu danh có sự tư vấn của chuyên gia ở Bộ Công An và Cục An Ninh,vẫn phi hành động, phi hình sự, phi logic, phi hoàn cảnh, và phi l‎ý. Tên tội phạm được tô vẽ thành đứa con hiếu thảo. Tên tội phạm được tô vẽ thành một “đại ca” nhân nghĩa hơn cả bọn thảo khấu Lương Sơn Bạc. Tên tội phạm bị truy nã nhưng vẫn để hàm râu dị dạng xồm xoàm dưới cằm trong khi người gầy ốm và mặt xương xẩu, nghĩa là vừa trốn tránh vừa hét to cho mọi người biết rằng ta chính là hắn đây; ấy vậy mà công an các địa phương có y đi ngờ ngờ cực kỳ nổi bật ngoài đường vẫn bó tay không biết để mà đi thong thả đến bắt chứ không cần truy bắt gian nan. Còn khi tên tội phạm bị bao vây, phải tử thủ trong nhà, khiến công an thực hiện điều công an trên thế giới đều làm đó là mời mẹ y đến thuyết phục y ra đầu hàng, để rồi ngay sau đó công an Việt Nam lại thực hiện điều quái gở công an trên toàn thế giới không bao giờ làm là nắm tay kéo bà mẹ lại, rót vào tai bà mẹ ấy rằng “đừng đi mẹ ơi, vào đấy nguy hiểm lắm!” Vấn đề đã quá rõ: người làm phim không tinh thông nghề làm phim hình sự nên đã lẫn lộn thành nồi cám của phim tình cảm lâm ly bi đát (dùng theme music trầm buồn), trộn với phim kiếm hiệp (đại ca phạm tội nhưng là đấng anh hùng), phim giáo dục (đại ca phạm tội chỉ tại do hoàn cảnh chứ nhân chi sơ, tính bản thiện), phim tôn giáo (cả đại ca phạm tội và công an đều từ bi như Phật), và phim hài (đại ca có tiếng hiếu thảo, nhưng công an vẫn cản mẹ lại, không cho mẹ vào thuyết phục đầu thú dù đã cất công đi về tỉnh xa chở mẹ đến tận hiện trường, vì sợ đại ca làm thịt mẹ già chăng).

Phải Nhất Nghệ Tinh mới không có các điệp khúc hễ là tội phạm hay đĩ điếm thì tự động đều có hoàn cảnh đáng thương và toàn là người tốt, khiến phim phản nghệ thuật và phản giáo dục do gây lệch lạc nơi giới trẻ khi không còn đường ranh cực kỳ rõ nét giữa hai nẻo chánh tà.

Phải Nhất Nghệ Tinh mới không có các điệp khúc hễ làm phim thời mở cửa là phải có cảnh mở bung hay xé tung quần áo để làm tình hay hiếp dâm, phải ăn mặc giống diễn viên Hàn Quốc (nam mặc áo thun ba lỗ bên trong, ngoài mặc sơ mi không cài khuy), phải lái xe hơi hay nghèo lắm cũng phải ngồi trên xe tay ga, phải cõng bạn gái dù nam thanh niên người Việt còn khuya mới có sức cõng được bạn gái, phải lựa toàn cảnh nhà sang trọng, v.v.

Phải Nhất Nghệ Tinh mới không có các điệp khúc hễ làm phim cổ trang là không biết phải cho diễn viên ăn mặc quần áo ra sao.

3- Học Thêm Nữa: Chọn Thầy

Một điều kỳ quặc nơi một số đông người làm phim Việt là luôn nói ham học hỏi trong khi thích chê bai những ai giỏi hơn mình. Cụ thể: phim Hàn bị số đông người làm phim Việt mỉa mai là toàn bịnh ung thư, trong khi chính người mỉa mai mới đã phạm một điều cấm kỵ mang tính nhân văn và nhân đạo. Ung thư là những chứng bịnh quái ác khoa học hiện đại vẫn còn bó tay, cướp đi sinh mạng bao người, để bao tiếc thương, tang tóc cho người ở lại. Làm phim trên chủ đề ấy cũng là hành vi nhắc nhở cuộc sống con người mong manh, và hạnh phúc cũng mong manh với căn bịnh quái ác ấy, để thấy con người vẫn chưa tập trung toàn lực chữa trị hiệu quả, để con người nhận thức bao điều qu‎ý báu không được lơ là đối với người thân và hạnh phúc đang có. Thậm chí vấn đề ô nhiễm của môi trường tàn tạ còn có thể gây ra những chứng ung thư mà trước đây chưa hề có. Thay vì học hỏi cách khai thác đề tài của điện ảnh Hàn Quốc để được như họ trong chinh phục thế giới, người ta chê bai, dè bỉu, dựa vào hư cấu của phim xã hội Hàn để nói xạo rằng dân Hàn hay bị ung thư, mà không nghĩ rằng dân Hàn cũng có thể xỏ xiên phản công lại rằng họ dựa vào sự thật là người Việt đa số không đứng lâu được, chuyên ngồi khi dự tiệc buffet, chuyên ngồi bệt ở phi trường khi chờ đón người thân, chuyên dành chỗ ngồi ở mọi nơi, để nói đúng rằng dân Việt bị suy thận và yếu sinh lý.

Điện ảnh Việt Nam phải chọn đúng Thầy để học. Điện ảnh Mỹ là người Thầy quá vĩ đại để Việt Nam có thể học hỏi gì được. Điện ảnh Ấn Độ đã tắt ngúm hào quang. Điện ảnh Tàu chỉ giỏi lâu lâu có một phim nhựa đoạt giải linh tinh gì đó chứ phim toàn bọn cạo đầu gióc tóc ăn vận xấu xí không bằng sự trang nhã của cổ trang Hàn, kiếm hiệp phi logic thua kiếm hiệp Hàn, tình cảm xã hội không sâu sắc và kém giáo dục hơn phim Hàn, nên không đáng để Việt Nam phải học hỏi.

Hàn Quốc là một nước “tư bổn tự do”, nên phim của họ thượng vàng hạ cám, có cả phim đồi trụy dâm ô. Song, họ phân định rạch ròi giữa hai lĩnh vực: điện ảnh cho giải trí tự do nội địa, và điện ảnh cho việc xây dựng thương hiệu quốc gia văn hóa bên ngoài cương thổ quốc gia. Từng hãng phim, đạo diễn, diễn viên, biết họ phải làm gì cho mặt trận thứ hai này: các diễn viên “tài sắc vẹn toàn” giữ gìn không để có các scandal, trở thành đại sứ văn hóa, được yêu thích ở các nước; các nhà làm phim luôn đem yếu tố tự hào dân tộc thực thụ vào từng bộ phim qua sự trau chuốt ngôn từ, trau chuốt cốt truyện, trau chuốt từng cảnh trí, đặc biệt chiếm số lượng đông đảo người xem trên thế giới bằng cách không bao giờ có các cảnh trần truồng gợi dục khiêu dâm (các bậc cha mẹ các châu lục yên tâm chọn cho cả gia đình xem nên số lượng viewers gia tăng, đồng nghĩa với việc nhiều người biết về Hàn Quốc và văn hóa Hàn Quốc hơn, từ đó phát triển kinh tế Hàn Quốc mạnh hơn do hàng hóa Hàn Quốc được quan tâm hơn, số lượng du khách đến Hàn Quốc nhiều hơn), thậm chí họ còn cố tình quay những cảnh nhân vật trong phim tình cảm xã hội đầy ướt át của họ cứ hễ hôn nhau là phải trong dáng vẻ cực kỳ ngượng nghịu, chỉ chạm nhẹ môi, không đúng thực tế, khiến gây thích thú nơi viewers (trong khi phim Việt có nội dung hoàn toàn không giống thực ở bất kỳ điểm nào, nhưng diễn viên Việt hễ diễn cảnh hôn là phải mạnh mẽ khí thế hơn cả Tây cho…trung thực, sau đó còn khoe trên báo chí là bản thân đã hôn rất thật, thậm chí còn khoe rằng cảnh quay truồng là cảnh do chính mình đóng thật chứ không nhờ người đóng thế, ắt do người đóng thế có mông không thể to đẹp mịn quy mô bề ngang bề dày hoành tráng như mình).

Tóm lại, người Thầy cho điện ảnh Việt Nam là Hàn Quốc. Chưa học được tư cách vì danh dự quốc gia, vì tôn vinh văn hóa nước nhà như người Hàn thì điện ảnh Việt Nam chưa thể thành danh điện ảnh.

4- Học Mãi: Học Đúng

Điểm cuối cùng song không kém phần quan trọng là điện ảnh Việt Nam cần học đúng. Không thể có chuyện “đi tắt đón đầu” trong phát triển điện ảnh Việt Nam. Mọi cấp độ đều nhất thiết phải theo những giai đoạn bó buộc. Bỏ qua tất cả các trường lớp ở mẫu giáo, tiểu học, trung học, và cao học để lấy ngay bằng cấp tiến sĩ là chuyện khôi hài, vì rằng dù có thực tài đạt được tiến sĩ thì đó vẫn là một người unfinished do thiếu kiến thức chung, kiến thức văn hóa, kiến thức ứng xử, kiến thức đời sống và cả kiến thức công dân. Tương tự, một bộ phim đoạt một giải thưởng lớn không có nghĩa đất nước ấy có nền điện ảnh lớn.  Học đúng trong trường hợp này có nghĩa là:

a) Đầu tiên phải học như học ngôn ngữ: đạt trình độ ngắn gọn và súc tích. Điện ảnh Việt Nam cần phải tập trung xây dựng cho bằng được ngành kỹ nghệ mà cho đến tận ngày nay vẫn hoàn toàn vắng bóng tại Việt Nam: phim truyện truyền hình kiểu series, nghĩa là như Hawaii Five-0, như Bonanza, như Mos Squad, như The Wild Wide West, như CSI-Miami, như CSI-New York, như CSI-Las Vegas, như bất kỳ phim truyền hình nào trên thế giới văn minh từ thập niên 50 của thế kỷ trước đến nay;  nghĩa là theo kiểu “một phim truyện có hàng trăm tập, mỗi tập là một truyện hoàn chỉnh từ đầu đến kết thúc trong thời gian chính xác 45 phút cho mỗi tập”. Chỉ khi đạt trình độ viết văn ngắn gọn súc tích, người ta mới hoặc tiếp tục ngắn gọn súc tích hoặc tràng giang đại hải vì lúc đó cả hai đều ở đẳng cấp viết văn cao nhất. Chỉ khi đạt trình độ làm phim truyện truyền hình series (ngắn gọn súc tích), người ta mới hoặc tiếp tục ngắn gọn súc tích (tiếp tục làm phim series) hoặc tràng giang đại hải (chuyển sang hoặc phim nhựa 180 phút, hoặc phim truyền hình dài/phim bộ) vì lúc đó cả hai đều ở đẳng cấp làm phim cao nhất.

b) Điều tiếp theo là làm phim như vẽ một bức tranh hoàn chỉnh: không ai vẽ chỉ ¼ khổ giấy trắng và bỏ trống ¾ còn lại. Phim phải có âm nhạc riêng: một bức tranh không được tạo nên bằng cách cạo lớp sơn trên tranh khác để rắc lên tranh mình. Phim phải có âm nhạc phù hợp: một bức tranh tuyết giá vùng Siberia khắc nghiệt không được vẽ nên với hoa hướng dương vàng chóe và hoa tuy-líp đỏ rực đến tận chân trời, với tiếng vịt kêu cạp cạp, tiếng ễnh ương kêu oàm oạp, và tiếng hò dô ta kéo lưới của dân chài Việt Nam. Và phim phải có mọi thứ phù hợp với nội dung truyện phim, kể cả con người cùng mọi thứ dính đến con người đó.

c) Điểm thứ ba là không có một công thức cho điện ảnh, dù cho tất cả đều là điện ảnh. Những công thức số học hay đại số, những vấn đề lượng giác hay những ký hiệu tân toán học, những phức tạp của hình học phẳng hay hình học không gian không dùng lẫn với nhau dù chúng đều là toán học. Hàn Quốc đã cho thế giới điện ảnh một bài học tuyệt mỹ: không phải lúc nào cũng phải có chính diện và phản diện, như bức tranh buộc có sắc màu tối sáng, vì rằng bức tranh đẹp có thể chỉ qua nét vẽ tài hoa của một họa sĩ hình thành kiệt tác chỉ với hai màu đồng sắc. Cụ thể: phim truyện nhựa The Classic của Hàn Quốc không có bất kỳ một vai phản diện nào, với câu truyện tuyệt đẹp, cảnh trí tuyệt đẹp, diễn viên tuyệt đẹp, âm nhạc tuyệt đẹp, thấm đầy đau thương, nghịch cảnh, oái oăm, và nước mắt, trở thành cuốn phim kiệt tác giới trẻ Việt Kiều tìm mua để xem suốt hơn một thập kỷ qua.

d) Điều thứ tư là các đạo diễn tương lai nên dành thật nhiều thời gian để xem phim “nhỏ” đại loại như CSI Hawaii Five-0 trên đài AXN để hiểu thế nào là một phim hình sự và thế nào là phim series Mỹ – tuy bây giờ mới xem vì chưa hiểu gì cả thì đã quá muộn rồi. Các vị cũng nên dành nhiều thời gian xem phim dài Hàn Quốc kiểu trường thiên tiểu thuyết trên đài KBS hay Arirang hay trên đa số các đài Việt Nam để hiểu thế nào là lèo lái thị hiếu theo cách văn hoa nhất, văn hóa nhất, và văn minh nhất hầu đạt lợi nhuận cao nhất và lợi ích quốc gia nhiều nhất, cũng như để phát hiện rằng các series phim truyền hình Mỹ và các phim trường thiên Hàn không bao giờ để nữ diễn viên của họ để lộ vú cả, nói chi đến chuyện động cỡn làm tình.

e) Điều cuối cùng là các đài truyền hình giải trí Việt Nam phải tự nâng cấp mình lên như các đài AXN, HBO, hay Star Movies, v.v., nghĩa là mỗi đài giải trí trở thành một thế lực điện ảnh riêng, góp phần vào việc phát triển nền điện ảnh chung của nước nhà. AXN xây dựng phim của riêng họ, game show của riêng họ, và họ làm giàu từ số lượng khán giả đông đúc đăng ký thuê bao cáp. AXN quảng cáo các phim của họ trên AXN, và dành cực kỳ ít thời gian cho quảng cáo của dăm ba công ty bên ngoài với điều kiện đó là những công ty có tài trợ cho các game show của chính AXN. Trong khi đó, nhiều chục đài truyền hình được thành lập ở Việt Nam chỉ để phát hình nhiều phim nước ngoài chất lượng “được” và vài phim Việt Nam chất lượng “không được”, dành trọn sóng phát để vô số công ty bên ngoài quảng cáo hàng hóa trong khi bản thân các đài không chịu trách nhiệm gì về chất lượng các hàng hóa rao bán ấy. Các đài truyền hình Việt Nam do đó đứng bên ngoài việc góp phần khuếch trương ngành điện ảnh Việt Nam.

Học đúng những điều trên, điện ảnh Việt Nam sẽ tự khẳng định mình, và nhà sản xuất phim không cần phải nhờ một ca sĩ xuất hiện nhảy múa cuối mỗi tập (dù chẳng đóng vai gì trong phim ấy) để hy vọng các fan ái mộ của ca sĩ ấy sẽ đón mua DVD hay đón xem đài Truyền Hình Vĩnh Long.

Tư Vấn Phát Triển Điện Ảnh Việt Nam (3)

5- Khán Giả Cũng Học: Sang Cả + Hà Khắc + Thị Uy

Điện ảnh nước nhà sẽ có cơ phát triển thật sự nếu như khán giả thật sự sang cả, vì chỉ có sang cả, khán giả mới hà khắc và thị uy quyền lực của mình trong việc buộc nhà làm phim và diễn viên phải đáp ứng yêu cầu thật cao của mình đối với các sản phẩm điện ảnh. Khán giả nuôi sống điện ảnh chứ không nhận của bố thí của điện ảnh; do đó, khán giả có uy quyền tuyệt đối để trừng trị những yếu kém của các công ty sản xuất phim mà những yếu kém ấy đồng nghĩa với sự vi phạm đạo đức kinh doanh khi xem thường những người nuôi sống mình.

Khán giả cần nhận thức rõ uy quyền của mình để biết cách thị uy. Càng sang cả, yêu cầu phải càng cao. Thể hiện sự hà khắc để tương thích với uy thế sang cả. Và thị uy là cung cách tưởng thưởng hay trừng phạt mà người nuôi sống điện ảnh dành cho người nhận sự nuôi sống đó.

E) Kết Luận: Hawaii Five-O và Hawaii Five-0

Hawaii Five-O và Hawaii Five-0 cho thấy giá trị vững bền của giá trị đích thực, cho dù khoảng cách là nửa thế kỷ. Điện ảnh Việt Nam đã sai lầm khi không đầu tư nghiêm túc vào phân khúc phim truyện truyền hình series, chỉ biết chú mục vào những phim truyện nhựa hữu danh vô thực. Điện ảnh Việt Nam chỉ còn con đường được lót bởi 5 điều nêu trên, đồng thời kiếm xem có gói “ba trong một” như đã nêu về Mỹ hay không, mới có thể trở thành sự tồn tại đúng nghĩa, hữu dụng, và sinh lợi trong vẻ vang.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tài liệu tham khảo:

Đức Ngài Jimmy SavilleNỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt  2013.

 

Hoàng Hữu Phước Trả Lời Các Câu Hỏi – 1

Hoàng Hữu Phước, MIB

01-10-2017

Thủa bờ-lốc bờ-liếc mới xuất hiện với Yahoo!3600 tôi có mở trang Hoang Huu Phuoc-Aspiration đăng khoảng gần nửa ngàn bài viết bằng tiếng Anh, đồng thời do vẫn còn chút tưởng tin vào cái lý tưởng gọi là “nhật ký điện tử” hoặc “không gian sẻ chia những cảm điệu” tôi để mở toang cửa cho phần “comments”. Ngoài những comments ngợi khen (thủa ấy “ngợi khen” là cách hành xử duy nhất của mọi người xài blog tức những người đầu tiên bước chân một cách lịch lãm lịch sự với trang phục trang nhã vào không gian mạng chứ không phải đa số trần truồng trơ trẻn trâng tráo đầy trục trặc như hiện nay), mà tôi đọc cho vui rồi gõ trả lời ngắn gọn “Thank You”, tôi còn nhận rất nhiều các câu hỏi bằng tiếng Anh đa số đến từ các sinh viên ở các trường đại học trên cả nước, các giáo viên Anh Văn trung học, hỏi về chủ đề học tiếng Anh, viết tiếng Anh, nói tiếng Anh, dạy tiếng Anh. Năm khi mười họa mới có một câu hỏi nào đó về thời cuộc nước nhà và cuộc thời giới thế.

Cho đến khi Yahoo! phạm sai lầm chiến lược – mà tôi đã viết ngay hai bài bằng tiếng Anh mắng mỏ Yahoo! về sai lầm lổn nha lổn nhổn Mess ấy đăng lên Aspiration – tôi “dọn nhà” sang mạng doanh nhân Emotino.com theo sự tích cực giới thiệu của cô Lại Thu Trúc. Ở Emotino tôi buộc phải viết toàn bằng tiếng Việt, và nếu văn ôn võ luyện phải viết tiếng Anh cho bớt nhớ nhung khắc khoải muộn phiền thì tôi thỉnh thoảng kèm thêm bài song ngữ Việt và Anh.

Rồi khi tôi vào Quốc Hội bị “ném đá comments” bởi báo chí cùng báo chấy, tôi tuyên bố độc lập bằng cách vào mạng Blog.com mở một hơi 8 blog cho từng chủ đề khác nhau, từ “Chống Tàu” cho đến “Tham Luận”, “Thầy Cô”, v.v., với đặc điểm khóa toàn bộ các “comments”. Dần dà, khi Blog.com lộ rõ hạ tầng kỹ thuật yếu kém của nó, tôi chuyển hết sang WordPress.com này, và blog của tôi trở thành đa ngành đa chủ đề đa…nguyên đa sự đa đoan, cũng vẫn khóa hết “comments”. Cũng vì vậy, tôi chỉ nhận các câu hỏi từ những người thân quen từ dạo Yahoo!3600 mà thôi, và cách liên lạc duy nhất là bằng email hay tin nhắn điện thoại với điều kiện địa chỉ email hay số phone của người đặt câu hỏi phải đều có sẵn trong danh bạ của tôi; kỳ dư đối với người “mới”, tôi chỉ nhận các câu hỏi qua thư bưu điện hoặc fax.

Nhận thấy hiện có một số câu hỏi liên quan đến vài chủ đề có thể là sự quan tâm chung của nhiều người dân Việt, tôi chọn ra 6 nội dung đã trả lời riêng sau để hình thành bài viết mang tính “tổng hợp” và thời thượng thời sự này.

Câu hỏi 1: Ông Hải Quận 1 sao lại “làm nhục” U Minh?

Chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ các bạn ạ – Much ado about nothing ấy mà.

Chẳng qua xã hội chúng ta luôn có sự hòa âm điền dã của (a) vấn nạn muôn đời “giật tít câu view” của báo chí phe tabáo chấy phe giặc, (b) vấn nạn thời vụ của báo chí phe ta hư đốn phản phúc luôn làm đủ mọi cách để hạ phẩm giá và uy tín của cán bộ nhà nước Cộng Sản để từ đó hạ bệ chế độ, và (c) trình độ hùng biện quái gỡ của cán bộ cao cấp – kể cả cán bộ tuyên giáo cấp cao – chỉ thể hiện khi nói gì đó cơ bản ngắn gọn thuộc lòng về chủ nghĩa Mác-xít Lê-nin-nít và Lịch Sử Đảng in đầy đủ trong giáo trình chứ cà lăm lắp bắp toàn phần hay một phần khi bị cật vấn vặn vẹo về ngôn ngữ, chiến lược quốc gia và chiến thuật địa bàn bất kể cái địa bàn ấy là làng, xã, quận, huyện, thành phố, hay tỉnh.

Ông Hải hùng biện thanh minh ông đâu có điên mà ám chỉ như thế như thế như thế về U Minh.

Lãnh đạo của ông Hải lật đật hùng biện tuyên bố xiết bao yêu thương người dân U Minh.

Lãnh đạo U Minh ra uy hùng biện bảo lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh phải giải thích cho ta ngay lập tức.

Tất cả khơi nguồn nhen nhóm địa chấn làm vỡ vụn sự toàn vẹn toàn khối toàn cục.

Giá như ngay khi bị báo chíbáo chấy giỡ trò, ông Hải giải thích rằng ông ngụ ý sâu xa: chỉ mới ở một điạ phương như Quận 1 với lèo tèo chỉ hai điều cấm liên quan đến đậu xe và lề đường mà đã không tuân theo quy định ấy được thì làm sao tuân thủ quy định của cả Thành phố Hồ Chí Minh, và làm sao đáp ứng được các quy định cực kỳ nghiêm ngặt đặc thù của Rừng U Minh. Cứ về Rừng U Minh mà sống để được dạy dỗ tới nơi tới chốn, là sẽ biết thân biết phận ngay, vì chính quyền địa phương tại đó đương nhiên không cho phép ô tô xe máy tự tiện chạy ồ ạt vào rừng, tự tiện phát cỏ chặt cây làm đường xe chạy, tự tiện dùng phương tiện chạy xăng dầu tức nhiên liệu không xanh làm ô nhiễm không khí, tự tiện bấm còi xe inh ỏi làm kinh động thú rừng, tự tiện dẫm đạp lên thảm thực vật, tự tiện phóng xe tốc độ không chậm khiến làm sai lệch các thiết bị quan trắc, tự tiện hái quả/đào củ/nhổ nấm rừng, tự tiện cắm trại ăn uống, tự tiện nhóm lửa, v.v. và v.v., để Rừng U Minh vẫn còn cơ hội sánh được rừng mỹ miều mỹ mãn của Mỹ quốc:

Questions (1)Questions (7)

Giá như khi thấy ông Hải bị báo chí báo chấy giở trò, lãnh đạo U Minh ra thần uy giáo dục truyền thông rằng lãnh đạo U Minh hiểu nội hàm phát biểu của ông Hải là như trên, nên một mặt cảm ơn ông Hải, một mặt rất lo lắng về trách nhiệm nên sẽ rà soát lại xem các quy định hiện nay cần bổ khuyết những gì để nghiêm khắc hơn, hà khắc hơn, dữ dội hơn, chi li hơn, ngõ hầu bảo vệ được Rừng U Minh, đặc biệt trước quá nhiều nguy cơ không những đến từ Mẹ Thiên Nhiên mà còn đến từ những đứa con thiếu ý thức của Mẹ ấy.

Tất cả những phát ngôn của cán bộ Nhà Nước đều là cơ hội bằng vàng để báo chíbáo chấy sáng tác sáng tạo sáng chế bài viết hoặc công kích – nếu là của quan chức tép riu cấp quận – hoặc tán dương – nếu là của quan chức tôm hùm cấp nước.

Tất cả các phán phê của truyền thông đều là cơ hội bằng vàng để cán bộ Nhà Nước chứng minh các giáo trình và giảng viên bộ môn cao cấp lý luận chính trị hoàn toàn không vô dụng.

Tiếc thay, trong khi báo chíbáo chấy không bao giờ bỏ qua cơ hội thì các cán bộ Nhà Nước luôn vô tư nhổ toẹt vào các cơ hội ấy.

Câu hỏi 2: Vì sao vẫn còn vấp dư luận này nọ về quy định trang phục của Hà Nội và  Cần Thơ?

Hầu như mọi vấn đề trong đời sống kinh tế xã hội ở Việt Nam đều được nêu lên kèm các tư vấn mang tính biện pháp trên chính blog này, chẳng hạn phát biểu gần đây của một nữ nghị sĩ Khóa XIV Tỉnh Khánh Hòa về đặt tên “thuần Việt” hay của một chức sắc Thành phố Hồ Chí Minh về “đặt tên Tiếng Anh”

Questions (6)

đều không trên cơ sở bút chiến luận sâu sắc mà chỉ là những nêu vấn đề ngắn gọn rất trẻ con, phi hiện thực, phản…“hội nhập” , hoàn toàn không hùng biện, chẳng hạn dễ dàng bị phản luận rằng phải chăng “không có lợi cho truyền thống” đồng nghĩa với “không có lợi cho…kiểu đặt tên Hán-Việt”, vì Hán-Việt không-phải-Việt vẫn được mặc định là chính-danh-thuần-Việt?  Về vấn đề này đã có phân tích tại Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không?

Trong khi đó, về mại dâm mà Quốc Hội và báo chí cứ nhớ nhung nhắc nhở

Questions (5)

thì cũng đã có sẵn hùng biện bất-khả-tranh-luận tại Luật Hóa Mại Dâm Ư?.

Tương tự, việc đài truyền hình cứ đưa tin hoài về cái việc “còn nhiều ý kiến khác” liên quan đến “quy định trang phục” cũng sẵn có bài hùng biện bất-khả-tranh-luận tại Vi Phạm Quyền Tự Do Cá Nhân mà bạn có thể dễ dàng xem lại hoặc tham khảo thêm.

Để mang tính cập nhật và thời thượng, xin trình cùng bạn rằng bên Mỹ đang có vấn nạn tại giải bóng bầu dục chuyên nghiệp toàn quốc nhiều cầu thủ đẳng cấp triệu phú đã bày tỏ sự chống đối Tổng Thống Trump bằng cách mỗi khi sân vận động trỗi quốc thiều, hát quốc ca, chào quốc kỳ thì họ hoặc ngồi lỳ trên ghế, hoặc ngồi thụp xuống đất quỳ một chân, chứ không chịu đứng lên nghiêm chào cờ với bàn tay đặt trên ngực như từ trăm năm nay. Tất nhiên trên Twitter tràn ngập các tải đăng lời rủa nguyền hành vi bất kính đó từ Tổng Thống Trump và nhiều người dân khác, kể cả các “fan” của các cầu thủ ấy cũng phản đối hành vi hỗn láo ấy. Nhưng ý kiến không-hề-nguyền-rủa sau đây của Bộ Trưởng Tài Chính Mỹ Mnuchin có thể là quà tặng – hay là cẩm nang xử lý công việc – cho các lãnh đạo công quyền ở Hà Nội và Cần Thơ:

Questions

Từ đó, có thể nói rằng các công chức viên chức ở Hà Nội và Cần Thơ nếu muốn mặc áo pull và quần jean thì cứ thực hiện các quyền tự do ăn mặc ấy khi không đang trong thời gian làm việc chuyên nghiệp tại các cơ quan công quyền chuyên nghiệp nào có bộ quy tắc ứng xử và trang phục “Dress Code” chuyên nghiệp.

Từ đó, có thể nói rằng các bác sĩ và nhân viên y tế tại các bịnh viện nếu muốn mặc áo pull và quần jean thì cứ thực hiện các quyền tự do ăn mặc ấy khi không đang trong thời gian làm việc chuyên nghiệp tại các cơ quan y tế chuyên nghiệp có bộ quy tắc ứng xử và trang phục “Dress Code” chuyên nghiệp.

Từ đó, có thể nói rằng ngay khi báo chí và báo chấy viết gì đó hay nói gì đó về quyền tự do cá nhân ở nơi làm việc hoặc chốn công cộng, quyền tự do ngôn luận ở nơi làm việc hoặc chốn công cộng, quyền tự do biểu đạt ở nơi làm việc hoặc chốn công cộng, thì phải hiểu ngay là báo chí/báo chấy hoặc (a) đang xách động cho kiểu tương tự tự do cá nhân đang đứng nói chuyện ồn ào thì vội thụp xuống lột chuối ăn ngay khi nghe loa phóng thanh yêu cầu đứng nghiêm chào cờ:

Questions (4)Questions (3)

và tương tự tự do “treo” cờ trên sàn làm tấm chùi chân này để thực thi quyền tự do biểu đạt:

Questions (2)

của Nước Mỹ Vĩ Đại; hoặc (b) thề không bao giờ đọc tin của bất kỳ báo in/báo mạng của nước ngoài nên chả hiểu biết gì sất về cái biến thiên của cái sự đời.

Câu hỏi 3: Tại sao Việt Nam ngày nay vẫn còn xuất hiện mấy vụ ồn ào như của  Nguyễn Xuân Anh ở Đà Nẳng và làm sao để tránh được các lùm xùm tương tự?

Đơn giản là lãnh đạo Đảng và Nhà Nước nếu muốn đừng có các “lùm xùm” tương tự bất kỳ thì chỉ cần quan tâm đến sự thật là “trẻ hóa” hoàn toàn tối kỵ với 4 điều không bao giờ có thể tách rời gồm (a) “trẻ quá”; (b) thiếu kinh nghiệm chuyên môn, nghiệp vụ, và quản trị; (c) vắng thành quả thực tiễn; và (d) không trên cở sở đạo đức gia phong.

Trẻ hóa là một tiến trình lý tưởng cao nhất của sự công bằng trong dụng nhân ở cấp lãnh đạo, nhất là trong phạm vi chính trị, nhằm đã phá kiểu “ở lâu lên lão làng” hoặc kiểu “con sãi ở chùa mãi quét lá đa”.

Trẻ hóa chỉ phát huy tác dụng tích cực nếu trên cơ sở nền tảng lý luận và nền tảng thực tế rằng trẻ hóa nhất thiết phải luôn gắn liền với bề dày kinh nghiệm cùng số lượng cao của thành quả thực tiễn chất lượng cao – như đã nêu chi tiết trong bài Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ.

1- Trẻ Quá:

Ngay cả giai thoại về Nguyễn Hiền trong Việt Sử cũng cung cấp một bài học đắt giá rằng việc Trạng Nguyên Nguyễn Hiền 12 tuổi phải về quê học hỏi thêm về lễ nghi mới được phong chức chốn triều đình đã chất chứa trong nó hai nội hàm mang tính chân lý toàn cầu rằng (a) việc hoàn tất việc học của một người – ngay cả khi có kết quả học tập thật cao – không có nghĩa là người đó thích hợp ngay với công việc chuyên môn và công tác quản trị, nhất là trong phạm trù trị quốc, lãnh đạo quốc gia về chiến lược phát triển quốc gia và chính trị/kinh tế/tài chính; và rằng (b) học luôn phải đi đôi với hànhhành không phải là thực hành trong đợt thực tập trong thời gian còn đang học mà là đem những gì đã học xong tức đã tốt nghiệp ra thi thố tại nơi làm việc “tư nhân” như đã nêu trong bài Chìa Khóa Của Cường Thịnh tức phải tìm việc trong cạnh tranh gian nan chứ không được bố trí đương nhiên vào công sở đầy đặc ân của Nhà Nước dành cho con em cán bộ cao cấp – cho một kế sinh nhai và có đạt thành quả tốt sau nhiều năm tháng.

Về phương diện Nhà Nước và chính trị, người trẻ quá dứt khoát không được nắm quyền lãnh đạo bất kỳ về chính trị, tài chính/ngân hàng thuộc Nhà Nước, ngoại giao cấp Nhà Nước, và về các kế sách phát triển cấp Nhà Nước.

Trẻ quá chỉ có thể nắm quyền sinh sát tất cả những đơn vị/cơ quan/doanh nghiệp không thuộc Nhà Nước.

Có như vậy, trẻ quá mới không bao giờ trở thành quốc nạn.

2- Thiếu Kinh Nghiệm & Thiếu Thành Quả Thực Tiễn:

Từ nội dung “trẻ quá” nêu trên, lãnh đạo trẻ quá có thể tồn tại ở một doanh nghiệp nếu chỉ trên cơ sở tài sản riêng của gia đình. Lãnh đạo trẻ quá không bao giờ được phép tồn tại trong công việc lãnh đạo cơ quan hay doanh nghiệp trong guồng máy Nhà Nước – trừ phi người trẻ quá đó tuy tốt nghiệp đại học năm 22 tuổi và có bằng thạc sĩ năm 24 tuổi nhưng đã lao lung làm việc từ năm 15 tuổi nghĩa là đã có dồi dào kinh nghiệm 10 năm làm việc vào thời điểm nắm bằng thạc sĩ trong tay. Kinh nghiệm là tiêu chuẩn mấu chốt của mọi tuyển dụng quan trọng. Chỉ trong trường hợp cá biệt người quá trẻ có năng khiếu lãnh đạo bẩm sinh thiên phú nhưng phải là năng khiếu lãnh đạo nỗi bật được nhiều người tại cơ quan người ấy công tác biết đến các thành quả cụ thể chứ không phải bất ngờ xuất hiện như trên trời rơi xuống chễm chệ ngự trị ngôi cao nhờ ô dù của ai đó.

3- Đạo Đức Gia Phong:

Đạo đức gia phong hoàn toàn không bao giờ trùng nội dung với đạo đức cách mạng.

Đạo đức gia phong là thứ đạo đức mang tính kế thừa, dài hạn, thống nhất, phát huy phát triển, lan tỏa, truyền thống, nhân văn, vững bền vượt thời gian bất kể chế độhay triều đại, được tôn vinh truyền khẩu trong cộng đồng về những cụ thể trong xử thế thực, trong đời sống thực, mang tính gương soi thực, và mang tính tự nhiên. Không thứ chủ nghĩa xét lại nào có thể làm tan biến giá trị của đạo đức gia phong.

Đạo đức cách mạng là thứ đạo đức không tự nhiên có, mà phải qua giáo dục tư tưởng nên luôn mang đặc tính chính trị, luôn mang tính cá nhân không tự động kế thừa, không có đặc tính tự động phát huy hay tự động phát triển, không thể lan tỏa, không thể tồn tại dài lâu tùy sức công phá có mạnh hay không của chủ nghĩa xét lại, không được tôn vinh truyền khẩu trong cộng đồng vì không có những cụ thể trong xử thế thực, trong đời sống thực, mang tính gương soi thực, và rất phổ biến dạng thức tự động có danh đạo đức cách mạng khi là đảng viên cao cấp (giống như khi đã là đảng viên có nhiều tuổi Đảng tự động được danh tiếng trung kiên) còn khi đảng viên cao cấp ấy gây thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng trốn ra nước ngoài bị truy nã toàn cầu thì cái đạo đức cách mạng ấy tự động tan biến đi không kèn không trống không cần thông báo nghị quyết chính thức tước bỏ.

Vì lý do trên, đại cuộc trẻ hóa và việc sử dụng nhân lực trẻ quá nhất thiết phải không thiếu tiêu chuẩn về đạo đức gia phong trong tuyển dụng và bố trí, vì bốn tiêu chuẩn lớn nhất mà tầng lớp lãnh đạo nên có là sự đoan chính, đức thanh liêm, lòng trung tín, cùng năng lực nhân-trí-dũng hoàn toàn chỉ được hình thành từ nền nếp tự hào gia phong chứ không bao giờ là những nội dung mà một đảng chính trị có thể giảng dạy bằng giáo trình lý luận chính trị cho đảng viên.

Sẽ không thể xuất hiện các đấng “tuổi trẻ tài cao” Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Xuân Anh, và Vũ Đình Duy, v.v., làm Đảng lúng túng, làm nhục quốc thể, nếu như việc lựa chọn người lãnh đạo của Đảng và Nhà Nước đã trên cơ sở có luôn quan tâm đến những nội dung đánh giá nhân sự “trẻ hóa” như trên.

Gương trẻ hóa tuyệt diệu nhất và thành công nhất còn được minh chứng qua trường hợp các đứa con của Donald Trump: họ là những người tích cực, năng nổ, thành công trong quản trị doanh nghiệp, thành đạt trong sự nghiệp kinh doanh riêng và chung trong thời gian rất dài trước khi Donald Trump trở thành Tổng Thống; và sự “tham chính” của họ làm các trợ lý cho Donald Trump đã khiến Donald Trump trở thành nhà lãnh đạo quốc gia đầu tiên và duy nhất của toàn thế giới được giúp sức hữu hiệu bởi những người con đã thành công nổi bật mà hoàn toàn không dựa vào uy thế tổng thống của người cha, mà tác giả bài viết này đã phân tích rõ trong Bài Học Cho Việt Nam Về Công Tác Nhân Sự. Giai tầng “trẻ hóa” không thể áp dụng vào lãnh địa chính trị nếu như các lực lượng kế thừa chính trị không có chất lượng cao bằng con cái của Donald Trump.

Câu hỏi 4: Tại sao đến bây giờ Việt Nam mới quan tâm đến việc nội dung truyền thông phải tương thích với trẻ em?

Sự thật thứ nhất là tại tất cả các buổi tiếp xúc cử tri của Đơn Vị 1 Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII của các nghị sĩ Trương Tấn Sang, Trần Du Lịch và Hoàng Hữu Phước suốt từ năm 2011 đến 2016, đặc biệt tại Quận 4 là nơi 100% buổi đều có ít nhất hai cử tri đặt vấn đề về loạn văn hóa phẩm độc hại trên các phương tiện truyền thông đại chúng chính thống.

Sự thật thứ hai là các nghị sĩ Trương Tấn Sang và Trần Du Lịch tức hai vị độc quyền trả lời cử tri đã chưa bao giờ trả lời trực tiếp đối với các vấn nạn văn hóa mà cử tri chất vấn tại chỗ.

Sự thật thứ ba là toàn thể các báo đài có phóng viên tác nghiệp trực tiếp tại các buổi tiếp xúc cử tri ấy chưa hề có đăng clip hay bài viết hoặc thông tin về những phát biểu có thật 100% ấy của cử tri, mà chỉ tập trung nói/chiếu/viết về những ý kiến của Chủ Tịch Nước đối với chủ quyền biển đảo Biển Đông và tham nhũng, dù rằng toàn bộ các trả lời về Biển Đông luôn giống hệt các thông tin được lập đi lập lại bởi các lãnh đạo khác, còn tham nhũng thì ngoài hình ảnh đông đúc như “bầy sâu” trong ngôn từ khẩu khí của nghị sĩ lãnh đạo thì người dân cả nước chả thấy tội phạm tham nhũng thực thụ có tên họ nào cả.

Các sự việc sự thật trên chứng minh

1) Việt Nam hoàn toàn không có lãnh đạo nào của Nhà Nước quan tâm đến việc tạo ra các rào cản kỹ thuật đối với văn hóa phẩm đồi trụy của cách mạng dù thời gian đầu giải phóng đã triệt để bài trừ văn hóa phẩm đồi trụy của Mỹ-Ngụy, và đã làm ngơ để mặc cho các cơ quan truyền thông có quyền tự do hủy phá nhân cách, hủy hoại tâm hồn tư tưởng tư duy của con cháu của cử tri toàn quốc, bằng các phim ảnh/tác phẩm nội địa luôn khai thác việc hiếp dâm, đĩ thỏa, trần truồng, chước quỷ mưu ma, gian manh xảo trá, lưu manh giết chóc, ăn nói quàng xiêng, tả chân sa đọa.

2) Lãnh đạo Nhà Nước Việt Nam hoàn toàn không có sự quan tâm đến việc ngăn cấm các cơ quan truyền thông đại chúng làm giàu từ quảng cáo luôn dựa vào các sản phẩm văn hóa có tính đồi trụy, có cảnh hiếp dâm chi tiết, có diễn đĩ thỏa trần truồng, có bày chước quỷ mưu ma, có chiêu gian manh xảo trá, có trò lưu manh giết chóc, có kiểu ăn nói quàng xiêng, và có cách ăn mặc không nghiêm túc, nghĩa là có đủ thứ trừ chất lượng văn hóa nghệ thuật đỉnh cao.

3) Tại Việt Nam, cử tri không được lãnh đạo Nhà Nước lắng nghe nếu ý kiến của họ liên quan đến công kích truyền thông, bảo vệ tâm hồn lành mạnh của trẻ thơ, làm vơi thu nhập tỷ đô của truyền thông.

Câu hỏi của bạn sẽ có câu trả lời rằng nếu nay bắt đầu có như vậy thì đã bắt đầu tốt rồi.

Câu hỏi 5: Vì sao cứ Cải Cách Giáo Dục hoài?

Cải cách giáo dục ở nơi khác trên hành tinh này là hoạt động không ngừng cập nhật, không ngừng đổi mới, với mục đích duy nhất là làm một nền giáo dục đã thành công nay trở nên tương thích hơn, hiệu quả hơn, tốt đẹp hơn, ngõ hầu dẫn đến xã hội có nguồn nhân lực chiếm lĩnh đỉnh cao và bất khả chiến bại trên trường quốc tế. Cải cách do đó phải không ngừng, phải hoài hoài.

Cải cách giáo dục ở Việt Nam là động tác tự cứu mình ngay khi sự thất bại trở thành hiển nhiên của một cải cách giáo dục trước đó và toàn bộ kinh phí đã bị ngốn sạch sành sanh không còn lại chút gì để sửa chữa, chỉnh điều.

Lý do có sự thất bại triền miên mang tính truyền thống thâm căn cố đế trong giáo dục và cải cách giáo dục ở Việt Nam: chưa hề có chuyên viên thực thụ nào về giáo dục có kinh qua giảng dạy thành công, có kết quả hữu hiệu từ giảng dạy thành công, có hiểu biết và nghiên cứu sâu sắc về tất cả các lĩnh vực giảng dạy/học tập/soạn giáo trình/lý luận giáo dục cao cấp trong thấu đáo thế mạnh dân Việt và thế mạnh dân Âu Mỹ, v.v., trong danh sách những “giáo sư” “phó giáo sư” của ban cải cách giáo dục của tất cả các kỳ cải cách giáo dục ở Việt Nam, thậm chí những vị có tên trong công trình cải cách giáo dục thất bại lần này lại tiếp tục có mặt trong danh sách cải cách giáo dục lần sau, với đặc điểm kinh phí cho lần cải cách giáo dục không bao giờ thành công sau luôn cao hơn kinh phí đài thọ cho lần cải cách giáo dục không bao giờ thành công trước.

Biện pháp duy nhất có thể khắc phục để có thể lần đầu tiên có được một cải cách giáo dục thành công: đơn giản hãy công khai tuyển chọn qua phỏng vấn trực tiếp các nhà chuyên nghiệp, thay vì tự lập danh sách “chuyên gia giáo dục” bất tài vô dụng từ lợi ích nhóm như từ trước đến nay tức chỉ toàn những nhân vật thuộc bí mật quốc gia đến độ chỉ có lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Quốc Hội, lãnh đạo Nhà Nước mới biết đến năng lực của họ chứ toàn dân chẳng biết gì về các tối mật ấy.

Câu hỏi 6: Tình hình kẹt xe ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh sẽ còn có giải pháp nào hữu hiệu?

Ngay khi Hà Nôi công bố giá trị giải thưởng vấn kế giải quyết tình trạng giao thông là tôi đã nói ngay rằng cách chi mà có giải pháp.

Ngay khi Thành phố Hồ Chí Minh công bố làm cầu vượt giải quyết kẹt xe ở cửa ngõ Sân Bay Tân Sơn Nhất, tôi đã nói ngay rằng cầu vượt sẽ không là giải pháp thành công.

Cơ sở cho những “tiên đoán” không sai của tôi gồm:

– Không bao giờ giải quyết được những vấn đề giao thông/hạ tầng giao thông/kẹt xe/ngập nước nếu vẫn chưa trước hết phải có luật pháp/quy định nghiêm khắc, hà khắc;

– Không bao giờ giải quyết được gì nếu vẫn ngây thơ ngây ngô ngây dại lảm nhảm hoài về “giáo dục người dân có ý thức hơn”;

– Không bao giờ giải quyết được gì nếu chưa tìm đến đúng nhà tư vấn chiến lược thực thụ;

– Không bao giờ giải quyết được gì nếu luôn luôn giở cẩm nang in sẵn rằng lĩnh vực A thì hỏi ông A, lĩnh vực B thì hỏi ông B, lĩnh vực C thì hỏi bà C, nội dung “Sân bay Tân Sơn Nhất” thì hỏi “kiến trúc sư” X, nội dung xây dựng thì hỏi “nguyên Bộ trưởng” Y, nội dung nông nghiệp/giáo dục/kinh tế thì hỏi “giáo sư” Z1/Z2/Z3, v.v. và v.v.

Đối với vấn nạn kẹt xe ở Sân bay Tân Sơn Nhất thì muốn có biện pháp thành công thì nhất thiết phải xử lý các xuất phát điểm gây ra vấn nạn ấy như đã nêu chi tiết tại bài Phi Trường Tân Sơn Nhất.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? 18-9-2015

Tứ Đại Ngu  2012

Vi Phạm Quyền Tự Do Cá Nhân  27-12-2016

Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ  12-9-2014

Chìa Khóa Của Cường Thịnh  05-11-2016

Lại Thu Trúc 22-12-2015

Phi Trường Tân Sơn Nhất  07-01-2009

Hai Gã Đạo Văn

Tôi Đạo Văn

Hoàng Hữu Phước, MIB

21-01-2017

Ngay khi Donald Trump kết thúc bài diễn văn quá tuyệt diệu, đầy hùng biện, thật mạnh mẽ, quá thuyết phục, cực quả quyết, và đỉnh cuốn lôi, thì bọn “tinh hoa” chống Trump đã ngay lập tức đăng bài nhạo báng Trump, chứng minh câu Trump nói trao quyền lực chính phủ vào tay nhân dân là đạo văn từ câu nói của nhân vật phản diện Bane trong phim Batman. Thấy nhiều kẻ thuộc giới tinh hoa – tức chính khách và nhà báo Hoa Kỳ – cực kỳ ngu dốt, tôi đã ngay lập tức đang ý kiến sau bằng tiếng Anh lên Twitter:

screen-shot-01-21-17-at-06-48-amscreen-shot-01-21-17-at-07-11-am

Nhằm cung cấp thêm cho các độc giả trẻ Việt Nam những vấn đề liên quan đến “đạo văn” (tức không những sử dụng những tình tiết trong một tác phẩm hàn lâm của người khác mà lại còn bảo đó do chính mình sáng tạo và thu lợi nhuận hoặc lợi lộc từ sụ sử dụng trái phép đó) đồng thời rút kinh nghiệm trước sự ngu xuẩn của bọn Mỹ chống Trump thì các công dân trẻ Việt Nam chuẩn bị bản lĩnh để xuất chiêu hùng biện bảo vệ quốc thể (nếu như sự ngu xuẩn ấy lây nhiễm đến bọn Mỹ chống Việt có khi sẽ xúc xiểm rằng lãnh đạo Việt Nam khi luôn sử dụng nhóm từ “chính phủ của dân, do dân, và vì dân” đã đạo văn của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln vốn là người đầu tiên sử dụng trong bài diễn văn đọc tại Gettysburg chiều Thứ Năm ngày 19 tháng 11 năm 1863), tôi xin đăng lại bài viết dưới đây đã được đăng lần đầu trên mạng Emotino ngày 02-6-2010.

Đạo Văn – Plagiarism

Tôi Đạo Văn

A) Đạo Văn

Bất kỳ ai có đi học đến bậc trên đại học đều biết thế nào là “đạo văn” tức plagiarism, thứ mà tất cả các giáo sư đại học đều phải giải thích rõ từ ngày đầu học phân môn mình giảng dạy cho sinh viên hiểu ngay về ý nghĩa của “đạo văn”, làm gì để tránh phạm lỗi “đạo văn”, và các biện pháp nghiêm khắc nhất nào sẽ được áp dụng để xử lý các trường hợp “đạo văn” bị phát hiện.

Bất kỳ ai biết chữ có đọc được báo chí, có nghe được các thông tin trên đài đều hiểu thế nào là “đạo văn”, ý nghĩa vô đạo đức trong hành vi “đạo văn”, và ý thức sự khinh miệt của công luận đối với những kẻ “đạo văn”.

Thế mà đạo văn lại là một sự việc nghiêm trọng không thể tưởng tượng được khi không phải có những sinh viên hay nhạc sĩ (đạo nhạc) chiếm hữu tác phẩm của người khác làm “con đẻ” của mình, mà lại là những giảng sư đại học, đến nỗi tuần trước có bài báo nêu việc có vị giáo sư nước ngoài khuyên là Việt Nam đừng “buộc” giáo sư Việt Nam viết sách khi họ không tài nào viết được, và nếu không miễn cho họ thì chính là bó buộc họ phải đạo văn. Khoan nói đến tính nghiêm túc của một “lời khuyên” loại đá cá lăn dưa đầu đường xó chợ với bao nỗi hoài nghi về chất lượng dịch thuật cũng như ý đồ của người Việt Nam nào viết bài báo ấy, dưới đây tôi xin trao đổi kinh nghiệm cá nhân về “đạo văn”.

B) Tôi Đạo Văn

Lần đầu trong đời tôi bị “mang tiếng” đạo văn là lúc tôi là sinh viên năm thứ nhất Ban Anh Văn, Đại Học Văn Khoa. Thủa ấy, môn Reading Comprehension (môn Đọc-Hiểu) thường theo công thức hàn lâm gồm một đoạn văn / một bài thơ / một đoạn kịch (bằng tiếng Anh) chỉ của các tác giả danh tiếng trong quá khứ (tuyệt đối không bao giờ dùng các bài báo hay các tác phẩm của các tác giả hiện đại để đưa vào giảng dạy), và các câu hỏi để sinh viên trả lời – thường gồm

(a) giải thích vài từ ngữ hay thành ngữ khó và dùng mỗi từ ngữ hay thành ngữ ấy trong một câu thí dụ,

(b) phân tích nội dung của đoạn văn/dòng thơ/đoạn kịch thoại,

(c) phân tích tâm tư của nhân vật trong đoạn văn/dòng thơ/đoạn thoại, và

(d) văn học sử: thời kỳ văn học của tác phẩm – tất nhiên tất cả phải viết bằng tiếng Anh.

Tôi có sở thích sáng tác thơ tiếng Anh và viết văn tiếng Anh từ nhỏ, và tôi biết chẳng ai giống mình.

Khi làm bài Reading Comprehension đầu tiên trong lớp Cô Trương Tuyết Anh (Tiến sĩ Văn Học Anh Đại học Sorbonne, Giảng sư Anh Văn Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và Đại Học Văn Khoa Tp Hồ Chí Minh, vượt biên sang Mỹ năm 1978), cứ mỗi từ ngữ/thành ngữ tôi giải thích ý nghĩa xong là tôi…“sáng tác” một bài sonnet (bài thơ mười bốn dòng) để minh họa, hoặc chí ít một stanza (khổ thơ bốn dòng) nếu từ  ngữ/thành ngữ có ý nghĩa…chán ngắt.

Qua tuần sau, khi trả lại bài cho sinh viên, Cô (nói tiếng Việt giọng Miền Bắc, nói tiếng Anh líu lo giọng Pháp) đến trước tôi, ném bài tôi xuống, nhìn tôi đầy giận dữ, ánh mắt đầy khinh miệt, môi run run không nói nên lời, rồi bỏ đi. Tôi nhìn thấy giòng chữ mực đỏ “PLAGIARISM!” của Cô mà không thấy Cô cho điểm vì Cô đã không thèm chấm điểm bài của tôi, một thằng sinh viên mặt mũi sáng sủa nhưng đốn mạt vì ăn cắp văn tức đạo văn. Và tôi … sướng run cả người, vui mừng tột độ, vì mình đã viết tiếng Anh như người Anh! Sau vài lần ra bài tập làm tại lớp, Cô lại thấy tôi tiếp tục … đạo văn, rồi Cô thay đổi thái độ, vui vẻ, cho tôi điểm cao, và nói với tôi rằng tại bị vì bởi từ khi Cô đi học cho đến lúc thành tài Cô chưa thấy người Việt và người Pháp kể cả người Anh nào viết tiếng Anh được như tôi cả. (Cô cũng là người dạy tôi hiểu giá trị của “phản biện” khi đã tự ý cho tôi đủ điểm đậu thay vì là…điểm 3. Sự thể là khi làm bài thi học kỳ, bình giảng một bài sonnet trong tuyển tập 100 bài sonnet của Shakespeare, có bốn câu hỏi, với câu chót 3 điểm, tôi chỉ tập trung viết cho câu chót trong ba giờ, dài mấy chục tờ giấy thi, mỗi tờ bốn trang,  khiến sau đó văn phòng không thể rọc phách vì có rọc cũng biết đó là bài của ai. Tôi phân tích thật chi tiết bài sonnet ấy của Shakespeare, cho ra các đề nghị sửa lại cho hình tượng thơ ca sâu sắc hơn, hình ảnh đẹp hơn, rồi viết hẳn một bài sonnet khác có ngôn từ và nội dung khác, chỉ tuân thủ nghiêm nhặt sự lập lại đúng y các vần và vận của từng khổ thơ, và sau đó “luận” về sự hoài nghi của tôi đối với đánh giá của các nhà phê bình văn học thế giới khi ca ngợi tuyển tập 100 bài sonnet ấy như thể hiện tình bằng hữu sâu đậm của nhà thơ đối với một vị huân tước của hoàng gia. Cô nói ở Sorbonne chưa thấy ai trình luận án tiến sĩ về Shakespeare như vậy cả, chưa có tạp chí nào phê bình Shakespeare giống tôi, nhưng tôi lập luận có l‎ý và Cô hoàn toàn bị thuyết phục là…bài sonnet ấy của Shakespeare sẽ hay hơn nếu chỉnh sửa lại như tôi và sự việc hoài nghi của tôi có tầm cỡ một vấn nạn mới phát hiện về Shakespeare nên Cô ra tay cứu vớt đứa học trò dám “chê” các câu hỏi khác, chỉ làm một câu 3 điểm nhưng được cho 4,5 điểm để được…đậu vớt!).

Ngoài ra, còn có Thầy Lê Văn Diệm (Tiến Sĩ Văn Chương Anh-Mỹ, Giảng sư Đại Học Huế và Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, Đại Học văn Khoa Tp Hồ Chí Minh, giáo sư thỉnh giảng biên soạn sách giáo khoa Văn Chương Mỹ tại Đại Học Boston, Hoa Kỳ) đã “lẳng lặng” xem tôi là một sinh viên đạo văn khi giận dữ đến lục tung cặp sách của tôi ngay tại lớp sau khi chấm bài luận văn của tôi, để xem tôi có giấu bài viết chép sẵn từ sách nước ngoài hay không, vì người Việt không thể viết luận văn Anh được như thế. Về sau, Thầy “lẳng lặng” cho tôi toàn điểm cao nhất, biến tôi thành Vua Luận Văn, “lẳng lặng” dấu diếm đưa tôi bao bột mì và bao bo bo tiêu chuẩn của Thầy để phụ tôi nuôi gia đình, và cho đến ngày cuối của cuộc đời Thầy vẫn còn dành cho đứa học trò “đạo văn” sự tự hào của người Thầy, luôn gọi tôi là “Director Phước”.

C) Tôi Lại Đạo Văn

Người thứ nhì ban tặng cho tôi từ Plagiarism là một Giáo Sư người Úc. Thủa ấy, khi đang học lấy bằng Thạc Sĩ ngành Kinh Doanh Quốc Tế, tôi đã quá nhuyễn về viết assignment, reports, hay survey – tất nhiên, phần reference tức phần danh mục tài liệu tham khảo luôn được tôi chăm chút cực kỳ cẩn thận, vì đó ngoài ý nghĩa đáp ứng đúng yêu cầu hàn lâm của viết lách tiểu luận hay công trình nghiên cứu, còn là biểu hiện đạo đức của đẳng cấp hàn lâm. Thế mà, một bài assignment nọ của tôi bị ghi “Plagiarism”, nhưng may mà có kèm theo vài giòng viết tay giải thích: “Bạn có ghi tên tác giả trong ngoặc đơn sau đoạn trích dẫn trong bài viết của bạn, nhưng Bạn lại quên không lập lại tên tác giả này trong phần reference cuối tiểu luận. Mà như thế cũng là phạm lỗi đạo văn. Vì lỗi này nhỏ nên tôi hạ kết quả xuống một bậc. Nếu trong bài đã không có ghi tên tác giả thì bài của bạn lẽ ra bị loại, và bạn bị đưa ra hội đồng kỷ luật. ” Chỉ cần sơ xuất gõ máy vi tính copy từ bản nháp và paste vô bản chính thiếu tên chỉ một tác giả trong phần danh mục thì dù có đã ghi rõ nhiều lần trong bài viết tên người ấy mỗi khi có trích dẫn, thì mình vẫn mang tiếng đạo văn, chứ nào phải ăn cắp cả quyển sách hay tác phẩm của người khác mới là đạo văn! Kính cảm ơn Giáo Sư, nhờ người mà tôi đã hiểu thêm tính khắt khe cần có của tư cách kẻ sĩ.

D) Lời Khuyên Hay Sự Nhạo Báng

Trở lại “lời khuyên” của người được cho là “một vị giáo sư nước ngoài”, rằng Việt Nam không nên buộc các giáo sư phải có công trình nghiên cứu hay phải viết sách vì giáo sư Việt nam không có khả năng ấy, buộc họ chỉ khiến họ phải đạo văn tức ăn cắp tác phẩm của người khác mà thôi. Rõ ràng chỉ có hai hoàn cảnh để có sự xuất hiện “lời khuyên” như vậy:

(a) người viết báo là kẻ láo khoét – tương tự trước đây có người viết rằng đã “phỏng vấn” một đạo diễn hàn Quốc và vị này cho biết các phim Hàn đang chiếu ở Việt Nam là phim rẻ tiền, người Hàn không thèm xem, mà ai cũng biết không bao giờ có một anh Hàn nào lại ngu dại nói như thế cả, hoặc

(b) vị giáo sư “có thật” kia là kẻ láo xược, vì rằng trên toàn thế giới không đâu có hạng giáo sư giảng dạy đại học mà không có công trình nghiên cứu có giá trị hàn lâm đăng trên các tạp chí chuyên đề tức journal hoặc có các tài liệu biên soạn được in thành sách cả.

Không thể soạn sách, không thể nghiên cứu, nghĩa là không liên tục đào sâu nghiên cứu, thì sao đủ trình độ làm giáo sư giảng dạy đại học? Còn “đạo văn” thì sao đủ tư cách làm giáo sư giảng dạy đại học? Lẽ nào để giáo sư Việt Nam có “tư cách”, Việt Nam chấp nhận để họ là những người non yếu trình độ hay sao? Và bao giờ nền giáo dục Việt nam mới có thể rời bỏ vị trí bấy lâu đứng mãi trên bậc thềm ngoài sương gió để tiến vào bên trong đại sảnh học thuật của thế giới hàn lâm?

Lời khuyên hay sự nhạo báng?

Chắc chắn không phải là một lời khuyên vì không có vị giáo sư thực thụ hay tiến sĩ thực thụ nào lại cho ra một lời khuyên như vậy cả.

Vào một ngày âm u nào đó, một khi Việt Nam vẫn vô tư hào phóng và rộng lượng cho phép bất kỳ một tên đá cá lăn dưa nước ngoài thuộc hạng cùng đinh ba que xỏ lá được tự do góp ý, thì ắt sẽ có kẻ sẽ dám đề nghị rằng để đối phó với vấn nạn nhiều tiến sĩ hay thạc sĩ Việt Nam xài bằng cấp giả, Nhà nước Việt Nam nên miễn cho các giáo sư dạy đại học khỏi phải có bằng tiến sĩ làm gì, tiến đến bỏ cả yêu cầu phải có bằng thạc sĩ hay cử nhân – hoặc thậm chí tú tài cũng vứt tất.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô  11-2011

Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh  11-2011

Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm  11-2011

Làm Chính Trị & Làm Loạn

Bài Viết Vỡ Lòng Về Dân Chủ & Dân Quyền Dành Cho Công Dân Trẻ

Hoàng Hữu Phước, MIB

12-01-2017

Gọi là vỡ lòng vì những vấn đề cụ thể nhất, căn bản nhất, trong toàn thế giới hiện đại văn minh về dân chủ và dân quyền– tất nhiên thắm đượm cả nhân quyền – đối với phạm trù “làm chính trị” lại chưa hề được Việt Nam giảng dạy cho giới trẻ từ tiểu học cho đến sau đại học, mặc cho sự thật là Việt Nam có nhiều công cụ chính trị từ ươm mầm lên đến lão làng như Đội Thiếu Niên Tiền Phong, Hội Thanh Niên  Sinh Viên, và Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh (trong khi thiên hạ chỉ có công cụ phi-đảng-phái Hướng Đạo Sinh) khiến dẫn đến hệ lụy là ở Việt Nam già trẻ lớn bé thậm chí có đến hai ba bằng thạc sĩ/tiến sĩ ai cũng có quyền tự do tuyên bố “muốn làm chính trị từ nhỏ” hoặc “ghét nói về chính trị”, và việc hô hào dân chủ, nói năng lách chách phản biện xã hội, giương cao ngọn cờ xã hội dân sự, khoe mề-đay tù nhân lương tâm, thực hiện tự do ngôn luận chống chính phủ là để thể hiện ta đây đang “làm chính trị”. Sự hòa âm điền dã của những tên ngoại giao mọi rợ của nước ngoài ở Việt Nam (trong đó có cả tên Đại Sứ Mỹ Ted Odius nghe đâu đang thu dọn đồ tế nhuyễn rời Việt Nam theo lịnh sa thải toàn bộ của Tổng Thống Đắc Cử Donald Trump) lợi dụng sự thờ ơ của Việt Nam trong giáo dục kiến thức chính trị cho công dân trẻ để làm các công dân này càng tưởng đâu họ đã làm đúng chuẩn Âu Mỹ vậy.

Gọi là công dân nghĩa là chỉ những người có quyền lợi và bổn phận đối với đất nước, bao gồm những quyền lợi nào phải được hưởng trọn vẹn, những bổn phận nào phải chu toàn tất cả, và những yêu cầu năng lực nào phải đáp ứng đầy đủ, mới đạt yêu cầu đầu tiên đối với người muốn“làm chính trị”. Không kể ra được danh mục những quyền lợi và những bổn phận của bản thân, không có gì chứng nhận đã hoàn thành đạt yêu cầu những bổn phận nào để được hưởng những quyền lợi nào thì dứt khoát không là công dân thực thụ, cũng như không có gì chứng nhận đáp ứng đủ đầy các năng lực phải có, để có thể đạt tiêu chuẩn đầu tiên của tuyên bố muốn “làm chính trị”. Chưa kể, “làm chính trị” là một “nghề chuyên nghiệp” nên có những đòi hỏi nghiêm ngặt và cao cấp nào để được “làm chính trị”, và cái “chính trị” mình muốn “làm” có phải đúng là ở nước Việt Nam hay không, hay là tâm thần bất định cứ nghĩ là “làm” ở xứ miền hoa mỹ nào trong mộng. Đó là chuyên nghiệp.

Có sức khỏe và đạt thành tích chạy như ngựa của một vận động viên điền kinh, cộng với sự khéo léo nhanh nhẹn của kỹ thuật vận động thân thể, cộng với việc đã được đào tạo tại “lò” và vượt qua kỳ tuyển chọn, một người mới có thể trở thành một cầu thủ bóng đá để được phép vào thi đấu tại sân vận động chính thức, mà ngay cả có được ra sân trực tiếp đá vào trái bóng trong một cuộc thư hùng chính quy – tức có bán vé cho khán giả – hay vào sân ngồi mãi trên ghế dự bị thì cũng tùy vào sự cho phép của huấn luyện viên trưởng. Mà đã được cho ra sân thì cũng phải nhuần nhuyễn các quy định của luật chơi (chẳng hạn không tiếp tục rê bóng khi bóng đã ra khỏi đường biên vì tâm trí lộn qua bóng chuyền, hay rê bóng vòng ra sau lưng cầu môn vì tâm thần nhầm với khúc côn cầu trên băng, hoặc cầm bóng chọi vô lưới do tâm tính kỳ khôi muốn đem trộn bóng ném vào bóng đá) và chấp nhận tất cả các hậu quả có liên quan (bị phạt thẻ đỏ đuổi ra sân hay giò cẳng bị nhuộm đỏ thì không kêu gào méc mẹ chưởi bới trọng tài vi phạm dân chủ nhân quyền và không cho trọng tài nếm thập bát liên hoàn cước). Đó là chuyên nghiệp.

Bài viết này, do đó, nói về những nguyên tắc để một công dân được “làm chính trị”.

A) Nguyên Tắc 1: Được làm một nghề nghiệp đoan chính là quyền tự do của công dân của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới

Làm một nghề nghiệp đoan chính nào cũng phải theo ít nhất ba yêu cầu của bản thân nghề nghiệp ấy, của nhu cầu của nghề nghiệp ấy, và của quy định liên quan đến nghề nghiệp ấy.

Không học ngành y mà đòi được đè người ta ra giải phẫu ư?

Học xong ngành y với bằng cấp tốt nghiệp hạng tối ưu rồi nằng nặc đòi phải vào làm lãnh đạo ở bịnh viện Nhà Nước lớn nhất tại Thành phố Hồ Chí Minh bất kể bịnh viện ấy đang có thừa mứa bác-sĩ-đại-tài-nhiều-năm-kinh-nghiệm-danh-tiếng-lẫy-lừng, và không có nhu cầu tuyển dụng thêm “biên chế” ư?

Học chưa xong, chẳng phút giây thực hành thực tế thực địa về chuyên môn của bất kỳ văn bằng nào đã kiếm được trong tay, vậy mà vẫn được bổ nhiệm làm Vụ Phó Vụ Kinh Tế Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ của Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam kiêm lãnh đạo Trung Tâm Xúc Tiến Thương Mại của Tỉnh lớn nhất Tây Nam Bộ thì chẳng qua đó là sự hy sinh vô bờ bến của lãnh đạo Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ muốn chính mình chịu mắng chưởi để gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho toàn  dân trước thực trạng dụng nhân quái gở ở Việt Nam chứ làm gì thực tế có chuyện tự do làm nghề chuyên nghiệp kiểu ấy.

Một nghề nghiệp đoan chính vẫn có thể mang tính bắt buộc – bất kể quyền tự do của công dân – khi trong thời chiến tranh, nghĩa là lịnh tổng động viên sẽ buộc một bộ phận dân chúng nhập ngũ trở thành quân nhân chuyên nghiệp hay trở thành công nhân quốc phòng trong một ngành kỹ thuật hay hậu cần hoặc tiếp liệu, v.v.,  bất kể có hay không có quá trình đào tạo trước khi nổ ra chiến tranh.

B) Nguyên Tắc 2: Được làm chính trị là quyền tự do của công dân của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới

Ở tất cả các quốc gia, thường có mặc định rằng một công dân làm chính trị là khi trở thành nghị sĩ quốc hội hoặc khi trở thành thành viên của nội các chính phủ.

Để trở thành nghị sĩ quốc hội, người công dân thường phải là đảng viên một chính đảng chính trị và có nghề nghiệp chuyên môn, có quá trình công tác đủ thâm niên để được công chúng biết đến.

Một nghị sĩ quốc hội có thể trở thành thống đốc, thủ tướng, hay tổng thống của quốc gia.

Năm điều kiện cần và đủ, luôn luôn đúng tuyệt đối của người “làm chính trị” ở bất kỳ quốc gia nào là phải:

a- tuyệt đối tuân thủ và bảo vệ hiến pháp của quốc gia,

b- tuyệt đối tuân thủ và bảo vệ luật pháp của quốc gia,

c- tuyệt đối bảo vệ thể chế chính trị của quốc gia,

d- được “cử tri” trao quyền “làm chính trị” qua bầu cử vào nghị viện, hoặc được bổ nhiệm bởi tổng thống hay thủ tướng chính phủ, và

e– sinh hoạt trong một đảng chính trị chính thức (tất nhiên tại một vài quốc gia có thành phần ứng viên “tự do” từ những nhà tỷ phú nhưng chỉ thắng cử cho mỗi một chức danh duy nhất là nghị sĩ) và được chính đảng ấy đề cử ra “làm chính trị”.

Như vậy, ở Việt Nam có sự áp dụng đầy đủ 5 yêu cầu mang tính phổ quát toàn cầu trên.

Ba vấn đề tồi tệ thường gặp ở Việt Nam là:

1) 2 Thấp Kém: Đa số các “nghị sĩ” không biết hoặc không dám nhận rằng mình là “chính khách” tức người “làm chính trị” khiến (a) tính đẳng cấp chuyên nghiệp trở nên thấp kém hơn các đồng nghiệp ở nghị viện nước ngoài, và (b) tinh thần trách nhiệm trở nên cực kỳ mơ hồ dù luôn được đánh giá cao cuối mỗi nhiệm kỳ quốc hội.

2) 4 Thụ Động Mơ Hồ: lý do của vấn đề số 1 nêu trên là vì (a) các nghị sĩ tuyệt đại đa số là đảng viên Cộng Sản nên ra làm nghị sĩ là theo mệnh lệnh phân công đặt đâu ngồi đó của Đảng chứ không vì chủ động theo đuổi một cách có ý thức con đường “làm chính trị” khi theo Đảng, (b) các nghị sĩ tuyệt đại đa số hoàn toàn không biết “làm nghị sĩ” tức là “làm chính trị”, (c) các nghị sĩ tuyệt đại đa số là chức sắc cấp cao trong hệ thống công quyền hoặc hệ thống chính trị nên có lương bổng riêng để công tác chính tại địa phương và xem công việc nghị sĩ chẳng khác nào công việc thời vụ không-lương-bổng không toàn thời gian không chính quy dù chính thức theo Hiến Pháp, và (d) các nghị sĩ tuyệt đại đa số là đảng viên Cộng Sản nên ra làm nghị sĩ trong tư thế không được tùy tiện phát biểu những gì chưa được sự cho phép của Đảng dẫn đến các sự trầm lắng trầm mặc trầm ngâm tại nghị trường.

3) 1 Bó Tay: Từ sự không hiểu biết về 5 điều kiện cần và đủ để “làm chính trị” đã nêu, nhiều nghị sĩ và công dân đã không thể phân biệt được ranh giới giữa “làm chính trị” và “làm loạn”, vì “làm chính trị” là một sự nghiệp chuyên nghiệp mang thuộc tính quyền tự do của công dân, còn “làm loạn” hay “làm phản” là đối tượng của mọi biện pháp đàn áp trấn áp tiêu diệt minh định trực tiếp hay gián tiếp trong Hiến Pháp và luật pháp quốc gia, dẫn đến các manh động trong xã hội dưới lớp sơn dân chủ, nhân quyền, dân quyền, mà thực chất là chống chỉnh phủ, chống thể chế chính trị của quốc gia, lật đổ chế độ, biến Việt Nam thành quốc gia lẻ loi đơn độc duy nhất trên toàn thế giới có quá nhiều công dân “làm loạn” vì thơ ngây không hiểu gì về “làm chính trị” dù kẻ ngây thơ có khi là thạc sĩ luật tốt nghiệp ở Hoa Kỳ.

C) Những hành xử mang tính quốc thể cần có:

1) Luật Hình Sự nhất thiết phải mô phỏng thiết chế của Hoa Kỳ và các nước Âu Mỹ văn minh hiện đại khác: sử dụng bạo lực đàn áp trấn áp tiêu diệt các phần tử “làm loạn”, “làm phản”, chống chính phủ, chống chế độ, chống thể chế chính trị quốc gia – vì chống chế độ và chống thể chế chính trị quốc gia là trọng tội vì đó là chống Hiến Pháp.

2) Các phản ứng ngoại giao của Việt Nam trên trường quốc tế mỗi khi có sự xúc xiểm của nước khác động đến thể chế chính trị hay chính sách Việt Nam nhất thiết phải chuyển sang phong cách của thời kỳ mới, nghĩa là từ nhún nhường nhỏ nhẹ nhẫn nhịn của thời kỳ xứ sở còn lạc hậu đói nghèo giữa bủa vây cấm vận, tiến sang sử dụng hùng biện ngoại giao đấu khẩu mạnh mẽ dứt khoát của thời kỳ đất nước đã có uy thế về địa-chính-kinh và quân sự. Để có các phản ứng ngoại giao mạnh mẽ này, toàn bộ các lãnh đạo cấp cao của Nhà Nước nhất thiết phải được bồi dưỡng về thuật hùng biện đối ngoại cao cấp thậm chí bằng cả ngôn ngữ khác trong số các ngôn ngữ chính thức sử dụng tại Liên Hợp Quốc và ngôn ngữ cử chỉ của đẳng cấp  bề trên.

Hai điều cực kỳ đơn giản mang tính nguyên tắc sơ đẳng trên nhằm (a) khẳng định vị thế mới của Việt Nam, (b) giữ gìn quốc thể rằng các “chính khách” tức các nhà “làm chính trị” Việt Nam biết thế nào là “làm chính trị” trong đối nội và đối ngoại, (c) giữ gìn quốc thể rằng công dân Việt Nam hiểu rõ các yêu cầu đương nhiên của việc “làm chính trị” cùng nhận thức rõ các trách nhiệm tất nhiên phải chịu từ việc “làm loạn” của cá nhân mình, và (d) thị uy với tất cả các phái bộ ngoại giao tại Việt Nam rằng tất cả các can thiệp – dù bằng lời nói – vào công việc nội trị của Việt Nám sẽ không bao giờ được chấp nhận.

Không có sự thị uy về ngoại giao, Việt Nam mãi bị xếp ở chiếu dưới, còn kẻ “làm loạn” thì mặc sức tung hoành như đang thực hiện quyền tự do dân chủ “làm chính trị”.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Chính trị gia (Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII)

Tham khảo:

Thế nào là Tự Do – Dân Chủ 24-3-2014

Thế nào là Đối Lập  06-4-2015

Thế nào là Phản Biện 02-8-2016

Thế nào là Chính Trị  14-01-2016

Thế nào là Chống Cộng  21-10-2015

Chìa Khóa Của Cường Thịnh  05-11-2016

Tôi Và Lê Công Định  22-9-2014

Sự Mất Dạy Của Một Tên Ngoại Giao Đức  05-01-2016

Đại Sứ Mỹ Ted Osius  15-6-2016

Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011   18-5-2014

Hướng Đạo  05-11-2015

Điều Luật 258   02-4-2016

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Hình Sự”   14-10-2015

Sự Cố Luật Hình Sự  28-6-2016

Hậu Sự Cố Luật Hình Sự 2015  03-7-2016

Phải Có Luật Biểu Tình  18-8-2016

Hãy Ủng Hộ Ứng Cử Viên Tự Do Cho Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021)  09-01-2016

Báo Tuổi Trẻ Lại Giỡ Trò Fauxtography

Hoàng Hữu Phước, MIB

11-11-2016

Vào ngày bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ, Tuổi Trẻ Online đã có thông tin sau:

tuoi-tre-1

trong khi theo sự theo dõi ghi nhận của tác giả bài viết này thì không bao giờ có con số 254, và vào thời điểm có 209 của Bà Clinton thì Ông Trump có 216

tuoi-tre-2

Sau đó, Ông Trump vượt lên 232, 238, và 244 (lúc 12g05 giờ Việt Nam)

tuoi-tre-3tuoi-tre-4tuoi-tre

và lúc 13g37 (giờ Việt Nam) thì lúc Ông Trump ngừng xe đổ thêm xăng ở 244 thì Bà Clinton đã lăn lê bò trườn lên 215

tuoi-tre-5

để rồi lúc 13g40 (giờ Việt Nam) thì Ông Trump băng vùn vụt lên 264

tuoi-tre-6

có nghĩa là chưa bao giờ Ông Trump ở một phút giây nào đó lại thèm ngự tại mức 254 mà Tuổi Trẻ Online công bố.

Chỉ có việc ghi lại kết quả cập nhật mỗi phút một từ các trang mạng nước ngoài mà Tuổi Trẻ Online cũng làm không ra chi cả, nói gì đến chuyện quốc gia đại sự để độc giả người Việt cậy tin!

Hôm nay, ngày Thứ Sáu 11-11-2016, Tuổi Trẻ có bài đăng lúc 19g 09-11-2016 tựa đề “Người Ủng Hộ Bà Clinton Biểu Tình, Ông Oobama Rơi Nước Mắt

tuoi-tre-7

theo đó, Ông Obama đã “không thể ngăn được những giọt nước mắt buồn và tiếc nuối cho người phụ nữ ông đã dành nhiều tâm sức ủng hộ sau khi bà thất bại trước ông Trump

tuoi-tre-8

Các bạn hãy nhìn chữ AP được ghép vào cho bức ảnh có thêm trọng lượng, và hãy lưu ý nguồn ảnh “Twitter/inespohl”.

Là một tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh thế mà Tuổi Trẻ không thể lấy tin từ nguồn chính thống mà lại lấy từ nguồn loại vất sọt rác là Twitter!

Là một tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh thế mà Tuổi Trẻ chỉ lo đơm đặt vu vạ nhét chữ vào mồm Nghị sĩ Quốc hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước rằng ông ấy tuyên bố nhân dân Việt Nam có “dân trí thấp”, chứ không lo sắm đủ trí tuệ để nhận ra một điều sơ đẳng rằng phải nên tập trung tìm đọc tất cả các bài viết blog của ông này để biết rằng trong bài “Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ” đăng ngày 23-7-2016 thì ông ta đã tự ghép hình có cảnh Obama rơi lệ như sau:

tuoi-tre-9

Obama rơi lệ ngày 05-01-2016 khi phát biểu về cuộc nổ súng ở Trường Tiểu Học Sandy Hook ở New Town, bang Connecticut, năm 2012, khi sát thủ 20 tuổi Adam Lanza xả súng sát hại 20 học sinh và 6 giáo viên. Lẽ ra Obama nên nghe lời Tuổi Trẻ Online rơi vài giợt lệ hôm kia khi Hillary Clinton thất bại vì giợt lệ của ông lúc đó mới chứng tỏ rõ nét nhất sự sụp đổ hoàn toàn của Đảng Dân Chủ Con Lừa trong lãnh đạo Tòa Bạch Ốc, lãnh đạo Thượng Nghị Viện, và lãnh đạo Hạ Nghị Viện Hoa Kỳ.

Như bao tờ báo chính thống khác của Việt Nam đã thất bại thê thảm trong kiên trì kiếm tìm các bài báo rác nói xấu Donald Trump để đăng lại tràn ngập báo chí Việt Nam suốt nửa năm qua, Tuổi Trẻ Online đã rơi lệ vì sự thất bại của “The Whore of Babylon”, và đã che dấu sự tủi hổ của mình bằng cách bảo đó là nước mắt của Barack Obama!

Lời khuyên cho Tuổi Trẻ Online:

1) Một khi đã “cập nhật” tin sốt dẽo toàn cầu thì đừng phân công “nhà báo” nào vừa hay ngủ gục vừa không biết sử dụng máy vi tính;

2) Đừng bao giờ nghĩ rằng “báo chính thống” là quyền lực gớm ghê không ai dám “săm soi” tì vết nên muốn viết gì thì viết; và

3) Nên tìm đọc các bài viết của cái ông nghị sĩ bị “nhét chữ vào mồm” nêu trên vì ông ta là người duy nhất biết những thế ưu việt của Donald Trump qua bài viết “Tôi Ủng Hộ Donald Trump” ngày 01-01-2016 vào thời điểm Trump chưa được chọn làm ứng cử viên Đảng Cộng Hòa, và bài viết “Hoàng Hữu Phước Phỏng Vấn Donald Trump” ngày 12-10-2016 trong đó có kết luận bằng nhóm từ “Trump Triumphs” (tức Trump chiến thắng huy hoàng) mà mãi sau khi bầu cử 09-11-2016 thì tờ Nữu Ước Thời Báo mới dám dùng cụm từ ấy:

tuoi-tre-11

Biết bao giờ Việt Nam mới có những tờ báo chính thống của Đảng là nguồn thông tin nghiêm túc, chính đạo, thấu thị, trí tuệ, đáng tin cậy của người dân, và có uy tín với phần còn lại của thế giới!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 01-01-2016. Tôi Ủng Hộ Donald Trump

Hoàng Hữu Phước. 23-7-2016. Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ

Hoàng Hữu Phước. 12-10-2016. Hoàng Hữu Phước Phỏng Vấn Donald Trump

Hoàng Hữu Phước. 04-11-2016 Fauxtography: Truyền Thông Ba Que Xỏ Lá

Hoàng Hữu Phước. 27-9-2016. Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon “The Whore of Babylon”?

Hoàng Hữu Phước. 3-2011. Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư?

Hoàng Hữu Phước. 25-10-2016. Hillary Clinton

Hoàng Hữu Phước. 23-10-2016. 10 Nữ Lãnh Đạo Tàn Bạo Nhất Lịch Sử Nhân Loại

Quỳ Gối Hay Quỳ Đầu

Hoàng Hữu Phước, MIB

11-9-2016

quy-goi-hay-quy-dau

A) Giải Thích Từ Ngữ

Tất nhiên, lời giải thích từ ngữ sẽ là điều cần thiết cho tiêu đề phi truyền thống của bài viết này vì sự thâm thúy của tiếng Việt chứ không vì một “méo mó nghề nghiệp” của tác giả mà ắt chẳng ít người rất có thể đã cho rằng cái gì lão ta cũng viện dẫn tiếng Anh cứ như để khoe khoang hoặc do “ngộ chữ” vậy.

“Quỳ gối” thì ai cũng biết, dù là dân ở bất kỳ xứ miền nào và sử dụng bất kỳ hệ ngôn ngữ nào, chẳng hạn người Trung Hoa đã luôn quỳ gối trước các hùng binh Nhật Bản

quy-goi-hay-quy-dau-1

Thậm chí tiếng Anh còn có cả từ ngữ du nhập là động từ “kowtow” để nói về kiểu “quỳ lạy khấu đầu” của người Tàu tức “quỳ lạy phủ phục dập đầu” khi mông thì chổng lên trời còn trán thì chạm mặt đất như khi ở chốn công quyền, lúc diện kiến quân vương, hay để bày tỏ sự trọng thị đối với bậc trưởng thượng

quy-goi-hay-quy-dau-2

Như vậy, dù “quỳ gối’ thì vẫn dính dáng tới hai khu vực có chữ “đầu”, đó là…“đầu gối” và “đầu”…đội nón.

Tuy nhiên – và tất nhiên – bài này không nói gì về những loại bình thường như trên mà ai ai cũng biết đến, nghĩa là không có sự dính dáng cộng hưỡng tương hợp của “quỳ gối” với “quỳ khấu đầu” trong cụm từ “quỳ đầu” do tác giả bài viết này tạo ra. Bài viết, do đó, chỉ muốn nói về hai cụm từ đối nghĩa hoàn toàn giữa một bên là “quỳ gối” thuần hình tượng ngoại vi rõ nét của sự thực hiện đáp ứng một lễ nghi hoặc của sự áp dụng một chiến thuật hay dưới áp lực từ bên ngoài thường mang tính đối phó hữu hạn, còn một bên là “quỳ đầu” thuần trừu tượng nội vi của sự quy phục quy hàng tự nô dịch tự vong thân tự nguyện tự hoan hỷ vô hạn từ bên trong.

B) Nhà Sử Học

1- Bản Chất Chuyên Nghiệp Âu Tây

Trong một số bài viết trước đây, tôi có nêu nhiều giá trị đặc thù cao vời vợi cụ thể của nghề nghiệp một sử gia tại các siêu cường Âu Mỹ để phê phán hiện trạng Sử của Việt Nam – mà tiếc thay ở Việt Nam chưa hề có bất kỳ ai nêu được bất kỳ điều gì tương tự khiến cả nghề sử và môn Sử trở thành nỗi nhục nhã khôn khuây của riêng chỉ Việt Nam – cũng như những tùy tiện hủy phá Sử hoặc lạm dụng Sử nhằm (a) bảo vệ cái gọi là thể diện quốc gia, hay (b) che dấu cái tinh thần nô dịch “quỳ đầu”, hoặc (c) phục vụ mưu đồ phản loạn.

Thử đưa ra một thí dụ cực kỳ nhỏ nhoi ở đây về “nhà sử học” đồng thời là nghị sĩ Vương Quốc Anh Chris Skidmore, thường xuyên thực hành điều bình thường của tất cả các “nhà sử học” Âu Tây là nghiên cứu các khúc mắc, những nghi án, hay những khoảng còn mờ, còn xám, còn tối, còn nhòe nhoẹt nhập nhằng để hình thành các tác phẩm khảo cứu đồ sộ, như bật một que diêm – chứ không nhất thiết phải là ngọn đèn pha hàng ngàn watt – soi rọi một phần, ngay cả khi cái phần được le lói soi rọi chập chờn ấy không nhất thiết phải mang ý nghĩa một khẳng định chân lý ngay lập tức, chúng ta sẽ thấy thế nào là tính-chuyên-nghiệp-không-ngừng-nghỉ của bất kỳ ai mang danh “sử gia” hay “nhà sử học” của thế giới học thuật Âu Tây.

quy-goi-hay-quy-dau-3

Trong tác phẩm dày 448 trang mang tựa đề Death and The Virgin: Elizabeth, Dudley and the Mysterious Death of Amy Robsart (Tử Thần và Trinh Nữ), Chris Skidmore đã khảo cứu về nghi án mà vị “nữ hoàng trinh nguyên” Elizabeth rất có thể do dan díu với Robert Dudley đã khiến vị này gây ra cái chết đầy bí ẩn của vợ ông là công nương Amy Robsart.

quy-goi-hay-quy-dau-5

Dựa theo những chứng cớ gom nhặt diễn giải từ tàng thư, những nghiên cứu thực nghiệm ngay tại lâu đài Cumnor gần Oxford cũng như tại vị trí những bậc thang nhỏ hẹp nơi xác công nương Amy Robsart được tìm thấy sáng ngày 08-9-1560 mà đoàn pháp y hoàng gia chứng thực sự tử thương là do nạn nhân sơ ý té lăn xuống những bậc thang uốn khúc, Chris Skidmore đã cho ra những hoài nghi, chẳng hạn như khu vực cầu thang đá nhỏ hẹp, không cao, nhiều uốn khúc dành cho gia nhân đó trong lâu đài không phải là nơi một vị mệnh phụ phu nhân một mình thẩn thơ đi giám sát để rồi té lăn xuống với vết tử thương cứ như đã bị sát hại rồi bị quẳng xác xuống từ một lầu  cao nào khác trước khi lôi đến bỏ tại chân cầu thang tăm tối, hoặc nữ hoàng Elizabeth dù si mê hoan lạc với tình nhân Robert Dudley cũng đã quyết định “ở vậy” chứ không kết hôn cùng ông sau cái chết của vợ ông, do cái chết đầy bí ẩn ấy râm ran hình thành những hồ nghi đơm đặt về sự nhúng tay đạo diễn của chính Robert Dudley, mà điều này có thể gây phương hại đến thanh danh Elizabeth và hoàng gia Vương Quốc Anh.

quy-goi-hay-quy-dau-4

Còn rất nhiều những công trình nghiên cứu từ bình thường đến phi thường tương tự của nhiều “nhà sử học” đối với các khuất tất trong lịch sử hoặc của nước họ hoặc của nhân loại từ thời Cổ La Hy; chưa kể, không hề có mặc định là chỉ có “nhà sử học” Ai Cập mới có quyền nghiên cứu về Sử Ai Cập, hoặc phải là “nhà sử học” Việt Nam mới có quyền nghiên cứu về Việt Sử, v.v. Đây là lý do có số lượng ngồn ngộn các tác phẩm sách Sử và tác phẩm phim tài liệu về Sử, giúp trí hóa nhân loại được mở mang, giúp ngành Sử phát triển hùng mạnh, và giúp “nhà sử học” luôn bội thu cả về danh vọng lẫn tác quyền. Tất cả những điều “bình thường” này chưa hề thấy có ở Á Đông – trong đó có Việt Nam.

2- Bản Chất Trá Ngụy Á Đông

Để phục vụ mục đích chiến thắng thuần tâm lý chiến và ý thức hệ, Âu Mỹ luôn ra sức bóp méo lịch sử để biến công trạng vĩ đại riêng của Liên Xô đối với toàn nhân loại trong quyết định số phận toàn bộ Đệ Nhị Thế Chiến khi một mình Liên Xô chỉ riêng trên mặt trận trực diện Đức-Liên Xô đã tiêu diệt 507 sư đoàn tinh nhuệ chủ lực Đức Quốc Xã,100 sư đoàn Phát Xít, loại khỏi vòng chiến đấu 74% quân đội Đức, phá hủy 75% lực lượng xe tăng, 70% lực lượng không quân và 74% lực lượng pháo binh, bị phủ che mờ nhòe trong sử sách Âu Mỹ khiến cái “công trạng” tổng hợp của Mỹ và các nước đồng minh trong đánh bại 176 sư đoàn Quốc Xã và Phát Xít cùng việc thả hai quả bom nguyên tử xuống Nagasaki và Hiroshima trở thành duy nhất “hiển hách” trong đại cuộc “giải phóng Châu Âu”.

Tuy nhiên, sự bóp méo kể trên đã được thực hiện và đã thực hiện được chỉ nhờ vào có sự đồng tình đồng thuận đồng tâm đồng đẳng theo lợi ích nhóm của thế lực chính trị Âu Mỹ đối với thế giới sử nhằm (a) hòa âm điền dã với đại cuộc ngăn chặn nguy cơ khủng khiếp tràn lan ảnh hưởng của Liên Xô xô ngã thành trì của cái gọi là thế giới tự do; (b) tự cứu nguy thể diện của các quốc gia tư bản Tây Âu như Anh đã “đi đêm” với Hitler, Pháp “bán nước” cho Đức Quốc Xã, Thụy Sĩ “bán thân” cho Đức Quốc Xã, và hàng loạt các quốc gia Âu Tây quỳ gối và quỳ đầu trước lá cờ Chữ Thập Ngoặc, nên nhất thiết phải có cho bằng được tấm áo khoác mang dòng chữ lấp lánh kim tuyến dạ quang của “vùng lên giải phóng quốc gia khỏi gót giày xâm lược của Đức Quốc Xã”; và (c) các pho sử khác nhau của các nước Tây Âu khác nhau lại kể cùng một sự việc giống nhau đến lạ lùng nhưng đầy sức thuyết phục với những kẻ bàng quan về cái gọi là đại công của các nước Tây Âu này trong Đệ Nhị Thế Chiến do đó đã chứng minh rằng chính họ và Mỹ chứ không phải Liên Xô đã giải phóng Châu Âu.

Song, riêng với lĩnh vực Sử chuyên biệt của mỗi quốc gia Âu Tây thì tính chuyên nghiệp là bản chất thuần nhất hừng hực bung ra của nghiên cứu Sử Tây Âu, trong khi đó tiếc thay sự trá ngụy lại là bản chất hỗn tạp thu mình thâm căn cố đế của nghiên cứu Sử Á Đông như được thể hiện ở bảy dạng đặc thù sau.

a) Gắn Hào Quang Cho Sử

Sử Tàu là minh chứng hùng hồn nhất cho cái thói cố tình gắn hào quang cho Sử chẳng hạn như truyền thuyết về một vị sử quan bị xử trảm vì khăng khăng không chịu sửa lại những tình tiết mà chính mình đã hàng ngày ghi chép lại từ những “điều có thật” đã xảy ra tại triều đình. Chuyện tầm phào này nhằm phục vụ cho một mục đích ngụy trang dài lâu – có khi xuyên thiên niên kỷ – rằng tất cả những gì đã ghi trong sử sách Tàu đều trung thực và là chân lý. Việc này chẳng khác gì để lờ đi sự thật về thói tà dâm loạn luân kinh tởm của toàn bộ các mệnh phụ phu nhân của tất cả các vương triều Trung Hoa, bọn sử gia Tàu đã nêu ra một “gương tiết liệt” của một góa phụ thời Đông Chu Liệt Quốc đã hươi đại đao chặt đứt lìa cánh tay của mình sau khi cánh tay ấy bị một gã đàn ông sàm sở sờ mó mân mê. Sử Tàu đã được gắn hào quang kiểu ấy để qua thiên niên kỷ sau đó, Tàu hê lên rằng Tàu có chứng cớ sử liệu về sự ghé thăm của các thương thuyền Tàu đến các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ở Biển Đông, từ đó xác quyết chủ quyền lịch sử “không thể chối cãi” của Tàu đối với toàn bộ Biển Đông, theo kiểu: nếu sử quan A thời Đông Chu Liệt Quốc bị bêu đầu vì không chịu viết Sử sai sự thật thì tất tần tật mọi thứ từ B đến Z được ghi trong Sử Tàu – bất kể là Sử cổ hay Sử mới chế biến xào nấu – đều là thật tuốt tuồn tuột bất khả “chái cổi”.

Môn học Lịch Sử chỉ là một môn học về nhiều thứ, từ dã sử đến chính sử, từ truyền khẩu đến những bằng chứng thư tịch gọi là “sử liệu” vốn thuần túy mang tính hoạt động hành chính hàn lâm tại triều đình của bất kỳ quốc gia nào, của bất kỳ dân tộc nào.

Sử không hề có hào quang.

Sử là về những sự kiện, dù đó là về những cuộc ồ ạt di dân Exodus bi thảm hay bi tráng trong lịch sử nhân loại: từ cuộc Exodus vạn lý trường di của người Việt về phương Nam rời bỏ vùng Động Đình Hồ rộng lớn để lánh nạn giặc Tàu; cuộc Kansas Exodus của người Mỹ da đen năm 1879; cuộc Mormon Exodus xuyên lục địa vì lý do đàn áp tôn giáo vượt miền Trung Tây Hoa Kỳ tiến về Thung lũng Salt Lake; cuộc Exodus của người Do Thái; và các cuộc Exodus 1948, 1949-1956, và 1967 của người Palestin bị quốc tế xua đuổi khỏi quê hương, khỏi Dãy Gaza, khỏi Bán Đảo Sinai, khỏi Cao Nguyên Golan, và khỏi Bờ Tây; cũng như cuộc Exodus 1975 vượt biển của người Việt khi Việt Nam Cộng Hòa bị xóa tên vĩnh viễn trên bản đồ thế giới.

Bản thân các Exodus không hề có hào quang, vì Sử không bao giờ có hào quang. Tất cả các Exodus đều là sự bôn đào từ bản chất, không bao giờ là sự “tìm đến miền đất hứa của tự do” chói lòa chói lọi chói chang hào quang bất kỳ.

Chăm chỉ gắn hào quang cho Sử là việc làm điểm tô nhan sắc cho Sử, mà sự tô son trát phấn đó chính là sự lạm dụng Sử, việc trá ngụy thứ nhất đặc thù của Á Đông.

b) Dùng Sử Làm Hào Quang

Sử gồm những gì (a) là sự thật, (b) được cho là giống sự thật hơn, (c) là kết quả của các khảo cứu khoa học bổ sung gần nhất tức còn đợi chờ các bổ sung của tương lai, và (d) thậm chí những gì hoàn toàn không bao giờ có thể kiểm chứng được. Tất cả dựa vào những pho Sử chủ lực của mỗi quốc gia, mà sự khách quan của các “sử gia” khi chấp bút viết nên các pho Sử ấy không bao giờ được mặc định là luôn tồn tại.

Cái tinh thần tự hào dân tộc hiện nay được thể hiện ra sao trong (a) hiệu quả cụ thể của thượng tôn luật pháp của mỗi người dân, (b) tích cực đóng góp xây dựng quốc gia cụ thể của mỗi người dân trong làm việc kỹ luật cao và lao động chất lượng cao, (c) giữ gìn quốc thể nơi công cộng của mỗi người dân, (d) việc tự nâng dân trí lên đỉnh cao nhất của mỗi người dân, (e) sự xây dựng nếp sống gia đình hiếu đạo thân thiện ngăn nắp vệ sinh, và (f) sự không “quỳ đầu” mới là sáu điều phải có để chứng minh cái hào quang của Sử nước họ là có thật. Dân tộc nào thiếu cả sáu điều này trong khi luôn tích cực vận dụng Sử để chứng minh họ có bao điều tốt đẹp thì đó chỉ là việc dùng Sử như một thứ hào quang tự gắn lên ót của họ mà thôi.

c) Phủ Nhận Lịch Sử

Tàu phủ nhận lịch sử nên không bao giờ có các thiên tiểu thuyết lịch sử về các thời kỳ Tàu bị Việt Nam đánh cho đại bại, thậm chí có lần bị Lý Thường Kiệt xua đại quân tràn ngập non sông Tàu, phá tan thành bình địa bao thành quách khiến Sử Tàu mãi mãi không bao giờ còn có thể biết đến vị trí chính xác của các di tích lịch sử ấy. Toàn bộ nền văn học Tàu chỉ có các thiên “anh hùng ca” như Tiết Nhân Quý Chinh Đông đại thắng Đại Hàn, hoặc La Thông Tảo Bắc, hoặc Tiết Đinh San Chinh Tây, v.v. mà thôi.

Nhật phủ nhận lịch sử nên thường xuyên thay đổi sách sử, không công nhận các “tội ác” đã gây ra trong Đệ Nhị Thế Chiến.

Những người Việt Nam của cuộc Exodus 1975 và những người chống Việt phủ nhận lịch sử khi bôi nhọ Hồ Chí Minh và phủ nhận tất cả các chiến thắng của cộng sản Việt Nam bất kể đó là chiến thắng Thực Dân Pháp hay chiến thắng Đế Quốc Mỹ hoặc chiến thắng Bá Quyền Bành Trướng Tàu. Ắt họ cũng đã soạn sẵn nội dung để tung ra nhằm phủ nhận ngay vinh quang của Trận Điện Biên Phủ Trên Biển của cộng sản Việt Nam khi biến Biển Đông thành Huyết Hải vùi chôn toàn bộ hải quân Tàu trong trận chiến vệ quốc của tương lai.

Nhiều “nhà nghiên cứu” Việt mang học hàm “tiến sĩ” khi viết về Sử đã lộ rõ nguyên hình là những tay mơ ngu ngốc một cách đáng thương hại khi lầm lẫn giữa sĩ diện đối với một hành vi vô nghĩa và sách lược sáng suốt của tất cả các đấng minh quân. Trong các bài viết trước đây, tôi có kể về “lễ bão tất” khi Vua Quang Trung sang Tàu phủ phục quỳ ôm gối Vua Càn Long để hành lễ như đối với phụ hoàng. Các vị tiến sĩ viết nghiên cứu Sử kiểu gì mà lại ghi rằng họ “không khỏi bẽ bàng”, rằng “vua nước mình chạy lại quỳ xuống ôm gối ông vua già nước Tàu thật còn gì là quốc thể”, và rằng “dù là vua Quang Trung thật hay vua giả thì nghi lễ đó cũng là một thái độ sĩ nhục đất nước mình”. Chính các “nhà nghiên cứu” này là sự sĩ nhục quốc gia Việt Nam, làm xâm hại quốc thể Việt Nam, khiến giới sử học Âu Tây phải cảm thấy bẽ bàng trước sự xuẩn ngốc bất chuyên nghiệp của những kẻ tiếm danh “nghiên cứu Sử”. Vì rằng trong toàn bộ lịch sử Việt Nam tất cả các vị vua đều phải quỳ gối xưng “thần” với “thiên triều Tàu”, dù cho có đánh cho Tàu đại bại cũng phải ngay lập tức “xin lỗi mạo phạm”, lạy xin Hoàng Đế Tàu phong cho tước Vương để làm An Nam Quốc Vương, hối hả lùa bắt trinh nữ quốc sắc thiên hương, vơ vét tài nguyên quốc gia, để dâng Hoàng Đế Tàu, xoa dịu và cứu vãn uy danh Hoàng Đế Tàu, và khi chiếu sắc phong của Hoàng Đế Tàu về đến thì Vua Việt phải lập bàn hương án quỳ gối khấu đầu đón nhận “thiên ân” – tất cả nhằm để cứu đất nước được toàn vẹn và dân tộc được sinh tồn. Đó là “quỳ gối” để che dấu sự thật là không bao giờ “quỳ đầu”. “Quỳ Gối” như một sách lược vì đại cuộc tránh sự đối đầu kéo dài của “lấy trứng chọi đá”. Và chính sự không bao giờ “Quỳ Đầu” đã được thể hiện suốt chiều dài lịch sử của nước Việt mỗi khi “người quỳ gối xưng Thần” vùng lên đánh cho tan tác thiên binh thiên tử, di xú vạn niên, vạn đời ô uế, muôn kiếp ô nhục trong toàn bộ lịch sử Trung Hoa.

“Quỳ Gối”, do đó, là thứ nghi lễ mà tất cả các đấng quân vương của Việt Nam tận dụng để tung hỏa mù trước đối phương.

“Quỳ Gối”, do đó, là thứ hành động mà tất cả các đấng quân vương của Việt Nam phải thực hiện, tự mình nuốt nhục thực hiện để chỉ bản thân lặng câm chịu tội trước dân tộc – nếu dân tộc không thấu hiểu – chứ quyết không để một người dân Việt nào phải quỳ gối trước ngoại bang như kiểu người dân Tàu phải quỳ gối bên vệ đường lịch sử trước quân đội Thiên Hoàng.

“Quỳ Gối”, do đó, là một thế xuống tấn của võ thuật Việt để khi cần thì xuất chiêu hất “đầu” hoặc lộn “đầu” đánh vòng hai chân ngược lên trấn đạp ngay vào đỉnh “đầu” tử huyệt đối phương.

Phủ nhận lịch sử để miêu tả nặng nề về việc “quỳ gối” là sự trá ngụy đớn hèn.

Phủ nhận lịch sử để lờ đi sự thật hào hùng không bao giờ “quỳ đầu” của tất cả các lãnh đạo Việt Nam từ xưa đến nay cũng là sự trá ngụy đớn hèn.

Phủ nhận lịch sử, do đó, chính là một trá ngụy quái gở đặc thù Á Đông.

d) Sáng Tạo Lịch Sử

Từ cái thói phủ nhận lịch sử như đã nêu trên, các “sử gia” Á Đông sáng tạo ra lịch sử. Và sự xào nấu chế biến này là một trá ngụy khác của giới gọi là “sử gia”, “nhà sử học” hay “nhà nghiên cứu Sử” Á Đông.

Vì cái sĩ diện mà “sử gia” Việt chế tạo ra giai thoại Vua Quang Trung cử người giả đóng vai mình để sang chầu vua Tàu Càn Long. Đã là bí mật cử một “giả vương” tức là một việc làm “khi quân” đối với Vua Tàu, có thể dẫn đến họa binh đao, thế mà sao tên thật của “giả vương” lại đường đường chính chính được ghi vào sử sách, chưa kể theo lề lối thực hành thực thi thực hiện của muôn đời và muôn nơi thì (a) vị “giả vương” ấy sẽ bị thủ tiêu sau khi hoàn thành sứ mệnh trở về, (b) sự thật về việc “giả vương” chỉ có thể được phát hiện sau đó nhiều trăm năm từ các nguồn kể cả kém chính thống qua các nghiên cứu độc lập, và (c) chẳng có sử liệu gì ghi lại cuộc đời sau đó của “giả vương” sau khi lập “đại công” lừa gạt Vua Tàu khiến “giả vương” tự dưng tan biến trong sử sách.

Vì cái sĩ diện mà các “nhà sử học” Mỹ gốc Việt chế tạo ra sự “hào hùng tuẫn tiết” của các bại tướng Việt Nam Cộng Hòa vốn chỉ biết tiến quân lúp xúp sau lưng các chiến binh viễn chinh Mỹ và đồng minh.

Vì cái sĩ diện mà các “nhà sử học” Mỹ gốc Việt chế tạo ra cái gọi là “hải chiến Hoàng Sa” nhằm che dấu sự thật rằng Mỹ đã (a) vừa cấm Việt Nam Cộng Hòa không được cho hàng trăm oanh tạc cơ xuất kích dù đã tập kết đầy đủ bom đạn tại Đà Nẳng sẵn sàng nhấn chìm toàn bộ các chiến hạm Tàu xuống đáy Biển Đông, (b)  vừa lịnh cho Việt Nam Cộng Hòa phải bỏ mặc để các chiến hạm Việt Nam Cộng Hòa bị Tàu tiêu diệt cho thêm phần bi tráng, và (c) vừa cho Đệ Thất Hạm Đội trấn giữ Biển Đông lẳng lặng rút lui và án binh bất động để Tàu thực hiện hoàn tất việc chiếm giữ Hoàng Sa ngay sau chuyến thăm Mỹ của Đặng Tiểu Bình – tất cả chỉ để bêu xấu Bắc Việt “bán nước” dù Hoàng Sa do Việt Nam Cộng Hòa quản lý đã bỏ mặc chủ quyền để dâng cho Tàu theo lịnh Mỹ.

Vì cái sĩ diện mà các “nhà sử học” Mỹ gốc Việt chế tạo ra chuyện Bắc Việt định tuyên bố đầu hàng thì Mỹ đột nhiên chấm dứt ném bom Miền Bắc, nghĩa là chỉ cần Mỹ ném bom thêm một ngày là Hồ Chí Minh giương cờ trắng quỳ gối quy hàng.

Vì cái sĩ diện mà các “nhà sử học” Mỹ và Mỹ gốc Việt áp dụng ngay từ ngữ “xâm lược Campuchia” để Mỹ thực thi lịnh cấm vận Việt Nam.

Thật là sự suy vi suy đồi suy tàn của ngành Sử ở thế giới Á Đông, nơi có sự “quỳ đầu” rõ nét nhất, nhục nhã nhất của sự vong thân.

e) Tiêu Hủy Sử Liệu

Chi tiết hùng biện của tác giả bài viết này lúc đối đáp với các phóng viên báo chí đổ xô đến “tra tấn” về sự việc “Tứ Đại Ngu” năm 2011 đã chưa từng được bất kỳ tờ báo nào – dù in hay mạng – kể lại cho khách hàng tức độc giả của họ trên toàn quốc được biết đến. Tất cả chứng minh báo chí chính thống Việt Nam (a) không bao giờ để độc giả biết sự thật đặc biệt khi sự thật ấy gây bất lợi cho báo chí, (b) không bao giờ phơi bày bản thân hoàn toàn thất bại về hùng biện trước “đối tượng” mà họ phải tiêu diệt, (c) luôn có sự đồng tâm hợp lực trong ra sức tiêu diệt “kẻ thù chung” của báo giới, (d) luôn có sự lộng hành của báo chí khi mặc định rằng một cá nhân nào đó khi ngăn cản Luật Biểu Tình tức đồng nghĩa với việc chống Thủ Tướng và Chống Đảng nên nhất thiết phải bị tiêu diệt, và (e) luôn góp phần “tiêu hủy sử liệu” như đã không bao giờ nói gì đến “sử liệu” rằng lần đầu tiên đã có sự vỗ tay tán thưởng rầm rộ của cả hội trường quốc hội khi một nghị sĩ đứng phát biểu tại chỗ chứ không trên “sân khấu” khi nghị sĩ này hùng biện ngăn cản Luật Biểu Tình.

Tác giả bài viết này giữa vòng vây tấn công điên dại của báo chí đã hùng biện rằng (a) điều nào của luật nào ghi rõ không được phép dùng từ “đại ngu”, rằng (b) người viết xuất thân là nhà giáo nên học tính khẳng khái của Thầy Chu Văn An, rằng (c) tuy noi gương Thầy Chu Văn An vẫn không quá quắc cực đoan như Thầy khi nằng nặc đòi chém đầu cho bằng được bảy nịnh thần, rằng (d) có nhà báo nào biết tờ Thất Trảm Sớ hiện ở đâu không để có thể chứng minh lời lẽ của Thầy Chu Văn An khi giận dữ đòi chém đầu người khác vẫn viết với văn phong ôn hòa đôn hậu lịch lãm dịu dàng nhẹ nhàng, và rằng (e) có nhà báo nào biết tên bảy vị nịnh thần ấy cùng các tội cụ thể của từng vị hay không để yên tâm rằng các vị đó có thực tội để phải chịu tội theo chuẩn văn minh văn hóa cao vời của Ân Mỹ – trong khi tác giả bài viết chỉ ghi ra bốn điều ngu của một kẻ đại ngu chứ không kể bốn điều tội của kẻ đại tội thì sao các phóng viên lại phải quan tâm cứu nguy kẻ đại ngu đến thế.

Chi tiết có thật 100% trên nhằm chứng minh một sự thật khác cũng có thật 100% tại Việt Nam đối với sử liệu: thói hủy phá sử liệu. Ngoài một chi tiết lẻ loi bằng tiếng Việt hoàn toàn không đáng tin cậy trên Wikipedia ghi rằng trong Thất Trảm Sớ Chu Văn An đã xin vua Trần Dụ Tông chém đầu 7 vị quan mà ông cho là “nịnh thần” gồm Mai Thọ Đức, Châu Canh, Bùi Khâm, Văn Hiến, Nguyễn Thanh Lương, Tâm Đức Ngưu, và Đoàn Nhữ Cầu, thì (a) không bất kỳ một pho chính Sử nào của Việt Nam có ghi nội dung tương tự, (b) không bất kỳ ai từng thấy cái gọi là “Thất Trảm Sớ”, (c) không bất kỳ ai biết chức danh và tội danh của từng vị trong số “7 nịnh thần”, (d) không bất kỳ ai chứng thực Chu Văn An nắm rõ Luật Hình Sự nước nhà để dám quy chụp tất cả 7 vị đó đều phạm tội phải chịu bị xử trảm cũng như việc tố cáo có đã theo đúng trình tự tố tụng hay chưa hay chỉ cần muốn chém ai thì cứ tự tung tự tác viết sớ gởi thẳng cho vua, và (e) hệ thống lưu trữ tàng thư của Nhà Trần cụ thể ra sao mà để xảy ra việc lộng hành làm biến mất hoàn toàn và triệt để của tờ “Thất Trảm Sớ”.

Việc hào quang hóa một nhân vật lịch sử còn dẫn đến việc Chu Văn An được ngợi ca là “bậc trung thần dũng cảm phi thường, có uy tín cao trong triều đình, người Thầy chuẩn mực của muôn đời” dù sử liệu có cái thì ghi Thầy là Tiến Sĩ, có cái lại ghi Thầy chẳng đỗ đạt gì, thậm chí có cái còn ghi rằng “nội dung dạy học của Thầy ngày nay không còn được biết đến đầy đủ nhưng chắc chắn đã nổ lực giảng dạy học thuyết kinh điển của Nho gia tạo điều kiện cho lý thuyết Khổng-Mạnh dần chiếm thế độc tôn.” Chỉ cần làm sớ xin chém đầu 7 vị quan mà hậu thế không rõ phạm tội cụ thể nào là đã được danh dũng cảm phi thường. Mặc cho Thất Trảm Sớ không đủ sức hùng biện thuyết phục vua, người viết vẫn được cho là có uy tín cao trong triều đình. Và mặc cho không ai biết rõ nội dung dạy học của Chu Văn An, Thầy vẫn được tôn vinh thành bậc Thầy của muôn đời. Tất cả những điều này chỉ được chấp nhận trong khung cảnh và hoàn cảnh Việt Nam, trong khi các chuẩn mực khoa học chuyên nghiệp Âu Tây luôn trên cơ sở “hữu bằng, hữu chứng” sẽ không cho là như vậy.

Tiêu hủy sử liệu là tội tày trời của nhà cầm quyền đối với lịch sử của dân tộc.

f) Không Bao Giờ Nghiên Cứu Sử Phục Vụ Sử

Thay vì nghiên cứu khoa học, hình thành các khảo cứu lịch sử có giá trị về nội-dung-ắt-là của Thất Trảm Sớ hay của vị trí cụ thể chính xác của các đoạn sông cắm cọc từng nhuộm đỏ tanh tưởi máu giặc Tàu, cùng biết bao các điểm mờ, điểm xám, và điểm tối hay điểm nhòe nhoẹt lẫn lộn trong suốt chiều dài lịch sử Việt Nam từ cuộc Exodus Vạn Lý Trường Di rời xa Động Đình Hồ, các “nhà sử học” Việt Nam hoặc (a) chỉ chuyên kể lại những tình tiết sẵn có trong các pho Việt Sử chính thống mà bất kỳ ai cũng có thể đọc được trong sách hay trên mạng, hoặc (b) áp hiện tại vào quá khứ để giải thích quá khứ – như khi nói về Hội Nghị Diên Hồng như cách lấy ý kiến nhân dân của “trưng cầu dân ý” về chuyện “nên đánh hay nên hòa” trong khi Hội Nghị Diên Hồng thuần túy chỉ để nhà vua phổ biến các yêu cầu toàn dân phải đáp ứng cho đại cuộc đánh tan giặc xâm lược, hoặc (c) chẳng bao giờ xem là “sử liệu” nếu đó là nội dung nghiên cứu chẳng hạn về tên họ của những mỹ nữ thuộc những gia đình nào của những địa phương nào đã bị bắt để đưa về kinh đô dâng cho các vua Việt hưởng lạc hoặc triều cống vua Tàu, hoặc (d) tận dụng danh “nhà sử học” để tuyên bố ngay mà không qua nghiên cứu khoa học hàn lâm rằng “mại dâm” là một “nghề” đã có từ ngàn xưa nên nhất thiết phải được ngày nay luật hóa, v.v.

g) Nghiên Cứu Sử Phục Vụ Ý Đồ Chính Trị

Từ việc không bao giờ nghiên cứu Sử phục vụ Sử tức phủ nhận giá trị sử liệu những thứ mà giới sử gia thế giới luôn quan tâm nghiên cứu tìm tòi, các “nhà nghiên cứu Sử” người Mỹ gốc Việt tập trung cho những thứ cũng là “sử liệu” nhưng phục vụ được ý đồ chính trị, chẳng hạn như chi tiết về cái gọi là “Công thư Phạm Văn Đồng” hay “Hội Nghị Thành Đô”, v.v., mặc cho đây là những sử liệu còn nguyên vẹn, mới tinh, có nội dung hoàn toàn dễ hiểu. Tất nhiên nội hàm của Công Thư Phạm Văn Đồng và Hội Nghị Thành Đô mang tính sách lược chiến lược quốc gia nhằm (a) dùng làm chiến thuật hóa giải một tình thế chiến lược và (b) xuất chiêu “cao tay ấn” nhằm thực hiện một mưu trí “thả bóng, bắt mồi” nhằm đưa kẻ thù truyền kiếp Phương Bắc vào bẫy rập ngoại giao trong thiên niên kỷ mới.

Nhưng chính bởi nội hàm không bao giờ được “bô bô cái miệng” nói về như trường hợp “giả vương” trong sử liệu về Vua Quang Trung nên chẳng mấy ai hiểu thấu đáo, mà đám chống Việt có cớ để tận dụng, để “nghiên cứu” phục vụ ý đồ chính trị nhằm bôi nhọ cho bằng được Cộng Sản Việt Nam bằng những danh xưng như “bán nước” hay “làm tôi mọi cho Tàu” mà nếu dưới thời Vua Quang Trung hay bất kỳ vị vua nào khác trong toàn bộ lịch sử Việt Nam thì những kẻ “nghiên cứu Sử” kiểu ấy trong đám chống Việt đương nhiên không bao giờ thoát được cơn thịnh nộ của nhà vua.

Thói sử dụng sử liệu phục vụ cho mưu đồ chính trị gần đây còn được thể hiện bởi những kẻ thậm chí không cần ngay cả tấm áo khoác của “nhà nghiên cứu Sử”, như bởi đám người đang bối rối cùng đường mạt vận không biết bấu víu vào đâu đã cùng tung hô Ngô Đình Diệm một cách đáng thương hại, khiến các sử gia Âu Tây chuyên nghiên cứu về Ngô Đình Diệm cũng phải sửng sốt ngạc nhiên.

C) Lộng Giả Thành Chơn

Một gã nọ có background ngành Luật, thuộc đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII Thành phố Hồ Chí Minh, có lần đã “chất vấn” trực tiếp Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tại nghị trường, yêu cầu Thủ Tướng cho biết kế sách đối đầu với Trung Quốc tại Biển Đông.

Gã ngu ngốc đó không biết rằng (a) trên toàn thế giới nghị viện không bao giờ có bất kỳ một nghị sĩ nào đặt câu hỏi tương tự, rằng (b) trên toàn thế giới không bao giờ có bất kỳ nguyên thủ nào mở miệng bô bô nói về sách lược quốc gia thực sự trong đối đầu với một siêu cường, và rằng (c) sách lược thực sự trong đối đầu với Trung Quốc không bao giờ là chi tiết được đem ra công khai công bố bên ngoài ngưỡng cửa cấm điện hoàng gia hay phòng họp tối mật của Bộ Chính Trị.

Đặt câu hỏi mà không biết câu hỏi ấy sẽ không bao giờ có câu trả lời, mà vẫn đặt câu hỏi, thì hoặc (a) y là kẻ ngốc thật sự hoặc (b) y nghĩ Thủ Tướng là kẻ đại ngu.

Ở đây chỉ nhằm nêu lên một sự thật rằng sách lược 5000 năm nay của Việt Nam vẫn không bao giờ thay đổi, gồm

1) Không bao giờ “quỳ đầu” trước bọn Tàu

2) Không bao giờ “quỳ đầu” trước bất kỳ quyền lực nào, bất kể đó là quyền lực cứng của vũ khí tối tân hay quyền lực mềm của triết thuyết hay văn hóa hoặc tài chính. Quyền lực cứng đã muôn đời thất bại tại Việt Nam mà kẻ bại trận gần đây nhất là bọn Tàu trong cuộc ồ ạt xâm lược toàn tuyến biên giới phía Bắc cùng với bọn theo đóm ăn tàn của chúng là Campuchia trong cuộc ồ ạt xâm lược toàn tuyến biên giới phía Tây Nam. Quyền lực mềm cũng nếm mùi thất bại mà rõ nét nhất là tại Việt Nam Mác-Lê Nin chỉ là một hệ thống nghiên cứu mang tính cơ sở triết học hiện đại nên Việt Nam không trở thành một xứ miền của giáo điều, thậm chí còn sáng tạo thành công mô hình đầy sáng tạo “nền kinh tế thị trường mang định hướng xã hội chủ nghĩa” có sự điều tiết cần thiết của Nhà Nước trong giai đoạn phôi thai.

3) Sách lược quốc gia đối với Tàu luôn được chủ động đề ra bởi các lãnh đạo, chỉ được thể hiện khi có nạn ngoại xâm, không bao giờ là thứ để ghi rõ trong sử sách để tránh bị tiết lộ, không bao giờ được nói thật trong các phát ngôn chính thức của lãnh đạo, cũng như không bao giờ được đem ra hỏi ý kiến toàn dân. Hội Nghị Diên Hồng không bao giờ là để hỏi ý kiến người dân xem triều đình nên hòa hay nên chiến, vì chưa từng ai đưa ra được sử liệu về (a) thể thức lấy ý kiến bằng cách giơ tay hay bằng viết phiếu, (b) mẫu của phiếu – nếu là bỏ phiếu bằng cách viết phiếu, (c) danh sách các “bô lão”, và (d) kết quả bỏ phiếu.

Đem cái sự việc giông giống như một sự nhún nhường “quỳ gối” của giới lãnh đạo Việt Nam để bô bô về cái gọi là “bán nước”, ấy là mưu kế “lộng giả thành chơn” của bọn gian tà gian trá gian manh gian xảo gian hùng.

Tóm lại, tất cả những ai nói Cộng sản Việt Nam “quỳ gối” trước Tàu chính là những kẻ “quỳ đầu” trước bất kỳ ai chống Việt kể cả khi kẻ chống Việt chính là Tàu.

Và tóm lại, đây là phần giữa bài được lập lại làm phần kết cho bài viết này:

Cái tinh thần tự hào dân tộc hiện nay được thể hiện ra sao trong (a) hiệu quả cụ thể của thượng tôn luật pháp của mỗi người dân, (b) tích cực đóng góp xây dựng quốc gia cụ thể của mỗi người dân trong làm việc kỹ luật cao và lao động chất lượng cao, (c) giữ gìn quốc thể nơi công cộng của mỗi người dân, (d) việc tự nâng dân trí lên đỉnh cao nhất của mỗi người dân, (e) sự tự xây dựng nếp sống gia đình hiếu đạo thân thiện ngăn nắp vệ sinh, và (f) sự không “quỳ đầu” mới là sáu điều phải có để chứng minh cái hào quang của Sử nước họ là có thật. Dân tộc nào thiếu cả sáu điều này trong khi luôn tích cực vận dụng Sử để chứng minh họ có bao điều tốt đẹp thì đó chỉ là việc dùng Sử như một thứ hào quang tự gắn lên ót của họ mà thôi.   

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Thế Nào Là Sử Gia

Đả Đảo Bọn Giặc Trung Quốc!

Đả Đảo Tập Cận Bình Xi Jinping!

Sát Tàu

900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075-30/4/1975

Trăm Trứng

Tiểu phẩm trào phúng Tết: Nhà Sử Học

Ê Bồ! Sao Muốn Về?

Đồng Phục 2: Việt Nam ở Hạng Nào Tại Olympic Rio 2016?

Ngoại Hạng

Hoàng Hữu Phước, MIB

13-8-2016

Đồng phục thể thao của mỗi quốc gia đều cố gắng thiết kế tối đa trên cơ sở nét đặc thù của quốc kỳ của quốc gia ấy. Nét đặc thù bao gồm màu sắc và/hay nội dung hình ảnh của quốc kỳ.

Trang phục của các nữ vận động viên thể dục dụng cụ Hoa Kỳ mang dấu ấn đầy đủ của nội dung hình ảnh và màu sắc quốc kỳ Mỹ

Uniform (9)

trong khi “kình ngư” Michael Phelps của Mỹ nhận huy chương vàng 200 mét bơi bướm nam cũng tại Olympic Rio 2016 với chiếc áo khoác mang màu xanh dương cùng màu đỏ của quốc kỳ Mỹ

Uniform (8)

Cần lưu ý rằng “kình ngư” Nga đứng bên cạnh trong ảnh trên mặc áo khoác có ba màu đỏ-trắng-xanh theo đúng màu quốc kỳ Nga – đã vậy còn kèm thêm chữ “Nước Nga” bằng tiếng Nga – trong khi “kình ngư” Úc tuy không mặc áo khoác có màu như quốc kỳ Úc (vì kẹt do quá giống quốc kỳ Vương Quốc Anh) nhưng rõ ràng là mặc áo theo màu sắc đã được giới thể thao Úc chọn làm màu đặc thù của quốc gia (như thể thao New Zealand chọn màu đen chứ không chọn màu của quốc kỳ vì kẹt do quá giống quốc kỳ Úc) riêng cho mình mà người ta thấy rõ nhất là nơi đội tuyển bóng đá quốc gia Úc (màu sắc trang phục luôn màu xanh lá và màu vàng hao hao giống của đội tuyển Brazil).

Một thí dụ khác là về hai đấu thủ sau, một của Bắc Triều Tiên và một của Hàn Quốc, chúng ta thấy rõ ràng là trang phục của họ mang màu sắc đặc thù của quốc kỳ quốc gia họ

Uniform (6)

Nhưng hãy thử nhìn hình ảnh này khi vận động viên Hoàng Xuân Vinh của Việt Nam khi nhận huy chương vàng chụp chung cùng hai vận động viên khác

Uniform (5)

chúng ta thấy trong khi vận động viên Brazil mặc áo khoác thân màu xanh lá nhạt với cánh tay màu xanh lá sậm như quốc kỳ Brazil, còn vận động viên Tàu mặc áo có màu đỏ và hoa văn hai bên cánh tay màu vàng đều của chính quốc kỳ Tàu, thì thân áo dưới của Hoàng Xuân Vinh có màu đỏ không phải của nền cờ Việt Nam trong khi thân áo trên có màu vàng nhợt nhạt không phải của ngôi sao trên cờ Việt Nam – chưa kể sự thiết kế phối màu quái gở cứ như trang phục bị phai màu do cũ kỹ hay phôi màu hoặc lem màu do chất lượng tồi của thuốc nhuộm lúc gặp nước giặt, trông cứ như món tráng trứng đã không khéo lại thêm tòe loe nước sốt cà chua loại rẻ tiền.

Ngay cả khi Hoàng Xuân Vinh nhận huy chương bạc chụp hình chung với hai xạ thủ Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên thì màu sắc trang phục của Hoàng Xuân Vinh lại càng nổi bật theo hướng không dính dáng gì đến lá quốc kỳ Việt Nam:

Uniform (7)

Trước đây rất nhiều năm, tôi có viết blog chê bai trang phục của đội tuyển bóng đá Việt Nam trên đấu trường quốc tế: áo đỏ với hai bên nách màu trắng kéo dài dọc hai bên tay xuống hai bên hông, vì kiểu thiết kế như vậy khiến từ xa trông cầu thủ Việt Nam càng thêm “tong teo”, nhỏ bé, suông đuột, mất thế về ngoại hình vì trông như một chữ I màu đỏ ốm yếu.

Theo nhà thiết kế thời trang (tự phong) Lăng Tần thì cách tôn tạo dáng vẻ đẹp hơn cho những vận động viên Việt Nam thì  áo khoác nên luôn may theo kiểu tay Raglan tạo dáng chữ V, như áo khoác của Michael Phelps

Uniform (1)

và thậm chí khi hai bên nách có sọc to khác màu với thân như áo khoác của xạ thủ Hàn Quốc trong hình dưới đây thì ta thấy rõ ràng họ vẫn cố thiết kế để có hình thể chữ V để tôn chiều ngang của ngục và vai người mặc

Uniform (4)

Chưa kể dù đó là áo khoác của Hàn Quốc, Hoa Kỳ, Brazil, Nga, Úc, hay bất kỳ quốc gia nào khác tại Olympics Rio 2016, thì thời trang chung luôn là: áo thẳng thớm từ trên xuống chứ không có “bo” như áo mà Hoàng Xuân Vinh đang mặc. “Bo” là kiểu trang phục cực kỳ…phản động đối với mỹ thuật tạo hình vì làm người mặc cứ như đang có chiếc bụng phệ do bia bọt. Hơn 30 năm trước, công an Việt Nam được Cộng Hòa Dân Chủ Đức viện trợ về trang phục nên áo bỏ ngoài vì có “bo” trông rất nhà quê, mất thế trấn áp. Không ngờ là đơn vị “tài trợ” trang phục cho đoàn thể thao Việt Nam lại ban phát cho đội tuyển quốc gia bộ trang phục nhem nhuốc và cổ lổ xỉ hoàn toàn thất bại trong tạo dáng cho những người mang danh vận động viên – tức lực sĩ – của nước Nam này.

Còn theo giáo sư ngôn ngữ (tự phong) Lăng Tần thì ông hoàn toàn không hiểu bức ảnh dưới đây muốn nói gì vì không rõ đội tuyển Việt Nam lên đường đi đâu trong Thế Vận Hội 2016 này. Rõ ràng có chữ Olympic trên phông màn. Rõ ràng có chữ Rio trên phông màn. Nhưng tìm hoài không thấy chữ Brazil! Vậy sao không là Ô Lim Bích và vậy sao không là Ri Ô cho hòa âm điền dã luôn thể?

Uniform (3)

Tôi từ nhỏ đến nay mỗi khi đi đâu khỏi Sài Gòn (nay là Thành phố Hồ Chí Minh) đều có trong hành lý đôi giày tây, chiếc cravat, và bộ veston. Đơn giản vì “rủi” mình bất ngờ có ai mến thương mến yêu mến mộ mời đến ăn tiệc, ăn cưới, ăn giỗ, v.v., thì tôi luôn sẵn sàng tươm tất để “ứng phó”.

Đoàn vận động viên Việt Nam đi đâu khỏi đất nước này đều nên được cấp áo khoác tuyệt đẹp đơn giản vì…“rủi” bất ngờ đoạt huy chương thì có cái mà mặc lên nhận giải để khoe mỹ thuật thiết kế độc đáo của nước nhà và để thế giới nhận ra ngay quốc gia Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam qua thiết kế độc đáo ấy.

Nói tóm lại, việc sử dụng từ ngữ trên các phông màn thì cứ tự do muốn viết gì thì viết nếu cấm cửa tất cả các phóng viên trong và ngoài nước, cũng như đặt ngoài vòng pháp luật bất kỳ ai trên toàn thế giới đăng hình ảnh có nội dung phông màn của Việt Nam. Còn nếu tôn trọng thế giới thì đừng để họ hiểu lầm ta viết sai tên nước họ vì văn hóa Âu Tây tối kỵ việc ai đó viết sai tên họ của họ. Đừng để người Brazil nghĩ rằng hoặc ta viết sai tên nước họ hoặc ta đang sai thần đèn di dời Rio 2016 qua thiên hà khác.

Uniform (2)

Nói tóm lại, kỳ Olympic Games Rio 2016 ở Brazil – không phải Braxin – này thì trang phục khoác của đội tuyển quốc gia Việt Nam thuộc loại Ngoại Hạng vì không thể xếp vào hạng gì.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Giới thiệu bài đọc thêm có liên quan:

Chủ Tịch – Già – Cu Dơ Nhét Xốp

Vấn Nạn Yếu Kém Tiếng Anh Ở Việt Nam

Lao Xao Láo Xạo

Quà Quạ An Tri Hồng Hộc Chí

Hoàng Hữu Phước, MIB

04-8-2016

Laoxao1

Tôi luôn ở bậc thang trưởng thượng không màng đến các thùng rác bên vệ đường lịch sử nên không hề quan tâm đến những lao xao láo xạo trên không gian mạng.

Từ cách nay hai mươi lăm năm tôi đã không-ai-biết-chẳng-ai-hay-nào-ai-thuê-mướn miệt mài bút chiến hùng biện ầm ỉ trên không gian mạng với đủ loại người ngu xuẩn có mà chưa hiểu biết cũng có, gốc Việt có mà gốc lung tung cũng có, và đã âm thầm đạt được bao “thành quả” chẳng hạn như đã làm đám chống Cộng chấm dứt hẳn việc mắng chưởi thóa mạ Chủ tịch Hồ Chí Minh, hoặc đã khiến mấy trang mạng nước ngoài buộc phải thêm tên Việt Nam vào ô xổ xuống của mục thanh toán online, v.v. và v.v. Tôi chưa từng kể công – nhưng chắc hôm nào rỗi rảnh phải cố nhớ mà ghi ra để thiên hạ biết rằng không phải tự dưng cái gì cũng tự nhiên có được và rằng chỉ cần là một công dân yêu nước thật sự thì đâu cần được “phân công” mới bảo vệ quê hương – và cũng chưa hề được thưởng công. Thế nhưng sự oái oăm lại ở chỗ những thọc chọt lại ập đến tôi từ cả hai phía chống Việt như một lẽ đương nhiên tự nhiên dĩ nhiên và báo Việt như một sự suy đồi suy vi suy tàn quái đản.

Nhiều tháng trước, các học trò tôi có gởi tôi ảnh chụp trên. Nếu như mọi lần mỗi người nhắn hay báo cáo tóm tắt một sự việc gì đó riêng lẻ, thì kỳ này lạ lùng là  ngoài 4 học trò tôi gởi cùng lúc còn có 1 người lạ hoắc nhưng bị nhắc đến chung trong cái lời lao xao láo xạo đó nên cũng cố gắng tìm hiểu về tôi để gởi cái quỷ ấy cho tôi để xin được làm quen, khiến tôi tự nhủ để hôm nào “bí” đề tài sẽ viết đôi dòng về nó.

Gọi là láo xạo vì kẻ bẩn thỉu đó không biết gì về LinkedIn, chưa từng dám bước vào LinkedIn. Y chỉ đơn giản lấy các sự thật gồm: (a) ở Việt Nam thực sự có ông tên Hoàng Hữu Phước, (b) trên thế giới thực sự có cái nhà mạng tên LinkedIn, (c) Việt Nam thực sự có sự việc “bầu cử” năm 2016, và (d) Thành phố Hồ Chí Minh thực sự có nhân vật tên Lộc họ Đỗ có tên trên danh sách ứng cử được niêm yết. Thực hiện thói quen bịnh hoạn của kẻ ngàn đời thua trận, muôn kiếp đê hèn, y pha trộn các sự thật ấy với hy vọng tạo ra một chuyện có mùi sự thật để quăng vô mặt độc giả mạng vì thế nào cũng có người bị dính bẩn. Và nếu như tập hợp các nguyên liệu nào cùng bổ dưỡng thật sự như sầu riêng, chuối sống, trái khế, quả chanh, nước mía, tép tỏi, bó hành, củ cải trắng, củ giềng, và quả cà “dái dê” (từ ngữ trong Truyện Cổ Nước Nam) y đem xay nghiền thành hỗn hợp “đại bổ” đút cho người khác ăn thì bảo đảm từ trẻ nít đến người lớn đều phát ói với thứ hổ lốn ấy.

Nhân đây tôi xin chụp cơ hội này để nói rằng:

1) LinkedIn là trang mạng của doanh nhân thế giới, viết qua viết lại bằng tiếng Anh, cho đến lúc gần đây nhờ tôi phổ biến rộng khắp, cái gì cũng hê tên LinkedIn, nên mới bắt đầu có sự tham gia của nhiều người Việt, doanh nhân có mà sinh viên kiếm việc cũng đi lộn vô đó cũng có, và cộng đồng này viết tiếng Việt cao cấp ngân lượng có mà bình dân kiểu Facebook ba xu cũng có. Tóm lại, vào LinkedIn để “vận động bầu cử” đúng là ý tưởng của kẻ lao xao láo xạo, đơn giản vì (a) không lẽ “vận động” doanh nhân toàn cầu dồn phiếu cho me-sừ Hoàng Hữu Phước ở Việt Nam, (b) ngay cả nhiều người dân các tỉnh miền Bắc muốn dồn phiếu cho ông Hoàng Hữu Phước cũng không bao giờ thực hiện được vì chỉ có người dân ở mỗi ba quận 1, 3, và 4 của Thành phố Hồ Chí Minh mới có quyền đó, và (c) lộn rồi vì me-sừ Lộc Đỗ gì đó không phải là “cộng sự” hay là học trò tôi vì học trò thực thụ của tôi đa số làm nhà giáo và tất cả đã nghĩ hưu cũng như đã nghe lời tôi đừng bao giờ chường mặt ra cõi đời ô trọc này để hứng chịu gạch đá của bọn lao xao láo xạo ném trị tội ủng hộ “Thầy” Hoàng Hữu Phước, cũng như (d) quê xệ rồi vì me-sừ Lộc Đổ nhà ta cho biết chỉ ứng cử vào Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh chứ không phải Quốc Hội.

Kẻ lao xao láo xạo còn nói “lính” của tôi cũng ở trên LinkedIn vận động “PR rầm rộ” ì xèo cho tôi, trong khi (a) “lính” tôi không bao giờ đi lộn sân vì tôi không bao giờ tuyển “lộn” lính, và (b) tôi luôn sẵn sàng dạy cho bất kỳ ai đi “lộn sân” – kể cả mấy kẻ đi “lộn” vô Quốc Hội – như thí dụ đối với một em sinh viên chạy “lộn” vô LinkedIn:

Laoxao2Laoxao3Laoxao4Laoxao5

2)  Từ hơn 30 năm trước tôi đã luôn dặn dò sinh viên của tôi sắp định cư bên Mỹ 4 điều rằng (a) hãy cẩn trọng giáo dục con cái về nguồn gốc Việt Nam và đừng bao giờ chống Việt Nam Cộng Sản; (b) hãy cố học tập trong im lặng, đừng bao giờ mở miệng “thân Cộng sản Việt Nam” kẽo bị phe chống Cộng phát huy tự do dân chủ nhân quyền kiểu Mỹ quánh sưng mỏ không ai cứu; rằng (c) nếu buộc phải mắng chưởi “Cộng sản Việt Nam” để ngụy trang trong hang ổ sài lang thì cứ cố gắng diễn tuồng xuất sắc cất tiếng hòa âm điền dã, đừng sợ Thầy Phước ở quê nhà giận trách; rằng (d) đừng bao giờ trở về Việt Nam mà hãy tập trung phục vụ nước Mỹ để tất cả cùng nhằm hướng đến giấc mơ các con cháu của các em có ngày có đứa sẽ trở thành Tổng Thống Hoa Kỳ “da vàng gốc Việt” đầu tiên và lúc ấy ngầm giúp được nước Việt Nam quê cha đất tổ này hiệu quả nhiều hơn, vinh diệu hơn, cụ thể hơn.

Thế nên, cái lao xao láo xạo rằng tôi kéo một anh “cộng sự” gì đó về “phụng sự tổ quốc” thì rõ ràng là kẻ lao xao láo xạo đó đích thị là tên ngu đần, còn thua cả “yến tước an tri hồng hộc chí” (loài chim Yến chim Tước cách chi mà biết ý chí của chim Hộc chim Hồng) vì ít ra Yến và Tước còn có ngoại hình đẹp và âm thanh hay, không hề lao xao láo xạo như cái tên Hồ Hải thuộc giống loài quà quạ. Cũng vì tuyệt đối tuân lời dạy dỗ của Thầy mà các học trò của tôi dù ở Việt Nam hay hải ngoại không bất kỳ ai tham gia viết blog để đấu khẩu với bọn lao xao láo xạo nào dám chống Thầy mình và đất nước mà Thầy mình ra sức to mồm bảo vệ, còn các học trò giỏi đội lốt hăng say chống Cộng ở Mỹ thì thỉnh thoảng nếu có rời Mỹ đi Hà Lan hay Bắc Âu du lịch thì mới điện thoại cho Thầy bằng card điện thoại giảm giá để khỏi lưu chứng tích hoặc gởi bưu điện xứ lạ về cho Thầy một hủ đa sinh tố to đùng đủ uống mỗi hai năm.

3) Và cuối cùng, lý do vì sao cùng lúc nhiều người gởi tôi cùng lúc cái hình chụp lao xao láo xạo ở trên đã được họ giải thích cụ thể như sau:

– Họ bảo hình cho thấy rõ nhất sự láo xạo của kẻ đần vì lẽ ra sau khi viết xạo láo về Thầy Phước thì hãy để vài ngày sau hãy viết về Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, chứ viết liền kề như thế thì rõ là láo xạo chưởi tuốt bất kỳ ai là lãnh đạo Việt Nam và bất kỳ ai là cảm tình viên của cái chế độ của vị lãnh đạo ấy;

–  Họ cho rằng việc nói xạo láo về Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cho thấy kẻ viết cay cú cay đắng cay độc trước sự thành công của môt vị lãnh đạo của một nước Việt Nam thành công; cũng như

– Họ khẳng định việc nói xạo láo về “Thầy” Hoàng Hữu Phước càng cho thấy kẻ viết đã cay cú cay đắng cay độc đến dường nào vì phe “tự do – dân chủ – nhân quyền – lương tâm” của kẻ ấy có rọi đèn pha giữa ban ngày nắng nóng kiếm khắp trong phe cũng không có bất kỳ ai ở đẳng cấp cao bằng tương tự ông Thầy Phước của mấy ông mấy bà học trò đang hoặc sắp nghỉ hưu trí này cả, vì nếu họ có đấng nào cao cấp như thế thì họ lẽ ra nào có sá gì “con tép riu” tên Hoàng Hữu Phước không quyền lực chẳng ô dù không uy thế kinh tài gì sất mà cứ ra tay viết lao xao láo xạo nhọ bôi mài miệt “con ruốc con rươi” ấy.

Nói tóm lại, dựa vào các “thông tin” láo xạo do cái kẻ mang danh xưng “Hồ Hải” gì đấy nêu lên về tôi, các bạn từ đó có thể suy ra ngay rằng các lời “phán” của y về Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng toàn là lời láo xạo nhơ bẩn vốn là những thứ duy nhất mà y và những kẻ tương cận muôn đời thất bại như y có thể rặn ra được để có cái ăn trong đời. Cũng từ đây mà suy ra: nếu tôi chỉ là kẻ viết lách trong xó xỉnh wordpress.com riêng biệt này, không dám chường mặt ra chốn phù hoa đô hội facebook.com, không được tập đoàn quyền lực báo chí chính thống quốc gia ưa gì cái bản mặt, mà bọn “Hồ Hải” còn dựng chuyện vu vạ đến thế, thì các lãnh đạo Việt Nam chường mặt ra thế giới vinh quang và được tập đoàn báo chí chính thống quốc gia tiền hô hậu ủng thì bọn “Hồ Hải” còn xúc xiểm vu vạ khủng khiếp đến dường nào. Cũng từ đó mà suy ra: hãy vứt sọt rác những lời ca ngợi mà bọn “Hồ Hải” dành cho ai đó vì cũng chỉ toàn là lao xao láo xạo tuốt.

 

Dạo này tôi chậm viết hơn và đọc nhiều hơn, đơn giản vì ngày nay đã có sự gia tăng khủng khiếp về số lượng các blog viết bảo vệ chính nghĩa Việt Nam, tấn công các blog lao xao láo xạo trên không gian mạng, bằng quá nhiều các bài viết quá hay, quá chuẩn, quá mạnh, quá hiệu quả, và quá “độc” (đáo), khiến tôi tự an ủi rằng đã đến giai đoạn bùng phát của lực lượng chính nhân quân tử trí tuệ trí hóa vì nước vì dân nên tôi có thể yên tâm an phận mọn, rung đùi ngồi đọc thưởng thức bài họ viết, trong mỗi ngày nhàn hạ.

Tôi tất nhiên sẽ tiếp tục đóng góp cho LinkedIn các bài viết tiếng Anh để đáp lại các lời khen tặng của các nhà báo nước ngoài cũng như chính khách nước ngoài trong nhiều chục triệu dân cư cộng đồng LinkedIn cũng như sẽ viết các comments phê phán bằng tiếng Anh hay tiếng Việt đối với các ý kiến của thế giới doanh nhân trên LinkedIn, tất cả vì vinh danh tư cách một công dân nghiêm túc của nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam vậy.

Laoxao6Laoxao7Laoxao8

 

Nhân tiện, để chuộc lỗi vì đã viết về cái tên ngợm “Hồ Hải” đã lao xao láo xạo về tôi và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc làm bẩn tai bạn đọc, tôi xin kính trình cùng bạn đọc một số những đối đáp của tôi trên LinnkedIn để bạn đọc thấy tác giả bài viết này chỉ luôn uốn nắn sửa sai những xúc xiểm động đến Việt Nam, những giúp đỡ hoàn thiện các lập luận yếu kém, những phản bác các tư duy thiển cận, cùng những ủng hộ tham gia làm rõ các ý kiến xuất sắc của thiên hạ, qua đó các bạn có thể đánh giá thêm về tác giả bài viết này:

Laoxao9Laoxao10

Laoxao11

Laoxao12

Laoxao13Laoxao14

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:
A) Con Cái Gia Đình Láo Xạo Bị Lăng Tần Mắng Đại Ngu:

Những Lập Luận Ngu Xuẩn Của Kẻ Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng

B) Những Bài Viết Trên LinkedIn (Bằng Tiếng Anh, có dịch sang tiếng Việt)

Ngày Chiến Thắng 30-4-1975

Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước

Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam

Lời Khuyên Về Học Tiếng Anh – Tips for Learners of English

C) Những Comments Viết Trên LinkedIn Bằng Song Ngữ Anh-Việt

Không Lời 1

Không Lời 2

Có Lời

Một Thoáng Tư Duy

Mạng Xã Hội

Hậu Sự Cố Luật Hình Sự 2015

9 Yếu Kém Trầm Kha Trong Làm Luật Của Quốc Hội Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Đương Nhiệm Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

03-7-2016

LamLuat

Như đã nêu trong bài Sự Cố Luật Hình Sự 2015 đăng vào tuần trước, tôi có nêu các quy trình cực kỳ chi li, cực kỳ tốn kém tiền bạc, cực kỳ tốn kém thời gian, cực kỳ mang tính huy động nguồn lực nhân sự toàn xã hội cho mỗi dự án luật. Cũng vì vậy mà tôi có thể khẳng định rằng tất cả những lời bào chữa của các quan chức đối với sự cố Luật Hình Sự 2015 đều hoàn toàn sai khi trả lời phỏng vấn của báo chí rằng sắp tới đây để rút kinh nghiệm cho sự cố Luật Hình Sự 2015 các quy trình tham vấn cần được tiến hành lấy ý kiến rộng rãi của các chuyên gia và cử tri. Quy trình đã và đang có. Quy trình đã và đang rất bao trùm đối với khâu lấy ý kiến. Quy trình đã và đang rất tốn kém. Và tôi đoan chắc rằng nếu các quan chức Quốc Hội “rút kinh nghiệm” kiểu này thì mọi sự vẫn sẽ y như cũ vì “quy trình” đã chặt chẽ đủ đầy bao trùm rồi và hậu quả vẫn sẽ là những sai sót được lập đi lập lại trong công tác lập pháp. Chín lý do duy nhất gây ra “sự cố Luật Hình Sự 2015” và các Luật khác là như sau:

1- Tư Tưởng Cầu An: Chuyên Gia Tất Không Sai

Chuyên gia của Quốc Hội đã hoặc tự cao tự đại (ta là chuyên gia nên luôn đúng) hoặc giáo điều (những kỹ thuật văn bản mà Quốc Hội áp dụng từ thời Chủ Tịch Hồ Chí Minh thì luôn luôn đúng) hoặc cầu xin hai chữ bình an (công việc đa đoan nên chẳng dại gì động vào hệ thống cho rách việc trước khi ta nghĩ hữu hưởng nhàn từ bổng lộc dồi dào thụ hưởng từ Nhà Nước), nên đã không làm gì khi được Chủ Tịch Quốc Hội chuyển đến họ công văn sau của tôi, cho thấy họ sẵn sàng chấp nhận cái sai dù cái sai ấy chỉ là về kỹ thuật văn bản dự án Luật chứ chưa nói đến nội dung dự án Luật:

Hà Nội, ngày 27 tháng 10 năm 2013

Kính gởi Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Khóa XIII

Các Phó Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Khóa XIII

Bản sao kính gởi:

Trưởng Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh

Tổ Đại biểu Quốc hội Đơn vị 1, Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh

Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại

Kính thưa Chủ tịch và các Phó Chủ tịch Quốc Hội:

V/v :  Góp Ý Về Cách Đánh Số Trong Các Đạo Luật

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh;

Với những kinh nghiệm trong hoạt động giảng dạy, biên soạn giáo trình, và giao dịch đối ngoại qua hợp đồng kinh tế và thư tín kể từ những năm 1980 đến nay,

Kính mạo muội có các ý kiến cá nhân như sau về về cách đánh số trong các đạo luật của Việt Nam:

1) Hiện nay tại tất cả các trường đại học ở Việt Nam dù đội ngũ giảng viên cơ hữu đều có danh xưng học vị thạc sĩ, tiến sĩ – mà đa số tốt nghiệp từ các trường tư bản – nhưng không hiểu sao trong các giáo trình họ soạn hay viết, các văn bản hay thông báo nội bộ trường, các hướng dẫn khóa luận tốt nghiệp cho sinh viên, v.v., đều không theo bài bản khoa học chuyên nghiệp của nước ngoài trong cách đánh số. Chẳng hạn họ sử dụng rất nhiều những ký hiệu như dấu hoa thị (*) và dấu chấm (.) trước vô số những chi tiết dẫn giải phụ, thay vì phải dùng đến mức độ thí dụ như  IV.A.a.8.iii. chẳng hạn, khiến sinh viên sau này có ra nước ngoài học cao hơn sẽ gặp khó khăn về lập bố cục luận án.

2) Trong khi đó, các đạo luật ở Việt Nam lại vướng vấn đề khác, có thể do tự ái dân tộc hay vì hiểu nhầm ý nghĩa của “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” nên mặc định sử dụng thứ tự mẫu tự tiếng Việt để đánh dấu các đoạn trong văn bản pháp luật, pháp quy, của nhà nước, đặc biệt xuất hiện trong các đạo luật, theo đó thứ tự thí dụ tuần tự là A, B, C, D, Đ, E, G,… hay a, b, c, d, đ, e, g, …, v.v, (sử dụng đ nhưng không rõ lý do cho phép dùng đ trong khi lại không sử dụng các chữ như ă/â/ê/ơ/ô/ư trong đánh số thứ tự) khiến các bản tiếng Anh (hay tiếng nước ngoài khác) sẽ gây khó khăn cho sự tham khảo của người nước ngoài do không có từ tương đương trong tiếng Anh để họ hiểu ký hiệu đ đó là gì và phải phát âm ra sao trong quá trình tranh tụng của họ tại tòa án Việt Nam, hoặc khi đánh máy dẫn chứng trong văn bản của họ gởi cơ quan nước ta.

Với sự thể như trên, tôi kính đề nghị Quốc hội quy định sử dụng thống nhất mẫu tự bảng chữ cái tiếng Anh để “quốc tế hóa” cách đánh số văn bản pháp luật, pháp quy của Việt Nam, theo đó các số thứ tự sẽ là A, B, C, D, E, F, G…,J, …,W, Y, Z, và a, b, c, d, e, f, …, j, …, w, y, z. Sự sử dụng theo cách này hoàn toàn không xa lạ với người Việt hay vi phạm bất kỳ nguyên tắc nào về văn hóa Việt, khi mà chính Chủ tịch Hồ Chí Minh đã hay dùng các mẫu tự như F và Z trong các bản thảo của Người, còn văn bản của Trung Ương Đảng luôn dùng ký hiệu TW, trong khi xã hội đã quen với J từ tên quốc gia Nhật Bản (Japan).

Ngoài ra, xin quy định cấm sử dụng các ký hiệu như dấu hoa thị (*) hay dấu chấm (.) trong đánh số các đoạn trong văn bản pháp luật/pháp quy để sự dẫn chứng tham khảo trở nên chuyên nghiệp và thực tế hơn, thí dụ như:

– theo nội dung điều II.A.1.c.ix

vì không thể nào dẫn chứng bằng cách nói rằng

–  theo điều II Khoản A Mục 1 dấu hoa thị thứ ba, dấu chấm thứ 9

Kính mong nhận được sự quan tâm của Chủ tịch và các Phó Chủ tịch Quốc hội đối với các ý kiến trên.

Trân trọng biết ơn Chủ tịch Quốc hội và các Phó Chủ tịch Quốc hội.

Hoàng Hữu Phước

Đại biểu Quốc hội Khóa XIII, Đoàn Tp Hồ Chí Minh

2- Tư Tưởng Cực Đoan Duy Ý Chí: Thiếu Linh Hoạt Hấp Ta Hấp Tấp

Sự cố Luật Hình Sự 2015 được bào chữa là do phải “tuân theo” quy trình thảo luận tại một kỳ họp toàn thể của Quốc Hội và thông qua tại kỳ họp toàn thể tiếp theo. Đây vừa thể hiện (a) sự không nghiêm túc nhận khuyết điểm ngay, (b) sự dối trá với nhân dân vì thực tế đã có sự linh hoạt đối với Luật Đất Đai vốn trải qua ba kỳ họp toàn thể của Quốc Hội cũng như bộ luật “gốc” là Hiến Pháp kéo dài nhiều kỳ họp toàn thể Quốc Hội, (c) sự chạy theo thành tích bằng mọi giá, và (d) sự sùng bái ý kiến lãnh đạo.

Đối với phần “sùng bái ý kiến lãnh đạo” nêu trên, dẫn chứng ở đây là chỉ cần Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng thực hiện Nghị quyết Trung Ương Đảng tuyên bố khởi động soạn thảo dự án Luật Biểu Tình, là mọi sự phải răm rắp tuân theo. Khi tôi phát biểu ứng khẩu tại nghị trường Quốc Hội về sự hấp ta hấp tấp đối với đề xuất dự thảo dự án Luật Biểu Tình, tôi đã dựa trên sự thật rằng (a) nội dung “biểu tình” chưa hề được Việt Nam làm rõ về ngữ nghĩa, (b) vẫn có nghị sĩ chưa hiểu biết gì về sử liệu “biểu tình” nên phát biểu sai sự thật, (c) vẫn chưa nghị sĩ nào lưu ý đến một sự thật là quyền “biểu tình” không thể được thực thi bởi toàn dân mà chỉ đối với thị dân các đô thị lớn nên nhất thiết phải qua trưng cầu dân ý, (d) đa số nghị sĩ bất tài vô dụng đã luôn xem “luật biểu tình” là cái phao để bấu víu vào đấy như “trả xong nợ với nhân dân” hầu tránh sự thật rằng sự chậm đưa đất nước thành cường quốc mới là cái nợ duy nhất đối với toàn dân tộc, và nhất là (e) khi cái gọi là quy trình “hai kỳ họp” sẽ khiến có sự hấp ta hấp tấp trong soạn thảo và thông qua tại Quốc Hội bất chấp yêu cầu “phải biết lo trước cái lo của người dân” nơi mỗi chính khách thực thụ khiến sẽ dẫn đến một sự cố lớn hơn sự cố “Luật Hình Sự”. Chính sự “sùng bái ý kiến lãnh đạo” này mà báo chí hùa nhau lập công, xách động cuộc tấn công toàn diện nhằm vào tôi không những trên báo in mà còn trên không gian mạng. Chân lý bao giờ cũng chiến thắng, vì nhân dân – qua sự đại diện của các nghị sĩ – đã ủng hộ tôi nên tôi đã thành công trong việc ngăn chặn được sự hấp tấp đối với cái gọi là “Luật Biểu Tình” trong suốt nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016). Tất nhiên, cũng trong suốt nhiệm kỳ này tôi đã tích cực viết blog các bài nghiên cứu sâu về “biểu tình” cả về ngữ nghĩa và thực tế, nhằm giúp Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) có thể có đủ các tham khảo cần thiết cho sự soạn thảo dự án “Luật Biểu Tình”.

Tóm lại, dự án “Luật Biểu Tình” đã tránh được vết xe đổ của dự án “Luật Hình Sự 2015”.

3- Tự Tung Tự Tác Của Chuyên Gia

Có một sự cố đã bị dấu giếm tại Kỳ họp thứ 11 của Quốc Hội Khóa XIII đối với  Dự Thảo Luật Dược Sửa Đổi mà tôi có chống gậy ra Hà Nội tham dự . Người dân chỉ biết rằng ngày 06 tháng 4 năm 2016 Quốc Hội đã biểu quyết thông qua Luật Dược Sửa Đổi với hiệu lực thi hành từ tháng 7 năm 2016. Sự thể là sau khi đã họp Tổ, thảo luận lần chót tại phiên họp toàn thể Quốc Hội tại nghị trường, cũng như lấy phiếu góp ý về những điều khoản “nhạy cảm”, Ủy ban Thường Vụ Quốc Hội đã được “chuyên gia” trình ký bản tiếp thu giải trình của Ủy ban chuyên trách chuyên môn của Quốc Hội. Song, khi bản in cuối cùng dự án luật trên cơ sở các điểm mà các nghị sĩ đã viết phiếu góp ý và được ủy ban chuyên trách chuyên môn của Quốc Hội chấp nhận để thường Vụ thông qua, được gởi đến các đoàn nghị sĩ thì các nghị sĩ của đoàn Thành phố Hồ Chí Minh như Bà Phạm Khánh Phong Lan (Giám Đốc Sở Y Tế) và Ông Nguyễn Đông Phong (Giám đốc Sở Công An) phát hiện nội dung của vài điều đã bị sửa đổi khác với nội dung kiến nghị của họ đã được Thường Vụ chấp nhận. Sự nghiêm trọng ở chỗ nếu không phát hiện sự tự  tung tự tác tự ý sửa đổi các điều luật ấy, cơ quan an ninh trên cả nước sẽ bó tay trước các tội phạm ma túy, còn cơ quan y tế trên toàn quốc sẽ bó tay đối với việc kinh doanh tự do các tiền chất ma túy. Khoan hãy nói đến nghi án là các “chuyên gia” văn bản pháp luật của Quốc Hội đã “ăn tiền” của Mafia để sửa nội dung Luật nhằm trói tay Quốc Hội với mặc định là luật đã ban hành thì phải có hiệu lực thực hiện ít nhất là 10 năm mới được sửa đổi, mà chỉ cần nêu sự việc họ tự ý sửa điều khoản Luật đã là hành vi phạm pháp cực kỳ nghiêm trọng.

Đoàn nghị sĩ Thành phố Hồ Chí Minh đã phải hỏa tốc gởi công văn đến Tân Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân để báo cáo sự việc, chưa kể phải tranh luận thuyết phục vị chủ nhiệm ủy ban có liên quan vì vị này do sợ bị trách nhiệm liên đới nên cố gắng biện minh rằng “tuy đúng là mấy em đó có lỡ tay sửa đổi nhưng tôi thấy nội dung vẫn có thể hiểu được là tương đồng”.

4- Chạy Theo Hư Danh

Cái mang tính “thời thượng” ngày nay là nghị sĩ Việt Nam hay nói về “nhân quyền” như một thứ trang sức à-la-mode. Hàng chục năm trước, khi nghe Quốc Hội nói về “tính nhân đạo” trong xóa bỏ nhiều tội danh tử hình, tôi đã than với đồng sự rằng luật pháp nước ta đã hỏng bét rồi vì tội phạm sẽ gia tăng, và các đồng sự đã khuyên tôi rằng “anh nên cố ra làm nghị sĩ một lần đi”. Đến khi tôi làm nghị sĩ thì cái thứ trang sức ấy đã quá choáng ngợp đến độ người ta thi nhau nói về “biểu tình”, về “nhân quyền”, và về “tiêm thuốc độc”. Rốt cuộc, cái việc “tiêm thuốc độc” sau khi luật đã ban hành lại không thực hiện được vì Việt Nam không sản xuất được, còn các viện bào chế thế giới không chịu bán cho Việt Nam vì họ viện lý do…nhân đạo! Thế là Quốc Hội lại họp toàn thể để bàn việc lùi ngày áp dụng Luật hoặc ra Nghị Quyết sửa đổi Luật.

5- Cung Cách Lãnh Đạo “Camouflage” Ở Đoàn Đại Biểu Quốc Hội

Như đã nêu trong một trong những bài “tư vấn các nghị sĩ mới” về công việc một nghị sĩ Việt Nam, tôi có ngụ ý về cung cách “camouflage” của lãnh đạo Đoàn Nghị Sĩ. Ở đây, tất nhiên, tôi chỉ nói về Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016) Thành phố Hồ Chí Minh chứ không dám nói nội dung sau đây có ở tất cả các đoàn của các tỉnh thành trên cả nước.  Lãnh đạo Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh luôn nói thẳng rằng Đoàn Nghị Sĩ Thành phố Hồ Chí Minh phải luôn luôn phát biểu hay nhất tại nghị trường. Hay nhất, tất nhiên chỉ mang nội hàm liên quan đến cái sự “nghe lọt lổ tai” của người dân và của báo chí, chứ không bao giờ mặc định phải luôn kèm sáu thuộc tính quan trọng hơn là (a) đúng thực tế thực hành, (b) có sức thuyết phục đối với chính phủ và quốc hội, (c) có tính khả thi cao đối với Nhà nước, (d) áp dụng được đối với toàn hệ thống, (e) có tính định tính, và (f) sau đó định lượng được với kết quả minh bạch như ý.

Để đạt yêu cầu về “hay”, sau mỗi lần họp Tổ, Trưởng Đoàn dựa vào hai biện pháp  duy nhất là Thu Hút (phải là người mà báo chí luôn tập trung ghi chép ý phát biểu để dăng báo) và Từ Chương (phải là chức sắc của ngành) để chỉ định nghị sĩ nào sẽ nhấn nút đăng ký phát biểu trước ở nghị trường, và nếu thời gian cũng như số lượng đăng ký ít thì các nghị sĩ khác trong Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh có thể nhấn nút đăng ký tiếp. Điều này khiến các nghị sĩ khác hoặc không làm gì cả hoặc như tôi miệt mài viết kiến nghị gởi email đến lãnh đạo Quốc Hội.

Suy ra, việc đóng góp ý kiến cho các dự thảo dự án Luật đã không thể nào có chất lượng cao khi các nghị sĩ dù họp Tổ hay họp toàn thể ở Nghị Trường chỉ được phát biểu trong 7 phút, thay vì lẽ ra họ nên soạn thảo bằng văn bản để các ý kiến được trình bày đầy đủ hơn, khoa học hơn, dễ tham khảo hơn đối với các ủy ban chuyên trách có liên quan, và đặc biệt là phục vụ tốt nhất cho công tác lưu trữ tàng thư cực kỳ quan trọng như tại tất cả các Nghị Viện trên thế giới.

“Camouflage” tức là đội lốt, ngụy trang.

Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh luôn có bộ “camouflage” hào nhoáng trong phát biểu 7 phút phục vụ cho các trang báo in vốn là công cụ tuyên truyền của Nhà Nước, và sự phồn vinh thịnh vượng của đất nước thì vẫn chưa thấy dù ở chân trời, trong khi sự phát triển tốt đẹp của Thành phố Hồ Chí Minh chỉ thuần ở ngôn từ tổng kết.

6- Cung Cách Đại Biểu Quốc Hội Là Chức Sắc Địa Phương

Cũng tại Thành phố Hồ Chí Minh, do tuyệt đại đa số các nghị sĩ đều là chức sắc cùng đứng dưới mái nhà của Thành Ủy, mà điều lệ của Đảng rất nghiêm ngặt về tính phục tùng, nên dù muốn dù không thì sự sinh hoạt nội bộ thiên nhiều về phe nhóm quyền lực của thứ tự trên dưới chứ không của đẳng cấp ngang bằng tức cùng là nghị sĩ đại diện cho dân.

Như dẫn ra trong thí dụ dưới đây, tôi đã gởi ngay cho Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm một công văn khẩn cấp, ngay khi đến dự phiên họp của Hội Đồng Nhân Dân, được phát tập tài liệu các nghị quyết sẽ được thông qua, và nhận ra ngay những lỗi nghiêm trọng trong một dự thảo:

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 09 tháng 12 năm 2013

Kính gởi : Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Tp Hồ Chí Minh

Đồng kính gởi: Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Tp Hồ Chí Minh

Bản sao kính gởi:

-Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh

-Lãnh đạo Đoàn Đại biểu Quốc hội Tp Hồ Chí Minh

-Tổ Đại biểu Quốc hội Tp Hồ Chí Minh, Đơn vị 1

-Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội

V/v.: Thư góp ý khẩn cấp về Tờ trình số 6015/TTr-UBND ngày 11-11-2013 của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh về Bổ sung Quỹ Tên đường tại Thành phố Hồ Chí Minh và Báo cáo số 790/BC-VHXH ngày 05-12-2013 của Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh thẩm tra tờ trình nói trên.

Kính thưa Quý lãnh đạo:

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Khóa XIII, Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh,

Qua tham dự phiên khai mạc Kỳ họp thứ 12 Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh  Khóa VIII sáng Thứ Hai 09-12-2013, và tham khảo Tờ trình số 6015/TTr-UBND ngày 11-11-2013 của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh về Bổ sung Quỹ Tên đường tại Thành phố Hồ Chí Minh, tôi xin kính gởi đến Quý Lãnh đạo các ý kiến đóng góp khẩn cấp theo thứ tự nội dung sau:

A- Về 8 Tên Nhân Vật Người Nước Ngoài:

1- Những điểm không đúng và các kiến nghị (về xem xét lại sự lựa chọn, và phương pháp viết tên):

a) Marie Cuirie: Tên viết đúng phải là Marie Curie (tên đầy đủ là Marie Sklodowska-Curie) và thích hợp theo cách dùng của tên tiếng Anh.

b) Nêru. J – Jawaharlãl Nehru: Tên viết đúng nên là Jawaharal Nehru vì kiểu Việt hóa phiên âm thành Nêru không nên tiếp tục tồn tại ở Việt Nam trong thế kỷ XXI này, nhất là khi các tên khác trong danh mục của tờ trình lại không ở dạng Việt hóa phiên âm tương tự. Đồng thời loại bỏ dấu ngã trên chữ cái “a” như thể hiện trong báo cáo, để cho đúng theo cách dùng của tên tiếng Anh.

c) Hô-xê Mác-ti: Việc Việt hóa phiên âm này là điều không nên tiếp tục tồn tại như trường hợp ở trên của “Nêru”. Dù tên viết bằng tiếng bản xứ của nhân vật này là José Martí với hai từ và mỗi từ có một dấu sắc (tên đầy đủ là José Julián Martí Pérez tức là có bốn từ và mỗi từ đều có một dấu sắc) thì chúng ta cũng nên sử dụng cách viết trong tiếng Anh là Jose Marti. Đặc biệt nên chấm dứt kiểu phiên âm cho đúng với bản ngữ đặc thù thí dụ Mê-hi-cô, vua Hoan Các-lốt, Hô-xê, v.v., thay vì sử dụng tiếng Anh chung với toàn nhân loại là Mexico, vua Juan Carlos, Jose, v.v. Lập luận một cách khác: từ “Hồ Chí Minh” ở tiếng Việt không bao giờ được phát âm đúng ở tiếng Nga (phiên âm thành “khô-si-min”) vậy thì Việt Nam không có lý do gì lại phải tự trói buộc rằng mình phải phát âm (thậm chí viết ra cho giống y như cách phát âm) cho đúng ngôn ngữ Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đối với chữ cái “J” trong Jose và Juan, thành Hô-xê và Hoan, v.v…

d) Kovalevskaya: Trong khi tên của những nhân vật khác được viết quá đầy đủ thì tên của nữ nhân vật này lại bị bỏ hết phần tên và chữ lót. Tên đầy đủ là Sofia Vasilyevna Kovalevskaya theo kiểu dùng tiếng Anh viết lại y cách phát âm tiếng Nga Со́фья Васи́льевна Ковале́вская. Đây là trường hợp củng cố lập luận đối với Hô-xê Mác-ti ở trên, nghĩa là khi chữ cái một ngôn ngữ – ở đây là tiếng Nga – không thể được thể hiện bằng bàn phím của đa số nhân loại, người ta chấp nhận sử dụng cách ghi tên theo tiếng Anh. Ngoài ra, đối với trường hợp của Sofia Kovalevskayacần phải để ý thêm đến chi tiết Bà thích dùng tên Sophie Kowalevski (hay Sophie Kowalevsky) trên tất cả các tác phẩm nghiên cứu của Bà và đó cũng là cách giới khoa học quen viết về tên Bà, nên cần cân nhắc lựa chọn giữa việc “dùng tiếng Anh phiên âm tên tiếng Nga thành tên tiếng Anh Kovalevskaya” hay “dùng cách viết thuần tiếng Anh đối với tên tiếng Nga để cho ra Kowalevski/Kowalevsky thuần Anh.” Diễn giải theo cách khác, nếu chúng ta “dùng tiếng Anh phiên âm tên tiếng Nga của thủ đô nước Nga thành tên tiếng Anh Moskva” thì e là đa số nhân loại không hiểu ta đang nói về ai hay về cái gì, nhưng nếu ta “dùng cách viết thuần tiếng Anh đối với tên tiếng Nga của thủ đô nước Nga để cho ra Moscow” thì đa số nhân loại sẽ hiểu ngay. Vì vậy, trong trường hợp này, tôi đề nghị nên xem xét sử dụng Sophie Kowalevsky (hoặcSophie Kowalevski) là tên danh chính ngôn thuận của Bà khi dời sang sống và làm việc ở Đức và Thụy Điển.

e) Albert Bruce SabinRobert Koch tuy là hai nhà y học có công lớn đối với nhân loại (Sabin chế tạo ra vắc xin ngừa bại liệt, còn Koch tìm ra vi khuẩn bịnh than, bịnh tả, và bịnh lao), nhưng vẫn dễ gây tranh cải về vai trò của nhiều người cũng có tầm quan trọng tương tự như Alexander Fleming đã chế ra Penicillin hay các vị chế ra các thứ thuốc khác cho những bệnh truyền nhiễm nguy hiểm khác, dẫn đến yêu cầu có thể có nơi cử tri đối với việc đưa thêm nhiều tên tuổi y học khác cũng đoạt giải Nobel Y học như Koch vào danh sách này.

f) Jean Baptiste Louis Pierre: Xin xem lại trường hợp này vì nếu vị này có “công” xây dựng Thảo Cầm Viên Sài Gòn thì sẽ không tránh khỏi chất vấn rằng sau này sẽ có những đường phố mang tên các vị đã có “công” xây Nhà thờ Đức Bà, Nhà Hát Lớn, Vườn Tao Đàn, và tòa nhà Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh.v.v..

2) Tôi xin giới thiệu thêm tên 7 nhân vật người nước ngoài thật sự có giá trị giáo dục cao, mang ý nghĩa chính trị lịch sử cách mạng Việt Nam sâu sắc

a) Francis Henry Loseby (Luật sư Anh đã làm thất bại âm mưu của chính quyền Hong Kong muốn giao nộp Nguyễn Ái Quốc cho thực dân Pháp)

b) Norman Morrison (Công dân Mỹ tự thiêu ngày 02-11-1965 trước Ngũ Giác Đài, nơi làm việc của Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara, để phản đối Mỹ gây chiến ở Việt Nam. Norman là nhân vật trong bài thơ “Emily” của Tố Hữu)

c) Olof Palme (Thủ tướng Thụy Điển, ủng hộ Việt Nam trong chiến tranh chống Mỹ, bị ám sát ngày 28-02-1986). Tên đầy đủ là Sven Olof Joachim Palme

d) Jeffrey Glenn Miller (Nam sinh viên 20 tuổi của Đại học Kent, Hoa Kỳ, bị cảnh sát hạ sát ngày 04-5-1970 khi biểu tình chống sự xâm lược của Mỹ ở Việt Nam)

e) Allison B. Kraus (Nữ sinh viên 19 tuổi của Đại học Kent, Hoa Kỳ, bị cảnh sát hạ sát ngày 04-5-1970 khi biểu tình chống sự xâm lược của Mỹ ở Việt Nam)

f) William Knox Schroeder (Nam sinh viên 19 tuổi của Đại học Kent, Hoa Kỳ, bị cảnh sát hạ sát ngày 04-5-1970 khi biểu tình chống sự xâm lược của Mỹ ở Việt Nam)

g) Sandra Lee Scheuer (Nữ sinh viên 20 tuổi của Đại học Kent, Hoa Kỳ, bị cảnh sát hạ sát ngày 04-5-1970 khi biểu tình chống sự xâm lược của Mỹ ở Việt Nam)

B- Về 19 Tên Nhân Vật Lịch Sử Trước Thế Kỷ XX:

– Vũ Phạm Hàm: Xin xem lại trường hợp này vì theo chú thích của Tờ trình thì vị danh sĩ này nhờ “quán” tờ báo “Đông Văn” nên được đánh giá là “tuy chưa bộc lộ rõ nét nhưng qua đó cũng đã thể hiện lòng yêu nước kín đáo của ông”. Tôi cho rằng nếu dựa vào chi tiết đây là vị thi đỗ thủ khoa Thi Hương và tiến sĩ Thi Hội và Thi Đình rồi làm quan thì nhất thiết phải đưa vào danh sách rất nhiều vị khoa bảng khác. Riêng ghi chú rằng ông có “nhiều tác phẩm được nhiều người tìm đọc và đánh giá cao” thì rất vô nghĩa do các nhà nho đều có các tác phẩm xướng họa thi văn, và vấn đề ở đây là chỉ có kiệt tác mới được đưa vào chương trình văn học ở các cấp lớp trong hệ thống giáo dục Việt Nam. Vì vậy, tôi đề nghị nghiên cứu thêm về danh sĩ này và viết lại nội dung về ông trong tờ trình để việc đề nghị dùng tên ông đặt tên đường mới không gây những phản ứng không có lợi từ cử tri.

C- Về 45 Tên Nhân Vật Lịch Sử Sau Thế Kỷ XX

Trần Sĩ Hùng: Kính đề nghị điều tra thêm về năm mất của vị anh hùng cách mạng này, vì ghi chú rằng ông “về nhận công tác ở Cục Bảo Vệ Chính Trị 1 – Bộ Công An cho đến khi nghỉ hưu” có thể sẽ gây ra thắc mắc vì sao Bộ Công An không biết cán bộ của mình mất lúc nào, và vì sao “nghỉ hưu” vốn liên quan đến nhiều cơ quan giải quyết chế độ chính sách mà không nơi nào biết vị này ở đâu, mất lúc nào, để lo việc hậu sự long trọng cho người anh hùng cách mạng này.

D- Về 27 Tên Nhà Nghiên Cứu, Nhà Hoạt Động Văn Hóa Nghệ Thuật, Khoa Học Kỹ Thuật:

1- Đề xuất cách lựa chọn:

a) Đối với các “nhà nghiên cứu, hoạt động văn hóa-nghệ thuật, khoa học-kỹ thuật” nên đặt ra các thang bậc để đánh giá những đóng góp (ưu tiên lựa chọn nhân vật thuộc bậc thang “cao”):

– Trung bình: làm tốt công việc chuyên môn, phẩm hạnh tốt

– Khá: phát triển được chuyên môn của bản thân có lợi cho nước cho dân và cho sự nghiệp giáo dục, văn hóa, kinh tế, v.v.

– Cao: rạng danh nước Việt Nam với thế giới (ở nước ngoài ngay cả một cá nhân ca sĩ hay một ban nhạc cũng có thể gây ảnh hưởng đến cả thế giới)

b) Đối với tác phẩm văn hóa phải theo cách nhìn nhận giá trị thông lệ là qua thử thách của thời gian bao nhiêu chục năm

2- Đề nghị xem lại các trường hợp sau:

a) Phạm Trọng Cầu: Vị này có những nổi bật về tài năng cá nhân, nhưng sự cống hiến của bản thân vị này đối với việc trực tiếp tác động hiệu quả cao vào sự phát triển âm nhạc nước nhà – đặc biệt làm vang danh âm nhạc Việt Nam ra thế giới – không rõ nét

b) Thanh Nga: Vị này có những nổi bật về tài năng cá nhân, nhưng sự cống hiến của bản thân vị này đối với việc trực tiếp tác động hiệu quả cao vào sự phát triển âm nhạc nước nhà – đặc biệt làm vang danh âm nhạc Việt Nam ra thế giới – không rõ nét

c) Út Trà Ôn: Vị này có những nổi bật về tài năng cá nhân, nhưng sự cống hiến của bản thân vị này đối với việc trực tiếp tác động hiệu quả cao vào sự phát triển âm nhạc nước nhà – đặc biệt làm vang danh âm nhạc Việt Nam ra thế giới – không rõ nét

d) Xuân Quỳnh: Vị này có những nổi bật về tài năng cá nhân, nhưng các tác phẩm  chưa qua thẩm định của đủ thời gian thông lệ để được nhìn nhận giá trị văn học cũng như vị trí cao trọng trong văn học sử nước nhà để từ đó làm vẻ vang cho tên tuổi của tác giả.

E- Về 2 Tên Địa Danh:

Xin giới thiệu thêm tên địa danh:

– Phong Nha : đây là nơi được Hiệp Hội Hang Động Hoàng Gia Anh Quốc đánh giá là đẹp nhất thế giới và được tạp chí National Geographic phát hành số chuyên khảo giới thiệu với nhân loại. “Làm rạng danh Việt Nam trên thế giới” cũng nên là tiêu chuẩn xét đưa vào danh sách tên đặt cho đường phố ở Thành phố Hồ Chí Minh.

F- Kiến Nghị:

Kính đề nghị Quý Lãnh Đạo Thành phố Hồ Chí Minh cho phép tôi được tham gia tham khảo đóng góp ý kiến đối với những chương trình, dự tính, dự án, của địa phương về kinh tế, xã hội, giáo dục, văn hóa, học thuật, an ninh-trật tự, v.v., nếu không thuộc loại tối mật của Thành phố, để giúp được nhiều hơn cho Thành phố.

Kính mong nhận được sự quan tâm của quý lãnh đạo.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước

Đại biểu Quốc hội Khóa XIII

Đoàn ĐBQH Thành phố Hồ Chí Minh

Tuy nhiên, bà Chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh đã không cho sửa sai cũng như chưa hề cảm ơn tôi dù là bằng lời nói hay bằng công văn.

Tương tự, tôi đã có thư gởi Nghị sĩ Phạm Khánh Phong Lan (Phó Giám Đốc Sở Y Tế) để nêu những tồi tệ trong việc kê toa thuốc tắc trách đầy nguy hiểm nơi các bịnh viện lớn ở Thành phố Hồ Chí Minh nhưng thay vì nhận được ý kiến phản hồi của vị chức sắc ấy, tôi lại nhận được lời nhắc nhở của Trưởng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016) Thành phố Hồ Chí Minh rằng tôi đã làm mếch lòng nghị sĩ Phong Lan; cũng như khi tôi gởi thư đến Nghị sĩ Huỳnh Ngọc Ánh (Phó Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh) đề nghị can thiệp vụ làm ngơ kéo dài việc khiếu kiện của vị bô lão trên 90 tuổi Lý Vĩnh Bá ở Quận Phú Nhuận thì tôi chỉ làm cụ Lý Vĩnh Bá phải chịu đựng thêm sự “hành hạ” của Tòa Án Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh mà thôi.

Đấy là ở phạm vi một Thành phố. Liệu ở phạm vi Quốc Hội thì có chăng việc tương tự trong cách hành xử đối với các góp ý của các nghị sĩ địa phương – nhất là khi đó là nghị sĩ ngoài Đảng, không thế lực, chẳng ô dù?  Vì rằng nếu cung cách này phổ biến thì các dự án Luật sẽ luôn có vấn đề về nội dung sau khi được Chủ Tịch Nước ban hành.

7- Sự Bất Cập Trong “Tạo Điều Kiện” Cho Đại Biểu Quốc Hội

Có vị mới đây đã trả lời phỏng vấn rằng Quốc Hội có khoản trợ cấp để giúp các nghị sĩ có tiền làm việc với chuyên gia khi nghiên cứu về luật.

Trên thực tế: có mục trợ cấp ấy. Đây là việc bình thường, vì trên toàn thế giới không phải cứ là nghị sĩ thì biết tất tần tật mọi thứ.

Trên thực tế: trên cơ sở định mức của Quốc Hội cho mỗi lần sử dụng chuyên gia, nghị sĩ phải điền vào một biểu mẫu hợp đồng và phải nộp hợp đồng ấy cùng bài viết của chuyên gia cho Văn Phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội để được nhận vài triệu đồng trả công cho chuyên gia.

Tôi đã gởi thư đến Chủ Tịch Quốc Hội để nêu các luận điểm sau:

1- Hợp đồng quá sơ sài

2- Ai mới được gọi là “chuyên gia” và Quốc Hội có danh sách “chuyên gia” trên toàn quốc cho mỗi lĩnh vực không?

3- Nếu “chuyên gia” về một lĩnh vực đặc thù không sẵn có ở địa phương thì phải làm sao?

4- Nếu chỉ có một “chuyên gia” của một lĩnh vực đặc thù nào đó thì phải chăng Quốc hội cho phép chi trả cho một “chuyên gia” ấy bất kể anh ta nhận “viết bài” cho 450 nghị sĩ và gởi cùng một bài viết cho 450 vị ấy để nhận 450 phần tiền do các nghị sĩ không thể biết ngoài mình ra còn có ai sử dụng dịch vụ của “chuyên gia” ấy?

5- Tại sao phải nộp “bài viết” kèm theo, vì đó là thứ mà nghị rất cần giữ để “đọc” tại hội trường vào những buổi “trực tiếp truyền hình”?

6- Tôi – và chắc nhiều nghị sĩ khác cũng thế – không bao giờ cần thuê mướn “chuyên gia” kiểu đó, mà chính tôi phác thảo các yêu cầu cho một đề tài và rất cần thuê người dựa theo đó mà tìm các tài liệu giúp tôi, dịch các tài liệu ấy nếu từ nguồn nước ngoài, in ấn các tài liệu ấy để tôi đọc và đánh dấu các đoạn cần thiết, đánh máy tổng hợp các phần tôi đã đánh dấu để in ra nộp lại cho tôi dùng trong công văn góp ý do chính tôi soạn. Vậy những nhu cầu này có được xem là sử dụng “chuyên gia” không?

7- Do không phải tất cả các tư vấn của “chuyên gia” đều có giá trị sử dụng nên Quốc hội có sẽ đồng ý thanh toán cho “chuyên gia” ấy không nếu “công trình” của “chuyên gia” bị nghị sĩ có liên quan quyết định bỏ, không dùng đến?

Tất nhiên, tôi chưa từng nhận được phúc đáp của Chủ Tịch Quốc Hội, và suốt từ năm 2011 đến nay tôi luôn xuất tiền túi ra để thanh toán cho “chuyên gia” của tôi chứ không dại gì làm hồ sơ xin thanh toán cho “chuyên gia” vì tôi luôn thận trọng không bao giờ để bản thân bị mang tiếng đối với bất kỳ việc gì có liên quan đến tiền bạc một khi hợp đồng quá yếu kém dù do Bộ Tài Chính chấp bút, còn điều kiện thì quái gở.

Như vậy, các nghị sĩ khác nếu có sĩ diện giống tôi nhưng lại không muốn bỏ tiền túi ra thuê “chuyên gia” thì bảo sao mà không thụ động trong nghiên cứu các dự án luật mà đóng góp cụ thể được, khiến dự án luật cứ có nhiều hạt sạn từ nhỏ đến to.

8- Sự Hợp Tác Của “Dân”

Thật là lý tưởng tuyệt đối khi dùng hai chữ nhân dân trong việc lấy ý kiến toàn dân. Song, có một thực tế hiển nhiên ai cũng biết là Việt Nam sau năm 2000 rất khác với Việt Nam của thời 1975-1990.

Vào thời 1975-1990 việc họp Tổ Dân Phố ở Thành phố Hồ Chí Minh được tiến hành nghiêm túc, luôn đông đủ đại diện các hộ, với nội dung họp Tổ dù không đặc sắc vẫn hàm chứa các nội dung chính quyền cần phổ biến và các hộ cần nắm thông tin.

Vào thời từ 2000 cho đến nay, việc họp Tổ Dân Phố ở Thành phố Hồ Chí Minh trở thành sự gượng gạo, không bao giờ đầy đủ đại diện các hộ, với nội dung họp Tổ vẫn không đặc sắc với nội dung chính quyền cần phổ biến lại không là thứ thông tin các hộ cần nắm bắt. Ba trong những nguyên nhân chính là (a) thông tin không hề thiếu trên truyền thông mạng cũng như báo in và truyền hình, (b) người dân có nhiều nhu cầu giải trí và có nhiều tiện nghi giải trí ở khắp nơi để tham gia sau giờ làm việc khiến khó thể có mặt để tham dự họp Tổ, và (c) đa số người dân không còn quan tâm đến sinh hoạt Tổ Dân Phố mà họ xem như một cực hình. Thậm chí khi “vận động” mọi người dân trong tuổi “cử tri” đi họp “tiếp xúc ứng cử viên đại biểu quốc hội” thì ngay cả việc có một người đại diện cho cả hộ dù hộ ấy có rất nhiều người trong độ tuổi luật định làm cử tri có mặt cũng là điều bất khả ở nhiều nơi.

Vì vậy, việc “lấy ý kiến” của người dân đối với một dự án luật không bao giờ đạt yêu cầu, trừ phi “người dân” đó là cán bộ Mặt Trận Tổ Quốc ở phường xã đứng lên phát biểu để ghi vào biên bản biến thành “đóng góp ý kiến của nhân dân khu phố” rồi nộp lên cấp cao hơn. Đây là lý do đã, đang, và sẽ khiến việc “lấy ý kiến đóng góp của nhân dân” tại Thành phố Hồ Chí Minh đối với một dự án luật không bao giờ giúp dẫn đến việc dự án luật ấy được nghiên cứu sâu sắc hơn để được hoàn thiện hơn.

9- Tranh Luận Về Dự Án Luật

Như đã nêu trong công văn sau tôi gởi đến Chủ tịch Quốc Hội và cũng như đã luôn được nêu lên bởi các cơ quan ngôn luận, việc tranh luận tại Quốc Hội về một dự án luật đã chưa hề được diễn ra trong suốt chiều dài lịch sử của Quốc Hội:

Hà Nội, ngày 27 tháng 10 năm 2013

Kính gởi Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Khóa XIII

Các Phó Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Khóa XIII

Bản sao kính gởi:

Trưởng Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh

Tổ Đại biểu Quốc hội Đơn vị 1, Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh

Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại

Kính thưa Chủ tịch và các Phó Chủ tịch Quốc Hội:

V/v :  Góp Ý Về Phát Biểu Tại Hội Trường Quốc Hội Trong Các Kỳ Họp

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh;

Với những kinh nghiệm trong hoạt động giảng dạy, biên soạn giáo trình, và giao dịch đối ngoại qua hợp đồng kinh tế và thư tín kể từ những năm 1980 đến nay,

Kính mạo muội có các ý kiến cá nhân như sau về về việc phát biểu tại Hội trường Quốc hội trong các kỳ họp.

1) Tình hình thực tế:

Qua các kỳ họp từ kỳ 1 đến kỳ 6 Quốc hội khóa XIII tôi nhận thấy quy trình phát biểu của đại biểu như sau:

a- Đại biểu vào hội trường bấm nút đăng ký

b- Lãnh đạo Quốc hội chủ trì phiên họp mời đại biểu phát biểu

c- Đại biểu phát biểu (chủ yếu đọc bài viết soạn sẵn để chủ động bảo đảm thời lượng quy đinh 7 phút)

Quy trình trên hoàn toàn công bằng theo mặc định (người trước người sau theo thứ tự ấn nút đang ký trước-sau) và theo tổ chức (lãnh đạo chủ trì sẽ điều tiết để tránh nhiều đại biểu cùng đơn vị cùng đăng ký trước nếu phát biểu theo thứ tự trước-sau sẽ không ành thời gian cho các đại biểu ở đơn vị khác).

Tuy nhiên, hai yếu điểm bộc lộ từ quy trình trên là người dân hoàn toàn không thấy có sự tranh luận bất kỳ tại Quốc hội mà chỉ có việc mạnh ai nấy đọc bản tham luận của mình, trong khi đó lại chứng kiến (qua trực tiếp truyền hình) việc lãnh đạo Quốc hội yêu cầu đại biểu không lập lại nội dung trùng ý của đại biểu khác đã phát biểu trước đó nhưng các đại biểu vẫn vô tư đọc đầy đủ và trọn vẹn các bài viết sẵn có các đoạn trùng ý.  Hai yếu điểm này sẽ được người dân nhận ra, làm gia giảm sự quan tâm đến các buổi trực tiếp truyền hình, khiến nỗ lực gia tăng thời lượng phát sóng trực tiếp bớt hiệu quả chính trị, trong khi đó lại gia tăng cơ hội cho bọn chống Việt Nam lợi dụng để chỉ trích.

2) Kiến nghị:

Để sự phát biểu mang ý nghĩa ích lợi thực tế, tôi kính đề nghị:

a- Trước kỳ họp, các đại biểu gởi bài phát biểu đến Quốc hội để được đăng tải trên trang web Quốc hội. Do đại biểu đã biết kỳ họp sẽ có nội dung nào, về các luật gì, và các đoàn đều có tổ chức mời giới luật gia và ban ngành đoàn thể đến tập trung góp ý cho từng dự án luật hay từng vấn đề một nên các đại biểu đều nắm thông tin, nghiên cứu thêm, và hình thành trước các bản góp ý hay phát biểu. Vấn đề là đem theo các bài soạn sẵn chờ đến kỳ họp đúng ngày đúng buổi để nhấn nút phát biểu và gặp phải sự phát biểu trùng ý sẽ khiến sinh hoạt như vậy kém hiệu quả và thiếu chuyên nghiệp. Việc đăng bài lên trang web Quốc hội (mỗi đại biểu có quyền gởi  hàng chục bài cho hàng chục đề tài khác nhau theo chương trình dự kiến của Quốc hội) giúp người dân theo dõi, và giúp các đại biểu đọc của nhau, từ đó phát hiện những vấn đề nào cần phải tranh luận thêm vì chưa đồng thuận để ghi nhận và chờ đến kỳ họp để tranh luận trực tiếp tại hội trường.

b- Tại kỳ họp, việc nhấn nút của đại biểu là để tranh luận về chi tiết ý kiến mà đại biểu khác đã thể hiện trong bài viết đã đăng tải trên web Quốc hội mà người dân đã đọc và đã nắm thông tin. Việc theo dõi tranh luận – nếu nhằm phiên có trực tiếp truyền hình – của người dân do đó sẽ có hứng thú trước nội dung tranh luận, khả năng hùng biện, hiệu quả thuyết phục, để qua đó nhận xét về khả năng của từng đại biểu của dân. Theo cách này, thời gian mỗi kỳ họp có thể ngắn hơn, hoặc có nhiều thời gian hơn cho những vấn đề trọng đại khác mà từng thời điểm có thể đặt, thay vì chỉ là việc đọc các bài soạn sẵn để góp ý cho một dự án luật nào đó mà sự góp ý có thể thực hiện sớm hơn (gởi email để được đăng ngay lên web Quốc hội), ít tốn kém cho Nhà nước hơn (chi phí cho thời lượng phát sóng trực tiếp để dành giúp dân nghèo).

c- Ngoài ra, về vấn đề kỹ thuật công nghệ thông tin (xin được gọi tắt là IT) cũng cần nâng cấp hợp lý, theo đó, khi một đại biểu đang phát biểu (theo hướng b ở trên), các đại biểu khác nếu thấy nhất thiết phải tham gia phản bác thì có thể nhấn nút để “chen ngang”, theo đó, sau khi đại biểu ấy phát biểu xong, lãnh đạo Quốc hội chủ trì phiên họp sẽ mời đại biểu nhấn nút “chen ngang” phát biểu thay vì mời đại biểu đã đăng ký tiếp theo trước đó. Theo cách này, sự tranh luận sôi nổi tại hội trường sẽ được hình thành, và đó là điều cần thiết trong sinh hoạt Quốc hội. Việc thêm một chức năng như vậy vào hệ thống IT, theo tôi, không phải là điều có khó khăn về kỹ thuật và tài chính.

Kính mong nhận được sự quan tâm của Chủ tịch và các Phó Chủ tịch Quốc hội đối với các ý kiến trên.

Trân trọng biết ơn Chủ tịch Quốc hội và các Phó Chủ tịch Quốc hội.

Hoàng Hữu Phước

Đại biểu Quốc hội Khóa XIII, Đoàn Tp Hồ Chí Minh

Như vậy, có thể nói rằng các phát biểu của nghị sĩ về một dự án luật tại Nghị Trường – đặc biệt vào những buổi có trực tiếp truyền hình – chưa bao giờ giúp hoàn thiện một dự thảo dự án luật do đa số các vị đọc các bài soạn sẵn mà nhiều khi lập lại ý kiến trùng lặp với nghị sĩ đã phát biểu trước đó, đến độ có khi chủ tọa phiên họp phải chen ngang nhắc khéo là hãy bỏ các ý trùng lặp để dành thời gian cho nghị sĩ khác thì vị nghị sĩ đang đọc cũng không thể loại bỏ phần nào cả vì không rõ đoạn nào mới là đoạn trùng lặp vì đã không tập trung lắng nghe bài phát biểu của vị khác trước mình. Đã không có tranh luận sâu sắc để hùng biện đả phá những điều khoản của từng điều khoản quan trọng của mỗi dự thảo dự án luật thì việc một đạo luật ban hành đạt yêu cầu hoàn hảo lại tùy phần lớn vào sự may mắn.

Làm luật mà đặt vấn đề quan trọng nhất là rà soát xem dự thảo có phù hợp với chủ trương không, có phù hợp với trào lưu “tiến bộ văn minh” của thế giới không, có phù hợp với “nhân quyền” không, trong khi phớt lờ chín điều nêu trên thì quả là khiến việc lập pháp sẽ luôn đối mặt với những vấn nạn này nọ.

Với các hiểu biết thấu đáo và kinh nghiệm va chạm thực tế tại Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016) của Thành phố Hồ Chí Minh, tôi lẽ ra đã có thể ra tay chấn chỉnh đoàn Quốc Hội của Thành phố Hồ Chí Minh trong Khóa XIV để đem Đoàn từ căn bịnh trầm kha thâm căn cố đế camouflage tiến vào thực tế chuyên nghiệp nghị viện. Tuy nhiên, tôi sẽ dõi mắt quan tâm đến hoạt động của từng thành viên trong Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) của Thành phố Hồ Chí Minh để có thể viết các góp ý mới khác để tiếp tục gởi Chủ Tịch Quốc Hội nhằm xây dựng một Quốc Hội Việt Nam lành mạnh thực chất hơn trong chức năng lập pháp và giám sát.

HHP Poem (3)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

A) QUỐC HỘI

1) Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 về Tham Nhũng November 9, 2013

2) Bài Phát Biểu Của Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Về Thủy Điện.  November 14, 2013

3) Hoàng Hữu Phước chất vấn Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn. 26 November 2013

4) Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016 April 29, 2014

5) Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc May 11, 2014

6) Thảo Luận Tại Hội Trường Quốc Hội May 31, 2014

7) Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm” July 1, 2014

8) Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Với Hội Đồng Nhân Dân Tp HCM Về Tên Đường. July 18, 2014

9) Thư Gởi Thủ Tướng August 20, 2014

10) Hành Trang Nghị Sĩ September 17, 2014

11) Sử Liệu Nghị Viện Việt Nam October 4, 2014

12) Phản Hồi Của Bộ Giao Thông Vận Tải November 4, 2014

13) Bài 1: Ra Ứng Cử Đại Biểu Quốc Hội December 21, 2014

14) Bài 2: Phát Biểu Tại Nghị Trường Việt Nam December 24, 2014

15) Bài 3: Cách Soạn Bài Phát Biểu Và Thực Hiện Việc Phát Biểu Tại Quốc Hội Việt Nam January 20, 2015

16) Thư Gởi Chủ Tịch Quốc Hội – Góp Ý Về Phát Biểu Tại Hội Trường Quốc Hội Trong Các Kỳ Họp January 21, 2015

17) Bài 4: Những Vấn Đề Gặp Phải Trong Sinh Hoạt Đoàn Đại Biểu Quốc Hội February 5, 2015

18) Báo cáo Việc Thực Hiện Chương Trình Hành Động Suốt Nhiệm Kỳ Quốc Hội Khóa XIII 2011-2016 Của Đại Biểu Hoàng Hữu Phước December 4, 2015

19) Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Trả Lời Các Câu Hỏi Của Người Dân December 13, 2015

20) Bài 5: Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân. February 24, 2015

21) Bài 6:  Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang” December 27, 2015

22) Bài 7:  Đối Phó Với Sự Xơ Cứng Vô Cảm Của Chức Sắc Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân December 28, 2015

23) Phải Biết Lo Trước Cái Lo Của Người Dân December 31, 2015

24) Bài 8: Công Tác Tiếp Dân January 2, 2016

25) Bài 9: Công Tác Giám Sát Của Nghị Sĩ January 3, 2016

26) Bài 10: Công Tác Ủy Ban Quốc Hội January 4, 2016

27) Hãy Ủng Hộ Ứng Cử Viên Tự Do Cho Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) January 9, 2016

28) Bầu Cử Quốc Hội Việt Nam Khóa XIV (2016-2021) March 8, 2016

29) Quyền Lực Của Cử Tri March 24, 2016

*** Thư Gởi Bộ trưởng Bộ Công Thương January 21, 2015

B) PHÁP LUẬT

1- Phát biểu ứng khẩu của Hoàng Hữu Phước, Đại biểu TP Hồ Chí Minh, về Luật Biểu Tình  June 5,2013

2- Bài phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992. 05 June 2013

3- Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Thành Lũy Tư Pháp July 25, 2013

4- Bài phỏng vấn: Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân  November 22, 2013

5- Hoàng Hữu Phước góp ý cho Dự án Luật Xây Dựng (Sửa đổi) November 26, 2013

6- Vì sao cần phải thông qua Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992 November 26, 2013

7- Biểu Tình và Ô Danh. May 20, 2014

8- Luật Biểu Tình. May 26, 2014

9- Tôi Và Các Luật Sư . September 24, 2014

10- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 1: Vấn Đề Ngữ Nguyên. April 2, 2015

11- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật. April 14, 2015

12- Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? September 18, 2015

13- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Hình Sự” October 14, 2015

14- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Báo Chí (Sửa Đổi)” October 18, 2015

15- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Bảo Vệ, Chăm Sóc, Và Giáo Dục Trẻ Em (Sửa Đổi)” October 18, 2015

16- Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Trưng Cầu Ý Dân” November 14, 2015

17- Huỳnh Văn Nén December 6, 2015

18- Điều Luật 258 April 2, 2016

19- Việt Nam Kiện Trung Quốc Ra Tòa Án The Hague May 22, 2016

20- Hình Sự Hóa Quan Hệ Hợp Đồng Kinh Tế June 8, 2016

21- Sự Cố Luật Hình Sự June 28, 2016

*** Pháp Luân Công October 7, 2015

Trích từ Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016

Lam Luat 1Lam Luat 2Lam Luat 3Lam Luat 4

Mỹ Linh

Hoàng Hữu Phước, MIB

07-6-2016

Tôi xin lập lại một khẳng định rằng tôi chỉ thích Nhạc Đồng Quê Mỹ.

Tôi xin lập lại một khẳng định rằng tôi chỉ thích nhạc của quân giải phóng.

Tôi xin lập lại một khẳng định rằng tôi không thể thưởng thức bất kỳ bản nhạc Việt Nam hiện đại nào.

Tôi xin khẳng định rằng là người nghiên cứu quốc ca (chính ra là tập trung cho “quốc thiều”) của các dân tộc từ nhỏ, tôi – và nhiều thân nhân của tôi – rất thích bản quốc ca Hoa Kỳ vì sự hùng tráng của tiết tấu mà sau này tôi phải lấy công tâm của riêng cá nhân tôi mà nói rằng bản quốc ca Việt Nam cũng hùng tráng và cùng với bản quốc ca Hoa Kỳ là hai bản quốc ca hay nhất.

Tôi xin khẳng định rằng tôi không có ác cảm gì với Mỹ Linh, đơn giản vì tôi không thể thưởng thức nhạc Việt Nam hiện đại nên chẳng nghe Mỹ Linh hát bao giờ.

Và tôi xin khẳng định rằng Mỹ Linh đã không có lỗi gì khi hát Quốc ca Việt Nam lúc chào đón Tổng thống Hoa Kỳ Obama.

Cái sai tày trời là của ban tổ chức vì tôi nghe rằng họ đã yêu cầu Mỹ Linh gởi các phiên bản hát khác nhau để họ lựa chọn, quyết định Mỹ Linh sẽ hát theo phiên bản nào.

Ban tổ chức đã chưa bao giờ biết những sự thật sau:

1) Đối với nghi lễ quốc gia, bài quốc ca phải được trỗi lên theo đúng với nội dung từ lời ca đến nốt nhạc theo ghi nhận trong Hiến Pháp.

2) Đối với trình diễn thăng hoa bản quốc ca, thì tùy vào văn hóa của mỗi quốc gia. Mỹ là nước cho phép dùng quốc kỳ may quần lót phụ nữ như thiên hạ đã từng thấy trong kỳ vận động tranh cử tổng thống của Richard Nixon, thì quốc thiều cũng được phép biến tấu tại các buổi hòa nhạc khi chẳng ai phải đứng dậy chào cờ mà chỉ thưởng thức âm nhạc, như biến tấu hard rock của Zakk Wylde.

3) Hát quốc ca tại các sự kiện lớn, hoành tráng, luôn là đơn ca và không có nhạc đệm. Ca sĩ nào nói khó ca hát nơi đông người mà không có ban nhạc, thì đó không là danh ca để được mời hát cho sự kiện.

4) Chính vì tự do thái quá và do bất cẩn, Mỹ sau đó đã phải đớn đau khi tại các buổi lễ trang trọng nơi sân vận động hoành tráng khai mạc giải bóng bầu dục hay khúc côn cầu trên băng, lịch sử Hoa Kỳ đã phải lần lượt chứng kiến những ca sĩ hát quốc ca (đơn ca, không có âm nhạc kèm theo) như các “diva” Christina Aguilera, Alexis Normand, Victoria Zarlenga, hoặc các nam danh ca như Steven Tyler, Michael Bolton, Cuba Gooding Sr., Mike Eli, Scott Stapp, và Robert Kelly đã làm nhục quốc thể, khiến các cầu thủ, khán giả, huấn luyện viên, trọng tài, và thậm chí các em bé phục vụ căng lá cờ giữa sân phải phì cười hoặc lắc đầu ngao ngán. Chưa kể danh sách những kẻ đã “làm thịt” bản quốc ca Hoa Kỳ còn có lực sĩ Carl Lewis và bà hề Roseanne Barr, những kẻ mà ban tổ chức nghĩ rằng sẽ nhờ tên tuổi của họ mà làm giải đấu thêm phần hoành tráng. Hình ảnh video của Roseanne Barr rất kinh tởm khi thấy bị cầu trường la chộ, bà hề này đã phun một bãi nước bọt đầy trịch thượng.

5) Chỉ có bọn phản động, chống phá Việt Nam, và thất học mới từng đòi phải bỏ chữ Xã Hội Chủ Nghĩa trong quốc hiệu, viết lại lời quốc ca mà chúng cho rằng để “bớt sắt máu” cho phù hợp với thời đại hòa bình. Và tương tự, chỉ có những người kém hiểu biết, kém khôn ngoan mới nói rằng phải hát quốc ca Việt Nam với tiết tấu khác đi, dịu dàng hơn, cho phù hợp với cái sự “yêu hòa bình” của cái thời đại hội nhập. Nói vậy là vi hiến vì dám làm sai với nội dung của Hiến Pháp về quốc ca. Phải chăng sẽ đến lúc nào đó xuất hiện lá cờ hồng sao vàng vì lập luận rằng màu đỏ quá “sắt máu”, cần được thay thế bằng màu hồng của tình yêu?

6) Muốn có hòa bình, phải có sức mạnh răn đe cực mạnh bằng vũ khí hiện đại, tối tân. Muốn có hòa bình, phải có lời cảnh báo nghiêm khắc trong quốc ca hùng tráng rằng “cờ in máu chiến thắng mang hồn nước”,  “đường vinh quang xây xác quân thù”, để ngoại bang phải chùn tay. Muốn có hòa bình, phải có giọng ca hùng tráng đúng với nội dung hùng tráng.

7) Quốc ca Hoa Kỳ được Quốc hội Hoa Kỳ chuẩn y năm 1931, dựa theo bài thơ Ngọn Cờ Lấp Lánh Ánh Sao của nhà thơ chiến sĩ Francis Scott Key viết năm 1814 trong trận tử thủ Pháo đài McHenry, dựa theo hình ảnh lá cờ bị đạn bắn rách bươm nhưng vẫn ngạo nghể bay phất phới, và ánh trăng qua các lỗ đạn trông như các vì sao lấp lánh giữa đêm đen. Không bất kỳ ai ở Hoa Kỳ nói rằng Mỹ nên thay quốc ca vì xuất xứ “rách bươm” của lá cờ cả. Hồn thiêng sông núi Hoa Kỳ là ở đấy. Sự hào hùng của nhân dân Mỹ là ở đấy. Thế thì sao ở Việt Nam lại có những kẻ cho mình có quyền (và được cấp trên để yên cho) tự tung tự tác giải thích lung tung về “hòa bình” và “hội nhập” nên phải “mềm hóa” quốc ca?

Lời cảnh báo ở đây qua bài viết này là các quan chức ngành giáo dục và truyền thông phải bảo đảm rằng không ai được phép “thăng hoa” động đến bản quốc ca trong những buổi đại lễ hay quốc lễ. Đã là quốc lễ thì áo dài phải là áo dài truyền thống, cổ điển, không phải là áo dài không có lưng áo cũng như chỉ có một tay áo thậm chí khoét sâu khoe ngực. Người Mỹ đã có những trãi nghiệm xấu hổ mà chính dân chúng của họ cũng phải lên tiếng chê bai, nhạo báng, còn các danh ca lừng danh hoàn vũ của họ như các vị giám khảo American Idol Christina Aguilera và Steven Tyler phải muối mặt, bị “ném đá” trên không gian mạng.

Những người như Christina Aguilera và Steven Tyler hoàn toàn sai và phải chịu trách nhiệm cá nhân của họ trước nhân dân của họ.

Mỹ Linh không sai và không phải chịu trách nhiệm, vì Mỹ Linh hát theo phiên bản đã được “cấp trên” duyệt.

Vấn đề mãi ngân vang rằng “cấp trên” ấy là ai.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Quốc Nhục

Lưu Hữu Phước – Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa

Áo Phao

Hoàng Hữu Phước, MIB

06-6-2016

AAA (1)

Vào cuối những năm 1970 của thế kỷ trước, khi đang rảo bước trên đường Phạm Ngũ Lão, Quận 1, tôi bắt gặp hai người đi chân đất gồm một bà cụ đầu chít khăn mỏ quạ, gầy gò ốm yếu, dáng người đã thấp lại thêm khòm lưng ắt vì tuổi tác, răng nhuộm đen, tay dắt cháu gái cũng bé nhỏ ắt lên 6 tuổi. Bé gái đã cất tiếng thơ ngây vừa trỏ tay vào mấy dãy nhà cao tầng vừa hỏi: “ Bà ơi, nhà cao thế, sao người ta trèo lên trên ấy được?” Có lẽ hai bà cháu ở miền quê Bắc Bộ vào Thành phố Hồ Chí Minh tìm đến chỗ đóng quân của mấy anh bộ đội người nhà chăng, và cả đời chưa bao giờ nhìn thấy nhà cao tầng cũng như chẳng thể tưởng tượng được cách mà những người ngụ cư bên trong ấy lên được các tầng cao để tỳ người vào lan can nhìn xuống những người dân quê đang dọc đường gió bụi.

AAA (3)

Vào đầu những năm 1990 của thế kỷ trước, bất kỳ đi đâu bằng xe máy, tôi đều đội mũ bảo hiểm và trở thành hiện tượng quái lạ đến nỗi mỗi khi dừng lại ở đèn đỏ, người ở hai bên xe tôi đều hỏi câu tương tự như “Anh đội cái đó chi vậy?” hoặc “Nặng thế không mõi cổ à?” hoặc “Hầm hơi khó thở thế sao lại mang cái của nợ ấy vậy?” Có lẽ những nam thanh nữ tú ấy (a) ở các miền quê Nam Bộ mới đổ bộ vào Thành phố Hồ Chí Minh nên không biết là đối với tất cả các chàng trai thực sự có nam tính đều mê được đội các mũ bảo hiểm như các chiến sĩ cảnh sát công lộ chạy mô tô Harley của chế độ Sài Gòn, hoặc (b) ở thời hiện đại chỉ có ở Việt Nam đó là vừa thần phục Âu Mỹ hiện đại văn minh vừa chẳng biết các quy định Mỹ Âu văn minh hiện đại nghiêm ngặt ra sao đối với bất kỳ ai sử dụng xe đạp, xe máy, ô tô trên đường phố.

Vào đầu những năm 2000 của thế kỷ này, mỗi khi đi đâu một mình bằng ô tô dù đó là taxi Mailinh (thanh toán bằng thẻ) hay là xe cơ quan, tôi đều ngồi băng ghế trên, bên cạnh tài xế, và đóng cửa xong là tôi lần tìm dây đai bảo hiểm để cài. Tài xế nào dù của xe taxi hay của công ty tôi cũng đều nói ngay với tôi rằng “Sếp ơi, chỉ có quy định là em lái xe thì phải cột cái của nợ này nên sếp khỏi cần đeo đai”.  Có lẽ tài xế các ô-tô hiện đại ấy cộng với quy định quái lạ ắt chỉ có ở Việt Nam nên không biết rằng tất cả mọi người đã ngồi vào trong một phương tiện gọi là xe ô tô thì đều phải thắt dây an toàn, và rằng người ta hay mơ màng được đi du học hay du lịch nước ngoài nhưng không biết một điều rằng ngay cả tại Hong Kong trong xe taxi vẫn còn dán dòng chữ tiếng Anh rằng quý vị hãy thắt dây an toàn, nếu dọc đường phát hiện quý vị cởi bỏ dây, tài xế được phép ngừng xe yêu cầu quý vị thanh toán đủ tiền rồi bỏ quý vị xuống ngay tại chỗ dừng đột ngột ấy.

Sử dụng đường hàng không suốt từ những năm 1990 của thế kỷ XX đến nay đã qua hơn nửa của một phần tư thế kỷ XXI, tôi sau khi ngồi vào ghế, thắt dây đai an toàn xong là tắt luôn hai điện thoại di động của mình. Máy bay nào cũng phát yêu cầu bằng tiếng Việt và tiếng Anh có nói về nội dung sử dụng điện thoại di động, giữa lúc hành khách vẫn đang lục đục kiếm tìm chỗ ngồi ồn ào chẳng ai nghe nội dung phát thanh là gì và có nghe cũng chẳng để ý làm gì. Và trong tất cả các chuyến bay tôi đều thấy những người bất ổn thần kinh sử dụng điện thoại di động để chơi game, xem hình, hoặc bấm bấm liên tục – biểu hiện của bịnh nhân chứng nghiện di động mắt luôn chằm chằm nhìn vào màn hình ngón tay luôn bấm bấm quẹt quẹt, vì rằng đối với người thần kinh khỏe mạnh thì luôn tận dụng thời gian trên máy bay để hoặc nghỉ ngơi, hoặc mơ về những hoa mộng của cuộc đời. Mà tất cả những “chơi” này đều được tất cả các tiếp viên hàng không nam nữ từ bi nhân hậu không bao giờ yêu cầu hành khách ngưng ngay các hành động nguy hiểm đến an toàn bay như vậy, bất kể phone của họ có hiện đại đến đâu chăng nữa, như có phần tắt các gây nhiễu khi sử dụng phi cơ chẳng hạn. Thậm chí máy bay vừa đáp xuống xong và đang tiến dần dần vào nơi đỗ quy định thì toàn máy bay đã nghe tiếng bật phone vang lên kèm những câu nói như máy bay vừa đáp xuống xong, chịu khó chờ anh (hay chờ em) tí nhé, v.v. và v.v. Nghĩa là họ chưa bao giờ nghĩ rằng họ có thể là kẻ bất nhân vì rằng tuy máy bay đã hạ cánh an toàn nhưng việc bật phone khi chưa ra khỏi máy bay có thể gây nhiễu thiết bị điều khiển bay khiến chuyến bay sau với nhiều trăm hành khách mới sẽ có nguy cơ gặp nạn cao.

Và khi có mặt trong đoàn nghị sĩ Việt Nam sang Campuchia, tôi là người duy nhất mặc áo phao khi trên chiếc tàu máy lênh đênh trên Biển Hồ giữa trời nắng nóng như thiêu đốt. Không bất kỳ ai, dù đó là Đại sứ Việt Nam ở Campuchia, các nghị sĩ Việt Nam, các nghị sĩ Campuchia, các cận vệ, các lái tàu, lại mặc áo phao. Tuy áo phao chật cứng tôi không thể nào cài dây thắt được, tôi vẫn cố vật lộn với nó để mặc cho bằng được, kể cả khi rời tàu trèo lên thăm một “trường học nổi” neo cạnh bờ. Có vị đã hỏi tôi “Mặc làm gì, nóng nực lắm.” Có vị hỏi “Ông không biết bơi à?” Có vị hỏi “Ông sợ ư?”

AAA (2)

Chẳng ai biết tôi (a) đội mũ bảo hiểm nhiều chục năm trước khi Việt Nam có quy định phải đội như thế khi đi xe máy; (b) thắt dây đai an toàn nhiều chục năm trước khi Việt Nam có quy định tài xế phải thắt dây đai, rồi cách nay vài năm lại quy định tiếp rằng người ngồi kế bên tài xế phải thắt dây (ắt sau vài năm nữa sẽ quy định tiếp rằng ai ngồi băng ghế sau sẽ phải thắt dây an toàn, và vào thế kỷ sau sẽ quy định bất kỳ ai ngồi trên xe dù 4 chỗ hay 50 chỗ đều phải thắt dây an toàn); và (c) mặc áo phao khi sử dụng đường thủy dù đi ngắm cảnh hay ngồi…ăn tiệc cưới trên tàu lênh đênh trên sông; đơn giản chỉ vì tôi vì quốc thể, khi luôn muốn chứng minh rằng những quy định an toàn trong sử dụng phương tiện giao thông của thế giới hiện đại văn minh đều được tôi, một công dân đất nước Việt Nam văn minh hiện đại, tuân thủ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Bức Ảnh Tổng Thống Obama “Ăn Bún Chả” Là Tác Phẩm Xạo

Hoàng Hữu Phước, MIB

28-5-2016

biahanoi_JVVB

Nguồn ảnh: Internet

Tựa đề bài viết này là nội dung bình phẩm nghe đâu của một ông nhà báo Brazil và của mấy thằng Tàu ở Trung Quốc.

Ông nhà báo Brazil nêu ý kiến trên trang mạng quái gì đấy, và ông không có mặt ở Việt Nam để đưa tin về chuyến thăm chính thức Việt Nam của Tổng Thống Obama, có lẽ vì tòa soạn của ông nhà báo không phải là thứ gì ghê gớm hoặc ông nhà báo không phải là nhà báo gớm ghê.

Mấy thằng Tàu ở Trung Quốc khi bình phẩm như trên thì rõ mười mươi chúng vẫn còn là hạng bần cùng.

Ở Việt Nam, con cái dòng dõi thế phiệt trâm anh có giáo dục cấp cao từ cha mẹ cao cấp – dù đang giàu có cực kỳ hay đang “nghèo ta vui cảnh nghèo” cực khổ – thì sự tinh tế lịch sự luôn được đặt lên hàng đầu đối với khách đến nhà là người ngoài, nhất là người ngoại quốc. Cách hành xử như vậy giống như khuôn đúc cách hành xử của giới quý tộc Ăng-lê. Khi ở bàn ăn, nếu một vị khách vô ý làm đổ nước súp ra bàn thì những người cùng ăn sẽ ngay lập tức vờ như không thấy, nói ngay chuyện trên trời dưới đất gì đấy để khuấy động tiếng cười đánh lạc hướng làm người sơ ý hay vụng về ấy không phải ngượng ngùng, còn người ngồi bên cạnh sẽ kín đáo vừa nhìn hưởng ứng sự diễn trò của người khác vừa nhẹ nhàng rút khăn tay của mình ra và lẳng lặng đưa qua người vụng về ấy. Người viết bài này trong một lần cùng Ông Trương Tấn Sang, Tiến sĩ Trần Du Lịch tiếp xúc cử tri, đã chăm chú nhìn tập trung lắng nghe một cử tri phát biểu nhưng đã nhẹ nhàng kín đáo lấy ra một gói khăn tissue để chìa qua dưới gầm bàn cho Ông Trương Tấn Sang vì nghe tiếng ông ho hen, sổ mũi.

Vì vậy, một giả định phù hợp nhất cho bức ảnh Tổng Thống Obama “Ăn Bún Chả” sẽ là:

– Khi nhận được kế hoạch “ăn bún chả”, bộ phận an ninh tiến hành kiểm tra bảo đảm an ninh tuyệt đối, trên giăng thiên la, dưới bày địa võng, triệt hạ ngay cả một con kiến con muỗi cố ý hay vô tình hẻo lánh xâm nhập, báo cho chủ nhân biết sẽ có các đại gia đến nên chủ quán phải dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng tinh tươm hơn nữa, phải bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm tuyệt đối, ngoài ra còn “động viên” chủ quán rằng các đại gia này khi hài lòng với chất lượng món ăn và cung cách phục vụ sẽ còn trở lại thường xuyên hơn và đông hơn đem lại nguồn lợi lớn cho chủ quán. Chưa kể đầu bếp lừng danh cũng đã đặt trước bữa ăn nên càng làm chủ quán phấn khởi.

– Khi nhận được lịnh xác nhận “chiến dịch ăn bún chả” bắt đầu, bộ phận an ninh lập tức tiến vào kiểm tra giấy tờ các thực khách, đề nghị các thực khách hãy vì thể diện quốc gia mà tuyệt đối không được nhìn chòng chọc vào hai vị khách sắp đến, không được liếc nhìn họ, không được đưa máy ảnh hay phone lên chụp hình họ, vì nếu xảy ra việc họ làm rớt đũa hay đổ nước mắm lênh láng ra bàn thì phải chăng các thực khách sẽ phản ứng tự nhiên là bật cười (làm thượng khách ngượng ngùng) hoặc chạy ào lại giúp đỡ (làm cận vệ Mỹ phản ứng phản xạ nhanh hơn tia chớp rút vũ khí ra khống chế)?

Thế nên, diễn giải cho bức ảnh tuyệt vời ấy là (a) bộ phận tổ chức đã làm công tác tư tưởng rất tuyệt vời về văn hóa và quốc thể, (b) các thực khách may mắn có mặt ngày hôm ấy đã hành xử rất tuyệt vời răm rắp tuân theo các yêu cầu của các cán bộ an ninh, (c) sự răm rắp tuân theo của các thực khách đã tăng thêm tính tuyệt vời cho bức ảnh đang muốn lột tả sự thật rằng Tổng Thống Obama đã hòa mình tuyệt vời vào đám đông bình dân biến mọi việc như bình thường không còn khoảng cách với những người bình thường, (d) sự răm rắp tuân theo của các thực khách đã tăng thêm tính tuyệt vời cho bức ảnh đang muốn lột tả sự thật rằng ngay cả người Việt Nam có thu nhập thấp cũng cực kỳ lịch sự khi tập trung cho thú vui ẩm thực và không bất lịch sự soi mói ngắm nghĩa người “nước ngoài”, và (e) qua tất cả những điều này cho thấy một điều tuyệt vời khác rằng những người bình dân thu nhập bình thường đến ăn tại một quán bé tí bình dị  lại là những người phi thường khi hành xử y như những nhà quý tộc Ăng-lê chứ không phải như mấy thằng Tàu nhà quê ở Trung Quốc.

Chỉ có kẻ nghèo đói thất học mới thèm thuồng bữa ăn 2 ngàn USD. Chỉ có kẻ nhà quê mới luôn cầm trên tay chiếc IPhone dù đang đi bộ ngoài đường, lái xe hai bánh, hay đang tiến vào toilet. Và bọn Tàu ở Trung Quốc không có khả năng trí tuệ để biết chúng ở tận cùng đáy xã hội loài người sang cả.

Người Việt Nam là như vậy đấy: sẽ lịch sự một cách quý phái với người nước ngoài, không nhòm miệng người nước ngoài, không trừng trừng nhìn người nước ngoài.

Nhưng người Việt Nam sẽ nhòm miệng bọn Tàu Trung Quốc để xem chúng ăn gì mà ngu mà ác thế, sẽ trừng trừng mắt nhìn bọn Tàu Trung Quốc để cảnh giác xem chúng có đang sắp động thủ ném ám khí gì chăng hoặc sửa soạn cướp chiếm gì chăng.

Chưa kể bọn Tàu Trung Quốc đâu phải là “con người” .

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Công Dân Việt Nam Lại Thu Trúc Đã Gởi Thư Cho Tổng Thống Hoa Kỳ Obama

Công Dân Lại Thu Trúc Của Việt Nam Đã Gởi Thư Cho Tổng Thống Hoa Kỳ Obama

Nhân Chuyến Thăm Chính Thức Việt Nam Của Tổng Thống Hoa Kỳ Tháng 5 Năm 2016

(có bản dịch tiếng Việt bên dưới phần nguyên tác)

Ho Chi Minh City, May 14, 2016

 

The President of The United States

The White House

1600 Pennsylvania Avenue, N.W.

Washington, DC 20500

 

Dear Mr. President:

I the undersigned Lai Thu Truc (Ms.) from Ho Chi Minh City, Vietnam, on the threshold of your visit to my country this May, wish to present to you my compliments and would like to take this opportunity to convey to you my proposals as follows.

The USA should consider to timely and completely lift the arms embargo imposed against Vietnam from 1975 extended from a previous one against North Vietnam in 1964.

The bilateral relations between the USA and Vietnam have been well-developed with obvious significant progress on many issues during the past two decades resulting in the diplomatic, economic, and educational activities, and particularly the Comprehensive Partnership Agreement between the two countries. However, the impact on Vietnam from the said arms embargo has not enabled Vietnam to improve its security capabilities, as the country is in dire need of lethal weapons for its defense purposes particularly at the non-stop aggressive actions of China in its territorial claiming in the South China Sea causing constant conflict and tension threatening not only the sovereignty and safety of many countries of ASEAN but also the commercial gateway of the world’s merchant shipping navigation.

In fact, the USA has partly lifted the said embargo for transferring to Vietnam the maritime security-related defense articles, thanks to which the maritime security capabilities of Vietnam could be but partly improved.  But Vietnam needs more than that for its coastal defense and its ground forces as tension and conflict would not arise only at sea.

Issues of say human rights may still be haunting your decision for a total lifting of the embargo; however, the cultural aspects of the differentiation in that matter, the fast progress of reforms of Vietnam, the security of the whole ASEAN, and the positive regional role of the country should be considered to justify the lifting strategically.

I hope that with your kind consideration, influence and power, the total lifting of the arms embargo against Vietnam will soon be materialized to pave the way to the uniformed strengthening of the defense capabilities of the ASEAN countries for the benefits of the region and the world.

Most respectfully,

Lai Thu Truc

Phone: 84-903380207

Email: laithutruc@myabiz.biz

Mailing Address: MYA BizCorp, 399B Truong Chinh, P14, Tan Binh District, Ho Chi Minh City, Vietnam

Bản dịch tiếng Việt ngày 17-5-2016 của Hoàng Hữu Phước:

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 14 tháng 5 năm 2016

Kính gởi  Tổng Thống Hoa Kỳ

Tòa Bạch Ốc

1600 Đại Lộ Pennsylvania, Khu Tây Bắc

Thủ Đô Washington 20500

Hoa Kỳ

 

Kính thưa Tổng Thống:

Tôi ký tên dưới đây là Lại Thu Trúc ở Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam, nhân sắp có chuyến thăm của Ngài đến đất nước tôi trong tháng Năm này, kính gởi đến Ngài lời chào trân trọng nhất và kính trình bày cùng Ngài khuyến nghị sau:

Hoa Kỳ nên xem xét gỡ bỏ kịp thời và hoàn toàn lịnh cấm vận vũ khí đã áp đặt chống Việt Nam từ 1975 sau khi gia hạn lịnh cấm đã có trước đó chống Bắc Việt năm 1964.

Quan hệ song phương giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã phát triển mạnh mẽ với những tiến bộ rõ nét có ý nghĩa về nhiều mặt trong hai thập kỷ qua, dẫn đến kết quả là có những hoạt động trong các lĩnh vực ngoại giao, kinh tế và giáo dục, đặc biệt là việc ký kết Thỏa Thuận Đối Tác Toàn Diện giữa hai quốc gia. Tuy nhiên, tác động của lịnh cấm vận đã không giúp Việt Nam tăng cường năng lực phòng vệ vì Việt Nam rất cần có các vũ khí sát thương phục vụ quốc phòng, đặc biệt trong hoàn cảnh Trung Quốc có các hành động không ngừng gây hấn tuyên bố chủ quyền biển đảo ở Biển Đông gây ra những xung đột căng thẳng thường xuyên đe dọa không những chủ quyền và sự an nguy của nhiều quốc gia trong khối ASEAN mà còn đối với cửa ngõ giao thương của tuyến hàng hải này của thế giới.

Trên thực tế, Hoa Kỳ đã gỡ bỏ một phần lịnh cấm vận để chuyển cho Việt Nam những khí tài liên quan đến an ninh biển, nhờ vậy mà năng lực an ninh biển của Việt Nam được nâng cao dù chỉ một phần. Song, Việt Nam cần nhiều hơn thế để phòng thủ suốt vùng duyên hải cũng như lực lượng mặt đất do các căng thẳng xung đột không chỉ có thể xảy ra ngoài biển khơi.

Những vấn đề như nhân quyền chẳng hạn vẫn làm Hoa Kỳ đắn đo việc gỡ bỏ hoàn toàn lịnh cấm vận vũ khí; tuy nhiên, các khía cạnh văn hóa đối với những dị biệt trong vấn đề ấy, tiến bộ vượt bậc trong cải cách của Việt Nam, an ninh của cả khối ASEAN, cùng với vai trò tích cực của Việt Nam trong khu vực nên được xem xét đến như điều kiện đủ để tiến đến việc gỡ bỏ mang tính chiến lược lịnh cấm vận.

Tôi kính mong sự xem xét của Tổng Thống cùng ảnh hưởng và quyền lực của Ngài sẽ giúp sự gỡ bỏ lịnh cấm vận vũ khí Việt Nam sẽ sớm biến thành hiện thực, mở đường cho sự tăng cường đồng bộ về năng lực phòng thủ của các nước ASEAN vì lợi ích của khu vực và thế giới.

Kính chào trân trọng,

Lại Thu Trúc

Điện thoại: 84-903380207

Email: laithutruc@myabiz.biz

Địa chỉ thư tín: Doanh Thương MYA, 399B Trường Chinh, Phường 14, Quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

Nhà Giáo Mỹ

“National Teacher of the Year 2016” 

Thử Ngẫm Về Ta

Hoàng Hữu Phước, MIB

09-5-2016

Bản dịch tiếng Việt từ một email tiếng Anh:

*********

Ngày 06 tháng 5 năm 2016 lúc 2 giờ sáng

From:  …….@……gov.com

To: hhphuoc@yahoo.com

Chào Thầy:

Em là………….. và tuần này em có vinh dự thật lớn lao được vinh danh Quốc Sư  Năm 2016 của Hoa Kỳ.

Em muốn Thầy đọc email của Bộ Trưởng Giáo Dục John King gởi cảm ơn các nhà giáo trên toàn quốc. Cả Thầy và em đều biết vai trò quan trọng mà các nhà giáo đảm trách trong việc xây dựng tương lai cho đất nước, và rằng các nhà giáo nên đi đầu trong sự thay đổi có ý nghĩa vì lợi ích của học trò.

Học trò của Thầy trong nghề giáo,
……………….
From:   John King, Bộ trưởng Giáo dục
Date:   Thứ Hai 2 tháng 5, 2016
Subject: Cảm ơn các bạn nhà giáo

Bạn thân mến,

Tuần này, đất nước chúng ta công nhận và tôn vinh các nhà giáo trên toàn quốc cho những nỗ lực không mệt mỏi của họ vì học trò của chúng ta ở khắp nơi, từ các thị trấn và vùng ngoại ô, cho đến các cộng đồng nông thôn và vùng bộ tộc cùng các thành phố lớn. Các nhà giáo làm một trong những công việc đầy thách thức và hoàn chỉnh: định hình và thay đổi những cuộc đời.

Nếu bạn là một nhà giáo, hoặc nếu bạn quen biết một nhà giáo, bạn sẽ biết những thời gian dài và công sức nhà giáo đã dành ra để thiết kế những bài học đầy thách thức, hướng dẫn học trò và cung cấp thông tin phản hồi, gắn bó với bố mẹ và gia đình học trò, cộng tác với đồng nghiệp, thể hiện qua giảng dạy, và không ngừng cập nhật nghiên cứu.

Song, nhiều việc bạn cũng thực hiện lại mang tính phi vật thể – đó là củng cố ngọn lửa gần như không thể tả được nhưng không thể nhầm lẫn giữa bạn và học trò của bạn. Ngọn lửa ấy hiện hữu khi bạn nhìn thấy được tiềm năng của mỗi học trò nào bước vào qua cánh cửa của bạn, ngay cả khi học trò ấy có thể chưa nhận ra năng lực bẩm sinh của riêng mình.

Đối với tôi, tầm quan trọng của giáo viên mang tính cá nhân. Thầy Cô của tôi đã cứu cuộc đời tôi qua việc dành cho tôi sự yêu thương, sự hỗ trợ, sự an toàn, và những kỹ năng đặt nền móng cho rất nhiều những cơ hội tôi đã may mắn có được trong suốt sự nghiệp của mình trong ngành giáo dục.

Dạy học thực sự là một nghề nghiệp đặt bệ phóng cho mọi sự nghiệp. Cảm ơn các bạn đã chia sẻ với các học trò của mình niềm đam mê của bạn dành cho các ngôn ngữ, âm nhạc, văn học, toán học, khoa học, kịch nghệ, lịch sử, và vô số các môn học khác. Cảm ơn các bạn đã trao quyền cho giới trẻ của chúng ta và thúc đẩy hơn nữa công bằng xã hội bằng cách không bao giờ hài lòng cho đến khi tất cả trẻ em được tiếp cận với một nền giáo dục tuyệt hảo.

Chúng tôi hiểu rằng tiếng nói của nhà giáo là một phần quan trọng của những đối thoại ảnh hưởng đến học trò cũng như nghề giáo của bạn, và chúng tôi cam kết đảm bảo các bạn được hỗ trợ để bạn có thể hàng ngày làm tốt nhất công việc của bạn thay mặt cho trẻ em của chúng ta.

Hôm nay và từng ngày một, chúng tôi chào mừng và cảm ơn các bạn vì vai trò quan trọng các bạn đã giữ trong việc hỗ trợ học trò và tăng cường sức mạnh cho tương lai của đất nước chúng ta.

Với lòng biết ơn to lớn,

John B. King, Jr.
Bộ trưởng Giáo dục
Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ

*********

Hình thức cùng nội dung của bức email trên đã nêu bật rằng

1) Vai trò của Bộ Trưởng Giáo Dục Mỹ rất to lớn, rất thực quyền và thực uy, rất mang tính trách nhiệm cá nhân, cũng như quan trọng bậc nhất và duy nhất trong nền giáo dục Hoa Kỳ; và rằng

2) Tương tự, vai trò của nhà giáo Mỹ rất to lớn, rất mang tính trách nhiệm cá nhân trong đáp ứng các yêu cầu của nghề giáo, kể cả hai việc bình thường luôn có của không ngừng nghiên cứu cập nhật kiến thức và truyền tải được niềm đam mê học tập từ bản thân lan tỏa sang các học trò đối với tất cả các môn học.

 

Thử ngẫm và thử nghĩ:

Tại sao học trò Việt Nam không đam mê học Sử? Việt Sử và Thế Giới Sử?

Và tại sao học trò Việt Nam bị tước đoạt quyền được tiếp cận đại dương kiến thức qua việc “bị” miễn / giảm số lượng môn học và môn thi để nhóm từ “and myriad other subjects” tức “và vô số các môn học khác” vĩnh viễn không bao giờ tồn tại trong các diễn văn của lãnh đạo nhân Ngày Nhà Giáo Việt Nam?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nhân Tài Y Khoa Miền Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

10-4-2016

Nhân Tài Y Khoa Miền Nam

(Đã post ngày 29-01-2009 trên Emotino.com)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Năm mới nói về những người của thế hệ y khoa trước, về những nhân tài hiếm hoi không phải ai cũng còn nhớ đến sau những cơn giông ba bão táp của thời gian và dưới lớp bụi mờ của lãng quên. Bác sĩ Đặng Minh Chiếu, Nha Sĩ Nguyễn Tư Mô, và Bác Sĩ Dương Quỳnh Hoa của Sài Gòn hoa lệ, và Bác Sĩ Ngươn của Thành phố Hồ Chí Minh cường thịnh. Những cái tên không thể nào quên với gia đình họ Hoàng chúng tôi.

ScreenShot1147

Bác sĩ thì ai lại không có phòng mạch riêng. Đó là cách nghĩ của người trong cuộc và người đời. Song, có hai thực tế tại Sài Gòn trước 1975 là (a) bác sĩ có phòng mạch riêng là những bác sĩ tài danh thực thụ vì chẳng có tài danh thực thụ thì chẳng bịnh nhân nào tìm đến, mà “tài danh” ấy không do quảng cáo hay do treo bảng hiệu hoành tráng; (b) xem việc mở phòng mạch không bao giờ là để kiếm thêm thu nhập mà chỉ để đem tài ra “cứu nhân độ thế” như những bậc thầy của chính mình đã luôn học, luôn sống, và luôn làm theo lời thề thiêng liêng của chức nghiệp; và không những thế (c) không nhất thiết phải có phòng khám riêng, đơn giản vì còn tận tụy dành trọn thời gian quy định tại bịnh viện nơi làm việc chính.

Nha sĩ Nguyễn Tư Mô

Nha sĩ Nguyễn Tư Mô là nguyên khoa trưởng Đại Học Nha Khoa Sài Gòn, có phòng mạch tại 39C đường Cao Thắng, Quận 3, Sài Gòn, nay là tòa nhà dường như hai năm trước trở thành Kinh Đô Bakery. Nha Sĩ Mô chỉ khám chữa răng buổi sáng, còn buổi chiều do nha sĩ Đoàn Ân phụ trách, còn phòng răng 39C Cao Thắng ấy là tư thất của gia đình nha sĩ Đoàn Ân. Đó là một phòng chữa răng trang bị đầy đủ thiết bị hiện đại thời bấy giờ như máy lạnh và máy chụp quang tuyến X. Nha sĩ Mô không có trợ tá mà tự mình làm tất cả mọi việc kể cả việc chụp hình răng bằng máy quang tuyến ấy. Bác sĩ Mô đến phòng mạch bằng xe Mercedes đen, tự lái, đậu trong sân (vì nhà nào ở mặt tiền đường cũng luôn xây thụt vào trong khoảng 5 hay 10 mét để chừa khoảng không khoáng mát phía trước để đậu xe, chứ không như bây giờ ai cũng xây áp sát đường để nhà rộng lớn hơn, cảnh quang tầm thường hơn, đường chật chội xấu xí hơn, còn ô tô thì hoặc đậu nơi lòng đường, trên lề đường, hoặc chui tọt vào bên trong căn nhà).

Khi em trai tôi lên 6 tuổi, có một răng cửa hàm trên bị sâu; như thường lệ đối với thành viên toàn gia đình, Má tôi đưa em đến Nha Sĩ Mô để nhổ răng, tất nhiên rồi – và tất nhiên có tôi đi kèm theo. Nha sĩ Mô nhẫm hát là lá la một đoản khúc nhạc cổ điển dường như là Fantasia của Liszt Ferenc. Ông nhìn chiếc răng rồi bảo Má tôi rằng Ông nhất thiết phải đưa em tôi vào Đại Học Nha Khoa giải phẫu cho sinh viên học tập, vì đây là một ca hiếm theo y văn thế giới. Theo Ông, răng cửa trên bị hỏng không do bị sâu, chẳng do bị răng khác mọc chêm mà tiếng trong Nam gọi là “lòi xỉ”, mà Ông nhìn là biết ngay do răng khác mọc thẳng hàng vào giữa chân răng đang tồn tại, nghĩa là có răng khác ẩn ở dưới “ngạc” tức vòm miệng, và phải rạch để gắp ra, cứu răng cửa. Ông trấn an Má tôi rằng đấy là chuyện nhỏ. Với sự lo âu vì một khi đã là “ca hiếm” phải giải phẫu biểu diễn dạy các sinh viên đại học thì đúng là đại sự hiểm nguy và tốn kém, Má tôi rụt rè hỏi về chi phí, Ông bật cười, nói (giọng Bắc) rằng Ông đài thọ  toàn bộ chi phí, và khôi hài nói thêm rằng lẽ ra Ông phải trả thật nhiều tiền để Má tôi cho phép Ông đuợc giải phẫu ấy chứ, vì em tôi cho Ông có cơ hội bằng vàng dạy cho sinh viên Nha Khoa biết thực tế một ca mà chỉ có thể bắt gặp trong một trong các pho tài liệu tiếng Pháp dày cộm trong thư viện trường mà thôi! Và em trai tôi được lên lịch giải phẫu tại Đại Học Nha Khoa Sài Gòn, tất nhiên cuộc giải phẩu có kết quả tốt đẹp. Tôi vẫn còn giữ hai chiếc răng mọc sâu bên trong “ngạc” của em tôi.  Thật là một nha sĩ đại tài, thay vì nhổ ngay răng sâu, chỉ cần nhìn cách mà răng bị sâu là đã biết ngay đó không là sâu răng: răng sâu không bị nhổ bỏ mà hai răng thủ phạm ẩn núp trong “ngạc” khiến chặn đường dinh dưỡng làm răng giống như bị sâu thì được gắp ra! Phòng khám tư của Ông treo khoảng sáu văn bằng y khoa của Mỹ, Anh và Pháp. Nhiều trang thiết bị hiện đại thời ấy, kẻ cả máy chụp X-quang nha khoa. Nhưng Ông đã không dùng máy X-quang khi định bệnh cho em tôi. Ông không nhổ phức chiếc răng sâu của chú bé 6 tuổi, điều mà tất cả các nha sĩ nào không phải là Ông cũng sẽ làm. Ông không thu một xu chi phí, điều mà tất cả các nha sĩ nào không phải là Ông và đặc biệt thời nay không ai làm thế, trái lại họ có thể thu tiền cao nếu bịnh nhân trực tiếp đến phòng khám của họ, hoặc nếu bịnh nhân tìm đến bịnh viện công nơi nha sĩ công tác thì nha sĩ thường sẽ thuyết phục họ hoặc đến phòng mạch tư của ông ta, hoặc ra một bịnh viện tư để nha sĩ này sẽ đến đó phẫu thuật giúp – tất nhiên nhằm thu tiền nhiều hơn sau khi trả hoa hồng cho bịnh viện tư ấy, thay vì để bịnh viện nhà nước “hưởng” còn bản thân chỉ có chút ít phụ cấp theo quy định. Đơn giản: Ông là Nguyễn Tư Mô, một Nha Sĩ tài danh, một Nha Sĩ đích thực, một bậc Thầy luôn xem việc phục vụ y học là mục đích cuộc sống và việc đào tạo ra cho đời những nha sĩ giỏi là ý nghĩa cao trọng nhất của sự nghiệp một bậc thầy.

Giá như Ông ở lại với đất nước Việt Nam thống nhất, đừng ra hải ngoại ngày 30-4-1975, Ông đã có thể giúp ngành Nha Việt Nam và “người” Nha Việt Nam tốt đẹp và phát triển mạnh đến dường nào, vì Ông là tấm gương.

Không có gương báu và gương sáng để soi, người ta sẽ chẳng biết mình sáng và tốt  ra sao để mà chỉnh đốn mình cho đẹp, răn mình có được thứ gọi là “y đức” mà trước đây tự nhiên ai cũng có tự thân và tự nhiên, còn ngày nay trở thành thứ trang sức lệ thuộc tuyệt đối vào giáo dục ý thức mà cái sự giáo dục ấy thường được chứng minh là tương đối có hiệu quả.

Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa

Nếu Nha Sĩ Nguyễn Tư Mô cứu một chiếc răng cửa cầu kỳ của em trai tôi, Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa cứu mạng em gái Thúy Hồng của tôi ngay tại phòng mạch – cũng là tư gia của Bà – tại biệt thự xinh đẹp cây cối um tùm hoa giấy đỏ ngay đầu ngã ba Bà Huyện Thanh Quan và Hồng Thập Tự (nay là Nguyễn Thị Minh Khai, đối diện Vuờn Tao Đàn, Quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh).

Do em gái tôi bị sốt dài ngày, Ba và Má tôi đưa em tôi đến nhiều phòng mạch bác sĩ tư để đem về bao thuốc hạ sốt, thuốc cảm cúm, thuốc viêm họng, thuốc viêm phổi, mà em tôi vẫn không thuyên giảm. Má tôi chợt nhớ tới Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa và tất cả lập tức đưa em tôi đến phòng mạch của Bà, tất nhiên có tôi đi kèm. Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa là một phụ nữ tuyệt đẹp, dáng người không cao, nhưng phong thái quyến rũ, dịu dàng. Bà mặc đầm hồng phấn khi khám bịnh. Khi nhìn thấy em tôi, Bà chợt mím môi, tức giận, nói lớn tiếng: “Sao ai lại ác vậy? Khám vậy mà khám! Chết đứa nhỏ còn gì! Đây là bịnh thương hàn!” Bà lập tức viết toa thuốc trong lúc nói chuyện hướng dẫn Ba tôi bằng tiếng Pháp, rồi dặn Má tôi bằng tiếng Việt phải nấu súp gì cho em tôi uống, tuyệt đối không được ăn gì, v.v. và v.v. Em tôi được cứu sống chỉ với cái nhìn của Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa mà không cần thử máu hay chụp hình gì cả!

Sau đó gia đình tôi nghe tin Bà vào Cục R (Trung Ương Cục Miền Nam) tham gia Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Sau 1975, chúng tôi mừng vui thấy Bà là Bộ Trưởng Y Tế. Nhưng chúng tôi không có dịp gặp lại Bà, và Bà cũng đâu có nhớ thằng bé tên Phước đã đứng lặng trân chiêm ngưỡng sắc đẹp của Bà. Sau này không còn tin tức gì về Bà, cho đến ngày Bà mất. Một bác sĩ đại tài, tự mình nghe bịnh, tự mình khám bịnh, và tự mình chỉ định chính xác bịnh án cùng phác đồ điều trị, chứ không sai bảo bất kỳ ai trong số hai y tá phục vụ tại phòng mạch riêng ấy.

Bác sĩ Đặng Minh Chiếu

Trong khi đó, bác sĩ Đặng Minh Chiếu có phòng mạch tư và biệt thự gần rạp hát Long Phụng (trên đường Gia Long, ngày nay gọi là đường Lý Tự Trọng, Quận 1, Tp Hồ Chí Minh), lừng danh về phụ khoa tại Sài Gòn. Ông đã tư vấn cho Ba Má tôi phải bảo vệ thai nhi thế nào mỗi khi Má tôi mang thai một đứa con. Mỗi khi theo Má tới phòng khám của Bác sĩ Chiếu, tôi thấy có nhiều sản phụ nước ngoài cùng chồng ngồi chờ ngoài sảnh. Nói tiếng Pháp điêu luyện, Ông có tài làm tất cả mọi người an tâm, vui vẻ, bình yên, hạnh phúc, xem như thai sản là chuyện dễ dàng, tự nhiên, trong một giai đoạn thời đại mà những ân cần chi tiểt như vậy vẫn chưa là tiêu chuẩn cả trời Âu. Tất cả những chỉ dẫn của Ông dành cho Má tôi đã được gia đình áp dụng cho đến sau ngày giải phóng, khi các em tôi lập gia đình và trở thành sản phụ đều được Má tôi lập lại những lời dặn dò của vị bác sĩ đại tài Đặng Minh Chiếu. Đặc biệt, những căn dặn của Ông là tổng hợp của kiến thức uyên bác Tây Y trên cơ sở không phản bác kinh nghiệm dân gian nào Ông cho là lành mạnh đáng tin cậy dù không bao giờ được Tây Y nghiên cứu. Chúng tôi không còn nghe tin về Ông sau ngày 30-4-1975, ắt Ông đã theo dòng thác người cuồn cuộn di tản của thời biến động ấy.

Bác Sĩ Ngươn

Bác sĩ Ngươn, trưởng khoa ngoại thần kinh Bịnh Viện Chợ Rẫy Tp Hồ Chí Minh, lại là một trường hợp khác. Sau 1975, lúc Việt Nam vẫn còn chịu đựng sự cấm vận của Chính phủ Hoa Kỳ, tôi công tác tại Văn phòng đại diện Công ty CIMMCO International thuộc tập đoàn Công-Thương-Kỷ Birla lừng danh toàn Ấn Độ và Khối Liên Hiệp Anh. Có lần tôi đưa Trưởng Đại Diện người Ấn Độ của CIMMCO đến Chợ Rẫy khám bịnh tim mạch. Bác Sĩ Ngươn lúc ấy phụ trách khoa khám ngoại kiều. Tài năng chẩn định bệnh và khẩu ngữ tiếng Anh của Bác sĩ Ngươn làm Ông Trưởng Đại Diện ngạc nhiên, thán phục. Ông nói với tôi là Việt Nam thực sự có bác sĩ giỏi đến thế sao! Thậm chí, khi thấy sự chậm chạp của con rùa hành chính của bịnh viện với hàng chục lần thân nhân phải liên tục chạy xuống lầu đóng tiền lấy hàng chục biên nhận đóng tiền cho những xét nghiệm khác nhau, có thể gây phản cảm nơi bịnh nhân nước ngoài, bác sĩ Ngươn đã “phá luật”, viết lịnh tay để Ông Trưởng Đại Diện được xét nghiệm ngay lập tức, nghĩa là việc thanh toán thì tôi từ từ thực hiện trọn gói sau, và cũng nghĩa là nếu tôi không thực hiện thì bác sĩ Ngươn sẽ phải bị kỷ luật thật nặng! Để có thể “đền ơn”, tôi hỏi xin địa chỉ phòng mạch thì Bác sĩ Ngươn nói Ông và vợ Ông cũng là một bác sĩ đều không có phòng mạch riêng và không bao giờ muốn có phòng mạch riêng. Tôi xin số phone nhà thì bác Sĩ Ngươn bảo nhà không có phone. Tôi xin địa chỉ nhà, thì Bác sĩ Ngươn nói hai vợ chồng thường xuyên vắng mặt. Ông Trưởng Đại Diện nhờ tôi đến Chợ Rẩy tìm bác sĩ Ngươn để trao tặng vợ bác sĩ Ngươn một món nữ trang bằng vàng theo thói quen của người Ấn, thì bác sĩ cười bảo với tôi rằng “Tôi không nhận đâu. Tôi làm vì danh tiếng Chợ Rẩy và vì danh dự một bác sĩ. Anh Phước mà đặt vấn đề đền ơn nữa là tôi không coi anh là bạn đâu. Chúng tôi không mở phòng mạch vì đã dành hết sức lực phục vụ bịnh nhân ở bịnh viện, còn đâu hơi sức mà lo phòng mạch. Với lại vợ chồng tôi nhất trí không để danh tiếng bị tổn hại vì nếu mở phòng mạch sẽ bị tai tiếng là không tận tụy với bịnh viện và dẫn dụ bịnh nhân của bịnh viện về phòng khám tư của mình. Thành ra, chỉ biết lui về nhà với gia đình sau khi ở bịnh viện về thôi Anh Phước ạ. ” Tôi trả lại Trưởng Đại Diện chiếc hộp nhung đỏ với món nữ trang bên trong, thuật lại nội dung. Hai vợ chồng ông tần ngần hồi lâu, cảm động, rồi cười to: “Tưởng chỉ có Ông từ chối vàng, bây giờ biết thêm Ông ấy là hai!” Sau này ông Trưởng Đại Diện làm Chủ tịch Hội Hữu Nghị Ấn-Việt, còn vợ ông giảng dạy tiếng Anh tại Đại Học Khoa Học Xã Hội & Nhân Văn Tp Hồ Chí Minh. Còn bác sĩ Ngươn, vị bác sĩ tài ba ấy, vì áy náy trước sự ân cần kính trọng thái quá của người nước ngoài đã phải buộc lòng phá lệ khi lịch sự nhận lời chạy xe máy Honda đến dùng cơm tối tại nhà ông Trưởng Đại Diện trên đường Phùng Khắc Khoan. Tôi cũng có mặt, vì đó là sự đương nhiên ở CIMMCO, và vì bác sĩ Ngươn bảo cần có tôi để có chứng nhân rằng Ông không nhận bất kỳ vật chất nào của ông Trưởng Đại Diện cả. Con người thanh liêm đức độ ấy chỉ đến ăn cơm cà ri và trò chuyện.

Có lẽ Bác sĩ Ngươn đã nghỉ hưu. Tôi thậm chí không nhớ tên đầy đủ của Ông sau 16 năm đằng đẵng vì Ông không cho danh thiếp chắc vì không in danh thiếp. Một vị bác sĩ tài ba, tận tụy với nghề đến nỗi không sao còn dư thời gian để có phòng mạch tư dù cũng để cứu người.

 

Cung cách sống đặc biệt của những bậc y khoa tài hoa ấy, luôn xem Lời Thề Hippocrate trước Thần Chữa Bệnh Apollon, Thần Y Học Esculape, Thần Hygie và Panacée cùng các nam nữ thiên thần là lời thề của con tim và từ khối óc, để cứu nhân độ thế, và vì danh dự chức nghiệp cao trọng của một đời.

Chúng tôi – và hy vọng là chúng ta – gọi họ là những con người thanh liêm, những y sĩ có y đức; vì rằng y đức không phải là một chủ đề cho một lời kêu gọi hay một kế hoạch đầy tốn kém để giáo dục và dựng xây – nhất là nơi khởi xướng nếu lại là từ Ngành Y thì quả là sự nhức nhối khôn khuây với muôn đời.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Có Lời

Hoàng Hữu Phước, MIB

17-3-2016

VoDuyen1Vo Duyen2

Vo Duyen3Vo Duyen4XYZ

Bài này cùng hai bài trước chỉ đưa ra một vài thí dụ tôi từ khi internet xuất hiện đến nay đã liên tục đơn thương độc mã chống chọi với các xúc xiểm đất nước Việt Nam từ không gian mạng. Gọi là đơn thương độc mã vì đa số những người chống Chống Cộng ở Việt Nam đã dùng những từ thật ngắn gọn, mạnh mẽ, để nguyền rủa những ai thóa mạ Việt Nam cùng Hồ Chí Minh. Gọi là đơn thương độc mã vì chỉ có tôi miệt mài bút chiến bằng tiếng Anh vì đối tượng tôi nhắm đến là sinh viên – học sinh Việt Nam ở Việt Nam hay hải ngoại, và những người nước ngoài, chứ không bao giờ bút chiến luận với những ai là tác giả các bài thóa mạ bôi nhọ Việt Nam cả.

Hai thí dụ ở trên là hai thí dụ mới nhất của ngày hôm qua. Thí dụ thứ nhất là bức tranh hạ đẳng của một gã tên Nguyễn Đất, Nguyễn Đạt, hay Nguyễn Dật gì đó, với chức danh ghi là “quản lý chương trình phát triển Việt Nam tại Đại Học Nam Columbia”. Rất có thể y là một chiến sĩ cộng sản trẻ ưu tú đang tạo lớp vỏ bọc chống Việt để lấy lòng phe nhóm chống Việt để có thể leo cao trong hàng ngũ chống Việt để từ đó đánh phá tan tành hàng ngũ ấy. Rất có thể y giống như bao kẻ tầm thường khác hễ ra nước ngoài du học là cứ triền miên lầm tưởng là phải chửi cha Việt Nam để phù hợp với xã hội Âu Mỹ. Nhưng dù y là ai đi nữa thì tôi bảo đảm với các bạn rằng nếu các bạn đừng khinh thường y mà chịu khó nhớ tên của y thì sau 50 năm nữa các bạn cũng sẽ chẳng hề nghe tin tức gì về y như nhà trí thức hay nhà bác học vĩ đại của Âu Mỹ, đơn giản vì các vị trí ấy không bao giờ dành cho những gã hoặc hề hoặc ngu muội.

Nếu các bạn thực sự muốn người thân của mình là nhân tài ở Việt Nam hay ở Âu Mỹ, xin hãy tìm đọc các bài viết của giáo sư tiến sĩ Trần Chung Ngọc. Tiến sĩ Trần Chung Ngọc là sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, Cử nhân Giáo khoa Khoa Học 1962 (Đại học Khoa học Saigon), Tiến sĩ Vật lý 1972 (Đại học Wisconsin – Madison, Hoa Kỳ), Trưởng khoa Vật lý và Hóa học Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt (1962-1965), giảng viên Vật lý Đại học Khoa học Saigon (1965-1967), giảng sư Vật lý Đại học Khoa học Saigon (1972-1975), giảng sư Vật lý Đại học Wisconsin – Madison (1975-1977), Giám đốc phòng thí nghiệm phân tích của Trung tâm Vật liệu Đại học Wisconsin – Madison (1977-1996), và là Cố vấn kỹ thuật Viện Tiêu chuẩn và Nghiên cứu Công nghiệp Singapore (1989), khi nghỉ hưu tại thị trấn Grayslake, bang Illinois, Hoa Kỳ, đã dành nhiều thời gian nghiên cứu tôn giáo, lịch sử, v.v., với nhiều tác phẩm được xuất bản ở Mỹ. Tiến sĩ đã qua đời cách nay hai năm.

Trang web của Tiến sĩ Trần Chung Ngọc cung cấp hàng trăm bài viết có sức thuyết phục cao do Ông không những là một bậc trí thức đại tài mà còn là một nhà khoa học đáng kính trọng. Chỉ cần đọc các bài viết của Tiến sĩ Trần Chung Ngọc, các bạn trẻ Việt Nam vừa có thể mở rộng tầm mắt, mở mang trí tuệ, học hỏi thuật phân tích khoa học cùng nhận định sâu sắc, vừa có thể trau giồi hoàn thiện tiếng Anh (do Tiến sĩ Trần Chung Ngọc thường có các trích dẫn làm luận cứ cho các luận điểm của Ông và dịch ngay các dẫn chứng ấy ra tiếng Việt trong bài viết để tạo cơ sở so sánh cho người đọc) một cách hiệu quả nhất là đối với thuật hùng biện. Tấm lòng Ông với Việt Nam, các nhận định công tâm công bằng của Ông với chế độ cộng sản ở Việt Nam, cũng như lòng tự hào về nguồn gốc Việt Nam của mình và về đất nước Việt Nam đang ngày càng giàu mạnh, đã quá đủ để nêu danh nghĩa khí bậc kỳ tài cao thượng và hướng thượng, những thứ mà chưa hề thấy có được nơi hàng vạn du học sinh Việt Nam ở hải ngoại, và do không tồn tại nơi họ, chẳng ai trong họ lập nên những kỳ tích hàn lâm danh vang thế giới như Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc.

Tôi không tìm sự nổi tiếng trên không gian mạng, nên chỉ chăm chút cho blog này trên WordPress.com dù cho các bài viết từ trái tim khối óc chỉ được tìm đọc bởi vài ba chục bạn đọc mà thôi. Xin cảm ơn các bạn ấy, và xin đội ơn các bạn nếu các bạn rộng lượng chuyển các đường link những bài viết này đến các bạn trẻ người Việt và gốc Việt để các bạn biết thế nào là quốc thể và lòng hướng thiện đối với quốc gia, dân tộc Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kính Mời Tham khảo:

Thầy Trần Chung Ngọc: http://www.sachhiem.net/TCN/Ndir.php

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Bài 1: Cẩm Nang Khởi Nghiệp Quốc Gia: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/22/de-viet-nam-tro-thanh-cuong-quoc/

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Bài 2: Hão Huyền Singapore: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/23/de-viet-nam-tro-thanh-cuong-quoc-hao-huyen-singapore/

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Bài 3: Hão Huyền Nhật Bản: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/28/2744/?preview=true&preview_id=2756&preview_nonce=6f505f96f0&frame-nonce=0d9ea09f6d&iframe=true

Không Lời 2

Hoàng Hữu Phước, MIB

16-3-2016

Khong Loi2 (1)Khong Loi2 (2)Khong Loi2 (3)Khong Loi2 (4)Khong Loi2 (5)Khong Loi2 (6)Khong Loi2 (7)Khong Loi2 (8)Khong Loi2 (9)aaaaaaFrom LinkedIn (84)Khong Loi2 (11)Khong Loi2 (12)Khong Loi2 (13)Khong Loi2 (14)Khong Loi2 (15)Khong Loi2 (16)Khong Loi2 (17)Khong Loi2 (18)Khong Loi2 (19)Khong Loi2 (20)Khong Loi2 (21)Khong Loi2 (22)Khong Loi2 (23)Khong Loi2 (24)Khong Loi2 (25)Khong Loi2 (26)Khong Loi2 (27)Khong Loi2 (28)Z (1)Z (2)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Không Lời

Hoàng Hữu Phước, MIB

14-3-2016

HHP L1 (1)HHP L1 (2)HHP L2 (1)HHP L2 (2)HHP L3 (1)HHP L3 (2)HHP L4HHP L5HHP Viet1HHP Viet2HHP Viet3HHP Viet4HHP Viet5HHP Viet6HHP Viet7HHP Viet8HHP Viet9HHP Viet10HHP Viet11HHP Viet12

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Vấn Đề Tâm Thần Của Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm

Thư Khẩn Cấp Của Công Dân Lại Thu Trúc Gởi Lãnh Đạo Đảng Và Quốc Hội Về Cái Sai Của Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị Sĩ Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII (2011-2016), Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại Của Quốc Hội, Thành  Viên Hội Hữu Nghị Nghị Sĩ Việt Nam-Philippines

05-3-2016

Công dân Lại Thu Trúc của Thành phố Hồ Chí Minh vừa gởi thư góp ý khẩn cấp đến lãnh đạo Đảng, Quốc Hội, và Ủy Ban Bầu Cử Quốc Gia, đặt vấn đề về Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh đã cố ý làm trái Nghị Quyết 41 của Ủy Ban Bầu Cử Quốc Gia, gây tác động bất lợi đối với sự kiện chính trị cực kỳ quan trọng của quốc gia.

Theo yêu cầu của công dân Lại Thu Trúc và với lòng tin của Cô vào blog này, tôi xin đăng lại toàn văn như sau. Kính mời bạn đọc tham khảo:

*********

Tp. Hồ Chí Minh, ngày 05 tháng 03 năm 2016

THƯ GÓP Ý KHẨN CẤP VỀ BẦU CỬ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI KHÓA XIV & ĐẠI BIỂU HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN CÁC CẤP NHIỆM KỲ 2016-2021

Kính gửi:

–         Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia

Đồng kính gửi:

–         Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam

–         Chủ Tịch Quốc Hội và Các Phó Chủ Tịch Quốc Hội

Kính thưa quý lãnh đạo:

Tôi ký tên dưới đây là Lại Thu Trúc, công dân Thành phố Hồ Chí Minh, xin được kính góp ý khẩn cấp đến Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia về việc liên quan đến kỳ bầu cử Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIV & Đại Biểu Hội Đồng Nhân Dân Các Cấp Nhiệm Kỳ 2016-2021 với các nội dung chính như sau:

A- Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh Làm Trái với “Nghị Quyết số 41/NQ-HĐBCQG ngày 29/01/2016 của Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia quy định các mẫu văn bản trong công tác bầu cử quốc gia quy định các mẫu văn bản trong công tác bầu cử; hướng dẫn về hồ sơ ứng cử và thời hạn nộp hồ sơ ứng cử ĐBQH khóa XIV và ĐB HĐND các cấp nhiệm kỳ 2016-2021”

B-Thông tin đăng tải trên các phương tiện truyền thông đại chúng về nội dung cuộc họp chiều Thứ Sáu ngày 04/03/2016 của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh gây phản cảm và có tác động xấu về sự kiện chính trị quan trọng của đất nước

1) Sự Tùy Tiện Của Lãnh Đạo Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh

2) Các Lập Luận Vô Lý và Tai Hại trong nội dung cuộc họp do Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm với tư cách là Chủ Tịch Hội Đồng Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh chủ trì chiều Thứ Sáu ngày 04/03/2016

Phụ Lục Đính Kèm

 

A- Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh Làm Trái với “Nghị Quyết số 41/NQ-HĐBCQG ngày 29/01/2016 của Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia quy định các mẫu văn bản trong công tác bầu cử quốc gia quy định các mẫu văn bản trong công tác bầu cử; hướng dẫn về hồ sơ ứng cử và thời hạn nộp hồ sơ ứng cử ĐBQH khóa XIV và ĐB HĐND các cấp nhiệm kỳ 2016-2021”

Theo thông tin được đăng tải trên báo Tuổi Trẻ vào buổi chiều thứ Sáu ngày 04/03/2016, Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí đã có phiên họp báo cáo tiến độ công tác bầu cử Đại Biểu Quốc Hội khóa XIV & Đại Biểu Hội Đồng Nhân Dân Thành Phố nhiệm kỳ 2016-2021. Tại phiên họp này, Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, Chủ tịch Hội đồng Bầu cử TP cho biết TPHCM sẽ chính thức đề xuất Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia quy định ứng viên ứng cử ĐBQH và đại biểu HĐND phải có giấy chứng nhận sức khỏe, và TPHCM thống nhất kiến nghị Hội đồng Bầu cử Quốc gia quy định bổ sung giấy chứng nhận sức khỏe vào hồ sơ ứng cử Đại Biểu Quốc Hội và Đại Biểu HĐND. Bên cạnh đó, đề nghị Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia có hướng dẫn cụ thể về các tiêu chí đánh giá, xác nhận đủ điều kiện sức khỏe cũng như quy định danh mục các cơ sở y tế đủ chức năng cấp giấy chứng nhận sức khỏe” (như phụ lục đính kèm thư này)

Các ý kiến thống nhất thông qua tại phiên họp chiều thứ sáu 04/03/2016 của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh đã hoàn toàn trái với nội dung của nghị quyết số 41-NQ-HĐBCQG do Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia ban hành ngày 29/01/2016 đã được công bố rộng rãi đến nhân dân trên toàn quốc. Theo Quy định tại Nghị quyết số 41-NQ- HĐBCQG hạn chót nộp hồ sơ ứng cử và tự ứng cử là chủ nhật 13/03/2016, trong khi đó chiều ngày 04/03/2016 Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh lại đưa ra một đề xuất “đề nghị Hội Hội đồng bầu cử Quốc gia có hướng dẫn cụ thể về các tiêu chí đánh giá, xác nhận đủ điều kiện sức khỏe cũng như quy định danh mục các cơ sở y tế đủ chức năng cấp giấy chứng nhận sức khỏe” là hoàn toàn không khả thi vì chỉ còn 9 ngày là hết hạn nộp hồ sơ ứng cử trên toàn quốc. Ngoài ra, nếu Thành Phố Hồ Chí Minh có ý định ban hành những quy định riêng cho công dân Thành Phố Hồ Chí Minh thì sẽ trở thành khu tự trị tạo điều kiện cho các thế lực thù địch tấn công vào tính nghiêm túc của sự kiện chính trị quan trọng của đất nước.

B-Thông tin đăng tải trên các phương tiện truyền thông đại chúng về nội dung cuộc họp chiều thứ sáu ngày 04/03/2016 của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh gây phản cảm và có tác động xấu về sự kiện chính trị quan trọng của đất nước

1) Sự Tùy Tiện Của Lãnh Đạo Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh:

Trong phiên họp chiều thứ năm 03/03/2016 của Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia đã có những nội dung chính như “không được phân biệt đối xử với người tự ứng cử”; “đã có 50 người tự ứng cử Đại Biểu Quốc Hội trên toàn quốc” và dự kiến những ngày sắp đến sẽ có thêm nhiều ứng viên tự ứng cử nộp hồ sơ tạo sự phấn khởi cho cử tri trên toàn quốc. Thì ngược lại việc các phương tiện truyền thông đại chúng đăng tải nội dung buổi họp chiều thứ sáu ngày 04/03/2016 của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh sẽ dẫn đến sự hoang mang không đáng có cho nhân dân trên toàn quốc nói chung và những người tự ứng cử nói riêng dù là những người ứng cử đã nộp hay sẽ nộp hồ sơ trong 9 ngày còn lại trước hạn chót nộp hồ sơ ứng cử là 17 giờ chủ nhật ngày 13/03/2016. Và điều cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng là việc Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh đã đưa ra các đề xuất tại buổi họp này không đúng thời điểm khi ngày hết hạn nộp hồ sơ ứng cử đã gần kề dễ gây ra phản cảm rằng Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh đã không làm việc nghiêm túc, thiếu cân nhắc đối với sự kiện chính trị trọng đại này.

2) Các Lập Luận Vô Lý và Tai Hại trong nội dung cuộc họp do Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm với tư cách là Chủ Tịch Hội Đồng Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh chủ trì chiều thứ sáu ngày 04/03/2016

a– Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm cho rằng khi người lao động xin việc phải có hồ sơ khám sức khỏe, thì ứng cử vào cơ quan quyền lực quan trọng như Quốc Hội phải có hồ sơ khám sức khỏe là việc đương nhiên. Đây là kiểu ví von hoàn toàn sai vì:

– Ứng cử viên Đại biểu Quốc hội không “xin việc” tại Quốc Hội, và Quốc Hội không phải là “người sử dụng lao động”

– Đại biểu Quốc hội diện kiêm nhiệm hoàn toàn không hưởng lương của Quốc Hội, hoàn toàn không có quan hệ người sử dụng lao động và người lao động để có các yêu cầu ngoài quy định của Quốc Hội.

– Cái gọi là “giấy khám sức khỏe” mà các nhà tuyển dụng lao động cần có lại chưa bao giờ là thứ tài liệu quan trọng vì trên thực tế nội dung giấy khám sức khỏe rất sơ sài và cũng chưa được chuẩn hóa ở cấp độ quốc gia để có thể đưa ra làm lập luận so sánh trong kỳ bầu cử Quốc Hội khóa XIV.

– Nếu hồ sơ sức khỏe là quan trọng, vậy phải chăng việc khám sức khỏe phải tiến hành hàng năm, vì không bao giờ có mặc định rằng một Đại biểu Quốc hội có sức khỏe tốt năm nay lại sẽ tốt mãi như thế trong suốt nhiệm kỳ, và phải chăng năm nào bị ngã bệnh thì năm đó phải bãi nhiệm Đại biểu Quốc hội ấy để bầu bổ sung Đại biểu Quốc hội khác? Và nếu vậy thì nội dung này được quy định tại điều nào của luật nào.

–  Việc “khám sức khỏe” nhất là “khám sức khỏe tâm thần” có được yêu cầu nơi người được Trung Ương giới thiệu không hay chỉ áp dụng với người tự ứng cử là nội dung cần được cân nhắc một cách nghiêm túc tránh sự hoang mang không đáng có trong nhân dân trên toàn quốc khi Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm với tư cách là Chủ Tịch Hội Đồng Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh phát biểu trong phiên họp báo tuyên truyền về sự kiện chính trị quan trọng của đất nước.

– Tại tất cả các nước văn minh trên toàn thế giới, các chi tiết sức khỏe của cá nhân là tối mật. Vậy Quốc Hội sẽ xử trí ra sao nếu một người bị loại vì lý do sức khỏe và người này đưa ra hai yêu cầu rằng hãy cho biết công khai chi tiết sức khỏe nào của họ không đạt, và hãy cho biết công khai chi tiết sức khỏe một ứng viên khác hay một Đại biểu Quốc hội đương nhiệm khác mà người bị loại ấy cho biết có đủ thông tin về căn bệnh tương tự của vị này như người ấy?

b– Theo Báo Tuổi Trẻ thì nội dung chính của khám sức khỏe mà Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm đề ra là “khám sức khỏe tâm thần”. Tôi cho rằng trên toàn cõi Việt Nam chỉ có các bệnh viện tâm thần chứ khắp các tỉnh thành và địa phương hoàn toàn không có các y bác sĩ chuyên viên khám bệnh tâm lý – tâm thần.

Tóm lại, buổi họp báo của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh vào chiều thứ sáu 04/03/2016 đã có nội dung hoàn toàn trái với nghị quyết 41-NQ-HĐBCQG. Ngoài ra, các lập luận của Chủ Tịch Ủy Ban Bầu Cử TP.HCM-Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm được đăng tải công khai bởi các phương tiện truyền thông gây phản cảm và tạo ra ấn tượng xấu là đang có xu hướng tạo ra những sự phân biệt đối xử, những rào cản đối với những công dân có tâm huyết với đất nước có nguyện vọng tự ứng cử vào Quốc Hội khóa XIV nhiệm kỳ 2016-2021 tại Thành Phố Hồ Chí Minh.

Kính cảm ơn quý lãnh đạo đã dành thời gian đọc bản góp ý khẩn cấp này và xin kính chào trân trọng.

Lại Thu Trúc

Phone: 0903 380 207

Email: laithutruc@myabiz.biz

Phụ lục: http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160304/nguoi-ung-cu-dai-bieu-quoc-hoi-hdnd-phai-kham-suc-khoe-tam-than/1061821.html

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kinh mời tham khảo thêm các bài viết của Hoàng Hữu Phước về:

Lại Thu Trúc: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/22/lai-thu-truc/

Nguyễn Thị Quyết Tâm:  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/22/nguyen-thi-quyet-tam/

Nét Mới Cần Phải Có Tại Thành phố Hồ Chí Minh

Hoàng Hữu Phước, MIB

19-02-2016

 TPHCM

Sáng nay HTV9 có phát chương trình giải quyết khiếu nại của công dân Thành phố Hồ Chí Minh do bà Trương Thị Ánh, Nghị sĩ Khóa XIII của Thành phố Hồ Chí Minh, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh đương nhiệm, chủ trì với các ban ngành về khiếu nại của gia đình ông Nhan Phước ở Quận 6. Nội dung này làm tôi nhớ đến lúc trước Đại Hội Đảng, tôi đã có công văn sau gởi Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh về vụ khiếu nại của công dân Lê Văn Hải, mà giọng văn với lời khẳng định rằng Ủy Ban Nhân Dân Quận 9 “hoàn toàn sai” và rằng “hệ thống hành chánh công quyền của Thành phố Hồ Chí Minh đang thực sự có vấn đề”, ắt sẽ không làm bất kỳ chức sắc nào của Thành phố Hồ Chí Minh hài lòng:

 Print1Print2

Trở lại vụ họp sáng nay trên HTV9, theo trình bày của con trai ông Nhan Phước thì ngay sau ngày giải phóng, do nhà ông Phước buôn bán vải lẻ có chứa các súc vải, Ủy Ban Nhân Dân Quận 6 đã liệt gia đình ông vào diện phải cải tạo tư sản nên đưa cả gia đình ông đi vùng Kinh Tế Mới, còn gia sản của ông trở thành tài sản do nhà nước quản lý, và Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh ra quyết định cấp căn nhà của ông cho hai hộ gia đình cán bộ đến ở. Thế nhưng, sau đó Ủy Ban Nhân Dân Quận 6 phát hiện sai lầm này, do quy mô kinh doanh của ông Nhan Phước chỉ là tiểu thương bán lẻ, không phải “tư sản mại bản”, nên đã cùng lúc ra hai quyết định rất đúng đó là xóa bỏ “tội danh” tư sản của ông và giao trả căn nhà lại cho ông. Tuy nhiên, do căn nhà đã được giao cho hai hộ khác, mọi việc đã trở nên chuyện bi hài ở chỗ gia đình gần chục người của ông Phước trở về thành phố sống lây lất đến tận ngày nay nhiều chục năm trời, còn cả hệ thống chính quyền hoặc nhẫn tâm làm ngơ trước cảnh tang thương ngẫu lục của người dân hoặc do sự bó tay do bất lực bất tài vô dụng của các Sở Ban Ngành của Thành phố Hồ Chí Minh, chưa kể nhiều nhiệm kỳ của Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh vẫn để tồn tại những sự việc như thế trong khi theo tất cả các phương tiện truyền thông đại chúng thì Thành phố Hồ Chí Minh luôn đạt được các thành tích và thành quả phát triển to lớn, thậm chí thành phố còn chi ra bao tỷ đồng để lập cái siêu dự án gọi là megacity nhằm dựng xây Thành phố Hồ Chí Minh thành một thành phố vĩ đại ôm trong lòng nó những cái mà tôi nghe qua đã thấy mùi thất bại tức các thành phố “con” như Thành Phố Bắc, Thành Phố Nam, Thành Phố Tây, Thành Phố Đông nhảm nhí, trong khi – như tôi trước đây đã nêu – với nhân lực công chức công quyền như thế thì đào đâu ra lớp người quản lý siêu đại dự án ấy.

Bà Trương Thị Ánh đã yêu cầu con trai ông Nhan Phước cho biết nguyện vọng, trong khi lẽ ra nguyện vọng ấy đã được biết rõ trong tất cả các lá đơn của ông đã gởi chính quyền trong nhiều chục năm qua, thậm chí từ lúc vợ ông còn sống.

Bà Trương Thị Ánh đã yêu cầu các Sở Ban Ngành nghiên cứu đề xuất các hướng giải quyết, trong khi lẽ ra chính các chức sắc của các Sở Ban Ngành ấy trong nhiều nhiệm kỳ qua của ngần ấy mấy chục năm đã phải thực hiện, nếu như họ không là đảng viên đội lốt. Gọi là đảng viên đội lốt hoặc đảng viên phản Đảng vì Đảng Cộng Sản Việt Nam không thể có những cán bộ Đảng được Đảng tuyển chọn kỹ lưỡng, đào tạo kỹ lưỡng, giao lắm quyền uy, lại ra sức làm nhục Đảng qua sự phô bày sự bất lực bất tài vô dụng của họ, và qua việc làm người dân phải oán than oán thán oán hận Đảng. Tại sao đến ngày hôm nay tức 19-02-2016 mà các vị chức sắc Sở Ban Ngành lại phải chờ một lãnh đạo cao cấp như bà Trương Thị Ánh nêu yêu cầu và ra kỳ hạn cho họ trình đề xuất hướng giải quyết.

Điều tich cực ở đây là (a) Ủy ban Nhân Dân Quận 6 trước đây đã nhìn nhận sai sót của mình để từ đó sửa sai bằng các quyết định như đã nói ở trên; (b) ông Nhan Phước già yếu nói với phóng viên ghi hình rằng cả gia đình ông luôn tuân thủ luật pháp nên chính quyền bảo đi Kinh tế Mới thì ông ra đi, còn khi giải oan cho ông và ra quyết định trả nhà cho ông thì ông rất biết ơn, và nhiều chục năm qua vẫn tuân thủ luật pháp đợi chờ sự giải quyết của chính quyền thành phố, trong khi con trai ông Nhan Phước đã rất hợp tác trong buổi họp với bà Trương Thị Ánh khi nhỏ nhẹ nói chỉ mong chính quyền giải quyết sớm giao lại nhà hoặc đền bù một số tiền để cả gia đình có thể có cuộc sống đõ vất vả hơn; và (c) sự xuất hiện của nhân vật Bí Thư Thành Ủy Đinh La Thăng tại Thành phố Hồ Chí Minh đã có những tín hiệu tích cực đầu tiên cho sự nề nếp phục vụ nhân dân đi vào thực chất và trách nhiệm.

Chính vì sự tích cực phục vụ nhân dân chỉ là cụm từ phải nêu trong các phát biểu chính trị của các quan chức chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh, và chính vì sự tích cực chuyển đơn thư khiếu nại của công dân của hầu như đại đa số các nghị sĩ Quốc Hội của Thành phố Hồ Chí Minh trong nhiều chục năm qua mà ngày nay Thành phố vẫn còn tồn đọng nhiều vụ khiếu nại trơ gan cùng tuế nguyệt.

Sai thì phải nói ngắn gọn là “sai”. Bất tài vô dụng thì phải nói ngắn gọn là “bất tài vô dụng”. Đã hưởng lương cao, bổng hậu, phúc lợi dồi dào, địa ốc khang trang, vinh thân phì gia, mà không làm việc cho ra hồn vì nước vì dân, thì chỉ là phường bất lương bất hảo bất hiếu mà thôi.

 TPHCM (2)TPHCM (2)TPHCM (1)

Hy vọng dưới sự lãnh đạo của Tân Bí Thư Thành Ủy Đinh La Thăng, những công văn với lời lẽ làm mếch lòng các quan chức thành phố như trên sẽ không tiếp tục được viết nên, nhất là khi người viết lại là một nghị sĩ ngoài Đảng, ngoài hệ thống chính quyền, không có quyền lực quyền hành ép buộc các quan chức phải vì dân.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 22-11-2013. Cần Giải Quyết Dứt Điểm Những Khiếu Nại, Tố Cáo Của Người Dân. Bài phỏng vấn của báo Văn Nghệ Trẻ với Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/11/22/257/

Hoàng Hữu Phước. 28-12-2015. Đối Phó Với Sự Xơ Cứng Vô Cảm Của Chức Sắc Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/28/doi-pho-voi-su-xo-cung-vo-cam-cua-chuc-sac-xu-ly-don-thu-khieu-to-cua-nguoi-dan/

Hoàng Hữu Phước. 04-12-2015. Báo Cáo Việc Thực Hiện Chương Trình Hành Động Suốt Nhiệm Kỳ Quốc Hội Khóa XIII 2011-2016 Của Đại Biểu Hoàng Hữu Phước. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/04/bao-cao-viec-thuc-hien-chuong-trinh-hanh-dong-suot-nhiem-ky-quoc-hoi-khoa-xiii-2011-2016-cua-dai-bieu-hoang-huu-phuoc/

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng

Hoàng Hữu Phước, MIB

12-02-2016

Nguyen Tan Dung

Khi tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh ACMECS lần III và CLMV lần IV tháng 11 năm 2008, tôi gặp một sự cố tại hội trường lúc vừa phát biểu xong về đề xuất ý kiến bằng tiếng Anh với nội dung Trade Development through Russian-Styled Financial Tools for Bilateral Deals amongst ACMECS (phát triển thương mại theo kiểu tài chính Nga đối với các giao dịch song phương giữa các nước ACMECS, tức dùng đồng nội tệ của các nước với nhau), tôi ngồi xuống nhận lời khen của đoàn Thái Lan thì điện thoại rung nên lại đứng lên để ra ngoài hội trường. Gia đình tôi báo tin Ba tôi lại vừa được đưa đi cấp cứu. Tôi rụng rời, phone yêu cầu văn phòng bằng mọi cách lấy vé cho tôi về Thành phố Hồ Chí Minh ngay trong chiều, bỏ luôn buổi tiệc tối với các vị nguyên thủ. Trong lúc vội vàng, tôi đánh rơi điện thoại, văng ra làm ba mảnh gồm phần trước, nắp sau, và pin. Lắp ráp xong, tôi vào hội trường nao nao chờ tin nhắn xác nhận vé. Bất thình lình, điện thoại tôi reo vang, hóa ra khi lắp máy lại, tôi không biết nó đã thoát khỏi chế độ rung. Trong lúc lúng túng luồn tay vào áo veston lấy phone ra, tôi xấu hổ nhìn lên sân khấu nơi năm vị thủ tướng đang làm chủ tọa hội nghị, và bắt gặp ánh mắt của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Thủ Tướng nhìn tôi không với sự bực dọc đối với kẻ không chuyên nghiệp tại hội nghị thượng đỉnh, mà với sự trấn an như đối với người mà Thủ Tướng cho rằng ắt đang gặp phải vấn dề nghiêm trọng riêng cần phải bình tĩnh. Đó là bản lĩnh của nhà lãnh đạo: sự hùng biện thần uy qua ánh mắt.

Tại Quốc Hội Khóa XIII năm 2011, khi đại biểu DTQ vung tay gằn giọng thách thức Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng “có dám từ chức không”, thì Thủ Tướng trở thành nhà hùng biện thần uy không thể bắt gặp tại thế giới chính trị tư bản qua việc Ông từ tốn trả lời gây sự xúc động mạnh mẽ nơi mọi người rằng tính đến ngày hôm ấy Ông đã phục vụ Đảng được bao nhiêu năm bao nhiêu tháng bao nhiêu ngày như một đảng viên trung kiên luôn phục vụ đất nước và nhân dân theo sự phân công của Đảng và làm tròn trách nhiệm cùng bổn phận trước tổ quốc và dân tộc. Các nguyên thủ quốc gia cường quốc tư bản Âu Mỹ sẽ không trả lời – hoặc trả lời giễu cợt – đối với các câu hỏi bá láp, vô đạo, vô lý, vô duyên, mà khán giả cử tri tư bản cũng sẽ cười chộ kẻ đặt câu hỏi thuộc loại bá láp, vô đạo, vô lý, vô duyên, và cười ầm ủng hộ sự khôi hài của nguyên thủ, vì trách nhiệm thiêng liêng của nguyên thủ không phải là thứ để đem ra thách đố hay chấp nhận thách đố vớ vẩn cho cái việc “dám” hay “không dám”.

Nếu như các Thủ Tướng tiền nhiệm của Việt Nam lèo lái con thuyền quốc gia vượt qua bão tố chiến tranh giải phóng, sang giai đoạn vá víu đất nước thống nhất bị chiến tranh tàn phá, rồi lại phải đối phó thành công với sấm sét chiến tranh mới với Trung Quốc và Campuchia gặm nhấm bào mòn sinh lực quốc gia, đến khi chèo chống thành công con thuyền quốc gia cặp bến bờ bình yên để sửa chữa và đổi mới để thành con tàu vững chắc hơn, thì Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng gánh lấy trách nhiệm mà Đảng và Tổ Quốc, Dân Tộc đã giao phó: điều khiển con tàu mới và mạnh mẽ ấy ra biển lớn để đến những bến bờ mới đem về cho bằng được những giá trị mới có trị giá lớn cho nước nhà. Dưới thời các nhiệm kỳ của Ông, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã là vị thống soái thống lĩnh các vị tướng tức các Bộ Trưởng trên tất cả các mặt trận, từ ngoại giao đến quốc phòng, từ kinh tế đến an ninh, từ tài chính đến giáo dục, và từ giáo dục đến phát triển nông thôn, v.v., và chính trong thời đại cầm quyền của Ông, Việt Nam đã có những vụ mùa thu hoạch thắng lợi về đầu tư nước ngoài, đầu tư ngoài nước, phát triển kinh tế, giữ vững và nâng cao nhất vị thế quốc gia, bảo vệ đất nước trước lằn ranh mỏng manh của chiến tranh và hòa bình, đặc biệt là đã ký kết được nhiều siêu dự án đa phương khu vực và đa phương quốc tế cho thời đại mới mà TPP và EU-VN FDA là điển hình.

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Ông có thể tự hào trở về đời sống dân sự với hai điều to tát nhất là (a) Ông đã bổ sung cho minh chứng hùng hồn rằng những người dân Việt Nam bình dị khi trung kiên với Đảng theo lý tưởng cách mạng Hồ Chí Minh thì luôn được giáo dục, tôi luyện trở thành những người ưu tú, kiệt xuất như Võ Nguyên Giáp; và (b) chính Ông đã đến tất cả các châu lục để đưa được về cho đất nước con tàu đầy ắp những vật liệu xây dựng để vị thống soái kế nhiệm trổ tài dựng xây đất nước lớn mạnh, phát triển, hùng cường, theo yêu cầu mới của thời đại mới: thời đại Hậu-Nguyễn Tấn Dũng.

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là một danh nhân đất Việt mà các nguyên thủ thế giới phải nễ trọng. Ông trở thành mẫu mực cho các vị Thủ Tướng sau Ông trong trị quốc bình thiên hạ.

Nguyen Tan Dung 2

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Cách Chính Xác Để Biết Việt Nam Giàu Đẹp Đến Dường Nào

Hoàng Hữu Phước, MIB

06-02-2016

Thói thường thì người Việt Nam mỗi khi đi nước ngoài về đều hết lời tán dương ca ngợi sự giàu có, tiện nghi, lộng lẫy, nguy nga biểu hiện lồ lộ qua các điều vật thể cụ thể như đền đài, thành quách, phố xá, công trình, v.v. ; cũng như qua những điều phi vật thể như các nét văn hóa, cách ứng xử, lễ hội, v.v., tất cả toát lên sức sống sinh động, trù phú, đáng khâm phục.

Và cũng theo thói thường thì mỗi khi có cái “thói thường” nêu ở trên, người Việt Nam ngao ngán, ngúc ngoắc đầu ra dáng ngại ngùng, ngán ngẩm, khi liên tưởng đến những điều vật thể và phi vật thể biểu hiện lồ lộ qua bao việc, tất cả toát lên sự tồn tại mà không ai cho là không dị thường, ngay cả nơi các nhà giáo dạy Sử và những người tự phong là “nhà sử học” hay “sử gia”.

Cái hệ lụy từ hai thứ “thói thường” ở trên là chưa thấy ai nhìn ra được – hay chí ít đề ra được một phương pháp cụ thể, khoa học, thuyết phục để nói về – sự giàu đẹp “lồ lộ” định hình được, định tính được, định lượng được của Việt Nam, vì vậy chả trách không đâu thấy có sự tự hào, nhận ra được niềm vinh dự, của việc được sinh ra làm người Việt Nam, dẫn đến việc tay thì ngửa ra nhận tiền lương, mà việc dạy Sử vẫn không làm tròn, khiến học trò Việt thì dốt Sử (điểm zero mà không gọi là “dốt đặc” mới là lạ!), còn hệ thống giáo dục nước nhà cứ mãi dùng chữ “trăn trở” với “băn khoăn”, khiến nước ngoài lầm tưởng người Việt ta khoái nằm ưỡn trên giường để thở dài (“trăn trở” lăn qua trở lại mà lị!) hoặc ngồi đực ra bên bàn trà để nhíu mày nhăn trán (“băn khoăn” mà lại!).

Bài viết này, do đó, cung cấp cho các nhà giáo dạy Sử, các “nhà sử học” tự phong, và các “sử gia” trên trời rơi xuống những luận cứ khoa học cho một công thức hàn lâm chuẩn xác nhằm cân đong đo đếm được mức độ giàu mạnh của Việt Nam để sử dụng trong các bài giảng Sử, bài viết Sử, phát biểu Sử, nhắm đến việc “minh bạch hóa” sức mạnh và vẻ đẹp của quốc gia này.

Trước khi vào phần cốt lõi của các luận cứ, xin nói vi von thêm rằng Thủ đô Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh dù có phát triển vùn vụt đến đâu, điều này chẳng dính dáng gì đến việc phát triển vùng biên giới Việt-Trung, Việt-Lào, và Việt-Cam, nghĩa là những gì đang có ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh như nhà cao tầng đồ sộ, đường nhiều tầng hiện đại, hệ thống điều khiển giao thông phức tạp, v.v., không mang nội hàm rằng ngần ấy thứ cũng có đầy dẫy khắp nơi ở các vùng biên giới Việt-Trung, Việt-Lào, và Việt-Cam. Sự chịu đựng thành công của các vùng biên giới đầy gian truân, lắm khổ ải, thừa thiếu thốn, đưa đến sự tồn tại phát triển phồn hoa của Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, cũng như các phố thị khác của Việt Nam. Đã là chốn biên phòng, nơi ấy buộc phải chịu nhiều thiếu thốn, thiếu hụt, cả về tiện nghi sống lẫn sự phô trương vật chất phù hoa.

Việt Nam là xứ sở kỳ lạ vì gánh lấy gánh nặng làm chốn biên phòng của toàn vùng Đông Dương và Đông Nam Á.

Khi đi thăm Campuchia, đến ngắm các thành quách đền đài nguy nga, các di tích khổng lồ hoành tráng, cách hành sử duy nhất đúng của du khách Việt Nam là buộc miệng khen “Việt Nam thật vĩ đại, thật đẹp, thật hào hùng” vì đã đổ xương máu, dồn của cải cứu đất nước ấy không bị Trung Quốc tuyệt diệt giống nòi, không bị Trung Quốc cướp sạch kho tàng đem về Bắc Kinh hoặc phá nát kinh thành, để mọi thứ bảo vật Khmer mang giá trị văn hóa của toàn nhân loại vẫn còn tồn tại, để đất nước ấy phát triển vượt bậc, trở thành một thành viên của cộng đồng nhân loại ngày nay.

Khi đi thăm Thái Lan, đến ngắm các thành quách đền đài nguy nga, các di tích khổng lồ hoành tráng, cách hành sử duy nhất đúng của du khách Việt Nam là thốt nên tiếng khen “Việt Nam thật vĩ đại, thật đẹp, thật hào hùng” vì đã đổ xương máu nhiều ngàn năm không mệt mỏi chống chọi với Trung Quốc, vơ vét đến cạn kiệt ngân khố quốc gia để hàng năm tiến cống Trung Quốc, ngăn chặn Trung Quốc tràn xuống thôn tính Thái Lan cướp sạch kho tàng Thái Lan đem về Bắc Kinh hoặc phá nát kinh thành Thái Lan, để mọi thứ bảo vật mang giá trị văn hóa của toàn nhân loại vẫn còn tồn tại, để đất nước Thái Lan phát triển kinh tế vượt bậc, trở thành một thành viên đầy vinh diệu của cộng đồng nhân loại ngày nay.

Và khi đi thăm Mã Lai, Singapore, hay Indonesia, thậm chí cả Australia bao la giàu mạnh, đến ngắm các thành quách đền đài nguy nga, các di tích khổng lồ hoành tráng, cách hành sử duy nhất đúng của du khách Việt Nam là buộc miệng khen “Việt Nam thật vĩ đại, thật đẹp, thật hào hùng” vì đã đổ xương máu nhiều ngàn năm không mệt mỏi chống chọi với Trung Quốc, vơ vét đến cạn kiệt ngân khố quốc gia Việt Nam để hàng năm tiến cống Trung Quốc, ngăn chặn Trung Quốc tràn xuống thôn tính toàn bộ Đông Dương và Đông Nam Á, ngăn chặn Trung Quốc chiếm giữ Biển Đông, ngăn chặn Trung Quốc tràn quân thôn tính Châu Đại Dương, để mọi thứ bảo vật mang giá trị văn hóa của toàn nhân loại vẫn còn tồn tại, để toàn vùng phát triển kinh tế vượt bậc, trở thành những thành viên đầy tự hào của cộng đồng nhân loại ngày nay.

Khi nói đến tên các quốc gia Đông Nam Á và Úc châu, không có nghĩa là Việt Nam chỉ có thể tìm thấy sự vĩ đại của chính mình tại những nơi ấy. Sự giàu có của Pháp cũng đến từ tài sản cướp được của nước Việt ta trong hàng trăm năm xâm chiếm.

Việt Nam đã làm chốn biên phòng của toàn khu vực; do đó, sự phồn vinh của các quốc gia trong khu vực sở dĩ có được là nhờ vào sự vững chắc của chiến lũy Việt Nam. Phủ nhận điều này chỉ khiến người lên tiếng phủ nhận biến thành phường ăn cháo đái bát, phụ nghĩa, vong ân, mà như thế có khác gì loài dã thú.

Việt Nam đã làm chốn biên phòng của toàn khu vực; do đó, sự phồn vinh của các quốc gia trong khu vực có được là nhờ vào sự vững chắc của chiến lũy Việt Nam. Không biết gì về sự thật này để dạy học trò chỉ khiến nhà giáo dạy Sử biến thành vô trí vô hóa vô lương vô tâm, chỉ là những cỗ máy vô tri nhào nặn ra những học trò dốt Sử, giỏi chê bai nước nhà, hám chạy theo phục dịch ngoại bang.

Việt Nam phải luôn lao đao, phải luôn lận đận, vì phải mãi gánh vác trọng trách bảo vệ sự tồn tại của hàng tỷ người trong toàn khu vực, thành vùng đệm an toàn ngăn cách khu vực với hiểm họa xâm lược từ Trung Quốc. Thái Lan khi đã thức tỉnh trước sự thật này đã không tiếp tục cho phép các nhóm người Việt từ Úc hay Mỹ đến lập căn cứ “Kinh Kha” trên đất Thái chống phá Việt Nam. Các quốc gia trong khu vực do đã thức tỉnh trước sự thật này nên đã ủng hộ Việt Nam trên trường quốc tế. Đó là hành động duy nhất đúng của các chính phủ có trí tuệ.

Việt Nam phải luôn lao đao, phải luôn lận đận, vì phải luôn gánh vác trọng trách bảo vệ sự tồn tại của hàng tỷ người trong toàn khu vực, thành vùng đệm an toàn ngăn cách khu vực với hiểm họa xâm lược từ Trung Quốc. Do đó, người dân Việt Nam cần nhận thức rõ nhất về vai trò này của Việt Nam, để tự hào về đất nước, từ đó vững vàng trước các chống phá của các thế lực thù địch chống Việt mà thực chất là bọn Việt gian tiếp tay Trung Quốc thôn tính Việt Nam và phần còn lại của Đông Nam Á.

Muốn biết Việt Nam giàu đẹp đến dường nào, hãy đi du lịch ra các nước trong vùng Đông Nam Á, để tấm tắc khen rằng người dân ở các nước ấy thật may mắn đã có Việt Nam dạn dày sương gió trấn giữ biên cương vùng đất, vùng biển, vùng trời tại khu vực này của thế giới.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Hãy Ủng Hộ Ứng Cử Viên Tự Do Cho Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021)

Hoàng Hữu Phước, MIB

09-01-2016

Khi tự ra ứng cử Đại biểu Quốc hội Khóa XIII (2011-2016) tôi có trả lời phỏng vấn của báo chí nội địa và hải ngoại rằng tôi có tư tưởng rất tích cực: nếu tôi đắc cử có nghĩa là người dân ban cho tôi một cơ hội để thi thố khả năng giúp Đảng, giúp nước, giúp dân; còn nếu tôi không đắc cử thì điều này giúp củng cố một ý rất tích cực rằng người dân tin tưởng nhiều hơn vào các đảng viên chức sắc. Tôi đã không dùng những từ ngữ như “trúng cử”, “cử tri”, và “tín nhiệm” trong những lần trả lời phỏng vấn ấy, đơn giản vì tôi quen dùng từ “đắc cử” của Miền Nam trước 1975, đơn giản vì tôi cho rằng “cử tri” chỉ hạn hẹp trong ý nghĩa người trong hạn tuổi bỏ phiếu bầu và đáp ứng các quy định của luật pháp để được bỏ phiếu chứ không phải toàn dân, cũng như đơn giản vì tôi cho rằng nếu phải có sự “tín nhiệm” của cử tri mới ra ứng cử thì rất khôi hài vì chẳng khác nào nói trường đại học ABC nào đó phải cho một thí sinh biết trước là sẽ đậu 100% thì người ấy mới nộp đơn thi tuyển sinh vậy.

Sự Tin Cậy Vào Các Ứng Cử Viên Là Đảng Viên Chức Sắc

Người dân hoàn toàn đúng khi cậy tin vào các ứng cử viên là Đảng viên chức sắc vì bốn lý do sau:

1- Vị ứng cử viên ấy có quá trình tham gia cách mạng dài lâu đã được đa số người dân ở địa phương biết đến;

2- Vị ứng cử viên ấy có quá trình lãnh đạo các cơ quan, ban, ngành, đoàn thể, dài lâu đã được nhiều người dân ở địa phương biết đến;

3- Vị ứng cử viên ấy nếu do Trung Ương cử vào tham gia ứng cử tại địa phương nếu đắc cử sẽ là một lợi thế cho địa phương; và

4- Khi các vị ứng cử viên là Đảng viên chức sắc đắc cử Đại biểu Quốc hội sẽ có điều kiện tranh đấu chốn nghị trường chuẩn xác hơn theo mặc định đối với các dự án luật có liên quan đến lĩnh vực chuyên trách của mình và khi luật được ban hành sẽ có thể chỉ đạo áp dụng nhanh chóng, nhuần nhuyễn, hiệu quả tại địa phương.

Ba Yếu Điểm Bộc Lộ Từ Quốc Hội Khóa XIII

Tuy nhiên, Quốc Hội Khóa XIII đã cho thấy có sự bộc lộ các yếu điểm sau:

1- Rất nhiều Đảng viên chức sắc tại tất cả các Kỳ Họp của Quốc Hội đã buộc phải bỏ họp nhiều lần để trở về địa phương họp hành Đảng bộ, để đi công tác nước ngoài, và để chủ trì những lễ lộc hay hội nghị của ban, ngành, đoàn thể, cơ quan hành chính công quyền mà mình phụ trách, khiến Chủ Tịch Quốc Hội luôn phải nhắc nhở trong vô vọng khi kêu gọi các nghị sĩ phải chủ động thu xếp công việc ở địa phương thậm chí phải điều chỉnh lịch từ đầu năm các chuyến đi nước ngoài trùng vào thời gian các kỳ họp. Như vậy, dẫn đến thực tế là các nghị sĩ là đảng viên chức sắc có khó khăn đối với trách nhiệm rất cao và quan trọng ở địa phương khiến không bao giờ có thể dự họp 100% thời gian mà không phải trở về địa phương một số lần làm (a) hạn chế khả năng đóng góp xây dựng các dự án luật tại các buổi họp Tổ và tại nghị trường Quốc Hội, cũng như (b) gây gia tăng phí tổn nặng hơn cho ngân sách Quốc Hội, và (c) không còn thời gian để tiếp dân hầu trực tiếp xử lý các khiếu tố của dân như trường hợp của Thành phố Hồ Chí Minh

2- Mỗi khi một dự án luật được phát thảo, bản dự thảo luôn được gởi về tất cả các địa phương trên toàn quốc để lấy ý kiến của (a) các ban, ngành, đoàn thể, cơ quan có liên quan; (b) các hội luật gia ở địa phương; (c) và nhân dân. Như vậy, dẫn đến thực tế là không nhất thiết phải có đảng viên chức sắc các ban, ngành, đoàn thể, cơ quan – kể cả Hội Luật Gia – trong đội ngũ các nghị sĩ, như đã được chứng minh rằng có những bộ Luật vừa được ban hành đã phải đối mặt với yêu cầu tu chỉnh khẩn cấp dù việc chuẩn bị cho sự thông qua một dự án luật được tiến hành cực kỳ công phu, cực kỳ rộng khắp, và cực kỳ tốn kém.

3- Đảng quản lý tất cả các ban, ngành, doàn thể, cơ quan; trong khi Quốc Hội có những Ủy Ban chuyên trách về Luật Pháp và Tư Pháp; còn các Bộ của Chính Phủ như Bộ Tư Pháp, Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tố