Category Archives: Tầm Nhìn

Một Vành Đai, Một Con Đường

Hoàng Hữu Phước, MIB

24-5-2017

One Belt One Road

Một Vành Đai, Một Con Đường

=  Nhất Đới, Nhất Lộ

=  One Belt, One Road

=  Một Dây Nịt, Một Lối Mòn

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Yêu Nước Phải Sắm Phao   26-7-2016

Donald Trump Và Trần Đại Quang

Hoan Hỷ & Lo Âu

Hoàng Hữu Phước, MIB

12-5-2017

HHP TDQ

Các Nghị Sĩ Khóa XIII: Hoàng Hữu Phước và Trần Đại Quang

Thông tin Tổng Thống Donald Trump sẽ thăm Việt Nam nhân tham dự một hội nghị cấp cao của APEC do Việt Nam đăng cai tổ chức cuối năm 2017 đã khiến phát sinh hai phản ứng trường hợp hoàn toàn đối kháng nhau như sau:

1) Hoan Hỷ:

Toàn bộ truyền thông chính thống hoặc bán chính thống phi chính thống đều đưa những bình luận thắm đượm sự hoan hỷ đầy phấn khích, song chỉ tập trung vào những điều nhão mềm huyễn hoặc của mối bang giao Việt-Mỹ, của sự ngời rạng hy vọng ấp ôm rằng Mỹ không bỏ Biển Đông, và của lập luận bảo Mỹ sẽ không coi nhẹ TPP.

Tất cả sự hoan hỷ ấy thoát sinh từ sự không hiểu biết 6 điều rất cơ bản không chút cao siêu sau:

a- Lời thoại ngoại giao luôn luôn theo công thức láo xạo quen thuộc của cộng đồng các nhà chính trị thuộc giới tinh hoa chính trị truyền thống – nghĩa là những người mà công việc sinh nhai là “làm chính trị” – hoàn toàn khác với những chính khách như Donald Trump không xem lương Tổng Thống là kế sinh nhai nên có đặc quyền phỉ báng ngoại giao láo xạo của chính trị truyền thống.

b- Bang giao giữa hai nước chỉ đơn giản gói gọn trong duy chỉ một ý nghĩa rằng hai nước ấy đã công nhận về quan hệ ngoại giao hoặc đã bình thường hóa quan hệ ngoại giao – tức only this and nothing else;

c- Quan hệ ngoại giao không bao giờ có nghĩa hai nước sẽ cực kỳ hữu hảo, sẽ không chống phá nhau, và chính phủ nước này không trực tiếp hay gián tiếp ám sát lãnh đạo nước kia hoặc không trực tiếp hay gián tiếp (thông qua phe nhóm đối lập nước kia) lật đổ chính phủ nước có quan hệ ngoại giao ấy;

d- Quan hệ ngoại giao là phương cách hữu hiệu tuyệt đối trên cả tuyệt vời nhằm hợp thức hóa sự hiện diện của một quốc gia tại đất nước thù địch với quốc gia ấy;

e- Quan hệ ngoại giao hoàn toàn là thứ vất đi so với đạo lý cao nhất của mỗi quốc gia – mà đối với Mỹ là “Nước Mỹ Trên Hết”; và

f- Mỹ đã buộc phải phạm sai lầm chiến lược khi phải bỏ Biển Đông vì bị Việt Nam đánh đuổi tháo chạy khỏi Việt Nam Cộng Hòa, dẫn đến sự trỗi dậy của Trung Quốc trong khu vực này; do đó, báo chí hoàn toàn thơ dại sai lầm khi gắn kết việc Mỹ bỏ cái tổ chức vô dụng TPP với việc “bỏ Biển Đông”; thực chất là Mỹ phải bỏ cái TPP thuần thương mại (mà siêu cường kinh tế Mỹ không bao giờ cần có thêm, trong khi 10 nước còn lại là thèm thuồng bám víu) để dồn tài lực cho khu vực Biển Đông thuần chiến lược quân sự phù hợp với sách lược “Làm Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” (mà siêu cường quân sự Mỹ nhất thiết phải tái lập còn các nước vành đai Đông Bắc Á-Đông Nam Á mong muốn có sự hiện diện của Mỹ để kềm chế Trung Quốc bá quyền).

Do đó, sự ngây thơ chính trị, yếu kém trong lý luận sách lược quốc gia trong tương quan thế giới, tụt hậu về tư duy chiến lược quốc gia trong tương quan thế giới, và thiếu bản lĩnh phân tích tình hình bất khả phân ly của kinh-thương-quân-chính-xã-tài đã chiếm lĩnh toàn bộ mặt báo Việt Nam khi nói về chuyến thăm sắp đến của Tổng Thống Donald Trump đến Việt Nam.

2) Lo Âu:

Trước những hoan hỷ hân hoan hồ hởi trên của truyền thông Việt, tác giả bài viết này lại lo âu trước 5 sự thật sau – ngay cả khi cuộc đối thoại trực tiếp Trần Đại Quang-Donald Trump được giữ ở mức độ “mật đàm” hoàn toàn không được nêu ra trong thông báo chung và do đó ngoài tầm hiểu biết của báo chí:

a- Tổng Thống Donald Trump hoàn toàn không phải người xem thời gian của mình như rác để phí phạm cho những cuộc đàm thoại ngoại giao truyền thống mà tiếng bình dân là ngoại giao láo xạo do luôn luôn mang ý hữu hảo theo khuôn đúc, để thay bằng ngoại giao thực tế mà tiếng bình dân gọi là ngoại giao thuận mua vừa bán;

b- Tổng Thống Donald Trump hoàn toàn không phải người hy sinh lợi ích vật chất của Hoa Kỳ do tất cả phải phục vụ cho đạo lý Nước Mỹ Trên Hết mà ông khởi xướng, nghĩa là các thương thảo đàm phán bắt buộc phải được chứng minh có đem lại lợi ích định lượng được cho Hoa Kỳ;

c- Tổng Thống Donald Trump, do đó, sẽ yêu cầu Việt Nam chi trả cho những phí tổn quân sự mà Mỹ phải bỏ ra cho công việc bảo vệ Biển Đông ở những khu vực mà Việt Nam tuyên bố có chủ quyền “không tranh cãi” đang bị nước khác tuyên bố có chủ quyền “không tranh cãi”;

d- Tổng Thống Donald Trump, do đó, trong trường hợp Việt Nam không thể chi trả bằng hiện kim cho những phí tổn quân sự của Mỹ trong bảo vệ Biển Đông, sẽ yêu cầu Việt Nam cho Mỹ lắp đặt và vận hành các hệ thống THAAD hoặc tương đương dưới danh nghĩa bảo vệ toàn vùng Đông Nam Á trước các hỏa tiển nguyên tử liên lục địa của Triều Tiên; hoặc

e- Donald Trump, do đó, trong trường hợp Việt Nam không chấp nhận điểm c và  điểm d ở trên, sẽ yêu cầu Việt Nam cho hải quân Mỹ thuê trong 70 năm (thời gian ngang bằng với một công ty Đài Loan đã được Việt Nam cấp phép, chứ không cần 99 năm như Anh đã “thuê” Hong Kong) Cảng Cam Ranh, một quân cảng cực kỳ lợi hại về chiến lược của toàn thế giới mà Việt Nam mấy chục năm qua vừa không dám gọi là “quân cảng”, vừa ra sức “dân sự hóa” Vịnh Cam Ranh để tránh né cơn thịnh nộ của Trung Quốc, thậm chí có thời gian chính quyền Tỉnh Khánh Hòa đã ngu xuẩn để các thương nhân Trung Quốc lập các vùng nuôi hải sản ngay cửa ngõ Vịnh Cam Ranh mà việc nuôi bắt của họ không bao giờ không bao gồm việc lắp đặt dưới đáy biển các thiết bị theo dõi nhất cử nhất động hoạt động của các hạm đội Việt Nam kể cả của các tiềm thủy đỉnh, cũng như đo đạc các biến động khoa học như hải lưu và thủy triều của Vịnh Cam Ranh để nắm nó trong lòng bàn tay (khi cần áp dụng chiến thuật “cắm chông” mà Trung Quốc học tập từ Hưng Đạo Đại Vương), hoặc không loại trừ thuyết âm mưu rằng chúng đã hoàn tất việc chôn sâu dưới lòng biển những quả bom nguyên tử để khi cần thiết thì kích hoạt phá tan Cảng Cam Ranh chôn vùi toàn bộ các hạm đội Việt Nam xuống biển sâu. (“Thuyết âm mưu” này hoàn toàn tương thích với tin mới đây của truyền thông Việt Nam cho rằng Triều Tiên đã chôn nhiều bom nguyên tử ở các bờ biển trên toàn thế giới để khi cần thiết sẽ kích hoạt tiêu diệt Âu Mỹ.)

 

Vì vậy, có khả năng chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Donald Trump chỉ là

(a) một chuyến đi bắt buộc, đơn giản vì tình cờ APEC được tổ chức tại Việt Nam – giống như vào thời của Tổng Thống George W. Bush;

(b) một chuyến đi mà Tổng Thống Donald Trump buộc phải áp dụng chiêu thức ông khinh bỉ là “ngoại giao truyền thống” nghĩa là tốn nước bọt mà chẳng đem về lợi ích nào định lượng được cho quê hương Mỹ;

(c) một chuyến đi bình thường đến Việt Nam, một đất nước mà con trai ông trước đây đã từng đến để làm giám khảo cuộc thi hoa hậu thế giới ở Tuần Châu mà giải hoa hậu ấy mang thương hiệu Trump do ông sáng lập; và

(d) Việt Nam vẫn như cũ: chỉ có những hội đàm thuần ngoại giao, chẳng nhận được lợi lộc gì đối với đại cuộc chống Trung Quốc.

 

Vì tất cả những quan ngại trên, tác giả bài viết này có thể khẳng định rằng trong chuyến thăm Trung Quốc hiện nay của Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang, Trung Quốc không bao giờ không đặt ra 6 vấn đề với Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang rằng

(a) họ không muốn thấy có bất kỳ cái THAAD hay cái quỷ quái tương đương nào ở Việt Nam, rằng

(b) Việt Nam không được tái lập Cảng Cam Ranh thành “quân cảng”, rằng

(c) Việt Nam không được cho Hải Quân Mỹ trú đóng ở Cam Ranh, rằng

(d) Tàu chiến bất kỳ – ngay cả của Việt Nam – chỉ được vào Cam Ranh để mua nước ngọt, thuốc men, xăng dầu, sửa chữa, hoặc giao lưu bù khú hát ca nhảy múa với địa phương, rằng

(e) Việt Nam phải tuyên bố không chấp nhận Mỹ quân sự hóa Biển Đông hay có những hoạt động quân sự hay diễn tập quân sự ở Biển Đông, và rằng

(f) Việt Nam vĩnh viễn không được phát triển Vịnh Cam Ranh thành nguồn thu ngoại tệ khổng lồ để phát triển kinh tế Việt Nam.

 

Vì vậy, xin hãy dành thời gian lo âu cho tiền đồ của quốc gia thay vì hân hoan phấn khích vì những điều huyễn hoặc – vì làm gì có chuyện “để lại một chút tình làm tin” như tên mọi Barack Obama đã từng múa mép.

Việt Nam Trên Hết!

Đả Đảo Trung Quốc!

 

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

A) Tổng Thống Mỹ

Hai Tên Mọi Bẩn Thỉu  25-02-2017

Donald Trump Làm Truyền Thông Chính Thống Việt Nam Lõa Lồ  10-4-2017

Donald Trump Phơi Bày Gót Chân Achilles Của Giới Lãnh Đạo Chính Trị Việt Nam   17-4-2017

B) “Chống Tàu”

Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì    18-6-2014

Dương Khiết Trì Run Sợ  22-6-2014

Sát Tàu  07-7-2014

Uy Thế Việt Nam Tại Trung Nam Hải  30-8-2014

Tàu Hứa Không Xâm Lược Các Nước Láng Giềng  19-10-2015

Đả Đảo Tập Cận Bình Xi Jinping!  01-12-2015

Đả Đảo Bọn Giặc Trung Quốc!  30-12-2015

Ngộ Số  21-6-2016

Trung Quốc: Từ Vĩ Đại Đến Tệ Hại  25-6-2016

Trung Quốc Phải Thua Việt Nam  26-6-2016

Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta  26-6-2016

Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta  26-6-2016

Ngày Tàn Của Trung Quốc Và Bọn Theo Đóm Ăn Tàn  26-6-2016

Trung Quốc và Chúng Ta: Những Chuẩn Bị Nhiêu Khê  26-6-2016

Siêu Nhân và Tồi Nhân  22-6-2016

Giặc Tàu Mọi Rợ   26-6-2016

Trung Quốc và Chúng Ta: Sự Cần Thiết Phải Viết Lại Ngôn Từ Hán-Việt  26-6-2016

Chiêu Đòn

Hoàng Hữu Phước, MIB

07-12-2016

Chiêu đòn là sự xuất chiêu để hoặc tự vệ, hoặc tấn công, hoặc tạo “hư” hoặc tạo “vô” nhằm phá “thực”, hoặc thậm chí tạo “thực” để phá “hư”, mà cái gọi là “chiến thắng” thì có khi (a) đặt ra ngay lúc này như một nhãn tiền, có khi (b) đặt ra cho thế trận sau 88 nước cờ nữa, có khi (c) chả đặt thế gì sất mà chỉ đơn giản thí con săn sắt bắt con cá rô, và có khi (d) chả bắt cá rô cá mập gì cả mà chỉ để hoặc tỏ ta đây là đấng Don Juan cố làm vui lòng người ngọc hoặc để làm phúc cho người bất hạnh.

Chiêu đòn biến hóa khôn lường nơi bậc cao thủ võ lâm.

Trẻ con trẻ nít trẻ ranh mỗi khi ra chiêu đòn dù ma giáo hay quỷ giáo hoặc chằng tinh gấu ngựa giáo để ghi bàn chiến thắng ai thì sẽ tự ca rằng mình là chính thống đại gia.

Trẻ con trẻ nít trẻ ranh khi bị ăn chiêu ăn đòn thường khóc thét lên méc mẹ mách cha rằng kẻ cho mình ăn chiêu đòn là kẻ không đàng hoàng, vì kẻ đàng hoàng là kẻ lẽ ra phải đứng yên để mình quánh.

Trẻ con trẻ nít trẻ ranh mỗi khi thấy đại gia bị thua thì vội vàng mừng rở hân hoan vì lòng mặc cảm tự ti đầy ganh tỵ.

Trong chuyến thăm Nhật Bản tháng 9 năm 2000, Tổng Thống Nga Vladimir Putin đã bị nữ sinh tiểu học Natsumi Gomi 10 tuổi dùng một đòn Judo quật ngã tại Trung Tâm Nhu Đạo Kodokan ở Tokyo trước sự chứng kiến của Thủ Tướng Nhật Bản Yoshiro Mori

screen-shot-12-05-16-at-06-35-pmscreen-shot-12-05-16-at-06-35-pm-001

BBC Anh Quốc mừng húm vội vàng tung ngay tin rằng Ông Putin, võ sĩ huyền đai Nhu Đạo, cựu trùm cơ quan tình báo Liên Xô KGB hùng mạnh, có thể lực tuyệt luân, đã bị một cô bé Nhật nhấc bổng quăng ngã một cách dễ dàng. BBC thậm chí còn viết rằng ắt Putin sẽ chữa thẹn bằng cách bảo rằng ấy là tại tại ông “nhường” cho Natsumi tập ném ông đó thôi, và rằng ai mà dám cãi lại ý kiến của một nguyên thủ có đai đen Judo xuất thân từ cơ quan KGB toàn người võ nghệ cao cường cơ chứ.

Tất nhiên, Tổng Thống Vladimir Putin cười hì hì, chả có thanh minh thanh nga gì cả.

Tất nhiên, Thủ Tướng Yoshiro Mori cười hà hà, chả có nói đỡ lời chữa thẹn cho Putin gì cả.

Tất nhiên, nữ sinh Natsumi Gomi cười hi hi, chả tự khoe mình giỏi hơn bậc cao thủ huyền đai nhu đạo.

Tất nhiên, mọi người trưởng thành đều hiểu rằng chiến sĩ KGB mà xuất chiêu đòn thì chỉ có mỗi việc duy nhất đưa kẻ thù Đức Quốc Xã (hoặc Mỹ) về chốn vĩnh hằng.

Tất nhiên, mọi người trưởng thành đều hiểu rằng Vladimir Putin mà quật ngã Natsumi Gomi thì gay go cho Vladimir Putin vì ai đời là bậc trưởng thượng lại bắt nạt con nít chứ không dám xin thi đấu với sư phụ của Natsumi Gomi.

Tất nhiên, mọi nhà chiến lược ngoại giao Nhật đều hiểu ngay rằng Vladimir Putin đã ghi bàn thắng quan trọng: để Natsumi Gomi quật ngã khiến người dân Nhật hả hê, lòng tự hào dân tộc được nguôi ngoai vì chí ít nếu chưa đòi lại được Quần Đảo Kuril thì cũng đã cho Vladimir Putin đo ván bởi một bé gái.

Và tất nhiên, nhu đạo Nhật Bản lên ngôi vì (a) được lãnh đạo siêu cường Nga học tập rèn luyện có nghĩa là Judo được quân đội Nga xem trọng, (b) được lãnh đạo siêu cường Nga thi thố trên đất Nhật trong võ phục Nhật, (c) được lãnh đạo siêu cường Nga chịu bị quăng ném như khẳng định Judo tại chính quốc luôn ưu việt hơn, và (d) điều cực kỳ quan trọng là Vladimir Putin đã mặc nhiên chứng tỏ với thế giới là “ông già” Vladimir Putin nhờ võ Judo mà có bị quăng ném vẫn không hề bị chứng loãng xương gây ra sự cố gì sất.

Hữu Xạ Tự Nhiên Hương. Ông Vladimir Putin chả cần nhờ vã Thủ Tướng Nhật hay nữ sinh Nhật “nói đỡ giùm”, “cứu bồ hộ”. Vì Vladimir Putin biết rõ rằng (a) chỉ có bọn truyền thông chính thống hạng bét như BBC mới nói rồ về ông, rằng (b) giới ngoại giao kỳ cựu trên toàn thế giới đều biết ông đã ra chiêu đòn hiểm, và rằng (c) thế nào trong tương lai cũng có ông bạn Hoàng Hữu Phước ở Việt Nam viết về sự việc vô tiền khoáng hậu này.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Việt Nam Cần Một Bức Tường Biên Giới

Nhà Sử Học Hoàng Hữu Phước, MIB

25-11-2016

border-walls-8

C) Kết Luận: Chỉ Có Bậc Đại Trí Mới Muốn Xây Bức Tường Biên Giới

 2- Tính Cách Bậc Đại Trí Nơi Học Sinh & Sinh Viên

30 năm trước, tác giả bài viết này thường dặn dò sinh viên của ông ta rằng đừng bao giờ chỉ tra từ điển khi gặp từ ngữ đáng sợ đầy khiếp sợ quá ư là kinh sợ kiểu “counterrevolutionary” của sách báo cách mạng nước ta, kiểu “honorificabilitudinitatibus” của Shakespeare trong môn Văn Học Anh British Literature, hoặc kiểu “antidisestablishmentarianism” của lịch sử cận đại Anh Quốc trong môn Văn Minh Anh British Civilization, vì những từ ngữ trông hoành tráng nguy nga đồ sộ đó (a) chẳng mấy ai dùng, (b) chẳng mấy ai trong dân chúng Anh Mỹ biết hay nhớ hoặc viết đúng về chúng, (c) vẫn có thể đoán mò được ý nghĩa của chúng bằng cách xẻ chúng trở lại các thành tố nguyên thủy cấu thành, và (d) không ai mà không tránh dùng chúng trong văn nói vì sợ bị cà lăm. Ngược lại, ông căn dặn học trò ông tuyệt đối đề cao cảnh giác trước những bẫy rập đầy đơn giản, lắm thơ ngây, quá thân thương của ngôn từ, vì rằng chỉ cần tự tin vững chắc 1.000% rằng ta đây đã biết “under” là “ở dưới” và “table” là “chiếc bàn” để rồi vô tư  dịch “under the table” thành “ở phía dưới bàn” chứ chẳng thèm quan tâm tra từ điển thành ngữ “under the table” xem nó nghĩa gì, ghê gớm đến đâu thì coi như sập bẫy.

Được giáo huấn như thế nên 30 năm sau, học trò của tác giả bài viết này hiểu ngay lập tức cụm từ “dân trí cao hơn” khi ông ta phát ngôn gì đó tại Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam về cái dường như gọi là “Luật Biểu Tình” mà do các nhà báo chính thống do thiếu hiểu biết luật pháp (chứ không vì ác ý) đã diễn giải thành “dân trí thấp” trong khi tại tất cả các nước văn minh tiên tiến tự do dân chủ pháp quyền trên toàn thế giới thì chỉ cần tự tiện tường thuật “xấu” trong khi người phát biểu nói chính xác là “không đẹp” thôi thì kẻ viết đã phải đối mặt với kiện tụng chốn pháp đình mà phần thua dứt khoát là ở phía tự tiện diễn giải bằng từ ngữ họ chủ quan cho là “đồng nghĩa”. Theo học trò của ông thì “dân trí cao hơn” là do có thực tế mà lịch sử rồi sẽ chứng minh rằng (a) Quốc Hội Việt Nam không bao giờ có thể sản xuất ra luật ấy trong thời gian chỉ trong một nhiệm kỳ 5 năm, và (b) ngay cả các nghị sĩ xuất thân “luật sư” tích cực lên tiếng ủng hộ “luật biểu tình” bày tỏ sự nằm trăn qua trở lại đắn đo sầu khổ vì cục nợ với nhân dân sau đó cũng đều bó tay suốt hơn nửa thập kỷ không thể sử dụng sáng quyền lập pháp để tự soạn dự thảo luật ấy nộp Quốc Hội. Thế nên, từ ngữ “cao hơn” hóa ra lại mang hàm ý của bao sự nhiêu khê gian khổ gian nan về đầu tư thời gian có thể đến một thập kỷ, tiền bạc có thể đến nhiêu tỷ đồng nghiên cứu, và trí tuệ của biết bao các bậc tài anh đấu trí với gian tà gian giảo và gian trá.

Rầm rộ đào tạo đội ngũ cán bộ chuyên viên nguyên tử lực gần xong vậy mà còn phải stop việc xây dựng Nhà Máy Điện Hạt Nhân Ninh Thuận, huống hồ chỉ râm ran múa mép nói dóc rằng “luật biểu tìn là món nợ với nhân dân” thì cách chi mà có nổi “Luật Biểu Tình” cơ chứ.

1- Tính Cách Bậc Đại Trí Nơi…Bậc Đại Trí

Tóm lại, bậc đại trí là người

c) Không vội vàng nói ngay 1 với 1 là 2, nghĩa là không bao giờ cho rằng chất xám con người là thứ không nên phí phạm cho sự nghĩ suy về điều gì đó quá rõ nét quá dễ dàng quá đơn giản quá chân phương, vì biết hậu quả của sự vội vàng này luôn khôn lường trong thế giới học thuật/kinh doanh/công nghệ thông tin toàn cầu hóa, do 1 và 01 hoàn toàn khác biệt với nhau về mục đích sử dụng và mức độ an toàn trong văn bản và hợp đồng kinh tế, v.v;

b) Không bao giờ hấp tấp cho rằng lời phát ngôn quá rõ nét quá dễ hiểu quá chân phương của người khác là chẳng đáng để mình phải phí phạm chất xám để nghĩ suy nghiền ngẫm, vì biết hậu quả của sự hấp tấp này cũng luôn khôn lường trong thế giới học thuật/kinh doanh/đối ngoại/công nghệ thông tin toàn cầu hóa; và

a) Không bao giờ cho rằng bom nguyên tử được hình thành từ những thứ vật chất lóng lánh châu ngọc không có sẵn trên Địa Cầu, vì biết rõ là từ những thứ vật chất sẵn có mà người ta tạo nên các chuỗi phản ứng phân hạch bên trong các nhân “trời sinh” bé nhỏ li ti của các vật chất ấy để tạo nên sức hủy diệt mạnh hơn cả sức tàn phá của Tạo Hóa, cũng như từ đó mà phải luôn thận trọng khi một bậc kỳ tài phát ngôn hoặc viết về, vì vị ấy có khả năng tạo phản ứng phân hạch từ những từ ngữ có sẵn trong ngôn ngữ hàng ngày để gây địa chấn vùi chôn tất cả.

“Bức tường” là một từ ngữ bình thường, chỉ một hình thái vật chất mang tính bảo bọc phân định quyền tư hữu dù là tường nhà, tường rào, hay bờ giậu sân vườn.

“Bức tường” có thể là một hình thái vật chất rộng lớn hơn mang tính cương thổ quốc gia như các dẫn dụ ở trên tại biên giới các nước trên thế giới.

Tuy nhiên, khi một vị ứng cử viên tổng thống siêu cường Hoa Kỳ như Donald Trump nói sẽ xây một “bức tường” ở biên giới Mỹ-Mê, thì (a) những người hoàn toàn kém hiểu biết sẽ bật cười châm chọc châm biếm cái phát ngôn “tửng tửng” của ông ta và gọi ông ta là “thằng khùng”, (b) những “nhà sử học” thực thụ sẽ điềm nhiên bảo đó là việc những quốc gia văn minh giàu có hoặc trường kỳ lâm cảnh xung đột vũ trang thường hay xây dựng tại biên giới của họ để minh định chủ quyền cương thổ trên bộ của quốc gia, còn (c) những người thâm thúy sẽ nghĩ đến nội hàm lấn lướt của chủ nghĩa bảo hộ cực đoan và chủ nghĩa dân tộc cực đoan của Mỹ mà tác động của nó đối với kinh tế toàn cầu sẽ là không bao giờ nhỏ, dẫn đến đại cuộc điều chỉnh kế hoạch phát triển kinh tế của từng quốc gia.

“Bức tường” của đại gia Trump, do đó là một ẩn ngữ của giới thượng lưu trí hóa cao hơn “bức tường”, và có thể nói rằng “bức tường” ấy không phải chỉ là “bức tường” mà chính là “bức tường” vậy.

B) Thân Bài: Sự Thật Chứng Minh Bức Tường Biên Giới Quốc Gia Hiện Diện Khắp Thế Giới

3- Tân Hiện Đại

Vào giữa thập kỷ thứ nhì của Thế Kỷ XXI này, thế giới chứng kiến không phải lời tuyên bố sẽ  dựng xây bức tường biên giới Mỹ-Mê mà là đòn “hồi mã thương” gậy ông đập lưng ông của Châu Âu khi sự lớn tiếng lớn lối lớn mồm rao giảng về tự do và nhân quyền cùng bao thế kỷ họ sử dụng chiến tranh chà đạp tự do và nhân quyền của các nước nhược tiểu đã dẫn đến (a) làn sóng di cư ồ ạt từ toàn vùng chiến sự Trung Đông như những cơn sóng thần di dân Immigration Tsunamis hung hãn cuốn phăng sự vững bền thống nhất của Tây Âu; (b) sự cố Brexit làm rạn nứt Khối EU; (c) nguy cơ nhãn tiền của sự trà trộn của các phiến quân IS tràn ngập Châu Âu; và (d) sự rung lắc các chính phủ, dẫn đến những “bức tường đớn nhục chề ê” của thời kỳ Tân Hiện Đại, thậm chí còn dẫn đến sự nhạo báng rằng Đức, Anh và Pháp đã thi nhau qua mặt Tổng thống Hoa Kỳ Đắc Cử Donald Trump để giành giật việc ra tay xây dựng trước ông các bức tường biên giới mà điển hình là:

c) Đức Quốc:

Với chính sách của Thủ Tướng Angela Merkel khiến hơn 1 triệu người nhập sư đã đổ bộ vào Đức Quốc, sau khi 17.000 dân tỵ nạn thành công trong việc kiện Chính Phủ Đức đã không cấp cho họ quy chế tỵ nạn đầy đủ, và hàng trăm ngàn dân tỵ nạn khác phải được cho tá túc tạm thời tại nhà các công dân Đức, đã xảy ra việc Thẩm phán Thành phố Munich kiên quyết cho phép dựng xây bức tường cao 4 mét (tức cao hơn cả Bức Tường Bá Linh Berlin Wall trước đây ngăn cách phần thủ đô của Đông Đức và Tây Đức) để ngăn cách người di cư với cư dân địa phương, mà có người ví bức tường mới này khi hoàn thành năm 2017 sẽ như một con quái vật.

b) Anh Quốc & Pháp Quốc:

Trong khi Đức cho xây tường ngăn cách đối với những dân tỵ nạn đã vào được Đức, đồng thời đón bắt từ ngoài biển khơi để chủ động ngăn cản không cho người tỵ nạn vào bờ và đưa họ quay ngay về nơi xuất phát, thì Anh Quốc cho triển khai việc dựng xây một bức tường cao 4 mét ở Calais để ngăn chặn làn sóng di cư vượt Eo Biển English  rộng có 30 km từ Pháp đến Anh đổ vào vương quốc này, trước sự bất lực của hàng rào kẽm gai đã dựng lên trước đó. Trong khi miệt thị gọi khu vực dân tỵ nạn đang tạm thời tá túc là “Rừng Rú” (jungle), người dân Pháp và Anh thậm chí còn diễu cợt gọi dự án bức tường là Vạn Lý Trường Thành Calais (The Great Wall of Calais) như nhái theo Vạn Lý Trường Thành Trung Quốc (The Great Wall of China) để ngăn chặn quân xâm lược vậy.

a) Sự Nối Đuôi Lẩn Quẩn Toàn Khối Hiệp Ước Schengen

Tiếp nối Đức, Anh và Pháp, các nước sau đã tuyên bố dựng xây “bức tường biên giới” bất kể bản thân là quốc gia thành viên khối Hiệp Ước Schengen: Áo (tại biên giới Áo-Slovania), Na-Uy (tại biên giới Na Uy- Thụy Điển),  Thụy Điển (tại biên giới Thụy Điển-Đan Mạch), Đan Mạch (tại biên giới Đan Mạch-Đức), Hungary (tại biên giới Hungary-Croatia), Slovenia (tại biên giới Slovenia-Croatia), Pháp (tại biên giới Pháp-Bỉ), v.v., và khu vực hiệp ước Schengen đã trở nên suy đồi suy sụp suy vi suy tàn, dẫn đến một sự thật mang tính chân lý rằng chỉ và luôn chỉ có sự tồn tại của chủ nghĩa dân tộc mà thôi.

2- Hiện Đại & Cận Đại

Trong kỳ tranh cử chức Tổng Thống Hoa Kỳ 2016, trước tuyên bố của Donald Trump sẽ dựng xây “bức tường” biên giới Mỹ-Mê, cả Bill Clinton và Barack Obama khi dồn hết tàn lực vận động tranh cử cho Hillary Clinton đã vừa thúc đẩy truyền thông nhạo báng gọi ý tưởng của Donald Trump là điên rồ, vừa chỉ trích tuyên bố ấy là của kẻ lỗi thời cũ rích cùng đường vô vọng, đối lập với trào lưu tiến bộ của toàn nhân loại trong giao thoa giao tiếp giao kết giao thương, thậm chí Hillary Clinton còn cười thách Donald Trump có giỏi thì hãy xây bức tường dọc biên giới Mỹ-Ca và xây luôn bức tường biển dọc hai bờ Đại Tây Dương và Thái Bình Dương cũng như có giỏi thì xây luôn bức tường trên trời để ngăn cản dân nhập cư sử dụng máy bay đi vào nước Mỹ.

Tuy nhiên, các giễu cợt ấy đã chỉ làm người dân Mỹ cho rằng Hillary vừa ngu vừa diễu vô duyên, vì rằng:

d) Bức tường “vật chất” ở biên giới Mỹ-Mê (gọi là US-Mexico Border Fence ở California) đã tồn tại từ cuối Đệ Nhị Thế Chiến dài 3.360 km

border-walls-7border-walls-6border-walls

c) 51 “bức tường” khác trên thế giới cũng đã và đang tồn tại mà đa số là do các nước có tiềm lực tài chính hùng mạnh dựng nên để ngăn chặn sự xâm nhập bất hợp pháp của người dân những nước nghèo hay của tội phạm, trong đó có các “bức trường thành” có độ dài trên 500km như Israel-Bờ Tây (708km), Saudi Arabia-Yemen (1.800km), Trung Quốc-Triều Tiên (1.416km), Mã Lai-Thái Lan (650km), Ấn-Bangladesh (3.268km), Ấn-Myanmar (1.624km), Iran-Pakistan (700km), Saudi Arabia-Iraq (900km), Turkmen-Uzbekistan (1.700km), Ukraine-Nga (2.000km), Uzbekistan-Kyrgyzstan (870km), v.v.

b) Toàn cầu hóa giúp xóa bớt ranh giới kinh thương, nhưng chính toàn cầu hóa lại gây ra hiệu ứng ngược về nhận thức sâu sắc hơn về sự an nguy an toàn an bình dẫn đến việc kích hoạt sự gia tăng số lượng các “bức tường” trên phạm vi thế giới, khiến từ 16 “bức tường” của thời khắc Bức Tường Bá Linh sụp đổ nay đã có 65 tức một phần ba quốc gia trên thế giới có – hoặc đang xây – “bức tường” biên giới, từ hàng rào 4.000 km biên giới Ấn-Bangladesh, các hàng rào suốt tuyến biên giới Tây Ban Nha-Morocco, Morocco-Tây Sahara, Hungary-Serbia, Hy Lạp-Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi Arabia-Iraq, Thổ Nhĩ Kỳ-Syria, v.v.,

border-walls-3border-walls-5border-walls-4

chưa kể có cả “bức tường biên giới tôn giáo” như ở Belfast ngăn cách khu dân cư Thiên Chúa Giáo và Tin Lành vốn thường xuyên xung đột đẫm máu căm thù căm hận căm ghét căm hờn chống nhau vì không bao giờ chịu đội chung trời.

border-walls-2

a) Khi Trump chỉ nói đến “bức tường Mỹ-Mê” nghĩa là Trump có sự chính xác cao độ vì chỉ có “dân nghèo khổ” Mễ đào địa đạo vượt biên giới vào Mỹ nhanh chóng đẻ con để bắt nước Mỹ công nhận quốc tịch Mỹ của các đứa con “thả neo” ấy chứ không có chuyện “dân nghèo khổ” Canada đào địa đạo vượt biên vào Mỹ kiếm ăn.

1- Cổ Đại & Trung Đại

Bức tường nổi tiếng nhất từ thời cổ đại đến nay là Great Wall tức Đại Tường (cái mà Việt Nam theo cách truyền thống cố hữu của sự thán phục trầm trồ nên đã gọi một cách văn vẻ đầy tôn vinh là “Vạn Lý Trường Thành”). Khó có ai không biết đến bức tường vĩ đại dài 8.850 km băng từ Sa Mạc Gobi đến biên cương Triều Tiên ấy vốn đã được Tần Thủy Hoàng khởi xướng từ gần 300 năm trước Công Nguyên. Đại Tường đã giúp thế giới ngày nay có đất nước tên gọi Trung Quốc China cũng như giúp China có nguồn thu nhập cực lớn từ du lịch. Không có Đại Tường, thế giới ngày nay lẽ ra đã hoặc có một nước Mông Cổ bao la hoặc vài chục nước xử dụng chung gốc nguồn ngôn ngữ tượng hình. Từ đó, bức tường đã minh chứng cho sự ổn định, bình định, khẳng định, cố định, cho sự hình thành và vươn lên của một quốc gia hùng mạnh.

Trong vô số bức tường lừng danh khác có thể tạm kể chỉ một vài tên tuổi lớn – dù giá trị hiệu quả đối với đại cuộc bảo vệ giang sơn của các chủ nhân của chúng không thể sánh bằng Đại Tường của Trung Quốc – như các “bức tường”

a) Aurelias bao bọc quanh 7 ngọn đồi của kinh thành La Mã Rome, xây từ Thế Kỷ III, dài 19 km, cao 6 mét, dày 10 mét, có 383 tòa tháp, 7.020 lỗ châu mai, 18 cổng, và 2.066 cửa sổ.

b) Hadrian dài 135 km do La Mã xây ở Anh Quốc vào Thế Kỷ II băng ngang lãnh thổ Anh từ Bắc Hải sang Biển Ái Nhĩ Lan nhằm bảo vệ thuộc địa Britannia của La Mã trước các bộ tộc Tô Cách Lan từ phương Bắc. Tương tự mục đích trên còn có bức tường Antonine dài 63 km, cao 3 mét và dày 5 mét cũng băng ngang lãnh thổ Anh Quốc.

c) Sacsayhuaman thời Đế Chế Inca ở Peru, ở độ cao gần 4.000 mét.

d) Babylon ở Mesopotamia – nay thuộc Iraq – dựng xây từ năm 575 trước Công Nguyên.

e) Amorite dài hàng trăm km băng ngang Iraq từ sông Tigris đến sông Euphrates được xây vào Thế Kỷ 21 trước Công Nguyên – tức trước 2.000 năm trước Công Nguyên.

f) “Trường Tường Nhã ĐiểnLong Walls of Athens ở Hy Lạp được xây vào khoảng năm 461 trước Công Nguyên nhằm chống lại sự xâm lấn của Sparta.

g) Hồng Xà tức Đại Tường Gorgon Great Wall of Gorgon ở Iran, kéo dài từ bờ biển Caspian đến Dãy Elbuz được xây theo lịnh của A Lịch Sơn Đại Đế của La Mã nhằm chống lại các bộ tộc phương Bắc trong đó có Hephthalite Huns.

Nghĩa là: biện pháp bảo vệ giang sơn của các vương triều “cường quốc” ngay từ thời thượng cổ đã luôn là việc dựng xây các “bức tường” mà tiếng Việt gọi sai – nhưng nghe “bùi tai” hơn – bằng chữ “thành” hoặc “trường thành”.

C) Nhập Đề: Việt Nam Cần Một Bức Tường

2- Chỉ có bậc vĩ nhân về cả bốn lĩnh vực chính trị, trị chính, kinh tế-chính trị, và địa-chính trị mới có tầm nhìn sáng suốt quốc gia tầm cỡ bao trùm quốc tế.

Chỉ có tầm nhìn sáng suốt quốc gia tầm cỡ bao trùm quốc tế mới nhận thức được tầm quan trọng tuyệt đối của bức tường biên giới trên bộ của quốc gia.

Việt Nam cần có bức tường xuyên suốt biên giới trên bộ Việt-Trung, Việt-Lào, và Việt-Cam dài 4.639km.

Bức tường buộc phải có, luôn buộc phải có, dứt khoát phải có, dù bằng đá tảng chất chồng, bằng bê tông cốt thép, bằng hàng rào trùng điệp dây thép gai, bằng đường hào thiên nhiên hay nhân tạo.

Bức tường nêu bật vấn đề cốt lõi của đạo đức, đạo lý, đạo nghĩa, và đạo hạnh – vì rằng (a) sự luông tuồng không bao giờ là thể hiện của lòng đoan chính; (b) sự tuồng luông không bao giờ không dẫn đến những rắc rối kiểu mở toang cửa đón rước giặc vào nhà; (c) sự luông tuồng không bao giờ dùng để bảo vệ tài sản của người dân mà trong đó phẩm giá phẩm hạnh cũng là thứ tài sản dứt khoát phải bảo vệ cho bằng được; và (d) sự luông tuồng không bao giờ đại diện cho nền nếp gia quy, hương ước, luật pháp quốc gia và công pháp quốc tế của bất kỳ thời đại nào, thể chế nào.

1- Chỉ có tầm nhìn sáng suốt quốc gia tầm cỡ bao trùm quốc tế mới nhận thức được tầm quan trọng tuyệt đối của bức tường bảo hộ quyền lợi tuyệt đối của quốc gia.

Quan hệ song phương hay đa phương đều phải luôn có những bức tường; chỉ có những kẻ tay mơ về chính trị, trị chính, kinh tế-chính trị, và địa-chính trị mới hùng hồn tuyên bố về cái quỷ quái gọi là “tự do thương mại” vì rõ ràng là các định chế hiệp định song phương và/hay đa phương đều để chế định các bức tường kiên cố ngoại bất nhập cản ngăn người ngoài cuộc outsiders chẳng khác nào một sòng bạc dành riêng cho một ít người chơi bạc mà không bao giờ có chuyện các tay chơi sở hữu tài sản ngang bằng về số lượng, tài năng, và thời cơ.

Chính vì vậy, Việt Nam cứ tham gia các trò chơi đa phương và/hay song phương; song, đừng bao giờ cổ súy nó mang ánh hào quang của tự do thương mại, vì tự do thương mại là cuộc đỏ đen trên chiếu bạc mà phần thắng chỉ thuộc về ba hạng người gồm (a) kinh nghiệm vượt bậc về đen đỏ, (b) tài lực vượt bậc về tài chính, và (c) đầy đủ mưu lược sát tàn tàn diệt những ai vào ngồi cùng chiếu bạc.

Muốn có hòa bình phải chuẫn bị chiến tranh. Muốn giữ gìn chủ quyền lãnh thổ trên bộ của quốc gia phải có bức tường.

Muốn tham gia một ván bài phải minh định phần tài sản riêng và vị trí ngồi riêng của mỗi người chơi. Ngồi trên đùi của nhau là hành vi trụy lạc chứ không là tư thế của các đại gia tại những casino tầm cỡ mà nơi đó các quý ông buộc phải mặc bộ trang phục thịnh trọng Black Tie với áo sơ mi trắng tuxedo kết rua ngực, thắt nơ đen, và đi giày đen Balmoral hoặc Blucher.

Và đó là vấn đề nhất thiết phải có trong sự nhận thức hiểu biết của người chơi.

Sau đây là phần nói về “bức tường biên giới quốc gia” luôn phải có trên toàn thế giới văn minh của nhân loại, mà sự vắng bóng của nó chỉ có thể được chấp nhận vì một lý do duy nhất: nghèo.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Hillary Clinton

Hoàng Hữu Phước, MIB

25-10-2016

cruel-17

Hillary Diane Rodham Clinton – gọi tắt là Hillary Clinton – là Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ 67 và là Nữ Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ nhì của Hoa Kỳ (nắm quyền từ 2009 đến 2013) dưới thời của Tỏng thống Barack Obama. Bà sinh ngày 26-10-1947; làm vợ của Bill Clinton, người cùng học chung với bà tại Đại Học Luật Yale, năm 1975; và từng trải qua các thời gian làm Thượng Nghị Sĩ Bang New York, ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ 2008 nhưng Đảng Dân Chủ lựa chọn Barack Obama làm ứng cử viên chính thức, v.v., trước khi trở thành ứng cử viên chính thức của Đảng Dân Chủ năm 2016 và là nữ ứng cử viên đầu tiên được một chính đảng giới thiệu ra tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ.

Hillary Clinton đặc biệt nguy hiểm do:

(a) thuộc hàng ngũ “chính trị gia chuyên nghiệp”;

(b) đã ở vị trí quyền lực cao nhất (chỉ sau Tổng Thống) tức Bộ Trưởng Ngoại Giao (nghĩa là ngồi trên cả Bộ Trưởng Quốc Phòng) với quyền uy vượt ra ngoài biên giới quốc gia nên đã có kinh nghiệm thực hiện các chiến dịch quân sự cũng như lật đổ các chính phủ;

(c) có tính tàn độc;

(d) am tường luật pháp chuyên nghiệp cao cấp y như chồng nên trở thành chuyên gia bất trị trong lách luật và đạp chà luật pháp quốc gia và quốc tế;

(e) sử dụng quyền lực của chồng để cùng chồng khuynh đảo về chính trị để tư lợi cũng như dùng quyền lực của bản thân để hỗ trợ chồng tiếp tục sự khuynh đảo đó; và

(f) phát triển với sức mạnh truyền thống của một gia đình phạm nhiều tội ác.

Bill Clinton

Khi nói Hillary Clinton có cả sức mạnh “truyền thống” của một gia đình tội phạm tàn độc, người ta trước tiên nói về những điều tồi tệ của chồng bà là Bill Clinton như

(a) Tham Nhũng

(b) Rữa Tiền và Buôn Lậu Ma Túy. Qua lời khai của người bạn thân tên Larry Nichols mà Bill Clinton thuê quản lý công ty ADFA để rửa tiền từ buôn lậu ma túy mà khoản thu mỗi tuần lên tới 10 triệu USD qua Phi Trường Mena ở Bang Arkansas từ đó việc chuyển ngân được rót đến một ngân hàng ở Florida, một ngân hàng ở Georgia, và Citycorp ở NewYork, rồi đưa ra nước ngoài; trong khi đó một bạn thân thiết khác của Bill Clinton là Dan Lasater cùng em trai của Bill Clinton là Roger Clinton cùng xộ khám vì những tội liên quan đến ma túy. ). Trong khi đó,Cảnh Sát Trưởng Arkansas  Doc Delaughter khi cáo buộc họ buôn lậu ma túy cũng như tấn công tình dục các thiếu nữ đã bị các nhân viên công lực nhận tiền của Bill Clinton đe dọa. Bill Clinton khi lên làm Tỏng Thống đã đền ơn Webb Hubbell là người đã cứu mình khỏi các liên quan đến ruwar tiền và buon lậu ma túy bằng chức vụ Bộ Trưởng Tư Pháp; tuy nhiên, sau đó Hubbell đã phải quay về Arkansas chịu tội vì đã lừa gạt khách hàng của Công Ty Luật Rose của Hillary Clinton số tiền 500.000 USD.

(c) Giết Người Diệt Khẩu: Những cái chết không bao giờ rõ nguyên nhân đã xảy ra như với hai thiếu niên đêm khuya tình cờ chứng kiến hoạt động gì đó ở Phi Trường Mena nên bị đập nát đầu và cái chết xảy ra với tất cả sáu nhân chứng đã khai báo với cảnh sát về vụ sát hại hai thiếu niên đó, hoặc với những quan chức dám tiến hành điều tra về các “tội” của Bill Clinton như Danny Casoloro, Paul Wilcher, Charles Black, Ed Wilke, John Wilson, Kathy Furguson, Jon Parnel Walker, C. Victor Raider II, Mr. Friday,  Ronald Rogers, Luther Parks, Vincent Foster, v.v, người thì tự sát bằng súng với tay phải nắm chặc khẩu súng lục trong khi thuận tay trái, người tự nhiên rơi từ lầu cao sau khi pha xong tách cà phê nóng hổi dù ai cũng biết người ấy rất ghét mở cửa bước ra ngoài ban-công ngắm cảnh, người tự làm rơi máy bay riêng vào ban ngày khi trời tốt và không có báo nguy hỏng hóc, người tự treo cổ, v.v., ngay sau khi phát biểu về việc đã có đầy đủ bằng chứng buộc tội Bill Clinton để rồi dường như tất cả các phát biểu ấy là vu khống vì sau khi họ chết chẳng ai tìm thấy các tập tài liệu bằng chứng ấy, hoặc thậm chí có người chỉ vì dám đến nhắc Bill Clinton trả tiền đã vay lâu rồi không chịu hoàn lại. Bill Clinton thoát tất cả các tội danh vì chính Bill Clinton đã đề ra luật áp dụng tại Bang Arkansas cho đến ngày nay, theo đó mọi giám định pháp y sẽ không được phép thực hiện đối với những trường hợp tự tử.

(d) Xâm Hại Nền Dân Chủ Hoa Kỳ: Sau khi Tổng Thống Richard Nixon từ chức, Hội Kín Illuminati khống chế nền chính trị Hoa Kỳ qua sự giúp sức của Henry Kissinger và  Nelson Rockefeller. Từ đó Hoa Kỳ không bao giờ tồn tại bất kỳ cuộc bầu cử dân chủ nào vì tất cả các vị Tổng Thống Mỹ đều do Illuminati lựa chọn từ trước, và các ứng viên không thuộc Illuminati sẽ bị làm cho ô danh bằng các thủ đoạn bôi nhọ tổng lực qua giới truyền thông như nhạo báng, vu cáo, khiến họ bị mất phiếu từ đầu. Bill Clinton là thành viên Hội Kín này để được đưa lên làm Thống Đốc Arkansas như bước chuẩn bị cho chiếc ghế Tổng Thống Hoa Kỳ. Hillary Clinton đương nhiên cũng gia nhập Illuminati, thậm chí “có giá” cao hơn Bill Clinton trong hệ thống chuẩn bị nhân sự của Illuminati cho chức danh “tổng thống Hoa Kỳ”. Cả hai đều là bạn thân của Charles “Chip” Whitmore, người tôn thờ Quỷ Satan của Illuminati, và người này luôn bí mật có mặt trong đoàn người tháp tùng Bill Clinton trong những chuyến vi hành.

(e) Dâm Tà: Ngoài những vụ quấy rối tình dục khét tiếng của Bill Clinton mà thiên hạ không mấy ai không biết như đối với Eileen Wellstone, Juanita Broaddrick, Carolyn Moffet, Liz Ward, Becky Brown, Helen Dowdy, Cathy Ferguson, Christy Zercher, v.v. (không tính Monica Lewinsky vì Monica đáp ứng sự gạ tình của Bill Clinton), trong số đó những sự việc nổi cộm có thể kể đến là vụ tấn công tình dục nhân viên tình nguyện của Tòa Bạch Ốc Kathleen Willey, vụ vừa cưỡng hiếp vừa đánh rách miệng nữ quản lý Juanita Broaddrick ở Bang Arkansas năm 1978 để cô này không thể kêu la cầu cứu, v.v., nhưng chỉ có vụ hãm hiếp nữ công chức Bang Arkansas là Paula Jones mới làm Bill Clinton “chịu thua”, chấp nhận bồi thường 850.000 USD để được bãi nại. Ngoài ra, theo nhật ký hành trình của phi công, Bill Clinton có 26 lần đi trên máy bay Boeing 727 mang tên The Lolita Express của Jeffrey Epstein vốn là chuyên cơ trụy lạc mà y dành cho khách VIP của y được thỏa mản tình dục tập thể với các bé gái tuổi teen trên không trung, mà Bill Clinton đã ít nhất có 5 trong số 26 lần ấy phá luật không cho phép cận vệ được tháp tùng bảo vệ mình. Epstein sau này đã bị bắt ngay tại biệt thự của y và bị kết án 13 tháng tù giam vì tội tuyển mộ gái vị thành niên để bắt hành nghề mại dâm.

Nhà báo Deroy Murdock cho rằng các gia đình tội phạm ở New York như The Bonannos, The Colombos, The Gambinos, The Genoveses, và The Luchheses, đã có thêm sự có mặt của The Clintons để trở thành Lục Đại Bố Già. Chưa kể cái gia đình tội phạm Clinton còn có cả người không mang họ Clinton, như trường hợp bố chồng của Chelsea Clinton (con gái Bill Clinton) là Ed Mezvinsky cũng thụ án 5 năm tù giam tại nhà tù liên bang vì đã điều hành một đường dây đa cấp lừa bịp 10 triệu USD.

Hillary Clinton

Như vậy, từ sự tệ hại của Bill Clinton, Mỹ cung cấp cho nhân loại người phụ nữ Hillary Clinton với một vài sự tàn độc tiêu biểu như sau:

(a) Bạo Hành Gia Đình: Hillary thường xuyên đánh đập bạo hành Bill Clinton, theo lời kể của Thư Ký Báo Chí Tòa Bạch Ốc là Cô Dee Myers khi nói về lý do vì sao Tổng Thống Bill Clinton hay bị trầy trụa trên mặt, và về chuyện Hillary hay đánh, đấm, đá, cào cấu, ném vật nặng vào mặt chồng trong Dinh Tổng Thống.

(b) Trấn Áp Công Dân: Hillary sử dụng các thám tử tư “mạnh tay” và đã thành công gần như tuyệt đối trong trừng trị và đe dọa những ai dám cáo buộc Bill Clinton xâm hại tình dục, và vài thám tử tư ấy như Jack Palladino, Ivan Duda, và Anthony Pellicano, đã phải ngồi tù vì đã lỡ “mạnh tay” thái quá.

(c) Xâm Hại Tình Dục: Hillary bị cáo buộc đã hiếp dâm một số phụ nữ, trong đó có cả  nạn nhân của Bill Clinton. Không phải không có lý khi có dấy lên sự đồn đãi rằng Hillary là người đồng tính nữ.

(d) Buôn Bán Vũ Khí: Hillary chấp thuận bán hàng tỷ USD vũ khí hiện đại cho Algeria, Oman, Qatar, Saudi Arabia, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất UAE, và Kuwait, trong khi Bộ Ngoại Giao của bà thì ra rả công kích các nước này độc tài và xâm hại nhân quyền, khiến xung đột quân sự và chiến tranh xảy ra thường xuyên hơn và khủng khiếp hơn.

(e) Tàn Phá Libya: Hillary đã bật đèn xanh cho NATO tấn công Libya năm 2011 nhằm giúp các thế lực cực đoan lên nắm quyền, khiến Libya ngày nay trở thành tan hoang, cứ địa của các tổ chức khủng bố trong đó có IS. Sau này, chính Tổng Thống Barack Obama khi trả lời phỏng vấn của Fox News đã ngậm ngùi nói rằng trong 7 năm làm tổng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ, lỗi lầm lớn nhất của ông trong tất cả nhiệm kỳ tổng thống của ông là đã nghe lời Hillary để lật đỗ Muammar Gaddafi; tuy nhiên, ông thẳng thắn nhận hết trách nhiệm về mình cho sự dại dột đó. Ngược lại, Hillary khi trả lời phỏng vấn của Kênh Truyền Hình CBS đã cười to hớn hở về việc sát hại Gaddafi qua phát biểu gây sóng công kích cho sự tàn bạo của bà: “Chúng tôi đã đến, chúng tôi đã thấy, thằng chả chết queo rồi!”

(f) Bần Cùng Hóa Và Bất Ổn Hóa Haiti:

(g) Làm Sụp Đổ Honduras bằng cách ủng hộ cuộc đảo chính đẫm máu khiến xảy ra cuộc di dân ồ ạt chạy sang Hoa Kỳ mà sau đó Hillary cho trục xuất hết về Honduras với lý do kỳ quặc rằng người di tản chỉ muốn gởi đi một thông điệp chống chính phủ Honduras chứ không phải muốn lánh nạn tại Mỹ. Hiện nay Honduras là xứ sở có tỷ lệ diệt chủng cao nhất thế giới.

(h) Làm Iraq Sụp Đổ Và Giúp IS Lớn Mạnh: Cuối năm 2011, Hillary đòi Tổng Thống Syria Bashar al-Assad phải từ chức, gây ra sự vùng lên của IS dẫn đến cuộc khủng hoảng năm 2015 khi hàng triệu người tàn vào Châu Âu tỵ nạn chiến tranh. Trước khi rời khỏi chức vụ Bộ Trưởng Ngoại Giao, Hillary đòi vũ trang cho các kẻ thù của al-Assad để lật đỗ al-Assad. Nhưng khi IS tạo được thế vững chắc ở Syria, các phe nhóm “ôn hòa” đã trao cho IS tất cả các vũ khí hạng nặng tối tân nhận được từ Mỹ cùng với nguồn lực tài chính từ các liên minh của Mỹ, khiến giúp IS bành trướng cực kỳ nhanh chóng lan sang Libya, Ai Cập, và nhiều quốc gia khác trong khu vực.

(i) Giúp Gây Ra Cuộc Tắm Máu Ở Yemen: Từ nguồn vũ khí tối tân của Mỹ trị giá 46 tỷ USD được Hillary duyệt bán, Saudi Arabia tiến hành xâm lược Yemen từ năm 2015, gây ra thương vong lớn cho thường dân Yemen. Ngay cả Anh và nhiều nước đồng minh khác của Mỹ cũng tranh nhau bán vũ khí và hỗ trợ hậu cần tích cực cho Saudi Arabia. Gần đây, Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon đã phải đưa liên minh do Saudi Arabia vào danh sách đen những nước xam hại nhân quyền của trẻ em, và đích thân gọi liên minh đó đã sát hại và gây tàn phế cho trẻ em Yemen.

(j) Sát Hại Thuộc Cấp: Hillary đã lờ đi các tin tức tình báo nhận được về sự tấn công Đại Sứ Quán Hoa Kỳ ở Benghazi, Libya, năm 2012, khiến Đại Sứ J. Christopher Stevens cùng ba quan chức sứ quán trong đó có trưởng phòng quản trị thông tin Sean Smith thiệt mạng. Thậm chí khi bị tra vấn căng thẳng về nguyên nhân dẫn đến cái chết của đại sú và ba tùy viên, Hillary đã ngang ngược trả lời khét tiếng và “gây bão công kích” rằng nào có gì khác biệt (What difference does it make?), với ngụ ý chết 4 người hay 1 người thì cũng là chết, có gì nghiêm trọng đâu mà tra với hỏi.

(k) Đặt An Nguy Quốc Gia Vào Vòng Nguy Hiểm, Cản Trở Điều Tra, Và Hủy Chứng Cứ: Kể từ vụ đặt máy nghe trộm ở tòa nhà Watergate dẫn đến sự từ chức của Tổng Thống Richard Nixon, các vụ việc nổi cộm xảy ra tại Mỹ đều được gọi là “Gate”. Email Gate là vụ Hillary đã đem tài sản quốc gia (tức thông tin tuyệt mật) vào hệ thống email cá nhân lắp đặt riêng ở nhà để xử lý công việc quốc gia mà không phải vào Bộ Ngoại Giao, khiến tin tặc dễ dàng đột nhập lấy cắp các tài liệu tuyệt mật ấy. Ngược lại, khi vào Bộ Ngoại Giao, Hillary lại sử dụng hệ thống email chính thức của chính phủ để giao dịch việc riêng hoặc giao dịch kinh doanh cá nhân. Khi sự việc bị bại lộ, Hillary đã xóa khoảng 30.000 thư điện tử với lý do chúng toàn là cá nhân và riêng tư, dù Quốc Hội yêu cầu phải được xem tất cả.

(l) Thất Bại Trong Vai Trò Lãnh Đạo Bộ Ngoại Giao: Sau khi Hillary rời chức vụ Bộ Trưởng, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao không thể nêu lên được bất kỳ một thành tích  cụ thể nào của Hillary; đã vậy số liệu lại cho thấy bà đã phí phạm 80 triệu USD xây một Tổng Lãnh Sự Quán ở Afghanistan, làm thiệt hại 6 tỷ USD vì không thực hiện được các hợp đồng đã ký; không chịu liệt Boko Haram ở Nigeria vào danh sách khủng bố khiến tổ chức này đường đường chính chính bắt cóc một lúc 300 nữ sinh; cấm không cho điều tra cáo buộc Bộ Ngoại Giao Mỹ của bà có dính líu đến việc sử dụng gái mại dâm phục vụ công tác riêng, việc các nhà thầu của Bộ Ngoại Giao sử dụng ma túy, và việc Đại Sứ Mỹ ở Bỉ yêu cầu cung cấp mại dâm thiếu niên nam.

(m) Dối Trá Để Đánh Bóng Bản Thân: Hillary đã tuyên bố bị các tay súng mật phục bắn tỉa khi đến Tuzla ở Bosnia năm 1996. Tuy nhiên, sau này đài CBS tìm được và phát sóng phim quay lại cảnh Hillary nhàn hạ dạo chơi khắp chốn, thậm chí vui vẻ chuyện trò với một bé gái vào đúng thời gian mà bà đã cho là khi bị bắn.

(n) Gian Trá Cơ Hội Chủ Nghĩa: Hillary đã có tư cách thấp kém khi đối với hiệp định NAFTA lúc thì khen đó là sự thành công của Hoa Kỳ, nhưng khi công luận chê bai thì bảo bản thân đã chống NAFTA ngay từ đầu; lúc trả lời phỏng vấn đã khoe được ông nội dạy sử dụng súng từ nhỏ, và giữa vòng vây của những người chống sở hữu vũ khí lại tuyên bố bản thân sinh ra và lớn lên trong một gia đình không bao giờ có súng ống; lúc tuyên bố chống hôn nhân đồng tính nam, để rồi sau đó bảo ủng hộ hôn nhân ấy; và gần đây nhất trong cuộc bầu cử tổng thống 2016 đã tuyên bố ủng hộ hiệp định TPP do Obama ký với 11 nước (trong đó có Việt Nam) nhưng khi thấy Donald Trump được ủng hộ vì chống TPP đã tuyên bố bản thân cũng chống TPP.

(o) Vô Đạo Đức Và Bất Lương: Khi Bill Clinton được yêu cầu phục vụ giải quyết xét hỏi sự sai phạm của Tổng Thống Richard Nixon trong vụ Watergate năm 1974, ông đã tiến cử bạn gái là luật sư Hillary Rodham (tức Hillary Clinton khi trở thành vợ Bill Clinton) đảm trách thay mình nhằm tạo điều kiện cho bạn gái có cơ hội thăng tiến. Tuy nhiên, Hillary đã bị Luật Sư Trưởng Ủy Ban Điều Tra Jerry Zeifman sa thải với lý do chính thức rằng “Hillary là một luật sư vô đạo đức, bất lương, có mưu đồ vi phạm Hiến Pháp, vi phạm quy định của Hạ Viện, vi phạm quy định của ủy ban điều tra, và quy định bảo mật” (“She was an unethical, dishonest lawyer. She conspired to violate the Constitution, the rules of the House, the rules of the committee and the rules of confidentiality”). Thậm chi Zeifman còn từ chối không cấp chứng thư xác nhận công tác cho Hillary theo thông lệ đối với nhân sự thuộc cấp đã chấm dứt nhiệm vụ. Hillary là một trong ba trường hợp duy nhất mà Zeifman không cấp thư xác nhận trong suốt cuộc đời sự nghiệp của ông.

(p) Bao Điều Tệ Hại: Ngoài ra, còn biết bao điều tệ hại khác của Hillary mà bảng chữ cái không đủ để liệt kê hết ra đây, có thể được kiểm chứng qua các đường links trong phần Tham Khảo bên dưới, hoặc truy xuất từ mạng internet các vụ việc mang tên  Whitewater Scandal, Cattle Gate, File Gate, China Gate, Quỹ Clinton, Haiti, Hội Tà Thuật Nữ Phù Thủy (Witches’ Covens), Travel Gate, Pardon Gate, It Takes a Village (quyển sách năm 1996 của Hillary đề xuất mộ cách bịnh hoạn rằng chính phủ Mỹ nên thay mặt các bậc cha mẹ trong nuôi dưỡng trẻ em, nói theo kiểu của Alders Huxley về những lồng ấp trứng để chính phủ kiểm soát chặt chẽ sự sinh sản), SRA (Satanic Ritual Abuse), và The Clinton Body Count (liệt kê dánh sách dài những người chống lại gia đình Clinton để rồi chết do tự tử, do tự bay khỏi lầu cao tầng, do tự gây ra tai nạn xe, do tự cho máy bay nổ, do tự bắn từ phía sau gáy, vì tình cờ phát hiện tấm ngân phiếu mà Clinton sơ xuất đánh rơi, vì lỡ có bầu với Bill Clinton, vì lỡ làm bác sĩ riêng nên biết được bí mật bệnh sử của thân chủ, hay vì bổng dưng chết bầm dập trần truồng bên trong phòng làm việc đã bị khóa trái cửa từ bên trong của Bộ Thương Mại như trường hợp của Cô Barbara Wise, v.v., mà tất cả đều được dán nhãn “tự tử”).

Sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp của người phụ nữ thượng lưu làm chính trị chuyên nghiệp  xuất phát từ cái đặc thù dân tộc tính của tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp, cộng với những đặc điểm đó nơi người phối ngẫu, lại giúp minh chứng một chân lý: Hoa Kỳ trên nền móng của tàn ác, bất nhân, đam mê quyền lực, bất chấp luật pháp, sẽ không bao giờ là cường quốc trường tồn, sẽ dễ gây thương tổn và bị tổn thương, luôn tự tạo ra lắm kẻ thù tàn cho chính mình, luôn tạo ra trong nước và từ ngoài nước những bản sao y hệt của tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp, để rồi sẽ bị vùi dập từ những bản sao được nâng cấp ấy.

Có thể khẳng định rằng Mỹ và thế giới sẽ điêu tàn nếu Hillary Clinton lên làm Tổng Thống Hoa Kỳ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nguồn tham khảo:

44 Reasons Not To Elect Hillary Clinton. http://freedom-articles.toolsforfreedom.com/44-reasons-to-not-elect-hillary/

Bill Clinton’s Criminal Background. http://www.theforbiddenknowledge.com/hardtruth/billclintonscriminalbackground.htm

David Graham. 2016. From Whitewater to Benghazi: A Clinton-Scandal Primer.http://www.theatlantic.com/politics/archive/2016/09/tracking-the-clinton-controversies-from-whitewater-to-benghazi/396182/

Hoàng Hữu Phước. 2014. Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư?

Hoàng Hữu Phước. 2016. Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon?

Hoàng Hữu Phước. 2016. 10 Nữ Lãnh Đạo Tàn Bạo Nhất Lịch Sử Nhân Loại1

Roger Stone. 2016. Hillary is used to beating, kicking and abusing her own husbandhttps://www.rt.com/shows/sophieco/332460-hillary-husband-nixon-adviser/

Voting for Hillary? You May Want to Recall the Clinton Body Count. http://freedom-articles.toolsforfreedom.com/voting-for-hillary-clinton-body-count/

Zach Cartwright. 2016. Hillary Clinton’s war crimes are unforgivable. http://usuncut.com/politics/hillary-clinton-foreign-policy-record/

Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon?

babylon-3

Hoàng Hữu Phước, MIB

27-9-2016

babylonA) Lý Do Giải Thích Từ Ngữ

“Giải thích từ ngữ” luôn là phần cần đến khi bài viết có những thuật ngữ hay từ ngữ nào đó nhất thiết phải được làm rõ về ý nghĩa nhằm giúp người đọc có thể dễ dàng năm bắt ý tưởng của bài viết hơn.

Đối với bài viết này thì phần “giải thích từ ngữ” đặc biệt cần thiết do có những ba đặc thù kỳ lạ sau (mà nếu bài viết này bằng tiếng Anh cho người Mỹ đọc thì sẽ không bao giờ cần đến cái phần “giải thích” hay “phân bua” mà họ cho là quái gở một cách vô dụng này):

1) Tự do ngôn luận là thứ bị nhiều người Việt Nam vừa vận dụng để xúc xiểm tôn giáo của người khác vừa cấm đoán bất kỳ ai được nói nghịch lại tôn giáo của mình;

2) Tự do ngôn luận là thứ bị ngay cả các tờ báo chính thống lớn nhất của Việt Nam khuynh đảo, sẵn sàng dùng sức mạnh của truyền thông độc đoán để viết bài tổng lực nhằm cấm đoán và trừng trị ngay cả vị nghị sĩ Quốc Hội đương nhiệm nào ngoài Đảng dám phát ngôn “đột phá” ngoài tầm hiểu biết cùng dự kiến của các tờ báo đó như trường hợp “Luật Biểu Tình” bị đình lại gần một thập niên chỉ vì một phát ngôn đột phá lẻ loi;

3) Ngôn ngữ Việt Nam trước đây rất tương thích với các ngôn ngữ chính của nhân loại, nhưng đã bị hủy phá nghiêm trọng, thậm chí cụm từ Hán-Việt đầy trang trọng của “Tứ Đại Ngu” lại bị xem như trọng tội, cùng lúc đó từ thuần Việt cực kỳ quen thuộc “đĩ” lại làm một vị nguyên Đại Biểu Quốc Hội vốn là chức sắc về giáo dục thanh niên, thiếu niên, và nhi đồng, từng hốt bạc nhờ các đại cuộc “cải cách giáo dục” cũng như “biên soạn giáo trình” phải diễn trò trước các phóng viên các tờ báo chính thống lớn nhất Việt Nam khi ôm ngực hốt hoảng thảng thốt cứ như còn ghê gớm hơn cả sự thất kinh hồn vía trước sự tàn khốc của bom đạn Mỹ mà vị ấy ắt chưa từng nếm qua do sống sung sướng ở đâu đó trên chiếc tinh cầu này.

4) Tiêu đề có dấu chấm hỏi như một sự thủ thế có nội hàm hùng biện rằng nếu có kẻ ác ý công kích người viết sao dám “lăng mạ bề trên” Hillary Clinton mà kẻ ác ý ấy “quỳ đầu” thờ phượng, thì câu trả lời sẽ là mỗi khi có dấu chấm hỏi thì đó là một khắc khoải tư duy, mà không bất kỳ ai văn minh trong thế giới văn minh lại buộc tội một tư duy vì đó là xâm hại cả nhân quyền và tự do ngôn luận. Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon?

5) Cuối cùng, sự khẳng định ở đây là: bài viết này có mức độ nghiên cứu hoàn toàn nghiêm túc.

B) Giải Thích Từ Ngữ

1) “Con Đĩ Babylon” là dịch tiếng Việt tuyệt đối sát nghĩa của “The Whore of Babylon” trong bản tiếng Anh Thánh Kinh Tân Ước Của Vua James. “Con Đĩ Babylon” được nói đến trong Chương Khải Huyền của Thánh Kinh Tân Ước. Chính Chương Khải Huyền này có ghi rõ như một khẳng định về (a) sự chính xác của những điều chắc chắn sẽ xảy ra cho ngày phán xét cuối cùng mà người đời thường xem như Ngày Tận Thế, và (b) cái thực thể xấu xa tồi tệ ngồi trên đầu thiên hạ sẽ bị Chúa Trời trừng trị được gọi là Con Đĩ Babylon.

2) Trong tiếng Anh:

a- Prostitute là mại dâm nữ, được sử dụng như từ chính thức trong văn bản pháp luật khi nói về người nữ làm cái việc bán thân để nhận thù lao bằng tiền hoặc bằng những lợi lộc khác. (Tất nhiên, gọi “mại dâm nữ” là theo mặc định tiếng Anh truyền thống, chứ trên thực tế thì male prostitute tức mại dâm nam đã tồn tại từ rất lâu với những nhà thổ nam ở La Mã Cổ Đại và Ai Cập Cổ Đại, mà bắt nguồn từ việc bắt các nô lệ tức slave phải phục vụ về tình dục (thay cho lao động khổ sai hoặc để được thí cho thức ăn nhiều hơn, dần dần cái “bo” hoặc “lì xì” như thế được thực hiện bằng tiền) nên ngày nay mới có thuật ngữ sex slave hoặc sexual slave tức nô lệ tình dục mà từ điển nước ngoài thường chua rằng “đặc biệt là đàn bà hay trẻ gái bị cưỡng hiếp, lạm dụng tình dục, rồi bị buộc hành nghề  mại dâm” thu tiền).

b- Whore là từ mang nghĩa miệt thị cực kỳ khinh bỉ để gọi một mại dâm nữ  prostitute (man-whore là từ miệt thị khinh bỉ để gọi một mại dâm nam). Như vậy, từ ngữ tiếng Việt hoàn toàn thích hợp để dịch đúng nghĩa tu từ của whoređĩ (xử dụng chính tại Sài Gòn trước 1975) hoặc điếm (thường dùng chung với đĩ trong danh từ kép đĩ điếm cả trong cách chính thức như “ở đó có nhiều đĩ điếm” hoặc cách bình dân như “đồ đĩ điếm”, ít dùng riêng, và nếu dùng riêng thì thường thấy trong cụm từ điếm hạng sang).

c- Harlot: Nếu như prostitute có thể được dùng để nói lái qua mại dâm nam, thì harlot chỉ được dùng cho nữ chứ chẳng hề dùng cho mại dâm nam. Tuy nhiên, harlot lại không mang hàm ý của sự khinh miệt như whore.

d- Slut: Cách dịch đúng nhất ở tiếng Việt là “cô nàng lẳng lơ” hoặc “người phụ nữ lang chạ” mà tiếng bình dân còn có thể nói dài dòng thành “ả ngủ với mọi người” mà không lấy tiền bán dâm (và cũng không trả tiền mua dâm) tức chẳng dính dáng gì đến mại dâm hay mãi dâm cả. Ngay cả một người đàn ông khi bù khú với bạn bè có thể tự nhiên thoải mái khoe rằng anh ta đang qua lại ngủ nghê với một slut vì slut rất có thể là một mệnh phụ phu nhân, một phụ nữ celebrity người nổi tiếng, một đồng nghiệp nữ, hoặc một bà hàng xóm đặc biệt, mà anh ta vừa có ưa thích vừa dễ dàng ngủ với khi cần. Còn nếu một phụ nữ gọi sau lưng hoặc trước mặt một phụ nữ khác là slut thì đang rủa người ấy là “quân đĩ thỏa” hoặc “đồ đĩ” chứ người bị rủa không là người nữ bán dâm có thu tiền công xá dịch vụ phục vụ. Slut dùng gọi phụ nữ. Có thể dùng slut để mắng nhiếc. Nếu muốn dùng để mắng một người nam thì phải nói rõ là male slut.

C) Cái Sai Trong Bản Tiếng Việt Của Thánh Kinh Tân Ước

1) Do chữ Whore trong bản tiếng Anh quá dữ dội, nhiều bản tiếng Việt của Thánh Kinh Tân Ước sử dụng cụm từ “con đại dâm phụ”. Tuy chữ “con” mang ý miệt thị, từ “dâm phụ” lại chẳng thích hợp do đó là từ Hán-Việt. Tứ Đại Ngu chứ không phải Bốn Đại Ngu. Quốc gia đại sự chứ không phải quốc gia sự lớn. Ngoài ra, bản dịch của Linh Mục Nguyễn Thế Thuấn khi dùng chữ “con điếm bự” (tức “the great whore” – Khải Huyền 17:1) lại là một kiểu hoàn toàn đối chọi với “con đại dâm phụ” về phương diện tu từ.

2) Babylon the Great trong bản tiếng Anh bị dịch sai thành “Babylon Lớn” trong Thánh Kinh Tân Ước tiếng Việt (bản của Linh Mục Nguyễn Thế Thuấn gọi là Babylon Vĩ Đại). Alexander the Great là A-Lịch-Sơn Đại Đế của Hy Lạp Cổ Đại và đây là cấu trúc tiếng Anh dành cho “Đại Hoàng Đế” chứ không phải là A-Lịch-Sơn Lớn.

3) Do Babylon the Great không phải là Babylon Lớn nên Babylon không là Thành Babylon của thời 1894 Trước Công Nguyên mà phế tích nay nằm bên trong lãnh thổ Iraq. Vì vậy trong Thánh Kinh Tân Ước, Babylon chỉ là một ẩn dụ mang tính tiên tri mà người ta cho rằng có thể ứng nghiệm vào một thực thể hay cá thể nào đó của thời kỳ Tận Thế. Và do Chương Khải Huyền viết rằng “Babylon Lớn” được ghi lên trán “con đại dâm phụ” nên “Babylon the Great” cũng có thể hiểu như “Con Đĩ Babylon Đại Đế” trong tiếng Việt. Phần D tiếp theo dưới đây sẽ luận bàn về nội dung xem Babylon là ai hay là gì.

4) Để hỗ trợ cho lập luận trên chứng minh trong bản tiếng Việt của Thánh Kinh đã có điều sai, xin nêu thêm một vài điểm khác. Trong khi Kinh Thánh ghi rõ là Chúa Trời sẽ trừng phạt bất kỳ ai thêm hoặc bớt một điều gì trong Kinh Thánh thì có bản tiếng Việt lại bỏ hẳn từ Whore để chỉ ghi người đàn bà, mà như thế là hoàn toàn sai, vì về tổng thể nội dung Thánh Kinh thì tính cả quyết với cả sự giận dữ cao độ tại những tiểu đoạn hoặc trường đoạn mang tính quyền lực chủ tể và nghiêm khắc răn đe dữ dội của Chúa Trời và Chúa Jesus rất đồng nhất về mặt ngôn từ, chưa kể khi dùng người đàn bà thì đó lại chỉ là sự khẳng định về giới tính. Ngoài ra, thí dụ sau cho thấy ý tứ của các bản tiếng Anh trong chương Exodus tức Chương Cuộc Di Dân Khỏi Ai Cập, tiêu đề mà bản tiếng Việt của Thánh Kinh Cựu Ước đều “dịch” thành Xuất Ê-Díp-Tô Ký (ắt với ý rằng đó là chương ký sự về việc xuất cảnh khỏi Ê-Díp-Tô tức khỏi Egypt tức Ai Cập) thì nội dung rằng Ta Là Một Thượng Đế Jealous trong nhiều phiên bản tiếng Anh đã bị đổi thành Ta Ghét Dân Của Ta Thờ Phượng Các Thượng Đế Khác trong một bản tiếng Anh khác hoặc Ta Sẽ không Trao Danh Dự Thượng Đế Cho Kẻ Khác trong một bản tiếng Anh khác nữa, thành Đức Chúa Trời Kỵ Tà hoàn toàn sai nghĩa trong bản tiếng Việt:

babylon-2

Thật ra, sự thay đổi trong các bản tiếng Anh nhằm né tránh chữ Jealous vẫn có thể hiểu được, trong khi sự thay đổi trong bản tiếng Việt lại hoàn toàn sai. Cái sai đến từ chữ Jealous có nghĩa là ganh ghen, vì lẽ nào lại dịch thành Ta, Chủ Tể Của Ngươi Và Thượng Đế Của Ngươi, Là Một Thượng Đế Hay Ghen. Người Việt đã không biết rằng ngoài nghĩa “ganh tỵ”, “ghen ghét”, “ghen tuông”, từ “jealous” còn có nghĩa “cảnh giác cao độ”, “giữ ghịt”, “cẩn trọng”, và “quan tâm” với nội hàm quyền sở hữu. Thế nên, thay vì e sợ thiên hạ hiểu lầm Thiên Chúa ganh ghen, có thể dịch thành “Ta Là Thượng Đế Biết Rõ Và Nắm Vững Quyền Năng Chủ Tể Của Ta”.

5) Tuy nhiên, cần phải thông cảm cho những sự không giống bản tiếng Anh vì ngay cả các bản tiếng Anh mới hơn cũng có vấn đề. Có bản thấy dùng chữ Whore quá dữ dội nên tự đổi thành Harlot, trong khi như đã nêu trong phần giải thích từ ngữ ở trên, Harlot mang nghĩa hoàn toàn khác, không thể nào là…“con đại dâm phụ”. Thậm chí, theo thuyết âm mưu mà tác giả bài viết này muốn vận dụng thì việc sử dụng Harlot để thay thế Whore rất có thể còn có dụng ý bảo vệ Đức Giáo Hoàng của Vatican vì Harlot luôn là nữ trong khi tất cả các giáo hoàng đều là nam.

D) Luận Điểm Của Các Học Giả Thế Giới Khi Nói Về “Con Đĩ Babylon

Do Chương Khải Huyền khẳng định rằng những lời tiên tri là trung thực về những gì sắp xảy đến, các học giả đã có những diễn giải khác nhau về đối tượng có thể là “Con Đĩ Babylon” tức kẻ còn được cho rằng trên trán có dòng chữ “Babylon Đại Đế” như sau:

1) Babylon Đại Đế Là Đế Chế La Mã:  Các tác phẩm tiên tri (apocalyptic literature) ngày xưa cho rằng Babylon ám chỉ Đế Chế La Mã do cái gọi là Thành Babylon đã chỉ còn là phế tích. Song, Đế Chế La Mã bị diệt vong vào năm 1453 khi chưa thống trị toàn thế giới và cũng không gây ra Ngày Tận Thế.

2) Babylon Đại Đế Là Tà Giáo: Babylon Đại Đế được các học giả đem Thánh Kinh ra để chứng minh nó tượng trưng cho tập thể các tôn giáo giả trá đã khiến con người không thờ phượng Đấng Jehovah tức Thượng Đế thực sự.

3) Babylon Đại Đế Là Một Tổ Chức Quốc Tế: Chương Khải Huyền ghi rằng Babylon Đại Đế là một thành phố vĩ đại có vương quốc trên cả các vị vua trên trái đất; do đó, có mang tính quy mô quốc tế và ảnh hưởng quốc tế.

4) Babylon Đại Đế Là Một Tổ Chức Tôn Giáo, Không Thể Là Một Thực Thể Chính Trị Hay Thương Mại: Thành Babylon xưa kia là một thành phố tôn giáo với những bùa chú và thuật phù thủy, mà những tôn giáo này chống lại vị Thượng Đế thực sự là Đấng Jehovah. Thế nên, Babylon Đại Đế là một tổ chức tôn giáo nào đó. Thánh Kinh ghi rằng các vị vua trên thế giới sẽ than khóc Babylon Đại Đế nên Babylon Đại Đế phải là một tổ chức tôn giáo. Thánh Kinh cũng phân biệt Babylon Đại Đế với giới thương nhân nên đó không thể là một doanh nhân.

5) Babylon Đại Đế Là Hệ Thống Kinh Tế, Xã Hội, Chính Trị, Tôn Giáo Tà Đạo: Có thể đó là hệ thống thế giới không phản ảnh bản chất tình yêu thương của Thượng Đế, mà lại nô dịch hóa nhân loại.

6) Babylon Là Rome: Đơn giản vì Babylon Đại Đế tức Con Đĩ Babylon được ghi trong Chương Khải Huyền là ngồi trên 7 ngọn núi, mà Rome được bao quanh bởi 7 ngọn đồi.

7) Babylon là Jerusalem: Đơn giản vì Jerusalem cũng được xây dựng trên 7 ngọn đồi, và do nhiều nhà tiên tri Thánh Kinh Cựu Ước hay ghi rằng Jerusalem là ổ điếm (các chương Isaiah 1:21; Jeremiah 2:20; Jeremiah 3:1–11; Ezekiel 16:1–43; Ezekiel 23, Galatians 4:25), cũng như Chúa Jesus cũng từng quy các vụ sát hại các nhà tiên tri và chư thánh là do người tại Jerusalem thực hiện (tại các chương Matthew 23:34–37 và  Luke 11:47–51).

8) Babylon Đại Đế Là Nước Mỹ Ngày Nay: Đây là lý giải của Michael Ross và John Price trong khảo luận xuất bản năm 2016 tựa đề Baybylon Đại Đế: Ngày Hủy Diệt (Babylon the Great: Day of Destruction) và quyển Sự Cáo Chung Của Hoa Kỳ (The End of America) phát hành năm 2013, với các ý quy chụp như Hoa Kỳ là xứ sở xuất khẩu sự suy đồi dục tính ra toàn thế giới, đất nước xa hoa, văn hóa lấn lướt, v.v.

9) Babylon Đại Đế Là Nhà Thờ Công Giáo Theo Lập Luận: Đây là luận điểm không mới vì đã từ lâu đã có những học giả như Ellen White cho rằng chính Nhà Thờ Công Giáo là Con Đĩ Babylon do Nhà Thờ Công Giáo đi ngược lại Nhà Thờ thật sự của Chúa, và rằng Đức Giáo Hoàng là Quỷ Satan (Antichrist).

10) Con Đĩ  Babylon Là Tòa Thánh Vatican Theo Dẫn Chứng Từ Thánh Kinh: Ngoài lập luận số 9 nêu trên của những học giả tin vào Nhà Thờ “thật sự” của Chúa, các tôn giáo khác có thờ Đức Chúa nhưng chống lại Tòa Thánh Vatican của Công Giáo đã đưa ra các luận điểm sau để diễn giải bí ẩn tiên tri của Chương Khải Huyền về Con Đĩ Babylon tức Babylon Đại Đế bằng cách trích dẫn từ chính Thánh Kinh để chứng minh tất cả đều quy về chính Nhà Thờ Ky Tô Giáo La Mã tức Tòa Thánh Vatican:

a- Babylon không thể là Hồi Giáo vì từ “fortication” và “adultery” tuy khác nghĩa trong từ điển hiện đại với ý nghĩa trước sau lần lượt là “quan hệ tình dục của người chưa có gia đình với người khác, bất kể người khác ấy có gia đình hay không” và “ngoại tình tức quan hệ tình dục của người có gia đình với người không phải là chồng hay vợ của mình bất kể người ấy đã lập gia đình hay không”, nhưng đã có sự sử dụng cả hai từ trong Thánh Kinh Cựu Ước và Thánh Kinh Tân Ước để cùng mang một nghĩa duy nhất của “adultery”. Thánh Kinh đã dùng hình tượng đàn bà để chỉ Nhà Thờ. Đức Chúa đã dùng từ ngoại tình không phải để lên án tội thông dâm sai quấy mà chỉ để nói về sự phản bội của dân của Chúa và Nhà Thờ của Chúa đối với Chúa. Vì vậy, chỉ khi những người hoặc những nước theo Đạo Chúa kết thân với những người hay những nước thờ phượng thượng đế khác với Chúa mới có thể là Babylon. Do không phải là tín đồ của Chúa để phạm tội ngoại tình phản bội Chúa, Hồi Giáo không bao giờ là Con Đĩ Babylon.

b- Nếu gọi Babylon là “thành phố” Babylon, thì chỉ có “thành phố Vatican” mới phù hợp với Thánh Kinh vì Vatican City có quyền lực đứng trên các vua, các quốc gia, các dân tộc, các ngôn ngữ, như đã được ẩn dụ trong Chương Khải Huyền.

c- Babylon không thể là Hoa Kỳ hay Nga hoặc Trung Quốc hoặc bất kỳ quốc gia nào, vì Thánh Kinh gọi các quốc gia là những con dã thú (Daniel 7:23 và Khải Huyền 13) chứ không gọi các quốc gia là đàn bà; do vậy, Con Đĩ Babylon chắc chắn không ám chỉ một quốc gia.

d- Babylon chính là Vatican vì chỉ có Nhà Thờ Công Giáo La Mã mới là một tổ chức tôn giáo duy nhất có “vương quốc” riêng (Vatican), duy nhất có cả tỷ tín đồ tại mọi nơi trên toàn thế giới, duy nhất “dính líu” đến chính trị khi trước đây khuynh đảo toàn bộ các vương triều Châu Âu còn ngày nay có quan hệ “ngoại giao” với 180 quốc gia và chỉ còn 16 quốc gia nữa thôi là Vatican thực thụ uy trấn toàn cầu, duy nhất có quyền lực trước đây thực hiện trực tiếp lật đổ hoặc xử tử các lãnh đạo hoặc vương gia các vương quốc còn ngày nay gây rối gián tiếp bằng cách không cản ngăn các lãnh đạo giáo phận các địa phương sử dụng tôn giáo gây rối các chính quyền.

e- Con Đĩ Babylon chính là Vatican vì sự miêu tả Con Đĩ Babylon (Khải Huyền 17.4) mặc trang phục màu tím (Purple) mà Thánh Kinh tiếng Việt gọi là màu tía, màu đỏ tươi (Scarlet) mà Thánh Kinh tiếng Việt dịch là màu điều; trang sức với vàng, đá quý, châu ngọc; tay cầm một cái chén vàng lại được minh chứng trùng hợp qua hình ảnh của chính Tòa Thánh Vatican, chưa kể hình ảnh một phụ nữ cầm chén thánh còn được in khắc trên những đồng tiền của Vatican như một khẳng định đầy ngạo nghễ và thách thức đối với bản chất tự thân không hề xa lạ với Con Đĩ Babylon:

babylon-6babylon-5babylon-4babylon-7babylon-13

f- Con Đĩ Babylon chính là Vatican qua lời các vị Hồng Y xuất chúng của Công Giáo La Mã Roman Catholic. Hồng Y Henry Edward Manning của Điện Westminster Vương Quốc Anh năm 1875 cho rằng hệ thống Roman Catholic siêu nhiên đến nỗi người ta cho rằng nó có thể là Đức Chúa Christ mà cũng có thể là Quỷ Vương Antichrist (tức Satan); song, chẳng có cái nào khác ở giữa hai thái cực này, và do đó, Nhà Thờ Công Giáo hoặc là một kiệt tác của Quỷ Satan hoặc là vương quốc của Con Trai Đức Chúa Trời. Trong khi đó, Hồng Y John Henry Newman cũng của Anh Quốc trong các tiểu luận ấn hành năm 1890 đã bồi thêm rằng vấn đề nằm ở chỗ giữa hai sự lựa chọn hoặc Nhà Thờ Công Giáo La Mã là Nhà Thờ của Chúa hoặc Nhà Thờ Công Giáo La Mã là Nhà Thờ của Satan thì không còn sự lựa chọn trung dung nào khác cả.

E) Hoàng Hữu Phước Luận Về “Con Đĩ Babylon

Những lý giải của các học giả ở phần D bên trên tuy rất hợp lý và đầy sức thuyết phục, vẫn có những vấn đề nổi cộm như:

– Một số lý giải đã hoàn toàn sai chẳng hạn như khi liên hệ đến “Thành” Babylon, Đế Chế La Mã hay Jerusalem do các sự kiện lịch sử thực sự đã xảy ra nhưng đã không dẫn đến những sự việc như đã nêu trong nội dung tiên tri của Khải Huyền.

– Có những lý giải lại yếu về tính khách quan thí dụ như khi cố gắng viện dẫn Thánh Kinh để quy chụp Nhà Thờ Công Giáo Vatican chính là Con Đĩ Babylon đã tấn công luôn nhánh Tin Lành “ly khai” (cách của người viết bài này gọi theo kiểu nội hàm của Protestantism trong khi có người gọi theo kiểu dịch thuật Anh-Việt là “kháng cách giáo” tức nhánh Tin Lành tách khỏi Công Giáo do phản kháng, và sau đó Tin Lành Protestantism tách thành rất nhiều giáo phái Tin Lành khác nhau mang nhiều tên gọi khác nhau), bằng cách viện dẫn Thánh Kinh đã gọi Con Đĩ Babylon là mẹ của các gái điếm (Khải Huyền 17:5) để gọi Tin Lành Ly Khai Protestantism là gái điếm vì thoát thai từ con đĩ là Nhà Thờ Công Giáo.

Tuy nhiên, tất cả các lý giải đều giống nhau ở điểm hoàn toàn né tránh nói Con Đĩ Babylon là một cá nhân.

Tác giả bài viết này cho rằng Con Đĩ Babylon có thể chính là Ứng Cử Viên Tổng Thống Hoa Kỳ của Đảng Dân Chủ: Bà Hillary Clinton

babylon-10

vì các lý do sau:

1) Trên thực tế, một cá nhân khó thể tự thân trở thành kẻ có thể khống chế các lãnh đạo khác của thế giới để đưa nhân loại đến Ngày Tận Thế.

2) Trên thực tế, một quốc gia khó thể khống chế các lãnh đạo khác của thế giới nếu không dựa vào một cá nhân cụ thể tàn độc dữ dội, vô sĩ, có quyền bính tuyệt đối để đưa thế giới đến Ngày Tận Thế. Đức Quốc không thể đưa nhân loại vào Thế Chiến nếu không có Adolf Hitler.

3) Sự khống chế phải cụ thể, trong khi “cá nhân” chẳng hạn như Đức Giáo Hoàng dù có phối hợp với “tập thể” Nhà Thờ Công Giáo Vatican cộng với các giáo phận giáo xứ toàn cầu vẫn không bao giờ danh chính ngôn thuận trực tiếp công khai trở thành vị bá chủ cai trị chính trị toàn cầu, chưa kể Vatican hoàn toàn không là “đối thủ xứng tầm” của Hồi Giáo về mặt tinh thần từ ảnh hưởng tôn giáo, hoàn toàn không là “đối thủ xứng tầm” của các cường quốc quân sự thí dụ như Việt Nam về sức mạnh quân đội, hoàn toàn không là “đối thủ xứng tầm” của các cường quốc ý thức hệ thí dụ như Việt Nam về tinh thần dân tộc vốn là thứ Vatican không bao giờ có, cũng như mãi mãi không bao giờ thành công khi có các sự gây rối ngẫu nhiên tự phát bất kỳ của các giáo phận giáo xứ địa phương tại một quốc gia nào đó chẳng hạn như Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Do đó, quy chụp rằng Vatican là Con Đĩ Babylon là điều sai và Vatican không bao giờ có thể đưa nhân loại đến Ngày Tận Thế, trong khi đó Vatican đương nhiên lại sẽ bị tiêu diệt bởi Con Đĩ Babylon trong Ngày Tận Thế.

4) Hillary Clinton là Con Đĩ Babylon vì là sự phối hợp của hai điều 1 và 2 nêu trên, nghĩa là một cá nhân cực kỳ tàn độc, cực kỳ vô sĩ, cực kỳ vấp váp và cực kỳ dối trá như Hillary Clinton nếu làm Tổng Thống Hoa Kỳ sẽ nắm quyền bính của một siêu cường nguyên tử để rồi có tất cả điều kiện cần và đủ để gây ra Ngày Tận Thế. Còn tại sao lại là Hoa Kỳ? Con Đĩ Babylon tức Babylon Đại Đế đươc Khải Huyền miêu tả như môt phụ nữ cưỡi một con thú sắc đỏ có 7 đầu

babylon-8

Bảy đầu trên 7 chiếc cổ đỏ dài lúc lắc, và biểu tượng này tương tự 7 sọc đỏ phất phới trong gió của quốc kỳ Mỹ.

babylon-12

Babylon Đại Đế tức Con Đĩ Babylon ngồi trên con thú 7 đầu đỏ và các vị vua trên thế giởi phải quỳ phủ phục như trong bức tranh ở trên.

“Tổng Thống” Hillary Clinton trên ngôi cao tột đỉnh của Hoa Kỳ cờ sao 7 sọc đỏ và các vị tổng thống trên thế giới đều phải ở chiếu dưới, từ các quốc gia thành viên NATO đến các quốc gia EU; từ các nước trong “thế giới tự do” đến các nước Hồi Giáo Trung Đông,Trung Cận Đông, Đông Nam Á; và từ các nước Nam Mỹ đến các nước Á Châu và Phi Châu; kể cả vội vã bắt tay với các các nước mà Mỹ không thân thiện nhằm đưa vào tầm ảnh hưởng chung như Việt Nam, Cuba và Myanmar.

5) Babylon là một tên riêng. Sự trùng hợp ở đây là tên gọi Hillary Clinton vừa có đầy đủ vừa sắp đúng theo thứ tự trước-sau của các chữ cái a, y, và o.

6) Nếu như các giải thích “sấm truyền” của các học giả đối với Khải Huyền đã hoặc phải đợi chờ rất lâu mới biết là sai hoặc vẫn còn phải đợi chờ thêm trong vô hạn, thì lời giải thích của tác giả bài viết này sẽ rõ trắng đen vào cuối năm nay sau khi có kết quả cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, bốn nội dung phát sinh là nếu (a) Hillary Clinton trở thành tổng thống Hoa Kỳ thì phải chăng Ngày Tận Thế sắp đến như lời tiên tri của Khải Huyền, (b) Donald Trump trở thành tổng thống Hoa Kỳ thì phải chăng chưa đến thời điểm ứng nghiệm của lời tiên tri trong Khải  Huyền, (c) Donald Trump có phải là Babylon Đại Đế, và (d) liệu có thể thay đổi thời điểm của Ngày Tận Thế?

F) Cộng Đồng Người Mỹ Gốc Việt Cứu Nguy Cả Nhân Loại

Bất kể có mang hơi hướm của sự dị đoan hay không, và bất kể bạn có tin vào Kinh Thánh hay không, thì hình ảnh kẻ nằm ngủ qua đêm ngang đường ray xe lửa chỉ để khẳng định xem có cái gọi là số mạng hay không vẫn không bao giờ được cho là của một hành động minh triết của kẻ đi tìm chân lý. Cơ sở khôn ngoan thuần Việt của tiền nhân Việt là “có kiêng, có lành”. Tương tự, việc chích ngừa cúm vào mùa lạnh bất kể chẳng bao giờ vướng cúm H5N1 luôn là việc cẩn trọng nên làm.

Do vậy, dù cho có thể Hillary Clinton không phải là Con Đĩ Babylon, thì việc chủ động – cũng như vận động các cộng đồng thiểu số khác – cùng nhau không bỏ phiếu cho Hillary Clinton không phải là việc không nên làm.

babylon-1

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Tôi Ủng Hộ Donald Trump

babylon-11

Đồng Phục 3: Sự Thất Bại Thảm Hại Của “Văn Nghệ” Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

15-8-2016

Bài thứ ba về “đồng phục” này nói ngắn gọn tập trung về các đài truyền hình chủ yếu là của trung ương, của Thành phố Hồ Chí Minh, và của các tỉnh vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long.

Cái gì cũng cần có sự đa dạng đáp ứng nhu cầu đa dạng của khách hàng – trừ phi trong đầu óc của kẻ “kinh doanh” lại bị trì trệ bởi ý tưởng “ban ơn”, “ban phát”, và “thí cô hồn” – nên có thể nói qua bài số 1 rằng Vina Giày đã tầm bậy trong “kinh doanh” và đài truyền hình đã tầm bạ cũng trong “kinh doanh”.

Hài

Nếu như sự ngu xuẩn của Vina Giày mang tên “chè bè mỏ vịt” cho thấy sự thất bại của thiết kế mang tính “đồng phục” áp đặt theo kiểu mặc định rằng ắt đương nhiên tất cả khách hàng đều chỉ “yêu” thời thượng “chè bè mỏ vịt”, thì cái quái gở của Truyền Hình mang tên “hài” cho thấy sự thất bại của một thứ “đồng phục” áp đặt khác theo kiểu mặc định rằng ắt đương nhiên tất cả người xem đài đều chỉ “yêu” thời thượng “hài” (tức “diễu hề” hay “hề”).

Tivi tràn ngập các game show hài, các vỡ diễn hài, các phim truyện có nhét hài.

Hài ở mọi lúc.

Hài ở mọi nơi.

Thật là kinh hải.

Tất cả chỉ nói lên sự thất bại thảm hại của những cái được gọi theo lối trang nghiêm là “chính kịch”, là “cải lương”, là “điện ảnh”.

Nghĩa là “cải lương” đã hụt chân nơi bờ vực thẳm của lãng quên và hư mất, chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ của hòn sỏi nhỏ rêu phủ phong sương va vấp đâu đó vào các góc cạnh của triền hố sâu ấy, vì ba lý do gồm (a) như tôi đã phân tích trong một bài viết trước đây về cái điềm báo trước rất tức cười của “tân cổ giao duyên” ngay khi nó xuất hiện một cách đầy hủy phá từ những năm 1960 của thế kỷ trước; (b) sự biến mất hoàn toàn của các kịch bản ra hồn; cũng như (c) cảm nhận của các thế hệ trẻ sau này rất tối kỵ với những gì mạo danh thực tế – có nghĩa rằng truyện thần tiên phải ra truyện thần tiên, và truyện xã hội phải ra truyện xã hội, chứ không chấp nhận bối cảnh xã hội với điện thoại di động mà các diễn viên lại tô son trát phấn ngân hát sáu câu vọng cổ.

Nghĩa là “chính kịch” đã hụt chân nơi bờ vực thẳm của lãng quên và hư mất, chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ của hòn sỏi nhỏ rêu phủ phong sương va vấp đâu đó vào các góc cạnh của triền hố sâu ấy; vì bốn lý do gồm (a) sự bất khả trong sáng tác dồn dập thật nhiều những tác phẩm ra hồn, (b) nội dung “xã hội” gần như là duy nhất nên tính hấp dẫn gần như biến mất, (c) “kịch” chỉ còn lây lất tại các “sân khấu nhỏ” khiến mất tính lan tỏa lan rộng khuếch trương khuếch đại khuếch tán, và (d) “kịch” đã bị phim truyền hình Việt Nam – tức kịch được diễn không trên sân khấu mà diễn qua quay phim – khai tử. Phần thứ tư vừa nêu có nghĩa là Tivi tràn ngập nhiều “phim” Việt Nam nhưng đây là những “vỡ kịch quay phim” với các tình tiết rất “kịch” chứ không phải phim điện ảnh đúng nghĩa.

Nghĩa là “điện ảnh” đã hụt chân nơi bờ vực thẳm của lãng quên và hư mất, chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ của hòn sỏi nhỏ rêu phủ phong sương va vấp đâu đó vào các góc cạnh của triền hố sâu ấy; vì năm lý do gồm (a) sự bất khả trong sáng tác các tác phẩm sử dụng nhiều xảo thuật điện ảnh tân kỳ đòi hỏi đầu tư lớn như các phim khoa học viễn tưởng hoặc hành động như của Hollywood; (b) sự tập trung gần như tuyệt đối cho thể loại xã hội là thể loại nghèo nàn không bao giờ phải đầu tư nhiều; (c) kịch bản cứ phải có yếu tố hài, “ở truồng”, dâm ô, hiếp dâm, chơi bời, thác loạn, nên các bậc cha mẹ cẩn thận sẽ tuyệt đối cấm con em xem ngay cả khi có chiếu lại trên tivi; (d) kịch bản cứ phải chạy theo tin nóng như về đồng tính, chuyển giới, lừa qua mạng, bán dâm qua mạng; và (e) chẳng có phim “điện ảnh” nào có nhạc phim ra hồn, tức những món “công nghiệp phụ trợ” của điện ảnh hoàn toàn vắng bóng. Rốt cuộc, để làm “phim”, người ta chỉ còn biết nhét ấn dúi “hài” với lời thoại dồn dập báng bổ vào để lấp chỗ trống mà thôi.

Tóm lại, Hài là thứ “đồng phục” do truyền hình áp đặt, bất kể là trong game show, trong kịch, hay trong phim ảnh.

Bolero

Nếu “hài” là một từ Hán-Việt thay thế cho từ thuần Việt “hề” lẽ ra phải được các nhà lý sự học luôn mồm đòi giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt tôn trọng, thì sự thất bại của âm nhạc Việt Nam mang một tên hoàn toàn “Tây”: Bolero.

Trong một bài viết nhiều năm trước, tôi có nhắc lại việc vài năm sau ngày Giải Phóng Miền Nam, tôi cực kỳ bất bình khi đọc trên Sài Gòn Giải Phóng một thông tin rằng đại hội các nhạc sĩ đưa ra nghị quyết sáng tác theo chủ đề “tình yêu”. Âm nhạc phải đa dạng. Và âm nhạc của nước nào phải dựa trên thế mạnh của nước đó, và từ ưu thế đó sẽ phát triển thêm các dạng thức bổ sung khác cho phong phú. Triệt tiêu nhạc cách mạng, xóa bỏ nhạc hùng vốn là thế mạnh, để bắt đầu sáng tác nhạc “tình yêu” nghĩa là đi từ con số không sẽ đưa đến hiện tượng khuyến khích người dân tìm đến sự bổ sung của “nhạc vàng”, “nhạc sến”, trong hoàn cảnh nhạc “tình yêu” nội địa vừa ít bài có chất lượng vừa không đủ số lượng áp đảo để đáp ứng nhu cầu. Đây lại là một hình thức “đồng phục” trong âm nhạc.

Từ cái “đồng phục” mang tên nội dung “tình yêu” nêu trên, thật không khó hình dung tại sao hiện nay dẫn đến cái “đồng phục” mang tên thể loại “Bolero”. Quá nhiều game show Bolero, quá nhiều giải Bolero, trên quá nhiều đài truyền hình. Tất cả mặc nhiên gào lên lời khẳng định chát chúa rằng nền âm nhạc Việt Nam hiện đại đã cáo chung. Sự thể ấy đã là sự thật vì bốn lý do của (a) sự quái gở trong sáng tác nhạc Việt Nam hiện đại vốn chỉ tập trung cố gắng nêu cho bằng được nội dung trầm mặc trầm buồn trầm lắng sâu sắc sâu xa sâu hoắm trong khi giới trẻ mỗi khi muốn hừng hực sôi động chỉ còn biết tìm đến với nhạc Âu Mỹ sống động trẻ trung; (b) sự thất bại trong sáng tác ca khúc Việt Nam hiện đại mà tôi đã từng nêu là cách để biết một tác phẩm có đúng là “nhạc” hay không thì chỉ cần xem bạn có huýt sáo được bài hát ấy hay không; (c) sự dễ dãi của người Việt khi ái mộ một ca sĩ nào đó bất kể vị đó chẳng sáng tác được gì nhất là theo chuẩn “b” nêu trên cũng như không sáng tác gì theo chuẩn “a” tức trẻ trung sôi động, chẳng sử dụng nhạc cụ gì trọn thời gian trình diễn; và (d) nhạc thế mạnh đã bị triệt tiêu trong khi nhạc thế yếu thì thất bại hoàn toàn, sự tìm đến Bolero cùng sự bùng nổ lấn lướt của Bolero là lẽ đương nhiên để lấp khoảng trống to lớn, triền miên, của các đài truyền hình, dù cho tổng số bài Bolero không nhiều, được lập đi lập lại ở mọi lúc mọi nơi cũng đang khiến những khán giả đứng tuổi vốn yêu thích nhớ nhung “nhạc Bolero” cũng bắt đầu chán nản.

Tóm lại, Bolero là thứ “đồng phục” do truyền hình áp đặt, cho thấy sự thất bại của nền âm nhạc hiện đại Việt Nam và sự suy vong của các đài truyền hình đối với nhiệm vụ làm công cụ chính trị phát huy bảo tồn văn hóa văn nghệ Việt Nam.

Tôi mê Nhạc Đồng Quê Mỹ trong tất cả các thể loại âm nhạc “hiện đại” Âu Mỹ.

Tôi thích Dân Nhạc Tô Cách Lan trong tất cả các thể loại âm nhạc “hiện đại” Âu Mỹ.

Tôi ưa Dân Nhạc Ái Nhĩ Lan trong tất cả các thể loại âm nhạc “hiện đại” Âu Mỹ.

Tôi không hiểu Việt Nam có mấy loại nhạc. Tôi chỉ biết đại khái rằng (a) nhạc hùng hành khúc Việt Nam đã bị triệt tiêu, chấm dứt sáng tác, hạn chế trình diễn; rằng (b) cái gọi là “Lý” này “Lý” nọ ở Việt Nam được gọi là “dân ca” thì không phải “dân ca” do không từng có cái gọi là nền tấu khúc “dân nhạc” cụ thể như Nhạc Đồng Quê Mỹ hoặc Dân Nhạc Tô Cách Lan hay Dân Nhạc Ái Nhĩ Lan; (c) rằng cái gọi là “Lý” này “Lý” nọ ở Việt Nam được gọi là “dân ca” thì không có sự trẻ trung tươi trẻ hiện đại như Nhạc Đồng Quê Mỹ hoặc Dân Nhạc Tô Cách Lan hay Dân Nhạc Ái Nhĩ Lan; và (d) cái gọi là “Lý” này “Lý” nọ ở Việt Nam được gọi là “dân ca” thì không phải là một thể loại nhạc cực kỳ hấp dẫn, được phát triển không ngừng lớn mạnh chinh phục thế giới nhạc trẻ tại Việt Nam và thế giới như Nhạc Đồng Quê Mỹ.

Vì sao không có sự “đồng phục chè bè mỏ vịt” trong tiệm giày ở Mỹ?

Vì sao không có sự “đồng phục hài” trong kịch nghệ và điện ảnh Mỹ?

Chỉ rõ một điều: âm nhạc Mỹ không bao giờ có sự cố bị tiếm ngôi bởi một thứ nhạc bất kỳ như Việt Nam đang bị ngự trị bởi “đồng phục Bolero” vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Bài viết cùng chủ đề âm nhạc:

Âm Nhạc Việt Nam

Hề & Ngứa

Phi Trường Tân Sơn Nhất

Lời Cảnh Báo Của Hoàng Hữu Phước Từ 01-2009

Hoàng Hữu Phước, MIB

07-8-2016

Vài hôm trước tôi nghe báo lại là có vụ kẹt xe khủng khiếp ở cửa ngõ Sân Bay Tân Sơn Nhất.

Tựa đề bài viết này là Phi Trường Tân Sơn Nhất với 4 dụng ý gồm (a) ám chỉ sự so sánh với thời kỳ trước 1975; (b) ám chỉ tầm quan trọng trong phân biệt các thể loại ngôn từ vốn tồn tại trong tất cả các ngôn ngữ trừ tiếng Việt, nghĩa là chí ít gồm hai loại “formal” và “informal”, mà từ Hán Việt luôn mang ý nghĩa “formal” mà rất tiếc đã bị vùi dập do sự diễn giải sai lầm xằng bậy yêu cầu của việc “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” khiến có những từ như “phi trường” bị bình dân hóa thành “sân bay”, còn “sử dụng công lộ” bị thay thế bằng cụm từ Hán-Việt khác hoàn toàn mất tác dụng nhận thức của công dân là “tham gia giao thông”; (c) ám chỉ đừng bao giờ phủ nhận sự trang trọng trong lựa chọn ngôn từ của một ngôn ngữ có tác động nhãn tiền đến cộng đồng sử dụng ngôn ngữ ấy; và (d) ám chỉ trình độ thấp kém của báo chí Việt Nam khi thiếu vắng hoàn toàn những bài viết mang tính tầm nhìn mà chỉ thuần túy hoặc đưa tin về một hiện tượng hoặc copy ý của một bài báo nước ngoài, thậm chí có cả chuyện một phóng viên tờ báo lớn lại đi phỏng vấn …một phóng viên Mỹ dịp Tổng Thống Obama sang thăm chính thức Việt Nam, rằng theo phóng viên Mỹ ấy thì Việt Nam nên làm gì đối với tình hình Biển Đông!

Với những dụng ý như trên, khi báo chí “đưa tin miêu tả” vụ kẹt xe khủng khiếp ở của ngõ Sân Bay Tân Sơn Nhất, tôi đăng lại bài viết sau mà tôi đã nhận xét, phê phán từ trước Tết 2009 dù lúc ấy tình hình chưa đến mức độ khủng khiếp như hiện nay.

Tất cả bắt nguồn từ lợi ích nhóm (các chức sắc “chủ đất” khu vực Sân Bay Tân Sơn Nhất đã dùng quyền lực để xẻ đường tạo thuận lợi cho việc đi lại hầu tăng giá bán của địa ốc), và từ sự thiếu vắng tầm nhìn của tất cả các thời đại Hội Đồng Nhân Dân và Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh (“giải quyết ùn tắc” ở đâu đó bằng cách mở hướng thoát về hướng Sân Bay Tân Sơn Nhất cho tất cả các loại xe từ xe đạp cho đến xe tải hạng nặng, khiến sẽ dẫn đến việc tạo ra sự “ùn tắc” mới tinh tại địa bàn chiến lược quốc gia, mà bất kỳ đưa trẻ có giáo dục và có trí tuệ minh mẫn nào cũng dễ dàng nhận ra ngay – trừ các chức sắc Thành phố Hồ Chí Minh).

Sự đáng buồn còn ở chỗ ngay khi có đề xuất dự án Sân Bay Long Thành, thiên hạ nhao nhao phản bác, và tất cả các phản bác này cho thấy 4 điều rằng (a) các “chủ đất” quanh Sân Bay Tân Sơn Nhất muốn mở rộng Sân Bay để đất đai quanh đó được tăng giá; (b) mọi người lại hà tiện keo kiệt chỉ muốn từ Sân Bay Tân Sơn Nhất về nhà cho gần thay vì từ Long Thành về nhà ở nội thành Thành phố Hồ Chí Minh; (c) các “kiến trúc sư” nội địa nhao nhao vẽ vời tính toán về Sân Bay Tân Sơn Nhất, để rồi khi dự án Long Thành được Bộ Chính Trị ủng hộ lại quay ra mè nheo đòi sự công bằng phải để cho các kiến trúc sư Việt tham gia thi thiết kế Nhà Khách Sân Bay Long Thành, trong khi theo tác giả bài viết này thì sẽ là một sai lầm nghiêm trọng nếu không sử dụng công ty thiết kế nước ngoài nào đã có kinh nghiệm xây các Sân Bay khổng lồ tại các siêu cường kinh tế; và (d) sự thiếu vắng hoàn toàn trên báo chí những bài viết mang tính tầm nhìn chiến lược, thí dụ như đối với Sân Bay Tân Sơn Nhất, mà chỉ toàn là tải đăng các “phỏng vấn” toàn những ai chống lại dự án Long Thành.

Kính mời các bạn tham khảo “phóng sự” sau của “nhà báo” (tự phong) Hoàng Hữu Phước với các hình ảnh của “phóng viên ảnh” (tự phong) Hoàng Hữu Phước, thực hiện trước Tết 2009.

Phi Trường Tân Sơn Nhất

(Bài đăng trên Emotino.com ngày 07-01-2009 lúc 10g41)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Năm mới nói về những ngỏ ngách xa xưa của Sài Gòn hoa lệ, để thấy ngày nay Thành phố Hồ Chí Minh cường thịnh khác biệt như thế nào. Và tại sao không, khi cửa ngõ vào Thành phố từ Sân Bay Tân Sơn Nhất hiện không chỉ khác ở chỗ tên gọi không còn là từ Hán Việt trang trọng quý phái Phi Trường Tân Sơn Nhất và ở chỗ  diện tích mặt đường vào ra nay còn rộng gấp mấy lần xa-lộ Đại Hàn.

Trước 1975, phi trường Tân Sơn Nhất là một trong những phi trường nhộn nhịp nhất thế giới, đặc biệt giữ vai trò trung tâm FIR (Flight Information Region – Cung Cấp Thông Tin Không Lưu Quản Lý Bay Toàn Khu Vực) toàn vùng Đông Nam Á, vào thủa Thái Lan là con số zero khổng lồ, còn Malaysia là tiểu quốc mà các thượng nghị sĩ, hạ nghị sĩ, quan chức chế độ Sài Gòn luôn cho là mình bị “đì” nếu được “cho” sang thăm và làm việc với các vùng lãnh thổ quốc gia ở cách biệt dưới quá sâu so với nền văn minh của Việt Nam cao vời với Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông.

Ấy vậy mà mỗi khi tôi vào phi trường (do tôi học chung lớp 9 trung học với một anh bạn tên Phụng là con của một sĩ quan cấp tá tên Phụng và anh này hay mời tôi đến chơi để cùng học tập chung do ba má của anh muốn anh “gần đèn thì sáng”, còn tôi thích đến học chung mỗi sáng Chủ Nhật vì thích ngắm qua khung cửa kính hai cô chị quá xinh đẹp cô nào cũng tên Phụng bơi lặn hay tắm nắng trong những bộ bikini sặc sở sắc màu Hawaii tại pít-xin tức hồ bơi trên sân thượng), tôi bị chặn lại ở cổng (ngay nơi ngày nay là đường Phổ Quang với Sân Vận Động Quân Khu 7 án ngữ) bởi một đội quân hàng chục người trang bị tận răng, chờ họ quay phone gọi vào, và sau đó  anh bạn Phụng cận thị của tôi phải chạy xe đạp ra đón, hoặc đại tá Phụng sai một sĩ quan thuộc cấp lái xe Jeep ra chở tôi (cùng chiếc xe đạp của tôi) vào tận nơi. Suốt con đường (ngày nay mang tên Trường Sơn) chỉ thấy hai bên toàn những biệt thự sang trọng (nghĩa là chỉ có một trệt một lầu và vườn cây bao quanh) rợp bóng cây xanh cao hơn cả nóc biệt thực của các sĩ quan không quân cao cấp.

Nhưng đường Trường Sơn vào tận Sân bay Tân Sơn Nhất ngày nay cực kỳ hoành tráng, với mặt đường cực rộng, nhà cao tầng mọc lên hơn nấm và san sát ở suốt hai bên đường, không có hoặc có ít màu xanh của lá cây, và thật “cảm động” khi con đường xưa kia chỉ dành cho giới sĩ quan quý tộc, nay được bình dân hóa tối đa, để mọi người dân đều được tự do vi vu ào qua, xẹt lại, với đường sá mở ra nhiều ở hai bên, và xe cộ tự do xẹt lại, ào qua.

TSN (1)

Những bức hình chụp lúc 6 giờ 15 phút sáng nay cho thấy mức độ bình dân hóa đã lên tới cực điểm mà điển hình là xe đông đúc, lúc nhúc, từ mọi nơi chạy xuyên qua khu vực tỷ đô này ra hướng quận Tân Bình, trong khi phía ngược lại là đúc đông, nhúc lúc xe cộ từ quận Tân Bình hối hả phóng đến cuối đường Trường Sơn để rẽ phải vào con đường Hồng Hà kỳ dị (kỳ dị vì đường này quẹo rẽ gảy khúc quanh co vẫn mang cùng tên Hồng Hà như thể không còn một tên nào khác có thể dùng được để phân định rạch ròi ngữ nghĩa tu từ và địa thế bản đồ) đi sang các khu vực khác. Như vậy chỉ cần có sự va quẹt giữa hai xe thô sơ hay xe máy giữa hai người đàn ông hoặc hai người đàn bà nói tiếng Việt là có nguy cơ gần như là tuyệt đối trên hệ toán xác suất xảy ra một vụ kẹt xe nghiêm trọng, khiến ô-tô không thể chạy thẳng (vào đường cao tầng đến nhà ga quốc tế) hoặc quẹo trái (vào đường thấp tầng đến nhà ga quốc nội), hoặc xe từ hai nhà ga này không thể đưa khách vào thành phố xuyên qua trận kẹt xe ngay bên trong sân bay. Đó là chưa kể sự bình dân hóa cao độ còn ôm ấp luôn sự bao bọc đầy trách nhiệm và cảm động: học sinh – sinh viên tương lai nước nhà học môn thể dục đông nghịt tại công viên Hoàng Văn Thụ và Sân Vận Động Quân Khu 7 ngay “đầu vào” sân bay, và Câu Lạc Bộ Hàng Không ngay “đuôi” sân bay (đường Hồng Hà) làm gia tăng số vụ kẹt xe ở khu vực Phổ Quang có mấy lô-cốt đào đường trường kỳ mai phục và luôn luôn ngập lụt khi mưa xuống, sẽ khiến có nhiều hơn các chuyến bay bị đì-lây (delayed, lùi giờ khởi hành vì chờ hành khách đến đủ).

TSN (3)TSN (2)

Ngày xưa, người ta phải học sói trán cũng chưa đạt được chuẩn “sang”, vì sang là cốt cách, là tác phong, là cả một quá trình giáo dục và thừa hưởng giáo dục trong một môi trường đồng cấp và đồng nhất mang tính gia đình thắm nhuộm trong từng tế bào của thân xác. Nếu biệt thự ở bên phải (tức tính từ ngoài vào phi trường), người sang trọng chạy xe đúng chiều đến cuối đường mới rẻ trái chữ U để qua bên phải chạy ngược lại để hướng ra cổng, vừa quý phái vừa đúng luật giao thông. Oái oăm thay khi ngày nay, người ta cố ý nhập nhằng, dùng keo Con Voi dán ghịt hai chữ giàu cósang trọng lại làm một chữ giàu sang, với chữ “giàu” đứng trước, khiến ai cũng nghĩ cứ có nhiều tiền là tức khắc tự nhiên sang, nên chẳng còn biết thế nào là sang. Rốt cuộc, nếu nhà (không bao giờ được mang danh “biệt thự”) ở bên phải (tức tính từ ngoài vào sân bay), người giàu ngồi trên xe hai bánh cực xịn (nhưng hà tiện và keo kiệt, sợ đi xa tốn xăng tướng xứng với xe xịn chứ không sợ mất danh dự cá nhân vì danh dự rẻ mạt tương xứng với bản thân; hoặc yêu môi trường, sợ đi xa phun nhả đi-ô-xít-cạc-bon tức cá-bần-đai-ô-xai carbon dioxide nhiều làm mẻ thêm tầng Ozone của cựu phó tổng thống Mỹ Al Gore) cứ thế mà tuốt ra hướng Tân Bình, dù chạy ngược chiều vi phạm luật giao thông, khiến từ bỏ vị thế kỳ lân của tứ linh sang trọng để bước sang vị trí kỳ đà cản mũi dòng xe đang lao đến. Tự do bôi bẩn mình, và tự do làm nhục quốc thể trước và trong mắt ngoại nhân. Ô hô tự do thay! Tự do thay! Cây dùi-cui của cảnh sát chế độ Sài Gòn và những gương mặt đằng đằng sát khí của các binh sĩ trang bị tận răng bảo vệ của ngõ Phi Trường Tân Sơn Nhất thật hiệu quả xiết bao!

Sân bay Tân Sơn Nhất là thế. Một sự chật chội cảnh quang. Một sự thể hiện vô duyên nghề dệt lụa trên hệ thống đường sá trong khu vực sân bay khi có sự đan xen điểm xuyết hoa văn (từ ngữ thường được dùng trong tất cả các video clip nhàm chán của HTV giới thiệu sản phẩm bất kỳ ở trong Nam) các ngõ ngách liên hoàn, cắt vụn con đường đắt giá, tạo nên sự cực kỳ thuận tiện cho cư dân sống trong ấy, cả về tiện lợi trong đi lại và sự tăng giá bán của những ngôi nhà hộp. Một sự tầm thường hóa không đáng có đối với một cửa ngõ đưa du khách vào một đất nước lẽ ra là tuyệt diệu, chẳng khác nào phơi bày một thiết kế nội thất có một thang máy Otis Model 2009 trong một căn nhà diện tích 4m x 10m có một trệt một lửng không lầu. Đó là lý do mỗi khi đến Sân Bay Nội Bài, Hà Nội, tôi không thể không tấm tắc khen với anh tài xế rằng Nội Bài quá đẹp, quá hoành tráng; rằng cảnh quang quá bao la, quá bát ngát; và rằng con đường vào Thủ Đô đủ xa và thừa thoải mái mới thật ngây ngất làm sao!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Các bài viết tham khảo thêm có liên quan:

Sân Bay Long Thành: Lời Giải Thích Ngắn Gọn Giản Đơn

Dự Án Cảng Hàng Không Quốc Tế Long Thành

Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nói về cái gọi là “Đường Bay Vàng”

Thư Gởi Thủ Tướng Về “Đường Bay Vàng”

Cô Lại Thu Trúc Gởi Thư Cho Lãnh Đạo Nhà Nước Góp Ý Về “Đường Bay Vàng” Hà Nội – Tp HCM

Mai Trọng Tuấn: Ý Kiến Lạ Kỳ

Tầm Nhìn Của Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước

Tin Tặc Tàu Tấn Công Website Việt: Đẳng Cấp Thấp Của Aitee Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

30-7-2016

Bắt chước thói “giật tít câu view” của báo giới, tôi chọn tựa như trên cho sặc mùi thời thượng. Song, bài này là để đăng lại những bài blog tôi viết năm 2009 cùng những ý kiến tôi công khai phản bác – dù với số lượng thính giả không lên tới số ngàn – về các vấn đề “thời thượng” của từng thời mà lúc đó là về cái gọi là “phát triển công nghệ thông tin ở Việt Nam. Tất nhiên, đối với những gì tôi phản bác (không phải “phản biện” vì “phản biện” là một hình thái khác của “đồng tình”) thì về sau đều diễn ra y như cái “thấu thị” của tôi. Chẳng hạn tôi phản đối sự bãi bỏ án tử hình đối với các tội danh đã từng đưa Tổng Giám Đốc Phạm Huy Phước của Tamexco ra pháp trường do lấy tiền nhà nước qua Macau đánh bạc và lấy xe xịn của công ty tặng một cô nàng diễn viên điện ảnh, và sự thể là sau đó ngày càng có nhiều tên tổng giám đốc ở khu vực nhà nước ngang nhiên làm thất thoát số tiền nhiều gấp tỷ lần số của vụ Phạm Huy Phước. Chẳng hạn tôi phản đối cái sự nhanh nhảu chộp ngay cái mới như đối với sản xuất chai PET (để rồi xây xong các nhà máy to đùng mới biết PET thì không thể tái chế và chai PET chôn lấp 10.000 năm mới phân hủy vào tự nhiên) hay sản xuất “xăng sinh học” ethanol (để rồi xây xong các nhà máy tỷ đô mới biết xăng ấy không ai muốn xài và cũng chẳng xuất khẩu gì được nên sẽ để đó làm kỳ quan kim tự tháp cho ngàn năm sau), v.v. và v.v.

Trở lại vấn đề công nghệ thông tin (gọi tắt là IT hay Aitee). Như đã có đôi lần nêu trong vài bài viết nào đó trên wordpress.com này, tôi đã tích cực phản đối sự nhanh nhảu đầu tư vào aitee, dù sự phản đối ấy của tôi chỉ được thể hiện qua các cuộc nói chuyện với tập thể đại lý và nhân viên hay ứng viên tuyển dụng, nhất là tại khu vực các tỉnh miền Tây với hy vọng làm các ông cha bà mẹ hãy khoan đầu tư cho con mình theo đuổi “đại học aitee” hoặc cho đi du học “đại học aitee”. Lý do phản bác của tôi rất đơn giản – như chưa từng bao giờ phức tạp – là (a) người Việt học aitee để làm giám đốc kinh doanh hàng điện tử, (b) người Việt học aitee phải ở cấp đại học trong khi aitee là ngành hand-on chỉ cần đôi ba tháng là xong chứ làm gì có cấp cử nhân hay thạc sĩ đúng nghĩa, (c) người Việt học để sung sướng chứ không chịu làm “thợ” dù từ chính xác là “chuyên viên kỹ thuật” đầy vinh diệu, và (d) người Việt học aitee không với khả năng sáng tạo nghiêm túc hướng đến y học-sinh học-quân sự-vũ trụ vĩ đại cao siêu mà chỉ nhằm đến viết game hay viết phần mềm quản trị linh tinh tạp nhạp.

Nhân có sự tấn công của hacker Tàu đối với các trang web Việt Nam mà mới đây là hệ thống bảng tin của các sân bay Việt Nam, cho thấy aitee Việt Nam hoàn toàn thất bại vì không những dù đã tập trung phát triển 20 năm qua Việt Nam vẫn (a) thiếu nguồn nhân lực cho các đại gia Aitee nước ngoài vào Việt Nam xây dựng các nhà máy tỷ đô, (b) không ngăn chặn được sự tấn công của các hacker đối với các hệ thống an ninh an toàn cấp nhà nước Việt Nam; tôi xin giới thiệu cụm bài đã đăng trên Emotino.com năm 2009 mang chủ đề Aitee Việt Nam: Tìm Một Lối Đi Đúng Tầm Nội Lực dưới đây để các bạn tham khảo:

Aitee Việt Nam: Tìm Một Lối Đi Đúng Tầm Nội Lực

Bài 1: Từ Hải Chết Đứng Trên Sân Nhà: Bảo Việt Nhân Thọ & Bravura Solutions (08-3-2009)

Bài 2: Phần Mềm Anti-Virus của BKAV (30-3-2009)

Bài 3: Điện Ảnh: Mỏ Vàng Lộ Thiên Chưa Dấu Chân Người (21-4-2009)

Bài 4: Cách Trở Thánh Sticker Không Thể Thiếu Bên Cạnh Windows và Intel Trên Tất Cả Các Laptop

Bài Viết số 1

Từ Hải Chết Đứng Trên Sân Nhà:

Bảo Việt Nhân Thọ & Bravura Solutions

(http://www.emotino.com/m.php?u=hoanghuuphuoc&p=17550)

08-3-2009

Trên Emotino ngày 28/9/2008 (một ngày trước khi Yahoo! Mash bị khai tử y như bài Messy Mash tức Mash Lỗn Nha Lỗn Nhỗn tôi viết bằng tiếng Anh ngày 06/12/2007 trên blog cá nhân http://uk.360.yahoo.com/hoanghuuphuoc tức cách đó 10 tháng) tôi có viết bài Câu Chuyện Có Thật Về Một Nhân Tài Việt Nam Quản Trị Công Nghệ Thông Tin bằng tiếng Việt (về một bạn trẻ tôi đã giúp đỡ từ ngày đầu tốt nghiệp Đại Học Bách Khoa để trở thành ngôi sao quản trị aitee dù chưa hề kinh qua công tác cụ thể ở cấp nhân viên hay cấp điều hành bao giờ), trong đó khẳng định con đường aitee (công nghệ thông tin) mà Việt Nam đang tiến bước “sẽ không bao giờ chiếm lĩnh thị trường aitee hay một thị phần lớn bất kỳ về aitee, vì Việt Nam chỉ có thể ở trong chuỗi làm thuê gia công, thậm chí ở mức thấp của các đẳng cấp gia công” vì rằng “thế mạnh là sản xuất lớn, mang tính cách mạng, cỡ Microsoft, Apple, Acer hay IBM, chứ không phải ở chỗ thực hiện các đơn hàng gia công riêng lẻ và nhỏ của nước ngoài.” Việc Công ty Bảo Việt Nhân Thọ trong tháng 02 này ký hợp đồng trong một buổi lễ long trọng và hoành tráng mua gói phần mềm quản lý sản phẩm bảo hiểm nhân thọ thế hệ mới trị giá 4 triệu đô-la Mỹ của nhà cung cấp các phần mềm quản lý tài sản và các dịch vụ chuyên nghiệp Bravura Solutions đã góp phần khẳng định các nhận xét của tôi là đúng khi liên hệ đến chiến lược phát triển công nghệ thông tin ở Việt Nam.

Phát triển aitee ở Việt Nam trong hơn mười năm qua chỉ được thấy rõ nét nhất qua sự đầu tư cực kỳ phí phạm và không tác dụng những số tiền khổng lồ xây dựng các phòng học aitee tại các trường trung học với toàn những desktop thế hệ cũ, sử dụng hệ điều hành ì ạch và phần mềm chắc chắn là khó thuộc loại bản quyền chính hãng, còn học vi tính đích thị là cưỡi ngựa xem hoa, và việc sử dụng internet tại trường học vẫn là chuyện xảy ra trong giấc ngủ, trong khi khoa học aitee tiến như vũ bảo vượt xa mất hút ở vô số các khúc quanh thiên lý. Đó là chưa kể sự hỏng hóc xuống cấp nhanh chóng của máy vi tính tại các trường học và thực tế đa số các con chuột máy tính bị học sinh niềm hy vọng cho tương lai tổ quốc khui đáy lấy mất bi.

Phát triển aitee ở Việt Nam trong hai mươi năm qua còn được thấy rõ nét nhất qua số lượng đông đảo các công ty aitee làm dịch vụ cung ứng máy con, máy chủ, đi mạng LAN, v.v., với vài chục doanh nghiệp làm dịch vụ viết phần mềm, đa số là về quản trị hành chánh nhân sự, giống nhau ở điểm mạnh ai nấy phát triển “bửu bối” và mạnh ai nấy tiếp cận khách hàng với chiếc laptop trình bày phần mềm quản lý mà đa số người xem không sẵn lòng mua hoặc có nhận xét là phần mềm vẫn chưa đủ sức quán xuyến cao các quản lý thực tế đan xen phức tạp chồng chéo, nhất là chưa kết gắn với các biểu mẫu pháp quy thực tế.

Phát triển aitee ở Việt Nam trong dăm ba năm qua có thể thấy được sự phấn khích ở các dự báo năm 2009 các công ty nước ngoài có thể cần đến 70.000 lao động là chuyên viên aitee, dẫn đến sự háo hức cho ra những kế hoạch đào tạo aitee, mừng vui đến độ có người lỡ lời cho rằng thu nhập của lao động aitee sẽ từ cao đến rất cao tạo nguồn thu thuế rất đáng kể mà không biết rằng tính chính xác chưa bao giờ là ưu điểm của các dự báo ở Việt Nam; rằng đào tạo cao cấp về aitee để cung cấp công nhân cho các công ty nước ngoài mà khủng hoảng kinh tế có thể ngăn cản họ đến Việt Nam thực hiện dự án hoành tráng hoặc thúc bách họ nhanh chân rời khỏi Việt Nam hoặc dừng lại trước ngưỡng cửa rộng mở chào đón của Việt Nam; mà chung quy lại cũng đơn thuần du kích (đào tạo người cung ứng khi nào giới chủ gia công lắp ráp “hê” lên rằng sẽ có nhu cầu) chứ chẳng phải chiến lược tầm cao (phát triển công nghệ thông tin để có những sản phẩm giá trị cao thuộc lĩnh vực nào của nền kinh tế quốc dân, giúp định vị Việt Nam trên bản đồ aitee thế giới).

Với thế mạnh vô song do thời thế đem lại, có đại gia aitee đưa đoàn quân tinh nhuệ ra nước ngoài làm lính lê dương chờ khách hàng mướn chế tác hay gia công phần mềm, chứ không với tầm và uy những người đi chinh phạt hay chinh phục Tân Thế Giới. Chẳng một ai có bất kỳ một sản phẩm đẳng cấp quốc tế nào để thiên hạ phải tìm đến mua giành mua giật. Bảo hiểm nhân thọ (BHNT) vào Việt Nam hai thập kỷ qua, và các công ty BHNT nước ngoài vẫn phải mua phần mềm quản trị kinh doanh từ ngoài vào Việt Nam để sử dụng phục vụ cho hoạt động kinh doanh-nhân sự-tài chính-phát triển đội ngũ cực kỳ phức tạp của họ. Và công ty Anh Quốc Bravura Solutions đã được Bảo Việt chọn mua sản phẩm của họ vì đó là công ty có hơn 20 năm kinh nghiệm phát triển hệ thống quản lý cho các định chế tài chính tại Anh Quốc, Úc, Tân Tây Lan, Châu Âu, Châu Á, và Nam Phi, với các sản phẩm phần mềm quản lý chuyên ngành phức tạp về đầu tư, quản lý danh mục đầu tư, bảo hiểm nhân thọ, quỹ hưu trí, chứng khoán, liên kết đầu tư, ngân hàng và thuế vụ, v.v. Mua sản phẩm của Bravura, Bảo Việt làm an lòng khách hàng, vì rằng một sai sót trầm trọng bất kỳ của hệ thống aitee trong hoạt động tài chính cũng sẽ gây thiệt hại cho khách hàng và chôn vùi tên tuổi công ty. Mua sản phẩm của Bravura, Bảo Việt gián tiếp gởi một thông điệp khúc chiết, rõ ràng : Việt Nam chưa có những sản phẩm aitee đẳng cấp cao, có uy tín xác lập qua thời gian dài và lượng khách hàng đông.

Vì vậy, aitee Việt Nam chết đứng ở sân nhà như Từ Hải, khác chăng là Từ Hải cao vời vợi vì đã là đại gia hảo hán khuấy nước chọc trời. Còn Bravura Solutions đường đường chính chính oai vệ hiên ngang tiến vào Việt Nam lã lướt điệu nghệ ghi tên Bảo Việt vào danh sách vàng những đại gia trở thành khách hàng vĩnh viễn của họ, chứ nào phải gã quan tép riu Tôn Hiến dụ khị ả Kiều.

Chừng nào vẫn còn khí thế khoe khoang tưng bừng về doanh số có được từ gia công phần mềm vốn luôn trên cơ sở giá rẻ, chừng ấy Việt Nam vẫn sẽ còn ì ạch trên lối xưa xe ngựa hồn thu thảo bên dưới vòm bê-tông cốt thép con đường siêu tốc của aitee.

Bài Viết Số 2

Phần Mềm Anti-Virus Của BKAV

http://www.emotino.com/bai-viet/17600/aitee-it-viet-nam-tim-mot-loi-di-dung-tam-noi-luc-bai-2-phan-mem-antivirus-cua-bkav

30-3-2009

Thời gian hai mươi năm đầu kể từ ngày giải phóng tính tới sau, mỗi khi nghe mẹ ruột của con trai ruột của tôi nói “rằng” đã nghe ai đó nói “rằng” xe máy Honda DD đỏ của Singapore sản xuất rất … tốt rồi khuyên tôi nên sắm một chiếc đi cho … tốt, tôi luôn gạt phăng “rằng” xe đó không thể nào tốt, đơn giản vì liên tục nhiều năm chả thấy mấy anh Honda Singapore cải tiến cho ra model mới nào cả, và kết luận hùng hồn “rằng” công nghiệp xe máy hai bánh của Singapore lạc hậu. Mãi sau này vợ tôi nói tôi sáng suốt tiên tri thấu thị, chứ lúc đầu thì cứ cho là tôi bảo thủ, cực đoan, bài ngoại, chỉ muốn o bế chiếc mô-tô Voskhod hai ống pô nổ dũng mãnh đinh tai nhức óc của Liên Xô mà em trai tôi du học bên ấy mua gởi về tặng năm 1987.

Thời gian cách nay năm năm kể từ năm 2009 ngược về trước, khi thấy mấy anh sản xuất handphone tức điện thoại di động (tôi luôn nói đầy đủ chữ là “điện thoại di động”, không bao giờ dùng chữ “dế”, vì đó là slang, tức tiếng lóng, không thể thích hợp cho những người như tôi: đứng đắn, sang trọng, quý tộc Ăng-lê yêu thích sự nghiêm túc của ngôn từ) cho ra mẫu mã mới liên tục, tôi phán với mấy đứa em của tôi  – trong đó có cô em út là Marketing Manager chuyên nghiệp của vài công ty nước ngoài – “rằng” mấy ảnh đang “phỉ báng khách hàng” và sẽ nhanh chóng làm giá handphone rớt thê thảm. Bây giờ mấy đứa em tôi nói tôi rất chí lý, chứ lúc đầu thì hồ nghi ông anh mình có dấu hiệu sắp về hưu.

Nói chung thì đối với một sản phẩm đặc thù của ngành Aitee đừng nên nhiều năm ròng không đổi mẫu mã hay cắm đầu mỗi năm tung ra tràn ngập các mẫu mã. Phần mềm diệt virus BKAV danh tiếng của Việt Nam lại rơi vào trường hợp thứ nhất khi từ năm 1995 đến nay vẫn giữ giao diện gần như không đổi nội dung. Không thể nói BKAV hay hơn các phần mềm diệt virus của nước ngoài như Norton, McAfee, Kaspersky, hay PC Tools, v.v. Nếu đại gia Bảo Việt đã cho thế giới thấy họ chưa hề đọc quyển Cổ Học Tinh Hoa in bằng tiếng Việt chính thức ở Việt Nam nên mới cho ra slogan thiển cận “Bảo Hiểm Bảo Việt Bảo Vệ Lợi Ích Người Việt” như một cách tuyên bố hùng hồn kiểu chém đinh chặt sắt và bế quan tỏa cảng hay kỳ thị chủng tộc rằng mấy anh nước ngoài hãy xéo đi chỗ khác mà mua bảo hiểm, thì chắc BKAV sẽ chẳng dại gì tuyên bố BKAV bảo vệ máy tính người Việt. Nhưng nếu có tầm nhìn ra thế giới, BKAV nhất thiết phải có sự khác biệt ở nội dung và hình thức mới có thể nâng sản phẩm ngang tầm quốc tế và có giá trị thương mại cao.

Thế nhưng, từ dạng phục vụ miễn phí trong thời gian đầu, BKAV tiến đến thương mại hóa sản phẩm của mình không theo bài bản phát triển thương hiệu chuyên nghiệp. Tất nhiên, thương mại hóa sản phẩm là điều đúng, nhất là BKAV còn có phiên bản BKAV-Home miễn phí dành cho mọi người. Song, hai yếu điểm chết người của BKAV là (1) nếu tải về phiên bản BKAV-Home, người sử dụng phải thường xuyên vào trang web của BKAV để tải các cập nhật nếu không muốn bị virus mới xuất hiện tấn công, và (2) cho phép người sử dụng tùy thích xóa sạch các macros, mà đây là điều khiến nhiều người có hiểu biết về aitee ở Việt Nam cho rằng sử dụng BKAV quá nguy hiểm vì có những macros cần thiết cho hoạt động nội vi mà nếu BKAV “không biết” hoặc do người sử dụng vô ý – hoặc vì không hiểu biết – click chọn để “diệt” thì ắt “diệt” luôn hoạt động của máy vi tính, chẳng khác nào hiệu ứng trụ sinh gây rối loạn tiêu hóa do tiêu diệt sạch bất cứ gì mang tên vi khuẩn. Rất có thể hiện BKAV đã đạt trình độ tìm và diệt chỉ các macros không nên có, nhưng thông tin này chưa thấy được nêu trên trang web của BKAV.

Screen Shot 07-30-16 at 02.39 PM

Trong khi đó, phần mềm diệt virus như của AVG chẳng hạn lại rất công phu, tất nhiên có cả phiên bản miễn phí và có phí. Hàng năm AVG cho ra phiên bản mới với nội dung dồi dào hơn và giao diện đẹp hơn. Nếu phiên bản miễn phí của năm 2005, 2006, và 2007 vẫn còn “thông báo” đã có các cập nhật mới (updates) qua icon có màu đen sì sì hàm ý đề nghị người sử dụng ấn phím chấp nhận tải về để icon có đủ 4 màu sặc sở thì năm 2008 đã tự động hóa các cập nhật, cứ mở máy vào internet là AVG thầm lặng cập nhật, đồng thời gia tăng phạm vi bảo vệ như hình minh họa dưới đây của phiên bản 8.0, bao gồm diệt virus, diệt phần mềm gián điệp, scan email, scan links, và bảo vệ nội vi. Chỉ cần tải về sử dụng là hầu như chẳng cần phải cho chạy quét gì cả vì phần mềm tự động tìm và diệt, để rồi sau đó mỗi khi một dĩa hay một USB được tra vào máy là phần mềm tự động tìm và thông báo tên tuổi virus hay kẻ thâm nhập đã bị tóm gáy, giúp người sử dụng không nhất thiết phải quét virus trước khi mở dĩa hay USB ra. Trong tuần này của tháng 3 năm 2009, AVG lại có phiên bản 8.5. đúng kiểu của công ty chuyên nghiệp. Việc “chào giá” của AVG chỉ là cho sản phẩm bảo vệ internet hoặc sản phẩm diệt virus có thêm chức năng bảo vệ web và anti-rootkit mà phiên bản miễn phí không có.

Một nữ doanh chủ trẻ của một công ty trách nhiệm hữu hạn đã gởi tặng tôi một laptop mới tinh của Nhật Bản khi thấy tôi sống y hệt Warren Buffett tức yêu … cổ vật, không mua sắm cái không cần thiết, nghĩa là cứ xài hoài hai cái laptop IBM thời Kỷ Băng Hà và Acer thời Kỷ Jurassic của khủng long bạo chúa. Các phần mềm cô đều mua dạng có bản quyền để gia tăng giá trị quà tặng và tấm chân tình của lòng ái mộ. Nhưng sau hai tháng sử dụng, tôi đã tự gở bỏ phần mềm diệt virus “có bản quyền” BitDefender 10 vì quá chán sự … “hỗn hào” của nó khi mỗi lần tự vặn vẹo mình mẩy cập nhật nó làm trẹo trật xương cốt luôn cả hệ thống, nghĩa là coi như tôi không thể làm việc nhanh như ý được nữa. Do đã dùng và có kinh nghiệm sử dụng phiên bản BKAV Pro (bản có tính phí), BKAV-Home (bản không tính phí), và AVG (bản không tính phí), tôi quyết định tải lại AVG để sử dụng cho laptop cá nhân và desktop gia dụng, với ý nghĩ đã thực sự hài lòng về AVG và chuyện mua bản có tính phí của AVG (rất rẻ, chưa đến 50 USD) chỉ là chuyện của thời gian, khi quy mô hoạt động bên ngoài gia đình và không phải cá nhân cần phải có phiên bản nhiều chức năng hơn để bảo vệ hệ thống nhiều máy.

BKAV chỉ thực sự “bảo vệ” người sử dụng nếu như học theo AVG hay PC Tools, nghĩa là phiên bản miễn phí có luôn phần tự động update, đừng để người sử dụng Việt Nam của sản phẩm BKAV-Home trở thành nạn nhân của virus chỉ vì một ngày xui xẻo nào đó quên hoặc không thể vào internet tải các cập nhật. Một vài máy gia dụng cá nhân ở Việt Nam nếu bị virus tấn công có thể dẫn đến sự lây lan toàn quốc, gây nguy hại đến hệ thống thông tin liên lạc quốc gia và khu vực, mà như vậy sẽ có tổn thất cực kỳ to lớn và nghiêm trọng. Nếu vẫn không muốn nâng cấp BKAV-Home để thực sự bảo vệ người-sử-dụng-Việt với lý tưởng cao đẹp vì đất nước, BKAV nên loại bỏ BKAV-Home và chỉ tập trung bán sản phẩm BKAV-Pro. Song, cần nhớ là khi Mercedes hay Ford cho khách hàng lái thử (tức lái miễn phí), họ để khách hàng lái thực với xe thực với tiện nghi đầy đủ của một chiếc xe thực thụ chào bán; khác chăng là khách hàng đừng có hút thuốc trong xe, đừng vất vào trong xe mấy con cá thu đang giảy đành đạch cùng với mắm tôm và chục quả sầu riêng, và đừng lái từ Thành phố Hồ Chí Minh chạy tuốt ra Hà Nội, hay chạy húc vô lô-cốt hoặc tráo lốp xe, v.v.  Khách hàng tiềm năng sẽ trở thành khách hàng thực thụ khi kinh qua việc sử dụng “miễn phí” như thế. Với BKAV-Home, khách hàng tiềm năng sẽ có nhiều thiện cảm hơn để biến thành khách hàng thực thụ nếu thấy có (1) sự “đầu tư” và “động não” thực sự của những nhân tài aitee khi hàng năm đều có khả năng cho ra giao diện mới như một bằng chứng về sự có quan tâm đến giá trị toàn diện của hàng hóa, nâng niu đổi mới sản phẩm, nâng cao tầm vóc sản phẩm, và kinh doanh thành công của BKAV (tin mới nhất trên trang web của BKAV cho biết BKAV sắp có giao diện mới); và (2) bản free tối thiểu phải ngang bằng đẳng cấp hào phóng với bản free của nước ngoài.

Free luôn bao hàm trong nó cả trình độ cạnh tranh cao độ để free này khác biệt với và ưu việt hơn free kia. Không có sự khác biệt mang tính ưu thế cạnh tranh, sẽ khó thể nói đến tính bền vững vốn là điều nhất thiết cần có của phát triển kinh doanh.

Bài Viết Số 3

Điện Ảnh: Mỏ Vàng Lộ Thiên Chưa Dấu Chân Người

(Bài viết tặng Ông Trần Quốc Duy, Chủ nhân D’Passion và Emotino.com)

http://www.emotino.com/bai-viet/17669/aitee-it-viet-nam-tim-mot-loi-di-dung-tam-noi-luc-bai-so-3-dien-anh-mo-vang-lo-thien-chua-dau-chan-nguoi

21-4-2009

Trên báo Tuổi Trẻ cách nay vài tháng có bài viết ngắn về một bộ phim hoành tráng nào đấy (rất tiếc, vì phim Việt Nam không nằm trong danh mục đầu tư thời gian của tôi nên tôi không nhớ tên bộ phim hoành tráng ấy) đang trong giai đoạn thực hiện cho kịp lễ Ngàn Năm Thăng Long, với bức hình diễn viên đóng vai Vua Quang Trung cưỡi trên chú ngựa thấp lè tè và hông bên trái gầy rục nhô xương. Phải chăng vì thực tế là Việt Nam không có giống ngựa nào to cao đẹp như ngựa Âu Mỹ, hay do phim có ngụ ý sâu xa là ngay cả chú ngựa suy dinh dưỡng của Việt Nam cũng góp công lớn cõng đại đế chinh phạt và chiến thắng? Nhưng dù là lý do nào chăng nữa cũng thấy rõ đã không hề có sự tham gia dàn dựng của những hiệu ứng tân kỳ, vì với chiếc đủa quyền năng của aitee các nhà làm phim nước ngoài có thể đưa lên màn ảnh muôn vạn hùng binh trên lưng chiến mã và tuấn mã tung hoành nơi chiến địa bao la khói lửa dù lịch sử của mấy anh nước ngoài đó làm gì có “khí thế” đến dường ấy mà chỉ đong đầy tủi nhục vong quốc, tan tác tang thương dưới vó ngựa xâm lược của Thiết Mộc Chân Thành Cát Tư Hãn.

Ở một đất nước mà chẳng mấy ai xem trọng ngành điều dưỡng, chỉ xem trọng “bác sĩ” dẫn đến sự tầm thường hóa vai trò cực kỳ quan trọng của điều dưỡng – thường được gọi là “y tá” hoặc bị giễu cợt thành “a tý” ở hành lang bịnh viện như tại Việt Nam, đã có một điều không sao hiểu nổi khi những người đi học một ngành cực kỳ cao cấp, cực kỳ thời thượng, không bao giờ lụn tàn ngay cả trước thềm Ngày Tận Thế, đó là ngành công nghệ thông tin, gọi tắt là IT, tức ngành aitee, lại cúc cung chịu đựng cảnh bị các chủ nhân ông ngoại bang chê bai trong các cuộc phỏng vấn gần đây trên báo chí, nào là trình độ đào tạo chưa phù hợp (tiếng bình dân Nam Bộ gọi là “trớt qướt”) và không giao tiếp được bằng Tiếng Anh (nghĩa là trình độ có cao cấp cỡ thạc sĩ hay tiến sĩ aitee mà chỉ giỏi ngôn ngữ Pháp hoặc Nga hoặc Nhật thì cũng thuộc loại “a dime a dozen” – tức rẻ rúng một hào mua được cả tá – hay sao?), trong khi nhu cầu chỉ là cho lực lượng công nhân gia công sản phẩm phần mềm, hoặc lắp ráp, hoặc trực hệ thống máy chủ phức tạp hoạt động 24/24 hít thở biết bao khí độc từ các cổ máy vận hành không êm ả một chút nào trong gian phòng kín mít dễ gây bịnh về hô hấp, da liễu, tuần hoàn, thần kinh, và giảm thọ. Nói thế không có nghĩa là hùa theo những người không xem trọng y tá và công nhân aitee, mà chỉ nêu lên điều bất hợp lý: vì sao y tá không được đưa hình và tên tuổi lên trang quảng cáo báo đài của một bịnh viện – kể cả của nước ngoài – ở Việt Nam, và vì sao chuyên viên aitee Việt Nam phải khuất thân làm thuê với đồng lương chưa tương xứng hoặc hài lòng với sự nghiệp mở một điểm trang bị chừng dăm mười hay hai mươi máy vi tính để bàn loại cũ xì cho học sinh tới chơi game, chát chiết, hay học đòi “cứu net”. Trong khi vấn đề liên quan đến ngành điều dưỡng có khi phải vất vả lắm mới có sự đổi thay vì có va chạm đến kiểu tư duy truyền thống thâm căn cố đế của đa số người Việt và đến chính sách ngành y tế, thì vấn đề lối ra chủ động, tích cực, thu nhập cao cho chuyên viên aitee thì lại đơn giản hơn nhiều, thí dụ như khi IT phục vụ ngành điện ảnh nước nhà.

Điểm yếu kém trầm kha của Điện ảnh Việt Nam lại không nằm trong vô số những điều mà giới điện ảnh chuyên nghiệp, giới phân tích điện ảnh chuyên nghiệp, và những người thuộc giới chức chuyên nghiệp có thẩm quyền cao trọng của ngành điện ảnh tại Việt Nam thường hay nêu ra, chẳng hạn như tại bị vì bỡi thiếu kịch bản hay (vẫn cứ vô tư bỏ tiền của dân ra làm phim dù không có kịch bản hay), thiếu diễn viên tài năng (vẫn cứ vô tư gắn hào quang cho diễn viên dù chỉ dựa trên gương mặt và thân thể chứ không theo giọng nói, dáng người, và diễn xuất, tức những điều không có chiều cao bằng với kích thước thân thể), và thiếu tiền (vẫn cứ theo “cái mửng” công ty điện ảnh quốc doanh mãi vô tư là hài nhi bám víu bầu sữa mẹ, liên tục vô tư dùng tiền của nhà nước và nhân dân kinh doanh sản xuất phim không sinh lợi, triền miên không có tích lũy vốn). “Tài năng” như anh chàng Đơn Dương, “được” hãng phim Mỹ mời đóng vai sĩ quan Cộng Sản Việt Nam, chỉ biết chạy tìm diễn viên cơ bắp Mel Gibson xin chụp hình chung để về Việt Nam khoe khoang mình được vinh dự làm cây-sậy-không-tư-tưởng đứng cạnh gốc Sequois hoành tráng, rồi ngồi viết tự kiểm về cái tội hoặc mù chữ dốt nát hoặc vướng virus hay lây trong giới “nghệ sĩ” là hội chứng sơ-suất-không-đọc-kỹ-kịch-bản nên không biết nội dung phim thóa mạ Đảng Cộng Sản Việt Nam; sau đó dông tuốt qua Mỹ lén quay phim con heo để tống tiền phụ nữ và đang bị kiện ra tòa án Bang Virginia, Mỹ Quốc! Thiếu tiền nên có hãng phim vài năm trước bỏ ra mấy tỷ bạc của nhà nước mua một hỏa tiển SAM của quân đội để bắn “thật” khi quay phim, báo hại cơ quan không lưu quốc gia phải khẩn báo cho tất cả các hãng máy bay nước ngoài không được bay qua không phận Việt Nam vào thời gian khai hỏa, còn đạo diễn thì chạy quờ quạng lăng xăng cho hiệu lịnh “trớt quớt” nên khi “chuyên gia” quay phim chưa lắp xong máy thì hỏa tiển SAM khổng lồ từng bắn hạ pháo đài bay B52 của Mỹ đã vô tư rùng mình rời bệ phóng vút lên trời cao rơi xuống biển sâu khiến hãng phim phải ngậm ngùi bỏ luôn cảnh bắn tên lửa hoành tráng trong phim, xé tan nát tỷ tờ giấy bạc từ ngân khố quốc gia, tạo bia miệng cười chê trong giới điện ảnh khắp các châu lục.

Những dẫn chứng quá ư là dông dài và có vẻ “lạc đề” ở trên chỉ để thấy rõ ngành hiệu ứng dùng trong điện ảnh chưa hề được bất kỳ ai quan tâm, dẫn đến diễn xuất của diễn viên không thể hay, cảnh quang không thể đẹp, và nói chung là chẳng có bất kỳ một hiệu ứng nào được áp dụng cả. Chính hiệu ứng hình ảnh – một trong vô số các lĩnh vực của aitee – mới giúp điện ảnh các nước phát triển mạnh mẽ, và trong tất cả các phim của Mỹ có doanh thu cực cao hay đoạt các giải thưởng hàn lâm điện ảnh đều được các ứng dụng aitee của hiệu ứng hình ảnh, âm thanh, ánh sáng, vân vân và vân vân, làm nên hoành tráng. Những chuyên viên aitee Việt Nam – hoặc những đại gia tiền bạc thừa mứa thay vì bỏ tiền ra bán lẻ laptop và phone di động rồi vi vu hạng business hay first class trên máy bay rung đùi xem phim sex gây tai tiếng quốc gia – có thể tạo sự nghiệp “hoành tráng” khi cùng nhau đầu tư lập nên một hay những công ty cung cấp dịch vụ aitee cho ngành điện ảnh mà không cần phải kinh qua cái việc đớn đau bị ông chủ nước ngoài từ chối tuyển dụng vì nói dở tiếng Anh, nhất là trong bất kỳ hoàn cảnh kinh tế của đất nước và thế giới có tồi tệ đến đâu chăng nữa thì điện ảnh Việt Nam vẫn cứ phải sử dụng đến công nghệ aitee y hệt như bất kỳ tại quốc gia phát triển nào có hoạt động nhộn nhịp của cái gọi là Nghệ Thuật Thứ Bảy này, và cứ thế mà đủng đa đủng đỉnh hốt bạc. Cứ xem trên đài HBO, Cinemax, hay Star Movies, v.v., sẽ luôn thấy bóng dáng lồ lộ lấn lướt của công nghệ aitee trong tất cả các phim truyện người, hoạt hình, người-hoạt hình – tất nhiên trừ phim “bộ” chán ngắt trên các đài truyền hình Việt Nam thuộc loại cổ trang của mấy tên gióc tóc bím đuôi Thanh Triều xấu tởm hay loại xã hội tình cảm ướt sủng Ma-Xinh-Hàn-Thái-Đài-Trung.  Các đoạn giới thiệu phim mới có khi dài đến 36 phút giữa thời gian chiếu của mỗi hai phim trên các đài nước ngoài này có khi cho thấy diễn viên đánh đấm đâm chém cực kỳ chậm chạp trong khung cảnh toàn màu xanh lá, từ vách, nền, tấm trần, đến đống nệm mút dầy đến 37cm dưới đất cho diễn viên thi nhau té êm ái trong ánh đèn chói chang; để rồi trong trích đoạn phim thành phẩm thì diễn viên đánh võ xuất chiêu tới tấp, vồn dập, như gió táp mưa sa, như giông như bão, trong ánh sáng huyền ảo âm u ghê rợn, rồi té nhào lên đất đá lởm chởm đầy rêu phong rắn rít sình lầy nhầy nhụa tởm kinh. Aitee trở thành chiếc đũa thần kỳ trong tất cả các bộ phim, góp phần quyết định cho doanh thu khổng lồ sau đó, cũng như các giải thưởng điện ảnh hàn lâm đầy danh giá theo sau.

Song, những gì thế giới đã có, thậm chí có từ rất lâu, dường như vẫn không sao tìm thấy ở Việt Nam. Mới đây một phim Việt Nam đã phải gởi qua Úc làm hậu kỳ, “chế” luôn cảnh một chiếc phản lực Mỹ bị bắn vỡ tung trên trời, tan xác, có mảnh to nhắm thẳng lao vun vút đập vào ống kính quay phim và … mặt khán giả. Thật là thật! Thật là hay! Thật là ấn tượng!  Vấn đề ở đây là: cũng như trường hợp của Bảo Hiểm Bảo Việt và Bravura, số tiền rất cao để có cảnh hoành tráng đó lẽ ra đã phải ở lại Việt Nam, trong tài khoản một công ty aitee Việt Nam, vinh danh aitee Việt Nam trên trường quốc tế, tóm thâu các đơn hàng của các lân bang nội khối ASEAN, tức những con hổ con rồng hay con giun đất (tức…long thổ) có tiền, có điện ảnh, nhưng chưa hề có công-nghệ-thông-tin-chuyên-ngành-điện-ảnh.

Có thể sức ì và sự ham đi chơi bằng tiền nhân dân của đa số những người có thẩm quyền trong ngành điện ảnh khiến họ luôn mồm nói cần phải có kinh phí để cho đạo diễn đi thực tế bên… Mỹ và học tập bên … Mỹ. Họ không bao giờ đặt câu hỏi: thế những tay aitee Mỹ nào đã có thể “dạy” cho những aitee Mỹ ấy các chiêu thức aitee đó, và người Mỹ nào đã “dạy” cho những-người-có-thể-“dạy”-cho-những-người-có-thể-“dạy” là đấng nào. Chỉ biết mấy anh aitee Mỹ giỏi. Chớ biết ảnh học của ai. Tại sao cứ hễ là người Việt thì phải là ham học hỏi, ham rút kinh nghiệm, mà không phải là ham tìm tòi, ham phát minh, ham sáng tạo, và đặc biệt là ham…dạy công nghệ cao cho thiên hạ?

Có thể sự theo học “thành tài” về aitee của một số không ít các chuyên gia aitee Việt Nam là do chạy theo thời thượng, phong trào, hay tệ hơn là do lỡ bước sa chân chứ không từ một kế hoạch hoành tráng mang tên “sự nghiệp” cho bản thân trước khi nộp đơn ứng thí vào trường aitee. Nhưng cái “có thể” nhất trong tất cả những cái “có thể” là do vấn đề muôn đời của chỉ riêng người Việt là thiếu tiền đối với người có tài về aitee trong khi thừa tiền đối với các chủ nhân ông các công ty thuê mướn nhân tài aitee chỉ để sữa chữa đài vi ba, lắp đặt ăn-ten chảo, lắp ráp tivi LED, lắp ghép công cụ xa xỉ cho laptop, và chép nhạc chuông cho điện thoại di động 3 sim 4 sóng online.

Điện ảnh Mỹ thành công vượt bậc vì họ luôn có cùng lúc ba lực lượng cùng tập trung cho kinh doanh điện ảnh, gồm (1) những người có đầu óc hoành tráng cho ra cốt truyện hoành tráng, (2) những người có két sắt hoành tráng chứa đầy giấy bạc có mệnh giá hoành tráng, và (3) những công ty aitee có tài thực hiện những yêu cầu hoành tráng trên cơ sở cốt truyện hoành tráng được tài trợ hoành tráng.

Aitee đương nhiên sẽ giúp cải thiện tình trạng phim ảnh Việt Nam, phim nhựa và phim hoạt hình, đồng thời đem lại nguồn thu lớn cho chính công ty aitee từ những đơn hàng đa dạng, hào phóng, có suốt tháng quanh năm. Chỉ cần có sự xuất hiện của một công ty dịch vụ bảo vệ chuyên nghiệp, các công ty hay cửa hàng đều có tâm lý phải có nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp mặc sắc phục trước công ty hay cửa hàng của mình cho sang trọng, từ đó tạo nên sự mọc lên như nấm của các công ty bảo vệ chuyên nghiệp. Chỉ cần có sự xuất hiện của một công ty Việt Nam – chẳng hạn mang tên do tác giả bài viết này táy máy đặt chơi thư giản ai muốn dùng thì cứ tự nhiên chiếm hữu – như MM Muveee Media,  UMS Universal Movies Services, GM General Movies, hay MTV Movies Techno Venture – cung cấp các giải pháp đáp ứng yêu cầu về hiệu ứng hình ảnh, sẽ khiến tất cả các hãng phim Việt Nam phải tìm đến để có được bộ phim tốt hơn theo yêu cầu của khán giả sành điệu đích thực, giúp điện ảnh Việt Nam tốt hơn, đời sống của các chuyên viên aitee sẽ tốt hơn, và ngành aitee đi lên bậc thang tốt hơn.

Đó mới chính là phát huy nội lực của ngành công nghệ thông tin Việt Nam trên cơ sở tạo ra nội lực mới từ nội lực tự thân.

Bài Viết Số 4

Để Là Sticker Không Thể Thiếu Bên Cạnh Windows và Intel Trên Tất Cả Các Laptop

(Xin cáo lỗi: bài bị mất, chưa xin lại được)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Hoàng Hữu Phước Đã Nói Về Sự Thất Bại Của Yahoo!

Hoàng Hữu Phước, MIB

28-7-2016

Mấy hôm rày báo này báo nọ nói về sự thất bại của Yahoo! Và thậm chí có bài chạy tít giật gân về cái gọi là “điềm báo trước” của sự thất bại ấy, có điều khôi hài ở chỗ cái gọi là “điềm” chỉ xuất hiện khi báo nước ngoài nói đến sự việc Yahoo! bị thâu tóm cùng với bao lời phun châu ói ngọc của những chức sắc cấp cao của Yahoo!, những kẻ mà trước đó chưa hề viết gì và/hay nói bất kỳ điều gì về bất kỳ cái sự tình gì mang tính “điềm” cả để giúp ngăn chặn cái “điềm” ấy xảy ra.

Nay có vài bạn hữu nhắc lại những lời tôi “phang” Yahoo! ngay từ lúc thịnh trị của nó, dù chỉ dựa vào những hành vi của Yahoo! mà lúc đó chỉ có mình tôi cho là dở hơi dở ẹc dở òm, là…“điềm” báo thất bại của Yahoo! Trong khi mấy cái “điềm” do những kẻ thất bại bắt đầu mất “giốp” (job) nêu lên cho báo chí các nơi có cái mà đăng lấp khoảng trống chẳng ăn nhập gì đến những cốt lõi cụ thể, tôi đã đơn giản dựa vào cái “hình dong” của Yahoo! mà “họa cốt”. Thánh hiền thời thượng cổ  có câu rằng có tất cả 6 hạng người trong thế giới kinh doanh toàn cầu hóa gồm (a) ai được sinh ra không cần học thầy nào đã biết tất tần tật thì là bậc thánh nhân, (b) ai học với thầy giỏi mỗi một cái biết mười cái là bậc trí nhân, (c) ai chăm chỉ học với thầy giỏi và trở nên giỏi như thầy là bậc tài nhân, (d) ai chăm chỉ học hành với thầy giỏi vẫn không giỏi được như thầy hoặc giỏi hơn thầy mà chỉ trở thành người đức độ tốt đẹp cho đời là bậc hiền nhân, (e) ai không có trí hóa thích hợp với việc học hành vẫn cố lặn lội kiếm tìm thầy giỏi để mong noi theo được điều tốt đẹp bất kỳ nơi thầy là bậc tu nhân, (f) còn ai vừa có điều kiện tài chính để học tập vừa chẳng cần tìm đến thầy giỏi mần chi đã vậy còn có thầy giỏi lù lù tình nguyện đến dạy chùa mà vẫn không tiếp thu là bậc đại ngu nhân. Tôi đã mắng Facebook và nhận thấy dường như nó đã sửa đổi dần dần để đừng rơi vào cái “điềm” phá sản mà tôi đã nêu, tuy nhiên đến nay tôi vẫn chưa chịu “sinh hoạt” gì trong Facebook cả. Tôi đã mắng Nokia và Samsung ngu xuẩn khi tự tiện kèm game và các tính năng phụ trợ lung tung vào điện thoại di động khiến điện thoại bị hao tốn tài nguyên dung lượng trong khi giá bán ôm hết mọi thứ dư thừa áp đặt ép users phải mua kèm nên quá cao, và tôi lúc đang là chức sắc cấp cao một công ty nước ngoài khi được mời mua “mở hàng” một điện thoại cao cấp đã nói thẳng với một chức sắc của Samsung ở Việt Nam rằng tôi chỉ mua máy ấy với điều kiện hãy gỡ bỏ hết game và nhạc rồi trừ tiền các bộ phận thừa thải đó; rốt cuộc Nokia dẹp tiệm; còn mấy hãng khác thì để ai muốn chơi game nào thì tự download lấy khiến giá phone thấp hơn, bán được nhiều tỷ chiếc hơn, ngành game phát rộ hơn, và ngay cả máy ảnh rất xịn đính kèm cũng coi như là quà tặng thêm chứ nhà sản xuất không dám tính cho đội giá thành. Nokia là đại ngu nhân. Và Yahoo! cũng thế.

Xin đăng lại nguyên văn 5 bài như dưới đây để bạn đọc tham khảo không những về các nhận xét của tôi về Yahoo! mà còn về những lĩnh vực chung khác của cái gọi là “mạng xã hội”, v.v., của thế giới kỳ bí kỳ vĩ và kỳ cục một cách kỳ khôi của xa lộ thông tin.

Bài 1: Messy Messy Mash (30-11-2007)

Bài 2: Yahoo! 3600 (17-6-2009)

Bài 3: Yahoo! Và Sự Thất Bại Tại Việt Nam (2012)

Bài 4: Blogging (01-10-2008)

Bài 5: Mạng Xã Hội: Ảo Tưởng Hoang Đường (09-4-2010)

Bài 1: Messy Messy Mash

(Bài đăng tiếng Anh ngày 30-11-2007 tại http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-WJ2qRpo5dKce.8S1AOHSNmonPHXz?p=135)

Nghĩa tiếng Việt:

Bài này viết nhân Yahoo! phạm phải một lỗi ngu xuẩn khi tự triệt hạ Yahoo!3600 để thay thế bằng Yahoo! 360 Plus và lại tự hủy Yahoo! 360Plus.Yahoo! còn đẻ ra Y!Mash mà bản thân cái tên “Mash” lại là cách đặt tên hoàn toàn thiếu ánh sáng trí tuệ như bị tôi giễu cợt gọi là “Messy Messy Mash” rồi gán luôn cho nó chữ “Smashed”dựa vào phát âm ngớ ngẩn mà lãnh đạo ngu ngốc của Yahoo! đã dại dột lựa chọn. Dưới đây là phần nghĩa tiếng Việt của bài gốc tiếng Anh:

Về Y! Mash thì tôi tin rằng đó là thứ hỗn độn lỗn nha lỗn nhỗn. Chỉ là một bản beta để thay thế một bản beta trước đó. Chúng ta đầu tư thời gian cho Y! Mash và rồi nó sau hai năm nữa ắt sẽ lại yêu cầu chúng ta di dời blog của mình qua một ngôi nhà tạm mới khác chắc dưới tên Y! Messier Mash Beta tức bản beta hổ lốn hơn của Mash, tức một thử nghiệm cho một cái nhà khác mang tên Y! Messiest Mash Beta tức bản beta hổ lốn nhất của Mash, tiền thân của Y! Mash Beta Smashed tức bản beta nát bét của Mash.

Tôi đã vào xem cái gọi là Y!Mash có ra chi không, và bỏ ra đôi ba phút để điền vào cái bản như hình chụp sau:

Yahoo (1)Yahoo (2)

Song, đã quá đủ cho một người tuổi Aries Trội như tôi lưu lại dấu hằn. IT đã đi quá xa một cách không cần thiết trong ngành công nghiệp giải trí. Ngoài thời gian bận rộn thường nhật của một doanh nhân, tôi dành thời gian còn lại để thăm cha mẹ, trò chuyện với con cái lúc ăn tối, kể chuyện tiếu lâm chọc cười bà xả, đọc sách và tạp chí, check email, viết tiểu luận hoặc sáng tác thơ văn, viết lách blog, lướt internet kiếm tìm tư liệu. Tôi không sao tưởng tượng ra được trên đời này có vị thương gia nào lại bỏ thời gian chọn một điện thoại di động cầu kỳ phức tạp có chức năng nghe nhạc, chơi game, máy ảnh, v.v. và v.v., y như trẻ nít; vì rằng muốn “xịn” thiệt thì ông ta nên có một điện thoại di động trong túi dành riêng cho việc liên lạc, một máy ảnh tốt cỡ 10 mega-pixel trong cặp da đựng laptop, còn ở nhà thì có một hệ thống nghe nhạc đặt cạnh chiếc LCD TV. Tương tự, Yahoo! đã làm y hệt mấy anh sản xuất điện thoại di động như  Nokia và Samsung. Yahoo! đã tạo ra Mash với nhiều điểm “mở” cho thiên hạ tự do đến độ “khách khứa” mà lại có quyền làm này làm nọ với blog của riêng người khác! Cái sai ở đây là giống như Nokia và Samsung, Yahoo! đã chú mục vào mấy nhóc tuổi teen thay vì nhắm đến những người làm ra tiền. Tôi không thích mua một điện thoại di động đa năng, bởi vì nghe nhạc và chơi game có thể làm cạn pin vào thời điểm quan trọng khi có cuộc điện thoại triệu USD sắp gọi đến, và bởi vì chụp hình từ một điện thoại di động thì cách chi có được tác phẩm nhiếp ảnh tuyệt vời. Phải trả nhiều tiền cho mấy thứ thấp kém đến thế ư? Tôi không nghĩ nên phí như vậy đâu.

Nói chung thì tôi không ưa Y!Mash. Nếu phải dọn nhà qua Mash, đơn giản chỉ vì tôi chẳng còn cách nào khác. Tôi có thể tính tới chuyện có một blog có trả tiền, song thế thì còn chơi với ai cơ chứ.

(Nguyên bản tiếng Anh:

About Y! Mash, I believe it is a messy thing. A beta version to replace an earlier beta version: we reinvest our time for Y! Mash and then after two years it may ask us to relocate our blog to a new temporary house probably under the name of Y! Messier Mash Beta, a tester for another site of Y! Messiest Mash Beta, a predecessor of a Y! Mash Beta Smashed.

I already came to see how the so-called Y!Mash looked like and spent a minute or two to write some entry notes as per the photo inset hereunder.

But this is enough for an out-Aries Aries to leave its footprints. The IT has gone so far in the entertainment industry unnecessarily. Besides the daily work of a busy businessman, I spent the balance time for visiting my parents, chatting with my son over the dinner table, telling jokes to make my wife laugh, reading books and magazines, checking mail, writing essays or composing poems, doing some blogging, and surfing internet for documentary materials. I can hardly think of a businessman spending time to select a sophisticated hand phone with functions of MP3 music, games, and camera, and the like, as the teens, because he should have a phone in his pocket for pure communication purposes, a good 10-mega-pixel camera in his laptop leather case, and a music system at home by the side of an LCD TV. Similarly, Yahoo! is doing exactly like what the hand phone manufacturers like Nokia and Samsung are doing. It creates Mash with a lot of “open” points for free access so that visitors can do this and that with your own blog. The mistake is that like Nokia and Samsung, Yahoo! seems to have a focus on the teens instead of the money-making people. I do not like to buy a multi-function hand phone, because listening to music may let the battery down at crucial moment when a million-dollar calling is approaching, and because the photo shooting from a hand phone would produce low quality images only. To pay high money for the low things? I do not think so.

In all, I do not like Y!Mash. If I have to shift to Mash, it simply means I have no choice. I may think of having my own paid site, but then this sounds isolated.)

Bài 2: Yahoo! 3600

(Bài đăng ngày 17-6-2009 tại http://www.emotino.com/bai-viet/17907/yahoo-360)

Trong bài viết tiếng Anh tựa đề Messy Mash (tức Mash Lỗn Nha Lỗn Nhỗn) tháng 11 năm 2007 trên blog Yahoo! 3600, tôi có viết rằng mặc cho khí thế hừng hực của Mash với biết bao bài báo ở Việt Nam ngợi ca lột tả bao điều ưu việt của Mash tôi vẫn không tham gia dọn blog vào Mash, thậm chí cho rằng sự không có giá trị tự thân của Mash báo trước một cáo chung nhanh chóng của Mash qua câu giễu cợt của tôi: “Về Mash của Yahoo! thì tôi cho rằng nó chỉ là thứ lỗn nha lỗn nhỗn mà thôi: một bản beta chạy thử nghiệm thay thế cho một bản beta thử nghiệm trước đó chứ có gì mà ghê gớm, có khi ta dời về Mash chừng hai năm là y lại bảo ta tạm dời qua Phiên Bản Thử Nghiệm Mash Hỗ Lốn Hơn, tức một thử nghiệm khác cho Phiên Bản Thử Nghiệm Mash Siêu Hỗ Lốn, tức là tiền nhân của cái phiên bản cuối cùng là  Phiên Bản Thử Nghiệm Mash Đã Bị Đập Nát Như Tương”. Thực tế diễn ra nhanh gọn hơn tiên đoán của tôi vì Mash bị Yahoo! xóa sổ, thậm chí không cho nó cơ hội có được một gia đình truyền lưu dòng họ. Yahoo! 3600 cũng sẽ phải như thế.

Cái sai của Yahoo! (và của tất cả các nhà sản xuất điện thoại di động như có nêu trong bài MessyMessy Mash) là hoặc tập trung vào sai đối tượng hoặc tập trung vào thiếu đối tượng, khiến 3600 lạc lõng (cũng như khiến điện thoại di động rớt giá). Cái kỳ quái hay gặp phải trên mạng “xã hội” là thứ tiếng Việt ít trang trọng, như thể tất cả chỉ để phục vụ giới ở tuổi “teen” tức giới chưa-làm-ra-tiền-và-chưa-làm-chủ-được-bản-thân chứ không màng đến người đọc thuộc giới làm-ra-tiền, nghĩa là những người chủ gia đình, chủ doanh nghiệp, chủ bản thân – mà như vậy là xúc phạm đến giới thực sự là khách hàng trả tiền cho những công ty có quảng cáo trên Yahoo!. Ngay cả lời mời “dọn nhà” sang Yahoo! 360Plus cũng dùng từ “nha” như không quan tâm đến bậc trưởng thượng, những người lớn nghiêm túc, và những bậc tu hành vốn cũng là khách hàng đông đúc của Yahoo!.

Yahoo (3)

Trong khi nội dung trang chủ Yahoo! tiếng Anh đầy tin tức quan trọng hoặc tin giật gân viết với nội dung tiếng Anh đàng hoàng, thì trang chủ Yahoo! Việt Nam bằng tiếng Việt lại lẩn quanh lẩn quẩn quanh cái cối xay của tạp nhạp thường thấy ở báo lá cải phương Tây như nào là “Ăn Mặc Sexy Có Phải Là Hở Hang” hay “Bà Obama Bị Ví Như Hắc Tinh Tinh” với thứ tiếng Việt không bình thường. Ở nước ngoài, những ai làm công tác truyền thông báo chí đều đã trải qua đào tạo chuyên nghiệp về báo chí học – ngôn ngữ học – tâm lý học – xã hội học – thế giới sử – chính trị học – pháp chế học, thực sự kinh qua tác nghiệp sàng lọc khủng khiếp, và phải có tiếng tăm cá nhân mới có được một việc làm cố định dài lâu cho một tòa soạn; trong khi Yahoo! Vietnam chắc toàn những người quá trẻ, vốn tiếng Việt không đủ đạt sự thâm thúy tinh tường, và vẫn không thoát ra được cái “con nít” để “lớn trước tuổi”, vốn luôn là điều cần thiết trong tất cả mọi lĩnh vực, khía cạnh, ngóc ngách của cuộc sống sinh tồn ngay cả từ thời ăn lông ở lổ.

Nay gần đến ngày xóa sổ Yahoo! 3600, nhiều thân hữu hỏi tôi đã dời blog qua ngôi nhà mới Yahoo! 360Plus chưa, và tôi đáp rằng có thể tôi sẽ thử đem “cất” mấy bài viết của mình ở Facebook hoặc cũng sẽ bỏ hết vô Yahoo! 360 Plus nhưng sẽ không upload thêm hình ảnh hay bài viết nào khác nữa. Điều tôi có thể làm là sẽ copy tất cả những bài của tôi trên Yahoo! 3600 vào dĩa CD. Thậm chí đối với Yahoo! email tôi cũng khuyên thân nhân đừng dùng của yahoo.com.vn, và nhiều lúc vào internet tôi phải struggle vật lộn kiên quyết cho tới khi giao diện tiếng Anh của Yahoo! xuất hiện, tức là đánh bật sự nhảy xổ vào của Yahoo! Việt Nam để không phải thấy các câu cú tiếng Việt cớt nhã và thông tin dâm dục hạ cấp.

Và cần chi phải có cái Yahoo! Việt Nam khi mà tự thân Yahoo! đã có đủ phương tiện để người Việt viết tiếng Việt tùy thích cùng lúc với liên kết bè bạn bốn biển năm châu, và nhất là khi Chính phủ đã chính thức khuyến khích người dân nâng cao trình độ tiếng Anh để đáp ứng yêu cầu cao của công cuộc dựng xây và phát triển kinh tế nước nhà. Tận dụng internet, chat, blog, như một phương tiện và môi trường sử dụng tiếng Anh càng nhiều càng tốt chính là để phục vụ cho nhu cầu và yêu cầu “giỏi” ngoại ngữ ấy. Thời giờ của mỗi người chỉ có 24 tiếng/ngày, với hầu hết thời gian toàn sử dụng tiếng Việt; vì thế những lúc thư nhàn bên máy vi tính hãy dùng tiếng Anh. Còn các lập luận rằng người dân không phải ai cũng biết tiếng Anh thì lời giải đáp rất dễ dàng: tin tức và thông tin tri thức mọi mặt đều sẵn có trên các trang web online lớn và tầm cỡ của Việt Nam, trung ương cũng như địa phương, không cứ gì phải vào Yahoo! Vietnam.

Cũng trong bài Messy Messy Mash đã nêu, tôi có viết rằng Tôi không ưa Y!Mash. Nếu phải dời blog qua Mash, đó chỉ vì không còn sự lựa chọn nào khác. Có thể tôi sẽ tính đến việc mở web cá nhân của mình có đóng phí; song, như vậy còn chơi được với ai”; và lần này cũng vậy, tôi có thể miễn cưỡng dời sang Yahoo 360 Plus dù biết rằng sự sản sinh vô tính có thể cho ra Yahoo 360 Super Plus hay Yahoo 360 Super Plus Extra tiếp nối chuỗi thử nghiệm luôn luôn thất bại của Yahoo! thì sự kết thúc cũng sẽ y như Yahoo 3600 hoặc mang tính tốc độ gục nhanh gọn của Yahoo! Mash mà thôi.

Bài 3: Yahoo! và Sự Thất Bại Tại Việt Nam

(bài đăng cuối năm 2012 tại Emotino.com)

Tôi bật cười khi đọc thấy ở đâu đó tin Yahoo! Blog Việt Nam “bất ngờ” thông báo sẽ kết thúc hoạt động nhằm tập trung cải tiến các sản phẩm cốt lõi khác. Cười vì làm gì mà “bất ngờ” khi tôi đã bảo trên Emotino nhiều năm trước là Yahoo! phải dẹp tiệm vì  nhiều lý do như đã nêu. Và cười vì Yahoo! làm gì có sản phẩm cốt lõi có giá trị. Nhân đây xin nêu lại vài ý đã viết ra từ năm 2008 đến nay.

Thứ nhất: Yahoo! chọn sai người để thuê làm lãnh đạo và làm nhân viên tại thị trường Việt Nam, vì tất cả là tay mơ, ít học, ít tuổi, mà minh chứng rõ ràng là kiểu dùng từ ngữ trẻ con, bỡn cợt, trong khi tất cả Yahoo! của tất cả các nước nói tiếng Anh đều không thấp lè tè như vậy. Nội dung các chủ đề quá thấp, thông tin không cao cấp, còn kỹ thuật thì chỉ dành cho phường phù hợp nghĩa là tạo công cụ cho phép những kẻ tự do quá trớn, vô chính phủ, muốn ghi chú bôi bẩn blog ai thì cứ việc khạc nhỗ vào đấy, như đã bị tôi mắng trong bài Thùng Nước Đá & Blog trên Emotino.

Thứ nhì: Yahoo! có giới lãnh đạo bất tài vô dụng ở chính quốc, mà bằng chứng tôi đã kể trong bài Mash Lỗn Nha Lỗn Nhỗn trên Emotino.

Thứ ba: Người Việt chỉ cần Yahoo! bình thường của USA hay UK đều được, đâu cần phải có Yahoo! Việt Nam và Yahoo! Blog Việt Nam, vì họ (a) có thể “gỏ” chữ Việt như thường và (b)  nên ít sử dụng tiếng Việt để còn trau giồi ngoại ngữ nhất là tiếng Anh, kẻo cả ngày dùng tiếng Việt mà đêm khuya vào net cũng dùng tiếng Việt bảo sao báo chí cứ mãi nêu cử nhân Anh Văn ở Việt Nam rất kém tiếng Anh. Nghĩa là ngay từ đầu, sự đầu tư cho một “cái riêng cho Việt Nam” đã là việc làm vô vị, không đáng được khuyến khích, và mang dấu ấn thất bại ngay từ lúc bắt đầu.

Thứ tư: Lý do thứ nhất ở trên chính là đường dẫn đến lý do chót này, tức là cơn thịnh nộ của bất kỳ bậc làm cha làm mẹ đoan chính, sang cả, nghiêm túc nào, những người thấy họ bị Yahoo! hỗn láo (a) gạt họ ra rìa vì chính họ làm ra tiền chứ không phải đám đông tuổi “teen” và (b) dám tạo môi trường sinh hoạt không lành mạnh để làm bẩn con cái tuổi “teen” của họ.

Còn lý do rất riêng tư mà tôi từng tuyên bố với nhân viên thân cận của mình, nay cũng xin thố lộ: đó là Yahoo! chỉ có thể thành công ở Việt Nam nếu thỉnh mời được một vị đứng tuổi nọ chịu ra đứng mũi chịu sào lãnh đạo Yahoo! tại Việt Nam.  Song, có thể đã quá trể, vì chính Yahoo! Việt Nam cũng phải cáo chung vì cách chi mà có chỗ cho những sản phẩm thấp kém trên đời.

Mỗi khi Yahoo! Việt Nam hỗn láo chui tọt vào màn hình máy vi tính của tôi là tôi vật lộn với nó để vứt bỏ nó, để tìm lại trang web của Yahoo! USA hay Yahoo! UK & Ireland, để được đọc các thông tin có giá trị mở mang trí hóa, được viết bằng tiếng Anh với ngôn phong nghiêm túc của những nhà báo có tay nghề cao và có học thức.

Muốn giỏi tiếng Anh, đừng nên đọc Yahoo! Việt Nam.

Muốn giữ tư thế người nghiêm túc, trang trọng, trưởng thành, và sang trọng, đừng nên đọc Yahoo! Việt Nam.

Blogging

(Bài đăng ngày 01-10-2008 tại http://www.emotino.com/bai-viet/17079/blogging)

Tôi có trang blog cá nhân tên Aspiration tại http://uk.360.yahoo.com/hoanghuuphuoc viết bằng tiếng Anh (gần đây có thêm tiếng Việt theo yêu cầu của thân hữu) để mấy mươi ngàn sinh viên của tôi cùng bạn hữu bốn phương thuộc nhiều quốc tịch có nơi tham khảo, trao đổi kinh nghiệm về formal English. Một số khách ghé thăm vì chưa biết tính cách của tôi nên lấy làm lạ, gởi email hỏi tôi vì sao tôi khóa không cho ai được viết lời bình làm họ không thể viết những lời ngợi khen thán phục. Tôi đã trả lời: “I switch off the comment box as I see that many people just step in somebody’s blog just to leave a nonsensical “Smile!” or “Wink!”or the like. If you do not have time, then it is absolutely wrong to put your head into the windowpane of somebody’s house, shouting “Smile!” then dispersing into the thin air. If you have time, come in and have tea and some biscuits with me in my sitting-room; i.e. if you have time, please leave some righteous and polite notes in my Guestbook then rest assured that it is my sincere honour to keep yours respected all my life. Thank you.” (Bạn thân mến, tôi đã khóa hộp thư bình phẩm vì tôi thấy ở blog của người khác có những người vào blog chỉ để lưu lại những từ vô nghĩa như “Smile!” hoặc “Wink!” hoặc những thứ tương tự. Nếu không có thời gian thì thôi, sao lại sai quấy đến độ đút đầu vô cửa sổ nhà người ta hét toáng lên “Smile!” rồi tan biến ngay vào hư vô? Nếu có thời gian, xin mời vào dùng trà và ăn vài chiếc bánh ngọt với tôi nơi phòng khách, nghĩa là nếu có thời gian xin lưu lại những dòng chữ lịch sự và đứng đắn để biết chắc một điều: những lời ấy sẽ được tôi trân trọng trọn đời. Cảm ơn bạn nhé). Và tôi đã thành công: tôi nhận được rất nhiều những email trang trọng và tạo nên một nét văn hóa riêng biệt giữa tôi và người quen cũng như người lạ trong cộng đồng cư dân mạng khi sự giao lưu mang tính nghiêm túc về cả nội dung và hình thức.

Yahoo (4)Yahoo

Tôi đã dùng blog như đúng ý nghĩa khởi thủy của nó: một quyển nhật ký hay lưu bút điện tử, mở và sẻ chia cho mọi người cùng đọc.

Vào tháng 8 vừa qua, khi ngồi nhâm nhi tách cà phê cùng một phóng viên chuyên ngành thương hiệu và marketing tại cà-phê Highlands Bờ Hồ, Hà Nội, tôi được “phỏng vấn” về xu hướng marketing bằng blog, liệu đó có thể trở thành một công cụ tiếp thị hiệu quả hay không, và tôi đã tình thực cho biết nhận định riêng của mình rằng sẽ khó thành công ở Việt Nam, chỉ vì người Việt (kể cả Việt Kiều hải ngoại) khi ồ ạt sử dụng blog cho mục đích cá nhân – mà đa số là giới trẻ – lại thường là để bỡn cợt, hoặc tệ hại hơn là để học đòi nhơi lại miếng bã dân chủ tự do, phê phán chính phủ, chê bai chính sách, hoặc chống cộng, v.v., khiến nhiều người đúng đắn – đa số họ là những người có kinh tế vững vàng – sẽ dị ứng với blog, và không sẵn sàng đón nhận thông tin qua blog, biến blog trở thành yếu thế so với các trang web chính thức. Ngoài ra, một số doanh nghiệp hoặc cơ sở mà chủ nhân là giới trẻ tuy nghiêm túc “chào hàng” trên blog nhưng vẫn không tạo cho blog một phong cách và nội dung chuyên nghiệp mang hơi hướm của thương mại điện tử, mà chỉ đơn thuần dùng blog làm nơi dùng miễn phí để rao bán hàng hóa lẻ. Đó là chưa kể đã có nhiều cảnh báo về những blog kinh doanh kiểu lừa bịp khiến người ở vai “khách hàng” khi có nhu cầu sẽ ngần ngại ghé vào “gian hàng” blog để mua sắm. Ngoài ra, Việt Nam có những đặc điểm văn hóa đặc thù: nhiều người tuy tôn sùng hàng ngoại, thích sống ở nước ngoài, v.v., nhưng vẫn giữ nguyên “phong cách” thuần Việt của mình, nghĩa là dù ăn mặc sang trọng hàng hiệu Tây, nhai kẹo Tây, xài tiền Tây, trang bị tận răng hàng Tây và đi Tây, nhưng vẫn chống việc đội mũ bảo hiểm khi đi xe Tây, nói chuyện ồn ào trên máy bay Tây, chen lấn kể cả khi có Tây xếp hàng, và xả rác ở phố Tây, vân vân và vân vân. Blog có thể là thứ công cụ và phương tiện tuyệt diệu cho marketing của thời đại mới trên một phạm vi tòan cầu không có Việt Nam. Đặc biệt là chi phí cho một dịch vụ web không còn ở mức giá quá cao, nên việc sử dụng blog cho mục đích marketing sẽ không ở mức rộng khắp hoặc có thành công cụ thể. Đó là chưa kể người Việt Nam đa số quan tâm đến hình thức bên ngoài, nên khi blog là một phương tiện miễn phí tất nhiên sẽ không đựợc coi trọng, trừ phi chủ nhân của blog có danh tiếng, hoặc dịch vụ thực sự thực hiện có kết quả tốt mà nhiều người biết đến, khen ngợi, rồi truyền miệng cho các khách hàng khác.

Một câu hỏi khác mà nhà báo quan tâm là những lĩnh vực nào có thể áp dụng hình thức tiếp thị qua blog, và vì sao. Tôi chỉ có một ý kiến cá nhân ngắn gọn: hình thức tiếp thị qua blog tại Việt Nam chỉ đặc biệt phù hợp cho những doanh nhân đã có mối quan hệ nghiêm túc thật rộng qua blog với rất đông bằng hữu nghiêm túc và được sự ủng hộ nghiêm túc của lực lượng thân hữu nghiêm túc này, khiến sẽ đạt hiệu quả vào thời điểm doanh nhân quyết định nghiêm túc sử dụng blog làm công cụ marketing nghiêm túc cho sản phẩm hay dịch vụ nghiêm túc của doanh nghiệp mình.

Thường thì các ý kiến luôn mang giá trị cao do dịch lại nguyên văn từ những nghiên cứu hàn lâm học thuật và thực tế chính xác ở nước ngoài; song, chỉ khi có sự quan tâm tìm hiểu căn cơ đến thực tiễn văn hóa, con người, cơ sở hạ tầng, môi trường kinh doanh, v.v., ở Việt Nam như thế nào thì những ý kiến ấy mới xác đáng hơn, khả thi hơn, khả dụng hơn. Cái tính “động” của blog hay “tĩnh” của website thì không bao giờ là một khẳng định của công thức hay định nghĩa máy móc, vì còn tùy thuộc vào mức độ chuyên nghiệp của phía sử dụng vận hành blog hay website và sự đáp lại từ khách hàng tham quan blog hay website. Ngôn ngữ hay phong cách hay nội dung gì gì đi nữa cũng không thể xóa tan ranh giới của văn hóa cộng đồng, nền tảng giáo dục cá nhân, hay sở thích riêng biệt. Một blog được sử dụng làm công cụ marketing sẽ có nội dung thu hút nhiều hay ít người tham quan, và có nhiều hay ít người thực sự mua sản phẩm hay dịch vụ đang được marketing trên blog, chứ không bao giờ mang ý nghĩa quyết định đầy chất trẻ thơ là marketing qua blog sẽ “ăn đứt” được website.

Ebay.com, amazon.com, drugstore.com, business.com, fedmarket.com, ubid.com, hay onvia.com, v.v., là website hay blog, động hay tĩnh? Câu hỏi tự thân đã là cách trả lời hoàn hảo, vì rằng khi thực sự nói về e-Commerce, sự tập trung sẽ về nội dung B2C, C2C, C2B, B2B, hay B2G, chứ không về định tính cái ưu việt của website hay blog, đó là chưa kể đến các hình thái mới của mCommerce hay U-commerce của thời đại số hóa của những ngày sắp đến, mà sự phát triển ở Việt Nam sẽ mang nhiều phong cách của một sự khoan thai, từ đồ dần dà, nhàn hạ.

Mạng Xã Hội: Ảo Tưởng Hoang Đường

(Bài đăng ngày 09-4-2010 tại http://www.emotino.com/bai-viet/18527/mang-xa-hoi-ao-tuong-hoang-duong

Khi thế giới bước vào kỹ nguyên công nghệ thông tin, mọi việc diễn ra theo công thức bất di bất dịch từ thời khủng long biến mất trên toàn hành tinh này, nghĩa là mỗi lần bắt đầu một kỹ nguyên bất kỳ sẽ luôn có nhiều xưng tụng quá mức đến độ mất tỉnh táo của con người, y như thủa chiếc ô-tô đầu tiên của thực dân Pháp ở thuộc địa Việt Nam chạy đến đâu là nam phụ lão ấu tíu ta tíu tít chạy theo sau hít thật sâu vào buồng phổi làn khói xăng pha chì nồng độ cao đậm đặc dầu nhớt và chì, tấm tắt khen “thơm quá, thơm quá! ”, hay thủa điện thoại di động mới xuất hiện là ở Việt Nam dù là người Việt hay người nước ngoài đi đâu cũng cầm nó trên tay, chạy xe hai bánh chỉ với một tay còn tay kia nắm handphone cho phần còn lại của thế giới nhìn thấy, chứ không cho vào túi quần hay túi xách.

Cũng như vậy, nhiều người ngợi ca “mạng xã hội” trong khi bản thân cái ấy vẫn còn nhùng nhằng đấu khẩu giằng co giữa khái niệm Social Utility hay Social Network, như anh chàng Zuckerberg của Facebook giẫy nẩy nói cái của anh ‎ý (anh ấy) là Utility vì để dân cư mạng giao tiếp, nhận thông tin và chia sẻ thông tin, chứ không như mấy anh khác thì nhằm mục đích khác cơ, chẳng hạn liên kết kinh doanh (ý nói Facebook không kinh doanh chăng ?). Thôi thì tiếng Việt ta có cái lợi là có rất nhiều từ Việt cho một từ tiếng Anh, nên phải chấp nhận thỉnh thoảng chỉ có một từ để gọi nhiều từ tiếng Anh cho thiên hạ thái bình vậy. Nên từ nay sẽ gộp chung là “mạng xã hội”, và thử xem cái “mạng xã hội” nó ưu việt đến đâu.

Cái thứ tình cảm tôi có được từ các “mạng xã hội” là cảm giác kinh hoàng. Không kinh hoàng sao được khi qua mạng xã hội tôi giao lưu với rất đông người bạn và đa số trong số họ mỗi người là thành viên của vài trăm câu-lạc-bộ, đặc biệt các trăm câu-lạc-bộ của người này không đụng hàng với những trăm câu-lạc-bộ của người khác. Tôi đành có một vị trí trong lòng mỗi mạng xã hội, nghĩa là có tên tuổi, hình ảnh, và…không gì khác, vì rằng đáp lại tất cả bạn mạng, tôi sẽ là thành viên của vài chục ngàn câu-lạc-bộ, và đất nước này sẽ ra sao nêu toàn dân tham gia mạng xã hội, sinh hoạt với vài trăm ngàn câu-lạc-bộ để gởi vài chữ ngắn ngủi hay chuyển-phát-nhanh một nội dung bất kỳ mà ai đó ném vào hộp thư của mình, thay vì dùng internet để tra cứu tài liệu, nắm giữ càng nhiều kiến thức càng tốt trong thực tế đời người không đủ dài mà kiến thức lại dồn dập, quá tàn nhẫn, không có ngay cả một khoảnh khắc đợi chờ.

Điểm cần quan tâm nữa là đầu tư công sức cho sinh hoạt ở một mạng xã hội e là điều phí phạm thời gian như sự việc đại gia Yahoo! đóng cửa 3600 không có nghĩa là các tiểu gia khác sẽ sống thọ hơn. Việc mở các “mạng xã hội” để kinh doanh đã rộ lên hơn nấm, chẳng hạn ngoài anh Facebook còn có các anh khác như Twitter, Goyaar, Crackbook,  LifeBox, StudentTalk,  hay Wibya, v.v., vô thiên lủng, thậm chí còn cả “mạng xã hội” Hatebook dành cho những cư dân mạng nào…thù ghét “mạng xã hội” tập trung lại, giao lưu, trao đổi thông tin về…“mạng xã hội” khác. Mạng xã hội hóa ra chỉ là thế. Nếu tôi có nhiều bạn tốt, tôi không cần bất kỳ “mạng xã hội” nào. Đó là sự thật. Ở những mạng xã hội tôi tham gia như Facebook, tôi luôn biến mất sau khi để lại câu ngắn gọn: các bạn muốn giao lưu xin liên lạc hhphuoc@yahoo.com. Có mạng xã hội như Facebook gần đây rất khó truy cập vào ở Việt Nam, thế là thiên hạ – toàn là những kẻ giấu tên thật, dù là người Việt hay người nước ngoài – viết nhặng lên rằng có sự can thiệp của chính phủ Việt Nam, như thể Facebook là cái gì qu‎ý báu lắm, khiến tôi phải viết đôi lời phản bác, “dạy” họ một bài học như sau:

QUOTE

I think this is a case of “much ado about nothing” or “using big words on slight occasions” because Facebook is not the only “free” service. Sooner or later, Facebook will share the fate of Yahoo! 360. The answer must solely be from Facebook, rather than letting people blame Vietnam’s government. I get feeling of nauseating whenever reading comments attacking Vietnam with the label of “communism”. Vietnam is politically strong and its government never fears blogs by ignorant losers under nicknames whose writing against Vietnam – if any – is definitely nonsensical in Vietnamese or English.

I have not been able to get to http://www.facebook.com for many months. However, I do not need Facebook as I have other choices. You may be right when talking about the Vietnam-Facebook issue; however, there are factual things that you foreigners working in Vietnam and local users are not among those blaming people. Believe me. I am Vietnamese, and I know only the illiterate Vietnamese people would write such and such against their government. None of us the intelligentsia do that because we know our government never has any fear on Facebook and the like.

Hence, let Facebook solve its technical problems. It is a funny impression that Facebook is so vitally important that the communist government of Vietnam must interfere. Even if they did do so, their purpose would be to use their utmost and absolutely righteously rightful power to impose a punishment to Facebook.

Nghĩa tiếng Việt:

Tôi thấy quý vị chuyện không có gì mà ẩm ỉ hoặc là phóng đại quá đáng rồi, vì Facebook đâu phải là thứ duy nhất cho xài chùa. Chẳng chóng thì chầy Facebook sẽ chịu chung số phận với Yahoo! 3600 (nếu không sửa sai). Chỉ có Facebook mới có câu trả lời chớ đùng có mà đổ lỗi cho chính phủ Việt Nam. Tôi phát muốn ói mỗi khi đọc mấy comments công kích Việt Nam với nhãn hiệu “cộng sản”. Việt Nam hùng mạnh về chính trị và chính phủ Việt Nam sợ quái gì mấy cái blog của bọn thất bại ngu xuẩn mang tên lóng mà các bài viết của chúng chống Việt Nam toàn là xằng bậy dù viết bằng tiếng Việt hay tiếng Anh.

Nhiều tháng nay tôi thấy khó vào Facebook. Song, Tôi không cần Facebook vì tôi còn nhiều sự lựa chọn khác. Quý vị có thể đúng khi nói về sự cố Việt Nam-Facebook; tuy nhiên, còn có những sự thật khác mà quý vị ngoại kiều làm việc tại Việt Nam cùng những users Việt Nam không thuộc số người chuyên đổ lỗi ấy. Tin tôi đi. Tôi là người Việt, và tôi biết chỉ có những người Việt thất học mới viết những lời lẻ như thế để chống chính phủ Việt Nam. Không bất kỳ ai trong những nhà trí thức của chúng tôi mè nheo như thế bởi vì chúng tôi biết chính phủ chúng tôi sợ quái gì Facebook và những thứ tương cận.

Vì vậy, hãy để Facebook xử lý sự cố kỹ thuật của họ. Thật là một ý tưởng buồn cười khi cho rằng Facebook quan trọng ghê gớm đến độ chính phủ cộng sản ở Việt Nam phải ra tay can thiệp. Mà ngay cả khi chính phủ có làm thế thì mục đích của họ vẫn là sử dụng quyền lực tối thượng và tuyệt đối đúng đắn của họ để giáng sự trừng phạt lên đầu Facebook.

UNQUOTE

Nói tóm lại, chính con người phát triển công nghệ, điều khiển công nghệ, xóa sổ công nghệ, bóp nát nghiền nát nhổ toẹt vào công nghệ, “đẻ” ra công nghệ, dán nhãn “quê mùa” lên công nghệ trước đó. Vì vậy, điềm tỉnh đón nhận cái mới, sử dụng cái mới, chuẩn bị đón cái mới khác, mới là tư thế duy nhất đúng để tránh bị hẫng, nhất là công nghệ ngày nay tiến nhanh hơn vũ bảo, khiến sự trường tồn không còn hiện diện ngay trong lòng công nghệ thông tin. Con người luôn làm chủ nhân và luôn sử dụng bàn tay để khống chế công nghệ. Chuyện nằm nghỉ trong ô-tô và xe tự động chạy đến điểm đến đã lập trình sẵn là chuyện dễ như bỡn của công nghệ hiện đại; song không ai coi sinh mạng mình là cái để bỡn, phó mặc cho chiếc xe chính xác đó tự động chạy trên một con đường không chính xác, được xây bằng cát-đá-nhựa đường mấp mô thoắt ẩn thoắt hiện…lô-cốt, chứ không xây bằng tỷ tỷ các vi mạch điện tử trộn với xi-măng.

Không có điện, công nghệ thông tin tắt ngúm.

Không có con người cật lực lao lung và tập trung dùng bàn tay quản l‎‎‎ý chặt chẽ, điện…là cái gì vậy nhỉ?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: Trong phần tiếng Anh điền vào form online của Y!Mash có đôi ba lỗi văn phạm tiếng Anh do tôi đánh máy trực tiếp online và với cách giễu cợt ngụ ý nhạo báng Y!Mash.

Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư?

Hoàng Hữu Phước, MIB

25-7-2016

Nhân có cô học trò đọc mấy bài viết vừa qua của tôi thấy tôi than rằng đã không còn bản lưu nhiều bài viết nhiều năm trước do máy vi tính bị hỏng, đã gởi lại cho tôi bài sau, tôi xin lập lại nguyên văn như dưới đây (cuối bài có đăng thêm 5 hình ảnh mới, không có trong bản đăng trước trên emotino.com). Bài này được đăng khoảng đầu năm 2011 lúc Gaddafi vẫn còn tại vị (Mỹ và NATO tấn công Libya tháng 3-2011, giết Gaddafi tháng 10 cùng năm). Không bất kỳ báo chí Âu Mỹ Á Phi nào trên toàn thế giới lúc ấy dám vẽ ra “kịch bản Gaddafi bị sát hại” do Obama đã tuyên bố khẳng định “sẽ không lấy mạng Gaddafi” mà chỉ cùng Anh, Pháp “hỗ trợ phe dân chủ ôn hòa vùng lên nhằm phế truất nhà độc tài Gaddafi, tái lập nền dân chủ tự do, dựng xây đất nước Libya hùng mạnh.”

Hoàng Hữu Phước Luận Về Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên

(Thế Giới Sẽ Ra Sao Nếu Không Còn Gaddafi)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Xu thế hiện nay là…người ta sính dùng từ “xu thế” mỗi khi nói về sự yêu chuộng hòa bình khi có xung đột vũ trang, hiểm họa chiến tranh, hay bùng phát chiến sự, mà quên rằng hòa bình không tự nhiên có, không tuân theo bất kỳ công thức nào để có thể được gọi là “xu thế”, không tự nhiên tồn tại, và nhất là không thể tồn tại vĩnh hằng. Voi, trâu, bò, hươu, nai, hoẵng không xé xác ăn thịt sống của nhau ngay cả khi có sự cạnh tranh thực phẩm xảy ra làm vơi đi nguồn cây lá; song hổ, báo, mãnh sư, và linh cẩu không vì cây cỏ bị ăn tranh vẫn cứ xé thịt cộng đồng động vật ăn cỏ. Tương tự, hòa bình chỉ mang ý nghĩa hạn hẹp hoặc trong tâm tưởng mỗi cá nhân hoặc duy chỉ cho một đất nước nào đó đang không xảy ra nội chiến hoặc xung đột vũ trang với lân bang hay chiến tranh với … viễn bang, chứ không bao giờ có một thế giới hòa bình giữa những con người đang còn sống. Vì vậy, nội dung sau đây về Đại tá Gaddafi (hay Qaddafi hoặc Kadhafi) của Libya, nhân vật thời thượng đang là tâm điểm của báo giới quốc tế cùng lúc với đại họa tsunami và cháy nổ các nhà máy điện nguyên tử ở Nhật Bản, nhằm nêu những nét đặc biệt về Ông mà khó có nhiều người còn nhớ, cùng những nhận định phi-xu-thế của người viết.

Chó Điênlà tên mà Tổng thống Mỹ Reagan đã dùng để gọi con người này :

Libya (6)

Ở đây xin miễn bàn về văn hóa đẳng cấp thấp trong ngôn từ của rất nhiều tổng thống Mỹ như Reagan gọi Gaddafi là “Chó Điên” còn Bush lập đi lập lại “Tao sẽ đá đít thằng Saddam Hussein” khi manh nha cuộc chiến tranh Vùng Vịnh (thậm chí còn du côn khi nói “Tao là Tổng Tư Lịnh, sao lại phải trả lời câu hỏi của mấy người hử! Mọi người mới phải trả lời khi tao hỏi chớ!” khi trở thành vị cựu tổng thống buộc phải ra điều trần trước Quốc Hội Hoa Kỳ do đã gây ra hậu quả nghiêm trọng tai hại đến uy danh, uy tín, sức mạnh quân sự và kinh tế Hoa Kỳ sau cuộc chiến tranh Vùng Vịnh ấy), đơn giản vì chính Mỹ cũng bắt đầu không cho kiểu ăn nói dung tục vốn là thói quen của người Mỹ (do khinh thị toàn thiên hạ) còn thích hợp với “Châu Á Đại Gia” mà kinh tế nước Mỹ đang phải cầu cạnh nương nhờ (trong tất cả các game show phát tại Châu Á tất cả những lời chửi tục đều bị chêm ô mờ ngay mồm diễn viên kèm theo một tiếng bip, còn trong phim truyện thì chỉ các vai lưu manh thất học mới được thốt nên từ chửi tục), mà xin nêu vài ý kiến cá nhân thật ngắn gọn ở dạng các ghi chú và phân tích riêng của người viết liên quan đến Đại tá Muammar Gaddafi, qua các mục sau:

A) Gaddafi Ông Là Ai

B) Sự Khôn Ngoan Của Gaddafi

C) Sự Thiếu Khôn Ngoan Của Gaddafi

D) Sai Lầm Tai Hại Của Mỹ Và Phương Tây Khi Tấn Công Libya

E) Kịch Bản Còn Thiếu Cho Gaddafi

F) Thế Giới Hậu Gaddafi.

A) Gaddafi – Ông Là Ai?

1- Người từ trước đến nay vẫn giữ nguyên cấp Đại Tá trong khi uy quyền có thể tự phong – hay sai khiến quân đội tấn phong –  Đại Tướng.

2- Người mỗi đêm ngủ tại một nơi khác nhau ngay cả vợ Ông cũng không biết nơi chốn, khiến các đội biệt kích tinh nhuệ của Mỹ trong hàng chục năm trời không tài nào ám sát được, kể cả các đội thám báo cũng chỉ có thể cung cấp các vị trí không-có-Gaddafi cho những cuộc không kích đầy tốn kém.

B) Sự Khôn Ngoan Của Gaddafi:

Đưa được tất cả các cường quốc Âu Mỹ vào bẫy qua mưu kế đồng ý giao nộp nhóm tình nghi can phạm gây ra vụ nổ máy bay kinh hoàng trên vùng trời Lockerby (Tô Cách Lan, Anh Quốc), và  bồi thường vài tỷ USD cho gia đình các nạn nhân vụ Lockerby, để thoát nạn cấm vận, được Âu Mỹ chào đón như thượng khách:

Libya (1)

thậm chí có được cả bức ảnh đương kim tổng thống Hoa Kỳ kính cẩn dùng hai tay khi được vinh hạnh bắt tay “Chó Điên”

Libya (8)Libya (7)

để rồi sau đó làm Mỹ và Phương Tây muối mặt khi bắt đầu lên tiếng tuyên bố công kích Mỹ và Tây Phương tại các diễn đàn quốc tế quan trọng.

C) Sự Thiếu Khôn Ngoan Của Gaddafi:

1- Không tấn công tổng lực ngay từ đầu để tiêu diệt bạo loạn thật dứt khoát và thật nhanh.

2- Cho phép con trai là Saif al-Islam Gaddafi tuyên bố Nicolas Sarkozy lén nhận tiền tài trợ của Libya trong chiến dịch tranh cử tổng thống Pháp năm 2007 và gọi Sarkozy là “thằng hề” nhưng không nhanh chóng trưng ngay bằng chứng tài liệu chuyển ngân.

3- Không tích cực và chủ động lôi kéo người bạn thân là Thủ tướng Ý Berlusconi vào cuộc để trói chặt tay chân Berlusconi ngay từ giây phút đầu tiên.

4- Chính mưu kế đồng ý giao nộp nhóm tình nghi can phạm gây ra vụ nổ máy bay Lockerby, không bảo vệ công dân mình đến cùng, đã là con dao hai lưỡi đã dần xóa hình ảnh Gaddafi vị anh hùng dân tộc khỏi lòng kính trọng của một bộ phận người dân

D) Sai Lầm Tai Hại Của Mỹ Và Phương Tây Khi Tấn Công Libya:

1- Hấp tấp công nhận về mặt pháp lý chính trị phe nổi dậy ở Libya khẳng định Âu Mỹ chỉ biết một điều: ai chiếm được khu vực đang khai thác dầu hỏa của Libya đương nhiên là chính phủ mới của Libya.

2- Nga và Trung Quốc dùng mồm kịch liệt công kích Âu Mỹ khi có việc đệ trình kế hoạch lập vùng cấm bay ở Libya và tấn công quân sự nhằm lật đổ Gaddafi, nhưng Nga và Trung Quốc đã không sử dụng quyền phủ qu‎yết vì ý đồ thâm độc của Nga và Trung Quốc là muốn Âu Mỹ ngoài vũng lầy Afghanistan và Iraq phải sa lầy thêm trong cuộc chiến tranh Libya để Âu Mỹ suy sụp thêm về kinh tế, dẫn đến việc không thể theo đuổi các chương trình quân sự bủa vây Nga, còn Trung Quốc sẽ tự do xâm chiếm Đông Nam Á.

3- Anh Quốc tích cực tấn công Libya nhằm cứu vãn danh dự của đất nước Anh từ yếu hèn thỏa hiệp với Hitler bán đứng Đông Âu để Hoàng Gia Anh được Hitler bảo đảm bình an đến thuận răm rắp làm theo lời Mỹ để trả ơn đã chi viện bảo vệ Hoàng Gia Anh trước Quốc Xã Hitler.

4- Pháp Quốc tích cực tấn công Libya nhằm khoe sức mạnh quân sự của một nước Pháp đã tắt ngúm hào quang cường quốc, đồng thời muốn tỏ vị thế chính trị trên trường quốc tế và không muốn mất phần lợi về dầu hỏa như trong Chiến Tranh Iraq.

5- Mỹ chậm chạp để mong chờ Nga và Trung Quốc dùng quyền phủ quyết, hầu không phải trực tiếp tham gia chiến tranh với Libya, nhưng đã bị sập bẫy nên phải tuyên bố tham chiến bằng không quân mà không có bộ binh.

E) Kịch Bản Còn Thiếu Cho Gaddafi

Người ta đã vẽ nên gần chục kịch bản cho Gaddafi và không ai lấy làm lạ khi nội dung nhiều kịch bản khác nhau này lại có cùng đoạn kết là sự sụp đổ của chế độ Gaddafi. Người viết bài này đã nói cùng vài người bạn cách nay hai tuần về bốn kịch bản khác, đó là

1- Gaddafi có thể tấn công tổng lực tiêu diệt phía bạo loạn đủ nhanh chóng an bài trước khi Mỹ và Phương Tây kịp trở tay;

2- Âu Mỹ có thể tấn công Libya do Nga và Trung Quốc không dại gì sử dụng quyền phủ quyết giúp Mỹ tránh tham chiến, và Gaddafi sẽ bị tiêu diệt y như nhưng sớm hơn Saddam Hussein;

3- Âu Mỹ có thể tấn công Libya do Nga và Trung Quốc không dại gì sử dụng quyền phủ quyết giúp Mỹ tránh tham chiến, và Gaddafi vừa tấn công tiêu diệt phe nỗi loạn, vừa khích động “lòng dân” để biến cuộc chiến tranh với Liên Quân Âu Mỹ thành cuộc chiến tiêu hao và lâu dài, biến Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc và Tổng Thư K‎ý Liên Hợp Quốc bị thương tổn uy danh, khuấy động binh biến lan rộng Trung Đông và Châu Phi; và

4- Âu Mỹ có thể tấn công Libya do Nga và Trung Quốc không dại gì sử dụng quyền phủ quyết giúp Mỹ tránh tham chiến, và Gaddafi vừa tấn công tiêu diệt phe nổi loạn, vừa khích động “lòng dân” để biến cuộc chiến tranh với Liên Quân Âu Mỹ thành cuộc thánh chiến, dẫn đến tình trạng Âu Mỹ phải đồng ý đàm phán đình chiến, tái lập hòa bình tại Libya, “thực thi dân chủ” tổ chức bầu cử “tự do và công bằng” trong tình thế “phe nổi dậy” do bị tiêu hao lực lượng không thể có thế mạnh lãnh đạo  tân chính phủ, khiến Libya trở thành quốc-gia-Gaddafi-có-Gaddafi-về hưu.

F) Thế Giới Hậu Gaddafi:

1- Sự thiếu khôn ngoan của Âu-Mỹ dẫn đến bị sập bẫy Nga-Trung Quốc tấn công Libya đã cung cấp cho thế giới một phương pháp mới vô cùng hữu hiệu để vô hiệu hóa Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc để áp dụng từ nay cho đến khi Liên Hợp Quốc cáo chung và bị thay thế bằng một tổ chức quốc tế khác – như lịch sử đã từng thay Hội Quốc Liên thành Liên Hợp Quốc – đó là: từ nay bất kỳ quốc gia nào có các cuộc nổi dậy, nhà cầm quyền quốc gia đó sẽ sử dụng toàn bộ binh lực thần tốc tiêu diệt ngay lập tức, không để Liên Hợp Quốc kịp có bất kỳ nghị quyết nào và không bất kỳ thế lực quân sự nước lớn nào và nước theo đóm ăn tàn nào kịp điều binh can thiệp hay bàn bạc cho việc lập “vùng cấm bay”.

2- Sự đàn áp các cuộc bạo loạn từ nay sẽ diễn ra dứt khoát hơn, tàn bạo hơn tại các nước Trung Đông và Châu Phi hầu tránh việc kéo dài dẫn can thiệp quân sự từ Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc.

3- Nước Mỹ suy tàn, bắt đầu từ thái độ ngay trước chiến tranh Libya: cầu mong Nga và/hay Trung Quốc sử dụng quyền phủ quyết, khi chẳng được như ý thì vừa tiến hành không kích, vừa lập đi lập lại rằng sẽ nhanh chóng trong vài ngày chuyển quyền điều phối cho Anh hay Pháp, và rằng sẽ không sử dụng lục quân, sẽ không sát hại Gaddafi, sẽ tuân thủ nghị quyết Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc, v.v., khiến cả thế giới – nhất là thế giới Hồi Giáo – nhận ra ngay là Hoa Kỳ đã biến đổi từ một siêu cường quân sự thao túng thế giới thành một quốc gia dễ bị tổn thương và dễ bị cho vào rọ đễ bị thao túng, từ đó kích thích sự trỗi dậy của tất cả các thế lực chống Mỹ, trong đó có cả các nhóm khủng bố quốc tế.

4- Từ sự suy tàn của Mỹ như nêu trên đến việc kiếm tìm hư danh của Anh và Pháp khi tung quân – tức tài lực ngân khố quốc gia – vào cuộc tấn công Gaddafi, sẽ là sự trỗi dậy của Trung Quốc trong bành trướng lãnh thổ bằng quân sự khiến phần còn lại của thế giới sớm đối mặt với sự đe dọa từ Trung Quốc.

5- Số lượng quốc gia sẽ gia tăng đáng kể một cách cơ học, cụ thể là có sự xuất hiện của các “tân quốc gia” từ những vết thương quá khứ của những lần vùng lên đòi độc lập hay ly khai chẳng hạn của Xứ Basque, Tô Cách Lan và nhiều tiểu bang của Hoa Kỳ vốn đã luôn bị dìm trong biển máu, nay sẽ nương theo “xu thế” thiểu-số-nổi-loạn-được-Liên-Hợp-Quốc-hậu-thuẫn-ngay của loạn quân Libya để thành một “tân xu thế” khi vùng lên xé nhỏ Tây Ban Nha, cắt khoanh Hoa Kỳ, hất tung Tô Cách Lan và Bắc Ái Nhĩ Lan khỏi cái tên ngạo nghễ Vương Quốc Đại Anh Và Bắc Ái Nhĩ Lan.

 

Gaddafi, vị phúc tinh đang ban cho Trung Quốc cơ hội quý hơn kim cương trở thành Chủ Tể Nhân Loại.

Gaddafi, chất xúc tác kỳ bí của Thượng Đế để thúc đẩy sự lộ diện hèn yếu suy tàn của những đầu óc thiếu thông minh của Mỹ, Anh, và Pháp, dẫn đến Đệ Tam Thế Chiến, một thế chiến kỳ quái không phải giữa hai bên rõ nét như Khối Trục đối với phần còn lại của thế giới, mà là một Thế Chiến mới giống như võ đài đô vật đánh hội đồng kiểu Mỹ với nhiều chục võ sĩ thượng đài cùng lúc đánh nhau tán loạn từng cặp, khi chiến tranh xảy ra khắp nơi một cách riêng biệt. Thế giới tối đen không vì tro núi lửa của Ngày Tận Thế hay do bùng bức xạ từ vụ va đập thiên thạch, mà vì khói từ hàng tỷ họng súng tiểu liên và những đám cháy của lốp xe.

Các hình ảnh bổ sung cho kỳ đăng lại năm 2016 này:

 Libya (5)Libya (4)LibyaLibya (3)Libya (2)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Tôi và Saddam Hussein

Tứ Trụ Bắc Việt

Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ

Tôi Ủng Hộ Donald Trump

Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ

Đệ Tam Thập Thất Kế – Phần 2

Hoàng Hữu Phước, MIB

23-7-2016

Phan2

I) Thế Nào Là “Quái Vật” – Giải Thích Từ Ngũ

Tương tự như “Chó Điên” là tên do chính Mỹ và Anh dùng để gọi sau lưng Gaddafi, “Quái Vật” là tên do Mỹ chắc chắn đã luôn dùng để gọi những ai do Mỹ dựng nên trong Kế 37 qua sự thể rằng chỉ có những kẻ được Mỹ dựng nên mới là những “Chó Điên” và “Quái Vật” (a) cực kỳ tàn bạo với chính dân của chúng một cách vô lý để bảo vệ quyền lợi của Mỹ, (b) trở nên bất trị đối với Mỹ, và (c) Mỹ đã phải ra tay trừ diệt.

Trong phần giải thích “a” ở trên, sự “tàn bạo” khủng khiếp của Stalin là có thể chấp nhận được vì Stalin (a) không do Mỹ dựng nên, (b) không phục vụ lợi ích của Mỹ, (c) buộc phải sắt máu để bảo vệ được đất nước và dân tộc trong Đệ Nhị Thế Chiến vốn không hề “có cửa’ cho bất kỳ một cố ý lệch tâm lệch hướng lêch đường của bất kỳ kẻ phản quốc nào dưới mặt nạ tự do dân chủ nhân quyền, (d) đã chứng minh chiến thắng tuyệt đối cuối cùng để xây dựng nên siêu cường Liên Xô tồn tại trong nhiều thập kỷ sau đó mà sức mạnh thế lực còn duy trì đến tận ngày nay, và (e) cũng đã chứng minh Âu Mỹ luôn tìm cách tiêu diệt Nga bất kể Nga theo thể chế chính trị nào. Do đó, sự độc tài tàn bạo của Stalin Liên Xô đối với kẻ thù của đất nước Liên Xô hay của chế độ Cộng sản Xô Viết hay của đất nước Nga đều phục vụ cho một sự chính danh và khôn ngoan do đó không dẫn đến việc sử dụng tên gọi “Quái Vật” cho nhân vật vĩ đại này, dù toàn bộ hệ thống truyền thông Âu Mỹ cùng bọn nô gia tay sai Âu Mỹ tại Châu Á đặc biệt tại tất cả các quốc gia nhược tiểu luôn ra rả để làm vui lòng Âu Mỹ về sự tàn ác tàn độc tàn nhẫn của nhà độc tài Joseph Stalin, người đã dựng xây nên Liên Xô vĩ đại làm nền tảng cho siêu cường nguyên tử Nga của thời hiện đại.

Phan2 (15)

Trong khi đó, sự độc tài tàn bạo của Francisco Franco, tên bạo chúa ở Tây Ban Nha dưới sự hậu thuẫn của Đức Quốc Xã và Phát Xít Ý, với sự chống Cộng điên cuồng của y từng sát hại gần nửa triệu dân Tây Ban Nha “thân Cộng” tại gần 200 trại tập trung chính y xây dựng tại Tây Ban Nha, lại dẫn đến việc y được “mời” gia nhập Liên Hợp Quốc để thành một trong những nhà lãnh đạo thế giới chống Cộng hàng đầu thời Chiến Tranh Lạnh, đưa Tây Ban Nha vào chiếc ô bảo vệ của khối Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương (tức Khối Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương NATO) để tiếp tục cai trị bạo tàn cho đến khi qua đời 7 tháng sau ngày Việt Nam Cộng Hòa bị tiêu diệt, cũng được Mỹ và NATO chấp nhận đầy tự hào nên cũng sẽ không bao giờ bị gọi là tên “Quái Vật”, cũng như luôn được hòa âm điền dã bởi toàn bộ hệ thống truyền thông Âu Mỹ cùng bọn nô gia tay sai Âu Mỹ tại Châu Á đặc biệt tại tất cả các quốc gia nhược tiểu do khiếp sợ Âu Mỹ đã luôn không bao giờ dám nói gì về sự tàn ác tàn độc tàn nhẫn của nhà độc tài “Quái Vật” Francisco Franco, người xây dựng nên đất nước Tây Ban Nha mà nếu không có mấy con bò tót thỉnh thoảng húc tiêu mấy ngưu-sát-sĩ matador và tay vợt tennis ỏn ẻn hà-tiện-thà-mất-ngôi-hạng-nhất-chứ-quyết-không-bỏ-một-xu-thuê-huấn-luyện-viên-ngoài-gia-đình Rafael Nadal thì chẳng ai biết xứ sở ấy ở đâu trên bản đồ địa chính trị thế giới.

Phan2 (14)

II) Đối Nghịch Song Kỳ

A- Sự Cáo Chung Của Kế Thứ 37

Trong phần số 1 của Đệ Tam Thập Thất Kế, để chống lại 4 cột trụ Bắc Việt, trong Thế kỷ XX Mỹ đã phải huy động 7 cột trụ để có thể đứng lên trên đó mà chiến đấu chống Bắc Việt và đã chiến bại.

Để đánh giá lại Kế Thứ 37 ấy, bản tóm tắt sau về công thức chung của Kế Thứ 37 bao gồm:

1) Mỹ sẽ tạo nên tại một quốc gia chư hầu một Quái Vật A theo Phương Án A để đạt chiến thắng.

Phan2 (13)

2) Trường hợp Quái Vật A kém cỏi hoặc bắt đầu dở chứng hoặc cần phải thí để bảo toàn thanh danh của Mỹ, Mỹ sẽ áp dụng Phương Án B bằng cách đưa Quái Vật B có đẳng cấp “quái” hơn Quái Vật A những 37 lần để triệt Quái Vật A, và cũng nhằm đạt được chiến thắng, như trường hợp cho phép “Quái Vật Dự Phòng” đảo chánh giết chết “Quái Vật” Ngô Đình Diệm.

Phan2 (12)

Các phương án như nêu trên đã phát huy tác dụng tại các nước đồng minh (tiếng bình dân gọi là “chư hầu”) của Mỹ tại Đông Nam Á và Đông Bắc Á, trừ ở Nam Việt thì Mỹ đại bại cả nghĩa đen và nghĩa bóng khi Mỹ phải lần đầu tiên Mỹ phải tháo chạy nhục nhã theo tối hậu thư do Bắc Việt ném vào mặt và trong thời gian khẩn cấp do Bắc Việt ấn định, còn Nam Việt thì vĩnh viễn biến mất trên bản đồ thế giới.

3) Tuy nhiên, biến cố mà báo chí Âu Mỹ gọi là “Sài Gòn Thất Thủ” đã cung cấp cho các khu vực khác trên thế giới những kinh nghiệm khiến những Quái Vật A do Mỹ tạo nên đã biến hóa thành những Siêu Quái Vật tiêu diệt tất cả các Quái Vật “nằm vùng” khác khiến tất cả các phương án dự phòng khác của Mỹ bị triệt tiêu làm Mỹ không thể áp dụng “biện pháp thay thế” bất kỳ. Và chính những Siêu Quái Vật này đã quay sang gây họa trực tiếp cho Hoa Kỳ, như trường hợp của Saddam Hussein và Muammar Gaddafi.

Phan2 (11)

mà hậu quả là chính Mỹ phải cho ra một phương án “hậu 37” hoàn toàn bất lợi cho Mỹ, đó là từ vi trí bảo đảm luôn đứng hậu (sau lưng) để ủng hộ Quái Vật mà mình tạo ra, Mỹ đích thân ra tay tiêu diệt nó từ phía hậu (sau lưng) hoặc phía trước ngay trục của phía sau:

Phan2 (10)

Tuy nhiên, tình hình thế giới hiện nay cho thấy các Siêu Quái Vật lại biết rút kinh nghiệm từ số phận của Saddam Hussein và Muammar Gaddafi để thay vì tiêu diệt các thế lực “dự phòng” lại dang rộng tay dung dưỡng các Quái Vật công khai hợp lực bủa vây gây họa cho Mỹ và Âu Tây, như Thổ Nhĩ Kỳ dung dưỡng các tổ chức Hồi Giáo tương đương IS

Phan2 (3)

mà thí dụ rõ ràng nhất là Recep Tayyip Erdogan của Thổ Nhĩ Kỳ vung quả đấm thép vào Barrack Obama của Hoa Kỳ, tạo nên Nghịch Chiến Song Kỳ của 2016

Phan2 (2)

B- Quả Đấm Của Thổ Nhĩ Kỳ Đối Với Hoa Kỳ: Nghịch Chiến Song Kỳ

Quả đấm của Thổ Nhĩ Kỳ dành cho Hoa Kỳ để trừng trị Hoa Kỳ tội đã bật đèn xanh kích hoạt cuộc chính biến vừa qua ở Thổ Nhĩ Kỳ bao gồm 9 đòn của

1) yêu cầu Mỹ dẫn độ giáo sĩ Fethullah Gulen đang tỵ nạn chính trị tại Mỹ về Thổ Nhĩ Kỳ;

2) tuyên bố Hoa Kỳ không phải là bạn của Thổ Nhĩ Kỳ;

3) tiếp nhận cuộc gọi sẻ chia an ủi của Tổng Thống Nga Vladimir Putin để hẹn cuộc gặp sớm nhất có thể được giữa hai nguyên thủ;

4) thách thức NATO khi mạnh tay dụng nhục hình với và đe dọa tử hình các tướng lĩnh Thổ Nhĩ Kỳ vốn hình thành lực lượng chung sức lãnh đạo các quân đoàn NATO, đặt NATO vào tình thế sẽ có một lực lượng các tướng lĩnh mới của Thổ Nhĩ Kỳ trung thành với Erdogan và thân thiện với Nga;

5) đặt NATO vào bẫy rập do Thổ Nhĩ Kỳ là thành viên NATO nhưng từ nay đơn phương giao kết với Nga là đối trọng mà NATO đang ra sức áp sát toàn tuyến biên giới phía Đông;

6- làm bỉ mặt EU với hành vi sẵn sàng chà đạp nguyên tắc cốt lõi “tự do – dân chủ – nhân quyền” của EU với tuyên bố Thổ Nhĩ Kỳ sẽ xem xét tái lập án tử hình để trừng trị tất cả những ai cầm đầu cuộc đảo chính vừa qua;

7- chứng minh cho EU biết EU đang nằm trong quyền sinh sát của Erdogan;

8- có thể làm phá sản toàn bộ các nổ lực của Mỹ và NATO trong việc lật đổ Bashar al-Assad của Syria; và

9- làm nhục Mỹ công khai khi ngưng cho Mỹ sử dụng căn cứ không quân hạt nhân Incirlik, khiến vô hiệu hóa không những lực lượng không quân tham gia đảo chính mà còn chặn đứng  lực lượng không quân Mỹ tham gia tấn công IS.

Mỹ đã lúng túng trước sự thất bại của cuộc đảo chính, như thể hiện ở chố nhanh nhảu lên tiếng không dự phần, nhanh chóng thanh minh với Erdogan, từ tốn nói sẽ dẫn độ giáo sĩ Fethullah Gulen nếu Thổ Nhĩ Kỳ có đủ bằng chứng về sự xách động của giáo sĩ này đối với cuộc đảo chính, và nhẹ nhàng khuyên Thổ Nhĩ Kỳ hãy vì đại cuộc chống IS mà cho Mỹ sử dụng căn cứ Incirlik.

C- 4 Nhận Xét Của Lăng Tần

1) Dân Thổ Nhĩ Kỳ khôn ngoan, không để bị sập bẫy tự do dân chủ nhân quyền của Mỹ để chống lại Erdogan, nhờ chứng kiến sự ngu muội của người dân các nước khác đã phạm phải khi nghe sự rù quến của Mỹ vùng lên triệt hạ những Quái Vật và Siêu Quái Vật do Mỹ dựng nên để rồi quốc gia suy vong suy kiệt suy tàn.

2) Erdogan khôn ngoan, biết dựa thế Mỹ và NATO để trở thành Siêu Quái Vật, kết hợp với các Quái Vật khác để vô hiệu hóa mọi can thiệp thay ngựa giữa giòng của Mỹ, bắn hạ siêu chiến đấu cơ của Nga làm Mỹ lúng túng đồng thời sử dụng làn sóng di cư để đầy EU vào hỗn loạn để ép buộc EU không được câu giờ trong kết nạp Thổ Nhĩ Kỳ vào EU tiến đến tiêu diệt EU, và khi chậm được đáp ứng lại nhanh chóng quay sang xin lỗi Nga để từ đó được Nga hỗ trợ ra tay củng cố quyền lực, ra tay tiêu diệt đảo chính.

3) Cuộc đảo chính vừa xảy ra ở Thổ Nhĩ Kỳ 1.000% là do Mỹ đã bật đèn xanh theo bài bản  áp dụng Kế Thứ 37. Vĩnh viễn không bao giờ có việc cuộc đảo chính xảy ra tại một nước có sự hiện diện của Đại Sứ Quan Mỹ – đặc biệt là sự có mặt của các cố vấn quân sự Mỹ hoặc quân đội Mỹ hoặc căn cứ quân sự Mỹ hoặc sự tham chiến của Mỹ – lại không được sự cho phép của Mỹ hoặc nằm ngoài sự nắm tình hình của thông tin tình báo tại chỗ của Mỹ hoặc là sự cố làm Mỹ ngạc nhiên bất ngờ.

4) Nếu như Ngô Đình Diệm và những tên tương cận là Monster thì Saddam Hussein cùng Muammar Gaddafi là những Super Monster mà Mỹ phải đích thân ra tay mới diệt được, còn Taliban/Al-Qaeda/IS là những Super Monster “lũy thừa 37” vượt ngoài tầm hủy diệt của Mỹ, trong khi Erdogan đã trở thành một thứ Super Monster “lũy thừa 9999” có thể cùng lúc hủy diệt cả EU, NATO, và USA.

D- 8 Nội Dung Tư Vấn Của Lăng Tần Dành Cho Recep Tayyip Erdogan

1) Cứng rắn buộc Mỹ phải dẫn độ giáo sĩ Fethullah Gulen đang tỵ nạn chính trị tại Mỹ về Thổ Nhĩ Kỳ vì theo Kế Thứ 37 chính y là thế lực dự phòng để gây bất ổn cho Thổ Nhĩ Kỳ nhằm lật đổ Erdogan trường hợp Erdogan vượt tầm kiểm soát của Hoa Kỳ.

2) Cứng rắn tái lập án tử hình, đừng để sập bẫy EU vì EU hàng chục năm nay vẫn chưa chịu kết nạp Thổ Nhĩ Kỳ vào EU, nay lại lấy EU ra dẫn dụ để Erdogan không xử tử các tướng lĩnh và sĩ quan tham gia đảo chính. Mỹ và EU muốn cứu mạng những kẻ đã nghe lịnh Mỹ và NATO tổ chức lật đổ Erdogan. Erdogan nhất thiết phải áp dụng án tử hình để loại trừ hậu hoạn, đồng thời răn đe sự nhen nhóm tương tự trong tương lai, cũng như dạy Mỹ và NATO một bài học.

3) Nhanh chóng nắm bắt dựng xây liên kết với Nga vì lý do cực kỳ đơn giản: khi Quái Vật do Mỹ hậu thuẫn trở thành Siêu Quái Vật thì Mỹ dứt khoát phải tiêu diệt bằng cách sử dụng các Quái Vật dự phòng khác. Đây là bài học kinh nghiệm giản đơn từ vụ Ngô Đình Diệm: đã nghịch với Mỹ thì dứt khoát phải có ngay lập tức một thế lực khác để nương tựa. Ngô Đình Diệm chõi lại Mỹ nhưng lại chống Cộng nên là một tên đại ngu.

4) Nhanh chóng tích cực để yên cho Tổng Thống Bashar al-Assad của Syria được tồn tại vì một bài học kinh nghiệm giản đơn từ vụ Saddam Hussein và Muammar Gaddafi là những nhà độc tài đã tiêu diệt tất cả các Quái Vật dự phòng của Mỹ để cuối cùng Mỹ đích thân ra tay diệt gọn. Để Bashar al-Assad tồn tại nghĩa là khiến Mỹ và NATO phải lưỡng đầu thọ địch. Đừng bao giờ trở thành thế lực cứng đầu duy nhất, tạo điều kiện cho Mỹ và NATO dễ dàng bẻ gảy.

5) Nhanh chóng tích cực để yên cho Tổng Thống Bashar al-Assad của Syria được tồn tại vì một bài học kinh nghiệm giản đơn: nhất thiết phải cùng nhau làm phá sản tất cả các manh nha cho các cuộc “cách mạng màu” như Mỹ và EU ủng hộ xúi dục tài trợ tại khu vực Châu Phi và Trung Đông cũng như ở Ukraine.

6) Cần nhận thức rõ ràng một điều minh bạch rằng: người dân đã ủng hộ Erdogan và chống đảo chính không những vì Erdogan vừa chính thức xin lỗi Nga, mở ra triển vọng tốt đẹp hơn về kinh doanh tiếp tục thu siêu lợi nhuận từ Nga, mà còn vì họ đã quá rõ từ các bài học của Thế Giới Sử rằng bất kỳ sự lật đổ nào đối với một nhà độc tài do Mỹ hậu thuẫn để đưa lên một nhà độc tài khác cũng do Mỹ hậu thuẫn thì người sau luôn tồi tệ hơn người trước, còn đất nước sẽ chắc chắn điêu linh. Do đó, Erdogan nhất thiết phải chụp lấy cơ hội này để thiết lập ngay cùng lúc 4 việc gồm

a- điểm c nêu trên – tức liên kết với Nga

b- áp dụng hình luật sắt, bảo đảm tiêu diệt tất cả các “lực lượng kế thừa” của Mỹ tại Thổ Nhĩ Kỳ hoặc đang do Mỹ chứa chấp

c- phải để cho một nhà độc tài khác của nước khác tồn tại như trường hợp phần d nêu trên của Bashar al-Assad và

d- phải ủng hộ sự song hành tồn tại của Iran để tạo thế chân vạc vững bền Turkey-Iran-Syria tại khu vực.

7) Cuối cùng, việc EU dấy lên vấn đề cuộc đảo chính rất có thể do Erdogan đạo diễn, chính là cách hoặc EU cùng Mỹ vừa ăn cướp vừa la làng để né tội, hoặc đó là do những nhà bình luận lạm dụng “thuyết âm mưu” mà giá trị chẳng đáng một xu teeng (a dime a dozen) để bôi nhọ Erdogan, tạo dư luận hồ nghi trên thế giới, lại nên là động lực cho Erdogan xiết chặt và trừng trị truyền thông Âu Mỹ hiệu quả hơn.

8) Tóm lại, nếu Mỹ đã ngu dại ghi vào Hiến Pháp của họ quyền tự do sở hữu vũ khí sát thương, thì EU đã ngu xuẩn giương cao ngọn cờ tự do – dân chủ – nhân quyền – thiên chúa để hủy bỏ án tử hình; nhờ vậy dựa vào sự ra tay của Mỹ và NATO phá tan nát hạ tầng giềng mối dân sinh của khu vực, các chiến binh Hồi Giáo ngập tràn lòng căm thù báo oán đã hăng hái đổ bộ vào EU để ra tay tàn phá EU với niềm tin vững chắc là sẽ sống còn trọn đời trong tù ngục sang trọng tiện nghi nếu không bị bắn hạ lúc đấu súng với cảnh sát EU. Erdogan nên tận dụng thời cơ này để một mặt tái lập án tử hình tại Thổ Nhĩ Kỳ để dạy cho phần còn lại của thế giới nhược tiểu biết thế nào là kỷ cương, thế nào là bã tự do – dân chủ – nhân quyền – nhân đạo – thiên chúa, đồng thời thả cho rừng chiến binh Hồi Giáo mặc sức tràn ngập EU mở rộng bờ cõi Hồi Giáo lên nửa diện tích địa cầu.

III) Tứ Trụ Chống Nga

 Phan2 (1)

Khi thấy tư tưởng cộng sản chủ nghĩa hấp dẫn thế giới Hồi giáo Trung Đông và Phi Châu, Mỹ đã lập một vành đai ngăn chặn vừa bao vây Liên Xô (nay là Nga) vừa gây xung đột khu vực để làm thế giới Hồi Giáo chống phá nhau không còn quan tâm đến chủ nghĩa cộng sản. Kế thứ 37 đã khiến Mỹ dung dưỡng một số nhà độc tài để khống chế khu vực, chẳng hạn như Iraq nhận được sự ủng hộ về tài chính và vũ khí của Mỹ để gây hấn với Iran. Đến khi khu vực đã trở thành một mớ hỗn độn chìm đắm trong các xung đột vũ trang đúng theo ý muốn của Mỹ và NATO, Mỹ và NATO sẵn sàng ra tay triệt tiêu các Super Monster nào không còn ích lợi hoặc có manh nha chống đối. Saddam Hussein của Iraq và Muammar Gaddafi của Libya lần lượt chịu chung số phận.

Cái sai của Mỹ và NATO là ở chỗ đã quên rằng các chỉ có các Super Monster mới khống chế dìm đầu các Monster, nghĩa là chỉ có Saddam Hussein và Muammar Gaddafi mới tiêu diệt, khống chế được khủng bố mà thôi. Chính sự yên tâm rằng chỉ còn lại các Monster rất dễ bị tiêu diệt đã khiến Mỹ cùng thế giới thân Mỹ trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết, phơi mình trước các sự tấn công tàn khốc đầy nhục nhã. Một ví von đơn giản có thể dễ được hiểu hơn: một mình đánh nhau trên một võ đài với võ sĩ quyền anh vô địch hạng nặng thế giới Mike Tyson rất khó khăn để chiến thắng anh ta, còn một mình đánh nhau cùng lúc với nhiều chục ngàn chiến binh Hồi giáo ở khắp các hang cùng ngõ hẻm sử dụng vũ khí sát thương thì lại là một việc bất khả chiến thắng.

Cái sai của Nga là đã yên lặng để Saddam Hussein cùng Muammar Gaddafi bị Mỹ và NATO tiêu diệt, với suy nghĩ quá đơn giản rằng dù các Super Monster do Mỹ tạo ra này đã có thiện cảm với Nga, thì họ vẫn là thứ vũ khí hủy diệt của Mỹ, hoặc sự thân mật với Nga rất có thể chỉ để làm yêu sách thêm với Mỹ, hoặc có khi các Super Monster này chỉ đơn giản bốc đồng muốn lôi kéo Nga vào cuộc choảng nhau với Mỹ. Lẽ ra Nga đã nên dùng quyền phủ quyết tại Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc hoặc ưu thế quân sự đối trọng với NATO để ngăn chặn các cuộc tấn công Iraq và Libya của liên quân do Mỹ đứng đầu, vì nhờ đó mà duy trì sự đối nghịch giữa Mỹ và các Super Monster do Mỹ tạo dựng nên, lợi dụng sự đối nghịch ấy, và lẽ ra đã có thể tránh cho nhân loại thảm họa khủng bố của ngày nay vốn sẽ không bao giờ còn có thể chế ngự được nữa.

IV) Nhân Tố Bí Ẩn

A- Thành Công Trong Chống Mỹ và NATO:

Ngoài việc Erdogan của Thổ Nhĩ Kỳ mà cuộc đảo chánh vừa qua chỉ làm Ông chính thức trở thành một đẳng cấp cao hàng ngàn lần so với một Super Monster nay ra mặt hù dọa cả EU như bức biếm họa bìa của tạp chí dưới đây cho thấy Thủ Tướng Đức Angela Merkel đã trở nên e sợ thế nào trước đòn thị uy của Erdogen sau khi ông ta bị đâm sau lưng bằng chiếc tàu bay giấy (tương đương cuộc đảo chính thất bại của không quân vô dụng bị Mỹ và EU giật dây):

Phan2 (8)

thì thế giới vẫn không vì thế mà quên rằng sự tồn tại của Bashar al-Assad của Syria mới chính là minh chứng cho sự thất bại của Mỹ và NATO. Chính sự giúp đỡ tích cực của Nga – từ kinh nghiệm tiêu cực của sự bình chân như vại không tận tình giúp đỡ Saddam Hussein và Muammar Gaddafi – đã duy trì chính quyền Bashar al-Assad để làm thành trì chống IS, đặt Mỹ và NATO vào tình thế không thể không tham gia chống IS.

Phan2 (9)

Không có Bashar al-Assad, khủng bố sẽ tiêu diệt Hoa Kỳ cùng EU, dù Bashar al-Assad không là Monster do Mỹ dựng nên cũng như không biến thành Super Monster, mà chỉ đơn giản vì nếu còn Bashar al-Assad thì mới có sự dấn thân cứu nguy chống IS của Nga, từ đó buộc Mỹ và NATO cũng phải tham gia diệt IS.

Nguy cơ IS tuyệt diệt nhân loại chỉ có thể được loại trừ nếu Bashar al-Assad còn tại vị và khi Recep Tayyip Erdogan đồng ý ủng hộ Bashar al-Assad cùng Iran được tồn tại theo cách của chính Erdogan mà không là cách của Mỹ cùng NATO.

Phan2 (7)

B- Tuyệt Diệt Mỹ và NATO:

Ngoài sự biến thể của Super Monster trở thành Invincible Monster không thể bị đánh bại – như trường hợp của Erdogan đang trở thành kẻ dọa nạt Mỹ và EU – còn có một nhân tố bí mật sẽ đưa Mỹ cùng EU đến bờ tuyệt diệt đó là chế độ Tân Quốc Xã mà Mỹ cùng NATO và EU hậu thuẫn ở Ukraine.

Muốn ngăn chặn ảnh hưởng của Nga, Mỹ và EU đã đòi hỏi phải có một cuộc bầu cử dân chủ minh bạch tại Ukraine dưới sự giám sát trực tiếp của Mỹ và EU đối với bầu cử, bỏ phiếu và kiểm phiếu. Kết quả là Tổng Thống Viktor Yanukovych chính thức nắm quyền.

Phan2 (6)

Nhưng ngay khi Viktor Yanukovych không chống Nga, Mỹ và EU cùng NATO giật dây cho cuộc cách mạng màu lật đổ chế độ Viktor Yanukovych mà trước đó đã thực sự do dân bầu lên bằng một cuộc bầu cử có sự giám sát của EU cũng như được EU công nhận kết quả bầu cử hoàn toàn tự do dân chủ. Mọi cáo buộc, bôi nhọ rằng Viktor Yanukovych tham nhũng, ăn cướp công quỹ, sống đời trụy lạc xa hoa, ăn nói quàng xiên, v.v., được toàn hệ thống Mỹ và EU loan truyền, hoặc diễu cợt rằng Tổng Thống Viktor Yanukovych của Ukraine và Tổng Thống Alexander Lukashenko của Belarus là “đàn con” của Tổng Thống “độc tài phát-xít” Nga Vladimir Putin đã xuất hiện nơi nơi ngay cả trên ấn bản tiếng Nga của tạp chí The Economist để chứng minh sức mạnh của truyền thông tư bản hoàn toàn dễ dàng xô ngã bất kỳ một chính quyền hợp pháp hợp hiến hợp lòng dân nào dám đi ngược lại ý chí của Mỹ và EU

Phan2 (4)

Trong khi cuộc “biểu tình Maidan” được dàn dựng đầy khủng khoảng và khủng bố khiến Viktor Yanukovych phải tỵ nạn tại Nga, còn Mỹ và NATO chấp nhận sự lên ngôi của bọn Tân Quốc Xã Petro Poroshenko

Phan2 (5)

mặc cho sự thật quái dị là chính đám Tân Quốc Xã này ngay trước đó từng khét tiếng với các chiêu trò chống EU, chống Mỹ, và chống nhân loại. Để rồi sự điên rồ của bọn Poroshenko trong chính sách bài Nga triệt để hầu làm vừa lòng “bố mẹ” Mỹ và NATO đã làm bán đảo chiến lược Crimea cực kỳ quan trọng mà NATO thèm thuồng tự dưng rơi vào tay Nga mà không tốn một viên đạn kể cả của súng lục; còn mới đây các phóng viên truyền hình Pháp lại cho ra bộ phim tài liệu của “người trong cuộc” khẳng định rằng “biểu tình cách mạng Maidan” chỉ là sự dàn dựng, rằng tất cả chính phủ Poroshenko đều là Tân Quốc Xã, rằng dân chúng đã bị thảm sát không bởi vị tổng thống dân cử hợp pháp Yanukovych bị Mỹ và EU lật đổ mà chính bởi vị Tổng Thống Tân Quốc Xã do Mỹ hậu thuẫn Poroshenko.

C- Cải Số Trời: 8 Lời Khuyên Của Lăng Tần Dành Cho Mỹ và EU:

1- Mỹ + NATO + EU hãy chấp nhận sự đồng tồn tại với Nga. Lý do đơn giản: (a) khuyết một cột trụ chống trời chỉ dẫn đến nghiêng lệch và đổ sập của bầu trời, và (b) không bao giờ tiêu diệt được Nga.

2- EU hãy mô phỏng luật pháp hà khắc của Hoa Kỳ bằng cách tái lập ngay lập tức án tử hình cũng như gia tăng phạm vi phạm tội chịu sự điều chỉnh của án tử hình. Lý do đơn giản: (a) bỏ án tử hình chỉ là thứ màu mè đậy che cái lịch sử tàn bạo tham tàn khủng bố ghê tởm của Đức Quốc Xã, Phât-xít Ý, Chuyên chế Tây Ban Nha – Bồ Đào Nha – Hà Lan, Thực dân Pháp và Đế Quốc Anh đã gây ra cho nhân loại tại Phi Châu, Á Châu và Châu Mỹ La Tinh; và (b) bỏ án tử hình chỉ dẫn đến hậu quả là tạo ra chính xiềng xích tự trói mình trước làn sóng thâm nhập báo thù rửa oán của khủng bố.

3- Mỹ+EU hãy ngay lập tức STOP rao giảng về những cái gọi là giá trị tự do – dân chủ – nhân quyền đầy thiu thối, vô khả dụng, bất khả thi đối với sự sinh tồn của chính EU, vì nó (a) chỉ đem lại thứ bùa mê thuốc lú cho các nước nhược tiểu yếu bóng vía và cực kỳ lạc hậu tự động rời xa mãi mãi nẽo tiến vững chắc đến văn minh, và (b) bản thân nó bị vô hiệu hóa bởi chính Hoa Kỳ do Mỹ không là quốc gia đang có tự do – dân chủ – nhân quyền.

4- Mỹ + NATO + EU hãy để yên cho Bashar al-Assad và Syria vì chỉ có việc STOP can thiệp vào Syria nhằm lật đổ Bashar al-Assad mới STOP được việc di cư tỵ nạn ồ ạt của dân Syria vào EU đe dọa sự tồn tại của EU.

5- Mỹ + EU hãy STOP áp dụng Kế Thứ 37 vì đó là thứ hạ sách. Hãy nhớ công thức thuần túy tiếng Anh của Out-Langtan Langtan nghĩa là nhân vật đến sau sẽ y hệt và vượt quá nhân vật trước đó, nghĩa là nếu Mỹ + EU dựng nên những con Quái Vật thì thứ thay thế nó sẽ tàn bạo bất trị hơn thứ mà nó được dùng để thay thế. Quái Vật Ngô Đình Diệm ngu xuẩn. Quái Vật Saddam Hussein tinh ranh làm chao đảo Hoa Kỳ. Và Quái Vật Reccep Tayyip Erdogan dọa nạt đạp đầu Mỹ Quốc.

6- Mỹ và NATO hãy để yên Iran, đơn giản vì việc chống Iran chỉ thuần túy dựa trên một lý do duy nhất là bảo vệ Israel, còn lý do phát triển vũ khí hạt nhân của Iran chỉ là lý do gạt người ngu muội cùng trẻ nít.

7- Mỹ và EU hãy biết phân biệt chính – phụ để từ đó xác định (a) Trung Quốc là mối hiểm nguy của nhân loại, và (b) Nga là mối hiểm nguy của riêng Mỹ+EU. Trung Quốc mới là chính, Nga chỉ là phụ. Tấn công cả Nga và Trung Quốc nghĩa là gia tăng sức mạnh bất khả chiến bại của tổ hợp Nga+Trung Quốc.

8- Cuối cùng, Mỹ và EU hãy STOP tất cả các hỗ trợ dành cho Ukraine vì chính Ukraine (a) làm mất “chính nghĩa” của Mỹ và EU, (b) sống bám hoàn toàn vào Mỹ và EU, (c) chính sự cưu mang Hy Lạp cùng các nước yếu kém trong EU đã làm dân tình EU tan rả dấn đến các trào lưu “exit” nên sự cưu mang một chính quyền Ukraine rõ mười mươi bọn Tân Phát Xít điên cuồng sẽ lại nhanh chóng làm rả tan EU, tiến đến sự sụp đổ của NATO, và làm chao đảo vị thế của Hoa Kỳ trên trường quốc tế.

Lăng Tần Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo các bài viết cùng chủ đề Thổ Nhĩ Kỳ:

Trò Hèn Của Thổ Nhĩ Kỳ

ISIS

Vladimir Putin Và Sự Ngu Xuẩn Triền Miên Của Phương Tây

Âm Mưu Thế Giới Đại Chiến III

Các tham khảo khác:

Tôi và Saddam Hussein

Ghi chú: 

– Nội dung đánh giá và tư vấn: thuần túy của Hoàng Hữu Phước

– Các hình vẽ do Hoàng Hữu Phước dựng chế từ các ảnh vẽ riêng rẻ thu từ Internet.

Thư gởi Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân

Luật Biểu Tình

Hoàng Hữu Phước, MIB

18-7-2016

 

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 17 tháng 7 năm 2016

 

Kính gởi : Chủ tịch Quốc Hội

 

Bản sao kính gởi:

Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam

Chủ Tịch Nước

Thủ Tướng Chính Phủ

Bộ Trưởng Bộ Công An

 

Kính thưa Chủ Tịch:

 

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Nghị sĩ đương nhiệm Quốc Hội Nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam,

Nhân sự cố Luật Hình Sự 2015,

Và nhân Chủ Tịch công bố quyết định lùi thời gian soạn thảo dự án Luật Biểu Tình,

Tôi kính gởi đến Chủ Tịch các đường link những bài viết của tôi về Luật Biểu Tình để các chuyên viên luật pháp và pháp chế cũng như các ủy ban chuyên trách của Quốc hội có những tư liệu cùng lý luận có liên quan nhằm bảo đảm nội dung Luật Hình Sự 2015 có những bổ sung phù hợp và dự thảo Luật Biểu Tình được hoàn hảo:

A) LUẬT HÌNH SỰ:

1) Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo Luật Hình Sự: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/10/14/nghi-si-hoang-huu-phuoc-gop-y-cho-du-thao-luat-hinh-su/

2) Hậu Sự Cố Luật Hình Sự: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/07/03/hau-su-co-luat-hinh-su-2015/

B) LUẬT BIỂU TÌNH:

1) Phát Biểu Của Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Về Luật Biểu Tình: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/06/05/phat-bieu-ung-khau-cua-hoang-huu-phuoc-dai-bieu-tp-ho-chi-minh-ve-luat-bieu-tinh/

2) Luật Biểu Tình: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/05/26/luat-bieu-tinh/

3) Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Luật Biểu Tình: Vấn Đề Ngữ Nguyên: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/02/nghị-sĩ-hoang-hũu-phuoc-noi-ve-luạt-biẻu-tinh/

4) Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Luật Biểu Tình: Vấn Đề Pháp Luật Quốc Gia: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/14/nghị-sĩ-hoang-hũu-phuoc-noi-ve-luạt-biẻu-tinh-2/

 

Kính đề nghị Chủ tịch yêu cầu các chuyên viên trên thường xuyên tham khảo các ý kiến của tôi về pháp luật tại https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com.

 

Tôi sẵn sàng hỗ trợ các bộ phận pháp luật và pháp lý giúp việc của Chủ Tịch ngay khi có lịnh của Chủ Tịch.

 

Kính chúc Chủ Tịch sức khỏe, hạnh phúc, thành công, và mọi điều tốt đẹp.

 

Trân trọng,

 

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nghị Sĩ Đương Nhiệm Quốc Hội Khóa XIII

Tôi và Saddam Hussein

Và và Và

Hoàng Hữu Phước, MIB

12-7-2016

Toi Va SH

Việt Nam tất nhiên có vô số người tài ba, song hầu như đa số sống đời triết nhân minh triết khi cặm cụi làm việc, cặm cụi nghiên cứu, cặm cụi tư duy, cặm cụi cống hiến, cặm cụi đem trí tuệ uyên bác dành cho tranh luận tự thân về các vấn nạn của hàn lâm, khoa học, hay của thực tế nhân sinh để cung cấp cho đời những công trình khảo cứu vốn dĩ có thể làm giàu hơn kho tàng tri thức và áp dụng của nhân loại – hay chí ít là của Việt Nam – nên số lượng chịu nhín thời gian chường mặt ra trong cõi hỗn mang để tranh luận với hoặc trải lòng cùng bàng dân thiên hạ chỉ đếm được trên đầu ngón tay của hai bàn tay đủ ngón.

Dù không được có tên trong danh sách những bậc tài ba đáng kính ấy, tôi cũng biết thế nào là sự cẩn trọng nên khi nếu chịu chào thua sự thôi thúc phải “trải lòng” thì cũng phải tự ẩn mình núp dưới tận cùng đáy của hố sâu tư tưởng bằng cách luôn tắt các “comments” như một chứng tỏ bản thân không hề dám tranh luận để đón nhận luận tranh. Rốt cuộc, những bài viết blog của tôi chỉ như thùng nước đá dọc đường gió bụi, không dành cho bậc đại gia chức trọng quyền cao mà dành riêng giải khuây giải khát giải trí cho những người tốt đẹp tốt lành còn chút lòng tin rằng bụi hồng trần vẫn có thể không làm nhiễm ô thùng nước mà họ yên tâm dừng chân múc uống.

1) Tôi và Tạp Chí Newsweek

Trong thời gian 1982-1988 làm giảng viên Anh ngữ trường Cao Đẳng Sử Phạm Thành phố Hồ Chí Minh, tôi có lần được đọc vài quyển tạp chí Newsweek do chị tôi làm quản thủ thư viện Trường Hàng Không đã xin từ một nữ tiếp viên người Pháp của Air France. Tôi đã đọc ngấu nghiến tài liệu quý báu ấy ở cái thuở những năm đầu của thập kỷ 80 của thế kỷ trước, lúc chưa ai biết gì về cái gọi là internet, còn các Khoa Anh Văn ở tất cả các trường đại học-cao đẳng chỉ cho phép giảng viên đọc mấy tạp chí tiếng Anh như Peking Review (Điểm Báo Bắc Kinh) của Tàu và Moscow News (Tin Tức Mạc Tư Khoa) của Liên Xô mà chẳng lãnh đạo nào của Việt Nam biết rằng trong Peking Review thì Tàu ra rả chửi cả Mỹ và Xô, gọi cả hai là siêu cường di họa cho nhân loại, chứ không chỉ có chống Hoa Kỳ. Thế nên, tôi ngay từ thời gian đầu giải phóng đã biết rõ ràng rằng Tàu là một thằng nửa khỉ đỏ đít nửa đười ươi chẳng ra chi và rằng không thể nào có được Khối Xã Hội Chủ Nghĩa đoàn kết hùng cường, từ đó tôi đã theo khuynh hướng chính trị xã hội chủ nghĩa dân tộc như tôi hàng chục năm nay luôn ngạo nghễ ghi rõ trên trang mạng doanh nhân thế giới LinkedIn và các trang mạng khác của nước ngoài, cũng như gần đây tình cờ biết được qua internet rằng Saddam Hussein hóa ra cũng là người mang tư tưởng chính trị xã hội chủ nghĩa dân tộc.

Trở lại với tiêu đề của mục này, khi đọc tạp chí Newsweek ấy tôi thấy có hai bài viết thật dài và thật mạnh mẽ chống cộng sản Việt Nam với những luận điểm đáng thương hại còn thông tin hoàn toàn từ trí tưởng tượng bịnh hoạn và vu khống nghèo nàn. Tôi lập tức dùng máy đánh chữ Underwood cũ mèm gỏ trên giấy vàng đầy hạt cát một bức thư bằng tiếng Anh hàn lâm rất dài – tôi chưa bao giờ luyện được cách viết “ngắn gọn súc tích” bình dân mách qué của những bậc kỳ tài lãnh đạo bộ môn tiếng Anh nước Việt – gởi Newsweek để (a) phân tích các điểm sai của các bài viết chống Việt, (b) nêu các luận cứ của tôi về Cộng sản Việt Nam cùng thế mạnh của Việt Nam dù Việt Nam đang oằn oại dưới lệnh cấm vận của Hoa Kỳ, (c) gợi ý cộng tác viết bài cho Newsweek với thế mạnh của người không những có trình độ cao nhất về viết tiếng Anh báo chí hàn lâm mà lại còn là “insider” tức người từ trong…“bức màn sắt cộng sản” có khả năng trình bày chính xác nhất về địa chính trị của Việt Nam, và (d) khẳng định Newsweek sẽ suy vong nếu không tận dụng cơ hội cộng tác này. Và tôi đã nhận bức thư sau từ Newsweek có lời cảm ơn sự quan tâm của tôi và lời từ chối khéo rằng đã có đủ lực lượng nhà báo riêng:

Toi Va SH1

Thế thì muốn biết Newsweek đã ra sao, các bạn có thể tìm thấy thông tin trên Google về sự lụn bại của nó, để biết nó mắc nợ hơn Chúa Chổm như thế nào. Cái sai duy nhất của tôi là khi tuyên bố với học trò và nhân viên rằng Newsweek sẽ không đáng giá một xu do đã ngu xuẩn không nhanh tay chộp lấy cơ hội đăng các bài viết của mình, tôi đã sau này cay đắng khi Tiến sĩ Google báo tôi biết tin Newsweek hơn chục năm trước đã được bán với giá cao ngất ngút những 100 lần giá tôi đưa ra, nghĩa là đến 100 xu tức đổi được tới 1 USD lận, rơi vào tay hết gã này đến gã kia như một ả điếm buổi chiều tàn.

Thế thì tôi có tài thấu thị ư? Thế thì tôi có tài bấm độn gieo quẻ làm thầy chiêm tinh bói toán ư? Thưa không phải vậy. Đời nào được như thế. Tôi chỉ là một hàn sĩ đem cái tâm đắc với lời dạy của người xưa rằng ở gần người khôn ngoan hay người tốt lành thì bản thân được thơm lây tỏa toát hương cỏ chi cỏ lan còn ở gần kẻ ngu dại hay kẻ ác độc thì bị nọc độc nhiễm lây như chơi thân với loài rắn rết để phán xét thiên hạ mà thôi.

2) Tôi và Saddam Hussein

 Toi Va SH2

Rất nhiều năm trước, tôi có viết blog một bài tựa đề “Tôi Và Saddam Hussein” trên cả Yahoo!360 và Emotino; song tiếc là dù tôi có bản lưu cũng như ảnh chụp màn hình trang Yahoo!360 cùng Emotino tải đăng bài ấy, chiếc máy vi tính desktop tôi đặt Phong Vũ lắp đặt toàn với chi tiết cấp cao đắt tiền lại bị hỏng vào cái thủa ban đầu lưu luyến ấy chưa có dịch vụ giải cứu thông tin nên mất sạch tài liệu nơi ổ dĩa cứng, đã vậy các học trò tôi thủa ấy chưa có thói quen tốt sao lưu các bài viết của tôi nên tôi không thể hỏi xin lại để tái tải đăng trên blog WordPress này. Thôi thì xin tóm tắt ý chính trong bài viết kể về các thư viết tay và các điện tín tôi gởi cho Tổng thống Saddam Hussein như sau:

– Thư bảo đảm: khuyên Ông giải hòa với Iran và bắt tay với Triều Tiên để hình thành khối Tân Trục, theo đó bất cứ khi nào một quốc gia bị phía Mỹ gây hấn thì cả hai nước còn lại đồng loạt dấy binh hoặc tấn công Hàn Quốc hoặc Israel để phía Mỹ do phân tán lực lượng không dám làm càn, nhờ đó cả ba nước được an toàn tồn tại. Tất nhiên, đã không có sự hình thành một khối nào như thế, và Iraq bị đại bại, Mỹ suy tàn, thế giới thành hỗn mang.

– Điện tín khẩn: khuyên Ông không rút quân toàn bộ khỏi Kuwait. Tất nhiên, đã có sự rút quân hoàn toàn, triệt để, và nhanh chóng khỏi Kuwait khiến hàng hàng lớp lớp các binh đoàn quân tinh nhuệ cùng chiến xa của Iraq phơi mình lồ lộ giữa sa mạc trở thành những bia di động tuyệt hảo cho hàng hàng lớp lớp oanh tạc cơ Mỹ và Anh hèn hạ theo sau tàn sát khiến Iraq tổn thất nặng nề hơn bao giờ hết.

– Điện tín thường: khuyên Ông không nên thả các con tin Âu Mỹ đang bị giam cầm tại Baghdad vì Ông không nên chứng tỏ tính anh hùng khi đối phương là bọn gian trá đê hèn. Tất nhiên, Ông đã thả tất cả các con tin Âu Mỹ khi nghe tin dư luận phương Tây dè bỉu cho rằng ắt Ông sẽ dùng các con tin làm lá chắn sống. Và ngay khi con tin cuối cùng rời Iraq, cuộc tổng tấn công của Anh và Mỹ xâm lược Iraq bắt đầu.

– Điện tín khẩn: Lời chúc cuối cho Ông, mong Ông được bình an.

– Điện tín khẩn: Gởi Đại Sứ Iraq tại Việt Nam, mong đất nước Iraq được sinh tồn.

Tất cả các nội dung trên chí ít được ba người biết đến, đó là (a) vợ tôi khi trao tôi các chỉ vàng để thanh toán cho những bức điện tín quá dài gởi Tổng thống Saddam Hussein; (b) em gái út của tôi, người đã bật khóc khi nghe tin Anh Mỹ bắt đầu xâm lược Iraq, và cũng là người đã viết thư tiếng Đức gởi Thủ Tướng Đức Helmut Kohl để phản đối việc bọn đầu trọc Tân Quốc Xã đánh đập người Đức gốc Việt, mà tôi có kể chi tiết trong bài viết Sự Mất Dạy Của Một Tên Ngoại Giao Đức trên blog này; và (c) anh rể tôi vốn là một người chống Cộng Sản Việt Nam tại Hoa Kỳ. Còn người ngoài gia đình thì có vài học trò, vài nhân viên, và vài chức sắc của CIMMCO International Ấn Độ và CIMMCO Limited Singapore là có biết đến các việc làm này của tôi.

Chục năm trước, hai nữ doanh nhân thành đạt đã mời tôi cùng sang Singapore tham dự buổi thuyết trình của Tony Blair. Tôi đã từ chối và xin lỗi hai vị trước khi nói thật rằng tôi không bao giờ đi nghe một tên tội phạm chiến tranh ghê tởm như Tony Blair.

Tôi cũng đã viết bài Thời Kỳ Hậu Chó Điên đăng trên Emotino để nói về Tổng Thống Lybia Muammar al-Gaddafi, người mà Tổng Thống Mỹ và Thủ Tướng Anh cung kính bắt tay, người mà Âu Mỹ gọi là “Chó Điên”, và cũng là người mà Anh Mỹ tiêu diệt để rồi Lybia bị tàn diệt như Iraq để rồi Mỹ suy kiệt, EU suy tàn, thế giới hỗn loạn, khủng bố hùng mạnh tràn lan.

Toi Va SH3Toi Va SH4Toi Va SH5

Và rồi cách nay vài hôm, Vương Quốc Anh rúng động với Bản Báo Cáo Điều Tra Của Ủy Ban Chilcot luận tội Tony Blair phạm tội ác chống lại hòa bình do đã ngụy tạo chứng cớ để lừa bịp Quốc Hội, lừa bịp nhân dân, xua quân cùng Mỹ xâm lược Iraq, tàn phá Iraq, hy sinh bao chiến sĩ Vương Quốc Anh.

Và rồi cách nay vài hôm, ứng cử viên tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố thế giới lẽ ra đã 100% tốt hơn nếu tổng thống Iraq Saddam Hussein và tổng thống Lybia Muammar Gaddafi vẫn còn lãnh đạo quốc gia của họ.

Thế thì tôi có tài thấu thị ư? Thế thì tôi có tài bấm độn gieo quẻ làm thầy chiêm tinh bói toán ư? Thưa không phải vậy. Đời nào được như thế. Tôi chỉ là một hàn sĩ đem cái tâm đắc với lời dạy của người xưa rằng ở gần người khôn ngoan hay người tốt lành thì bản thân được thơm lây tỏa toát hương cỏ chi cỏ lan còn ở gần kẻ ngu dại hay kẻ ác độc thì bị nọc độc nhiễm lây như chơi thân với loài rắn rết để phán xét thiên hạ mà thôi.

Toi Va SH6

3) Tôi Và Elizabeth Holmes

 Toi Va SH7

Cách nay nhiều năm, thấy mấy người nước ngoài trên mạng doanh nhân thế giới LinkedIn đã ngợi ca Elizabeth Holmes là nữ tỷ phú trẻ nhất thế giới, nữ doanh nhân đẹp nhất thế giới, nữ doanh nhân hành xử giống Bill Gates ở chỗ bỏ học đại học, và nữ doanh nhân sánh ngang bằng Steve Jobs, v.v., và đăng lên LinkedIn lời phát biểu mà họ rất tán dương trầm trồ thán phục cho rằng có đầy bản lĩnh tự tin: “Ngay phút giây bạn có một kế hoạch dự phòng là bạn đã nhìn nhận rằng bạn sẽ không thể thành công” thì tôi đã viết comment ngay rằng Elizabeth Holmes sẽ thất bại. Và sau đó hai ngày, tôi vào LinkedIn viết tiếp hai comment để giải thích thêm, kẽo thiên hạ Âu Mỹ không cam tâm khi bị tôi nhạo báng. Tôi viết rằng: “Tôi thì nghĩ khác. Ngay khi bạn có một hay nhiều hơn một kế hoạch dự phòng được chuẩn bị cực kỳ công phu, điều này chứng tỏ bạn quyết tâm phải thành công. Tôi còn xin nói thêm rằng ngay khi bạn có một hay nhiều hơn một kế hoạch dự phòng được chuẩn bị cực kỳ công phu, có nghĩa bạn ra lịnh cấm không cho sự thất bại ngáng đường thành công của mình”.

Toi Va SH8

Và mới tuần trước cũng chính các tờ báo nhiều năm trước tâng bốc Elizabeth Holmes lên tận mây xanh lại phát đi tin tức rằng cô tỷ phú ấy trắng tay chỉ sau một đêm. Tạp chí Forbes hóa ra là thứ vất sọt rác do ban biên tập không ai có khả năng thấu thị về một celebrity. Chi tiết bịp lừa của Elizabeth Holmes cũng được tải đăng trên báo chí Việt Nam. Tôi đã nói đúng tương lai của Elizabeth Holmes vì hiểu biết một chân lý vốn có thể áp dụng cho mọi người trên thế giới kể cả người Việt là nếu bạn thành công lúc còn trẻ thì bạn tuyệt đối hãy ngậm miệng lại, đừng cố gắng nhả ngọc phun châu lên tiếng dạy đời, vì tuổi trẻ thường bị tác động bỡi sự kém già dặn, kém chín chắn, kém cẩn trọng, nhiều ham hố, quá bốc đồng, lậm hư danh, chuộng thần tốc, mà tất cả ắt dẫn đến sự dấn thân không thể không trên cơ sở tham lam, để rồi sự hám danh bốc đồng khiến bạn huỵch toẹt cái “nền tảng” không bao giờ vững chắc hơn bùn của sự dấn thân ấy, khiến bạn tự lột trần mình ra trước những…“nhà thấu thị”. Elizabeth Holmes đã ngạo nghễ phán này nọ như trên khi được thỉnh mời đến một cuộc phỏng vấn truyền hình thu hút sự đăng ký xem có trả tiền subscribe của người xem đài khiến thiên hạ biết bao ngưỡng mộ bản lĩnh cả quyết của cô ấy, còn tôi thì tin vào bài học Á Đông từ cổ chí kim về tầm quan trọng của các kế hoạch dự phòng cho mỗi đại cuộc nên biết ngay Elizabeth Holmes sẽ phải thất bại. Đội bóng đá Bồ Đào Nha đã đổi ngay không những đội hình chiến thuật mà thay cầu thủ khi đội trưởng Cristiano Ronaldo của họ bị cáng ra ngoài. Đó là các “kế hoạch dự phòng” của tất cả các nhà chuyên môn chuyên nghiệp, chưa kể ai cũng có kế hoạch dự phòng mà cúp vô dịch Euro 2016 chỉ vào tay duy chỉ một đội bóng, huống hồ kẻ trẻ người non dạ như Elizabeth Holmes phỉ báng “kế hoạch dự phòng” lại được ngợi ca chỉ vì ả là tỷ phú đô-la.

Thế thì tôi có tài thấu thị ư? Thế thì tôi có tài bấm độn gieo quẻ làm thầy chiêm tinh bói toán ư? Thưa không phải vậy. Đời nào được như thế. Tôi chỉ là một hàn sĩ đem cái tâm đắc với lời dạy của người xưa rằng ở gần người khôn ngoan hay người tốt lành thì bản thân được thơm lây tỏa toát hương cỏ chi cỏ lan còn ở gần kẻ ngu dại hay kẻ ác độc thì bị nọc độc nhiễm lây như chơi thân với loài rắn rết để phán xét thiên hạ mà thôi.

4) Tôi và Nhựt Bổn

 Toi Va SH9

Tuy mến mộ các nhà ngoại giao Nhật cũng như rất thân tình với các doanh nhân Nhật qua việc tôi sát cánh cùng Tổng Lãnh Sự Nhật trong hỗ trợ quan chức này tại các hội nghị về kinh tế và đầu tư ở Thành phố Hồ Chí Minh, hoặc đưa các doanh nhân cùng nhà khoa học nông nghiệp của họ đến làm việc tại Tổng Công Ty Giống-Cây-Trồng Thành phố Hồ Chí Minh hay tại các nhà vườn ở Đà Lạt và chính quyền Tỉnh Lâm Đồng, hay giữ vai trò nhập khẩu lớn các hàng hóa từ Nhật như ô tô, xe máy, và hàng kim khí điện máy, tôi vẫn nói với sinh viên của mình tại Đại Học Ngoại Ngữ Hà Nội – nơi tôi tham gia giảng dạy buổi tối – rằng Nhật Bản rồi sẽ đối mặt với nguy cơ mất ngôi bá chủ công nghiệp vì ba lý do như (a) sự phát triển công nghiệp không thể mãi mãi là riêng của Nhật nên sẽ xuất hiện những đối thủ cạnh tranh đáng gờm như Hàn Quốc, (b) sự phát triển các ngành công nghiệp mới lạ hoặc kỳ lạ khác sẽ đưa các nước khác lên chiếm thế thượng phong, và (c) sự phát triển tranh đua quá ồ ạt của Nhật sẽ phải trả giá về chất lượng của chính Nhật Bản. Và rồi hơn hai mươi năm sau, Nhật Bản thực sự phải đương đầu ngang ngửa và nghiêng ngửa rồi bật ngữa với Hàn Quốc, các công nghệ lạ hoắc xuất hiện như công nghệ thông tin và công nghệ kỹ thuật sinh học tạo nên các đại gia tỷ phú mới đầy lấn lướt đẩy các đại gia Nhật xuống hạng dưới tính về tổng tài sản tiền đô-la Mỹ, cũng như made-in-Japan không còn là thương hiệu tuyệt đỉnh của chất lượng khi hàng chục triệu ô-tô Nhật liên tục phải bị thu hồi vì lý do chất lượng trên toàn thế giới.

Thế thì tôi có tài thấu thị ư? Thế thì tôi có tài bấm độn gieo quẻ làm thầy chiêm tinh bói toán ư? Thưa không phải vậy. Đời nào được như thế. Tôi chỉ là một hàn sĩ đem cái tâm đắc với lời dạy của người xưa rằng ở gần người khôn ngoan hay người tốt lành thì bản thân được thơm lây tỏa toát hương cỏ chi cỏ lan còn ở gần kẻ ngu dại hay kẻ ác độc thì bị nọc độc nhiễm lây như chơi thân với loài rắn rết để phán xét thiên hạ mà thôi.

5) Tôi và Đại Hàn

 Toi Va SH10

Lúc phụ trách cung ứng nhân lực cho các văn phòng đại diện và ngoại giao đoàn tại Công ty Dịch Vụ Cơ Quan Nước Ngoài tức FOSCO, tôi thường tư vấn cho các sinh viên mới tốt nghiệp rằng (a) hãy quẳng bỏ cái ý nghĩ ghét làm việc tại các công ty Hàn Quốc khi mặc định người Hàn hay “động thủ” tung chưởng với người Việt, rằng sự động thủ – nếu có – chẳng qua là do họ muốn duy trì tính kỹ luật cực cao đáng kính trọng kính nể kính yêu kính phục trong môi trường lao động sản xuất hàng hóa vật chất công nghiệp công nghệ đòi hỏi sự nghiêm túc và nghiêm khắc phải có nơi một quốc gia đã dựa vào đó để trở thành siêu cường công nghiệp có ngày sẽ tiếm ngôi của Nhật để danh trấn toàn cầu, và rằng (b) cá nhân tôi nếu phải lựa chọn nơi làm việc cho chính tôi thì tôi sẽ ưu tiên làm việc cho công ty Hàn Quốc. Sự thật là chỉ vì tôi luôn tận tụy trung thành với nơi đang làm việc nên đã từ chối lời mời làm đại diện cho một công ty Đại Hàn có chữ Daihan trong tên tiếng Anh của họ. Sự thật là Hàn Quốc ngày nay đã chễm chệ ngôi vị bá chủ hoàn cầu chí ít là trong lĩnh vực điện thoại di động và tivi, chưa kể lấn sân Nhựt Bổn trong kỹ nghệ ô tô và xe tải về doanh số bán. Sự thật là văn hóa Hàn Quốc đã trở thành làn sóng dũng mãnh đầy tự hào cuốn phăng và chinh phục thế giới chí ít là trong âm nhạc và điện ảnh, thời tramg. Và tất cả những sự thật ấy hoàn toàn đánh bật khiến biến mất cái gọi là sự dữ dằn hay động thủ của các đốc công Hàn Quốc đối với công nhân Việt Nam. Sự đánh giá cao của tôi về Hàn Quốc từ hơn 20 năm trước với các sinh viên và nhân viên, lúc chưa có điện thoại di động, và lúc hàng hóa made-in-Japan luôn là tột đỉnh chất lượng, duy chỉ dựa trên hai sự thật về (a) tinh thần quật khởi nghiêm túc của doanh nghiệp Hàn Quốc và (b) kinh nghiệm bản thân tôi trong tiếp xúc với các doanh nhân Hàn Quốc ngay từ thời Việt Nam mới hé cửa chứ chưa mở rộng cửa cho đại cuộc mời gọi đầu tư nước ngoài, đã trở thành sự thật.

Thế thì tôi có tài thấu thị ư? Thế thì tôi có tài bấm độn gieo quẻ làm thầy chiêm tinh bói toán ư? Thưa không phải vậy. Đời nào được như thế. Tôi chỉ là một hàn sĩ đem cái tâm đắc với lời dạy của người xưa rằng ở gần người khôn ngoan hay người tốt lành thì bản thân được thơm lây tỏa toát hương cỏ chi cỏ lan còn ở gần kẻ ngu dại hay kẻ ác độc thì bị nọc độc nhiễm lây như chơi thân với loài rắn rết để phán xét thiên hạ mà thôi.

6) Tôi và Đủ Thứ

 Toi Va SH11

Khi chưa ai trên thế giới nói về vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng của Darwin, thì tôi đã cảnh báo từ nhiều năm trước đối với mưu đồ của bọn Tàu. Để rồi nay Mỹ rúng động giật mình vì Úc vừa vô tình cho Tàu thuê Darwin trong gần một thế kỷ khiến đe dọa các căn cứ hải quân Hoa Kỳ và các trung tâm nghiên cứu chiến lược ở Châu Nam Cực.

Khi mọi người ở Âu Mỹ đều nói về tầm quan trọng của một thế lực kinh tài Tàu-Ấn mang tên Chindia, tôi đã phản bác và khẳng định Chindia không bao giờ tồn tại, để rồi 20 năm nay chỉ thấy giới kinh tế hàn lâm Âu Mỹ chẳng còn dám nhắc đến Chindia.

Khi mọi người ở Việt Nam chưa ai nói về Thực Phẩm Chức Năng còn ngay khi nó xuất hiện thì xúm lại dè bỉu chê bai, tôi đã khẳng định đó là ngành nghiên cứu mang tính đột phá dựa trên kinh nghiệm dân gian truyền thống, nhân văn, và lợi nhuận cực cao. Để rồi Mỹ và ngay cả các nước trước đây thuộc Khối Đông Âu cũng thi nhau làm giàu nhờ thực phẩm chức năng với sự đóng góp tiền bạc ngất trời của người Việt và người gốc Việt trên toàn thế giới.

Khi mấy nhà sản xuất ở Việt Nam thi nhau bắt chước Vinamit sản xuất thực phẩm sấy khô, tôi đã viết cảnh báo trên Emotino gần hai mươi năm trước rằng hãy vừa bảo vệ môi trường Việt Nam vừa bảo vệ kinh doanh thành công trên thế giới bằng cách xa rời “sấy khô” để tiến sang “khô” tương tự như các sản phẩm “nho khô” hay “đào khô” đầy dinh dưỡng lừng danh của Mỹ được chế biến từ việc phơi dưới ánh mặt trời. Gần đây các siêu thị có bày bán “xoài khô” và “cóc khô” hay “ổi khô” của Vinamit, tức là đã có áp dụng lời khuyên của tôi để dần xa “mít sấy”, dù mấy loại “khô” này màu xám ngoét cực kỳ xấu xí.

Khi báo chí Việt Nam và dư luận nhao nhao phân tích chống Bauxite, tôi viết ngay một bài về mười hiểm họa môi sinh trên toàn thế giới mà bauxite hoàn toàn không có mặt trong danh sách ấy, và thật may mà tôi đã dập tắt được các công kích sai về khai thác bauxite ở Việt Nam.

Khi báo chí Việt Nam và dư luận nhao nhao phân tích ủng hộ “luật Biểu Tình”, tôi lập tức phát biểu tại Quốc Hội cũng như viết ngay một loạt bài về những điều nhất thiết phải tính đến khi đặt bút biên soạn dự án luật ấy. Thật may mà tôi đã dập tắt được hoàn toàn tất cả các manh nha soạn thảo dự luật ấy trong toàn bộ thời gian của nhiệm kỳ Quốc Hội khóa XIII, chưa kể vài năm sau các phát biểu của tôi đã xảy ra sự cố Bình Dương khiến Chính phủ phải xuất chi từ ngân sách eo hẹp của mình để bồi thường các nhà máy bị đốt phá khiến câu kết của lời phát biểu hùng biện của tôi tại nghị trường rằng “Kinh tế Việt Nam chưa đủ giàu để có thể chi trả cho một sự ô danh” trở thành lời thấu thị chuẩn xác và chính xác. Cái gọi là “luật biểu tình” quả nhiên đã không bao giờ được soạn thảo hoặc soạn thảo “ra hồn” nếu theo đúng quy trình “hai kỳ họp” tại Quốc hội.

Khi báo chí Việt Nam và dư luận nhao nhao ồn ào phân tích phản bác dự án Sân Bay Long Thành, tôi đã ngay lập tức lên tiếng ủng hộ trong các bài viết, và tất nhiên các sự thật tồi tệ về vị trí hoàn toàn phản chiến lược của Phi trường Tân Sơn Nhất trong an toan an ninh cũng như sự hoàn toàn bất khả thi trong mở rộng Phi trường Tân Sơn Nhất đã dẫn đến tình trạng y hệt như thời Bauxite: tất cả tự nhiên im lặng tuyệt đối một cách chát chúa đinh tai nhức óc và siêu dự án Sân Bay Long Thành được tích cực triển khai.

Khi chỉ có tôi kiên trì công khai mắng mỏ Mỹ đại ngu xuẩn nếu cứ lãi nhãi mãi về nhân quyền, không nhanh chóng bắt tay với Việt Nam, và rồi Mỹ dường như chịu tác động từ bức tâm thư của Cô Lại Thu Trúc nên rốt cuộc cũng phải “đơn phương” gỡ bỏ cấm vận vũ khí đối với Việt Nam, đồng thời tuyên bố chấp nhận những dị biệt đối với nội dung nhân quyền, thì cũng chẳng ai bảo Mỹ cuối cùng đã nhận ra sự ngu xuẩn của mình suốt hơn 50 năm, mà xúm lại cho rằng do Mỹ đánh giá cao các nỗ lực vươn lên của Việt Nam. Không sao. Vì tóm lại, tôi đã đúng khi nói rồi Mỹ sẽ nhận ra sai lầm xằng bậy của mình, dù quá muộn màng.

Khi Việt Nam xôn xao phấn khích áp dụng các phương pháp dạy tiếng Anh “hiện đại”, tôi đã khuyên các giáo sinh của tôi đừng bao giờ áp dụng mấy cái vớ vẩn đó khi trở thành giáo viên Anh Văn, và sau đó viết bài đăng trên báo Tuổi Trẻ, Người Lao Động, Sài Gòn Tiếp Thị, để phản bác cũng như để nêu lên các lý do. Để rồi gần 3 thập kỷ trôi qua, Việt Nam vẫn cứ mãi luôn đối mặt với trình độ tiếng Anh thảm hại của học sinh và sinh viên đã tốt nghiệp do đã áp dụng phương pháp ngược với tư vấn mang tính khẳng định của tôi.

Và còn vô số những điều khác nữa, chẳng hạn như không bao giờ Việt Nam mới có thương hiệu quốc gia “Nhà Bếp Của Thế Giới”, hoặc còn lâu Việt Nam mới phát triển được nguồn nhân lực công nghệ thông tin dồi dào, hoặc còn khuya  chính sách giáo dục hay phát triển nông thôn Việt Nam mới đi đúng hướng, vân vân và vân vân.

Thế thì tôi có tài thấu thị ư? Thế thì tôi có tài bấm độn gieo quẻ làm thầy chiêm tinh bói toán ư? Thưa không phải vậy. Đời nào được như thế. Tôi chỉ là một hàn sĩ đem cái tâm đắc với lời dạy của người xưa rằng ở gần người khôn ngoan hay người tốt lành thì bản thân được thơm lây tỏa toát hương cỏ chi cỏ lan còn ở gần kẻ ngu dại hay kẻ ác độc thì bị nọc độc nhiễm lây như chơi thân với loài rắn rết để phán xét thiên hạ mà thôi.

Nhưng tôi cũng xin thưa rằng: thói thường ở Việt Nam là khi vấn đề đơn giản 2+2=4 mà ngay cả đứa con nít Việt có ăn học đàng hoàng đều biết nhưng được một celebrity Mỹ thốt ra thì vấn đề ấy sẽ được báo chí thi nhau đăng tải như châu như ngọc chẳng hạn như việc Elizabeth Holmes thành công “sau một đêm” hay như việc Donald Trump vừa tuyên bố ngợi ca Saddam Hussein và Moammar Gadhafi. Còn khi tôi mấy năm trước mắng Elizabeth Holmes, báo chí ắt sẽ có sẵn người ẩn danh tung lên mạng bảo “thằng cha Phước ganh tài”, và nếu tôi nhiều năm trước ngợi ca Saddam Hussein cùng Moammar Ghadafi thì báo chí ắt sẽ có đoàn quân ẩn danh cố moi ra để tung lên mạng bảo “lão Nghị Phước khùng điên”, bất kể về sau ngay trong năm 2016 này cả Elizabeth Holmes hiện nguyên hình gian xảo phạm tội trắng tay “sau một đêm” còn bọn George Bush cùng Tony Blair bị dân của họ lên án gian trá tội phạm chiến tranh, trong khi tôi chục năm trước viết  Saddam và Ghadafi có tài dìm đầu khủng bố thì tuần trước Donald Trump phát biểu Saddam và Ghadafi có tài giết khủng bố, v.v..

Tội cho những người giỏi hơn tôi vạn lần trong xã hội sẽ không còn dám chường mặt ra với đời, chấp nhận nhường hẳn diễn đàn ngôn luận cho rặt những phường phản phúc phản Đảng phản quốc bất tài vô hạnh và phi lý.

Cổ Học Tinh Hoa của Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc và Từ An Trần Lê Nhân có truyện xa xưa kia Quách Ngỗi tư vấn cho Yên Chiêu Vương rằng hãy trọng dụng Quách Ngỗi vốn chỉ là kẻ hàn sĩ tài cán chẳng là bao nhưng từ đó sẽ khuyến khích những bậc hiền tài thực sự trong xã hội yên tâm ra phò tá hoàng triều. Lành thay, quân vương đã chuẩn y kính trọng Quách Ngỗi như thầy, khiến quả nhiên biết bao hiền tài thực thụ tứ xứ đổ xô đến giúp biến Yên Quốc thành cường thịnh để giang sơn thành cẩm tú.

Tân Học Tinh Hoa của Hải Thoại Hoàng Ngọc Ẩn và An Thiện Hoàng Trọng có truyện mới hôm kia Lăng Tần tư vấn cho Báo Chí Đế rằng hãy trọng dụng Lăng Tần vốn chỉ là kẻ hàn sĩ tài cán chẳng ra chi nhưng từ đó sẽ khuyến khích những bậc hiền tài thực sự trong xã hội yên tâm ra thi thố khuông phò đế nghiệp. Hỡi ôi, hoàng đế đã không chuẩn y kính trọng Lăng Tần như thầy, khiến quả nhiên biết bao hiền tài thực thụ không có bất kỳ ai đến giúp biến Báo Quốc thành cường thịnh để non sông ngày càng trông giông giống gấm vóc nhiều hơn.

HHP Poem (2)Toi Va SH12

 

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo một vài bài viết cùng mang tính “thấu thị”:

Tầm Nhìn Của Hoàng Hữu Phước

Hoàng Hữu Phước Nói Về Tầm Quan Trọng Của Tổng Thống Iraq Saddam Hussein, Tổng Thống Lybia Moammar Gadhafi, và Tổng Thống Syria Bashar al-Assad

Hoàng Hữu Phước Ủng Hộ Ứng Cử Viên Tổng Thống Mỹ Donald Trump

Hoàng Hữu Phước Nhắc Đến Vị Trí Chiến Lược Của Darwin

Hoàng Hữu Phước Nói Về Bauxite

Hoàng Hữu Phước Nói Về Thực Phẩm Chức Năng

Công Dân Việt Nam Lại Thu Trúc Đã Gởi Thư Cho Tổng Thống Hoa Kỳ Obama

Viexit

Rexit và Brexit: Bọn Trẻ Con “Liên” Học Đòi Làm Chính Trị

Hoàng Hữu Phước, MIB

05-7-2016

1) Rexit là khi bọn trẻ con Liên Xô ngu xuẩn miệng còn chua loét mùi sữa thiu học đòi làm chính trị lên tiếng bảo bánh mì chấm muối cộng sản gây ra cao huyết áp nên ba-chớp-ba-nháng ùn ùn tán dương kẹo mút tư bản mang nhãn hiệu Perestroika tức “đổi mới, tự do, dân chủ” của chủ tiệm kẹo Góc-Ba-Chớp dẫn đến sự kiện tanh banh Liên Xô, các nước tách ra khỏi Liên Xô thành các quốc gia độc lập. Hầu như ngay sau sự tan rã của Liên Xô, người dân nước Nga Mới nhận ra (a) rằng hóa ra Âu Mỹ không bao giờ “chống Cộng” mà chỉ có muôn đời “chống Nga”, (b) rằng hóa ra kẹo mút làm họ mắc bịnh sâu răng và tiểu đường, và (c) rằng cuộc sống của họ thời Liên Xô sao mà hào hùng quá, sung sướng quá, ít te tua quá. Từ đó xuất hiện (a) nào là mấy bậc anh tài gốc cộng sản trung kiên như Putin trở thành lãnh đạo tối cao của quốc gia, (b) nào là các công luận công khai công bố công nhận sự nhung nhớ Liên Xô, (c) nào là sự cứng đầu cứng cổ của nhân dân Nga chọi lại Âu Mỹ bằng cách ủng hộ Putin bất kể kinh tế có te tua vì sự cấm vận của Mỹ Âu, và (d) nào là luôn tổ chức đại lễ vinh danh công trạng hào hùng của Liên Xô trong giải phóng thế giới khỏi chùm tư bản gồm Quốc Xã Đức, Phát-Xít Ý và Quân Phiệt Nhật.

Tóm lại, chỉ những người Nga kiên định tin vào Perestroika mới có thể là những người trưởng thành biết chịu trách nhiệm với lá phiếu của mình.

Tóm lại, tất cả người dân Nga nào ủng hộ Perestroika rồi ân hận cho việc đã làm thì toàn là bọn trẻ con ngu xuẩn.

Tóm lại, không bao giờ Nga trở lại thành Liên Xô, và không bao giờ Nga thoát khỏi các mưu đồ tiêu diệt Nga của Âu Mỹ.

2) Brexit là khi bọn trẻ con Vương Quốc Anh ngu xuẩn miệng còn chua loét mùi sữa thiu học đòi làm chính trị thực hiện tự do dân chủ lên tiếng đòi rút khỏi Liên Minh Châu Âu, để rồi hầu như ngay sau kết quả trưng cầu dân ý thiên về phía thuận tách khỏi EU thì nhao nhao khóc thét dãy dụa (a) mếu máo khóc lóc đòi tái trưng cầu dân ý, (b) hào hùng mạnh mẽ lên tiếng ì xèo đòi ở lại EU, (c) dũng cảm hiên ngang từng “xứ” chủ động liên hệ với EU để xin tiếp tục ở lại EU, và (d) trật tự văn minh chen chúc xin làm dân Ireland để tiếp tục làm dân EU. Tất cả nói lên năm điều tệ hại gồm (a) dân Vương Quốc Anh ngu xuẩn không biết tôn trọng luật chơi, (b) dân Vương Quốc Anh làm chính trị kiểu ngẫu hứng, (c) chính phủ Vương Quốc Anh ngu xuẩn do mồm loa mép dãi luôn lảm nhảm nôn ọe bùa chú lên đồng về tự do dân chủ nên chịu quả đắng khi tự do dân chủ bị lạm dụng, (d) Vương Quốc Anh với việc các “xứ” quay sang tự làm việc với EU hóa ra không là một thể thống nhất mà chính tác giả của bài viết này mấy năm trước viết về sự tan rã của Mỹ cùng Vương Quốc Anh trong bài Nước Mỹ Vỡ Vụn đã từng đề cập đến, và (e) người dân Vương Quốc Anh chống Brexit đã không biết đến sự thật đánh dấu số d trong đoạn nêu dưới đây.

Tóm lại, chỉ những người dân nào của Vương Quốc Anh kiên định tin vào Brexit mới có thể là những người trưởng thành biết chịu trách nhiệm với lá phiếu của mình.

Tóm lại, tất cả người dân nào của Vương Quốc Anh đã không đi bỏ phiếu cùng với những người đã bỏ phiếu ủng hộ Brexit rồi lại ân hận cho việc đã làm thì toàn là bọn trẻ con ngu xuẩn.

Tóm lại, không bao giờ có việc Vương Quốc Anh tồn tại trong EU (a) ngay cả khi Quốc Hội Vương Quốc Anh phủ quyết kết quả trưng cầu dân ý, (b) ngay cả khi Chính phủ Vương Quốc Anh không kích hoạt tiến trình rời khỏi EU, (c) vì việc rời khỏi EU dù kéo dài hơn 2 năm cũng phải khẩn trương theo thúc giục của EU do EU muốn nhanh chóng tống khứ Vương Quốc Anh, và (d) do EU buộc phải mạnh tay dứt khoát với Vương Quốc Anh không phải như báo chí thường nói đến như giảm thiểu tác hại về kinh tế của EU mà chính là sự răn đe đối với phần còn lại trong EU cũng như giữ thể diện EU và sự chán nãn của EU đối với Vương Quốc Anh là thành viên luôn luôn ỏn ẻn đòi yêu sách linh tinh lung tung từ nhiều thập kỷ nay.

3) Viexit thì trái ngược với Rexit và Brexit, vì đây là phong trào của tương lai khi (a) phát sinh đòi hỏi phải có cuộc trưng cầu dân ý đòi rút Việt Nam ra khỏi ASEAN, (b) nếu dẫn đến cuộc chia tay của Việt Nam khỏi ASEAN thì đó là từ quyết định sáng suốt khôn ngoan đầy bản lĩnh của người dân Việt Nam, và (c) ASEAN bị sụp đổ mà không thể ngẫng mặt cao đầu như EU để lên mặt yêu cầu Việt Nam nhanh chóng “kích hoạt” tiến trình ra khỏi ASEAN.

Lý do của Viexit là vì người dân Việt Nam không thể chấp nhận việc khi trở thành thành viên của ASEAN, Việt Nam chỉ là nơi cho thiên hạ ASEAN tự do đến buôn bán, tự do đến làm việc, trong khi ASEAN lặng thinh chấp nhận có những con ngựa bẩn thỉu mất dạy thành Troy tự do công kích Việt Nam, tự do bắt tay với Trung Quốc để chống Việt Nam trong vấn nạn Biển Đông.

Tóm lại, ASEAN là một tổ chức ngu xuẩn như minh chứng qua việc hình thành cái gọi là ASEAN-Trung Quốc.

Tóm lại, ASEAN không là một thực thể hùng mạnh như EU để người dân Việt Nam sau Viexit sẽ phải mếu máo khóc lóc đòi tái trưng cầu dân ý như bọn trẻ con Vương Quốc Anh sau Brexit.

Tôi là một Viexiter.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị sĩ đương nhiệm Quốc Hội Việt Nam XIII, Viexiter

Ghi chú:

1) Vương Quốc Anh có tên đầy đủ là Vương Quốc Đại Anh Và Bắc Ái Nhĩ Lan, bao gồm Xứ Wales, Xứ Scotland, Xứ England, và Xứ Bắc Ái Nhĩ Lan. Xứ England tức Xứ Anh. Đại Anh tức Great Britain bao gồm ba xứ England, Scotland, và Wales. Người Việt hay gọi sai Vương Quốc Anh là Nước Anh. Tất nhiên, sẽ đúng khi gọi English là tiếng Anh, thậm chí có gọi là tiếng Mỹ cũng không sai. Nhưng gọi “Nước Anh” là sai vì xúc phạm Scotland và Wales nếu họ biết ở Việt Nam xem họ là “xứ” tức xứ miền trong khi lại dành cho England từ ngữ “nước” tức quốc gia.

2) Nhiều báo ghi sai rằng tiến trình để ra khỏi EU là 2 năm kể từ khi kích hoạt (tức chính thức nộp đơn xin ra khỏi EU). Điều này không được quy định trong Hiệp Ước Lisbon hay Hiệp Ước Maastricht, khi một nước thành viên rời bỏ EU. 2 năm là dựa theo thời gian thực tế mà Greenland phải mất mới kết thúc được các đàm phán với EU để chính thức rời EU (trước đây là EEC) và cũng dựa theo Điều 50 Hiệp Ước Lisbon, theo đó nếu sau 2 năm mà vẫn chưa đạt được một thỏa thuận nào giữa quốc gia xin rời bỏ EU với EU thì tư cách thành viên của quốc gia đó tự động chấm dứt (trừ phi có thỏa thuận giữa quốc gia đó và Eu về việc gia hạn thời gian thêm để đàm phán tiếp). Cần nhớ rằng Greenland là một quốc gia nhỏ, gắn kết kinh tế với EU chỉ có mặt hàng cá; trong khí đó, Vương Quốc Anh là một cường quốc với các gắn kết đa dạng rộng khắp với EU nên để kết thúc dứt điểm từng gắn kết một phải mất có khi hàng thập kỷ cũng khó thể kết thúc tất cả các đàm phán chi li với 27 nước thành viên khác. Ngoài ra, khi EU lớn tiếng yêu cầu Vương Quốc Anh nhanh chóng rời EU, điều này càng nêu bật ý nghĩa rằng đã chưa từng có quy định nào trong Điều 50 ấn định thời gian 2 năm cho một “exit” cả. Đã có quy định thì EU không bao giờ có quyền thúc giục Vương Quốc Anh hãy mau mau kết thúc mọi thứ để ra khỏi EU.

Tham khảo:

Andy McSmith. 24-6-2016. EU referendum result: What is Article 50? How long will it take for Britain to leave the EU. http://www.independent.co.uk/news/uk/home-news/eu-referendum-result-what-is-article-50-how-long-will-it-take-for-britain-to-leave-the-eu-a7099966.html

Hoàng Hữu Phước. 29-3-2014. Nước Mỹ Vỡ Vụn. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/29/nuoc-my-vo-vun/

Hoàng Hữu Phước. 01-5-2012. Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/06/17/su-thieu-khon-ngoan-cua-asean/

Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN

Hoàng Hữu Phước, MIB

17-6-2016

Trước sự việc Tuyên Bố Chung của Hội Nghị Ngoại Trưởng Đặc Biệt ASEAN-Trung Quốc đã bị rút lại để tiến hành các “điều chỉnh khẩn cấp” có liên quan đến tình hình tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông, cho thấy (a) Trung Quốc đã khống chế hoàn toàn ASEAN bằng kinh tế, và (b) ASEAN không thể nào là một tổ chức ra hồn có bất kỳ tí chút danh giá nào do chất chứa trong bản thân nó những đống bùn nhão trộn lẫn nơi nền móng giả-bê-tông tạo dựng ra nó, mà thứ bùn nhão ấy còn được ví như những con ngựa thành Troy – Trojan Horses – phản phúc phản trắc phản loạn phản bội, tôi nhớ lại trước đây đã có đăng một bài trên blog.com mang tựa đề “Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN”, nay xin đăng lại dưới đây để thêm một lần nữa trình bày cùng bạn đọc.

 Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN

Hoàng Hữu Phước, MIB

01-5-2012

Việc thành lập ACFTA – tức Khu Vực Thương Mại Tự Do ASEAN -Trung Quốc – là điều dại dột nhất trong toàn bộ lịch sử tồn tại của Khối ASEAN.

Nhiều năm trước, khi học lớp thạc sĩ kinh doanh quốc tế, tôi đã làm vị giáo sư Mỹ ngạc nhiên khi Ông hào hứng giảng về CHINDIA như tương lai xán lạn của một khối kinh tế hùng mạnh sẽ thống trị thế giới vì “Văn Phòng Của Thế Giới” Ấn Độ sẽ liên kết với “Công Xưởng Của Thế Giới” Trung Quốc (China + India = Chindia) hình thành một thực thể thị trường khổng lồ với tổng dân số của hai quốc gia đông dân nhất thế giới này lên đến nhiều tỷ người, thì tôi lại viết bài tiểu luận nộp giáo sư Mỹ để đã phá cái phát kiến điên rồ ấy (đồng thời tóm tắt qua bài “People Say Chindia, I say Vietnam” trên Yahoo!360), cho rằng nó sẽ không bao giờ hình thành, với những viện dẫn không thể hùng biện hơn về các yếu tố lịch sử, chủng tộc, văn hóa-xã hội, và tầm vóc tư duy, v.v., tất cả sẽ khiến cái thực thể mang tên Chindia chỉ có thể xuất hiện 30 năm sau Ngày Tận Thế. Tất nhiên, cho đến nay, Chindia vẫn còn nằm yên trên trang giấy trong những tác phẩm đã từng được bán chạy của những nhà trí thức tư bản của những học viện kinh tế luôn lừng danh kim cổ.

Tương tự, khi toàn bộ hệ thống truyền thông đại chúng ở Việt Nam lên cơn sốt với thương hiệu quốc gia “Nhà Bếp Của Thế Giới” từ ngay sau buổi thuyết trình ngày 22/8/2007 của Philip Kotler, với từ Phở được lập đi lập lại tràn ngập trong các bài viết và các buổi phỏng vấn đến độ giở trang báo đã ngữi thấy mùi Phở và ngay cả tivi cũng toát ra mùi Phở, thì tôi khẳng định trên Yahoo!360 rằng đó không bao giờ là nội hàm trong lời nói của Kotler (tôi biết rất rõ nhờ tôi có tham dự buổi thuyết trình của Kotler và nhờ tôi … không dùng headset nghe nội dung dịch thuật tiếng Việt), rằng không bao giờ đó là danh xưng của Việt Nam, và rằng Phở chỉ là món ăn tầm thường trong danh mục ẩm thực quốc tế. Tất nhiên, cho đến nay, “Nhà Bếp Của Thế Giới” chẳng là của Việt Nam, Phở chẳng là kiệt tác ẩm thực của Việt Nam, và cả “Nhà Bếp Của Thế Giới” cùng Phở đã mất tích trên bề mặt và bề trong và cả bề sau hay bề trên cùng bề dưới của bất kỳ phương tiện truyền thông đại chúng nào kể từ đầu năm 2009.

Năm 2010 khi nghe sự hình thành ACFTA, tôi đã tiếc sao mình chẳng thể làm gì để ra tay can ngăn sự ký kết dại dột của ASEAN với Trung Quốc. Khối ASEAN với mười quốc gia gồm Brunei, Cambodia, Indonesia, Laos, Malaysia, Myanmar, Philippines, Singapore, Thailand, và Việt Nam, đã kỳ vọng sai lầm rằng việc ký kết với Trung Quốc sẽ hình thành nên một khối tự do mậu dịch kỳ vĩ lớn hàng thứ ba thế giới, một khu vực tự do thương mại đông dân nhất hành tinh, và cũng là một vùng tự do thương mại hàng đầu của thế giới các quốc gia đang phát triển. Đó là sự vụng tính Lose-Win hơn là một kế sách Win-Lose nghiêm túc, khôn ngoan, nhất là trên thực tế không bao giờ tồn tại bất kỳ tình thế thực chất nào mang tính Win-Win. Đó là việc rước voi về dày mã tổ chứ nào phải mình được cùng ngự cưỡi lưng voi. Tôi đành tắc lưỡi nói với các cộng sự thân tín rằng ACFTA chỉ là một thực thể trên giấy để trang trí cho một bức tường chứ không bao giờ có giá trị trong đời sống thật, và Khối ASEAN hỡi hãy chống mắt mà xem mình Lose toàn diện ra sao và Trung Quốc Win tuyệt đối thế nào! Thiết tưởng không cần luận giải gì thêm vì Phở có giá hơn ACFTA nhiều nên nếu giải thích vì sao ACFTA sẽ thất bại, hóa ra tôi ban cho ACFTA cái diễm phúc được ngang hàng với món Phở hay sao? Và tất nhiên, cho đến nay, ACFTA cũng chẳng là cái thực thể kinh tế kinh khủng kinh hồn kinh nhỉ kinh thiên động địa gì cả, và trang web của nó cũng chỉ cập nhật các thông tin kinh tế bình thường của các nước trong khu vực y hệt như những gì lẽ ra đã xảy ra y hệt như thế mà không cần có cái ACFTA, như bằng chứng rõ nét nhất là  ACFTA bặt vô âm tín trên bề mặt và bề trong và cả bề sau hay bề trên cùng bề dưới của bất kỳ phương tiện truyền thông đại chúng nào ở Việt Nam kể từ đầu năm 2011.

Giá như trước đây tôi chịu khó theo đuổi chương trình tiến sĩ thì ắt những phân tích mang tính tiên đoán về số phận của ACFTA ngay từ 2010 đã có thể là nội dung bài luận án của tôi để các giáo sư Mỹ lại thêm phen sửng sốt, tâm phục khẩu phục, và ngữa mặt lên trời mà than rằng: “Hỡi ôi, cái sở học của Nước Mỹ thân yêu của ta nay đã đổ hết cả về Việt Nam Quốc rồi!”

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

HHP Poem (1)

Nguyễn Thiện Nhân

                    Dụng Nhân Sai Lầm & Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

10-6-2016

NTNNTN1

A) Tôi Và Ông Nguyễn Thiện Nhân

Ông Nguyễn Thiện Nhân là một thí dụ điển hình về vấn nạn dụng nhân tại Việt Nam.

Trong tiểu sử của Ông công bố chính thức trên website của Quốc Hội Việt Nam, Ông có thời gian làm nghiên cứu sinh tại Đại Học Kỹ Thuật Magdeburg ở Cộng Hòa Dân Chủ Đức. Tuy nhiên, sự thật lại không là như vậy.

Trong thời gian công tác ở Văn phòng Đại diện Công ty CIMMCO International (vốn là bộ phận xuất khẩu-nhập khẩu-dự án kỹ nghệ ngoài nước của CIMMCO Limited trực thuộc tập đoàn công-kỹ-thương-du Birla lừng danh của Ấn Độ và Khối Liên Hiệp Anh), tôi thường đến Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh để làm việc với Phó Chủ Tịch Nguyễn Văn Huấn (Anh Ba Huấn) và Chánh Văn Phòng Nguyễn Hậu (Anh Sáu Hậu). Trong một lần thực hiện một gói GOI Credit (viện trợ của Chính phủ Ấn Độ – Government of India), theo ý của Chủ tịch D.K. Goyal tôi lập kế hoạch đưa  Giám Đốc Amit Kumar Saxena đến gặp một lãnh đạo Sở, và thư ký của tôi đã phone liên lạc với một công chức ở Sở ấy để lên lịch cuộc hẹn. Vị công chức giúp thu xếp cuộc gặp ấy là Nguyễn Thiện Nhân.

Một thời gian sau, khi làm giám đốc điều hành cho Cao Đẳng Doanh Thương Hoa Kỳ 100% vốn nước ngoài của Mỹ (Bang California), trở thành hội viên của Phòng Thương Mại Mỹ AmCham ở Thành phố Hồ Chí Minh, tôi được mời tham dự một sự kiện do AmCham tổ chức ở Khách Sạn Caravelle. Tại buổi gặp với một trăm doanh nhân các công ty Mỹ này, viên chức Mỹ đứng đầu AmCham đã giới thiệu Ông Nguyễn Thiện Nhân với mọi người. Ông đã nói về Ông Nguyễn Thiện Nhân như một ngôi sao học thành tài từ Mỹ về trở thành lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh, và khiến mọi người cười ầm lên khi nói “Ngài Nhân đây có bằng cấp tiến sĩ về một cái ngành gọi là Cybernetics mà tôi chẳng hiểu nó là về cái mô tê gì sất.” Ông Nguyễn Thiện Nhân sau đó đã phát biểu bằng tiếng Anh với cử tọa, trước khi mọi người dùng tiệc trưa.

Như vậy, Ông Nguyễn Thiện Nhân là Tiến sĩ Cybernetics của Đại Học Kỹ Thuật Magdeburg ở Đông Đức chứ không phải là “nghiên cứu sinh” như chi tiết lý lịch trên web. Không rõ vì sao có sự dấu giếm này về học vị tiến sĩ của Ông, khiến có sự hồ nghi rằng Ông đã không có bất kỳ công trình nghiên cứu nào sau đó để thực hành xây dựng kỹ thuật tiên tiến cho đất nước, phát triển ngành Cybernetics tại Việt Nam, làm Ông trở thành người Việt Nam duy nhất biết thế nào là Cybernetics.

B) Cybernetics Kỹ Thuật Điều Khiển Học

Cybernetics là ngành Kỹ Thuật Điều Khiển Học. Đây là ngành được ứng dụng bởi quân đội Hoa Kỳ để chế tạo các vũ khí mà người ta ngày nay vẫn lầm tưởng chỉ là hư cấu do chưa thấy xuất hiện ngoài đời mà chỉ có thể thấy được trên các phim viễn tưởng hoành tráng kiểu Star Wars – Chiến Tranh Giữa Các Vì Sao, hoặc gần đây nhất là những phim khoa học giả tưởng vĩ đại kiểu Avatar. Từ thực tế đã chế tạo xe bốn chân sử dụng trong quân đội Hoa Kỳ như các dòng CAM (cybernetic anthropomorphous machine của công ty General Electric) có chiến sĩ “lái” (cổ xe to có 4 chân) nếu để tấn công,

NTN0

hoặc không người lái (to như một chú ngựa) nếu để tiếp liệu vũ khí đạn dược quân trang quân dụng ra chiến trường:

NTN3

đến những thăng hoa lấn vào tất cả các thiết kế dữ dội của phim ảnh Hollywood như những thứ vũ khí tấn công của tương lai với một chiến binh sử dụng không phải xe tăng mà là robot tăng cử động chính xác theo từng cử động tay (để sử dụng hỏa lực trên hai tay của robot) và chân (để đi, bò, chạy) của chiến binh bên trong “buồng điều khiển” tức “cabin”, người ta đều thấy hiện thực và tương lai của Cybernetics

NTN4NTN5NTN6

khiến từ chiếc CAM thành phẩm của thực tế người ta đã thiết kế ra mô hình các “chiến xa” hai chân, bốn chân, hay sáu chân mang tên AT-AT (Thiết Giáp Địa Hình), AT-ST (Trinh Sát Địa Hình), AT-DP (Phòng Thủ Địa Hình), AT-TE (Tiếp Viện Chiến Lược Địa Hình), AT-PT (Chuyển Quân Địa Hình), AT-AA (Phòng Không Địa Hình), AT-TR (Tấn Công Địa Hình), AT-XT (Thám Sát Địa Hình), AT-OT, AT-RT, v.v., mà chắc chắn sẽ tiến từ viễn tưởng sang thực tế như đã luôn xảy ra trước đó với tiềm thủy đỉnh, phi cơ, phi thuyền, hỏa tiển hành trình, và “drone” sát thủ bay không người lái, v.v., để phục vụ chiến tranh.

C) Dụng Nhân Sai Lầm

Thế mà thay vì Việt Nam có một nhà vũ khí học Nguyễn Thiện Nhân hoặc một giáo sư giảng dạy khai sinh ra ngành điều khiển kỹ thuật học Cybernetics lợi nhuận hàng triệu tỷ USD cho Việt Nam chỉ mới tính cho mỗi việc chế tạo thiết bị phục vụ người khuyết tật chi vận động trên toàn thế giới, người ta lại thấy con đường bình thường cực kỳ tầm thường mang tính cố tật cố hữu của cách “dụng nhân” của Việt Nam: hễ có bằng cấp thạc sĩ hay tiến sĩ là được bố trí làm…lãnh đạo, dù là lãnh đạo quản lý trường đại học hay lãnh đạo quản lý trái ngành. Đây là lý do mang tính vấn nạn khiến Việt Nam

(a) thiếu chuyên gia công kỹ nghệ bậc cao,

(b) tạo tâm lý phổ biến nhanh lan tỏa rộng của thói hám hư danh thuần túy từ chương: học để “làm lớn”, để “sung sướng”, để “không làm gì cả”,

(c) học thạc sĩ hay tiến sĩ không để theo đuổi con đường nghiên cứu mà cũng chỉ để “làm lớn”, để “sung sướng”, để “không làm gì cả”,

(d) khiến chất lượng giáo dục đại học ngày càng xuống cấp vì các tiến sĩ lo giữ ghế quản lý và dành thời gian đi phát biểu ở các hội nghị,

(e) các tiến sĩ làm nhà tư vấn đẳng cấp quốc gia chỉ có thể cho ra các phát biểu sâu sắc phục vụ cho các bản tin báo chí hay phát hình chứ không có giá trị thực tiễn dựng xây phát triển công nghiệp hóa và hiện đại hóa đất nước, và nghiêm trọng nhất là

(f) giáo sư tiến sĩ ngồi sai ghế.

Ông Nguyễn Thiện Nhân là thí dụ điển hình của sáu số chữ cái trên.

Vấn nạn lớn nhất ở đây còn là vì sao bao tiền bạc và cơ hội học tập chuyên ngành lại đổ dồn cho cá nhân một cán bộ, mà ở đây điển hình là Ông Nguyễn Thiện Nhân được ban cho các học bổng (dù cho sự tài trợ là của Đảng hay của nước ngoài) đi học tiến sĩ kỹ thuật điều khiển học hiện đại Cybernetics ở Đông Đức, học Kinh Tế Thị Trường tại Tây Đức, học Thạc sĩ Quản Lý Cộng Đồng ở Hoa Kỳ, học Thẩm Định Dự Án Đầu Tư ở Mỹ, thay vì dành cho 4 cán bộ khác nhau để Việt Nam có được một kỹ sư Cybernetics ra hồn, một chuyên gia kinh tế thị trường ra ngô, môt chuyên viên quản lý cộng đồng ra khoai, một nhà thẩm định dự án ra trò. 4 cơ may cho 4 ngành học khác nhau đã dồn về duy chỉ Ông Nguyễn Thiện Nhân chỉ để ông lên làm Ủy Viên Trung Ương Đảng, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục & Đào Tạo, Phó Thủ Tướng. Đây là sự sai lầm nghiêm trọng trong đào tạo nhân sự và sử dụng nhân sự để rồi nhân sự tiếp tục đi lên, khoa học kỹ thuật cùng học thuật hàn lâm nước nhà thì tiếp tục đi xuống, và Đảng liên tục bị bể kế hoạch thời gian đối với “hiện đại hóa, công nghiệp hóa” đất nước.

Dưới thời Ông Nguyễn Thiện Nhân làm Bộ Trưởng Giáo Dục, các trường đại học mọc lên hơn nấm, khiến di họa cho đến tận ngày nay khi gần nửa ngàn trường đại học khó tuyển được sinh viên đến độ Bộ Giáo Dục phải cứu nguy bằng cách bỏ hầu hết các kỳ thi ở trung học và đại học để trường nào cũng có được người đi học, khiến số lượng cử nhân mà người ta ban tặng cho danh xưng “trí thức trẻ” gia tăng trong bảng thống kê không có việc làm “phù hợp” hoặc không có việc làm. Ông Nguyễn Thiện Nhân lẽ ra đã không nên được giao cho trọng trách Bộ Trưởng Giáo Dục và Đào Tạo.

Dưới thời Ông Nguyễn Thiện Nhân làm Phó Thủ Tướng, mọi sự dưới quyền giám quản của Ông cũng không có gì để lưu danh hậu thế, để rồi Ông trở thành Chủ tịch của Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam cho đến tận ngày nay.

D) Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam

Điều cần đặc biệt quan tâm ở đây là: sức mạnh của Đảng Cộng Sản Việt Nam được duy trì nhờ vào ba thế lực quan trọng của (a) các lực lượng vũ trang, (b) Tổng Liên Đoàn Lao Động, và (c) Mặt Trận Tổ Quốc.

Nếu như các lực lượng vũ trang vẫn luôn là thế lực hùng mạnh của Đảng, thì hai phần còn lại đã, đang, và sẽ có những vấn đề nan giải như sau:

1) Tổng Liên Đoàn Lao Động:

Đây là một tổ chức mang tính chính trị đặc biệt quan trong trong hệ tư tưởng chính trị Cộng sản Mác-xít Lê-nin-nít vốn xem trọng lực lượng lao động nói chung và công nhân nói riêng. Tuy nhiên, vấn nạn ở đây là (a) giới lãnh đạo Tổng Liên Đoàn hầu như chẳng ai xuất thân hay đang thuộc tầng lớp công nhân lao động để danh chính ngôn thuận là thế lực bảo vệ quyền lợi giai cấp công nhân lao động toàn quốc; và (b) với quy trình hội nhập toàn cầu, tham gia các hiệp định khổng lồ, trong đó có những hiệp định mới nhất và to nhất như Hiệp Định Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương TPP cùng Hiệp Định Đối Tác Thương Mại Việt Nam – EU, v.v., thì tất cả các doanh nghiệp ở Việt Nam đều phải có quyền tự do thành lập tổ chức công đoàn riêng, khiến lung lay vị thế của Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam, đặt Tổng Liên Đoàn từ vị trí độc tôn độc quyền xuống vị trí phải cạnh tranh ngang bằng bình đẳng lành mạnh với các tổ chức công đoàn khác của vô số doanh nghiệp trong và ngoài nước hoạt động tại Việt Nam. Vấn đề này có nghĩa là Tổng Liên Đoàn phải hóa thân thành một thực thể đem lợi ích thực tế đến người lao động để thu hút người lao động xin vào hoặc muốn tiếp tục tồn tại dưới sự đùm bọc bảo vệ chở che của Tổng Liên Đoàn; tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với sự thật rằng sẽ có một bộ phận hoặc nhỏ hoặc lớn trong tầng lớp lao động sẽ hoạt động tại những công đoàn khác, tại nơi họ làm việc, công tác.

2) Mặt Trận Tổ Quốc:

Đây là một tổ chức cực kỳ quan trọng, vì rằng nếu lực lượng vũ trang là những chiến sĩ chuyên nghiệp đặc thù và tổng liên đoàn lao động quy tụ toàn bộ lực lượng công nhân lao động của chế độ, thì Mặt Trận Tổ Quốc quy tụ toàn bộ dân chúng còn lại dưới ngọn cờ xã hội chủ nghĩa. Với những chức năng đã được luật hóa, cộng với những thách thức khủng khiếp của thời đại, thời cuộc, thời gian, và thời thế, vai trò của Mặt Trận Tổ Quốc và lãnh đạo Mặt Trận Tổ Quốc càng trở nên cực kỳ nặng nề, cực kỳ đa dạng, cực kỳ cấp bách, cực kỳ quan trọng, cực kỳ quyết định. Lãnh đạo Mặt Trận, do đó, phải là những người mạnh mẽ, trí tuệ, uy tín, tài năng, có tầm nhìn thấu thị chiến lược được thể hiện cụ thể qua sự “biết lo trước cái lo của người dân”, những yêu cầu mà Ông Nguyễn Thiện Nhân không thể nào đáp ứng đủ đầy.

Trước tình hình mới và nhiều thách thức, Mặt Trận Tổ Quốc dường như biến mất tăm mỗi khi có tụ tập khiếu kiện bức xúc đông người, cứ như phó mặc cho ai khác phải chịu trách nhiệm, chứ hoàn toàn không thể hiện chức năng dân vận, và biến việc gần gũi với nhân dân bị đơn giản hóa thành công đoạn thu thập ý kiến của cử tri để đúc kết chờ đến kỳ họp Quốc hội bảo đảm vị Chủ tịch Mặt trận có nhiều chi tiết để báo cáo, trong khi bất kỳ người dân – cử tri – nào cũng có thể nêu ý kiến bằng thư bưu chính, bằng thư điện tử, bằng phát biểu tại các buổi tiếp xúc cử tri, hay qua báo chí và ở tất cả các phòng tiếp dân của tất cả các cơ quan hành chính các cấp, v.v., chứ không buộc phải gởi đến Mặt Trận để Mặt Trận mỗi năm chuyển tổng kết ra Quốc hội hai lần.

Mặt trận chỉ xuất hiện rầm rộ mỗi năm năm một lần vào dịp bầu cử toàn quốc.

Thậm chí có vị lãnh đạo Mặt trận của Thành phố Hồ Chí Minh lúc đương nhiệm thì chẳng ai biết đến, khi về hưu thì đột nhiên phát hành những bức tâm thư “viết trên giường bệnh” chống đối chế độ.

Dưới đây là một bài viết về Ông Nguyễn Thiện Nhân tôi đã đăng trên Emotino năm 2010 tức trước khi tôi trở thành nghị sĩ Quốc hội khóa XIII (2011-2016); xin đăng lại để chứng minh tầm lãnh đạo của Ông:

E) Bài Viết Năm 2010: 

Người Việt Lại Phải Ưu Tiên — Tiếc Cho Ý Kiến Chỉ Đạo Của Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân

Hoàng Hữu Phước, MIB

01-10-2010

Trong bài viết Kinh Tế Việt Nam Cần Thay Đổi Khẩu Hiệu Yêu Nước đăng trên báo Sài Gòn Tiếp Thị (số 105 ra ngày 10-9-2008) và trên Emotino (ngày 11-9-2008), tôi có tư vấn, đặt vấn đề nhất thiết phải thay đổi tư duy phản toàn cầu hóa kiểu “Dùng Hàng Việt Nam Là Yêu Nước” thành “Sản Xuất Hàng Hóa Chất Lượng Cao Là Yêu Nước”, “Người Việt Nam Ưu Tiên Dùng Hàng Cao Cấp Của Việt Nam” và “Doanh Nghiệp Việt Nam Là Doanh Nghiệp Chỉ Của Chất Lượng Cao”, khơi mào cho những góp ý sôi nổi trên báo chí, dẫn đến sự thay đổi sâu sắc tận gốc rễ tư duy lối mòn phi l‎ý, hình thành nỗ lực tuyệt vời của các cơ quan nhà nước khi cho ra khẩu hiệu mới “Người Việt Nam Ưu Tiên Dùng Hàng Việt Nam” dựa trên câu đề xuất của tôi nhưng lại né tránh nội dung khó khăn hơn và cực kỳ tế nhị của sản xuất hàng hóa “cao cấp” tức … “chất lượng cao”. Người dân được mặc nhiên cho rằng đã hiểu là ưu tiên dùng hàng Việt nếu thấy chất lượng tốt. Song, vấn đề đáng tiếc gần đây lại là từ ý kiến thiếu cẩn trọng của Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân khi chỉ đạo Bộ Y tế chủ trì triển khai cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng thuốc Việt Nam”, đề xuất với Chính phủ các biện pháp để khuyến khích sử dụng thuốc sản xuất trong nước có chất lượng tốt, giá thành hợp lý.

Ở đây không bàn đến chuyện “chất lượng tốt” (vì lẽ nào mấy chục năm nay thuốc tân dược và đông dược do Việt Nam sản xuất không có “chất lượng tốt”?) và “giá thành hợp l‎ý” (vì lẽ nào các nhà thuốc – đa số là quốc doanh – lại trong nhiều chục năm qua bán giá trên trời làm giàu trên sinh mạng, sức khỏe, và cơ cực của nhân dân?), mà ở chính khẩu hiệu “Người Việt Nam ưu tiên dùng thuốc Việt Nam”, vì rằng phải chăng nếu tình hình kinh doanh thuộc lĩnh vực của một vài Bộ nào khác gặp khó khăn lại sẽ có các cuộc vận động tương tự, chẳng hạn  “Người Việt Nam ưu tiên mang giầy Việt Nam”, “Người Việt Nam ưu tiên ăn thịt Việt Nam”, “Người Việt Nam ưu tiên uống bia Việt Nam”? Chỉ một khẩu hiệu duy nhất của “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” là đã quá đầy đủ để có thể áp dụng đúng cho tất cả các sinh hoạt sản xuất và tiêu dùng trong nước và ngoài nước (các cơ quan ngoại giao Việt Nam ở nước ngoài), mà không cần phải chế biến kiểu customization sử dụng riêng cho ngành Y Tế hay lan tỏa sang các ngành nào khác mỗi khi có vướng mắc khó khăn. Đó là chưa kể có rất nhiều nhà sản xuất thuốc nước ngoài trực tiếp sản xuất tại Việt Nam, và “hàng hóa” do họ sản xuất cũng phải được xem là “thuốc Việt Nam”. Lời kêu gọi dễ gây ra hiểu sai trong nhân dân (thí dụ mua thuốc paracetamol của xí nghiệp dược Việt Nam chứ không nên mua paracetamol của xí nghiệp dược nước ngoài sản xuất tại Việt Nam) hoặc phản kháng từ các xí nghiệp dược 100% vốn đầu tư nước ngoài đang sản xuất tại Việt Nam (rằng Chính phủ Việt Nam phân biệt đối xử với nhà đầu tư nước ngoài, lấn cấn việc áp đặt và khống chế giá thành, dẫn đến tiềm tàng vi phạm các cam kết WTO). Ngoài ra, khi chuẩn GMP tức Good Manufacturing Practice và GLP tức Good Laboratory Practice là các chuẩn hàng đầu áp dụng cho sản xuất dược phẩm trên toàn thế giới, thì không thể “vận động” người dân sử dụng thuốc của bất kỳ nhà sản xuất nào của Việt Nam không đạt GMP và GLP.

Như tôi đã nói từ năm 2008: “Sản Xuất Hàng Hóa Chất Lượng Cao Là Yêu Nước”, và đây lẽ ra đã nên là kim chỉ nam thích hợp cho thời đại mới của Việt Nam, vì rằng kêu gọi Bộ Y Tế đề xuất với Chính phủ các biện pháp để khuyến khích sử dụng thuốc sản xuất trong nước có chất lượng tốt thì bản chất vấn đề cũng là “sản xuất chất lượng tốt” mà thôi, có khi còn làm chậm hơn quá trình hoàn thiện. Một khi “Sản Xuất Hàng Hóa Chất Lượng Cao Là Yêu Nước” là mệnh lệnh từ Đảng và Chính Phủ, toàn bộ hệ thống sản xuất hàng hóa và dịch vụ sẽ tự thân vận động răm rắp nhanh chóng đáp ứng, thay vì ẩn nấp an toàn sau tấm lá chắn vững chải mang dòng chữ “vận động người tiêu dùng” do Nhà Nước ban cho để cứu nguy, giúp doanh nghiệp thoải mái đá quả bóng trách nhiệm về người tiêu dùng, để rồi sau cừng chục năm nữa sẽ phải chứng kiến toàn bộ hàng hóa của ngành công nghiệp bán lẻ ở Việt Nam sẽ tràn ngập hàng hóa của ngoại bang.

Nên luôn đặt danh dự Việt Nam lên trên hết nhưng có kèm các điều không thể tách rời là (1) có nhận thức đầy đủ rằng nhóm chống Cộng đông đúc lúc nhúc nhiều vô kể luôn rình rập không một giây phút nghĩ ngơi để chờ các sơ xuất trong hành vi, hành động, và các lời nói thiếu cẩn trọng của lãnh đạo Việt Nam để tận dụng công kích, và (2) có định hướng chiến lược sớm vinh danh cho ngành kỹ nghệ mà lãnh đạo nuốn nói đến. Bộ Y Tế thay vì được chỉ đạo “chủ trì triển khai vận động”, nên được yêu cầu có những hành động thiết thực, kiên quyết, thẳng tay trừng trị bất kỳ quan chức nào đã tiếp tay gây ra sự cố “Tamiflu” đầy xấu hổ, phương hại đến danh dự và uy tín ngành Y Tế Việt Nam, chứ không phải tránh né rồi đùn đẩy các báo cáo lên bàn làm việc của Thủ Tướng, rồi được tạo thời cơ bận rộn với công việc mới và đầy tốn kém của “chủ trì triển khai cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng thuốc Việt Nam”, đề xuất với Chính phủ các biện pháp để khuyến khích sử dụng thuốc sản xuất trong nước có chất lượng tốt, giá thành hợp lý” .

Nhiều Việt Kiều khi rời Việt Nam sau chuyến thăm nhà luôn có đầy ắp trong hành l‎ý thuốc đông dược và tân dược do Việt Nam sản xuất vì giá rẻ và chất lượng tốt – nhân viên hải quan sân bay làm chứng dễ dàng sự thật này. Người dân các tỉnh đổ xô đến các hội chợ tìm mua thuốc đông dược và tân dược do Việt Nam sản xuất vì chất lượng đã tốt và giá thành đã thực sự hợp lý – phóng viên báo đài làm chứng dễ dàng sự thật này. Chỉ đạo mở ra một cuộc vận động về thuốc như thế chỉ làm Bộ Y Tế tốn thời gian và công sức nhân lực một cách vô ích còn ngân sách quốc gia bị ngốn mòn do trang trải chi phí luôn luôn khổng lồ cho bất kỳ một cuộc “vận động” nào.

Tiết kiệm xem ra đã không còn là quốc sách khi cứ phải liên tục tổ chức các cuộc vận động – dù không phải cuộc vận động nào cũng vô nghĩa –  với phí tổn vài chục tỷ đồng Việt Nam cho mỗi cuộc vận động như thế. Tiết kiệm sẽ là quốc sách hữu hiệu khi thay thế các cuộc vận động bằng luật pháp chặt chẽ, quy định chặt chẽ, giám sát chặt chẽ, chế tài chặt chẽ, và công nhận giá trị thực tiễn không thể chối cãi của những khẩu hiệu có tầm nhìn xa và cao. Công nhận giá trị của slogan “Sản Xuất Hàng Hóa Chất Lượng Cao Là Yêu Nước” chính là hành động tiết kiệm vô cùng dũng cảm.

Ngoài ra, chất xám cũng là thứ tài nguyên, tài sản cần được tiết kiệm. Không thể phí phạm chất xám để cố đẻ ra “biện pháp khuyến khích sử dụng thuốc sản xuất trong nước có chất lượng tốt, giá thành hợp lý”, thay vì dùng chất xám để tạo ra thuốc mới hữu hiệu cho những chứng bịnh còn là nan y trên thế giới. Việt Nam không bao giờ rớ tay được đến giải Nobel Y Học nếu cấp lãnh đạo lại nhận biết không đúng về thực tế của “chất lượng và giá thành” của chính dược phẩm do quốc gia mình chế tạo để rồi chỉ có thể có một tầm nhìn hạn hẹp lẩn quanh lẩn quẩn ở nội dung chiến thuật tìm kiếm “biện pháp để khuyến khích sử dụng thuốc sản xuất trong nước” có thể gây nhiều tranh cãi. Chỉ cần chế được thuốc hữu hiệu thay thế cho Avandamet Avandryl mà nhà sản xuất GlaxoSmithKline của Mỹ đang phải thu hồi do chứa chất cực độc Rosiglitazone (gây trụy tim mạch, mù lòa, đột quỵ, tử vong) và đang đối mặt với các vụ kiện trên toàn cầu, thì dù giá thành có ở ngất ngưởng “bất hợp lý” trên trời thì Việt Nam vẫn không đáp ứng đủ nhu cầu tìm mua cho bằng được của bịnh nhân Việt Nam và thế giới. Một đầu tư nhiều triệu USD cho chuẩn chất lượng sản xuất (chuẩn GMP/GLP) của mỗi xưởng dược và nhiều triệu USD khác cho một nghiên cứu sản xuất một biệt dược hữu hiệu không phải là chuyện đùa để nói về “giá hợp l‎ý” vì rằng trong ngôn từ tiếng Việt khi nói đến “giá cả hợp lý” người ta muốn ám chỉ duy có “giá rẻ” mà thôi. Giá rẻ phải chăng do sẽ có trợ giá từ Nhà Nước như một công khai vi phạm hiển nhiên các cam kết WTO? Thuốc nào phải đâu chỉ gồm hai loại trị nhức đầu và cầm tiêu chảy? Thêm vào đó, bịnh nhân người Việt mua thuốc theo toa bác sĩ, nên cái chính là ngay từ trường Đại Học Y Dược người ta nên dạy cho sinh viên biết về các hiệu thuốc nào đang được sản xuất trong nước để khi tốt nghiệp hành nghề họ kê toa thích hợp, vì dường như đa số họ chỉ có lỗi thiếu thông tin của nhà trường chứ không phải muốn kê toa thuốc ngoại để nhận hoa hồng tiêu cực làm giàu trên sinh mạng và từ túi tiền của bịnh nhân, vì họ mặc nhiên là các vị giỏi giang có tâm thiện từ bi bác ái và có lòng yêu nước – vừa hồng vừa chuyên theo chuẩn sản phẩm giáo dục của ta.

Một cơ sở sản xuất lại không biết hai yếu tố lõi trong cạnh tranh của chất lượng cao và giá thành hợp l‎ý thì e rằng do không được quản lý bởi một ban giám đốc có năng lực đủ và đúng. Một Bộ không biết các đơn vị sản xuất trực thuộc không đang sản xuất với hai yếu tố lõi ấy phải chờ cấp lãnh đạo Chính phủ yêu cầu thì e rằng Bộ ấy không được quản lý bởi những chức sắc có năng lực đủ và đúng về lãnh đạo lẫn chuyên môn. Và đặc biệt là một Bộ phải trực tiếp làm thay cho doanh nghiệp cái đại sự “chủ trì triển khai cuộc vận động Người Việt Nam ưu tiên dùng thuốc Việt Nam, đề xuất với Chính phủ các biện pháp để khuyến khích sử dụng thuốc sản xuất trong nước có chất lượng tốt, giá thành hợp lý thì e rằng Bộ ấy không thể có đủ uy tín khi ngồi chung bàn đàm phán với các “đồng cấp” nước ngoài.

Người Nhật yêu nước.

Người Mỹ yêu nước.

Người Đức yêu nước.

Người Hàn yêu nước.

Họ sản xuất hàng hóa chất lượng cao.

Người Việt cần thuốc Việt chất lượng cao, chữa được bịnh, an toàn cao khi sử dụng, được giới y dược thế giới công nhận tính hiệu quả. Người Việt hiểu rõ về “tiền nào của đó”, và vì thế không xem “giá cả hợp lý” của dược phẩm là điều tiên quyết để cần Bộ Y Tế phải bỏ công sức điều nghiên.

Phải chăng giá sữa đã được quản lý “hợp lý” để đang là “giá cả hợp lý” ?

Sao Nhà Nước vẫn cho phép nhà sản xuất Việt được quyền e thẹn đỏ bừng đôi gò má với hai từ “yêu nước”?

“Sản Xuất Hàng Hóa Chất Lượng Cao Là Yêu Nước”.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

F) Giải Cứu Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam

Vì vậy, Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam nhất thiết phải (a) hiểu rõ trách nhiệm của Mặt Trận trong hoàn cảnh mới đặc thù của Việt Nam và (b) có vị chủ tịch mới để thay thế Ông Nguyễn Thiện Nhân là người chưa hề có chút công trạng cụ thể nào trong thực tiễn quản lý nhà nước của mình.

Bà Trương Thị Mai nên là tân Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Ngoài Bà Trương Thị Mai, Việt Nam không có bất kỳ ai đủ tầm, đủ tâm, đủ lực, đủ thần uy bằng Bà Trương Thị Mai để nắm quyền đưa một tổ chức đã có quá khứ vĩ đại như Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam quay trở lại vị thế đáng tự hào như ban đầu của nó.

Đừng để một thế lực từng hùng mạnh vốn đã là chủ thể của đại cuộc giải phóng miền Nam nay chỉ còn là một tổ chức chỉ có hư danh mà người dân chỉ biết đến mỗi năm năm một lần qua cuộc bầu cử quốc gia – mà thậm chí ngay cả cuộc bầu cử Quốc hội và Hội đồng Nhân dân các câp nhiệm kỳ 2016-2021 này cũng không tổ chức ra hồn, không giám sát ra ngô, cho ra kết quả luộm thuộm chẳng ra khoai, và để lại vết nhơ chẳng ra thể thống gì cả của các sai sót và vi phạm pháp luật bầu cử sau ngần ấy thập kỷ tồn tại của mình.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nghi-sĩ Đương-nhiệm Quốc-Hội Khóa XIII Nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam

Tham khảo:

Tôi và Lê Hiếu Đằng của Mặt Trận Tổ Quốc Thành phố Hồ Chí Minh  (bài đăng ngày 29-8-2013)

Phim tài liệu về “Xe Đi” của hãng GE Hoa Kỳ thử nghiệm năm 1965: https://www.youtube.com/watch?v=coNO9FpDb6E

Áo Phao

Hoàng Hữu Phước, MIB

06-6-2016

AAA (1)

Vào cuối những năm 1970 của thế kỷ trước, khi đang rảo bước trên đường Phạm Ngũ Lão, Quận 1, tôi bắt gặp hai người đi chân đất gồm một bà cụ đầu chít khăn mỏ quạ, gầy gò ốm yếu, dáng người đã thấp lại thêm khòm lưng ắt vì tuổi tác, răng nhuộm đen, tay dắt cháu gái cũng bé nhỏ ắt lên 6 tuổi. Bé gái đã cất tiếng thơ ngây vừa trỏ tay vào mấy dãy nhà cao tầng vừa hỏi: “ Bà ơi, nhà cao thế, sao người ta trèo lên trên ấy được?” Có lẽ hai bà cháu ở miền quê Bắc Bộ vào Thành phố Hồ Chí Minh tìm đến chỗ đóng quân của mấy anh bộ đội người nhà chăng, và cả đời chưa bao giờ nhìn thấy nhà cao tầng cũng như chẳng thể tưởng tượng được cách mà những người ngụ cư bên trong ấy lên được các tầng cao để tỳ người vào lan can nhìn xuống những người dân quê đang dọc đường gió bụi.

AAA (3)

Vào đầu những năm 1990 của thế kỷ trước, bất kỳ đi đâu bằng xe máy, tôi đều đội mũ bảo hiểm và trở thành hiện tượng quái lạ đến nỗi mỗi khi dừng lại ở đèn đỏ, người ở hai bên xe tôi đều hỏi câu tương tự như “Anh đội cái đó chi vậy?” hoặc “Nặng thế không mõi cổ à?” hoặc “Hầm hơi khó thở thế sao lại mang cái của nợ ấy vậy?” Có lẽ những nam thanh nữ tú ấy (a) ở các miền quê Nam Bộ mới đổ bộ vào Thành phố Hồ Chí Minh nên không biết là đối với tất cả các chàng trai thực sự có nam tính đều mê được đội các mũ bảo hiểm như các chiến sĩ cảnh sát công lộ chạy mô tô Harley của chế độ Sài Gòn, hoặc (b) ở thời hiện đại chỉ có ở Việt Nam đó là vừa thần phục Âu Mỹ hiện đại văn minh vừa chẳng biết các quy định Mỹ Âu văn minh hiện đại nghiêm ngặt ra sao đối với bất kỳ ai sử dụng xe đạp, xe máy, ô tô trên đường phố.

Vào đầu những năm 2000 của thế kỷ này, mỗi khi đi đâu một mình bằng ô tô dù đó là taxi Mailinh (thanh toán bằng thẻ) hay là xe cơ quan, tôi đều ngồi băng ghế trên, bên cạnh tài xế, và đóng cửa xong là tôi lần tìm dây đai bảo hiểm để cài. Tài xế nào dù của xe taxi hay của công ty tôi cũng đều nói ngay với tôi rằng “Sếp ơi, chỉ có quy định là em lái xe thì phải cột cái của nợ này nên sếp khỏi cần đeo đai”.  Có lẽ tài xế các ô-tô hiện đại ấy cộng với quy định quái lạ ắt chỉ có ở Việt Nam nên không biết rằng tất cả mọi người đã ngồi vào trong một phương tiện gọi là xe ô tô thì đều phải thắt dây an toàn, và rằng người ta hay mơ màng được đi du học hay du lịch nước ngoài nhưng không biết một điều rằng ngay cả tại Hong Kong trong xe taxi vẫn còn dán dòng chữ tiếng Anh rằng quý vị hãy thắt dây an toàn, nếu dọc đường phát hiện quý vị cởi bỏ dây, tài xế được phép ngừng xe yêu cầu quý vị thanh toán đủ tiền rồi bỏ quý vị xuống ngay tại chỗ dừng đột ngột ấy.

Sử dụng đường hàng không suốt từ những năm 1990 của thế kỷ XX đến nay đã qua hơn nửa của một phần tư thế kỷ XXI, tôi sau khi ngồi vào ghế, thắt dây đai an toàn xong là tắt luôn hai điện thoại di động của mình. Máy bay nào cũng phát yêu cầu bằng tiếng Việt và tiếng Anh có nói về nội dung sử dụng điện thoại di động, giữa lúc hành khách vẫn đang lục đục kiếm tìm chỗ ngồi ồn ào chẳng ai nghe nội dung phát thanh là gì và có nghe cũng chẳng để ý làm gì. Và trong tất cả các chuyến bay tôi đều thấy những người bất ổn thần kinh sử dụng điện thoại di động để chơi game, xem hình, hoặc bấm bấm liên tục – biểu hiện của bịnh nhân chứng nghiện di động mắt luôn chằm chằm nhìn vào màn hình ngón tay luôn bấm bấm quẹt quẹt, vì rằng đối với người thần kinh khỏe mạnh thì luôn tận dụng thời gian trên máy bay để hoặc nghỉ ngơi, hoặc mơ về những hoa mộng của cuộc đời. Mà tất cả những “chơi” này đều được tất cả các tiếp viên hàng không nam nữ từ bi nhân hậu không bao giờ yêu cầu hành khách ngưng ngay các hành động nguy hiểm đến an toàn bay như vậy, bất kể phone của họ có hiện đại đến đâu chăng nữa, như có phần tắt các gây nhiễu khi sử dụng phi cơ chẳng hạn. Thậm chí máy bay vừa đáp xuống xong và đang tiến dần dần vào nơi đỗ quy định thì toàn máy bay đã nghe tiếng bật phone vang lên kèm những câu nói như máy bay vừa đáp xuống xong, chịu khó chờ anh (hay chờ em) tí nhé, v.v. và v.v. Nghĩa là họ chưa bao giờ nghĩ rằng họ có thể là kẻ bất nhân vì rằng tuy máy bay đã hạ cánh an toàn nhưng việc bật phone khi chưa ra khỏi máy bay có thể gây nhiễu thiết bị điều khiển bay khiến chuyến bay sau với nhiều trăm hành khách mới sẽ có nguy cơ gặp nạn cao.

Và khi có mặt trong đoàn nghị sĩ Việt Nam sang Campuchia, tôi là người duy nhất mặc áo phao khi trên chiếc tàu máy lênh đênh trên Biển Hồ giữa trời nắng nóng như thiêu đốt. Không bất kỳ ai, dù đó là Đại sứ Việt Nam ở Campuchia, các nghị sĩ Việt Nam, các nghị sĩ Campuchia, các cận vệ, các lái tàu, lại mặc áo phao. Tuy áo phao chật cứng tôi không thể nào cài dây thắt được, tôi vẫn cố vật lộn với nó để mặc cho bằng được, kể cả khi rời tàu trèo lên thăm một “trường học nổi” neo cạnh bờ. Có vị đã hỏi tôi “Mặc làm gì, nóng nực lắm.” Có vị hỏi “Ông không biết bơi à?” Có vị hỏi “Ông sợ ư?”

AAA (2)

Chẳng ai biết tôi (a) đội mũ bảo hiểm nhiều chục năm trước khi Việt Nam có quy định phải đội như thế khi đi xe máy; (b) thắt dây đai an toàn nhiều chục năm trước khi Việt Nam có quy định tài xế phải thắt dây đai, rồi cách nay vài năm lại quy định tiếp rằng người ngồi kế bên tài xế phải thắt dây (ắt sau vài năm nữa sẽ quy định tiếp rằng ai ngồi băng ghế sau sẽ phải thắt dây an toàn, và vào thế kỷ sau sẽ quy định bất kỳ ai ngồi trên xe dù 4 chỗ hay 50 chỗ đều phải thắt dây an toàn); và (c) mặc áo phao khi sử dụng đường thủy dù đi ngắm cảnh hay ngồi…ăn tiệc cưới trên tàu lênh đênh trên sông; đơn giản chỉ vì tôi vì quốc thể, khi luôn muốn chứng minh rằng những quy định an toàn trong sử dụng phương tiện giao thông của thế giới hiện đại văn minh đều được tôi, một công dân đất nước Việt Nam văn minh hiện đại, tuân thủ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Hoa Kỳ Chiếm Cảm Tình Của Việt Nam Trong Bối Cảnh Trung Quốc Tăng Trưởng Kinh Tế Và Tăng Cường Gây Hấn Ở Biển Đông

Nhân Chuyến Thăm Chính Thức Việt Nam Của Tổng Thống Hoa Kỳ Obama

Hoàng Hữu Phước, MIB

24-5-2016

Bài trước tôi cung cấp bản dịch một bài viết trên Perspective của nhà báo Mỹ James Borton khi ông có mặt ở Hà Nội để viết về chuyến thăm chính thức Việt Nam của Tổng Thống Hoa Kỳ Obama. Từ trước đến nay tôi trả lời các câu hỏi của James Borton toàn bằng email, song thay vì email Việt-Mỹ vượt không gian Thái Bình Dương như trước thì nay là lần đầu tiên email Mỹ-Việt vượt không gian từ Hà Nội vào Thành phố Hồ Chí Minh. Trong một bài viết trên tờ Washington Times vài ngày trước khi Air Force One đáp xuống Nội Bài, James Borton có trích đăng ý kiến của tôi về sự “xoay trục” riêng của Việt Nam, và bản dịch tiếng Việt của tôi như dưới đây có thể cung cấp cho bạn đọc sự so sánh giữa những quan ngại hoặc lối mòn tư duy và những kết quả thực sự đã hình thành sau khi Tổng Thống Obama đặt chân đến Việt Nam. Kính mời bạn đọc tham khảo.

*********

Hoa Kỳ Chiếm Cảm Tình Của Việt Nam Trong Bối Cảnh Trung Quốc Tăng Trưởng Kinh Tế Và Tăng Cường Gây Hấn Ở Biển Đông

James Borton – viết riêng cho Thời Báo Hoa Thịnh Đốn, ngày Thứ Tư 18 Tháng 5, Năm 2016.

HÀ NỘI – Từ các quầy hàng trên phố nhộn nhịp  quanh hồ Hoàn Kiếm cho đến khách sạn Motropole kiểu Pháp thực dân, thủ đô Việt Nam đang phô bày sự sầm uất hối hả mang tính thương hiệu của mình trong thời gian cận kề chuyến thăm ba ngày mang tính bước ngoặt của Tổng thống Obama bắt đầu từ Thứ Hai.

Trong khi Việt Nam, một đất nước dạn dày qua chiến tranh, lúc không thể lựa chọn các lân bang của mình thì chắc chắn có thể chọn những bạn bè của mình. Là những kẻ thù một thời không đội chung trời bị hằn nặng bởi một lịch sử đẫm máu và bi thảm, Washington và Hà Nội ngày càng sẻ chia những lợi ích chiến lược chồng chéo nhau có thể chuyển hướng quỹ đạo hợp tác an ninh trong vùng Biển Đông đang tranh chấp.

Các nhà phân tích cho rằng trong sáu tháng tại vị cuối cùng của mình, Ông Obama dự định sẽ nêu rõ Việt Nam là một trung tâm của sự “xoay trục” về Châu Á – Thái Bình Dương của chính quyền Mỹ, bao gồm chuyến thăm Việt Nam như một phần của chuyến tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh G-7 ở Nhật Bản – lần tham dự thứ tám và cũng là lần tham dự cuối cùng của Ông dưới cương vị Tổng Thống – khai mạc ngày 26 tháng 5.

Ông không quan tâm đến việc giới lãnh đạo Việt Nam có thể cảm thấy không thể tiếp tục hoàn tất công việc do đã bị thay thế vào năm tại vị cuối cùng của Ông. Về cơ bản, Tòa Bạch Ốc thừa nhận rằng chuyến đi này là cơ hội cuối cùng của Ông Obama để thắp lên ánh sáng đối với một ưu tiên đã được thảo luận nhiều nhưng cũng đã bị trì hoãn quá lâu – sự thay đổi trọng tâm của Mỹ từ vùng Trung Đông hỗn loạn sang phía đang vừa là khu vực kinh tế năng động nhất thế giới vừa là nơi đang trong tiến trình trở thành đấu trường nổi bật tiếp theo cho sự cạnh tranh của các siêu cường.

Hai thập kỷ sau khi bình thường hóa thương mại, Mỹ và Việt Nam đang gắn kết nhau hơn do sự trổi lên về kinh tế và địa chính trị của Trung Quốc, đặc biệt là các đòi hỏi chủ quyền ngày càng quyết đoán hơn của Bắc Kinh ở Biển Đông. Một thước đo của sự gần gũi gia tăng: các tin phát ra của báo chí Việt Nam cho biết phái đoàn Hoa Kỳ, bao gồm các cố vấn của tổng thống, các đội an ninh và các đại diện của các tập đoàn doanh nghiệp tư nhân, lên đến hơn ngàn người.

Đối với chuyến đầu tiên đến Sân bay quốc tế Nội Bài, một vị khách sẽ thấy dấu hiệu những ảnh hưởng của Mỹ ở khắp nơi. Ngay bên ngoài thủ đô, nơi các máy bay B-52 của Mỹ từng tiến hành những đợt oanh tạc lớn nhất, lại là một nhà máy  mới của hãng xe Ford. Gần đó là những bảng quảng cáo cao ngất giới thiệu Nike – một trong những công ty sử dụng đông lao động nhất Việt Nam. Các chủ nhân đất nước đón tiếp Ông Obama cũng sẽ tổ chức quốc yến để thiết đãi Ông trong thời gian Ông ở Việt Nam.

Trong khi vấn đề an ninh và nhân quyền có thể chi phối chương trình nghị sự chính thức, vẫn có đồn đoán tại Đồi Capitol và giữa các quan chức quốc phòng cấp cao của Mỹ rằng Ông Obama có thể đảo ngược hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí đã qua nhiều thập niên của Mỹ, một trong những tàn tích cuối cùng của thời kỳ chiến tranh Việt Nam.

Thượng Nghị Sĩ Bang Maryland Ông Benjamin L. Cardin, đảng viên cao cấp của Đảng Dân Chủ thuộc Ủy Ban Quan Hệ Quốc Tế của Thượng Viện, cho biết trong một email rằng ông đã “bày tỏ với chính phủ rằng chúng ta phải quan tâm đảm bảo bất kỳ việc bán vũ khí tiềm năng nào cũng phù hợp với mối quan hệ song phương của chúng ta và hỗ trợ ổn định khu vực. ”

Một đề xuất có thể xảy ra đối với việc giảm bớt hoặc bãi bỏ lệnh cấm vận có thể được thể hiện bằng sự đáp ứng của Hà Nội trước yêu cầu của Hải Quân Mỹ cho được tiếp cận nhiều hơn với Vịnh Cam Ranh, một tiền đồn chủ chốt của quân đội Mỹ trong chiến tranh Việt Nam mà hiện nay có thể cho phép tiếp cận cực kỳ quan trọng trong trường hợp có xảy ra khủng hoảng ở Biển Đông.

Mặc dù bạo lực vẫn tiếp diễn ở Trung Đông và sự không chắc chắn từ sự đấu đá tranh chức Tổng Thống Hoa Kỳ, Ông Obama và các quan chức của Ông được cho là rất quan tâm đến việc trấn an các quốc gia Châu Á Thái Bình Dương – trong đó Việt Nam là đầu tàu – rằng Mỹ sẽ duy trì các cam kết đối với khu vực. Điều đó bao gồm việc triển khai đến 60% lực lượng hải quân Hoa Kỳ.

Cũng như các nước khác trong khu vực, Việt Nam đang tìm kiếm sự bảo đảm từ Washington rằng Mỹ sẽ cân bằng việc quân sự hóa của Trung Quốc ở Biển Đông.

Đảng Cộng Sản Việt Nam tại Đại Hội lần thứ 12 tổ chức vào tháng Giêng đã chọn vị Tổng Bí Thư đương nhiệm Nguyễn Phú Trọng thay vì nhà cải cách Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng làm lãnh đạo đảng. Ngoài ra, cựu lãnh đạo công an Trần Đại Quang được đưa lên làm Chủ Tịch Nước. Điều này có thể gây quan ngại cho nhiều người ở Phương Tây vốn cho rằng sự việc có thể là dấu hiệu cho sự hướng về quyền lực và gia giảm các quyền tự do.

Song, Ông Hoàng Hữu Phước, một nghị sĩ Quốc Hội, lại khẳng định rằng “Không bao giờ có việc Việt Nam sẽ giảm đà cải cách kinh tế và chính trị, cũng như không bao giờ có việc ngưng sự chuyển hướng của riêng mình về phía Mỹ để quay sang Trung Quốc.”

Trung Quốc so với Hoa Kỳ

Ảnh hưởng mạnh về kinh tế cùng quyền lực mềm ngày càng gia tăng của Trung Quốc mang tính một hấp lực, nhưng các cuộc đàm phán với các quan chức ở Việt Nam lại nêu bật lên rằng lãnh đạo Đảng của Việt Nam thích duy trì sự độc lập của mình và không muốn đi vào quỹ đạo của bất kỳ quốc gia nào, dù đó là Trung Quốc hay Hoa Kỳ. Hà Nội đã nhiệt tình tìm các đầu tư của Mỹ và đã ký vào thỏa thuận thương mại Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương của Ông Obama – thỏa thuận rõ ràng không bao gồm Trung Quốc – mặc dù TPP đòi hỏi phải có cải cách nhiều hơn, đặc biệt là tại các doanh nghiệp nhà nước, tính minh bạch, và quyền con người.

Lãnh đạo Ngũ Giác Đài Tướng Ashton Carter và các cố vấn của ông đang tìm kiếm sự hợp tác lớn hơn từ Việt Nam như họ đã đẩy nhanh số lượng các tập trận không chiến đấu vào thời điểm leo thang căng thẳng trong khu vực. Việc Trung Quốc xây dựng các hòn đảo trên các rạn san hô, bố trí các hệ thống radar tiên tiến ở quần đảo Trường Sa, và tên lửa đất đối không cùng chiến đấu cơ ở quần đảo Hoàng Sa đã làm tiến xa hơn và sâu sắc hơn sự hợp tác quân sự Mỹ-Việt.

Sau vụ Trung Quốc vào tháng 5 năm 2014 đưa một dàn khoan dầu của Tổng Công Ty Khai Thác Dầu Trung Quốc CNOOC tại nơi Việt Nam tuyên bố là vùng đặc quyền kinh tế của mình, chính quyền Obama, trong một cử chỉ mang tính biểu tượng, đã nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí, cho phép Hà Nội mua các tàu tuần duyên của Mỹ, một động thái được Chủ Tịch Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện Đảng Cộng Hòa John McCain ủng hộ.

Hà Nội đã sử dụng các tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông để thúc đẩy quan hệ quân sự chặt chẽ hơn với Mỹ

Vào tháng rồi, Đại sứ Phạm Quang Vinh trong diễn văn tại Texas đã phát biểu rằng “Việt Nam kêu gọi Hoa Kỳ dỡ bỏ hoàn toàn lịnh cấm vận vũ khí đối với Việt Nam và tin rằng yếu tố rào cản này của quá khứ cần được loại bỏ để phản ánh việc bình thường hóa hoàn toàn quan hệ của chúng ta bắt đầu từ hai thập kỷ trước đây và mức độ hiện tại của quan hệ đối tác toàn diện của chúng ta.”

Và tại một buổi điều trần mới đây của Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện Hoa Kỳ, khi trình ra các bản đồ cho thấy khả năng tấn công của các chiến đấu cơ Trung Quốc đánh vào toàn vùng Biển Đông, phía bắc Philippines và Việt Nam, ông Carter cho biết ông ủng hộ việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí và đẩy mạnh việc bán các khí tài quốc phòng. Các lực lượng Hoa Kỳ đã hỗ trợ xây dựng năng lực các cơ quan thực thi pháp luật hàng hải của Việt Nam như Cảnh Sát Biển và Lực Lượng Giám Sát Đánh Bắt Cá của Việt Nam.

“Các gắn bó về quốc phòng và an ninh giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã phát triển như kết quả của sự hội tụ các quan ngại về tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông” như lời Carlyle A.Thayer, giáo sư danh dự tại Đại học New South Wales, phát biểu tại Học Viện Quốc Phòng Úc.

Nhưng chính phủ chuyên chế của Việt Nam cùng các ghi nhận có vấn đề về nhân quyền có thể là những hòn đá cản ngăn những mối quan hệ chặt chẽ hơn.

Murray Hiebert, lãnh đạo cấp cao và phó giám đốc Chương Trình Đông Nam Á của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế, cho rằng:  “Một trong những yêu cầu hàng đầu của Hoa Kỳ đối với Việt Nam là cải thiện môi trường nhân quyền. Tình hình đã được cải thiện rất nhiều trong thập niên qua, nhưng Washington ước tính vẫn còn khoảng 100 blogger cùng các nhà hoạt động dân chủ đang bị giam giữ.”

*********

Những quan ngại và dè dặt như của Murray Hiebert đối với cái gọi là rào cản khả dĩ làm lu mờ một sự bình thường hóa quan hệ hoàn toàn và triệt để của Mỹ đối với Việt Nam, cuối cùng đã được minh chứng là không còn cơ sở qua tuyên bỗ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí Mỹ đã áp đặt chống Việt Nam trong 50 năm qua.

Đó là sức mạnh của địa-chính trị.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Source of Origin: James Borton. 18-5-2016. Obama Woos Vietnam amid China’s Economic Rise, South China Sea Aggression. http://www.washingtontimes.com/news/2016/may/18/obama-woos-vietnam-amid-chinas-economic-rise-south/

Tham khảo: Loạt bài viết nhân chuyến thăm chính thức Việt Nam của Tổng Thống Hoa Kỳ Obama

James Borton, “Commentary: Managing the South China Sea Commons through Science Policy,” Perspectives 10, 2016, Taipei: South China Sea Think Tank. Bản dịch tiếng Việt của Hoàng Hữu Phước trong bài viết tựa đề: Vấn Nạn Thực Sự Nhãn Tiền Trên Biển Đông – Tội Ác Của Trung Quốc, đăng ngày 23-5-2016 tại https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/05/23/van-na%CC%A3n-thu%CC%A3c-su%CC%A3-nha%CC%83n-tien-tren-bie%CC%89n-dong-to%CC%A3i-ac-cu%CC%89a-trung-quoc/

Hoàng Hữu Phước, 11-5-2016. Trang Sử Chưa Được Tiết Lộ Về Hoa Kỳ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/05/11/trang-su-chua-duoc-tiet-lo-ve-hoa-ky/

Hoàng Hữu Phước, 15-5-2016. Arms Embargo – Vấn Đề Hoa Kỳ Cấm Vận Vũ Khí Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/05/15/arms-embargo-van-de-hoa-ky-cam-van-vu-khi-viet-nam/

Hoàng Hữu Phước, 20-5-2016. Biển Đông Có Phải Là East Sea? https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/05/20/bien-dong-hay-bien-hoa-nam/

Hoàng Hữu Phước, 22-5-2016. Việt Nam Kiện Trung Quốc Ra Tòa Án The Hague. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/05/22/vie%CC%A3t-nam-kie%CC%A3n-trung-quoc-ra-toa-an-the-hague/

Lại Thu Trúc, 14-5-2016. Công Dân Việt Nam Lại Thu Trúc Đã Gởi Thư Cho Tổng Thống Hoa Kỳ Obama. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/05/17/cong-dan-viet-nam-goi-thu-cho-tong-thong-obama/

Arms Embargo – Vấn Đề Hoa Kỳ Cấm Vận Vũ Khí Việt Nam

Nhân Chuyến Thăm Chính Thức Việt Nam Của Tổng Thống Hoa Kỳ Obama Tháng 5 Năm 2016

Hoàng Hữu Phước, MIB

15-5-2016

000

A) Mỹ Cấm Vận Vũ Khí Việt Nam

Mỹ đã ban hành lịnh cấm vận vũ khí Việt Nam từ ngay sau Sự Kiện Vịnh Bắc Bộ năm 1964 tức vụ Bắc Việt hai lần liên tiếp trong 2 ngày cho ba tàu phóng ngư lôi (torpedo boat) mang phiên hiệu T-333, T-336 và T-339 lao vào tấn công khu trục hạm (destroyer) USS Maddox của Mỹ khi Maddox ở cách bờ biển những 28 hải lý, khiến Mỹ quyết định ào ạt đổ quân vào Nam Việt Nam.

Cần lưu ý trong tiếng Anh “boat” luôn hàm nghĩa nhỏ xíu, nhỏ hơn “ship”, như cách gọi “thuyền nhân” là “boat people”. Do không thể nào có bất kỳ ai trên thế giới có được ảnh chụp của tàu phóng ngư lôi của “Cộng sản Bắc Việt” nghèo nàn ra sao, bé nhỏ thế nào, cũ kỹ đến đâu, và lội nhanh hay chậm, chúng ta nên tạm xem thế nào là “Torpedo Boat” qua hình một “boat” phóng ngư lôi của Mỹ dưới đây cùng ảnh chụp một chiếc “boat” phóng ngư lôi của Liên Xô (dường như là loại Bắc Việt sử dụng), cả hai cùng xuất hiện trong Đệ Nhị Thế Chiến:

001002003

Vấn đề lạ ở chỗ dù tàu phóng ngư lôi torpedo boat luôn là loại có tốc độ cao thì (a) tàu của Bắc Việt vẫn không thể dùng làm thứ để hùng hổ tấn công, chưa kể tàu chắc chắn không bao giờ hiện đại bằng tàu phóng ngư lôi của Mỹ – như so sánh ở trên – nói gì đến khu trục hạm khổng lồ Maddox, nên tầm bắn của cả ngư lôi và súng ống không thể xa,  muốn tấn công Maddox thì tàu sẽ phải áp thật sát nghĩa là ngay cả khi manh động từ còn rất xa thì khu trục hạm Maddox cũng đã có thể bắn hạ tàu phóng ngư lôi Băc Việt dễ dàng do có tầm bắn ngư lôi và đại bác xa hơn; (b) tàu phóng ngư lôi Bắc Việt được cho là đã để lại trên thân khu trục hạm Maddox chỉ mỗi một lổ đạn súng máy chứ tàu Bắc Việt chẳng phóng quả ngư lôi nào; và (c) dù khu trục hạm Maddox có hỏa lực cực kỳ ghê gớm của đại bác và ngư lôi, Maddox vẫn như một đứa hài nhi khóc thét sợ hãi méc với mẹ là hàng không mẫu hạm Mỹ Ticonderoga và ngay lập tức sáu chiến đấu cơ phản lực Mỹ xuất kích đánh chìm một tàu phóng ngư lôi của Bắc Việt đồng thời phá hỏng hai chiếc còn lại làm 4 chiến sĩ tử thương và 6 chiến sĩ trọng thương trong khi phía Mỹ không có thương vong nào. Sau khi giả vờ bỏ chạy do bị “tấn công dữ dội”, hai ngày sau, khu trục hạm Maddox trở lại vị trí cũ với sự hộ tống của một khu trục hạm khác là chiếc Turner Joy, để rồi gây nên cuộc chiến tranh Việt Nam khi lại ngụy tạo lời cầu cứu khẩn thiết lạy xin các chiến đấu cơ xuất kích cứu nguy với lý do đã bắt được tín hiệu cho thấy Bắc Việt lại sắp sửa tấn công, khiến Mỹ ồ ạt đổ bộ vào Đà Nẳng. Sự thật về sự ngụy tạo lý do này đã được Mỹ công bố khi đến hạn cho phép giải mã hồ sơ mật của quá khứ.

Xin giới thiệu destroyer ship lừng danh thế giới: Khu trục “hạm” USS Maddox đã “bị” tàu phóng ngư lôi Bắc Việt tấn công (Maddox dài 115 mét, hai động cơ cánh quạt,  tầm hoạt động 12.000 km, nhân lực gồm 336 sĩ quan và quân nhân, trang bị 6 khẩu đại bác 120 li, 12 khẩu AA 40 li, 11 khẩu AA 20 li, 10 ống phóng ngư lôi):

004

Còn hàng không mẫu hạm USS Ticonderoga này đã không răn đe được Bắc Việt ắt do Bắc Việt có hàng triệu tàu phóng ngư lôi tràn ngập Biển Đông nên chiến đấu cơ của mẫu hạm chỉ diệt được một tàu phóng ngư lôi rồi tháo chạy về báo xin Tổng Thống Hoa Kỳ cho quân đổ bộ vào…Đà Nẵng, thay vì vào Hải Phòng nếu muốn  dạy cho Bắc Việt biết thế nào là lễ độ:

005

Như vậy, chỉ có một trong ba giả thuyết rằng (a) Bắc Việt đã đột nhiên ngu xuẩn khi đạp chiếc xích lô made-in-Vietnam húc vào chiếc xe tăng tấn công chủ lực M1A2 Abrams made-in-USA, (b) vũ khí hạng cũ của Liên Xô cho Bắc Việt mượn như tàu phóng ngư lôi nhỏ xíu Cộng Sản P4 tức P4 Komsomolets chục người vẫn có thể ra tuốt hải phận quốc tế đánh đuổi khu trục hạm tối tân khổng lồ gần 400 quân sĩ USS Maddox mà thậm chí 6 phản lực cơ chiến đấu của Mỹ oanh kích bắn hạ được có 1 tàu và làm hỏng 2 tàu Bắc Việt chứ hỏa lực hùng hậu khủng khiếp của Maddox không thể bảo vệ chính nó để làm phương hại gì đến 3 chiếc tàu nhỏ của Bắc Việt khiến dẫn đến hồ nghi rằng hải quân Mỹ sẽ không thể bảo vệ được Hoa Kỳ, và (c) Maddox đã áp sát Bắc Việt để mong bị bắn cảnh cáo và hớn hở với một lổ đạn súng máy trước khi bỏ chạy để ngụy tạo chứng cớ cho Mỹ khởi sự cuộc chiến tranh tàn khốc ở Việt Nam. Tất nhiên tài liệu lịch sử của Mỹ và công trình nghiên cứu của tất cả các giáo sư Mỹ đều chứng minh “giả thuyết” cuối cùng là sự thật.

B) Vũ Khí Liên Xô

Trong chiến tranh Việt Nam, tác giả bài viết này đã nghe các chiến sĩ Cộng Hòa trú đóng ở gần trường tiểu học Phan Đình Phùng tại Quận 3 Sài Gòn cho biết họ rất sợ súng AK-47 của Việt Cộng vì khi xông trận, tiếng nổ dịu dàng “đúng chuẩn lịch sự của đề-xi-ben” của tiểu liên Mỹ M16E1 đã bị tiếng nổ chát chúa của AK47 lấn át làm họ hoảng loạn mất tinh thần chiến đấu, và AK còn lợi hại ở chỗ cỡ đạn luôn to nhỉnh hơn đạn của M16 nên súng AK có thể xài đạn M16 tịch thu được trong khi lính Cộng Hòa không sao dùng M16 để xài đạn AK họ nhặt được “trên xác cộng quân”.

Nhưng hãy nói về một vũ khí khác của Liên Xô đã lừng danh trên chiến trường Việt Nam là xe tăng T-54 tức loại xe tăng loại trung bình củ kỹ thời Đệ Nhị Thế Chiến của Liên Xô được cung cấp cho Bắc Việt:

006007

T-54 ưu việt hơn so với xe tăng Mỹ cung cấp cho Nam Việt Nam là M48 Patton

010008009

Ở trên là các so sánh phân biệt về kỹ thuật và mỹ thuật. Còn khi tác giả bài viết này còn nhỏ thì sự so sánh phân biệt lại rất đơn giản: xe tăng Việt Cộng bánh xích một tầng nên xe lùn, còn xe tăng Mỹ bánh xích hai tầng nên xe cao hơn.

C) Vũ Khí Hiện Đại Nga Hiện Đại

Vũ khí Nga cung cấp cho Việt Nam (bán chịu) tất nhiên chưa bao giờ là loại hiện đại nhất, từ súng ống, xe tăng, cho đến hỏa tiển và chiến đấu cơ Mig, v.v., vì tất cả những ưu thế quân sự của vũ khí tối tân phải được bảo mật tối đa cho mục đích quốc phòng Liên Xô. Tuy nhiên, đối với nước Nga hiện đại thì vũ khí hiện đại của Nga là nguồn thu ngoại tệ dồi dào khủng khiếp do luôn là thứ hàng hóa được ưa chuộng nhất trên thế giới do tính ưu việt của các vũ khí ấy như Nga đã phô diễn hoành tráng qua lễ duyệt binh Ngày Chiến Thắng 2015, 2016 và qua sự tham chiến chống IS hiện nay. Đặc biệt sự phô diễn xe tăng Armata T-14 tại Lễ Chiến Thắng 2015 được che đậy bớt

011.PNG

để rồi xuất hiện đường bệ tại Lễ Chiến Thắng 2016

012.PNG

đã ngay lập tức được đánh giá là chiếm lĩnh vị trí số một thế giới so với tất cả các loại xe tăng hiện đại tối tân mà bất kỳ quốc gia nào khác sản xuất. Thậm chí trước tính năng tàng hình của Armata T-14, các nhà sản xuất vũ khí Mỹ nhao nhao lên rằng Nga đã nói xạo vì xe tăng luôn phát ra âm thanh lớn, sức nóng cao và khói bụi nhiều, nghĩa là Mỹ vẫn chưa thể tìm ra phương pháp khắc phục để chế tạo được xe tăng tàng hình.

Thử so sánh với xe tăng hiện đại nhất của Mỹ hiện nay là Abrams Tusk M1A2 SEP V3

013

chúng ta sẽ có thể tự đánh giá được sự ưu việt ra sao:

014015

chưa kể các loại vũ khí khủng khiếp mà Nga đã tung ra trong Lễ Chiến Thắng như Đại Pháo Tự Hành

016017

 

Và biết bao thứ vũ khí tối tân cho không quân như các chiến đấu cơ và oanh tạc cơ dòng  SU lừng danh cũng như các loại tàu chiến và tàu đổ bộ khổng lồ khác mà nhiều nước đặc biệt quan tâm đến.

018

D) Vũ Khí Mỹ – Tại Sao

Tất nhiên, mua vũ khí từ Nga sẽ đem đến Việt Nam 8 thuận lợi như về (a) giá cả, (b) tính năng ưu việt của vũ khí hiện đại Nga, (c) phương thức thanh toán, (d) sự quen thuộc trong học tập-huấn luyện với chuyên gia vũ khí Nga, (e) lòng tin sẵn có vào khí tài quân sự Nga, (f) củng cố mối quan hệ lâu bền với Nga về lĩnh vực trang bị quốc phòng, (g) có thể được chuyển giao công nghệ chế tạo – lắp ráp – sản xuất của Nga cho một số khí tài, và (h) phù hợp với xu thế chung của nhiều nước ưa chuộng khí tài quân sự Nga.

Tuy nhiên, mua vũ khí từ Nga lại đem đến Việt Nam 5 điều bất lợi như (a) những vũ khí siêu hiện đại của Nga như các dàn phóng tên lửa khủng khiếp mà Nga đã thị uy trên chiến trường Syria có giá rất cao mà Trung Quốc giàu có đã tận dụng sức mạnh tài chính cùng thời cơ bị cô lập của Nga để mua được, (b) lợi ích sống còn về kinh tế của Nga sẽ khiến Nga hạn chế hoặc từ chối bán cho Việt Nam những khí tài quân sự có thể không làm hài lòng Trung Quốc, (c) các chiến đấu cơ của Trung Quốc đều được Trung Quốc tự chế mô phỏng theo công nghệ Nga mới hơn so với các chiến đấu cơ Việt Nam hiện có, (d) các phương tiện hải quân Nga cực kỳ gây ấn tượng do kích thước khổng lồ nhưng chưa từng được kiểm chứng trên thực tế chiến trường chưa kể Nga còn đặt Pháp chế tạo hai mẫu hạm Mistral cho trực thăng tấn công và đổ bộ, và (e) việc sử dụng khí tài quân sự không tương hợp với phần còn lại của ASEAN sẽ gây khó khăn trong hợp đồng tác chiến khi vẫn có khả năng trong vài năm sắp đến khối ASEAN sẽ buộc phải biến thành một liên minh quân sự khi Trung Quốc thực hiện xâm chiếm ASEAN hoặc khi nổ ra chiến tranh khu vực có sự tham chiến của Mỹ và Nhật.

Từ các hoàn cảnh trên, việc mua khí tài quân sự của Mỹ sẽ là khả năng tốt nhất để nâng cao khả năng trước hết trong bảo vệ vùng biển, bảo vệ bờ biển, bảo vệ lòng biển và bảo vệ vùng trời trên vùng biển của Việt Nam cũng như hải phận quốc tế của ASEAN.

E) Trái Bóng Trên Sân Mỹ

Trên thực tế, trước sự bành trướng và gây hấn của Trung Quốc tại Biển Đông, cùng với việc nhất thiết phải bảo vệ tuyến hàng hải trên Biển Đông cực kỳ quan trọng với thương mại thế giới, Mỹ đã nới lỏng lịnh cấm vận vũ khí với Việt Nam để tạo điều kiện cho Việt Nam tiếp cận với các khí tài quân sự hải quân nhằm nâng cao khả năng của Việt Nam trong tự  bảo vệ vùng biển của mình. Song, như thế là chưa đủ, vì lực lượng mặt đất của Việt Nam còn cần được trang bị hạng nặng để bảo vệ vùng duyên hải, bờ biển, chứ không chỉ ngoài biển, chưa kể còn tính cả phòng thủ lòng biển và không phận trên biển.

Việc Việt Nam đã có tiến bộ vượt bậc về nhân quyền là cụ thể như trong xóa đói giảm nghèo, bình đẳng giới và nữ quyền, kinh doanh khu vực tư nhân, bảo hiểm y tế toàn dân, phát triển giáo dục và du học, v.v., cũng như vị trí chính thức của Việt Nam trong Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hợp Quốc, cùng với những hợp tác nhân đạo với Hoa Kỳ trong nhiều chục năm qua đối với vấn đề MIAs quân nhân Mỹ mất tích trong chiến tranh.

Tuy nhiên, nhân quyền luôn là lý do – dù khiên cưỡng – để các cơ quan Mỹ đắn đo, kéo dài việc giở bỏ cấm vận vũ khí đối với Việt Nam.

Việc cấm vận vũ khí Việt Nam không có giá trị thực tiễn do

a) vũ khí chiến tranh tức lethal weapons là để Việt Nam chống giặc ngoại xâm như thực tế lịch sử chứ không thể gán ghép vào “nhân quyền” như thể Việt Nam đe dọa an ninh, dân chủ, chủ quyền của các quốc gia khác;

b) Việt Nam vẫn có thể trong suốt thời gian hiệu lực của lịnh cấm vận của Hoa Kỳ mua sắm vũ khí tối tân của Nga, kể cả phát triển hải đội tàu ngầm, và thực tế đã đánh bại Trung Quốc trong cuộc xâm lược của Trung Quốc toàn tuyền biên giới phía Bắc cũng như đánh bại cuộc xâm lược của Campuchia toàn tuyến biên giới Tây Nam bằng các vũ khí chiến tranh mua của Liên Xô;

c) Việt Nam là môt thực thể có uy tín ở ASEAN có liên quan đến sự an nguy của ASEAN mà sự cấm vận nhằm làm Việt Nam thiếu thốn các khí tài quân sự sẽ chỉ đem lại hiểm họa hiển nhiên cho ASEAN từ mối đe dọa của Trung Quốc;

d) dù cho ASEAN là một khối luôn tuyên bố không là một liên minh quân sự như NATO, vẫn có khả năng sự hợp tác quân sự sẽ phát sinh tự thân ASEAN như hệ quả tất yếu khi hiểm họa từ Trung Quốc trở thành hiện thực xâm lược, và khi đó sự đồng bộ hay chênh lệch về chất lượng và số lượng khí tài quân sự của các nước ASEAN là yếu tố quan trọng trong phòng vệ và tự bảo vệ của chính ASEAN;

e) chưa kể ngay cả khi Mỹ gỡ bỏ lịnh cấm vận vũ khí Việt Nam thì chẳng bao giờ Mỹ bán cho Việt Nam những khí tài quân sự tối tân nhất để phải đắn đo lo lắng về bí mật công nghệ quốc phòng Hoa Kỳ; và

f) Mỹ cần phải quan tâm đến sự cạnh tranh trên thị trường vũ khí từ các quốc gia sản xuất khí tài quân sự hùng mạnh như Đức, Nhật, Hàn, v.v., mà Việt Nam tất nhiên phải ưu tiên mua sắm vũ khí Mỹ để hiện thực hóa nguyên tắc ngoại giao của “có qua có lại”.

Quả bóng đang thực sự ở trên phần sân của Hoa Kỳ, và Tổng Thống Obama có cơ hội vàng trở thành người trực tiếp xử lý quả bóng ấy vì lợi ích của nước Mỹ và của dân chúng Mỹ, thay vì chuyền quả bóng ấy cho người kế nhiệm.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Khởi Nghiệp Entrepreneurship hay Intrapreneurship

Nhận Định Duy Nhất Đúng Về Khởi Nghiệp – Bài Viết Dành Cho Giới Trẻ Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

04-5-2016

A- Vấn Nạn

Như đã được đề ra trong các phát biểu bởi những vị lãnh đạo nhà nước hay tại các hội thảo chuyên đề được tải đăng trên các phương tiện truyền thông đại chúng, Việt Nam đã và đang có vấn nạn về số lượng bội thực của “đào tạo” cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ, số lượng gần như bằng zero những “công trình nghiên cứu” của các vị này trên các tạp chí quốc tế khoa học chuyên ngành, cũng như số tỷ lệ cao ngất ngút hàng năm về thất nghiệp của các vị này.

Từ những gì đã được đề ra trong các phát biểu bởi những vị lãnh đạo nhà nước hay tại các hội thảo chuyên đề được tải đăng trên các phương tiện truyền thông đại chúng, Việt Nam dường như đã và đang rất phấn khích đối với chủ đề “khởi nghiệp” mà nội hàm của “khởi nghiệp” bị vô tình hay cố ý nhầm lẫn để chỉ ôm gọn trong nó ý nghĩa duy nhất của “khởi nghiệp doanh nghiệp”, khiến người người sau khi nườm nượp tiến vào các trường đại học, nườm nượp giơ cao tấm bằng đại học, lại nườm nượp mơ màng nuôi mộng trở thành những nhà khởi nghiệp entrepreneur.

Như đã được tác giả bài viết này phân tích trong bài viết trước đây về chủ đề “cẩm nang khởi nghiệp”, lẽ ra người ta đã phải có sự phân định rạch ròi giữa “khởi nghiệp sự nghiệp” tức “khởi nghiệp cá nhân”, “khởi nghiệp doanh nghiệp” và “khởi nghiệp quốc gia” trước khi quảng bá hay hô hào về cái gọi là “khởi nghiệp” để giới trẻ tránh được sự lầm lạc trong ma trận mê cung mà kiếm hiệp gọi là tẩu hỏa nhập ma, vì đối với mọi con người có sự lành mạnh trong cả sức khỏe tinh thần và tâm thần thì khởi nghiệp sự nghiệp mới là điều duy nhất quan trọng cho cả cuộc đời mỗi người.

Khởi Nghiệp Sự Nghiệp còn gọi là khởi nghiệp cá nhân khi một con người có (a) tâm huyết, (b) ý chí, (c) sở thích, (d) sở trường năng lực, (e) hiểu biết thấu đáo về hoàn cảnh cụ thể của bản thân, gia đình, và xã hội, đã dựa trên tất cả năm thứ tương tự hành trang hay trang bị cần và đủ này để lập kế hoạch thích hợp ngay khi còn dưới mái trường trung học cho chính tương lai của mình. Tâm huyết cho biết ý nghĩ của bản thân đã hướng thượng ra sao đối với một lý tưởng – đặc biệt khi phạm trù “lý tưởng” chỉ có thể phát sinh, dưỡng nuôi, phát triển, và tồn tại chỉ khi người ta còn rất trẻ để từ đó hoặc thui chột biến mất theo tuổi tác hoặc thăng hoa bất kể tác động tàn phá của thời gian. Sở thích còn gắn liền với sở trường năng lực trong trường hợp sở thích đồng thời có kèm theo năng lực năng khiếu đáp ứng tương hợp với sở thích. Và hiểu biết thấu đáo về hoàn cảnh cụ thể của bản thân, gia đình, và xã hội để giúp một người đi đến quyết định lựa chọn hợp lý theo đạo lý, từ đó bản thân (a) không vướng vào tình cảnh nhẫn tâm khi buộc cả cha mẹ và anh chị em phải hy sinh để cung ứng cho mình điều kiện trèo lên bậc thang có gắn chữ “đại học” hào nhoáng hữu danh vô thực, (b) không đặt bản thân vào tình cảnh gia nhập đoàn quân thất nghiệp của tập đoàn quân cử nhân – thạc sĩ – tiến sĩ, (c) chủ động cho cuộc mưu sinh của bản thân đáp ứng đúng nhu cầu của xã hội từ đó có thể cưu mang sự sống của đấng sinh thành cùng tương lai của các em mình cũng như gia đình riêng của mình.

Đặc biệt, khi một cá nhân trở nên xuất chúng với nghiệp vụ của mình – nhất là trong lĩnh vực kỹ thuật công nghệ cao đặc thù – được một công ty tầm cỡ tuyển dụng để có môi trường phát triển mạnh mẽ nhất về tài năng, người ấy có thể được gọi là một nhà khởi nghiệp sự nghiệp tức intrapreneur.

Như vậy, đâu là sự khác biệt giữa nhà khởi nghiệp entrepreneur mà quá nhiều bạn trẻ Việt Nam trong thời hiện đại mơ màng đến, và nhà khởi nghiệp intrapreneur mà hầu như chỉ có tất cả các bạn trẻ thời Việt Nam Cộng Hòa đều sống theo như thế để rồi hện nay trở thành trào lưu của các tổng công ty hùng mạnh ở Hoa Kỳ, nhất là trong lĩnh vực công nghệ cao và y-sinh-dược học?

B- Nhận Diện Vấn Đề

1) Entrepreneurship

Khởi nghiệp Entrepreneurship là khi một nhà khởi nghiệp entrepreneur chấp nhận “lời ăn, lỗ chịu” đứng ra mở một doanh nghiệp nhỏ để làm chủ nhân doanh nghiệp ấy, trên cơ sở bản thân vững tin vào ý tưởng kinh doanh hàng hóa hay dịch vụ của mình, nhất là khi ý tưởng ấy mang tính đột phá, sáng tạo, có khả năng kiến tạo lợi nhuận, dù không thể phủ nhận có sự tiềm tàng những rủi ro thất bại cho sự dấn thân này.

2) Intrapreneurship

Khởi nghiệp Intrepreneurship là khi một người tài giỏi được thuê làm việc cho một công ty lớn và công ty này cung cấp các phương tiện làm việc tối ưu và tối tân phục vụ cho việc nghiên cứu sáng tạo của người tài giỏi ấy, chấp nhận các rủi ro thất bại bất kể các đầu tư tài chính khổng lồ.

Thật ra từ ngữ nhà khởi nghiệp intrapreneur xuất hiện từ năm 1978 và trở nên phổ biến khi được giới truyền thông sử dụng năm 1985 qua phát ngôn của Steve Jobs, Chủ Tịch Apple, và chính thức được ghi vào quyển từ điển The American Heritage Dictionary of the English Language năm 1992. Nếu như entrepreneur là một doanh nhân làm chủ một doanh nghiệp nhỏ, tự lo vốn để hoặc thực hiện sáng kiến của mình hoặc chạy theo thời cùng thị hiếu của thị trường, thì intrapreneur là một doanh nhân làm việc cho một doanh nghiệp lớn để phát huy sáng kiến, sáng tạo, thực hiện biến các sáng kiến, sáng tạo ấy của mình thành những đột phá lợi nhuận cho doanh nghiệp cưu mang mình, theo sự chu cấp tài chính dồi dào của doanh nghiệp lớn ấy. Có thể nói rằng một intrapreneur là một entrepreneur nội bộ của một công ty lớn, tại đó một intrapreneur được chủ động như một entrepreneur nhưng với nguồn cung cấp tài chính dồi dào cùng nguồn nhân lực của công ty lớn ấy để thực hiện sáng kiến sáng tạo của mình cho đến khi thành công mà không bị lâm vào hoàn cảnh của entrepreneur do entrepreneur phải gánh chịu trách nhiệm về tài chính cho mọi thất bại.

Những thí dụ điển hình cho sự động viên “người tài” nội bộ trở thành intrapreneur chủ động theo đuổi dự án riêng, phát huy sáng kiến sáng tạo và thực hiện sáng kiến sáng tạo ấy bằng tiền của công ty thường được đưa ra làm dẫn chứng như tại các công ty Lockheed Martin, 3M, HP, Intel, Google, Xerox, Siemens, và Microsoft, v.v., có nơi lập hẳn một chương trình dài hạn nhằm biến 300 manager (cấp quản lý cấp cao) của họ thành những intrapreneur có khả năng nhận diện cơ hội kinh doanh mới, có tiềm năng lợi nhuận cao, và thực hiện các dự án “tự tìm ra” mang tính đột phá mới lạ hấp dẫn ấy.

Tránh né rủi ro, khiếp sợ thất bại, và trừng phạt sự thất bại là những đặc thù của doanh chủ entrepreneur khiến những điều lý tưởng như phát huy sáng kiến kinh doanh của bản thân hoặc chỉ thực hiện được ở giai đoạn “khởi nghiệp doanh nghiệp” hoặc khó trở thành hiện thực hoành tráng cụ thể về sau do thiếu tài lực chịu đựng các rủi ro, thất bại. Điều này lý giải vì sao mặc cho trên lý thuyết luôn có sự ngợi ca hô hào động viên phát huy các sáng kiến sáng tạo đột phá siêu lợi nhuận tại tất cả các doanh nghiệp thì các doanh nghiệp vẫn thất bại về mặt phát huy này.

C- Đặc Thù Việt Nam

Như đã nêu ở trên, dạng thức Intrapreneurship đã tồn tại đương nhiên mặc định nơi giới trẻ của Việt Nam Cộng Hòa. Thế nhưng, vì sao hiện nay Intrapreneurship lại trở thành vấn đề thời thượng tại siêu cường Hoa Kỳ? Từ sự tồn tại đương nhiên mặc định, Intrapreneurship trở thành bài bản phát triển chuyên nghiệp mang tính thế lực trỗi vượt cạnh tranh cực cao của các đại gia tư bản do tác động tích cực của Intrapreneurship đối với sự phát triển tổ chức cùng gia tăng lợi nhuận của tổ chức qua thực tế chứng minh rằng các đại gia tư bản nào hình thành cơ cấu và cơ chế ủng hộ sự dấn thân của các doanh nhân Intrapreneur sẽ biến đại công ty thiên hẳn về Intrapreneurship và có cơ hội lớn hơn đối với sự phát triển so với các đại công ty khác có hoạt động Intrapreneurship kém được quan tâm hơn.

Tại Việt Nam Cộng Hòa, học sinh như có khả năng thiên phú trong vô thức tự thân sẵn có các trang bị của năm vũ khí như đã liệt kê ở trên trong phần A nói về Khởi Nghiệp Sự Nghiệp tức khởi nghiệp cá nhân bao gồm (a) tâm huyết, (b) ý chí, (c) sở thích, (d) sở trường năng lực, (e) hiểu biết thấu đáo về hoàn cảnh cụ thể của bản thân, gia đình, và xã hội. Từ những nhận thức mang tính vô thức này, học sinh chủ động khôn ngoan lựa chọn con đường dấn thân của mình để hoặc đi theo con đường trường kỹ thuật (mà Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngày nay đã hoàn toàn sai khi hạ phẩm giá thành “trường nghề hay trường cao đẳng nghề”) từ năm học lớp 9 để nhanh chóng tốt nghiệp dấn thân cho sự nghiệp thiên năng khiếu kỹ thuật này với danh xưng đầy danh dự của các “cán sự”, hoặc tiếp tục đi theo con đường nhiêu khê mất thời gian hơn để kết thúc lớp 12 với kỳ thi Tú Tài lắm rủi ro trước khi đối mặt với kỳ thi đại học cực kỳ khó khăn, hoặc đi theo đường binh nghiệp.

Tại Việt Nam ngày nay, học sinh hầu như không còn khả năng thiên phú trong vô thức tự thân như trên, dẫn đến hiện trạng học sinh lớp 12 vẫn chưa thể khẳng định sự liên kết chặt chẽ giữa cái mình muốn trở thành gì, mình có năng lực cho cái mình muốn trở thành ấy không, xã hội có chào đón cái mình muốn trở thành ấy không, và gia cảnh có đòi hỏi mọi người phải hy sinh tất cả để mình được vào đại học – chứ không phải để mình trở thành cái mình muốn trở thành. Đại học trở thành từ ngữ duy nhất chứ không là một thành tố của các sự lựa chọn cân đong đo đếm của học sinh, do có sự xuất hiện tràn lan của các trường đại học cùng cả ngàn phân khoa đói khát sinh viên, cũng như do việc thi cử hoặc bị tầm thường hóa thành “chỉ hỏi những gì đã học trong chương trình học” thay vì kén chọn năng khiếu người tài, hoặc bị triệt tiêu không cần thi cử để “đáp ứng nhu cầu học đại học của toàn dân”. Và chính sách giáo dục như thế của nhà nước đã triệt tiêu tất cả nỗ lực của chính nhà nước trong các kế sách phát triển các “trường nghề” nhằm đáp ứng nhu cầu quá cao trong xã hội khi công nghệ kỹ thuật dù được vinh danh trong quốc sách “hiện đại hóa, công nghiệp hóa đất nước” ngay từ ngày đầu thống nhất đất nước vẫn chưa bao giờ được đặt ở vị trí trang trọng đúng ra luôn là của nó.

Với sự khập khiểng như thế từ khâu đào tạo và cấp phát văn bằng, người thụ  hưởng – tức các học sinh – lại bị huyễn hoặc bởi các hào quang giả trá của “quản trị kinh doanh” và bởi sự ra rả mọi lúc mọi nơi về “tinh thần khởi nghiệp”, nên vô tư hăng hái trả lời phỏng vấn rằng “Em muốn trở thành Bill Gates”, rằng “Em sẽ mở doanh nghiệp”, rằng “Em muốn làm một doanh nhân”, v.v. và v.v.

Với sự khập khiểng như thế từ khâu đào tạo và cấp phát văn bằng, người thụ  hưởng – tức các học sinh – hưởng thêm lợi lộc từ sự cạnh tranh gay gắt để tồn tại của tất cả các trường đại học nước ngoài (như giảm học phí, cấp học bổng bán phần, chấp nhận cho học thêm tiếng Anh sau do kém tiếng Anh, chấp nhận cho học thạc sĩ quản trị kinh doanh mà không cần phải có tối thiểu bao nhiêu năm làm việc thực tế sau tốt nghiệp đại học, v.v.) nên việc du học luôn ở trong tầm tay của đa số, dẫn đến việc trí hóa chưa kịp hoặc không thể trưởng thành khiến vừa sang nước ngoài du học đã lớn tiếng chê bai nước nhà, to giọng mắng nước nhà không biết trọng dụng nhân tài do bản thân học xong chẳng biết nước nhà có việc gì làm không và thù lao có tương xứng hay không, v.v. và v.v.

D- Kết Luận

Vì vậy, bạn trẻ hỡi, hãy là người tài để bản thân mình làm một intrapreuneur và khi đã trở thành một intrapreuneur thành công, bạn hãy lựa chọn một trong hai con đường rộng mở trước mặt:

1) Tiếp tục là một intrapreuneur ngày càng thành công hơn, danh tiếng lẫy lừng hơn; hoặc

2) Chuyển sang làm một entrepreuneur trên cơ sở đã hội đủ cùng lúc bốn yếu tố của (a) vốn liếng nghiệp vụ cao trên thương trường sau thời gian dài làm người tài khởi nghiệp sự nghiệp intrapreuneur, (b) vốn liếng uy danh cao trên thị trường sau thời gian dài làm người tài khởi nghiệp sự nghiệp intrapreuneur, (c) vốn tài chính cao trong “chiến trường” sau thời gian dài làm người tài khởi nghiệp sự nghiệp intrapreuneur, và (d) khả năng thành công gần như tuyệt đối từ ba loại vốn trên.

Tương tự bất kỳ quốc gia lành mạnh nào khác, Việt Nam cần có thật nhiều những người tài khởi nghiệp sự nghiệp intrapreuneur để làm cơ sở mang tính nền tảng cho sự phát triển các entrepreuneur thành công.

Tương tự bất kỳ quốc gia lành mạnh nào khác, Việt Nam không cần có quá nhiều người khởi nghiệp doanh nghiệp entrepreuneur trong khi xã hội đang có vấn nạn thiếu vắng các người tài khởi nghiệp sự nghiệp intrapreuneur.

Một cách lành mạnh, bạn hãy rèn luyện – dù ở Việt Nam hay ở nước ngoài – để  trở thành một người tài cho một sự nghiệp cá nhân của bạn tại một đại công ty. Cần nhớ rằng tấm văn bằng bạn đạt được dù do năng lực cao thật sự của chính bản thân bạn, thì cũng chẳng nói lên được điều gì vì “học giỏi” còn đòi hỏi thời gian “hành giỏi”, vì qua “hành” bạn mới chứng minh được năng lực của bạn trong biến tri thức thành thực tiễn hiệu quả trong một môi trường làm việc phức tạp của một tập thể đa dạng với tính cạnh tranh khắc nghiệt, tất cả minh chứng cho sự thành công của bạn để tồn tại, qua đó bạn trở thành kết quả cụ thể của một quá trình học hành thành công.

Ngay cả khi bạn học thành tài tại Việt Nam nhưng rời Việt Nam làm việc cho nước ngoài, hoặc bạn học thành tài ở nước ngoài nhưng không về Việt Nam thì đây vẫn là chuyện bình thường, đặc biệt nếu như bạn là ngôi sao về Vật Lý Nguyên Tử, Vật Lý Thiên Văn, Vật Lý Vũ Trụ, Công Kỹ Nghệ Hóa Sinh, v.v. mà ở Việt Nam bạn không thể phát huy sự nghiệp khoa học cũng như không thể có các tài trợ và phương tiện phục vụ tối ưu cho các nghiên cứu của bạn. Bạn hãy làm việc cho Cơ Quan Nghiên Cứu Vũ Trụ NASA của Hoa Kỳ. Bạn hãy làm việc cho công ty sản xuất chiến đấu cơ phản lực chiến thuật Lockheed Martin. Bạn hãy làm việc cho bất kỳ ai, miễn bạn luôn là người Việt Nam tốt lành. Thầy Trần Chung Ngọc, sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng Hòa, giảng sư Vật Lý đại học Mỹ, cố vấn chính phủ Singapore, luôn là người tả xung hữu đột đơn thương độc mã tại Hoa Kỳ viết hàng ngàn bài blog bảo vệ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, chống lại bất kỳ kẻ chống Việt Nam nào dù đó là thế lực phản động hay thế lực tôn giáo chống Cộng. Thầy Trần Chung Ngọc không “đóng góp” công sức giảng dạy đại học cho Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, không “đóng thuế” cho Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Bạn hãy làm sao trở thành bậc kỳ tài như Thầy Trần Chung Ngọc: luôn vì đất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Chỉ cần như vậy thôi là bạn đã làm vinh danh đất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam rồi vậy.

Hãy là một intrapreneur thành công tại một đại công ty trước khi làm một entrepreneur của một công ty nhỏ bạn ạ, vì rằng có như thế bạn với tư thế một người tài mới có nhiều cơ may thành công hơn khi quyết định “ra riêng”.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo các bài viết của Hoàng Hữu Phước:

Khởi Nghiệp:

  1. Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Khởi Nghiệp
  2. Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore
  3. Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Nhật Bản

Người Tài:

  1. Thầy Trần Chung Ngọc: http://hhphuoc.blog.com/?p=89
  2. Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi!
  3. Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh
  4. Lời Khuyên Dành Cho Du Học Sinh Việt Nam

Giáo Dục:

  1. Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai
  2. Tấm Lòng Cựu Nhà Giáo
  3. Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Tình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân
  4. Thế Nào Là Doanh Nhân
  5. Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam
  6. Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ

Hoàng Sa

Tàu Mỹ Ta

Hoàng Hữu Phước, MIB

30-3-2016

Hoàng Sa gần đây đã trở thành phao cứu sinh cho bất kỳ ai đột ngột muốn hùng biện về lòng yêu nước vì sẽ là luôn là điều đội đá vá trời hay vượt tầm vói hoặc quá tầm với nếu lồng ghép lòng yêu nước với  việc tu thân, tề gia, luyện trí, phát triển kinh tế dựng xây quốc gia cường thịnh. Song, muốn hùng biện cho hay về Hoàng Sa, nhất thiết phải hiểu đúng về Hoàng Sa trong tương quan hiểu rõ về thế giới sử mà từ đó rất có thể sẽ có những cái nhìn tường tận về Tàu, về Mỹ, về ta.

Tàu

Từ cuộc chiến tranh xâm lược Ấn Độ của Tàu nhằm “dạy cho Ấn một bài học” do Ấn đã cho Đức Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng tỵ nạn chính trị khi Tàu chiếm Tây Tạng 1959, khi ngày 20-10-1962 Tàu ồ ạt tấn công theo thế gọng kìm suốt chiều dài 3.225 km dọc biên giới tự nhiên của dãy Hy Mã Lạp Sơn đánh vào hai trận tuyến Ladakh và McMahon chiếm lấy Rezang La ở phía Tây và Tawang ở phía Đông, thế giới sử đã cho thấy có những sự thật sau:

1- Sự giao tranh đã nổ ra trên quy mô rộng lớn trên nóc nhà của thế giới với điều kiện núi non trùng điệp và hiểm trở cao hơn 4.000 mét đầy băng giá, với một bên là quân Tàu ồ ạt biển người và một bên là quân Ấn với số quân tuần tra ít ỏi trang bị thô sơ. Điều này cho thấy Tàu luôn áp dụng binh pháp tấn công bất ngờ và vào nơi khó ngờ.

2- Cả hai bên chỉ sử dụng bộ binh; và trong khi sự vắng bóng của hải quân hai bên là sự đương nhiên, thì điều kỳ lạ là Ấn Độ hoàn toàn sai lầm khi đã không sử dụng không quân. Vào thời điểm đó, không quân Ấn mạnh hơn, và Tàu đã không thể sử dụng không quân do (a) Tàu chưa phát triển không quân hùng mạnh, (b) địa hình núi non hiểm trở, (c) quân đội Ấn tại dãy Himalaya chỉ có số ít, và (d) vững tin vào chiến thuật biển người tràn ngập dồn Ấn vào thế lưỡng đầu thọ địch theo binh pháp cổ Tàu. Cũng vào thời điểm đó, Ấn chỉ sử dụng không quân để tiếp tế lương thực và đạn dược cho đoàn quân đã bị Tàu đánh cho tan tác, vì (a) lãnh đạo Ấn là Thủ Tướng Nehru bối rối và lúng túng với dàn tướng lĩnh không biết phải đối phó ra sao cũng như chưa bao giờ cho rằng biên cương Himalaya thiên nhiên khắc nghiệt sẽ không làm chùn bước bất cứ mưu đồ xâm chiếm nào, (b) run sợ việc ném bom và không kích sẽ gây nên tội ác lớn vì giết quân Tàu đang ồ ạt xông lên đông hơn kiến trên mặt đất chết như rạ, (c) bàng hoàng vẫn không tin là nước cộng sản mà Ấn đã nhanh chóng công nhận, thiết lập quan hệ ngoại giao và ủng hộ lại bất ngờ tấn công mình, và (d) đợi chờ sự ra tay cứu viện của Mỹ và Liên Xô. Điều này cho thấy Tàu đã biết rõ về cung cách của đối phương “dám làm gì” và “không dám làm gì” để xuất chiêu chiếm thế thượng phong.

3- Cuộc tấn công của Tàu nổ ra cùng ngày với biến cố mà thế giới Sử gọi là “Cuộc Khủng Hoảng Tên Lửa Cuba” khi Mỹ và Liên Xô đối đầu nhau với sự chuẩn bị sử dụng vũ khí nguyên tử. Điều này cho thấy Tàu luôn áp dụng binh pháp cổ Tàu trong chớp lấy thời cơ bành trướng ngay khi hai siêu cường Mỹ và Liên Xô (nay là Nga) có vấn đề căng thẳng về quân sự.

4- Ngày 20-11-1962 tức sau 32 ngày xâm lược Ấn Độ, Tàu đơn phương tuyên bố rút quân ngay khi hay tin đáp lời kêu gọi của Ấn, Mỹ bắt đầu đưa hàng không mẫu hạm và các chiến đấu cơ đến Ấn. Việc “rút quân” này khiến đặt Mỹ vào tình trạng không thể triển khai chiến đấu gây tổn thất nặng nề cho Tàu, thậm chí làm Tàu tránh nguy cơ bị đại bại phải mất các vùng lãnh thổ chiếm đóng của Ấn. Điều này cho thấy Tàu chỉ tuyên bố “rút quân vì đã dạy xong cho kẻ thù một bài học” khi đã đại bại hoặc khi đánh hơi thấy sắp có nguy cơ đại bại.

5- Vào ngày 03-10-1962 tức chỉ chục ngày trước khi xua quân xâm lược Ấn, Thủ Tướng Tàu Chu Ân Lai thăm New Delhi và đã hứa với Thủ Tướng Ấn Jawaharlal Nehru rằng hai nước hữu hảo tốt đẹp sẽ không bao giờ có chiến tranh với nhau. Điều này cho thấy Tàu mỗi khi mở miệng hứa điều gì là chỉ để che đậy một mưu đồ ngược lại.

6- Liên tục trong các năm 1951 và 1952, Tàu tái khẳng định Tàu không có vướng mắc gì về lãnh thổ với Ấn. Tháng 11-1956 Thủ Tướng Tàu Chu Ân Lai tái tuyên bố  rằng Tàu không có tranh chấp gì về lãnh thổ với Ấn nhưng bản đồ chính thức sử dụng toàn quốc của Tàu luôn vẽ nước Tàu gồm luôn 120.000 km2 bên trong lãnh thổ của Ấn. Để rồi sau khi chiếm Tây Tạng, Tàu lặng lẽ xây dựng hệ thống đường sá cùng các tiền đồn tại vùng Aksai Chin của Ấn từ năm 1956 mà đến 12 năm sau, lúc tất cả đã hoàn tất thì Ấn mới hốt hoảng phát hiện. Thậm chí gần đây vào ngày 15-4-2013 Tàu chiếm 640km lãnh thổ Ấn dọc theo biên giới Depsang, Chumar và Pangong Tso của Ấn; và năm 2014 Tàu lấn sâu vào vùng Burtse ở Ladakh đến 30km và khi binh sĩ Ấn tiến đến, lính Tàu cầm bảng ghi câu tiếng Anh “This is Chinese Territory. Go Back!” (Đây là lãnh thổ Tàu. Hãy lùi lại!). Điều này cho thấy Tàu không bao giờ có tranh chấp lãnh thổ với bất kỳ quốc gia nào cả, mà Tàu chỉ xây dựng cơ sở tại những nơi Tàu bảo đó là của Tàu.

7- Năm 1954 Tàu đề ra khẩu hiệu Hindi-Chini bhai bhai (Ấn-Hoa huynh đệ) cùng Năm Nguyên Tắc Chung Sống Hòa Bình với Ấn Độ, theo đó hai nước sẽ hữu hảo giải quyết các bất đồng . Thủ Tướng Nehru bỏ ngoài tai lời khuyên của Thủ Tướng Ba Swe của Miến Điện (tức Burma, nay là Myanmar) rằng đừng tin những hứa hẹn của Chu Ân Lai. Nehru bị huyễn hoặc bỡi những lời hoa mỹ của Tàu, và thậm chí nhân nhượng Tàu về vấn đề Tây Tạng để hy vọng nhận được từ Tàu sự hình thành một liên minh khối trục Á Châu giữa Ấn và Tàu trên cơ sở đối tác chiến lược hùng mạnh. Hậu quả là sau khi chiếm Tây Tạng, Tàu tuyên bố vùng Arunachal Pradesh 90.000km2 của Ấn có tên gọi Nam Tây Tạng nên thuộc về Tây Tạng tức thuộc về Tàu do Ấn đã công nhận Tây Tạng thuộc Tàu. Khi đã quá muộn lúc biết được bộ mặt thật của Tàu, Nehru vào năm 1959 chấp nhận cho Đức Dalai Lama tỵ nạn chính trị sau khi Dalai Lama đào thoát khỏi Lhasa vì cuộc khởi nghĩa chống Tàu thất bại. Điều này cho thấy Tàu không bao giờ muốn làm bạn với bất kỳ ai, và chuyên đề ra các khẩu hiệu để sử dụng các khẩu hiệu này như thứ bùa mê thuốc lú để săn mồi.

8- Tàu đã dồn Ấn vào thế bị lấn chiếm, đến độ Ấn sẵn lòng không tiếp tục đòi chủ quyền với phần diện tích 38.000km2 Jammu và Kashmir trong vùng Aksai Chin nếu Tàu không tiếp tục bảo phần diện tích 90.000km2 trong vùng Arunachal Pradesh kể cả Tawang là của Tàu. Điều này cho thấy Tàu luôn giở thủ đoạn chây lỳ tức kéo dài thời gian cho mọi sự trở thành việc đã rồi trong bành trướng xâm lược để những khi không thể ra tay sáp nhập bằng vũ lực thì cứ tự động vẽ bản đồ gồm thâu luôn lãnh thổ hay lãnh hải nước khác mà không cần tài liệu chứng minh chủ quyền, và tự động đổ quân đến đồn trú xây dựng các cơ sở hạ tầng quân sự và dân dụng.

Mỹ

Việc Mỹ đã không có tầm nhìn chiến lược quân-địa-chính-kinh-tài đã quá hiển nhiên không thể nào chối cãi. Vì không có tầm nhìn xa tối thiểu 50 năm, Mỹ đã xem Việt Nam như kẻ thù phải diệt tiêu bằng mọi giá, kể cả ủng hộ Tàu (mà Việt Nam dũng cảm gọi thẳng là Trung Quốc) tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc và ủng hộ chư hầu của Tàu là Campuchia (mà Việt Nam hay ỏn ẻn gọi là Khmer Đỏ chứ không dám gọi tên nước) tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới Tây Nam. Khi 70.000 dân quân Việt Nam đánh tan 700.000 chiến binh tinh nhuệ Tàu bỏ chạy về bên kia biên giới, Mỹ không có cớ cấm vận Việt Nam vì Việt Nam không bước qua đường biên giới Việt-Tàu trên dường truy sát giặc Tàu. Mỹ vội có nhiều bài báo nói Tàu đã rút quân sau khi dạy cho Việt Nam một bài học. Khi dân quân Việt Nam đánh bật Campuchia ra khỏi lãnh thổ, đồng thời nhận thấy nhân dân Campuchia bị nạn diệt chủng do chính phủ Campuchia điên loạn mà thế giới làm ngơ, Việt Nam đành tiến quân qua bên kia đường biên giới truy sát tiêu diệt chính phủ quái vật của Campuchia “once and for all” (kiểu Mỹ: một lần cho tuyệt mối họa về sau), thì Mỹ lập tức xem như có cơ hội bằng vàng để tuyên bố cấm vận kinh tế Việt Nam vì tội xâm lược Campuchia. Mỹ sau đó tăng cường viện trợ cho Campuchia, giúp Campuchia đoạt các đơn hàng khổng lồ về may mặc do Tổ Chức Lao Động Quốc Tế ILO tận tình tận tụy tận tâm chỉ dẫn chỉ bảo chỉ dạy Campuchia đáp ứng các yêu cầu về tổ chức công đoàn kiểu Mỹ và tổ chức sản xuất để cấp cho Campuchia giấy thông hành ưu tiên bán hàng vào Âu Mỹ. Cấm vận Việt Nam để bần cùng hóa Việt Nam, giúp đỡ Campuchia để tước luôn khả năng kiếm sống bằng nghề may mặc của Việt Nam, Mỹ đã như kẻ thất học không nhìn xa trông rộng. Việt Nam yếu đi, dẫn đến sự lấn lướt của Tàu, đe dọa cả ASEAN. Campuchia mạnh hơn, và Campuchia trở về cạnh Tàu để phản phúc Mỹ, trở thành con ngựa thành Troy làm Mỹ muối mặt ở hội nghị thượng đỉnh ASEAN.

Nhận ra việc Việt Nam là chỗ dựa về an ninh cho cả khu vực ASEAN từ đó bảo vệ được Châu Đại Dương với vùng Nam Cực có nhiều căn cứ nghiên cứu tối mật của Mỹ, Mỹ đã có những bước đi đúng nhưng muộn màng. Đúng, chẳng hạn như mời Việt Nam làm một thành viên của Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương TPP. Đúng, chẳng hạn như đã nhận ra tầm quan trọng cực kỳ của Biển Đông. Muộn màng vì Việt Nam bây giờ mới được Mỹ xem trọng để yên thân leo lên được ngưỡng đầu tiên của  sự phát triển, thay vì đã hùng mạnh hùng cường từ nhiều chục năm trước – với sự giúp đỡ của Mỹ. Muộn màng, vì Tàu đã quá mạnh đối với Mỹ và thế giới khi đầu tư Tàu tràn ngập thế giới từ Châu Phi ngập tràn khoáng sản đến khu vực Nam Mỹ trực tiếp đe dọa Mỹ từ phía Nam, từ thực tế đồng tiền Tàu đã thành tự do chuyển đổi, và từ thực tế Tàu thành lập hệ thống các ngân hàng cạnh tranh với cả các định chế tài chính như Ngân Hàng Thế Giới World Bank, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF, hay Ngân Hàng Phát Triển Châu Á ADB, v.v.

Việc Mỹ đưa các chiến hạm đến Biển Đông với chiêu bài xoay trục về hướng Đông đã không tôn được vị thế và vai trò của Mỹ ở khu vực này của thế giới. Khi Mỹ hùng dũng tuyên bố sẽ duy trì việc tuần tra 12 hải lý đối với các đảo trên Biển Đông mà Trung Quốc chiếm hữu tiến hành xây dựng sân bay bến cảng, Mỹ đã chỉ làm Tàu cười to nhạo báng, vì rằng “khi anh tuyên bố sẽ duy trì việc tuần tra 12 hải lý, nghĩa là anh tuần tra cách các đảo chìm đảo nổi của tôi 12 hải lý, cũng có nghĩa là anh mặc nhiên thừa nhận rằng các đảo ấy là của tôi, thuộc chủ quyền của tôi! Ngay cả một tuyên bố thôi mà Mỹ cũng hoặc bất cẩn hoặc do biết chính mình bó tay không thể làm gì khác hơn được.

Ta

Sau khi đã biết Tàu đốn mạt như thế và Mỹ thiếu tầm nhìn như thế, ta sẽ nói gì – hay làm gì – về Hoàng Sa?

Nói Hoàng Sa đã là lịch sử, thì thế nào cũng có kẻ hê lên rằng: “Thế mầy dâng cho Tàu luôn à, thằng tay sai Tàu?

Nói Hoàng Sa mãi mãi là của Việt Nam, thì thế nào cũng có kẻ hét lên rằng: “Thế sao không kiện Tàu? Không đánh Tàu để đòi lại?”

Nói bây giờ Tàu tiến xuống chiếm mấy đảo của Trường Sa, thế nào cũng có kẻ gầm lên rằng: “Chính phủ vô dụng. Đảng vô dụng. Hèn nhát. Không dám làm gì.”

Chẳng ai đặt câu hỏi khi tràn ngập toàn tuyến biên giới phía Bắc, bị đánh cho đại bại phải rút về Tàu, quân Tàu do bản chất mất dạy có cố vớt vát vừa ở lỳ trên vài kí lô mét vuông đất nào của Việt Nam vừa hét lên rằng đó là đất của nó mà nó đã thua chạy về phần đất của nó rồi, vậy sao còn xâm lược nó? Có hay không việc Tàu đã giở thói lưu manh đó như nó đã từng làm với Ấn Độ để chiếm giữ một ít đất của ta?

Việc Tàu đưa ra lập luận “đường chín đoạn” mà ta gọi là “đường lưỡi bò” là để chiếm hữu toàn bộ Biển Đông, biến Việt Nam chỉ còn có thể cho tàu thuyền đi sát bờ biển, và tất cả các máy bay dân sự Việt Nam sẽ bị tên lửa đất đối không của Tàu bắn hạ nếu bay trên Biển Đông mà Tàu bảo là thuộc lãnh hải của Tàu. Tất nhiên toàn bộ các mỏ dầu hỏa của Việt Nam bây giờ tự động nằm bên trong cái đường lưỡi bò ấy. Việc Tàu sau khi đã chiếm hữu Hoàng Sa, nay tiến xuống Trường Sa chỉ là một bước tiếp theo chứ không phải là sự lấn chiếm lần lượt hết đảo này đến đảo khác để cho dân Tàu có “ngư trường” đánh bắt hải sản. Mưu đồ thâm độc và táo tợn, ghê gớm hơn nhiều, chứ không chỉ là chiếm đảo: chiếm toàn bộ Biển Đông, từ đó làm suy yếu toàn bộ ASEAN để chiếm cả ASEAN từ đó tiến xuống Châu Đại Dương và đẩy Mỹ khỏi Nam Cực.

Thay vì hùng dũng đặt câu hỏi chất vấn vì sao sách giáo khoa Sử vẫn chưa có viết về Hoàng Sa, hãy quan tâm đến những điều thiết thực sau:

1) Một sự việc được ghi vào sử sách luôn sau một thời gian hàn lâm hạn định tối thiểu 50 năm hoặc hơn, tùy theo từng loại sử liệu mà chính phủ mỗi nước quy định.

2) Trước khi Hoàng Sa được ghi vào sử sách, việc nghiên cứu và tập hợp sử liệu về Hoàng Sa phải luôn được tiến hành, đặc biệt khai thác các tài liệu của Việt Nam Cộng Hòa cũng như của thế giới, tính cả đến việc chờ đợi đến khi Chính Phủ Mỹ cho phép tiếp cận các hồ sơ mật về chiến tranh Việt Nam để giải mã các sự kiện, sau 50 năm hay 90 năm. Việc nghiên cứu và tập hợp sử liệu về Hoàng Sa như nói trên được thực hiện bởi các tổ chức Sử và cá nhân các nhà nghiên cứu Sử, chứ không bao giờ là của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo vì tại tất cả các nước Bộ Giáo Dục chỉ sử dụng các pho lịch sử để lên chương trình học chứ không đứng ra tổ chức nghiên cứu Sử. Câu hỏi do đó hãy đặt ra cho các viện Sử học, các tổ chức nghiên cứu Sử, các nhà nghiên cứu Sử, viết khảo luận Sử, v.v., và tất cả các công trình đều phải cơ sở dữ liệu tham khảo chi tiết từ nguồn của Việt Nam và nguồn của nước ngoài, có liệt kê cuối mỗi công trình để tăng mức độ đáng tin cậy, và sau thời gian dài tranh luận, tranh cãi, thẩm tra, bút chiến, lúc các tài liệu khảo cứu biến thành sử liệu, các pho sử tân biên với các phần bổ sung sẽ được hình thành để các trường học sử dụng dạy Sử. Chính các sử gia, các nhà nghiên cứu sử, mới là những người duy nhất có trách nhiệm phải làm tất cả, từ kiếm tìm tài liệu, dịch thuật tài liệu, kiểm chứng tài liệu, hình thành tác phẩm về Hoàng Sa. Đây là việc của họ, vì đó là chuyên môn nghiệp vụ của họ, vì đó là quy trình tất yêu của sử liệu và pho sử, và vì đó cũng là kế sinh nhai của họ, đem lại cho họ nguồn thu nhập đương nhiên.

3) Không những chỉ có Hoàng Sa, mà Trường Sa cùng tất cả các đảo khác dù nhỏ dù lớn như Phú Quốc hay Côn Đảo cũng nhất thiết cần được sưu tầm tài liệu, cập nhật dữ liệu, vì chưa nói đến chuyện kiện tụng ra tòa án quốc tế đòi công lý chủ quyền, việc tập trung tài liệu đủ đầy sớm ngay từ trước luôn là cách tốt nhất phục vụ cho những đòi hỏi chủ quyền cho quốc gia khi hiểm họa tranh chấp chủ quyền không chỉ là một nguy cơ tiềm tàng, và khi khu vực có tồn tại một kẻ lưu manh mất dạy như Tàu.

4) Không để mất thêm những Hoàng Sa, nhất thiết phải có tiềm lực quốc phòng hùng mạnh. Để có tiềm lực ấy phải có rất nhiều tiền. Để có rất nhiều tiền phải phát triển kinh tế vượt bậc. Để phát triển kinh tế vượt bậc phải có những con người xuất sắc. Để có những con người xuất sắc, giáo dục đạo đức của gia đình là tối quan trọng, tự rèn luyện của bản thân là tiên quyết, đào tạo của nhà trường là định hướng, và cơ chế chính sách là lực đẩy.

Tàu đã cướp Hoàng Sa bằng quân sự.

Tàu đang cướp Trường Sa bằng sự trơ tráo.

Tàu đang cướp Biển Đông bằng sự lưu manh.

Tàu đang cướp lúa gạo vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long bằng cách gây hạn hán từ chuỗi đập thủy điện liên hoàn ở thượng nguồn Mekong.

Tàu đang cướp sự sống của dân Việt bằng các sản phẩm độc hại gây bịnh.

Vì tất cả các lý do trên, ta không trông mong gì Tàu sẽ trả lại cho ta Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông.

Vì tất cả các lý do trên, ta không thể kỳ vọng lớn vào Mỹ vì Mỹ đã mặc nhiên tuyên bố tuần tra 12 hải lý nghĩa là không dám tiến sát các đảo mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền.

Vì tất cả các lý do trên, ta không chỉ có đấu tranh đòi lại Hoàng Sa và các đảo ở Trường Sa, mà ta còn phải tranh đấu để dành lại sự sống còn của đất nước và dân tộc.

Đó mới là hiểu đúng nhất về Hoàng Sa.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế.

EU và Darwin

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-3-2016

Năm 2011 tôi có mở antichina.blog.com đăng các bài viết của tôi chống Tàu bằng tiếng Việt, trong đó có một bài tôi ghi rằng cách đó hơn 10 năm tôi có bút chiến bằng tiếng Anh trên internet rằng việc Mỹ chống Việt Nam là ngu xuẩn vì:

a) Chính Việt Nam bảo vệ các cựu thành viên Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á SEATO đồng minh của Mỹ (mà sau đó đã tan rã do Việt Nam đánh cho Mỹ bỏ chạy khởi Đông Nam Á, còn các vị đồng minh Mỹ này gồm Thái Lan, Singapore, Malaysia, Indonesia, và Philippines sau đó tụ họp lại tự tổ chức nhóm mới có tên ASEAN, có qua mặt Mỹ để kết nạp luôn Việt Nam, còn ông “anh cả” Việt Nam đã tác động thúc giục ASEAN kết nạp luôn Myanmar dù lúc ấy Myanmar vẫn đang bị Mỹ mắng nhiếc là vi phạm nhân quyền tệ hại);

b) Việc Trung Quốc tuyên bố lãnh thổ cực Nam của Trung Quốc kéo dài đến đảo này đảo nọ của Malaysia và Indonesia chỉ là điều vu vơ, và tôi cho rằng Trung Quốc thế nào cũng ngắm nghía Darwin của Úc như sách lược xâm chiếm Úc Châu; và như vậy Việt Nam đang bảo vệ Úc Đại Lợi của Phương Tây.

Hôm qua, tờ Nữu Ước Thời Báo New York Time đăng tin Úc đã ký hợp đồng cho Trung Quốc thuê cảng Darwin trong 99 năm và Mỹ đã lên tiếng quan ngại sâu sắc.

Tôi không đặt vấn đề tầm nhìn của tôi có xa không, vì tôi cận thị nặng. Tôi không đặt vấn đề Mỹ không có tầm nhìn xa, vì tôi biết Mỹ luôn tự lấy chiếc khăn có in chữ Nhân Quyền để vừa tự bịt mắt mình, vừa trùm lên đầu thế giới. Chỉ cần mở tấm bản đồ thế giới ra, bất kỳ đứa trẻ cận thị nào ở Việt Nam cũng nhìn thấy Trung Quốc bị bủa vây không thể bung ra bành trướng: phía Bắc có siêu cường nguyên tử Nga ngự trị, phía Tây có cường quốc nguyên tử Ấn Độ lăm le mà xa hơn nữa là Tây Âu với NATO trang bị khí tài nguyên tử ngăn chặn bất kỳ mưu đồ Đại Tây Dương Tiến nào của Trung Quốc muốn theo vết Thiết Mộc Chân Thành Cát Tư Hãn, phía Đông có Nhật Bản và Hàn Quốc chế ngự mà có vượt qua được biển (tiếng Anh hàn lâm là Biển Hoa Đông) thì việc vượt Thái Bình Dương tấn công Mỹ Quốc là chuyện viễn vông, chỉ còn Nam Tiến là con đường duy nhất.

Tuy nhiên, bao ngàn năm thực hiện chuyện Bình Nam xâm chiếm Việt Nam làm bàn đạp tràn xuống Đông Nam Á để tiến đến Châu Úc đã chỉ khiến toàn bộ lịch sử Trung Quốc không có bất kỳ một chương chiến thắng vẻ vang nào. Trung Quốc bèn

a) lưu manh hê lên rằng Biển Đông (tiếng Anh hàn lâm là Biển Hoa Nam) là của nó, tự đưa tàu đến, tự đưa quân đến, tự đưa máy bay đến, tự đưa vũ khí phòng không đến, với lý do rất côn đồ rằng “nếu là của tụi bây sao tụi tao đang đến ở nè và tụi bây không dám đến đánh đuổi tụi tao đi?”;

b) ủng hộ bất kỳ hoạt động nào “chống cộng sản Việt Nam” để Việt Nam Cộng Sản phải bị lật đổ, tướng lĩnh cộng sản Việt Nam phải bị tiêu diệt, và do đó biến mất hoàn toàn trên thế gian này lực lượng quân sự duy nhất có thể phá hỏng con đường Nam Tiến chiếm Châu Úc của Trung Quốc, không còn có thể đánh chặn hậu các hạm đội Trung Quốc để giải cứu Úc với New Zealand;

c) rút kinh nghiệm bao ngàn năm, nhận ra rằng con đường chiếm Châu Úc bằng đường biển sẽ nhanh hơn là bằng đường bộ xuyên qua Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác, Trung Quốc tiến hành chiếm Biển Đông, rắp tâm lập vùng nhận dạng phòng không (nếu phi cơ đi ngang không thông báo Trung Quốc, sẽ bị bắn hạ; nếu thông báo thì đương nhiên công nhận đó là không phận thuộc chủ quyền Trung Quốc); và

d) khôn khéo cho Úc vô tròng bằng hợp đồng cho thuê cảng trong 99 năm, hình thành tuyến hàng hải nói liền Trung Quốc đến Úc xuyên qua Biển Đông, và sự trùng hợp ở đây là Trung Quốc chọn Darwin, vừa là vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng khống chế hoạt động hải quân Hoa Kỳ, vừa là cái cảng vô danh tiểu tốt mà Úc chưa từng nghĩ đến ngay cả cái giá trị bọt bèo của nó, vừa là sự xâm chiếm chiến thuật “từ đồ dần dà” mà ngay cả Hoàng Đế Quang Trung của Việt Nam còn phải âu lo, để sau 99 năm thì cộng đồng dân cư gốc Tàu ở đó có thể tuyên bố ly khai khỏi nước Úc, mà nếu Úc ra tay đàn áp thì Trung Quốc lấy ngay cớ bảo vệ kiều bào sẽ ồ ạt tấn công chiếm luôn nước Úc.

Trong các bút chiến bằng tiếng Anh của mình trên internet, tôi có viết rằng Ngoại Trưởng Mỹ Bà Hillary Clinton nên tiết kiệm ngân sách Hoa Kỳ bằng cách cho thôi việc mấy trăm quan chức phụ trách “nhân quyền” ở Bộ Ngoại Giao của Bà, vì rằng cái tập thể ấy quanh năm suốt tháng chỉ làm mỗi việc: làm thiên hạ đồng minh chửi mắng Mỹ. Họ bỏ công sức cả năm trời để thu thập thông tin từng quốc gia một để cuối năm hình thành Báo Cáo Nhân Quyền trong đó ghi chi tiết từng quốc gia có vấn đề gì, cụ thể ra sao, và do đó sẽ được mấy điểm, khiến ngay cả Anh, Pháp, v.v., năm nào cũng phải nổi giận, Việt Nam thì nói vài câu chiếu lệ vì biết cái báo cáo ấy vô hại, trong khi Trung Quốc nhảy nhổm cho ra Báo Cáo Nhân Quyền tập trung chỉ vào nước Mỹ.

Mới đây trên blog wordpress.com này tôi có viết rằng Âu Mỹ rồi sẽ thành nạn nhân của cái vũ khí “nhân quyền”.

Nếu như New York Time hôm qua đưa tin về việc Úc lỡ ký hợp đồng cho Trung Quốc thuê Darwin trong 99 năm, cho thấy Mỹ cứ lo dùng vũ khí nhân quyền để làm Việt Nam suy yếu, thay vì viện trợ Việt Nam, ve vản Việt Nam, nhỏ nhẹ với Việt Nam, lấy lòng Việt Nam ngay từ ngày 01-5-1975 (tức ngày hôm sau của ngày 30-4-1975), nên ngày nay mới bị Trung Quốc chiếm Biển Đông làm ách tắc tuyến giao thông hàng hải huyết mạch của “thế giới tự do”, còn đồng minh Úc của Mỹ thì cũng cứ lo “nhân quyền” nên bây giờ thành gả ngốc sập bẫy Trung Quốc để rồi chỉ cần 50 năm nữa thôi trong cái hợp đồng 99 năm ấy Úc sẽ bị diệt vong;

Thì cách nay hai giờ New York Post lại đưa tin khủng bố chấn động Brussels Vương Quốc Bỉ, cho thấy “nhân quyền” đang đẩy EU vào diệt vong.

Hỡi ôi, bao giờ Âu Mỹ mới chịu khôn ra!

Lăng Tần Hoàng Hữu Phước

Vũ Khí Nhân Quyền Nguyên Tử Hay Nguyên Tử Nhân Quyền

Lời Cảnh Báo Cho Phương Tây

Hoàng Hữu Phước, MIB

11-3-2016

Giống như bất kỳ đạo luật quan trọng nào tại bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh này, phần giải thích từ ngữ luôn được nêu lên không bao giờ ở phần cuối cùng.

Thời còn là sinh viên Đại Học Văn Khoa, thấy tôi dù làm thơ tiếng Anh hay tiếng Việt dù cho đề tài yêu đương vẫn luôn mang sắc thái cá tính riêng biệt không bao giờ gặp thấy nơi bất kỳ ai khác là sự dữ dội hừng hực nóng bỏng dung nham, những bạn thân khi cùng nhau uống cà phê vệ đường đã nói họ lúng túng không rõ tôi là một nhà thơ chiến sĩ hay lại là một chiến sĩ nhà thơ. Cấu trúc văn phạm tiếng Việt có thể cho rằng trong hai cụm từ trên thì phần đầu tiên là phần chính, và phần tiếp theo là phần bổ sung ý nghĩa. Như vậy, nhà thơ chiến sĩ có thể là một nhà thơ mạnh mẽ như một chiến sĩ, còn chiến sĩ nhà thơ có thể là một chiến sĩ thích làm thơ, theo ý tứ thuần Việt của Sách Đỏ hay Sách Trắng, trong đó “sách” là từ chính, còn từ theo sau là bổ sung ý nghĩa phân định riêng, tương tự Chữ Thập Đỏ vậy. Tuy nhiên, nếu là từ Hán Việt thì thứ tự lại không như vậy, vì Hồng Quân hay Hồng Thập Tự hoặc cường quốc thì chữ sau mới là chính còn chữ trước mang ý nghĩa một bổ sung từ. Đối với tiêu đề của bài viết này, dựa theo kiểu Hán-Việt thì nói về Nguyên Tử Nhân Quyền, song nếu lập luận rằng tuy là từ Hán-Việt nhưng do đã được sử dụng hòa trộn hòa lẫn vào tiếng Việt nên phải xem như đó là tiếng Việt không chút biệt phân thì bài này nói về Nhân Quyền Nguyên Tử. Để nói gọn lại thì tác giả bài viết chỉ muốn nói đến Nhân Quyền, và cái Nhân Quyền này có sức tàn phá như vũ khí nguyên tử.

Ngoài ra, Phương Tây không có nghĩa là ở phương Tây hay mang tính địa dư, mà là cụm từ chỉ tất cả các quốc gia tư bản thân Mỹ, nên Phương Tây bao gồm cả Úc và New Zealand.

Đã từ lâu, các nước tư bản thân Mỹ nào muốn chứng tỏ ta đây hùng mạnh như Mỹ thì luôn thể hiện qua hai cách truyền thống vững bền là (a) chõi lại Mỹ trên thương trường, trong văn hóa, và tại vài chính kiến địa chính trị; và (b) cùng Mỹ nhận ra sức mạnh hủy diệt của Nhân Quyền. Vì lẽ đó, Mỹ và các nước này hay sử dụng quả bom nguyên tử có sơn dòng chữ Nhân Quyền để bắn phá thành trì các nước cộng sản như Việt Nam hoặc các nước tư bản thân cộng sản như ở khu vực Nam Mỹ.

Trung Quốc cũng láu cá không kém. Hàng năm khi Mỹ tung ra Báo Cáo Nhân Quyền để đánh giá và cho điểm tất cả các quốc gia về lĩnh vực nhân quyền thì Trung Quốc cũng phát hành Báo Cáo Nhân Quyền đánh giá tình hình nhân quyền chỉ của Mỹ mà tôi trong một bài blog cách nay nhiều năm đã phân tích và ngợi khen Trung Quốc vì trong khi Mỹ viết về tất cả các quốc gia trong một báo cáo dày cộm thì Trung Quốc viết về Mỹ trong một báo cáo dày hơn gấp rưỡi bằng thứ tiếng Anh tuyệt hảo kèm chứng cứ thuyết phục từ chính các cơ quan thông tấn báo chí của Hoa Kỳ. Trong khi đó, dù bị đánh phá bằng vũ khí Nhân Quyền Nguyên Tử chính thức (qua các nghị sĩ Mỹ chống Việt và các tổ chức muốn có tiền chu cấp của chính quyền Mỹ và người Mỹ yêu Việt Nam Cộng Hòa) hay vũ khí Nguyên Tử Nhân Quyền buôn lậu (các nhóm ngoại kiều gốc Việt chống Việt), Việt Nam vẫn tỉnh bơ vì tổ tiên Việt Nam có lưu truyền cho cháu con người Việt lời dạy “đi đêm có ngày gặp ma” và “đừng đùa với lửa” hoặc đại loại như thế.

Trên thực tế, một hai Nguyên Tử Nhân Quyền đã có nổ. Khi nguyên tử nổ, sức tàn phá cực kỳ ghê gớm: nó giết chết con người, mọi sinh vật, mọi vật chất, và mọi môi trường. Tương tự, Nguyên Tử Nhân Quyền nổ thì xô sập một chế độ chính trị và giết luôn đất nước cùng dân tộc của chế độ chính trị ấy. Sạch sành sanh. Y như tại những quốc gia có các cuộc kách mệnh màu.

Trên thực tế, đa số Nguyên Tử Nhân Quyền bị tịt ngòi, nên các quốc gia bị Mỹ tố cáo vi phạm nhân quyền vẫn cứ tồn tại trơ gan cùng tuế nguyệt, thậm chí có kẻ tiếm ngôi Nhật trở thành đế chế kinh tài thứ nhì thế giới, theo bén gót Mỹ và Mỹ càng lúc càng thấy hơi thở nóng hổi gấp rút sát sau mông mình với nguy cơ đầu hàng để mất vị trí siêu cường kinh tế hàng đầu thế giới.

Trên thực tế, internet cung cấp đầy đủ các cách chế tạo bom nguyên tử nên ai cũng chế được Nguyên Tử Nhân Quyền, hậu quả là:

1- Hàng triệu người di cư ào ạt đổ vào Châu Âu dưới ngọn cờ Nhân Quyền làm cả Châu Âu náo loạn, bây giờ mới tỉnh ngộ đã dại dột ra rả suốt về nhân quyền, nay ra tay chà đạp nhân quyền bằng cách đóng cửa biên giới từng được ngợi ca là khối tự do nhân quyền tuyệt hảo khuôn vàng thước ngọc của nhân loại;

2- Thổ Nhĩ Kỳ đã sử dụng hơn một triệu người di cư đang tá túc ở Thổ Nhĩ Kỳ để đe dọa Châu Âu, khiến Châu Âu phải chu cấp nhiều tỷ đồng Euro cho Thổ Nhĩ Kỳ và khởi động xem xét đơn xin gia nhập EU của Thổ Nhĩ Kỳ, trước viễn cảnh Thổ Nhĩ Kỳ “xả cảng” mở tung biên giới cho hàng triệu người ồ ạt tràn vào Châu Âu dẫn đến sự trà trộn đột nhập của hàng vạn chiến binh thánh chiến cảm tử Hồi Giáo tiêu diệt Châu Âu; và

3- Không phải tự nhiên ứng cử viên tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump dõng dạc tuyên bố xây bức vạn lý trường thành suốt biên giới Mỹ-Mê.

Từ ba thực tế trên, dẫn đến ba tình huống đương nhiên là sẽ sớm trở thành sự thật sau:

1- Phương Tây sẽ không dám sử dụng vũ khí nhân quyền và thậm chí sẽ cấm dân chúng nhất là các dân nhập quốc tịch được phép nói về nhân quyền, không được phép “biểu tình” giương cao ngọn cờ nhân quyền chống chính phủ nước khác để tránh bị chính phủ nước khác ném bom nguyên tử nhân quyền đáp trả.

2- Các kẻ thù của Phương Tây ở vùng Trung Đông, Phi Châu, và Trung Quốc sẽ nghiên cứu phát triển bom nguyên tử nhân quyền thế hệ mới để liên tục tràn ngập bằng tay không để tàn phá tiêu diệt chiếm hữu Phương Tây.

3- Việt Nam, Ấn Độ và Úc phải thận trọng nếu Trung Quốc sử dụng Nguyên Tử Nhân Quyền. Thí dụ như 1 triệu dân Trung Quốc ở Trung Quốc cùng 1 triệu người Trung Quốc ở Campuchia và 500.000 người Trung Quốc ở Lào đồng loạt dắt díu vợ con, tay xách nách mang lủ khủ đồ đạc, hoàn toàn không cầm vũ khí, ồ ạt tràn qua biên giới Việt Nam từ mọi hướng, tiến hành cuộc chiến tranh nhân quyền nguyên tử tiêu diệt Việt Nam bằng cách “hòa bình” buộc Việt Nam phải nuôi ăn, cho ở, vì nếu đuổi xua kiểu Phương Tây đang hành xử với dân tỵ nạn Syria thì Việt Nam sẽ bị kết tội “vi phạm nhân quyền”; còn nếu dùng vũ lực vũ khí thì vừa bị kết tội “diệt chủng”, vừa xài hết sạch kho đạn dược, vừa không còn đất canh tác do phải chôn mấy triệu xác quân thù “xâm lược hòa bình” ấy  khiến dân chúng đói khát, kinh tế kiệt quệ, và chế độ tự động diệt vong. Tương tự, các đoàn quân “dân sự” tràn vào Nga, còn tàu thuyền vượt biển công suất mạnh do Trung Quốc cấp cho quân đội giả dạng thường dân tràn ngập bờ biển Úc để “xâm lăng hòa bình” cũng sẽ đẩy Nga và Úc vào tình thế “lãnh thổ Trung Hoa kéo dài từ Cực Bắc đến Cực Nam địa cầu do hàng triệu người ra đi là do “chống Cộng”, “chống Trung Quốc”, “tìm đến thế giới tự do”, “tìm sự sống nơi nhân quyền được ca ngợi vinh danh”.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kính mời tham khảo:

Tôi Ủng Hộ Donald Trump: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/01/toi-ung-ho-donald-trump/

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Nhật Bản

Bài 3: Cẩm Nang Kiến Quốc: Hão Huyền Nhật Bản

Hoàng Hữu Phước, MIB

28-02-2016

Là một quốc gia không có nguồn nhân lực có ý chí cực cao, tính kỹ luật cực cao, sự trung thành cực cao đối với chế độ chính trị nước nhà, sự khôn ngoan cực cao làm chúa ngoại bang chớ không làm tôi tớ ngoại bang, và có sự giúp đỡ cực cao của Mỹ như Nhật Bản, Việt Nam sẽ không bao giờ kiến quốc theo mô hình độc nhất vô nhị của Nhật Bản để được hùng mạnh về kinh tế như Nhật Bản.

Có một thực tế ở Việt Nam là hay có dư luận dù vô tình bởi người thiếu hiểu biết hay dù cố ý bởi kẻ chăm chỉ chống chế độ cộng sản đều hay sử dụng Nhật Bản dù chỉ là một cái cớ rất nghèo nàn yếu đuối để chứng minh Cộng sản Việt Nam Cộng Sản đã thất bại không thể xây dựng được nền kinh tế thần kỳ như Nhật Bản do Nhật Bản cũng trải qua sự tàn phá kiệt quệ sau chiến tranh có khi còn tàn khốc hơn cả Việt Nam.

Tất nhiên, do Việt Nam chỉ lo tập trung vào các môn Lịch Sử Việt và Lịch Sử Đảng khiến học sinh trung học thì “dốt” Sử còn nhà sử học thì chỉ giỏi phát biểu về Việt Sử trong khi sách sử thì ai cũng có thể đọc được và biết được, chẳng cần phải có các vị nhà sử học ấy làm gì cho chật chội tháp ngà hàn lâm vốn đã chưa từng cao và không còn rộng, những kẻ thậm chí góp phần miệt thị môn Sử qua việc chẳng làm gì ra hồn khiến cho môn Sử lụn bại đến nỗi bị loại ra khỏi tất cả các kỳ thi cuối lớp hay cuối cấp ở trung học. Còn môn Thế Giới Sử thì đã biến mất cùng với sự sụp đổ Việt Nam Cộng Hòa nên ở Việt Nam ngày nay mỗi khi nói đến “Sử” thì người ta chỉ biết đó là “lịch sử Việt Nam” mà quan trọng nhất là môn Lịch Sử Đảng – tất cả khiến có sự mù mờ về lịch sử thế giới và sự thần phục Singapore – còn đối tượng của bài này là Nhật Bản – xuất hiện như sự đương nhiên, tất nhiên, hiển nhiên, và dĩ nhiên là tự nhiên. Bài viết này, do đó, trở thành một dẫn chứng về những sự thật lịch sử của thế giới hầu giúp lành mạnh hóa giới trẻ nai tơ và vô hiệu hóa các bài bản công kích của Việt gian cáo già nhắm vào Việt Nam Cộng Sản, theo các nội dung chính sau:

ScreenShot1109

A) Tội Ác Ngút Trời Của Nhật Bản Trong Đệ Nhị Thế Chiến

Giới cầm quyền Nhật Bản bị quy phải chịu trách nhiệm đã tàn sát nhiều triệu thường dân và tù binh chiến tranh tại các quốc gia Nhật chiếm đóng mà hình ảnh trữ lưu như các “chiến tích anh hùng” của các sĩ quan và chiến binh Nhật Bản cho thấy từ những cảnh xử tử bằng súng cho đến chặt đầu và chôn sống tù nhân, mà chỉ trong một cuộc thảm sát Nam Kinh thôi cũng đã có 300.000 hàng binh Trung Quốc bị xử tử và 80.000 phụ nữ dân thường từ 10 đến 80 tuổi kể cả các nữ tu bị hãm hiếp trước khi bị sát hại bằng cách cắt rời hoặc đóng cọc sắt vào bộ phận sinh dục của họ, hoặc bị bắt theo làm nô lệ tình dục phục vụ quân đội Thiên Hoàng. Những hình chụp hai chiến binh Nhật Bản đứng cầm khoe hai chiếc thủ cấp chiến sĩ Việt Minh bên cạnh hai thi thể không đầu của họ, hoặc hình chụp hai sĩ quan Nhật cầm gươm hãnh diện cá cược với nhau ai sẽ là người tự mình dùng gươm chặt đầu 100 tù binh trước, v.v., cho thấy sự tàn bạo tập thể mà mức độ của nó ắt khó thể so sánh ai-hơn-ai với các cuộc thảm sát của các đế chế thời Trung Cổ hay của Campuchia thời hiện đại. Xua quân gieo rắc kinh hoàng trên quy mô thế giới thì toàn nhân loại cận đại chỉ có Thiên Hoàng Chiêu Hòa Hirohito, chí ít xét về mức độ tàn bạo của các cuộc chinh phạt Châu Âu của Thiết Mộc Chân Thành Cát Tư Hãn cùng các hậu duệ Mông Cổ, và chín cuộc Thập Tự Chinh chính thức mà thế giới Cơ-đốc giáo dưới lịnh các Đức Giáo Hoàng tiến hành xâm lược cướp bóc tàn phá thế giới Hồi Giáo trong thời gian từ năm 1095 đến 1291.

B) Lý Do Mỹ Cấp Viện Trợ Khổng Lồ Cho Nhật Bản

Cùng với đại tội hình thành Khối Trục Đức-Ý-Nhật gây ra Đệ Nhị Thế Chiến cũng như các tội ác ngút trời nêu trên, Nhật Bản còn gây thiệt hại nặng nề cho Hải Quân Hoa Kỳ trên mặt biển, thậm chí còn táo tợn chế tạo được cả tàu ngầm khủng khiếp khổng lồ Sentoku Lớp I-400 có thể đi một vòng rưỡi quanh trái đất không cần tiếp nhiên liệu, đặc biệt mỗi chiếc có thể chứa trong lòng tàu những ba chiến đấu cơ không kích M6A1, lặn đi vòng qua Mũi Horn Nam Mỹ định tấn công Hoa Kỳ bằng không quân từ phía Đại Tây Dương hầu biến Hoa Kỳ bị phơi mình trước các cuộc không kích của Nhật Bản từ hai phía Đông và Tây. Tuy nhiên, Nhật Bản không kịp triển khai các cuộc tấn công Mỹ từ Đại Tây Dương và cũng không kịp đánh đắm tất cả các tàu ngầm I-400, nên Mỹ đã bắt được một chiếc “tầu ngầm sân bay” I-400 đầu hàng để khẩn cấp đổ các nhà kỹ thuật đến khẩn trương nghiên cứu công nghệ (sau này mô phỏng theo mà chế ra tàu ngầm lợi hại hơn, hợp lý hơn: phóng tên lửa tấn công có mang đầu đạn hạt nhân) trước khi nổ bom phá tan đánh chìm do không muốn phải chia sẻ với Liên Xô (do đã có thỏa ước với Liên Xô theo đó tất cả các vũ khí hiện đại của Khối Trục nếu bị tịch thu phải để các “đồng minh” cùng nhau nghiên cứu). Ấy vậy mà đối với kẻ thù táo tợn đến như thế, Mỹ lại đã ra tay cứu vớt mà thế giới sử đã có các ghi nhận các lý do như sau:

1) Gây hấn với Liên Xô do vầy đoàn với Đức và Ý trong Khối Trục, và gây chiến trực tiếp với Liên Xô trên lãnh thổ phía Đông của Nga tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, Nhật vào thời điểm cuối Thế Chiến khi Đức và Ý đã bị Liên Xô đánh tan nát và Liên Xô hủy diệt đạo quân Quan Đông của Nhật, xóa sổ Mãn Châu Quốc mà Nhật đã dựng nên, khiến triệt tiêu bộ binh Nhật Bản ở Trung Quốc, làm nghiêng lệch cán cân cuộc chiến, Nhật Bản đã hốt hoảng trước việc Liên Xô sắp thừa thắng vượt biển tấn công trừng phạt và chiếm luôn Nhật Bản. Mỹ và Nhật Bản đã cùng có hành động kỳ dị như nhau: đối với Nhật Bản đã kiệt quệ thua trên tất cả các mặt trận sắp buộc phải đầu hàng trong ngày một ngày hai, Mỹ vội vàng hấp tấp ném ngay hai quả bom nguyên tử tàn phá Hiroshima và Nagasaki để (a) thị uy với Liên Xô và (b) giúp Nhật có cớ để tuyên bố đầu hàng; còn Nhật chỉ chờ có thế để vội vàng đầu hàng Mỹ dù biết Mỹ không có thêm quả bom nguyên tử nào khác. Sự đầu hàng Mỹ của Nhật Bản được đặt ra với điều kiện tiên quyết là Nhật Hoàng Hirohito cùng toàn bộ hoàng gia kể cả các hoàng tử vương công khét tiếng tàn ác diệt chủng như Chichibu, Asaka, Takeda, và Higashikuni phải được Mỹ cam đoan không bị đưa ra tòa án quốc tế về (a) tội phạm chiến tranh, (b) tội phạm chống nhân loại, và (c) tội phạm chống hòa bình hầu tránh các án tử hình dù các nhân vật này nắm quyền lực chính trong chỉ đạo và trực tiếp tiến hành chiến tranh thế giới ở Châu Á – Thái Bình Dương. Để chặn đà tiến của cộng sản Nga ra Thái Bình Dương, Mỹ đã chấp nhận điều kiện của Nhật Bản, và cuộc đầu hàng đã diễn ra nhanh chóng trong 23 phút trên chiến hạm USS Missouri của Hoa Kỳ. Hoàng Đế Nhật Bản được Hoa Kỳ biến thành vị vua chỉ là biểu tượng quốc gia không quyền lực nên không phải chịu trách nhiệm gì. Hoa Kỳ được Nhật Bản trao cho danh dự giải phóng Châu Á – Thái Bình Dương, tước danh dự này khỏi tay Liên Xô một cách ngoạn mục. Hoàng gia Nhật Bản hoàn toàn thoát tội. Và ngay cả các quan tướng cao cấp dù phải làm bình phong chịu bị kết án nhưng sau đó đều được hoặc Tướng Mỹ Douglas MacArthur cứu vớt hoặc được các tổng thống Mỹ lần lượt ân xá, như Mamoru Shigemitsu (sau này trở thành Bộ trưởng Ngoại Giao), Okinori Kaya (sau này làm Bộ Trưởng Tài Chính), cùng những cái tên khét tiếng tàn bạo khác như Hashimoto Kingoro, Hata Shunroku, Minami Jiro, Oka Takazumi, Araki Sadao, Hiranuma Kiichiro, Hoshino Naoki, Kaya Okinori, Kido Koichi, Oshima Hiroshi, Shimada Shigetaro, và Suzuki Teiichi, v.v., đều được ân xá, không như các “đồng chí” Đức Quốc Xã và Phát-xít Ý của họ bị tòa án Nuremberg lôi xềnh xệch lên giảo đài treo cổ tại trời Âu.

2) Dù chương trình tái thiết hậu chiến mang tên Kế Hoạch Marshall do Mỹ tài trợ không bao gồm Nhật Bản, Mỹ vẫn hỗ trợ Nhật Bản hồi phục và phát triển kinh tế bằng cách biến Nhật Bản thành cơ sở hậu cần cung cấp vật tư phương tiện vận tải chiến tranh cho Mỹ và Liên Hợp Quốc trong chiến tranh Nam-Bắc Hàn, khiến Nhật Bản nhận được một nguồn thu thậm chí còn lớn hơn gấp nhiều lần bất kỳ các quốc gia nào khác của Châu Âu có nằm trong danh sách nhận viện trợ tái thiết của Mỹ từ Kế Hoạch Marshall.

3) Ngoài ra, Nhật Bản còn được Mỹ xem như vòng cung tuyệt diệu phối hợp cùng Hàn Quốc trong ngăn chặn và kềm chế sự bung ra Thái Bình Dương của Trung Quốc, giúp giữ an toàn cho bờ biển phía Tây của Hoa Kỳ tức Thái Bình Dương.

Như vậy, vừa thoát tất cả các sự trừng trị của quốc tế để bảo toàn danh dự cho hoàng đế và hoàng tộc, vừa được sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, chỉ trong vòng 5 năm sau Thế Chiến, Nhật Bản đã đạt mức tăng trưởng GDP cao hơn cả chính Hoa Kỳ. Các thuận lợi ấy đều phải tính đến giá trị nhận được cao nhất của Nhật Bản là chính sự tiếp tục tồn tại của hoàng triều đã (a) duy trì lòng tự hào dân tộc, (b) các giá trị đặc thù dân tộc tính không bị tổn thương hay bị xúc phạm nên tính cách Nhật được tồn tại và phát huy mạnh mẽ hơn dù theo một đường hướng mới chinh phạt và chinh phục khác, (c) các tủi hổ tủi nhục không có cơ hội tồn tại vì đã có cái cớ “bị Mỹ tàn ác ném bom nguyên tử nên hoàng đế phải vì cứu dân mà tuyên bố đầu hàng” chứ quân đội Thiên Hoàng không bao giờ thất trận, và (d) người Nhật nhất thiết phải tạo ánh hào quang mới để vinh danh Nhật Bản trên trường quốc tế: đó là khoa học kỹ thuật hiện đại của đất nước đã từng chế tạo thành công tàu ngầm sân bay I-400 suýt nữa đã gây tang thương ngẫu lục ngay chính trên lãnh thổ Hoa Kỳ từ hai phía Đông và Tây.

C) Tam Đại Ngu Của Nhật Bản

Nhật Bản lẽ ra ngày nay là quốc gia rộng lớn nhất thế giới, và do đó đồng thời là siêu cường đứng đầu thế giới, nếu như Chiêu Hòa Thiên Hoàng Hirohito có dưới trướng những vị quân sư có tầm nhìn chiến lược của những nhà chinh phục chiến thắng, thay vì những thầy dùi chỉ có tầm nhìn chiến thuật của những kẻ lầm lũi chinh phạt đại bại. Ba viện dẫn cho sự ngu xuẩn khiến ngày nay Nhật Bản chỉ là một đảo quốc nhỏ bé bị bủa vây bởi thiên tai và sự đe dọa của Trung Quốc cũng như sự hằn học của Hàn Quốc gồm:

1- Sau khi chiếm được Trung Quốc và Mãn Châu, Nhật Bản lẽ ra đã nên vĩnh viễn dừng lại, tập trung lập thành một tân đế chế hùng mạnh có thể mang tên mới Japonchin bao gồm diện tích rộng lớn gộp lại của Trung Hoa, Mãn Châu, Mông Cổ, và Nhật Bản; tiến hành dời kinh đô về Bắc Kinh, biến đảo quốc Nhật Bản nguyên thủy thành cửa ngõ tiền tiêu thiên nhiên tuyệt diệu phòng vệ đại quốc cũng như vươn sức mạnh tài chính ra thống chế và thống soái thống lĩnh khu vực vành đai Châu Á – Thái Bình Dương. Thay vì như thế, Nhật Bản lại hùa theo Khối Trục để chõi lại với Liên Xô. Đây là cái đại ngu thứ nhất: đã không biết gì về sức mạnh muôn đời của Nga dù là của chế độ Sa Hoàng, của chế độ cộng sản Liên Xô hay của chế độ phi cộng sản Nga.

2– Sau khi chiếm được Trung Quốc và Mãn Châu, Nhật Bản lẽ ra đã nên dừng lại, tập trung lập thành một tân đế chế hùng mạnh có thể mang tên mới Nipponchin bao gồm diện tích rộng lớn gộp lại của Trung Hoa, Mãn Châu, Mông Cổ, và Nhật Bản; tiến hành dời kinh đô về Bắc Kinh, biến đảo quốc Nhật Bản nguyên thủy thành cửa ngõ tiền tiêu thiên nhiên tuyệt diệu phòng vệ đại quốc cũng như vươn sức mạnh tài chính ra thống chế và thống soái thống lĩnh khu vực vành đai Châu Á – Thái Bình Dương. Thay vì như thế, Nhật Bản với số dân ít ỏi lại muốn làm bá chủ trực tiếp cai trị cả vùng Châu Á – Thái Bình Dương, tức biến Nhật Bản thành một siêu quốc gia tức lớn hơn cả “đế quốc Đại Đông Á” vốn đã quá khổng lồ so với “đế quốc Tân Nhật Bản Nipponchin”. Đây là cái đại ngu thứ nhì: đã (a) tấn công Trân Châu Cảng tàn phá căn cứ hải quân Hoa Kỳ, (b) tìm diệt các hạm đội Hoa Kỳ trên toàn Thái Bình Dương, (c) tìm diệt các binh đoàn Hoa Kỳ tại Đông Nam Á, và do đó (d) tạo thêm kẻ thù Hoa Kỳ hùng mạnh mới, khiến sự dàn trải quá rộng trên phần địa lý chiếm phân nửa địa cầu làm tiêu hao sinh lực quốc gia, đẩy Nhật Bản đến sự diệt vong lẽ ra không bao giờ có thể là sự thật.

3– Sau khi chiếm được Trung Quốc và Mãn Châu, Nhật Bản lẽ ra phải dừng lại và đứng sững vĩnh viễn ngay tại trước cột mốc biên giới Việt Nam. Đây là cái đại ngu thứ ba, song lại là cái đại ngu lớn nhất, vì rằng đã chưa từng biết Việt Nam mãi mãi là tử địa muôn đời đối với bất kỳ thế lực đế quốc nào dù hùng mạnh đến đâu chăng nữa. Chính tổ tiên của Việt Nam đã cứu cả Châu Âu bằng cách đánh bại bộ binh và kỵ binh của Thiết Mộc Chân Thành Cát Tư Hãn và hậu duệ của ông, khiến vó ngựa chinh phục của Mông Cổ phải dừng lại vĩnh viễn trước khi đến được bờ biển Đại Tây Dương, giúp các nước Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, và Đức, Ý, v.v., có cơ hội vàng tồn tại để sau đó trở thành các thực thể đế quốc thậm chí có kẻ dám hổn láo bất hiếu bất mục xâm lược đô hộ Việt Nam. Chính tổ tiên của Việt Nam đã cứu Nhật Bản bằng cách đánh bại các hạm đội thủy quân và hải quân Tàu khiến Tàu không thể tiến ra biển khơi tóm thâu Nhật Bản, mà Sử Tàu giỏi lắm cũng chỉ có đoạn viết ngợi ca mấy con tàu chỉ dám giong buồm mon men dọc theo sát bờ biển tiến đánh Đại Hàn để hình thành tiểu thuyết dã sử Tiết Nhân Quý Chinh Đông nhảm nhí. Trong thời cận đại, Việt Nam đã xô sập hoàn toàn chủ nghĩa thực dân cổ điển, khiến Pháp – và sau đó là hiệu ứng domino xô sập các đế quốc Châu Âu – mất đi các thuộc địa, làm cho Vương Quốc Anh dù mon men theo đóm ăn tàn đổ bộ Việt Nam toan tiếp nhận thuộc địa từ tay Pháp cũng phải vội vã rút quân, thay đổi chiến lược và chiến thuật, biến các thuộc địa của Anh trở thành các quốc gia độc lập trong khối Thịnh Vượng Chung của Anh thay vì mất trắng mất sạch thuộc địa. Tương tự, Việt Nam đã xô sập hoàn toàn chủ nghĩa thực dân mới qua việc đánh bại Hoa Kỳ.

Từ ba đại ngu của Nhật Bản, nhân loại có thể rút ra ba bài học quý báu rằng nếu muốn sống còn hay còn sống thì (a) đừng bao giờ chọc giận Nga phải ra tay, (b) đừng bao giờ chọc giận Hoa Kỳ phải xuất chiêu, và (c) đừng bao giờ chọc giận Việt Nam phải động thủ. Tất nhiên là về quân sự.

D) Tứ Đại Phúc Của Nhật Bản

Thế giới – kể cả các tiểu thế giới chống cộng – đều biết nhiều, viết nhiều, và nói nhiều về sự thần kỳ của sức mạnh Nhật Bản. Lập lại các lời khen tặng đó trong bài viết này sẽ chỉ biến người viết thành kẻ thuộc đẳng cấp tầm thường. Nếu như sự đại bại của Nhật Bản là hậu quả của ba điều ngu muội lớn mà tiếng Hán Việt gọi là “tam đại ngu” thì sự vươn lên tuyệt vời của Nhật Bản không thể không nói đến “tứ đại phúc” tuyệt diệu cơ duyên Trời ban vĩ đại độc đáo sau, khiến mỗi người dân Nhật Bản có bốn chí khí không thể bắt gặp nơi bất kỳ dân tộc nào trên toàn thế giới:

1- Trung thành tuyệt đối với chế độ chính trị của nước nhà

Người Nhật là minh chứng cho tất cả các giải nghĩa giải thích thế nào là “trung thành tuyệt đối” khi hoàng gia của họ là độc nhất vô nhị duy trì quyền lực từ thủa xa xưa cho đến nay, bất kể trong cái “ngàn xưa” ấy thể chế quân chủ chuyên chế của họ có hà khắc bạo tàn đến đâu chăng nữa. Muốn đất nước hùng mạnh thì đất nước phải có con người hùng mạnh, và muốn trở thành con người hùng mạnh cần thiết cho một quốc gia thì bản thân người ấy phải trung thành tuyệt đối với thể chế chính trị nước nhà. Không bao giờ giàu mạnh như Nhật Bản nếu không có đức tính trung thành tuyệt đối giống y hệt của người Nhật Bản.

2- Tận tụy hy sinh vì đất nước ngay cả trong mặt trận hiền hòa của giáo dục và đào tạo

Người ta chỉ hay nói đến các chiến binh Nhật Bản xa xưa với tinh thần được gọi quen thuộc là “tinh thần võ sĩ đạo Samurai” với hành động Seppuku tức Hara-kiri tức là dùng ngọn dao “tantō” tự mổ bụng tự sát để bảo toàn thanh danh trung thành trung tín đến cùng, bất kể đó là lòng tận trung của một nam nhân đối với chủ nhân là hoàng đế hay chỉ là một chủ nhân. Đến thời cận đại, người ta lại nói đến các phi đội Thần Phong Kamikaze với bao phi công cảm tử lái máy bay chở đầy bom lao xuống các ống khói của các hàng không mẫu hạm và soái hạm Hoa Kỳ để làm nổ tung đánh chìm các chiến hạm này. Tuy nhiên, sự tận tụy hy sinh của người Nhật Bản hầu như chỉ được nhắc đến ở Hara-kiri và Kamikaze khiến có sự lầm tưởng rằng sự dữ dội chỉ có nơi các chiến binh Nhật Bản đối với quân thù. Người ta ít khi nhớ đến sự thật rằng đã có những sự việc cho thấy trong khi Samurai dữ dội liên quan đặc thù đến những võ sĩ dũng mãnh, thì sự dữ dội còn được thể hiện bởi các văn nhân hiền hòa, qua các giai thoại về những du học sinh Nhật Bản tại Mỹ đã tình nguyện tự sát theo kiểu hara-kiri mà Mỹ và thế giới lầm tưởng là “thói quen mổ bụng của người Nhật” nên mất cảnh giác, giúp các du học sinh Nhật Bản khác có thể nhét dấu tài liệu tình báo khoa học kỹ thuật thu thập được của Mỹ vào bên trong xác các du học sinh tự sát ấy trước khi khâu vá ổ bụng lại để đưa linh cữu về Nhật Bản, giúp Nhật Bản nhanh chóng phát triển đội ngũ khoa học gia và kỹ thuật gia tiên tiến, trở thành siêu cường quốc công nghệ hàng đầu thế giới. Chẳng ai trong số du học sinh này của Nhật Bản chê bai Nhật Bản điêu tàn kiệt quệ điêu linh nên bỏ sang Mỹ học để bỏ Nhật Bản. Chẳng ai trong số du học sinh này của Nhật Bản lại không cho rằng chính vì Nhật Bản điêu tàn kiệt quệ điêu linh nên phải sang Mỹ học để bằng mọi giá đem được về Nhật Bản các “tài sản trí tuệ khoa học Mỹ” để giúp Nhật Bản hùng cường. Nhiều “nhân sĩ” hay “chí sĩ” Việt Nam hớn hở định “đi tắt đón đầu” bằng cách hăm hở “Đông Du” để thâu tóm kiến thức Mỹ mà người Nhật Bản đã phải cất công hy sinh lặn lội sang Mỹ để học tập mà không “nhân sĩ” hay “chí sĩ” nào của Việt Nam phải hara-kiri như người Nhật Bản. Tất nhiên, người Nhật Bản đủ khôn để không truyền lộ cho kẻ khôn vặt khôn lõi chỉ chuyên đi tắt ấy các bí kíp kỹ thuật công nghệ tối tân, nên tất cả các “nhân sĩ” và “chí sĩ” Việt Nam của các phong trào Đông Du không bất kỳ ai sau đó trở về Việt Nam giúp Việt Nam trở thành cường quốc công nghiệp hóa, hiện đại hóa cả. Người viết bài này khi lập gia đình đã được một ông chú bên nhà vợ tặng một bài thơ Đường Luật Thất Ngôn Bát Cú. Ông là Lê Phục Thiện, một “nhân sĩ chí sĩ” người Hà Nội đã “Đông Du” sang Nhật Bản học…làm thơ tiếng Hán và làm “chính trị”, trở về hoạt động chính trị chống “Cộng”, di cư vào Sài Gòn sống ở đường Dạ Nam gần Cầu Chữ Y, trước tác dịch thuật một số tác phẩm chữ Hán ra quốc ngữ, trở thành một học giả thường được Nhật Bản mời sang dự những hội nghị về … Hán Học, và sống thọ cho đến hàng chục năm sau ngày “Cộng” giải phóng miền Nam. Chú Lê Phục Thiện của bên Nội của bà mẹ vợ của tác giả bài blog này đã chưa từng cùng bất kỳ các vị “đồng chí” nào của Phong Trào Đông Du trở thành danh nhân xây dựng Việt Nam thành cường quốc kỹ thuật công nghệ kinh tài khi sang du học tại đất nước Nhật Bản cường quốc kỹ thuật công nghệ kinh tài ấy. Không bao giờ giàu mạnh như Nhật Bản nếu như đức tính tận tụy hy sinh dữ dội không tồn tại nơi tất cả người dân thuộc tất cả ngành nghề dù võ hay văn.

3- Dũng mãnh vươn ra thế giới toàn cầu hóa với tinh thần bài ngoại triệt để

Từ xua quân tràn ngập phân nửa địa cầu làm bá chủ Đại Đông Á và Thái Bình Dương, Nhật Bản đã xua sản phẩm công nghệ cao chất lượng tuyệt hảo tràn ngập toàn bộ địa cầu, đẩy ngay cả tượng đài công nghiệp vĩ đại nhất thế giới là Đức Quốc lùi vào bóng tối của kẻ chiếu dưới. Các công ty Nhật Bản có mặt ở nơi nơi. Và sự cúi đầu chào cung kính của người Nhật Bản gióng lên hồi chuông cảnh báo toàn cầu mà thành ngữ stoop to conquer (nhún nhường nhu mì hạ mình để chinh phạt) của tác phẩm She Stoops to Conquer của kịch tác gia Oliver Goldsmith thế kỷ XVIII là thích hợp nhất, vì cùng với thái độ lịch sự cung kính cúi rạp người của doanh nhân Nhật là sự cứng rắn dứt khoát phải sử dụng xe ô-tô do Nhật sản xuất dù đang công tác tại bất kỳ quốc gia nào trên toàn thế giới. Chính các doanh nhân Nhật đã khiến các doanh nhân Đức tại Việt Nam buộc phải giữ thể diện bằng cách phải sử dụng xe ô-tô nhãn hiệu Đức, và doanh nhân Pháp buộc phải giữ thể diện bằng cách phải sử dụng xe ô-tô nhãn hiệu Pháp khi làm việc tại Việt Nam. Tất nhiên, doanh nhân các quốc tịch khác tại Việt Nam thì ưu tiên dùng xe ô-tô…Nhật. Nếu stoop vì ươn hèn, khom mọp mình luồn cúi ngoại nhân, thì đó không là tư cách người Nhật Bản mà là của giống dân nào đó. Nếu stoop để ru ngủ đối phương tiến đến mất cảnh giác, thì đây là một chiêu thức võ thuật tuyệt luân của nhà chinh phạt và chinh phục mà người Nhật Bản là bậc thầy duy nhất. Nếu bài ngoại để gây ác cảm với thiên hạ, tự cô lập hóa mình, thì đó không là tư thế người Nhật Bản. Nếu bài ngoại để khiến thiên hạ phải kính sợ mình, biến bài ngoại thành một thương hiệu dân tộc tính tích cực đầy hấp dẫn (nghĩa là: tôi dứt khoát chỉ xài hàng hóa của nước tôi vì đó là hàng tốt nhất thế giới, anh mua dùng đi rồi sẽ biết), thì đó chính là tư thế chỉ có nơi người Nhật Bản.

4- Nỗ lực chỉ làm chúa ngoại bang chứ không làm tôi mọi cho ngoại bang

Đây là đặc điểm tuyệt vời của người Nhật Bản, giúp Nhật Bản nhanh chóng trở thành siêu cường kinh tế thế giới. Hãng Toyota đã từng vung tiền “bứng” được một CEO người Mỹ của một công ty Mỹ về làm tổng giám đốc Toyota tại Nhật Bản. Người dân nước khác – trong đó có người Việt – thường lấy làm vinh dự khi được các công ty lớn ở nước ngoài tuyển dụng, nhất là khi cơ quan tuyển dụng thuộc cỡ như cơ quan nghiên cứu vũ trụ Hoa Kỳ NASA, nhưng chẳng ai nhận ra một sự thật là dường như chẳng nghe hay rất ít khi nghe nói đến một người Nhật nào đó được tuyển dụng bởi các cơ quan khổng lồ tương tự. Chính vì vậy mà Nhật Bản chế tạo phi cơ tiêm kích, máy bay cường kích; hàng không mẫu hạm, khu trục hạm, chiến hạm; sản xuất vệ tinh nhân tạo và tự phóng vệ tinh nhân tạo, v.v., trong khi người dân các nước khác – trong đó có người Việt – dù làm việc cho NASA thì cũng chỉ là người lao động làm công ăn lương chứ không bao giờ được nắm bắt các công nghệ kỹ thuật để các nước của họ – trong đó có Việt Nam – chế tạo được ngần ấy thứ như Nhật Bản.

Người Nhật Bản biết chính họ mới làm Nhật Bản thành cường quốc. Người dân nước khác – trong đó có Việt Nam – chất vấn cật vấn tra vấn Chính phủ nước họ tại sao Chính phủ vẫn chưa luyện xong phép màu hô biến làm cho nước họ thành cường quốc.

Người Nhật Bản biết nước họ nhỏ hẹp, tài nguyên thiên nhiên hạn chế, thể chế chính trị quân chủ quân phiệt sai lầm đẩy quốc gia vào Thế Chiến điêu linh điêu tàn, nên họ càng phải hy sinh tuyệt đối để quốc gia khắc phục khó khăn về sự nhỏ hẹp chật chội, khó khăn về sự thiếu hụt tài nguyên, khó khăn về hậu quả từ sự sai lầm nghiêm trọng của nhà cầm quyền thể chế chính trị quốc gia ấy. Người dân nước khác – trong đó có Việt Nam – dù biết nước họ rộng lớn hơn, tài nguyên dồi dào hơn, chính phủ nước họ có kỳ tích giải phóng dân tộc và từng bước chậm rãi phát triển kinh tế nước nhà, vẫn điềm nhiên chê bai chính phủ nước họ, tích cực đòi hỏi “cãi thiện dân chủ”, hùng hổ vung tay đòi “đa đảng” và “biểu tình” nhằm tơ tưởng đến chuyện vi hiến là thay đổi thể chế chính trị nước nhà, tiến tới tiêu diệt thế lực hùng mạnh duy nhất có thể bảo vệ đất nước của họ trước hiễm họa xâm lăng.

Nếu như tiểu thuyết Tam Quốc Chí của nước Tàu có tuyên bố ai có một trong nhị đại quân sư Phục Long (tức Khổng Minh Gia Cát Lượng) và Phụng Sồ (tức Bàng Thống) thì sẽ lập thành đế nghiệp, thì đại thuyết Lăng Tần của nước đánh bại Tàu lại tuyên cáo rằng nếu nước nào có nhân dân sở hữu một trong tứ đại phúc của người Nhật Bản thì nước đó đã có quá dư điều kiện để trở thành siêu cường kinh tế.

E) Sự Tốt Đẹp Của Nhật Bản và Việt Nam

Nhật Bản và Việt Nam như một duyên nghiệp của sự hòa thuận điển hình độc nhất vô nhị trên toàn thế giới.

Nhật Bản có một quá khứ tàn bạo trong Đệ Nhị Thế Chiến, làm hơn một triệu người Việt chết đói. Nhật Bản biết phục thiện, nên ngay từ thời chiến tranh giải phóng của Việt Nam chống Mỹ, Nhật Bản đã đối xử tốt với cả Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Việt Nam Cộng Hòa, mà Bịnh Viện Chợ Rẩy hiện đại nhất ở Sài Gòn là một bằng chứng.

Trong khi đến tận ngày nay nhiều bà lão Trung Quốc và Hàn Quốc vẫn còn kéo đến khóc lóc trước các đại sứ quán Nhật Bản đòi Nhật Bản chính thức xin lỗi và bồi thường do quân đội Thiên Hoàng đã hãm hiếp họ, bắt họ làm nô lệ tình dục phục vụ các đạo quân Quan Đông cũng như tại tất cả các vùng Nhật chiếm đóng, thì người Việt Nam lại hiền hòa không lưu giữ chút ký ức cỏn con nào mang dấu ấn căm thù căm hận, thay vào đó là sự mở rộng vòng tay cười đôn hậu đón tiếp bất kỳ “người chạy lại” nào có lòng phục thiện.

Sự hòa thuận giữa người biết lỗi ra sức chuộc lỗi và người xởi lởi thích bầu bạn bốn phương thân tình chứ chẳng biết oán thù là gì, đã giúp quan hệ Việt-Nhật tốt đẹp hơn hẳn các mối quan hệ ngoại giao khác. Sau ngày giải phóng miền Nam, Việt Nam bị bủa vây bởi lịnh cấm vận của Hoa Kỳ, và Nhật Bản, đồng minh thân cận nhất của Mỹ ở Châu Á, lại là sức mạnh xuyên thủng hàng rào cấm vận của Hoa Kỳ để đưa vào Việt Nam các nguyên phụ liệu phục vụ cho sản xuất của nền kinh tế quốc dân, kể cả các vật liệu chiến lược như sợi cáp quang mà các siêu cường kinh tế chưa chắc có được – như đã dẫn trong bài Việt Nam Hưỡng Lợi Từ Lịnh Cấm Vận Của Hoa Kỳ trên blog này – kể cả việc đồng Yên Nhật trở thành đồng ngoại tệ giúp Việt Nam trụ vững trong thời gian Mỹ phong tỏa và tịch thu tất cả các chuyển dịch giao dịch bằng đồng Mỹ Kim của Việt Nam. Và trong thời điểm Việt Nam chưa mở cửa thì các doanh nhân và các nhà khoa học Nhật đã có mặt để đi đến các tỉnh thành của Việt Nam để nghiên cứu phát triển các giống cây trồng giúp Việt Nam và nhập khẩu hải sản từ Việt Nam, mà tác giả bài viết này đã là người đưa các nhà khoa học ấy lặn lội đến các vùng thâm canh chuyên canh nông nghiệp, cũng như đã ngạc nhiên khi Seaprodex bó tay không biết kiếm đâu ra baby octopus tức bạch tuộc con (tức con của con bạch tuộc) để gởi bản chào giá quotation cung cấp cho các nhu cầu của các doanh nghiệp Nhật Bản (với lý do ngư dân Việt Nam mà lưới nhằm “mực ma” tức bạch tuộc là ném trở lại biển hết vì sợ xui) mà tác giả bài này đã cất công kiếm về cho đất nước.

F) Lục Chân Lý Dành Cho Việt Nam

Từ tất cả các chi tiết trên, có thể rút ra sơ khởi 6 chân lý sau cho Việt Nam:

1- Khi người Việt không trung thành tuyệt đối với chế độ chính trị của Việt Nam, đất nước không thể nào trở thành cường quốc như Nhật Bản.

2- Khi sinh viên học sinh Việt vừa ngày đầu đặt chân ra hải ngoại du học đã lớn tiếng chê bai nền giáo dục nước nhà, ca cẩm về thu nhập thấp ở quê nhà không tương xứng với sự vĩ đại của cá nhân (công thức bất lương: “được” học ở nước ngoài = vĩ nhân), đánh tiếng sẽ ở lại nước ngoài để làm việc (lạy giời, nếu có kẻ đại khôn nào đó thuê mướn đứa thua xa tư cách sinh viên học sinh Nhật ấy để trả lương thấp hơn) nếu nước nhà không “trọng dụng nhân tài” (công thức vô sĩ: nhân tài = du học nước ngoài về), Việt Nam sẽ không thể nào trở thành cường quốc như Nhật Bản.

3- Khi sinh viên học sinh Việt Nam ngay khi còn ở Việt Nam đã vọng ngoại, tức đánh mất bản sắc dân tộc (nền tảng của sự phát triển đại thụ rừng sinh thái sinh quyển của nhân loại) mà chỉ còn là thứ lai F2 hay F3 nào đấy (cây ươm vườn rồi xuất khẩu trong túi nylon để trồng vào thổ nhưỡng khác để thành…cây dây leo hay cây cối hoặc cây kiểng), thì Việt Nam sẽ không thể nào trở thành cường quốc như Nhật Bản.

4- Khi sinh viên học sinh Việt Nam dù đang học ở Việt Nam hay đã học “ở bển” mới về, đều hoặc muốn “khởi nghiệp” tức “mở công ty” ở Việt Nam để ngồi trên đầu dân Việt Nam, hoặc muốn làm việc cho công ty nước ngoài đang hoạt động tại Việt Nam, tức đội chủ nước ngoài trên đầu mình, thì Việt Nam sẽ không thể nào trở thành cường quốc như Nhật Bản.

5- Bất kỳ sinh viên học sinh nào của Việt Nam dù đang học trong nước hay đang học “ở bển” ngay khi đọc xong bài viết này đều sẽ trở nên người có tư cách, có lòng tự trọng, khiến sẽ biết thân biết phận hèn kém của mình so với người Nhật ra sao nên sẽ học trong im lặng, sẽ làm việc trong yên lặng, sẽ tạo dựng “khởi nghiệp” trong lặng im, sẽ gầy dựng gia đình trong lặng yên, và sẽ không bao giờ dám mở miệng kém hèn của mình để lên mặt lên tiếng lên giọng dè bỉu, chê bai chế độ Việt Nam, bảo chính phủ Việt Nam bất tài vô dụng không thể dựng xây đất nước phú cường như Nhật Bản.

6- Việt Nam sẽ trở thành cường quốc kinh tế nhưng phải theo một tiến trình gian nan không nhanh chóng dựa trên đặc thù Việt Nam gồm (a) tự thân bương chải, (b) bốn phương tám hướng tổng cộng mười hai ngõ đều thọ địch bủa vây, (c) nguồn nhân lực có 5 “đức tính siêu tích cực” nêu trên, (d) thành công của Việt Nam khiến các ưu đãi từ các định chế tài chính quốc tế hoặc gia giảm hoặc không còn, và (f) thế giới không thực sự thực tâm tập trung giúp đỡ tận tình do không bao giờ cam tâm nhìn thấy một Việt Nam hùng mạnh biến chủ nghĩa xã hội cùng “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” trở thành khuôn mẫu quá hoành tráng trước nhân loại.

 

Hỡi ôi, là người có thẻ căn cước Việt Nam mà không nhận ra các sự thật trên, cứ mãi đít ngồi, đùi rung, lưỡi liếm bia bọt, răng nhai râu khô mực chấm tương ớt, mồm dè bỉu chế độ, miệng chê bai Đảng, mõ phát tán loa các nhạo báng Chính Phủ, gật gù ngợi ca Nhật Bản, trong khi chẳng hy sinh bất cứ thứ gì đáng giá hơn cọng tóc sợi lông cho đại cuộc phát triển quốc gia Việt Nam thành cường quốc thì chẳng phải chẳng là tự hạ mình thãm hại trước ánh mắt thương hại của người Nhật Bản lắm ru? Bản thân người ngợm chẳng bằng người Nhật mà còn rống họng đòi Cộng Sản Việt Nam phải có trách nhiệm dựng xây đất nước Việt Nam giàu mạnh y như Nhật Bản há chẳng phải là diễn tuồng hý hước chọc cười cho con cháu Thái Dương Thần Nữ hay sao?

Con cháu Bà Âu Cơ không có đặc tính dân tộc dữ dội trong huyết quản từ muôn đời, không từng đem sự dữ dội ấy ra đánh nhau với cả thế giới để mài giũa sắc bén thêm và làm tiêu hao dân số địa cầu, chưa từng thực hiện việc tìm-và-diệt cùng lúc đối với Hoa Kỳ và kẻ thù khác của Hoa Kỳ để phải bị Hoa Kỳ ném bom nguyên tử rồi được Hoa Kỳ đổ tiền vào tái thiết hầu biến thành đồng minh chống các kẻ thù khác của Mỹ như con cháu Bà Thái Dương Thần Nữ nên không cách chi đất nước của con cháu Bà Âu Cơ sẽ biến thành cường quốc y hệt đất nước của con cháu Bà Thái Dương Thần Nữ cả.

Tuy nhiên, con cháu Bà Thái Dương Thần Nữ mà hợp tác với con cháu Bà Âu Cơ thì con cháu Bà Nữ Oa chỉ còn nước khóc òa.

Kỳ sau: Bài 4: Ý Chí Quốc Dân và Yêu Cầu Công Dân

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

16-7-2014: Vững Tâm Kiến Quốc. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/07/16/vung-tam-kien-quoc/

29-10-2014: Trăm Trứng Âu Cơ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/29/tram-trung/

06-01-2016: Việt Nam Hưởng Lợi Từ Lịnh Cấm Vận Của Hoa Kỳ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/06/viet-nam-huong-loi-tu-linh-cam-van-cua-hoa-ky/

06-02-2016: Cách Chính Xác Để Biết Việt Nam Giàu Đẹp Đến Dường Nào

Cụm bài về “Nhân Tài”:

20-4-2014: Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/20/nhan-tai-u-that-hoi-oi/

07-3-2014: Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/07/ve-cai-su-tran-tro-cua-sinh-vien-ngo-di-lan/

02-10-2014: Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/02/loi-khuyen-danh-cho-hoc-sinh/

22-02-2015: Lời Khuyên Dành Cho Du Học Sinh Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/loi-khuyen-danh-cho-du-hoc-sinh-viet-nam/

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore

Bài 2: Cẩm Nang Kiến Quốc: Hão Huyền Singapore

Hoàng Hữu Phước, MIB

23-02-2016

Là một quốc gia phải vượt qua các cuộc chiến tranh trường kỳ cứu quốc, lập quốc, và vệ quốc, theo chủ nghĩa yêu nước Hồ Chí Minh và tư tưởng Hồ Chí Minh, thực sự “tự mình bương chải” giữa các thế lực thù địch bủa vây, Việt Nam sẽ không bao giờ kiến quốc theo mô hình độc tài của Singapore chỉ để nuôi giấc mơ được hùng mạnh về kinh tế như Singapore.

Lee Kuan Yew (Lý Quang Diệu) là nhà độc tài mà thế giới tự do yêu thích. Ông ủng hộ Chủ Nghĩa Xã Hội và cùng người ủng hộ Chủ Nghĩa Cộng Sản là Lim Chin Sion (Liêm Chính Xương) hợp nhất lập đảng Hành Động Nhân Dân PAP, trở thành đảng chính trị cầm quyền thống trị ở Singapore. Từ triết thuyết cộng sản chủ nghĩa và xã hội chủ nghĩa, Lee Kuan Yew lập nên mô hình quản lý riêng biệt thiên hướng xã hội dân chủ theo một nền văn hóa chính trị riêng biệt với cơ cấu quyền lực của độc tài, thực dụng, hợp lý và mang tính pháp lý trung ương tập quyền cao độ mà các nhân sự trị quốc được bổ nhiệm chứ không qua bầu cử và dưới sự lãnh đạo của Lee Kuan Yew và PAP Singapore đã đạt và giữ vững sự tăng trưởng kinh tế cùng sự ổn định chính trị. Như vậy, Singapore theo đuổi một chế độ gọi là Meritocracy tức chế độ trọng dụng nhân tài mà điều kiện tiên quyết của Lee Kuan Yew buộc phải là: luôn hết lòng trung thành với quốc gia và với chủ trương chính sách của Lee Kuan Yew.

Trong các giá trị thì Lee Kuan Yew xem kỹ luật nghiêm ngặt cùng sự bất chấp dân chủ là cao trọng nhất. Lee Kuan Yew cho rằng dân chủ không thích hợp cho các quốc gia đang phát triển. Ông xử tội bất kỳ ai vi phạm các quy định của ông đối với trật tự công cộng, từ người nhai kẹo cao su nhổ bừa bãi, đến người đồng tính nam, nhà phê bình truyền thông, và các lãnh đạo chính trị đối lập. Ông đã thố lộ với phóng viên Thời Báo New York rằng ông đã phải làm vài việc xấu xa như bắt nhốt dân chúng không cần xét xử. Điển hình như vụ Tiến sĩ Chia Thye Poh (Châu Thái Bảo) đã bị bắt tống giam lưu đày trên đảo suốt 23 năm vì thiên cộng sản và dám công kích Lee Kuan Yew, theo Luật An Ninh Nội Địa Singapore nên không bao giờ được đưa ra xét xử ở tòa án, và khi được thả phải bị quản thúc tại gia trong 9 năm, cấm không được đi lại, không được có việc làm, bị tước quyền “làm chính trị”. 32 năm tù đã làm Giáo sư Tiến sĩ Vật Lý Chia Thye Poh từ một giáo sư vật lý trẻ tuổi tài cao 25 tuổi trở thành một ông lão khi được thả khỏi ngục năm 1989 và giam lỏng thêm 9 năm trong một căn phòng giám quản nhỏ đủ cho một người ở mà nhà nước Singapore thậm chí còn bắt ông phải trả tiền thuê để nhà nước có cớ nói ông đã được “tự do”.

Singapore

Cả thế giới tự do không bao giờ lên án Lee Kuan Yew vì Lee Kuan Yew không cộng sản và sự tàn ác của Lee Kuan Yew có thể chấp nhận được vì “tù nhân lương tâm” Chia Thye Poh “có đầu óc” cộng sản. Giáo sư Chia Thye Poh được Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế gọi là “tù nhân lương tâm lâu năm nhất Singapore” như một cách tính toán số học thuần túy cứ như để cái tổ chức ấy có việc để làm, chứ thân phận con người của ông không bao giờ là thứ đáng cho họ phải quan tâm đến, và công việc quan trọng cuối cùng của tổ chức này là ra tuyên bố vào ngày 27-11-1998 rằng các trừng phạt đối với “tù nhân lương tâm” Chia Thye Poh cuối cùng đã được giải tỏa. Ông được trở vào đất liền, được phép tìm việc làm, và được học tiếng Đức, học các bộ môn chính trị học cùng kinh tế học tại Hamburg nhờ sự can thiệp của Thủ tướng Đức Helmut Kohl và năm 2015 được đề cử cho giải Nobel Hòa Bình.

Gần đây hơn, Tiến sĩ Chee Soon Juan (Chí Xuân Dương) sau nhiều lần bị tù tội do dám tuyên bố các cơ quan tư pháp Singapore không độc lập, đã bị tuyên bố phá sản năm 2006 khiến không được phép ra ứng cử Quốc Hội do không đủ tiền đóng phạt cho hai vị thủ tướng tiền nhiệm là Lee Kuan Yew và Goh Chok Tong do đã chê bai các vị lãnh đạo này của đảng PAP. Chỉ sau khi kiếm đủ tiền nộp cho hai vị này, Tiến sĩ Chee mới được phép tham gia ứng cử năm 2015.

Với quyền lực thống chế truyền thông, Lee Kuan Yew thường xuyến công kích các tổ chức truyền thông phương Tây nào dám cả gan nói về chủ nghĩa “gia đình trị” hoặc “chủ nghĩa truyền ngôi triều đại” nhắm vào việc con ông được lên làm Thủ Tướng năm 2004 cũng như nhiều thành viên gia đình ông nắm giữ các chức vụ cao cấp trong chính quyền, thậm chí Ông còn kiện ra tòa luôn cả các cơ quan thông tấn báo chí như International Herald Tribune, Economist, và Bloomberg News, khiến các cơ quan ngôn luận này bị tòa án Singapore phạt nặng và phải giới hạn số lượng ấn bản được phép phát hành.

Lee Kuan Yew đã phạm sai lầm khi ra sức phát ngôn về dân chủ Châu Á, cho rằng các giá trị Á Châu độc đáo không bao giờ tương thích với các hình thái tự do phương Tây, và ông đã bị hớ khi Đài Loan, Hàn Quốc, và Indonesia sau đó trở thành các thực thể “thân Mỹ” hùng mạnh về kinh tế theo mô hình phương Tây, khiến người dân Singapore đòi hỏi phải có những cải tổ dân chủ hơn, và khiến con của Lee Kuan Yew là Thủ tướng Lee Hsien Loong (Lý Hiển Long) buộc phải tuyên bố “đây là một thế hệ khác, một xã hội khác, nên chính trị sẽ phải khác”.

Tóm lại, nền tảng cho sự “cất cánh” của Singapore là minh chứng cho công thức mang tính chân lý của muôn đời của thế giới quân chủ chuyên chế và tư bản đế quốc:

 Singapore 2

mà người đời có thể ví von rằng nếu thiếu ngọn roi của Tần Thủy Hoàng thì thế giới ngày nay đã không bao giờ có (a) vật thể được nhìn thấy từ khoảng không vũ trụ tức Vạn Lý Trường Thành, và (b) siêu cường quốc Trung Hoa thống nhất.

Vì lý do trên, sơ khởi có 8 chân lý sau:

a- Chân Lý 1: Việc nêu tên Singapore như một “gương sáng” đáng ước mơ mà Việt Nam phải noi theo như một khuôn mẫu duy nhất để trở thành cường quốc kinh tế là một việc hoàn toàn thiếu khôn ngoan.

b- Chân Lý 2: Việc Lee Kuan Yew đã thực thi chủ nghĩa trọng dụng nhân tài với tiêu chí duy nhất là trung thành tuyệt đối với đất nước và đường lối chính trị của Đảng Hành Động Nhân Dân Singapore, cho thấy việc Việt Nam sử dụng nhân tài có sự chọn lọc dù nhân tài trong Đảng hay nhân tài ngoài Đảng trên cơ sở duy nhất là trung thành tuyệt đối với đất nước và đường lối chính trị của Đảng Cộng Sản Việt Nam là đúng đắn ở tất cả các quốc gia. Đã có – hoặc manh nha có – các hoạt động chống Chính phủ và/hay chống thể chế chính trị của đất nước thì mãi mãi không bao giờ được xem là “nhân tài” để mà được “trọng dụng” vì đó chỉ là kẻ phá hoại mà ngay cả “thiên đường cường quốc Singapore” cũng phải luôn ra tay trừng trị, triệt tiêu.

c- Chân Lý 3: So với Singapore, Việt Nam đang có cơ sở dân chủ tốt hơn, tự do hơn, lý tưởng hơn, nhân văn hơn, tiến bộ hơn, trọng dân hơn.

d- Chân Lý 4: Nhờ có bàn tay hà khắc của Lee Kuan Yew và luật pháp hà khắc của Singapore, tình hình tham nhũng ở Singapore tốt hơn, trong sạch hơn Việt Nam. Không có bàn tay hà khắc ấy và không có luật pháp hà khắc, Đảng Cộng Sản Việt Nam vừa quá dịu dàng với người dân tiêu cực vừa quá nhân đạo với đảng viên hư đốn sẽ không bao giờ cải thiện được tình trạng tinh hình tham nhũng ở Việt Nam.

e- Chân Lý 5: Chỉ có học sinh non nớt, sinh viên thơ dại, và người lớn mơ hồ, mới nói, mới viết, mới cho rằng Singapore là hình mẫu đáng ca ngợi và gương sáng vinh diệu cho Việt Nam noi theo.

f- Chân Lý 6: Lý Quang Diệu thành vĩ nhân vì đã trên cơ sở xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa trong tư duy khiến thúc đẫy ươm mầm cho sự vươn lên “vì nước, vì dân” trong kỷ luật sắt, trừng phạt “biểu tình”, tạo nên sự ổn điịnh chính trị gần như là tuyệt đối khiến thế giới tư bản yên tâm đổ xô đổ tiền vào bùng nổ đầu tư, kinh doanh, còn Singapore trở thành cường quốc kinh tế.

g- Chân Lý 7: Lý Quang Diệu thành vĩ nhân vì đã khôn ngoan vừa chống tất cả những ai có tư tưởng cộng sản và xã hội chủ nghĩa như mình để được danh “chống cộng” lấy lòng “thế giới tự do” để cái thế giới ấy để yên cho Ông phát huy tính khí “thiên triều” thừa hưởng từ giòng máu Hoa để trở thành nhà độc tài có quyền trao ngôi thống trị lại cho “hoàng thái tử” và “hoàng tộc Lý triều”.

h- Chân Lý 8: Singapore thành cường quốc vì người dân Singapore tự nguyện chấp nhận các chân lý 6 và 7 kể trên, nghĩa là người dân luôn là một thực thể quyền năng trong hiện thực hóa giấc mơ cường quốc của một quốc gia.

Kỳ sau: Bài 3 Cẩm Nang Kiến Quốc Việt Nam: Hão Huyền Nhật Bản

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

A) Tư liệu về Lee Kuan Yew và Singapore:

Báo Washington Post. 22-5-2015: An Astonishing Record. http://www.washingtonpost.com/opinions/lee-kuan-yew-singapores-long-time-leader/2015/03/22/47d34c2e-ce60-11e4-8c54-ffb5ba6f2f69_story.html. Retrieved 20 February 2016.

Tạp Chí Economist. 23-3-2015. Lee Kuan Yew, Singapore’s Longtime Leader. http://www.economist.com/blogs/graphicdetail/2015/03/lee-kuan-yews-singapore. Retrieved 20 February 2016.

B) Bài viết của Hoàng Hữu Phước:

1- Về “Đa đảng”:

18-5-2013. Việt Nam Cộng Hòa Có Đa Đảng Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không? https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/05/18/viet-nam-cong-hoa-co-da-dang-khong-my-co-da-dang-khong/

18-5-2014: Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do Về Cù Huy Hà Vũ Và Vấn Đề “Đa Đảng”. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/05/18/toi-tra-loi-phong-van-cua-dai-chau-a-tu-do-ve-cu-huy-ha-vu-va-van-de-da-dang-ngay-20-4-2011/

2- Về “Dân chủ, Tự do”:

24-3-2014. Thế Nào Là Tự Do – Dân Chủ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/24/the-nao-la-tu-do-dan-chu/

3- Về “Tuyệt thực”:

02-7-2013. Tuyệt Thực. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/07/02/tuyet-thuc/

4- Về “Tội ác Cộng quân trong biến cố Tết Mậu Thân”:

28-01-2014: Tết Mậu Thân 1968. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/01/28/tet-mau-than-1968/

5- Về “Nhân quyền”:

25-10-2014: Nhân Quyền Và Phẩm Giá. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/25/nhan-quyen-va-pham-gia/

6- Về “Biểu tình”:

14-4-2015: Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Vấn Đề Pháp Luật Của “Luật Biểu Tình”. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/14/nghi%CC%A3-si%CC%83-hoang-hu%CC%83u-phuoc-noi-ve-lua%CC%A3t-bie%CC%89u-tinh-2/

7- Về “Nhân tài” Việt Nam:

20-4-2014: Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/20/nhan-tai-u-that-hoi-oi/

07-3-2014: Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/07/ve-cai-su-tran-tro-cua-sinh-vien-ngo-di-lan/

02-10-2014: Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/02/loi-khuyen-danh-cho-hoc-sinh/

22-02-2015: Lời Khuyên Dành Cho Du Học Sinh Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/loi-khuyen-danh-cho-du-hoc-sinh-viet-nam/

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc

Bài 1: Cẩm Nang Khởi Nghiệp

Hoàng Hữu Phước, Hoàng Hữu Phước, MIB

Việt Nam đang phải đương đầu với bốn vấn nạn triền miên gồm (a) nhiều người dân vẫn cho rằng Việt Nam có là cường quốc hay không thì đó là trách nhiệm và bổn phận của chỉ riêng chính phủ – mà ở Việt Nam quy tất cả đổ tất cả về cho “chế độ” và/hay Đảng Cộng Sản, nếu đạt được gì đấy thì dù Ngân Hàng Thế Giới có đánh giá cao vẫn trề môi chê “chả thấm vào đâu”,

 CNKH1

còn nếu chưa đạt gì đấy thì nói tại “độc tài Đảng trị”; (b) giới trẻ tức công dân hiện tại và là nguồn lực tương lai của đất nước vẫn luôn tự cho minh cái quyền đứng trên cương vị, tư thế, tư cách, và phong cách người ngoài cuộc khi đánh giá cao và thần phục các phát triển vượt bậc về kinh tế của nước ngoài; (c) các sự thật lịch sử thế giới hiển nhiên ngồn ngộn đầy ắp thông tin vẫn không được màng đến – hoặc vô tâm hoặc cố ý – bởi các đối tượng nêu trong mục a và b ở trên; và (d) gần như giới trẻ luôn cho rằng “khởi nghiệp” chính là “mở doanh nghiệp và làm chủ doanh nghiệp”.

Với kinh nghiệm của người đã luôn làm sáng tỏ bản chất sự việc của nào là “đa đảng”, “dân chủ”, “tự do”, “tuyệt thực”, “tội ác Cộng quân trong biến cố Tết Mậu Thân”, hay “nhân quyền”, hoặc “biểu tình”, v.v., khiến không gian mạng trong và ngoài nước đã giảm hẳn các giật tít câu view vớ vẩn chỉ nhằm công kích nền dân chủ và thể chế chính trị của Việt Nam, tác giả bài viết này hôm nay làm sáng tỏ các nội hàm liên quan đến khởi nghiệp và cường quốc như một “cẩm nang kiến quốc” dành cho công dân, theo các mục lục sau:

 CNKQ2

mà bài viết sau là bài số 1 :

Cẩm Nang Khởi Nghiệp

1- Khởi Nghiệp Lành Mạnh Nguyên Thủy

Từ ngàn xưa trên thế giới cho đến trước khi từ ngữ ‘‘start up” du nhập vào Việt Nam ở dạng distorted tức méo mó thì khởi nghiệp đã luôn là hơi thở lành mạnh của con người dù là người Việt hay người của phần còn lại của thế giới. “Hơi Thở” vì khởi nghiệp là việc hết sức bình thường, hết sức tự nhiên; còn “lành mạnh” vì chỉ có người chẳng may vì khuyết tật nặng, hoặc do hoàn cảnh chiến tranh, hoặc vì bị tù đày, mới khó thể “khởi nghiệp”, trong khi kẻ chây lười sống bám ký sinh trùng mới không thèm “khởi nghiệp”.

Khởi nghiệp dựa vào ước mơ, năng khiếu, năng lực, thời cơ. Khởi nghiệp là bắt đầu môt sự nghiệp. Chính vì vậy mà có người theo đuổi sự nghiệp một nhà giáo, một nhà văn, một nhà thơ, một người theo binh nghiệp để làm một quân nhân, một nhà chăn nuôi, một nhà trồng trọt, v.v., thậm chí một nhà tu hành cũng theo một khởi nghiệp cho một duyên nghiệp cứu độ chúng sinh. Từ ý thức khởi nghiệp này, xã hội trở nên lành mạnh vì không gì tuyệt diệu bằng đa số con người được sống và làm việc theo đam mê riêng, ước mơ riêng, năng khiếu riêng, năng lực riêng, và hòan cảnh thời cơ riêng của mình, khiến xã hội phát triển đa ngành nghề để dù là người chiến sĩ, nhà giáo, hay nhà văn – hoặc thậm chí như người kiểm tra bảo trì đường ray xe lửa mà phóng sự truyền hình VTV mới đây cho biết đã chọn nghề vì ước mơ từ nhỏ lúc chăn trâu đã thán phục nhìn những con tàu dũng mãnh vững chắc băng ngang đồng ruộng quá uy nghi – thì ai cũng an vui với chức nghiệp của mình. Một nữ danh ca lừng danh của Mỹ đã làm vợ một anh da đen khi thấy anh chàng này đu bám sau xe rác vừa nhảy xuống lấy rác quẳng lên sau xe vừa ca hát nhảy múa yêu đời. Cả hai đều thấy “sự nghiệp” của bản thân họ là cao quý. Lòng tự trọng là thứ vật phẩm cao quý nhất cộng với nếp sống tích cực, yêu đời, yêu quý công việc mình cho là đáng làm để phục vụ công ích, nên dù là cha của siêu sao bóng đá bầu dục nhà nghề Mỹ NFL Richard Sherman của đội Seattle Seahawks, ông Kevin Sherman vẫn hàng ngày thức dậy lúc 3 giờ 45 sáng lái xe đi lấy rác trên đường phố Los Angeles và thậm chí làm cả ngày cuối tuần để kiếm thêm ít tiền ngoài giờ dù con trai ông xin ông hãy cho con ông báo hiếu đón ông về an hưởng cuộc sống xa xỉ xa hoa. Hay như những nhà tu hành theo phân công của giáo hội đã ra hành đạo tại các đảo xa của tổ quốc Việt Nam luôn phải đối mặt với thiếu thốn vật chất cùng hiểm nguy của thiên nhiên và hiểm họa của chiến tranh. Tất cả mọi sự tốt đẹp này đều đến từ lòng tốt hướng thiện ngay từ ngày đầu nghĩ đến khởi nghiệp.

2- Khởi Nghiệp Tâm Bệnh Phong Trào

Với tâm bệnh “sĩ” của nhiều người Việt, khi chương trình MBA tức Master of Business Administration thâm nhập vào các trường đại học Việt Nam, người ta chọn đặt một cái tên cho thật kêu thành “chương trình Thạc Sĩ Quản Trị Kinh Doanh” và các trường thi nhau mở các khoa “cử nhân quản trị kinh doanh” chứ dứt khoát không chấp nhận danh xưng đúng hơn là “quản trị công việc”, khiến hầu như sinh viên nào cũng mơ mơ màng màng đến việc học xong sẽ làm quản lý doanh nghiệp, làm “sếp” doanh nghiệp, cứ như thể thiên hạ có tiền thì hãy mở công ty để ta đây đến làm giám đốc vậy, mà không biết rằng đó chỉ là ngành học về quản lý công việc trong thời đại mới cho một cuộc mưu sinh ngập đầy tính cạnh tranh khốc liệt, nghĩa là những gì liên quan đến cuộc sống của lương-tiền-cơm-áo nhất thiết phải được biết đến. Một nhân viên hay một giáo viên hoặc một người quản lý một “cây xăng” đều cần phải qua “business administration” để biết qua về hoạt động ngân hàng, về tiếp thị, về nhân sự, về chứng khoán, về kế toán, về thuế má, luật pháp kinh doanh, v.v., đơn giản vì ở xã hội Âu Mỹ ai mà không mua chứng khoán, không sợ nhất là các sai sót về thuế thu nhập cá nhân, không tự lo cho quyền lợi phúc lợi của mình như một người lao động, và không quan tâm đến luật pháp kinh doanh để hiểu biết rõ nhất về nơi mình làm việc để còn tự bảo vệ mình, v.v. và v.v. Tất nhiên, với sự hiểu biết như vậy, người bán xăng ở một “cây xăng” được thuê để một mình vừa bán xăng vừa phụ trách cửa hàng tiện ích bán hàng hóa cho khách mua xăng, nghĩa là phải biết về công việc tồn kho, thu ngân, kết toán, v.v. và v.v. mà chương trình “quản trị công việc” cung cấp đủ đầy các kiến thức chung ấy. Cũng tất nhiên, với sự hiểu biết ấy, người ta nếu muốn vẫn có thể tự mình lo toan cho một cơ sở kinh doanh riêng mà “trẻ em” Việt Nam sính dùng từ “doanh nghiệp” cho thêm phần hiển hách vì lẽ nào học 4 năm cử nhân đại học để ra đứng bán xăng!

Tương tự, đến khi thuật ngữ “start up” du nhập Việt Nam thì ai cũng gọi đó là “khởi nghiệp” vì cùng chứng bịnh “sĩ”, nhưng với ý nghĩa mới hoàn toàn chật chội: khởi đầu một doanh nghiệp! Thế là từ sự “khởi đầu một sự nghiệp” đa dạng và phong phú, thực tế, nhân văn, “start up” đã bị Việt Hóa co cụm lại thành “khởi đầu một doanh nghiệp”, khiến thay vì khởi nghiệp lẽ ra là điều dẫn dắt đúng đắn luôn có nơi chốn học đường dành cho lớp người tương lai của đất nước lại méo mó thành việc khẳng định mặc định rằng ai đi học xong mà không mở công ty thì chẳng thể gọi là có khởi nghiệp. Như tôi đã bao lần kêu gọi trong vô vọng là bạn trẻ hỡi hãy học tiếng Anh cho thực sự ra hồn đi, người ta lẽ ra nên dùng từ chính xác là “business startup” (hoặc business start up, hay entrepreneur startup) nếu muốn nói về việc bắt đầu một doanh nghiệp tức “start your own business” chứ đừng nói tắt là “khởi nghiệp” vì sai bét.

Startup company, startup business, startup hay start-up hoặc startup entrepreneurship đều có nghĩa là một cơ sở kinh doanh mới thành lập dưới dạng một công ty, một mô hình đối tác tạm thời. Nhưng khởi nghiệp trong tiếng Việt hoàn toàn không phải startup company, startup business, startup hay start-up của tiếng Anh, vì khởi nghiệp là từ dùng chung cho tất các trường hợp nghề nghiệp khác nhau chứ không cứ chỉ có mở doanh nghiệp!

Những kẻ không biết gì về ngôn ngữ Việt và tiếng Anh đã góp phần không những hủy phá ý nghĩa cao vời của khởi nghiệp mà còn làm lệch lạc định hướng nghề nghiệp lành mạnh của giới trẻ Việt Nam.

3- Quốc Gia Khởi Nghiệp

Một bằng chứng khác cho thấy sự sử dụng sai từ “start up” ở Việt Nam: tác phẩm Start-up Nation: The Story of Israel’s Economic Miracle của Dan Senorr và Saul Singer viết năm 2009 về sự phát triển kinh tế thần kỳ của Israel sau 60 năm lập quốc. Tác phẩm được tạp chí New York Times và Wall Street Journal xếp hạng thứ 5 những quyển bán chạy nhất thế giới năm 2010 này nói về “quốc gia khởi nghiệp” (start-up nation), từ đó có thể liên tưởng đến mẫu câu “doanh nghiệp khởi nghiệp” (start-up business) trong tiếng Việt chứ không chỉ ngắn gọn là “khởi nghiệp”.

4- Việt Nam Khởi Nghiệp

Từ các nội dung trên, tiến trình Việt Nam Khởi Nghiệp tức Start-up Vietnam theo ý nghĩa và công thức tạo từ của Start-up Nation để hy vọng có sự phát triển kinh tế thần kỳ như Israel, nhất thiết đòi hỏi

a) Các trường đại học Việt Nam cùng sinh viên phải hiểu rõ và đúng về cá nhân khởi nghiệp, về doanh nghiệp khởi nghiệp, và về Quốc gia khởi nghiệp, theo đó cá nhân khởi nghiệp là việc bắt đầu một sự nghiệp mà hoài bảo, ước mơ, năng lực, năng khiếu, v.v., đã trở thành kim chỉ nam hay một thứ xung lực và động lực mà trên hết là từ nền tảng của lòng cao thượng tổng hợp của vị tha, vì nước, vì dân, vì nét đẹp của nghề nghiệp, mà mọi người trên thế gian này từ ngàn xưa đã đều biết đến; doanh nghiệp khởi nghiệp là những gì cần và đủ nên có để một cơ sở kinh doanh nên được thành lập để người chủ có thể tồn tại, phát triển, đối phó xử lý khi phải phá sản; còn quốc gia khởi nghiệp là khi một quốc gia bắt đầu tiến trình kiến quốc sau thời gian lập quốc, sau thời gian thống nhất đất nước, hay sau thời gian khó khăn dẫm chân tại chỗ đã đề ra được phương hướng và kế hoạch dài hơi để phát triển đất nước.

b) Chính phủ phải có cơ chế quy định không cho phép sự tự do sử dụng từ ngữ trên các phương tiện truyền thông đại chúng trước khi các từ ngữ được thẩm định bởi cơ quan chức năng. Việc Việt Nam hoàn toàn không có khái niệm và phân định cụ thể giữa “formal” và “informal” (tức giữa “trang trọng” và “bình dân”) như trong tất cả các ngoại ngữ Âu Mỹ chính của thế giới là cái sai của các nhà ngôn ngữ hoc Việt Nam mà tôi đã luôn lập đi lập lại trên các blog, cũng như không lưu ý đến các rạch ròi mang tính luật pháp như trong tất cả các ngoại ngữ Âu Mỹ chính của thế giới đẫn đến các nguy cơ nhãn tiền như:

– học sinh và sinh viên khó thể bảo đảm viết lách tiếng Việt đúng đắn về ngôn phong

– học sinh và sinh viên bị tác động lệch tâm của sự sử dụng từ “khởi nghiệp” tự tung tự tác trong xã hội khiến các nỗ lực hướng nghiệp bị thất bại khi “sự nghiệp” không còn quan trọng mà chỉ có “mở doanh nghiệp” mới là điều duy nhất

– cơ quan như công an chẳng hạn mới đây đã bị cho là vi phạm pháp luật do dùng từ “trưng dụng” trong trưng dụng phương tiện đi lại hoặc truyền tin để phục vụ công tác, đơn giản chỉ vì đã không liên hệ đến tiếng Anh[*] để nhận ra một điều rằng nhất thiết phải tạo từ mới vì yêu cầu phức tạp của luật pháp.

c) Việt Nam cần hiểu ró rằng không thể có Việt Nam khởi nghiệp nếu nguồn nhân lực khởi nghiệp Việt Nam không hiểu biết gì đến các nội dung trên, khiến môi trường nghề nghiệp hỗn loạn, thiếu hụt, bát nháo, đẩy xa hơn ngoài tầm với tiến trình khởi nghiệp Việt Nam để khó kỳ vọng có được một Việt Nam khởi nghiệp sau 50 năm nữa.

Kỳ sau: Bài 2 Cẩm Nang Kiến Quốc Việt Nam: Hão Huyền Singapore

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: [1] Trong khi tiếng Anh có nhiều từ ngữ khác nhau để sử dụng như các động từ to confiscate, to requisition, to appropriate, to commandeer, to expropriate, to sequester, to sequestrate, v.v. tùy vào các đặc điểm của các hành động khác nhau trong hoàn cảnh khác nhau như sung công, sung dụng, tịch thu, trưng dụng, trưng thu, v.v. (chẳng hạn động từ commandeer được dùng trong trường hợp cảnh sát Mỹ chặn lấy xe của công dân để rượt bắt đối tượng phạm pháp), thì ở Việt Nam chỉ dùng mỗi một chữ “trưng dụng” nên nếu nội hàm “trưng dụng” đã lỡ được dùng trong một đạo luật cụ thể trước đó thì đương nhiên việc sử dụng từ “trưng dụng” trong thông tư của Bộ Công An khiến Bộ này “vi phạm pháp luật”. Điểm này sẽ được bàn kỹ hơn trong một bài viết khác sau.

Tham khảo:

1- Về “Đa đảng”:

18-5-2013. Việt Nam Cộng Hòa Có Đa Đảng Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không? https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/05/18/viet-nam-cong-hoa-co-da-dang-khong-my-co-da-dang-khong/

18-5-2014: Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do Về Cù Huy Hà Vũ Và Vấn Đề “Đa Đảng”. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/05/18/toi-tra-loi-phong-van-cua-dai-chau-a-tu-do-ve-cu-huy-ha-vu-va-van-de-da-dang-ngay-20-4-2011/

2- Về “Dân chủ, Tự do”:

24-3-2014. Thế Nào Là Tự Do – Dân Chủ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/24/the-nao-la-tu-do-dan-chu/

3- Về “Tuyệt thực”:

02-7-2013. Tuyệt Thực. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/07/02/tuyet-thuc/

4- Về “Tội ác Cộng quân trong biến cố Tết Mậu Thân”:

28-01-2014: Tết Mậu Thân 1968. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/01/28/tet-mau-than-1968/

5- Về “Nhân quyền”:

25-10-2014: Nhân Quyền Và Phẩm Giá. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/25/nhan-quyen-va-pham-gia/

6- Về “Biểu tình”:

14-4-2015: Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Vấn Đề Pháp Luật Của “Luật Biểu Tình”. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/14/nghi%CC%A3-si%CC%83-hoang-hu%CC%83u-phuoc-noi-ve-lua%CC%A3t-bie%CC%89u-tinh-2/

7- Về “Nhân tài” Việt Nam:

20-4-2014: Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/20/nhan-tai-u-that-hoi-oi/

07-3-2014: Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/07/ve-cai-su-tran-tro-cua-sinh-vien-ngo-di-lan/

02-10-2014: Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/02/loi-khuyen-danh-cho-hoc-sinh/

22-02-2015: Lời Khuyên Dành Cho Du Học Sinh Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/loi-khuyen-danh-cho-du-hoc-sinh-viet-nam/

Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến

Hoàng Hữu Phước, MIB

15-02-2016

 Nguyen Thi Kim Tien

Tại Đại Hội Đảng XII vừa qua, ngành Y Tế không có lãnh đạo nào được bầu vào Trung Ương Đảng, kể cả Bộ Trưởng Y Tế đương nhiệm Nguyễn Thị Kim Tiến.

Với khát vọng quá lớn lao vì nước, vì dân, ngay từ ngày đầu giải phóng Miền Nam tiến tới thống nhất đất nước, mặc cho đất nước điêu tàn, kho tàng cạn kiệt, lòng người còn phân tán, xã hội còn lắm ly tan, Đảng và chính phủ Việt Nam đã cho áp dụng ngay lập tức các phúc lợi xã hội đồng đều, rộng khắp, từ giáo dục miễn phí đến y tế miễn phí cho toàn dân. Những nỗ lực vung tay quá trán vì nước vì dân này, cộng với việc đổ máu xương chống chọi với cuộc xâm lăng của Trung Quốc và cuộc xâm lược của Campuchia nhằm tiêu diệt nhanh gọn một Việt Nam ngỡ đâu đã suy tàn sau cuộc chiến tranh trường kỳ chống Pháp và đánh Mỹ để rồi cuộc chiến tranh tự vệ chính đáng chính nghĩa duy nhất trên thế giới này cứu cả một dân tộc khỏi nạn diệt chủng lại bị Mỹ chụp mũ là xâm lược Campuchia để áp đặt lịnh cấm vận kinh tế tàn khốc, khiến toàn bộ hệ thống giáo dục và y tế ngày càng lạc hậu, xuống cấp, thiếu thốn. Trong lúc ngay tại trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh vị Khoa Trưởng Khoa Ngoại Ngữ có học vị Thạc Sĩ Mỹ phải “phát huy sáng kiến” chế tạo giáo cụ trực quan bằng cách lấy bao bố đựng gạo dệt bằng sợi đay đem nhúng nước cho ướt sũng, treo lên bảng đen, rồi lấy mấy hình vẽ cắt trên giấy cứng đính lên vải bố để bị dính nước không rơi xuống đất, dạy sinh viên cách dạy học sinh trung học nhìn hình mà nói tên vật dụng bằng tiếng Anh, thì tại các bịnh viện lớn như ở Bịnh Viện Bịnh Nhiệt Đới ở Thành phố Hồ Chí Minh các y tá đẩy xe thuốc đên từng giường bịnh nhân viêm gan siêu vi không để vào dịch truyền, không để tiêm thuốc, không để phát thuốc trong vĩ, mà để rót từ chiếc bình thủy tinh khổng lồ trên xe ra ly một dung dịch đen đặc chiết xuất từ thân lá rể củ A-ti-sô cho bịnh nhân uống, kèm với vài viên thuôc trị bá bệnh Xuyên Tâm Liên từ trong bao nylon lớn tương tự chiếc bình A-ti-sô bên cạnh. Và giữa cái thế giới cả bạn lẫn thù đều ra sức bóp chết đất nước Việt Nam, chính người dân Việt Nam trở thành nạn nhân gánh chịu các đòn trừng phạt đó; đã vậy, biết bao vị bác sĩ hoặc vượt biên hoặc thất thời thất chí bất mãn bất phục bất hợp tác càng làm cho tình hình chăm sóc sức khỏe người dân càng không còn lối thoát.

Ấy vậy mà từng bước Đảng và Chính phủ Việt Nam vừa gượng dậy về kinh tế vừa tự lực cánh sinh khẩn trương đào tạo lớp cán bộ y tế bổ sung, vừa gia tăng chất lượng và số lượng cơ sở y tế đến tận phường xã. Đến nay thì mọi việc đã khá hơn về chất với số lượng các bịnh viện có yếu tố nước ngoài đáp ứng yêu cầu khám chữa bệnh của người dân có thu nhập cao, cũng như với số lượng thuốc ngoại nhập khổng lồ mà tất cả các viện bào chế trên toàn thế giới đều đổ vào Việt Nam như nơi đến lý tưởng nhất để kinh doanh dược phẩm. Và Bộ Trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đã nhận lấy trách nhiệm trong một hoàn cảnh nền y tế không còn bi đát nhưng nảy sinh nhiều hệ lụy ấy cả về cơ sở vật chất, giá thuốc, sản xuất thuốc, dịch bệnh, và tác nghiệp của cơ quan quản lý y tế nhà nước thuộc quyền.

Về cơ sở vật chất, do chủ trương chính sách từ ngày đầu giải phóng, các cơ sở y tế được mở ra đồng loạt hằng hà sa số đến tận từng phường, từng xã, trên phạm vi cả nước, khiến ngân sách dàn trải, không cơ sở nào không thiếu thốn, dẫn đến ngân sách cho các bịnh viện lớn “tuyến trên” tức tại các thành phố lớn cũng thiếu hụt, làm hạ tầng cơ sở ngày càng xuống cấp, không đảm bảo vệ sinh, không có trang thiết bị y khoa hiện đại, còn y đức khó được trau giồi mãi trên nền duy ý chí. Khi điều kiện kinh tế đã khá hơn quá nhiều như hiện nay thì khó khăn mới lại càng đeo bám Bộ Trưởng Y Tế nhiều hơn: trong khi cơ sở y tế được xây dựng lớn hơn, nhiều hơn, sung túc hơn, hiện đại tối tân hơn, với số giường bệnh gia tăng nhanh để đáp ứng nhu cầu săn sóc sức khỏe toàn dân, v.v., thì y đức hầu như đã thành vật xa xỉ quý hiếm nơi giới y bác sĩ. Thực tế xã hội này khiến Bà Nguyễn Thị Kim Tiến dù đã luôn hết lòng kêu gọi, nhắc nhở, thanh sát giám sát, vẫn phải chịu búa rìu dư luận khi vẫn xảy ra các hành xử vô văn hóa của cán bộ y tế đối với bịnh nhân nghèo, trình độ chữa trị đầy sai sót của các bác sĩ đẫn đến manh động của thân nhân bịnh nhân, cũng như việc kê toa của bác sĩ thường nhằm vào việc nhận hoa hồng nhiều hơn nơi công ty nhập khẩu cung ứng dược phẩm khiến bịnh nhân bịnh hơn và nghèo hơn, v.v. Người hiểu biết sẽ lắc đầu ngán ngẩm trước tình người và sự suy đồi của đạo đức con người kinh doanh sức khỏe nhân dân. Người không hiểu biết sẽ không tiếc công dành cho Bà những lời thóa mạ. Bà vẫn ra sức làm việc vì Bà là một đảng viên trung kiên, một giáo sư tiến sĩ y khoa tự trọng, và một quan chức biết việc mình làm vì mục tiêu cao cả vì sức khỏe của nhân dân.

Về giá thuốc, đây là vấn đề từ tàn dư của chính sách sai lầm của các quan chức tiền nhiệm. Tác giả bài viết này từng cung cấp thuốc nguyên liệu bulk drug và thuốc thành phẩm cho Việt Nam từ những năm 80 của thế kỷ trước, xuyên thủng hàng rào cấm vận của Hoa Kỳ. Chất lượng thuốc luôn theo tiêu chuẩn Anh Quốc, công ty sản xuất luôn là công ty lớn, và chưa bao giờ có chuyện bất kỳ xảy ra về chất lượng thuốc và giá thuốc. Việc nhập khẩu là việc của các doanh nhân có quan hệ và kinh nghiệm với các nhà sản xuất dược nước ngoài, còn các doanh nhân này sử dụng đội ngũ chuyên viên dược là chuyện riêng của họ, cũng như các lô hàng họ cung ứng cho các cơ quan y tế đều luôn theo thử nghiệm của các cơ quan này đối với hàng mẫu thuốc và theo giá cả chính thức của hai bên. Thế mà Việt Nam bắt đầu quy định chủ nhân các doanh nghiệp nhập khẩu thuốc phải có bằng cấp dược sĩ hay bác sĩ, khiến xã hội ồ ạt xuất hiện nhiều doanh nghiệp do số lượng đông sinh viên y khoa dược khoa tốt nghiệp ồ ạt kinh doanh dược phẩm, mạnh ai nấy tìm nguồn cung ứng giá thấp nhất rồi bán với giá cao nhất, tạo điều kiện làm giàu nhanh chóng cho các nhà sản xuất vô danh tiểu tốt ở nước ngoài, còn người dân Việt Nam thì chịu đựng chất lượng thuốc không cao, nơi sản xuất khả nghi, giá cả cao hơn, và báo chí thì lâu lâu lại đăng công bố của Bộ Y Tế thu hồi các lô thuốc nhập khẩu do có vấn đề về chất lượng. Là Bộ Trưởng Y Tế, Bà Nguyễn Thị Kim Tiến đương nhiên không khoanh tay trước vấn nạn này; song, Bà khó thể làm gì được trong một nhiệm kỳ ngắn ngủi đối với một sự việc mà căn cơ của nó đã bén rể thành cổ thụ qua bao thập kỷ. Người hiểu biết sẽ lắc đầu ngán ngẩm trước tình người và sự suy đồi của đạo đức con người kinh doanh sức khỏe nhân dân. Người không hiểu biết sẽ không tiếc công dành cho Bà những lời thóa mạ. Bà vẫn ra sức làm việc vì Bà là một đảng viên trung kiên, một giáo sư tiến sĩ y khoa tự trọng, và một quan chức biết việc mình làm vì mục tiêu cao cả vì sức khỏe của nhân dân.

Về sản xuất thuốc, trong nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII, Bộ Trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đã đề ra kế sách về thuốc generic, một việc mà nhiều thập kỷ nay đã chưa từng có vị Bộ Trưởng Y Tế nào trước Bà từng xem như một sách lược mang tầm chiến lược quốc gia. Đối với thuốc sản xuất trong nước thì như tôi đã từng viết blog, Việt Nam thay vì tập trung nghiên cứu các tư liệu cổ truyền dân gian để đưa vào sản xuất hiện đại chào bán ra nước ngoài, thì chỉ biết lo sao chép câu vớ vẩn của Cục Dược Phẩm Thực Phẩm Hoa Kỳ FDA để ghi trên bao bì tất cả các “thực phẩm chức năng” sản xuất tại Việt Nam. Còn một nữ tiến sĩ dược được đưa lên tivi mấy ngày Tết Bính Thân 2016 để ngợi ca tài đức vì đã chế ra thuốc Trinh Nữ Hoàng Cung – dù Trinh Nữ Hoàng Cung là dược liệu từ thư tịch y học cổ và được sản xuất bởi nhiều cơ sở dược nhiều chục năm nay – cho thấy sự bối rối, dẫm chân tại chỗ của ngành dược đến độ buộc phải kiếm cho bằng được một vị để cho có đủ đầy các ngành cho mấy ngày Tết. Là Bộ Trưởng Y Tế, Bà Nguyễn Thị Kim Tiến đương nhiên không phải không hiểu biết vấn nạn này; song, Bà khó thể làm gì được trong một xã hội mà sinh viên vào ngành Dược là để sau khi có bằng cấp là xin mở ngay hiệu thuốc để tham gia thị trường bán thuốc để được tiếp cận bởi các trình dược viên của các nhà sản xuất nước ngoài chứ không ai vào ngành Dược vì tâm niệm sẽ làm nên điều kỳ vĩ chế tạo thuốc cứu người, cứu đời. Người hiểu biết sẽ lắc đầu ngán ngẩm trước tình người và trước cái gọi là ý chí của sinh viên dược Việt Nam ngày nay đối với kinh doanh sức khỏe nhân dân. Người không hiểu biết sẽ không tiếc công dành cho Bà những lời thóa mạ. Bà vẫn ra sức làm việc vì Bà là một đảng viên trung kiên, một giáo sư tiến sĩ y khoa tự trọng, và một quan chức biết việc mình làm vì mục tiêu cao cả vì sức khỏe của nhân dân.

Về dịch bệnh, trong nhiệm kỳ của Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến, thế giới đã phải đương đầu với những bịnh tật triền miên. Tại Việt Nam, việc lạ vẫn xảy ra đối với Sốt Xuất Huyết. Nếu như vài tháng sau ngày giải phóng, đứa em gái áp út xinh đẹp Hoàng Thị Cẩm Thúy của tôi mất vì Sốt Xuất Huyết năm 1976 lúc mới 7 tuổi và chúng tôi chẳng hiểu đó là gì vì chưa từng nghe thấy ở Việt Nam Cộng Hòa, và chỉ thời gian ngắn sau đã nghe phác đồ điều trị của Bộ Y Tế rằng chỉ cần uống nhiều nước, uống nhiều nước chanh đường, giữ chế độ dinh dưỡng đầy đủ là sau một tuần sẽ khỏi, thì sau 40 năm tôi lại thấy tin tức dồn dập trên tivi và báo chí sự xuất hiện bùng phát dập dồn của Sốt Xuất Huyết, thậm chí với phim phóng sự nêu rõ sự “thờ ơ” của người dân không làm theo khuyến cáo của cơ quan y tế địa phương, v.v. Như tôi đã từng nêu trong nhiều bài blog, cái sai của chính quyền là hay lạm dụng cụm từ “tuyên truyền giáo dục người dân” và “kêu gọi ý thức tự giác của người dân” vì tuyên truyền giáo dục không phải là phương pháp áp dụng cho tất cả mọi nội dung, mọi lĩnh vực, mọi lúc, mọi nơi; thay vào đó, biện pháp chế tài nghiêm khắc mới là ít tốn kém nhất và hiệu quả nhất như minh chứng ở Singapore. Là Bộ Trưởng Y Tế, Bà Nguyễn Thị Kim Tiến đương nhiên biết rõ rằng nếu ngay cả Sốt Xuất Huyết mà 40 năm qua vẫn không “tuyên truyền giáo dục” thành công thì nói gì đến các nguy cơ đại dịch khác; song, Bà khó thể làm gì được vì Bà chỉ có thẩm quyền đối với ngành Y Tế trong khi những thứ vĩ mô mang tính thực hành chung thì đến từ trung ương mà Bà không thể tự mình vượt qua được. Người hiểu biết sẽ lắc đầu ngán ngẩm trước sự bó tay trước “người mình”. Người không hiểu biết sẽ không tiếc công dành cho Bà mọi lời đổ lỗi. Bà vẫn ra sức làm việc vì Bà là một đảng viên trung kiên, một giáo sư tiến sĩ y khoa tự trọng, và một quan chức biết việc mình làm vì mục tiêu cao cả vì sức khỏe của nhân dân.

Về cơ quan quản lý y tế nhà nước thuộc quyền, Bộ Trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến vẫn còn nhiều việc để làm để chấn chỉnh, chẳng hạn đối với Cục Quản Lý Dược là cơ quan đầy ắp quyền lực nhưng cạn khô trách nhiệm. Cục Quản Lý Dược là cơ quan quyền lực tột đỉnh đối với tất cả các doanh nghiệp nhập khẩu dược và mỹ phẩm. Cục Quản Lý Dược là bộ mặt của Bộ Y Tế để chứng minh Bộ Y Tế có thừa hành đúng chỉ đạo của Đảng và chỉ thị của Chính Phủ trong tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp, hỗ trợ doanh nghiệp, hỗ trợ phát triển kinh doanh kinh tế kinh tài hay không. Thí dụ dưới đây qua công văn số 18709/QLD-MP ngày 02-10-2015 khi một doanh nghiệp ở Thành phố Hồ Chí Minh bị Hải Quan tạm giữ lô hàng mỹ phẩm do có các chi tiết không đúng 100% với chi tiết ghi trong giấy công bố sản phẩm do Cục Quản Lý Dược cấp, thay vì trả lời là lô hàng ghi chữ A và B và C theo như chi tiết D và E và F doanh nghiệp nêu trong công văn là chấp nhận được, thì Cục Quản Lý Dược lại dẫn Chương nào của Thông Tư nào quy định như thế nào. Để tránh trách nhiệm mang tính khẳng định cụ thể, Cục đã phải mất nửa tháng mới tìm ra Thông Tư đó để trả lời doanh nghiệp, vừa giúp Hải Quan có thêm thời gian thu thêm phí lưu kho của doanh nghiệp, vừa đá trái bóng qua Hải Quan để Hải Quan thay vì cho giải tỏa lô hàng của doanh nghiệp lại phải dành thời gian để đọc xem câu cú của Cục nên được hiểu như thế nào đối với danh mục mấy tá chủng loại hàng của doanh nghiệp; chưa kể công văn của doanh nghiệp có dẫn chứng về biên bản của Hải Quan nhưng Cục chỉ trả lời cho doanh nghiệp, khiến doanh nghiệp phải sao y rồi trình cho Hải Quan xem, mà Hải Quan khó thể chấp nhận một bản photocopy không có dấu đỏ của Cục. Tất cả quy trình tránh né này dễ khiến doanh nghiệp tự hiểu ra rằng tốt nhất phải có “phong bì” đút lót cho Cục hoặc cho Hải Quan. Việc Bộ Trưởng Bộ Y Tế nên làm là (a) giao thực quyền cho các vị Cục Trưởng để họ phải bị xử lý nếu sai phạm hoặc để có sai phạm ở cơ quan họ trong tiến trình cải cách hành chánh, thay vì bám gấu áo của Bà, núp sau cái bóng của Bà để Bà phải gánh chịu mọi búa rìu dư luận trong khi họ vinh thân phì gia hoạnh họe doanh nghiệp mà Bà không biết đến; và (b) ra lịnh thay đổi cung cách ra văn bản vì Hải Quan và doanh nghiệp nói trên đều có trong tay các thông tư của Bộ Y Tế nên không lý do gì Cục lại dẫn ra các thông tư ấy, vì cái mà doanh nghiệp nêu là tại sao một tá mặt hàng mà họ cho là hợp lệ ấy lại bị Hải Quan tạm giữ và yêu cầu Cục cho biết một tá mặt hàng đó cái nào đạt, cái nào không đạt.

 qld

Là Bộ Trưởng Y Tế, Bà Nguyễn Thị Kim Tiến đương nhiên biết rõ rằng cải cách hành chánh là một tiến trình gian nan đặc biệt với một Bộ như của Bà phải đối phó cùng lúc với nhiều vấn đề quan trọng và nghiêm trọng liên quan đến sức khỏe toàn dân và y tế y học nước nhà, chưa kể lề lối làm việc thâm căn cố đế kiểu “con ông cháu cha” hoặc “anh anh em em kiểu Anh Hai Anh Năm Chị Sáu Chị Bảy” luông tuồng không thể một sớm một chiều có thể thay đổi được. Người hiểu biết sẽ lắc đầu ngán ngẩm trước sự bó tay trước cung cách làm việc của “người mình”. Người không hiểu biết sẽ không tiếc công dành cho Bà mọi lời đổ lỗi về quản lý. Bà vẫn ra sức làm việc vì Bà là một đảng viên trung kiên, một giáo sư tiến sĩ y khoa tự trọng, và một quan chức biết việc mình làm vì mục tiêu cao cả vì sức khỏe của nhân dân.

Sẽ là một sự công bằng nếu như Chính phủ do Quốc Hội chuẩn y trong khóa XIV tiếp tục bổ nhiệm Bà Nguyễn Thị Kim Tiến làm Bộ Trưởng Y Tế thêm một nhiệm kỳ để Bà tiếp tục hoàn thành các dự án của Bà đối với sản xuất thuốc; mở rộng nâng cấp và hiện đại hóa các bịnh viện; hữu hiệu hóa cơ chế đảm bảo lượng vắc-xin chất lượng cho toàn dân; tối ưu hóa cơ chế chăm sóc sức khỏe cho dân nghèo, dân chúng vùng sâu vùng xa, vùng hải đảo, chốn biên thùy; và trên hết là nâng lên được cao nhất y đức mà bản thân Bà đã trong suốt nhiệm kỳ qua đã gắng sức thể hiện tôn tạo tôn vinh. Sự nghiệp y tế nước nhà cần người trưởng ngành như Bà vì Bà có kinh nghiệm quản lý nhà nước, có kinh nghiệm đối phó với các vấn đề liên quan đến y tế toàn dân, có kinh nghiệm đề ra sách lược sản xuất thuốc theo công thức ngoại thay cho nhập khẩu để dân có thuốc chất lượng cao với giá không cao, và có uy tín chuyên môn y học với nước ngoài, nên hơn ai hết Bà cần tiếp tục vị trí đầu ngành để thực hiện kế sách Bà đã tâm huyết hoạch định vì nước vì dân.

Làm việc càng nhiều, giải quyết càng nhiều việc, đảm đương đa dạng phong phú các lĩnh vực trách nhiệm trên quy mô quá rộng lớn và liên quan đến tất cả các công dân của đất nước này thậm chí kể cả các công dân tương lai còn trong bụng mẹ, Bà càng là đích ngắm của các công kích, dèm pha, chê bai, bôi nhọ, mỗi khi có một sai sót nào đó đến từ bất kỳ ai thuộc ngành Bà quản lý.

Tôi tin tưởng rằng người dân sẽ nhận ra hiệu quả làm việc của Bộ Trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến nếu Bà tái cử vào vị trí tư lệnh ngành y tế Việt Nam.

Hiệu quả ấy sẽ là thứ y đức mà bản thân Bà dâng cho người dân Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

hhp 2016

A) Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 06-01-2012. Thực Phẩm Chức Năng. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/30/thuc-pham-chuc-nang/

B) Các bài viết của Hoàng Hữu Phước về lãnh đạo Việt Nam:

29-12-2016: Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/29/pho-thu-tuong-nguyen-xuan-phuc/

22-01-2016: Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/22/uy-vien-bo-chinh-tri-nguyen-thi-kim-ngan/

08-02-2016: Tân Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/08/2595/

12-02-2016: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/12/thu-tuong-nguyen-tan-dung/

14-02-2015: Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/14/tong-bi-thu-nguyen-phu-trong/

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng

Hoàng Hữu Phước, MIB

14-02-2016

 Nguyen Phu Trong

Điều đáng thương hại cho nhiều người viết báo nước ngoài, từ nhà phê bình chuyên trang kỳ cựu columnists trên thế giới đến thực tập sinh Thạc Sĩ Báo Chí ở Hoa Kỳ có tên Việt, là luôn có khuynh hướng viết giống nhau như đúc do được đúc từ một khuôn ở một lò mang tên “báo chí tư bổn”, chẳng khác nào “lưỡng đảng” tư bản chủ nghĩa cầm quyền của Hoa Kỳ vậy, ở chỗ mỗi khi sắp có Đại Hội Đảng Cộng Sản Việt Nam để chuẩn bị cho một đội ngũ “tứ trụ triều đình” mới thì (a) luôn mặc định có sự đối đầu giữa các “phe” trong nội bộ Đảng Cộng Sản Việt Nam, (b) luôn mặc định rằng đầu não lãnh đạo Đảng gắn liền với nhãn mác “bảo thủ” và “thân Trung Quốc”, (c) luôn mặc định rằng các Thủ Tướng Việt Nam Cộng Sản là người của cải tổ và “thân Mỹ”, (d) luôn ra sức võ đoán về nhân sự nào sẽ lên ngôi, (e) luôn kết luận rằng đầu não “bảo thủ” của Đảng Cộng Sản Việt Nam rồi cũng phải thay đổi để ra mặt chống Trung Quốc nhiều hơn, thân Mỹ hơn, cởi mở dân chủ hơn, bó buộc phải cải tổ theo đòi hỏi của nhân dân, và (f) luôn vân vân và vân vân.

Sự thật là giữa thế giới Âu Mỹ mà Hoa Kỳ là đầu tàu và Việt Nam có sự khác nhau cực kỳ cơ bản về “đảng chính trị cầm quyền” song chẳng ai hiểu được thấu đáo để viết bình luận cho ra hồn.

Tại Mỹ, chỉ có hai đảng chính trị duy nhất được tham chính cầm quyền và mọi sự giật dây, tư vấn, chỉ đạo của đảng thắng cử đều được thực hiện từ sau bức màn nhung nặng chịch, còn Tổng Thống là người chịu trách nhiệm cá nhân hoàn toàn và tuyệt đối trước mắt nhân dân, nghĩa là sự thất bại nếu có của một tổng thống trong thực thi sách lược trị quốc bình thiên hạ mà đảng đã “mớm” từ đầu sẽ không thể đưa đến một liên tưởng hay liên hệ của người dân tới sự thất bại của cái đảng của ông ta. Đây là điều quan trọng vì nếu vị tổng thống có bị mất điểm với nhân dân thì đảng của ông ta lại càng phải bỏ mặc ông ta chịu trách nhiệm cá nhân để đảng còn lo tập trung kiếm nhiều ghế cho đảng viên của mình vào các vị trí thống đốc các bang cũng như các ghế hạ nghị sĩ và thượng nghị sĩ để có thể kỳ vọng nào đó khả dĩ giúp cho cuộc tranh cử tổng thống tiếp theo cho ứng cử viên tổng thống khác của họ.

Tại Việt Nam, do thực tế lịch sử chỉ có quân đội của Đảng Cộng Sản tiến hành cuộc chiến tranh giải phóng, dùng bạo lực cách mạng dành lấy chính quyền, thống nhất đất nước, nên Đảng Cộng Sản là đảng duy nhất và quân đội Việt Nam là quân đội “chính trị” thuộc quyền quản lý của Đảng Cộng Sản, không bao giờ có chuyện “phi chính trị hóa” vô lý vô duyên vô đạo mà bọn chống Việt kêu gào đòi hỏi. Đây là điểm khiến Đảng Cộng Sản danh chính ngôn thuận có toàn quyền ngạo nghễ đứng ra trực tiếp nhận lấy toàn bộ trách nhiệm trước tổ quốc và dân tộc đối với sự toàn vẹn lãnh thổ, phát triển đất nước, đem lại thịnh trị thái bình cho nhân dân, chứ không như thế giới Âu Mỹ đảng phải luôn núp sau tấm màn nhung sau lưng tổng thống. Cả tập thể Bộ Chính Trị chịu trách nhiệm tập thể trước Đảng và dân tộc, và không bất kỳ một cá nhân lãnh đạo nào trong chính phủ được phép làm trái các nghị quyết, chủ trương, mệnh lệnh của Đảng. Đảng đã trở thành đầu não hoạch định đường hướng như một chiếc la bàn chuẩn xác chuẩn mực, còn Thủ Tướng tức nhân vật chịu trách nhiệm cao nhất ở Việt Nam đối với việc thực hiện công cuộc lèo lái chèo chống con thuyền quốc gia theo la bàn định hướng của Đảng được Đảng tuyển chọn từ lực lượng nhân sự kiệt xuất nhất của Đảng để giới thiệu cho Quốc Hội xem xét bầu vào vị trí thuyền trưởng này. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng như tất cả các thủ tướng tiền nhiệm đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà Đảng đã giao phó cho ông gánh vác. Và khi siêu hiệp định TPP Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương được ký kết giữa Mỹ và các nước lớn trong vành đai Thái Bình Dương trong đó có Việt Nam là quốc gia đồng sáng lập, cũng như việc Việt Nam ký kết gia nhập tất cả các mô hình hiệp định / tổ chức khác từ WTO đến ASEAN và các FTA song phương và đa phương mà gần đây nhất là EU-VN FTA dều xuất phát từ sự chỉ đạo tham mưu thống nhất chuẩn y của Bộ Chính Trị. Ngay cả các hành xử đối với vấn đề lấn chiếm gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông cũng được Bộ Chính Trị chỉ đạo phân công cụ thể để thực hiện thắng lợi một cách bài bản nhuần nhuyễn để trên tất cả các mặt trận từ ngoại giao đến quân sự cùng luật pháp và kinh tế với tất cả các vũ khí hùng biện khác nhau, từ mềm mỏng đến cứng rắn, từ nhún nhường đến răn đe, để hợp đồng tác chiến phục vụ một mục đích duy nhất mang đậm tính chiến thuật chiến tranh chính trị, tâm lý chiến, quần chúng chiến: tập hợp được sự ủng hộ của thế giới, tập hợp được sức mạnh đồng thuận của toàn dân, bảo vệ được môi trường hòa bình ổn định để phát triển kinh tế cho nhân dân được sống bình an tránh được hiểm họa chiến tranh, đồng thời nâng cao nguồn thu đủ để mua sắm khí tài quân sự tối tân đảm bảo sức mạnh quốc phòng. Nếu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là một “doer” xuất chúng trong lèo lái con thuyền quốc gia qua các nhiệm kỳ thì Bộ Chính Trị chính là “thinker” xuất chúng trong hoạch định đường hướng, chiến lược, chỉ đạo kịp thời, hợp thời, cũng như huy động các sức mạnh tổng lực khác để hỗ trợ Chính phủ của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đi đến thành công vượt bậc. Và đầu não của Bộ Chính Trị vĩ đại kiên cường xuất chúng ấy chính là Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng.

Là vị Tổng Bí Thư của một nước Việt Nam trong hoàn cảnh hoàn toàn mới: khi những kẻ thù đã từng làm cho đất nước bị tàn phá kiệt quệ trong chiến tranh và sau đó làm cho đất nước điêu linh thêm với các lịnh cấm vận kinh tế tàn khốc và phong tỏa ngoại giao tàn độc nay trở thành những nhà đầu tư quan trọng chiến lược; còn những người bạn ý thức hệ thì kẻ tự tan rã từ lâu vì chọn nhầm nhân sự một gã có tên Ba Chớp Ba Nháng, thằng thì trở thành kẻ thù xâm lược đã từng xua hơn nửa triệu (hơn 500.000) quân tinh nhuệ ngập tràn toàn tuyến biên giới phía Bắc tàn sát dân Việt dù sau đó bị bảy mươi ngàn (70.000) quân thiện chiến của Việt Nam đánh cho đại bại phải tháo chạy lạch bạch thua vịt về bên kia biên giới nay thì xoay ra gây rối ở Biển Đông với kỳ vọng tránh được các trận Điện Biên phủ trên không và Điện Biên Phủ trên bộ, đứa thì sau khi vừa điên loạn giết sạch dân nó vừa tràn qua toàn tuyến biên giới Tây Nam tàn sát người Việt để giúp Trung Quốc diệt tiêu Việt Nam, bị Việt Nam tiêu diệt gọn trả lại sự thanh bình và chủ quyền quốc gia cho nó, thì nay nó lại tỉnh bơ nói nó không dính dáng gì đến Biển Đông nên không cùng hiệp lực với ASEAN đấu khẩu chống Tàu, Ông Nguyễn Phú Trọng đã trở thành vị tổng bí thư phù hợp nhất: không bao giờ vừa phát biểu mạnh mẽ vừa vung nắm đấm như Fidel Castro, giọng nói Ông luôn điềm đạm, gương mặt Ông luôn điềm tỉnh, nụ cười Ông luôn hiền hòa, chỉ có ánh mắt Ông là toát lên sự cương quyết, mạnh mẽ, cứng rắn, uy nghi, mưu lược. Thần uy ấy của Ông chỉ có những nhà chính trị Âu Mỹ lão luyện mới nhận ra và kính nễ, và Ông đã trở thành thượng khách của các vị tổng thống Âu Mỹ mà lễ nghi đón tiếp Ông là theo nghi thức chỉ dành cho các nguyên thủ quốc gia. Trong một bài viết blog, tôi có tỏ sự thán phục trước lời dõng dạc của Ông rằng “Việt Nam không cần đa đảng.” Đó là lúc hiếm hoi cả thế giới được biết đến thần uy khẩu ngữ khẩu khí mãnh liệt của Ông.

Việt Nam đang bước sang giai đoạn mới. Dưới sự lãnh đạo về đường lối, đường hướng của Đảng mà chính Ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí Thư, chính phủ Việt Nam do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm tổng chỉ huy đã thành công như ý: vị thế cùng uy tín của Việt Nam lên cao hơn bao giờ hết trên trường quốc tế, và các cơ hội cho sự bứt phá về kinh tế thu về dồi dào rộng khắp hơn bao giờ hết. Chính vì giai đoạn mới này đặt ra nhiều yêu cầu lớn hơn, nghiêm ngặt hơn, bản lĩnh hơn trong việc sau khi tiến từ đói nghèo sang ổn định, sau lúc tiến từ xây dựng kinh tế đến phát triển kinh tế, nay là giai đoạn xây dựng đất nước cường thịnh hướng đến trả cho được món nợ với dân tộc từ nhiều ngàn năm nay: biến Việt Nam thành cường quốc, Ông Nguyễn Phú Trọng được Đảng tái cử làm Tổng Bí Thư nhiệm kỳ 2016-2021 để tiếp tục cùng đội ngũ kế thừa trong Bộ Chính Trị hoạch định chiến lược nhân sự và kế sách quốc gia thực hiện đại cuộc mới từ nhũng kỳ tích mà chính phủ đương nhiệm đã đạt được cũng từ sự lãnh đạo về đường hướng của chính Ông.

Đó mới là Ông, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng mà tầm vĩ đại nơi con người Việt Nam tầm thước bình dị như Ông thì giới báo chí quốc tế sẽ không thể nào hiểu được

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

A) Ghi chú: Bài viết trên sẽ được tác giả chuyển dịch sang tiếng Anh để đăng trên mạng doanh nhân thế giới LinkedIn

B) Các bài viết của Hoàng Hữu Phước về lãnh đạo Việt Nam:

29-12-2016: Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/29/pho-thu-tuong-nguyen-xuan-phuc/

22-01-2016: Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/22/uy-vien-bo-chinh-tri-nguyen-thi-kim-ngan/

08-02-2016: Tân Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/08/2595/

12-02-2016: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/12/thu-tuong-nguyen-tan-dung/

C) Tài liệu tham khảo của Hoàng Hữu Phước về phát biểu của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng: “Việt Nam Không Cần Đa Đảng”:

13-02-2011: Luận Về “Đa Đảng”: http://hhphuoc.blog.com/?p=167

20-4-2011: Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/05/18/toi-tra-loi-phong-van-cua-dai-chau-a-tu-do-ve-cu-huy-ha-vu-va-van-de-da-dang-ngay-20-4-2011/

D) Tài liệu đọc thêm của Hoàng Hữu Phước về “Đa Đảng”:

18-5-2013: Việt Nam Cộng Hòa Có Đa Đảng Không? Mỹ Có Đa Đảng Không? https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/05/18/viet-nam-cong-hoa-co-da-dang-khong-my-co-da-dang-khong/

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng

Hoàng Hữu Phước, MIB

12-02-2016

Nguyen Tan Dung

Khi tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh ACMECS lần III và CLMV lần IV tháng 11 năm 2008, tôi gặp một sự cố tại hội trường lúc vừa phát biểu xong về đề xuất ý kiến bằng tiếng Anh với nội dung Trade Development through Russian-Styled Financial Tools for Bilateral Deals amongst ACMECS (phát triển thương mại theo kiểu tài chính Nga đối với các giao dịch song phương giữa các nước ACMECS, tức dùng đồng nội tệ của các nước với nhau), tôi ngồi xuống nhận lời khen của đoàn Thái Lan thì điện thoại rung nên lại đứng lên để ra ngoài hội trường. Gia đình tôi báo tin Ba tôi lại vừa được đưa đi cấp cứu. Tôi rụng rời, phone yêu cầu văn phòng bằng mọi cách lấy vé cho tôi về Thành phố Hồ Chí Minh ngay trong chiều, bỏ luôn buổi tiệc tối với các vị nguyên thủ. Trong lúc vội vàng, tôi đánh rơi điện thoại, văng ra làm ba mảnh gồm phần trước, nắp sau, và pin. Lắp ráp xong, tôi vào hội trường nao nao chờ tin nhắn xác nhận vé. Bất thình lình, điện thoại tôi reo vang, hóa ra khi lắp máy lại, tôi không biết nó đã thoát khỏi chế độ rung. Trong lúc lúng túng luồn tay vào áo veston lấy phone ra, tôi xấu hổ nhìn lên sân khấu nơi năm vị thủ tướng đang làm chủ tọa hội nghị, và bắt gặp ánh mắt của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Thủ Tướng nhìn tôi không với sự bực dọc đối với kẻ không chuyên nghiệp tại hội nghị thượng đỉnh, mà với sự trấn an như đối với người mà Thủ Tướng cho rằng ắt đang gặp phải vấn dề nghiêm trọng riêng cần phải bình tĩnh. Đó là bản lĩnh của nhà lãnh đạo: sự hùng biện thần uy qua ánh mắt.

Tại Quốc Hội Khóa XIII năm 2011, khi đại biểu DTQ vung tay gằn giọng thách thức Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng “có dám từ chức không”, thì Thủ Tướng trở thành nhà hùng biện thần uy không thể bắt gặp tại thế giới chính trị tư bản qua việc Ông từ tốn trả lời gây sự xúc động mạnh mẽ nơi mọi người rằng tính đến ngày hôm ấy Ông đã phục vụ Đảng được bao nhiêu năm bao nhiêu tháng bao nhiêu ngày như một đảng viên trung kiên luôn phục vụ đất nước và nhân dân theo sự phân công của Đảng và làm tròn trách nhiệm cùng bổn phận trước tổ quốc và dân tộc. Các nguyên thủ quốc gia cường quốc tư bản Âu Mỹ sẽ không trả lời – hoặc trả lời giễu cợt – đối với các câu hỏi bá láp, vô đạo, vô lý, vô duyên, mà khán giả cử tri tư bản cũng sẽ cười chộ kẻ đặt câu hỏi thuộc loại bá láp, vô đạo, vô lý, vô duyên, và cười ầm ủng hộ sự khôi hài của nguyên thủ, vì trách nhiệm thiêng liêng của nguyên thủ không phải là thứ để đem ra thách đố hay chấp nhận thách đố vớ vẩn cho cái việc “dám” hay “không dám”.

Nếu như các Thủ Tướng tiền nhiệm của Việt Nam lèo lái con thuyền quốc gia vượt qua bão tố chiến tranh giải phóng, sang giai đoạn vá víu đất nước thống nhất bị chiến tranh tàn phá, rồi lại phải đối phó thành công với sấm sét chiến tranh mới với Trung Quốc và Campuchia gặm nhấm bào mòn sinh lực quốc gia, đến khi chèo chống thành công con thuyền quốc gia cặp bến bờ bình yên để sửa chữa và đổi mới để thành con tàu vững chắc hơn, thì Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng gánh lấy trách nhiệm mà Đảng và Tổ Quốc, Dân Tộc đã giao phó: điều khiển con tàu mới và mạnh mẽ ấy ra biển lớn để đến những bến bờ mới đem về cho bằng được những giá trị mới có trị giá lớn cho nước nhà. Dưới thời các nhiệm kỳ của Ông, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã là vị thống soái thống lĩnh các vị tướng tức các Bộ Trưởng trên tất cả các mặt trận, từ ngoại giao đến quốc phòng, từ kinh tế đến an ninh, từ tài chính đến giáo dục, và từ giáo dục đến phát triển nông thôn, v.v., và chính trong thời đại cầm quyền của Ông, Việt Nam đã có những vụ mùa thu hoạch thắng lợi về đầu tư nước ngoài, đầu tư ngoài nước, phát triển kinh tế, giữ vững và nâng cao nhất vị thế quốc gia, bảo vệ đất nước trước lằn ranh mỏng manh của chiến tranh và hòa bình, đặc biệt là đã ký kết được nhiều siêu dự án đa phương khu vực và đa phương quốc tế cho thời đại mới mà TPP và EU-VN FDA là điển hình.

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Ông có thể tự hào trở về đời sống dân sự với hai điều to tát nhất là (a) Ông đã bổ sung cho minh chứng hùng hồn rằng những người dân Việt Nam bình dị khi trung kiên với Đảng theo lý tưởng cách mạng Hồ Chí Minh thì luôn được giáo dục, tôi luyện trở thành những người ưu tú, kiệt xuất như Võ Nguyên Giáp; và (b) chính Ông đã đến tất cả các châu lục để đưa được về cho đất nước con tàu đầy ắp những vật liệu xây dựng để vị thống soái kế nhiệm trổ tài dựng xây đất nước lớn mạnh, phát triển, hùng cường, theo yêu cầu mới của thời đại mới: thời đại Hậu-Nguyễn Tấn Dũng.

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là một danh nhân đất Việt mà các nguyên thủ thế giới phải nễ trọng. Ông trở thành mẫu mực cho các vị Thủ Tướng sau Ông trong trị quốc bình thiên hạ.

Nguyen Tan Dung 2

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tân Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng

Hoàng Hữu Phước, MIB

08-02-2016

 Dinh La Thang (1)

Ông Đinh La Thăng là người luôn ở vị trí tâm điểm.

Có lúc ông là tâm điểm khi báo chí khai thác dồn dập các công kích ông khi ông cấm cán bộ lãnh đạo ngành giao thông vận tải chơi golf.

Có khi ông là tâm điểm của không gian mạng không thiện cảm đối với các nhúc nhích của Bộ Giao Thông – Vận Tải dưới quyền giám quản của ông, cũng như đối với các phát biểu mạnh mẽ đầy cá tính của ông, thậm chí ông còn bị gọi một cách đầy xúc phạm là “Đinh Tặc” không những bởi những kẻ dấu tên hay có tên trên không gian mạng mà còn của những người công khai dùng micro phát biểu tại những buổi họp chính thức.

Có lần ông là tâm điểm của các tranh luận vĩ mô đối với siêu dự án Sân Bay Long Thành.

Và nay ông là tâm điểm của thế giới vì ông trở thành Ủy Viên Bộ Chính Trị và Tân Bí Thư của Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh.

Ông ở tâm điểm nên ông vẫn điềm nhiên dấn bước tiến lên và tiến xa lan tỏa chứ không phải ở vị trí mép rìa để tiến vào chỗ hẹp châu chụm của hồng tâm.

Ông là tâm điểm, chính vì ông mới đúng là người đất nước này cần nhưng xã hội chưa thể cung cấp đủ đầy: biết rõ trách nhiệm và bổn phận để nghiêm khắc thực thi thực quyền, nghiêm túc thể hiện thực uy, nghiêm chỉnh thi thố thực tài, và nghiêm minh trong chịu trách nhiệm đối với các quyết định từ thực quyền thực uy của ông.

Đối với Thành phố Hồ Chí Minh hiện nay, ông là tâm điểm vì ba lý do sau:

1) Thành phố Hồ Chí Minh quá lớn, quá phát triển, nên càng lộ rõ những trì trệ đang níu kéo làm chậm bước lao tới trước của nó, như qua (a) các vụ khiếu kiện kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ Quốc Hội, nhiều nhiệm kỳ Thành Ủy, nhiều nhiệm kỳ Hội Đồng Nhân Dân & Ủy Ban Nhân Dân vẫn vô phương xử lý do sự đùn đẩy trách nhiệm một cách đầy tỉnh táo, không chút hối hả; qua (b) thực tế khi chiến tranh thì hợp đồng tác chiến là tính ưu việt bậc nhất của hệ thống lãnh đạo, phối hợp, và giám sát, còn trong thời bình thì tính cách “sứ quân cát cứ” mạnh ai nấy phá là sự nhức nhối trơ gan cùng tuế nguyệt khi công ty cầu đường đầu tư nâng cấp mặt đường tráng nhựa mới tinh xong thì công ty điện lực đào đường mới ấy lên để đặt cáp xong tráng nhựa lại, rồi đến phiên công ty cấp nước đổ quân đến hăng hái đào đường đã được điện lực vá víu để thay ống nước mới và tráng nhựa lại tiếp, khiến tỷ tỷ tiền thuế của dân đã đổ ra chỉ để có con đường mới tinh vá víu mấp mô chờ năm tài khóa tiếp theo để các sứ quân lại xuất chiêu mạnh ai nấy đào để xài cho kỳ hết tiền rót từ ngân sách; và qua (c) thực tế hệ thống chính quyền địa phương toàn là đảng viên nhưng trong công tác tại cơ quan trong giờ hành chính phục vụ nhân dân vẫn gọi nhau là Anh Ba, Anh Tư, Anh Năm, một cách dân dã, phe nhóm, không chuyên nghiệp, chẳng nghiêm túc.

2) Thành phố Hồ Chí Minh quá lớn, quá phát triển, nên càng cần phải có sự thay đổi căn cơ nhằm thay đổi vĩnh viễn lề lối suy nghĩ địa phương cục bộ rằng vị trí lãnh đạo Đảng ở Thành phố Hồ Chí Minh phải do các chức sắc của Thành phố Hồ Chí Minh hay từ các tỉnh phía Nam đảm trách, để từ nay người dân hiểu rõ rằng chỉ có người tài giỏi có tính cả quyết, có năng lực thống soái, có thần uy mới được Đảng giao nhiệm vụ trấn nhậm, quản lý.

3) Thành phố Hồ Chí Minh quá lớn, quá phát triển, nên càng cần phải có nhà lãnh đạo có hành động quyết liệt, cứng rắn, để chấm dứt vĩnh viễn lề lối làm việc chỉ dựa trên thuật nói chuyện hoặc hòa hoãn hoặc hùng hồn mà chung quy chỉ để xoa dịu quần chúng, trấn an người dân.

Ông Đinh La Thăng là nhân vật được kỳ vọng lớn cho Thành phố Hồ Chí Minh thực sự phát triển lành mạnh vì trên thực tế Thành phố Hồ Chí Minh hiện không có bất kỳ ai có khả năng làm Thành phố Hồ Chí Minh thay đổi tích cực và tốt đẹp hùng mạnh thực chất hơn.

Ông Đinh La Thăng là nhân vật được kỳ vọng lớn cho Thành phố Hồ Chí Minh thực sự phát triển lành mạnh vì trên thực tế Thành phố Hồ Chí Minh quá nhiều năm nay vẫn không có bất kỳ ai có (hoặc dám hành xử) quyền uy “trảm tướng” khiến các quan chức vẫn an nhiên tồn tại suốt nhiệm kỳ dù tình hình cải cách hành chính vẫn không khá hơn, và các khiếu kiện kéo dài của người dân vẫn tiếp tục tồn tại một cách quái gở.

Là công dân Thành phố Hồ Chí Minh, tôi kỳ vọng rằng với vai trò Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, Ông Đinh La Thăng sẽ giúp đưa Thành phố vào khuôn phép để trở thành một thành phố an toàn an ninh thịnh vượng; đưa các quan chức vào đúng vai trò quản lý nhà nước và công bộc của dân, không “giỡn mặt” với vị thống soái như ông; đưa hệ thống hành chính công quyền vào bước đường chuyên nghiệp hóa đúng nghĩa, văn minh thiệt, hiện đại thực, mà trước hết là ông cần phải ra lịnh cho tất cả các đảng viên phải gọi ông là “Bí Thư” cũng như không được gọi nhau bằng kiểu “Anh Hai”, hay “Chị Sáu” bên trong cơ quan Đảng và cơ quan hành chính công quyền trong giờ công tác chính thức; và chính thức xác lập thực quyền và thực uy của Đại biểu Quốc hội của Thành phố Hồ Chí Minh tại Thành phố Hồ Chí Minh đối với các quan chức các Sở và các Ủy Ban Nhân Dân của Thành phố Hồ Chí Minh.

Là người ủng hộ ông ngay từ buổi đầu tiên bước vào Quốc Hội, tôi đã viết bài sau đăng trên Emotino ngày 22-10-2011 khi ông bị báo chí thi nhau đăng bài nói ông sai, dựa theo tuyên bố bá láp của Cục trưởng Cục Kiểm Tra Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật Lê Hồng Sơn:

Bộ Trưởng Đinh La Thăng

Hoàng Hữu Phước, MIB

Mấy ngày nay có các tin về phát biểu của Bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải Đinh La Thăng cấm cán bộ lãnh đạo ngành giao thông vận tải chơi golf, và Cục trưởng Cục Kiểm Tra Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật Lê Hồng Sơn tuyên bố Ông Đinh La Thăng đã ra văn bản sai thẩm quyền, vi phạm quyền của cán bộ, công chức. Là một doanh nhân có nhiều kinh nghiệm về cái gọi là  “thẩm quyền”, tôi xin có nhận xét như sau.

Thật nhiều năm trước đây, ai vào làm cho BP ở Việt nam đều khoe là họ tự hào tuân thủ quy định rằng tất cả nhân viên BP bước lên ô-tô là phải cài dây đai an toàn ngay lập tức, và biết sự chế tài sẽ ra sao nếu ai đó dám vi phạm. Ông Lê Hồng Sơn nếu đã có mặt tại BP ắt sẽ tuyên bố quy định ấy vi phạm quyền tự do của công dân Việt Nam do pháp luật Việt Nam không buộc thế.  Nhưng Ông Lê Hồng Sơn sẽ sai vì đó chẳng dính dáng gì đến luật pháp Việt Nam để phải viện dẫn luật Việt Nam, vì người tìm việc sau khi đọc nội quy công ty có quyền tự do nhận việc với lương cao, tự do nhận phúc lợi thật cao, tự do nhận thăng tiến thật công bằng, hay tự do vất tờ “job offer” vào sọt rác để từ chối nhận việc. Công ty ấy không dám và không có quyền ép buộc.

Thật nhiều năm trước đây, khi còn ở một công ty bảo hiểm nhân thọ nước ngoài tôi đã cấp mũ bảo hiểm (mệnh giá thời xưa ấy đã là 200.000 đồng/chiếc, tức giá cao nhất trên thị trường đối với mũ ngoại nhập từ Taiwan, vào thời điểm chưa có quy định của nhà nước bắt phải đội mũ bảo hiểm) cho bất kỳ ai vào làm việc và yêu cầu họ phải đội mũ bảo hiểm khi đi đường bằng xe máy, và họ biết sự chế tài sẽ ra sao nếu ai đó bị tôi bắt gặp không đội mũ bảo hiểm. Tôi còn cấm nhiều nội dung khác, chẳng hạn tuy tôi phá quy định của công ty “mẹ” để nhân viên được lấy nhau hoặc được giới thiệu người nhà giỏi giang vào làm việc tại công ty tôi vẫn không cho nhân viên được công tác chung phòng ban với vợ/chồng/thân nhân, tức duy trì kiểu Tây nhằm đến sự công bằng, tránh thiên vị và xung đột quyền lợi; trong khi tại các cơ quan Nhà nước thì ai cũng “có quyền vô tư” đưa thân nhân vào làm việc. Ông Lê Hồng Sơn nếu đã có mặt tại công ty ấy ắt sẽ tuyên bố quy định đó vi phạm quyền tự do của công dân Việt Nam do pháp luật Việt Nam không quy định như vậy. Nhưng Ông Lê Hồng Sơn sẽ sai vì đó chẳng dính dáng gì đến luật pháp Việt Nam để phải viện dẫn luật Việt Nam, vì người tìm việc sau khi đọc nội quy có quyền tự do nhận việc với lương cao, phúc lợi thật cao, thăng tiến thật công bằng, hay tự do vất tờ “job offer” vào sọt rác để từ chối nhận việc. Công ty ấy không dám và không có quyền ép buộc.

Ông Lê Hồng Sơn quên rằng người chiến sĩ bảo vệ đất nước để người dân lao động được hưởng chế độ mỗi năm đi du lịch một chuyến và có lương tháng 13, 14, thậm chí 15 hay 16, chứ bản thân người chiến sĩ không hưởng y quyền lợi như vậy. Đầy tớ của dân phải thuộc Luật để bảo vệ dân, bảo vệ quyền lợi của dân, đừng xâm hại vào quyền lợi của dân. Đầy tớ của dân không được hưởng quyền lợi tương tự dân. Vào thời điểm nhạy cảm khi vô số cử tri cực kỳ bức xúc, cực kỳ tức giận trước sự bất lực của cơ quan chức năng không giải quyết được trật tự giao thông, đào bới đường sá, và hủy phá ruộng đồng thu hẹp đất trồng lúa cho mấy cái sân golf vớ vẩn, sự cứng rắn của Ông Đinh La Thăng là có thể hiểu được, có thể đồng cảm được, và mọi lãnh đạo thuộc quyền của Ông sẽ phải cảm ơn Ông rồi vui vẻ tuân theo. Chơi golf để bàn chuyện đại sự với các đại gia tư bản, để xem nên đào xới tung đường sá lên ở những phố nào và mức hoa hồng sẽ như thế nào sao?

Ông Lê Hồng Sơn quên rằng người làm cha mẹ có quyền đối với con cái vì có nghĩa vụ và bổn phận nuôi dưỡng con cái nên người cho xã hội. Con tôi là công dân, được pháp luật bảo vệ, và tôi cấm nó không được tham gia lao động vệ sinh trường lớp từ thời tiểu học cho đến đại học, mặc cho điểm lao động có là zero đi nửa, vì tôi xem lao động như vậy là mị dân (quét rác mà là làm chủ tập thể xã hội chủ nghĩa sao, và tại sao làm chủ tập thể xã hội chủ nghĩa chỉ gồm lao động chân tay, và tại sao làm chủ tập thể xã hội chủ nghĩa không bao gồm việc được làm chủ số tiền khổng lồ lạm thu của ban giám hiệu nhà trường, v.v.?), hủy phá nhân cách trẻ thơ, và phơi bày bản thân trước bụi bẩn vi trùng dịch bệnh. Ông Sơn không có quyền tự do nói động đến quyền tự do của tôi đối với quyền tự do của con tôi. Tôi không cho phép Ông Sơn có quyền tự do ấy, bất kể Ông có là chức sắc giám sát cao đến đâu đi nữa trong hệ thống pháp luật Việt Nam.

Ông Lê Hồng Sơn quên rằng người sử dụng lao động có quyền đối với người lao động (đối với những quy định nghiêm ngặt làm cho môi trường hoạt động riêng của doanh nghiệp được tốt hơn, an toàn hơn, văn minh hơn, thực tế hơn) vì có nghĩa vụ và bổn phận đối với công ăn việc làm, phúc lợi, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, đào tạo bồi dưỡng họ, giúp họ tự hào có đặc quyền được đóng thuế thu nhập cho Nhà nước và giúp danh sách thất nghiệp của Nhà nước bớt dài hơn. Ông Sơn không có quyền tự do nói động đến quyền tự do của người sử dụng lao động (Ông Đinh La Thăng) đối với quyền tự do của người lao động của ngưới sử dụng lao động ấy, trừ phi Ông Sơn muốn mị dân, muốn tạo điều kiện dễ dàng hủy phá nhân cách công chức cao cấp, phơi bày thân thể của họ trước sự công kích của dân chúng. Tôi nghĩ Ông Thăng không cho phép Ông Sơn có quyền tự do ấy, bất kể Ông Sơn có là chức sắc giám sát cao đến đâu đi nữa trong hệ thống pháp luật Việt Nam.

Muốn Tự Do Thì Đừng Làm Lãnh Đạo” là câu nói đẳng cấp của đạo lý, của sự thật, và của quy tắc mang tính chân lý của muôn đời, vì rằng ngay cả vị hoàng đế của thời phong kiến cũng không được tự do, chẳng hạn bị trói buộc vào lời răn “thiên tử bất hý ngôn” tức thiên tử không được phép nói giỡn chơi”, v.v. Từ câu nói của Ông Thăng, tôi muốn viết thêm vào bài viết “Thế Nào Là Đẳng Cấp[1] rằng muốn tự do đi giao lưu riêng với người mẫu thì đừng làm lãnh đạo doanh nghiệp.

Ông Thăng nếu là người mềm mỏng có thể trước tiên sẽ ra khuyến nghị nội bộ khuyên các vị phó của Ông (ắt đếm được trên đầu ngón tay của một bàn tay đủ ngón) nên tránh xa mấy sân golf trong thời điểm cực kỳ nhạy cảm này; và nếu có ai đó chống lại, nhởn nhơ đi chơi, Ông có thể xét kỹ luật hay chuyển công tác hoặc sa thải khỏi ngành, tùy theo quyền hạn của Ông. Song, ngay cả khi Ông nóng nảy không nghĩ đến bước “khuyến nghị”, thì Ông vẫn không sai vì Ông đâu cấm cán bộ nhân viên mà chỉ cấm các vị lãnh đạo ngành của Ông có khi với mong muốn bảo vệ họ – và…bảo vệ chính Ông – trước búa rìu của công luận nếu vô phúc trong ngày Chủ Nhật xui xẻo nào đó có xảy ra đại họa liên quan đến giao thông-vận tải mà các quan lại bận chơi golf ở chốn non Bồng xa xôi nào đó.

Suy cho cùng thì Ông và các vị lãnh đạo ấy đều là đầy tớ của nhân dân, nên không lý gì Ông và các vị lãnh đạo ấy lôi Luật Lao Động ra như phao cứu sinh để đòi hưởng quyền tự do y như người … chủ trong khi hàng chục triệu người dân làm chủ nhưng nào dám dù chỉ một lần trong suốt cuộc đời làm chủ đòi hưởng chế độ đi xe ô-tô nhà nước y như … các vị đầy tớ để đến sân golf xem cỏ màu gì. Ông Thăng chẳng đụng đến người dân; Ông chỉ đụng đến vài ba vị đầy tớ sang trọng ngang hàng với Ông Thăng nên Ông Thăng không sai. Và tôi tin ắt nhiều người dân cũng không cho là Ông sai.

Ông Đinh La Thăng có đúng không? Không biết.

Ông Đinh La Thăng có sai không? Không sai.

Là doanh nhân có nhiều kinh nghiệm với doanh nhân nước ngoài hơn 30 năm nay, từ thời điểm chưa có người Việt nào khác làm việc tương tự, tôi có thể nói rằng tôi rất ngạc nhiên khi mãi đến tháng 10 năm 2011 này tôi mới được nghe lời cấm đoán được thốt lên bởi một người… Việt khác ngoài tôi.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 11-10-2011. Thế Nào Là Đẳng Cấp: Trò Chuyện Cùng Bạn Trẻ. http://www.emotino.com/bai-viet/19332/the-nao-la-dang-cap-tro-chuyen-cung-ban-tre. Sẽ sớm được đăng lại trên WordPress.

Cách Chính Xác Để Biết Việt Nam Giàu Đẹp Đến Dường Nào

Hoàng Hữu Phước, MIB

06-02-2016

Thói thường thì người Việt Nam mỗi khi đi nước ngoài về đều hết lời tán dương ca ngợi sự giàu có, tiện nghi, lộng lẫy, nguy nga biểu hiện lồ lộ qua các điều vật thể cụ thể như đền đài, thành quách, phố xá, công trình, v.v. ; cũng như qua những điều phi vật thể như các nét văn hóa, cách ứng xử, lễ hội, v.v., tất cả toát lên sức sống sinh động, trù phú, đáng khâm phục.

Và cũng theo thói thường thì mỗi khi có cái “thói thường” nêu ở trên, người Việt Nam ngao ngán, ngúc ngoắc đầu ra dáng ngại ngùng, ngán ngẩm, khi liên tưởng đến những điều vật thể và phi vật thể biểu hiện lồ lộ qua bao việc, tất cả toát lên sự tồn tại mà không ai cho là không dị thường, ngay cả nơi các nhà giáo dạy Sử và những người tự phong là “nhà sử học” hay “sử gia”.

Cái hệ lụy từ hai thứ “thói thường” ở trên là chưa thấy ai nhìn ra được – hay chí ít đề ra được một phương pháp cụ thể, khoa học, thuyết phục để nói về – sự giàu đẹp “lồ lộ” định hình được, định tính được, định lượng được của Việt Nam, vì vậy chả trách không đâu thấy có sự tự hào, nhận ra được niềm vinh dự, của việc được sinh ra làm người Việt Nam, dẫn đến việc tay thì ngửa ra nhận tiền lương, mà việc dạy Sử vẫn không làm tròn, khiến học trò Việt thì dốt Sử (điểm zero mà không gọi là “dốt đặc” mới là lạ!), còn hệ thống giáo dục nước nhà cứ mãi dùng chữ “trăn trở” với “băn khoăn”, khiến nước ngoài lầm tưởng người Việt ta khoái nằm ưỡn trên giường để thở dài (“trăn trở” lăn qua trở lại mà lị!) hoặc ngồi đực ra bên bàn trà để nhíu mày nhăn trán (“băn khoăn” mà lại!).

Bài viết này, do đó, cung cấp cho các nhà giáo dạy Sử, các “nhà sử học” tự phong, và các “sử gia” trên trời rơi xuống những luận cứ khoa học cho một công thức hàn lâm chuẩn xác nhằm cân đong đo đếm được mức độ giàu mạnh của Việt Nam để sử dụng trong các bài giảng Sử, bài viết Sử, phát biểu Sử, nhắm đến việc “minh bạch hóa” sức mạnh và vẻ đẹp của quốc gia này.

Trước khi vào phần cốt lõi của các luận cứ, xin nói vi von thêm rằng Thủ đô Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh dù có phát triển vùn vụt đến đâu, điều này chẳng dính dáng gì đến việc phát triển vùng biên giới Việt-Trung, Việt-Lào, và Việt-Cam, nghĩa là những gì đang có ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh như nhà cao tầng đồ sộ, đường nhiều tầng hiện đại, hệ thống điều khiển giao thông phức tạp, v.v., không mang nội hàm rằng ngần ấy thứ cũng có đầy dẫy khắp nơi ở các vùng biên giới Việt-Trung, Việt-Lào, và Việt-Cam. Sự chịu đựng thành công của các vùng biên giới đầy gian truân, lắm khổ ải, thừa thiếu thốn, đưa đến sự tồn tại phát triển phồn hoa của Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, cũng như các phố thị khác của Việt Nam. Đã là chốn biên phòng, nơi ấy buộc phải chịu nhiều thiếu thốn, thiếu hụt, cả về tiện nghi sống lẫn sự phô trương vật chất phù hoa.

Việt Nam là xứ sở kỳ lạ vì gánh lấy gánh nặng làm chốn biên phòng của toàn vùng Đông Dương và Đông Nam Á.

Khi đi thăm Campuchia, đến ngắm các thành quách đền đài nguy nga, các di tích khổng lồ hoành tráng, cách hành sử duy nhất đúng của du khách Việt Nam là buộc miệng khen “Việt Nam thật vĩ đại, thật đẹp, thật hào hùng” vì đã đổ xương máu, dồn của cải cứu đất nước ấy không bị Trung Quốc tuyệt diệt giống nòi, không bị Trung Quốc cướp sạch kho tàng đem về Bắc Kinh hoặc phá nát kinh thành, để mọi thứ bảo vật Khmer mang giá trị văn hóa của toàn nhân loại vẫn còn tồn tại, để đất nước ấy phát triển vượt bậc, trở thành một thành viên của cộng đồng nhân loại ngày nay.

Khi đi thăm Thái Lan, đến ngắm các thành quách đền đài nguy nga, các di tích khổng lồ hoành tráng, cách hành sử duy nhất đúng của du khách Việt Nam là thốt nên tiếng khen “Việt Nam thật vĩ đại, thật đẹp, thật hào hùng” vì đã đổ xương máu nhiều ngàn năm không mệt mỏi chống chọi với Trung Quốc, vơ vét đến cạn kiệt ngân khố quốc gia để hàng năm tiến cống Trung Quốc, ngăn chặn Trung Quốc tràn xuống thôn tính Thái Lan cướp sạch kho tàng Thái Lan đem về Bắc Kinh hoặc phá nát kinh thành Thái Lan, để mọi thứ bảo vật mang giá trị văn hóa của toàn nhân loại vẫn còn tồn tại, để đất nước Thái Lan phát triển kinh tế vượt bậc, trở thành một thành viên đầy vinh diệu của cộng đồng nhân loại ngày nay.

Và khi đi thăm Mã Lai, Singapore, hay Indonesia, thậm chí cả Australia bao la giàu mạnh, đến ngắm các thành quách đền đài nguy nga, các di tích khổng lồ hoành tráng, cách hành sử duy nhất đúng của du khách Việt Nam là buộc miệng khen “Việt Nam thật vĩ đại, thật đẹp, thật hào hùng” vì đã đổ xương máu nhiều ngàn năm không mệt mỏi chống chọi với Trung Quốc, vơ vét đến cạn kiệt ngân khố quốc gia Việt Nam để hàng năm tiến cống Trung Quốc, ngăn chặn Trung Quốc tràn xuống thôn tính toàn bộ Đông Dương và Đông Nam Á, ngăn chặn Trung Quốc chiếm giữ Biển Đông, ngăn chặn Trung Quốc tràn quân thôn tính Châu Đại Dương, để mọi thứ bảo vật mang giá trị văn hóa của toàn nhân loại vẫn còn tồn tại, để toàn vùng phát triển kinh tế vượt bậc, trở thành những thành viên đầy tự hào của cộng đồng nhân loại ngày nay.

Khi nói đến tên các quốc gia Đông Nam Á và Úc châu, không có nghĩa là Việt Nam chỉ có thể tìm thấy sự vĩ đại của chính mình tại những nơi ấy. Sự giàu có của Pháp cũng đến từ tài sản cướp được của nước Việt ta trong hàng trăm năm xâm chiếm.

Việt Nam đã làm chốn biên phòng của toàn khu vực; do đó, sự phồn vinh của các quốc gia trong khu vực sở dĩ có được là nhờ vào sự vững chắc của chiến lũy Việt Nam. Phủ nhận điều này chỉ khiến người lên tiếng phủ nhận biến thành phường ăn cháo đái bát, phụ nghĩa, vong ân, mà như thế có khác gì loài dã thú.

Việt Nam đã làm chốn biên phòng của toàn khu vực; do đó, sự phồn vinh của các quốc gia trong khu vực có được là nhờ vào sự vững chắc của chiến lũy Việt Nam. Không biết gì về sự thật này để dạy học trò chỉ khiến nhà giáo dạy Sử biến thành vô trí vô hóa vô lương vô tâm, chỉ là những cỗ máy vô tri nhào nặn ra những học trò dốt Sử, giỏi chê bai nước nhà, hám chạy theo phục dịch ngoại bang.

Việt Nam phải luôn lao đao, phải luôn lận đận, vì phải mãi gánh vác trọng trách bảo vệ sự tồn tại của hàng tỷ người trong toàn khu vực, thành vùng đệm an toàn ngăn cách khu vực với hiểm họa xâm lược từ Trung Quốc. Thái Lan khi đã thức tỉnh trước sự thật này đã không tiếp tục cho phép các nhóm người Việt từ Úc hay Mỹ đến lập căn cứ “Kinh Kha” trên đất Thái chống phá Việt Nam. Các quốc gia trong khu vực do đã thức tỉnh trước sự thật này nên đã ủng hộ Việt Nam trên trường quốc tế. Đó là hành động duy nhất đúng của các chính phủ có trí tuệ.

Việt Nam phải luôn lao đao, phải luôn lận đận, vì phải luôn gánh vác trọng trách bảo vệ sự tồn tại của hàng tỷ người trong toàn khu vực, thành vùng đệm an toàn ngăn cách khu vực với hiểm họa xâm lược từ Trung Quốc. Do đó, người dân Việt Nam cần nhận thức rõ nhất về vai trò này của Việt Nam, để tự hào về đất nước, từ đó vững vàng trước các chống phá của các thế lực thù địch chống Việt mà thực chất là bọn Việt gian tiếp tay Trung Quốc thôn tính Việt Nam và phần còn lại của Đông Nam Á.

Muốn biết Việt Nam giàu đẹp đến dường nào, hãy đi du lịch ra các nước trong vùng Đông Nam Á, để tấm tắc khen rằng người dân ở các nước ấy thật may mắn đã có Việt Nam dạn dày sương gió trấn giữ biên cương vùng đất, vùng biển, vùng trời tại khu vực này của thế giới.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tầm Nhìn Của Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước

Hoàng Hữu Phước, MIB

 Tam Nhin1

Tầm nhìn là thứ luôn có nơi mỗi người. Vấn đề là nhìn vào gì hay vào những gì và thấy gì hay thấy những gì trong vô số những gì; nhìn đến đâu: ở gần, ở xa, ở rất xa, ở đường chân trời, ở phía sau đường chân trời; nhìn phía nào của trên dưới trái phải; và quan trọng nhất là bản thân người nhìn có thiên hướng như thế nào sau khi nhìn và thấy, đồng thời có diễn giải được bằng ngôn ngữ để phổ biến cái đã nhìn đã thấy được ấy cũng như luôn kèm theo đó là những đánh giá, những phê phán, những phân tích, những tổng hợp, những đề nghị, và các đề xuất hay không. Chính những khác biệt này mà cái gọi là tầm nhìn của một người mới được xem là sự thấu thị mang tính tiên tri chiêm nghiệm – gọi tắt là tiên tri thấu thị mà tiếng Anh gọi người có khả năng như thế là man of vision – hay chỉ là khả năng cơ học của đôi mắt chưa đến lúc phải đeo kính cận, kính viễn, kính loạn, hay kính lão, có gọng vàng, gọng nhựa, gọng dây thun, hay loại áp tròng.

Thủa ấu thơ tôi rất kính nể các cụ chơi cờ tướng vì tầm nhìn của các cụ đối với các nước cờ mà đối thủ sẽ đi sau tối thiểu dăm ba nước đi, thậm chí chính các cụ đã biến thành ngữ “thí chốt” trở thành lạc hậu khi các cụ thí cả xe – pháo – mã để bảo vệ các quân chốt đang lừ đừ từ đồ dần dà tiến bước vây hãm tướng soái của đối phương. Tôi vốn người minh bạch, nên sau thời gian dài từ lúc chưa có cái gọi là vi tính viễn thông cho đến ngày nay đã làm gì khi nhìn thấy gì, muốn ghi lại dăm ba nội dung nào mà tôi còn nhớ được, vừa để sẻ chia với mọi người về cái tầm nhìn của mình, vừa để mong có ngày sẽ được vài người rộng lượng nhìn nhận đó là tầm nhìn, để tôi tự an ủi rằng ít ra mình xứng đáng với vai trò một nghị sĩ trong một nhiệm kỳ qua, do nghị viện chính trường là nơi chỉ dành riêng cho những người luôn có tầm nhìn. Không có tầm nhìn thì chỉ đơn giản là người lạc lối chốn bàn đào, không đủ lực đứng ra tham gia lo chuyện quốc gia đại sự, quốc kế đại minh, vì quốc dân đại phát trong quốc tế đại hỗn mang.

A- Tầm Nhìn Học Thuật

1- Đế chế Kinh Tài Chindia

Còn khi thế giới học thuật hàn lâm bắt đầu nói về toàn cầu hóa và hí hửng đem thuật ngữ “Chindia” vào chương trình thạc sĩ kinh doanh quốc tế để nói về sự hình thành một đại siêu cường kinh tài của tương lai gồm sự cộng sinh tương hổ của hai thị trường khổng lồ của China – công xưởng của thế giới – và Ấn Độ – văn phòng của thế giới – sẽ thống trị toàn cầu, thì tôi đã tận dụng tính tự do trong nghiên cứu hàn lâm để một mặt viết khóa luận cho Đại Học Curtin (Australia), một mặt viết trên Yahoo!3600 một bài tiếng Anh mang tựa đề “People Say Chindia. I Say Vietnam” với nội dung rằng thật là sai lầm hoang tưởng bậy xằng khi đánh bóng về Chindia do không bao giờ có sự hình thành của cái gọi là Chindia ấy. Tôi đã phân tích về thế mạnh của Ấn Độ. Tôi đã phân tích về thế mạnh của Tàu. Tôi đã phân tích vì sao sẽ là sự kém khôn ngoan khi đầu tư vào Ấn Độ chỉ vì Chindia. Tôi đã phân tích vì sao sẽ là sự tự sát nếu đầu tư vào Tàu chỉ vì Chindia. Tôi đã phân tích vì sao không bao giờ có Chindia. Kết luận của bài viết ấy là: một nhà tư bản nếu thật sự khôn ngoan sẽ chọn Việt Nam làm nơi đổ tiền vào thay vì vào Ấn Độ và Trung Quốc bởi vì cái hình ảnh hào nhoáng từ cái tên Chindia vớ vẩn ấy. Thế rồi quả nhiên Chindia biến mất một cách nhục nhã khỏi diễn đàn hàn lâm. Thế rồi quả nhiên các đại gia sau khi đã đổ xô đầu tư xây dựng nhà máy sản xuất ở Trung Quốc dẫn đến việc biết bao bí mật phát minh kỹ thuật bị ăn cắp, công ty bị đập phá đốt phá tan tành bởi những đám đông người Tàu xuống đường biểu thị lòng “yêu nước, chống xâm lược” mỗi khi có căng thẳng ở Biển Hoa Đông rốt cuộc cũng phải bỏ chạy khỏi Trung Quốc và dời nhà máy sang Việt Nam. Đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa như thế về số phận Chindia!

 TamNhin

2- Phát kiến BoP

Án binh bất động là căn bệnh trầm kha của giới thức giả Việt Nam, còn dệt thêu là căn bệnh kinh niên của giới thức giả Âu Mỹ. Cũng vì vậy, Việt Nam chớ có công trình nghiên cứu nào làm thế giới phải ghi danh, còn Âu Mỹ mới có vô số công trình tầm cỡ Nobel cùng lắm tác phẩm cưc kỳ vớ vẩn. Một trong những cái vớ vẩn đó là việc rặn ra cái gọi là BoP (Bottom of the Pyramid – đáy kim tự tháp – ví von nơi có đông dân nghèo nhất ) xem như phát kiến vĩ đại về một nơi mà giới tư bản có thể đổ quân đến thu hốt lợi nhuận cao nhờ bán cho số đông (đơn giản: cứ mỗi 1 tỷ người nghèo thì chỉ cần moi của mỗi người 1 USD thôi là sẽ có ngay 1 tỷ USD), cho đến khi tôi phản bác trong bài tiểu luận ở Đại Học Curtin rằng nào có hay ho gì việc đại gia tư bản chen chân vào vừa vơ vét tiền xu của người cùng khổ vừa lấy thịt đè người tiêu diệt luôn ngành tiểu thủ công nghiệp ở nước sở tại chẳng hạn như công ty đại gia tư bản thế giới rao ra rả trên tivi Ấn bán cà-rem giá rẻ mạt cho trẻ em cùng khổ rồi trên tivi Việt quảng cáo gói bột giặt hay dầu gội đầu nhỏ xíu giá rẻ mạt hai trăm đồng. Rốt cuộc, đại gia tư bản tuy vẫn cứ tiếp tục moi móc từng xu lẻ của dân nghèo các nước nhưng câm miệng lại không dám tung hê BoP như nền tảng hàn lâm cho sự lấn chiếm tổng lục của họ nữa khiến BoP lặng lẽ biến mất khỏi tháp ngà hàn lâm. Đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa như thế về số phận hèn hạ của BoP!

B- Tầm Nhìn Kinh Tế

1- Hàng Trung Quốc

Từ nửa cuối những năm 1990 của thế kỷ trước tôi đã yêu cầu cô thư ký của tôi là Phan Nguyễn Tường Uyên không được mua văn phòng phẩm có xuất xứ từ Trung Quốc vì chúng có chất lượng tồi tệ so với văn phòng phẩm Nhật Bản mà tôi đã quen dùng từ trước 1975, và khẳng định với các nhân viên thuộc quyền rằng chất lượng hàng Trung Quốc sẽ tồi tệ hơn theo năm tháng. Mà quả thật, ngày nay hàng Trung Quốc toàn là thứ vất đi, độc hại, rẻ mạt, ngay cả việc xây dựng kỹ thuật hiện đại hơn như đường sắt cao tốc trên cao ở Hà Nội do Trung Quốc xây dựng cũng là một thứ đường sét thấp tốc với thời gian xây dựng cực kỳ cao. Đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa như thế về nơi đến của hàng hóa cùng dịch vụ Tàu, từ miếng dán sticker khiến trẻ em gái Việt Nam lao vọt như tên bắn đến tuổi dậy thì, cho đến hàng không mẫu hạm của lĩnh vực quốc phòng, v.v. Nơi đến là các thùng rác.

2- Slogan cho Việt Nam

Như đã đăng lại trong bài Chí Phèo mới đây trên blog này, tôi có nói về chuyện tôi khai phát pháo đầu tiên về khẩu hiệu của Việt Nam ngày 10-9-2008 trên báo Sài Gòn Tiếp Thị phê phán chê bai cái slogan kém cỏi vô lý “Sử Dụng Hàng Việt Nam Là Yêu Nước”, đồng thời đề xuất 3 khẩu hiệu mới để thay thế, trong đó có khẩu hiệu “Người Việt Nam Ưu Tiên Sử Dụng Hàng Cao Cấp Của Việt Nam”. Ở Việt Nam sau đó xuất hiện khẩu hiệu này, chỉ thiếu có chữ “Cao Cấp”, biến thành hướng kêu gọi của Đảng và Chính Phủ hơn nửa thập niên nay – tất nhiên chưa hề có ai nói chuyện với tôi về … tác quyền vốn là điều quan trọng thuộc sở hữu trí tuệ mà các định chế song phương và đa phương thường nêu lên như điều kiện tiên quyết với Việt Nam, ắt tại thiên hạ biết tôi ưa tư vấn miễn phí. Đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn như thế về khẩu hiệu đàng hoàng nên có của Việt Nam.

3- Thương hiệu quốc gia cho Việt Nam

Trong bài viết song ngữ Việt–Anh đăng trên Yahoo!3600 năm 2007 mang tên Đề Xuất Một Thương Hiệu Quốc Gia Cho Việt Nam, tôi đã phê phán cái sai của tất cả các báo khi không ai hiểu nội dung thuyết trình của giáo sư Philip Kotler nên đã tập trung diễn giải sai về cụm từ “Nhà Bếp Của Thế Giới” khiến tràn ngập trên báo chí suốt tháng ca ngợi món Phở, phỏng vấn anh Phở, hí hửng hí ha về chuyện Việt Nam sẽ có thương hiệu Nhà Bếp Của Thế Giới đầy vinh diệu ấy. Tôi phán phê rằng Philip Kotler là nhà chuyên nghiệp nên không bao giờ nói cụ thể tại một buổi thuyết trình công chúng, nghĩa là nếu muốn ông cho ra một thương hiệu quốc gia thì phải ký hợp đồng nhiều triệu USD với ông, rằng Phở thì có ra chi mà chỉ với nó Việt Nam lại dám kỳ vọng sẽ đè bẹp ngay món pizza vĩ đại để có ngay thương hiệu ấy, rằng anh Phở thì biết quái gì về ẩm thực và thương hiệu quốc gia, và rằng không bao giờ cái thương hiệu Nhà Bếp Của Thế Giới thuộc về Việt Nam. Thế mà quả thực đến tận ngày nay sau 10 năm thì chí ít mọi người chứng kiến chuyện anh Phở bán luôn thương hiệu Phở để chấm dứt kinh doanh món Phở nhạt thếch của anh ta, cũng như chuyện Việt Nam đâu có thành cái bếp ăn điên khùng ấy.

Như mọi nhà tư vấn chuyên nghiệp Âu Mỹ, tôi phân tích vì sao không bất kỳ quốc gia nào sở hữu thương hiệu nhà bếp ấy.

Như mọi nhà tư vấn chuyên nghiệp Âu Mỹ, tôi đề xuất ý kiến chiến lược về một thương hiệu quốc gia cho Việt Nam, gọi là Campus of the World, tức Trường Đại Học Của Thế Giới, với các sách lược mở cửa cấp đất cho các trường đại học danh tiếng nước ngoài vào xây dựng các trường đại học và các làng đại học thay vì xây các sân golf. Nay thì sau một thập niên, mọi người đang chứng kiến việc hết tỉnh này đến tỉnh kia bắt đầu tạo điều kiện cho các trường đại học nước ngoài vào mở trường. Lãnh đạo Đảng, Nhà Nước, và Chính Phủ khi tiếp nguyên thủ các cường quốc Âu Mỹ đã luôn có bàn đến các đề án mở các làng đại học ở Việt Nam.

Đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn chiến lược xa như thế về một thương hiệu quốc gia đẳng cấp cao, thực tiễn, thực tế, thực dụng, và thực lợi cho Việt Nam!

4- Cà phê Việt Nam

Ngày 22 Tháng 01 Năm 2009 trong bài “Cà Phê – Một Chuyện Nhỏ Và Hai Chuyện Lớn” đăng trên Emotino, tôi có viết: …Thay vì tung tiền tung hô “xây” thiên đường cà phê hay “tặng” hàng triệu ly sữa từ tiền lời có được do khai thác “thời cơ” cái khổ ải nghèo bấn của nông dân, họ có thể dùng số tiền ấy biến nông dân thành “người” của họ, hàng tháng có thu nhập cố định, còn nguyên liệu “cống nạp” cho họ theo tỷ lệ và thời giá xuống hay lên, để họ chiếm “thời cơ” thành đại gia thực thụ khi là chủ nhân nguồn nguyên liệu đầy ắp kho lẫm, thống lĩnh thương trường xuất khẩu và sản xuất nội địa, điều tiết giá cả giúp chính phủ ổn định kinh tế, còn họ hưởng lợi hoàn toàn và tuyệt đối khi tung hàng ra thị trường hải ngoại. Giả như một công ty nước ngoài nào đó đột nhiên “tin tưởng tuyệt đối” vào sự phát triển kinh tế của Việt Nam, thì với tài lực của họ, thử tưởng tượng xem họ thực hiện việc trên để nắm nguồn nguyên liệu cà phê của Việt Nam dễ dàng như thế nào, và đừng nói chi tất cả các đại gia là nhà sản xuất cà phê thành phẩm của Việt Nam mà đến các nhà buôn nước ngoài cũng sẽ mua lại nguyên liệu cà phê Việt Nam từ công ty nước ngoài “nhìn xa trông rộng” ấy…

Tháng 6 Năm 2011 vị đại gia “xây thiên đường” cà phê trả lời phỏng vấn trên VTV nói đại ý rằng chính phủ phải làm gì đấy để trả lại sự công bằng cho doanh nghiệp xuất khẩu vì họ “đầu tư cho nông dân “vay” để rồi công ty nước ngoài vào Việt Nam chẳng “đầu tư” gì hết mà lại tung tiền mua gom hết cà phê trực tiếp của nông dân khiến doanh nghiệp kinh doanh cà phê gặp khó khăn về nguồn hàng phục vụ sản xuất và xuất khẩu. Cho vay mà gọi là đầu tư! Cho vay thì phải tính lời, và nông dân bán giá cao cho công ty nước ngoài để có dư tiền trả nợ đầu tư nào phải là chuyện sai quấy vì đã trả cả vốn vay lẫn tiền lãi vay sòng phẳng. Và rồi ngày 20 Tháng 7 Năm 2011 một chức sắc ngành cà phê trả lời phỏng vấn trên đài InfoTV nói rằng nhiều doanh nghiệp xuất khẩu lỡ k‎ý hợp đồng giá thấp với khách hàng nước ngoài nên bây giờ để giữ uy tín phải tìm đến các công ty nước ngoài ở Việt Nam để mua lại cà phê với giá cao thực hiện cho bằng được chuyến giao hàng.

Tôi đã từng viết rằng kinh doanh cà phê mà không có tâm với cà phê thì hỏng bét, vì nếu có tâm với cà phê ắt đã không xây thiên đường cà phê hay làm cái tách cà phê khổng lồ cẩu bằng trực thăng để ghi vào Kỹ Lục Guiness rồi đổ bỏ làm chết bao thảm thực vật, mà quan tâm đến những người trồng nên cà phê, chăm lo giúp họ làm giàu từ công sức canh tác của họ – cũng như nếu thực sự yêu một cô gái thì phải chăm sóc cha mẹ của cô gái ấy mới đúng là có cái tâm đúng của đấng nam nhi đoan chính, có giáo dục; rằng kinh doanh cà phê mà không có tầm nhìn dành cho cà phê, vì nếu có tầm nhìn với cà phê ắt đã biết cà phê là thứ hàng quý hiếm để đầu tư xây dựng chuỗi silo làm kho lẫm lưu trữ cà phê trước khi cà phê rơi vào tay người khác – cũng như nếu thực sự yêu một cô gái thì phải biết cô gái ấy hấp dẫn đối với bao người để chăm sóc cô gái ấy thật nhiều để cô gái ấy không hướng về sự chăm sóc đeo bám của chàng trai lịch lãm khác; và rằng mọi sự trên đời đều đơn giản như thế, cái sự đời là thế, và chỉ cần sống theo thế là anh đại gia đã giữ được nàng cà phê đen tuyền kiều diễm mà không phải phát biểu với chính phủ kiểu em bé khóc nhè méc mẹ thế kia.

Vậy là phải mất hai năm sáu tháng tức 910 ngày các đại gia cà phê mới thấy được cái tầm nhìn của tôi; mà đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa đến như thế về chuyện đại gia cà phê sẽ mất nguồn cung cà phê và đại gia ấy sẽ chẳng bao giờ xây được cái gọi là thiên đường cà phê trẻ con trẻ nít trẻ người non dạ tức cười ấy.

5- Gạo Việt Nam

Là người thực hiện chuyến xuất khẩu gạo đầu tiên có giá trị thương mại của Việt Nam năm 1989, tôi cực kỳ quan tâm đến phát triển hạt gạo Việt Nam trên thị trường quốc tế. Trong số những bài viết về gạo đăng trên Emotino, bài “Tư Vấn Phát Triển Ngành Kỹ Nghệ Gạo Việt Nam” đăng năm 2010 có nội dung sau:

 Tam Nhin2

đặc biệt có nói đến sự thật thứ nhất là có những trái khoáy được bộc lộ trong quy trình hoạch định chính sách và thực hiện chính sách đã hoạch định, khiến gạo Việt Nam lâm vào tình thế lục đầu thọ địch khi (1) nông dân vẫn là mắc xích yếu ớt dễ bị tổn thương nhất trong chuỗi giá trị gạo; (2) đất nông nghiệp dành cho canh tác lúa bị thu hẹp; (3) biến đổi khí hậu và sự dâng cao của nước biển làm ngập mặn diện tích lớn vùng đồng bằng Sông Cửu Long; (4) thiên tai lũ lụt gây thất bát mùa màng; (5) sự non yếu của hiệp hội lúa gạo trong vai trò phân tích sâu sắc, tổng hợp đáng tin cậy, đánh giá chính xác cao về thông tin thị trường gạo thế giới, và tư vấn hiệu quả sách lược giá bán; và (6) lề lối làm việc của các nhà hoạch định chính sách hay những quan chức chỉ giỏi phát biểu về chính sách; còn sự thật thứ hai là khi đề ra cơ sở Tam Nông trong kế hoạch phát triển nông nghiệp nước nhà, không bất kỳ quan chức nào nhận thức được vị trí quan trọng của silo như sợi liên kết vật chất cụ thể cho nền tảng nông dân – nông thôn – nông nghiệp. Và dù đã gắng sức viết tư vấn hết kế sách này đến kế sách khác thì tôi vẫn không tác động được vào guồng máy chiến lược an ninh lương thực quốc gia và phát triển tam nông, khiến nhiều chục năm qua, Việt Nam vẫn không có hệ thống silo bảo quản chất lượng gạo sau thu hoạch, còn gạo Việt Nam thì chất lượng thấp giá bán thấp lại càng phải phập phồng rớt giá do sự non yếu của cái gọi là Hiệp Hội Lúa Gạo. Rất nhiều năm trước, khi tôi lúc tham dự hội nghị lúa gạo quốc tế có đề nghị Việt Nam nên có hệ thống silo hiện đại thì một chức sắc cao cấp của VCCI đã nhắc khéo tôi rằng tôi lo bò trắng răng vì Việt Nam đâu có thiếu gạo bao giờ đâu mà phải phí tiền nhập silo. Và chỉ cần một câu nói như thế của vị chức sắc ấy là tôi đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa đến như thế về chuyện gạo Việt Nam vẫn mãi ở thứ hạng chiếu dưới so với Ấn Độ, Thái Lan, v.v., và thậm chí hiện nay nhiều người Việt Nam thi nhau mua gạo Campuchia vì có hương thơm hơn, hương bền hơn, và vị ngon hơn.

 Tam Nhin2a

Ngoài ra, phần kết luận của bài viết trên tôi phê phán cách dùng cụm từ “đi tắt đón đầu” hoàn toàn sai do muốn đi tắt đón đầu phải là cường quốc kinh tài, chứ hành động duy nhất đúng của Việt Nam phải là cụm từ “lao nhanh, bắt kịp, chặn đầu, tạo thế”. Và nhiều năm nay hầu như không ai còn dám buộc miệng nói ra các chữ “đi tắt đón đầu”.

6- Sản xuất và Môi trường

Trong những năm 1980 khi giảng dạy tại các trường Cao Đẳng Sư Phạm Tp Hồ Chí Minh và các trường đại học khác, chỉ với khát vọng học trò của mình ngày sau sẽ giúp Đảng và Nhà Nước hiệu quả hơn, tôi đã luôn thẳng thắn trao đổi với sinh viên về những chủ đề mà thời ấy thuộc lọai nhạy cảm và dễ bị chụp mũ vì “đi trước thời đại”, nói ngược lại chủ trương, chẳng hạn theo tôi: Việt Nam nên ưu tiên dựa vào nông nghiệp để trở thành cường quốc, chứ ngợi ca phát triển công nghiệp nặng chỉ đưa đến hủy phá tàn tạ môi sinh do tâm, tầm, thế của lãnh đạo phát triển công nghiệp hoàn toàn là con số không. Trong thời điểm cơn sốt của chính sách “ưu tiên công nghiệp hóa” dựa vào sự ưu ái mang tính chính trị và lý tưởng học thuật dành cho giai cấp công nhân, đã có công trình xây dựng nhà máy sản xuất máy kéo (tractor) từ vốn vay hay viện trợ của Liên Xô và các nước khối Xã Hội Chủ Nghĩa ở Đông Âu, để rồi xây xong bỏ đó, mang nợ ân tình và tiền nong, xây mà không biết rằng một nhà máy công nghiệp nhất thiết phải hoạt động sản xuất liên tục 24/24 và sản phẩm nhất thiết phải có thị trường tiêu thụ trong và ngoài nước, đặc biệt tổ chức đồng ruông bị cắt nhỏ như ở Việt Nam sẽ không thể sử dụng được tractor. Thêm vào đó, những khẩu hiệu tuy tốt đẹp như “sản xuất để thay thế hàng nhập khẩu” đã không màng đến cái thực tế phũ phàng của phát trỉển những ngành công nghiệp không-thuộc-thế-mạnh-chuyên-biệt-tiềm-năng-của-nước-nhà. Tôi đã đưa ra dẫn chứng bài học thương đau của Ấn Độ khi nỗ lực thu hút các công ty hóa chất nước ngoài đến mở biết bao nhà máy sản xuất nhằm “thay thế xuất khẩu tiết kiệm ngoại tệ”, nhưng chưa kịp thành Khu Chế Xuất Của Thế Giới (The SEPZONE of the World) thì đã phải trả một giá quá đắt khi môi trường bị tàn phá nghiêm trọng và vụ cháy nổ rò rỉ 27 tấn khí độc methyl isocyanate từ nhà máy hóa chất Union Carbide của Công Ty Dow Chemical Hoa Kỳ gây thảm họa kinh hoàng chấn động địa cầu cho thành phố Bhopal cuối năm 1984, giết chết 20.000 cư dân, khiến 120.000 người vương phải bệnh ung thư, bại não, sinh quái thai, và làm hơn nửa triệu dân chịu ảnh hưởng khí độc cho đến tận ngày nay còn ẩn chứa nguy cơ bệnh tật cũng như chưa thể làm sạch môi trường sống. Số lượng các công ty quốc doanh ở Việt Nam rồi sẽ dần trở thành thiểu số, khiến sẽ có sự chuyển hướng cơ bản và thực chất của lực lượng công nhân sang khu vực tư nhân và tư bản, trong nước hoặc nước ngoài, trong môi trường cạnh tranh khốc liệt của khu vực và toàn cầu của các ngành công nghiệp, khiến người công nhân sẽ đối mặt nhiều hơn và dày hơn với sự chèn ép quyền lợi từ giới chủ, dẫn đến các cuộc đình công hợp pháp xảy ra nhiều hơn, cũng như khiến giai cấp công nhân không còn mang ý nghĩa duy nhất chủ lực trong phát triển kinh tế nước nhà; và trong điều kiện đa số trong các ngành sản xuất công nghiệp tham gia tích cực vào quá trình gia tăng ô nhiễm nghiêm trọng với môi trường sống của cộng đồng, thì sự tập trung đưa nền kinh tế dựa vào phát triển nông nghiệp và nông sản sẽ là một chiến lược khôn ngoan. Và rồi biết bao vụ việc xả thải tàn diệt bao dòng sông, triệt nguồn sống của bao cư dân, gieo rắc mầm bệnh nhãn tiền cho người dân đã được phát hiện, gây nên những chấn động xã hội, khiến đâu cần phải có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa đến như thế về chuyện môi trường sẽ bị hủy hoại ở Việt Nam.

7- Hợp Tác Bốn Nhà

Ngay khi nghe kế sách quốc gia về “hợp tác bốn nhà giữa Nhà nước, nhà nông, nhà doanh nghiệp, và nhà khoa học”, tôi đã viết ngay trên Emotino một bài mang tên “Hợp Tác Bốn Nhà Hay Năm, Sáu, Bảy, Tám Vạn Nhà” để khẳng định rằng kế sách ấy sẽ thất bại vì chỉ có hai nhà là Nhà nước và nhà nông mới là động lực duy nhất của phát triển tam nông (nông nghiệp, nông thôn, nông dân). Tôi đã lập luận và đưa ra dẫn chứng với số liệu và chi tiết của các cường quốc Âu Mỹ –đặc biệt là Anh Quốc và Hoa Kỳ – để chứng minh cho lập luận của mình. Tôi cho rằng không bao giờ ở Việt Nam có nhà khoa học tự nghiên cứu về nông lâm thủy hải sản để rồi đi kiếm nông dân để rao bán công trình, mà chỉ có mấy anh được gọi là nhà khoa học ở các viện khoa học hưởng lương Nhà nước ngồi chờ Nhà nước rót tiền để thực hiện các công trình nghiên cứu rồi đúc kết in vi tính nộp Nhà nước lưu cất tàng thư. Nếu các doanh nghiệp tư nhân nghiên cứu khoa học thì họ là doanh nhân đi cung cấp dịch vụ cho nông dân để lấy tiền chứ không phải với tư cách nhà khoa học đi hợp tác với nông dân. Thậm chí tầm nhìn cũng là vấn đề nghiêm trọng nơi các “nhà khoa học” của Việt Nam, chẳng hạn có vị giáo sư tiến sĩ lừng danh tên VTX ở Miền Tây chuyên tạo ra các giống lúa cho Việt Nam, nhưng Ông không có tầm nhìn chiến lược nên gạo Việt Nam của Ông có thể kháng rầy tốt, có thể vươn cao theo đà nước dâng, v.v. và v.v., chứ tuyệt đối không thơm hơn, không thơm lâu hơn, không ngon hơn, không có giá trị cao hơn, không đáp ứng nhu cầu chất lượng cao hơn của thế giới, hoặc Ông không thể giúp gì được cho việc bảo tồn giống cây ăn quả khiến cây trái Miền Nam gần như thoái hóa gần hết. Còn doanh nghiệp nếu hiểu như là doanh nghiệp thu mua nông sản thì hoặc họ là quốc doanh thu mua theo lịnh của Nhà nước và dùng tiền Nhà nước để mua, hoặc họ là tư nhân thì thu mua theo thương thảo giá cả với nông dân mà trong trường hợp này nông dân ở vai trò đối tác của một thương vụ nên do đó cũng được gọi là doanh nhân. Rốt cuộc chỉ có Nhà nước đứng ra hợp tác với nông dân mới nên đại cuộc mà thôi, chẳng hạn Nhà nước đặt hàng cho các viện nghiên cứu của Nhà nước hoặc các công ty ứng dụng khoa học tư nhân thực hiện các nghiên cứu theo chủ đề của Nhà nước – thí dụ qua đề xuất cụ thể và chi tiết của Bộ Nông Nghiệp & Phát Triển Nông Thôn – hoặc xuất tiền mua bản quyền nghiên cứu của nước ngoài rồi Nhà nước thông qua các tổng công ty Nhà Nước cung cấp các giải pháp đã nghiên cứu hay đã ứng tiền mua cho nông dân dưới hinh thức các công ty này ký hợp đồng với nông dân để khấu trừ vào lượng sản phẩm thu mua mùa thu hoạch, v.v. Tuy tôi có hí hước trong bài viết rằng nếu liệt kê ra 4 thì còn thiếu vì ngay cả nhà tu hành cũng đứng ra thành hợp tác 5 nhà do có công cầu cho mưa thuận gió hòa giúp nông dân được mùa, và kể thêm nhiều nghề khác cũng đóng góp thành “hợp tác vạn nhà”, tôi vẫn nhằm nêu lên một vấn nạn là các nhà hoạch định chính sách hay cho ra các cụm từ giống như để thỏa thú chơi chữ chứ hoàn toàn không có tính khả thi, khiến “phát triển tam nông” vẫn không phát triển được cho đến tận ngày nay. Và đâu cần phải có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa đến như thế về chuyện “hợp tác bốn nhà” sẽ chẳng bao giờ tồn tại trên thực tế.

C- Tầm Nhìn Giáo Dục & Đào Tạo

1- Sự xuống cấp

Tình trạng này tôi đã nói và viết nhiều trong mấy chục năm qua. Sự xuống cấp về trình độ học sinh sinh viên đến từ sự xuống cấp của nhà trường và giáo viên, của lề lối suy nghĩ và nội dung hoạch định của ngành giáo dục. Đây là việc hiển nhiên đối với học lực thực chất, kỹ năng mềm thực chất, giảng dạy thực chất, mà đâu cần phải có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa đến như thế về sự đi xuống của giáo dục và đào tạo của nước nhà.

2- Tiếng Anh

Lĩnh vực này tôi cũng đã nói và viết rất nhiều trong mấy chục năm qua – và sẽ còn viết mãi – rằng cách dạy và học ở Việt Nam hoàn toàn sai do chỉ áp dụng các phương pháp của Âu Mỹ một cách vừa máy móc vừa nông cạn đến độ bày ra việc cho trẻ em học tiếng Anh từ nhỏ, mà không quan tâm đến thế mạnh của người Việt. Việc 40 năm qua dù đã trải qua bao lần cải cách giáo dục đầy tốn kém mà xã hội Việt Nam cứ mãi băn khoăn về trình độ tiếng Anh bất-khả-sử-dụng của học sinh và sinh viên Việt Nam, và đây là việc hiển nhiên đến độ đâu cần phải có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa đến như thế về chuyện sau gần nửa thế kỷ áp dụng các điều “tân tiến” từ phương pháp đến giáo trình giáo cụ mà người Việt vẫn cứ lẹt đẹt sau thiên hạ về tiếng Anh.

3- Phát triển IT

Khi công nghệ thông tin (gọi tắt là IT hay Aitee) bùng phát, thiên hạ ở Việt Nam thi nhau cho con cái học Aitee, còn chính phủ thì ưu ái phát triển Aitee, rót ngân sách dồi dào cho toàn bộ hệ thống giáo dục để xây dựng phòng Aitee. Ngay chính thời điểm đó, tôi đã ra sức can ngăn các bậc phụ huynh mà tôi quen biết không cho con em du học về Aitee, thậm chí còn tận dụng các buổi phỏng vấn tuyển dụng để “tuyên truyền giáo dục” người dân hiểu đúng hơn. Tôi cho rằng Aitee sẽ không bao giờ phát triển ở Việt Nam vì (a) người đi học Aitee không vì có năng khiếu về Aitee, không vì có đam mê làm một chuyên viên Aitee hay kỹ sư Aitee, mà chỉ vì muốn trở thành tỷ phú như Bill Gate; (b) Aitee là hands-on cầm tay chỉ việc trong đào tạo nên việc bỏ phí 4 năm đại học để học Aitee là việc không khôn ngoan; (c) học xong về chỉ ôm mộng mở công ty hoặc viết phần mềm hoặc mua bán laptop điện thoại di động vậy sao không chịu bỏ tiền ra ngay – nếu có tiền – khỏi đi học, mở công ty thuê người về viết phần mềm hoặc cứ tham gia mua đi bán lại laptop và điện thoại di động; và (d) sẽ không thể mở công ty vì không thuê được người do tất cả những ai học Aitee đều chỉ muốn làm ông chủ doanh nghiệp. Thực tế hiện nay các đại gia Aitee thế giới đã xây dựng các dự án khổng lồ về vốn đầu tư ở Việt Nam nhưng vấn đề đau đầu của họ luôn là không thể tuyển đủ số “thợ Aitee” cho các nhà máy của họ ở Việt Nam. Chỉ cần biết lối suy nghĩ của người Việt là đã có thể biết ngay Aitee có thể phát triển mạnh ở Việt Nam hay không, chứ đâu cần phải có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa đến như thế.

D- Tầm Nhìn Chính Trị

1- Quốc Hội Khóa XIII

Khi nhận thức được các thách thức hết sức quan trọng và đặc biệt nghiêm trọng sẽ ập đến nước nhà khiến Quốc Hội ắt rất cần có những nghị sĩ sáng suốt, cương quyết để phục vụ Khóa XIII làm thất bại tất cả các mưu toan “diễn biến hòa bình” cũng như hoàn thành sứ mệnh lịch sử trước dân tộc bảo vệ được đất nước, tôi quyết định tự ra ứng cử Đại biểu Quốc hội Khóa XIII. Dần dà có các thách thức gồm sự tấn công của các thế lực thù địch vào dự thảo sửa đổi Hiến Pháp Việt Nam nhằm đạt được những thay đổi mang tính tấn công vào thể chế chính trị như đổi tên nước, đổi lời quốc ca, v.v.; sự phức tạp của bộ đại luật Đất Đai; diễn biến phức tạp ở Biển Đông với các hành vi gây hấn của Trung Quốc; cũng như sự việc Luật Biển phải được thảo luận trong bí mật và được thông qua trong tình hình đe dọa của Trung Quốc; v.v. Với sự sáng suốt và cương quyết như thế, tôi phát biểu ngăn chặn sự vô tư hồn nhiên ngây thơ của một hai nghị sĩ nêu yêu cầu phải có cái gọi là Luật Biểu Tình để “trả xong món nợ với nhân dân”. Tôi ngăn chặn vì (a) Khóa XIII sẽ đầy ắp những biến động đại sự liên quan đến sự tồn vong của đất nước đối với chiến tranh – hòa bình cũng như những thời cơ ngập tràn từ các định chế kinh tế song phương và đa phương mà Việt Nam phải gặt hái cho bằng được để phát triển kinh tế nước nhà, và vì (b) ngay cả vị nghị sĩ “luật sư” của Thành phố Hồ Chí Minh lớn tiếng ủng hộ việc có cái gọi là “Luật Biểu Tình” cũng không biết mình dại dột khi nói với báo chí rằng “chúng ta chưa có kinh nghiệm nên phải ra Luật Biểu Tình để học tập” mà không hiểu rằng chính vì những người tay mơ chưa có kinh nghiệm như ông ta mà tôi phải cản ngăn để tôi có thời gian truyền các kinh nghiệm của tôi về “biểu tình” qua các nghiên cứu sâu sắc nhất và đầy đủ nhất với các bài viết đăng blog không những về ngữ nguyên mà còn về luật pháp cùng thực tế hành xử của các cường quốc tư bản Âu Mỹ và các thực tế lịch sử cận đại và hiện đâị của “biểu tình”. Chỉ cần có tầm nhìn chiến lược đối với quốc gia đại sự mà tôi nêu vấn đề khiến Quốc Hội nhận ra sự thật, ủng hộ, rồi quyết định không lập dự thảo cái gọi là Luật Biểu Tình trong toàn khóa XIII (2011-2016) còn tôi đã hoàn thành sứ mệnh cung cấp các lập luận, tư liệu, kể cả chiến thuật và chiến lược, cho cơ quan sẽ được phân công thảo dự án ấy cho Khóa XIV (2016-2021), khiến đâu cần phải có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa đến như thế về chuyện Quốc Hội Khóa XIII vừa chưa rõ gì cả về “biểu tình” do chưa ai từng nghiên cứu thấu đáo để công khai công bố về “biểu tình” vừa phải đương đầu với các lấn xâm của Trung Quốc nên không thể cho ra dự thảo “Luật Biểu Tình”.

2- Đề Án Chính Quyền Đô Thị Thành Phố Hồ Chí Minh

Ngay khi lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh lập đề án Chính Quyền Đô Thị trình Bộ Chính Trị xin chủ trương để có cư sở trình Quốc Hội, tôi đã viết ngay bản thảo mang tựa đề “Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Nguyên Nhân Thất Bại Của Đề Án Chính Quyền Đô Thị Thành phố Hồ Chí Minh” có nội dung mục lục như sau:

 Tam Nhin3

nhưng đã quyết định không đăng trên WordPress vì những lý do tế nhị. Tôi đã nêu trong bản thảo ấy rằng (a) việc bỏ Hội Đồng Nhân Dân sẽ không bao giờ được thực hiện, rằng (b) khái niệm “thành phố trong thành phố” là tùy tiện và sai hoàn toàn vì khi diễn giải ra tiếng Anh thì “Thành Phố Bắc thuộc Thành Phố Hồ Chí Minh” sẽ viết ra sao, rằng (c) Thành phố Hồ Chí Minh sẽ co rúm lại trong vòng 10 năm sắp đến vì diện tích đất bị ngập mặn do sự cố nước biển dâng thì sao lại cắm đầu phân chia thành các thành phố bị ngập nước bên trong thành phố bị nước lấn xâm, rằng (d) phục vụ người dân thì cứ phục vụ người dân sao lại phải đòi xây dựng “thành phố trong thành phố” mới phục vụ dân “tốt hơn”, rằng (e) xây cái megacity đó rồi ai là lớp người quản lý vì hiện nay có lực lượng công chức nào đang tận tụy phục vụ nhân dân hiệu quả đâu mà mong làm nòng cốt cho tầng lớp lãnh đạo đó, và rằng (f) tiền đâu mà xây. Và rồi sau thời gian “thí điểm” thì Hội Đồng Nhân Dân được tái lập như một đặc thù tổ chức chính quyền Việt Nam, còn cái megacity trên dự án trở thành núi giấy tờ ngốn tiền tỷ nghiên cứu và phác thảo chìm vào quên lãng, khiến đâu cần phải có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn xa đến như thế về chuyện “Thành phố trong Thành phố” sẽ không bao giờ biến thành hện thực.

E- Tầm Nhìn Địa Chính Trị

1- Hậu quả từ sự biến mất của Saddam Hussein và Muamar Gadafi

Trong bài viết “Tôi và Saddam Hussein” đăng trên Emotino tôi có nói về sự liên lạc bằng thư và bằng điện tín của tôi gởi Tổng Thống Saddam Hussein trong thời gian tôi công tác tại CIMMCO International, với nội dung đề nghị Ông theo cách liên hoành để liên kết với Iran và Bắc Triều Tiên nhằm tạo thế sinh tồn, giúp thế giới ổn định như vốn có về chiến lược, vì nếu Ông đơn thương độc mã đương cự với Hoa Kỳ thì Ông sẽ bị tiêu diệt, đến phiên Iran bị đàn áp kiệt quệ, còn Bắc Triều Tiên bị vây hãm chỉ ngẫu hứng một mình một cõi không cài vào thế chiến lược quan trọng hơn cho chính sự sinh tồn của nước ấy, theo kiểu từng chiếc đũa bị vô hiệu hóa, nhưng lại dẫn đến việc không phải là thế giới có một nước Hoa Kỳ hùng mạnh bậc nhất mà làm cho nước Mỹ suy yếu hơn, tiền đề cho sự bùng phát không bao giờ còn có thể chế ngự được của chủ nghĩa khủng bố. Còn trong bài “Hậu Muammar Gaddafi” cũng đăng trên Emotino, tôi cũng nêu ra lập luận tương tự rằng Âu Mỹ sẽ đại ngu nếu tấn công triệt hạ Gaddafi vì cũng như Saddam Hussein, Gaddafi có năng lực dìm đầu khống chế chủ nghĩa khủng bố. Chuyện đã cũ, nhưng với sự thật như đang xảy ra trên toàn cầu thì đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn như thế về sự vùng lên hơn nấm không bao giờ còn có thể được chế ngự của chủ nghĩa khủng bố.

2- Ngày tàn của Bắc Kinh

Thật nhiều năm trước, khi Trung Quốc điên rồ phát triển công nghiệp luyện kim bằng khẩu hiểu “nhà nhà luyện kim, người người luyện kim” khiến cả tỷ người suốt ngày ngồi chổng mông quạt lửa nấu chảy vài cục sắt để nộp cho hợp tác xã, tôi đã phì cười, nói với thân hữu rằng cái đất nước ấy rồi sẽ thành hỏa ngục với khói bụi đậm đặc và ô nhiễm môi sinh (từ ngữ của Việt Nam Cộng Hòa, có nghĩa: môi trường sinh sống). Rồi khi đến thời hiện đại, lúc Trung Quốc hồ hởi phấn khởi với danh xưng Công Xưởng Của Thế Giới, thì tôi – với tư cách cảm tình viên của Hòa Bình Xanh – càng tin tưởng vững chắc rằng ngày tàn của Bắc Kinh đã đến. Đây thuần túy không là một nhận xét chính trị mang tính định kiến chống Trung Quốc, mà hiện đã có thực tế về mức độ ô nhiễm khủng khiếp về môi sinh ở Bắc Kinh, khiến đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn như thế về ngày tàn của Bắc Kinh.

3- Ngày tàn của EU

Tôi vốn tin tưởng vào một thế giới đại đồng trong đó các quốc gia riêng rẻ chung sống hòa hợp với nhau, tôi đã luôn cho rằng (a) dân tộc tính là điểm bất khả triệt tiêu nên xã hội cộng sản chủ nghĩa sẽ không bao giờ được xây dựng nên; rằng (b) việc hình thành các khối thuần kinh tế là mô hình duy nhất đúng để sống nương tựa vào nhau; và rằng (c) việc hình thành các khối thành một “đại quốc gia” với đồng tiền chung, nghị viện chung, tự do đi lại chung sẽ dẫn đến việc bị kẻ thù của khối lợi dụng, lạm dụng, khiến cả khối bị đe dọa về an ninh, còn chính điểm a về dân tộc tính sẽ đe dọa sự kết liên vững bền của khối khiến EU sẽ phải đối mặt với sự tan rã mà hậu quả là từng quốc gia tách ra từ sự tan rã đó sẽ yếu ớt hơn là chúng đã là trước khi gia nhập mà hậu quả ấy lại sẽ gây ra sự suy vong sụp đổ của các quốc gia từng là cường quốc này. Hết thành viên này đến thành viên khác trong cái “đại quốc gia” EU ấy đã tiến hành các cuộc trưng cầu dân ý về việc có tách ra khỏi EU hay không, còn hiện nay sau khi đã dấn thân với NATO gây hấn với Nga rồi gánh chịu sức nặng của sóng người di cư tị nạn từ Syria và các nước Châu Phi, giềng mối gắn kết EU đang bị rung lắc dữ dội với các chính phủ thực hiện “bế quan tỏa cảng” ngăn chặn làn sóng di cư tị nạn đồng thời hủy phá tinh thần tự do đi lại trong toàn khối, mà gần đây nhất là việc Đan Mạch ra luật cho tịch thu tài sản người di cư tị nạn đã xo sập hoàn toàn bức tường ý thức hệ đầy kiêu hãnh của EU. Còn vụ thảm sát ở Na Uy vài năm trước gióng lên hồi chuông báo động của chủ nghĩa bài Hồi Giáo, bài ngoại, và chủ nghĩa dân tộc cực đoan, đường hướng Quốc Xã bài chủng tộc.

Xây dựng một khối để chơi riêng với nhau dành cho nhau nhưng ưu ái về kinh tế kinh doanh là chuyện bình thường nên làm. Xây dựng mối giao hảo xóm giềng hòa thuận, hỗ tương, đầy tính nhân văn là chuyện bình thường nên làm.

Xây dựng một khối để hình thành một “đại quốc gia”; xóa nhòa ranh giới văn hóa, chủng tộc, quốc gia, dưới chiêu bài “tự do”, là việc của những kẻ rồ dại. Xây dựng xóm giềng thành một “đại gia đình” để ai muốn qua nhà người khác ở chung đụng thì cứ tự do, là việc của những kẻ muốn đi thụt lùi về thủa hồng hoang ăn lông ở lổ.

Cứ luận việc xóm giềng ăn ở luôn tuồng sẽ dẫn đến sự vô luân vô đạo ra sao thì có thể biết ngay số phận của EU, khiến đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn như thế về ngày tàn của EU.

4- Vấn nạn ASEAN

Tương tự, mấy năm trước tôi có viết bài trên Emotino cảnh báo về nguy cơ Trung Quốc Hóa đối với một khối ASEAN mà tất cả các thành viên đều ngó lơ chấp nhận sự tồn tại của một Con Ngựa Thành Troy. Khi Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông, chính Con Ngựa Thành Troy ấy đã phản phúc như đặc tính cố hữu của nó tuyên bố đó không phải là chuyện của nó vì tuy nó là thành viên ASEAN đất nước nó chẳng có biển nào mang tên Biển Đông, thậm chí nó còn làm nhục cả Hoa Kỳ trong công khai ủng hộ Trung Quốc đối đầu với Mỹ. ASEAN không có cùng văn hóa. ASEAN không có cùng bản chất dân tộc. ASEAN không có cùng bất kỳ điểm tương đồng nào, kể cả về màu da hay lịch sử. ASEAN không cùng nhìn về một hướng. Thành ngữ “Đồng Sàn Dị Mộng” là một bi kịch của hai người nằm ngủ chung giường, đắp chung chăn, nhưng mỗi người mơ tưởng đến một việc – hay một người – hoàn toàn khác nhau. Song, ASEAN là tổ chức “Dị Sàn Dị Mộng” tức là một thảm họa khi hai người nằm khác giường, đắp khác chăn, mỗi mỗi người mơ tưởng đến một việc – hay một người – hoàn toàn khác nhau, những vẫn nói với người ngoài rằng đó là gia đình đầm ấm. Gần đây cac vụ khủng bố rộ lên ở Indonesia và Malaysia, trong khi các quan chức an ninh ASEAN bàn đến chuyện một khi một người đã qua sự kiểm tra giấy tờ ở một nước ASEAN thì có quyền sang các nước khác của ASEAN mà các nước ấy không có quyền kiểm tra lại giấy tờ cá nhân. Sẽ ra sao nếu trong một phường người ta có quyền sang nhà hàng xóm ngủ? Sẽ ra sao nếu một quan chức an ninh là cảm tình viên của mạng lưới khủng bố đóng dấu kiểm tra xong đối với một đối tượng khủng bố để tạo điều kiện cho đối tượng này ra vào các nước còn lại để thực hiện các vụ khủng bố?

Sự hỗn loạn hỗn mang như ASEAN đang phải đương đầu thì đâu cần có kính viễn vọng mới có được tầm nhìn như thế về sự rung lắc tương tự EU của ASEAN trong một vài năm sắp đến.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tài liệu tham khảo :

1) Hoàng Hữu Phước. Đề Xuất Một Thương Hiệu Quốc Gia Cho Việt Nam. Bản song ngữ Việt & Anh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/14/de-xuat-mot-thuong-hieu-quoc-gia-cho-viet-nam-bilingual-writing-vietnamese-english/ ; bản tiếng Anh đăng ngày 05-11-2007 tại http://uk.360.yahoo.com/hoanghuuphuoc; và bản tiếng Việt đăng ngày 07-8-2008 tại http://www.emotino.com/bai-viet/16874/de-xuat-mot-thuong-hieu-quoc-gia-cho-viet-nam. Bài viết này đã được báo Tuổi Trẻ đăng lại ở dạng rút ngắn. (Bài viết thứ hai đề nghị một thương hiệu thứ nhì cho Việt Nam liên quan đến gạo được tạp chí Thương Hiệu Việt, Diễn Đàn Nghiên Cứu Ứng Dụng Phát Triển Thương Hiệu Việt của Liên Hiệp Các Hội Khoa Học Và Kỹ Thuật Việt Nam đăng lại nguyên văn trên hai số 02 ngày 01-11-2008 trang 18-19, và số 03 ngày 22-11-2008 trang 18-19).

2) Hoàng Hữu Phước. 23-10-2010. Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Tình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/08/04/nhung-phan-tich-moi-l%E2%80%8Ey-giai-van-nan-bat-tuong-thich-giua-dao-tao-su-dung-nhan-luc-trinh-do-dai-hoc-va-cac-bien-phap-cach-tan/

3) Hoàng Hữu Phước. 22-01-2009. Cà Phê – Một Chuyện Nhỏ Và Hai Chuyện Lớn. http://www.emotino.com/bai-viet/17393/ca-phe-mot-chuyen-nho-va-hai-lon. Sẽ được đăng lại trên blog này.

4) Hoàng Hữu Phước. 26-12-2010. 15.000 Tấn Gạo = 1 Xấp Vải Quần. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/09/15-000-tan-gao-1-xap-vai-quan/

5) Hoàng Hữu Phước. 2009. Hành Trình Hạt Gạo Việt: Gạo Việt Ra Chợ Quốc Tế . http://www.emotino.com/m.php?p=18302

6) Hoàng Hữu Phước. 2009. Người Đầu Tiên Góp Phần Đưa Hạt Gạo Đi Xa. http://www.emotino.com/m.php?p=17638

7) Hoàng Hữu Phước. 08-01-2016. Gạo Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/08/gao-viet-nam/

8) Hoàng Hữu Phước. 04-12-2015. Chí Phèo. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/04/chi-pheo/

9) Hoàng Hữu Phước. 14-4-2015. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Khía Cạnh Pháp Luật Của Luật Biểu Tình. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/14/nghi%CC%A3-si%CC%83-hoang-hu%CC%83u-phuoc-noi-ve-lua%CC%A3t-bie%CC%89u-tinh-2/

Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-01-2016

 QH Ky7 June2014 (33)

Ủy Viên Bộ Chính Trị Thạc sĩ Nguyễn Thị Kim Ngân là Phó Chủ Tịch Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016)

Bà là nữ lãnh đạo xinh đẹp, duyên dáng, có khả năng hùng biện thu hút và tài lãnh đạo, đặc biệt sở hữu cái gọi là “excellent sense of humour” tức vũ khí vừa chứng tỏ người sở hữu nó có sức mạnh tinh thần lạc quan vừa phô diễn khả năng thu phục nhân tâm hóa giải những vấn đề quan trọng nhất là ở tầm vĩ mô. Tất cả những ưu thế vượt trôi thiên phú này dường như khó thể bắt gặp tương đồng tương tự nơi các nữ lãnh đạo khác của nước nhà.

Thật không dễ nói chuyện được với Bà. Có lần Bà tiến đến vừa chìa tay ra cho tôi ngoài hành lang hội trường Quốc hội vừa nói “Chào Phước. Anh khỏe không?”, tôi mừng vui với cơ hội bằng vàng này để trao đổi cùng Bà một ý kiến của tôi đối với nội dung phiên họp do Bà vừa chủ trì, nhưng tôi chỉ kịp nói “Dạ chào Chị. Cảm ơn Chị. Em khỏe. Chị ơi, em…” thì đã nghe tiếng ồn ào của nhiều vị nghị sĩ tiến đến vây quanh với những câu nói dồn dập “Chị Ngân ơi, chụp hình chung với chúng em nhé?” thế là tôi buộc phải ngưng nói, quay ra nhìn họ để lịch sự chào họ dù họ không lịch sự chen vào không cho tôi được trình bày ý kiến với Bà (khiến phóng viên chụp được tấm hình trên), rồi tôi lịch sự lùi bước tránh đám đông. Nhưng dường như không ai được trò chuyện với Bà vì mỗi khi Bà thay vì vào phòng nghĩ trong thời gian giải lao, lại bước ra hành lanh để gần gũi với mọi người, thì ngay lập tức mọi người bị cuốn hút lao đến bên Bà để xin chụp hình với Bà, khiến ngoài lần được cất tiếng cảm ơn lời hỏi thăm của Bà, tôi hoàn toàn không thể nói chuyện được với Bà ngoài hành lang Quốc Hội trong suốt nhiệm kỳ XIII.

Người dân theo dõi các phiên họp Quốc Hội do Bà chủ trì có trực tiếp truyền hình ắt dễ công nhận năng lực quản lý điều hành cuộc họp của Bà cũng như tác phong chuyên nghiệp, nắm vững đa vấn đề, khai thác xoay chuyển tình thế cuộc họp của Bà vốn luôn trong sự hòa quyện cùng lúc của tính dứt khoát, sự khéo léo, và “excellent sense of humour” thuộc bản lĩnh thuần Tây Phương.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân là điển hình của một nữ chính khách tuyệt vời của một nước Việt Nam hùng mạnh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/29/pho-thu-tuong-nguyen-xuan-phuc/

Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/18/dai-tuong-do-ba-ty/

Thế Nào Là “Khôi Hài” – Người Việt Chưa Hiểu Về “Sense of Humor”

Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

17-01-2016

 CS

Trong bài Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình”, tôi có nêu về vấn đề trang bị vũ khí xe chuyên dùng cho lực lượng cảnh sát để chống bạo động, cùng các chiến thuật tác chiến chống bạo động của cảnh sát như một chuẩn bị phải có để sau suốt nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016) phải đình chỉ tất cả các việc liên quan đến soạn thảo dự án luật “Biểu Tình” do tôi đã thuyết phục thành công để Quốc Hội chưa cho bàn thêm về nội dung luật này, Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) sẽ có đủ điều kiện vật chất, tư duy, ngôn ngữ, thời gian nghiên cứu để bắt đầu chấp bút. Và mới đây, trên báo chí đã đăng tải hình ảnh các xe chuyên dùng chống bạo loạn có trang bị cả trung liên để bảo vệ tuyệt đối thành công Đại hội Đảng. Tất nhiên, thử thách vẫn còn nhiêu khê trước mắt đối với lực lượng cảnh sát do hỏa lực mạnh được trang bị cho các xe chuyên dùng, song liệu cảnh sát có dám xả súng trung liên vào đám đông lợi dụng “biểu tình” để gây bạo loạn hay không lại là vấn đề chưa ai tính đến, mà nếu không dám xả súng thì liệu có bảo vệ “an toàn tuyệt đối” hay không. Thử thách này do chính ngành công an tự chuốc lấy, khi lột lon chiến sĩ công an nào tát “dân” hay đánh “dân”, nghĩa là vô hình chung tự dưng trộn lẫn “người dân lương thiện” với “kẻ gây rối” chỉ vì cả hai cùng có thẻ Chứng Minh Nhân Dân, thậm chí cảnh sát cực kỳ run sợ nếu bị người đi đường quay phim thảy lên mạng chùa. Cần rút từ bài viết trên của tôi và bài viết gần đây để biết rằng cảnh sát Mỹ đánh đập người Mỹ, bắn hạ người Mỹ bất tuân hiệu lệnh, và tự do có nghĩa là người dân có quyền “tự do biểu tình” theo sự thông báo với cơ quan chức năng theo luật định, trong khi chỉ huy cảnh sát địa phương có toàn quyền yêu cầu đoàn “biểu tình” phải giải tán khi cho rằng có thể sẽ xảy ra bạo động, và nếu người “biểu tình” bất tuân sẽ bị “tự do đánh đập hoặc tự do bắn hạ”.

CS1

Còn trong năm 2011 tôi có viết blog bài mang tên Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam nói về bản thân người công an – ở đây xin gọi chung là “cảnh sát” cho đúng thông lệ quốc tế đối với chữ “Police”. Mới đây thấy Cô Rebecca Volent viết trên mạng Những Câu Chuyện Về Đồng Phục có viết cạnh bức hình này

 CS2

rằng người nước ngoài bảo trang phục của cảnh sát Việt Nam “không giống ai”, khiến du khách nước ngoài thêm rối rắm chẳng biết tin vào ai để mà cậy nhờ, cầu cứu, tôi mới sực nhớ bài luận nêu trên mà nội dung tôi có nêu tại một trong mười bài tư vấn ứng viên tự do cho cuộc bầu cử Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) rằng khi tôi đặt vấn đề tại buổi “giám sát” ở Sở Công An Thành phố Hồ Chí Minh, vị Trưởng Đoàn Giám Sát lập tức bảo tôi đã hết thời gian phát biểu, do sợ mếch lòng Sở Công An. Nay xin đăng lại bài trên để biết nếu xe cứu thương của thế giới có hình dấu thập đỏ (hoặc xanh lá) để mọi người luôn dễ hiểu dễ nhận ra, mà xe cứu thương của Việt Nam có hình trái táo cắn dỡ hoặc trái dưa hấu bổ đôi đỏ hườm chẳng hạn thì sẽ không ai hiểu nó là gì trừ người Việt Nam; và tương tự, cảnh sát Việt Nam mặc trang phục hoàn toàn đứng ngoài khả năng nhận diện của phần còn lại của nhân loại.

Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

CS3

A) Dẫn Nhập: Từ Hai Mẩu Tin Cảnh Sát Giao Thông Thành Phố Hồ Chí Minh Bị Sát Thương

Đêm 10/9/2011 Trung úy Cảnh Sát Giao Thông Lê Trọng Tuấn và Thượng sĩ Cảnh Sát Cơ Động  Phan Thanh Nhơn trên xe mô-tô 51A1- 0161 tuần tra trên đường phố phát hiện hai thanh niên đi xe máy vượt đèn đỏ bèn rượt theo truy bắt qua các đường Nguyễn Đình Chiểu, Đinh Tiên Hoàng, Võ Thị Sáu đến góc Phan Liêm – Điện Biên Phủ thì áp sát được xe vi phạm nhưng ngay sau đó đã bị hai đối tượng dùng chân đạp hai anh ngã xuống đường bị trọng thương và vẫn đang được điều trị tại Bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình.

Hai ngày sau,  Thượng sĩ Lương Khánh Việt và Thượng sĩ Trần Võ Hoài Thanh thuộc đội Cảnh Sát Giao Thông Bến Thành tuần tra trên xe mô tô 51A1-0448 phát hiện một nhóm thanh niên tu tập đua xe trái phép nên truy đuổi đến đường Nguyễn Trãi, Phường Nguyễn Cư Trinh, Quận 1, thì xe trượt húc vào tường rào trường Mầm Non khiến Thượng sĩ Việt tử vong, còn Thượng sĩ Thanh bị trọng thương hiện đang điều trị tại bệnh viện Chợ Rẫy.

Hai tai nạn xảy ra bởi vì cảnh sát giao thông Việt Nam đã được trang bị quá đơn giản, quá thiếu thốn, và không thể chấp nhận được cảnh xảy ra quá nhiều năm nay khi chiếc xe mô tô cảnh sát – tức loại mô tô dùng để rượt bắt chứ không là mô tô chạy đường trường – lại được sử dụng chở hai chiến sĩ, cảnh này chứng tỏ cảnh sát giao thông Việt Nam đã không hiểu biết về chức năng chiếc mô tô cảnh sát và nếu ở nước nào một mô tô cảnh sát chở hai cảnh sát tuần tra ắt nước đó cực kỳ nhược tiểu.

 CS4

 B) Những Hình Ảnh Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Giao Thông Việt Nam

Phiên xử hai kẻ thủ ác giết chết Bà Bí Thư Quận Ủy Quận Phú Nhuận vẫn còn là tin nóng hổi, và hình ảnh sau trên báo Tuổi Trẻ cho ta thấy những điều sau về cảnh sát giao thông:

 CS5

Các chiến sĩ chỉ được trang bị mũ bảo hiểm loại thường, súng ngắn, và chiếc còng. Ngoài ra, chiếc đai da trắng cũ kỹ là thứ vô dụng của cảnh sát mô tô chế độ Sài Gòn trước 1975 nay đầy vết cáu bẩn không hiểu sao vẫn tiếp tục được sử dụng trông rất phản cảm vì không tôn được thế của dáng dấp người chiến sĩ.

C) So Sánh Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Nước Ngoài

Trước khi có các đề xuất hợp lý hóa trang phục và hiện đại hóa trang bị của cảnh sát giao thông Việt Nam, thiết nghĩ những tư liệu hình ảnh sau có thể cho ta cái nhìn khái quát về lực lượng cảnh sát nói chung ở các nước khác, từ cường quốc đến các nước phát triển và đang phát triển.

1-HOA KỲ:

Chẳng hạn cảnh sát giao thông Mỹ:

 CS6

Mỗi chiến sĩ một xe mô tô, mũ chuyên dùng có gắn thiết bị micro truyền tin, mặc trang phục đen, đi ủng chuyên dùng cho sử dụng xe mô tô phân khối lớn, đeo găng tay bảo vệ, đeo kính bảo vệ, và xe mô tô có gắn máy ghi hình.

Còn đối với lực lượng cảnh sát tuần tra ô tô hay địa phương, trang phục của họ qua các ảnh minh họa sau cho thấy màu chủ đạo là đen, giày bốt chuyên dùng, tác phong “trấn áp chuyên nghiệp” qua các hình xâm dữ dội hay đầu trọc, trang bị đầy đủ,

 CS7CS8

đặc biệt luôn có gậy trấn áp (tonfa hay side-handle baton) và một số lực lượng sử dụng hỏa lực tiêu diệt (súng tiểu liên), v.v.

 CS9

  2-VƯƠNG QUỐC ANH:

 CS10

Cảnh sát ở thủ đô London cả nam lẫn nữ đều mặc sơ mi trắng (hoặc đen), khoác áo giáp đen, trang bị cùng lúc súng ngắn và tiểu liên MP5. Điểm khác biệt duy nhất là nam đội mũ lưỡi trai hoặc mũ cổ điển, còn nữ đội mũ nồi bowler duyên dáng (Ở Mỹ và Canada không có phân biệt trang phục cảnh sát nam và nữ). Thường thì cảnh sát Anh theo truyền thống ít khi mang vũ khí, nhưng an ninh đã trở thành vấn đề nghiêm trọng đối với Vương Quốc Thống Nhất Đại Anh Và Bác Ái Nhĩ Lan đến độ sự trang bị “tận răng” ngày nay đã trở thành nét đẹp mới trên đường phố.

3-THÁI LAN:

 CS11

 4-ÚC:

 CS12

5- NA UY:

 CS13

6- PAKISTAN:

 CS14

7- THỤY ĐIỂN:

 CS15

8- PHÁP:

Cảnh sát Pháp thì tùy chức năng nhiệm vụ riêng mà sắc phục có màu sậm hoặc màu trắng, nhưng trang bị đầy đủ, và thường dùng giày bốt chuyên dùng.

 CS16

9-TÂY BAN NHA:

Cảnh sát mặc trang phục màu tối, trang bị súng ngắn và gậy trấn áp.

 CS17

10- ĐAN MẠCH:

Cảnh sát nước này phân biệt trang phục không những theo giới tính mà còn theo mùa trong năm, nhưng sắc đen là màu chủ đạo.

 CS18

11- MEXICO:

 CS19

12- HÀN QUỐC:

 CS20

13- NHẬT BẢN:

 CS21CS22

14- NGA:

 CS23CS24

15- HÀ LAN:

 CS25

16- UKRAINE:

 CS26

17-BỈ:

 CS27

18- JORDAN:

 CS28

19- TRUNG QUỐC:

 CS29

20- ẤN ĐỘ:

Ngay cả khi cảnh sát Ấn Độ có trang phục như sau:

 CS30

thì họ cũng sang nghiên cứu tại Sở Cảnh Sát New York Hoa Kỳ vì rất quan tâm đến kiểu trang phục mới này cho đúng với thế giới:

CS31CS32

D) Những Ý Kiến Đề Xuất

1) Quân Phục:

Trang phục của cảnh sát nên là màu đen hoặc xanh đen hay xám đen, phải nổi bật giữa đám đông. Đây không chỉ là lý do thẩm mỹ mà còn là yếu tố tâm lý vì rằng (a) chiến sĩ áo sậm rất nổi bật giữa đám đông nên có tác dụng dễ nhận diện bởi người dân có nhu cầu cứu giúp hoặc bởi kẻ định làm việc xấu khiến hắn có cái gọi là “second thought” tức chần chừ, chùn tay, suy nghĩ lại, không gây án, triệt tiêu một nguy cơ tiềm tàng cho một nạn nhân nào đó; (b) đồng thời màu đen có tính nghiêm khắc, dữ dội, tạo tâm lý sợ hãi nơi người nào định phạm tội; và (c) màu đen lạnh lùng khiến người vi phạm không thể nổi nóng manh động. Trang phục hiện nay của cảnh sát giao thông màu vàng rất (a) dễ hòa lẫn với cảnh quang chung của bụi bặm và nóng bức, (b) kém thẩm mỹ, (c) dễ gây tâm lý nóng bức nơi người vi phạm khiến có to tiếng hoặc manh động; còn trang phục công an màu xanh lá lại không tôn được sắc thái uy dũng rất cần có nơi lực lượng mà công việc quan trong nhất là trấn áp tiêu diệt tội phạm chứ không phải mang hào quang nhũn mềm của “bảo vệ nhân dân”. Chưa kể ngoài màu vàng kỳ dị gây cảm giác nóng bức bực bội tại một nước miền nhiệt đới ngày càng nóng bức hơn thì màu xanh của áo công an lại làm người nước ngoài hiểu lầm đó là chiến sĩ quân đội chứ không phải công an viên. Đâu cần phải sợ mang tiếng “bắt chước” màu đen của “tư bản” mà xài màu vàng nóng nực và đấu cần phải gán cho bằng được tính “nhân dân” để chế ra trang phục màu xanh lá đầy lẫn lộn.

2) Phương Tiện:

Phương tiện chủ yếu của cảnh sát giao thông Việt Nam là mô-tô do ô-tô cảnh sát ở Việt Nam không thể được dùng để truy bắt rượt đuổi đối tượng mà chỉ đùng để mở đường cho đoàn xe yếu nhân. Nhất thiết phải trang bị mỗi chiến sĩ một mô tô, chấm dứt nạn hai người đèo trên một mô-tô; đặc biệt mô-tô phải có lắp thiết bị ghi hình gắn phía trước mô-tô giống mô-tô cảnh sát Mỹ và các mô-tô đua giải quốc tế để truyền hình ảnh đối tượng (và số xe của phương tiện) đang bị rượt đuổi, nơi chốn đang rượt đuổi ngay về trung tâm để được trung tâm điều viện binh chận đầu đón bắt hoặc có băng hình làm bằng chứng bảo vệ chiến sĩ trong trường hợp chủ xe vi phạm ngừng phía trước trình giấy tờ sau đó nộp đơn vu cáo chiến sĩ đánh đập hay chìa tay nhận hối lộ.

Nếu chỉ vì lý do phòng chống tham nhũng mà phải cử hai chiến sĩ đi với nhau thì hai người trên hai chiếc mô tô lại càng tốt, nhất là trong việc cùng nhau rượt đuổi truy bắt tội phạm, mà vẫn giám sát nhau để tránh các hành vi tiêu cực.

Ở nước ngoài, người dân sử dụng xe mô tô đều phải dùng giày bốt chuyên dùng cho mô tô, mang leg cover bảo vệ đầu gối và cẳng chân, mang elbow cover để bảo vệ khuỷu tay, mang găng tay chuyên dùng để bảo vệ bàn tay nếu xảy ra té ngã. Cảnh sát giao thông Việt Nam sử dụng mô-tô thực hiện chức năng nguy hiểm của rượt đuổi truy bắt tội phạm mà lại ăn vận chỉ với áo ngắn tay, quần vải thường, giày tây cột dây bình thường như nhân viên văn phòng, mũ bảo hiểm thường, thì rõ là không đáp ứng đúng yêu cầu của nhà sản xuất mô-tô cảnh sát và công việc cảnh sát.

 CS33

3) Vũ Khí:

 CS34

Ngoài súng ngắn, cảnh sát giao thông Việt Nam còn được trang bị một gậy chỉ đường dường như bằng gỗ hay nhựa màu trắng bị tróc sơn nham nhở. Hơn hai mươi năm trước, thậm chí Việt Nam còn học theo Cộng Hòa Dân Chủ Đức trang bị dụng cụ như chiếc muỗng dài 25cm có kính nhựa tròn màu đỏ phản quang để chỉ đường, trong khi lẽ ra phải là gậy trấn áp bằng nhựa cứng màu đen như của cảnh sát Mỹ để tự vệ hữu hiệu (nắm thanh ngang để thanh dọc bảo vệ cánh tay khi đối tượng vung đao chém) và trấn áp đối tượng (đánh trọng thương để vô hiệu hóa đối tượng) hay để cứu người dân (đập cửa kiếng nhà bị hỏa hoạn, đập kính ô tô, v.v.). Cảnh sát Mỹ còn được trang bị đèn pin chiến thuật, tức là loại đèn nhỏ sử dụng hai pin điện tử tròn theo cơ chế hội tụ cao chỉ cần chiếu vào mắt đối tượng gây hấn là vô hiệu hóa hắn trong vài giây đủ để chiến sĩ áp sát tước vũ khí và còng tay bắt giữ.

4) Quy Định:

Ngay tại Anh Quốc vốn tự hào về sự uy nghiêm của cảnh sát đến độ trước đây không bao giờ mang vũ khí (kẻ phạm tội gặp cảnh sát chỉ còn nước cố chạy cho thoát, không dám đánh cảnh sát, càng không dám giết cảnh sát vì nếu có phạm tội gì đó tày trời cách mấy vẫn không sao chứ động đến cảnh sát là bị tử hình), ấy vậy mà hiện nay họ trang bị tận răng như minh họa ở trên, đồng thời với sự đe dọa từ tai họa khủng bố, họ đã có  “shoot to kill” cho phép bắn hạ ngay kẻ nào có hành vi tình nghi khủng bố để bảo vệ người dân vô tội ở gần đấy. Phim ảnh Holywood còn cho thấy cảnh sát Mỹ đánh đập phạm nhân ngoan cố để lấy khẩu cung. Việt Nam không theo kiểu “tự do” của Mỹ, chính vì vậy nhất thiết phải cẩn trọng với những biện pháp phòng vệ cực kỳ hữu hiệu để phạm nhân không thể lờn mặt pháp luật.

Ở Việt Nam không hiểu sao lại muốn cảnh sát công an là những “ông bụt”, khiến nhiều tên tội phạm lờn mặt, khai báo rồi phản cung, nói bị công an đánh đập ép cung, v.v., trong khi chỉ cần bổ sung máy quay phim lúc lấy cung để có bằng chứng bổ sung vào vụ án, vừa để kẻ cung khai không thể phản cung, vừa để bảo vệ nghiêm phép nước rằng điều tra viên đã không nhục mạ hay dùng nhục hình khi tra vấn phạm nhân. Ngoài ra còn cần xem lại các quy định kỳ lạ về sử dụng vũ khí (quy trình nhiều bước buộc phải theo trước khi nổ súng trực diện đối tượng).

E) Kết Luận: Thanh Bảo Kiếm Của Nhân Dân

Chiến sĩ công an là “thanh bảo kiếm của nhân dân”. Nhân dân dùng thanh bảo kiếm ấy để trấn áp, tiêu diệt kẻ gian. Nhân dân không dùng thanh kiếm ấy để lật từng trang sách tiểu thuyết hay quơ mạng nhện. Vì vậy, các chiến sĩ cảnh sát giao thông Hà Nội đã sai khi nói với phóng viên VTV rằng họ không phạt những trường hợp đi xe máy không đội mũ bảo hiểm mà chỉ nhắc nhở giáo dục người dân. Việc “giáo dục” bằng lời không phải là chức năng, nhiệm vụ của cảnh sát, công an. Vì làm sai chức năng nên họ khiến người dân lờn mặt, và cho đến ngày nay ở Hà Nội vẫn có bao người không đội mũ bảo hiểm, và đến phiên nhiều người ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng vin vào đó mà không đội mũ bảo hiểm. Việc giáo dục của cảnh sát công an dù ở bất kỳ quốc gia nào cũng chỉ bao gồm việc truy bắt tiêu diệt kẻ gian và thực thi luật pháp. Tiêu diệt kẻ gian nhằm giáo dục người dân hoặc làm lành lánh dữ, hoặc chùn tay không dám gây án. Thực thi pháp luật để sử dụng các hình phạt luật định giáo dục người dân kiêng sợ phép nước.

Để thanh bảo kiếm ấy luôn sắc bén, nhất thiết phải thường xuyên mài dũa bằng thứ đá mài tốt nhất. Để lực lượng cảnh sát giao thông không trở thành sự đàm tiếu của quốc tế về tệ tham nhũng ở Việt Nam, nhất thiết phải có những tưởng thưởng thật cao cùng những biện pháp chế tài khắc nghiệt nhất. Tưởng thưởng bằng các chế độ chính sách dành thật nhiều vinh dự cho gia đình các chiến sĩ để trường hợp họ hy sinh hay thương tật thì ngay cả cha mẹ của họ, vợ hay chồng của họ cũng được nuôi dưỡng đầy đủ trọn đời, con cái của họ được chu cấp học hành theo khả năng và ưu tiên có việc làm phù hợp trong cơ quan công quyền, v.v.. Trừng trị thật nghiêm khắc khi chiến sĩ phạm tội, tước bỏ tất cả các chế độ chính sách của gia đình, và phạt tiền thật nặng hoặc tịch thu tài sản.

Để thanh bảo kiếm ấy đúng là bảo kiếm, nhất thiết phải có vỏ kiếm tuyệt hảo. Để cảnh sát/công an là thanh bảo kiếm, nhất thiết phải có các trang bị đầy đủ, trang bị hảo hạng, trang bị tối tân. Thiếu những trang bị này nghĩa là Nhà Nước đã không xem trọng người cánh sát/công an, và từ đó đã không xem trọng sự an nguy của người dân.

Khi một cô gái không được dạy dỗ nên người đã hung hãn tát vào mặt một cảnh sát giao thông, thanh bảo kiếm rõ là đã cùn nhụt. Khi một tên say (sau mới rõ là thanh tra viên) xông đến đánh một cảnh sát giao thông làm cảnh sát này lùi lại né vào nhà dân, thanh bảo kiếm rõ là đã cùn nhụt. Vậy cái trọng trách bảo vệ lương dân thì cảnh sát/công an có đảm nổi hay chăng? Người dân lương thiện sẽ yên tâm nếu thấy viên cảnh sát phản ứng nhanh nhẹn, quyết đoán chụp tay cô gái hung hãn ấy, bẻ quặt ra sau lưng và vừa còng vừa dõng dạc nói lớn cho mọi người nghe rằng cô ta đã phạm vào điều nào, luật nào, quyền lợi của cô ta sẽ như thế nào, rồi gọi công an địa phương hỗ trợ. Người dân lương thiện sẽ yên tâm nếu thấy viên cảnh sát phản ứng nhanh nhẹn, rút gậy trấn áp đánh gảy khúc côn của tên say, đánh mạnh vào chân để y khuỵu xuống nhằm vô hiệu hóa sự điên cuồng của y  trước khi bẻ quặt tay hắn ra sau rồi còng lại. Họ yên tâm vì tin rằng anh cảnh sát khống chế hữu hiệu một tên say điên cuồng ắt có khả năng vô hiệu hóa một tên côn đồ, một gã  khủng bố.

Chỉ cần ngành công an hiểu rõ ý nghĩa của “thanh bảo kiếm của nhân dân”, mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn với cộng đồng: Nhà Nước trang bị đầy đủ cho cảnh sát/công an không những về vũ trí, phương tiện mà còn về chính sách đãi ngộ; còn cảnh sát/công an thực hiện vai trò trừ gian, diệt bạo, thực thi pháp luật, xứng đáng với sự hy sinh của quân đội gian khổ ngoài hải đảo, biên cương, và sự kỳ vọng của người dân lương thiện.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 14-4-2015. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/14/nghi%CC%A3-si%CC%83-hoang-hu%CC%83u-phuoc-noi-ve-lua%CC%A3t-bie%CC%89u-tinh-2/

Hãy Ủng Hộ Ứng Cử Viên Tự Do Cho Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021)

Hoàng Hữu Phước, MIB

09-01-2016

Khi tự ra ứng cử Đại biểu Quốc hội Khóa XIII (2011-2016) tôi có trả lời phỏng vấn của báo chí nội địa và hải ngoại rằng tôi có tư tưởng rất tích cực: nếu tôi đắc cử có nghĩa là người dân ban cho tôi một cơ hội để thi thố khả năng giúp Đảng, giúp nước, giúp dân; còn nếu tôi không đắc cử thì điều này giúp củng cố một ý rất tích cực rằng người dân tin tưởng nhiều hơn vào các đảng viên chức sắc. Tôi đã không dùng những từ ngữ như “trúng cử”, “cử tri”, và “tín nhiệm” trong những lần trả lời phỏng vấn ấy, đơn giản vì tôi quen dùng từ “đắc cử” của Miền Nam trước 1975, đơn giản vì tôi cho rằng “cử tri” chỉ hạn hẹp trong ý nghĩa người trong hạn tuổi bỏ phiếu bầu và đáp ứng các quy định của luật pháp để được bỏ phiếu chứ không phải toàn dân, cũng như đơn giản vì tôi cho rằng nếu phải có sự “tín nhiệm” của cử tri mới ra ứng cử thì rất khôi hài vì chẳng khác nào nói trường đại học ABC nào đó phải cho một thí sinh biết trước là sẽ đậu 100% thì người ấy mới nộp đơn thi tuyển sinh vậy.

Sự Tin Cậy Vào Các Ứng Cử Viên Là Đảng Viên Chức Sắc

Người dân hoàn toàn đúng khi cậy tin vào các ứng cử viên là Đảng viên chức sắc vì bốn lý do sau:

1- Vị ứng cử viên ấy có quá trình tham gia cách mạng dài lâu đã được đa số người dân ở địa phương biết đến;

2- Vị ứng cử viên ấy có quá trình lãnh đạo các cơ quan, ban, ngành, đoàn thể, dài lâu đã được nhiều người dân ở địa phương biết đến;

3- Vị ứng cử viên ấy nếu do Trung Ương cử vào tham gia ứng cử tại địa phương nếu đắc cử sẽ là một lợi thế cho địa phương; và

4- Khi các vị ứng cử viên là Đảng viên chức sắc đắc cử Đại biểu Quốc hội sẽ có điều kiện tranh đấu chốn nghị trường chuẩn xác hơn theo mặc định đối với các dự án luật có liên quan đến lĩnh vực chuyên trách của mình và khi luật được ban hành sẽ có thể chỉ đạo áp dụng nhanh chóng, nhuần nhuyễn, hiệu quả tại địa phương.

Ba Yếu Điểm Bộc Lộ Từ Quốc Hội Khóa XIII

Tuy nhiên, Quốc Hội Khóa XIII đã cho thấy có sự bộc lộ các yếu điểm sau:

1- Rất nhiều Đảng viên chức sắc tại tất cả các Kỳ Họp của Quốc Hội đã buộc phải bỏ họp nhiều lần để trở về địa phương họp hành Đảng bộ, để đi công tác nước ngoài, và để chủ trì những lễ lộc hay hội nghị của ban, ngành, đoàn thể, cơ quan hành chính công quyền mà mình phụ trách, khiến Chủ Tịch Quốc Hội luôn phải nhắc nhở trong vô vọng khi kêu gọi các nghị sĩ phải chủ động thu xếp công việc ở địa phương thậm chí phải điều chỉnh lịch từ đầu năm các chuyến đi nước ngoài trùng vào thời gian các kỳ họp. Như vậy, dẫn đến thực tế là các nghị sĩ là đảng viên chức sắc có khó khăn đối với trách nhiệm rất cao và quan trọng ở địa phương khiến không bao giờ có thể dự họp 100% thời gian mà không phải trở về địa phương một số lần làm (a) hạn chế khả năng đóng góp xây dựng các dự án luật tại các buổi họp Tổ và tại nghị trường Quốc Hội, cũng như (b) gây gia tăng phí tổn nặng hơn cho ngân sách Quốc Hội, và (c) không còn thời gian để tiếp dân hầu trực tiếp xử lý các khiếu tố của dân như trường hợp của Thành phố Hồ Chí Minh

2- Mỗi khi một dự án luật được phát thảo, bản dự thảo luôn được gởi về tất cả các địa phương trên toàn quốc để lấy ý kiến của (a) các ban, ngành, đoàn thể, cơ quan có liên quan; (b) các hội luật gia ở địa phương; (c) và nhân dân. Như vậy, dẫn đến thực tế là không nhất thiết phải có đảng viên chức sắc các ban, ngành, đoàn thể, cơ quan – kể cả Hội Luật Gia – trong đội ngũ các nghị sĩ, như đã được chứng minh rằng có những bộ Luật vừa được ban hành đã phải đối mặt với yêu cầu tu chỉnh khẩn cấp dù việc chuẩn bị cho sự thông qua một dự án luật được tiến hành cực kỳ công phu, cực kỳ rộng khắp, và cực kỳ tốn kém.

3- Đảng quản lý tất cả các ban, ngành, doàn thể, cơ quan; trong khi Quốc Hội có những Ủy Ban chuyên trách về Luật Pháp và Tư Pháp; còn các Bộ của Chính Phủ như Bộ Tư Pháp, Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao, các Tổng Cục, v.v., thường “đứng mũi chịu sào” trong hình thành các dự án luật có liên quan. Như vậy, dẫn đến thực tế là không nhất thiết phải có các đảng viên chức sắc các ban, ngành, đoàn thể, cơ quan – kể cả Hội Luật Gia – trong đội ngũ các nghị sĩ.

Từ ba thực tế trên, việc đề cử các đảng viên chức sắc các ban, ngành, đoàn thể, cơ quan – kể cả Hội Luật Gia – ra ứng cử Đại biểu Quốc hội và một số đông các vị này đắc cử trở thành nghị sĩ sẽ là sự phí phạm nguồn nhân lực, phí phạm tài lực, phí phạm thời gian, phí phạm uy tín của Đảng, và phí phạm tính hiệu quả của tứ đại cuộc của (a) cải cách hành chính quốc gia, (b) phục vụ nhân dân hiệu quả, (c) chống tham nhũng, và (d) xây dựng phát triển kinh tế địa phương, như đã được chứng minh qua việc tồn đọng các vụ việc không thể được giải quyết thỏa đáng trong thời gian dài khiến gây bức xúc trong nhân dân địa phương có khi dẫn đến những manh động.

Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021)

Để các quan chức địa phương có thời gian làm việc hiệu quả hơn tại địa phương; và trong trường hợp địa phương có những ứng cử viên tự do, ngoài Đảng, đáp ứng đầy đủ các quy định của luật pháp đối với ứng cử viên; người dân nên ban cho những ứng cử viên này cơ hội (a) phục vụ đất nước, nhân dân, và (b) giúp các đảng viên chức sắc địa phương có thể dành trọn thời gian phục vụ địa phương.

Một điểm son cần ghi nhận nơi các ứng viên tự do, ngoài Đảng, không làm chức sắc cơ quan công quyền là nếu đắc cử họ chấp nhận phải hy sinh tối thiểu 1/3 thời gian trong năm để công tác tại Quốc Hội đồng nghĩa với việc họ phải hy sinh thu nhập tại nơi làm việc trong thời gian được cho nghỉ việc không lương để phục vụ Quốc Hội, so với các nghị sĩ là Đảng viên chức sắc các cơ quan hành chính công quyền không những được hưởng lương và phúc lợi đầy đủ trong 1/3 thời gian mỗi năm phải ra họp Quốc Hội, mà còn được tiêu chuẩn chi phí trở về địa phương họp hành nội bộ (trong khi các nghị sĩ tự do ngoài Đảng ngoài hệ thống lãnh đạo công quyền không được hưởng tiêu chuẩn này vì nếu buộc phải xin phép về địa phương thì đó là nhu cầu thuần túy cá nhân).

Trong môi trường sinh hoạt chính trị dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng, người dân sẽ bớt phần quan ngại về sự phục vụ của các nghị sĩ tự do, ngoài Đảng, không là chức sắc của hệ thống hành chính công quyền, từ đó sẽ yên tâm hơn trong quyết định về lá phiếu của mình dành cơ hội cho các ứng cử viên này được phép thay mặt nhân dân phục vụ cho quốc gia và dân tộc.

Người dân cũng có thể yên tâm hơn do các ứng cử viên tự do, ngoài Đảng, không là chức sắc của hệ thống hành chính công quyền đã được tư vấn thích hợp về những khó khăn thực tế thực sự tại Quốc Hội và tại Đoàn Đại biểu Quốc hội địa phương qua 10 bài tư vấn của tôi trên blog này mà chưa từng được bất kỳ nghị sĩ nào khác nêu ra trong hàng chục Khóa Quốc Hội đã qua, để nếu quyết định vẫn ra ứng cử, sẽ có nghĩa là tất cả những khó khăn đã được giải tỏa bằng bản lĩnh, sự hiểu biết đầy đủ, và sự quyết chí vì nước vì dân của họ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 21-12-2014. Bài Số 1: Ra Ứng Cử Đại Biểu Quốc Hội Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/21/ra-ung-cu-dai-bieu-quoc-hoi/

Hoàng Hữu Phước. 24-12-2014. Bài Số 2: Phát Biểu Tại Nghị Trường Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/24/phat-bieu-tai-nghi-truong-viet-nam/

Hoàng Hữu Phước. 20-01-2015. Bài số 3: Cách Soạn Bài Phát Biểu Và Thực Hiện Việc Phát Biểu Tại Quốc Hội Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/20/cach-soan-bai-phat-bieu-va-thuc-hien-viec-phat-bieu-tai-quoc-hoi-viet-nam/

Hoàng Hữu Phước. 05-02-2015. Bài số 4: Những Vấn Đề Gặp Phải Trong Sinh Hoạt Đoàn Đại Biểu Quốc Hội. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/05/nhung-van-de-gap-phai-trong-sinh-hoat-doan-dai-bieu-quoc-hoi/

Hoàng Hữu Phước. 24-02-2015. Bài số 5: Xử Lý‎ Đơn Thư Khiếu Nại – Tố Cáo Của Người Dân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/24/xu-ly-don-thu-khieu-to-cua-nguoi-dan/

Hoàng Hữu Phước. 27-12-2015. Bài số 6: Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang”. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/27/doi-pho-voi-dam-nha-bao-hai-mang/

Hoàng Hữu Phước. 28-12-2015. Bài số 7: Đối Phó Với Sự Xơ Cứng Vô Cảm Của Chức Sắc Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/28/doi-pho-voi-su-xo-cung-vo-cam-cua-chuc-sac-xu-ly-don-thu-khieu-to-cua-nguoi-dan/

Hoàng Hữu Phước. 02-01-2016. Bài số 8: Công Tác Tiếp Dân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/02/cong-tac-tiep-dan/

Hoàng Hữu Phước. 03-01-2016. Bài số 9: Công Tác Giám Sát. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/03/cong-tac-giam-sat-cua-nghi-si/

Hoàng Hữu Phước. 04-01-2016. Bài số 10: Công Tác Ủy Ban Quốc Hội. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/04/cong-tac-uy-ban-quoc-hoi/

Gạo Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

08-01-2016

 HHP_FBNC

Là người thực hiện thành công chuyến xuất khẩu gạo đầu tiên có giá trị thương mại của Việt Nam (tức nước nhập khẩu có mở tín dụng thư có bảo lãnh quốc tế, có điều tàu vào nhận hàng, giám định chất lượng xuất khẩu VINACONTROL, có hoàn tất tất cả các yêu cầu về hầm hàng, kiểm kiện, phun trùng, v.v.), tôi tích cực tham dự các hội nghị quốc tế về gạo với khát vọng góp phần biến gạo thành thương hiệu quốc gia như trong bài viết Đề xuất thêm một thương hiệu quốc gia cho Việt Nam: Việt Nam, Vựa Lúa Của Thế Giới đăng trên Emotino. Tuy nhiên, khi nhận thấy các lãnh đạo ngành gạo chỉ lo tập trung mỗi hai việc là (a) khẳng định Việt Nam sau 1975 đã xuất khẩu gạo trước khi Ông Hoàng Hữu Phước xuất khẩu gạo năm 1989, và (b) ý kiến của Ông Hoàng Hữu Phước về Việt Nam nên khẩn trương đầu tư hệ thống silo là viễn vông vì Việt Nam có thiếu gì gạo mà phải lo, tôi cảm thấy tức giận và giận dữ nên nhiều năm nay không đoái hoài đến việc có mặt tại các hội nghị ấy. Tức giận vì họ là chức sắc được chính phủ ban cho ghế lãnh đạo ngành gạo mà không phân biệt được chuyện chở gạo ra khỏi Việt Nam sang cứu trợ Cuba hay Triều Tiên hoàn toàn không phải xuất khẩu có giá trị thương mại tức theo sự ràng buộc hợp đồng giữa bên bán và bên mua có kèm các điều khoản phạt và bồi thường, lại phí thời gian chỉ để tước lấy từ tôi cái danh “người đầu tiên xuất khẩu gạo” luôn thuộc về tôi. Giận dữ vì không ai trong các chức sắc chính phủ ấy có tầm nhìn đủ xa để thấy được silo sẽ làm tăng giá trị hạt gạo chứ không phải các chiến lược do các vị ấy đề ra nhảm nhí như về cái gọi là gạo phải xây dựng thương hiệu, chất lượng gạo phải cao, cũng như không thấy được rằng sẽ có lúc Việt Nam sẽ thiếu gạo và các silo mới là hệ thống chiến lược đảm bảo nuôi sống quốc dân. Cách nay vài tháng, một vị chức sắc ngành gạo lại được tivi phỏng vấn và cũng vẫn các lãi nhãi vô dụng được lập lại trước sự tồn tại miên viễn của vấn đề cái nghèo của nông dân Việt Nam và cái giá rẻ của hạt gạo Việt Nam. Chưa kể, ngày nay Việt Nam không những phải gánh chịu hậu quả của sự ấm lên toàn cầu làm nước biển dâng cao khiến sẽ mất đi phần lớn vùng lúa gạo đồng bằng châu thổ sông Cửu Long, mà còn của các đập thủy điện liên hoàn trên toàn hệ thống sông Mekong triệt tiêu hoàn toàn sự bồi đắp phù sa khiến kiệt quệ độ màu mỡ của đất đai. Điều này làm tôi nhớ lại buổi phỏng vấn tôi của Đài FBNC đầu năm 2011 nghĩa là sau vài năm bỏ hẵn các hội nghị về gạo, tôi vẫn được phóng viên tìm gặp để hỏi han về các nhận định của tôi đối với gạo Việt Nam trước các thử thách mới, mà các nội dung trả lời của tôi năm xưa ắt vẫn còn nóng hổi; song biết làm thế nào được khi người phụ trách chiến lược về gạo chẳng phải là người có kinh nghiệm về xuất khẩu gạo và tầm nhìn chiến lược, mà người lẽ ra đã có thể làm nên đại sự vì đại cuộc gạo của Việt Nam chỉ còn biết đăng lại nội dung sau để cùng chiêm nghiệm:

*********

Xuân Tân Mão 2011 Trả Lời Phỏng Vấn Đài FBNC

FBNC:  Năm 2010, Việt Nam xuất khẩu gần 6,8 triệu tấn gạo, liên tiếp lập kỷ lục 2 năm liền. Tuy nhiên, giá xuất khẩu gạo lại không bằng năm 2009. Theo ông, nguyên nhân vì sao?

ThS Hoàng Hữu Phước: Nói về tổng sản lượng gạo năm 2010 thì trên thế giới thu hoạch được 452,4 triệu tấn gạo, trong đó Việt Nam đứng hàng thứ 5 thế giới sau Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia, Bangladesh và trên Thái Lan – với Trung Quốc 140 triệu tấn, Việt Nam 25 triệu tấn, Thái Lan 20,5 triệu tấn, và M‎ỹ 7,5 triệu tấn hạng 11. Điều cần ghi nhận là hầu như năm sau sản lượng gạo thu hoạch ở các nước luôn cao hơn năm trước.

Nếu lấy giá gạo trắng 5% tấm của Thái Lan làm chuẩn – do Thái Lan là nước xuất khẩu gạo đứng đầu thế giới và gạo có chất lượng cao – thì chúng ta sẽ thấy giá xuất khẩu gạo FOB/tấn của họ cũng lên xuống thất thường, thí dụ như tháng 3/1981 là USD505, tháng 4/2001 chỉ có USD162.1 và tháng 5/2006 là USD301.26.

Còn theo dõi số liệu hàng tháng của 3 năm 2008, 2009, và 2010 của gạo Thái 5% tấm, chúng ta sẽ thấy biến động giá cao nhất vào hai tháng 4 và 5 của năm 2008 khi giá trên USD1000 tác động đến giá cao của các tháng còn lại của năm 2008 như USD722, USD737, USD799, và USD834, thì trong toàn bộ 12 tháng của năm 2009 giá cao nhất chỉ là USD634 trong tháng 2. Tương tự, giá bán mỗi tháng của năm 2010 thấp hơn của năm 2009, với mức cao nhất là USD598 của tháng 1.

Như vậy, có thể nói giá gạo Thái dần trở lại mức độ cao bình thường và hợp l‎ý sau thời gian khủng hoảng giá lương thực toàn cầu 2008, chứ không thể nói gạo họ mất giá trong năm 2010. Nếu trong tháng 5/2008 giá gạo 5% tấm của Việt Nam là USD1,000 so với USD1,015.21 của Thái Lan, thì đó không là mốc để nói hiện gạo Việt Nam mất giá. Khi giá gạo Thái trong tình hình trở lại bình thường như vậy, ảnh hưởng đến giá gạo Việt Nam sẽ là điều đương nhiên. Cuối qu‎ý III năm 2010 thiên tai tại các nước như Pakistan, Trung Quốc, Philippines, Úc, Nga, và một số nước khác, gây thất mùa khiến tăng nguy cơ thiếu lương thực dẫn đến sự tăng nhu cầu về dự trữ gạo và tăng giá gạo, nhưng cũng không thể tăng đến mức kỳ khủng hoảng 2008.

Nói theo chiều hướng tích cực thì khi nói về giá gạo, chúng ta không theo hướng biến thiên lên mà theo quy luật thị trường, do đó, hai điều mang tính thực tiễn là nhu cầu về gạo đã và sẽ tăng và giá gạo xuất khẩu của ta đã tốt tính trong thời điểm đã và sẽ xuất. Vấn đề duy nhất quan ngại là vì sao giá xuất của chúng ta không thể tốt hơn nữa so với giá của gạo Thái, thí dụ cùng vào thời điểm tháng 1 năm 2010, giá gạo 5% tấm của Việt Nam được chào bán ở mức USD440 – USD445 trong khi gạo Thái là USD598 tức chênh nhau mỗi tấn thường là đến USD160.

 

FBNC:   Giá gạo Việt Nam nhiều năm liền vẫn thấp hơn gạo cùng loại của Thái Lan, đôi khi không đủ bù chi phí, nông dân vẫn nghèo. Theo ông, nguyên nhân cốt lõi của vấn đề này là gì?

ThS Hoàng Hữu Phước: Thật ra có những thời điểm trong năm 2010 giá gạo Việt Nam bằng với gạo đồng cấp của Thái Lan, nhưng vấn nạn ở đây là trường hợp ấy là không thường xuyên. Gạo xuất khẩu của Việt Nam luôn có giá thấp hơn hẳn khiến nông dân Việt Nam rất khó thoát nghèo, do năm lý do sau:

Tính chất cá thể trong sản xuất: chất lượng gạo Việt Nam không đồng đều do nông dân Việt Nam làm ăn cá thể mạnh ai nấy làm, cho nên những cánh đồng liền kề nhau lại trồng nhiều giống lúa khác nhau và hay được tư thương gộp chung vào nhau. Có người nói chất lượng gạo 5% tấm của Việt Nam ngang ngửa với gạo đồng cấp của Thái Lan. Tôi không cho đó là nhận xét nghiêm túc vì mang đầy tính định kiến dân tộc chủ nghĩa.

Vấn đề giá trị hạt gạo: Gạo thơm của Việt Nam không thể có giá cao do không có đặc tính gì nổi trội so với 9 loại gạo thơm hàng đầu thế giới như gạo thơm Arbino của Ý; bốn loại gạo thơm California, Della, Texamati, và Louisiana Pecan của Mỹ; gạo thơm Basmati của Ấn Độ; gạo thơm Jasmine của Thái Lan; và hai loại gạo thơm của Nhật là Mochi Sushi. Đã vậy, gạo thơm Việt Nam rất dễ mất hương thơm. Nghĩa là ngoài sự phó mặc cho sự phát triển các giống lúa gọi là “đặc sản” của mỗi địa phương, đã không có chiến lược phát triển cấp vĩ mô nào cho thương hiệu gạo Việt Nam, khiến gạo Việt Nam và ngay cả “gạo thơm” của Việt Nam vẫn dường như bị đồng nghĩa với gạo bình dân cho người không có thu nhập cao, hoặc phục vụ cứu trợ hay cứu đói.

Vấn nạn bảo quản sau thu hoạch: Từ vấn đề tăng giá trị hạt gạo, chúng ta thấy dẫn đến yêu cầu cao của bảo quản sau thu hoạch. Đã rất nhiều năm qua nhiều quan chức Việt Nam vẫn không cho việc xây dựng các chuỗi silo liên hoàn là việc cần làm, với lý do Việt Nam không thể thiếu gạo, vô hình trung đã tầm thường hóa vai trò tứ diện cực kỳ quan trọng của silo như (a) bảo đảm an ninh lương thực quốc gia, (b) bảo quản hiệu quả lương thực sau thu hoạch, gia tăng chất lượng hàng hóa, gia tăng giá trị hạt gạo, và gia tăng uy tín thương hiệu gạo Việt Nam, (c) phát triển Tam Nông khi chủ động thu mua gạo của nông dân, không để nông dân vì không có phương tiện kho trữ mà bán tháo bán đổ cho thương lái, và (d) khống chế, kiểm soát lượng xuất để có giá bán cao nhất có thể được ra thị trường nước ngoài.

Một vấn nạn liên quan đến silo là những cơ quan có trách nhiệm ở Việt Nam vẫn đơn giản nghĩ rằng silo là nhà kho, trong khi silo gồm một hệ thống hiện đại có thể giúp giảm thất thu sau thu hoạch đến trên 3% nghĩa là chỉ riêng phần tránh thất thoát đã là hàng trăm triệu USD mỗi niên vụ gạo, chưa kể còn duy trì chất lượng gạo để giá bán tốt hơn. Còn “nhà kho” chỉ có thể giảm thất thoát số lượng từ 1 đến 2% chứ hoàn toàn không bảo đảm được chất lượng gạo trữ.

Tác động của chiến lược quốc gia: Thái Lan luôn có lượng tồn kho gạo khổng lồ vì chính phủ Thái Lan muốn kềm giữ giá gạo ở mức cao nhất có thể được. Nông dân Việt Nam bán ngay cho thương lái do họ gần như là những người mua sẵn sàng mua, so với các doanh nghiệp nhà nước phải có mệnh lệnh từ chính phủ và phải có được ngân hàng cho vay vốn ưu đãi mới tổ chức mua trữ của nông dân.

Tư lợi cục bộ: điển hình là việc thành lập liên doanh xuất khẩu gạo với Cambodia để xuất khẩu gạo giá rẻ của Cambodia vào Việt Nam.

 

FBNC:  Theo lộ trình WTO, năm nay Việt Nam sẽ phải mở cửa thị trường xuất khẩu gạo cho các doanh nghiệp nước ngoài vào tham gia xuất khẩu trực tiếp. Theo ông, doanh nghiệp Việt Nam có lợi thế và khó khăn gì trong trường hợp này?

ThS Hoàng Hữu Phước: Tôi nghĩ Nghị Định 109 của Chính Phủ về tổ chức kinh doanh xuất khẩu gạo có hiệu lực từ năm 2011 là điều tuyệt vời lẽ ra đã nên được ban hành từ nhiều năm trước như quy định doanh nghiệp phải có kho chứa tối thiểu 5000 tấn gạo, có thiết bị xay xát công suất tối thiểu 10 tấn/giờ, và có trữ lượng gạo tương đương 10% tổng số lượng gạo đã xuất trong 6 tháng trước đó để đáp ứng hoạt động xuất gạo tiếp theo, v.v., để không vướng phải tất cả những vấn đề và vấn nạn tôi đã vừa nêu, và nếu vậy thì vào thời điểm thực thi các cam kết WTO về mở cửa thị trường xuất khẩu gạo như hiện nay thì chúng ta lẽ ra đã có các doanh nghiệp tầm cỡ để kinh doanh xuất nhập khẩu gạo ngang sức với các doanh nghiệp nước ngoài. Do trễ nên tất nhiên các doanh nghiệp Việt Nam xuất khẩu gạo sẽ có các bất lợi về vốn tiền có thể không đủ mạnh để đầu tư vào hệ thống silo / kho chứa và trang thiết bị, còn vốn thời gian thì không khác các doanh nghiệp nước ngoài vì tất cả đều ở vạch xuất phát đối với yêu cầu silo/kho chứa và trang thiết bị.

Nhưng các quan chức cũng đã nêu nhiều về những thuận lợi và khó khăn đối với các doanh nghiệp Việt Nam xuất khẩu gạo khi Việt Nam mở cửa thị trường xuất khẩu gạo. Theo tôi, bất kỳ ai, dù là doanh nghiệp trong nước hay doanh nghiệp nước ngoài, xuất khẩu được nhiều gạo Việt Nam với giá tốt nhất cũng là làm lợi cho Việt Nam, làm giàu cho Việt Nam, có đóng thuế cho Việt Nam, nên tôi xin công bằng mà lái câu hỏi của Cô sang một đối tượng khác, đó là nông dân, những người đã luôn chịu thiệt thòi ngay từ khi Việt Nam xuất khẩu lô gạo đầu tiên có giá trị thương mại cách nay 22 năm, để xem với việc mở cửa thị trường xuất khẩu gạo này họ sẽ có thuận lợi gì và khó khăn gì.

Tôi nghĩ người nông dân chỉ có lợi mà không có khó khăn nào phải đương đầu cả, vì rằng do các doanh nghiệp phải có lượng trữ theo quy định, người nông dân có thể bán gạo tốt hơn với giá tốt hơn theo sự lựa chọn tốt hơn của họ, thậm chí họ còn có thể nhận các khoản tạm ứng từ các doanh nghiệp muốn tạo thế cạnh tranh về nguồn cung ứng gạo; và thậm chí yêu cầu gắt gao của doanh nghiệp xuất khẩu – nhất là của nước ngoài – đối với quy trình canh tác, bón phân, thu hoạch, v.v. cũng là điều hoàn toàn có lợi cho người nông dân chân chính vì giúp họ vừa nhận thức được giá trị hạt gạo thương mại vừa có được kỹ năng quản lý canh tác nông nghiệp chuyên nghiệp có thể giúp họ nhanh chóng trở thành các nông chủ, tiền đề cho tầng lớp phú nông quyết định sự thành công của sự nghiệp phát triển Tam Nông.

*******HHP Rice Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Việt Nam Hưởng Lợi Từ Lịnh Cấm Vận Của Hoa Kỳ

Ngô Diệu Kế

Hoàng Hữu Phước, MIB

06-01-2016

Khi Việt Nam thay trời hành đạo đem đại binh đánh đuổi quân xâm lược Khmer Đỏ ra khỏi lãnh thổ Việt Nam và truy bức truy đuổi truy sát Khmer Đỏ đến tận thủ đô Phnom Penh đến tận cùng biên giới Campuchia với nước khác, tiêu diệt con quái thú ghê tởm điên loạn Khmer Đỏ do Trung Quốc dưỡng nuôi, trong khi toàn thế giới Âu Mỹ lặng thinh chiêm ngưỡng dân tộc Campuchia bị diệt vong chỉ vì Khmer Đỏ có đại công đánh phá Việt Nam, thì Mỹ lập tức nguyền rủa Việt Nam xâm lược Campuchia rồi áp đặt lịnh cấm vận kinh tế chống Việt Nam.

Cấm vận kinh tế nghĩa là mọi giao dịch giữa Việt Nam và các nước hoặc giữa các nước với Việt Nam nếu được tiến hành trên cơ sở thanh toán bằng đồng Mỹ Kim (tức USD) sẽ bị Mỹ tịch thu, và không bất kỳ việc mua bán nguyên vật liệu chiến lược nào được phép thực hiện với Việt Nam. Giống như khi một công ty lớn tuyên bố phá sản thì đây sẽ là tin mừng trọng đại của các nhà tư bản vì chỉ có vậy họ mới có thể mua được công ty ấy (tất nhiên không bao giờ với giá rẻ hơn mà chỉ vì nếu không có vụ phá sản thì họ sẽ không bao giờ mua được dù thòm thèm sở hữu từ lâu), việc Việt Nam bị Mỹ cấm vận trở thành cơ hội kinh doanh bằng vàng của các nhà đại tư bản không-phải-Mỹ để làm giàu trước sự bực tức của các nhà đại tư bản Mỹ. Thế là các nước quây quần quanh Việt Nam để cung cấp nguyên vật liệu phục vụ sản xuất công nghiệp của Việt Nam trên cơ sở thanh toán bằng dồng Bảng Anh, đồng Đức Mã, đồng Yên Nhật, và đồng Franc Pháp hay Thụy Sĩ. Thậm chí khi tôi ở Công ty CIMMCO International Ấn Độ còn có thể nhận các thanh toán chuyển khoản bằng đồng Mỹ Kim từ Việt Nam trả thanh toán cho CIMMCO (do đã xây dựng các nhà máy ở Việt Nam) thông qua một đại ngân hàng Tây Âu (tôi xin được dấu tên) hoạt động ở Singapore. Thế là hàng hóa Nhật, thiết bị Mỹ, phụ tùng Mỹ, nguyên liệu vật tư từ các nước Tây Âu vẫn tiếp tục tràn về Việt Nam và Việt Nam vẫn có thể thanh toán bằng đồng Mỹ Kim mà chưa từng có số tiền nào bị Mỹ tịch thu cả.

 CIMMCO 1

Trước khi làm việc tại CIMMCO International, tôi có phụ trách văn phòng đại diện TICO Ltd của Nhật Bản tại Thành phố Hồ Chí Minh. Nguyên tôi không chịu tiếp tay mà đứng ra tố cáo lãnh đạo trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh gian lận thi cử tuyển sinh nên bị đình chỉ giảng dạy, bị hạ tầng công tác làm nhân viên tạp vụ quét dọn phòng thính thị, rồi bị tống qua làm giáo viên Khoa Sử để mai sau biết đâu được gọi là nhà sử học, nên buộc phải làm đơn xin thôi việc nếu không muốn tiếp tục bị chuyển qua dạy Toán-Lý-Hóa-Sinh là những khoa tôi chẳng thuộc lòng bảng cửu chương để dạy dỗ gì được, hoặc bị chuyển qua dạy thể dục thể thao cho bộ môn đua xe thể thức 1 hoặc thể dục nhịp điệu aerobics (việc này có vợ tôi và các sinh viên của tôi làm nhân chứng). Tuy nhiên, tôi vẫn là giáo viên “đắt show” tại các trung tâm ngoại ngữ nên mỗi tối vẫn đi dạy Anh Văn như thường. Lúc ấy tôi gặp anh Ngô Diệu Kế, tiến sĩ Việt Kiều Nhật.

Ngô Diệu Kế là du học sinh của Việt Nam Cộng Hòa tại Nhật Bản, hoạt động Việt Kiều Yêu Nước, thường xuyên tham gia xuống đường trước Đại Sứ Quán Việt Nam Cộng Hòa và Đại Sứ Quán Mỹ ở Tokyo để cắn tay lấy máu viết huyết thư chống Mỹ và chống Thiệu. Chiến tranh đã làm gia đình anh ở Việt Nam có hoàn cảnh đặc biệt vì anh ruột của anh là Ngô Thiết Thạch, thứ trưởng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Sau 30-4-1975, anh làm việc cho Hitachi và chế tạo ra sợi cáp quang (optic fiber cable), thứ nguyên vật liệu mà lúc còn những 20 năm mới hết Thế Kỷ XX thì thế giới đã đặt tên cho nó là thứ nguyên vật liệu của Thế Kỷ XXI. Nắm bắt được thời cơ kinh doanh, anh lập công ty TICO Ltd (công ty công nghệ quốc tế trách nhiệm hữu hạn) và về Việt Nam xin mở văn phòng đại diện lúc Việt Nam chưa có Luật Đầu Tư và Luật Thuế Thu Nhập Cá Nhân. Sau khi tìm kiếm khắp nơi không ra người quản lý cho sự nghiệp của mình tại Việt Nam dù đã tiếp cận các giảng viên đại học hay các chuyên viên xuất nhập khẩu của các cơ quan xí nghiệp công ty nhà nước, anh đến các lớp đêm ở các trung tâm ngoại ngữ để đứng trong bóng tối ngoài các cửa sổ ngắm nhìn các giáo viên đang giảng dạy, và anh đã mời tôi khi tôi dắt chiếc xe đạp mini ra cổng định phóng đến trung tâm khác để đón vợ tôi. Công việc của tôi tại TICO Ltd (đường Hùng Vương, Quận 5) chủ yếu là thực hiện các giao dịch về xây dựng các nhà máy công nghiệp nhỏ theo mô thức chìa-khóa-trao-tay, đưa các đoàn khoa học gia Nhật Bản thăm các cơ sở giống-cây-trồng ở Thành phố Hồ Chí Minh và Đà Lạt, ký kết các hợp đồng với các tổng công ty xuất nhập khẩu các tỉnh thành để nhập khẩu với số lượng rất lớn và thường xuyên hàng hóa Nhật Bản như radio-casette, tivi, xe máy second-hand (đã qua sử dụng), ô-tô mới, ô-tô second-hand, và ô-tô tay lái nghịch. Đặc biệt xe máy Honda second-hand thì chất nhiều ngàn chiếc tại các kho nhà nước ở Thành phố Hồ Chí Minh (các Việt Kiều ở Mỹ thanh toán tiền cho TICO Ltd Nhật Bản để TICO Ltd gởi vận đơn và hóa đơn về tôi ở TICO Ltd Việt Nam, còn thân nhân của các Việt Kiều sẽ từ Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh đến nhận để nhận xe đúng số sườn và số máy ghi trên vận đơn tại các kho). Công việc rất đang thuận lợi thì tôi bỏ việc do một ông anh khác của Ngô Diệu Kế là Ngô Văn Phương, chức sắc của cái gọi là Công Ty Dịch Vụ Kiều Hối Và Xuất Khẩu Tại Chỗ Thành phố Hồ Chí Minh, cứ đến đưa tôi các hóa đơn yêu cầu tôi ký thanh toán cho các buổi yến tiệc do ông ta tự tổ chức chiêu đãi các quan chức thành phố, cùng các thứ như vợt tennis và trang phục với giày Adidas mua tặng các đại quan, v.v., và khi tôi dứt khoát từ chối do ông ta chẳng giữ chức vụ gì trong TICO Ltd và cũng chẳng đảm trách việc xài tiền như nước vô tội vạ, ông ta rống lên rằng đó là công ty và tiền của em trai ông ta mà ông ta đã có công gởi qua Nhật học tập trước 1975 nên ông ta có quyền đòi hỏi đáp đền. Thế là tôi đập bàn mắng ông ấy một trận rồi viết thư, đến Hội Việt Kiều ở Nguyễn Đình Chiểu nhờ gởi telex sang cho Tiến sĩ Ngô Diệu Kế báo tin thôi việc và lý do thôi việc. Sau đó, tôi được mời về CIMMCO International như đã nói ở trên.

 TICO1

Sự tường thuật dông dài ở trên nhằm nói lên sự thật rằng cuộc cấm vận của Hoa Kỳ đã giúp cho thế giới bu vào Việt Nam hoạt động kinh doanh sôi nổi, cho Việt Nam vay tiền bằng đồng bạc của nước họ, và cho Việt Nam các khoản vay không hoàn lại, kể cả thanh toán chậm trả, vì nếu không có cấm vận của Mỹ thì chính Việt Nam phải cất công tự tìm đến các chủ hàng một cách không chút dễ dàng gì. Đặc biệt, Việt Nam là quốc gia đầu tiên có mặt hàng chiến lược của Thế Kỷ XXI: sợi cáp quang, trong khi các con tiểu long tiểu hổ của Đông Nam Á và các nước Âu Mỹ không thể có được (không vì không có tiền mà vì đã đầu tư quá lớn cho hệ thống viễn thông, cung cấp dịch vụ cho dân với giá hạ, khiến thậm chí chỉ thu hồi hòa vốn sau những 90 năm, nên không thể nào đập bỏ tất cả để xây mới trạm và hệ thống dây cáp mới. Lịnh cấm vận của Mỹ không hiệu lực đối với sợi cáp quang vì không phải Nhật Bản bán cho Việt Nam mà do chủ nhân tác quyền của sợi cáp quang là Ngô Diệu Kế quyết định cung cấp, nghĩa là nếu Mỹ cấm chuyển giao sợi cáp quang cho Việt Nam thì Ngô Diệu Kế sẽ không cho phép Hitachi bán cho Mỹ sản phẩm ấy. Đây là lý do ngay từ thời cấm vận, Việt Nam đã từng bước hoàn thiện hệ thống viễn thông hiện đại tiên tiến của mình để phục vụ an ninh quốc phòng. Chưa kể, do cấm vận dài lâu nên khi cấm vận bị bãi bỏ, Việt Nam tiếp cận với toàn công nghệ tiên tiến tối tân do công nghệ kỹ thuật thế giới đã tiến nhanh hơn vũ bão trong ngần ấy năm cấm vận của Hoa Kỳ.

Cuối cùng, song không kém phần quan trọng, là cuộc cấm vận của Hoa Kỳ chống Việt Nam đã trở thành bài toán khó để các nhà quản trị cộng sản trổ tài về kinh tế như bằng chứng hiển nhiên qua mức lạm phát những ba con số (nhiều trăm phần trăm) được kéo xuống còn một con số (vài phần trăm), tự động biến cộng sản Việt Nam thành những nhà kinh tế thành công dù thế giới phải giữ thể diện bằng cách không công nhận nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa; chưa kể cuối cùng thì Âu Mỹ cũng buộc phải tổ chức cái gọi là Tòa Án Quốc Tế Xử Tội Ác Diệt Chủng Của Khmer Đỏ, tự động biến Việt Nam xâm lược thành Việt Nam nghĩa hiệp dù thế giới chẳng dám ghi công trạng hiển hách này so với các đoàn quân “thánh chiến” Crusades nhớp nhơ bẩn thỉu của Châu Âu bao phen xâm lược Constantinople của thế giới Hồi Giáo để cướp bóc, hãm hiếp, và bắt nô lệ.

Mỹ và EU đang cấm vận Nga mà không biết rằng cấm vận không còn là thứ vũ khí trị trừng thiên hạ mà chỉ còn là chiếc mặt nạ nhằm đậy che sự mất thể diện quốc gia. Thậm chí một nước “hề” như Ukraine cũng tuyên bố “cấm vận” Nga do bị lây bịnh của Mỹ và EU hoặc do không biết mình chỉ là “hề”. Nga bị cấm vận nghĩa là cơ hội quý hơn vàng sẽ thuộc về các nước không phải là Mỹ và EU. Chưa kể Mỹ đang tạo đà cho đồng “Nhân Dân Tệ” của Trung Quốc không những trở thành đồng tiền tự do chuyển đổi trên thị trường tài chính tiền tệ quốc tế mà còn trở thành nguồn dự trữ chiến lược của nhiều quốc gia như Nga, vì rằng núi tiền USD trong quỹ dự trữ của những nước này sẽ lâm nguy nếu Mỹ dỡ trò cấm vận. Giỏ tiền của các quốc gia “cứng đầu” sẽ đa dạng, khiến đồng Mỹ Kim mất dần ưu thế trị vì độc tôn cố hữu.

Mỹ đang ngập ngụa trong bế tắc. Và câu chuyện trên về Tiến sĩ Ngô Diệu Kế chỉ là một trong những điều cho thấy vòng vây cấm vận của Hoa Kỳ đã bị xuyên thủng ra sao bởi không những các Việt Kiều Yêu Nước mà còn của các nước tư bản, đặc biệt là những nước thuộc Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á SEATO (cách gọi của Việt Nam Cộng Hòa, cũng như cái tên Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương NATO) do Mỹ dựng nên (để ngăn chặn đà tiến xâm lược của cộng sản Việt Nam ra toàn khu vực) đã tự động biến mất không kèn không trống ngay khi đoàn xe tăng T54 húc đổ cổng Dinh Độc Lập, để rồi những nước này chụp cơ hội cấm vận để “làm ăn” với Việt Nam, nhờ đó trở thành những tiểu long tiểu hổ tự xây dựng nên cái đế chế ASEAN (mà người Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại ắt gọi là … Tổ Chức Liên Minh Mần Ăn Đông Nam Á) mới toanh để thịnh trọng mời ân nhân Việt Nam vào cùng ngự trị mà không cần xin phép Hoa Kỳ.

Cấm vận đúng là cách để minh họa cho sự cắt nghĩa (tức giải nghĩa, hoặc cắt cái nghĩa ra làm đôi) của từ nguy cơ, trong cái nguy có cả cái hội may vậy.

Mỹ xem cấm vận chống nước này nước nọ là một diệu kế.

Mỹ đã chưa từng nhận ra rằng Việt Nam do có excellent sense of humor nên cũng xem sự cấm vận của Hoa Kỳ áp đặt chống Việt Nam là một diệu kế.

 CIMMCO 2

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 30-11-2015. Excellent Sense of Humor – Thế Nào Là Khôi Hài. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/11/30/the-nao-la-khoi-hai-nguoi-viet-chua-hieu-ve-sense-of-humor/

Hoàng Hữu Phước. 09-12-2015. Đám Cưới. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/09/dam-cuoi/

Hoàng Hữu Phước. 01-2016. Tôi Ủng Hộ Donald Trump.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/01/toi-ung-ho-donald-trump/

Tôi Ủng Hộ Donald Trump

Hoàng Hữu Phước, MIB

01-01-2016

SANYO DIGITAL CAMERA

SANYO DIGITAL CAMERA

Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016 được nói đến nhiều với sự chạy đua giữa Bà Hillary Clinton của Đảng Dân Chủ và Ông Donald Trump của Đảng Cộng Hòa.

Ai cũng cho rằng Hillary Clinton chắc chắn nắm chiếc vé ứng cử viên của Đảng Dân chủ và có triển vọng lớn nhất để trở thành nữ tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ.

Ai cũng cho rằng Donald Trump sẽ kém thế vì tính cách “nổi loạn” hoặc “hỗn loạn” hoặc “kỳ cục” hoặc “thù địch” hoặc bất kỳ từ ngữ tiêu cực nào khác mà người ta có thể tìm ra được nhằm hạ giá trị của Donald Trump.

Tôi từng dành ra hơn một năm để theo dõi các buổi truyền hình The Apprentice của Donald Trump và từng viết trên một bài blog rằng trên thế giới này chỉ có Donald Trump là “đại gia” thực thụ vì Ông có cùng lúc chín tài sản vĩ đại mà không bất kỳ ai có được tương tự như (a) sức mạnh tài chính, (b) sức mạnh trí lực phát triển kinh doanh, (c) sức mạnh hùng biện tích cực trước công chúng, (d) súc mạnh truyền thông khi chưa có điều tiếng gì phương hại đến tên tuổi của Ông, (e) sức mạnh cá tính thể hiện qua tính năng nổ và cả quyết tự tin cao nhất vào bản thân, (f) sức mạnh truyền thống gia đình qua sự thành đạt cả trên bình diện kinh doanh và quản trị kinh doanh của các đứa con trai tài gái sắc nhất là cô con gái cực kỳ bản lĩnh Ivenka cùng cha làm nổi bật danh tiếng thương hiệu dòng họ Trump, (g) sức mạnh thể chất sung mãn qua việc có thêm đứa con với người vợ trẻ nhằm gia tăng lực lượng quản trị cơ nghiệp nhà Trump, (h) sức mạnh thần uy thiên bẩm qua diện mạo và phong cách, và (i) sức mạnh ý chí tham chính qua việc tranh cử tổng thống lấn sân các chính khách gạo cội đầy kinh nghiệm của Đảng Cộng Hòa. Ngay cả Bill Gates cũng chỉ có mỗi một sức mạnh duy nhất ở khâu tài chính mà thôi.

Đối với tôi, nhân loại chỉ có một cầu thủ bóng đá duy nhất tài ba là Eric Cantona.

 Trump1

Đối với tôi, nhân loại chỉ có một huấn luyện viên bóng đá duy nhất tài ba là José Mourinho.

 Trump2

Và đối với tôi nhân dân Mỹ sẽ chỉ có một vị tổng thống duy nhất tài ba có thể làm Hoa Kỳ cường thịnh thật sự là Donald Trump.

 TRump3

Donald Trump là người duy nhất vì là nhà tài phiệt duy nhất đạt đủ 9 tiêu chuẩn cao nhất, trong khi hầu như tổng thống nào của Mỹ cũng xuất thân từ ngành luật, và chính vì xuất thân từ ngành luật mà các vị này đều biết cách chà đạp luật pháp quốc tế và đủ ma giáo để lách luật dù nội địa hay đối ngoại trong khi Hoa Kỳ thì cứ dẫm chân tại chỗ về sức mạnh kinh tế để Trung Quốc lấn sân.

Dân Mỹ sẽ sai lầm hoàn toàn nếu không dồn phiếu cho Donald Trump, cơ hội cuối cùng cứu vãn vị thế của Hoa Kỳ trên trường quốc tế.

Dân Mỹ cần nhớ rằng năm thói quen như (a) thích nghe tranh luận giữa hai ứng cử viên tổng thống của hai đảng nên dễ đánh giá sai lầm trước sự lỡ lời của người lẽ ra đã có thể trở thành vĩ nhân nước Mỹ, (b) thích nghiêng theo mức độ chi tiền của mỗi vị ứng cử viên cho các chuyến đi vận động mà không cần biết nguồn tài chính từ tiền túi hay từ tiền của những tập đoàn “mua quyền” và những cá nhân “mua chức”, (c) thích tham khảo các thống kê của báo chí về tỷ lệ ủng hộ của mối ứng cử viên nên dễ bị bịp bởi truyền thông, (d) thích sự “chuẩn mực” mặc định về thể hiện nên dễ sa vào sự bị ru ngủ bởi ngọai hình rô-bô phi cá tính, và (e) thích thiên về cái gọi là kinh nghiệm tham chính đã có của mỗi ứng cử viên nên mãi sa vào tình thế niềm tin luôn sụt giảm ngay sau khi người mình chọn đắc cử tổng thống vì người đó luôn là công cụ của giới tài phiệt ở hậu trường.

Donald Trump là nhà tài phiệt dấn thân, đầy cá tính, nhiều kinh nghiệm, lắm thành công trong xây dựng đế chế quyền lực của riêng mình. Do đó, chính Donald Trump chứ không là bất kỳ ai khác có khả năng xây dựng Hoa Kỳ từ một đế chế hình nộm nhát quạ trở thành đế chế quyền lực thật sự thống trị toàn cầu.

Vì quyền lợi kinh tế của Việt Nam, tôi muốn tổng thống mới của Hoa Kỳ là Bà Hilary Clinton hoặc bất kỳ đảng viên nào khác của Đảng Dân Chủ, dù nước Mỹ sẽ suy tàn vì Hilary Clinton giống y hệt bao đời tổng thống trước đây nên không thể là gương mặt thích hợp cho nước Mỹ trong bối cảnh toàn cầu mới hoàn toàn bất lợi cho nước Mỹ.

Với tư cách nhà nghiên cứu chiến lược đánh bại Trung Quốc về kinh tế, tôi muốn tổng thống mới của Hoa Kỳ sẽ là Ông Donald Trump mà không quan tâm Ông thuộc đảng nào.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế