Category Archives: Uncategorized

10 Nữ Lãnh Đạo Tàn Bạo Nhất Lịch Sử Nhân Loại

(The Ten Most Evil and Vicious Female Rulers Ever in the Mankind History – written by Hoang Huu Phuoc)

cruel-14cruel

Hoàng Hữu Phước, MIB

23-10-2016

Phụ nữ thường được hình tượng hóa bởi các tính cách tốt hoàn toàn phổ biến như hiền hậu, chịu đựng, nhút nhát; tượng trưng hoàn toàn cá biệt cho sắc đẹp; và được cho lầ có những cái ngày-nay-hiếm của sự thùy mỵ, nết na, đoan trang, đảm đang, phúc hậu. Tổ tiên Tàu thì do “trọng nam, khinh nữ” nên luôn cho việc phụ nữ làm chủ chính trường giống như việc gà mái gáy ò-ó-o-ò-o lúc trưa chiều, nghĩa là đàn bà không những thành “giống đực” tức sai chức năng mà còn là điềm báo của mọi thảm họa (dân Nam Bộ của Việt Nam dị đoan cho rằng gà trống mà gáy sau buổi trưa có nghĩa là trong xóm có gái chửa hoang hoặc xóm sắp có đại họa).

Mọi điều bất trắc đều bị đổ lên đầu phụ nữ một cách đầy kỳ thị và bất công, dù có một thực tế toàn cầu là gần như các đầu bếp nổi tiếng, các nhà thiết kế trang phục phụ nữ nổi tiếng, các nhà thiết kế tóc phụ nữ, và các tác giả nổi tiếng của văn học cùng mỹ thuật ngợi ca cái đẹp thì tuyệt đại đa số không phải là phụ nữ, nghĩa là giành hết mọi lĩnh vực mặc định của phụ nữ, mà không ai dè bỉu các đấng trượng phu ấy “lộn giống” cả.

Tuy nhiên, lịch sử nhân loại vẫn ghi nhận sự xuất hiện những phụ nữ bạo tàn nắm quyền cai trị, mà mười phụ nữ sau đây được tác giả bài viết này đánh giá xếp hạng đứng đầu trong số hàng trăm phụ nữ bạo tàn nhất thế giới, và sự lựa chọn dựa vào tiêu chuẩn “ở vị trí lãnh đạo quốc gia hay lãnh thổ” để loại hẳn những phụ nữ bạo tàn khác là lãnh đạo từ thứ hạng 11 trở đi cũng như là các nữ trùm tội phạm hay nữ cai ngục, v.v.

Việc nêu danh dưới đây được kể theo thứ tự từ hạng 10 đến hạng 1, nghĩa là sự kinh khủng sẽ tăng dần đến cực đại và vị nữ lãnh đạo tàn ác nhất nhân loại sẽ được giới thiệu sau cùng, đúng y lớp lang của lúc tuyên bố kết quả chung kết hoa hậu hoàn vũ.

10) Phu Nhân Jeanne de Clisson Của Xứ Bretagne

 cruel-1

Jeanne sinh năm 1300 trong một gia đình đại quý tộc thượng lưu xứ Bretagne miền Bắc nước Pháp. Tên cùng tước hiệu đầy đủ của bà là Jeanne-Louise de Belleville, Dame de Montaigu. Bà trở thành Jeanne de Clisson khi là phu nhân của Olivier III de Clisson,

 cruel-2

một đại lãnh chúa trung thành với triều đình Pháp, và sinh hạ 5 đứa con gồm Maurice, Guillaume, Olivier, Isabeau và Jeanne. Đặc biệt niềm hạnh phúc lớn lao trong đời sống gia đình đầy ắp sự yêu thương và tiếng cười của họ đã được thể hiện rõ nét qua việc có hai đứa con được mang tên y như của Bố và của Mẹ. Khi Đức Vua Philip Đệ Lục của Pháp nghe lời sàm tấu của gian thần Charles de Blois vu Oliver tội phản quốc cấu kết với Anh Quốc (do Blois cho rằng mình là tướng tài giỏi hơn Olivier nhưng vẫn luôn thất trận trước Anh Quốc trong khi Olivier lại có những chiến thắng vang dội để rồi sau đó không những thất trận một cách khả nghi và bị Anh bắt được mà còn được thả chỉ để trao đổi bằng những tù binh cấp thấp, dấy lên nghi án rằng Olivier trá bại để dâng đất cho giặc rồi trở về để làm gián điệp cho Anh Quốc), đã mặc cho Olivier trên người mang đầy thương tích chiến trận, ra chiếu chỉ xử trảm Olivier tại Paris năm 1343. Xác Olivier bị kéo lê lết đến treo lủng lẳng nơi cao nhất của một giảo đài, còn đầu Olivier bị đem về quê nhà ở Nantes Xứ Bretagne (Brittany) bêu trên ngọn giáo ở cổng thành Sauvetout.

Nghe hung tin, Jeanne thề quyết rửa hận cho chồng. Bà bán toàn bộ tài sản điền trang lãnh địa để tậu ba chiến thuyền sơn màu đen với buồm màu đỏ máu mà bà gọi là Hắc Hạm Đội gieo rắc kinh hoàng suốt eo biển English Channel giữa Anh và Pháp. Jeanne tấn công tất cả các tàu nào có treo cờ Pháp và ra lệnh chặt đầu tất cả các thủy thủ đoàn bị bắt sống; riêng các nhà quý tộc và sĩ quan quân đội Pháp thì do Jeanne đích thân dùng rìu lạnh lùng chặt rơi đầu từng người một. Jeanne chỉ tha mạng mỗi tàu một thủy thủ để về loan truyền tin tức về sự khủng khiếp chực chờ ngoài khơi đối với tất cả thương thuyền và chiến thuyền của Vua Philip VI khiến nước Pháp run sợ lao đao lụn bại, còn cả Châu Âu khiếp vía do sợ bị tấn công nhầm. 13 năm tung hoành ngang dọc trên biển khơi tàn sát các nhà quý tộc Pháp sau những trận hải chiến long trời và những cuộc tấn công lở đất biến bao thị trấn ven biển thành bình địa xác người chất chồng như núi đã khiến Jeanne mang danh Sư Tử Cái Xứ Bretagne (The Lioness of Brittany) do người Pháp khiếp sợ đặt cho người phụ nữ khét tiếng đã vung rìu chặt rơi đầu hàng trăm nhà quý tộc và ra lịnh chặt đầu hàng ngàn thủy thủ tù binh rồi vất xác xuống biển.

Đại cuộc báo thù của Jeanne vẫn tiếp tục ngay cả khi Vua Philip VI băng hà năm 1350. Vào năm 1356, Jeanne bất thình lình gát rìu từ bỏ ngôi nữ chúa biển khơi, và trở thành phu nhân của một sĩ quan Anh hằng ngưỡng mộ mình là Đức Ngài Walter Bentley, cận thần của Vua Edward Đệ Tam của Anh Quốc. Bà trở về Pháp bình an vô sự do có danh nghĩa một mệnh phụ phu nhân Anh Quốc nên chính Pháp Quốc buộc phải ra sức bảo vệ an toàn an ninh tuyệt đối cho bà để không có thêm chiến tranh với Anh Quốc. Bà qua đời tại lâu đài Hennebont năm 1359. Đứa con trai đặt theo đúng y tên cha là Olivier de Clisson về sau theo Anh Quốc chiến đấu trong cuộc Chiến Tranh Bách Niên, từ bỏ luôn quê hương Pháp Quốc. Người con này chiến đấu dũng mãnh hung hãn nên được gọi là Đồ Tể, trở thành tướng độc nhãn sau chiến trận Auray năm 1364. Điều an ủi cho Jeanne là 5 năm sau ngày bà mất, Olivier de Clisson “con” đã báo được thù cho cha là ngài Olivier de Clisson “bố” vì cũng trong trận Auray ấy, viên tướng quý tộc gian thần Charles de Blois đã bị chém bay đầu.

Jeanne de Clisson được tác giả bài viết này xếp hạng 10 vì dù là người khát máu đã tự tay chặt đầu cả trăm tù binh bằng rìu một cách kinh khủng, bà vẫn tượng trưng cho hai điều tuyệt vời của (a) công lý – nghĩa là có công thì được tưởng thưởng còn có tội phải bị trừng phạt, nên bà chỉ sai nếu chồng bà bị xử tử do thực sự phản quốc mà bà vẫn chống lại đức vua và trả thù quốc gia, còn khi đó là án oan thì vào hoàn cảnh thế kỷ XIV bà phải tự đi tìm công lý cho chồng mình; và (b) thành công tuyệt đối – khi bà đã đánh tan tất cả các chiến thuyền và thương thuyền của Pháp nào không may lọt vào vùng biển hoạt động của bà, sau đó lại đường hoàng về Pháp sống vương giả mà Pháp không dám động đến bà. Sự tàn ác của bà, do đó không làm bà tệ hại hơn 9 người còn lại của danh sách này.

Sự tàn ác của người phụ nữ trước đó chưa từng có điều tiếng gì về bạo lực, lại xuất phát từ sự ngu xuẩn của đấng lãnh đạo tối thượng của quốc gia, giúp minh chứng một chân lý: nước Pháp trên nền móng của tàn ác và ngu xuẩn sẽ không bao giờ là cường quốc thực thụ, sẽ dễ bị tổn thương, và luôn tự tạo ra lắm kẻ thù cho chính mình.

9) Võ Tắc Thiên, Nữ Hoàng Trung Hoa

cruel-3

Do “Võ Tắc Thiên” (“Wu Zetian”) là cái tên chính thức trên toàn thế giới khi nói về nữ lãnh đạo tàn độc đứng hàng thứ 9 này, cũng như do phần lịch sử này hầu như được đa số người Việt biết đến, nó sẽ được sử dụng xuyên suốt bài này thay vì nêu ra những tên gọi khác của bà thời chưa vào cung, thời đã vào cung, v.v.

Cũng vì chi tiết về Võ Tắc Thiên bằng tiếng Việt quá dễ dàng được nắm bắt bởi người có quan tâm, nên các tình tiết sau được gạn lọc khái quát.

Võ Tắc Thiên là Nữ Hoàng đầu tiên và duy nhất của toàn bộ lịch sử Trung Hoa. Xuất thân thấp hèn nhưng nhiều tham vọng quyền lực điên cuồng, Võ Tắc Thiên giết chết đứa con gái mới lọt lòng của mình để vu oan làm hoàng hậu bị phế truất, mở đường cho sự tiến thân của Võ Tắc Thiên. Bà sát hại vô số người dám hoặc bị bà cho là đe dọa quyền lực của bà, và giết ngay cả các đứa con và giết hầu hết thân nhân của chồng và của bản thân. Bà tự cho mình là Đức Phật Tổ đầu thai, và đưa một đấu sĩ làm nhà sư trụ trì chùa trong hoàng cung để phục vụ tình dục cho bà.

Sự loạn luân không chỉ phổ biến ở các vương triều La Mã mà còn là nét đặc trưng của nhiều vương triều Trung Hoa. Võ Tắc Thiên ăn nằm hầu hạ tiên hoàng, rồi ăn nằm hầu hạ đức vua kế vị là thái tử của tiên hoàng. Khi thấy việc mình bóp chết con rồi đổ tội cho hoàng hậu vẫn không có hiệu quả, bà lập mưu làm vua tin là hoàng hậu sử dụng tà thuật bùa chú để ếm vua, khiến vua trị tội khi quân cho giam vào lãnh cung. Đề phòng vua hồi tâm đổi ý, Võ Tắc Thiên ra lịnh đánh đập rồi chặt bỏ hai tay hai chân hoàng hậu rồi đem ngâm rượu để “chúng thối rữa trong say xỉn”.

Sau khi lên ngôi hoàng hậu, Võ Tắc Thiên loại bỏ tất cả các vị quan, để lại những ai chỉ biết trung thành với bà. Các quan lại bị cách chức đều bị cho đi lưu đày song tất cả đều chết hoặc do kiệt sức hay bịnh tật trên đường bị giải đi hoặc tự sát nếu còn sống khi đến nơi lưu đày. Bất kỳ ai ngủ với đức vua đều chết đột ngột sau đó, trong đó có em gái của Võ Tắc Thiên.

Khi nhà vua đau yếu triền miên, bà nắm quyền lãnh đạo quốc gia. Khi vua băng hà lúc chỉ mới 36 tuổi, bà định đưa con cả trong số bốn đứa con của mình lên ngôi kế vị vì đó là hoàng tử mạnh khỏe nhất, can đảm nhất, và thông minh nhất. Song, khi thấy con lên tiếng chống lại mình vì đã giam vợ của hoàng đệ rồi bỏ chết đói, bà đã tạo nên cơn đột tử cho đứa con bạo gan ấy. Bà cho lưu đày đứa con thứ hai dù vị hoàng tử này can đảm và thiện tâm vì mang tội phê phán bà quan hệ tình dục với nhà sư hoàng triều. Sau đó, bà cử một tướng quân đến nơi lưu đày để bảo vệ hoàng tử nhưng chỉ để buộc vị hoàng tử này phải treo cổ tự vẫn. 54 ngày sau khi đưa hoàng tử thứ ba lên ngôi, bà lại lưu đày vị này rồi đưa hoàng tử út lên ngôi để yên tâm rằng đã triệt hạ tất cả những mầm mống có thể gây phương hại cho ngôi vị của bà.

Giữ quyền nhiếp chính, bà ra tay tàn sát gia tộc của tiên vương, dùng nhục hình để khiến các vương gia, hoàng thân, quốc thích phải nhận tội mưu phản để bị hành quyết hoặc lưu đày, còn gia quyến của các “tội nhân” này hoặc bị hành quyết hoặc bị làm nô lệ. Đến năm 690, khi đã tiêu diệt hoàn toàn tất cả các mối đe dọa, bà lên ngôi hoàng đế, trở thành Võ Tắc Thiên.

Sự tàn ác vô đạo bất nhân của người phụ nữ xuất phát từ sự ngu xuẩn của đấng lãnh đạo tối thượng của quốc gia trong môi trường thượng tầng loạn luân thuần dựa trên tham vọng quyền lực, giúp minh chứng một chân lý: Trung Quốc trên nền móng của tàn ác, bất nhân, ngu xuẩn, loạn luân, tham vọng quyền lực sẽ không bao giờ là cường quốc trường tồn, sẽ dễ gây thương tổn và bị tổn thương, luôn tự tạo ra lắm kẻ thù cho chính mình và sẽ bị vùi dập từ những kẻ thù ấy.

8) Nữ Hoàng Tây Ban Nha Isabella I of Castile

cruel-4

Nữ Hoàng Isabella I (1451-1504) là con của vua xứ Castile cùng hoàng hậu Bồ Đào Nha Isabella, và là em gái vua Henry Đệ Tứ. Bà là vợ của vua Ferdinand II of Aragon, còn được gọi là Isabella the Catholic hay La Católica tức “Isabella Thiên Chúa Giáo”. Hoàng Hậu Isabella I điên cuồng chống lại Hồi Giáo, ra lịnh tiến hành cuộc chiến tranh tàn sát và bắt làm nô lệ nhiều trăm ngàn người tộc Moors theo Hồi Giáo. Những tù nhân không chịu cải đạo sang Thiên Chúa Giáo đều bị tra tấn cho đến chết.

Để trở thành nữ hoàng, Isabella tiến hành chiến tranh với Bồ Đào Nha, do anh bà là Vua Henry Đệ Tứ trước lúc băng hà đã truyền ngôi cho con là công chúa Juana, hoàng hậu của vua Bồ Đào Nha Alfonso Đệ Ngũ. Cuộc chiến kéo dài 5 năm đã giúp Isabella buộc được cháu gái của mình phải tuyên bố thoái vị để Isabella trở thành Nữ Hoàng Castile năm 1479. Isabella và chồng mỗi người trị vì một vương quốc, bắt đầu ra tay tước bỏ quyền lực của giới quý tộc, tịch thu lãnh địa của các quý tộc và thậm chí cho đập phá những thành trì và lâu đài có thể được sử dụng để chống lại vương quyền.

Là những tín đồ Thiên Chúa Giáo ngoan đạo, cả hai vợ chồng xua đuổi hoặc loại bỏ  khỏi Tây Ban Nha bất kỳ ai không có đạo Thiên Chúa hoặc không chịu cải đạo sang Thiên Chúa Giáo. Được sự cho phép của Giáo Hoàng Sixtus Đệ Tứ, cả hai lập ra Tôn Giáo Pháp Đình năm 1478 tồn tại cho đến năm 1808 khiến đây là giai đoạn tồi tệ của Tây Ban Nha. Tất cả những ai không có đạo Thiên Chúa đều bị cho là chống lại Nhà Thờ và do đó bị hành quyết trừ phi tuyên bố bỏ đạo để chuyển sang Thiên Chúa Giáo. Sự tồi tệ còn lên đến đỉnh điểm khi Tôn Giáo Pháp Đình còn xử luôn tất cả những người gốc Do Thái kể cả khi những người này đã chịu cải đạo, và Isabella cùng Ferdinand trục xuất tất cả người gốc Do Thái ra khỏi vương quốc khiến có cuộc di dân sang Bồ Đào nha và các nước Bắc Phi. Những ai lén lút ở lại đều bị giết sạch. Như vậy, Isabella I cùng chồng tạo nên sự bền vững cho vương quốc bằng công cụ tàn bạo, làm cơ sở cho sự thống nhất hai vương quốc Castile và Aragon thành một nước Tây Ban Nha hùng mạnh.

Cả hai có công trong việc tài trợ chuyến hải trình năm 1492 của Christopher Columbus bằng cách cấp cho ông ba con tàu với thủy thủ đoàn, sau khi tính toán rồi nhận ra rằng khoản đầu tư này chỉ bằng phí tổn mà triều đình bỏ ra để tiếp đón một sứ thần trong một tuần. Columbus khởi hành ngày 03-8-1492 và tình cờ tìm ra Tân Thế Giới tức Châu Mỹ ngày nay ngày 12-10-1492. Ông trở về Tây Ban Nha năm 1493, đem theo nhiều kho tàng cùng một số người dân bản địa, đưa Tây Ban Nha bước vào kỹ nguyên vàng và trở thành cường quốc.

Sự tàn bạo xuất phát từ tham vọng quyền lực và cuồng tín tôn giáo cực đoan giúp minh chứng chân lý rằng Thiên Chúa Giáo luôn bị lạm dụng trong toàn bộ lịch sử nhân loại để giương cao ngọn cờ tôn giáo tiến hành tham chính thế tục, trấn áp các tôn giáo khác, và xâm lược, khiến người Hồi Giáo từ vị trí luôn bị đàn áp xúc phạm xúc xiểm trở thành cứng rắn cực đoan tương tự như một phản ứng tự nhiên và đương nhiên.

7) Hoàng Hậu Agrippina The Younger

cruel-5

Julia Agrippina sinh năm 14 của Thế Kỷ I – còn được gọi là Agrippina The Younger, tức Agrippina “Em” – được  đưa vào danh sách này chỉ vì bà là nhân vật dòng dõi hoàng gia tột đỉnh: cháu cố của Hoàng Đế La Mã Augustus, cháu nuôi của Hoàng Đế Tiberius, em gái ruột của Hoàng Đế Caligula, hoàng hậu của Hoàng Đế Claudius, và là mẫu hậu của Hoàng Đế bạo chúa Nero. Điểm đặc biệt khét tiếng của các vương triều La Mã là tàn bạo và thường xuyên có các cuộc hôn phối đồng huyết thống loạn luân: hoàng đế cưới em gái ruột hoặc cháu gái ruột, hoặc hoàng đế kêu cùng lúc ba cô em gái ruột của chính mình vào cung hàng đêm để cùng nhau làm tình thác loạn tập thể, v.v.

Là phụ nữ đẹp lộng lẫy nhưng tàn nhẫn, đầy tham vọng, hung bạo, và áp chế mọi người, Agrippina trở thành vợ của chú ruột mình là Hoàng Đế Claudius để được lên ngôi mẫu nghi thiên hạ và là vị nữ hoàng quyền lực nhất Đế Chế La Mã, dù trước đó bà đã có hai đời chồng. Bà đã thuyết phục được Hoàng Đế Claudius nhận con trai riêng của bà là Nero làm hoàng thái tử.

Agrippina loại bỏ hoặc sát hại bất kỳ ai trung thành với cựu hoàng hậu Messalina hoặc bị bà cho là sẽ trở thành mối đe dọa cho vị trí quyền lực của bà hoặc cho tiền đồ lên ngôi hoàng đế của con bà. Đối với ba ngươi con của chồng gồm công chúa Claudia Antonia (con gái của Claudius với nữ hoàng quá cố Aelia Paetina), công chúa Claudia Octavia và hoàng tử Britannicus (các con của Claudius với  nữ hoàng cuồng dâm quá cố Valeria Messalina), Bà giam lỏng Antonia và Britannicus, đồng thời biến Octavia thành vợ của Nero năm 53.

Khi thấy Claudius có ý muốn thay đổi, chuyển danh vị hoàng thái tử kế vị cho con ruột là Britannicus, bà liền ra tay bỏ thuốc độc giết chết Claudius năm 54, đưa Nero lên nối ngôi hoàng đế ngay lập tức, còn bản thân bà nắm quyền bính Nữ Vương Chấp Chính, ngồi sau màn để tham dự tất cả các buổi thiết triều.

Bực tức không can ngăn được Nero mê say Claudia Acte là một nô lệ được phóng thích, bà đe dọa sẽ đưa Britannicus lên ngôi. Ngay lập tức Nero cho người giết chết vị hoàng tử ấy, đồng thời tước bỏ tất cả các danh vị và quyền lực của Agrippina, đuổi hết đội quân cận vệ riêng của bà, đuổi bà ra khỏi cung điện đến sống ở khu dinh thự hoàng gia. Đến năm 57 bà bị đuổi ra sống ở một tòa nhà ven sông. Bất cứ khi nào bà có việc đến Rome, Nero đều cho người đeo theo quấy phá nhằm làm bà không còn muốn đặt chân đến Rome, do Nero biết đối với dân chúng thì bà vẫn còn uy danh, sức ảnh hưởng, và quyền lực.

Để giết mẹ mình, Nero thoạt tiên bày mưu chuốc thuốc độc, hoặc đâm chém, nhưng sau đó thực hiện việc đánh đắm chiếc thuyền của bà. Song, bà đã bơi được vào bờ và được dân chúng hò reo đón tiếp. Nero liền cho thực hiện việc đầu độc bà nhưng cả ba lần bà đều thoát chết nhờ tinh ranh đầy mưu ma chước quỷ hàng chục năm liên tục sử dụng thuốc giải độc để miễn nhiễm trước các loại thuốc độc thời ấy. Mất kiên nhẫn, Nero ra lịnh hành quyết mẹ mình rồi loan tin bà đã tự tử do âm mưu thí chúa bị bại lộ. Hai mẹ con tàn độc này đã để lại hai giai thoại quái gỡ: lúc sát thủ sắp ra tay, Agrippina chỉ vào bụng nói “Hày đâm vào tử cung của ta” (“Smite my womb”) và yêu cầu hãy chỉ tập trung đâm tất cả các nhát vào đấy vì bà muốn nguyền rủa nơi đã từng chứa chấp cái bào thai mang tên Nero; còn khi Nero đến tận nơi kiểm tra để yên tâm cái xác trần truồng bị mổ nát bụng nát bấy đó chính là bà mẹ sống dai của mình đã thốt lên “Mẹ hấp dẫn thiệt!”

Ngoài việc Agrippina là người tàn độc đã để lại cho đời một bạo chúa Nero kinh hoàng, bà còn đã giết người chồng thứ hai của mình là Passienus Crispus để lấy chú ruột Claudius, giết Lollia Paulina do cô này cạnh tranh với Agrippina trong việc trở thành vợ của Claudius, giết Lucius Silanus ngay tại tiệc cưới với công chúa Octavia để buộc Octavia làm vợ Nero con mình, hành quyết Calpurnia vì cô được Claudius ngợi ca nhan sắc, buộc Statilius Taurus phải tự tử để chiếm hoa viên của ông này, và nhiều người khác.

Sự tàn ác vô đạo bất nhân của người phụ nữ thế gia vọng tộc lại xuất phát từ truyền thống tham vọng quyền lực và thời thượng loạn luân của giới lãnh đạo tối cao của quốc gia, giúp minh chứng một chân lý: Ý trên nền móng của tàn ác, bất nhân, loạn luân, và tham vọng quyền lực sẽ không bao giờ là cường quốc, sẽ dễ bị tổn thương, sẽ luôn phạm phải sai lầm nghiêm trọng, sẽ luôn ở chiếu dưới và sẽ tự vùi dập chính mình.

6) Nữ Hoàng Anh Quốc Mary Đệ Nhất

cruel-6cruel-7

Mary Đệ Nhất (sinh ngày 18-02-1516 và băng hà ngày 17-11-1558), con gái của vua Henry Đệ Bát, là Nữ hoàng Anh Quốc và Ái Nhĩ Lan đầu tiên thực sự nắm quyền, bắt đầu lên ngôi trị vì năm 1553.

Việc sử dụng bạo lực để đưa vương quốc trở lại với Thiên Chúa Giáo và ra tay tàn nhẫn tàn sát hàng ngàn người Tin Lành bằng cách đưa họ lên giàn hỏa theo Luật Dị Giáo khiến hàng trăm ngàn người khiếp đảm đào thoát khỏi Anh Quốc đã làm bà mang danh Mary Đẫm Máu và bạo chúa khát máu cho đến ngày nay, đến độ có truyền thuyết tại Anh Quốc rằng nếu ai đứng trước gương trong phòng tối và nói “Bloody Mary” ba lần, hồn ma nữ hoàng sẽ hiện ra với hình hài một thây ma sũng máu. Dù không ai tin, nhưng cũng chưa từng có ai dám thử nghiệm sự đúng sai của truyền thuyết ma mỵ ấy.

Thừa hưởng sự tàn độc truyền từ vua cha là người đã chặt đầu hai hoàng hậu, hủy hôn một hoàng hậu, loạn luân lấy vợ của em trai, và lập ra tôn giáo riêng khi bị Nhà Thờ Thiên Chúa Giáo từ chối không cho phế bỏ một hoàng hậu, Mary trị vì với sự lạnh lùng sắt máu sau khi đưa quân lật đổ em họ là Nữ Hoàng Jane người lên ngôi mới 9 ngày đã bị Mary bắt nhốt vào ngục Tower of London khét tiếng, để rồi bị chặt đầu cùng người cha. Mary cũng tống giam em gái mình là Elizabeth vào ngục Tower of London rồi giam lỏng trong hoàng cung. Khi có sự vùng lên của những người không muốn Anh Quốc quay trở lại đạo Thiên Chúa, Mary đã dẹp tan và hỏa thiêu hàng trăm người tham gia. Bà phục hồi quyền lực của Giáo Hoàng đối với nước Anh, nhưng nỗ lực của bà đã không thành công vì người kế vị của bà là Nữ Hoàng Elizabeth Đệ Nhất đưa Anh Quốc trở lại đạo Tin Lành Protestantism.

Ngoài việc đưa lên giàn hỏa nhiều trăm người, Mary còn bị ghi vào sử sách như phải chịu trách nhiệm cho sự đánh mất Calais, lãnh địa cuối cùng của Anh trong nước Pháp, vĩnh viễn vào tay nước Pháp. Uy danh của bà bị che khuất hoàn toàn bởi người em gái là Elizabeth, người lên ngôi kế vị sau khi Mary chấm dứt 5 năm trị vì của mình trong trận dịch cúm 1558.

Mary được tác giả bài viết này xếp loại tồi tệ hơn Nữ Hoàng Tây Ban Nha Isabella vì tuy cả hai đều có yếu tố cuồng tín Thiên Chúa Giáo vốn là điều cực kỳ mọi rợ, cực kỳ tệ hại, cực kỳ yếu kém, cực kỳ phản văn hóa, đối với người ngồi ngôi cao lãnh đạo, nhưng Isabella còn thành công trông việc xây dựng nên một Tây Ban Nha hùng cường, trong khi sự cố gắng của Mary chỉ đem lại kết quả gượng ép tồn tại chỉ trong 5 năm và làm Anh Quốc mất thêm lãnh thổ vào tay Pháp Quốc.

Sự tàn bạo xuất phát từ tham vọng quyền lực và cuồng tín tôn giáo cực đoan giúp minh chứng chân lý rằng Thiên Chúa Giáo luôn bị lạm dụng trong toàn bộ lịch sử nhân loại để giương cao ngọn cờ tôn giáo tiến hành tham chính thế tục, trấn áp các tôn giáo khác, khiến sự thất bại thảm hại của Thiên Chúa Giáo tại Anh Quốc là tự nhiên và đương nhiên.

5) Biljana Plavšić, Nữ Tổng Thống Cộng Hòa Srpska

cruel-8

Biljana Plavšić sinh năm 1930 ở Nam Tư. Bà nhận học bổng Fulbright sang học tại Đại Học Cornell ở New York làm luận án thực vật học, rồi sang học ở Anh và Tiệp Khắc trước khi về nước giảng dạy sinh học và là Khoa Trưởng Khoa Sinh Học tại Đại Học Sarajevo, với kỷ lục hàn lâm đáng nể qua việc ấn hành hàng trăm công trình nghiên cứu làm nền tảng cho các nghiên cứu thực vật học trên toàn thế giới. Tất cả giúp bà tạo nên danh tiếng dễ dàng bước vào con đường tham chính, trở thành nữ chính khách đầu tiên trong đội ngũ lãnh đạo nước Cộng Hòa Xã Hội chủ Nghĩa Bosnia & Herzegovina, rồi trở thành Phó Tổng Thống và Tổng Tư Lệnh Tối Cao Quân Đội Bosnia & Herzegovina.

Vĩ Cuồng Đức Quốc Xã

Tác phong như mẹ hiền bà tốt của Biljana Plavšić’s che dấu một bản chất kinh hoàng. Bà vận dụng kiến thức của mình như một nhà khoa học hàn lâm để tuyên bố chỉ có những ai thoái hóa giống mới theo Đạo Hồi, rằng Đạo Hồi làm biến đổi mã gien di truyền khiến người theo Đạo Hồi trở nên subhuman (thuật ngữ của Đức Quốc Xã) tức hạ đẳng, và rằng người Hồi Giáo ở Bosnia thuộc chủng loài thấp kém so với người Serb ở Bosnia, vì vậy cần phải giết sạch.

Lúc làm Tổng thống Cộng Hòa Srpska, bà lãnh đạo Bosnia-Herzegovina trong các cuộc diệt chủng người Serb trong những năm 1990, bà tuyên bố thanh lọc sắc tộc là lẽ đương nhiên và rằng 6 triệu người Serb cần phải bị tiêu diệt, khiến dấy lên trong nước những hành động diệt chủng.

Tráo Trở

Tháng 12 năm 2001, Plavšić bị Tòa Án Tội Phạm Chiến Tranh bắt giam với hai cáo buộc về tội diệt chủng, năm cáo buộc về tội ác chống nhân loại, và một cáo buộc vi phạm luật thời chiến. Bà đã thương lượng thành công với tòa án theo điều kiện bà sẽ nhận một tội để được hủy 7 tội nghiêm trọng hơn còn lại, để chỉ bị kết tội cho một cáo buộc duy nhất về tội ác chống nhân loại rất chung chung, với bản án tù 11 năm thay vì 25 năm. Bà bị giam tại một nhà tù ở Thụy Điển rồi được phóng thích năm 2009 sau khi thi hành án được 2/3 thời gian, dù trước đó bà nộp đơn lên Bộ Trưởng Tư Pháp Thụy Điển xin được ân xá vì tuổi cao, sức yếu, điều kiện tù tội kém, nhưng đã bị bác đơn sau khi Bộ Trướng Tư Pháp Thụy Điển nhận được công văn của Ban Lãnh Đạo Bosnia & Herzegovina yêu cầu không được thả Plavšić vì đó sẽ là sai lầm lớn và sự sĩ nhục đối với các nạn nhân bị các cuộc diệt chủng sát hại và thân nhân của các nạn nhân ấy.

Chuẩn bị cho đại cuộc trở lại tham chính tại Thượng Viện sau khi được phóng thích, bà tuyên bố sở dĩ đã  phải nhận tội dù bà không phạm bất kỳ tội ác nào vì lúc ấy đã không tìm thấy những nhân chứng biết rõ về sự vô tội của bà.

Sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực mang tư tưởng Đức Quốc Xã về chủng tộc thượng đẳng của người phụ nữ trí thức làm chính trị chuyên nghiệp lại giúp minh chứng các chân lý của (a) tư tưởng Đức Quốc Xã luôn thống trị hành vi những kẻ cực đoan và (b) các học bổng của chương trình Fulbright Hoa Kỳ luôn nhằm tạo ra những con quái vật cực đoan gây bất ổn cho chính quê hương đất nước của người được cấp học bổng ấy.

4- Elizabeth Báthory, Nữ Bá Tước Hungary

cruel-9

Elizabeth Báthory (1560-1614) tức Nữ Bá Tước Elizabeth Báthoryde Ecsed của Vương Quốc Hungary, được xem như một nữ sát thủ hàng loạt kinh khiếp nhất thuộc giòng dõi quý tộc.

Báthory được mệnh danh là Huyết Bá Tước (Blood Countess) vì đã dụ dỗ hơn 650 cô gái trẻ vào lâu đài của mình làm gia nhân để rồi lần lượt sát hại tàn bạo từng nhóm lấy đủ máu tươi đầy bồn tắm rồi ngâm mình trong bồn máu và uống máu gái trinh để duy trì tuổi thanh xuân, giống như truyền thuyết về ma cà rồng. Là người mang chứng bạo dâm, Báthory ra tay đánh đập bầm dập từng nạn nhân một, cắt rời tay chân, lóc thịt gương mặt và các phần thân thể khác, trước khi vắt máu.

Khi bị bắt năm 1611, Báthory thú nhận chỉ giết 610 cô gái. Với lời khai của hơn 300 nhân chứng gồm gia nhân và những cô gái chưa bị giết, tòa án kết luận là Elizabeth Báthory có tội sát nhân. Nhờ thế gia vọng tộc giòng dõi Báthory lừng danh, bà được ưu ái cho sống trong cảnh giam cầm tại lâu đài Csejte của gia tộc Báthory, nơi Báthory đã tiến hành các vụ giết chóc. Nữ Công Tước qua đời ngày 21-8-1614 và được an táng trong tòa nhà đá của bà ở  Csejte.

Trong danh sách 10 “nữ lãnh đạo” tàn độc này thì Elizabeth Báthory chỉ “lãnh đạo” một họ tộc quý phái và quyền lực, tuy không trên bình diện rộng khắp của một quốc gia vẫn có sự ác độc bịnh hoạn kinh hoàng gây chấn động toàn quốc và lưu truyền trong sử sách.

Nếu Bá Tước Vlad Dracula của Romania ở thế kỷ XV được gọi là Ác Quỷ Dracula, thì Nữ Bá Tước Elizabeth Báthory của Hungary ở thế kỷ XVII được xem như Nữ Ác Quỷ Dracula.

Elizabeth Báthory là một thí dụ khác, điển hình, của sự điên loạn kinh hoàng.

3) Ranavalona I, Nữ Vương Madagascar

cruel-10

Nữ Hoàng Ranavalona Đệ Nhất (1778-1861) tên Rabodoandrianampoinimerina còn được gọi là Nữ Hoàng Ranavalo-Manjaka Đệ Nhất, tự lên ngôi trị vì Vương Quốc Madagascar năm 1828 sau khi Đức vua Radama Đệ Nhất băng hà (Ramada vốn là anh họ và là chồng của Ranavalona). Ranavalona thực thi chính sách bế quan tỏa cảng, tự cung tự cấp, giảm thiểu đến mức thấp nhất các quan hệ kinh tế chính trị với các cường quốc Âu Châu, vùng lên đánh lại Pháp ở thị trấn duyên hải Foulpointe và áp dụng nhiều biện pháp nhằm xóa sổ phong trào Thiên Chúa Giáo Malagasy do Hội Truyền Giáo  Luân Đôn Anh Quốc khởi xướng. Bà mạnh tay áp dụng hình thức lao động cưỡng bách  truyền thống để xây dựng các công trình và duy trì đội ngũ trực chiến khoảng 30.000 binh sĩ để thống trị đất nước và mở mang bờ cõi.

33 năm trị vì của  Ranavalona cùng với chiến tranh triền miên, bịnh tật, lao động khổ sai kiệt lực, và những cuộc hành quyết đã khiến 75% dân số Madagascar bị tiêu diệt. Bà bị cho là một trong những phụ nữ tàn bạo nhất thế giới, khát máu, với kỷ lục về sự tàn sát và nỗi kinh hoàng trong xử án đặc biệt với hình thức “tangena”, theo đó những ai bị cáo buộc phạm tội sẽ phải nuốt ba miếng da gà tẩm thuốc độc cực mạnh trích xuất từ trái tangena và nếu ai có thể tự ói mữa ra được cả ba miếng da ấy và còn sống sẽ được xem như vô tội, được tha bổng. Nhiều trăm ngàn người đã mất mạng vì cách xử án của Ranavalona, Nữ Hoàng Điên Loạn của Madagascar.

Trong số những phụ nữ tàn độc chỉ với dân tộc của chính mình, Ranavalona đương nhiên đứng đầu với kỹ lục tàn hại 75% dân số, nhưng được tác giả bài viết này xếp ở hạng thứ ba so với hai phụ nữ sau đây do họ gây ra sự tàn sát với nhiều dân tộc khác trên thế giới.

2) Madeleine Albright, Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ

 cruel-11

Madeleine Albright bắt đầu sự nghiệp chính trị của mình với cương vị Đại Sứ Hoa Kỳ tại Liên Hợp Quốc, sau đó là Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ 64 và là Nữ Bộ Trưởng Ngoại Giao đầu tiên của Hoa Kỳ (nắm quyền từ 1997 đến 2001) dưới thời của Tỏng thống Bill Clinton. Bà mang tên đầy đủ là Madeleine Korbel Albright, sinh ngày 15-5-1937 tại Prague, Tiệp Khắc. Cha của Madelein là quan chức ngoại giao Tiệp Khắc, làm việc tại Belgrade, Luân Đôn, và Prague, trước khi đưa cả gia đình đào thoát năm 1948 khi Madeleine lên 11 tuổi và tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ. Năm 1959 Madelein làm vợ của Joseph Medill Patterson Albright, thành viên của một trong những đế chế báo chí quyền lực của Mỹ. Madeleine gốc Do Thái và ông bà của bà bị sát hại trong các trại tập trung Đức Quốc Xã.

Thuộc dòng dõi “chính trị gia chuyên nghiệp”, Madeleine Albright được Thượng Viện Hoa Kỳ chuẩn y tuyệt đối để trở thành Bộ Trưởng Ngoại Giao, nhân vật quyền lực thứ hai sau Tổng Thống Hoa Kỳ theo cơ chế của Hiến Pháp Mỹ. Chỉ sau khi bà không còn ở vị trí quyền lực, người ta mới dám nêu ra những điều tồi tệ về bà như nhẫn tâm khi dững dưng bảo việc cấm vận Iraq làm gần một triệu trẻ em tử vong là chuyện đáng làm, độc tài khi cấm mọi người trong Bộ Ngoại Giao phát biểu ý kiến, kém tài hùng biện, hung dữ gào thét điên dại chửi bới om sòm khi bị quan chức ngoại giao đoàn Albania tưởng bà là nhân viên tạp vụ lúc tham dự hội nghị hòa bình cho Kosovo tại Rambouillet (Pháp) mà theo quan chức Veton Suroi thuật lại thì thông dịch viên của ông đã chịu thua không thể dịch ra tiếng Albania những lời bà thốt ra vì cán bộ thông dịch chưa từng được học qua trong trường đào tạo tiếng Anh, và bị nhân viên của bà gọi trại từ Secretary of State (Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ) thành “Secretary of Hate” (Bộ Trưởng Bị Căm Ghét). Tuy nhiên, việc bà được tác giả bài viết này liệt vào hạng tàn độc “Á Hậu” đứng thứ nhì, vì các tội ác chiến tranh bà đã gây ra cho các quốc gia khác như tạm liệt kê dưới đây.

(a) Bội Tín: Sau khi Belgrade (Serbia) đồng ý rút quân khỏi Kosovo và tập kết ngoài trời gần biên giới Albania để tập trung thu gom vũ khí chờ thực hiện chi tiết thuần túy kỹ thuật đối ngoại là ký kết bàn giao sự vụ quản lý cho liên quân, Albright đã lịnh cho các chiến đâu cơ Mỹ thả bom trãi thảm tàn sát hai binh đoàn Nam Tư khiến hàng trăm binh sĩ thiệt mạng. Tư cách bội tín này được truyền từ cha của bà là Josef Korbel vốn đã từng đánh cắp kho tàng tranh của các danh họa thế kỷ XVI cùng đồ cổ mỹ nghệ trị giá nhiều triệu USD (mà nhà tài phiệt Áo Quốc Karl Nebrich vì cậy tin nhờ giữ giúp tại Sứ Quán Tiệp Khắc nơi Josef làm quan chức ngoại giao Tiệp Khắc cho yên tâm) rồi đào thoát qua Mỹ với gia đình. Dù sau này con cháu của Nebrich kiện đòi lại kho tàng, Albright vẫn cương quyết không giao trả, với lý do kho tàng mỹ thuật ấy đã “không bị lấy đi bất hợp pháp”.

Tương tự, lãnh đạo Serbia là Radovan Karadžić vì tin lời Albright sẽ tạo điều kiện cho ông thoát tội nếu ông đồng ý buông giáo quy hàng (tức chịu ký kết hiệp ước hòa bình), rốt cuộc đã bị đưa ra tòa án tội ác chiến tranh Hague rồi bị kết án 40 năm tù giam. Đây là lý do Madelein Albright đã bị người Serbia gọi bằng một cái tên mới thay cho “Mụ Đồ Tể Iraq” là “Quý Bà Cojones” (cojones là chữ tục, ám chỉ hai hòn tinh hoàn của bộ phận sinh dục nam).

(b) Vô Sĩ Từ Bỏ Cội Nguồn: Albright đã từ chối gốc gác Do Thái của mình, cho đến khi “đột nhiên phát hiện” gốc tích tổ tiên của mình qua báo chí khi bà đã ở ngôi cao quyền lực, dù dân Mỹ từ lâu đã biết rõ gia đình bà bỏ chạy từ Tiệp Khắc trốn qua Serbia năm 1936 để tránh bị Đức Quốc Xã lùa vào lò hơi ngạt. Diều này đặt ra nghi vấn Albright đã khai man lý lịch ở Hoa Kỳ, thậm chí còn bỏ Do Thái Giáo để theo Cơ Đốc Giáo La Mã và cuối cùng theo Đạo Tin Lành Mỹ cho phù hợp, chỉ còn thiếu Đạo Hồi, Đạo Phật, và Chinh Thống Giáo là Albright chưa từng theo làm tín đồ. Thậm chí khi nhận được thư của Thị Trưởng thị trấn Letohrad ở Cộng Hòa Séc (trước thuộc Tiệp Khắc) cung cấp thông tin về tổ tiên dòng họ của Albright cũng như chứng thực danh sách đầy đủ bà con của Albright hiện đang sống ở Letohrad, cũng như danh sách ông bà cùng thân quyến nào của Albright đã bị sát hại trong các trại tập trung Đức Quốc Xã, Madelein Albright đã làm ngơ. Sau đó làm thân quyến ngỡ ngàng khi họ cố liên lạc với bà và đã bị vị Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ này ném cho hai chữ “like dirt” (dơ bẩn, hoặc theo tiếng bình dân của Nam Bộ Việt Nam là “như cứt”). Thậm chi trong hai chuyến công vụ đến Cộng Hòa Séc năm 1994 và 1995, Albright không hề liên lạc với họ hàng và cũng không trả lời bức thư của người anh họ cố gắng tiếp cận đội cận vệ của bà để nhờ trao lại cho bà.

(c) Tham Tàn: Một vài dẫn chứng tiêu biểu về sự tham lam và tàn bạo của Albright như sau:

Thảm Kịch Kosovo

Khi Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Colin Powell đắn đo trước sự hiếu chiến của Albright, bà đã quát thẳng vào mặt của Powell rằng: “Vậy ông lúc nào cũng khoe mình có quân đội siêu việt để làm cái quái gì hử nếu không sử dụng nó?” (What’s the point of having this superb military you’re always talking about if we can’t use it?).

Gần đây khi tham dự một buổi diễn thuyết tranh cử tổng thống Mỹ 2016 của Hillary Clinton, Madelein Albright đã tuyên bố rằng những phụ nữ Mỹ nào không chịu bỏ phiếu bầu cho Hillary sẽ có một nơi đặc biệt dành cho họ ở địa ngục. Tuyên bố ấy đã dấy lên lời nhạo báng rằng có một nơi chốn đặc biệt dành cho Madelein Albright ở địa ngục do đã chỉ đạo NATO cùng Mỹ dội bom dữ dội Serbia năm 1999 san thành bình địa hơn 300 trường học, thư viện, trên 20 bịnh viện, cơ sở viễn thông, cùng các tượng đài văn hóa, khiến chiến dịch không kích vào các vị trí dân sự đó được mệnh danh là Chiến Tranh Của Madelein, cuộc chiến khiến cơ sở hạ tầng của đất nước ấy bị tàn phá hoàn toàn cho đến nay vẫn không thể nào gượng dậy nổi.

Trong sụ việc nói trên, Albright đã tác động đến Bill Clinton cho ném bom trong 78 ngày đêm với 38.400 trận xuất kích để tàn phá Nam Tư với lý do Slobodan Milošević đã thanh trừng sắc tộc giết người Albania ở Kosovo, trong khi NATO chiến đấu bên cạnh KLA tức Quân Đội Giải Phóng Kosovo, tổ chức mà Mỹ liệt vào danh sách khủng bố. Khi người Serbia vẫn không chịu ký hiệp ước hòa bình, Albright ra lệnh bộ binh tấn công chiếm đóng Nam Tư. Cái cớ gọi là tội ác thanh trừng sắc tộc của Milošević sát hại hàng trăm ngàn người Albania hóa ra là 5.000 sinh mạng mà đa số là do bom NATO sát hại và số còn lại là người Serbia do chính người Albania là thủ phạm. (NATO chỉ chính thức công bố họ lấy làm tiếc một cách sâu sắc rằng đã lỡ thả bom trúng một xe bus khiến 17 phụ nữ và trẻ em thiệt mạng, cũng như lấy làm tiếc làm rơi một trái bom bi vào một bịnh viện làm chết 15 bịnh nhân, và làm ba quan chức ngoại giao Đại Sứ Quán Trung Quốc ở Belgrade thiệt mạng, nghĩa là chỉ lỡ gây ra cái chết của tổng cộng võn vẹn 35 sinh mạng mà thôi).

Lý do Albright tấn công vào một quốc gia có chủ quyền vẫn là điều quen thuộc: tạo điều kiện (a) cho các quan chức Mỹ hưởng lợi từ các hợp đồng “tái thiết” xứ sở bị Mỹ tàn phá, và (b) để tạo dựng một đất nước mới hoàn toàn thân Mỹ. Trong trường hợp tấn công Serbia là để hình thành quốc gia mới mang tên Kosovo. Và công ty Albright Capital Management của Albright đã chiếm được tài sản lớn nhất của Kosovo là công ty viễn thông PTK, với giá rẻ mạt qua một cuộc đấu thầu “công bằng, minh bạch” chỉ có hai đơn vị dự thầu là Công ty Albright Capital Management và Tập đoàn Albright Stonebridge Group, và điều khôi hài ở chỗ cả hai đều của Madelein Albright.

Và năm 2013 Albright thừa nhận việc ném bom Nam Tư là bất hợp pháp, nhưng vẫn chống chế rằng “những gì chúng ta đã làm tại đó không hợp pháp nhưng hợp lệ” (“what we did there was not legal, but was fair”). Hillary Clinton từng thúc giục chồng mình là Bill Clinton hãy nghe lời Albright tiêu diệt Nam Tư, nhưng khi vận động tranh cử tổng thống 2016 lại phát biểu rằng bà đã phạm phải một lỗi lầm đơn giản khi bỏ phiếu đồng thuận cho sự giết chóc ấy.

Có nhà báo Mỹ cho rằng nếu quả thực có một nơi chốn đặc biệt ở Địa Ngục thì nơi đó sẽ dành riêng cho những tội phạm chiến tranh khét tiếng như Joseph Goebbels, Rafael Trujillo, Adolf Eichmann, Joseph Mengele, Klaus Barbie, Omar al-Bashir, Augusto Pinochet, Idi Amin, Pol Pot, Madelein Albright và Hillary Clinton.

Thảm Kịch Rwanda

Albright đã ngăn cản Liên Hợp Quốc khiến cuộc thanh trừng sắc tộc đẫm máu ở Rwanda giữa người Tutsis và người Hutus năm 1994 trở nên tàn khốc. Kể cả Pháp, Bỉ, và Tòa Thánh Vatican biết về cuộc diệt chủng ấy nhưng vẫn cùng Mỹ ra sức không cho các đoàn gìn giữ hòa bình được vào cứu mạng người dân khiến gần một triệu người bị sát hại. Thậm chí Albright còn tuyên bố đó là chuyện xung đột bình thường, không phải là diệt chủng; để rồi sau đó các báo cáo của Liên Hợp Quốc khẳng định đó đã là một cuộc diệt chủng tàn khốc.

Khuynh Đảo Liên Hợp Quốc

Khi Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc Boutros Boutros-Ghali cho soạn báo cáo năm 1996 về việc Israel cố tình ném bom vào trại tỵ nạn Quana ở Lebanon giết chết hơn trăm ngàn người, Albright yêu cầu Boutros Boutros-Ghali không được công bố báo cáo đó và đe dọa sẽ dùng quyền phủ quyết để ngăn không cho ông có thêm nhiệm kỳ sau. Boutros Boutros-Ghali đã cho phát hành bản báo cáo đó, và Mỹ đã thực hiện lời đe dọa của Albright.

Sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực và phủ nhận cội nguồn của người phụ nữ trí thức làm chính trị chuyên nghiệp lại xuất phát từ sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực phủ nhận cội nguồn của toàn xã hội hình thành từ những nhóm cư dân nhiều nguồn cội, lại giúp minh chứng một chân lý: Hoa Kỳ trên nền móng của tàn ác, bất nhân, đam mê quyền lực, phủ nhận hoặc từ bỏ cội nguồn, sẽ không bao giờ là cường quốc trường tồn, sẽ luôn có vấn đề trong nối kết, luôn dễ gây thương tổn và bị tổn thương, luôn tự tạo ra lắm kẻ thù tàn độc cho chính mình, luôn tạo ra trong nước và  ngoài nước những bản sao tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực phủ nhận cội nguồn và sẽ bị vùi dập từ những bản sao ấy.

1) Hillary Clinton, Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ

cruel-12cruel-13

Hillary Diane Rodham Clinton – gọi tắt là Hillary Clinton – là Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ 67 và là Nữ Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ nhì của Hoa Kỳ (nắm quyền từ 2009 đến 2013) dưới thời của Tỏng thống Barack Obama. Bà sinh ngày 26-10-1947; làm vợ của Bill Clinton, người cùng học chung với bà tại Đại Học Luật Yale, năm 1975; và từng trải qua các thời gian làm Thượng Nghị Sĩ Bang New York, ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ 2008 nhưng Đảng Dân Chủ lựa chọn Barack Obama làm ứng cử viên chính thức, v.v., trước khi trở thành ứng cử viên chính thức của Đảng Dân Chủ và là nữ ứng cử viên đầu tiên được một chính đảng giới thiệu ra tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ 2016.

Hillary Clinton được tác giả bài viết này – cũng là người đầu tiên trên thế giới – xếp vào hạng phụ nữ tàn bạo nhất nhân loại, vì nếu như 9 phụ nữ kinh khủng đã kể ở trên bạo tàn với ba đặc điểm của (a) sự bùng phát tự thân do xuất thân thấp hèn hoặc do báo oán hoặc do tham vọng cá nhân hoặc do thác loạn thần kinh, (b) việc không thuộc hàng ngũ “chính trị gia chuyên nghiệp” – trừ Madelein Albright, và (c) sự tàn bạo trực tiếp nội tình không vượt ngoài biên giới quốc gia – tất nhiên cũng trừ Madelein Albright –

thì Hillary Clinton trở nên tồi tệ nguy hiểm vượt bậc với năm đặc điểm khác gồm:

(a) sự tàn ác “hòa âm điền dã” và “hòa hợp tương đồng” cũng như “đồng bệnh tương lân” với chồng là Bill Clinton,

(b) sự am tường luật pháp chuyên nghiệp cao cấp y như chồng nên trở thành chuyên gia bất trị trong lách luật và đạp chà luật pháp quốc gia và quốc tế,

(c) sự sử dụng quyền lực của chồng để cùng chồng khuynh đảo về chính trị để tư lợi cũng như dùng quyền lực của bản thân để hỗ trợ chồng tiếp tục sự khuynh đảo đó,

(d) sự xuất thân trên nền tảng “kinh nghiệm chính trị”, và

(e) sự gián tiếp tàn hại quốc gia dân tộc Mỹ bằng cách gieo rắc sự tàn sát và khủng bố trên phạm vi quốc tế.

Hillary Clinton chỉ giống 9 phụ nữ kể trên ở sự hung bạo và thác loạn thần kinh.

Khi nói Hillary Clinton có cả sức mạnh “truyền thống” của một gia đình tội phạm tàn độc, người ta trước tiên nói về những điều tồi tệ của chồng bà là Bill Clinton như

(a) Tham Nhũng

(b) Rữa Tiền và Buôn Lậu Ma Túy. Qua lời khai của người bạn thân tên Larry Nichols mà Bill Clinton thuê quản lý công ty ADFA để rửa tiền từ buôn lậu ma túy mà khoản thu mỗi tuần lên tới 10 triệu USD qua Phi Trường Mena ở Bang Arkansas từ đó việc chuyển ngân được rót đến một ngân hàng ở Florida, một ngân hàng ở Georgia, và Citycorp ở NewYork, rồi đưa ra nước ngoài; trong khi đó một bạn thân thiết khác của Bill Clinton là Dan Lasater cùng em trai của Bill Clinton là Roger Clinton cùng xộ khám vì những tội liên quan đến ma túy. ). Trong khi đó,Cảnh Sát Trưởng Arkansas  Doc Delaughter khi cáo buộc họ buôn lậu ma túy cũng như tấn công tình dục các thiếu nữ đã bị các nhân viên công lực nhận tiền của Bill Clinton đe dọa. Bill Clinton khi lên làm Tỏng Thống đã đền ơn Webb Hubbell là người đã cứu mình khỏi các liên quan đến ruwar tiền và buon lậu ma túy bằng chức vụ Bộ Trưởng Tư Pháp; tuy nhiên, sau đó Hubbell đã phải quay về Arkansas chịu tội vì đã lừa gạt khách hàng của Công Ty Luật Rose của Hillary Clinton số tiền 500.000 USD.

(c) Giết Người Diệt Khẩu: Những cái chết không bao giờ rõ nguyên nhân đã xảy ra như với hai thiếu niên đêm khuya tình cờ chứng kiến hoạt động gì đó ở Phi Trường Mena nên bị đập nát đầu và cái chết xảy ra với tất cả sáu nhân chứng đã khai báo với cảnh sát về vụ sát hại hai thiếu niên đó, hoặc với những quan chức dám tiến hành điều tra về các “tội” của Bill Clinton như Danny Casoloro, Paul Wilcher, Charles Black, Ed Willke, John Wilson, Kathy Furguson, Jon Parnel Walker, C. Victor Raider II, Mr. Friday,  Ronald Rogers, Luther Parks, Vincent Foster, v.v, người thì tự sát bằng súng với tay phải nắm chặc khẩu súng lục trong khi thuận tay trái, người tự nhiên rơi từ lầu cao sau khi pha xong tách cà phê nóng hổi dù ai cũng biết người ấy rất ghét mở cửa bước ra ngoài ban-công ngắm cảnh, người tự làm rơi máy bay riêng vào ban ngày khi trời tốt và không có báo nguy hỏng hóc, người tự treo cổ, v.v., ngay sau khi họ phát biểu về việc đã có đầy đủ bằng chứng buộc tội Bill Clinton để rồi dường như tất cả các phát biểu ấy là vu khống vì sau khi họ chết chẳng ai tìm thấy các tập tài liệu bằng chứng ấy, hoặc thậm chí có người chỉ vì dám đến nhắc Bill Clinton trả tiền đã vay lâu rồi không chịu hoàn lại. Bill Clinton thoát tất cả các tội danh vì chính Bill Clinton đã đề ra luật áp dụng tại Bang Arkansas cho đến ngày nay, theo đó mọi giám định pháp y sẽ không được phép thực hiện đối với những trường hợp tự tử.

(d) Xâm Hại Nền Dân Chủ Hoa Kỳ: Sau khi Tổng Thống Richard Nixon từ chức, Hội Kín Illuminati khống chế nền chính trị Hoa Kỳ qua sự giúp sức của Henry Kissinger và  Nelson Rockefeller. Từ đó Hoa Kỳ không bao giờ tồn tại bất kỳ cuộc bầu cử dân chủ nào vì tất cả các vị Tổng Thống Mỹ đều do Illuminati lựa chọn từ trước, và các ứng viên không thuộc Illuminati sẽ bị làm cho ô danh bằng các thủ đoạn bôi nhọ tổng lực qua giới truyền thông như nhạo báng, vu cáo, khiến họ bị mất phiếu từ đầu. Bill Clinton là thành viên Hội Kín này để được đưa lên làm Thống Đốc Arkansas như bước chuẩn bị cho chiếc ghế Tổng Thống Hoa Kỳ. Hillary Clinton đương nhiên cũng gia nhập Illuminati, thậm chí “có giá” cao hơn Bill Clinton trong hệ thống chuẩn bị nhân sự của Illuminati cho chức danh “tổng thống Hoa Kỳ”. Cả hai đều là bạn thân của Charles “Chip” Whitmore, người tôn thờ Quỷ Satan của Illuminati, và người này luôn bí mật có mặt trong đoàn người tháp tùng Bill Clinton trong những chuyến vi hành.

(e) Dâm Tà: Ngoài những vụ quấy rối tình dục khét tiếng của Bill Clinton mà thiên hạ không mấy ai không biết như đối với Eileen Wellstone, Juanita Broaddrick, Carolyn Moffet, Liz Ward, Becky Brown, Helen Dowdy, Cathy Ferguson, Christy Zercher, v.v. (không tính Monica Lewinsky vì Monica đáp ứng sự gạ tình của Bill Clinton), trong số đó những sự việc nổi cộm có thể kể đến là vụ tấn công tình dục nhân viên tình nguyện của Tòa Bạch Ốc Kathleen Willey, vụ vừa cưỡng hiếp vừa đấm rách miệng nữ quản lý Juanita Broaddrick ở Bang Arkansas năm 1978 để cô này không thể kêu la cầu cứu, v.v., nhưng chỉ có vụ hãm hiếp nữ công chức Bang Arkansas là Paula Jones mới làm Bill Clinton “chịu thua”, chấp nhận bồi thường 850.000 USD để được bãi nại. Ngoài ra, theo nhật ký hành trình của phi công, Bill Clinton có 26 lần đi trên máy bay Boeing 727 mang tên The Lolita Express của Jeffrey Epstein vốn là chuyên cơ trụy lạc mà y dành cho khách VIP của y được thỏa mản tình dục tập thể với các bé gái tuổi teen trên không trung, mà Bill Clinton đã ít nhất có 5 trong số 26 lần ấy phá luật không cho phép cận vệ được tháp tùng bảo vệ mình. Epstein sau này đã bị bắt ngay tại dinh thự của y và bị kết án 13 tháng tù giam vì tội tuyển mộ gái vị thành niên để bắt hành nghề mại dâm.

Nhà báo Deroy Murdock cho rằng các gia đình tội phạm ở New York như The Bonannos, The Colombos, The Gambinos, The Genoveses, và The Luchheses, đã có thêm sự có mặt của The Clintons để trở thành Lục Đại Bố Già. Chưa kể cái gia đình tội phạm Clinton còn có cả người không mang họ Clinton, như trường hợp bố chồng của Chelsea Clinton (con gái Bill Clinton) là Ed Mezvinsky cũng thụ án 5 năm tù giam tại nhà tù liên bang vì đã điều hành một đường dây đa cấp lừa bịp 10 triệu USD.

Như vậy, từ sự dữ dội của Bill Clinton, Mỹ cung cấp cho nhân loại người phụ nữ Hillary Clinton với một vài sự tàn độc tiêu biểu như sau:

(a) Bạo Hành Gia Đình: Hillary thường xuyên đánh đập bạo hành Bill Clinton, theo lời kể của Thư Ký Báo Chí Tòa Bạch Ốc là Cô Dee Myers khi nói về lý do vì sao Tổng Thống Bill Clinton hay bị trầy trụa trên mặt, và về chuyện Hillary hay đánh, đấm, đá, cào cấu, ném vật nặng vào mặt chồng trong Dinh Tổng Thống.

(b) Trấn Áp Công Dân: Hillary sử dụng các thám tử tư “mạnh tay” và đã thành công gần như tuyệt đối trong trừng trị và đe dọa những ai dám cáo buộc Bill Clinton xâm hại tình dục, và vài thám tử tư ấy như Jack Palladino, Ivan Duda, và Anthony Pellicano, đã phải ngồi tù vì đã lỡ “mạnh tay” thái quá.

(c) Xâm Hại Tình Dục: Hillary bị cáo buộc đã hiếp dâm một số phụ nữ, trong đó có cả  nạn nhân của Bill Clinton. Không phải không có lý khi có dấy lên sự đồn đãi rằng Hillary là người đồng tính nữ.

(d) Buôn Bán Vũ Khí: Hillary chấp thuận bán hàng tỷ USD vũ khí hiện đại cho Algeria, Oman, Qatar, Saudi Arabia, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất UAE, và Kuwait, trong khi Bộ Ngoại Giao của bà thì ra rả công kích các nước này độc tài và xâm hại nhân quyền.

(e) Tàn Phá Libya: Hillary đã bật đèn xanh cho NATO tấn công Libya năm 2011 nhằm giúp các thế lực cực đoan lên nắm quyền, khiến Libya ngày nay trở thành tan hoang, cứ địa của các tổ chức khủng bố trong đó có IS. Sau này, chính Tổng Thống Barack Obama khi trả lời phỏng vấn của Fox News đã ngậm ngùi nói rằng trong 7 năm làm tổng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ, lỗi lầm lớn nhất của ông trong tất cả nhiệm kỳ tổng thống của ông là đã nghe lời Hillary để lật đỗ Muammar Gaddafi; tuy nhiên, ông thẳng thắn nhận hết trách nhiệm về mình cho sự dại dột đó. Ngược lại, Hillary khi trả lời phỏng vấn của Kênh Truyền Hình CBS đã cười to hớn hở về việc sát hại Gaddafi qua phát biểu gây sóng công kích sự tàn bạo của bà: “Chúng tôi đã đến, chúng tôi đã thấy, thằng chả chết queo rồi!”

(f) Bần Cùng Hóa Và Bất Ổn Hóa Haiti:

(g) Làm Sụp Đổ Honduras bằng cách ủng hộ cuộc đảo chính đẫm máu khiến xảy ra cuộc di dân ồ ạt chạy sang Hoa Kỳ mà sau đó Hillary cho trục xuất hết về Honduras với lý do kỳ quặc rằng người di tản chỉ muốn gởi đi một thông điệp chống chính phủ Honduras chứ không phải muốn lánh nạn tại Mỹ. Hiện nay Honduras là xứ sở có tỷ lệ diệt chủng cao nhất thế giới.

(h) Làm Iraq Sụp Đổ Và Giúp IS Lớn Mạnh: Cuối năm 2011, Hillary đòi Tổng Thống Syria Bashar al-Assad phải từ chức, giúp gây ra sự vùng lên của IS dẫn đến cuộc khủng hoảng năm 2015 khi hàng triệu người tràn vào Châu Âu tỵ nạn chiến tranh. Trước khi rời khỏi chức vụ Bộ Trưởng Ngoại Giao, Hillary đòi vũ trang cho các kẻ thù của al-Assad để lật đỗ al-Assad. Nhưng khi IS tạo được thế vững chắc ở Syria, các phe nhóm “ôn hòa” đã trao cho IS tất cả các vũ khí hạng nặng tối tân nhận được từ Mỹ cùng với nguồn lực tài chính từ các liên minh của Mỹ, khiến giúp IS bành trướng cực kỳ nhanh chóng lan sang Libya, Ai Cập, và nhiều quốc gia khác trong khu vực.

(i) Giúp Gây Ra Cuộc Tắm Máu Ở Yemen: Từ nguồn vũ khí tối tân của Mỹ trị giá 46 tỷ USD được Hillary duyệt bán, Saudi Arabia tiến hành xâm lược Yemen từ năm 2015, gây ra thương vong lớn cho thường dân Yemen. Ngay cả Anh và nhiều nước đồng minh khác của Mỹ cũng tranh nhau bán vũ khí và hỗ trợ hậu cần tích cực cho Saudi Arabia. Gần đây, Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon đã phải đưa liên minh do Saudi Arabia vào danh sách đen những nước xâm hại nhân quyền của trẻ em, và đích thân gọi liên minh đó đã sát hại và gây tàn phế cho trẻ em Yemen.

(j) Sát Hại Thuộc Cấp: Hillary đã lờ đi các tin tức tình báo nhận được về âm mưu tấn công Đại Sứ Quán Hoa Kỳ ở Benghazi, Libya, năm 2012, khiến Đại Sứ J. Christopher Stevens cùng ba quan chức sứ quán trong đó có trưởng phòng quản trị thông tin Sean Smith thiệt mạng. Thậm chí khi bị tra vấn căng thẳng về nguyên nhân dẫn đến cái chết của đại sú và ba tùy viên, Hillary đã ngang ngược trả lời khét tiếng và “gây bão công kích” rằng nào có gì khác biệt (What difference does it make?), với ngụ ý chết 4 người hay 1 người thì cũng là chết, có gì nghiêm trọng đâu mà tra với hỏi.

(k) Đặt An Nguy Quốc Gia Vào Vòng Nguy Hiểm, Cản Trở Điều Tra, Và Hủy Chứng Cứ: Kể từ vụ đặt máy nghe trộm ở tòa nhà Watergate dẫn đến sự từ chức của Tổng Thống Richard Nixon, các vụ việc nổi cộm xảy ra tại Mỹ đều được gọi là “Gate”. Email Gate là vụ Hillary đã đem tài sản quốc gia (tức thông tin tuyệt mật) vào hệ thống email cá nhân lắp đặt riêng ở nhà để xử lý công việc quốc gia mà không phải vào Bộ Ngoại Giao, khiến tin tặc dễ dàng đột nhập lấy cắp các tài liệu tuyệt mật ấy. Ngược lại, khi vào Bộ Ngoại Giao, Hillary lại sử dụng hệ thống email chính thức của chính phủ để giao dịch việc riêng hoặc giao dịch kinh doanh cá nhân. Khi sự việc bị bại lộ, Hillary đã xóa khoảng 30.000 thư điện tử với lý do chúng toàn là cá nhân và riêng tư, dù Quốc Hội yêu cầu phải được xem tất cả.

(l) Thất Bại Trong Vai Trò Lãnh Đạo Bộ Ngoại Giao: Sau khi Hillary rời chức vụ Bộ Trưởng, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao không thể nêu lên được bất kỳ một thành tích  cụ thể nào của Hillary; đã vậy số liệu lại cho thấy bà đã phí phạm 80 triệu USD xây một Tổng Lãnh Sự Quán ở Afghanistan, làm thiệt hại 6 tỷ USD vì không thực hiện được các hợp đồng đã ký; không chịu liệt Boko Haram ở Nigeria vào danh sách khủng bố khiến tổ chức này đường đường chính chính bắt cóc một lúc 300 nữ sinh; cấm không cho điều tra cáo buộc Bộ Ngoại Giao Mỹ của bà có dính líu đến việc sử dụng gái mại dâm phục vụ công tác riêng, việc các nhà thầu của Bộ Ngoại Giao sử dụng ma túy, và việc Đại Sứ Mỹ ở Bỉ yêu cầu cung cấp mại dâm thiếu niên nam.

(m) Dối Trá Để Đánh Bóng Bản Thân: Hillary đã tuyên bố bị các tay súng mật phục bắn tỉa khi đến Tuzla ở Bosnia năm 1996. Tuy nhiên, sau này đài CBS tìm được và phát sóng phim quay lại cảnh Hillary nhàn hạ dạo chơi khắp chốn, thậm chí vui vẻ chuyện trò với một bé gái, đúng vào giờ phút mà bà đã bảo rằng bị bắn.

(n) Gian Trá Cơ Hội Chủ Nghĩa: Hillary đã có tư cách thấp kém khi đối với hiệp định NAFTA lúc thì khen đó là sự thành công của Hoa Kỳ, nhưng khi công luận chê bai thì bảo bản thân đã chống NAFTA ngay từ đầu; lúc trả lời phỏng vấn đã khoe được ông nội dạy sử dụng súng từ nhỏ, và giữa vòng vây của những người chống sở hữu vũ khí lại tuyên bố bản thân sinh ra và lớn lên trong một gia đình không bao giờ có súng ống; lúc tuyên bố chống hôn nhân đồng tính nam, để rồi sau đó bảo ủng hộ hôn nhân ấy; và gần đây nhất trong cuộc bầu cử tổng thống 2016 đã tuyên bố ủng hộ hiệp định TPP do Obama ký với 11 nước (trong đó có Việt Nam) nhưng khi thấy Donald Trump được ủng hộ vì chống TPP đã tuyên bố bản thân cũng luôn chống TPP.

(o) Vô Đạo Đức Và Bất Lương: Khi Bill Clinton được yêu cầu phục vụ giải quyết xét hỏi sự sai phạm của Tổng Thống Richard Nixon trong vụ Watergate năm 1974, ông đã tiến cử bạn gái là luật sư Hillary Rodham (tức Hillary Clinton khi trở thành vợ Bill Clinton) đảm trách thay mình nhằm tạo điều kiện cho bạn gái có cơ hội thăng tiến. Tuy nhiên, Hillary đã bị Luật Sư Trưởng Ủy Ban Điều Tra Jerry Zeifman sa thải với lý do chính thức rằng “Hillary là một luật sư vô đạo đức, bất lương, có mưu đồ vi phạm Hiến Pháp, vi phạm quy định của Hạ Viện, vi phạm quy định của ủy ban điều tra, và quy định bảo mật” (“She was an unethical, dishonest lawyer. She conspired to violate the Constitution, the rules of the House, the rules of the committee and the rules of confidentiality”). Thậm chi Zeifman còn từ chối không cấp chứng thư xác nhận công tác cho Hillary theo thông lệ đối với nhân sự thuộc cấp đã chấm dứt nhiệm vụ. Hillary là một trong ba trường hợp duy nhất mà Zeifman không cấp thư xác nhận trong suốt cuộc đời sự nghiệp của ông.

(p) Bao Điều Tệ Hại: Ngoài ra, còn biết bao điều tệ hại khác của Hillary mà bảng chữ cái không đủ để liệt kê hết ra đây, có thể được kiểm chứng qua các đường links trong phần Tham Khảo bên dưới, hoặc truy xuất từ mạng internet các vụ việc mang tên  Whitewater Scandal, Cattle Gate, File Gate, China Gate, Quỹ Clinton, Haiti, Hội Tà Thuật Nữ Phù Thủy (Witches’ Covens), Travel Gate, Pardon Gate, It Takes a Village (quyển sách năm 1996 của Hillary đề xuất mộ cách bịnh hoạn rằng chính phủ Mỹ nên thay mặt các bậc cha mẹ trong nuôi dưỡng trẻ em, nói theo kiểu của Alders Huxley về những lồng ấp trứng để chính phủ kiểm soát chặt chẽ sự sinh sản), SRA (Satanic Ritual Abuse), và The Clinton Body Count (liệt kê dánh sách dài những người chống lại gia đình Clinton để rồi chết do tự tử, do tự bay khỏi lầu cao tầng, do tự gây ra tai nạn xe, do tự cho máy bay nổ, do tự bắn từ phía sau gáy, vì tình cờ phát hiện tấm ngân phiếu mà Clinton sơ xuất đánh rơi, vì lỡ có bầu với Bill Clinton, vì lỡ làm bác sĩ riêng nên biết được bí mật bệnh sử của thân chủ, hay vì bổng dưng chết bầm dập trần truồng bên trong phòng làm việc đã bị khóa trái cửa từ bên trong của Bộ Thương Mại như trường hợp của Cô Barbara Wise, v.v., mà tất cả đều được dán nhãn “tự tử”).

Sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp của người phụ nữ thượng lưu làm chính trị chuyên nghiệp lại xuất phát từ sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp của người phối ngẫu làm chính trị chuyên nghiệp cùng sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp của dân tộc tính lại giúp minh chứng một chân lý: Hoa Kỳ trên nền móng của tàn ác, bất nhân, đam mê quyền lực, bất chấp luật pháp, sẽ không bao giờ là cường quốc trường tồn, sẽ dễ gây thương tổn và bị tổn thương, luôn tự tạo ra lắm kẻ thù tàn cho chính mình, luôn tạo ra trong nước và từ ngoài nước những bản sao tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp và sẽ bị vùi dập từ những bản sao ấy.

Kết Luận

Trong số danh sách 10 nữ lãnh đạo tàn bạo nhất nhân loại kể trên, có thể thấy

cruel-15

a) Xuất Thân Thượng Lưu: 9 (trừ Võ Tắc Thiên)

b) “Chính Khách Chuyên Nghiệp”: 3 (Hillary Clinton, Madelein Albright, Biljana Plavšić)

c) Trí Thức: 3 (Hillary Clinton, Madelein Albright, Biljana Plavšić)

d) Giáo Sư Đại Học: 2 (Madelein Albright, Biljana Plavšić)

e) Nữ Hoàng: 4 (Ranavalona I, Mary I, Isabella I, Võ Tắc Thiên)

f) Hoàng Hậu: 1 (Agrippina)

g) Tổng Thống: 1 (Biljana Plavšić)

h) Chính Đáng: 1 (Jeanne de Clisson)

i) Thiên Chúa Giáo Cuồng Tín: 2 (Mary, Isabella)

j) Diệt Chủng Vì Sắc Tộc: 1 (Biljana Plavšić)

k) Diệt Chủng Không Lý Do: 1 (Ranavalona I)

l) Cường Quốc: 2 Hoa Kỳ, 1 Anh, 1 Pháp, 1 La Mã, 1 Tây Ban Nha, 1 Trung Hoa

m) Tiểu Quốc: 1 Madagascar, 1 Hungary, 1 Srpska

Có thể tạm suy ra rằng:

1- Nguy cơ tàn bạo nguy hiểm trên bình diện quốc tế càng cao nếu người phụ nữ lãnh đạo thuộc cùng lúc các giới “chính khách chuyên nghiệp”, trí thức, và xuất thân thượng lưu (thí dụ: Hillary Clinton, Madelein Albright, và Biljana Plavšić).

2- Nguy cơ tàn bạo nguy hiểm trên bình diện quốc tế càng cao khủng khiếp nếu người phụ nữ lãnh đạo ở mục 1 nêu trên thuộc một siêu cường quốc (thí dụ: Hillary Clinton và Madelein Albright).

Từ các chuẩn trên, người ta có thể dự đoán trước tường tận về một nữ lãnh đạo tương lai, chẳng hạn xét đến những nữ ứng cử viên tổng thống của một siêu cường nào đó.

Nhà Sử Học Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

A) Nguồn tham khảo quốc tế:

44 Reasons Not To Elect Hillary Clinton. http://freedom-articles.toolsforfreedom.com/44-reasons-to-not-elect-hillary/

Bob Djudjevic. Madelein Albright. http://www.truthinmedia.org/Columns/DaBull.html

David Graham. 2016. From Whitewater to Benghazi: A Clinton-Scandal Primer. http://www.theatlantic.com/politics/archive/2016/09/tracking-the-clinton-controversies-from-whitewater-to-benghazi/396182/

Ejar Khan. 10 Most Evil Women in History. http://www.wonderslist.com/10-most-evil-women-in-the-history/

Bill Clinton’s Criminal Background. http://www.theforbiddenknowledge.com/hardtruth/billclintonscriminalbackground.htm

Elizabeth Nix. 2016. 8 Things You Might Not Know about Mary I. http://www.history.com/news/8-things-you-might-not-know-about-mary-i

Isabella of Castile. http://www.badassoftheweek.com/index.cgi?id=312731522029

Jeanne de Clisson Biography. http://www.annebonnypirate.com/famous-female-pirates/jeanne-de-clisson/

Madelein Albright’s Personal War Against Serbia. https://desertpeace.wordpress.com/2012/11/03/madeleine-albrights-personal-war-against-serbia/

Nathan Wellman. 2016. There’s a “Special Place in Hell” for Madelein Albright. http://usuncut.com/politics/special-place-in-hell-madeleine-albright/

Queen Isabella I. http://www.ctspanish.com/legends/isabella1.htm

Roger Stone. 2016. Hillary is used to beating, kicking and abusing her own husband. https://www.rt.com/shows/sophieco/332460-hillary-husband-nixon-adviser/

U.S. policy on Iraq draws fire in Ohio. http://edition.cnn.com/WORLD/9802/18/town.meeting.folo/

The Most Terrifying Female Rulers in History. http://www.funzine.hu/2014-10-the-most-terrifying-female-rulers-in-history/

The Rwanda Genocide: How Does Madeleine Albright Live with Herself? http://www.democracynow.org/2000/7/11/the_rwanda_genocide_how_does_madeleine

Voting for Hillary? You May Want to Recall the Clinton Body Count http://freedom-articles.toolsforfreedom.com/voting-for-hillary-clinton-body-count/

Why not Albright? https://www.rt.com/usa/337373-why-not-albright-hague/

Zach Cartwright. 2016. Hillary Clinton’s war crimes are unforgivable. http://usuncut.com/politics/hillary-clinton-foreign-policy-record/

What place awaits Madeleine Albright for her crimes? Is it in heaven or in hell? http://mirrorspectrum.com/behind-the-mirror/what-place-awaits-madeleine-albright-for-her-crimes-is-it-in-heaven-or-in-hell

B) Nguồn tham khảo cá nhân:

Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon?

Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư?

Advertisements

Vụ Khiếu Tố Của Hoàng Hữu Hiệp

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIII

17-10-2016

Tất cả các nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh – kể cả hai Ủy Viên Bộ Chinh Trị là Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang và Bí Thư Thành Ủy Lê Thanh Hải cùng thuộc Đoàn – không ai không biết vụ khiếu tố trường kỳ của công dân Hoàng Hữu Hiệp.

Ông Hoàng Hữu Hiệp thường nói vui rằng ông rất thân với tôi vì 5 lý do gồm (a) ông và tôi cùng có họ Hoàng, (b) tên ông và tên tôi cùng có chữ lót Hữu, (c) ông và tôi cùng ở Quận Phú Nhuận, (d) tổ tiên ông và tổ tiên tôi cùng là người gốc Nam Định, và (e) ông là nhà báo chính quy và tôi là nhà blogger chính nghĩa tức là cùng có chữ “b” và cùng có chữ “chính”.

Gọi là “trường kỳ” vì công dân Hoàng Hữu Hiệp đã liên tục khiếu tố nhiều chục năm nay qua nhiều Khóa Quốc Hội, nhiều nhiệm kỳ Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nhiều nhiệm kỳ Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh và nhiều nhiệm kỳ Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh.

Ông Hoàng Hữu Hiệp là người cực kỳ giàu có, vì người dân nghèo không bao giờ có thể liên tục gởi hồ sơ khiếu nại mỗi bộ dày tối thiểu 1 cm, mỗi tháng gởi tối thiểu một bộ hồ sơ (có nhiều bộ khác nhau có nội dung khiếu tố khác nhau), mỗi lần gởi tối thiểu 500 bộ (cho nghị sĩ đương nhiệm, nghị sĩ tiền nhiệm cùng lãnh đạo các cơ quan quyền lực của Nhà Nước), và mỗi tháng gởi tin nhắn ít nhất một nội dung cho ít nhất 500 số điện thoại (cũng cho nghị sĩ đương nhiệm, nghị sĩ tiền nhiệm cùng lãnh đạo các cơ quan quyền lực của Nhà Nước).

Nội dung khiếu tố của nhà báo Hoàng Hữu Hiệp vẫn không thay đổi hơn mười năm qua: những căn nhà của ông bị chiếm đoạt, vụ đập phá nơi kinh doanh của gia đình ông bị Sở Công An Thành phố Hồ Chí Minh làm ngơ, việc ông tố cáo những đường dây tham nhũng bị xếp xó, và những thông tin tố cáo các quan chức không được tiếp nhận xử lý.

Điểm đặc biệt của nhà báo Hoàng Hữu Hiệp là:

a) ông chửi (nghĩa đen) tuốt suốt hơn chục năm nay mà không bất kỳ quan chức nào ở Thành phố Hồ Chí Minh từng dám phản ứng, phản xạ, phản hồi, phản pháo;

b) ông kiên trì xin gặp từng nghị sĩ một của “các” đoàn nghị sĩ Thành phố Hồ Chí Minh tại 2bis Lê Duẩn, Quận 1, và luôn nói lớn tiếng mỗi khi được một nghị sĩ nào đó ra mặt “tiếp dân”; và

c) ông bị nhiều nghị sĩ – trừ tác giả bài viết này – của đoàn Thành phố Hồ Chí Minh gọi sau lưng là “thằng điên” hoặc “bịnh nhân tâm thần chứng khoái kiện”.

Khi tôi “tiếp dân” lần đầu tiên năm 2011, bộ phận thư ký giúp việc đã soạn sẵn các hồ sơ của 15 trường hợp khiếu tố mà người dân hoặc đã đăng ký đích danh tôi từ tuần trước đó, hoặc do Văn phòng xếp mời ngẫu nhiên, và có cảnh báo trước với tôi về Hoàng Hữu Hiệp cũng như hướng dẫn tôi nhấn nút báo nguy nếu Hoàng Hữu Hiệp la hét nhục mạ gây hấn để bộ phận an ninh sẽ ập vào ngay khống chế áp tải Hoàng Hữu Hiệp ra ngoài. Tất nhiên tôi thầm mĩm cười lém lĩnh vì tôi là nhà thương thuyết impromptu (ứng khẩu) chuyên nghiệp bẩm sinh mà tôi chưa có may mắn được gặp bất kỳ ai tương tự suốt hơn nửa trăm năm qua.

Khi nhà báo Hoàng Hữu Hiệp vào phòng tiếp dân, ông không nhận lời tôi mời ngồi; thay vào đó, ông đứng sững trước bàn làm việc của tôi và bắt đầu nói to, sang sảng, liên tục trong 30 phút, kể về các oan ức của ông đối với những căn nhà bị chiếm đoạt, và thóa mạ những quan chức hoặc đương nhiệm hoặc đã nghỉ hưu của Thành phố Hồ Chí Minh. Kết thúc sự tường trình đầy giận dữ của mình, ông chỉ thẳng vào mặt tôi và hét lên:

Ông Nghị Phước! Nếu ông lại như mấy thằng kia nhận đơn của tôi mà không chuyển do sợ đụng chạm mấy thằng trung ương thì tôi sẽ đến chỉ thẳng vào mặt ông mà quát “Phước! Mày là một con chó! Đồ chó đẻ!”

Tôi đã dịu dàng lắng nghe, không chút bực tức, chẳng hề sợ hãi, và chớ sờ vào nút bấm hạt nhân. Tôi mời ông ngồi, rót nước cho ông uống, và bắt đầu nói với ông (a) rằng bản thân tôi khi nghiên cứu hồ sơ của ông cũng đã nhận ra một số tình tiết có vẽ đã được xử lý thiếu minh bạch với ông, (b) rằng nếu chịu đựng ngần ấy năm như ông ắt tôi cũng phản ứng như ông, (c) rằng kiểu quy định hiện hành rằng khi không có “tình tiết mới” thì cơ quan chức năng sẽ không xem xét tiếp là cực kỳ vô lý, và (d) rằng ông hãy yên tâm vì tôi không là bưu điện nghĩa là tôi sẽ không chuyển hồ sơ ông mà thay vào đó sẽ viết thư kiến nghị cùng đề xuất các biện pháp giải quyết.

Buổi tiếp công dân Hoàng Hữu Hiệp của tôi đã (a) làm các thư ký ngạc nhiên và đã (b) làm nhà báo Hoàng Hữu Hiệp có thiện cảm với tôi đến độ thường xuyên xin gặp tôi hơn cũng như thậm chí bay ra Hà Nội gặp tôi bên tách cà phê những khi tôi tham dự kỳ họp nhiều tuần ngoài đấy.

Từ khi Quốc Hội Khóa XIV bắt đầu, tôi tuy là “tiền nhiệm” vẫn luôn nhận được các tin nhắn mà ông gởi “đại trà” cho các “đại diện của nhân dân”. Cụ thể nhất là sáng nay tôi nhận được tin nhắn sau của ông:

hiep-2hiep-1hiep-3

Nội dung trên vẫn với giọng hằn học, mĩa mai, và vẫn là chuyện các quan chức né tránh tiếp ông.

Nhà báo Hoàng Hữu Hiệp thậm chí gởi tôi xem lời xin lỗi của nguyên Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh Lê Hoàng Quân, người đã không bao giờ chịu tiếp ông Hoàng Hữu Hiệp suốt thời gian tại vị và chỉ khi không còn ở ngôi cao mới gởi tin nhắn xin lỗi ông Hiệp.

Tất nhiên, tất cả các khiếu nại của ông Hoàng Hữu Hiệp đã hóa bùn theo thời gian, mà sự lật lại hô sơ cũ sẽ bất khả thi do buộc phải động đến nhiều cựu lãnh đạo cao cấp của Đảng và chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh mà có khi những người trong số họ đã quá cố.

Tuy nhiên, việc chịu tiếp xúc ông Hoàng Hữu Hiệp sẽ giúp ông Hoàng Hữu Hiệp không phải sử dụng lại các tin nhắn đại loại như trên nhưng thay đổi bằng tên họ người nhận là các vị tân chức sắc của Thành phố Hồ Chí Minh nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XV (2021-2026), Khóa XVI (2026-2031), và Khóa XVII (2031-2036).

Việc tiếp dân đối với ông Hoàng Hữu Hiệp nhất thiết phải trên 6 cơ sở sau:

a) dẹp bỏ cái lếu láo xằng bậy của luận cứ “không có tình tiết gì mới”, không vin vào đó để tránh tiếp dân (trừ phi Quốc Hội sửa luật, quy định cụ thể rằng sẽ bỏ tù bất kỳ ai khiếu nại khi trong tay người ấy “không có tình tiết gì mới”);

b) tái điều tra cụ thể các vụ khiếu tố của ông Hoàng Hữu Hiệp đối với một khu đất của ông ở Đồng Nai, các căn nhà mà ông cho là thuộc chủ quyền hợp pháp của ông, và vụ đập phá cơ sở kinh doanh của vợ chồng ông;

c) dựa theo các kết luận điều tra, đường đường chính chính ra văn bản khẳng định công dân Hoàng Hữu Hiệp đã sai ở những nội dung nào, theo các bằng chứng cụ thể nào đã được truy xuất từ tàng thư;

d) dựa theo các kết luận điều tra, đường đường chính chính ra văn bản khẳng định công dân Hoàng Hữu Hiệp đã đúng ở những nội dung nào, theo các bằng chứng cụ thể nào đã được truy xuất từ tàng thư, nhưng xin lỗi ông vì sự bất khả thi trong thực tế khiến việc hoàn trả trở nên bất khả;

e) dựa theo các kết luận điều tra, đường đường chính chính ra văn bản khẳng định công dân Hoàng Hữu Hiệp đã đúng ở những nội dung nào, theo các bằng chứng cụ thể nào đã được truy xuất từ tàng thư, rồi đề nghị các giải pháp bồi hoàn hoặc bồi thường cho ông; và đặc biệt là

f) dựa theo các kết luận điều tra, đường đường chính chính ra văn bản khẳng định công dân Hoàng Hữu Hiệp đã đúng ở những nội dung nào, theo các bằng chứng cụ thể nào đã được truy xuất từ tàng thư, rồi tiến hành luận tội bất kể đó là các quan chức đã qua đời, đã từng làm lãnh đạo trung ương, đã nghĩ hưu, hay vẫn đang tại nhiệm ở chức vụ cao hơn; và sự luận tội nhất thiết phải quy trách nhiệm cụ thể cả trong vụ việc đã sai phạm và trong tịch thu tài sản để bồi thường cho công dân Hoàng Hữu Hiệp.

Trong khi những công văn can thiệp của Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước rất cụ thể và luôn đề ra nhiều biện pháp xử lý nhưng chẳng hề giúp ích được gì cho công dân Hoàng Hữu Hiệp trong nhiều năm qua, thì 6 điểm nêu trên chắc gì đã được các quan chức ở Thành phố Hồ Chí Minh dám nghe theo; do đó, lời đề nghị có vẽ thích hợp nhất cho công dân nhà báo Hoàng Hữu Hiệp là:

Do trong hơn chục năm qua ông kiên trì gởi đơn đến lãnh đạo Quốc Hội, lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Chính phủ, toàn thể nghị sĩ, và chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh, nhưng chưa lần nào ông cầu cứu Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Cũng vì vậy, ông nên bắt đầu gởi hồ sơ đến Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh để giúp Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh có việc để làm, thay vì bỏ mặc cho Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh chỉ ra quân mỗi năm năm một lần vào kỳ Bầu Cử Quốc Hội mà kỳ bầu cử Khóa XIV vừa qua đã cho thấy họ làm ăn chẳng ra làm sao cả do ít khi có dịp lo cho nước cho dân.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII (2011-2016)

Tham khảo:

Nguyễn Thiện Nhân

Hoàng Hữu Hiệp

Hoàng Hữu Phước Phỏng Vấn Donald Trump

Sau Cuộc Tranh Luận Thứ Nhì Ngày 09-10-2016 Tại Đại Học Washington, Thành phố St. Louis, Bang Missouri, Các Tiểu Quốc Thống Nhất Ả Mê Ri Ca

Hoàng Hữu Phước, MIB

12-10-2016

Hoàng Hữu Phước: Chào anh! Thật áy náy khi anh vừa qua cuộc tranh luận căng thẳng với Bà Hillary Clinton mà đã xin phổng vấn anh.

Donald Trump: Úi giào! Con mẹ đó căng thẳng thì có! Tớ là vua khuấy động sàn diễn mờ!

Hoàng Hữu Phước: Thật ra em thấy báo chí Mỹ tấn công anh quá nên cũng hơi ái ngại.

Donald Trump: Bọn báo chí mà không chống tớ thì mới là chuyện lạ! Là bạn thân của tớ chục năm nay nên chắc cậu biết quá rõ là tớ đếch xem bọn chúng ra gì! Tớ mà bày ra gameshow nào là tập đoàn truyền thông do tớ chọn sẽ tha hồ hốt bạc, tha hồ bán bản quyền cho mấy nước khác. Kỳ bầu cử này tớ đã thành công vì đã làm tụi nó cuối cùng đã tự lột mặt nạ “trung lập”! Xấu hổ với thế giới tự do! Hè hè hè! Tớ quyết định thằng truyền thông nào được phép phỏng vấn tớ nên cái đám đông báo chí bị tớ bỏ rơi nên bị mất nguồn thu khổng lồ thành ra phải uất ức chống lại tớ thôi! Chúng ở dưới đít tớ (They kiss my ass) còn tớ đá đít chúng (I kick their ass) mờ!

bao-chi-8

Hoàng Hữu Phước: Nhưng báo chí gây sự ồn ào về cái mà họ gọi là xem thường và cớt nhã với phụ nữ của anh hồi đó.

bao-chi-6

Donald Trump: Úi giào! Này nhé, tớ có nhiều đời vợ, và không để bà nào thiệt thòi cả, hễ tớ ly dị là bà nào cũng thành triệu phú. Mà đã là celebrity thì phải theo phong tục chớ! Ở đây phong tục là celebrity phải ly dị thường xuyên! Tớ mà không theo cái thuần phong mỹ tục Mỹ đó là bọn báo chí sẽ tru tréo là tớ rối loạn cương dương ngay! Như vậy tớ yêu phụ nữ quá chời rồi còn gì! Tớ yêu người mẫu và hoa hậu! Tớ yêu cái đẹp. Tớ yêu phụ nữ! Còn cái chuyện vớ vẩn tớ “sàm sở” gì đó thì bọn báo chí đã bậy bạ hết sức vì tớ ăn nói sàm sở hay sờ soạng gì đó là hồi tớ chưa già và chưa là chính khách, mà tớ có bị phụ nữ nào kiện ra tòa vì bị tớ sờ soạng đâu? Chắc cậu biết quá rõ là không ai công kích Thủ tướng Tony Blair của Vương Quốc Anh vì hồi còn là sinh viên thằng chả chuyên cúp cua trèo tường trốn ra ngoài nhậu nhẹt gái ghiếc y chang thằng cha Obama hồi nhỏ hút cần sa, chỉ vì mấy khứa đó lúc đó chưa là chính khách. Còn thằng chồng của con mẹ Hillary là Bill Clinton mới là tội phạm tục tĩu ngay lúc đang làm Tổng Thống Hoa Kỳ đã đè con gái người ta làm tình ngay trong “Phòng Bầu Dục” ở “Nhà Trắng” tức là Dinh Tổng Thống Quốc Gia Hoa Kỳ rồi bị mấy cô gái sinh viên thực tập ấy kiện ra tòa án hình sự khiến Bill phải dùng tiền khủng để thỏa thuận đền bù bãi nại. Thiệt là cực kỳ xấu xa, cực kỳ tồi tệ, cực kỳ thúi hoắc! Quốc nhục! Báo chí không khai thác tin giật gân này vì báo chí nước tớ buộc phải là công cụ của chế độ. Tớ mà làm tổng thống Hoa Kỳ là tớ sẽ cho chúng biết tay! @!##@! Cũng vì biết vậy nên tụi nó té đái trong quần phải ra sức cản ngăn đường tớ tiến đến ghế tổng thống Hoa Kỳ.

Hoàng Hữu Phước: Thưa anh, hỏi thật khí không phải, thế cháu Ivanka xinh đẹp và các nhà tư vấn tranh cử có khuyên anh về cách dùng từ ngữ không ạ?

Donald Trump: Cậu học tiếng Anh ở Anh Quốc hử?

Hoàng Hữu Phước: Dạ em chỉ học ở Việt Nam thôi.

Donald Trump: Đời nào lại thế! Cậu xạo hoài! Nói tiếng Anh trang trọng quá như cậu, y cái thằng khỉ Tony Blair quánh Iraq và cái thằng ngu David Cameron đẻ ra Brexit tanh banh, mà là học ở Việt Nam sao? Dân Mỹ ăn nói báng bổ như tớ mới là dân Mỹ chính gốc! Bush Con là thằng chuyên ăn nói tục tĩu. Bill Clinton là thằng chuyên làm chuyện tục tĩu. Tớ là thằng ăn nói báng bổ thôi. Mỹ mà! Hè hè hè. Ở đây mà ăn nói như cậu là chỉ có hai đường thôi: hoặc được bọn tài phiệt phe tớ kính trọng hoặc bị bọn khác đánh bỏ mẹ vì tưởng cậu nhạo báng dân Mỹ thất học đấy!

Hoàng Hữu Phước: Vậy em yên tâm về ngôn ngữ nói của anh, vì theo anh thì dân Mỹ khoái như vậy. Thế còn chuyện thuế của anh có nghiêm trọng không?

Donald Trump: Biết ngay là cậu thế nào cũng hỏi về thuế! Học trò cũ của cậu là Miss Thui

Hoàng Hữu Phước: Dạ, đó là Thúy ạ, ngữ điệu intonation kiểu rising có lên giọng, anh à.

Donald Trump: Thú Y, Thu Ý…khó phát âm bỏ mẹ! Thui là thư ký của trưởng phòng kinh doanh Trump Tower đã thường xuyên chụp màn hình những tờ báo ở Việt Nam để biết thông tin đã được “tiếp thu” như thế nào ở bển, vì tớ cũng muốn gom phiếu của cử tri Mỹ gốc Việt bên này:

bao-chi-2bao-chi-7bao-chi-5

Ở một đất nước tự do dân chủ pháp quyền như Mỹ thì có 4 điều cực kỳ quan trọng liên quan đến thuế là (a) chỉ có cơ quan thuế mới có quyền tuyên bố ai né thuế trốn thuế, (b) bất kỳ ai chưa có phán quyết của tòa án thì đương nhiên vẫn là người hoàn toàn vô tội, (c) chỉ có tớ mới có quyền tiết lộ thông tin về thuế của chính tớ nên tớ không muốn tiết lộ thì đếch có thằng báo chí nào moi được mà không phạm tội xâm phạm thông tin cá nhân, và (d) đừng hòng có bất kỳ ai trốn được thuế ở cái nước Mỹ tự do dân chủ pháp quyền này. Mấy tờ báo Việt Nam ở trên mà ở Mỹ sẽ bị tớ cho vô tù hết vì dám phạm tội vu khống khi nói tớ “trốn 1 tỷ đô tiền thuế”, phạm tội hình sự ăn cắp khi nói “lật tẩy hồ sơ thuế” tức đã chôm được hồ sơ thuế của tớ, và phạm tội nhục mạ cơ quan Thuế Hoa Kỳ và luật pháp Hoa Kỳ khi nói tớ “né thuế”. Tớ sẽ tha tội nếu như mấy tờ báo đó nộp đơn khẳng định bản thân là báo lá cải, vì chỉ có báo lá cải mới muốn nói gì thì nói. Nếu tớ không nộp thuế thì vì Cơ quan Thuế cho phép theo luật định. Tớ ngu sao mà không hưởng! “Né” có nghĩa là luật và cơ quan thuế bảo đóng mà tớ không lờ đi, đếch đóng. Luật pháp Mỹ lờ tớ à! Xúc phạm quá đấy! Bên cậu bộ mấy tay viết báo về sự kiện của Mỹ mà lại không biết luật Mỹ à! Mô Phật! À quên, Lạy Chúa Tôi!

Hoàng Hữu Phước: Anh bớt giận. Vừa rồi có chức sắc nhà nước Việt Nam nói rằng do báo chí muốn tồn tại trước cơn bão mạng nên phải tự cứu mình bằng cách giật tít câu view để báo có thể gắng gượng tiếp tục bán được báo in. Khó khăn lắm anh ạ.

Donald Trump: Tớ khoái cậu ở điểm này! Tụi nó giật tít câu view bằng cách viết chữ bậy bạ nhét vô miệng của cậu hồi “Luật Biểu Tình” với “Tứ Đại Ngu”, làm cậu bị tấn công, bị đe dọa khủng bố, bị hăm ném lựu đạn. Cứ như IS đã có mặt ở Việt Nam hiền hòa! Vậy mà cậu vẫn ra sức cản tớ chưởi chúng! Hay thiệt đa! Miss Thú Y cập nhật tin tức cho tớ mỗi ngày đó!

Hoàng Hữu Phước: Dạ, nhưng đó là chuyện nhỏ anh à. Bên em thiên hạ nói nhiều về TPP vì anh tuyên bố bỏ TPP. Thậm chí người gốc Việt bên anh cũng nói rằng Quốc Hội Mỹ sẽ không cho Việt Nam vô TPP!

Donald Trump: Thằng nào ngu vậy! Quốc Hội Mỹ chỉ có quyền cho phép hay không cho phép Mỹ thực hiện TPP, chớ Việt Nam đã nằm chình ình trong TPP rồi mà! Việt Nam có thực hiện TPP hay không là do Quốc Hội Việt Nam có phê chuẩn hiệp định TPP hay không. Mỹ có thực hiện TPP hay không là do Quốc Hội Mỹ có phê chuẩn hiệp định TPP hay không. New Zealand cũng vậy. Mười nước kia cũng vậy. Tớ chống TPP vì đó là độc chiêu của tớ. Ngay cả con mẹ Hillary cũng hết hồn hết vía khi thấy tớ được dân chúng hò reo ủng hộ nên con mẽ cũng bắt chước tuyên bố chống TPP, chẳng khác nào con mẽ chưởi cha Obama ký bậy TPP vậy! Này nhé, có hai loại đại tư bổn: xuất-nhập khẩu và sản xuất cung ứng thị trường nội địa. Mấy thằng xuất-nhập khẩu rất khoái TPP mà tụi này là tài phiệt Phố Wall đang theo phe Dân Chủ vì tụi nó tha hồ xuất khẩu vũ khí, thuốc men, phân bón, giống chuyển đổi gien, xe cộ, máy móc, tá lả. TPP sẽ khiến tụi nó bán dễ hơn, nhiều hơn, lơi nhuận khủng hơn, vì thuế suất sẽ bằng zero ở nước nhập khẩu! Và tớ nghĩ ngay đến độc chiêu tuyên bố chống TPP để được sự ủng hộ của các nhà tài phiệt thuộc phe sản xuất cho tiêu dùng nội địa. Mấy anh này trước đây chưa có TPP còn chống cá da trơn Việt Nam mờ! Bây giờ có TPP thì chết mẹ họ! Cá Việt Nam sẽ mặc sức vẫy vùng bơi lội khắp nước Mỹ! Giá rẻ như cho! Thuế bằng zero mờ! Vậy là con mẹ Hillary Clinton bắt chước độc chiêu của tớ để lôi kéo cử tri đại gia tư bổn nội địa. Nhưng cậu biết quá rõ rồi còn gì! Cộng Hòa và Dân Chủ là…một. Mỹ là nước lưỡng đảng sinh đôi mờ! Nên dù tổng thống Mỹ là tớ hay con mẹ Clinton thì rốt cuộc TPP cũng sẽ được chuẩn y vì mấy thằng bán vũ khí, dược phẩm, chế phẩm biến đổi gien ghê gớm lắm. Nếu TPP được phê chuẩn thì tớ sẽ đỗ thừa tại Quốc Hội chớ tớ chống mà! Con mẹ Clinton cũng xạo xạo chống chống, chớ mẽ mà làm tổng thống cũng sẽ ngầm xúi nghị sĩ Dân Chủ vận động Quốc Hội chuẩn y rồi cũng sẽ đổ thừa hết cho Quốc Hội. Trò chơi chính trị “ai thắng ai” mờ! Làm gì có chuyện thắng trái tim cử tri! Chỉ sợ Quốc Hội Việt Nam mà phủ quyết thì chết mẹ TPP!

Hoàng Hữu Phước: Em hiểu chứ! Nhưng thiên hạ mấy ai hiểu được cái mê cung chính trị Mỹ này!

Donald Trump: Kệ mẹ thiên hạ. Ai hiểu thì khôn. Ai không chịu hiểu thì ngu hết biết!

Hoàng Hữu Phước: Anh có tài hùng biện. Nhưng giá như hồi trẻ anh thận trọng hơn thì bây giờ đỡ lo hơn.

Donald Trump: Cậu thật là! Miss Thú Y đã đưa cái này cho tớ coi, nói của bạn học là Miss Hân viết cho cậu hồi xưa nhưng do đi Mỹ định cư gặp khó khăn nên nhờ Thú Y gởi giúp. Cậu có mà! Đây là bản Thú Y chụp lại vì quý cậu chớ không cố tình phạm vô thư tín cá nhân:

ngoc-han-1ngoc-han-2

Vậy cậu không có bất kỳ tì vết nào từ nhỏ, mà vẫn bị bôi nhọ ì xèo đó thì sao! Nên tớ nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ! Tớ đâu có ngu hút cần sa như thằng Barack Obama và không biết dạy con như nó nên con gái nó cũng chơi cần sa! Tớ đâu có là thằng làm nhục quốc thể như Bill Clinton đè con gái người ta trên bàn làm việc của Tổng Thống Hoa Kỳ để rồi vợ nó làm Ngoại Trưởng gì mà làm lộ nhiều chục ngàn email tuyệt mật vì xài email chùa! Tớ đâu có trốn học đi chơi bời như thằng ngu Tony Blair! Tớ chỉ ve vản phụ nữ khi tớ đã thành đại gia thành đạt! Tại sao tớ ve vản thì trên đời này chỉ có cậu là hiểu tớ! Hè hè hè! Tớ đọc bản dịch bài viết của cậu về tớ rồi! Và tớ đã đưa nó cho ủy ban vận động tranh cử của tớ để vừa vận dụng lời cậu để đánh bóng tớ, đồng thời tấn công con mẹ Clinton vì con mẽ đâu có mấy điểm mà cậu nới là ưu việt của tớ chứ! Hè hè hè!

Hoàng Hữu Phước: Nhưng có lẽ trước đây anh chưa từng nghĩ anh sẽ ra tranh cử tổng thống Mỹ.

Donald Trump: Ậy! Tớ chờ năm 70 tuổi mới ra, để khẳng định sẽ không có chuyện tớ đè mấy đứa nữ thực tập sinh lên bàn làm việc trong Phòng Bầu Dục như thằng quỷ Bill Clinton. Hè hè hè.

Hoàng Hữu Phước: Anh đúng là có một excellent sense of humor!

Donald Trump: Nếu làm Tổng Thống, tớ sẽ thăm Việt Nam đầu nhiệm kỳ. Nhưng sẽ ghé Thành phố Hồ Chí Minh trước để thăm cậu rồi mới ra Hà Nội.

Hoàng Hữu Phước: Nhưng anh ơi, đừng đến Thành phố Hồ Chí Minh vì hay bị ngập mùa nắng tại triều cường và mùa mưa tại mưa!

Donald Trump: Cậu đừng lo. Ngay khi chưa làm Tổng Thống Hoa Kỳ thì tớ đã lập sẵn kế hoạch bổ sung cho đoàn xe ba chiếc Dã Thú (Beast) rồi. Đến Thành phố Hồ Chí Minh AirForce One “Chuyên Cơ One” sẽ chở theo 3 chiếc Quái Vật (Monster) tức 3 chiếc …MotorBoat One tức “Chuyên Thuyền One”:

ski-2

Tớ sẽ nói mấy thằng khứa lão bạn tớ ở Phố Wall cung cấp cho Sở Công An Thành phố Hồ Chí Minh một trăm chiếc mô tô lội nước Jetski này để họ cử công an chạy theo bảo vệ đoàn Quái Vật của tớ từ Tân Sơn Nhất đến Quận Phú Nhuận của cậu và tụi mình đi ăn bánh ướt hay bánh xèo hoặc bánh canh giò heo mà cậu đã giới thiệu, thay vì bắt chước thằng Obama ăn bún chả Hà Nội:

ski-1ski-4

Còn trước viễn cảnh dân của tớ đến Thành phố Hồ Chí Minh du lịch sẽ phải “tham gia giao thông” bằng

ski-5

tớ sẽ mua tặng cậu chiếc Jetski này để cậu xài tạm trong 50 năm những khi ùn ứ ùn tắc…ghe xuồng cho đến khi Ủy Ban Nhân Dân thành phố quê hương cậu “chống ngập” xong…đợt 1:

ski-3

À, cái con Ivanka sao vẫn chưa tới vậy ta. Chờ tớ chút nhe! Ê, thơ ký đâu! Kêu giám đốc Ivanka đến Trump Tower ngay!

Ivanka: Bố ơi là Bố! Con chờ ở ngoài cửa nãy giờ mà! Bố cứ cái tật hay la hét hoài! Ô! Chào Chú Phước. Nhớ chú quá, chú Phước ơi!

…..

Tổ Phó Dân Phố: Chú Phước ơi! Thức dậy! Thức dậy! Dắt chiếc mô-tô Triumph của chú vô lẹ lên! Mưa rồi! Ngập đường sá hết rồi! Chú đừng đi họp tổ dân phố nhe vì ghế nhựa ngồi họp chắc trôi theo dòng nước rồi!

Hoàng Hữu Phước: Ủa! Trump! Triumph! Trump Triumphs!

triumph

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nhà Báo “Tự Phong”

Tổng Biên Tập Báo Tuổi Sồn Sồn (mỗi 5 năm xuất bản một số)

Ghi chú:

Nếu Việt Nam gọi UAE tức United Arab Emirates là “Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất”, thì USA tức United States of America phải là “ Các Tiểu Quốc Thống Nhất Ả Mê Ri Ka”, chứ sao lại là Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ? Tất nhiên, theo các công thức tôi đã đề ra trong các bài viết trước thì Việt Nam có toàn quyền đặt tên Việt cho bất kỳ nước nào hay địa danh nào, và do đó có quyền gọi USA là Hoa Kỳ hay Mỹ, gọi Germany là Đức, và gọi South China Sea là Biển Đông. Tuy nhiên, khi đã dịch “United” là “thống nhất” đối với nước UAE thi cũng phải thống nhất dùng “thống nhất” đối với nước USA, vì đây là yêu cầu khắc khe làm nền tảng cho uy tín của học thuật hàn lâm của Việt Nam.

Tham khảo:

Tôi Ủng Hộ Donald Trump

Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon?

Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư?

Fiction & Non-fiction – Cái Sai Của Văn Học Hiện Thực Phê Phán

Thế Nào Là “Khôi Hài” – Người Việt Chưa Hiểu Về “Sense of Humor”

Thư Gởi Giám Đốc Sở Công An Tỉnh Thừa Thiên – Huế

Biển Đông Có Phải Là East Sea?

“Biển Đông” Hay “Biển Nam Trung Hoa”

Khi Cựu Quan Chức Cầu Cứu

Loạn Kiêu Đảng

 chaudieuai

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII (2011-2016)

06-10-2016

Trước đây tôi có đăng một bài kèm bản photocopy bức công văn tôi gởi Bộ Trưởng Công An Trần Đại Quang và Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến phản ảnh việc lão công dân Châu Diệu Ái nguyên Đại Tá Viện Trưởng Viện Khoa Học Hình Sự Bộ Công An đã tiếp cận tôi để nêu trường hợp của ông bị phân biệt đối xử tại Bịnh Viện 30-4 Thành phố Hồ Chí Minh vốn là bịnh viện của Bộ Công An. Vấn đề “phân biệt đối xử” ở đây là ông sử dụng bảo hiểm y tế bình thường chứ không dùng loại “dịch vụ” nên dù già cả, bước đi khó khăn, ông vẫn phải ngồi chờ mõi mòn để được khám bịnh, rồi phải đi chờ lấy giấy xét nghiệm để lê bước tiếp qua dãy nhà khác lên đến nơi để tiếp tục ngồi chờ xét nghiệm, và phải ngồi chờ tiếp cho qua buổi trưa do đã đến giờ các phòng khám ở bịnh viện ăn cơm trưa rồi nghĩ trưa. Câu chuyện đầy lê lết mõi mệt nhức đầu này chấm dứt vào buổi chiều cùng ngày sau khi đến giờ làm việc, ông chờ lấy được kết quả xét nghiệm lại quay về chốn cũ ngồi chờ mõi mòn để được vào gặp lại vị bác sĩ khi sáng, được xem xét kết quả, và được kê toa thuốc. Ông chờ trước phòng phát thuốc, rồi phone kêu người con chạy xe máy đến đón ông về với túi thuốc lủng lẳng trên tay. Lần ấy, tôi kiến nghị bịnh viện công an phải có thái độ phục vụ thế nào cho thích hợp với một cựu lãnh đạo công an cao tuổi chẳng hạn phải tổ chức đẩy xe lăn “miễn phí” đưa những cựu cán bộ cao niên nhất là của bản thân ngành công an – và bất kỳ bịnh nhân thường dân cao tuổi nào khác đến xin khám chữa bịnh – đến những phòng ban khác, v.v., vì đấy không những là vấn đề đạo lý của ngành công an, đạo lý của người Việt, mà còn là để bịnh viện tránh bị bêu rếu là chỉ chạy theo đồng tiền khi ngay cả cựu cán bộ cao cấp cao tuổi của ngành mà còn bị bỏ mặc như thế thì thường dân nghèo khổ không thể trả phí “dịch vụ” còn chịu đựng đến dường nào. Tuy nhiên, những tồi tệ của các bịnh viện đã thường xuyên được nói đến nên chẳng có gì là lạ cả, đơn giản vì làm gì có y đức cơ chứ!  Y đức là cái trừu tượng phục vụ cho sự tôn vinh, cho hào quang, cho sự lấp liếm một thất bại thảm hại về đạo đức trong ngành y nơi những người làm việc tại các bịnh viện và cơ sở y tế. Chỉ có tính chuyên nghiệp mới là tất cả vì tính chuyên nghiệp bao gồm luôn cả thái độ phục vụ khách hàng vốn luôn đi kèm nhiều thứ khác trong đó có cả sự liêm chính, chống tham nhũng và chống xung đột lợi ích, v.v., tức những yêu cầu buộc phải có của đạo đức kinh doanh. Một khi tách rời một điểm cực nhỏ ra khỏi tính chuyên nghiệp để gọi nó là y đức đầy trừu tượng và lơ lửng thì rõ ràng đã hủy phá tất cả, khiến “chuyên môn” thì không cao, “tư lợi” thì luôn cao từ việc kinh doanh thuốc trong bịnh viện cho đến dẫn dụ bịnh nhân ra khỏi bịnh viện nơi mình khoác áo công tác để đến hoặc phòng khám của mình hay cơ sở điều trị tư nhân khác để ăn chia thay vì để nhà nước hưởng, v.v. và v.v. Điều tích cực là ngay sau đó Bộ Công An và Bộ Y Tế đã có những phản hồi và cải thiện đáng kể đối với tất cả các bịnh nhân lớn tuổi nói chung và các bịnh nhân diện cán bộ lão thành có công của ngành công an.

Bài này nói về một vấn đề nghiêm trọng hơn, và oái oăm thay cũng lại từ việc tiếp cận tôi của chính lão công dân Châu Diệu Ái, nguyên Đại Tá Viện Trưởng Viện Khoa Học Hình Sự Bộ Công An, nguyên Hiệu Trưởng Đại Học Tôn Đức Thắng – nghiêm trọng hơn vì sự tồi tệ hay xảy ra ở nhiều bịnh viện trên toàn quốc có thể được đỗ lỗi cho y đức của một hay hai vị y sĩ hoặc nhân viên bịnh viện thì sự lộng hành loại kiêu binhkiêu báo tại các cơ quan hành chính công quyền các cấp ở các địa phương sẽ đương nhiên bị đỗ lỗi cho Đảng cầm quyền.

Trong nhiệm kỳ Quốc Hội khóa XIII, tôi đã nhiều lần viết công văn – không phải cái “phiếu chuyển” in sẵn cực kỳ snag trọng tốn kém của Quốc Hội – gởi một số tỉnh thành trên cả nước, trong đó nhiều lần gởi Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh để can thiệp đề nghị xem xét lại đối với những khiếu nại hay tố cáo tôi trực tiếp nhận được từ người dân và kiến nghị cách giải quyết. Điều giống nhau giữa tất cả các công văn “can thiệp” này là tuyệt đại đa số những người khiếu kiện đều là “dân đen”. Chắc cũng vì vậy mà chưa bao giờ các “ủy ban nhân dân” xem họ là “nhân dân” nên chẳng ai có công văn trả lời tôi theo luật định ngay cả khi tôi gởi công văn nhắc nhở cũng theo luật định.

Và vụ khiếu nại thứ nhì của công dân Châu Diệu Ái cho tôi nhận ra bản chất của vấn đề không chỉ ở “dân đen” hay “con đỏ” mà là dịch bệnh Kiêu Đảng tức thứ thừa hưởng kiểu tổ tông truyền của Loạn Kiêu Binh để sản sinh ra Loạn Kiêu BáoLoạn Kiêu Đảng.

Qua lời khiếu nại của mình, ông Châu Diệu Ái cho tôi biết tộc họ Châu là một trong vài tộc họ đóng góp dựng xây thành phố Hội An (thuộc tỉnh Quảng Nam hiện nay) đã hơn 180 năm, có nhiều người đã có công với nước, từ nhà chí sĩ Châu Thượng Văn (của Phong Trào Cần Vương phò tá Vua Hàm Nghi và tên được đặt cho một con đường trong Phố Cổ Hội An) cho đến những liệt sĩ trong chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ.

Tộc họ Châu có 700 mét vuông đất thổ mộ gồm một mộ của Ông Tổ và hai mộ hai con trai của ông Tổ đã có từ năm 1866. Đến 1989 ông Đặng Ngọc Vẫn, trưởng Chi Cục Thuế Hội An, tự ý đến xây nhà trên diện tích này, thậm chí được Ủy Ban Nhân Dân Phường Sơn Phong và Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hội An cấp “sổ đỏ” chủ quyền 645 mét vuông dù Tộc họ Châu có khiếu nại lên chính quyền. Thậm chí do chiến tranh Tộc họ Châu phân tán, đến khi có thể tập hợp lại thì mới biết chỉ còn ngôi mộ Ông Tổ trên diện tích 45,36 mét vuông, còn hai ngôi mộ cổ kia đã bị lén xúc đổ đi mất tung tích. Ông Vẫn còn nâng nền chung quanh khiến ngôi mộ còn sót lại bị ngập nước, hư hỏng nặng. Khi ông Châu Diệu Ái cùng thân nhân của tộc họ Châu xin phép chính quyền địa phương được tu sửa mộ cổ của tổ tiên thì bị Ủy Ban Nhân Dân địa phương gây khó khăn, không cho phép. Tôi đã phải viết công văn ngày 29-3-2016 gởi Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc

chau-dieu-ai-b-1chau-dieu-ai-b-9

Thế nhưng, ngay cả khi có công văn số 2466/VPCP-V.1 ngày 08-4-2016 của Văn Phòng Chính Phủ truyền đạt chỉ đạo của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Nam và Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hội An xử lý vụ việc và thông báo kết quả xử lý đến tôi

chau-dieu-ai-b-7

thì Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Nam chỉ đơn giản phát hành công văn số 1762/UBND-TD ngày 25-4-2016 cho Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hội An yêu cầu vị này xem xét rồi báo cáo kết quả cho Văn Phòng Chính Phủ và tôi

chau-dieu-ai-b-6

và cho đến nay tôi vẫn chưa hề nhận được bất kỳ “báo cáo” nào của Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Nam và Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hội An.

Điều nghiêm trọng ở đây là:

1- Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc là người Quảng Nam, sinh hoạt Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Tỉnh Quảng Nam, mà chỉ đạo bằng công văn của Thủ Tướng đứng đầu chính phủ đã bị chính những đảng viên chức sắc hành chính cao cấp Tỉnh Quảng Nam to lớn và ngay cả Thành phố Hội An nhỏ bé bất tuân, khinh thường;

2- Những đảng viên chức sắc hành chính cao cấp của các Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Nam to lớn, Thành phố Hội An nhỏ bé, cùng cái Phường của nó đã xử bức Tộc họ Châu của chính Hội An trong khi đã vi phạm pháp luật khi (a) lấy đất đã có bằng khoán đất sở hữu của Tộc họ Châu để cấp cho cán bộ cao cấp của Thuế, (b) cấp diện tích đất nhiều hơn sự cho phép của luật pháp, (c) không thực hiện chỉ đạo của cấp trên, và (d) không gởi báo cáo cho tôi theo các chỉ đạo ấy. Ngoài ra, việc gây khó khăn cho Tộc họ Châu dù Tộc này chỉ xin trùng tu ngôi mộ còn sót lại của diện tích gần 46m2 chứ không đoái hoài đến việc đòi lại 645m2  bị cướp, việc  không xem xét thỉnh cầu chính đáng của một đảng viên lão thành cách mạng uy tín như ông Châu Diệu Ái nguyên Viện Trưởng Viện Khoa Học Hình Sự, và việc không màng đến khả năng có thể tạo điều kiện cho kẻ chống đối chế độ đơm đặt rằng Tộc họ Châu bị phân biệt đối xử vì là có gốc tổ tiên người Hoa không thể không bị gọi là hành động và hành vi cực kỳ ngu xuẩn.

3- Những đảng viên chức sắc hành chính cao cấp của các Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Nam to lớn, Thành phố Hội An nhỏ bé, cùng cái Phường của nó đã dám xem thường cùng lúc hai nghị sĩ Quốc Hội là các ông Nguyễn Xuân Phúc thuộc Bộ Chính Trị và Hoàng Hữu Phước thuộc cộng đồng ngoài Đảng.

Chưa kể, thay vì nghiêm túc thực hiện chỉ đạo của cấp trên, cán bộ Phường đã cho phép Tộc họ Châu trùng tu nâng nền mộ tránh ngập nước sau khi hạnh họe đòi bản vẽ, đòi sửa bản vẽ, buộc giảm độ cao bình phong sau của mộ dù đã ký cho phép trước đó, và sau khi việc trùng tu hoàn tất thì buộc Tộc họ Châu đập bỏ hai tượng “linh vật” nhỏ (con “nghê”) dù mộ nằm ở hẻm sâu và mộ cổ không được xếp loại di tích quốc gia

chau-dieu-ai-6b

trong khi thực tế có ngôi mộ của gia đình khác ngoài mặt tiền hai con đường với “linh vật” khổng lồ (con rồng) thì lãnh đạo địa phương không ai có ý kiến gì

chau-dieu-ai-6cchau-dieu-ai-6a

Bức xúc trước các hạnh họe trên, đồng thời thấy chính quyền địa phương khinh thường tôi do tôi không là đảng viên và không là Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIV , ông Châu Diệu Ái đã gởi khiếu nại khác đến Phó Thủ Tướng Trương Hòa Bình ngày 08-8-2016 và Văn Phòng Chính Phủ đã có công văn số 7562/VPCP-V.I ngày 09-9-2016 gởi Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Nam:

chau-dieu-ai-b-8

Không rõ ngày 01-10-2016 ấy Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Nam có theo cố tật lại phớt lờ công văn của Phó Thủ Tướng Trương Hòa Bình hay không.

Công văn trên cho thấy rất rõ ràng rằng đã không có sự thể hiện quyền uy quyền lực của thượng cấp, qua cách dùng từ được mềm hóa “không yêu cầu” thay cho “không được yêu cầu” hoặc “cấm yêu cầu”; hoặc thay vì dùng “hãy chứng minh rằng” thì lại dùng “báo cáo việc”.

Sự mềm hóa ngôn từ cho người ta những cảm nhận tiêu cực như:

a) đã cùng là đảng viên thì như nhau (qua minh chứng: khi Chủ Tịch Nước Trương Tân Sang đang phát biểu trên bục thì màn hình tin tức tivi cho thấy các chức sắc cao cấp nói chuyện riêng và cười cợt với nhau); và

b) đảng viên ở cấp cao phải “biết điều” vì đảng viên cấp không cao bằng có thể thuộc gia đình thế gia vọng tộc truyền thống của Đảng, có thể là người đang thuộc trung ương Đảng đã có công góp phiếu quyết định cho đảng viên cấp cao duy trì vị trí cao, có thể là người sẽ lên trung ương, hoặc có thể là người nhà của ủy viên khác trong Bộ Chinh Trị.

Chính những “mềm hóa” như trên vốn đã cho ra những liên tưởng tiêu cực, cùng những đặc ân rất có thể là đặc thù mang tính phe nhóm, đã sinh ra Nạn Kiêu Đảng.

Khi Nạn Kiêu Đảng hoành hành, các đảng viên chức sắc ở các địa phương không màng đến các khiếu tố của “dân đen” để bảo vệ các đảng viên chức sắc tiền nhiệm với niềm tin vững chắc rằng bản thân mình sau này cũng sẽ được “phe” bảo vệ hạ cánh an toàn, khiến phát sinh hiện trạng kỳ quặc ngay tại Thành phố Hồ Chí Minh khi có những vụ khiếu kiện kéo dài những 10 năm hoặc hơn 15 năm mà cách hành xử duy nhất là sự im lặng tuyệt đối của tất cả các chức sắc quyền lực dù Đảng hay chính quyền.

Khi Nạn Kiêu Đảng hoành hành, các đảng viên chức sắc ở các địa phương không màng đến các khiếu tố của “dân đen” để bảo vệ các đảng viên chức sắc tiền nhiệm với niềm tin vững chắc rằng bản thân mình sau này cũng sẽ được “phe” bảo vệ hạ cánh an toàn, khiến phát sinh hiện trạng kỳ quặc ngay tại Thành phố Hồ Chí Minh khi các chức sắc quyền lực dù Đảng hay chính quyền đều không đếm xỉa gì đến phiếu chuyển khiếu tố của dân do các đảng viên chức sắc làm Trưởng Đoàn hay Phó Đoàn Đại Biểu Quốc Hội hoặc là nghị sĩ chức sắc các sở ban ngành Thành phố Hồ Chí Minh gởi đến.

Khi Nạn Kiêu Đảng hoành hành, các đảng viên chức sắc ở các địa phương không màng đến các khiếu tố của “dân đen” để bảo vệ các đảng viên chức sắc tiền nhiệm với niềm tin vững chắc rằng bản thân mình sau này cũng sẽ được “phe” bảo vệ hạ cánh an toàn, khiến phát sinh hiện trạng kỳ quặc ngay tại Thành phố Hồ Chí Minh khi các chức sắc quyền lực dù Đảng hay chính quyền đều không đếm xỉa gì đến công văn can thiệp khiếu tố của dân do nghị sĩ ngoài Đảng của Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành phố Hồ Chí Minh gởi đến.

Khi một công dân không đảng tịch vi phạm pháp luật, người ta nói đến sự nghiêm minh của pháp luật.

Khi một công dân có đảng tịch vi phạm pháp luật, người ta vận dụng cái thuật ngữ quái gỡ “nhân thân tốt” để gia giảm hình phạt mà luật pháp nghiêm minh đã minh định, trong khi lẽ ra vì có công nên mới được thưởng cho có chức cao quyền trọng; nhưng khi phạm tội thì không bị trừng trị thích đáng hoặc nhân lên gấp bội do ở chức cao thì trách nhiệm cao cộng với đại tội là làm mất uy tín Đảng, mà lại được cái “có công” ấy xí xóa bớt. Đây là mầm mống của hai đại nạn quốc gia: Loạn Kiêu Đảng và sự đe dọa nền móng vững chắc của chế độ từ góc độ người chủ của đất nước.

Để dẹp Loạn Kiêu Đảng, chỉ cần

a) Tu chỉnh Luật Hình Sự, gia tăng hình phạt đối với đảng viên, đảng viên chức sắc, đảng viên cấp cao, bãi bỏ nội dung “nhân thân”, nếu phạm pháp.

b) Tăng cường giáo dục đảng viên chức sắc cấp cao ở các cơ quan công quyền các tỉnh thành phải biết run sợ trước các nghị sĩ vốn thuộc cơ quan quyền lực cao nhất Việt Nam theo hiến định bất kể nghị sĩ có đảng tịch hay không vì đảng viên ở các cơ quan công quyền tất nhiên không bao giờ tự động có quyền lực cao hơn nghị sĩ, gia tăng mức độ kỹ luật đảng viên nếu đảng viên không xử lý đúng hạn luật định các vụ việc khiếu tố của dân do nghị sĩ chuyển đến.

Lời kết luận cực kỳ nghiêm túc, không chút khôi hài, theo gương báu ngàn xưa, ở đây là: chính quyền các tỉnh và chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh nếu muốn nêu gương vì dân diệt trừ Loạn Kiêu Đảng thì hãy khẩn trương lục tìm tất cả các công văn can thiệp của nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước đã từng gởi đến, xử lý tất cả các vụ việc cho dân, và cung kính gởi bản sao các báo cáo xử lý ấy cho ông ta.

Nếu Loạn Kiêu Đảng vẫn bất trị thì có khi sẽ đem đến một kết quả đẹp: Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) Thành phố Hồ Chí Minh sẽ không phải tiếp dân do không còn ai đến khiếu tố vì chẳng ai muốn vụ việc của mình được tiếp tục ghi trên các “phiếu chuyển” để rồi mình lại phải đến Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XV (2021-2026) để lập lại nguyên văn để tiếp tục được chuyển, rồi lại tiếp tục đến Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XVI (2026-2031) Thành phố Hồ Chí Minh để chỉ chứng tỏ đức tính kiên trì thuần Việt và lòng yêu nước luôn giữ gìn quốc thể và thanh danh của Đảng, cho đến khi nhân loại xuất hiện The Whore of Babylon.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Loạn Kiêu Báo

The Whore of Babylon

Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân

Tôi Và Ngành An  Ninh Tình Báo

Tứ Trụ Bắc Việt

Đệ Tam Thập Thất Kế – Phần 1

Hoàng Hữu Phước, MIB

19-7-2016

Part 1 (17)A) Giải Thích Từ Ngữ

Đệ Tam Thập Thất Kế: Kế thứ 37, thêm vào 36 Kế của Tôn Võ Binh Pháp.

Tứ Trụ Bắc Việt: Bốn trụ cột tức bốn nhân vật sau của Bắc Việt

– “Chủ Tịch Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” Hồ Chí Minh: lãnh đạo đất nước trong nội trị và đối ngoại trên trường quốc tế,

– “Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam” Hồ Chí Minh: lãnh đạo thế lực chính trị duy nhất hùng mạnh,

– “Chủ Tịch Đảng Lao Động Việt Nam” Hồ Chí Minh: lãnh đạo toàn dân, và

– “Lãnh Đạo Trực Tiếp Của Tổng Tư Lệnh Quân Đội Nhân Dân Việt Nam Đại Tướng Võ Nguyên Giáp” Hồ Chí Minh: lãnh đạo toàn quân bất khả chiến bại

Bắc Việt: tên tiếng Việt từ tiếng Anh North Vietnam mà (a) toàn bộ thế giới truyền thông tư bản dùng để gọi Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, và (b) Việt Nam Cộng Hòa luôn dùng trong nhóm từ “Cộng Sản Bắc Việt”.

Nam Việt: tên của Lăng Tần gọi theo (a) tiếng Anh South Vietnam mà toàn bộ thế giới truyền thông tư bản dùng để gọi Việt Nam Cộng Hòa, và (b) để nhắc khéo phe luôn tưởng nhớ thờ phượng Việt Nam Cộng Hòa rằng một khi họ luôn xài từ “Bắc Việt” thì họ phải chấp nhận chữ “Nam Việt” cho chính họ, chứ đừng chơi cha thiên hạ bằng cách luôn gọi cái của họ một cách đầy đủ là “Việt Nam Cộng Hòa”.

7 Trụ Cột: 7 thế lực của 5 tên da vàng độc tài tàn bạo do Mỹ dựng nên, 1 tên da trắng hăng tiết vịt do Mỹ tác động, và 1 tên da trắng do Mỹ ép buộc phải tham gia liên minh. 7 thế lực này do Mỹ hình thành nhằm (a) phục vụ Kế Thứ 37, và (b) làm chân chống cho một mặt bàn mà trên đó Mỹ ngồi chễm chệ.

Cọng Hòa: là chữ dùng bởi Nam Việt trong tên quốc gia Việt Nam Cọng Hòa do dị ứng với chữ “Cộng” làm gợi nhớ đến chuỗi “chống Cộng” và “Cộng sản”. Đây là sự thật lịch sử thời Ngô Đình Diệm và kể cả Nguyễn Văn Thiệu. Chỉ có báo chí lúc Nam Việt sắp bị xóa sổ và báo chí Việt kiều hải ngoại sau khi Sài Gòn thất thủ mới dùng từ “Việt Nam Cộng Hòa”, ắt do thấy “Cọng” là điềm báo của sự lọng cọng, không vững, tiến tới sụp đổ chăng.

Phi Luật Tân: là từ của Nam Việt gọi Philippines Cọng Hòa (cùng công thức tên gọi của Việt Nam Cọng Hòa, tức chữ Cọng Hòa đứng sau). Tiếng Việt hiện đại của Việt Nam gọi là Cộng Hòa Phi Líp Pin.

Đại Hàn: là từ của Nam Việt gọi Korea Cọng Hòa (cùng công thức tên gọi của Việt Nam Cọng Hòa, tức chữ Cọng Hòa đứng sau). Tiếng Việt hiện đại của Việt Nam gọi là Hàn Quốc.

Thái Lan: tức Vương Quốc Thái Lan, tức Thailand. Lịch sử ngôn từ tiếng Việt không ghi nhận bất kỳ sự biến đổi nào của cụm từ “Thái Lan”, trừ thủa xa xưa lúc Việt Nam còn xem Thái Lan như xứ mọi dưới tên gọi Xiêm La.

Nam Dương: là từ của Nam Việt gọi Indonesia Cọng Hòa (gọi theo kiểu thứ tự của Việt Nam Cọng Hòa). Tiếng Việt hiện đại của Việt Nam gọi là Cộng Hòa In Đô Nê Xi A.

Úc Đại Lợi: là từ của Nam Việt gọi Commonwealth of Australia tức Australia Khối Thịnh Vượng Chung thuộc Vương Quốc Anh. Tiếng Việt hiện đại của Việt Nam trong sách giáo khoa trung học gọi là Âu Xờ Trây Li A hoặc Ốt Xơ Tơ Rây Li A, trong khi bản tin thể thao luôn dùng “Úc” như khi nói về “Giải Úc Mở Rộng” chẳng hạn.

Tân Tây Lan: là từ của Nam Việt gọi New Zealand. Tiếng Việt hiện đại của Việt Nam gọi là Niu Di Lơn.

Sài Gòn Thất Thủ: là dịch từ cụm từ duy nhất trong tiếng Anh “The Fall of Saigon” được sử dụng trên toàn thế giới Âu Mỹ và Việt Kiều chống Cộng, do không thể cam chịu hạ mình dùng cụm từ chính xác hơn là Miền Nam Được Giải Phóng hay Việt Nam Cộng Hòa Sụp Đổ hoặc Chế Độ Cộng Hòa Thất Bại.

B) Hoa Kỳ Và Đệ Tam Thập Thất Kế

Tàu nhờ có uy siêu cường nên dù tất cả các kỳ tích đạt được như sáng chế thư pháp, sáng chế thuốc nổ, sáng chế giấy viết, và sáng chế thuật châm cứu, v.v., đều do toàn những người Việt gồm nghệ nhân, thầy thuốc, thầy chiêm tinh, thầy đồ, thầy thủ công mỹ nghệ, thầy xây dựng – chưa kể biết bao trinh nữ sắc nước hương trời để cải tạo nòi giống Tàu cho thêm có ngoại hình xinh đẹp và biết bao sừng tê ngà voi dâm dương hoắc cùng vàng ròng châu báu – do các vị vua chúa Việt Nam hàng năm tấn cống nên Tàu mạo danh hê lên rằng tất cả là do dân tộc Tàu tạo ra, kể cả binh pháp binh thư toàn bắt chước từ các tướng lĩnh của Việt Nam cũng bị hê lên là do mấy ông này ông nọ tổ tiên của Tàu sáng tác từ thời Đông Chu Liệt Quốc. Trên thực tế, Tàu có công cống hiến cho nhân loại chỉ ở kế thứ 36, tức là Đào Tẩu Kế, nghĩa là nếu thấy không xong thì…bỏ của chạy lấy người.

Hiện đại hơn, Hoa Kỳ đã cho nhân loại thêm một kế thứ 37 thành tổng cộng có Tam Thập Thất Kế, và kế mới này mang tên Độc Tài Chung Cư Kế , nghĩa là các nhà độc tài ở chung trong một chung cư cao tầng chỉ biết những căn hộ gần bên mà không biết được các “ngọa hổ tàng long” ở các tầng khác ngay trên đầu mình hay tầng ngay dưới mông mình. Nói tóm tắt thì Kế thứ 37 là “kế hoạch siêu dự phòng” dựa trên cơ sở mỗi khi phải đụng trận với một đại siêu cường thì phải tổ chức thêm một vài lực-lượng-dự-phòng-ngồi-ghế-dự-bị thật ghê gớm cao tay ấn hơn lực-lượng-ra-sân-chính để khi được cho vô sân thế chỗ là ngay lập tức ghi bàn mà cụ thể như sau:

 Part 1 (18)

Các thí dụ lịch sử sau sẽ minh chứng cho đệ tam thập thất kế – tức kế thứ 37 – do Mỹ đăng ký bằng sáng chế.

C) Thất Trụ Do Hoa Kỳ DỰng Xây Chống Lại Tứ Trụ Bắc Việt

Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (gọi tắt là Bắc Việt theo tên tiếng Anh của báo chí Hoa Kỳ gọi là North Vietnam) là một đại siêu cường quốc trong mắt Mỹ nên Mỹ đã ra tay thực hiện Kế Thứ 37 để bảo đảm thắng lợi.

Nhận thấy Bắc Việt có “tứ trụ” gồm bốn nhân vật kiệt xuất lừng danh gồm:

Part 1 (16)

 Mỹ đã hình thành một “thất trụ” nhằm đánh bại bốn nhân vật Cộng sản vĩ đại trên, ngăn chặn bủa vây Cộng Sản Bắc Việt, giúp Nam Việt thực hiện đại cuộc Bắc Tiến giải phóng miền Bắc, thống nhất đất nước Việt Nam mà không cần thực hiện Hiệp Định Geneve.

Thất trụ chống cộng bao gồm 5 trụ đồng dưới quyền thống soái của 5 tên da vàng đại độc tài đại tàn bạo và 2 trụ xi măng dưới quyền thống soái của 2 tên da trắng của thế giới văn minh mà có kẻ được Nữ Hoàng Anh phong tước hiệp sĩ và kẻ còn lại là danh nhân tiền bối của dân tộc hắn. Trong Thất Trụ, có 6 trụ trực tiếp tham chiến dưới gậy đại nguyên soái của Mỹ và 1 trụ dự phòng.

Part 1 (1)

Dưới đây là lịch sử nêu bật việc sử dụng nhuần nhuyễn kế thứ 37 của Mỹ:

1- Nam Việt

Muốn diệt siêu cường Bắc Việt, Mỹ tin tưởng tuyệt đối vào công thức “mãnh hổ nan địch quần hồ” nên đã nuôi nhiều nhóm sài lang hung bạo tàn ác chống Cộng điên cuồng nhằm bủa vây Bắc Việt. Trước tiên, Mỹ đưa Ngô Đình Diệm lên làm Tổng Thống Nam Việt để y ra tay tàn sát bất kỳ ai thân Cộng mà “icon” tàn dư phong kiến tiêu biểu của y là kéo máy chém đi khắp Nam Việt để thực hiện chuyện mà y do thói quen từ quá khứ làm quan lại Nguyễn Triều là thích và tin tưởng vào chuyện “chém đầu thị chúng” tức chém đầu nơi chợ để thị uy làm dân chúng khiếp đảm kinh sợ mà không phạm phải tương tự.

Part 1 (15)

Mỹ cũng chuẩn bị lực lượng kế thừa có nanh vuốt đáng gờm hơn Ngô Đình Diệm để ẩn núp ký cư trong vỏ ốc đúng theo đệ tam thập thất kế của Mỹ.

Ngay khi thấy Ngô Đình Diệm để yên cho gia tộc – nhất là vợ chồng Ngô Đình Nhu – gây ra nhiều họa lớn như đàn áp Phật Giáo mà người phụ nữ tên Trần Lệ Xuân này

Part 1 (14)

 (vợ Ngô Đình Nhu) ngoài việc luôn buộc mọi người trong nước và nước ngoài phải gọi mình là Đệ Nhất Phu Nhân bất chấp đó là danh xưng chỉ dùng cho vợ của  Tổng Thống của một quốc gia, đã cười cợt với phóng viên nước ngoài rằng mấy nhà sư tự thiêu thì có khác gì món barbecue mà ai đó cho mụ ta xin một miếng thịt nướng ấy với; cũng như thấy hiệu quả “diệt Cộng” của Ngô triều không hiệu quả, bản thân Ngô Đình Diệm không còn răm rắp tuân lịnh Mỹ, và thậm chí Ngô Đình Nhu còn hàm ý sẽ suy nghĩ đến việc “đàm phán” với Bắc Việt, Mỹ liền thực hiện chi tiết 37.5 theo đúng tinh thần “nuôi quân ba năm, sử dụng một giờ”. Cuộc đảo chánh nhằm giải quyết tên tay sai Ngô Đình Diệm đã diễn ra nhanh chóng với sự động thủ của con sài lang mang tên Nguyễn Khánh

Part 1 (13)

Ngô Đình Diệm bị truy sát. Bức ảnh sau đây diễn tả đúng y tinh thần phong cách Mỹ mà nhiều bài viết trước trên blog này đã đăng tải nhiều hình ảnh tương tự: kẻ sát nhân nghiêng người tươi cười chụp hình với xác chết của nạn nhân mà ở đây là xác Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm:

Part 1 (11)

Để chứng tỏ Mỹ không hề can dự gì vào việc sát hại “Ngô Tổng Thống”, các tướng lĩnh như Nguyễn Khánh và Dương Văn Minh đột nhiên bị cho ra rìa trong cơn hoan lạc sắp lên làm lãnh đạo quốc gia, nhường hẳn sân khấu chính trị cho hai “sài lang” dữ dội hơn hẳn Ngô Đình Diệm và Nguyễn Khánh, đó là:

Part 1 (10)

Để thực hiện nghiêm túc phần 37.1, Hoa Kỳ thậm chí còn làm ngơ trước các cáo buộc của các nhà báo Mỹ rằng Thiệu-Kỳ và các tướng lĩnh đã sử dụng quân đội vào việc bắt tay với Tướng Vang Pao (do CIA hậu thuẫn ở Lào) buôn lậu thuôc phiện từ vùng Tam Giác Vàng của Khun Sa tại Miến Điện (tức Burma, nay là Myanmar) về cung cấp cho đoàn quân viễn chinh Mỹ và đồng minh. Tuy nhiên, sự tập trung vơ vét làm giàu của một chính phủ quân sự, kèm với những gấu ó tranh giành quyền lực giữa các mãnh thú đã khiến câu hỏi trên tạp chí Time

Part 1 (9)

 “bao giờ Mỹ mới bắt đầu rút đi” với hình vẽ gương mặt đăm chiêu của Nguyễn Văn Thiệu trở thành dấu hiệu báo trước sự sụp đổ không thể nào tránh khỏi của cả Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa. Dù rằng khi nhận thấy sự bất tài vô dụng của kế hoạch kế thừa trong điều 37.5, Mỹ đã buộc lòng chế tạo ra một thứ gọi là điều phụ 37.3.a. theo đó Mỹ sẽ cùng các nhà độc tài “liền kề” đem quân vào thay mặt Nam Việt để trực tiếp đánh nhau với Bắc Việt nếu phát hiện Nam Việt không biết cầm súng chiến đấu, vậy mà rốt cuộc Mỹ phải bó tay vì tham nhũng ở Nam Việt trầm trọng đến độ phe Nam Việt bán luôn bí mật hành quân của Mỹ và đồng minh cho Bắc Việt.

Cái di họa ghê gớm của việc Mỹ cho phép sát hại Ngô Đình Diệm còn ở chỗ ngày nay tự dưng có thêm nhiều người chống Mỹ với đặc điểm kỳ lạ: họ đến thắp hương tưởng niệm Ngô Đình Diệm, viết bài ngợi ca Ngô Tổng Thống, kể cả trong số họ có người nhận học bổng của Mỹ qua Mỹ du học “thành tài” trở về Việt Nam phục vụ “tự do, dân chủ, nhân quyền”. Dường như sự cung kính cúi lạy kẻ đã bị Mỹ cho phép sát hại là một hành vi vô cùng minh triết với ngụ ý thâm sâu nhằm chưởi xéo cả Mỹ và các vị tướng lĩnh Việt Nam Cộng Hòa đã tham gia tích cực thực hiện ý muốn của Mỹ. Chiến tranh đã qua đi nhiều chục năm nay, vậy mà vài người tôn thờ Mỹ ấy lại muốn dấy lên sự chưởi xéo cả Mỹ và các vị tướng lĩnh Việt Nam Cộng Hòa vốn là một việc không nên làm trong bối cảnh Mỹ đang muốn gần gũi với Việt Nam Cộng Sản nên e ngại e thẹn e dè không bút mực nào tả xiết mỗi khi nghe tin có người đến lạy mộ Ngô Đình Diệm.

2- Đại Hàn

Đại Hàn là một quốc gia oằn oại dưới sự cai trị sắt máu của vị Tổng Thống Park Chung-hee được Mỹ cưng yêu chiều chuộng và ái mộ. Park Chung-hee đã gởi 320.000 quân trực tiếp tham chiến chủ lực bên cạnh Hoa Kỳ tại Nam Việt. Sự khét tiếng không làm ô danh Park Chung-hee được sử sách ghi nhận bởi các sư đoàn Mãnh Hổ, Thanh Long và Bạch Mã, với các trận đại chiến ở Bồng Sơn, Trà Bình, và Chiến Dịch Hong Kil Dong, mà các cuộc thảm sát thường dân vô tội đã làm thế giới bàng hoàng như cuộc thảm sát Bình An năm 1966 (tỉnh Bình Định, sát hại 1.200 dân làng không vũ trang – kể cả màn gom tụ 68 dân làng rồi xả súng giết sạch – chỉ còn 3 dân làng sống sót), cuộc thảm sát Bình Hòa năm 1966 (tỉnh Quảng Ngãi, sát hại 403 dân làng không vũ trang, đa số là các bô lão, phụ nữ, và trẻ em, trong đó có 21 thai phụ; toàn bộ làng bị thiêu rụi, kể cả hàng trăm trâu bò bị bắn chết), cuôc thảm sát Bình Tài năm 1966 (Tỉnh Quảng Ngãi, sát hại 168 dân làng bằng cách đốt làng để dễ bắn hạ từng người một những ai chạy ra ngoài hỏa ngục), cuộc thảm sát Hà My năm 1968 (tỉnh Quảng Nam, sát hại 135 bô lão, phụ nữ và trẻ em trong 30 căn nhà, sau đó dồn tất cả các xác chết xuống một hố cạn do xe cơ giới đào xới và chôn lấp tập thể), và cuộc thảm sát Phong Nhị – Phong Nhất năm 1968 (tỉnh Quảng Nam, tàn sát dân làng đa số là phụ nữ và trẻ em, với bao trường hợp các phụ nữ bị cắt mất vú và để nằm hấp hối chết dần).

Part 1 (8)

Park Chung-hee đã phải rút hết quân ra khỏi Nam Việt sau khi tổn thất 16.065 binh sĩ thương vong.

Park Chung-hee bị giết trong một cuộc “đảo chánh” năm 1979, kết thúc cuộc đời tên độc tài tàn bạo y như kiểu chết của tên độc tài tàn bạo Ngô Đình Diệm. Con gái đầu lòng của tên độc tài Park Chung-hee thế kỷ XX là Park Geun-hye, đương kim Tổng Thống nước Đại Hàn của tự do và dân chủ thế kỷ XXI đang cùng toàn dân Hàn Quốc rất yêu trọng đất nước và nhân dân Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Tuy nhiên, di sản của Park Chung-hee dành cho con gái Park Geun-hye lại làm cho vị nữ tổng thống này hứng chịu búa rìu dư luận Mỹ Âu khi bị so sánh với “gia đình trị độc tài” của Bắc Hàn:

Part 1 (2)

3- Thái Lan

Part 1 (7)

Thái Lan là một quốc gia theo thể chế quân chủ lập hiến với sự tồn tại của hoàng triều. Dù theo lý thuyết, quân chủ mang nội hàm vương quyền độc tài, Thái Lan lại có một hoàng gia mang tính hình thức, và đây là điều tuyệt vời cho Hoa Kỳ khi hiến pháp Thái Lan ấn định tính độc lập của quân đội, mà trong thực tế quân đội Thái Lan rất thường tiến hành các cuộc lật đổ chính phủ để chính quân đội nắm quyền. Tướng Thanom Kittikachorn là một nhà độc tài nắm quyền chuyên chính theo cách đó. Là người kiên trì quyết tâm chống Cộng, Thanom áp đặt sự cầm quyền quân sự tại Thái Lan từ năm 1963 đến 1973, và thậm chí khi trở về năm 1976 sau thời gian tỵ nạn y lại là nguyên nhân gây ra những cuộc xuống đường rầm rộ khiến xảy ra những cuộc thảm sát mới và cuộc binh biến đảo chính mới. Thoạt đầu, Thanom cho Mỹ sử dụng các căn cứ không quân và hải quân ở Thái Lan để xuất kích tấn công Bắc Việt, Lào và Kampuchia. Trong thời gian từ 1961 đến 1975 Mỹ đã xây dựng và sử dụng tất cả 7 căn cứ không quân ở Korat, Udon Thani, Nakon Phanom, Ubbon Ratchathani, Khon Kaen, Utapao và Bangkok với hơn 400 chiến đấu cơ và 25.000 nhân sự, trong đó cái tên người dân Nam Việt thường nghe nhắc đến trong thời gian chiến tranh là Utapao do đó là căn cứ của các pháo đài bay chiến lược B52 xuất kích tàn phá Bắc Việt. 80% các cuộc không kích tại Bắc Việt là xuất phát từ các căn cứ này, và chỉ có 20% cất cánh từ các sân bay Nam Việt. Thái Lan gởi bộ binh tham chiến bên cạnh quân đội Hoa Kỳ tại Việt Nam với 38.000 binh sĩ mà khét tiếng là Sư Đoàn Mãng Xà và Hắc Báo. Quân số tham chiến tăng lên đến 15% tổng quân lực Thái Lan. Thái Lan đã phải rút toàn bộ lục quân khỏi Nam Việt tháng 4-1972 với 1.709 binh sĩ thương vong.

Nhờ Chiến Tranh Việt Nam mà Thái Lan vươn lên trở thành cường quốc khu vực, và vì kế sách 37 của Hoa Kỳ trong tạo giống cho bọn độc tài khát máu mà Thái Lan đắm chìm trong bất ổn chính trị kéo Thái Lan từ đỉnh cao kinh tế rơi tự do xuống trũng của suy thoái, nhường hẳn vai trò thống soái khu vực cho Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

4- Philippines

Là một nhà độc tài chống Cộng khét tiếng trên toàn thế giới ở mức độ tàn bạo và tham nhũng cũng như cai trị bằng việc thực thi thiết quân luật đàn áp sắt máu kéo dài trong 10 năm (1972-1981), Ferdinand Marcos làm Tổng Thống Philippines suốt từ năm 1965 đến 1986

Part 1 (6)

Đáp ứng kế sách 37.3 của Hoa Kỳ, Ferdinand Marcos xung phong gởi trên 10.000 quân tham chiến bên cạnh Mỹ tại Việt Nam từ 1966 đến 1970, dù chủ yếu là trong xây dựng cơ sở hạ tầng dân dụng thời chiến. Số phận nhà độc tài này cũng như số tài sản bao trăm tỷ USD mà “đệ nhất phu nhân” nắm giữ thì bất kỳ người Việt Nam nào cũng biết đến qua các thông tin chính thức của thế giới tư bổn. Sự tham chiến trong 5 năm này đã làm gần 100 binh sĩ Phi Luật Tân thương vong.

5- Nam Dương

Như đã nói ở trên, Nam Dương cũng nhận được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của Hoa Kỳ để nhà độc tài Haji Mohamed Suharto cầm quyền tàn bạo trong 3 thập kỷ từ năm 1967 đến 1998, như một nhân tố thứ năm tích cực tiêu diệt cộng sản tại chỗ để “tứ trụ” Nam Việt – Thái Lan – Phi Luật Tân – Đại Hàn dưới sự vận hành của Mỹ  yên tâm tiêu diệt Bắc Việt.

 Part 1 (5)

Để hỗ trợ nhà độc tài quân sự chống Cộng này, Hoa Kỳ đã cung cấp viện trợ cho Nam Dương và các khoản viện trợ từ các định chế tài chính quốc tế đổ về quốc gia này cùng với sự thành lập các văn phòng của Ngân Hàng Thế Giới và các cơ quan viện trợ khác.

Tất nhiên, số phận của tên độc tài được Mỹ tích cực bảo kê này cũng dễ dàng được tìm thấy từ các nguồn thông tin chính thức trên không gian mạng.

6- Úc Đại Lợi

Part 1 (3)

Chiến Tranh Việt Nam là cuộc chiến dài nhất mà Úc Đại Lợi tham chiến trong thế kỷ XX với 60.000 binh sĩ.

Học thuyết quân sự của Úc Đại Lợi là “Phòng Thủ Tấn Công” nghĩa là lao vào các đe dọa trên chính nguồn gốc của dọa đe chứ không chờ các đe dọa ấy thâm nhập bản địa, và đây chính là lý do Harold Hold đưa quân tham chiến tại Việt Nam trước khi chủ nghĩa cộng sản trèo lên giường ngủ của nước Úc Đại Lợi.

Sự tham chiến của Úc Đại Lợi được nhắc đến nhiều nhất qua những cái tên như Bribie. Song, ngay cả trên trang web vietnam-war.commemoration.gov.au được chính phủ Úc Đại Lợi dựng xây để tôn vinh những chiến binh Úc Đại Lợi đã hy sinh tại Nam Việt để “bảo vệ thế giới tự do” lại ghi rõ chứng tích lịch sử trớ trêu rằng trong Chiến Dịch Berbie, trên hình một chiến xa M113 của Úc Đai Lợi bị bắn hạ có dòng chữ viết bằng máu “Du Me Uc Dai Loi” mà sau đó bộ phận lưu trữ tàng thư cố dịch sang tiếng Anh và ghi chú thành “Get Fucked Australians” mà xác chết cạnh xe không mặc quân phục và không có vũ khí nên không rõ đó được viết bởi một chiến binh Cộng sản hay một dân làng khi hấp hối. “Du Me Uc Dai Loi” không thể là ngôn ngữ của các chiến binh Bắc Việt, tất nhiên.

Thất bại và thương vong trên chiến trường đã khiến Harold Holt đối mặt với làn sóng xuống đường phản đối chính phủ lên đến hơn 200.000 người tại các thành phố lớn của Úc Đại Lợi. Sự kiện này cùng với quyết định của Mỹ trong Việt Nam Hóa Chiến Tranh như cớ để Mỹ rút khỏi Việt Nam, Úc Đại Lợi lập tức dần né tránh các giao tranh trên chiến địa kể từ 1972 và rút quân. Tuy nhiên, Úc Đại Lợi vẫn duy trì một lực lượng nhất định, và chính số quân ít ỏi còn sót lại này trở thành “đồng minh duy nhất” giúp Mỹ di tản, cùng Mỹ bỏ mặc Nam Việt để tẩu thoát khỏi Việt Nam khi Sài Gòn thất thủ. Số thương vong của Úc Đại Lợi là 3.629 chiến binh.

Chiến Tranh Việt Nam đã gây nên các biến động cực lớn làm biến đổi xã hội lớn lao và chính trị sâu sắc tại Úc Đại Lợi kể từ Đệ Nhất Thế Chiến.

Sáng Chủ Nhật ngày 17-12-1967, lúc vẫn là Thủ Tướng đương nhiệm, trong chuyến đi du thuyền chơi với tình nhân cùng các con của người ấy đến Melbourne, Harold Holt bơi tại bãi biển Cheviot ưa thích của mình rồi biến mất. Dù các lực lượng hải quân và không quân hoàng gia được triển khai tìm kiếm trên diện rộng, đã không bao giờ tìm được xác của Harold Holt cho đến tận ngày nay.

7- Tân Tây Lan

Dưới sức ép của Hoa Kỳ, Keith Holyoake miễn cưỡng đưa quân Tân Tây Lan sang tham chiến ở Việt Nam năm 1965.

Part 1 (4)

Tuy khăng khăng chỉ đưa sang 3.890 quân hỗ trợ về y tế, kỹ thuật, đào tạo và cứu hộ, Tân Tây Lan vẫn chịu tổn thất 224 binh sĩ thương vong trong suốt thời gian “tham chiến” mà mục đích thuần túy chỉ để bày tỏ sự đoàn kết với Hoa Kỳ, chứ không hung hăng như Úc Đại Lợi tham chiến vì bắt chước việc Lý Thường Kiệt xua quân vào Tàu để “tiên phát chế nhân” tức ra tay trước tiên xuất phát hầu chế ngự đối phương.

Câu nói nổi tiếng đầy băn khoăn của Keith Holyoake: “Ý chí của ai sẽ thắng ở Nam Việt đây? Ý chí áp đặt của mấy người cộng sản Bắc Việt hay ý chí của Nam Việt muốn tự do biểu đạt?” cho thấy hoàn toàn vắng bóng bất kỳ một lý tưởng hay lý do hợp lý nào cho một sự dấy động can qua.

Do sự tham chiến không chút ích lợi thực tế nào của mình cho chiến trường, Tân Tây Lan buộc phải dành cho Nam Việt khoản viện trợ nho nhỏ hàng năm khoản 350.000 USD chỉ để chi cho các chương trình dạy nghề, trang bị học cụ cho Viện Đại Học Huế cùng một trường trung học kỹ thuật, xây dựng tòa nhà cho phân khoa khoa học của Viện Đại Học Sài Gòn, và cấp học bổng cho 80 học sinh sang Tân Tây Lan du học. Dưới sự thôi thúc và chỉ trích của Mỹ cho rằng Tân Tân Lan đã vi phạm hiệp ước chung, Holyoake đã cho lực lượng không quân hoàng gia sang “tham chiến”, song hầu như các “hoạt động” của lực lượng này chỉ được biết đến qua chuyến bay sơ tán Đại Sứ cùng các quan chức ngoại giao Tân Tây Lan vào tháng 4-1975 ngay trước khi Sài Gòn thất thủ.

Chiến Tranh Việt Nam đã gây nên các biến động cực lớn làm biến đổi xã hội lớn lao và chính trị sâu sắc tại Tân Tây Lan kể từ Đệ Nhất Thế Chiến. Sự tham chiến tuy chỉ ở mức tối thiểu của Tân Tây Lan cũng vẫn dấy lên những cuộc xuống đường chống chính phủ thật rầm rộ và kéo dài với quy mô lớn trên toàn quốc y như các cuộc xuống đường phản chiến ở Hoa Kỳ, đòi hỏi chính phủ phải có chính sách đối ngoại độc lập đối với Hoa Kỳ, dẫn đến các cuộc bắt bớ như khi có xuống đường chống  Nguyễn Cao Kỳ khi ông này công du Tân Tây Lan. Chưa kể các rối loạn như trận đánh lớn giữa cảnh sát và người xuống đường tại Auckland; sự cố ném bom bột, bom màu, và trứng vào chính khách Hoa Kỳ; sự bắt bớ đám đông ném pháo nổ vàoThủ Tướng khi ông này đang phát biểu; bạo động hỗn loạn giữa cảnh sát và hàng trăm người “biểu tình” khi Phó Tổng Thống Mỹ Spiro Agnew đến Auckland năm 1970; các cuộc “tổng biểu tình” trên toàn quốc năm 1971 đòi Tân Tây Lan rút ngay lập tức quân đội khỏi Việt Nam; dân chúng đặt vòng hoa tưởng niệm “các nạn nhân của chế độ Phát-xít ở Việt Nam” tức nạn nhân của Nguyễn Văn Thiệu; và sự việc các cựu chiến binh mạnh mẽ quyết liệt buộc tội chính phủ đã đẩy họ vào tình trạng bị phơi nhiễm trước chất độc màu da cam di họa cho bản thân họ và gia đình họ, v.v. (Năm 1984, các nhà sản xuất chất độc màu da cam của Mỹ đã thỏa thuận bồi thường ngoài tòa án cho các cựu chiến binh Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan.)

IV) Chân Lý Giản Đơn

1) Tôn Ti Trật Tự: Kế Thứ 37 của Hoa Kỳ lẽ ra là Kế Thứ 36 của Tôn Võ Binh Pháp, còn Kế Thứ 36 của Tôn Võ Binh Pháp mới nên là kế thứ 37 cuối cùng, nghĩa là kế tẩu thoát bỏ của chạy lấy người chỉ nên áp dụng sau khi thấy đám sài lang do mình dưỡng nuôi trở nên vô dụng. Việt Nam có thể đóng góp thêm Kế Thứ 38 tức Cầu Tài Kế, theo đó sau khi áp dụng Tẩu Thoát Kế hãy quay lại cười giả lả cầu tài coi như không có chuyện gì xảy ra để bắt tay đối thủ đối đầu biến thành đối tác đối trọng.

2) Cái Lợi Của Nhà Độc Tài Do Mỹ Bảo Kê:

a- Đất nước họ cường thịnh nhờ hàng tỷ USD Mỹ rót vào viện trợ, và tất cả đều “hóa rồng”.

b- Người dân nước họ rút được bài học xương máu để từ đó tự động có thiện cảm với Việt Nam thống nhất hơn, dẫn đến các thương thảo hòa hoản hợp tác xây dựng với đất nước mà con em họ đã từng “hóa rồ” sau khi đến đấy gây ra những cuộc thảm sát kinh hoàng của nhân loại.

c- Góp phần tôn vinh chính nghĩa của Bắc Việt.

3) Cái Hại Của Nhà Độc Tài Do Mỹ Bảo Kê:

a- Tất cả các nhà độc tài tàn bạo do Mỹ dựng nên và bảo kê đều bị tiêu diệt bởi chính lực lượng dự bị của Mỹ.

b- Tất cả các nước của họ đều hình thành các thế lực phong trào dân sự hùng mạnh chống Mỹ, chống Chiến Tranh Việt Nam, phản chiến. Tất cả làm Mỹ và Âu Tây suy yếu.

c- Từ sự hăng say chống Chính phủ trong Chiến Tranh Việt Nam, người dân Mỹ trở nên ngày càng nghiện với việc chống chính phủ hơn, ngày càng kém đoàn kết hơn, và tất cả làm nước Mỹ loạn lạc hơn.

d) Sự cướp giật chiếm hữu trắng trợn từ ngữ “độc tài” để gán vào “phe xã hội chủ nghĩa” đã khiến những kẻ mông muội mê muội có cơ hội hí ha hí hửng để lảm nhảm lép nhép về cái gọi là “độc tài đảng trị” của Cộng sản Việt Nam, vốn là thứ chữ nghĩa mà tất cả những nhà đại tư bản thế giới khi nghe qua luôn ngỡ là hoặc đang chưởi xéo chính phủ của chính các nhà đại tư bản ấy hoặc đang trong cơn thác loạn thần kinh.

e) Sự trỗi dậy của chủ nghĩa cực đoan trên toàn thế giới:

Screen Shot 07-19-16 at 08.05 PM

4) Hoa Kỳ trở thành Nhà Nước Cảnh Sát chà đạp dân chủ nước Mỹ:

Part 1 (12)

5) Thiết Kế Bàn Ghế: Đừng bao giờ chế tạo ra chiếc bàn trên 7 chân cao thấp khác nhau, chất lượng khác nhau, và bằng nguyên vật liệu khác nhau, vì bản thân mặt bàn sẽ đảo chao nghiêng ngửa và rơi xuống.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kỳ sau: Tứ Trụ Chống Nhất Trụ Đệ Tam Thập Thất Kế – Phần 2

Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

Ngành Quản Trị Kinh Doanh

Bài viết thứ 33 của tháng 12-2015

Ngày đăng: 30-12-2015

Trong một bức thư gởi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, tôi có nêu các định nghĩa cần thiết cho các cấp tú tài, cử nhân, thạc sĩ, và tiến sĩ.

Gần đây báo chí có những bài nói về những bất cập trong “đào tạo” thạc sĩ và tiến sĩ, và tất nhiên không những vì các thạc sĩ/tiến sĩ ngoài một số trở thành giảng viên đại học thì đa số không rõ đang ở đâu vì không thấy họ ngự trong tháp ngà hàn lâm tức là dinh thự xây sẵn dành riêng cho họ tự bao đời nay để họ không ngừng nghiên cứu công trình, không ngừng viết lách công trình, không ngừng sáng tạo công trình, không ngừng giải quyết những vấn đề và vấn nạn tri thức hàn lâm có liên quan; mà cũng chẳng hề thấy họ xông xáo trong môi trường chuyên nghiệp thực tế có liên quan để hiện thực hóa lý thuyết có ghi trên bằng cấp thạc sĩ hay tiến sĩ của họ vào đời sống kinh tế thực để cho ra kết quả thực; mà lại còn vì các nhà báo vừa thiếu hiểu biết vừa đa số cực kỳ “từ chương” khi chỉ biết cầm máy ghi âm dí vào mặt các vị – mà nhân dân thì không rõ các vị đang ở đâu, duy chỉ các nhà báo là có số phone để liên lạc – trên để phỏng vấn rồi viết lại thành bài mang tên mình để trả nợ quỷ thần cho tiền lương nhận được mỗi tháng từ tòa soạn; nên các “bất cập” tuy có thật nhưng nghe cứ như một thoáng mơ hồ vớ vẩn, mà vấn đề thì cứ được ghi nhận hoài hoài, viết ra thập kỷ này qua thập kỷ khác trong khi cái sự bất cập thì cứ tồn tại trơ gan cùng tuế nguyệt, phình to phập phù phổng phao phát triển vẩn vơ.

Nói thế cũng tội cho các nhà báo vì Đảng chỉ lo phần của Đảng là tổ chức các lớp lý luận chính trị cao cấp cho các nhà báo, trong khi các nhà báo lại không có được cái chủ động của những người có học thức: tích cực tìm tòi học hỏi những lĩnh vực hàn lâm khác nhau, xông pha vào những lĩnh vực khác nhau mang những vấn đề to tát khác nhau nên không có khả năng viết bài phân tích phê bình tức đẳng cấp cao nhất theo thang bậc của báo chí chuyên nghiệp nước ngoài, mà chỉ có việc thủ cái máy ghi âm thậm chí chụp hình bằng điện thoại rất không chuyên nghiệp, rồi tự tiện cắt xén, đổi thay nội dung thật sự phát biểu của người được phỏng vấn, và đẻ ra cái tít thật giật gân để câu view là xem như đã tác nghiệp xong, tức là đẳng cấp thấp nhất theo bậc thang của báo chí chuyên nghiệp nước ngoài – tất nhiên trừ những phóng viên chiến trường xông pha lửa đạn đồng hành cùng các đoàn quân trực tiếp chiến đấu. Phỏng vấn đúng người mà (a) chỉ có mình do nhanh trí lão luyện tuyệt vời mới nghĩ ra, trong khi các nhà báo đối thủ cạnh tranh mãi mê móc cẩm nang ai cũng có để xem hễ nội dung gì thì phỏng vấn ai, và (b) phỏng vấn mà sau đó không bị người được phỏng vấn cự nự bắt xin lỗi vì đưa tin sai, thì đó đúng là nhà báo kiệt xuất rất hiếm thấy ở Việt Nam. Chính vì công thức hễ liên quan đến Sử thì hỏi nhà sử học Dờ nên môn Sử trên bờ vực triệt tiêu, hễ liên quan đến ẩm thực thì hỏi anh Phờ nên ẩm thực nước nhà chẳng làm nên trò trống gì ngoài việc vệ sinh an toàn thực phẩm ngày càng tồi tệ, hễ liên quan đến cà phê thì hỏi đại gia Trờ, hễ liên quan đến kinh tế tài chính thì hỏi giáo sư tiến sĩ Ngờ nên chẳng bao giờ thấy nội dung trả lời hùng hồn của vị ấy ấy phát huy tác dụng gì trong kinh bang tế thế dù đến tận nhiều năm sau đó, còn hễ liên quan đến giáo dục thì hỏi “thầy” ấy “cô” ấy nên giáo dục Việt Nam cứ phải cần nhiều chục ngàn tỷ cho mỗi lần của vô số lần cải cách mà vẫn chưa thể đạt yêu cầu. Chỉ cần nhà báo hiểu ra một điều giản đơn mang tính chân lý luôn luôn mang dấu ấn sức khỏe tâm thần ổn định rằng muốn biết rõ về giày thì hãy phỏng vấn anh nhân viên KCS kiểm tra chất lượng thay vì phỏng vấn anh giám đốc công ty giày, và rằng nếu trên đường đi tác nghiệp phỏng vấn mà xe SH bị hỏng thì hãy đến anh thợ sửa xe lề đường thay vì điên khùng vác xe đem về nhà đóng thùng gởi phát chuyển nhanh sang hãng Honda bên Nhật kêu nhà khoa học nào đã thiết kế SH ra vá lốp xe, thì coi như chất lượng công việc của nhà báo tự nhiên tăng cao về thực chất, hấp dẫn người đọc, thay vì để họ cứ mãi nhìn thấy công thức chán nhàm hễ hễ hễ hễ như đã nói ở trên.

Cũng vì vấn nạn trên của báo chí, tôi đành phải viết bài này để đưa sự việc cụ thể liên quan đến trình độ các vị học cao đối với kinh nghiệm thực tiễn liên quan đến ngành nghề mà các vị ấy đã được đào tạo và đang tham gia đào tạo sau khi đã được đào tạo, mà mục đích nhằm cảnh báo các đơn vị Nhà Nước hay có thói quen thay vì đưa cho các nhà tư vấn chuyên gia có kinh nghiệm thực tiễn, lại mặc định giao cho các trường đại học nghiên cứu những đề tài đòi hỏi kinh nghiệm thực tiễn thương trường chứ không phải kinh nghiệm lý luận hay kinh nghiệm giảng dạy lý‎ thuyết.

Thí dụ có thật sau đây (đã thay đổi tên thành XYZ và ABC vì lý do bảo mật thông tin khách hàng và giữ uy tín cho trường đại học) cho thấy tổng công ty XYZ của Việt Nam có nhu cầu đào tạo về Quản Trị Quy Trình cho các chức sắc nên gởi đơn hàng đến trường đại học công lập ABC rất lớn của Việt Nam, và khi nhận được bản chào giá có ghi nội dung phác thảo của chương trình như sau của các giáo sư tiến sĩ, XYZ đã tá hỏa tam tinh:

Nguyên văn dàn bài trong bản chào của Đại Học ABC, Môn: Quản Trị Quy Trình (trong bài viết này không ghi lại các chi tiết không cần thiết về số tiết cho mối mục như đã thực ghi trong bản chào; phần ghi chú tiếng Anh là do Đại Học ABC thực ghi trong bản chào, dù chẳng biết tại sao phải ghi chú như thế):

 TrinhDo1TrinhDo2

Khi người của Công ty XYZ đến đưa tác giả bài viết này xem bản Outline kỳ dị đó do các giáo sư của Đại học ABC biên soạn, và đề nghị tác giả bài viết gởi một bản chào khác cung cấp chương trình đào tạo cho cùng chủ đề, tác giả đã ngay lập tức cho họ các nhận xét sau:

a- Hình thức bản chào không chuyên nghiệp do hỗn độn vì không có mục lục, không đánh số thứ tự mà chỉ gạch đầu dòng mỗi khi sang hàng cho mỗi mục nội dung, thậm chí sử dụng dấu chấm cho mỗi tiểu mục.

b- Nội dung trên của Đại Học ABC không phù hợp vì lồng ghép nội dung “tư vấn” (như: cải tiến dịch vụ Công ty XYZ) trong khi tư vấn thuộc dịch vụ khác, có tính phí riêng (thí dụ công ty nào đó về quản lý chất lượng sẽ tư vấn ISO theo phí của công ty ấy, còn công ty nào đó chuyên tư vấn cải tiến dịch vụ nhằm phát triển kinh doanh sẽ thu theo giá sàn của họ), không thể cung ứng miễn phí kiểu “cấy ghép” vào chương trình đào tạo nhưng lại qua phần học viên nêu phương hướng cải tiến, nghĩa là chính học viên “tư vấn” còn người giảng sẽ “tư vấn” xem “tư vấn” nào của học viên là khả thi một cách đầy hí hước.

c- Dàn bài phân bổ thời gian cố định bao nhiêu phút cho mỗi tiết và bao nhiêu tiết cho mỗi mục nên chẳng khác gì giáo án bậc tiểu-trung học.

Sau đó một tuần, tác giả bài viết này đã gởi bản chào chi tiết có nội dung sau đối với dàn bài:

Nguyên văn dàn bài trong bản chào của tác giả bài viết này cho Chuyên Đề: Quản Trị Quy Trình Chuyên Nghiệp Và Hiệu Quả

 TrinhDo3

Thí dụ trên cho thấy trong thực tế xã hội ở Việt Nam đang tồn tại hai vấn đề nghiêm trọng của (a) thực lực thực chất về trình độ một người có học vị cao lẽ ra phải quen thuộc với các yêu cầu dứt khoát phải có về mặt hình thức của một luận án hàn lâm thì lại dường như chẳng biết gì cả nên không những trong bản chào trên mà còn trong các thông báo nội bộ tại các đại học luôn có cách dùng dấu gạch đầu dòng và dấu chấm cho mỗi mục được nêu; và (b) thực lực thực chất về trình độ một người có học vị cao lại ít khi chứa bất kỳ một nội hàm nào rằng người ấy có kinh nghiệm thực tế cho dù bằng cấp có thể do trường đại học uy tín của nước ngoài cấp phát. Dựa theo nội dung các giải thích trong thư gởi Thủ tướng, học vị vừa cho biết mục đích của người học tiến sĩ là nghiên cứu để phục vụ các chuỗi nghiên cứu khác tiếp theo, dài lâu, vô hạn; vừa khẳng định học vị được cấp dựa trên kết quả của một công trình duy nhất nghiên cứu sâu một đề tài nhỏ cụ thể của một tổng thể, do đó tiến sĩ không thể là người chấm dứt sự nghiên cứu sau khi nắm trong tay văn bằng để rồi chỉ làm quản lý trường đại học và/hoặc chỉ dạy học, đồng thời không thể là người được tự động mặc định có hiểu biết về thực tế thực hành. Một giáo sư đại học là thạc sĩ quản trị kinh doanh hay tiến sĩ quản trị kinh doanh hoàn toàn không thể có hiểu biết và kinh nghiệm thực tế quản trị doanh nghiệp – nhất là quản trị cấp cao – nếu chưa từng làm lãnh đạo phòng ban hay cơ quan doanh nghiệp nên khó thể giảng dạy hiệu quả về các case study nước ngoài trên tương quan so sánh với sự việc cụ thể ở Việt Nam mà chính mình đã từng kinh qua vai trò CEO hay giám đốc hoặc quản lý cấp cao thật sự, hay giải đáp các câu hỏi của sinh viên về các vấn đề gặp phải trong kinh doanh hay đối với con người tức nhân sự ở doanh nghiệp cùng các đề xuất xử lý tình huống, thậm chí không thể hướng dẫn sinh viên trước và trong các kỳ thực tập mà sinh viên sẽ phải trải qua tại các doanh nghiệp, v.v. Điều mà các trường đại học ở Việt Nam nên đẩy mạnh áp dụng là phải luôn mời giảng viên từ những người có kinh nghiệm thực tế bất kể người ấy có học vị hoặc chẳng có học vị nào cả. Nếu sai lầm mãi mặc định rằng tất cả phải do giáo sư cơ hữu giảng dạy, rằng tiến sĩ đương nhiên phải biết tất cả, rằng tiến sĩ đương nhiên phải ở trình độ cao nhất nên đương nhiên biết tất tần tật về thực tế thực hành và có thể giải đáp mọi chất vấn của sinh viên, v.v., thì hậu quả sẽ luôn là sinh viên tốt nghiệp với hai cái không: (a) không xem trọng trình độ “thầy/cô” từ đó chẳng bao giờ “mang ơn thầy/cô” ngay sau khi tốt nghiệp, và (b) không đạt yêu cầu về “kinh nghiệm” từ đó mãi thở than không đáp ứng được tiêu chuẩn tuyển dụng của các doanh nghiệp nước ngoài.

Ngày nào chữ “kinh nghiệm” từ thực tế làm việc của bản thân (first-hand knowledge) không được yêu cầu phải có nơi thầy/cô thạc sĩ/tiến sĩ lên lớp vốn chỉ truyền thụ cái “kinh nghiệm thực tế của người khác ở nước khác” (second-hand knowledge) như sẵn in trong sách vở nước ngoài hay sẵn cung cấp bởi “Quý Ông” Google, nhưng việc mời đội ngũ giảng dạy phi-cơ-hữu phi-học-vị từ thực tế công việc lại không hề được quan tâm thì sinh viên tốt nghiệp vẫn mãi là “tay mơ” khó thể kiếm được việc làm, dễ trở thành gánh nặng ngay cả đối với chính sách xã hội của quốc gia.

Việc truyền thụ kinh nghiệm thực tế đối với kinh doanh và quản trị kinh doanh cùng quản trị doanh nghiệp, v.v., không thể được thực hiện duy chỉ bởi các thầy/cô thạc sĩ/tiến sĩ cơ hữu trong các trường đại học vì các vị này đương nhiên thiếu kinh nghiệm thực tế đối với kinh doanh và quản trị kinh doanh cùng quản trị doanh nghiệp vốn chỉ có nơi người có thực tế làm các việc đó.

Tổng công ty XYZ là một pháp nhân với những điều kiện và môi trường cụ thể, phức tạp, đầy tính cạnh tranh cao, dưới sự điều chỉnh của luật pháp quốc gia, công ước quốc tế, tình hình thế giới, vấn đề nội địa, kiến trúc thượng tầng vĩ mô hoặc vi mô, chuỗi các tranh chấp, phá sản doanh nghiệp, phát triển kinh doanh trong trì trệ kinh tế nói chung, v.v. và v.v. Ngần ấy thứ hoàn toàn nằm ngoài những gì mà một văn bằng thạc sĩ hay tiến sĩ có thể đảm bảo có được nơi sự hiểu biết và kinh nghiệm thực tế của người sở hữu văn bằng. Và do đó, các công ty như XYZ sẽ nhận được những bản chào chương trình đào tạo yếu kém kỳ lạ như của trường đại học ABC đơn giản vì đó là yêu cầu cụ thể của doanh nghiệp chứ không nằm trong danh mục những đề tài được giảng dạy chính thức ở trường đại học; và khi không có sẵn tài liệu giáo trình đúc rút từ kinh nghiệm thực tế thực tiễn thực chất và thực sự thì sự sáng tạo sẽ chỉ đưa đến những kết quả nhảy múa thăng hoa đầy vui vẻ với bao hậu quả và hậu hoạn mà thôi.

Tất nhiên, không phải tất cả các thạc sĩ/tiến sĩ đều được đánh đồng như nhau, phải đáp ứng các yêu cầu như nhau như kể trên đối với thạc sĩ/tiến sĩ quản trị kinh doanh, vì còn tùy thuộc vào chuyên ngành của vị thạc sĩ/tiến sĩ đó.

Tiến sĩ thiên văn, tiến sĩ vật lý, tiến sĩ hóa học, tiến sĩ cổ sinh vật học, v.v., của Việt Nam chỉ cần một điều tiên quyết chứng tỏ mình thực sự là tiến sĩ: có các công trình nghiên cứu sáng tạo đăng trên các tạp chí khoa học nước ngoài một cách thường xuyên hoặc có những công trình nổi bật thế giới phải biết đến trước khi ngưng nghiên cứu để làm viện trưởng các viện, nếu không thì chắc chắn chỉ là tiến sĩ giấy.

Thạc sĩ/tiến sĩ Việt Nam đang dạy Anh Văn tại các trường đại học ở Việt Nam chỉ cần một điều tiên quyết: tạo trang blog cá nhân để viết bài bằng tiếng Anh, nếu không chắc chắn chỉ là thạc sĩ/tiến sĩ giấy mà sinh viên không bao giờ nể trọng. Cần nhớ rằng kể cả khi có tham gia dịch sách hoặc tự điển, hoặc viết sách văn phạm tiếng Anh thì cũng không được tính đến như trình độ thạc sĩ/tiến sĩ do sách vở văn phạm thì thừa mứa ngập tràn trên thế giới mà người soạn chỉ đơn thuần lập lại chứ không có gì mang tính sáng tạo, còn dịch thuật là công việc mà không bao giờ có ai phải miệt mài đi lấy bằng tiến sĩ để được hành nghề dịch thuật cả, nhất là dịch thuật không cho phép sáng tạo nội dung.

Nếu ở cơ quan bạn có mấy vị Em-Bi-Ê tức MBA tức thạc sĩ quản trị kinh doanh giữ chức trưởng phòng trở lên mà chẳng viết gì cho bản tin, tập san của cơ quan, hay trên blog cá nhân của người đó, thì tôi bảo đảm với bạn một điều chắc chắn là người ấy là chuyên gia copy bài và hưởng điểm của người khác do tất cả các chương trình Em-Bi-Ê (kể cả MIB tức thạc sĩ kinh doanh quốc tế) đều theo cung cách học nhóm, thảo luận nhóm, một người thuyết trình lấy điểm cho cả nhóm, và một người viết tiểu luận lấy điểm cho cả nhóm, tất nhiên trên nền lý thuyết mặc định không cần nhà trường giám sát kiểm tra: đã là bài thuyết trình thì ắt là công trình tập thể nhóm, đã là tiểu luận thì ắt là công sức đóng góp chung của cả nhóm.

Đã thực sự theo đuổi miệt mài thật sự cho một đẳng cấp thạc sĩ/tiến sĩ thật sự, người thực sự sẽ bị mê hoặc hoàn toàn bởi tiến trình nghiên cứu và viết lách đến độ nghiên cứu và viết lách trở thành thói quen, hơi thở, sẽ không bao giờ thực sự rời xa người thực sự ấy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

Có một thực tế kỳ lạ ở các trường đại học và ngay cả các cơ quan làm luật của Quốc hội cũng như các cơ quan Chinh phủ là đã có cách đánh số thứ tự rất kỳ lạ, phản khoa học, trong các giáo trình, công văn, thông báo, v.v., chẳng hạn như (a) dùng dấu gạch ngang, dấu chấm, và dấu hoa thị, thay vì dùng các ký ‎hiệu chữ cái in như A B C, chữ cái thường như a b c, số La Mã in như I II III IV, số La Mã thường như i ii iii iv, số đếm như 1 2 3 4, v.v.; (b) khóa luận và văn bản pháp quy tiếng Việt lại không dùng mẫu tự tiếng Anh cho phù hợp cho tham khảo quốc tế lại sử dụng mẫu tự tiếng Việt làm k‎ý hiệu đánh số thứ tự như a b c d đ e nhưng không rõ vì sao lại loại bỏ ă â ê ô ơ ư và cũng không cần biết khi chuyển ngữ sang tiếng Anh thì đ sẽ biến thành gì; và (c) các đại học không quan tâm đến chuẩn mực reference tức thư mục tham khảo ở cuối mỗi công trình nên sinh viên Việt Nam trong luận văn tốt nghiệp vẫn theo kiểu kỳ lạ là viết các chức danh và chức vụ của các vị “tiến sĩ” Việt Nam nào có “công trình” mà sinh viên trích dẫn từ đó, tức kiểu cách không thể giúp sinh viên tốt nghiệp cử nhân có thể học thạc sĩ nước ngoài mà không phải được dạy lại về reference toàn thế giới hàn lâm nghĩa đã, đang, và luôn áp dụng là chỉ ghi tên họ của tác giả mà mình có sử dụng các trích dẫn. (Người viết bài này đã viết thư phản ảnh nội dung nêu trên đến Chủ tịch Quốc hội năm 2012, đề nghị xem lại cách đánh số thứ tự trong tất cả các đạo luật và văn bản pháp quy do Quốc hội soạn thảo và ban hành).

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 20-8-2014. Thư Gởi Thủ Tướng

Hoa Tàu

Hoàng Hữu Phước, MIB

 Baochi1

Ông Ngoại tôi là người Việt gốc Hoa, họ Lưu tên Vinh. Ông không là Ông Ngoại ruột, nhưng được Ba Má tôi cùng anh em chúng tôi hết mực thương yêu vì những gì tôi sắp kể về Ông nghe qua sẽ giống như một tiểu thuyết ắt chỉ do kẻ giàu óc tưởng tượng vụng về cóp nhặt viết nên, mà tôi cũng không mong câu chuyện được bất kỳ ai tin vào tính chính xác của nó vì Ông Bà cùng những người Ông cưu mang cứu giúp ở Lục Tỉnh Nam Kỳ đều đã ra người thiên cổ, nay viết lại cứ xem như tác phẩm văn học fiction của trí tưởng tượng thêm thắt gia vị mắm muối để “mua vui cũng được một vài trống canh”, mà không cần phải là một non-fiction công trình tiểu sử biography đồ sộ hàn lâm, đơn giản vì Ông Ngoại tôi rất giản đơn.

Má tôi đang còn nằm trong bụng Bà Ngoại thì Ông Ngoại “ruột” mất. Hôm ấy, vừa về đến nhà giữa trưa hè nóng nực, Ông nhảy xuống sông bơi lội như rái cho mát mẻ rồi vào phòng trong ngủ sau khi âu yếm vuốt tóc người vợ trẻ, dặn vợ ăn cơm đừng chờ, đừng để con trong bụng phải đói, vì Ông cũng đã “nhậu sương sương” với mấy người bạn rồi. Đến chiều, Bà Ngoại vào đánh thức Ông dậy ăn cơm thì Ông đã bị trúng gió qua đời tự lúc nào không biết. Ba của Bà Ngoại tôi – tiếng miền Nam dân dã gọi là Ông…Cóc (một “phiên bản” khác của “Ông Cố”) của tôi – là người họ Nguyễn gốc Huế, cực kỳ nghiêm khắc, cực kỳ hoàng tộc phong kiến, cực kỳ gia trưởng: con trai con gái dù đã có vợ có chồng có dâu có rể cũng mặc, có lỗi là cứ roi vọt vun vút oằn oại hằn đỏ vết lưng trần. Bà Ngoại tôi vừa thọ tang chồng chưa được mấy tuần là mấy ông “giặc” Bình Xuyên, Năm Lửa, Năm Cụt (vừa chống Việt Minh, vừa cự Pháp, vừa chõi Mỹ và Ngô Đình Diệm) đánh nhau ở Trà Ôn (nay thuộc tỉnh Vĩnh Long), mà phe nào thua là đốt nhà dân để dân túa chạy ra đường làm bia đỡ đạn cho tiện tháo chạy, thế là cả nhà Ông Cóc chạy tán loạn vì bị đốt nhà. Bà Ngoại tôi quay đi ngoảnh lại không thấy người thân, phải bê bụng bầu lê lết, té ngã xuống ruộng nước mênh mông. Ngay lúc ấy, một thanh niên người Hoa gầy gò cao lêu nghêu 1m80, đang chu du đến Tây Đô ngoạn cảnh, tiện đường đến Trà Ôn nghe hát cải lương vùng quê của tài tử Út Trà Ôn, ai dè lọt vòng lửa đạn, phải chạy lom khom dưới ruộng (vì người cao dễ ăn đạn), trời xui đất khiến vấp người nạn nữ bụng mang dạ chửa nằm chảy máu dầm dề, bèn phi thân như Triển Chiêu xà xuống ghé vai cõng chạy thẳng lưng, may nhờ chân dài xoạc cẳng sải bước thoắt thoăn hơn Forrest Gump, xuất chiêu Đại Bàng Triển Xí (đại bàng xòe cánh) với thập bát liên hoàn cước bay vù vù trên mặt nước, chẳng mấy chốc vụt xa hơn tầm súng mút-cơ-tông hay cạc-bin, đại pháo made-in-tùm-lum-tà-la.

Đến khi dừng chân nơi đồng không mông quạnh, chàng trai thấy chuyện không xong vì người phụ nữ rên la, có dấu hiệu sảy thai, bèn trổ tài y thuật trước học lóm ở quê nhà ra tay đở đẻ, may sao cứu mẹ thì tròn trịa như bánh dày còn con thì vuông vức tựa bánh chưng, rồi để hai mẹ con nằm núp sau đụn rạ, chạy bộ nhiều cây số, đem vàng vòng hột xoàn lận ruột tượng ra đổi thức ăn đem về cho người nạn nữ, và ngồi chồm hổm y như tổ tiên họ Lưu của chàng tức Lưu Bang (ông tổ của Lưu Bị, sử Tàu nói khi ngồi xổm thì đầu gối lên tới…lổ tai, còn đứng dậy thì tay dài quá gối) vừa quơ lá chuối quạt ruồi xua muỗi, vừa trong tư thế sẵn sàng cõng người mẹ và ôm đứa hài nhi tiếp tục cuộc marathon vạn lý trường di nếu nghe tiếng súng đì đùng kề cận. Khi chiến sự yên ắng, anh mướn xe thổ mộ đưa hai mẹ con về lại với gia đình, còn anh lúp xúp chạy bộ với bàn chân trần bên cạnh xe như bảo tiêu thời Anh Hùng Xạ Điêu của Hiệp Khách Hành hay Lệnh Xé Xác. Sự việc xảy ra sau đó không như anh kỳ vọng: Ông Cóc của tôi vừa nghe qua chuyện kể đã hươi trường côn thiết bảng mà Ông đã tịch thu của Tôn Hành Giả vun vút đen đét nguyền rủa Bà Ngoại tôi hư thân mất nết, mồ chồng chưa xanh cỏ sao dám để đàn ông chạm đến làm hỏng danh tiết phụ, tội tày tiên tổ, điếm nhục gia phong, ngàn đời ô uế, sao không tự vẫn cho đáng mặt tam tòng, lại vác mặt về khiến hỗ câu tứ đức. Cả nhà hùa theo sỉ vả (vì không muốn ăn roi Ông Cóc) khiến chàng trai vừa khóc vừa lạy vừa lùi, trong khi lời chửi bới tiếng Việt “thằng Tàu mất dạy!” đuổi theo bén gót.

Ấy vậy mà chàng trai ấy do tâm nhuần Khổng Mạnh, lòng thờ Quan Vũ Thánh Quân, cho rằng gia đình Việt nào đánh đuổi mình thậm tệ mới đúng là gia đình gia giáo gia phong noi gương giáo huấn nơi Cửa Khổng chốn Sân Trình, rất hiếm gặp trên đường chu du tứ xứ, lại thêm cảm thương người nạn nữ hồng nhan phận bạc mới tựa bóng tùng quân đã ra người quả phụ, chịu tiếng đời nhục nhã với gia môn cũng tại lỗi mình lăng xăng đỡ đẻ bế bồng, nên thề kiếp này quyết cưu mang cho trọn danh quân tử hầu xứng đức trượng phu, bèn liên tục cậy nhờ ông mai bà mối tìm đến lạy xin cho được cưới người mẹ trẻ đẻ non con ấy. Ông Cóc sau một thời gian la rầy ắt đau rát cổ, ngậm hàng trăm quả tắc chưng đường phèn và kẹo cay hiệu Con Tàu chẳng hiệu quả chi, không còn hăng hái thét gào, vã lại thấy cháu gái bụ bẫm dễ thương không có cha chăm sóc nên lòng xúc cảm, thêm con gái mình lỡ phận một đời, dù sao cũng đã mang tiếng bị ngoại nhân chạm đến thân vàng có còn chi giá ngọc, e khó bề tái giá với trượng phu gia giáo Việt Nam, lại thêm gia sản cháy sạch sành sanh nay phát hiện chính chàng trai kia lén đưa tiền mướn người dựng lại nhà cửa cho gia đình trú thân, nên cũng bấm bụng oai nghiêm ra điều kiện nghiệt ngã: “Nó muốn lấy con Huê thì ta sẽ gả, nhưng nó phải thề không được ngủ chung với con Huê vì phải tôn trọng vong hồn thằng chồng con Huê. Nó thề thì ta mới chịu gả, không thì mấy người nói nó đi cho khuất mắt ta, đừng có mà ngày nào cũng thập thò ngoài ngõ, ta cho nó vài côn nhị khúc Lý Đại Long là nó đi gặp tổ tiên nhà nó luôn!”

 Hoa Tau (3)

Và người thanh niên ấy vì duyên vì nợ với người nạn nữ Việt gốc Huế đã thề độc với cha vợ tương lai, để được phép trở thành Ba của Má tôi, tức người hầu hạ Bà Ngoại tôi và là Ông Ngoại yêu quý của chúng tôi. Ông đã bị gia đình Ông ruồng bỏ và cắt quyền thừa kế, vì Ông là con trai duy nhất lại đi cưới gái Việt có số sát phu có con riêng đã vậy sẽ không có con chung để lưu truyền giòng họ Lưu gia. Ông chấp nhận bỏ hết điền sản đất đai, bỏ phận công tử Lưu gia trang, hàng ngày lam lũ đi làm phụ bếp nấu ăn quán cơm hủ tíu mì kiếm tiền về nuôi vợ, chăm sóc con, quét dọn tươm tất bàn thờ và đốt nhang cúng vái người chồng trước của vợ mình mỗi ngày cơm nước rượu trà đủ đầy ba bửa, rồi tối ra nằm ngoài cửa thui thủi ngủ với muỗi và cóc nhái ểnh ương thằn lằn rắn mối. Khi Má tôi bắt đầu đi học, Ông ngày nào cũng cõng Má đến trường, rồi ngồi chồm hổm như Hán Cao Tổ Lưu Bang hút thuốc lá bên ly cà phê không đường ngoài cổng trường chờ đến giờ tan học. Má tôi mà té đau khóc lóc là ngay lập tức Ông hứng trận đòn roi trừng phạt của Ông Cóc. Ba tôi lúc từ Cần Thơ về Trà Ôn cưới Má tôi rồi đưa lên Sài Gòn sinh sống, nghe vợ kể lại, đã rơi nước mắt rồi hết mực thương kính Trượng Nhân (tức Bố Vợ, tức Ông Ngoại tôi), luôn tìm mua món ngon vật lạ gởi về Trà Ôn tặng Ông, thậm chí gởi nhiều chục bộ veston cho Ông dù Ông bảo Ông ốm nhom ốm nhách, cao cổ cò, mặc veston coi sao được, thắt cravat nhột và ngộp, đi giày tây phồng dộp cả chân, đeo đồng hồ ngứa ngáy cổ tay. Cả đời thui thủi một mình, chỉ biết chăm sóc con gái của vợ mình, nên khi con gái theo chồng lên Sài Gòn, Ông nhớ quá, cứ vài tuần đi xe đò lên Sài Gòn thăm con rể, bế bồng chị tôi, rồi bồng bế tôi, và các em tôi, cho đến khi đôi chân của Ông bất trung làm phản, không còn nghe theo mệnh lệnh của Ông.

Sau ngày 30/4/1975, kinh tế gia đình Ba Má tôi eo hẹp, tôi dạy học ngày đêm, cứ dư mười đồng nào là ra bưu điện gởi thư chuyển tiền về cho Ông Bà Ngoại hết mười đồng ấy, và cứ nghe Ông hay Bà bịnh là tôi lại vác ba-lô cùng lon Guigoz cơm (bo-bo) đi xe đò về Trà Ôn thời ngăn sông cấm chợ, đường sá chưa thông, mồm lâm râm van vái sẽ ăn chay ba bốn tháng, miễn sao Ông Bà Ngoại nạn khỏi tai qua, khiến các cụ già dân cư Trà Ôn đến ngày nay vẫn còn nhắc đến giai thoại về tôi, “Cậu Trọng” hiếu thảo, cháu ngoại Năm Vinh, dân công tử bột Sài Gòn mà dám đi bộ vài chục cây số từ bến đò Trà Ôn về tới làng Thiện Mỹ xa xôi lúc đã xế chiều tại vùng đất chưa nơi nào có điện, lắm mồ nhiều mã gió rít lập lòe lửa ma trơi, vượt qua mấy chục cầu khỉ mà nơi nguy hiểm nhất lại ở khúc sông rộng với chín thân cây dừa rêu xanh trơn trợt xếp nối đuôi nhau vắt vẻo ngang sông, nơi ngày nay có chiếc cầu Bang Trang, nghe đâu do Việt Kiều Mỹ quê Trà Ôn đem tiền về xây tặng. Tội cho Ông vì Ông chăm sóc cưng chiều Bà Ngoại từ li từ tí hơn nửa thế kỷ, chẳng để Bà làm lụng gì, nên Bà không biết … chăm sóc con, và do Bà bị Ông cấm không được vất vả nấu ăn nơi bếp núc, nên khi Ông bịnh, Bà chỉ biết nhờ hàng xóm biết chữ ra bưu điện gởi giúp điện tín kêu “Thằng Trọng” về chứ Bà chẳng biết phải làm sao, khiến “Thằng Trọng” thu lu đu xe đò, loi choi nhảy cầu khỉ, về Trà Ôn cho Ông Ngoại uống thuốc, đưa Ông Ngoại xuống ghe đi Cần Thơ khám bịnh, và … mua đồ ăn cho Bà Ngoại.

 Hoa Tau (2)

Má tôi mang họ Nguyễn nhưng Má có cả thời thơ ấu và niên thiếu được dưỡng phụ người Hoa họ Lưu chăm sóc đủ đầy, luôn rộn tiếng cười vui.

Đối với tôi, những người Trung Quốc chọn Việt Nam làm quê hương như họ Mạc trốn bỏ Trung Hoa tìm đến Hà Tiên lập nghiệp là những người đã đem theo tinh túy văn hóa nhân nghĩa lễ trí tín đến vùng đất mới, nơi có những người dân Việt bản địa chân chất, trung hậu, khiến hòa quyện thành một cộng đồng người Việt cao thượng, đa nguồn gốc. Những người Việt gốc Hoa là như vậy đấy. Tôi hay gọi những người Trung Quốc nào có lòng dạ lang sói xấu xa là người Tàu. Nhưng tôi tự hào vì Ông Ngoại tôi là một người Hoa quân tử Tàu. Nhờ có Ông, từ Tàu đã không còn ý nghĩa khác với từ Hoa. Nhờ có Ông, nhiều chiến sĩ Việt Minh và binh lính Cộng Hòa được cứu sống, chẳng qua vì Ông nhân hậu, cứ thấy mấy quan Tây bắt trói Việt Minh đem đi bắn là Ông nhảy ra nhận bừa đó là mấy đứa cháu họ vì sợ bom đạn nên trốn dưới hầm tình cờ nhặt được súng Việt Minh vất bỏ lại chứ nào phải cầm vũ khí đánh Tây, rồi khi thấy Việt Cộng bắt được mấy lính Cộng Hòa đem ra xử là Ông lại chạy ào ra kể lể chuyện xưa đã cứu mấy “ông” Việt Minh (là bố của các chú Việt Cộng) nên hãy niệm tình mà tha cho mấy đứa cháu (Ông có nhiều “cháu” thế!) hiền như cục đất bị Cộng Hòa cưỡng ép bắt đi lính chứ đâu dám chống lại Cộng Sản, hay lắm khi Ông như Phật sống khi thấy mấy “cháu” Việt Cộng bị Cộng Hòa bắt được đem ra tra tấn dữ quá (do nhà Ông Bà Ngoại tôi ở đường Thống Chế Điều Bát, thị trấn Trà Ôn, đối diện sau lưng trại giam nên thường xuyên chứng kiến cảnh máu chảy thịt rơi với tiếng kêu la đau đớn suốt đêm ngày) Ông lại lần ruột tượng lấy hết tiền mua sắm rượu thịt mời các vị trưởng ty nhâm nhi rồi lạy lục xin tha cho mấy đứa “cháu” về “mần ruộng”. Vì vậy mà có chuyện lạ ở Trà Ôn là Ông Bà Ngoại tôi có nhiều con nuôi, nhiều cháu nuôi, mà Ông Bà chẳng thể nhớ tên, chẳng hề biết mặt, chỉ thấy họ cúi chào khi gặp ngoài đường, lúc Tết nhứt thì thấy họ đem quà đến lễ, hoặc khi có người vì thọ ơn mà đến lạy xin cho được làm con để phụng dưỡng sớm hôm, khiến Ông Bà có đàn con cháu lạ hoắc lạ kỳ vì thuộc tổng hợp của Việt Minh, Việt Cộng, và Cộng Hòa đến tìm tấp nập, cụng ly chan hòa anh anh em em dù lúc ấy vẫn chưa giải phóng, làm Má tôi e sợ, e ngại, e dè và e thẹn. Ông mất đã lâu trong cơ cực của những năm đầu giải phóng, và chúng tôi ngay khi có điều kiện đã cho cải táng trùng tu ngôi mộ của Ông kế bên ngôi mộ của Bà, và hàng năm đều cùng nhau vầy đoàn từ khắp nơi trên thế giới tựu về viếng mộ của Ông Bà Ngoại ít nhất ba bốn chuyến. Ba của chúng tôi thủa sinh tiền có mong muốn khi trăm tuổi sẽ được an nghĩ cạnh mộ Ông Ngoại, người Cha Vợ tuyệt vời. Khi Ba tôi mất năm 2008, chúng tôi đã thực hiện lời mong muốn giản đơn giản dị ấy của Ba.

 Hoa Tau (1)

Dường như những người Hoa tốt đẹp hậu duệ của những tấm gương tinh túy như Quan Công và Bao Công tất cả đã chọn Việt Nam làm quê hương mới, vì dường như Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc nay là xứ sở của hậu duệ của những đối tượng mà thanh long đao của Quan Công và cẩu đầu đao của Bao Công đã từng chạm đến không chỉ một lần, do tư cách đốn mạt và dã tâm súc vật bò thè lưỡi của chúng.

Chúng tôi tự hào có một Ông Ngoại tuyệt vời người Việt gốc Hoa, cư dân Huyện Thiện Mỹ, Thị trấn Trà Ôn, Tỉnh Vĩnh Long, Việt Nam Quốc, họ Lưu tên Vinh, tự Năm Vinh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kính mời tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 07-7-2014. Sát Tàu. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/07/07/sat-tau-5/

Hoàng Hữu Phước. 01-12-2015. Đả Đảo Tập Cận Bình. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/01/da-dao-xi-jinping/

Hoàng Hữu Phước. Chú Cháu Gặp Nhau Tại Nghị Trường Quốc Hội: Tôi Và Hành Trình 55 Năm Tìm Thấy Cội Nguồn

Kính mời đọc thêm:

Hoàng Hữu Phước. 18-6-2014. Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì

Hoàng Hữu Phước. 22-6-2014. Dương Khiết Trì Run Sợ

Hoàng Hữu Phước. 29-10-2014. Trăm Trứng

Hoàng Hữu Phước. 19-10-2015. Tàu Hứa Không Xâm Lược Các Nước Láng Giềng. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/10/19/tau-hua-khong-xam-luoc-cac-nuoc-lang-gieng/

Hoàng Hữu Phước. 17-12-2015. Trung Quốc Trong Sấm Trạng Trình. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/17/trung-quoc-trong-sam-trang-trinh/

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Cho Dự Thảo “Luật Hình Sự”

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 10 tháng 10 năm 2015

Kính gởi: Chủ Tịch Quốc Hội

Bản sao kính gởi:

– Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam

– Các Phó Chủ Tịch Quốc Hội

– Chủ Nhiệm Văn Phòng Quốc Hội

– Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại

– Chủ Nhiệm Ủy Ban Quốc Phòng và An Ninh

– Chủ Nhiệm Ủy Ban Pháp Luật

– Chủ Nhiệm Ủy Ban Tư Pháp

– Bộ Trưởng Bộ Công An

– Trưởng Đoàn Đại biểu Quốc hội Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh

– Tổ Đại Biểu Quốc Hội Đơn vị 1 Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh

V/v Góp Ý Cho Dự Thảo Bộ Luật Hình Sự (Sửa Đổi)

Kính thưa Chủ Tịch:

Tôi là Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Khóa XIII, Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh, kính có các góp ý sau cho Dự Thảo Bộ Luật Hình Sự (Sửa Đổi) dự kiến sẽ được thông qua tại Kỳ họp thứ 10 Quốc Hội Khóa XIII.

A) Về Hạn Chế Hình Phạt Tử Hình:

Khi bàn đến những gì có liên quan đến “án tử hình”, đa số những người có trách nhiệm đều theo những định kiến huyễn hoặc hoang đường về tính nhân đạo trong đề xuất bãi bỏ hoặc giảm thiểu án tử hình mà không để ý đến hai điều căn bản là (a) thế giới Âu Mỹ – nói rộng ra với thuật ngữ “Phương Tây” để bao gồm tất cả các nước thuộc các lục địa khác nhau nhưng theo chuẩn mực của Phương Tây – thuần túy mang tính tôn giáo theo đó chỉ có Chúa Trời mới có quyền định đoạt mạng sống của con người, và (b) người Việt Nam có đặc điểm đa số không bao giờ xem trọng luật pháp nào không có biện pháp trừng phạt hay chế tài nghiêm khắc nhất, mạnh mẽ nhất.

Vì lý do trên tôi đề nghị:

1- Duy trì án tử hình đối với các tội:

Phá hủy công trình, phương tiện quan trọng về an ninh quốc gia: vì các công trình như kho vũ khí, nhà máy điện hạt nhân, cơ sở nghiên cứu hạt nhân, nhà máy nhiệt điện, nhà máy thủy điện, đập hồ chứa nước, đê ngăn lũ lụt, hệ thống liên lạc vệ tinh viễn thông, đường dây truyền tải điện, hệ thống phòng không kể cả hệ thống rada, sân bay dân dụng hay quân sự, hải cảng hay quân cảng, máy bay dân dụng hay quân sự, v.v., tức là tất cả những công trình, phương tiện hoặc luôn đe dọa sinh mạng nhiều người dân nếu bị phá hoại, phá hủy, hoặc làm suy giảm khả năng quốc phòng.

2- Tăng án tử hình đối với các tội khác hoặc tội danh mới:

a- Do sẽ có các luật mới được ban hành trong đó có cái gọi là “Luật Biểu Tình” gây nhiều tranh cãi, nhất thiết phải dự thảo luôn việc áp dụng án tử hình đối với các đối tượng lợi dụng xuống đường để (a) gây náo loạn hay bạo loạn khiến có dẫm đạp gây tử vong của dù chỉ một người, hay có tối thiểu năm người bị thương tật; (b) gây ra hay nhân cơ hội đốt phá, cướp của, hôi của, giết người khi đốt phá/cướp của/hôi của; (c) gây tử thương cho một hay nhiều hơn một chiến sĩ công an đang làm nhiệm vụ tại khu vực có cuộc xuống đường; hoặc (d) tổ chức xuống đường chống chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa, chống Đảng Cộng Sản Việt Nam, hoặc nhằm lật đổ chính phủ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

b- Do sẽ có các luật mới được ban hành trong đó có Luật Hội, nhất thiết phải dự thảo luôn việc áp dụng án tử hình đối với các cá nhân lợi dụng hội để phổ biến, phát tán các tài liệu, “cương lĩnh” nhằm chống chế độ xã hội chủ nghĩa, chống Đảng Cộng Sản Việt Nam, hoặc lật đổ chính phủ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

c- Tăng án tử hình đối với các tội không tặc (cướp máy bay), khủng bố (dù chưa hay đã gây ra hậu quả nghiêm trọng, dù kẻ khủng bố thuộc bất kỳ quốc tịch nào), và gián điệp (bất kể là người trong nước hay người nước ngoài).

d- Tăng án tử hình đối với các tội tham nhũng và hối lộ. Thật là khôi hài khi có vị cho rằng tội nhân tham nhũng cần phải sống để khắc phục hậu quả, vì việc khắc phục hậu quả là trách nhiệm của cơ quan quyền lực Nhà Nước chứ không phải của kẻ phạm tội đã xài phí của cải tham nhũng, tẩu tán thành công của cải tham nhũng, và thành công trong việc chà đạp quốc thể cũng như làm sụp đổ cả chế độ nếu niềm tin của nhân dân bị lung lay trước sự bất lực của Đảng và Nhà Nước trong sự nghiêm khắc đối với quốc nạn tham nhũng. Cần bổ sung vào án tử hình tội tham nhũng các phán quyết tịch thu toàn bộ gia sản của bản thân người phạm tội cũng như toàn bộ tài sản của bất kỳ thân nhân nào của người phạm tội nếu có sự giàu lên nhanh chóng và bất thường của những người này.

Không áp dụng giảm án hay ân xá đối với các người phạm các tội trên, bất kể có sự xin giảm án của bất kỳ tổ chức quốc tế nào (trong đó có Liên Hợp Quốc), bất kỳ chính phủ nào (trong đó có Trung Quốc), kể cả của các tổ chức tôn giáo quốc tế (trong đó có Tòa Thánh Vatican).

B) Về Ý Nghĩa Một Số Tội Danh Có Vấn Đề:

1- Phá Hoại Hòa Bình:

Đây là cụm từ vừa vô nghĩa vừa đa nghĩa. Đề nghị bỏ tội danh này, đặc biệt vì tại Việt Nam chỉ có tập thể có quyền lực lãnh đạo quốc gia mới có thể phạm tội này nhưng sẽ không thể bị kết tội vì mọi hoạt động có liên quan đều có sự thống nhất từ mệnh lệnh của Bộ Chính Trị.

2- Gây Chiến Tranh Xâm Lược:

Đây là cụm từ cũng vừa vô nghĩa vừa đa nghĩa, vì có hai nội dung gồm (a) một hay nhiều cá nhân lãnh đạo ở Việt Nam xâm lược nước khác hoặc (b) một hay nhiều cá nhân lãnh đạo của nước khác xâm lược Việt Nam. Trong trường hợp thứ nhất, đặc biệt tại Việt Nam chỉ có tập thể có quyền lực lãnh đạo quốc gia mới có thể phạm tội này nhưng sẽ không thể bị kết tội vì mọi hoạt động có liên quan đều có sự thống nhất từ mệnh lệnh của Bộ Chính Trị. Trong trường hợp thứ hai, Việt Nam không thể kết tội một hay nhiều lãnh đạo của một “siêu cường” nào đã ra lệnh xâm lược Việt Nam.

Ngoài ra, ở Việt Nam luôn có vấn đề về ngữ nghĩa trong tương quan với tiếng Anh. “Xâm Lược” trong tiếng Việt luôn có nghĩa xấu. Tiếng Anh tương đương với “xâm lược” là “invasion”. Nhưng Invasion trong tiếng Anh chỉ có nghĩa trung tính là đem quân vào trong lãnh thổ nước khác, vì vậy báo chí Mỹ dùng Invasion khi nói về việc Mỹ đưa quân vào Việt Nam Cộng Hòa (dù Việt Nam Cộng Hòa là “đồng minh” của Mỹ), Việt Nam đưa quân vào Campuchia (dù Việt Nam giải cứu nhân dân Campuchia khỏi nạn diệt chủng), hay Mỹ đưa quân vào Iraq (dù có sự đồng tình mặc định của Liên Hợp Quốc). Vì vậy, trước tình hình rất có thể có việc Việt Nam sẽ đưa quân vào nước khác kiểu “Tiên Phát Chế Nhân” của danh tướng tiền nhân Lý Thường Kiệt, tức có chính nghĩa và vì sự an nguy của dân tộc Việt Nam trên hết, nhất thiết phải loại bỏ tội danh này.

3- Chống Loài Người, Tội Phạm Chiến Tranh:

Đây không phải là loại tội danh mà Việt Nam có thể xét xử và phán xét mà là của các tổ chức quốc tế. Vấn đề Việt Nam phải lưu ý là liệu Việt Nam có thể xét xử một hay nhiều hơn một cá nhân của nước khác phạm tội “chống loài người” hay là “tội phạm chiến tranh” khi gây tội ác với dân nước khác hay dân nước Việt hay không. Nếu có chiến tranh xảy ra chống Việt Nam thì cách duy nhất đúng là đánh bại quân thù, tiêu diệt quân thù, và đưa quân vào lãnh thổ quân thù triệt tiêu hậu hoạn, chứ không phải chờ xét xử những lãnh đạo nào của nước ngoài mang tội “chống loài người” do tàn sát dân Việt Nam, hoặc mang tội “tội phạm chiến tranh” do đã gây ra chiến tranh chống Việt Nam. Do đó, nhất thiết phải bỏ tội danh này.

Kính mong Chủ Tịch quan tâm đến các ý kiến đóng góp trên.

Kính chào trân trọng.

Hoàng Hữu Phước

Đại biểu Quốc hội Khóa XIII

Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh

****

Tài liệu tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 06-4-2015. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Đối Lập”. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/06/nghi-si-hoang-huu-phuoc-noi-ve-doi-lap/

Hoàng Hữu Phước. 14-4-2015. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” – Bài Số 2: Vấn Đề Luật Pháp Quốc Gia. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/14/nghi%CC%A3-si%CC%83-hoang-hu%CC%83u-phuoc-noi-ve-lua%CC%A3t-bie%CC%89u-tinh-2/

Hoàng Hữu Phước. 02-4-2015. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” – Bài Số 1: Vấn Đề Ngữ Nguyên. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/04/02/nghi%CC%A3-si%CC%83-hoang-hu%CC%83u-phuoc-noi-ve-lua%CC%A3t-bie%CC%89u-tinh/

“TIÊN PHÁT CHẾ NHÂN”: Hoàng Hữu Phước. 27-7-2011. 900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075 – 30/4/1975. http://antichina.blog.com/?p=6 . Sẽ được sớm đăng lại trên wordpress.com.

Hề & Ngứa

Hoàng Hữu Phước, MIB

Hề diễu hình

Cách nay hơn 30 năm trên một trong những số báo đầu tiên, báo Tuổi Trẻ có một bài viết dài phỏng vấn Hề Kim Quang và Hề Kim Quang có dùng các cụm từ “hề sạch” và “hề diễu hình” để phân biệt hai loại hề, y như có hai loại chính-không-phải-hề là “kép mùi” (như Thành Được, Thanh Sang, v.v.) và “kép độc” (như Hoàng Giang, Trường Xuân, v.v.) của sân khấu cải lương Sài Gòn.

Diễn viên gầy gò ốm yếu Kim Quang là “hề có học thức” của sân khấu cải lương Sài Gòn.

“Hề” là tên gọi cao quý của một nghề nghiệp cao quý: diễn viên hề.

Hề Sạch không bao giờ ám chỉ Hề Diễu Hình là hề-không-sạch. Kim Quang không phải khinh thường “hề diễu hình” – Ông chỉ đơn giản nêu bật cái đẳng cấp lẽ ra “hề” nên nhắm đến để rèn luyện nhằm đạt đến đỉnh cao của chức nghiệp “hề”.

Các thuật ngữ của Kim Quang giúp phân định “hề sạch” là hề làm khán giả cười nhờ sự duyên dáng của cung cách tự thân, phối hợp với nội dung những lời thoại trong một cảnh diễn nhất định – nghĩa là tùy thuộc phần lớn vào tài hoa của tác giả kịch bản sân khấu, những bậc tài hoa đích thực trong sử dụng ngôn từ ý nhị sâu sắc đẳng cấp thượng thừa và sáng tạo hoàn cảnh ý nhị sâu sắc đẳng cấp thượng thừa tương tự; trong khi đó, “hề diễu hình” sử dụng ngoại hình, nét mặt, cử chỉ, để làm khán giả cười – nghĩa là tùy thuộc vào sự vận động toàn thân của diễn viên hề mà bản thân duy chỉ lời thoại của tác giả kịch bản sẽ không thể phát huy tác dụng chọc cười.

“Hề sạch” gồm có Kim Quang và những người như Ông.

“Hề diễu hình” gồm có Thanh Việt, Tùng Lâm, Phi Thoàn, v.v. của Sài Gòn.

Diễn viên Anh Quốc Rowan Atkinson của vai “Mr Bean” là “hề diễu hình”.

Điểm khác biệt giữa “hề diễu hình” Mr Bean và “hề diễu hình” Sài Gòn là Mr. Bean dùng ngôn ngữ cử chỉ chứ tránh dùng lời thoại, còn “hề diễu hình” Sài Gòn luôn luôn dùng bộ tịch cử chỉ chọc cười kèm với lời thoại tiếu lâm, trong khi “hề diễu hình” Việt Nam ngày nay luôn luôn dùng bộ tịch cử chỉ bất thường kèm với lời thoại ồn ào, tía lia, lắm khi dung tục và hạ đẳng.

Hai điểm đặc biệt của hề Sài Gòn là (a) luôn ở vai trò “công nghiệp phụ trợ”, và (b) số lượng luôn ít ỏi. Đây là hai điểm lành mạnh của sân khấu Sài Gòn và sân khấu toàn thế giới.

Thế thì hiện nay Việt Nam có “hề” không?

Sau ngày giải phóng, tự dưng người ta (báo chí) dị ứng với các từ bình thường như “đĩ/điếm” nên tự động chế ra từ “gái bán hoa”, vừa xúc phạm đến những phụ nữ có nghề nghiệp bán bông hoa ngoài chợ và ngoài tiệm, vừa hủy phá sự đẹp đẽ của bản thân từ “hoa”.

Sau ngày giải phóng, tự dưng người ta (báo chí) dị ứng với các từ bình thường của nghề nghiệp lành mạnh bình thường như “hề” nên tự động chế ra “nghệ sĩ hài” và rốt cuộc sinh ra toàn “danh hài”.

Hầu như tất cả “danh hài” nam nữ của Việt Nam ngày nay là “diễu hình” với mặt mày hoặc mếu máo, hoặc giả giới tính khác, hoặc ăn mặc dị hợm, hoặc bộ tịch bất thường, hoặc ăn nói báng bổ tía lia tía lịa, hoặc lấy nghệ danh thiếu văn hoa.

Ngoài ra, ở Việt Nam hiện nay số lượng “nghệ sĩ hài” tức “danh hài” đông khủng khiếp, chiếm lĩnh thế thượng phong xuất hiện lấn lướt và dày đặc gần như toàn bộ các gameshow và các sân khấu kịch nghệ, phim ảnh, kể cả phục vụ lĩnh vực quảng cáo.

Tại bị vì bởi số lượng “hề” đông khủng khiếp và xuất hiện với tần suất khủng khiếp trong tất cả các lĩnh vực văn nghệ, sân khấu, điện ảnh, quảng cáo nên việc giáo dục cảm thụ văn hóa nghệ thuật cấp cao cũng như định hướng nghề nghiệp sân khấu nơi thiếu niên nhi đồng đã hỏng bét.

Tại bị vì bởi số lượng “hề” đông khủng khiếp và xuất hiện với tần suất khủng khiếp trong tất cả các lĩnh vực văn nghệ, sân khấu, điện ảnh, quảng cáo, nên nội dung kịch bản cùng lời thoại cho các vai “hề” trở nên nhạt nhẽo, nhàm chán, cớt nhã, cấp thấp, không-thể-cười-được; khiến các tiết mục lớn mỗi đầu năm âm lịch như “Táo Quân” ở tất cả các đài truyền hình đều thảm hại, bị tẩy chay bởi đa số người xem đài bởi nội dung đáng thương hại của kịch bản, diễn xuất đáng thương hại của tất cả các “hề”, làm ô danh từ ngữ “hề diễu hình” cao quý của giới sân khấu văn nghệ Sài Gòn.

Tại bị vì bởi số lượng “hề” đông khủng khiếp và xuất hiện với tần suất khủng khiếp trong tất cả các lĩnh vực văn nghệ, sân khấu, điện ảnh, quảng cáo, các tiết mục quảng cáo đầy tốn kém cho hầu bao các nhà sản xuất hàng hóa lại toàn là thuê mướn các “hề” gây hại cho uy tín của các sản phẩm.

Hội chứng Hề

Để quảng cáo thuốc Tiêu Ban Thủy trị ngứa và nổi mề đay, người ta dựng cảnh một gả “hề” phe phẩy quạt, cười toe toét kêu to “Ngứa! Ngứa quá!” rồi đập quạt vào đôi mông đang ngúng nguẩy của một ả “hề”. Clip này vi phạm các điều đẳng cấp cao sau:

  1. thuốc luôn cần sự nghiêm túc, cung cấp các ưu điểm chính của công dụng và công hiệu, chứ không phải là sản phẩm dành cho quảng cáo diễu hề hạ đẳng;
  2. thuốc thường gắn liền với những chịu đựng khổ sở của người bệnh trong đời sống thực, hoàn toàn không thể là thứ dành cho quảng cáo diễu hề cớt nhã;
  3. ngoài ra, cách nay khoảng 15 năm, tại một giải thế giới về thể hình được tổ chức tại Thành phố Hồ Chí Minh, một lực sĩ gốc Ấn Độ (dường như thuộc  đội Malaysia) lên bục chuẩn bị biểu diễn, nhưng khi anh đang đứng quay lưng (tức chìa mông) về bàn giám khảo bắt dầu ưỡn mông uốn éo xuống tấn tạo dáng ban đầu thì một vị giám khảo người nước ngoài (thuộc khối ASEAN) đùng dùng xô ghế tiến nhanh đến bục đuổi lực sĩ này, và lực sĩ này càng ngạc nhiên lúng túng chưa hiểu gì thì vị giám khảo mặc veston càng hùng hổ chỉ tay ra dấu cút đi – nhà đài HTV không bình luận gì vì không hiểu gì, đồng thời không nhanh trí tự động nhận ra rằng đối với dân Á Đông – trong đó có Việt Nam – đưa mông ngúng nguẩy vào mặt của bậc trưởng thượng được xem là cử chỉ vô văn hóa, mất dạy (giám khảo là bậc trưởng thượng, người xem đài là bậc trưởng thượng); và
  4. chưa kể kẻ dàn dựng clip quảng cáo dám dùng áo dài khăn đóng và áo tứ thân truyền thống của dân tộc Việt Nam cho các diễn viên diễn hài cứ như thể các trang phục ấy thuộc hàng hạ đẳng chỉ đáng làm gia tăng “chất lượng” của sụ chọc cười!

Lời khuyên dành cho chủ nhân các công ty sản xuất hàng hóa: khi hợp đồng với dịch vụ thực hiện quảng cáo, cần cứng rắn không cho phép họ thuê “hề” ngay cả khi đó là “danh hài” hay “nghệ sĩ hài” ưu tú.

Tất cả những ai chịu ảnh hưởng của văn hóa Âu Mỹ đều khó tính, không quen với việc “hề” xuất hiện dày đặc trên tivi trong tất cả các gameshow, các chương trình văn nghệ, phim truyện, và các clip quảng cáo sản phẩm – ngay cả khi sự xuất hiện “dày đặc” là của một vài “hề” đặc biệt nào đó.

Tất cả những ai chịu ảnh hưởng của văn hóa Âu Mỹ đều khó tính, không thể xem việc phát triển số lượng “hề” quá đông là dấu hiệu lành mạnh của sinh hoạt văn nghệ, sân khấu, giải trí, và quảng cáo, vì điều này đưa đến một ngộ nhận rằng toàn xã hội có nhu cầu lớn và chỉ quan tâm đến việc được “chọc cười” vốn không thể nào sâu sắc hay chất lượng đẳng cấp cao ở Việt Nam, dẫn đến ngộ nhận khác là từ nay sân khấu và điện ảnh Việt Nam sẽ chỉ tập trung cho ra các sản phẩm hài do xã hôi chỉ có thể cung cấp nghệ sĩ hài với số lượng thặng dư, thừa mứa.

Tôi không bao giờ cho phép gia đình mình được mua bột giặt hay dược phẩm hay bất kỳ hàng hóa nào được “danh hài” hay “nghệ sĩ hài” quảng cáo trên tivi.

Sau Đây Là Một Bài Viết Cũ, Xin Đăng Lại Phục Vụ Bạn Đọc

Quảng Cáo Truyền Hình:

Giải Quyết Một Mâu Thuẫn

Hoang Huu Phuoc, MIB

24-8-2011 trên Emotino.com

Lâu nay phát sinh mâu thuẫn giữa nguyện vọng tăng thời lượng quảng cáo để tăng thu nhập của cơ quan truyền hình với quyền lợi của khán giả, trước quy định hiện hành là quảng cáo chỉ được chiếm 15% thời lượng và 3 lần cho mỗi xuất phát sóng của một tập phim, cũng như trước hiện trạng là có sự than phiền bực bội của người xem đài mà ý kiến chung nhất là đòi gia giảm các mục quảng cáo xen kẽ ấy. Bài viết này nhằm đề xuất một ý kiến tư vấn hóa giải mâu thuẫn trên mà không sa đà vào bất kỳ thái cực nào giữa gia tăng hay gia giảm tiết mục quảng cáo ấy.

Bao giờ cũng vậy, “trông người hẵn nghĩ đến ta”, và “người” ở đây phải là người đẳng cấp cao, trí hóa cao, quyền lực cao. Nếu tham khảo các đài nước ngoài thuộc nhóm giải trí-kiến thức và thông tin-thông tấn, thì các đài thuộc nhóm trước chỉ “nhét” vào giữa xuất chiếu phim truyện hay gameshow các quảng cáo những sản phẩm do chính họ sản xuất, có liên quan trực tiếp đến chủng loại đang phát (thí dụ HBO, Max, Star Movies, AXN, Walt Disney, v.v., chèn vào các phim đang chiếu những clip quảng cáo các phim đặc sắc sắp trình chiếu do chính họ sản xuất hay chính họ được “độc quyền” mua phát vào những giờ nhất định hay những thị trường nhất định ở một vùng nhất định; hay National Geographic, Discovery, v.v. có các clip giới thiệu những phim tài liệu tuyệt hảo; còn Star World có những giới thiệu các tiết mục – mà đa số là gameshow – của riêng họ, v.v.) để thu hút khán giả đăng ký với “nhà đài” mua kênh đón xem. Ngay cả các đài thuộc nhóm thông tin-thông tấn của nước ngoài cũng có xen kẻ các clip đặc sắc (như quảng cáo Vietnam Airlines, Singapore Airlines, các công ty tài chính, ngân hàng, hay giới thiệu các chương trình phỏng vấn những nhân vật chính trị nguyên thủ các nước do chính đài thực hiện với MC lão luyện thế giới của nhà đài, v.v.). Ở Việt Nam thì khác, vì khán giả được xem miễn phí các chương trình phát sóng (việc trả tiền mỗi tháng cho công ty dịch vụ “cáp” để xem mấy chục kênh để rồi công ty muốn cắt bỏ hay thay thế kênh nào thì cứ tự tiện cắt thay ban phát cho khách hàng, không thể xem như tương đương với việc “mua xem” mỗi phim của mỗi chương trình của mỗi đài riêng biệt như nêu trên) nên các đài truyền hình tổ chức dịch vụ quảng cáo có thu tiền cho những sản phẩm và dịch vụ không phải của nhà đài, và do đó phát sinh nhiều bất cập liên quan đến chất lượng hàng hóa “chào bán”, văn hóa, trách nhiệm, và cả trật tự tổ chức. Vài ngàn tỷ đồng doanh số và lợi nhuận hàng năm của nhà đài sẽ trở thành nguồn thu quan trọng cho sự phát triển công nghiệp truyền hình, sự truyền bá thông tin, và cả cho ngân sách nhà nước, nếu như không có – hoặc ít có – các phản ứng gay gắt của người xem đài.

Với nền kinh tế đang trên đà phát triển và sự gia tăng mạnh về số lượng doanh nghiệp và số lượng sản phẩm hay dịch vụ, việc đáp ứng nhu cầu quảng cáo từ sự gia tăng này là việc nhất thiết phải tính đến, vì nếu không sẽ phát sinh tiêu cực: doanh nghiệp sinh sau đẻ muộn hoặc không “biết điều” có thể sẽ dài cổ ngóng chờ lượt phát sóng cho sản phẩm của mình giữa “rừng” (nghĩa đen và nghĩa bóng) của các đại gia và đối thủ cạnh tranh – nước ngoài và …nước trong. Cách xem ra thích hợp để hóa giải mâu thuẫn giữa nguyện vọng tăng thời lượng quảng cáo của nhà đài với quyền lợi của khán giả là:

1- Nhà đài gia tăng số lượng tiết mục quảng cáo (để đáp ứng – và phục vụ – yêu cầu chính đáng của các nhà sản xuất hàng hóa/dịch vụ) nhưng không tăng thời lượng quảng cáo, nghĩa là giới hạn thời gian tối đa (trên cơ sở tối thiểu) cho mỗi clip, với khung giá như nhau và số lượt phát sóng cho mỗi một tiết mục – nghĩa là trong một tập phim nếu được xen vào 3 lần phát quảng cáo thì một sản phẩm chỉ được xuất hiện một lần nhằm tạo môi trường lành mạnh hơn, thay cho kiểu “lấy thịt đè người”.

2- Nhà đài phải bảo đảm mỗi clip quảng cáo là một kiệt tác của công nghệ điện ảnh/thính-thị/nghe-nhìn, mang tính mỹ thuật cao nhất, văn hóa cao nhất, giáo dục cao nhất, để khán giả hài lòng, thích thú, thưởng thức, như một giá trị cộng thêm mà nhà đài tặng khán giả, trích từ nguồn thu lớn của nhà đài, vì nhà sản xuất chi tiền cho nhà đài để khán giả xem clip quảng cáo chứ không để khán giả nhanh chóng chuyển kênh, tránh né các clip ấy. Việc thực hiện quảng cáo ấu trĩ (như một lão ông bị bịnh viêm bể thận khủng khiếp cười tươi tỉnh giới thiệu Kim Tiền Thảo, hay một thanh niên lưu lạc chốn rừng sâu dùng tay làm loa hét lên “Bibica!” để quảng cáo bánh kẹo Bibica, v.v.), phản giáo dục (như chỉ với bao nhiêu ngàn đồng có thể nói chuyện cả ngày, “nói quên ngày tháng”, không cần học hành hay luyện thể lực; hoặc tự tung tự tác muốn phát âm sao cũng được, chà đạp sách giáo khoa của Bộ Giáo Dục khi luôn ồn ào “gờ pê e-rờ ét-sơ” tức GPRS, gây ra thắc mắc tại sao không là … gờ pờ rờ sờ hay… gi-pi-a-rét v.v.).

3- Điều cuối cùng –song không kém phần quan trọng – là nhà đài phải là đơn vị đảm nhận trọng trách cao nhất trong duy trì và phát triển văn hóa Việt trong hệ thống truyền thông đại chúng của quốc gia. Quan tâm đến khách hàng – tức người xem đài – bằng cách biết tôn trọng – hoặc giúp tôn tạo – văn hóa gia đình, giềng mối đầu tiên của sự hình thành những thực thể khác, qua việc để ý đến thời gian nào là thời gian gia đình quây quần bên nhau sau bữa ăn tối, cùng xem truyền hình, để không phát bất kỳ clip quảng cáo những sản phẩm hay dịch vụ nào không phù hợp với tất cả các độ tuổi của người xem khiến sự xum họp ấy bị làm cho ngượng nghịu, khó chịu, bực bội, khiến phải chuyển đài liên tục (như quảng cáo thuốc trị yếu sinh lý, rối loạn dương cương, suy giảm tình dục, các “thần dược”, hay bao cao su dù để tuyên truyền phòng tránh lây nhiễm HIV, v.v).

Giá trị cộng thêm không đến từ các “giải thưởng”, các phiếu mua quà, hay những vật chất nào khác, mà chính là tính văn hóa cao qua sự thực hiện dịch vụ – nhất là khi dịch vụ truyền hình tất nhiên không những nhằm phục vụ các mục đích chính trị, thương mại, mà còn đặc biệt là phát huy phát triển văn hóa cộng đồng, do đó vấn đề nhất thiết phải quan tâm đến của đài truyền hình là mức độ trách nhiệm đối với các mục đích khó khăn nhưng cao vời ấy vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo: các bài viết khác cùng chủ đề “quảng cáo”

Hoàng Hữu Phước. 2008 Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam

Hoàng Hữu Phước. 2009. Luận Về Sự Thăng Thiên Trong Quảng Cáo Giới Thiệu Sản Phẩm. http://www.emotino.com/bai-viet/18305/luan-ve-su-thang-thien-trong-quang-cao-gioi-thieu-san-pham. Sẽ được đăng lại trên WordPress.com.

Hoàng Hữu Phước. 2009. Nào Phải Đâu Chỉ Là Chuyện “Nóng Trong Người”: Vấn Nạn Văn Hóa Của Quảng Cáo. http://www.emotino.com/bai-viet/17873/nao-phai-dau-chi-la-chuyen-nong-trong-nguoi-van-nan-hoa-cua-quang-cao. Sẽ được đăng lại trên WordPress.com

Hoàng Hữu Phước. 2010. 12 Ý Kiến Tư Vấn Dành Cho Giới Quảng Cáo March 27, 2015

Hoàng Hữu Phước. 2010. Quảng Cáo X-Men: X-Men Là Napoleon. http://www.emotino.com/m.php?p=18630   http://www.emotino.com/bai-viet/18630/quang-cao-xmen-la-napoleon. Sẽ được đăng lại trên WordPress.com.

Hoàng Hữu Phước. 25-10-2011. Sự Vô Tư Khỏa Thân. Sẽ được đăng lại trên WordPress.com.

LinkedIn Cảm Ơn

Xin Cảm Ơn Phước Hữu Hoàng.

Nhờ những đóng góp (bài vỡ) của Ông, chúng tôi đã đạt số lượng 1 triệu người viết bài đăng trên LinkedIn.

Để chào mừng cột mốc này, chúng tôi xin tỏ lòng biết ơn đến và trân trọng sự thành công của những thành viên như Ông

LinkedIn2

…Trên 1 triệu tay viết độc đáo của chúng tôi tải đăng mỗi tuần 130.000 bài viết trên LinkedIn. Khoảng 45% độc giả thuộc các tầng lớp trên của các ngành như Giám Đốc, Phó Tổng Giám Đốc, Tổng Giám Đốc, v.v. Những ngành có yêu cầu cao nhất thuộc công nghệ, dịch vụ tài chính, và đào tạo cao học. Tính trung bình hiện nay mỗi bài viết đến tay các nhà chuyên môn thuộc 21 ngành kỹ nghệ khác nhau ở 9 quốc gia…

Daniel Roth

Tổng Biên Tập LinkedIn

******************

Ghi chú: các bài viết Anh ngữ của Hoàng Hữu Phước trên LinkedIn:

1) Đăng lại song ngữ Anh-Việt trên wordpress.com:  Hoàng Hữu Phước nói về Công Tác Nhân Sự  – Luận Về Công Tác Nhân Sự: Thế Nào Là Trung Thực – To Lie Or Not To Lie:It’s An HR Question. August 27, 2014

2) Đăng lại song ngữ Anh-Việt trên wordpress.com: Tips for Learners of English – Lời Hướng Dẫn Dành Cho Người Học Tiếng Anh – January 16, 2015

3) Đăng lại song ngữ Anh-Việt trên wordpress.com:

Ngày Chiến Thắng 30-4-1975 April 11, 2015.

Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước September 1, 2014

4) Đăng lại song ngữ Anh-Việt trên wordpress.com: Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam January 28, 2015

2014 in review

The WordPress.com stats helper monkeys prepared a 2014 annual report for this blog.

Here’s an excerpt:

The concert hall at the Sydney Opera House holds 2,700 people. This blog was viewed about 17,000 times in 2014. If it were a concert at Sydney Opera House, it would take about 6 sold-out performances for that many people to see it.

Click here to see the complete report.

Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nói về cái gọi là “Đường Bay Vàng”

Hoàng Hữu Phước, MIB

IM000001.JPG

Báo chí đang nói quá nhiều về cái gọi là “Đường Bay Vàng” tức hướng bay mới cho các chuyến bay từ Hà Nội – Thành phố Hồ Chí Minh và ngược lại.

Các “nhà báo” nào đưa tin đối với đề tài linh tinh rẻ tiền không cần động não nghĩ suy kiểu “miễn bình luận” là nhanh nhảu tự phơi bày bản thân chỉ là “người đưa tin” tức là đẳng cấp thấp nhất của bất kỳ tờ báo danh tiếng nào trên thế giới, tức những ai không đủ trí kiếm tìm ra đề tài và tìm kiếm ra người đại trí có thể trả lời đúng nhất cái đề tài đó và không đủ can đảm xông pha nơi hiểm ác nguy nàn nhiều rủi ro rơi vào tay những kẻ như Nhà Nước Hồi Giáo IS.

Các “nhà báo” nào nhanh nhảu phỏng vấn mấy ông CEO của hãng hàng không này hãng hàng không nọ là nhanh nhảu tự phơi bày bản thân mình theo công thức cũ rích nhàm chán chỉ toàn là  thất bại của: cái gì liên quan đến cà phê thì gặp “ông” Trung Nguyên, cái gì liên quan đến “ẩm thực” thì gặp “ông” Phở 24, cái gì liên quan đến “đường bay vàng” thì gặp “ông” hàng không, cái gì liên quan đến giáo dục thì gặp nhà giáo này nhà giáo nọ, cái gì liên quan đến hằm bà lằng xắng cấu thì gặp “ông” luật sư X hay “ông” nhà sử học Y, v.v., mà không hiểu rằng luật sư chỉ là người bảo vệ thân chủ bằng mọi giá dựa trên sự nắm rất rõ những đạo luật không phải do “ổng” xây dựng nên mà người thường vẫn có thể tự biện hộ không cần đến “ông” luật sư, rằng nha sĩ là người nhổ răng cho thân chủ dựa trên sự nắm rất rõ những phương pháp và thiết bị không phải do “ổng” chế tạo ra nhưng người thường chẳng ai mua thiết bị đó lắp ở trong nhà, rằng nhà giáo không phải là “nhà giáo dục” vì ở nước ngoài có bằng cấp thạc sĩ giáo dục học, thạc sĩ giáo học pháp, thạc sĩ soạn giáo trình, thạc sĩ phương pháp giảng dạy, v.v. chứ không phải cứ là nhà giáo là biết về kế sách vĩ mô của giáo dục, rằng phở không bao giờ là thức ăn xứng đáng đại diện cho ẩm thực Việt Nam do nguy cơ bò điên và gà cúm cũng như không thích hợp cho số dân khổng lồ trên thế giới thuộc nhóm ăn chay trường còn cái ông Phở 24 lo bán phở và bán luôn Phở 24 thì không có trình độ tư duy chiến lược để nói về ẩm thực Việt Nam ngoài tô phở nhạt thếch của ông ta, và rằng “nhà sử học” là người có đọc sách sử không do “ổng’ viết nên mà bất kỳ ai cũng có thể đọc như “ổng” hoặc nhiều hơn “ổng” thậm chí đọc sách sử bằng tiếng nước khác, biết chính xác hơn “ổng” và đúng hơn “ổng”, v.v. Hành nghề báo chí mà nguồn phỏng vấn chỉ có thế chẳng phải là đáng thương hại lắm ru?

Vì quá chán chường với mấy “nhà báo” đẳng cấp thấp trong sổ tay chỉ có danh sách lèo tèo hai ba vị luật sư” và “nhà sử học” cùng công thức quái gở trên, tôi xin có nội dung sau về “Đường Bay Vàng” sau khi đã gởi thư đến Thủ Tướng cách nay vài hôm để nêu 7 vấn đề quan trọng nhằm kiến nghị không thông qua dự án “Đường Bay Vàng”..

Tôi đã đi phỏng vấn vài cháu học sinh tiểu học ở miệt vườn Miền Tây, và các cháu này giải thích như sau:

Chuyện mấy chú mấy bác ở Cục này Cục nọ chìa ra cái hình vẽ về “Đường Bay Vàng” cho mấy chú mấy bác ở báo đó báo kia đăng lại là sai bét sai be vì không bao giờ có được cái đường bay thẳng băng đó do địa cầu quay từ trái qua phải, nghĩa là nếu bay thẳng băng từ Hà Nội vô Thành phố Hồ Chí Minh thì khi tới không phận của cái lẽ ra là Thành phố Hồ Chí Minh thì bên dưới máy bay lại là Kandai, Takeo hay Koh Kong của Campuchia, hoặc nếu gió thổi địa cầu quay nhanh hơn thì bên dưới máy bay sẽ là biển Vịnh Thái Lan hoặc…thành phố Pattaya xinh đẹp của Thái Lan. Vậy thì Bác Phước ơi, máy bay mình hoặc đáp xuống Pattaya chơi, hoặc hết hồn quẹo trái để rượt theo trái đất để “dìa” đến Việt Nam. Bác thấy hông, máy bay mình hoặc bay vòng ra Biển Đông rồi lợi dụng ưu thế trái đất quay từ trái qua phải để quẹo phải vòng vô đất liền nhanh hơn để tiết kiệm thời gian, hoặc bay vòng qua Lào và Campuchia rồi quẹo trái và tăng tốc tốn nhiên liệu và thời gian để rượt đuổi địa cầu vì địa cầu và máy bay cùng đi về một hướng làm máy bay đi tới đâu đều bị địa cầu tiến thêm để bỏ máy bay lại phía sau. “Gồi” Bác sẽ thấy cả hai hướng “vàng” và “không vàng” đều bằng nhau hoặc cách nhau có chút xíu xìu xiu hà! Nhờ Bác nói với mấy “ổng” là chỉ có “đường bay thắng” nếu bay song song với đường xích đạo hay vĩ tuyến chớ hổng bao giờ có “đường bay thắng” để bay song song với đường kinh tuyến cả. Mà cả hai đường bay ngang và bay dọc đều có lợi thế và mất lợi thế khi tính đến sự quay của trái đất.”

Than ôi, cái sở học của Lăng Tần đã phải cúi đầu bái phục trước mấy cháu tiểu học miệt vườn chưa thể rờ tới được mấy cái máy móc thiết bị thông tin hiện đại giá cả trên trời của cải cách giáo dục.

Lành thay, mấy cháu tiểu học miệt vườn chưa thể rờ tới được mấy cái máy móc thiết bị thông tin hiện đại giá cả trên trời của cải cách giáo dục lại có trí hóa hơn hẳn mấy “nhà báo” chỉ biết đưa tin hoặc chỉ biết hét lên trên báo mạng hai chữ “hốt bạc” đáng thương hại.

Phúc thay, mấy cháu tiểu học miệt vườn chưa thể rờ tới được mấy cái máy móc thiết bị thông tin hiện đại giá cả trên trời của cải cách giáo dục lại có trí hóa hơn hẳn mấy vị CEO hay Tổng Giám Đốc hãng hàng không chỉ biết trả lời phỏng vấn ngợi ca “đường bay vàng” sẽ tiết kiệm được khối tiền rất một cách đáng ngạc nhiên vì không người dân nào có thể hiểu được vì sao mấy ông nói bậy về hàng không lại là lãnh đạo công ty hàng không.

Và cũng phúc thay, từ nay Lăng Tần biết mỗi khi có vấn đề quan trọng liên quan đến “vàng” thì chỉ cần mua một vé khoảng hai trăm ngàn đồng của Thành Bưởi hay Phương Trang về Miền Tây hỏi các cháu tiểu học là biết tất tần tật mọi thứ…sách lược vĩ mô, vừa chẳng tốn tiền trả cho mấy nhà tư vấn nhí này, vừa có thể ghé dọc đường mua bánh tráng sữa hương sầu riêng về Xè Gòong tặng bà con lối xóm.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước

Hoàng Hữu Phước, MIB

Đây là bản dịch tiếng Việt từ bài viết tiếng Anh của tôi trên Yahoo!3600 tháng 8 năm 2006, đăng lại cả hai bài tiếng Anh và tiếng Việt trên Emotino.com ngày 09-4-2009, và đăng thêm trên hhphuoc.blog.com ngày 31-8-2011[1] . Tựa đề nguyên thủy của bản tiếng Anh là VIETNAM: My Beloved Nation, the Up-Surging Phoenix from the Scorching Day of 30 April 1975 và tên của bản tiếng Việt là VIỆT NAM: Đất Nước Kính Yêu Của Tôi – Cánh Phượng Hoàng Vút Bay Cao Từ Ngày 30/4/1975 Rực Lửa

Nhân Quốc Khánh Nước Nhà năm 2014, xin tải đăng hai bài viết ấy trên blog này. Kính mời các bạn đọc tham khảo dưới đây với phần tiếng Anh được tiếp nối bởi phần tiếng Việt ngay sau đó.

Phần Nguyên Tác Tiếng Anh

VIETNAM: My Beloved Nation, the Up-Surging Phoenix from the Scorching Day of 30 April 1975

Hoang Huu Phuoc, MIB

Vietnam is my beloved country. Without his/her own country, one resembles an eternally wandering homeless soul. I am over-proud to be a Vietnamese, of course not from any blind patriotism. It is the home even Death can never detach my heart from – even with his powerful bloody scythe. It can be good. It can be not so good. It can be bad. It can be not so bad. And only lazy blokes, who sit still in the dark corners of mosquito-habitation cafes with legs senselessly jerking underneath the cheap small tables shouldering upon themselves glasses with or without ice-cubes patiently waiting for drop by drop of dubious-quality coffee falling from tiny holes of cheap percolators, curse the negative, if any, and the wrong, if any, and the one-thousand-and-one bad-and-worse-and-worst, if any, of this country the name of which has incorporated within its very self the meaning of pride and honour and efforts and valour and volition, all up surging from real blood, true ashes, and factual heroic deeds.

I was born in Saigon, and ever since my first day to welcome life and life to welcome my coming-into-being have not relocated my residence elsewhere in this world. On that eventful day of 30 April 1975, my parents were calm enough to advise their children to sit down on the floor, patiently waiting for a peaceful apocalypse to come. I sat near the closed window, thinking of whether my sweat heart Dinh Thi Mai Tram was still there at her home on Chi Lang Street of Gia Dinh, Saigon, or already followed the terrified and terrifying people rushing to the Saigon ports to flee the country by waterways to the unfriendly open sea. I did not have any thought of fear. Just a simple happiness to be safe with the family and to witness the ending of the war which gnawed at the bones and was soaked with blood of almost all my friends who were not as lucky as I was in successfully completing studies for universities and thereupon had to join the collapsing patched-up army of Nguyen Van Thieu the desperado, just to lay down for good on battlefronts on their very first days in operation, with rifles held firm in the thin hands accustomed to holding pens to compose fervid poems of love and hope and desire to live a decent life in peace, not war.

My family had no one being cadre or member of the Communist Party who led the liberation of South Vietnam to a final triumph. But we are proud of being Vietnamese and this pride has helped our family to stand firm against the vicissitudes a country at war and in its post-war era could bring and create. At the time the unified Vietnam suffered untold hardship from the US embargo, whenever I went abroad I proudly attached the Vietnam’s flag on my luggage and various items. I was upset to be advised by senior leaders of State corporations who were of course communist party members that I should remove such flag to avoid problems from overseas anti-communist Vietnamese in Thailand and other “capitalist” countries. I did not say anything, simply proving I respected them the elders and the VIPs, but I never took their advice. The Vietnam’s flag must be with me, wherever I go in this triple we (www, or the wild wide world).

 HHP Vietnam

Until now I am an outsider to the Communist Party of Vietnam. All my efforts to get its membership were spoilt by the management of any academic institution or trading or servicing companies I worked at, at seeing my becoming a communist could endanger their senior positions. I was such a great haunting to them. However, I have never railed against my country and its government and the Communist party, simply because I understand very well that the disastrous war did not provide sufficient time for these senior cadres to properly study and be educated of Confucius’ philosophy – beside Marxism-Leninism and President Ho Chi Minh’s teaching – for a proper awareness of social responsibilities, national responsibilities, and patriotic responsibilities. What I can do is to encourage my brother and my sisters and my child to strive to be communists themselves, for having a proper saying in favour of the nation of Vietnam, the only country of my only nationality. We go global on a boat. We cannot go global with one leg in a boat and the other leg in another boat. That is the work of circus people. The only music I could listen to includes the Western Country music and Hard Rock. Frankly, I must say folk-songs, music of the South during the war – Trinh Cong Son’s not excluded, and the present-day music of Vietnam are not of my tastes. I write everything and compose poems in English. But all these do not mean anything against my pride of being a Vietnamese citizen in this globalized world.

If this country is still immersed in undesirable problems, I can say the blaming could be on me personally, for unsuccessful contribution to make it better.

Vietnam is my country, and I am proud to be a righteous Vietnamese.

Hoang Huu Phuoc Hochiminh City Vietnam

Phần Dịch Nghĩa Tiếng Việt

VIỆT NAM: Đất Nước Kính Yêu Của Tôi – Cánh Phượng Hoàng Vút Bay Cao Từ Ngày 30/4/1975 Rực Lửa

Thạc Sĩ Hoàng Hữu Phước

** Đây là bản dịch tiếng Việt từ nguyên tác “VIETNAM: My Beloved Nation, the Up-Surging Phoenix from the Scorching Day of 30 April 1975” đăng trên Yahoo!3600 và Emotino ngày 09/4/2009, nhân tháng 4, tháng của sinh nhật của 5 thành viên gia đình chúng tôi (Ba tôi, em trai và em gái út của tôi, cũng như của vợ tôi và tôi), cùng trong tháng của ngày Lễ Chiến Thắng 30/4 vinh quang của cả dân tộc Việt Nam.

Việt Nam là quê hương đất nước kính yêu của tôi. Không có đất nước quê hương riêng của mình, người ta chỉ còn như một linh hồn không chốn dung thân muôn đời lưu lạc. Tôi vô cùng tự hào được là người Việt, tất nhiên không do lòng ái quốc quáng mù. Việt Nam là quê hương mà ngay cả Tử Thần cũng không bao giờ có thể dùng lưỡi hái thần uy vấy máu tách được khỏi trái tim tôi. Việt Nam có thể tốt. Việt Nam có thể không tốt lắm. Việt Nam có thể tệ. Việt Nam có thể không đến nỗi nào. Và chỉ những kẻ chây lười ngồi thừ trong góc tối đầy muỗi ngụ cư của những quán cà phê, chân run bần bật bên dưới những chiếc bàn rẻ tiền đang cõng trên nó những ly có hoặc không có các cục nước đá, kiên nhẫn đợi chờ từng giọt từng giọt cà phê có chất lượng khả nghi nhỏ xuống từ những lổ nhỏ tí ti của chiếc phin xoàng xỉnh, miệng nguyền rủa tiêu cực – giả như có tiêu cực ấy, nguyền rủa điều sai trái – giả như có điều sai trái ấy, và nguyền rủa nghìn-lẻ-một-điều-xấu-xấu-hơn-và-xấu-tồi-xấu-tệ – giả như có những điều-xấu-xấu-hơn-và-xấu-tồi-xấu-tệ ấy, của đất nước Việt Nam này, đất nước mà bản thân tên gọi đã chất chứa tự thân lòng tự hào, niềm danh dự, sự nổ lực vươn lên, khí hùng anh, và ý chí cao vời – tất cả đã vút lên từ máu thật sự, tro hồng thật sự, và những chiến công anh dũng thật sự.

Tôi được sinh ra tại Sài gòn và từ ngày đầu tiên tôi chào đón cuộc đời và cuộc đời chào đón tôi đến nay chưa lần nào tôi chuyển đến sống tại bất kỳ nơi nào khác trên thế giới này. Vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 đầy biến cố ấy của năm tôi mười tám, Ba Má của tôi điềm tỉnh, thay vì tay xách tay nải dắt díu nhau chạy về Miền Tây theo lời rủ rê của hàng xóm, khuyên con cái ngồi thụp xuống sàn nhà, bỏ cái ý nghĩ – dù chỉ thoáng qua – nghe theo bạn học đào thóat khỏi quê hương, lâm râm khấn vái Phật Trời, kiên nhẫn đợi chờ một khải huyền bình an dưới thế cho người thiện tâm. Ngồi cạnh cửa sổ đã đóng chặc, tôi lo lắng không biết Đinh Thị Mai Trâm, nữ sinh lớp 11 hoa khôi Nguyễn Bá Tòng đã cùng mình thề non hẹn biển yêu nhau từ năm lớp 9, có vẫn còn ở nhà trên đường Chi Lăng, Gia Định (nay là Phan Đăng Lưu, Bình Thạnh) không, hay đã cùng gia đình theo chân dòng người đang-khiếp-sợ-kinh-hoàng-và-đang-gây-khiếp-sợ-kinh-hoàng đổ về Cảng Sài Gòn rời xa quê hương bằng thủy lộ tiến ra nơi ác hiểm trùng dương. Tôi không chút sợ hãi, mà chỉ có niềm hạnh phúc giản đơn được bình an cùng gia đình chứng kiến sự kết thúc một cuộc chiến đã nhai nghiến xương và ướt sủng máu của hầu hết các bạn học của tôi, những đứa đã kém may mắn hơn tôi vì đã không thành công trước ngưỡng đại học, bị “bắt lính” bổ sung cho đám tàn quân tan tác chắp vá của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, kẻ mạt lộ cùng đường, chỉ để vĩnh viễn nằm xuống trên chiến trường ngay lần đầu tiên bị xô thúc ra trận tiền, với khẩu tiểu liên ôm chặt trong đôi bàn tay thanh mảnh trước đó chỉ biết cầm bút viết nên những vần thơ nồng cháy về tình yêu và hy vọng, với khát khao được sống một cuộc sống đường hoàng trong hòa bình chứ không phải chiến tranh.

Gia đình tôi trước đây không có ai là thành viên của Đảng Cộng Sản Việt Nam, những người đã đưa cuộc giải phóng Miền Nam đến thắng lợi cuối cùng. Song, chính lòng tự hào được là con dân nước Việt đã giúp gia đình chúng tôi trụ vững trước các thăng trầm cơ cực mà một đất nước thời chiến và thời hậu chiến có thể đem lại hoặc tạo nên. Vào thời điểm nước Việt Nam thống nhất phải chịu đựng vô vàn những khó khăn không bút mực nào tả xiết từ sự cấm vận của Hoa Kỳ, bất cứ khi nào đi công tác nước ngoài, tôi đều kiêu hãnh gắn hình lá cờ đỏ sao vàng của tổ quốc lên trang phục và hành lý. Có những vị chức sắc cấp cao của các tổng công ty nhà nước – tất nhiên là đảng viên – đã làm tôi buồn bực khi khuyên tôi hãy dấu lá cờ để không bị đám người Việt chống Cộng ở Thái Lan và các nước “tư bản” tấn công. Tôi đã không nói gì để tỏ sự kính trọng họ, những bậc trưởng thượng, những con người quan trọng của quốc gia; song, tôi không làm theo các lời khuyên bảo ấy. Lá cờ Việt Nam phải luôn ở bên tôi dù cho tôi có đi đến đâu trên chốn 3 w – www, the wild wide world, cái thế giới bao la hoang dã – này.

 HHP Vietnam (1)HHP Vietnam (3)HHP Vietnam (2)

Hiện tôi vẫn là người ngoài Đảng. Tất cả những cố gắng phấn đấu của tôi đều bị lãnh đạo những học viện và công ty nhà nước tôi công tác cản ngăn, dường như do có nỗi ám ảnh bịnh lý rằng việc tôi trở thành đảng viên có thể thành mối nguy đe dọa chiếc ghế lãnh đạo của họ chăng. Song, chẳng bao giờ tôi ghét bỏ quê hương đất nước Việt Nam của tôi, chê bai chính phủ Việt Nam, trách cứ Đảng Cộng Sản Việt Nam, đơn giản vì tôi hiểu rằng cuộc chiến tranh quá tàn khốc đã khiến những cán bộ cấp cao không kịp có đủ thời gian để ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lê và giáo huấn của Chủ Tịch Hồ Chí Minh, học hiểu về vai trò tối quan trọng của tư tưởng Khổng Giáo Nho Gia để nhận thức đầy đủ hơn về các bổn phận đối với xã hội, bổn phận đối với quốc gia dân tộc, và bổn phận đối với lòng ái quốc, tức những bổ sung tuyệt diệu cho Chủ Nghĩa Cộng Sản đặc thù của riêng Việt Nam. Những gì tôi có thể làm là khuyến khích các em tôi và con của tôi hãy cố gắng thành đảng viên Cộng Sản để có tiếng nói đúng đắn vì quê hương đất nước dân tộc Việt Nam, đất nước duy nhất của quốc tịch duy nhất của tôi, chúng tôi. Chúng ta tiến ra thế giới trên con tàu chung. Chúng ta không thể đứng chàng háng một chân trên con tàu Việt và một chân trên con tàu khác, vì đó là việc của diễn viên xiếc. Thứ âm nhạc duy nhất tôi yêu là Nhạc Đồng Quê Mỹ và Hard Rock. Còn dân ca Việt Nam, nhạc Miền Nam trong thời chiến tranh – kể cả nhạc Trịnh Công Sơn, và nhạc Việt Nam sau chiến tranh đều không có trong danh mục nhạc tôi thích nghe. Tôi viết, sáng tác, thuyết trình chủ yếu bằng tiếng Anh. Nhưng tất cả những điều này hoàn toàn không đi ngược lại niềm tự hào của tôi được là công dân Việt Nam trong thế giới toàn cầu hóa này.

Nếu đất nước này vẫn còn có những điều chưa tốt, tôi có thể nói chính bản thân mình phải chịu trách nhiệm vì đã chưa hề góp chút công sức vấn kế hiệu quả thực sự nào cho lãnh đạo đất nước để làm đất nước tốt hơn. Việc hưng thịnh hay suy vong của tổ quốc thì ngay cả kẻ thất phu còn phải chịu trách nhiệm, huống hồ mang danh người có học thức hàn lâm lẽ nào còn tồi tệ hơn kẻ thất phu khi chỉ biết lăng xăng xách động chống phá nhà nước cộng sản, hoặc ngồi yên hưởng thụ khi miệng mồm vẫn luôn than vãn, dè bỉu, phê phán, miệt thị, chê bai chế độ hay sao.

Việt Nam là quốc gia của tôi và tôi rất đỗi tự hào được làm một công dân Việt Nam chân chính.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Bản tiếng Anh: http://hhphuoc.blog.com/?p=44;

      Bản tiếng Việt: http://hhphuoc.blog.com/?p=44

Vững Tâm Kiến Quốc

Từ Quan Lạc Đến Lạc Quan

Hoàng Hữu Phước, MIB

Kỳ họp 7 của Quốc hội Khóa XIII khai mạc ngày 20-5-2014 và bế mạc ngày 24-6-2014. Kỳ họp đã hoàn thành tốt đẹp đúng như chương trình nghị sự vốn trước đó đã được toàn thể Quốc hội điều chỉnh và thông qua ngày 30-5-2014.

Dù có sự ám áng của cuộc gây hấn côn đồ của Tàu ở Biển Đông và nhiệt độ khắc nghiệt của tiết trời lửa Hạ chốn Hà Thành, từng Đại biểu Quốc hội chân chính đã làm việc với trái tim sục sôi động nóng và cái đầu thái thư tĩnh lạnh. Mọi thứ đều đã được những người mà với vận mệnh quốc gia từ sự tín thác của nhân dân và yêu cầu của dân tộc, đã chuẩn bị chỉnh chu từ kế sách mang tính vĩ mô đã, đang, và đương nhiên sẽ lèo lái kinh tế trụ được qua các cơn bão táp tài chính toàn cầu dựa vào những hoạch định bởi những Đại biểu Quốc hội là chuyên gia kinh-tế-thực-địa có đầu óc chỉ quen với việc xử lý hiệu quả các vấn nạn chứ không có chiếc loa thiên phú của chuyên gia kinh-tế-tháp-ngà-thuộc-bài chỉ giỏi nhận diện khó khăn và lập danh mục liệt kê duy chỉ các khó khăn ấy, cho đến việc tung những quả đấm thép liên hoàn tuyệt diệu của chiêu thức ngoại giao cấp tập tấn công Tàu để làm ngời rạng uy danh uy tín cũng như chính nghĩa chính danh chính đạo quốc gia trên trường quốc tế; và từ những chiến lược chiến thuật chiến tranh mà Đảng và các tướng lĩnh trung kiên tức những con người giản dị giản đơn sinh ra chỉ để làm nhuần nhuyễn phần việc quen thuộc duy nhất và cực kỳ đơn giản là chiến thắng đã chuẩn bị giăng chất ngất thiên la bày đặc dày địa võng để chôn vùi giặc ngoại xâm xuống bùn nhơ vạn đại, đến việc thông qua hàng chục đạo luật để có các chế định làm tiền đề, làm sự thúc đẩy hoặc làm sự bổ sung cho động lực phát triển kinh tế, định hướng mới cho kinh tế trong thực tế nẽo cũ đã đến vũng cát lún lầy, uốn nắn các quy trình vì kinh tế để duy trì sản xuất, duy trì kinh doanh, duy trì đà hồi phục, duy trì sức rướn nội sinh – tất cả để đạt được điều vĩ đại nhất về nhân quyền, đẹp đẽ nhất về nhân quyền, lý tưởng nhất về nhân quyền, thực chất nhất về nhân quyền, được loài-người-trí-hóa-trí-tuệ-văn-minh-thời-hiện-đại công nhận: đó là quyền được sống trong hạnh phúc và mưu cầu hạnh phúc, mà nhờ thành quả này mà dân nghèo Việt Nam được xóa đói, hộ nghèo Việt Nam được giảm nghèo, còn đất nước Việt Nam được nhìn nhận và đón chào bởi cộng đồng quốc tế để có vị trí đầy vinh dự trong Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc; và chuẩn bị sẵn nhiều những công việc khác để thực hiện trong Kỳ họp Thứ 8 vào tháng 10 năm 2014 này.

Tinh thần lạc quan cách mạng đã từ thực tế thực tiễn của đại cuộc dựng nước, vệ quốc và kiến quốc, cũng như từ kinh nghiệm chiến thắng trong quân sự, chiến thắng trong ngoại giao, chiến thắng trong kinh tế, chiến thắng trong trị quốc, chiến thắng trong an dân, đã biến thành phong cách chiến thắng , uy thế chiến thắng , sự vững tin vào chiến thắng , sự tự tin với chiến thắng , và khí thế chiến thắng như thể hùng khí non sông và sức mạnh lở đất long trời hấp thụ từ tổ tiên của dân tộc Việt Nam đã được thể hiện tại cơ quan quyền lực cao nhất của Việt Nam: Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Khí thế ấy, khí phách ấy, và sự hừng hực ấy, đã được ghi lại trong những bức ảnh sau về sinh hoạt Nghị trường Việt Nam trong chính tháng 5 và 6 rất nóng này của năm 2014, để bọn Tàu khiếp đảm khi thấy Đại biểu Quốc hội Việt Nam xem chúng như rác rưởi không đáng bận tâm, chẳng chút cau mày, cứ như thể con đường duy nhất để Tàu khỏi bị diệt vong là tháo chạy ngay khi còn sức chạy để khỏi chứng kiến con cháu Mẹ Âu Cơ noi gương Bà xuất diễn thần uy thi thố với sự quyết chiến quyết thắng của mưu lược từ tình yêu thương vô hạn dành cho Bố Lạc Long Quân và đàn con thời quốc gia khởi nghiệp [1].

01 (1) 21222301 (5)01 (6)01 (7)01 (8)01 (9)01 (10)01 (11)01 (12)01 (13)01 (14)01 (15)01 (16)01 (17)01 (18)01 (19)01 (20)

 Mỗi người chỉ cần làm thật tốt công-việc-mà-bản-thân-thiện-nghệ-kinh-qua-thực-tế-đã-chứng-minh, với tinh-thần-của-bậc-hiền-tài, trong khí-thế-của-người-chuyên-nghiệp, và trên nền-tảng-của-giá-trị-và-danh-dự-tổ tiên-gia-đình-đất-nước-đạo-lý-nhân-luân.

Làm thật tốt công-việc-mà-bản-thân-thiện-nghệ-kinh-qua-thực-tế-đã-chứng-minh nghĩa là bác sĩ lắng nghe mong muốn khẩn khoản của thân nhân bệnh nhân rồi sử dụng kiến thức tay nghề y khoa thích hợp nhất để cứu chữa bệnh nhân, còn thân nhân bệnh nhân không bao giờ dạy bảo bác sĩ phải thao tác ra sao, phải sử dụng thuốc gì, v.v., cho người bệnh. Hãy làm tốt công việc của bạn vì gia đình bạn và để đóng góp cho xã hội, trong đó có phần gián tiếp hỗ trợ cho việc dựng xây binh lực hùng mạnh để vệ quốc, trừng trị quân thù xâm lược. Hãy nêu mong muốn vệ quốc cho những lãnh đạo đất nước, và hãy để những tướng lĩnh làm công việc mà họ tinh thông cùng với các binh đoàn tinh nhuệ của họ, chứ đừng bao giờ tụ tập bầy đàn chuyền tay nhau ký kiến nghị dạy bảo Đảng và Lãnh đạo Nhà nước phải làm gì, thí dụ như phải ra Nghị quyết chống Tàu ra sao, phải nộp đơn kiện Tàu ở đâu, tức là những việc vốn không bao giờ dành cho những thanh bảo kiếm khi rút ra chỉ để nhuốm máu quân thù, chém bay đầu giặc từ cỡ Toa Đô trở lên.

Làm việc với tinh-thần-của-bậc-hiền-tài, nghĩa là phục vụ Đảng, phục vụ Chính phủ, qua đó phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân. Đã là hiền tài, tức là phục vụ triều đình, làm cho dân hưởng được hồng ân của triều đình. Người Nhật du học ở Mỹ để về giúp hoàng gia xây dựng đất nước Nhật hùng mạnh, kinh tế Nhật hùng mạnh về kỹ nghệ. Và Nhật có vô số hiền tài. Người Việt nói nhiều về Phong trào Đông Du, ngợi ca những ai tổ chức ra phong trào ấy. Song vấn nạn sử học nan giải của Việt Nam dù mang tính thống kê đơn thuần là đã có bao nhiêu người được đưa sang Nhật theo phòng trào Đông Du, bao nhiêu người học được tức là có tiếp thu được và được tốt nghiệp, bao nhiêu người tốt nghiệp được đã trở về, và bao nhiêu người trong số tốt nghiệp trở về đã có cống hiến về xây dựng kỹ nghệ, công nghiệp quốc gia, sử liệu cá nhân của họ hiện được lưu trữ hay thể hiện ở pho sách nào và được dạy ở trường nào, v.v. Vì sao nhiều người Việt sang Mỹ học chỉ để về nước bắt đầu chống Cộng? Hay vì tính chất phổ biến của người Việt là không muốn thành bậc hiền tài [2] nên ngay khi học xong, lầm tưởng rằng mình đã vụt trở thành “trí thức”[3] vĩ đại của một dân tộc u mê ít học chăng, bèn chỉ muốn chính mình lãnh đạo đất nước, mình phải ngồi trên đầu thiên hạ, mình phải không thuộc giới “cổ cồn xanh” của ngành công nghiệp kỹ thuật thấp kém lúc nào cũng gần dầu nhớt bẩn dơ, quyết làm “thầy” chứ không thèm làm “thợ”, và đặc biệt là không muốn làm việc dưới quyền người khác? Các bậc hiền tài Việt Nam xưa kia đã luôn phò vua giúp nước. Đó là chân lý muôn đời của bậc hiền tài. Những người Việt Nam lấy bằng thạc sĩ hay tiến sĩ luôn mồm mép vì dân để lấy dân làm bình phong đậy che cho sự phản loạn. Không “phò” ai thì tất nhiên là vì muốn làm loạn, muốn lật đổ. Cái đặc tính thuần Việt của một bộ phận khổng lồ người Việt đã khiến lượng du học gia tăng theo năm tháng nhưng thay vì gia tăng theo cấp số cộng số lượng bậc hiền tài lại gia tăng theo cấp số nhân số lượng giống bò nhai lại các luận điệu nhân quyền, dân chủ, tự do ngôn luận, và tích cực tham gia các phong trào đòi xã hội dân sự, đòi có luật biểu tình, chà đạp luật pháp quốc gia khi nheo nhéo đòi thả “tù nhân lương tâm” này, nhà “hoạt động dân chủ dân quyền” nọ, không “phò” Đảng thực hiện các chính sách kiến quốc an dân không phải vì thực tâm cho rằng Đảng không đúng mà chỉ đơn giản vì bản thân vừa bất tài học chẳng thành tài không đáng đánh giày cho nhưng du học sinh Nhật Bản xưa kia du học tại Mỹ, vừa vô hạnh vì đức hoặc mỏng hoặc không có mà chỉ muốn bản thân phải làm tổng thống, phải làm bộ trưởng, phải làm chủ tịch đảng chính trị của một cơ chế “đa đảng” [4] mà bản thân thì không hiểu, chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì không biết, và Mỹ thì không có [5].

Làm việc trong khí-thế-của-người-chuyên-nghiệp vì rằng xã hội hiện đại không dành cho những người khỏe mạnh nhưng không hề có “nhất nghệ tinh”; vì rằng nhu cầu lao động của xã hội luôn cần những người chuyên nghiệp; vì rằng đạo đức cao nhất của người chuyên nghiệp là tinh thần trách nhiệm, ý thức đạo đức nghề nghiệp, ý thức tuân thủ quy định quy trình, sự hiểu biết về luật pháp có liên quan đến bản thân, nghề nghiệp, và lĩnh vực hoạt động; vì rằng người chuyên nghiệp tập trung phát triển nghề nghiệp chuyên môn nghiệp vụ chứ không lấn sân vào những lĩnh vực bản thân chưa qua đào tạo, chưa có kinh nghiệm; và vì rằng đã mang tính chuyên nghiệp thì luôn biết đối tượng mình phải phục vụ là ai và sử dụng cái “nhất nghệ tinh” của mình trong phục vụ ra sao để có hiệu quả nhất. Không trong tư thế của người chuyên nghiệp, sẽ mãi với gánh nặng dè bỉu của “bất khả tư nghị” mà sự ủng hộ – nếu có – chỉ đến từ những bầy đàn tương tự hay tương cận mà thôi.  

Còn làm việc trên nền-tảng-của-giá-trị-và-danh-dự-tổ tiên-gia-đình-đất-nước-đạo-lý-nhân-luân vì đây không những luôn hiển hiện nơi người thuộc dòng họ trâm anh, có đấng sinh thành đạo hạnh đức độ, có gia đình tuân thủ luật pháp quốc gia, có bản thân thực sự tài giỏi tài ba với trí hóa trí tuệ cao cộng với lòng yêu nước và xem trọng quốc thể, cũng như có tinh thần trách nhiệm cao vốn không những là yêu cầu cao tuyệt đối của một công dân, một thành viên trong gia đình, mà còn là của con-người-của-công-việc-đoan-chính đã hòa quyện vào cái đạo đức và tính liêm khiết vốn là hai yêu cầu nơi nhân sự của lĩnh vực kinh doanh.    

Một đất nước mà ai cũng sống và làm thật tốt công-việc-mà-bản-thân-thiện-nghệ-kinh-qua-thực-tế-đã-chứng-minh, với tinh-thần-của-bậc-hiền-tài, trong khí-thế-của-người-chuyên-nghiệp, và trên nền-tảng-của-giá-trị-và-danh-dự-tổ tiên-gia-đình-đất-nước-đạo-lý-nhân-luân thì chỉ có sự va chạm của thiên thạch làm tuyệt diệt loài người mới có thể làm đất nước ấy diệt vong. Đất nước ấy sẽ mãi trường tồn, ngay cả khi giặc ngoại xâm mang theo vũ khí nguyên tử, bom nhiệt hạch, hay vũ khí vi trùng, thì chúng cũng phải tháo chạy trong ống đồng vốn là điều đã ghi rõ trong thiên thư – tiệt nhiên định phận tại thiên thư.

Hãy trở thành những bậc hiền tài, bạn hỡi. Không bao giờ có chuyện trực tiếp “phục vụ nhân dân”. Bạn chỉ giúp dân qua việc phò vua vì bạn chỉ giỏi một hay một vài lĩnh vực. Tiền nhân Việt không phò vua mà tuyên bố muốn “giúp dân” thì vị đó bị xếp ngay vào tội phản loạn mà tội tru di luôn được áp dụng ở các vương triều phong kiến, nghĩa là: giúp nước mà không phò vua thì chỉ là phản nghịch. Việt Nam nay là một quốc gia dân chủ. Bạn có các quyền tự do hiến định. Nhưng bạn chống chế độ, chống chính phủ, thì đó là con đường bạn chọn và hãy can đảm chấp nhận các hệ lụy của nó với tư cách một người trưởng thành, đừng lôi “nhân dân” ra làm bình phong cho cái gọi là “vì dân” của bạn, cái gọi là “lương tâm” của bạn, cái gọi là “nhân quyền” của bạn. Đất nước này lao đao lận đận vì những người như bạn, tức là bọn-tham-nhũng-quyền-lực và bọn-tay-sai-ngoại-bang.

Tham nhũng quyền lực thì hèn hơn tham nhũng tiền bạctham nhũng tiền bạc chấp nhận bị lột trần, bị xỉ vả, bị trừng phạt, còn tham nhũng quyền lực thì có các tấm áo bào lấp lánh kim tuyến đầy màu sắc của tự do, dân chủ, dân quyền, nhân quyền, để luôn khoe bản thân là “tù nhân lương tâm” đớn hèn nhục nhã.

Tay sai ngoại bang thì dù là tay sai tự nguyện, tay sai ép buộc hoặc tay sai chủ động cũng tồi tệ như nhau. Tay sai tự nguyện như anh chàng Ngô Di Lân [6] tự thần phục ngoại bang ngay khi tiếp cận thay vì phải kinh qua ít nhất 10 năm làm việc tại chỗ sau tốt nghiệp. Tay sai ép buộc như các tiểu thuyết hay phim truyện tình báo khi một người bị cho vào tròng một vụ bê bối tình dục hay bị đe dọa đối với gia đình nên buộc phải gia nhập bầy phản loạn. Và tay sai chủ động ắt như Lê Công Định [7] đã tiếp cận Đại Sứ Mỹ, Tổng Lãnh Sự Mỹ, v.v., phải chăng như một sự tự giới thiện cho ngoại bang biết một gương mặt mới xứng đáng nhận sự tài trợ và nâng đỡ cho vị trí một Nguyễn Văn Thiệu tổng thống Việt Nam của tương lai?

Bạn hãy nhìn những nụ cười của các Đại biểu Quốc hội Việt Nam dù đó là lãnh đạo, nhà tu hành, chức sắc giữ trọng trách ở địa phương, hay chỉ là một doanh nhân ngoài Đảng. Chúng tôi cười, bởi vì nụ cười ấy đã truyền lưu từ các Lạc Hầu, Lạc Tướng, tức các vị Lạc Quan phò tá Lạc Vương tức Hùng Vương lập quốc, và con cháu hậu duệ các Quan Lạc luôn lạc quan. Lạc quan chủ động. Lạc quan tích cực. Lạc quan xông pha dấn thân quyết liệt. Lạc quan tiên hạ thủ vi cường. Lạc quan thông minh. Lạc quan ở thế thượng phong. Và cả lạc quan vùi dập quân thù xâm lược xâm lấn xuống ba thước đất tính từ đáy bùn nhơ. Vệ quốc luôn có kết quả chiến thắng. Đó là chân lý muôn đời vạn kiếp không bao giờ và không thể nào thay đổi. Đem tài năng đức độ ra “phò tá” Đảng và Nhà Nước, đó mới chính là cung cách và tư cách cũng như tư thế đúng duy nhất của bậc hiền tài vì nước vì dân. Tổ tiên ta đã đánh thắng tất cả các vương triều vĩ đại của Trung Quốc chính vì trên nền tảng “phò vua, giúp nước”. Và do đó, hãy yên tâm tập trung làm việc theo tinh thần nêu trên để không ngừng kiến quốc.

Càng kiến quốc nhiều hơn, nhanh hơn, hiệu quả hơn thì đại cuộc vệ quốc càng hoành tráng hơn, dễ dàng hơn, nhanh chóng hơn, vĩ đại hơn.

Kiến quốc thủa ngàn xưa là để đất nước tồn tại, dân tộc sống còn bằng mọi giá, kể cả ra tay đánh cho quân thù tan tác rồi rượt theo quỳ gối xưng thần trước quân thù tan tác ấy, hiến tặng đất đai, bảo ngọc, trân châu, mỹ nữ, tiêu diệt tàn diệt tận diệt các chủng loài voi hổ tê giác, nhân sâm, kỳ nam, trầm hương, thợ thủ công, nhà khoa học, v.v.

Kiến quốc thời cận đại là để đất nước và dân tộc giương cao ngọn cờ chính nghĩa của “chung sống hòa bình” bằng mọi giá, kể cả ra tay đánh cho quân thù tan tác rồi dùng loa phóng thanh ngợi ca hòa bình trong khuôn khổ “phe” nọ “phe” kia, kiên nhẫn theo kế sách “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”.

Kiến quốc ngày nay là để chuẩn bị chiến tranh tổng lực tiêu diệt tàn diệt tận diệt tất cả những mầm mống xâm hại xâm lấn xâm lăng, và phải chiến thắng để mở rộng biên giới của Việt Nam, xóa sổ vĩnh viễn những mầm họa đó.

Tất cả để trong tương lai không xa, kiến quốc là để thi thố “bình thiên hạ”, lãnh đạo thiên hạ, đưa thiên hạ vào khuôn phép khuôn khổ của Việt Nam ngay cả khi Việt Nam không theo hình mẫu “thiên triều” của Trung Quốc; vì, biết làm thế nào được khi Trung Quốc đã bị tiêu diệt tàn diệt tận diệt trong nửa đầu thế kỷ XXI ấy khi xâm hại xâm lấn xâm lăng Việt Nam từ Biển Đông.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 27-6-2011. Trăm Trứng: Lý Giải Mới Cho Một Tích Cũ. http://antichina.blog.com/?p=5

[2] Hoàng Hữu Phước. 20-4-2014. Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/20/nhan-tai-u-that-hoi-oi/

[3] Hoàng Hữu Phước. 07-02-2014. Thế Nào Là Trí Thức. http://hhphuoc.blog.com/?p=290 (hoặc https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/02/14/the-nao-la-nha-tri-thuc/ )

[4] Hoàng Hữu Phước. Luận Về Đa Đảng. http://hhphuoc.blog.com/?p=167

[5] Hoàng Hữu Phước. 18-5-2013. Việt Nam Cộng Hòa Có Đa Đảng Không? Mỹ Có Đa Đảng Không? https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/05/18/viet-nam-cong-hoa-co-da-dang-khong-my-co-da-dang-khong/

[6] Hoàng Hữu Phước. 07-3-2014. Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/07/ve-cai-su-tran-tro-cua-sinh-vien-ngo-di-lan/

[7] Hoàng Hữu Phước. 05-10-2010. Tôi Và Lê Công Định. Đăng lần đầu có kèm hình ảnh tại www.emotino.com. Đăng rút ngắn trên Báo Nhân Dân dưới tiêu đề của tòa soạn “Là Công Dân Phải Tuân Thủ Luật Pháp Quốc Gia”, số ra ngày 07-9-2012, trang 8. Sẽ đăng lại nguyên văn trên blog wordpress.com này và blog hhphuoc.blog trong tháng 7 này.

Báo Sài Gòn Giải Phóng

 –  Ý kiến của Hoàng Hữu Phước –

(Note: All images as attached hereunder throughout the text are from Hoang Huu Phuoc’s personal archives)

Hoang Huu Phuoc, MIB

Tôi đã từng có sở thích dấn thân vào nghề báo nhưng phải là với tòa soạn báo chí nước ngoài để có thể viết về Việt Nam bằng tiếng Anh, vinh danh đất nước Việt Nam với thế giới, chống chọi với các thế lực truyền thông kém thân thiện chống phá Việt Nam. Tất nhiên làm sao mà viết cho “họ” khi “họ” nheo nhéo nói quàng nói xiêng về Việt Nam, còn ở Việt Nam thì tôi đâu có tốt nghiệp ngành báo chí nên chỉ có thể viết dăm ba bài dạng phản ảnh cho các báo ở Thành phố Hồ Chí Minh, chẳng hạn về việc làm trên báo Người Lao Động, về học tiếng Anh hay phê bình phim ảnh trên báo Tuổi Trẻ, v.v. Và tất nhiên, báo Sài Gòn Giải Phóng, cơ quan của Đảng bộ Đảng Cộng sản Việt Nam ở Thành phố Hồ Chí Minh, là tờ báo chính thống và quan trọng nhất của Thành phố Hồ Chí Minh, trở thành nơi tôi yên tâm gởi đến các góp ý, kiến nghị. Một thí dụ là trong số nhiều thư gởi đến báo Sài Gòn Giải Phóng, tôi đã lấy thư trả lời của Ban Thư Ký Bạn Đọc được ký bởi Ông Chu Uyên để minh họa trong bài viết “Các Cơ Quan Ngôn Luận Của Đảng Cộng Sản Việt Nam Luôn Trân Trọng Các Đóng Góp Ý Kiến Nghiêm Túc Của Công Dân Nghiêm Túc” đăng trên Emotino ngày 03-02-2010.

Nguyên vào thời điểm 1988 có các kiểu phá hoại của giặc ngoài sử dụng một số người đội lốt tu sĩ sử dụng bình phong tôn giáo kích động bộ phận người xấu trong giáo dân chống phá cách mạng. Ban Giám Hiệu trường Cao Đẳng Sư Phạm TP HCM có một quyết định miệng là đình chỉ hoạt động giảng dạy của các giáo viên có đạo Chúa. Hay tin Cô giáo Nguyễn Thị Vinh, giảng viên Anh Văn đồng nghiệp lớn hơn tôi 15 tuổi (lúc ấy tôi là Thầy giáo 31 tuổi), buồn khóc vì không được đứng lớp mà phải thui thủi giam mình trong phòng thính thị tối tăm (cúp điện tuần đủ 6 ngày), dù đã chuyển sang công tác kinh doanh khu vực nước ngoài tôi vẫn một mặt an ủi, khuyên Cô phải tích cực đấu tranh tư tưởng với người trong đạo và các tu sĩ để không ai trong họ họ – nếu có – làm chuyện thất đức vô đạo là chống phá cách mạng, gây bất ổn xã hội, đồng thời khuyên Cô kiên nhẫn chờ đợi sự công bằng từ chính sách tôn giáo của Đảng; một mặt tôi gởi thư cho báo Sàigòn Giải Phóng nêu ý kiến rằng việc bọn phản loạn đội lốt tôn giáo Trời không dung Chúa cũng không tha, và rằng những ai xuẩn động bị dẫn dụ thì cũng đã có pháp luật xử l‎ý đúng tội đúng người. Còn các công dân khác của Miền Nam tuy thuộc các tôn giáo khác nhau nhưng đều giống nhau ở hai điều là có sự thông tuệ không mù quáng về tôn giáo, và sống qua thời kỳ gian khổ của chiến tranh nên đều hoan hỷ trước chiến thắng của cách mạng. Nay không thể vì một bọn xấu xa phản loạn đội lốt tu sĩ xách động mà gia giảm các chính sách tốt đẹp về tín ngưỡng cho tất cả người dân. Thời gian ngắn sau, Cô Vinh được đi dạy lại, và Chính phủ cho phép các chủng viện hoạt động để đào tạo các tu sĩ phục vụ cho sự phát triển mạnh hơn các hoạt động và sinh hoạt tôn giáo. Tôi có thể nói qua kinh nghiệm thực tế bản thân rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Việt Nam đã tôn trọng tín ngưỡng toàn dân, và các tôn giáo tại Việt Nam đều phát triển nhờ vào các chủ trương và chính sách tôn giáo đúng đắn của Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Việt Nam.

 Image

Công văn viết tay số 1013/VTBĐ ngày 26-11-1988 Báo SÀI GÒN GIẢI PHÓNG gởi đến tôi theo hình chụp ở trên có nội dung như sau:

*****

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 26-11-1988

Kính gởi: đồng chí Hoàng Hữu Phước

Chúng tôi đã nhận được bài “Góp Thêm Vài Ý Kiến Về Vấn Đề Tôn Giáo” của đồng chí. Ban Biên Tập đã đọc, rất tâm đắc với ý kiến của đồng chí và thấy cần thiết phải có những ý kiến cụ thể như vậy để những người có trách nhiệm có thêm thực tiển mà suy nghĩ để có các chính sách đúng đắn về vấn đề tôn giáo, nếu không thì rất có hại cho sự nghiệp chung của đất nước.

Chúng tôi rất muốn đăng những bài như đồng chí đã viết, nhưng mong đồng chí thông cảm cho những khó khăn, hạn chế hiện nay của báo chí. Vì vậy, xin đề nghị, nếu đồng chí đồng ý, chúng tôi sẽ sao nguyên văn bài viết của đông chí để gởi cho Ban Tôn Giáo Trung Ương, Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh, và Chủ Tịch Nguyễn Hữu Thọ đề nghị nghiên cứu.

Chúng tôi mong sớm nhận được ý kiến của đồng chí .

Xin cảm ơn và chúc sức khỏe đồng chí cùng gia đình.

TL Ban Biên Tập

TM Ban Công Tác Bạn Đọc

Chu Uyên

*****

Tất nhiên, như bất kỳ tờ báo nào khác, Báo Sài Gòn Giải Phóng thỉnh thoảng vấp phải những sai sót nhất định về chuyên môn nghiệp vụ của phóng viên hay của nhân viên sắp chữ. Chẳng hạn trong số báo ngày 20-01-2000, có đăng mục quảng cáo của Thẩm Mỹ Viện Á Châu với ảnh chụp tờ xác nhận có tham dự hội thảo trong một ngày 30-9-1999 tại bệnh viện Columbia, Washington, Hoa Kỳ, do bịnh viện này cấp cho Ông “tiến sĩ y khoa” Nguyễn Xuân Ái, nhưng đã được chua dòng chữ tiếng Việt bên dưới rằng “Bằng cấp đã được Bệnh viện Columbia, Washington chứng nhận”. Nội dung chắc chắn là do Thẩm Mỹ Viện Á Châu và Ông “tiến sĩ y khoa” Nguyễn Xuân Ái soạn thảo ắt muốn nhập nhằng đánh lận con đen như thể Ông “tiến sĩ y khoa” tốt nghiệp bên Mỹ, nhưng cũng do bộ phận kiểm duyệt của tòa soạn lúc ấy thiếu nhân viên có đủ trình độ về tiếng Anh nên để xảy ra chuyện bị dắt mũi.

 Image

Nhưng những sai sót đó là rất nhỏ và mang tính khó tránh khỏi như bất kỳ tờ báo hay tạp chí lớn nào trên thế giới nhất là khi xử lý thông tin từ ngôn ngữ khác. Cái chính là Sài Gòn Giải Phóng có nhiều tính chủ động khá độc đáo, chẳng hạn như vào năm 2009 khi cả nước kỷ niệm 20 năm ngày xuất khẩu lô gạo đầu tiên có giá trị thương mại (có hợp đồng thương mại, giao hàng theo LC đã nhận qua Ngân hàng Ngoại thương Vietcombank, chứ không phải hàng ra khỏi Việt Nam do viện trợ các nước xã hội chủ nghĩa anh em hay để trả nợ), phóng viên Nguyễn Duy của Sài Gòn Giải Phóng đã tìm đến tôi để phỏng vấn, và bài viết “Người Đầu Tiên Góp Phần Đưa Hạt Gạo Đi Xa” xuất hiện trên Sài Gòn Giải Phóng 12 giờ số ra Chiều Chủ Nhật 05-4-2009.,.

 Image

Hoặc như ngay sau khi tôi tự đến Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh xin đơn để tự ứng cử Đại biểu Quốc hội trong tháng 3 năm 2011, và hoàn tất việc nộp đơn, tôi đã nhận được lời động viên của phóng viên kỳ cựu Hoài Nam của Sài Gòn Giải Phóng.

Trong tình hình có hiện hữu căn bịnh mang tên thoái hóa đạo đức cách mạng, suy đồi đạo đức con người, suy yếu chuyên nghiệp chuyên môn, và “hai mang” hay “tự diễn biến” xuất hiện ở bất kỳ lĩnh vực nào, thì Báo Sài Gòn Giải Phóng ắt sẽ không chủ quan tự tin vào sự vô nhiễm hay miến nhiễm phi thực tế, và với sự biết rõ để giáo dục và quản lý nhân sự của mình, Báo Sài Gòn Giải Phóng sẽ ngày càng phát triển và lớn mạnh.

Từ bức thư viết tay của Ông Chu Uyên của Sài Gòn Giải Phóng, cũng như từ những bức thư trả lời của các cơ quan Nhà nước đối với các kiến nghị của tôi, trong đó có thư của Ngân hàng Nhà nước gởi tôi năm 1993 mà tôi sau này đã đăng trên Yahoo!360 bằng tiếng Anh năm 2005 và trên Emotino bằng tiếng Việt năm 2008, tôi hay viết cho người thân và học trò rằng tôi “mong sao sẽ không còn ai vô tâm vô tư phát tán những mẫu tin tiêu cực chế giễu về những vấn đề quá đỗi bình thường trong đời sống kinh tế bất kỳ quốc gia nào cũng đã, đang, và sẽ còn mãi phải đương đầu; hãy để Chính Phủ xử lý các vấn đề của quốc gia trong lúc toàn thế giới đang trong tình trạng không sáng sủa, và hỗ trợ Chính Phủ bằng những đề xuất xây dựng nào có thể có được nhằm đến một ưu thế tòan cục, an toàn dài lâu, và phát triển trong cẩn trọng của quốc gia và dân tộc,” với điểm nhấn về sự đúng đắn của các đề xuất xây dựng; ‎và kết luận rằng “Đảng Cộng Sản Việt Nam như mặt trời và không cần phải bật thêm một que diêm để giúp làm sáng hơn một mặt trời ngùn ngụt nhật quang.”

Đó là sức mạnh của báo chí cách mạng Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế