Category Archives: Sự thật

Chất Lượng Nghị Sĩ Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

18-01-2017

chat-luong-nghi-si

A- Nhìn qua vài ngôi sao đắc cử Quốc Hội

chattt-luong-nghi-si

Qua báo chí, độc giả biết tin Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) Trịnh Xuân Thanh, Cử nhân Quy Hoạch Kiến Trúc, đào tẩu bị truy nã toàn cầu.

Qua báo chí, độc giả biết tin Đại Biểu Quốc Hội Khóa XII, XIII, XIV Nguyễn Thị Nguyệt Hường, Thạc Sĩ Quản Trị Kinh Doanh, hoàn tất thủ tục để gia đình trở thành công dân nước khác để đem gia tài kếch sù bỏ Việt Nam chạy ra nước khác.

Qua báo chí, độc giả biết tin Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIV Trần Thị Vĩnh Nghi, Cử Nhân Xã Hội Học, bị kỹ luật vì trốn học, nhờ người học hộ, nhờ người điểm danh hộ – và tất nhiên khó thể không có việc cực kỳ bình thường trong giới lãnh đạo ở các cơ quan địa phương Việt Nam xưa nay là nhờ thi hộ.

Qua báo chí, độc giả biết tin Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016) Châu Thị Thu Nga, Tiến Sĩ Quản Trị Kinh Doanh, đang bị cáo buộc lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

B- Nhìn qua vài ngôi sao chuẫn bị sẵn cho Quốc Hội

Nếu không được phanh phui, nhân vật Vũ Minh Hoàng 26 tuổi có 2 bằng thạc sĩ, sắp lấy thêm 1 bằng tiến sĩ, đã có danh phận Vụ Phó Vụ Kinh Tế Ban Chỉ Đạo Tây Nam Bộ và Phó Giám Đốc Trung Tâm Xúc Tiến Đầu Tư -Thương Mại-Hội Chợ Triển lãm Cần Thơ, ắt sẽ được Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam giới thiệu để trở thành Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XV (2021-2026) để Việt Nam có niềm tự hào có nghị sĩ “trẻ”, trình độ “tiến sĩ”, vào Quốc Hội cơ cấu làm lãnh đạo một ủy ban của Quốc Hội hoặc lãnh đạo một Bộ trong chính phủ.

C- Vài lời phân bua

Là người ít nói, với tâm niệm và phong cách từ lúc học tiểu học đến nay là

a) Chỉ tiếu lâm lành mạnh và chỉ khi ở giữa người thân và trước lớp hay với học trò thân thiết trung thành, chứ không bao giờ phí lời để nói tạp nham bỡn cợt với đám đông không xứng tầm với mình; tuyệt đối không bao giờ để mồm miệng mình thốt lên bất kỳ lời nói nào về những chủ đề dung tục dâm dật dâm ô dâm tình dâm đãng dâm dục vốn hay có trên miệng lưỡi đàn ông bất kể quốc tịch trên thế gian này kể cả Donald Trump;

b) Luôn xem năng khiếu tiếu lâm là chiêu thức tuyệt diệu giúp giảng dạy tiếng Anh tuyệt đối thành công và thuyết trình tuyệt vời sinh động, chỉ nhằm một mục đích duy nhất: thể hiện “an excellent sense of humour” của hùng biện và sự lành mạnh;

c) Không bao giờ trong đám đông tại tiệc tùng hay hội nghị mà lại nói chuyện với những người Việt Nam nào không phải người thân quen hoặc không phải học trò thân thiết trung thành; và chỉ phát biểu tức thuyết trình trước đám đông hay khi giảng dạy tại giảng đường, lớp học;

d) Đối với cá nhân “người lạ”: chỉ trò chuyện với người dân nào cần đến sự giúp đỡ của tôi với tư cách nghị sĩ hoặc nhà tư vấn hoặc nhà giáo tiếng Anh, hoặc khi trả lời phỏng vấn “cao cấp”; và

e) Đối với cá nhân “đồng nghiệp” trong bất kỳ môi trường nào từ nơi giảng dạy đến nơi làm việc hay cộng đồng doanh giới kể cả Quốc Hội: chỉ trò chuyện với những “đồng nghiệp” nào tôi kính trọng mà số lượng có thể đếm đủ trên hai bàn tay đủ ngón.

D- Vào trọng tâm

Vì vậy, suốt nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII tại Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành phố Hồ Chí Minh tôi chỉ mở miệng trả lời (vì lịch sự) mỗi khi được hỏi (dù người hỏi là các vị trong Bộ Chính Trị như các nghị sĩ Trương Tấn Sang và Lê Thanh Hải), còn ở Nghị Trường tôi cũng chỉ trò chuyện với dăm ba vị mà thôi – tất nhiên với điều kiện tiên quyết là: các vị ấy phải là người trước đây đã bắt chuyện với tôi trước. Ngay tại các buổi tiệc tùng với các cơ quan trung ương mà mỗi buổi chiêu đãi có hàng trăm thực khách, tôi cũng vẫn luôn luôn lắng nghe, nhận xét, và đánh giá thiên hạ quanh mình, chứ không chủ động tham gia tán chuyện.

Cũng nhờ vậy, tôi quan sát nhiều hơn trong hầu hết thời gian 5 năm làm nghị sĩ, và có thể khẳng định một cách không định kiến hay thành kiến rằng: trình độ tư duy chính trị và trị chính của nhiều nghị sĩ Việt Nam quả rất đáng quan ngại.

Khi dự tiệc do VCCI tại Hà Nội tổ chức khoản đãi các nghị sĩ là doanh nhân, nhân kỳ họp thứ 11 của Quốc Hội Khóa XIII tháng 3 năm 2016, tôi ngồi chung bàn với các nghị sĩ trong đó có các nghị sĩ Nguyễn Hồng Sơn và Nguyễn Văn Cảnh. Qua lời Nghị sĩ Nguyễn Hồng Sơn (Đoàn Hà Nội), tôi mới biết Nghị sĩ Nguyễn Văn Cảnh (Đoàn Bình Định), 40 tuổi, Thạc sĩ Kinh tế, là nhân vật tiến rất nhanh tiến rất mạnh khi trở thành Ủy Viên Thường Trực Ủy Ban Khoa Học, Công Nghệ và Môi Trường của Quốc Hội.

Tất nhiên, như đã nói ở trên, tôi hoàn toàn không tham gia trò chuyện với các vị cùng bàn. Việc Nghị sĩ Cảnh “tuổi trẻ” thì đã rõ, song “tài cao” thì hoàn toàn không rõ. Lúc các nghị sĩ khác nói chuyện phiếm về “khoa học-công nghệ”, Nghị sĩ Cảnh đã làm tôi ngạc nhiên khi thốt lên rằng cách hay nhất để kêu gọi kiều bào hải ngoại đầu tư vào Việt Nam và chuyển giao công nghệ cho Việt Nam là Nhà Nước hãy ưu ái cấp nhà cấp đất cho họ.

Tôi hy vọng Nghị sĩ Nguyễn Văn Cảnh nói thế vì ngây thơ, thành thật, chân chất, bụng dạ để ngoài, vì ngay cả đứa bé trung học vẫn có thể nêu lên rằng (a) Việt Nam cụ thể cần cái công nghệ gì cho công nghiệp nào mà dám bảo cái công nghệ ấy bằng giá trị một ngôi nhà, (b) cái công nghệ ấy nếu do Việt Kiều làm chủ nhân thì vì sao nước ngoài không quan tâm mua và vì sao chỉ vì một căn nhà do Nhà Nước cấp cho họ mà họ đồng ý “chuyển giao công nghệ” cho Nhà Nước, (c) nếu họ muốn tặng cái công nghệ quý báu ấy để lấy “Dinh Độc Lập” kèm Thảo Cầm Viên và Chợ Bến Thành thì Nhà Nước có chịu không, (d) Nhà Nước định muốn được tặng quyền sở hữu chỉ 1 công nghệ hay 1001 công nghệ và có đủ đất đai nhà cửa để trao đổi lấy 1001 công nghệ hay không, và (e) sao Nhà Nước không mua công nghệ của bất kỳ ai mà cứ phải vuốt ve dụ dỗ kiều bào bằng cách di dời đền bù giải tỏa đẩy công dân lũ lượt đi chỗ khác nhường đất cho kiều bào như thế?

Oái oăm thay, ngay cả cái đức tính cực kỳ quý báu dễ thương của ngây thơ, thành thật, chân chất, bụng dạ để ngoài, lại không được phép tồn tại nơi một người làm chính trị (làm nghị sĩ là làm chính trị); đã vậy một quan chức cấp cao (nghị sĩ chuyên trách, phụ trách một Ủy ban của Quốc Hội) mà quyền lợi cùng lương bổng tương đương Thứ Trưởng, lại về lĩnh vực “khoa học – công nghệ” mà lại ngây thơ như thế thì bảo đảm nền khoa học – công nghệ của Việt Nam khó thể phát triển được.

Điều may mắn là Nghị sĩ Nguyễn Văn Cảnh còn trẻ, tốt bụng, còn nhiều thời gian để học tập, rèn luyện, bổ sung kiến thức, nâng cao trình độ, để tiếp tục làm nghị sĩ nhiều nhiệm kỳ tiếp theo; trong khi các vị “nghị sĩ” như (a) Nguyễn Thị Nguyệt Hường và Châu Thị Thu Nga lão luyện phát biểu cực kỳ tích cực tại nghị trường được báo chí tích cực tung hô hóa ra lại là phường mưu đồ phản quốc hại dân nên bị bãi miễn, (b) Trịnh Xuân Thanh thì đắc cử nhưng chưa kịp nhận thẻ nghị sĩ đã bôn đào bôi tro trát trấu vào mặt mũi chế độ, còn (c) Trần Thị Vĩnh Nghi ắt không tồn tại lâu nếu lại chứng nào tật nấy nhờ người điểm danh thay và nhấn nút thay tại Quốc Hội Khóa XIV này.

Điều khủng khiếp là nếu Trịnh Xuân Thanh đừng đi xe Lexus bảng số xanh, Nguyễn Thị Nguyệt Hường tiếp tục vơ vét vàng bạc đá quý nhưng đừng lén xin làm công dân nước khác, Châu Thị Thu Nga tiếp tục “huy động vốn” nhưng đừng hê lên các công trình địa ốc quá khổng lồ, và Trần Thị Vĩnh Nghi đừng làm xấu hổ thêm cái tổ chức chính trị Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh đã trở thành vô dụng trong đại cuộc xây dựng đất nước Việt Nam vĩ đại về kinh tế và học thuật vốn hoàn toàn nằm ngoài tầm với của cái tổ chức ấy, thì không biết Quốc Hội Việt Nam có bị các vị anh hùng Tân Thủy Hử này khuynh đảo khuynh loát cho tanh banh tét bét thành rạp xiếc đã vậy còn sẽ được báo chí tập trung ghi chép lời vàng ngọc của các vị này do các vị được “cử tri” dồn phiếu cao khủng khiếp với sự tín nhiệm và giới thiệu đầy trách nhiệm của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.

Những tầy huầy của Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) này sẽ giúp ích rất nhiều cho Quốc Hội Khóa XV (2021-2026) vì rằng kể từ nay

a) Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam phải hoàn toàn thay đổi cung cách làm việc với trách nhiệm thực sự bởi những chức sắc đàng hoàng thực sự có học thức thực sự khi xét duyệt hồ sơ ứng cử thực sự, trong thực sự “giới thiệu” người ứng cử;

b) Quốc Hội Khóa XIV thực thi việc giám sát chặt chẽ việc tổ chức bầu cử năm 2021 của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam ở tất cả các địa phương vì việc yên tâm phó thác hoàn toàn cho Mặt Trận ấy là điều hoàn toàn sai lầm;

c) Quốc Hội Khóa XIV thực thi việc cùng nhân dân giám định, giám sát tất cả các hồ sơ ứng cử và nhân thân thực sự – chứ không phải nhân thân trên hồ sơ lưu của tổ chức – của tất cả các ứng cử viên, thí dụ trên cơ sở đã là “thạc sĩ/tiến sĩ” mà không có nhiều bài viết phổ biến kiến thức cho xã hội, v.v., thì dứt khoát loại bỏ dù đó là đảng viên chức sắc tại cơ quan hành chính công quyền hay trong chính phủ đương nhiệm, cũng như giám sát cụ thể và chặt chẽ về gia sản, và thu thập ý kiến của nhiều nơi chứ không chỉ của cư dân một phường mà lãnh đạo phường ấy có thể bố trí người lạ vào khuynh loát khuynh đảo buổi tiếp xúc để cho ra kết quả không trung thực, v.v.

Làm chính trị thì bản thân phải luôn cố giữ mình chói lọi hào quang giá trị cao vời.

Làm chính trị mà do Đảng và tổ chức đẩy ra “làm” nên mới lộ mặt mấy đứa đi đến đâu là mất nhiều ngàn tỷ đến đó, thò tay tới đâu là hốt gom tiền của người dân nhẹ dạ tới đó, vô trường nào là nhờ học dùm điểm danh dùm thi dùm đến đó, và khi tiền gom nhiều quá rồi thì bỏ nước mà đi. Thành tích như thếmà tổ chức bất lực không chặn ngăn được ngay từ khi chưa trầm trọng. Tổ chức bất lực vì những con người chức trọng quyền cao trong tổ chức bất tài bất lực bất trung bất hiếu bất mục.

Bất kỳ việc gì cũng phải đòi hỏi có trình độ chuyên môn nghiệp vụ cao nhất. Vậy thì ai đã chọn giới thiệu những tên tội phạm làm tanh banh các tổng công ty Nhà Nước, những đứa con nít trong Đoàn Thanh Niên Cộng Sản vô dụng, những kẻ dối gian lừa đảo, và những người thơ ngây không những vào thế giới “làm chính trị” của nước nhà mà còn là ở vị trí lãnh đạo ngay tại cơ quan quyền lực nhất quốc gia là Quốc Hội? Đồng Bệnh Tương Lân chăng? Không trừng trị bọn “giới thiệu” ẩu, để đồng bọn của chúng chiếm ghế của các bậc cao minh vì nước vì dân vì chế độ thì chế độ mà không suy tàn mới là chuyện lạ!

Quốc thể Việt Nam bị xâm hại nghiêm trọng bởi bọn nghị sĩ không chút chất lượng như nêu ở trên mà các tổ chức của Đảng đã tự hào đẩy ra làm chính trị.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Quốc-hội Khóa XIII

Tham khảo:

Thế Nào Là “Khôi Hài” – Người Việt Chưa Hiểu Về “Sense of Humor”  30-11-2015

Làm Chính Trị & Làm Loạn  12-01-201

Tại Sao Không Chăm Sóc Người Lính Ngất Xỉu

Phải Chăng Báo Chí Việt Nam Là Để Chứng Tỏ Cái Gì Cũng Không Biết?

Hoàng Hữu Phước, MIB

06-01-2016

Ngày hôm kia, trong lúc Barack Obama đọc diễn văn chia tay các lực lượng vũ trang Hoa Kỳ tại Arlington, một chiến sĩ trong đội Cận Vệ Danh Dự Mỹ (US Army Honour Guard) đã ngả lăn ra ngất xỉu.

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-1ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-4

Ngay lập tức ở Việt Nam có tờ báo đăng lại hình trên với lời ghi chú chung chung về sự cố; song, điều tồi tệ là có tờ báo khác lại phạm phải lỗi ngớ ngẩn thâm căn cố đế của đa số báo chí Việt Nam khi đăng hai ba câu vớ vẩn rằng không hiểu vì sao hàng lễ binh vẫn bình chân như vại không hỗ trợ cứu lấy chiến sĩ ấy.

Gọi là ngớ ngẩn vì báo chí Việt Nam vừa (a) bỏ qua cơ hội bằng vàng để viết bài mang tính cung cấp thông tin chuẩn xác của thế giới chuyên nghiệp mà không thể mặc định tất cả độc giả đều đã nắm rõ tất; vừa (b) bỏ qua cơ hội bằng vàng để viết bài mang tính cảnh báo dành cho đội quân danh dự của các lực lượng vũ trang Việt Nam; và vừa (c) bỏ qua cơ hội bằng vàng để chiếm thế thượng phong qua chứng minh tờ báo của mình là tờ nhanh nhạy hơn, đầy hiểu biết hơn, đủ kiến thức hơn, và đáng là nguồn thông tin kịp thời hơn chính xác hơn của nhiều độc giả hơn.

Việc ngất xỉu của các chiến sĩ thuộc các đội quân danh dự là chuyện rất bình thường trên toàn thế giới, từ Canada đến Ấn Độ, từ Anh Quốc đến Mỹ, v.v., qua các hình ảnh minh họa dưới đây để thấy rằng nó xảy ra

dù là trong cung điện hoàng gia hoặc dinh khánh tiết quốc gia

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-17ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-23

hay trong lúc thượng khách đang duyệt hàng binh danh dự

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-10

hoặc trong lúc cố định đội ngũ cho sự duyệt binh

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-21ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-3ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-5ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-6ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-13ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-18ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-20

bất kể đó là nữ quân nhân

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-2ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-16ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-24ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-25

thì khi sự cố xảy ra, tính chuyên nghiệp được thể hiện rõ nét nhất trước quan khách và làm quan khách thán phục ở năm điều gồm:

1- Tính Chuyên Nghiệp 1: đội ngũ duy trì ổn định trong tuyệt đối điềm tĩnh, tuyệt đối không rời vị trí, tuyệt đối im lặng, và tuyệt đối để dân chuyên nghiệp được phân công tiến vào xử lý.

     ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-14ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-19ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-22ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-8

2- Tính Chuyên Nghiệp 2: ban tổ chức quán xuyến chặt chẽ trong xử lý tình huống bất kể hàng quân có 100 chiến sĩ hay 100.000 quân số, vẫn bảo đảm không bỏ sót quan sát tất cả các chi tiết từ xa để ngay khi có sự cố ngất xỉu của chiến sĩ sẽ gần như ngay lập tức có sự tiến đến ngay của bộ phận quân y mặc sắc phục quân đội  trong tư thế điềm tỉnh, đi đứng nhanh nhẹn chứ không chạy tất tả, số lượng không quá 4 người để hoặc đỡ dìu hoặc cáng chiến sĩ ngất xỉu ra khu vực cứu thương dù ẩn cách đó nhiều trăm mét, không bao giờ để xe cứu thương chạy vào phá nát lễ nghi.

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u

3- Tính Chuyên Nghiệp 3: do ngất xỉu là hệ quả tất yếu của sự nghiêm khắc nghiêm túc tuyệt đối của thao dượt thường xuyên, tổng duyệt nhiều lần, và duy trì sự bất động khi hành lễ trong nhiều giờ ngoài khí trời nóng bức hay lạnh giá, tất cả các binh sĩ thuộc đoàn quân danh dự đều được huấn luyện nhuần nhuyễn để khi sự cố xảy ra bất ngờ vẫn có thể kịp té ngả đúng tư thế để không đặt chính mình vào tình thế thương tật nguy hiểm hơn bằng cách phản xạ tự động khuỵu chân xuống, nắm hạ súng xuống theo đà khuỵu chân để lưỡi lê không gây sát thương cho bản thân hoặc đồng đội, và nằm sấp xuống để dễ thở hơn và bảo vệ phần quan trọng sau gáy của não bộ (hoặc nhẹ nhàng nằm ngữa nếu không còn kịp tỉnh táo để nằm sấp) trong khi chờ đợi bộ phận quân y kịp đến cứu hộ

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-11

4- Tính Chuyên Nghiệp 4: chỉ khi đội hình chuẩn bị tiến bước diễu hành mà bộ phận quân y vẫn chưa đi nhanh đến kịp thì một chiến sĩ gần nhất mới được phép nhanh chóng hỗ trợ đồng đội bị ngất bằng cách tiến lên che đồng đội như cách đánh dấu để các hàng diễu hành phía sau tránh không dẫm phải

ta%cc%a3i-sao-khong-cham-soc-nguoi-linh-ngat-xi%cc%89u-9

5- Tính Chuyên Nghiệp 5: các trường hợp ngất xỉu chỉ được dùng để đánh giá sự chuyên nghiệp của ban tổ chức, sự hy sinh nhiệt tình trong luyện tập của các chiến sĩ, và sự quyết tâm bảo đảm thực hiện lễ danh dự theo cách có trách nhiệm nhất, chứ không bao giờ là thông tin khai thác – ngay cả trên báo lá cải bất kỳ – báng bổ chất lượng cuộc diễu binh hay duyệt binh.

Dù những trường hợp ngất xỉu xảy ra không là chuyện hiếm đối với các chiến sĩ của đoàn quân danh dự của các cường quốc quân sự, vẫn chưa thấy nói đến sự cố nào tương tự ở cường quốc quân sự Việt Nam; tuy nhiên, việc có tờ báo đăng tin với vẻ ngạc nhiên trước sự cố một chiến sĩ Mỹ ngất xỉu tại buổi lễ dành cho Barack Obama như nói trên chứng minh Việt Nam có thể sẽ gặp phải tình huống đổ xô chạy bu đến ồn ào hỗn loạn của phóng viên Việt Nam + hỗn loạn của các chiến sĩ khác + hỗn loạn của các quan chức Việt Nam + hỗn loạn của các công chức Việt Nam + hỗn loạn của các y bác sĩ y tá mặc áo blouse trắng + hỗn loạn của những người hăng hái dùng phone quay clip tung lên Facebook, Việt Nam cần lưu ý đến những nội dung sau mỗi khi tổ chức các cuộc diễu binh đại lễ:

1- Bộ Phận Cứu Thương: bắt buộc phải là quân y và mặc quân phục đại lễ y như các chiến sĩ đang tham gia diễu binh hoặc đang tham gia tập trung đội ngũ cố định, không chấp nhận việc các y bác sĩ mặc blouse trắng làm nổi bật vị trí của sự cố khiến khán giả từ xa cũng bị tác động gây ồn ào nhốn nháo phá nát chương trình duyệt binh hay diễu binh.

2- Bộ Phận Giám Sát: ngoài các chiến sĩ được bố trí ở các vị trí cao tầng để tiêu diệt nguy cơ khủng bố, nhất thiết phải có các chiến sĩ giám sát các hàng ngũ quân danh dự bất kể số lượng là 100 hay 100.000 quân.

3- Bộ Phận Huấn Luyện: ngoài các bài bản thao diễn nhất thiết phải có luyện tập và tổng dượt đối với khâu giải quyết sự cố y tế nếu chiến sĩ hay quan khách cần hỗ trợ y tế.

4- Bộ Phận Tuyên Giáo: nhất thiết phải có các cơ chế răn đe nghiêm khắc – qua mệnh lệnh của Trung Ương Đảng – để trừng trị cách chức tất cả các tổng biên tập của bất kỳ báo tờ/báo mạng/truyền hình/phát thanh nào đưa tin đưa ảnh về sự cố ngất xỉu kèm lời bình xúc xiểm mất dạy mọi rợ rằng sinh mạng của chiến sĩ Việt Nam đã bị xem thường, rằng không có tình đồng đội qua sự vô hồn vô tâm của các chiến sĩ khác, rằng v.v và v.v.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tha Thứ : Chiếc Mặt Nạ Thời Thượng Giảo Gian

Vạn Thoáng Mê Lầm

Hoàng Hữu Phước, MIB

05-01-2016

me-lam-2

Thời nay thiên hạ hay nghe nói về “tha thứ”. Sở dĩ “nghe nói” vì thiên hạ nào có cổ súy cho “tha thứ”, mà chính vì hai ba cái ý kiến lẻ tẻ của những kẻ không có dung mạo từ bi và cũng chẳng có cuộc sống đạo hạnh bám víu vào hai chữ “tha thứ” như chủ đề duy nhất có thể nói mà không sợ bị bút chiến luận để làm mặt nạ đẹp xinh cho mình; và hai ba cái ý kiến lẻ tẻ ấy được cơ quan truyền thông chính thống của Đảng Cộng Sản Việt Nam lợi dụng quyền lực báo chí để tải đăng nhằm “nhét chữ vào mắt” độc giả để làm độc giả cứng người băng giá sau khi đã thử nghiệm thành công chiêu thức “nhét chữ vào mồm” Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước vụ “dân trí thấp” để làm độc giả tuôn trào phún thạch.

Bài viết này, do đó, nhằm khơi gợi một sự thật mà nhiều ngàn năm qua chưa hề có ai nói đến về nội hàm “tha thứ” vì chưa ai hiểu, vì chưa ai từng cố gắng nghĩ sâu  hơn, vì ai cũng tin tưởng tuyệt đối vào những phát ngôn của giới tu hành cứ như thể các phát ngôn ấy tương đương lời Chúa/Phật, hoặc ai đó trong giới tu hành cho rằng đừng nên dại dột tiết lộ để bản thân tiếp tục hành nghề cho một cuộc sinh nhai sinh kế sinh tồn và sau khi đầy túi thì dục xúi và động xách nhằm dọa đe phủ chính.

A- Những Ai Sính Nói Về “Tha Thứ”:

Có nhiều hạng người thường được thấy là hay mở miệng nói về “tha thứ”.

1) Tu Sĩ:

Các tu sĩ thì có bốn yếu điểm nỗi bật gồm:

a- Sự khách quan hoàn toàn bị triệt tiêu do cái gọi là đức tin tôn giáo nên các phát biểu về “tha thứ” – nếu có – chỉ có giá trị tham khảo bên trong chốn tu hành và với các tín đồ chứ không bao giờ có giá trị tuân thủ với toàn thể chúng sinh hay nhân gian khắp chốn.

b- Trình độ học vấn không luôn cao out-of-the-box (đứng trong hộp vươn cao hơn bờ thành của hộp để nhìn ra khắp chốn ta bà từ quanh ta đến cao vời trụ vũ) mà chỉ cao stuck-in-the-box (ngồi thu lu trong hộp đậy nắp xem chỏm đầu ai cao đụng nắp hộp hơn), nghĩa là có nhiều tu sĩ là tiến sĩ thần học nhưng chẳng mấy ai nghe nói đến tu sĩ tiến sĩ y khoa, tu sĩ tiến sĩ vật lý thiên văn, tu sĩ tiến sĩ môi trường, tu sĩ tiến sĩ địa chất, tu sĩ tiến sĩ cổ sinh vật học, v.v., dù tất cả đều được mặc định là do Chúa/Thượng Đế tạo nên, từ con người, Địa Cầu, tinh tú, môi trường sống, cho đến Khủng Long Bạo Chúa Tyrannosaurus và Cá Sấu Khủng Khiếp Deinosuchus, nghĩa là mọi thứ của Chúa/Thượng Đế tạo nên lẽ nào không đáng để các tu sĩ quan tâm nghiên cứu, hoặc lẽ nào các tu sĩ cho rằng nghiên cứu sẽ đồng nghĩa với “không có đức tin vào Chúa” chẳng khác gì con cái đem Bố Mẹ ra thử DNA để xác định cha-con như trong phim xã hội trường thiên Hàn Quốc?

c- Cũng vì vấn đề b ở trên, việc rao giảng kinh thánh/kinh kệ của các tu sĩ có những lúc trái với lời dạy của kinh thánh/kinh kệ.

Làm trái lời thì có thể qua những vụ về các sư hổ mang (mà báo chí Việt Nam Cộng Hòa thường đưa tin) chuyên làm tín nữ mang bầu hoặc phá trinh con gái cùng em gái các thiện nam, hoặc các sư khác cũng do báo chí Việt Nam Cộng Hòa thường đưa tin chuyên dụ dỗ các tín nữ lớn tuổi đem toàn bộ gia sản vào chùa “cúng dường Tam Bảo” vì “đời là bể khổ, Phật lại luôn thử thách khiến con cái sẽ gấu ó tranh giành gia tài gây ra thảm cảnh bất hạnh, vì vậy tốt nhất hãy vì con cháu mà triệt tiêu hết các tham sân si ấy để Phật ban phước cho mình, ban phước cho con cháu hòa thuận, vì mình tạo phước cho bá tành bằng cách vô chùa ở luôn trong chùa để cùng chùa đem tài sản ấy làm công quả công đức bố thí cho bá tánh và sửa sang nơi thờ chư Phật”.

Còn ở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì nghe đâu có vài ba vị linh mục lờ đi các lời dạy của Chúa về hãy yêu kẻ thù của mình, như “Nếu ai tát con bên gò má này thì hãy chìa luôn gò má bên kia cho kẻ ấy; và nếu ai lấy áo khoác của con thì hãy đưa luôn áo xống” (Luke 6:29 và  Matthew 5:39) và “Hãy trả lại cho Caesar những gì của Caesar và trả về Thượng Đế những gì của Thượng Đế” (Mark 12:17) qua việc xách động giáo dân tham gia chống chính sách của chính phủ – nói ngắn gọn và an toàn hơn cụm từ chống chính phủ – và đòi chủ quyền đất đai mà họ cho rằng xưa kia thuộc về giáo hội của họ do thực dân Pháp giao cho họ. Có thể họ thực tâm không thể thương Cộng Sản vì không xem Cộng Sản là kẻ thù (Chúa dạy hãy yêu kẻ thù) nên không thể chìa ra gò má bên còn lại dù họ cáo buộc Cộng Sản tát họ tức đàn áp tôn giáo của họ, và có thể họ tin rằng đất đai ấy là của Thượng Đế nên Cộng Sản phải trả lại cho họ là những người được Thượng Đế sang tên chủ quyền Sổ Đỏ chăng?

d- Cũng vì vấn đề b ở trên, việc suy diễn sai kinh thánh/kinh kệ của các tu sĩ có những lúc làm các tu sĩ phạm tội trần gian kiểu chạy xe hai bánh phóng lên lề đường để tránh kẹt xe mà vẫn đến nơi đến chốn đạt yêu cầu kinh thánh/kinh kệ.

Phóng lên lề thì có thể kể đến các tu sĩ của Chúa (tức các linh mục Cơ Đốc và mục sư Tin Lành) mà báo chí Âu Mỹ – báo chí Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không bao giờ dám khai thác lập lại các tin này từ báo chí Âu Mỹ – thường đưa tin như có các hành vi dâm ô đối với các bé trai đang học tu tại chủng viện hoặc con trai của các tín đồ. Tại sao lại là ấu dâm nam? Đây là câu hỏi chưa từng được ai giải đáp. Theo Lăng Tần Tiên Sinh, đó là vì Thánh Kinh Cựu Ước bắt đầu bằng sự tầm thường hóa phụ nữ (Chúa Trời không phí thời gian thiết kế design nặn ra phụ nữ mà đơn giản rút một thanh xương sườn của quý ông Adam rồi hóa thành mụ đàn bà Eva lệ thuộc và là vật sở hữu giải trí của quý ông Adam, nghĩa là phụ nữ không có thân phận chính danh quý báu), và tội phạm hóa phụ nữ (tại mụ đàn bà Eva ăn trái cấm khiến nhân loại biết mặc quần và có trí tuệ nên khiến nhân loại bị trừng phạt, chứ không phải tại quý ông Adam ngu đần mê say tình dục nên vợ bảo gì cũng nghe ráo, nghĩa là phụ nữ là tội phạm và do đó là kẻ thù của nhân loại khiến nhân loại không những phải sinh-lão-bịnh-tử mà còn phải làm xác sống zombie để chịu phán xét Ngày Tận Thế), còn Thánh Kinh Tân Ước kết thúc bằng sự tàn tệ hóa phụ nữ (Chương Khải Huyền gọi kẻ tồi tệ dâm đãng gây ra Ngày Tận Thế là Con Đĩ Babylone cũng như xuyên suốt Kinh Thánh Tân Ước các lăng mạ cho sự dâm ô phản trắc đều đổ lên phụ nữ  nghĩa là hễ sai quấy tàn tệ đều đổ lên đầu phụ nữ, biến phụ nữ thành hình tượng của sự bẩn nhơ).

Các lý giải vì sao các tu sĩ của Chúa chọn ấu dâm nam khi không thể dùng lời tối thượng của Chúa để đè nén sự thèm khát tối cần của tình dục gồm (i) phụ nữ tội lỗi dơ dáy nên quan hệ tình dục với họ sẽ mang tội với Chúa; (ii) Kinh Thánh chỉ ghi tội thông dâm toàn là liên quan tới phụ nữ; (iii) nam giới là chất liệu thượng đẳng  của Thượng Đế; (iv) nam thiếu niên là tinh túy nhất của nam giới và đặc biệt là nam thiếu niên không bị thụ thai nên dễ dấu diếm phụ huynh, dễ kéo dài lập lại sự xâm hại tình dục mà không bị lộ, dễ dùng sự dọa đe khống chế, và chỉ có bé gái mới có việc khóc lóc và tự sát; (v) tư liệu giáo sử của Vatican có chi tiết những Đức Giáo Hoàng nào – trong đó có Sergius III, John X, John XII, Benedict IX, Paul II, Sixtus IV, Alexander VI, Julius III, v.v. – đã dâm loạn với các nữ nhân trong gia đình càng chứng minh quan hệ tình dục khó tránh khỏi, và (vi) tư liệu giáo sử của Vatican cho đến thời hiện đại vẫn luôn là phải bằng mọi giá bảo vệ tất cả các linh mục và giám mục nào bị cáo buộc xâm hại tình dục ấu dâm nam bằng cách bổ nhiệm chức danh cao hơn tại địa phương khác, khiến ấu dâm nam có khi là cách đi tắt hữu hiệu lên hàng giáo phẩm cao hơn.

Tóm lại, tu sĩ hay nói về “tha thứ” vì muốn bảo vệ các đồng nghiệp phạm tội.

me-lam

Trong khi kinh/kệ nói về “tha thứ” đơn giản chỉ vì tôn giáo đã có sẵn các công cụ trừng trị khủng khiếp và hiệu quả – dù trừu tượng – về Địa Ngục, Hỏa Ngục, Luyện Ngục, Ngày Phán Xét, Ngày Tận Thế, nên điều tín đồ cần làm là hãy để “thân tâm thường lạc”, đừng bận tâm đến hận thù và báo oán, do “ác giả ác báo, thiện giả thiện lai” và nhân quả là luật Trời không bao giờ suy suyển; thì các nhà tu hành chỉ đơn giản lái sự “tha thứ” vào duy chỉ ý nghĩa của một thứ lòng tốt đầy nhân hậu nên có ở con người.

Cần nhớ một điều rõ ràng rằng tất cả các vị chủ tể các tôn giáo đều rất dứt khoát trong sự trừng phạt và trừng trị, nghĩa là không bao giờ có sự bao dung, không bao giờ có sự rộng lượng, không bao giờ có sự tha thứ bất kỳ. Thậm chí Thánh Kinh Cựu Ước còn có giai thoại Chúa Trời sai thiên sứ bay đến hai thành Sodom và Gomorrah vung gươm giết sạch nam phụ lão ấu để trị tội sa đọa. Ngay cả ý nghĩa của việc xưng tội và được tha tội của một tôn giáo cũng không thể trả lời câu hỏi vậy người đã xưng tội và được tha tội có lên thẳng thiên đàng hay lại sẽ trong một ngày xa thẳm nào đó ở tương lai phải ngồi dậy trong hình hài một zombie trong Ngày Phán Xét của Ngày Tận Thế.

Vì vậy, sự trừng trị và trừng phạt của xã hội loài người luôn là một cụ thể buộc phải có; còn tha thứ thuộc phạm trù ý tưởng đơn thuần, không thể bị đánh lận con đen vào đời sống thật trong một cộng đồng thật nhất là trong thời đại văn minh.

2) Kẻ Chơi Trội: Dã Nhân Giả Nhân

Lăng Tần Tiên Sinh có lời khuyên dành cho các học trò của ông là ngay khi nghe bất kỳ ai nói về chủ đề “hãy tha thứ” thì hãy lập tức tìm hiểu rõ nhân thân của người ấy vì bảo đảm đó là (a) kẻ giả nhân giả nghĩa có cuộc sống bất nhân bất nghĩa ngay tại khu dân phố và nơi làm việc của người ấy, hoặc là (b) người có cậy nhờ sự lăng xê của một “nhà báo”, hoặc là (c) người chưa giả nhân giả nghĩa nhưng là dã nhân tức chưa hề được cộng đồng con người biết đến nên phải tự phát ngôn trên blog về “tha thứ” để chào hàng với cư dân mạng chứ không thể chào hàng bằng thứ kiến thức gì khác cao siêu hơn.

3) Kẻ Lạm Quyền:

Lạm quyền vì chỉ có những người được liệt kê ở Phần C bên dưới mới có quyền “tha thứ”. Ở đây cần nói rõ về chữ “người” – nghĩa là “công dân” chứ không phải thánh thần gì cả – để triệt tiêu mọi mưu đồ chụp mũ “báng bổ” bởi những kẻ luôn cho rằng chỉ có Chúa mới có quyền “tha thứ”.

4) Kẻ Phạm Tội:

Tất nhiên, những kẻ phạm tội bao giờ cũng xin được “tha thứ” khi tội đã phạm bị phanh phui, trừ những tên tội phạm như Bob Kerrey tại Đại Học Fulbright Việt Nam vì Bob Kerrey có sự bảo vệ của những kẻ lạm quyền.

5) Kẻ Mê Lầm:

Và tất nhiên, những kẻ mê lầm là những kẻ lầm tưởng (a) mình có quyền nói về “tha thứ”, (b) thiên hạ sẽ bị mình tùy thích tung hỏa mù “nhét chữ vào mắt” viết  nhăng viết cuội mà vẫn tin, và (c) hễ nói về “tha thứ” thì tự động mình sẽ được thiên hạ tôn lên thành bậc hiền nhân quân tử.

B- Quyền Căm Thù Tuyệt Đối Chính Đáng:

Do “tha thứ” là đặc quyền chỉ thuộc về những người được liệt kê ở Phần C bên dưới, mà “tha thứ” luôn là phần không thể tách rời nguồn cơn của “căm thù”, Phần B này nhằm nêu rõ “căm thù” nào là chính đáng cho một quyền tha thứ với sự hiểu biết rằng quyền tha thứ có nghĩa tha thứ hay không tha thứ, là đặc quyền của người có căm thù chính đáng.

1- Căm Thù Chính Đáng

Lòng căm thù nói chung là thứ tình cảm có nơi tất cả, bất kể người tốt hay kẻ xấu.

Gia đình một tên cướp của giết người căm thù người hào hiệp nào đã khiến tên cướp bị bắt phải đền tội. Gia đình tên cướp ấy thậm chí có thể ra tay báo oán ngoài khuôn khổ luật pháp đối với người hào hiệp ấy. Trong trường hợp này tập thể kẻ xấu có lòng căm thù.

Gia đình một tên đại quan tham nhũng căm thù người hào hiệp nào đã khiến tên đại quan ấy phải đền tội và toàn gia đình bị tịch biên tài sản. Gia đình tên đại quan ấy thậm chí có thể ra tay báo oán ngoài khuôn khổ luật pháp đối với người hào hiệp ấy. Trong trường hợp này tập thể kẻ xấu có lòng căm thù.

Gia đình một lương dân căm thù bọn báo chí nào đã khiến lương dân ấy thành nạn nhân – từ nội dung liên quan đến kinh doanh đến nội dung bị vu vạ “nhét chữ vào mồm” –  khiến thành đối tượng của đe dọa, bôi nhọ, chặn ngăn sự nghiệp. Gia đình của lương dân ấy thậm chí có thể ra tay báo oán trong phạm vi luật pháp chưa cấm đối với bọn báo chí ấy. Trong trường hợp này tập thể người tốt có lòng căm thù.

Như vậy, với sự thể rằng bất kỳ ai cũng có lòng căm thù, sự rành mạch hóa nhằm phân định ai mới có quyền căm thù vì chỉ khi có quyền căm thù thì người ta mới có quyền tha thứ.

2-  Những Người Có Toàn Quyền Với Căm Thù Chính Đáng:

Sự lầm lẫn về ngữ nghĩa ngôn từ là vấn nạn cực kỳ phổ biến ở Việt Nam.

“Không căm thù” hoàn toàn không có nghĩa là “tha thứ”.

Quyền căm thù tuyệt đối chính đáng là đặc quyền bất khả xâm phạm của những người sau đây:

a) Nạn Nhân Trực Tiếp Của Thiên Tai Và Thân Nhân

Bao triệu người Việt là nạn nhân của thiên tai. Họ có quyền căm thù chính đáng. Nhưng như toàn nhân loại, họ không căm thù thiên nhiên. Họ cũng không hề có phút giây nào nghĩ rằng minh đã hay đang tha thứ thiên nhiên. Đơn giản vì có bản tính thuần Việt: họ cho đó là tai họa của số kiếp dù đó là biệt nghiệp hay cộng nghiệp, dù đó là quả báo hay oan khiên tiền định của nghiệt duyên.

b) Nạn Nhân Trực Tiếp Của Một Biến Cố Lịch Sử Và Thân Nhân

Bao triệu người Việt là nạn nhân của chiến tranh xâm lược.

Họ có quyền căm thù chính đáng.

Đạo lý tự nhiên của người Việt: chiến thắng một cuộc chiến tranh thì đã mặc nhiên là sự trừng trị thỏa đáng thích đáng mà “Trời” giáng xuống kẻ thù của họ.

Nhưng như toàn nhân loại trong tất cả các cuộc chiến tranh khác và Thế Chiến, họ không căm thù bên nào của chiến tranh đã biến họ thành nạn nhân. Lúc hậu chiến, họ cũng không hề có phút giây nào nghĩ rằng mình đã hay đang tha thứ chiến tranh. Đơn giản vì có bản tính thuần Việt: họ cho đó là tai họa của số kiếp dù đó là biệt nghiệp hay cộng nghiệp, dù đó là quả báo hay oan khiên tiền định của nghiệt duyên. Đó là lý do dân Việt như một tập thể chung của bên chiến thắng thì không căm thù Tàu cũng không tha thứ Tàu, không căm thù Pháp cũng không tha thứ Pháp, không căm thù Mỹ cũng không tha thứ Mỹ, không căm thù Campuchia cũng không tha thứ Campuchia – vì căm thù là chịu đựng số kiếp còn tha thứ là không cần thiết vì đã trả được oán thù qua bàn tay của “Trời”.

Dù vậy, họ và thân nhân của họ – vì đa số họ đã bị chiến tranh tước đi mạng sống – có toàn quyền căm thù chính đáng và toàn quyền tha thứ. Như bản tính thuần Việt, họ không có căm thù và không có thứ tha; song, khi bất kỳ ai tự hối tìm đến xin lỗi họ vì những tội ác đã gây nên trong chiến tranh, họ sẽ ngay lập tức nói lời tha thứ, chỉ vì họ biết hai điều rằng (a) đó là nghiệt duyên của họ mà họ phải âm thầm chịu đựng, và rằng (b) “kẻ chạy lại” luôn đáng được họ đón chào như thượng khách chứ không với sự thứ tha họ ban cho  kẻ tội đồ.

Đối với Bob Kerrey của Đại Học Fulbright Việt Nam thì chỉ có nạn nhân vụ thảm sát cùng thân nhân của họ mới có quyền căm thù chính đáng để tha thứ Bob Kerrey. Bất kỳ ai đặt vấn đề Bob Kerrey nên được tha thứ thì đó là sự lạm quyền, vô duyên, vô đạo, bất chính, bất khả tư nghị.

c) Nạn Nhân Trực Tiếp Của Tai Nạn, Tai Họa Và Thân Nhân

Nhiều người đã là nạn nhân của những tai nạn, những vu oan, những vụ cướp của giết người và/hoặc hiếp dâm, v.v.

Rất có thể một số người trong họ đã cam chịu, xem đó như một thứ nghiệt duyên, quả báo của một kiếp trước mơ hồ, hay một oan khuất mang tính thử thách của hiện tại, v.v.

Rất có thể một số người trong họ đã cam chịu vì tránh một thiệt hại lớn hơn nếu phải khai báo, tố cáo, kiện thưa khi công khai thực hiện quyền căm thù và quyền đòi trừng trị thích đáng.

Chỉ có họ và thân nhân của họ mới có quyền căm thù chính đáng. Nhưng họ sẽ không bao giờ nghĩ đến “báo oán” nhất là nếu xã hội có cơ chế trừng trị thích đáng và hữu hiệu kẻ gây tai nạn/tai họa cho họ hay người thân của họ. Không “báo oán” nghĩa là sự “tha thứ” được mặc nhiên đi kèm không kèn không trống. Trong ý nghĩa này, sự “tha thứ” đã bị hình phạt trừng trị nghiêm khắc của luật pháp triệt tiêu.

c) Công Dân Đối Với Nghĩa Vụ Lịch Sử

Bất kỳ công dân nào cũng có nghĩa vụ đối với lịch sử.

Quyền căm thù chính đáng là quyền của những công dân thực thụ của một quốc gia đối với những biến cố đã chính thức minh định trong lịch sử chính thức của quốc gia mình về những tai họa mà một thực thể từ bên ngoài quốc gia mình đã gây ra cho quốc gia mình, dân tộc mình, mà bản thân mình vẫn đang là công dân của quốc gia đó, dù thậm chí tổ tiên mình không chắc hoặc chắc không đã có ai hay những ai đã là nạn nhân của các tai họa do ngoại nhân gây ra trong lịch sử ấy.

Với ý nghĩa này, mọi công dân Việt Nam có quyền căm thù chính đáng và có quyền báo thù chính đáng đối với Tàu, với Thái, với Pháp, với Mỹ, với Campuchia.

Tuy nhiên, với luận điểm chỉ có người có quyền căm thù chính đáng mới có quyền tha thứ, thì quyền căm thù chính đáng trong phạm trù nghĩa vụ lịch sử lại không bao giờ mặc định có kèm quyền tha thứ, mà chỉ liên quan đến quyền trả thù hoặc quyền không trả thù.

Bất kỳ ai bảo rằng người Việt có lòng rộng lượng, bao dung, tha thứ những tội ác lịch sử của Trung Quốc, Pháp, Mỹ, Campuchia, thì đó là những phát ngôn xằng bậy.

Chính xác về ngữ nghĩa tu từ, người Việt không nghĩ đến khai thác lòng căm thù chính đáng để báo oán hay trả thù đối với các biến cố lịch sử gây ra bởi các quốc gia khác, mà cũng chẳng nghĩ đến việc tha thứ, đơn giản vì công lý đã được thực thi, luật Trời đã tỏ, phần thắng đã thuộc về nước Việt.

C- Quyền Tha Thứ:

Khi ngợi ca sự công bằng và hướng đến điều cao thượng muốn không ai khác phải gánh chịu cùng tai họa từ cùng kẻ gây tai họa, quyền tha thứ, tóm lại, nằm trong tay hai thực thể và với những điều kiện sau:

1) Nạn nhân trực tiếp của tai nạn, tai họa cùng thân nhân của họ, nếu kẻ gây tai nạn/tai họa cho họ bị luật pháp trừng trị thích đáng, khó thể tiếp tục làm hại những người vô tội khác trong xã hội. Tha thứ là sự ban ra khi sự trừng phạt của công lý đã được thực thi. Không ai được phép gây tác động đến quyền này của nạn nhân cũng như thân nhân của họ đối với kẻ thủ ác nhằm kêu gọi động tác bãi nại dành cho kẻ thủ ác.

2) Nạn nhân trực tiếp của một cuộc xâm lược trong lịch sử quốc gia cùng thân nhân của họ, bất kể quốc gia xâm lược gây ra thảm cảnh cho họ và thân nhân của họ có đã bị trừng trị thích đáng hay chưa. Quyền báo oán của họ và thân nhân của họ là vĩnh viễn, và quyền tha thứ của họ cùng thân nhân của họ dành cho quốc gia xâm lược hay cá nhân quốc gia xâm lược là bất khả xâm phạm. Không ai được phép gây tác động đến quyền này của nạn nhân cũng như thân nhân của họ đối với quốc gia thủ ác cũng như nhân lực thực hiện hành vi thủ ác của quốc gia thủ ác.

Công dân đối với nghĩa vụ lịch sử tuy có toàn quyền căm thù và toàn quyền báo oán đối với quốc gia xâm lược cùng các cá nhân của quốc gia ấy, nhưng lại không có quyền tha thứ quốc gia xâm lược cùng các cá nhân của quốc gia ấy. Không ai được phép nói về sự tha thứ đối với các quốc gia xâm lược cũng các cá nhân của các quốc gia ấy.

D- Danh Mục Những Kẻ Tiếm Quyền

1) Những người không là công dân Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nhưng lại luôn mồm nói về lòng hận thù hay sự tha thứ có liên quan đến các cuộc chiến tranh của Việt Nam với các nước khác trong lịch sử Việt Nam.

2) Những công dân không là nạn nhân trực tiếp của tai nạn, tai họa hay thân nhân của nạn nhân, nhưng lại phát ngôn gợi ý nạn nhân/thân nhân nạn nhân thực thi quyền tha thứ hung thủ.

3) Những công dân không là nạn nhân trực tiếp của một cuộc xâm lược trong lịch sử quốc gia, hay thân nhân của nạn nhân, nhưng lại phát ngôn gợi ý nạn nhân/thân nhân nạn nhân thực thi quyền tha thứ quốc gia xâm lược cùng cá nhân thực hiện tội ác của quốc gia ấy.

4) Những công dân có nghĩa vụ tự nhiên đối với lịch sử quốc gia nhưng không biết mình không có quyền nói về hay kêu gọi cho sự tha thứ đối với quốc gia xâm lược cùng cá nhân thực hiện tội ác của quốc gia ấy.

5) Những cơ quan truyền thông nào hỗ trợ loan truyền ý kiến của bốn loại tiếm quyền trên và ý kiến của cơ quan truyền thông khác có hỗ trợ loan truyền ý kiến của bốn loại tiếm quyền trên.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Trăm Trứng October 29, 2014

Tội Ác Của Bob Kerrey June 3, 2016

Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon? September 27, 2016

Chính Phủ Đàn Áp Tôn Giáo

Hoàng Hữu Phước, MIB

21-12-2016

god

A) Nhập Đề

Trong thời đại kéo dài hàng chục thiên niên kỷ với sự thống trị tuyệt đối của các vương triều phong kiến ngập ngụa trong các cuộc chiến tranh triền miên dù nội chiến hay chinh phạt, sự bần cùng hóa là điều đương nhiên, nỗi thống khổ ám u là lẽ tự nhiên, sự tuyệt vọng và vô vọng dù trước sức mạnh khủng khiếp bất khả đương cự của thiên nhiên hay sức mạnh bạo tàn của các vị minh quân bạo chúa là thứ tình cảm dĩ nhiên duy nhất tại tồn nơi những người cùng khổ vốn là tuyệt đại đa số nhân gian. Và thánh thần thượng đế xuất hiện từ tất cả những sự thật sau: (a) một số thánh thần thượng đế hoàn toàn có thật để cứu độ chúng sinh dù không bao giờ khoa học có thể chứng minh khẳng định họ có thật hoặc có phép thuật kỳ vĩ thật sự nào, (b) một số thánh thần thượng đế khác thì lại hoàn toàn thực sự là từ trí tưởng tượng của con người để tự an ủi kỳ vọng vào sức mạnh thần bí vô hình nào đó ắt sẽ là thế lực tâm linh duy nhất chịu quan tâm đến thân phận bọt bèo nô lệ bần cùng khổ ải của mình, và (c) một số thánh thần thượng đế khác nữa lại hoàn toàn thực sự được tạo nên từ mưu đồ kẻ gian manh tự tạo hào quang màu nhiệm cho chính mình để nghiễm nhiên ngoi từ thân phận bần hàn lên cao trở thành giáo chủ được đám đông cung phụng.

Lịch sử nhân loại từ Sau Công Nguyên đã cho thấy đó là chuyện bình thường khi rất nhiều người trong cảnh thống khổ tìm đủ mọi cách để con cái trở thành tu sĩ, trước hết là để chúng được cung phụng và sau đó có thể giúp ích cho gia đình. Và để trở thành tu sĩ, người ta nhất thiết cần có ai đó nổi lên như một vị giáo chủ để theo khuôn phò hầu hạ. Sự vầy đoàn cộng sinh “cần nhau” như thế có thể đã giúp một số giáo phái hình thành tạo đà cho (a) một tin tưởng tín cuồng của số đông dân chúng khổ nghèo mà lịch sử nhẫn tâm chưa thể ban cho họ điều kiện đủ ăn để mà có học vấn; và (b) một số giáo phái có thể mạnh hơn, lan tỏa hơn, hùng mạnh hơn, tiến gần đến danh xưng “tôn giáo” hơn để thành lập những đế chế tôn giáo chẳng khác gì những đế chế thế tục nghĩa là cũng có các ngôi vị và những cuộc chinh phạt bạo tàn.

Lịch sử Việt Nam cũng đã cho thấy đó là chuyện bình thường khi không phải là không có những gia đình ở Miền Bắc thời Pháp Thuộc đã cho con theo học đạo làm tu sĩ Nhà Thờ để gia đình được cấp thêm đất ruộng.

Lịch sử Việt Nam Cộng Hòa cũng đã cho thấy đó là chuyện bình thường khi có thông rin truyền khẩu trước 1975 rằng Đạo Tin Lành khi khai triển vào Đà Lạt chẳng hạn đã tặng mỗi gia đình chịu theo đạo một chiếc xe Honda Dame nhập khẩu từ Nhật Bản.

Tất cả đều phải đáp ứng một nhu cầu mang tính quyền lợi hoặc tài lợi dù tâm linh vô hình hay vật chất hữu hình của số đông, nhờ đó một số ít đã tự xưng mình là sự tái thế của một vị chủ tể tôn giáo.

Những chi tiết dưới đây khi sử dụng các cụm từ thí dụ như “Chúa Jesus A”, “Chúa Jesus B”, v.v., đơn thuần vì theo phép lịch sự văn minh phải luôn tỏ sự tôn trọng với các vị ấy vì dù gì vẫn còn tồn tại các tín đồ của họ và giáo phái của họ, nhất là khi nhân gian không phải đã toàn bộ có hiểu biết về sự khác nhau giữa “tín ngưỡng” và “tôn giáo”, đã thế lại hay vu vạ cho chính quyền những vụ việc “đàn áp tôn giáo” dù cho chưa từng có bất kỳ vụ “đàn áp tôn giáo” – nói đúng nghĩa từ vựng nhất của “tôn giáo – nào xảy ra bất kỳ đâu trên thế giới – ít ra là trong liên tục một hai thế kỷ gần đây.

1) Những Người Tự Xưng Chúa Jesus Giáng Lâm hoặc Đức Ki-tô Hóa Thân Tái Lâm:

Trong số những “quý ông” nổi đình nổi đám nhất tức có hoạt động “giáo hội” công khai và có nhiều tín đồ thờ phượng thì 33 Chúa Jesus sau là có tiếng – danh tiếng hay tai tiếng – nhất: John Nichols Thorn, Arnold Potter, Jones Very, Bahá’u’lláh, William W. Davies, Mirza Ghulam Ahmad, Lou de Palingboer, John Hugh Smyth-Pigott, Haile Selassie I, Ernest Norman, Krishna Venta, Ahn Sahng-Hong, Sun Myung Moon, Yahweh ben Yahweh, Laszlo Toth, Wayne Bent, Ariffin Mohammed, Mitsuo Matayoshi, José Luis de Jesús Miranda, Inri Cristo, Thomas Harrison Provenzano, Shoko Asahara, Hogen Fukunaga, Sergey Torop, Maurice Clemmons, Apollo Quiboloy, Alan John Miller, David Shayler, Oscar Ramiro Ortega-Hernandez, Marshall Applewhite, Charles Manson, Jim Jones, và David Koresh, cùng nhiều Chúa Jesus khác yếu thế hơn. Tất cả các Chúa Jesus này đều có đặc tính biết tận dụng tốt nhất các “đặc tính” sau chỉ riêng có ở Đạo Chúa:

a- Đặc Tính Dễ Lợi Dụng:

Tuyên bố mình là Đức Chúa Ki-tô Tái Giáng Lâm là điều cực kỳ dễ dàng vì

– Đức Chúa Jesus thực sự trong lịch sử loài người đã xuất thân nghèo khổ, không thuộc giới hàn lâm, không có tay nghề cao trong nghiệp mưu sinh, và cho đến cuối đời cũng vẫn không tạo dựng nên tài sản hữu hình nào có giá trị vật chất cũng như không có thành tựu nào về vật chất để truyền lưu cho tín đồ;

– Đức Chúa Jesus thực sự trong suốt cuộc đời đã không biến phép màu nhiệm kỳ vĩ gì cả;

– Đức Chúa Jesus đã có vũ khí tối thượng bằng lời nói rằng phải có “đức tin” vào Chúa, đồng nghĩa với việc mọi người phải tự nguyện tin tưởng, phải không được hồ nghi, phải  không được yêu cầu hay thách đố Chúa phải tự chứng minh quyền phép quyền năng; và

– Đức Chúa Jesus ở trên tất cả các tôn giáo thờ Chúa nên sẽ không cần phải được Tòa Thánh Vatican công nhận thì người ta mới được nói chính mình là Chúa Jesus tái lâm.

Vì vậy, bất kỳ ai cũng có thể tự xưng mình là Đức Chúa tái giáng sinh, điển hình như lời phán của Chúa Jesus Charles Manson mà người ta phải có “đức tin” để tự động “tin” Ngài là Chúa Ki-tô:

god-1

b- Đặc Tính Cách Mạng:

Đức Chúa Jesus đã rất công bằng và thời thượng bình đẳng giới nên đã tái giáng lâm thành ít nhất là hai quý bà Marina Tsvigun và Ann Lee – tất nhiên theo tiết lộ của hai quý bà này về bí mật giáng lâm của họ để thu nạp tín đồ.

c- Đặc Tính Quyền Năng:

Đức Chúa Jesus giáng lâm Arnold Potter đã chứng minh quyền phép của mình bằng cách bay lên trời từ mỏm núi đá cheo leo tại Bang Iowa, Hoa Kỳ, năm 1872, và các tín đồ của Chúa cùng leo lên đỉnh núi tụ tập chứng kiến phép màu đã phải mất cả tuần mới xuống được vực sâu muôn trượng đưa Chúa về hỏa táng. Các Chúa Jesus tái giáng lâm khác thì thi thố quyền năng bằng những cách hoàn toàn khác nhau nhưng kết thúc biểu diễn lại hoàn toàn giống nhau ở chỗ (a) trở nên giàu có vì tín đồ đưa toàn bộ tài sản và vợ con thê thiếp vào tiến cống các Đức Chúa Jesus ấy, (b) luôn bị “chính quyền đàn áp tôn giáo”, và (c) kết thúc hoàn toàn không có hậu ở trần gian.

d- Đặc Tính Khoa Học Kỹ Thuật Hiện Đại:

Đức Chúa Jesus tái giáng lâm Oscar Ramiro Ortega-Hernandez vốn ưa chuộng sản phẩm kỹ thuật hiện đại nên vào ngày “tam thập-nhất” 11-11-2011 đã lái chiếc Honda Accord đời 1998 do Nhật Bản sản xuất, xách khẩu súng trường bán tự động Cugir do Lỗ-Ma-Ni (Romania) sản xuất theo mô hình AK-47 của Nga, nã 8 băng đạn vào cửa sổ Tòa Bạch Ốc vị trí phòng gia đình Tổng Thống vì Đức Chúa Jesus Oscar Ramiro Ortega-Hernandez có nhiệm vụ phải giết Quỷ Satan Barack Obama cùng vợ con của hắn. Điều màu nhiệm của việc bắn súng của Đức Chúa là phải 4 ngày sau thì cơ quan an ninh Mỹ mới phát hiện kính cửa vỡ do đạn bắn cùng những vết đạn khác trên tường, và FBI vội chấm dứt ngay việc nhiều ngày qua đã cho rằng tiếng súng nổ nghe được là do các băng đảng da đen ở đâu đó thanh trừng nhau rồi vang vọng đến Tòa Bạch Ốc, rồi vội dốc toàn lực cả chục ngày trời mới tìm thấy Đức Chúa có phép mầu ấy để đón về cung phụng tại tòa thành kỳ vĩ đồ sộ mang tên USP Beaumont tại Texas từ nay cho đến ngày 24-10-2033.

god-10

Trong khi đó Đức Chúa Jesus Shoko Asahara lại chứng minh chính mình tái giáng lâm để tiến hành “Phán Xét” bằng cách tạo ra Ngày Tận Thế: sử dụng tài năng đấng đã tạo nên tất cả các chất hóa học của thế gian chế ra chất khí độc sarin mới tinh mà Đức Chúa Trời xưa kia chưa từng biết đến để xì ra gây nên cuộc thảm sát năm 1995 dưới đường tàu điện ngầm ở Tokyo. Đức Chúa Jesus Shoko Asahara bị kết tội giết người, âm mưu lật đổ chế độ chính trị quân chủ lập hiến của Nhật Bản để lên ngôi hoàng đế như chế độ Tsar Hoàng, và bị kết án tử hình bằng treo cổ năm 2004. Tuy nhiên, bản án đến nay vẫn chưa được thi hành vì đó là Đức Chúa Jesus quyền năng quyền phép.

god-9

e- Đặc Tính Hợp Chủng Quốc: Các Đức Chúa Jesus thi nhau tái giáng lâm xuống làm công dân nhiều quốc gia, dù ưa chuộng Hoa Kỳ giàu có nên tập trung ào ạt đổ bộ Hoa Kỳ vẫn có vị đáp dĩa bay xuống Hàn Quốc, Nhật Bản, Malaysia, Nga, Ấn Độ, Iran, v.v. (chưa đến Việt Nam).

e- Đặc Tính Đa Dạng: Các Đức Chúa Jesus ào ạt tái giáng lâm đã làm nhiều nghề khác nhau, từ nhà thơ, học giả, nhạc sĩ, giáo sư Đại Học Harvard, v.v, cho đến nhân viên tình báo và thất nghiệp.

f- Đặc Tinh Tận Dụng:

Đa số các “Đức Chúa Jesus” đều có vợ, có con, thậm chí có “Đức Chúa” chiếm hữu  nhiều chục nữ tín đồ hoặc vợ của các tín đồ, với lý do đầy thuyết phục các tín đồ của họ từ dẫn chứng trong Kinh Thánh rằng Tổ Tông Adam có vợ và rất nhiều con, rằng Tổ Phụ Abraham có rất nhiều vợ và rất nhiều con, rằng Bố của Đức Chúa Jesus có vợ là Đức Mẹ Maria và có con là Đức Chúa Jesus, và rằng Thánh Kinh Tân Ước có ghi Đức Chúa Jesus có rất nhiều nữ nhân hầu hạ quanh Người: ngoài các nữ nhân là thân nhân của Chúa Jesus (nhiều chị em gái trong đó có Mary Salome, và các vợ của bốn anh em trai của Chúa Jesus), các nữ nhân là vợ các Thánh Tông Đồ (trừ Thánh John độc thân), các nữ nhân là chị em gái các Thánh Tông Đồ, và các phụ nữ phạm tội dâm dục được Chúa Jesus rửa tội.

2) Những Người Tự Xưng Đức Phật Giáng Hạ Phàm Trần Hoặc Đức Phật Hóa Thân

Do Đức Phật Thích Ca Gautama Buddha xuất thân hoàng tộc ở Châu Á, số lượng người tự xưng Đức Phật Hóa Thân không nhiều vì phải đáp ứng tiêu chuẩn “quyền sang”, và đa số ở Châu Á, chẳng hạn như Võ Tắc Thiên, Nỗ Nhĩ Cáp Xích, và Lữ Dương Gia của Tàu, Cung Duệ của Hàn Quốc, Peter Deumov của Áo Quốc, Bhagwan Shree Rajneesh của Ấn, Samael Aun Weor của Colombia, Ram Bahadur Bomjon của Nepal, v.v.

3) Những Người Tự Xưng Đa Thần Đa Nguyên Đa Đảng

Nhưng nổi bật nhất là những vị “đa nguyên đa đảng” chẳng hạn như

– Đức Ông Mirza Ghulam Ahmad ở Pakistan tiết lộ mình là hiện thân của Tam Giáo Đồng Nguyên: vừa là Chúa Jesus giáng lâm, vừa là Đức Phật tái thế, và rao giảng Đạo Hồi;

– Đức Bà Ruth Norman ở Hoa Kỳ là đầu thai của Đức Phật sau 55 kiếp làm toàn vua chúa “đàn ông” trong đó có lúc đã làm Vua Arthur Anh Quốc Hiệp Sĩ Bàn Tròn, Hoàng Đế đế chế thoại thần Atlantis, Khổng Tử, và triết gia Socrates;

– Đức Ông Jim Jones của Mỹ vừa là Chúa Jesus vừa là tái thế của Đức Phật, Vua Pharaoh Ai Cập Cổ Đại Akhenaten, và …Vladimir Lenin của Cộng Sản Liên Xô; và

– Đức Ông Ariffin Mohammed của Malaysia vừa là tái thế của Chúa Jesus, Đức Phật Thích Ca, Tiên Tri  Muhammad Hồi Giáo, và Thần Shiva Ấn Giáo.

Ngoài ra, còn có bao vị tuyên bố – hoặc tiết lộ bí mật rằng – mình là đấng tái thế để cứu thế của các đạo khác như Do Thái Giáo và Hồi Giáo, hoặc mình là “thân nhân” của các đấng quyền năng chẳng hạn như đức ngài Hong Xiuquan ở Tàu tuyên bố mình là em trai ruột Chúa Jesus, đức bà Jacobina Mentz Maurer người Brazil gốc Đức tuyên bố là thiên sứ chủ quản của Chúa Trời, các đức ông Cyrus Reed Teed ở Mỹ và André Matsoua ở Congo đều tuyên bố là Đấng Cứu Thế Messiah của nhiều tôn giáo, đức ngài Inri Cristo ở Brazil bảo mình là Chúa Jesus song sinh với Chúa Jesus kia, đức ngài Apollo Quiboloy tuyên bố mình là Con Trai Của Thượng Đế mà Thượng Đế là Jesus Christ nên mình đương nhiên là con của Chúa Jesus Christ, v.v. và v.v.

Nhưng vị Chúa tối cao tối thượng ắt phải kể đến Thượng Đế George Baker ở Mỹ vì đã dám tiết lộ chính mình là Đức Chúa Trời, Thượng Đế Iesu Matayoshi tuyên bố mình vừa là Đức Chúa Cha vừa là Đức Chúa Con, còn Thượng Đế José Luis de Jesús tuyên bố mình vừa là Chúa Jesus Christ tái giáng lâm vừa là Satan giáng thế, v.v. và v.v.

B) Chúa Jesus Được Thượng Đế Đón Bỏ Mỹ Về Trời

Không như dân Mỹ luôn cho rằng Chúa Trời đã ban cho họ vùng lãnh thổ Tân Thế Giới mênh mông để hình thành nên đất nước Hoa Kỳ hùng mạnh uy trấn toàn cầu từ đó có Ngày Lễ Tạ Ơn hàng năm, Đức Chúa Trời thật ra đã không muốn con của Người nấn ná lâu hơn trên đất Mỹ ấy.

Đức Chúa Jesus tái giáng lâm mang tên Marshall Applewhite đã bảo các tín dồ của mình rằng dĩa bay của Đức Chúa Trời bay núp bám sau đuôi Sao Chổi Hale-Bopp 22 sẽ đến đón giáo sư âm nhạc Đại Học Alabama Marshall Applewhite đại tài trở về thượng giới nên các tín đồ được chọn hãy cùng theo mình lên dĩa bay gặp Đức Chúa Trời vào ngày 26-3-1997, mà sau đó cơ quan an ninh phát hiện 39 xác chết do cùng nhau tự tử bằng độc dược tại một điền trang ở thị trấn Santa Fe, Bang California.

god-7

C) Chúa Jesus Tự Tiêu Diệt Để Chống Chính Phủ Mỹ

 god-5

Jim Jones là Đức Chúa Jesus tái giáng lâm làm công dân Hoa Kỳ. Ngay từ lúc sinh ra đã được mẹ cha tin rằng đã hạ sinh được Đấng Cứu Thế Toàn Năng. Đức Chúa Jim Jones thấu hiểu Joseph Stalin, Karl Marx, Mao Trạch Đông, Mahatma Gandhi và Adolf Hitler, nhiệt tình ủng hộ người Mỹ gốc Phi, dân nhập cư, và Đảng Cộng Sản Hoa Kỳ. Cho rằng chiến tranh nguyên tử sẽ nổ ra ngày 15-7-1967, Đức Chúa Jim Jones đưa giáo dân của mình về California lánh nạn, để rồi năm 1977 đưa nhiều trăm giáo dân bỏ Mỹ sang Guyana ở gần Brazil và Argentina, lập nên thị trấn mang tên mình là Jonestown, một thứ thiên đường nơi hạ giới. Xây dựng Jonestown như một thành trì “công-xã” nội bất xuất ngoại bất nhập, với lực lượng vũ trang sẵn sàng bắn hạ tín đồ nào ra khỏi trang viên, Đức Chúa Jim Jones phán dạy rằng sẽ cùng giáo dân cùng nhau chung sống hạnh phúc, cùng nhau chết vinh quang, cùng nhau lên hành tinh khác đời đời sung sướng tột đỉnh vinh hoa. Khi tin tức về sự hà khắc xâm hại nhân quyền xâm hại tình dục tại Jonestown lan đến Quốc Hội Hoa Kỳ, Nghị sĩ Leo Ryan thành lập đoàn tìm hiểu sự thật gồm các phụ tá, vài thân nhân các tín đồ của Jim Jones, vài tín đồ của Jim Jones vẫn còn lại ở Mỹ, và các nhà báo đến Guyana tháng 11-1978 với hai chiếc máy bay rồi dùng xe băng rừng đến Jonestown. Jim Jones đã cho người dùng dao tiếp đón Ryan, khiến cả đoàn phải quày quả bỏ của chạy lấy người trở lại ngay đường băng máy bay Kaituma. Trong ngày 18-11-1978 ấy, trong lúc mọi người vội vã lên hai chiếc phi cơ thì đội vũ trang của Jim đuổi kịp, xả súng vào đoàn, sát hại nghị sĩ Leo Ryan, hai nhà báo của NBC, một phóng viên ảnh của San Francisco Examiner và một giáo dân.

Do lỡ sát hại Nghị Sĩ Leo Ryan nghĩa là phạm trọng tội với Chính Phủ Hoa Kỳ gồm (a) ủng hộ thể chế chính trị khác với thể chế chính trị của Hoa Kỳ, (b) chống Chính Phủ Hoa Kỳ qua việc sát hại một Nghị Sĩ Hoa Kỳ đang “thi hành công vụ”, (c) đưa cả ngàn công dân Hoa Kỳ đem tài sản trốn khỏi Hoa Kỳ, (d) làm rối loạn dân tâm kỹ cương phép nước, và (e) “cạnh tranh không công bằng” với các Chúa Jesus khác, nên dứt khoát sẽ bị Chính phủ Hoa Kỳ trừng phạt nghiêm khắc kinh hoàng, đặc biệt khiếp sợ quân đội CIA tỷ lần hơn là quân đội của quân lực Hoa Kỳ, Đức Chúa Jim Jones ngay trong ngày 18-11-1978 ấy lập tức bảo tất cả giáo dân ở Jonestown phải uống thuốc độc cyanide (xi-a-nuya) để cùng về thượng giới với mình. Tất nhiên, việc đổ thuốc độc vào tất cả trẻ em chết la liệt tại chỗ cũng nhằm khiến tất cả giáo vân làm cha làm mẹ không còn thiết sống và tự nguyện nhận phần độc dược cho chính mình. Khi cơ quan an ninh Guyana đến thì đã thấy la liệt 918 xác chết công dân Hoa Kỳ, trong đó có 304 trẻ em, riêng Đức Chúa Jim Jones tự sát bằng súng.

god-3god-2

D) Chính Phủ Mỹ Tiêu Diệt Chúa Jesus

Rút kinh nghiệm từ sự bị động trong vụ “giáo dân làm loạn” dưới trướng Đức Chúa Jesus Jim Jones ở Gyana năm 1978, Chính Phủ Mỹ đã mạnh tay tiêu diệt Đức Chúa Jesus David Koresh bằng vũ lực ngay khi có manh nha “giáo dân làm loạn” ở Bang Texas năm 1993.

 god-8

Cuộc tấn công vào khu phức hợp của giáo phái Davidian gần Waco, Bang Texas, ngày 19-4-1993 làm cả thế giới chấn động, bàng hoàng. Đó là cuộc tàn sát kéo dài nhất lịch sủ chấp pháp Hoa Kỳ, với một tuần phong tỏa bao vây, 51 ngày chiến đấu (từ 28-02 đến 19-4-1993), làm chết 75 tín đồ mà đa số là phụ nữ và trẻ em. Điều đặc biệt với giáo phái này là: giáo dân đều có học thức cao, bản thân Đức Chúa David Koresh có bằng cấp thần học, và tất cả đều tin tưởng tuyệt đối rằng thế giới đang bị Quỷ Vương lãnh đạo, rằng Chương Khải Huyền của Thánh Kinh Tân Ước đúng chính xác từng chữ một.

Lấy cớ các giáo dân tàng trữ trái phép 305 vũ khí (gồm các khẩu súng trường bán tự động AK-47, AR-15, HKSP-89, MAC10, và các khẩu súng lục, và đạn dược, các đặc vụ ATF đem trát bắt giam và lục soát đến khu phức hợp. Cho đến nay không ai rõ phát súng đầu tiên do bên nào khai hỏa, mở màn cho sự tấn công của FBI và quân đội Hoa Kỳ, mà dư luận vẫn còn hoài nghi với bằng chứng cho thấy cả CIA (Trung Ương Cục Tình Báo), FBI (Cục Điều Tra Liên Bang), BATF (Cơ Quan Quản Lý Rượu/Thuốc Lá/Vũ Khí/Thuốc Nổ), Quân Đội Hoa Kỳ, Bộ Ngoại Giao Mỹ, Ngũ Giác Đài (Bộ Quốc Phòng Mỹ), Lực Lượng Delta (CAGFB) theo mật lịnh trực tiếp của Tổng Thống Bill Clinton, Trung Tâm Xử Lý Khủng Hoảng của Đệ Nhất Phu Nhân Hillary Clinton tại Tòa Bạch Ốc, và Mafia đều muốn tận diệt Đức Chúa Davis Koresh cùng giáo dân trong hỏa ngục, cứ như thể nhằm diệt khẩu ai đó và xóa sạch chứng cớ nào đó ắt về liên minh ghê gớm ấy trong Chính Phủ Bill Clinton. FBI thậm chí còn thuê các sát thủ bắn tỉa mà khét tiếng nhất là Lon Horiuchi người Mỹ gốc Nhật để bắn hạ bất kỳ sinh vật sinh linh nào chạy ra khỏi hỏa ngục Waco, bất kể đó là phụ nữ hay trẻ em. Có người ví von đội đặc nhiệm của BATF vần vũ bằng trực thăng vũ trang xã súng xuống khu phức hợp tương tự như cảnh thảm sát đã xảy ra tại một làng quê Việt Nam thời chiến. Còn các khai hỏa từ xe tăng quân đội, việc ném hàng trăm bình khí CS và bơm tưới xăng tràn ngập khu phức hợp, khó thể được cho đó là để trấn áp “giáo dân làm loạn” dưới trướng Đức Chúa Jesus David Koresh vốn nổi bật vì có nhiều vợ, có hàng tá đứa con từ lời phán đã nhận lịnh trực tiếp của Đức Chúa Trời phải làm cho các nữ giáo dân có thai nhằm tạo nên giòng giống David đặc biệt, nên buộc tất cả các nam giáo dân không được quan hệ tình dục với vợ mà phải dâng vợ cho Đức Chúa.

god-12god-11god-4

E) Kết Luận

Từ bài học đã bỏ mặc cho Đức Chúa Jesus Jim Jones được “tự do ngôn luận” rao giảng chống đối Nhà Nước Hoa Kỳ, dẫn đến cuộc thảm sát đông dân Mỹ nhất lịch sử Mỹ, Mỹ đã bất kể Đạo Luật Posse Comitatus cấm ngăn quân đội dùng sức mạnh vũ trang thực thi luật dân sự, thậm chí sử dụng điều khoản “vét” của Posse Comitatus rằng bất kỳ ai sử dụng quân đội và không quân để thực thi luật pháp dân sự sẽ bị phạt không quá 10.000 USD hoặc tù giam không quá 2 năm, để ra lịnh quân đội và Lực Lượng Delta tham gia cùng các cơ quan chấp pháp khác của CIA, FBI, và BATF tiêu diệt Waco, yên tâm đóng tiền phạt “không quá 10 ngàn USD/người cho các quan chức ra lịnh ấy.

Chi tiết trên chứng minh Chính Phủ Mỹ đã nêu gương cho thế giới trong kiên quyết xử lý bất kỳ cuộc khủng hoảng nào trong nội tình Mỹ (a) có nội dung chống lại Nhà nước pháp quyền Hoa Kỳ, và (b) có nguy cơ sẽ gây hại cho các công dân là nạn nhân tự nguyện hay vô tình bị hại bởi sự rao giảng kích động từ kẻ/những kẻ sử dụng tín ngưỡng để chống lại Nhà Nước Hoa Kỳ. Đặc biệt, sự tiêu diệt – chứ không phải bắt giam – là bắt buộc phải thực thi đối với những công dân Mỹ nào dám chống đối Nhà Nước Mỹ không với “tự do ngôn luận” của cá nhân mà dùng thế số đông như của các tín đồ để “tự do ngôn luận” làm suy yếu chính thể của Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, những nội dung sau có liên quan đến “tôn giáo” nên được quan tâm đến

1) Tôn Giáo Không Bao Giờ Chống Chinh Phủ

Không bao giờ tồn tại trên thế gian này cái khái niệm “tôn giáo chống chính phủ” vì rằng

a- Không bất kỳ điều nào trong Kinh Thánh hay kinh kệ dạy bảo tín đồ chống chính phủ;

b- Kể cả Đức Chúa Jesus trong Thánh Kinh Tân Ước của Đạo Chúa không hề trực tiếp chống, xúi giục chống, hay di ngôn chống nhà nước La Mã; còn các tổ phụ trong Thánh Kinh Cựu Ước chỉ đưa dân bỏ đi nếu không đồng thuận chứ không trực tiếp/xúi giục/tổ chức/di ngôn dân mình chống lại nhà cầm quyền, bất kể đó là nhà cầm quyền tàn độc hay không;

c- “Tôn giáo” không là một thực thể nên không thể là đối trọng của một đối kháng cụ thể, nghĩa là chỉ có những chức sắc hay tu sĩ của một tôn giáo tự ý làm loạn chống nhà cầm quyền chứ không có tôn giáo chống nhà cầm quyền;

d- Tôn giáo thiên về tâm linh nên không bao giờ liên quan đến “chính trị” và “trị chính” vốn là những phạm trù cụ thể của thế tục, nghĩa là chỉ có những chức sắc hay tu sĩ của một tôn giáo làm sai lời giáo lý của tôn giáo mình, tự ý xông ra “làm chính trị” mà 100% là chống nhà cầm quyền chứ không có tôn giáo “làm chính trị” để tôn thờ nhà cầm quyền; và

e- Không bao giờ tôn giáo không tập trung lo chỉ cho “phần hồn” của giáo dân, dạy giáo dân nhẫn để thân tâm thường lạc cả.

2) Chính Phủ Không Bao Giờ Chống Tôn Giáo

Không bất kỳ chinh phủ nào của quốc gia nào lại chống tôn giáo cả, vì đó là tự do tín ngưỡng trong tự do ngôn luận, tự do hội họp, và nhân quyền.

Giáo dân Ki-tô ngoan đạo Karl Marx có quyền tự do ngôn luận nêu hồ nghi về thần quyền, tự do viễn tưởng về sự suy yếu của thần quyền. Bất kỳ ai mạt sát Karl Marx “vô thần” là kẻ chà đạp tự do ngôn luận, tự do biểu đạt, tự do tư duy, và nhân quyền của Karl Marx. Kẻ chà đạp tự do ngôn luận, tự do biểu đạt, tự do tư duy, và nhân quyền của người khác không bao giờ là kẻ hiểu biết bất kỳ điều gì về tự do ngôn luận, tự do biểu đạt, tự do tư duy, tự do tín ngướng, và nhân quyền để nói về ngần ấy thứ.

Từ luận đề “Tôn Giáo Không Bao Giờ Chống Chính Phủ” nêu trên, ta có luận đề đương nhiên của “Chính Phủ Không Bao Giờ Chống Tôn Giáo”.

Chính phủ Mỹ không chống các “tôn giáo” của các Đức Chúa Jesus.

Chính phủ Mỹ chỉ trừng trị các công dân Mỹ mang tên Jim Jones hay David Koresh, tức những công dân không những làm loạn chống Chính Phủ Mỹ mà còn đưa nhiều công dân Mỹ vào sự u mê, cuộc tự sát tập thể, và sự buông xuôi tất cả để đón chào Ngày Phán Xét hay dĩa bay nào đó.

Chính phủ Mỹ, do đó, chỉ quan tâm đến duy trì sự tồn tại của chế độ, bảo vệ cuộc sống chính đáng của công dân nói chung, bảo vệ quyền “tự do ngôn luận” của từng cá nhân công dân, không cho phép có “tự do ngôn luận” của tập thể nhất là nếu tập thể ấy sử dụng “tự do ngôn luận” để sử dụng số đông chống lại Chính phủ, chống lại “tín ngưỡng” khác, chống lại “tập thể” công dân khác.

Công dân có nghĩa vụ phải răm rắp tuân theo luật pháp quốc gia và đóng góp cho xã hội có thật, hữu hình, thế tục.

Giáo dân nghĩa là có nghĩa vụ phải tuân theo những giáo điều của Kinh Thánh và kinh kệ, và đóng góp cho giáo hội những hữu hình thế tục theo sự bày ra của giáo hội và theo sự khống chế của luật pháp quốc gia.

Giáo dân không thể giơ Kinh Thánh lên để cho mình có quyền lái xe vào đường cấm, lái xe ngược chiều, lái xe vượt đèn đỏ, lái xe lấn tuyến, và kêu gào bị “chính phủ đàn áp tôn giáo” khi bị xử phạt vi phạm luật giao thông đường bộ.

Giáo dân là người có trí hoa cao vời nên hiểu trọn vẹn Kinh Thánh kinh kệ, có mức độ tu thân đẳng cấp cao nhất vì có tinh thần trách nhiệm cao với bản thân nhằm đến làm gương cho xã hội nhân quần, và có tư duy cao thượng để biết chế ngự cái tôi, tất cả vì chân lý của đạo pháp chứ không vì tôn giáo đang do một người công dân khác rao giảng. Đó là sự phân biệt giữa người làm chủ đại cuộc tu thân tu thánh và kẻ hầu hạ tay sai vô trí.

Tóm lại,

– việc chính phủ Ngô Đình Diệm cấm Phật Tử ở Huế treo lá cờ quen thuộc của Phật Giáo đúng là “đàn áp tôn giáo”;

– việc chính phủ Bill Clinton tàn sát giáo phái Davidian không là “đàn áp tôn giáo” mà chỉ vì nước vì dân mạnh tay trừng phạt những công dân mưu phản trong lớp áo tôn giáo;

– việc Chính quyền Quân Quản Giải Phóng Miền Nam Việt Nam tấn công Nhà Thờ Vinh Sơn ngày 10-02-1976 là để bắt các tên sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa trốn trình diện như Nguyễn Việt Hưng, Phạm Văn Hậu và Trần Kim Định cùng các tu sĩ Nguyễn Hữu Nghị và Nguyễn Quang Minh đã lập nên tổ chức Dân Quân Phục Quốc với tuyên ngôn, quốc hiệu, quốc kỳ, quốc ca, lập lực lượng vũ trang, phát thanh chông Cộng, in truyền đơn và tiền giả, lật đổ chính quyền, phá hoại kinh tế, thậm chí sử dụng súng sát hại cán bộ an ninh Việt Nam; do đó, không là “đàn áp tôn giáo”;

– việc Chính Phủ Việt Nam có sẽ như Chính Phủ Mỹ vì nước vì dân mạnh tay trừng phạt những công dân mưu phản trong lớp áo tôn giáo cũng sẽ không bao giờ bị Mỹ dán nhãn “đàn áp tôn giáo” hay “đàn áp tự do ngôn luận”.

– việc Chính Phủ Việt Nam có sẽ như Chính Phủ Mỹ vì nước vì dân sử dụng quân đội mạnh tay trừng phạt những công dân mưu phản trong lớp áo tôn giáo cũng sẽ không bao giờ bị Mỹ dán nhãn sai luật vì Việt Nam không có đạo luật Posse Comitatus.

3) Ai Chống Ai? Phản Động Tập Thể

Như vậy, không có việc Tôn Giáo Chống Chính Phủ vì không bao giờ có việc tôn giáo vốn là một tên gọi lại có quân đội hữu hình và vũ khí sát thương hạng nặng để chống Chính Phủ, tàn sát Chính Phủ, mà chỉ có những công dân có Thẻ Căn Cước nổi loạn vi phạm luật pháp quốc gia.

Như vậy, không có việc Chính Phủ Đàn Áp Tôn Giáo vì tôn giáo chỉ là một tên gọi dành cho một tin ngưỡng chính thức, công khai, hợp pháp. Tôn Giáo không bao giờ có quân đội hữu hình và vũ khí sát thương hạng nặng để chống Chính Phủ, tàn sát Chính Phủ, để Chính Phủ phải vì nước vì dân vì tự vệ mà đàn áp tôn giáo. Chính phủ Việt Nam luôn – và sẽ – trấn áp tất cả các bọn phản động mưu loạn lật đổ chính quyền, thể chế chính trị quốc gia, và Hiến Pháp, bất kể những công dân phản động phản quốc đó hữu thần hay vô thần, theo đạo lớn hay có tín ngưỡng nhỏ.

Tất cả các chính phủ trên thế gian này đều có chung một hành động không bao giờ thay đổi dành cho công dân phản động tập thể: trấn áp, và tiêu diệt.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Pháp Luân Công  07-10-2015

Nhà Độc Địa

Hoàng Hữu Phước, MIB

05-12-2016

A) Chống Cộng:

Như đã nêu rõ trong bài Chống Cộng, trên toàn thế giới tư bản hùng mạnh Âu Mỹ đã không còn sử dụng từ “chống Cộng” tức anti-communism hay anti-communist vì các lý do đơn giản như:

1) Trong triết học Âu Mỹ suốt hai thiên niên kỷ nay chưa hề có bất kỳ triết thuyết nào mang tên anti-communism cả;

2) Trong xã hội Âu Mỹ hiện đại từ ngữ anti-terrorism tức “chống chủ nghĩa khủng bố” xuất hiện từ sự truy tìm từ ngữ thích hợp hơn cho thực tế Âu Mỹ muốn các thần dân cùng chư hầu của mình đừng nhớ gì thêm đến “chủ nghĩa cộng sản” vì

a- Cái chủ nghĩa ấy không còn bất kỳ “ông trùm” nào đáng sợ nữa do Liên Xô đã biến mất tiêu mất tích, Tàu thì trơ vơ đơn độc cuối trời mây phiêu du lãng đãng do làm gì có thứ “cộng sản” mất dạy mất nết hư thân vong thân đã tự chuyển hóa tự diễn biến thành “chủ nghĩa cộng của tao” tức commu-egoism mà bản thân nó đã mạnh mẽ phủ nhận “chủ nghĩa cộng sản” rồi thay thế bằng “chủ nghĩa lông lá tả pí lù” gọi tắt là “chủ nghĩa lông thú” mà theo tiếng Hán là “Chủ Nghĩa Mao” tức Maoism, Cu thì chỉ là cảm tình viên Cộng sản xuất phát từ lòng ái quốc đặc thù kiên cường bất khuất trước cường bạo cường quyền Mỹ, còn Việt thì theo “tư tưởng Hồ Chí Minh” tức “Ho Chi Minh’s Thought” (chứ không phải “Chủ nghĩa Hồ” hoặc “Chủ Nghĩa Mác-Hồ” tức Ho-Chi-Minhism/Marxism Ho-Chi-Minhism) mà tư tưởng này đặt nền móng trên nền tảng “dĩ bất biến, ứng vạn biến” (dĩ bất biến = Luật 1 = Việt Nam phải và luôn là trên hết; ứng vạn biến = Luật 2 = áp dụng mọi thứ tốt nhất của bất kỳ ai trong toàn thiên hạ để phục vụ cho Luật 1) chứ chẳng giáo điều quỳ đầu thờ lạy riêng một thứ “chủ nghĩa” nào trừ “chủ nghia yêu nước khôn ngoan kiểu Việt” tức Viet-styled Anti-Extremist Patriotism hoặc đơn giản hơn là Viet-styled Smart Nationalism còn gọi theo thời thượng của WTO và TPP mà Hoa Kỳ khăng khăng yêu cầu tiên quyết mới chịu đặt bút ký hiệp định thì là Viet©Nationalism tức Chủ Nghĩa Dân Tộc Thuộc Quyền Sở Hữu Trí Tuệ Của Việt Nam..

b- Xã hội tư bản đã phát triển hùng mạnh từ các đúc rút kinh nghiệm của chủ nghĩa cộng sản, đến độ nhiều nước Tây Âu tự hào có phúc lợi xã hội lý tưởng mô hình cộng sản chủ nghĩa mà chưa hề có hoặc sẽ không bao giờ có quốc gia nào tôn thờ chủ nghĩa cộng sản dựng xây được tương tự, còn “chủ nghĩa xã hội” trở thành có nội hàm tốt đẹp đến độ nhiều chính khách Âu Tây kể cả ứng cử viên Tổng Thống Mỹ 2016 Bernie Sander của Đảng Dân Chủ cũng tự hào bản thân mình là một “socialist”; do vậy, chủ nghĩa xã hội đã trở thành từ đồng nghĩa của chủ nghĩa yêu nước tốt đẹp.

c- Âu Mỹ giờ đây đi vào thực tế cụ thể chứ không còn mãi mê miệt mài “đấu tranh ý thức hệ”, nên chỉ có Chống Nga, Chống Tàu, Chống Iran, Chống Syria, Chống Venezuela, Chống Cuba, Chống IS, Chống Tuốt Luốt, v.v., tức chống mấy thứ làm Mỹ xiểng liểng chứ không còn “Chống Cộng” mơ hồ hương khói.

Do đó, như một thứ đồ ve chai phế thải, “chống Cộng” đã bị vất bỏ, không còn được sử dụng trên phạm vi toàn cầu bởi các thế lực tư bản quân-chính-kinh-tài hùng mạnh.

B) Nhà Độc Tài:

Như đã nêu rõ trong bài về Fidel Castro, trên toàn thế giới tư bản hùng mạnh Âu Mỹ đã thường có sự ban phát thoải mái đến độ phát ban phát sốt phát mẫn phát ngứa phát rồ về từ ngữ “nhà độc tài” khiến bản thân từ ấy hoàn toàn mất nghĩa một cách mất nết đầy mất dạy.

Fidel cấm dân chúng của chính nước mình theo Mỹ, từ đó suy ra Fidel là “nhà độc tài khao khát máu”.

Kennedy cấm Fidel và nước Cuba theo Liên Xô, từ đó suy ra Kennedy là “nhà tự do dân chủ chân chính khao khát hòa bình”.

Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, Pak Chung Hee, Ferdinant Marcos, Suharto, Saddam Hussein, Muamar Gaddafi theo Mỹ nên không bao giờ truyền thông Mỹ dán chữ “nhà độc tài” vào trước tên mẹ đẻ của họ mà gọi họ là “nhà chí sĩ”, “nhà cách mạng”, “nhà giải phóng”.

Ngô Đình Diệm, Saddam Hussein, Muamar Gaddafi tự nhiên thay đổi biến thành chống Mỹ nên đương nhiên truyền thông Mỹ dùng băng keo hai mặt dán chữ “nhà độc tài” ịn ngay trước tên mẹ đẻ của họ ngay sau khi tiễn họ…về cõi vĩnh hằng.

Barack Obama dùng hai tay cung kính bắt tay Muamar Gaddafi để tỏ sự trọng thị nên Gaddafi là lãnh tụ cách mạng Hồi Giáo sáng giá nhất Trung Đông.

Barack Obama gật đầu nháy mắt ra hiệu cho Hillary Clinton xuống tay sát hại Muamar Gaddafi nên ngay lập tức trước tên của Gaddafi xuất hiện “từ lạ”: nhà độc tài, mở màn cho nhiều “tàu lạ” xuất hiện ở Biển Đông.

Bọn mất dạy mất nết mất nhân tính Cu Kiều Lưu Vong và các Kiều Ăn Theo hùa nhau gọi Fidel Castro là “nhà độc tài” khiến tất cả các lãnh đạo Âu Mỹ khó chịu vì họ tin một tỷ phần trăm rằng:

1) Đã là lãnh đạo thì dù của quốc gia hay của doanh nghiệp hoặc của gia đình họ tộc cũng đều phải độc tài vì ngay cả nguyên tắc dân chủ của “thiểu số phục tùng đa số” bản thân nó cũng là độc tài về bản chất và/hay nội hàm;

2) Ngay cả lãnh đạo tôn giáo như của Thiên Chúa Giáo La Mã cũng độc tài do đã tổ chức Tôn Giáo Pháp Đình đưa lên giàn hỏa thiêu sống những nhà khoa học cùng vô số những ai theo tà đạo tức đạo nào không phải Đạo Chúa, thậm chí sử dụng các quân đoàn Thập Tự Chinh tiến hành các cuộc Thánh Chiến đẫm máu bạo tàn suốt từ Thế Kỷ XI đến Thế kỷ XVI xâm lăng tàn sát cướp bóc tàn phá các nước Hồi Giáo và các nước theo đạo “lạ” khiến tạo nên mối căm thù căm hận căm hờn căm giận không bao giờ nguôi ngoai nơi các nước này, làm di họa cho toàn thế giới đến tận ngày nay;

3) Bản thân từ “nhà độc tài” đã mất đi ý nghĩa ban đầu và nay có nội hàm đủ cho một sự ngưỡng mộ, nên họ bắt đầu loại bỏ từ “nhà độc tài” dictator để sử dụng từ “tên bạo chúa” tyrant trên truyền thông chính thống của họ, mà khởi sự là tập tành gọi Fidel Castro bằng danh xưng ghê sợ ấy;

4) Chỉ có cá nhân mới là “nhà độc tài” nên kiểu gọi “độc tài đảng trị” của Việt Kiều làm các chính trị gia Hoa Kỳ (và các chính khách Âu Tây) nổi giận vì bảo thế chẳng khác gì chưởi cha thể chế chính trị Mỹ vì Mỹ có lưỡng đảng (hay dù các nước Tây Âu có gọi là “đa đảng” đi nữa) nhưng ứng cử viên đảng nào lên làm tổng thống thì đương nhiên chỉ một mình đảng đó nắm quyền trị quốc tuyệt đối, làm gì có chuyện mỗi đảng cử một người ra làm “đồng tổng thống” trong cùng một lúc nên lẽ nào họ cũng bị ô danh thành “độc tài đảng trị” sao cơ chứ; và

5- Chỉ có truyền thông chính thống Âu Mỹ mới có quyền xài chữ “nhà độc tài”, chẳng hạn đưa tin lộn xộn ngôn từ như “nhà giải phóng Nelson Mandela ôm hôn khen ngợi các nhà độc tài Fidel Castro và Hugo Chavez” hoặc mới đây nhất là phang luôn giòng giật tít “Tên Độc Tài Palestine Ra Lịnh Treo Cờ Rủ Để Tang Castro” chẳng qua vì vị tổng thống dân cử Mahmoud Abbas của Nhà Nước Palestine dám tự tiện tự do tự ý tự động tổ chức quốc tang cho Fidel chọc giận Hoa Kỳ.

dictator

C) Nhà Độc Địa:

Từ các lý do trên, cũng như trước ý chỉ cùng chiếu chỉ của các đức kim thượng Âu Mỹ vạn tuế vạn vạn tuế, các “Kiều” như Cu Kiều, Hàn Kiều, Nga Kiều, Ấn Kiều. Tàu Kiều, và Củ Kiệu Kiều, v.v., sẽ phải không được tùy tiện xâm hại đến quyền sở hữu trí tuệ của truyền thông chính thống Huê Kỳ đối với từ ngữ “nhà độc tài” dictator.

Tuy nhiên, từ “tên bạo chúa” tyrant như kiểu dùng của truyền thông Vương Quốc Đại Anh để gọi Fidel Castro thì lại đầy sơ hở vì phải vĩ đại kinh hồn cỡ như Nero tức Nerō Claudius Caesar Augustus Germanicus của La Mã hoặc Ivan IV Vasilyevich tức Ivan Kinh Hoàng của Nga mới là bạo chúa, chứ cái ông Fidel Castro hiền như bụt, chỉ biết vừa hút xì gà pập pập phà khói suốt ngày đêm, vừa xây dựng hòn đảo Cuba bé tí tẹo tèo teo thành một vệ thành vững chắc mà Mỹ không thể làm sụp đổ chế độ suốt hơn nửa thế kỷ cấm vận kinh tế, vừa suốt đời xàng qua xàng lại núp né đến 638 cuộc ám sát của CIA, chưa kể cái nước Cuba ấy của ông thì nhỏ xíu xìu xiu, thì sao mà ban cho ông ta cái danh xưng “bạo chúa” được cơ chứ!

Còn nếu dùng chữ “tên quái thú” monster thì e Donald Trump sẽ chưởi ỏm lên vì ông ta đang định đổi tên chiếc xe tổng thống “dã thú” beast thành “quái thú” monster.

Phát sinh từ sự lấn cấn giữa hai thái cực: vừa muốn “đì sát ván”, “đì tới nơi tới chốn”, “đì sói trán” Fidel Castro cùng những vị anh-hùng-mã-thượng nào chống Mỹ nên muốn cho các đấng đó bị thượng-mã-phong, không muốn tôn vinh kẻ bị “đì” lên hàng ngũ “bạo chúa”, lại vừa muốn không chọc giận các chủ nhân truyền thông siêu cường Âu Mỹ, các “Kiều” như Cu Kiều, Hàn Kiều, Nga Kiều, Ấn Kiều. Tàu Kiều, và Củ Kiệu Kiều, v.v., ắt sẽ phải chế ra từ “nhà độc địa”, vừa có “độc” vừa có “địa” nghĩa là đì sát ván, cho ở dưới đất chứ ngăn cấm lên trời.

Vậy là từ nay, những anh hùng lãnh đạo nào chống Mỹ sẽ bị xem ngang hàng với hạng thấp kém lè tè, không được phép gọi là Nhà Độc Tài vốn dành riêng cho tất cả các lãnh đạo Âu Mỹ hiện đại trên toàn thế giới, mà cũng không được phép gọi là Tên Bạo Chúa vốn dành riêng cho những tay sừng sỏ cổ-trung-cận đại có khả năng chiếm đoạt các quốc gia trên các châu lục;

Mà phải được gọi là “Nhà Độc Địa”;

Mà tiếng Anh do tác giả bài này tư vấn giúp là “The Satanist” vậy.

Song, nếu phe tôn giáo lập luận rằng Satan có khi là Chúa (trên thực tế thì các giáo phái  ở Âu Mỹ ngờ vực về tư cách của Jesus Christ nên thường gọi Satan là Anti-Christ tức “không phải Christ”  nghĩa là trong hai vị Christ và Không-Christ vĩ đại ngang cơ quyền lực thống trị ngang hàng và quyền phép mạnh y như nhau ấy thì chưa rõ vị nào mới là “Chúa” thật sự) nên khi gọi Fidel Castro là “Quỷ Vương” hay “Quỷ Satan” tức “Nhà Độc Địa” có khi lại bị hớ nếu sau này vào Ngày Tận Thế hóa ra Satan mới xuất hiện là “Chúa” cứu độ chúng sinh còn Jesus Christ lại là “kẻ mạo danh Chúa”, thì ô hô ôi thôi kẻ bỉ nhân họ Lăng Xăng tên Gà Tần Thuốc Bắc gọi tắt là Lăng Tần đành phải bó tay lui về tệ xá chui vào hang đá chốn cố quận thâm sơn cùng cốc không dám bon chen chốn tháp ngà đề xuất thêm bất cứ tên tiếng Anh nào khác cho Nhà Độc Địa vậy.

Lời khuyên của nhà lung tung học Lăng Tần, do đó, là: hãy gọi ông Fidel Castro là Nhà Lãnh Đạo, vì sẽ không bao giờ sai, chẳng bao giờ hớ, và chớ đời nào trật lấc.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 21-10-2015. Chống Cộng

Hoàng Hữu Phước. 18-5-2013. Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?

Hoàng Hữu Phước. 30-11-2016. Fidel Castro

Hoàng Hữu Phước. 11-9-2016. Quỳ Gối Hay Quỳ Đầu

Lời Khuyên Dành Cho Các Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh Và Lê Quý Vương

Hoàng Hữu Phước, MIB

18-11-2016

screen-shot-11-18-16-at-11-43-am

Trước thực tế không bao giờ có bất kỳ ai có thể chối cãi là những cái gọi là tục ngữ và ca dao Việt Nam đều được gọi là “Văn Chương Bình Dân” do (a) truyền khẩu, (b) không có tên tác giả, (c) không đặt yếu tố nội dung mỹ từ và hàn lâm lên hàng đầu nên ít có giá trị vững vàng hay chính xác, (d) không có giá trị văn học, và (d) một số – dù ít – không có giá trị gì nếu tham khảo tác phẩm tổng hợp của Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc sẽ thấy không phải không có những thứ ví von bỡn cợt và thô tục cũng được gom hết vào “kho tàng” ấy;

Trước thực tế là các lãnh đạo các đại chiến dịch của cách mạng Việt Nam từ nghiên cứu sa bàn đến đề ra chiến lược và chiến thuật cùng phân công nhân sự, tổ chức hậu cần, đều là những bậc không phải là quân nhân chuyên nghiệp như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, v.v., trong khi không bất kỳ tướng lĩnh dạn dày chiến đấu chuyên nghiệp nào có thể viết ra tác phẩm văn học tầm cỡ như Ngục Trung Nhật Ký của Hồ Chí Minh; và

Trước thức tế là trong vài năm qua đã có vài tưỡng lĩnh Việt Nam khi phát biểu đã viện dẫn thêm thắt vào nội dung phát biểu của mình những tục ngữ hoàn toàn sai;

Tôi mạo muội khuyên các tướng lĩnh Việt Nam phải tuyệt đối cẩn trọng không nên động vào cái gọi là “kho tàng văn chương bình dân” của Việt Nam.

A- Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, đã cực kỳ sơ xuất khi phát biểu trong tình hình đang có sự căng thảng ở Biển Đông rằng “chúng ta là cây ngay không sợ chết đứng”.

Xin thưa Thượng Tướng:

1) Các tướng lĩnh không được phép chết, bất kể chết đứng, chết ngồi, hay chết nằm, vì các vị phải sống để lãnh đạo quân đội giết sạch quân xâm lược.

2) Các tướng lĩnh không được phép vì “không sợ chết đứng” mà đứng yên ngạo nghễ để quân thù xâm chiếm nước nhà và giết hại chính mình cùng quân binh của mình.

3) Thành ngữ “cây ngay không sợ chết đứng” vốn chỉ dùng cho những ai (a) mang thân phận “bị cáo” trước vành móng ngựa, (b) trước sự phán xét của kẻ khác – tất nhiên là kẻ xấu, và (c) trong tình huống bản thân chịu bó tay vì không thể tự biện hộ biện minh để tự cứu mình, nên lẽ nào tướng lĩnh Việt Nam ở vị trí kẻ tội đồ và nhũn mềm cứng họng đớ lưỡi trước quân thù?

Tài năng cao nhất và nhiệm vụ duy nhất của quân đội là buộc quân xâm lược mọi rợ nào còn sống đều phải thốt câu “cây ngay không sợ chết đứng” khi chúng đứng xếp hàng ngang trước họng súng của đội hành quyết vẫn còn cố bào chữa rằng chúng không xâm lược Việt Nam, chứ không phải tướng lĩnh Việt Nam đứng vào vị trí ấy rồi kiêu hãnh nói vào mặt quân xâm lược rằng ta đây là “cây ngay không sợ chết đứng”.

B- Thượng Tướng Lê Quý Vương, Thứ Trưởng Bộ Công An, đã cực kỳ sơ xuất khi phát biểu rằng luật pháp Việt Nam nhân đạo “đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại”.

Xin thưa Thượng Tướng:

1) Luật pháp đúng nghĩa của siêu cường là luật pháp nghiêm khắc. Luật pháp đúng nghĩa của tiểu quốc khiếp sợ là luật pháp nghiêm minh. Và luật pháp đúng nghĩa của tiểu thuyết khoa học giả tưởng về siêu cường là luật pháp nhân đạo.

2) Thành ngữ “đánh kẻ chạy đi, không đánh người chạy lại” chỉ có nghĩa duy nhất là: kiên quyết truy sát cho bằng được đồng chí nào đã phản bội, nhưng tha mạng cho kẻ thù tìm đến xin đầu hàng. Trịnh Xuân Thanh là kẻ tội đồ bắt buộc phải chịu tội trước pháp luật. Sự đầu thú – không phải đầu hàng – kèm với khắc phục triệt  để mọi tổn thất bằng cách nộp cho Nhà Nước toàn bộ tài sản của Trịnh Xuân Thanh cùng tài sản của gia quyến của y mà do y tạo dựng giúp sẽ được xem xét như sau: nếu luật pháp quy định khung hình phạt cho tội ấy là từ 50 năm đến chung thân thì y sẽ được kết án 50 năm. “Không đánh” Trinh Xuân Thanh sẽ là sự vi phạm nghiêm trọng luật pháp Việt Nam! Trịnh Xuân Thanh đã “chạy đi”, nhưng sự đầu thú – nếu có – của Trịnh Xuân Thanh không phải là sự “chạy lại” mà chỉ là để hưởng mức thấp nhất có thể được của khung hình phạt chính xác nhất của luật pháp Việt Nam.

3) Vì vậy, các lực lượng vũ trang cách mạng Việt Nam – chủ lực gồm Quân Đội và Công An – nhất thiết phải nằm lòng nội dung đầy đủ rằng: “thành ngữ “đánh kẻ chạy đi, không đánh người chạy lại” chỉ có nghĩa duy nhất là: “phải” kiên quyết truy sát cho bằng được đồng chí nào đã phản bội, “có thể” tha mạng cho kẻ thù tìm đến xin đầu hàng, và “có thể” tha mạng cho “đồng chí” nào phản bội quay về xin nhận tội và chịu tội.

Mỹ không bao giờ tha mạng cho cựu nhân viên NSA và CIA Edward Snowden ngay cả nếu Snowden chịu rời nước Nga để nộp mình cho CIA. Luật pháp Hoa Kỳ chỉ có một hành xử duy nhất đối với tội phản quốc vốn là tội danh duy nhất mà Hiến Pháp Hoa Kỳ có định nghĩa chi tiết qua Điều III.3 và luật áp dụng USC, mà sự “cứu vớt” thoát án tử hình chỉ bằng cách áp dụng Luật Gián Điệp 1917 mà thôi.

Không bao giờ kẻ gây họa cho nhân dân, làm nhục cho thể chế chính trị nước nhà, hủy phá tiến trình xây dựng kinh tế đất nước, sau khi chà đạp luật pháp trốn ra nước ngoài lại đầu thú để sẽ không bị “đánh” hoặc bị “đánh” vuốt ve.

Không bao giờ kẻ phá hoại làm nổ nhà máy điện nguyên tử – nếu có nhà máy ấy ở Việt Nam – làm thương vong hàng trăm ngàn người dân, khi ra đầu thú sẽ được xem như “người chạy lại” để sẽ không bị “đánh” hoặc bị “đánh” vuốt ve.

Tài năng cao nhất và nhiệm vụ duy nhất của ngành công an trong vụ Trịnh Xuân Thanh là túm tóc, bẻ quặt tay, trói ghịt y lại, trùm vải đen lên đầu, xích cùm giải y về Việt Nam chịu tội, chứ không phải ngồi yên đem mồi nhữ tôn vinh y thành “người chạy lại” và khoan hồng “không đánh” để mong chờ thằng dơ bẩn mất dạy ấy ra đầu thú.

Nói tóm lại, các tướng lĩnh cần (a) cực kỳ cẩn trọng trong các phát ngôn, và (b) không bao giờ viện dẫn bất kỳ tục ngũ / ca dao nào của cái gọi là “kho tàng văn chương bình dân” của Việt Nam vào trong các phát biểu đó.

Đó là yêu cầu của thuật hùng biện đẳng cấp cao: hãy tránh xa mọi thứ bình dân.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 26-10-2013. Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Hoàng Hữu Phước. 18-01-2016 Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ

Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Mất Kiểm Soát Truyền Thông

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nghị-sĩ Quốc-hội Khóa XIII Nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam

16-11-2016

hhp-truyen-thong-3

Như đã nêu trong một bài viết trước đây, tôi có nêu rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam có những thứ vũ khí cực kỳ quan trọng, trong đó nổi bật nhất là Quân Đội và Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.

Tuy nhiên, các vũ khí chiến lược trên còn được tăng cường bổ sung thêm sau  Chiến Thắng 30-4-1975 với các thế lực chính trị của Đoàn Thanh Niên, Công Đoàn, và Truyền Thông.

Khi nói vị trí của Đoàn Thanh Niên, Công Đoàn, và Truyền Thông “sau 30-4-1975” mới định hình, đó là vì sự thật lịch sử: Đoàn Thanh Niên  trước 30-4-1975 chỉ tập trung cho nhiệm vụ chính trị duy nhất là làm đội hậu bị của Đảng trên chiến trường trong đại cuộc Giải Phóng Miền Nam.

Công Đoàn trước 30-4-1975 chỉ để khẳng định có một tổ chức chính trị cho giai cấp công nhân cho đúng với triết thuyết của Tư Bản Luận Das Kapital, chứ hoàn toàn không vì nền công nghiệp đã phát triển rộng khắp như tiền đề cho một lực lượng lao động bài bản và hùng hậu.

Truyền Thông của Cách Mạng trước 1975 nếu là báo in thì chỉ xuất hiện hạn chế ở một số nơi Miền Bắc hoàn toàn không thể tồn tại trong sinh hoạt cộng đồng dân cư ở Miền Nam, truyền thanh chỉ của “Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam” mà số dân Miền Nam lắng nghe đương nhiên không thể là đa số, và truyền đơn chỉ là ở vài nơi trong Sài Gòn mà tác giả bài này có bằng chứng hình chụp trong bài “Tôi Và Lê Hiếu Đằng”.

Bài này sẽ phân tích về các thứ vũ khí siêu việt của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thực tế ngày nay, với phần nói về Truyền Thông ở cuối cùng.

A- QUÂN ĐỘI

Quân Đội là một trong những lực lượng vũ trang cách mạng Việt Nam. Quân Đội vẫn là lực lượng hùng mạnh dưới quyền quản lý của Đảng Cộng Sản, và luôn được Nhà Nước đầu tư dồi dào về trang bị quân lực. Tuy nhiên, Quân Đội đang phải đối mặt với các vấn nạn sau:

1- Số lượng các tướng lĩnh đã bùng phát dẫn đến quan ngại rằng Quân Đội đang hướng theo “từ chương” trong dụng nhân chứ không hướng theo thực chất thực tài.

2- Trong các chuyến thăm các tiền đồn của Quân Đội, Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước của Quốc Hội Khóa XIII nhận thấy rằng nơi nào cũng sử dụng rượu nặng (hoặc mua hoặc tự chưng cất mà không bất kỳ thứ gì trong hai thứ này là đúng đắn cả) để chiêu đãi đoàn nghị sĩ của Ủy Ban Đối Ngoại. Đây là điều cực kỳ nguy hiểm, đặc biệt là đối với công tác phòng thủ biên cương.

3- Nỗ lực của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội Khóa XIII trong yêu cầu phải ghi nội dung sau vào Hiến Pháp 2013 để bảo vệ Quân Đội và gia tăng quyền lực bất khả xâm phạm của Quân Đội đã không được lắng nghe:

hhp-truyen-thong-1

Nếu lưc lượng vũ trang khác là Công An đã bị làm cho cùn nhụt bởi những quy định ẻo lã, mềm nhũn, nhão nhoét, tước bỏ quyền lực “tiêu diệt tội phạm và trấn áp ngăn chặn phạm tội” để thay vào đó bằng một thứ nhiệm vụ vô nghĩa vô bổ vô dụng vô lý của “bảo vệ nhân dân”, thì Quân Đội đã không được phân quyền, không được bảo vệ, bị tước mất quyền lực “tiêu diệt quân xâm lược và tiếp quản bất kỳ cương thổ nào của quân thù” để phải đeo trên ngực tấm bảng yếu ớt vô nghĩa vô bổ vô dụng của “bảo vệ đất nước” thì rõ ràng là lực lượng vũ trang luôn trung thành với Đảng đã không được Đảng bảo vệ tuyệt đối, từ đó sẽ  đối mặt với kiểu hành xử “không dám mạnh tay” tiến tới “không dám chiến đấu”.

Lời khuyên của Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước là: nếu như muốn phủ lên Hiến Pháp sự nhã nhặn nhún nhường để phục vụ đại cuộc chinh phạt thế giới cho nên đã tránh các nội dung sắt máu, thì Đảng cũng nên quy định trong rèn luyện Quân Đội rằng tất cả quân xâm lược – và lực lượng hậu cần của chúng bất kể là thuần quân sự hay bán quân sự hoặc thuần dân sự – đều phải bị tiêu diệt chứ không phải bị bắt giữ, và quân nhân sẽ được bảo vệ tuyệt đối.

B- MẶT TRẬN TỔ QUỐC VIỆT NAM

Nếu như các chức năng của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam đã ghi rõ trong bài viết “Nguyễn Thiện Nhân”, thì hiện nay đã có thể bổ sung thêm những yếu ớt ẻo lả vô dụng của cái cơ quan ngốn cực nhiều ngân sách quốc gia từ tiền thuế của dân mang tên Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam này.

Loại bỏ – tức không thèm nhắc đến chứ không phải tha thứ – cái tầy huầy làm không nên thân chẳng ra chi của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam trong kỳ Bầu Cử Quốc Hội 2016 mà nơi nào cũng mang mặt nạ dối lừa có giòng chữ “Thành Công Tốt Đẹp” thì Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam đã hoàn toàn thất bại rất cụ thể trong:

1) “Giới thiệu” vào Quốc Hội, và “bầu cử” Nguyễn Thị Nguyệt Hường vào làm chức sắc cao cấp trong Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam trong hai khóa Quốc Hội;

2) “Giới thiệu” vào Quốc Hội, “bầu cử”, và ủng hộ Trịnh Xuân Thanh làm lãnh đạo Cần Thơ;

3) Công tác dân vận vì không nắm bắt gì và không vận động gì để xảy ra các vụ “biểu tình” làm loạn đông người của giáo dân;

4) Công tác dân vận vì không nắm bắt gì và không vận động gì để xảy ra các vụ  làm loạn đông người của các trung tâm cai nghiện; và

5) Công tác dân vận vì không nắm bắt gì và không vận động gì để xảy ra các vụ cháy các cơ sở Karaoke; v.v. và v.v.

Trước thực tế quá rõ mười mươi không bao giờ có bất kỳ ai trên toàn lãnh thổ Việt Nam dù trong Đảng hay ngoài Đảng có thể phủ nhận hay phản bác lại được là Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam từ trung ương đến địa phương hoàn toàn không bao giờ có cá nhân hay tập thể nào có thể đưa ra bất kỳ danh mục thành tích thực sự cụ thể nào trong “vận động” nhân dân làm cho quốc thái thật và dân an thật, thì

Lời khuyên của Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước là: nếu như muốn Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam trở lại thành thứ vũ khí quan trọng của Đảng thì trước hết phải (a) cách chức Chủ Tịch Nguyễn Thiện Nhân và (b) cách chức toàn bộ ban lãnh đạo các Mặt Trận Tổ Quốc ở các tỉnh thành nào có xảy ra bê bối về bầu cử, có “đại biểu đắc cử” bị phát hiện là tội phạm, có “đại biểu đắc cử” hay chức sắc đào thoát đi nước ngoài, có các cuộc “biểu tình”, có các cuộc tụ tập khiếu kiện đông người, có xảy ra các vụ trọng án dù bất kỳ lĩnh vực nào. Duy trì một bộ máy bất tài vô dụng đầy dẫy trong Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam và nuôi dưỡng nó thật dồi dào hào phóng bằng tiền thuế của người dân sẽ không giúp gì cho Đảng trong đại cuộc quần chúng chiến cả.

C- TỔNG LIÊN ĐOÀN LAO ĐỘNG

Điểm yếu của Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam trong giai đoạn mới của “hội nhập” theo các Hiệp Định đa phương đã được nêu trong bài viết trước đây trong đường liên kết ở phần Tham Khảo của bài viết này.

Lời khuyên của Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước là: nếu như muốn  tồn tại vững mạnh được trong hoàn cảnh mới, Tổng Liên Đoàn cần hợp đồng tư vấn với tác giả bài viết này vì rằng không bao giờ nội bộ Tổng Công Đoàn có thể đề ra bất kỳ kế sách nào cho đại cuộc tồn tại – qua tấm gương diển hình của Chủ tịch Tổng Liên Đoàn của nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII đã không đóng góp gì hữu ích cho Luật Công Đoàn để rồi ngay sau khi được thông qua nó bị phát hiện có tỳ vết thì chính vị Chủ Tịch ấy lập tức đăng đàn phê phán, còn sau khi nghĩ hưu thì đột nhiên tích cực đòi Quốc Hội phải truy phong “anh hùng”cho các quân lính Việt Nam Cộng Hòa đã tử trận dưới họng súng của Trung Quốc tại Hoàng Sa.

D- ĐOÀN THANH NIÊN

Điểm yếu của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh có thể được khắc phục qua tham khảo bài viết “Hướng Đạo” và nhiều bài viết khác trong cùng địa chỉ blog này. Tuy nhiên, ngày nào lãnh đạo Việt Nam vẫn còn dụng nhân theo kiểu từ chương – tức không là đoàn viên thì không thể làm đảng viên, hoặc không là đoàn viên thì không thể được cất nhắc trong các cơ quan hành chính công quyền địa phương, tức công tác đoàn chỉ là để cho các mùa hè màu vô dụng hoặc để dự các liên hoan bù khú vô dụng với thanh niên Tàu – và ngày nào công tác Đoàn quan trọng nhất thí dụ như ở Thành phố Hồ Chí Minh chỉ là “quản lý Báo Tuổi Trẻ” , thì ngày đó Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh chỉ có nhiều thu nhập rót qua từ “Tuổi Trẻ” chứ vẫn không bao giờ trở thành vũ khí uy lực của Đảng như Đảng hằng mong muốn nhưng sẽ lại mãi mong chờ.

E- TRUYỀN THÔNG

Truyền Thông trở thành thứ vũ khí mới nhất và lợi hại nhất của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thời gian từ ngay sau ngày 30-4-1975 đối với (a) phổ biến phổ quát các chủ trương chính sách của Đảng, (b) dựng xây hòa hợp dân tộc qua phân tích tình hình trong và ngoài nước tập trung vào thế thắng của chính nghĩa quốc gia, (c) chống chọi chống cự chống đối chống lại các hình thái chiến tranh tâm lý của kẻ thù, (d) nêu gương người tốt việc tốt trong xã hội, (e) phổ biến phổ quát hình tượng con người mới xã hội chủ nghĩa, và (f) giáo dục tư tưởng quần chúng.

Tuy nhiên, Truyền Thông Việt Nam ngày càng suy yếu, suy đồi, suy vi, suy tàn như đã được tác giả bài viết này nêu lên trong rất nhiều bài viết chuyên đề trước đây.

Một trong những phương pháp để học giỏi tiếng Anh mà tác giả bài viết này truyền thụ cho sinh viên của mình trong những năm 1980 là hãy tìm đọc các bài bình luận bằng tiếng Việt trên báo Sài Gòn Giải Phóng vì (a) không thể giỏi tiếng Anh nếu không xuất sắc tiếng Việt, (b) đọc bài xã luận tiếng Việt của Sài Gòn Giải Phóng để học hỏi về lập luận hùng biện cao cấp mang tính tư duy cao cấp về thời cuộc, và từ đó có thể (c) rèn luyện năng lực hùng biện tiếng Anh đối với tất cả các vấn đề mang tính thời cuộc và tư duy cao cấp.

Còn lời khuyên hiện nay của tác giả bài viết này – nếu trở lại giảng đường đại học tiếp tục giảng dạy các bộ môn tiếng Anh – sẽ là: muốn học giỏi tiếng Anh đạt trình độ tư duy hùng biện cao cấp thì hãy tránh xa tất cả các báo chí của Việt Nam vì báo chí Việt Nam đã suy yếu, suy đồi, suy vi, suy tàn, vì sự thật không bất kỳ ai có thể phản bác lại là: trên tất cả các tờ báo đã không còn tồn tại bất kỳ phần xã luận nào ra hồn.

Suy, vì trong khi trên báo chí nước ngoài các bài viết bình luận đều có tên đầy đủ của người viết kèm theo hình ảnh nhỏ xíu của người viết ở bên cạnh tên người đó thì tất cả các bài báo Việt đều (a) không “nhà báo” nào dám dùng tên thật và đầy đủ như trên Chứng Minh Nhân Dân, (b) không “nhà báo” nào dám bình luận gì mà chỉ dám “phỏng vấn” rồi đưa tin để “an toàn” cho mình và để mình tha hồ cắt xén làm hại kẻ bị mình “phỏng vấn” nếu mình không ưa hắn hoặc có nhận chỉ thị phải “nhét chữ vào mồm” hắn, (c) nếu không ai cho “phỏng vấn” hoặc bí đề tài thì tha hồ sáng tạo láo, và (d) sẵn sàng cóp nhặt tin giật gân nước ngoài hoặc nước trong miễn lấp đầy trang bao hay trang mạng.

Suy, vì tất cả các báo đều là của Đảng nhưng phản Đảng, làm Đảng suy yếu, lợi dụng Đảng để kiếm chác bằng cách de dọa doanh nghiệp, làm hại sản xuất nội địa, cũng như đơm đặt bao chuyện để làm Đảng phải mang nhục, v.v.

Bằng chứng rõ nét nhất của sự suy yếu là qua vụ Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước phát biểu chống cái gọi là “Luật Biểu Tình” khi:

1- Toàn bộ báo chí chính thống Việt Nam đồng loạt công kích Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước;

2- Toàn bộ báo chí chính thống Việt Nam không bất kỳ nhà báo nào có kiến thức và trí tuệ về “biểu tình”;

3- Toàn bộ báo chí chính thống Việt Nam không bất kỳ nhà báo nào có tầm nhìn thấu thị về “biểu tình”;

4- Toàn bộ báo chí chính thống Việt Nam đồng loạt hùa nhau trừng trị “người vì Đảng vì Nước vì Dân”, thay vì lẽ ra cái đạo ý thuần Việt phải luôn là đồng loạt bảo vệ người ấy như hành động rõ nét nhất để bảo vệ Đảng và bảo vệ chế độ. Cụ thể nhất – theo báo cáo của các học trò của Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước – thì ngay cả Tạp Chí Xây Dựng Đảng cũng có một bài viết của một tên  nhà báo ngu xuẩn chống lại Nghị sĩ ấy, nghĩa là Tạp Chí Xây Dựng Đảng trở thành tạp chí vất sọt rác vì đã đăng một bài của một tên phản Đảng, vô trí, vô mưu, ngu xuẩn y như tất cả những tên nhà báo đầu bò ngu xuẩn đần độn mất dạy nào đã từng bu lại phỏng vấn để rồi viết bài chống lại Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước trong vụ “Luật Biểu Tình”.

5- Toàn bộ báo chí chính thống Việt Nam đã hoàn toàn thất bại và chịu nhục nhã do không thể khiến Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước phải từ nhiệm hay bị miễn nhiệm hoặc bị bãi nhiệm khỏi vị trí Nghị Sĩ, Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại, và Thành Viên Hội Nghị Sĩ Hữu Nghị Việt Nam – Philippines của Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII.

6- Toàn bộ báo chí chính thống Việt Nam đã hoàn toàn thất bại thảm hại vì chỉ một mình Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước đã ngăn chặn thành công tuyệt đối cái gọi là “Luật Biểu Tình” trong toàn bộ nhiệm kỳ Khóa XIII của Quốc Hội thậm chí qua 1/2 thời gian của nhiệm kỳ Khóa XIV khiến cái mà toàn bộ báo chí chính thống của Việt Nam xúm lại ngợi ca đã bị xếp xó, khiến nghị sĩ Hoàng Hữu Phước trở thành người có tầm nhìn thấu thị, có hiểu biết thấu đáo về “biểu tình” cũng như về thực tế đất nước, và tất nhiên là có sức mạnh hùng biện chiến thắng tất cả các “nhà báo”.

Lời khuyên của Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước là: nếu như muốn  Truyền Thông trở lại là vũ khí lợi hại của Đảng, Đảng nhất thiết phải loại bỏ toàn bộ  Truyền Thông vô dụng hiện nay để hình thành một đế chế Truyền Thông mới, trung thành tuyệt đối với Đảng, dựa theo kinh nghiệm trị quốc của tất cả các siêu cường tư bản tự do dân chủ là: Báo Chí Phải Và Chỉ Phục Vụ Cho Chế Độ.

Tất cả các vũ khí lợi hại của Đảng đều đã bị suy yếu. Đó là nỗi lo của người viết bài này đối với tiền đồ tổ quốc, tương lai dân tộc Việt Nam vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIII của Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Tham khảo:

A) Chính Sách Nhân Lực:

Hoàng Hữu Phước. 05-6-2016. Bài phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992

Hoàng Hữu Phước. 29-8-2013. Tôi và Lê Hiếu Đằng

Hoàng Hữu Phước. 25-11-2015. Thế Nào Là “Từ Chương”

Hoàng Hữu Phước. 10-6-2016 Nguyễn Thiện Nhân

B) Báo Chí:

Hoàng Hữu Phước. 05-8-2016. Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này

Hoàng Hữu Phước. 11-11-2016.  Báo Tuổi Trẻ Lại Giỡ Trò Fauxtography

Hoàng Hữu Phước. 27-12-2015. Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang”

Hoàng Hữu Phước. 22-11-2015. Vấn Nạn Ngôn Từ Trong Giới Truyền Thông

Hoàng Hữu Phước. 21-01-2015. Thư Gởi Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam

Hoàng Hữu Phước. 22-01-2015. Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường QuốcHoàng Hữu Phước. 13-8-2014. Quyền Lực Thứ Sáu

Hoàng Hữu Phước. 16-10-2014. Về Một Ý Kiến Trên Báo Tuổi Trẻ

Hoàng Hữu Phước. 21-7-2013. Báo Sài Gòn Giải Phóng

Hoàng Hữu Phước. 28-9-2014. Báo Người Lao Động

Hoàng Hữu Phước. 20-8-2013. Hội Chứng Bầy Đàn

Từ Thuyền Nhân Đến Lộ Nhân – From Boat People to Road People

Vấn Nạn Mỹ, Vấn Đề Việt

Hoàng Hữu Phước, MIB

14-11-2016

us-road-people-1

A) Dẫn Nhập: Bầu Cử 2016

Kỳ bầu cử Mỹ 2016 vừa qua đã dẫn đến những sự sụp đổ kỳ vĩ không những đem đến những bài học đắng cay kèm vinh quang cho Mỹ mà còn tạo cơ hội bằng vàng cho Việt Nam vững vàng hơn trong trị quốc.

B) Nước Mỹ Đáng Thương

Kết quả bầu cử đem thắng lợi đến Donald Trump đồng thời kéo rơi tấm màn nhung đỏ lộng lẫy để lộ ra một nước Mỹ vô cùng đáng thương.

1-  Sự Sụp Đổ Của Tượng Đài Tự Do – Dân Chủ

Như nhận xét ở phần kết luận cuối bài viết này, Mỹ không còn là đất nước khuôn mẫu của “dân chủ – tự do”.

“Dân chủ” sao được khi người dân thực thi “dân chủ” bỏ phiếu bầu Donald Trump Cộng Hòa lại bị người dân bỏ phiếu cho Hillary Clinton Dân Chủ phản đối, chà đạp “dân chủ” của họ bằng cách phát huy “dân chủ biểu tình” khắp nơi?

“Tự do” sao được khi người dân thực thi “tự do bỏ phiếu” bầu Donald Trump Cộng Hòa lại bị người dân bỏ phiếu cho Hillary Clinton Dân Chủ phản đối, chà đạp “tự do” của họ bằng cách “tự do biểu tình” khắp chốn?

2-  Sự Đần Độn Của “Tinh Hoa” Mỹ

Hưởng lợi nhiều thế kỷ nay từ sự độc quyền chính trị và độc tôn đảng phái, “giới tinh hoa” chính trị và truyền thông của Mỹ đã bị sĩ nhục với kết quả chiến thắng của Donald Trump. Sự sĩ nhục ấy phát xuất từ tính cách “đần độn” của giới tinh hoa Mỹ khi đã không hề tự nhận thức về các yếu điểm của đất nước mình trên bình diện chủng tộc và định kiến.

a) Tham Khảo Tố Chất “Tinh Hoa” Việt

Tố chất “tinh hoa’ Việt tuy mang nhiều định kiến sai lầm nhưng rất khác với tố chất “tinh hoa” Mỹ mà các định kiến của Mỹ thuộc loại đần độn.

Người Việt từ ngàn xưa đã xem trọng các thứ bậc của giai tầng như Sĩ Nông Công Thương tức luôn đặt giới sĩ phu lên bậc cao nhất của sự trọng vọng, tất nhiên giới sĩ phu tự động thuộc giai tầng “tinh hoa” Việt, dù công việc của giới này chủ yếu là phục vụ vương quyền và dạy học trò biết chữ Hán từ đó học hỏi được những điều tốt đẹp của người xưa. Khi nói phục vụ vương quyền, nghĩa là có sự chứng minh của lịch sử rằng các bậc “Sĩ” trung thành với chế độ, không làm loạn lật đổ vương quyền, cái mà các nhà “nhân sĩ” hiện đại dường như chưa từng học qua hay biết đến

Không những người dân Việt tôn trọng thần phục “Sĩ” mà “Sĩ” cũng không hề cho rằng các tầng lớp thấp kém hơn mình sánh được bằng mình trong trị quốc dù rằng các vị quân vương sáng lập các triều đại xuất thân từ các thứ hạng thấp hơn “Sĩ” ấy.

Chính vì định kiến mang tính tự tôn trên, các “nhà chí sĩ” Việt Nam khi “ra đi tìm đường cứu nước” đều hướng đến các cường quốc, trông cậy tuyệt đối vào sự nhờ  vả vào các cường quốc này, và tin tưởng duy nhất vào việc “học hỏi” kiến thức của các cường quốc ấy, nghĩa là chỉ tin tưởng vào một tầng lớp “tân sĩ phu” tức “sĩ phu” có du học ở Pháp hay ở Nhật, mặc nhiên tán dương việc học hành chữ nghĩa, mà bằng chứng không thể chối cãi là Phòng Trào Đông Du không hề cung cấp một danh sách nào về những tên tuổi những nhà khoa học, những nhà kỹ thuật, những nhà vật lý hóa học như kết quả của Phong Trào Đông Du ấy để làm Việt Nam cường thịnh..

Cũng vì định kiến mang tính tự tôn trên, ít có “Sĩ” nào ủng hộ cách của Hồ Chí Minh “ra đi tìm đường cứu nước”, cho rằng Ông lại cậy nhờ vào một thứ chủ nghĩa ngoại lai đặt sức mạnh chính trị vào tay Công và Nông mà “Sĩ” chưa từng cho là ngang bằng đẳng cấp với mình.

Tuy tất cả các “Sĩ” của thời Chống Pháp và Chống Mỹ chưa hềcó chút thành công nào cả trên bình diện tư duy, tư tưởng, và thực tế trị quốc (kể cả kẻ “Sĩ” là đại quan Ngô Đình Diệm cũng thất bại thãm hại khi lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa), đa số trong họ vẫn luôn được người dân Việt tôn trọng, tôn thờ, tôn kính, và họ luôn giữ vị trí trang trọng trong lịch sử nước nhà.

“Giới tinh hoa” Việt – tức “Sĩ” – đã không thành công, đã sai trong định kiến; nhưng họ là trí tuệ của dân tộc mà hành trạng tư duy không thể không theo đường hướng mang tính chân lý lịch sử vốn không thể nào khác hơn được.

b) Tố Chất “Tinh Hoa” Mỹ

Trong khi giới tinh hoa “Sĩ có tâm huyết chính trị” của Việt Nam sai, thì giới tinh hoa “Sĩ có nghề nghiệp chính trị ” của Mỹ lại ngu đần.

Họ ngu đần vì không chịu nhớ cho rõ rằng “dân” Mỹ không bao giờ có ý chí đồng tâm trên nền tảng của sự manh mún hoàn toàn không thể gắn kết. Trong khi các “dân tộc” Việt Nam cùng tranh đấu sinh tồn trong toàn chiều dài lịch sử Việt Nam thì các “dân tộc” Mỹ gọi là “hợp chủng” lại hoàn toàn khác nhau, không từng cùng tranh đấu sinh tồn trong toàn chiều dài lịch sử Hoa Kỳ mà chỉ tụ tập về Mỹ để tìm kế sinh nhai, chỉ lo hò hét chống lại “cố quốc”, nên không thể có chất keo kết dính; đã vậy, giềng mối lỏng lẻo ấy còn bị:

us-road-people-2

Họ ngu đần vì không chịu nhớ cho rõ rằng nước Mỹ luôn tồn tại các manh nha cho một sự rạn nứt tan rã vỡ vụn:

us-road-people-3us-road-people-4

Họ ngu đần vì họ đã chưa từng tôn trọng quốc gia Hoa Kỳ của họ mà thứ văn hóa cao cấp của họ nhiều lắm cũng chỉ có thể giúp họ giương cao ngọn cờ vinh diệu của Hoa Kỳ theo cách không vinh diệu của họ tức để chắn che bộ phận quý cao nhất của họ:

us-road-people-5

Image sources: Internet

Từ những ngu đần trên, “giới tinh hoa” chính trị và truyền thông Mỹ đã xem thường những lực lượng yếu thế trong xã hội Hoa Kỳ, dẫn đến mức độ “tức nước vỡ bờ” khi những người bị miệt thị nghèo khổ ít học này phản kháng bằng cách dồn phiếu cho Donald Trump.

Hồ Chí Minh đã đúng. Và kinh nghiệm của Hồ Chí Minh lẽ ra đã có thể giúp giới tinh hoa Mỹ đời đời ngự trị ngôi cao quyền lực nếu như Harry Truman đáp ứng lời Hồ Chí Minh yêu cầu Mỹ giúp đỡ cách mạng Việt Nam.

Giới tinh hoa Mỹ đã bị soán ngôi bởi những người họ xem thường, và đó là lý do họ không bao giờ được sánh ngang hàng với giới tinh hoa Việt vậy.

3-  Bói Toán Chiêm Tinh

Truyền thông của nước Mỹ hùng cường của khoa học tiến bộ nhất thế giới đã đưa ra những liên hệ đến những bói toán chiêm tinh. Dù Donald Trump đã thắng, thì truyền thông Mỹ cũng cần biết rằng ngay cả khi bói toán vớ vẩn rằng Obama là vị tổng thống cuối cùng có hoàn toàn chính xác đi nữa thì nó cũng chỉ có nghĩa đơn giản: đó là một Nước Mỹ Như Từng Là, chứ không là một Nước Mỹ Có Thể Sẽ Là do sự tan tách của các tiểu bang thành các quốc gia mới mà tác giả bài viết này đã có trích dẫn ở trên. Dù đúng hay sai thì các bói toán chiêm tinh lại là một điểm rất đáng thương hại của Các Tiểu Quốc Hoa Kỳ Thống Nhất USA.

C) Đầu Hói Đại Chiến Đầu Đen

“Đầu hói” ở đây là ám chỉ biểu tượng của Hoa Kỳ: Đại Bàng Đầu Hói Bald Eagle hung bạo.

“Đầu đen” ở đây là ám chỉ biểu tượng của Canada: Ngỗng Đầu Đen Branta Canadensis hiền hòa.

us-road-people-6

Gọi là “đại chiến” là nghĩa bóng về sức cuốn hút, chứ sẽ không bao giờ có việc đối đầu trực tiếp về cơ bắp giữa

us-road-people-7

vì rằng “Đại Bàng Đầu Hói” Mỹ xơi tái luôn cả chú nai to

us-road-people-8

thì sá gì Ngỗng Đầu Đen Canada vốn đã ngàn năm qua nằm trong danh mục món tráng miệng của Đại Bàng Đầu Hói

us-road-people-9

mà chẳng qua tác giả bài viết này hình tượng hóa sau khi có tin rằng một lũ celebrity – tức đám “người nổi tiếng” mà đa số là cái bọn thuộc ngành công nghiệp giải trí vốn toàn là bọn triệu phú thất học mà Donald Trump thường kê đặt đôi mông to của ông lên trên đầu bọn chúng – hê lên rằng chúng sẽ bỏ sang Canada nếu Donald Trump đắc cử Tổng thống Hoa Kỳ

 us-road-people-10

mà nếu chúng bỏ đi thật thì chúng cực kỳ ngu xuẩn do – như đã nói ở trên – chúng đa số thất học nhưng giàu có vốn là hai nét đặc trưng đầy vinh diệu của quân đoàn công nghiệp giải trí.

Dù cho hiện nay đứa celebrity nào cũng muối mặt ngậm tăm không dám nhắc lại lời tuyên bố hào hùng sẽ làm Lộ Nhân tức Road People lũ lượt vượt biên sang Canada, những chi tiết sau sẽ giúp bọn celebrity Mỹ vô lại, giúp người dân Mỹ nào khôn hơn chúng, và giúp người Mỹ gốc Việt hiểu biết hơn về Lịch Sử Mỹ-Ca mà chưa đấng học giả nào của nhân loại từng nói đến:

1- 1800: Lịch Sử Vượt Biên Mỹ-Ca: Tìm Đến Thiên Đường

Năm 1880 tờ Canadian Illustrated News của Canada đã có in trang bìa bức họa Come to Stay (đến định cư) để minh họa tình hình ồ ạt kéo đến của dân nhập cư.

Song, điều cần lưu ý ở đây là:

a) Canada chỉ hân hoan chào đón dân nhập cư da trắng bất kể từ Mỹ, Anh Quốc, Ái Nhĩ Lan hay Ukraine

us-road-people-11

b) Canada chỉ hân hoan chào đón dân nhập cư trong lĩnh vực khai phá nông nghiệp, ngay cả các tiều phu Canada cũng từ những phụ nữ nhập cư từ Ukraine:

us-road-people-12

c) Canada đặc biệt hân hoan thèm thuồng mời gọi phụ nữ da trắng nhập cư

us-road-people-13

mà theo quảng cáo đăng trên báo là do có sự nhục nhã khi quá nhiều đàn ông Canada không thể có vợ (thiếu phụ nữ trầm trọng), đến độ bất kỳ ai mặc váy (tức là phụ nữ) đều được chào đón cho nhập cư, đến độ phụ nữ nào không đến được thì cứ hãy nhanh chóng gởi các cô em gái của họ đi thay.

Tuy nhiên, ngoài số đông người Mỹ đổ xô sang Canada vì phấn khích trước tin tức sẽ được Canada cấp hàng trăm héc-ta đất để lập nông trang, một số người Mỹ giàu có cũng hớn hở tìm sang Canada vì cho rằng sẽ kiếm được bộn tiền hơn

us-road-people-14

ngay cả khi những người Mỹ vượt biên trước lên tiếng báo động rằng đừng sang Canada vì xứ ấy chỉ có toàn là băng với tuyết (lạnh giá)

us-road-people-15

thì cũng chưa từng làm làn sóng Lộ Nhân vượt biên từ Mỹ sang Canada gia giảm, thậm chí năm 1971 chiến tranh Việt Nam làm người Mỹ chiếm đại đa số những người di dân vào Canada và 30% sinh viên Mỹ ngỏ ý sẽ bỏ Mỹ sang Canada để tránh “nghĩa vụ quân sự”

us-road-people-16

Sức cuốn hút từ Canada hoàn toàn không do Canada luôn cần đến sự giúp sức của dân nhập cư, mà theo tờ Daily Colonist của Canada số ra ngyaf 13-11-1976 thì ngay cả khi lúc ấy Canada đang có gần 700.000 người thất nghiệp thì chính phủ vẫn mở rộng vòng tay chào đón dân nhập cư từ Chile chẳng qua vì muốn “càng đông càng vui” nghĩa là mong muốn có thêm người thất nghiệp để người bản xứ thất nghiệp không thấy bị lẻ loi.

us-road-people-17

Tuy nhiên, nói cho công bằng thì Hoa Kỳ cũng có một sức hút nhất định, mà theo thông tin từ tờ báo sau của Canada năm 1926 thì đã có cuộc di dân ồ ạt của non nửa triệu người bỏ Canada sang Mỹ.

us-road-people-18

2- 2016: Phản Lịch Sử: Vượt Biên Từ Bỏ Thiên Đường

Thế nhưng, thay vì nhận thức rõ nét hơn về sức hút Canada

us-road-people-19

Mỹ luôn tự tin vào sức hút Mỹ, với sự ngạo mạn rằng vấn đề chỉ là thời gian thôi (“It’s only a question of time”), nghĩa là sớm muộn gì người Canada cũng sẽ bị hút sang Mỹ hết

us-road-people-20

Và trong đợt bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2016 vừa qua, truyền thông Mỹ (lại bọn truyền thông khốn kiếp!) cho hay người Mỹ ồ ạt nộp đơn xin qua Canada khiến trang mạng đăng ký online của Canada bị sập. Chưa kể, có khoản mấy chục đứa celebrity hữu danh ngai vàng có mà vô danh tiểu tốt chui cống cũng có đồng thanh tuyên bố sẽ bỏ sang Canada khiến tự nhiên Canada có lại sức hút trước đây của mình. Tuy nhiên, thời đại mới sẽ có hoàn cảnh mới, dẫn đến việc Mỹ Trở Thành Thiên Đường mà độc giả xem tiếp hồi sau sẽ rõ.

3- 2016: Tân Lịch Sử: Nước Mỹ Trở Thành Thiên Đường

Nếu thật sự nhiều người Mỹ bỏ sang Canada, nước Mỹ sẽ trở thành thiên đường vì những lý do sau:

a) Những người Mỹ bỏ sang Canada toàn là thứ cặn bã: các celebrity bỏ đi vì sợ Donald Trump tăng thuế thu nhập, nghĩa là đám celebrity Mỹ thuộc chung đẳng cấp với thằng trốn thuế Lionel Messi của Barcelona Tây Ban Nha và con trốn thuế Nguyễn Thị Nguyệt Hường của Quốc Hội Việt Nam. Chúng ở lại Mỹ cũng chẳng ích lợi gì cho Mỹ, để chúng sang quậy cho Canada tanh banh, và sẽ có ích cho Mỹ vì Mỹ từng muốn thôn tính Canada. Nước Mỹ sẽ xanh sạch hơn khi thiếu vắng bọn celebrity – trong đó có mụ Lady Gaga là đứa ngồi lỳ trong chiếc Rolls-Royce Phantom tham gia “biểu tình” trước Trump Tower để chống Donald Trump.

b) Những người Mỹ ở lại an tâm hơn về “job” nghĩa là không còn sợ thiếu việc làm.

c) Những du học sinh tại Mỹ có mưu kếở lại Mỹ kiếm ăn sẽ an tâm hơn về tương lai mình vì Mỹ sẽ phải trông cậy vào các du học sinh này do không những chỗ làm trống sẽ nhiều hơn mà còn vì Trump đã tuyên bố đánh giá cao những du học sinh học giỏi có nộp đơn xin nhập cư hợp pháp.

d) Những người Mỹ ở lại sẽ yên tâm hơn vì bất động sản Mỹ sẽ ngày càng có giá trị cao hơn. Người Mỹ sang Canada sẽ không sao mua nổi bất động sản do người Tàu đã sang trong 10 năm qua mua sạch hết các khu đất vàng ở tất cả các tỉnh thành, khiến đẩy giá nhà vọt cao “phi mã” bất thường làm ngay cả dân Canada cũng không còn khả năng làm chủ địa ốc tại các thành phố lớn, và điều này sẽ khiến những người Mỹ lại ùn ùn bổ nhào về Mỹ. Người Mỹ ở lại nên nắm bắt cơ hội này để đầu tư mua sắm đại ốc giá hạ để chỉ trong tối đa 5 năm nữa sẽ kiếm lợi nhuận vọt cao “phi mã” bất thường từ việc bán lại cho các Mỹ Kiều “hồi hương” này.

e) Người Mỹ gốc Việt là cộng đồng hưởng lợi nhiều nhất về tài sản: Nếu ngày xưa người Việt vượt biên trở thành Thuyền Nhân Boat People do bị Mỹ-Thiệu hù dọa rằng Việt Cộng sẽ lấy kềm rút hết móng tay của đàn bà con gái Sài Gòn và bắt nhốt hết phụ nữ để làm nô lệ tình dục phục vụ các chiến binh cộng sản háo sắc háo dâm, thì nay người Mỹ gốc Việt nên sử dụng chiêu trò Made-in-USA đó để tích cực tham gia thúc đẩy người Mỹ chính gốc vượt biên làm Lộ Nhân Road People bằng cách hù dọa rằng Donald Trump dữ dằn hơn cộng sản sẽ bắt lùa hết đàn bà con gái vào Tòa Bạch Ốc cho ông ta sờ soạng quấy rối tình dục. Người Mỹ gốc Việt sẽ có cơ hội có job tốt mới, có tài sản địa ốc mới có giá trị cao hơn, và có vợ đẹp giống như trước đây một số gia đình Sài Gòn chạy khỏi Sài Gòn không kịp nên vội vàng gả con gái cho bất kỳ ai trong xóm để con mình không bị bắt làm nô lệ tình dục cho “Việt Cộng tham tàn khát máu phi nhân”.

f) Người Mỹ gốc Việt là cộng đồng hưởng lợi nhiều nhất về chính trị vì không có giống dân nhập cư nào vào Mỹ lại mê say quyền lực chính trị như người Mỹ gốc Việt. Từ những người không bao giờ có thể làm nên trò trống gì để lật đổ cộng sản ở Việt Nam và không bao giờ có thể trở thành ứng cử viên tổng thống Mỹ của Đảng Dân Chủ hay Đảng Cộng Hòa, trước cơ hội mười ngàn năm mới có một, khi Donald Trump không thuộc giới chính trị lại xô sập tất cả các tượng đài “tinh hoa chính trị” của Hoa Kỳ, mở ra thời kỳ sau này sẽ có các ứng cử viên không thuộc Đảng Dân Chủ hay Đảng Cộng Hòa được dân Mỹ ũng hộ, những người Mỹ gốc Việt nay đã có thể lập kế hoạch 10 năm cho sự tham chính của mình bất kể Hoa Kỳ là Hoa Kỳ hay Hoa Kỳ là Nước Mỹ Vỡ Vụn để trở thành tổng thống Mỹ. Điều khôn ngoan nhất hiện nay cho đại cuộc ấy là hãy kiếm tìm sự ủng hộ của Việt Nam Cộng Sản, đơn giản vì trên quả địa cầu Atlas này không có quốc gia nào khác ủng hộ cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở Hoa Kỳ.

g) Những dân nhập cư hợp pháp yên tâm hơn vì việc hồ sơ của họ bị chậm trể cứu xét chẳng qua là do có hàng trăm ngàn dân nhập cư lậu khiến ngân sách Hoa Kỳ hao hụt buộc phải đình đốn việc xem xét các đơn đúng…“quy trình”, nay Donald Trump mạnh tay đối với những kẻ nhập cư bất hợp pháp sống bám vào tiền thuế của dân Mỹ nên tình hình sẽ ổn định trở lại.

h) Những người Mỹ bỏ sang Canada sẽ nhanh chóng nhận ra ngay rằng Canada giống y hệt Việt Nam vì cảnh lụt màn trời chiếu nước này ở Toronto

us-road-people-21

nào có khác gì cảnh triều cường màn trời chiếu nước này ở Thành phố Hồ Chí Minh

us-road-people-22

Nên họ biết chỉ có hai con đường duy nhất để chọn, đó là hoặc nộp đơn xin nhập quốc tịch Việt Nam để tránh Donald Trump, hoặc giữ nguyên quốc tịch Hoa Kỳ trở về Mỹ sống chung với Trump vì sống chung với Trump còn sướng hơn sống chung với lũ lụt hay chung sống với triều cường.

Tất cả những điều trên cộng với chủ trương của Trump bớt can thiệp vào nội tình khu vực và nội tình quốc gia khác khiến đầu tư của Mỹ vào chính đất nước Mỹ gia tăng, sự phồn vinh có thể quay trở lại, thanh niên Mỹ không bị ném tới tấp vào các lò sát sinh ở Trung Đông, và hơn ai hết chính người dân Mỹ sẽ thừa hưởng các quyền lợi chỉ có ở nước Mỹ thiên đường mà từ thời Washington đến Obama đã chưa hề xây dựng được dù chỉ một giây.

D) Lời Khuyên Dành Cho Lãnh Đạo Hoa Kỳ

1-  POL-Zipperism

POL là một trong những cách viết tắt của “chính trị”. Zipper là dây khóa kéo quần hay áo. POL-Zipperism là Đường Lối Khóa Chính, theo đó Mỹ sẽ kéo dây khóa mồm, không phát biểu linh tinh về chính sách chính trị của nước khác, nhờ vậy Mỹ chung sống chan hòa với tất cả các nước, thêm bạn giảm thù, giúp an ninh chính trị của Mỹ được an toàn bền vững hơn. Việc làm đầu tiên của một POL-Zipperist là ra lịnh cho Đại Sứ Mỹ Ở Việt Nam Ted Osius từ nay chỉ được nói tiếng người, không được sủa như chó về nhân quyền, dân chủ, tự do, tôn giáo, lương tâm, vốn không những là những phạm trù láo xạo tào lao xằng bậy ngu xuẩn của Âu Mỹ cần được Việt Nam giúp định nghĩa lại, mà lại còn là những điều đi ngược lại với chủ trương lúc tranh cử của Donald Trump. Trường hợp Ted Osius không thể nói được tiếng người (do là bầy tôi của Hillary Clinton) thì Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nhanh chóng cử người khác thay thế, kẽo đêm dài lắm mộng.

2-  POL-Laissez-faireism

Nếu Laissez-faire là một lý thuyết về tự do kinh doanh thì POL-Laissez-faireism là một hình thái gọi là Đường Lối Chính Tự, dựa vào phát biểu về tự do kinh doanh năm 1736 của chính khách Pháp René Louis de Voyer rằng “Leave it to itself has been the proper motto of public powers since the dawn of civilisation. Leave it to itself, for the love of God! Leave it!“(Phương châm đúng đắn của các quyền lực công ngay từ thời khai sinh ra nền văn minh là hãy để thị trường tự quyết. Hãy vì Chúa mà để nó tự quyết! Hãy để nó yên!).

POL-Laissez-faireism đặt nền móng cho hòa bình thế giới rằng không một quốc gia nào được áp đặt hay tác động vào sự thay đổi về chính trị của bất kỳ quốc gia nào khác: Phương châm đúng đắn của các quyền lực quốc tế từ thời khai sinh ra nền văn minh nhân loại là hãy để quốc gia nào tự quyết cho quốc gia đó. Hãy vì Chúa mà để họ tự quyết! Hãy để họ yên!

Nói theo ngôn ngữ nghị trường Quốc Hội Việt Nam thì POL-Zipperism là “luật hình thức”, còn POL-Laissez-faireism là “luật nội dung”.

Sở dĩ có một vị hoàng đế hoàn hảo vì cùng lúc có những vị hoàng đế khác trên thế giới.

Nếu chỉ có một vị hoàng đế duy nhất trên thế giới thì mầm loạn sẽ đến ngay lập tức từ những sứ quân bầy tôi lúc nhúc bu quanh.

Vì vậy, Donald Trump có thể là một vị hoàng đế hoàn hảo nếu thực hiện đúng khẩu khí tranh cử không xen vào chuyện nội trị của các quốc gia khác.

Hãy để Việt Nam tự quyết! Mô Phật, hãy để Việt Nam yên!

“Hãy để Việt Nam tự quyết! Mô Phật, hãy để Việt Nam yên!” là một mẫu câu (sentence pattern) mà tên quốc gia có thể được thay thế (substitution) bằng tên quốc gia khác, còn thành ngữ “Mô Phật” có thể thay bằng thành ngữ khác của từng tôn giáo khác.

E) Kết Luận: Lời Khuyên Dành Cho Lãnh Đạo Việt Nam

Tình trạng hỗn độn tại Mỹ sau khi Donald Trump đắc cử tổng thống Hoa Kỳ cho thấy:

1) Dân Chủ:

Rõ ràng “dân chủ” (in đậm) không phải là “dân chủ” (in nghiêng). Dân chủ là một hình thái thuần chính trị của Tây gọi là democracy trong đó người dân bầu lãnh đạo qua một cuộc bầu cử mà cách tổ chức tùy thuộc vào mỗi quốc gia riêng biệt chẳng hạn như kiểu của Mỹ thì chẳng giống ai và cũng chẳng ai giống. Trong khi đó, dân chủ lại được diễn giải ở tiếng Việt thành dân làm chủ, và đây là một hình thái thuần ngữ nghĩa của Việt nên hoàn toàn không dính dáng gì đến chính trị mà trở thành vũ khí của nhà cầm quyền Cộng Sản trong công tác tư tưởng về cái sự “dân làm chủ” cũng như là vũ khí của bọn chống Đảng trong tâm lý chiến của chúng về cái sự “Đảng làm chủ của dân”; vì vậy, nhất thiết phải sửa đổi từ điển cho đúng với thế giới, dạy cho học sinh biết cái nghĩa đúng ấy của thế giới, và gia tăng trừng phạt bất kỳ ai lạm dụng cái sai của ngôn từ thuần Việt để xúc xiểm chính quyền.

Ngoài ra, cần làm rõ các ý nghĩa của các đứa con tư duy Âu Mỹ về democarcy vốn đang xung đột dữ dội trong nội tình các nước Âu Mỹ bao gồm nào là capitalist democracy, nào là liberal democracy, nào là social democracy, v.v. và v.v, mà cái democracy nào cũng chõi lại những cái democracy còn lại bằng những ngôn ngữ nguyền rủa miệt thị kiểu out-Trump Trump – mà nói theo kiểu bình dân Việt là “còn quá cha Trump”.

Tỷ phú Mỹ Peter Thiel, nhà đầu tư của Thung Lũng Silicon mà trong hàng trăm khoản đầu tư vào các “khởi nghiệp” thì trung bình ông “chỉ ” rót có vài trăm triệu USD lẻ tẻ cho mỗi doanh nghiệp, vị lãnh đạo của các đại gia áp dụng công nghệ thông tin trong đó có PayPal và Facebook, và là người đã phát biểu tại Đại Hội Đảng Cộng Hòa mạnh mẽ ủng hộ Donald Trump, đã từng viết trong một tiểu luận năm 2009 rằng “Điều quan trọng nhất ở đây là tôi không còn cho rằng rự do và dân chủ tương thích với nhau” (Most importantly, I no longer believe that freedom and democracy are compatible”). Thiel cho rằng mình đã sai khi nghĩ Mỹ là một thể chế democracy vì Mỹ là một quốc gia bị khống chế bỡi những cơ quan mà các lãnh đạo của chúng toàn là giới tư bản quyền lực không do dân – tức Quốc Hội – bầu lên mà tất cả đều do Tổng Thống chỉ định (a state dominated by very unelected, technocratic agencies).

Như vậy, dân chủ rõ ràng đã chưa từng – và sẽ không bao giờ – mang ý nghĩa dân chủ mà tiếng Việt đã luôn từng diễn giải từ khi xuất hiện chữ quốc ngữ cả.

2) Tự Do:

Những diễn biến “biểu tình” sau khi Donald Trump trở thành Tổng Thống Đắc Cử của Hoa Kỳ cho thấy ý nghĩa chính xác mang tính chất đặc thù của tự do Âu Mỹ, đó là hình thái mất dạy và hỗn loạn của Âu Mỹ: tự do chà đạp tự do, tự do chà đạp dân chủ, tự do “ngôn luận chống”, tự do không nhìn nhận Tổng thống đắc cử, v.v. và v.v.

Kinh nghiệm của Việt Nam nên là: hãy tuyệt đối mạnh tay ngay từ bây giờ đối với các lạm dụng tự do, vì sự mạnh tay mới chính là cách duy nhất hữu hiệu để bảo vệ quyền tự do chính đáng được làm công dân đoan chính.

3) Giới Tinh Hoa:

Cái sai cực kỳ trầm trọng của Nhà Nước Việt Nam dẫn đến sự suy sụp mang tính vấn nạn của cả bốn lĩnh vực liên quan hữu cơ chặc chẽ với nhau gồm (a) thực lực học vấn, (b) thực chất học hành, (c) thực tế học hỏi, và (d) thực trạng giáo dục và đào tạo nguồn nhân lực của Việt Nam, là đã kiên trì hành xử rất “từ chương” trong dụng nhân.

Cứ nghe loáng thoáng về “Nhà Bếp Của Thế Giới” qua buổi thuyết trình của giáo sư Philip Kotler tại Thành phố Hồ Chí Minh năm 2007 là ngay lập tức 100% báo chí Việt Nam dù là hình hay giấy hay mạng đều có 100% tin toàn phỏng vấn “Ông Phở 24” ngay cả khi tác giả bài viết này từ trực tiếp tham dự buổi thuyết trình của Philip Kotler mà không sử dụng ear-phone dịch tiếng Việt đã vội vàng viết blog bằng tiếng Việt và tiếng Anh khẳng định rằng Philip Kotler không hề bảo Việt Nam nên trở thành như thế, rằng “phở” chả là cái quái gì đối với ẩm thực thế giới vốn có hơn nửa dân số nhân loại ăn chay trường, cũng như “phở” chẳng có giá trị dinh dưỡng gì trong thời đại của cúm gà, bò điên, heo lỡ mồm long móng. Thế mà giới tinh hoa báo chí Việt vẫn ngu xuẩn tiếp tục bám riết lấy “phở” để rồi sau đó ông vua phở bán luôn thương hiệu phở, bỏ của chạy lấy người, còn khi Obama đến Hà Nội thì chẳng thèm ăn “phở” mà là ăn “bún chả”. Donald Trump nếu sang Việt Nam sẽ gặm ổ bánh mì thịt hoặc làm một dĩa bánh ướt.

Cứ nghe loáng thoáng về nguồn cà phê giảm sút tai hại là ngay lập tức 100% báo chí Việt Nam dù là hình hay giấy hay mạng đều có 100% bài phỏng vấn “Ông Trung Nguyên” ngay cả khi tác giả bài viết này từ trực tiếp nghiên cứu thị trường thế giới cà phê từ những năm 1980 đã viết blog cảnh báo là Ông Trung Nguyên chẳng biết quái gì về chiến lược cà phê đâu, để rồi sau đó ông ấy chỉ biết mỗi có việc thở than tại sao mấy công ty ngoại vào thu mua sạch bách cà phê hạt của nông dân, rồi thở than kiến nghị Nhà Nước phải làm gì đó để “trả lại sự công bằng” cho ông ta, cũng như để rồi bạn hữu của tác giả bài viết này phải chụp gởi một bức ảnh về “khẩu hiệu” của Trung Nguyên mà họ cho là bậc thầy của sự diễu hềcười đã đời trọn kiếp: “Cà Phê Của Hạnh Phúc Và Giàu Sang”.

Cứ nghe loáng thoáng về kinh tế thế giới, về bầu cử Mỹ, về tình hình tranh chấp biển đảo, là ngay lập tức 100% báo chí Việt Nam dù là hình hay giấy hay mạng đều có 100% bài phỏng vấn “chuyên gia” kinh tếX hay “chuyên gia” viện nghiên cứu chiến lược Y hoặc “nhà sử học” Z ,v.v., mà người xem đài, người xem báo đều đã biết quá rõ các bản mặt đến độ nhàm chán của họ, và “nhà báo” không quan tâm đến sự thật rằng tất cả – xin nhắc lại từ “tất cả” – đều hoặc vô dụng do chưa hề giúp gì cho một Việt Nam cất cánh thay thế cho một Việt Nam còn dính lã lơi ở đầu dây thả diều, hoặc trật lấc như các nhận xét hồ đồ tầm bậy tầm bạ về tầm vóc thành công của mụ Hillary Clinton, v.v.

Cứ quy định phải có bằng cấp tiến sĩ – chứ không cần có trình độ tiến sĩ – mới được ngồi vào ghế hiệu trưởng trường đại học nên (a) các sản phẩm của các trường đại học đều chưa bao giờ được dán nhãn “high quality”; (b) mới có chuyện vị hiệu trưởng “tiến sĩ” một đại học giỡ trò lưu manh đá cá lăn dưa đầu đương xó chợ giữ ghịt con dấu hai năm trời, không chịu bỏ ghế hiệu trưởng theo lịnh của hội đồng quản trị, đóng cổng không cho công an và các quan chức cao cấp của Thành phốHồ Chí Minh được bước vào trong trường, mặc cho giáo viên không có lương và sinh viên không có tương lai, đến độ chủ nhân của đại học ấy vì nghe danh đã lâu nên cầu cứu tác giả bài viết này xin hãy nhận ghếhiệu trưởng để lãnh đạo trường vượt qua khủng hoảng, nâng vực dậy trường từ hố sâu sụp đổ, mà tác giả bài viết này là chuyên gia cứu hộ doanh nghiệp xem đó như là chuyện không có gì dễ dàng bằng, nhưng rốt cuộc đại sự cứu hộ không thành vì ông ta chỉ có bằng thạc sĩ kinh doanh quốc tế.

Cứ nghe gì liên quan đến kế sách giáo dục là ngay lập tức 100% báo chí Việt Nam dù là hình hay mạng đều có 100% bài phỏng vấn “nhà giáo” lão thành đầu râu tóc bạc hay nhà giáo “trẻ” ngay cả khi họ chẳng ai từng là nhà nghiên cứu có đẳng cấp tư vấn về chiến lược giáo dục, mà thậm chí có khi cuộc phỏng vấn chỉ lột tả họ như những người đầm đìa nước mắt cất giọng nức nở rằng nếu được chọn lại họ sẽ chẳng theo nghề giáo.

Tương tự, “giới tinh hoa chính trị” của Mỹ đã làm dân chúng Mỹ khinh miệt, dẫn đến tức nước vỡ bờ, dồn phiếu cho Donald Trump vốn là người đứng ngoài danh sách giới tinh hoa ấy, khiến toàn giới tinh hoa chính trị của cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đều muối mặt, chịu nhục “một lần và mãi mãi” (once and for all) vì kể từ thời khắc 08-11-2016 vị trí thống soái của giới tinh hoa chính trị chuyên nghiệp của Hoa Kỳ vĩnh viễn bị tước ngôi do đã đánh mất lòng tin của người dân vào những gương mặt tinh hoa của đảng chính trị, dẫn đến viễn cảnh kể từ cuộc bầu cử Tông Thống Mỹ 2021 các ứng viên sẽ bị soi kỹ về các ưu điểm mà trong đó không hề có điểm nào liên quan đến tố chất tinh hoa chính trị cùng kinh nghiệm trị chính. Đảng vẫn còn, vẫn luôn còn, nhưng Đảng sẽ cần lôi kéo những người ngoài cuộc outsiders vào làm đại diện cho đảng trong cuộc chạy đua dành quyền lực tổng thống.

Kinh nghiệm của chính trường Mỹ không thể là bài học quá khó khăn để Việt Nam không thể rút ra được điều gì có lợi cho việc trị quốc và giữ gìn ưu thế của đảng chính trị, mà lời khẩn thiết van xin của tác giả bài viết này dành cho lãnh đạo luôn  là và chỉ là: hãy triệt bỏ phong cách, chính sách, chủ trương, lề lối, “quy hoạch”, dụng nhân trên nền tư duy từ chương;

Vì rằng, “giới tinh hoa” không được – chứ không phải “không chỉ” – gói gọn trong các cụm từ: đảng viên cộng sản cao cấp, đảng viên cộng sản có bằng cấp tiến sĩ từ tiền thuế của dân, đảng viên cộng sản là lãnh đạo các viện nghiên cứu, đảng viên cộng sản là lãnh đạo các đại học, đảng viên cộng sản làm lãnh đạo các sở-ban-ngành, đảng viên cộng sản làm tổng giám đốc ở tất cả các cơ quan từ tổng công ty đến ngân hàng, và đảng viên cộng sản làm “nhà báo”, v.v.;

Vì rằng, một khi đã ban phát thẩm quyền cho “giới tinh hoa của Đảng” như liệt kê ở trên thì sẽ luôn dẫn đến (a) các vụ trọng án kinh tế, (b) các vụ đào thoát, (c) các vụ tự diễn biến tự chuyển hóa, (d) các vụ tự nổi điên sau khi chấm dứt nhiệm kỳ lãnh đạo dù ở cấp ủy ban nhân dân hay Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam như vụ Lê Hiếu Đằng của Mặt Trânj Tổ Quốc Thành Phố Hồ Chí Minh, v.v.

“Giới tinh hoa”, do đó, nên – và chỉ nên – là giới tinh hoa của và từ mọi công dân  Việt Nam mà tiêu chuẩn chỉ bao gồm mỗi hai chữ “ưu tú”, “đức tài”..

4) Bạo Lực Cách Mạng:

Tình hình Hoa Kỳ sau khi Donald Trump trở thành Tổng Thống Đắc Cử (President-elect) cho thấy ngay cả khi Hoa Kỳ là đất nước lòa chói những tia hào quang mang tên tự do cao, dân chủ cao, pháp quyền mạnh, quân đội mạnh, giàu sang bậc nhất, trí tuệ bậc nhất, và giáo dục bậc nhất, thì người dân Mỹ vẫn bắt chước chính phủ Mỹ (luôn chà đạp cả thế giới) để chà đạp luật pháp Hoa Kỳ qua việc không chấp nhận việc ý muốn của mình lại thua ý kiến người khác, nghĩa là “biểu tình” chống việc Donald Trump đắc cử.

Như vậy, ở đất nước Việt Nam đang chịu các vấn nạn của (a) Đảng tự động vất bỏ vũ khí mang tên “bạo lực cách mạng” vốn đã đưa đại cuộc giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước đến thành công tuyệt đối để rồi áp dụng những cái ẻo lả hóa, mềm nhũn hóa, nhão nhoét hóa, cùn nhụt hóa, ma mỵ hóa, khiến hỗn hào hóa “một vài” người dân sẵn sàng đốp chát đánh đập cảnh sát giao thông, tham nhũng hóa “một bộ phận không nhỏ” – mà ông Trương Tấn Sang hình tượng hóa qua cụm từ “bầy sâu” nhưng chẳng ai thấy chúng trườn lũi đi mô  – sẵn sàng chà đạp pháp luật khi gây thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng và cả tỷ USD rồi ung dung ra khỏi Việt Nam bằng vé máy bay hạng nhất, hoặc ngự trị ngôi cao bên trong cung điện Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam mà ngay cả Chủ Tịch Nguyễn Thiện Nhân của cái trung ương ấy cũng mù tịt về đại kế hoạch của mụ nữ phó tướng của mình đưa cả gia đình cùng tài sản kếch sù của hai vợ chồng mụ sang Đảo quốc Malta làm công dân hạng một, cũng như nhiều sự việc khác của các giới khác, cứ như nhổ toẹt vào mặt thể chế chính trị nước nhà, thì cách chi mà bảo đảm rằng cái “thiểu số thua trận” lại không thể gây ra bạo loạn như dân Mỹ cơ chứ!.

Vì vậy, dù đã quá muộn màng do vũ khí đã đánh mất, Việt Nam cần rèn đúc lại vũ khi bạo lực cách mạng để duy trì sự ổn định chính trị.

Mỹ có thể xử lý các vụ bạo loạn vì Mỹ có bạo lực trị quốc được minh định trong Hiến Pháp Hoa Kỳ.

Việt Nam khó xử lý các vụ bạo loạn vì đã tự nung chảy thanh bảo kiếm bạo lực cách mạng được minh định trong … sách giáo khoa của một thời quá khứ.

5) Không Nhân:

Nếu 30-4-1975 đã dẫn đến cuộc Exodus tức vượt biên ồ ạt của người Việt ở Miền Nam (có sự “ăn theo” của người dân ở Miền Bắc) do khiếp sợ Cộng Sản từ những lời hù dọa của Mỹ-Thiệu, tạo cơ hội vàng cho vô số người của cách mạng Việt Nam trà trộn tham gia vượt biên để danh chính ngôn thuận được hiện diện dễ dàng khắp các nước Âu Mỹ, mà báo giới Âu Mỹ buộc phải chế ra từ ngữ “boat people” tức “thuyền nhân” tức những người vượt biên bằng thuyền (do không thể dùng chữ “refugee” tức “dân tỵ nạn” vì không có bất cứ bằng chứng nào cho thấy những “thuyền nhân” đã bị ngược đãi về chính trị cũng như không có bất cứ bằng chứng nào cho thấy có sự tồn tại của sự tra tấn giết chóc của cái gọi là Việt Quốc Xã tàn độc như Đức Quốc Xã cả);

Thì kỳ bầu cử Tổng Thống Mỹ tháng 11-2016 lại có sự đe dọa trước đó rằng nhiều người Mỹ sẽ bỏ sang Canada, có thể hình thành cuộc Exodus tức vượt biên ồ ạt của người Mỹ từ những lời hù dọa của truyền thông Mỹ và của những tên tội phạm kinh tởm như bè lũ Barack Obama – Hillary Clinton, mà tác giả bài viết này buộc phải chế ra từ ngữ “road people” tức “lộ nhân” hoặc “xa nhân” tức những người vượt biên bằng đường bộ tức bằng xe, mà những đám người Mỹ vượt biên toàn là hoặc dễ bị lừa phỉnh, hoặc tay trắng không có gì phải khệ nệ mang theo, hoặc tay nắm lắm tiền có nguồn gốc bất minh.

Từ hai sự việc trên, Việt Nam cần quan tâm đến “air people” tức “không nhân” tức những người vượt biên bằng đường hàng không mà bọn Trịnh Xuân Thanh là điển hình cá nhân trót lọt, còn Nguyễn Thị Nguyệt Hường là điển hình của đại gia đình chuẫn bị lọt trót. Việt Nam phải tuyệt đối theo dõi tất cả các quan chức cấp cao của các tổng công ty, các ngân hàng, và các cơ quan quyền lực quốc gia.

Các “không nhân” phải bị tiêu diệt ngay tại phi trường, vì chỉ có ba hạng không nhân: đó là bọn tham nhũng, bọn phản quốc, và bọn khủng bố sau khi gây án hoặc suýt gây án.

Việc bất kỳ ai trong bọn chúng đào thoát thành công là quốc nhục của chế độ này.

6) Cơn Thịnh Nộ Dành Cho Truyền Thông:

Donald Trump (a) đại diện cho vô số người dân nổi giận trước sự suy đồi của giới truyền thông “tinh hoa” của đất nước, (b) đại diện cho chính cơn thịnh nộ của bản thân ông trước các chiêu trò bẩn thỉu của truyền thông chống lại cá nhân ông, (c) lên tiếng công kích thóa mạ truyền thông và ra tay đấm vào mặt truyền thông, và (d) manh nha xây dựng đế chế truyền thông riêng của mình. Truyền thông Mỹ thuộc quyền các trùm truyền thông phục vụ cho một đảng chính trị nắm quyền, sẵn sàng ra tay triệt hạ những tài hoa không thuộc đảng chính trị nắm quyền bằng cách nhét chữ vào mồm hoặc ngụy tạo bằng chứng.

Thế ở Việt Nam truyền thông là công cụ tuyên truyền riêng của Đảng Cộng Sản, được Đảng ban phát quyền lực ngang hàng với cơ quan an ninh quốc gia với nhãn mác “thi hành công vụ”, và được Đảng thương yêu chìu chuộng vuốt ve để trung thành tuyệt đối với Đảng

thì có hay chăng cái Loạn Kiêu Báo?

và có phải chăng khi ai đó nêu việc phóng viên ngụy tạo tin tức kiểu fauxtography, phóng viên vòi tiền doanh nghiệp, phóng viên cứu nguy phe ngoại bằng cách ồ ạt tấn công sản phẩm nội chẳng hạn như vụ nước mắm, phóng viên ra tay phá hoại môi trường đầu tư nước ngoài ở Việt Nam bằng cách fauxtography hình ảnh cá dãy đành đạch chết ngay vì nước biển nhiễm độc từ chất thải của Formosa dù vụ việc đang do chính phủ tích cực xử trí nhanh, xử lý nghiêm, và xử phạt nặng, thì tất cả đều là phản động do dám chống lại công cụ truyền thông tinh hoa của Đảng?

Từ sự việc Donald Trump xô sập đế chế truyền thông của đảng cầm quyền xảy ra trong xã hội Mỹ, không thể không cho rằng đế chế truyền thông của Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ miễn nhiễm trước sự phẫn nộ của doanh nghiệp hay cá nhân người dân bị truyền thông xâm hại?

us-road-people-23us-road-people-24

Lời khuyên cho lãnh đạo Việt Nam, do đó, chính là: phải trừng phạt truyền thông chính thống nào láo xạo tào lao, trừng trị nhà báo đẳng cấp cao-cấp-lý-luận-chính-trị nhưng chẳng thể lý luận được gì ngoài việc phản động “nhét chữ vào mồm” đối tượng chúng hùa nhau căm ghét, và bảo đảm không để bất kỳ nhà báo nào bị phát hiện là hạng hai mang mất dạy, lưu manh, ba que xỏ lá.

7) Ăn Theo Slogan:

Donald Trump đã thắng lợi lớn với slogan “Make America Great Again” (Hãy Làm Hoa Kỳ Vĩ Đại Trở Lại) và tuyệt đại đa số người New Zealand tranh nhau tìm mua chiếc mũ đỏ mang dòng chữ kiêu hùng kiêu sa kiêu kỳ kiêu căng kiêu ngạo đầy kiêu hãnh ấy, mà giá bán tại New Zealand trong thời gian diễn ra tranh cử là 50 USD (hiện nay đã qua tranh cử mà vẫn có các lô hàng sắp về đến New Zealand đáp ứng nhu cầu lớn của khách hàng nam phụ lão ấu).

Sức mạnh nổi bật của slogan của Donald Trump giúp tiêu diệt Hillary Clinton. Nhưng chính sự nổi bật đó cũng tạo nên hiệu ứng ăn theo như đã rộ lên với hàng tỷ người Tàu đội nón “Make China Great Again”

us-road-people-25

Tất nhiên, cái “Ăn Theo Again” ấy là thấp kém, vô duyên, vì Tàu có vĩ đại bao giờ đâu mà có chuyện quay trở lại cơ chứ! Chuyện ngày xưa thì ai mà kiểm chứng được, nên Tàu muốn viết sử sao thì cứ viết, muốn ghi Việt Nam và Indonesia là lãnh thổ Tàu thì cứ ghi, nói chung là muốn sủa gì thì cứ sủa cho đúng thân phận chó dại, chứ thế giới văn minh từ khi phát minh ra điện tín đến nay thì chả thấy Tàu vẻ vang ngày nào cả. “Make China Great Again” chỉ có thể đưa đến ngộ nhận rằng Tàu muốn quay lại thời hoàng kim vì chỉ có trong thời hoàng kim ấy Tàu mới bị cái anh Việt đánh cho tan nát xong là qua quỳ lạy rập đầu xưng thần và cống nạp ôi thôi biết bao trinh nữ tuyệt sắc giai nhân.

Tuy nhiên, với kinh nghiệm rất nhiều năm trước đã từng viết bài trên Emotino.com chê bai kiểu ai đó quá kém cỏi khi chế ra cái hình chữ U có dấu gạch chéo đầy ngộ nhận trong tiếng Anh, tác giả bài viết này muốn khuyến cáo rằng sẽ có thể có việc ai đó nhái thành khẩu hiệu “Make Vietnam Great Again” để hoặc (a) bán mũ nón áo thun kiếm tiền, hoặc (b) “dấy” lên phong trào tru tréo rằng háy làm Việt Nam vĩ đại trở lại như trước khi có Giải Phóng Miền Nam.

Vì vậy, hãy đập tan ngay từ trứng nước nếu có “nhà sản xuất” nào đó nộp đơn xin sản xuất bất kỳ thứ gì có “Make Vietnam Great Again”.

8) Bonanza Cho Những Công Ty Tư Vấn Chính Sách Quốc Gia:

Chiến thắng của Donald Trump làm các chủ nhân các công ty tư nhân chuyên tư vấn chính sách trị quốc và…vận động hành lang mừng quýnh mừng quáng. Có vị CEO đã buột miệng thốt lên rằng Bonanza đã đến, tức thời hoàng kim đã đến, tức thời buổi kiếm ăn “khủng” đã đến, vì rằng Donald Trump không là chính trị gia chuyên nghiệp, nên dù đội ngũ phò tá Donald Trump toàn là các bậc kỳ tài, thì việc Donald Trump sẽ cần đến các công ty này sẽ có tần suất cao hơn là lẽ trên cả đương nhiên, đơn giản (a) vì ngay cả các chính trị gia chuyên nghiệp và gạo cội như Barack Obama vẫn thường xuyên cậy nhờ các công ty này vấn kế, và (b) vì Đảng Cộng Hòa thắng ở tất cả ngôi Tổng Thống, lãnh đạo Thượng Viện và lãnh đạo Hạ Viện, nên việc tư vấn sẽ thoải mái, tập trung, lời to, không sợ “làm mếch lòng” đảng thứ hai nếu Tổng thống và lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ lại thuộc hai đảng khác nhau khiến việc nhận hợp đồng với bên này sẽ đồng nghĩa với việc mất đứt khách hàng của bên kia. Các công ty đại gia đang mừng quýnh mừng quáng phấn khích tột đỉnh có các tên tuổi lớn như Squire Patton Boggs, Corporate America, K Street, CGCN Group, BGR Group, Mehlman Castagnetti Rosen & Thomas, và Brownstein Hyatt Farber Schreck.

Một bonanza như vậy cũng nên được Chính phủ Việt Nam tạo nên cho các công ty tư vấn chính sách, đơn giản vì (a) không bao giờ không đâu trên thế giới lại có chính phủ nào lại dám cho rằng các thành viên của mình “dư sức” đề ra chính sách nên không cần đến các công ty tư vấn tư nhân bên ngoài chính quyền; (b) thực tế Việt Nam ra nhiều chủ trương chính sách hay nghị định thông tư rất yếu về tính khả thi, không có tính tương hợp, thiếu vắng tính phù hợp, và chẳng có tính trường tồn; (c) thực tế Quốc Hội Việt Nam có đầy đủ ban bệ như Ủy Ban Tư Pháp và Ủy Ban Pháp Luật, cộng với nhiều nghị sĩ có bằng cấp luật và/hoặc có nghiệp vụ luật sư nhưng quy trình chặc chẽ của soạn thảo một dự án luật vẫn cho ra nhiều bộ luật đầy tỳ vết được phát hiện ngay sau khi Chủ Tịch Nước ký ban hành khiến chúng vội bước đi ra ngay trước khi “đi vào cuộc sống”; và (d) thậm chí những kế sách giáo dục do nhiều chuyên gia giáo dục “đầu ngành” đề xuất luôn góp phần vào việc dí dìm đầu giáo dục xuống vị trí tệ hại nhất.

Thế nên, các ban bệ cứ việc tồn tại, các lãnh đạo cứ việc giữ ghế, mọi việc sẽ chỉ có thể đâu vào đấy nếu có sự góp mặt của các chuyên gia thực thụ có nhận thù lao của Nhà Nước cho dịch vụ tư vấn qua những hợp đồng tư vấn chuyên nghiệp và cụ thể.

Nhìn qua một công hàm Bộ Ngoại Giao Việt Nam đã gởi xong cho Đại Sứ Quán Hoa Kỳ có đóng dấu “Mật”, Nghị sĩ Quốc hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước khi dự họp tại Ủy Ban Đối Ngoại nghe Bộ Trưởng Ngoại Giao thuyết trình về mục đích của công hàm, đã phát hiện ra lỗi chính tả được ông khoanh tròn và chụp lại như sau:

us-road-people-26

Đó là một lỗi nhỏ của công đoạn đánh máy gọi là typographical error trong bức công hàm trên. Tuy nhiên, nếu như một bức công hàm có nội dung cực kỳ quan trọng và nghiêm trọng thuộc loại “tối mật” trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng của hiểm họa chiến tranh thì một typographical error ở một từ nhạy cảm thuộc loại có nhiều từ khác nghĩa nhưng đồng dạng thì sự cố ngoại giao đặc biệt nghiêm trọng không thể là việc không bao giờ xảy ra.

Như vậy, công tác đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối như ở Bộ Ngoại Giao lại vẫn phạm phải những sơ sót, huống hồ ở các Bộ khác, trong công tác văn thư và kế hoạch.

Tất nhiên có những lãnh địa “ngoại bất khả nhập” như Quốc Phòng, Công An, và Ngoại Giao; kỳ dư, các bộ khác – kể cả Quốc Hội và các ủy ban chuyên trách của Quốc Hội – không thể tự treo bảng “ngoại bất khả nhập”.

Số lượng các chuyên gia tư vấn chính sách Nhà Nước trong xã hội Việt Nam hiện không có nhiều, khoảng một hoặc hai. Tuy nhiên, việc “thử” sử dụng dịch vụ của các vị này cho các nội dung quan trọng (dĩ nhiên là quan trọng vì là chính sách quốc gia) nhưng không đòi hỏi tính bảo mật cao (nội dung an ninh quốc phòng) sẽ giúp chính phủ (a) giải quyết nhanh hơn việc tái thẩm định, với lưu ý rằng nhân viên KCS tức “kiểm tra chất lượng sản phẩm” của dây chuyền sản xuất xe ô tô Mercedes-Benz không bao giờ phải là nhà phát minh chế tạo ra xe ô tô, nghĩa là KCS cho một chính sách kinh tế không bao giờ phải là “tiến sĩ” kinh tế như kiểu từ chương trong lề lối dụng nhân của Việt Nam; (b) tránh được các sự cố chủ quan; và (c) theo “best practice” tức phương cách thực hành thực tế tốt nhất mà tất cả các lãnh đạo chính trị trên thế giới kể cả Hoa Kỳ đều tự nhiên mạnh tay áp dụng mà lãnh đạo Việt Nam không thể tự cho mình thuộc đẳng cấp siêu nhân tài ba hơn các vị ấy của thế giới.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo

A) Bài Viết Về Hoa Kỳ:

Hoàng Hữu Phước. 15-02-2014. Nước Mỹ Bất Hạnh

Hoàng Hữu Phước. 29-3-2014. Nước Mỹ Vỡ Vụn

B) Bài Viết Về Liên Hợp Quốc:

Hoàng Hữu Phước. 11-9-2011. Ngày Tàn Của Liên Hợp Quốc – Sic transit gloria mundi

C) Bài Viết Về “Chính Trị”:

Hoàng Hữu Phước. 18-5-2010. Thế nào là Tự Do – Dân Chủ

Hoàng Hữu Phước. 17-10-2011. Chính Trị

Hoàng Hữu Phước. 02-02-2016. Thay Đổi Hệ Thống Chính Trị Tại Việt Nam

D) Bài Viết Về Học Thuật:

Hoàng Hữu Phước. 25-11-2015. Thế Nào Là “Từ Chương”

Hoàng Hữu Phước. 30-12-2015. Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam

Hoàng Hữu Phước. 14-02-2014. Thế Nào Là Nhà Trí Thức

E) Bài Viết Khác Có Liên Quan:

Hoàng Hữu Phước. 22-01-2015. Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc

Hoàng Hữu Phước. 04-10-2015. Việt Nam Và Vấn Đề Dân Tỵ Nạn

Hoàng Hữu Phước. 29-8-2013. Tôi và Lê Hiếu Đằng

Chú thích:

a) POL-Zipperism và POL-Laissez-Faireism là do Hoàng Hữu Phước cấu tứ, và mnag nghĩa “Đường Lối Trị Quốc Kiểu…” chứ không nên máy móc hễ gặp –ism thì gọi ngay là “Chủ Nghĩa…”.

b) Ảnh chụp một phần nhỏ của công hàm của Bộ Ngoại Giao hoàn toàn không vi phạm pháp luật về bảo mật, nên các nhà báo hai mang của giới truyền thông chính thống không sạch sẽ của Việt Nam khỏi mất công kiếm tìm các quy định pháp luật có liên quan để trừng trị tác giả bài viết này.

Báo Tuổi Trẻ Lại Giỡ Trò Fauxtography

Hoàng Hữu Phước, MIB

11-11-2016

Vào ngày bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ, Tuổi Trẻ Online đã có thông tin sau:

tuoi-tre-1

trong khi theo sự theo dõi ghi nhận của tác giả bài viết này thì không bao giờ có con số 254, và vào thời điểm có 209 của Bà Clinton thì Ông Trump có 216

tuoi-tre-2

Sau đó, Ông Trump vượt lên 232, 238, và 244 (lúc 12g05 giờ Việt Nam)

tuoi-tre-3tuoi-tre-4tuoi-tre

và lúc 13g37 (giờ Việt Nam) thì lúc Ông Trump ngừng xe đổ thêm xăng ở 244 thì Bà Clinton đã lăn lê bò trườn lên 215

tuoi-tre-5

để rồi lúc 13g40 (giờ Việt Nam) thì Ông Trump băng vùn vụt lên 264

tuoi-tre-6

có nghĩa là chưa bao giờ Ông Trump ở một phút giây nào đó lại thèm ngự tại mức 254 mà Tuổi Trẻ Online công bố.

Chỉ có việc ghi lại kết quả cập nhật mỗi phút một từ các trang mạng nước ngoài mà Tuổi Trẻ Online cũng làm không ra chi cả, nói gì đến chuyện quốc gia đại sự để độc giả người Việt cậy tin!

Hôm nay, ngày Thứ Sáu 11-11-2016, Tuổi Trẻ có bài đăng lúc 19g 09-11-2016 tựa đề “Người Ủng Hộ Bà Clinton Biểu Tình, Ông Oobama Rơi Nước Mắt

tuoi-tre-7

theo đó, Ông Obama đã “không thể ngăn được những giọt nước mắt buồn và tiếc nuối cho người phụ nữ ông đã dành nhiều tâm sức ủng hộ sau khi bà thất bại trước ông Trump

tuoi-tre-8

Các bạn hãy nhìn chữ AP được ghép vào cho bức ảnh có thêm trọng lượng, và hãy lưu ý nguồn ảnh “Twitter/inespohl”.

Là một tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh thế mà Tuổi Trẻ không thể lấy tin từ nguồn chính thống mà lại lấy từ nguồn loại vất sọt rác là Twitter!

Là một tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh thế mà Tuổi Trẻ chỉ lo đơm đặt vu vạ nhét chữ vào mồm Nghị sĩ Quốc hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước rằng ông ấy tuyên bố nhân dân Việt Nam có “dân trí thấp”, chứ không lo sắm đủ trí tuệ để nhận ra một điều sơ đẳng rằng phải nên tập trung tìm đọc tất cả các bài viết blog của ông này để biết rằng trong bài “Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ” đăng ngày 23-7-2016 thì ông ta đã tự ghép hình có cảnh Obama rơi lệ như sau:

tuoi-tre-9

Obama rơi lệ ngày 05-01-2016 khi phát biểu về cuộc nổ súng ở Trường Tiểu Học Sandy Hook ở New Town, bang Connecticut, năm 2012, khi sát thủ 20 tuổi Adam Lanza xả súng sát hại 20 học sinh và 6 giáo viên. Lẽ ra Obama nên nghe lời Tuổi Trẻ Online rơi vài giợt lệ hôm kia khi Hillary Clinton thất bại vì giợt lệ của ông lúc đó mới chứng tỏ rõ nét nhất sự sụp đổ hoàn toàn của Đảng Dân Chủ Con Lừa trong lãnh đạo Tòa Bạch Ốc, lãnh đạo Thượng Nghị Viện, và lãnh đạo Hạ Nghị Viện Hoa Kỳ.

Như bao tờ báo chính thống khác của Việt Nam đã thất bại thê thảm trong kiên trì kiếm tìm các bài báo rác nói xấu Donald Trump để đăng lại tràn ngập báo chí Việt Nam suốt nửa năm qua, Tuổi Trẻ Online đã rơi lệ vì sự thất bại của “The Whore of Babylon”, và đã che dấu sự tủi hổ của mình bằng cách bảo đó là nước mắt của Barack Obama!

Lời khuyên cho Tuổi Trẻ Online:

1) Một khi đã “cập nhật” tin sốt dẽo toàn cầu thì đừng phân công “nhà báo” nào vừa hay ngủ gục vừa không biết sử dụng máy vi tính;

2) Đừng bao giờ nghĩ rằng “báo chính thống” là quyền lực gớm ghê không ai dám “săm soi” tì vết nên muốn viết gì thì viết; và

3) Nên tìm đọc các bài viết của cái ông nghị sĩ bị “nhét chữ vào mồm” nêu trên vì ông ta là người duy nhất biết những thế ưu việt của Donald Trump qua bài viết “Tôi Ủng Hộ Donald Trump” ngày 01-01-2016 vào thời điểm Trump chưa được chọn làm ứng cử viên Đảng Cộng Hòa, và bài viết “Hoàng Hữu Phước Phỏng Vấn Donald Trump” ngày 12-10-2016 trong đó có kết luận bằng nhóm từ “Trump Triumphs” (tức Trump chiến thắng huy hoàng) mà mãi sau khi bầu cử 09-11-2016 thì tờ Nữu Ước Thời Báo mới dám dùng cụm từ ấy:

tuoi-tre-11

Biết bao giờ Việt Nam mới có những tờ báo chính thống của Đảng là nguồn thông tin nghiêm túc, chính đạo, thấu thị, trí tuệ, đáng tin cậy của người dân, và có uy tín với phần còn lại của thế giới!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 01-01-2016. Tôi Ủng Hộ Donald Trump

Hoàng Hữu Phước. 23-7-2016. Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ

Hoàng Hữu Phước. 12-10-2016. Hoàng Hữu Phước Phỏng Vấn Donald Trump

Hoàng Hữu Phước. 04-11-2016 Fauxtography: Truyền Thông Ba Que Xỏ Lá

Hoàng Hữu Phước. 27-9-2016. Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon “The Whore of Babylon”?

Hoàng Hữu Phước. 3-2011. Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư?

Hoàng Hữu Phước. 25-10-2016. Hillary Clinton

Hoàng Hữu Phước. 23-10-2016. 10 Nữ Lãnh Đạo Tàn Bạo Nhất Lịch Sử Nhân Loại

Công An Việt Nam Đã Hoàn Toàn Sai

Tấm Gương Sáng Ngời Của  Hoa Kỳ Về Trách Nhiệm Công Vụ

Hoàng Hữu Phước, MIB

08-11-2016

police-cong-an

A) Tham Khảo Tính Chuyên Nghiệp Của Lực Lượng Bảo Vệ Premier League Giải Bóng Đá Ngoại Hạng Anh

Lực lượng bảo vệ tại các sân bóng của giải bóng đá ngoại hạng Anh đã cực kỳ chuyên nghiệp khi chẳng hề bối rối trước các vụ trần truồng của khán giả nam hay nữ chạy vào sân gây rối: rượt đuổi nhào bắt khống chế mạnh tay ngay lập tức:

police-cong-an-31

Trong suốt trận đấu, đội ngũ bảo vệ luôn luôn dõi mắt theo dõi khán giả để đập tan từ trong trứng nước bất kỳ manh nha một bạo loạn bất kỳ, và đây là lý do vì sao không có những bạo loạn đầy nhục nhã tại các sân vận động Anh:

police-cong-an-30police-cong-an-29

B) Tham Khảo Tính Chuyên Nghiệp Của Lực Lượng Cảnh Sát Hoa Kỳ

Thói quen của những kẻ hoặc mê muội hoặc ngu muội hoặc ám muội là không bao giờ cho những sự thật này là đáng quan tâm nếu cách hành xử của cảnh sát là ở những xứ sở không phải Âu Mỹ thịnh cường, chẳng hạn như:

police-cong-an-28

nữ cảnh sát Ấn Độ túm tóc đè đầu kẻ vi phạm trật tự

police-cong-an-27

hoặc cảnh sát Pakistan có phương pháp vô hiệu hóa một cách hữu hiệu và ngăn chặn manh động của kẻ vi phạm một cách tuyệt đối bằng cách áp dụng kiểu “khuất phục” như trên (khom người, luồn hay tay dưới gối, để loại trừ 3C tức không thể chạy đi, không thể chưởi bới, không thể chống cự) mà tất cả công dân thành thị đều được hướng dẫn tập tành từ nhỏ và biết phải thực hiện ra sao để không bị đánh gậy tới tấp, mà việc quất gậy ấy bất kể kẻ vi phạm là nam hay nữ:

police-cong-an-26

Vì thế cho nên các thí dụ sau đây sẽ chỉ tập trung về cách hành xử thực thi pháp luật của cảnh sát Hoa Kỳ, xứ sở mà lạ thay: những kẻ du học từ đó trở về nước họ đều (a) khiếp sợ vô cùng không dám kể gì về sự thật của quyền lực vô hạn cảnh sát Mỹ mà họ đã nếm trãi, và (b) can đảm vô song khi tỉnh bơ manh động chống lại cảnh sát mà quyền lực bị báo chí truyền thông zero-hóa ở nước mình.

1- Tấn Công Mạnh Tay Đối Với Vi Phạm Bất Kỳ

Thí dụ điển hình nhất là đoạn video clip của trang online của Nữu Ước Nhật Báo New York Daily News (trong đường link ở phần tham khảo) cho thấy trong lúc đám đông dân cư tập trung hai bên Đệ Ngũ Thập Lộ (50th Street) ở New York để chuẩn bị vẫy cờ chào đoàn xa giá của Tổng thống Obama thì một công dân Mỹ 59 tuổi là ông Daniel Provencio lại đạp xe băng băng xẹt tới từ Đại Lộ Park (Park Avenue) đã bị phong tỏa. Ngay lập tức ông ta bị ba cảnh sát túm cổ vật té xuống đường, đè nằm sấp, bẻ quặt hai tay ra sau lưng và một cảnh sát công lộ chạy đến vừa quỳ tấn đầu gối lên lưng ông ta vừa móc còng trói lại. Đám đông hoàn toàn không phản ứng gì, và khi đoàn xa giá của Obama chạy qua, họ reo hò vui vẻ phất cờ. Nếu “ông già” 60 tuổi ấy có bị gảy tay chân, có bị dập mặt, có bị cao huyết áp làm mất mạng, thì không ai trong số cảnh sát ấy mang tội bất kỳ, đơn giản vì họ đang làm nhiệm vụ mà Nhà Nước đã giao phó trong công tác bảo vệ yếu nhân, đơn giản vì một khi cơ quan công quyền đã phong tỏa Đại Lộ Park thì bất kỳ ai vượt qua đều phải bị ngăn chặn ngay lập tức bằng mọi giá, đơn giản vì một khi cơ quan chức năng cho phép cư dân đứng đón chào ở  Đệ Ngũ Thập Lộ thì đó là nơi duy nhất cư dân được “đứng” để vẫy chào chứ không ai được phép “chạy”, và đơn giản vì lực lượng thi hành luật pháp Mỹ được luật pháp Mỹ ưu tiên bảo vệ mà chỉ có công dân loạn trí, công dân ngu xuẩn, và công dân xã hội đen cùng đường mạt vận mới dám động đến cảnh sát.

police-cong-an-16police-cong-an-15

Người Việt muốn sang Mỹ định cư, do đó, nhất thiết phải nghe hiểu được tiếng Anh Mỹ để khi nghe cảnh sát bảo giơ tay lên, bảo nằm sấp xuống đường với hai tay sau gáy, bảo xoạc rộng chân úp hai tay vào xe ô tô, hay gì gì khác, thì phải làm theo ngay, nếu không muốn mình bị nêu tên trên báo vào sáng sớm hôm sau vì đã bị bắn tiêu diệt do “có hành động bất tuân rất có thể sẽ gây phương hại cho sự an toàn tính mạng của nhân viên công lực”.

2- Bắt Trói Các Linh Mục

Ở Hoa Kỳ, pháp luật là tối thượng, và sự nghiêm khắc là nền tảng vững chắc của pháp luật.

Không bảo vệ tuyệt đối được lực lượng thi hành pháp luật thì không bảo vệ được chế độ.

Không bảo vệ được chế độ thì không bảo vệ được đất nước.

Không bảo vệ được đất nước thì không bảo vệ được nhân dân.

Đó là thứ logic tuyệt đối đúng và duy nhất đúng, theo đúng thứ tự trên dưới, trước sau.

Nước nào vừa thiếu nghiêm khắc vừa đặt sai thứ tự của các vế sẽ không bao giờ cường thịnh (thí dụ như đặt “bảo vệ nhân dân” lên hàng đầu là tuyệt đối sai).

Ở đây, khi nói về việc bắt giữ tống giam các linh mục ở Mỹ, sẽ hoàn toàn không liên quan gì đến các vụ ấu dâm đồng giới tức hiếp dâm trẻ em nam của các linh mục, dù cho nhiều người Âu Mỹ hay đặt vấn đề phải chăng Nhà Thờ Công Giáo La Mã là lò sản sinh các kẻ ấu dâm, và dù cho tin tức báo chí Âu Mỹ thường nói về Child Rape tức hiếp dâm trẻ em của các linh mục, cũng như cung cấp kho cơ sở dữ liệu từ A đến Z tên của những tu sĩ phạm tội ấu dâm ở Hoa Kỳ (có nêu ở mục tham khảo bên dưới).

Lý do của việc không nói về tội ấu dâm của các tu sĩ là vì (a) luôn có sự giúp che đậy của cảnh sát Hoa Kỳ tức concealment from police; (b) luôn có sự thông đồng của chính quyền địa phương tức collusion with local government do giáo khu/giáo phận tại một số tiểu bang chẳng hạn như Bang Pennsylvania quyết định ai sẽ trở thành thị trưởng, cảnh sát trưởng, trưởng sở cứu hỏa, và trưởng các ban ngành đoàn thể khác; (c) luôn có lập luận từ các Hồng Y rằng ấu dâm là một bịnh chứ không là một tội, thế nên tu sĩ bị bịnh này cần được quan tâm chăm sóc, thương yêu, và chữa trị thay vì bị khép tội và xử tù, vốn luôn là nét nhân văn nhân bản đặc thù của các xứ sở văn minh tự do; và (d) luôn có sự bảo vệ của luật pháp Hoa Kỳ, chẳng hạn có tiểu bang quy định người bị ấu dâm chỉ được khai báo sau sinh nhật 23 tuổi mà lúc đó thì người phạm tội đã về với Chúa còn người bị phạm tội đã có vợ con nên không muốn nhắc lại nỗi đau – trừ tổng thống Duterte của Philippines, trong khi có bang lại quy định người bị ấu dâm chỉ được tố giác trong thời hạn 2 năm kể từ khi bị các linh mục nào đó hiếp dâm, nhờ vậy các cáo buộc thường không còn thời gian tính và đa số các vị linh lục hay giám mục bị cáo buộc được thoát tội nghĩa là vô tội.

Cũng vì vậy mà thay vì “máu me” xử mạnh tay các linh mục cho tội ấu dâm, cảnh sát Mỹ sẽ “màu mè” xử mạnh tay với các linh mục đối với các tội bất tuân trong các vụ việc liên quan đến trật tự xã hội, mà một vài thí dụ lẻ tẻ dưới đây cho thấy sự trói thúc ké các linh mục giữa dám đông dù “biểu tình ôn hòa”, và sự đứng nhìn trong trật tự và lịch sự biết điều của các linh mục khác cũng như những người dân cùng đoàn “biểu tình”.

a) Cha Louis Vitale bị cảnh sát San Francisco, Bang California, bắt trói giải đi do “biểu tình” đứng áng ngữ lối ra vào của tòa nhà công ty Bechtel Corp.

police-cong-an-14

Cha Louis Vitale là vị tu sĩ bị kết án tù giam nhiều lần nhất tại Mỹ vì tham dự các cuộc “biểu tình” ở bất kỳ giáo phận nào cha trấn nhậm, mà lâu nhất là bản án 5 tháng tù giam tại nhà tù liên bang tại bang Arizona, vì các tội danh “biểu tình” chặn lối ra vào nơi công cộng (cơ quan công quyền) hoặc chốn thuộc quyền sở hữu tư (của các công ty)

police-cong-an-13

Có lần vị linh mục 84 tuổi này đã bị bắt giam cùng với 150 người vì đã gây kẹt xe ở Đường Powell, cũng như bị bắt giam cùng gần 150 người do đã “biểu tình ngồi” trên đường ray trước khách sạn Thánh Francis ở San Francisco, hay tại trước những căn cứ quân sự v.v.

police-cong-an-12

b) Cha George Regas bị bắt ngày 07-10-2011 vì tội tụ tập “biểu tình” và dám phát biểu rằng “41% trẻ em Mỹ sống trong nghèo khổ và 4.000 tỷ USD đổ vào chiến tranh – đây là điều bẩn thỉu nhất trong thời đại của chúng ta. Thượng Đế phải khóc. Thượng Đế phải khóc vì những gì mà bầy con của Người đang làm!

police-cong-an-11

c) Cha George Regas tích cực vì hòa bình thế giới và chống vũ khí hạt nhân. Cha bị bắt do “bất tuân yêu cầu giải tán” của cảnh sát khi tham dự “biểu tình” bên ngoài tòa nhà chính phủ liên bang tại Los Angeles nhân đánh dấu 7 năm Mỹ tấn công vào một quốc gia nghèo khổ nhất hành tinh là Afghanistan. Tại buổi tập trung này 14 tu sĩ và nhiều người dân lớn tuổi khác đã bị cảnh sát bắt giải lên xe tù.

police-cong-an-10

d) Cha Andrew Switzer, 33 tuổi, ở West Virginia bị bắt giam lần đầu tiên ngày 21-5-2013 do tham gia “biểu tình” tại St. Louis ủng hộ tổ chức Công Nhân Mỏ Thống Nhất Hoa Kỳ chống lại các hành vi của công ty sản xuất than đá lớn nhất thế giới là Peabody Energy

police-cong-an-9

Cha Switzer bị bắt vì lên tiếng ủng hộ 26.000 công nhân mỏ đang làm việc hoặc nghỉ hưu bị cắt giảm lương, cắt giảm hưu, cắt giảm quyền lợi bảo hiểm y tế, từ sự bắt tay của các công ty than chủ lực khác như Peabody & Arch Coal vào thời điểm có sự phá sản của công ty than Patriot Coal, mà công nhân cáo buộc rằng các đại gia than đang giỡ trò nhằm tránh né các trách nhiệm về lương hưu và y tế hiện quá đắt đỏ. Là một linh mục hiền từ luôn tránh xa các bát nháo, ông tham gia “biểu tình” vì ký ức đắng cay về người bố ruột của mình đã trải qua khi làm thợ mỏ, và vì biết rằng Mỹ có “truyền thống” các công ty và chính quyền bắt tay nhau chống lại tầng lớp lao động.

e) Và nhiều trường hợp khác như:

Ngày 07-12-2006: Một linh mục trẻ bị bắt giải đi trước hàng trăm người tham gia “biểu tình” ở San Francisco, Bang California, chống sự can thiệp của Mỹ vào Iraq

police-cong-an-8

Ngày 26-8-2008: Một linh mục bị cảnh sát bắt giữ tại Denver, Bang Colorado, do tham gia “biểu tình ngồi” trước Trung Tâm Pepsi phản đối Đại Hội Toàn Quốc Đảng Dân Chủ. Hàng chục người khác cũng bị bắt vì tội tụ tập gây kẹt xe và áng ngữ lối ra vào của tòa nhà Pepsi.

police-cong-an-18

Vân vân và vân vân:

police-cong-an-25

Điều cực kỳ quan trong phải nêu ra ở đây là: (a) không bao giờ có chuyện các tu sĩ Mỹ “biểu tình” chống đối thể chế chính trị của Mỹ, chống đối các chính sách nội trị của Nhà Nước Mỹ và Chính Phủ Mỹ vì đó là những hành vi bạo loạn nhất thiết phải bị quân đội Mỹ và quân của CIA tiêu diệt bằng bạo lực; (b) các nội dung chống đối – nếu có – luôn thiên về các chính sách của Nhà Nước Mỹ và Chính Phủ Mỹ xử sự đối với các nước khác; (c) các nội dung chống đối nếu là nội trị thì thuần túy liên quan đến những vấn đề thuần giáo lý như phá thai hay sinh sản vô tính; (d) các tu sĩ không bao giờ “sách động” “giáo dân” kéo nhau đi gây rối mà chỉ “biểu tình ngồi” và lặng im chịu trận khi bị bắt vì các tu sĩ là những công dân có giáo dục nên có hiểu biết mình làm gì và sẽ phải đối mặt với những gì thuộc xử lý của luật pháp cũng như có hiểu biết về quyền lực bất khả xâm hại của các lực lượng an ninh quốc gia; và (e) các tu sĩ luôn giáo dục giáo dân tôn trọng luật pháp và các “biểu tình” là chỉ để thể hiện quyền tự do biểu đạt tại một địa điểm chứ không kéo đi đâu gây hại cho trật tự xã hội cũng như không bất kỳ ai có quyền bất kỳ buộc Nhà Nước và Chính Phủ phải đáp ứng. Đó là tư cách các tu sĩ Mỹ: có giáo dục, biết giáo dục, có tư cách công dân, và không lưu manh điên loạn.

3- Bắt Trói Các Thiếu Niên

Bất cứ ai vi phạm quy định hay yêu cầu của cảnh sát đều bị bắt trói còng tay, bất kể là thiếu niên – thậm chí vì một lỗi mà loài người trên thế giới văn minh sẽ phải bật cười, chẳng hạn nam sinh 12 tuổi của trường trung học Stuart’s Spectrum ở Bang Florida bị còng tay vì tội “đánh rắm trong lớp học” xâm hại quyền lợi của đa số khiến học sinh mất tập trung học tập, bị khủng bố bởi tiếng rắm to như bom và mùi rắm khủng:

police-cong-an-24

Còn học sinh 14 tuổi Ahmed Mohammed tại Bang Texas bị còng tay sau khi em khoe với thầy giáo trong lớp một chiếc đồng hồ chạy pin có độ chính xác cực cao do em tự chế ở nhà mà vị thầy này khi thấy món đồ có dây điện lòng thòng xanh xanh đỏ đỏ chớp chớp đèn lại do một học sinh Hồi Giáo cầm trong tay đã vội vàng la cầu cứu báo động có khủng bố mang bom phá tan trường học:

police-cong-an-2

Chưa kể các vụ còng tay bắt bớ học sinh mà ai cũng có thể “search” với Google qua các cái tên như nữ sinh 12 tuổi Sarah Bustamantes trường Fulmore Middle ở Austin, Bang Texas, bị còng tay giải đi vì “xịt nước hoa mùi đậm đặc quanh cổ những hai lần” gây phương hại đến quyền tự do của đa số học sinh không thích hay dị ứng với mùi nước hoa ấy; một nam sinh lớp 2 (tên mẹ ruột là Maria Quesada) trường Mary Ann Binfold ở Thị trấn Albuquerque, Bang New Mexico, bị cảnh sát còng tay vào ghế vì “tội” đánh rắm liên tục trong lớp; nữ sinh 12 tuổi Alexa Gonzalez trường trung học Forest Hills, Bang New York, bị còng tay quặt ra sau lưng giải đi vì dám khắc chữ lên bàn học, dù những chữ ấy là “em yêu các bạn Abby và Faith của em”; hoặc những vụ kỳ dị khác như một học sinh Texas bị còng tay vì …xếp nhiều máy bay giấy rồi phóng lung tung, nữ sinh Ashley Smithwick ở Bang North Carolina bị còng tay vì đã xách lộn cà-men đựng cơm trưa của bố vào trường học bị phát hiện có con dao cắt trái cây, một học sinh 11 tuổi Bang Florida bị tống giam và kết tội trọng án cấp độ 3 vì trong cặp có con dao nhựa dùng trét bơ lên bánh mì, một nam sinh 8 tuổi ở bang Massachusetts bị còng tay đưa vào viện tâm thần vì vẽ hình Chúa Jesus trên cây thập ác, v.v. và v.v. Nghĩa là: những “tội” như thế mà còn bị còng tay giải đi ngay, thì các “tội” như  tham gia chống đối chế độ, cự cãi chống đối cảnh sát, vi phạm luật giao thông, của mấy cháu thiếu niên hay vị thành niên hay teen-teen thì vẫn không thể không có các quả đấm hay những đòn roi sắt của cảnh sát Mỹ nện xuống như một mào đầu ra uy trước khi bập chiếc còng số 8 vào cổ tay thiếu niên “phạm tội” nếu thiếu niên ấy không đến nỗi bị bắn hạ.

C) Phê Bình Tính Chuyên Nghiệp Của Lực Lượng Cảnh Sát Việt Nam

1- Sai Lựa Chọn

Để bảo vệ yếu nhân, công an Việt Nam đã lựa chọn sai lực lượng.

Trong chuyến Tổng thống Hoa Kỳ Obama sang thăm chính thức Việt Nam, lực lượng đông nhất là cảnh sát giao thông, tức lực lượng hoàn toàn không được huấn luyện / hoặc hoàn toàn không có khả năng / hoặc hoàn toàn không được trang bị tận răng để trấn áp gây rối, tiêu diệt sát thủ, dẹp tan bạo loạn. Nếu lực lượng đặc nhiệm Hoa Kỳ hộ tống Obama đến Việt Nam bao gồm cả những chiến binh mà nhiệm vụ duy nhất là mắt không rời các vị trí cao tầng để phát hiện và vô hiệu hóa các cử động đáng ngờ xuất hiện từ tất cả các cửa sổ hay tất cả các mái nhà xung quanh

police-cong-an-23

thì chưa từng người Việt Nam nào nhìn thấy những hoạt động tương tự của công an Việt Nam mỗi khi Tổng Bí Thư/Chủ Tịch Quốc Hội/Chủ Tịch Nước/Thủ Tướng vi hành đến các thành phố trong nước, hay khi có các nguyên thủ quốc gia khác đến thăm chính thức Việt Nam.

2- Sai Tư Thế

Nếu như ngay cả các nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp tại các sân bóng đá ở giải bóng đá ngoại hạng Anh Champion League đã ở đúng vị trí với đúng tư thế chức trách là mắt không bao giờ rời đám đông khán giả, thì Việt Nam sử dụng lực lượng vũ trang nhân dân chuyên nghiệp nhưng rất không chuyên nghiệp, chẳng hạn như những hình ảnh mới đây tại một giải bóng chuyền nữ các công an viên hoặc đứng nhìn trận đấu

police-cong-an-36police-coong-an-2

hoặc ngồi chung với khán giả để theo dõi trận đấu và tán chuyện với khán giả

police-cong-an

nên ngay cả nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp (hoặc cảnh sát cơ động trang phục đen?) cũng chuyên nghiệp kiểu công an tức tập trung theo dõi trận đấu chắc để xem có cầu thủ nào chơi xấu đối phương chăng

police-coong-an-1

Tác phong đó cũng được minh chứng qua các hình ảnh khi Tổng thống Hoa Kỳ Obama sang thăm chính thức Việt Nam: các công an và những “dân phòng” đều lo nhìn đoàn xa giá Obama, lo nhìn Obama

police-cong-an-22police-cong-an-21police-cong-an-7police-cong-an-6police-cong-an-5

Thậm chí vì bảo vệ an ninh tối đa cho Tổng Thống Hoa Kỳ, Mỹ luôn đưa đoàn xe gồm ba chiếc Dã Thú (The Beast) khi đến đón Obama đều phải đậu trong lồng che trùm kín đáo (để không ai biết Obama sẽ lên xe nào) trước khi cửa được vén cho đoàn xe chạy ra. Song, cảnh sát trong ảnh dưới đây đã hòa nhập vào dòng người hiếu kỳ nôn nao chờ đợi cảnh các chiếc Dã Thú phóng ra, nghĩa là nếu có sát thủ từ trong đám đông giương khẩu RPG-7 vác vai bắn một quả PG-7VR thổi tung Dã Thú thì không cảnh sát nào phát hiện ngăn chặn được:

police-cong-an-4

3- Sai Trang Bị

Trong khi đội đặc nhiệm cận vệ Mỹ đến Việt Nam được trang bị đầy đủ

police-cong-an-19

thì chủ nhà Việt Nam sử dụng đông nhất là cảnh sát công lộ tức cảnh sát giao thông được trang bị với gậy chỉ đường, còi tu huýt, và súng ngắn mà vị trí bao đeo súng rất lạc hậu không bao giờ thuận tiện cho việc rút ra chớp nhoáng:

police-cong-an-20

Trong một bài viết cách đây cả chục năm về trang phục cảnh sát Việt Nam, tác giả bài viết này từng đề nghị Việt Nam sắm trang phục đen cho cảnh sát như đa số các cường quốc Âu Mỹ. Thật ra, lúc tham dự Hội Nghị ACMECS III và CLMV IV tại Hà Nội năm 2008, tác giả bài viết này có thấy những cảnh sát “đặc biệt” mặc trang phục đen tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia Mỹ Đình giống như hình dưới đây, nhưng chỉ trang bị gậy thép loại thu ngắn quật dài và bộ đàm, còn “chiến sĩ” thì trắng trẻo, thanh mảnh, cao gầy, nho nhã thư sinh:

police-cong-an-3

4- Sự Tấn Công Hỗn Xược Của Báo Chí Chính Thống

Nhiệm vụ của cảnh sát Âu Mỹ là tiêu diệt tội phạm và ngăn chặn phạm tội,

Để công dân không phạm trọng tội nếu thóa mạ nhân viên công lực, cảnh sát có thể sử dụng liệu pháp “sốc” bằng cách tát công dân để công dân bừng tỉnh.

Để ngăn chặn một trọng tội mà công dân có thể vô ý phạm phải như thí dụ về công dân Mỹ chạy xe đạp vào đường cấm, cảnh sát Mỹ quật ngã công dân ấy và còng tay lại, thay vì để người ấy chạy vào có thể dẫn đến gây nguy hiểm cho xe tổng thống khiến xe tổng thống tông vào đám đông gây ra thảm họa kinh hoàng.

Thế nhưng, khi cảnh sát Việt Nam dùng chân đá vào xe máy những thanh niên đang chạy ngược chiều vi phạm luật giao thông, trong nỗ lực nhằm ngăn chặn các thanh niên này có thể gây ra trọng án khi gây tai họa giao thông cho những người khác hoặc gây ra thảm họa lật xe của những ô-tô đang băng băng chạy đến, báo chí đã ngu xuẩn điên khùng nhao nhao phản đối công an. Thậm chí ngành công an lại khiếp sợ một cách lạ lùng đến độ xử lý kỹ luật các công an viên nào đã đá xe “người dân”.

Còn khi cảnh sát tát người vi phạm giao thông đang lăng mạ cảnh sát để người ấy “tỉnh ra” kẽo dẫn đến trọng án manh động gây náo loạn trật tự xã hội, báo chí lại ngu xuẩn phản động giật tít câu view là cảnh sát “đánh dân”.

Báo chí nào của Đảng mà gây khó khăn cho sự trị quốc của Đảng và Chính Phủ, làm cùn nhụt các vũ khí của Đảng, bôi nhọ tính chính danh của các lực lượng vũ trang Việt Nam trong thực thi quyền hạn chức năng, thì rõ ràng báo chí đó chẳng phải là đã hư đốn, hư hỏng, và mất dạy, vô giáo dục, phải bị loại trừ loại bỏ hẳn khỏi giới truyền thông hay sao?

D) Lời Buông Lơi Phó Mặc Sự Đời

Kết luận ở đây là sự suy vi suy tàn suy sụp của chế độ hoàn toàn tùy thuộc vào việc Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có dám hay không dám học tập Hoa Kỳ và tất cả các quốc gia tự do dân chủ thịnh cường khác trong Liên Hợp Quốc để

a) Gia tăng loại hình phạt và khung hình phạt trong bộ Luật Hình Sự đối với truyền thông và đối với sự vi phạm quy định trật tự xã hội;

b) Cách chức toàn bộ các Tổng Biên Tập tất cả các tờ báo nào “của Đảng và Nhà Nước Việt Nam” đã từng đăng bất kỳ thông tin nào có nội dung như đã được liệt kê ở trên;

c) Sa thải tất cả các “nhà báo” nào “của Đảng và Nhà Nước Việt Nam” đã từng có hoặc sẽ có bất kỳ những bài viết nào có nội dung hay kiểu dùng từ ngữ hoàn toàn tiêu cực như đã được liệt kê ở trên;

d) Đóng cửa vĩnh viễn bất kỳ trang mạng nào “của Đảng và Nhà Nước Việt Nam” đăng bất kỳ bài viết hay clip nào phê phán cách hành xử trong quyền hạn của các lực lượng vũ trang trong trừng trị nghiêm khắc và ngăn chặn triệt để các vi phạm quy định an ninh trật tự xã hội;

e) Để các lực lượng vũ trang được trao quyền hạn duy nhất đúng mà toàn thế giới không nước tự do dân chủ nào không áp dụng để bảo vệ tuyệt đối an ninh quốc gia;

f) Để các lực lượng vũ trang được bảo vệ tuyệt đối trong thực thi quyền hạn để tuyệt đối bảo vệ đất nước, tuyệt đối bảo vệ chính phủ, tuyệt đối bảo vệ chế độ, tuyệt đối tiêu diệt quân xâm lược, tuyệt đối trừng trị tội phạm, và tuyệt đối ngăn chặn phạm tội;

g) Chấm dứt sự bún hóa tức ỏn ẻn hóa hay nhão nhoét hóa hoặc mềm nhũn hóa trong lập pháp và hành pháp mà bấy lâu nay đã làm hỏng hóc hóa sự bền vững không những của chế độ mà còn của tư cách phẩm cách cung cách của “một bộ phận không nhỏ” người từ cấp lãnh đạo chính quyền đến giới thường dân khi ai cũng thi nhau xem thường luật pháp; và quan trọng nhất là

h) Khẳng định nhiệm vụ của quân đội là “tiêu diệt xâm lược” chứ không phải “bảo vệ đất nước”, và nhiệm vụ của công an là “tiêu diệt tội pham, ngăn chặn phạm tội” chứ không phải “bảo vệ nhân dân”.

                                          Let It Be – Phó Mặc Cuộc Đời.

                                         Lòng này chỉ tỏ với trăng sao.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

A) Cảnh Sát:

Video clip trên New York Daily News: Cảnh Sát New York Mạnh Tay Ném Người Đi Xe Đạp Xuống Đất Khi Người Này Suýt Đi Vào Tuyến Đường Đoàn Xe Tổng Thống Obama. http://www.nydailynews.com/new-york/bicyclist-arrested-rolls-obama-motorcade-article-1.2667698

Nhà Hoạt Động Mỹ Chuyên Ở Tù: Đức Cha Vitale: http://www.sfgate.com/bayarea/article/Feisty-priest-Vitale-looks-back-on-his-activism-6789152.php

Bắt Giam Vì “Biểu Tình Vì Hòa Bình”. http://www.truth-out.org/opinion/item/3969-arrested-for-peace

Linh Mục Mỹ Bị Bắt Do Biểu Tình Với Công Nhân Mỏ.  http://catholicphilly.com/2013/06/us-world-news/national-catholic-news/west-virginia-priest-sides-with-miners-in-coal-companys-bankruptcy/

Luận Về Trang Phục Và Trang Bị Cảnh Sát Việt Nam – Hoàng Hữu Phước

B) Để thanh minh rằng tác giả bài viết này không xúc xiểm Thiên Chúa Giáo La Mã đối với tội hiếp dâm trẻ em nam, các tư liệu sau được giới thiệu tham khảo:

Bản tin ABC News. 2016. Tổng Giám Mục Boston 71 Tuổi Paul Shanley Bị Bắt Vì Tội Hiếp Dâm Trẻ Em. http://abcnews.go.com/US/story?id=91695&page=1

Murdock, D.M. và Acharya S. 2010. Phải Chăng Nhà Thờ Catholic Nuôi Dưỡng Nạn Ấu Dâm.  http://freethoughtnation.com/does-the-catholic-church-foster-pedophilia/

Kho Dữ Liệu Các Tu Sĩ Bị Cáo Buộc Tội Hiếp Dâm Ở Hoa Kỳ. http://bishop-accountability.org/priestdb/PriestDBbylastName-E.html

Chìa Khóa Của Cường Thịnh

Bài Học Lớn Nhất Cho Mỹ Và Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

5-11-2016

Bài này viết về Key.

Trong tiếng Anh, “key” có nghĩa là chiếc chìa khóa, kể cả trong nghĩa đen và nghĩa bóng.

Trong tiếng Việt, từ “chìa khóa” cũng có nghĩa là… chiếc chìa khóa, kể cả trong nghĩa đen và nghĩa bóng.

Tuy nhiên, bài viết này là về một nhân vật tên Key với sự tình cờ của số phận khi chính Ông Key thực sự là key cho sự phồn thịnh của một quốc gia mà người Mỹ cần được nhắc nhở và người Việt cần phải quan tâm.

Tấm Gương New Zealand

Sinh năm 1961, John Phillip Key trở thành Thủ Tướng New Zealand từ năm 2008 đến nay. Key tốt nghiệp Đại Học Canterbury năm 1981 với bằng Cử nhân Thương Mại, tìm được công việc đầu tiên là nhân viên kiểm toán cho công ty McCulloch Menzies, sau đó quản lý dự án cho nhà máy sản xuất quần áo Lane Walker Rudkin, trước khi theo nghiệp môi giới ngoại hối cho Công ty Tài Chính Elders và chuyển sang Bankers Trust. Năm 1995, Key ra nước ngoài quản lý chi nhánh ngoại hối Châu Á của Merrill Lynch ở Singapore, rồi làm vệc tại Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang New York Hoa Kỳ cho đến khi trở về nước năm 2001, gia nhập Đảng Dân Tộc, trở thành Nghị sĩ Quốc hội New Zealand năm 2002, và Thủ Tướng New Zealand năm 2008, tiếp tục thắng cử trong các năm 2011 và 2014 cho các nhiệm kỳ tiếp theo cho đến nay.

key-2key

Những điểm nổi bật của Key mà người dân New Zealand hay nói về Key:

1) Chủ tịch Đảng Dân Tộc John Slater đã có đại công (a) phát hiện “nhân tài” Key, (b) ra sức theo sát kiên trì làm công tác tư tưởng để Key chịu gia nhập Đảng, và (c) quyết tâm biến Key thành ngôi sao sáng cho đất nước New Zealand;

2) Với chức danh kiêm nhiệm (đồng thời với chức Thủ Tướng) làm Bộ Trưởng Du Lịch, Key đã biến New Zealand thành một trong những thiên đường du lịch lừng danh hoàn vũ;

3) Với số tài sản 50 triệu đô-la New Zealand, Key là một trong những công dân  giàu có nhất New Zealand, và là nghị sĩ giàu nhất Quốc Hội New Zealand.;

4) Là Thủ Tướng, Key đã đưa New Zealand trở thành cường quốc bất kể thời đại suy thoái kinh tế toàn cầu; và

5) Key được gán cho những cái tên như “Stratospheric” (ý nghĩa: cao vời vợi về nhân cách) và “Teflon John” (ý nghĩa: ông miễn nhiễm trước tất cả các tiêu cực,  giống như lớp “teflon” dùng trong chảo chống dính).

Bài Học Cho Hoa Kỳ

Trong 56 người hình thành nên và ký tên vào Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ (1776), nếu ghi theo nghề nghiệp chính của họ thì có 20 luật sư, 18 thương nhân. Nếu tính theo tôn giáo thì chỉ có 1 người đạo Thiên Chúa Giáo La Mã, và 13 người không theo tôn giáo nào.

Trong 55 người hình thành nên và ký tên vào Bản Hiến Pháp Hoa Kỳ (1787), nếu ghi theo nghề nghiệp chính của họ thì những nghề có hơn 1 “đại biểu” là: 30 luật sư, 11 thương nhân, và 4 chính trị gia. Nếu tính theo tôn giáo thì chỉ có 1 người đạo Thiên Chúa Giáo La Mã.

Bài học cho Mỹ từ lịch sử Hoa Kỳ:

Từ các điểm sau

1) Các “trường luật” cho đến cuối thế kỷ XIX (19) vẫn còn hiếm hoi tại Hoa Kỳ

2) 20 “luật sư” trong danh sách soạn thảo và thông qua Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ năm 1776 không là “luật sư” theo định nghĩa của thời đại hiện nay, vì cho đến năm 1784 Hoa Kỳ mới có trường luật đầu tiên là Litchfield Law School và đến năm 1793 mới có vị giáo sư luật đầu tiên.

3) 30 “luật sư” trong danh sách soạn thảo Hiến Pháp Hoa Kỳ năm 1787 cũng không là “luật sư” theo định nghĩa của thời đại hiện nay.

4) Các “luật sư” soạn thảo Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ và Hiến Pháp Hoa Kỳ là những người mà “nghiệp vụ” chỉ là những người biết chữ biết nghĩa về vài  luật cơ bản của Anh Quốc để làm dịch vụ áp dụng vào đời sống dân sự.

có thể khẳng định rằng: Hoa Kỳ cường thịnh vì trên nền móng của Bản Tuyên Ngôn Độc Lập và Hiến Pháp không có sự đóng góp của các “luật sư chuyên nghiệp kiểu Thế Kỷ XX (20)”.

Ngoài ra, Hoa Kỳ cường thịnh vì trên nền móng của Bản Tuyên Ngôn Độc Lập và Hiến Pháp có sự đóng góp của nhiều thương nhân và không có hoặc có sự góp mặt của chỉ một hai  “chính trị gia”.

Từ đó suy ra: Hoa Kỳ ở Thế Kỷ XX đã trở nên ngày càng đồi bại vì xã hội đã hình thành những trường “Luật” hiện đại mà những “ngôi sao” của nó trở thành nguyên thủ quốc gia, tạo nên một mặc định rằng luật mang thuộc tính quyền lực khống chế và áp chế, để rồi Hoa Kỳ buộc phải chấp nhận (a) nghề luật sư bị dân chúng Mỹ chính gốc gọi là “dirty job” tức “nghề bẩn”, (b) chính trường Mỹ dành riêng cho những ai tốt nghiệp “luật”, và (c) Hoa Kỳ từ đất nước vùng lên đấu tranh giành độc lập trở thành đất nước do những “luật sư” làm tổng thống tiến hành xâm lược các nước khác, gây chiến tranh khắp chốn, cứ như thể ban ơn cho các nước ây có cơ hội vùng lên đấu tranh giành độc lập như Hoa Kỳ đã được hưởng năm 1776.

Bài học cho Mỹ từ New Zealand:

Với đất nước Mỹ bị các tổng thống “luật sư” làm cho suy vi suy tàn suy sụp đến độ Mỹ bị Trung Quốc đè xuống chiếu dưới, Mỹ bị tiểu quốc Philippines xua đuổi, Mỹ bị Campuchia làm nhục tại Hội Nghị Quốc Tế ở Campuchia, Tổng thống Mỹ bị tổng thống Philippines mắng chửi lăng mạ, Đồng dollar Mỹ bị đồng Yuan Renminbi Trung Quốc lấn lướt trong giỏ tiền tệ của IMF, thì

điều người Mỹ nên làm là hãy có Key!

Muốn có Key, Mỹ phải có Trump, vì

a) Chính trị: Key không là đảng viên cốt cán trung thành kỳ cựu của Đảng Dân Tộc. Trump không là đảng viên cốt cán trung thành kỳ cựu của Đảng Cộng Hòa.

b) Học vấn: Key không thuộc giới hàn lâm vì chỉ có bằng Cử Nhân Thương Mại. Trump không thuộc giới hàn lâm vì chỉ có bằng Cử Nhân Kinh Tế.

c) Nghề chính trị: Key không là chính trị gia chuyên nghiệp. Trump không là chính trị gia chuyên nghiệp.

d) Nghề nghiệp: Key là doanh nhân. Trump là doanh nhân.

e) Tài chính: Key là doanh nhân có tên trong danh sách những người giàu nhất New Zealand. Trump là doanh nhân có tên trong danh sách những tỷ phú Hoa Kỳ.

f) Tài lực: Key là nghị sĩ giàu nhất Quốc Hội New Zealand. Trump – nếu là Tổng Thống Mỹ – sẽ là người giàu nhất trong lịch sử các lãnh đạo Chính Phủ Hoa Kỳ.

Kết luận cho Mỹ:

Donald Trump sẽ là chiếc chìa khóa (Key) để Mỹ quay trở lại thành cường thịnh nếu Mỹ thực sự muốn thịnh cường.

Bài Học Cho Việt Nam

Từ những sự thật lịch sử nhãn tiền nêu trên của Mỹ và New Zealand,

Thay vì ăn nói vớ vẩn quàng xiên láo xạo về các tấm gương của Nhật Bản và Singapore mà tác giả bài viết này đã phân tích rõ trong các bài viết trước đây (có ghi đường liên kết ở phần tham khảo bên dưới)

Việt Nam có thể tiến lên đường cường thịnh bằng cách:

1- Các lãnh đạo Đảng Cộng Sản tích cực chủ động đích thân phát hiện “nhân tài Key”, ra sức theo sát kiên trì làm công tác tư tưởng để “nhân tài chìa khóa” chịu gia nhập Đảng, và quyết tâm biến các “chìa khóa” Key mới chiêu mộ được ấy thành ngôi sao sáng để giúp đất nước Việt Nam cường thịnh hoặc lãnh đạo đất nước Việt Nam trở thành cường thịnh.

2- Để làm đươc điều trên, Đảng Cộng Sản nên giảm bớt các đầu tư hào quang luôn dành cho các “vườn ươm” của Đội Thiếu Niên và Đoàn Thanh Niên Cộng Sản vì thực tế đã chứng minh là suốt nửa thế kỷ qua chưa hề có một ngôi sao nào từ số ươm mầm ấy làm Việt Nam cường thịnh, trong khi sự “ươm mầm” lại cho ra nhiều tác giả của (a) các bạo lực học đường, (b) trọng án kinh tế trầm trọng trầm kha, (c) các biến thái “tự chuyển hóa” và “tự chuyển biến”, và (d) các “bầy sâu” tham nhũng gây hình tượng của sự lúc nhúc, v.v.

3- Chính phủ Việt Nam phải xóa sạch tàn dư của việc sử dụng nhân lực một cách “từ chương” –  xin xem bài Từ Chương ở phần Tham Khảo – nghĩa là (a) không phí phạm hàng trăm triệu USD tiền thuế của dân để gởi cán bộ “trẻ” đi du học chỉ để về làm lãnh đạo; (b) không áp dụng cái quái gỡ rằng phải là “tiến sĩ” mới được làm hiệu trưởng trường đại học, hoặc phải là dược sĩ hay bác sĩ mới được mở doanh nghiệp dược phẩm – dược liệu, phải đi du học nhiều nước đem về nhiều bằng cấp mới làm Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, v.v.

4- Đối với các lĩnh vực xây dựng kinh tế nước nhà, Chính phủ Việt Nam phải bổ nhiệm nhân sự dựa trên quá trình kinh nghiệm dạn dày thực tế dài lâu của những công dân có thật trong lĩnh vực tư nhân, vì rằng Chính phủ đã

(a) luôn có nhiều chuyên gia kinh tế “tiến sĩ” làm cố vấn nhưng các vị này chỉ làm mỗi việc là cung cấp cho báo chí các phát biểu hay các bài viết chỉ có giá trị duy nhất là lấp đầy khoảng trống trang báo;

(b) luôn có các “chủ tịch tập đoàn Nhà Nước”, các “tổng giám đốc tổng công ty nhà nước”, các “tổng giám đốc ngân hàng quốc doanh” có các đặc điểm con ông cháu cha, thạc sĩ/tiến sĩ trẻ măng chưa từng có kinh nghiệm làm việc căn cơ của chuyên môn nghiệp vụ được đào tạo theo văn bằng ở khu vực tư nhân, mà chỉ có mỗi kinh nghiệm thâm thúy làm thâm hụt mỗi nơi hàng ngàn tỷ đồng vốn Nhà Nước; và

(c) luôn có các lãnh đạo ở các địa phương mang danh đầu tàu kinh tế của cả nước có kinh nghiệm dày dạn làm đầu tàu trật đường ray do đường ray ngày càng trơn trợt và sụp lún nhờ triều cường ngày càng ngập bạo hơn, thường xuyên hơn, rộng khắp hơn, mạnh mẽ hơn (cuốn phăng xe máy nặng hơn 100kg và cuốn phăng trẻ em trôi tuột xuống cống mất tăm).

“Phi chính trị hóa” dù trong nội dung quân đội hay lãnh đạo quốc gia là luận điệu kêu gào của kẻ ngu đần, điên loạn, hoang tưởng, vô chính phủ, và…chống Mỹ.

Chính vì vậy, hãy kiếm tìm người đạo đức tài danh thực sự đã qua kiểm chứng trong xã hội để mời mọc, thuyết phục, đưa vào làm đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam để hình thành đội ngũ lãnh đạo Việt Nam.

Vì rằng người ta ra sức kiếm tìm mõ kim cương, mõ hồng ngọc đã được hình thành trong thiên nhiên để khai thác, vì rằng kim cương nhân tạo chỉ để phục vụ cho mục đích khác – chẳng hạn như làm đầu mũi khoan mõ dầu khí – chứ không để làm bảo ngọc quốc gia. Việc ươm mầm Đội Thiếu Niên và Đoàn Thanh Niên Cộng Sản là để phục vụ mục đích làm đội “hậu bị” của Đảng (để Đảng có những đảng viên “cơ hữu” kế tục lãnh đạo các tổ chức Đảng) và làm đội ngũ duy trì tổ chức Đoàn khắp nơi, chứ không để làm lãnh đạo quốc gia Việt Nam tiến lên cường thịnh.

5- Cần làm cho mọi người dân hiểu rằng nghề nghiệp nào cũng chỉ để phục vụ việc mưu sinh tức sinh nhai tức kiếm tiền của cá nhân, chứ không mang ánh hào quang “cứu độ” hay “cao quý” – trừ binh nghiệp tức các lực lượng vũ trang. Luật sư là để bảo vệ thân chủ thoát được các trừng phạt nghiêm khắc nhất của luật pháp, chứ không phải phục vụ cái gọi là “công lý”. Quốc Hội là cơ quan soạn thảo các bộ luật, và các nghị sĩ nếu có nghiệp vụ luật chỉ có thể giúp tư vấn về hình thức các chương mục và về liên hệ đến các nội dung bộ luật đã có từ trước đó để tránh các xung đột. Do đó, sự có mặt của quá nhiều “luật sư” trong Quốc Hội là điều không cần thiết, đặc biệt Hiến Pháp Hoa Kỳ làm cơ sở cho một Hoa Kỳ cường thịnh do nhờ đã không hề có các “luật sư” – trên thực tế đào tạo hàn lâm đúng nghĩa – và Hoa Kỳ ngày nay lụn bại do chính trường dù trên bình diện quốc gia hay tiểu bang đã nhường hẳn “sân chơi” cho giới luật sư. Việt Nam ngày càng bất ổn do có quá nhiều nghị sĩ có bằng cấp luật nhưng đã làm các đạo luật tầy huầy yếu kém đầy sai sót không thích hợp với cuộc sống xã hội khi được thông qua, và quá nhiều luật sư đột biến muốn làm “chính trị” bằng cách chống phá chính phủ, như một thể hiện căn bịnh trầm kha của giới luật sư Âu Mỹ: khát khao quyền lực tham chính.

Năm điểm trên là cẩm nang cho Việt Nam cường thịnh, chứ không phải mô hình độc tài tàn bạo của Singapore hay biểu thức chinh phạt thế giới của Nhật Bản.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Nhật Bản

Thế Nào Là “Từ Chương”

Truyền Thông Ba Que Xỏ Lá

Fauxtography

Hoàng Hữu Phước, MIB

04-11-2016

Bức hình đầy thương cảm dưới đây mang chú thích: “Một người mẹ Do Thái ôm chặc đứa con gái một lần cuối cùng trước khi cả hai bị các sĩ quan Đức Quốc Xã bắn chết”:

fake-2

Hình ảnh đã rất cũ, mờ nhòe do thời gian và cũng do điều kiện kỹ thuật của máy ảnh thời Thế Chiến II chưa thể sắc nét lên đến nhiều chục mega-pixel như máy ảnh và điện thoại di động ngày nay. Bức ảnh cho thấy bóng dáng viên sĩ quan Đức Quốc Xã đứng ngay sau lưng người mẹ và giơ súng lục lên để nhắm bắn vào gáy của bà, trong khi một quân nhân Đức lăm le tiểu liên đứng nhìn. Thân xác trần truồng của các phụ nữ khác nằm la liệt cạnh bên.

Tuy nhiên, sau khi có người nêu thắc mắc vì sao bức ảnh vô giá đó phải đến năm 2015 mới xuất hiện trên báo chí nhằm kỳ tranh cử tổng thống Hoa Kỳ, một cuộc săn lùng đã diễn ra và cuối cùng người ta tìm thấy tấm hình màu cực kỳ sắc nét sau:

fake-3

và nhờ không còn “mờ nhòe”, người ta nhận ra người phụ nữ đó hiện đang hành nghề ở đâu trong năm 2015 và đã cùng nhiều người khác nhận các vai diễn cho bức ảnh đầy xúc động đó.

Nếu ai đó táy máy chế tạo ra tấm hình như:

fake

thì chẳng qua đó là hoặc sử dụng mấy cái trò online vô thưởng vô phạt như photofunia để chế ra cho vui, hoặc tự cắt ghép hình minh với hình nhân vật kiệt xuất nhất thế giới mà mình ngưỡng mộ – cũng chỉ để cho mấy cháu dưới quê bật cười ha hả, thuần túy hí hước cá nhân chứ không phải là “truyền thông” để mà bị gọi là “ba que xỏ lá”.

Ở đây, khi nói “truyền thông” tức nói đến báo chí chính thống, chứ không bao gồm mấy cái rác tạp nham của bờ-lốc bờ-liếc (blog) hay phết-xơ-búc phết-xơ-biếc (facebook) chẳng hạn như trò ba que xỏ lá khi bọn Việt gian nào đó tung cái gọi là clip về Bà Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân rầm rộ xa giá về Bến Tre hay khi bọn Mỹ gian nào đó tung clip về Donald Trump đứng sờ vào bộ phận sinh dục mấy cô mặc áo tắm hai mảnh mà chỉ cần nhìn qua là biết ngay là clip ba que xỏ lá do (a) gã đàn ông “Trump” trong clip không là Trump, (b) kiểu quay clip dùng điện thoại di động nghĩa là cảnh diễn đang ở ngoài đường nghĩa là không trong “sự kiện” nào cả, (c) Trump chỉ chụp hình trang trọng và sang trọng với các hoa hậu người mẫu nghiêm túc vóc dáng sang trọng cao ráo tại các đại sảnh hay sân khấu,

fake-4fake-17

(d) các cô gái đang để “Trump” sờ mó trong clip thì dáng người không thuộc hàng ngũ cao cấp trong thế giới giải trí để được đứng cạnh Trump, và (e) các cô trong clip cười vui hớn hở nhìn vào người quay phim và uốn éo hỗ trợ “Trump” để “Trump” đặt tay đúng chỗ thì rõ ràng là bọn rẻ tiền đang hè nhau diễn tuồng để bôi nhọ Trump chứ không ngờ là ở đất nước Việt Nam 5000 năm văn hiến lại có khối người tin rồi comment nhặng cả lên.

fake-5

Trở lại vấn đề ba que xỏ lá của truyền thông chính thống ngoại, chúng ta hãy trước hết nói về “Fauxtography”. Từ thuật ngữ “photography” tức nhiếp ảnh tức ghi nhận lại hình ảnh thực bằng thiết bị chụp ảnh, người ta sáng tạo ra “fauxtography” như một cách chơi chữ vì phát âm của hai từ này khá tương tự, để nói về việc sử dụng máy ảnh để ghi lại hình ảnh thật rồi “chế tác” ra ảnh “thật” khác nhằm phục vụ cho một mưu đồ mang tính chính trị. Fauxtography còn bao gồm cả việc sử dụng các thiết bị ghi âm ghi hình để ghi âm thật ghi hình thật rồi cắt xén để cho ra đoạn ghi âm “thật” cùng ghi hình “thật” cũng để phục vụ một mưu đồ chính trị.

Khi Yahoo! dẫn tin của AFP kèm hình ảnh một bà lão Iraq đưa vật chứng hai viên đạn đã bắn vào nhà của bà trong đợt tấn công của liên quân làm ít nhất 175 người dân bị sát hại, người ta đã nhanh chóng nhận ra rằng hai viện đạn ấy mới nguyên vì ngay khi rời nòng súng thì thân đạn biến thành màu nâu đen kịt ngay và rơi xuống đất, chỉ có đầu đạn bay đến mục tiêu, không bao giờ còn nguyên vẹn trong tình trạng vừa xuất xưởng:

fake-6

Còn khi báo chí xuất hiện bài viết về sự tàn bạo của Lực Lượng Phòng Vệ Israel (tức IDF, gọi nôm na là quân đội Israel) với hình ảnh một binh sĩ Israel dẫm đạp lên bụng một em bé Palestine

fake-7

thì người ta cũng nhận ra ngay đó là ảnh ba que xỏ lá vì

a- Tư thế đặt chân chứ không là “dẫm đạp”

b- Binh sĩ Israel không mặc áo bỏ ngoài như lính Mỹ, áo màu hợp với chiến đấu vùng sa mạc chứ không xanh như trong hình, không đi giày “bốt” đen kiểu Mỹ như trong hình mà đi giày bốt đa số màu nâu còn nếu màu đen thì không “gồ ghề” như của Mỹ, không xài súng…AK-47 của Nga như trong hình mà xài toàn súng tiểu liên và súng máy do chính Israel thiết kế và sản xuất (như IMI Galil, IMI Negev LMG, và Uzi Pto, v.v.), quần thì có túi hai bên đùi có nắp đậy chứ không “trơn láng” như trong hình, và đầu gối luôn có đai bảo vệ chứ không trụi trần như trong hình.

fake-9fake-8

Còn khi cáo buộc “Cộng sản Việt Nam” đã cài cắm người vào Mỹ để luôn có mặt “ké” các cuộc “biểu tình” như cuộc mang tên “Thanh Niên Thế Giới Thứ Ba Chống Chiến Tranh” tờ San Francisco Chronicle đăng bức hình sau

fake-10

thì cũng không lâu sau đó người ta thấy bức ảnh khác do người khác “lỡ” chụp được như sau để biết người phụ nữ đó mặc áo đỏ có dòng chữ quảng cáo một sản phẩm nào đó và đang ngậm còi thổi “chỉ đạo” đám đông toàn người da đen cầm cờ Palestine

fake-11

Một thí dụ khác về sự tàn bạo của binh sĩ Israel đối với một em bé Palestine

fake-12

Trong khi binh sĩ Israel không đi …dép, không sử dụng súng tiểu liên Kalashnikov (tức…AK-47 của Nga), còn em bé mới 2 tuổi này không thể mặc áo len Bắc Âu trong khi thời tiết và thời gian của nơi mà báo chí nêu đã diễn ra cuộc “hành hình man rợ xả súng sát hại một trẻ thơ” thì lại là mùa trưa hè nóng bức vùng sa mạc!

fake-13

Tờ New York Times còn muối mặt với bài viết cho bức ảnh trên rằng sau trận không kích đẫm máu của Israel vào thị trấn Tyre của Lebanon, người đàn ông này dù bị thương vẫn cố gắng vực dậy một nạn nhân khác bị chôn vùi dưới đống đổ nát hoang tàn. Bức hình cho thấy “nạn nhân” nằm trên đống đổ nát chứ không dưới đống nào cả, thân thể không chút bụi và chẳng trầy trụa gì; chưa kể một tờ báo khác đăng ảnh của phóng viên khác chụp cũng tại trận địa ấy lại vô tình nhằm lúc “nạn nhân” lực lưỡng bị New York Times đem “chôn vùi” ấy cũng trần trụi với chiếc quần ấy nhưng lại đang lăng xăng khiêng cáng một nạn nhân khác bước trên đống đổ nát hoang tàn. Tất nhiên, với phát hiện ấy của độc giả, người ta lại nghi ngờ tiếp rằng không biết phóng viên thứ nhì khi chụp hình khiêng cáng có mướn ai đóng vai “nạn nhân” nằm trên cáng hay không nữa.

Có thể nói người phụ nữ xui xẻo nhất hành tinh là người dưới đây khi bà lần lượt bị hãng tin lừng danh Reuters cho nhà bà ở Beirut bị ăn bom của Israel ngày 22-7-2006,

fake-14

và khi bà thay quần áo chạy qua ngôi nhà thứ hai cũng trong ngày ấy thì tội nghiệp thay nó cũng bị hãng tin lừng lấy AP cho ăn bom Israel

fake-15

khiến bà đau khổ thay quần áo màu đen trở lại và thất thểu lê từng bước mất đúng 15 ngày tức ngày 05-8-2006 mới đến được ngôi nhà thứ ba cũng trong cùng thành phố Beirut để thấy nó bị tạp chí The Spectator cho ăn bom Israel

fake-1

Người phụ nữ hãm tài (nhà nào cũng ăn bom) nhưng lớn mạng (bom nào cũng  chừa bà) đó bị phát hiện là một người mẫu không chuyên, chuyên đóng vai người phụ nữ đau khổ cho các nhà báo phương Tây.

Thế ở Việt Nam có fauxtography không?

Những thuật ngữ lùng bùng lổ tai của “đạo đức kinh doanh”, “đạo đức doanh nghiệp”, “đạo đức nghề nghiệp”, “trách nhiệm với cộng đồng”, v.v., là do Âu Mỹ đẻ ra.

Bởi có tất tần tật những thứ đó mà ở Âu Mỹ phụ nữ không dám có thai bởi vì lo sợ sẽ bị tống cổ ra khỏi nơi làm việc một lần và mãi mãi (once and for all).

Bởi vì cái “đạo đức” cao nhất là: phải bảo đảm đồng tiền của cổ đông được sinh lời cao nhất có thể được.

Thế nên cái đạo đức kinh doanh của nhà sản xuất vũ khí là khách hàng phải hài lòng với mức độ sát thương ghê gớm nhất của hàng hóa.

Báo chí cũng là kinh doanh. Làm gì có trò hề báo chí “phục vụ độc giả”. Làm gì có trò hề báo chí “phục vụ xã hội”. Làm gì có trò hề báo chí “lôi ra ánh sáng những tiêu cực”. Làm gì có trò hề báo chí “phản ảnh tâm tư nguyện vọng của người dân”.

Chỉ có duy nhất một điều: báo chí phải tăng doanh số bán báo. Đó là đạo đức cao nhất của thế giới tư bản, chưa kể báo chí phải phục vụ chủ nhân đích thực của tòa soạn – tức nhà tài phiệt truyền thông của Đảng chính trị của chính phủ – nên fauxtography trở thành công cụ ghê gớm để định hướng dư luận đồng thuận với các sự can thiệp của chính phủ vào các cuộc chiến tranh ở ngoài nước. Đây là điểm mạnh của báo chí Mỹ.

Rất có thể ở Việt Nam thì báo chí có thêm một điều phụ: báo chí là công cụ của Đảng để phục vụ nhân dân. Bởi báo chí Việt Nam không phục vụ chủ nhân đích thực của tòa soạn – tức Đảng Cộng Sản Việt Nam – nên fauxtography trở thành công cụ ghê gớm để định hướng dự luận bất đồng thuận với các chính sách nội trị của chính phủ, tiến tới phản phúc, phản động, và phản quốc. Đây là điểm tồi tệ của báo chí Việt Nam.

Bài viết về “sự cố nước mắm” là một fauxtography đánh vào kinh tế nước nhà cùng uy tín chính phủ.

Video clip về “cá chết ngay khi nhúng vào nước biển bị nhiễm độc Formosa” là một fauxtography đánh vào kinh tế nước nhà cùng uy tín của Đảng và Chính phủ.

Phim “Ký sự Libya” là một fauxtography đánh vào uy tín nước nhà cộng sản.

Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang (Quốc Hội Khóa XIII) lúc tiếp xúc cử tri Quận 4 khi được người dân nêu thắc mắc vì sao chỉ có báo chí phanh phui các vụ tham nhũng chứ nhà nước không bao giờ phanh phui bất kỳ ai, đã trả lời với ngụ ý rằng báo chí Việt Nam không giỏi như thế đâu mà thông tin là từ “mẫy ổng” truyền ra thôi, mà người viết bài này có thể giải mã thêm nhằm cụ thể hơn rằng mỗi khi chính phủ điều tra xong xuôi một vụ tham nhũng là trước khi ra tay đánh bắt sẽ cho báo chí biết để tập trung viết bài đánh trước để tạo dư luận.

Để triệt tiêu dịch bệnh fauxtography, Đảng Cộng Sản Việt Nam cần (a) nhận ra rằng chỉ với các lớp cao cấp chính trị thì nhà báo không thể được giáo dục đủ đầy về trình độ tư duy và nhân cách, (b) gia tăng tần suất xiết chặt triệt để sự kiểm soát của Đảng đối với các công cụ này của Đảng, (c) áp dụng tuyển dụng nhân sự vào chức danh “tổng biên tập” thay vì bổ nhiệm, và (d) tuyển dụng “tổng biên tập” không cần yếu tố “đảng viên”.

fake-16

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này

Lao Xao Láo Xạo

Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt

Phim Truyền Hình Hàn Quốc

Bài Học Cho Phim Truyền Hình Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

31-10-2016

Ở đây không nói về điện ảnh Hàn Quốc chính thống (tức phim ciné tức phim chiếp rạp mà Sài Gòn trước 1975 gọi là phim “đại vĩ tuyến”) vốn luôn vượt trội qua mặt  Hollywood, chẳng hạn zombie trong phim Mỹ rất hoang đường vô lý, đi cà khật cà khưỡng (walking dead – xác chết biết đi / “xác sống”) từng nhóm một cá thể hoặc mười cá thể để nhát ma và người bị nhát cứ vừa đi chậm rãi vừa giơ súng lên bắn đùng đoàng là giải quyết xong rốt ráo, dư thời gian để thoát nạn, còn trong phim Train to Busan (Chuyến Tàu Hỏa Đến Busan) của Hàn Quốc thì zombie rất hợp lý do có dịch virus lan tràn, chạy nhanh ào ạt hơn cả vận động viên điền kinh Olympic (nên gọi là…racing dead) lúc nhúc hàng trăm hàng ngàn người cùng lúc khiến người còn sống chạy “ná thở” với tốc độ xe đua Thể Thức Một mới thoát được, khiến Hollywood chợt tỉnh cơn mê phải bỏ tiền mua lại bản quyền để làm phim zombie mới, chắc sẽ mang tên…Express Train to Los Angeles (chuyến tàu cao tốc đến Los Angeles) chăng.

Ở đây xin chỉ nói về phim truyền hình (không kể đến phim cổ trang, dù phim cổ trang Hàn hay gấp tỷ lần phim cổ trang Tàu toàn bọn gióc tóc và toàn theo các cốt truyện mà người Việt đã biết rất rõ) tràng giang đại hải hàng trăm tập của Hàn Quốc vốn luôn hay hơn phim truyền hình Tàu vốn rất nhàm chán về lời thoại, diện mạo, cảnh quang, cùng cốt truyện, và tất nhiên hay hơn tất cả các phim truyền hình còn lại (của Hong Kong, Thái Lan, Philippines, Việt Nam, Ấn Độ ) đã và đang được chiếu trên tivi Việt đều thuộc hạng đáng thương hại, đáng vất đi, không đáng để bàn đến, hạng sơ mít (phim Hồng Công thì sơ sài, phim Thái Lan thì sơ đẳng, phim Phi Luật Tân thì sơ sinh, phim Việt Nam thì sơ sót, phim Ấn Độ thì sơ hở). Đặc biệt khi phim truyền hình Hàn Quốc đa số thiên về đối tượng khán giả “nội trợ” nên đặc biệt được ưa chuộng khắp thế giới Châu Á và Châu Nam Mỹ. Tại Việt Nam, đài truyền hình nào phát phim truyền hình ngoại như của Hong Kong, Tàu, Thái, Phi, Ấn thì đều đáng thương hại như các bộ phim ấy. Còn chiếu phim truyền hình Việt Nam thì đúng là chuyện bất cẩn vô cùng.

Những điều kỳ lạ luôn có trong phim truyền hình Hàn Quốc

1- Không có sự đối đầu giữa người tốt khôn với người gian khôn hơn, mà luôn là sự đối đầu giữa người tốt ngu hết biết, ngu dài hạn, ngu “bền vững”, với người gian khôn hết chỗ, khôn trường kỳ. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì nhân vật cũng ngu cũng khôn nhưng chẳng bao giờ hay cả.)

2- Thường có nhân vật bị sự cố khiến phải phẫu thuật và mất trí. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì thỉnh thoảng có nhân vật mất trí, nhưng dù còn trí hay mất trí cũng chẳng bao giờ hay cả.)

3- Phim xã hội luôn có các “chủ tịch”, “giám đốc”, “tập đoàn”, “cổ phần”, “cổ đông”, ngự trong những tòa nhà khổng lồ mấy chục tầng, bất kể đó là công ty sản xuất…canh đuôi bò, hoặc kim chi, hoặc bánh mì, hoặc bánh gạo, hoặc nước tương, hoặc bất cứ món ăn bình dân nào khác ra toàn thế giới. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì không bao giờ có chuyện tập đoàn đại tư bản sản xuất mắm nêm, mắm tôm, mắm Thái, mắm Bà Giáo Thảo, dưa chua, dưa món, dưa mắm, nước mắm, chao, bánh canh giò heo ra toàn thế giới, nhưng chẳng phim nào hay cả.)

4- Luôn có cảnh nấu các món ăn truyền thống thật tinh tế đầy màu sắc, cảnh ăn uống, cảnh suýt xoa khen món ăn ngon, toàn là từ các loại rau củ, và đương nhiên là luôn có kim chi và mì sợi. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì ăn toàn ở nhà hàng sang, món ăn Tây sang, món Việt chỉ với hai màu “đặc trưng” của nâu và xám, nhưng chẳng phim nào hay cả)

5- Luôn có chuyện người tốt nghèo bị hại thế nào cũng hóa ra là con rơi con rớt của “chủ tịch tập đoàn”, còn người gian giàu sang thế nào rốt cuộc cũng bị lột mặt nạ dối lừa khiến mất sạch sành sanh. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì không như vậy vì xã hội Việt Nam chỉ có vài ba “tập đoàn” nên các “chủ tịch” không có con rơi con rớt, nhưng cũng chẳng có phim hay.)

6- Người Hàn không biết xài điện thoại di động vì sản xuất điện thoại chỉ để xuất khẩu: mỗi khi không muốn nhận cuộc gọi thì tất cả các nhân vật dù nhà quê hay celebrity sang trọng đều…giận dữ mở nắp tháo pin. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì không như vậy, ai cũng biết ấn nút tắt nguồn, nhưng cũng chẳng có phim hay.)

7- Người Hàn không biết xài điện thoại di động vì sản xuất điện thoại chỉ để xuất khẩu: mỗi khi không muốn nhận cuộc gọi thì tất cả các nhân vật dù nhà quê hay celebrity đều luôn cho thấy họ không bao giờ biết cách gài mật khẩu password nên tạo vô số điều kiện cho người khác lén đọc tin nhắn hoặc lén dùng gởi tin nhắn mạo danh nhằm hãm hại chủ nhân điện thoại. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì không luôn như vậy nhưng cũng chẳng hay)

8- Người Hàn không biết xài điện thoại di động: màn hình điện thoại lúc có cuộc gọi đến kể cả từ người thân như người yêu hay chồng vợ con cái không bao giờ có kèm hình của người gọi đến, còn nhạc chuông phone của tất cả các diễn viên trong cùng một bộ phim đều nhue nhau. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì cũng như vậy nhưng cũng chẳng hay)

9- Trang phục đương thời của người Hàn luôn tinh tế trang trọng bất kể sang hèn; việc trang hoàng nhà cửa thì luôn gọn gàng ngăn nắp bất kể giàu nghèo. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì trang phục và trang hoàng nhà cửa của nhân vật giàu thì lung tung phi trường phái, còn nhà cửa của nhân vật nghèo thì hoặc luộm thuộm hoặc “rách mồng tơi”, nhưng chẳng phim nào hay)

phim-han

10- Trang phục truyền thống của phụ nữ Hàn luôn giống nhau về “thiết kế” tức cùng một kiểu, luôn thích hợp cho phong thái phụ nữ Hàn nói chung bất kể diễn viên gầy hay “phì nhiêu”. Ấy vậy mà phim nào cũng hay. (Phim Việt thì mặc sức hủy phá áo dài giống như trong các buổi trình diễn thời trang chỉ dành cho người mẫu, còn nữ diễn viên “phì nhiêu” thì luôn né áo dài. Hàn Quốc và tất cả các nước văn minh văn hóa cao trên toàn thế giới không ai “cách tân” trang phục truyền thống, dù đó là hanbok, kimono, hay đầm hái nho. Mà phim Việt có toàn áo dài thì  cũng chẳng hay)

11- Người Hàn rất “hợp rơ” tức “hòa âm điền dã”: phim nào cũng có ít nhất 10 cảnh một người nắm tay người khác để lôi xềnh xệch ra chỗ khác nói chuyện, và người bị kéo rất “hợp tác” nghĩa là dù miệng mồm ăn nói cứng rắn cưỡng lại nhưng không bao giờ chống cự thành công mỗi khi bị nắm tay kéo đi xềnh xệch như thế. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì không biết có bắt chước lôi xềnh xệch như vậy không, nhưng cũng chẳng hay)

12- Nhân vật chính vai đàn ông Hàn rất khỏe mạnh (vì tất cả nam công dân đều phải thi hành nghĩa vụ quân sự): phim nào cũng có màn nam cõng nữ đi bộ lên dốc.  Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thỉnh thoảng có bắt chước như thế dù đàn ông Việt yếu xìu và vì không bao giờ trong thực tế có màn cõng như vậy đi dạo trên đường phố. Nhưng ngay cả có màn cõng này thì phim Việt cũng chẳng hay)

13- Nhân vật vai nữ Hàn chính luôn là “người cõi ta bà” nghĩa là thấp như “người thiệt” thường thấy ngoài đời, nghĩa là nữ diễn viên tuyệt đại đa số là dân chuyên nghiệp tốt nghiệp trường điện ảnh hẳn hoi, mà vai diễn tùy vào điểm tốt nghiệp chứ không tùy vào ngoại hình. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì nữ vai chính là “cõi trên” vì đa số là người mẫu nên xa lạ và khiến phim nào cũng chẳng hay)

phim-han-5phim-han-4

14- Hai mẫu câu thường xuyên sử dụng đến độ nghe lùng bùng lổ tai, được dịch sang tiếng Việt thành: “Đừng lo lắng quá” và “Dạ tôi biết rồi”. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì cũng bắt chước nói tiếng Việt y như vậy nhưng cũng chẳng hay)

15- Người Hàn không ưa cảnh sát nên mỗi khi phát hiện ra chứng cớ đều ù chạy đến kẻ gian để hỏi “tại sao lại làm thế” hoặc hỏi “có phải đó là sự thật không”, hoặc nhá nhá bằng chứng ra để đe dọa sẽ làm sáng tỏ, khiến kẻ gian biết hết để hoặc hóa giải hoặc giật cướp bằng chứng hủy mất, làm phim dài thêm ít nhất 50 tập. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì không rõ diễn viên có ưa cảnh sát hay không, nhưng chẳng phim nào ra hồn cả)

16- Vũ khí của xã hội đen Hàn Quốc trong phim xã hội luôn là gậy gộc, ắt do tiêu chí giáo dục. Xã hội nào mà chẳng có dân lưu manh, nhưng nếu dùng súng và dao thì bất lợi ở 5 điểm gồm (a) sự “giải quyết” sẽ quá nhanh, không giúp phim kéo dài hơn 30 giây sau tiếng “đùng”; (b) hóa ra sự quản lý “vũ khí nóng” của cảnh sát Hàn Quốc quá yếu kém hay sao; (c) không để trẻ em khán giả xem phim thấy “vũ khí bạo lực”; (d) phim còn quá dài nên nhân vật chính phải “còn sống” dai; và (e) ngẫu nhiên khiến tạo nên một nét đặc thù về giới lưu manh Hàn Quốc hoàn toàn không giống ai trên toàn thế giới. Ấy vậy mà phim nào cũng hấp dẫn. (Phim Việt thì luôn xài dao súng đến độ tức cười chẳng hạn với cảnh hai nhân vật chỉa súng lục vào nhau nhưng hoàn cảnh, lời thoại, diễn xuất chẳng chút căng thẳng, đạo cụ làm súng thì khả nghi, cánh tay giơ súng thì gầy guộc, và tất nhiên chẳng bóp cò nên nói láp giáp vài câu là đường ai nấy đi. Dữ dằn như vậy mà chẳng phim nào ra hồn)

17- Ý thức người Hàn rất cao: tất cả nhãn hiệu bị che mờ trên các chai rượu “xịn” Tây đắt tiền nhập khẩu và trên các logo xe hơi made-in-nước-khác. (Phim Việt luôn chiếu rõ nét nhãn hiệu “xịn” của chai rượu, xe hơi, điện thoại thông minh, giày, xách tay, v.v., để khán giả biết đó là đồ xài của nhân vật “sang”, tức giống y cái phong cách của một số người nghèo khổ đối với “hàng hiệu” made-in-nước-ngoài. Sang trọng là thế nhưng chẳng có phim nào ra hồn.)

18- An toàn: các phim truyền hình trường thiên của Hàn được chiếu trên tivi Việt Nam rất an toàn cho sự sum họp gia đình mỗi tối. Ấy vậy mà phim nào cũng hay và được ưa chuộng trên thế giới, đặc biệt Châu Á và Nam Mỹ. (Phim Việt loại truyền hình tràng giang đại hải vốn dành cho khán giả “gia đình” thế mà khoái có cảnh trần truồng, có cảnh làm tình, có cảnh cưỡng hiếp, có cảnh ăn nói quàng xiêng, có cảnh bạo lực, có cảnh lời nói hung hăng, và nhất là hoàn toàn không có lễ nghĩa trong khi phim xã hội Hàn hiện đại lại luôn có ít nhất một lần diễn viên quỳ lạy khấu đầu trước bậc trưởng thượng bất kể gia cảnh giàu sang hay nghèo khổ. Tóm lại, các gia đình Việt Nam nếu có nhiều thành viên thuộc các thế hệ khác nhau – nghĩa là có chênh lệch cao về tuổi tác – thì không nên quây quần cùng nhau xem phim truyện Việt Nam sau khi ăn tối. Nên phim Việt chẳng ra làm sao cả.)

19- Đẹp: phim truyền hình Hàn có trang phục đẹp để người Việt noi theo, có các cảnh tuyệt đẹp ở …gầm cầu để người Việt noi theo, cảnh ở mọi nơi đều có màu xanh của lá của cây rất tuyệt mỹ, nhân vật có các phong cách trang trọng quý phái uy nghiêm ở tướng đi dáng đứng dù là của đội cận vệ theo hầu…chủ tịch. Ấy vậy mà phim nào cũng hay. (Phim Việt thì không như vậy, diễn viên có mặc đẹp nhưng lại y như trang phục của biểu diễn thời trang chứ không như của đời sống thực của giới thượng lưu, còn gầm cầu là nơi uế tạp, cây lá chẳng xanh rì, v.v. Nên phim Việt chẳng ra làm sao cả.)

phim-han-3

20- Hậu duệ mặt trời: nét đặc biệt của tất cả các phim Hàn là các diễn viên nhi đồng và thiếu nhi cực kỳ dễ thương, diễn xuất cực kỳ giỏi, dễ khóc như mưa khi đạo diễn ra hiệu lệnh, trở thành đội hậu bị đáng tin cậy cho Làn Sóng Hàn mãi ngập tràn cuốn phăng thế giới. (Phim Việt thì không thể được như vậy và do đó phim không ra làm sao cả.)

phim-han-2

21- Phim xã hội truyền hình Hàn luôn làm khán giả Việt Nam bực dọc, và như vậy đã thành công vượt bậc, vì khi biết bực dọc trước cái đại ngu của nhân vật trong phim, khán giả đã biết bản thân mình phải khôn như thế nào nếu gặp phải những chiêu trò ma giáo tương tự của kẻ ác. Đó là lý do sự bực dọc của khán giả Việt biến phim Hàn luôn hấp dẫn vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Rodrigo Duterte Dạy Cả Thế Giới Âu Mỹ

Đừng Ngu Xuẩn Phát Biểu Về Nhân Quyền Chống Quốc Gia Khác

Hoàng Hữu Phước, MIB

Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại, Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

Thành Viên Hội Hữu Nghị Nghị Sĩ Việt Nam-Philippines, Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

29-10-2016

Rodrigo Duterte đã dạy cho Mỹ và thế giới Phương Tây một bài học nghiêm khắc: Đừng Bao Giờ Nhúng Mũi Vào Công Việc Nội Bộ Của Quốc Gia Khác Bằng Chiêu Bài Nhân Quyền Nếu Không Muốn Bị Nhục Mạ Và Bị Tước Bỏ Quyền Lợi Chiến Lược!

wordpress-thay-giao-rodrigo-duterte-1

Tổng Thống Mỹ USA Barack Obama khi lên mặt đạo đức nêu quan ngại về nhân quyền đối với việc Rodrigo Duterte cực kỳ mạnh tay trong tiêu diệt bọn buôn bán ma túy, đã bị Rodrigo Duterte mắng là “son of a whore” (nghĩa đen: thằng con của đĩ) và đe dọa sẽ thét mắng Obama ngay tại hội nghị thượng đỉnh tổ chức tại Lào nếu Obama dám mở miệng nói về tình hình nhân quyền của Philippines tại hội nghi đó khiến Obama phải muối mặt ngậm tăm, dẫn đến việc Philippines thân cận với Trung Quốc và ra lệnh cho Mỹ phải rút ra khỏi Philippines toàn bộ 50.000 quân Mỹ đang đồn trú tại nước này, làm chao đảo hoàn toàn chiến lược “xoay trục sang hướng Đông” của Chính phủ Hoa Kỳ.

Liên Minh Châu Âu EU khi lên mặt đạo đức nêu quan ngại về nhân quyền đối với việc Rodrigo Duterte cực kỳ mạnh tay trong tiêu diệt bọn buôn bán ma túy, đã bị Rodrigo Duterte mắng là “F*** you!” (nghĩa đen Hán-Việt = tiên sư cha mày / nghĩa đen tục = đ.m. mày!), đồng thời tuyên bố rằng: “Bọn trứng thối Âu Mỹ nghĩ  chuyện chúng giết hại người Philippines đã là chuyện cũ xì nên ngày nay mở miệng nói về nhân quyền cơ đấy!”, và rằng “Một lũ đạo đức giả. Hãy đọc sử sách, bách khoa toàn thư. Toàn bọn Anh, Pháp. Và bọn EU giờ đây lại cả gan dám lên án ta. Một lần nữa, ta lập lại F*** you!”

Điều cần lưu ý là: ở một xứ sở đa số theo Thiên Chúa Giáo La Mã và bản thân là tín đồ Thiên Chúa Giáo La Mã, ngay trong thời gian tranh cử vì kẹt xe do có lễ đón rước xa giá của Đức Giáo Hoàng Francis, khiến mình đến địa điểm tiếp xúc cử tri trể những 5 tiếng đồng hồ, Duterte đã giải thích lý do với công chúng rồi văng tục qua micro: “Đức Giáo Hoàng, đồ chó đẻ, cút đi. Đừng đến đây nữa!” (“Pope, you son of a bitch, go home! Don’t visit here anymore!”)

Lời mắng chưởi Đức Giao Hoàng Francis và với tuyên bố sẽ giết hàng trăm ngàn tên buôn ma túy, Rodrigo Roa Duterte đã thu phục dân tâm và đắc cử Tổng Thống Cộng Hòa Philippines, trở thành vị tổng thống thứ 16 và là người đảo Mindanao đầu tiên ở vị trí lãnh đạo tối cao của quốc gia.

Đôi nét đặc biệt sau về hỏa diệm sơn Duterte:

a) Học Vấn:

Duterte lúc thiếu thời là đứa trẻ thông minh nhưng lười học, bị đuổi học hai lần ở trung học vì hạnh kiểm (mà sau này người ta mới biết lý do)

 wordpress-thay-giao-rodrigo-duterte

Ông tốt nghiệp Cử nhân Khoa học Chính trị, và Cử nhân Luật. Trong số các tổng thống có bằng cấp luật trên thế giới, ông là người duy nhất đạt điểm kém trong năng lực tranh tụng.

b) Tuổi Thơ Vẫn Đục

Duterte cho biết ông cùng nhiều bạn học khác đã bị một linh mục xâm hại tình dục trong những năm 1950. Khi được Hội Đồng Giám Mục Philippines yêu cầu nêu đích danh, ông bảo đó là Cha Mark Falvey. Sau này, Dòng Chúa Jesus (Dòng Tên) thừa nhận là theo các báo cáo của Mỹ năm 2007 Dòng đã thuận bồi thường 16 triệu USD cho ít nhất là 9 trường hợp trẻ em ở Los Angeles, California, đã bị Cha Mark Falvey xâm hại tình dục trong thời gian 1959-1975. Tuy nhiên, Cha Mark Falvey không bao giờ bị kết tội hình sự. Em của Cha Mark Falvey là Cha Arthur Falvey cũng từng khiến Nhà Thờ phải bồi thường cho một người nam bị Cha này cưỡng hiếp. Điều này cũng cố những tiết lộ của Duterte về Cha Mark Falvey, và khi được hỏi sao không tố cáo ngay khi bị xâm hại, Duterte cho biết vì mình lúc ấy còn nhỏ tuổi và bị đe dọa bởi giới quyền lực, thậm chí khi bị đuổi học ông cũng không dám cho cha mẹ biết sự thật.

b) Mọt Sách

Duterte là người ham mê đọc sách thuộc mọi lĩnh vực, và tủ sách chất chồng từ sàn nhà lên trần nhà của ông là vật nổi bật nhất trong căn nhà của gia đình ông.

wordpress-thay-giao-rodrigo-duterte-4

c) Vi Hành

Khi làm Thị Trưởng Thành phố Davao từ năm 1988, Duterte thường xuyên cưỡi mô tô “vi hành” khắp chốn để đảm bảo (a) theo sát cuộc sống người dân, (b) cảnh sát giao thông không tiêu cực, (c) các công chức làm việc đàng hoàng ở công sở, và (d) yên tâm về sự ổn định và an ninh trật tự của địa phương dưới quyền cai quản của mình.

wordpress-thay-giao-rodrigo-duterte-6

d) Thu Hút

Bị điểm kém về tranh tụng tại tòa án vốn rất quan trọng cho một luật sư, Duterte lại có tài hùng biện cuốn hút mọi người dân. Thậm chí trong một buổi nói chuyện với cử tri để vận động tranh cử tổng thống tháng 4-2016, khi ông cho biết hồi ở Đại học Luật San Beda lúc gần thi tốt nghiệp ông có vác súng bắn một bạn học vì người ấy nhục mạ xuất thân dân tộc thiểu số của ông, khiến ông bị đuổi học, còn người bạn ấy sống nhăn do ông là tay thiện xạ, hàng ngàn cử tri có mặt đã cười ầm lên và vỗ tay tán thưởng.

Khi Donald Trump trở thành đại gia tư bản, các ứng viên hoa hậu bu quanh để được chụp hình cùng ông, để rồi trong cuộc tranh cử tổng thống Mỹ 2016 của ông, nhiều người trong số họ cáo buộc ngày xưa họ đã bị ông sàm sở, với bằng chứng hết sức thuyết phục là những tấm hình họ đang cười toe toét rạng rỡ mặc áo tắm bu quanh ông Trump trang phục veston tề chỉnh sang trọng (!). Donald Trump bị cáo buộc vì Donald Trump chưa là tổng thống và những kẻ được chụp hình chung với ông rất có thể lấy đó làm cơ hội để kiếm chác từ đối thủ của ông.

Khi Rodrigo Duterte trở thành tổng thống, ông trở thành tâm điểm cho các nữ công dân của ông bu quanh ông để được chụp hình cùng ông. Và sẽ không có cáo buộc nào đối với Duterte, vì Duterte là tổng thống sắt máu chống tiêu cực xuất thân từ vai trò một thị trưởng sắt đá vì dân.

wordpress-thay-giao-rodrigo-duterte-5

e) Luật Pháp

– Duterte cấm thi hoa hậu áo tắm lúc ông còn là Thị trưởng Thành phố Davao

– Duterte biến nhà tù ở Thành phố Davao thành một “làng” kiểu mẫu với những mái nhà tranh cho 100 nữ tù nhân thụ án trong môi trường như ở “gia đình”

– Khi thế giới cho rằng Philippines là xứ sở nguy hiểm nhất đối với các nhà báo với nhiều trăm nhà báo bị sát hại từ thời Tổng thống độc tài Marcos, Duterte lại bảo: “Thật tình mà nói thì bạn sẽ không bị giết nếu bạn chẳng làm gì sai quấy. Hầu hết những nhà báo bị giết là tại họ đã gây nên điều gì đó. Đừng cho mình là nhà báo rồi thì dù là đồ chó đẻ cũng sẽ không bị giết ” với ngụ ý ông ủng hộ việc giết các nhà báo hư đốn tiêu cực tham nhũng (“Most of those killed, to be frank, have done something. You won’t be killed if you don’t do anything wrong. Just because you’re a journalist you are not exempted from assassination if you’re a son of a bitch”).

– Khi bị cật vấn vì sao có những tuyên bố vô trách nhiệm có thể hiểu như bật đèn xanh cho các quan chức an ninh có quyền giết chóc những ai xúc xiểm mình, Duterte trả lời ngắn gọn rằng đó chứng minh quyền tự do ngôn luận của ông (“freedom of expression”). Vào tháng 10-2016, Trung Tâm Tự Do Báo Chí Philippines cho rằng các đài truyền hình và báo chí sở dĩ không chỉ trích các chính sách của Duterte vì e sợ Duterte.

f) Tôn Giáo

Như đã nêu trên, Philippines là đất nước đa số dân cư theo Đạo Thiên Chúa và bản thân Duterte cũng thuộc gia đình Cơ Đốc Giáo La Mã. Tuy nhiên, chõi lại Vatican, Duterte công khai ủng hộ kiểm soát sinh sản và quyền LGBT (đồng tính nữ/đồng tính nam/lưỡng giới/chuyển giới) và đỗ cho Vatican tội làm gia tăng nạn nhân mãn ở Philippines (tăng nhanh lên 100 triệu dân) dẫn đến hậu quả xã hội đói nghèo, bất ổn. Khi có kết quả đắc cử tổng thống, ông đã công khai tuyên bố với cư dân Davao rằng ông cảnh cáo Hội Đồng Giám Mục Philippines rằng chớ động đến ông và xem thường các chủ trương chính sách của ông.

Khi Tổng Giám Mục Thủ Đô Manila Luis Antonio Tagle ngày 28-8-2016 cho rằng người dân có quyền quan ngại về tình hình giết chóc không qua xét xử, Duterte tuyên bố việc phá thai, cơ chế lao động bóc lột, phí phạm thực phẩm, và buôn bán lậu ma túy, đều là những hình thức giết người như nhau cả. Ngày 31-8-2016, tuyên bố trước các đoàn tôn giáo tại Davao, Duterte cho biết khi xưa đã từng muốn trở thành tu sĩ, rồi chêm rằng thật may ông đã không làm linh mục vì nếu làm thì ông đã trở thành kẻ tình dục đồng giới (“It’s good I didn’t join the priesthood, or else now I would be a homosexual”).

g) Thầy Giáo

Khổng Phu Tử được người Tàu tự tiện tô vẽ hào quang và tự tiện phong cho ông cái danh “Vạn Thế Sư Biểu” tức “người thầy của muôn đời”; tuy nhiên, việc này chỉ chứng tỏ (a) người Tàu muôn đời cũng không có thể có người thầy nào khác ra trò bằng hoặc hơn Khổng Phu Tử, và (b) Khổng Phu Tử chỉ giỏi lý thuyết do tất cả lời dạy của ông chỉ được trân trọng chứ không hề phát huy tác dụng do Tàu là đất nước của bọn bất lương.

Duterte đã trở thành một thầy giáo xuất chúng thực sự kiểu “Vạn Tuế Sư Biểu” tức “người thầy giỏi thiệt” vì lời dạy của ông và tác động của lời dạy rất hiễn nhiên, cụ thể, thực tế, nhanh chóng cấp kỳ. Ông đã dạy cho thế giới Âu Mỹ rằng:

Đừng Bao Giờ Nhúng Mũi Vào Công Việc Nội Bộ Của Quốc Gia Khác Bằng Chiêu Bài Nhân Quyền, Nếu Không Muốn Bị Nhục Mạ Và Bị Tước Bỏ Quyền Lợi Chiến Lược!

Mỹ đang bị đuổi khỏi Philippines: 50.000 binh sĩ phải rời các căn cứ quân sự Mỹ ở Philippines trong hạn định hai năm.

Mỹ – và EU – sẽ phải rút kinh nghiệm. Mà trước hết, Mỹ sẽ phải dạy dỗ hoặc nhanh nhất là ra lịnh ngay cho Ted Odius, Đại Sứ Mỹ ở Việt Nam, phải câm mồm, đừng ngu dai ngu xuẩn ngu si ngu đần sủa tiếp bất kỳ một tiếng nào về “nhân quyền” ở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam!

Hoan hô Tổng Thống Rodrigo Duterte của đất nước Cộng Hòa Philippines dân chủ tự do!

wordpress-thay-giao-rodrigo-duterte-3

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại, Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

Thành Viên Hội Hữu Nghị Nghị Sĩ Việt Nam-Philippines, Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

Báo Động Về Năng Lực Của Lãnh Đạo Thành Phố Hồ Chí Minh

Hoàng Hữu Phước, MIB

27-10-2016

Nội dung khủng khiếp sau được chụp từ trang web của Báo Tuổi Trẻ:

su-bat-luc-1

Lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh đã hoặc bất cẩn trong phát ngôn, hoặc thực sự thiếu năng lực trong lãnh đạo một thành phố quá lớn khiến cư dân Thành phố Hồ Chí Minh ắt sẽ phải đối mặt với hiểm nguy cực kỳ nghiêm trọng!

TRỞ TAY KHÔNG KỊP

 su-bat-luc-6

Mới đây, Tổng Thống Vĩ Đại của Nga Vĩ Đại Vladimir Putin ra lệnh mỗi thành phố ở Nga tham gia tập dượt phòng thủ dân sự khẩn cấp. 40 triệu người dân – tức 1/3 dân số Nga – sẽ thao dượt nhằm đối phó với nguy cơ tiềm tàng các trận ném bom nguyên tử từ kẻ thù. Thủ đô Moscow đã sẵn có các hầm trú ẩn hữu hiệu đối với các cuộc tấn công hạt nhân cho 12 triệu người tức cho toàn bộ cư dân của Moscow. Lương thực và các nhu yếu phẩm cùng những phương tiện y tế đủ cho ngần ấy cư dân dưới lòng đất được sinh tồn trong thời gian kịp cho tác hại của phóng xạ chết người qua đi. Và không hề có tin chính phủ Nga sẽ chu cấp thêm bao nhiêu ngân sách cho mỗi thành phố để thực hiện chỉ thị ấy của tổng thống.

Phải chăng ngân sách các địa phương Nga nhờ được “tự chủ” nên đã quá dồi dào, đã tự lo được mọi thứ nên bất kể nước Nga có đã và đang bị cấm vận nghiệt ngã và cuộc tham chiến ở Syria nhằm tiêu diệt IS đang làm Nga thêm cạn kiệt tài chính, Moscow vẫn bình tỉnh đối phó với nguy cơ khủng khiếp của chiến tranh?

KHÔNG BAO GIỜ LÀ NHƯ VẬY!

Nga làm được vì lãnh đạo từng địa phương đã thực sự là lãnh đạo chuyên nghiệp: luôn “tự chủ” trong tư duy, trong “liệu cơm gắp mắm”, và trong “biết lo trước cái lo của người dân” – mà trong các cái lo ấy có cả cái lo về ngân sách thâm hụt, lo về tham nhũng, lo về đầu tư không hiệu quả trong sử dụng ngân sách và giám sát việc sử dụng ấy, lo về thiếu vắng “người tài”, và lo về tất cả những gì liên quan đến sự an nguy sinh tồn của từng địa phương.

Thử hỏi, với ngân sách chưa bị cắt giảm thì trong hai mươi năm qua tình hình ngập ở Thành phố Hồ Chí Minh có đã khả quan hơn chưa, hay ngày càng trầm trọng hơn? Khoan nói tới chuyện tham nhũng, móc ngoặc, lại quả, đơn giản vì dễ bị phản pháo mạnh mẽ bằng câu nói hoàn toàn đúng luật pháp: “Bằng chứng đâu? Bôi nhọ à?” Hãy nói đến việc tồi tệ về năng lực thiết kế, tồi tệ về năng lực thực hiện công trình, tồi tệ về năng lực giám sát công trình, tồi tệ về năng lực nghiệm thu công trình, đơn giản vì các nội dung này sẽ không bao giờ bị phản pháo bằng câu nói: “Hãy chứng minh đi!” với thực tế quá hiển nhiên: NGẬP.

ĐÃ LÀ LÃNH ĐẠO, KHÔNG AI NÓI “TRỞ TAY KHÔNG KỊP”

Đã là lãnh đạo phải có năng lực về “management of change” hoặc “change management” tức CM tức “quản lý các đổi thay” bất kể sự đổi thay ấy là tốt hay xấu, nghĩa là đột nhiên trung ương ban cho thêm 1.000 tỷ USD thì phải không được luống ca luống cuống chả biết xài vào việc gì, và ngược lại khi trung ương đột nhiên cắt giảm 1.000 tỷ USD thì không được luống ca luống cuống chả biết phải duy trì hoạt động ra sao.

Đã là lãnh đạo phải có năng lực về “management of crisis” hoặc “crisis management” tức “quản lý khủng hoảng”, và phải có sẵn BCP tức “Business Continuity Plan” tức cẩm nang phòng bị được áp dụng bảo đảm hoạt động “gần mức bình thường nhất có thể được” của công việc khi có phát sinh sự cố hay sự việc. Thành phố Hồ Chí Minh đã có BCP cho trường hợp bị cắt giảm ngân sách chưa?

Nếu bị cắt giảm ngân sách mà lãnh đạo đã hoang mang trước tiên, than thở “trở tay không kịp”, thì đừng nói đến chiến tranh nguyên tử đắt tiền đánh vào từ Biển Đông,

su-bat-luc-2

chỉ cần kẻ thù chống Việt từ biên giới trên bộ cách Thành phố Hồ Chí Minh chỉ có 100 km tấn công bằng cơn mưa hỏa tiển (tên lửa) rẻ tiền ào ạt nhắm Thành phố Hồ Chí Minh chúc đầu xuống thì lãnh đạo thành phố sẽ hoảng sợ trước tiên hay sao?

su-bat-luc-5

Người dân Thành phố Hồ Chí Minh sẽ ra sao? Tiền thì yêu cầu Chính Phủ rót thêm ngân sách trong khi chưa hề chứng tỏ đã sử dụng ngân sách ấy hiệu quả ra sao, trong khi đó lại giám sát chẳng ra chi khiến có những tầy huầy trọng án kinh tế.

Nếu được cho đủ tiền hoặc dư tiền mới làm được việc thì (a) bài học thường ca hát “với sức người, sỏi đá cũng thành cơm” đã vất đi đâu, (b) cần quái gì có đầy đủ các quan chức, và (c) phải chăng Thành phố Hồ Chí Minh không có nhiều chuyên gia kinh tế luôn được báo chí chính thống của thành phố đón săn để hứng các lời nhả ngọc phun châu nhằm lấp đầy trang báo trống đó hay sao?

Nghị Quyết 16 của Bộ Chính Trị là ý chí, là định hướng cho tập trung mọi nổ lực.

Nghị Quyết 16 của Bộ Chính Trị không là ấn định phải thực hiện bằng mọi giá bất kể hoàn cảnh mới phát sinh.

Tạo điều kiện cho phát triển” không chỉ có mỗi một ý nghĩa rằng phải gia tăng ngân sách. Bố trí “người tài” của trung ương về địa phương cũng là “tạo điều kiện cho phát triển”. Chưa kể, “tự tạo điều kiện cho phát triển” mới là năng lực tuyệt diệu của nhà lãnh đạo.

Cắt giảm ngân sách không bao giờ là đại họa hay thảm họa – nếu so với bùng phát chiến tranh.

Chỉ có thể đưa ra chuyện nhỏ nhặt “không mua sắm ô tô mới cho lãnh đạo mới” để chứng minh xài tiền của dân cẩn trọng để xin đừng cắt gảm ngân sách nhiều quá, thì quả là chuyện đau đớn quá cho năng lực lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh!

Chỉ nêu sự cấp bách của chống ngập để xin đừng cắt giảm nhiều ngân sách, thì quả là chuyện đớn đau vì nhiều năm qua Thành phố Hồ Chí Minh không bị cắt ngân sách vẫn có chống được ngập đâu?

Cắt giảm ngân sách là cơ hội mà Trung Ương ban cho lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh chứng tỏ thực tài quản trị vì nước vì dân vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Hillary Clinton

Hoàng Hữu Phước, MIB

25-10-2016

cruel-17

Hillary Diane Rodham Clinton – gọi tắt là Hillary Clinton – là Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ 67 và là Nữ Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ nhì của Hoa Kỳ (nắm quyền từ 2009 đến 2013) dưới thời của Tỏng thống Barack Obama. Bà sinh ngày 26-10-1947; làm vợ của Bill Clinton, người cùng học chung với bà tại Đại Học Luật Yale, năm 1975; và từng trải qua các thời gian làm Thượng Nghị Sĩ Bang New York, ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ 2008 nhưng Đảng Dân Chủ lựa chọn Barack Obama làm ứng cử viên chính thức, v.v., trước khi trở thành ứng cử viên chính thức của Đảng Dân Chủ năm 2016 và là nữ ứng cử viên đầu tiên được một chính đảng giới thiệu ra tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ.

Hillary Clinton đặc biệt nguy hiểm do:

(a) thuộc hàng ngũ “chính trị gia chuyên nghiệp”;

(b) đã ở vị trí quyền lực cao nhất (chỉ sau Tổng Thống) tức Bộ Trưởng Ngoại Giao (nghĩa là ngồi trên cả Bộ Trưởng Quốc Phòng) với quyền uy vượt ra ngoài biên giới quốc gia nên đã có kinh nghiệm thực hiện các chiến dịch quân sự cũng như lật đổ các chính phủ;

(c) có tính tàn độc;

(d) am tường luật pháp chuyên nghiệp cao cấp y như chồng nên trở thành chuyên gia bất trị trong lách luật và đạp chà luật pháp quốc gia và quốc tế;

(e) sử dụng quyền lực của chồng để cùng chồng khuynh đảo về chính trị để tư lợi cũng như dùng quyền lực của bản thân để hỗ trợ chồng tiếp tục sự khuynh đảo đó; và

(f) phát triển với sức mạnh truyền thống của một gia đình phạm nhiều tội ác.

Bill Clinton

Khi nói Hillary Clinton có cả sức mạnh “truyền thống” của một gia đình tội phạm tàn độc, người ta trước tiên nói về những điều tồi tệ của chồng bà là Bill Clinton như

(a) Tham Nhũng

(b) Rữa Tiền và Buôn Lậu Ma Túy. Qua lời khai của người bạn thân tên Larry Nichols mà Bill Clinton thuê quản lý công ty ADFA để rửa tiền từ buôn lậu ma túy mà khoản thu mỗi tuần lên tới 10 triệu USD qua Phi Trường Mena ở Bang Arkansas từ đó việc chuyển ngân được rót đến một ngân hàng ở Florida, một ngân hàng ở Georgia, và Citycorp ở NewYork, rồi đưa ra nước ngoài; trong khi đó một bạn thân thiết khác của Bill Clinton là Dan Lasater cùng em trai của Bill Clinton là Roger Clinton cùng xộ khám vì những tội liên quan đến ma túy. ). Trong khi đó,Cảnh Sát Trưởng Arkansas  Doc Delaughter khi cáo buộc họ buôn lậu ma túy cũng như tấn công tình dục các thiếu nữ đã bị các nhân viên công lực nhận tiền của Bill Clinton đe dọa. Bill Clinton khi lên làm Tỏng Thống đã đền ơn Webb Hubbell là người đã cứu mình khỏi các liên quan đến ruwar tiền và buon lậu ma túy bằng chức vụ Bộ Trưởng Tư Pháp; tuy nhiên, sau đó Hubbell đã phải quay về Arkansas chịu tội vì đã lừa gạt khách hàng của Công Ty Luật Rose của Hillary Clinton số tiền 500.000 USD.

(c) Giết Người Diệt Khẩu: Những cái chết không bao giờ rõ nguyên nhân đã xảy ra như với hai thiếu niên đêm khuya tình cờ chứng kiến hoạt động gì đó ở Phi Trường Mena nên bị đập nát đầu và cái chết xảy ra với tất cả sáu nhân chứng đã khai báo với cảnh sát về vụ sát hại hai thiếu niên đó, hoặc với những quan chức dám tiến hành điều tra về các “tội” của Bill Clinton như Danny Casoloro, Paul Wilcher, Charles Black, Ed Wilke, John Wilson, Kathy Furguson, Jon Parnel Walker, C. Victor Raider II, Mr. Friday,  Ronald Rogers, Luther Parks, Vincent Foster, v.v, người thì tự sát bằng súng với tay phải nắm chặc khẩu súng lục trong khi thuận tay trái, người tự nhiên rơi từ lầu cao sau khi pha xong tách cà phê nóng hổi dù ai cũng biết người ấy rất ghét mở cửa bước ra ngoài ban-công ngắm cảnh, người tự làm rơi máy bay riêng vào ban ngày khi trời tốt và không có báo nguy hỏng hóc, người tự treo cổ, v.v., ngay sau khi phát biểu về việc đã có đầy đủ bằng chứng buộc tội Bill Clinton để rồi dường như tất cả các phát biểu ấy là vu khống vì sau khi họ chết chẳng ai tìm thấy các tập tài liệu bằng chứng ấy, hoặc thậm chí có người chỉ vì dám đến nhắc Bill Clinton trả tiền đã vay lâu rồi không chịu hoàn lại. Bill Clinton thoát tất cả các tội danh vì chính Bill Clinton đã đề ra luật áp dụng tại Bang Arkansas cho đến ngày nay, theo đó mọi giám định pháp y sẽ không được phép thực hiện đối với những trường hợp tự tử.

(d) Xâm Hại Nền Dân Chủ Hoa Kỳ: Sau khi Tổng Thống Richard Nixon từ chức, Hội Kín Illuminati khống chế nền chính trị Hoa Kỳ qua sự giúp sức của Henry Kissinger và  Nelson Rockefeller. Từ đó Hoa Kỳ không bao giờ tồn tại bất kỳ cuộc bầu cử dân chủ nào vì tất cả các vị Tổng Thống Mỹ đều do Illuminati lựa chọn từ trước, và các ứng viên không thuộc Illuminati sẽ bị làm cho ô danh bằng các thủ đoạn bôi nhọ tổng lực qua giới truyền thông như nhạo báng, vu cáo, khiến họ bị mất phiếu từ đầu. Bill Clinton là thành viên Hội Kín này để được đưa lên làm Thống Đốc Arkansas như bước chuẩn bị cho chiếc ghế Tổng Thống Hoa Kỳ. Hillary Clinton đương nhiên cũng gia nhập Illuminati, thậm chí “có giá” cao hơn Bill Clinton trong hệ thống chuẩn bị nhân sự của Illuminati cho chức danh “tổng thống Hoa Kỳ”. Cả hai đều là bạn thân của Charles “Chip” Whitmore, người tôn thờ Quỷ Satan của Illuminati, và người này luôn bí mật có mặt trong đoàn người tháp tùng Bill Clinton trong những chuyến vi hành.

(e) Dâm Tà: Ngoài những vụ quấy rối tình dục khét tiếng của Bill Clinton mà thiên hạ không mấy ai không biết như đối với Eileen Wellstone, Juanita Broaddrick, Carolyn Moffet, Liz Ward, Becky Brown, Helen Dowdy, Cathy Ferguson, Christy Zercher, v.v. (không tính Monica Lewinsky vì Monica đáp ứng sự gạ tình của Bill Clinton), trong số đó những sự việc nổi cộm có thể kể đến là vụ tấn công tình dục nhân viên tình nguyện của Tòa Bạch Ốc Kathleen Willey, vụ vừa cưỡng hiếp vừa đánh rách miệng nữ quản lý Juanita Broaddrick ở Bang Arkansas năm 1978 để cô này không thể kêu la cầu cứu, v.v., nhưng chỉ có vụ hãm hiếp nữ công chức Bang Arkansas là Paula Jones mới làm Bill Clinton “chịu thua”, chấp nhận bồi thường 850.000 USD để được bãi nại. Ngoài ra, theo nhật ký hành trình của phi công, Bill Clinton có 26 lần đi trên máy bay Boeing 727 mang tên The Lolita Express của Jeffrey Epstein vốn là chuyên cơ trụy lạc mà y dành cho khách VIP của y được thỏa mản tình dục tập thể với các bé gái tuổi teen trên không trung, mà Bill Clinton đã ít nhất có 5 trong số 26 lần ấy phá luật không cho phép cận vệ được tháp tùng bảo vệ mình. Epstein sau này đã bị bắt ngay tại biệt thự của y và bị kết án 13 tháng tù giam vì tội tuyển mộ gái vị thành niên để bắt hành nghề mại dâm.

Nhà báo Deroy Murdock cho rằng các gia đình tội phạm ở New York như The Bonannos, The Colombos, The Gambinos, The Genoveses, và The Luchheses, đã có thêm sự có mặt của The Clintons để trở thành Lục Đại Bố Già. Chưa kể cái gia đình tội phạm Clinton còn có cả người không mang họ Clinton, như trường hợp bố chồng của Chelsea Clinton (con gái Bill Clinton) là Ed Mezvinsky cũng thụ án 5 năm tù giam tại nhà tù liên bang vì đã điều hành một đường dây đa cấp lừa bịp 10 triệu USD.

Hillary Clinton

Như vậy, từ sự tệ hại của Bill Clinton, Mỹ cung cấp cho nhân loại người phụ nữ Hillary Clinton với một vài sự tàn độc tiêu biểu như sau:

(a) Bạo Hành Gia Đình: Hillary thường xuyên đánh đập bạo hành Bill Clinton, theo lời kể của Thư Ký Báo Chí Tòa Bạch Ốc là Cô Dee Myers khi nói về lý do vì sao Tổng Thống Bill Clinton hay bị trầy trụa trên mặt, và về chuyện Hillary hay đánh, đấm, đá, cào cấu, ném vật nặng vào mặt chồng trong Dinh Tổng Thống.

(b) Trấn Áp Công Dân: Hillary sử dụng các thám tử tư “mạnh tay” và đã thành công gần như tuyệt đối trong trừng trị và đe dọa những ai dám cáo buộc Bill Clinton xâm hại tình dục, và vài thám tử tư ấy như Jack Palladino, Ivan Duda, và Anthony Pellicano, đã phải ngồi tù vì đã lỡ “mạnh tay” thái quá.

(c) Xâm Hại Tình Dục: Hillary bị cáo buộc đã hiếp dâm một số phụ nữ, trong đó có cả  nạn nhân của Bill Clinton. Không phải không có lý khi có dấy lên sự đồn đãi rằng Hillary là người đồng tính nữ.

(d) Buôn Bán Vũ Khí: Hillary chấp thuận bán hàng tỷ USD vũ khí hiện đại cho Algeria, Oman, Qatar, Saudi Arabia, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất UAE, và Kuwait, trong khi Bộ Ngoại Giao của bà thì ra rả công kích các nước này độc tài và xâm hại nhân quyền, khiến xung đột quân sự và chiến tranh xảy ra thường xuyên hơn và khủng khiếp hơn.

(e) Tàn Phá Libya: Hillary đã bật đèn xanh cho NATO tấn công Libya năm 2011 nhằm giúp các thế lực cực đoan lên nắm quyền, khiến Libya ngày nay trở thành tan hoang, cứ địa của các tổ chức khủng bố trong đó có IS. Sau này, chính Tổng Thống Barack Obama khi trả lời phỏng vấn của Fox News đã ngậm ngùi nói rằng trong 7 năm làm tổng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ, lỗi lầm lớn nhất của ông trong tất cả nhiệm kỳ tổng thống của ông là đã nghe lời Hillary để lật đỗ Muammar Gaddafi; tuy nhiên, ông thẳng thắn nhận hết trách nhiệm về mình cho sự dại dột đó. Ngược lại, Hillary khi trả lời phỏng vấn của Kênh Truyền Hình CBS đã cười to hớn hở về việc sát hại Gaddafi qua phát biểu gây sóng công kích cho sự tàn bạo của bà: “Chúng tôi đã đến, chúng tôi đã thấy, thằng chả chết queo rồi!”

(f) Bần Cùng Hóa Và Bất Ổn Hóa Haiti:

(g) Làm Sụp Đổ Honduras bằng cách ủng hộ cuộc đảo chính đẫm máu khiến xảy ra cuộc di dân ồ ạt chạy sang Hoa Kỳ mà sau đó Hillary cho trục xuất hết về Honduras với lý do kỳ quặc rằng người di tản chỉ muốn gởi đi một thông điệp chống chính phủ Honduras chứ không phải muốn lánh nạn tại Mỹ. Hiện nay Honduras là xứ sở có tỷ lệ diệt chủng cao nhất thế giới.

(h) Làm Iraq Sụp Đổ Và Giúp IS Lớn Mạnh: Cuối năm 2011, Hillary đòi Tổng Thống Syria Bashar al-Assad phải từ chức, gây ra sự vùng lên của IS dẫn đến cuộc khủng hoảng năm 2015 khi hàng triệu người tàn vào Châu Âu tỵ nạn chiến tranh. Trước khi rời khỏi chức vụ Bộ Trưởng Ngoại Giao, Hillary đòi vũ trang cho các kẻ thù của al-Assad để lật đỗ al-Assad. Nhưng khi IS tạo được thế vững chắc ở Syria, các phe nhóm “ôn hòa” đã trao cho IS tất cả các vũ khí hạng nặng tối tân nhận được từ Mỹ cùng với nguồn lực tài chính từ các liên minh của Mỹ, khiến giúp IS bành trướng cực kỳ nhanh chóng lan sang Libya, Ai Cập, và nhiều quốc gia khác trong khu vực.

(i) Giúp Gây Ra Cuộc Tắm Máu Ở Yemen: Từ nguồn vũ khí tối tân của Mỹ trị giá 46 tỷ USD được Hillary duyệt bán, Saudi Arabia tiến hành xâm lược Yemen từ năm 2015, gây ra thương vong lớn cho thường dân Yemen. Ngay cả Anh và nhiều nước đồng minh khác của Mỹ cũng tranh nhau bán vũ khí và hỗ trợ hậu cần tích cực cho Saudi Arabia. Gần đây, Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon đã phải đưa liên minh do Saudi Arabia vào danh sách đen những nước xam hại nhân quyền của trẻ em, và đích thân gọi liên minh đó đã sát hại và gây tàn phế cho trẻ em Yemen.

(j) Sát Hại Thuộc Cấp: Hillary đã lờ đi các tin tức tình báo nhận được về sự tấn công Đại Sứ Quán Hoa Kỳ ở Benghazi, Libya, năm 2012, khiến Đại Sứ J. Christopher Stevens cùng ba quan chức sứ quán trong đó có trưởng phòng quản trị thông tin Sean Smith thiệt mạng. Thậm chí khi bị tra vấn căng thẳng về nguyên nhân dẫn đến cái chết của đại sú và ba tùy viên, Hillary đã ngang ngược trả lời khét tiếng và “gây bão công kích” rằng nào có gì khác biệt (What difference does it make?), với ngụ ý chết 4 người hay 1 người thì cũng là chết, có gì nghiêm trọng đâu mà tra với hỏi.

(k) Đặt An Nguy Quốc Gia Vào Vòng Nguy Hiểm, Cản Trở Điều Tra, Và Hủy Chứng Cứ: Kể từ vụ đặt máy nghe trộm ở tòa nhà Watergate dẫn đến sự từ chức của Tổng Thống Richard Nixon, các vụ việc nổi cộm xảy ra tại Mỹ đều được gọi là “Gate”. Email Gate là vụ Hillary đã đem tài sản quốc gia (tức thông tin tuyệt mật) vào hệ thống email cá nhân lắp đặt riêng ở nhà để xử lý công việc quốc gia mà không phải vào Bộ Ngoại Giao, khiến tin tặc dễ dàng đột nhập lấy cắp các tài liệu tuyệt mật ấy. Ngược lại, khi vào Bộ Ngoại Giao, Hillary lại sử dụng hệ thống email chính thức của chính phủ để giao dịch việc riêng hoặc giao dịch kinh doanh cá nhân. Khi sự việc bị bại lộ, Hillary đã xóa khoảng 30.000 thư điện tử với lý do chúng toàn là cá nhân và riêng tư, dù Quốc Hội yêu cầu phải được xem tất cả.

(l) Thất Bại Trong Vai Trò Lãnh Đạo Bộ Ngoại Giao: Sau khi Hillary rời chức vụ Bộ Trưởng, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao không thể nêu lên được bất kỳ một thành tích  cụ thể nào của Hillary; đã vậy số liệu lại cho thấy bà đã phí phạm 80 triệu USD xây một Tổng Lãnh Sự Quán ở Afghanistan, làm thiệt hại 6 tỷ USD vì không thực hiện được các hợp đồng đã ký; không chịu liệt Boko Haram ở Nigeria vào danh sách khủng bố khiến tổ chức này đường đường chính chính bắt cóc một lúc 300 nữ sinh; cấm không cho điều tra cáo buộc Bộ Ngoại Giao Mỹ của bà có dính líu đến việc sử dụng gái mại dâm phục vụ công tác riêng, việc các nhà thầu của Bộ Ngoại Giao sử dụng ma túy, và việc Đại Sứ Mỹ ở Bỉ yêu cầu cung cấp mại dâm thiếu niên nam.

(m) Dối Trá Để Đánh Bóng Bản Thân: Hillary đã tuyên bố bị các tay súng mật phục bắn tỉa khi đến Tuzla ở Bosnia năm 1996. Tuy nhiên, sau này đài CBS tìm được và phát sóng phim quay lại cảnh Hillary nhàn hạ dạo chơi khắp chốn, thậm chí vui vẻ chuyện trò với một bé gái vào đúng thời gian mà bà đã cho là khi bị bắn.

(n) Gian Trá Cơ Hội Chủ Nghĩa: Hillary đã có tư cách thấp kém khi đối với hiệp định NAFTA lúc thì khen đó là sự thành công của Hoa Kỳ, nhưng khi công luận chê bai thì bảo bản thân đã chống NAFTA ngay từ đầu; lúc trả lời phỏng vấn đã khoe được ông nội dạy sử dụng súng từ nhỏ, và giữa vòng vây của những người chống sở hữu vũ khí lại tuyên bố bản thân sinh ra và lớn lên trong một gia đình không bao giờ có súng ống; lúc tuyên bố chống hôn nhân đồng tính nam, để rồi sau đó bảo ủng hộ hôn nhân ấy; và gần đây nhất trong cuộc bầu cử tổng thống 2016 đã tuyên bố ủng hộ hiệp định TPP do Obama ký với 11 nước (trong đó có Việt Nam) nhưng khi thấy Donald Trump được ủng hộ vì chống TPP đã tuyên bố bản thân cũng chống TPP.

(o) Vô Đạo Đức Và Bất Lương: Khi Bill Clinton được yêu cầu phục vụ giải quyết xét hỏi sự sai phạm của Tổng Thống Richard Nixon trong vụ Watergate năm 1974, ông đã tiến cử bạn gái là luật sư Hillary Rodham (tức Hillary Clinton khi trở thành vợ Bill Clinton) đảm trách thay mình nhằm tạo điều kiện cho bạn gái có cơ hội thăng tiến. Tuy nhiên, Hillary đã bị Luật Sư Trưởng Ủy Ban Điều Tra Jerry Zeifman sa thải với lý do chính thức rằng “Hillary là một luật sư vô đạo đức, bất lương, có mưu đồ vi phạm Hiến Pháp, vi phạm quy định của Hạ Viện, vi phạm quy định của ủy ban điều tra, và quy định bảo mật” (“She was an unethical, dishonest lawyer. She conspired to violate the Constitution, the rules of the House, the rules of the committee and the rules of confidentiality”). Thậm chi Zeifman còn từ chối không cấp chứng thư xác nhận công tác cho Hillary theo thông lệ đối với nhân sự thuộc cấp đã chấm dứt nhiệm vụ. Hillary là một trong ba trường hợp duy nhất mà Zeifman không cấp thư xác nhận trong suốt cuộc đời sự nghiệp của ông.

(p) Bao Điều Tệ Hại: Ngoài ra, còn biết bao điều tệ hại khác của Hillary mà bảng chữ cái không đủ để liệt kê hết ra đây, có thể được kiểm chứng qua các đường links trong phần Tham Khảo bên dưới, hoặc truy xuất từ mạng internet các vụ việc mang tên  Whitewater Scandal, Cattle Gate, File Gate, China Gate, Quỹ Clinton, Haiti, Hội Tà Thuật Nữ Phù Thủy (Witches’ Covens), Travel Gate, Pardon Gate, It Takes a Village (quyển sách năm 1996 của Hillary đề xuất mộ cách bịnh hoạn rằng chính phủ Mỹ nên thay mặt các bậc cha mẹ trong nuôi dưỡng trẻ em, nói theo kiểu của Alders Huxley về những lồng ấp trứng để chính phủ kiểm soát chặt chẽ sự sinh sản), SRA (Satanic Ritual Abuse), và The Clinton Body Count (liệt kê dánh sách dài những người chống lại gia đình Clinton để rồi chết do tự tử, do tự bay khỏi lầu cao tầng, do tự gây ra tai nạn xe, do tự cho máy bay nổ, do tự bắn từ phía sau gáy, vì tình cờ phát hiện tấm ngân phiếu mà Clinton sơ xuất đánh rơi, vì lỡ có bầu với Bill Clinton, vì lỡ làm bác sĩ riêng nên biết được bí mật bệnh sử của thân chủ, hay vì bổng dưng chết bầm dập trần truồng bên trong phòng làm việc đã bị khóa trái cửa từ bên trong của Bộ Thương Mại như trường hợp của Cô Barbara Wise, v.v., mà tất cả đều được dán nhãn “tự tử”).

Sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp của người phụ nữ thượng lưu làm chính trị chuyên nghiệp  xuất phát từ cái đặc thù dân tộc tính của tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp, cộng với những đặc điểm đó nơi người phối ngẫu, lại giúp minh chứng một chân lý: Hoa Kỳ trên nền móng của tàn ác, bất nhân, đam mê quyền lực, bất chấp luật pháp, sẽ không bao giờ là cường quốc trường tồn, sẽ dễ gây thương tổn và bị tổn thương, luôn tự tạo ra lắm kẻ thù tàn cho chính mình, luôn tạo ra trong nước và từ ngoài nước những bản sao y hệt của tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp, để rồi sẽ bị vùi dập từ những bản sao được nâng cấp ấy.

Có thể khẳng định rằng Mỹ và thế giới sẽ điêu tàn nếu Hillary Clinton lên làm Tổng Thống Hoa Kỳ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nguồn tham khảo:

44 Reasons Not To Elect Hillary Clinton. http://freedom-articles.toolsforfreedom.com/44-reasons-to-not-elect-hillary/

Bill Clinton’s Criminal Background. http://www.theforbiddenknowledge.com/hardtruth/billclintonscriminalbackground.htm

David Graham. 2016. From Whitewater to Benghazi: A Clinton-Scandal Primer.http://www.theatlantic.com/politics/archive/2016/09/tracking-the-clinton-controversies-from-whitewater-to-benghazi/396182/

Hoàng Hữu Phước. 2014. Thế Giới Thời Kỳ Hậu Chó Điên – Hillary Clinton Ư?

Hoàng Hữu Phước. 2016. Hillary Clinton Là Con Đĩ Babylon?

Hoàng Hữu Phước. 2016. 10 Nữ Lãnh Đạo Tàn Bạo Nhất Lịch Sử Nhân Loại1

Roger Stone. 2016. Hillary is used to beating, kicking and abusing her own husbandhttps://www.rt.com/shows/sophieco/332460-hillary-husband-nixon-adviser/

Voting for Hillary? You May Want to Recall the Clinton Body Count. http://freedom-articles.toolsforfreedom.com/voting-for-hillary-clinton-body-count/

Zach Cartwright. 2016. Hillary Clinton’s war crimes are unforgivable. http://usuncut.com/politics/hillary-clinton-foreign-policy-record/

Phó Thủ Tướng Trương Hòa Bình

Hoàng Hữu Phước, MIB

18-10-2016

thb1

Vào kỳ họp chót của Quốc Hội Khóa XIII tháng 4-2016, khi thấy tôi chống gậy dự họp nhưng không ra khu vực ẩm thực lúc nghỉ giải lao mà ngồi một mình trong hội trường bao la vắng lặng, Phó Thủ Tướng Trương Hòa Bình đã len vào hàng ghế để đến cạnh tôi cầm tay vấn an sức khỏe. Ông thậm chí còn định ra ngoài lấy cho tôi một tách cà phê nếu như tôi không khăng khăng từ chối bằng cách giữ chặc tay Ông. Sự thân tình bình dân cởi mở vui vẻ của Ông là tác phong tôi nhận thấy nơi Ông từ đầu năm 2011, lúc Ông còn là Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao.

Thủa ấy, tôi đã gởi một số công văn đến Ông để can thiệp vài vụ khiếu nại của người dân, và một vụ đã đuộc Tòa Án Nhân Dân Tối Cao quyết định cho xem xét lại vụ án. Vụ của nhà báo Hoàng Hữu Hiệp mà tôi đã nói trong bài viết trước cũng là vụ tôi đã kiến nghị sẽ đích thân cùng nhà báo ấy đến gặp Ông bất cứ nơi nào và bảo đảm chịu trách nhiệm cá nhân của tôi nếu không kềm chế được sự to tiếng hay thóa mạ – nếu có – của nhà báo ấy. Vào giờ giải lao ở các kỳ họp trước đó, tôi hay trò chuyện cùng Ông mỗi khi có các khúc mắc tế nhị của các điều của một dự án luật quan trọng nào đó, hoặc khi có phát hiện những vụ án oan.

thb

Ông Trương Hòa Bình đã không có kỳ tích nào đối với công tác pháp đình và đại cuộc cách mạng tư pháp Việt Nam; song, đây là điều dễ hiểu khi Ông bị lực cản trì trệ từ năm vấn nạn của Việt Nam gồm (a) luật pháp Việt Nam vừa chưa đủ đầy hoàn chỉnh vừa bị khống chế hành trạng tư duy làm luật dưới tác động của các luận điểm nô dịch chạy theo văn hóa xằng bậy của nước ngoài đặc biệt về cái gọi là nhân bản nhân văn trong án phạt và án tử hình khiến phá hỏng bét tôn ti trật tự giềng mối xã hội làm cho an ninh an toàn xã hội và tình hình phạm pháp ngày càng gia tăng trầm trọng, (b) các tồn đọng khiếu kiện từ nhiều nhiệm kỳ trước của các Chánh Án tiền nhiệm, (c) sự tiêu cực của các Tòa Án Nhân Dân các tỉnh thành khiến dẫn đến các oan sai và các khiếu kiện kéo dài được đùn đẩy từ địa phương lên trung ương, (d) các lợi ích nhóm khiến các đạo luật được soạn thảo thiếu hẳn sức mạnh triệt để làm phát sinh những yêu cầu điều chỉnh ngay cả khi luật vừa mới được ban hành cũng nhu các yếu kém trong ban hành các Nghị Định của chính phủ và Thông Tư của các Bộ khiến nảy sinh nhiều hơn các tranh chấp phải đưa ra tòa án hoặc các bất khả thi trong xét xử đạt đồng thuận giũa các bên liên quan, và (e) ngay cả chánh án hay phó chánh án Tòa Án Nhân Dân địa phương chỉ quan tâm đến việc nịnh nọt lấy lòng Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao thay vì công minh công tâm công chính công bằng trong công vụ xét xử các vụ án ở điạ phương. Vấn nạn tồi tệ thứ năm đã từng được tôi nêu lên trong một bài viết cách nay vài năm, về vị nghị sĩ Huỳnh Ngọc Ánh, Phó Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh, đã dám cả gan phớt lờ thư của tôi yêu cầu can thiệp vụ cụ ông Lý Vĩnh Bá gần 100 tuổi khiếu nại Tòa Án Thành phố Hồ Chí Minh đã nhiều năm không đưa vụ kiện của cụ ra xét xử và khiếu nại thư ký tòa án đã vừa chửi tục vào mặt cụ vừa hành hạ cụ khi đã bắt cụ phải đến nơi hẹn để kiểm tra thực địa nhưng lại không có mặt để cụ chờ suốt ngày tại đó để rồi khi cụ đến tòa án hỏi mới được chính vj thư ký tòa án ấy trả lời rằng do mệt. Một ngành mà nếu ở địa phương lúc nhúc những tên như vị phó chánh án ấy và thư ký tòa án nọ thì Ông Trương Hòa Bình đương nhiên trở thành đích ngắm của các lời công kích.

Ông Trương Hòa Bình không thể làm gì khác để ngành Tòa Án Việt Nam tốt hơn vì sự bổ nhiệm các chánh án, phó chánh án, và thẩm phán đều “đúng quy trình” về nhân thân, đảng tịch, bằng cấp chuyên môn. Trong các cái gọi là “quy trình” đó, không hề có công cụ định lượng nào dành đánh giá hiệu quả các đức tính cụ thể của đạo làm người và đạo làm quan. Đạo làm người để có cái “trung với Đảng, hiếu với dân” sau khi đã thực sự có bằng chứng nền tảng của sự  tu thân và sự tề gia. Đạo làm quan để có thể “phán án như thần” vốn luôn mặc định là điều đương nhiên phải có nơi các vị thẩm phán.

Tuy nhiên, với cương vị Phó Thủ Tướng, Ông Trương Hòa Bình được tin tưởng sẽ trở thành trợ thủ đắc lực và hiệu quả cho Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc trong đại cuộc quản lý Nhà Nước. Nổi trội so với tất cả các Phó Thủ Tướng đương nhiệm khác của Quốc Hội Khóa XIV này, Ông Trương Hòa Bình có các ưu thế về sự năng nổ, tính bình dân gần gủi, và được người dân trên phạm vi toàn quốc biết đến nhiều hơn.

Hình ảnh những lần dùng cơm tại “dinh” của Ông (tức căn hộ mà hai ông bà tá túc ở một nơi chật hẹp bên trong một cơ quan trực thuộc Bộ Công An ở Hà Nội) khi Ông còn là Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, thưởng thức những món ăn Nam Bộ do vợ Ông đích thân nấu nướng, uống chút rượu cùng Ông trong khung cảnh chật chội đơn sơ bình dị, sẽ mãi lưu trong ký ức của tôi, nhất là khi cảm nhận được ánh mắt đầy lo lắng của vợ Ông lúc nhìn thấy thức ăn vẫn còn đầy ắp có vẻ như chúng đã không được vị khách thân quen đoái hoài. Những hình ảnh ấy là nổi trội nhất khi tôi nghĩ về “ông anh” Trương Hòa Bình thân thiết ấy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Các bài viết cùng thể loại “đánh giá cá nhân”:

Chính Khách:

Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc

Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ

Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân

Nguyễn Thị Quyết Tâm

Tân Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng

Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến

Nghị Sĩ Hòa Thượng Thích Chơn Thiện

Chủ Nhiệm Trần Văn Hằng

Nghị Sĩ Trần Khắc Tâm

Nguyễn Thiện Nhân

Ba Vị Anh Thư Thép Lãnh Đạo Việt Nam – The Trio of Iron Ladies of Vietnam

Bộ Trưởng Nội Vụ Nguyễn Thái Bình

Thường Dân:

Giáo Sư Nguyễn Quang Tô

Giáo Sư Trương Tuyết Anh

Giáo Sư Lê Văn Diệm

Cô Lại Thu Trúc

Vì Sao Thành phố Hồ Chí Minh Ngập

Hoàng Hữu Phước, MIB

03-10-2016

Lẽ ra tôi đã không viết bài này (a) vì đã viết một bài cùng chủ đề cách nay gần một thập niên trên emotino.com, và (b) nếu như đừng đọc mấy tin tức nhảm nhí gồm các viện dẫn chính thức nhưng đầy né tránh của chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh nêu 5 lý do nào gây ra ngập và các ý kiến bầy đàn của các “chuyên gia”.

Né tránh vì đã không nêu các vấn nạn thực sự.

Bầy đàn vì hàng chục năm trước các “chuyên gia” đó hoặc (a) cứ như chưa được sinh ra nên chẳng góp ý bất kỳ để hóa giải các vấn nạn có thể lường trước được bởi bất kỳ ai thực sự có học thức, hoặc (b) chẳng dám nói gì vì chính quyền chẳng nói gì nên chẳng dại gì “chọc giận” chính quyền, thế mà nay thì hùa nhau hùng hổ góp ý linh tinh.

Không nhìn nhận 5 sự thật sau thì Thành phố Hồ Chí Minh mãi mãi ngập và sẽ đến lúc Thành phố Hồ Chí Minh bị xóa sổ, nói gì đến hai đại cuộc xây dựng nó thành một “megacity” và thành một “khu tự trị”:

1- Chủ trương hoàn toàn sai quấy và vô trí của Thành Ủy và Hội Đồng Nhân Dân cùng Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh trong đề án xây dựng Khu Đô Thị Nam Sài Gòn khiến vùng đầm lầy rộng lớn bị san lấp nâng nền phục vụ cho sự hình thành một khu đô thị đa chức năng kiểu mẫu làm trung tâm tài chính, thương mại, dịch vụ, công nghiệp, khoa học, văn hóa, giáo dục, cư trú, và giải trí, mà điển hình là qua việc cho một tập đoàn Đài Loan hình thành Khu Phú Mỹ Hưng, dẫn đến hậu quả vĩnh viễn bịt kín và triệt hẳn cửa ngõ thoát nước của Thành phố Hồ Chí Minh, gây ra cái quái gở ngập nước vào mùa nóng mà người ta tự chế ra từ ngữ “triều cường” rồi đỗ lỗi cho nó, và sự ngập trầm trọng vào mùa mưa mà người ta trước thì ngậm tăm làm ngơ còn sau này khi đã vô phương cứu chữa thì bày ra 5 cái nguyên nhân vớ vẩn để ngụy biện.

2- Sự áp dụng khoa học công nghệ tào lao ngu xuẩn của Thành phố Hồ Chí Minh như đã được nêu rõ như một tư liệu lịch sử trong bài viết đã nói đến ở trên (đăng trên emotino.com cách nay gần một thập niên và được đăng lại bên dưới bài viết này): thường xuyên rãi đá dăm mặt đường toàn bộ các tuyến đường trong Thành phố Hồ Chí Minh để “tăng độ bám đường” khiến bụi bay mù mịt toàn thành phố. Việc đầu tư vô lý này không thể không là minh chứng mang tính liên tưởng đến sự thất bại không thể xử lý “triều cường” và “chống ngập” tại Thành phố Hồ Chí Minh bằng các biện pháp gọi là khoa học kỹ thuật vài thập niên trở lại đây.

3- Sự vô trách nhiệm trong giám sát thi công cộng với sự lưu manh bất lương vô liêm sĩ của các công ty xây dựng cầu đường bất tài vô dụng. Việc đường Nguyễn Hữu Cảnh ở Quận Bình Thạnh do Công ty Thanh Niên Xung Phong của “phe quốc doanh” xây dựng đã trở thành công trình đầy tì vết và tủi hổ với việc sụp lún đường, nứt cầu, và “ngập” bởi cái gọi là “triều cường” ngay lúc được đưa vào sử dụng năm 2002, khiến Thành phố Hồ Chí Minh từ đó đến nay phải bỏ ra những khoản tiền cực kỳ khổng lồ – dù chưa được “tự trị” về ngân sách – đễ cứu nguy công ty nhà nước và các vị lãnh đạo nào đó đã nhúng chàm mà cho đến tận ngày nay chất lượng của các kỳ cứu chữa cũng vẫn chẳng ra chi, như minh chứng là trong cơn mưa lớn mơi tuần trước các tuyến đường những khu chung cư cao tầng xa hoa sang trọng gần Saigon Pearl đều ngập nước. Còn trong bài viết đã nói ở trên và được đăng lại dưới đây thì có thêm việc các công ty xây dựng cầu đường mà cụ thể là xây dựng tuyến đường ở khu vực Xa Cảng Miền Tây đã cho đùa tất cả xà bần và các bao cát xuống các cống khi đã hoàn thành công trình để khỏi tốn chi phí thuê hàng ngàn lượt xe tải chở đi đổ chỗ khác. Từ việc người nhái và thiết bị “hiện đại” phát hiện xà bần và hàng trăm bao cát đá trong lòng ống cống “hiện đại”, mọi người theo thuyết âm mưu có thể suy ra những vấn nạn khác khiến xảy ra sự ngập nước của Thành phố Hồ Chí Minh như:

a) công ty xây dựng các khu dân cư/các khu tòa nhà cao tầng – bất kể là khu cao cấp sang trọng hay khu tái định cư/tòa nhà dành cho đối tượng thu nhập thấp, các đường sá, đã không xây dựng – toàn phần hoặc một phần – hệ thống cống thoát nước; và

b) công ty xây dựng các khu dân cư/các khu tòa nhà cao tầng – bất kể là khu cao cấp sang trọng hay khu tái định cư/tòa nhà dành cho đối tượng thu nhập thấp, các đường sá, đã xây dựng hệ thống cống thoát nước với toàn bộ ống cống chất lượng thấp không bao giờ được kiểm định và các ống cống này đã – tương tự tuyến đường ống nước Sông Đà cực kỳ quan trọng của Thủ đô – vỡ nát dưới lòng đất Thành phố Hồ Chí Minh khiến nước thải gia dụng/dân dụng không thể thoát đi phải trồi tràn lên mặt đường biến thành “triều cường” còn nước mưa thì bất kể mưa thường hay mưa to hoặc mưa rất to luôn làm đường phố ngập nước (mà hình ảnh do tác giả bài viết này đã chụp cách nay gần một thập kỷ và đăng trong bài viết đăng lại dưới đây chứng minh ngay trên đường Trần Hưng Đạo sang trọng tại nơi mà lúc đó là ngôi nhà mồ cổ còn nay là cửa hàng Thế Giới Di Động to lớn lại cho thấy chỉ một cơn mưa bình thường vào buổi trưa cũng đã có thể làm ngập gần nửa bánh xe máy Honda và tràn vào cả căn nhà “mặt tiền” mà tác giả đang ngồi uống cà phê, huống gì mưa to của thời hiện đại ngày nay).

4- Sự vô trí và lợi ích nhóm trong phát triển xây dựng thổ cư áp sát ngay cả các vị trí trọng điểm quốc gia như trong bài viết trước đây về Phi Trường Tấn Sơn Nhất đã nêu lên, khiến việc ngập đầy xấu hổ lại thường xuyên xảy ra ngay trên đường băng của sân bay chiến lược Tân Sơn Nhất, và khiến cái thành phố cứ mãi được gióng trống khua chuông về tầm quan trọng quốc tế của nó kiểu mèo khen mèo dài đuôi lại bị bỡn cợt sắp thành một Venice Việt Nam.

5- Sự vô trách nhiệm của tất cả các ủy ban nhân dân phường và các cơ quan công an địa phương trong 40 năm qua với việc (a) hoàn toàn bỏ mặc cho sự lây lan hơn nấm việc người dân lấn chiếm kênh mương kinh rạch bờ sông thậm chí san lấp chúng để xây dựng nhà ở, cũng như (b) hoàn toàn bỏ mặc cho sự xả rác vừa làm nghẹt thêm kênh mương vừa làm gia tăng mức độ ô nhiểm kinh tởm của cái thành phố mà chính quyền gần đây của nó luôn mơ đến chuyện trên trời đầy hoang đường của “megacity” với nào là Thành Phố Bắc, Thành Phố Nam, Thành Phố Đông, Thành Phố Tây đầy hợm hĩnh láo xạo tào lao.

Tóm lại, xin đừng dại dột lắng nghe các lý giải của chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh và của các chuyên gia vì (a) tất cả các việc “cứu ngập” sẽ không bao giờ thành công; (b) tất cả các dự án “cứu ngập” đều sẽ y như tiếp tục đốt bỏ một ngân sách cực kỳ khổng lồ và tốn kém; (c) đơn giản vì Thành phố Hồ Chí Minh không có nguồn nhân lực đáng tin cậy về chuyên môn, đạo đức, trách nhiệm đối với các dự án tốn nhiều tiền; (d) đơn giản vì tất cả các lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh chưa bao giờ để lại cho hậu thế bất kỳ bằng chứng minh bạch cụ thể nào về tính hiệu quả của giám sát thi công, giám sát công trình, giám sát vốn đầu tư, cũng như luôn hào phóng dùng tiền ngân sách của trung ương rót cho – nghĩa là ngay cả khi  chưa được trung ương cho “tự trị về ngân sách – để mạnh tay giúp 100% dự án có cơ hội đội vốn khủng khiếp đồng nghĩa với việc hoàn toàn sai trong lựa chọn đơn vị thi công; và (e) các chuyên gia ngày nay tuyên bố này nọ đã chưa từng nói gì hay viết gì về cốt lõi của sự “ngập”, có thể vì họ là “chuyên gia” xài bằng cấp loại “hữu nghị”, có thể vì họ không có dũng khí nói lên/viết lên các ý kiến của họ, có thể các ý kiến của họ bị báo chí nông cạn cùng các cơ quan chung phòng với và chống đỡ cùng tham nhũng vất sọt rác, và có thể vì họ không thuộc tầng lớp trí thức thực sự vốn luôn có tầm nhìn xa-sâu-rộng.

Kính mời các bạn tham khảo bài viết dưới đây, đã được đăng trên emotino.com ngày 24-01-2009:

  Triều Cường – Thực Chất Của Vấn Đề

(http://www.emotino.com/bai-viet/17402/trieu-cuong-thuc-chat-cua-van-de)

Hoàng Hữu Phước, MIB

24-01-2009 Xuân Kỹ Sửu

Năm hết, Tết đến. Đây là thời điểm thích hợp để Ôn Cố Tri Tân.

Theo từ điển Wiktionary, Ôn Cố Tri Tân có nghĩa đen là “xem lại cái cũ, biết cái mới”, nghĩa bóng là “nhắc lại cái cũ để hiểu biết hơn cái mới”, và dịch tiếng Anh cũng của Wikionary là “one should be able to derive new understanding while revising what he has learned”. Theo thiển ý của tôi, nghĩa bóng tiếng Việt thì nghe hợp lý hơn, còn câu tiếng Anh nên viết lại thành: Reviewing the past event or the pending issue for a suitable lesson or a thorough understanding and/or a possible solution để đạt chất lượng tu từ tuyệt hảo trong phạm vi chỉ một nhóm từ tức phrase (chữ OR thứ nhất liên kết eventissue, và chữ OR thứ ba liên kết understanding với solution để cả hai hợp làm một nhóm cùng làm đối trọng với lesson qua chữ OR thứ nhì, thành hai nhóm chính làm object của chữ FOR), thay vì là một câu tức sentence theo kiểu của Wiktionary có một mệnh đề chính với finite verb “should” và một mệnh đề làm noun object cho gerundrevising”, trong khi ý nghĩa “be able to” hoàn toàn yếu, còn “learned” như một nghịch lý. Nói chung, câu tiếng Anh của từ điển Wiktionary hoàn toàn kém.

Ba Má tôi đã lập nghiệp ở Quận 3 Sài Gòn từ năm 1950 và chị em chúng tôi 7 người được sinh ra, và sống ngay tại trung tâm – chứ không phải vùng ven đô – của Sài Gòn và có luôn vinh dự chứng kiến Sài Gòn được đổi tên thành Thành phố Hồ Chí Minh, song không phải vì vậy chúng tôi vỗ ngực tự xưng biết tất tần tật hết mọi thứ trên đời về Sài Gòn và về Thành phố Hồ Chí Minh. Do đó, tôi xin chỉ nêu lên những sự thật ít ỏi biết được. Chưa kể, chuyện “ôn cố” ắt giúp giải thích cho tôi hiểu thấu đáo được đôi điều nhỏ nhặt về một vấn đề lớn, đó là “triều cường” của cái sự “tri tân”.

Suốt thời gian tôi học trung học, hoặc Ba tôi, người giữ chức Tham Sự Tài Chính của Air Vietnam, đèo tôi đến trường trên chiếc Mobilette màu cà phê sữa bỉ bền vạn đại hoặc chiếc Honda Dame xanh lá sậm chất lượng tuyệt hảo mới “còm-măng” trực tiếp từ Nhật Bản; hoặc tôi và Chị Hai của tôi chạy song song đến trường Nguyễn Bá Tòng với tôi trên chiếc xe đạp nữ màu đỏ tươi còn chị trên chiếc màu xanh lá sậm, qua bao đường sá quen thuộc của nhiều quận khác nhau. Chưa bao giờ chúng tôi thấy thế nào là ngập lụt, và chưa bao giờ nghe đến hai từ Hán-Việt “triều cường”.

Khi giải phóng đến, thật mát dạ vì chiến tranh đã chấm dứt, nước nhà thống nhất, non sông liền một cõi, thái bình thịnh trị từ nay. Song, tại một đất nước mà Hội Hồng Thập Tự được đổi tên thành Hội Chữ Thập Đỏ cho phù hợp với phong cách “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” đã xuất hiện một hiện tượng kỳ quái được đặt tên bằng tiếng Hán-Việt nghiêm túc, trang trọng hẳn hoi, là “Triều Cường”. Vậy triều cường từ đâu đến và tại sao có triều cường tại Thành phố Hồ Chí Minh, một thành phố đã cao hơn mực nước biển rất nhiều vì đường sá đã được nâng cao liên tục đến nỗi có những chiếc cầu như chiếc trên đường Bạch Đằng, Quận Bình Thạnh, không còn thấy bóng dáng bệ đường cho người đi bộ hai bên thành cầu vốn xưa kia phải cao hơn mặt đường xe chạy ít nhất cũng là 30cm.

Liên tục trong 10 năm kể từ 1975, Sở Giao Thông Công Chánh Thành phố Hồ Chí Minh (hay Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh) đã phát huy sáng kiến của những kỷ sư cầu đường tài ba bằng cách mỗi năm đem hàng ngàn tấn đá dăm rãi đầy mặt đường toàn thành phố mà mục đích như công bố trên báo chí là nhằm “gia tăng độ ma-xát bám đường của bánh xe các phương tiện giao thông do lớp bề mặt của nhựa đường đã lão hóa”. Bụi mù mịt. Số bịnh nhân tai-mũi-họng gia tăng (không có số liệu thống kê để biết bao nhiêu người đã không còn sống được vì bụi của đá chất chứa trong phổi trong ngần ấy năm). Rồi khi mùa mưa đến, đá dăm biến mất để tạo điều kiện cho những đợt rãi đá liên tiếp nhiều năm sau đó. Đá đã đi đâu? Lời giải thích của tôi là: chúng đã bị nước cuốn trôi hết xuống cống, làm đầy nghẹt cả hệ thống cống, trở thành kho dự trữ đá dăm cho hậu thế của ngàn năm sau, khi mà không còn núi non nào để khai thác đá phục vụ việc xây dựng. Trời mưa bất cứ buổi nào, dù sáng hay trưa hay chiều hay tối, nước không sao chảy xuống được trong lòng hệ thống cống rảnh đầy nghẹt đá dăm, gây ra ngập úng hay ngập lụt, và người ta gọi đó là “triều cường”. Chiều tan tầm, hàng triệu người về nhà tắm gội, vệ sinh, giặt giũ, nước ào ạt chảy xuống cống nhà ra cống đường rồi do không thể chảy tiếp được phải trào lên lênh láng ngập lụt mặt đường, người ta gọi đó là do “triều cường”. Thủy triều có lên hay có xuống; nghĩa là mặt sóng nước vỗ đập vào bờ cao hay thấp; mà bờ có nghĩa là ven sông ven biển, và sông hay biển thì thấp hơn thành phố, và “triều cường” phải tràn lên hai bên bờ sông chứ sao lại ngoi lên từ miệng cống hai bên đường tráng nhựa! Từ đây suy ra: ắt Thành phố Hồ Chí Minh có địa thế giống như đất nước Hà Lan thấp hơn mặt nước biển chăng?

trieu-cuong

Nhờ Ôn Cố tôi đã Tri được Tân, và mọi chuyện lại đâu vào đấy, theo đúng định luật hấp dẫn vạn vật của tự nhiên, nghĩa là không phải tại dòng nước đen sịt đặc quánh hôi thối bẩn thỉu dưới Cầu Kiệu đã “triều cường” dâng lên trên đường Phan Đình Phùng, Quận Phú Nhuận, cao cách mặt sình những gần chục mét, mà chính là vì nước xả ra từ hàng chục vạn căn hộ đã không sao chui xuống được dòng sông sình lầy lơ đãng dưới Cầu Kiệu. Điều này tương tự như ở bao khu vực khác.

Song, nói thế cũng còn hơi điêu ngoa, không đúng sự thực hòan tòan, vì còn có những khu vực khác mới xây dựng vẫn bị triều cường xâm lấn. Sau này, theo báo chí cho biết đã có sự điều tra bằng cách đào lên, cho người nhái và rôbô lặn tìm hiểu, mới biết thủ phạm là…CSR (trách nhiệm của doanh nghiệp đối với cộng đồng) khi đơn vị thi công đã tối đa hóa lợi nhuận, tạo thêm việc làm mai sau cho tập thể nhân viên và công nhân, bằng cách tống hết các bao đất cát, đá, xi măng, rác, xà bần, đồ uế tạp lỉnh ca lỉnh kỉnh xuống miệng cống chính rồi lấp lại, tráng nhựa che kín, ngõ hầu nước sẽ bị nghẹt, đường sá hư hỏng, dân tình lại kêu la, và sẽ có thêm hợp đồng cải tạo hệ thống thoát nước sau đó. Doanh nghiệp xây dựng cầu đường có thêm bi-zi-nét, kỷ sư viết viết vẽ vẽ, công nhân lại có thêm tiền công nhật ít ỏi sống qua ngày đoạn tháng, đường sá có thêm nhiều lô-cốt, kẹt xe nhiều hơn, hạnh phúc những gia đình sống quanh đó sẽ ít hơn, sức khỏe giảm hơn, chi phí y tế và bảo hiểm cao hơn, và dường như tiền thuế doanh thu của doanh nghiệp thắng thầu tiếp ấy đóng cho Nhà Nước sẽ trở thành cái đạo đức của doanh gia dù không bao giờ bù đắp được sự khổ ải của người dân.

Năm hết, Tết đến. Một thời khắc để ôn cố, tri tân, để tìm ra câu hỏi cho một vấn nạn, để tự nhủ mình đã làm gì cho quê hương, đất nước, của phận “nam nhi trái”, để khỏi phải thốt lên lời của Cụ Nguyễn Công Trứ “chẳng nhẽ tiêu ma ba vạn sáu”.

Thư bất tận ngôn.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

*********

Tóm lại, không có được những con người liêm-trí-dũng-chuyên để thay thế cho những sản phẩm hồng-chuyên – nhất là khi hồng thì nhợt nhạt phai mờ còn chuyên thì kiểu rãi đá dăm lên đường sá và kiểu rút ruột công trình – thì sẽ không bao giờ cứu được ngập, và sẽ mãi mãi để người ta nhìn thấy những con số không bao giờ dưới ngàn tỷ cho mỗi công trình trong hằng hà sa số những công trình chống ngập của Thành phố Hồ Chí Minh từ cách nay 20 năm cho đến ngày tận thế.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Phi Trường Tân Sơn Nhất

Cấm Dạy Thêm: Đúng Và Sai Của Thành Phố Hồ Chí Minh

Vấn Nạn Tơ Nhện Vò

day-them-2

Hoàng Hữu Phước, MIB

29-9-2016

day-them-3

1) Vấn Nạn Tơ Nhện Vò

Người đời thường dùng thành ngữ “rối như tơ vò”, hoặc “rối như canh hẹ” hoặc “rối như mớ bòng bong”, hay là “rối như gà mắc tóc” để chỉ sự rối rắm cực kỳ. Tuy nhiên, có “rối như canh hẹ” thì bát canh hẹ nấu chung với nghêu trai ngọt lịm thơm lừng cũng sẽ được ăn sạch bách, có “rối như mớ bòng bong” thì cái mớ bòng bong ấy làm gì mà có người nào trên đời này tháo gỡ làm gì vì tất cả chỉ để dùng nhóm bếp, có “rối như gà mắc tóc” thì thiên hạ cứ bình tỉnh mà đem nó ra làm món cà ri gà, và còn “rối như tơ vò” thì tơ tằm cũng như sợi chỉ – thậm chí tơ tằm silk yarn của Công ty Silkvina Tỉnh Lâm Đồng Việt Nam còn cứng hơn sợi chỉ may y phục sewing thread của hãng Wel-Tec LLC Bang Pennsylvania Hoa Kỳ nên không khó tháo gỡ các “cục rối” – có thể kiên nhẫn gỡ từ từ được một ít nhất là một ít đoạn để tái sử dụng.

Đại cuộc giáo dục và đào tạo ở Việt Nam không “rối như tơ vò”.

Đại cuộc giáo dục và đào tạo ở Việt Nam không “rối như canh hẹ”.

Đại cuộc giáo dục và đào tạo ở Việt Nam không “rối như mớ bòng bong”.

Đại cuộc giáo dục và đào tạo ở Việt Nam không “rối như gà mắc tóc”.

Đại cuộc giáo dục và đào tạo ở Việt Nam thực ra đã rối như tơ nhện vò. Nghĩa là vô phương. Nghĩa là bó tay. Nghĩa là không bao giờ cứu vãn nổi. Ngay cả Người Nhện Spiderman cũng chào thua nếu tơ của anh ta phóng ra bị vò cục.

2) Cái Sai Cốt Lõi Nghiêm Trọng Từ Khởi Thủy Của Sau 1975

Hệ tiểu học và trung học của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là 9 năm. Nghĩa là học xong lớp 9 là có thể vào đại học.

Hệ tiểu học và trung học của Việt Nam Cộng Hòa là 12 năm. Nghĩa là học xong lớp 12 là có thể vào đại học.

Khi làm Việt Nam Cộng Hòa bị vĩnh viễn xóa khỏi bản đồ thế giới bằng đại cuộc Giải Phóng Miền Nam 30-4-1975, ngay cả trước khi chính thức thống nhất đất nước hình thành nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đã có sự hợp nhất hệ thống giáo dục và đào tạo của hai miền Nam-Bắc bằng cách ngay trong năm 1976 khai giảng năm học mới của “cách mạng”, và chính quyền mới đã

(a) công nhận sự ngang bằng tuyệt đối về đẳng cấp và chất lượng của lớp 9 Miền Bắc với lớp 12 Miền Nam, bất kể danh mục các môn học không giống nhau;

(b) công nhận các cán bộ, chiến sĩ tiếp quản Miền Nam, cùng con em của họ từ Miền Bắc vào sum họp gia đình, nếu đã tốt nghiệp lớp 9 Miền Bắc, đương nhiên được ưu tiên thi vào các trường đại học ở Miền Nam – lúc đó chỉ có tại Thành phố Hồ Chí Minh;

(c) quyết định những trường trung học nào ở Thành phố Hồ Chí Minh – cụ thể như trường Phan Đình Phùng ở Quận 3 – chỉ được dạy tiếng Nga bất kể học sinh nhiều lớp tại đó đã học tiếng Anh lên đến lớp 8 cũng phải bỏ hết tiếng Anh để học tiếng Nga từ đầu; và

(d) hủy bỏ toàn bộ chương trình cùng giáo trình học tập và đào tạo của Miền Nam để áp dụng toàn bộ chương trình cùng giáo trình học tập và đào tạo của Miền Bắc, khiến dẫn đến việc chương trình 9 năm Miền Bắc bị kéo dãn ra thành đủ 12 năm cho các trường học ở Miền Nam – do trong một sớm một chiều không thể biên soạn giáo trình mới cho hệ 12 năm – nghĩa là sự học ở Miền Nam phải đối mặt với sự thiệt thòi do giảm môn học chính trong khi tăng thời lượng thêm 3 năm so với Miền Bắc với thực tế là chất lượng giáo trình đương nhiên không thể cao, còn tiếng Anh sẽ không bao giờ có thể trở lại thế mạnh của nó về trình độ và hiệu quả sử dụng trong đời sống.

Sau đó, hệ 12 năm được áp dụng trên toàn quốc, nhưng chất lượng giáo dục và đào tạo đã trở thành quốc nạn do thầy giáo cô giáo đã từng là học sinh của chính chương trình giáo dục trên chỉ có thể tạo nên những học trò tương hợp, khởi đầu cho một sự rối như tơ nhện vò vô phương cứu chữa.

3) Tham Khảo Chương Trình Thi Cử Của Việt Nam Cộng Hòa

Như đã nói trong nhiều bài viết trước đây trong rất nhiều năm qua, sự sụp đổ của Việt Nam Cộng Hòa quá khủng khiếp, chấn động cả địa cầu, đến nỗi những người đào thoát và cả những người ở lại đều không còn bất kỳ ai – trừ tác giả bài viết này –  nhớ đến những chi tiết mang tính sử liệu quan trọng về Việt Nam Cộng Hòa, như dấu gạch nối của từ ngữ tiếng Việt (thí dụ: Hoàng-Hữu-Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế), sự thành lập Đảng Dân Chủ với “đảng kỳ” cờ vàng sao đỏ của Nguyễn Văn Thiệu, trò tuyệt thực của các dân biểu đối lập, v.v. vốn đã được nêu trong các bài viết tại các đường link ở phần tham khảo bên dưới. Ngoài ra, những sử liệu về giáo dục & đào tạo của Việt Nam Cộng Hòa cũng hoàn toàn vắng bóng trên toàn thế giới, trong khi bất kỳ những gì của quá khứ đều đương nhiên có cùng lúc ba giá trị của nguồn tham khảo để bổ sung dữ liệu, nguồn tham khảo để đúc rút kinh nghiệm “gạn đục khơi trong”, và cơ sở không thể thiếu để minh chứng cho sự thật lịch sử rằng lịch sử là sự thật.

Những sự thật sau đây về mảng giáo dục chính là để phục vụ cho ba giá trị ấy.

a) Giáo Dục: Việt Nam Cộng Hòa đã hoàn toàn tương hợp với Âu Mỹ khi đặt trọng tâm vào “giáo dục” (education). “Giáo dục” nghĩa là các lo toan cho bậc “trung học”, vì rằng “đại học” thuộc lĩnh vực “đào tạo” (training) nhắm đến đại cuộc mỗi cá nhân có một nghề nghiệp để mưu sinh, chứ “đại học” không bao giờ thuộc lĩnh vực “giáo dục” tức lĩnh vực nhắm đến xây dựng người có tri thức tổng quát cần thiết cho đại cuộc trở thành người công dân.

Chính vì tầm quan trọng của người công dân có tri thức đối với xã hội và quốc gia mà chương trình giáo dục bắt buộc phải đặt nặng vấn đề thi cử để làm động lực thúc đẩy sự gắng học tự thân mỗi học sinh. Không tranh đua thì không thể có sự bức phá tiến lên khiến xã hội hoặc dậm chân tại chỗ hoặc thụt lùi. Không thi cử thì không có người đoạt cúp nghĩa là khái niệm danh dự và vinh dự bị xóa bỏ hoàn toàn.

Cả Việt Nam Cộng Hòa trước đây và Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đều giống nhau ở chỗ đưa ra khái niệm “học gì thi đó”. Song, điểm tuyệt đối khác nhau là ở Việt Nam Cộng Hòa thì học môn nào thi môn đó nghĩa là học 11 môn thì thi đủ 11 môn, còn ở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì học bài nào thi bài đó trong số chỉ có hai ba môn “chính” nào đó do chính Nhà Nước chọn ra để làm môn thi. Thậm chí chương trình học trung học của Việt Nam Cộng Hòa còn gồm có kỳ thi Tú Tài I (học xong lớp Đệ Tứ tức lớp 9) và thi Tú Tài II (học xong lớp Đệ Nhất tức lớp 12), nghĩa là sự khó khăn của kỳ thi Tú Tài I sẽ giúp định hướng nhiều học sinh nghiệm ra sự thách thức cao độ của Tú Tài II cùng ngưỡng đại học vốn chỉ dành cho học sinh thực sự có tiềm tàng một thực tài, từ đó sẽ quyết định thi vào các trường kỹ thuật khiến xã hội có đầy đủ hai lực lượng lao động chất lượng tốt và số lượng đủ cho cả hai lĩnh vực hàn lâm và kỹ thuật.

Tham khảo nội dung một Chứng Chỉ Tú Tài II (học xong lớp 12) năm 1973 của Việt Nam Cộng Hòa cấp cho một học sinh thi đậu Tú Tài II Ban C tức Ban Văn Chương

day-them-1

chúng ta có thể thấy các chi tiết như:

Tổng số các môn thi là 10 môn (chưa kể Triết Học gồm 5 môn như Tâm Lý Học, Phân Tâm Học, Đạo Đức Học, Luận Lý Học, và Siêu Hình Học)

Triết Học: điểm nhân với hệ số 4

Sinh Ngữ 1: điểm nhân với hệ số 3

Sinh Ngữ 2: điểm nhân với hệ số 2

Toán: điểm nhân với hệ số 1

Lý-Hóa: điểm nhân với hệ số 1

Vạn Vật: điểm nhân với hệ số 1

Sử – Địa – Công Dân: điểm mỗi môn nhân hệ số 1 rồi cộng chung làm tổng số cho cả cụm 3 môn này

Những điểm cần lưu ý là:

– Do thí dụ trên là của Ban C (Văn Chương)  nên Triết Học có hệ số 4, Sinh ngữ 1 có hệ số 3, và Sinh ngữ 2 có hệ số 2.

– Các ban khác như Ban A, Ban B, và Ban D sẽ có điểm hệ số khác nhau cho các môn trọng điểm khác nhau, và do đó các môn quan trọng nhất của Ban C Văn Chương như các môn Triết Học, Sinh Ngữ 1 và Sinh Ngữ 2 sẽ chỉ có hệ số 1.

– Việc chọn Ban là do học sinh quyết định từ đầu lớp 10. Dù là “Ban” nào cũng đều có thi Triết Học, Sinh Ngữ 1 và Sinh Ngữ 2 vì cả ba môn này đều quan trọng cần thiết cho sự hình thành một công dân có tri thức và năng lực tư duy tinh tế (qua các phân môn của Triết Học gồn Tâm Lý Học, Luận Lý Học, Đạo Đức Học, Phân Tâm Học, và Siêu Hình Học) cùng khả năng ngoại ngữ. Tất nhiên, nội dung học và thi cho môn Triết và Sinh Ngữ cho Ban A và Ban B ở cấp độ thấp hơn (thí dụ chương trình Anh Văn Ban C có nhiều tiết học tiếng Anh hơn và tăng tốc từ lớp 10 với Quyển 4 và lớp 11 với Quyển 5 để lên lớp 12 học kịp hết Quyển 6 và là quyển chót của bộ English for Today về thơ ca, tiểu thuyết, kịch nghệ; còn Ban A và Ban B có số tiết tiếng Anh ít hơn để lên lớp 12 vừa đủ học hết Quyển 4 của bộ English for Today về khoa học kỹ thuật).

– Dù Ban nào cũng phải có các môn thi Sử, Địa, không những do tất cả các môn học đều cực kỳ quan trọng như nhau (không ai học thứ vất đi), mà còn vì phải chuẩn bị nhân lực Tú Tài II có tri thức thích hợp sẵn cho các phân khoa trong đó có Sử và Địa tại các đại học chuyên ngành như Đại Học Sư Phạm và Đại Học Văn Khoa, v.v.

– Dù Ban nào cũng phải có môn thi Công Dân Giáo Dục vì mục tiêu của giáo dục là chuẩn bị cho xã hội những “công dân”.

– Ban C là Ban Văn Chương nên môn Toán chỉ có hệ số 1 nhưng sẽ là hệ số 3 hoặc 4 ở Ban A và Ban B.

– Môn Triết Học (5 phân môn học cùng lúc) bắt đầu học từ lớp Đệ Nhị (tức lớp 11).

– Môn Sinh Ngữ 1 bắt đầu từ lớp Đệ Thất (tức lớp 6), còn môn Sinh Ngữ 2 bắt đầu từ lớp Đệ Tam (tức lớp 10), và do học sinh tự chọn (không do trường áp đặt, và cũng không do Bộ tổ chức “thí điểm”). Đa số chọn tiếng Anh hay tiếng Pháp và đây là 2 ngoại ngữ duy nhất đồng loạt được các trường đáp ứng nhu cầu của học sinh. Học sinh có quyền học (không phải “chọn”) tiếng Nhật hay tiếng Trung như Sinh Ngữ 1 (tức ngoại ngữ chính) hoặc Sinh Ngữ 2 (tức ngoại ngữ phụ) nhưng phải tự học tại trung tâm bên ngoài, không phải đến trường trung học để dự các tiết học tiếng Anh hay Pháp, khi thi Tú Tài vẫn được Bộ ra đề thi riêng cho môn tiếng Nhật (Nhật Ngữ) hay tiếng Trung (Trung Văn), mặc dù Thành Tích Biểu (tức Học Bạ) không có điểm ngoại ngữ do trường không dạy, nghĩa là với các ngoại ngữ “lạ” thì thậm chí không cần có cái gọi là chứng chỉ của các trung tâm. Học sinh khi đăng ký vào hồ sơ thi tú tài nếu có ghi ngoại ngữ “lạ” thì đương nhiên sẽ được Bộ luôn bảo đảm có đề thi thích hợp.

– Dù thi Tú Tài I và Tú Tài II đều phải thi tất cả các môn đã học, đã không hề phát sinh vấn nạn quái gở nào của sự “stress” tức căng thẳng nơi học sinh hoặc căn bịnh thời đại nào khác.

– Đã học đến Tú Tài II, đương nhiên phải “biết” hai ngoại ngữ.

b) Đào Tạo:

Hai cơ sở cực kỳ đúng đắn, cực kỳ thực chất, cực kỳ chính xác trong chuẩn bị nhân lực cho cấp đại học, được áp dụng ở Việt Nam Cộng Hòa là (a) “học môn nào thi môn đó”, và (b) bài thi là để đánh giá sàng lọc cho được trình độ cao thích hợp chứ không phải bài kiểm tra.

Bài kiểm tra là để xem có thuộc bài chưa, chẳng hạn học một thế võ và khi dự kiểm tra phải múa võ chính xác từng động tác như đã được huấn luyện.

Bài thi là cơ hội cho học sinh chứng tỏ quá trình học tập/thực hành/áp dụng/vận dụng thực tế/đầu tư biến hóa riêng, chẳng hạn thi Võ Trạng Nguyên không phải để múa võ y như đã được huấn luyện mà thi đấu với đối thủ trực tiếp và phải đánh bại đối thủ ấy bằng những thăng hoa biến hóa hợp lệ.

Vì vậy, bài thi Anh Văn cho Tú Tài II có thể liên quan đến một vài chủ đề nào đó thực sự có trong chương trình Anh Văn lớp 12 vốn đã rất cao. Dù Ban C đã phải học về thơ ca Anh, tiểu thuyết Anh, và kịch nghệ Anh, bài thi vẫn được nâng cao hơn về trình độ chất lượng và số lượng bất kể là bài thi viết hay bài thi trắc nghiệm (áp dụng trắc nghiệm Tú Tài II từ năm 1973).

Còn khi thi vào Ban Anh Văn thí dụ như của Đại Học Sư Phạm Sài Gòn thì thí sinh phải thi viết tiếng Anh, thi viết tiếng Pháp, thi nói tiếng Anh, thi nói tiếng Pháp, với đề thi viết tiếng Anh luôn là bình giảng một đoạn văn từ một kiệt tác văn học tiểu thuyết tiếng Anh nào đó của một tác giả lừng danh người Anh nào đó nhưng dứt khoát các văn hào này không bao giờ thuộc diện đã có tác phẩm được dùng trong quyển 6 của bộ English for Today ở lớp 12 (chưa kể Quyển 6 ấy toàn là cho các tác phẩm của các văn hào Mỹ). Đại học là nơi dành cho những chuyên gia tương lai – nghĩa là đã phát huy sẵn năng khiếu nghiên cứu mà cụ thể là đã tự tìm đọc các kiến thức bên ngoài chương trình và cao hơn chương trình học tại lớp nên mới làm được các bài thi tuyển sinh đại học – chứ không là nơi dạy các cấp lớp tiếp theo của lớp 12 tức lớp 13, 14, 15, và 16. Và dù là Đại Học Sư Phạm Đệ Nhất Cấp hay Đại Học Sư Phạm Đệ Nhị Cấp (đào tạo giáo viên trung học dạy từ lớp 6 đến lớp 9, và đào tạo giáo sư trung học dạy từ lớp 10 đến lớp 12), thì vị giáo viên hay giáo sư đó đều xuất sắc cùng lúc cả hai thứ tiếng Anh và Pháp, mà sự lựa chọn Đệ Nhất Cấp hay Đệ Nhị Cấp hoàn toàn không do chênh lệch về trình độ mà thuần túy theo sở thích hay tính toán riêng của từng sinh viên do một bên là phải học 4 năm và một bên chỉ phải học 3 năm trong khi danh dự danh tiếng ngang nhau (cùng là “đại học”) và lương bổng cao ngang nhau, mà việc theo hệ 4 năm là nơi những người có kế hoạch theo đuổi sự nghiệp nghiên cứu cho các học vị thạc sĩ hoặc tiến sĩ về sau.

Cũng vì vậy mà các chuyên viên kỹ thuật (gọi là “cán sự” kỹ thuật) dù là từ trường Nguyễn Trường Tộ hay Cao Thắng, hay kỹ sư từ Đại Học Bách Khoa đều xuất sắc, và sự lựa chọn Trường Kỹ Thuật hay Đại Học Bách Khoa chỉ thuần túy dựa theo sự lựa chọn theo sở thích, tính toán thực tế thực dụng về thời gian, của mỗi người. Học xong lớp 9 vào Trường Kỹ Thuật nghĩa là đến khi học xong Tú Tài 2 đã trở thành cán sự kỹ thuật bắt đầu sự nghiệp, gia đình, tạo vốn lập cơ nghiệp riêng sớm hơn, thay vì phải đầu tư thêm 4 năm để có danh “kỹ sư” trong khi nhu cầu kỹ thuật của xã hội lại rất nhiều và cấp bách mà “thời cơ” thì không luôn chờ đợi.

4)   Cái Sai Của Chương Trình Học Của Việt Nam Sau 1975

Như đã nêu trong nhiều bài viết trong nhiều năm qua, tôi luôn cho rằng việc thêm các tiết về Đội, về Đoàn, về lao động vệ sinh trường lớp nhằm phát huy quyền làm chủ tập thể, về thể dục thể thao, v.v., vào chương trình học là hoàn toàn sai.

Trước 1975, vệ sinh trường lớp là do tạp vụ “biên chế” của mỗi trường phụ trách. Lẽ nào sau 1975, nhà trường lại kiếm thêm thu nhập từ tiết kiệm chi phí bằng cách buộc học sinh phải làm vệ sinh trường lớp và toilet, khiến học sinh bị phơi nhiễm trước bụi bẩn, hóa chất tẩy rửa chắc chắn thuộc loại rẻ tiền độc hại, và phí phạm thời gian quý báu của học sinh lẽ ra nên được dành cho vui chơi, giải trí, học tập, và giúp đỡ việc nhà phụ mẹ phụ cha? (Tại trường tiểu học Phan Đình Phùng Quận 3, tôi đã được cô giáo dạy rằng phải mỗi ngày giúp mẹ trong giúp mẹ phơi quần áo, xếp quần áo, v.v., và mọi học sinh phải được mẹ ghi cụ thể vào sổ tay những việc cụ thể mà con mình đã làm tại nhà trong việc nội trợ rồi trình cô giáo xem vào ngày học tiếp theo).

Các sinh hoạt Đội và Đoàn, nếu có, lẽ ra phải được tiến hành chỉ vào ngày nghỉ cuối tuần như sinh hoạt Hướng Đạo trước 1975, không được cấy ghép vào thời gian học ngày thường tại trường, và không được xem như là điểm cộng thêm bổ sung hoặc thay cho điểm hạnh kiểm học sinh.

Về thể dục thể thao, đã có sự sai lầm cơ bản khi cho rằng giáo dục văn-thể-mỹ phải có cả thể dục-thể thao và mỹ học kèm phụ thêm vào học văn hóa nhằm tạo nên người công dân vẹn toàn. Học văn hóa là duy nhất chủ lực và hoàn toàn không tùy thuộc vào sở thích hay năng lực của học sinh. Trong khi đó, thể dục thể thao lại tùy vào sở thích cùng năng lực thể chất của từng học sinh. Do đó, một học sinh buộc phải theo cả trăm học sinh khác phí bỏ thời giờ khi tập trung nhiều giờ tại một nơi chẳng hạn như đường cung bên ngoài Sân Vận Động Quân Khu 7 đường Phổ Quang, Quận Tân Bình, để được một nữ giáo viên thể dục la hét trong sự ồn ào hơn sấm của cả trăm học sinh nam nữ giởn hớt, cười cợt, cũng đang la hét, để “dạy” học sinh chạy nhảy, để rồi rất có thể một số học sinh trong số đó lại phải mất thời gian sau học để đến một sân tennis tập dợt hay một trung tâm thể dục thể thao để học võ Vovinam chẳng hạn tức những nội dung “thể dục-thể thao” đúng sở thích cá nhân của học sinh. Thậm chí một trường điểm lớn như Lê Hồng Phong Quận 5 sau khi yêu cầu học sinh đăng ký tham gia học các môn thể thao ưa thích theo danh mục trường đề ra, lại dùng quyền lực tự ý san sẻ một số học sinh vào những “môn thể thao” như “chơi cờ vua” do chẳng ai chịu đăng ký. Như vậy, thể dục-thể thao chẳng khác nào chỉ để phục vụ cái văn-thể-mỹ vô bổ đầy hư danh, để “nuôi gà đá” nhằm có đội ngũ tham dự Hội Khỏe Phù Đổng đầy hư danh, và để gia tăng mức độ “stress” của học trò, mà hậu quả nhãn tiền là chưa bao giờ sự đầu tư cho văn-thể-mỹ đó giúp có thêm nhiều triệu học sinh ưu tú thực sự về văn hóa, nhiều triệu học sinh lừng danh thực sự về thể thao để ngự trị ASEAN và Châu Á, và nhiều triệu nhà mỹ học làm Việt Nam hãnh diện. Nếu bỏ hẳn môn thể dục-thể thao chung chung vô bổ, học sinh có thêm thời gian để đầu tư cho bộ môn ưa thích, và đây là cơ sở để có ngày Việt Nam cung cấp cho thế giới một Novak Djokovic (hoặc một Serena Williams) da vàng.

Tại Sài Gòn trước 1975, môn hội họa ở tiểu học hoàn toàn không nhằm vào cái “cảm thụ mỹ thuật” vớ vẩn nào cả. Môn hội họa được xác định là để học sinh từ việc vẽ những nét thẳng đơn giản nhất của vật chất nhìn thấy cụ thể xung quanh tiến đến vẽ những vật chất cụ thể ấy dạng cong và 3D chính xác. Sự học này chỉ để giúp học sinh khi lên trung học vẽ được bản đồ khi học và thi môn Địa Lý, vẽ được tinh thể các loại đá khi học và thi môn Vạn Vật Học (Sinh Vật), và vẽ được các đường toán học, chưa kể để phục vụ cho cấp đại học đối với các môn như kiến trúc và đồ họa, v.v. Trong khi đó, môn Vẽ ở tiểu học Việt Nam ngày nay là để có những bộ tranh nguệch ngoạc vẽ “sinh hoạt sân trường” hay vẽ “hòa bình thế giới” hay vẽ “du hành không gian” chỉ nhằm góp mặt đông vui cho những buổi triển lãm tranh “thiếu nhi”. Đã sai về mục đích và mục tiêu thì rõ ràng là các môn học các cấp như môn vẽ không để làm học sinh giỏi hơn về môn vẽ để thành họa sĩ cũng như hoàn toàn không hỗ trợ gì các môn học khác ở các cấp cao hơn.

Ngay cả việc thêm môn học vi tính cũng là một sự phí phạm về tiền bạc, thời gian học sinh, gây ra gánh nặng ngân sách về lao động (lực lượng giáo viên “cơ hữu”), và gây ra cả sự bất công do không phải 100% các trường học ở vùng sâu vùng xa và hải đảo đều được đầu tư phòng học “công nghệ thông tin”. Bản chất của việc “dạy” vi tính là “cầm tay chỉ việc” chỉ cần vài tháng chứ không là thứ để học lâu dài để các trường phải có phòng vi tính, có hàng chục máy vi tính không bao giờ hiện đại, sử dụng toàn phần mềm bẻ khóa làm nhục quốc thể và phản tác dụng giáo dục, gắn máy lạnh, và thường xuyên đối phó với nguy cơ trộm cắp từ bên ngoài. Gia đình nào quan tâm đến vi tính có thể vào thời điểm thích hợp khi con cái đến độ tuổi an toàn mà gia đình có thể mua máy vi tinh cũng như có thể cho con đến học một hai khóa vài tháng ở một trung tâm nào đó gần nhà, thì lúc ấy sẽ tự lo liệu cho con mình.

Một cái sai khác ở Việt Nam mà tác giả bài viết này đã nói đến trong nhiều năm qua đó là dù cho chính sách của Đảng và Nhà Nước luôn cổ súy cho sự phát triển công nghiệp nặng và đại cuộc công nghiệp hóa thì vẫn luôn tồn tại sự tầm thường hóa ngành kỹ thuật, ưu ái từ chương, qua cách dùng chữ “nghề” cực kỳ thô thiển, cực kỳ hạ thấp phẩm giá, như trong các cụm từ Trường Trung Cấp Nghề và Trường Cao Đẳng Nghề, cũng như trong sự tự tiện sai quấy khi hạ thấp ý nghĩa của “cao đẳng”, xem “cao đẳng” thấp hơn “đại học” (xin liên hệ phần links bài “Đại Học” ở mục tham khảo bên dưới), khiến hủy phá ngành học kỹ thuật, gây mất cân đối nghiêm trọng vô phương cứu chữa đối với nội dung cung ứng đủ nhân lực kỹ thuật cho xã hội.

Tóm lại, chương trình học trung học của Việt Nam đa dạng hơn, dồi dào hơn, nhiều hơn, đầy đủ hơn, lý tưởng hơn, và tất cả những điều không giá trị thực chất ấy dẫn đến vấn nạn học sinh bị stress nhiều hơn, sức khỏe tâm thần bị đe dọa nhiều hơn, chất lượng dạy xuống thấp hơn, hiệu quả học rơi tự do, khiến Bộ Giáo Dục phải cứu vớt học sinh bằng cách dùng biện pháp quái gở là đánh giá để thay thế việc cho điểm ở bậc tiểu học, cắt giảm rất nhiều các môn chỉ cần học mà không thi, tiến đến bài thi đại học không khác bài thi tú tài, tiến đến tuyển sinh đại học không cần thi. Toàn xã hội và cả dân tộc phải gánh chịu hậu quả từ nguồn nhân lực luôn được trang điểm với đầy đủ bằng cấp cử nhân, thạc sĩ, và tiến sĩ hoàn toàn không từ nền móng vững chắc của một nền giáo dục đáng tin cậy.

5)   Tổ Chức Nhà Trường Của Việt Nam

a) Ở Sài Gòn:

– Tất cả các lớp tại tất cả các trường tiểu học và trung học dù công lập hay tư thục đều chỉ học một buổi trong ngày. Một lớp thí dụ có tên là Lớp 8A2 thì lớp đó cùng nhiều lớp khác chỉ học buổi chiều từ Thứ Hai đến Thứ Bảy (trước 1975 Việt Nam Cộng Hòa mõi tuần chỉ có Chủ Nhật là ngày nghỉ cuối tuần), trong khi các lớp còn lại thì học toàn buổi sáng. Nhờ vậy, học sinh học rất lành mạnh và khỏe khoắn. Thí dụ nếu chỉ học buổi sáng thì học sinh có thể sử dụng cả buổi chiều để nghỉ ngơi và buổi tối để làm bài tập cho ngày hôm sau. Tất nhiên, học sinh có thể sử dụng một trong hai buổi rảnh rỗi lúc chiều và tối để đi học thêm nếu muốn.

– Tất cả các trường tiểu học và trung học dù công lập hay tư thục đều cực kỳ chuyên nghiệp: không bao giờ có cái gọi là sinh hoạt hội phụ huynh học sinh, không bao giờ cho phép phụ huynh học sinh được can dự vào việc dạy học của giáo viên và của trường; và phụ huynh chỉ được nhà trường mời đến nếu (a) học sinh phạm lỗi nghiêm trọng vì nếu ít nghiêm trọng thì chỉ cần sự giải quyết bằng  roi vọt thẳng tay của Thầy Tổng Giám Thị, (b) học sinh trường tư thục chậm đóng học phí, và (c) học sinh được giải thưởng xuất sắc toàn trường nếu trường có tổ chức lễ hội.

day-them-6

(Tương tự bịnh viện Âu Mỹ: không bao giờ sinh hoạt cái gọi là “hội thân nhân bịnh nhân”, không bao giờ cho phép thân nhân được động tay vào bịnh nhân đang nằm điều trị tại bịnh viện vì tất cả mọi việc từ chữa trị, điều trị, chăm sóc, phục vụ bịnh nhân đều do người của bịnh viện thực hiện!)

– Tất cả các trường tiểu học và trung học dù công lập hay tư  thục đều cực kỳ chuyên nghiệp: không bao giờ yêu cầu (xin xỏ) phụ huynh học sinh đóng góp tiền “cơ sở vật chất” mua sắm trang thiết bị vì nhà nước phải cung cấp đầy đủ cho trường công lập và chủ nhân phải cung cấp đầy đủ cho trường tư thục. Không đầy đủ cơ sở vật chất thì không bao giờ được gọi là trường học. (Tương tự bịnh viện Âu Mỹ: không bao giờ yêu cầu thân nhân bịnh nhân đóng góp tiền xây dựng “cơ sở vật chất” mua sắm trang thiết bị vì nhà nước phải cung cấp đầy đủ cho bịnh viện công và chủ nhân phải cung cấp đầy đủ cho bịnh viện tư. Không đầy đủ cơ sở vật chất thì không bao giờ được gọi là bịnh viện!)

– Tất cả các trường tiểu học và trung học dù công lập hay tư  thục đều cực kỳ chuyên nghiệp: không bao giờ yêu cầu (xin xỏ) phụ huynh học sinh đóng góp tiền để mua quà cho học sinh giỏi và mua quà cho giáo viên Ngày Nhà Giáo (Việt Nam Cộng Hòa không có cái gọi là Ngày Nhà Giáo), vì toàn bộ chi phí phải lấy từ tiền do Nhà Nước cung cấp cho trường công lập và do chủ nhân cung cấp cho trường tư thục. Không có tiền mua phần thưởng cho học sinh và cho lao động của trường thì đó không là trường học. (Tương tự bịnh viện Âu Mỹ: không bao giờ yêu cầu thân nhân bịnh nhân đóng góp tiền để thưởng cho bác sĩ, y tá, nhân viên bịnh viện vì tất cả phải sẵn có trong kinh phí hoạt động của bịnh viện mà Nhà Nước phải cung cấp đầy đủ cho bịnh viện công và chủ nhân phải cung cấp đầy đủ cho bịnh viện tư. Không có tiền lo các phần quà cho tập thể lao động của bịnh viện thì không bao giờ được gọi là bịnh viện!)

– Tất cả các trường tiểu học và trung học tư thục đều cực kỳ chuyên nghiệp: không bao giờ có cái gọi là “lực lượng giáo viên cơ hữu” vì việc kinh doanh luôn phải trên cơ sở phục vụ tốt nhất, do đó lực lượng giáo viên phải có danh tiếng và đang dạy tại những trường công lập có danh tiếng.

– Tất cả các trường tiểu học và trung học công lập đều cực kỳ chuyên nghiệp: không bao giờ – và cũng không có quyền – ngăn cấm giáo viên “cơ hữu” của mình  dạy thêm tại các lớp dù ban ngày hay buổi tối của các trường tư thục.

b) Ở Thành phố Hồ Chí Minh:

– Trường học hoàn toàn bất lực không bao giờ có thể thu xếp cho lớp học chỉ học một buổi cố định trong ngày và cố định suốt tuần suốt năm học, khiến học sinh phải học hai buổi sáng, chiều, hoặc có hôm sáng có hôm lại là  chiều; và do đó, (a) học sinh và phụ huynh học sinh bị tước mất sự chủ động trong tổ chức sinh hoạt gia đình, (b) thời gian ít ỏi còn lại của buổi tối nếu phải dành để học thêm hay để tự học chuẩn bị bài cho hôm sau sẽ khiến tạo áp lực “stress” khủng khiếp lên học sinh và phụ huynh học sinh, và (c) phá tan nát giềng mối gia đình vốn cực kỳ quan trọng trong định hình nhân cách học sinh.

– Trường học luôn tồi tệ về tính chuyên nghiệp khi yêu cầu (tức “xin xỏ”, hoặc “xin đểu”) phụ huynh học sinh đóng góp tiền xây dựng cơ sở vật chất, tiền làm phần thưởng cho học sinh (gần như 100% học sinh đều có phần thưởng) và cho giáo viên (có nơi như Trường Lê Quý Đôn trên đường Võ Văn Tần Thành phố Hồ Chí Minh yêu cầu phụ huynh đóng góp tiền cho tập thể giáo viên nghỉ hè tại Singapore), v.v. Việc này rất kỳ quái nếu liên tưởng đến việc một công ty taxi yêu cầu khách hàng đóng góp tiền để công ty mua xe hơi phục vụ khách hàng, hoặc một người tửng tửng gỏ cửa từng nhà yêu cầu người dân đóng góp tiền cho hắn đi học cử nhân, cao học và tiến sĩ để y sẽ phục vụ họ tốt hơn vậy.

– Trường tư thục luôn buộc phải có lực lượng giáo viên “cơ hữu” mới được cấp giấy phép khiến hoặc (a) phải “bứng” giáo viên cơ hữu của trường công lập nghĩa là giáo viên ấy bỏ hẳn trường công lập, hoặc (b) phải phải “bứng” giáo viên cơ hữu của trường tư thục khác, hoặc (c) phải nhận các giáo viên bất kỳ dù tay mơ mới tốt nghiệp miễn hình thành nên danh sách theo quy định.

6)   Cái Sai Của Chương Trình Thi Cử Của Việt Nam Sau 1975

Khi hòa tan hệ 9 năm vào với hệ 12 năm, ngoài việc hạ thấp chất lượng giáo trình hệ 12 năm hoặc kéo dãn giáo trình hệ 9 năm để dạy đủ 12 năm, còn có việc sai hoàn toàn trong thi của vào đại học ngay từ kỳ thi đại học khóa đầu tiên của “cách mạng” vào đầu năm 1976.

Thí dụ có thực sau đây đã xảy ra tại Đại Học Văn Khoa Thành phố Hồ Chí Minh (năm 1978 hòa nhập vào Đại Học Khoa Học để thành Đại Học Tổng Hợp, và cách nay vài năm lại tách ra để mang tên Đại Học Khoa Học Xã Hội Và Nhân Văn đầy thô thiển).

Lớp Anh Văn năm thứ nhất của Khoa Ngoại Ngữ có cả những sinh viên không hề xin thi vào Ban Anh Văn. Nhiều bạn đã tâm sự cùng tôi vào giờ giải lao rằng họ rất sợ tiếng Anh vì học rất kém môn này ở trung học, thậm chí không học do chiến tranh, nhưng dù họ nài nỉ van xin trường cho họ được học khoa Văn Tiếng Việt hoặc Khoa Sử mà họ đã thi đậu vào, họ vẫn được trường “động viên” bảo họ phải đảm đương trọng trách chính trị được Đảng giao phó, đơn giản vì họ không những là dân sống ở các tỉnh Miền Trung nhưng có thân nhân lén tham gia cách mạng và trở thành liệt sĩ, mà bản thân còn là Đoàn Viên Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh ngay sau ngày giải phóng. Thậm chí họ còn được chọn để làm luận án nghĩa là để được giữ lại trường để giảng dạy đại học, trong khi các sinh viên còn lại phải thi tốt nghiệp với tất cả các môn. Một bạn trong số họ đã luôn đối xử tốt với tôi kể cả lúc tôi bị các sinh viên đảng viên chi bộ Ngữ Văn Việt được phân công quản lý sinh viên “quần chúng” các lớp Anh và Pháp vu khống tôi phản động (do thấy tôi được người họ tôn làm hoa khôi thương yêu) nhằm làm tôi bị đuổi học, nên khi người ấy ngỏ lời với tôi rằng người ấy chỉ muốn thi tốt nghiệp chứ không thể làm luận án tiếng Anh và tỏ sự bực tức vì sao Khoa lại loại tên tôi khỏi danh sách trình luận án dù tôi được các thầy cô tiến cử, tôi đã động viên người ấy hãy cố gắng và không những đã viết hộ người ấy bản luận án, đánh máy nhiều lượt để hình thành nhiều bộ luận án nộp hội đồng đúng số lượng yêu cầu, mà còn hướng dẫn anh ấy cách trả lời các câu hỏi phản biện nào rất có thể được nêu lên trong buổi trình luận án. Người ấy trở thành chức sắc ở Khoa Ngoại Ngữ Đại Học Tổng Hợp sau này, còn tôi phải thi tốt nghiệp, được Sở Công An và Cao Đẳng Sư Phạm cùng tranh nhau xin về sau khi nghiên cứu hồ sơ tốt nghiệp của trường, và tôi chọn trở thành giáo viên Anh văn trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh trong gần 10 năm trước khi phải bỏ nghề duy nhất tôi yêu thích chỉ vì không những đã không chịu gian lận thi cử tuyển sinh giúp “con em” của lãnh đạo theo gơi ý của lãnh đạo trường mà còn dám tố cáo họ lên cấp trên.

Như vậy, trong thời kỳ thi cử đại học còn nghiêm túc và khó khăn, chất lượng cao, mà vẫn xảy ra việc “duy ý chí”, đưa sinh viên không dự thi Ban Anh Văn vào học Ban Anh Văn để trở thành lãnh đạo Ban Anh Văn do lo sợ nội dung học và dạy tiếng Anh không bảo đảm đúng tư tưởng chính trị, thì bảo sao từ những giảng viên đại học môn Anh Văn, những sinh viên học trò của họ sau này trở thành giáo viên – thậm chí giảng viên đại học tiếp nối họ – như thế, các sinh viên tốt nghiệp sau này đã không thể sử dụng được tiếng Anh trong đời sống, người sử dụng lao động cứ mãi chê bai chất lượng tiếng Anh của ứng viên có bằng cử nhân Anh Văn, còn Nhà Nước cứ phải tiến hành nhiều đợt cải cách giáo dục loại 3600  nghĩa là quay về chốn cũ.

Chỉ cần tham khảo mới chỉ một trong nhiều môn học mang tính “lược khảo” tức “đại cương” của sinh viên năm thứ nhất Đại Học Luật Khoa ở Sài Gòn trước 1975 như dưới đây cũng đủ biết một học sinh thi đậu Tú Tài II đã đạt trình độ ra sao về tư duy và năng lực trước khi bước vào ngưỡng cửa đại học Luật:

chau-dieu-ai-b-5chau-dieu-ai-b-4chau-dieu-ai-b-3

So với một vài chi tiết của chương trình đại học Luật hiện nay thí dụ với tổng cộng 131 tín chỉ trong đó các phần “đại cương” và “kiến thức cơ sở” như sau:

day-them

Lòng sông đã nông thì các mô hình vĩ đại như hàng không mẫu hạm hay du thuyền vĩ đại cũng sẽ không bao giờ vào được bến bờ.

Căn bản đã nông thì mọi cách giảng dạy hiện đại đều mãi mãi không bao giờ có thể áp dụng thành công ở Việt Nam.

7)   Thực Chất Của Dạy Thêm Và Học Thêm

a) Ở Sài Gòn:

– Chỉ các giáo viên danh tiếng, có thâm niên, có điều kiện, mới có thể tự tổ chức dạy thêm (đây là điều kiện tự nhiên và tự thân, không phải do quy định của chính quyền hay pháp luật).

– Việc dạy thêm được thực hiện chủ yếu tại nhà riêng của các giáo viên.

– Việc dạy thêm có thể dưới hình thức nhận lời dạy tại các trường tư thục với tư cách dạy chính, được nêu tên để quảng cáo cho uy danh của trường tư thục ấy, dù giáo viên nhận hợp tác dạy “chính” thêm không là “cơ hữu”. “Dạy chính” nghĩa là có trách nhiệm cao nhất, nghĩa là đảm bảo chất lượng cao nhất, và bảo đảm duy trì suốt năm học không bao giờ bỏ buổi dạy hay trể giờ dạy (tất nhiên trừ trường hợp có sự cố nghiêm trọng hay sự việc quan trọng của cá nhân giáo viên).

– Việc học thêm là nhu cầu của duy chỉ năm đối tượng học sinh gồm (a) yếu kém, (b) quan tâm đến “môn” ưa thích nhưng không được dạy ở trường chẳng hạn như thanh nhạc hoặc đàn guitar hoặc tennis hoặc bơi lội, (c) muốn học “trước” để dọn đường cho năm học sau, (d) muốn va chạm với các bài tập cao hơn và khó hơn như tại các lớp luyện thi Tú Tài I hoặc Tú Tài II hoặc TOEFL, và vì (e) muốn được gần “đối tượng” nào đó mà mình mơ tưởng thầm thương trộm nhớ đang theo học tại lớp học thêm ấy dù môn học ấy mình chẳng cần phải “học thêm”.

– Việc học thêm thường được đặt trên ba tiêu chí cơ bản như (a) nhà thầy/cô dạy thêm gần nhà mình, (b) cha mẹ mình có biết về thầy/cô dạy thêm đó cả về danh tiếng và về nhân thân do cùng hay gần khu phố, và (c) thầy/cô ấy không phải là thầy/cô đang dạy lớp của mình tại trường chính mà mình đang theo học vì mục đích là muốn học điều mới lạ từ thầy/cô khác.

– Việc học thêm tại một trung tâm không gần nhà chỉ được thực hiện khi (a) đó là trung tâm ngoại ngữ danh tiếng thí dụ như London School hay Hội Việt Mỹ VAA mà mục đích uy nhất là để luyện nói và luyện nghe vốn là hai phần không bao giờ được dạy hiệu quả tại lớp học tại trường trung học, và (b) đó là trung tâm luyện thi Tú Tài II có các giáo sư danh tiếng cho môn học duy nhất thuộc hạng khó nhất là Triết Học.

– Việc học thêm tại nhà một thầy/cô có danh tiếng nhưng lại xa nhà mình được thực hiện chỉ vì một lý do duy nhất: khu phố nhà mình và các vùng lân cận không có thầy/cô danh tiếng nào cho môn học mình quan tâm.

b) Ở Thành phố Hồ Chí Minh:

– Việc dạy thêm tại nhà riêng của giáo viên hay tại nơi giáo viên thuê mướn được thực hiện bởi bất kỳ giáo viên nào, kể cả giáo viên mới vào nghề và không danh tiếng.

– Việc dạy thêm được thực hiện đối với chính môn học và chính học sinh mà mình dạy môn học ấy tại trường trung học nơi mình làm giáo viên cơ hữu.

– Việc dạy thêm được thực hiện tại nhà của học sinh do phụ huynh mời thỉnh.

– Việc học thêm được diễn ra không chắc chắn do học sinh yếu kém, mà chủ yếu vì phụ huynh học sinh và học sinh muốn bày tỏ sự “biết điều” trong ủng hộ thầy/cô để học sinh được hưởng lợi từ sự nương tay của giáo viên trong điểm số tại lớp.

– Việc học thêm bị diễn ra vì phụ huynh muốn có nơi để gởi con mình trong thời gian mình bận việc vào buổi tối. Trong buổi họp Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh ngay sau khi có lịnh Thành Ủy cấm dạy thêm, một nữ đại biểu đã phát biểu (qua phóng sự truyền hình HTV) chống lại lịnh cấm với lý do rằng có những “cử tri” bức xúc nói với bà rằng nếu thế thì họ không biết đem con họ gởi vào đâu.

8) Cái Đúng Của Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng

Từ nội dung 7.b nêu trên vốn đã kéo dài nhiều thập kỷ, Bí thư Thành Ủy Đinh La  Thăng đã hoàn toàn đúng khi đề ra chủ trương nhằm ngăn cấm việc dạy thêm của giáo viên. Việc cấm đoán này không sai do có sự vô lý rằng giáo viên đã dạy tại lớp nhưng lẽ nào lại thất bại đến độ học sinh không thể tiếp thu, phải đi học thêm từ chính giáo viên đó cho chính bài học giáo viên đó đã giảng tại lớp.

9)   Cái Sai Của Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh

Tuy nhiên, cái đúng của Bí thư Thành Ủy Đinh La Thăng không được mặc định rằng việc Thành Ủy nghị quyết cho bên hành chính công quyền thực hiện ngay và triệt để điều đúng ấy sẽ luôn là một việc đúng như được chứng minh dưới đây.

a- Sự Yếu Kém Về Giáo Dục Của Ban Tuyên Giáo

Điều rõ ràng ở đây là Ban Tuyên Giáo chỉ là Ban Tuyên Truyền do đã không có gì chứng minh đã có sự sáng suốt về Giáo Dục trong tất cả các thời kỳ của Thành Ủy từ sau 1975 đến nay. Thực tế là tất cả các chức sắc phụ trách các Sở đều là đảng viên, thậm chí là thành ủy viên, và các chủ trương chính sách từ các nghị quyết của thành ủy đều được thực hiện xuyên suốt nhiệm kỳ của các Hội Đồng Nhân Dân và Ủy Ban Nhân Dân. Sự xuống cấp của tổ chức giáo dục và chất lượng giáo dục là minh chứng rõ nét nhất cho sự yếu kém có thật này của Ban Tuyên Giáo của tất cả các thời kỳ Thành Ủy.

b- Sự Vi Phạm Hiến Pháp Và Luật Pháp

Việc mưu cầu hạnh phúc là điều cơ bản về quyền công dân như được minh định trong Tuyên Ngôn Độc Lập Việt Nam và sự chế định trong Hiến Pháp Việt Nam có nội hàm liên quan đến khía cạnh đảm bảo quyền được sống cuộc sống bình thường, được đáp ứng những nhu cầu cơ bản để tồn tại và phát triển.

Pháp Luật về Lao Động không bao giờ quy định người lao động là một thực thể luôn luôn thuộc quyền sở hữu của bên sử dụng lao động 24 giờ trong ngày và 7 ngày trong tuần trong suốt thời gian thực hiện một hợp đồng hay khế ước lao động.

Vì vậy, việc dạy thêm của giáo viên không làm giáo viên ấy vi phạm hợp đồng lao động hoặc khế ước lao động hoặc hình thức nào đó tương tự đã ký hoặc thỏa thuận với nhà trường. Trong khi đó, việc cấm giáo viên không được dạy thêm ngoài thời gian phục vụ cho trường sẽ phạm phải các điều cơ bản sau:

– Thành Ủy, Hội Đồng Nhân Dân, Ủy Ban Nhân Dân, Sở Giáo Dục & Đào Tạo không phải là bên sử dụng lao động, không là một bên trong hai bên trực tiếp có liên quan là nhà trường và giáo viên, nên hoàn toàn không có quyền cấm giáo viên dạy thêm, nhất là khi việc dạy thêm không nằm trong danh sách những ngành nghề và nội dung việc làm bị cấm hành nghề trong luật pháp quốc gia.

– Nhà trường dù là một trong hai bên trực tiếp có khế ước liên quan đến lao động tại trường, cũng hoàn toàn không có thẩm quyền luật định nào để ngăn cấm giáo viên liên kết hợp tác với các trường khác, các trung tâm khác, hay các lớp nơi khác kể cả lớp tự tổ chức tại gia, ngoài các nội dung đã được minh định trong hợp đồng hay khế ước hoặc thỏa thuận về lao động giữa nhà trường và giáo viên.

– Việc dạy thêm về chuyên môn – kể cả chuyên môn tay trái – của giáo viên là việc không thể cấm đoán nêu không làm tiết lộ bí mất quốc gia, bí mật quốc phòng, bí mật an ninh trật tự xã hội, bí mật tổ chức hoạt động của nhà trường là cơ quan mà giáo viên phục vụ trong biên chế, hoặc vi phạm tác quyền tài liệu có đăng ký sở hữu trí tuệ của trường, hoặc sử dụng giờ giấc lao động phục vụ trường để làm việc dạy thêm ấy tại nơi khác.

– Việc dạy thêm của giáo viên không thể bị phân biệt đối xử một cách bất công, do người thuộc các ngành nghề khác lại không bị cấm đoán như vậy, chẳng hạn như nghề y, nghề cơ khí kỹ thuật, nghề vi sinh hay y sinh, v.v.

– Việc dạy thêm của giáo viên đáp ứng nhu cầu học tập các môn học bất kỳ của học sinh, đặc biệt trường hợp học sinh muốn học thêm các môn năng khiếu như ca hát, sử dụng nhạc cụ, hội họa đồ họa, toán nâng cao, hoặc ngay cả ngoại ngữ nâng cao, v.v., vốn không nằm trong chương trình trung học tại trường.

– Việc dạy thêm của giáo viên cũng là việc đáng khích lệ và biểu dương khi chủ động đảm bảo quyền của con cái mà giáo viên phải dưỡng nuôi và quyền của phụ mẫu mà giáo viên phải phụng dưỡng để các thân nhân này được sống cuộc sống bình thường và được đáp ứng những nhu cầu cơ bản để tồn tại và phát triển. Việc cấm dạy thêm sẽ đồng nghĩa với việc Nhà Nước phải cung cấp các khoản trợ cấp để giáo viên đủ trang trải cho các nội dung trên, vốn là việc không bao giờ Nhà Nước thực hiện được.

c- Sự Chủ Quan Không Tham Vấn Chuyên Gia Thực Thụ Về Giáo Dục

Ý kiến chỉ đạo đúng đắn của Bí Thư Thành Ủy Đinh La Thăng đã được thực hiện như một cái máy, khiến người quan tâm và kẻ thù của chế độ có thể liên tưởng đến một đế chế đã luôn tồn tại ở Thành phố Hồ Chí Minh, trong đó các Bí Thư Thành Ủy là một vị vương mà tất cả các ý chỉ và khẩu dụ hoặc chiếu thư đều được răm rắp thực hiện, hoàn toàn không có sự góp ý của các thành ủy viên là chuyên gia thực thụ về giáo dục để nội dung sắp phổ biến mang tính thuyết phục nhất, các nội dung phản biện nào có thể được dự kiến trước để hóa giải, và việc thực hiện sẽ được thông suốt. Việc không có thành ủy viên nào là chuyên gia giáo dục không bao giờ là yếu điểm của Ban Tuyên Giáo nếu như Ban Tuyên Giáo có tham vấn chuyên gia thực thụ về giáo dục và luật pháp có liên quan đối với các kế sách định ban hành nhất là khi các kế sách ấy không thuộc danh mục bí mật an ninh quốc gia.

10) 4 Đề Xuất Khả Thi Của Hoàng Hữu Phước

1) Giáo viên của tất cả các môn học đều có quyền dạy thêm tại bất kỳ trung tâm nào, bất kỳ cơ sở trường học nào, nếu được mời bởi những trung tâm hay cơ sở trường học ấy, bất kể giáo viên được mời là giáo viên có thâm niên công tác hay là giáo viến mới nhận việc giảng dạy chưa có kinh nghiệm.

2) Giáo viên của tất cả các môn học đều có quyền mở lớp dạy thêm tại nhà của mình với điều kiện được chính quyền địa phương cho phép, trên cơ sở (a) giáo viên ấy có giấy chứng nhận thâm niên công tác giảng dạy chính thức tối thiểu 5 năm tại một trường học và có thành tích giảng dạy tốt, (b) nhà dùng làm nơi dạy thêm có trang bị tiện nghi thích hợp cho việc giảng dạy cũng như không gây cản trở đi lại do việc dựng xe của học sinh và thân nhân, và không bị hàng xóm khiếu nại về tiếng ồn hay vệ sinh chung, và (c) phải có danh sách học sinh ghi rõ địa chỉ liên lạc để công an địa phương tham khảo khi cần.

3) Giáo viên nói đến ở mục 10.2 ở trên có thể mời thêm giáo viên khác đến sử dụng cơ sở vật chất tại nhà của mình để cùng tham gia dạy thêm để giúp học sinh không phải đi xa hơn hoặc đến nhiều nơi hơn, với điều kiện giáo viên mời phải có những giấy tờ sau từ giáo viên được mời: giấy chứng nhận thâm niên giảng dạy của trường nơi giáo viên ấy dạy chính thức, bản lý lich cá nhân, và bản sao Chứng Minh Nhân Dân, để công an địa phương tham khảo khi cần.

4) Nhà trường không được phép sử dụng cơ sở vật chất của trường để tổ chức “dạy thêm”; tuy nhiên, nhà trường có thể cho giáo viên của trường khi đáp ứng điều kiện về thâm niên cùng uy tín chuyên môn thuê một phòng nào đó của trường để dạy thêm ngoài giờ tức sau tan học buổi chiều và vào ngày nghỉ cuối tuần. Các giáo viên thiếu thâm niên, ít thành tích trong giảng dạy, và lớp đang dạy có vấn đề về kết quả học tập đối với bộ môn mình phụ trách thì không được trường cho thuê cơ sở vì như vậy chẳng khác nào giáo viên tổ chức lớp dạy thêm không bằng trình độ uy tín cá nhân mà bằng cách lạm dụng danh tiếng của nhà trường.

11) 5 Đề Xuất Bất Khả Thi Của Hoàng Hữu Phước

Do chưa có sự râm ran hay rầm rộ chê bai về chất lượng đào tạo của các ngành khác trừ bộ môn Tiếng Anh, năm đề xuất sau là dành riêng cho bộ môn này, và tất cả đều bất khả thi như điều tất yếu từ các mặc định xơ cứng cố hữu ở Việt Nam:

1) Thay đổi toàn bộ các chức sắc cao nhất của ngành Anh Văn ở tất cả các trường đại học với lý do đơn giản là vì có thực tế không thể chối cãi là đã luôn có sự thất bại về trình độ tiếng Anh nơi các sản phẩm đã được đào tạo xong tại trường của họ.

2) Thay đổi toàn bộ các chương trình, giáo trình, và phương pháp giảng dạy tiếng Anh đang được áp dụng tại các trường đại học, với lý do đơn giản là vì có thực tế không thể chối cãi là đã luôn có sự thất bại về trình độ tiếng Anh nơi các sản phẩm đã được đào tạo xong tại các trường này.

3) Bỏ tất cả các sách giáo khoa tiếng Anh ở bậc trung học dù soạn bởi người Việt hay bởi tập thể người Việt và người nước ngoài, để sử dụng bộ sách của Mỹ sau khi tham vấn chuyên gia thực thụ về giảng dạy tiếng Anh bậc trung học ở Việt Nam, với lý do đơn giản là vì có thực tế không thể chối cãi là đã luôn có sự thất bại về trình độ tiếng Anh nơi các học sinh đã được học với các sách giáo khoa này.

4) Hình thành một học thuyết mới và đặc thù về dạy và học tiếng Anh cho học sinh  Việt ở Việt Nam, theo đó (a) khẳng định tầm quan trọng hơn hẳn của đọc và viết so với nói và nghe vì chính trình độ tốt của đọc và viết giúp nâng cao trình độ nói và nghe, (b) quy định việc học tiếng Anh hoặc ngoại ngữ tự chọn bắt đầu từ lớp 6 và học thêm ngoại ngữ khác cũng tự chọn từ lớp 10, (c) chỉ áp dụng hình thức trắc nghiệm cho các bài kiểm tra nhưng không bao giờ áp dụng trắc nghiệm cho kỳ thi tú tài và đại học – bất kể đó là đại học ngành Anh Văn hay bất kỳ ngành nào khác, và (d) loại bỏ khỏi chương trình trung học các môn vô ích vô dụng vô duyên như đã nêu ở các phần trên để học sinh có thể học nhiều hơn, thi đầy đủ các môn đã học để đưa các môn học như Lịch Sử hay Công Dân, v.v. trở lại phẩm giá cao vốn có của các môn học ấy, và chủ động học thêm nhiều hơn do có thời gian nhiều hơn để từ đó khắc phục các yếu kém – nếu có – và đầu tư đúng trọng tâm cho những lĩnh vực quan tâm thực sự hơn thay vì để các quan tâm ấy thui chột do không có thời gian để đầu tư kịp lúc kịp thời.

5) Trước khi đi đến một quyết định mang tính chủ trương, chính sách, kế sách, hoạch định, quy định, có liên quan đến giáo dục & đào tạo ở Thành phố Hồ Chí Minh, Bí Thư Thành Ủy nên đích thân đến tư gia của tác giả bài viết này để được tham vấn chi tiết, ngõ hầu bảo đảm khi quyết định đã ban thì không bao giờ vấp phải ý kiến phản bác bất kỳ từ các đại biểu Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh cũng như bảo đảm sự đồng tình đồng thuận của những người trong cuộc bao gồm giáo viên và phụ huynh học sinh, từ đó nâng cao vị thế tuyệt đối đúng đắn của tổ chức Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Tình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân

Đại Học

Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai

Thế Nào Là “Từ Chương”

Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam

Vấn Nạn Yếu Kém Tiếng Anh Ở Việt Nam

Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Việt Văn

Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Việt Sử

Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi!

Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh

Lời Khuyên Dành Cho Du Học Sinh Việt Nam

Tấm Lòng Cựu Nhà Giáo

Hướng Đạo

Đồng Phục Học Sinh

Tuyệt Thực

Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Chẳng Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến

Hỡi Các Thương Nhân Nước Ngoài: Đừng Bao Giờ Xúc Xiểm Việt Nam!

Don’t Ever Talk Nonsense Against Vietnam, You Expatriate Businessmen!

(Dual Language: English & Vietnamese – Song ngữ Anh – Việt )

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-9-2016

Lúc trang mạng doanh nhân Việt Nam Emotino.com còn hoạt động, tôi có tham gia Anphabe.com của chủ nhân là Cô Thanh Nguyễn (xin lỗi tôi đã không nhớ tên đầy đủ của Cô trong khi hiện nay trang mạng của Cô cũng chỉ ghi “Thanh Nguyen”) sau khi nhận được lời mời của Cô vốn cũng là một gương mặt sáng giá trên Emotino.com.

Có lần tôi thấy có lời bình phẩm của một tên ngoại kiều làm việc tại Việt Nam (tôi biết thế qua nội dung ý kiến của hắn) trên LinkedIn.com và ngay cả trong “comments” của Anphabe.com để nhạo báng hoạt động của Anphabe trong “tổ chức mời diễn giả” trong nước hoặc ngoài nước, tôi đã viết nội dung sau cho Cô Thanh Nguyễn tại Anphabe và đồng thời trên Emotino. Tôi không viết comments mắng y ngay dưới comment của y, đơn giản vì sáu lý do gồm (a) tôi là người Việt Nam thuộc chủng tộc hơn cả “thượng đẳng” há lại đối đáp trực tiếp với tên mạt hạng bẩn dơ như y sao, (b) tôi là người Việt Nam thuộc chủng tộc hơn cả “thượng đẳng” há lại để lời comment của tôi bên dưới comment “hạ đẳng” của y sao, (c) tôi phải viết trên Emotino để nhiều người Việt Nam biết đến nội dung hơn, (d) tôi phải viết trên Emotino để người học tiếng Anh ở Việt Nam có dịp đọc bài viết tiếng Anh của tôi vốn hoàn toàn vắng bóng từ khi Yahoo! đột xuất ngu xuẩn đóng cửa 3600 , (e) tôi phải viết trên Emotino vì muốn các doanh nhân Việt Nam biết tôi vẫn hữu thủy hữu chung tức trước sau như một đối với bảo vệ danh dự quốc gia, và (f) đặc biệt tôi viết trên cả Anphabe cùng Emotino để Cô Thanh Nguyễn biết Cô – cũng như qua đó đến các doanh nhân doanh nghiệp khác sinh hoạt trên Emotino – biết sẽ được tôi bảo vệ về biện luận đối với các xúc xiểm của ngoại nhân.

Kính mời các bạn tham khảo nội dung nguyên bản tiếng Anh và bản dịch tiếng Việt tiếp theo sau.

Kính cảm ơn đã quan tâm đọc và kính chào trân trọng.

Phần Nguyên Bản Tiếng Anh

Don’t Ever Talk Nonsense Against Vietnam, You Expatriate Businessmen!

(originally posted on Emotino.com at http://www.emotino.com/bai-viet/19087/dont-ever-talk-nonsense-against-vietnam-you-expatriate-businessmen)

Hoang Huu Phuoc, MIB

14-4-2011

aaa-1aaa-2

Dear Ms Thanh Nguyen:

I have read a message from Mr David E giving a strong comment on your list of 100 speakers. Obviously his wordings are not strange to Vietnamese people and other people of nations suffering the racial discrimination from those coming from Western countries boasting about their super power even in the thinking modes, ignoring the fact that all strong representatives of capitalism have become shameful culprits of all world’s economic crises including the most recent economic downturns as well as the huge bailouts at economic giants.

Since his saying that Vietnam is so tied to old-school techniques is so ambiguous, I wonder if he can clarify the field or fields in or of Vietnam he wishes to refer to, as in this very world of complicacy the notion should be as much specific as possible. Even once the field or fields can be specified by his good self, nobody on earth – let alone the Vietnamese sages – is so much foolish to reveal the “new ideas” to him or to anybody else just to satisfy the thirst for knowledge just for free. Furthermore, things depend on various factors, among which those of suitable time, suitable situations and suitable personnel and/or personages are naturally decisively included and never ignored. To make Vietnam better, all of these factors need be incorporated into one “something”. The old Vietnam hands are said by him to know something about the old Vietnam, this would literally and figuratively mean he and the old and young foreign hands will never know anything about that old Vietnam. The Bible is much old, but wise people never say something new should be posed by priests and clergymen to make the Bible better.

Vietnam needs new ideas, of course. However, he seems illogically intentionally ignoring one crucial fact that ideas are just ideas. To overphilosophize or exagerate the “importance” of ideas will obviously expose the messy mode of thinking of irrational people. Additionally, it never means everything is in need of new-fangled ideas at the same time. Therefore, Vietnam is having tremendously new ideas for many fields, and leaves some others intact for the new generations to come to explore and exploit. Please also note that “new” never automatically means “good”, and never indicates that everybody must follow the “new” everywhere. To make it easier to understand, let me prove this: communism comes into existence after capitalism, i.e. communism is “new”. Has he ever tried to do his best to convince the USA and all Western countries to establish communist society to replace capitalist ones? Vietnam applies the so-called socialist-oriented market economy to successfully help itself sustainable throughout the worldwide economic downturn of the 2007-2009 crises damaging the proud image of the USA and others; hence, would he and people like him be assumed to laboriously try to convince the Western governments and the US administration to have the same modus operandi applied?

Every wise man on earth now is talking about customization. Only he says the market in Vietnam should not replicate Western ideas in a Vietnamese context. If he participates in an MBI academic program, he will have to study a lot about China, its market, its ways of doing business, and what Westerners should do to satisfy the Chinese if he goes partnering with them. When he comes to Vietnam to do business, his only option for a survival is to do as per Vietnamese terms, and vice versa, when the Vietnamese people go global, they have to follow the common practice, rules and regulations internationally imposed.

He may think he has the right to call those Vietnamese experts a “bunch of old Vietnamese managing directors and Navigos people” who make him “bored”. It is a pity for him. Speakers will deliver suitable notes to suitable audience. If he participates in a paid seminar then gets bored, it may simply mean either he selects a wrong topic or subject or his boss thinks he needs further training on a topic/subject he is considered inadequately qualified. It is a pity also because he has not had any opportunity to participate in any seminar lectured by me. Those names mentioned by him e.g. Bill Gates, Steve Jobs, Paul McCartney, Tina Brown, and Hillary Clinton are to me of good-for-nothing wretched. Who is Bill Gates then? He means the illiterate person failing to complete college years then playing a dirty monopoly game to annihilate all Western IT talents? Who is Hillary Clinton? He means the old woman proudly having a photo taken with the tall proud son of Muammar Gaddafi at the White House, then two years later bombing Tripoli? He can buy books by or of (i.e. autobiography or biography) them to know their life and their ideas – if they can have “new ideas” for their own countries. Personally, the names as mentioned by him are not worth a tinker’s dam. I want to remind him of this information: General Vo Nguyen Giap of Communist Army of Vietnam was just a high school teacher of history, but he humiliated all the noble generals of France and proud generals from Army Academies like West Point of the USA simply by winning all the wars to wipe out the French from Indochina for good then to chase the US troops out to the open sea, burying them all under the thick slimy mud of dishonor.

In short, the advice is that he should respect the Vietnamese people (and any other local people of places on earth whereat he is an expatriate) because they have a bigger advantage over him a foreigner: they know well (a) their country and people and culture and all odds, and (b) his own; whereas he knows only whatever his. This is the reason why the proverb of “When in Rome, do as the Romans do” comes as a suitable guidance for amateur businessmen. He may have a better chance for survival in Vietnam if he spends time to make himself more competitive by learning the Vietnamese ways instead of nonsensically grumbling about the imaginary “old” and the meaningless “new”.

Very truly yours,

Hoang Huu Phuoc, MIB

Bản Dịch Tiếng Việt

Hỡi Các Thương Nhân Nước Ngoài: Đừng Bao Giờ Xúc Xiểm Việt Nam!

Hoàng Hữu Phước, MIB

14-4-2011

Tuần trước tôi có đọc “công thư” (thư “công cộng” viết cho bá tánh chứ không phải thư dạng “công hàm” ngoại giao) của Mr David E trên LinkedIn gởi Cô Thanh Nguyên, CEO của Anphabe, và thấy thật khó lòng cưỡng lại sự “cám dỗ” phải chống lại y đối với nội dung bá láp y đã viết.

aaa

Tuy nhiên, để thể hiện mình đã có sự giáo dục quý phái trọng sang đối với kẻ được cho là một thương nhân Âu Mỹ có “nền tảng” văn hóa đáng ngờ, tôi cho rằng thay vào đó tốt hơn hết nên gởi cho Cô Thanh Nguyên một bức thư mà nội dung xin được lập lại như dưới đây:

Cô Thanh Nguyễn kính:

Tôi có đọc đoạn viết nặng nề của Mr David E đối với danh mục 100 diễn giả của  Cô. Rõ ràng là lời lẽ của y chẳng xa lạ gì đối với người dân Việt Nam cũng như người dân các nước phải hứng chịu cảnh bị phân biệt chủng tộc từ những nước Âu Mỹ luôn khoe khoang về sức mạnh siêu việt của chúng ngay cả trong hành trạng tư duy, nhưng lại luôn lờ đi một sự thật rằng tất cả những đại diện manh mẽ nhất của chủ nghĩa tư bản đã luôn trở thành những tên tội phạm đầy nhục nhã gây ra tất cả các cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới kể cả những suy thoái kinh tế gần đây cùng với sự cứu nguy khổng lồ (mà chính phủ của chúng phải ra tay cứu) các tên khổng lồ kinh tế.

Do ý của hắn khi bảo “Việc kinh doanh ở Việt Nam quá bám víu vào những cung cách trường phái cũ mèm” quá mơ hồ, tôi không rõ hắn có thể vạch ra lĩnh vực hoặc những lĩnh vực nào ở Việt Nam mà y muốn nói đến hay không, vì rằng trong thế giới phức tạp ngày nay thì mọi ý kiến đều cần phải cụ thể cao nhất có thể được. Ngay cả khi một hay nhiều hơn một lĩnh vực có thể được y nêu ra đích danh thì không ai trên thế giới này – nói chi đến các nhà thông thái Việt Nam – lại ngu đần đến độ tiết lộ miễn phí các “tư tưởng mới” cho y hay bất kỳ ai chỉ để thỏa mản sự khát khao kiến thức. Thêm vào đó, cái gì cũng còn tùy vào nhiều nhân tố khác nhau, trong đó sự vào đúng thời điểm, lúc đúng tình thế hoàn cảnh, và có đúng nguồn nhân lực thực hiện và nhân lực cốt cán (tức “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”)  phải luôn được bao gồm với vai trò quyết định tự nhiên mà không bao giờ được lờ đi. Để làm Việt Nam tốt đẹp hơn, tất cả những nhân tố này cần phải được lồng ghép vào một điều cụ thể. Khi y cho rằng “mấy tay người Việt cũ xì vốn là những kẻ có thể biết gì đấy về Việt Nam cũ xì”, thì về cả nghĩa đen và nghĩa bóng bản thân y cùng những tay ngoại nhân trẻ và già sẽ chẳng đời nào biết gì về Việt Nam cũ xì cả. Kinh Thánh rất rất rất cũ, nhưng những người khôn ngoan không bao giờ bảo cái gì đó mới hơn nên được đề ra bởi các linh mục và mục sư để làm Kinh Thánh tốt hơn.

Tất nhiên là Việt Nam cần có các ý tưởng mới. Song cái anh chàng trên dường như đã lờ đi một cách cố tình và xằng bậy một sự thật cực kỳ quan trọng rằng ý tưởng vẫn chỉ là ý tưởng. Triết lý hóa quá mức hoặc phóng đại “tầm quan trọng” của ý tưởng chỉ sẽ làm bộc lộ rõ hơn cái phong cách tư duy hỗn độn của những kẻ vô trí. Ngoài ra, không bao giờ có việc tất tần tật mọi thứ đều cùng lúc cần phải có các ý tưởng mới xì (phản nghĩa của…“cũ xì”). Do đó, Việt Nam đang có biết bao ý tưởng mới cho nhiều lĩnh vực, nhưng gác lại một bên để các thế hệ sau này tìm tòi và khai thác. Cũng cần lưu ý rằng “mới” không bao giờ tự động có nghĩa là “tốt”, cũng như không bao giờ hàm ý rằng mọi người đều phải theo cái “mới” ở mọi nơi. Để dễ hiểu hơn, tôi sẽ chứng minh như sau: chủ nghĩa cộng sản xuất hiện sau chủ nghĩa tư bản, nghĩa là chủ nghĩa cộng sản thuộc loại “mới”. Thế thì cái anh chàng trên có đã từng dốc hết sức để thuyết phục các quốc gia Âu Mỹ hãy dựng xây xã hội cộng sản chủ nghĩa thay thế cho xã hội tư bản chủ nghĩa? Việt Nam áp dụng cái gọi là nền kinh tế thị trường theo định hường xã hội chủ nghĩa vốn đã giúp Việt Nam tồn tại thành công suốt cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu trong những cuộc khủng hoảng kinh tế 2007-2009 vốn làm tổn hại thanh danh của Hoa Kỳ và các nước khác; vậy thì, liệu hắn ta và những tên tương cận có nên được cho rằng đang miệt mài ra sức thuyết phục các chính phủ Âu Mỹ áp dụng cùng mô hình hoạt động kinh tế ấy?

Mọi người khôn ngoan trên thế giới đang nói về sự tùy biến cho tương thích với  hoàn cảnh thực tế. Chỉ có hắn là nói “Thị trường ở đây không phải là để sao chép các ý tưởng Phương Tây vào bối cảnh Việt Nam”. Nếu hắn có học một chương trình hàn lâm Thạc Sĩ Kinh Doanh Quốc Tế, y sẽ biết rằng y sẽ phải học rất nhiều về Trung Quốc, về thị trường Trung Quốc, về cách “làm ăn” ở Trung Quốc, và về những gì mà thương nhân Âu Mỹ nên thực hiện để làm hài lòng người Trung Quốc nếu muốn làm đối tác với Trung Quốc. Khi hắn đến Việt Nam “làm ăn”, cái tùy chọn duy nhất mà y phải chọn để tồn tại là phải làm theo các thông lệ của Việt Nam; và ngược lại, khi người Việt Nam tiến ra thế giới họ phải theo các thông tục, các luật lệ và quy định được áp đặt toàn cầu.

Có thể hắn cho rằng hắn có quyền gọi các chuyên gia Việt Nam là “một dúm những giám đốc điều hành người Việt cũ xì” làm y “phát ngấy”. Y thật đáng thương hại. Các diễn giả luôn phát biểu những nội dung phù hợp với khán-thính giả phù hợp. Nếu hắn tham dự một hội thảo có đóng tiền để rồi “phát ngấy” thì đơn giản có nghĩa là hoặc y đã chọn sai chủ đề để tham dự, hoặc ông chủ của hắn cho rằng hắn vẫn chưa đạt yêu cầu cơ bản nên bỏ tiền ra cho hắn đi đào tạo thêm về điều cơ bản chăng. Y cũng đáng thương hại ở chỗ hắn đã chưa từng có bất cứ cơ hội nào dự bất kỳ buổi thuyết trình nào của tôi. Những cái tên mà y gợi ra như Bill Gates, Steve Jobs, Paul McCartney, Tina Brown, và Hillary Clinton tôi đều sem như đám vất đi. Bill Gates là ai nhỉ? Chắc y muốn nói đến người đã không học xong đại học rồi giỡ chiêu trò nhơ bẩn độc chiếm thiên hạ bằng cách triệt đường sống của các bậc kỳ tài công nghệ thông tin ở Châu Âu? Và còn Hillary Clinton là ai vậy cà? Y muốn nói đến cái mụ già đã tự hào chụp hình chung với “hoàng tử” cao to đẹp trai đầy tự hào của Muammar Gaddafi tại Tòa Bạch Ốc (tức…”Nhà Trắng”), để rồi hai năm sau tự hào dội bom thủ đô Tripoli giết Muammar Gaddafi? Y có thể mua những quyển viết bởi họ hoặc viết về họ (tức là hồi ký tức do chính đương sự viết về chính mình hoặc tiểu sử tức do các nhà nghiên cứu khác viết về một nhân vật nổi tiếng) để biết về cuộc đời và ý tưởng của họ – nếu những kẻ ấy có “ý tưởng” mới nào dành cho xứ sở của họ. Tôi cho rằng những cái tên do y kể ra chẳng đáng một xu teeng. Tôi muốn y nhớ đến thông tin này: Đại tướng Võ Nguyên Giáp của Quân Đội Cộng Sản Việt Nam chỉ là một giáo viên Việt Sử nhưng đã làm nhục tất cả các tướng lĩnh quý tộc của Pháp và các tướng lĩnh vinh diệu xuất thân từ các học viện quân sự như West Point của Hoa Kỳ bằng cách cực kỳ đơn giản: chiến thắng tất cả các cuộc chiến tranh quét hất Pháp vĩnh viễn khỏi Đông Dương rồi sau đó dí đuổi quân đội Mỹ bỏ chạy ra biển khơi, vùi chôn tất cả dưới bùn sâu quánh đặc của sự nhục nhã.

Tóm lại, lời khuyên ở đây là hắn ta nên kính trọng người dân Việt Nam (cùng tất cả các cư dân địa phương của các xứ miền trên thế giới mà y đến để làm ngoài kiều) vì rằng những cư dân địa phương của các nước này có một thuận lợi lớn hơn  rất nhiều so với ngoại kiều như y vì họ biết rất rõ (a) xứ sở của họ, người dân của họ, văn hóa của họ, cùng mấy thứ linh tinh của họ; và (b) mọi thứ về y, người dân của y, văn hóa của y, cùng mấy thứ linh tinh của y; vậy mà y chỉ biết mỗi có những gì của y mà thôi. Đây cũng là lý do có thành ngữ “nhập gia tùy tục” như một kim chỉ nam phù hợp cho các thương nhân tay mơ. Y sẽ có cơ may tốt hơn để tồn tại ở Việt Nam nếu bỏ thời gian làm sao cho y tăng thêm tính cạnh tranh bằng cách học hỏi các kiểu cách Việt thay vì càu nhàu xằng bậy về cái “cũ mèm” hoang đường và cái “mới” vô nghĩa.

Trân trọng kính chào Cô,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước Mắng Mụ Già Mồm Marie Cordiez Của Cộng Đồng Pháp Kiều Ở Việt Nam – Marie Cordiez The God-Damned Flibbertigibbet

Hoa Hậu Nói Tiếng Anh

Hoàng Hữu Phước, MIB

20-9-2016

hhp-8-2016

Ảnh: Hoàng Hữu Phước, 08-2016

Giữa lúc cuộc diện thế giới và nước nhà có lắm điều cần bàn đến thế mà lại nói về cách mà cái cô hoa hậu người Việt gì đó họ Vũ – dưới đây gọi tắt là Vũ Hậu – đọc tiếng Anh thì rõ là vớ vẩn, không phù hợp chút nào. Song, biết làm thế nào được khi có đến những 3 vấn nạn trầm kha của (a) những người khóc mướn, (b) những người chả biết ất giáp gì về tiếng Anh nhưng sính nói nhặng lên về tiếng Anh dù cho có mặt đầy ngạo nghễ trong hàng ngũ các nhà hoạch định chính sách giáo dục đào tạo tiếng Anh hoặc trong hàng ngũ tay mơ, và (c) những người mặt dày mày dạn bô bô cái mồm tửng tửng làm nhục quốc thể, khiến dù Vương Tử Trực đã phán “Giết ruồi ai dụng gươm vàng làm chi” thì tôi cũng vì đại nghĩa trừ dịch bịnh mà ra sức lấy chổi chà ra đập ruồi đuổi nhặng vậy.

Những kẻ khóc mướn đã hoàn toàn sai khi nói rằng (a) có nhiều người Việt nói tiếng Anh như Vũ Hậu ấy và rằng (b) chính MC chương trình người Philippines cũng bảo vì cô giám khảo Vũ Hậu vốn dĩ là dân nước Việt Nam mà nước ấy không nói tiếng Anh nên Vũ Hậu đương nhiên không đọc được tiếng Anh.

Xin thưa rằng cái việc bình thường của một người may mắn không có khiếm khuyết bẩm sinh đối với một ngôn ngữ bao gồm 8 nội dung: nghe, nghe-hiểu, nói, nói-hiểu, đọc, đọc-hiểu, viết, và viết-hiểu. “Nghe” khác với “nghe-hiểu” vì “nghe” như vịt nghe sấm rất khác với nghe mà hiểu được nội dung vừa nghe. Tương tự, một người thí dụ người Việt có thể cầm một tài liệu vật lý vũ trụ bằng tiếng Việt để đọc ra thành tiếng nhưng không hiểu gì cả.

Và cũng xin thưa rằng cái mà người Việt Nam hay lầm to cả trăm năm nay là khi cho rằng việc học tiếng Anh gồm 4 nội dung – xếp theo quy trình theo thứ tự trước-sau của một đứa bé hay người bắt đầu “học” – nghe, nói, đọcviết. Thực ra, đã học thì phải hiểu. Và do đó, dù tiếng Anh ghi cái quy trình ấy là listening, speaking, readingwriting, thì tiếng Việt tương đương lẽ ra phải là nghe-hiểu, nói-hiểu, đọc-hiểu, và viết-hiểu. Điều khẳng định ở đây là một người chỉ khi học tiếng Anh đến trình độ làm chủ tiếng Anh (mastering English) thì mới nghe-hiểu, nói-hiểu, đọc-hiểu, và viết-hiểu tiếng Anh. Còn nếu có “học” mà không “làm chủ” được thì người đó chỉ có thể nghe, nói, đọc, và viết tiếng Anh – có thể nói lưu loát (nhờ “học” thuộc lòng các mẫu câu), phát âm tốt (theo rèn luyện tại lớp), nghe tốt (nhờ đã nghe trước bản ghi âm), đọc tốt (theo rèn luyện phát âm và đọc câu hay đoạn văn tại lớp) và viết được (nhờ học thuộc lòng câu mẫu hay đoạn văn mẫu), nghĩa là cái gì cũng được trừ sự hiểu biết toàn phần hoặc một phần.

Trong khi việc nói tiếng mẹ đẻ bất kỳ của một đứa bé bất kỳ của một đất nước bất kỳ đúng là theo trình tự của nghe – nói – đọc – viết, nghĩa là sau một thời gian ngắn nghe những âm thanh lời nói của cha mẹ và/hay người thân, đứa bé sẽ phát âm lập lại những âm thanh đã nghe, và lớp học tiểu học giúp tạo nên hai khả năng còn lại là đọc và viết; thì việc học một ngoại ngữ – ở đây xin nói cụ thể về tiếng Anh – lại hoàn toàn khác: hoàn toàn không theo quy trình trước-sau như cách đứa hài nhi đối với tiếng mẹ đẻ của bé, mà là một gói học đồng thời cùng lúc của nghe-hiểu, nói-hiểu, đọc-hiểu, và viết-hiểu. Đây là một sự thật dễ y như “quả trứng của Christopher Columbus” nhưng sự thật là chưa hề có bất kỳ người Việt Nam nào trong hàng trăm năm nay nói đến.

Ngoài ra, việc có quá nhiều sự lập đi lập lại tại Việt Nam rằng người ta nên học tiếng Anh từ khi còn là trẻ nhỏ thì (a) tôi đã chứng minh là xằng bậy trong tất cả các bài viết về “học tiếng Anh” dù trên báo Tuổi Trẻ, Người Lao Động, và Sài Gòn Tiếp Thị cách nay 20 năm hay trên các blog hơn chục năm qua; (b) chưa hề có bất kỳ nghiên cứu nào cho ra số liệu về những trẻ nhỏ Việt Nam cụ thể nào học tiếng Anh thì sau 20 năm đã trở thành nhà hùng biện tiếng Anh; và (c) có sự tồn tại cách học tập “bất thường” dành cho những người lớn “phi thường” tại tất cả các cơ quan tình báo lừng danh thế giới để nắm bắt một ngoại ngữ tuyệt hảo trong một thời gian tuyệt ngắn.

Từ tất cả những lập luận trên, có thể tin rằng nếu Vũ Hậu có thực sự học cấp trung học thì chắc chắn 100% ả ta có thể đọc được tiếng Anh một đoạn văn từ một bản in giấy cầm trên tay, ngay cả khi ả chẳng hiểu nội dung đoạn văn viết in sẵn đó, trong khi chưa chắc ả nghe được tiếng Anh, chưa chắc ả nói được tiếng Anh, và tất nhiên chưa chắc ả viết được tiếng Anh. Bởi cái sự dạy và học tiếng Anh ở tuyệt đại đa số các trường trung học ở Việt Nam như bấy lâu nay sẽ cho ra lò những học sinh đa số có khả năng đọc được các bài văn một cách dễ dàng, vấn đề là đọc với phát âm và ngữ điệu có tốt nhiều, tốt, hay hơi tốt mà thôi.

Ở đây, cái quái gở là Vũ Hậu đã không như một người đã từng học tiếng Anh ở trung học, nghĩa là đương nhiên phải đọc được một câu tiếng Anh in sẵn, bất kể có hiểu câu đó nghĩa gì hay không. Vũ Hậu đã thốt nên những âm thanh gì đó chẳng dính dáng đến tiếng Anh hay bất kỳ ngôn ngữ nào khác trừ trong kịch bản hài. Vũ Hậu đỗ thừa cho chất lượng micro, rồi sau đó lại tuyên bố rằng khả năng nói tiếng Anh của ả không tệ nhưng thiên hạ không nghe được chẳng qua là do ả phát âm với chất giọng đặc trưng của người Việt Nam. Đây không những là một sự xúc phạm nặng nề người Việt mà còn là tư cách thấp lè tè của Vũ Hậu, vì rằng chính người Việt mới là người có ưu thế trời sinh để phát âm hay nhất bất kỳ ngoại ngữ nào, thậm chí phát âm tiếng Anh hay nhất Á Châu kể cả hơn hẳn người Ấn vốn có tiếng Anh là một trong những quốc ngữ của họ và họ viết tiếng Anh tuyệt hảo hơn cả người Anh.

Tôi chỉ có thể khẳng định Vũ Hậu đã hoặc chưa  từng học trung học hoặc chưa từng học bất kỳ một giờ nảo của bộ môn tiếng Anh trong suốt 7 năm trung học của ả. Hãy hỏi các giáo viên Anh Văn của tất cả các trường trung học ở Việt Nam để biết một sự thật rằng trong khi nghe-nói-viết có thể vẫn là một vấn nạn thì đọc luôn là điều mặc định sẽ đạt được ở tất cả các học sinh có bước chân vào lớp học tiếng Anh mà lớp ấy có người hưởng lương “giáo viên tiếng Anh” đang đứng lớp giảng dạy. Chưa kể, “đọc” ở đây là “reading” tức mới chỉ nói về cái khả năng máy móc của cái mồm bật lên âm thanh khi đôi mắt nhìn thấy các chữ, chứ không là “reading compehension” tức “đọchiểu” vốn thuộc đẳng cấp cao hơn, quan trọng hơn, chủ lực hơn, chủ động hơn, trí tuệ hơn, trong việc học tiếng Anh.

Cuối cùng, cái anh MC người Philippines sở dĩ nói thế là để cứu nguy cho ban tổ chức đã ngu muội mời Vũ Hậu, chứ không phải để khẩn thiết cầu mong khán giả thông cảm cho Vũ Hậu. Song, anh MC của thế giới giải trí do ít học đã không đủ trí tuệ để nhận ra rằng anh ta đang chửi cha dân Việt khi bảo ở Việt Nam tiếng Anh đâu là quốc ngữ nên người Việt không nói được tiếng Anh. Từ giọng điệu của tên MC mất dạy người Philippines đó mà suy ra thì người Việt cũng không nói được tiếng Pháp, tiếng Nga, tiếng Đức, tiếng Bồ, tiếng Phạn, tiếng La Tinh, tiếng Tàu, v.v., vì mấy thứ tiếng này không phải quốc ngữ của Việt Nam. Cũng từ đó suy ra người Việt không thể biết 2+2=4 vì chẳng có định đề toán học nào được đẻ ra ở Việt Nam; hoặc mấy ông cộng sản Việt Nam không thể giỏi lý luận chính trị Mác-Lê Nin vì nước Việt đâu có đẻ ra chủ nghĩa Mác-xít Lê-nin-nít; hoặc đừng thèm nghe mấy giáo sư Triết Tây ở Việt Nam nói chuyện về Sigmund Freud vì Việt Nam không là xứ sở đẻ ra ngành phân tâm học hay tâm bệnh lý học; hoặc quân Việt không biết bắn súng, lái tiêm kích siêu thanh, hay lái tàu ngầm vì mấy món vũ khí này do nước khác chế tạo ra; vân vân và vân vân.

Tôi khẳng định:

– Ai bảo có nhiều người Việt đọc tiếng Anh giống Vũ Hậu thì chính kẻ đó chưa từng học tiếng Anh hay tiếng Pháp, kể cả tiếng Việt.

– Vũ Hậu đã chưa từng học tiếng Anh nên việc dễ dàng nhất là đọc “read” một câu hỏi tiếng Anh in sẵn sao cho người ta nghe ra ngô ra khoai cũng bất khả thi.

– Người Việt Nam (nếu đã học tiếng Anh đạt yêu cầu bình thường tại Việt Nam) phát âm tiếng Anh hay nhất toàn Châu Á chứ không chỉ ở Đông Nam Á, thậm chí dứt xa dân các nước Đông Âu ngay cả khi các dân Á Châu hay Đông Âu này đã học tiếng Anh đạt yêu cầu tại nước họ hay ngay tại nước Mỹ.

Xin hãy hỏi các giáo viên tiếng Anh bậc trung học ở Việt Nam về sự thật trên để đừng khóc mướn khóc thuê cho kẻ tội đồ mặt dày làm nhục quốc thể và sĩ nhục quốc thể.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Các bài viết có liên quan:

WordPress.com:

Vấn Nạn Yếu Kém Tiếng Anh Ở Việt Nam

Tips for Learners of English (có đăng trên Aspiration Blog của uk.360, và trên LinkedIn.com)

Emotino.com (Đã đóng cửa. Sẽ được đăng lại trên WordPress.com):

Phường Có Đúng Là Ward?

Kinh Nghiệm Về Việc Học Ngoại Ngữ

Chia Sẻ Kinh Nghiệm Về “Học Giỏi” Tiếng Anh.

Kịch Của Hoàng Hữu Phước: Thorns of Life.

Báo Người Lao Động (Sẽ được đăng lại trên WordPress.com):

Anh Văn Bằng A, B, C Hay Cử Nhân?

Báo Tuổi Trẻ (Sẽ được đăng lại trên WordPress.com):

Có Nên Cho Trẻ Em Học Tiếng Anh?

Thế Nào Là Hèn Hạ

Hoàng Hữu Phước, MIB

19-9-2016

Dường như tất cả những người có tư tưởng chống chủ nghĩa cộng sản (không phải “chống cộng” nói chung hoặc chống một nước nào đó đang theo “chủ nghĩa” ấy vì nếu chống cái nước ấy sẽ biến mình thành thứ phản tự do, phản nhân quyền, phản văn minh, vô văn hóa) vốn toàn là những nhà trí thức đáng kính, những nhà tư tưởng, những người có học thức thực thụ, và những người có tư cách trưởng thượng, đều chưa có ai từng tham gia viết blog bôi nhọ một nước cộng sản cụ thể nào đó, đơn giản vì họ thuộc đẳng cấp cao của trí tuệ khi hành trạng tư duy của họ nhận biết rõ giá trị cao vời của chủ nghĩa cộng sản khiến họ biết rằng nhất thiết phải có một trí tuệ cao vời tương tự hoặc cao hơn để từ đó suy tư triết học về cuộc diện ý thức hệ vốn đòi hỏi biết bao thứ gọi là “chủ nghĩa” từ chính trị đến hội họa và sáng tác thơ ca, để hình thành những diễn giải các bất hợp lý nào đó trong triết thuyết cộng sản chủ nghĩa mà họ đã tư duy đến, những cao kiến để đề xuất nhằm hoàn thiện chủ nghĩa cộng sản, hoặc những dự toán về tương lai kinh tế thế giới, hoặc đúc rút ra những điều tốt đẹp nào của chủ nghĩa cộng sản để có thể áp dụng mà không nhất thiết phải có cuộc cách mạng cộng sản chủ nghĩa, hoặc đề ra những biện pháp khắc chế đối với  các công kích mang tính tiên đoán nhưng quá đúng của chủ nghĩa cộng sản. Chính nhờ bản chất trí hóa đó của những bậc trí thức “chống chủ nghĩa cộng sản” mà một số nước chẳng hạn tại Bắc Âu đã tự hào thực hiện được những điều kỳ vĩ về phúc lợi thật lý tưởng cho dân họ theo những lý tưởng khai sinh bởi Karl Marx năm xưa, hoặc những siêu cường tư bản cũng biết hạn chế những bất công xã hội mà Karl Marx cảnh báo có thể trở thành mầm mống làm sụp đổ chế độ tư bản. Họ đã chống lại chủ nghĩa cộng sản bằng cách ra sức rút tỉa các bài học hoặc cảnh báo hoặc lời khuyên hoặc lý luận của chính chủ nghĩa cộng sản để làm cho phúc lợi xã hội gia tăng, người lao động được hưởng mức độ thù lao cao hơn, mà tất cả nhằm thay da đổi thịt chủ nghĩa tư bản để chủ nghĩa tư bản hấp dẫn hơn và có cơ may trường tồn với lịch sử nhân loại. Đó là cung cách chống chủ nghĩa cộng sản của bậc trưởng thượng trong chứng minh rằng (a) nếu đó là những điều tốt đẹp lý tưởng cần có cho xã hội thì chính họ sẽ là người thực hiện được và thực hiện trước; và (b) qua đó họ đã chống chủ nghĩa cộng sản một cách thắng lợi mà không cần phải bỏ ra nhiều năm để đẻ ra một chủ nghĩa mới chỉ để chống lại chủ nghĩa cộng sản trên bình diện triết học mà chưa chắc thành công, có khi mất thời gian tính để kịp cứu nguy cho một sự sụp đổ mà chủ nghĩa cộng sản đã cảnh báo.

Chắc cũng vì cái sự “dường như” nêu trên vậy mà có ba dấu hiệu cực kỳ giống nhau đáng kinh ngạc nơi những kẻ “chống cộng” chung chung hoặc chống một nước cộng sản như Việt Nam hoặc chống một nước có quá khứ lẫy lừng cộng sản chủ nghĩa như Nga, bất kể họ thuộc bất kỳ quốc gia nào trên thế giới và đang mang quốc tịch bất kỳ, qua những gì họ viết blog hoặc viết comments bằng bất kỳ ngôn ngữ gì, đó là (a) không phải họ chống triết thuyết cộng sản chủ nghĩa mà chỉ chống bất kỳ ai đã dựa vào cái chủ nghĩa ấy để làm nhục họ khi đánh bại họ triệt để hoàn toàn, (b) không bao giờ đưa ra được bất kỳ điều gì mang tính sự thật hữu bằng hữu chứng có thể kiểm chứng được khi chống lại cái kẻ “dựa hơi” chủ nghĩa cộng sản đó, và (c) không bao giờ biết thế nào là lòng tự trọng.

Từ những bức ảnh tịch thu được trên xác quân thù tại những phần lãnh thổ Liên Xô bao la rộng lớn mà quân Đức Quốc Xã đã tiến chiếm được trong Đệ Nhị Thế Chiến, Liên Xô tìm thấy những bức ảnh được ghi chụp ngày 30-6-1941 bởi trung đoàn Đức Quốc Xã Tyrolean Gebirgsjäger-Regiment Sư Đoàn Gebirgskorps cảnh xử tử tại chỗ hai tù binh Liên Xô mà không qua xét xử tại một chốn núi cao nào đó. Ngày chụp ghi sau bức ảnh cho thấy vụ xử tử hai tù binh Liên Xô ấy xảy ra chỉ hai tuần sau khi Thế Chiến bùng nổ. Dựa theo hình ảnh đen trắng mờ nhòe đó, Nga đã tiến hành rà soát kiếm tìm, và đã tìm ra di hài của hai chiến sĩ ấy tại một đài nguyên thuộc vòng cung Cực Bắc giáp biên giới Na-Uy năm 2013, để đưa về an táng sau hơn 70 năm phơi mình trong giá rét. Dựa theo di vật quân dụng và mẫu giấy tờ mục nát còn lưu trong một thi hài nằm bên trái, người ta mới biết được đó là của anh lính hiên ngang tên Sergey Korolkov, sinh năm 1912 tại làng Hmelishche, nông trang Serezhinsky, Khu Velikoluksky, Vùng Kirov, gia nhập quân đội Liên Xô ngày 22-6-1941 và hy sinh một tuần sau đó khi quân Đức vượt biên giới Na-Uy tấn công Liên Xô (Đức bắt đầu xâm lược Na-Uy ngày 09-4-1941 và hai tháng sau Na-Uy quỳ đầu quỳ gối đầu hàng ngày 10-6-1940 khi Quốc Vương và hoàng gia Na-Uy chạy trốn bình an sang Anh Quốc). Di hài bên cạnh anh không còn lưu một chứng tích nào nên được đưa về an táng như một chiến sĩ trẻ vô danh đã hy sinh khi bảo vệ biên cương.

Trong bức ảnh dưới đây người chiến sĩ trẻ vô danh nói trên đang bị quân Đức áp giải lên để đứng cạnh bên Sergey Korolkov:

2-6

Sergey Korolkov chống nạnh hiên ngang, trong khi hai sĩ quan Đức chỉ vào mặt anh ắt đang quát tháo, còn các binh sĩ Đức vây quanh có một tên đang trong tư thế nện báng súng vào gáy anh như để làm anh phải quỳ xuống trước viên chỉ huy:

2

Các sĩ quan Đức Quốc Xã ra lịnh xử tử hai chiến sĩ Liên Xô này nên lính Đức lùi lại sẵn sàng cuộc xả súng, trong khi đó Sergey Korolkov vẫn chống nạnh hiên ngang còn người lính trẻ cạnh anh tuy không hào hùng ngang tàng bằng anh vẫn đứng thẳng lưng chứ không sụm xuống vì run sợ trước họng súng kẻ thù trước giây phút lâm chung:

2-2

Vụ xử tử đã được thực thi, hai chiến sĩ Liên Xô đứng cách nhau một mét nhưng khi ngả xuống đã như úp mặt vào nhau để bắt đầu sự tồn tại gần một thế kỷ gắn bó tri kỷ của những vị anh hùng đơn độc trên đỉnh núi cao giá buốt hoang vu:

2-3

Dựa vào hình ảnh của núi, đá, cảnh quang, trong những bức ảnh tịch thu được, Nga đã ra sức “càn quét” suốt 72 năm và cuối cùng đã tìm ra chính xác địa điểm này:

2-4

Sự tìm ra nơi chốn cuộc hành hình càng được củng cố khi nơi đó còn có hai hài cốt  cùng những di vật hư hại còn sót lại trong quân phục của di hài bên trái để biết đó là Sergey Korolkov, người chiến sĩ đã đứng ngang tàng chống nạnh trước quân thù, trong khi chiến sĩ trẻ cạnh bên thì tiếc thay thời tiết và thời gian đã làm tất cả di vật hóa bụi trần gian.

2-52-1

Thế nhưng, khi trên trang web của Anh Quốc ghi nhận về sự dũng cảm của sự việc về hai người lính Xô Viết ấy, thì có kẻ nào đó viết comment dưới dạng nặc  danh rằng “Sự giả định rằng hai người lính Xô Viết bị vô cớ bắn chết thật là rác rưởi. Quân Nga gây ra tội ác tày trời chống mọi người ở Châu Âu nên thật đáng ngạc nhiên tại sao không có thật nhiều hơn mấy vụ bắn bỏ như vậy. Tôi thấy chẳng có hình chụp nào về tội ác của Nga và phe của nó, 98% hình ảnh của Nga là do ngụy tạo để thành cái mà chúng muốn, và kẻ ngu khờ dường như bị dính bẩy hết.

Sự hèn hạ của kẻ nặc danh ở chỗ hắn ta hay ả ta (a) làm như Liên Xô không hề bị Đức tấn công nên không có chuyện đã có cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của Liên Xô mà chỉ có chuyện Liên Xô điên cuồng xua quân tràn ngập Châu Âu gây chiến với toàn Châu Âu trong đó có nước Đức hiền hòa, (b) làm như Liên Xô đang diễn tuồng cho người giả đóng vai lính Đức chứ chẳng lính Đức nào xâm phạm lãnh thổ Liên Xô, (c) làm ngơ trước sự thật là lẽ nào Mỹ và Châu Âu thất bại đến độ không có được hay không dàn dựng lên được bức ảnh chụp nào về tội ác của Nga trong trực tiếp xử tử tại chỗ các tù binh chiến tranh Đức hay ai đó, và (d) đốn mạt đến độ chấp nhận bản thân mình mọi rợ khi cho rằng lẽ ra đã nên có thật nhiều vụ hành quyết như thế với tù binh chiến tranh Nga.

Tuy có vị tên Roelf Turksema (dường như là người Thụy Sĩ gốc Na-Uy) đã phản bác rằng “Sao lại là nặc danh hử? Mi đã không dám lương thiện với tên đầy đủ để bày tỏ luận điệu của mi ư? Người Nga đã luôn đối xử tốt với tao, luôn lương thiện, và luôn chăm sóc tao tốt đấy”;

Tôi vẫn buộc lòng comment thêm cho có đủ sức mạnh của ngôn từ, cái mà thiên hạ trong toàn thế giới nói tiếng Anh hoặc trên thế giới sính dùng tiếng Anh rất kém trong đối đáp hùng biện khi phản pháo, rằng “Anh Quốc, Pháp và tất cả các quốc gia Tây Âu đã quỳ đầu quỳ gối một cách đầy nhục nhã trước Đức Quốc Xã như thực tế lịch sử đã chứng minh. Ngay cả những quốc gia như Thụy Sĩ đã hèn hạ trở thành thiên đường cất giấu tài sản của Đức Quốc Xã. Để đậy che sự muối mặt đớn hèn ấy, họ đã cố kiếm tìm và khai thác mọi thứ nào chúng cho rằng có thể giúp làm hạ phẩm giá của đất nước lúc ấy gọi là Liên Xô trong Đệ Nhị Thế Chiến”.

2-7

Hèn hạ ẩn danh để hèn hạ dùng những lời hèn hạ nói về một sự hèn hạ tưởng tượng nhằm hèn hạ hóa một đất nước của một dân tộc đã không bao giờ hèn hạ trước những tên Quốc Xã và Phát Xít hèn hạ thì quả là việc hèn hạ của chỉ bọn hèn hạ “chống Nga” mà thôi.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Note: Source of all photos: from Internet (www.militaryphotos.net)

Các bài viết cùng mẫu câu tiêu đề “Thế Nào Là”:

Thế Nào Là Doanh Nhân

Thế Nào Là Nhà Trí Thức

Thế Nào Là “Khôi Hài” – Người Việt Chưa Hiểu Về “Sense of Humor”

Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt

Thế Nào Là Sử Gia

Thế Nào Là “Từ Chương”

Thế Nào Là Tự Do – Dân Chủ

 

Bộ Trưởng Nội Vụ Nguyễn Thái Bình

Điểm Ngời Sáng, Điểm Tăm Tối, và Điểm Chói Chang

Hoàng Hữu Phước, MIB

14-9-2016

nguyen-thai-binh

Điểm Ngời Sáng Cá Nhân

Ông Nguyễn Thái Bình là Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016).

Do một sự ngẫu nhiên, tôi trong thời gian vài năm liền được bố trí một phòng ở cạnh phòng của Ông tại Nhà Khách Trung Ương Đảng số 8 Chu Văn An, Hà Nội, những khi tôi ra Hà Nội dự các kỳ họp quốc hội. Tôi được biết đó là căn phòng Nhà Nước cấp cho Ông vì Ông đã từ chối ở tại một “dinh” riêng mà các quan chức đồng cấp “bộ trưởng” như Ông đều được hưởng. Hàng ngày Ông xuống ăn tại canteen của Nhà Khách. Tất nhiên, Ông có ô tô riêng và tài xế đến đón Ông đến Bộ Nội Vụ làm việc; tuy nhiên, mỗi khi đến Kỳ họp Quốc Hội có nhiều đoàn nghị sĩ từ Thành phố Hồ Chí Minh và một hai tỉnh trú ngụ cùng tại 8 Chu Văn An thì Ông chuyên xin đi nhờ chung xe lớn với các đoàn. Cần nói rõ là Nhà Khách Trưng Ương Đảng chỉ có giá trị lịch sử chứ không có giá trị tiện nghi vì không sang trọng hiện đại như các khách sạn khác vốn được bố trí cho tất cả các đoàn Đại Biểu Quốc Hội các tỉnh còn lại, và chỉ trong năm 2016 mới có một thang máy ngoài trời và là thang máy đầu tiên cho tòa nhà bốn tầng này. Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Thành phố Hồ Chí Minh luôn ngụ tại đấy từ kỳ họp Quốc Hội khóa đầu tiên sau ngày giải phóng.

Mỗi sáng Chủ Nhật, Ông thường sang gỏ cửa phòng tôi để cùng tôi đàm đạo chuyện quốc gia đại sự và chuyện đời, nhờ đó tôi biết thêm nhiều nét về Ông.

Ông ra Hà Nội nhậm chức nhưng vợ của Ông không tháp tùng cùng phu quân vì là một chức sắc Đảng phải công tác ở tỉnh nhà. Cũng vì vậy mà Ông từ chối nhận ở tại một “tư dinh” đòi hỏi quá nhiều người phục vụ và đội cảnh vệ theo tiêu chuẩn cao cấp của một bộ trưởng. Là người sống giản dị, thân thiện, Ông lại rất sâu sắc khi nói với tôi về những khó khăn của công tác Nội Vụ. Tôi hiểu Ông muốn ám chỉ những sự “đối phó” mà Ông rất có thể phải dùng bản lĩnh một vị tư lệnh một Bộ mà ai cũng biết rõ là quyền lực cao vời để hóa giải, vì Nội Vụ giống như cơ chế “điều binh khiển tướng” trong bố trí nhân sự lãnh đạo tại tất cả các địa phương trên toàn quốc, và do đó (a) không thể không có việc nhiều vị đương nhiệm hoặc tiền nhiệm ắt sẽ tìm đến gặp Ông để xin Ông “ban phát ân huệ” để có một chức vụ cho con cho cháu hay cho người quen, cũng như (b) Ông phải xử trí ra sao khi nguồn nhân lực để “bố trí” lại thiếu hụt về số lượng và/hoặc chất lượng cho một chức danh hay một chiếc ghế ở trung ương hay ở địa phương. Ông đã giữ được đức thanh liêm trong thời gian tại vị, không bị điều tiếng gì phương hại đến thanh danh gương mẫu của mình.

Là một chức sắc mẫn cán, ôn hòa, điềm đạm, Ông gần như thuộc nằm lòng tất cả các quy định luật pháp, các nội dung nghị định, các điều khoản thông tư, để khi trả lời chất vấn tại Quốc Hội có thể ứng khẩu để minh chứng đầy đủ cho một nội dung bất kỳ, đến độ nhiều lúc Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng phải cắt ngang, yêu cầu Ông phải nói ngay luôn vào ý chính, khiến hội trường phải cười ầm lên. Nhưng khi bị chất vấn như kẻ tội đồ đối với việc để mặc cho các Bộ có quá nhiều Thứ Trưởng, quá nhiều Vụ Trưởng, quá nhiều “hàm” Vụ Trưởng, Ông Nguyễn Thái Bình đã ứng khẩu thố lộ rằng Ông đã cải tổ Bộ Nội Vụ, gia giảm rất nhiều số lượng “các quan chức” để làm gương nhưng tấm gương đó đã không được “lan tỏa” ra các Bộ khác vì họ quyết không noi theo. Sự tiết lộ sự thật này của Ông làm cả hội trường nín lặng, hiểu Ông hơn, và những tràng vỗ tay tuy chầm chậm nhưng đầy cảm xúc ấy đã kích hoạt một phản ứng cảm thông: từ đó về sau cho đến khi chấm dứt nhiệm kỳ không một nghị sĩ nào muốn chất vấn Ông thêm nữa vì họ đã hiểu cá nhân vị bộ trưởng ấy đã có sự ngời sáng về trách nhiệm trong lẳng lặng làm gương, trong nắm thật chắc công việc quản lý nhà nước đa đoan, trong gìn giữ đức thanh liêm không để vướng các điều tiếng, và trong nếp sống cực kỳ giản dị và tiết kiệm khó thể thấy nơi một “đại quan”.

Điểm Tối Tăm Cơ Chế

Tuy nhiên, Ông Nguyễn Thái Bình là một excellent doer tức một nhà thực thi thực hành kiệt xuất trong giải quyết các yêu cầu cụ thể của công việc chứ không là một excellent thinker tức một nhà hoạch định chính sách tuyệt hảo; có thể vì ngoài sự tận tụy với công việc, sự tận trung với Đảng, sự tận hiếu với dân tộc, Ông không có thực quyền ở tầm vĩ mô, nghĩa là cơ chế chính sách đã được Đảng và Nhà Nước  đề ra như thế nào thì Ông cứ cúc cung tận tụy theo đúng các quy định ấy.

Có lần tôi giới thiệu với Ông một người trẻ tuổi có trình độ ngoại ngữ cao với hai bằng đại học đang làm việc cho một công ty tài chính nước ngoài, không phải đảng viên, nhưng có thể là một người tài giỏi lại có mong muốn được trở thành một công chức để phục vụ địa phương – mà cụ thể là ngành Ngoại Vụ – hoặc trung ương ngay cả khởi sự với chức danh một nhân viên văn phòng do có ý thích “phục vụ” nước nhà. Thế nhưng, Ông bảo tôi hãy nói với người ấy rằng ở địa phương nào và quan tâm làm công chức cho Sở nào thì cứ theo dõi các thông tin thi tuyển công chức tại đó để nộp đơn xin thi đúng theo quy định.

Ông hoàn toàn đúng khi nói như vậy vì (a) đó là quy định giấy trắng mực đen, và (b) Ông phải giữ đức thanh liêm trước mọi sự “nhờ vả” bất kể sự “nhờ vả” hay “giới thiệu” ấy có hay không có các quà cáp hối lộ hay đền ơn.

Tuy nhiên, chính các quy định giấy trắng mực đen mà Ông luôn tuân thủ lại có những khoảng tối mà cơ chế do vô tình hay hữu ý đã đặt ra khiến có lợi nhiều hơn cho các tâng lớp cao cấp của nội bộ Đảng. Chẳng hạn cơ chế ấy trong khi (a) không hề ấn định cách hành xử mỗi khi có sự “tiến cử hiền tài” từ người dân thì (b) lại ấn định sự cho phép mỗi đảng viên có quyền “tự tiến cử bản thân là hiền tài” cho một chức danh cao cấp cụ thể nào đó. Vụ việc của Trịnh Xuân Thanh vừa qua là một minh chứng cho sự tồn tại của một “quy trình” quái gở cho phép sự “tự tiến cử bản thân làm lãnh đạo” như thế. Tương tự, vụ của Vũ Quang Hải và Vũ Đình Duy chẳng khác nào sự tùy tiện “sử dụng nhân tài” của Bộ Công Thương lại càng khẳng định cho sự bôi tro trát trấu vào cái gọi là quy trình ấy.

Ông Nguyễn Thái Bình đã không là excellent thinker để có thể nghiệm ra những quái gở nào đang tồn tại trong “quy trình” của Bộ Nội Vụ, cũng như cơ chế đã không cho Ông cái empowerment thực quyền để đề xuất với Đảng và Nhà Nước  bãi bỏ những chi tiết quái gở cụ thể nào của hệ thống quy trình dụng nhân hiện hành.

Nghe đâu ngày xưa bên Tàu có vua này vua nọ phải tắm gội trai tịnh nhiều ngày để nhiều phen đến thảo lư của một người nào đó mà thiên hạ “đồn đại” rằng có thực tài để thỉnh mời về giúp triều đình “khởi nghiệp.” Chỉ mới nghe lời “đồn đại” thôi mà đã trọng thị như thế.

Vậy thì cơ chế hành xử của Đảng và Nhà Nước Việt Nam ít ra cũng nên là mỗi khi được “đại quan” hay “thường dân” tiến cử “hiền tài” thì

(a) gởi thư mời người được tiến cử ấy đến để tiếp xúc tìm hiểu theo kiểu mà Tây Phương gọi là interview tức phỏng vấn; sau đó

(b) thực hiện việc mà Phương Tây gọi là Work History Verification hoặc ngắn gọn là Background Check tức thẩm tra lý lịch tức việc mà Việt Nam thực hiện rất dễ dàng do không áp dụng các cấm đoán thẩm tra về “đời tư” như ở các nước tư bản tiến tiến, rất bài bản theo “quy trình” đối với đảng viên, và cực kỳ nghiêm nhặt đối với thường dân; và rồi

(c) áp dụng cơ chế mà Âu Mỹ gọi là probation mà ta gọi là thử việc để qua đó xác định đó là người tài thực sự hay chỉ là “đồn đại”.

Đã “đặc cách” cho phép đảng viên cấp cao được tiến cử con mình làm “hiền tài” thậm chí tự tiến cử chính mình làm hiền tài cho các chức danh lãnh đạo cao ngất, thì sao lại không thể “đặc cách” cho một người dân ngoài Đảng được ai đó tiến cử sẽ được mời đến gặp chức sắc cơ quan công quyền theo 3 bước nêu trên mà không cần phải chờ nộp đơn thi công chức cấp thấp khi nào có thông báo?

Điểm Chói Chang Chính Sách & Chủ Trương

Trọng dụng nhân tài là điểm chói chang của tất cả các chính sách cùng chủ trương của Việt Nam từ thời phong kiến xa xưa đến thời dân chủ hiện nay, được thường xuyên lập đi lập lại trong tất cả các phát biểu chính thức của tất cả các lãnh đạo.

Việc tự kiếm tìm nhân tài và tìm thấy nhân tài để rồi ra sức chiêu dụ nhân tài mới là việc đúng đắn và đầy lý tưởng. Việc một ông giám đốc một công ty nước ngoài đã thôi việc, không phải Đảng viên, vừa qua đã tự ứng cử và trúng cử vào Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh rồi được phong làm giám đốc một Sở ở Thành phố Hồ Chí Minh hoàn toàn không phải là “trọng dụng nhân tài” vì (a) đã không có sự ra sức chiêu dụ nào cho việc người ấy rời bỏ một công việc tốt đẹp đang có để về phục vụ nhân dân, và vì (b) người ấy đã là đại biểu Hội Đồng Nhân Dân. Vì thế, Thành phố Hồ Chí Minh chẳng có gì để tự hào về nội dung “trọng dụng nhân tài” cả.

Để “trọng dụng nhân tài” thì chỉ cần theo cơ chế hành xử ba bước như đã đề xuất ở mục trước, mà khi thực hiện các bước ấy, Đảng và Nhà Nước không những không phải “hạ mình” trai tịnh mà còn không phải đến tận nơi đón rước kiểu phong kiến ngàn xưa, nên vấn đề “thể diện” của Đảng và Nhà Nước không hề suy suyển.

Không có cơ chế “trọng dụng nhân tài” như vậy, Việt Nam sẽ chỉ có thể có được một Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ Nguyễn Thái Bình có thể đi vào sử sách nước nhà như một đại quan thanh liêm mẫu mực được nhân dân kính trọng thương yêu; nhưng sẽ có rất nhiều Trịnh Xuân Thanh, Vũ Quang Hải, và Vũ Đình Duy cùng những tên tương cận gây họa cho cả dân tộc.

Kính biết ơn Ông Nguyễn Thái Bình vì đã là vị Bộ Trưởng đức độ của nước non này.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Các bài viết cùng thể loại “đánh giá cá nhân”:

Chính Khách:

Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc

Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ

Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân

Nguyễn Thị Quyết Tâm

Tân Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng

Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến

Nghị Sĩ Hòa Thượng Thích Chơn Thiện

Chủ Nhiệm Trần Văn Hằng

Nghị Sĩ Trần Khắc Tâm

Nguyễn Thiện Nhân

Ba Vị Anh Thư Thép Lãnh Đạo Việt Nam – The Trio of Iron Ladies of Vietnam

Thường Dân:

Giáo Sư Nguyễn Quang Tô

Giáo Sư Trương Tuyết Anh

Giáo Sư Lê Văn Diệm

Cô Lại Thu Trúc

Phải Có Luật Biểu Tình

Gương Sáng Chứng Thực Dân Chủ

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII

18-8-2016

Protest1

A) Nỗi Nhục Quốc Thể

Gọi là nỗi nhục quốc thể e là có sự lạm dụng cách thậm xưng trong gia đình mỹ từ pháp, đặc biệt là khi số lượng đe dọa tới quốc thể chỉ đếm được trên đầu ngón tay  của một bàn tay đủ ngón. Chẳng hạn ở Thành phố Hồ Chí Minh, đoàn nghị sĩ Khóa XIII gồm 30 vị nhưng chỉ có một vị có danh “luật sư” và cũng chỉ có mỗi vị này luôn hùng hồn nói về “món nợ với nhân dân” tức “luật biểu tình” trong khi 28 vị còn lại luôn đồng tình với nghị sĩ thứ 30 là tác giả bài viết này vốn dĩ đã phát biểu khẳng định chưa thể cho ra dự án luật ấy.

Vị nghị sĩ “luật sư” nói trên vừa thiếu ánh sáng trí tuệ vừa thiếu năng lực chuyên môn luật. Thiếu ánh sáng trí tuệ vì y chẳng hiểu gì về “biểu tình”, chỉ mở miệng nói rằng phải có luật ấy do dính đến nhân quyền và tự do dân chủ chứ bản thân y không thể viết bài nào thật chi tiết thật thuyết phục về cái gọi là “biểu tình” nhằm cũng cố đòi hỏi thuần túy cá nhân của y cho người dân được tỏ tường. Thiếu năng lực chuyên môn luật vì y lãng tránh một sự thật rằng tất cả các nghị sĩ đều có sáng quyền lập pháp để nếu ai muốn thì cứ tự đề ra dự án luật, nhận tiền đài thọ của Quốc Hội và sử dụng nhân lực của Quốc Hội để thực hiện biên soạn dự án luật ấy, trình bày dự án luật trước Thường Vụ Quốc Hội để Quốc Hội nghiên cứu thông qua theo đúng quy trình “hai kỳ họp”. Là “luật sư’ mà bản thân y không có khả năng soạn dự thảo “Luật Biểu Tình.” Trong khi đó, một hai vị nghị sĩ khác ở một hai đoàn nghị sĩ khác ở một hai tỉnh khác cũng hê lên cái “nợ với nhân dân” tức “luật biểu tình”; song, một hai vị này chỉ đáng thương hại do họ chỉ có sự thiếu ánh sáng trí tuệ chứ không thể nói họ thiếu năng lực chuyên môn luật do họ không là “luật sư” nghĩa là cái sáng quyền lập pháp hoàn toàn ở ngoài tầm với từ dưới lên của họ.

Tác giả bài viết này

(a) vào thời gian đầu của Quốc Hội Khóa XIII, đã phát biểu chống lại việc đưa “Luật Biểu Tình” vào chương trình nghị sự “làm luật” do chẳng ai biết gì về “biểu tình” như được minh chứng qua sự phát biểu của một hai  nghị sĩ khác cho thấy rõ ràng họ hoàn toàn không biết gì về “biểu tình” với lập luận khờ khạo trẻ nít chưa hề trưởng thành rằng “các nước khác biểu tình đàng hoàng được thì Việt Nam cũng biểu tình đàng hoàng được”, rằng “biểu tình đã có từ thời Chicago”, rằng “món nợ với nhân dân là luật biểu tình” – nghĩa là chỉ cần có luật ấy thì Quốc Hội đã trả xong nợ chứ không phải việc làm Việt Nam thành cường quốc, nhân dân Việt Nam hạnh phúc thịnh vượng, luật pháp Việt Nam nghiêm minh, cơ quan công quyền Việt Nam trong sạch minh bạch, và người tài giỏi trong xã hội được trọng dụng công bằng, mới là món nợ đời đời với dân tộc – không biết gì về “biểu tình” mà đòi phải có “luật biểu tình” thì chẳng phải luật ấy sẽ do những kẻ không hiểu biết về “biểu tình” soạn ra rồi đồng loạt nhấn nút thông qua sao;

(b) sau khi được toàn thể Quốc Hội vổ tay tán thưởng ủng hộ, đã tập trung nghiên cứu viết nhiều bài blog về nội dung “biểu tình” để cung cấp cho nhà cầm quyền, cơ quan lập pháp, và người dân các thông tin chính xác và đầy đủ về “biểu tình”; và

(c) khi nhận thấy việc cung cấp tư liệu của bản thân khá đầy đủ, đã tuyên bố năm 2014 rằng sẽ sử dụng sáng quyền lập pháp để trình dự thảo dự án Luật Biểu Tình vào năm 2015.

Tuy nhiên, việc trình dự thảo dự án Luật Biểu Tình như tuyên bố đã không thể thực hiện được do

(a) tác giả bài viết này phải nằm viện và vắng mặt trong hai kỳ họp 9 và 10 của Quốc Hội Khóa XIII trong cả năm 2015; và

(b) Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chính thức phân công cho Bộ Công An chủ trì soạn thảo dự án Luật Biểu Tình nên việc một cá nhân nghị sĩ khăng khăng vận dụng sáng quyền lập pháp sẽ không những không còn cần thiết mà lại còn tạo ra sự hoài phí chất xám cho một sự “đụng đầu” hoàn toàn vô lý.

Trước sự thật rằng một hai nghị sĩ “luật sư” của Quốc Hội Khóa XIII tuy đã không có khả năng sử dụng sáng quyền lập pháp đối với việc chủ động soạn thảo dự án luật biểu tình (trong khi các nghị sĩ “luật sư” khác hoàn toàn đồng tình với tác giả bài viết này về sự thật rằng chưa hề có đầy đủ các điều kiện để soạn thảo luật ấy), vẫn lặng thinh hớn hở tùy tiện nhấn nút thông qua Luật Hình Sự ngập ngụa các sai sót một cách đầy nhục nhã, và rằng đã có vài nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIV mới tinh lại lải nhải lép nhép nhóm từ hôi thiu “món nợ với nhân dân” sau khi Chủ tịch Nguyễn Thị Kim Ngân tuyên bố dời việc soạn dự án luật biểu tình lại sau năm 2017, tôi thấy không thể trông cậy gì vào các vị nghị sĩ “luật sư” khét tiếng ấy nên buộc phải viết thêm bài này để bổ sung thông tin chính xác thực tế thực sự về “Luật Biểu Tình”.

B) Gương Sáng Chứng Thực Dân Chủ: Singapore và Thổ Nhĩ Kỳ

1- Cường Quốc Kinh Tế Singapore: Gương Sáng Lee Kuan Yew (Lý Quang Diệu)

Singapore là một nước dân chủ.

Singapore là một cường quốc kinh tế.

Vấn đề đầy bịnh hoạn là thiên hạ chỉ tập trung nghiên cứu về vế thứ hai để có cớ dè bỉu Đảng Cộng Sản Việt Nam bất tài vô dụng không thể dựng xây đất nước giàu mạnh như Singapore.

Lý Quang Diệu đã xây dựng Singapore thành một cường quốc trên cơ sở “dân chủ đặc biệt” đối với nội dung”biểu tình” như sau:

a) Ngày 04-5-2015 hai công dân Singapore “biểu tình” trước Istana (Dinh Tổng Thóng) tuổi 24 và 25 đã bị bắt giam. Hai người này chống đối chính phủ đã đàn áp tự do ngôn luận, bằng hai tấm bảng nhỏ, một ghi “Bất Công” và một viết “Mấy Ông Không Thể Làm Câm Họng Nhân Dân”

Protest (1)Protest (2)

Cái mà ở Việt Nam có bao kẻ cứ mè nheo gọi là “luật biểu tình” thì ở Singapore nó nằm lọt thỏm trong Luật Trật Tự Công Cộng. Nếu như xưa kia Đạo Luật Về Giải Trí Và Tụ Tập Nơi Công Cộng 2001 (thay thế Sắc Lệnh Số 40 năm 1958) và Đạo Luật Hành Vi Phạm Tội & Gây Rối Nơi Công Cộng 1997 (thay thế Sắc Lệnh Số 13 năm 1906) quy định “tụ họp” nghĩa là khi có từ 5 người trở lên thì trong Luật Trật Tự Công Cộng 2009 hiện hành đã bỏ hẳn về giới hạn số lượng người tham gia; do đó, tại Singapore, ngay cả khi chỉ có một người lẻ loi giơ biểu ngữ “biểu tình” thì đó cũng bị mặc định xem như một sự “tụ tập”. Hai người “biểu tình hòa bình” như trong ảnh trên bị xem như đã “tụ tập bất hợp pháp” nên bị bắt giam là hoàn toàn đúng theo luật định hiện hành của Singapore mà không bất kỳ quốc gia nào khác trên toàn thế giới dám công khai chỉ trích. Dù cho sự “biểu tình” của hai công dân trên khó thể nói là sẽ gây phương hại đến trật tự an ninh công cộng, họ vẫn sẽ đối mặt với cáo buộc vi phạm Điều 16(1)(a), Chương 257A, Luật Trật Tự Công Cộng 2009 và án phạt mỗi người 5.000 đô-la Singapore (tương đương 83.000.000 đồng Việt Nam theo tỷ giá ngày 18-8-2016).

b) Tại Singapore, tất cả các cuộc tụ tập “biểu tình” đều là bất hợp pháp ở mọi nơi, trừ bên trong khuôn viên Vườn Hong Lim là nơi duy nhất người dân Singapore có thể “tự do” tổ chức “biểu tình nơi công cộng một cách hợp pháp,” chỉ cần gởi trước thông báo về thời gian tiến hành “biểu tình” cho cơ quan cảnh sát.

c) Theo luật, người dân phải nộp đơn xin phép cảnh sát để được “biểu tình ngoài trời” tức bên ngoài Công Viên Hong Lim. Theo quyền lực được ủy nhiệm, cảnh sát Singapore có quyền xem xét cho phép nếu tin tưởng tuyệt đối rằng sẽ không có xảy ra bất kỳ một sự manh động nào, và do đó cảnh sát Singapore chưa hề cho phép “biểu tình ngoài trời” đối với các “đơn xin”. Tất nhiên, các thế lực thù địch muốn phá vỡ sự “ổn định chính trị để phát triển kinh tế thần kỳ” của Singapore luôn nhạo báng rằng luật pháp Singapore về “biểu tình” chẳng khác nào quy định cực kỳ đúng đắn và dễ hiểu là muốn vào rạp xem phim phải có vé nhưng ở quầy rạp chiếu phim chẳng bao giờ bán vé.

d) Ngoài ra, luật pháp Singpore bảo vệ quyền lực của các đạo luật phải được tuân thủ nghiêm minh. Do đó, khi có người dân gởi đơn khiếu kiện năm 1989 vì đơn xin “biểu tình” đã không được cho phép, Thẩm phán Chan Sek Keong trả lời rằng Tòa Án không có quyền định hướng “nên cấp phép cho dân” để tác động vào quan chức cảnh sát đã được luật pháp ủy nhiệm, mà Tòa Án chỉ có quyền đề nghị quan chức cảnh sát xem xét lại lần nữa đơn xin ấy nếu như người khiếu kiện tiến hành thủ tục xin xem xét lại.

e) Thêm vào đó, dù theo luật pháp Singapore, người dân khi bị từ chối cấp phép “biểu tình” có thể khiếu nại lên Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ, và Luật Trật Tự Công Cộng có chế định rằng quyết định của vị này có giá trị cuối cùng, thì điều này vẫn chỉ chứng minh quyền lực tập trung trong tay hành pháp của Chính phủ và tất cả các “biểu tình nơi công cộng” đều là bất hợp pháp.

f) Thái độ của người dân Singapore cũng là một đặc trưng: họ đồng tình với sự tinh anh của Lý Quang Diệu khi Ông tuyên bố vào những năm 1960 của thế kỷ trước rằng người dân hãy tránh xa đường phố và Ông sẽ bảo đảm công ăn việc làm cho họ. Sự ủng hộ ấy vẫn kéo dài cho đến tận ngày nay. Ngoài ra, công chúng Singapore xem các cuộc “biểu tình” như một cách thấp kém chống lại quyền lực Đảng Hành Động Nhân Dân của Lý Quang Diệu và là một đe dọa nguy hiểm cho trật tự xã hội. Đối với trường hợp hai công dân “biểu tình” như nêu trên, một số người cho đó “chẳng khác gì một hành động ngu xuẩn” (anything more than a foolish move), trong khi đa số chẳng thấy việc bắt bớ của Chính phủ có dính dáng gì đến “đàn áp tự do ngôn luận” (Government’s repression on free speech) cả.

g) Người Singapore đặc biệt thích việc bày tỏ chính kiến qua mạng online hoặc các điều tra ý kiến cũng trên online như một phương cách văn minh hiện đại, chứ hoàn toàn không mặn mà với việc tụ tập trên đường phố. Đây là một quan điểm trùng khớp với quan điểm của tác giả bài viết này như thể hiện trong các thư gởi các lãnh đạo Đảng, Quốc Hội, và Chính Phủ Việt Nam khi nói về “Luật Biểu Tình”. Tất nhiên, những kẻ muốn xô ngả tượng đài kinh tế Singapore lại luôn hy vọng tình hình giá nhà cửa tăng cao, nạn thất nghiệp lan tràn, và bất bình đẳng trong thu nhập rồi sẽ lôi người dân Singapore ra ngoài đường phố để chống lại Chính Phủ.

h) Để được phép “biểu tình ngoài trời,” người dân Singapore nếu được cho phép cũng biết rõ mình không được tổ chức “biểu tình” tại các khu vực đã được công bố mà Singapore gọi là Gazetted Areas, như khuôn viên quanh Quốc Hội, quanh Dinh Tổng Thống, quanh tư dinh Lý Quang Diệu trên Đại Lộ Clemenceau, quanh các đại sứ quán và tổng lãnh sự quán, quanh các cơ quan cảnh sát/đồn cảnh sát, và quanh các cơ quan nhà nước, v.v. Nghĩa là nếu một người dân Singapore đột biến muốn kêu gào về sự bất công xã hội trước một sự thật là Lý Quang Diệu và con của ông ấy đã tự quyết ngân sách phải trả lương cho mình mỗi người số tiền cao hơn gấp 5 lần lương tổng thống Hoa Kỳ thì người ấy phải đến Công Viên Hong Lim cách thành phố 15 dặm về hướng Nam để tự do căng biểu ngữ “Đã Đảo Bọn Độc Tài Tham Nhũng Ăn Cướp” (Down Down With Thieves and Corrupt Dictators).

i) Nói tóm lại, bài trả lời của Toh Yong Chuan, Vụ Phó Vụ Quan Hệ Quốc Tế, Bộ Nội Vụ Singapore, tháng 10 năm 2007, trên tờ Straits Times, có thể được dùng làm đúc kết phần nói về “biểu tình” ở Singapore như sau (nguyên văn):

i- Tại Singapore, các nhà lãnh đạo kiệt xuất của chúng ta biết cái gì tốt đẹp nhất cho chúng ta nên chẳng phát sinh nhu cầu phải “biểu tình” (our extraordinary leaders always know what is best for us, so there is no need to protest).

ii- Người Singapore có khuynh hướng bạo lực hơn người ở các nước khác nên không bao giờ hoàn toàn chắc chắn rằng “biểu tình” sẽ không biến thành manh động (one cannot be completely assured that it will not turn violent).

iii- Người dân các nước vì không có lãnh đạo kiệt xuất như Singapore nên họ không viết thư mà phải “biểu tình” để tiếng nói của họ được lắng nghe (without the extraordinary leadership in Singapore, citizens of other countries have to resort to protests to have their voices heard).

iv- “Biểu tình” ngăn trở các cải cách. Khi thấy chúng ta có khung Thuế Hàng Hóa & Dịch Vụ quá tuyệt vời, cuốn hút giới đầu tư thế giới, Hong Kong muốn bắt chước để vươn lên bằng chúng ta; song, dân Hong Kong theo tác động của các nhóm lợi ích đã xuống đường “biểu tình” để chống đối khiến phá sản kế hoạch của chính quyền Hong Kong. Và khi Hong Kong muốn bắt chước Singapore chúng ta về luật trật tự công cộng, 60.000 dân Hong Kong đã “biểu tình” chống lại “luật biểu tình”, mà không biết rằng chính quyền của họ muốn ra các luật ấy để bảo vệ người dân Hong Kong (it was foiled by 60,000 protesters – these people do not understand that those laws are meant to protect them).

v- “Biểu tình” là việc phí phạm thời gian ở Singapore. Bất cứ điều gì mà lãnh đạo chúng ta đã quyết thì cũng vì điều tốt cho chúng ta. Luôn có cơ nguy một cuộc “biểu tình” biến thành bạo loạn; do đó, nó phải bị cấm. Nhiều năm nay tôi thường phát biểu rằng phải cấm các trận đấu bóng đá vì không bao giờ tuyệt đối chắc chắn rằng sẽ không có bọn hooligan trong đám đông cuồng nhiệt sẽ trở nên manh động (for many years, I have insisted that soccer matches be banned in Singapore because there is no complete assurance that there are no soccer hooligans among the emotive crowd who will turn violent)

vi- Người Singapore chúng ta thật may mắn vì có những đạo luật bảo vệ chúng ta khỏi các hiểm nguy. Không có “biểu tình”. Không có tình dục đồng giới nam. Không có chuyện ở truồng đi lung tung trong quê nhà của bạn (Singaporeans are so lucky to have laws that protect them from harm. No protests, no gay sex, no walking around naked in your own home).

2- Cường Quốc Quân Sự Chiến Lược: Gương Sáng Recep Tayyip Erdogan

Nếu như “nền dân chủ” của Singapore chưa hề bị Hoa Kỳ, Vương Quốc Anh hay EU hoặc Úc bêu rếu nên mặc nhiên được thừa nhận là tốt đẹp, nhưng vì (a) sự mặc nhiên thừa nhận ấy của “thế giới tự do” đã tồn tại hơn nửa thế kỷ nay nên không ai nhận ra còn chút cỏn con nào lạ lẫm, (b) “thế giới tự do” không dại gì mắng mỏ Singapore để rồi cà lăm trước nền dân chủ tự do tuyệt vời của Việt Nam cộng sản, (c) thiểu số ngu muội ngu đần ngu dốt ngu si ngu xuẩn trong số du học sinh Việt Nam chỉ biết hít hà cái hào nhoáng của Singapore để rồi về Việt Nam khen nhặng lên cái ngọn, và (d) sự ma mảnh của những “nhân sĩ trí thức” chống Cộng luôn vơ lấy cái hào nhoáng của Singapore để làm cớ bôi nhọ, xúc xiểm Đảng Cộng Sản Việt Nam bất tài vô dụng không xây dựng được đất nước “như Singapore”;

Thì Thổ Nhĩ Kỳ vừa xuất hiện trên vũ đài chính trị thế giới để tạo cơ sở thuận lợi mới tinh về lý luận cho Việt Nam Cộng Sản đối với ý nghĩa duy nhất của “dân chủ”, đó là: một thể chế chính trị mà trong đó người dân bỏ phiếu theo hiến định và theo các quy định của luật pháp hiện hành riêng của mỗi quốc gia để bầu lên đội ngũ lãnh đạo của mỗi quốc gia, chứ không phải kiểu giải thích ngô nghê thuần Hán-Việt thành “dân làm chủ” mà những kẻ mỵ dân sử dụng để đánh lừa dân chúng.

NATO là một thực thể quân sự của các quốc gia Tây Âu và Mỹ. Thực thể đại tư bản ấy của “thế giới tự do” đã kết nạp Thổ Nhĩ Kỳ đầu năm 1952 để làm tiền đồn ngăn chặn sự bành trướng ảnh hưởng của Liên Xô. Và cái đất nước Thổ Nhĩ Kỳ có đóng góp quân lực cho cuộc chiến tranh Nam-Bắc Hàn trở thành đồng minh quý báu của NATO, không thể nào không là một quốc gia “dân chủ”. Không những thế, để triệt hậu hoạn Thổ Nhĩ Kỳ có thể rơi vào tầm ảnh hưởng của Nga, miếng mồi EU được đưa ra nhữ để trói buộc hẳn Thổ Nhĩ Kỳ vào “thế giới tự do”. Nền “dân chủ” của Thổ Nhĩ Kỳ được đánh bóng, tôn vinh, nâng cao đồng dạng đồng bộ đồng hành đồng đẳng cùng các quốc gia đại tư bản Âu Mỹ, nên mặc nhiên trở thành khuôn mẫu trác tuyệt của “democracy”.

Thế nhưng, việc “neo” hoài cả chục năm việc kết nạp Thổ Nhĩ Kỳ vào EU đã khiến lộ nguyên hình cái trạng thái “mồi nhữ” khiến Recep Tayyip Erdogan vỡ mộng, và cuộc đảo chính mới đây do NATO và Mỹ giật dây đã khiến Recep Tayyip Erdogan trở nên hung hãn, ra tay đàn áp đảo chính, bắt giam gần trăm ngàn quân nhân và quan chức tòa án, lăm le tái lập án tử hình để xử tử hàng loạt, chiếm giữ căn cứ không quân hạt nhân chiến lược Incirlik của Mỹ trên đất Thổ Nhĩ Kỳ, đóng cửa hàng trăm tòa soạn báo chí, tái lập đối thoại với Tổng thống Nga Putin, kết tội giáo sĩ  Fethullah Gulen nhiều ngàn năm tù và đòi Mỹ phải cho dẫn độ Gulen về Thổ Nhĩ Kỳ để thi hành án, v.v. Không bất kỳ nước nào trong NATO hay EU dám tuyên bố Erdogan độc tài hay phản dân chủ cả, trong khi Erdogan tuyên bố với nhân dân rằng nền dân chủ quốc gia bị các thế lực thù địch xâm hại bằng cuộc đảo chính quân sự.

Điều trên cung cấp một khẳng định rằng (a) dân chủ là một thể chế như đã diễn giải ở trên; rằng (b) Thổ Nhĩ Kỳ được Âu Mỹ trân trọng như một quốc gia dân chủ cho đến tận ngày đăng bài viết này trên WordPress.com; rằng (c) như Singapore và Việt Nam, Thổ Nhĩ Kỳ là một quốc gia dân chủ tự thân; rằng (d) “dân chủ” là từ ngữ mang tính vũ khí chiến lược và chiến thuật của Âu Mỹ để ban ơn cho các thể chế không rõ ràng về dân chủ hoặc để đánh phá những thể chế nào quá dân chủ nhưng đứng ngoài hệ thống mà Âu Mỹ mong muốn; và rằng (e) Việt Nam có quyền tuyên bố bất kỳ ai – dù là công dân Việt Nam hay là công dân nước ngoài – khi nói về tình trạng “thiếu dân chủ” ở Việt Nam đều là lời xúc xiểm láo toét láo xược láo xạo đầy láu cá, và do đó có quyền đề ra những luật quy định các biện pháp chế tài đối với những xúc xiểm mang tính chất “lợi dụng tự do dân chủ” đó.

C) Chính Phủ Hãy Làm Đúng

1- Bảo Vệ Ý Nghĩa Của Luật Pháp

Luật là để điều chỉnh – bao gồm giới hạn cùng chế tài – một nội dung chứ không phải để cho phép có nội dung đó. Đây là khẳng định mặc định về luật pháp trên toàn cầu.

Luật Hôn Nhân & Gia Đình không để cho phép công dân được lập gia đình mà để quy định các điều chỉnh – bao gồm giới hạn cùng chế tài – đối với những vấn đề có liên quan.

Khi Tổng thống Nga Putin ban hành luật về “biểu tình”, tất nhiên có những người chống đối nhao nhao lên rằng đó là “luật chống biểu tình”. Họ đã hoàn toàn sai do thiếu ánh sáng trí tuệ vì đã có ý nghĩ trẻ nít khi lập luận rằng “luật biểu tình” là “cho phép biểu tình”, chẳng khác nào khi nói công dân có quyền cư trú bất kỳ nơi nào trên toàn lãnh thổ quốc gia thì công dân có quyền tự do đem chiếu dựng lều trước Lăng Chủ Tịch Hồ Chí Minh hoặc tự tiện xông vào phòng ngủ trong nhà hàng xóm.

Nội dung này phải được bảo đảm quán triệt bởi tất cả.

2- Bảo Vệ Ý Nghĩa Của Ngôn Từ

Từ thí dụ điển hình của Singapore, nhất thiết phải đồng thời ghi nhận bốn điều bất khả tách rời rằng (a) “biểu tình là quyền hiến định” của Việt Nam, rằng (b) “biểu tình” hoàn toàn không có nghĩa là “biểu tình ngoài đường phố” hay “biểu tình nơi công cộng”, rằng (c) các khu vực tuyệt đối cấm “biểu tình” phải được liệt kê đầy đủ, và rằng (d) các biện pháp chế tài nghiêm ngặt nhất đối với sự vi phạm bất kỳ luật nào trong toàn bộ hệ thống luật pháp quốc gia chính là các nền tảng vững chắc dựng xây nên các cường quốc mà không bao giờ có bất kỳ ngoại lệ nào trong toàn bộ lịch sử sự hình thành các cường quốc trong toàn bộ lịch sử nhân loại.

3-Bảo Vệ Ý Nghĩa Hàn Lâm Duy Nhất Đúng Của Dân Chủ

4- Bảo Vệ Thể Chế Theo Cách Của Những Cường Quốc Mà Đa Số Người Dân Ái Mộ – Đối Với “Luật Biểu Tình”

Nếu ý kiến của người dân như biểu đạt qua các diễn đàn đa số lại tập trung ngợi ca Singapore giàu mạnh như một so sánh mong muốn Việt Nam phải noi theo, thì Việt Nam nhất thiết phải nghiên cứu để mô phỏng tất cả các hình thái phương tiện và luật pháp hà khắc tương tự mô hình dân chủ Singapore để làm nền tảng cho tất cả những sự cất cánh, đáp ứng các nguyện vọng chính đáng đó của người dân. Một tiêm kích siêu thanh không thể chạy lấy đà cất cánh trên cát sa mạc, bãi bùn lầy, hay vùng cát lún. Sự cất cánh như vậy chỉ có thể có đối với máy bay trực thăng có giới hạn về tốc độ và tầm hoạt động, nghĩa là trên nền tảng ẻo lả của luật pháp thì sự vụt cao lớn mạnh là điều dù chậm rãi vẫn bất khả.

D) Hãy Dũng Cảm Lên!

1- Các Du Học Sinh

Nếu có đến Singapore hay một cường quốc nào khác để du học, hãy nhìn vào nền móng của sự lớn mạnh của họ để nhận thấy rằng tất nhiên không bất kỳ một nền móng nào mang tên “dân chủ” theo định nghĩa của Việt Nam cả. Và khi đã nhận ra điều cốt lõi ấy, hãy dũng cảm không sợ bị “ném đá” khi trở về dám viết thỉnh nguyện thư yêu cầu Đảng và Nhà nước Việt Nam hãy áp dụng những quy định cứng rắn tương tự để làm bệ phóng cho sự cất cánh của kinh tế nước nhà.

2- Các Vị “Nổi Cộm”

Hãy dũng cảm lên, những ai vỗ ngực tự xưng mình là “luật sư đòi có luật biểu tình”, là “nghị sĩ đòi có luật biểu tình”, là “nhân sĩ”, là “trí thức”, là “tù nhân lương tâm tranh đấu cho mấy cái gọi là dân chủ và nhân quyền” để tuyên bố chính mình đại ngu muội đại ngu si đại ngu đần đại ngu dại đại ngu ngốc khi to mồm đòi hỏi đất nước phải trở thành một Singapore thứ hai mà lại không biết gì về nền dân chủ dân quyền, nhân quyền, và pháp quyền của cường quốc Singapore vĩ đại ấy.

Quý vị hãy dũng cảm tuyên bố mình chống Cộng sản Việt Nam vì có “ý thức hệ” khác, chứ không phải vì nước Việt Nam này không có tự do, dân chủ, dân quyền và nhân quyền.

Quý vị hãy dũng cảm như vậy để chứng tỏ bản thân đúng là đang muốn “làm cách mạng”, đơn giản vì sự hèn hạ không bao giờ là chất liệu tế bào lộ liễu của những ai đang học đòi “làm cách mạng”.

Và để nói rõ hơn ý nghĩa từ vựng: quý vị chẳng ai “làm chính trị” cả mà cũng chẳng ai đang “làm cách mạng”.

Đơn giản vì “làm chính trị” luôn phải tuân thủ nghiêm ngặt Hiến pháp cùng hệ thống luật pháp hiện hành của quốc gia, trong khi “làm cách mạng” là nhằm mục đích duy nhất: lật đổ chế độ. “Làm chính trị” rất giống “nghề” của những luật sư: (hiểu rõ luật và nắm rõ luật để hoặc đi theo cho đúng luật hoặc lách luật an toàn – chỉ khác nhau ở chỗ “làm chính trị” dứt khoát phải vì “đảng chính trị”, còn làm luật sư dứt khoát phải vì “thân chủ”).

“Làm cách mạng” phải hy sinh xương máu cho một cuộc chống chế độ hiện hữu, chống hiến pháp hiện thời, chống luật pháp hiện hành, và nhằm lật đổ chế độ ấy, bãi bỏ thế hiến pháp cùng vô hiệu hóa luật pháp ban hành dưới thời của chế độ ấy.

Không hiểu mình đang làm phản (chống chế độ) mà cứ mồm loa mép dãi về cái quỷ quái bùa chú dân chủ nhân quyền “biểu tình chống nước khác vì yêu nước này” vớ vẩn gì đó thì rõ là thứ mê muội thì làm sao mà có tư thế của một “nhà cách mạng”! “Làm cách mạng” nghĩa là vẫn tiến tới dù đã biết luật, nên biết mình vi phạm luật nào, bị bắt xử tù có đúng luật ấy không, và có chấp nhận hy sinh không, hay lại bù lu bù loa mong mỏi được cứu vớt qua Mỹ?

Đối với tôi, những nghị sĩ có cốt luật sư đòi có “luật biểu tình” với những ai hăm hở “biểu tình” đều cần biết rằng (a) Việt Nam rất cần có “Luật Biểu Tình” hay luật tương tự “Luật Trật Tự Công Cộng” của Singapore, và rằng (b) tác giả bài viết này luôn cho rằng phải kinh qua những nghiên cứu hải ngoại và trải nghiệm thực tế quốc nội thì “Luật Biểu Tình” mới có thể được soạn thảo mang tính tầm cỡ bệ phóng vững chắc cho an ninh nội địa và trật tự công cộng như tại tất cả các cường quốc kinh tế.

E) Hãy Khôn Ngoan Lên, Những Nhà Khởi Nghiệp!

Gần đây có sự xôn xao một cách không cần thiết và thật quê mùa về sự việc những công ty khởi nghiệp Việt Nam sang Singapore để “khởi nghiệp” vì các ưu đãi liên quan đến thời gian cực nhanh trong xét cấp giấy phép cùng phí tổn cực thấp. Gọi là quê mùa và không cần thiết vì việc sang Singapore hay đâu đó có những 8 điểm  gồm (a) đó là sự việc cực kỳ bình thường, (b) đó là một việc không bao giờ buộc phải mang nội hàm rằng Việt Nam kém cỏi vì mấy cái công ty “khởi nghiệp” đó đâu có qua Thái Lan hay Nhựt Bổn nên phải chăng cũng có nghĩa là Thái Lan cùng Nhựt Bổn kể cả Huê Kỳ ngang hàng với Việt Nam trong kém thế so với Singapore, (c) mấy cái vụ khởi nghiệp đó có chắc chắn 100% sẽ thành công nổi bật hay không mà cho dù có thành công ngay ở Việt Nam thì cũng nào có chắc chắn sẽ đóng góp ghê gớm vào cải thiện GDP, (d) mấy cái công ty khởi nghiệp ở Singapore có đã lường trước tình hình Singapore đắt đỏ về thuê mướn nhân lực và đời sống xã hội, (e) mấy cái công ty khởi nghiệp ở Singapore có đã lường trước tình hình Singapore nay khởi sự trở thành tầm ngắm cửa khủng bố quốc tế với những đe dọa đã thoát khỏi giưới hạn của sự tiềm tàng để trở thành hiển nhiên, (f) mấy cái công ty khởi nghiệp ở Singapore có đã biết các quy định hà khắc và độc tài ở Singapore đặc biệt trong tuyệt đối cấm “biểu tình” nên sự đột nhiên ngu muội nghe lời xui giục của không gian mạng xuống đường bày tỏ “lòng yêu nước” chống Tàu lấn chiếm Biển Đông chắc chắn sẽ khiến giám đốc và/hay nhân viên Việt Nam của mấy cái khởi nghiệp ấy đối mặt với sự giam cầm nhiều chục năm không bao giờ thông qua xét xử khiến tiêu tùng cái doanh nghiệp “khởi nghiệp”, (g) gắn hào quang cho “khởi nghiệp” là việc không bao giờ khôn ngoan do không lưu ý đến sự thật rằng dư luận thế giới đang đổ lỗi cho mấy cái khởi nghiệp về công nghệ thông tin đã phá vỡ truyền thống những đại gia công nghiệp đã dựng xây đế chế hàng trăm năm trên phạm vi toàn cầu dẫn đến các bất mãn cùng bạo loạn xã hội, và (h) vì tất cả 7 lý do trên mà hãy để yên cho các “khởi nghiệp” muốn đi đâu thì đi thay vì tốn giấy mực nói về nó như một yếu kém của Việt Nam này.

Cũng vì vậy mà hỡi những nhà khởi nghiệp hãy khôn ngoan đọc bài viết này trước  khi quyết định ở lại Việt Nam hay sang Singapore “mần ăn”, và cũng nên khôn ngoan thường xuyên tìm đọc các bài viết trên blog này.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII.

Nguồn thông tin & tham khảo:

SINGAPORE:

Vì Sao Cấm Biểu Tình Hòa Bình Ở Singapore (bài tiếng Anh): http://singaporemind.blogspot.com/2007/10/why-peaceful-protests-are-not-allowed.html

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore

THỔ NHĨ KỲ:

Quả Thôi Sơn: Nghịch Chiến Song Kỳ (

8 Nội Dung Lăng Tần Tư Vấn Cho Recep Tayyip Erdogan)

Trò Hèn Của Thổ Nhĩ Kỳ

Âm Mưu Thế Giới Đại Chiến III

LUẬT BIỂU TÌNH:

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 1: Vấn Đề Ngữ Nguyên.

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về “Luật Biểu Tình” Bài 2: Vấn Đề Pháp Luật

Biểu Tình và Ô Danh. May 20, 2014

Luật Biểu Tình. May 26, 2014

Đồng Phục 3: Sự Thất Bại Thảm Hại Của “Văn Nghệ” Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

15-8-2016

Bài thứ ba về “đồng phục” này nói ngắn gọn tập trung về các đài truyền hình chủ yếu là của trung ương, của Thành phố Hồ Chí Minh, và của các tỉnh vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long.

Cái gì cũng cần có sự đa dạng đáp ứng nhu cầu đa dạng của khách hàng – trừ phi trong đầu óc của kẻ “kinh doanh” lại bị trì trệ bởi ý tưởng “ban ơn”, “ban phát”, và “thí cô hồn” – nên có thể nói qua bài số 1 rằng Vina Giày đã tầm bậy trong “kinh doanh” và đài truyền hình đã tầm bạ cũng trong “kinh doanh”.

Hài

Nếu như sự ngu xuẩn của Vina Giày mang tên “chè bè mỏ vịt” cho thấy sự thất bại của thiết kế mang tính “đồng phục” áp đặt theo kiểu mặc định rằng ắt đương nhiên tất cả khách hàng đều chỉ “yêu” thời thượng “chè bè mỏ vịt”, thì cái quái gở của Truyền Hình mang tên “hài” cho thấy sự thất bại của một thứ “đồng phục” áp đặt khác theo kiểu mặc định rằng ắt đương nhiên tất cả người xem đài đều chỉ “yêu” thời thượng “hài” (tức “diễu hề” hay “hề”).

Tivi tràn ngập các game show hài, các vỡ diễn hài, các phim truyện có nhét hài.

Hài ở mọi lúc.

Hài ở mọi nơi.

Thật là kinh hải.

Tất cả chỉ nói lên sự thất bại thảm hại của những cái được gọi theo lối trang nghiêm là “chính kịch”, là “cải lương”, là “điện ảnh”.

Nghĩa là “cải lương” đã hụt chân nơi bờ vực thẳm của lãng quên và hư mất, chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ của hòn sỏi nhỏ rêu phủ phong sương va vấp đâu đó vào các góc cạnh của triền hố sâu ấy, vì ba lý do gồm (a) như tôi đã phân tích trong một bài viết trước đây về cái điềm báo trước rất tức cười của “tân cổ giao duyên” ngay khi nó xuất hiện một cách đầy hủy phá từ những năm 1960 của thế kỷ trước; (b) sự biến mất hoàn toàn của các kịch bản ra hồn; cũng như (c) cảm nhận của các thế hệ trẻ sau này rất tối kỵ với những gì mạo danh thực tế – có nghĩa rằng truyện thần tiên phải ra truyện thần tiên, và truyện xã hội phải ra truyện xã hội, chứ không chấp nhận bối cảnh xã hội với điện thoại di động mà các diễn viên lại tô son trát phấn ngân hát sáu câu vọng cổ.

Nghĩa là “chính kịch” đã hụt chân nơi bờ vực thẳm của lãng quên và hư mất, chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ của hòn sỏi nhỏ rêu phủ phong sương va vấp đâu đó vào các góc cạnh của triền hố sâu ấy; vì bốn lý do gồm (a) sự bất khả trong sáng tác dồn dập thật nhiều những tác phẩm ra hồn, (b) nội dung “xã hội” gần như là duy nhất nên tính hấp dẫn gần như biến mất, (c) “kịch” chỉ còn lây lất tại các “sân khấu nhỏ” khiến mất tính lan tỏa lan rộng khuếch trương khuếch đại khuếch tán, và (d) “kịch” đã bị phim truyền hình Việt Nam – tức kịch được diễn không trên sân khấu mà diễn qua quay phim – khai tử. Phần thứ tư vừa nêu có nghĩa là Tivi tràn ngập nhiều “phim” Việt Nam nhưng đây là những “vỡ kịch quay phim” với các tình tiết rất “kịch” chứ không phải phim điện ảnh đúng nghĩa.

Nghĩa là “điện ảnh” đã hụt chân nơi bờ vực thẳm của lãng quên và hư mất, chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ của hòn sỏi nhỏ rêu phủ phong sương va vấp đâu đó vào các góc cạnh của triền hố sâu ấy; vì năm lý do gồm (a) sự bất khả trong sáng tác các tác phẩm sử dụng nhiều xảo thuật điện ảnh tân kỳ đòi hỏi đầu tư lớn như các phim khoa học viễn tưởng hoặc hành động như của Hollywood; (b) sự tập trung gần như tuyệt đối cho thể loại xã hội là thể loại nghèo nàn không bao giờ phải đầu tư nhiều; (c) kịch bản cứ phải có yếu tố hài, “ở truồng”, dâm ô, hiếp dâm, chơi bời, thác loạn, nên các bậc cha mẹ cẩn thận sẽ tuyệt đối cấm con em xem ngay cả khi có chiếu lại trên tivi; (d) kịch bản cứ phải chạy theo tin nóng như về đồng tính, chuyển giới, lừa qua mạng, bán dâm qua mạng; và (e) chẳng có phim “điện ảnh” nào có nhạc phim ra hồn, tức những món “công nghiệp phụ trợ” của điện ảnh hoàn toàn vắng bóng. Rốt cuộc, để làm “phim”, người ta chỉ còn biết nhét ấn dúi “hài” với lời thoại dồn dập báng bổ vào để lấp chỗ trống mà thôi.

Tóm lại, Hài là thứ “đồng phục” do truyền hình áp đặt, bất kể là trong game show, trong kịch, hay trong phim ảnh.

Bolero

Nếu “hài” là một từ Hán-Việt thay thế cho từ thuần Việt “hề” lẽ ra phải được các nhà lý sự học luôn mồm đòi giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt tôn trọng, thì sự thất bại của âm nhạc Việt Nam mang một tên hoàn toàn “Tây”: Bolero.

Trong một bài viết nhiều năm trước, tôi có nhắc lại việc vài năm sau ngày Giải Phóng Miền Nam, tôi cực kỳ bất bình khi đọc trên Sài Gòn Giải Phóng một thông tin rằng đại hội các nhạc sĩ đưa ra nghị quyết sáng tác theo chủ đề “tình yêu”. Âm nhạc phải đa dạng. Và âm nhạc của nước nào phải dựa trên thế mạnh của nước đó, và từ ưu thế đó sẽ phát triển thêm các dạng thức bổ sung khác cho phong phú. Triệt tiêu nhạc cách mạng, xóa bỏ nhạc hùng vốn là thế mạnh, để bắt đầu sáng tác nhạc “tình yêu” nghĩa là đi từ con số không sẽ đưa đến hiện tượng khuyến khích người dân tìm đến sự bổ sung của “nhạc vàng”, “nhạc sến”, trong hoàn cảnh nhạc “tình yêu” nội địa vừa ít bài có chất lượng vừa không đủ số lượng áp đảo để đáp ứng nhu cầu. Đây lại là một hình thức “đồng phục” trong âm nhạc.

Từ cái “đồng phục” mang tên nội dung “tình yêu” nêu trên, thật không khó hình dung tại sao hiện nay dẫn đến cái “đồng phục” mang tên thể loại “Bolero”. Quá nhiều game show Bolero, quá nhiều giải Bolero, trên quá nhiều đài truyền hình. Tất cả mặc nhiên gào lên lời khẳng định chát chúa rằng nền âm nhạc Việt Nam hiện đại đã cáo chung. Sự thể ấy đã là sự thật vì bốn lý do của (a) sự quái gở trong sáng tác nhạc Việt Nam hiện đại vốn chỉ tập trung cố gắng nêu cho bằng được nội dung trầm mặc trầm buồn trầm lắng sâu sắc sâu xa sâu hoắm trong khi giới trẻ mỗi khi muốn hừng hực sôi động chỉ còn biết tìm đến với nhạc Âu Mỹ sống động trẻ trung; (b) sự thất bại trong sáng tác ca khúc Việt Nam hiện đại mà tôi đã từng nêu là cách để biết một tác phẩm có đúng là “nhạc” hay không thì chỉ cần xem bạn có huýt sáo được bài hát ấy hay không; (c) sự dễ dãi của người Việt khi ái mộ một ca sĩ nào đó bất kể vị đó chẳng sáng tác được gì nhất là theo chuẩn “b” nêu trên cũng như không sáng tác gì theo chuẩn “a” tức trẻ trung sôi động, chẳng sử dụng nhạc cụ gì trọn thời gian trình diễn; và (d) nhạc thế mạnh đã bị triệt tiêu trong khi nhạc thế yếu thì thất bại hoàn toàn, sự tìm đến Bolero cùng sự bùng nổ lấn lướt của Bolero là lẽ đương nhiên để lấp khoảng trống to lớn, triền miên, của các đài truyền hình, dù cho tổng số bài Bolero không nhiều, được lập đi lập lại ở mọi lúc mọi nơi cũng đang khiến những khán giả đứng tuổi vốn yêu thích nhớ nhung “nhạc Bolero” cũng bắt đầu chán nản.

Tóm lại, Bolero là thứ “đồng phục” do truyền hình áp đặt, cho thấy sự thất bại của nền âm nhạc hiện đại Việt Nam và sự suy vong của các đài truyền hình đối với nhiệm vụ làm công cụ chính trị phát huy bảo tồn văn hóa văn nghệ Việt Nam.

Tôi mê Nhạc Đồng Quê Mỹ trong tất cả các thể loại âm nhạc “hiện đại” Âu Mỹ.

Tôi thích Dân Nhạc Tô Cách Lan trong tất cả các thể loại âm nhạc “hiện đại” Âu Mỹ.

Tôi ưa Dân Nhạc Ái Nhĩ Lan trong tất cả các thể loại âm nhạc “hiện đại” Âu Mỹ.

Tôi không hiểu Việt Nam có mấy loại nhạc. Tôi chỉ biết đại khái rằng (a) nhạc hùng hành khúc Việt Nam đã bị triệt tiêu, chấm dứt sáng tác, hạn chế trình diễn; rằng (b) cái gọi là “Lý” này “Lý” nọ ở Việt Nam được gọi là “dân ca” thì không phải “dân ca” do không từng có cái gọi là nền tấu khúc “dân nhạc” cụ thể như Nhạc Đồng Quê Mỹ hoặc Dân Nhạc Tô Cách Lan hay Dân Nhạc Ái Nhĩ Lan; (c) rằng cái gọi là “Lý” này “Lý” nọ ở Việt Nam được gọi là “dân ca” thì không có sự trẻ trung tươi trẻ hiện đại như Nhạc Đồng Quê Mỹ hoặc Dân Nhạc Tô Cách Lan hay Dân Nhạc Ái Nhĩ Lan; và (d) cái gọi là “Lý” này “Lý” nọ ở Việt Nam được gọi là “dân ca” thì không phải là một thể loại nhạc cực kỳ hấp dẫn, được phát triển không ngừng lớn mạnh chinh phục thế giới nhạc trẻ tại Việt Nam và thế giới như Nhạc Đồng Quê Mỹ.

Vì sao không có sự “đồng phục chè bè mỏ vịt” trong tiệm giày ở Mỹ?

Vì sao không có sự “đồng phục hài” trong kịch nghệ và điện ảnh Mỹ?

Chỉ rõ một điều: âm nhạc Mỹ không bao giờ có sự cố bị tiếm ngôi bởi một thứ nhạc bất kỳ như Việt Nam đang bị ngự trị bởi “đồng phục Bolero” vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Bài viết cùng chủ đề âm nhạc:

Âm Nhạc Việt Nam

Hề & Ngứa

Chủ Nghĩa Đồng Phục

Hoàng Hữu Phước, MIB

11-8-2016

Vấn nạn thiên hạ sính dùng từ “chủ nghĩa” đã từng được tôi nêu lên trong rất nhiều bài viết trong những năm qua.

“Đồng phục” nói về trang phục của học đường, cơ quan, quân đội, thể dục thể thao… Nhưng hãy dùng “đồng phục” cho mọi sự giống nhau do tự nhiên hoặc giống nhau do bắt chước vô lối, để phán phê.

Bài này nói về kiểu cách mang tính hoặc áp đặt hoặc bắt chước những cùng mang thuộc tính hoặc vô duyên hoặc thấp kém như trong những trường hợp liên quan đến VinaGiày, các Ca Sĩ, kiểu Chu Mỏ, và Vân Vân Và Vân Vân.

Vina Giày

Nhờ luôn đi giày tây (gồm giày da loại “bốt” tức giày “cao cổ”, và giày vải tức giày “thể thao” hàng hiệu “Bata”) từ tiểu học nên tôi có một điều bất lợi và sáu   điều đại lợi.

Điều bất lợi duy nhất là cho đến bây giờ đã hơn nửa thế kỷ rồi mà tôi vẫn không tài nào đi dép hay bất kỳ thứ gì không có quai hậu hoặc giày “tây” phải cột dây vì bảo đảm gót chân sẽ ẹo qua ẹo lại không vững vàng, tuột mất dép, nên chỉ có hoặc đi giày bốt hoặc đi chân đất.

Sáu điều đại lợi gồm (a) tôi đi đứng nhanh nhẹn từ tiểu học, (b) tôi trở thành “người hùng” từ trung học sau những lần nhanh nhẹn chạy bộ thoăn thoắt – nhờ  giày “bốt” có đặc điểm không bao giờ có thể sút khỏi bàn chân – rượt đuổi cướp giật lấy lại tài sản cho những bóng hồng, (c) mang danh…“cốt cách tư sản sang trọng” ở đại học, (d) khi đi làm việc với “Tây” thì lúc đi bộ lại đi nhanh hơn “Tây” và thường phải cố hãm tốc độ để mấy ông Tây bà Đầm có thể song hành, (e) trở thành người duy nhất “đàng hoàng” tại những cuộc họp với các quan chức cấp cao của chính quyền do các quan chức đều đi giày tây không mang vớ và tuột bỏ giày ngay khi ngồi vào bàn họp, và (f)…ăn gian chiều cao do đã cao 1 mét 7 lại đi giày bốt đế 5 phân nên trở thành người “bề thế” nổi bật đối với cả “Tây” và “ta”.

Thế nhưng, những đôi giày “không nhãn hiệu” tôi mua trên lề đường Lê Thánh Tôn, Quận 1, trong 10 năm đầu sau ngày Giải Phóng Miền Nam luôn là thứ phản phúc do nhanh chóng há mồm, vì vào thủa ngăn sông cấm chợ thì tất nhiên không có sự tồn tại của các cơ sở doanh nghiệp tư nhân nào cả, còn quốc doanh thì lo những chuyện cơm áo cho dân, ngay cả chiến sĩ còn phải đi “dép râu” thì ai mà quan tâm đến “giày bốt” à-la-mode tiểu tư sản. Vì vậy, ngay khi Vina Giày xuất hiện, tôi trở thành khách hàng trung thành thân thiết, tự hào đi bốt Vina Giày ra nước ngoài thật an toàn, tuyệt mỹ. Thế nhưng cách nay 20 năm Vina Giày đã đột nhiên ngu xuẩn. Vào một hôm tôi đến để mua thêm hai đôi bốt mũi nhọn, thì thất kinh khi thấy tất cả các kệ tủ đều trưng bày duy chỉ một kiểu giày tây mũi “chè bè” vừa ngang, vừa rộng, vừa dẹp, vừa ngếch lên trời. Tôi hỏi thì các cô bán hàng bảo công ty đã thu hồi tất cả các loại giày khác và thay thế bằng kiểu giày “thời trang” này. Tôi mới bảo các cô rằng lãnh đạo của các cô là đại ngu vì 4 lý do gồm (a) không bao giờ có kiểu “đồng phục áp đặt” như thế đối với khách hàng, (b) những gì đã là tuyệt mỹ thì không bao giờ bị đề-mốt-đê tức lỗi mốt chẳng hạn veston nam không bao giờ thay đổi và giày bốt nam mũi nhọn luôn là của giới thượng lưu Âu Mỹ, (c) kiểu “thời thượng” này tôi xem như thứ hạ cấp vì chè bè giống như mỏ vịt lại nghếch lên như của giới xiếc hề nên sẽ nhanh chóng bị thải loại, và (d) tôi sẽ không bao giờ trở lại Vina Giày.

Và suốt hai mươi năm nay tôi không cho phép Vina Giày nhận của tôi một xu teeng nào cả mà chỉ trao tiền cho các hãng giày của Mỹ mà tôi mua qua người thân hoặc bằng online, bất kể giày bốt ấy có ghi made-in-Mỹ hay made-in-Tàu. Hiện tôi ưa chuộng giày bốt hoặc giày tây cổ thấp bất kỳ của cơ sở Journey ở Thành phố Hồ Chí Minh vì giày đẹp, bền, giá phải chăng, và…ủng hộ công nghiệp nước nhà.

“Đồng phục” đứng đắn:

Tiếng loa hội trường: Công ty yêu cầu các bạn nam nhân viên khi đến làm việc phải đi giày tây (giày bốt cao cổ dây kéo hoặc giày thấp cổ cột dây), màu nâu hoặc đen, có vớ sậm màu.

“Đồng phục” phát-xít:

Bảng treo trên quầy: Quý vị phải mua giày kiểu này thôi, vì đây là thứ tụi tao vừa chộp được của thời trang nước ngoài.

Ca sĩ

Trên thế giới ca nhạc, tuyệt đại đa số các ca sĩ Âu Mỹ – dù đã là “celebrity” hay vẫn còn “vô danh tiểu tốt” hoặc là “văn nghệ quần chúng” – đều giống nhau ở chỗ luôn mạnh mẽ, di động nhiều trên sân khấu với hoặc không với nhạc cụ, thể hiện diễn tả nội tâm bằng giọng hát đã được đào tạo thanh nhạc từ cấp tiểu học và trung học, lời ca toàn của những ca khúc “đỉnh” do họ sáng tác hoặc của các tác giả danh vang thế giới, ánh nhìn, sắc mặt, và tính chuyên nghiệp đẳng cấp thượng thừa – nghĩa là không cho phép bất kỳ một tỷ lệ cỏn con nào có thể gây ra sự cố trong lúc trình diến. Để làm được điều đó, họ luôn nắm giữ micro cố định vững chắc trong bàn tay

Smile (6)

hoặc bằng cả hai tay

Smile (5)

ngay cả cô ca sĩ Hàn Quốc Hari Won ở Việt Nam cũng cho thấy tính rất chuyên nghiệp của ca sĩ nước ngoài đẳng cấp thế giới qua cách cầm micro vững chắc của cô

Smile (4)

Trong khi đó, hầu như tuyệt đại đa số các ca sĩ của Việt Nam – dù đã là “celebrity” hay vẫn còn “vô danh tiểu tốt” hoặc là “văn nghệ quần chúng” – đều giống nhau ở chỗ chẳng mạnh mẽ, ít di động hoặc di động chậm rãi trên sân khấu mà chỉ nhảy nhót túi bụi lúc đến điệp khúc chứ không suốt bài ca, chẳng sử dụng nhạc cụ, thể hiện y phục tuyệt mỹ chứ diễn tả nội tâm bằng giọng hát không qua đào tạo thanh nhạc tại cấp tiểu học hay trung học hay nhạc viện, lời ca toàn của những ca khúc của người khác sáng tác mà tuyệt đại đa số đều chẳng đặc sắc ngay tại Việt Nam,  ánh nhìn và sắc mặt chỉ có thể diễn kịch nếu bài ca loại “oằn oại”, và thiếu hẳn tính chuyên nghiệp – nghĩa là chẳng quan tâm đến xác suất có thể gây ra sự cố trong lúc trình diến. Thế nên, họ luôn nắm giữ micro kiểu Việt, nghĩa là thường xuyên buông các ngón tay lên rồi nhanh chóng diễn xiếc chộp lại micro

Smile (3)

“Đồng phục” chuyên nghiệp:

Tiếng loa ở hội trường: Thầy Cô yêu cầu các em phải trình diễn với nội dung mà Ông Hoàng Hữu Phước của Việt Nam nêu lên ở khúc trên tức đoạn nói về chúng ta ở Âu Mỹ.

“Đồng phục” nghỉ chơi với thiên hạ văn minh:

Tiếng loa ở quán cóc ven đường: Quý vị cứ trình diễn theo nội dung mà tui là ông bầu đã dạy chứ đừng thèm nghe lời thằng cha Hoàng Hữu Phước ở miệt Phú Nhuận nêu ở khúc dưới tức chê bai tụi Việt mình.

Chu Mỏ

Mỗi người đàn ông, tất nhiên, có cảm thụ khác nhau về sắc đẹp người khác phái, nên tôi không nói tôi có tính chính xác khi nói về sắc đẹp người phụ nữ.

Tôi chưa hề thấy bất kỳ thí sinh hoa hậu nào của Việt Nam hay của thế giới đẹp cả.

Nhưng đối với tôi, người phụ nữ này của Đài Truyền Hình Hà Nội là tuyệt thế giai nhân duyên dáng bậc nhất mà tôi còn chưa được biết cô tên họ là gì:

Smile (2)

 Và tất nhiên, cô gái này là nữ sinh lớp 9 xinh đẹp nhất đời tôi:

Smile2

Trong “tứ đức” của người phụ nữ gồm Công, Dung, Ngôn, và Hạnh, thì Dung hoàn toàn không nói về nhan sắc mà chỉ nói về sự quan tâm của người phụ nữ đến vệ sinh cá nhân, đến sự tươm tất chỉnh chu của đầu tóc, sự sạch sẽ ngay ngắn của trang phục, sự chững chạc của dáng đi, sự tha thướt của tướng đi, và cái đẹp của nụ cười, v.v., đã dẫn đến sự thật hiển nhiên cụ thể ở ngoại hình ra sao.

Trên các mạng xã hội, tôi thấy có những bức ảnh “bình thường” tự đăng của những phụ nữ Việt Nam “bình thường” không thuộc “tập đoàn” các hoa hậu, người mẫu, hoa khôi, mà tôi xin phép được cắt chụp duy chỉ nụ cười của họ, để chứng minh rằng dù họ có hay không có cái gọi là “nhan sắc” thì bản thân nụ cười tười tắn của họ – qua sự chăm chút về Dung của họ – cũng làm đấng nam nhi nào khi nhìn thấy cũng dễ dàng liên tưởng rằng chủ nhân của những nụ cười này toàn là trang quốc sắc thiên hương đẳng cấp hoa hậu hoàn vũ hoàn cầu hoàn hảo hoàn toàn:

Smile (1)Smile (8)

Thế nhưng, cũng trên các mạng “giao lưu xã hội” ấy, tôi thấy tràn ngập đến độ khủng hoảng những hình ảnh mà tôi – nếu gọi giày “thời trang” mũi hếch dẹp ngang là kiểu “chè bè mỏ vịt” – sẽ gọi là “chu mỏ”. Chu Mỏ vì phụ nữ từ còn tuổi vị thành niên hay ở tuổi 40+ đều chụp hình bắt chước kiểu dân Âu Mỹ khi “hôn gió”. Đây là kiểu bắt chước vụng về và kém khôn ngoan, vì phụ nữ Âu Mỹ chỉ “chu mỏ” khi kèm theo động tác dùng bàn tay để gởi gió cho mây ngàn bay, nên trở thành ảnh hiếm, duyên dáng, riêng tặng người thân thương của mình, và đo đó luôn được người thân thương ấy nhận thấy trong khoảnh khắc ấy tất cả những cái gọi là duyên dáng dễ thương. Trong khi đó, chu mỏ kiểu hôn gió “đại trà” cho ông đi qua bà đi lại như sau quả là điều tự làm xấu mình

Smile (7)

Chỉ cần tưởng tượng thế này: bạn đến một nơi du lịch – dù ở nội địa hay ra nước ngoài – và khi xe bus chầm chậm đưa bạn vào một thị trấn, bạn qua khung cửa sổ nhoẻn miệng cười tươi tắn thật lâu với những người đang mĩm cười vui tươi hân hoan đón chào bạn. Họ sẽ cho là bạn tươi tắn, thân thiện, duyên dáng.

Nhưng nếu cũng qua khung cửa sổ xe ấy, bạn chìa đầu ra, chu mỏ liên tục thật lâu với những người đang đón chào bạn, họ sẽ cho là bạn điên.

Đăng hình trên trang cá nhân của mình mà nhoẻn miệng cười tươi “thường trực” thì chỉ tạo cảm nhận tốt nơi người nhìn thấy.

Đăng hình trên trang cá nhân của mình mà chu mỏ “thường trực” thì rất không bình thường.

“Đồng phục” làm đẹp Dung: điểm trang cho đôi môi theo kiểu “bình thường” của đa số.

“Đồng phục” phá nát Dung: vặn vẹo đôi môi theo kiểu “thấy Tây Thi rối loạn tiêu hóa nhăn nhó được khen đẹp thì cứ nhăn nhó như Tây Thi”.

Kết luận:

A) “Đồng phục” thời thịnh trị chốn học đường:

Tiếng loa ở tất cả các sân trường: Này các em, các em về nói phụ huynh may đồng phục: nam áo sơ mi trắng dài tay hoặc ngắn tay có đính huy hiệu trường phía trên túi áo trên bên trái, bỏ áo trong quần tây dài hai ống màu đen hoặc màu xanh dương, đi giày vải có mang vớ; nữ áo dài trắng có đính huy hiệu trường trên ngực áo trái, với quần dài hai ống màu đen. Huy hiệu giá 200 đồng mỗi chiếc bằng vải, có thể mua ở thư quán trường.

“Đồng phục” thời suy vi chốn học đường:

Tiếng thầy cô tại mỗi lớp của từng trường riêng biệt: Này các em, các em về kêu phụ huynh đóng mỗi em một triệu hai trăm ngàn đồng để trường cấp mỗi em hai bộ đồng phục riêng của trường mình.

B) “Đồng phục” chốn nghị trường nước khác:

Tât cả các nghị sĩ đều làm như nhau: mạnh ai nấy tìm tòi riêng trong sáng quyền lập pháp để đề ra các đạo luật mang chính tên người đề xuất và thực hiện.

“Đồng phục” chốn nghị trường nước này:

Tât cả các nghị sĩ đều làm như nhau: mạnh ai nấy bắt chước nhau nói về cùng chủ đề luật nào đó có thể áp cái ý “còn mắc nợ với nhân dân” như “biểu tình”, và dù có nghề “luật sư” vẫn tuyệt đối né tránh sáng quyền lập pháp để khỏi phải viết ra dự án “luật biểu tình” do bất tài vô dụng.

C) “Đồng phục” của báo chí nước khác:

Tất cả các “phóng viên” đều làm như nhau: mạnh ai nấy bí mật tìm tòi những bí mật tiêu cực nghiêm trọng để đưa sự thật ấy ra công chúng, giúp làm nổi bật tờ báo mà mình phục vụ.

“Đồng phục” của báo chí nước này:

Tất cả các “phóng viên nhà báo” đều làm như nhau: mạnh ai nấy bảo đảm phải  đồng lòng trong (a) luôn “nhá” thẻ nhà báo để công khai đòi quyền tiếp cận thông tin, (b) luôn viết giống nhau để không ai phải chịu búa rìu trách nhiệm, và (c) luôn viết giống nhau để trừng trị hội đồng một kẻ nào đó – chẳng hạn đồng lòng viết bôi nhọ đe dọa và vu khống nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nhằm tổng tấn công y khiến y phải từ chức hoặc bị Quốc Hội bãi nhiệm.

Ô hô Ô hô Chủ Nghĩa Đồng Phục Uniformism Vạn Tuế!

poem

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Thư Gởi Giám Đốc Sở Công An Tỉnh Thừa Thiên – Huế

Hoàng Hữu Phước, MIB

09-8-2016

Hue

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 08 tháng 8 năm 2016

 

Kính gởi Đại Tá Lê Quốc Hùng, Giám Đốc Sở Công An Tỉnh Thừa Thiên – Huế

 

Bản sao kính gởi:

– Bộ Trưởng Bộ Công An Tô Lâm, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Nghị Sĩ  Quốc Hội Khóa XIV

– Hòa Thượng Tiến Sĩ Thích Chơn Thiện, Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIV

 

Kính thưa Ông Giám Đốc:

 

V/v.  Việc in ấn bản đồ của Công ty Villa Louise Hue Resort

 

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII, kính lời chào trân trọng đến Ông và kính trình bày cùng Ông nội dung sau:

Tôi có nhận được lời kêu cứu và kêu oan của công dân Dương Thị Hồng, quê quán Bắc Giang, trợ lý của Ông Michel Scharwitzel, Giám đốc Công ty Villa Louise Hue Resort.

Công dân Dương Thị Hồng cho biết đã bị Ông Michel Scharwitzel gây áp lực khiến phải thôi việc, rằng Cô đã bị ông này đổ tội oan, và rằng việc điều tra của Phòng An Ninh Kinh Tế Công An Tỉnh Thừa Thiên – Huế nhằm xác minh làm rõ sự phạm tội của Cô là không đúng.

Nếu cho rằng thông tin cùng cách dùng từ ngữ trong các bản tin tường thuật sự việc trên báo chí là chính xác, thì tôi xin khẳng định sự việc đã bị xử lý hoàn toàn sai, vì

Tên gọi Biển Đông là South China Sea là do giới bản đồ quốc tế đặt; do đó cái sai duy nhất của Ông Michel Scharwitze là viết thiếu chữ South. Đã là tên riêng thì không được phép dịch sang ngôn ngữ khác; do đó, South China Sea không được phép tự động dịch sang tiếng Việt thành Biển Nam Trung Hoa. Tương tự, ta đặt tên tiếng Việt là Biển Đông thì không được phép tự động dịch sang tiếng Anh thành East Sea (xin vui lòng xem bài viết tôi đăng ngày 17-8-2012 như đính kèm theo thư này).

(Tương tự, trong bài viết đã dẫn ở trên tôi cũng chứng minh rằng nếu ở Đà Nẳng có gọi Bãi Biển Đà Nẳng là China Beach thì cũng không sai vì đó là tên tiếng lóng do quân viễn chinh Mỹ dùng để gọi bãi biển Đà Nẳng).

Trong hoàn cảnh ở Việt Nam báo chí chỉ đơn giản đưa tin mà không có nhà báo nào có đủ trình độ hiểu biết sâu sắc các vấn đề có liên quan để hoặc có thể đặt vấn đề giúp cơ quan chức năng xử lý đúng vụ việc nhằm không di họa cho công dân bị luận tội oan sai, hoặc đủ sức khiến người phạm tội phải tâm phục khẩu phục trước luật pháp quốc gia, tôi xin qua thư này kính làm rõ các hành vi sau:

1) Ông Michel Scharwitze là người duy nhất phải chịu trách nhiệm về việc phát hành các tấm bản đồ – nếu thực sự có vi phạm cụ thể pháp luật quốc gia và quy định của địa phương.

2) Cô Dương Thị Hồng hoàn toàn không vi phạm bất kỳ điều cụ thể nào của luật pháp quốc gia và quy định của địa phương – dù cho Cô có tư vấn khuyên Ông nên dùng hoặc không có tư vấn cho Ông Michel Scharwitze về việc không nên sử dụng từ China Sea trên bản đồ. Chưa kể, theo các tư liệu tôi đã nêu trong bài viết đã dẫn ở trên, việc sử dụng những từ ngữ như thế là chính xác đối với thế giới. Khi ta đấu tranh với tòa án quốc tế – nếu có – về Biển Đông của chúng ta, chúng ta phải luôn dùng từ South China Sea tại pháp đình. Khi muốn cuốn hút du khách Mỹ nhất là các cựu binh tham chiến ở Việt Nam cùng gia đình của họ, Đà Nẳng nếu muốn dùng từ China Beach hoàn toàn không sai vì đó là tên gọi do chính lực lượng viễn chinh Hoa Kỳ sử dụng trước đây tại Việt Nam Cộng Hòa.

3) Từ điểm 2 nêu trên, chỉ có thể nói rằng do tình hình tế nhị của Việt Nam trong tranh chấp ở Biển Đông, điều khôn ngoan là nên tránh việc sử dụng từ “China” do dễ làm người Việt khác do chưa rõ nguồn cơn sẽ chống đối, còn bọn chống Việt ở hải ngoại có cớ vu vạ.

4) Từ điểm 3 nêu trên, nếu đã không có điều luật nào quy định rằng “cấm việc sử dụng từ China do từ ấy có nghĩa là Trung Quốc” thì Ông Michel Scharwitze vô tội. Và nếu ông ấy vô tội, Công An Thừa Thiên – Huế chỉ có quyền khuyến nghị ông ấy nên chủ động thu hồi và thay thế các bản đồ ấy để giúp ông ấy tránh nguy cơ tạo nên ác cảm từ những khách hàng người Việt của ông ấy cũng như từ sự công kích của báo chí trên cả nước.

5) Từ điểm 4 nêu trên, công dân Dương Thị Hồng có quyền (a) kiện ông Michel Scharwitze ra tòa án lao động đối với việc gây căng thẳng, đổ lỗi, xử ép, khiến cô phải nghỉ việc cho một lỗi chưa chắc là do cô gây ra cũng như chắc chắn không nằm trong các phạm vi có thể dẫn đến hình thức phải thôi việc, (b) yêu cầu Công An Thừa Thiên – Huế chấm dứt việc tiến hành điều tra xác minh việc “phạm tội” của cô, và (c) yêu cầu cơ quan Công An làm rõ với báo chí về việc này để công dân Dương Thị Hồng không bị phong tỏa các đường sinh nhai chính đáng kiếm tìm việc làm trong danh dự của công dân này.

 

Kính mong Ông Giám Đốc quan tâm đến sự việc trên và nhanh chóng chỉ đạo can thiệp cho công dân Dương Thị Hồng.

Trong điều kiện phức tạp của nước nhà, khi cần sự hỗ trợ nếu có vụ việc liên quan đến người nước ngoài xảy ra trên địa bàn Tỉnh Thừa Thiên – Huế, xin Ông Giám Đốc vui lòng liên hệ với tôi để tôi có thể giúp sức trên cơ sở tự nguyện. Chỉ cần Ông Giám Đốc cho tôi biết số điện thoại của cán bộ được phân công liên lạc với tôi – vì tôi không bao giờ trả lời cuộc gọi từ bất kỳ ai không có sẵn trong danh bạ điện thoại cá nhân của tôi.

Kính đề nghị Ông khuyến khích cán bộ chiến sĩ thuộc quyền thường xuyên đọc các bài viết của tôi tại blog cá nhân của tôi để nắm bắt những thông tin cần thiết có thể có lợi trong thi hành công vụ của ngành.

Kính chúc Ông Giám Đốc và gia quyến sức khỏe, hạnh phúc, thành công.

Kính biết ơn và trân trọng kính chào.

Hoàng Hữu Phước

Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIII

Địa chỉ thư tín: MYA BizCorp 399B Trường Chinh, Phường 14, Quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh

Email công ty: hoanghuuphuoc@myabiz.biz

Web công ty: www.myabiz.biz

Blog cá nhân: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com

Hồ sơ đính kèm in từ: 

“Biển Đông” có phải là “East Sea” tại  Biển Đông Có Phải Là East Sea?  

“Biển Đông” Hay “Biển Nam Trung Hoa” tại  “Biển Đông” Hay “Biển Nam Trung Hoa”

Ba Vị Anh Thư Thép Lãnh Đạo Việt Nam – The Trio of Iron Ladies of Vietnam

Tam Đầu – The Triumviri

Hoàng Hữu Phước, MIB

08-8-2016

QH Iron Ladies (2)

Tôi không ưa kiểu gọi nội bộ của Việt Nam ngay sau ngày Giải Phóng Miền Nam, thống nhất đất nước: “Bộ Tứ”, vốn được sử dụng ở khắp mọi nơi, từ cơ quan quyền lực, đến doanh nghiệp quốc doanh, tại mọi nơi, và ở mọi lúc, để chỉ cơ sở Đảng, cơ sở Phụ Nữ, cơ sở Thanh Niên, và cơ sở Công Đoàn của những nơi ấy. Tất nhiên, “Bộ Tứ” là một cơ chế giám sát vô hiệu, vô duyên, vô ích, và vô dụng nên đã bị đào thải một cách âm thầm với thời gian; chẳng qua vì quyền lực quyết định nằm trong tay duy chỉ người có chức danh giám đốc hay vị đứng đầu của một cơ quan. Thí dụ như khi tôi bị Công ty FOSCO trực thuộc Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh xử bức (tiếng bình dân gọi là “đì”) thì Thanh Niên ngó lơ vì tôi không còn là thanh niên, Phụ Nữ ngó lãng vì tôi vừa không là…phụ nữ vừa dành tình cảm sâu đậm chăm sóc chỉ có vài nữ nhân viên cấp dưới diện yếu thế chứ không màng đến tập thể nữ cấp trên lộng lẫy uy quyền, Công Đoàn thì chỉ “bảo vệ” nhân viên trong khi tôi lại là lãnh đạo, và Đảng thì bảo tôi không phải là đảng viên để Đảng phải bảo vệ do tôi là mầm mống đe dọa các chiếc ghế quyền lực với bằng chứng là tất cả các đảng viên là nhân viên cấp dưới của toàn công ty đều ủng hộ giới thiệu tôi vào Đảng. Rốt cuộc, thời của “Bộ Tứ” là thời xuất hiện bao điều hư hại hư hỏng hư đốn hư banh bét của cả bốn thành phần cấu thành “Bộ Tứ”.

Tôi cũng chớ biết kiểu gọi “Tứ Trụ Triều Đình” là do ai sáng chế, có phải là dân hải ngoại chống Việt hay không, vì nghe qua thấy có vẻ giễu cợt như ngụ ý thâm hiểm (a) rằng có sự “cha truyền con nối” của hoàng tộc, dứt khoát không để quyền uy lọt vào tay con đỏ, dân đen, ngoài chốn hoàng triều; và (b) rằng Đảng chẳng khác nào một triều đình phong kiến phi dân chù. Bốn cột trụ lãnh đạo Việt Nam, tuy nhiên, vẫn là một thực thể thực tế tổ chức đúng đắn, nhờ đó đất nước trụ vững và phát triển, bất kể cái danh xưng giễu cợt của “tứ trụ triều đình” mà từ ngữ ấy vốn không được tạo nên một cách chính danh chính thức bởi nội bộ Việt Nam.

Tôi cũng khinh thường kiểu gọi hoàn toàn kém và thiếu tầm nhìn của báo chí Việt Nam khi gọi Thủ Tướng Margaret Thatcher của Vương Quốc Thống Nhất Đại Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan là “Bà Đầm Thép” từ nguyên ngữ tiếng Anh của “The Iron Lady”. Hoàn toàn kém và thiếu tầm nhìn vì phải gọi thế nào nếu sau này một phụ nữ Á Đông – trong đó có Việt Nam – cũng được báo giới Âu Mỹ gọi là Iron Lady, vì những vị nữ nhân này không phải là “bà đầm” do “bà đầm” là dành gọi phụ nữ Phương Tây. Lẽ ra họ đã nên gọi bằng tiếng Việt là “nữ lãnh đạo thép” để có thể sử dụng đại trà, rộng khắp, phi biên giới, vô biên cương, bất biên chế.

Song, may mà tiếng Việt có từ “anh thư” để chỉ những vị nữ nhi hào hùng. Do đó, các “Iron Ladies” của hàng ngũ lãnh đạo sau đây của Việt Nam sẽ được tôi gọi là những vị “Anh Thư Thép”.

Riêng chữ “Tam Đầu” thì tôi tạo ra, nhưng không ám chỉ thể chế lãnh đạo chính trị của Đế Chế La Mã “The Triumvirate”, mà chỉ dựa vào đấy để gọi ba vị nữ anh thư thép lãnh đạo Việt Nam là “The Triumviri” với ý nghĩa ba vị đứng đầu riêng biệt với những đặc điểm và nhiệm vụ hoàn toàn khác nhau trên nền chung của phục vụ nhân dân.

Vị Iron Lady thứ nhất của Việt Nam: Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân.

Những ưu điểm nỗi trội của Bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã được tôi nêu rõ trong bài viết trước đây về Bà, bao gồm – song không chỉ giới hạn bởi – thần uy thiên bẩm, biệt tài hùng biện, kinh nghiệm trị quốc, và khả năng quán xuyến bao trùm đối với cơ quan quyền lực tột đỉnh của quốc gia. Có thể nói với tất cả sự kính trọng và công tâm rằng chưa hề có vị nữ lãnh đạo chính trị nào trên toàn thế giới có thể sánh được với Bà về nhan sắc. Chính tất cả những điều tuyệt diệu tập trung nơi Bà đã khiến Bà thích hợp nhất với vai trò lãnh đạo Quốc Hội Việt Nam trong tương quan Nghị Viện Thế Giới để nâng cao vị thế không những của Quốc Hội Việt Nam mà còn của tổ quốc Việt Nam và dân tộc Việt Nam.

Bà là “The Iron Lady” như đã ra uy qua lời phê phán mạnh mẽ nhất đối với những thứ không giúp ích gì cho tổ quốc mà chỉ gây rối loạn dân tâm, lúc bà phát biểu về cái gọi là “biểu tình”.  Bà đã thể hiện quyền lực cực kỳ đúng đắn và ở đỉnh cao của sự cần thiết qua tuyên bố đó. Việt Nam cần có một Iron lady như Bà để tồn tại và phát triển, để vang danh và được vinh danh, để đất nước sẽ được Bà bảo vệ chốn nghị viện các châu lục, bằng khả năng hùng biện của Bà, bằng sự cứng rắn tối cần thiết của Bà trong tư thế một nhà lãnh đạo, và bằng dung nhan của Bà mà thế giới nghị viện sẽ luôn phải cung kỉnh lắng nghe, ngưỡng mộ. Bà đã xô ngả hoàn toàn cái mặc định rằng phụ nữ Việt Nam ở giai tầng lãnh đạo phải luôn thể hiện sự mềm yếu, dễ bị “bắt nạt”, không thể “tự vệ” trước các chiêu trò bẩn thỉu bôi nhọ rên rỉ hung hãn của kẻ thù của đất nước và chế độ. Dân tộc này muốn rằng khi người phụ nữ Việt Nam ở đỉnh cao quyền lực sẽ uy dũng, mạnh mẽ, kiên quyết, và cứng rắn như Nhị Trưng Vương và Nhụy Kiều Tướng Quân, nhất là khi sự an nguy của tổ quốc hiện đang bị dọa đe bởi bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc cùng các thế lực thù địch khác từ bên ngoài biên giới hay bên trong cương thổ nước nhà.

Vị Iron Lady thứ nhì của Việt Nam: Phó Chủ Tịch Quốc Hội Tòng Thị Phóng.

Tất cả các nghị sĩ Quốc Hội Việt Nam đều dễ dàng nhận ra những điểm đặc biệt rằng nếu như Bà Nguyễn Thị Kim Ngân sử dụng thần uy thiên bẩm để lãnh đạo Quốc Hội đặc biệt trong đối ngoại làm vinh danh Quốc Hội Việt Nam chốn nghị trường quốc tế, thì Bà Tòng Thị Phóng sử dụng tài năng quản trị để lãnh đạo hoạt động nội bộ Quốc Hội đưa các hoạt động đối nội vào vị thế tối ưu bằng tính cách mềm mỏng nhưng cương quyết, dịu dàng nhưng dứt khoát, linh hoạt nhưng nguyên tắc, điềm đạm nhưng cứng rắn, và thân thiện nhưng nghiêm khắc của Bà.

Điểm đặc biệt của Bà Tòng Thị Phóng là giọng nói trầm ấm với nụ cười hiền hòa luôn nở trên môi, bất kể nghị trường đang có sự đồng thuận hay bất đồng chính kiến. Chính Bà lúc chủ trì các phiên họp toàn thể của Quốc Hội đã trổ tài quán xuyến, lèo lái các nội dung tranh luận vào đúng các quỹ đạo, và hóa giải mọi sự việc phát sinh bằng tất cả những thế mạnh của Bà như đã kể ở trên.

Bà Tòng Thị Phóng là “The Iron Lady” theo một cách đặc biệt, vì nếu như sự cứng rắn là để bảo vệ nguyên tắc cùng chân lý, thì nụ cười hiền hòa của Bà lại chính là sự cứng rắn ấy. Chính Bà là “Đầu Chế” thứ hai, vị anh thư thép thứ hai, một vị “Tể Tướng”, và Bà đã cùng Bà Nguyễn Thị Kim Ngân bảo đảm sự phân công phân quyền tuyệt diệu giữa một bên là cột trụ chống vững Quốc Hội Việt Nam về nội trị, và một bên là cột trụ không những đỡ nâng vị thế của Quốc Hội Việt Nam trên trường Quốc Tế mà còn thu hút sự ủng hộ của nghị viện thế giới dành cho Việt Nam, đem thần thái cùng nét đẹp Việt Nam tỏa lan ra thế giới.

Vị Iron Lady thứ ba của Việt Nam: Bà Trương Thị Mai, Trưởng Ban Dân Vận Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Không ai có thể phủ nhận sự thật rằng Bà Trương Thị Mai chính là “Đầu Chế” thứ ba, vị anh thư thép thứ ba, một vị “Nguyên Nhung” thực thụ, mà sự tình cờ của lịch sử nước nhà đã khiến quy tụ trong cùng thời gian cả ba vị anh thư thép cùng lãnh đạo nước nhà.

Trong thời gian làm Chủ Nhiệm Ủy Ban Các Vấn Đề Xã Hội của Quốc Hội, Bà Trương Thị Mai đã chứng tỏ tài hùng biện, sự xông xáo, trực ngôn, và trí tuệ trong tranh luận các dự án luật, mà những vấn đề Bà nêu ra luôn là những điểm lõi quan trọng, nêu bật lòng kiên trì đấu tranh vì sự phát triển của đất nước và ý chí vì cuộc sống của nhân dân. Là một chính khách tài ba, Bà đã khiến tất cả các nghị sĩ phải nể phục, và là điều tự nhiên khi Bà trở thành Ủy Viên Bộ Chính Trị, một vị trí chỉ dành cho các nhà lãnh đạo nổi bật của Đảng.

Bà Trương Thị Mai là “The Iron Lady” theo một cách đặc biệt, vì nếu như Bà Nguyễn Thị Kim Ngân “cứng rắn” bảo vệ uy thế của Quốc Hội Việt Nam trên trường quốc tế một cách vươn rộng vươn xa  vươn cao và bao trùm, Bà Tòng Thị Phóng “cứng rắn’ bảo vệ hoạt động nội bộ của Quốc Hội Việt Nam từ trên xuống dưới, thì Bà Trương Thị Mai “cứng rắn” từ ngay bên trong nội bộ Quốc Hội nhằm bảo đảm sự vũng chắc của các cơ sở của nội bộ ấy từ dưới lên trên.

Bà Trương Thị Mai là chính khách duy nhất ở Việt Nam hiện nay thích hợp nhất để lèo lái con thuyền Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, nhất là trong hoàn cảnh hiện nay (a) sự an nguy của tổ quốc đang dưới sự dọa đe của chiến tranh xâm lược khiến công tác dân vận trở nên quan trọng sống còn; (b) sự phát triển của đất nước trước ngồn ngộn những thời cơ khiến công tác dân vận trở nên tối quan trọng; (c) lòng dân đang bị thử thách trước tổng hợp của sự chống phá tư tưởng từ bên ngoài, sự chống phá tư tưởng từ bên trong, sự thiểu năng quản trị của các cơ quan hành chính công quyền mà toàn bộ nguồn nhân lực đều do có sự thông qua đầy tắc trách của tất cả các cơ sở Mặt Trân Tổ Quốc Việt Nam; và (d) sự yếu kém triền miên đã trở thành đặc điểm thâm căn cố đế kinh niên của Trung Ương Mặt Trân Tổ Quốc Việt Nam trên tất cả mọi phương diện, từ quản trị nhân sự của chính Mặt Trân Tổ Quốc, đến sai sót nghiêm trọng trong công tác bầu cử 2016, thất bại trong các nhiệm vụ lõi của Mặt Trận Tổ Quốc, và sự buồn cười của các chương trình hành động mà Chủ tịch Nguyễn Thiện Nhân mới đệ trình Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, trong đó nêu toàn là những “dự án vận động” không có gì đặc sắc, chẳng một chút khả thi, và không hề thực tế, bảo đảm sẽ thất bại tuyệt đối, hoàn toàn.

The Triumviri: Ba Vị Anh Thư Thép Lãnh Đạo Việt Nam

Một nữ lãnh đạo của Thành phố Hồ Chí Minh là Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, đã phát biểu tại nghị trường Quốc Hội khi Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc trình danh sách các Bộ trưởng trong kỳ họp thứ 11 Quốc Hội Khóa XIII đầu năm 2016, nêu thắc mắc tại sao không có nữ nghị sĩ nào làm Phó Thủ Tướng hay Bộ Trướng. Tôi cho rằng Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm đã không có tầm nhìn chính trị, thiếu hiểu biết tổ chức, chẳng phân minh luật pháp, đã có tư tưởng hoàn toàn hạn hẹp cục bộ giới tính chủ nghĩa, và đã không nhận thức về trách nhiệm tuyệt đối cũng như quyền lực tuyệt đối Hiến Định của Thủ Tướng trong việc lựa chọn các thành viên chính phủ phù hợp nhất để cùng Ông gánh vác các phần việc nặng nề giải quyết các vấn nạn quốc gia.

Bình đẳng giới không có nghĩa là bắt buộc phải chia đều theo kiểu 50/50 hay chia sẻ bớt các chiếc ghế cho nữ giới để đạt tỷ lệ số học.

Bình đẳng giới có nghĩa là nam giới luôn phải tôn trọng nữ giới, dành lấy những phần việc nặng nhọc hiểm nguy nhất để nữ giới được phát huy khả năng trong hoàn cảnh nhiều thuận lợi hơn.

Bình đẳng giới không có nghĩa là buộc phải có một phụ nữ làm “phó” cho Thủ Tướng cho bằng được.

Bình đẳng giới mang ý nghĩa rằng tất cả các “nam giới” khi làm lãnh đạo đều phải ưu tiên đầu tư tâm lực và trí lực dựng xây cho bằng được nền móng luật pháp và luật lệ thích hợp cho sự phát triển ưu tiên của phụ nữ trong mọi lĩnh vực của đời sống. (Tất nhiên, khi nói về “nam giới” và “nữ giới” là nói trên bình diện ngữ nghĩa phổ thông phổ quát và phổ biến, chứ không để tạo cớ cho sự lao xao láo xạo của bọn chống Việt rêu rao về các “giới” khác trong xã hội thực sự tôn trọng nhân quyền và dân quyền.)

Bình đẳng giới thực sự sẽ luôn có nghĩa rằng vào thời điểm đặc thù của quốc gia khi thực sự xuất hiện các bậc hiền tài nữ giới thì tất cả các vị anh thư này đều ưu tiên nắm giữ quyền uy trị quốc, như làm Chủ Tịch Nước, Chủ Tịch Quốc Hội, Thủ Tướng, Bộ Trưởng Quốc Phòng, v.v. và v.v., như từng diễn ra y như vậy tại các quốc gia khác trên toàn thế giới.

Chính vận nước hiện nay đã đưa đến sự xuất hiện của ba ngôi sao sáng nhất thuộc về nữ giới mà không bất kỳ vị nam giới nào trong toàn Đảng và trên toàn quốc có thể sánh bằng: đó là ba vị anh thư thép của Việt Nam, “The Trio of  Iron Ladies of Vietnam”: Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Bà Tòng Thị Phóng, và Bà Trương Thị Mai:

QH Iron Ladies (1)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân

Phi Trường Tân Sơn Nhất

Lời Cảnh Báo Của Hoàng Hữu Phước Từ 01-2009

Hoàng Hữu Phước, MIB

07-8-2016

Vài hôm trước tôi nghe báo lại là có vụ kẹt xe khủng khiếp ở cửa ngõ Sân Bay Tân Sơn Nhất.

Tựa đề bài viết này là Phi Trường Tân Sơn Nhất với 4 dụng ý gồm (a) ám chỉ sự so sánh với thời kỳ trước 1975; (b) ám chỉ tầm quan trọng trong phân biệt các thể loại ngôn từ vốn tồn tại trong tất cả các ngôn ngữ trừ tiếng Việt, nghĩa là chí ít gồm hai loại “formal” và “informal”, mà từ Hán Việt luôn mang ý nghĩa “formal” mà rất tiếc đã bị vùi dập do sự diễn giải sai lầm xằng bậy yêu cầu của việc “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” khiến có những từ như “phi trường” bị bình dân hóa thành “sân bay”, còn “sử dụng công lộ” bị thay thế bằng cụm từ Hán-Việt khác hoàn toàn mất tác dụng nhận thức của công dân là “tham gia giao thông”; (c) ám chỉ đừng bao giờ phủ nhận sự trang trọng trong lựa chọn ngôn từ của một ngôn ngữ có tác động nhãn tiền đến cộng đồng sử dụng ngôn ngữ ấy; và (d) ám chỉ trình độ thấp kém của báo chí Việt Nam khi thiếu vắng hoàn toàn những bài viết mang tính tầm nhìn mà chỉ thuần túy hoặc đưa tin về một hiện tượng hoặc copy ý của một bài báo nước ngoài, thậm chí có cả chuyện một phóng viên tờ báo lớn lại đi phỏng vấn …một phóng viên Mỹ dịp Tổng Thống Obama sang thăm chính thức Việt Nam, rằng theo phóng viên Mỹ ấy thì Việt Nam nên làm gì đối với tình hình Biển Đông!

Với những dụng ý như trên, khi báo chí “đưa tin miêu tả” vụ kẹt xe khủng khiếp ở của ngõ Sân Bay Tân Sơn Nhất, tôi đăng lại bài viết sau mà tôi đã nhận xét, phê phán từ trước Tết 2009 dù lúc ấy tình hình chưa đến mức độ khủng khiếp như hiện nay.

Tất cả bắt nguồn từ lợi ích nhóm (các chức sắc “chủ đất” khu vực Sân Bay Tân Sơn Nhất đã dùng quyền lực để xẻ đường tạo thuận lợi cho việc đi lại hầu tăng giá bán của địa ốc), và từ sự thiếu vắng tầm nhìn của tất cả các thời đại Hội Đồng Nhân Dân và Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh (“giải quyết ùn tắc” ở đâu đó bằng cách mở hướng thoát về hướng Sân Bay Tân Sơn Nhất cho tất cả các loại xe từ xe đạp cho đến xe tải hạng nặng, khiến sẽ dẫn đến việc tạo ra sự “ùn tắc” mới tinh tại địa bàn chiến lược quốc gia, mà bất kỳ đưa trẻ có giáo dục và có trí tuệ minh mẫn nào cũng dễ dàng nhận ra ngay – trừ các chức sắc Thành phố Hồ Chí Minh).

Sự đáng buồn còn ở chỗ ngay khi có đề xuất dự án Sân Bay Long Thành, thiên hạ nhao nhao phản bác, và tất cả các phản bác này cho thấy 4 điều rằng (a) các “chủ đất” quanh Sân Bay Tân Sơn Nhất muốn mở rộng Sân Bay để đất đai quanh đó được tăng giá; (b) mọi người lại hà tiện keo kiệt chỉ muốn từ Sân Bay Tân Sơn Nhất về nhà cho gần thay vì từ Long Thành về nhà ở nội thành Thành phố Hồ Chí Minh; (c) các “kiến trúc sư” nội địa nhao nhao vẽ vời tính toán về Sân Bay Tân Sơn Nhất, để rồi khi dự án Long Thành được Bộ Chính Trị ủng hộ lại quay ra mè nheo đòi sự công bằng phải để cho các kiến trúc sư Việt tham gia thi thiết kế Nhà Khách Sân Bay Long Thành, trong khi theo tác giả bài viết này thì sẽ là một sai lầm nghiêm trọng nếu không sử dụng công ty thiết kế nước ngoài nào đã có kinh nghiệm xây các Sân Bay khổng lồ tại các siêu cường kinh tế; và (d) sự thiếu vắng hoàn toàn trên báo chí những bài viết mang tính tầm nhìn chiến lược, thí dụ như đối với Sân Bay Tân Sơn Nhất, mà chỉ toàn là tải đăng các “phỏng vấn” toàn những ai chống lại dự án Long Thành.

Kính mời các bạn tham khảo “phóng sự” sau của “nhà báo” (tự phong) Hoàng Hữu Phước với các hình ảnh của “phóng viên ảnh” (tự phong) Hoàng Hữu Phước, thực hiện trước Tết 2009.

Phi Trường Tân Sơn Nhất

(Bài đăng trên Emotino.com ngày 07-01-2009 lúc 10g41)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Năm mới nói về những ngỏ ngách xa xưa của Sài Gòn hoa lệ, để thấy ngày nay Thành phố Hồ Chí Minh cường thịnh khác biệt như thế nào. Và tại sao không, khi cửa ngõ vào Thành phố từ Sân Bay Tân Sơn Nhất hiện không chỉ khác ở chỗ tên gọi không còn là từ Hán Việt trang trọng quý phái Phi Trường Tân Sơn Nhất và ở chỗ  diện tích mặt đường vào ra nay còn rộng gấp mấy lần xa-lộ Đại Hàn.

Trước 1975, phi trường Tân Sơn Nhất là một trong những phi trường nhộn nhịp nhất thế giới, đặc biệt giữ vai trò trung tâm FIR (Flight Information Region – Cung Cấp Thông Tin Không Lưu Quản Lý Bay Toàn Khu Vực) toàn vùng Đông Nam Á, vào thủa Thái Lan là con số zero khổng lồ, còn Malaysia là tiểu quốc mà các thượng nghị sĩ, hạ nghị sĩ, quan chức chế độ Sài Gòn luôn cho là mình bị “đì” nếu được “cho” sang thăm và làm việc với các vùng lãnh thổ quốc gia ở cách biệt dưới quá sâu so với nền văn minh của Việt Nam cao vời với Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông.

Ấy vậy mà mỗi khi tôi vào phi trường (do tôi học chung lớp 9 trung học với một anh bạn tên Phụng là con của một sĩ quan cấp tá tên Phụng và anh này hay mời tôi đến chơi để cùng học tập chung do ba má của anh muốn anh “gần đèn thì sáng”, còn tôi thích đến học chung mỗi sáng Chủ Nhật vì thích ngắm qua khung cửa kính hai cô chị quá xinh đẹp cô nào cũng tên Phụng bơi lặn hay tắm nắng trong những bộ bikini sặc sở sắc màu Hawaii tại pít-xin tức hồ bơi trên sân thượng), tôi bị chặn lại ở cổng (ngay nơi ngày nay là đường Phổ Quang với Sân Vận Động Quân Khu 7 án ngữ) bởi một đội quân hàng chục người trang bị tận răng, chờ họ quay phone gọi vào, và sau đó  anh bạn Phụng cận thị của tôi phải chạy xe đạp ra đón, hoặc đại tá Phụng sai một sĩ quan thuộc cấp lái xe Jeep ra chở tôi (cùng chiếc xe đạp của tôi) vào tận nơi. Suốt con đường (ngày nay mang tên Trường Sơn) chỉ thấy hai bên toàn những biệt thự sang trọng (nghĩa là chỉ có một trệt một lầu và vườn cây bao quanh) rợp bóng cây xanh cao hơn cả nóc biệt thực của các sĩ quan không quân cao cấp.

Nhưng đường Trường Sơn vào tận Sân bay Tân Sơn Nhất ngày nay cực kỳ hoành tráng, với mặt đường cực rộng, nhà cao tầng mọc lên hơn nấm và san sát ở suốt hai bên đường, không có hoặc có ít màu xanh của lá cây, và thật “cảm động” khi con đường xưa kia chỉ dành cho giới sĩ quan quý tộc, nay được bình dân hóa tối đa, để mọi người dân đều được tự do vi vu ào qua, xẹt lại, với đường sá mở ra nhiều ở hai bên, và xe cộ tự do xẹt lại, ào qua.

TSN (1)

Những bức hình chụp lúc 6 giờ 15 phút sáng nay cho thấy mức độ bình dân hóa đã lên tới cực điểm mà điển hình là xe đông đúc, lúc nhúc, từ mọi nơi chạy xuyên qua khu vực tỷ đô này ra hướng quận Tân Bình, trong khi phía ngược lại là đúc đông, nhúc lúc xe cộ từ quận Tân Bình hối hả phóng đến cuối đường Trường Sơn để rẽ phải vào con đường Hồng Hà kỳ dị (kỳ dị vì đường này quẹo rẽ gảy khúc quanh co vẫn mang cùng tên Hồng Hà như thể không còn một tên nào khác có thể dùng được để phân định rạch ròi ngữ nghĩa tu từ và địa thế bản đồ) đi sang các khu vực khác. Như vậy chỉ cần có sự va quẹt giữa hai xe thô sơ hay xe máy giữa hai người đàn ông hoặc hai người đàn bà nói tiếng Việt là có nguy cơ gần như là tuyệt đối trên hệ toán xác suất xảy ra một vụ kẹt xe nghiêm trọng, khiến ô-tô không thể chạy thẳng (vào đường cao tầng đến nhà ga quốc tế) hoặc quẹo trái (vào đường thấp tầng đến nhà ga quốc nội), hoặc xe từ hai nhà ga này không thể đưa khách vào thành phố xuyên qua trận kẹt xe ngay bên trong sân bay. Đó là chưa kể sự bình dân hóa cao độ còn ôm ấp luôn sự bao bọc đầy trách nhiệm và cảm động: học sinh – sinh viên tương lai nước nhà học môn thể dục đông nghịt tại công viên Hoàng Văn Thụ và Sân Vận Động Quân Khu 7 ngay “đầu vào” sân bay, và Câu Lạc Bộ Hàng Không ngay “đuôi” sân bay (đường Hồng Hà) làm gia tăng số vụ kẹt xe ở khu vực Phổ Quang có mấy lô-cốt đào đường trường kỳ mai phục và luôn luôn ngập lụt khi mưa xuống, sẽ khiến có nhiều hơn các chuyến bay bị đì-lây (delayed, lùi giờ khởi hành vì chờ hành khách đến đủ).

TSN (3)TSN (2)

Ngày xưa, người ta phải học sói trán cũng chưa đạt được chuẩn “sang”, vì sang là cốt cách, là tác phong, là cả một quá trình giáo dục và thừa hưởng giáo dục trong một môi trường đồng cấp và đồng nhất mang tính gia đình thắm nhuộm trong từng tế bào của thân xác. Nếu biệt thự ở bên phải (tức tính từ ngoài vào phi trường), người sang trọng chạy xe đúng chiều đến cuối đường mới rẻ trái chữ U để qua bên phải chạy ngược lại để hướng ra cổng, vừa quý phái vừa đúng luật giao thông. Oái oăm thay khi ngày nay, người ta cố ý nhập nhằng, dùng keo Con Voi dán ghịt hai chữ giàu cósang trọng lại làm một chữ giàu sang, với chữ “giàu” đứng trước, khiến ai cũng nghĩ cứ có nhiều tiền là tức khắc tự nhiên sang, nên chẳng còn biết thế nào là sang. Rốt cuộc, nếu nhà (không bao giờ được mang danh “biệt thự”) ở bên phải (tức tính từ ngoài vào sân bay), người giàu ngồi trên xe hai bánh cực xịn (nhưng hà tiện và keo kiệt, sợ đi xa tốn xăng tướng xứng với xe xịn chứ không sợ mất danh dự cá nhân vì danh dự rẻ mạt tương xứng với bản thân; hoặc yêu môi trường, sợ đi xa phun nhả đi-ô-xít-cạc-bon tức cá-bần-đai-ô-xai carbon dioxide nhiều làm mẻ thêm tầng Ozone của cựu phó tổng thống Mỹ Al Gore) cứ thế mà tuốt ra hướng Tân Bình, dù chạy ngược chiều vi phạm luật giao thông, khiến từ bỏ vị thế kỳ lân của tứ linh sang trọng để bước sang vị trí kỳ đà cản mũi dòng xe đang lao đến. Tự do bôi bẩn mình, và tự do làm nhục quốc thể trước và trong mắt ngoại nhân. Ô hô tự do thay! Tự do thay! Cây dùi-cui của cảnh sát chế độ Sài Gòn và những gương mặt đằng đằng sát khí của các binh sĩ trang bị tận răng bảo vệ của ngõ Phi Trường Tân Sơn Nhất thật hiệu quả xiết bao!

Sân bay Tân Sơn Nhất là thế. Một sự chật chội cảnh quang. Một sự thể hiện vô duyên nghề dệt lụa trên hệ thống đường sá trong khu vực sân bay khi có sự đan xen điểm xuyết hoa văn (từ ngữ thường được dùng trong tất cả các video clip nhàm chán của HTV giới thiệu sản phẩm bất kỳ ở trong Nam) các ngõ ngách liên hoàn, cắt vụn con đường đắt giá, tạo nên sự cực kỳ thuận tiện cho cư dân sống trong ấy, cả về tiện lợi trong đi lại và sự tăng giá bán của những ngôi nhà hộp. Một sự tầm thường hóa không đáng có đối với một cửa ngõ đưa du khách vào một đất nước lẽ ra là tuyệt diệu, chẳng khác nào phơi bày một thiết kế nội thất có một thang máy Otis Model 2009 trong một căn nhà diện tích 4m x 10m có một trệt một lửng không lầu. Đó là lý do mỗi khi đến Sân Bay Nội Bài, Hà Nội, tôi không thể không tấm tắc khen với anh tài xế rằng Nội Bài quá đẹp, quá hoành tráng; rằng cảnh quang quá bao la, quá bát ngát; và rằng con đường vào Thủ Đô đủ xa và thừa thoải mái mới thật ngây ngất làm sao!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Các bài viết tham khảo thêm có liên quan:

Sân Bay Long Thành: Lời Giải Thích Ngắn Gọn Giản Đơn

Dự Án Cảng Hàng Không Quốc Tế Long Thành

Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nói về cái gọi là “Đường Bay Vàng”

Thư Gởi Thủ Tướng Về “Đường Bay Vàng”

Cô Lại Thu Trúc Gởi Thư Cho Lãnh Đạo Nhà Nước Góp Ý Về “Đường Bay Vàng” Hà Nội – Tp HCM

Mai Trọng Tuấn: Ý Kiến Lạ Kỳ

Tầm Nhìn Của Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước

Nhà Báo – Vì Đâu Nên Nỗi Thế Này

Toa Thuốc Lăng Tần

Hoàng Hữu Phước, MIB

05-8-2016

 Nha Bao1 (2)

1) Sự Cố Phóng Sự Syria

Vừa qua rộ lên sự cố phim phóng sự mang tên Ký Sự Syria: Góc Nhìn Từ Phía Trong Cuộc Chiến của Đài Truyền Hình Việt Nam (VTV). Đã có rất nhiều dư luận phê bình và phê phán bộ phim ấy; song, vẫn chưa có ai nêu được cái lõi dẫn đến các rắc rối nổi cộm đáng xấu hổ trong thế giới báo chí hiện nay ở Việt Nam nói chung và trong những cái gọi là phóng sự cũng của cái thế giới ấy mà Ký Sự Syria là thùng nước làm tràn hồ bơi.

Trước khi đi vào phân tích cụ thể cái lõi trầm kha của vấn đề, xin kính mời bạn đọc lưu ý đến chi tiết cực kỳ quan trọng của “ê-kíp phim gồm nhà báo Lê Bình, quay phim Ngọc Phúc, cùng hai phóng viên Vân Anh và Phương My thực hiện”.

2) Căn Bịnh Trầm Kha Việt Nam

Thời bao cấp gian khổ đã qua trong thắng lợi tuyệt toàn: chính trị ổn định, lãnh thổ vẹn toàn trước cuộc xâm lăng của bọn bá quyền Trung Quốc và cuộc xâm lược của bọn man rợ Kampuchia, chế độ củng cố vững chắc, kinh tế tự bồi đắp trên những phiến đá thô ráp để chất chồng lên thành nền móng cao hơn cho những kiến trúc kỳ vĩ hơn.

Thời bao cấp gian khổ đã qua đi với những tàn tích thượng tầng hằn sâu như những vết nứt rạn xuống hạ tầng. Đây là nói về những phát huy sáng kiến để tồn tại qua cơn thử thách nghiệt ngã không bút mực nào tả xiết (untold hardship) để tự đứng lên (self-sustainment) và gượng hết sức bình sinh để sinh tồn (surviving the ordeals). Cũng vì thành công cho sự tồn tại và phát triển, các sáng kiến ấy từ vị trí  một thứ nam châm hút lấy những biện pháp cải tổ, những nguồn vốn đầu tư, trở thành lực cản như sức hút mãnh liệt của từ trường cản trở mọi thứ muốn vượt khỏi tầm trọng lực. Cái cơ chế tổ chức vật chất và tinh thần dường như không thể nào còn có thể sửa chữa được nữa. Thay vì đặt nặng chuyên nghiệp chuyên môn, Việt Nam lại đặt nặng vấn đề khoa giáo, đưa giáo dục lên hàng đầu; song, bản thân từ “giáo dục” đã chưa từng được hiểu đúng, dẫn đến tình trạng mất trật tự trong giao thông, xuống cấp trong đào tạo, và xuống cấp trong những chức nghiệp mà chế độ đặt trọng tâm nặng hơn hết.

Bày ra Ngày Nhà Giáo, đặt “nhà giáo” rời xa mãi mãi vị trí “phục vụ khách hàng” (customer service) vốn đòi hỏi chất lượng giảng dạy phải ở mức tuyệt hảo, để ngự tại vị trí “đấng ban ơn cứu dốt” cho học trò – cực đoan vô lối của “một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng thầy – dẫn đến tâm lý phải được xã hội trọng vọng cũng như phải được phụ huynh cung phụng. Hậu quả là học sinh sinh viên trình độ học lực kém đi, trong khi tư cách đạo đức thì ôi thôi bao điều tai tiếng trong xã hội, kể cả động thủ với cả “đấng ban ơn cứu dốt”.

Bày ra Ngày Thầy Thuốc, đặt “thầy thuốc” rời xa mãi mãi vị trí “phục vụ khách hàng” (customer service) vốn đòi hỏi chất lượng chữa trị phải ở mức tuyệt hảo, để ngự tại vị trí “đấng ban ơn cứu mạng” cho bịnh nhân, dẫn đến tâm lý phải được xã hội trọng vọng cũng như phải được thân nhân bịnh nhân cung phụng. Hậu quả là bịnh nhân đa số bị kê đơn thuốc vô tội vạ, trong khi tư cách đạo đức “thầy thuốc” thì ôi thôi bao điều tai tiếng trong xã hội, còn thân nhân bịnh nhân thì động thủ với cả “đấng ban ơn cứu mạng”.

Bày ra Ngày Nhà Báo, đặt “nhà báo” rời xa mãi mãi vị trí “phục vụ khách hàng” (customer service) vốn đòi hỏi chất lượng nghề nghiệp phải ở mức tuyệt hảo, để ngự tại vị trí “đấng thi hành công vụ” truy tìm “chân lý” cho xã hội, dẫn đến tâm lý phải được xã hội trọng vọng cũng như phải được mọi người kinh sợ. Hậu quả là độc giả nhận được đa số thông tin không hoặc kém trung thực vô tội vạ, trong khi tư cách đạo đức “nhà báo” thì ôi thôi bao điều tai tiếng trong xã hội, mà hậu quả là “Ký Sự Syria” cùng những thứ tương cận.

3) Nạn Kiêu Báo

Nếu xưa kia ở Việt Nam – chẳng nơi nào khác có tình huống tương tự – có Loạn Kiêu Binh thời Lê Trung Hưng do những quân binh vùng Thanh Hóa và Nghệ An cậy có công phò tá quân vương, đã kiêu căng chà đạp vương pháp gây điêu đứng cho triều chính và dân tình, khiến sụp đổ cơ nghiệp Nhà Lê; thì nay Việt Nam đang có Loạn Kiêu Báo, chẳng qua do chế độ đã ban cho báo chí tầm quan trọng vượt bậc chỉ có ở Việt Nam từ cả trước thời bao cấp: tuyên giáo tức tuyên truyền và giáo dục để xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa, truyền bá tư tưởng cách mạng Mác-xít Lê-nin-nít, đấu tranh chống Mỹ cùng hệ tư tưởng thù địch, phổ biến chủ trương chính sách của Đảng và Nhà Nước, v.v. Kết quả đã chưa từng được như ý khi chưa hề xuất hiện những con người mới xã hội chủ nghĩa, tư tưởng thù địch vẫn đang lấn lướt, chủ trương – chính sách của Đảng và Nhà Nước được phổ biến rộng khắp nếu tin vào báo cáo của Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.

Không đâu trên thế gian này mà “nhà báo” lại được xem như “đang thi hành công vụ” khi tác nghiệp như ở Việt Nam.

Không đâu trên thế gian này mà “nhà báo” lại được cho cái quyền uy tiếp cận bất kỳ ai và bất kỳ ai phải cung cấp thông tin cho “nhà báo” như ở Việt Nam.

Không đâu trên thế gian này mà “nhà báo” là danh xưng không mang chút hơi hướm nào của tính chuyên nghiệp cao chuyên môn giỏi như ở Việt Nam. Ông Lại Văn Sâm mà là “nhà báo” mới là chuyện lạ. Lê Bình đi làm phóng sự Ký Sự Syria mới là chuyện lạ.

4) Tham Khảo Tổ Chức Công Ty Truyền Hình Hoa Kỳ

Khi đọc đến chữ chót của phần trên, các “nhà báo” ắt cảm thấy không cam tâm. Ở đây xin mổ xẻ vấn đề cụ thể rõ ràng như sau về cái gọi là “Đài Truyền Hình”:

Trên thế giới có hai loại “Đài Truyền Hình”, đó là đài công và đài tư. Đã là “đài công” thì hoàn toàn không có quảng cáo hay kinh doanh. Đã là “đài tư” thì  phần chính và chủ lực là quảng cáo và kinh doanh.

Việt Nam ta sính dùng cụm từ “ham học hỏi” nhất là phải ra nước ngoài du học để thu gom tất tần tật từ đời này đến đời kia muôn kiếp, tuyệt đối né cụm từ “thích truyền thụ” nhất là khi liên tưởng đến việc dạy cho thế giới cái gì đó. Vậy thử xem danh mục tổ chức một “cơ quan truyền hình tư” của Mỹ ra sao theo tài liệu của  Hiệp Hội Quốc Gia Các Nhà Truyền Thông Hoa Kỳ:

Nhabao1Nhabao2 (2)

Trong danh mục tổ chức ở trên, chúng ta thấy có tất cả 9 “phòng ban” và “phòng” tin tức đứng hàng thứ 5 theo vị trí quan trọng từ cao xuống thấp, theo đó, bộ phận lãnh đạo ở vị trí hàng đầu, tiếp theo sau là tuần tự các “phòng ban” kinh doanh – tiếp thị, phòng phát hình chương trình quảng cáo, phòng điều nghiên, rồi mới đến phòng tin tức, theo sau là các phòng thương hiệu-hình ảnh-hình tượng, phòng quan hệ công chúng – cộng đồng, phòng chương trình, và phòng kỹ thuật.

Trong phòng tin tức ở ô được tô vàng như trên, ta thấy hoàn toàn không có chức danh hay nghề nào mang tên “journalist” tức “nhà báo”, mà chỉ có “reporter” tức “phóng viên”. Người viết tin (news writer) là người quan trọng hơn phóng viên. Và “phóng viên” gồm phóng viên thường, phóng viên quảng cáo, và phóng viên đưa tin từ trực thăng rượt đuổi hiện trường.

Phóng viên thực hiện việc phỏng vấn, lấy tin, đưa tin truyền hình trực tiếp; hoặc phỏng vấn, lấy tin về cho cấp trên là người viết tin để biến thành bài viết đăng báo.

Phóng viên là nghề nghiệp vừa nguy hiểm (vì không được bảo vệ gì do không bao giờ có chuyện “thi hành công vụ” vốn là chuyện riêng của cơ quan cảnh sát an ninh), vừa lương thấp (vì không quan trọng, do quan trọng là người viết tin chứ không phải là người lấy tin vì tin lấy về có thể bị loại bỏ bởi người viết tin), vừa khó có việc chính quy toàn thời gian (vì chẳng “đài” nào thuê như vậy và vì phóng viên phải tự bươn chải đi tìm nguồn tin đa dạng để “bán” cho nhiều tòa soạn khác nhau có những chuyên mục khác nhau).

Như vậy, VTV được tổ chức có trên cơ sở “học hỏi” của cường quốc công nghiệp truyền hình?

Như vậy, các nhà chuyên nghiệp của ngành truyền hình thế giới sẽ ngạc nhiên tại sao việc thực hiện Ký Sự Syria không do hai phóng viên Vân Anh và Phương My cùng quay phim Ngọc Phúc đảm trách” mà hai phóng viên ấy lại đi hầu “nhà báo” Lê Bình để “nhà báo” này giữ vai trò… “phóng viên”.

Như vậy, các nhà chuyên nghiệp của ngành truyền hình thế giới sẽ ngạc nhiên tại sao Ông Lại Văn Sâm lại được gọi là “nhà báo” trong khi Ông chuyên tổ chức các gameshow từ thời Trò Chơi Liên Tỉnh cách nay 30 năm cho đến giờ; chưa kể các gameshow đều để thu tiền tài trợ của các công ty lớn.

Như vậy, các nhà lãnh đạo chuyên nghiệp của ngành truyền hình thế giới sẽ ngạc nhiên tại sao Ông Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam lãnh đạo một đài “công” (của nhà nước) sao lại kinh doanh quảng cáo ì xèo thu lợi nhuận, mà đã kinh doanh thì việc đưa tin tức thời sự chỉ là thứ yếu sao lại được tôn vinh như phần việc chính; và vì sao đã là lãnh đạo cơ quan truyền thông chuyên nghiệp lại có cơ chế tổ chức nhân sự không giống ai, chẳng khác nào bịnh viện chuyên khoa thần kinh lại có các phòng ban đầu tư chứng khoán, địa ốc, và sàn vàng vậy. Thậm chí ông còn trao thưởng ngay cho ê-kíp làn phim mà không biết rằng giải thưởng liên quan đến… “báo” phải do tổ chức lớn của hiệp hội báo chí xét cấp, chẳng khác nào ông tự nhận VTV không dính dáng gì đến cộng đồng kỹ nghệ truyền hình quốc tế vậy.

5) Tham Khảo Tổ Chức “Công Ty” Báo Chí Âu Mỹ

Thông tin về sơ đồ tổ chức của các “công ty” đại gia báo chí như Time hoặc Newsweek và Washington Post, v.v., đều có thể truy cập được qua internet tại các trang web của họ, chẳng hạn như

Nha Bao (2)

sơ đồ trên cho thấy không có chức danh “nhà báo” journalist mà chỉ có các “phóng viên” reporter ở dưới đáy tháp tổ chức, gồm phóng viên thể thao, phóng viên tin tức, phóng viên kinh doanh, và phóng viên phóng sự mà thôi. Như vậy, chỉ có phóng viên “phóng sự” (tức feature reporter) mới có vẻ là đối tượng mà Việt Nam muốn “bảo vệ” nhưng đã áp dụng lầm cho tất cả không những tất cả các loại phóng viên “reporter” mà còn là tất cả những ai được gọi là “nhà báo”.

6) Thuốc Đắng Dã Tật: Toa Thuốc Lăng Tần

a- Đã là “chuyên nghiệp” thì phải có chức danh trên danh thiếp phù hợp với tương đương trên thế giới, không thể có việc ai cũng có “Thẻ Nhà Báo” với tiếng Anh là Journalist, khiến quốc tế không biết phải cử ai ra đón tiếp cho thích hợp. Việt Nam nhất thiết phải tổ chức lại cơ cấu chức danh của Đài Truyền Hình Việt Nam cũng như các tòa soạn báo “nhà nước”.

b- Đã là “nhà báo chuyên nghiệp” thì không có nội hàm “thi hành công vụ” để dẫn đến tâm lý tự mãn “bất khả xâm phạm”, từ đó tự tung tự tác, phản Đảng, phản quốc, nhũng nhiễu doanh nghiệp, bày trò hề bằng những tác phẩm giả trá. Cần nhớ rằng Rino Barillari là “nhà báo ảnh” được gọi là Vua Paparazzi có Huân Chương Cộng Hòa Ý vẫn bị những người mà ông ta chụp ảnh đánh đập do xâm phạm đời tư cá nhân mà bức ảnh sau đây cho thấy người ra tay hạ thủ là diễn viên điện ảnh Mickey Hargitay cùng bạn gái của anh ta:

Nha Bao (1)

Tương tự, tại Euro 2016 vừa qua đã có chuyện cực kỳ bình thường khi cầu thủ Christiano Ronaldo của đội Bồ Đào Nha giật micro của một phóng viên (reporter, không phải journalist) đài CMTV rồi ném xuống hồ. Tất cả điều này có nghĩa rằng Việt Nam đang tạo ra Loạn Kiêu Báo khi vừa không những sử dụng từ “nhà báo” ôm quá rộng nghĩa mà lại còn cho “nhà báo” có quyền tiếp cận phỏng vấn bất kỳ ai cũng như các nghị sĩ buộc phải trả lời phỏng vấn của các “nhà báo” khi có yêu cầu; đã vậy, cơ quan công an phải bảo vệ “nhà báo” khi “nhà báo” đến tác nghiệp tại địa phương. Sự bảo vệ sẽ đúng hoàn toàn nếu “nhà báo” bị tấn công bởi bên thứ ba, trong khi bên thứ hai lẽ ra phải có toàn quyền (nhân quyền và dân quyền) từ chối yêu cầu phỏng vấn hoặc tố cáo “nhà báo” quấy rầy hoặc ra tay tự vệ khi bị “nhà báo” quấy rầy.

Phải ngăn ngừa Loạn Kiêu Báo vì “loạn” đã không còn “trong trứng nước”.

Phải chuyên nghiệp hóa ngành truyền hình theo tổ chức đẳng cấp quốc tế để tránh loạn “Ký Sự Syria”.

Phải chuyên nghiệp hóa ngành “báo chí” theo tổ chức đẳng cấp quốc tế để tránh nạn những chức sắc cấp cao giỡ trò rồi Nhà Nước phải nhức đầu thu hồi “thẻ Nhà Báo” thật chẳng ra làm sao cả.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo các bài viết cùng tác giả về chủ đề “báo chí”:

Quyền Lực Thứ Sáu

Thư Gởi Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam

Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc

Vấn Nạn Ngôn Từ Trong Giới Truyền Thông

Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang”

Ê Bồ! Sao Muốn Về?

Lao Xao Láo Xạo

Quà Quạ An Tri Hồng Hộc Chí

Hoàng Hữu Phước, MIB

04-8-2016

Laoxao1

Tôi luôn ở bậc thang trưởng thượng không màng đến các thùng rác bên vệ đường lịch sử nên không hề quan tâm đến những lao xao láo xạo trên không gian mạng.

Từ cách nay hai mươi lăm năm tôi đã không-ai-biết-chẳng-ai-hay-nào-ai-thuê-mướn miệt mài bút chiến hùng biện ầm ỉ trên không gian mạng với đủ loại người ngu xuẩn có mà chưa hiểu biết cũng có, gốc Việt có mà gốc lung tung cũng có, và đã âm thầm đạt được bao “thành quả” chẳng hạn như đã làm đám chống Cộng chấm dứt hẳn việc mắng chưởi thóa mạ Chủ tịch Hồ Chí Minh, hoặc đã khiến mấy trang mạng nước ngoài buộc phải thêm tên Việt Nam vào ô xổ xuống của mục thanh toán online, v.v. và v.v. Tôi chưa từng kể công – nhưng chắc hôm nào rỗi rảnh phải cố nhớ mà ghi ra để thiên hạ biết rằng không phải tự dưng cái gì cũng tự nhiên có được và rằng chỉ cần là một công dân yêu nước thật sự thì đâu cần được “phân công” mới bảo vệ quê hương – và cũng chưa hề được thưởng công. Thế nhưng sự oái oăm lại ở chỗ những thọc chọt lại ập đến tôi từ cả hai phía chống Việt như một lẽ đương nhiên tự nhiên dĩ nhiên và báo Việt như một sự suy đồi suy vi suy tàn quái đản.

Nhiều tháng trước, các học trò tôi có gởi tôi ảnh chụp trên. Nếu như mọi lần mỗi người nhắn hay báo cáo tóm tắt một sự việc gì đó riêng lẻ, thì kỳ này lạ lùng là  ngoài 4 học trò tôi gởi cùng lúc còn có 1 người lạ hoắc nhưng bị nhắc đến chung trong cái lời lao xao láo xạo đó nên cũng cố gắng tìm hiểu về tôi để gởi cái quỷ ấy cho tôi để xin được làm quen, khiến tôi tự nhủ để hôm nào “bí” đề tài sẽ viết đôi dòng về nó.

Gọi là láo xạo vì kẻ bẩn thỉu đó không biết gì về LinkedIn, chưa từng dám bước vào LinkedIn. Y chỉ đơn giản lấy các sự thật gồm: (a) ở Việt Nam thực sự có ông tên Hoàng Hữu Phước, (b) trên thế giới thực sự có cái nhà mạng tên LinkedIn, (c) Việt Nam thực sự có sự việc “bầu cử” năm 2016, và (d) Thành phố Hồ Chí Minh thực sự có nhân vật tên Lộc họ Đỗ có tên trên danh sách ứng cử được niêm yết. Thực hiện thói quen bịnh hoạn của kẻ ngàn đời thua trận, muôn kiếp đê hèn, y pha trộn các sự thật ấy với hy vọng tạo ra một chuyện có mùi sự thật để quăng vô mặt độc giả mạng vì thế nào cũng có người bị dính bẩn. Và nếu như tập hợp các nguyên liệu nào cùng bổ dưỡng thật sự như sầu riêng, chuối sống, trái khế, quả chanh, nước mía, tép tỏi, bó hành, củ cải trắng, củ giềng, và quả cà “dái dê” (từ ngữ trong Truyện Cổ Nước Nam) y đem xay nghiền thành hỗn hợp “đại bổ” đút cho người khác ăn thì bảo đảm từ trẻ nít đến người lớn đều phát ói với thứ hổ lốn ấy.

Nhân đây tôi xin chụp cơ hội này để nói rằng:

1) LinkedIn là trang mạng của doanh nhân thế giới, viết qua viết lại bằng tiếng Anh, cho đến lúc gần đây nhờ tôi phổ biến rộng khắp, cái gì cũng hê tên LinkedIn, nên mới bắt đầu có sự tham gia của nhiều người Việt, doanh nhân có mà sinh viên kiếm việc cũng đi lộn vô đó cũng có, và cộng đồng này viết tiếng Việt cao cấp ngân lượng có mà bình dân kiểu Facebook ba xu cũng có. Tóm lại, vào LinkedIn để “vận động bầu cử” đúng là ý tưởng của kẻ lao xao láo xạo, đơn giản vì (a) không lẽ “vận động” doanh nhân toàn cầu dồn phiếu cho me-sừ Hoàng Hữu Phước ở Việt Nam, (b) ngay cả nhiều người dân các tỉnh miền Bắc muốn dồn phiếu cho ông Hoàng Hữu Phước cũng không bao giờ thực hiện được vì chỉ có người dân ở mỗi ba quận 1, 3, và 4 của Thành phố Hồ Chí Minh mới có quyền đó, và (c) lộn rồi vì me-sừ Lộc Đỗ gì đó không phải là “cộng sự” hay là học trò tôi vì học trò thực thụ của tôi đa số làm nhà giáo và tất cả đã nghĩ hưu cũng như đã nghe lời tôi đừng bao giờ chường mặt ra cõi đời ô trọc này để hứng chịu gạch đá của bọn lao xao láo xạo ném trị tội ủng hộ “Thầy” Hoàng Hữu Phước, cũng như (d) quê xệ rồi vì me-sừ Lộc Đổ nhà ta cho biết chỉ ứng cử vào Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh chứ không phải Quốc Hội.

Kẻ lao xao láo xạo còn nói “lính” của tôi cũng ở trên LinkedIn vận động “PR rầm rộ” ì xèo cho tôi, trong khi (a) “lính” tôi không bao giờ đi lộn sân vì tôi không bao giờ tuyển “lộn” lính, và (b) tôi luôn sẵn sàng dạy cho bất kỳ ai đi “lộn sân” – kể cả mấy kẻ đi “lộn” vô Quốc Hội – như thí dụ đối với một em sinh viên chạy “lộn” vô LinkedIn:

Laoxao2Laoxao3Laoxao4Laoxao5

2)  Từ hơn 30 năm trước tôi đã luôn dặn dò sinh viên của tôi sắp định cư bên Mỹ 4 điều rằng (a) hãy cẩn trọng giáo dục con cái về nguồn gốc Việt Nam và đừng bao giờ chống Việt Nam Cộng Sản; (b) hãy cố học tập trong im lặng, đừng bao giờ mở miệng “thân Cộng sản Việt Nam” kẽo bị phe chống Cộng phát huy tự do dân chủ nhân quyền kiểu Mỹ quánh sưng mỏ không ai cứu; rằng (c) nếu buộc phải mắng chưởi “Cộng sản Việt Nam” để ngụy trang trong hang ổ sài lang thì cứ cố gắng diễn tuồng xuất sắc cất tiếng hòa âm điền dã, đừng sợ Thầy Phước ở quê nhà giận trách; rằng (d) đừng bao giờ trở về Việt Nam mà hãy tập trung phục vụ nước Mỹ để tất cả cùng nhằm hướng đến giấc mơ các con cháu của các em có ngày có đứa sẽ trở thành Tổng Thống Hoa Kỳ “da vàng gốc Việt” đầu tiên và lúc ấy ngầm giúp được nước Việt Nam quê cha đất tổ này hiệu quả nhiều hơn, vinh diệu hơn, cụ thể hơn.

Thế nên, cái lao xao láo xạo rằng tôi kéo một anh “cộng sự” gì đó về “phụng sự tổ quốc” thì rõ ràng là kẻ lao xao láo xạo đó đích thị là tên ngu đần, còn thua cả “yến tước an tri hồng hộc chí” (loài chim Yến chim Tước cách chi mà biết ý chí của chim Hộc chim Hồng) vì ít ra Yến và Tước còn có ngoại hình đẹp và âm thanh hay, không hề lao xao láo xạo như cái tên Hồ Hải thuộc giống loài quà quạ. Cũng vì tuyệt đối tuân lời dạy dỗ của Thầy mà các học trò của tôi dù ở Việt Nam hay hải ngoại không bất kỳ ai tham gia viết blog để đấu khẩu với bọn lao xao láo xạo nào dám chống Thầy mình và đất nước mà Thầy mình ra sức to mồm bảo vệ, còn các học trò giỏi đội lốt hăng say chống Cộng ở Mỹ thì thỉnh thoảng nếu có rời Mỹ đi Hà Lan hay Bắc Âu du lịch thì mới điện thoại cho Thầy bằng card điện thoại giảm giá để khỏi lưu chứng tích hoặc gởi bưu điện xứ lạ về cho Thầy một hủ đa sinh tố to đùng đủ uống mỗi hai năm.

3) Và cuối cùng, lý do vì sao cùng lúc nhiều người gởi tôi cùng lúc cái hình chụp lao xao láo xạo ở trên đã được họ giải thích cụ thể như sau:

– Họ bảo hình cho thấy rõ nhất sự láo xạo của kẻ đần vì lẽ ra sau khi viết xạo láo về Thầy Phước thì hãy để vài ngày sau hãy viết về Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, chứ viết liền kề như thế thì rõ là láo xạo chưởi tuốt bất kỳ ai là lãnh đạo Việt Nam và bất kỳ ai là cảm tình viên của cái chế độ của vị lãnh đạo ấy;

–  Họ cho rằng việc nói xạo láo về Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cho thấy kẻ viết cay cú cay đắng cay độc trước sự thành công của môt vị lãnh đạo của một nước Việt Nam thành công; cũng như

– Họ khẳng định việc nói xạo láo về “Thầy” Hoàng Hữu Phước càng cho thấy kẻ viết đã cay cú cay đắng cay độc đến dường nào vì phe “tự do – dân chủ – nhân quyền – lương tâm” của kẻ ấy có rọi đèn pha giữa ban ngày nắng nóng kiếm khắp trong phe cũng không có bất kỳ ai ở đẳng cấp cao bằng tương tự ông Thầy Phước của mấy ông mấy bà học trò đang hoặc sắp nghỉ hưu trí này cả, vì nếu họ có đấng nào cao cấp như thế thì họ lẽ ra nào có sá gì “con tép riu” tên Hoàng Hữu Phước không quyền lực chẳng ô dù không uy thế kinh tài gì sất mà cứ ra tay viết lao xao láo xạo nhọ bôi mài miệt “con ruốc con rươi” ấy.

Nói tóm lại, dựa vào các “thông tin” láo xạo do cái kẻ mang danh xưng “Hồ Hải” gì đấy nêu lên về tôi, các bạn từ đó có thể suy ra ngay rằng các lời “phán” của y về Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng toàn là lời láo xạo nhơ bẩn vốn là những thứ duy nhất mà y và những kẻ tương cận muôn đời thất bại như y có thể rặn ra được để có cái ăn trong đời. Cũng từ đây mà suy ra: nếu tôi chỉ là kẻ viết lách trong xó xỉnh wordpress.com riêng biệt này, không dám chường mặt ra chốn phù hoa đô hội facebook.com, không được tập đoàn quyền lực báo chí chính thống quốc gia ưa gì cái bản mặt, mà bọn “Hồ Hải” còn dựng chuyện vu vạ đến thế, thì các lãnh đạo Việt Nam chường mặt ra thế giới vinh quang và được tập đoàn báo chí chính thống quốc gia tiền hô hậu ủng thì bọn “Hồ Hải” còn xúc xiểm vu vạ khủng khiếp đến dường nào. Cũng từ đó mà suy ra: hãy vứt sọt rác những lời ca ngợi mà bọn “Hồ Hải” dành cho ai đó vì cũng chỉ toàn là lao xao láo xạo tuốt.

 

Dạo này tôi chậm viết hơn và đọc nhiều hơn, đơn giản vì ngày nay đã có sự gia tăng khủng khiếp về số lượng các blog viết bảo vệ chính nghĩa Việt Nam, tấn công các blog lao xao láo xạo trên không gian mạng, bằng quá nhiều các bài viết quá hay, quá chuẩn, quá mạnh, quá hiệu quả, và quá “độc” (đáo), khiến tôi tự an ủi rằng đã đến giai đoạn bùng phát của lực lượng chính nhân quân tử trí tuệ trí hóa vì nước vì dân nên tôi có thể yên tâm an phận mọn, rung đùi ngồi đọc thưởng thức bài họ viết, trong mỗi ngày nhàn hạ.

Tôi tất nhiên sẽ tiếp tục đóng góp cho LinkedIn các bài viết tiếng Anh để đáp lại các lời khen tặng của các nhà báo nước ngoài cũng như chính khách nước ngoài trong nhiều chục triệu dân cư cộng đồng LinkedIn cũng như sẽ viết các comments phê phán bằng tiếng Anh hay tiếng Việt đối với các ý kiến của thế giới doanh nhân trên LinkedIn, tất cả vì vinh danh tư cách một công dân nghiêm túc của nước Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam vậy.

Laoxao6Laoxao7Laoxao8

 

Nhân tiện, để chuộc lỗi vì đã viết về cái tên ngợm “Hồ Hải” đã lao xao láo xạo về tôi và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc làm bẩn tai bạn đọc, tôi xin kính trình cùng bạn đọc một số những đối đáp của tôi trên LinnkedIn để bạn đọc thấy tác giả bài viết này chỉ luôn uốn nắn sửa sai những xúc xiểm động đến Việt Nam, những giúp đỡ hoàn thiện các lập luận yếu kém, những phản bác các tư duy thiển cận, cùng những ủng hộ tham gia làm rõ các ý kiến xuất sắc của thiên hạ, qua đó các bạn có thể đánh giá thêm về tác giả bài viết này:

Laoxao9Laoxao10

Laoxao11

Laoxao12

Laoxao13Laoxao14

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:
A) Con Cái Gia Đình Láo Xạo Bị Lăng Tần Mắng Đại Ngu:

Những Lập Luận Ngu Xuẩn Của Kẻ Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng

B) Những Bài Viết Trên LinkedIn (Bằng Tiếng Anh, có dịch sang tiếng Việt)

Ngày Chiến Thắng 30-4-1975

Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Song Ngữ Anh & Việt Trước Đây Về Đất Nước

Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam

Lời Khuyên Về Học Tiếng Anh – Tips for Learners of English

C) Những Comments Viết Trên LinkedIn Bằng Song Ngữ Anh-Việt

Không Lời 1

Không Lời 2

Có Lời

Một Thoáng Tư Duy

Mạng Xã Hội

Phản Biện

Thế Nào Là Phản Biện

Hoàng Hữu Phước, MIB

02-8-2016

Phan Bien

(Bài đăng trên Emotino.com ngày 27-3-2011)

A- Dẫn Nhập: Hiểu Đúng Về Hành Trình Phản Biện

Phản biện là thuật ngữ cực kỳ quen thuộc của giới hàn lâm và chỉ nghe thấy chốn giảng đường đại học, theo đó, khi một sinh viên làm luận án tốt nghiệp sẽ có những giảng viên bảo trợ và những giảng viên phản biện, người giúp đỡ giải đáp các thắc mắc và “vẽ đường cho hươu chạy”, vị sẽ dựa vào luận án hoàn tất do sinh viên thuyết trình để ra các câu hỏi mà mục đích là tạo cơ hội cho sinh viên trình luận án chứng tỏ tài hùng biện, tri thức nghiên cứu hiểu biết thâm sâu về đề tài luận án, cũng như khả năng ứng biến trước các tình huống giả định. Thường thì các câu hỏi phản biện được trao trước cho sinh viên trình luận án. Từ đó suy ra: một luận án dù do một sinh viên thực hiện cũng hội đủ các yếu tố:

a) chủ đề có liên quan đến bộ môn hàn lâm (như một tác giả, một tác phẩm, một học thuyết, một định đề, một dị biệt, một vấn đề);

b) được các giảng viên hàn lâm bảo trợ giúp hoàn thiện công trình; và

c) được các giảng viên phản biện giúp hoàn tất thành công khâu cuối cùng của buổi trình luận án: chủ nhân thuyết trình thể hiện “tài” của chính mình còn kết quả trình bày ở mức mỹ mãn có thể được.

Như vậy, một luận án được trình có quy mô gần như một tác phẩm “đẳng cấp cao” về một đề tài “đẳng cấp cao” được bảo trợ bởi một đội ngũ chuyên gia hàn lâm “đẳng cấp cao”, gần như không có cửa cho bất kỳ sai sót lớn nào, và bên phản biện vốn là một đội ngũ chuyên gia hàn lâm “đẳng cấp cao” không bao giờ trong tư thế hạ cấp của những kẻ “vạch lá tìm sâu” và “bới lông tìm vết” để cải lẫy, đôi co, làm câm họng đối tượng đang bảo vệ luận án hay cho ra đề nghị khiếm nhã đòi dẹp bỏ hoặc thay đổi đề tài luận án. Phản biện trong ý hướng chuẩn mực, đúng đắn, nghiêm túc, trí hóa cao như vậy, chỉ là khâu thứ yếu để giúp hoàn thiện một sản phẩm tri thức chứ không phản bác nó.

Phản biện còn là hoạt động mà sự hiện diện của nó chỉ để làm gia tăng thêm giá trị của một vấn đề đúng đắn có giá trị cao đã và/hay đang tồn tại. Tự thân phản biện không có giá trị riêng bất kỳ.  Tự thân phản biện không tự xuất hiện nếu không được phân công và/hay yêu cầu từ chủ nhân hay đơn vị chủ quản đề tài, chẳng hạn:

a) Hội đồng khoa học đánh giá một luận án tiến sĩ dựa vào công trình về một đề tài đã được đăng k‎ý và chấp thuận nhiều năm trước đó, trong giới hạn đề tài hàn lâm có điểm mấu chốt có giá trị, thông qua khả năng trình bày của chủ đề tài trước hội đồng cũng như khả năng ứng đối trước các câu hỏi của ban phản biện khi hóa giải và/hoặc phát triển những giá trị cộng thêm đối với công trình luận án của mình;

b) Chủ đầu tư một công trình có thể hợp đồng thuê một công ty tư vấn danh tiếng để thực hiện nghiên cứu phản biện nhằm kiểm tra chất lượng lần cuối cùng chỉ để xem có còn cần thêm những nét chấm phá nhỏ nào không để hoàn thiện công trình, chứ không bao giờ nhằm phát hiện các lỗi tày trời để hủy bỏ công trình, tìm lấy một thay thế khác. Phản biện là dành cho một công trình đã được phác thảo hoàn chỉnh xong

c) Một chính phủ có thể nêu yêu cầu phản biện để các tổ chức hợp pháp và/hoặc người dân có quan tâm tham gia góp các công trình nghiên cứu tập thể hay cá nhân nhằm hoàn thiện một chủ trương – chính sách sẽ được ban hành. Những giải thưởng cụ thể rất có thể sẽ được thông báo ngay từ đầu trong lời mời phản biện. Không có lời mời, tất cả chỉ là việc nêu ý kiến không có yêu cầu cao mang tính hàn lâm về biện pháp tiến hành nghiên cứu, số liệu tham khảo, nguồn tham khảo, và trách nhiệm cũng như vị thế của người tham gia phản biện.

Giải phẫu không được tiến hành bởi toàn dân mà được thực hiện bởi những bác sĩ chuyên khoa có thể là công dân nước này hoặc nước khác, đáp ứng yêu cầu và lời mời của người có yêu cầu. Phản biện không là việc hay quyền của người dân nói chung mà là của các tổ chức hay cá nhân trong nước hay ngoài nước đáp ứng các yêu cầu về đẳng cấp tư vấn nhất định và theo lời mời của đơn vị tổ chức.

Người dân có quyền – trong bất kỳ lúc nào – nêu ý kiến về tình hình y tế hay những câu hỏi cần có giải đáp về y học.

Người dân có quyền – trong bất kỳ lúc nào – nêu ý kiến về một vấn đề xã hội trong khuôn khổ luật pháp quốc gia về thông tin.

Phản biện là nêu ý kiến; song, nêu ý kiến không là phản biện.

B- ‎Ý Nghĩa Ngôn Từ

Ngôn ngữ nói luôn có trước ngôn ngữ viết. Sự thật này có khi đưa đến một hệ quả là sự diễn giải trong từ điển sẽ có tính chủ quan đậm nét hơn; chẳng hạn định nghĩa sau về phản biện của Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia: Tư duy phản biện là một quá trình tư duy biện chứng gồm phân tích và đánh giá một thông tin đã có theo các cách nhìn khác cho vấn đề đã đặt ra nhằm làm sáng tỏ và khẳng định lại tính chính xác của vấn đề. Lập luận phản biện phải rõ ràng, lô-gíc, đầy đủ bằng chứng, tỉ mỉ và công tâm. Nội dung của Wikipedia tuy vốn không được các giáo sư trên toàn thế giới chấp nhận cho sinh viên dùng làm nguồn tham khảo chính thức, cũng chí ít nêu bật được sáu điểm mấu chốt tất nhiên phải có của phản biện, mà thiếu một hay nhiều hơn một thành tố sẽ chỉ dẫn đến sự góp ‎ý bình thường hay sự loạn ngôn có chủ tâm chứ không thể là phản biện.

Ngoài ra, sự khác biệt về ngôn ngữ cũng làm giới hạn sự hiểu biết của người dân của một nước liên quan, chẳng hạn người Việt Nam hay cho rằng phản phải mang nghĩa đối nghịch như phản chiếu, phản công, phản xạ, phản đối, phản ứng, v.v. , trong khi trong tiếng Anh các từ như amoral, immoral, nonmoral, unmoral, v.v. có thể được xếp vào hàng ngũ antonym tức từ phản nghĩa của moral(đạo đức)  trong khi ý nghĩa của chúng khác nhau, không nhất thiết phải “đối nghĩa” hay “chỏi nhau”, mà có khi chỉ cần nghĩa … “chẳng dính dáng gì đến đạo đức”.  Tất cả dẫn đến một giải thích cặn kẽ hơn để chứng minh phản biện đang bị lợi dụng bởi những người cố tình hủy phá ý nghĩa ngôn từ, làm ô uế việc làm hàn lâm nghiêm túc để đậy che hành vi phản nghịch chống chính quyền, phản đối chế độ, phản bác chính sách chủ trương nhà nước, phản động phản quốc.

C- Vì Sao Nên Nỗi: Bỏ Roi, Dẹp Vọt; Ngồi Trên, Ăn Trước; Thấy Lệch, Nhìn Sai

Do không được gia đình giáo hóa và do bài bản nhà trường có những lệch tâm, nhiều người ngay từ thời còn là học sinh lớp 9 đã tập tành phát biểu những lời chê bai Đảng, Chính Phủ, Thủ Tướng, tự hào bản thân dám phản biện và khoe sẽ đi du học như một tránh xa sự thấp kém, lạc hậu, không có tự do ngôn luận, của một đất nước Cộng sản điêu linh, mà không biết là mình chưa có trí hóa, chẳng có tri thức, chẳng hiểu thế nào là phản biện, để rồi với mớ tiếng Anh một dúm trong túi quần thủng đáy rụt rè ra hải ngoại, cày ải đóng thêm tiền trần ai đánh bóng tiếng Anh, đạt yêu cầu tham gia chính khóa, như kẻ mông muội vào toilet Tây trân mình hít thở thật sâu thật lâu cái không khí có hương hoa hồng đậm đặc từ mấy cục sáp thơm rồi thấy mình là nhân tài hình như xưa kia mẹ sinh ra có hương thơm ngào ngạt như Tử Vi giáng hạ phàm trần, đủ sức làm tổng thống ngồi trên đầu trên cổ nhân dân, tìm đến những nhà tài trợ và trở về quê thực hiện giấc mộng mưu bá, đồ vương, an bang, định quốc.

Thế nhưng ngoài mấy kẻ trẻ người non dạ như du học sinh trung học hay thạc sĩ  bái tổ vinh quy do không thấy roi hay vọt của pháp luật nước nhà; do nghĩ con đường tắt đi đến vinh quang của mình sẽ được Phương Tây và “cộng đồng” người Việt hải ngoại đùm bọc, tài trợ, chở che; và do lầm tin rằng mình có…chân mạng đế vương nên đã như thiêu thân lao vào hào quang ảo mộng; vẫn có vài Thầy Cô đạo cao đức trọng chưa hiểu cái chân, cái chính, và cái thực của phản biện. Có thể trong thời chiến tranh chống Mỹ, các Thầy Cô được Đảng và Nhà Nước gởi qua Liên Xô và các nước Đông Âu Xã Hội Chủ Nghĩa học tập, chuẩn bị cho lớp người trí thức kế thừa sự nghiệp xây dựng đất nước một khi cuộc giải phóng thành công nên dù bao triệu người đã nằm xuống cho ngày thống nhất đất nước, các Thầy Cô còn chưa biết tiếng súng nổ ra sao. Và khi Đảng áp dụng chính sách mở cửa xây dựng đất nước độc lập – tự do – hạnh phúc, các Thầy Cô choáng ngợp trước những kiến thức mới lạ và những kỳ tích của trời Âu Mỹ, mà không biết rằng chúng chẳng lạ lẫm gì đối với những người đã thực sự sống, thực sự trải nghiệm với thực tế của các kiến trúc và kỳ tích ấy, và rằng tòa nhà cao nhất thế giới sẽ không bao giờ có thể được dựng xây tại Thành phố Hồ Chí Minh trên nền Sài Gòn vốn đầm lầy xưa cũ đất nền địa tầng nhão nhoét. Các Thầy Cô đáng kính tự thấy mang trách nhiệm của những nhà trí thức trước việc phải làm sao cho đất nước nhanh chóng hùng mạnh như các siêu cường, từ đó quan niệm tích cực đóng góp ý kiến (gọi lầm thành phản biện) là vũ khí sắc bén của nhà trí thức đối với vận mệnh quê hương, thôi thúc nhất thiết phải tận dụng với khát vọng cống hiến những kiến thức và hiểu biết hàn lâm “mới biết ” của mình cho sự phát triển kinh tế của quê hương.

D- Những Nguyên Tắc Đúng Không Bao Giờ Cần Đến Phản Biện Bất Kỳ

Ngoài ý nghĩa bất di bất dịch là phản biện phải thông qua cơ chế tổ chức bài bản – khác với đóng góp ý kiến – phản biện còn nhất thiết phải không nói về những nguyên tắc luôn đúng vốn không bao giờ cần đến phản biện bất kỳ.

1) Quản L‎ý Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Đảng Cộng Sản Việt Nam quản l‎ý nhân sự thành công, quản l‎ý đấu tranh chính trị thành công, quản l‎ý công tác đối ngoại thành công, quản l‎ý bảo vệ đất nước thành công và quản l‎ý kinh tế thành công.

Phản biện rằng kinh tế nên phát triển kiểu này kiểu nọ chỉ có thể đúng đắn nếu như đó ở dạng các ý kiến đóng góp, vì phản biện theo đúng ý nghĩa hàn lâm chỉ dùng để làm rõ nét hơn, bổ sung chi tiết cho, và khẳng định đúng nội dung Đảng Cộng Sản Việt Nam quản l‎ý kinh tế thành công. Một tổng giám đốc người Singapore đồng thời là chủ nhân một công ty Singapore sản xuất tại Việt Nam 100% xuất khẩu sang thị trường Ý và Úc đã nói với người viết bài này như lời tâm sự nghiêm túc chỉ giữa hai người: “Tổng Thống Hồ Chí Minh là người giỏi nhất thế giới về Human Resources Development (dùng người). Có nhiều nhà lãnh đạo dựng xây cả đế chế hùng mạnh, nhưng chỉ có Hồ Tổng Thống là nhà lãnh đạo duy nhất từ tay trắng dựng xây một quân đội hùng mạnh, tập thể nhân dân hùng mạnh, một đất nước hùng mạnh từ con số không, và có chiến thắng to lớn trong danh dự, vẻ vang; có uy với nhân loại và làm thay đổi cả dòng chảy lịch sử nhân loại. Ông Phước chắc đồng ý với tôi là không ai khác từ cổ chí kim làm được như Hồ Tổng Thống.”  Tất nhiên, mọi phản biện – nếu có – đều là vô nghĩa, vì không ai bật một que diêm để giúp làm sáng hơn một mặt trời ngùn ngụt nhật quang, hay đặt câu hỏi xem có phải mặt trời phát ra ánh sáng mạnh hơn cả hay không.

2) Đạo L‎ý Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Người chiến thắng có thể làm bất kỳ điều gì. Đó là lẽ đương nhiên. Do đó, cái khác biệt là ở đạo l‎ý văn hóa của người chiến thắng, phân định rạch ròi giữa con người và loài thú. Một vị vua của Trung Quốc phong kiến của giáo dục Khổng Mạnh chôn sống cả vạn tù binh. Đức Quốc Xã và Phát Xít Ý của tư bản thời cận đại – những quốc gia có đa số dân thờ phụng Chúa – xua bao triệu tù nhân kể cả phụ nữ và trẻ em vào các lò thiêu, lò hơi ngạt. Quân Phiệt Nhật của chế độ quân chủ lập hiến tự do – đất nước thiên về Phật Giáo, đẻ ra xã hội có hào quang xây dựng kinh tế thần kỳ – chặt đầu cả vạn tù binh các nước Đông Bắc Á và Đông Dương – trong đó có Việt Nam. Việt Nam Cộng Hòa của Ngô Đình Diệm đàn áp Phật tử , dùng máy chém chặt đầu tù binh và tù nhân thuộc nhóm những ai yêu chuộng sự tự do theo Cộng sản, xúc xiểm gọi nhà sư tự thiêu là món thịt nướng barbecue. Hoa Kỳ của thế giới tự do, của dân quyền và nhân quyền, chủ nhân ông của các chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã không cho phép thường dân Việt Nam tại Sơn Mỹ có tự do, dân quyền, cả nhân quyền. Cộng sản Việt Nam – những người bị kẻ thù gán cho danh xưng lệch lạc “vô thần khát máu” – đã đưa hàng vạn quân nhân khiếp sợ của Việt Nam Cộng Hòa, những người đã vứt bỏ vũ khí, quân trang, quân dụng, đồng phục quân nhân đầy đường đến nỗi tắt nghẽn giao thông cả tuyến quốc lộ, vào những trại cải tạo để cất công cố gắng dạy cho họ biết nẻo chánh đường tà, thể hiện vai trò chuyên nghiệp của những nhà tâm l‎ý học và tư vấn tâm l‎ý nhân bản để giúp tù binh và hàng binh nhận thức đúng về vị trí mới và vô cùng quan trọng của họ trong việc cùng góp công xây dựng đất nước thống nhất xã hội chủ nghĩa. Quyền uy tối thượng mà Cộng sản Việt Nam, những người chiến thắng, đã thị uy không phải là cuộc tắm máu trừng trị như tuyên truyền của Việt Nam Cộng Hòa, mà là đức độ, lòng nhân, đại nghĩa, l‎ý tưởng hòa hợp dân tộc, vì dân quyền và nhân quyền, thực sự vì quốc gia Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Đạo l‎ý ấy của Đảng Cộng Sản Việt Nam quá lớn lao, quá vĩ đại, quá riêng biệt chưa quốc gia nào khác trên thế giới từng áp dụng, nên sẽ không tạo được bất kỳ một cơ hội nào – dù cỏn con – để manh nha một phản biện bất kỳ.

3) Lịch Sử Của Việt Nam Và Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Những gì của lịch sử bao gồm – nhưng không chỉ giới hạn bởi – những chiến tích, những biến cố, những bài học, những di vật, di chỉ, v.v., mà những nghiên cứu dù có cho ra những nội dung trái ngược nhau, vẫn chỉ có giá trị tham khảo đơn thuần.

Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn đánh thắng giặc Nguyên Mông. Phản biện hàn lâm đối với đề tài này có thể là về những tình tiết mới phát hiện trong tàng thư cổ hay di tích mới được khai quật cho thấy có sự khác biệt về kích thước và chất liệu các cọc chông cắm dưới lòng Bạch Đằng Giang. Ý kiến nào cho rằng Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn lẽ ra đã thua xiểng liểng nếu giặc Nguyên Mông đừng gia tăng thêm hai tay chèo mỗi tàu thuyền có thể đủ chậm để kịp thấy cọc chông nhú lên không bao giờ là phản biện mà là một lảm nhảm điên rồ nhằm bôi nhọ thực tế lịch sử Việt Nam.

Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã đánh thắng với trận Điện Biên Phủ trên không, khiến phá sản toàn bộ quá trình tham chiến của Mỹ tại Việt Nam, trói ghịt Mỹ vào thế phải rút khỏi Việt Nam. Phản biện hàn lâm đối với đề tài này có thể là về những tình tiết mới phát hiện trong tàng thư Mỹ hay vật chứng mới được phát hiện cho thấy có khác biệt về số hiệu phi đội, thời gian và địa điểm rơi, của chiếc máy bay cuối cùng bị bắn hạ, còn một cánh hay một phần tư của một cánh khi chạm đất. Ý kiến nào nói rằng Mỹ chỉ cần ném bom thêm một ngày là đã nhận được cờ trắng đầu hàng của Cộng Sản Bắc Việt không bao giờ là phản biện mà là một lảm nhảm điên rồ nhằm bôi nhọ thực tế lịch sử Việt Nam.

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam đã đạt những kỳ tích chưa bao giờ Việt Nam có được từ thời Hùng Vương dựng nước, đặc biệt duy trì sự bền vững ổn định tối cần thiết cho sự phát triển kinh tế nước nhà, trở thành chỗ dựa chiến lược cho sự sinh tồn của các dân tộc toàn Đông Nam Á, và mô hình độc đáo của nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa đã góp phần quyết định vào sự phát triển kinh tế thành công của Việt Nam. Phản biện hàn lâm đối với đề tài này có thể là về những tình tiết mới có từ thực tế thế giới tài chính run rẩy sụp đổ và biện pháp cứu nguy chỉ có thể là đặt cái gọi là kinh tế thị trường dưới sự giám sát hay can thiệp nhiều hơn từ chính phủ, cho thấy giá trị của đột phá tiên phong của Việt Nam đối với nội dung “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Ý kiến nào nói rằng kinh tế Việt Nam sẽ lâm vào khủng hoảng nếu nhà nước Cộng sản Việt Nam không nhanh chóng mạnh dạn áp dụng các bài bản Âu Mỹ không bao giờ là phản biện mà là một lảm nhảm điên rồ nhằm bôi nhọ thực tế lịch sử Việt Nam.

E- Kết Luận: Phản Biện Diên Hồng

Phản biện là hành động chuyên nghiệp của người có học thức, có tri thức, có nghiên cứu thâm thúy về một đề tài thực sự mới để bổ sung hỗ trợ cái tốt đẹp đang có (như về một bài sonnet của Shakespeare, hay công trình 15 năm của các chủ nhân giải Nobel kinh tế) mà các bổ sung ấy đã có người nêu bật ra song chưa đủ đầy trước đó.

Phản biện không bao giờ là đối kháng, đối nghịch, hay làm loạn vì đó là phản động hay phản nghịch.

Phản biện ủng hộ tích cực và tuyệt đối một vấn đề thực sự lớn lao để các tồn tại – nếu chứng minh bằng các công trình khoa học chi tiết dài hạn rằng thực sự có – được khắc phục, và các yếu kém – nếu chứng minh bằng các công trình khoa học chi tiết dài hạn rằng thực sự có – được nâng cấp.

Phản biện không bao giờ là chuyện những tên hề lén lút biên soạn cương lĩnh chính trị, lén lút tụ họp ở ngoài nước với các phần tử chống phá quốc gia, mà mục đích là tiến hành lật đổ và đoạt các ngôi vị Tổng Thống hay Bộ Trưởng Kinh Tế. Phản biện ở đây hóa ra là một xảo biện đậy che phản động.

Chỉ có Đảng Cộng Sản Việt Nam mới bảo vệ được Việt Nam an toàn trước siêu cường Trung Quốc và mới xây dựng được kinh tế Việt Nam phát triển thần kỳ. Phản biện, do đó, có nghĩa là trên nền tảng đất nước Việt Nam phải có trước hết và trên hết sự ổn định về chính trị, chủ nghĩa xã hội được Việt hóa chỉnh chu, được đổi mới theo tiến trình hội nhập toàn cầu, sự đóng góp ‎ý kiến qua các công trình nghiên cứu khoa học công phu giúp chính phủ cộng sản Việt Nam mạnh hơn, chủ nghĩa xã hội Việt Nam ưu việt hơn, nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa Việt Nam phát huy ưu thế hơn, các chính sách của Đảng và Nhà Nước Việt Nam được ủng hộ triệt để hơn.

Phản biện với ý nghĩa chống lại Đảng Cộng Sản, Chính phủ Việt Nam, thể chế hiện nay của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đó dứt khoát là sự xảo trá bẻ cong ngôn từ và phản quốc. Không có Đảng Cộng Sản, Chính phủ Cộng sản, thể chế hiện nay của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đất nước Việt Nam sẽ không bao giờ có thể tồn tại, kéo theo sự sụp đổ hiệu ứng domino của toàn Đông Nam Á.

Mỗi quốc gia trải nghiệm khác nhau trong suốt cuộc hành trình tồn tại của riêng mình. Chỉ có vài điểm chung hoàn toàn giống nhau giữa các dân tộc thí dụ như: cùng nhau không nín thở trọn đời, cùng nhau không uống nước biển trọn đời khi khá